CHÚA NHỰT XXV
CHỦ ĐỀ :
Cách QUẢN
LƯ TIỀN CỦA
"Anh
em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa
vừa làm tôi tiền của được"
(Lc
16,13)
BÀI ĐỌC
I: Am 8, 4-7
"Chống
lại những kẻ lấy tiền mua người
nghèo".
Trích
sách Tiên tri Amos.
Hăy
nghe đây, hỡi những ai đàn áp kẻ nghèo khó, và muốn
tiêu diệt hết những kẻ bần cùng trong cả
nước. Các ngươi bảo: "Bao giờ qua tuần
trăng mới để chúng tôi bán hàng? Khi
nào hết ngày Sabbat để chúng tôi bán lúa mạch.
Chúng tôi sẽ giảm lường đong, tăng giá và làm
cân giả. Chúng tôi sẽ lấy tiền mua
người nghèo, lấy đôi dép đổi lấy
người túng thiếu. Chúng tôi sẽ
bán lúa mục nát". V́ Giacóp kiêu căng, Chúa đă thề
rằng: "Ta sẽ không bao giờ lăng quên tất cả
các việc chúng làm cho đến cùng". Đó
là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 112, 1-2. 4-6. 7-8
Đáp: Hăy ngợi
khen Chúa, Đấng nâng cao kẻ túng thiếu (c. 1a & 7b).
Xướng:
1) Hăy ngợi khen, hỡi những người tôi tớ
Chúa, chư vị hăy ngợi khen danh Chúa.
Nguyện danh Chúa được chúc tụng từ
bây giờ và cho đến muôn đời. - Đáp.
2) Chúa siêu việt
trên hết thảy chư dân, trên muôn cơi
trời là vinh quang của Chúa... và Người để mắt
nh́n coi khắp cả trên trời dưới đất. - Đáp.
3) Người
nâng cao kẻ túng thiếu từ chỗ bụi tro, và cất
nhắc bạn cơ bần từ nơi phẩn thổ,
hầu cho họ ngồi với những bậc quân
vương, với những bậc quân vương của
dân Người. - Đáp.
BÀI ĐỌC
II: 1 Tm 2, 1-8
"Cầu
nguyện cùng Thiên Chúa cho mọi người. Ngài
muốn cho mọi người được cứu độ".
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông
đồ gởi Timôthêu.
Trước
tiên, cha khuyên hăy cầu xin, khẩn nguyện, kêu van và tạ
ơn cho mọi người: cho vua chúa, và tất cả những
bậc vị vọng, để chúng ta được sống
bằng yên vô sự, trong tinh thần đạo đức
và thanh sạch. Đó là điều tốt
lành và đẹp ḷng Đấng Cứu Độ chúng ta là
Thiên Chúa. Người muốn cho mọi
người được cứu rỗi và đến nhận
biết chân lư.
V́ chỉ có một
Thiên Chúa, và một Đấng Trung Gian giữa Thiên Chúa và
loài người, là Đức Giêsu Kitô, cũng là con người.
Người đă phó ḿnh làm giá cứu chuộc thay cho mọi
người, để nên chứng tá trong thời của
Người, mà v́ chứng tá đó, cha đă được
đặt lên làm kẻ rao giảng, làm Tông đồ (cha
nói thật chứ không nói dối), và làm Thầy dạy dân
ngoại trong đức tin và chân lư. Vậy cha muốn rằng
những người đàn ông cầu nguyện trong mọi
nơi, hăy giơ lên hai tay thanh sạch,
không oán hờn và cạnh tranh. Đó là lời
Chúa.
ALLELUIA: Ga 17,
17b và a
Alleluia, alleluia!
- Chúa phán: "Lời Cha là chân lư; xin hăy thánh hoá chúng trong sự
thật". - Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc 16,
10-13 {hoặc 1-13}
"Các con không
thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của
được".
Tin Mừng Chúa
Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa
Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: {"Một người
phú hộ kia có một người quản lư, và người
này bị tố cáo đă phung phí của chủ. Ông chủ
gọi người quản lư đến và bảo rằng:
'Tôi nghe nói anh sao đó? Anh hăy tính sổ công việc
quản lư của anh, v́ từ nay, anh không thể làm quản
lư nữa'. Người quản lư nghĩ thầm rằng:
'Tôi phải làm thế nào, v́ chủ tôi cất chức quản
lư của tôi? Cuốc đất th́ không nổi, ăn mày th́ hổ ngươi. Tôi
biết phải liệu thế nào, để khi mất chức
quản lư, th́ sẽ có người đón tiếp tôi về
nhà họ'.
"Vậy anh
gọi từng con nợ của chủ đến và hỏi
người thứ nhất rằng: 'Anh mắc nợ chủ
tôi bao nhiêu?' Người ấy đáp: 'Một trăm thùng
dầu'. Anh bảo người ấy rằng: 'Anh hăy lấy
văn tự, ngồi xuống mau mà viết lại: năm
mươi'. Rồi anh hỏi người khác rằng: 'C̣n
anh, anh mắc nợ bao nhiêu?' Người ấy đáp: 'Một
trăm giạ lúa miến'. Anh bảo người ấy rằng:
'Anh hăy lấy văn tự mà viết lại: tám
mươi'. Và chủ khen người quản lư bất
lương đó đă hành động cách khôn khéo: v́ con cái
đời này khi đối xử với đồng loại
th́ khôn khéo hơn con cái sự sáng.
"Phần Thầy,
Thầy bảo các con: Hăy dùng tiền của gian dối mà
mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền
bạc, th́ họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an
nghỉ đời đời.}
"Ai
trung tín trong việc nhỏ, th́ cũng trung tín trong việc
lớn; ai gian dối trong việc nhỏ, th́ cũng gian dối
trong việc lớn. Vậy nếu các con không trung thành
trong việc tiền của gian dối, th́ ai sẽ giao phó
của chân thật cho các con?
"Không đầy
tớ nào có thể làm tôi hai chủ: v́ hoặc nó ghét chủ
này và mến chủ kia; hoặc phục
chủ này và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi
Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được".
Đó là lời Chúa.
Sợi chỉ đỏ :
-
Bài đọc I : Ngôn sứ Amos nặng
lời khiển trách những kẻ giàu có bóc lột người
nghèo.
-
Đáp ca : Thiên Chúa yêu thương những
người nghèo khổ.
-
Tin Mừng : Qua dụ ngôn "người
quản lư bất trung", Chúa Giêsu khuyên hăy dùng tiền của
vật chất để mua lấy t́nh nghĩa.
Minh họa
-
Mille images 130 D
-
"Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền
của được" (Lc 16,13)
I. DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Anh
chị em thân mến
Trong
thời đại kinh tế thị trường và văn
minh hưởng thụ ngày nay, tiền bạc là một cám
dỗ rất lớn, tiền bạc có thể làm cho
người ta quên mất t́nh nghĩa với anh em và xa rời
t́nh yêu Thiên Chúa.
Trong Thánh lễ này, chúng ta hăy nghe lời
Chúa dạy chúng ta biết sử dụng tiền bạc
như thế nào để nó luôn là đầy tớ phục
vụ ḿnh, chứ không bao giờ là ông chủ bắt ta nô lệ
nó.
II. GỢI
Ư SÁM HỐI
-
Chúng con quá mải mê kiếm tiền đến nỗi nhiều
khi lơ là bổn phận đối với Chúa.
-
Chúng con quá coi trọng tiền bạc đến nỗi nhiều
lần lỗi công b́nh và bác ái.
-
Chúng con chưa yêu mến Chúa trên hết mọi sự.
III. LỜI
CHÚA
1.
Bài đọc I (Am 8,4-7)
Ngôn
sứ Amos mạnh mẽ lên án những tội lỗi của
người giàu :
-
Họ mê kiếm thêm tiền đến nỗi ngay trong những
ngày lễ như mồng một và sabát họ chỉ mong
cho ngày lễ ấy chóng qua để họ tiếp tục
làm ăn kiếm thêm tiền.
-
Khi làm ăn, họ dùng đủ cách gian lận "làm cho
cái đấu nhỏ lại, cho quả cân nặng
thêm".
- Đặc biệt họ khai thác và
bóc lột những người nghèo.
2.
Đáp ca (Tv 112)
Ca ngợi Chúa v́ đă cứu giúp và
nâng đỡ những người nghèo.
3.
Tin Mừng (Lc 16,1-13)
Trong đoạn Tin Mừng này, Chúa
Giêsu dạy môn đệ ḿnh cách xử dụng tiền bạc
của cải vật chất. Trước tiên Ngài
dùng một dụ ngôn (người quản gia), và sau đó
nói về cách xử dụng tiền của.
a.
Dụ ngôn người quản gia :
đối với dân Do Thái, quản gia không phải chỉ
là một trong những người làm mướn ăn
lương của chủ, mà là một nhân vật rất
có thế lực. Quản gia là người thay
mặt chủ để lo những chuyện tài sản
trong nhà. Do đó có quyền thu xếp
tài sản của chủ cách nào tùy ư miễn sao có lợi
cho chủ thôi. BJ nói quản gia không có lương, nên
thường t́m thu nhập thêm bằng
cách kê thêm số của cho vay. Thí dụ cho vay
100 kê thành 120.
-
Chúa Giêsu nói người quản gia trong dụ ngôn này là
"bất lương". Các nhà nghiên cứu Thánh Kinh c̣n
bàn căi nhau về sự "bất lương" này
(ăn gian tiền của chủ ?
cho vay ăn lời cắt cổ ? hay là sửa đổi
giấy nợ ?...).
-
Nhưng điều Chúa Giêsu muốn ta noi gương
nơi người quản gia này là cách xử dụng tiền
của : Người quản gia này là "con cái thế
gian", thế mà c̣n biết sử dụng của cải
một cách khôn khéo bằng cách cho đi của cải hiện
tại để đổi lấy sự bảo đảm
cho tương lai. "Con cái của sự sáng" phải
noi gương đó, phải biết dùng của cải thế
gian mà mua sắm của cải trên trời.
b.
Những điểm đáng chú ư trong lời Chúa Giêsu dạy
về tiền của :
-
Ngài đánh giá tiền của là "gian dối".
-
Ngài khuyên dùng tiền của đời này để mua lấy
những giá trị đời sau.
-
Phải coi tiền của là đấy tớ phục vụ
ḿnh, chứ đừng coi chúng là ông chủ mà ḿnh phải
làm nô lệ.
-
Chính những người được coi là đạo
đức như biệt phái mà cũng mang tính tham lam.
4.
Bài đọc II (1 Tm 2,1-8) (Chủ
đề phụ)
Thánh
Giacôbê khuyên tín hữu ḿnh đừng ganh tị tranh chấp
với nhau :
-
Nguồn gốc của tranh chấp là ḷng tham
-
Thay v́ tranh chấp, hăy tích cực xây dựng ḥa b́nh.
IV. GỢI
Ư GIẢNG
*
1. Dùng tiền của hiện tại để mua bảo
đảm cho tương lai
Dụ
ngôn này nói tới một người quản gia kia bị tố cáo là phung phí tài sản của
chủ nên bị chủ báo tin là sẽ cho thôi việc. Anh ta lo sợ trước viễn tượng một
tương lai bấp bênh nên đă t́m cách xoay sở, để
sau này khi anh mất việc th́ có nhiều người giúp
đỡ anh.
Mấu
chốt của câu chuyện là cách xoay sở của anh : anh gọi những người thiếu
nợ đến và sửa lại giấy nợ, nghĩa
là giảm bớt phần nợ mà họ phải trả. Làm như thế họ sẽ biết ơn anh và
sau này sẽ giúp anh để đền ơn.
Thế
nhưng cách xoay sở bằng cách sửa lại giấy nợ
như thế có lương thiện hay không ?
Hiện có hai lối giải thích :
-
Giải thích thứ nhất cho rằng anh ta không
lương thiện : lẽ ra con nợ thứ nhất
phải trả cho chủ 100 thùng dầu th́ anh bớt
đi chỉ c̣n phải trả 50 thùng thôi ; con nợ thứ
hai lẽ ra phải trả 1000 thùng lúa th́ anh bớt đi
chỉ c̣n 800. Như thế là làm thiệt hại
cho chủ. Anh ta lấy một phần
tài sản của chủ để mua lấy t́nh cảm
cho bản thân anh. Nói nôm na hơn,
anh ta "mượn đầu heo nấu cháo".
-
Giải thích thứ hai cho rằng anh lương thiện : Theo tục lệ do thái, người
quản gia không được trả lương, nhưng
bù lại, chủ thường uyển chuyển hoặc
làm ngơ để cho người quản gia dùng tài sản
của chủ mà kiếm ăn riêng, miễn sao không hại
đến tài sản của chủ thôi. Người quản
gia này đă lấy 50 thùng dầu của chủ để
cho người ta vay nhưng trong giấy nợ anh ghi là 100
thùng, tức là có thêm 50 thùng mà anh ta sẽ hưởng ;
cũng thế anh lấy 800 thùng lúa của chủ để
cho vay nhưng trong giấy nợ lại ghi là 1000 nghĩa
là có phần của anh 200 thùng. Đến lúc
cần mua ḷng người ta, người quản gia này
đă hy sinh phần lời mà anh được hưởng,
anh dùng phần đó để mua t́nh cảm của những
người thiếu nợ. Nói nôm na,
anh này đă "bỏ con tép để bắt con tôm". Như thế, anh xoay sở cách lương thiện.
Hai giải thích trên, giải thích nào cũng
có phần đúng.
Chúng ta không biết chọn theo giải
thích nào. Nhưng điều đáng chúng ta lưu ư, mà cũng
là điều chính Chúa Giêsu bảo chúng ta học theo, đó
là anh biết dùng của cải vật chất hiện tại
để mua sắm những thứ bảo đảm cho
tương lai : đối với
người quản gia này, để mua lấy bảo
đảm cho tương lai, anh không tiếc phải hy sinh
tài sản hiện tại. Hiện tại, anh
làm ơn cho những người thiếu nợ anh, để
sau này những người đó sẽ trả ơn cho
anh.
*
2. Những việc nhỏ dẫn đến việc lớn
Người
ta không phạm một tội lỗi tày trời ngay trong một
sớm một chiều ; người
ta cũng không làm một việc tốt vĩ đại
ngay trong một sớm một chiều. Việc lớn là hậu
quả hay kết quả của những việc nho nhỏ
mà người ta đă bắt đầu làm từ rất
lâu trong quá khứ.
Như người quản gia trong dụ
ngôn này, có lẽ khi mới được chủ chọn
làm người coi sóc tài sản, anh đă làm rất tốt. Dần dần
đồng tiền có sẵn trong tay cám dỗ anh ăn bớt
ăn xén, khởi sự là một số tiền nhỏ, dần
dần lớn hơn… Rất có thể đôi
khi lương tâm anh cũng sống lại, khiến anh biết
điều ḿnh làm là sai trái. Nhưng v́
đă quen ham tiền và quen kiếm tiền cách bất chính
nên anh không dừng lại được, trái lại càng
ngày càng lún sâu hơn trong tội lỗi. Cho đến
một ngày kia, sự việc đổ
bể, chủ gọi anh đến và cất chức anh.
Tục ngữ có câu "Túi tham không
đáy".
Chúng ta đừng tự lừa dối ḿnh rằng "Chỉ
một ít này thôi, chỉ một lần này thôi", bởi
v́ một khi đă dùng cách bất chính để bỏ vào
túi tham của ḿnh một ít tiền th́ cái túi ấy chẳng
những không đầy, trái lại nó càng sâu thêm, ḷng tham của
ḿnh đói khát thêm và lại đ̣i ăn thêm nữa.
Hằng
ngày đọc báo, nghe đài và xem truyền h́nh, chúng ta thấy
nhiều người phải ra ṭa rồi vào tù v́ tội ăn cắp tài sản của người
khác hoặc của công. Đáng chú ư là thủ phạm của
những vụ ăn cắp lớn không
phải là những người nghèo mà là những người
giàu. Họ đâu có túng thiếu, họ c̣n
dư thừa nữa là đàng khác. Nhưng căn bệnh
nguy hiểm của họ là tiền bạc họ có thay v́
thỏa măn họ th́ lại làm cho họ thèm khát hơn.
Cách
tốt nhất để không bị đồng tiền
làm hại là hăy kiếm tiền cách chân chính và đừng
bao giờ bắt đầu một hành vi
gian tham dù rất nhỏ nhặt.
*
3. Nhận lănh để trao ban
Có
một nhà kia tính mời vài đạo sĩ
tới lập đàn giải trừ tai nạn. Một
đạo sĩ nọ tham lam, muốn một ḿnh hưởng
trọn số tiền chủ nhà trả ông, liền nhận
bao thầu hết việc lập đàn cúng bái.
Ông ta chẳng kể ngày đêm. Làm việc luôn tay luôn chân, không hề ngơi nghỉ. Cứ
như thế đến ngày thứ ba th́ kiệt sức,
đơ tay, ngă vật ra đất. Chủ nhà sợ ông ta chết, mang hoạ, liền
thuê người khiêng ông về miếu. Đạo sĩ
nghe vậy, cố ngước đầu lên th́ thào :
Ông hăy đưa tiền thuê người
cho tôi, tôi tự ḿnh lần về miếu cũng được.
*
Những người coi đồng tiền
to hơn mạng sống của ḿnh, rốt cuộc cũng
chẳng được ǵ. Thấu hiểu ḷng ham mê tiền
bạc của con người, Chúa Giêsu đă kể dụ
ngôn người quản gia khôn khéo. Người
khen ông quản gia khôn khéo không phải v́ hành động bất
lương của ông, nhưng v́ ông biết lo xa cho
tương lai của ḿnh. Ông khôn khéo v́
ông biết dùng tiền của tạm bợ để mua lấy
bạn hữu.
Nếu
"con
cái đời này" biết phải làm ǵ và làm cách nào
đối với tiền của để to liệu cho
ngày mai, th́ tại sao "con cái sự sáng" lại không biết
sử dụng ơn Chúa ban trong hiện tại để
lo cho phần rỗi của ḿnh ở tương lai ?
Nếu người quản gia bất
lương biết dùng tiền của bất chính để
mua lấy bạn hữu, sao người tín hữu lại
không biết sử dụng của cải phù dù, chia sẻ
cho người nghèo khó để mua lấy bạn hữu
Nước Trời.
Nếu
người ta căn cứ vào cách dùng tiền của để
biết được ḷng người có trung tín hay không,
th́ tại sao chúng ta lại không "trung tín trong việc nhỏ" là sử dụng
tiền của để bảo đảm cho ta của cải
chân thật đời sau ?
Thật
vậy, chúng ta không trở nên giàu có với những điều
ḿnh đă nhận lănh, mà là với những điều ḿnh
đă trao ban. Tác giả Augier c̣n viết :
"Trong
dự tính của Thiên Chúa, người giàu chỉ là viên thủ
quĩ của người nghèo". V́ thế, chỉ khi nào biết
quảng đại trao ban cho những kẻ thiếu thốn,
chúng ta mới thực là những quản gia biết làm theo ư chủ, những quản gia trung tín và
khôn ngoan. Chỉ khi nào biết coi tiền của
là phương tiện phục vụ cho cùng đích là
Nước Trời chúng ta mới thựïc sự "làm tôi Thiên Chúa".
*
Lạy
Chúa, trong khi chúng con đang bôn ba t́m kiếm những của
cải tạm bợ đời này, xin cho chúng con cũng biết
khôn ngoan tích trữ cho ḿnh gia tài vĩnh cửu là hạnh
phúc Nước Trời. Amen. (TP)
4.
Chuyện minh họa
a/ Cửa sổ hoặc tấm
gương
Một
người do thái giàu có nhưng rất keo kiệt đến
gặp một vị giáo trưởng để xin một
lời hướng dẫn cho cuộc sống của ḿnh.
Vị giáo trưởng đưa anh đến bên cửa
sổ và nói : "Ông hăy nh́n qua cửa
sổ và tôi biết ông thấy ǵ." Không một chút do dự,
người giàu có trả lời :
"Tôi thấy nhiều người đi qua đi lại."
Sau đó vị giáo trưởng bảo
người giàu có quay mặt vào trong nhà và nh́n vào một tấm
gương treo trên tường. Rồi ông cũng
đặt câu hỏi tương tự :
"Nào, bây giờ ông thấy ǵ trong tấm
gương ?" - "Dĩ nhiên tôi chỉ
thấy tôi".
Bấy
giờ vị giáo trưởng mới rút ra một bài học : "Này nhé, tấm gương
được làm bằng kính, phía sau phủ một lớp
bạc mỏng. Bao lâu lớp bạc mỏng
c̣n dính chặt đàng sau tấm kính th́ nh́n vào đó ông sẽ
không c̣n thấy người nào khác nữa mà chỉ thấy
có ḿnh ông thôi. Trái lại khi nh́n qua tấm
kính trong suốt ở cửa sổ, ông đă thấy
được những người khác. (Trích "Món
quà giáng sinh")
b/ Loại tiền cho đi
Một
người kia suốt đời chỉ
lo thu gom tiền bạc, cho nên rất giàu. Khi chết, ông
c̣n ôm túi vàng theo ḿnh đi sang cuộc sống
bên kia. Đi một hồi ông thấy đói.
Bỗng ông thấy một quán ăn bên
đường, liền ghé vào. V́ hà tiện, ông hỏi
người chủ quán :
-
Tô cơm nhỏ này giá bao nhiêu ?
-
Chỉ một đồng thôi.
-
C̣n tô lớn kia ?
-
Cũng chỉ một đồng thôi.
Thấy rẻ, ông gọi luôn hai tô lớn. Nhưng người
chủ quán bảo :
- Ở đây chỉ xài loại tiền-cho-đi
thôi.
Ông có không ?
Người hà tiện chỉ vào túi
vàng của ḿnh.
Nhưng chủ quán nói :
- Đó chỉ là thứ tiền-lấy-vào. Ở
đây không xài được.
-
Thế tiền-cho-đi là tiền ǵ ?
-
Khi c̣n sống, mỗi lần ông cho ai bao nhiêu đồng
th́ ông được ban lại bấy nhiêu đồng loại
tiền-cho-đi.
Ông nhà giàu lục lọi khắp
nơi trong ḿnh nhưng chẳng có đồng nào thuộc
loại tiền-cho-đi cả. Thế là ông phải
nhịn đói.
Bao nhiêu đồng tiền cho đi là
bấy nhiêu đồng tiền để dành cho đời
sau vậy.
c/ Đạo một mắt
Bác
sĩ A.J. Gordon kể : ngày nọ, có
một ông nhà giầu nhưng keo kiệt đến xin chữa
mắt. Sau khi khám nghiệm, bác sĩ cho biết
phải chữa cả hai mắt, nếu không có nguy cơ bị
mù. Ông hỏi :
-
Nhưng giá bao nhiêu ?
-
Chữa mỗi mắt là 100 đô.
Ông nhà giầu phân vân giữa tiền bạc
và mù loà.
Rồi ông nói với bác sĩ : "Tôi chỉ
chữa một mắt thôi, v́ một mắt cũng đủ
thấy tiền và đếm tiền. Lại đỡ tốn !"
Nhiều
người vẫn cầu nguyện :
"Xin mở mắt con để thấy ḱ công của
Chúa..." Nhưng xem ra nhiều Kitô-hữu chỉ muốn
Chúa mở cho ḿnh một mắt để thấy công tŕnh
của Chúa mà thôi, một mắt c̣n phải để mà
trông coi gia sản !
d/ Đổi tiền
Đến nước khác, việc
đầu tiên mà du khách phải làm là đổi tiền của
ḿnh thành tiền đang lưu hành tại nước
đó.
Tiền của ta trên trái đất chẳng
có giá trị ǵ trên trời, nếu nó không đổi thành việc
lành. Đó là ư nghĩa Lời Chúa nói với chàng thanh
niên giầu có : cho đi gia sản của
anh để mua Nước Trời.
5.
Mảnh suy tư
a/ Tiền
Người
công nhân đồ mồ hôi để có được nó
Kẻ
hoang phí th́ đốt nó
Chủ
ngân hàng đem nó cho vay
Đàn
bà xài nó
Kẻ
lưu manh làm giả nó
Nhân
viên thuế vụ lấy nó
Người
hấp hối ĺa bỏ nó
Kẻ
thừa kế tiếp thu nó
Người
tiết kiệm để dành nó
Người
keo kiệt thèm khát nó
Kẻ
ăn trộm chộp lấy nó
Người
giàu gia tăng nó
Người
cờ bạc bị mất nó
Phần
tôi th́ dùng nó (Quote)
b/ Khả năng thật của tiền
bạc
Tiền
có thể mua được cái vỏ nhưng không mua
được cái nhân
Nó
có thể mang đến cho bạn thức ăn, nhưng
không mang đến khẩu vị
Nó
giúp bạn có nhiều người quen, nhưng không giúp bạn
có bạn bè
Nó giúp bạn có những đầy tớ,
nhưng không giúp bạn có được ḷng trung thành của
họ.
Nó
ban cho bạn những tháng ngày hưởng thụ, nhưng
không cho bạn b́nh an và hạnh phúc (Henrik Ibsen)
c/ Những thứ mà tiền không
mua được
Có tiền và có những cái mua bằng
tiền là tốt.
Nhưng biết dùng tiền và đừng
để mất những thứ tiền không mua được
c̣n tốt hơn.
Có
thể kể những thứ sau đây tiền không mua được :
Tiền không mua được t́nh bạn chân thực.
Tiền không mua được lương tâm trong
sạch.
Tiền không mua được niềm vui lành mạnh.
V. LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em thân mến, Thiên Chúa
là Đấng yêu thương và muốn cứu độ hết
thảy mọi người. Chúng ta cùng cảm tạ Chúa và
dâng lời cầu xin :
1. Hội thánh là dấu chỉ ơn cứu
độ cho muôn dân / Chúng ta hiệp lời cầu xin
cho mọi thành phần trong Hội thánh / biết luôn
quan tâm đến việc rao giảng Tin mừng cho mọi
nước mọi dân.
2. Hiện nay / vẫn c̣n có biết
bao người không nhà không cửa / nghèo khổ cùng cực /
Chúng ta hiệp lời cầu xin cho việc xóa đói giảm
nghèo / mang lại hiệu quả thiết thực cho những
người bất hạnh trong xă hội.
3. Tiền bạc là một người
đầy tớ tốt / nhưng luôn luôn là một ông
chủ xấu / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các
Kitô hữu / biết sử dụng của cải Chúa
ban theo đúng tinh thần nghèo khó của
Tin mừng.
4. Giúp mọi người sống xứng
với nhân phẩm của ḿnh / là bổn phận cao quư
của người Kitô hữu / Chúng ta hiệp lời
cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết
rộng răi giúp đỡ những ai thật sự khó
nghèo / để họ có thể sống xứng với
thân phận con người.
Chủ tế : Lạy Chúa Giêsu, Chúa dạy chúng
con : Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm
tôi tiền của được. Xin cho chúng con chỉ biết
tôn thờ một ḿnh Thiên Chúa, và chỉ sử dụng tiền
của như một phương tiện Chúa ban để
nuôi sống bản thân và gia đ́nh, đóng góp vào việc
công ích và chia sẻ cho những người nghèo khổ. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời.
VI. TRONG
THÁNH LỄ
-
Trước kinh Lạy Cha : Chúng ta sắp nói với
Chúa Cha rằng "Xin cho chúng con hôm nay lương thực
hằng ngày". Lời nguyện này không nhằm xin cho có của
ăn cho bằng xin có tinh thần phó thác
vào Chúa quan pḥng thay v́ óc tham lam tích trữ.
-
Sau kinh Lạy Cha : "Lạy Cha, xin cứu
chúng con khỏi mọi sự dữ, đặc biệt xin cứu chúng
con khỏi tính tham lam và sự nô lệ tiền của, xin đoái
thương cho những ngày chúng con đang sống
được b́nh an…"
VII. GIẢI
TÁN
Trước khi ra về, chúng ta hăy ôn lại
một lời Chúa nói hôm nay "Anh em không thể vừa làm
tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được". Trong
tuần này, chúng ta hăy cố gắng làm chủ tiền của
và làm tôi Thiên Chúa.
Chúa
Nhật 25 THƯỜNG NIÊN - Năm C
GIÁ TRỊ CỦA CHIA SẺ
Hăy chia sẻ kiến thức của bạn. Đó
là cách để bạn sống măi trong ḷng người
khác.
DANH NGÔN TÂY TẠNG
Bài đọc:Am 8 : 4-7 ; 1 Tm 2 : 1-8 ; Lc 16 : 1-13
Chủ
đề:
Phần
thưởng ở trần gian chỉ kéo dài ít năm mà
người ta lại chịu khó để đạt cho
được, hơn là phần thưởng trường
tồn vĩnh viễn trên trời.
Cách đây
nhiều năm có vị linh mục nọ giảng tĩnh
tâm cho các tù nhân chung pḥng ở một nhà
tù liên bang thuộc miền
Để
minh họa cho chủ điểm của Chúa Giêsu, vị
Linh mục kể lại câu chuyện về Jackie Tobinson,
người lực sĩ da đen đầu tiên thi đấu
trong đội tuyển chính.
Khi Branch
Rickey kư với Jackie bản hợp đồng Dodger vào
năm 1945, ông bảo với anh ta: “Anh sẽ phải
xơi mọi thứ họ dọn cho anh và đừng bao
giờ phản kháng lại nhé”. Lời nói của
Rickey thực là chí lư. Trong sân banh các tay
giao banh th́ ném banh cho Jackie một cách thô bạo, c̣n đám cổ
động viên và đội bóng đối nghịch th́ chế
nhạo anh. Ở ngoài sân banh th́ Jackie bị khai trừ khỏi
các khách sạn và nhà hàng, đang khi những người
khác trong đội bóng th́ được ở lại và ăn uống tại đó. Dầu
vậy, Jackie vẫn luôn cố gắng giữ b́nh tĩnh.
Anh vẫn “ch́a cả má kia ra” cho họ. Và ông bầu Branch Rickey cũng làm như vậy khi
bị công chúng quở trách v́ đă kư hợp đồng cho
Jackie gia nhập đội bóng.
Vị linh
mục kết thúc câu chuyện bằng cách đặt ra cho
đám tù nhân câu hỏi sau: “Các bạn nghĩ xem, các lực
sĩ da đen ngày nay sẽ ra thế nào nếu Jackie
Robinson và Branch Rickey đă không chịu ch́a luôn má bên kia cho người ta tát?” Ngay sau cuộc nói
chuyện này, một gă tù nhân tiến đến nói với
vị linh mục: “Thưa cha, câu chuyện cha kể thú vị
đấy! Thế nhưng tại sao cha không
đề cập đến toàn thể câu chuyện luôn?
Tại sao cha không nêu lư do khiến Rickey và Robinson đă chấp
nhận ch́a má kia ra? Đâu phải v́ yêu
mến Chúa mà chẳng qua chỉ v́ ham tiền mà thôi! Rickey
ch́a luôn má kia là v́ ông ta đă kư kết với
tất cả các lực sĩ da đen giỏi nhất ở
trong nước và ông ta sẽ giàu có nếu Jackie thành công. C̣n Jackie th́ chịu ch́a má kia ra chẳng qua v́ nếu
anh thành công, anh cũng kiếm được khối bạc.”
Vị linh
mục ngẫm nghĩ trong giây lát: “Nếu gă tù nhân này, có lư
th́ câu chuyện thú vị của ḿnh kể như tiêu rồi !” Nhưng ngay tức khắc ngài nghĩ
lại: “À! Khoan đă! Nếu gă tù kia có
lư th́ câu chuyện ta kể càng nói lên được một
điều quan trọng hơn nữa chứ!” Đó chính là
chủ điểm mà Chúa Giêsu nêu ra trong bài Phúc Âm hôm nay khi
Ngài nói: “Con cái thế gian khôn ngoan hơn con cái sự sáng
trong những việc làm ăn của
chúng”. Nói một cách đơn giản hơn: đám dân
thường lại biết chịu khổ chịu cực
để đạt được những phần
thưởng ở trần thế, là những thứ chỉ
tồn tại trong ít năm, đang khi đó người
Kitô hữu không dám gian khổ để đạt
được phần thưởng trên trời là những
thứ trường tồn vĩnh cửu.
Hoặc
chúng ta có thể diễn tả cách khác: Nếu gă tù nọ
có lư, th́ ông bầu Rickey và tay lực sĩ
da đen Jackie Robinson đă sẵn sàng ch́a má chịu tát
để có được tiền bạc c̣n hơn chúng
ta, bạn và tôi, dám chịu đựng gian khổ v́ Chúa.
Cách đây
vài năm, một nhà báo Cộng sản Pháp có nêu ra những
nhận xét sau đây cho các Kitô hữu Pháp:
“Phúc
Âm của các bạn là vũ khí mạnh mẽ hơn triết
lư sống của chủ nghĩa Macxít chúng tôi nhiều.
Tuy nhiên, dần dà rồi chúng tôi cũng sẽ đánh bại
các bạn…. Làm sao người ta có thể tin vào Phúc Âm của
các bạn nếu các bạn chẳng chịu mang nó vào cuộc
sống của các bạn, nếu các bạn không dám hy sinh
thời giờ và tiền bạc cho nó? Làm sao người
ta có thể tin vào Phúc Âm của các bạn khi các bạn không
dám chấp nhận lao khổ v́ nó?” Lời nhận xét trên đây quả thật làm cho
mọi người chúng ta đều nhức nhối.
Và lư do chính là thực sự có nhiều, nếu không nói là rất
nhiều trường hợp mà lời nhận xét trên là rất
đúng.
Điều
này nêu ra cho chúng ta một câu hỏi: Tại sao đám dân
ngoài đời lại sẵn sàng hy sinh để đạt
những phần thưởng đời này c̣n hơn
người Kitô hữu chúng ta dám hy sinh để đạt
những phần thưởng trên trời? Và tại sao
chính chúng ta lại sẵn sàng hy sinh cho những phần
thưởng trần gian hơn là phần thưởng trên
trời? Tại sao chúng ta lại sẵn sàng cư xử với
khách lạ một cách tử tế v́ lợi lộc tiền
bạc c̣n hơn chúng ta sống tử tế với gia
đ́nh ḿnh v́ những lợi lộc trên trời?
Dĩ
nhiên, chúng ta không thể trả lời câu hỏi ấy một
cách chung chung.
Không thể có câu trả lời chung chung
cho câu hỏi này mà phải là một câu trả lời trực
tiếp, cá biệt. Nghĩa là mỗi người
phải tự trả lời cho chính ḿnh.
Và như
thế sứ điệp của bài Phúc Âm hôm nay chính là:
Chúng ta có giống như những Kitô hữu mà Chúa Giêsu
đề cập đến không? Có phải
chúng ta ít dám hy sinh v́ phần thưởng nước trời
hơn là v́ phần thưởng trần gian này không? Có phải chúng ta ít dám hy sinh cho việc rao giảng
Phúc Âm hơn là cho lợi lộc của ḿnh ở trần
gian này không? Nếu đúng như thế, chúng ta cần
phải đặc biệt chân thành dâng lên Chúa lời cầu
nguyện sau đây:
“Lạy
Chúa, xin mở tai chúng con ra để nghe lời Ngài, cả
những khi chúng con chẳng muốn nghe v́ lời ấy
thách thức chúng con nhiều hơn chúng con muốn bị
thách thức.
Lạy
Chúa, xin mở trí ḷng chúng con hiểu biết lời Ngài,
ngay cả khi chúng con chẳng muốn nghĩ đến lời
ấy v́ nó quấy rầy chúng con hơn chúng con muốn bị
quấy rầy.
Lạy
Chúa, xin giúp chúng con thực thi lời Ngài, cả những
khi chúng con không muốn làm điều đó, v́ nó đ̣i buộc
chúng con thay đổi những ǵ chúng con không muốn đổi
thay.
Và trên tất
cả, Lạy Chúa,
Xin giúp
chúng con hiểu rằng không bao giờ Chúa đ̣i hỏi
chúng làm bất cứ điều ǵ mà lại không chúc phúc
cho chúng con vượt quá mọi mơ ước to lớn
nhất của chúng con, v́ Chúa không bao giờ chịu nhường
cho ai về ḷng quảng đại!
Một
giáo sư đại học Âu châu sang du lịch bên Hoa Kỳ.
Ông tham quan nhiều dinh thự, những cao ốc chọc
trời, những nhà máy rộng lớn, Đại học
và Bệnh viện. Khi ông chuẩn bị trở về Âu
Châu có người hỏi: “Cái
ǵ gây ấn tượng nhiều nhất cho ông về
nước Mỹ?” Không một phút do dự ông trả lời:
“Các thùng rác” người phỏng vấn hỏi lại: “Các thùng rác? Các thùng
rác gây ấn tượng ǵ?”
Vị giáo
sư giải nghĩa: “Các thùng rác của các ông chứa
đầy thức ăn phế bỏ.
Người Mỹ các ông phung phí thức ăn
trong một tuần lễ nhiều hơn thức ăn
nuôi các trẻ em của một nước Âu Châu trong cả
tháng trời”.
Tại
sao người quản lư trong bài Tin mừng hôm nay mất
việc? V́ anh đă “hoang phí tài sản của chủ”.
Mỗi người chúng ta là người quản
lư, mỗi người chúng ta chịu trách nhiệm về
tài sản, tài năng và cả con người nữa.
Mọi sự vật và con người là của Chúa. Hoang phí chính là phạm tội bất công, bất
lương.
Hầu
như Thiên Chúa thức tỉnh chúng ta về tội hoang phí
đó khi người để cho khan hiếm lương
thực, dầu khí và năng lượng như chúng ta thấy
ngày nay. Luôn có một h́nh phạt nào đó khi chúng ta lỗi
phạm lề lụât của Thiên Chúa và luật lệ của
thiên nhiên.
Đừng
nghĩ rằng của ăn là của
chúng ta, chúng ta có thể liệng bỏ nếu chúng ta muốn
thế. Không, nó không phải là của chúng ta,
nó là của Thiên Chúa, và Thiên Chúa muốn chúng ta chia sẻ cho
những người đói khát. Cũng nói được
như thế
đối với dầu khí, điện năng
và giấy mực.
Như
các thùng rác ở mé đường, trên gác xép, trong nhà kho
chúng ta chất đống những quần áo không bao giờ
mặc, những áo quần đó đủ để phân
phát cho những người trần truồng trên thế giới. Có bao nhiêu đồ chơi liệng bỏ, những
đồ chơi đó đủ để cho các em nhỏ
trên thế giới vui chơi.
Bao
hoang phí về tiền bạc dùng vào ma túy, rượu chè? Bao hoang phí về tài năng? Con trai, con gái,
đàn ông, đàn bà biếng nhác sử dụng trí năo và tài
năng Chúa ban. Đó là hoang phí tệ hại hơn nữa
là những hoang phí thiêng liêng, không dùng những hồng ân thiêng liêng Chúa ban. Tuần sau
chúng ta sẽ đề cập vấn đề này.
Ít
phút nữa, chúng ta sẽ dâng lên Thiên Chúa bánh và rượu
trong thánh lễ và khi đă biến đổi thành Ḿnh và Máu
Chúa Giêsu, chúng ta dâng Chúa chúng ta lên Cha trên trời mà chúng ta là
những người quản lư của Người.
Đây là giờ phút hoàn hảo để dâng lên Thiên Chúa tài
sản, của ăn, áo mặc và đồ dùng mà Chúa
đă đặt chúng ta trông coi, chăm sóc.
Khi chúng ta
dâng của lễ quí giá này, cùng với của lễ vô cùng
quí giá là chính Đức Giêsu, Con của Thiên Chúa, chúng ta xin
Cha trên trời giúp chúng ta làm quản lư tốt lành, không bao
giờ hoang phí tài sản mà người trao phó cho chúng ta.
Nhưng biết dùng để làm vinh danh Chúa và hữu ích
cho mọi người con cái của Thiên Chúa.
Xin
Chúa chúc lành bạn.
Amen.
MỖI
TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ
“Một nụ
cười bằng mười thang thuốc bổ”
NỘI DUNG
I.Tia sáng:
v HĂY XIN
v VUỐT VE
II.Thư giăn:
1.
MỘT CÁCH DẪN GIẢNG
2.
HƯƠNG VỊ TÂY
3.
RẤT CÓ LỢI
4.
NÔ LỆ
5.
MỘT PHẦN TRĂM
6.
TÁC DỤNG
7.
T̀NH SI
III.Nhật kư truyền giáo của
Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
v HIỆN DIỆN VÀ LOAN BÁO
IV.Chuyện ngụ
ngôn:
V.Hẹn bạn trên đỉnh thành
công:
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:
v
KHI TA
NHẬN QUÀ TỪ NGƯỜI ẤY
VII.Chuyện phiếm :
I.
TIA SÁNG :
* Chúa Giêsu nói : "C̣n Ta, Ta bảo các con : hăy xin
th́ sẽ cho,
hăy t́m th́ sẽ thấy, hăy gơ cửa th́ sẽ mở
cho".
* BẠN TƯỞNG LÀ CON MÈO MƠN TRỚN
BẠN Ư?
KHÔNG ĐÂU, NÓ CHẠM VÀO BẠN ĐỂ TỰ VUỐT
VE NÓ ĐẤY.
Chamfort.
Cho nên, khó mà biết được người
ta đến với tha nhân v́ tha nhân hay v́ bản thân... Một
t́nh bạn, ḷng yêu thương được xe kết và
nuôi dưỡng để cho hay để nhận? Cho một
nửa, nhận một nửa? Hay trái lại, cho nhiều
hơn là nhận? Biết bao nhiêu mối t́nh vụng trộm:
thương kẻ khác v́ "đói". Lợi dụng đă thèm rồi th́ bỏ
người khác vất vưởng...! Bạn có chân thành
t́m hiểu tại sao tôi mong muốn dâng hiến t́nh cảm,
trái tim, công việc, tại sao tôi "ưa" người khác không? Ai sẽ thắng cuộc?
II.
THƯ GIĂN:
1. MỘT CÁCH DẪN GIẢNG
Một
cô giáo trẻ lên lớp giảng bài cho học sinh. Cô cố gắng nghĩ ra một cách dẫn dắt
bài học cho hấp dẫn.
- Chúng ta đă biết
có rất nhiều loại phân, phân lân, phân đạm, phân bắc...
Hôm nay cô sẽ giảng cho các em một loại phân nữa,
đó là "phân số!".
Các em học sinh:
…???
2. HƯƠNG VỊ
TÂY
Tài xế đón
sếp ở sân bay sau chuyến công du nước ngoài về.
Tài xế
: Anh để em xách giúp đồ lên xe.
Sếp: Ừ
giúp ḿnh một chút nhé. À, mà ḿnh có quà cho cậu
đây.
Tài xế: Anh chu đáo quá.
Sếp: Gọi
là có chút hương vị Tây. Cậu có bật
lửa chưa nhỉ?
Tài xế: Anh cần
hút thuốc ạ. Để em chạy đi xin lửa, cái bật
lửa của em không hiểu rơi đâu mất hôm qua.
Sếp: Tiếc
thật. Tưởng cậu có bật lửa rồi ḿnh
làm quà cho cậu mấy viên đá lửa!
3. RẤT CÓ LỢI
Hai khán giả (mới
quen nhau), ngồi xem đấu quyền Anh:
- Tôi cho rằng
môn đánh bốc này có lợi lắm.
- Ông là nhà thể
thao nghiên cứu môn quyền Anh à?
- Không. Tôi chuyên
nghề trồng răng.
4.
NÔ LỆ
Một nam sinh
viên khoa văn theo tán tỉnh nàng sinh viên
khoa sử:
- Em yêu! Anh nguyện xin làm nô lệ của đời em.
- Anh thông cảm,
rất tiếc chế độ chiếm hữu nô lệ
đă bị xóa bỏ từ lâu rồi.
5. MỘT PHẦN
TRĂM
Một anh có vợ
tâm sự với các sinh viên (chưa vợ):
- Đàn ông th́ 99 phần
trăm là sợ vợ, c̣n một phần trăm th́...
Một anh vọt
miệng nói:
- Th́ không sợ vợ,
Anh có vợ lắp
bắp nói:
- Không đâu, c̣n
một phần trăm th́ kinh hoàng khiếp đảm.
6. TÁC DỤNG
Hai người
đàn ông rảnh rỗi bàn chuyện nhau:
- Phải nói là phụ
nữ thời nay can đảm hơn trước nhiều.
- Hăy cho một bằng
chứng coi.
- Họ ít khóc
hơn.
- Ừ nhỉ!
Nhưng lư do tại sao?
- C̣n khóc làm sao
được khi mặt đă đầy son phấn.
7. T̀NH SI
Mẹ cô gái hỏi
chàng trai si t́nh:
- Giả sử
tôi và con gái tôi sắp chết đuối, anh cứu ai
trước?
- Trước
tiên, cháu cứu bác, sau đó sẽ cùng chết trong ṿng tay của con gái bác.
III.
NHẬT KƯ TRUYỀN
GIÁO :
Trích trong “Nhật kư truyền
giáo”
Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU
HIỆN DIỆN VÀ LOAN BÁO
Cà Mau, ngày ...
Hôm
nay ḿnh mới ngốn xong cuốn Hồi kư của Nguyễn
Hiến Lê. Tác giả Nguyễn Hiến Lê, dịch giả
Nguyễn Hiến Lê, nhà xuất bản Nguyễn Hiến Lê
đă ghi sâu vào kư ức của ḿnh từ những thập
niên năm mươi và sáu mươi. Ông không phải là trí
thức khoa bảng, nhưng đă được tôn vinh là
học giả lớn. Ông đă đọc trên hai ngàn cuốn
sách của văn hóa đông tây, kim, cổ. Ông đă sáng tác
và dịch thuật trên hai trăm cuốn mà hầu hết
thuộc loại "Sách học
làm người".
Ḿnh
kính trọng ông như bậc thầy. Ḿnh ngốn cuốn
hồi kư của ông một cách say mê. Nhưng vừa đọc
xong, ḿnh cảm thấy có cái ǵ không được vui. Không
vui, v́ ông đă nói hết lời. Càng không vui hơn nữa,
v́ một học giả có trên tám mươi tuổi đời
mà chỉ có bốn kỷ niệm về đạo công
giáo. Tất cả bốn kỷ niệm đều không
đẹp.
Kỷ
niệm một. Hồi c̣n là học tṛ trường Yên Phụ
(Hà Nội). Lâu lâu ông lại kéo bè kéo cánh choảng nhau với
trẻ con xóm đạo, mà ông gọi là bọn con nhà giàu.
Kỷ
niệm hai. Khi ông vào sinh sống ở Sài G̣n, ông đem con
đến gửi học trong trường bà phước ở
Tân Định. Ông than phiền rằng trường bà
phước chỉ dạy con ông học văn hóa Tây mà quên
văn hóa Ta.
Kỷ
niệm ba. Ông đă soạn và xuất bản một bộ
lịch sử thế giới. Ông ghi lại những trang sử
đen của Giáo hội thời Trung cổ, trong đó có
những vị giáo hoàng sa đọa. V́ thế ông đă nhận
được một lá thư hăm dọa và ông cho biết
tác giả của lá thư ấy là một tín đồ
công giáo.
Kỷ
niệm bốn. Khi ông xin Bộ Thông tin Văn hóa cho phép xuất
bản một cuốn sách nói về thuyết tiến hóa của
loài người, th́ ông gặp khó khăn. Một nhận
viên của Bộ đến tâm sự với ông hai điều
:
-
Một linh mục có uy tín ở Huế đă viết
thư yêu cầu Bộ đừng cấp giấy phép xuất
bản cho cuốn sách đó.
- Bộ sẽ cấp giấy phép, v́ thấy
không có lư do ǵ để cấm xuất bản một cuốn
sách như thế .
Ḿnh
thiển nghĩ :
-
Trẻ con đánh nhau là chuyện thường. Trẻ con
lương giáo đánh nhau cũng tạm cho là chuyện
thường, v́ đó là chuyện trẻ con.
-
Một trường ḍng tại Việt Nam mà chỉ dạy
văn hóa Tây th́ cần phê phán một cách cẩn thận
hơn. Phổ biến văn hóa Tây cho dân tộc Ta là một
công tác văn hóa, là làm phong phú cho văn hóa của ta. Chính
ông Nguyễn Hiến Lê được tôn vinh là một học
giả, v́ ông đă thâu gom được nhiều nền
văn hóa: đông tây, kim, cổ. Nhưng quả thật, một
trường tư thục công giáo Việt Nam mà không xây dựng,
giáo dục trên nền văn hóa Việt Nam th́ là một thiếu
sót. Cũng như một người Việt Nam nói giỏi
ngoại ngữ, mà không nói giỏi tiếng mẹ đẻ
th́ chưa đáng hănh diện.
-
Một số giáo hoàng thời Trung cổ đă sa đọa.
Đó là sự thật mà chính sử gia công giáo không bỏ
qua khi viết sử. Khiêm tốn nh́n nhận sự kiện
đó để sám hối và canh tân th́ tốt hơn là
hăm dọa để bịt miệng sử gia.
-
Thuyết tiến hóa "người
bởi khỉ" là một giả thuyết thuộc
lănh vực khoa học. Không đồng ư th́ cứ tranh luận.
Đừng tung chưởng "cả vú lấp miệng em", v́ chưởng ấy
vi phạm luật nhân quyền tự do tư tưởng
và tự do ngôn luận.
Sự
hiện diện của Giáo hội có mục đích làm chứng
tá cho Tin Mừng. Nhưng quả thật ông Nguyễn Hiến
Lê chưa thấy được sứ mạng ấy của
Giáo hội. Dường như ông đồng cảm với
giáo sư Lâm Ngữ Đường về sự hiện
diện của Giáo hội. Ông Lâm Ngữ Đường
đang cầm Thánh Kinh và tầm đạo, bỗng khựng
lại chỉ v́ ông bất b́nh với một lời cầu
nguyện của một nhà truyền đạo. Ông thổ lộ tâm sự này trong cuốn
"Đời sống tốt
đẹp" mà dịch giả chính là Nguyễn Hiến
Lê.
Ḿnh
tiếc v́ nhiều tín hữu chưa loan báo Tin Mừng bằng
sự hiện diện. Nhưng ḿnh cũng tiếc, v́ giáo
sư Lâm Ngữ Đường và học giả Nguyễn
Hiến Lê không gặp được "kho tàng chôn giấu trong thửa ruộng".
Cà Mau, ngày …1975
Hôm
nay ông Chín B́nh dẫn đến cho ḿnh ba đứa con :
- Xin cha rửa tội
cho các cháu. Lo đánh giặc, nay mới có điều kiện
để giữ đạo.
- Thằng lớn
này mấy tuổi ?
- Tám tuổi.
- Tôi rửa tội
hai đứa nhỏ. Đứa lớn th́ phải
học giáo lư trước đă. Ḿnh cho
người đi kiếm vú đỡ đầu.
Bé Loan và bé Phượng
vui như tết, v́ sắp được rửa tội
và v́ có bà vú dễ thương ..
Sau nghi thức
ghi danh ở cửa nhà thờ, ḿnh dẫn hai bé lên cung thánh
để cử hành những nghi thức kế tiếp. Vừa
bước tới cung thánh, bé Phượng khóc thét lên
như bị ong chích, không ai dỗ được nó. Ḿnh hỏi
vú nó :
- Tại sao vậy,
Lụa ?
- Tại nó thấy
tượng Chúa bị đóng đinh. Nó sợ.
Ḿnh lắc
đầu, suy nghĩ. Bé Phượng bị "sốc" rồi. Cú "sốc"
này sẽ trở thành một ấn tuợng không xóa
được. Kỷ niệm đầu đời
về đạo Chúa là như thế ư ?
Hăi hùng và rùng rợn !
Chúa ơi ! H́nh ảnh Chúa chịu đóng đinh
là một h́nh ảnh thân thương nhất của đời
con, là dấu ấn của t́nh
yêu tuyệt vời, thế mà nay đă trở thành h́nh ảnh
rùng rợn của bé Phượng !
Ḿnh nghĩ
đến vấn đề sư phạm giáo lư. Ḿnh tự
hỏi: có nên tŕnh bày lịch sử cứu độ
như thế cho trẻ thơ, và như thế cho
lương dân không nhỉ ?
Cần
Thơ, ngày ...
Ḿnh nghe
tin bà Giám tỉnh ḍng Chúa Quan Pḥng mới đi Tây về. Ḿnh vọt đến đó để thăm bà một
tí và dành hai tí để t́m hiểu t́nh h́nh của Giáo hội
bên Tây.
Thấy
bà vui tánh và hiền hậu, ḿnh hỏi thật nhiều
để có thể đánh giá t́nh h́nh Giáo hội bên ấy một cách công bằng. Ḿnh ghi nhận lời nói sau đây của
bà. Bà nói như một phản xạ.
- Ở
bên đó người ta thích tượng Chúa Phục sinh
hơn là tượng Chúa Thọ nạn.
- Thưa "Bà cố",
đó là lẽ công bằng đấy. Lịch
sử cứu độ dài lắm và kết thúc ở sự
kiện Phục sinh, chứ không phải ở sự kiện
Thọ nạn. Vả lại Chúa chỉ
ở trên khổ giá có ba giờ thôi, th́ ḿnh không nên để
Người ở trên đó triền miên từ ngày này, qua
ngày khác. "Từ Thọ
nạn đến Phục sinh" chứ không phải
"Từ Thọ nạn đến
Thọ nạn"…
Ḿnh ra khỏi nhà
ḍng, tản bộ bên bờ sông, ḷng cứ bâng khuâng không biết
phải chọn cách nào :
- Trưng bày
tượng Chúa Phục sinh trên pḥng cung thánh ba trăm sáu
mươi bốn ngày, trừ ngày thứ Sáu Tuần thánh ?
- Trưng bày
tượng Chúa Thọ nạn ba trăm sáu mươi ngày,
kể cả ngày lễ Phục sinh ?
IV.
TRUYỆN NGỤ
NGÔN:
Nghe đồn
loài thiên nga hót rất hay, một trang chủ đă mua một
con thiên nga do một lần t́nh cờ trông thấy người
ta bán ở ngoài chợ. Lăo cho mời bạn bè đến
để mở tiệc và cốt cho bạn bè thưởng
thức tiếng hót của thiên nga. Sau khi mọi người
đă ăn uống no say, lăo ra vườn ra lệnh cho
thiên nga hót. Nhưng cả lăo lẫn bạn bè chờ măi mà
thiên nga vẫn chẳng hót. Lăo tức ḿnh đánh chết
thiên nga. Khi hấp hối, thiên nga cất tiếng hót thật
bi ai. Đấy là bài ca vĩnh biệt. Bấy giờ lăo chủ
mới hiểu loài thiên nga chỉ hót có một lần trong
đời, ấy là lúc sắp chết. Lăo tiếc của
nói với thiên nga: "Nếu
biết ngươi chỉ hót trong lúc hấp hối, th́ dại
ǵ ta lại bảo ngươi hót!".
V.
HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH
CÔNG:
Theo bản
tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí
cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN
VĂN DIỄM
PHẦN THỨ
NĂM
CHƯƠNG
15: BẢO HIỂM THÁI ĐỘ
Sự mất
tự tín khiến đa số chúng ta đều chờ sẵn
những điều tệ hại nhất và ít khi ta không
được như ư. Ta gieo tiêu cực nên cũng sẽ
gặt tiêu cực.
Chẳng hạn,
sáng mai tới sở, thấy trên bàn có miếng giấy viết:
"Lên pḥng thủ trưởng
ngay". Bạn vội vàng chạy lên, đến cửa,
cô thư kư bảo bạn ngồi chờ ít phút v́ thủ
trưởng đang kẹt gọi điện. Trong lúc ngồi
chờ, óc bạn bắt đầu dự đoán đủ
điều: "Không hiểu
ông ta muốn ǵ đây? Chả lẽ hôm qua ông thấy ḿnh về
sớm, ḿnh đă trông trước trông sau cẩn thận lắm
mà! Không chừng ông biết vụ ḿnh căi lộn với Joe
trước mặt nhân viên cũng
nên!…" Dự đoán tiêu cực này đến sự
đoán tiêu cực khác. Và tất nhiên, gieo tiêu cực, bạn
sẽ gặt tiêu cực mà thôi.
Một ví dụ
khác. Hôm đó, con bạn đi học về đưa cho bạn
giấy mời của nhà trường. Ư nghĩ đầu
tiên của bạn sẽ là ǵ? Hẳn bạn nghĩ ngay:
"Không hiểu chuyện ǵ
đây? Chắc con ḿnh lại phá phách ǵ rồi".
Khổ nỗi,
chúng ta nhồi nhét vào đầu óc ḿnh biết bao nhiêu ư nghĩ
tiêu cực, mà MỌI ĐIỀU
TA ĐƯA VÀO TRÍ KHÔN RỒI CŨNG SẼ XUẤT RA.
Cô Têrêsa Jones ở
Willmington Delsare bị viêm thận nặng. Các bác sĩ
đă lên phương án giải phẫu để cắt một
bên thận. Sau khi chụp thuốc mê, họ thử lại
lần chót và thấy là không cần cắt thận nên không
phải giải phẩu nữa. Khi tỉnh dậy, cô rên rỉ:
"Ôi cha, lưng tôi sao đau
quá thế này, trời ơi! Chết tôi mất!" Các
bác sĩ vội trấn an là họ đâu có mổ. Lúc ấy
cô mới thẹn thùng, đỏ mặt lên. Hiển nhiên cô
đă mê đi với ư nghĩ khi thức dậy sẽ phải
đau hết sức v́ vết mổ và quả thận, cô
đă cảm thấy đúng như vậy. Cơn đau
trong trí cô cũng mănh liệt y như đă giải phẫu
vậy.
Bất cứ
điều ǵ bạn đưa vào tâm trí cũng đều
trở nên thành phần của con người bạn.
Con người
bạn là một tổng thể của tất cả những
ǵ du nhập vào tâm trí bạn. Câu nói: "Nếu bạn không sống đời bạn tin tất
bạn sẽ tin đời bạn sống" không phải
là một sáo ngữ đâu. Mọi
hành động bạn làm và mọi ư tưởng bạn
đưa vào tâm trí đều có hiệu quả riêng của
chúng.
VI.T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(An
Giang số 1370, ngày 8/10/1997, trang 6)
KHI TA NHẬN QUÀ TỪ NGƯỜI ẤY
Sau
khi rời đại học, tôi đă có thể tự kiếm
tiền và thỉnh thoảng, trong các cuộc hẹn, tôi
đ̣i trả tiền ăn tối. Qua đó, tôi muốn chứng
tỏ rằng ḿnh - một cô gái tự tin - không dễ dàng
tuân theo người khác và có thể lo cho bản thân. Lúc 20
tuổi, tôi đă ủng hộ b́nh đẳng nam nữ và
giờ đây, tôi muốn có cơ hội theo đuổi
người khác thay v́ là người được theo
đuổi. Thậm chí tôi c̣n gởi một bó hoa đến
văn pḥng của người mà tôi ưa thích vào ngày
Valentine (Ngày t́nh yêu ở phương Tây - 14/2). Anh ấy nói
với tôi là anh ấy hài ḷng, nhưng ánh mắt bối rối
của anh đă nói với tôi điều ngược lại!
Khi bước sang tuổi
30, tôi đă yêu một người đàn ông có thể cho
tôi mọi thứ, trừ chính anh ta. Những lời tỏ
t́nh của anh ấy luôn đi kèm với một món quà xinh xắn.
Nhưng, mặc dù anh ấy tuyên bố là muốn cưới
tôi, anh ấy lại không ngỏ lời đính hôn v́ gia
đ́nh không chấp nhận một người nước
ngoài như tôi. Để đền bù cho những tổn
thương và thất vọng, người yêu của
đời tôi - vốn rất giàu - tặng cho tôi vô số
quà. Về sau, anh ấy chết trong một tai nạn máy
bay. Không lâu sau đó, nhà tôi lại bị trộm. Mặc dù
trước đó tôi đă khóc hết nước mắt
v́ cái chết của người ḿnh yêu, nhưng sau vụ
trộm, tôi không hề cảm thấy luyến tiếc những
vật dụng bị mất như chiếc đồng hồ
Rolex, áo khoác lông vv... những món quà anh ấy tặng cho tôi
chỉ để xoa dịu ḷng tự ái bị tổn
thương mà không hề có một giá trị t́nh cảm.
Rồi tôi cũng gặp
chồng tôi ở tuổi 34. Ngay lúc đầu, anh ấy
đă là người biết tặng quà. Sau vài tháng t́m hiểu,
anh ấy đă tặng tôi một tách trà cổ Trung Hoa và
nói: "Anh bắt đầu cảm
thấy yêu em". Ngày Giáng sinh đầu tiên ở bên
nhau, anh ấy tặng tôi một túi xách Tendi và một chiếc
nhẫn cưới kim cương do chính anh thiết kế
mà cho đến nay nó vẫn là món nữ trang mà tôi yêu thích
nhất.
Sau khi yên bề gia thất,
tôi khám phá rằng hôn nhân có thể thay đổi động
lực tặng quà. Khi nghĩ đến việc mua một
căn nhà và vun vén tổ ấm, tôi trở nên thực tế
hơn. Khi chồng tôi về nhà với một bó hoa, tôi hay
nhắc nhở anh ấy là phải tiện tặn.
Nhưng cho dù tôi phản đối, mỗi khi có dịp,
anh ấy vẫn tặng tôi những món quà nho nhỏ.
Cô bạn Annie của tôi lại
không may mắn như thế. Để kỷ niệm một
năm ngày cưới chồng cô tặng một chiếc
áo the màu đen. Cô ấy giẫy nẩy lên v́ cho rằng nó
trông rẻ tiền và màu lại không hợp. V́ thế, cô ấy
trả lại và mua cái khác. Từ đó, cô ấy không c̣n nhận
được món quà nào nữa.
Aileen là một thí dụ
khác. Để trang bị cho căn nhà mới, một ngày kia cô
tuyên bố với chồng là chỉ nhận những món quà
thiết thực. Cô đưa cho chồng một bản liệt
kê các món đồ gia dụng mà anh ấy "phải"
tặng cô. Nào là một máy chế biến thực phẩm
vào ngày sinh nhật, một máy hút bụi vào ngày lễ Phụ
nữ, lại c̣n một bộ đèn trang trí pḥng khách vào dịp
kỷ niệm ngày cưới. Sau đó, Aileen kinh hoàng phát
hiện ra chồng ḿnh đang chiều chuộng cô thư
kư bằng những món quà! Chính hóa đơn tính tiền một
chai nước hoa Joy đắt tiền của Pháp đă cảnh
cáo Aileen. Cô ấm ức nói: "Khi
tôi hỏi anh tại sao tiêu tiền cho cô thư kư, trong khi
tôi hết mực sống tằn tiện, anh ấy bảo
là cô ta thích nhận quà c̣n tôi th́ không!".
Vào sinh nhật lần
thứ 40, tôi đang mang thai bảy tháng. Dù chồng tôi phải
đi nhiều nơi, song tôi vẫn nài nỉ anh ấy cố
về đúng giờ để đưa tôi đi ăn tối.
Anh ấy đă không đến đúng hẹn, và tôi ngồi
trong nhà bếp một ḿnh với bát ḿ thừa mà nước
mắt chảy quanh. Tối đó, anh ấy về rất
muộn và hănh diện đưa tặng tôi một sợi
dây chuyền do một thợ kim hoàn nổi tiếng thiết
kế. Tôi không hề cảm động với món quà xa xỉ
này. V́, sẽ có ư nghĩa hơn nhiều nếu như anh ấy
dành cho tôi một ít thời gian vào ngày sinh nhật.
Vào buổi tối kỷ
niệm mười năm ngày cưới, chồng tôi
đến gần tôi và luồn vào tay tôi một chiếc nhẫn.
Tôi nh́n măi vào những viên kim cương kiểu Liz Taylor
trên ngón tay ḿnh, và tôi đă phấn khởi đến mức
thao thức suốt đêm ngắm vật sở hữu
đáng giá này.
Bạn sẽ cho rằng
tôi là một phụ nữ ham vật chất? Không, không phải
như thế. Tôi đă 46 tuổi và trải qua một thời
gian dài làm vợ và làm mẹ. Không ai hiểu nhiều hơn
chồng tôi là tôi xứng đáng với chiếc nhẫn
đó đến ngần nào.
Kim Hà (Theo Her World)
VII.
CHUYỆN
PHIẾM :
Chuyện vui kể
rằng: Hôm đó Thiên đàng vào lúc 5 giờ chiều, thánh
Phêrô chuẩn bị đóng cửa, bỗng từ xa có tiếng
la thất thanh:
Chờ con với,
chờ con với...
Thánh Phêrô giật
ḿnh quay lại. Không phải một linh hồn réo gọi,
mà là hai linh hồn đang vội vă lướt tới, mồ
hôi nhễ nhại, thấy vậy thánh Phêrô mới hỏi:
Hai anh đi
đâu mà chạy như Tào Tháo rượt vậy?
Cả hai vừa
thở, vừa trả lời:
Dạ xin cho
chúng con được vào Thiên đàng.
Thánh Phêrô nh́n
hai linh hồn lên giọng:
Hai anh làm
như Thiên đàng là chỗ không người, muốn vào là
vào phải không?
Rồi thánh
Phêrô quay lại nh́n chằm chặp như ḍ xét, chỉ tay
thẳng vào linh hồn đứng trước, tướng
tá đẹp trai, hồng hào, khoẻ mạnh và hỏi:
Anh ở
dưới đó làm ǵ?
Dạ, con là
Linh mục. Nghe vậy thánh Phêrô nói:
Đứng
qua một bên. C̣n tên kia Có gia đ́nh vợ con ǵ chưa? Bao
lâu rồi?
Dạ con có vợ
được 40 năm và có 4 đứa con.
Làm nghề ǵ?
Dạ con là
Dân biểu,
Vừa nghe nói
tới dân biểu, thánh Phêrô đùng đùng nổi giận.
Anh là đại
diện cho dân mà không chịu làm việc cho dân, chỉ lo
quơ tiền cho đầy túi, giống như cái con mẹ
Pauline Hanson ǵ đó, c̣n lập ra đảng One Nation kỳ
thị chủng tộc, tuyên bố bậy bạ, thật
không xứng đáng vào thiên đàng chút nào.
Linh hồn
đứng sau vội vàng đính chính:
Dạ con không
phải là dân biểu nghị sĩ, con làm nghề đạp
xích lô, dân biểu con chở đi đâu, con chở đi
đó, nên ở dưới trần thế, người ta
gọi chúng con là Dân Biểu. Thánh Phêrô nh́n kỹ lại linh
hồn dân biểu, linh hồn này mặt mày xanh lè, người
ốm như cây sậy, ngồi, đứng h́nh như
không vững. Thánh Phêrô dang hai tay ôm lấy linh hồn khốn
khổ và nói “Hôm nay ta sẽ cho con ở cùng ta”. Sau đó
Ngài quay qua linh hồn Linh mục mà phán:
C̣n nhà
ngươi phải xuống luyện tội 20 năm.
Linh hồn LM
này nghe vậy lấy làm tức tối nên khiếu nại:
Tại sao Ngài
bất công quá vậy, con ở dưới đó làm biết
bao nhiêu chuyện sáng danh Chúa, mang biết bao linh hồn trở
lại.... Thánh Phêrô ngắt lời:
Thôi đừng
kể nữa ta biết hết rồi, nhưng anh có biết
không? Anh dân biểu này đă ĐỀN
TỘI 40 NĂM rồi, c̣n anh chưa có đền tội.
Nói xong ngài dắt anh dân biểu vào thiên đàng và đóng
cưả lại mặc cho linh hồn Linh mục la lối
om x̣m.
Câu chuyện kể
trên đây nói lên rằng những người đàn ông có
gia đ́nh là những người đang ĐỀN TỘI,
nhưng mỗi người đền tội một cách
khác nhau.
Các
nhà phân tích tâm lư, sau khi nghiên cứu về đời sống
lứa đôi, đă đi đến kết luận:
đàn bà sau khi có chồng nói nhiều hơn lúc chưa lấy
chồng 100 lần. Ngược lại đàn ông lại
nói ít đi 100 lần sau khi có vợ. Theo tôi th́ không phải
nói ít đi mà không c̣n chỗ để nói, các bà đă dành
chiếm hết tất cả, kể cả cái khoảng
không gian trong nhà để tung hoành. Các ông chỉ c̣n có một
chỗ để nói đó là quán rượu. Chỉ có quán
rượu là nơi giăi bầy tâm sự, các ông gặp nhau
để tố khổ các bà. Rượu vào th́ lời ra,
lợi dụng cơ hội hay mượn hơi men để
lên án các đấng phu nhân. Những lúc ấy các ông thi nhau
xả súp bắp, các dồn nén có dịp tung ra. (Đề
nghị các bác sĩ nghiên cứu đề tài này, biết
đâu đây là phương pháp điều trị hữu
hiệu cho các ông bị căng thẳng stress). Nhưng sau
đó th́ huề cả làng. Ta về ta tắm ao ta, dù trong
dù đục ao nhà vẫn hơn. Các ông gặp nhau dùng
hơi men để lên tinh thần, đễ lấy lai uy
phong. Dù cho chỉ vài phút phù du cũng đủ làm nguôi
đi cơn thịnh nộ bị đè nén bấy lâu. Nói
cho rơ những lúc ấy là rượu nói, là men đưa
đường chỉ lối chứ các ông không lỡ ḷng
nào mà tố mụ vợ yêu quư của ḿnh. Ngược lại
khi các bà gặp nhau th́ sao, trước nhất một cái chợ
được h́nh thành, tất cả các chuyện cà kê dê
ngỗng được đem ra bày bán, c̣n hơn hàng cá hàng
thịt, hàng cá hàng thịt th́ chỉ có một món hàng, có trả
giá, có kỳ kèo, c̣n đây th́ không chỉ có một thứ
mà là đủ thứ... hầm bà lằng. Khoe của quí,
khoe toè loe, toét loét, khoe đi sanh, đi đẻ, chuyện
ta, chuyện người. Thời gian lúc đó như ngừng
trôi ....Các ông th́ rượu nói, nên câu chuyện dù sao đi nữa
hết rượu là hết chuyện. C̣n các bà khi nói chuyện
với nhau là nói trong lúc tỉnh
táo, không có rượu, cho nên câu chuyện đôi khi dẫn
đến căng thẳng, và nguy hiểm.
Các nhà tâm lư c̣n
cho biết nếu có hai bà ngồi nói chuyện với nhau,
th́ sẽ có một người đàn ông bị tố,
nhưng nếu 3 bà ngồi nói chuyện, th́ sẽ có một
người đàn ông bị đưa lên đoạn đầu
đài.
Tôi
không có ư định tố khổ các bà, nhưng muốn
đưa ra một nhận xét đứng đắn sau 20
năm t́nh lận đận và c̣n tiếp tục lận
đận nữa. Khi xem những cuốn phim ca nhạc
Paris By Night, nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn và cô Nguyễn
Cao Kỳ Duyên luôn đưa đề tài tố khổ nhau
để lôi cuốn khán giả. Lắm lúc anh Ngạn bị
cô Duyên sút gị lái mặt cứ nghệt ra trông thật thảm
thương, thảm thương cho cái thân phận đàn
ông chúng ḿnh. Những lúc ngồi nhậu với nhau, chúng tôi
ai cũng muốn vùng lên. Khí thế lúc đó hừng hực,
mặt mũi ai cũng căng thẳng, thậm chí có anh
giơ tay múa chân, đứng lên như muốn làm nên lịch
sử. Những lúc đó tôi thấy mọi người sao
hiên ngang thế, anh hùng quá, ai cũng như muốn hô phong
hoán vũ. Các bà mà thấy các đấng ông chồng
đang xung thiên lộn địa chắc hẳn phải
chạy vào pḥng đóng cửa khóa kỹ càng. Nhưng địch
rất là xảo quyệt, những lúc mà mọi người
đang đấu tranh quyết liệt, th́ địch rút
lui êm thắm, thậm chí c̣n t́m cách dụ phe ta nữa chứ,
địch đưa ra thêm một đĩa đồ
xào, hay đĩa cánh gà chiên bơ, đôi khi địch
không tiếc tiền dùng tới những món ăn cao cấp
như tôm hùm, cua rang muối.... để dụ ta. Thế
là hạ hỏa ngay, có hung hăng cách mấy cũng x́u cái
rụp, có hùng hổ như Trương Phi cũng hạ
đao xin hàng. Thế là xong ngay, địch chờ cho phong
trào đi xuống, bèn nấp trong pḥng bắn lẻ từng
con một và từng con một...Nếu ai có hỏi đến
phong trào đành trả lời phong trào rượu ấy
mà.
Vậy là các
ông cứ tiếp tục Đền tội để
được vào nước thiên đàng sớm. Ngày
xưa, Chúa dựng nên ông Adong, thấy ông buồn rầu
nên dựng nên bà Eva để ông có bạn. Chúa muốn bà
Eva sẽ là nguồn vui của ông trong suốt cuộc
đời. Chúa ban cho ông bà tất cả những ǵ tốt
đẹp nhất, làm chủ tất cả chim muông, thú vật
và cây trái, chỉ cấm ăn trái cây cấm. Nhưng bà Eva
đă không nghe lời, đă ăn trái cấm, lại c̣n xúi
ông Adong cùng ăn. Từ đó ông bà mất tất cả,
và chúng ta là con cháu đă bị tội tổ tông truyền
mà tiếp tục vất vả. Đặt giả thử
nếu ông Adong không nghe lời bà Eva, và không ăn trái cấm
có lẽ đàn ông chúng ta khá hơn. Kinh nghiệm của ông
Adong cho chúng ta một bài học: Có nên nghe lời vợ
không? Đây là một đề tài thật hấp dẫn,
chúng ta nên có dịp mổ xẻ. C̣n trước mắt, moị
chuyện trong gia đ́nh, khi vợ đề nghị không
bao giờ nói (Never say) OK ngay, mà phải b́nh tĩnh rờ
cái bóp xem c̣n bao nhiêu tiền đă...
Nhớ lại
trong chuyến Hành Hương năm ngoái, chúng tôi bọn
đàn ông họp nhau lại tập ca bài: “Ta không chê vợ
người, ta không khen vợ ta...” Th́ anh bạn tôi (có vợ
cùng đi) khoái chí, anh ta hát to nhất, hát như gào lên. Tất
cả các gân cổ căng lên để hát, hát như
được dịp trả thù. Thật sự anh ta hát bằng
tất cả con tim thấm máu, bằng tất cả tâm hồn
thổn thức, tức tưởi của một người
nghệ sĩ thứ thiệt. Nh́n anh ta hát, tôi thấy anh
kiên cường bất khuất, giá mà lập phong trào
đ̣i quyền sống, chúng tôi quyết định sẽ
bầu cho anh ta làm chủ tịch. Anh ta vừa hát, vừa
nắm tay giơ lên cao với khí thế của những kẻ
đi biểu t́nh, đang giơ tay hô khẩu hiệu đấu
tranh. Tôi tự hỏi anh chàng này đụng trúng tần số
rồi sao mà hăng thế. Chúng tôi tập hát đến 2
đêm, quyết định sẽ ra tŕnh diễn vào ngày
sinh hoạt của phái đoàn sắp tới. Nhưng tới
trước buổi sinh hoạt anh chạy lại với
cái mặt bí xị: “Xin lỗi anh, tôi không thể lên tŕnh diễn
được tối nay v́ phải đưa vợ đi
shopping”. Như một gáo nước lạnh đổ trên
đầu tôi. “Khí thế anh đâu? Con người anh ngày
hôm qua đâu?” Tôi giơ tay rờ đầu anh, cái đầu
hơi hâm hấp chứ chưa lên cơn sốt. C̣n cái
đầu của tôi th́ nó lạnh ngắt như trúng gió.
Anh ta đă trở về với con người thật của
anh ta. Con người hôm qua là con người giả, là con
người của phong trào. Cũng thế thôi, địch
đă nhả đạn rồi và anh ta đă bị bắn
tỉa. Anh đă trở về với chính phủ “Quần
Thâm”. Không được, ở xứ này đâu có “quần
thâm”, xứ fashion. Xin được gọi là chính phủ
“Quần lủng”. Chúng tôi đă thua mà c̣n thua đậm nữa
là khác. Chúng tôi những ca sĩ chưa lên đă xuống, thế
là phong trào đi đời nhà ma. Anh Q. ơi! Ôi người
bạn đau khổ của tôi. Anh đă đại diện
chúng tôi để gào lên những phẫn uất, mặc dù
là ngắn ngủi. Có c̣n hơn không. Chúng tôi cám ơn anh, cầu
xin cho anh được Đền Tội trọn vẹn.
Cứ kiểm
lại chuyến hành hương của tôi đi, phái
đoàn toàn là các bà, các ông chỉ có 20%, đủ chứng tỏ
phe ta là phe yếu, hay nói cho văn vẻ là lép vế. Trong
đám các ông ấy, một số bị kềm kẹp
không thể nhúc nhích. Đúng ra cái ǵ ít th́ quư, th́ có giá,
nhưng ít đàn ông mà nhiều đàn bà là khổ sở nhất
trên đời.
Tôi nhớ tới
câu chuyện: Một chiếc tàu bị đắm, những
người sống sót nhờ may mắn trôi dạt vào một
hoang đảo, trong số đó chỉ có một người
đàn ông, c̣n lại tới 6 phụ nữ. Anh chàng này vô
cùng sung sướng cứ như là hoàng đế, mặc
dù vất vả nhưng bên cạnh có 6 người đẹp
phục vụ, thật là hạnh phúc. Nhưng tới tuần
lễ thứ 2, rồi thứ 3, anh ta thấy rất là khổ
sở đôi khi sợ hăi là đàng khác, nên ngày nào anh ta cũng
ra bờ biển hy vọng có tàu nào vô t́nh cặp đảo
chăng. Anh mong mỏi có thêm một hoặc vài người
đàn ông để chia sẻ bớt cái hạnh phúc bất
đắc dĩ mà anh đang có. Măi đến một hôm,
sau khi mưa to gió lớn, anh lầm lũi đi trên băi biển,
từ xa trên mặt biển có một người đang
ôm miếng ván mặc cho sóng biển trôi dạt. Mừng
quá, vị cứu tinh đă đến, như có nguồn
năng lực đẩy anh nhẩy xuống biển, anh
bơi ào ào tới và cố lôi người đó vào bờ,
kéo người đó lên băi cát. Vừa nh́n thấy vị cứu
tinh anh hằng mong mỏi là là người nữ, anh bủn
rủn chân tay ngă quỵ xuống cát, miệng c̣n lẩm bẩm:
thế này là hết rồi, không có ngày Chúa nhật nữa.
Chuyến hành
hương của chúng tôi ra đi, đă đem lại cho
bọn đàn ông chúng tôi một niềm tin. Chúng tôi c̣n đủ
khả năng khuân vác những chiếc vali nặng nề
của các bà đă đè lên vai chúng tôi, đă kéo hai tay chúng
tôi. Chúng tôi tuy ít ỏi nhưng đă làm việc gấp 10 lần,
có những đêm không ăn, ngày không ngủ. Nhớ tới
các bạn hành hương thương 1. Nhớ tới các
bạn trong đội khuân vác thương 10. H́nh ảnh những
chiếc vali và chúng tôi xếp hàng chờ đợi xe lửa
tại Âu Châu tới như đang hiện lại thật
rơ nét. Chúng tôi ở tư thế sẵn sàng, chỉ cần
xe lửa dừng bánh là cấp tốc chuyển hàng. Nhanh
như chớp, trong ṿng 15 phút, 150 cái vali đă lên gọn
gàng trong xe lửa, chúng tôi đă tự khen ḿnh hay thật
(v́ các bà không có ai khen hay động viên chúng tôi, cứ làm
như đó là bổn phận của chúng tôi). Thật mà
nói đi Đàng Thánh Giá leo núi chưa mệt bằng chuyển
vali cho các bà. Suy nghĩ lại, chúng tôi đă làm việc
Đền Tội trong chuyến hành hương vừa qua.
Chúng con xin dâng lên Chúa và Mẹ việc Đền tội
này.
Riêng tôi đi
làm mỗi ngày kể cả ngày thứ Bảy, trưa cơm
chợ, tối về vợ chờ cơm. Thật là hạnh
phúc biết mấy khi về đến nhà có sẵn cơm
canh nóng sốt. Những mệt nhọc trong ngày làm việc
tan biến mất, nhất là nghe thấy câu vợ dục
anh tắm rửa rồi ăn cơm chứ nó ngọt ngào
làm sao. Không cần ăn cũng no, không cần tắm cũng
thấy mát rồi. Nhưng có một bữa, về đến
nhà không thấy có cơm nước ǵ hết, tôi kiểm
tra thấy bếp núc lạnh tanh, không có dấu hiệu nấu
nướng. Rồi cho nhịn đói rồi, tôi nghe thấy
tiếng nhạc đang vang lên trong pḥng, vội mở cửa
xem chuyện ǵ mà quên cả nấu ăn. Trời ơi vợ
tôi đang nghe nhạc, nàng đang thả hồn theo mây gió,
giọng hát Khánh Ly đang rên rỉ đừng bỏ em một
ḿnh. Tôi nổi nóng: Sao không nấu cơm? Vợ tôi ngồi
dậy: anh không biết hôm nay đổi giờ sao, lùi lại
1 tiếng, có nghĩa ḿnh sẽ ăn cơm trễ một
tiếng. Chúa ơi! Đổi giờ cũng phải đổi
bữa ăn. Tôi đóng cửa cái rầm, lấy ch́a khóa
xe, vừa chui vào garage vợ tôi cũng vừa chạy tới
miệng c̣n hát nhơng nhẽo đừng bỏ em một
ḿnh, cho em đi với, đi ăn phải không? Sau đó
nàng chạy vào pḥng, chỉ 1 phút thôi, nàng đă kéo quần,
sách giầy chạy ra phóng lên xe ngồi cạnh tôi. Tôi
chưng hửng, 20 năm mới có một lần, nàng nhanh
tới mức như vậy, giá lúc nào nàng cũng nhanh
như vậy có lẽ tôi sẽ thọ nhiều hơn. Mỗi
lần đi đâu, ít nhất 1 giờ để chuẩn
bị, có khi tôi ngồi nghe hết một đĩa nhạc
mới thấy nàng kiều bước ra. Nàng ra c̣n làm một
màn tŕnh diễn thời trang, đi tới đi lui, vặn
bên nọ, vẹo bên kia. Sau đó hỏi được
không anh. Dĩ nhiên lần nào tôi cũng phải trả lời
là được. Chỉ cần nói không được,
tôi sẽ phải nghe thêm một đĩa nhạc nữa.
Do đó, ngu ǵ mà nói không được. Mặc dù đôi khi
thật sự không được. Nhưng phải nói tôi rất
hân hạnh được vợ đưa lên hàng giám khảo
để chấm điểm những thời trang mà vợ
tôi mua SALE ở chợ về. Cũng may ở xứ Úc này
có hai lần đổi giờ thôi, nếu tháng nào cũng
đổi giờ, chắc có nhiều người bị
đau bao tử, trong đó tôi là người đầu
tiên. Cũng từ đó bếp nhà tôi dù không đổi giờ
cũng thường vắng lửa.
Ông bạn tôi,
một vợ bốn con, một bữa tối kiếm tôi
rủ đi uống bia, tôi thầm nghĩ cha nội này hôm
nay có chuyện ǵ đây. Ngồi tại quán, anh bạn không
nói năng chi cứ uống bia ừng ực, tới lúc ngà
ngà mới khề khà vỗ vai tôi nói: Chúa dựng lên người
đàn bà quả là tuyệt mỹ, nhưng Chúa dựng lên
tính đàn bà có lẽ là sai lầm. Tôi hỏi anh nghe ai nói vậy,
anh trả lời: không nghe ai nói hết, mà bây giờ tôi thấy
đây là một sự thật. Sự thật 100%.... Tôi hỏi
câu chuyện ra sao, nói tôi nghe để tôi góp ư, anh bạn
tôi bắt đầu kể lể:
Có ǵ đâu,
tôi gửi về cho thằng em tôi ở VN 200 đô, không nói
cho vợ tôi hay, vài tháng sau thằng ông nội em tôi gửi
thư qua kể lể, xin vốn thêm để làm ăn.
Anh biết đấy! Tiền đâu mà gửi cho. Vô t́nh vợ
tôi đọc được thư, đợi lúc ăn
cơm hạch hỏi đủ thứ, nói tôi dấu tiền
gửi cho cả ḍng họ. Tôi giải thích cách nào cũng
không nghe, cứ nghĩ tôi gửi nhiều lần. Tức
quá tôi nói tôi muốn gửi cho ai th́ mặc tôi, vợ tôi nói
như vậy không c̣n xem nó là vợ nữa th́ từ nay
đừng hỏi đến nó nữa. Hai tuần rồi
nó giận tôi không nói năng ǵ cứ đóng cửa pḥng tối
ngày. Tôi hỏi lại: Thế ai nấu cơm cho anh ăn?
Anh bạn trả lời nó vẫn nấu, nhưng không
ăn cùng. Tôi nói: “Thế th́ dễ thôi anh về xin lỗi
vợ anh là xong ngay, cửa pḥng sẽ mở, mọi sự
sẽ rộng mở cho anh vào, đàn bà tuy vậy chứ dễ
tha thứ lắm”. Anh bạn phản đối: “Không, tôi
không có lỗi ǵ hết, không bao giờ tôi xin lỗi vợ
tôi”. Tôi khuyên anh bạn: “Không phải có lỗi hay không có lỗi,
mà là nhịn nhục, thiệt một chút đâu có sao. Trong
kinh thánh có nói: Con hăy để của lễ ở đó, về
làm ḥa với anh em rồi trở lại dâng lễ. Anh cứ
nghe tôi đi. Vợ ta chính là mẹ của con ta mà. Tôi bảo
đảm xin lỗi vợ không có thiệt đâu, đôi
khi có lời là khác bà ấy sẽ cho double...
Tôi gặp lại
anh bạn hai ngày hôm sau, mặt tươi rói. Tôi hỏi:
sao cửa thiên đàng đă mở chưa? Anh trả lời:
“Cám ơn anh, cửa thiên đàng đă mở rồi ...”
Mỗi khi nh́n
lên ảnh Thánh Gia, tôi thấy thánh Giuse bổn mạng của
tôi, thật là tŕu mến. Trong suốt cuộc đời
ngài sống trong nhịn nhục, yêu thương mẹ
Maria và chăm sóc Chúa Giêsu một cách trọn vẹn, làm
gương cho mọi người cha trong gia đ́nh. C̣n Mẹ
Maria th́ sống bác ái, yêu thương mọi người,
cùng san sẻ gánh nặng chăm sóc gia đ́nh với thánh
Giuse. Chúng con xin thánh Giuse cầu bầu để chúng con
can đảm bắt chước ngài là NHỊN NHỤC. Và lúc nào cũng sẵn sàng lỗi
tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng, c̣n các bà th́ sao?
Hay cứ một chút là giận hờn, ghen bóng ghen gió, lúc
nào cũng muốn quậy cho toang cửa, banh nhà....
Nói đến
đàn bà cha ông ḿnh quả là dùng chữ thật hay. Lúc
chưa có chồng th́ gọi là con gái. Chữ gái ở
đây nó có âm ái. Mà âm này lại phát xuất từ chữ
cái cho nên cứ loài vật ǵ mà cái đều có chữ ái,
ví dụ: Heo cái gọi là heo nái, gà cái gọi là gà mái, người
cái gọi là con gái, hay thật. Ái c̣n có nghĩa là yêu, nên khi
c̣n con gái ai cũng đáng yêu hết. Ăn nói nhỏ nhẹ
đáng yêu. Đi đứng dịu dàng đáng yêu. Hay
cười duyên thật đáng yêu. Điều đáng yêu
nhất là tấm ḷng vị tha. Nhưng khi có chồng rồi
th́ thay đổi 180 độ như bàn tay đang sấp
thành ngửa, ăn nói không c̣n nhỏ nhẹ như trước
nữa. Thậm chí có những bà c̣n học vơ công của Kim
Mao Sư Vương hay VOVINAM. Đi đứng th́ khỏi
nói, nền nhà lát gạch Italy mà gặp giầy cao gót của
các bà khua th́ chỉ có nước dùng bông g̣n nhét chặt lỗ
tai mới chịu nổi. C̣n nụ cười duyên th́
nhường chỗ cho những cái nghiến răng .....
Đặc biệt ḷng vị tha đi đâu mất không
t́m thấy nữa. Những đức tính ấy phái
đàn ông chúng tôi phải gánh chịu hậu quả, v́ không
biết đổ cho ai nên cứ nhè đức ông chồng
mà đổ. Thế có tội không, vâng chúng tôi đang ĐỀN
TỘI
Đức ông
CHỒNG, chữ chồng ở đây mới thật
đúng nghĩa. Tôi thường chở vợ đi chợ
vào cuối tuần, mỗi lần trước khi đi tôi
phải trang bị cho ḿnh 2 gói ḿ, một ly cà phê sữa lớn
họăc hai ổ bánh ḿ, 4 hột gà ốp la. Khi đi
c̣n thủ thêm một chai cam vắt loại 4 lít pḥng khi dọc
đường gió bụi.
Tới chợ
rút kinh nghiệm không bao giờ theo vào chợ, nhưng hẹn
chỗ cho nàng mang đồ ra để tôi chuyển ra xe.
Mấy ngày đầu c̣n thấp thoảng nh́n vợ ra,
nhưng bây giờ ít nhất “one hour photo” nàng mới ra. Do
đó tôi t́m một cái quán nào đó làm thêm ly cà phê nữa rồi
mới trở lại t́m nhau đôi khi c̣n sớm chán. Vợ
tôi khổ người được xếp vào loại có
tầm thước. Nàng cao ít nhất mét sáu kể cả
đôi giầy 15 phân tây, vậy mà khi nàng đẩy chiếc
trolley vẫn không thấy nàng. V́ hàng hóa chất lên cao
hơn nàng. Cứ như chiếc trolley không người
lái. Chỉ khổ cho cái thân ốm yếu của tôi thôi! Chiếc
trolley không thể mang ra khỏi cửa hàng, nên mọi hàng
hóa cứ nhắm ông chồng mà CHỒNG lên. Thành thử tôi
nói chồng đúng nghĩa là vậy. Hồi nhỏ tôi
đi coi tướng số, ông thầy tướng số
nói: Lớn lên anh làm nghề lái xe truck, bây giờ tôi thấy
ông ta nói đúng, tôi không những lái xe truck mà c̣n là xe truck
luôn.
Có người
lại diễn giải chữ vợ một cách thâm thúy,
nói rằng chữ vợ nói trật từ chữ đợ.
Mà đợ có nghĩa gần như là thế chấp.
Dưới chế độ phong kiến người ta
nghe đến danh từ này nhiều như đợ vợ,
đợ con để trả nợ, hay là ở đợ
cũng vậy. Trong giai đoạn trọng nam, khinh nữ
việc lấy chồng hay làm vợ, người ta đôi
khi coi như đi ở đợ không công. Nhưng ngày nay
chữ vợ theo tôi không phải từ chữ đợ
mà từ chữ NỢ. Có vợ tức là có nợ, có nợ
th́ phải trả, phải trả nợ tức là ĐỀN
TỘI. Nhưng cái nợ này phải trả suốt cuộc
đời vẫn không hết được. Xin Cha tha cho
con. Có những ông chồng kém may mắn lấy phải bà vợ
loại Nữ Hoàng, nên cày tới ba jobs vẫn không đủ
tiền cho vợ sắm đồ. Tội nghiệp cho
phái đàn ông chúng ta quá. Ở cái xứ Nữ Hoàng này, Lady
first thấy mà rầu, người ta có những luật
để bảo vệ phụ nữ. Chống hành hung
trong gia đ́nh, chồng mà bạt tai vợ là đi tù.
ngược lại vợ mà bạt tai chồng, chỉ có
nước lấy đá lạnh xoa xoa cho đỡ đỏ.
Vợ giận chồng bỏ nhà ra đi có Rest woman centre
hay Women shelter centre để dưỡng sức. Chồng
mà giận vợ chớ dại mà bỏ nhà ra đi, v́ khi
ra khỏi nhà chỉ có nước đi Pub hay casino. Đi
xong rồi đi luôn! Lạy Chúa chúng con phải làm sao bây giờ?
Trong một
phiên ṭa xử ông chồng tội hành hung vợ, ông ṭa phán rằng:
anh không được quyền tát vợ, làm như vậy
anh đă phạm tội. Ṭa tuyên án anh 3 tháng tù treo, và không
được tới gần vợ 3m trong suốt thời
gian thọ án. Ông chồng đau khổ xin được
hỏi lại quan ṭa:
Thưa quan ṭa
nếu bà vợ trong gia đ́nh cứ xài tiền
lương của chồng xả láng, tối ngày shopping, tụ
họp tứ sắc, lại không lo lắng ǵ đến
con cái, đă vậy khi nói không nghe c̣n chửi thề th́ phải
làm sao?
Quan ṭa nghe nói,
tức khí nổi xung đập bàn: “Đánh bỏ mẹ
nó, cho chừa cái tật hỗn láo”.
Mỗi lần
gặp bạn bè, nói chuyện người ta thường
hỏi thăm nhau: “Sao bà xă khỏe không?” Để trả
lời câu xă giao này, xin cho một giây tưởng niệm
cho chính chúng ta trước:
Nếu trả
lời khỏe, có nghĩa chúng ta mệt. Nếu trả lời,
b́nh thường, có nghĩa chúng ta đỡ một chút.
Nhưng trả lời không được khỏe, chúng ta
khổ, đàng nào cũng đắng cay cả.
Số phận
đàn ông là vậy, Chúa giao cho gánh nặng không mang cũng
không được. Thôi th́ mang và cứ cho đó là Đền tội.
So sánh giữa
đàn ông ở xứ Úc tḥi ḷi, với đàn ông ở VN
ta. Anh bạn tôi đưa ra một câu châm ngôn: “Nếu làm
trai xin làm trai nước Việt. Nếu làm gái xin làm gái Úc
Châu”. Chỉ cần một câu nói này đủ nói lên t́nh trạng
bi quan của những đấng mày râu tại hải ngoại.
Tại sao? Xin đừng hỏi tại sao, v́ không có câu trả
lời v́ sao. Cho nên Duy Khánh mới sáng tác bản nhạc “Biết trả lời sao”.
Thôi đành câm nín thôi.
Có ông bạn
đến Úc định cư, tuổi đời đă
qua ngũ tuần, không kiếm được việc làm.
Bà vợ sang trước, nên phải đi làm nuôi chồng
và gia đ́nh. V́ trong gia đ́nh chỉ có ḿnh vợ làm ra tiền,
nên bà hay lên mặt cáu kỉnh. Mỗi lần vợ nổi
tam bành, ông nín thinh lén đi ra ngoài. Một hôm ông đi lang
thang th́ gặp mấy người quen, hỏi thăm qua
loa, rồi hỏi bây giờ anh làm nghề ǵ? Ông bèn trả
lời: Tôi làm thinh. Nghĩa là ai nói ǵ ông cũng làm thinh, nhất
là vợ có chửi, ông cũng làm thinh, nếu mà căi lại
th́ nhà cửa sẽ tan tành.
Trong
giáo xứ tôi ở bên VN, có gia đ́nh ông bà chín Khuynh, ông Chín
th́ nhỏ con, ốm tong, ốm teo. C̣n bà Chín th́ ôi thôi, quá
kích thước (over weight) lại nổi dữ dằn. Có
người xấu mồm phát biểu: “Bà chín cân chưa trừ
b́, có lẽ trên 100kg”. Xóm tôi có người cho đó là luật
bù trừ của tạo hóa, có người xiên xỏ, nói
ông Chín là thằn lằn bám cột đ́nh. Mỗi lần
bà Chín gọi xích lô, chở bà đi qua chợ Phú Nhuận
hay chợ Trương Minh Giảng, mấy anh xích lô thấy
bà đều phải dợn tóc gáy. Nghĩ đến hai
chiếc cầu Trương Minh Giảng và Cầu Kiệu
phải qua, họ chỉ mong bà từ chối giá cuốc
xe họ đ̣i bà trả. Thường thường họ
đ̣i bà giá gấp đôi. Một hôm tôi nh́n thấy bà
bước lên chiếc xích lô, bác tài sơ ư, không gh́ chặt
cái yên phía sau xe, sức nặng không cân bằng, thế là
chiếc xích lô phía trước dập bà Chín xuống
đường, c̣n phía sau th́ kéo bật lên trời như
cái đ̣n bẩy, tha luôn cả bác tài xích lô lên theo, cả phố
ôm bụng cười khúc khích.
Giáo xứ của
tôi thường tổ chức tĩnh tâm mỗi năm hai
lần, một lần trước mùa Phục sinh và một
lần trước mùa Noel. Tôi nhớ mùa tĩnh tâm năm
đó. Giáo xứ mời một linh mục khách đến
giảng pḥng, với đề tài tĩnh tâm cho mùa Phục
Sinh là: Chia sẻ, nhẫn nhục và chịu đựng. V́
giáo xứ rất đông, nên buổi tĩnh tâm phải chia
ra từng nhóm, nhóm trẻ riêng, nhóm các ông riêng và các bà ở
nhóm khác.
Bài chia sẻ,
cha giảng pḥng, giảng thao thao bất tuyệt: Gia
đ́nh cần phải chia sẻ, nhẫn nhục và chịu
đựng. Để có một gia đ́nh hạnh phúc, vợ
chồng chia sẻ nhau để giáo dục con cái nên
người, vợ chồng chấp nhận, nhịn nhục
và chịu đựng nhau cho gia đ́nh êm ấm. Mỗi gia
đ́nh đều có một Thánh giá riêng, cùng nhau chia sẻ
vác. Con cái là một Thánh giá, vợ chồng chia sẻ nhau
vác. Chồng là Thánh giá vợ con phải vác. Vợ là một
Thánh giá chồng phải vác, các con cùng chia sẻ.
Ông Chín nghe cha
giảng đến đây, ông không thể ngồi yên
được, bèn giơ tay cao, xin có ư kiến: Thưa cha!
Cha vừa giảng vợ cũng là cây Thánh giá, đă là cây
Thánh gía th́ mọi người nên chia sẻ vác. Đối
với kinh nghiệm của con, nếu những Thánh gía nào
mà đẹp, mà dễ thương, th́ người ta giành
nhau chia sẻ vác. C̣n Thánh giá như nhà con th́ nó vừa to, vừa
nặng chẳng ai dám chia sẻ. Xin cha kêu gọi mọi
người giúp đỡ chia sẻ với con. Thế là cả
hội trường ḅ lăn ra cười. Cha giảng
pḥng không biết rơ gia đ́nh ông Chín, nên với giọng tiếu
lâm, Ngài nói, như vậy Thánh gía của ông là Thánh giá bùn rồi.
Sau ngày tĩnh
tâm, tiếng đồn đến tai bà Chín, từ đó trở
đi, ông Chín phải nhiều phen Đền tội với
bà Chín.
Qua ngày tôi
đi tĩnh huấn về, tôi tự nhiên thay đổi,
trở nên trầm lặng, ít nói. Trong nhà vợ tôi thuộc
loại nói nhiều. Thấy tôi ít nói, nàng lại nói nhiều
hơn, la lớn hơn, cường độ tăng từ
cấp 3 vọt lên cấp 6. Đài radio FM tôi không t́m thấy
chỗ nào có thể tắt được. Đồ đạc
trong nhà rung chuyển nhiều hơn, như là động
đất thật sự. Cứ mỗi lần vợ tôi nổi
cơn thịnh nộ, tôi vào pḥng đóng cửa, quỳ xuống
trước tượng Chúa mà cầu nguyện:
Lạy Chúa nếu có thể được,
xin cất chén đắng này, nhưng theo ư con, đừng
theo ư Cha....
Sau nhiều lần
như vậy, vợ tôi nghi ngờ, thắc mắc, nên có một
bữa, lúc vợ tôi nổi tam bành, thấy tôi chạy vào
pḥng đóng cửa, nàng liền đi theo, rón rén mở cửa,
nàng nghe thấy tôi đang cầu nguyện “lạy Chúa, nếu có thể được, xin cất
chén đắng này”... Nghe tới đó, nàng xông vào bóp cổ
tôi rồi lớn tiếng hỏi tôi:
Anh cầu nguyện
xin Chúa cất chén đắng này, nghĩa là có ư cầu cho
tôi chết sớm phải không? Đúng rồi anh tàn nhẫn
lắm, muốn cho tôi chết sớm để lấy vợ
khác mà. Thế là nàng ̣a lên khóc, như bố vừa tắt
thở, qua đời. Tôi đính chính anh không có ư đó
đâu.... Tôi năn nỉ một hồi, vợ tôi quẹt
nứơc mắt hỏi lại tôi:
Thế Chúa nói
thế nào? Tôi trả lời tự nhiên:
Chúa nói chén này đắng quá! Chúa cũng thua luôn, thôi
con ráng chịu coi như là ĐỀN
TỘI
Nghĩ như
vậy cho nên tôi tự nhủ trong ḷng ḿnh:
Mỗi lần em nổi tam bành
Vào pḥng đóng cửa ḿnh anh nguyện cầu
Nh́n anh, Chúa cũng lắc đầu
Thôi con ráng chịu đời sau phúc lành
Ngày
Fathers day
GÓP GIÓ
Hai mươi đô la
Một nhà diễn
thuyết nổi tiếng đă bắt đầu buổi
nói chuyện của ḿnh bằng cách đưa ra tờ
giấy bạc trị giá 20 đô la. Trong gian pḥng có 200 khán giả, anh ta cất tiếng
hỏi: "Ai muốn có tờ 20 đô la này?".
Những bàn tay bắt đầu giơ
lên. Anh ta nói tiếp: "Tôi sẽ đưa tờ 20
đô la cho bạn - nhưng điều đầu tiên, hăy
để tôi làm việc này!"
Anh ta ṿ nhàu tờ 20 đô la. Sau đó,
anh ta lại hỏi: ""C̣n ai muốn tờ bạc
này không?". Vẫn có những bàn tay
đưa lên.
"Ồ, vâng, nó sẽ như thế nào
nếu tôi làm thế này?" - nói
rồi anh ta quẳng nó xuống sàn và giẫm giày lên. Sau đó, anh ta nhặt tờ bạc lên, bây
giờ trông nó đă nhàu nát và dơ bẩn. "Nào, ai
c̣n muốn có tờ bạc này nữa?".
Vẫn c̣n những bàn tay đưa lên
"Những người bạn của tôi, tất cả
các bạn phải học một bài học rất giá
trị. Không có nghĩa ǵ đối với
những việc tôi làm với đồng tiền, bạn
vẫn muốn có nó bởi v́ nó không giảm giá trị.
Nó vẫn có giá trị là 20 đô la. Nhiều lần trong cuộc sống của chúng
ta, bạn bị rơi ngă, bị "ṿ nhàu" và bị
vẩn đục bởi những quyết định mà
chúng ta làm và những hoàn cảnh đến với chúng ta.
Chúng ta cảm thấy h́nh như chúng ta
trở nên vô giá trị; nhưng không có nghĩa lư ǵ
những ǵ đă xảy ra, bạn sẽ không bao giờ
mất đi giá trị của ḿnh. Dù
thế nào đi nữa, bạn cũng là vô giá với
những người yêu thương bạn. Giá
trị của cuộc sống chúng ta được
quyết định không phải do những ǵ chúng ta làm
hoặc người mà chúng ta quen biết, mà bởi... chúng
ta là ai.
Bạn thật đặc biệt -
đừng bao giờ quên điều đó!"
Dễ và Khó
Dễ là khi bạn
có một chỗ trong sổ địa chỉ của
một người, nhưng khó là khi bạn t́m
được một chỗ trong trái tim của
người đó.
Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của
người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm
của chính ḿnh.
Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là
khi biết kiểm soát những lời nói của ḿnh.
Dễ là khi làm tổn thương một
người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn
gắn vết thương đó.
Dễ là khi tha thứ cho người khác,
nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho ḿnh.
Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi
làm theo chúng.
Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng
khó là khi chiến đấu v́ một ước mơ.
Dễ là khi thể hiện chiến thắng,
nhưng khó là khi nh́n nhận một thất bại.
Dễ là khi vấp phải một ḥn đá và
ngă, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.
Dễ là khi hứa một điều với
ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.
Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu
thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm
thấy như thế hàng ngày.
Dễ là khi phê b́nh người khác, nhưng
khó là khi cải thiện chính bản thân ḿnh.
Dễ là khi để xảy ra sai lầm,
nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.
Dễ là khi buồn bực v́ một
điều ǵ đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm
đủ đến điều đó để
đừng làm mất.
Dễ là khi nghĩ về một việc,
nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu
hành động.
Dễ là khi nghĩ xấu về người
khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.
Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.
Dễ là khi đọc những điều
này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.
Nếu cơ hội măi không gơ cửa, bạn phải xem
ḿnh đă xây một cánh cửa chưa đă
.....