CHÚA NHỰT XXI

CHỦ ĐỀ :

Chúa ban ơn CỨU ĐỘ CHO MỌI NGƯỜI

"Hăy cố gắng qua cửa hẹp để vào Nước Trời"

(Lc 13,24)

BÀI ĐỌC I: Is 66, 18-21

"Chúng dẫn tất cả anh em các ngươi từ mọi dân tộc đến".

Trích sách Tiên tri Isaia.

Đây Chúa phán: "Ta đă biết các việc làm và tư tưởng của chúng; Ta đến quy tụ mọi dân tộc và mọi ngôn ngữ: chúng sẽ đến và nh́n thấy vinh quang của Ta. Ta sẽ đặt nơi chúng một dấu lạ, Ta sẽ sai một số trong những người được giải thoát đến các dân ngoài biển, bên Phi châu và Lyđia, là những dân thiện xạ, đến Ư-đại-lợi và Hy-lạp, đến những ḥn đảo xa xăm, đến với những kẻ chưa nghe nói về Ta, và chưa thấy vinh quang của Ta. Chúng sẽ rao giảng cho các dân biết vinh quang của Ta, sẽ dẫn tất cả anh em các ngươi từ mọi dân tộc đến như của lễ dâng cho Chúa, họ cỡi ngựa, đi xe, đi vơng, cỡi la, cỡi lạc đà, đến núi thánh của Ta là Giêrusalem, khác nào con cái Israel mang của lễ trong chén tinh sạch vào nhà Chúa, Chúa phán như thế. Trong những dân đó, Ta sẽ chọn các tư tế, các thầy Lêvi: Chúa phán như vậy". V́ chưng lời Chúa rằng: Cũng như Ta tạo thành trời mới, đất mới đứng vững trước mặt Ta thế nào, th́ ḍng dơi ngươi và danh tánh các ngươi sẽ vững bền như vậy". Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 116, 1. 2

Đáp: Hăy đi rao giảng Tin Mừng khắp thế gian (Mc 16, 15).

Xướng: 1) Toàn thể chư dân, hăy khen ngợi Chúa! Hết thảy các nước, hăy chúc tụng Người. - Đáp.

2) V́ t́nh thương Chúa dành cho chúng tôi thực là mănh liệt, và ḷng trung thành của Chúa tồn tại muôn đời. - Đáp.

BÀI ĐỌC II: Dt 12, 5-7, 11-13

"Chúa sửa dạy ai là kẻ Người yêu mến".

Trích thư gửi tín hữu Do-thái.

Anh em thân mến, anh em đă quên lời yên ủi tôi nói với anh em, như nói với những người con rằng: "Hỡi con, con chớ khinh thường việc Chúa sửa dạy, và đừng nản chí khi Người quở trách con; v́ Chúa sửa dạy ai là kẻ Người yêu mến, và đánh đ̣n kẻ mà Người chọn làm con". Trong khi được sửa dạy, anh em hăy bền chí. Thiên Chúa xử sự với anh em như con cái: v́ có người con nào mà cha không sửa phạt. Ngày nay, hẳn ai cũng coi việc sửa dạy là nỗi buồn khổ, hơn là nguồn vui, nhưng sau này, nó sẽ mang lại hoa quả b́nh an công chính cho những ai được sửa dạy. V́ thế, anh em hăy nâng đỡ những bàn tay bủn rủn và những đầu gối rụng rời. Đường anh em đi, anh em hăy bạt cho thẳng, để người què khỏi bị trẹo chân, nhưng được an lành. Đó là lời Chúa.

ALLELUIA: Ga 14, 23

Alleluia, alleluia! - Nếu ai yêu mến Thầy, th́ sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. - Alleluia.

PHÚC ÂM: Lc 13, 22-30

"Người ta sẽ từ đông chí tây đến dự tiệc trong nước Chúa".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu rảo qua các đô thị và làng mạc, vừa giảng dạy vừa đi về Giêrusalem. Có kẻ hỏi Người rằng: "Lạy Thầy, phải chăng chỉ có một số ít sẽ được cứu độ?" Nhưng Người phán cùng họ rằng: "Các ngươi hăy cố gắng vào qua cửa hẹp, v́ Ta bảo các ngươi biết: nhiều người sẽ t́m vào mà không vào được. Khi chủ nhà đă vào và đóng cửa lại, th́ lúc đó các ngươi đứng ngoài mới gơ cửa mà rằng: 'Thưa ngài, xin mở cửa cho chúng tôi'. Chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: 'Ta không biết các ngươi từ đâu tới'. Bấy giờ các ngươi mới nói rằng: 'Chúng tôi đă ăn uống trước mặt ngài và ngài đă giảng dạy giữa các công trường chúng tôi'. Nhưng chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: 'Ta không biết các ngươi tự đâu mà tới, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hăy lui ra khỏi mặt ta'. Khi các ngươi sẽ thấy Abraham, Isaac, Giacóp và tất cả các tiên tri ở trong nước Thiên Chúa, c̣n các ngươi bị loại ra ngoài, nơi đó các ngươi sẽ khóc lóc nghiến răng. Và người ta sẽ từ đông chí tây, từ bắc chí nam đến dự tiệc trong nước Thiên Chúa. Phải, có những người sau hết sẽ trở nên trước hết và những người trước hết sẽ nên sau hết". Đó là lời Chúa.

 

Sợi chỉ đỏ :

- Bài đọc I : "Người ta sẽ đưa tất cả những anh em các của thuộc mọi dân tộc về"

- Đáp ca : "Muôn nước hỡi nào ca ngợi Chúa, ngàn dân ơi hăy chúc tụng Người"

- Tin Mừng : "Thiên hạ sẽ từ đông tây nam bắc đến dự tiệc trong Nước Thiên Chúa"

Minh họa

- Mille images 80 C

- "Hăy cố gắng qua cửa hẹp để vào Nước Trời" (Lc 13,24)

I. DẪN VÀO THÁNH LỄ

Anh chị em thân mến

Dân do thái là dân riêng của Chúa. C̣n chúng ta chỉ là dân ngoại. Vậy mà chúng ta đă được Chúa thương, cho chúng ta biết Ngài và quy tụ chúng ta lại trong Giáo Hội của Ngài.

Chúng ta hăy cám ơn t́nh thương của Chúa, và hăy cầu nguyện để ngày càng có thêm nhiều người được biết Chúa và đến với Ngài.

II. GỢI Ư SÁM HỐI

- Rất ít khi chúng ta biết cám ơn Chúa v́ ơn được biết Ngài.

- Cũng rất ít khi chúng ta quan tâm làm cho nhiều người khác cũng được biết Chúa như chúng ta.

- Chúng ta ngại đi qua "cửa hẹp", nghĩa là ngại khó khăn, ngại cố gắng.

III. LỜI CHÚA

1. Bài đọc I (Is 66,18-21)

Đây là đoạn kết của sách Isaia, qua đó Thiên Chúa tỏ cho biết giai đoạn cuối của chương tŕnh cứu độ của Ngài là tất cả mọi dân tộc (chứ không riêng ǵ dân do thái) sẽ tin vào Ngài, đến với Ngài và hưởng hạnh phúc muôn đời với Ngài.

2. Đáp ca (Tv 116)

Thánh vịnh này nhấn mạnh lại ư tưởng của bài đọc I : kêu mời mọi nước mọi dân hăy ca ngợi và chúc tụng Chúa.

3. Tin Mừng (Lc 13,22-30)

Hai câu trong đoạn Tin Mừng này đáng chú ư nhất :

c.23 : Câu hỏi mà một người kia đặt ra cho Chúa Giêsu phản ánh quan tâm của người Do Thái đương thời về số lượng những kẻ được cứu.

Khi đặt vấn đề dựa theo số lượng, người ta sẽ có thái độ không thích hợp : nếu mọi người đều được cứu th́ thái độ sẽ là ỷ lại ; c̣n nếu có một số nhỏ được cứu th́ thái độ sẽ là chán nản, cố gắng làm chi cho uổng công.

c.24 : Chúa Giêsu không trả lời thẳng câu hỏi. Người ta hỏi về số lượng. Ngài trả lời về cách thức làm sao cho ḿnh được ở trong số lượng những kẻ được cứu ấy, đó là phải cố gắng, diễn tả bằng h́nh ảnh "đi qua cửa hẹp".          

- "Đi qua" : Động từ "qua" diễn ta sự thay đổi cách sống. Có rất nhiều người đứng trước cái của hẹp ấy, nhưng chỉ những ai biết "đi qua" (thay đổi cách sống) th́ mới vào nhà được.

- "Cửa hẹp" diễn ta sự cố gắng. Muốn vào Nước Trời th́ phải cố gắng nhiều (và khó khăn như lạc đà chui qua lỗ kim : xem Mt 19,24, Mc 10,25, Lc 18,25).

Như thế, số lượng những kẻ vào Nước Trời (nhiều hay ít), và lư lịch của những người ấy (do thái hay dân ngoại) đều không quan trọng. Vấn đề quan trọng là phải cố gắng đi qua cửa hẹp mà vào.

4. Bài đọc II (Dt 12,5-7.11-13) (Chủ đề phụ)

Đoạn thư do thái này bàn đến những gian truân khốn khó.

Như chúng ta đă biết, các kitô hữu gốc do thái phải chịu nhiều khốn khó từ phía đế quốc rôma lẫn phía Do thái giáo.

Tác giả cho họ biết rằng những gian nan khốn khó đó là những việc Chúa cho phép xảy ra để thử thách và sửa dạy họ. Mà Chúa thương ai th́ mới thử thách và sửa dạy người ấy. V́ thế, họ đừng ngả ḷng, trái lại hăy vui mừng v́ biết ḿnh được Chúa thương, và kiên tŕ chịu đựng.

IV. GỢI Ư GIẢNG

* 1. "Phải chăng số người được cứu thoát th́ ít ?"

Hôm đó có người hỏi Chúa Giêsu : "Phải chăng số người được cứu thoát th́ ít ?" Người hỏi câu này là một người do thái. Khi hỏi thế, người do thái này mong nhận được câu trả lời là "đúng thế". Sở dĩ người này mong như vậy là v́ dân do thái nghĩ rằng ơn cứu rỗi được dành riêng cho dân tộc họ mà thôi.

Một câu hỏi sai phát xuất từ một quan niệm sai. Cho nên Chúa Giêsu không trả lời. Những điều Ngài nói sau đó cho ta thấy Ngài muốn đặt lại câu hỏi cho đúng : "Ai sẽ được cứu rỗi ?" và "Muốn được cứu rỗi th́ phải làm ǵ ?"

"Ai sẽ được cứu rỗi ?" Thưa : tất cả mọi người : "Thiên hạ sẽ từ Đông Tây Nam Bắc sẽ đến dự tiệc trong Nước Thiên Chúa". V́ thế, đừng ai nghĩ rằng bởi v́ ḿnh thuộc thành phần ưu tiên nên chắc chắn sẽ được cứu rỗi, bởi v́ rất có thể khi đó họ phải ngỡ ngàng nghe Chúa nói "Ta không biết các ngươi từ đâu tới. Hăy cút đi cho khỏi mắt Ta".

"Muốn được cứu rỗi th́ phải làm ǵ ?" Thưa "hăy chiến đấu để qua cửa hẹp mười vào". "Qua cửa hẹp" nghĩa là phải sám hối, phải uốn nắn đời sống theo những giáo huấn của Tin Mừng, "ai muốn theo Ta, phải từ bỏ chính ḿnh và vác thập giá hằng ngày mà theo Ta"

* 2. Ai sẽ được cứu rỗi ?

Thời Chúa Giêsu nhiều người Do thái tưởng rằng ơn cứu rỗi chỉ dành riêng cho dân tộc họ mà thôi. V́ thế khi họ hỏi Chúa Giêsu "Thưa Thầy, phải chăng chỉ có một số ít người sẽ được cứu rỗi ?" th́ họ thầm mong Chúa Giêsu sẽ trả lời "Phải" để xác nhận quan điểm của họ.

Nhưng Chúa Giêsu đâu có muốn xác nhận một quan điểm hẹp ḥi như vậy, và Chúa Giêsu cũng không muốn trả lời thẳng câu hỏi của họ. Nếu Chúa đáp "Phải" chỉ có một ít người sẽ được cứu rỗi" th́ sẽ sinh hậu quả là những người Do thái thành ra kiêu căng tự măn v́ nắm chắc phần rỗi : v́ tự măn như thế họ không cần cố gắng ǵ thêm nữa. Và những người khác không phải là Do thái th́ sẽ nản ḷng, tự nhủ "Ơn cứu rỗi không thuộc về ḿnh, thôi th́ cố gắng làm chi cũng vô ích". Ngược lại nếu Chúa Giêsu đáp "Ơn cứu rỗi được ban cho số đông" th́ cũng làm cho mọi người ỷ lại, không cố gắng, bởi v́ cố gắng làm chi v́ ḿnh chắc chắn sẽ được rồi mà.

Chính v́ những lư do nêu trên mà Chúa Giêsu không trả lời thẳng câu hỏi dựa trên số lượng, Chúa nhắm đến phẩm chất : Ơn cứu rỗi không phải là đặc quyền của một số người nào, của một dân tộc nào, của một phe nhóm nào cả, mà thuộc về bất cứ ai biết sống theo Lời Chúa dạy. V́ thế mà sẽ có những cảnh trớ trêu :

- Những kẻ trước hết sẽ có thể nên sau hết ; ngược lại những kẻ sau hết có thể thành trước hết. Dân tộc Do thái dù được biết Chúa sớm hơn hết nhưng nếu không sống theo Lời Chúa th́ có thể đi sau các dân khác tuy biết Chúa muộn hơn nhưng đă biết sống theo Lời Chúa.

- Chúa c̣n nói :"Nhiều người từ đông sang tây nam bắc sẽ được mời vào nước Chúa đang khi con cái trong nhà bị đuổi ra", nghĩa là có thể các dân tộc khác sẽ vào chiếm chỗ dân Do thái v́ các dân tộc ấy đă biết sống theo Lời Chúa.

Trên đây là ư nghĩa trực tiếp của đoạn Tin mừng, áp dụng cho dân Do thái và các dân khác thời Chúa Giêsu. C̣n ư nghĩa hiện thực áp dụng cho thời đại chúng ta ngày nay là : không phải hễ có rửa tội, có đạo, có dự lễ, rước lễ, xưng tội, đọc kinh, nghe giảng vv th́ đương nhiên sẽ được cứu rỗi đâu. Nhưng ơn cứu rỗi được ban cho bất cứ kẻ nào sống theo Lời Chúa, cho dù người đó có đạo hay là không có đạo. Thực vậy, có đạo mà không sống theo Lời Chúa th́ không bằng người tuy không có đạo, không biết Chúa nhưng cuộc sống của họ lại theo đúng những điều Chúa dạy. Giáo thuyết này đưa đến 2 quan niệm mới trong nền thần học ngày nay : (1) thứ nhất là quan niệm về những người Kitô hữu vô danh : đó là những người tuy không có đạo, nhưng v́ cuộc sống của họ phù hợp với tinh thần Tin mừng nên vẫn được cái là Kitô hữu mặc dù họ không có danh hiệu Kitô hữu. (2) C̣n quan niệm thứ hai là về những người "Kitô hữu ngoại đao", nghĩa là những người tuy có đạo nhưng lại không sống theo tinh thần Tin mừng nên bị coi là ngoại đạo mặc dù họ có danh hiệu Kitô hữu.

Nếu danh hiệu không làm nên thực chất của người Kitô hữu, th́ là cái ǵ ? Thưa là cuộc sống được thể hiện qua những phản ứng của ḿnh trước mọi t́nh huống trong đời.

Một nữ tu già ngồi sau một chiếc xe đạp, rồi có một chiếc xe hơi trên đó có một số cán bộ chạy lướt qua. Chiếc he hơi lái hơi ẩu nên chạm chiếc xe đạp làm cho bà sơ già té ngửa xuống, dập đầu xuống đường. Những cán bộ trên xe hơi vội vả xuống đỡ bà dậy. Mặc dầu đau lắm nhưng bà cố gắng nói "Không sao đâu các con, xin Chúa chúc lành cho các con". Câu nói đột ngột đó làm cho các ông cán bộ kia vừa tức cười vừa nghĩ ngợi : tức cười v́ các ông ấy đâu có tin Chúa mà cần tới phúc lành của Chúa, nhưng các ông phải nghĩ ngợi v́ phản ứng đầy bác ái và đầy đức tin của bà sơ : chỉ có kẻ nào quá quen với tha thứ và lúc nào cũng luôn nhớ tới Chúa mới có thể thốt ra một câu như vậy". Và sau đó những ông cán bộ ấy hay tới lui chăm sóc và thăm viếng vị nữ tu ấy, ḷng rất mến phục.

Đó là những phản ứng, phản ứng th́ lẹ làng, bất ngờ nhưng rất trung thực. Trước một t́nh huống xảy ra, trong ḷng ḿnh thế nào th́ ḿnh sẽ phản ứng đúng như vậy. Người nào chỉ có đạo trên danh nghĩa nhưng không quen sống theo Lời Chúa th́ không thể nào có được phản ứng mang tính chất Kitô giáo đích thực. Như thế, thước đo của ḷng đạo chúng ta chính là những phản ứng của chúng ta.

Thí dụ như khi bị trộm mất đồ, không ít người có đạo đă đi coi thầy bói để đoán xem ai đă lấy đồ của ḿnh. Đây rơ ràng là phản ứng của người không đạo.

C̣n ông Gióp khi dồn dập nhà cửa bị cháy rụi, các vật bị cướp đi, con cháu bị chết hết, bản thân mang chứng phong cùi gớm ghiếc đă biết nói "Xưa Chúa đă ban, nay Chúa lấy lại, xin ngợi khen Chúa". Ông c̣n khuyên người khác "Ḿnh biết lănh nhận những ơn lành của Chúa th́ sao không biết chịu đựng những thử thách của Chúa,. Đó mới là phản ứng của người có ḷng đạo thực.

Thế nhưng không thiếu người cho rằng : sống giữa một xă hội đầy tráo trở mà phản ứng theo tinh thần Tin mừng th́ là khờ dại quá. Xin hỏi lại : Thế th́ đạo không có ăn nhập ǵ với cuộc đời sao ? Con người chúng ta phải chia ra làm hai sao : một con người hiền lành lúc ở nhà thờ đọc kinh dự lễ và một con người tráo trở gian manh khi cư xử với người đời sao ! Không được, con người chúng ta phải là một ở nhà thờ cũng vậy mà ở giữa chợ đời cũng vậy. Đạo chúng ta là đạo nhập thể vào đời chứ không phải chỉ là đạo ở nhà thờ.

Qua bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu muốn nói rằng không phải hể mang danh nghĩa là người Do thái ngày xưa, hay người Công giáo ngày nay là đương nhiên được ơn cứu rỗi ; không phải hể có rửa tội, hễ có thường xuyên đọc kinh rước lễ là đương nhiên được ơn cứu rỗi. Nhưng ơn cứu rỗi là dành cho bất cứ ai biết sống theo Lời Chúa và có những phản ứng hợp với tinh thần Tin mừng trong mọi t́nh huống cuộc đời.

Xin Chúa giúp chúng ta không chỉ là những người Kitô hữu trên danh nghĩa nhưng thấm nhuần tinh thần Kitô hữu trong cả cuộc sống, trong mọi cách suy nghĩ, lời nói, việc làm của ḿnh.

* 3. Cửa nào Chúa đă đi qua ?

Một buổi sáng náo nhiệt, người đàn bà sang trọng đi chiếc xe hơi bóng láng, lóng lánh như kim cương tới cửa thiên đàng. Nghe tiếng c̣i điện lừng vang, thánh Phêrô vội vă mở cửa dẫn vào. Khi vị thánh giữ cửa thiên đàng chỉ cho bác tài xế của bà một toà nhà đồ sộ, th́ bà sung sướng nghĩ thầm : "Bác tài mà c̣n được ở một toà nhà nguy nga tốt đẹp như thế ! C̣n tôi chắc phải được một dinh thự sang trọng lộng lẫy đến chừng nào !" Và bà ta xoa tay vui sướng.

Ngờ đâu khi bác tài đi rồi, thánh Phêrô lại chỉ vào một túp lều lụp xụp ở góc vườn và nói :

- Đó là nhà của bà.

Người nhà giàu hốt hoảng, choáng váng đầu óc :

- Nhà của tôi đó thật sao ? Không, tôi không thể nào sống trong một căn lều tồi tàn xấu xí như thế được ?

Thánh Phêrô vân vê cḥm râu bạc, trả lời giữa hai cái nháy mắt :

- Thưa bà, với vật liệu bà đă gởi lên cho tôi xưa nay, tôi chỉ làm được có ngần ấy thôi !

*

"Có những kẻ đứng chót sẽ lên hàng đầu, và có những kẻ đứng đầu sẽ xuống hàng chót" (Lc 13,30). Đó là bất ngờ đau đớn cho "những kẻ đứng đầu". Họ là những người được Chúa ban cho giàu có nhưng lại sống trong ích kỷ, chỉ biết thu vén cho ḿnh những của cải đời này, mà không biết chia sẻ trao ban như luật yêu thương Chúa dạy. Chính tài sản đă làm họ vướng víu nên không thể qua "cửa hẹp" mà vào được Nước Trời.

"Những kẻ đứng đầu" có thể là những ai được Chúa ban cho địa vị, chức quyền, khôn ngoan, nhưng lại sống trong huênh hoang tự đắc. Thay v́ dùng ơn lành Chúa ban để nâng đỡ anh em, phục vụ cộng đoàn, họ lại nuôi dưỡng tham vọng cá nhân. Chính cái tôi cồng kềnh đă làm họ vướng víu nên không thể qua "cửa hẹp" mà vào được Nước Trời.

"Hăy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào" (Lc 13,24). Nếu Chúa đă bảo hăy "chiến đấu" tức là phải nỗ lực cố gắng thật nhiều, phải vất vả gian nan thật lâu, th́ mới vượt qua được "cửa hẹp". Nếu Chúa đă nhắc đến "cửa hẹp" th́ phải hiểu là chỉ có những người bé nhỏ mới lách qua được, chỉ có những trẻ thơ mới vào được dễ dàng. Chúa phán : "Ai không tiếp nhận Nước Trời như một trẻ nhỏ th́ không được vào" (Lc 18,17).

"Cửa hẹp dẫn đến sự sống" (Mt 7,14), cửa hẹp đưa vào bàn tiệc Nước Trời, nhưng không phải lúc nào cửa cũng mở : Sẽ đến giờ "chủ nhà đứng dậy và khoá cửa lại" (Lc 13,25) th́ không cách ǵ, không lư lẽ chi để cửa mở ra lại. Đó chính là lúc vô cùng bất hạnh cho những kẻ đến trễ : những kẻ mải mê t́m của cải danh vọng, thú vui phù du mà quên đi hạnh phúc vĩnh hằng ; những kẻ cậy dựa vào đạo ḍng, vào các việc lành đă làm, vào tài đức đă đắc thủ mà quên đi Đấng mà họ phải kiếm t́m, để sống thân mật, để dâng hiến và để yêu mến Người với tất cả trái tim.

Ước ǵ chúng ta đừng đến lầm cửa, đó là cửa rộng thênh thang ; cửa tiền tài, sắc dục, hư danh ; cửa dẫn vào cái chết muôn đời. Cũng đừng đến mà cửa đă đóng kín để không phải nghe Chúa nói : "Ta không biết các anh từ đâu đến" (Lc 13,27) (TP)

* 4. Thử thách giúp nên người

Ở một số bộ lạc da đỏ, có tục lệ sau đây : khi một trẻ trai đến tuổi thành niên, người cha của nó sẽ dẫn nó vào rừng, giao cho nó một cây giáo, sau đó người cha rút lui để lại nó một ḿnh trong rừng suốt đêm hôm ấy. Trong đêm đó, nó sẽ phải một ḿnh ở trong rừng, đối diện với nhiều nỗi sợ hăi : sợ cô đơn, sợ bóng tối, sợ thú dữ… Nếu nó hèn nhát đ̣i theo cha về nhà th́ nó vẫn bị coi là trẻ con. Nhưng nếu nó chịu đựng được tất cả và sáng hôm sau rời khỏi khu rừng trở về với gia đ́nh th́ nó được chính thức công nhận là người một trưởng thành.

Nếu nói theo bài Tin Mừng hôm nay th́ cái đêm khó khăn trong rừng ấy là cái "cửa hẹp" ; c̣n nếu nói theo bài đọc II th́ đó là "thử thách". Có qua thử thách hay cửa hẹp đó th́ chàng thiếu niên mới trở thành người.

Tại sao gian nan cực khổ giúp ta nên người ?

- V́ nó thanh luyện tâm hồn

- V́ nó rèn luyện đức tính

- Và v́ nó sinh nhiều hoa trái tốt

Chẳng những giúp ra nên người, gian nan cực khổ c̣n giúp ta nên người kitô hữu tốt :

- Sở dĩ Chúa cho phép gian nan cực khổ xảy đến với ta là v́ Chúa biết nó có thể làm ích cho chúng ta. Nói ngược lại, nếu nó chỉ có hại th́ Chúa đă không cho nó xảy đến với ta.

- Nó khiến ta t́m đến Chúa

- Nó giúp ta cảm nghiệm được quyền phép Chúa

- Nó giúp ta cảm nhận được t́nh thương của Chúa

- Và nó khiến ta biết thương xót những người gặp hoàn cảnh gian nan cực khổ như ta.

5. Chuyện minh họa

a/ Cửa hẹp

Một cặp vợ chồng trẻ nọ chia sẻ cho nhau nghe ước muốn có được một ngôi nhà khang trang. Một nhà tỉ phú t́nh cờ theo dơi câu chuyện. Với tất cả nghiêm chỉnh. ông đề nghị với họ : nếu cô vợ chịu ngủ với ông một đêm, ông sẽ tặng họ một triệu mỹ kim. Hai vợ chồng đồng ư. Nhưng khi người vợ lên đường đến với nhà tỉ phú th́ người chồng cũng bắt đầu hối hận. Nhưng đă quá muộn. Sau một đêm để có một triệu mỹ kim, hai vợ chồng đă tan vỡ (...) Con đường dễ dăi là con đường dẫn tới hư mất. Sự thành đạt thường không đến cách ngẫu nhiên, mà là kết quả của những cố gắng và kiên nhẫn lâu dài

b/ Tiếng Chúa

Thiên Chúa nói th́ thầm trong cơn vui sướng của chúng ta ; Ngài nói đủ nghe trong lương tâm của chúng ta ; nhưng Ngài hô lớn trong những cơn đau của chúng ta (C.S. Lewis).

c/ Vào thiên đàng

Một Rabbi do thái kia có đứa con theo Kitô giáo. Khi ông chết, Chúa Cha cho ông vào thiên đàng. Nhưng ông nói :

- Lạy Chúa, con chẳng đáng vào thiên đàng đâu, v́ đứa con của con đă bỏ đạo Giavê để theo đạo Kitô.

- Có sao đâu ! Đức Chúa Cha an ủi, Ta thông cảm, Ta thông cảm. Ngày xưa Con của Ta cũng thế !

V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI

Chủ tế : Anh chị em thân mến, Thiên Chúa yêu thương và muốn cứu rỗi hết thảy mọi người. Chúng ta cùng cảm tạ Chúa và dâng lời cầu xin :

1. Hội thánh luôn mời gọi con cái ḿnh hiên ngang sống đức tin Chúa đă thương ban / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các tín hữu / biết thể hiện niềm tin của ḿnh qua những việc làm cụ thể trong đời sống thường ngày.

2. Ở bất cứ thời đại nào cũng đều có người thành tâm thiện chí đi t́m kiếm Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa soi sáng / hướng dẫn / và nâng đỡ những ai đang trên con đường t́m gặp gỡ Người.

3. Hăy phấn đấu đi qua cửa hẹp mà vào / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các Kitô hữu hiểu rằng / chỉ khi đi vào con đường hẹp của Tin mừng / con đường đ̣i hỏi nhiều hy sinh gian khổ / họ mới có thể đi tới sự sống đời đời.

4. Chúa Giêsu nói : / Chỉ những ai thi hành thánh ư Chúa Cha / mới xứng đáng vào Nước Trời / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết hết ḷng tuân giữ lề luật của Chúa, nhất là luật bác ái yêu thương.

Chủ tế : Lạy Chúa, chỉ nguyên danh xưng Kitô hữu chưa đủ bảo đảm cho chúng con vào Nước Trời, v́ chúng con c̣n phải sống trọn vẹn niềm tin đă lănh nhận nữa. Vậy xin Chúa củng cố đức tin c̣n yếu kém của chúng con. Chúng con cầu xin

VI. TRONG THÁNH LỄ

- Trước kinh Lạy Cha : Chút nữa khi đọc kinh Lạy Cha, chúng ta hăy đặc biệt cầu xin cho "Nước Cha trị đến" để ngày càng có thêm nhiều người nhận biết Chúa và đến với Chúa.

VII. GIẢI TÁN

Chúng ta sắp trở lại với cuộc sống hằng ngày với biết bao cực nhọc và đau khổ. Nhưng Lời Chúa hôm nay đă cho chúng ta biết đó chính là những thử thách mà v́ yêu thương chúng ta nên Chúa mới gởi đến cho chúng ta. Đó chính là cái cửa hẹp mà chúng ta cần phải qua đó mới vào được Nước Trời. Vậy chúng ta hăy vui ḷng đón nhận tất cả những cực nhọc và đau khổ ấy với ḷng yếu mến.

 

BỒI DƯỠNG TINH THẦN

Chúa Nhật  21 THƯỜNG NIÊN - Năm C

 

TÀU TRỤC HAY TÀU BUỒM

Mark Link S.J.

 

Bài đọc:Is 66: 18-21,Dt. 12 ; 5-7,11-13 ; Lc 13 ; 22-30

Chủ đề:

Mỗi người chúng ta phải quyết  định xem ḿnh sẽ là một Kitô hữu “dạng tàu trục”, “dạng tàu buồm” hay chỉ là “dạng bè mảng”

 

Có chàng thanh niên nọ viết thư cho một linh mục. Anh cho phép vị linh mục tùy ư sử dụng lá thư này. Ngoại trừ vài thay đổi không đáng kể th́ đây là nguyên văn bức thư:

“Con đă từng là tay bơi lội hàng đầu trong bảng xếp loại của con ở Gia Nă Đại. Một ngày nọ con đă để cho lũ bạn dụ dỗ con thử dùng ma tuư. Thế là con bị cắn câu và chẳng bao lâu sức khoẻ, tâm thần, thể lư và thiêng liêng của con bị sa sút tồi tệ… Con biết con ngày càng lún sâu. Con trở nên cô đơn và kinh hăi nhưng không biết ngỏ lời cùng ai. Sự việc càng thêm tồi tệ khi con thiếu nợ các tay buôn ma tuư hơn 3.000 đô. Con tính rằng chỉ c̣n một lối thoát duy nhất là tự tử, v́ thế con đi về nhà và viết mẩu giấy sau: Bố mẹ kính mến, Con rất tiếc phải gây cho bố mẹ nỗi đau đớn này… Xin bố mẹ đừng quá đau ḷng. Nếu con cứ tiếp tục sống như thế này th́ chắc hẳn con c̣n gây cho bố mẹ muộn phiền hơn là hành động con vừa gây ra cho ḿnh. Con vẫn yêu quí bố mẹ và toàn thể gia đ́nh ḿnh” Kư tên. Christopher.

Thế là con bắt đầu nốc rượu vào để cố gắng thắng lướt nỗi sợ hăi khi con đang chuẩn bị ĺa đời. Nhưng rồi, vào phút cuối cùng th́ một điều ǵ đó đă ngăn cản con lại. Con bấu tay nhắc địên thoại lên và gọi đến trung tâm cấp cứu. Con không hề hay biết là vào lúc đó mẹ con đang cầu nguyện điên cuồng cho con. Vài ngày sau, con được đưa vào trung tâm cai nghiện ma tuư và chẳng bao lâu con được hồi phục cả sức khoẻ, thể lư lẫn tâm lư. Thể rồi con bắt đầu đọc Kinh Thánh. Càng đọc con càng cảm thấy b́nh an vui vẻ. Kinh Thánh đă dẫn con đến niềm tín thác trọn vẹn vào Chúa, đồng thời trong lúc đó bừng dậy nơi con ḷng ao ước học hỏi về Chúa Giêsu để được hiểu biết Ngài hơn. Cũng thực khôi hài, con đă phải qú gối xuống ít nhất tới mười lần để cầu xin Chúa đến trong đời con trước khi con nhận ra được rằng Ngài đă hiện dịên ở đó rồi…..

Sự việc này xảy ra cách đây 5 năm. Từ đó đến nay, Chúa đă ban phước cho con rất nhiều. Hiện con đang dạy trong một trường trung học Công Giáo và đang hoạt động trong cộng đoàn giáo xứ của con… Con cũng vẫn luôn cố gắng học cách mở rộng ḷng ḿnh càng ngày càng nhiều cho t́nh yêu và ḷng thương xót của Chúa là Cha chúng ta.

Kính thư.

Christopher.

Lá thư trên minh hoạn cho một trong những chủ điểm của bài Phúc Âm hôm nay: Cánh cửa nước Trời quả thực là hẹp. Trong trường hợp cậu thanh niên Christopher th́ h́nh như cực kỳ chật hẹp. Tuy nhiên, điều đó vẫn không cản chàng ta cố gắng bước vào. Chàng ta đă đấu tranh, tranh đấu cho đến khi đạt được. Tôi tự hỏi có được bao nhiêu người dám can đảm đấu tranh gian khổ như chàng ta?

Có người cho rằng có tới 3 loại Kitô hữu: Loại Kitô hữu “tàu trục”, loại Kitô hữu “tàu buồm” và loại kitô hữu “bè mảng”.

Loại Kitô hữu “tàu trục” gồm những người bước theo Chúa Giêsu không chỉ khi trời nắng đẹp mà cả trong lúc băo tố, không chỉ có sóng gío thuận chiều mà cả khi sóng gió ngược chiều nữa. Họ là những kẻ đi dự lễ không phải v́ bó buộc mà chỉ v́ Chúa Giêsu đă truyền trong bữa tiệc ly: “Hăy làm việc này mà nhớ đến Ta” (Lc 22:19). Họ giúp đỡ kẻ khác không phải v́ họ cảm thấy thích thú mà chỉ v́ do lệnh truyền của Chúa Giêsu: “Các con hăy yêu mến nhau như Ta yêu mến các con” (Ga 15:12). Tóm lại, đây là loại người mà các bài đọc hôm nay khuyên ta phải noi gương bắt chước.

Ngược lại, loại Kitô hữu “tàu buồm” là những kẻ theo Chúa Giêsu chỉ khi sóng gío thụân chiều, c̣n khi sóng gío thổi nghịch th́ họ liền xuôi theo chiều nào mà họ bị cuốn đi. Họ là những kẻ đi lễ khi gia đ́nh và bè bạn cùng đi. C̣n nếu chỉ riêng ḿnh họ, họ thường hay bỏ xem lễ. Họ là những người thường hỏi: “Tôi c̣n làm được ǵ nữa th́ mới bị coi là có tội?”, thay v́ phải nói: “Tôi có thể làm thêm được bao nhiêu nữa v́ t́nh yêu?” Tóm lại, họ là những kẻ theo Chúa Giêsu khi nào cánh cửa mở rộng, c̣n khi gặp cửa hẹp th́ họ lưỡng lự ái ngại. Họ là những kẻ hùa theo đám đông hơn là bước theo Phúc Âm.

Cuối cùng là loại Kitô hữu “bè mảng”. Đây là những Kitô hữu chỉ có trên danh nghĩa mà thôi. Họ không thực sự theo Chúa Giêsu ngay cả khi sóng gió thuận chiều, và nếu có theo đi chăng nữa th́ cũng chỉ là do có người đưa đẩy mà thôi. Họ là những người  thực hành Kitô giáo không phải v́ họ muốn mà là v́ họ bị bó buộc.
Tóm lại, họ chỉ là những Kitô hưũ “HỮU DANH VÔ THỰC”

Từ đó chúng ta trở lại với các bài đọc hôm nay. Câu hỏi đặt ra trước mắt chúng ta là:

Chúng ta là một Kitô hữu loại “tàu trục”, “tàu buồm” hay “bè mảng”?

Chúng ta có phải là loại kitô hữu “tàu trục” không? Chúng ta có theo Chúa Giêsu lúc thuận lợi cũng như lúc trắc trở không? Chúng ta có theo Ngài không chỉ qua cánh cửa mở rộng mà c̣n qua khung cửa hẹp nữa không? Hay chúng ta chỉ là Kitô hũư loại “tàu buồm”? Chúng ta chỉ theo Chúa những khi thuận buồm xuôi gió? Chúng ta chỉ theo Ngài qua khung cửa rộng? Hoặc tệ hơn nữa, chúng ta chỉ là kitô hữu loại “bè mảng” nghĩa là những kitô hữu “hữu danh vô thực?” Đây là những câu hỏi đặt ra cho chúng ta trong các bài đọc hôm nay. Không ai có thể trả lời dùm chúng ta hết, chúng ta phải tự trả lời lấy. Các bài đọc hôm nay mời gọi chúng ta nh́n thẳng vào những câu hỏi này với ḷng can đảm của Christopher khi cậu ta phải đương đầu với những vấn đề của riêng cậu. Nếu chúng ta biết đương đầu với ḷng can đảm như cậu ta th́ chắc chắn chúng ta sẽ nhận được ơn Chúa trợ giúp giống như trường hợp cậu ấy

Chúng ta hăy kết thúc với bài thơ của thi sĩ người Anh, John Oxenham:

“Trước mặt mỗi người đều chỉ mở ra một con đường. Đường cao, đường lưng chừng hoặc đường thấp.

“linh hồn cao thượng chọn lấy nẻo cao

“Linh hồn thấp kém bước vào ngơ thấp

“và ở giữa hai nẻo đường mù sương ấy,

“Số c̣n lại cứ ngập ngừng qua lại,

“Nhưng mỗi người chỉ có

một con đường mở ra trước mặt:

Đường cao, đường lưng chừng hoặc đường thấp,

Mỗi người đều phải quyết  định xem:

Linh hồn ḿnh sẽ tiến bước theo lối nào”.

 

Người trở về, kẻ bỏ đi

Gm. Arthur Tonne

Có ai trong chúng ta đă thấy bức ảnh chụp một người lính thuỷ quân Mỹ cắm cờ trên đảo Iwo Jima trong thế chiến thứ hai. Bức ảnh do Joe Rosenthal, một phóng viên nhiếp ảnh liên hợp báo chí chụp được, anh là một tín đồ Do Thái giáo, sau này gia nhập Công Giáo, anh đă bất chấp băi ḿn, trọng pháo, đại liên và súng cối, để ghi lại cái cảnh huy hoàng đó.

Anh cũng tỏ ra cùng một can đảm ấy khi anh trở nên một người Công Giáo. Gia đ́nh, bạn bè tố cáo anh là phản bội niềm tin của cha ông, của tổ phụ. Tuy nhiên Joe Rosenthal đă sống niềm tin  mới trọn vẹn, anh xác nhận: “Ngày hôm trước khi tới bờ biển Iwo Jima, tôi đă đi dự Thánh Lễ và Rước lễ. Nếu một người hoàn toàn xác tin rằng ḿnh có niềm tin mà c̣n sao lăng, th́ họ là kẻ phản bội. Điều đó không chỉ xảy đến với các bạn Do Thái của tôi khi họ không tới hội trường mỗi ngày thứ bảy mà c̣n cả các bạn của tôi khi họ bỏ lễ Ngày Chúa Nhật.

Như Rosenthal, nhiều tâm hồn can đảm dám trở thành người Công Giáo. Trong khi đó, nhiều người lại bỏ mất niềm tin. Đó là điều Chúa Giêsu nói đến trong bài Tin mừng hôm nay; có người gia nhập Giáo Hội, có người ĺa bỏ Giáo Hội, phần lớn những người nghe và gặp Chúa Giêsu là người Do Thái, họ là dân riêng của Chúa, Đấng mong ước họ theo Chúa Kitô, Đấng Thiên Chúa đă hứa và họ đă mong đợi. Nhưng chỉ có ít người theo Chúa Kitô.

Trong khi đó, nhiều người dân ngoại, không phải Do Thái đă theo Chúa Kitô. Người Do Thái từ bỏ Chúa Kitô là những người Công Giáo hôm nay, họ tử bỏ Chúa Kitô bằng cách xa ĺa Giáo Hội. Dân ngoại, họ theo Chúa Kitô là những người mới trở lại cùng Chúa Kitô.

Hàng ngàn người gia nhập Giáo Hội Công Giáo mỗi năm, trong số đó có Bác sỹ, Giáo sư đại học, Luật sư, Dân biểu quốc hội… Họ không phải là những người khờ dại. Vậy tại sao họ lại gia nhập Giáo Hội của chúng ta”? bởi v́ họ muốn chắn chắn về những ǵ họ làm và họ tin tưởng. Bởi v́ họ ư thức rằng đó là Giáo Hội Chúa Kitô thành lập. Bởi v́ họ thật sự muốn được rước Chúa Giêsu trong bí tích Thánh Thể. Bởi vẻ đẹp và hiệu năng của việc thờ phượng cộng đoàn của chúng ta.

Vậy tại sao có người Công Giáo kể cả linh mục Tu sỹ lại ĺa bỏ Giáo Hội? Thưa v́ tự phụ. Họ coi trọng ư riêng hơn chân lư của gia đ́nh thiêng liêng được Chúa hướng dẫn. V́ đam mê, v́ Tiên kiến họ quá vội vàng quyết định trước khi biết rơ mọi sự kiện, v́ thiếu hiểu biết, họ không hiểu được ư nghĩa thật sự của người môn đệ Chúa Kitô. Những người xa ĺa Giáo Hội cần sự thông cảm và lời cầu nguyện của chúng ta.

Như Thiên Chúa đă phán qua Sứ ngôn trong bài đọc thứ nhất: “Ta đến để qui tụ mọi dân tộc, mọi tiếng nói”. Ngược lại, những kẻ không nuôi dưỡng đức tin, không củng cố đức tin, không sống đức tin, Thiên Chúa sẽ để cho họ mất đức tin.

Chúng ta chúc mừng mọi anh em tân ṭng trong họ đạo chúng ta, chúng tôi hănh diện v́ anh em. Đồng thời chúng ta cũng kêu xin Chúa giúp mọi người mất đức tin hay đang mất đức tin được củng cố và lấy lại niềm tin.

Chúa Giêsu đă đổ máu cho mọi người – Trên thập giá và trong thánh lễ này, ước chi có nhiều người như Joe Rosenthal trở nên phần tử của gia đ́nh Thiên Chúa, ước ǵ tất cả chúng ta giữ được trung thành và mến yêu trong gia đ́nh Chúa.

Xin Chúa chúc lành bạn. Amen.

 

MỖI TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ

“Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”

NỘI DUNG

I.Tia sáng:

v NÓNG GIẬN                              

v GIẤC MƠ                    

II.Thư giăn:

1.    QUÀ TẶNG

2.    NGƯỜI TRẢ TIỀN

3.    VÉ TRỞ VỀ  

4.    KHỎI TỐN     

5.    ĐỐI THOẠI  

6.    KHÔNG SAO     

7.    TÁO NHẬP KHẨU             

 

III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:

vNHÀ THỜ            

IV.Chuyện ngụ ngôn:

 

v VỢ CHỒNG ĐÁNH CUỘC CHIẾC BÁNH                

V.Hẹn bạn trên đỉnh thành công:

v KHI NGĂ GỤC - NHỚ ĐỨNG DẬY 

VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:

vKHI BẠN SỐNG CHUNG VỚI CHA MẸ...       

VII.Chuyện phiếm :

vĐỐI THOẠI ĐÊM GIAO THỪA  

   

 

I.     TIA SÁNG :

 

*  Bạn đừng quá nóng giận. Bạn giận v́ một việc không đâu.

Bây giờ cần cân nhắc từng lời để nói với bạn cả về những chuyện không đáng nói 

 

*  TRONG GIẤC MƠ, THẬT DỄ LÀM ANH HÙNG.

TRONG CUỘC SỐNG HẰNG NGÀY, LÀM MỘT CON NGƯỜI THẬT LÀ KHÓ KHĂN.

Daniel-Rops.

Một giấc mộng đẹp của ta bị lộ tẩy, ta thấy xấu hổ: nào là những dự định thật quảng đại, được xây nên với những chất liệu của trí tưởng tượng; nào là những t́nh cảm cao quí tràn trề trong trái tim; nào là những quyết định táo bạo muốn phá huỷ sự dữ bên trong ta và quanh ta; nào là những chiến công hiển hách mà ta là vị anh hùng khiêm tốn đă lập... Thế mà cuộc sống hằng ngày cứ sờ sờ ra đó, trí tưởng tượng và mơ mộng chẳng giúp ích ǵ ráo: này là những công việc buồn tẻ phải làm, kia là chước cám dỗ phải vượt qua, rồi lại phải tha thứ, phải chịu đựng một con người... Vậy là người khổng lồ thế chỗ cho người lùn; người can trường lại tỏ ra yếu đuối... Thực tế khác xa giấc mộng?

Lạy Chúa, đây quả là dịp tốt cho con hạ ḿnh trước mặt Chúa, và ít đ̣i hỏi đối với người khác hơn...!

II.  THƯ GIĂN:

1.QUÀ TẶNG

- Anh thân yêu, đêm qua em mơ thấy một giấc mơ cực kỳ thú vị!

- Thật tuyệt vời! Kể cho anh nghe xem!

- Anh biết không, em mơ thấy anh tặng em một cái áo suba đẹp mê hồn!

- Ô...ồ, th́ em đă nhận trong mơ rồi, anh việc ǵ phải tặng nữa!

2.NGƯỜI TRẢ TIỀN

Giắc là một anh chồng có tính keo kiệt từ nhỏ. Một hôm, anh ta đưa vợ đến bác sĩ cắt khối u. Bác sĩ phẫu thuật xong, nói với Giắc:

- Nhẽ ra vợ anh phải được cắt khối u từ khi c̣n nhỏ ḱa!

- Ồ, hay quá. Bác sĩ viết hóa đơn thanh toán ngay cho tôi đi!

- Để làm ǵ?

- Tôi sẽ gửi lại cho ông bố vợ, bắt ông ấy phải trả tiền cho con gái ông ta!

3.VÉ TRỞ VỀ 

Vợ nói với chồng:

- Thôi, em không thể chịu đựng nổi anh được nữa đâu. Em trở về nhà mẹ đẻ em đây!

- Th́ cứ việc. Này, cầm lấy tiền mua vé đi đường!

Vợ cầm tiền xong rồi quay lại:

- Thế c̣n tiền mua vé trở về?

4.KHỎI TỐN 

Chị Tamara nói với anh Anđrây, hàng xóm của ḿnh:

- Này anh, con chó Binka nhà anh vừa ăn mất của tôi một con gà mái nữa đấy!

Anđrây mỉm cười:

- Thế th́ càng tốt! Tôi đỡ phải tốn thêm một bữa ăn nữa cho nó!

5.ĐỐI THOẠI

Một ông già đạp xích lô chở một bà già đang lao từ dốc cao trên đê xuống. Gió thổi vù vù, bà già run cầm cập, bấm hai tay vào thành xe, mặt tái mét cố nói với ông tài:

- Chầm chậm chứ ông ơi, xe mà đứt thắng th́ chết!

Ông xích lô cũng đang hốt hoảng, phều phào nói với bà già, giọng không có hơi:

- Khe khẽ chứ bà ơi, xe làm ǵ có thắng mà đứt!

6.KHÔNG SAO  

Mẹ vợ mất. Một anh chồng người Gabrôvô được họ hàng giao nhiệm vụ mua một tấm bia để dựng trên mộ. Anh ta hỏi chủ hiệu:

- Ông có tấm bia nào tốt mà giá lại rẻ không?

- Có đấy. Nhưng rất tiếc là tôi đă khắc tên người khác mất rồi!

- Không sao. Ông đưa đây. Mẹ vợ tôi mất rồi, đọc làm sao được nữa mà lo!

7.TÁO NHẬP KHẨU

Trên đường phố Bắc kinh, một người đàn ông rao:

- Ai mua táo không? Táo nhập khẩu đây!

Nghe thế, rất nhiều phụ nữ đến mua. Nhưng khi ăn th́ mọi người đều nhăn mặt v́ không ngon so với táo nội địa là mấy. Một bà liền nói:

- Táo anh không ngon. Thế này mà gọi là táo nhập khẩu!

Rất b́nh tĩnh, người đàn ông đáp:

- Thế các bà ăn táo vào trong miệng, không gọi là táo nhập khẩu th́ gọi là táo ǵ?

III.             NHẬT KƯ TRUYỀN GIÁO :

 

 Trích trong “Nhật kư truyền giáo”

Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU

 

NHÀ THỜ

 

Cái Rắn, ngày 25.10.1995

Hôm nay ḿnh đọc một hơi hết cuốn "Ví dụ ta yêu nhau" của Đoàn Thạch Biền. Tác giả có nhắc đến một ngôi thánh đường, ngôi thánh đường tiều tụy của người di cư 54. Ḿnh sực nhớ đến một ngôi thánh đường khác được mô tả do Ma Văn Kháng trong cuốn "Đám cưới không có giấy hôn thú". Hai nhà thờ y hệt nhau : tiều tụy, rách nát. Hai lớp tín đồ giống hệt nhau: nhếch nhác, u buồn. Đứng trước hai ngôi thánh đường rách nát với những tín đồ nhếch nhác, cả hai tác giả đều nghĩ rằng tôn giáo phát xuất từ những con người cùng khốn, nhà thờ là chỗ để tín đồ đến "ăn mày lộc thánh" (sic). Ngay cái bộ đồ rách của tín đồ và cái thái độ van xin của họ đă là "ăn mày" rồi.

Ḿnh buồn v́ tôn giáo bị đánh giá thấp như thế. Nhưng biết làm sao được, v́ ngôi thánh đường, tín hiệu của tôn giáo đă không nói lên được ư nghĩa cao quư của tôn giáo. Nó tiều tụy quá. Nó rách rưới quá. Năm 1989 ḿnh đi thăm một số họ đạo. Có một họ đạo kia, ngôi thánh đường nhỏ xíu, cột mốc thếch, sáu chân đèn trên bàn thờ đều tróc sơn loang lổ. Vài cành hoa huệ héo xông mùi hối thối. Tượng các thánh được sơn phết vụng về : môi đỏ ḷm và tèm lem...Ḿnh nghĩ thầm, nếu ḿnh chưa có đức tin, ḿnh sẽ không bao giờ theo cái đạo của nhà thờ này.

Cái Rắn, ngày 16.11.1995

Sáng nay ḿnh đi dự lễ "Khởi công xây cất nhà thờ Khánh Hưng". Ba chiếc vỏ lăi tốc hành đề-pa từ bến nhà thờ Bảo Lộc, Cà Mau. Vỏ lăi gắn máy xe hơi, lao về phía trước, xé toạc ḍng nước trong xanh, ngổ ngáo như bọn du côn xâm phạm vùng thánh địa, chỉ trong ṿng 150 phút chúng ngốn hết một lộ tŕnh dài gần 50 cây số.

Khánh Hưng đây rồi! H́nh ảnh đầu tiên là hai ông trùm đồng phục đẹp như hai chàng trai tiếp viên của một khách sạn nhiều sao. Kế đến là hai hàng rào danh dự. Trai gái Khánh Hưng hôm nay lột xác thành bầy bướm nhởn nhơ. Đầu đẹp, áo đẹp, quần đẹp ….nhưng chân ngập trong śnh. Trận mưa quái ác hôm qua đă biến khu vực nhà thờ thành băi śnh. Người ta đổ hàng trăm bao trấu lên śnh, nhưng vẫn không cứu vớt được những đôi giầy cườm lóng lánh. Người đẹp Sài G̣n lắc đầu thất vọng.

Thánh lễ bắt đầu. Các linh mục đồng tế xếp hàng tiến vào cung thánh. Không vị nào chấp tay. Không vị nào nh́n về phía trước. Một tay vén áo. Một tay giữ thế cân bằng. Đôi chân cẩn trọng ḍ t́m mảnh ván nhỏ ch́m ngập dưới śnh ...Nhà thờ mới chỉ là cái lán dựng tạm lên trên băi śnh lấy chỗ làm lễ cho có h́nh thức. Viên đá đầu tiên cũng được đặt trên một mô đất nhăo như śnh.

Lễ "Khởi công xây cất nhà thờ Khánh Hưng" chỉ có thế. Śnh, śnh và śnh … Nó khởi công như thế đó! Không biết rồi nó sẽ kết thúc ra sao ?

Cái Rắn, ngày 3.12. 1995

Trong bữa cơm tối ḿnh hỏi bà phước :

- Tại sao hôm nay bàn thờ không có bông ?

- Hôm nay bắt đầu mùa Vọng rồi.

- Ừ nhỉ. Nhưng thôi ! Hăy phá cái luật ấy đi. Nhà thờ ḿnh đă quá tiều tụy rồi. Để cho nó tiều tụy hơn nữa là xúc phạm đến sự thánh thiêng.

Ngày về phục vụ họ đạo Cái Rắn ḿnh có cảm nghĩ nhà thờ này chỉ là cái "chuồng thờ". Mái lá, vách lá, song cửa sổ làm bằng cây róng …giống hết cái chuồng trâu. Nhưng có một điều rất lạ là ḿnh vẫn dâng lễ ở đây một cách sốt sắng. Nhà thờ nghèo nàn, nhưng không bệ rạc. Bà phước lau chùi từng cục gạch tàu. Bàn thờ lúc nào cũng có bông tươi trong vườn do các bà phước và học tṛ chăm chút tưới mỗi ngày nơi vùng đất khan hiếm nước ngọt này. Đói cho sạch, rách cho thơm là thế.

Ḿnh chưa hề xấu hổ về cái chuồng thờ này. Nhưng ḿnh vẫn mơ ước có được một ngôi nhà thờ khang trang mà không lộng lẫy, giản dị chứ không cầu kỳ. Người đạo đến đây sẽ thấy ấm ḷng. Người ngoại đến đây sẽ không thất vọng.

Sơn Tây, ….1990

Sáng nay ḿnh theo phái đoàn linh mục Minh Hải đi tham quan nhà thờ Phát Diệm, một công tŕnh văn hoá của quốc gia. Người ta giới thiệu thật nhiều về công tŕnh xây cất :

+ Một triệu cây tre làm cừ.

+ Hàng vạn giáo dân làm công tác một lúc.

+ Tảng đá lót phương đ́nh nặng 20 tấn được lấy từ Thanh Hoá.

+ Linh mục Trần Lục là thiên tài kiến trúc, là công tŕnh sư, là nhà tổ chức.

Hàng chục câu hỏi: làm thế nào để huy động đựơc nhiều nhân lực như thế ? Làm thế nào để đưa được những tảng đá lớn như thế từ Thanh Hoá về Phát Diệm ? Làm thế nào để đưa được những tảng đá lớn lên cao như thế ? …

Ḿnh lấy tay rờ lên từng cây cột gỗ lim, từng phiếm đá cẩm thạch, từng nét khắc trên đă gỗ... Chỗ nào ḿnh cũng thấy khả năng tuyệt vời của cụ Sáu. Phát Diệm là cụ Sáu. Cụ Sáu là Phát Diệm. Khách du lịch đến đây chắc cũng chỉ thấy cụ Sáu và cụ Sáu.

Ḿnh nghĩ đến những công tŕnh văn hoá khác như nhà thờ thánh Phêrô ở Rôma. Khách du lịch đến đó để làm ǵ, nếu không phải là để chiêm ngấm tài nghệ của những nghệ sĩ thượng thặng cỡ Michel Ange, Raphael ….?

Ḿnh tự hỏi: Người ta có nên đầu tư nhân lực, vật lực và tài lực lớn lao như thế để rồi chỉ đạt đuợc một mục tiêu như thế nữa không? Nhà thờ được xây cất để tôn vinh Chúa hay là để nghệ sĩ gửi gắm sự nghiệp của ḿnh?

Sài G̣n, ngày 14.11.1995

Trưa nay ḿnh ăn cơm ở căng- tin số 370 Cách mạng tháng Tám. Một linh mục đàn anh hỏi ḿnh:

- Anh đi Năm Căn được gần 25 năm rồi đấy. Vậy trong 25 năm qua, anh xây được mấy cái nhà thờ ?

- Cḥi thờ th́ nhiều. Nhà thờ th́ chưa. Hiện nay đang mơ ước có một nhà thờ nổi để đi tới đâu th́ đem nhà thờ tới đó.

Ừ, thật thế. Ḿnh cũng tự đặt câu hỏi: "Tại sao ḿnh không tha thiết lắm với việc xây nhà thờ ?". Có lẽ v́ chưa có thời giờ để nghĩ đến nó chăng? Nhưng cũng có thể v́ Đức Giám mục của ḿnh không muốn ḿnh xây nhà thờ vật chất, mà chỉ lo xây dựng con người. Có lần ḿnh ngỏ ư, muốn xây nhà thờ Cái Rắn, th́ ngài tỏ thái độ lững lờ. Cuối cùng, ngài không bật đèn đỏ, không bật đèn xanh, mà bật đèn vàng: "Cái đó tuỳ cha!". Thế th́ rơ rồi: xây dựng con người trứơc đă.

 

IV.   TRUYỆN NGỤ NGÔN:

VỢ CHỒNG ĐÁNH CUỘC CHIẾC BÁNH

Có đôi vợ chồng, một hôm họ làm được ba chiếc bánh, mỗi người đă ăn hết một chiếc, c̣n lại một chiếc, họ bèn mang ra đánh cuộc với nhau rằng: Ai im lặng th́ sẽ được ăn chiếc bánh. Thế là hai vợ chồng suốt ngày ngậm miệng không nói nửa lời, cứ im thin thít. Lúc đó có một tên trộm vào nhà lấy đi mọi thứ đồ đạc có giá trị. Hắn sắp bước ra khỏi nhà, mà cả hai vợ chồng chỉ v́ đánh cuộc được ăn chiếc bánh nên cứ trân trân nh́n tên trộm, chẳng nói chẳng rằng. Tên trộm thấy hai vợ chồng chẳng nói ǵ, bèn càng mạnh dạn hơn, trêu ghẹo cả người vợ, vậy mà người chồng vẫn im lặng mặc kệ. Người vợ thấy vậy tức qúa. Mở mồm quát:

- Sao anh ngu thế ! Để nó làm nhục vợ anh mà anh cứ im thin thít thế à !

Lúc ấy người chồng liền vỗ tay cười lớn:

- Ha, ha, thế là em nói trước rồi nhé! Anh thắng rồi nhé. Chiếc bánh thuộc về anh rồi.

V.   HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:

Theo bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar

Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN –
NGUYỄN VĂN DIỄM

 PHẦN THỨ NĂM

CHƯƠNG  14

KHI NGĂ GỤC - NHỚ ĐỨNG DẬY

Từ nay, ta hăy đem cái nh́n tích cực vào lối nghĩ tiêu cực. Cavett Robert, người bạn đồng nghiệp của tôi có lối nh́n đầy triết lư, khoáng đạt và lương tri vào hoàn cảnh tiêu cực. Ông bảo : "Không ai thất bại v́ ngă gục hay cảm thấy thất vọng cả. Chỉ kẻ cứ nằm ĺ hay tiêu cực mới thất bại". Cavett nhấn mạnh : Bạn phải như săm xe bị lủng mới được. Mỗi thất bại chính là dịp khiến bạn tiêu hao và x́ hơi một chút, song nếu không thể, không những bạn sẽ coi thường thất bại mà cả đến thắng lợi bạn cũng chẳng màng nữa.

Dù sao, tôi không nghĩ là bạn sẽ trề môi, nổi sùng hay hờn dỗi trước thất bại như con nít. Tôi tin bạn lịch sự, đúng đắn và mong bạn nhớ rằng KHI RÚT ĐƯỢC BÀI TỪ SỰ THẤT BẠI TH̀ BẠN CHƯA THẬT SỰ THẤT BẠI. Với thái độ này, chắc chắn bạn sẽ thành công vào lần tới .

Bạn phải biết nung sôi bầu nhiệt huyết để có thể tận dụng hết tài năng. Thú thật, tôi vẫn không hiểu tại sao có những người hơi cảm thấy chán nản là vội buộc tội ḿnh ngay rồi. Thật ra, điều đó hết sức tự nhiên và hoàn toàn b́nh thường. Nhưng tôi xin phép nhắc lại rằng: "Ngă" là điều tự nhiên, b́nh thường, nhưng nếu cứ nằm ĺ măi th́ chẳng b́nh thường và tự nhiên chút nào.

Vậy mỗi khi ngă, phải làm ǵ để đứng dậy. Thưa, phải làm bốn việc này :

- Một là phải nhận ḿnh ngă .

-Hai là phải hiểu rằng RẤT ÍT KHI, NẾU KHÔNG MUỐN NÓI LÀ KHÔNG BAO GIỜ CÓ NHỮNG T̀NH HUỐNG "TUYỆT VỌNG"

- Ba là phải biết rằng t́nh cảnh mau qua lắm.

- Bốn là gia hạn cho thời gian bạn muốn nằm ĺ.

Đối với những vấn đề b́nh thường, th́ có lẽ chỉ cần hai tiếng "nằm gục" là đủ rồi. Phần lớn những cuộc tiếp xúc của bạn với người khác thường diễn tiến như sau :

- Thế nào, lúc này ra sao ?

- Sao 11g 30 sẽ tuyệt diệu,

- Sao lại sau 11g30

- Tôi vừa bị một vố nặng, nên sẽ tiêu cực cho tới 11g30.

- Vậy là sau đó anh sẽ tích cực

- Phải.

- Đừng khùng vậy, sao không tích cực ngay bây giờ có phải hơn không ?

- Thôi cũng được, nghe anh một lần vậy.

Không thật, phải không bạn và c̣n lố bịch nữa, nhưng rất có kết quả v́ bạn đă cười đùa trước vấn đề thay v́ khóc lóc. Và cười đùa trước thất bại, khó đấy nhưng có lẽ là điều bạn nên cố gắng làm, v́ không có t́nh huống nào là tuyệt vọng cả. Ngày xưa, có nhà danh họa đă vẽ h́nh một thằng quỷ ngồi đấu cờ với một thanh niên. Quỷ vừa đi xong một bước chiếu bí. Chàng thanh niên lộ vẽ tuyệt vọng hoàn toàn. Về sau, Paul Mercer kiện tướng cờ vua, có dịp đứng nh́n bức họa, ông nghiên cứu thật kỹ các nước trên bàn cờ và mặt mày vụt sáng lên. Ông hét vào tai chàng thanh niên trong bức hoạ : "Đừng chịu thua vội, anh c̣n một nước nữa đấy !"

Cả bạn cũng vậy, bao giờ bạn cũng c̣n một nước nữa đấy !

Tôi xin nhấn mạnh một điều. Thái độ hệt như bệnh cúm vậy, rất hay lây. Bạn muốn cúm ư ? Cứ đến ngồi bên người cúm, bạn sẽ cúm ngay, khi nào bạn muốn "lây" một điều ǵ đó, cứ đến chỗ nó đang hoành hành. Nếu muốn lây thái độ đúng đắn bạn hăy đến nơi có thái độ đúng đắn bắt đầu chơi với những người đúng đắn. Nếu không có người th́ hăy đọc những sách đúng đắn, nghe những băng của một diễn giả đầy nghị lực. Hầu như mọi người hôm nay, từ thầy giáo đến bác sĩ, huấn luyện viên, giám đốc thương vụ, người mẹ…đều công nhận thái độ đúng đắn là điều hết sức quan trọng.

Hai chương kế tiếp sẽ là lời giải đáp cho câu hỏi của một huấn luyện viên - Làm sao có được và giữ được thái độ tinh thần đúng dắn trước mọi hoàn cảnh "ngoại tại" của cuộc đời ?

VI.T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH: 

(An Giang số 1367, ngày 27/9/1997, trang 6)

KHI BẠN SỐNG CHUNG VỚI CHA MẸ...

Nhiều cặp vợ chồng mới cưới phải sống chung với cha mẹ (thường là cha mẹ chồng). Trong thời gian này, cho dù có được cha mẹ nâng đỡ, mối quan hệ vợ chồng của họ cũng bị ảnh hưởng ít nhiều.

. Dâu là con, rể là khách?

Hầu hết các cặp vợ chồng đều kể rằng việc quan hệ chăn gối dưới mái nhà cha mẹ thường không thoải mái. Quan hệ t́nh dục và các cử chỉ thân mật chỉ "bó hẹp" trong căn buồng nhỏ. Một cô vợ bộc bạch thẳng thắn: "Ăn cơm cũng không dám đùa giỡn. Thậm chí chúng tôi không dám âu yếm nhau trước mặt cha mẹ anh ấy". Một cô dâu mới khác e thẹn kể rằng ngay cả khi ở trong pḥng với nhau, hai vợ chồng trẻ vẫn nhắc nhở nhau: "Nói nhỏ chứ!".

Căi cọ, giận dỗi chồng cũng là một thách thức. Hầu hết các cặp vợ chồng cùng cảnh ngộ này thường "gây gổ" trong pḥng ngủ hay trên xe - bất cứ ở đâu ngoại trừ ở trước mặt cha mẹ. Như một cô vợ trẻ nói: "Ngay cả nếu chúng tôi đang có "chiến tranh lạnh" với nhau, chúng tôi cũng phải nói chuyện với nhau trước mặt cha mẹ anh ấy". Dường như hầu hết các cha mẹ đều có khuynh hướng không can thiệp vào những cuộc xích mích giữa hai vợ chồng trẻ.

Mặc dù vậy, một cô vợ nói kinh nghiệm của ḿnh: "Bạn hăy tận hưởng thời kỳ trăng mật, bởi v́ đó là thời gian dài duy nhất mà bạn thực sự ở một ḿnh với chồng bạn". Theo chị, một cô con dâu trong nhà, tuy không phải là một người khách, nhưng cũng gần như vậy. V́ thế, bạn không thể làm tất cả những ǵ bạn muốn. Bạn cũng không thể vất bỏ vương văi đồ dùng.

Hơn nữa, một số bà mẹ chồng không thích con trai "phục vụ" vợ. V́ vậy, các anh chồng tế nhị thường tránh giúp đỡ vợ trước mặt cha mẹ, và cô vợ th́ không vui. Ngoài ra, có cô vợ c̣n phải từ bỏ những thói quen cũ khi c̣n... con gái. Đă thế, họ c̣n phải làm theo cách hướng dẫn của mẹ chồng...

Đó là những thực tế trong cuộc sống của cặp vợ chồng mới cưới sống chung với cha mẹ.

Ở đây, c̣n có vấn đề độc lập. Một cô vợ trẻ nói chừng nào cô c̣n sống dưới mái nhà của người khác, cô không thể cảm thấy thực sự trưởng thành. "Tôi muốn thiết lập những quy tắc của riêng tôi. Mẹ chồng tôi hiện đang làm vai tṛ người vợ thay tôi - bà ấy chăm sóc chồng tôi".

. "Hoá giải" cách nào?

Nhà tư vấn về gia đ́nh người Singapore Helen Ko nhận định rằng các vấn đề phát sinh thường do những quan điểm khác nhau ở cả hai phía. Các cha mẹ đă được giáo dục với những giá trị khác. Họ mong muốn được đối xử theo cách giống y như họ đối với con dâu con rể của ḿnh.

Theo chị, một số bà mẹ rất khó có thể chấp nhận t́nh trạng chia sẻ con trai của họ với một người phụ nữ khác, bởi v́ điều đó chứng tỏ họ đánh mất "sự kiểm soát". Tâm trạng lo âu của họ sẽ mạnh mẽ hơn nữa nếu như họ góa chồng và sự quan tâm của con trai dành cho bà bị chia sớt.

C̣n đối với cô con dâu, căn nhà mới là một môi trường mới mẻ mà cô phải thích nghi. Các nhà tư vấn nói rằng hầu hết nam giới đều ít gặp rắc rối hơn trong mối quan hệ với cha mẹ vợ, một phần bởi v́ đàn ông không bị bắt buộc giúp việc vặt trong nhà. Trong khi đó, các cô con dâu phải dọn dẹp và làm việc lặt vặt trong nhà, ngay cả trong trường hợp họ có đi làm.

Tiến sĩ Linda Koh nói rằng người phụ nữ cảm thấy lo lắng, sợ hăi, bởi v́ họ đang thực hiện những vai tṛ giống nhau. Trong khi bà mẹ chồng nói rằng ḿnh có kinh nghiệm hơn, th́ cô con dâu, trẻ hơn, có học hơn. Mâu thuẫn chính là từ điểm này.

Các nhà tư vấn nhấn mạnh, điều quan trọng là người vợ cần phải cố gắng và hiểu được v́ sao bà mẹ chồng của cô cư xử như thế. Có thể là, bà có những nhu cầu nào đó không được đáp ứng, hoặc có thể là bà cảm thấy cô đơn, muốn được để ư, và không biết cách diễn tả bằng lời nói. Theo chuyên gia Helen Ko: "Cô con dâu cần quyết định xem những vấn đề ǵ cô có thể và không thể nhượng bộ, và hăy chia sẻ điều đó một cách thành thật".

Nếu người chồng giữ im lặng khi xảy ra bất ổn giữa hai người phụ nữ - mẹ chồng và nàng dâu - điều đó có nghĩa là anh ta buộc vợ ḿnh phải có thái độ phục tùng hay tiếp tục mâu thuẫn với mẹ ḿnh. Helen Ko nói: "Tốt hơn là người chồng phải lên tiếng. Vợ anh ta sẽ nói ra khó khăn của cô ấy và bàn bạc với anh cách cư xử".

Và, để bạn vẫn cảm thấy thoải mái khi sống dưới mái nhà cha mẹ, hăy nhớ không coi chuyện mâu thuẫn với cha mẹ chồng là điều tất nhiên. Bạn đừng để cho các vấn đề chồng chất thêm lên. Hăy dành thời gian cho bản thân bạn, và cho những cuộc vui riêng cùng chồng bạn.

Bạn có thể tham khảo kinh nghiệm sau đây của một cô vợ trẻ: "Phải công nhận rằng cuộc sống riêng tư của chúng tôi không được tự do, nhưng tôi cảm thấy dễ chịu khi thấy mọi người trong nhà ḥa thuận - cha mẹ tôi đối xử với anh ấy như một thành viên trong nhà, c̣n anh ấy đối xử với họ với sự kính trọng".

Sau cùng, bạn hăy ghi nhớ rằng sống chung với cha mẹ có thể là một kinh nghiệm quư báu - bởi sau này, chính bạn có thể rơi vào t́nh huống như cha mẹ bây giờ. V́ vậy, bạn hăy nghiền ngẫm điều này: bạn muốn con bạn sẽ đối xử với bạn như thế nào khi ấy?

Thanh Tâm (Theo Her World).

VII.                        CHUYỆN PHIẾM :

Trích trong tập truyện hài hước trẻ “Bồ” non

Biên soạn : PHẠM KHẢI

 

ĐỐI THOẠI ĐÊM GIAO THỪA

Ông Hổ trông trước, nh́n sau xem chừng sốt ruột. Sắp tới giao thừa rồi, nghĩa là năm dần sắp hết, năm măo đến tận nơi mà chú Mèo vẫn chưa chịu tới để nhận bàn giao. Nghe nói trước đây, mấy giáp, mỗi lần nhận bàn giao năm từ tay Hổ là họ nhà Mèo tới sớm trước hàng giờ chờ đợi để tỏ lễ độ với Ông Hổ, đồng thời tranh thủ thời gian trước giờ giao thừa để học hỏi kinh nghiệm từ chúa tể rừng xanh… thế mà lần này chưa thấy mặt mũi đâu. Hay là chú mèo lại giở thói kêu căng, nó nghĩ nó từng là thầy của ḿnh như trong truyện cổ tích, muốn khi nào th́ đến, chẳng cần ǵ thời gian hẹn ước ? Ông Hổ cảm thấy bực ḿnh, chẳng lẽ sau giao thừa, sang năm Măo rồi mà ông vẫn  c̣n chưa bàn giao được, th́ chẳng c̣n thể thống ǵ nữa. Cũng may lúc đó, chú mèo mới tất tả chạy đến, đúng lúc chuông đồng hồ điểm mười hai tiếng. Ông Hổ nhanh chóng nhét đống hồ sơ, tài liệu vào tay chú Mèo, v́ động tác hơi mạnh làm chú mèo ngă chổng vó lên trời mà ông Hổ chẳng thèm xin lỗi lấy một lời. Đợi Mèo ngồi dậy, hoàn hồn thu xếp đống tài liệu, Hổ mới cất giọng kẻ cả nói:

-Mười hai năm mới có một cuộc bàn giao, đi đâu mà đến phút này mới đến nơi hẹn?

Trông vẻ mặt giận dữ của Hổ, Mèo lễ phép thưa:

-Con đi từ rất sớm lắm, nhưng bây giờ mới đến nơi là v́ phải tránh né nhiều chướng ngại!

-Đừng bịa nữa, có chướng ngại ǵ phải kể cụ thể ra, nếu không ta chẳng để cho yên đâu!

-Mong ông tha lỗi cho, thương cho phận mèo chúng con, thời gian gần đây bị truy đuổi khắp nơi, chết dần chết ṃn gần hết. Ngay như đêm ba mươi tết này, khi tết con Mèo sắp tới nơi mà họ cũng chẳng chịu tha, họ truy đuổi bắt con, đánh bẫy khắp nơi, cùng với những tṛ lừa hết sức vô… Mèo đạo ạ!

-Vô nhân đạo chứ? Nhưng cụ thể là lừa thế nào ?

-Con gọi là vô Mèo đạo, là ư nói không đúng cái đạo của họ nhà Mèo chúng con, c̣n nhân đạo tức là đạo làm người th́ con chẳng hiểu ra sao, họ làm thế, chắc cái đạo của họ như thế, con chả dám phê phán la vô đâu ạ!C̣n ông muốn biết những cách lừa của họ th́ con xin đơn cử một vài ví dụ. Họ cho thuốc độc vào thức ăn, nói là để tránh chuột, chứ thực chất là tiêu diệt loài Mèo v́ phải chết hai lần, một lần ăn phải thức ăn đó, lần khác ăn phải chuột đă chết v́ thức ăn đó. Nhưng dă man nhất là họ dựa vào t́nh yêu của loài Mèo để đánh lừa mới thật khủng khiếp!

Nói đến đây, Mèo không ḱm nỗi ḷng ḿnh liền khóc thảm thiết,làm cho ông Hổ cũng phải mềm ḷng, tay vuốt ve đầu Mèo và yên lặng.Mèo nói tiếp :

-Như ông đă biết, họ nhà Mèo chúng con, khi nhớ bạn th́ Mèo cái thường cất tiếng kêu thảm thiết để gọi người t́nh, tiếng kêu của t́nh yêu, hạnh phúc. Chính nhờ tiếng kêu đó mà ṇi giống nhà Mèo chúng con mới truyền thế hệ này qua thế hệ khác, v́ kho qua tiếng kêu đó dù chàng Mèo đực có cách núi cách đồi, có bận bụi đến đâu cũng phải t́m đến nơi phát ra âm thanh quyến rũ đó. Ông biết không, con người độc ác đă thu tiếng thu t́nh ái đó  vào một cái tấm vuông vuông mà gọi là băng cát-xét rồi cho vào một cái máy đê cho tiếng kêu đó phát ra. Bao anh chàng Mèo đực đă mắc lừa t́m đến nơi phát ra âm thanh gợi cảm đó, không ngờ hạnh phúc đâu chẳng thấy, chỉ lao đầu, lao chân vào bẫy để cho họ nhốt vào lồng mnag đi…

-Nhưng họ bắt những chàng Mèo đực đó làm ǵ cơ chứ? Chả lẽ có người nào đó muốn lai giống Mèo.

-Nếu được thế th́ đâu đến nỗi bi quan! Đằng này họ nhốt các chàng Mèo vào lồng rồi đưa về các cửa hàng đặc sản gọi là nhà hàng Tiểu Hổ!

-Sao lại có tên ta ở đó?

-Là v́ họ nói giống Mèo nhà con cũng quí như những chú Hổ con, không phải để nấu cao mà để làm thịt cho bọn bợm nhậu nhắm rượu ạ!

-Thế từ nay nghe tiếng kêu t́nh ái đó th́ họ nhà Mèo nên nhắc nhở các chàng Mèo đực đừng dại t́m đến mà lao vào cơi chết!

-Nhưng nếu như vậy th́ không đúng tiếng gọi t́nh yêu của những ả Mèo, không ai đáp ứng th́ không thể sinh ra mèo con, thế th́ họ Mèo nhà con cũng tuyệt giống mât thôi!

-Con người thật là quá quắt! Họ đối họ nhà Hổ của ta cũng chẳng tốt đẹp ǵ.may phúc cho hông Hổ nào được đưa về vườn bách thú, dù phải ăn đói, dù phải mất tư do nhưng không phải lo mất mạng như những ông ở lại trong rừng, luôn luôn phải lẫn tránh mũi súng của đủ loại thợ săn và hàng trăm kiểu bẫy.Với cái đà này, có lúc họ nhà Hổ chẳng c̣n lại con nào để mà trực trong năm Dần…

-Họ nhà Mèo chúng con rồi cũng thế. Hay là ta đề nghị loài người đổi năm Dần, năm Măo ra năm Honda, năm Metxêđét là những con mà loài người luôn nâng nui chiều chuộng…

-Chú mày tưởng đổi thế rồi loài người để cho ta yên hay sao? Nhầm to!Lúc đó xương ta sẽ thành cao hổ cốt hết, thịt chú sôi x́nh xịch trong các nồi nhựa mận ở các tiểu hổ. Không những chỉ ta với chú đang có nguy cơ bị diệt vong, không c̣n năm dần, năm Măo mà năm tỵ xem ra cũng chẳng thoi thóp được bao lâu bởi loài rắn lũ lượt bị mang ra khỏi biên giới. Chỉ có loài chuột là được ưu đăi. Có lẽ loài người định cho loài chuột thống lĩnh và mười hai con giáp đều cầm tinh con chuột, năm nào cũng là năm Tư, lúc ấy giao thừa chẳng cần tổ chức bàn giao!

-Thế th́ có cách ǵ loài Hổ, loài mèo có thể biến thành chuột được không ?

Thấy Mèo lo sợ hỏi, Hổ tỏ ra kẻ từng trải :

-Không thể được!Ta v́ thân thể quá to, chú th́ v́ là kẻ thù trực tiếp bao đời của chuột.Nhưng cái chính khiến ta và chú không thể thành chuột được v́ chúng ta không thể truyền bệnh dịch hạch, một chứng bệnh an y chẳng kém ǵ ung thư và AIDS!

-Thế ra loài người thích chuột v́ thích dịch hạch phải không?

-Điều này ta không hiểu nổi. Nhưng  thôi chú mày cố mà trực ban năm cho hoàn thành trách nhiệm. Ta phải đi ngay đây, h́nh như co ánh đèn của bọn thợ săn lấp loá đâu đây!

Nói rồi ông ba mươi lẫn vào bóng tối đêm ba mươi. C̣n lại một ḿnh chú Mèo với đống hồ sơ, sổ sách. Tṛn một năm nữa mới được bàn giao phiên trực, không hiểu loài người có để cho ta sống hết năm nay không.