CHÚA NHỰT XXVII
CHỦ ĐỀ :
ĐỨC
tin và PHỤC vỤ
"Hăy
bật rễ đi"
(Lc
17,6)
BÀI ĐỌC
I: Kb 1, 2-3; 2, 2-4
"Người
công chính sẽ sống được nhờ trung tín".
Trích
sách Tiên tri Khabacúc.
Lạy Chúa,
con kêu cầu Chúa cho đến bao giờ mà Chúa không nghe? Con
phải ức ép kêu lên cùng Chúa, mà Chúa không cứu con sao? Cớ
sao Chúa tỏ cho con thấy sự gian ác và lao
khổ, cướp bóc và bất lương trước mặt
con? Dù có công lư, nhưng kẻ đối nghịch
vẫn thắng.
Chúa đáp lại
tôi rằng: "Hăy chép điều con thấy, hăy khắc
nó vào tấm bảng, để đọc được
dễ dàng. Bởi h́nh lạ c̣n xa, nó sẽ xuất
hiện trong thời sau hết, và sẽ chẳng hư
không. Nó kết duyên với ngươi,
hăy chờ đợi nó, v́ nó sẽ đến không tŕ hoăn.
Chắc chắn nó sẽ đến, không sai.
Người không có ḷng ngay th́ ngă gục,
nhưng người công chính sẽ sống nhờ trung
tín". Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 94, 1-2. 6-7. 8-9
Đáp:
Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Người:
"Các ngươi đừng cứng ḷng!" (c. 8).
Xướng:
1) Hăy tới, chúng ta hăy reo mừng Chúa, hăy hoan hô Đá Tảng
cứu độ của ta! Hăy ra trước
thiên nhan với lời ca ngợi, chúng ta hăy xướng ca
để hoan hô Người. - Đáp.
2) Hăy tiến
lên, cúc cung bái và sụp lạy; hăy quỳ gối trước
nhan Chúa, Đấng tạo thành ta. V́ chính Người là
Thiên Chúa của ta, và ta là dân Người chăn dẫn, là
đoàn chiên thuộc ở tay Người.
- Đáp.
3) Ước
chi hôm nay các bạn nghe tiếng Người: "Đừng
cứng ḷng như ở Meriba, như hôm ở
BÀI ĐỌC
II: 2 Tm 1, 6-8, 13-14
"Con chớ
hổ thẹn làm chứng cho Chúa chúng ta".
Trích thư
thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi cho
Timô-thêu.
Con thân mến,
cha khuyên con hăy làm sống lại ơn Thiên Chúa đă ban cho
con do việc đặt tay của cha. V́ chưng, Thiên Chúa không
ban cho chúng ta một thần khí nhát sợ, mà là thần khí dũng
mạnh, bác ái và tiết độ. Vậy con chớ hổ
thẹn làm chứng cho Chúa chúng ta, và cho cha nữa, là tù nhân
của Người, nhưng con hăy đồng lao cộng
tác với cha v́ Tin Mừng, nhờ quyền năng của
Thiên Chúa.
Con hăy lấy
những lời lành lẽ phải, con đă nghe cha nói, làm mẫu
mực trong đức tin và ḷng mến nơi Đức
Giêsu Kitô. Con hăy cậy nhờ Thánh Thần là Đấng ngự
trong chúng ta mà ǵn giữ kho tàng tốt đẹp. Đó là lời
Chúa.
ALLELUIA: Ga
10, 27
Alleluia, alleluia!
- Chúa phán: "Con chiên Ta th́ nghe tiếng Ta: Ta biết chúng và
chúng theo Ta". - Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc 17,
5-10
"Nếu
các con có ḷng tin".
Tin Mừng
Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy,
các Tông đồ thưa với Chúa Giêsu rằng: "Xin Thầy
ban thêm ḷng tin cho chúng con". Chúa liền phán rằng: "Nếu
các con có ḷng tin bằng hạt cải, th́ dẫu các con khiến
cây dâu này rằng: 'Hăy bứng rễ lên mà đi trồng
dưới biển', nó liền vâng lời các con.
"Ai trong
các con có người đầy tớ cày bừa hay chăn
súc vật ngoài đồng trở về, liền bảo nó
rằng: 'Mau lên, hăy vào bàn dùng bữa', mà trái lại không bảo
nó rằng: 'Hăy lo dọn bữa tối cho ta, hăy thắt
lưng và hầu hạ ta cho đến khi ta ăn uống
đă, sau đó ngươi mới ăn uống'. Chớ
th́ chủ nhà có phải mang ơn người đầy tớ,
v́ nó đă làm theo lệnh ông dạy không? Thầy nghĩ rằng:
Không. Phần các con cũng vậy, khi các con làm xong mọi
điều đă truyền dạy các con, th́ các con hăy nói rằng:
'Chúng tôi là đầy tớ vô dụng, v́ chúng tôi đă làm
điều chúng tôi phải làm'". Đó là lời Chúa.
--------------------------------------------------------------------------------------------------
Sợi chỉ đỏ :
Các
bài đọc hôm nay đều nói về Đức tin, mỗi
bài đề cập đến đức tin dưới một
khía cạnh :
-
Bài đọc I : Tin là kiên nhẫn chờ đợi
chương tŕnh của Thiên Chúa được thực hiện.
-
Tin Mừng : Đức tin là nguồn sức mạnh
giúp ta làm được những việc phi thường.
-
Bài đọc II : Tin là dựa vào sức mạnh của
Chúa để hoàn thành sứ mạng Ngài giao.
Ngoài
ra, phần thứ hai của bài Tin Mừng cũng đề
cập đến thái độ phục vụ khiêm tốn
như một người đầy tớ.
Minh họa
-
Mille images 134 E
-
"Hăy bật rễ đi" (Lc 17,6)
I. DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Anh
chị em thân mến
Chúng
ta vẫn nói rằng ḿnh là tín hữu, nghĩa là người
có đức tin. Nhưng thực ra đức tin của
chúng ta c̣n rất yếu, và chúng ta chưa thực sự sống
đức tin của ḿnh.
Trong
Thánh lễ hôm nay, chúng ta hăy thưa với Chúa như các tông
đồ xưa "Thưa Thầy, xin ban thêm đức
tin cho chúng con".
II. GỢI
Ư SÁM HỐI
-
Chúng ta giao động không muốn tin nữa khi gặp phải
những khó khăn trong đời sống.
-
Chúng ta chưa thể hiện đức tin ḿnh ra bằng một
cách sống siêu nhiên phó thác nơi Chúa quan pḥng.
-
Chúng ta không khiêm tốn phục vụ mọi người
như một người tôi tớ.
III. LỜI
CHÚA
1.
Bài đọc I (Kb 1,2-3 ; 2,2-4)
Ngôn
sứ Kha-ba-cúc than thở với Chúa về những cảnh
bất công cứ tồn tại và những người ác
cứ nhởn nhơ. Đáp lại, Thiên Chúa bảo ông hăy
giữ vững ḷng tin và đừng nản ḷng, v́ khi đến
thời của Ngài, Ngài sẽ ra tay tái lập sự công
chính.
2.
Đáp ca (Tv 94)
Tiếp
nối tư tưởng của đoạn sách trên, Thánh vịnh
94 kêu gọi đừng khép kín cơi ḷng, nhưng hăy biết lắng
nghe tiếng Chúa để biết được ư định
của Ngài trong những lúc gian truân thử thách.
3.
Tin Mừng (Lc 17,5-10)
Đoạn
Tin Mừng này gồm 2 giáo huấn của Chúa Giêsu : a/ Về
sức mạnh của Đức tin ; b/ Về việc
phục vụ cách khiêm tốn.
a.
Đức tin : Những người trong tập thể
Giáo Hội hăy cố gắng củng cố ḷng tin của
ḿnh. Nếu có ḷng tin th́ sẽ làm được nhiều
điều phi thường.
b.
Phục vụ : Chúa Giêsu dạy muốn phục vụ,
trước hết hăy khiêm tốn, khiêm tốn đến
mức tự coi ḿnh là đầy tớ. Khi ta đă tự
coi ḿnh là đầy tớ rồi th́ ta sẽ không ngại
phục vụ người khác, hơn nữa ta sẽ coi tất
cả những ǵ ta làm cho người khác ta đều là bổn
phận.
4.
Bài đọc II (2 Tm 1,6-8.13-14)
Thánh
Phaolô kêu gọi Timôtêô đừng ngả ḷng trước những
khó khăn mục vụ, trái lại hăy củng cố đức
tin bằng cách khơi dậy đặc sủng của
Thánh Thần mà Timôtêô đă nhận được khi
được đặt tay trao sứ mạng, và hăy dựa
vào sức mạnh của Thiên Chúa để tiếp tục
nhiệm vụ ḿnh.
IV. GỢI
Ư GIẢNG
*
1. Đức tin - phục vụ
Trong
đoạn Tin Mừng hôm nay, Thánh Luca ghi lại 2 điều
Chúa Giêsu căn dặn những kẻ muốn làm môn đệ
Ngài.
a.
Điều thứ nhất là về đức tin : Câu
chuyện khởi đầu với lời xin của các
tông đồ "Xin Thầy thêm đức tin cho chúng
con". Ta hăy chú ư họ là các tông đồ chứ không phải
chỉ là môn đệ thường. Họ đă từng sống
với Chúa Giêsu một thời gian dài, nghe biết bao điều
Ngài giảng dạy, thấy biết bao điều Ngài làm.
Họ là thành phần ưu tú được chọn riêng
ra trong số 72 môn đệ. Thế mà họ vẫn cảm
thấy ḿnh thiếu đức tin.
Các tông đồ mà c̣n cảm
thấy thiếu đức tin, th́ huống chi chúng ta !
Nhiều khi chúng ta quỳ chầu trước Thánh Thể
mà h́nh như không tin có Chúa đang ngự trong Nhà tạm. Nhiều
khi chúng ta rước lễ mà h́nh như không tin có Chúa
đang thực sự ở trong ḷng ta. Và nhiều khi đứng
trước một hoàn cảnh khó khăn, chúng ta h́nh
như không tin lời Chúa dạy "Can đảm lên, Thầy
đă thắng thế gian". Mặc dù chúng ta đă học
giáo lư nhiều, đă đọc Thánh Kinh nhiều, nhưng
tại sao chúng ta không vững đức tin ? Như thế
đủ biết Đức tin không phải là kết quả
của học hỏi, của kiến thức. Đức
tin chính là một ơn ban. Tại sao rất nhiều bậc
thông thái không có đức tin, c̣n chúng ta không thông thái ǵ, thế
mà có đức tin. Rơ ràng v́ Chúa thương chúng ta nên ban
đức tin cho chúng ta. Và chính v́ đức tin là một
ơn ban, cho nên chúng ta phải xin như các tông đồ
ngày xưa : "Lạy Thầy, xin ban thêm đức
tin cho chúng con".
Đức tin không phải
là kết quả của học hỏi và của kiến thức.
Ngược lại nhiều khi càng học biết nhiều
th́ càng khó mà tin. Tại sao thế ? Thưa tại v́
trong đức tin luôn có một phần mờ tối, khi
ta tin th́ luôn có một phần mạo hiểm. Nếu tất
cả đều sáng tỏ hết rồi ta mới tin th́
đấy không phải là đức tin. Nếu tất cả
đều chắc chắn rồi ta mới dấn thân thỉ
đấy cũng không phải là một hành vi đức
tin. Đức tin luôn có phần mờ tối, tin luôn
đ̣i ta mạo hiểm dấn thân. Nhưng nói thế không
phải là chúng ta tin cách mù quáng, trái lại chính v́ chúng ta yêu.
Xin lấy một thí dụ trong đời thường :
ở một vùng kinh tế mới nọ, có một thanh niên
và một thiếu nữ quen nhau. Mỗi người họ
đến từ một miền khác nhau. Quen nhau một thời
gian rồi họ yêu nhau. Và một hôm người thanh niên
ngơ lời xin cưới cô gái. Cô gái ưng thuận ngay.
Người thanh niên mới hỏi : Em không biết gốc
gác của anh, không biết gia đ́nh anh, em không sợ bị
anh gạt hay sao mà dám giao phó cuộc đời cho anh ?
Cô gái đáp : không. Anh chàng hỏi thêm : Tại
sao ? Và cô gái trả lời rất gọn : v́ em yêu
anh.
Người con gái ấy
v́ yêu nên đă tin người thanh niên nọ. Chúng ta cũng
thế, nếu chúng ta yêu Chúa th́ chúng ta mới tin Chúa
được, yêu càng nhiều th́ tin càng mạnh. Cho nên
ngoài việc xin Chúa ban thêm đức tin, chúng ta cũng cần
xin Chúa ban thêm ḷng yêu mến cho chúng ta.
b. Điều thứ hai
Chúa dạy trong bài Tin Mừng hôm nay là : người môn
đệ Chúa phải biết phục vụ, và phục vụ
cách vô vụ lợi. Giống như một người
đầy tớ, sau khi đă đi cày, sau khi đă chăn
chiên rồi về nhà c̣n phải dọn cơm cho chủ,
đứng đó hầu hạ chủ, rồi dọn dẹp.
Xong xuôi hết th́ nói "Tôi chỉ là đầy tớ vô dụng".
Nhiều chuyên viên Thánh Kinh nói rằng dịch chữ vô dụng
không được đúng lắm. Ư nghĩa của nó là
"Tôi chỉ là một người đầy tớ mà
thôi, không hơn không kém". Người đầy tớ
th́ đương nhiên phải phục vụ, phục vụ
là bổn phận của người đầy tớ. Cho
nên dù có phục vụ nhiều th́ cũng không có ǵ là công lao
để đ̣i chủ biết ơn.
Khi Chúa Giêsu dùng h́nh ảnh
người đầy tớ để làm bài học cho
các môn đệ, Ngài muốn nhắc chúng ta rằng làm môn
đệ, làm tông đồ chính là làm đầy tớ. Bởi
thế Đức giáo Hoàng xưng ḿnh là "Đầy tớ
của các đầy tớ".
Có một điểm rất
sâu sắc về từ ngữ : trong Thánh Kinh, chữ
"phục vụ" vừa chỉ việc làm của một
người đầy tớ đối với chủ, vừa
chỉ việc làm của người tín hữu phụng
thờ Chúa. Tế lễ là phục vụ Chúa. Như thế,
khi chúng ta phục vụ người ta th́ cũng có nghĩa
là chúng ta đang phụng thờ Chúa. Và nếu như suốt
ngày chúng ta lo phục vụ anh em th́ điều đó có nghĩa
trọn ngày hôm đó của chúng ta là một Thánh lễ nối
dài.
*
2. Chiếc b́nh trống rỗng
Một
thầy Rabbi già đau bệnh nằm liệt giường.
Các môn đệ th́ thầm nói chuyện bên cạnh ông. Họ
hết lời ca tụng các nhân đức vô song của thầy.
Một
người trong bọn họ nói : "Từ thời
Salomon đến nay, chưa có ai khôn ngoan như thầy".
Người khác nói : "Đức tin của thầy
ngang ngửa với đức tin của tổ phụ
Abraham". Người thứ ba nói : "Chắc chắn
sự kiên nhẫn của thầy không thua sự kiên nhẫn
của ông Gióp". Người thứ tư châm vào :
"Về sự cầu nguyện thân mật với Chúa,
chỉ có Môsê và thầy mà thôi".
Vị
Rabbi tỏ ra bồn chồn không vui. Khi các môn đệ
đă ra về hết, vợ ông mới hỏi :
Ông
có nghe họ ca tụng ông không ?
-
Có.
-
Thế tại sao ông lại tỏ ra bực dọc như
thế ?
Vị
Rabbi than phiền :
-
V́ không có ai nhắc đến sự khiêm tốn của
tôi ?
*
Mong
người ta ca ngợi sự khiêm tốn của ḿnh th́
chẳng c̣n khiêm tốn ! Cho dù thầy Rabbi có khôn ngoan
như Salomon, đức tin ngang ngửa với Abraham, kiên
nhẫn như ông Gióp và thân mật với Chúa như Môsê mà
không có ḷng khiêm tốn th́ tất cả các nhân đức ấy
cũng chỉ đổ sông đổ biển mà thôi. Nếu
người ta thực hành các nhân đức, chu toàn các việc
đạo, làm nhiều việc thiện, nhưng để
tự măn và khoe khoang công trạng th́ ngay lúc đó họ
không c̣n thánh thiện nữa.
V́
khiêm tốn là nền tảng của mọi nhân đức,
nên hôm nay Chúa Giêsu đă dạy các Tông đồ :
"Khi đă làm tất cả những ǵ theo lệnh phải
làm, th́ hăy nói : "Chúng tôi là những đầy tớ
vô dụng, chúng tôi đă chỉ làm việc bổn phận
đấy thôi" (Lc 17,10). Thật vậy, chúng ta là những
đầy tớ của Thiên Chúa, chúng ta chỉ làm những
ǵ phải làm. Cho dù là đức Thánh Cha cũng luôn luôn nhận
ḿnh là "đầy tớ của các đầy tớ
Chúa". Đă là đầy tớ th́ phải vâng lệnh
chủ, làm tất cả những ǵ ông sai bảo mà không
được kể công, cũng không buộc ông phải
nhớ ơn. Đó là chuyện hết sức b́nh thường,
chuyện bổn phận. Có rất nhiều bổn phận
phải chu toàn như bổn phận "mến Chúa yêu
người", có ai đám nhận ḿnh không hề thiếu
sót. Cho dù họ có làm được điều ǵ tôn vinh
Thiên Chúa hay phục vụ anh em đồng loại, th́ cũng
là nhờ ơn Thiên Chúa ban cho.
Kẻ
kiêu ngạo không bao giờ cảm thấy ḿnh cần Chúa, họ
luôn tự măn với thành quả ḿnh đă đạt
được, luôn cho rằng thành công là do ḿnh tạo nên.
Đó là nỗi bi đát cố hữu của những kẻ
kiêu ngạo, của nhóm Pharisêu, và cũng là cám dỗ thường
xuyên của mỗi người chúng ta.
Người
khiêm tốn trái lại, luôn hănh diện về những thiếu
sót của ḿnh, chính v́ thiếu sót nên họ càng phải cậy
dựa vào Chúa nhiều hơn. Thế nên, khi được
thành công th́ họ rất vui mừng cho rằng đó là món
quà bất ngờ Chúa ban. Đó là lư do tại sao Chúa lại
yêu thích những con người khiêm tốn như thế.
Nếu
đă ư thức ḿnh là thân phận nhỏ bé, là "đầy
tớ vô dụng", th́ cho dù khiêm tốn bao nhiêu cũng
không đủ nhưng kiêu căng một chút đă quá nhiều.
V́ thế, chỉ có những ai thấu hiểu thân phận
yếu đuối của ḿnh, mới chứa nổi Đấng
mạnh mẽ vô song. Chỉ có những kẻ xoá ḿnh ra
không mới có chỗ cho Đấng Vô Cùng. Chỉ có những
chiếc b́nh trống rỗng mới có thể đón nhận
tràn đầy hồng ân.
*
Lạy
Chúa, có một ân huệ nào chúng con đă nhận lănh mà không
phải do Chúa thương ban, có một điều thiện
nào chúng con thực hiện mà chẳng do Chúa tác thành.
Xin
tiếp tục đổ đầy vào tâm hồn nhỏû
bé, yếu đuối và bất toàn của chúng con những
điều tốt lành mà Chúa đă khởi sự cho chúng
con. Amen. (TP)
*
3. Phục vụ trong t́nh yêu
Nhiều
người xem Chúa như một ông chủ thuê người
làm việc và con người là những người
được thuê ấy. Bởi thế, sau khi làm
được một việc ǵ, họ nghĩ rằng
Chúa phải ban ơn cho họ, như một cách trả tiền
công.
Suy
nghĩ trên hoàn toàn sai. Và rất may là suy nghĩ đó sai, bởi
v́ nếu Chúa thực sự đối xử với ta
như một ông chủ đối xử với người
làm th́ chắc chúng ta chẳng nhận được bao nhiêu
từ tay Ngài, bởi v́ công lao của chúng ta chẳng có là
bao.
Qua
bài Tin Mừng này, Chúa Giêsu dạy chúng ta biết rằng
tương quan của Thiên Chúa đối với loài
người chúng ta là tương quan ân sủng và t́nh yêu, bởi
v́ Thiên Chúa là Cha và chúng ta là con. Con cái làm việc theo ư Cha
đâu phải để được Cha trả
lương ; và Cha ban ǵ cho con đâu phải v́ trả nợ.
Vả
lại Thiên Chúa đă yêu thương chúng ta và ban rất nhiều
ơn cho chúng ta trước khi chúng ta làm được việc
ǵ xứng đáng với t́nh yêu của Ngài. Thánh Phaolô nói rằng
Thiên Chúa c̣n yêu thương chúng ta ngay khi chúng ta c̣n là những
tội nhân. V́ thế tất cả những ǵ chúng ta làm bây
giờ chỉ là để đáp lại t́nh yêu của
Ngài.
C̣n
nữa, chúng ta tuân giữ những điều răn của
Chúa không phải để được Ngài yêu
thương, nhưng chúng ta tuân giữ các điều
răn Chúa bởi v́ Ngài yêu thương chúng ta.
Toàn
bộ Tin Mừng của Chúa Giêsu có thể được
diễn tả thế này : Chúa nhân từ kêu gọi các
môn đệ hăy phục vụ Ngài v́ t́nh yêu chứ không phải
v́ bổn phận. V́ vậy, chỉ đức tin thôi
chưa đủ, c̣n phải có t́nh yêu nữa. Trong khi đức
tin khiến cho mọi sự trở thành có thể, th́ t́nh
yêu khiến cho mọi sự trở thành dễ dàng. (FM)
4.
Chuyện minh họa
a/ Đức tin lớn lao
Có một bà nổi tiếng đạo
đức, nhân hậu và luôn b́nh tâm trước mọi thử
thách. Một bà khác ở cách xa ít dặm, nghe nói th́ t́m đến,
hi vọng học được bí quyết để sống
b́nh tâm và hạnh phúc. Bà hỏi :
-
Thưa bà, có phải bà có một đức tin lớn lao ?
-
Ồ không, tôi không phải là người có đức tin lớn
lao, mà chỉ là người có đức tin bé nhỏ đặt
vào một Thiên Chúa lớn lao.
Một bà già đứng ở ngă
tư có nhiều chuyến tàu đi qua. V́ ít khi ra ngoài, nên bà
chẳng biết tàu nào về đâu. Sợ đi lạc,
bà giơ vé ra hỏi một người đứng kế
bên :
-
Tôi định đi
-
Phải đó bà.
Nhưng
bà chưa an tâm. Biết đâu người ấy cũng
không rành. Bà gặp người khác, cũng hỏi :
-
Tôi định đi
-
Phải đó bà.
Nhưng
bà vẫn chưa hết áy náy. Rồi bà gặp một
người đeo phù hiệu nhân viên hoả xa, bà hỏi :
-
Tôi định đi
-
Phải, thưa bà.
Thế
là bà an tâm bước lên tàu. Bà đă tin người đáng
tin. Đức tin là thế !
c/ Phục vụ là hạnh phúc
Tại
văn pḥng của một Cố vấn Tâm lư, một thiếu
phụ vừa trẻ vừa giàu giải bày tâm sự :
"Bất cứ thứ ǵ tôi muốn th́ chồng tôi đều
cho cả. Tôi có đủ mọi "sự" nhưng
trong ḷng trống vắng vô cùng. Xin bà hăy cho tôi một lời
khuyên". Nhà Cố vấn tâm lư không trả lời,
nhưng bảo cô thư kư của bà kể chuyện đời
cô. Cô này kể : chồng tôi đă chết, cách nay 3 tháng con
tôi cũng chết v́ xe đụng. Tôi cảm thấy mất
tất cả, tôi không ngủ được, tôi không muốn
ăn uống, tôi không bao giờ cười. Một hôm tôi
đi làm về hơi khuya. Có một chú mèo con cứ đi
theo sau tôi. Trời lạnh. Tôi cũng tội nghiệp nó,
nên tôi mở cửa cho nó vào nhà. Tôi pha cho nó một ly sữa.
Nó kêu meo meo và cọ ḿnh vào chân tôi. Lần đầu tiên tôi
cười. Rồi tôi nghĩ : nếu việc giúp cho một
chú mèo con có thể làm tôi cười, th́ việc giúp cho
người nào đó chắc có thể làm tôi hạnh phúc.
Thế là hôm sau tôi nướng vài ổ bánh đem cho bà cụ
hàng xóm đang bệnh. Mỗi ngày tôi cố làm vài việc
ǵ đó cho những người tôi gặp được
vui vẻ. Và quả thực tôi đă thấy hạnh phúc.
Tôi nghiệm ra được điều này là ta sẽ
không hạnh phúc khi ta chỉ chờ người khác đem
lại hạnh phúc cho ḿnh ; ngược lại ta sẽ hạnh
phúc thật khi ta làm cho người khác hạnh phúc".
Nghe đến đó, người thiếu phụ trẻ bật
khóc. Cô đă có bất cứ thứ ǵ đồng tiền
có thể mua được nhưng cô đă đánh mất
những thứ mà đồng tiền không mua nổi. Và cô
quyết định noi gương cô thư kư nọ.
(Charlene Johnson).
5.
Mảnh suy tư
Đức
tin làm cho cuộc đời có ư nghĩa : v́ một cuộc
đời không có niềm tin cũng giống như một
đêm tối không ánh sao.
Đức
tin ban cho cuộc đời tinh thần hăng hái và niềm
hy vọng : v́ chúng ta cần hy vọng cũng như cuộc
sống cần lương thực. Nhưng muốn hy vọng
th́ phải có đức tin, và đức tin sẽ mang
đến niềm vui.
Nhưng
chúng ta đừng mong rằng đức tin sẽ soi tỏ
hết mọi vấn đề, bởi v́ đức tin là
trông cậy chứ không phải là sự hiển nhiên chắc
chắn.
Đức
tin không phải là một sự vật mà là một mối
tương quan, tương quan với Chúa.
Người
ta không nhận được đức tin trọn vẹn
trong ngày rửa tội, nhưng phải nuôi lớn đức
tin hằng ngày.
Đức
tin lớn dần lên qua việc tập sống đức
tin.
V. LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em
thân mến, đức tin là món quà vô giá Chúa ban tặng cho mỗi
người chúng ta. Với tâm t́nh cảm tạ tri ân Thiên
Chúa là T́nh yêu, chúng ta cùng dâng lời cầu xin :
1. Đức Thánh Cha có sứ mạng
củng cố đức tin của toàn thể dân thánh
Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa ân cần
săn sóc giữ ǵn người / để nhờ
người / đức tin của mọi tín hữu
luôn bền vững sắt son.
2. Tin là gắn bó với Chúa / là dấn
thân theo Người / Chúng ta hiệp lời cầu xin
cho các Kitô hữu / nhất là các Kitô hữu trẻ /
dám xả thân v́ Chúa và v́ anh em / hầu mang sứ điệp
yêu thương đến cho biết bao người
chưa nhận biết Chúa.
3. Ngày nay / một số thanh niên
đánh mất niềm tin của ḿnh v́ vốn liếng giáo
lư c̣n quá ít / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các tín hữu
biết tận dụng thời giờ Chúa ban / để
học hỏi sâu rộng giáo lư của Chúa / nhờ
đó đức tin của họ ngày càng trưởng thành
và vững chắc hơn.
4. Tin c̣n là vâng theo thánh ư Chúa / Chúng
ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ
chúng ta / biết noi gương Đức Mẹ /
vâng theo thánh ư Chúa trong đời sống đức tin
thường ngày.
Chủ tế : Lạy Chúa,
Chúa dạy chúng con phải luôn tin tưởng vào Chúa giữa
muôn vàn thử thách của cuộc đời, nhưng do bản
tính yếu đuối, chúng con dễ buồn chán và thất
vọng khi gặp khó khăn. Vậy xin Chúa ban thêm ḷng tin
cho chúng con. Chúng con cầu xin :
VI. TRONG
THÁNH LỄ
-
Trước kinh Lạy Cha : Chúng ta không phải là
đầy tớ của Chúa, mà là con của Ngài. Vậy
chúng ta hăy hân hoan tŕu mến cùng dâng lên Ngài lời Kinh Lạy
Cha.
VII. GIẢI
TÁN
Trong
Thánh lễ hôm nay, Chúa đă nhắc chúng ta rằng Ngài là Cha
của chúng ta và tha nhân là anh em của chúng ta. Vậy trong tuần
này chúng ta hăy sống với Thiên Chúa trong tin yêu như con cái
đối với Cha, và hăy phục vụ tha nhân như anh
em phục vụ nhau.
Bài
đọc: Dt 1: 2-3, 2 : 2-4; 2Tm 1: 6-8, 13-14 ; Lc 17 : 5-10
Chủ đề:
Thiên Chúa dùng quyền năng của
ḿnh để biến tất cả mọi sự thành có
thể cho những ai có đức tin.
Chúng ta hăy chơi một chút nhé.
Giả sử bạn được chui vào một cỗ
máy thời gian và du hành ngược ḍng lịch sử
về năm 1793 và bạn cầm theo một tờ Tin
tức sáng nay. Rồi th́ bạn đến với
những người của năm 1793, và bạn
đưa tờ báo cho một số người
để họ thử đọc. Họ sẽ hiểu
được bao nhiêu phần trăm tờ báo ấy?
Đa số chuyên gia cho rằng có lẽ họ không thể
hiểu được ư nghĩa tờ báo, v́ tờ báo
ấy chẳng khác ǵ được viết bằng
một ngôn ngữ xa lạ đối với họ. Chúng
ta chỉ cần nêu ra một số từ mà đám dân
sống vào năm 1793 không tài nào hiểu được,
chẳng hạn xe hơi tự động, máy bay, phi hành
gia, siêu xa lộ, siêu thị, máy điều hoà không khí,
thị trường chứng khoán, cây gậy chơi dă
cầu, thuyền lướt ván, thâu thanh, truyền h́nh, tàu
vũ trụ, đổ bộ mặt trăng, hoả
tiễn hạch nhân tầm xa…
Bây giờ, giả sử họ
hỏi bạn truyền h́nh là ǵ? Chắc hẳn bạn
sẽ nói rằng đó là một phương cách nh́n xem
một chuyện ǵ đó ở tận Trung Hoa đúng lúc nó
đang thực sự xảy ra tại đó. Giả
sử họ hỏi bạn hoả tiễn hạch nhân
tầm xa là ǵ? Chắn hẳn bạn sẽ trả lời
đó là một trái đạn khổng lồ bắn
tại Mỹ, nhưng lại tiêu diệt được
bất cứ thành phố nào ở Nga mà bạn muốn.
Giả sử họ lại hỏi bạn đổ
bộ lên mặt trăng là sao th́ hẳn bạn sẽ
diễn tả cho họ là có người trên mặt
đất leo vào phi thuyền không gian bay tới mặt
trăng rồi đi bộ ở trên đó. Chà! Bạn
thử nghĩ xem dân chúng sống ở năm 1793 đó
sẽ nói ǵ với bạn? Chỉ cần hiểu biết
chút ít th́ họ cũng đă cho bạn là điên cuồng,
mất trí rồi, v́ bất cứ người nào c̣n
tỉnh táo đều cho rằng bạn không thể nào
ngồi tại một pḥng khách ở New York mà lại
thấy được mọi chuyện nào đó đang xảy
ra ở Trung Hoa. Bất cứ ai khờ mấy th́ cũng
cho rằng một trái đạn bắn từ Mỹ th́ dù
to bự đến đâu cũng không thể nào tiêu hủy
toàn thành phố Maxcơva được. Và họ cũng
cho rằng bạn không thế nào bay được như
một con chim lên tới tận mặt trăng trong một
phi thuyền giống như cỗ xe ngựa kéo, rồi
bước ra đi bộ ṿng ṿng sau đó lại quay
trở về mặt đất được!
Chủ điểm của tṛ chơi
trên cho thấy điều mà dân thế kỷ này cho và vô
nghĩa và bất khả, th́ đối với dân thế
kỷ khác lại là chuyện đương nhiên và b́nh
thường, điều mà dân thế kỷ này không bao
giờ dám mơ ước th́ đối với dân ở
thế kỷ khác lại là chuyện rất b́nh
thường.
Bài học này thực quan trọng!
Nếu chúng ta tiếp cận sự sống với thái
độ cho rằng một việc nào đó có thể làm
được, th́ có lẽ chúng ta sẽ làm
được việc đó. Ngược lại nếu
chúng ta cho rằng việc đó không thể làm
được, th́ chắc hẳn chúng ta không thể làm
được việc ấy, bởi v́ dân của thế
kỷ này sẽ phán đoán một cách nghèo nàn ngu dốt
không biết một việc ǵ đó có thể hay không có
thể đối với một thế kỷ khác.
Và bây giờ chúng ta thử một tṛ
chơi khác nữa. Giả sử có người nào đó
sống vào khoảng năm 3000 đến trái đất
chúng ta hôm nay trong một cỗ máy thời gian. Và trong tay
người ấy có một tờ báo, không tường
tŕnh một câu chuyện nào liên quan đến bạo
lực, nghèo đói hay chiến tranh giữa các dân tộc,
mà chỉ toàn là những chuyện nói về t́nh yêu, sự
thịnh vượng hoà b́nh và thân hữu. Bạn sẽ nói
ǵ khi đọc tờ báo này? Nếu tỉnh táo một
chút, chắc hẳn bạn sẽ nói rằng một
thế giới như thế th́ không thể có
được, một thế gjới như thế hoàn
toàn là không thực, tờ báo ấy chỉ là một
thứ quảng cáo nhằm gây ấn tượng cho đám
dân thế kỷ 20 mà thôi.
Tại sao bạn lại nghĩ
như thế? Bởi v́ bất cứ ai có chút hiểu
biết đều rơ rằng đâu có loài người th́
ở đó có bạo lực và thù nghịch, đâu có loài
người th́ đương nhiên sẽ có kẻ giàu
người nghèo, đâu có các quốc gia th́ ở đó
sẽ hiếp đáp và chiến tranh.
Như thế, ở đây c̣n có bài
học quan trọng thứ hai là nếu chúng ta tiếp xúc
cuộc sống với thái độ tin chắc rằng
b́nh an trên trái đất là điều không thể có th́
chắc hẳn chúng ta sẽ không thành công trong việc
thực hiện nó. Nếu chúng ta cho rằng tận thâm sâu
con người là vô tâm và ích kỷ, th́ chắc hẳn chúng
ta không thể nào tạo ra được một xă hội
từ tâm và vô vị lợi, nếu chúng ta tin chắc
rằng nơi các dân tộc đương nhiên phải có
bạo lực và thù nghịch, th́ làm sao chúng ta có thể
thành công trong việc xây dựng một thế giới hoà
b́nh?
Và điều này dẫn chúng ta
đến chủ điểm quan trọng hơn hết
thảy, đó là chúng ta phải nh́n nhận rằng có
thể có b́nh an trên trái đất, có t́nh yêu giữa loài
người, và có thể có sự hoà điệu giữa
các dân tộc.
Đó là những điều có thể
xảy ra, bởi v́ Chúa Giêsu đă đến giữa chúng
ta và dạy chúng ta cách sống, dạy chúng ta rằng
những điều ấy có thể thành hiện thực.
Đây chính là điều Chúa Giêsu ám chỉ khi Ngài dạy
chúng ta Kinh Lay Cha: “Xin cho Nước Cha trị
đến, ư Cha thể hiện dưới đất
cũng như trên trời”. Và lư do khiến những
điều nói trên có thể thành hiện thực là v́ Chúa
Giêsu đă chịu chết và Phục sinh.
Tóm lại, đây chính là điều
Chúa Giêsu muốn truyền dạy chúng ta trong bài Phúc Âm hôm
nay:
“Nếu ngươi có đức tin
bằng hạt cải, ngươi cứ nói với cây dâu
này: Hăy nhổ gốc lên và xuống mọc dưới
biển, nó sẽ nghe lời ngươi”. Tin
Mừng của bài Phúc Âm hôm nay cho thấy nhờ
đức tin mà chúng ta có được quyền năng
Chúa nằm nơi tầm tay của ḿnh. Từ đó, không
có điều ǵ là không thể được - kể
cả một thế giới không c̣n chiến tranh, không c̣n
nghèo đói, không c̣n hận thù.
Xin hăy nhớ rằng điều mà dân
chúng thuộc thế kỷ này cho là không thể
được th́ đối với dân chúng thuộc
thế kỷ khác lại là điều b́nh thường,
phổ biến. Đây chỉ là vấn đề tiên
liệu và tin tưởng. Đây chỉ là do tin vào lời
Chúa Giêsu: “Nếu các ngươi có đức tin bằng
hạt cải th́ các ngươi cứ bảo cây dâu này: Hăy
nhổ rễ lên và xuống mọc dưới biển, nó
sẽ vâng lời các ngươi cho xem”.
Khi Thánh Phanxicô
đệ Salê mười chín tuổi. Ngài bị bệnh nặng,
lúc đó, 1587, sinh viên y khoa
thực tập với những xác chết lấy
trộm từ nghĩa trang, nghĩ ḿnh sắp chết,
Phanxicô nói với người Thầy thân tín: “Thưa
Thầy, cứ tổ chức đám xác con như
thường lệ, con chỉ xin thày sau đám xác con
như thường lệ, con chỉ xin thày sau đám xác,
xin hiến xác con cho các sinh viên y khoa”. Ông Thầy trả
lời: “Nhưng trái ư gia đ́nh em”. vị thánh trẻ nài
van: “Điều đó rất an ủi con khi con chết; con
nghĩ rằng nếu con
là một đầy
tớ vô dụng khi c̣n sống, con muốn ít nhất, sau
khi chết c̣n một cái ǵ tốt”.
Đây là một vị Thánh trẻ và
học cao, ngài cảm thấy không hoàn thành được
việc ǵ. Mọi vị thánh đều như vậy. Các
ngài tự coi ḿnh bằng từ ngữ của bài Tin
mừng hôm nay: “Người đầy tớ vô dụng,
người đầy tớ bất xứng”
Bài Tin mừng hôm nay áp dụng thế nào cho bạn và tôi? Tất
cả chúng ta là đầy tớ của Chúa. Chúng ta làm
điều được chỉ định – v́ vâng phục.
Nhưng nếu chúng ta thật sự yêu Chúa như các
vị thánh, chúng ta phải tiến xa hơn bổn phận
đ̣i hỏi, chúng ta sẽ cố gắng vượt
mức để làm điều đẹp ư Thiên Chúa.
Xung quanh chúng ta là những tín hữu
b́nh thường họ chỉ làm những ǵ phải làm mà
thôi. Chúng ta cần những tấm gương của các
tín hữu anh hùng - được phong thánh hay không – các ngài
làm hơn những ǵ được đ̣i hỏi. T́m
đâu được người như vậy.
Mở Kinh thánh, bạn sẽ t́m
thấy vô số nam, nữ môn đệ của Chúa, họ
thi hành quá bổn phận đ̣i hỏi, mà vẫn tự coi
ḿnh là đầy tớ bất xứng. Bạn hăy
đọc truyện của Thánh Phêrô. Bạn hăy theo Thánh
Phaolô trên hành tŕnh truyền giáo.
Bạn hăy đọc đời
sống các vị thánh, những người phục vụ
Chúa một cách anh hùng, mà mỗi vị đều cảm
thấy ḿnh là đầy tớ vô dụng. Bạn
đọc sách Công Giáo chúng ta thấy nhiều giáo dân thi hành
nhiều công việc trổi vượt cho Chúa Kitô và cho gia
đ́nh Thiên Chúa. Họ cũng luôn nhớ ḿnh là đầy
tớ vô dụng.
Bạn hăy coi nhiều người
trong họ đạo, họ sốt sắng phục
vụ Chúa và gia đ́nh của Chúa, nơi đây và trên
khắp thế giới. Họ yêu Chúa và họ muốn bày
tỏ t́nh yêu ấy.
Chúa Giêsu nói Dụ ngôn hôm nay cho các Tông
đồ. Người muốn các ngài đặc biệt
trổi vượt trong việc phục vụ
Người. Các tông đồ đă lănh nhận Tin
mừng, các Ngài dâng hiến cuộc đời cho Chúa Kitô.
Hôm nay Chúa Giêsu đang mời gọi
bạn và tôi cố gắng đặc biệt để
phục vụ Người. Người giúp chúng ta làm
việc đó. Người có thể cứu chúng ta bằng
con đường dễ dàng hơn. Người chọn
con đường dài của t́nh yêu - bằng hy sinh
đời sống. Sự đau khổ và cái chết
của Người tái diễn nơi đây, trên bàn thờ
này là sự khuyến khích và sức mạnh để chúng
ta cố gắng.
Hăy cầu nguyện sốt sắng:
xin Chúa củng cố trong đức tin và yêu Giáo Hội
lữ hành trên mặt đất của Chúa. Xin
Người cho chúng ta lớn lên trong t́nh yêu.
Xin Chúa chúc lành bạn. Amen.
MỖI TUẦN MƯỜI
THANG THUỐC BỔ
“Một
nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”
Chúa Nhật
XXVII Thường Niên – Năm C
NỘI DUNG
I.Tia sáng:
v XEM XÉT ĐIỀU BẠN
NÓI
v THỜI GIAN
II.Thư giăn:
01. Câu nói đầu tiên là chửi thề
02. Ngây thơ con trẻ
03. Đứa bé ngoan
04. Bố và con
05. Quan điểm của trẻ em
06. Không sao
07. Ngoan đạo
08. Cách có tiền ăn kem
09. Cô mới làm bố khổ
10. Nhạc trưởng đe doạ
II. CÂU
CHUYỆN TRUNG THU:
III.Nhật
kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
IV.Chuyện ngụ
ngôn:
V.Hẹn bạn trên đỉnh thành
công:
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:
v
HĂY
GIỮ LẤY T̀NH YÊU
VII.Chuyện phiếm :
v Những bài
tập làm văn... dựng tóc gáy
I.
TIA SÁNG :
* Hăy thong thả xem xét điều
bạn nói, người nói và người nghe.
Bởi
v́ vội nói không suy xét, chỉ là tiếng kêu trống
rỗng.
* PHẢI MẤT NHIỀU THỜI GIAN MỚI
NÊN TRẺ TRUNG ĐƯỢC
Picasso.
Trẻ trung, tức là luôn mở ḷng hy
vọng tin tưởng, không nản ḷng thối chí, là
mạnh dạn hơn là nhẫn nhục. Để cho ḿnh
bị hận thù, ưu tư, sợ hăi và cái chết rúc
rỉa và vùi lấp bản thân ḿnh, tức là trở nên già
cỗi. Ta sẽ già đi, khi khép kín, tự buộc ḿnh vào
khuôn khổ, chỉ c̣n là một cái tên, một con số, dù
có to lớn như danh mục gởi nhà băng cũng
vậy. Trở nên già, tức là sống mà chỉ biết
có hạnh phúc bé nhỏ của ḿnh, khoanh tay lại mà không
chịu giang ra, ngón tay bám riết lấy con tim. Gầy
dựng cho ḿnh một nếp sống tươi trẻ
trong thế giới này, đâu có cần hơn một
đời người mới xây dựng được;
biết ngạc nhiên thán phục tuổi xuân của Thiên
Chúa, đâu có cần ǵ phải sống vĩnh cửu
mới biết được.
II.
THƯ GIĂN:
01. Câu nói
đầu tiên là chửi thề
Chồng đi công tác
về, vợ chạy ra khoe:
- Con chúng ta đă
mọc cái răng thứ nhất!
- Tuyệt!
- Và nó đă đi
được một bước rồi.
- Tốt lắm!
- Lúc tập đi nó
bị ngă găy mất chiếc răng, và đă thốt ra câu
nói đầu tiên...
- Hay quá!
- Anh biết nó nói
từ ǵ mà khen hay!?
02. Ngây thơ con trẻ
Cậu con trai cứ
đi ṿng tṛn quanh mẹ và ngắm nghía từ mọi phía.
Bà mẹ ngạc nhiên hỏi:
- Con làm sao mà cứ nh́n
mẹ chăm chú vậy?
- Con chỉ muốn xem
lời bố nói có đúng không thôi. Bố thường
bảo với cô giúp việc là: “Chúng ta phải hết
sức kín đáo v́ vợ tôi có mắt ở sau gáy đấy!”.
03. Đứa bé ngoan
Một cậu bé 3
tuổi tiến đến gần một phụ nữ
mang bầu trong khi chờ mẹ cậu khám bác sĩ.
Cậu bé ṭ ṃ hỏi:
- Tại sao bụng cô
to thế?
- À, cô đang có em bé -
Người phụ nữ trả lời.
Cậu bé mắt tṛn xoe
ngạc nhiên:
- Em bé đang ở trong
bụng cô à?
- Chắc chắn là
như vậy rồi.
- Nó có phải là một
đứa bé ngoan không cô? - Cậu bé hỏi tiếp.
- Ồ, dĩ nhiên
rồi, cháu ạ.
Cậu bé lại càng
ngạc nhiên hơn:
- Thế th́ tại sao
cô lại nuốt nó vào bụng???
04. Bố và con
Một hướng
dẫn viên du lịch đi đến đâu khi giới
thiệu với khách anh ta cũng không quên kể về
bố của ḿnh.
- Thưa quư ông, quư bà,
đây là cung văn hóa do bố tôi là kiến trúc sư
thiết kế... Đây là toà nhà quốc hội, cũng là
công tŕnh của bố tôi...
Khi đến biển
chết, hướng dẫn viên nói tiếp: Thưa quư ông,
quư bà, chúng ta đă tới biển chết, biển này...
- Chúng tôi biết
rồi - một du khách ngắt lời - biển này là do
bố anh đánh chết chứ ǵ?
05. Quan điểm của trẻ em
Tom, 7 tuổi, quỳ
một gối xuống trước mặt Anna, cậu nói:
“Hỡi người đẹp của ḷng tôi, xin nàng hăy
lấy tôi khi chúng ta tṛn 18 tuổi!”. Rất lịch sự,
Anna, 6 tuổi, trả lời: “Thưa ông, dù rất cảm
động trước đề nghị của ông, tôi
cũng xin phép được từ chối. Gia đ́nh tôi
có truyền thống lấy người cùng họ. Chẳng
hạn, chú tôi lấy mợ tôi, bố tôi lấy mẹ tôi,
bác trai tôi lấy bác gái tôi...”
Bob đang chơi th́
chẳng may va đầu vào bệ cửa sổ, khóc toáng
lên. Mary chị của cậu chạy ra, xem xét vết
thương rồi nói: “Không sao đâu, chị sẽ
lấy búa đập vào cái bướu ấy, nó sẽ
bằng phẳng trở lại ngay!”.
07.
Ngoan đạo
Cậu con trai kể
với mẹ:
- Các thày hỏi con trong
cuộc thi vấn đáp hồi sáng rất ngoan
đạo.
- Sao con biết?
- V́ con trả lời
câu nào cũng thấy các thày ngửa mặt lên trời kêu:
"Lạy Chúa"!
08. Cách có tiền ăn kem
Cậu bé nói với
bạn của bố:
- Cháu cảm ơn chú
đă tặng cho cháu chiếc kèn nhân dịp Noel. Nhờ nó
mà cháu có tiền ăn kem đấy chú ạ...
- Cháu thổi kèn
giỏi đến thế cơ à?
- Không ạ. Chẳng
qua là bố cháu cho cháu mỗi tuần 10.000 đồng
để cháu đừng thổi nữa!
09. Cô mới làm bố khổ
Cô giáo bảo Tèo: Em
lười học th́ chỉ làm khổ bố mẹ thôi.
- Thưa cô, nhưng
bố em lại bảo, chính cô mới làm bố khổ,
phải suy tư nhiều, và thỉnh thoảng c̣n mất
ngủ nữa.
- Thật vậy sao, -
mắt cô giáo sáng lên - Em thử nói rơ hơn xem nào?
- Th́ cô cho nhiều bài
tập về nhà quá, bố em không làm xuể.
10. Nhạc trưởng đe doạ
Chú bé lần đầu
tiên được tới nhà hát opera, chú ghé sát tai ông
nội hỏi:
- Ông ơi, cái ông
đứng quay lưng vào khán giả là ai thế?
- Nhạc trưởng.
- Tại sao ông ấy
lại lấy cái que chỉ vào mặt bà mặc váy dài
để đe doạ?
- Đâu nào, ông ấy có
doạ ai đâu nào?
- Lạ nhỉ, thế
tại sao bà ấy lại hét tướng lên thế kia?
NHẬT
KƯ TRUYỀN GIÁO
Trích trong “Nhật kư truyền
giáo”
Biên soạn :
Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU
Cái Rắn, ngày 21.7.1996
13 giờ 30
ḿnh đi rửa mặt. Bên ngoài khuôn bông cửa sổ
thấp thoáng hai cái đầu trùm khăn rằn ri. Ḿnh
mở tung cả hai cánh cửa, giang tay đón khách.
- Chào hai bà. Hai
bà đi đâu mà sớm thế ?
- Tụi tui
đi lễ. Đi sớm để vô thăm ông cha. Ông cha
mạnh giỏi luôn rồi hả ?
- Chỉ
mới mạnh thôi, chưa thấy giỏi.
- Ông cha vui tánh
quá à !
Hai bà đă
đăng kư theo đạo từ mấy tháng rồi,
nhưng lâu lắm mới xuất hiện một lần.
Hôm nay họ đi lễ Chúa, lại c̣n đi thăm
"cha" nữa Đạo nhuần nhuyễn dữ
rồi, ḿnh mừng thầm trong bụng.
- Mưa
dữ, chắc là đủ nước làm ruộng rồi
phải không ?
- Đủ
rồi, nhưng mà không có nước xài .
- Sao vậy ?
- Có một cái khạp, dứt mưa là
hết nước liền. Ông cha cho tụi tui mỗi
đứa một cái khạp đi ?
- Tôi cũng
nghèo như các bà, làm sao có tiền mua khạp ?
- Ông cha đóng giếng cho người ta
th́ được, mà không cho tụi tui được
một cái khạp sao ?
- Ân nhân cho
giếng, tôi đóng giếng cho bà con. Đóng giếng xong
th́ hết tiền. Chưa có ân nhân nào cho tiền mua
khạp cả.
- ? !
Hai bà nh́n nhau,
trao đổi lí nhỉ, rồi đứng dậy.
- Thôi ḿnh
về chứ !
Th́ về.
Không lẽ ngồi ăn vạ ở đây sao ?
Hai bà ra về
và thôi không lễ Chúa nữa .
Buồn man mác
! Ḿnh mở sách nguyện đọc kinh trưa. Mắt th́
đọc kinh, mà ḷng th́ lo ra. Ḿnh thấy Thầy Chí Thánh
của ḿnh cũng đang buồn. Thấy dân đói, Ngài hóa
bánh ra nhiều để dân ăn no, trước khi ra
về. Họ ăn no, nhưng không ra về, mà hè nhau
tổ chức lễ tôn vương. Ngài đành bỏ
trốn, trốn lên núi để thỏ thẻ với Chúa
Cha. Ngày hôm sau Ngài vẫn c̣n buồn. Một số
người bao đ̣ từ Bétxaiđa đi Caphanaum
để t́m Ngài. Chắc là họ muốn năn nỉ xin
Ngài làm Vua. Thấy Ngài, họ vốn vả chào hỏi :
- Ủa,
Thầy về đây từ hồi nào vậy ?
- Tôi biết,
các ông t́m tôi không phải v́ một dấu lạ, mà v́ đă
được ăn no.
Thấy dân
đói, th́ cầm ḷng chẳng được. Cho dân ăn
no, th́ dân bién lịch sử cứu độ thành mưu
đồ chính trị. Biết làm thế nào bây giờ ? …
Cái Cấm, ngày 31.1.1996.
Hôm qua ḿnh
tới đây để hôm nay giao lưu với cha
Mười và các bà phước. Tất cả đều
ở những tuổi bốn mươi dạn dĩ,
từng trải và táo bạo. Cha Mười lẫm
liệt ngồi đó làm điểm khởi và điểm
tới của một ṿng tṛn mười bốn bà
phước. Mười bốn bà phước là
mười bốn sinh viên thần học ĺ lợm
muốn dành một tháng hè cho vừng tam giác Cà Mau. Họ
đến đây để làm giàu vốn liếng ngữ
học. Bấy giờ họ mới biết thế nào là
trái mắm, chang đước. Bây giờ họ mới
hiểu thế nào là nước đạp, bảnh
hết biết, đẹp dữ trời. Và bây giờ họ
mới cảm nghiệm được thế nào là
"những con chiên bơ vơ không người chăn
dắt".
Ḿnh chăm chú
theo dơi cuộc đối thoại giữa cha Mười
và chị My.
- Tôi nghe nói
vợ chồng thằng N, ham học giáo lư lắm mà. Chúng
nó quyết tâm học để hợp thức hóa hôn
phối, rồi chụp h́nh gửi về Bắc cho bố
mẹ mừng. Vậy tại sao đến khi làm phép
cưới th́ lại thiếu hai đứa nó. Chắc, nó
mắc cỡ v́ cái bầu quá lớn. Lớn th́ lớn,
chụp nửa trên th́ có sao đâu.
- Con cũng
dặn tụi nó là chụp nửa trên thôi. Nhưng lư do
tụi nó bỏ cuộc không phải v́ cái bầu. Tại
con vợ nó dị đoan. Học giáo lư cho đă rồi,
cuối cùng nghe con bạn làm tài khôn : "Mang bầu mà làm
phép cưới th́ sinh con vô duyên". Từ đó thằng
chồng khuyên như thế nào nó cũng không nghe.
Thế là công
cốc. Vui như thế rồi lại buồn đến
thế. Một nồi bún riêu thật ngon có thể làm
cả nhà cụt hứng chỉ v́ một giọt dầu
hôi vô t́nh.
Cái Rắn, ngày 4.8.1996
Một
người đàn bà từ ngoài sân đi vào, vừa đi
vừa nói oang oang :
- Kiếm
được xác vợ Tám Trọng rồi.
- Hồi nào
vậy ?
- Hồi 5
giờ 30 sáng nay xác nổi lập lờ ở khúc Rạch
Ráng. Nó mới gia nhập dự ṭng nhưng chưa rửa
tội.
- Vậy th́
chiều nay tôi sẻ làm lễ an táng cho chị ấy
tại nhà. Nhưng hỏi ư kiến thân nhân xem sao đă.
Nếu họ không đồng ư th́ thôi.
17 giờ 05
chiếc vỏ lăi của ḿnh ghé bến nhà Tám Trọng. Ḿnh
thấp vội cho chị Tám một cây nhang rồi bắt
đầu mặc áo lễ. Có một tiếng than khóc làm
ḿnh đau nhói trong tim : "Trời ơi, khổ quá
thế này th́ chịu sao nổi ?!". Phải, nỗi
đau này lớn quá. Anna Lê Thị Hà, 40 tuổi, đi
chợ Rạch Ráng để mua than cho đứa con gái
mới hạ sinh một cháu trai. Chiếc xuồng be chín
quá nhỏ và chở quá khẳm, lại phải đụng
với hai đợt sóng quá lớn giữa ḍng sông Ông
Đốc rộng mênh mông. Xuồng lật. Thằng con
trai chạy máy d́u được mẹ nó vào bờ th́
kiệt sức. Chị Tám là người quá giang đành
ngoi ngóp một ḿnh.
- Chúa ơi,
Mẹ ơi, cứu con với !
- Cứu
người ta ḱa, Một người đàn ông lên
tiếng.
- Thôi đi.
Xuồng ḿnh khẳm quá không cứu được đâu.
Chiếc xuồng chở gạo của đôi vợ
chồng nhắm mắt bỏ di, để lại một
đợt sóng mới kết thúc những tiếng kêu
cứu của người đàn bà kiệt sức.
Chị Tám ch́m xuống. Thế là hết. Ḍng sông vô t́nh, ḷng
người vô tâm ….
Lê Thị Hà có
chồng, sáu đứa con và một đứa cháu
ngoại vừa mới ra chào đời được hai
ngày. Hà và một đứa con gái 12 tuổi xin gia nhập
đạo, những mong được Chúa ban phúc lành
để lôi kéo cả gia đ́nh theo Chúa. Hà chưa
được rửa tội th́ đă gặp nạn.
Nỗi đau quá lớn lao này có thể làm cho chồng con
của Hà mắt hết niềm tin vào đạo của
Chúa. "Trời ơi, khổ quá thế này th́ chịu sao
nổi !?". Tiếng khóc ai oán ấy không hề bảo
hiệu một hy vọng nào cả, dù là hy vọng mỏng
manh nhất.
III.
CÂU CHUYỆN
TRUNG THU:
|
Chiếc lồng
đèn |
|
|
|
|
Thuở nhỏ, vào mùa Trung thu hằng
năm, dù rất bận rộn, nhưng bao giờ bố
cũng cặm cụi làm cho chúng tôi những chiếc
lồng đèn. Ngày đó, vật liệu để làm
lồng đèn cũng chỉ là những thứ "cây
nhà lá vườn" mà thôi. Hai ống tre được bố
"gia công" một cách công phu, kỹ lưỡng. Chung
quanh ống tre, bố đục những lỗ thủng
nhỏ và phủ ngoài một lớp giấy gương
màu đỏ trông rất bắt mắt. Tâm đáy
được cắt thành một ṿng tṛn tách rời
với thân, ở dưới gắn thêm những bánh xe
nhỏ. Cuối cùng, một thanh tre dài được
bố vót thật trơn láng đâm xuyên qua thân chiếc
ống tre. Chiều dài của thanh tre này ngày một
tỷ lệ thuận với thời gian trưởng
thành của chúng tôi. Vậy là anh em tôi có được
những chiếc "xe lồng đèn" xinh xắn
khiến trẻ con trong xóm nghệch mặt ra mà ganh
tị. Ngày ấy, chúng tôi không biết bố đă làm
thế nào mà khi đẩy, ánh sáng của ngọn nến
hắt xuống đường tạo thành những hoa
văn rất đẹp mắt. Đấy là bí mật
tuyệt diệu mà bố giữ kín cho đến tận
bây giờ. Khi ánh trắng huyền ảo từ
chị Hằng tỏa khắp xóm, anh em tôi mỗi
đứa một chiếc lồng đèn đẩy
đi khắp xóm. Cứ mỗi lần cây nến bị
gió thổi tắt, chúng tôi lại le te đẩy
"xe" về nhà để bố mồi lửa. Bao
giờ cũng vậy, chưa về đến nhà đă
thấy bố mang theo hộp diêm trên tay chạy ra đón
chúng tôi. Bố giữ hộp diêm trong túi, ông sợ chúng
tôi tự quẹt phỏng tay. Ánh diêm cháy lên từ bàn tay
to bè của bố làm chúng tôi liên tưởng những
ngọn nến của chúng tôi bao giờ cũng sáng
hơn cả ánh trăng rằm ! Bây giờ, cứ đến mùa Trung thu,
tại các quầy lồng đèn treo lủng lẳng ngoài
phố, có rất nhiều người vội vă dừng
xe, chụp ngay một món bất kỳ, trả tiền
rồi nhảy lên xe, rồ ga mất hút. Những
chiếc lồng đèn được ra đời theo
một quy tŕnh sản xuất hiện đại dễ
làm thỏa măn những bậc cha mẹ suốt ngày vùi
đầu lo toan chuyện áo cơm. Chẳng ai có
đủ thời gian, sức lực và ḷng kiên nhẫn
ngồi cắt dán từng thứ cỏn con để làm
một món đồ "cái thời thơ ấu"
ấy cho con ḿnh chơi... Những chiếc lồng đèn bằng
nhựa, lắp pin hắt ra một thứ ánh sáng không
thể nào so được với sự mănh liệt và
huyền ảo như ngọn lửa từ que diêm bố
tôi đốt trên ngọn nến. Lắm khi trong cuộc
sống ồn ào, nhiều người quên mất cái
cảm giác nóng bỏng bùng lên mạnh mẽ mà lại
chấp nhận những cái nhờ nhờ, nhạt nḥa vô
nghĩa. Sự chấp nhận ấy dần dần làm
thiểu năng cảm giác. Chị Hằng ơi, trong
đêm Trung thu, thiếu những ngọn nến ấm áp
lung linh được thắp bởi t́nh yêu thương
hẳn chị cũng cảm thấy buồn và lạnh
lắm... |
IV.
HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH
CÔNG:
Theo
bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí
cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN
VĂN DIỄM
PHẦN THỨ NĂM
CHƯƠNG 15 : BẢO
HIỂM THÁI ĐỘ
Là
người lành mạnh và cầu tiến, khao khát sống
trường thọ, hạnh phúc, hữu ích, phong phú, vui
tươi và xứng đáng, tôi đồng ư lănh nhận
mọi niềm vui và lợi ích của bản HỢP
ĐỒNG BẢO HIỂM SUỐT ĐỜI để
loại trừ bệnh suy nghĩ tiêu cực và xơ
cứng tinh thần này.
Là
người trưởng thành và có trách nhiệm, muốn
sống tới cùng nên tôi hiểu rằng muốn nhận
lănh các lợi lộc, tôi phải "sẵn ḷng đóng bảo hiểm" bằng cách
chấp nhận mọi cơ hội và trách nhiệm là
phần không thể thiếu của bản HỢP
ĐỒNG này.
V́ ư thức
rằng người hoài nghi và chỉ trích không
được an toàn, hạnh phúc hoặc được
thừa nhận ở đời, và niềm tin là nền
tảng của hạnh phúc nên tôi tin tưởng kư tên
dưới đây để bảo đảm rằng tôi
sẽ chấp hành mọi thủ tục mà ông Zig Ziglar
đề ra hầu được hưởng trọn
vẹn mọi lợi lộc mà cuốn sách này đề
cập đến.
Tin
tưởng, cậy trông và yêu mến.
Kư tên
Ngày ….
Tôi xin
đảm bảo giá trị pháp lư của bản hợp
đồng này nếu bạn tuân thủ đúng như chúng
tôi đề nghị. Nó sẽ mang lại hiệu quả
của bất luận tuổi tác, tôn giáo, giới tính,
chiều cao hay mầu da của bạn.
Zig Ziglar
Bạn
đă kư hợp đồng rồi đấy nhé !
Thú thực
với bạn, khi nêu lên các hứa hẹp trên, tôi đă quên
nói một điều ( Xin bạn đọc thật
chậm, cỡ hai mươi chữ một phút cho
đến hết đoạn ). Đọc đến
đây, bạn nghĩ ngay đến điều ǵ ?
Nếu bạn nghĩ đại khái rằng : "Biết
ngay mà, thế nào chả có bẫy !" th́ tôi năn nỉ
bạn hăy thận trọng theo dơi thật kỹ từng
phần của công thức v́ bạn cần một thứ
mà công thức này có thể thoả măn.
Có say mê
bất cứ môn nào chẳng bạn như đời
sống, công việc, thể thao, đất nước
..bạn mới cố công t́m hiểu, thâu lượm thông
tin, kiến thức về môn đó. Thói thường ở
đời
VÔ TRI TH̀ BẤT MỘ. T́m
hiểu thêm về tỉnh thành mới, về người
láng giềng hoặc môn
thể thao mà con cái bạn mê thích mới chỉ là khởi
điểm, bạn c̣n phải t́m hiểu cách thế
để
có thể phát triển niềm mê
say đối với mọi thứ mà cuộc đời
cống hiến cho bạn nữa. Từ lâu nay, các nhà tâm lư
đă biết rằng cứ say mê làm việc rồi bạn
sẽ say mê công việc lúc nào không biết. HĂY THỦ GIỮ MỘT NÉT,
MỘT ĐẶC TÍNH NÀO ĐÓ TH̀ RỒI BẠN SẼ
THỦ ĐẮC NÉT ĐÓ, ĐẶC TÍNH ĐÓ.
Bạn hăy dung nạp nó và nó sẽ dung nạp bạn.
Công thức
này không chỉ giúp bạn phát triển ngay niềm mê say và
thái độ tinh thần đúng đắn mà c̣n "động viên" bạn
suốt ngày đêm nữa. Kết quả là bạn lúc nào
cũng thỏa nguyện, linh động hăng say và
sẵn sàng đến độ có thể nhân hiệu
năng bạn lên gấp nhiều lần.
Tới
đây xin phép bạn cho tôi được nói kỹ hơn
đến điều mới nói phớt qua ở trên.
Sự hăng say sẽ trở nên một lối sống và
đến lúc đó th́ khó mà chỉ hăng say về
một phương diện. Khi hăng say gieo văi, bạn
sẽ cảm thấy thích thú, để ư đến
nhiều điều tốt lành và thực hiện
được nhiều điều đến độ
có thể gặp nhiều may mắn. Trong các vấn đề
tài chánh nữa. Việc tốt và người tốt
sẽ luôn đến với bạn và bạn sẽ
phấn khởi hơn, thành công trọn vẹn hơn.
Không
những bạn sẽ thu được lợi lộc
đáng kể có khi ngay ngày đầu tiên, mà bạn bè,
đồng nghiệp, bà con hoặc người dưng
nước lă, cũng hưởng lợi nữa. Tôi
biết ḿnh có hơi cường điệu một chút,
nhưng tôi nói có sách mách có chứng hẳn hoi đấy
bạn ạ.
V.
T̀NH
YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(An Giang
số 1372, ngày 15/10/1997, trang 9)
HĂY
GIỮ LẤY T̀NH YÊU
Những
cử chỉ và ngôn ngữ biểu hiện t́nh yêu
thường được các đôi lứa sử
dụng nhiều ở giai đoạn tiền hôn nhân. Khi
đă kết hôn, theo thời gian, cuộc sống bộn
bề công việc và trách nhiệm khiến người ta
quên đi những điều đẹp đẽ đó
và không ít đôi vợ chồng đă than văn: "Ôi! Cuộc sống sao mà tẻ
nhạt đến thế".
Nhà
tâm lư Leon Buscaglia (Mỹ), tác giả quyển Sinh ra
để yêu đă đưa ra một số gợi ư
để cuộc sống lứa đôi luôn như ngày
đầu:
.Tạo sự ngạc nhiên cho người
hôn phối:
Chẳng
hạn, khi chuẩn bị bữa ăn trưa cho chồng
ở cơ quan, nàng đă kẹp một mảnh giấy
vào giữa miếng bánh sandwiche với ḍng chữ: "Em
yêu anh". Vài ngày sau đó nàng phát hiện một gói quà
thắt nơ thật đẹp ở giỏ xe, bên trong là
hộp chocolate, món ăn khoái khẩu của nàng. Họ
đă nhận và gởi những thông điệp t́nh yêu cho
nhau.
. Bắt cóc:
Người
chồng bí mật gói quần áo của vợ, sắp
đặt một chuyến đi xa ngắn ngày, rồi
đến đón vợ vào lúc tan sở buổi chiều
với chiếc taxi đưa nàng đến một khách sạn
xa nhà. Họ đă trải qua một tối thơ mộng
bên nhau. Những thời gian chuyển tiếp như
thế giúp họ giữ cho cuộc sống vợ
chồng trở nên mới mẻ.
. Ôn lại quá khứ:
Những
kỷ niệm chung góp lại sẽ nhen nhúm cảm giác yêu
đương. Có thể bằng lời chẳng hạn:
"Em có nhớ trận mưa to lúc ḿnh mới lấy nhau
không, sấm sét dữ dội bên ngoài c̣n em co rút lại bên
anh cạnh ḷ sưởi". Có thể giở quyển
album cũ, những kỷ niệm quư báu đều c̣n
ở đấy.
. Hăy lấy giấy bút và làm thử bài
tập này:
"Em
muốn anh làm cho em..." (người vợ) và "Anh
sẽ làm cho em..." (người chồng), rồi ghi
những công việc đơn giản như: ủi
quần áo, thay nước b́nh hoa...
Hăy
giữ lấy và khơi dậy ngọn lửa yêu
thương trong suốt cuộc sống lứa đôi,
nhớ nhé!
Nguyễn Gia Khánh (Theo Reader's
Digest).
VI.CHUYỆN PHIẾM :
Những bài tập làm
văn... dựng tóc gáy
"Nhà
em có một con gà. Buổi sáng thức dậy, nó nhảy
từ dưới đất lên nóc chuồng, rồi
lại nhảy lên đống củi, vỗ cánh và gáy
ầm ĩ. Tức ḿnh, em ném nó què chân".
Đây
chỉ là một trong những "áng văn"
độc đáo mà tôi đă gặp trong quá tŕnh dạy
học. Có lẽ em này chuyên đọc những truyện
tranh kiểu như: "Đấm! Đá! Hự !
Bụp!..." và đă áp dụng khá nhuần
nhuyễn khi làm bài văn "Tả con gà nhà em".
C̣n
đây là bài văn "Tả sinh hoạt
một buổi tối ở gia đ́nh em":
"Ăn
cơm xong, bố em ngồi uống nước, mẹ em
th́ rửa bát, c̣n chúng em cất xoong nồi. Bỗng
điện phụt tắt. Bố em bảo: 'Thôi, hôm nay
lại mất điện, cả nhà ḿnh đi ngủ
sớm!'". (Có khả năng nhà học sinh này
ở khu vực hay bị ông điện cắt đột
xuất).
Một
học sinh giỏi toán của lớp, bố mẹ
suốt ngày bắt "làm toán", th́ tả cô
giáo: "Chiều dài của cô giáo em là..., chiều rộng
của cô giáo em là...". (Xin lỗi, tôi không thể
tiết lộ (...) được).
Khi
cô giáo ra đề bài: "Tưởng tượng
ḿnh là Thánh Gióng lên tâu với Ngọc Hoàng những việc
ḿnh đă làm dưới trần gian", có em
đă viết: "Lên đến cổng
trời, ta gặp ngay ông Thiên Lôi, ông ấy cười khà
khà vỗ vai ta và rủ ta vào nhà ông ấy làm vài chén
rượu cho đă". Chao ôi! Sự
tưởng tượng này rất có thể bắt
nguồn từ thực tế em được chứng
kiến các cuộc nhậu triền miên ở xung quanh.
Một
học sinh mê truyện trinh thám th́ tả tiết học
trong lớp như thế này: "... Cô giáo em đang
giảng bài, bỗng nhiên có tiếng gơ cửa như làm ám
hiệu: Cạch... cạch... cạch. Và sau làn kính mờ là
một bóng đen đứng lặng im. Cô giáo em rón rén ra
mở cửa, cả lớp im lặng hồi hộp...
Trời! Th́ ra là bác hội trưởng hội phụ huynh
của lớp...".
Với
đề bài "Em hăy tả bà nội thân yêu trong gia
đ́nh em", một học sinh "tả thực"
như sau: "... Bà nội em rất hiền. Mắt bà
một mí nh́n sụp xuống. Bà khoái ăn trầu, ngày nào
cũng ăn, nhổ ra cái nước đỏ ḷm. Bà
rất thích đánh em v́ em hay trốn ngủ trưa. Cái roi
bà giấu sau cánh cửa. Bà sai em đi mua cho bà ly chè
sương sa, bánh lọt. Vừa đi em vừa húp
bớt lớp nước dừa ở trên v́ nó béo lắm.
Về nhà nh́n ly nước, bà sai em ra xin thêm nước
dừa và chê bà bán hàng hà tiện nước dừa. Em
đâu có dám xin thêm. Bà em rất cao. Thân bà cao bảy
thước. Gần nhà em có mấy cái cô bán bia ôm, buổi
trưa hay la lối, cười giỡn om ṣm với
mấy cái ông lạ hoắc ở đâu tới. Bà tức
lắm, chống nạnh chửi qua. Mấy cô thấy bà
cao lớn, không dám chửi lại".
Ca
dao, tục ngữ vốn là những thứ rất thân
thuộc với người Việt từ nhỏ. Thế
mà học sinh, sinh viên của chúng ta cũng có những
kiến giải rất lư thú. Một nữ sinh giải
thích câu tục ngữ "Giặc đến nhà, đàn bà
cũng đánh" như thế này: "Câu tục ngữ
nói lên sự dă man của bọn giặc cướp, khi
đă tràn vào làng mạc, nhà cửa th́ không cứ đàn ông,
mà cả đàn bà, trẻ em chúng cũng đánh đập,
hành hạ...". Hay như câu "Một con ngựa
đau, cả tàu bỏ cỏ" có người giải
thích một cách đầy "sáng tạo": "Câu
tục ngữ cho thấy sự thông minh của loài
ngựa, chúng thấy có một con bị đau là cả
bọn bỏ ăn ngay, để đề pḥng bệnh
lây lan qua đường tiêu hoá".
Thế
mới biết, có rất nhiều yếu tố tác
động đến việc học văn của
học sinh, để chúng ta đă và đang
được thưởng thức những bài văn, câu
văn... dựng tóc gáy.
(Tuổi
Trẻ Cười)
GÓP GIÓ
Chiếc nhẫn tôi thực sự cần.
- Viên kim
cương của cậu đẹp quá! – Janet thốt lên
khhi nh́n thấy chiếc nhẫn của tôi- Đẹp ghê gớm!
- Cảm ơn cậu – Tôi nói, rồi
“tự thú” – nhưng đó không phải là kim
cương thật đâu, chỉ là đá riziconi làm giả
thôi!
Janet tṛn mắt:
- Thật thế không? Tớ
đảm bảo không ai phân biệt được
đâu!
Tôi luôn thích sưu tập
những đồ trang sức dễ thương, nhất
là đồ làm giả, và khi mọi người tưởng
đó là đồ thật, tôi thấy rất thú vị.
Janet nh́n chăm chăm vào “viên kim
cương” to và lấp lánh của tôi:
- Tớ chưa bao giờ có thứ
ǵ như thế - Cô ấy thở dài và nh́n xuống tay ḿnh.
Janet và chồng cô
không thể mua được những thứ đồ dù
chỉ hơi đắt tiền một chút. Họ sống
ở phố dưới và có bốn con trai. Cả
hai vợ chồng Janet làm việc rất vất vả
nhưng cũng chỉ đủ sống.
Ư nghĩ về việc
tặng chiếc nhẫn của ḿnh cho Janet đến với
tôi ngay lúc đó. Buổi tối về
nhà, tôi tháo ngay chiếc nhẫn ra. Dù đó chỉ là một
chiếc nhẫn bằng đá ziriconi giả kim
cương, đó vẫn là chiếc nhẫn tôi thích nhất
và thường đeo nó bên cạnh ngón tay đeo nhẫn
cưới. Nghĩ đến việc gơ cửa
nhà Janet và tặng cô ấy cái nhẫn mà cô ấy vừa
khen, tôi thấy ḿnh hơi… ḱ cục. Tôi cứ cân nhắc
suốt cả tuần, cuối cùng đi đến quyết
định, nếu tôi gơ cửa nhà Janet mà cô ấy không có ở
nhà tức là tôi không nên tặng cho cô ấy nữa và không cần
băn khoăn về điều đó nữa.
Sáng hôm sau, tôi đặt chiếc
nhẫn trong một chiếc hộp màu xanh, gói cẩn thận
rồi đem sang nhà Janet. Có thể cô ấy
nghĩ tôi bị điên. Hàng xóm kiểu
ǵ mà đi tặng nhau cái nhẫn giả cơ chứ.
Mà tôi cũng không thân với cô ấy lắm kia
mà.
Vài lần, tôi định quay về
nhà, nhưng với ư nghĩ rằng “chắc ǵ cô ấy có ở
nhà, Janet hay đi vắng lắm!”, cuối
cùng, tôi cũng đă đứng trước cửa nhà
Janet. Tôi gơ cửa, khẽ và ngập ngừng.
Không ai ra mở. Lần gơ nữa.
Không ai ra mở.
Thật sự lúc
đó tôi thấy nhẹ nhơm hơn. Có thể Janet
đi đâu đó rồi và tôi không phải băn khoăn
về việc tặng Janet chiếc nhẫn nữa. Ngay khi
tôi chuẩn bị quay đi, tôi nghe tiếng mở cửa
bất ngờ và tiếng Janet: “Xin chào!”.
- Chào Janet – Tôi cảm thấy bất
ổn kinh khủng, nhưng vẫn đưa cho Janet chiếc
hộp- Tặng cậu.
Janet mở chiếc
hộp và ngay lập tức nhận ra đó là cái ǵ.
Cô ấy ngạc nhiên đến mức lặng đi trong
một phút rồi đưa lại chiếc hộp cho tôi:
- Tớ không nhận đâu… Thế
này là quá nhiều…
Tôi ấn chiếc hộp vào tay Janet:
- Tớ quư cậu và luôn luôn
như thế. Tớ muốn cậu giữ
nó.
Tôi chưa bao giờ
thấy vui hơn lúc này, khi Janet nh́n chằm chằm vào chiếc
nhẫn với ánh mắt chưa hết ngạc nhiên.
Cuối cùng, Janet nói nhanh:
- Nếu có bao giờ cậu thay
đổi quyết định th́ cứ nói với tớ
nhé. Tớ sẽ trả nó lại cho cậu!
Chiếc nhẫn hơi nhỏ
so với tay của Janet nên tôi chỉ cho
cô ấy một hiệu kim hoàn để chỉnh lại.
Tôi biết hiệu kim hoàn đó, giá cả
rất phải chăng.
Tôi nghĩ câu chuyện đến
đây là kết thúc, nhưng khoảng hai tuần sau, khi qua
nhà Janet, tôi thấy cô ấy chạy vụt ra:
- Tớ có món quà cho cậu- Cô ấy
vừa nói vừa cười rồi đưa ra một
chiếc hộp.
- Janet, cậu không cần phải
làm như thế!
- Cậu cứ mở ra đi! –
Janet cười với vẻ bí mật.
Trong chiếc hộp là chiếc
nhẫn giả kim cương của
tôi. Lần này đến lượt tôi ngạc
nhiên, hơi thất vọng v́ Janet không muốn giữ nó.
- Tớ đă tới hiệu kim hoàn đó để chỉnh lại chiếc
nhẫn – Janet giải thích – Nhưng người ở hiệu
kim hoàn nói rằng nếu nới rộng nó ra th́ nó sẽ bớt
đẹp đi rất nhiều.
Và Janet kể câu
chuyện của cô ấy cho tôi nghe. Đă
hàng năm trời, cô ấy có một chiếc nhẫn
đặt trong ngăn kéo. Đó là chiếc nhẫn kim cương của mẹ cô để lại,
nhưng viên kim cương đă rơi mất. Janet chưa bao giờ được đeo chiếc
nhẫn. Năm nào cũng vậy, cứ
vào ngày mẹ cô mất, cô lại mở ngăn kéo t́m chiếc
nhẫn rồi lại cất nó đi. Các hiệu kim hoàn đều nói để thay viên kim
cương th́ phải cần hàng ngàn đôla và Janet sẽ
không bao giờ có đủ tiền để làm việc
đó. Cô đă không c̣n hy vọng có thể
đeo chiếc nhẫn của mẹ. Nhưng khi cầm
chiếc nhẫn của tôi đến hiệu kim hoàn mà tôi chỉ, người ta đă nói rằng
để thay một viên đá ziriconi giả kim
cương th́ chỉ tốn chưa đến 100 đôla…
Janet giơ tay
cho tôi xem. Chiếc nhẫn của cô ấy lấp lánh và
đúng như cô ấy từng nói không ai có thể phân biệt
được đó là đá ziriconi hay kim
cương thật.
- Đây là lần
đầu tiên kể từ ngày mẹ tớ mất, tớ
được đeo chiếc nhẫn mẹ tặng - Giọng
Janet như sắp khóc - Tớ cảm ơn món quà của cậu.
Cậu đă làm được hơn những
ǵ cậu nghĩ. Cậu hăy giữ lấy
chiếc nhẫn của cậu v́ chiếc nhẫn của
mẹ tớ mới là thứ tớ thực sự muốn
đeo.
Tôi cầm chiếc
nhẫn của ḿnh về nhà. Tôi nhận
ra rằng có những kế hoạch của cuộc sống
mà bạn không bao giờ ngờ trước được
kết quả khi bạn chưa bắt đầu. Chỉ cần bạn cho đi bằng một niềm
tin.
Cuộc vận
động của Susie
Thomas R. Overton
Làm bố mẹ, chúng ta thường học
được nhiều điều nơi con cái cũng
như chúng học được từ chúng ta. Bọn trẻ
gợi cho ta nghĩ về cái thời hoa mộng đầy
ắp những ư
tưởng và hy vọng, cái thời mà những
cay đắng của cuộc đời chưa dạy cho
chúng ta biết nghi ngờ chính ḿnh mỗi khi gặp phải
khó khăn và trở ngại.
Con gái Susie của
tôi đang học lớp 5 khi con bé học được
bài học đầu đời về cuộc sống, cái chết và ḷng trắc
ẩn. Jeff, cậu bạn học của nó, bị chứng
bệnh bạch
cầu. Cậu bé rất yếu và rụng cả
tóc, phải thường xuyên nghỉ học. Trong khi một
số bạn
bè tránh xa, chế giễu hoặc nhạo báng Jeff, Susie lại
quan tâm chăm sóc thằng bé và
hai đứa trở thành đôi bạn thân thiết.
Trong suốt
thời kỳ căn bệnh của Jeff thuyên giảm, Susie
và Jeff thường ở bên nhau, chơi đùa, học
chung và chuyện tṛ. Chúng tham gia cả những cuộc chạy
đua tiếp
sức của lớp 5K. Ha đứa chúng chẳng chịu
rời nhau bao ǵơ.
V́ thế,
quả là một cú sốc khủng khiếp đối với
con bé Susie nhà tôi khi chứng kiến bệnh bạch cầu
bộc phát và quật ngă người bạn thân thiết nhất
của nó. Đó
cũng là lúc cô con gái phi thường của tôi
thể hiện hết khả năng sáng tạo và sức mạnh ư chí của nó. Điều
ấy đă dạy cho chúng tôi biết thế nào là quyền
năng của
ḷng tin.
Susie muốn làm một điều ǵ đó gợi cho
mọi người nhớ về Jeff. V́ lúc c̣n khoẻ mạnh
Jeff rất yêu thích môn chạy đua, Susie nảy ra ư định
tổ chức một cuộc chạy đua tưởng niệm Jeff
Castro nhân danh hiệp hội những người bị bệnh
bạch cầu. Khi
Susie bày tỏ với chúng tôi ư nghĩ này, chúng tôi
rất tự hào và xúc động nhưng cũng rất e dè. Chúng tôi biết
Susie không có một chút khái niệm ǵ về tầm quan trọng của
một công việc như thế, con bé cũng chẳng có
kinh nghiệm hay hiểu biết
ǵ để tổ chức chương tŕnh ấy. Thực
ra, chúng tôi cũng không biết làm cách nào để vận động
một quĩ hỗ trợ. V́ vậy, chúng tôi chỉ biết
lắng nghe rồi gác câu chuyện sang một bên. Chúng
tôi thực sự không ngờ rằng Susie vẫn tiếp tục
nỗ lực thực
hiện ư định của ḿnh cho đến khi t́m
được người có khả năng giúp đỡ
nó.
Không nói trước cho chúng tôi biết, Susie t́m đến
các thầy cô. Cũng như chúng tôi, họ đă khen
ngợi ư tưởng của con bé và cố gắng giải
thích cho Susie rơ v́ sao khó ḷng thực hiện ư tưởng
như thế. Bên cạnh thời gian và công sức phải
bỏ ra, các thầy cô đă giảng giải với con bé
Susie nhà tôi,con bé cần phải liên hệ
và thuyết phục được những người
thích hợp cũng như phải vận động cho
được một số tiền tài trợ rất lớn.
Họ đề nghị với Susie một số
chương tŕnh đơn giản hơn. Susie chỉ lắng
nghe, không nói ǵ và tiếp tục làm theo
cách riêng của ḿnh.
Bạn có thể
h́nh dung được nỗi kinh ngạc của gia
đ́nh chúng tôi, khi mà chỉ độ hai tuần sau chúng
tôi bắt đầu nhận được những cú
điện thoại ở nhà từ Pepsi – Cola, Coors và nhiều
công ty tiếng tăm khác hỏi t́m gặp Susie. Con bé đă
liên hệ với các công ty này để xin tài trợ một
cuộc đua, và họ muốn được biết
thêm chi tiết
về chương tŕnh tổ chức của cuộc
đua ấy. Từ thời điểm
đó, chúng tôi hiểu rằng cô con gái của ḿnh quyết
tâm thực hiện ước mơ của nó và chúng tôi
không thể nào làm ngơ được – một cuộc chạy
đua sẽ phải được tổ chức và chúng
tôi sẽ tích cực hỗ trợ con ḿnh.
Sau nhiều tháng trời hoạch định, phối
hợp và vận động gây quĩ, cuộc chạy
đua Jeff Castro của hiệp hội những bệnh nhân
bệnh bạch cầu đă được tổ chức. Liệu chương tŕnh ấy có thành công không?
Bạn hăy thử đặt cược đi! Chúng tôi
đă vận động được hơn 20.000
đô-la, phân nữa số tiền này được dùng
để thanh toán các chi phí tổ chức, và một chi phiếu
10.000 đô-la được hân hạnh trao cho hiệp hội
các bệnh nhân bệnh bạch cầu. Tất cả
được bắt đầu từ một khát vọng
được thể hiện t́nh thương của một
bé gái dành cho đứa bạn trai, một khát vọng
đă đựoc nung nấu bằng ư chí và lập trường
kiên định mà không ai có thể lay chuyển
được.
Gửi
tuổi dậy th́
Đôi khi bạn cảm thấy cô
đơn
Đôi khi thấy tủi thân
Dường như không ai hiểu bạn
Và bạn khóc
Bạn thân mến, hăy để tôi nói với
bạn Có ít nhất hai người trên đời này yêu quư
bạn đến mức sẵn sàng hy sinh v́ bạn Có ít nhất
15 người yêu quư bạn theo cách này
hay cách khác
Lư do duy nhất khiến ai đó ghét bạn
là bởi v́ họ muốn giống bạn Nụ cười
của bạn có thể đem niềm vui đến với
bất cứ ai, ngay cả khi họ không thích bạn
Hàng đêm, có vài người nghĩ
đến bạn trước khi ch́m vào giấc ngủ Bạn
là cả thế gian với một số người khác Bạn
là người đặc biệt, người duy nhất
Và nếu không v́ bạn, một vài
người sẽ không thiết sống nữa Một vài
người mà thậm chí bạn không biết đến sự
tồn tại của họ, họ cũng yêu quư bạn
Khi bạn mắc một lỗi lầm nghiêm trọng, có thể
bạn sẽ nhận được một vài điều
hay từ nó Khi bạn nghĩ rằng cả thế giới
quay lưng lại với bạn, hăy nh́n lại, có phải
chính bạn đang quay lưng với thế giới Khi bạn
nghĩ rằng ḿnh không có cơ hội để có được
những điều bạn mong muốn, chắc chắn bạn
sẽ không đạt được nó. Nhưng nếu bạn
tin tưởng, sớm muộn ǵ bạn cũng biến nó
thành hiện thực
Hăy luôn nhớ về những lời khen
tặng, quên đi những lời nhận xét ác ư Hăy luôn nói
với mọi người rằng bạn cảm thấy
thế nào về họ, bạn sẽ cảm thấy vui
hơn khi thấy họ biết được điều
này
Nếu bạn có những người bạn
tuyệt vời, hăy dành thời gian để cho họ biết
rằng bạn hạnh phúc thế nào khi có họ ở bên…
Công việc
của một y tá
- Này, cô y
tá!
Đang
đi tắt qua khu đo điện tâm đồ sau một
ngày mệt mỏi tại khoa hồi sức cấp cứu,
tôi không c̣n hơi sức đâu để đứng lại.
Vả lại bệnh nhân ở khu này đâu
phải là phân sự của tôi.
- Này, cô
ơi, cô tóc vàng ơi!
Tôi dừng lại và nh́n quanh. Không
y tá nào xung quanh trừ tôi ra. Tôi bước
lại gần pḥng 254, nơi tiếng nói phát ra, và hé cửa.
Đó là một người đàn ông lớn
tuổi. Ông mỉm cười và nói trước khi
tôi cất tiếng:
- Cô có c̣n
nhớ tôi không? Cô đă từng là y tá của tôi hồi tôi
c̣n ở tầng 4 ấy!
- Xin lỗi
ông, nhưng tôi làm việc ở pḥng cấp cứu. Có lẽ
ông nhầm tôi với ai khác chăng?- Tôi
mỉm cười chào người đàn ông và định
đóng cửa đi tiếp nhưng ngay lập tức, ông
cất giọng oang oang
- Khoan, chờ
chút đă- Ông bẻ ngón tay khi đang cố
gắng nhớ lại- Tên cô là… Ôi… Để
tôi nhớ lại xem nào.
Tôi quay lại. Người đàn ông nh́n lên
trần nhà đăm chiêu và vài giây sau, ông cười vang,
quay lại nh́n tôi:
- Tên là
Jackie. Đúng rồi, tóc vàng và hôm đó cô thắt
bím tóc lại.
Tôi sững sờ. Tôi nghĩ ḿnh chưa gặp
người đàn ông này bao giờ và khi nh́n xuống ngực
áo, rơ ràng tôi đă cất bảng tên. Làm sao
người đàn ông có thể biết được tên
tôi nhỉ? Nh́n kỹ hơn, tôi vẫn
chưa nhớ ra ông là ai. Tóc hơi
xoăn, màu muối tiêu. Ông có đôi mắt sáng, xanh. “Ḿnh đă gặp ông ta ở đâu nhỉ?”-
tôi băn khoăn.
- Xin lỗi
ông, tôi chưa bao giờ làm việc ở tầng 4 và rất
tiếc, tôi vẫn không thể nhớ ra ông là ai.
- Không sao
Jackie ạ! Tôi rất vui khi gặp lại cô.
Ba tuần trước, cô đă dùng bàn sốc điện
nhiều lần để ngăn tim tôi
ngừng đập. Tôi c̣n lờ mờ nghe thấy
cô gọi mọi người và yêu cầu họ chuẩn bị
thuốc, thậm chí chuẩn bị mổ. Lần gây sốc cuối cùng, cô đă giật tôi
trở lại với cuộc sống này.
Tôi đột nhiên mang máng nhớ ra mọi thứ.
Tôi đă vào pḥng ông ta chỉ v́ để quên
quyển sổ giao ca và thấy ông ta đột nhiên cứng
đờ, mặt tái đi c̣n đồng tử nở rộng.
Lúc đó tính mạng của ông chỉ c̣n tính
từng giây.
- Nhưng
ai đă nói với ông rằng tôi đă ở đó và làm sao
ông biết tên tôi?- Sự ngạc nhiên kéo
tôi lại gần ông hơn.
Người đàn ông cười lớn. Ông lại nh́n lên trần nhà.
- Không ai cả,
Jackie ạ! Lúc đó tôi đang nh́n cô từ
trên trền nhà. Thật đấy.
Lúc đầu tôi chỉ nh́n thấy mái tóc thắt bím của
cô, sau đó khi cô quay lên nh́n bảng điện tâm đồ,
tôi đă nh́n thấy gương mặt của cô và đọc
cả bảng tên cô nữa- Ông nh́n tôi, ông không cười nữa
nhưng tôi biết ông đang cố gắng kiềm chế
những cảm xúc bên trong- Tôi muốn nói rằng tôi rất
biết ơn! Cảm ơn cô nhiều lắm…
Không hiểu
sao, tôi tin vào câu chuyện của người đàn ông này,
tin vào nụ cười của ông và niềm vui sống mà
ông đang tận hưởng sau những giây ohút cận kề
cái chết. Đó cũng là ngày mà tôi định nghỉ ở
khoa hồi sức cấp cứu và chuyển sang một
khoa khác v́ áp lực công việc rất lớn mà
lương th́ chẳng bao nhiêu. Nhưng câu
chuyện của người đàn ông không quen đă giữ
tôi ở lại. Dù công việc vẫn nặng
nhọc, dù lương bổng vẫn ít, nhưng tôi đă
t́m thấy ư nghĩa trong công việc của ḿnh.
Jacqueline
Zabresky
Cách
Nh́n Mới Về Cuộc Sống
Khi tôi bắt đầu tập đạp xe
đạp
cách đây vài năm,
tôi không bao giờ
nghĩ
rằng
chuyện
tôi luyện
tập
đạp
xe sẽ
trở
thành một
điều
ǵ lớn
hơn là một
vài cuốc
xe ḷng ṿng. Nhưng
khi tôi khỏe lên, bạn bè tôi khuyến khích
tôi nâng cao mức
tập
luyện
và thử
sức
với
vài cuộc
đường
dài. Cuộc
thử
sức
đầu
tiên là đoạn
đường
150 dặm
(hơn 200km),
MS-150, một cuộc đua xe hàng năm quyên
góp tiền
cho việc
nghiên cứu
chống
lại
bệnh
xơ cứng.
Khi tôi mới đăng kư dự thi, ư
tưởng
này dường
như rất
tuyệt
vời
- ủng
hộ
quyên góp cho một
việc
từ
thiện
khi chạy
xe đường
dài - và tôi rất
hăng
hái luyện
tập.
Nhưng khi cuộc
đua đến,
sự
thiếu
tự
tin đă chiến
thắng
trong tôi. Tôi vẫn
muốn
quyên góp cho việc
từ
thiện,
nhưng tôi
không c̣n muốn chạy một đoạn đường
dài như vậy trong xuốt hai
ngày liền.
Cuộc
đua bắt
đầu
vào sáng ngày Chủ
nhật
tại
vùng quê Georgia yên b́nh, và trong vài giờ đầu tiên
tôi cảm
thấy
thật
tuyệt
vời.
Đây
chính là điều
mà tôi tưởng
tượng,
và tinh thần
của
tôi rất
mạnh
mẽ.
Nhưng vào cuối
ngày, tôi cảm
thấy
quá kiệt
sức,
nóng nảy.
Nếu ai
đó tin rằng
thể
xác được
nối
với
linh hồn,
tôi đây sẽ
là một
ví dụ
cụ
thể.
Mỗi
điều
than thở
mà năo đưa
ra dường như đi thẳng tới hai
chân tôi. "Ḿnh không thể
chịu
nổi
nữa,"
th́ chân bắt
đầu
một
cơn chuột
rút, và "những
người
khác đều
giỏi
hơn
ḿnh" được tiếp theo là cảm giác hụt hơi, thiếu
dưỡng
khí. Tôi muốn
bỏ
cuộc.
Lên đến đỉnh
đồi,
cảnh
hoàng hôn tuyệt
đẹp
nơi chân trời
xa đă giúp tôi đi tiếp
được
vài phút nữa.
Khi đó tôi bỗng
chú ư một
vận
động
viên trước
tôi một
khoảng
xa, đang đạp
xe rất
chậm
trong bóng chiều
đỏ
rực.
Tôi cảm
thấy
người
này có điều
ǵ đó khác lạ,
nhưng tôi
không rơ là điều ǵ. V́ thế tôi cố chạy
đuổi
theo. Cô ta đang chạy,
đạp
chậm
nhưng đều
đều
vững
vàng, với
khuôn mặt
mỉm
cười
nhẹ
nhàng và
cương quyết – và rồi tôi nhận thấy rằng cô ấy chỉ có một chân.
Sự tập trung
của
tôi thay đổi
ngay lập
tức.
Cả
ngày tôi không tin tưởng
vào thể
xác của
chính ḿnh. Nhưng
bây giờ tôi đă biết -
không phải
là thể
xác mà chính là ư chí sẽ
giúp tôi đạt
được
đích đến
của
ḿnh.
Cả ngày
hôm sau mưa.
Tôi không trông thấy người nữ vận
động
viên một
chân nữa,
nhưng tôi tiếp
tục
chạy
mà không than thở,
v́ tôi biết
rằng
cô ấy
đang cùng với
tôi ở
đâu đó trên đoạn
đường.
Và vào cuối
ngày, vẫn
cảm
thấy
mạnh
mẽ,
tôi đă hoàn tất
được
150 dặm
của
ḿnh.
XIN
MẶC ÁO ĐỎ CHO CON
Cindy D. Holms
Tôi làm việc cho những đứa bé bị
mắc virus gây bệnh AIDS. Những quan hệ mà tôi có
được với những đứa bé đặc biệt
đó là những quà tặng mà cuộc sống đem lại
cho tôi. Tôi xin kể cho các bạn nghe về cậu bé Tyler.
Tyler sinh ra đă nhiễm HIV;
mẹ của cậu bé cũng bị nhiễm. Từ những
ngày đầu tiên sinh ra đời, cậu bé đă phải
phụ thuộc vào những thuốc men giúp cho cậu sống
c̣n. Nhiều khi cậu bé c̣n cần phải có máy hỗ trợ
thở để tiếp thêm ôxy.
Tyler chịu không đầu
hàng căn bệnh chết người này dù chỉ trong một
khoảng khắc. Rất thường xuyên người ta
bắt gặp cậu chơi và đuổi bắt ở
sân chơi, với túi ba lô đầy thuốc men và kéo theo một
cái xe đẩy có b́nh ôxy giúp cho cậu thở. Niềm vui
rằng ḿnh c̣n sống đă đem lại năng lượng
cho Tyler và làm chúng tôi kinh ngạc. Mẹ Tyler thường chọc
cậu bé rằng cậu chạy nhanh quá nên cô phải mặc
cho cậu áo đỏ. Như thế, khi cô nh́n qua cửa sổ
t́m cậu, cô có thể nhanh chóng nhận ra cậu.
Căn bệnh quái ác này cuối
cùng cũng đánh gục những người mạnh mẽ
như Tyler. Cậu bé ốm nặng và thật không may là cả
mẹ cậu cũng vậy. Khi đă rơ rằng cậu bé
không thể vượt qua được nữa, mẹ của
Tyler động viên cậu rằng cô ấy cũng sẽ
chết, và cô ấy sẽ sớm ở bên cậu trên trời.
Vài ngày trước khi chết,
Tyler gọi tôi lại gần giường bệnh và nói thầm
"Cháu có lẽ sẽ chết sớm. Cháu không sợ
đâu. Khi cháu chết, cô mặc cho cháu áo màu đỏ nhé.
Mẹ cháu hứa sẽ lên trời cùng với cháu. Khi mẹ
cháu lên đến đó, cháu có thể đang chơi, và cháu
muốn mẹ cháu nhận ra cháu liền."