CHÚA NHỰT XXIX
CHỦ ĐỀ :
CẦU NGUYỆN
kiên tŕ
"Xin
ngài minh xét cho tôi"
(Lc
18,3)
BÀI ĐỌC I: Xh
17, 8-13
"Khi ông Môsê
giơ tay lên, th́ dân
Trích sách Xuất
Hành.
Trong những ngày ấy,
người Amalec đến giao chiến với
ĐÁP CA: Tv 120, 1-2.
3-4. 5-6. 7-8
Đáp: Ơn phù trợ
chúng tôi ở nơi danh Chúa, là Đấng tạo thành trời
đất (c. 2).
Xướng: 1) Tôi
ngước mắt nh́n lên đỉnh núi cao, ơn phù trợ
cho tôi sẽ từ đâu ban tới? Ơn phù trợ chúng
tôi ở nơi danh Chúa, là Đấng tạo thành trời
đất. - Đáp.
2) Người chẳng
để cho chân ngươi xiêu té; Đấng bảo vệ
ngươi, Người chẳng có ngủ say. Ḱa Đấng
bảo vệ
3) Chúa sẽ bảo
vệ thân ngươi, Chúa là Đấng che chở
ngươi ở bên tay hữu. Mặt trời sẽ không
hại ngươi lúc ban ngày, và mặt trăng cũng chẳng
hại ngươi về ban đêm. - Đáp.
4) Chúa sẽ ǵn giữ
ngươi khỏi mọi điều tai biến; Người
sẽ bảo vệ linh hồn ngươi. Chúa sẽ bảo
vệ ngươi khi đi và khi tới, ngay tự bây giờ
và cho đến muôn đời. - Đáp.
BÀI ĐỌC II: 2
Tm 3, 14 - 4, 2
"Người của
Thiên Chúa được hoàn hảo, để sẵn sàng thực
hiện mọi việc lành".
Trích thư thứ
hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi Timôthêu.
Con thân mến, con
hăy bền vững trong các điều con đă học hỏi
và xác tín, v́ con biết con đă học cùng ai, v́ từ bé,
con đă học biết Sách Thánh, và chính Sách Thánh đă dạy
con sự khôn ngoan để con được cứu rỗi
nhờ tin vào Đức Giêsu Kitô. Tất cả Kinh Thánh
đă được Chúa linh hứng, đều hữu ích
để giảng dạy, biện bác, sửa dạy và
giáo dục trong đàng công chính, ngơ hầu người của
Thiên Chúa được hoàn hảo để sẵn sàng thực
hiện mọi việc lành.
Cha khuyến cáo con
trước tôn nhan Thiên Chúa và Đức Kitô, Đấng sẽ
thẩm phán kẻ sống và kẻ chết, nhân danh cuộc
xuất hiện của chính Người và vương quốc
của Người: Con hăy rao giảng lời Phúc Âm, hăy xúc
tiến việc đó, dầu thời thế thuận lợi
hay không thuận lợi; hăy thuyết phục, hăy khiển
trách, hăy khuyên lơn với tất cả ḷng kiên nhẫn và
quan tâm giáo huấn. Đó là lời Chúa.
ALLELUIA: Ga 14, 23
Alleluia, alleluia! -
Chúa phán: "Nếu ai yêu mến Thầy, th́ sẽ giữ
lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người
ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người
ấy". - Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc 18, 1-8
"Thiên Chúa sẽ
minh xử cho những kẻ người tuyển chọn
hằng kêu cứu với Người".
Tin Mừng Chúa Giêsu
Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu
phán cùng các môn đệ một dụ ngôn, dạy các ông phải
cầu nguyện luôn, đừng ngă ḷng, mà rằng:
"Trong thành kia, có một vị thẩm phán không kính sợ
Thiên Chúa, cũng không kiêng nể người ta. Trong thành
đó lại có một bà goá đến thưa ông ấy rằng:
'Xin ông minh oan cho tôi khỏi tay kẻ thù'. Trong một thời
gian lâu dài, ông không chịu, nhưng sau đó ông nghĩ rằng:
'Mặc dầu ta không kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng
kính nể người ta, nhưng v́ bà goá này cứ quấy
rầy ta măi, nên ta sẽ xử cho bà ấy, kẻo bà ấy
đến măi làm ta nhức óc' ".
Rồi Chúa phán:
"Các con hăy nghe lời vị thẩm phán bất
lương nói đó. Vậy Thiên Chúa lại không minh xử
cho những kẻ Người tuyển chọn, hằng
kêu cứu với Người đêm ngày, mà khoan giăn với
họ măi sao? Thầy bảo các con, Chúa sẽ kíp giải
oan cho họ. Nhưng khi Con Người đến, liệu
sẽ c̣n gặp được ḷng tin trên mặt đất
nữa chăng?" Đó là lời Chúa.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sợi chỉ đỏ :
-
Bài đọc I : Nhờ Môsê cầu nguyện mà quân do
thái đă chiến thắng quân của Amaléc.
-
Tin Mừng : Gương kiên tŕ nài xin của một bà
góa.
Minh họa
-
Mille images 80 D
-
"Xin ngài minh xét cho tôi" (Lc 18,3)
I. DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Anh
chị em thân mến
Cầu
nguyện và Tin luôn gắn liền với nhau : v́ chúng ta
Tin nên chúng ta cầu nguyện, và nhờ cầu nguyện
nên đức tin của chúng ta được củng cố
thêm. Bởi thế Chúa Giêsu dạy các tín hữu Ngài phải
cầu nguyện luôn, nghĩa là không chỉ cầu nguyện
khi gặp chuyện ǵ khó khăn, mà phải cầu nguyện
trong mọi lúc.
Trong
Thánh lễ này, chúng ta hăy xin Chúa dạy chúng ta biết cầu
nguyện và giúp chúng ta cầu nguyện luôn, để đức
tin của chúng ta ngày càng thêm vững mạnh.
II. GỢI
Ư SÁM HỐI
-
Chúng ta thường mải mê với công việc mà lười
biếng cầu nguyện.
-
Tuy chúng ta có cầu nguyện nhưng chúng ta không cầu nguyện
cách kiên tŕ.
-
Nhiều khi chúng ta cầu nguyện mà trong ḷng không mấy
tin tưởng vào Chúa.
III. LỜI
CHÚA
1.
Bài đọc I (Xh 17,8-13)
Chuyện
này kể về thời dân do thái đang tiến vào Đất
Hứa. Họ phải giao chiến với những dân
đă định cư sẵn trong miền đất
đó. Đoạn này thuật cuộc giao chiến với
quân Amaléc :
-
Môsê giao cho ông Giôsuê dẫn quân đi giao chiến. Phần
ông th́ ở trên núi giang tay cầu nguyện.
-
Khi nào Môsê c̣n giang tay cầu nguyện th́ quân
Chuyện
này muốn nói rằng chiến thắng không phải do sức
mạnh của quân
2.
Đáp ca (Tv 120)
Thánh
vịnh này tiếp nối ư tưởng của bài đọc
I : "Ơn phù trợ tôi bởi nơi nao ? Ơn
phù trợ tôi đến từ Đức Chúa là Đấng
dựng nên cả đất trời"
3.
Tin Mừng (Lc 18,1-8)
Thánh
Luca cho biết rơ ư nghĩa của dụ ngôn này là dạy
"các môn đệ phải cầu nguyện luôn, không
được nản chí". Dụ ngôn có hai vai :
-
bà góa : trong xă hội do thái, các bà góa chịu nhiều thiệt
tḥi và không ai bênh vực. Bà góa này có lẽ bị người
ta ức hiếp nhưng v́ không ai bênh vực nên chỉ c̣n
biết chạy đến kêu cứu với thẩm phán.
-
thẩm phán : lẽ ra nhiệm vụ của ông là bênh vực
những người bị ức hiếp. Nhưng ông thẩm
phán này không bênh vực bà góa v́ bà chẳng có lợi ǵ cho ông
cả. Dù vậy, nhờ bà cứ kiên tŕ kêu xin nên cuối
cùng ông cũng xử công b́nh cho bà.
*
Bài học : một người bất công như viên thẩm
phán mà c̣n phải chịu thua ḷng kiên tŕ của bà góa. Huống
chi Thiên Chúa tốt lành, Ngài sẽ mau chóng bênh vực kẻ
kêu xin Ngài cách kiên tŕ.
Tuy
nhiên, có nhiều kẻ không kiên tŕ nên đă mất ḷng tin.
Đó là ư nghĩa câu cuối cùng : "Nhưng khi Con
Người ngự đến. liệu Người c̣n thấy
ḷng tin trên mặt đất nữa chăng ?".
4.
Bài đọc II (2 Tm 3,14--4,2) (Chủ đề phụ)
Phaolô
biết rằng ḿnh sắp chấm dứt cuộc đời
nên viết thư cho môn đệ ḿnh là Timôtêô để
khuyên ông này giữ vững những ǵ đă học
được từ Sách Thánh.
IV. GỢI
Ư GIẢNG
*
1. Vai tṛ của cầu nguyện
Không
ai có thể sống đời Kitô hữu tốt mà không cầu
nguyện. Nhưng chúng ta phải hiểu cầu nguyện
là ǵ và cầu nguyện thế nào.
Có
3 người bị kẹt trong một căn pḥng tối
tăm và chẳng có cửa ǵ cả. Họ làm thế nào
để thoát khỏi t́nh trạng bế tắc này ?
-
Người thứ nhất là một nhà văn. Anh không có
đức tin. Anh ngồi đấy và luôn miệng nguyền
rủa.
-
Người thứ hai là một tín hữu sốt sắng.
Anh đă quỳ gối cầu nguyện rất lâu, sau
đó ngồi xuống chờ phép lạ.
-
Người thứ ba cũng là một tín hữu làm nghề
thợ xây, vừa đạo đức vừa thực tế.
Sau khi cầu nguyện, anh lấy từ túi đồ nghề
ra một cây búa và một chiếc đục, rồi bắt
đầu đục tường. Công việc rất lâu lắc
và cực nhọc. Bụi bắn vào mặt anh, vào cả mắt
anh. Mồ hôi anh nhễ nhại. Nhưng anh vẫn kiên tŕ
đục. Thỉnh thoảng dừng lại nói "Lạy
Chúa, xin cứu giúp chúng con".
Đang
lúc đó người thứ nhất vẫn ngồi ở
một góc, vừa hút thuốc vừa nguyền rủa ;
người thứ hai ở một góc khác tiếp tục
cầu nguyện.
Cuối
cùng người thứ ba đă mở được một
lỗ lớn trong vách tường và cả 3 người
đă thoát ra khỏi căn pḥng.
Trên
đây là 3 thái độ khác nhau đối với sự cầu
nguyện :
-
Người thứ nhất coi cầu nguyện là mất
giờ. V́ anh không có đức tin nên thái độ của
anh cũng hợp lư thôi. Nếu bạn không tin Chúa th́ cầu
nguyện với Ngài sao được ?
-
Người thứ hai coi cầu nguyện là một sự
thay thế cho làm việc, v́ thế sau khi cầu nguyện
xong người ấy ngồi chờ Chúa giúp. Phải thành
thật nh́n nhận rằng chúng ta cũng nhiều lần
cầu nguyện cách này, đặc biệt là khi chúng ta cầu
nguyện cho người khác. Chỉ là những lời nói,
và những lời đó trở thành một cái cớ để
ta khỏi làm việc.
-
Người thứ ba tin tưởng vào hiệu quả của
cầu nguyện, hiệu quả ấy không thay thế làm
việc, mà là trợ lực cho làm việc. Cầu xin điều
ǵ th́ đồng thời cũng cố gắng làm bất cứ
việc ǵ có thể để đạt được
điều đó. Sự cầu nguyện này khơi lên niềm
hy vọng và khuyến khích ḷng can đảm. Nó cũng giúp
ta cảm nhận rằng Chúa ở kề bên ta và không bỏ
mặc ta trong cảnh khó khăn.
*
2. Cầu nguyện luôn
Đoạn
Tin Mừng hôm nay bắt đầu như sau : "Chúa
Giêsu dạy các môn đệ phải cầu nguyện luôn,
không được nản chí". Nhiều người
chưa thấy giá trị của sự cầu nguyện
liên tục. Họ nghĩ chỉ cần cầu nguyện
khi có việc cần Chúa giúp, thế là đủ. Chuyện
sau đây là câu trả lời cho những người ấy.
Có
một thành phố nhỏ kia có đầy đủ mọi
cơ quan và dịch vụ cần thiết như bệnh
viện, trường học, nhà thờ, ṭa án, chợ, tiệm
may, tiệm ăn v.v. Chỉ thiếu một điều là
không có thợ sửa đồng hồ. Bởi vậy các
đồng hồ lớn đồng hồ nhỏ của
những cư dân thành phố này dần dần cái th́
hư, cái th́ chạy sai. Một số người quẳng
đồng hồ vào tủ. Một số khác cố gắng
tự ḿnh lau chùi, sửa chữa rồi tiếp tục
dùng tạm mặc dù những chiếc đồng hồ ấy
chạy không được chính xác lắm.
Một
ngày kia có một người thợ sửa đồng hồ
đến thành phố. Mọi người rất mừng,
ai nấy đều mang đồng hồ đến nhờ
anh sửa. Tuy nhiên anh nói thật : "Tôi chỉ có thể
sửa những chiếc đồng hồ nào c̣n chạy.
C̣n những chiếc nào đă ngưng chạy từ lâu th́
tôi không sửa nỗi v́ chúng rỉ sét hết rồi".
Cầu
nguyện luôn cũng giống như giữ cho chiếc
đồng hồ đời ta luôn luôn chạy.
Trong
bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu bảo chúng ta phải cầu
nguyện luôn, v́ :
-
Sự cầu nguyện luôn soi sáng niềm hy vọng và những
dự định của chúng ta.
-
Sự cầu nguyện luôn giúp ta phân biệt được
điều ǵ là quan trọng, điều ǵ là tầm
thường.
-
Sự cầu nguyện luôn giúp ta khám phá ra những ước
vọng chân thật, những ray rứt lương tâm bị
bóp nghẹt, những nỗi khát khao bị quên lăng.
-
Sự cầu nguyện luôn chỉ cho ta thấy những lư
tưởng cao đẹp cần vươn tới.
-
Và nhất là sự cầu nguyện luôn giữ ta thường
xuyên gần gũi với Chúa.
*
3. Hai tư thế cầu nguyện
Hồi
c̣n bé, chúng ta được dạy chấp tay lại khi cầu
nguyện. Khi tham dự Thánh lễ, chúng ta thấy Linh mục
cầu nguyện giang tay. Đó là hai tư thế cầu
nguyện.
Cầu
nguyện chấp tay có nghĩa là chúng ta tạm dừng những
hoạt động để chuyên tâm nghĩ đến
Chúa. C̣n cầu nguyện giang tay là để tỏ ra rằng
chúng ta là những người nghèo nàn trước mặt
Chúa, chúng ta làm như người ăn xin đưa hai bàn
tay không ra để xin ơn Chúa.
Hai
tư thế cầu nguyện trên đều tốt. Và ngay
cả những khi đôi bàn tay hoặc đôi cánh tay chúng ta
đều không chấp lại hay giang ra, chúng ta cũng
đừng bao giờ quên ư nghĩa của hai tư thế
ấy. (FM)
*
4. Cầu thay nguyện giúp
Một
lá thư được
viết nguệch ngoạc của một đứa trẻ gởi vào bưu điện,
và địa chỉ tới là Chúa. Nhân viên bưu điện lấy
làm lạ liền mở ra đọc. Thư viết rằng :
"Chúa
thân mến, con là Tommy, con sáu tuổi. Ba con đă chết và mẹ
con phải cực khổ để nuôi sáu anh em con. Xin
Chúa cho chúng con 30O đồng nhé".
Đọc
thư xong, anh nhân viên bưu điện rất xúc động
và dưa cho các bạn đồng nghiệp xem. Họ
quyết định quyên góp để giúp gia đ́nh cậu
bé. Số tiền tổng cộng là 100 đồng, và họ gởi
tới địa chỉ cậu bé.
Vài
tuần sau, họ nhận
được lá thư thứ hai. HọÏ cũng mở ra
đọc, thư viết như sau : "Lần tới,
Chúa có thể gởi trực tiếp cho gia đ́nh con, v́ gởi
qua bưu điện, họ giữ lại 200 đồng !"
*
Nghe
xong câu chuyện, chúng ta phải bật cười v́ sự
ngây ngô của cậu bé, nhưng liền sau đó chúng ta lại
cảm thấy hổ thẹn v́ thấy bóng dáng ḿnh thấp
thoáng trong h́nh ảnh cậu bé : Chúng ta cầu nguyện
và muốn được Chúa đáp lời tức th́ theo
yêu cầu chúng ta đề ra, nếu Người chậm
đáp ứng hoặc đáp ứng chưa đủ "chỉ tiêu" chúng ta đưa
ra, th́ chúng ta lại khó chịu, và cũng chẳng thèm cám
ơn Người.
Tin
Mừng hôm nay Chúa dạy các môn đệ : "Phải cầu
nguyện luôn, không được nản chí" (Lc 18,1). Người
muốn chúng ta hăy liên lỉ cầu nguyện và cầu nguyện
cách kiên tŕ. Như Môsê qú giang tay suốt ngày cầu nguyện
cho dân Do thái thắng trận, như bà goá suốt bao ngày
tháng cầu xin quan toà minh xét cho bà, như thánh Mônica ṛng ră 20
năm trường cầu nguyện cho người con là
Augúttinô trở lại, chúng ta hăy cầu nguyện liên tục
và bền chí, không hề nhàm chán, cả khi xem ra Chúa ngoảnh
mặt làm ngơ.
Chúng
ta không nên t́m kiếm hiệu quả tức th́. Chúa sẽ
đáp lời chúng ta lúc nào và cách thức nào có lợi nhất
cho chúng ta, theo như thánh ư nhiệm mầu của Người.
Thời gian Chúa nhậm lời có thể sẽ lâu hơn
chúng ta tưởng, cách thức Người ban ơn có thể
sẽ khác với ước nguyện của chúng ta,
nhưng bao giờ cũng là lúc thích hợp nhất cho linh hồn
chúng ta, bao giờ cũng là cách hữu hiệu nhất cho hạnh
phúc vĩnh cửu của mỗi người.
Thường
chúng ta lầm tưởng rằng, hơn ai hết chúng ta
là người biết rơ những điều ḿnh cần
xin. Nhưng thánh Phao lô dạy : "Chúng ta không biết cầu
nguyện thế nào cho phải, chính Thánh Thần sẽ cầu
thay nguyện giúp chúng ta theo đúng ư Thiên Chúa" (Rm 8,21-27). V́ thế,
Đức Tổng Giám Mục Fulton Sheen viết : "Pytago. đă cấm
môn sinh của ông không được cầu nguyện cho
chính họ v́ họ không biết điều ǵ là lợi ích
cả".
Khôn ngoan hơn, Socrates dạy môn đồ ông chỉ xin những
điều tốt lành, v́ lẽ Thiên Chúa biết tường
tận những ǵ là lợi ích. Dốt nát và yếu đuối
nên chúng ta phải xin Thánh Thần soi sáng để chúng ta
làm đẹp ḷng Chúa trong lúc an b́nh cũng như khi xao xuyến.
Như
thế, cầu nguyện không phải là việc xin ơn
này ơn nọ, theo óc vụ lợi của chúng ta, cầu
nguyện không phải là việc tránh né bổn phận
để Thiên Chúa làm tất cả, cầu nguyện cũng
không phải là việc liệt kê ước muốn để
mong chờ Chúa thực hiện. Nhưng cầu nguyện
đích thực chính là việc thực hành Đức Tin,
nâng tâm hồn lên cùng Thiên Chúa để đối thoại
với Người, van xin Người tiếp tục ban
ơn để chúng ta đủ sức thực hiện
thánh ư Người. Thấu hiểu sự yếu đuối
của con người nên Chúa Giêsu than thở : "Khi Con Người
ngự đến, liệu Người c̣n thấy ḷng tin
trên mặt đất nữa chăng ?" (Lc 18,8). Vậy, cầu
nguyện không phải là độc thoại mà là đối
thoại liên lỉ và kiên tŕ với Thiên Chúa trong Đức
Tin để trung thành với Chúa cho tới khi Người
lại đến.
*
Lạy
Chúa, chúng con là những người yếu đuối, bất
toàn và bất nhẫn, không biết phải cầu nguyện
thế nào cho phải đạo.
Xin
cho chúng con biết khiêm tốn, vâng theo ơn soi sáng của
Thánh Thần, để chúng con biết sống theo Thánh ư
Chúa, hầu bền đỗ trong đức Tin và trung thành
theo Chúa đến cùng. Amen. (TP)
5.
Mảnh suy tư
a/
Cầu nguyện là dầu giữ cho ngọn đèn đức
tin luôn cháy sáng.
-
Hoa trái của cầu nguyện là đức tin
-
Hoa trái của đức tin là t́nh yêu
-
Hoa trái của t́nh yêu là phục vụ
-
Và hoa trái của phục vụ là b́nh an.
b/
Lời cầu nguyện của ta được Chúa
đáp lời, không phải khi chúng ta có được
điều chúng ta xin, mà khi chúng ta được Chúa ban cho
ư thức Chúa đang gần gũi ḿnh.
-
Lời cầu nguyện của bệnh nhân được
đáp lời, không phải khi anh khỏi bệnh, mà khi anh
cảm nhận được Chúa vẫn ở cạnh
ḿnh, nhờ đó anh ư thức rằng cơn bệnh không
phải là h́nh phạt của Chúa, cũng không phải là dấu
Chúa đă bỏ anh.
-
Có thể sự cầu nguyện không thay đổi thế
giới, nhưng nó giúp ta có thể trực diện với
thế giới.
c/
Hồi c̣n nhỏ, chúng ta đă được dạy cầu
nguyện bằng cách đọc kinh. Bây giờ đă lớn,
chúng ta hăy học cầu nguyện bằng cách mở rộng
cơi ḷng ra cho Chúa.
V. LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em
thân mến, trải qua bao thế hệ, Đức Kitô
đă muốn cho Hội thánh, nhiệm thể của
Người, phải không ngừng tiếp tục đời
sống cầu nguyện và lễ tế hy sinh mà Người
đă khởi sự khi c̣n sống ở trần gian. Với
quyết tâm tuân giữ lệnh truyền của Chúa, chúng ta
cùng dâng lời cầu xin :
1. Ngay từ đầu / các tín hữu
đă chuyên cần nghe các tông đồ giảng dạy /
luôn sống với nhau trong t́nh huynh đệ / siêng
năng tham dự lễ bẻ bánh và cầu nguyện không
ngừng / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho người
Kitô hữu ngày nay / biết noi gương các tín hữu
ngày xưa mà siêng năng nguyện cầu.
2. Khiêm tốn và kiên tŕ khi cầu nguyện /
là điều mà bài Tin mừng hôm nay muốn nói với tất
cả mọi Kitô hữu / Chúng ta hiệp lời cầu
xin cho các tín hữu / biết khiêm tốn dâng lên Chúa lời
cầu khẩn thiết tha của ḿnh.
3. Hội thánh kêu mời mọi tín hữu
cầu nguyện theo lối các Giờ Kinh Phụng vụ /
kể cả những người mà luật không buộc
phải cử hành Thần vụ / Chúng ta hiệp lời
cầu xin cho mọi tín hữu biết sốt sắng tham
dự các Giờ Kinh Phụng vụ / v́ đây là một
trong những phương tiện giúp chúng ta nên thánh.
4. Lời kinh tuyệt vời Chúa Giêsu
đă để lại cho người Kitô hữu là kinh Lạy
cha / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn
giáo xứ chúng ta / biết vừa đọc vừa suy
niệm / và sống tinh thần của lời kinh quan
trọng nhất / trong đời sống đức
tin của ḿnh.
Chủ tế : Lạy Chúa
Giêsu Kitô, Chúa đă truyền cho chúng con : Phải cầu
nguyện luôn và không bao giờ được chán nản.
Xin Chúa cho mỗi người chúng con biết triệt để
thực thi lệnh truyền của Chúa là Đấng hằng
sống và hiển trị muôn đời.
VI. TRONG
THÁNH LỄ
-
Trước kinh Lạy Cha : Không lời cầu
nguyện nào tuyệt vời bằng lời cầu nguyện
chính Chúa Giêsu đă dạy chúng ta. Vậy chúng ta hăy cùng với
Ngài cầu nguyện bằng những lời Ngài dạy.
VII. GIẢI
TÁN
Chúng
ta hăy ghi nhớ lời Chúa Giêsu dạy "Hăy cầu nguyện
luôn, đừng bao giờ nản chí". Chúc anh chị em
được b́nh an nhờ làm theo lời Chúa dạy.
Chúa Nhật 29
THƯỜNG NIÊN - Năm C
Bài
đọc: Xh 17 ; 8-13 ; 2 Tm
Chủ
đề: Lời cầu nguyện tạo ra năng
lực. V́ thế, chúng ta nên kiên tŕ, đừng nôn nóng, v́
không chóng th́ chày, lời cầu nguyện sẽ đem
lại hiệu quả.
Cách đây
nhiều năm, tạp chí Guideposts (Hướng
đạo) có đăng một câu chuyện thú vị
về một cô giáo trẻ thuộc một trường trung
học nọ. Cô giáo có tên là Mary. Cô rất muốn là
một giáo viên thành đạt trong nghề, nhưng một
cậu học tṛ tên là Bill thường gây cho cô nhiều
bực bội căng thẳng và biến lớp cô thành
nơi bát nháo nô đùa… Một buổi sáng, trước
giờ dạy, Mary đang ngồi ở bàn giấy trong
lớp hí hoáy viết vội vài hàng lên giấy theo thuật
tốc kư th́ bất ngờ Bill xuất hiện ở
cửa lớp. Vừa lại gần bàn giấy. Cậu ta
vừa hỏi: “Cô đang viết ǵ vậy?” Mary đáp: “Cô
đang viết lời cầu nguyện gởi cho Chúa
đây”. Bill chế giễu: “Chúa có thể đọc
được chữ viết láu sao?” Mary đáp lại:
“Ngài có thể làm được mọi sự, ngay cả
việc nhậm lời cầu xin này”. Nói xong, cô dán lời
nguyện ấy vào mặt trong cuốn Kinh Thánh của cô.
Và quay lên bảng viết bài. Lợi dụng lúc cô giáo
viết bài, Bill liền chớp lấy mẩu giấy ghi
lời cầu nguyện ấy từ quyển Thánh Kinh
của cô, đoạn bỏ vào cuốn tập ghi bài
của cậu…
Mười
năm sau, trong khi Bill t́m một chiếc hộp
đựng những đồ lỉnh kỉnh của ḿnh
mà mẹ cậu đă cất trên căn gác của bà, t́nh
cờ Bill thấy lại cuốn sổ ghi chép cũ
ấy. Vừa cầm nó lên, vừa đưa tay lần
giở ra xem th́, ô ḱa ! Bill t́m thấy mẩu giấy ghi
bằng tốc kư lời cầu nguyện của cô giáo
cũ. Bill chăm chú nh́n vào những nét tốc kư trên
mẫu giấy và thắc mắc chả hiểu ư nghĩa
của chúng là ǵ. Chàng bèn gấp mẩu giấy lại
bỏ trong ví. Khi đến văn pḥng làm việc, chàng
đưa mẩu giấy cho cô thư kư nhờ cắt
nghĩa. Cô ta cầm đọc và đỏ mặt nói :
“Đây là mẩu giấy có tính cách riêng tư, tôi sẽ
đánh máy nó ra và để trên bàn giấy của anh khi tôi
rời văn pḥng tối nay”. Đêm đó Bill chăm chú
đọc lời cầu nguyện ghi trên mẩu giấy
như sau: “Lạy Chúa yêu dấu, xin đừng để
con phải thất bại trong nghề này, con không thể
dàn xếp êm thắm lớp học của con nếu
như cậu học tṛ Bill cứ phá bĩnh hoài như
thế. Xin Chúa hăy thúc giục tâm hồn cậu ta v́ cậu
ta sẽ trở nên một người hoặc là rất
tốt hoặc là rất xấu”. Câu cuối cùng nện vào
đầu Bill không khác ǵ một cái búa tạ. Chỉ
mới cách đó vài giờ, Bill đang nghiền ngẫm
trong đầu dự định làm một điều mà
chắc chắn nó sẽ lôi chàng dấn thân vào một
cuộc đời xấu xa. Chàng cầm mẩu giấy
lên và đặt lại trong ví quần. Suốt tuần
lễ kế tiếp, chàng rút mẩu giấy ra đọc
đi đọc lại nhiều lần.
Để
rút ngắn câu chuyện, chúng ta biết rằng lời
cầu nguyện ấy đă làm thay đổi ư
định làm điều xấu nơi Bill, vài tuần sau
Bill t́m đến thăm cô giáo cũ và nói cho cô hay lời
cầu nguyện ấy đă làm thay đổi cuộc
đời chàng.
Câu
chuyện trên mang chúng ta đến hai chủ điểm
về vấn đề cầu nguyện hàm chứa trong
các bài đọc Kinh Thánh hôm nay.
Trước
hết, lời cầu nguyện có một năng lực to
tát. Thứ đến, để cảm nhận
được năng lực này, chúng ta phải kiên tŕ
cầu nguyện. Chúng ta hăy xét vắn tắt từng
điểm một.
Trước
hết, lời cầu nguyện có một năng lực to
tát. Nó gây ảnh hưởng đến tiến tŕnh các
biến cố và thay đổi cả cuộc đời
nhiều người. Bác sĩ Alexis Carrel, người
từng đoạt giải Nobel, đă b́nh luận về
năng lực to tát này như sau: “Cầu nguyện là h́nh
thức năng lực hùng mạnh nhất mà con người
có thể phát sinh ra. Đối với chúng ta ảnh
hưởng của nó trên tâm trí và thân xác của con
người cũng hiển nhiên chẳng khác ǵ các hạch
nội tiết. Nó là một lực có thực không khác ǵ
hấp lực của trái đất.
Thứ
đến, là muốn cảm nghiệm được
năng lực của lời cầu nguyện, chúng ta
phải có ḷng kiên tŕ. Chẳng hạn bài đọc thứ
nhất hôm nay tỏ cho ta thấy Môisê rất kiên tŕ trong việc
cầu nguyện. Điều thú vị cần nhận
thấy là dù khi mệt đừ rồi, Môisê vẫn
cứ tiếp tục kiên tŕ cầu nguyện nhờ các
bạn bè giúp đỡ ông.
Cách đây
ít lâu, một học sinh trung học nọ có kể cho giáo
viên ḿnh biết sở dĩ cậu ta có thể kiên tŕ
cầu nguyện mỗi ngày là v́ có bà mẹ cậu gíup
đỡ. Mẹ đồng ư mỗi sáng thức dậy
cùng một giờ với nhau rồi mỗi người
cầu nguyện riêng 15 phút trong pḥng ḿnh. Đoạn cùng
nhau ăn sáng, rồi bà mẹ đi lo công việc của
bà, c̣n cậu th́ đi đến trường. Cậu bé
nói: điều giúp cho cậu rất nhiều là biết
được rằng đang khi cậu cầu nguyện
trong pḥng ḿnh th́ mẹ cậu cũng đang cầu
nguyện trong pḥng bà.
Ngoài
việc kiên nhẫn trong lời cầu nguyện suốt
ngày giống như Môisen, chúng ta c̣n phải kiên tŕ cầu
nguyện ngày này qua ngày nọ, tuần này qua tuần khác
giống như trường hợp bà goá trong dụ ngôn
của Chúa Giêsu. Để làm được điều
này, chúng ta cần có một thời khắc biểu cầu
nguyện đều đặn giống như
trường hợp hai mẹ con cậu bé nói trên. Ralph
Martin trong cuốn sách nhan đề Hungry for God (Đói khát Chúa) đă b́nh phẩm
việc cầu nguyện theo một giờ khắc
đều đặn như sau: “Tôi có biết một nhân
viên địa ốc nọ thường thức dậy sớm
để cầu nguyện, một viên kỹ sư phi
thuyền không gian nọ thường cầu nguyện và
đọc Kinh Thánh vào giấc nghỉ sau bữa ăn
trưa, một vị quản đốc sản xuất
xưởng máy vi tính nọ thường cầu nguyện
lúc con cái ông đă vào giường ngủ tối”. Martin nói
rằng nhu cầu của nếp sống tân tiến
hiện nay gay gắt đến nỗi nếu chúng ta không
vạch ra một thời khoá biểu đều
đặn cho việc cầu nguyện th́ có lẽ chúng ta
sẽ chẳng bao giờ cầu nguyện được.
Ở đây chúng ta cần ghi khắc vào tâm trí là khi có
sự ǵ quan trọng xảy đến cho chúng ta, chúng ta
liền lập tức hoạch định công việc
ấy phù hợp theo chương tŕnh nếp sống hàng
ngày chứ không phó mặc nó cho may rủi. Chẳng hạn
nếu chúng ta muốn kết thân thắm thiết hơn
với một người nào đó th́ chúng ta sẽ qui
định giờ giấc và nơi chốn để
gặp gỡ người đó, chứ không bỏ mặc
các sự ấy xảy ra sao th́ ra. Cũng thế, nếu
chúng ta muốn kết hiệp thân mật với Chúa, th́
chúng ta cũng phải sắp xếp giờ giấc và
nơi chốn để gặp gỡ Ngài trong lời
cầu nguyện chứ không bỏ mặc việc ấy
xảy đến ra sao cũng được.
Và như
thế, nếu chúng ta muốn cảm nhận năng
lực của lời cầu nguyện, chúng ta phải kiên
tŕ không chỉ trong suốt khoảnh khắc cầu
nguyện giống trường hợp Môisê, mà c̣n phải
kiên tŕ cầu nguyện ngày này qua ngày nọ, tuần này sang
tuần khác giống bà goá nọ trong dụ ngôn của Chúa
Giêsu.
Và sau
đây là điểm cuối cùng ghi nhận về vấn
đề cầu nguyện. Ngoài việc kiên tŕ cầu
nguyện. Chúng ta không nên t́m kiếm hiệu quả tức
thời của nó. Điều này được thấy rơ
ràng trong câu chuyện mở đầu. Chúa sẽ nhậm
lời cầu xin của chúng ta lúc nào và theo cách thức nào
mà Ngài muốn. Thời gian Chúa nhậm lời đôi khi có
thể xẩy ra sau nhiều năm, và cách thức Ngài
nhận lời đôi khi khác hẳn điều chúng ta mong
đợi.
Tóm
lại, lời cầu nguyện có năng lực rất to
lớn nhưng muốn nhận được năng
lực ấy, chúng ta phải kiên tŕ cầu nguyện, không
nên trông mong kết quả lời cầu xảy đến
tức khắc, bởi v́ kết quả ấy sẽ
đến theo cách thế và theo thời gian tùy Chúa muốn.
Chúng ta hăy
kết thúc bằng một suy tư về cầu
nguyện:
“Tôi
cầu nguyện v́ tôi là một Kitô hữu,
và
để làm tṛn bổn phận người Kitô hữu,
tôi cần
Chúa giúp đỡ.
Tôi cầu
nguyện v́ trong đời sống tôi có sự hỗn
loạn, và để làm điều hay lẽ phải tôi cần ánh sáng Ngài soi dẫn.
Tôi cầu
nguyện v́ tôi buộc phải đưa ra những
quyết định, mà không
phải lúc nào tôi cũng sáng suốt để chọn
lựa, v́ thế tôi cần được Ngài
hướng dẫn.
Tôi cầu
nguyện v́ tôi có những nỗi hoài nghi và để
lớn mạnh trong đức tin, tôi cần Ngài trợ
giúp.
Tôi cầu
nguyện v́ đa số những ǵ tôi có là do Ngài ban cho, v́
thế tôi phải dâng lời cảm tạ.
Tôi cầu
nguyện là v́ Chúa Giêsu đă từng cầu nguyện cùng
Cha Ngài và nếu Chúa Giêsu cho rằng điều đó là quan
trọng th́ tôi cũng bắt chước Ngài làm theo như
thế. Amen
Năm 1937
Antonio Tamburro ở thành Nêapoli Nước Ư bị mù loà hoàn
toàn trong một tai nạn xe lửa. Bác sỹ chuyên khoa
mắt tuyên bố: “Không thể chữa được”.
Antonio 50 tuổi, cha của một gia đ́nh 8 người
con, ông quyết tâm xin Chúa chữa. Trong ba năm, mỗi ngày
ông tham dự lễ và
rước lễ, một ngày kia, sau rước lễ, ông
cảm thấy vui trong ḷng. Khi ông đứng dậy ra
về, mắt ông được khỏi. Nước
mắt trào dâng, Antonio chạy lại bàn thờ qú gối
tạ ơn. Ai đo được sức mạnh
của lời cầu nguyện không ngừng.
Trong bài Tin
mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng chúng ta
phải cầu nguyện luôn và “đừng ngă ḷng”
Người nói đến một ông quan toà không sợ Thiên
Chúa mà cũng chẳng kính nể người ta. Một bà
goá đến t́m công lư, lần này qua lần khác, vị quan
toà từ chối bà hết lần này tới lần khác bà
goá trở lại. Sau cùng, để khỏi bị quấy
rầy, vị quan toà nghe lời bà và minh oan cho bà. C̣n hơn
thế nữa. Thiên Chúa sẽ lắng nghe chúng ta nếu
chúng ta kiên tŕ kêu xin.
Có sự
khác biệt giữa vị quan toà bất lương trong
dụ ngôn với Cha trên trời đồng ḷng
thương yêu: vị quan toà không muốn bị quấy
rầy, cuối cùng ông phải thụân theo lời yêu cầu để
người goá phụ không tới nữa. Trái lại Cha
trên trời của chúng ta khao khát và sẵn ḷng lắng nghe
người Chúa tuyển chọn mặc dù Người
thường để họ tiếp tục kêu cầu
trong thời gian lâu dài như ông Antonio trong câu truyện.
Kiên tŕ là
điều cốt yếu của lời cầu nguyện,
đừng bỏ cuộc, tiếp tục cầu xin, ngay
cả khi ít hoặc không hy vọng. Đó là bài học quí
giá Chúa Giêsu dạy chúng ta hôm nay.
Nhiều
người trong chúng ta giống một người kia, anh
đến với vị linh mục với một nỗi
khó khăn, vị linh mục hỏi anh đă cầu
nguyện chưa, anh trả lời: “Thưa Cha, chắc
chắn có” vị linh mục hỏi tiếp: “Mấy
lần?” anh công nhận “Mới chỉ một lần”
vị linh mục giảng giải: chúng ta phải tiếp
tục cầu nguyện, “cầu nguyện luôn măi
đừng nản ḷng” như Chúa Giêsu dạy chúng ta hôm nay.
Đó là lư
do hối thúc người Công Giáo cầu nguyện hàng ngày,
ít nhất là buổi sáng và ban chiều và trong mỗi
bữa ăn. Đó là lư do chúng ta đọc Kinh Kính
Mừng rất thường – chúng ta muốn Đức
Maria cầu nguyện cho chúng ta lúc này và trong giờ hấp
hối. Đó là lư do chúng ta đọc Kinh Lạy Cha
mỗi ngày - “Hôm nay” “lương thực hằng ngày”.
Đó là lư do chúng ta, người Công Giáo đi dự thánh
lễ thường xuyên – có người mỗi ngày, và
tất cả chúng ta ít nhất mỗi ngày Chúa nhật. Khi
không nhận lời cầu xin của chúng lần
đầu tiên, Thiên Chúa lôi kéo chúng ta đến gần
Người hơn như người Cha khoan dăn với
đứa con của ḿnh.
Và xin
đừng quên, cầu xin chỉ là một cách cầu
nguyện, chúng ta phải tán tụng, cảm tạ và
tạ lỗi cùng Chúa. Nhớ luôn dâng lên Chúa tất cả
bốn cách cầu nguyện và Thiên Chúa sẽ đáp lời
khi tới thời gian Người đă định như
Người đă nhận lời của Antonio trong câu
truyện hôm nay.
Xin Chúa chúc
lành bạn. Amen.
MỖI
TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ
“Một nụ
cười bằng mười thang thuốc bổ”
NỘI DUNG
I.Tia sáng:
v VỊ LINH HƯỚNG
v THÀNH PHỐ - THÔN QUÊ
II.Thư giăn:
1.
BIỂN DÀNH CHO TÀI
XẾ
2.
AI BẢO KHÔNG NH̀N
3.
ĐỘC GIẢ TRUNG
THỰC
4.
ĐÂU CẦN PHẢI GIÚP
5.
GIỜ MỚI THỂ
NGHIỆM
6.
ĐĂ LÀM VIỆC TỐT
7.
GIỐNG NHAU QUÁ
III.Nhật kư truyền giáo của
Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
IV.Chuyện ngụ
ngôn:
v HUYỄN
HOẶC
V.Hẹn bạn trên đỉnh thành
công:
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:
VII.Chuyện phiếm :
vTIỂU PHẨM: TRUNG TÂM
GIẢI TỎA
I.
TIA SÁNG :
*
Chắc hẳn bạn không xây nhà để sống ở
đời này mà không cần kiến trúc sư. Thế th́
tại sao bạn không cần đến vị linh
hướng khi muốn xây lâu đài nên thánh của bạn
để làm nơi sống măi muôn đời trên trời
?
* THÀNH PHỐ CÓ MỘT KHUÔN MẶT. THÔN QUÊ CÓ
MỘT TÂM HỒN.
J. de Lacretell.
Sống ở thôn quê là sống với thiên
nhiên, tha hồ mà nh́n ngắm cảnh vật. Thôn quê là
nơi gặp gỡ hiệp thông. Thành phố quen dùng
những đồ nhân tạo. Bộ mặt thật
tốt đẹp lôi cuốn chúng ta; song da dẻ sạm
đen, khiến ta thương cảm. Đường phố
khi th́ chật chội rối ren, khi th́ nhộn nhịp
huyên náo. Thành phố, cần phải biết chế ngự
nó: "đánh xáp lá cà". Mới thoạt nh́n, ta chỉ
thấy bộ mặt bên ngoài, nhưng khi đă bước
qua thềm rồi, ta mới thấy bên trong sôi bỏng,
thấy một trái tim bao giờ cũng đ̣i hỏi ta
chiến đấu.
II.
THƯ GIĂN:
1. BIỂN DÀNH CHO TÀI XẾ
ở cửa
khẩu Thụy Sĩ có dựng tấm bảng bên
đường, trên viết như sau:
"Xin quư vị tài xế chú ư hơn bởi hiện
nay bác sĩ và nhân viên trại ḥm đều đang nghỉ
hè".
2. AI BẢO KHÔNG NH̀N
Một
tên trộm dự định khoắng mẻ lớn ở
ngân hàng nổi tiếng nên muốn thực tập
trước bèn lẻn vào một ngân hàng xập xệ vá
víu chẳng có người canh gác và cũng chẳng
thấy chuông báo động. Chỉ chốc lát sau tên
trộm nọ ḿnh mẩy dính đầy máu me chạy ra
cổng nh́n chăm chăm vào tấm biển "Ngân hàng
Máu" treo trên cao.
3. ĐỘC GIẢ TRUNG
THỰC
Thiếu
phụ nọ nói với nhà văn: "Thưa ngài,
truyện của ngài hay quá, nhất là phần kết
cục hết sức tuyệt diệu."
Nhà
văn: "Thế c̣n phần mở đầu th́ sao?"
"Mở
đầu? Tôi chưa đọc ạ!".
4. ĐÂU CẦN PHẢI GIÚP
Bà
vợ: "Thưa thuyền trưởng, xin giúp chồng
tôi với! Ông ấy bị say sóng dữ quá!"
Thuyền
trưởng: "Đâu cần phải giúp. Ông nhà tự ói
được mà!"
5. GIỜ MỚI THỬ
NGHIỆM
Người
vợ giằng lấy ly rượu trong tay chồng
hớp một ngụm rồi nhăn mặt: "Khó
uống quá!"
"Thế
chứ sao!". Ông chồng bảo: "Thế mà ngày nào em
cũng cằn nhằn anh làm như anh uống rượu
vui sướng lắm!"
6. ĐĂ LÀM VIỆC TỐT
Quan
ṭa hỏi một tên trộm nhẵn mặt: "Anh
thử nghĩ xem anh đă làm được việc ǵ
tốt trong đời?"
"Có
ạ!" Tên trộm nhanh nhảu: "Con đă giúp cho quan
ṭa và các ông cảnh sát không đến nỗi thất
nghiệp".
7.
GIỐNG NHAU QUÁ
"Lá
cờ Na Uy chúng tôi cũng giống cờ Mỹ các anh,
cũng được tạo thành bởi ba màu đỏ,
trắng, xanh làm ..." Giám đốc công ty du lịch tán
gẫu với một khách du lịch người Mỹ.
"Và
lạ lắm, mỗi lần nhận được
giấy báo thuế của chính phủ Na Uy th́ ngay lập
tức mặt tôi đỏ bừng lên, đến lúc
sắp nộp tiền liền chuyển sang trắng
bệch! Rồi khi phải kư tên chuyển khoản ở
ngân hàng lại biến thành xanh lè ..."
"Tôi
cũng thế" Người Mỹ gật đầu
phụ họa: "Mỗi khi tôi nhận được
giấy báo thuế th́ trước mặt tôi tinh tú quay
cuồng, sao bắn lung tung ..."
III.
NHẬT KƯ
TRUYỀN GIÁO :
Trích trong “Nhật kư truyền
giáo”
Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC
HẬU
Cà Mau, ngày 3,11.1997
- Tôi về
đây ! Nghe nói băo số 5 làm Cà Mau và Bạc Liêu te tua
hết rồi.
- Cha
đừng về. Không có xe đâu.
- Cứ đi
thử coi.
Ḿnh chui vào
chiếc xe 12 chỗ. Toàn bộ hành khách là dân Cà Mau.
Đề tài trao đổi chỉ là băo số 5.
- Gọi
điện thoại về Cái Nước không
được.
- Không biết
nhà cửa có c̣n ǵ không ?
- Thằng em
tôi đi khơi, không biết số phận ra sao ?
- Về Cà Mau
không biết có đ̣ về Cái Nước hay không đây ?
15g45, ḿnh
về tới Cà Mau, lấy xe honda ôm đi thẳng về
nhà thờ Quản Long, Cửa đóng kín mít.
- Anh Ba ơi !
Cha quản hạt ơi !
Không có
tiếng trả lời. Ḿnh quay ngoắt một cái, đi
te te ra cổng. Bỗng có tiếng gọi từ phía nhà
thờ.
- Cha, có d́
Tư nè .
- Cha quản
hạt đâu rồi ?
- Ông cố
đi Cái Rắn rồi. Nghe nói nhà thờ sập một
căn, lớp học t́nh thương sập một
căn. Nhà giáo dân th́ mười sập tám. Mời ông
cố vô nhà uống nuớc.
- Thôi, tôi
về Cái Rắn liền bây giờ.
Không thèm vô nhà,
ḿnh vội vă ra đường, ngoắc xe Honda đi
về Cái Rắn. Hai bên quốc lộ vườn chuối
te tua. Ở chỗ này cây c̣ng trốc gốc, ở chỗ
kia hàng tràm cụt đầu. Nhà cửa mất mái, xiêu
vẹo, đổ sập ….Thấy mà ngao ngán. Xe Honda
dừng lại ở cầu Cái Rắn, ngay căn nhà bà Út.
Căn cḥi lá của bà Út sập, ḷi ra một góc bộ ván.
Không một bóng người. Nh́n xa thêm một chút: nhà
Năm Tiệm, vợ chồng con Thu, vợ chồng con
Nhanh Không sập nhà truớc th́ sập nhà sau. Nhà con Thu th́
chỉ c̣n là đống lá mục.
Ḿnh c̣n đang
đứng ngẩn ngơ th́ …
- Ông cố
ơi, ông cố đi vỏ của con nghen.
- Mười
ngàn nghen.
- Dạ.
Rạch Cái
Rắn đă ngoằn ngoèo quá chừng, hôm nay lại
ngoằn ngoèo thêm, v́ ngọn mắm, cành c̣ng ngă đổ
rải rác từ doi này tới doi kia. Trường Phú
Hưng bị sập một dăy. Nhà Ba Khoan chỉ c̣n là
đống lá vụn, vài cây róng tḥ ra như những cánh tay
kêu cứu. Nhà con Hà cho mướn đ̣ cưới hôm nay
trống hộc và vắng tanh. Bà Sáu Sen đang dọn
dẹp truớc căn nhà sáng trưng như chưa lợp
mái.
- Tiêu rồi
sao bà Sáu ?
- Dạ.
Vỏ lăi ghé
bến nhà thờ. Điêu tàn! Nhà thờ chỉ c̣n là
đống lá. Nhà xứ và lớp học t́nh thương
chỉ c̣n là hai bộ xuơng khô. Me, xoan, bạch đàn,
thậm chí cây bàng tí hon cũng bị trốc gốc.
Chỉ c̣n sót một cây, cây gừa vô duyên mọc bên
cạnh chuồng heo bà phước. Ḿnh nghĩ bụng:
“Đêm nay ta sẽ ngủ ở đâu ?"
May quá căn
nhà của bà phước lẽ ra phải sập th́
lại c̣n đứng đó, khúm núm và xấu hổ v́ …không
c̣n kín đáo như hôm nào. Ḿnh đi t́m bà phước
để lấy tin tức. Chỉ thấy nước,
rác và bàn ghế lỏng chỏng. Có bóng ai thấp thoáng bên
cây me trốc gốc.
- Cha quản
hạt đầu rồi ?
- Cha quản
hạt đi thăm nhà giáo dân.
- D́ Chín đâu
? Ông thầy đâu ?
- D́ Chín và ông
thầy đi với cha quản hạt .
- Nhà bị
sập nhiều không ?
- Nhiều
lắm. Ba Cảnh, Út Đáng, Sáu Quư, Út Vui, Mười
Lợi, Huế Tài …biết bao nhiêu mà nói .
Thánh lễ
chiều do cha quản hạt dâng ngay trong pḥng khách nhỏ
tí xíu của bà phước. Trên đầu chủ tế,
mái lá để lủng một lỗ thật lớn. Qua
lỗ hổng ấy ḿnh thấy bầu trời vẫn
đẹp như bao giờ. Lồng lộng và trong sáng.
Quả vậy, hồi năy, sau một buổi đi thăm
nhà sập, cha quản hạt tâm sự với ḿnh :
- Nhà sập,
nhưng ḿnh thấy bà con vẫn cười vui vẻ.
- Như
vậy là tinh thần chưa sập. Thế th́
được.
Cái
Rắn, ngày 4.11.1997
Sáng nay ḿnh
tiễn cha quản hạt về Cà Mau. Ḿnh ghé qua bưu
điện để gửi thư và nhận thư.
Bưu điện đông nghẹt người ta. Có ai
như Vũ quang Nam ?
- Nam !
- Ồ ! Cha
già !
- Ao Kho thế
nào ?
- Nhà thờ
th́ hư hao chút đỉnh. Nhà giáo dân th́ sập quá
nhiều. Nghe nói Cây Bốm th́ thảm thương lắm:
nhà truờng t́nh thương th́ tanh bành, nhà giáo dân th́
sập gần hết. Con tính gọi điện thoại
báo tin cho ông già, rồi đi Cây Bốm xem sao.
- Cái Rắn th́
te tua rồi. Cái Cấm th́ chiều hôm qua có người
về cho biết nhà thờ sập hoàn toàn, nhà xứ th́
chỉ hư hao chút đỉnh. …
- Thôi chào cha
già nhá. Đến lượt con gọi điện.
Từ giă
Vũ Quang Nam, ḿnh lủi thủi đi về nhà thờ
Quản Long. Cửa nhà xứ mở toang. Mười Râu
đang ngồi ở pḥng khách, nhăo ra như một pho
tuợng đắp vội bằng śnh non.
- Anh Tám ơi,
bốn nhà thờ của em sập hết rồi. C̣n em th́
xíu nữa là toi mạng. Em đi vỏ từ Kinh
Nước Lên về Kinh Ba ngay lúc đang băo ..Em không
biết lội..
- Nhà dân th́ sao
?
- Kinh
Nước Lên, Đất Mới, Kinh Ba và Rạng Chèo th́
sập kể như trăm phần trăm .Chỉ c̣n lác
đác mấy căn nhà đúc bêtông… Quần áo của em
ướt nhẹt hết. Hôm nay ra cà mau phải mua áo thun
để mặc. Cái quần này chịu ướt từ
hôm thứ bảy.
- Bà
phước của cậu đâu rồi ?
- Cho về
hết rồi. Có nhà đâu mà ở …Chiều ngày Chúa
nhật, các bà chui hết xuống gầm sàn. Em bồng
một đứa bé để cho mẹ nó chui xuống
gầm sàn trước. Không hiểu tại sao em chỉ
bồng có cặp gị, c̣n đầu nó th́ cứ chúi
xuống…
Sau một
hơi tuôn ra hết nỗi kinh hoàng của cơn băo số
5, nỗi buồn của Mười Râu cũng tuôn ra
hết, để lại một tâm hồn thanh quang như
một bầu trời không mây. Mười Râu vung tay,
giọng chắc nịch:
- Qua biến
cố này, chúng ta phải t́m hiểu xem Chúa muốn nói ǵ
với chúng ta.
- Sớm quá
đấy. Cứ ghi khắc trong ḷng và suy gẫm lần
lần.
Trong bữa
cơm chiều, ḿnh thông tin cho các bà phước và ông
thầy ở Cái Rắn hay về những thảm hoạ
giáng xuống hạt Cà Mau.
* Sáu nhà
thờ bị sập: Cái Rắn, Cái Cấm, Hoà Trung, Kinh Ba,
Kinh Nước Lên và Đất Mới .
* Nhà thờ Bảo
Lộc bị lủng mái nhiều chỗ, không c̣n làm lễ
được. Các pḥng giáo lư bị lột mái 50%.
* Nhà thờ
Hoà Thành bị bể vài chục viên ngói. Nhà xứ bị
lột vài tấm thiếc.
* Nhà thờ
Tắc Vân hư hao chút đỉnh. Pḥng giáo lư bị
lột mái vài chục phần trăm.
* Huyện
Sử chỉ hư hao chút đỉnh.
* Khánh Hưng,
U Minh, và Bàu Sen: chưa có tin chính xác.
* Nhà thờ
Quản Long mất vài viên ngói. Nhà bà phuớc mất bảy
tấm tôn. Tôn bay xuống đường người ta
lượm mất.
Cái Rắn,
ngày 5.11.1997
Sáng nay ḿnh
mời HĐGX họp.
- Họ
đạo ḿnh bị sập bao nhiêu nhà?
- Chừng 80%.
13 thành viên HĐGX th́ chỉ có ba người may mắn.
- Cứ lo gíup
nhau dọn dẹp và dựng đại cái cḥi mà ở
đỡ. Ngày Chúa nhật tới sẽ lo dọn dẹp
nhà thờ, nhà xứ.
Bữa cơm
trưa hôm nay vui hơn ngày Tết.
* Bà Tư
Ngoan, một người lương dân đến thăm
bà phước tặng hai trái ổi to bằng hai trái cam.
T́nh người chan chứa.
* D́ Út vừa
ăn vừa vẽ tranh. Bức tranh ghi lại cơn băo
số 5. Ông thầy, bố ông thầy và ba bà phước
đang nằm co ro dưới gầm của một cái giường.
D́ Út thuyết minh thêm: "Hai đầu gối d́ Chín run
lẩy bẩy, đập vào nhau lụp cụp".
Thế
đấy, qua cơn giông tố th́ trời lại sáng. Sau
cơn hoạn nạn, người ta lại thương
nhau nhiều hơn.
Cái Rắn,
ngày 6.11.1997
Sáng nay các d́
kể chuyện. Có một người đàn bà sanh con ngay
trong đêm băo. Nhà sập rồi, đành ra bụi trúc mà
sanh.
- Ông cố
biết ai đó không ? Mẹ con Mẹt, học tṛ của
ḿnh đấy.
- Vậy th́
nên đặt tên cho bé là Linda, hoặc Số - Năm. Dù băo
số 5, dù đại hồng thuỷ cũng không tiêu
diệt được sự sinh tồn của loài
người.
IV.
TRUYỆN NGỤ
NGÔN:
HUYỄN
HOẶC
Nhà
người thuyền chài trên sông nước xa, ít khi lên
bờ nên không rơ sinh hoạt xă hội có ǵ. Lúc phải trao
đổi hàng hoá ở bến th́ chỉ người
đàn ông lên bờ chốc lát. Ngời đàn bà chưa bao
giờ trông thấy cái gương và biết soi
gương; chải tóc th́ họ soi xuống mặt sông.
Một hôm anh
chồng lên bờ đổi hàng hoá và mang theo về
thuyền một cái gương, đem treo trong góc mui
thuyền phía giường ngủ. Chị vợ,
bước tới soi ḿnh vào gương, hốt hoảng
chạy ra mui thuyền nói với mẹ chồng:
-Cơ khổ
hỡi trời! Nhà con đem về nhà một cô vợ hai
đấy mẹ ạ!
Mẹ
chồng thấy vậy cũng chạy đến và nh́n
vào gương soi, rồi quay ra mui thuyền bảo con dâu:
-C̣n
tệ hơn thế nữa, vào mà xem: nó c̣n mang theo cả bà
mẹ vợ nữa!
V.
HẸN BẠN
TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo
bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí
cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN
VĂN DIỄM
PHẦN THỨ
NĂM
CHƯƠNG
15 : BẢO HIỂM THÁI ĐỘ
Hàng vạn
thiết bị treo tại các góc phố trong mọi thị
trấn, thành phố và các ngă tư đường trên
khắp nước mang tên đèn "đỏ",
đèn "dừng" hay đèn "lưu thông".
Đặt tên chúng như vậy rơ ràng là tiêu cực v́
lẽ ra phải gọi chúng là đèn "Tới"
mới đúng. Không tin, bạn cứ xem cảnh khi đèn
hiệu không cháy th́ biết, xe cộ ứ đọng
cả mấy dăy phố, như vậy v́ sao? Đâu
phải v́ đèn "đỏ", đèn
"dừng" hay đèn "lưu thông" mà v́ đèn
"Tới" bị tắt đó chứ !
Mỗi
lần bắt buộc phải chờ đợi ở các
ngă tư, các tài xế thường làm ǵ? Cách chung, họ
làm ba việc. Một là nắm chặt tay lái kẻo xe
vọt mất. Hai là mím môi lại như có thể ăn
thua đủ với đèn "Tới" nếu
cần. Ba là, quan trọng hơn cả, họ đạp
mạnh chân ga, ra tuồng như máy có nổ lớn th́
đèn sẽ đổi màu nhanh hơn không bằng. Bạn
có cho đó là có lỗi không? Tất nhiên là có đấy
bạn ạ, dù bạn không nhận thức
được điều đó. Nếu việc đó có
lỗi và nếu bạn cho là ngớ ngẩn v́ phải
vỗ tay khi thức dậy, th́ bạn nghĩ thế nào
về việc nhấn ga để đổi màu đèn
đường ?
Vậy
th́ ta cũng t́m phương liệu kế khác nhé! Thay v́ làm
như trên mỗi khi chờ đèn hiệu, bạn thử
làm ngược lại hẳn xem. Hai cách sau đây rất
hữu ích. Một là hăy nhân cách hoá nó bằng cách nh́n nó và
bảo: "Đèn đó là của ḿnh. Nó ở đó v́ ḿnh
đấy. Có tên ḿnh trong đó đấy. Nó ở đó
để ḿnh có thể đi xa hơn, đến đích
nhanh hơn, dễ hơn và an toàn hơn. Nó là đèn
"Tới" cơ mà. Hai là cố làm quen với nó
để có thể gọi nó là đèn "Tới"
đi. Lư thú lắm bạn ạ! Dù bạn là ai, làm ǵ và
ở đâu đi nữa th́ tôi cũng đố bạn
dùng tiếng đèn "Tới" khi chuyện tṛ mà
vẫn nghiêm túc được đấy. Tôi tin chắc,
bạn vừa nói đèn "Tới" th́ một là
bạn sẽ phá lên cười và người đối
thoại cũng vậy, hai là thái độ của bạn
cũng sẽ bắt đầu thay đổi. Bạn
sẽ giở lại những trang này để nh́n
nhận sự thực tiễn của điều tôi
đang nói. Một khi đă nh́n đến các khía cạnh
tích cực của đời sống rồi th́ dù một
lời nói, một hành động thôi cũng sẽ gợi
lên một loạt tư tưởng tích cực ngay. Những
tư tưởng tích cực này chính là tiền thân của
hành động tích cực để sinh ra những
hiệu quả tích cực.
Tôi có một
người bạn thân, đúng hơn là một
người anh ở Winnipeg, bang Minesota, tên là Bernie Lofchick
một người tích cực nhất mà tôi từng
gặp. Anh tích cực đến nỗi anh thú nhận là
chưa bao giờ bị cảm lạnh cả, chỉ
bị cảm "ấm" thôi, và không bao giờ gọi
cuối tuần là "Week end" hết ( Tiếng Anh,
từ Week : tuần lễ, đồng âm với Weak
:yếu đuối ) v́ cho vậy là tiêu cực. Anh luôn
gọi "cuối tuần" là "STRONG END"
(Tiếng Anh, Strong có nghĩa là mạnh mẽ ) Đọc
đến đây hẳn bạn sẽ cho đó là
chuyện viễn vông, không cần thiết. Tôi xin đáp
ngay: Không cần thiết thật, nếu bạn là
người tầm thường, song tôi hy vọng đang
được tiếp chuyện với bạn, một
người "khác thường" luôn muốn
được nhiều hơn trong đời, phải
không bạn? (mong bạn gật: Phải). Tôi muốn
nhấn mạnh thêm ở đây rằng: Không phải những
điều lớn làm nên khác biệt đâu, chính những
điều nhỏ đấy.
Khi bạn
đă bắt đầu thêm những từ như đèn
"Tới", cảm 'Ấm" và (Strong end) vào câu
chuyện và đời ḿnh, th́ một sự thay đổi
mănh liệt sẽ xảy đến ngay. Bạn sẽ
được sống thú vị và vui vẻ hơn,
nghĩa là bạn sẽ mạnh hơn, thọ hơn v́
phương thức này sẽ giúp cho mặt bạn luôn
tươi cười và ḷng bạn luôn hân hoan. Cách Ngôn
chả nói: "Trái tim vui vẻ luôn luôn hội hè"
đấy sao? Khi đă tiếp nhận cuộc sống
theo cách đó rồi th́ bước thứ ba là kiểm soát
thái độ sẽ dễ dàng và đơn giản
lắm, bạn ạ .
VI.T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(An
Giang số 1376, ngày 29/10/1997, trang 6)
NGHỆ THUẬT TẠO NÊN SỰ QUYẾN RŨ CỦA
BẠN GÁI
Một
người đàn bà có thể gợi t́nh bẩm sinh và
không nhận thấy những xáo trộn họ gây ra cho
người đàn ông, nhưng sự quyến rũ th́ hoàn
toàn là do chủ định.
Là một
người con gái, tất nhiên ai cũng muốn
được người con trai ḿnh yêu mến cũng yêu
mến ḿnh. Đó là cả một vấn đề lớn liên
quan đến nghệ thuật tạo nên sự quyến
rũ của bạn gái. Mời các bạn tham khảo ư
kiến của các nhà tâm lư học của Pháp về vấn
đề này như sau:
.Sự
gợi ư khéo léo:
Trí
tưởng tượng của các đấng mày râu
lại không phong phú lắm. Họ cần những lời
bóng gió rơ ràng hơn để họ có thể cảm
thấy tự tin hơn. Như thế không có nghĩa là
bạn gái có thể tự cho phép ḿnh "tỏ t́nh"
trước, điều đó sẽ khiến người
bạn trai e ngại với ư nghĩ rằng bạn gái
của ḿnh không giàu nữ tính.
.Trang điểm:
Trang
điểm cũng đóng một vai tṛ quan trọng trong
việc tạo ra sự quyến rũ cho phái đẹp.
Nhưng việc trang điểm loè loẹt khi đến
chỗ hẹn lần đầu tiên là một điều
tối kỵ. Nên hiểu bạn trai muốn trong buổi
hẹn đầu tiên này được gặp lại
đúng người bạn gái mà họ quư mến chứ
không phải là một người đă trở nên xa
lạ với bộ mặt bự son phấn và sực
nức nước hoa. Bạn gái nên quan tâm đến
việc kết hợp hài hoà giữa hoàn cảnh cuộc
hẹn, giữa quần áo, trang điểm và mục
đích cuộc hẹn của bạn. Và khi đó bạn
trai sẽ cảm thấy rằng "cô ấy trở nên
đáng yêu hơn là v́ ḿnh". Hăy là chính bạn: Bạn gái
thường mắc sai lầm khi nghĩ rằng ḿnh
chỉ có thể trở nên quyến rũ khi trông giống
với Kim Basinger mà không biết rằng bạn trai của
ḿnh có thể sẽ nghĩ là bạn đang đùa cợt
với t́nh cảm của họ. Bạn hăy là chính
bạn và đó chính là sự quyến rũ của bạn.
.Sự quan tâm:
Bạn trai
muốn được quan tâm. Thậm chí chỉ một
cái nh́n hướng đến bạn trai của bạn gái
qua một gian pḥng đông người cũng đủ làm
cho bạn trai trở nên bối rối. Bạn gái sẽ
trở nên hấp dẫn hơn khi họ nhớ tên
người bạn trai sau lần gặp đầu tiên,
nhớ nghề nghiệp của anh ta và nhớ nội dung
cuộc nói chuyện trong lần gặp trước đây
của hai người. Và hăy tạo cho bạn trai của
bạn một cảm giác rằng anh ta là đối
tượng quan tâm của bạn khi hai người
gặp nhau.
.Tính hài hước:
Đầu óc hài
hước của bạn gái sẽ giúp cho câu chuyện
thoát khỏi những t́nh huống căng thẳng. Nó
giảm bớt sự hồi hộp của bạn trai.
Đồng thời nó cũng chứng tỏ sự thông minh
của bạn gái. Tuy nhiên cần chú ư để tạo ra sự
vui vẻ trong cuộc nói chuyện chứ nhất thiết
không được đưa bạn trai ra làm đối
tượng để cười.
.Trang phục:
Trang phục
là một phần quan trọng trong việc tạo ra sự
quyến rũ v́ 2 lư do chính. Thứ nhất, trang phục
sẽ nói lên khiếu thẩm mỹ của bạn, sẽ
tế nhị làm nổi bật nét đẹp thể h́nh
của bạn gái. Thứ hai, nó nói lên tầm quan trọng
của bạn trai đối diện với bạn gái.
Một nguyên tắc chung trong việc chọn trang phục
là bạn gái phải thực sự thích và cảm thấy
thoải mái, tự tin với trang phục này.
Vũ Hoàng
Dương
VII.
CHUYỆN
PHIẾM :
TRUNG TÂM GIẢI
TỎA
(Trích
Tuổi Trẻ Chúa Nhật)
Tôi
biết trong thành phố có một trung tâm giải tỏa
ức chế qua những trang quảng cáo trên báo. Nhưng
đến lúc được nghe một thằng bạn
đă từng đến đó nhiều lần kể
lại th́ tôi cảm thấy ḿnh cần phải đến
đó một lần.
Cứ
theo như lời kể th́ giá cả ở đó cũng
không đắt lắm mà hiệu quả lại rất rơ
rệt. Chỉ cần bỏ ra một khoản tương
đương với số tiền hai lần đi
hớt tóc thanh nữ là ta có thể thoải mái sỉ
vả, chửi rủa, dạy dỗ, đay nghiến, yêu
thương và... đánh đập bất kỳ
người nào ta muốn, chỉ cần ngoài tiền ra
phải đem theo một tấm h́nh của đối
tượng và với các kỹ thuật hiện
đại, trong mươi phút trung tâm sẽ tạo ra
một h́nh nhân cao su với khuôn mặt của người
mà ta cần làm việc.
Thằng
bạn tôi đă từng bí mật dùng điện thoại
di động chụp ảnh giám đốc công ty rồi
vào đó mỗi tháng hai lần chỉ để
đấm vào cái mặt thằng người bằng cao su
có khuôn mặt của ông giám đốc mà hắn ghét
đến tận xương tủy dù ngày ngày vẫn
phải tỏ ra kính trọng, lễ phép.
Hắn
c̣n bảo đa số người ta vào trung tâm để
chửi và đấm vào mặt giám đốc. Nếu
thế th́ thật là bất công, chẳng hiểu sao
mọi người lại ghét các giám đốc
đến thế, chứ tôi lại thấy đa phần
các ngài giám đốc là rất đáng yêu.
Như
giám đốc công ty của tôi chẳng hạn, suốt tám
tiếng đồng hồ làm việc ông ấy chẳng
hề nhắc nhở, la rầy, quát tháo hay dọa nạt
một ai. Ông ta ngồi ĺ trong pḥng nghiên cứu vấn
đề ǵ kỹ lưỡng lắm, chỉ có mỗi cô
thư kư mới được thường xuyên ra vào. Ngày
nào hội bài tiến lên của cơ quan tôi cũng rôm
rả, ông biết nhưng chỉ cười bao dung. Đă
rất nhiều lần tôi định xin việc nơi
khác để khỏi thui chột tài năng và kiếm
nhiều tiền hơn nhưng không thể v́ làm sao mà xa
được ông giám đốc hiền lành và cái hội
bài thân thiết.
Trong
cơ quan tôi chỉ ghét có mỗi thằng cha phó pḥng
của tôi, bởi v́ chẳng hiểu sao thằng cha ấy
xấu trai, bất tài, không biết chơi bài tiến lên và
ít khi tham gia nhậu nhẹt, thế mà lại kiếm khá
nhiều tiền và có một cô vợ thật xinh.
Người
đáng ghét thứ hai chính là thằng bạn nhậu
của tôi. Ngày nào mà hắn không nhắn tin vào máy rủ
đi nhậu là ngày đó hắn ăn không ngon ngủ không
yên hay sao ấy. Mà hắn lại nói nhiều, suốt cuộc
nhậu chỉ toàn nghe hắn nói, hắn lần
lượt khen tất cả các chiến hữu đang
ngồi cùng bàn và chê bai, chỉ trích cả cái thế
giới c̣n lại. Hết cả cuộc nhậu chỉ có
mỗi một lúc hắn không nói ǵ, ấy là khi chủ quán
ra tính tiền, lúc ấy hắn đang bận vào toa-let hay
là ra phía ngoài gọi điện thoại cho ai đó.
Ghét
hắn lắm nhưng mỗi lần hắn nhắn tin th́
tôi không thể không đi, bởi nếu ở nhà th́
chắc chắn ḿnh sẽ bị lọt vào danh sách của
cái thế giới xấu xa không cùng bàn nhậu với
hắn. Thêm nữa ngày nào cũng được nghe
hắn khen đâm nghiện c̣n hơn nghiện nhậu.
Tay hàng
xóm c̣n đáng ghét hơn. Thử hỏi, vợ tôi nào có
đẹp đẽ ǵ. Đến cả người
chủ sở hữu như tôi mà c̣n phát ngán, ấy vậy
mà chẳng hiểu v́ sao hắn cứ khen lấy khen
để, lắm lúc c̣n khen ngay cả trước mặt
tôi. Đă thế, cô vợ của tôi thỉnh thoảng
lại trách khéo: “Không bao giờ thấy anh khen em một
câu”. Thế có điên không chứ. Không biết bao nhiêu
lần tôi muốn đấm vào mặt cái thằng cha
trơ trẽn ấy, nhưng khi thấy hắn ta xuất
hiện với bàn cờ tướng trên tay, tôi lại
phải êm dịu: “À, mời bác vào nhà, ta làm b́nh trà
đặc nhé?”.
Hôm nay là
thứ bảy, lại là ngày lănh lương. Tôi nhắm
hướng trung tâm giải tỏa ức chế sau khi
đă chuẩn bị mấy tấm h́nh chu đáo. Tay nhân
viên nhận tấm h́nh từ tay tôi tỏ vẻ ngạc
nhiên nhưng khi thấy ánh mắt cương quyết
của tôi, tay này lẳng lặng vào phía trong.
Sau
chừng 20 phút ngồi chờ với một ly chanh rum
khuyến măi, tôi được ra hiệu vào pḥng dành cho
ḿnh. Đây rồi, thật là giống, cái khuôn mặt
đáng ghét... Tôi lầm bầm rồi hét to lên: “Đồ
thiếu ư chí, đồ bất tài, quân ghen tị,
đồ hèn yếu, nhu nhược, thứ người
ưa nịnh nọt..., đồ lười biếng,
đồ... tao ghét cái bản mặt mày”. Dùng hết
sức b́nh sinh, tôi đấm thẳng cánh vào thằng
người cao su mang cái bản mặt …của chính ḿnh.
PHƯƠNG LINH
GÓP GIÓ
Chiếc
nhẫn tôi thực sự cần.
- Viên kim cương của cậu
đẹp quá! – Janet thốt lên khhi nh́n thấy chiếc nhẫn
của tôi- Đẹp ghê gớm!
- Cảm ơn cậu – Tôi nói, rồi
“tự thú” – nhưng đó không phải là kim cương thật
đâu, chỉ là đá riziconi làm giả thôi!
Janet tṛn mắt:
- Thật thế không? Tớ
đảm bảo không ai phân biệt được
đâu!
Tôi
luôn thích sưu tập những đồ trang sức dễ
thương, nhất là đồ làm giả, và khi mọi
người tưởng đó là đồ thật, tôi thấy
rất thú vị. Janet nh́n chăm chăm vào “viên kim
cương” to và lấp lánh của tôi:
- Tớ chưa bao giờ có thứ
ǵ như thế - Cô ấy thở dài và nh́n xuống tay ḿnh.
Janet và chồng cô không thể mua
được những thứ đồ dù chỉ hơi
đắt tiền một chút. Họ sống ở phố
dưới và có bốn con trai. Cả hai vợ chồng
Janet làm việc rất vất vả nhưng cũng chỉ
đủ sống.
Ư nghĩ về việc tặng
chiếc nhẫn của ḿnh cho Janet đến với tôi
ngay lúc đó. Buổi tối về nhà, tôi tháo ngay chiếc
nhẫn ra. Dù đó chỉ là một chiếc nhẫn bằng
đá ziriconi giả kim cương, đó vẫn là chiếc
nhẫn tôi thích nhất và thường đeo nó bên cạnh
ngón tay đeo nhẫn cưới. Nghĩ đến việc
gơ cửa nhà Janet và tặng cô ấy cái nhẫn mà cô ấy
vừa khen, tôi thấy ḿnh hơi… ḱ cục. Tôi cứ cân nhắc
suốt cả tuần, cuối cùng đi đến quyết
định, nếu tôi gơ cửa nhà Janet mà cô ấy không có ở
nhà tức là tôi không nên tặng cho cô ấy nữa và không cần
băn khoăn về điều đó nữa.
Sáng hôm sau, tôi đặt chiếc
nhẫn trong một chiếc hộp màu xanh, gói cẩn thận
rồi đem sang nhà Janet. Có thể cô ấy nghĩ tôi bị
điên. Hàng xóm kiểu ǵ mà đi tặng nhau cái nhẫn giả
cơ chứ. Mà tôi cũng không thân với cô ấy lắm
kia mà.
Vài lần, tôi định quay về
nhà, nhưng với ư nghĩ rằng “chắc ǵ cô ấy có ở
nhà, Janet hay đi vắng lắm!”, cuối cùng, tôi cũng
đă đứng trước cửa nhà Janet. Tôi gơ cửa,
khẽ và ngập ngừng. Không ai ra mở. Lần gơ nữa.
Không ai ra mở.
Thật sự lúc đó tôi thấy
nhẹ nhơm hơn. Có thể Janet đi đâu đó rồi
và tôi không phải băn khoăn về việc tặng
Janet chiếc nhẫn nữa. Ngay khi tôi chuẩn bị quay
đi, tôi nghe tiếng mở cửa bất ngờ và tiếng
Janet: “Xin chào!”.
- Chào Janet – Tôi cảm thấy bất
ổn kinh khủng, nhưng vẫn đưa cho Janet chiếc
hộp- Tặng cậu.
Janet mở chiếc hộp và
ngay lập tức nhận ra đó là cái ǵ. Cô ấy ngạc
nhiên đến mức lặng đi trong một phút rồi
đưa lại chiếc hộp cho tôi:
- Tớ không nhận đâu… Thế
này là quá nhiều…
Tôi ấn chiếc hộp vào tay
Janet:
- Tớ quư cậu và luôn luôn
như thế. Tớ muốn cậu giữ nó.
Tôi chưa bao giờ thấy vui
hơn lúc này, khi Janet nh́n chằm chằm vào chiếc nhẫn
với ánh mắt chưa hết ngạc nhiên. Cuối cùng,
Janet nói nhanh:
- Nếu có bao giờ cậu thay
đổi quyết định th́ cứ nói với tớ
nhé. Tớ sẽ trả nó lại cho cậu!
Chiếc nhẫn hơi nhỏ
so với tay của Janet nên tôi chỉ cho cô ấy một hiệu
kim hoàn để chỉnh lại. Tôi biết hiệu kim
hoàn đó, giá cả rất phải chăng.
Tôi nghĩ câu chuyện đến
đây là kết thúc, nhưng khoảng hai tuần sau, khi qua
nhà Janet, tôi thấy cô ấy chạy vụt ra:
- Tớ có món quà cho cậu- Cô ấy
vừa nói vừa cười rồi đưa ra một
chiếc hộp.
- Janet, cậu không cần phải
làm như thế!
- Cậu cứ mở ra đi! –
Janet cười với vẻ bí mật.
Trong chiếc hộp là chiếc
nhẫn giả kim cương của tôi. Lần này đến
lượt tôi ngạc nhiên, hơi thất vọng v́ Janet
không muốn giữ nó.
- Tớ đă tới hiệu kim
hoàn đó để chỉnh lại chiếc nhẫn – Janet
giải thích – Nhưng người ở hiệu kim hoàn nói
rằng nếu nới rộng nó ra th́ nó sẽ bớt
đẹp đi rất nhiều.
Và Janet kể câu chuyện của
cô ấy cho tôi nghe. Đă hàng năm trời, cô ấy có một
chiếc nhẫn đặt trong ngăn kéo. Đó là chiếc
nhẫn kim cương của mẹ cô để lại,
nhưng viên kim cương đă rơi mất. Janet chưa
bao giờ được đeo chiếc nhẫn. Năm
nào cũng vậy, cứ vào ngày mẹ cô mất, cô lại
mở ngăn kéo t́m chiếc nhẫn rồi lại cất
nó đi. Các hiệu kim hoàn đều nói để thay viên
kim cương th́ phải cần hàng ngàn đôla và Janet sẽ
không bao giờ có đủ tiền để làm việc
đó. Cô đă không c̣n hy vọng có thể đeo chiếc
nhẫn của mẹ. Nhưng khi cầm chiếc nhẫn
của tôi đến hiệu kim hoàn mà tôi chỉ, người
ta đă nói rằng để thay một viên đá ziriconi giả
kim cương th́ chỉ tốn chưa đến 100
đôla…
Janet giơ tay cho tôi xem. Chiếc
nhẫn của cô ấy lấp lánh và đúng như cô ấy
từng nói không ai có thể phân biệt được
đó là đá ziriconi hay kim cương thật.
- Đây là lần đầu tiên
kể từ ngày mẹ tớ mất, tớ được
đeo chiếc nhẫn mẹ tặng - Giọng Janet
như sắp khóc - Tớ cảm ơn món quà của cậu.
Cậu đă làm được hơn những ǵ cậu
nghĩ. Cậu hăy giữ lấy chiếc nhẫn của cậu
v́ chiếc nhẫn của mẹ tớ mới là thứ tớ
thực sự muốn đeo.
Tôi cầm chiếc nhẫn của
ḿnh về nhà. Tôi nhận ra rằng có những kế hoạch
của cuộc sống mà bạn không bao giờ ngờ
trước được kết quả khi bạn
chưa bắt đầu. Chỉ cần bạn cho đi bằng
một niềm tin.