CHÚA NHỰT XVIII
CHỦ ĐỀ :
CHỚ
CẬY VÀO CỦA CẢI vẬT CHẤT
"Những ǵ ngươi sắm sẵn đó sẽ
về tay ai ?"
(Lc 12,20)
BÀI ĐỌC I: Gv 1, 2; 2, 21-23
"Ích ǵ cho người
bởi mọi việc ḿnh làm".
Trích sách Giảng
Viên.
Giảng Viên đă dạy rằng:
Hư không trên các sự hư không, hư không trên các sự
hư không, và mọi sự đều hư không. V́ kẻ
này làm việc vất vả trong sự khôn ngoan, hiểu
biết và lo lắng, rồi phải để sự
nghiệp lại cho người ở nhưng không, th́
thật là hư không và tai hại lớn
lao. Ích ǵ cho người bởi mọi
việc ḿnh làm mà phải chịu đau khổ cực ḷng
dưới phàm trần? Suốt ngày
của họ đầy sự đau khổ gian truân, và
ban đêm lại không được yên ḷng, thế th́
chẳng phải là hư không sao? Đó
là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 94,
1-2. 6-7. 8-9
Đáp: Ước chi hôm nay các
bạn nghe tiếng Người: các ngươi
đừng cứng ḷng (c. 8).
Xướng: 1) Hăy tới, chúng ta
hăy reo mừng Chúa, hăy hoan hô Đá Tảng cứu độ
của ta! Hăy ra trước thiên nhan với
lời ca ngợi, chúng ta hăy xướng ca để hoan hô
Người. - Đáp.
2) Hăy tiến lên, cúc cung bái và
sụp lạy, hăy quỳ gối trước nhan Chúa,
Đấng tạo thành ta. V́ chính Người là Thiên Chúa
của ta, và ta là dân Người chăn dẫn, là đoàn
chiên thuộc ở tay Người. - Đáp.
3) Ước chi hôm nay các bạn
nghe tiếng Người: "Đừng cứng ḷng như
ở Mêriba, như hôm ở Massa trong khu rừng vắng, nơi
mà cha ông các ngươi đă thử thách Ta, họ đă
thử Ta mặc dầu đă thấy công cuộc của
Ta". - Đáp.
BÀI ĐỌC II: Cl 3, 1-5, 9-11
"Anh em hăy t́m
những sự trên trời, nơi Đức Kitô
ngự".
Trích thư Thánh
Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.
Anh em thân mến,
nếu anh em đă sống lại với Đức Kitô,
anh em hăy t́m những sự trên trời, nơi Đức
Kitô ngự bên hữu Thiên Chúa. Anh em hăy nghĩ
đến những sự trên trời, chứ đừng
nghĩ đến những sự dưới đất.
V́ anh em đă chết, và sự sống anh em
được ẩn giấu với Đức Kitô trong
Thiên Chúa. Khi Đức Kitô là sự
sống anh em xuất hiện, bấy giờ anh em sẽ
xuất hiện với Người trong vinh quang.
Vậy c̣n sống trên địa cầu, anh em hăy kiềm
chế các chi thể anh em, là sự gian dâm, ô uế, dục
t́nh, đam mê xấu xa và hà tiện, tức là sự
thờ phượng thần tượng.
Anh em chớ nói dối với nhau;
anh em hăy lột bỏ người cũ cùng các việc làm
của nó, và mặc lấy người mới, con người
được đổi mới theo h́nh ảnh của
Đấng đă tạo thành nó: ở đấy không c̣n là
dân ngoại và Do-thái, chịu phép cắt b́ hay không chịu
phép cắt b́, người man rợ hay người Scytha,
nô lệ hay tự do nữa, nhưng mọi sự và trong
mọi sự có Đức Kitô. Đó là
lời Chúa.
ALLELUIA: Mt 4, 4b
Alleluia, alleluia! - Người ta
sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi
lời do miệng Thiên Chúa phán ra. - Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc 12, 13-21
"Những
của ngươi tích trữ sẽ để lại cho
ai?"
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, có người trong
đám đông thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy
Thầy, xin Thầy bảo anh tôi chia gia tài cho tôi". Người
bảo kẻ ấy rằng: "Hỡi người kia, ai đă đặt Ta làm quan xét, hoặc
làm người chia gia tài cho các ngươi?" Rồi Người
bảo họ rằng: "Các ngươi hăy coi chừng,
giữ ḿnh tránh mọi thứ tham lam: v́ chẳng phải
sung túc mà đời sống được của cải
bảo đảm cho đâu".
Người lại nói với
họ thí dụ này rằng: "Một người phú
hộ kia có ruộng đất sinh
nhiều hoa lợi, nên suy tính trong ḷng rằng: 'Tôi sẽ
làm ǵ đây, v́ tôi c̣n chỗ đâu mà tích trữ hoa
lợi?' Đoạn người ấy nói: 'Tôi sẽ làm
thế này, là phá các kho lẫm của tôi mà xây những cái
lớn hơn, rồi chất tất cả lúa thóc và
của cải tôi vào đó, và tôi sẽ bảo linh hồn
tôi rằng: "Hỡi linh hồn, ngươi có nhiều
của cải dự trữ cho nhiều năm: ngươi
hăy nghỉ ngơi, ăn uống vui chơi đi". Nhưng
Thiên Chúa bảo nó rằng: 'Hỡi kẻ ngu
dại, đêm nay người ta sẽ đ̣i linh hồn ngươi,
thế th́ những của ngươi tích trữ sẽ
để lại cho ai?' V́ kẻ tích trữ
của cải cho ḿnh mà không làm giàu trước mặt Chúa
th́ cũng vậy". Đó là lời
Chúa.
Sợi chỉ đỏ :
-
Bài đọc I : Mọi sự ở
đời này đều là hư không
-
Tin Mừng : Chúa Giêsu nói "Chẳng
phải sung túc mà đời sống được của
cải bảo đảm cho đâu"
-
Bài đọc II : Thánh Phaolô khuyên
"Anh em hăy t́m những sự trên trời"
Minh họa
-
Mille images 94 D
-
"Những ǵ ngươi sắm sẵn đó sẽ về
tay ai ?" (Lc 12,20)
I. DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Anh
chị em thân mến
Chúng ta đang sống trong nền kinh
tế thị trường và trong nền văn minh hưởng
thụ.
Bởi đó chúng ta bị thu hút bởi
tiền bạc của cải. Nhưng của
cải vật chất vừa có lợi vừa có hại.
Lời Chúa hôm nay sẽ cho ta thấy
rơ mặt phải và mặt trái của tiền bạc của
cải.
Xin Chúa giúp chúng ta có lập trường
đúng đắn đối với của cải vật
chất.
II. GỢI
Ư SÁM HỐI
-
Nhiều khi chúng con đă coi tiền bạc trọng hơn
t́nh nghĩa anh em.
-
Nhiều khi chúng con đă v́ tiền mà lỗi đạo với
Chúa.
-
Thực t́nh chúng con cậy dựa vào tiền bạc hơn
vào Chúa.
III. LỜI
CHÚA
1.
Bài đọc I (Gv 1,2 ; 2,21-23)
Sách Giảng viên gom góp những suy
tư khôn ngoan của nhiều thế hệ. Trong đoạn
này, có nhiều ư tưởng xem ra bi quan yếm thế
nhưng lại rất đúng :
-
Có người suốt đời vất vả làm việc
để thu tích của cải vật
chất nhưng khi chết phải bỏ lại tất cả.
-
Ích ǵ có được nhiều tiền nhưng đêm ngủ
không yên v́ sợ tiền bị mất.
2.
Đáp ca (Tv 94)
Tv
này như một lời khuyên tiếp nối những nhận
định bi quan của bài đọc I :
cách sống khôn ngoan nhất là mỗi ngày hăy lắng nghe tiếng
Chúa dạy và cứ sống theo đó.
3.
Tin Mừng (Lc 12,13-21)
a.
Vấn đề của đoạn Tin Mừng này
được gợi lên từ việc anh em tranh dành gia
tài.
b.
Dụ ngôn nói tới một người phú hộ đă lo
tích trữ được rất nhiều của cải
và cho rằng từ nay cuộc đời ḿnh sẽ
được bảo đảm.
c.
Nhận định của Chúa Giêsu về người phú hộ
đó : hắn là đồ ngốc
v́ đă lấy của cải vốn không bền để
mà bảo đảm cho cuộc đời ḿnh. Người khôn phải dùng của cải không bền
ở đời này mà làm phúc để mua lấy của cải
bền vững đời sau. Đó mới
là bảo đảm chắc chắn thật sự cho cuộc
đời.
4.
Bài đọc II (Cl 3,1-5.9-11)
Thánh
Phaolô tiếp tục dạy các kitô hữu về cuộc sống
mới của họ sau khi chịu phép Rửa :
-
V́ họ đang sống một cuộc sống mới nên
từ nay hăy có một quan tâm mới :
đừng t́m những sự dưới đất mà hăy
t́m những sự trên trời.
-
Hăy cởi bỏ con người cũ theo
xác thịt để mặc lấy con người mới
theo h́nh ảnh Chúa Giêsu Kitô.
IV. GỢI
Ư GIẢNG
*
1. Có tiền và xài tiền
Một
lăo trọc phú keo kiệt kia đă tích lũy
được một số tiền rất lớn và
đang mơ tới tương lai hạnh phúc đang chờ
đón lăo. Tuy nhiên trước khi lăo kịp
vung tiền ra mua lấy hạnh phúc th́ thần chết hiện
ra đ̣i bắt hắn xuống âm phủ.
Lăo
thương lượng : "Xin Thần
chết cho tôi sống thêm ba ngày nữa thôi. Tôi
sẽ chia cho Ngài một nửa tài sản của tôi".
Thần chết không chịu. Lăo xuống
giá : "Vậy xin cho tôi sống thêm
một ngày. Tôi sẽ giao cho Ngài tất cả
tài sản". Thần chết vẫn
không chịu. Lăo nài nỉ "Xin cho tôi một
phút thôi, để tôi kịp viết lời trối".
Thần chết đồng ư. Lăo ngồi xuống, cầm
bút viết câu sau đây :
"Gửi người nào gặp
được tờ giấy này. Nếu bạn có đủ tiền
để sống th́ đừng uổng phí cuộc đời
để kiếm thêm nhiều tiền nữa làm chi. Hăy lo
sống thôi ! Tiền bạc của
tôi rất nhiều, nhưng chỉ một giờ để
sống tôi cũng chẳng mua được !"
Tiền của không phải để
sở hữu mà để hưởng dùng. Nói nôm na, tiền bạc không phải để
"có" mà để "xài". Nhiều
người rất biết cách "sở hữu"
nhưng lại không biết cách "hưởng dùng".
Rốt cuộc họ không hạnh phúc bằng
một đứa trẻ, sở hữu rất ít nhưng
hưởng dùng rất nhiều. Người
giàu thật không phải là người có nhiều mà là
người hưởng dùng nhiều. Cố gắng
để có thật nhiều tiền mà không thể hưởng
dùng th́ chẳng khác ǵ một người mù cố gắng thu góp thật nhiều băng Vidéo.
Vấn đề đặt ra là
"hưởng dùng" và "xài" tiền như thế
nào.
*
2. Nghệ thuật làm giàu
Một
ngày nọ, vua Nghiêu đi tuần thú đất Hoa, viên quan
địa phương đất ấy ra nghênh đón và
chúc vua rằng : "Xin chúc nhà vua sống
lâu". Vua Nghiêu nói : "Đừng
chúc thế !" Viên quan lại chúc :
"Chúc nhà vua giàu có". Vua Nghiêu lại nói :
"Đừng chúc thế". Viên quan chúc nữa :
"Xin chúc nhà vua đông con trai". Vua Nghiêu lại nói : "Đừng chúc thế". Quan
lấy làm lạ mới hỏi nhà vua :
"Sống lâu, giàu có, đông con trai, ai cũng thích cả,
sao nhà vua chẳng muốn ?" Vua Nghiêu đáp :
"Đông con trai th́ sợ nhiều. Giàu có
th́ việc nhiều. Sống lâu th́ nhục
nhiều. Ba điều ấy không mang lại
nhân đức nên ta từ chối".
Viên
quan tâu : "Nhà vua nói thế thực
là bậc quân tử. Nhưng trời sinh ra mỗi người
phải có một việc Nếu đông con trai, hăy cắt
đặt mỗi người một nhiệm vụ th́ có
lợi chứ có ǵ mà sợ ? Giàu có
mà đem phân phát cho người nghèo th́ c̣n công việc ǵ mà lo ? Ăn uống có chừng
mực, thức ngủ có điều độ, trong ḷng
thanh thoả, thiên hạ tài giỏi th́ vui cái vui của họ,
trăm tuổi nhắm mắt về cơi trời. Một
đời chẳng gây tai hoạ ǵ, hỏi có ǵ là nhục ?"
Đứng
trước tiền của, người ta có những thái
độ rất khác nhau : Vua Nghiêu v́
quá thận trọng chỉ nh́n thấy mặt trái của
đồng tiền, nên của cải không sinh ích ǵ cho ông. Người phú hộ trong bài Tin Mừng hôm nay lại
quá cậy dựa vào tiền của, nên khi thần chết
bất ngờ đến th́ tiền muôn bạc nén cũng
không cứu được linh hồn ông. Duy chỉ
có viên quan địa phương là có thái độ đúng
mực về tiền bạc : Nếu
giàu có th́ đem chia sẻ cho người thiếu thốn.
Đó chính là sứ điệp mà Chúa Giêsu muốn loan báo cho
chúng ta hôm nay : Hăy dùng của cải
đời này mà "làm giàu trước mặt Thiên
Chúa" (Lc 12,21). Đó chính là "nghệ thuật
làm giàu" đích thực. (TP)
*
3. Túi tham không đáy
Tolstoi
kể rằng một người nông dân kia
tên là Pakhom rất ham thích có một mảnh đất làm
tài sản riêng. Sau một thời gian làm lụng
cực nhọc, anh tậu được một mảnh
đất 40 mẫu. Anh mừng lắm.
Nhưng chẳng bao lâu anh muốn một mảnh
đất rộng hơn. Anh lại làm
lụng và để dành, bán mảnh đất cũ, cộng
thêm tiền để dành, mua được một mảnh
đất 80 mẫu. Nhưng anh chưa
thoả măn, muốn t́m một mảnh đất khác rộng
hơn nữa. Có người cho anh biết rằng ở
vùng bên kia núi có một bộ lạc mà
dân chúng sống rất đơn giản, họ có rất
nhiều đất, ai muốn mua bao nhiêu cũng được.
Ngay
sáng hôm sau, anh nông dân đi sang vùng bên kia
núi. Vị tù trưởng bộ lạc nói :
"Anh chỉ cần trả 1000 rúp th́ có thể sở hữu
được một vùng đất mà anh đi được
trong một ngày. Nhưng cần nhớ là anh
phải trở lại đúng nơi điểm xuất
phát cũng trong ngày đó. Nếu về
không kịp th́ kể như mất tiền vô ích".
Đêm
đó người nông dân sung sướng ngủ không
được. Vừa rạng sáng hôm sau anh nhờ người
đánh dấu điểm xuất phát rồi bắt đầu
bước đi. Càng đi anh càng sung sướng v́ thấy
đất của ḿnh càng rộng thêm. Anh cứ
đi và đi măi quên mất thời gian. Khi thấy mặt trời bắt đầu xuống
núi anh mới hốt hoảng quay về. Nhưng v́ anh đă đi quá xa sợ về không kịp
nên anh cắm đầu chạy. Đến
điểm mốc, anh ngă gục xuống.
Vị
tù trưởng đến chúc mừng :
"Xin chia vui với anh. Từ trước tới
nay tôi chưa gặp được người nào đi
xa được như anh. Anh hăy nhận
phần đất của anh". Nhưng người
nông dân không đứng dậy được nữa để
nhận lấy tài sản của ḿnh, v́ anh đă chết !
Có được một số tiền
bạc của cải để sống là điều cần
thiết.
V́ thế trong dụ ngôn này, Chúa Giêsu không phê phán việc
chúng ta t́m cái ta cần, mà phê phán ḷng tham hơn mức ta cần
(tiếng anh : not about need but about
greed). Nếu người nông dân trong chuyện trên biết
dừng lại khi đă có 40 mẫu đất anh cần
th́ anh đă sống hạnh phúc, nhưng anh đă chết
v́ anh cứ măi mê chạy theo ḷng tham của
ḿnh. Ḷng tham giống như ngọn lửa :
ta càng thoả măn nó bằng cách chất thêm củi vào th́ lửa
càng bùng to lên và càng đ̣i nhiều củi thêm. Chứng bệnh
trầm trọng nhất của con người trong nền
kinh tế thị trường và văn minh hưởng thụ
này là con người không biết khi nào ḿnh đủ. Có của không phải là tội, nhưng tham của
th́ thành tội.
Hăy
xem những con chim. Khi chúng xây dựng tổ ấm,
chúng chỉ t́m vài nhánh cây đủ cho cái tổ ấy rồi
thôi. Hăy xem những con nai. Khi chúng khát,
chúng chỉ uống vừa đủ rồi thôi. Sao
chúng ta không đơn giản như những con chim và những
con nai kia !
*
4. Gia tài để lại cho con cái
Có thể chúng ta cố gắng kiếm
tiền không phải để cho ḿnh hưởng, nhưng
để làm gia tài trối lại cho con cái.
Xin
hăy nghe câu chuyện sau đây :
Người
kia làm việc trong một công ty đang
phát triển mạnh, lương anh khá cao cho nên gia đ́nh
rất hạnh phúc. Anh có một ngôi nhà xinh xắn,
một người vợ hiền và mấy đứa con
ngoan.
Nhưng
anh tự nghĩ : ḿnh c̣n trẻ, sức
lực c̣n nhiều. Mà công ty hiện không thiếu
việc. Thế là anh làm thêm giờ phụ
trội. Thu nhập càng cao hơn.
Anh lại nghĩ : nếu ḿnh phấn
đấu để lên chức th́ sẽ được
tăng lương nữa. Và anh phấn đấu,
và quả thực anh lên chức.
Cho đến một hôm đi khám bệnh,
anh được biết ḿnh đă mắc phải một
chứng bệnh nguy hiểm và đă tới giai đoạn
cuối cùng.
Nghĩa là anh không sống được bao
lâu nữa. Lúc sắp rời bỏ vợ con ấy,
anh mới biết rằng xưa nay anh chẳng hiểu vợ
con bao nhiêu, và con cái anh cũng chẳng hiểu anh bao nhiêu. Và anh chết, để lại cho con cái một
gia tài lớn. Đối với người
khác, anh là một con người thành đạt.
Nhưng đối với vợ con th́ anh là một con
người thất bại. Vợ con anh hưởng gia
tài của anh mà chẳng nghĩ tới anh bao nhiêu :
bấy lâu nay họ sống không có anh, sau này họ cũng
tiếp tục sống không cần anh.
Bởi vậy trong bài Tin Mừng này
Chúa Giêsu đă không quan tâm đến gia tài. Khi một
người đến nhờ Ngài phân xử việc tranh
chấp gia tài. Ngài đă không xử, lại c̣n cảnh
cáo "Các ngươi hăy coi chừng giữ ḿnh khỏi mọi
thứ tham lam, v́ không phải sung túc mà đời sống
được của cải bảo đảm cho
đâu".
*
4. Tiền bạc
Người
ta nói trên đời quan trọng nhất là 2 chữ T : t́nh và tiền. Hôm nay chúng
ta có dịp bàn đến chữ T thứ 2, Tiền.
Tiền bàn ở đây không phải chỉ là những tờ
giấy bạc, mà c̣n bao gồm tất cả những ǵ là
của cải tài sản vật chất như nhà cửa,
ruộng vườn, xe cộ, máy móc vv…
Cách
chung th́ ai ai cũng cần tiền và cũng
ham tiền hết. Không có tiền th́ đói rách, con cái nheo
nhóc, mặc cảm với bạn bè… C̣n nếu có tiền
th́ ta ăn ngon mặc đẹp, con cái được giáo
dục tử tế, bạn bè xă hội trọng nó… Tóm lại
câu nói "có tiền mua tiên cũng được" có thể
là câu nói diễn tả quan niệm chung của
nhiều người.
Nhưng h́nh như đó lại không phải
là quan niệm của Lời Chúa trong thánh lễ hôm nay.
-
bài đọc 1 trích từ sách Giảng
viên th́ coi tiền bạc là thứ phù hoa "Phù hoa nối
tiếp phù hoa trần gian tất cả chỉ là phù
hoa"
-
bài đọc trích từ thư thánh
Phaolô gởi tín hữu thành Colossê th́ kêu gọi "Anh em hăy
nghĩ đến những sự trên trời, chứ đừng
nghĩ đến những sự dưới đất".
-
C̣n bài Tin Mừng th́ mô tả một người phú hộ
hả hê với những của cải chất đầy
từ kho này tới kho khác, nhưng bị Chúa trách "Hỡi
kẻ ngu dại, đêm nay Ta sẽ đ̣i linh hồn
ngươi, thế th́ những của cải ngươi
tích trữ sẽ để lại cho ai ?",
và Chúa Giêsu kết luận : Kẻ nào tích trữ của
cải cho ḿnh mà không làm giàu trước mặt Chúa th́ cũng
vậy.
Phải
chăng Chúa không muốn cho ta có tiền ?
Phải chăng Chúa muốn người có đạo phải
nghèo ? Phải chăng Chúa khuyên chúng
ta phải chạy trốn tiền bạc ?
Thưa không, không bao giờ, bởi v́ những của cải
vật chất trên đời này do đâu mà có ?
Do chính Chúa tạo dựng nên, và Chúa tạo dựng nên chúng
là để cho con người hưởng dùng. Cho nên không
những Chúa không muốn con người phải đói khổ,
mà Chúa c̣n muốn sao cho con người được đầy
dư của cải. Hăy nghe một lời chúc phúc của
Chúa ghi trong Tv 71
Khắp xứ sở đầy dư gạo thóc
Đỉnh non cao gợn sóng lúa vàng
Và
trong Tv 64 :
Thăm trái đất mưa nhuần
Chúa rải.
Cho tràn trề của cải sinh ra…
Vùng hoang địa cỏ hoa đua nở
Cảnh núi đồi hớn hở
xinh tươi.
Chiên ḅ gặm cỏ đồng xanh.
Nương vàng sóng lúa lượn quanh
dạt dào.
Câu ḥ tiếng hát trổi cao…
Rơ
ràng là Chúa muốn con người sung túc vật chất.
Nhưng Chúa cũng biết tiền bạc vật chất
v́ có khả năng đem lại cho con người rất
nhiều tiện nghi sung sướng nên cũng có thể
khiến con người chỉ say mê nó mà quên hết mọi
giá trị khác. Bởi đó Chúa mới nói "Kẻ giàu có
vào nước Thiên Chúa thật là khó, c̣n khó hơn con lạc
đà chui qua lỗ kim". Nhưng, tuy
có khó thật chứ cũng có những người giàu có
được vào nước Thiên đàng :
trong Tin Mừng ta thấy Chúa cũng đề cao những
người giàu có, chẳng hạn như ông Giakêu, tuy giàu
nhưng biết sử dụng tiền bạc ḿnh để
làm những việc nghĩa.
Như vậy, Lời Chúa hôm nay không
đề cao tiền bạc mà cũng không khinh rẻ chúng. Chúa chỉ muốn
chúng ta lưu ư hai điều : một
là nhận định đúng giá trị của tiền bạc
và hai là sử dụng đúng những tiền bạc mà
Chúa đă ban.
Bây
giờ chúng ta hăy nhận định giá trị của tiền
bạc :
-
tiền bạc là một yếu tố
quan trọng làm cho đời ta được sung sướng
-
nhưng nó cũng là một con dao hai
lưỡi, nghĩa là nó vừa có thể giúp ta sống tốt
hơn "Phú quư sinh lễ nghĩa", mà cũng có thể
làm ta thành xấu đi, xấu đi v́ tham lam, xấu
đi v́ gian lận, xấu đi v́ ḷn cúi…
-
vả lại tiền bạc không
được bền vững : thiếu ǵ người
hôm nay đang giàu sụ, thế mà ngày mai đă trở thành
tay trắng.
-
và nhất là khi chết ta không thể
mang tiền bạc theo được.
Sau
khi đă nhận định đúng giá trị của tiền
bạc, chúng ta hăy lắng nghe Chúa dạy phải xử dụng
tiền bạc như thế nào : Hăy
dùng tiền bạc đời này để làm giàu cho đời
sau.
5.
Chuyện minh họa
a/ Ba người bạn
Người
kia có 3 người bạn. 2 người
trước là bạn rất thân, người thứ ba
thường thường vậy thôi. Ngày kia
ông bị ṭa bắt xử liền xin 3 người bạn
đi theo để biện hộ. Người
bạn thứ nhất từ chối ngay, viện cớ bận
việc quá không đi được. Người
thứ hai bằng ḷng đi đến cửa quan nhưng
lại không dám vào. Chỉ có người thứ ba tuy
không được ông yêu thích nhưng tỏ ra trung thành vào
tận ṭa án biện hộ cho ông ta không
những trắng án mà c̣n được thưởng nữa.
Người bạn thứ nhất là
Tiền bạc.
Khi ta chết, tiền bạc bỏ rơi ta,
chỉ để lại cho ta một chiếc chiếu và một
cái ḥm. Người bạn thứ hai là
Bà Con Bạn Hữu. Họ khóc lóc
đưa ta tới huyệt rồi về. Người bạn thứ ba là các Việc Lành.
Chúng theo ta đến ṭa phán xét và
đưa ta vào cửa thiên đàng. (Trích "Phúc")
b/ Những thứ tiền không mua
được
George Horace Lorimer, chủ bút tờ
Saturday Evening Post trong nhiều năm, có lần viết : "Có tiền và có những cái
mua bằng tiền là tốt. Nhưng biết
dùng tiền và đừng để mất những thứ
tiền không mua được c̣n tốt hơn."
Có thể kể những thứ
sau đây tiền không mua được :
Tiền không mua
được t́nh bạn chân thực.
Tiền không mua
được lương tâm trong sạch.
Tiền không mua
được niềm vui mạnh khoẻ.
c/ Đổi tiền
Đến nước
khác, việc đầu tiên mà du khách phải làm là đổi
tiền của ḿnh thành tiền đang lưu hành tại
nước đó. Tiền của ta trên
trái đất chẳng có giá trị ǵ trên trời, nếu
nó không đổi thành việc lành. Đó là ư nghiă Lời
Chúa nói với chàng thanh niên giầu có :
cho đi gia sản của anh để mua Nước Trời.
6.
Mảnh suy tư
Một
buổi tối, tôi thả bước lang
thang
Tôi
đi từ những khu phố lấp lánh ánh đèn
Bước
chân dần dần đưa tôi đến vùng ngoại ô vắng
vẻ
Ở đấy tôi thấy ngàn vạn
ánh sao c̣n rực rỡ gấp bội.
Và tôi chợt hiểu ra rằng những
ngọn đèn trần thế dễ che lấp những ngọn
đèn trời đến mức nào.
Và
tôi cầu nguyện : Lại Chúa xin
cho những hào nhoáng của đời này đừng bao giờ
làm cho con mù ḷa không c̣n thấy ánh vinh quang Nước Trời.
V. LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em thân mến, chia
cơm sẻ áo cho những người nghèo khổ là cách
làm giàu tốt nhất trước mặt Thiên Chúa. Với
ước moong sống trọn vẹn tinh thần bác ái của
Tin mừng, chúng ta cùng dâng lời cầu xin :
1. Hội thánh luôn quan tâm giúp đỡ
bất cứ ai đang gặp đau khổ / bệnh
tật / nghèo đói / Chúng ta hiệp lời cầu
xin cho công cuộc từ thiện của Hội thánh /
xoa dịu được phần nào đau khổ của
nhân loại.
2. Tiền bạc của cải không
đem lại hạnh phúc thật sự cho con người /
trái lại làm nhiều người trở nên hư hỏng /
Chúng ta hiệp lời cầu xin cho mọi người /
biết sử dụng đúng đắn tiền bạc có
được / do lao động lương thiện
của ḿnh.
3. Phúc thay ai có tinh thần nghèo khó /
Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các Kitô hữu / biết
sống tinh thần nghèo khó của Tin mừng.
4. Giúp đỡ những ai đang gặp
khó khăn là bổn phận của người Kitô hữu /
Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ
chúng ta / biết thật t́nh chia sẻ cơm áo cho những
ai đói nghèo.
Chủ tế : Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết
khôn ngoan tích trữ kho tàng trên trời bằng những việc
lành phúc đức của chúng con. Chúa hằng
sống và hiển trị muôn đời.
VI. TRONG
THÁNH LỄ
-
Trước kinh Lạy Cha : Trong kinh Lạy Cha có
câu "Xin Cha cho chúng con lương thực hằng
ngày". Điều Chúa nhấn mạnh hơn trong câu này
không phải là chữ "lương thực" cho bằng
chữ "hằng ngày", nghĩa là chúng ta vừa xin cho
có lương thực vừa xin cho khỏi ḷng tham,
nhưng biết phó thác cuộc sống cho Chúa quan pḥng.
VII. GIẢI
TÁN
Chúng
ta sắp trở lại cuộc sống mà trong đó mọi
người bon chen, tranh dành nhau tiền
bạc của cải. Là những môn đệ của Chúa,
chúng ta hăy cố gắng sao để vừa làm ăn kiếm tiền vừa không bị tiền
làm cho ḿnh ra xấu xa tội lỗi.
Bài đọc: Gv 1 : 2,2
: 21-23;Cl 3 ; 1-5, 9-11 ; Lc 12 : 13-21
Chủ đề:
Không phải những ǵ chúng ta
sắm được trong cuộc sống là đáng
kể. Cái đáng kể là chúng ta sẽ trở nên như
thế nào?
Cách đây nhiều
năm, một nhà hàng tại Chicago có in thật đẹp
những tấm khăn lót đĩa trên tất cả bàn
ăn trong nhà hàng ḿnh. Những tấm khăn này được
vẽ theo một kiểu chỉ dành riêng cho nhà hàng này mà
thôi. Và nếu bạn muốn xin cô chiêu đăi viên một
tấm, cô sẽ sẵn sàng biếu bạn một tấm
đem về nhà, đóng khung treo lên tường làm kỷ
niệm. Tôi xin thổ lộ cho bạn về những
lời ghi trên những tấm khăn lót dĩa ấy. Câu
chuyện như sau:
“Vào năm 1923, một
cuộc họp quan trọng được tổ chức
tại khách sạn Edgewater Beach ở Chicago. Tham dự
buổi họp gồm có những vị tai to mặt lớn
sau đây:
-
Chủ
tịch công ty thép lớn nhất thế giới,
-
Chủ
tịch công ty đồ gia dụng lớn nhất thế
giới,
-
Chủ
tịch công ty dầu khí lớn nhất thế giới,
-
Chủ
tịch thị trường chứng khoán Nữu
Ước,
-
Chủ
tịch các chi nhánh ngân hàng quốc tế,
-
Tay
đầu cơ lúa ḿ lớn nhất thế giới,
-
Tay
có thế lực nhất ở phố Wall Street
(phố này nổi
tiếng về những dịch vụ liên quan đến
chứng khoán toàn thế giới N.D .)
-
Tay
cầm đầu một công ty độc quyền lớn
nhất thế giới.
-
Và
cuối cùng là một nhân viên trong nội các của Tổng
Thống Mỹ Harding”.
-
Phải
nói rằng đây là danh sách những người
đầy thế lực. Thế nhưng 25 năm sau,
số phận 9 tay kỹ nghệ gia khổng lồ này
đi về đâu?
Theo câu chuyện ghi trên
tấm khăn lót đĩa ấy, vị chủ tịch
công ty thép lớn nhất Charles Schwab đă bị chết
như một người khánh kiệt, vị chủ
tịch công ty đồ gia dụng lớn nhất thế
giới Samuel Insull khi chết không c̣n một đồng
dính túi, vị chủ tịch công ty dầu khí lớn
nhất thế nhất Howard Hobson th́ bị điên
loạn; vị chủ tịch thị trường
chứng khoán Nữu ước Richard Whitney th́ vừa
mới ở tù ra; Vị Chủ tịch nhà băng Leon
Fraser th́ tự tử chết; Tay đầu cơ lúa ḿ
nổi tiếng Arthur Cutten khi chết không c̣n đồng xu
dính túi; Tay thế lực nhất ở Wall Street, Jesse
Livermore cũng tự sát chết; Vị cầm đầu
một công ty độc quyền lớn nhất thế
giới Ivar Kruegar lại
cũng tự sát chết, cuối cùng Albert Fall, nhân viên
thuộc nội các Tổng Thống Harding th́ vừa
được ra tù để được chết
ở nhà.
Câu chuyện trên đây,
cũng như một số câu chuyện khác, có thể làm
sáng tỏ chủ điểm ẩn chứa trong các bài
đọc Thánh Kinh hôm nay, chủ điểm đó là ǵ?
Chủ điểm đó được tóm tắt
tuyệt hảo trong dụ ngôn của Chúa Giêsu về anh
chàng nông gia khờ dại nọ. Trái với điều
một số người thường nghĩ, trong dụ
ngôn này Chúa Giêsu không hề kích bác sự tích luỹ của
cải. Ngài không phê phán công việc làm ăn riêng của
mỗi người, mà Ngài chỉ đả kích ư nghĩ
khờ dại của một số người khi họ
lấy việc tích trữ của cải vật chất
là quan trọng hơn sự tích luỹ của cải thiêng
liêng.
Cách đây vài năm,
một vị thừa sai người Phi Châu ở Kenya có
kể rằng có một số dân phi Châu vẫn c̣n giữ
tập tục lấy đi tất cả áo quần
người chết đang mặc trước khi chôn
cất người. Một trong những mục đích
của tục lệ này nhằm nói lên rằng chúng ta
rời khỏi thế gian này cũng y hệt như khi
chúng ta đi vào thế gian. Đây chính là điều Thánh
Phaolô đă đề cập đến trong thư thứ
nhất gởi cho Timôtê: “Chúng ta đă chẳng mang ǵ vào
trong thế gian, và chúng ta cũng sẽ không thể mang
bất cứ cái ǵ ra khỏi đó” (1 Tm 6 : 7). Và đây
cũng chính là chủ ư Chúa Giêsu nêu ra trong dụ ngôn anh chàng
nông gia ngu ngốc nọ. Ngài nhắc chúng ta rằng một
khi chúng ta qua đời th́ điều đáng kể không
phải là của cải chúng ta tích luỹ được
trong lúc c̣n sống, nhưng chính là con người mà chúng
ta đă trở nên trong tiến tŕnh sống. Chúa Giêsu
bảo rằng ưu tiên trong
cuộc sống của chúng ta phải là làm sao để
trở nên một con người đúng ư Chúa, chứ
không phải chỉ lo mải mê thu gom của cải. Nói
cụ thể hơn, chúng ta sẽ vi phạm luật ưu
tiên Chúa Giêsu đă truyền dạy khi chúng ta cứ lo
miệt mài tích luỹ của cải bất chấp
những phương cách bất lương, khi chúng ta
cứ lo thu vén quyền lực bất chấp phải
tỏ ra tàn bạo, khi chúng ta ráng t́m kiếm danh vọng
trong cộng đoàn dù phải bỏ bê gia đ́nh riêng
của chúng ta. Nói tóm lại, chúng ta sẽ vi phạm
lụât ưu tiên Chúa Giêsu truyền dạy khi chúng ta cứ
bận rộn với việc tích trữ của cải
trần gian này bất chấp bị mất kho tàng vĩnh
cửu trong cuộc sống mai hậu.
Như thế, các bài
đọc hôm nay mời gọi chúng ta duyệt xét lại
những ǵ đáng phải ưu tiên hơn cả trong
cuộc sống. Chẳng hạn anh chị em thử nghĩ
xem. Nếu có người nào đó hỏi con trai của anh
chị em: “ưu tiên số một trong đời của
bố cháu là ǵ?” Đứa bé ấy sẽ trả lời
thế nào? Nó sẽ nói rằng: “Dễ ợt ! ưu tiên
số một của bố là gia đ́nh bố”, hay nó
sẽ nói. “Ưu tiên số một của bố cháu là công
việc làm ăn của ông ấy!”. Hoặc có ai đó
hỏi con gái anh chị em: “Ưu tiên số một của
mẹ cháu là ǵ?” th́ cô bé ấy sẽ trả lời làm sao?
Nó sẽ trả lời : “Dễ ợt ! ưu tiên số
một của mẹ cháu là gia đ́nh của mẹ!” hay nó
sẽ trả lời: “Cháu không rơ ưu tiên số một
của mẹ cháu là ǵ, nhưng chắc chắn không
phải là gia đ́nh đâu” và hoặc nữa, nếu có ai
hỏi bố của ta rằng ưu tiên số một
của ta là ǵ th́ bố ta sẽ trả lời làm sao ? Có
thể nào bố ta sẽ trả lời như một ông
bố nọ: “Tôi rất ghét phải thú nhận điều
này, nhưng phải nói rằng ưu tiên số một
của con trai tôi chính là nó. Nó chẳng hề quan tâm
đến bất cứ sự ǵ trừ khi sự ấy đem
lại lợi lộc cho nó.”
Cách đây nhiều
năm, vào một buổi sáng, Alfred Nobel giở báo ra xem và
đọc thấy mục cáo phó về cái chết của
ḿnh. Một tay phóng viên người Pháp nọ đă sơ ư
đưa tin Alfred qua đời thay v́ người anh ông
ta. Alfred thật sửng sốt. Lần đầu tiên trong
đời, ông đă nh́n thấy chính ḿnh giống như
những người khác đang nh́n ông. Ông thấy ḿnh chính
là “Ông vua cốt ḿn”. Chuyên tiêu phí cả cuộc đời
vào việc chế ra những khí cụ gây chết chóc và
huỷ diệt.
Thế là ngay sáng hôm
ấy, Alfred Nobel đă quyết định phải thay
đổi cái h́nh dạng mà mọi người đang có
về ông. Chính quyết định này đă đẻ ra
các giải Nobel hàng năm về vật lư, hoá học, y
học, văn chương và hoà b́nh.
Bài Phúc Âm hôm nay mời
gọi chúng ta thực thi điều Alfred Nobel đă làm. Bài
Phúc Âm mời gọi chúng ta dùng tưởng tượng
để đọc bản cáo phó về cái chết
của chính ḿnh. Nó mời gọi chúng ta nh́n vào chính ḿnh
như những kẻ khác đang nh́n vào ta, để
thấy rơ con người thật của ḿnh dưới
con mắt của Chúa. Hoặc nói theo từ ngữ
được dùng trong dụ ngôn của bài Phúc Âm hôm nay,
nếu phải ra tŕnh diện Chúa đêm nay để tính
sổ về cuộc đời ḿnh, th́ vào lúc đó
liệu chúng ta có phải nghe Chúa nói với chúng ta điều
Ngài đă nói với anh chàng nông gia ngu ngốc nọ không? “Này
anh chàng khờ dại, nếu đêm nay ngươi bị
đ̣i mạng th́ mọi thứ mà người đă
chuẩn bị, đă tích lũy ấy sẽ thuộc
về ai?”
Chúng ta hăy kết thúc
với lời cầu nguyện:
Lay Chúa, Chúa đă phán xét
với các môn đệ: “Kẻ nào được
lời lăi cả thế gian mà phải hư mất chính
ḿnh th́ lợi ích chi?” (Lc 9 ; 25)
Xin giúp chúng con ghi ḷng
tạc dạ những lời này, xin giúp chúng con nh́n rơ
được chính ḿnh. Và nhất là xin giúp chúng con thấy
được rằng một mai khi chúng con qua đời
th́ điều đáng kể chẳng phải là của
cải chúng con c̣n tích luỹ được suốt
thời gian c̣n sống, mà chính là con người mà chúng con
đă trở nên qua tiến tŕnh sống của ḿnh.
GM. Arthur Tonne
Năm 1923, Hội
nghị các nhà kinh tài lớn tổ chức tại khách
sạn Edgewater Beach Bang Chicago. Trong số các nhân vật tham
dự, có chín nhà kinh doanh thành công nhất thế giới:
Giám đốc công tŕnh luyện thép độc lập, giám
đốc công ty hàng tiêu dùng, Giám đốc công ty dầu
khí, nhà đầu cơ lớn nhất về mễ
cốc. giám đốc chứng khoán ở New York: Một
nhân viên phủ Tổng Thống. Nhà phát minh nổi tiếng
ở Wall Street, một Giám đốc độc quyền
lớn nhất thế giới. Giám đốc hiệp
ước quốc tế ngân hàng.
Thế rồi sự
thể xảy ra thế nào cho những nhân vật giàu có
ấy? Trước hết Charles Schwab chết vỡ
nợ, thứ đến Samuel Insull phải rời quê hương
và chết không một xu dính túi. Thứ ba Howard Hopson mất
trí. Thứ tư Arthur Cotton chết ở ngoại quốc,
chồng chất nợ nần. Thứ năm Richard Whitney
bị án tù lâu năm tại
khám đường Sing Sing. Thứ sáu Albert Fall
được tạm tha khỏi nhà tù để có thể
chết tại nhà riêng. Thứ bảy Jesse Livermore, Thứ
tám Ivor Krueger và thứ chín Leon Fraser cả ba đều
tự sát.
Đây là một
bằng chứng hùng hồn về điều Chúa Giêsu nói
với chúng ta trong bài Tin mừng hôm nay: Một người
giầu có muốn được giàu có thêm, nhưng Thiên
Chúa gọi ông ta trước khi ông sử dụng sự giầu có ấy.
Chính khi chúng ta t́m
kiếm tiền bạc chỉ v́ danh vọng và khoái
lạc, đến nỗi chúng ta có thể nói với tâm
hồn ḿnh: “Này hồn tôi ơi, hăy nghỉ ngơi đi,
hăy ăn uống, hăy vui mừng”. Chính lúc đó nó trở nên
sự dữ. Đó là lư do mà Thánh Phaolô nói với chúng ta
trong bài đọc thứ hai: “Anh em hăy chăm chú vào
những việc trên trời hơn là những việc
dưới đất”.
Chúa Giêsu không nói rằng
bản chất tiền bạc là xấu. Nhưng theo Thánh
Phaolô trong thơ gởi Timôthi (6:10) Chúa Giêsu quả quyết
với chúng ta rằng: “Ḷng ham mê tiền bạc là nguồn
gốc mọi sự dữ.”
Tiền bạc là quan
trọng, nhưng chỉ để mua, để làm
những ǵ cao quí hơn nó. Nó cung cấp lương
thực, y phục, học vấn và nhà cửa cho gia
đ́nh chúng ta. Nó giúp phổ biến sự nhận biết
và phục vụ Chúa Kitô. Nó giúp chúng ta giúp bạn bè của
chúng ta. Nó giúp chúng ta trở nên giàu có đối với Thiên
Chúa.
Chúng ta không nguyền
rủa người giàu có và tán tụng kẻ nghèo, có
những người nghèo tham lam ích kỷ, cũng có
người giàu quảng đại, vị tha. Dĩ nhiên
thường th́ ngược lại. Hăy nh́n thẳng vào
hoản cảnh của riêng bạn. Mỗi người
chúng ta phải suy nghĩ, cân nhắc cẩn thận, và
cầu nguyện chân thành về thái độ của chúng
ta đối với tiền bạc dưới ánh sáng
những điều Chúa Giêsu nói với chúng ta hôm nay.
Chúa Giêsu đă có thể
là một người giầu nhất chưa từng có.
Với cách thức là người nhưng người
đă chọn sống nghèo khó, người từ bỏ
tất cả, ngay cả mạng sống ḿnh để
cứu chuộc chúng ta.
Trong Thánh lễ này, Chúa
Kitô lại hiến dâng trọn vẹn v́ chúng ta, cho Cha trên
trời, Người lại ban chính Ḿnh cho chúng ta trong khi
rước lễ, xin Người ban cho chúng ta tinh thần
của Người
đối với giầu sang, đối với tiền
bạc.
Xin
Chúa chúc lành bạn. Amen
MỖI
TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ
“Một nụ
cười bằng mười thang thuốc bổ”
NỘI DUNG
I.Tia sáng:
v LĂNH TỤ
v NGƯỜI NÔNG PHU
II.Thư giăn:
1.
MỘT
NGƯỜI MỸ Ở NHẬT BẢN
2.
TÀI VẼ
3.
ĐẦU VÀ CHÂN
4.
KHÓ HƠN NHIỀU
5.
LÀM THEO LỜI KHUYÊN CỦA
THẦY GIÁO
6.
NỖI SỢ
7.
TÁC ĐỘNG CỦA HỎA
LỰC
III.Nhật kư truyền giáo
của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
v
ĐI LANG THANG
IV.Chuyện ngụ
ngôn:
v HAI THÀNH
BỐN
V.Hẹn bạn trên
đỉnh thành công:
v CÔ
ẤY CŨNG VẬY
v CÔ
KIA CŨNG GIẬN ĐIÊN LÊN
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia
đ́nh:
v
NỮ TÍNH
VII.Chuyện phiếm
:
v ĐÂU PHẢI CHUYỆN BỊA
***
I.
TIA SÁNG :
* Bạn sẽ không trở thành lănh tụ,
nếu bạn coi quần chúng như một cái ghế
đấu
để bạn vươn lên. Bạn
sẽ là chỉ huy khi bạn ham muốn cứu vớt
mọi sinh linh.
* KHÔNG PHẢI
CỎ XẤU LÀM CHO HẠT GIỐNG TỐT CHẾT
NGHẸT,
MÀ CHÍNH LÀ DO NGƯỜI NÔNG PHU CHỂNH MẢNG.
Đức Khổng Tử.
Muốn cho mọi chuyện được tốt
đẹp, không phải chỉ nh́n mà thôi, nhưng c̣n
phải săn sóc đến hạt giống nữa. Lừa đảo và thô bạo như
hạt trai đáy biển, hay phỉnh phờ như cỏ
lùng trong ruộng lúa, sự dữ luôn đe dọa công
việc của chúng ta. Nhưng trong dụ ngôn, Chúa
Giêsu c̣n đi xa hơn Đức Khổng Tử: Một
kẻ thù đă gieo rắc hạt xấu.
Cho
nên, không những phải để ư theo
dơi và làm lụng, mà c̣n phải cầu nguyện nữa.
II.
THƯ GIĂN:
1. MỘT
NGƯỜI MỸ Ở NHẬT BẢN
Một
người Mỹ đến Nhật Bản có một anh
hầu người Nhật rất lễ phép. Một
buổi sáng, người Mỹ muốn thức dậy
thật sớm và nói với anh hầu của ḿnh:
-
Anh làm ơn đánh thức tôi dậy lúc sáu giờ. Nhớ
đánh thức tôi nhé!
Đến
sáu giờ anh hầu lặng lẽ đi vào buồng,
thấy ông chủ người Mỹ của ḿnh vẫn c̣n
đang ngủ, anh ta lấy một tờ giấy và
viết vài chữ lên đó: "Thưa ông chủ, bây
giờ là sáu giờ. Xin mời ông dậy ngay!".
2. TÀI
VẼ
Hai
họa sĩ vỉa hè ở khu Tây Luân Đôn đang khoác lác
với nhau về tài vẽ của ḿnh.
-
Cậu có biết không- Một
người nói- Đă có hôm ḿnh vẽ một đồng sáu
penny lên vỉa hè mà một người ăn mày xuưt bị
găy móng tay khi cố cậy nó ra đấy.
Người
kia nói:
-
Thế đă là cái ǵ so với tớ. Tớ đă vẽ
một pao xúc xích lên viên đá lát vỉa hè mà bức vẽ
tự nhiên đến mức con chó ăn hết nửa
viên mới nhận ra là không phải xúc xích thật.
3. ĐẦU
VÀ CHÂN
Một
hôm thầy giáo giảng bài cho học sinh về sự
tuần hoàn của máu. Để làm cho chủ đề bài
giảng rơ thêm, thầy giáo nói:
-
Bây giờ các em nh́n đây, nếu tôi đứng bằng
đầu, th́ máu sẽ dồn xuống đầu tôi và
mặt tôi sẽ đỏ bừng lên.
Các
em học sinh đều đồng ư như vậy. Thầy
giáo lại tiếp tục:
-
Bây giờ, cái điều mà thầy muốn biết là
ở chỗ, làm sao thầy đứng mà máu lại không
chảy vào chân của thầy được?.
Tất
cả các học sinh ngồi im trong giây lát, rồi một
học sinh giơ tay nói:
-
Thưa thầy v́ chân của thầy không trống rỗng!
4. KHÓ
HƠN NHIỀU
Một
bác sĩ nổi tiếng phản đối người
chủ cửa hiệu chữa xe ô tô v́ đă lấy
tiền công chữa xe ô tô của ḿnh quá đắt. Ông ta
than thở:
-
Tất cả chỉ làm có vài giờ! Tại sao ông trả
cho người gíúp việc của ông mức lương
cao hơn ở chỗ chúng tôi?
Người
chủ cửa hiệu chữa xe ô tô trả lời:
-
Ông thấy đấy, các ông chỉ chữa có một
mẫu từ thưở khai thiên lập địa
đến giờ, c̣n chúng tôi th́ phải nghiên cứu
tất cả các mẫu.
5. LÀM THEO
LỜI KHUYÊN CỦA THẦY GIÁO
Thầy
giáo đứng tựa lưng vào ḷ sưởi một
buổi sáng mùa đông. Ông quyết định cho các em
học sinh lời khuyên chí lí trước khi vào bài.
-
Trước khi nói các em phải nghĩ. Đếm đến
năm mươi trước khi muốn nói điều ǵ
quan trọng, đếm đến một trăm nếu
định nói một điều rất quan trọng.
Môi
của các em học sinh mấp máy đồng thanh
đếm và bỗng nhiên cả lớp đều kêu lên:
-
99, 100! Thưa thầy, chiếc áo đuôi tôm của
thầy đang cháy ạ.
6. NỖI
SỢ
Một
người quen của anh phi công, đang nhào lộn trên
không trong một cuộc biểu diễn trên không, hỏi
vợ của anh phi công:
-
Chị không sợ khi thấy anh ấy làm những tṛ nguy
hiểm trên trời ư?
-
Tất nhiên là sợ rồi. Anh ấy có một thói quen
xấu là hay đem theo tiền lẻ trong túi quần áo
của anh ấy!
7. TÁC
ĐỘNG CỦA HỎA LỰC
Một
hôm, có cô gái trẻ theo xem các chiến sĩ tập bắn
súng trường. Bỗng dưng một loạt
đạn súng trường phát ra. Cô gái dúm người
lại, rơi đúng vào hai cánh tay của một chiến
sĩ đang đứng sau cô ta.
Mồm
cô ta lắp bắp, mặt ửng đỏ v́ thẹn:
-
Súng trường làm tôi khiếp sợ quá, mong anh thứ
lỗi cho tôi.
-
Không sao, không hề ǵ- Anh tân binh an
ủi- Lần sau cô lại tới đây xem pháo binh
biểu diễn nhé.
III.
NHẬT KƯ
TRUYỀN GIÁO :
Trích trong “Nhật kư truyền
giáo”
Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC
HẬU
ĐI LANG THANG
Cái Keo, ngày ..1973
- Hạnh, con
mượn xuồng máy cho cha đi Đồng Cùng chưa
?
- Xuồng ông
Sáu Khôi kẹt rồi.
- Chết cha
tôi rồi ! ...Không sao, để cha đi bộ.
- Đi bộ
xa lắm !
- Bốn cây
số không đủ để mỏi chân. Con kiếm
đứa nào chèo xuồng đưa cha qua Cái Muối,
rồi cha đi ên ! (đi ên là đi một ḿnh )
- Cha
đừng đi bộ. Lỡ có lựu đạn th́ sao
?
- Th́ nó
nổ...Cha đi hoài con đường này rồi.
- !!…
Gặp con
nước ṛng, sông Bảy Hạp phẳng ĺ như
mặt hồ. Bên tả ngạn: Mắm, Đước
trập trùng, màu xanh bát ngát. Ḿnh đi bên hữu ngạn: nhà
cửa lưa thưa, rừng Dừa xơ xác. Nếu
thần chết đừng lởn vởn đâu đây,
th́ phong cảnh này đẹp đến mê hồn.
Đẹp đến mê hồn, nhưng cũng sợ
đến chết được. Ḿnh đang cẩn
trọng lội qua đám rau mùi bịt bùng, th́ có tiếng
hỏi vọng ra từ phía căn nhà lá, có vườn bông
mồng gà:
- Ông cha đi
đâu mà lội bộ vậy ?
- Tôi xuống
Đồng Cùng.
- Sao không
đi vỏ cho nó khoẻ cái gị ?
- Nếu tôi
đi vỏ th́ làm sao được gặp và nói chuyện
với ông. Ông thứ mấy nhỉ ?
- Tôi thứ
Năm. Mời ông cha vô uống nước.
Thế là ḿnh
có thêm một người bạn tốt. Ông Năm hiền
từ và quảng đại. Chiều nào bà con lối xóm
cũng tụ tập ở đây. Đàn ông th́ hút
thuốc, đàn bà th́ ăn vặt. Dừa đó, cứ
việc bẻ; chùm ruột đó, cứ việc hái. Ông
Năm hứa sẽ cho ḿnh mượn nhà để nói
chuyện đạo, để làm lễ… Phải chăng
đây chính là căn nhà của "bà Maria, mẹ của
Gioan Máccô" mà Chúa sắp ban cho ḿnh.
Sơn Tây,
ngày … 1990
Sáng nay ḿnh
đi tham quan nhà máy thủy điện Ḥa B́nh. Về
đến Kỳ Sơn th́ xe xẹp bánh. Người lái
đi vá, c̣n ḿnh th́ đi lang thang… Có một căn nhà lá
nằm dưới sườn đồi. Thắp thoáng có
bóng nguời con gái. Ḿnh ṃ tới để gạ
chuyện.
- Chào cô, tôi là
dân Nam Bộ, thấy nhà cô có hai cây vú sữa, tôi cảm
động quá. Cứ tưởng chỉ có dinh Bác Hồ
mới có một cây vú sữa, ai ngờ ...Nó có quả
chưa cô ?
- Bố cháu
lấy giống ở Hà Nội đem về trồng
từ ba năm nay rồi. Mà chả thấy nó ra quả.
Đến
đó là hết chuyện. Im lặng nặng nề. Ḿnh
muốn vô nhà, mà cô gái không mời. Tức khi, bèn mở
lối.
- Nhà cô có hai
cây hồng ở đàng kia, sai quả quá, cô có bán không ?
- Hồng nhà
cháu c̣n xanh lắm chưa ngâm được. Chú quá bộ
xuống chợ mà mua. Ở đấy th́ có vô khối, tha
hồ mà mua.
- Tôi muốn
mua hồng của cô kia. Hồng ngoài chợ th́ tôi thèm vào.
Lại
hết chuyện. Lại im lặng nặng nề. Ḿnh
muốn vô nhà, mà cô gái vẫn không mời. Phải chăng
v́ chỉ có một ḿnh cô ở nhà, nên cô giữ kẽ
với ḿnh? Hay v́ cô không muốn tiếp khách du lịch trong
căn nhà nghèo nàn? Kệ, ḿnh tấn công một lần
nữa, một lần cuối cùng.
- Cô ơi, nhà
cô có điếu thuốc lào không ?
- Thưa có
ạ. Mời chú vào.
Ḿnh vẽ
một điếu, rít một hơi gịn giă. Người
đàn ông đang ngủ ngon bỗng giật ḿnh lồm
cồm ḅ dậy, găi đầu và nhăn mặt tỏ
vẻ khó chịu ..
- Đây là anh
của cháu.
- Chào anh. Tôi
thèm thuốc quá, anh thông cảm nhá .
Người
đàn ông mỉm cười, lết tới bàn, vẽ
một điếu thuốc, rít một hơi thật
điệu nghệ, ngửa cổ, phun khói lên mái nhà.
Sướng! Chủ và khách bỗng trở nên bạn thân,
bạn thuốc lào… Ông anh hút nhiều, nói ít. Cô em không hút,
nói nhiều. Cô có tŕnh độ cấp ba, làm thư kư cho
nhà máy giấy. Quần áo của cô th́ bèo nhèo, nhưng cái miệng
của cô th́ dẻo quẹo. Cô có rất nhiều bạn
theo đạo công giáo và cô rất quư mến họ. "Họ
tốt lắm, ở đây không có nhà thờ. Những ngày
lễ lớn họ đi về lễ ở Hà
Nội". Lời tâm t́nh của cô khiến ḿnh cảm
động đến rơi lệ. Những anh chị em
công nhân công giáo xa họ đạo, xa nhà thờ, nhưng
vẫn sống chứng tá giữa đồng bào của
ḿnh. Họ là men. Họ là muối. Họ đang giảng
Lời.
Sực
nhớ đến người lái xe, ḿnh kết thúc vội
vă :
- Tôi cũng
theo đạo Thiên Chúa. Thôi chào anh, chào cô, tôi phải đi.
Nếu chẳng may lỡ đường, cho tôi ngủ
nhờ nhà.
- Không dám
ạ, nhà cháu nghèo lắm. Nhưng nếu chú không chê nghèo,
th́ xin chú cứ tới ạ .
- Tôi thích
người nghèo lắm. Chúa yêu người nghèo mà. Chào
người nghèo!
- Cháu cũng
thích đạo này lắm. Chào chú.
Ḿnh t́m
đến chỗ vá xe. Ở chốn đèo heo hút gió này,
người vá xe chỉ vá xe đạp. Xe Honda th́ hắn
phải mần ṃ. Không có đồ vá chín (vá ép), hắn
đành vá sống.
- Cháu vá
tạm. Hai chú xuống chợ huyện th́ có vá chín.
- Đành
thế …Ơ, mà cậu có cái ǵ dán ở cửa kia ?
- Đức
Mẹ đấy…Mà cháu cũng chẳng biết nữa.
Hồi cháu vào trong Nam, cháu thấy đẹp th́ đem
về dán ở đấy.
Hắn là
người dân tộc Mường, đi bộ
đội, vào giải phóng miền Nam, đem ảnh
Đức Mẹ về dán ở cửa, giữ ǵn một
cách thận trọng, và nói một cách thành kính: "Đức
Mẹ đấy". Sau đó lại sang số: "Mà
cháu cũng chẳng biết nữa… Cháu thấy đẹp
th́ đem về dán ở đấy". Vấn
đề không đơn giản như vậy …
Hai
người dắt xe ra quốc lộ 6, đạp máy và
phóng về phía Sơn Tây. Đúng là Kỳ Sơn. Núi
đẹp quá. Trập trùng. Muôn h́nh muôn dạng. Gió mát
như gió ướp lạnh. Đà Lạt ơi ! Thua O-1
rồi!
Ḿnh muốn
dừng xe và ở lại luôn để thấy và
để cảm nghiệm hết cái đẹp của
Kỳ Sơn. Tại sao ở đây không có một "nhà
thờ con gà" ? Tại sao Kỳ Sơn chưa đi vào
văn chương Việt Nam ? …
Vừa
đến Xuân Mai, th́ xe lại x́ hơi. Bỏ
người lái xe, ḿnh men theo bờ dốc đến
trước một ngôi nhà ngói ba gian, có tường đá
ong bao bọc xung quanh. Ḿnh đứng ở cổng, ngó mông
lung về phía đồi chè.
- Bác muốn
t́m ai đấy ?
- Tôi không t́m ai
cả. Tôi đi tham quan nhà máy thủy điện Ḥa B́nh.
Về đây th́ xe nổ lốp. Người lái đi vá.
C̣n tôi …thấy nhà của chị đẹp quá th́
đứng ngắm một tí.
- Mời bác
vào xơi nước ạ.
- Nhà chị đẹp quá, lại có bài
vị sơn son thếp vàng. Chắc nhà chị có nhiều
người tài giỏi lắm ?
- Không dám.
Nhà cháu nghèo lắm.
- Chị
theo đạo nào ?
- Cháu là
người lương.
-
Người lương khác người đạo thế
nào ?
-
Người đạo là người Thiên Chúa, không thờ
cúng ông bà.
-
Đạo ǵ mà kỳ vậy? Công đức sinh thành mà
không thờ là thế nào?
- Cái đó
th́ cháu chả biết. Nhưng mà ..cứ đến ngày
giỗ, anh em họ lại về với nhau.
- Ừ, mà có lẽ
họ đọc kinh cầu nguyện cho ông bà cha mẹ
đấy.
- Vâng, cháu
cũng nghĩ thế.
-
Người đạo và nguời lương có quan hệ
tốt với nhau không ?
- Chúng cháu
vẫn chơi bời b́nh thường với nhau.
- Có nhà thờ không ?
- Ở
đây không có nhà thờ. Ngày chủ nhật người ta
đi lễ ở Sơn Tây.
Ḿnh từ giă người đàn bà. Ḷng vui
phơi phới. Không cho lập bàn thờ ông bà là một sai
lầm lớn của Giáo Hội, vậy mà người
đàn bà ấy lại bao che một cách khéo léo. Không có nhà
thờ, vậy mà tín hữu ở đây vẫn sống
chan ḥa với lương dân và hằng tuần vẫn
đi lễ ở nhà xa hằng chục cây số. Hạt giống cứ âm thầm mọc lên (Mc 4,26 - 29).
IV.
TRUYỆN
NGỤ NGÔN:
HAI THÀNH BỐN
Một người chột mắt đến gặp
nhà vua để cầu xin một việc. Đáng lẽ phải nghe anh ta nói, nhà vua lại
hỏi người đến cầu xin:
-
Nghe nói h́nh như người chột thấy một
vật thành hai, có đúng thế không ?
-
Người chột mắt đáp:
- Đúng thế, thưa bệ hạ. Chẳng hạn như tôi thấy
trước mắt ḿnh bệ hạ có bốn chân.
V.
HẸN BẠN
TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo
bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí
cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN
VĂN DIỄM
PHẦN THỨ NĂM
CHƯƠNG 14
CÔ ẤY CŨNG
VẬY
Anh trợ lư giận
điên lên thật, nhưng c̣n cô thư kư th́ sao ? Cô cũng
nổi xung thiên, vùng vằng bước ra khỏi pḥng, càu
nhàu :
- Thế là thế nào ? Ḿnh
đă làm đầu tắt mặt tối suốt bảy
năm trời nay. Hằng trăm giờ phụ trợ mà
không được thêm một cắc bạc. Ḿnh làm
việc gấp ba, gấp bốn người khác. Không có
ḿnh công ty đă phải dẹp sớm. Giờ chỉ v́ ḿnh
không có được ba đầu sáu tay nên ông ấy
dọa đuổi ḿnh mới tức chứ ! Ông ta
tưởng ḿnh để yên cho ông ta chơi khăm ḿnh
chắc ! Rồi cô bước thẳng lại chỗ có
nhân viên tổng đài bảo ; Tôi có mấy cái thư
cần nhờ cô đánh máy giùm. Tôi biết đây không
phải việc của cô, nhưng cô rảnh rang, lâu lâu
mới nhắc ống điện thoại một lần.
Vả lại, việc này cần gấp v́ thư phải
gửi đi ngay. Nếu cô không làm được th́ cho tôi
biết để tôi t́m người khác. Ôi chao ! cô giận
điên lên rồi và muốn mọi người đều phải biết
vậy.
CÔ KIA CŨNG
GIẬN ĐIÊN LÊN
C̣n cô tổng đài th́ sao. Cô cũng nổi sùng trong bụng
:
- Quá lắm rồi, ḿnh là người
mệt nhất trong công ty này mà lương lại thấp
nhất. Ḿnh làm không hết việc c̣n họ th́ chỉ
uống cà phê tán gẫu và gọi điện thoại
chơi, họa hoằn mới mó tay vào
việc mà hễ cứ việc gấp là lại trút lên
đầu ḿnh. Bất công quá sức lại
c̣n dọa đuổi ḿnh nữa chứ, cứ làm như
con nít không bằng. Thử cho ḿnh nghĩ coi, công ty
chẳng rối tung rối mù lên th́ chớ kể
! Vả lại có trả lương
gấp đôi cũng chẳng ai thèm làm việc này.
Cuối cùng cô cũng đánh máy và gửi thư đi nhưng trong bụng c̣n ấm
ức lắm.
Về đến nhà vẫn chưa hả
giận, cô hầm hầm vào nhà, đóng sập cửa
lại rồi bước vào pḥng.
Người đầu tiên cô thấy là
cậu quí tử 12 tuổi đang nằm ḅ dưới sàn
coi vô tuyến, quần áo rách bươm. Tức ứa gan, cô túm gáy cậu bé -
Mẹ đă bảo con cả ngàn lần là về
đến nhà phải thay đồ mát ngay cơ mà. Nguyên
việc kiếm đủ tiền nuôi con ăn
học, coi sóc cửa nhà cũng đủ đứt
hơi rồi. Khổ ơi là khổ.
Dậy lên lầu ngay, từ nay không có tuyến téo ǵ nữa ! Ôi chao ! Ôi giận điên lên mất rồi.
VI.T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(An Giang số 1368, ngày 1/10/1997, trang 6)
NỮ TÍNH
"Đối với
người con gái Việt Nam, nữ tính thường
đi đôi với sự nết na,mềm mỏng, tế
nhị".
Đă
không ít lần ta nghe câu nói: "Cô (chị) ấy giàu nữ tính".
Đó là lời khen. Nói một cách chung nhất. "Nữ
tính" là chất nữ, chất con gái - một
đặc trưng giới tính mà phái nam không có.
Từ ngàn xưa, người ta đă công
nhận những nét đặc trưng đó là sự
mềm mại, thon thả, cân đối về h́nh
thể, sự dịu dàng, nhỏ nhẹ (đôi khi hơi
mềm yếu) trong cử chỉ, hành động, lời
nói, sự chăm chút, quan tâm, lo toan trong cư xử hàng
ngày và sự thướt tha, kín đáo trong trang phục.
Khi
nói về nữ tính, khó có thể tách bạch những
mặt kể trên thành từng phần rành rọt, mà đó
là sự ḥa quyện, kết hợp hài ḥa. Thật vậy,
một cô gái có thân h́nh thật đẹp, nhưng đi
đứng hấp tấp, vội vàng, hay lúc nào cũng hùng
hổ, khi nói là vùng tay múa chân, th́ chẳng được ai
khen là giàu nữ tính. Việc thể hiện nữ tính
của mỗi dân tộc, và ở mỗi vùng, mỗi
nước, nó có những dáng vẻ khác nhau. Đối với
người con gái Việt Nam, nữ tính thường
đi đôi với sự nết na, mềm mỏng, tế
nhị. Mái tóc dài mượt mà, tá áo dài thướt tha là
một biểu hiện của nữ tính. V́ vậy ngày
xưa khi thấy "tóc em dài em cài hoa lư" nhiều chàng
trai ḷng dạ đă bối rối, vấn vương.
Nữ tính tạo nên một lực hút rất mạnh
đối với những người khác giới như
hai cực điện khác dấu hút nhau. Người con gái
càng nhiều nữ tính càng tạo được sự
hấp dẫn đối với các chàng trai. Nữ tính là
vật trang sức hết sức giá trị cho các bạn
gái, là ưu thế của phái đẹp.
Có những điểm thuộc về
nữ tính trời cho, nhưng nhiều cái phải qua rèn
luyện. Tạo hóa có thể cho bạn một khuôn mặt
dễ thương, một thân h́nh gợi cảm, nhưng
muốn giữ vẻ đẹp đó bền lâu, bạn
phải tập luyện. C̣n những mặt khác của
nữ tính như sự duyên dáng, tế nhị, phong thái
mềm mại, nhẹ nhàng, đều phải qua rèn
luyện mới có được. Cái đẹp h́nh
thể của nữ tính có thể gây được
sự chú ư ngay từ những giây phút đầu tiên,
nhưng chính cái đẹp thuộc phẩm chất bên trong
của nữ tính mới tạo nên giá trị thật
của bạn. Trong công việc, người giàu nữ tính
chắc chắn sẽ chiếm được cảm t́nh
của người khác, nhất là đối với
những bạn mà công tác giao dịch, tiếp xúc nhiều.
Những người giàu nữ tính thường có khả
năng thuyết phục lớn hơn.
Một điểm nữa thuộc nữ
tính là thích làm đẹp cho ḿnh, cũng chính là làm
đẹp cho cuộc sống. Ngay trong những hoàn
cảnh khó khăn nhất, người phụ nữ
vẫn t́m cách trau chuốt, điểm trang và luôn gọn
gàng, ngăn nắp.
Thời gian trôi đi, do tác động
của cuộc sống và sự phát triển của xă
hội, "nữ tính" theo quan niệm truyền
thống cũng có thay đổi, nhưng nh́n chung vẫn
bảo tồn những nét cơ bản nhất. Trang
phục hiện đại với những bộ quần
áo vét, đầm vét, quần Jean, áo lửng... làm cho
người con gái rắn rỏi, khoẻ khoắn, linh
hoạt hơn, nhưng vẫn làm tôn lên những
đường nét mềm mại, quyến rũ. Nhịp
điệu công nghiệp khiến cho các bạn gái trở
nên năng động, nhanh nhẹn và gọn gàng, nhưng
bạn đừng làm mất sự dịu ngọt của
giọng nói, nét tươi vui trên khuôn mặt. Những
bạn gái thích nét mạnh bạo, tinh nghịch sẽ
hợp với thời trang tóc tém, tóc con trai, giầy
đinh, giầy lính, rồi... thời trang bụi. Song, suy
cho cùng, th́ đó là thời trang chỉ rộ lên một
thời, trong một bộ phận bạn nữ. C̣n đa
số vẫn quay về với những ǵ thể hiện
được đặc trưng giới tính của ḿnh.
Mọi thứ đều có giới
hạn của nó. Nữ tính cũng vậy. Những
bạn gái quá tôn thờ nữ tính theo quan niệm cũ
sẽ trở thành rụt rè, yếu đuối, đôi khi
cổ hủ, kém thích nghi với môi trường mới.
Hoàng
Huy Linh
VII.
CHUYỆN
PHIẾM :
Trích trong
tập truyện hài hước trẻ “Bồ” non
Biên soạn :
PHẠM KHẢI
ĐÂU
PHẢI CHUYỆN BỊA
Nghe
đồn chị Hà ra tỉnh làm thợ gội
đầu mà tậu được xe máy, ai cũng cho là
bịa. Làm ǵ có cái nghề ấy? Cứ xem cả làng,
cả huyện này, từ bà già đến con trẻ ai
chẳng biết gội đầu, mà có phải học
trường lớp nào đâu? Nhân dịp Tết chị Hà
về quê, bọn con gái liền kéo nhau tới đầy
nhà để hỏi cho ra lẽ. Trông chị mắt xanh
mỏ đỏ, mặc váy đầm xoè mùi nước
hoa thơm điếc mũi, chúng tôi cứ xít xoa thán
phục, tự hào làng ḿnh cũng có người đẹp
đẽ sang trọng kém ǵ dân thành phố.
Giải
đáp điều thắc mắc của chúng tôi, chị
vui vẻ nói:
-Ở, "Hà
Nội" bây giờ có nhiều nghề kiếm tiền
lắm, như nghề ăn mày, trèo sấu, rửa bát,
chạy xe ôm, xoa bóp, ghi số đề, bắt trộm
chó, câu trộm mèo, bắt thịt cóc, cắt tiết
rắn, đâm thuê, chém mướn…
-Eo ơi, ghê
quá! Chị nói nghề của chị đi!
-Gội
đầu ấy à! Nghề này cực thơm tho, mưa
không đến mặt, nắng chẳng tới
đầu. Nhưng phải học nhiều lắm, các em
ạ. Trước hết phải có tiếng tây. Ví -
dụ: Cờ nia, hét sút đô, Di roi, Bi ăn ǵ rồi th́
ô-kê, Bon nuy, nâu, Mét-x́, Bai bai…(Chị xổ ra một tràng
tiếng Tây làm cho bọn tôi phục sát đất).
Điều quan trọng hơn là phải có thân h́nh cân
đối. Các cô giơ chân cho chị xem nào. Hỏng
rồi. Phải thẳng, không được "ṿng
kiềng, chữ bát".
-Gội
đầu bằng chân hả chị?
-Ngốc
thế! Trong khi tay ḿnh bận gội đầu cho khách th́
người ta rảnh rang có thể ngắm chân ḿnh quá
đi chứ!
-À ra thế!
Đợi cho
các bạn tôi về cả, chị mới gọi tôi vào
buồng nói:
-Thảo này,
chị để ư cả xóm ta chỉ có ḿnh em là
đạt yêu cầu "thân h́nh cân đối, ưa
nh́n". Nếu em đồng ư, chị sẽ sang nói
chuyện với chú thím bên ấy cho em ra "Hà Nội"
học nghề. Kiếm được tiền gửi
về giúp bố mẹ chẳng hơn ở nhà rau cháo nuôi
nhau?
-Nhưng
nghề của chị khó lắm, em học sao
được?
-Chị nói thế cho chúng nó hăi chứ
nghề này cực dễ, chỉ hướng dẫn vài
phút là làm được ngay.
Trước khi đưa
Thảo tới chỗ làm của ḿnh là hiệu hớt tóc
máy lạnh Bồng Lai, chị Hà nói nhỏ:
-Chị
có thể giúp em trang điểm và ăn mặc đẹp
hơn nhưng cái quư nhất ở em bây giờ lại
mộc mạc, trong trắng. Em hăy làm cho họ vui ḷng.
Bà
chủ trạc ngoài 30 tuổi, xinh đẹp và có vẻ
dễ gần:
-Em họ cô
Hà mới ở quê ra phải không? Cứ gọi tôi là
chị cho thân mật. Thế em biết gội đầu
chưa?
-Thưa
cháu…à, em vẫn gội lấy từ bé ạ.
-Gội cho người
khác cơ.
-Vâng. Có
dạo thằng em trai bị trốc đầu, em phải
nấu nước lá gội măi mới khỏi đấy
ạ.
Bà chủ
mỉm cười:
-Chắc tay
cô cào khoẻ lắm nhỉ?
-Vâng. Có lúc nó
khóc thét lên ấy chứ.
-Ở đây
không có ai trốc đầu. Toàn người lịch
sự, thơm tho nên chỉ cần găi nhẹ. Có vị
tuần nào cũng đến vài lần, chủ yếu
chẳng v́ cái râu, cái tóc mà để t́m sự thư giăn cho
tâm hồn. V́ thế em phải tỏ ra duyên dáng, làm thật
nhẹ nhàng cho họ mê ly như bay bổng lên chín tầng
mây. Nếu họ bộc lộ tâm t́nh, ḿnh cũng phải
tỏ ra cởi mở. Biết chiều khách th́ họ
đến càng đông và em cũng có nhiều lộc
đấy.
-Thế có
khách Tây không ạ?
-Có chứ.
-Nhưng em
chưa biết tiếng ….
-Không sao. Rồi sẽ học dần. Nó x́ xồ
mặc nó, em cứ "Ô-kê" (đồng ư). Thanh kiu
(cảm ơn) là được. Thế nhé, mai em
đến đây làm việc.
Thảo không
ngờ ḿnh may đến thế! Đang chân lắm tay bùn
thoắt cái đă ăn trắng mặc trơn. Mà cái
nghề mới lạ làm sao! Chẳng phải học
cũng làm được tuốt! Sự thật hẳn
hoi chứ đâu phải chuyện bịa.
Hôm sau,
Thảo được bà chủ phát cho bộ đồng
phục trắng, dẫn đến pḥng làm việc và
dặn những điều cần thiết. Căn pḥng mát
rượi, thơm nức chỉ kê bộ bàn ghế
cắt tóc, gội đầu cho một khách và mắc áo,
đi văng, bàn để rượu bia. Thảo
hoảng hồn thấy mấy cô áo trắng vây xung quanh.
Th́ ra đó là hệ thống gương lắp xung quanh
tường và cả trên trần. Cô không nhận ngay
được ḿnh trong bộ váy mỏng tanh và cũn
cỡn trông thật là "cởi mở".
"Mở
hàng" là một khách trai trẻ đeo hoa tai, dây xích
cổ vàng chẳng thiết gội đầu, chỉ tán
tỉnh và t́m mọi cách tựa vào người Thảo!
Mỗi khi đôi bàn tay nhàn rỗi của anh ta đi t́m cơi
bồng lai, cô (nhờ lời bà chủ dặn) lại
phải mỉm cười né ḿnh ra chỗ khác. Anh không
giận mà khi về c̣n đặt vào tay cô tờ giấy
bạc 50 ngàn làm kỷ niệm.
Anh ta vừa
ra khỏi nhà th́ bà chủ dẫn vào một anh hói
đến nửa đầu, giới thiệu là "anh
nuôi", giám đốc một công ty nào đó. Thảo
cố gắng găi thật nhẹ chỉ sợ tuột
nốt mớ tóc hoa râm c̣n lại. Khi nghiêng đầu
để Thảo găi phía sau gáy, ông tựa vào áo cô mà
nuốt nước bọt khan như khát từ lâu.
Thảo vội mở nắp bia "cắt bớt" nâng
tận miệng để ông tu liền hai hộp cho
đỡ nghiền. Ông tỏ vẻ hài ḷng, hẹn
cuối tuần sẽ trở lại Bồng lai với món
quà cho "em" Thảo.
Vị khách
thứ ba là người ngoại quốc. Ông ta trông
giống người ḿnh, nhưng nói tiếng ǵ không
hiểu nổi. Nhớ lời bà chủ dặn, cô liền
nói : "Ô-kê". Chỉ đợi có thế hắn
liền vồ lấy cô như mèo vồ chuột. Thảo
cố vẫy ra, kêu ầm lên:
-Ơ ḱa! Ôkê.
Thanh kiu! Cứu tôi với!
Cánh cửa
bật mở. Chị Hà và anh bảo vệ xông vào. Ông khách
tỏ vẻ ngạc nhiên, tay giơ tờ đôla mỹ,
tay cầm gói OK, phân trần ǵ đó. Chị Hà hỏi
Thảo:
-Hắn
giở tṛ, sao em lại nói: " Ô-kê. Thanh kiu?"
-Bà chủ
bảo thế!
-Lần sau em
phải bảo "Nâu, nâu"(không, không) nghe chửa!