CHÚA NHỰT XVI
CHỦ ĐỀ :
RƯỚC
Chúa vào nhà
"Maria ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Ngài dạy"
(Lc 10,39)
BÀI ĐỌC I: St
18, 1-10a
"Đối
với Thiên Chúa có ǵ khó đâu. Ta trở lại thăm ông
và Sara được một đứa con trai".
Trích sách Sáng
Thế.
Trong những ngày
ấy, Chúa hiện ra cùng Abraham dưới cḥm cây ở
Mambrê, đang lúc ông ngồi ở cửa lều giữa trưa
nóng bức. Ông ngước mắt lên thấy ba người
nam xuất hiện, đứng gần ông: Vừa trông
thấy, từ cửa lều, ông chạy ra đón các
vị ấy, rồi sấp ḿnh lạy và thưa rằng:
"Lạy Chúa, nếu con được đẹp ḷng
Chúa, xin đừng bỏ đi qua, con xin lấy ít nước
để các Đấng rửa chân, và nghỉ mát. Con xin
đem ít bánh mời các Đấng dùng để lấy
sức lại rồi sẽ đi: chính v́ thế mà các
Đấng đă ghé vào nhà con". Các Đấng ấy
nói: "Như ông đă ngỏ, xin cứ làm".
Abraham liền vào
lều, và bảo Sara rằng: "Hăy mau mau trộn ba
đấu bột làm bánh nướng". C̣n ông, ông
chạy đến đoàn ḅ bắt một con bê non hảo
hạng, trao cho đầy tớ đem đi nấu. Ông
lấy bơ sữa và thịt bê đă chín, dọn ra trước
mặt các Đấng. Chính ông đứng hầu các
Đấng dưới bóng cây.
Ăn xong, các
Đấng hỏi Abraham rằng: "Sara bạn ông
đâu?" Ông trả lời: "Ḱa, bạn con ở trong
lều". Một Đấng nói tiếp: "Độ
này sang năm, khi Ta trở lại thăm ông, th́ cả hai
vẫn c̣n mạnh khoẻ, và Sara bạn ông sẽ được
một con trai". Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 14,
2-3ab. 3cd-4ab. 5
Đáp: Lạy Chúa,
ai được cư ngụ trên núi thánh của Chúa? (c.
1a)
Xướng: 1) Người
sống thanh liêm và thực thi công chính, và trong ḷng suy nghĩ
điều ngay, và lưỡi không bịa lời vu
khống. - Đáp.
2) Người không
làm ác hại bạn đồng liêu, cũng không làm nhục
cho ai lân cận. Người coi rẻ đứa bất
nhân, nhưng kính yêu những ai tôn sợ Chúa. - Đáp.
3) Người không
xuất tiền đặt nợ thu lời, cũng không
ăn hối lộ hại người hiền lương.
Người thực thi những điều kể đó,
th́ muôn đời chẳng có lung lay. - Đáp.
BÀI ĐỌC II: Cl
1, 24-28
"Mầu
nhiệm ẩn giấu từ muôn thuở, nhưng nay
đă được tỏ bày cho các thánh".
Trích thư Thánh
Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côlôxê.
Anh em thân mến,
hiện nay tôi vui sướng trong những đau khổ
tôi phải chịu v́ anh em. Tôi bổ khuyết nơi thân
xác tôi những ǵ c̣n thiếu sót trong cuộc thương
khó của Đức Kitô, để Hội thánh là thân xác
của Người được nhờ. Tôi đă được
trở thành người phục vụ Hội thánh theo
sự an bài của Thiên Chúa, Đấng đă trao phó cho tôi
rao giảng đầy đủ lời Chúa, đó là
mầu nhiệm ẩn giấu từ muôn thuở qua muôn
thế hệ, nhưng nay đă được tỏ bày
cho các thánh của Người. Thiên Chúa muốn tỏ bày
cho họ biết thế nào là sự phong phú vinh quang
của mầu nhiệm nơi dân ngoại, tức là
Đức Kitô trong anh em, Người là niềm hy vọng
vinh quang. Tôi loan báo Người, cảnh tỉnh mọi người,
đem tất cả khôn ngoan mà dạy dỗ mọi người,
để làm cho mọi người nên hoàn hảo trong
Đức Giêsu Kitô. Đó là lời Chúa.
ALLELUIA: Mt 4, 4b
Alleluia, alleluia! - Người
ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi
lời do miệng Thiên Chúa phán ra. - Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc 10, 38-42
"Martha rước
Người vào nhà ḿnh. Maria đă chọn phần tốt
nhất".
Tin Mừng Chúa Giêsu
Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu
vào một làng kia và có một phụ nữ tên là Martha rước
Người vào nhà ḿnh. Bà có người em gái tên là Maria
ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người. Martha bận
rộn với việc thết đăi khách. Bà đứng
lại thưa Người rằng: "Lạy Thầy, em
con để con hầu hạ một ḿnh mà Thầy không
quan tâm sao? Xin Thầy bảo em con giúp con với". Nhưng
Chúa đáp: "Martha, Martha, con lo lắng bối rối
về nhiều chuyện. Chỉ có một sự cần mà
thôi: Maria đă chọn phần tốt nhất và sẽ
không bị ai lấy mất". Đó là lời Chúa.
Sợi chỉ đỏ :
-
Bài đọc I (St 18,1-15) : Abraham rước Chúa vào nhà
ḿnh
-
Tin Mừng (Lc 10,38-42) : Matta và Maria rước Chúa vào nhà
ḿnh
Minh họa
-
Mille images 114 B
-
"Maria ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Ngài dạy" (Lc
10,39)
I. DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Anh
chị em thân mến
Bài
Tin Mừng hôm nay kể chuyện hai chị em Matta và Maria
rước Chúa Giêsu vào nhà ḿnh. Matta th́ ân cần lo việc
phục vụ, c̣n Maria th́ ngồi bên chân Chúa để lắng
nghe lời Ngài.
Trong
Thánh lễ này, chúng ta có dịp làm điều mà Maria đă
làm, là ngồi bên chân Chúa để lắng nghe Lời Ngài.
Xin Chúa cho chúng ta được thân thiết với Chúa ngày
một hơn.
II. GỢI
Ư SÁM HỐI
-
Chúng ta quá lo lắng những việc trần gian mà ít quan
tâm đến việc Chúa.
-
Chúng ta dành thời giờ cho Chúa mỗi ngày quá ít.
-
Chúng ta chưa quan tâm đủ đến việc ở bên
Chúa và lắng nghe tiếng Chúa.
III. LỜI
CHÚA
1.
Bài đọc I (St 18,1-15)
Câu
chuyện này làm nổi bật ḷng hiếu khách của tổ
phụ Abraham : Ông đang ngồi trong lều giữa
trưa nóng bức th́ thấy bên ngoài có 3 người
đàn ông. Abraham vội vàng mời 3 người vào lều
ḿnh, lấy nước cho họ rửa chân, lấy bột
làm bánh, bắt một con bê tốt nhất làm thịt để
tiếp đăi họ. 3 người này chính là sứ giả
của Thiên Chúa.
Đáp
lại ḷng hiếu khách của Abraham, Thiên Chúa đă cho bà
Sara vợ ông có được đứa con trai đầu
ḷng mặc dù cả hai ông bà đều đă già quá tuổi
sinh con.
2.
Đáp ca (Tv 14)
Tv
này thuộc loại giáo huấn, nhằm trả lời cho
câu hỏi "Ai được Thiên Chúa tiếp đón vào
cư ngụ trong nhà Ngài ?" Tác giả trả lời :
đó là người sống thanh liêm và thực thi công chính.
3.
Tin Mừng (Lc 10,38-42)
Câu
chuyện có 3 vai : vai chính là Chúa Giêsu, hai vai phụ là
Mác-ta và Maria mỗi người phục vụ Chúa một
cách khác nhau :
-
Mác-ta lăng xăng lo cơm nước, giường chiếu
v.v.
-
Maria "ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Ngài dạy"
Mác-ta
khó chịu xin Chúa Giêsu bảo Maria tiếp ḿnh. Nhưng Chúa
Giêsu nói : "Chỉ có một chuyện cần thiết
mà thôi", đó là việc Maria đang làm, tức là ngồi
bên chân Chúa đề lắng nghe lời Chúa.
4.
Bài đọc II (Cl 1,24-28) (Chủ đề phụ)
Thánh
Phaolô tỏ ư sung sướng v́ được chịu khổ
trong khi thi hành sứ vụ tông đồ. Sở dĩ những
đau khổ ấy trở thành niềm vui v́ Phaolô ư thức
rằng nhớ đó mà ông bổ khuyết nơi thân xác
ḿnh những ǵ c̣n thiếu trong cuộc chịu nạn của
Chúa Giêsu Kitô.
IV. GỢI
Ư GIẢNG
*
1. Chọn phần tốt nhất
Federic
Ozanam, nhà hoạt động xă hội nổi tiếng của
Giáo Hội Pháp vào cuối thế kỷ 19 đă trải qua
một cơn khủng hoảng đức tin trầm trọng
lúc c̣n là một sinh viên đại học.
Một
hôm, để t́m một chút thanh thản cho tâm hồn, anh
bước vào một ngôi thánh đường cổ ở
Thấy
chàng thanh niên đang đứng trước cửa pḥng với
dáng vẻ rụt rè, nhà bác học liền lên tiếng hỏi :
-
Anh bạn trẻ, anh cần ǵ đó ? Tôi có thể giúp
anh giải một bài toán vật lư nào không ?
Chàng
thanh niên đáp một cách nhỏ nhẹ :
-
Thưa Thầy, con là một sinh viên khoa văn
chương. Con dốt khoa học lắm, xin phép Thầy
cho con hỏi một vấn đề liên quan đến
đức tin !
Nhà
bác học mỉm cười cách khiêm tốn :
-
Anh lầm rồi, đức tin là môn yếu nhất của
tôi. Nhưng nếu được giúp anh điều ǵ, tôi
cũng cảm thấy hân hạnh lắm ?
Chàng
sinh viên liền hỏi :
-
Thưa Thầy, có thể vừa là một bác học vĩ
đại, vừa là một tín hữu cầu nguyện
b́nh thường không ?
Nhà
bác học ngỡ ngàng trước câu hỏi của người
sinh viên, và với đôi môi run rẩy đầy cảm
xúc, ông trả lời :
-
Con ơi, chúng ta chỉ vĩ đại khi chúng ta cầu
nguyện mà thôi !
Chúa
phán : "Macta, Macta ơi ! Chị lo lắng và
lăng xăng nhiều chuyện quá ! Chỉ có một
chuyện cần thiết mà thôi. Maria đă chọn phần
tốt nhất và sẽ không bị lấy đi" (Lc
10,41-42). Phần tốt nhất ấy chính là ở bên cạnh
Chúa, lắng nghe Chúa nói, và cầu nguyện với Chúa.
Nhà
bác học đại tài Ampère, với công việc nghiên cứu
của ông về điện tử học, về nam châm
điện đă đem lại biết bao lợi ích cho nền
văn minh của nhân loại. Thế nhưng, ông không cho
đó là vĩ đại, mà ông nói : "Chúng ta chỉ vĩ
đại khi chúng ta cầu nguyện mà thôi".
Mẹ
Têrêsa Calcutta, một nữ thánh giữa đời thường,
mỗi ngày trước khi bước xuống "địa ngục
Calcutta"
để chăm sóc những người cùng khổ, hoặc
đi vào "nhà hấp hối" để an ủi các kẻ liệt
lào, các nữ tu của Mẹ đă qú cầu nguyện
trước Thánh Thể một tiếng đồng hồ
để kín múc nơi Chúa : t́nh yêu, sức mạnh, ḷng
can đảm và nhiệt huyết tông đồ.
Hoạt
động tông đồ là mang t́nh yêu Chúa đến với
anh em, tại sao chúng ta lại không kín múc nơi Chúa là suối
nguồn yêu thương. Cho dù là hoạt động truyền
giáo, hoạt động từ thiện bác ái, hay sinh hoạt
hằng ngày theo bổn phận, chúng ta cũng đừng
quên "chọn phần tốt nhất" này. Hăy nhớ lời
Chúa : "Không có Ta, chúng con không làm ǵ được".
Các
triết gia phương Tây có khuynh hướng hoạt
động cho rằng Chúa không làm ǵ, con người làm hết.
Các triết gia phương Đông trái lại ưa thích
thuyết tĩnh học, để Chúa làm hết và con
người không làm ǵ. Nhưng khuôn vàng thước ngọc
của chúng ta là : "Cầu nguyện và hoạt động", Macta phải
đi đôi với Maria. Cầu nguyện là linh hồn của
hoạt động, và hoạt động là kết quả
của cầu nguyện. P.Graef có một câu nói rất thâm
thuư : "Hoạt động mà không có cầu nguyện là
thiếu nguyên tắc căn bản, cầu nguyện mà
không có hoạt động là thiếu đất gieo hạt".
Tuy
nhiên, có một cám dỗ khiến chúng ta khó thoát khỏi.
Đó là nhiều khi chúng ta tưởng ḿnh phục vụ
Chúa, nhưng hóa ra chúng ta phục vụ chính ḿnh. Nh́n Mácta
lăng xăng dọn bữa ăn, chúng ta thấy dáng dấp
của chính ḿnh. Chúng ta hoạt động để
được tiếng khen, để gây chú ư : "Thưa Thầy,
em con để ḿnh con phục vụ mà Thầy không để
ư tới sao ? Xin Thầy bảo nó giúp con một tay"
(Lc 10,40-41).
Chúng ta mời gọi kẻ khác cộng tác, cũng là để
phục vụ cho chương tŕnh của chính ḿnh.
Đôi
khi chúng ta cầu nguyện cũng là để kéo Chúa về
phe ḿnh, xin Chúa ủng hộ để cá nhân ḿnh sớm
được vẻ vang. Chúng ta muốn ḿnh luôn được
thành công. Chúng ta không chấp nhận thất bại. Chúng ta
măn nguyện với những hoạt động tông đồ
của ḿnh. Chúng ta hài ḷng với công cuộc từ thiện
của chúng ta. Chúng ta đi t́m chính ḿnh !
*
2. Chọn phần ưu tiên
Có
thể xếp những việc chúng ta phải làm hằng
ngày thành hai loại : việc cấp bách (urgent) và việc
thiết yếu (essential). Những việc cấp bách th́ rất
nhiều, những việc thiết yếu th́ rất ít.
Cũng
như Matta, chúng ta thường dành ưu tiên cho những việc
cấp bách. C̣n việc thiết yếu th́ chúng ta hoăn lại.
Khi nào làm xong hết những việc cấp bách, ta mới
nghĩ đến việc thiết yếu. Nhưng khi
đó th́ đă quá muộn, chúng ta làm việc thiết yếu
đó một cách hấp tấp và hời hợt.
Đức
Hồng Y Joseph Bernardin, Tổng giám mục giáo phận
Việc
thiết yếu nhất mà người ta thường hoăn
lại không làm là ǵ ? Thưa đó là việc mà Maria
đă làm, đó là ngồi bên chân Chúa và lắng nghe lời
Chúa". Chính Chúa Giêsu đă đánh giá đó là việc thiết
yếu duy nhất và là việc tốt nhất phải làm
(FM)
*
3. Một cách cầu nguyện
Đối
với nhiều người, cầu nguyện là nói để
xin.
Nhưng,
xét theo một nghĩa nào đó, sự cầu nguyện
đích thực chỉ bắt đầu khi ta ngừng nói.
Cách cầu nguyện tốt nhất là ở bên chân Chúa, chẳng
nói lời nào và cũng chẳng làm ǵ cả, như Maria vậy.
Có
người nghĩ rằng làm việc là cách chứng tỏ
cụ thể t́nh yêu của ḿnh đối với Chúa, cho
nên cứ ngồi im bên chân Chúa là mất giờ vô ích, nhất
là khi ta c̣n nhiều việc phải làm. Có lẽ đúng.
Nhưng nếu làm việc mà không cầu nguyện th́ những
việc làm kia dễ trở thành những việc làm v́ ḿnh
và cho ḿnh chứ không phải v́ Chúa và cho Chúa ; và cũng
có thể chúng trở thành những việc của ḿnh chứ
không phải của Chúa. Kết quả là sau khi ngưng việc,
ta cảm thấy ḷng ḿnh trống rỗng, con người
ḿnh rất hời hợt nông cạn.
Thoreau
nói : "Đừng sợ đời ḿnh kết thúc,
nhưng hăy sợ đời ḿnh chưa bao giờ bắt
đầu".
Nhà
tâm bệnh học Thomas Moore nói : "Có người có thể
chữa khỏi những rối loạn tâm thần chỉ
cần bằng cách tự ban cho ḿnh mỗi ngày một ít
phút thinh lặng suy nghĩ". Đối với sức
khoẻ tâm thần mà đă là như thế, huống chi
đối với sức khoẻ siêu nhiên.
4.
Chuyện minh họa
a/
Một bà lăo đến một Linh mục xin tham vấn :
-
Thưa cha, tôi đă cầu nguyện không ngừng suốt
14 năm qua, nhưng tôi chả cảm thấy sự hiện
diện của Chúa ǵ cả.
-
Thế Bà có cho Chúa cơ hội để nói với Bà lời
nào không ?
-
À… không. Tôi cứ nói miết. Nhưng như thế không phải
là cầu nguyện sao ?
-
Không. Bây giờ tôi khuyên bà mỗi ngày bỏ ra 15 phút chỉ
ngồi im trước mặt Chúa thôi.
Bà
cụ đă làm theo lời khuyên đó. Chỉ vài ngày sau, Bà
trở lại khoe :
-
Thật tuyệt diệu : Khi tôi nói với Chúa th́ tôi chẳng
cảm thấy ǵ cả. Nhưng khi tôi ngồi yên trước
mặt Ngài th́ tôi thấy như ḿnh được sự
hiện diện của Ngài bao phủ lấy tôi.
b/
Khi linh mục đang thống kê t́nh h́nh của xứ đạo,
ngài hỏi một gia đ́nh câu hỏi thường lệ :
-
Các con có thường cầu nguyện chung cả gia
đ́nh không ?
Gia trưởng trả lời :
-
Thưa cha, chúng con không có thời giờ.
-
Giả như con biết một đứa con sẽ bị
bệnh nếu chúng con không cầu nguyện, gia đ́nh con
có cầu nguyện không ?
-
Ồ, con đoán chúng con sẽ cầu nguyện.
-
Giả sử con biết ngày nào đó khi gia đ́nh lơ là
việc cầu nguyện, một đứa con sẽ gặp
tai nạn. Các con có cùng cầu nguyện không ?
-
Tất nhiên chúng con sẽ cầu nguyện.
-
Giả sử mỗi ngày con quên cầu nguyện, giáo luật
phạt 5 đôla. Các con có sao lăng việc cầu nguyện
không ?
-
Chắc chúng con sẽ cầu nguyện. Nhưng ư của những
câu hỏi này là ǵ ?
-
Vấn đề của con là không có thời giờ. Con có
thể t́m được thời giờ. Con không nghĩ cầu
nguyện chung gia đ́nh là quan trọng như nộp phạt
hay giữ sức khỏe cho con. Ơn ban của Chúa qua lời
cầu nguyện quan trọng hơn bất cứ những
ǵ con có thể nghĩ tới.
c/
Một ngư dân đưa một thanh niên lên thuyền của
ông. Một bên mái chèo có viết chữ cầu nguyện và bên kia viết chữ
làm việc.
Anh thanh niên nói vẻ khinh miệt : "Này chú, chú lỗi
thời quá. Ai muốn cầu nguyện làm ǵ, nếu như
họ làm việc ?"
Bác ngư phủ không nói ǵ,
nhưng buông lỏng mái chèo có viết chữ cầu nguyện và chèo mái kia. Ông
chèo và chèo măi, nhưng chiếc thuyền chỉ quay tṛn mà
không tiến đi được.
Anh thanh niên hiểu ra rằng bên cạnh
mái chèo làm việc,
chúng ta cũng cần phải có mái chèo cầu nguyện.
V. LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em
thân mến, Lời Chúa hôm nay đặt cho mỗi người
chúng ta một câu hỏi : Chúng ta đă đón tiếp
Chúa như thế nào trong cuộc sống thường
ngày ? Với ước mong được đón tiếp
Chúa thật xứng đáng, chúng ta cùng dâng lời cầu
xin :
1. Hội thánh là đại gia đ́nh
của những ai tin Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu
xin cho mọi thành viên trong đại gia đ́nh này / luôn
sống hiệp nhất và yêu thương nhau.
2. Hiện nay có biết bao người
không chốn nương thân / sống cảnh màn trời
chiếu đất / không ai ngó ngàng ǵ đến họ /
Chúng ta hiệp lời cầu xin cho những ai đang sống
không nhà không cửa / t́m được một chỗ ở
xứng hợp với nhân phẩm của ḿnh.
3. Lời Chúa là ánh sáng chỉ
đường dẫn lối cho người Kitô hữu
trong cuộc lữ hành trần thế / Chúng ta hiệp
lời cầu xin cho Lời Chúa soi sáng các Kitô hữu /
để mọi việc họ làm đều phù hợp với
chân lư và t́nh thương của Chúa.
4. Hằng ngày trước mắt chúng
ta / có biết bao người nghèo là hiện thân của
Đức Kitô bị bỏ rơi / bị hất hủi /
Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ
chúng ta / biết quảng đại nâng đỡ những
người bất hạnh trong xă hội.
Chủ tế : Lạy Chúa
Giêsu, xin cho ḷng chúng con trở nên thửa đất ph́
nhiêu, hầu đón nhận hạt giống lời Chúa và
làm cho sinh hoa kết quả dồi dào. Chúa hằng sống
và hiển trị muôn đời.
VI. TRONG
THÁNH LỄ
-
Trước kinh Lạy Cha : Không lời cầu
nguyện nào hay bằng lời kinh Lạy Cha do chính Chúa
Giêsu đă dạy chúng ta. Vậy chúng ta hăy sốt sắng cầu
nguyện bằng lời kinh Chúa dạy.
VII. GIẢI
TÁN
Chúng
ta đă ư thức rằng làm việc và cầu nguyện phải
đi đôi với nhau, và chính sự cầu nguyện sẽ
hỗ trợ cho những việc chúng ta làm. Anh chị em sắp
trở lại với những việc làm hằng ngày.
Đừng quên cầu nguyện để Chúa giúp anh chị
em làm những việc đó tốt hơn.
Bài đọc: Stk.18,1-10;Cl. 1,14-28;
Lc.10,38-42
Chủ đề: Chúng
ta cần phải có thời gian yên tĩnh để
cầu nguyện nếu chúng ta muốn thăng tiến và
tiến bộ trong cuộc sống.
Một
đêm nọ có người bố đến dự
cuộc hội thảo dành riêng cho các bậc làm cha và các giáo
viên tại trường trung học ở Chicago. Trong khi tṛ
chuyện với một giáo viên của con trai ông,
người bố bỗng nhiên buồn bă và chảy
nước mắt. Sau khi lấy lại phong độ, ông
ngỏ lời xin lỗi và nói: “Con trai tôi tuy không c̣n
sống với tôi nữa, nhưng tôi vẫn yêu qúi nó và
muốn biết nó hiện đang sinh hoạt ở
trường ra sao”. Đoạn ông kể cho thầy giáo lư do vợ và 4
đứa con của ông đă ĺa bỏ ông buổi
chiều hôm ấy. Ông vốn là một nhà thầu xây
dựng, nên đôi lúc ông bận rộn làm việc tới
16 tiếng một ngày. Đương nhiên ông ít khi thấy
mặt những người trong gia đ́nh, nên dần
dần họ trở nên mỗi ngày mỗi xa cách ông. Đoạn
ông buồn bă nói tiếp: “Tôi rất ao
ước sắm sửa cho vợ con mọi thứ mà tôi
từng mơ ước tặng cho họ. Nhưng v́
mải lo mê công việc làm ăn nên tôi đă quên mất
điều mà các con tôi cần thiết: đó là chúng nó
cần một người cha quấn quít hàng đêm
để yêu thương và nâng đỡ chúng”.
Câu chuyện có thực
trên đây minh hoạ cho chủ điểm của bài Phúc
Âm hôm nay. Chủ điểm đó là:
“Chúng ta có thể v́ qúa
mải mê công việc làm ăn đến nỗi quên
mất lư do khiến chúng ta lao khổ như thế. Chúng ta
có thể v́ qúa mải mê kiếm sống đến nỗi
quên mất chính mục đích của cuộc sống. Chúng
ta có thể lu bu theo đuổi những vật mà
đồng tiền có thể mua sắm được
để rồi quên béng những ǵ mà đồng tiền không
thể mua được. Đây chính là lầm lẫn
của Matta được ghi lại trong Phúc Âm hôm nay. Cô
nàng qúa lăng xăng nấu nướng bữa ăn cho
Chúa Giêsu đến nỗi quên mất rằng Chúa
đến nhà nàng là v́ t́nh bạn chứ đâu phải v́
bữa ăn miễn phí đâu!”
Cách đây 30 năm,
giả như Chúa Giêsu loan báo Ngài sẽ đến thăm
nhà bố mẹ chúng ta, hẳn chúng ta biết
được các bà mẹ chúng ta lúc ấy sẽ làm ǵ: nào
là các bà sẽ động viên con cái chùi rửa sạch
sẽ nhà cửa từ nhiều ngày trước; nào là sai
chúng nó chạy lẹ ra hàng tạp hoá, hàng bánh trái mua
thứ này thứ nọ… Tóm lại, có lẽ các bà ấy
cũng sẽ làm giống như nàng Martha trong Phúc Âm. Tuy
nhiên đồng thời các bà mẹ ấy cũng biết
hành động như nàng Mary. Các bà cũng sẽ lo sao cho
mọi người chúng ta đều ăn mặc
tươm tất, ngồi xuống quanh Chúa Giêsu và chú ư
lắng nghe mọi điều Ngài nói. Các bà mẹ ấy
sẽ vừa quan tâm đến việc Chúa Giêsu
được phục vụ ăn uống chu đáo,
nhưng đồng thời cũng quan tâm lo biểu lộ
t́nh yêu đối với Ngài. Như thế các bà mẹ
của chúng ta thực khéo léo giữ cho hai việc ấy
được quân b́nh. Các bà biết điều khiển
đứa con và một ít tiện nghi tân thời để
giữ cho mọi sự được ở thế cân
bằng. Bên cạnh đó, các
bà c̣n được các ông bố của chúng ta cũng khéo
léo trong việc hỗ trợ họ. Thực thế, các ông
bố này có khả năng tuyệt vời trong việc
tạo thế cân bằng giữa các việc liên quan
đến cuộc sống vật chất và các sự
việc liên quan đến đời sống tâm linh.
Ngày hôm nay, thật
rủi thay, chúng ta đang sống trong một thế
giới khác xa như thế. Thế giới hôm nay thật
dễ mất cân bằng; Thật là dễ dàng quên mất
mục đích của ḿnh! Thật là dễ dàng quên mất
cái nào là ưu tiên! Thật là dễ dàng mất đi sự
sáng suốt của ḿnh! Tóm lại, chúng ta quá dễ dàng quên
mất điều ḿnh đang làm và lư do khiến chúng ta làm
điều đó.
Trong thế chiến
thứ hai, có một chàng lính trẻ đóng quân tại
đảo Saipan thuộc Nam Thái B́nh Dương. Anh kể
rằng vào giờ rảnh rỗi, anh và các bạn anh
thường đi bơi ở một khu vắng vẻ
chỗ có bờ dốc thẳng đứng tại ḥn
đảo ấy. Đây là một chỗ thật
đẹp có những tảng đá bao quanh. Khi họ
mới đến th́ nước c̣n trong veo, đến
nỗi họ nh́n thấy được đàn cá lội
dưới mặt nước tới hơn 3 mét. Tuy nhiên,
sau khi họ bơi được khoảng một giờ,
cát dưới đáy tung lên làm nước bị
đục khiến họ không thể thấy
được quá 30 centimét dưới mặt nước
nữa. Dầu vậy ngày hôm sau khi họ trở lại
th́ đám cát đă lắng xuống và ḍng nước
lại trở nên trong vắt như thuỷ tinh.
Tâm trí chúng ta cũng
như gịng nước trên. Nó có thể bị xao
động v́ những ồn ào náo nhiệt của cuộc
kiếm sống hằng ngày khiến cho chúng ta khó mà
thấy vấn đề một cách sáng suốt. Chúng ta
không c̣n nh́n rơ được vấn đề ǵ nữa:
không thấy rơ viễn ảnh tương lai, không nhận
ra những điều ưu tiên cần thiết, không c̣n
được ở trong thế quân b́nh nữa.
Những nơi bị
xao động như thế, chúng ta cần phải
dừng lại và chờ cho ḍng nước mờ
đục của tâm trí trong sáng trở lại đă. Chúng
ta cần phải làm như nàng Maria trong bài Phúc Âm hôm nay.
Chúng ta cần ngồi kề bên Chúa Giêsu và yên lặng
cầu nguyện. chúng ta cần nghe Ngài dạy cho chúng ta
biết điều nào là quan trọng, điều nào là
phụ thuộc. Và Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta
mỗi ngày dừng lại bên chân Chúa Giêsu để cầu
nguyện giống như nàng Maria đă làm trong Phúc Âm.
Điều này nêu cho
chúng ta một câu hỏi :
Chúng ta phải làm ǵ
nếu đă quá bận rộn kiếm sống đến
nỗi đánh mất thói quen cầu nguyện? Chúng ta
phải làm ǵ nếu đă quên mất cách thức ngồi
yên lặng dưới chân Chúa Giêsu? Chúng ta có phải làm ǵ
để học cách cầu nguyện trở lại không?
May mắn thay, chúng ta
vẫn c̣n có phương cách và ngay tối nay chúng ta có
thể áp dụng phương cách ấy. Chúng ta có thể
dùng phương cách cầu nguyện đơn giản
đă từng giúp nhiều người giống như chúng
ta trở lại với thói quen cầu nguyện và nắm
giữ được nghệ thuật cầu nguyện.
Tôi xin mô tả phương cách này như sau:
Mỗi đêm
trước khi đi ngủ, chúng ta dành ra ba phút để
làm ba điều. Phút thứ nhất, chúng ta dừng
lại hồi tâm suy xét ngày vừa qua, t́m ra những
điểm tốt, những điểm làm chúng ta sung
sướng, chẳng hạn nhận được
một lá thư của người bạn cũ….
đoạn chúng ta nói với Chúa Giêsu rất chân thành về
điều đó. Sau đó, chúng ta kết thúc bằng cách
dâng lên Chúa Giêsu lời cảm tạ về lá thư và
về người bạn nọ.
Phút thứ hai, chúng ta
cũng duyệt xét lại trong trí mọi việc trong ngày,
lần này chỉ rút ra những điều tiêu cực
đáng phàn nàn, chẳng hạn căi lại bố mẹ,
chồng vợ gây gỗ, hay quát tháo con cái… chúng ta tŕnh bày
với Chúa Giêsu về sự yếu đuối này, xin Ngài
thứ tha và sửa chữa cho chúng ta.
Cuối cùng, trong phút
thứ ba, chúng ta hướng về tương lai, suy
nghĩ về một điểm gai góc nào đó, chẳng
hạn một việc khó khăn mà chúng ta phải thực
hiện, như phải bàn luận với cha mẹ, vợ
chồng hay con cái về một vấn đề nảy
sinh. Chúng ta tŕnh bày với Chúa Giêsu về điều đó
đồng thời xin Ngài soi sáng và ban sức mạnh giúp
chúng ta giải quyết sự việc ấy.
Phương pháp cầu
nguyện đơn giản này đă giúp nhiều
người lập lại được thói quen cầu
nguyện, và nắm được nghệ thuật
cầu nguyện. Phương pháp tốt đẹp này
không những giúp chúng ta tiếp xúc trở lại với
cuộc sống của ḿnh mà c̣n tiếp xúc lại
được với Chúa Giêsu
Lạy Chúa, xin
đừng để chúng con v́ quá đắm đuối
trong cuộc sống
đến nỗi quên mất lư do khiến Ngài đă
ban tặng cuộc sống cho chúng con. Xin đừng
để chúng con v́ quá bận rộn lo sinh sống mà quên
mất mục đích của đời sống. Và xin
đừng để chúng con mải mê theo đuổi
những ǵ mà đồng tiền có thể mua được,
đến nỗi quên mất những ǵ mà tiền bạc
không thể mua sắm được.
MỖI
TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ
“Một nụ
cười bằng mười thang thuốc bổ”
NỘI DUNG
I.Tia sáng:
v TUÂN PHỤC VỊ LINH HƯỚNG
v NỤ CƯỜI
II.Thư giăn:
1.
CHỈ C̉N...
2.
CHÂN THÀNH
3.
MỘT CON
B̉ KHÁC
4.
ĐIỂM
YẾU
5.
NGƯỜI
LÍNH KHÔNG CÓ SÚNG
6.
THUỐC
TUYỆT
7.
THIẾU
DẤU
III.Nhật kư truyền giáo của
Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
v
GIÀU - NGHÈO :
V̉NG LẨN QUẨN
IV.Chuyện ngụ
ngôn:
v CHẲNG GIỮ NỔI
V.Hẹn bạn trên
đỉnh thành công:
v TÁC ĐỘNG -
PHẢN ỨNG
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:
v CÁI DUYÊN
VII.Chuyện phiếm :
v ĐÙA VỚI BÀ NGUYỆT
I.
TIA SÁNG :
* Cần phải luôn tuân phục vị linh
hướng và luôn nghe theo ơn sủng. Nếu ta không
để cho ơn Chúa và vị linh hướng hành
động, th́ không bao giờ chân dung h́nh ảnh CGS lại
lộ ra như thấy ở nơi các thánh.
* MỘT NỤ CƯỜI GIÁ RẺ HƠN ĐIỆN,
THẾ MÀ SÁNG HƠN NHIỀU.
Châm ngôn Tô Cách Lan.
Điện
năng đem lại nhiều điều lạ lùng
mới mẻ, nhưng nó không mang tới cho ta một
nụ cười sung sướng thật sự, không hàn
gắn được một gia đ́nh, không nối
kết được t́nh bạn. Ngọn đèn nê-ông càng
tỏa sáng những ánh sáng lạnh lùng, ta càng đói khát
thứ ánh sáng ấm áp nhưng không có nụ cười:
nụ cười thiện cảm với người
ngoại đạo, nụ cười thân thiện với
người bất hạnh, nụ cười
trước thất bại thử thách, việc bất
trắc trớ trêu... Nụ cười này soi sáng ta,
khuyến khích ta, đoàn kết ta lại với nhau. Nó
chiếu sáng loài người và sự vật bằng ḷng
nhân lành của Thiên Chúa và giúp họ nh́n nhận sự
thật.
II.
THƯ GIĂN:
1. CHỈ C̉N...
Tàu dừng
lại ở một ga. Một người đàn ông nh́n
qua cửa sổ con tàu, ông ta thấy có một bà bán bánh và
mọi người đang đổ xô đến mua. Ông
ta rất muốn ăn bánh, nhưng trời lại mưa
và người bán ở xa toa ông ta ngồi. Chợt nh́n
thấy một chú bé đi qua, ông gọi lại hỏi:
- Này cậu bé,
cậu có biết bánh kia người ta bán bao nhiêu tiền
một cái không?
- Năm
mươi xu.
Người
đàn ông đưa cho cậu bé một đồng và nói:
- Cậu hăy mua
hai cái, một cái cho tôi và một cái cho cậu.
Mấy phút sau chú
bé quay lại. Mồm nhai bánh nhồm nhoàm, chú ta đưa
lại 50 xu cho người đàn ông và nói:
- Thưa ông,
chỉ c̣n có một cái bánh thôi.
2. CHÂN THÀNH
Dưới ánh
trăng huyền diệu, kỳ ảo, đôi vợ
chồng trẻ ngồi bên nhau tâm sự. Họ thật
hạnh phúc với những cử chỉ đầy âu
yếm thương yêu. Người vợ thủ thỉ:
-Anh biết
không, trước khi yêu anh rồi lấy anh, mẹ
thường bảo em rằng sau này chỉ có... chó mới
lấy em thôi!.
3. MỘT
CON B̉ KHÁC
Thầy: Danh
từ là tên của sự vật. Ai có thể cho tôi một
danh từ?
Tí: Một con
ḅ.
Thầy: Rất
tốt- Chỉ Tèo- C̣n em hăy cho một danh từ khác.
Tèo đứng
ngay dậy nói: Một con ḅ khác ạ.
4. ĐIỂM
YẾU
Đây là lần
thứ tư tay vơ sĩ quyền Anh suưt bị đo ván.
Trong khi chờ mọi người chăm sóc anh ta, ông
huấn luyện viên của anh ta th́ thầm:
- Này, cậu
phải để ư, tôi vừa phát hiện ra một
điểm yếu của anh ta.
- Thế à!
- Đúng thế.
Cứ mỗi lần cậu bị đánh ngă xuống sàn
là anh ta hạ tay xuống.
- Vậy
làm cách nào để hạ đo ván nó?
-
À...quả là khó nhỉ!!!
5.
NGƯỜI LÍNH KHÔNG CÓ SÚNG
Thầy: Tèo!
Thật xấu hổ, em lại quên bút ở nhà rồi. Em
có biết một người lính khi ra trận không có súng
th́ gọi là ǵ không?
Tèo: Thưa
thầy, người ta gọi là sĩ quan ạ!
6.THUỐC
TUYỆT
Một nhà khoa
học trẻ sau bao ngày nghiên cứu, bỗng tông mạnh
cửa pḥng thí nghiệm chạy ra khoe:
- Ra rồi! Tôi
t́m ra rồi.
Các bạn
chặn lại hỏi:
- Anh phát minh ra
chất ǵ?
- Thuốc
diệt muỗi tuyệt diệu!
- Diệt thế
nào?
Nhà khoa học
trẻ đưa ra một lọ thuốc nhỏ khoe:
- Bất kỳ
loại muỗi nào trên thế giới, chỉ cần
ngắt đít bôi một tí thuốc này vào đít sẽ
chết ... ngắc!
7.THIẾU
DẤU
Trong kịch
bản một vở kịch ghi: "cảnh ba- ánh sáng-
mờ tối"
Một nữ
diễn viên trẻ v́ lên trễ, nên tự ngồi đánh
máy sao lại chỗ vai ḿnh đóng để về
học.
Mẹ cô rất
phong kiến, thấy con về khuya hỏi:
- Con đóng vai
ǵ, sao về trễ vậy?
- Dạ, vai
nữ chính từ đầu đến cuối mẹ
ạ.
Và cô khoe kịch
bản với mẹ. Bà mẹ ṭ ṃ đọc đến
đoạn: "Canh ba- anh sang- ṃ tôi" th́ bà xỉu.
III.
NHẬT KƯ
TRUYỀN GIÁO :
Trích trong “Nhật kư truyền
giáo”
Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC
HẬU
GIÀU - NGHÈO : V̉NG
LẨN QUẨN
Sơn Tây, ngày &.1989
Hôm nay ḿnh
trở lại Nhà Chung Sơn Tây sau 35 năm xa cách. Nhà Chung
vắng hoe: Cha Giám quản đi dạy học ở
Chủng viện Hà Nội chưa về, một ḿnh cha
quản lư lo toan trăm chuyện, cứ chạy như
cờ lông công. Ḿnh là khách của toà nhà vắng như chùa Bà
Đanh. Bơ vơ!
Bỗng có
người lạ ngấp nghé ở cửa. Một cô gái
tuổi đôi mươi. Áo sơ mi trắng, quần
đen, e lệ, thập tḥ …
- Mời vô!
- Con xin chào
cha!
Nàng khúm núm
đặt lên bàn một cái đĩa với một
bọc đường Cuba trắng muốt.
- Cha quản
lư bảo con là cha từ trong Nam mới về thăm
địa phận. Con chỉ có một tí quà nhỏ
mọn để biếu cha.
- Ở trong
Nam chưa bao giờ cha được xài đường
trắng như thế này.
- Cha cứ nói
vậy! Ở trong Nam sướng quá: được
cả đạo lẫn đời. Cơm ngon, áo
đẹp, nhà thờ lễ nào cũng đầy
người.
- Ở trong
Nam sung sướng, mai mốt xuống hỏa ngục
hết. C̣n chúng con nghèo khổ, th́ sẽ lên thiên đàng
cả giường lẫn chiếu.
- Chúng con nghèo
quá! Anh em cứ căi nhau hoài! Mất cả đời này
lẫn đời sau.
- Đừng
nói thế!
Ḿnh nghĩ
bụng: Nàng nói thật hay nàng nói kiểu cách? C̣n ḿnh th́
chỉ nói đùa.
Hiền Quan, ngày …1989
Chú Đông
vừa đưa ḿnh đi thăm một ṿng các họ
đạo. Xứ đạo của chú trải rộng
trên khắp hai huyện. Đến họ đạo nào
cũng được chào hỏi giống hệt nhau:
một mâm bia, một mâm nuớc ngọt; vài hộp sữa
và vài kư trà. Ở chỗ nào ḿnh cũng đáp lễ
bằng những buổi ngồi toà c̣ng cả lưng.
Nhưng có một món quà làm ḿnh thích thú mà không ai biết,
đó là câu chuyện giải nghĩa câu nói của cô gái
Sơn Tây "Chúng con nghèo quá. Anh em căi nhau hoài".
Câu chuyện
như sau. Có một ông bố khi chết để lại
cho hai đứa con một sào vườn (chừng 350m2) và
một bụi tre. Con cả là gái hưởng bụi tre. Con
út là trai nên được hưởng bất động
sản là mảnh vườn. Hai quyền lợi phát
triển ngược chiều. Bởi thế mới có
cuộc đối thoại triền miên sau đây :
-
Chị phải đốn bỏ bụi tre đi, th́ em
mới trồng trọt được. Cái vườn th́
nhỏ như cái bàn tay ếch, c̣n cái bụi tre của
chị th́ sừng sững như cái núi, ăn hết
mầu mỡ của đất. Vườn như vậy
th́ em c̣n làm ăn ǵ được nữa.
- Bụi tre
bố để lại cho tôi, để tôi có cái mà
sống. Nay bán một cái măng, mai bán một cây tre,
lấy tiền bỏ ống để dưỡng già. Bây
giờ cậu bắt tôi đốn hết bụi tre, th́
có khác ǵ cậu giết tôi.
Quyền bính
đạo đời chẳng ai phân xử được
vụ này. Kết quả cuối cùng là cả hai chị em
đều không dám đi xưng tội và rước
lễ. Hai chị em chẳng nh́n được mặt
nhau, nhưng vẫn hằng ngày gửi lời cho nhau qua "bức
vách Bá Linh".
"Chúng con
nghèo quá. Anh em căi nhau hoài" là thế đấy. Ḿnh
đau xót nhớ lại lời của Victor Hugo mà ḿnh
đă lượm được, trong cuốn "Những
kẻ khốn cùng":
"Nghèo và dốt là một cặp
vợ chồng đẻ ra muôn vàn tội ác".
Mà đă nghèo
th́ phải chịu dốt. Thế mới độc.
Cà Mau, ngày &.1995
Ḿnh
đang đứng nói chuyện với anh Ba Hiến th́ có
bốn bà phước từ ngoài cổng tiến vào. Vui
như tết. Nói chuyện như sáo. Họ đến
thăm cha quản hạt trước khi đi nông
trường để phục vụ lễ Giáng Sinh. Họ
vẫn "lên đường" như thế
đó. Anh Ba gặp một ma-xơ đồng hương,
bèn phấn khởi báo tin:
- Năm nay
Ban-Mê-Thuột thất cà phê dữ dội. Nhưng không sao,
họ vẫn c̣n giàu lắm.
- Nhà nào
cũng sắm Dream.
- Thanh niên,
thiếu nhi th́ đua nhau hát karaokê.
- Có khi tụi nó hát đến một
hai giờ khuya. Riết rồi bỏ đạo. Lễ
sáng bây giờ chỉ c̣n ông bà già. Kinh tế lên, th́ tôn giáo
xuống dốc.
Ḿnh nghĩ
bụng: bà phước này nói kỳ quá à! Nhưng bỗng
ḿnh buột miệng:
- “No thân ấm cật, dâm dật
khắp nơi”. Đói quá th́ không giữ đạo,
viện lư do "có thực mới vực được
đạo". Khi no th́ lo đủ đởn, không
giữ đạo được! Cái ṿng lẩn quẩn!
Đúng là cái
ṿng lẩn quẩn. Thông điệp Sứ vụ
Đấng Cứu Độ day dứt v́ nỗi thống
khổ của ba phần tư nhân loại nghèo đói,
nhưng cũng than phiền rằng các nước đă
phát triển lại nghèo về luân lư.
Cái Rắn, ngày …1995
Hôm nay ḿnh
ngồi nghe lỏm mấy ông giáo dân sồn sồn tỏ
vẻ thông minh kể chuyện đó đây.
- Ông cha đó hay
thiệt. Ông lên Sài G̣n kiếm được một nhà kinh
doanh mời về làm nhà máy ép dầu ngay tại họ
đạo, kiếm được công ăn việc làm cho
mấy chục giáo dân. Ăn cơm nhà máy mỗi tháng lănh
năm trăm ngàn. Ham hết biết!
- C̣n ông
cố M. ở KK. Rinh về một máy cày to tổ bố,
cày cho giáo dân, đến mùa gặt mới thu tiền. Ai
thất th́ cho luôn. Chơi bảnh thiệt!
- Ông cố
bên vợ tôi th́ xây lớp học t́nh thương. Học
sinh được miễn phí, lại c̣n được
mỗi năm một bộ đồ.
Câu chuyện
cứ thế mà phăng tới. Một danh sách hàng chục
linh mục tháo vát và năng động.
Ḿnh thấy
xấu hổ quá chừng, v́ trong danh sách dài thọng ấy
không có tên của ḿnh. So với anh em th́ ḿnh chẳng
bằng ai. Ḿnh hờn giỗi với Chúa, ḿnh mặc
cảm với giáo dân. "Cha sở cù lần”, không
biết có ai nói về ḿnh như thế không nhỉ?
Ḿnh muốn
gồng ḿnh lên mượn tiền mua một cái máy cày
để giải tỏa nỗi tủi hổ. Nhưng ai
quản lư kỹ thuật, ai quản lư tiền bạc?
Lỗ hay lời? Lời th́ chưa biết, nhưng lỗ
th́ lấy tiền đâu mà bù? Quá tầm tay. Bế tắc.
Thưa. Mặc cảm vẫn c̣n đó.
Màn đêm buông
xuống. Gió từ sông thổi vào mơn man làn da mặt .
Nh́n lên bầu trời, sao mọc chi chít. Ḿnh thả hồn
theo gió. Hồn vời vợi như sao ..
Không c̣n
mặc cảm tự ti, ḿnh đọc kinh tối. Trong
phần sám hối ḿnh sực nhớ lời căn dặn
của Đức Gioan Phaolô II trong Thông điệp “Sứ
vụ Đấng Cứu Độ":
"Sứ
vụ của Giáo hội không phải là trực tiếp
hành động trên b́nh diện kinh tế, kỹ thuật,
chính trị, hoặc đóng góp vật chất cho việc
phát triển, nhưng sứ vụ đó thiết yếu
hệ tại việc mang lại cho các dân tộc không
phải cái "sở hữu nhiều hơn"
nhưng là cái "hiện hữu tốt hơn".
Đức
Giáo Hoàng cũng không quên nhắc lại lời tuyên bố
của Hội đồng Giám mục Mỹ Châu Latinh
tại Puebla:
"Việc
phục vụ con người tốt đẹp nhất là
Loan báo Tin Mừng, công việc đó giúp cho con người
được triển nở như con cái Thiên Chúa,
giải thoát con người khỏi những bất công và
thúc đẩy công việc phát triển toàn diện con
người".
Ḿnh cầu
chúc anh em linh mục tài ba thành công trong việc chống
đói giảm nghèo. Ḿnh cũng cầu nguyện cho
những linh mục không có tài như ḿnh được an
tâm rao giảng Đức Giêsu, bởi chính Ngài làm cho
người nghèo được hạnh phúc. Cũng chính
Ngài làm cho người giàu biết quảng đại chia
sẻ tài nguyên cho người nghèo và coi người nghèo
như là ân nhân của ḿnh.
IV.
TRUYỆN
NGỤ NGÔN:
CHẲNG GIỮ NỔI
Một người hói
đầu đội tóc giả, cưỡi ngựa phóng
ra ngoại thành chơi. Không ngờ một cơn gió
mạnh nổi lên làm bay mớ tóc giả xuống đất,
trơ ra cái đầu hói, người đi
đường và dân hai bên hàng phố cười lăn
lộn. Ngồi trên ngựa, người hói thảm nhiên
nói:
-Có ǵ đáng cười đâu
nhỉ, khi ta không giữ được bộ tóc vốn
không phải của ta trên đầu. Chính bộ tóc bị
rơi đó mọc ở trên đầu kẻ khác,
người đó đă không giữ được
huống chi là ta.
V.
HẸN BẠN
TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo
bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí
cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN
VĂN DIỄM
PHẦN THỨ NĂM
CHƯƠNG 14
TÁC ĐỘNG -
PHẢN ỨNG
Ông B, không bằng ḷng
với t́nh h́nh trong công ty nên triệu tập một
buổi họp và bảo:
- Phải cải tổ
mới được, các bạn ạ. Trong chúng ta, có
một số đi trễ về sớm, một số
khác th́ lơ là với bổn phận. Vậy, nhân danh
chủ tịch công ty, tôi đề nghị chúng ta cùng
cải tổ. Từ nay, tôi sẽ đi sớm về
trễ, chu toàn bổn phận để làm gương cho
các bạn. Nếu tôi làm gương tốt, các bạn
phải noi theo, nếu không tốt các bạn làm theo th́ tôi
sẽ bỏ qua. Nếu mỗi người đều
nỗ lực và nghiêm chỉnh chu toàn bổn phận
tất công ty sẽ phát đạt và tương lai sẽ
rực rỡ.
Như phần đông
mọi người, ông B đă đề nghị với
tất cả thiện ư của ḿnh. Nhưng sau đó ít ngày
trong một bữa tiệc tại câu lạc bộ
miền quê, măi vui chuyện, ông quên cả giờ giấc,
đến khi nh́n đồng hồ mới giật nảy
ḿnh suưt nữa đánh rơi cả tách cà phê rồi vội
vàng cáo lỗi: "Trời ơi 10 phút nữa tôi
phải có mặt tại văn pḥng rồi". Thế
là ông chồm dậy, vọt ra băi đậu, nhảy
vọt vào xe, sang số lia lịa và phóng bạt mạng. Ông
đang phóng hết tốc lực th́ cánh tay dài của
luật pháp chộp được, mắng cho một
trận và giơ ra tờ giấy phạt:
Giận tím người, ông
B rủa thầm trong bụng:
- Quỉ tha ma bắt mày,
mẹ kiếp, ḿnh là một công dân hiền lành, đóng
thuế đầy đủ giữ đúng luật pháp,
không xía vào chuyện của ai cả, thế mà cái gă này
lại phạt ḿnh mới tức chứ. Lẽ ra hắn
lo đi bắt quân ăn trộm, ăn cướp mới
phải Ḿnh chạy nhanh
nhưng có gây tai nạn đâu mà hắn phạt kia chứ
! Phi lư, thực là phi
lư !
VI.
T̀NH
YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(An Giang số 1365, ngày 20/9/1997,
trang 6)
CÁI DUYÊN
Thật khó có thể có một định
nghĩa hoàn hảo và chính xác về cái duyên của
người phụ nữ. Nó như một làn hương
ngầm, kín đáo, nhưng lâu phai. Một người
phụ nữ đẹp sẽ gây cảm giác thích thú cho
đôi mắt, thế nhưng một người phụ nữ
có duyên sẽ mang lại sự rung cảm dễ chịu
của tâm hồn.
Cho đến bây giờ tôi vẫn c̣n
nhớ rất rơ h́nh ảnh người con gái ấy -
một người mà tôi hoàn toàn không quen. Buổi chiều,
đang giờ tan sở th́ cơn mưa bất chợt
đổ xuống. Mọi người ùa vào một hàng
hiên ven đường trú mưa. Cô gái ấy đứng
yên, lặng lẽ và b́nh thản. Cô không cuống quít
phủi những hạt nước đọng trên tóc tai,
quần áo của ḿnh như những người xung quanh.
Cô hồn nhiên xoè tay hứng những hạt mưa rơi
rơi trước hiên, đôi môi khẽ mỉm
cười vu vơ. Ở đây cô toát lên một dáng
vẻ thanh thoát và chân thật.
Cô gái ấy không thuộc loại có một
sắc đẹp rực rỡ khiến ai nh́n vào cũng
phải choáng ngợp. Thế nhưng sự duyên dáng
rất đặc biệt ở cô khiến cho tôi và một
vài người bạn của tôi hôm ấy không sao rời
mắt được. Dường như cô mang lại cho
những người nh́n ngắm ḿnh một cảm giác
dễ chịu. Cái sự dễ chịu rất khó lư
giải.
Thật khó có thể có một định
nghĩa hoàn hảo và chính xác về cái duyên của
người phụ nữ. Nó như một làn hương
ngầm, kín đáo, nhưng lâu phai. Một người
phụ nữ đẹp sẽ gây cảm giác thích thú cho
đôi mắt, thế nhưng một người phụ
nữ có duyên sẽ mang lại sự rung cảm dễ
chịu của tâm hồn. Một sự dễ chịu
nhẹ nhàng mà sâu sắc. Nếu như những
người phụ nữ đẹp rực rỡ luôn ư
thức về ấn tượng của ḿnh nơi người
đối diện, th́ người phụ nữ có duyên
lại không. Và mọi người cứ bị cô hấp
dẫn một cách âm thầm, trong khi chính bản thân cô
lại không hề biết ǵ về sự hấp dẫn
của ḿnh.
Tất cả mọi sự cầu kỳ,
diêm dúa và kiểu cách dường như đều khó có
thể tồn tại trong một người phụ
nữ có duyên. Điều mà ta thường gặp ở
nơi họ là sự chân thành. Riêng sự chân thành thôi
đă có một sức quyến rũ ghê gớm. Nó phản
ánh một tâm hồn tự tin và b́nh dị. Chẳng
hạn như trong một buổi dạ hội,
người phụ nữ có duyên sẽ chẳng ngại
ngần ǵ khi bày tỏ với những chàng trai đến
mời cô khiêu vũ rằng: "Tôi không thể khiêu
vũ cùng anh được bởi v́ tôi... không biết
khiêu vũ, và tôi rất tiếc khi phải từ chối
nhă ư của anh". Không làm điệu, làm bộ và
cũng không thích đóng kịch, người phụ nữ
có duyên luôn thích sống thật với tất cả
những ǵ ḿnh có. Và cũng chính v́ thế, mọi
người khi giao tiếp với cô sẽ thoải mái
hơn, khi họ, không phải rơi vào sự đóng
kịch.
Hấp lực của một người
phụ nữ có duyên sẽ nằm ở sự hồn nhiên
và thẳng thắn. Thẳng thắn, nhưng rất
tế nhị và biết quư khoảng cách khi cần
thiết. Tất cả đều nằm ở sự ḥa điệu
và vừa phải. Không suồng să, bốc đồng,
nhưng cũng không kiêu kỳ, khách sáo. Và chính điều
đó sẽ tạo cho cô một phong thái rất đỗi
tự nhiên. Nếu một người nào đó ngồi
cạnh cô trong rạp hát mà cứ nói chuyện oang oang
ư? Cô sẽ khéo léo nhắc nhở người ấy
lịch sự tối thiểu trong rạp hát, nhưng
lại không làm cho người ấy cảm thấy bị
mất thể diện.
Tất nhiên khó có người phụ
nữ nào vô cùng xấu xí mà lại bộc lộ
được ngay sự duyên dáng của ḿnh. Nhưng ta có
thể nói, cái duyên thuộc về tâm hồn, đó là nét
đẹp của tâm hồn. Chính vẻ đẹp sâu
thẳm trong tâm hồn ấy sẽ quyết định,
chi phối đến h́nh thức biểu lộ ra bên ngoài
như trang phục, đi đứng, nói năng, cư
xử, và tạo cho người phụ nữ ấy
một nét quyến rũ không ngờ. Đó cũng chính là nét
quyến rũ đích thực bởi nó không cần
phải được trang bị bởi bất kỳ
một kiểu cách giả tạo nào. Sự quyến rũ
ấy - ta có thể gọi là sự quyến rũ mang tính
bản chất.
Vẻ đẹp của khuôn mặt, thân
h́nh phụ thuộc và sự ban tặng của tạo hóa.
Thế nhưng vẻ đẹp của cái duyên lại
phụ thuộc vào sự luyện rèn và tự hoàn thiện
của tâm hồn. Cái duyên khi có được sẽ khó
mất đi theo thời gian, ngay cả khi mái tóc bạn
đă bạc, làn da bạn đă nhăn... Và chính v́ vậy,
lời khen tặng quí giá dành cho một người phụ
nữ vẫn là "có duyên"
hơn là "xinh đẹp".
Nam
Phương
VII.
CHUYỆN
PHIẾM :
Trích trong
tập truyện hài hước trẻ “Bồ” non
Biên soạn :
PHẠM KHẢI
ĐÙA VỚI BÀ NGUYỆT
Hạ là
một cô gái nhan sắc. Lại con gái độc
nhất của một nhà giàu. Lại công ăn việc làm
ổn định. Thời nay cô gái nào chỉ cần có
một trong ba tiêu chuẩn trên đủ đảm bảo
cho cuộc sống vinh hoa cả đời. Bởi v́ luôn
luôn có vài thằng đàn ông nhiều tiền như giấy
đón lơng ở mọi ngả. Nói một cách văn hoa th́
loại quư cô ấy ngă phía nào cũng sướng.
Thế mà Hạ có cả ba. Và c̣n hơn thế
nữa, cô làm ở ngân hàng. Cô có sở thích là làm cho bọn
đàn ông phát điên. Căn pḥng của cô luôn chật ních
các chàng. Chàng “đồ cổ” có cḥm râu dê thường móc
“vé” trong giày ra sài. Chàng “đốc chó Nhật” sau khi
đỡ đẻ quăng 3000 ca, đút túi vài trăm
triệu th́ cũng vừa kịp hết mốt chơi
cẩu Japan. Chàng dùng tiền kinh doanh bất động
sản và một thời đẻ ra vàng c̣n nhanh hơn chó
Nhật đẻ. Chàng chỉ c̣n thiếu một quư phu
nhân cỡ Hạ là thế gian chết ráo cũng mặc.
Hiện đại hơn cả là chàng “rim beo”. Từ đầu
đến chân chàng cứ liên tục “tít tít” v́ đủ
thứ máy nhắn tin, bộ đàm di động,
đồng hồ đa tác dụng.
Và c̣n nhiều chàng khác.
Nhưng Hạ cười cợt với tất
cả để rồi phớt tất cả, khiến các
chàng càng lồng lộn như beo cọp.
Cùng thời gian trên, ở cơ quan Hạ có thêm
một vài người mới về. Tay này trông như
người vừa nhảy từ sao Hỏa xuống, lúc
nào cũng ngơ ngơ ngác ngác. Mối quan tâm duy nhất
của Khang - tên anh ta - là những cuốn sách dày cộp.
Đêm về anh chong đèn ra viết lách ǵ đó. Thấy
bảo: tay Khang đang lao vào công tŕnh khoa học loại
lớn.
Lớ ngớ thế nào một buối tối, khi các
chàng ngổ ngáo và lắm tiền thi nhau chứng tỏ ḿnh
hơn người th́ Khang lạc vào pḥng Hạ. Anh
định quay ra th́ Hạ gọi giật:
-Bác học ơi, ở chơi đă.
-Cô Hạ mời tôi?
-Anh không tin à? Khiếp anh khinh người quá
đấy.
Khang lưỡng lự đưa mắt
t́m chỗ ngồi nhưng anh chỉ vấp phải
những cặp mắt vằn vèo. Hạ lấy thế làm
thích thú lắm. Cô nói to:
-Ai không có chỗ
ngồi sẽ là chồng của tôi.
Khang giật thót người:
-Ấy…ấy…
-Anh chê em à? Em thích anh từ lầu rồi mà.
-Tôi…tôi xin phép.
Khang bập bơm bước trở ra trong sự
cười cợt của các “t́nh địch”.
Mặc dù rất bẽ bàng và có phần giận Hạ
đùa dai, nhưng cái miệng, cặp mắt, cái cổ ba
ngấn…của Hạ cứ xui anh ước cái
điều anh không bao giờ nghĩ đến. Vốn có
một trái tim chân thành và nhân hậu. Khang luôn bao dung với
mọi người. Và từ trong cơi ḷng anh thấy Hạ
chỉ làm vợ anh mới có thể tiếp tục
cuộc sống như cô mong muốn. Anh đủ sức
chịu đựng và thể tất cho Hạ.
Những hôm đi ngang qua pḥng Hạ thấy vẫn
kín đặc ngần ấy khuôn mặt đàn ông, tự
dưng Khang cứ buồn, cứ nóng ruột rất vô
cớ. Anh không thể tự dối ḿnh được
nữa.
Một hôm cứ như bà nguyệt sắp xếp,
Khang có nửa tiếng đồng hồ được
một ḿnh bên Hạ. Anh không bỏ phí thời gian, thổ
lộ ngay nỗi ḷng ḿnh với Hạ. Anh nói rằng anh
rất cần có cô và rồi cô sẽ thấy anh cũng
rất cần cho cô. Hạ nghe một cách thản nhiên
rồi bảo:
- Ngày mai anh đến
chỗ em được không ?
Ví thử lúc ấy cô bảo: “Ngày mai anh xuống
địa ngục được không“ th́ Khang cũng
gật đầu.
Hôm sau Khang đóng bộ từ sớm. Khi anh
đến chỗ Hạ th́ các chàng hôm trước vẫn
giữ nguyên quân số. Hạ chỉ vào Khang nói to:
- Các anh có ưng tôi
lấy anh này làm chồng không?
“Thằng bọ chó này ư?”- Có cảm giác
ngần ấy cặp mắt khi ngước lên đều
hỏi như vậy. Khang mới đặt
được một chân vào vội rút nhanh ra bỏ đi
thẳng, ḷng trào lên nỗi nhục nhă ê chề. Anh tự
trách ḿnh quá tin người.
Trời già thường hay cay nghiệt- các cụ
bảo thế. Cô gái nào mà cứ thích đàn ông bám xung quanh
là rất khó lấy chồng. Hạ rơi đúng vào
trường hợp ấy. Chàng nào cũng thấy “gương
người trước mà kinh”, chỉ chảng
mảng từ xa. Lại có tin đồn hăi hùng là Hạ có
bộ sưu tập răng nanh của 108 chàng hảo
hớn. Rồi đây đó x́ xèo cô là t́nh nhân của
một VIP, đủ sức cho những thằng lái trâu,
lái chó… khuynh gia bại sản. Chẳng biết hư thực
đến đâu, nhưng Hạ xồng xộc sang
tuổi băm th́ không ai mảy may nghi ngờ. Có thể do
nhận ra rằng chẳng ai đùa măi được, mà
khi một ông giám đốc Li-mi-tịt nói là ḿnh bị góa
vợ th́ Hạ quàng vào luôn. Chiếc Crown
đen đưa cô đi về để sau đó trong ngôn
ngữ dày đặc những từ sang trọng, những
địa danh nổi tiếng, những thú chơi quư phái…
Và…cũng một buổi chiều, khi mà Hạ
chắc chắn rằng chỉ một bước nữa
cô thành bà chủ như lời hứa của ông chủ,
chiếc Crown lại lướt lao xao rồi đỗ
xịch xuống trước cửa pḥng Hạ. Anh tài
xế y hệt mọi hôm, chạy ṿng sang mở cửa
trước cửa sau. Từ trong xe bước ra, thay v́
ông goá vợ, là một bà ngoài năm mươi, quăng chín
chục kư. Bà vẫy tay một cái hai cô con gái, mặt nanh
nọc, đă ở ngay bên cạnh. Bấy giờ bà
mới tru lên một câu khiến người vô can cũng
đứng tim.
- Đứa giặc
cái nào là con Hạ?