CHÚA NHỰT III VỌNG
CHỦ ĐỀ :
HĂY VUI MỪNG V̀
CHÚA SẮP ĐẾN
"Ngài sẽ làm phép rửa cho anh em bằng Thánh Thần"
(Lc 3,16)
Bài đọc 1
Xp 3,14-18a
Lời Chúa trong
sách ngôn sứ Xô-phô-ni-a.
Reo vui lên, hỡi
thiếu nữ Xi-on, ḥ vang dậy đi nào, nhà Ít-ra-en hỡi
!
Hỡi thiếu nữ Giê-ru-sa-lem, hăy nức ḷng phấn
khởi.
Án lệnh phạt ngươi, Đức Chúa đă rút lại,
thù địch của ngươi, Người đă
đẩy lùi xa.
Đức Vua của Ít-ra-en đang ngự giữa
ngươi, chính là Đức Chúa.
Sẽ chẳng c̣n tai ương nào khiến ngươi
phải sợ.
Ngày ấy, người ta sẽ bảo Giê-ru-sa-lem
:"Này Xi-on, đừng sợ, chớ kinh hăi rụng rời."
Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi đang ngự
giữa ngươi, Người là Vị cứu tinh, là
Đấng anh hùng.
V́ ngươi, Chúa sẽ vui mừng hoan hỷ, sẽ lấy
t́nh thương của Người mà đổi mới
ngươi. V́ ngươi, Chúa sẽ nhảy múa tưng bừng
như trong ngày lễ hội.
Đó là lời
Chúa.
Đáp ca Is
12,2-3.4bcd.5-6 (Đ. c.6)
Đ. Dân Xi-on, hăy
mừng rỡ reo ḥ, v́ giữa ngươi, Đức
Thánh của Ít-ra-en quả
thật là vĩ đại !
Bài đọc 2
Pl 4,4-7
Lời Chúa trong
thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu
Phi-líp-phê.
Thưa anh em, anh
em hăy vui luôn trong niềm vui của Chúa. Tôi nhắc lại :
vui lên anh em ! Sao cho mọi người thấy anh em sống
hiền hoà rộng răi, Chúadă gần đến. Anh em đừng
lo lắng ǵ cả, nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ
đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giăi
bày trướcmặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh
nguyện. Và b́nh an của Thiên Chúa là b́nh an vượt lên
trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho ḷng trí anhem
được kết hợp với Đức Ki-tô Giê-su.
Đó là lời
Chúa.
Tung hô Tin Mừng
Is 61,1 (x. Lc 4,18)
Ha-lê-lui-a.
Ha-lê-lui-a. Thần Khí Chúa ngự trên tôi, sai tôi đi loan báo
Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Ha-lê-lui-a.
Tung hô Tin Mừng
Is 61,1 (x. Lc 4,18)
Ha-lê-lui-a.
Ha-lê-lui-a. Thần Khí Chúa ngự trên tôi, sai tôi đi loan báo
Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Ha-lê-lui-a.
Tin Mừng Lc
3,10-18
Tin Mừng Chúa
Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
Bấy giờ
dân chúng lũ lượt đến xin ông Gio-an làm phép rửa,
họ hỏi ông rằng : "Chúng tôi phải làm ǵ?"
Ông trả lời : "Ai có hai áo, th́ chia chongười
không có; ai có ǵ ăn, th́ cũng làm như vậy." Cũng
có những người thu thuế đến chịu phép rửa.
Họ hỏi ông : "Thưa thầy, chúng tôiphải làm
ǵ?" Ông bảo họ : "Đừng đ̣i hỏi ǵ
quá mức đă ấn định cho các anh." Binh lính cũng
hỏi ông : "C̣n anh em chúng tôi th́ phải làm ǵ ?" Ông bảo
họ : "Chớ hà hiếp ai, cũng đừng chiếm
đoạt của người, hăy bằng ḷng với
đồng lương của ḿnh."
Hồi
đó, dân đang trông đợi, và trong thâm tâm, ai nấy
đều tự hỏi : biết đâu ông Gio-an lại chẳng
là Đấng Mê-si-a ! Ông Gio-an trả lời mọi người
rằng : "Phần tôi, tôi làm phép rửa cho anh em bằng
nước, nhưng có Đấng quyền thế hơn
tôi đang đến, tôi không đáng cởi quai dép
choNgười. Người sẽ làm phép rửa cho anh em bằng
Thánh Thần và bằng lửa. Tay Người cầm nia rê
sạch lúa trong sân : thóc mẩy th́ thu vàokho lẫm, c̣n thóc
lép th́ bỏ vào lửa không hề tắt mà đốt
đi." Ngoài ra, ông c̣n khuyên dân nhiều điều khác nữa,
mà loan báo Tin Mừng cho họ.
Đó là lời
Chúa.
-----------------------------------------------------------------------------------------
Minh họa
- Mille images 22 C
- "Ngài sẽ làm phép rửa cho anh em bằng Thánh Thần"
(Lc 3,16)
Sợi
chỉ đỏ :
Lời Chúa trong các Chúa nhật thứ III Mùa Vọng
năm nào cũng kêu gọi hăy vui mừng v́ Chúa sắp
đến.
- Trong bài đọc I (Xp 3,14-18), ngôn sứ Xôphônia kêu gọi
"thiếu nữ Sion", tức là dân Chúa, hăy vui mừng
v́ Thiên Chúa đang ngự đến giữa họ.
- Trong bài Tin Mừng (Lc 3,10-18), Gioan tẩy giả chỉ
cho người ta những điều cụ thể phải
làm để khi Chúa đến họ có thể thoát khỏi
sự trừng phạt và vui hưởng những ơn
lành của Ngài.
- Và trong bài đọc II (Pl 4,4-7), thánh Phaolô lặp
đi lặp lại lời hô hào hăy vui lên, v́ Chúa đă gần
đến.
Anh chị em thân mến
Chúa nhật thứ III Mùa vọng này thường
được gọi là Chúa nhật của niềm vui. Lời
kêu gọi "hăy vui lên" được lặp đi lặp
lại trong các bài đọc. Chúng ta vui v́ Chúa đă đến
gần. Nhất là khi chúng ta họp nhau trong Thánh lễ th́
Chúa rất gần. Ngài đang hiện diện giữa cộng
đoàn chúng ta.
- Mặc dù Chúa đă bảo chúng ta đừng lo, nhưng v́ thiếu ḷng trông cậy và phó thác nên chúng ta cứ băn khoăn lo lắng về cuộc sống vật chất ở trần gian này.
- Chúng ta chưa thực sự thấm nhuần tinh thần
lạc quan của Tin Mừng nên chúng ta chưa tỏa chiếu
niềm vui ra môi trường chung quanh.
- Khi cầu nguyện, thường chúng ta hay tŕnh bày với
Chúa những băn khoăn lo lắng phàm tục, rất ít
khi chúng ta vui mừng tạ ơn Chúa v́ t́nh thương bao
la của Ngài dành cho chúng ta.
1. Bài đọc I (Xp 3,14-18)
Ngôn sứ Xôphônia rao giảng trong thế kỷ VII
trước công nguyên, vào những năm trước khi vua
Giosias thực hiện cuộc cải cách tôn giáo.
Khi đó nước Do thái đang ở trong một
t́nh trạng tồi tệ : bên trong th́ đạo đức
suy dồi, bên ngoài th́ họa xâm lăng đang ŕnh sẵn.
Mặc dù vậy, Xôphônia vẫn kêu gọi dân chúng hăy vui lên,
lư do là "Án lệnh phạt ngươi Thiên Chúa đă rút
lại, và thù địch của ngươi Ngài đă đẩy
lùi xa".
2. Đáp ca (Tv Is 12)
Thánh vịnh này triển khai tâm t́nh lạc quan của
bài đọc I : Lư do khiến dân Sion lạc quan là v́
Thiên Chúa chính là sức mạnh và là Đấng cứu độ
họ.
3. Tin Mừng (Lc 3,10-18)
Khi "dọn đường" tâm hồn cho các
thính giả nghe Gioan giảng, ông đă nói "Hăy sám hối".
Người ta hỏi lại "Vậy chúng tôi phải
làm ǵ ?". Và Gioan đă chỉ cho họ những việc
cụ thể phù hợp với t́nh trạng cuộc sống
của họ :
- Người có th́ hăy chia sớt cho kẻ không có.
- Người đang sống bằng những thu nhập
bất công th́ hăy cố gắng sống công b́nh.
- Kẻ đang áp bức người khác th́ chấm dứt
những việc làm hà hiếp của ḿnh.
Gioan c̣n khiêm tốn phủ nhận những dư luận
coi ông là chính Đấng Messia, và giới thiệu Đấng
Messia thật cho họ biết.
4. Bài đọc II (Pl 4,4-7)
Thánh Phaolô kêu gọi tín hữu Philipphê hăy vui và vui luôn
măi trong niềm vui của Chúa. Niềm vui này không chỉ là
một t́nh cảm, nhưng phát sinh những hoa trái cụ thể
trong cuộc sống : (1) sống hiền ḥa rộng răi
với mọi người ; (2) Không phải lo lắng
ǵ cả, v́ có ǵ th́ cứ tŕnh bày với Chúa ; (3) Ḷng trí
luôn được b́nh an.
* 1. Bí quyết hạnh phúc
Lời Chúa hôm nay kêu gọi chúng ta hăy vui luôn. Nhưng
làm thế nào để có thể vui luôn ? Câu chuyện
sau đây có thể cho ta câu trả lời.
Một người chăn cừu sai đứa con trai
của ḿnh đến hỏi một nhà hiền triết về
bí quyết của hạnh phúc. Nhà hiền triết
đưa cho chàng trai một chiếc muỗng đựng
đầy dầu và bảo : "Hăy cầm chiếc muỗng
đi ṿng quanh ṭa lâu đài này và cố làm sao đừng cho
một giọt dầu nào bị đổ".
Chàng trai nghe lời, đi ṿng quanh ṭa lâu đài, đôi
mắt chẳng dám nh́n bất cứ thứ ǵ khác mà chỉ
dán chặt vào chiếc muỗng. Khi chàng trở lại, nhà
hiền triết hỏi "Có thấy ǵ không ?".
Chàng trai đáp "Dạ chẳng thấy ǵ cả".
Nhà hiền triết lại bảo "Bây giờ hăy đi
một ṿng nữa và hăy mở mắt quan sát ṭa lâu
đài". Chàng trai lại cầm chiếc muỗng đi
một ṿng. Lần này chàng chăm chú ngắm nh́n từng
chi tiết của ṭa lâu đài : những gian pḥng rất
đẹp, những món trang trí rất mỹ thuật, khu
vườn đầy hoa thơm cỏ lạ, những ṿi
nước rất ngoạn mục… Khi trở lại, chàng
kể hết cho nhà hiền triết nghe. Ông hỏi :
"Thế những giọt dầu ta giao cho ngươi
th́ sao ?" Chàng nh́n xuống chiếc muỗng. Ôi thôi, dầu
đă đổ hết chẳng c̣n giọt nào.
Bấy giờ nhà hiền triết nói : "Ta chỉ
có một lời khuyên nhỏ cho ngươi : bí quyết
của hạnh phúc là khả năng vừa ngắm
được mọi vẻ đẹp của ṭa lâu
đài, vừa không làm đổ mất một giọt dầu
nào trong muỗng". Chàng trai trẻ chợt hiểu :
người chăn cừu có thể du ngoạn để
ngắm nh́n những vẻ đẹp khắp nơi,
nhưng không bao giờ được quên đàn cừu của
ḿnh. Bí quyết hạnh phúc là vừa chu toàn nhiệm vụ
được giao cho ḿnh, vừa vui hưởng cuộc sống.
Thật dễ có hạnh phúc khi ta làm điều ta muốn
làm. Nhưng để t́m được hạnh phúc không phải
trong điều ta muốn làm mà trong điều ta phải
làm th́ phải có ơn Chúa.
Hạnh phúc thật không do thỏa măn được
những ước muốn ích kỷ của ḿnh. Hạnh
phúc thật không thể có khi những điều ta làm lại
khác với những điều ta tin. Hạnh phúc thật
không thể có khi không có t́nh yêu. Bởi vậy nỗi buồn
sẽ ập xuống trên ta mỗi khi ta trả lời
"không" với t́nh yêu.
Chúng ta cũng không nên đồng hóa vui và sướng.
Sướng thuộc về thể xác, c̣n vui thuộc về
tinh thần. Sướng chẳng bao lâu rồi cũng sẽ
chán, c̣n vui th́ không bao giờ chán.
Điểm cuối cùng : chỉ có Chúa mới
đong đầy mọi mơ ước của chúng ta,
do đó nguồn phát sinh hạnh phúc chính là sự hiện
diện của Chúa. Có Chúa trong đời ta th́ đời
ta sẽ vui. Ngôn sứ Isaia kêu gọi "Hăy vui lên".
Nhưng tại sao vui ? Thưa v́ "Có Chúa ở giữa
chúng ta". và Thánh Phaolô viết cho tín hữu Philipphê
"Tôi muốn anh em hăy vui luôn". Tại sao ? Thưa
"V́ Chúa đă đến gần". Niềm vui mà thế
gian này không thể ban cho chúng ta là niềm vui xuất phát từ
ư thức về Chúa và về t́nh yêu của Ngài đối với
chúng ta. (FM)
2. Sự vĩ đại của Gioan Tẩy Giả
Ngày xưa có một người thắp đèn thường
được người ta gọi là Ông T. Ông làm nhiệm
vụ thắp đèn hết sức chu đáo và đúng giờ.
Mỗi tối khi màn đêm vừa buông xuống th́ lập
tức ngọn đèn của ông cũng sáng lên. Không ai biết
ông làm thế nào để canh đúng giờ mà thắp
đèn, bởi v́ ông không có đồng hồ. Cuộc sống
của ông cũng chẳng khá giả ǵ, nhưng ông yêu nghề
của ḿnh. Mọi người đều thương mến
ông, nhất là trẻ con : khi trời tối khiến
chúng không chơi đùa được nữa, th́ ông đến,
mang lại ánh sáng và chúng có thể tiếp tục chơi.
Công việc của Ông T. thật có ư nghĩa. Nhưng
điều khiến ông vĩ đại là ông bị
mù ! Ông mang ánh sáng cho mọi người trong khi bản
thân ông th́ không nh́n thấy ánh sáng !
Cuối cùng th́ điện đă đến với thị
trấn này. Dân chúng trước đây quư mến ông th́ bây
giờ không c̣n nhớ ǵ đến ông nữa. Ánh điện
sáng hơn ánh đèn nên chẳng ai màng tiếc nuối quá khứ
làm chi nữa.
Ông T. nhắc chúng ta nhớ tới thánh Gioan Tẩy giả.
Cũng như Ông T. thánh Gioan đă cần mẫn mang ánh sáng
đến cho mọi người. Trong một thời gian,
Ngài là sự ngưỡng mộ và quư mến của mọi
người. Nhưng Ngài luôn ư thức ḿnh chỉ là kẻ
dọn đường, một ánh sáng lớn hơn sẽ
đến, và Ngài sẽ không được đi trong ánh
sáng tuyệt vời ấy. Và khi ánh sáng tuyệt với ấy
là Chúa Giêsu đến, Ngài lùi lại phía sau để
nhường bước cho Chúa Giêsu. Thật là vĩ đại.
Không ai thành đạt chỉ nhờ vào bản thân
ḿnh, mà luôn có ai đó ở phía sau giúp đỡ ḿnh, hướng
dẫn ḿnh, khuyến khích ḿnh, nói tóm lại là chuẩn bị
cho ḿnh. Rồi khi ḿnh thành đạt th́ người ấy
lặng lẽ biến đi vào quên lăng.
Để làm một kẻ dọn đường cho
người khác th́ cần phải có tinh thần khiêm tốn
và quảng đại cao cả lớn lao. Thật vậy,
v́ đó là một h́nh thức chết đi chính ḿnh. Rút lui
khỏi một chức vụ lớn để rồi chết
dần ṃn trong một cuộc sống âm thầm là điều
mà chỉ những người vĩ đại mới làm
được. Có nhiều người làm hỏng mọi
việc chỉ v́ bám giữ quá lâu địa vị và quyền
lực của ḿnh.
Những bậc làm cha mẹ đă không ngại bỏ
ra quăng thời gian tốt đẹp nhất của đời
ḿnh để chuẩn bị tương lai cho con cái. Khi
con cái đă lớn, cha mẹ phải rút lui để chúng
có thể sống cuộc đời của chúng. Đó là sự
vĩ đại của những người làm cha làm mẹ.
Nhiều người cứ muốn bám vào ánh đèn
sân khấu rực rỡ chói chang, cứ muốn cho ḿnh măi
sáng và đẩy người khác lùi vào bóng tối. Chúng ta
không được làm thế. Chúng ta phải vận dụng
hết mọi khả năng của ḿnh để chiếu
sáng tối đa, nhưng đồng thời cũng phải
quan tâm đừng cản đường tiến của
người khác. Vả lại, chúng ta c̣n phải nhớ rằng
ḿnh c̣n mang nợ của những kẻ đă dọn
đường cho ḿnh. (FM)
* 3. Đạo thực hành
Kitô giáo là một đạo thực hành và có tính xă hội,
nghĩa là không chỉ là tương quan giữa Chúa với
tôi, mà là Chúa – tôi – và những người khác.
Có một câu chuyện về một người thợ
giày tên là Martin. Ông sống và làm việc ở tầng hầm.
Tầng hầm này chỉ có mỗi một cửa sổ,
cho nên ông chỉ nh́n thấy những bàn chân của những
người qua lại. Chỉ cần thấy đôi giầy
của người đi qua là ông biết người ấy
là ai.
Đời ông rất vất vả. Vợ ông đă chết,
để lại một đứa con trai. Tuy nhiên khi thằng
con vừa đủ lớn để có thể giúp ông th́ nó
cũng lâm bệnh và chết. Ông Martin rơi vào tuyệt vọng.
Chôn cất thằng con xong, ông bỏ đạo và rơi
vào thói rượu chè.
Một ngày kia, một người bạn già đến
thăm ông. Ông trút hết bầu tâm sự. Người bạn
khuyên ông nên đọc Tin Mừng, mỗi ngày một đoạn.
Và bảo đảm rằng nhờ đó ông sẽ t́m lại
được ánh sáng và niềm vui cho cuộc sống.
Ông Martin làm theo lời bạn. Mỗi ngày làm việc
xong tới chiều là ông cầm sách Tin Mừng đọc
một đoạn. Ban đầu ông chỉ đọc những
đoạn Tin Mừng Chúa nhật. Nhưng sau đó thấy
hấp dẫn nên ông đọc luôn những ngày trong tuần.
Dần dà đời ông thay đổi, niềm vui đă trở
lại với đời ông.
Một đêm, khi ông đang đọc Tin Mừng th́
ông nghe có tiếng nói với ḿnh "Martin, ngày mai hăy nh́n qua
cửa sổ, tôi sẽ đến thăm ông". V́ khi
đó chẳng có ai cả nên ông Martin tin rằng đó là tiếng
Chúa nói với ông. Bởi đó sáng hôm sau, ḷng ông rất phấn
khởi. Ông vừa làm vừa nh́n qua cửa sổ. Ông
chăm chú để ư mọi đôi giày đi qua đi lại
để chờ xem Chúa có đến thăm ông không.
Nhưng chẳng có một đôi giày nào lạ cả.
Đến xế chiều th́ ông thấy một
đôi giày rất quen, đó là giày của một người
lính già tên là Stephen. Mở cửa ra, Ông Martin thấy Stephen
đang đứng chắn ngay cửa, hai tay khoanh chặt
trước ngực v́ trời đang rất lạnh. Ông
Martin rất muốn hắn ta đi chỗ khác cho rồi kẻo
cứ chắn cửa sổ khiến ông không thấy
được Chúa nếu Ngài đi ngang qua. Tuy nhiên Stephen cứ
đứng đấy mà run. Cuối cùng Ông Martin nghĩ rằng
chắc là hắn đói nên mời hắn vào ngồi cạnh
ḷ sưởi, đưa cho hắn một ly trà và một mẫu
bánh ḿ. Một lác sau Stephan cáo từ. Ông Martin c̣n đưa
thêm cho hắn một chiếc áo khoác để đỡ lạnh.
Suốt khoảng thời gian tiếp Stephen, Ông Martin không
quên để ư nh́n về cửa sổ. Mỗi lần có một
bóng người đi qua là ông chăm chú nh́n. Nhưng chẳng
có ǵ đặc biệt.
Đêm xuống. Ông Martin thu dọn đồ nghề
và miễn cưỡng đóng cánh cửa sổ. Ăn buổi
tối xong, ông cầm quyển Tin Mừng và t́nh cở mở
ngay đoạn này : "Bấy giờ dân chúng đến
hỏi Gioan ‘Chúng tôi phải làm ǵ ?’ Gioan đáp ‘Ai có hai
áo hăy chia cho người không có. Ai có ǵ ăn cũng hăy làm
như vậy". Ông Martin bỏ sách xuống và suy nghĩ,
rồi ông chợt hiểu rằng quả thực hôm nay
Chúa đă đến thăm ông qua anh chàng Stephen ấy. May
mà ông đă đón tiếp tử tế. Thế là Ông Martin cảm
thấy ḷng tràn ngập vui mừng, một niềm vui mà từ
trước tới nay ông chưa từng cảm nghiệm.
Ông Martin đă đón rước Chúa vào đời ḿnh
bằng việc đọc Tin Mừng. Và bước thứ
hai đến một cách tự nhiên : ông đă đón
rước Chúa qua việc đón rước người
anh em đói khổ.
Chúng ta đang dọn đường cho Chúa đến,
và chúng ta tin chắc rằng Ngài sẽ mang quà đến cho
chúng ta. Nhung hăy nhớ rằng Chúa không chỉ đến
trong lễ Giáng sinh. Ngài luôn đến, mọi lúc, mọi
nơi, dưới mọi h́nh dáng, nhất là dưới
h́nh dáng những người đang cần giúp đỡ.
(FM)
4. Cho Chúa một cơ hội
Cuộc đối thoại độc đáo giữa
một người tân ṭng và một người chưa có
niềm tin như sau :
- Anh đă theo đạo Công giáo rồi sao ?
- Vâng, nói đúng hơn là tôi theo Đức Ki tô.
- Vậy xin hỏi anh, ông ta sinh ra trong quốc gia
nào ?
- Rất tiếc là tôi đă quên mất chi tiết này.
- Thế khi chết, ông ta được bao nhiêu tuổi ?
- Tôi cũng không nhớ rơ nên chẳng dám nói.
- Vậy ông ta đă thuyết giảng bao nhiêu bài ?
- Tôi không biết !
- Quả thật, anh biết quá ít, quá mơ hồ
để có thể quả quyết là anh đă thật sự
đi theo ông Kitô !
- Anh nói đúng một phần. Tôi rất hỗ thẹn
v́ ḿnh đă biết quá ít về Đức Kitô. Thế
nhưng, điều mà tôi biết rất rơ là thế
này : Ba năm trước, tôi là người nghiện
rượu, sáng say chiều xỉn, nợ lút đầu
lút cổ. Gia đ́nh tôi xuống dốc một cách kinh khủng.
Mỗi tối, khi trở về nhà, vợ con tôi đều
tức giận và buồn tủi.
Thế mà, bây giờ tôi đă dứt khoát bỏ rượu
và đă cố gắng trả được hết nợ,
gia đ́nh tôi đă t́m lại hạnh phúc, các con tôi trông
ngóng, chờ tôi về sau giờ tan sở.
Những điều này không ai khác hơn, chính là đức
Ki tô đă làm cho tôi. Và đó là tất. cả những ǵ tôi
biết về Người.
Khi lănh phép rửa sám hối của Gioan, dân chúng hỏi
ông : "Chúng tôi phải làm ǵ ?" (Lc3,10). Qua câu hỏi ấy,
chúng ta thấy sám hối mang chiều kích cộng đoàn, sẵn
sàng đổi mới bằng hành động cụ thể.
Các Thánh thường nói : "Lạy Chúa,
Chúa muốn con làm ǵ ?" Đó là một thái độ sẵn sàng
làm theo ư Chúa. Có được tâm t́nh ấy quả không dễ
dàng. Nhưng nói được như Đức Maria mới
thực là cao quí : "Xin Chúa cứ làm cho tôi như lời
Ngài nói" (Lc 1,38).
Người tân ṭng trong câu chuyện trên đây, sau khi
được đổi mới hoàn toàn, ông đă nói :
"Những điều này không ai khác hơn, chính là Đức Kitô đă làm cho tôi".
Như vậy :
Sám hối không chỉ là quay trở về với quá
khứ, mà c̣n hướng đến một tương lai
tốt đẹp hơn.
Sám hối không chỉ có tính cách cá nhân, mà c̣n mang tính
liên đới trong cộng đoàn.
Sám hối không chỉ là một cảm xúc mông lung,
nhưng chính là một quyết tâm hành động.
Sám hối không chỉ là hướng tới đời
sống thánh thiện, mà là trở về với một
đấng thánh : Chúa Giêsu Ki tô.
V́ thế, sám hối chính là dành cho Chúa Ki tô cơ hội
để Người thanh tẩy tâm can, thay đổi
con người, nhất là để Người biến
những tâm t́nh và ước muốn của chúng ta nên giống
những tâm t́nh và ước muốn của Người.
Thay v́ sám hối bên ngoài, Chúa Ki tô muốn chúng ta thật
sự hướng ḷng về Người.
Thay v́ kiêu căng tự măn, Chúa Ki tô muốn chúng ta thực
sự khiêm tốn để nên giống Người.
Thay v́ nô lệ cho của cải, tiền bạc, Chúa
Kitô muốn chúng ta hăy ra khỏi nỗi bận tâm về
ḿnh mà nhường cơm sẻ áo cho anh em.
Mùa Vọng là mùa của hy vọng. Thiên Chúa không bao giờ
thất vọng về con người. Cho dù con người
có sa ngă, phản bội, Thiên Chúa vẫn theo đuổi
chương tŕnh cứu độ của Người. Cho
dù thấp hèn tội lỗi, con người vẫn mang h́nh
ảnh cao đẹp của Thiên Chúa, nên mỗi người
đều được Thiên Chúa tin tưởng, yêu
thương. Mùa Vọng mời gọi chúng ta sám hối,
đồng thời cũng kêu gọi chúng ta hăy hoàn toàn phó
thác và hy vọng nơi Người.
Lạy Chúa Giêsu, sám hối là dọn
đường cho Chúa đến, sám hối cũng là dọn
lối để đến với tha nhân.
Xin dạy chúng con biết bày tỏ ḷng
sám hối bằng cách mềm mại để Chúa uốn
nắn, và quyết tâm sống công b́nh bác ái với anh em.
Amen (TP)
* 5. "Chúa đă đến gần"
"Chúa đă đến gần". Câu này nghĩa là
ǵ ?
- Phải chăng là đă gần đến lễ
Giáng sinh ? Hôm nay vào tuần thứ ba Mùa Vọng rồi.
Chỉ c̣n hơn một tuần nữa thôi. Hiểu như
vậy là hời hợt quá.
- Phải chăng là Chúa đă ở ngay cửa ḷng
chúng ta. Chỉ cần chúng ta mở cửa th́ Ngài bước
vào ? Đúng vậy. Việc quan trọng nhất phải
làm không phải là dọn dẹp bên ngoài mà là mở rộng
cửa ḷng để đón Chúa.
- Và c̣n một nghĩa rất đặc biệt nữa :
"Chúa đă đến gần" nghĩa là Chúa ở
ngay trong những người gần cạnh chúng ta, ở
ngay trong công việc chúng ta đang làm, ở ngay trong hoàn cảnh
chúng ta đang sống. Ăn thua là chúng ta có nhận ra Chúa
đang ở rất gần chúng ta hay không ?
* 6. Chuyện minh họa
a/ Ông nhà giàu và người thợ giày
Có một người thợ giày suốt ngày vui vẻ
ca hát. Lúc nào trẻ con trong xóm cũng xúm quanh nghe ông hát.
Đối diện nhà anh là một ông nhà giàu suốt
đêm lo đếm tiền, đến sáng mới đi ngủ
nhưng cũng không ngủ được v́ tiếng hát của
anh thợ giày. Một hôm ông nghĩ ra một cách buộc
người thợ giày im tiếng hát.
Ông mời người thợ giày sang nhà ông và tặng
anh một túi đầy những đồng tiền vàng.
Anh thợ giày trở về nhà ngồi đếm tiền
cả ngày. Đám trẻ con nh́n anh, anh sợ chúng biết
anh có nhiều tiền nên đuổi chúng đi và đóng cửa
lại. Ban đêm anh cứ nhớ tới túi tiền nên
không ngủ được, anh ngồi dậy đem túi tiền
giấu ở một nơi kín đáo. Sau đó anh nghĩ rằng
nơi đó cũng chưa đủ an toàn nên lại ngồi
dậy đem dấu nơi khác. Ban ngày ḷng anh cũng canh
cánh lo sợ. Thế là anh không c̣n hát ca ǵ nữa, cũng
không đóng được đôi giày nào nữa. Tệ hại
nhất là trẻ con không c̣n tới chơi với anh. Một
thời gian sau anh chịu không nỗi nửa, đem túi vàng
trả lại ông nhà giàu. Thế là từ đó trở
đi anh lại vui vẻ, hát ca và trẻ con trở lại
chơi với anh. (Willi Hoffsemmer).
b/ Tiếng cười - tặng phẩm
Sau mấy ngày hội thảo
đầy căng thẳng, hai nhà truyền giáo Theodore Cuyler
và Charles Spurgeon đi ra ngoài xả hơi. Họ chạy nhảy
giữa cánh đồng như thể các học sinh
được nghỉ học, vui chơi thỏa chí. Cuyler
kể một câu chuyện vui làm Spurgeon bật cười
sảng khoái. Rồi th́nh ĺnh ngài nói :
- Này bạn Theodore, chúng ta hăy qú gối cám ơn Chúa
đă ban cho chúng ta tiếng cười vui vẻ vừa rồi.
Và rồi cả hai nhà
truyền giáo vĩ đại đó thản nhiên qú trên băi
cỏ xanh tươi cám ơn Chúa trước quà tặng
là tiếng cười đó.
Đâu có ǵ mâu thuẫn giữa
cầu nguyện và cười vui ? V́ một đàng là
biểu hiện của sức khỏe tâm linh, một
đàng là của sức khỏe thể xác.
7. Bài giải thích của Origène (+ 253)
Phép rửa của Chúa Giêsu là rửa "bằng Thánh Thần và lửa" (Lc 3,17). Nếu bạn thánh thiện, bạn
sẽ được rửa bằng Thánh Thần ; nếu
bạn tội lỗi, bạn sẽ bị rửa bằng
lửa. Cùng một phép rửa sẽ thành án phạt và lửa
cho những người tội lỗi bất xứng ;
nhưng các thánh, tức những người trở lại
cùng Chúa với một niềm tin tưởng trọn vẹn,
th́ họ sẽ nhận được ơn sủng của
Chúa Thánh Thần và ơn cứu độ.
Vậy, Đấng được nói là "rửa bằng Thánh Thần và lửa" ấy, "tay Ngài cầm nia rê sạch lúa trong
sân : thóc mẫy th́ thu vào kho lẫm, c̣n thóc lép th́ bỏ
vào lửa không hề tắt mà đốt đi" (Lc 3,17-18). Tôi muốn t́m hiểu xem v́
sao Chúa cầm nia trong tay, và bởi luồng gió nào mà thóc lép
bị thổi bay đi trong khi lúa mẫy, nặng hơn,
th́ gom lại một chỗ. V́, nếu gió không thổi th́
người ta không thể tách thóc mẫy ra khỏi thóc lép
được.
Tôi tin rằng phải hiểu gió là những cơn cám
dỗ khiến cho trong đám đông các tín hữu lẫn lộn
lộ ra những người thuộc hạng thóc mẫy
và những người thuộc hạng thóc lép. V́ chưng,
khi tâm hồn bạn bị cám dỗ khống chế th́
không phải cơn cám dỗ ấy biến bạn thành thóc
lép, mà v́ chính bạn thuộc về hạng thóc lép, tức
là hạng người nhẹ dạ và không có đức
tin. Cám dỗ chỉ vạch trần bản chất ẩn
dấu của bạn mà thôi. Ngược lại, khi bạn
can đảm chống lại cám dỗ th́ cũng không phải
cám dỗ làm cho bạn trở nên trung thành và kiên tŕ. Cám dỗ
chỉ giúp làm hiện rơ những nhân đức kiên tŕ và
can đảm có sẵn trong bản chất bạn trước
đây c̣n ẩn kín mà thôi. Chúa đă nói : "Ngươi tưởng rằng Ta c̣n có mục
đích nào khác hơn là làm tỏ lộ sự công chính của
ngươi chăng ?" (G 40,3 theo bản LXX). Chỗ khác Ngài c̣n
nói : "Ta đă hạ ngươi xuống và cho
ngươi chịu đói hầu bày tỏ ra điều
ǵ đang có trong ḷng ngươi" (Đnl 8,3-5)
Cũng một cách ấy, băo táp không làm vững chắc
cho "ngôi nhà xây trên cát" (Mt 7,24-25). Nhưng nếu bạn muốn
xây nhà th́ hăy "xây trên đá". Khi ấy dù băo tố có nổi lên cũng
không đánh đổ được ngôi nhà được
xây trên đá, mà chỉ làm sập ngôi nhà xây trên cát thôi. Cũng
vậy, trước khi nổi lên băo tố, gió thổi,
sóng ùa, khi mọi sự c̣n yên tĩnh, chúng ta phải chú ư
đến cái nền nhà, chúng ta phải xây ngôi nhà chúng ta bằng
những viên đá vững chắc là các giới răn của
Chúa ; khi cơn bắt bớ bùng nổ làm cho các kitô hữu
phải hoang mang lo lắng th́ chúng ta chứng tỏ rằng
ngôi nhà chúng ta đă được xây trên đá tảng là
Chúa Giêsu Kitô.
Nhưng nếu ai đó chối bỏ Ngài – nguyện
cho chúng ta thoát khỏi điều khốn nạn này – th́
người ấy phải biết rằng không phải lúc
việc nó chối Chúa được tỏ lộ rơ ràng
th́ nó mới chối Ngài đâu ; nó đă mang sẵn
trong ḿnh nó những gốc rễ xa xưa của việc
chối Chúa rồi ; chỉ sau này khi người ta khám
phá điều nó mang sẵn trong ḷng th́ điều ấy mới
được công khai ra.
Vậy chúng ta hăy cầu xin Chúa cho chúng ta là ngôi nhà vững
chắc không cơn băo nào đánh đổ được
v́ đă được xây trên nền đá, trên Chúa Giêsu
Kitô Chúa chúng ta. Kính dâng Ngài vinh quang và quyền lực đến
muôn thuở muôn đời, Amen.
Chủ tế : Anh chị em thân mến,
thánh Phaolô mời gọi chúng ta : Anh em hăy vui luôn trong niềm
vui của Chúa, và giăi bày trước mặt Chúa những
điều anh em thỉnh nguyện. Trong niềm hân hoan
trông chờ Con Chúa ngự đến, chúng ta cùng dâng lời
cầu xin :
1. Hội thánh luôn khuyên nhủ con cái ḿnh / cố gắng
sống bác ái yêu thương với tất cả mọi
người / tôn trọng công bằng trong đời sống
xă hội / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các tín hữu /
biết quan tâm đến lời khuyên tha thiết của Hội
thánh / và cố gắng thực hiện trong đời
sống đức tin thường ngày.
2. Trên thế giới ngày nay / vẫn c̣n biết
bao người đang đói khổ v́ thiên tai / v́ thiếu
lương thực thực phẩm trầm trọng /
Chúng ta hiệp lời cầu xin cho những ai đang lâm cảnh
gian truân khốn khó / được cứu trợ
đầy đủ và kịp thời.
3. Trong cuộc sống thường ngày / có một
số người chỉ lo cho bản thân ḿnh / mà ít khi
quan tâm đến người khác / Chúng ta hiệp lời
cầu xin cho các Kitô hữu hiểu rằng / họ cần
phải sống theo lời thánh Phaolô dạy : / là
vui với người vui và khóc cùng người khóc.
4. Chia sẻ cơm áo cho những ai đói rách bần
cùng / cũng như tôn trọng tài sản và danh dự của
mọi người / là bổn phận của những
ai tin Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng
đoàn giáo xứ chúng ta / biết cố gắng chu toàn
các bổn phận quan trọng này.
Chủ tế : Lạy Chúa, chúng con
đang hết ḷng trông đợi Chúa Giêsu Kitô, Con Một
Chúa giáng trần để cứu độ chúng con. Xin Chúa
ban ơn thanh tẩy tâm hồn chúng con sạch mọi vết
nhơ tội lỗi, để xứng đáng đón mừng
mầu nhiệm Giáng sinh cao cả. Chúng con cầu xin.
- Chúc b́nh an : Có lẽ từ trước tới nay chúng ta chúc b́nh an cho nhau chỉ bằng một cử chỉ cúi chào, hờ hững, theo thói quen. Hôm nay, ư thức lời Chúa kêu gọi "Hăy vui lên", chúng ta hăy chúc b́nh an cho nhau với một tâm hồn vui vẻ và một ước muốn làm một điều ǵ đó cho mọi người được vui.
Lời tung hô trước Tin Mừng trong Thánh lễ hôm nay là "Allêluia. Thần Khí Chúa ngự trên tôi, sai tôi đi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn". Anh chị em ra về và hăy luôn nhớ thực hành lời đó.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
MỖI TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ
“Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”
Chúa Nhật III Mùa Vọng Năm C
NỘI DUNG
I.Tia sáng:
vCHU TOÀN BỔN
PHẬN
v KẺ SOI SÁNG
II.Thư
giăn:
1.
SÁCH ẢO TƯỞNG
2.
BỐ EM
3.
TAI-MẮT
4.
BÍ QUYẾT
5.
NGƯỜI ĐẦU TIÊN
6.
LỠ DỊP MAY
7.
ĐĂNG TAI
III.Chuyện vui suy niệm
của AVE JESU MARIA JOSEPH:
v CÓ
ĐÁNG CHẾT KHÔNG
IV.Chuyện ngụ ngôn:
v THỦ LĨNH CHÓ
V.Hẹn bạn trên đỉnh thành công:
v CUỘC SỐNG ĐÁNG GIÁ
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:
v LĂNG MẠN- CÁI ĐẸP TOÁT RA TRONG CUỘC
SỐNG ĐỜI THƯỜNG
VII.Chuyện phiếm của
Phạm Khải:
v YÊU EM NHƯ ĐIÊN
I. TIA SÁNG :
*Đừng trốn né phận sự.
Hăy thẳng thắn chu toàn bổn phận, dầu người khác không làm như vậy.
ĐÁM ĐÔNG CHẠY THEO NHỮNG KẺ LÀM HỌ CHÓA MẮT,
MÀ QUAY LƯNG LẠI KẺ SOI SÁNG HỌ.
A.
Tournier.
Chỉ cần nh́n kết quả của một số quảng cáo, ta cũng hiểu rằng: con người thích những cái làm mù mắt họ, hơn là thứ ánh sáng soi chiếu cho họ. Một người bạn tôi bảo:
"Tuổi trẻ sẽ qua
đi, cho nên cần phải vui
chơi chứ!..."
Những người bạn sáng suốt sẽ nói ǵ? Dùng những lời dối trá để lôi kéo người khác dễ hơn là nói thật. Khi có người nói sự thật cho tôi nghe (bạn bè, cha mẹ...), tôi có quay lưng không thèm nghe chăng?
Lạy Chúa, xin cho con yêu thích ánh sáng hơn!
II. THƯ GIĂN:
1. SÁCH ẢO TƯỞNG
Một khách hàng đàn ông đi
vào hiệu sách và hỏi cô bán sách:
-
Cho tôi mua cuốn "Đàn ông là chúa tể của phụ nữ".
-
Sách viễn tưởng bán ở gian bên cạnh!
2. BỐ EM
Trong
bài tập làm văn với đầu đề "Bố em", một học sinh viết:
-
Bố em có thể bơi qua đại dương, đi bộ qua sa mạc, đánh ngă hổ hoặc 10 tên cướp. Nhưng thường th́ ở nhà bố em phải quét nhà, rửa bát, nấu ăn ...!
3. TAI-MẮT
Một người đến bệnh viện yêu cầu:
-
Xin cho tôi được gặp bác sĩ chuyên khoa "Tai-mắt".
Người trực đáp:
-
Bệnh viện chúng tôi chỉ có bác sĩ chuyên khoa "Tai-mũi- họng"
thôi.
-
Nhưng tôi lại cần bác sĩ chuyên khoa "Tai-mắt".
-
Ông mắc bệnh ǵ vậy?
-
Lúc nào tôi cũng nghe thế này mà lại thấy thế khác!
4. BÍ QUYẾT
Một chàng vớ phải cô vợ có tính ghen. Nghe tin bạn có bí quyết "triệt ghen", anh ta liền t́m đến học hỏi. Từ hôm đó, đêm nào anh ta cũng phải giả bộ mê ngủ nói ú ớ:
-
Liên ạ ... Anh ...chỉ ..yêu ...ḿnh ...e ...em (do anh bạn bày cách).
Cô
vợ không những càng ghen tợn và đ̣i ly dị v́ nghĩ rằng chồng ḿnh đă "ấy"
với cô Liên nào đó. Th́
ra Liên là tên vợ của anh
bạn mà
anh ta quên không chuyển
thành tên vợ ḿnh.
5. NGƯỜI ĐẦU TIÊN
Sau
buổi học hỏi về chủ đề “gia đ́nh”, cha Sở hỏi quí ông trong giới gia trưởng của họ đạo:
-
Ai trong số quí ông không hài ḷng với vợ của ḿnh, hăy đứng dậy?
-
Tất cả
nhất tề đứng dậy, chỉ một người vẫn ngồi yên tại chỗ. Cha Sở lại gần anh ta, thân mật nói:
-
Chúa dạy mọi người hăy thương yêu và hài ḷng với vợ của ḿnh. Anh thật đáng khen. Tiếc là trên đời người như anh rất hiếm, thậm chí anh là người đầu tiên tôi gặp ...
-
Thưa cha- Người kia đáp- Con không dám nhận lời khen của cha ạ. Số là con bị vợ đánh què, không đứng dậy được!
6. LỠ DỊP MAY
Đang ngủ, bà vợ bỗng rú lên, tay quờ quạng khắp giường. Ông chồng thấy vậy, ôm chặt vợ và hỏi:
-
Có chuyện ǵ vậy em?
-
Trời
ơi! Khiếp quá! Em mơ bị rơi xuống địa ngục, may được anh giữ chặt đúng lúc, nếu không th́ ...
Ông
chồng thở dài, thầm nghĩ: "Ḿnh thật ngốc! Có
dịp may
như thế mà
để lỡ!".
7. ĐĂNG TRÍ
Một giáo sư toán học cực kỳ đăng trí gặp một học tṛ. Sau ít phút tṛ chuyện, lúc chia tay, giáo sư hỏi:
-
Này, lúc anh trông thấy tôi,
tôi tới từ phía nào nhỉ?
-
Thầy đang đi xuôi dọc theo phố ạ!
-
À! Thế th́ tôi ăn sáng rồi!
III.
CHUYỆN
VUI SUY NIỆM :
CÓ ĐÁNG CHẾT KHÔNG
Đám
tang của Hai-tân-sa-na, một trong những tay đua xe nổi
tiếng thế giới, đă diễn ra tại Braxin
như một quốc tang. Sê- na đă được
người dân Braxin coi như biểu tượng của
niềm tự hào dân tộc. Tại Saint Paulô, anh đă
được chôn cất với nghi lễ và sự long trọng
dành cho các vị nguyên thủ quốc gia. Chính phủ đă
tuyên bố để tang anh ba ngày, và các đài truyền
h́nh trong nước đă ngưng mọi chương tŕnh
trong ngày để truyền đi cuộc đón rước
linh cửu của anh tại phi trường Garolot.
Một
ngày trước đó, trên hai
trăm ngàn người đă xếp hàng dài đến
hơn năm cây số để chào từ biệt thi hài của
anh tại ṭa nhà quốc hội, một số người
đă lấy quốc kỳ phủ lên thân thể và bôi
đen mặt của ḿnh để biểu lộ nỗi
tiếc thương.
Sê-na
đă được người dân Braxin coi như một
anh hùng dân tộc chỉ v́ anh là một trong những tay
đua xe nổi tiếng nhất thế giới. Anh đă
ba lần đoạt chức vô địch quốc tế,
và cứ sau một lần đua anh lại cố gắng
phá vỡ kỷ lục cũ cho bằng được.
Năm 1991, trong một cuộc phỏng vấn, Se-na đă
tuyên bố: “Tôi nghĩ rằng
chúng ta phải khai thác cho hết những giới hạn của
ḿnh và giới hạn của máy móc”.
Có lẽ
v́ không muốn chấp nhận giới hạn của con
người mà Sêna đă tiến đến cái chết tại
cuộc đua có tên là “công thức một” diễn
ra tại Italia. Đây là một cuộc đua xe vô cùng nguy
hiểm và chỉ qui tụ những tay đua dám vượt
quá tốc độ gần bốn trăm cây số một
giờ. Một ngày trước đó, cũng tại khúc
quanh nguy hiểm mà Sêna ngộ nạn, danh thủ người
Áo, Rôlăng Giăc Giăng-bơ -gơ cũng đă qua
đời.
Sê-na biết
rơ nguy hiểm đang chờ đợi anh. Nhưng phải
chăng v́ chính cuộc săn t́m tốc độ và danh vọng
đă khiến anh lao ḿnh vào cơi chết như một con
thiêu thân. Nhiều người qui cái chết của anh cho
những thiếu xót kỹ thuật. Nhưng có ai tự hỏi
một cái chết như vậy có phải là một cái chết
đáng để chết không?
Người
ta thường nói rằng cơn khủng hoảng trầm
trọng nhất đối với giới trẻ nói riêng
và đối với con người ngày nay nói chung, đó là
cơn khủng hoảng về ư nghĩa của cuộc sống.
Khi không
c̣n t́m ra được một ư nghĩa, hay đúng hơn,
một lư tưởng cho cuộc sống th́ nhiều
người hoặc t́m quên lăng trong men rượu, trong ma
túy, trong tốc độ, hoặc trong những cuộc
chơi thâu đêm suốt sáng.
Quả
thực khi cuộc đời là phi lư, khi con người
không c̣n t́m thấy một ư nghĩa nào nữa cho cuộc sống,
th́ t́m đến cái chết bằng cách này hay cách khác là chuyện
xem ra hợp lư nhất.
Với
ánh sáng đức tin Kitô hữu, chúng ta biết rằng ư
nghĩa của cuộc sống chính là t́nh yêu, nói như
Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II trong Tông Huấn về gia
đ́nh th́ t́nh yêu là ơn gọi cơ bản và bẩm sinh
của con người. T́nh yêu là ơn gọi của con
người, bởi v́ con người đă được tạo dựng
giống h́nh ảnh của Thiên Chúa t́nh yêu. Do đó, t́nh yêu
là lẽ sống, là lư tưởng, là ư nghĩa của
đời người.
Cũng
chính Đức Thánh Cha đă viết trong Thông điệp “Đấng
Cứu Chuộc con người” như sau: “Con người
không thể sống mà không có t́nh yêu”. Con người sẽ
măi măi không hiểu được chính ḿnh và cuộc đời
sẽ mất ư nghĩa nếu con người không đón
nhận được mặc khải về T́nh yêu, nếu
con người không gặp được t́nh yêu, nếu
con người không biến T́nh yêu thành của ḿnh, nếu
con người không dự phần một cách mạnh mẽ
vào T́nh yêu.
IV. TRUYỆN NGỤ NGÔN:
THỦ LĨNH CHÓ
Có một
lần, cả bầy chó rừng tập hợp nhau lại
để cử cho ḿnh một thủ lĩnh. Lúc đầu
thủ lĩnh của chúng thật khiêm nhường thông
minh, nhưng chẳng bao lâu nó trở nên kiêu ngạo, hống
hách và bắt đầu chèn ép đồng loại. Bầy
chó rất bất b́nh. Chúng lại bàn nhau chờ đợi
thời cơ khôi phục lại sự công bằng.
Và chúng
không phải đợi lâu. Có một lần cả bầy
chạy ra khỏi rừng và trông thấy một đàn cừu
trên đồng cỏ. Lũ chó rừng đồng thanh nói
:
-
Thưa thủ lĩnh vĩ đại ! Người hăy chứng
tỏ uy dũng cho tất cả thần dân chiêm ngưỡng.
Người hăy chọn một con cừu đực to lớn
nhất để ra tay, để chúng tôi theo được
bước chân Ngài.
Thủ
lĩnh sói trổ tài ngay, nhẩy xồ vào bầy cừu
và cắn cổ một con cừu đực to béo nhất.
Từ trong máu của loài cừu vốn đă xem ḿnh là vật
hiến thân cho loài sói, thế nhưng trước cái chết,
chú cừu đực vẫn giẩy giụa chống trả
bằng cặp sừng vốn để trang trí hơn là một
thứ vũ khí hộ thân. Thủ lĩnh sói phải chật
vật và sứt sẹo khắp ḿnh mới có thể quật
đổ đuợc cừu đực.
Ăn
xong, cả bầy chó lại đi kiếm mồi tiếp.
Chúng trông thấy một bày ngựa. Đàn sói tâu :
-
Thưa thủ lĩnh vĩ đại ! Không ai có thể
hơn Ngài về sức mạnh và ḷng dũng cảm, v́ thế
trước bầy ngựa này, thủ lĩnh sẽ tấn
công con đầu đàn để gây uy thế cho thần
dân vào trận và chỉ có như vậy mới chứng tỏ
được uy lực của thủ lĩnh.
Sói
"vĩ đại" nghe vậy bốc lên, không lượng
sức ḿnh, nó bỏ qua những con ngựa con và bầy ngựa
cái ăn cỏ phía ngoài mà xông
thẳng vào tấn công chú ngựa đực đầu
đàn to khoẻ như một cổ xe. Nhưng ngựa là
ngựa chứ đâu phải cừu. Chú ngựa đầu
đàn dễ dàng tránh được đ̣n tấn công của
sói "vĩ đại" và giáng trả sói một cú
đá bậu tung hai vó, khiến sói "vĩ đại"
bay ra hàng chục thước, hai hàm răng gẫy cả.
Sói chỉ c̣n phều phào :
- Ta
đă hết sức chứng minh cái vĩ đại của
ta nhưng thực quả cái vĩ đại của ta
không đạt tới cái điều mà ta đă khoe mẽ
với các thần dân.
V. HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH
CÔNG:
Theo bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn:
ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO
-
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN VĂN DIỄM
CUỘC SỐNG ĐÁNG GIÁ
Tại các nhà an dưỡng và hưu dưỡng trên khắp nước ta, thường có một hiện tượng thú vị là tử suất giảm một cách ngoạn mục trước những ngày lễ, những ngày kỷ niệm đặc biệt như cưới hỏi, sinh nhật... Rất nhiều người tự đặt cho ḿnh mục tiêu là phải sống thêm một lễ giáng sinh, một ngày kỷ niệm, một dịp quốc khánh nữa... và khi các ngày lễ ấy qua đi, ư chí muốn sống giảm bớt th́ tử suất lại đột ngột gia tăng. Thật thế, cuộc sống có giá trị và chỉ đáng duy tŕ khi c̣n mục đích để sống. Ai cũng biết mục đích cuộc đời quan trọng tới mức nào nhưng do cố ư hoặc vô t́nh, nhiều người vẫn tiếp tục buông trôi theo ḍng đời như "một kẻ lang thang vô định" hơn là sống như "một người có ư nghĩa đặc biệt".
VI.
T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(Trích
báo An Giang số 1177, ngày 11/11/1995, trang 7)
LĂNG MẠN- CÁI ĐẸP
TOÁT RA TRONG CUỘC SỐNG ĐỜI THƯỜNG
Bản tính của t́nh yêu là lăng mạn. Ngay cả hai chữ t́nh yêu cũng nói lên bao điều đẹp đẽ, bao sự mơ mộng của hai tâm hồn đồng điệu. Nếu không có lăng mạn, cuộc sống của con người chúng ta sẽ đơn điệu nghèo nàn biết bao. Và trong t́nh yêu, nếu không có đôi cánh kỳ ảo của mộng mơ có lẽ t́nh yêu sẽ tàn lụi nhanh chóng.
Từ
xa xưa, khi con người bị ràng buộc bởi
trăm điều phong kiến: "Nam nữ thọ thọ
bất tương thân" hay "pḥng khuê" khép
kín đối với người con gái, th́ con người
cũng vượt qua mọi trở ngại. Họ cũng
vẫn cứ mộng mơ, cứ ao ước và cứ
khẳng định:
"Yêu
nhau tam tứ núi cũng trèo
Thất bát sông cũng lội, ngũ lục
đèo cũng qua".
Điều
đó cho thấy, ở bất cứ thời đại
nào, sự lăng mạn bao giờ cũng tồn tại và cần
thiết như hơi thở của chúng ta. Song cứ lăng
mạn viễn vông, không cần biết đến thực
tại cuộc sống xung quanh chúng ta là không được.
Cứ tưởng mọi cái đều là màu hồng không
cần biết đến các khó khăn, trở ngại
chung quanh th́ con người rất dễ bị vỡ mộng.
Mọi sự thái quá đều
không tốt.
Khi
bắt đầu yêu nhau, sự lăng mạn luôn luôn có mặt.
Họ quên đi thời gian và khắc phục cả những
khó khăn đời thường để đến với
nhau. T́nh yêu đẹp và lăng mạn ở chỗ đó. C̣n
trong cuộc sống gia đ́nh khi bắt đầu vào cuộc
hôn nhân, sự lăng mạn có cần không? Thực tế cho
thấy, có nhiều người khi yêu nhau không suy nghĩ,
không dự đoán, lường trước những diễn
biến cuộc sống chung lâu dài. Nên đến giai đoạn
kết hôn, chất chồng bao nỗi lo toan, từ
tương cà mắm muối đến chuyện cá tính
khác nhau đă dẫn đến sự xung đột. Nhiều
người yêu nhau đẹp là vậy mà khi bước
vào cuộc sống chung đă tan vỡ trái tim vàng. Bởi vậy
đă có nhiều lời khuyên: phải thực dụng khi kết
hôn và bước vào cuộc sống gia đ́nh là chấm dứt
những ngày mơ mộng. Nếu như bước vào cuộc
sống gia đ́nh là bước vào "con đường đau khổ", th́ chắc
chắn chẳng mấy ai dám. Trong thực tế cuộc sống
cũng đă cho thấy, gia đ́nh có nhiều đôi vợ
chồng vẫn cứ vang lên tiếng cười. Họ vẫn
hạnh phúc trong trăm ngàn cái lo toan đời thường.
Họ đă tránh được những cơn băo tố tạo
được cơ hội để tâm t́nh dung hoà lẫn
nhau làm cho t́nh cảm được củng cố vững
bền hơn.
Thật
đáng buồn nếu đôi vợ chồng suốt ngày chỉ
nói chuyện tiền bạc, cơm áo, dưa hành.
Nhớ
đến ngày sinh nhật của nhau, nhớ đến
ngày cưới và nhắc đến kỷ niệm để
vượt qua xung đột, thiết nghĩ đó cũng
là một sự lăng mạn trong cuộc sống gia đ́nh.
Đem lại niềm vui cho người bạn đời tức
là cũng đem lại niềm vui cho chính ḿnh. Bước
vào cuộc sống hôn nhân cần thực tế suy nghĩ
chín chắn (chứ không thực dụng). T́m được
nguồn vui trong những cái đời thường cũng
làm cho cuộc sống chung thêm ư nghĩa. Sắp xếp lại
thời gian để gia đ́nh được thoải
mái vui chơi, đó cũng là sự lăng mạn cần thiết.
V́ lăng mạn là một yếu tố để con người
sống cho đẹp, cho tốt. Do đó, đem lại niềm
vui, hạnh phúc cho người bạn đời, cho con cái
cũng là một yếu tố lăng mạn trong gia đ́nh.
Giữ được thế cân bằng giữa lăng mạn
và cuộc sống hiện tại là điều cần thiết.
Những niềm vui mà bạn đem lại cho gia đ́nh sẽ
là kỷ niệm đẹp khi tuổi đă xế chiều,
như mầm cây xanh làm tươi mát tuổi già.
Lăng
mạn không phải là cái ǵ to tát, lớn lao. Nó chính là cái
đẹp toát ra từ sự chăm sóc về phía người
vợ và sự hỗ trợ giúp đỡ của người
chồng. Nó hiện diện thường ngày trong cuộc sống
của đôi vợ chồng.
B.V.
VII.
CHUYỆN PHIẾM :
Trích trong tập truyện hài hước trẻ “Bồ
non”
Biên soạn : PHẠM KHẢI
YÊU EM
NHƯ ĐIÊN
Bạch Tuyết cầm tờ giấy đi quanh trong pḥng, đọc rơ to
cho dễ nhớ:
-Ai lâu i-u là em yêu anh. Em yêu anh là ai
lâu i-u, ai lâu i-u, ai lâu i-u…
Bà mẹ
ở dưới bếp nghễn tai nghe:
-Con bảo
ǵ u? Lâu ấy à? Nước sôi rồi, u mang lên đây.
Cô
cười khúc khích:
-Mẹ
nặng tai rồi. Con học tiếng Anh đấy chứ!
-À này, chiều hôm qua thằng B́nh lại
đến chơi, hỏi thăm con. Rơ tội, để
nó theo đuổi măi…
-Con nói
rồi: Chưa hiểu nhau th́ ô
kê sao được? Mà chưa “lâu” th́ khó lấy nhau lắm. Mẹ cứ nói hộ
con như thế.
***
Bà mẹ Bạch Tuyết vốn thật thà, chất phác, không giấu mẹ một điều ǵ.
Bà kể: Bố cái Bạch với bố anh B́nh là bạn chiến đấu ở miền Nam. Hai gia đ́nh ước hẹn có con lớn làm thông gia cho thêm gần gũi. Chẳng may chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi con và vẫn mong nhận anh B́nh làm con rể. Anh ấy là người ngay thẳng, tốt bụng, sống có
t́nh, có nghĩa. Dạo trước hai đứa thân thiết lắm. Vậy mà cái Bạch lại bảo chưa hiểu thằng B́nh, thật chẳng ra làm sao cả.
Bỗng
có tin đồn ầm lên là Bạch Tuyết thường đi với Tây
đến một khách sạn Mi-Ni. Bà mẹ gạn hỏi
măi làm cô phát cáu:
-Đứa
nào nói với mẹ thế! Mà dù có đi với người
ta th́ đă làm sao? Thời buổi này muốn làm giàu nhanh lên
th́ phải liên doanh, liên kết với nước ngoài. Con
sẽ làm bà chủ cho thiên hạ trắng mắt ra.
-Vốn
liếng đâu mà tính chuyện tầy đ́nh ?
-Nó có
đô la th́ con có vốn tự có.
-Không
biết tiếng Tây, làm ăn với họ sao được?
-Th́ con
đang học đây.
-Thế
chuyện t́m hiểu đến đâu rồi?
-Mẹ
cứ chuẩn bị mà đón rể quí!
Một
buổi chiều đi làm về, tôi thấy chiếc xe taxi
đỗ ở đầu xóm và nhiều người xúm
đông trước nhà Bạch Tuyết. Thấy tôi, cô chạy
sang ngay:
-Anh
ơi thằng Tây nó đến! Anh giúp em với.
Tôi sang
cô, thấy một người châu Âu cao lớn, râu tóc bù xù,
độ ngoài 50 tuổi. Ông ta đứng bên Bạch Tuyết
bé nhỏ, mặc váy ngắn, trông cứ như con gấu
và bé Misa trong truyện cổ. Ông quàng sợi dây chuyền
vào cổ cô, bế thốc cô lên mà hôn để tỏ rơ sự
âu yếm trong khi cô lắp bắp :”Ai lâu i-u, ai lâu i-u…”. Tiếp đó, ông mở cặp
lấy ra một sấp tiền, mấy thanh sôcôla,
đưa cho mẹ cô, vừa x́ xồ, vừa ra hiệu ư
nói: Tôi yêu con bà, muốn cưới làm vợ…Chúng tôi sẽ
liên doanh, có nhiều đô la…Bà mẹ nghe dịch lại
càng rúm người, kinh hăi. Ông Tây c̣n nói lơ lớ : ”Tui
la con dê cua ma đam”…
Tôi
không sao cười được. Thật buồn! Bạch
Tuyết chạy theo sang nhà tôi, nói liến thoắng:
-Cám
ơn anh lắm. Từ hôm nay em muốn học cấp tốc
để làm việc với thằng Tây. Hồi năy em nói tiếng
Anh chuẩn đấy chứ! À này, “Em yêu như điên” tiếng
Anh nói thế nào nhỉ?
Tôi
phiên âm sang tiếng Việt, viết chữ thật to vào tờ
giấy cho Bạch Tuyết. Cô chạy bay về nhà và lát
sau đă nghe tiếng cô gào:
-Yêu
như điên là lâu pho li (à)
Ai lâu pho li là em yêu như
điên, em yêu như điên…
Tháng 9-1995
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
CHUÙA NHAÄT 03 MUØA VOÏNG - C
GÓP
NHẶT CÁT ĐÁ 1
NHÀ
GIẢNG THUYẾT ĐƯỜNG PHỐ (Mark Link S.J). 1
HĂY
CHIA SẺ PHẦN ĂN (Gm. Arthur Tonne) 4
Tiếng
Gọi (Lm. Giuse Nguyễn Văn Thái) 5
Chủ đề:
Mùa vọng
là thời gian giúp chúng ta quyết định hiến thân
cho Chúa Kitô
Cách đây ít năm, bác sĩ Karl
Menninger, trưởng khoa tâm bệnh học của Mỹ
đă làm nhiều người kinh ngạc với quyển
sách của ông nhan đề: “whatever became of sin? (điều ǵ đang xảy đến
cho tội lỗi?). Ông bắt đầu quyển sách bằng
một câu chuyện trào lộng khiến chúng ta phải suy
nghĩ. Vào một ngày chúa nhật tháng chín năm 1972, trên
góc phố đông người qua lại thuộc khu trung
tâm Chicago, xuất hiện một nhà chuyên giảng thuyết
ở đường phố. Đang lúc các nhân viên văn
pḥng vội vă lo đi ăn trưa, nhà giảng thuyết
này th́nh ĺnh giương cánh tay phải lên, dùng ngón tay
xương xẩu chỉ vào một nhân viên nào đó rồi
la lên: “Anh là kẻ có tội !” đoạn ông đứng
im, nghỉ vài giây rồi lại bắt đầu chỉ
vào một nhân viên khác và la lên: “Anh là kẻ có tội!”
Bác sĩ Menniger nói : “Tác động
mà nhà giảng thuyết gây ra nơi những người bộ
hành đi ngang qua đó thật là kỳ lạ”. Họ lấm
lét nh́n ông, rồi lại quay mặt đi chỗ khác, rồi
lại lén nh́n nữa, và cuối cùng vội vàng đi tiếp.
Chắc chắn Gioan Tẩy giả
cũng gây được tác động tương tự
trên đám dân khi ngài xuất hiện ở bờ sông Gióc-dan
(Jordan). Hẳn nhiên trong đám dân, một số chế nhạo
ngài, số khác tức giận ngài, c̣n số khác nữa nhận
biết từ thâm sâu cơi ḷng ḿnh sự sai quấy của họ.
Chẳng hạn chúng ta đọc thấy trong bài Phúc Âm hôm
nay: Các người thu thuế nhận ra ḿnh đă có lỗi
trong việc thu thuế quá mức, đám lính tráng nhận
thấy ḿnh thường hay bắt nạt dân chúng, c̣n tất
cả dân chúng đều nhận ra tội không biết chia
sẻ phần của cải dư thừa cho người
túng thiếu. Trong quyển sách nói trên, bác sĩ Menninger cho thấy
rằng nhiều người thời nay cũng đă phạm
những điều sai quấy. Nhưng điều đó
không làm cho bác sĩ Menninger phải ưu tư hay lưu tâm
tới. Điều khiến cho ông phải ưu tư hay
lưu ư tới là có rất nhiều người thời
nay không chấp nhận rằng ḿnh đă làm những
điều sái quấy. Chính v́ thế mà nhà giảng thuyết
trên chỉ nói “Anh (hay chị) là kẻ có tội” đă tạo
ra một tác động thật kỳ lạ nơi những
nhân viên làm việc ở Chicago.
Thánh Gioan Tẩy Giả cũng
như nhà giảng thuyết nọ đă chạm vào vơi
vùng thâm sâu dễ thương tổn nhất của dân
chúng. Ngài đ̣i buộc dân chúng xét lại tâm hồn ḿnh và
nhận biết lỗi lầm của ḿnh. Ngài c̣n đ̣i họ
phải từ bỏ tội lỗi để quay về
cùng Thiên Chúa.
Trong cuốn sách tựa đề Something
more (một cái ǵ hơn thế nữa) của bà Catherine
Marshall, người ta t́m thấy một minh hoạ sống
động về những khuyến dụ của Gioan Tẩy
giả. Một hôm, cô Linda, con gái bà chuẩn bị đi tắm.
Ngay khi vừa đặt một chân xuống bồn ngay
dưới ṿi tắm, c̣n chân kia vẫn c̣n trên chiếc thảm
ngoài bồn tắm, cô bỗng liên tưởng đến
h́nh ảnh cuộc đời ḿnh. Cô thường muốn
hiến dâng đời ḿnh cho Chúa, nhưng chẳng bao giờ
hoàn tất được ước nguyện đó, v́ cô
luôn sống t́nh trạng chân trong chân ngoài như thế này.
Giờ đây có lẽ đă đến lúc cô phải quyết
định dứt khoát hoặc theo Chúa hoặc không theo
Ngài, cô nghĩ đến cái giá phải trả khi chọn
con đường theo Chúa. Giá ấy chẳng phải rẻ,
nhưng cô đă quá mệt mỏi v́ t́nh trạng lập lờ
hai phía, để rồi chả phía nào đem lại cho
b́nh an thoải mái. Thế rồi cô đứng im suy nghĩ
một hồi lâu, đoạn hít một hơi sâu vào lồng
ngực, và nói to lên: “Lạy Chúa, con xin chọn Ngài”. Nói xong,
cô bước hẳn hai chân vào bồn tắm. Hành vi này
đối với cô giống như một phép rửa
đích thực. Đây chính là sự biến đổi tâm
hồn mà Gioan tẩy giả đề nghị dân Do Thái thực
hiện.
Vậy làm thế nào áp dụng thực
tế những điều trên đây vào cuộc sống
chúng ta? Muốn trả lời câu hỏi quan trọng này,
chúng ta hăy trở lại câu chuyện của bác sĩ
Menninger về nhà giảng thuyết trên đường phố
nọ. Tất cả chúng ta đều đă từng làm
đ́ều sai quấy. Nếu c̣n chút nghi ngờ ǵ về
điều này chúng ta chỉ cần đọc lại lá
thư thứ nhất của thánh Gioan trong đó ngài dùng những
câu nói hết sức thẳng thừng: “Nếu chúng ta nói rằng:
chúng ta không có tội là chúng ta tự lừa dối ḿnh… nếu
chúng ta cho rằng ḿnh không hề phạm tội tức
chúng ta xem Thiên Chúa là kẻ nói dối và không có lời Ngài
trong bản thân chúng ta” (1 Ga 1 : 8,10)
Tôi rất vui mừng khi nghe thánh
Gioan công bố ra tội lỗi của chúng ta một cách thẳng
thừng như thế, v́ điều đó giúp chúng ta dễ
dàng đồng ư với bác sĩ Menninger hơn, khi ông cho rằng
việc nh́n nhận tội lỗi đem lại cho chúng ta
sức khoẻ tâm lư lẫn tinh thần. Quả thế,
chúng ta phải nh́n nhận ḿnh là kẻ có tội. Nói rơ
hơn là chúng ta rất xinh, rất đẹp, nhưng
đồng thời cũng rất yếu hèn. Có nhiều
khía cạnh trong cuộc sống chúng ta cần được
Chúa tha thứ và chữa lành nhờ bí tích Giải tội.
V́ thế, Mùa Vọng chính là thời
gian giúp chúng ta nh́n nhận ḿnh là kẻ có tội để
rồi chúng ta ăn năn thống hối xưng tội
ra ngơ hầu mở rộng tâm hồn trước Chúa Giêsu
Đấng cứu độ chúng ta. Đây là thời gian
để chúng ta làm điều Linda Marshall đă làm, nghĩa
là không thể kéo dài t́nh trạng sống hai mặt mà chả
cái nào ra hồn cả. Đây là thời gian để chúng
ta hít sâu hơi thở vào lồng ngực rồi thốt
lên với Chúa: “Lạy Chúa, con xin chọn Ngài”.
Để kết thúc, chúng ta hăy lập
lại lời cầu nguyện được một Kitô
hữu tên là Origen viết ra cách đây 1600 năm; “Lạy
Chúa Giêsu, đôi chân con dơ bẩn…. xin hăy đổ nước
vào thau và rửa cho con, con biết rằng con quá bạo gan
khi cầu xin Chúa điều này, nhưng v́ con sợ bị
Chúa quở trách: Nếu Ta không rửa chân con th́ con chẳng
phải là bằng hữu cuả Ta. Vậy xin Chúa hăy rửa
chân con v́ con ao ước được làm bằng hữu
của Ngài”.
Có hai gia đ́nh cắm trại trên
bờ hồ ở Wisconsin họ rất vui vẻ, tắm,
bơi thuyền, ăn uống thoả thuê, vui hưởng
cái vui sống ngoài trời. Chúa nhật đến, v́ quá xa
nhà thờ. Bảy em nhỏ quyết định mở hành
phụng vụ lời Chúa riêng. Các em cột hai cây gỗ
làm Thánh Giá các em vây quanh ca hát Thánh Ca, đọc Kinh Thánh và
sau cùng chia nhau bánh nhân trái cây.
Trong buổi
phụng vụ Lời Chúa, các em quyên góp được một
số tiền nhỏ, các em quyết định gởi số
tiền đó cho cơ quan cứu trợ, một tổ chức
giúp lương thực cho những người đói trên
khắp thế giới.
Các em nhỏ
này đă có tinh thần của bài Tin mừng hôm nay; tinh thần
của Chúa Kitô Đấng đă truyền cho chúng ta hôm nay rằng:
“Ai có của ăn… Hăy chia cho người không có”.
Chúng ta
thường nghe nói hàng triệu người trên thế giới
đang chết đói. Nếu có ai đến gơ cửa, chắc
hẳn mọi người chúng ta sẽ chia phần ăn
với họ. Vấn đề khó là phần lớn chúng
ta chưa bao giờ gặp một người thật sự
đang chết đói, nhưng chúng ta biết rằng một
phần ba thế giới mang bụng đói đi ngủ.
Chúng ta có thể làm được ǵ ?
Quả
thật hàng năm chúng ta cũng có một vài lần lạc
quyên, nhưng không phải là để cứu đói. Vậy
trong lễ Giáng sinh sắp tới chúng ta hăy chia sẻ phúc
lành chúng ta cho nhiều anh em khác, nhất là trong phần
ăn của chúng ta.
Cụ
thể là chúng ta có thể quyên góp để giúp những gia
đ́nh nghèo trong xứ đạo. Những người già
nua bệnh tật không ai chăm sóc, chúng ta hăy viếng
thăm tặng quà giáng sinh cho họ.
Đó
là tinh thần của lễ Giáng sinh, tinh thần của
kinh nguyện Chúa Giêsu dă dạy chúng ta: “xin cho chúng con
lương thực hàng ngày” hăy chú ư lời “chúng con” nó bao gồm
mọi nguời đang cần đồ ăn vật chất
và tinh thần.
Hăy chuẩn bị Mừng Lễ
Giáng Sinh ở đây và lúc này bằng một quyết tâm làm
sao bạn thực hành lệnh truyền của Chúa Kitô: “ai
có đồ ăn…Hăy chia sẻ cho người không có”.
Amen.
Hồi c̣n bé, giai đoạn gọi
tôi là thằng Cu. Tôi sống ở miền quê. Vào dịp Tết.
tôi được dẫn lên Sài G̣n ăn tết ở nhà bà
ngoại. chị tôi dẫn đi coi sở thú. V́ mải coi
thú, tôi bị lạc… Sau khoảng 20 phút t́m kiếm mà không
thấy, tôi sợ và bắt đầu khóc mếu máo. bỗng
có tiếng chị tôi gọi sau lưng “Cu!” Tôi đang chạy
đi t́m, dừng ngay lại. Những giọt nước mắt
ngưng rơi. Nét mặt tươi trở lại với
nụ cười. Tôi chạy đến ôm chị.
Một
tiếng gọi đă thay đổi
tôi từ lo âu, sợ hăi, sang hoan hỉ và b́nh an!
Khi ở
trong tiểu chủng viện – high School seminary – tôi ham ngủ
lắm. Tiếng chuông điện inh tai nhức óc vang lên ba
hồi dài mà vẫn chưa đánh thức tôi dậy nổi.
Không những tôi mê ngủ, mà c̣n ngủ mê nữa! Và sướng
nhất là ngủ nướng! Không lẽ chỉ v́ tật
mê ngủ mà cha giám đốc lại đuổi những
tên ngủ nướng như tôi về nhà. Không c̣n cách nào
khác, ngài bèn có sáng kiến. Sau ba hồi chuông điện th́
mở nhạc. Tôi c̣n nhớ khúc nhạc. “Hăy chỗi dậy
hỡi ai ngủ mê, hăy chỗi dậy từ cơi chết.
Chúa sẽ chiếu ngời ánh vinh quang trên đầu
ngươi”. Nghe nhạc tôi tỉnh ngủ!
Tiếng nhạc đánh thức
tôi từ kẻ mê ngủ trở nên tỉnh thức!
Vào khoảng
trước lễ Giáng Sinh năm 1994, sau khi đi học về,
tôi nhận được một cú điện thoại của
một anh chị ở gần chủng viện báo tin cho biết
cha Đôminicô Trần Minh Thắng vừa tử nạn xe
hơi trên đường về thăm gia đ́nh ở
New Orleans. Tôi bàng hoàng ngồi im lặng trên ghế h́nh dung
ra h́nh ảnh của ngài với nụ cười rất
tươi vui luôn xuất hiện trên khuôn mặt tṛn trĩnh.
Một linh mục trẻ, mới 31 tuổi, vừa chịu
chức được vài năm, hiền hoà và đạo
đức, ai cũng mến.
Một
tiếng gọi bất ngờ
để con người về với Chúa!
Những
kinh nghiệm về tiếng gọi
tôi vừa kể ra trên đây đều có một điểm
chung là đưa đến sự thay đổi. Thay đổi
từ lo âu sang vui tươi, từ mê ngủ sang tỉnh
thức, từ cuộc đời này sang đời sau.
Trong các bài đọc của Chúa Nhật thứ III Mùa vọng,
được gọi là “Gaudele Sunday” thay đổi trong
thái độ sống, v́ Chúa đă đến gần rồi.
1- Sống đáng yêu
Trong bài
Phúc Âm, Lc 3: 10-18, Thánh Gioan Tẩy Giả kêu gọi mọi người phải thay đổi
thái độ sống một cách cụ thể, sống hân
hoan vui tươi. Phải trở nên đáng yêu, dễ mến.
Phải làm việc bác ái từ thiện, giúp đỡ kẻ
nghèo khó. Người thu thuế đừng tham nhũng nữa.
Quân lính th́ đừng hà hiếp dân lành. Qua t́nh yêu được
thể hiện nơi hành động của chúng ta mà
người khác nhận ra dấu chỉ của
Vương Quốc Thiên Chúa đang đến gần.
Đức
Tổng Giám Mục Rembert
Weakland của Milwaukee đă kể câu chuyện về một
linh mục Công Giáo vừa viếng thăm Ấn Độ
và gặp vị tôn sư Ấn Giáo. Trong cuộc đàm thoại
của họ, vị tôn sư Ấn Giáo đă nói một
câu làm cho linh mục này rất tức giận. Ông nói rằng
ư niệm về t́nh yêu và bác ái của Kitô giáo làm ông ghê tởm!
“Ghê tởm!”
vị linh mục tức giận lầm bầm trong miệng.
“Làm thế nào ngài lại có thể nói được
như vậy chứ?” “Này nhé,” vị tu sĩ Ấn giáo cắt
nghĩa, “Những người Kitô hữu xông xáo đi t́m
những cách thức để trở nên đáng mến và dễ
thương hơn”
T́nh bác
ái yêu thương và sự công bằng xă hội là dấu
chỉ của Vương quốc Thiên Chúa. Theo thánh Phaolô “Ai yêu thương tha nhân th́
như thế đă chu toàn lề luật, đức ái là tất
cả lề luật” (Rm 13:8-10). Và ngài đă khuyên những
người tín hữu philipphê: “Đức
ôn hoà của anh em phải sáng tỏ trước mặt mọi
người, v́ Chúa đă gần đến” (Pl 4; 4-7)
Theo ĐGH Gioan Phaolô II “Đức
ái là đáp ứng lời Thiên Chúa kêu gọi yêu
thương” “Đức ái là yếu tính của “giới
răn” mới được Công Giáo truyền dạy” (bài
Gíao lư 72, ngày 13/10/1999)
Vào thời
điểm này, chúng ta đang chuẩn bị những món
quà Giáng Sinh, v́ Giáng Sinh gần đến. Không ai muốn nhận
một món quà từ một người, cho quà v́ bị bắt
buộc bởi tập quán xă hội. Cũng không ai để
ư đến giá cả là bao nhiêu khi món quà đó được
cho đi bởi một người thật đáng yêu, dễ
mến. Điều đầu tiên chúng ta phải để
ư khi tặng quà Giáng Sinh là nh́n vào cung cách chúng ta cư xử
với những người khác để có những nổ
lực trở nên tử tế, hoà nhă và đáng yêu.
2- Sống nội tâm:
Một người đă hỏi Thiên Chúa rằng: “Lạy Chúa, một tỉ đô la có nghĩ ǵ đối với Ngài, Đấng có uy
quyền trên tất cả mọi sự?” Thiên Chúa trả lời, “Hầu như là một xu”.
Rồi người
đó lại hỏi Thiên Chúa, “Thế mọi trăm ngàn thế kỷ có nghĩa là ǵ
đối với Ngài là Chủ của thời gian?” Thiên Chúa cũng trả lời, “Hầu như là một giây.” “Vậy th́, lạy Chúa, xin hăy ban cho con một xu thôi!” người đó năn nỉ. Thiên Chúa trả lời: “Con ráng chờ ta một giây thôi nhé”.
Câu chuyện
trên nói lên năo trạng duy vật chất của con người.
Người ta nghĩ rằng tiền bạc sẽ giải
quyết được mọi sự mà quên đi đời
sống nội tâm mới thực sự mang lại hạnh
phúc. Một thái độ sống nội tâm rất cần
thiết cho thời đại văn minh điện tử
hiện nay. Giữa cuộc sống
vội vàng và máy móc, bạn “Hăy Ngừng Lại và Lắng
Nghe” đó là lời khuyên của tờ báo New York Times xuất bản vào năm 1971:
“Ban
đêm bạn đi ra ngoài, nh́n lên bầu trời, và thấy
đầy sao đang chậm răi chuyển động xoay
tṛn không chỉ đi qua ban đêm, nhưng c̣n qua các mùa, các
năm. Có những mẫu h́nh ngôi sao không thay đổi qua
suốt cuộc đời của
bạn – cũng vẫn những cḥm sao Bắc Đẩu,
sao Đại Bàng, sao Thiên Nga. Bạn nh́n thấy mặt
trăng đang từ từ ló dạng với tất cả
h́nh thể của nó, từ lúc lờ mờ ánh trăng non
h́nh lưỡi liềm tới khi sáng vằng vặc, ánh
trăng rằm.
Những
h́nh thể và độ sáng của ánh trăng được
con người biết đến từ khi người
đầu tiên nh́n vào bầu trời ban đêm. Bạn nh́n
thấy ánh b́nh minh và bóng tà dương đang thay đổi
từng ngày sớm muộn vài phút. Thời gian cứ trôi
qua bốn mùa, những tháng âm lịch, năm dương lịch.
Thế mà thời gian vẫn chưa thay đổi một
phần nhỏ đáng kể nào của một giây trong 10
triệu năm trời. Con người đầu tiên
đứng thẳng bằng hai chân, ngắm nh́n ánh hừng
đông và loé lên sự ngạc nhiên về thời gian, con
người ấy cũng đă biết cùng một quăng thời
gian của ánh sáng ban ngày như chúng ta biết ngày nay. Cỏ
cây thời xưa cũng đă mọc lên một cách thong thả,
khoan thai như bây giờ, và bất cứ trái đào nào cũng
chín vào đúng mùa của nó. Nhưng vào một lúc nào đó
con người đă bắt đầu tính toán không chỉ
đếm bằng những ngày, nhưng c̣n tính đến
những giờ, phút, giây.
Thời
gian không thay đổi, nhưng con người đă bị
mắc kẹt vào những cái bẫy thời gian của
chính ḿnh. Những tiếng âm vang đă đến thúc giục
họ, “Mau lên, mau lên, mau lên!” và chỉ thỉnh thoảng mới
có một người đó đă ngừng lại tự hỏi,
“Tại sao phải vội vàng như thế?” “Vội vàng
như thế để làm ǵ?”
Càng
văn minh hiện đại, con người càng sống hấp
tấp và vội vàng, càng bị kẹt vào trong những chiếc
bẫy thời gian của ḿnh. Mùa vọng là thời gian
Giáo Hội kêu gọi chúng
ta “Hăy ngừng lại và Lắng nghe” đây là lúc để
nới lỏng cái bẫy thời gian vô hồn của ḿnh
ra và có một cái nh́n mới mẻ vào cách sống của
ḿnh: “Khi chúng ta cầu nguyện cùng Thiên Chúa Cha là chúng ta giao
tiếp với Ngài cũng như với Con Ngài là Chúa Giêsu
Kitô. Bấy giờ chúng ta hiểu biết và nhận ra Ngài
bằng một cảm quan chiêm ngắm luôn luôn mới mẻ”
(GLCG # 2781)
Lễ
Giáng Sinh gần đến, với những thay đổi
rơ rệt ngoài xă hội. Các siêu thị nhộn nhịp khách
hàng. Những cây Giáng Sinh rực rỡ ánh đèn. Tiếng
nhạc thánh ca từ các buổi hoà tấu làm xôn xao nao nức
ḷng người. Những món quà, những tấm thiệp với
những lời chúc tốt đẹp thánh thiện.
Nhưng tất cả những thay đổi bên ngoài đó
có làm cho ta vui thực sự được không? Giáo Hội
muốn giúp ta có được niềm vui thực sự,
một niềm vui từ bên trong tâm hồn mỗi người
phát ra. Niềm vui đó chỉ
có được nếu có sự thay đổi từ
nội tâm đến thái độ sống bên ngoài, sự
vượt thoát ra khỏi những ánh mây mù của tội
lỗi và tính ích kỷ, thoát ra khỏi những âu lo trĩu
nặng của vật chất, những sợ sệt ngại
ngùng, những cắn rứt mặc cảm do tội lỗi
gây nên.
Trong cuốn
“Let Go Of Fear”, tác giả Carlos
Valles đă kể lại việc chứng kiến một
cảnh thật xảy ra khi ông đang đi bách bộ
trong một khu rừng. Hôm đó ông t́nh cờ thấy một
con chim đang đậu trên cành. Thân nó cứng đờ
ra như bị thôi miên. Nó muốn bay lên mà bay không nổi.
Ông lấy làm lạ, ṭ ṃ đến gần quan sát, để
t́m ra lư do. Th́ ra; ở dưới gốc cây, có một con rắn
hổ mang đang cất cao cổ, phun kh́ kh́, như toan
tính phóng lên. Con rắn biết sức mạnh của nó. Nó
có thể đe doạ làm con chim khiếp sợ. C̣n con chim
th́ có cả một bầu trời bao la và đôi cánh mạnh
mẽ, nhưng lại không thể nào thoát nổi sự sợ
hăi đang đe doạ của con rắn.
Thấy
cảnh tượng đáng thương và tội nghiệp,
ông Carlos liền ho lên mấy tiếng. Con rắn thấy tiếng
động của loài người liền rụt cổ
xuống có vẻ thèm thuồng rồi bỏ đi. Con chim
sực hoàn hồn lại. Nó nhận ra một điều
mà trong cơn sợ hăi tột cùng nó đă đánh mất.
Đó là niềm tin vào chính ḿnh, nhận ra rằng con rắn
th́ ở đằng xa, mà nó th́ có đôi cánh, chỉ cần
vỗ cánh bay lên th́ con rắn đâu có làm ǵ được.
(Trích Tin Vui Thời Điểm 2000, lm Trần Cao Tường)
Tiếng ho, tiếng hắng giọng
của
ông Carlos đă làm con chim tỉnh lại, ư thức về
đôi cánh của nó, và bầu trời cao xanh. Hôm nay giáo hội
cũng lên tiếng kêu gọi giống
như một tiếng ho, tiếng
hắng giọng để giúp chúng ta có được
niềm vui và sự hy vọng qua sự thay đổi thái
độ sống như trong bài đọc thứ nhất
trích từ sách tiên tri Sôphônia 3: 14-18 kêu gọi: “Hỡi Israel, hăy hoan hỉ ! Hỡi
Sion, đừng sợ ! Chúa là Thiên Chúa ngươi, là Đấng
mạnh mẽ ở giữa ngươi, chính Người
cứu thoát ngươi”