CHÚA NHỰT XXVIII

CHỦ ĐỀ :

Tâm t́nh BIẾT ơn

Người cùi xứ Samaria trở lại
và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa

(Lc 17,15)

BÀI ĐỌC I: 2 V 5, 14-17

"Naaman trở lại gặp người của Thiên Chúa và ông tuyên xưng Chúa".

Trích sách Các Vua quyển thứ hai.

 

Trong những ngày ấy, Naaman, quan lănh binh của vua xứ Syria, xuống tắm bảy lần ở sông Giođan như lời tiên tri, người của Thiên Chúa dạy, da thịt ông lại trở nên tốt như da thịt của đứa trẻ, và ông được sạch.

 

Sau đó, ông và đoàn tuỳ tùng trở lại gặp người của Thiên Chúa. Đến nơi, ông đứng trước mặt người của Thiên Chúa và nói: "Thật tôi biết không có Thiên Chúa nào khác trên hoàn vũ, ngoài một Thiên Chúa ở Israel. V́ thế, tôi xin ông nhận lấy phần phúc của tôi tớ ông".

 

Tiên tri trả lời rằng: "Có Chúa hằng sống, tôi đang đứng trước mặt Người: Thật tôi không dám nhận đâu". Naaman cố nài ép, nhưng tiên tri không nghe. Naaman nói thêm rằng: "Tuỳ ư ông, nhưng tôi xin ông ban phép cho tôi, là đầy tớ của ông, được chở một ít đất vừa sức hai con la chở được, v́ từ nay ngoài Chúa, tôi tớ của ông sẽ chẳng dâng của lễ toàn thiêu hoặc hy lễ cho thần minh nào khác". Đó là lời Chúa.

 

ĐÁP CA: Tv 97, 1. 2-3ab. 3cd-4

Đáp: Chúa đă công bố ơn cứu độ của Người trước mặt chư dân (c. 2b).

 

Xướng: 1) Hăy ca tụng Chúa một bài ca mới, v́ Người đă làm nên những điều huyền diệu. Tay hữu Người đă tạo cho Người cuộc chiến thắng, cùng với cánh tay thánh thiện của Người. - Đáp

 

2) Chúa đă công bố ơn cứu độ của Người; trước mặt chư dân Người tỏ rơ đức công minh. Người đă nhớ lại ḷng nhân hậu và trung thành để sủng ái nhà Israel. - Đáp.

 

3) Khắp nơi bờ cơi địa cầu đă nh́n thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta. Toàn thể địa cầu hăy reo mừng Chúa, hăy hoan hỉ, mừng vui và đàn ca! - Đáp.

 

BÀI ĐỌC II: 2 Tm 2, 8-13

"Nếu chúng ta kiên tâm chịu đựng, chúng ta sẽ cùng thống trị với Đức Kitô".

 

Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi Timôthêu.

 

Con thân mến, con hăy nhớ rằng Chúa Giêsu Kitô bởi ḍng dơi Đavít, đă từ cơi chết sống lại, theo như Tin Mừng cha rao giảng. V́ Tin Mừng đó mà cha phải đau khổ đến phải chịu xiềng xích như một kẻ gian ác, nhưng lời của Thiên Chúa đâu có bị xiềng xích! V́ thế, cha cam chịu mọi sự v́ những kẻ được tuyển chọn, để họ được hưởng ơn cứu độ cùng với vinh quang trên trời trong Đức Giêsu Kitô.

 

Đây cha nói thật: Nếu chúng ta cùng chết với Người, th́ chúng ta cùng sống với Người. Nếu chúng ta kiên tâm chịu đựng, chúng ta sẽ cùng thống trị với Người. Nếu chúng ta chối bỏ Người, th́ Người cũng sẽ chối bỏ chúng ta. Nếu chúng ta không tin Người, Người vẫn trung thành, v́ Người không thể chối bỏ chính ḿnh Người. Đó là lời Chúa.

 

ALLELUIA: Lc 19, 38

Alleluia, alleluia! - Chúc tụng Đức Vua, Đấng nhân danh Chúa mà đến! B́nh an trên trời và vinh quang trên các tầng trời! - Alleluia.

 

PHÚC ÂM: Lc 17, 11-19

"Không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

 

Khi Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem, Người đi qua biên giới Samaria và Galilêa. Khi Người vào một làng kia, th́ gặp mười người phong cùi đang đứng ở đàng xa, họ cất tiếng thưa rằng: "Lạy Thầy Giêsu, xin thương xót chúng tôi". Thấy họ, Người bảo họ rằng: "Các ngươi hăy đi tŕnh diện với các tư tế". Trong lúc họ đi đường, họ được lành sạch. Một người trong bọn họ thấy ḿnh được lành sạch, liền quay trở lại, lớn tiếng ngợi khen Thiên Chúa, rồi đến sấp ḿnh dưới chân Chúa Giêsu và tạ ơn Người, mà người ấy lại là người xứ Samaria.

 

Nhưng Chúa Giêsu phán rằng: "Chớ th́ không phải cả mười người được lành sạch sao? C̣n chín người kia đâu? Không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này". Rồi Người bảo kẻ ấy rằng: "Ngươi hăy đứng dậy mà về: v́ ḷng tin của ngươi đă cứu chữa ngươi". Đó là lời Chúa.

 

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Sợi chỉ đỏ :

- Bài đọc I : Ḷng biết ơn của tướng Naaman người xứ Aram sau khi được khỏi bệnh cùi.

- Đáp ca : Ca tụng những ơn lành Thiên Chúa đă ban.

- Tin Mừng : Ḷng biết ơn của một người cùi đối với Chúa Giêsu.

Minh họa

- Mille images 110 D

- Người cùi xứ Samaria trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa (Lc 17,15)

I. DẪN VÀO THÁNH LỄ

Anh chị em thân mến

"Thánh lễ" c̣n được gọi bằng một tên khác đúng với ư nghĩa hơn, đó là "Lễ Tạ Ơn". Mỗi khi tham dự Thánh lễ, chúng ta tạ ơn Chúa v́ những ơn lành Ngài đă ban cho chúng ta, đặc biệt các ơn Ngài ban qua Con Một của Ngài là Chúa Giêsu Kitô.

Vậy giờ đây chúng ta hăy nhớ lại những ơn lành của Chúa để cảm tạ Ngài.

Nhưng trước hết, chúng ta cũng ư thức rằng rất nhiều lần ḿnh đă vô ơn với Chúa, và thành tâm xin Ngài tha thứ cho chúng ta.

II. GỢI Ư SÁM HỐI

- Rất nhiều khi chúng ta nhận lănh ơn Chúa ban, nhưng không biết tạ ơn Ngài.

- Nhiều lần chúng ta tham dự Lễ Tạ Ơn, nhưng trong ḷng không chút tâm t́nh tạ ơn nào cả.

- Những thánh giá trong cuộc đời cũng là những ơn lành Chúa ban. Nhưng chẳng những chúng ta không vui ḷng đón nhận, mà c̣n t́m cách trốn tránh.

III. LỜI CHÚA

1. Bài đọc I (2 V 5,14-17)

Chuyện ngôn sứ Êlisê chữa bệnh cùi cho tướng Naaman người xứ Aram :

- Được biết bên xứ Israel có ngôn sứ Êlisa đă từng chữa trị nhiều người khỏi bệnh, vua xứ Aram viết thư giới thiệu và đưa cho tướng Naaman đang mắc bệnh cùi đến cho Êlisê cứu chữa.

- Êlisê bảo Naaman xuống tắm 7 lần trong sông Giođan. Ban đầu Naaman không chịu. Nhưng do một người hầu gái thuyết phục nên sau đó Naaman làm theo. Và ông đă được khỏi bệnh cùi.

- Naaman trở lại tạ ơn ngôn sứ Êlisê và tuyên dương quyền phép của Thiên Chúa.

2. Đáp ca (Tv 97)

Ca tụng những kỳ công của Thiên Chúa : "Hát lên mừng Chúa một bài ca mới v́ Người đă thực hiện bao kỳ công"

3. Tin Mừng (Lc 17,11-19)

a. Thái độ của 10 người cùi trong đoạn Tin Mừng này : biết phận ḿnh nên khi thấy Chúa Giêsu th́ "dừng lại đàng xa" và kêu xin.

b. Khi của Chúa Giêsu bảo họ "Hăy đi tŕnh diện với các tư tế", Chúa Giêsu vừa thử đức tin của họ vừa mời họ tin tuyệt đối vào Ngài :

   - Thử thách đức tin : v́ Ngài không chữa bệnh ngay

   - Mời gọi đức tin : nếu họ đi là chứng tỏ họ tin Ngài chữa họ.

c. 9 người cùi do thái không trở lại tạ ơn v́ họ đă quen được ơn Chúa nên coi đó là việc b́nh thường. Một người cùi xứ Samari trở lại tạ ơn v́ nghĩ rằng ḿnh không xứng đáng được ơn, thế mà lại được.

4. Bài đọc II (2 Tm 2,8-13)

Mặc dù đang chịu cảnh khổ sở v́ bị giam trong tù, nhưng Phaolô vẫn ca tụng Thiên Chúa và quyết cùng chết với Chúa Giêsu để được cùng sống với Ngài.

IV. GỢI Ư GIẢNG

* 1. Suy nghĩ về ḷng biết ơn

a. Chi tiết đánh động nhất trong bài Tin Mừng này là trong số 10 người cùi đă được Chúa Giêsu chữa khỏi, chỉ có một người biết quay lại tạ ơn Ngài, mà người này lại là một người Samaria ngoại đạo. Tại sao thế ?

Thưa v́ tâm lư thông thường của những kẻ "ở trong nhà" là nghĩ rằng mọi điều tốt mà người nhà làm cho ḿnh là đương nhiên. C̣n những "kẻ ở ngoài" th́ nghĩ rằng ḿnh chẳng có lư do nào để được những điều ấy, cho nên khi nhận được th́ rất biết ơn. Câu chuyện của bài đọc I minh chứng điều đó : Tướng Naaman không phải là người do thái mà là một người Aram. Bởi đó khi ông được Thiên Chúa của Israel và ngôn sứ Êlisê chữa cho khỏi cùi th́ ông vô cùng biết ơn. Ông mang nhiều lễ vật đến tạ ơn Êlisê, và ông lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa.

b. Chúng ta muốn người chịu ơn ta phải tỏ ḷng biết ơn ta, thế nhưng khi chịu ơn người khác chúng ta lại ít tỏ ḷng biết ơn. Điều này bộc lộ khuynh hướng ích kỷ của chúng ta : chúng ta làm ơn là để được biết ơn. Nói cách khác, chúng ta làm v́ ḿnh chứ không v́ người khác.

Chúa Giêsu th́ ngược lại : Ngài muốn chúng ta tỏ ḷng biết ơn Ngài không phải v́ Ngài mà v́ ích lợi của chính chúng ta. "Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa ?" Khi nói thế, Chúa Giêsu không nghĩ cho bản thân Ngài mà nghĩ cho những người cùi : Ngài muốn họ có tâm t́nh tốt đối với Thiên Chúa, từ đó sẽ có một liên hệ tốt với Thiên Chúa, và liên hệ tốt này lại phát sinh nhiều ơn lành khác nữa.

c. Biết ơn Thiên Chúa là một điều rất tốt, không phải tốt cho Thiên Chúa, mà tốt cho chính chúng ta : do bày tỏ ḷng biết ơn, chúng ta sẽ ư thức hơn về t́nh thương của Thiên Chúa ; do bày tỏ ḷng biết ơn, chúng ta sẽ nhận thức rơ hơn về thân phận nghèo nàn của ḿnh ; hai ư thức ấy sẽ giúp chúng ta gắn bó với Chúa và nương tựa vào Ngài nhiều hơn.

d. Kẻ nào không biết cám ơn trong những việc nhỏ th́ cũng không biết cám ơn trong những việc lớn. V́ thế ta cần phải tập cám ơn trong từng việc nhỏ.

e. Cám ơn Chúa v́ những điều vừa ư ḿnh th́ rất dễ, nhưng cám ơn Chúa v́ những điều trái ư ḿnh mới khó. V́ thế ta cần phải tập cám ơn Chúa về mọi điều xảy đến cho ḿnh : chuyện vui cũng như chuyện buồn, thành công cũng như thất bại, sức khoẻ cũng như bệnh tật. Sự biết ơn về tất cả mọi điều xảy đến cho ḿnh như thế c̣n phát sinh một ích lợi nữa là khiến ta biết nh́n đời ḿnh một cách toàn diện, thấy cả hiện tại và quá khứ, từ đó ta sẽ nhận ra rằng đời ḿnh được dẫn dắt bởi bàn tay yêu thương kỳ diệu của Chúa như thế nào. Thực vậy, khi nh́n lại quá khứ, ta sẽ thấy rằng những điều làm ta thích và những điều làm ta khổ không tách rời nhau, nhưng liên kết với nhau, đan xen nhau và đều góp phần dẫn ta đến cái hiện tại tốt đẹp ngày nay, từ đó ta có thể nói như Thánh nữ Têrêxa Hài Đồng "Tất cả đều là hồng ân".

* 2. Suy nghĩ về 9 người cùi vô ơn

Chín người cùi do thái không cảm thấy tâm t́nh biết ơn có lẽ v́ trước đó họ chỉ thấy t́nh trạng khốn khổ của họ chỉ là ngoài da, và sau đó họ cũng coi t́nh trạng được khỏi của họ chỉ là ngoài da. Nói cách khác họ chẳng thấy ǵ khác ngoài một chứng bệnh da liễu : Họ bị da liễu, Chúa Giêsu chữa họ khỏi da liễu, thế là xong. Họ trở về với nếp sống cũ, với những thói quen cũ, những tật xấu cũ, những suy nghĩ cũ… Chẳng có ǵ thay đổi trừ ra một làn da hết bệnh.

C̣n người cùi xứ Samaria, cũng như Naaman xứ Aram đă ư thức thân phận ḿnh khốn khổ sâu xa như thế nào : đau đớn phần xác, mặc cảm tâm lư, tủi nhục tinh thần, cuộc đời như đă bị bỏ đi. Bởi vậy sau đó, cùng với sự khỏi bệnh ngoài da, họ c̣n được cứu chữa về tâm lư, tinh thần và đạo đức nữa. Họ trở thành những con người mới hẳn.

* 3. Suy nghĩ từ chuyện ông Naaman

a. Chuyện tướng Naaman mắc bệnh cùi rồi được chữa khỏi cho ta thấy từ đau khổ người ta có thể rút ra nhiều sự lành như thế nào.

- Naaman là một con người có nhiều quyền hành và thế lực v́ ông là tướng chỉ huy quân đội nước Aram. Ông rất tự tin vào chính ḿnh, chẳng cần ǵ đến Thiên Chúa.

- Thế rồi chứng bệnh cùi khủng khiếp đă làm ông mất tất cả, đầy ông từ chóp đỉnh xuống vực sâu của xă hội. Ông biết ḿnh khốn khổ, ông cần ai đó cứu ông à Ông trở thành khiêm tốn hơn.

- Nhờ có người mách bảo, Naaman t́m đến với ngôn sứ Êlisê với hy vọng vị này chỉ nói một lời hay làm một việc ǵ đó thôi th́ ông sẽ khỏi bệnh ngay. Nhưng Êlisê bảo ông đi tắm trong ḍng sông Giođan nhỏ bé và phải tắm đến 7 lần. Ban đầu ông không chịu, nhưng sau đó ông chấp nhận à Ông đă biết chịu đựng và kiên nhẫn.

- Khi khỏi bệnh, Naaman ngoại đạo ấy c̣n khám phá một điều quan trọng hơn tất cả, đó là có một Thiên Chúa thực sự và quyền năng. à Ông có đức tin.

b. Cũng như Naaman trước khi bị bệnh, chúng ta ít nghĩ tới Chúa khi đời ḿnh đang thuận buồm xuôi gió. Chúng ta cho rằng đời ḿnh hoàn toàn tùy thuộc vào khối óc và đôi tay của ḿnh.

- Khi gian truân khốn khổ ập đến, ta chợt ư thức rằng ḿnh quá nghèo nàn và yếu đuối. Mắt ta được nh́n thấy mặt trái của cuộc đời, đầu ta biết cúi xuống, chân ta biết quỳ xuống, và ḷng ta biết hướng lên cao.

- Như thế, đau khổ có rất nhiều lợi ích : nó đem ta đến gần Chúa hơn, nó khiến ta bớt duy vật hơn, nó c̣n cho ta thấy những khía cạnh tốt lành ẩn giấu trong những điều trái ư.

* 4. Ḍng suối ân t́nh

Trong một chuyến bay từ Rôma về Nữu ước, Đức Tổng Giám Mục Fulton Sheen chăm chú nh́n cô tiếp viên hàng không đang đi lại phục vụ quí khách. Thấy cử chỉ lạ của Đức Tổng, cô tiếp viên mạnh dạn đến gần và hỏi :

- Thưa Đức cha, có chuyện ǵ mà Đức Cha lại nh́n con như thế ?

Vị Tổng Giám Mục nhoẻn miệng cười đáp :

- V́ đôi mắt của con rất đẹp !

- Vậy con phải làm ǵ để cám ơn Chúa đây ?

- Con ạ ! Chúa đă lấy tất cả sắc đẹp của từng người phong trong trại cùi Di Linh mà đem tặng cho con. Vậy con hăy đến đó chăm sóc cho họ mà đền đáp ơn Chúa.

Quả thật, chỉ ít lâu sau người ta đă thấy người phụ nữ xinh đẹp này ngày đêm tận tuỵ băng bó những vết thương lở loét cho các bệnh nhân phong, tại trại cùi Di Linh dưới lớp áo ḍng nữ tu.

*

Phong cùi là một bệnh nan y khó trị, ai cũng ghê tởm và run sợ nếu mắc phải bệnh này. Vào thời Chúa Giêsu nó c̣n khoác vào người bệnh nỗi nhục nhă trong tâm hồn, v́ người ta cho rằng họ là những người bị Thiên Chúa phạt. Những người mắc bệnh cùi bị ruồng bỏ, bị coi là nhơ nhớp, phải sống cách ly trong một làng cùi xa mọi người, xa cả người thân. Phải mặc áo rách, để đầu trần, lấy áo che miệng và phải hô lên rằng ḿnh có bệnh truyền nhiễm và nhơ nhớp để cho người lành biết mà tránh xa (x. Lv 13,1-44).

Thế mà, trong bài Tin Mừng hôm nay kể lại chỉ một lời Chúa Giêsu phán ra th́ vết thương của thể xác và nỗi đau trong tâm hồn bao năm đè nặng bỗng tan biến hết. Căn bệnh quái ác mà họ cứ tưởng phải gánh chịu suốt cả cuộc đời, nỗi ô nhục mà họ cứ tưởng sẽ vĩnh viễn theo họ sang bên kia thế giới, th́ nay đă được hoàn toàn tẩy xoá. Chỉ nhờ quyền năng và ḷng thương xót của Thiên Chúa mà họ như đă chết nay được hồi sinh, niềm vui rộn ră như vỡ oà trong tim.

Trớ trêu thay trong mười người được hưởng ơn chữa lành vô cùng lớn lao ấy, chỉ có một người biết dâng lời tạ ơn, mà người ấy lại là người Samari ngoại đạo. C̣n những người vẫn tự hào là dân Thiên Chúa, dân riêng Chúa chọn lại sống vô ơn.

Chúa Giêsu phải thốt lên lời quở trách : "Không phải cả mười người được sạch cả sao ? Thế th́ chín người kia đâu ? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này ?" (Lc 17,17-18). "Sở dĩ Chúa Giêsu xem trọng ḷng biết ơn cũng là v́ ích lợi của kẻ được ơn mà thôi. Người Samari trở lại tạ ơn Thiên Chúa đă ban cho anh ơn phần xác, th́ Người lại ban thêm cho anh ơn phần hồn là củng cố niềm tin và xác định tư cách tôn giáo của anh. Người nói : "Đứng dậy về đi ! Ḷng tin của anh đă cứu chữa anh" (Lc 17,19). Như thế, cám ơn lại là cơ hội để nhận được thêm ơn.

Cuộc sống là một chuỗi những ân huệ nối tiếp theo nhau. Những ân huệ này đan xen với những ân huệ khác. Có những ơn do nơi Thiên Chúa, và cũng có những ơn đến từ con người. Vậy nếu cuộc sống là lănh nhận th́ người ta sẽ như thế nào nếu không hề biết nói hai tiếng cám ơn, hoặc chẳng bao giờ bày tỏ tấm ḷng tri ân ! Thú vật c̣n biết vẫy đuôi cám ơn khi ném cho nó cục xương, c̣n người vô ơn khi nhận được ân huệ chỉ biết trố mắt nh́n và câm lặng.

Một đứa trẻ mới bập bẹ tập nói trong một gia đ́nh có giáo dục, th́ tiếng "cám ơn" luôn nằm sẵn trên bờ môi. Một người có nhân cách thực sự là một người có ḷng biết ơn. Một người luôn thể hiện ḷng biết ơn mới đích thực là con người. Ḷng biết ơn là nét cao đẹp nhất của con người. Biết ơn là nhận ra thân phận bất toàn của ḿnh. Biết ơn là ư thức về t́nh liên đới với người khác. Biết ơn là thể hiện niềm tin vào Thiên Chúa yêu thương và quan pḥng. V́ thế, ḷng biết ơn chính là bông hoa rực rỡ, điểm tô cho cuộc sống con người. Một tiếng nói "cám ơn" với tất cả chân thành, một cử chỉ biết ơn sâu xa sẽ làm cho chúng ta nên người hơn, và thể hiện niềm tin sâu sắc hơn.

Cả cuộc sống của Chúa Giêsu là một "bài ca tạ ơn". Người tạ ơn Cha trước khi cho Ladarô sống lại, trước khi làm phép lạ hoá bánh và cá ra nhiều, trước khi lập phép Thánh thể. Người không chỉ là mẫu mực về ḷng biết ơn mà c̣n dạy chúng ta thể hiện ḷng biết ơn ấy : "Các con hăy làm việc này mà nhớ đến Thầy". Kể từ đó, mỗi thánh lễ mà Giáo Hội cử hành được gọi là Thánh lễ Tạ ơn.

Thánh Phaolô luôn dâng lời tạ ơn lên Chúa : "Tôi hằng cảm tạ Thiên Chúa của tôi v́ anh em, về ân huệ Người đă ban cho anh em nơi Đức Kitô" (1 Cr 1,4). Ngài cám ơn tất cả những ai giúp ngài trong công việc mục vụ : "Quà anh em tặng cho tôi đó, chúng khác nào hương thơm, lễ vật đẹp ḷng Thiên Chúa và được Người chấp nhận" (Pl 4,10). Như vậy, câu ngạn ngữ Anh nói rất chí lư : "Cho người có ḷng biết ơn chính là cho vay".

*

Lạy Chúa, suốt cuộc đời chúng con ngụp lặn trong đại dương ân huệ của Chúa, suốt đời chúng con được tắm mát trong ḍng suối ân t́nh của anh em.

Xin cho chúng con luôn biết sống có t́nh nghĩa. luôn thế kiện ḷng biết ơn, luôn quí trọng những hồng ân mà Chúa đă thương ban, và những ǵ mà anh em đă làm cho đời chúng con thêm tươi đẹp và hạnh phúc hơn. Amen. (TP)

5. Chuyện minh họa

David đang đi đường th́ gặp một người ăn xin. Anh cho người ấy một số tiền rồi tiếp tục đi, ḷng rất sung sướng. Nhưng chỉ một sau, anh cảm thấy bực bội khi chợt nhớ hồi nảy người ăn xin kia không cám ơn anh. Anh đem chuyện ấy kể cho một Rabbi nghe.

Vị Rabbi chăm chú lắng nghe, rồi hỏi :

- Khi anh cho tiền người ăn mày, anh cảm thấy sao ?

- Con thấy rất vui.

- Thế đó không phải là phần thưởng cho con rồi đó sao ?

- Nhưng con nghĩ rằng dù sao th́ người ấy phải cám ơn con mới phải.

- Thế sao con đă không cám ơn Chúa ?

- Tại sao phải cám ơn Chúa ?

- V́ Chúa đă ban cho con cơ hội làm dụng cụ cho Chúa thực hiện t́nh thương của Ngài cho một con người khốn khổ. (FM)

V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI

Chủ tế : Anh chị em thân mến, luôn tạ ơn Chúa v́ những hồng ân Người ban tặng cho ta là một trong những bổn phận quan trọng của người Kitô hữu. Với tâm t́nh con thảo, chúng ta cùng cảm tạ Chúa và dâng lời cầu xin :

1. Hội thánh không ngừng quan tâm giúp đỡ những người nghèo khổ bất hạnh trong xă hội / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa chúc lành cho Hội thánh / trong công việc cao quư này.

2. Ước mơ tha thiết của con người là được sống khỏe mạnh và hạnh phúc / nhưng trong thực tế / bệnh tật vẫn đem đến cho con người đau khổ và bất hạnh / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho những anh chị em đang đau khổ v́ bệnh tật hành hạ / được Chúa thương nâng đỡ ủi an.

3. Bệnh phong cùi đem lại mặc cảm lớn lao / và nỗi bất hạnh tột cùng cho các bệnh nhân / v́ họ cảm thấy bị loại trừ ra khỏi xă hội / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho có nhiều nhà hảo tâm / nâng đỡ những anh chị em kém may mắn này.

4. Có một thứ bệnh phong cùi đáng sợ hơn là tội lỗi / v́ nó làm hoen ố tâm hồn con người / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết tẩy sạch bệnh phong cùi thiêng liêng này bằng bí tích Giải tội.

Chủ tế : Lạy Chúa, biết bao giờ chúng con mới tạ ơn Chúa cho cân xứng với t́nh thương hải hà của Chúa. Xin cho chúng con biết cố gắng đền đáp phần nào t́nh thương ấy bằng chính đời sống bác ái yêu thương và tận tụy phục vụ tha nhân. Chúng con cầu xin

VI. TRONG THÁNH LỄ

- Trước kinh Lạy Cha : Thiên Chúa là Cha hằng ban xuống cho chúng ta là con cái Ngài biết bao ơn lành. Vậy bây giờ chúng ta hăy sốt sắng dâng lên Ngài lời kinh Lạy Cha để bày tỏ ḷng biết ơn chân thành của chúng ta.

- Trước khi rước lễ : Ơn cao trọng nhất mà Thiên Chúa ban cho chúng ta, đó là ban chính Con Một của Ngài cứu chuộc chúng ta và c̣n trở thành lương thực nuôi dưỡng linh hồn chúng ta. Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa tội trần gian…"

VII. GIẢI TÁN

"Tất cả đều là hồng ân". Anh chị em hăy trở về với cuộc sống thường ngày, và đừng quên cám ơn Chúa về tất cả

 

BỒI DƯỠNG TINH THẦN

Chúa Nhật  28 THƯỜNG NIÊN - Năm C

GÓP NHẶT CÁT ĐÁ

MIỀN NAM BẮT ĐẦU TỪ ĐÂU?

Mark Link S.J.

 

Bài đọc: 2V5 : 14-17.2 Tm 2 ; 8-13 ; Lc 17 ; 11-19

Chủ đề:Nếu ta muốn đám trẻ có ḷng biết ơn, th́ chính chúng ta phải dạy chúng điều ấy.

 

Cách đây ít năm,  vào kỳ nghỉ hè, một học sinh trung học ở Chicago đến Nicaragoa để t́nh nguyện làm việc. Cậu ta đi tháp tùng một tổ y tế đến một ngôi làng nhỏ xíu ở miền núi tên là Wiwili. Đời sống dân làng này c̣n ở dạng sơ khai. Đa số trẻ em không mặc quần áo và thiếu ăn. Nhà cửa th́ được xây ngay trên mặt đất bằng những tấm gỗ cũ hoặc lá chuối ghép lại. Tổ y tế tiêm chủng cho dân làng pḥng bệnh bại liệt, bệnh sởi và bệnh uốn ván. Đôi khi họ phải tách những đứa con nít riêng ra v́ chúng đă bị nhiễm bệnh. Nh́n thấy thế, cậu học sinh trung học nọ rất đau ḷng. Cậu ghi lại.

“Cuối tuần làm việc đầu tiên, tôi bắt đầu cảm thấy tiếc xót và thậm chí như ḿnh có lỗi khi nh́n đám dân sống trong những điều kiện như thế. Tôi bỗng thấy nhớ nhà và tuyệt vọng. Một đêm nọ, tôi ngồi ngoài trời giữa màn đêm nghĩ đến gia đ́nh, đến cô bạn gái và đến cả lư do tại sao ḿnh lại t́nh nguyện đến đây, rồi tôi tự nhủ tại sao dân ở đây lại phải sống như thế này. Lỗi này là do ai? Tại sao Chúa lại cho phép điều này xảy ra? Bỗng tôi nghe có tiếng chân người đang bước tới trong bóng đêm. Đó chính là Jose Santos, một giáo viên trong làng và cũng là gia trưởng của gia đ́nh mà hiện tôi đang chung sống. Ông ngồi xuống cạnh tôi, nghiêng chiếc ghế dựa sát tường rồi ngước nh́n lên bầu trời.

Một phút sau, ông lên tiếng phá tan bầu im lặng: “Tuyệt vời quá nhỉ?” Tôi liền hỏi ông vừa nói ǵ thế, ông ta bèn lập lại; “Tất cả mọi điều Chúa ban cho chúng ta đều tuyệt vời quá nhỉ?” vừa nói ông vừa đưa mắt nh́n lên bầu trời. Tôi cũng vội ngửng đầu nh́n theo. Té ra tôi đă chẳng hề nhận thấy bầu trời đang lung linh muôn triệu v́ sao sáng. Thật là đẹp! Cả hai chúng tôi chỉ yên lặng ngồi đó ngắm sao và đây là cảm nghiệm không bao giờ tôi có thể quên được.

Sáng hôm sau tôi thức dậy sớm để tắm. Trong khi bước bộ qua khu rừng dẫn đến ḍng sông, tôi dừng lại ngó chung quanh. Mọi vật đều một màu xanh thẫm, chỉ nghe tiếng chim reo và gịng nước róc rách chảy. Tôi chợt nhớ lại, lời nói của thầy giáo José : “Mọi sự Chúa ban cho chúng ta đều tuyệt vời quá nhỉ?” Và ngay lúc đó tôi bỗng thấy ḿnh vững vàng trở lại, mọi sự đâu vào đấy cả. Trước đó tôi chưa bao giờ biết cám ơn Chúa về mọi điều Ngài đă ban cho tôi, chưa bao giờ tôi cảm thấy ḿnh được yêu thương đến thế!

Và ngày hôm ấy trong khi chúng tôi tiêm chủng cho dân làng, gương mặt tôi rạng rỡ nụ cười, và cười nhiều đến nỗi chiều tối, tôi cảm thấy ê ẩm ở hai g̣ má.

Tôi thích câu chuyện trên v́ nó nêu lên được hai chủ điểm quan trọng. Thứ nhất, nó nhắc chúng ta nhớ lại hai nhóm người Chúa Giêsu để cập đến trong bài Phúc Âm hôm nay: Nhóm người không hề biết cám ơn. Thứ đến câu chuyện c̣n làm sáng tỏ sự kiện là nếu những đứa con lớn lên mà vô ơn bạc bẽo có lẽ là do chúng không bao giờ được dạy cho ḷng biết ơn. Cậu học sinh trung học trong câu chuyện đă biểu lộ ḷng biết ơn v́ José Santos đă dạy cho cậu ta điều đó.

Chúng ta hăy xét kỹ hơn về chủ điểm thứ  hai này: Nếu con cái lớn lên mà vô ơn bạc bẽo th́ có lẽ là v́ chúng chẳng hề được giáo dục về ḷng biết ơn.

Cách đây ít lâu có người gởi đến cho Ann Landers một lá thư; lá thứ đó có kèm theo một tờ quảng cáo cho công ty kỹ thuật thống nhất Hartfort thuộc bang Connecticut, cắt ra từ tờ Wall Street Journal. Ann liền cho in lại những ḍng quảng cáo ấy trên cột báo của bà, nội dung quảng cáo ấy như sau:

“Một hôm, có người hỏi đùa một cư dân miền Nam…. Miền Nam bắt đầu từ đâu? người Miền Nam ấy kiêu hănh trả lời: “Từ chỗ mà bạn gặp thấy những đứa con nít lễ phép trả lời: “Thưa ông vâng ạ!”. Và “Thưa bà, không ạ”… Tuy nhiên, những cách ứng xử tốt đẹp không phải là vấn đề thuộc phạm vi địa lư! Có nhiều trẻ em lễ phép ở Caribou, Maine, Witchia, Kans, Tacoma, Wash, cũng như ở Natchez, Miss. Con nít đâu có học lễ phép từ nơi cột điện mà là nơi cha mẹ chúng. Bạn sẽ nhận ra bạn đă thành công trong việc giáo dục khi con bạn nói được rằng: “Cám ơn bố đă dạy cho con nói: Cám ơn!”.

Mẫu quảng cáo trên đă nói lên được tất cả điều đó. Ḷng biết ơn là điều bố mẹ phải dạy cho con cái họ. Và một trong những phương cách tốt nhất để dạy con cái ḷng biết ơn là bắt chước cách thức José Santos dạy cho cậu học sinh trường trung học ở Chicago nọ. José đă chia sẻ với cậu ta những lư do riêng khiến ông cảm thấy phải biết ơn Chúa.

Một thí dụ khác nói về sự chia sẻ như trên do Byron Dell kể lại. Byron lớn lên ở một nông trại miền Nebraska. Lúc 8 tuổi, cậu bé có nuôi một chú ngựa nhỏ tên là Frisky. Đôi khi con vật dường như biết tên ḿnh. Một sáng nọ, đang khi Byron đi đến với đám ḅ cái th́ bỗng chú ngựa Frisky nổi hứng cắm đầu cắm cổ chạy như điên. Byron rượt đuổi theo cứu mạng cho con ngựa cưng và rất may cậu không hề bị thương tích. Đêm đó, bố của Byron theo cậu lên tận giường ngủ trên lầu, và yêu cầu cậu cùng qú gối với ông ta tạ ơn Chúa, v́ cậu đă được an toàn. Và thế là cả hai bố con qú xuống cạnh giường trong khi ông bố đọc to lời cầu kinh ngẫu hứng tạ ơn Chúa.

Biến cố xảy ra 55 trước, nhưng Byron vẫn không bao giờ quên được. Nó làm cho Byron rất xúc động và làm ông nể phục bố ḿnh hơn, nhất là biến cố đó đă dạy cho Byron ḷng biết ơn, từ đó, Byron luôn luôn biết cám ơn Chúa trong từng hành vi của cuộc sống hằng ngày.

Để kết thúc, bài Phúc Âm hôm nay mời gọi chúng ta tự vấn lại hai điều:

Thứ nhất, chúng ta thuộc về nhóm người nào? về nhóm người giàu ḷng biết ơn như người Samaritanô nọ hay thuộc về nhóm vô ơn như chín người phong hủi được chữa lành kia?

Thứ đến là người lớn, chúng ta có biết dạy cho con cái chúng ta ḷng biết ơn đối với Chúa không? Hay chúng ta lơ là bỏ mặc chúng ra sao th́ ra trong cuộc sống bon chen hiện nay? Nếu ta bỏ mặc không chú ư đến chúng th́ chúng ta hăy dành riêng một phút trước mỗi bữa ăn chiều trong suốt tuần lễ tới để bảo mỗi thành viên trong gia đ́nh cảm ơn Chúa. Về một chuyện đặc biệt nào đó đă xảy đến trong ngày. Có thể điều này không thích hợp với hoàn cảnh riêng của gia đ́nh chúng ta. Nhưng nó thực quan trọng v́ nó giúp chúng ta dạy cho con cái ḿnh biết ơn Chúa về các ân huệ Ngài ban cho chúng ta.

Chúng ta hăy kết thúc với lời cầu nguyện vắn tắt của thi sĩ George Herbert:

“Ôi lạy Chúa,

Chúa đă ban cho chúng con nhiều điều

Nhưng xin Chúa ban thêm cho chúng con một điều nữa:

Là cho chúng con một trái tim luôn luôn biết ơn”.

 

LỜI CẢM ƠN HOÀN HẢO

Gm. Arthur Tonne

Tháng 9 năm 1973 hai ông bà Dan Matile ở Bang Kansas xin vị linh mục dâng lễ tạ ơn cho hai con là Gene và Joe đă thành công và an toàn trong trận đấu chung kết vô địch của trường cao đẳng quốc gia Rodeo tổ chức tại Ogden, Bang Utah. Hai con của hai ông bà đạt giải nhất đồng đội quyền anh. Sau khi thắng trận đấu, ông bà Matiles xin linh mục dâng lễ tạ ơn.

Ông bà Matiles đă tỏ ḷng biết ơn một cách hoàn hảo – trong và qua thánh lễ. Họ giống người phong cùi biết ơn trong bài Tin mừng hôm nay, anh trở lại để cám ơn Chúa Giêsu đă chữa anh khỏi bệnh. Có rất nhiều người giống 9 ngươi vô ơn, họ được chữa lành mà không bày tỏ ḷng biết ơn.

Từ lễ Chúa nhật trước tới giờ bạn đă cám ơn Chúa được bao nhiêu lần? Ngay cả khi dự lễ, bạn có thường nghĩ đến việc tạ ơn Chúa không? Bạn phải nhớ: v́ thánh lễ là cách thức hoàn hảo cảm tạ Thiên Chúa v́ muôn ơn lành Thiên Chúa đă ban: hoặc là thắng trận đấu hoặc   khỏi bệnh cùi.

Thánh lễ c̣n được gọi là lễ tạ ơn. Mục đích trước hết của lễ hy sinh là tôn vinh Thiên Chúa nối kết với lời tán dương là cảm tạ. Bạn nhớ cách thức người phong cùi trở lại với Chúa Kitô. Đấng chữa anh khỏi bệnh: “Lớn tiếng chúc tụng Thiên Chúa và cúi ḿnh dưới chân Chúa Giêsu, cảm tạ Người”. Đó đúng là điều chúng ta làm trong Thánh lễ.

Hăy để ư bao nhiêu lần danh từ: “Cảm tạ” được dùng trong thánh lễ. Trong kinh Vinh Danh: “Chúng con cảm tạ Chúa…. V́ vinh quang Chúa. Thường lời mở đầu một bài cầu nguyện có chữ “cám ơn” cho ngày lễ hay mầu nhiệm chúng ta cử hành. Bài ca tiền tụng khởi đầu; “Cảm tạ Chúa mọi nơi, mọi lúc là nhiệm vụ và là sự cứu rỗi chúng con”. Ngay trước khi truyền phép, vị linh mục nhắc lại: Chúa Giêsu cần lấy bánh, Tạ ơn Cha trên trời… cùng cách thức, khi Người cầm chén. “Chúng con cảm tạ Cha v́ đă kể chúng con xứng đáng trước tôn nhan Cha và phụng sự Cha”. Khi chúng ta Rước lễ, chúng ta phải tán tụng và thờ lạy Chúa chúng ta, nhưng chúng ta cũng phải cảm tạ Người như lời nguyện hiệp lễ của Chúa nhật thứ 7 Phục sinh: “Lạy Chúa, xin ban cho chúng con luôn biết ơn v́ những hồng ân bí tích chúng con vừa lănh nhận”.

Vâng, lạy Chúa, xin làm cho chúng con luôn biết ơn v́ mọi hồng ân của Chúa: Thiêng liêng cũng như vật chất. Lạy Chúa, xin làm cho chúng con luôn bày tỏ sự cảm tạ như Chúa Giêsu đă làm. Lạy Chúa, xin làm cho chúng con có tinh thần biết ơn được bày tỏ nơi gia đ́nh trong câu truyện và nơi người phong cùi trong bài tin mừng hôm nay. Lạy Chúa xin cho chúng con được tỏ bày ḷng biết ơn trong và qua thánh lễ, một phương cách hoàn hảo để nói; “Cảm tạ Chúa”

Xin Chúa chúc lành bạn. Amen.

 

MỖI TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ

“Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”

NỘI DUNG

I.Tia sáng:

v HĂY CẦU NGUYỆN                                       

v SỰ THẬT                                

II.Thư giăn:

1.    ĐUỔI KHÉO KHÁCH VỀ

2.    MIỄN PHÍ  

3.    NGOÀI DANH MỤC

4.    KHÔNG CẦN NHẮC LẠI 

5.    TRẺ CON 

6.    CHẮC ĂN  

7.    ĐÀN ÔNG                  

  

III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:

v ĐI T̀M CHIÊN                      

IV.Chuyện ngụ ngôn:

 

v ĐẦY TH̀  ĐỔ          

V.Hẹn bạn trên đỉnh thành công:

v ĐỔI NGƯỢC CÁCH THỨC DẬY

v HÁT VANG TRONG PH̉NG TẮM

VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:

v KHI "CỤC CƯNG" CỦA BẠN BIẾT YÊU         

VII.Chuyện phiếm :

v NHẮN EM GIẢN DỊ!

GIÁ TRỊ NỤ CƯỜI J

Một nụ cười không làm mất mát ǵ cả, nhưng lại ban tặng rất nhiều… nó làm giàu có những ai đón nhận mà không làm nghèo đi người sinh ra nó. Nụ cười chỉ nở trên môi trong khoảnh khắc phù du, nhưng kư ức về nó đôi khi tồn tại cả một đời. Người dù giàu sang đến đâu đi nữa cũng cần đến nụ cười, và người nghèo hèn cùng tột cũng sẽ được nụ cười làm cho trở nên giàu có.

Nụ cười nuôi dưỡng hạnh phúc trong gia đ́nh, gầy dựng thiện ư trong làm ăn và làm lớn mạnh mối tương giao trong t́nh bạn, mang đến thư giăn mỗi khi ta mệt mỏi, niềm hy vọng mỗi khi tuyệt vọng và là ánh sáng mỗi khi ta tăm tối trong phiền muộn.

Nụ cười, cũng như t́nh yêu, là cái không thể mua bán vay mượn, hay thậm chí đánh cắp từ người khác. Bởi v́, khi đó: nó chỉ là cái khiên cưỡng và vô nghĩa.

Có những người không bao giờ nở một nụ cười với bạn. Họ là những người không c̣n nụ cười để cho, v́ lẽ đó họ chính là những người cần nụ cười của bạn hơn ai hết. Hăy tươi cười với mọi người! Chúng ta chẳng những không mất ǵ cả, mà trái lại sẽ nhận được rất nhiều.

sưu tầm.

 

I.     TIA SÁNG :

 

* Bạn hăy cầu nguyện. Có khi nào trong công việc loài người bạn thấy có những bảo đảm thành công như vậy không ?  

 

* SỰ THẬT VỪA DỊU NGỌT VỪA CAY ĐẮNG.

DỊU NGỌT KHI NÓ KIÊNG NỂ TA, CAY ĐẮNG KHI NÓ CHỮA LÀNH TA.

T. Au-cơ-tinh.

Có nhiều sự thật làm cho tôi thích thú: người ta khen tôi, tâng bốc tôi, người ta nh́n nhận khả năng của tôi, người ta tán tôi... Đối với tôi, tôi khó mà chấp nhận lời khiển trách, dù là chính đáng đi chăng nữa. Thuốc đắng. Tôi sẽ phản ứng lại. Tốt hơn là nên có một người bạn chân thành không sợ làm cho tôi khổ tâm và dám nói cho tôi nghe những lầm lỗi của tôi, sai sót của tôi. Người giúp tôi tiến tới, và thắng vượt bản thân ḿnh, đó không phải là người bạn tốt hay sao?

II.  THƯ GIĂN:

1.ĐUỔI KHÉO KHÁCH VỀ

Có một người đến nhà bạn chơi nhưng cứ ở ĺ mà không có ư định về. Chủ nhà ghét anh ta lắm. Một hôm chủ nhà cùng với khách đứng hóng mát trước cửa nhà, bỗng thấy một con chim đậu trên cây trước nhà. Con chim to như con gà. Chủ nhà nói:

- Anh đứng đây chờ, tôi vào nhà lấy cái búa ra chặt đổ cây kia, bắt con chim làm bữa nhắm ngon lành.

Khách nói:

- Chỉ sợ cây đổ th́ chim bay mất rồi.

Chủ nhà nói:

- Anh không biết đấy chứ, nó là con chim ngu xuẩn, nên cây đổ rồi mà cũng không biết bay đi.

2.MIỄN PHÍ 

Trong một phiên xử, quan ṭa hỏi bị cáo:

- Anh lấy trộm một triệu để làm ǵ?

- Để trả tiền thuê nhà ạ.

- Thế th́ từ nay anh khỏi phải trả tiền nhà trong một năm.

3. NGOÀI DANH MỤC

Trong công viên tối om, một cặp trai gái đang t́nh tự: "Anh không t́m được chữ nào trong từ điển để diễn đạt t́nh yêu của anh".

"Bỏ tay kia ra, trong từ điển đâu có chữ đó". Cô gái vùng vẫy nói.

4. KHÔNG CẦN NHẮC LẠI 

Giám đốc viết thư thường hay bị cà lăm. Một hôm, ông đọc cho cô thư kư đánh máy một bức thư. Viết được phân nửa ông chợt chột bụng đánh hơi, cô thư kư giả vờ như không nghe nhưng giám đốc lại đánh hơi lần nữa.

thư kư nhẹ nhàng nhắc: "Ngài không cần lập lại, tôi nghe hết cả rồi".

5.TRẺ CON 

Người chồng gọi điện thoại về bảo tối nay có xă giao không về nhà ăn cơm được. Đứa con trai hỏi: "Mẹ ơi, xă giao là ǵ?"

Bà mẹ giải thích: "Xă giao là những việc ḿnh không muốn tham dự nhưng cứ phải đi".

Đứa bé tỏ ra hiểu, ngày hôm sau lúc sắp đến trường, nó nói với mẹ: "Mẹ ơi, con không muốn xă giao đâu!"

6. CHẮC ĂN 

Trong một quỹ tiết kiệm, một người đến quầy hướng dẫn xin mở số.

Nhân viên: "Ông định mở số như thế nào?"

Khách: "Sao? Tôi chưa hiểu?"

Nhân viên: "Ông định gởi định kỳ hay không định kỳ. Định kỳ ba tháng, sáu tháng hay cả năm..."

Khách: "...Định kỳ suốt đời!"

7. ĐÀN ÔNG 

Đứa bé hỏi: "Mẹ ơi, con mèo này là ông hay bà?"

Người mẹ lúng túng chưa biết trả lời sao th́ đứa bé đă reo lên: "Mẹ ơi! Con biết rồi, nó là mèo đực!"

"Sao con biết?"

"Bởi v́ ban năy con đá nó một cái mà nó không kêu cũng chẳng nhảy dựng lên!".

III.             NHẬT KƯ TRUYỀN GIÁO :

  Trích trong “Nhật kư truyền giáo” Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU

 

ĐI T̀M CHIÊN

 

Cái Rắn, ngày 23.8.1995

Bà Bảy Hoài, người được để cử làm “Mẹ Việt Nam Anh hùng”, mời ḿnh đi Rạch Lùm xức dầu cho người anh hai đă xa đạo trên bốn chục năm. Xuống máy phải chạy mất hai tiếng rưỡi. Nghe cái tên Rạch Lùm ḿnh nghĩ ngay đến một vùng tối tăm mù mịt. Thế mà có ngờ đâu Rạch Lùm đă đẻ ra bác Ba Phi, một nhân vật nổi tiếng của tỉnh Minh Hải. Ông nội Đức Hồng Y Mẫn cũng đă sống và chết ở đây. Rạch Lùm cũng đă từng có nhà thờ và đă từng sinh hoạt như một họ đạo …

Ông Hai đă ngoài tám mươi, chân và mặt phù lên, nhưng trí khôn vẫn tỉnh táo. Ông xưng tội và rước lễ sốt sắng. Sau khi cử hành các bí tích, ḿnh mời ông một điếu thuốc "Bảy Hột Xoàn" và d́u ông vào chuyện vui. Từ vui đến tếu:

- Ông Hai có sợ chết không ?

- Không ! Chúa kêu th́ dạ. Sợ ǵ !

- Hồi c̣n trẻ, ông Hai có ham chơi không ?

- Ảnh trời đất lắm đó, ông cố. V́ ảnh mà ông già con bị ông cố Quimbrôtz đánh cho mười sáu hèo, bà Bảy Hoài tếu táo như thế.

- Tại sao vậy ?

- Th́ ảnh chèo ghe cho cố Quimbrôtz, rinh ngay cô bếp của ông cố trốn đi mất tiêu, chẳng cần làm phép ǵ ráo trọi.

- Tại sao vậy ?

- Thế ông cố Quimbrôtz có bị Đức cha đánh cho ba mươi hai hèo không ?

- Có con hư th́ mới bị đánh chứ.

- Chèo ghe cho ông cố th́ là con ông cố; nấu cơm cho ông cố th́ cũng là con ông cố. Như thế là ông cố có những hai đứa con hư. Vậy th́ ông cố phải ăn hai lần đ̣n. Hai lần mười sáu là ba mươi hai.

- Biết đâu à .

….

Bữa cơm gia đ́nh thật vui: con cháu tề tựu khá đông; khách từ Cái Rắn đến thăm lại c̣n đông hơn nữa. Để chia sẻ sự tốn kém của gia đ́nh, ḿnh nhét vào túi ông Hai hai tờ năm mươi.

- Biếu ông Hai một chút để bồi dưỡng. Nếu ông Hai về chầu Chúa trước th́ nhớ cầu nguyện cho tôi, cầu nguyện cho con cháu và lối xóm. Tôi trao Rạch Lùm này cho ông Hai. Ông Hai nhơng nhẽo với Chúa để Rạch Lùm lại có nhà thờ nữa nhé !

- Dạ.

Cái Rắn, ngày 2.9.1995

2giờ 30 chiều có khách lạ tới.

- Xin cha xức dầu và trao Ḿnh Chúa cho mẹ con.

- Ông ở đâu nhỉ ?

- Con ở Quản Phú .

Quản Phú ở gần Vàm Đ́nh đó hả? Xa dữ ạ. Chắc phải ngủ ở đó, mai mới về được.

Đúng 6 giờ chiều th́ ḿnh tới Quản Phú. Bà Út 90 tuổi nằm im ĺm. Bà không nói được, nhưng vẫn nghe và hiểu. Biểu bà ăn năn tội, th́ bà gặt đầu. Giải tội xong, th́ ḿnh dâng thánh lễ và cho bà rước lễ. Bà sẽ ra đi ngọt lịm như ngọn đèn hết dầu….

Bà Út quê ở Trà Vinh, xuống làm ăn ở vùng này từ trên sáu chục năm. Con cháu của bà đông lắm, nhưng chỉ có người con thứ năm và một đứa cháu nội là có phép hôn phối. Gốc có đạo nhưng ngọn th́ lạc đạo hết rồi. Người con gái thứ tư đă ngoài sáu mươi mà chưa rước lễ lần đầu.

Bữa cơm tối rực lên dưới ánh đèn măng sông. Thịt gà luộc trộn với rau chuối xắt ghẻm. Rượu đế cay nồng thơm mùi nếp. Thôi th́ vui cũng rượu, mà buồn cũng rượu. Ngồi ăn với ḿnh có ba người con của bà Út cùng với vài người trong xóm.

Ông Năm tâm sự :

- Cha con chết có dặn ḍ con cháu kỹ lưỡng: "Ḿnh ở đây giống như cây đước giữa rừng nắm. Đước phải chung sống với mắm thôi. Nhưng ở đây không có người đạo mà cưới gả, th́ phải cưới gả với người ngoại, nhưng đạo ai nấy giữ".

- Nhưng đước th́ chết gần hết rồi ! Bây giờ tôi tính với ông Năm nhá. Tôi sẽ cho người đến ở đây với ông Năm vài tuần để dạy giáo lư cho con cháu. Dâu rể ngoại, th́ ông Năm khuyên nhủ chúng nó cho chúng nó biết Chúa là Cha. Nếu chúng nó biết ông trời là Cha, th́ chúng nó thương liền chứ ǵ. Nhắm chừng được không ông Năm ?

- Được chứ ! Nếu được các d́ xuống dạy th́ hay lắm.

Trước khi chui vô mùng, ḿnh hỏi nhỏ bà Tư Quư :

- Có nhà vệ sinh không ?

- Ở tuốt đàng sau đó. Lội śnh tới đây nè (bà lấy ngón tay dí vào giữa bắp chân).

- Nếu đêm hôm cần xài nó th́ sao ?

- Th́ ra đại bờ sông. Tối thui ai mà thấy …

Ngoài kia, trời tối như mực, mưa rơi tí tách. Ḿnh nghĩ bụng: "Nếu các d́ phước xuống dạy giáo lư ở đây, th́ phải giải quyết cách nào. "Sống như" trăm phần trăm được không? Nan giải thật! Cầu tiêu trên bờ sông, th́ được lệnh phá hết rồi. Cầu tiêu máy theo tiêu chuẩn văn hóa mới, th́ chưa có. Hồ xí theo kiểu miền cao, th́ ở đây không làm được. Đành đi vào thời quá độ. Trăm sự nhờ vào bóng đêm...Tin Mừng không thể v́ thế mà bị ngưng trệ.

Cái Rắn, ngày 6.9.1995

Hai chàng thanh niên và một cô gái lạ mặt bước vô pḥng.

- Mai là ngày kỷ niệm của mẹ tụi con. Xin ông cố làm cho mẹ con một lễ.

- Tụi con ở đâu ?

- Vợ chồng con ở đầm Bà Tường. Tụi con về làm kỷ niệm cho mẹ.

- Bao xa ?

- Con chèo xuồng ba tiếng .

- C̣n con th́ ở đâu ?

- Con ở Tân Ánh.

- Bao xa ?

- Chừng tám cây số.

- Sao tụi con không mời cha đến tận nhà làm lễ cho mẹ tụi con ?

- Tụi con nghèo lắm.

- Kệ, mai cha sẽ tới làm lễ cho mẹ tụi con và thăm tụi con luôn.

Cái Rắn, ngày 7.9.1995

Hôm nay ḿnh xách vỏ lăi đi Tân Ánh. Có ba bà phước và hai người giáo dân cùng đi. Vỏ chạy hết bốn mươi lăm phút. Gia đ́nh nghèo thật. Căn cḥi nhỏ quá. Bàn thờ kê ở giữa nhà, th́ gần chạm tới hai cái giường kê ở hai bên.

Tham dự thánh lễ có mẹ và các con cháu của người quá cố. Bà ẹm già tám mươi hai tuổi. V́ hoàn cảnh chiến tranh bà chỉ rửa tội cho một ḿnh đứa con út, mà hôm nay ḿnh làm lễ giỗ. Bản thân bà th́ cũng đă trên bốn mươi năm chưa xưng tội. Bà có rất nhiều con cháu ở Cái Rắn, Vậy mà hôm nay ḿnh mới gặp bà lần đầu tiên.

Ba bà phước năn nỉ bà già tám mươi hai về Cái Rắn xưng tội và dâng thánh lễ. Bà từ chối. Lấy cớ là lu bu công chuyện. Nhưng khi ḿnh xuống vỏ lăi về th́ bà cũng xách túi đi theo. Bà phước có tài năn nỉ thật.

IV.   TRUYỆN NGỤ NGÔN:

ĐẦY TH̀  ĐỔ

Khổng Tử vào xem miếu Hoàng Công nước Lỗ, thấy có một cái lọ đứng nghiêng, bèn hỏi người coi miếu.

- Đó là một vật quư của nhà vua thường để bên chỗ ngồi để làm gương. - Người coi miếu nói.

Khổng Tử bảo:

- Ta nghe nói nhà vua có vật quư để làm gương, vật đó để không th́ đứng nghiêng, đổ nước vừa vặn th́ đứng ngay, mà đầy quá th́ lại đổ, có lẽ là vật này chăng?

Khổng Tử bèn sai đổ nước vào. Quả nhiên, nước đổ vừa vặn th́ lọ đứng ngay, nước rót đầy th́ lọ đổ, đổ hết nước ra th́ lọ đứng nghiêng. Thấy vậy, Người than rằng: "Than ôi! Ở đời chẳng có ǵ đầy mà không đổ".

Tăng Tử thưa:

- Xin hỏi, có cách ǵ giữ cho đầy mà không bị đổ.?

Khổng Tử đáp:

- Thông minh nhanh trí nên giữ bằng cách ngu độn: công lao to hơn thiên hạ nên giữ bằng cách khiêm tốn; sức khỏe hơn người nên giữ bằng cách nhút nhát; giàu có hơn người nên giữ bằng cách nhún nhường. Đó là cách đổ bớt đi để giữ cho khỏi quá đầy mà không đổ.

V.   HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:

Theo bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar

Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN –
NGUYỄN VĂN DIỄM

 PHẦN THỨ NĂM

CHƯƠNG 15

 BẢO HIỂM THÁI ĐỘ

 BƯỚC MỘT

 ĐỔI NGƯỢC CÁCH THỨC DẬY

 

Nếu bạn muốn được thêm mê say đối với mọi sự trên đời, bạn cần ĐỔI NGƯỢC CÁCH THỨC DẬY. Tôi không có ư nói bạn phải nhảy lùi xuống giường, mà chỉ muốn bảo bạn đổi ngược lại cách chúng ta quen bắt đầu một ngày mới, một cách mà hoặc không ích lợi ǵ, hoặc chỉ có hại khi chuông đồng hồ báo thức, chúng ta thường uể oải dụi mắt rên rỉ: "Mới nằm được một chút lại phải dậy mất rồi, chán ơi là chán !". Đa số chúng ta bắt đầu một ngày mới giống hệt như ngày đă qua mà chúng ta ghét cay ghét đắng. Bắt đầu cách đó th́ ngày "xấu" này tiếp nối ngày "xấu" khác có ǵ là lạ. Bạn có thể bắt đầu một ngày bằng cách khác, một cách mà sẽ đem lại kết quả chắc chắn là tốt đẹp hơn. Cứ chịu khó tuân thủ cách thức sau đây tất bạn sẽ có được niềm hăng hái mà rồi sẽ trở thành lối sống suốt đời của bạn.

Dù sao bạn cũng nên biết trước là khi áp dụng phương cách ấy có điều bất tiện là bạn sẽ thấy ḿnh lố bịch hoặc con nít nữa. Cảm giác này sẽ nhẹ bớt nếu chỉ ḿnh người bạn đời của bạn biết thôi. Song nó có lợi điểm là sẽ đem lại cho đời bạn và những người chung sống với bạn kiếm được nhiều tiền hơn, nếu không phải ngay lúc đó th́ cũng không lâu lắc ǵ (chịu lố bịch năm phút mỗi ngày mà được thêm niềm vui sống và tiền của th́ có nhằm nḥ ǵ phải không bạn)

Sáng mai, khi chuông báo thức reo, bạn hăy ấn nút tắt lại (Điều này quan trọng đấy). Rồi ngồi thẳng ngay lên. Vừa vỗ tay, vừa nói: "Chà, ngày hôm nay đẹp quá, phải tận dụng mọi cơ hội cuộc đời ban tặng ḿnh mới được!" Trước khi tiếp tục, bạn thử h́nh dung ra cảnh ḿnh đang ngồi bên mép giường , mặt ngái ngủ, tóc bù xù, vừa vỗ tay như một cậu bé, vừa nói: "Chà, ngày hôm nay đẹp quá, phải tận dụng mọi cơ hội cuộc đời ban tặng ḿnh mới được" xem. Thú thực, dù có sống tới trăm tuổi, bạn cũng chẳng nói được câu nào hay hơn thế đâu. Tôi xin phép nhấn mạnh ở đây, là bạn đă thức dậy rồi và đang làm chủ thái độ của ḿnh. Tôi nhấn mạnh điểm này dù biết rơ là có nhiều vị thành công ở đời, thuộc mọi lứa tuổi, mọi tầng lớp sẽ và đă đọc cuốn sách này. Tôi biết trước là sẽ có nhiều vị cho đây là tṛ trẻ con. Nếu bạn nghĩ thế  th́ bạn cũng nên làm thử v́ chính bạn đang cần được trẻ hoá đấy! Suy cho cùng, bạn có mất mát ǵ đâu mà lại được rất nhiều!

Nhân tiện nói thêm là nếu bạn có được một tấm gương lớn để thấy ḿnh lố bịch như thế nào th́ thật là tuyệt vời. Đây chính là vở hài kịch một màn, đầy màu sắc mà không người b́nh thường nào thưởng thức lâu mà không phá lên cười cả. Lố bịch và buồn cười thật, nhưng thú vị là ở chỗ đó. Bạn đang tự cười ḿnh và bao lâu c̣n như vậy th́ chẳng có vấn đề ǵ mà bạn không giải quyết nổi. Người không biết cười ḿnh tất cũng không thể chịu nổi người khác cười họ. Biết cười ḿnh chính là dấu hiệu trưởng thành và ổn định tâm lư. Nếu hai vợ chồng cùng "dậy" một lúc lại càng thêm kết quả, v́ vở hài kịch lúc đó sẽ có hai vai, và cả hai cùng ḥa tiếng cười với nhau, th́ đời sẽ vui hơn nhiều.

Ước ǵ tôi có đủ chỗ để kể lại cho bạn số điện thoại và thư từ của những ông chồng và bà vợ: "Ông biết không, chính nhờ cách đó mà chúng tôi lại vui vẻ với nhau, và gia đ́nh êm ấm trở lại đấy!"

HÁT VANG TRONG PH̉NG TẮM

 

Bạn đă thức dậy, giờ hăy đi tắm rửa, và nếu nhà không có con nhỏ ngủ say, bạn hăy hát vang lên một bài hát vui nào đó. Mong bạn đừng ca cẩm câu ca cũ rích: "Tôi không biết hát". Điệu hát lẫn giọng hát đều không quan trọng, cốt yếu ở ư tưởng mà thôi. Quan niệm hát trong lúc tắm rất giản dị.

Bạn không thể tiêu cực khi đang gân cổ lên hát được. William Jamen có bảo: "Chúng ta không ca hát v́ thấy hạnh phúc mà hạnh phúc v́ ca hát". Tương tự như vậy, ta không nghỉ làm việc và chơi đùa v́ già cả mà ta ǵa v́ đă nghỉ làm việc và chơi đùa".

Nếu đă có gia đ́nh, bạn nên tiến thêm một bước hữu ích khác nữa. Khi ngồi vào bàn ăn sáng, bạn hăy vỗ lên bàn rồi bảo "Ái chà, thịt heo muối chiên ăn với trứng và yến mạch th́ hết sẩy ! Bà nó ơi, cả đời tôi chỉ mong có thế thôi đấy !" Dù bạn có nuốt những món đó suốt 622 ngày nay th́ câu nói ấy cũng có một tác động thú vị. Trước tiên, bà nhà sẽ tṛn mắt nh́n bạn mà nguyên cái tṛn mắt ấy cũng đáng đồng tiền bát gạo rồi. Sau đó, nếu bữa sáng hôm đó không được ngon cho lắm th́ chắc chắn đến bữa sau, bà ấy sẽ cố công làm ngon hơn. Tựu chung, bạn đâu có thiệt tḥi ǵ .

Giờ tôi xin phép giải thích tác động của phương cách trên. V́ tư tưởng bao giờ cũng đi trước hành động, muốn hành động vào sáng hôm sau, bạn phải dự định từ tối hôm trước. Điều đó tạo thành một tập quán tích cực và sẽ phát sinh hiệu quả có ảnh hưởng sâu rộng, bởi v́ "khi  gieo một tập quán, bạn sẽ gặt một tính t́nh; gieo một tính t́nh, bạn sẽ gặt một số phận". Lư do rất đơn giản. Lư luận không thay đổi được cảm xúc nhưng hành động sẽ thay đổi được. Bạn tôi, ông Bruce Norman, nói: " Bạn không thể dùng cảm xúc để tân tạo một hành động nhưng có thể hành động để tạo nên một cảm xúc mới".

Hiệu quả chung cuộc của những tác động trên sẽ là một niềm hăng hái sôi nổi hơn, mà lịch sử từng minh chứng rơ ràng là thái độ của một người càng hăng hái th́ vận mệnh của người đó càng vĩ đại. Thức giấc và ăn sáng với niềm hăng hái sẽ chuẩn bị cho một ngày được tốt đẹp. Mỗi ngày là một cuộc đời thu nhỏ, có nhiều ngày tốt đẹp, Điều này cũng có lợi cho gia đ́nh và bạn hữu v́ ḷng hăng hái lây lan mạnh hơn cả chứng sưng hàm nữa. Khi bạn đă có được niềm hăng hái, nó sẽ lan tới gia đ́nh và những người có liên hệ với bạn, và thế là mọi người đều có lợi.

Tác động trên c̣n có thêm một lợi ích khác là giúp chuẩn bị chu đáo cho cuộc tấn công trực diện hữu hiệu trước tính t́nh tŕ hoăn, một trong những trở ngại chính trên đường tiến lên đỉnh thành công của bạn. Nếu tính tŕ hoăn là một trong những khuyết điểm của bạn th́ những biện pháp trên chính là bước khởi đầu để lướt thắng nó. Trong phần nói về tập quán, bạn sẽ thấy rơ hơn. Trong khi chờ đợi, bạn phải nhận rằng, muốn tới đích, phải khởi hành trước đă. V́ thế, cách bạn thức dậy có ảnh hưởng rất lớn đến độ cao bạn sẽ leo được trong đời. Để kết luận, xin bạn hăy biết rằng việc thức giấc sớm sủa và phấn khởi ấy chính là một "tập quán" tốt cần phải "nắm bắt" và "duy tŕ" suốt đời. Điều đáng mừng là những ngày đầu, có khi ngay ngày đầu tiên bạn đă được những lợi điểm đáng kể rồi và sau 24 ngày liên tiếp, chắc chắn bạn sẽ thay đổi hẳn.

Trái lại, tập quán "xấu" bao giờ cũng lén lút và âm thầm thấm nhiễm đến nỗi trước khi nhận ra nó th́ bạn đă nhiễm phải rồi.

Tôi sẽ dành hẳn hai chương trong  phần này để nói về tập quán.

VI.T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH: 

(An Giang số 1376, ngày 29/10/1997, trang 6)

KHI "CỤC CƯNG" CỦA BẠN BIẾT YÊU

Đến một lúc nào đó "cục cưng" tuổi mới lớn của bạn bỗng có những biểu hiện khác lạ: nôn nóng chờ thư, th́ thào chuyện tṛ qua điện thoại, hẹn ḥ bí mật, đột ngột thay đổi tính t́nh... Không nghi ngờ ǵ nữa, con bạn đă bắt đầu... yêu. Bạn sẽ phản ứng thế nào? Cấm đoán thẳng thừng hay tế nhị t́m hiểu và dắt d́u cho con trẻ?

Bạn đừng vội mang ư tưởng rằng ḿnh bị "loại ra khỏi ṿng chiến" khi thấy con cái tỏ ra tương đắc với bạn bè hay cô, d́ của nó hơn. Chẳng qua chúng sợ bị mẹ la rầy cho rằng chuyện t́nh của chúng là thứ tầm phào, vớ vẩn. Đôi khi, chúng che giấu "chuyện ḷng" v́ sợ bị "treo gị", hạn chế việc đi đứng. Là bậc cha mẹ, đương nhiên không dễ dàng "khoanh tay bó gối" nh́n một "kẻ lạ" nào đó bỗng dưng "rinh" mất t́nh cảm của con ḿnh. Đó là tâm trạng chung của hầu hết cha mẹ. Song, chúng ta cũng đừng quên rằng giới trẻ một mặt vẫn rất cần được cha mẹ tiếp tục quan tâm, mặt khác chúng cũng đă bắt đầu có cuộc sống t́nh cảm riêng mà mọi người cần tôn trọng.

V́ vậy, hăy tuyệt đối tránh soi mói vào ngơ ngách con tim của con trẻ theo cách: "Nó là đứa nào?". Hăy thư thả, rồi sẽ đến lúc chúng tâm sự ít nhiều với mẹ thôi. Khi con trẻ chịu mở rộng tâm hồn nó, bạn hăy làm cho con an tâm rằng bạn rất tin tưởng vào sự khôn ngoan của nó, đừng có những lời lẽ trêu chọc hay mỉa mai về mối t́nh mới chớm của con. Thật ra, dưới cái dáng bề ngoài phớt đời, phóng khoáng, t́nh cảm của bọn trẻ uỷ mị và nhiều mơ mộng hơn chúng ta vẫn nghĩ.

Bố mẹ cũng cần phải thận trọng: đừng phơi bày hay kể lể về mối t́nh của con trước mặt mọi người. Phải biết tôn trọng thế giới thầm kín của chúng. Chúng sẽ xem những lời nói hớ, thiếu tế nhị của cha mẹ như một sự lạm quyền.

Hăy tránh xen vào mối quan hệ của con khi chưa cần thiết. Vội vàng coi bạn trai của nó như một chàng rể lư tưởng hoặc "bới lông t́m vết" về cô bạn gái của chúng, là vô t́nh gán ghép chúng thành một cặp t́nh nhân. Nếu con bạn có tính lăng mạn, chỉ sau một chiếc hôn đă hấp tấp ngộ nhận đó là t́nh yêu, th́ sự việc này sẽ sớm được giải quyết rơ ràng. Những mối t́nh mong manh đó sẽ dễ dàng đổ vỡ sau một trận căi vă, phản bội... Lúc này, sự hiện diện của người mẹ rất cần để xoa dịu tâm hồn chúng, nhưng cũng nên tôn trọng nỗi đau của chúng, không nhất thiết ép buộc chúng phải thổ lộ với ḿnh.

Nghiêm khắc và cởi mở đúng lúc, bạn sẽ giúp con trẻ tỉnh táo, sáng suốt hơn trong t́nh cảm, và kịp thời ngăn chặn những trường hợp đáng tiếc có thể xảy ra. Làm thế nào cho con cái thấy rằng, bất cứ trong hoàn cảnh nào, ngọt ngào hay cay đắng, gia đ́nh vẫn là chỗ dựa tinh thần đầm ấm và vững chắc nhất. Gieo được ḷng tin cho con, bạn sẽ tránh cho chúng nhiều sự vấp ngă khi tuổi chúng c̣n quá trẻ và t́nh cảm chưa ổn định.

Minh Tuyền

 

 

 

VII.                        CHUYỆN PHIẾM :

NHẮN EM GIẢN DỊ!

TTC - Em yêu!

Ngày mới yêu nhau, em từng bảo: “Tính em rất giản dị, ḿnh được sinh ra làm sao th́ cứ để làm vậy, không thích thay đổi”. Thời đại chúng ta c̣n sót lại một cô gái như em là anh yên tâm rồi. Ít ra th́ em cũng đă chứng minh tính giản dị chưa bị... tuyệt chủng.

Và, trước sao sau vẫn vậy, sống chung bao nhiêu năm anh vẫn thấy em là người giản dị số một. Tội nghiệp, trời sinh ra con cá có cái ǵ, em giữ nguyên như vậy. Em nấu ăn, anh đă quen rồi với vài cọng rau vàng vàng trong đĩa rau, tô canh. Em giản dị cả trong đi đứng, nói năng... tự nhiên v́ em sinh ra đă vậy, nghĩ ǵ nói nấy, thấy sao nói vậy. Một sự thật thà rất là... em.

Hầu như những thay đổi của xă hội không ảnh hưởng đến em. Em chẳng cần để ư đến cái sự in-tơ-nét kia nó ra làm sao. Hà cớ ǵ cứ phải biết, hà cớ ǵ cứ phải thay đổi đầu óc của ḿnh cho mất tính giản dị đă có trong em. Anh thầm cảm ơn em, v́ các nam diễn viên điện ảnh, các nam ca sĩ, các kép cải lương... em hoàn toàn không nhớ tên một người nào. Anh cho rằng t́nh yêu em dành cho anh là số một.

C̣n nhiều thứ lắm những “nguyên thủy” ở nơi em, nhưng anh chỉ viết cho em bao nhiêu đó thôi. V́ trước giờ em có đi đâu xa đâu mà viết thư dài. Hơn nữa, từ trước đến giờ em nào có đọc thư ai, anh sợ em không chịu bỏ thói quen này dù chỉ một lần hôm nay.

Anh mong em hăy... thôi giản dị một lần, đọc từ từ những điều anh viết. Và, cũng từ hôm nay, em hăy bớt giản dị để tinh thần em có chút ǵ đó gọi là giản dị trong sự phong phú.

Chào em. Ông xă của em

LỮ KIẾN ĐỒNG (Khánh Ḥa)

Nỗi ḷng ngỏ cùng... ba vợ

Ba kính mến!

Con là thằng Lẻm, chồng của Út Đẹt, con rể của ba đây. C̣n nhớ ngày nao con c̣n là chàng trai khỏe mạnh nhất làng. Đi tới đâu cũng được mọi người gạ gả con gái cho, nhưng con đă từ chối tất cả v́ đă lỡ dâng hiến trái tim của ḿnh cho Út Đẹt.

Con không hề hối hận về sự lựa chọn của ḿnh, cũng như về việc đă cưới Út Đẹt về làm vợ. Con chỉ hơi bị “sốc” v́ không ngờ rằng chỉ cách có một cái đám cưới mà Út Đẹt lại thay đổi 180 độ như vậy.

Nếu như ngày trước cô ấy thùy mị đáng yêu chừng nào th́ bây giờ cô ấy lại đanh đá và chua cay chừng đó. Con cũng luôn tự hỏi là tại sao hồi đó mỗi lần đến chơi nhà, con đề nghị rửa chén phụ, bao giờ cô ấy cũng từ chối, vậy mà bây giờ sau mỗi lần ăn cơm, con đều phải làm công việc đó mặc dù con chẳng hề đề nghị!

Phụ nữ thật khó lường phải không ba? Con viết thư này để tâm sự với ba v́ con nghĩ chỉ có ba mới thấu hiểu và cảm thông được với nỗi khổ của con bây giờ. 

Hồi đó khi hai cha con ngồi lai rai với nhau ba hay lặp đi lặp lại: “Tính con Út Đẹt y như con mẹ nó”! Con đă ngu ngơ không hiểu, bây giờ mới chợt nhận ra th́ đă quá muộn màng. Thôi, chào ba, con đi... rửa chén đây, kẻo lại bị la như té tát.

Con rể của ba: Thằng Lẻm.

CHÀNG NGỐ (B́nh Dương)

 

 

GÓP GÍO

 

HĂY LÀM NGAY!

Dennis E. Mannering

 

Trong lớp học dành cho người lớn, tôi giao cho mỗi người "tới gặp một người mà anh chị yêu thương nhất, và nói với người đó rằng anh chị yêu họ."

Tuần sau vào buổi học kế tiếp, một người trong số các học tṛ của tôi đă kể lại, "Tôi đă giận thầy Dennis vào tuần trước khi thầy giao cho chúng tôi phải làm như vậy. Tôi đă không cảm thấy tôi cần phải nói với ai như vậy. Nhưng khi tôi bắt đầu lái xe về nhà lương tâm của tôi bắt đầu lên tiếng. Khi đó tôi biết chính xác tôi cần phải nói với ai câu nói đó. Năm năm trước, tôi và Cha tôi đă có một cuộc căi nhau dữ dội và vẫn chưa được giải quyết ổn thỏa. Chúng tôi tránh mặt nhau trừ những buổi bắt buộc cả gia đ́nh tụ họp. Gần như chúng tôi không nói với nhau một lời. Khi về tới nhà tôi nhận thức rơ ràng rằng tôi sẽ tới gặp Cha và nói với Cha rằng tôi yêu người biết chừng nào."

"Sau khi quyết định như vậy dường như một gánh nặng đă trút khỏi vai tôi."

"Vào 5:30 sáng, tôi đă có mặt tại nhà bố mẹ bấm chuông gọi cửa, thầm cầu nguyện mong Cha sẽ mở cửa. Tôi sợ rằng nếu Mẹ ra mở, tôi sẽ không có đủ can đảm và nói với Mẹ thay v́ với Cha. Nhưng may mắn đă mỉm cười với tôi và Cha đă ra mở."

"Tôi không bỏ phí lấy một giây - bước lên một bước tôi nói với Cha 'Cha, con muốn tới để nói với Cha rằng con yêu thương Cha.'"

"Dường như có điều ǵ đó đă truyền từ tôi sang Cha. Trước mắt tôi, khuôn mặt của Cha dịu hẳn lại, những nếp nhăn dường như biến mất và Cha bật khóc. Cha mở rộng cánh tay ôm tôi vào ḷng và nói rằng 'Cha cũng thương yêu con lắm, con trai, nhưng cha đă không thể nói ra được điều này.'"

"Nhưng đó không phải là điều tôi muốn nói. Hai ngày sau khi tôi gặp Cha tôi, người đă bị nhồi máu cơ tim và hiện nay đang ở trong bệnh viện. Tôi vẫn chưa rơ người có thể qua khỏi được hay không nữa."

"Điều tôi muốn nói với các bạn là : Đừng chờ đợi làm những điều mà bạn cần phải làm. Điều ǵ sẽ xảy ra nếu tôi chần chừ không nói với Cha? Hăy dành thời gian cho những việc bạn cần phải làm và hăy làm ngay đi!"

 

Là Người Đẹp Tuyệt Vời

Carla OBrien

 

Cha nói tôi là Người Đẹp Tuyệt Vời. Tôi suy nghĩ xem tôi có phải như vậy không.

Là Người Đẹp Tuyệt Vời... Sarah nói tôi cần phải có mái tóc dài mềm mại uốn cong như nhỏ đó.

Tôi không có.

Là Người Đẹp Tuyệt Vời... Justin nói tôi phải có hàm răng trắng và đều như ảnh.

Tôi không có.

Là Người Đẹp Tuyệt Vời... Jessica nói tôi không được có những nốt tàn nhang màu nâu trên mặt.

Tôi có.

Là Người Đẹp Tuyệt Vời... Mark nói tôi phải trở thành người giỏi nhất trong lớp 7.

Tôi không phải.

Là Người Đẹp Tuyệt Vời... Stephen nói tôi phải biết kể rất nhiều mẩu tiếu lâm trong trường.

Tôi không biết.

Là Người Đẹp Tuyệt Vời... Lauren nói tôi phải sống trong khu đẹp nhất của thành phố và có ngôi nhà đẹp nhất.

Tôi không có.

Là Người Đẹp Tuyệt Vời... Matthew nói tôi phải mặc những bộ đồ xịn nhất và đi những đôi giày mốt nhất.

Tôi không mặc.

Là Người Đẹp Tuyệt Vời... Samantha nói tôi cần xuất thân từ một gia đ́nh tuyệt vời.

Tôi không phải.

Nhưng mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, cha tôi lại ôm tôi và nói, "Con Là Người Đẹp Tuyệt Vời, và cha yêu con lắm."

Dĩ nhiên cha tôi phải biết những điều mà bạn bè tôi không biết.

 

BẠN BÈ

Joyce Andersen

 

Khi tôi dọn dẹp cho đứa con gái mới lên sáu của ḿnh, tôi t́m thấy trong túi áo khoác mùa đông hai đôi găng tay. Lo rằng một đôi găng th́ không giữ đủ ấm cho con ḿnh, tôi hỏi nó tại sao phải đem đến hai đôi găng trong túi áo. Nó trả lời, "Con làm vậy lâu rồi mẹ à. Mẹ biết không, một số bạn đến trường mà quên đem theo găng tay, con có thể cho mấy bạn đó mượn và mấy bạn đó sẽ không bị lạnh tay."

 

VẾT SẸO

Lih Yuh Kou

 

Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học. Điều cậu bé sợ đă thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề ngoài của mẹ ḿnh. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi mẹ ḿnh tại sao bị vết sẹo lớn vậy.

Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu hổ và giấu ḿnh vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được mẹ ḿnh nói chuyện với cô giáo.

"Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?" Cô giáo của cậu hỏi.

Người mẹ trả lời, "Khi con tôi c̣n bé, nó đang ở trong pḥng th́ lửa bốc lên. Mọi người đều sợ không dám vào v́ ngọn lửa đă bốc lên quá cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống người nó và tôi vội vàng lấy ḿnh che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đă vào và cứu cả hai mẹ con tôi." Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. "Vết sẹo này không chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều ḿnh đă làm."

Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của ḿnh về phía mẹ, nước mắt lưng tṛng. Cậu bé ôm lấy mẹ ḿnh và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành cho ḿnh. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.

 

CHÚNG TÔI LÀ NHỮNG THẰNG NGU

Janice Anderson Connolly

 

Vào ngày đầu tiên tôi đi dạy, tất cả các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ thứ bảy, giờ cuối cùng trong ngày.

Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe thấy tiếng bàn ghế găy. Trong một góc pḥng tôi thấy một học sinh đang đè một đứa khác xuống sàn nhà. "Nghe này, thằng ngu kia!" đứa nằm dưới hét lên. "Tao cóc thèm để ư đến con em gái của mày đâu!"

"Mày đừng có đụng vào nó, mày nghe tao chứ?" đứa ở trên hăm dọa.

Tôi yêu cầu chúng không đánh nhau nữa. Bất ngờ cả 14 cặp mắt nh́n thẳng vào mặt tôi. Tôi biết trông tôi không có vẻ ǵ là thuyết phục cho lắm. Cả hai tên gườm gườm nh́n nhau và nh́n tôi rồi đi từ từ về chỗ ngồi. Vào lúc đó, giáo viên pḥng bên cạnh ló đầu vào pḥng, hét bọn học tṛ của tôi ngồi vào chỗ, im lặng và nghe lời tôi. Tôi cảm thấy ḿnh thật bất lực.

Tôi cố gắng dạy theo giáo tŕnh đă soạn nhưng chỉ gặp những khuôn mặt gườm gườm cảnh giác đề pḥng. Khi hết giờ, tôi giữ cậu học tṛ đă gây ra vụ đánh nhau. Cậu ta tên là Mark. "Thưa cô, không nên phí thời gian với tụi em," cậu ta nói. "Tụi em là những thằng ngu." Và Mark rời khỏi pḥng.

Lặng người đi, tôi rơi ḿnh xuống ghế và bắt đầu suy nghĩ xem tôi có nên trở thành giáo viên hay không. Có lẽ cách giải quyết tốt nhất là nên từ bỏ? Tôi tự nhủ sẽ cố một năm rồi sau khi tôi lập gia đ́nh vào mùa hè tới tôi sẽ làm điều ǵ đó có ích hơn.

"Tụi nó quậy cô phải không?" Đó là người giáo viên đă vào lớp tôi lúc năy. Tôi gật đầu.

"Đừng có suy nghĩ nữa," anh ta nói. "Tôi dạy chúng trong những lớp phụ đạo vào mùa hè, và hầu như chắc chắn tụi nó sẽ không tốt nghiệp nổi. Đừng có phí thời gian với bọn này."

"Ư anh là sao?"

"Chúng sống trong những túp lều ngoài đồng. Chúng là những lao động nay đây mai đó. Chúng chỉ đến trường khi chúng thích thôi. Đứa trẻ thứ hai đă quấy rối em gái của Mark khi chúng đi hái đậu chung. Tôi đă phải la chúng vào bữa trưa. Cứ phải giữ chúng im lặng và làm việc. Nếu chúng gây ra điều ǵ, cứ kêu tôi."

Khi tôi lấy đồ ra về. Tôi không thể nào quên được h́nh ảnh khuôn mặt của Mark khi cậu ta nói "Chúng em là những thằng ngu." Thằng ngu. Từ này cứ vang lên trong đầu tôi. Tôi quyết định tôi phải làm điều ǵ đó thật mạnh mẽ.

Vào buổi chiều hôm sau tôi bảo với người đồng nghiệp của tôi đừng vào lớp tôi nữa. Tôi cần điều khiển những đứa trẻ này theo cách của tôi. Tôi quay lại lớp và nh́n vào mắt từng học sinh. Rồi tôi bước tới bảng và viết ECINAJ.

"Đó là tên của tôi," tôi nói. "Các em có thể nói cho tôi biết đó là ǵ không?"

Bọn trẻ nói rằng tên của tôi "kỳ cục" và chúng chưa bao giờ thấy một cái tên như vậy. Tôi lại bước tới bảng và viết chữ JANICE. Nhiều đứa nhỏ bật kêu lên và chúng nh́n tôi vui vẻ.

"Các em nói đúng, tên của tôi là Janice," tôi nói. "Tôi bị thiểu năng đọc, nghĩa là chứng đọc khó. Khi tôi bắt đầu đi học, tôi không thể viết tên của tôi chính xác. Tôi không thể đọc chữ và các con số th́ bay mất tiêu khỏi đầu tôi. Tôi bị đặt biệt danh "Đứa ngu". Đúng vậy đó - Tôi đă từng là một "đứa ngu". Bây giờ tôi vẫn c̣n cảm giác được những âm thanh khủng khiếp đó và sự xấu hổ của ḿnh."

"Vậy sao cô thành giáo viên được?" một đứa trẻ hỏi.

"V́ tôi ghét những biệt hiệu đó và tôi không ngu si và tôi rất ham học. Lớp học của chúng ta cũng vậy. Nếu các bạn thích biệt danh "thằng ngu", các bạn không cần ở đây. Hăy đổi qua lớp khác. Không có ai ngu ở trong lớp này."

 

"Tôi sẽ không dễ dàng với các em," tôi tiếp tục. "Chúng ta sẽ làm việc và làm cho tới khi các em nắm bắt được. Các em sẽ tốt nghiệp và tôi hy vọng một số em sẽ vào được đại học. Đó không phải là chuyện tếu - đó là một lời hứa. Tôi sẽ không muốn nghe từ "ngu" một lần nào nữa. Các em có hiểu không?"

Bọn trẻ dường như ngồi nghiêm chỉnh hơn.

Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ và tôi bắt đầu thực hiện được một phần lời hứa. Đặc biệt Mark là một đứa trẻ rất thông minh. Tôi đă nghe cậu ta nói với một đứa khác "Cuốn sách này rất hay. Chúng tớ không đọc sách trẻ con ở đây." Cậu đang cầm cuốn sách "To Kill a Mockingbird".

Tháng ngày trôi qua, và sự tiến bộ thật tuyệt vời. Một ngày kia Mark nói với tôi "Mọi người vẫn nghĩ chúng em ngu v́ chúng em hay nói sai ngữ pháp." Đó là thời điểm tôi chờ đợi. Từ lúc đó chúng tôi học chuyên sâu về ngữ pháp, bởi v́ bọn trẻ muốn thế.

Tôi thật sự tiếc nuối khi thấy tháng Sáu tới, bọn trẻ đang muốn học thật nhiều. Tất cả học tṛ đều biết tôi sẽ lập gia đ́nh và dời đi xa. Tôi thấy rơ bọn trẻ xúc động mỗi khi tôi nhắc đến điều đó. Tôi vui v́ thấy chúng yêu mến tôi nhưng lại sợ rằng chúng sẽ buồn giận khi tôi ra đi.

Vào ngày cuối cùng của năm học, khi tôi đến trường, thầy giám thị gọi tôi khi tôi vừa bước vào cổng trường. "Xin cô vui ḷng đi theo tôi," ông nói một cách nghiêm khắc. "Có chuyện trong pḥng học của lớp cô." Ông thẳng bước đi về hướng lớp học. Điều ǵ đây? Tôi lo lắng.

Thật tuyệt vời! Bọn trẻ đă lấy sơn phun lên từng góc tường những bông hoa, từng bó hoa trên bàn mỗi đứa và một bó hoa lớn trên bàn tôi. Bọn trẻ làm thế nào mà được nhỉ? Tôi suy nghĩ. Hầu hết bọn chúng đều rất nghèo đến mức phải xin trường trợ cấp cho quần áo ấm và thức ăn.

Tôi bật khóc, và bọn trẻ khóc theo tôi.

Sau đó tôi mới được biết bằng cách nào bọn chúng làm được như vậy. Mark làm thêm trong một tiệm bán hoa vào cuối tuần đă thấy rất nhiều phiếu đặt hàng của các lớp khác. Cậu ta đă kể lại cho bạn bè nghe. Quá kiêu hănh để có thể chấp nhận bị coi là "nghèo", Mark đă hỏi người chủ tiệm xin những bông hoa dư c̣n lại. Rồi cậu đến nghĩa trang kể về một giáo viên đang chuẩn bị đi xa. Người ta đă giữ lại cho cậu những giỏ hoa.

Đó không phải là điều cuối cùng bọn trẻ làm cho tôi. Hai năm sau, cả 14 học sinh đă tốt nghiệp, và 6 đứa đă đạt học bổng vào đại học.

Hai mươi tám năm sau, tôi đang dạy ại một trường rất nổi tiếng không xa nơi trường cũ. Tôi được biết Mark đă lập gia đ́nh với người cậu yêu từ đại học và trở thành một nhà kinh doanh tài giỏi. Và thật bất ngờ, ba năm trước đứa con trai của Mark đă lại học trong lớp tôi dạy.

Đôi lần tôi bật cười khi nhớ lại ngày đầu tiên đi dạy. Nghĩ đến việc tôi muốn bỏ nghề để làm điều ǵ đó tốt hơn!