CHÚA NHỰT XXXIII
CHỦ ĐỀ :
NGÀY
CỦA CHÚA
"Sẽ có nhiều người mạo danh
Thầy"
(Lc 21,8)
Sợi chỉ đỏ :
- Bài đọc I : Khi Ngày của Chúa đến,
những kẻ gian ác sẽ bị tiêu diệt, còn những
người công chính sẽ được vinh quang.
- Đáp ca : Chúa ngự đến xét xử muôn dân
theo lẽ công bình.
- Bài đọc II : Trong khi đón chờ Ngày
đó, tín hữu không được lười biếng
mà trái lại càng phải tích cực làm việc.
- Tin Mừng : Chúa Giêsu tiên báo - bằng cách diễn
tả khải huyền - về ngày thành Giêrusalem bị tàn
phá và về những điều xảy ra trước khi
Ngày của Chúa đến.
Minh họa
- Mille images 139 A
- "Sẽ có nhiều người mạo danh
Thầy" (Lc 21,8)
I. DẪN VÀO THÁNH LỄ
Anh
chị em thân mến
Sống
theo năm Phụng vụ giống như làm một cuộc
hành trình. Hôm nay đã gần hết năm Phụng vụ,
Giáo Hội mời gọi chúng ta nghĩ đến lúc
tận cùng của thời gian, còn được gọi là
ngày tận thế.
Chúng
ta thường nghe người ta bàn tán về ngày tận
thế, với những hiện tượng khủng
khiếp và những tai ương rất đáng sợ.
Nhưng thực ra ngày đó có khủng khiếp không, khi nào
nó đến và chúng ta phải chuẩn bị đón ngày
đó ra sao ? Đó là những vấn đề mà
Lời Chúa hôm nay sẽ giải thích cho chúng ta.
Nhưng
trước hết, như thường lệ, chúng ta hãy
bắt đầu Thánh lễ bằng tâm tình sám hối
lội lỗi chúng ta.
II. GỢI Ý SÁM HỐI
-
Chúng ta sống như đám lục bình trôi, nghĩa là không
nghĩ đến chặng cuối của cuộc hành trình
đời mình.
-
Nhìn lại một năm phụng vụ sắp hết,
chúng ta thấy mình đã có rất nhiều thiếu sót.
-
Trước những hoàn cảnh khó khăn, chúng ta đã
chán nản và hầu như mất lòng tin.
III. LỜI CHÚA
1.
Bài đọc I (Ml 3,19-20a)
Trích
đoạn này nói về "Ngày của Chúa". Thuật
ngữ này được Thánh Kinh dùng khá nhiều, với ý
nghĩa là lúc Thiên Chúa chính thức ngự trị. Thánh Kinh
mô tả ngày đó bằng những hình ảnh của
văn thể khải huyền với ý nghĩa ám chỉ,
nên ta không nên hiểu theo nghĩa đen. Ý nghĩa chính
của những hình ảnh đó là :
-
Khi đó Thiên Chúa sẽ tiêu diệt những thế lực
gian tà.
-
Và Khi đó Ngài sẽ cho những người công chính
được vinh quang.
2.
Đáp ca (Tv 97)
Tv
này cũng nói tới Ngày Thiên Chúa đến. Đó không
phải là một ngày khủng khiếp - có khủng
khiếp chăng là chỉ đối với những
kẻ gian ác - mà là một ngày hân hoan. Bởi đó tác
giả Thánh vịnh kêu mời mọi người - và
cả vũ trụ vạn vật - hãy đàn hát lên
để mừng đón Chúa.
3.
Tin Mừng (Lc 21,5-19)
Đoạn
này mở đầu một đơn vị văn
chương được gọi là "diễn từ
chung luận" (Lc 21,5-36), trong đó Chúa Giêsu bàn
đến những vấn đề "chung kết"
của lịch sử là : sự sụp đổ
của thành Giêrusalem, ngày tận thế, và ngày Đức
Kitô quang lâm. Diễn từ này khó hiểu, một phần vì
được viết theo văn thể khải huyền,
phần khác vì 3 biến cố trên được nhắc
đến xen lẫn nhau khiến người đọc
không biết rõ những câu nào nói đến biến cố
nào.
-
các câu 5-6 : Chúa Giêsu tiên báo thành Giêrusalem sẽ bị tàn
phá.
-
câu 7 : thính giả liên tưởng tới ngày tận
thế nên hỏi Chúa Giêsu khi nào thì tận thế và có
dấu nào báo trước không.
-
câu 8-11 : Chúa Giêsu không muốn cho biết những
dấu chỉ rõ ràng về ngày tận thế. Bởi
đó trước tiên Ngài khuyên người ta chớ tin vào
những dấu chỉ mà người này người
nọ đưa ra cho rằng sắp tận thế.
Kế đó Ngài dùng những hình ảnh khải huyền
khó hiểu để nói một cách úp úp mở mở
rằng khi tận thế thì những gì xưa nay
người ta cho là chắc chắn đều sẽ lung
lay.
-
các câu 12-19 : Chúa Giêsu báo trước cho môn đệ mình
biết rằng có một thời kỳ Giáo Hội sẽ
bị bắt bớ. Rồi Ngài dạy họ phải
sống thế nào trong thời kỳ đó : hãy coi
những khốn khó đó là dịp để ta làm
chứng cho Chúa (câu 13) ; đừng sợ phải bào
chữa thế nào, vì Ngài sẽ ban cho họ sự khôn ngoan
mà kẻ thù không thể nào thắng được (cc
14-15) ; đừng sợ khi bị bắt bớ và thù
ghét, vì vẫn có Chúa quan phòng trong tất cả những hoàn
cảnh éo le đó (cc 16-18) ; phải kiên trì (câu 19).
4.
Bài đọc II (2 Tx 3,7-12)
Nhiều
tín hữu trong giáo đoàn Thêxalônica nghĩ rằng sắp
đến ngày tận thế, cho nên họ lười
biếng không muốn làm gì nữa cả.
Thánh
Phaolô khiển trách điều đó. Ngài lấy chính
bản thân ngài ra làm gương : không bao giờ
sống vô kỷ luật, không ăn bám vào ai, trái lại
luôn làm lụng vất vả. Phaolô đã nói một câu
rất nặng : "Ai không làm việc thì đừng
ăn"
IV. GỢI Ý GIẢNG
*
1. Thời gian
Trong
kho tàng văn hóa phong phú của Trung Quốc, người ta
đọc thấy một câu truyện răn đời
sau đây : Ngày xửa ngày xưa có một vị hoàng
đế, tuổi đã quá bát tuần, mà vẫn chưa
đọc được một quyển sách nào của
các bậc thánh hiền. Bộ sách mà nhà vua thèm khát
được đọc là Bộ Sách Lịch Sử Loài
Người
Nhưng
khốn nỗi cuộc đời nhà vua, từ mái
đầu xanh đến lúc tóc đã bạc phơ,
răng đã long, không lúc nào được rảnh rỗi
thư nhàn. Cuộc đời nhà vua luôn luôn sống trên
lưng ngựa, nằm sương gối tuyết trên bãi
chiến trường của thời chinh chiến loạn
lạc. Nay chinh phục nước này, mai ngăn chặn
nước kia xâm lăng. Đôi mắt của nhà vua
chỉ nhìn thấy có gươm giáo và máu lửa. Nhà vua
rất ân hận vì trong suốt cuộc đời chưa
có hân hạnh được đọc một trang sách
của các bậc thánh hiền.
Nay
chiến tranh đã tạm yên, đất nước đã
thanh bình. Nhà vua muốn dành thời gian còn lại để
đọc cho kỳ được Bộ Sách Lịch
Sử Loài Người, để tìm hiểu xưa nay con
người sống để làm gì, chết đi về
đâu ? ! Nhưng phiền một nỗi, tuổi
của nhà vua đã quá cao, mà bộ sách lại quá dầy.
Biết sức mình không thể đọc hết bộ
sách, nhà vua ra lệnh cho viên quan ngự sử làm thay mình công
việc khó khăn ấy. Với sự giúp đỡ
của một ủy ban 50 ngườiø, viên quan ngự
sử bắt đầu miệt mài đọc sách.
Sau
10 năm cắm cúi đọc, viên quan ngự sử và
ủy ban đã có thể tóm tắt Bộ Sách Lịch
Sử Loài Người thành 10 cuốn và mang vào triều
đình dâng lên nhà vua. Nhưng vừa nhìn thấy 10 cuốn
sách và đo lường tuổi tác sức khỏe của
mình, nhà vua lại cảm thấy không còn đủ sức
đọc hết bộ sách, dù đã được rút
ngắn thành 10 cuốn ! ! Nhà vua bèn ra lệnh cho viên
quan ngự sử và ủy ban tiếp tục làm việc
thêm một thời gian nữa.
Sau
5 năm làm việc thêm, viên quan ngự sử và ủy ban
đã tóm lược Bộ Sách Lịch Sử Loài
Người thành 5 cuốn. Nhưng khi ủy ban và viên quan
ngự sử mang 5 cuốn sách vào cung ra mắt nhà vua thì
cũng chính là lúc nhà vua đang hấp hối trên
giường bệnh. Biết mình không còn sống bao lâu,
cũng không thể nào đọc được dù chỉ
một trang sách, nhà vua mới thều thào nói với viên quan
ngự sử hãy tóm tắt Bộ Sách Lịch Sử Loài
Người chỉ trong một câu thôi.
Lúc
đó viên quan trưởng ban tu sử mới tâu trình nhà vua
như sau : " Hạ thần xin vâng mệnh. Lịch
Sử Loài Người từ khai thiên lập địa
đến giờ là con người sinh ra để
khổ rồi chết ! ! " Nhà vua gật
đầu… Đôi môi khô héo của nhà vua bỗng nở
một nụ cười mãn nguyện rồi tắt
thở ! ! Giữa lúc ấy, viên quan ngự sử
cũng nấc lên mấy tiếng rồi trút hơi thở
cuối cùng ! !
Nhìn
lại một năm sắp qua, với biết bao nhiêu
biến cố vì khổ đau, bệnh tật, tai nạn,
động đất, lũ lụt, chiến tranh,
chết chóc đã xảy ra với loài người cũng
như cho gia đình và bản thân, có lẽ nhiều
người trong chúng ta cũng muốn đi đến
kết luận bi quan như viên quan ngự sử của
nhà vua trong câu truyện răn đời trên
đây :" Con người sinh ra để khổ
rồi chết ! ".
Chúng
ta có bi quan nhìn đời như viên quan ngự sử
không ? Hoàn toàn không ! ! Chúng ta không chối bỏ
thực tại của khổ đau, của bệnh
tật, của chết chóc. Nhưng chúng ta biết rằng
Thiên Chúa tạo dựng nên thế giới, tạo nên chúng
ta là để cho chúng ta được sống và sống
dồi dào. Cho nên hướng đi lịch sử của
loài người không phải là ngõ cụt của sự
chết mà là sự sống. Bên kia của thất bại
khổ đau, bên kia của bệnh tật chết chóc,
cuộc sống vẫn còn tiếp tục có ý nghĩa và
đáng sống.
Vì
thế không có tâm tình nào thích hợp cho chúng ta trong những
ngày cuối năm này cho bằng Cảm Tạ và Phó Thác.
Cảm Tạ và Phó Thác tất cả cho Thượng
Đế, vì Ngài là Cha của chúng ta, luôn yêu thương và
quan phòng cuộc đời chúng ta. Cảm Tạ và Phó Thác
vì Ngài là Thượng Đế của Tình Thương,
của sự Sống. Cảm Tạ và Phó Thác vì Ngài là Đường,
là Sự Thật và là Lẽ Sống của chúng ta. Cảm
Tạ và Phó Thác cho Thượng Đế, vì nhờ Ngài
cuộc sống này vẫn tiếp tục có ý nghĩa và
đáng sống.
Trong
muôn vàn khổ đau của cuộc sống, chúng ta hãy hân
hoan lập lại : Thượng Đế Yêu
Thương Tôi Như Chỉ Có Một Mình Tôi Trên Cõi
Đời Này. Đừng bao giờ chúng ta quên một chân
lý căn bản soi sáng cho đời ta : " Chúng ta
không chỉ sinh ra cho cuộc sống đời tạm này
mà cho cuộc sống vĩnh cửu đời sau ".
Đó chính là Niềm Tin của Bạn, của tôi và của
mọi người. (Linh mục Trần quý Thiện)
*
2. Trắc nghiệm đức tin
Một
hôm vua Ai Cập đang đứng chiêm ngưỡng
những công trình mà ông cho xây dựng tại thành phố
Êliôpôli, bỗng có cụ già râu tóc bạc phơ không
biết từ đâu tới đã cười ngạo
nghễ và thách thức nhà vua :
-
Hãy bỏ lại tất cả và cút đi !
Nhà
vua giận tím gan, nhưng ông ta đã nén giận và
hỏi :
-
Hỡi lão già, ngươi là ai mà dám ra lệnh cho ta cách
hỗn xược như thế ? Không lẽ
ngươi quyền thế hơn ta ?
Ông
lão quả quyết :
-
Đúng thế ! Vì ta là thời gian.
Nghe
đến tên thời gian, vua Ai Cập tái mặt, té nhào
khỏi ngai vàng. Cùng với ông, cả đế quốc Ai
Cập cũng sụp đổ.
Lão
già Thời Gian cũng rảo qua khắp các đế
quốc trên địa cầu. Lão đi đến đâu,
các đế quốc đều rơi như sung rụng.
Nhưng
ngày kia, người ta bỗng thấy xuất hiện
tại đồi Vatican một cụ già khác. Lão già
Thời Gian cũng một giọng điệu vô cùng hách
dịch đến trước thành Vatican gầm
lớn :
-
Ta là Thời Gian đây !
Tiếng
gầm thét đó làm rung chuyển trái đất, nhưng
lại không làm cho cụ già trên đồi Vatican mảy may
lo sợ. Cụ bình tĩnh đáp :
-
Còn ta, ta chính là Vĩnh Cửu ! Xuyên qua các thế hệ
ta phải đại diện cho lòng chung thuỷ của
Thiên Chúa đối với con người.
*
Không
có gì là vĩnh cửu dưới bầu trời này.
Nhiều người Do thái nhìn ngắm và khen ngợi
đền thờ Giêrusalem nguy nga tráng lệ,
được xây cất bằng đá cẩm thạch
nguyên khối, mỗi cây cột cao hơn 12 mét. Đền
thờ được trang trí với cây nho lớn bằng
vàng ròng, quyên góp từ các tín hữu (2 Mcb 2,13). Mặt
tiền đền thờ được dát bằng vàng
lá, mỗi khi mặt trời lên, nó phản chiếu ánh sáng
chói loà rực rỡ. Nhìn từ xa, đền thờ trông
như một núi tuyết khổng lồ vì màu trắng toát
của đá cẩm thạch. Chính vẻ huy hoàng lộng
lẫy của đền thờ mà người ta
tưởng nó sẽ tồn tại vĩnh viễn.
Chúa
Giêsu đã đánh đổ quan niệm sai lầm đó.
Người loan báo đền thờ sẽ bị tàn phá
một cách thảm hại, không còn hòn đá nào chồng trên
hòn đá nào. Quả thật, tiên báo này đã hoàn toàn ứng
nghiệm năm 70 sau Công nguyên, khi vua Titô đem quân bao vây,
tàn sát dân chúng, bắt những tù binh, và thiêu huỷ
đền thờ thành ra hoang vu tiêu điều.
Mọi
người kinh hoàng sợ hãi khi nghe Chúa Giêsu loan báo
việc đền thờ bị phá huỷ. Họ xin
Người cho biết thời gian và điềm báo
trước. Nhưng Người không cho biết gì thêm
lại còn dựa vào lời tiên báo trên để nói về
ngày tận thế. Trước ngày đó, sẽ có những
thử thách đức tin.
Có
thể có những ngôn sứ giả hiệu, mạo danh
Chúa để mê hoặc tín hữu, hay loan báo thời gian
đã đến gần để làm mất niềm hy
vọng nơi những kẻ tin.
Có
thể có những cuộc bách hại các tín hữu,
thậm chí cả sự chia rẽ trong các gia đình.
Nhưng
Người khuyên họ : "Đừng
sợ". Hãy tin tưởng trong phó thác và
bền đỗ trong đức tin, vì Thiên Chúa luôn quan phòng
chở che cho những ai cậy trông nơi Người.
Đối
với Chúa Giêsu, bách hại và thử thách không phải là
điều đáng sợ mà là một cơ may, để
người tin hữu có dịp "làm
chứng" : để cho kẻ bách hại
hiểu biết đức tin của người tín
hữu, và để người tín hữu chứng tỏ
lòng tin vào Thiên Chúa trong cơn thử thách.
Quả
thật, Thiên Chúa muốn niềm tin phải là một hành
động tín nhiệm sâu xa nơi Người, một
biểu lộ tín thác tuyệt đối vào Người,
cho dù có phải chịu thử thách đớn đau
nhất, kể cả sự chết. Đức Tổng
Giám Mục Fulton Sheen có viết : "Để
trắc nghiệm đức tin của ta, cần phải
xem phản ứng lúc đau khổ và thử thách, chứ
không phải lúc thuận buồm xuôi gió".
*
Lạy
Chúa, đức tin không giữ cho chúng con khôi chết,
cũng không cứu chúng con thoát đau khổ, nhưng
đức tin chính là hiến dâng mạng sống.
Xin
ban thêm đức tin cho chúng con, để trong bất
cứ hoàn cảnh nào, chúng con vẫn luôn kiên trì giữ
vững niềm tin vào Chúa. Amen. (TP)
*
3. Làm chứng trong gian khổ
a.
Trong bài Tin Mừng này, Chúa Giêsu nói đến nhiều
cảnh gian truân khổ sở như chiến tranh, bắt
bớ, thiên tai, chia rẻ v.v. Nhưng cái đáng chú ý là Chúa
Giêsu nói rằng "Đó sẽ là cơ hội để
anh em làm chứng cho Thầy". Tại sao ? Thưa
vì :
Trong
lúc tối tăm người ta mới cần ánh sáng
hơn
Trong
thời buổi đầy dối gian, người ta
mới cần sự thật hơn
Trong
xã hội đầy hận thù, người ta mới
cần tình thương hơn
Trong
chiến tranh người ta mới cần đến hòa
bình hơn.
Thời
đại chúng ta ngày nay là thời văn minh hưởng
thụ, người ta chạy theo vật chất,
người ta chỉ quan tâm đến đời này.
Một bầu không khí thờ ơ với tôn giáo bao trùm
khắp nơi. Có thể nói, đây là thời kỳ
khủng hoảng đức tin. Nhưng chính trong thời
kỳ này, từ tận thâm tâm, con người mới
cần đức tin hơn. Vì thế đây là thời gian
tốt để tín hữu chúng ta làm chứng về
đức tin của mình.
b.
Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu cũng nói đến sự
sụp đổ của thành Giêrusalem. Ngày nay cũng có
nhiều sụp đổ : không chỉ là sụp
đổ một ngôi nhà mà sụp đổ rất
nhiều thứ. Chỉ có một điều bền
vững không bao giờ sụp đổ thôi, đó là tình
thương của Chúa. Vì vậy, đây cũng là cơ
hội cho tín hữu chúng ta làm chứng về tình
thương của Thiên Chúa.
*
4. Kiên trì
Cuối
bài Tin Mừng này, sau khi nói đến những gian truân
thử thách, Chúa Giêsu khuyên chúng ta hãy kiên trì : "Có kiên
trì, anh em mới giữ được mạng sống
mình".
Kiên
trì là gì ? Thưa là dù gặp phải gian truân thử
thách, ta không lùi bước, không nản lòng, không bỏ
cuộc nhưng vẫn luôn giữ vững niềm tin và lý
tưởng sống của mình.
Anne
Frank là một cô bé do thái bị bọn Đức quốc
xã bắt giam trong trại tập trung. Nơi đó cô bé
đã chứng kiến biết bao cảnh khổ, cô đã
thấy rất nhiều người vì quá khổ mà trở
thành mất nhân phẩm, mất lý tưởng, mất
đức tin. Chính cô cũng khổ và nhiều lần hoang
mang tự hỏi : có công lý thật không, có Thiên Chúa
không ? Nhưng sau những lúc giao động ấy, cô cương
quyết giữ vững niềm tin của mình : cô tin
rằng dù biểu hiện bên ngoài của con người có
gian ác thế nào đi nữa thì trong thâm tâm con người
vẫn tốt ; dù hiện tại có xấu xa
đến đâu đi nữa nhưng cuối cùng sự
thiện sẽ chiến thắng sự ác ; dù hiện
nay xem ra Thiên Chúa vắng mặt, nhưng chính Thiên Chúa là
người có tiếng nói cuối cùng. Những suy nghĩ
ấy được cô ghi lại trong một quyển
nhật ký. Sau chiến tranh thế giới thứ 2,
quyển "Nhật ký Anne Frank" đã được
xuất bản, được dịch ra rất nhiều
thứ tiếng, và nổi tiếng khắp thế
giới.
Điều
gì giúp người ta kiên trì ? Trước hết đó
là xác tín về lẽ phải của mình ; thứ hai là
gương can đảm chịu đựng của những
người khác ; và thứ ba, nhưng quan trọng
nhất, là đức tin tôn giáo. Gandhi nói :
"Người nào tin vào Thiên Chúa thì không bao giờ
thất vọng, bởi vì người đó biết
rằng cuối cùng thì sự thật sẽ chiến
thắng".
Chúa
Giêsu bảo các môn đệ "Anh em đừng
sợ". "Đừng sợ" không có nghĩa là
không có cảm giác sợ, mà là không để cho cảm giác
ấy đè bẹp mình, nhưng mình phải làm chủ cảm
giác ấy và chiến thắng nó. "Anh hùng không phải là
người không biết sợ mà là người chiến
thắng nỗi sợ" (Solzhenitsyn)
5.
Chuyện minh họa
a/ Thời gian
Người
kia rất tham việc, không dám lãng phí một phút nào.
Trên
đường ra phố, ông dự định xem sẽ
mua sắm ở cửa hiệu nào. Trong cửa hiệu, ông
dự định nơi ông sẽ đi dạo. Trong lúc
đi dạo, ông dự định nơi ông sẽ
đến ăn. Trong khi ăn món chính, ông dự
định sẽ ăn món tráng miệng gì. Trong khi tráng
miệng, ông nhìn bảng danh mục để chọn xe
buýt về nhà.
Ông
chẳng bao giờ chú ý đến những gì ông đang
làm. Ông luôn chuẩn bị cho những sự việc kế
tiếp.
Một
ngày kia ông phải đối đầu với điều
mà ông không chuẩn bị là cái chết. Khi sắp chết,
ông kinh ngạc về cuộc đời trống rỗng
và vô nghĩa của mình. Ông chẳng bao giờ sống
với hiện tại.
b/ Ngã lòng
Nếu
bạn cậy vào sức riêng của mình thì chẳng lạ
gì bạn sẽ sớm ngã lòng. Kẻ khiêm nhường
thực thì không ngã lòng, kẻ ngã lòng không phải là
người khiêm nhường thật bởi vì
người ấy cậy dựa vào một cái gì đó
ngoài Chúa" (J.N.D."Scripture Truth")
c/ Kiên trì
Một
người đưa tin đến một lâu đài
cũ kỹ và anh lấy búa gõ cửa. Không ai trả
lời. Anh lại gõ và chỉ có tiếng vang dội
lại. Nhưng anh biết có người trong nhà, anh nhìn
thấy họ qua cửa sổ. Giận sôi lên, anh cầm
búa và lấy hết sức giáng mạnh vào cửa hai ba
chục lần.
Một
khuôn mặt cau có ngó qua lỗ then cửa và lịch sự
hỏi xem người khách muốn vào không.
Vị
khách nói như mê sảng : "Này ông, tôi vào
được không ? Chẳng lẽ ai muốn vào
cũng phải gõ như tôi ?".
-
Ồ, ông biết đấy : Có nhiều trẻ ở
xung quanh đến đây, chúng gõ cửa một vài lần
rồi bỏ chạy, nên chúng tôi biết là không cần
để ý đến chúng. Nhưng khi nghe ông gõ cửa, tôi
thực sự thấy ông muốn vào. Vì thế tôi ra mở
cửa.
V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI
NGƯỜI
Chủ
tế :
Anh chị em thân mến, kiên nhẫn chịu đựng thử
thách trong tinh thần phó thác, tin tưởng vào Chúa quan phòng,
là những việc mà mỗi Kitô hữu cần ghi nhớ
và thực hiện trong cuộc sống thường ngày.
Luôn vững tin vào Chúa là Cha từ bi nhân hậu, chúng ta cùng
dâng lời cầu xin :
1. Hội thánh không
ngừng khuyên nhủ con cái mình đặt trọn niềm
tin vào Thiên Chúa trung thành / Chúng ta hiệp lời cầu
xin cho mọi thành phần Dân Chúa luôn xác tín rằng / Chúa
luôn trung tín thực hiện những gì người đã
hứa ban.
2. Thiên tai / đói
khát / bệnh tật / làm khổ biết bao
người trên thế giới / Chúng ta hiệp lời
cầu xin Chúa ban cho chúng ta thời tiết thuận
hòa / mùa màng bội thu / để mọi
người được sống yên ổn / hạnh
phúc và an bình.
3. Tất cả
mọi sự đều qua đi / không có gì là tồn
tại vĩnh viễn ngoài một mình Thiên Chúa / Chúng ta
hiệp lời cầu xin cho các tín hữu / biết ý
thức về tính mau qua của mọi thực tại
trần gian / để đừng quá bám víu vào danh vọng /
địa vị và của cải ở trần gian này.
4. Chúa Giêsu mời
gọi người Kitô hữu hãy tích trữ kho tàng trên
trời / là nơi không có trộm cắp / không
hề bị mối mọt gậm nhấm / Chúng ta
hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng
ta / biết tích trữ kho tàng trên trời bằng
những việc lành phúc đức của mình.
Chủ
tế :
Lạy Chúa, giữa bao dông tố của cuộc sống thường
ngày, chúng con thường hay hoang mang dao động và đôi
khi tuyệt vọng nữa, vì đức tin của chúng con
còn quá yếu kém. Vậy xin Chúa thương ban thêm đức
tin cho chúng con. Chúng con cầu xin
VI. TRONG THÁNH LỄ
-
Trước kinh Lạy Cha : Dù chúng ta đang
sống trong hoàn cảnh khó khăn, nhưng chúng ta vẫn
an lòng, vì chúng ta biết có Thiên Chúa là Cha luôn yêu thương
và chăm sóc chúng ta. Chúng ta hãy cùng cầu nguyện với
Ngài :
VII. GIẢI TÁN
Hôm nay chúng ta đã
biết cuộc hành trình dương thế sẽ dẫn
chúng ta đến đâu. Vậy chúng ta hãy can đảm
tiếp tục cuộc hành trình, với sự đồng
hành yêu thương của Chúa.