CHÚA NHỰT XXVI
CHỦ ĐỀ :
NGƯỜI
GIÀU VÀ NGƯỜI nghèo
Người
phú hộ và người ăn mày
(Lc
16,19-31)
Sợi chỉ đỏ :
-
Bài đọc I : Ngôn sứ Amos công
kích những người giàu
-
Đáp ca : Thiên Chúa yêu thương và
bênh vực người nghèo
-
Tin Mừng : Dụ ngôn người
phú hộ và kẻ ăn mày tên Ladarô
Minh họa
-
Mille images 87 A
-
Người phú hộ và người ăn mày (Lc 16,19-31)
I. DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Anh
chị em thân mến
Kiếm tiền và sử dụng tiền
là những vấn đề rất quan trọng trong cuộc
sống.
Bởi thế, hôm Chúa nhựt tuần trước
Chúa Giêsu đă đề cập đến tiền bạc
rồi, và hôm nay Ngài lại đề cập đến nó
một lần nữa. Ngài khuyến cáo
chúng ta rằng tiền bạc có thể trở thành một
mối nguy, một cản trở chúng ta vào Nước Trời.
Một lần nữa, chúng ta hăy xin lỗi
Chúa v́ những lầm lỡ đă phạm trong vấn
đề tiền bạc.
II. GỢI
Ư SÁM HỐI
-
Chúng ta coi trọng những người giàu và coi khinh những
người nghèo.
-
Chúng ta làm ngơ không giúp đỡ những kẻ túng thiếu.
-
Nhiều lần chúng ta đă xử dụng tiền bạc
một cách phung phí không hợp lư.
III. LỜI
CHÚA
1.
Bài đọc I (Am 6,1a.4-7)
Ngôn
sứ Amos tung ra những lời đả kích rất nặng
đối với những người giàu :
họ lo hưởng thụ, ăn uống, rượu
chè, ca hát mà không quan tâm ǵ đến số phận của
đất nước đang lâm nguy.
2.
Đáp ca (Tv 145)
Ca
tụng t́nh thương của Chúa dành cho những người
nghèo khổ về mọi phương diện :
đói khát, bị áp bức, tù tội, tật nguyền,
đặc biệt là những cô nhi quả phụ.
3.
Tin Mừng (Lc 16,19-31)
Người phú hộ trong dụ ngôn
này đă quen cậy dựa vào tiền bạc của cải. Khi ông chết th́
những chỗ ông cậy dựa cũng tiêu tan luôn cho nên
ông rơi vào cảnh rất khốn khổ. Ladarô là một
người nghèo không có chỗ dựa ở trần gian nên
hoàn toàn cậy dựa vào Chúa, nhờ đó sau khi chết
đă được hưởng hạnh phúc trong ṿng tay Thiên Chúa (qua h́nh ảnh tổ phụ
Abraham).
Dụ
ngôn này c̣n muốn gởi một lời nhắn nhủ
đến những người giàu :
họ nên sớm thấy sai lầm của họ khi đặt
niềm cậy trông vào những giá trị trần thế,
để kịp thời quay về trông cậy vào Chúa. Đừng chờ đến khi chết, thấy
rơ đâu là chỗ dựa vững chắc rồi mới
sám hối, v́ tới lúc đó, mọi việc đều
không thể đảo ngược được.
4.
Bài đọc II (1 Tm 6,11-16) (Chủ
đề phụ)
Những lời khuyên Phaolô gởi cho
môn đệ ḿnh là Timôtêô. Phaolô nhấn mạnh
đến việc trau dồi các nhân đức tin, mến,
nhẫn nại và hiền ḥa.
IV. GỢI
Ư GIẢNG
*
1. Đừng quá hững hờ
Xem
ra người phú hộ trong Tin Mừng chẳng có tội
ǵ để đáng phạt muôn đời trong hỏa ngục : Ông không gian tham, không trộm cắp,
không bóc lột… Cuộc đời ông ngày này qua ngày khác chỉ
có ăn uống linh đ́nh và mặc lụa là gấm vóc,
nghĩa là chỉ có hưởng thụ cái tài sản giàu
sang do ông làm ra, mà hưởng thụ như vậy là chính
đáng chứ có ǵ là tội đâu ?
Tội không giúp đỡ Ladarô chăng ?
Nếu ta đọc kỹ Tin Mừng từng chữ th́ sẽ
thấy rằng Ladarô đă không mở miệng một lời
để xin ông ta giúp đỡ, Ladarô chỉ âm thầm ao
ước được ăn những
miếng bánh rơi. Nhưng v́ chỉ âm thầm
ao ước, mà không nói ra cho nên không ai biết mà cho.
Nhưng
tại sao lại không biết ? Thưa v́ không để ư. Ở cạnh bên nhau mà
không thấy nhau, không biết nhau, không giúp đỡ nhau th́
thật là quá vô t́nh, quá hờ hững. Tội
của người phú hộ chính là tội hững hờ
đó. Hoàn cảnh của Ladarô quá khốn
khổ thế mà người phú hộ vẫn hững hờ
đến nỗi Ladarô phải chết v́ đói đang khi
ông ta lại quá dư thừa, thành ra tội hững hờ
của người phú hộ trở thành tội nặng
làm cho ông ta đáng phạt trong hỏa ngục.
Chúng
ta vừa khám phá ra một điểm đặc biệt của
Tin Mừng : chúng ta không chỉ phạm tội do việc
làm, do lời nói, do ư tưởng, mà c̣n có thể phạm tội
do quá hững hờ với người khác nữa, và tội
hững hờ này trong những hoàn cảnh quan trọng cũng
có thể trở thành tội trọng.
Trong
phim "Những đứa trẻ khốn khổ" có một
cảnh rất thương tâm : một
cô gái nhà nghèo lên tỉnh t́m việc làm và bị dụ dỗ
đến có con. V́ phải làm việc suốt ngày nên cô
không thể nuôi con mà phải gởi cho một người
chủ quán nuôi giúp. Người chủ quán này không có
lương tâm, lợi dụng hoàn cảnh của cô để
bóc lột : nay hắn gởi thư
đ̣i tiền, mai hắn lại đ̣i một số tiền
khác. Người mẹ trẻ không có tiền nên chỉ biết
nhịn ăn nhịn mặc, hết tiền
cô cắt mái tóc đem bán, hết tiền lại nhổ từng
cái răng đêm bán nữa… và cô trở thành rách rưới,
ốm o, xấu xí. Nhưng cô càng gầy ốm,
rách rưới, xấu xí th́ cũng bị những người
khác khinh khi, ghét bỏ. Cảnh cô bị đuổi khỏi
sở làm, co ro trong chiếc áo rách chạy giữa trời
đông tuyết lạnh, thỉnh thoảng dừng lại
ôm ngục ho xù xụ… với cảnh cả một đám
đông người xúm lại đánh đập cô, xô cô té
ngả xuống đất và nhào vô xâu xé cô… những cảnh
như thế làm cho chúng ta xem mà không khỏi cảm thấy
thương tâm. Tại sao ta cảm động ?
V́ ta đă biết hoàn cảnh của cô ấy
và khi ta thấy cô bị hành hạ như vậy th́
thương tâm. C̣n những người kia, những
người hành hạ cô, tại sao họ không
thương tâm ? Thưa v́ họ
không hiểu hoàn cảnh của cô, họ cùng ở một
đường phố, cùng làm chung một
sở nhưng không hiểu hoàn cảnh của cô. Họ quá hững hờ.
Chắc chắn có rất nhiều lần
chúng ta cũng hững hờ như vậy.
*
2. Giấy thông hành nước trời
Ngày
Xưa, bên Tàu có một ông vua tự cho ḿnh là người
yêu nước thương dân, nhưng lại chẳng bao
giờ để ư đến cảnh khổ của dân
chúng. Trái lại, ông chỉ biết đến
yến tiệc linh đ́nh, trang hoàng cung điện, xây cất
dinh thự, sưu tầm những kỳ hoa dị thảo,
để mong được nở mày nở mặt với
lân quốc.
Một hôm, nhà vua nghe nói ở một
ngôi chùa trong nước có một loại hoa hồng quí hiếm,
từng bông hoa to đẹp rực rỡ, bao phủ cả
một khu vườn. Nhà vua báo tin cho vị
sư trụ tŕ là ông sẽ đến thăm để biết
thứ hoa hồng quí lạ. Khi
được tin báo và được biết giờ vua sẽ
đến, vị sư liền cắt tất cả những
đoá hồng xinh tươi đổ vào hố rác chỉ
để lại một bông duy nhất đang thắm nở.
Vào đến vườn, nhà vua lấy
làm lạ v́ thực tế khác hắn với tin đồn. Khi
biết được sự việc, nhà vua hỏi vị
sư tại sao làm như thế. Vị sư từ
tốn trả lời :
-
Thưa bệ hạ, nếu thần để tất cả
các hoa nở rộ trên cành, bệ hạ sẽ không thưởng
thức được vẻ đẹp của từng
bông hoa. V́ thần biết bệ hạ chỉ
có thói quen nh́n đám đông chứ không để ư đến
từng cá nhân.
*
Thiên Chúa của chúng ta không có thói quen chỉ
nh́n đám đông, nhưng Người quan tâm đến từng
con người.
Thiên Chúa yêu thương con người không có tính cách chung chung, nhưng Người chăm sóc cho từng
người một. Mỗi một con người là một
nhân vị, có nhân phẩm cao quí. Mỗi một con người
là một tác phẩm tuyệt vời của Người, với
những ơn riêng mà người khác không có được
Mỗi một con người là một bông hồng rực
rỡ sắc mầu, thơm ngát
hương hoa.
Người phú hộ trong bài Tin Mừng
hôm nay sở dĩ phải trầm luân muôn kiếp, v́ ông
đă không nh́n người nghèo khó Ladarô với cái nh́n ấy. Thậm
chí ông cũng chẳng thèm nh́n con người khốn khổ
ngày ngày lê lết bên cổng nhà ông.
Người
phú hộ phải "chịu cực h́nh" không phải v́ ông
nhiều của cải, nhưng v́ ông đă không san sẻ của
cải cho người thiếu thốn, ngay cả những
của thừa thăi trên bàn tiệc cũng chẳng đến
tay người nghèo.
Người
phú hộ phải tống xuống biển lửa không phải
v́ ông đă làm ra nhiều của cải, nhưng v́ ông
đă quá cậy dựa vào tiền của, trong khi người
nghèo khó chỉ biết cậy dựa vào Chúa ;
Ladarô có nghĩa là "Thiên Chúa giúp đỡ".
Vậy tội của người phú
hộ chính là tội làm ngơ, tội phớt lờ, tội
không nh́n, không nghe, không thấy những Ladarô đang van xin cứu
giúp trong cơn túng quẫn cùng cực. Tội
của người phú hộ chính là tội thiếu sót, tội
đă không làm những ǵ lẽ ra ḿnh phải làm cho một
ai đó đang cần trợ giúp. Bác sĩ Albert
Schweitzer, người đă bán hết gia tài kếch xù của
ông, xây một bệnh viện và dấn thân cứu giúp những
con người cùng khổ nhất Châu Phi đă đặt
ra câu hỏi cho chính ḿnh : "Làm sao chúng ta có thể sống
hạnh phúc trong khi có biết bao người đang đau
khổ ?".
Sẽ
có một ngày tất cả chúng ta bước vào một thế
giới mà giấy thông hành không phải !à
tiền của nhưng chính là t́nh yêu. Chỉ
có những ai yêu mến Thiên Chúa và thương yêu anh em mới
được bước vào.
Sẽ
có một ngày người phú hộ chẳng c̣n yến tiệc
linh đ́nh, chẳng c̣n trận vui tới sáng, trận
cười suốt đêm, nhưng sẽ phải đuổi
khỏi bàn tiệc và lao xuống hoả
hào muôn kiếp.
Sẽ
có một ngày người Ladarô nghèo khó chẳng c̣n lê lết
dưới đất đen, không c̣n nhặt những miếng
bánh vụn nơi bàn tiệc người phú hộ,
nhưng sẽ được nâng lên "trong ḷng Ápraham" vui hưởng hạnh
phúc muôn đời.
Lời
giảng của Đức Thánh Cha Gioan Phao lô II trong chuyến
viếng thăm Hoa Kỳ lần đầu tiên ngày 2.10.1979
đáng cho chúng ta suy nghĩ : "Chúng ta không thể
thờ ơ vui hưởng của cải và tự do của
chúng ta nếu bất cứ ở vùng nào đó, người
nghèo khó Ladarô của thế kỷ 2O vẫn c̣n đang đứng
chờ chúng ta ngoài cửa... Các bạn đừng bao giờ
bằng ḷng với hành vi chỉ cho họ
những mẩu bánh vụn nơi bàn tiệc. Các bạn chỉ
nên lo lắng cho đủ phần chính yếu của cuộc
sống mà thôi chứ đừng t́m cách sống cho sung túc
dư dật, để nhờ đó các bạn có thể
giúp đỡ những người nghèo khổ. Đồng
thời, các bạn hăy đối xử với họ
như những thực khách trong gia đ́nh các bạn".
*
Lạy
Chúa, thánh Tôm Aquinô đă dạy :
"Những ngươi giàu có đă đánh cắp của
người nghèo khó khi họ tiêu xài phung phí những của
cải dư thừa". Xin cho chúng con biết san sẻ
cho nhau, để trời đất này trở nên sung túc và
yêu thương, v́ giàu có thật là yêu thương và nghèo
nàn thật là ích kỷ.
Xin dạy chúng con bí quyết làm giàu bằng
cách chia sẻ cho nhau những của cải Chúa ban. Amen. (TP)
*
3. Những thế giới khác nhau
Một ngày mùa hè, một người
đàn ông ngồi trong văn pḥng có gắn máy điều
ḥa.
Nh́n qua cửa sổ, ông thấy bên ngoài có một thanh niên
đang lao động. Anh này làm việc
một cách rất uể oải và chậm chạp, chốc
chốc lại buông tay ngồi nghỉ.
Ông thầm nghĩ : cái anh chàng này
lười biếng quá. Ông mở cửa
bước ra xem. Vừa ra ngoài ông đụng
ngay cái nóng hừng hực của mùa hè. Sức nóng làm
mồ hôi ông toát ra và khiến mọi năng lực của
ông như tan biến đâu mất. Ông cảm
thấy rất uể oải. Lúc đó ông mới hối
hận v́ đă vội nghĩ xấu cho người thanh
niên nọ : nếu ông cũng phải
lao động ngoài trời dưới cái nóng như thế
th́ chắc chắn ông cũng không làm ǵ hơn người
thanh niên đó được.
Người đàn ông và người
thanh niên trên ở rất gần nhau, chỉ cách nhau một
cánh cửa, thế nhưng họ thuộc hai thế giới
khác hẳn nhau.
V́ thuộc hai thế giới khác nhau nên
người đàn ông không hiểu được và không
thông cảm được với người thanh niên.
Chỉ khi ông bước ra khỏi thế giới
ḿnh đề đi vào thế giới của người
thanh niên th́ ông mới hiểu và mới cảm thông.
Người phú hộ và Ladarô trong dụ
ngôn hôm nay cũng thế. Họ thuộc hai thế giới
khác hẳn nhau :
-
Một bên mặc toàn lụa là gấm vóc ;
bên kia rách rưới tả tơi.
-
Một bên ngày ngày yến tiệc linh đ́nh ;
bên kia th́ một mụn bánh cũng không có.
-
Một bên sống trong biệt thự ;
bên kia nằm trước cổng nhà.
-
Tóm lại một bên như sống ở thiên đàng trần
thế ; c̣n bên kia như sống ở
hỏa ngục trần gian.
Hai
người ở sát cạnh nhau nhưng hoàn toàn xa cách nhau.
Thậm chí người phú hộ c̣n không biết
tới sự hiện diện của Ladarô.
Hai
bức tranh quá đối chọi này gọi cho chúng ta vài
suy nghĩ :
a/ Thiên Chúa và loài người cũng thuộc
về hai thế giới khác nhau vô cùng. Nhưng
Con Thiên Chúa đă ra khỏi thế giới của Ngài để
bước vào thế giới chúng ta. Thật là một
t́nh thương to lớn vô cùng !
b/ Có rất nhiều người ở
bên cạnh chúng ta nhưng thuộc về một thế giới
khác hẳn chúng ta cho nên chúng ta không hiểu họ, không nhận
ra họ, thậm chí không ư thức đền sự hiện
diện của họ. Có khi nào chúng ta chịu khó ra khỏi
thế giới của ḿnh để bước vào thế
giới của họ chưa ?
*
4. Sự giàu có thật và sự nghèo nàn thật
Một
người nhà giàu lái một chiếc xe
Mercedes bóng láng đến băi đậu xe. Một cậu bé
khoảng 11 tuổi ngắm nh́n chiếc xe
bằng một ánh mắt ngạc nhiên và thèm muốn. Câu
chuyện bắt đầu :
-
Thưa ông, chiếc xe này của ông hả ?
-
Vâng.
-
Chà, nó đẹp quá. Ông mua bao nhiêu vậy ?
-
Chẳng dấu ǵ cháu, tôi không có mua. Anh tôi tặng
tôi đó.
-
Nghĩa là ông không phải tốn một xu nào hết mà có
được chiếc xe này ?
- Đúng vậy.
Cậu
bé trầm ngâm một lúc rồi nói "Ước ǵ
cháu…"
Câu nói bỏ lửng. Người
nhà giàu cố đoán phần sau của câu nói. Ông
đoán cậu bé định nói "Ước ǵ cháu cũng
có một người anh như thế". Nhưng
thật bất ngờ, cậu bé nói "Ước ǵ cháu sẽ
là một người anh như thế".
Rồi
người nhà giàu suy nghĩ : Tuy
ḿnh có một chiếc xe sang trọng, có một người
anh giàu có, nhưng ḷng ḿnh th́ quá nghèo nàn. C̣n cậu bé tuy ăn mặc tầm thường nhưng tấm
ḷng cậu ấy giàu hơn ḿnh nhiều, bởi cậu bé
chỉ nghĩ đến việc cho đi.
Người
giàu thật là người biết cho ;
người nghèo thật là người chỉ biết nhận.
Người
giàu thật là người có rất ít nhu cầu nên luôn cảm
thấy đủ ; người nghèo
thật là người có quá nhiều nhu cầu nên luôn cảm
thấy thiếu.
Sự
giàu có thật là giàu trong tâm hồn ;
sự nghèo nàn thật là một tâm hồn trống rỗng.
Bởi
vậy cái giàu vật chất hay đi đôi với cái
nghèo tâm hồn. Và đó cũng chính là cái nguy hiểm của
vật chất :
-
Nó khiến ta quá chú ư đến cái "có" mà quên xây dựng
cái "là" của ḿnh.
-
Mà những cái "có" ấy chỉ là vật chất và
ngoại tại, nên chúng dễ khiến ta lơ là với
những giá trị tinh thần và cuộc sống nội tâm.
-
Quá quan tâm đến vật chất, chúng ta c̣n có thể bị
chúng che mờ cặp mắt không c̣n nh́n thấy tha nhân và
Thiên Chúa.
*
5. Bắt đầu từ đâu ?
Một người nhà giàu nằm
mơ thấy một đám rất đông những người
nghèo và những người bệnh tật đang kêu xin
giúp đỡ.
Cảnh tượng ấy khiến ông xúc
động và hạ quyết tâm sẽ đi t́m để
giúp những người ấy.
Sáng
hôm sau ông lên xe đi t́m. Vừa ra khỏi
cửa nhà, ông gặp ngay một người ăn mày
đang ngửa tay xin tiền. Ông định
dừng xe lại, nhưng tự nghĩ
hăy đi thêm để biết thêm. Chiếc xe
chạy qua những con đường, những khu chợ,
những quăng trường… Càng đi ông càng thấy
những người nghèo khổ đông quá. Trong đầu
ông bắt đầu vẽ ra rất nhiều dự án để cứu giúp rất nhiều hạng
người. Nhưng ông bối rối
chưa biết phải bắt đầu từ đâu.
Đến chiều, ông quay xe về nhà,
và gặp lại người ăn mày trước cổng,
với cũng một tư thế ấy và những lời
van xin ấy. Tối hôm đó ông lại nằm
mơ và lại nghe thấy những tiếng kêu xin cứu
giúp. Nhưng lần này những tiếng ấy không xuất
phát từ đám đông, mà từ chính người ăn mày nằm trước cổng nhà ông.
Và ông hiểu ra : phải bắt
đầu từ chính người ăn mày ấy.
Mẹ
Têrêsa Calcutta nói : "Tôi luôn nghĩ rằng
t́nh thương phải bắt đầu từ gia
đ́nh ḿnh trước, rồi đến khu xóm, đến
thành phố… Yêu thương những người ở xa
th́ rất dễ, nhưng yêu thương những người
đang sống với ḿnh hoặc đang ở sát cửa
nhà ḿnh mới là khó. Tôi không đồng ư với
những cách làm ồn ào. T́nh thương phải bắt
đầu từ một cá nhân : muốn
yêu thương một người, bạn phải tiếp
xúc với người đó, gần gũi với người
đó". Mẹ Têrêsa c̣n kể :
"Lần kia tôi đi dự một hội nghị ở
6.
Một chuyện khác
Một
tu sĩ kia vào một ngôi làng. Ông sắp
sửa ngả lưng xuống một gốc cây để
ngủ qua đêm th́ một người dân làng đến nói :
-
Xin ngài cho tôi viên ngọc quư ấy đi.
-
Viên ngọc nào ?
- Đêm qua tôi mơ nghe thấy một
tiếng nói bảo tôi rằng nếu tôi đi ra ngoài ŕa
làng th́ sẽ gặp một tu sĩ và tu sĩ ấy sẽ
cho tôi một viên ngọc.
Vị
tu sĩ lục lọi trong túi xách, lấy ra một vật
ǵ đó, hỏi :
-
Có phải là cái này không ? Nếu phải th́ ông hăy cầm lấy.
Người
dân làng sung sướng vô cùng v́ đó quả thật là một
viên ngọc lớn hơn mọi viên ngọc mà ông đă từng
thấy. Đêm đó ông không ngủ được.
Sáng hôm sau ông trở lại chỗ cũ nói với vị
tu sĩ :
-
Ngài hăy cầm lại viên ngọc của ngài đi. Thay vào đó xin ngài cho tôi một thứ quư hơn
nữa.
-
Thứ ǵ ?
-
Là thứ đă khiến ngài có thể đưa cho tôi một
viên ngọc quư một cách dễ dàng như thế.
Lời bàn : Tâm hồn bên trong của người
ta càng giàu th́ nhu cầu bên ngoài của người ta càng ít
và người ta cũng ước muốn càng ít.
7.
Mảnh suy tư
Sự
giàu có thật được đo không phải bởi những
thứ người ta thu tích, mà bởi
những thứ người ta cho đi.
Sự giàu đáng giá nhất là giàu
trong tâm hồn.
Khi
ta đóng cửa ḷng ḿnh lại là lúc ta bắt đầu chết ;
Khi
ta mở cửa ḷng ra là lúc ta bắt đầu sống
(FM)
V. LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em thân mến, chúng ta
cùng hướng ḷng lên Thiên Chúa là "Cha của người
nghèo" và dâng lên Người những lời nguyện xin
tha thiết của chúng ta :
1. Hội thánh luôn bênh vực những
người nghèo khổ / Chúng ta hiệp lời cầu
xin cho các vị mục tử / luôn quan tâm giúp đỡ
những ai túng thiếu nghèo nàn.
2. Hằng năm vẫn c̣n biết bao
người lớn cũng như trẻ em / chết
đói ở nhiều nơi trên thế giới / Chúng ta
hiệp lời cầu xin cho các dân tộc được
phát triển / để hết thảy mọi người
thoát được cảnh đói nghèo.
3. Đức bác ái đ̣i buộc
người Kitô hữu phải chia sẻ t́nh thương
và cơm áo / cho những người nghèo khổ bất
hạnh / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các tín hữu /
biết rộng răi giúp đỡ những ai đói rách bần
cùng.
4. Vui với người vui và khóc cùng
người khóc / là bổn phận của những ai
tin Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng
đoàn giáo xứ chúng ta / biết cố gắng sống
theo lời nhắn nhủ của thánh
Phaolô tông đồ.
Chủ tế : Lạy Chúa Giêsu, Chúa đă
nói : Phúc thay ai xót thương người, v́ họ sẽ
được Thiên Chúa xót thương. Xin cho
chúng con biết hết ḷng yêu thương tha nhân như
chính Chúa đă yêu thương chúng con. Chúa
hằng sống và hiển trị muôn đời.
VI. TRONG
THÁNH LỄ
-
Trước kinh Lạy Cha : Khi chúng ta cầu nguyện
"Xin Cha cho chúng con lương thực hằng ngày",
chúng ta hăy nghĩ đến những người nghèo túng
và xin Chúa dùng chính chúng ta làm những người giúp đỡ
những người khốn khổ ấy.
-
Sau kinh Lạy Cha : "Lạy Cha, xin cứu
chúng con khỏi mọi sự dữ, xin cho xă hội này sớm thoát cảnh
nghèo đói,
xin đoái tho cho những ngày chúng con đàng sống
được b́nh an…"
VII. GIẢI
TÁN
Trong tuần này, chắc chắn
anh chị em sẽ gặp những người nghèo, những
người bệnh… Tuy anh chị em không
dư dả ǵ, nhưng đừng quá thờ ơ như
người phú hộ bị Chúa Giêsu chê trách trong bài Tin Mừng
hôm nay.
Chúa Nhật 26 THƯỜNG NIÊN - Năm C
GIÁ TRỊ CỦA CHIA SẺ
Hăy chia sẻ kiến thức của bạn. Đó
là cách để bạn sống măi trong ḷng người
khác.
DANH NGÔN TÂY TẠNG
Bài
đọc:Am 6 ; 1,4-7;1 Tm. 6 : 11-16 ; Lc 16 ;
19-31
Chủ
đề: Chúng tôi là kẻ chăm sóc anh chị em chúng tôi.
Năm
1950, một
hội nghị đại diện 17 quốc gia đă
bầu Abbert Schweitzer làm “người hùng của thế
kỷ”. Hai năm sau tức năm 1952,
Schweitzer được thưởng giải Nobel hoà b́nh.
Schweitzer được toàn thế giới tuyên dương
là một thiên tài đa dạng: ông vừa là một
triết gia lừng danh, một thần học gia tăm
tiếng, một sử gia đáng kính, một tay chơi sôlô trong dàn nhạc, và c̣n là một
bác sĩ thừa sai. Nhưng điểm
nổi bật nhất nơi ông là niềm tin Kitô giáo sâu
sắc. Chính niềm tin này đă ảnh
hưởng đến những chi tiết nhỏ nhặt
nhất trong đời sống của ông.
Năm 21
tuổi, Schweitzer tự hứa với ḿnh là sẽ nghiên
cứu nghệ thuật và khoa học cho đến năm
30 tuổi, rồi sẽ cống hiến cuộc
đời c̣n lại cho những người thiếu
thốn bằng một h́nh thức phục vụ trực
tiếp nào đó. Và thế rồi, vào sinh nhật thứ
30 của ông, nhằm ngày 13-10-1905 ông đến một
hộp thư ở Paris gởi một số thư từ
về cho bố mẹ và bè bạn thân thiết nhất báo
cho họ biết ông sắp sửa ghi tên vào đại
học để lấy bằng y khoa, sau đó ông sẽ
đi Phi Châu sống như một bác sĩ thừa sai làm
việc giữa đám dân nghèo. Những lá thư
ấy lập tức bị phản đối ngay. Trong cuốn sách của ông nhan đề “Out of My
life and Thought (Bên ngoài đời sống và tư
tưởng của tôi). Schweitzer viết: “Bà con và bè bạn tôi đồng
loạt phản đối dự tính điên rồ của tôi.
Họ bảo tôi là một người đem chôn dấu
tài năng đă được uỷ thác cho ḿnh… Một phu nhân đầy tinh thần tiến
bộ nọ chứng tỏ cho tôi rằng tôi có thể sinh
ích lợi hơn nhiều bằng một giảng sư
đại học để phục vụ cho ngành Y khoa
bản xứ hơn là lao ḿnh vào hành động mà tôi
đang toan tính”.
Tuy
nhiên, Schweitzer vẫn khăng khăng thực hiện
những dự tính của ḿnh. Năm 38 tuổi, ông trở thành một bác sĩ Y
khoa thực thụ. Năm 43 tuổi, ông
đến Phi Châu mở một bệnh viện cạnh
bờ rừng của khu vực lúc bấy giờ
được gọi là Phi Châu xích đạo. Ông chết ở đó vào năm 1965 hưởng
thọ 90 tuổi.
Vậy
động lực nào đă giúp Albert Shweitzer quay lưng
lại với danh vọng và của cải trần gian
để dấn thân làm việc cho đám dân cùng khổ
nhất trong đám dân nghèo Phi Châu như thế?
Theo
lời ông, th́ một trong những động cơ thôi
thúc ông làm điều đó chính là do ông đă suy gẫm
về bài Phúc Âm hôm nay, liên quan đến người nhà
giàu nọ và anh chàng hành khất Lazarô. Schweitzer
nói: “Tôi không thể hiểu được tại sao tôi
lại được phép sống một cuộc
đời hạnh phúc như thế đang khi chung quanh tôi c̣n biết bao nhiêu người
đang quằn quại… trong đau khổ”.
Và
điều này dẫn chúng ta đến chính bài đọc
Phúc Âm hôm nay.
Tội
lỗi của tên nhà giàu trong Phúc Âm không phải là v́ hắn
đă truyền cho Lazarô cút đi khỏi gia trang hắn,
cũng không phải v́ hắn đấm đá Lazarô
hoặc thoá mạ lăng nhục chàng
ta, khi chàng ta đi ngang qua hắn. Tội của tên nhà giàu
này chỉ đơn giản là hắn chẳng bao giờ
để ư đến Lazarô. Hắn xem chàng ăn
mày nọ cũng như một phần trang hoàng cho phong
cảnh cuộc sống thế thôi. Tội
của hắn chính là hắn đă chấp nhận không
hề thắc mắc sự kiện Lazarô th́ nghèo khổ
c̣n chính hắn th́ giàu có. Tội của
hắn không thuộc dạng tội phạm nghĩa là làm
điều không nên làm, mà thuộc dạng tội thiếu
sót tức là không làm những ǵ lẽ ra ḿnh phải làm.
Tội của tên giàu nọ là chỉ biết hưởng
thụ của cải của ḿnh, mà chẳng đưa ra
một ngón tay để cứu giúp Lazarô
trong cơn túng quẫn cùng cực của chàng. Tội của tên nhà giàu ấy chính là tội ngày
hôm nay vẫn thường thấy xảy ra liên tục
ở khắp nơi. Và tội này là bước
đầu gây ra tại hại trầm trọng không
chỉ liên quan đến cá nhân những người nghèo
khổ, mà c̣n cho cả xă hội nữa… John F. Kennedy đă
đề cập đến mối quan tâm này như sau:
“Nếu một xă hội tự do không thể giúp
đỡ cho đa số nghèo khổ th́ nó cũng sẽ
không thể cứu thiểu số giàu có được”. Nói cách khác, thiếu ḷng quan tâm đến kẻ
nghèo khổ sẽ tiêu hủy không chỉ đám dân nghèo
đó mà c̣n phá hoại cả cấu trúc luân lư của xă
hội chúng ta nữa.
Bài Phúc Âm
hôm nay mời gọi chúng ta bắt chước hành động
của bác sĩ Albert Schweitzer đồng thời suy
niệm về câu chuyện tên nhà giàu và người hành
khất Lazarô, rồi tự đặt cho ḿnh câu hỏi mà
Schweitzer từng đặt ra cho ông: “Làm sao chúng ta có thể
sống hạnh phúc được đang khi có biết bao
nhiêu người đang đau khổ?
Đây
cũng là dịp để chúng ta suy niệm lời
của đại tướng Dwight D. Eisenhower
: “Mỗi khẩu súng được chế tạo,
mỗi tàu chiến được khánh thành, mỗi hoả
tiển được bắn ra, xét cho cùng, chính là một
lần ăn trộm của những kẻ đói khát không
được dưỡng nuôi, của những kẻ
lạnh lẽo không quần áo mặc!”.
Và
đây là dịp mời gọi chúng ta ghi tạc vào ḷng
lời nhắn nhủ của Chúa Giêsu trong Phúc Âm hôm nay.
Chúng
ta hăy kết thúc với giáo huấn của Đức Gioan
Phaolô II trong chuyến viếng thăm Mỹ Quốc
lần đầu tiên của Ngài. Đây là bài giảng trong lễ Chủ nhật
tại vận động trường Yankee Nữu
Ước ngày
“Chúng ta
không thể thờ ơ vui hưởng của cải và
tự do của chúng ta nếu bất cứ ở vùng nào
đó, người hành khất Lazarô của thế kỷ
20 vẫn c̣n đang đứng chờ chúng ta ở
cửa. Trong ánh sáng bài dụ ngôn của Đức Kitô,
của cải và tự do hàm chứa một bổn
phận đặc biệt. Và v́ thế, nhân danh sự liên
đới ràng buộc tất cả chúng ta thành một
cộng đồng nhân loại, một lần nữa tôi
xin nói lên rằng mỗi người đều có phẩm
giá của ḿnh. Anh nhà giàu và Lazarô cả hai đều là
người, đều được Thiên Chúa tạo nên
giống h́nh ảnh Ngài, đều được
Đức Kitô cứu chuộc bằng giá rất mắc,
là giá máu quí báu mà Ngài đă đổ ra…
“Người
nghèo khổ ở nước Mỹ cũng như trên toàn
thế giới đều là anh chị em của các bạn
trong Chúa Kitô. Các
bạn đừng bao giờ bằng ḷng với hành vi chỉ cho họ những mẫu bánh
vụn nơi bàn tiệc. Các bạn chỉ nên lo lắng
cho dù phần chính yếu của cuộc sống của
ḿnh mà thôi, chứ đừng t́m cách sống cho sung túc
dư dật, để nhờ đó các bạn có thể
giúp đỡ những người nghèo khổ. Và
đồng thời các bạn phải đối xử
với họ như những thượng khách trong gia đ́nh các
bạn”.
Một
người vợ trẻ Công Giáo làm việc trong một
xưởng máy ở
Bài Tin
mừng hôm nay nói về người phú hộ từ
chối chia sẻ bữa ăn cho Lazarô
nghèo khó! Thừơng chúng ta rút ra bài học này: Những
người giầu có phải chia sẻ cho những
người túng thiếu. Tôi múôn rút ra bài học: Những
người Công Giáo được dồi dào ơn huệ
thiêng liêng, phải chia sớt cho hàng triệu người
xung quanh chúng ta đang đói khát sự thiêng liêng.
Chúng ta có
Bảy bí tích ban ơn Chúa cho chúng ta trong mỗi chặng
đường của cuộc sống. Trong khi đó những Giáo Hội khác chỉ
giữa lại có bí tích rửa tội và hầu như không
bao giờ Rước Ḿnh Thánh Chúa. C̣n
chúng ta, những người công giáo, chúng ta có thể
tới bàn tiệc Thiên Chúa mỗi ngày. Có
hàng triệu người đói Chúa. Cái
đói đó c̣n đau đớn hơn là đói cơm,
đói bánh.
Chúng ta có
lời Chúa là Kinh Thánh, được đọc hàng ngày
trong thánh lễ, chúng ta có những bài học lịch sử
rút từ sự phong phú của Kinh Thánh qua các chú giải
của sách báo Công Giáo, xung quanh chúng ta có những bạn sinh
viên, bạn đồng nghiệp, người lối xóm,
bạn bè… họ biết ít hoặc không biết ǵ về
những điều Chúa nói với chúng ta trong Kinh Thánh.
Chúng ta có
nghi thức phụng tự phong phú: lễ đêm Giáng Sinh
vui tưoi. Nghi thức Tuần Thánh cảm
động. Lễ cưới trang
trọng. Nghi thức an táng
đầy an ủi. Tháng ba đầy hân hoan mừng kính
thánh Cả Giuse.
Tháng Năm và
tháng mười êm đềm sùng kính Đức
Mẹ. Tháng mười một đầy hy vọng
tưởng nhớ đến các đẳng linh hồn.
Bầu khi thiêng liêng Thần Thánh buổi các em nhỏ
Rước lễ lần đầu..
Trong
một năm phụng vụ, chúng ta nhắc nhớ, chúng ta làm
sống lại những biến cố quan trọng
trong cuộc đời Chúa
Kitô với những bài đọc kinh thánh thích hợp,
lời nguyện tha thiết, những bản thánh ca
cảm động, những nghi lễ hấp dẫn, đó là gia sản
thiêng liêng – và c̣n hơn nữa – chúng ta phải chia sẻ
cho những người đương đói khát thiêng
liêng. Người Lazarô nghèo khó thiêng liêng
đang nằm ở cổng nhà chúng ta. Hăy mời họ vô tham
dự những hồng ân thiêng liêng với chúng ta. Trong kinh
nguyện thánh thể IV, chúng ta cầu xin cùng Thiên Chúa: “Xin
Chúa nhớ đến những người dâng lễ,
những người hiện diện quanh đây và toàn
thể dân Chúa cùng mọi người đang thành tâm t́m
Chúa”. Có nhiều người đang t́m Chúa
“với ḷng chân thành”. Hăy cầu
nguyện cho họ. Hăy nói với họ
về những phúc lành này. Hăy mời
họ chia sẻ với bạn.
Thiên
Chúa muốn mọi người chia sẻ sự phong phú
của tôn giáo chúng ta. Hăy xin
Chúa giúp bạn đem đến cho mọi người
những ǵ Chúa đă ban cho bạn.
Xin
Chúa chúc lành bạn. Amen.
MỖI
TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ
“Một nụ cười
bằng mười thang thuốc bổ”
NỘI DUNG
I.Tia sáng:
v NÔNG NỔI
v Ư TƯỞNG
II.Thư giăn:
1.
ANH ƠI CÓ BAO NHIÊU...
2.
CÔ ẤY CÓ NHÀ KHÔNG?
3.
CHIA KHÓ
LẮM
4.
TỪ
KHÔNG ĐẾN CÓ
5.
ĐẶC
ĐIỂM
6.
XỬ ....
TỒN TẠI
7.
BIỆN
PHÁP TỐT NHẤT
III.Nhật
kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
v ĐI
IV.Chuyện
ngụ ngôn:
V.Hẹn bạn
trên đỉnh thành công:
VI.T́nh yêu – Hôn
nhân – Gia đ́nh:
v HẠNH PHÚC GIA Đ̀NH TÀI SẢN CHUNG CỦA HAI VỢ
CHỒNG
VII.Chuyện phiếm :
I.
TIA SÁNG :
*
Nếu bạn không phản ứng kịp thời - không
để ngày mai mà là hôm nay !
Bạn
đừng quên là : nông nổi làm cho chuỗi ngày của
bạn cực kỳ trống rỗng,
và
làm cho bạn thành một tên nhu nhược vô ích.
* AI TỪ CHỐI KHÔNG THEO NHỮNG TƯ
TƯỞNG HỆ TRỌNG,
SẼ BỊ RƠI VÀO TRONG NHỮNG Ư
TƯỞNG ĐEN TỐI.
Joubert.
Chuyện xảy ra mỗi ngày trước
mắt ta: từ nhỏ, những người trẻ nào
từ chối điều hệ trọng của cuộc
sống, phải ngụp lặn trong những tư
tưởng đen tối khoảng 30-40 năm... V́ mở
cửa sổ về phía Thiên Chúa, thế giới bên kia,
về tha nhân, về Chúa Giêsu, về tạo vật...
họ phải ṃ mẫm trong bóng đêm và bị giam hăm trong
những ích lợi riêng tư, những ước muốn
hỗn độn và những lời hối hận không t́m
thấy lối thoát... Gặp gỡ Thiên Chúa sẽ t́m
thấy ánh sáng (tuy vẫn c̣n những bóng đen, nhưng
tất cả đều đến từ chúng ta)... Hăy
hướng cuộc sống về tha nhân, như Chúa
muốn, tức là đem lại sự sinh động và
giá trị cho cuộc sống. Đó không phải là tư
tưởng hệ trọng sao? - Đúng thế, mà lại là
những tư tưởng sáng chói. Đây có phải là tư
tưởng của tôi chăng? Những tư tưởng
đen tối của tôi phát xuất từ đâu?
Ôi
lạy Chúa, con muốn đi vào ánh sáng của Ngài.
II.
THƯ GIĂN:
1. ANH ƠI CÓ BAO
NHIÊU...
Hai người bạn nói chuyện phiếm
với nhau:
- Này cậu, các nhạc sĩ đă viết
nhiều ca khúc về người mẹ, người
thầy giáo, nhưng không thấy ca khúc nào viết về
các sếp.
- Có đấy, cậu không biết đó
thôi.
- Ca khúc nào?
- Đó là bài: "Anh ơi có bao
nhiêu, sáu mươi năm..."
2. CÔ ẤY CÓ NHÀ
KHÔNG?
Một
anh chàng thường hay bị đau đầu, anh ta
hỏi người bạn:
-
Ḿnh bị đau đầu khủng khiếp, cậu có cách
nào làm dịu những cơn đau không?
-
Ồ, việc đó thật đơn giản! Mỗi
lần ḿnh đau ấy à, là vợ ḿnh lại ôm lấy
ḿnh và vuốt ve cho đến khi ḿnh hết cả đau.
-
Tuyệt diệu! Anh chàng kêu lên với gương mặt
rạng rỡ. Thế bây giờ cô ấy có nhà không?
3. CHIA KHÓ LẮM
Mẹ
hỏi bé Jean:
- Con đă chia ba
chiếc kẹo Sôcôla cho hai chị em chưa?
- Con chia rồi
mẹ ạ! Nhưng nếu để ba cái mà chia hai th́ khó
lắm, v́ vậy con đă ăn
trước một cái rồi mới chia mẹ ạ!
4. TỪ KHÔNG ĐẾN CÓ
Thầy giáo toán
đến hỏi Collins:
- Lần này
lại điểm "0",
em cảm thấy thế nào?
Collins nghiêm túc
trả lời:
- Thưa
thầy, tất cả để bắt đầu từ
"không đến có" ạ!
5. ĐẶC ĐIỂM
Một ông
hỏi:
- Anh biết kư
túc xá sinh viên trường đại học X ở đâu
không?
Người
đi đường:
- Đi hết ngă
tư này, gặp nhà cao tầng nào mà các của sổ
phơi la liệt mọi thứ áo quần th́ chính là nó
đó!
6. XỬ .... TỒN TẠI
Tại phiên ṭa
xử một giám đốc tham ô, chủ phiên ṭa hỏi:
- Anh đă
nhiều lần mắc tội tham ô, thế tại sao
mỗi lần chuyển đi nơi khác, anh đều
được nguyên chức?
- Thưa quư ṭa,
v́ ở đâu họ cũng vận dụng "xử
phạt ... cho tồn tại" ạ!
7. BIỆN PHÁP TỐT NHẤT
Giờ
hướng nghiệp chăn nuôi, thầy giáo hỏi
một em học sinh:
- Dấu hiệu
đầu tiên của heo mắc bệnh là ǵ?
- Thưa thầy
là heo bỏ ăn, nằm ỳ một chỗ.
- Tốt lắm!
Vậy ta phải làm ǵ?
- Dạ, lập
tức gọi người của ḷ mổ đến
ạ!
III.
NHẬT KƯ
TRUYỀN GIÁO :
Trích trong “Nhật kư
truyền giáo”
Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC
HẬU
Sài
G̣n, ngày …1971
Hôm nay khai
mạc Đại hội Truyền giáo tại nhà nguyện
Ḍng Thánh Phaolô. Ḿnh phụ trách phần thuyết tŕnh.
Lần đầu tiên trong đời, ḿnh đăng
đàn trước mặt cử toạ có nhiều
người tai to mặt lớn như thế. Ḿnh bắt
đầu run. Phải hít thật sâu mấy hơi liền
mới thấy hết hồi hộp.
Ḿnh chủ
trương rằng người truyền giáo phải
khởi đầu sự nghiệp bằng việc ra
đi. Đi để thấy ḿnh phải làm ǵ, phải
làm thế nào và phải làm tới mức độ nào.
Đức Giêsu đă đi và đi không ngừng. Thánh Phaolô
cũng thế. Ḿnh trích dẫn lời của Thủ
tướng Ben Gourion: "Người lính Do Thái phải
t́m hiểu và yêu thương quê hương của ḿnh
bằng hai bàn chân". Người truyền giáo có thể
đi bằng phương tiện truyền thông xă hội,
nhưng đi bằng chính thân xác của ḿnh, để
hiện diện và đối thoại với người
lương dân là cách đi ḥan hảo nhất. Mặt
đối mặt, lời trao lời mới nảy ra t́nh
yêu. Truyền giáo mà không yêu thương, th́ không thể là
truyền giáo được. Muốn thế th́ phải
đi, phải đến ..
Bài thuyết
tŕnh của ḿnh có một ưu điểm là rất
ngắn gọn, nên được thính giả vỗ tay
hơn thông lệ. Vừa rời giảng đài
được chừng ba bước, th́ chạm trán
với thầy Hiến Minh. Thầy siết tay ḿnh thật
chặt và khen ngợi bằng một câu rất gọn:
"Cậu nói được
đấy".
Thái độ
niềm nở và lời khen ngợi của thầy làm ḿnh
phấn khởi và thêm xác tín vào lập trường sẵn
có: "Người truyền
giáo phải khởi đầu sự nghiệp bằng
việc ra đi. Đi để thấy ḿnh phải làm ǵ.
phải làm thế nào và phải làm tới mức
độ nào".
Ngô
Xá, ngày …1989
Hôm nay ḿnh
đến thăm Ngô Xá, một họ đạo thuộc
tỉnh Phú Thọ. Ḿnh biết Ngô Xá nhiều, v́ trong
những năm kháng chiến chống Pháp, trường
của ḿnh đă sơ tán về đây. Ngô Xá là một
họ đạo có 6.000 tín đồ. Vậy mà từ
mười năm qua, nhà thờ của họ không có
một thánh lễ nào. Ngô Xá được sát nhập vào Du
Bơ, một họ đạo bạn, có cha xứ là
một linh mục già và bệnh tật. Ngài lẫn
đến mức độ không c̣n xác nhận
được vị trí của các pḥng trong nhà.
Bữa cơm
trưa được khoản đăi tại nhà bà con
của ông bạn. Câu nói "mâm
cao, cỗ đầy" được hiểu theo
nghĩa đen thật sự. Đăi tối đa cho
vừa ḷng, v́ đây là chuyện "ngàn năm một
thuở". Được tin có hai linh mục từ
miền Nam về thăm, bà con ùn ùn tuôn đến. Căn
nhà ba gian chặt cứng người. Người ta xô
lấn từ phía sau lưng, khiến bát cơm cầm trên
tay mà không kê vào miệng được. Bỗng có một
người đàn ông la to lên :
"Xin
mời hai cha đứng lên ghế để bà con
được thấy mặt ạ".
Hai anh em ḿnh
đứng lên ghế, quay một ṿng. Lại có tiếng la
lên từ ngoài sân:
- Xin hai cha ra
ngoài này cho bà con thấy mặt một cái.
Hai anh em
lại ngoan ngoăn đi ra.
Một
người đàn bà nói sau lưng ḿnh:
- Thấy hai
cha, chúng con thèm quá!
- Nếu
Đức cha cho hai anh em chúng tôi về đây th́ các bà có
lấy không ?
- Chúng con
lấy tất.
- Nhưng
nếu Đức cha cho một cha già mù, th́ các bà có lấy
không ?
- Mù cũng
được, miễn là có lễ th́ thôi.
Ḿnh tếu táo
để chặn ḍng lệ đang muốn trào ra. Bấy
giờ ḿnh mới cảm nghiệm được lời
than thở của Chúa tại Béxaiđa thuở xưa:
"Ta thương quần
chúng, v́ họ bơ vơ như những con chiên không
người chăn dắt".
Ḿnh
đă được thông tin khá đầy đủ
về t́nh trạng thiếu chủ chăn ở đây. Nhưng
những nguồn thông tin ấy chỉ chạm tới năo,
chứ chưa đụng tới con tim. Hôm nay đến
đây, được chứng kiến tận mắt, ḿnh
mới cảm nghiệm được rằng :
để họ bơ vơ như thế là một
trọng tội, một trọng tội dành cho mọi
chủ chăn. Chính bản thân ḿnh, ḿnh cũng đă có thái
độ thờ ơ đối với họ. Ḿnh
vừa mới được giác ngộ nội trong ngày
hôm nay, sau một chuyến đi. Đi và không đi khác nhau
như thế đó.
Đời
truyền giáo của ḿnh cũng vậy. Đi vẫn là
một động từ mà ḿnh muốn tôn thờ. Ḿnh
muốn nó được viết bằng chữ hoa,
được gạch đít, được đóng khung
và vẽ hoa xung quanh. Nếu truyền giáo mà không Đi, th́ kể như
chưa truyền giáo. Suốt bốn năm truyền giáo
tại Năm Căn, ḿnh đă đi, đi thật
nhiều, nhiều đến nỗi trong hai năm cuối
ḿnh không ngủ ở nơi nào quá hai đêm. Đi nhiều
đến thế, mà hôm nay ḿnh vẫn chưa hề
hối hận.
"Đi một ngày đàng, học
một sàng khôn !"
IV.
TRUYỆN
NGỤ NGÔN:
Trương
Nghi lúc hàn vi thường theo hầu rượu
tướng nước Sở. Một hôm, tướng
nước Sở mất ngọc bích, môn hạ ai nấy
đều ngờ cho Trương Nghi, chúng đánh
đập Trương Nghi rất tàn nhẫn. Trương
Nghi không van xin và cũng không nói ǵ. Lúc được tha,
Trương Nghi trở về nhà, vợ bảo rằng:
- Than ôi ! Giá chàng học hành và biết
du thuyết th́ đâu đến nổi nhục nhă như
thế này !
Trương
Nghi há mồm to, hỏi vợ rằng:
-
Nàng thử xem cái lưỡi ta có c̣n không ?
Vợ
cười, vẻ coi thường:
-
Vẫn c̣n.
Trương
Nghi bảo:
-
Thế th́ được.
Ít
năm sau. Trương Nghi quả nhiên trở thành một
nhà du thuyết giỏi đời Chiến Quốc,
tiếng tăm lừng lẫy.
Ông
không coi cái nhỏ làm nhục, mà biết phẫn chí nuôi ư chí
để tới vinh quang.
V.
HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH
CÔNG:
Theo
bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT -
Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN
VĂN DIỄM
PHẦN THỨ NĂM
CHƯƠNG 15
BẢO HIỂM THÁI
ĐỘ
Hồi tôi c̣n
nhỏ th́ sốt bại liệt là căn bệnh ngặt
nghèo nhất. Căn bệnh làm người ta bị
bại xụi, co rút và yểu tử ấy mỗi năm
gây thương vong cho biết bao người. Thế
rồi, nhờ bác sĩ Jonas Salk và các bạn đồng
nghiệp phát minh được thuốc chủng Salk nên
hậu quả hủy diệt của bệnh đă
giảm hạ mau chóng. Tuy nhiên, bệnh chưa tuyệt
diệt v́ thỉnh thoảng vẫn có những bậc cha
mẹ hoặc giám hộ, v́ một lư do nào đó, không
chịu chủng ngừa cho con ḿnh. Mỗi lần gặp
cảnh đó, may mà cũng chỉ họa hoằn,
nhiều người lại lắc đầu, ngạc
nhiên không hiểu sao lại có kẻ xao lăng một biện
pháp đơn giản, nhưng an toàn hầu như 100%
như vậy. Tuy nhiên, một điều khó tin nhưng có
thật là ngày nay có tới 20 triệu đứa bé chưa được chủng ngừa
căn bệnh này, và các nhân viên y tế sợ rằng
bệnh sắp sửa tái phát nay mai.
Thành thật
mà nói th́ tôi không hiểu tại sao lại có t́nh trạng
đó, nhưng nhân đây, tôi xin nêu lên một căn
bệnh khác c̣n tệ hại hơn gấp bội. Bệnh
này tác động trên mọi lứa tuổi, lây lan
đến mọi chủng tộc, tôn giáo và màu da. Nó gây nên
nhiều vấn đề thế kỷ và tâm lư của
mọi thứ bệnh khác gộp lại. Nó đưa
nhiều người xuống mồ sớm, phá vỡ
nhiều cuộc hôn nhân, khiến nhiều người
phải đi ăn xin, tăng gia số người
nghiền rượu và ma tuư đồng thời dẫn
tới nhiều tội ác hơn
mọi thứ bệnh khác gộp lại. Và nó chính là
căn bệnh lây lan nhất trên thế giới này.
Căn
bệnh khủng khiếp ấy mang tên "Bệnh xơ cứng
tinh thần". Nguyên do bởi "Cách suy nghĩ tồi
tệ" mà ra. May mà đă có thuốc đặc
trị, hiệu nghiệm đối với các ca nhẹ
cũng như ca ác tính. Hơn nữa, chúng tôi c̣n chế
được cả thuốc "chủng ngừa" giúp bạn miễn nhiễm
chứng bệnh ấy nữa. Trước khi tiếp
tục, xin phép được hỏi bạn câu này: "Bạn nghĩ sao về một
người phải tiếp cận hằng ngày với
bệnh sốt bại liệt nhưng không chịu
chủng ngừa ?"
Bạn hăy
cẩn thận với câu trả lời, v́ tất nhiên là tôi
đang "lái bạn",
song không phải là "lái"
bạn xuống con đường nở hoa đâu mà là
đưa bạn lên thang dẫn đến đỉnh
thành công đấy. Thực tế mà nói, chắc bạn
sẽ phê phán nặng nề người ấy chứ ǵ ?
Bạn sẽ cho người ấy là thiển cận,
không biết điều và ngu xuẩn phải không.
Vậy
bạn nghĩ sao về người không chịu chủng
ngừa và tự bảo vệ ḿnh khỏi chứng
bệnh "xơ cứng tinh
thần", dù biện pháp pḥng ngừa không những
không đau đớn mà c̣n thú vị, không chỉ bảo
vệ sức khoẻ thể lư và tâm lư mà c̣n kiện toàn
được chúng nữa? Đồng thời, nó c̣n phát
triển tay nghề, cải thiện ḷng ham sống và
mối liên hệ với bạn bè, gia đ́nh, đồng
nghiệp cũng như những người chưa quen
biết nữa. Bạn nghĩ sao về người
từ chối thuốc chủng ngừa này.
Có lẽ
bạn sẽ mỉm cười (nếu bạn chưa
mắc thứ bệnh ấy) và bảo: "đó là một người ngu,
ngu thậm tệ". Tôi hy vọng bạn nói như
vậy, v́ tôi sắp để bạn có cơ hội
chủng ngừa. Nó sẽ giúp bạn tiêu diệt lối
suy nghĩ tệ hại và bệnh xơ cứng tinh
thần. Lối trị liệu này thực ra là một
hợp đồng bảo hiểm toàn diện. Nó miễn
lệ phí, có thể kư lại và lợi nhuận gia tăng
tỉ lệ thuận với số lần bạn sử
dụng. Đây là một hợp đồng có tính cách cá
nhân v́ lợi nhuận thuộc về cá nhân nhưng cũng
có tính cách "tập thể"
v́ bạn có thể vừa khiến người khác
được hưởng lợi vừa gia tăng
lợi nhuận cho riêng ḿnh. Có lẽ bạn thắc
mắc không biết ḿnh phải "đầu tư những ǵ ?" Bạn cứ
yên tâm, tôi xin bảo đảm là th́ giờ, sức lực
và tiền bạc bỏ ra đều kể như không
mất ǵ. Mỗi lần đầu tư là một lần
lời lăi gấp bội. Vốn bạn bỏ ra không chút
ảnh hưởng đến mức sống hằng ngày
của bạn trong khi kết quả sẽ biến
đổi lối sống của bạn và đem lại
lợi nhuận đáng kể về mặt tài chánh. Mỗi
gram nghị lực đầu tư sẽ thu lại
bằng một nghị lực dồi dào, bằng một
cuộc sống đầy say mê và hưng phấn. Tôi
mạnh dạn tuyên bố rằng nếu bạn
“chịu" hợp đồng và tuân thủ theo công
thức trong 21 ngày th́ MỌI
món lời tôi đă đề cập và hứa hẹn
sẽ nằm trong tay bạn.
Thế
bạn có chịu hợp đồng và nhận lợi
nhuận vô điều kiện không? Nếu bạn
chịu, tôi chắc bạn sẽ sẵn sàng kư vào bản
hợp đồng dưới đây.
(Xin
bạn nhớ, tôi đă quả quyết ngay từ
đầu rằng đây là một khoá học HÀNH ĐỘNG, đ̣i bạn phải CAM KẾT dấn thân nếu
muốn đạt KẾT QUẢ ).
VI.
T̀NH
YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(An Giang
số 1371, ngày 11/10/1997, trang 6)
HẠNH PHÚC GIA Đ̀NH TÀI SẢN CHUNG CỦA HAI VỢ
CHỒNG
Chúng ta
thường cho rằng để được hạnh
phúc, ta cần phải được người khác
hiểu, ít nhất cũng là những người gần
gũi nhất và yêu quư nhất. Nhưng để
được người khác hiểu đúng,
trước hết ta cần hiểu kỹ bản thân ta
đă. Trong vấn đề này, có một điều ta nên
biết: cả chính ta, cả người thân thiết
với ta đều không phải là cứ nguyên si măi măi
như ta từng biết với một số ưu
điểm và khuyết điểm không thay đổi.
Bản tính con người khá mềm dẻo và uyển
chuyển, cho nên ta cần biết cách phát triển nó và hoàn
thiện nó. Nhiều phẩm chất có ích của tính cách,
ta có thể rèn luyện được, như rèn luyện
các cơ bắp vậy.
Nói chung,
cần tôn trọng quyền của con người
được khác người khác, được không
tán thành, được tranh căi, hơn nữa,
phải coi cái quyền đó là yếu tố không thể tách
rời của các mối quan hệ giữa con người
với nhau. Toàn bộ vấn đề là ở chỗ
tranh căi v́ duyên cớ ǵ và dưới h́nh thức nào.
Nếu chỉ v́ mấy cái bát chưa rửa, mớ rau
chưa mua hoặc những điều vụn vặt khác
mà phải cao giọng lên gắt gỏng, th́ điều
đó quả thật chứng tỏ một tŕnh độ
văn hoá thấp.
H́nh thức
tiến hành "tranh luận" về các công việc gia
đ́nh cực kỳ quan trọng, cũng như cách
thức thuyết phục, chứng minh và cuối cùng là cách
thức "giáo dục" người khác. H́nh thức
ấy, cách thức ấy nhiều khi quyết định
sự thành công hơn là lẽ phải và sự công bằng
như lại được thể hiện một cách
thiếu tôn trọng và thô lỗ. Và có thể nói: tính hài
hước thường có sức thuyết phục hơn
kho tàng uyên bác tưởng như đầy sức
mạnh.
Gia đ́nh
hạnh phúc không phải là gia đ́nh không có chuyện ǵ
rắc rối mâu thuẫn, nghĩa là không có xung
đột. Nói chung không có gia đ́nh nào như thế. Gia
đ́nh hạnh phúc là gia đ́nh luôn t́m kiếm cách giải
quyết tốt đẹp cho những chuyện phức
tạp trong cuộc sống. T́nh yêu thực sự sẽ
gợi ư cho người vợ và người chồng
đạt được sự thống nhất trong t́nh
huống tranh căi, hai người chỉ quan tâm đến
sự chiến thắng của t́nh cảm thân thiết,
chứ không phải của tính tự ái. Nếu có
đấu tranh với các khuyết điểm của nhau
cũng phải hoàn toàn hiểu nhau, không "đàn áp" và không làm
phật ư, vẫn phải tôn trọng nhau. Và sẽ rất
tốt, nếu ta đấu tranh khéo léo và tế nhị
đến mức người bạn đời của ta
không nhận thấy.
Rất nên
nhớ rằng nếu ta thắng hoàn toàn người
bạn đời th́ có nghĩa là người bạn
đời của ta thất bại, và cũng là sự
thất bại của cả gia đ́nh, bởi gia đ́nh
là sự hoà hợp, b́nh đẳng, chứ đâu có
cần người thắng kẻ thua.
Xây dựng và
củng cố gia đ́nh là một công việc phải làm
liên tục, là sự sáng tạo, là thứ lao động
không cho phép ta dừng lại hoặc hài ḷng măn nguyện.
Thực
tế, cuộc sống là: dù chúng ta có tranh luận nhiều
đến mấy về những phức tạp trong
đời sống vợ chồng và cách khắc phục
chúng, ta cũng phải thừa nhận người
chồng và người vợ cần đến nhau hoàn
toàn không phải chỉ trong những khoảnh khắc
ngắn ngủi của sự gần gũi thể xác. Ngay
cả người phụ nữ độc lập
nhất và đă được giải phóng cũng vẫn
cần một chỗ dựa tinh thần, một sự
giúp đỡ về vật chất. Lũ trẻ cũng
cần có bố, dù ngừơi mẹ có thông minh và mạnh
mẽ đến mấy. Gia đ́nh nào trong đó
người đàn ông bị coi thường cũng sẽ
làm què quặt tâm hồn các thành viên như gia đ́nh nào
trong đó người phụ nữ bị coi
thường. Nhưng cần nhớ: sự tôn trọng
không tự nhiên đến với ta, mà ta phải làm
thế nào để xứng đáng được tôn
trọng.
Nếu
chúng ta có thái độ nghiêm túc đối với các
bổn phận vợ chồng, nếu chúng ta biết giành
lấy và giữ lấy trái tim người bạn
đời, th́ số những gia đ́nh hạnh phúc và
bền vững tăng lên đáng kể. Và trong hôn nhân
tốt đẹp, không có hạnh phúc của một
người. Sự đầm ấm, t́nh yêu, ḷng chung
thủy, sự tử tế đó là tài sản chung của
hai người, là ánh sáng tỏa ra từ một gia đ́nh
hạnh phúc.
Vũ Đ́nh B́nh
VII.
CHUYỆN
PHIẾM :
XỨ SỞ NỤ
CƯỜI
TTCN
- Sau chuyến tham quan 33 ngày ở các nước có ngành
du lịch phát triển, thị trưởng thành
phố Hoa Biển quả quyết: - Ăn nhau ở con
người, thành phố chúng ta sống nhờ vào du
lịch, cần phát động phong trào toàn dân làm du
lịch.
Lệnh
được ban ra, một cuộc họp qui tụ các
chuyên gia của đủ thứ lĩnh vực từ du
lịch đến văn hóa, văn nghệ, môi
trường, đạo đức, kinh tế...
được triển khai. Sau nhiều tranh căi nảy
lửa, người ta đi đến kết luận:
“Trong những thứ có thể thu hút khách du lịch th́ con
người là quan trọng nhất, và điều quan
trọng nhất của cái quan trọng nhất đó chính
là
“nụ cười”. Một
nghị quyết nhanh chóng được đưa ra:
biến thành phố Hoa Biển thành “thành phố nụ
cười”.
Ngay
ngày hôm sau, trên các đường phố xuất hiện
nhiều băng rôn với các ḍng chữ: “Cười là yêu
thành phố”, “Mỗi nụ cười là một viên
gạch xây dựng thành phố giàu đẹp”, “Nụ
cười, nền tảng của ngành công nghiệp không
khói"...
Sau ba tháng phát động và treo băng rôn, ngành du
lịch thống kê được rằng số khách du
lịch tăng hơn một người so với cùng
kỳ năm ngoái. Như vậy là có
triển vọng. Hội nghị các
chuyên gia lại được mở ra để đánh
giá t́nh h́nh.
Tất cả các nhân vật ưu tú nhất thành
phố trong nhiều lĩnh vực đều thống
nhất rằng các biện pháp tuyên truyền cần
phải b́nh dân hơn một chút cho mọi người
dễ hiểu. Các công việc cần
thiết được triển khai ngay. Ngành truyền h́nh thuê hẳn mấy nhóm tấu hài
cấp tốc dựng lên chương tŕnh “Gặp nhau
cuối ngày” với những tiểu phẩm hài
hước dễ hiểu và dễ cười nhất.
Ví dụ như nhóm “Cù nhầy” với tiểu phẩm
về một cô nàng bị chồng bỏ v́ cái tội quá
mê hát karaoke, nhờ hay cười với du khách đă
được một ông Tây cưới làm vợ v́ mê
nụ cười rộng mở của nàng.
Nhóm
“Lăng xẹt” lại có tiểu phẩm “Lọ Lem tân kỳ”
kể về một cô bé nghèo khổ nhờ luôn nở
nụ cười mà được một nhóm khách du
lịch đang nhậu tặng một lon bia. Dưới
nắp lon bia may mắn ấy là một
giải thưởng trị giá cả tỉ đồng,
thế là cô bé trở nên giàu có và cưới
được một chàng hoàng tử đẹp trai
như anh Long Vũ...
Ngành thông tin tuyên truyền cũng có những thay
đổi đáng kể. Các
băng rôn cũ được hạ xuống và thay
bằng các khẩu hiệu khác h́nh tượng hơn
như: “Hăy cười với những người
đến từ phương xa”, “Hăy cười thân
thiện với những người mũi cao, đeo balô,
mặc quần soọc và áo thun ba lỗ”...
Ba tháng nữa trôi qua trong sự hồi hộp chờ
đợi của những người có trách nhiệm. Kết quả là số khách nước ngoài
tăng hơn hai người so với cùng kỳ năm
ngoái. Ngành truyền h́nh cho biết lượng người
xem tivi tăng vọt. Đặc biệt khoa cấp
cứu bệnh viện tỉnh đă đón
được số bệnh nhân nhiều gấp ba
lần so với cùng kỳ năm ngoái, đa số là tai nạn giao thông do mải đọc các
khẩu hiệu.
Các
chuyên gia lại có dịp ngồi lại để trổ
tài hùng biện. Có vị cho rằng các
biện pháp tuyên truyền vẫn chưa cụ thể,
thiết thực. Có vị lại kể
rằng dân t́nh đă cười nhiều hơn nhưng
họ chỉ cười khi xem các tiểu phẩm hài
hoặc khi đọc các câu khẩu hiệu giăng đầy
trên đường, c̣n khi gặp du khách th́ họ lại
ch́a ra cái mặt như đưa đám. Vị này lắc đầu, chán nản bảo
rằng tŕnh độ dân trí của tỉnh ta c̣n thấp
lắm, chịu thua thôi. Tốt nhất
là đưa chương tŕnh “Nụ cười cho du
lịch” vào chương tŕnh giáo dục ngay từ lớp
mẫu giáo. Cuối cùng ư kiến của
chuyên gia ngành kinh tế được mọi người
đồng t́nh nhất, vị này cho rằng tốt
nhất là đưa ra chương tŕnh “Nụ cười
có thưởng”.
Chương tŕnh “Nụ cười có thưởng”
được thực hiện ngay lập tức.
Mỗi người dân thành phố được phát một cuốn sổ. Đại khái
là: Ngày... cười với ông S., người Anh, kư
nhận. Ngày... cười với bà M., người Pháp, xác
nhận... Đến cuối tháng đem
sổ tới lĩnh thưởng. Qui định là
mỗi nụ cười đổi được 10kg cà
phê hoặc một tạ muối, hay 6kg đường
hoặc một con cá ba sa 2,1kg.
Chương tŕnh này có hiệu quả ngay lập
tức. Một đồn
mười, mười đồn trăm, người
tứ xứ đổ về ào ạt. Dân
t́nh khấm khá hẳn lên nhờ trúng thưởng. Riêng các ông chủ nhà hàng và khách sạn th́
cười suốt ngày nên phần thưởng xài không
hết liền đem góp ngay cho các quĩ từ thiện.
Chỉ một rắc rối nho nhỏ là bệnh viện
phải mở thêm khoa đặc biệt chuyên chữa sái
quai hàm và ngộp thở do cười quá nhiều.
Bây giờ nếu giở cuốn sách hướng
dẫn du lịch (in bằng tám thứ tiếng) ra xem th́
các bạn sẽ thấy sáu ngôi sao to tướng (nghĩa
là “nơi không thể không đến”) ở trang giới
thiệu về thành phố Hoa Biển.
THỤC ANH
GÓP
GIÓ
Cuộc sống là những va đập
Hăy nghe một viên sỏi kể về nguồn gốc của
ḿnh: “Tôi vốn là một tảng đá khổng lồ trên
núi cao, trải qua bao năm tháng dài đăng đẳng bị
mặt trời nung đốt, người tôi đầy vết
nứt. Tôi vỡ ra và lăn xuống
núi, mưa băo và nước lũ cuốn tôi vào sông suối.
Do liên tục bị va đập, lăn
lộn, tôi bị thương đầy ḿnh. Nhưng rồi chính những ḍng nước lại
làm lành những vết thương của tôi. Và tôi trở thành một ḥn sỏi láng mịn
như bây giờ”.
Bạn nghĩ ǵ khi nghe câu chuyện trên?
Cảm thấy lư thú với chuyến đi của ḥn sỏi
hay xúc động trước ánh mắt lạc quan của
nó đối với cuộc đời đầy biến
động? Đă bao giờ bạn thấy
được rằng chính những chông gai mới tạo
nên những h́nh hài đẹp và ấn tượng, dù là
h́nh hài được tạo bởi chính những vết
thương và sự đớn đau?
Có thể là bạn, có thể là tôi, cuộc sống
chẳng bao giờ chỉ mang đến nỗi đau, cũng
chẳng bao giờ chỉ mang đến niềm hạnh
phúc. Vượt qua được gian khổ, vượt
qua những cuộc thử thách, vượt qua được
những nỗi đau là bạn đă tự làm hoàn thiện
chân dung ḿnh.
Cuộc sống là vô vàn những điều
biến động. V́ vậy, cho dù trong khó khăn hay
trong hạnh phúc, cũng mong bạn luôn nhớ cuộc hành
tŕnh của ḥn sỏi để sống tự tin hơn,
để mang những yêu thương xoa dịu và làm lành
những vết thương. Sự va
đập của cuộc sống chẳng có ǵ đáng sợ
đâu bạn ạ!
Nếu tôi biết rằng...
Nếu tôi biết rằng đó là lần
cuối cùng tôi nh́n thấy bạn ngủ say,
tôi sẽ giữ bạn thật chặt và nguyện cầu
Thượng Đế giữ ǵn tâm hồn bạn.
Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối
cùng tôi thấy bạn bước ra ngoài, tôi sẽ ôm chặt
lấy bạn, hôn bạn thật kêu và gọi bạn quay về.
Nếu tôi biết đó là lần cuối cùng tôi nghe thấy
tên bạn được xướng lên trong lời ca tụng
– chúc mừng, tôi sẽ lưu lại từng lời nói,
hành động của bạn trong những cuộn băng
video và sẽ xem đi xem lại chúng nhiều ngày.
Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng để
tôi có thể dành một hoặc hai phút c̣n sót lại, tôi sẽ
dừng lại và nói “Ḿnh yêu thương, quư bạn lắm!”,
dù bạn ra vẻ bạn dư biết điều đó.
Ngày mai sẽ tạo nên sự quên lăng, đó
là một điều chắc chắn; và chúng ta sẽ không
bao giờ có cơ hội thứ hai để làm đúng mọi
việc.
Có nhiều cách để nói lời yêu
thương và nhiều cơ hội để chứng tỏ
rằng chúng ta có thể làm được tất cả mọi
việc.
Chỉ trong trường hợp tôi trở nên
lầm lẫn và ngày hôm nay là tất cả những ǵ tôi
có, tôi sẽ nói rằng tôi yêu thương, quư mến bạn
đến dường nào.
Tôi hy vọng sẽ không bao giờ quên rằng
ngày mai đă được hứa dành cho một người
và ngày hôm nay có thể là lần cuối cùng bạn có cơ
hội được ôm người bạn yêu
thương thật chặt vào ḷng.
Nếu bạn đang chờ đến ngày
mai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ
ngay trong hôm nay? Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới,
bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều v́
đă không dành những phút giây hiếm hoi c̣n lại để
sẻ chia một nụ cười, một cái ôm hay một
nụ hôn và rằng bạn đă quá bận rộn để
tặng ban những ǵ có thể giúp ước mơ của
một người thành sự thật.
Hăy giữ những người mà bạn thật sự yêu
thương trong ṿng tay của ḿnh, th́ thầm
vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu
thương họ nhiều như thế nào và rằng sẽ
luôn giữ h́nh ảnh thân yêu của họ.
Hăy dành thời gian để nói “Ḿnh xin lỗi!”,
“Tha thứ cho ḿnh nhé!”, “Cảm ơn”, hay “Không sao! Mọi
việc sẽ ổn cả thôi!”. Và nếu ngày mai không bao giờ đến, bạn
sẽ không phải hối tiếc về ngày hôm nay một
khi bạn đă nói những lời trên.
Hăy biết xin lỗi và bắt đầu lại và nói với
những người thương yêu bạn rằng bạn
cũng yêu thương họ rất nhiều!