CHÚA NHỰT XXIII
CHỦ ĐỀ :
Ư THỨC CÁI
GIÁ PHẢI TRẢ
khi làm môn ĐỆ Chúa
Từ
bỏ mọi sự và vác thập giá theo Chúa
(Lc
14,25-33)
BÀI ĐỌC I: Kn 9, 13-18
"Ai có
thể suy tưởng được sự Thiên Chúa
muốn".
Trích sách
Khôn Ngoan.
Ai trong
loài người có thể biết được ư
định của Thiên Chúa? Hay ai có thể suy tưởng
được sự Thiên Chúa muốn? V́ những ư
tưởng của loài hay chết th́ mập mờ, và
những dự định của chúng tôi đều không
chắc chắn. V́ xác hay hư nát làm cho linh hồn ra
nặng nề, và nhà bụi đất làm cho lư trí hay lo
lắng nhiều điều ra nặng nề.
Chúng tôi
ước lượng cách khó khăn các việc
dưới đất, và khó nhọc t́m thấy những
sự trước mắt. C̣n những sự trên trời,
nào ai khám phá ra được? Ai hiểu thấu Thánh ư
của Chúa, nếu Chúa không ban sự khôn ngoan, và không sai Thánh
Thần Chúa từ trời cao xuống. Như thế,
mọi đường lối những kẻ ở
dưới đất được sửa lại ngay
thẳng, và loài người học biết những sự
đẹp ḷng Chúa.
V́,
lạy Chúa, những ai sống đẹp ḷng Chúa từ ban
đầu, th́ được ơn cứu độ
nhờ sự khôn ngoan. Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA:
Tv 89, 3-4. 5-6. 12-13. 14 và 17
Đáp:
Thân lạy Chúa, Ngài là chỗ chúng con dung thân, từ
đời nọ trải qua đời kia (c. 1).
Xướng:
1) Thực ngàn năm ở trước thiên nhan, tựa
hồ như ngày hôm qua đă khuất, như một đêm
thức giấc cầm canh. Chúa khiến cho con người
trở về bụi đất, Ngài phán: "Hăy trở
về gốc, hỡi con người". - Đáp.
2) Chúa
khiến họ trôi đi, họ như kẻ mơ màng
buổi sáng, họ như cây cỏ mọc xanh tươi.
Ban sáng cỏ nở hoa và xanh tốt, buổi chiều nó
bị xén đi và nó héo khô. - Đáp.
3) Xin
dạy chúng con biết đếm ngày giờ, để
chúng con luyện được ḷng trí khôn ngoan. Lạy Chúa,
xin trở lại, chớ c̣n để tới bao giờ?
xin tỏ ḷng xót thương tôi tớ của Ngài. - Đáp.
4) Xin cho
chúng con sớm được no phỉ ân t́nh của Chúa,
để chúng con mừng rỡ hân hoan trọn đời
sống chúng con. Xin cho chúng con được hưởng
ân sủng Chúa là Thiên Chúa chúng con, sự nghiệp tay chúng con
làm ra, xin Ngài củng cố, xin Ngài củng cố sự
nghiệp tay chúng con làm ra. - Đáp.
BÀI
ĐỌC II: Plm 9b-10. 12-17
"Con
hăy tiếp nhận nó không phải như một
người nô lệ, nhưng như một người
anh em rất thân mến".
Trích
thư Thánh Phaolô Tông đồ gởi cho Philêmon.
Con thân
mến, Phaolô già nua, và hiện đang bị cầm tù v́
Đức Giêsu Kitô, cha nài xin con cho Ônêsimô, đứa con cha
đă sinh ra trong xiềng xích.
Cha trao nó
lại cho con. Phần con, con hăy đón nhận nó như
ruột thịt của cha. Cha cũng muốn giữ nó
lại để thay con mà giúp đỡ cha trong lúc cha
bị xiềng xích v́ Tin Mừng. Nhưng v́ chưa biết
ư con, nên cha không muốn làm ǵ, để việc nghĩa con
làm là một việc tự ư, chớ không v́ ép buộc. V́
biết đâu nó xa con một thời gian để rồi
con sẽ tiếp nhận muôn đời, không phải
như một người nô lệ, nhưng thay v́ nô
lệ, th́ như một người anh em rất thân
mến, đặc biệt đối với cha, huống
chi là đối với con, về phần xác cũng như
trong Chúa. Vậy nếu con nhận cha là bạn hữu, th́
xin con hăy đón nhận nó như chính ḿnh cha vậy. Đó
là lời Chúa.
ALLELUIA: Ga
10, 27
Alleluia,
alleluia! - Chúa phán: "Con chiên Ta th́ nghe Ta; Ta biết chúng và
chúng theo Ta". - Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc
14, 25-33
"Ai
không từ bỏ tất cả của cải ḿnh có, th́
không thể làm môn đệ Ta".
Tin
Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi
ấy, có nhiều đám đông cùng đi với Chúa Giêsu,
Người ngoảnh lại bảo họ rằng:
"Nếu ai đến với Ta mà không bỏ cha mẹ,
vợ con, anh chị em và cả mạng sống ḿnh, th́
không thể làm môn đệ Ta. C̣n ai không vác thập giá ḿnh
mà theo Ta, th́ không thể làm môn đệ Ta.
"Có ai
trong các ngươi muốn xây tháp mà trước tiên không
ngồi tính toán phí tổn cần thiết, xem có đủ
để hoàn tất không? Kẻo đặt móng rồi mà
không thể hoàn tất, th́ mọi người xem thấy
sẽ chế giễu người đó rằng: 'Tên này
khởi sự xây cất mà không hoàn thành nổi'.
"Hoặc
có vua nào sắp đi giao chiến với một vua khác, mà
trước tiên không ngồi suy nghĩ xem ḿnh có thể
đem mười ngàn quân ra đương đầu
với đối phương dẫn hai mươi ngàn
quân tiến đánh ḿnh chăng? Bằng chẳng nổi,
th́ khi đối phương c̣n ở xa, vua ấy sai
một phái đoàn đến cầu hoà. Cũng thế,
bất kỳ ai trong các ngươi không từ bỏ
tất cả của cải ḿnh có, th́ không thể làm môn
đệ Ta". Đó là lời Chúa.
Sợi chỉ đỏ :
-
Bài đọc I : "Ai nào hiểu được Chúa
muốn điều chi ?" Cần phải được
Chúa ban ơn khôn ngoan để có thể hiểu được
ư định của Ngài.
-
Tin Mừng : Chúa Giêsu nói rơ ư định của Ngài :
ai muốn làm môn đệ Ngài th́ phải sẵn sàng từ
bỏ tất cả.
Minh họa
-
Mille images 70 D
- Từ
bỏ mọi sự và vác thập giá theo Chúa (Lc 14,25-33)
I. DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Anh
chị em thân mến
Mỗi
ngày Chúa nhật khi chúng ta đến với Chúa, chúng ta
đă được nghe Chúa nói với chúng ta nhiều
điều, những điều rất ngọt ngào, những
điều rất an ủi. Hôm nay Chúa sẽ nói với
chúng ta một điều không ngọt ngào lắm : Ngài
muốn chúng ta phải hy sinh, phải từ bỏ.
Tại
sao theo Chúa th́ phải hy sinh và từ bỏ ? Và phải
hy sinh từ bỏ những ǵ ?
Chúng
ta hăy chú ư nghe Chúa giải thích. Và xin Chúa giúp chúng ta can đảm
đáp lại lời kêu gọi của Ngài.
II. GỢI
Ư SÁM HỐI
-
Phải chăng từ trước tới nay chúng ta đi theo
Chúa v́ tính toán vụ lợi, nghĩa là chỉ để
được Chúa ban cho ơn này ơn nọ ?
-
Phải chăng chúng ta ít biết hy sinh ?
-
Phải chăng chúng ta rất ngại từ bỏ ?
III. LỜI
CHÚA
1.
Bài đọc I (Kn 9,13-18)
Sách
Khôn ngoan sưu tập những suy nghĩ của nhiều
thế hệ loài người về những vấn đề
căn bản. Đoạn trích hôm nay bàn về giới hạn
của sự hiểu biết của con người :
-
Ngay cả những vấn đề thuộc hạ giới,
tức là những vấn đề trong tầm tay con
người mà con người cũng phải rất nhọc
công mới khám phá được, thậm chí nhiều điều
con người không hiểu nổi.
-
Huống chi những vấn đề thuộc thượng
giới, những vấn đề liên quan đến cuộc
sống đời đời.
-
V́ thế, con người rất cần được
Thiên Chúa ban ơn khôn ngoan để biết đường
lối của Chúa để mà đi theo và nhờ đó
được ơn cứu độ.
2.
Đáp ca (Tv 89)
Tv
này triển khai những ư tưởng của bài đọc
I :
-
Thân phận con người rất mỏng manh :
"như cỏ đồng trổi mọc ban mai, nở
hoa vươn mạnh sớm ngày, chiều về ủ rũ
tàn phai chẳng c̣n"
-
Do đó con người kêu xin Chúa : "Xin dạy chúng
con đếm tháng ngày ḿnh sống, ngơ hầu tâm trí
được khôn ngoan"
3.
Tin Mừng (Lc 14,25-33)
a.
Khung cảnh : Khi ấy "Có rất nhiều người
đi đường với Chúa Giêsu" : họ
đang cùng với Chúa Giêsu "tiến lên Giêrusalem".
Nhưng có lẽ họ cho rằng đây là một sự
tiến lên để giành chiến thắng theo kiểu trần
gian. Để xóa tan hiểu lầm này, Chúa Giêsu nói những
lời tiếp theo.
b.
Đại ư Chúa Giêsu nói : Ai muốn làm môn đệ Chúa
Giêsu ("đi theo" Ngài) th́ phải yêu mến Ngài
hơn (diễn tả theo kiểu đặc biệt sêmít
là "ghét") tất cả những ǵ ḿnh tha thiết nhất,
chẳng hạn cha mẹ, vợ con, anh em và cả mạng
sống ḿnh nữa.
c.
Sau đó Chúa Giêsu đưa ra hai dụ ngôn : Một
người xây tháp trước khi xây phải tính toán kỹ
để chọn lựa quyết định có nên xây hay
không. Một ông vua trước khi đi giao chiến cũng
phải tính toán kỹ để chọn lựa có nên giao
chiến hay không. Cũng thế, nếu biết theo Chúa
Giêsu phải chấp nhận từ bỏ tất cả,
th́ trước khi theo phải tính toán cho kỹ.
4.
Bài đọc II (Plm 9b-10.12-17) (Chủ đề phụ)
Đây
là một phần của bức thư Phaolô viết cho một
tín hữu của ngài là Philêmon.
Hoàn
cảnh : Khi ấy, một nô lệ của Philêmon tên là
Ônêsimô bỏ nhà trốn đi có lẽ sau khi đă ăn cắp
một số tiền. Do hoàn cảnh nào đó đẩy
đưa, Ônêsimô gặp Phaolô đang ở tù. Ônêsimô xin theo
đạo. Phaolô chấp thuận. Phaolô cũng quyến luyến
Ônêsimô muốn giữ anh lại với ḿnh, nhưng không thể
được. V́ thế Phaolô quyết định gởi
Ônêsimô về cho chủ. Nhưng Phaolô không gởi suông, mà cho
Tychique đi kèm và c̣n mang theo lá thư này nữa cho Philêmon
trong đó Phaolô tế nhị gợi ư Philêmon sẽ đón
nhận Ônêsimô như một người anh em trong đức
tin. Nhưng Phaolô không hề lạm dụng t́nh nghĩa của
Philêmon đối với ḿnh để làm áp lực, trái lại
chỉ nhẹ nhàng gợi ư và hy vọng Philêmon sẽ v́
ḷng tốt mà làm việc đó.
IV. GỢI
Ư GIẢNG
*
1. Con đường theo Chúa
Thánh
Luca mở đầu bài tường thuật này như
sau :"Có rất đông người đi theo Chúa
Giêsu. Ngài quay lại bảo họ". Trong ngôn ngữ Thánh
kinh, "đi theo" có nghĩa là làm môn đệ. Chúa
Giêsu là ông thầy đi trước, các môn đệ đi
theo phía sau. Thông thường ông thầy chỉ cần
đi trước cho các môn đệ đi theo. Nhưng
trong chuyện này Chúa Giêsu đă "quay lại bảo họ",
nghĩa là Ngài có điều quan trọng muốn dặn ḍ
kỹ các môn đệ.
Điều
quan trọng mà Chúa Giêsu muốn dặn ḍ kỹ các môn đệ
là ǵ ? Đọc tiếp đoạn Tin mừng chúng ta
thấy Chúa dặn ḍ 2 điều : một điều
tiêu cực là phải từ bỏ, một điều tích
cực là phải vác thập giá. Chúng ta hăy suy nghĩ về
từng điều :
1.
Điều thứ nhất là từ bỏ
a/
Tại sao làm môn đệ Chúa th́ phải từ bỏ ?
V́ đi theo Chúa giống như đi leo núi. Nếu mang nhiều
thứ cồng kềnh th́ sẽ bận vướng nặng
nề khiến không leo nhanh được, thậm chí c̣n
có thể bỏ cuộc.
b/
Vậy phải từ bỏ những ǵ ? Chúa Giêsu kể :
phải bỏ "cha mẹ, vợ con, anh chị em và cả
mạng sống ḿnh". Qua cách nói "Cha mẹ, vợ
con, anh chị em", ư Chúa muốn nói tới gia
đ́nh ; c̣n qua chữ "mạng sống", ư Chúa muốn
nói tới những ǵ thân thiết nhất của ḿnh.
Nhưng ta hăy hiểu cho đúng ; Chúa không bảo người
môn đệ phải bỏ những thứ vừa kể
một cách tiên thiên, mà là bỏ nếu như chúng làm bận
vướng cho việc đi theo Chúa. Gia đ́nh là tốt,
mạng sống là cần. Gắn bó với gia đ́nh và tha
thiết với mạng sống không có ǵ là xấu cả.
Tuy nhiên bất cứ khi nào ḿnh cảm thấy 2 thứ
đó trở thành bận vướng, hay bất cứ khi
nào Chúa soi sáng cho ta thấy như vậy, th́ người
môn đệ phải can đảm từ bỏ.
2.
Điều quan trọng thứ hai mà Chúa Giêsu căn dặn
chúng ta là vác Thập giá
a/
Tại sao muốn đi theo Chúa th́ nhất thiết phải
với thập giá ? V́, như đă vừa nói ở phía
trên, nếu đi theo Chúa giống như đi leo núi, th́ thập
giá giống như cây gậy của người leo núi. Nó rất
cần và rất có ích. Không có gậy để ḍ đường
và để chống đỡ th́ ta sẽ mỏi chân, sẽ
không đi nổi, có khi té ngă hay bỏ cuộc.
b/
Điều thứ hai này có liên quan tới điều thứ
nhất : chúng ta từ bỏ những thứ bận
vướng là để ḿnh có thể thong dong mà vác thập
giá.
Chúng
ta thường quên mất 2 việc rất quan trọng
để thực sự xứng đáng làm môn đệ
Chúa :
a) Xưa nay chúng ta
quen t́m kiếm để được thêm chứ ít khi
nào chủ động từ bỏ. Thỉnh thoảng có từ
bỏ chỉ là v́ miễn cưỡng, v́ rán chịu vậy
mà thôi. Thí dụ khi chúng ta bị mất tiền, mất
đồ đạc, khi một người thân chết.
b) Cũng thế
xưa nay chúng ta không chủ động vác thánh giá. Thập
giá nào Chúa gởi th́ chúng ta rán mà vác vậy thôi. Nguyên việc
khám phá thứ nhất này cũng cho thấy chúng ta chưa
thực sự xứng đáng làm môn đệ Chúa Giêsu.
Người môn đệ thật của Chúa phải chủ
động từ bỏ và chủ động vác thập
giá.
*
2. Đ̣i hỏi của t́nh yêu
Giới
Tử Thôi người nước Tần, đời Xuân
Thu Chiến Quốc, là bầy tôi trung thành của công tử
Trùng Nhĩ.
Khi
công tử Trùng Nhĩ phải lưu vong nơi đất
khách quê người, lương thực đă cạn kiệt,
công tử lại không thể ăn những loại rau
hoang cỏ dại trong rừng. Giới Tử Thôi đă lén
cắt thịt đùi của ḿnh nấu canh cho Trùng Nhĩ
ăn.
Về
sau Trùng Nhĩ khôi phục lại nghiệp cả, làm vua
nước Tần, Giới Tử Thôi xin về làng ở ẩn,
chứ không hề kể công lênh ngày xưa.
Trùng
Nhĩ dù sau này có làm vua th́ cũng là người trần mắt
thịt, mà Giới Từ Thôi c̣n dám bỏ cha mẹ, vợ
con, anh em, chịu khổ cực để theo hầu,
hơn nữa c̣n hy sinh chính thân ḿnh để tỏ ḷng trung
thành với chủ nhân. Chúa Giêsu là Thiên Chúa, Đấng
đă yêu thương chúng ta trước khi chúng ta có mặt
trên cơi đời này, lẽ nào chúng ta lại không dám bỏ
người thân, của cải, và ngay cả chính ḿnh để
bước theo Người ?
Lời
Chúa trong Tin Mừng hôm nay thật rơ ràng : "Ai đến
với tôi mà không từ bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị
em, và cả mạng sống ḿnh nữa, th́ không thể làm
môn đệ tôi được" (Lc 14,26). Tuy nhiên, chúng
ta phải hiểu động từ "dứt bỏ"
không có nghĩa là cắt đứt, là từ bỏ, mà là
"ít hơn". V́ tiếng Hy Bá không có thể văn so
sánh hơn kém, nên khi cần diễn tả hơn kém người
ta dùng lối văn đối ngẫu "yêu và bỏ".
Thánh Matthêu hiểu như vậy nên đă viết :
"Ai yêu cha mẹ hơn Thầy th́ không xứng đáng với
Thầy" (Mi 10,37).
Vậy
ư của Chúa Giêsu là nếu ai muốn làm môn đệ
Người th́ phải đặt t́nh yêu Chúa lên trên mọi
thứ t́nh yêu, hay nói cách khác t́nh yêu Chúa phải thấm nhuần
và hướng dẫn mọi t́nh yêu : T́nh yêu gia đ́nh,
bạn bè và ngay cả chính ḿnh.
Như
thế, người tín hữu khi đă chọn theo Chúa, làm
môn đệ của Người, họ vẫn phải yêu
mến người thân, gia đ́nh, bạn bè ; họ vẫn
phải yêu mến chính bản thân ḿnh ; họ cũng phải
quí mến của cải như là những ơn lành Chúa
ban. Nhưng khi cần th́ tất cả những t́nh cảm
đó phải hy sinh cho t́nh yêu Thiên Chúa. Đó chính là bậc
thang giá trị mà người môn đệ nào khi theo Chúa cũng
phải đặt lại cho ḿnh.
Nhưng
có một cám dỗ rất nguy hiểm này, là Thiên Chúa th́ linh
thiêng xa vời, mà con người và của cải th́ sờ
sờ trước mắt, lại hấp dẫn cuốn
hút lạ thường, nên người ta dễ đặt
lại giá trị ưu tiên lúc nào mà chính ḿnh cũng chẳng
hay biết. V́ thế, Chúa mới cảnh giác qua hai dụ
ngôn "Xây tháp"
và "Cuộc giao chiến". Tháp đă khởi công xây dựng,
cuộc chiến đă bắt đầu, th́ không thể ngồi
xuống mà bàn tính. Phải dồn vốn để xây tháp,
phải dồn sức mà tấn công. Nhiều người
đă khởi công nhưng chẳng thành công, nhiều kẻ
đă chiến đấu nhưng không chiến thắng.
Chúa
muốn những kẻ theo Người phải trung thành
trong t́nh yêu, và dám sống chết với ơn gọi của
ḿnh. Người không chấp nhận "cầm cày mà c̣n quay lại
sau lưng".
Thật vậy, những kẻ "đứng núi này trông núi nọ" thường là những
người bỏ cuộc, và những kẻ "bắt cá hai
tay"
là những người thua thiệt nhiều nhất.
Đúng như Pierre Charles đă nói về họ : "Có nhiều kẻ
không leo đến đỉnh núi mà lại ngồi an hưởng
ở lưng chừng với những tiện nghi tầm
thường nhỏ nhoi".
Lạy
Chúa, chúng con đă chọn Chúa là cùng đích cuộc đời,
nhưng biết bao lần chúng con chỉ thấy chọn
Chúa là thua thiệt, là hy sinh, là mất mát.
Xin
đừng bao giờ để chúng con nản chí, bỏ
cuộc, rút lui v́ những đ̣i hôi gắt gao của t́nh
yêu, nhưng xin cho những thử thách ấy trở nên những
cơ hội giúp chúng con lớn lên trong t́nh yêu Chúa nhiều
hơn. Amen. (TP)
*
3. Lời nói thẳng thắn
Ḍng
Thừa Sai Bác ái của Mẹ Têrêsa Calcutta đă rất nổi
tiếng, nên có rất nhiều thiếu nữ xin gia nhập.
Nhưng Mẹ Têrêsa rất thẳng thắn, Mẹ nói với
họ : "Công việc người nữ tu ḍng này rất
cực khổ : chúng tôi phải phục vụ cho những
người nghèo và những người vô gia cư. Chúng
tôi phải làm việc suốt 24 giờ mỗi ngày". Mẹ
Têrêsa thẳng thắn như thế để các thiếu
nữ ư thức và cân nhắc cẩn thận trước
khi gia nhập ḍng.
Gia
nhập "ḍng" của Chúa Giêsu để làm môn đệ
Ngài c̣n cực khổ hơn nhiều. V́ thế Chúa Giêsu cũng
rất thẳng thắn nói rơ cho những kẻ đi theo
Ngài : Ai muốn làm môn đệ Ngài th́ phải sẵn
sàng từ bỏ tất cả và c̣n phải vác thập giá
mà theo.
Làm
môn đệ Chúa không phải là bám theo một nhân vật
quyền thế để có ô dù che chở hay để
chia xẻ vinh dự, mà là để sống theo
gương Ngài : hy sinh tất cả v́ yêu thương
mọi người.
Bởi
đó người muốn làm môn đệ Chúa cần phải
suy nghĩ kỹ xem ḿnh có thể đáp ứng được
những đ̣i hỏi khó khăn ấy không. Như người
xây tháp phải suy nghĩ kỹ về khả năng tài
chính của ḿnh, như một ông vua trước khi xuất
chinh phải suy nghĩ kỹ về sức mạnh quân sự
của ḿnh.
Nếu
chúng ta suy nghĩ kỹ về khả năng đáp ứng
của ḿnh trước hai đ̣i hỏi trên của Chúa
Giêsu, chắc là chúng ta nản ḷng không dám làm môn đệ của
Ngài nữa.
Tuy
nhiên gương các tông đồ là một khích lệ cho
chúng ta : ban đầu các ông theo Chúa Giêsu mà không suy nghĩ
ǵ nhiều ; nhiều lúc các ông c̣n nghĩ rằng theo
Chúa Giêsu th́ sẽ được chia quyền chia thế
trong nước mà Ngài sẽ thành lập. Nhưng Chúa Giêsu từ
từ thanh luyện suy nghĩ của các ông. Sau ngày Chúa phục
sinh, các ông mới hiểu rơ thế nào là làm môn đệ
Chúa ; và nhờ sức mạnh Chúa Thánh Thần các ông
đă can đảm từ bỏ tất cả và vác thập
giá của ḿnh đi theo Chúa một cách hăng hái và vui vẻ.
Hiện
giờ chúng ta chưa đủ khả năng đáp ứng
những đ̣i hỏi của Chúa về một người
môn đệ. Nhưng ít ra ư thức của chúng ta về những
đ̣i hỏi đó cũng giúp chúng ta không đi theo Chúa v́
những tính toán sai lệch. Nh́n gương các tông đồ
và tin tưởng vào sự trợ giúp của ơn Chúa,
chúng ta có thể can đảm từ bỏ và vác thập
giá đi theo Ngài.
*
4. Người-đi-theo và người-môn-đệ
Trong
đoạn Tin Mừng này, có những cụm từ rất
ư nghĩa, đó là "đi theo" và "làm môn đệ".
Thánh Luca đă xử dụng những cụm từ này rất
khéo : "Khi ấy có rất đông người đi theo Chúa Giêsu. Ngài quay lại
bảo họ : Ai không dứt bỏ… th́ không thể làm môn đệ tôi. Ai không vác thập
giá ḿnh mà đi theo
tôi th́ không thể làm môn đệ tôi" à Rất đông
người "đi theo" Chúa Giêsu nhưng không phải
tất cả đều là "môn đệ" Ngài ;
chỉ những ai đi theo mà từ bỏ và vác thập
giá th́ mới là môn đệ.
Người-đi-theo chưa hẳn là người-môn-đệ
Cũng
như người-nói
"Lạy Chúa lạy Chúa" chưa hẳn là người-làm theo ư Chúa.
Cũng
như người-đến-nhà-thờ chưa hẳn là người-tín-hữu.
Cũng
như người-mang-danh kitô hữu chưa hẳn là người-kitô-hữu.
Điều
khiến người-nói thành người-làm, người-đến-nhà-thờ
thành người-tín-hữu, người-đi-theo thành
người-môn-đệ, người-mang-danh-kitô-hữu
thành người-kitô-hữu-đích-thực, đó là từ bỏ và vác thập giá.
Một
trong những khiếm khuyết của Giáo Hội - và là khiếm
khuyết lớn nhất - đó là trong Giáo Hội có rất
nhiều người-đi-theo Chúa Giêsu, nhưng rất ít
người-môn-đệ thực sự của Ngài.
*
5. Trả giá
Muốn
làm việc ǵ cũng phải trả giá cho việc đó. Việc
càng trọng th́ giá càng cao. Nhiều người không làm xong
việc ḿnh muốn làm là v́ không dám trả giá.
Antoinette
là một cô gái rất đẹp nhưng rất nghèo.
Điều mơ ước duy nhất của cô là trở
thành giàu có, và cô nghĩ rằng cách dễ nhất là lấy
được một người chồng giàu. Nhưng rủi
thay khi cô lấy chồng th́ người chồng của cô
chỉ là một kẻ thường dân. Thất vọng và
chán nản, cô chẳng muốn làm ǵ nữa, cũng chẳng
muốn đi đâu hết.
Một
hôm, Antoinette nhận được thiệp mời đến
dự một bữa tiệc gồm toàn những người
quư phái. Cô mừng lắm. Nhưng cô không có y phục và nữ
trang sang trọng. Tuy nhiên cô biết cách thu xếp : cô
rút hết tiền tiết kiệm ra mua được một
bộ áo đẹp ; cô đến với Marie một bạn
học cũ mượn được một chiếc
ṿng nạm kim cương.
Thế
là Antoinette xuất hiện trong bữa tiệc với một
dáng vẻ rất xinh đẹp và sang trọng. Mọi cặp
mắt đều đổ dồn về cô. Cô rất sung
sướng. Tuy nhiên khi tiệc tàn, trở về nhà, cô hoảng
hốt khi biết chiếc ṿng nạm kim cương đă
rơi mất. T́m tới t́m lui nhiều lần mà vẫn
không thấy.
Chẳng
c̣n cách nào khác, cô đành phải đi vay 40 ngàn quan với
lăi xuất cao để ra tiệm kim hoàng mua một chiếc
ṿng y như thế trả lại cho Mary. V́ hai chiếc ṿng
rất giống nhau nên Marie không thắc mắc ǵ cả.
Từ
đó trở đi, Antoinette phải làm đủ mọi việc
để kiếm tiền trả nợ. Sau 10 năm, cô trả
xong nợ. Nhưng khi đó trông cô rất già và không c̣n xinh
đẹp như ngày xưa nữa.
Một
hôm Antoinette và Marie t́nh cờ gặp nhau :
-
Ồ sao trông bạn già đi và tiều tụy như thế ?
Marie giật ḿnh hỏi.
-
Tất cả chỉ tại bạn đó.
-
Sao lại tại tôi ?
Antoinette
kể rơ đầu đuôi sự việc. Nghe xong Marie
nói :
-
Trời ơi tội nghiệp cho bạn quá. Chiếc ṿng nạm
kim cương của tôi là đồ giả. Giá chỉ có
400 quan thôi.
Thế
là đột ngột Antoinette được Marie trả lại
39.600 quan. Cô đă trở thành người giàu có. Nhưng với
cái giá là 10 năm làm quần quật đủ mọi thứ
việc cùng với một thân xác tiều tuỵ và một
bộ mặt già nua.
Phải
chi Antoinette đă chịu khó làm việc ngay từ đầu
th́ cái giá đâu đến nỗi cao quá như vậy !
6.
Chuyện minh họa
a/
Một hôm, có một người đến hỏi một
giáo sư nổi tiếng về một thanh niên :
"Anh ta có phải là môn đệ của Thầy
không ?" Vị giáo sư đáp : "Quả thật
anh ta đang theo học những bài dạy của tôi.
Nhưng không bao giờ anh ta là môn đệ của tôi".
b/
Một vị vua đến thăm một thiền viện.
Nhà vua hỏi vị thiền sư : "Trong thiền
viện này có tất cả bao nhiều người đang
theo học". Thiền sư đáp "10 ngàn". Nhà vua
rất ngạc nhiên. Nhưng nhà vua càng ngạc nhiên hơn nữa
khi thiền sư nói tiếp : "Trong số đó, số
môn đệ thật của tôi chỉ có 4 hoặc 5 người".
V. LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em
thân mến, có người nào biết được ư
định của Thiên Chúa ? Ai hiểu được
Chúa muốn ǵ ? Với ước mong được Chúa
gan Đức Khôn ngoan và Thánh thần để giúp ta hiểu
được thánh ư Người, chúng ta cùng dâng lời cầu
xin :
1. Hội thánh luôn bênh vực những
người thấp cổ bé miệng / bảo vệ
những ai cô thế cô thân / giúp đỡ những kẻ
đói rách bần cùng / Chúng ta hiệp lời cầu xin
Chúa nâng đỡ các công cuộc từ thiện của Hội
thánh trên khắp hoàn cầu.
2. Ngày nay / tuy chế độ nô lệ
không c̣n nữa / nhưng nhiều h́nh thức nô lệ
khác tinh vi hơn vẫn tồn tại và phát triển /
làm mất hết tự do và phẩm giá của con người /
như việc buôn bán phụ nữ c̣n đang xảy ra ở
nhiều nơi trên thế giới / Chúng ta hiệp lời
cầu xin cho những nhà lănh đạo các quốc gia /
sớm t́m được phương thế thích hợp /
để tiêu diệt tội ác đáng kinh tởm này.
3. Trách nhiệm của người
Kitô hữu / là cộng tác với hất thảy mọi
người thành tâm thiện chí / để xây dựng
trái đất này ngày càng xinh đẹp và hữu ích
hơn / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho những ai
tin Chúa / biết cố gắng thực hiện trọn
vẹn bổn phận cao quư này.
4. Chúa Giêsu nói : / Ai không vác thập
giá ḿnh mà theo tôi / th́ không thể làm môn đệ tôi
được / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng
đoàn giáo xứ chúng ta / luôn can đảm đón nhận
mọi thử thách / và trung kiên bước theo Chúa mái
đến cùng.
Chủ tế : Lạy Chúa,
Chúa đă yêu thương và mời gọi chúng con làm con cái
Chúa. Xin Chúa giúp chúng con luôn sống xứng danh người
Kitô hữu, để những anh chị em chưa nhận
biết Chúa, nh́n vào đời sống của chúng con mà nhận
ra Chúa chính là t́nh yêu. Chúng con cầu xin
VI. TRONG
THÁNH LỄ
-
Trước kinh Lạy Cha : Tác giả đoạn
sách Khôn ngoan hôm nay đă viết "ư định của
Chúa ai nào biết được". Chúng ta hăy xin Chúa tỏ
cho chúng ta biết được thánh ư của Ngài để
chúng ta thi hành.
VII. GIẢI
TÁN
Chúng
ta hăy ghi nhớ lời Chúa Giêsu "Ai không vác thập giá
ḿnh mà theo Ta th́ không xứng đáng làm môn đệ Ta".
Trong tuần này chúng ta hăy can đảm vác lấy những
thập giá hằng ngày để theo Chúa.
Bài đọc
thêm THƯ GỬI PHILÊMON
A. HOÀN CẢNH
1.
Thư này do Phaolô viết, tại Rôma, khoảng năm 61-63
trong lúc đang bị cầm tù
2.
Người nhận là Philémon. Đó là một người
do Phaolô giúp cho trở lại Kitô giáo, thuộc giáo đoàn
Côlôxê, có vợ tên là Apphia và con trai tên là Archippe. Ông là 1 tín hữu
rất sốt sắng và rộng răi. Các kitô hữu thường
xuyên họp mặt tại nhà ông. Philémon cũng là một
người khá giả v́ trong nhà có nô lệ giúp việc.
3.
Khi ấy, một nô lệ của ông tên là Onésisme bỏ nhà
trốn đi có lẽ sau khi đă ăn cắp một số
tiền. Do hoàn cảnh nào đó đẩy đưa,
Onésisme gặp Phaolô đang ở tù. Onésisme xin theo đạo.
Phaolô chấp thuận. Phaolô cũng quyến luyến
Onésisme muốn giữ anh lại với ḿnh, nhưng không thể,
v́ 3 lư do : 1/ Luật pháp thời đó c̣n bảo vệ
chế độ nô lệ. Nếu một nô lệ bỏ
trốn mà bị bắt lại th́ sẽ bị phạt rất
nặng ; 2/ Người chứa chấp tên nô lệ bỏ
trốn cũng bị kết tội ṭng phạm ; 3/
Ngoài ra Phaolô c̣n ngại nếu Philémon hay chuyện th́ sẽ
trách Phaolô đă dẫm chân lên quyền lợi của ông hoặc
lạm dụng ông.
4.
V́ thế Phaolô quyết định gởi Onésisme về cho
chủ. Nhưng Phaolô không gởi suông, mà cho Tychique đi kèm
và c̣n mang theo lá thư này nữa cho Philémon.
B. TÍNH CHẤT
1.
Đây là bức thư ngắn nhất của Phaolô : chỉ
có 25 câu.
2.
Cũng là bức thư duy nhất do chính tay Phaolô viết từ
đầu đến cuối (các thư kia hoặc Phaolô
đưa ư tưởng cho một thư kư viết, hoặc
Phaolô viết một phần và thư kư viết một phần).
3.
Bức thư mang tính chất tư riêng, nhưng Phaolô có ư
cho nó được đọc giữa cộng đoàn tụ
họp tại nhà Philémon, nên nó cũng mang tính cộng
đoàn. Ngoài ra, về nội dung, dù thư này đề cập
tới trường hợp cá biệt của một nô lệ
- do đó không thể xem đây là giáo lư kitô giáo về vấn
đề nô lệ cách chung - nhưng tư tưởng của
ông về vấn đề nô lệ cũng ảnh hưởng
rất nhiều tới quan điểm của Giáo Hội.
4.
Về lời văn, thư này làm cho nhiều người
cảm động v́ lời lẽ vừa t́nh cảm vừa
tế nhị thận trọng : dù rất muốn
Philémon trả tự do cho Onésisme, nhưng Phaolô không hề lạm
dụng t́nh nghĩa của Philémon đối với ḿnh
để làm áp lực, trái lại chỉ nhẹ nhàng gợi
ư và hy vọng Philémon sẽ v́ ḷng tốt mà làm việc
đó. Bởi thế có người đă mô tả bức
thư này là "kiệt tác của tâm hồn tế nhị".
Chúa Nhật 23 THƯỜNG
NIÊN - Năm C
Bài đọc:
Kn 9 : 13-18; Plm 9-10 ; 12-17 ; Lc 14 ; 25-33
Chủ
đề:
Chúng
ta phải đặt Chúa vào vị trí thứ nhất trong
đời sống chúng ta và phải sống sự chọn
lựa đó mỗi ngày.
Gale Sayers
là một cầu thủ chơi ở hàng hậu vệ của
đội banh Chicago Bears vào thập niên 1960, được
đánh giá là một trong những hậu vệ chạy
nhanh nhất trong lịch sử môn bóng đá chuyên nghiệp.
Chung quanh cổ anh lúc nào cũng đeo lủng lẳng một
mề đai ba chữ: I am Third (Tôi là thứ ba). Ba chữ
này đă trở nên đề tựa cho quyển tự thuật
bán chạy nhất của anh. Quyển sách cắt nghĩa
lư do tại sao những chữ này có tầm ư nghĩa to lớn
đối với Gale. Đó cũng chính là khẩu hiệu
của huấn luyện viên Bill Easton của anh. Ông này từng
là hậu vệ đội bóng của đại học
Vào năm
thứ hai sinh hoạt với đội Bears, Gale quyết
định phải đeo ở cổ một cái ǵ đó
đầy ư nghĩa giống một mề đai tôn giáo.
Thế là anh liền đi mua một tấm mề đai bằng
vàng và nhờ khắc lên đó ba chữ I am third (tôi là thứ
ba)
Trong quyển
tự thuật của ḿnh, Gale nói: “Tôi cố gắng sống
câu nói ghi trên tấm mề đai của tôi. Không hẳn lúc
nào tôi cũng thành công trong vịêc này nhưng dù sao việc
mang câu ấy quanh cổ cũng giúp cho tôi khỏi đi trệch
đường quá xa”
Câu chuyện
của Gale Sayers minh hoạ chủ điểm Chúa Giêsu nêu
lên trong phần đầu của bài Phúc Âm hôm nay khi Ngài
tuyên bố: “Bất cứ ai đến với Ta mà không
ghét cha mẹ ḿnh… và ngay cả mạng sống ḿnh th́ không
thể làm môn đệ của Ta. Nói cách khác, chúng ta phải
dành ưu tiên số một trong đời ḿnh cho Chúa Giêsu
và Cha Ngài, Đấng ngự trên trời.
Và điều
này lại dẫn chúng ta đến chủ điểm thứ
hai được Chúa Giêsu nêu ra trong phần cuối bài Phúc
Âm: “Ai trong các ngươi muốn xây một ngọn tháp mà trước hết không chịu ngồi xuống
tính toán phí tổn để xem thử ḿnh có đủ khả
năng hoàn tất nó không?” Nói cách khác, dành quyền ưu
tiên số một cho Chúa vẫn chưa đủ, chúng ta
c̣n phải sống sự chọn lựa ấy nữa. Và
dĩ nhiên đây mới là phần khó khăn. Như Gale Sayers
xác quyết rơ ràng: “Đặt Chúa vào vị trí số một
trong đời bạn là một chuyện, c̣n sống cái
quyết định ấy th́ lại là một chuyện
hoàn toàn khác”. Chính v́ thế Gale mới luôn luôn đeo tấm
mề đai quanh cổ anh hầu nó nhắc nhớ anh sống
sự chọn lựa ấy. Nào chúng ta hăy lập lại lời
anh nói: “Tôi cố gắng sống câu nói ghi trên tấm mề
đai của tôi. Không hẳn lúc nào tôi cũng thành công trong
việc này, nhưng dù sao việc mang câu ấy quanh cổ cũng
giúp cho tôi khỏi đi lệch đường quá xa”.
Cách đây
ít lâu, tờ Los Angeles Times có đăng một câu chuyện
cảm động của phóng viên Dare Smith, liên quan đến
một Kitô hữu khác, cũng đặt Chúa vào vị trí
thứ nhất, tha nhân vị trí thứ hai và bản thân
ḿnh vào vị trí thứ ba, giống trường hợp
chàng Sayers nói trên. Tên người Kitô hữu này là Charlie
Deleo.
Charlie Deleo
lớn lên như một “đứa bé phong trần ở
khu
Tuy nhiên
Charlie c̣n làm cho Chúa những điều khác nữa. Anh
đă nhận được bằng khen của hội
đồng thập tự sau khi anh hiến nửa lít máu lần
thứ 65. Và sau khi nghe biết công việc của Mẹ
Têrêsa ở Ấn Độ, anh đă gởi tặng trên 12
ngàn đô cho mẹ và cho những ngừơi hoạt động
giống Mẹ. Charlie kể rằng khi Đức Giáo Hoàng
Gioan Phaolô II nói chuyện tại công viên Battery cách bức
tượng nữ thần tự do chừng một dặm
rưỡi (hơn 2 cây số), th́ ông đứng trên lối
đi nhỏ viền quanh ngọn đuốc và lắng
nghe bài nói chuyện của Đức Thánh Cha. Tại lối
đi nhỏ này, ông cũng hăng say cầu nguyện cho
chuyến viếng thăm Mỹ Quốc của Ngài
được thành công. Charlie nói với phóng viên tờ Los
Angeles Times “Tôi chẳng giàu xă hội
tính, cũng chẳng bận quần áo hợp thời trang,
nhưng tôi có được tính khôi hài. Tuy nhiên, vấn
đề là tôi không có đủ tiền cưới vợ,
cũng chả giữ lại được đồng
nào làm của riêng, sau khi kiếm được việc làm,
tôi đă bảo trợ cho 6 trẻ mồ côi thông qua các tổ
chức lo về các trẻ em đó.
Cuối
cùng, Charlie kể cho phóng viên rằng anh thường tự
cho ḿnh là “kẻ giữ ngọn lửa’ tượng thần
tự do. Về sau người hướng dẫn công viên
có nói với nhà phóng viên; “Mọi người đều biết
Charlie là con người đặc biệt. Lúc đầu
nghe anh tự cho ḿnh tước hiệu đó, ai nấy
đều chỉ mỉm cười, nhưng giờ
đây tất cả chúng tôi đều nh́n nhận điều
ấy một cách nghiêm chỉnh v́ theo chúng tôi nghĩ, ông ta
đích thực xứng đáng với danh hiệu “người
giữ ngọn lửa”.
Charlie Deleo
bắt đầu cuộc sống như một chú bé phong
trần ở Lower East thuộc Nữu Ước. Nhưng
rồi cũng giống như trường hợp Gale
Sayers, anh đă quan trọng đặt Chúa vào vị trí số
một trong cuộc sống, tha nhân thứ nh́ và chính ông vào
vị trí thứ ba. Quyết
định ấy đă vĩnh viễn thay đổi
cuộc đời ông. Charlie là một minh hoạ sống
động cho hai chủ điểm Chúa Giêsu đề cập
trong Phúc Âm hôm nay. Đó là chúng ta phải đặt Chúa vào vị
trí thứ nhất trong cuộc sống của ḿnh đồng
thời nhất quyết thực thi sự chọn lựa ấy.
Charlie c̣n là nguồn cảm hứng sống động
khích lệ chúng ta thực hiện điều anh đă làm,
đó là dành ưu tiên hàng đầu cho Chúa, đồng thời
nhờ ơn Chúa giúp chúng ta dám can đảm thực thi sự
chọn lựa đó.
Đó là sứ
điệp của các bài đọc hôm nay. Đó là lời
mời gọi Chúa dành cho mỗi người chúng ta hiện
đang tham dự bí tích thánh thể này.
Chúng ta hăy
kết thúc với lời cầu nguyện của Charlie
Deleo. Lời nguyện này tóm tắt sự thách đố
trong các bài đọc Thánh Kinh hôm nay:
“Ôi lạy
Chúa, con không bao giờ dám mơ ước có được
đức tin của tổ phụ Abraham, con cũng không
bao giờ dám mơ ước nắm quyền lănh đạo
như Môisen, mà cũng chẳng hy vọng có được
sức mạnh của Samson, ḷng can đảm của David
hoặc sự khôn ngoan thông thái của Salomon… Nhưng, ôi lạy
Chúa, con chỉ hy vọng một ngày nào đó được
Chúa kêu gọi và con xin thi hành ư muốn của Ngài, v́ mệnh
lệnh Ngài sẽ là niềm vui của con… và lạy Chúa,
con sẽ không làm Chúa thất vọng bởi v́ Chúa là tất
cả những ǵ con đang gắng công phụng sự.
Gm. Arthur Tonne
Có thể
chúng ta đă nghe nói về vua Thánh Wenceslaus, bổn mạng của
nước Tiệp Khắc, Người sống hơn một
ngàn năm trước đây. Cha Người là Quận
Chúa
MỖI
TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ
“Một nụ
cười bằng mười thang thuốc bổ”
NỘI DUNG
I.Tia sáng:
vPHÊ PHÁN NGƯỜI KHÁC
vTHUỶ THỦ LÀNH NGHỀ
II.Thư giăn:
1.
LÀM RUỘNG CHUNG
2.
KHÁCH XA VỀ TRƯỚC
3.
BẤT ĐỘNG... SẢN
4.
RẤT ĐÚNG
5.
ĐĂ BỎ LÂU
6.
ĐỪNG NUỐT
7.
NHẦM LẪN
III.Nhật kư truyền giáo của
Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
v
TRÁI SẦU RIÊNG
IV.Chuyện ngụ
ngôn:
V.Hẹn bạn trên đỉnh thành
công:
vRÁC RƯỞI TRONG NHÀ VÀ RÁC RƯỞI TRONG TRÍ
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:
vNHỮNG
ĐIỀU CÓ THỂ VÀ NHỮNG
ĐIỀU KHÔNG NÊN NÓI VỚI CHỒNG
VII.Chuyện phiếm :
I.
TIA SÁNG :
* Tại sao khi bạn phê phán người khác
bạn lại đưa chuyện thất bại,
cay
đắng riêng của bạn vào việc chê bai người
ta ?
* NHỮNG
THUỶ THỦ LÀNH NGHỀ NHẤT VÀ CAN ĐẢM NHẤT CHỐNG
CHỌI VỚI BĂO TỐ XẢY RA, CHỨ HỌ ĐÂU CÓ T̀M
KIẾM BĂO TỐ.
Dérumaux.
C̣n
tôi, trái lại, phải chăng tôi đi t́m kiếm băo táp,
hiểm nguy, cám dỗ? Có lẽ tôi biết là giao du với
một người bạn, một câu lạc bộ trẻ
nào đó, chước cám dỗ sẽ nối tiếp liên lỉ...
Cho tay vào một tổ ong ṿ vẽ, đó là điều bất
ngờ, mà kết thúc cũng bi thảm bất ngờ... Từ
khước sự dữ cùng những quyến rũ và hậu
quả của nó gây ra, đó là cách thế đo lường
kinh nghiệm và sự dũng cảm của tôi... Tôi có cẩu
thả khinh suất không? Trong những dịp nào? Hay tôi sẽ
can đảm?
Lạy
Chúa, con muốn cảm thấy ḿnh mạnh mẽ hơn,
kinh nghiệm hơn, can đảm hơn, bởi v́ con không
t́m kiếm băo tố.
II.
THƯ GIĂN:
1.LÀM RUỘNG CHUNG
Có một anh em
nhà nọ cùng làm ruộng chung. Đến mùa thu, lúa chín vàng,
người anh ăn chia như sau :
- Năm nay tôi thu
hoạch phần ngọn, chú thu hoạch phần gốc.
Người em phản
đối, cho rằng anh ăn chia không công bằng. Người
anh nói:- Cứ yên tâm, làm anh không bao giờ để em chịu
thiệt đâu. Sang năm chú lấy phần trên, tôi lại
lấy phần dưới. Thế là công bằng nhé.
Sang năm thứ
hai, người em hỏi người anh là gieo trồng ra
sao. Người anh nói :
- Năm nay, anh em
ta trồng củ đậu.
2.KHÁCH XA VỀ TRƯỚC
Có một người,
đến nhà bạn dự tiệc, ăn uống không biết
no đủ. Mọi người ngồi cùng mâm đă
ăn uống xong từ lâu, mà anh ta vẫn tiếp tục.
Thấy mọi người chờ ḿnh, khó coi quá, anh ta bảo:
- Các vị ở
xa cứ về trước đi, không cần đợi
tôi.
Khách xa ra về hết,
chỉ c̣n lại chủ nhà. Anh ta nói:
- Ai xa về
trước.
Chủ nhà nói :
- Chỉ c̣n tôi
thôi.
Anh ta nói :
- Anh phải về
buồng ngủ c̣n xa hơn tôi, nên về trước
đi. Tôi ngủ ngay tại đây.
3. BẤT ĐỘNG... SẢN
Một cô gái xinh
đẹp vừa kết duyên với một nhà kinh doanh cỡ
bự. Người bạn gặp cô đon đả:
- Xin chúc mừng
cậu. Số cậu hên thật.
- Ồ, không
đâu. Ông ấy bị liệt... rồi!
- Thế trước
khi cưới, ông ấy không nói ǵ với cậu à?
- Ông ấy có nói
một điều ǵ đó có chữ bất động,
nhưng tớ cứ tưởng là nói về... bất
động sản.
4.RẤT ĐÚNG
Thầy giáo hỏi
một em học sinh:
- Em hăy cho thầy
biết ba tiếng nào học sinh hay nói nhất ở trên lớp
không?
Em học sinh suy
nghĩ một lúc rồi nói:
- Em không biết.
Thầy vui vẻ,
hài ḷng:
- Em nói rất
đúng, thật đáng khen.
Em học sinh bàng
hoàng, ngơ ngẩn.
5. ĐĂ BỎ LÂU
Đang đứng
trên boong tàu, một ông khách bảo người bên cạnh:
- Buồn quá,
chúng ta chơi bài đi.
- Chơi cũng
được, nhưng tôi bỏ chơi bài đă 15 năm
rồi.
- C̣n tôi th́ đă
bỏ chơi bài những 20 năm.
Nhân viên trên tàu
mang cỗ bài tới.
Ông khách đă bỏ
chơi bài 15 năm nâng cỗ bài trên tay xem nặng nhẹ rồi
bảo:
- C̣n thiếu một
quân.
Ông khách thứ
hai cũng nhấc cỗ bài, rồi khẳng định:
- Trong này có 8 con
"Bích".
6. ĐỪNG NUỐT
Bệnh nhân than với
bác sĩ:
- Tôi bị bệnh
béo, xin bác sĩ cho biết tôi nên ăn những món ăn ǵ?
- Ăn ǵ cũng
được nhưng đừng nuốt!
7. NHẦM LẪN
Hai người
đàn ông nói chuyện với nhau:
- Làm cách nào để
chứng minh rằng trong đời ta, cũng có lần nào
đó nhầm lẫn?
- Văn pḥng ...
đăng kư kết hôn!
III.
NHẬT KƯ TRUYỀN
GIÁO :
Trích trong “Nhật kư truyền
giáo”
Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU
TRÁI SẦU RIÊNG
Cà Mau, ngày ...
Hôm
nay ḿnh vớ được tờ Á-Phi Ngày Nay (Asie et Afrique
d’aujourd’hui). Đang thèm báo như bé đói sữa, ḿnh ngốn
một hơi từ đầu đến cuối. Có một
câu chuyện bắt ḿnh suy nghĩ.
Một
kư giả Liên Xô bước vô một nhà hàng ở Singapore.
Nhác thấy một nguời Hoa đang h́ hục ăn một
trái cây có gai lởm chởm. Ăn như xuất thần.
Quên không gian và thời gian. Mút mát đến trơ trụi.
Liếm láp đến nhẵn nhụi …
Anh
kư giả bị cám dỗ đến không chịu nổi,
bèn đến vỗ vai một cô gái mặc đồng phục.
-
Cô cho tôi một trái cây có gai lởm chởm.
-
Thưa ông, trái ǵ ạ ?
-
Trái có gai mà ông Trung Hoa đang ăn đó !
-
À, trái sầu riêng. Vâng có ngay ạ.
Nhanh
như chớp, một trái sầu riêng được
bưng đến và bửa ra ngay trước mặt ông
Liên Xô.
-
Eo ơi ! Thối như xác chết vậy ! (sic)
-
? !
Ông
Liên Xô bịt mũi bỏ chạy, Cô gái mặc đồng
phục vội bưng đĩa sầu riêng cất đi,
rồi trở ra đ̣i tiền. Ông Liên Xô móc túi lấy tiền
trả, mà ḷng đau như cắt. C̣n cô gái mặc đồng
phục th́ chửi thầm trong bụng.
-
Tây ngu bỏ mẹ.
Cái
bộ mặt bơ bơ và ngớ ngẩn của ông Liên
Xô, rồi đến cái thái độ khinh khỉnh của
cô gái mặc đồng phục, làm ḿnh liên tửơng
đến những kỷ niệm chồng chất về
trái sầu riêng.
Kỷ niệm một :
Năm
1954, đại chủng viện Xuân Bích dời từ Hà Nội
vào Nam và tạm dừng chân ở Thị Nghè. Đại chủng
sinh giáo phận Vĩnh Long được gửi học ở
đó. Thế là Bắc Nam gặp nhau.
Vĩnh
Long là quê hương của trái cây. Cha mẹ đi thăm
con th́ cho trái cây: Dâu, Xoài, vú sữa, bọng boong .. được
chuyển xuống nhà bếp bằng nhiều cần xé. Cả
chủng viện cùng ăn, ăn hoài không hết. Nhưng sầu
riêng th́ …chỉ dấm dúi vài trái thôi. Ông thầy miền Nam
ôm trái sầu riêng, âu yếm hít hà, rồi cất kỹ
trong tủ để ..mút mát một ḿnh.
Đêm
xuống, cửa đóng kín mít, ông thầy miền Bắc từ
trong mùng hỏi vọng ra:
-
Cái ǵ mà thối thế ?
-
Thơm thấy mồ !
Sáng
hôm sau, ông thầy miền Nam đi kiếm trái sầu riêng
..Sững sờ. Ngơ ngác.
-
Ủa, đứa nào lấy trái sầu riêng của tao ?
-
Tao vứt ra ngoài vườn rồi. Thối quá, nhức
đầu không ngủ được.
-
Bắc Kỳ ngu thấy mồ. Sầu riêng thơm mà biểu
là thúi .
-
Nam Kỳ ngố bỏ mẹ, sầu riêng thối mà bảo
là thơm.
Chân
lư ơi, sầu riêng thơm hay thối?
Sầu
riêng ơi, ngươi thơm tuỵêt vời hay thối
như xác chết?
Chúng
ta có nên đồng tâm nhất trí một ḷng một dạ
để cùng tuyên dương ngươi hoặc để
cùng nguyền rủa ngươi không?
Kỷ niệm hai :
Ḿnh
là sinh viên đại chủng viện Thánh Tôma, tọa lạc
ở số 2, đuờng Làng 21, Gia Định.
Bà
phước trưởng ban hậu cần ưu ái đặt
trên bàn ăn của ban giáo sư một đĩa sầu
riêng.
-
Xin mời quư cha ăn thử trái quư miền Nam.
Cha
Hiến Minh lấy tay phảy phảy trước mũi.
Cha Bùi Chu Thi lấy khăn cơm phất phất như muốn
đuổi tà. Cha nào cũng nhăn mũi, khịt khịt
..
Đĩa
sầu riêng được chuyển cấp tốc xuống
bàn ăn của các thầy. Thầy nào cũng một tay bịt
mũi, một tay gạt nhanh đĩa sầu riêng xuống
bàn dưới. Cả pḥng ăn loạn lên v́ đĩa sầu
riêng. Sau khi đĩa sầu riêng đă bị hắt hủi,
xô đẩy đến thế và đă nằm chết ở
dưới nhà bếp, th́ trên pḥng ăn, các thầy vẫn
c̣n chế giễu và mạt sát một cách không thương
xót. thậm chí c̣n ví von.
-
Vàng vàng như …
-
Nhăo nhăo như …
-
Thối thối như ...
Tàn
nhẫn đến thế là cùng. Sầu riêng ơi, buồn
không ? Đời là thế đấy !
Riêng
phần ḿnh th́ cứ ngồi trơ ra như phỗng. Ḿnh
không thấy sầu riêng thối. Dường như
thơm thơm, béo béo, bùi bùi. Muốn ăn thử, nhưng
sợ bị chửi. Đành im lặng. Im lặng là đồng
lơa, là hèn nhát, là phản bội? ! Chỉ có câu trả lời
về lâu về dài. Trả lời tức khắc sẽ bị
giập liền.
Kỷ niệm ba :
Năm
1961 ḿnh được Đức cha Nguyễn Kim Điền
điều về dạy học ở tiểu chủng viện
Á Thánh Quư, Sóc Trăng. Chủng viện th́ của giáo phận
Cần Thơ, nhưng chủng sinh th́ được tuyển
từ nhiều miền, trong số đó có Cái Mơn, Cái
Nhum, Bến Lức, Mặc Bắc …Cái Mơn, Mặc Bắc
đều là những vùng nổi tiếng về nghề
làm vườn. Cứ mỗi lần phụ huynh đi
thăm con em th́ chủng viện lại vui hẳn lên. Quà
cáp không để trên đĩa, mà chất đầy cần
xé. Măng cụt, vú sữa, bọng boong ..Mắt các chú sáng
lên, mong cho mau tới giờ cơm. C̣n sầu riêng th́ chỉ
có vài trái được đặt trên đĩa một
cách trịnh trọng và nằm gọn lỏn trên bàn ăn
của ban giáo sư mà thôi.
Với
tư cách là giáo sư, ḿnh được quyền ăn sầu
riêng. Đây là lần đầu tiên ḿnh được
thưởng thức hương vị sầu riêng sau bảy
năm thương nhớ. Biết nó và thương nó từ
bảy năm rồi, nhưng không tài nào tiếp cận
được. Cứ mỗi lần đi chợ bến
Thành, ḿnh chỉ dám uống một ly đá đậu, rồi
lượn qua quầy bán sầu riêng một cái để
lấy chất liệu tương tư. Sầu riêng kiêu
sa quá, lúc nào cũng ở ngoài tầm với của học
tṛ. Hai chục đồng một kư sầu riêng. Bốn
đồng một phần cơm b́nh dân. Đành ôm hận
Trương Chi.
Phải
đợi bảy năm mới được ăn sầu
riêng. Phải ngồi ghế giáo sư chủng viện Sóc
Trăng mới được ăn sầu riêng. Không gian
và thời gian khống chế ḿnh nhiều đến thế.
Khiếp
thật !
IV.
TRUYỆN NGỤ
NGÔN:
Lạc đà, ḅ
đực và cừu non đang đi trên đường
th́ trông thấy một bó cỏ. Cừu nói:
- Chúng ta có ba,
mà cỏ th́ lại quá ít. Nếu đem chia đều mỗi
đứa th́ chẳng được bao nhiêu. Chi bằng
ta giải quyết bằng cách như sau: Ai nhiều tuổi
hơn th́ được ăn bó cỏ này, kẻ lớn
tuổi cần phải được kính trọng.
Sau đó cừu
nói tiếp:
- Ai già nhất
th́ phải nhớ tuổi của ḿnh. Ḍng họ nhà tôi bắt
đầu từ thuở nảo thuở nào, như vậy
bó cỏ này là của tôi.
- Không
được. – Ḅ đực phản ứng. - Cậu c̣n
non choẹt. tớ sinh ra từ thưở loài ḅ đực
c̣n bị Ađam – con người đầu tiên của
hành tinh này – đóng ách vào cổ. Dứt khoát bó cỏ này phải
dành cho tớ.
Trong lúc ấy
th́ lạc đà đă ních đầy một bụng cỏ
và nói:
- Chẳng có
chứng tích ǵ xác định tuổi của tôi và họ
hàng tôi. Nhưng ai cũng biết tôi là con vật to lớn,
có nghĩa là tôi nhiều tuổi nhất. Nếu ở
đây có ai đó giống tôi th́ kẻ đó sẽ là đồng
loại với tôi và ta sẽ phải tính tuổi.
Lạc đà
vừa nói dứt lời th́ bó cỏ đă hết nhẵn.
V.
HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH
CÔNG:
Theo bản
tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí
cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN
VĂN DIỄM
PHẦN THỨ NĂM
CHƯƠNG 15
BẢO HIỂM THÁI ĐỘ
RÁC RƯỞI TRONG NHÀ VÀ RÁC RƯỞI
TRONG TRÍ
Giả sử tôi vác vào nhà bạn một
thùng rác rồi đổ tưới lên pḥng khách, ắt giữa
chúng ta sẽ có chuyện ngay. Một là bạn sẽ cho tôi
ăn gậy, hai là bạn gọi cảnh sát đến bắt
tôi, ba là bạn lấy súng gí vào ngực tôi nói: Zig ơi, tôi
nghĩ anh sẽ hốt sạch được đống
rác đó đấy! Và tôi có thể hốt sạch, không
để lại một cọng rác nào thật!
Tuy
nhiên, điều lư thú là bạn sẽ kể lại cho hàng
xóm láng giềng về chuyện đó hàng tháng trời và làm
om x̣m lên hết. Nhưng đối với người
đổ rác vào trí khôn bạn th́ bạn làm ǵ nào? Đối
với người bàn lùi, xây tường ngăn chặn
khả năng ḿnh th́ bạn đối xử ra sao ? Bạn trả lời thế
nào trước người nói xấu sản phẩm, công
đoàn, cơ quan, đất nước và gia đ́nh bạn.
Bạn làm ǵ đối với người đổ rác
tiêu cực vào trí khôn? Có lẽ bạn chỉ nhe răng
cười xoà và bảo: "Đúng đấy, cái đó
ăn thua ǵ, tôi chẳng bận tâm mấy đâu”.
Bạn ơi,
như vậy là bạn sai lầm hết sức rồi.
Đổ rác vào nhà, bạn c̣n hốt ra được.
Nhưng đổ rác vào trí khôn th́ vô phương. Bởi vậy,
người đổ rác vào trí bạn c̣n làm hại bạn
gấp bội người đổ rác vào nhà bạn.
-
Mọi tư tưởng du nhập vào tâm trí đều tác
động trong một mức độ nào đó. Chẳng
hạn, người ta đă dầy công nghiên cứu bệnh
cảm lạnh thông thường mà vẫn không sao tường
tận được nguyên nhân hoặc cách điều trị
bệnh ấy, song có một điều hiển nhiên là khi
xuống tinh thần và chán nản bạn rất dễ bị
cảm lạnh.
Vậy
là "lối suy nghĩ tệ hại" cũng rắc rối
lắm chứ đâu phải chuyện chơi, bạn nhỉ?
Ngược
lại như Dr.Norman Vincent Pesle đă nói từ lâu, "cách
suy nghĩ tích cực" đem lại những hiệu quả
tích cực.
Năm
1969, Charles Ritter ở Sac City bang Iowa mắc bệnh ung
thư và phải cắt một bên thận. Ba tháng sau, hai lá
phổi của ông lại bị ung thư ác tính. Thể lực
ông quá yếu, không thể giải phẫu được
nên các bác sĩ ở bệnh viện Mayo đề nghị
ông thử dùng thứ thuốc đang thí nghiệm. Thấy
chẳng mất ǵ mà may ra lại c̣n lời được
tính mạng nên Charles chấp thuận. Thử thuốc này
xem ra chỉ hiệu nghiệm đối với những
người trên 60 tuổi và cũng chỉ thành công chừng
10% mà thôi. Vậy mà nó đă thành công đối với
Charles. Ông sống thêm được 6 năm rồi chết
v́ suy tim. Khi mổ tử thi khám nghiệm, người ta
không thấy dấu vết bệnh ung thư đâu cả.
Tiện thể cũng xin nói luôn là các bác sĩ ở bệnh
viện Mayo khám phá thấy là các bệnh nhân ung thư uống
thuốc đó lành bệnh đều có hai điểm giống
nhau là :TẤT CẢ đều
hết sức MUỐN SỐNG và TẤT CẢ ĐIỀU
TIN là thuốc hiệu nghiệm.
VI.T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(An Giang số 1374, ngày 22/10/1997,
trang 6)
NHỮNG ĐIỀU CÓ THỂ VÀ NHỮNG ĐIỀU KHÔNG NÊN NÓI VỚI
CHỒNG
Để giữ cho được thái độ
đúng đắn với chồng th́ việc tự làm
đẹp và không làm cho chàng tức tối, xem ra, vẫn
chưa đủ. C̣n cần phải biết một cách
chính xác: điều nào có thể nói, điều nào không nên
nói, cũng như lúc nào th́ nên giao tiếp với chàng.
Bởi
lẽ, không bao giờ ta có thể biết được,
cách đây một tiếng đồng hồ đă có chuyện
ǵ xảy ra với chàng. Chẳng hạn chàng vừa cự
nự với sếp, mà ta lại có nguyện vọng mua một
chiếc ruy-băng cài tóc, ngay lập tức sẽ bị
chàng coi là vung tiền qua cửa sổ.
Mặt
khác, nếu cũng lúc đó mà chàng vừa được
ông Chủ tịch Hăng thân thiết bắt tay, th́ ta cũng
không dại ǵ chỉ đ̣i mua có cái ruy-băng cài tóc! Thứ
đó sẽ bị coi là lẻ tẻ. Hăy để tự
chàng thốt lên câu: Em biết không, lẽ ra anh phải
đi mua cho em một chiếc áo lông cừu từ lâu rồi!
Nếu
bạn muốn gia đ́nh được êm thắm, xin nhớ
giùm chín nguyên tắc hết sức đơn giản đă
được kiểm nghiệm nhiều lần qua các cặp
vợ chồng sống chung nhiều năm:
1.
Không bao giờ được hỏi: "Anh yêu, anh thấy em thế
nào?". Đó đơn thuần chỉ là một sự
phí thời gian. Nếu trông bạn không ra làm sao cả th́
chàng đă nhận thấy từ lâu rồi. C̣n nếu bạn
đỏm dáng th́ chàng không hề để ư thấy ǵ
đâu. Đầu tóc rối bù, chiếc vớ của bạn
níu nhằng nhịt hoặc mắt bôi quá đậm... ngay
lập tức sẽ được chàng thấy ngay. C̣n kiểu
tóc mới th́... quyết không hề.
2.
Nếu chàng nói: "Anh thấy,
mẹ anh hết sức lẩm cẩm", - th́ chớ
có vội hùa theo. Bằng không, chàng sẽ trách bạn là
đă lăng nhục mẫu thân đầy thiêng liêng của
chàng. Cần phải b́nh thản có ư kiến rằng: "Tội nghiệp, mẹ đâu
c̣n trẻ nữa, do vậy thỉnh thoảng chúng ḿnh nên
ghé thăm mới phải".
"Không hơi đâu mà phải
như vậy!" - Chàng sẽ la lên và suốt thời
gian c̣n lại của buổi tối chàng sẽ chứng
minh là mẹ ḿnh lẩm cẩm thực sự.
3.
Đừng
bao giờ kêu ca với chàng là bạn bị mệt v́ công việc
gia đ́nh. Bạn mệt, chẳng qua tại không biết
cách phân bố công việc nhà một cách khéo léo mà thôi. Phải
làm sao cuốn chàng vào việc bằng niềm vui gia đ́nh
bởi trong ư niệm của đa số nam giới việc
chăm sóc con cái, nấu ăn, dọn dẹp bao giờ cũng
vốn là thiên chức của mỗi phụ nữ. C̣n các
ông chồng? Chỉ chuyên việc đàm đạo với
các đồng nghiệp ở cơ quan và bàn luận về
bóng đá cũng đủ là thứ lao động quá
ư nặng nề rồi.
4.
Những câu nói kiểu như: "Em không sao hiểu nổi, nhỏ Lan lại có thể
chịu được một anh chồng như vậy"
là tuyệt đối cấm. Như vậy, vô h́nh trung, bạn
đă phạm lỗi tấn công vào phái mạnh rồi
đó.
5.
Chớ có bao giờ kể chuyện về những anh chàng
từng đeo đuổi ḿnh trước kia. Bằng không
ông chồng bạn sẽ bảo: "Thôi thôi! Nếu thằng ấy yêu bà như điên loạn,
sao nó lại không lấy bà làm vợ".
6.
Chớ bao giờ b́nh phẩm về bộ đồ chàng
đang mặc. Quần áo chàng mặc bao giờ cũng là
theo sự cần thiết. C̣n ư kiến của bạn chỉ
là vớ vẩn thôi.
7.
Chớ có bao giờ phát ngôn rằng: "Lúc nào anh cũng nói chuyện thể thao. Em chẳng
hiểu ǵ cả". Khi bạn ư thức được
ra câu nói ấy dẫn tới đâu th́ đă muộn mất
rồi. Chàng sẽ mua vé cho bạn cùng đi xem đá banh và
ra sức giải thích cho bạn hiểu một cách chi li từng
pha một. Nhưng tới cuối trận đấu mà bạn
hỏi, cầu môn cần để làm ǵ, bảo đảm,
t́nh trạng gia đ́nh bạn sẽ gặp nguy cơ.
8.
Đừng bao giờ hỏi chàng ngủ có ngon không, khi thấy
chàng gục đầu ngáy trước tivi. Chàng đâu có ngủ
mà chỉ cho mắt nghỉ ngơi, c̣n tai th́ vẫn nghe
đầy đủ từng lời.
9.
Chớ có bao giờ kể cho chồng nghe về những
giấc mơ của ḿnh. Cô bạn quen của tôi có lần
đánh thức chồng dậy bằng câu: "Ôi em vừa mơ thấy một
chuyện dễ sợ! Như thể người ta
đưa em vô bệnh viện ở thành phố lạ nào
đó. Em gào khóc và gọi anh, nhưng chẳng ai t́m thấy
anh đâu cả. Khủng khiếp quá đi!".
Chồng
chị ta bèn xoay người nằm nghiêng sang phía khác, lẩm
bẩm: "Sao không gọi
điện đến nhà thằng Dũng mà kể cho nó
nghe? Toàn những ư nghĩ vớ vẩn không đâu...".
Cao
Thuỵ
VII.
CHUYỆN
PHIẾM :
Ở đời
có ba cái khổ. Thứ nhất, vợ dại trong nhà. Thứ
nh́ nhà dột. Thứ ba nợ đ̣i. Tôi thuộc loại
khổ thứ nh́?
Mỗi lần trời
mưa vợ tôi lại càm ràm. Tôi th́ vô tâm, chểnh mảng
nên phải đến lúc vợ hối mới chịu leo
lên mái nhà giữa trưa nắng gắt.
Nhà tập thể mỗi
hộ một gian. Tôi nhanh chóng phát hiện ra chỗ dột
bởi một tấm tôn thủng giáp giữa hai căn hộ.
Vừa định dịch tấm tôn tôi bỗng sững lại:
phía dưới, chếch sang bên một chút là căn buồng
xếp nhà hàng xóm, thiếu nữ đang ngủ say...
Tôi ngẩn ngơ cả người, vội quay mặt
đi. Cái miếng tôn thủng thật ác nghiệt. Nó là loại
cũ, làm sóng nhỏ, hiện nay không c̣n bán, nên không thể
thay được. Kéo dịch sang phía bên th́ nhà hàng xóm bị
dột - lại đúng chỗ nàng nằm. Mà không dịch
th́ nhà tôi dột.
Đắn đo. Băn
khoăn... Tôi lại lén nh́n xuống.
Nàng đă đổi thế
nằm, hơi nghiêng, hai cánh tay trần tơ non ôm gối
áp vào vào ngực, hơi thở đều đều dường
như đang mơ một giấc mơ thật đẹp.
Dịch tôn ư? Tôi không nỡ. Tàn nhẫn lắm!
Nhà tôi lại dột. Vợ
tôi ngạc nhiên:
Ủa, hôm nọ anh
đă dọi lại mái rồi cơ mà?
ừ... ờ...
Tôi chống chế
Chắc mèo chuột chạy,
tôn nó xô lệch.
Sau cơn mưa, tôi lại
phải leo lên mái nhà. Lần này vợ tôi đứng ở
dưới chỉ đạo. Thiếu nữ đă ngủ.
Nhưng bữa nay xem ra nàng ngủ không được ngon
giấc. Cứ trở ḿnh mê sảng...Tôi thoáng băn
khoăn: chắc việc học hành của nàng có ǵ khó
khăn? Hay cuộc sống riêng gặp phải điều
trắc trở. Có tiếng vợ tôi nhắc nhở kéo tôi
về thực tại. Phải t́m cách khắc phục thôi.
Xi măng trám lên ư? Không dính. Gắn một miếng tôn
hay giấy dầu ép vô cũng không ổn. Chỉ cần xê
dịch. Phải! Xê dịch. Nhưng, nàng sẽ bị dột.
Tội nghiệp! Người đẹp như nàng không thể
để một thứ bụi bặm, dơ dáy nào vướng
vô, huống ǵ thứ nước dột. Kinh khủng quá. Để
che mắt vợ, tôi làm vài động tác giả rồi trở
xuống.
Tốt, chứ anh? - Vợ
tôi vui vẻ hỏi.
Tốt, Tôi nói, thâm tâm cầu
mong trời hăy đừng mưa. Đừng bao giờ
mưa. Nhưng trời không thấu hiểu ḷng tôi!
Sấm
chớp lại nổi lên. Mưa tiếp. Vợ tôi xị
mặt. Tự dưng, tôi cũng thấy mắc cỡ. Quả
thực, trong nhà có người đàn ông như tôi thật
vô tích sự. Nhưng biết làm sao? Hôm sau, đích thân vợ
tôi leo lên mái nhà. Đứng ở dưới, tim tôi thót lại,
hai bàn chân như giẫm phải tổ kiến lửa. Ngó
nghiêng, xem xét một lát vợ tôi trở xuống, không nói một
lời. Bữa cơm hôm ấy - lần đầu tiên kể
từ ngày chúng tôi cưới nhau - chỉ độc có món
rau muống chấm nước mắm ớt.
Vợ
tôi lạnh nhạt: - Tôi đă hiểu v́ sao nhà tôi bị dột!
Tôi cố thanh minh, nhưng t́nh ngay lư gian. Chưa hết, tối
đến, vợ tôi thực hiện chính sách cấm vận.
Tôi đành ôm manh chiếu cũ trải xuống nền nhà
lạnh lẽo nằm co quắp qua đêm.