CHÚA NHỰT XII

CHỦ ĐỀ :

Chúa Giêsu là ĐẤNG Messia CHỊU KHỔ

"Người ta nghĩ Thầy là ai ?"

(Lc 9,18)

BÀI ĐỌC I: Dcr 12, 10-11

"Họ sẽ nh́n thấy Đấng họ đă đâm thâu qua".

Trích sách Tiên tri Dacaria.

 

Đây Chúa phán: "Ta sẽ gieo rắc tinh thần ân phúc và cầu nguyện trên nhà Đavít và trên dân cư Giêrusalem. Họ sẽ ngước mắt nh́n Ta, Đấng họ đă đâm thâu qua: họ sẽ khóc than người, như khóc than con một, họ sẽ thương tiếc người như quen thương tiếc đứa con đầu ḷng đă chết.

Trong ngày đó, tại Giêrusalem sẽ có tiếng khóc than to lớn, như khóc than Ađadremmon trong cánh đồng Magêđđô". Đó là lời Chúa.

 

ĐÁP CA: Tv 62, 2. 3-4. 5-6. 8-9

Đáp: Lạy Chúa là Thiên Chúa con, linh hồn con khát khao Chúa (c. 2b).

 

Xướng: 1) Ôi lạy Chúa, Chúa là Thiên Chúa của con, con thao thức chạy kiếm Ngài. Linh hồn con khát khao, thể xác con mong đợi Chúa con, như đất héo khô, khát mong mà không gặp nước! - Đáp.

2) Con cũng mong được chiêm ngưỡng thiên nhan ở thánh đài, để nh́n thấy quyền năng và vinh quang của Chúa. V́ ân t́nh của Ngài đáng chuộng hơn mạng sống, miệng con sẽ xướng ca ngợi khen Ngài. - Đáp.

3) Con sẽ chúc tụng Ngài như thế trọn đời con, con sẽ giơ tay kêu cầu danh Chúa. Hồn con được no thoả dường như bởi mỹ vị cao lương, và miệng con ca ngợi Chúa với cặp môi hoan hỉ. - Đáp.

4) V́ Chúa đă ra tay trợ phù con, để con được hoan hỉ núp trong bóng cánh của Ngài. Linh hồn con bám thân vào Chúa, và tay hữu Chúa nâng đỡ người con. - Đáp.

 

BÀI ĐỌC II: Gl 3, 26-29

"Anh em đă chịu phép rửa tội, nên anh em đă mặc lấy Đức Kitô".

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Galata.

 

Anh em thân mến, tất cả anh em đều là con cái Thiên Chúa nhờ tin vào Đức Giêsu Kitô.chưng tất cả anh em đă chịu phép rửa tội trong Đức Kitô, nên anh em đă mặc lấy Đức Kitô. Nay không c̣n phân biệt người Do-thái và Hy-lạp, người nô lệ và tự do, người nam và người nữ: v́ tất cả anh em là một trong Đức Giêsu Kitô. Nhưng nếu anh em thuộc về Đức Kitô, th́ anh em là ḍng dơi Abraham, những kẻ thừa tự như lời đă hứa. Đó là lời Chúa.

 

ALLELUIA: Ga 14, 23

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Nếu ai yêu mến Thầy, th́ sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy". - Alleluia.

 

PHÚC ÂM: Lc 9, 18-24

"Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa. Con Người phải chịu nhiều đau khổ".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

 

Việc xảy ra là khi Chúa Giêsu cầu nguyện riêng một nơi, và có các môn đệ ở với Người, th́ Người hỏi các ông rằng: "Những đám dân chúng bảo Thầy là ai?" Các ông thưa rằng: "Người th́ bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ khác lại cho là Êlia, c̣n người khác th́ cho là một trong các tiên tri thời xưa đă sống lại". Người lại hỏi các ông rằng: "Phần các con, các con bảo Thầy là ai?" Simon Phêrô thưa rằng: "Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa". Và Người ngăn cấm các ông không được nói điều đó với ai mà rằng: "Con Người phải chịu nhiều đau khổ, bị các kỳ lăo, các thượng tế, và các luật sĩ từ bỏ và giết chết, nhưng ngày thứ ba sẽ sống lại".

Người lại phán cùng mọi người rằng: "Ai muốn theo Ta, hăy từ bỏ ḿnh, vác thập giá ḿnh hằng ngày mà theo Ta. V́ kẻ nào muốn cứu mạng sống ḿnh th́ sẽ mất nó. C̣n kẻ nào mất mạng sống ḿnh v́ Ta, th́ sẽ cứu được mạng sống ḿnh". Đó là lời Chúa.

 

Sợi chỉ đỏ :

- Bài đọc I (Dcr 12,10-11) : H́nh ảnh Đấng Messia chịu khổ được ngôn sứ Dacaria tiên báo.

- Tin Mừng (Lc 9,18-24) : Lời tiên báo ấy đă được Chúa Giêsu thực hiện.

- Bài đọc II (Gl 3,26-29) : Kitô hữu cũng phải đi con đường Đức Kitô đă đi, v́ họ đă mặc lấy Đức Kitô.

Minh họa

- Mille images 62 D

- "Người ta nghĩ Thầy là ai ?" (Lc 9,18)

I. DẪN VÀO THÁNH LỄ

Anh chị em thân mến

Thánh giá là dấu hiệu của Kitô giáo chúng ta. Thánh giá hiện diện ở mọi nơi chúng ta sinh hoạt tôn giáo, như nhà thờ, bàn thờ gia đ́nh, đất thánh v.v. Trước khi làm một việc đạo đức, chúng ta luôn làm dấu Thánh Giá.

Hôm nay chúng ta hăy t́m hiểu Lời Chúa để biết rơ hơn về ư nghĩa đích thực của Thánh giá. Và chúng ta xin Chúa giúp chúng ta yêu mến Thánh Giá theo đúng ư nghĩa đích thực ấy.

II. GỢI Ư SÁM HỐI

- Chúng ta tôn kính những ảnh tượng Thánh Giá, nhưng lại sợ và trốn tránh những thánh giá Chúa gởi đến trong cuộc đời.

- Chúng ta có khuynh hướng muốn được thêm chứ không muốn từ bỏ bớt.

- Chúng ta hay sống theo dư luận hơn là sống theo sự hướng dẫn của Chúa.

III. LỜI CHÚA

1. Bài đọc I (Dcr 12,10-11)

Ngôn sứ Dacaria tiên báo rằng sẽ tới ngày Thiên Chúa tuôn đổ Thánh Thần xuống trên dân (như chuyện sẽ xảy ra trong ngày lễ Hiện xuống), khi đó, nhờ được Thánh Thần soi sáng, họ sẽ hiểu rằng kẻ mà họ đă giết chết chính là Đấng Messia, cho nên họ sẽ ngước nh́n lên Ngài và sẽ khóc than sám hối.

2. Đáp ca (Tv 62)

Tác giả Tv 62 đă ư thức Thiên Chúa là Đấng phù trợ ḿnh, nên mong ước được gặp Ngài để bày tỏ với Ngài những tâm t́nh tạ ơn và yêu mến.

3. Tin Mừng (Lc 9,18-24)

Thánh Phêrô thay mặt nhóm 12 tuyên xưng Chúa Giêsu chính là Đấng Messia (Kitô). Chúa Giêsu xác nhận lời tuyên xưng đó, nhưng cho biết thêm Ngài là một Đấng Messia phải chịu đau khổ và chịu chết. Ngài c̣n nói thêm rằng ai muốn làm môn đệ Ngài th́ cũng phải chịu khổ như Ngài.

Ta hăy t́m hiểu kỹ các câu 23-24 "Rồi Chúa Giêsu nói với mọi người : Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính ḿnh, vác thập giá ḿnh hằng ngày mà theo"

. "Nói với mọi người" nghĩa là những câu này Chúa Giêsu không dạy riêng Nhóm 12 tông đồ mà dạy chung mọi tín hữu.

. "Ai muốn theo tôi" nghĩa là ai muốn làm môn đệ Chúa Giêsu ("đi theo" ai là làm môn đệ cho người đó)

. "Từ bỏ chính ḿnh" : xem ra từ bỏ ḿnh nghĩa là tha hoá, vong thân (aliénation), ḿnh không c̣n phải là ḿnh nữa. Xét theo tâm lư học th́ điều này không tốt, v́ mỗi người phải giữ cái độc đáo của ḿnh. Nhưng xét theo thần học th́ lại rất tốt : tuy ta không c̣n là ḿnh nữa nhưng ta hóa nên giống Chúa Giêsu th́ thật tuyệt vời. Đó chính là "thần hóa". Lư tưởng mà thánh Phaolô luôn nhắm tới là được trở nên "đồng h́nh đồng dạng" với Chúa Giêsu. Hơn nữa đây thực sự không phải là "tha hóa" mà là t́m lại chính ḿnh, bởi v́ từ đầu Thiên Chúa đă tạo dựng nên con người "giống h́nh ảnh" Ngài. Chỉ sau đó do tội lỗi nên con người bị "tha hóa". Nay cố gắng trở nên giống Chúa Giêsu chính là t́m lại h́nh ảnh ban đầu.

. "Vác thập giá ḿnh" : Kiểu nói này có nhiều nghĩa : a/ Đón nhận những khổ cực của ḿnh, cũng như Chúa Giêsu đă đón nhận những khổ cực của Ngài ; b/ Theo luật h́nh sự Rôma, người bị kết án đóng đinh phải tự ḿnh vác lấy thập giá của ḿnh ra pháp trường. Như thế, "vác thập giá ḿnh" nghĩa là coi như ḿnh đă bị kết án tử ; c/ câu 24 giải thích câu 23 : "Quả thật ai liều mất mạng sống ḿnh v́ tôi…". Như thế "vác thập giá" có nghĩa là "liều mất mạng sống", hay nói nôm na là "liều mạng" v́ Chúa.

. "Hằng ngày" : những việc vừa kể trên (bỏ ḿnh và vác thập giá) là việc thường gặp trong đời sống.

4. Bài đọc II (Gl 3,26-29) (Chủ đề phụ)

Nhờ phép rửa, người tín hữu đă "mặc lấy Đức Kitô" và đă "nên một trong Chúa Giêsu Kitô". Hiệu quả :

- Họ thuộc về Đức Kitô.

- Họ trở thành con Thiên Chúa.

- Mọi người là anh em với nhau, không phân biệt do thái hay hy lạp, nô lệ hay tự do, nam hay nữ nữa.

IV. GỢI Ư GIẢNG

* 1. Nét độc đáo của Chúa chúng ta

Tín đồ tôn giáo nào cũng hănh diện và tôn sùng vị Thần của đạo ḿnh, v́ vị Thần ấy có uy quyền mạnh mẽ, có hào quang chói ngời, có địa vị chí tôn. Nói chung, đối với các vị Thần của các tôn giáo, thái độ của các tín đồ là "kính nhi viễn chi".

Nhưng Chúa Giêsu Kitô của chúng ta th́ đặc biệt hơn cả : Ngài cũng uy quyền, vinh quang và cao cả, nhưng Ngài c̣n mang vào Ngài thân phận hèn hạ của chúng ta, hơn nữa Ngài c̣n chịu đau khổ với chúng ta và v́ chúng ta để cứu chúng ta.

* 2. "Người ta nghĩ tôi là ai ?"

Câu hỏi trên đă ảnh hưởng rất mạnh trên cách sống của nhiều người. Họ cố gắng sống làm sao để được dư luận khen ngợi ḿnh là người giỏi, người tốt.

Phần Chúa Giêsu, tuy Ngài cũng hỏi các môn đệ câu hỏi đó, nhưng không phải để biết dư luận rồi ch́u theo dư luận. Cách chung dư luận nghĩ Ngài là một ngôn sứ. Phêrô th́ nghĩ Ngài là Đấng Messia Con Thiên Chúa. Nếu Chúa Giêsu thích dư luận đó th́ Ngài sẽ tích cực thi thố quyền phép để dư luận càng ca tụng ḿnh. Nhưng Ngài không ch́u theo dư luận. Ngược lại Ngài muốn dư luận biết đúng về Ngài : Messia thật đấy nhưng là một Messia chịu đau khổ.

Phần chúng ta, chúng ta cũng nên tự hỏi "Người ta nghĩ tôi là ai ?" Hỏi như thế để biết dư luận. Nhưng biết không phải để ch́u theo mà biết để điều chỉnh cách sống của ḿnh theo đúng lư tưởng của ḿnh. Nếu dư luận chưa nhận ra tôi là môn đệ Đức Kitô th́ quả là v́ tôi đă không sống đúng lư tưởng của ḿnh ("Người ta cứ dấu này mà nhận biết chúng con là môn đệ Thầy, là chúng con thương yêu nhau"). Cho nên tôi phải thay đổi cách sống. C̣n nếu dư luận đă nhận biết tôi là môn đệ Đức Kitô th́ tôi vui mừng và tiếp tục cố gắng để ngày càng giống h́nh ảnh người môn đệ Đức Kitô hơn.

* 3. "Ai muốn theo Ta…"

Nếu câu hỏi của Chúa Giêsu chỉ có bao nhiêu chữ thế thôi, th́ tất cả chúng ta, những người đă rửa tội, đều có thể đáp lại thật nhanh : "Con muốn… Con muốn theo Chúa".

Nhưng nếu nghe trọn câu Ngài nói "Ai muốn theo Ta, phải từ bỏ chính ḿnh, vác thập giá ḿnh hằng ngày mà theo", th́ chắc hẳn số người nhanh chóng trả lời "Con muốn" sẽ giảm đi rất nhiều.

Nhiều người gia nhập Kitô giáo để kiếm lợi, như để được ơn Chúa phù hộ cho sống b́nh an, để làm ăn phát đạt, hay để được Giáo Hội hỗ trợ nhiều mặt.

Nhiều người tưởng rằng ḿnh "đi theo" Chúa, chứ thực ra là muốn Chúa "đi theo" ḿnh và luôn ở bên cạnh để giúp đỡ ḿnh.

Nhiều người tưởng đă đi theo Chúa nhưng không bao giờ "từ bỏ" chính ḿnh, và rất sợ phải "vác thập giá ḿnh hàng ngày mà theo"

* 4. Nghịch lư

Nghịch lư là điều thoạt xem có vẻ phi lư nhưng khi suy nghĩ kỹ th́ thấy rất hợp lư. Trong bài Tin Mừng này, Chúa Giêsu nói về 2 nghịch lư :

a/ Nghịch lư giữa mất và được

Theo khuynh hướng tự nhiên th́ ai cũng muốn được và sợ mất. Nhưng nghịch lư thay, nhiều khi v́ "được" mà phải "mất" : Thí dụ trong một vụ tranh căi, bạn cố gắng dùng đủ mọi mưu mô để căi cho bằng được, kết quả là bạn thắng một vụ căi nhưng mất t́nh nghĩa bạn bè, anh em và có khi cả cha con ; trái lại nhiều khi nhờ "mất" mà lại "được" : Thí dụ thánh Anphongsô là một luật sư nổi tiếng. Một lần kia Ngài nhận biện hộ cho một vụ kiện lớn, Ngài bị thua. Thất bại ê chề hôm đó đă giúp Ngài nhận thức rằng danh vọng thế gian chỉ là giả trá, Ngài đi t́m một lẽ sống khác và đă trở thành một vị thánh.

b/ Nghịch lư giữa chết và sống

Chết và sống không hẳn là 2 điều luôn đối nghịch nhau, nhiều khi chúng liên kết hỗ trợ nhau : sự chết nuôi sự sống và sự sống sống được là nhờ sự chết. Vài thí dụ :

- Nơi thực vật : những thứ được dùng làm phân bón phải chết đi th́ mới thành chất bổ dưỡng cho cây.

- Nơi sinh vật : các thức ăn phải "tiêu" mới "hóa" thành lương thực.

- Ngọn nến : sáp nến phải chảy ra và bị đốt th́ ánh sáng mới bùng lên.

* 5. Đối với tôi, Chúa Giêsu là ai ?

Cô Ann Thomas kể lại câu chuyện sau đây : Hôm đó, cô và Betty ghé vào một sạp bán đồ cũ. Ann vừa lôi ra một khay đồ linh tinh, Betty bước tới hỏi :

- Có đồ ǵ đáng giá không ?

Ann trả lời :

- Không, toàn là đồ năm vố thôi.

Đoạn cô bước sang bên cạnh nhường cho Betty vào xem. Betty chăm chú nh́n vào đống lặt vặt, nhặt lên một cây thập giá cũ han gỉ và nói :

- Thật khó mà tin được. Tôi đă t́m được đồ quí : cây thánh giá này làm bằng chất bạc xưa.

Cô bạn của Ann đem về nhà lau chùi và đánh bóng cây thập giá. Đây quả là một vật quí.

Về sau, đứa con trai bảy tuổi của Betty tên Bobby cầm cây thập giá lên ngắm nghía hồi lâu. Bỗng nhiên cậu bé oà lên khóc. Betty liền hỏi :

- Con sao vậy ?

Bobby nói :

- Con không cầm ḷng được khi thấy Chúa Giêsu bị treo trên thập giá.

Ba người nh́n vào cây thập giá, có ba thái độ khác nhau : một người dửng dưng cho là đồ ve chai, người khác thích thú v́ khám phá ra vật quí, c̣n người khác nữa lại xúc động rơi lệ v́ nhận ra Chúa Giêsu chịu đau đớn trên thập giá.

Tin Mừng hôm nay kể, Chúa Giêsu bất thần hỏi các môn đệ : "Đám đông nói Thầy là ai ?" Các ông thưa : "Họ bảo Thầy là ông Gian Tẩy Giả, nhưng có kẻ th́ bảo là ông Êlia, kẻ khác lại cho là một trong các ngôn sứ thời xưa đă sống lại". Nhưng Chúa lại muốn biết suy nghĩ của chính ho ï : "C̣n anh em, anh em bảo Thầy là ai ?" Và chỉ một ḿnh Phêrô mau mắn, đầy xác tín thưa : "Thầy là đấng Kitô của Thiên Chúa" (TP)

6. Trở thành chính ḿnh

Khi Chúa Giêsu hỏi các môn đệ "Người ta nghĩ Thầy là ai", Ngài không hỏi thế v́ Ngài bởi v́ Ngài đă biết rơ Ngài là ai rồi. Ngài hỏi thế là v́ các môn đệ, Ngài tạo dịp cho họ suy nghĩ chín chắn về bản thân Ngài.

Một số người thèm khát được người ta chấp nhận. Có lẽ v́ trước đó họ thường bị người khác không để ư, không đánh giá cao hoặc chê bai nên họ đâm ra nghi ngờ chính bản thân ḿnh và nay họ t́m kiếm sự nh́n nhận của người khác. Người nào càng thiếu tự tin và ít thành đạt th́ người ấy càng cần xác định căn tính của ḿnh trong một nhóm hoặc một tầng lớp xă hội đang thành đạt.

Chúng ta cần phải hiểu rơ sự thật ḿnh là thế nào và chấp nhận sự thật ấy. Một khi đă hiểu ḿnh và chấp nhận sự thật của ḿnh rồi th́ ḿnh không cần tô vẽ về ḿnh hay mua chuộc sự khen ngợi của người khác nữa. Dù người ta không hiểu, không khen ngợi, thậm chí chê bai phê phán, ḿnh cũng luôn vững vàng. Bởi v́ giá trị của ḿnh không phải do lời khen chê của người khác, mà do chính sự thật của ḿnh.

Tuy nhiên, đôi khi ta cũng phải t́m hiểu xem người khác nghĩ sao về ḿnh, để nếu người ta nghĩ đúng th́ ta có thể dựa vào đó mà sửa ḿnh. Alfred Nobel là một kỹ nghệ gia giàu có và nổi tiếng. Chính ông là người đă chế tạo ra cốt ḿn. Dù giàu có và nổi tiếng như thế nhưng đời ông không hạnh phúc, ông luôn nh́n đời một cách bi quan. Một ngày kia, do một sự hiểu lầm, người ta tưởng ông chết nên báo chí đă loan tin ấy và c̣n viết bài nhận định về sự nghiệp của ông. Sáng hôm đó Alfred Nobel vừa thức dậy đọc được bài báo ấy và giật ḿnh. Điều làm ông giật ḿnh nhất là người ta đă coi ông là "ông vua cốt ḿn". Ông nghĩ : ḿnh đă sống thế nào, đă làm ǵ khiến cho người ta chỉ nhớ về ông như là người chế tạo ra cái công cụ giết người khủng khiếp ấy. Thế là ông quyết định dùng tài sản kết sù của ḿnh để xây dựng thế giới. Ông đặt ra giải thưởng mang tên Nobel, trao cho những ai có đóng góp nổi bật về các lănh vực vật lư, hóa học, y khoa, văn chương và ḥa b́nh. Alfred Nobel muốn lịch sử sẽ ghi nhớ ông như một người cổ vũ cho ḥa b́nh thế giới chứ không phải là một "ông vua cốt ḿn". (FM)

7. Chuyện minh họa

a/ Thế nào là anh hùng ?

Cuốn phim The Superman (siêu nhân) rất nổi tiếng. Sau khi đóng thành công vai chính trong phim này, diễn viên điện ảnh Christopher Reeve đă được rất nhiều người phỏng vấn. Câu mà anh thường được hỏi nhất là "Theo anh nghĩ, thế nào là một vị anh hùng ?" Anh đă trả lời rất nhanh : Anh hùng là người có sức mạnh, có mưu trí và có ḷng can đảm. Nhờ những đức tính đó, người anh hùng luôn chiến thắng trong những cuộc đụng độ với các kẻ thù.

Thế rồi, một biến cố đặc biệt xảy đến với anh : tháng 5 năm 1995 anh bị té ngựa và từ đó về sau bị bại liệt từ cổ trở xuống. Từ đó trở đi, cuộc sống của anh rất khó khăn và khổ sở đến nỗi nhiều khi anh không muốn sống nữa. Tuy nhiên anh cũng cố gắng sống. Và anh đă có một suy nghĩ khác hẳn về người anh hùng : anh hùng là người luôn t́m được sức mạnh để vượt qua tất cả những khó khăn chướng ngại trong đời thường.

b/ Vác thập giá ḿnh

Có một người kia được Chúa cho vác một cây thập giá. Nhưng anh ta không chịu nổi, anh đến xin Chúa cho đổi cây thập giá khác. Chúa bằng ḷng : "Ngoài nghĩa địa có vô số thập giá đủ loại. Con cứ ra đó muốn chọn cây nào tùy thích." Dưới ánh trăng mờ trên nghĩa địa, anh ta đă thở phào nhẹ nhơm vất cây thập giá của ḿnh và loay hoay chọn cây khác. Nhưng anh t́m măi vẫn không được : cây th́ quá dài, cây th́ quá ngắn, có cây nhẹ nhàng nhưng sù ś khó vác, có cây trơn tru nhưng nặng quá... Và rồi đêm nào cũng thế.. cho đến một lần kia anh t́m được cây thập giá vừa ư nhất, nhẹ nhàng và êm ái nhất, vác về nhà. Nhưng ôi khi nh́n kỹ lại th́ ra đó chính là cây thập giá đầu tiên mà Chúa đă trao cho anh ngày nào ! (Trích "Phúc")

V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI

Chủ tế : Anh chị em thân mến, Chúa Giêsu Kitô đă chết và sống lại để cứu chuộc chúng ta. Với ḷng tri ân sâu xa Thiên Chúa là t́nh yêu. Chúng ta cùng dâng lời cầu xin :

1. Hội thánh được Chúa Giêsu thiết lập để tiếp tục công cuộc cứu độ của Người / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho mọi thành viên trong đại gia đ́nh Hội thánh / luôn ư thức về sứ mạng rao giảng Tin mừng của ḿnh / và hết ḷng cộng tác vào công việc cao quư này.

2. Trên thế giới ngày nay / chia rẽ / hận thù / kỳ thị / bất công / vẫn c̣n đang ngự trị trong đời sống của nhân loại / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa ban cho con người ngày nay / một t́nh yêu mạnh hơn sự chết và lớn hơn hận thù.

3. Thầy là Đấng Kitô của Thiên Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các Kitô hữu / biết mạnh dạn tuyên xưng niềm tin của ḿnh bằng lời nói / nhưng nhất là bằng chính đời sống bác ái yêu thương / và phục vụ tận tụy của ḿnh.

4. Chúa Giêsu nói : / Ai muốn theo tôi / phải từ bỏ chính ḿnh / vác thập giá ḿnh hằng ngày mà theo / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết kiên tâm bền chí / và dấn thân theo Chúa đến cùng.

Chủ tế : Lạy Chúa, Đức Kitô Con Chúa đă dùng t́nh thương mà chinh phục thế giới và xoa dịu đau khổ của những người bất hạnh. Xin Chúa cho chúng con biết noi gương Người là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời.

VI. TRONG THÁNH LỄ

- Trước kinh Lạy Cha : Thánh Phaolô nói : Nhờ phép rửa, chúng ta đă nên một với Chúa Giêsu Kitô. Vậy chúng ta hăy hợp một ḷng một ư với Ngài mà dâng lên Chúa Cha lời kinh sau đây.

VII. GIẢI TÁN

Chúng ta sắp rời Nhà thờ để trở về cuộc sống thường ngày với bao nhọc nhằn, phiền muộn và đau khổ. Nhưng chúng ta hăy ư thức rằng đó chính là những thánh giá hằng ngày mà Chúa gởi đến cho chúng ta. Chúng ta hăy can đảm vác lấy mà đi theo Chúa. Có như thế chúng ta mới xứng đáng là môn đệ của Ngài.

GÓP NHẶT CÁT ĐÁ

CHÚA GIÊSU VÀ TA LÀ G̀ CỦA NHAU?

Mark Link S.J.

 

Bài đọc: Dcr 12 : 10-11;Gl 3 : 26-29 ; Lc 9 : 18-24

Chủ đề: Đối với chúng ta Chúa Giêsu là ai?

Và ngược lại đối với Chúa Giêsu chúng ta là ǵ?

 

Một cậu bé 15 tuổi đang cùng bố ḿnh lái xe đi ngang qua một phi trường bé xíu tại một thị trấn nhỏ vùng Ohio, th́ th́nh ĺnh một chiếc phi cơ đang bay rất thấp mà người lái không c̣n kiểm soát được nữa nên chúi mũi xuống đường. Thấy thế cậu bé liền hét lên “Bố ơi, bố ơi! dừng lại ngay!”. Vài phút sau, cậu ta lôi chàng phi công ra khỏi chiếc phi cơ. Đó là một chàng sinh viên tập lái, 20 tuổi, đang thực tập cất cánh và hạ cánh phi cơ. Chàng thanh niên ấy đă chết trong tay cậu bé. Ngay khi về đến nhà cậu bé vừa nhảy đến ôm mẹ vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi! Anh ấy là bạn con! Anh ấy mới chỉ hai mươi tuổi thôi!”. Đêm đó cậu bé vẫn c̣n bị khủng hoảng tinh thần nên không ăn uống ǵ được. Cậu liền về pḥng, đóng cửa và leo lên giường nằm. Lúc đó cậu đang làm việc ngoài giờ trong một tiệm bán tạp hoá. Kiếm được đồng nào cậu liền dành dụm để học lái máy bay. Mục đích cậu nhắm là lấy cho được bằng lái máy bay vào năm 16 tuổi. Bố mẹ cậu lo lắng không hiểu thảm kịch trên có ảnh hưởng ǵ đến đứa con ḿnh không. Cậu ta sẽ nghỉ học bay hay vẫn cứ tiếp tục? Họ đồng ư để cho cậu bé hoàn toàn quyết định. Hai ngày sau mẹ cậu mang bánh buưt qui bà vừa mới làm lên pḥng cho cậu. Nh́n vào ngăn kéo tủ bà thấy có một quyển vở mở trang. Đó là quyển vở cậu bé c̣n giữ lại từ hồi thơ bé.  Ngay trang đầu bà đọc thấy hàng chữ hoa: “ĐỨC TÍNH CỦA CHÚA GIÊSU”. Và phía bên dưới cậu liệt kê một lô những đức tính sau đây:

“Chúa Giêsu không hề phạm tội.

Ngài sống khiêm nhường và nâng đỡ người nghèo khổ;

Ngài không ích kỷ, Ngài gần gũi Thiên Chúa….”

Bà mẹ nh́n thấy trong giờ phút quyết định, cậu bé đă biết cầu xin Chúa Giêsu hướng dẫn. Thế là bà quay về cậu bé và nói: “Con quyết  định thế nào về vấn đề học bay?” Cậu bé liền nh́n vào mắt mẹ trả lời: “Thưa mẹ, con hy vọng rằng mẹ và bố sẽ hiểu cho con, nhưng với ơn Chúa giúp, con sẽ phải tiếp tục học bay”.

Cậu bé đó chính là Neil Amstrong. Vào ngày 20-7-1969, Amstrong đă trở thành người đầu tiên đổ bộ lên mặt trăng. Khi nh́n xem biến cố lịch sử đó trên truyền h́nh. Ít người biết được rằng một trong những lư do giúp Neil Amstrong đổ bộ lên được mặt trăng là do chính Chúa Giêsu và họ cũng đâu ngờ rằng Chúa Giêsu đă ban sức mạnh và hướng dẫn Amstrong trong bước quyết định cam go vào tuổi thiếu niên, nhờ đó ngày hôm nay ông đă đổ bộ lên được mặt trăng.

Tôi thích câu chuyện trên v́ nó trả lời một cách sống động khác thường câu hỏi mà Chúa Giêsu nêu ra trong bài Phúc Âm hôm nay: “Các ngươi cho Ta là ai?” Cậu thiếu niên Neil Amstrong đă không trả lời Chúa Giêsu bằng câu nói: “Ngài là Con Thiên Chúa” hay “Ngài là Đấng Mêsia” hoặc “Ngài là Ngôi Hai trong Ba Ngôi Thiên Chúa”. Amstrong đă trả lời đơn giản hơn nhiều: “Ngài là người biết chăm sóc kẻ khác, là người gần gũi Thiên Chúa”. Nói rơ hơn, Neil Amstrong đă không trả lời một cách thần học cho câu hỏi: “Các ngươi cho Ta là ai?” Amstrong đă đưa ra câu trả lời của riêng ḿnh. Cậu đă nh́n sâu vào tâm hồn ḿnh và mô tả cảm nghiệm về Chúa Giêsu trong cuộc sống riêng tư của cậu.

Mỗi người trong chúng ta cũng phải làm giống như cậu bé Amstrong. Chúng ta cũng phải nh́n sâu trong tâm hồn ḿnh để mô tả cảm nghiệm về Chúa Giêsu trong chính cuộc sống của ḿnh, tức là phải nh́n sâu vào tâm hồn ḿnh trước khi trả lời cho câu hỏi của Chúa Giêsu: “Các ngươi cho Ta là ai?”. Và cảm nghiệm này mang tính riêng tư không giống ai. Chẳng hạn đối với một số người trong chúng ta, Chúa Giêsu là Đấng chúng ta có thể chạy đến cầu xin hướng dẫn mỗi khi chúng ta gặp bối rối. Đối với một số khác, Chúa Giêsu là Đấng chúng ta có thể chạy đến cầu xin sức mạnh mỗi khi chúng ta gặp thử thách. C̣n đối với số khác nữa th́ Chúa Giêsu là Người hiểu rơ chúng ta ngay cả khi chính chúng ta không hiểu được ḿnh.

Từ đó, chúng ta bước sang phần sau của bài Phúc Âm hôm nay. Nếu phần đầu bài Phúc Âm nêu câu hỏi: “Chúng ta cho Chúa Giêsu là ai?” th́ phần sau lại nêu câu hỏi ngược lại: “Chúa Giêsu thấy chúng ta là người như thế nào? Ngài xếp chúng ta vào loại người nào?” Ngài đă từng tuyên bố: “Nếu ai muốn theo Ta, hăy vác thánh giá mỗi ngày mà theo Ta” những lời này đ̣i buộc chúng ta tự vấn chính ḿnh. “Chúa Giêsu nghĩ ǵ về chúng ta? Ngài có xếp chúng ta vào số các môn đệ Ngài không?” Nói cách khác, chúng ta có vác thánh giá hàng ngày bước theo Chúa Giêsu không? Nghĩa là chúng ta có noi gương Chúa trong sinh hoạt hàng ngày không? Chúng ta có sẵn sàng phục vụ kẻ khác như Chúa đă phục vụ chúng ta không? Chúng ta có sẵn sàng  nâng đỡ tha nhân khi họ gặp thử thách không? Và khi gặp bối rối, âu lo, kẻ khác có thể nhờ chúng ta chỉ đường dẫn lối cho không? Khi gặp khó khăn túng thiếu, kẻ khác có thể t́m đến chúng ta cầu xin trợ giúp không?  Và nhất là những kẻ trong gia đ́nh chúng ta khi gặp phải khó khăn, bối rối họ có được chúng ta giúp đỡ không?

Nói tóm lại, bài Phúc Âm hôm nay đặt ra cho chúng ta hai câu hỏi quan trọng. Thứ nhất chúng ta cho rằng Chúa Giêsu là ai? Chúng ta có nghĩ như cậu bé Amstrong rằng Chúa Giêsu là người đóng một vai tṛ quan trọng trong cuộc sống hằng ngày của chúng ta, hay chúng ta chỉ nghĩ đến Ngài khoảng một giờ vào mỗi ngày chúa nhật, rồi sau đó quên bẵng Ngài đi suốt cả tuần? Câu hỏi thứ hai c̣n quan trọng hơn đó là Chúa Giêsu nghĩ rằng chúng ta là ai? Ngài có thể xếp chúng ta vào hàng môn đệ, hay chỉ là một kẻ hâm mộ Ngài thôi? Chúng ta là kẻ noi gương bắt chước Ngài, hay chỉ là kẻ kính phục Ngài thôi? Chúng ta có vác thập giá bước theo Ngài mỗi ngày, hay chỉ ngồi bên lề đường vỗ tay tán thưởng Ngài khi Ngài lui cui vác thập giá một ḿnh?

Đây là hai câu hỏi quan trọng mà bài Phúc Âm hôm nay đặt ra cho mỗi người chúng ta. Chúa Giêsu là ai trong đời chúng ta? Và chúng ta là ai dưới con mắt của Chúa Giêsu? Mỗi người chúng ta phải tự ḿnh trả lời cho hai câu hỏi trên.

Để kết thúc, chúng ta hăy dâng lời cầu nguyện sau đây lên Chúa Giêsu. Lời nguyện này do một Kitô hữu vô danh viết ra cách đây gần 1500 năm.:

“Lạy Chúa!

Xin hăy là ngọn lửa bừng sáng trước mắt con,

xin hăy là v́ sao dẫn lối  trên đầu con,

Xin hăy là lối đi êm ái dưới chân con,

xin hăy là mục tử nhân từ đằng sau con,

Xin măi măi là như thế đối với con:

Hôm nay – đêm nay – và muôn đời muôn kiếp”

                                                   (Phóng tác )

 

 

CHÚA GIÊSU ĐAU KHỔ HƠN BẠN

Gm. Arthur Tonne

Một phản lực cơ ở cao độ 10 km từ New-York hướng về Miami, 150km Bắc Wilmington và Bắc Carolina, cửa pḥng lái bỗng mở tung, người ta thấy một cô chiêu đăi, một gă thanh niên đứng sau nàng, kề dao găm vào lưng nàng, chàng thanh niên yêu cầu: “Hăy cho tôi về Havana”. Trầm tĩnh, viên phi công nói với gă thanh niên: “Sao vậy, có ǵ thế nói cho chúng tôi nghe”

Người không tặc trẻ tuổi tiết lộ: “Chàng chán nản mọi cái, thất vọng với mọi người, chàng thi rớt, Cha Mẹ không lo được cho chàng, chàng sợ đi quân dịch". Họ nói qua nói lại cả giờ đồng hồ, mà không thuyết phục được gă  thanh niên.

Viên phi công, Đại uư Harry Davis, một người có đức tin, ông cầu nguyện xin Chúa giúp ông nói điều ông phải nói và làm điều ông phải làm. Ông hỏi gă thanh niên: “Chúa Giêsu th́ sao? Người đau khổ hơn hết mọi người, Người bị săn đuổi, bị bắt bớ và bị đóng đinh vào thập giá. Bạn nghĩ sao khi so sánh đau khổ của bạn với Chúa?”

Đánh động gă thanh niên, chàng nghe lời viên phi công, bật khóc và buông con dao xuống.

Trong bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng Người phải chịu đau khổ, vâng Người chịu đau khổ chừng nào! Ngựi cũng nói với chúng ta rằng bạn và tôi phải chịu đau khổ.

Có người quan niệm sai lầm rằng: v́ Chúa Giêsu, trong lúc sinh thời trên mặt đất, Người đă cứu giúp nhiều người đau khổ - Người mù, kẻ què, người điếc, kẻ phong cùi, người bất toại… và Người làm cho kẻ chết sống lại nữa – nên Người có thể và Người sẽ cất khỏi cuộc sống chúng ta mọi khổ đau.

Nhưng ngược lại, Người nhấn mạnh rằng chúng ta phải đau khổ. Biết bao người phải chịu đau khổ hàng ngày: nhức đầu, đau lưng, đau tim. Hằng ngày họ chịu khốn khổ nơi thân xác, hoặc tâm hồn ngay cả hồn lẫn xác. Hằng ngày họ đau đớn thể xác, những lo âu trong tâm hồn. Họ không cần thánh giá đặc biệt nào khác. Thánh giá đă sẵn trên vai họ. Điều họ cần làm là mang thánh giá bằng việc dâng lên những đau khổ hàng ngày với những đau khổ của Chúa Kitô. Đón  nhận đau đớn trong tinh thần của Người. Quả thật những đau khổ hàng ngày trở nên quí giá khi họ kết hợp với đau khổ của Chúa Kitô. Hăy để đau khổ của bạn trong chén thánh với máu châu báu của Chúa Kitô và dâng lên Cha trên trời.

Mặt khác, nhiều người ít phải đau khổ. Họ có sức khỏe tốt. Họ không phải lo âu. Họ có việc làm lương cao, có nhà rộng, gia đ́nh vui vẻ. Làm sao những người ấy vác thánh giá hàng ngày? Có một cách là họ làm những ǵ để có thời giờ, năng lực và tiền của để giúp những người đói khát, bệnh tật, túng thiếu, và xấu số, họ phải làm, nếu họ muốn được gọi là môn đệ Chúa Kitô.

Đừng lẩn trốn khi đau khổ tới như chàng không tặc trẻ tuổi. Hăy nhớ đến những ǵ Chúa Kitô đă trải qua như chúng ta nhớ đến trong mỗi thánh lễ. Hăy vác thánh giá như Người, và với sự trợ giúp của Người. Người vác thánh giá v́ Người yêu chúng ta, chúng ta hăy vác thánh giá của chúng ta v́ yêu Người.

Xin Chúa chúc lành bạn. Amen.

 

MỖI TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ

“Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”

NỘI DUNG

I.Tia sáng:

v BÁC ÁI                   

v KHÔNG SUY NGHĨ ĐƯỢC

II.Thư giăn:

1.            TÍNH TOÁN          

2.     TRẺ CON

3.     CHẮC ĂN

4.     ĐÀN ÔNG

5.     NỔI GIẬN THẬT SỰ

6.            NÔN NÓNG 

7.     NGƯỜI VIỆT BẪY CHUỘT

III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:

v CHỊ CHÍN               

IV.Chuyện ngụ ngôn:

 

v NÓI DỰA

               

V.Hẹn bạn trên đỉnh thành công:

v THÁI ĐỘ NHIỆT T̀NH 

VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:

v NGHĨ VỀ BỐN CHỮ "CÔNG, DUNG, NGÔN, HẠNH"  

VII.Chuyện phiếm :

v YÊU CHÓ

 

 

 

 

 

 

I.     TIA SÁNG :

* Bạn hăy làm như những người con tốt lành của Noe là lấy áo choàng bác ái mà che lên các yếu hèn bạn thấy nơi vị linh mục nguời cha của bạn.           

* LOÀI VẸT KHÔNG SUY NGHĨ ĐƯỢC, NÊN HAY NÓI NHIỀU.

Châm ngôn.

Quả thật lời nói khai mào lại cho suy tư: khi b́nh điện hết, th́ phải đẩy cho xe máy nổ. Phải có suy nghĩ trước khi nói và điều khiển lời nói. Nếu bao giờ ta cũng chỉ nói những điều đă suy nghĩ, ta tiết kiệm được bao nhiêu là thời giờ, tiếng động, giấy má, sự nóng nảy. Nhưng vẫn khác xa với sự thinh lặng thật, nuôi dưỡng kinh nghiệm và tư tưởng, không phải câm nín như thú vật, nó che đậy sự mê muội, nghi ngờ, phép lịch sự giả tạo và nội tâm trống rỗng của ta...

Lạy Chúa, xin mở môi con, cho con vang tiếng ngợi khen Chúa.

 

 

 

 

II.  THƯ GIĂN:

1.TÍNH TOÁN

Một lăo địa chủ sắp chết bèn thêm vài ḍng sau đây vào tờ di chúc: "Hai con ḅ đực bị mất tích nếu t́m thấy th́ thuộc về con trai tôi; nếu không t́m thấy sẽ thuộc về viên quản gia".

2.TRẺ CON

Người chồng gọi điện thoại về bảo tối nay có xă giao không về nhà ăn cơm được. Đứa con trai hỏi: "Mẹ ơi, xă giao là ǵ?"

Bà mẹ giải thích: "Xă giao là những việc ḿnh không muốn tham dự nhưng cứ phải đi".

Đứa bé tỏ ra hiểu, ngày hôm sau lúc sắp đến trường, nó nói với mẹ: "Mẹ ơi, con không muốn xă giao đâu!"

3.CHẮC ĂN

Trong một quầy tiết kiệm, một người đến quầy hướng dẫn xin mở sổ.

Nhân viên: "Ông định mở sổ như thế nào?"

Khách: "Sao? Tôi chưa hiểu?"

Nhân viên: "Ông định gởi định kỳ hay không định kỳ. Định kỳ ba tháng, sáu tháng hay cả năm..."

Khách: "...Định kỳ suốt đời!"

4.ĐÀN ÔNG

Đứa bé hỏi: "Mẹ ơi, con mèo này là ông hay bà?"

Người mẹ lúng túng chưa biết trả lời sao th́ đứa bé đă reo lên: "Mẹ ơi! Con biết rồi, nó là mèo đực!"

- "Sao con biết?"

- "Bởi v́ ban năy con đá nó một cái mà nó không gào thét cũng chẳng nhảy dựng lên!"

5.NỔI GIẬN THẬT SỰ

Hai vợ chồng ông lăo nhà quê đi phố, ông lăo đang định bước qua đường th́ đèn đỏ lóe lên. Anh cảnh sát trông thấy hét lớn nạt ông. Bà vợ ông lăo nổi giận xông lên trước nói với viên cảnh sát: "Ông  thật không biết điều! Ngoài tôi ra không ai có quyền nạt chồng tôi cả!"

6.NÔN NÓNG

Sau khi vợ chết, Hai Lúa rất đau buồn, lúc cử hành tang lễ, anh  dường như hóa đá. Trên đường từ nghĩa trang quay về, người anh   cứ co rút lại và khóc nức nở.

"Thôi mà Hai Lúa" Ông bạn thân cố an ủi: "Sự việc không đến nỗi nghiêm trọng như thế đâu. Tuy bây giờ anh rất đau buồn nhưng có thể nửa năm sau anh sẽ gặp một cô gái đẹp và anh sẽ lại lập gia đ́nh".

Hai Lúa  nổi giận quay lại quát: "Cái ǵ? Phải đợi đến nửa năm làm sao tôi chịu được!"

 

7.NGƯỜI VIỆT BẪY CHUỘT

Giống chuột rất thích ban đêm ṃ ra ăn trộm ngũ cốc. Ở Việt Nam có người làm như thế này: đổ thóc vào cái thúng, cố ư để hở cho chuột đến ăn. Bọn chuột vớ được, kêu bầy gọi bạn đến đánh chén thỏa thích no nê rồi mới về hang.

Lần sau, người này đổ nước vào gần đầy thúng, phía trên thả một lớp trấu. Lũ chuột cũng cứ tưởng như mọi ngày, phía trên là trấu, phía dưới là thóc nên bầu đoàn cả nhảy vào thúng t́m ăn. Kết cục, chúng bị chết hết.

III.             NHẬT KƯ TRUYỀN GIÁO :

 

 Trích trong “Nhật kư truyền giáo”

Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU

 

CHỊ CHÍN

 

Bến Bọng, ngày 28.1,1975

Chín giờ đêm hôm qua (giờ Sài G̣n) ḿnh đặt chân vô nhà chị Chín (*) Người dẫn đường nói nhỏ ǵ đó với chị Chín ở phía sau nhà…Chị Chín ra gặp ḿnh, tay cầm đèn bánh ú. Chị liếc nh́n ḿnh một cái rồi chỉ cho ḿnh cái bộ ván:

- Anh ngủ ở đây. Chị nói gọn lỏn có bấy nhiêu, rồi vô nhà trong. Ḿnh căng mùng. Pḥng trong, ánh đèn c̣n le lói. Pḥng ngoài, chỉ c̣n một cọng nhang với một đốm đỏ.

Ḿnh chưa nhắm mắt được, v́ c̣n phải lượng định t́nh h́nh đang diễn tiến một cách thật hồi hộp. Nghe động tĩnh bên trong, ḿnh hiểu pḥng trong có hai người: người con trai chỉ nằm cách ḿnh một tấm vách bằng lá buông, c̣n chị Chín th́ nằm cách đó chừng năm mét, ngay sau bàn thờ. Như vậy có nghĩa là chị Chín ở giá nuôi con. Cây nhang c̣n đóm đỏ kia là hương hồn của anh Chín.

Sáng nay ḿnh c̣n đang ngồi thẫn thờ trên bộ ván, thằng con trai tên Phong c̣n đang ngủ nướng ở bên kia tấm vách lá. Chị Chín xăm xăm đến trước mặt ḿnh. Chị vào đề một cách đột ngột:

- Anh đừng nói với người ta là tôi không nói chuyện với anh.

Tôi là đàn bà giá, c̣n anh là người tu hành.

Nói xong chị đi thẳng vào phía trong ra cửa sau, rồi biến đi đâu mất. Ḿnh chẳng hiểu ǵ cả. "Người ta" là ai? Phải chăng "nguời ta" muốn chị Chín quen thân với ḿnh mà chị th́ từ chối, nhưng lại sợ "nguời ta" biết? Lạ thật, suốt ngày hôm nay ḿnh không hề thấy bóng chị Chín, ngoài hai lần chị bưng mâm cơm ra để trên bộ ván, chỗ ḿnh ngủ. Ḿnh chỉ thoáng thấy cái lưng của chị và sau đó là tiếng chị vọng ra từ phía nhà trong:

- Anh Tám ăn cơm với thằng Phong. Tôi ăn sau.

(*) Ghi chú của nhóm tái xuất bản. Đây là thời gian cha Hậu, cha Hoạch các Thầy, các cô giáo bị bắt và bị giam lỏng.

Bến Bọng, …5.1975

Chị Chín đi chơi Cà mau và mới về hôm qua. Ḿnh đứng nói chuyện với Phong thằng con trai của chị. Nó sắp đi bộ đội, nên muốn nói chuyện với ḿnh thật nhiều. Ba của Phong hy sinh từ hồi Phong lên năm. Năm nay Phong 18 tuổi. Như vậy là chị Chín đă ở góa được 13 năm. Bỗng ḿnh phát giác có một tấm ảnh 6x9 mới toanh cài trên vách. Đó là một người phụ nữ nông thôn có nước da "mai-liên". Ḿnh hỏi Phong :

- H́nh ai vậy ?

- Má tôi mà anh không nh́n ra sao ?

- Má cậu chụp hồi nào vậy ?

- Má tôi mới đi Cà Mau chụp nè.

Ḿnh xấu hổ quá chừng, v́ ḿnh ở đậu nhà chị Chín đă trên ba tháng rồi, mà vẫn chưa nh́n rơ mặt của chị. Chị cố t́nh tránh mặt ḿnh. Ḿnh ở trước sân, th́ chị ở sau vườn. Ḿnh ở nhà ngoài, th́ chị ở nhà trong. Ngoài giờ ra đồng, th́ chị thường đi xóm. Những ngày đầu chị bưng cơm ra nhà ngoài, rồi vô nhà trong nói vọng ra: "Anh Tám ăn cơm đi". Những ngày kế đó, th́ chị chỉ nói vọng ra: "Có cơm rồi, anh Tám vô bưng ra mà ăn". Những ngày đầu mùa mưa, chị ra đồng làm cỏ đám mạ, ḿnh tự nấu cơm lấy mà ăn. Mấy ngày hai mẹ con chị đi Cà Mau, th́ ḿnh vừa nấu cơm cho ḿnh, vừa nấu cháo cho heo. Các buổi tối chị thường đi chơi xóm thật khuya và chỉ về vào lúc ḿnh đă yên giấc.

Quả thật có một cái ǵ đó không b́nh thường chút nào giữa bà chủ nhà và người khách không mời mà đến.

- Năm nay anh Tám mấy mươi rồi, bỗng Phong hỏi ḿnh ?

- Mấy mươi hả ? Con chuột, ba mươi chín tuổi.

- Má tôi tuổi trâu. Vậy là anh hơn má tôi một tuổi.

Phong có ư nghĩ ǵ khi so sánh tuổi chuột với tuổi trâu, tuổi của ḿnh với tuổi của má hắn. Không lẽ hắn lại muốn có một người cha ghẻ, một điều cực kỳ nghịch tâm lư. Hay có ai đó đă mớm cho hắn ư tưởng ấy?

 Bến Bọng, ...5.1975

Sáng nay, thầy Đức lén đến thăm ḿnh và nói lên một chút ưu tư cộng với thương mến.

- Chị Chín giận bố và nói xấu bố.

- Có chuyện ǵ thế ?

- Chị Chín nói: "Đi làm cỏ đám mạ về mệt muốn chết, muốn nằm vơng nghỉ một chút, mà thằng Tám Hậu nó cứ nằm ở đó hoài".

Ḿnh buồn nhói một cái. Cái vơng căng chéo trên bộ ván mà chị Chín đă chỉ cho ḿnh từ hôm ḿnh đến đây. Vơng và giường gắn bó với nhau. Ḿnh vẫn thường ngồi trên vơng, thả chân xuống giường, kê sách trên đùi mà đọc, kê sổ trên đùi mà viết. Bỗng dưng ḿnh mang mặc cảm xâm lăng hạnh phúc của người chủ nhà.

Không một lời nhận xét, ḿnh xách túi đồ dời sang bộ ván đối diện, để trả cái vơng cho người chủ nhà mệt mỏi. Ḷng nặng trĩu phiền muộn. Những ngày sống ở đây bỗng trở nên nặng nề quá chừng.

Bến Bọng, …5.1975

Anh Năm Hoạch, người bạn chí cốt của ḿnh đă khẳng định ư muốn của anh như sau :

- Tôi kiên quyết đấu tranh để tôi và anh Tám đổi chỗ cho nhau. Anh Tám qua bên chị Năm. C̣n tôi th́ từ đó qua bên chị Chín. Bên chị Năm vui hơn, ăn uống thoải mái. Mấy thằng con trai chị Năm đi bắt lịch, gài chuột, bữa nào cũng có thịt nhậu lai rai. C̣n tôi ở với chị Chín th́ chỉ như hai chị em thôi.

- Tôi biết anh thương tôi, nên mới quyết tâm như thế, nhưng mà không được đâu. Ông Hai đă nói với tôi thế này: "Anh Tám là người thích làm việc trí thức, nên ở bên chị Chín thuận lợi hơn. Nhà chị Chín không có con nít. Vả lại ở đây vắng vẻ, tu hành cũng thuận lợi" .

Anh Năm Hoạch nh́n ḿnh bằng ánh mắt thương cảm và phiền trách. Anh cay cú v́ thấy ḿnh không chịu đấu tranh để đổi chỗ ở. Ở nhà chị Chín th́ ăn uống khắc khổ thật. Có bữa chỉ ăn cơm chan nước dừa mà thôi. Nhưng không v́ thế mà hoán chuyển chỗ ở. Ḿnh thấy thế là hèn.

Bến Bọng, ...3,1975

11 giờ đêm hôm qua, có tiếng nhừa nhựa của một người đàn ông đi nhậu về.

- Má thằng Phong có c̣n thức đó không ?

- Anh có quyền ǵ mà kêu tôi là má thằng Phong. Đồ mắc dịch! Người đàn ông bước đi trong bóng tối nhạt nḥa, miệng cứ lải nhải câu điệp khúc: "Má thằng Phong ơi! Má thằng Phong à!". Nằm trong mùng, ḿnh vẫn tưởng tượng được h́nh ảnh của người đàn ông ấy: mặt to bè và đỏ gay, cái lưng rộng rinh như tấm phản, mùi rượu phả ra nồng nặc quyện lấy bộ râu muối tiêu mọc lởm chởm.

Phải chăng những câu chuyện nhăng nhít ấy vẫn thường diễn ra vào giờ phút yên tĩnh này. Là người đàn bà góa không có nhan sắc, chị Chín là trái cây vừa tầm tay hái, ai hái cũng được. Nhưng chị lại không để cho ai hái. Chị cứ gào lên: "Đồ mắc dịch", thế là xong. Trong xóm không ai nói xấu chị về chuyện ấy. Ḿnh cảm phục người đàn bà nông thôn chất phác, nhưng giàu nghị lực này. Phải chăng Chúa đă an bài như thế, để hôm nay ḿnh có được một chỗ dựa an toàn ?

Năm Căn, ngày 12.6.1975

Sáng nay ông Mười Thăng cho biết ḿnh sẽ chấm dứt những ngày ăn chực nằm chờ.  "Chúng tôi bắt các anh chị v́ nghi vấn chính trị. Điều tra thấy không có th́ cho về …" Cũng t́nh cờ chiếc xuồng tam bản từ Năm Căn đến thăm ḿnh, trong xuồng có một chục trái khóm và một nồi thịt cầy. Chị Chín được mời liên hoan với tụi này. Chị vui vẻ nói cười với mọi người và chúc ḿnh mạnh giỏi.

Sau bữa cơm liên hoan và trước khi chia tay, năm ông thầy "quỷ sứ" của ḿnh bưng một mâm khóm đến trước mặt chị Chín, tất cả cùng khúm núm. Út Niệm đại diện anh em khoanh tay thưa:

- Thưa má Chín, chúng con xin cám ơn má Chín đă có công nuôi nấng cha chúng con trong suốt bốn năm tháng qua ….

Chị Chín cười như nắc nẻ, mắng yêu:

- Đồ quỷ sứ, mày dám cắp đôi cắp lứa cho cha mày hả? Mọi người cười hề hà. C̣n ḿnh th́ ngượng chín cả người. Th́ ra xung quanh căn nhà lá này vẫn có những cặp mắt ḍm ngó và chờ đợi một tin vui, một tin khôi hài, một tin tuỵêt vọng. Chỉ có ḿnh th́ cứ tỉnh bơ như con vịt xiêm.

Cà Mau, …6.1975

Hôm nay ḿnh mới có giờ để tâm sự với anh Năm Hoạch một cách sâu sắc .

- Anh Năm nè. Hồi đó tại sao anh cay cú đ̣i đổi chỗ ở với ḿnh vậy?

- Tôi lo quá, v́ thường thường anh Tám ngủ ở cái giường bên kia, bỗng thấy anh Tám đổi sang cái giường bên này, mà giường bên này chỉ cách giường chị Chín có một tấm vách lá buông.

- Như vậy th́ anh Năm đánh giá ḿnh hơi thấp đấy.

- Biết đâu đấy, anh hùng thấm mệt th́ sao ?

Anh Năm Hoạch cười khằng khặc, cần cổ gật gù như con vịt trống đang đùa với con vịt mái. Anh sung sướng v́ những lo âu dồn nén trong đầu anh nay đă qua. Cái cười của anh là cái cười đắc thắng.

IV.   TRUYỆN NGỤ NGÔN:

NÓI DỰA

Có một người mù có đôi bàn tay cảm nhận rất giỏi và chính xác, hễ sờ vào con vật nào là người mù đó có thể gọi ra tên con vật ấy là ǵ .

Một hôm, người ta mang đến cho ông ta một con sói con và bảo ông ta đoán xem đó là con ǵ. Sờ lần măi, nhưng đây là con thú con nên chúng chưa nổi rơ những đặc điểm riêng, ông ta không đoán ra đó là con ǵ. Nghĩ một lúc ông ta đành nói:

- Tôi chịu không thể biết được đây là con sói hay cáo con  hay đại loại là một con vật nào đó. Có điều biết chắc là con thú này không thể bầu bạn với cừu được.

V.  HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:

Theo bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar

Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN –
NGUYỄN VĂN DIỄM

 PHẦN THỨ NĂM

CHƯƠNG  14

THÁI ĐỘ NHIỆT T̀NH

Một thái độ tích cực sẽ đem lại những hậu quả tích cực v́ thái độ thường hay lây. Một trong những thái độ ấy là nhiệt t́nh. Ebert Hubbard nói: Nếu không có nhiệt t́nh th́ đă chẳng có ǵ vĩ đại thành sự cả. Sự khác biệt giữa nhà giảng thuyết giỏi và nhà giảng thuyết cừ, giữa người mẹ giỏi và người mẹ cừ, giữa diễn giả giỏi và diễn giả cừ, giữa người bán hàng giỏi và người bán hàng cừ thường là do nhiệt t́nh.

Nếu bạn tin tưởng hết ḿnh v́ chính nghĩa, vào công ty và sản phẩm của bạn, tất bạn sẽ có thứ nhiệt t́nh xuất phát tận đáy ḷng chứ không chỉ miễn cưỡng bề ngoài.

Nhiệt t́nh đích thực không phải là thứ bạn "cài vào""tháo ra" tùy hoàn cảnh. Nó là một lối sống chứ không phải khí cụ để khuất phục người khác. Nó không liên hệ đến thái độ huyênh hoang bên ngoài mà là cách biểu hiện một cảm giác bên trong. Có nhiều người đầy nhiệt t́nh song vẫn điềm tĩnh, dù mọi cơ bắp cũng như lời nói và hành động của họ đều toát lên vẻ yêu đời, cho rằng đời đáng sống. Tuy một số người nhiệt t́nh có ồn ào thật nhưng ồn ào không phải là điều kiện hoặc dấu chỉ của nhiệt t́nh.

VI.T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH: 

(An Giang số 1238, ngày 22/6/1996, trang 6)

NGHĨ VỀ BỐN CHỮ 
"CÔNG, DUNG, NGÔN, HẠNH"

Mỗi một thời đại đều đề ra một chuẩn mực về vẻ đẹp lư tưởng của người phụ nữ. Ngày xưa, từ thưở c̣n chế độ phong kiến, người phụ nữ được xem là đẹp phải đạt tiêu chuẩn mà nó được đúc kết ngắn gọn trong bốn chữ "công, dung, ngôn, hạnh". Ngày nay, khi xă hội đă phát triển, con người trở nên hiện đại hơn th́ cái chuẩn mực "công, dung, ngôn, hạnh" của người phụ nữ có lỗi thời không?

Đi vào phân tích, chúng ta thấy "công" theo quan niệm ngày xưa tức là tài khéo léo, đảm đang, biết quán xuyến công việc nội trợ trong gia đ́nh. Cụ thể được thể hiện ở công việc may vá thêu thùa, nấu nướng, chăm lo nhà cửa tươm tất. Các yếu tố nữ công gia chánh này rất được xem trọng v́ nó là yếu tố làm nên hạnh phúc gia đ́nh, tạo điều kiện để gia đ́nh êm ấm cho chồng tiến thân lập nghiệp.

C̣n về chữ "dung" - tức là nói đến nhan sắc của người phụ nữ. Đó là sự hài ḥa của một chính thể.

"Cổ tay em trắng như ngà

Con mắt em liếc như là dao cau

Miệng cười như thể hoa ngâu

Cái khăn đội đầu như thể hoa sen".

Nhan sắc không thể hiện diện trên gương mặt mà c̣n thể hiện trên thân h́nh. Và qua cái đẹp đường nét người xưa c̣n đánh giá được cái đẹp của sự đức hạnh:

"Những người thắt đáy lưng ong

Vừa khéo chiều chồng vừa khéo nuôi con".

Nhan sắc của người phụ nữ bên cạnh cái yếu tố trời cho lại c̣n phải biết kết hợp với việc ăn mặc, trang phục phù hợp với từng thời kỳ:

..."Năm thương cổ yếm đeo bùa

Sáu thương nón thượng quai thao dịu dàng"...

Người con gái được xem là đẹp không chỉ giỏi nữ công gia chánh, có sắc đẹp mà c̣n phải có giáo dục được thể hiện qua lời ăn tiếng nói. Đó là biểu hiện cho chữ "ngôn". Lời nói phải dịu dàng lễ độ, nó biểu hiện cho khí chất, nhân cách của người phụ nữ:

"Chim khôn kêu tiếng rảnh rang

Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe".

Bên cạnh các tiêu chuẩn "công, dung, ngôn" th́ cái đẹp của người phụ nữ ngày xưa không thể thiếu yếu tố "hạnh". Đó chính là đạo đức của người phụ nữ. Muốn được xem là đẹp th́ bản thân họ phải là con ngoan, dâu hiền, phải biết trung thực, nhân hậu, kính trên nhường dưới... Song song đó, cái đẹp của người con gái c̣n là sự trong trắng, bởi vậy cổ nhân mới có câu: "Tốt gỗ hơn tốt nước sơn". Nếu phải chọn giữa nhan sắc và đức hạnh th́ người phương Đông sẽ chọn đức hạnh v́ đó là nhân tố cốt lơi của người phụ nữ.

Rơ ràng, bốn chữ "công, dung, ngôn, hạnh" biểu thị sự tổng ḥa giữa cái đẹp bên ngoài và cái đẹp của phẩm chất bên trong. Người phụ nữ được xem là đẹp không chỉ có nhan sắc mà phải giỏi việc nhà, có phẩm hạnh tốt. Cho nên mới nói, đến nay, cái chuẩn mực về vẻ đẹp "công, dung, ngôn, hạnh" vẫn chưa lỗi thời, cần phải gạn lọc để kế thừa những tinh hoa văn hoá tốt đẹp.

B.V.

VII.                        CHUYỆN PHIẾM :

Trích trong tập truyện hài hước trẻ “Bồ” non

Biên soạn : PHẠM KHẢI

 

YÊU CHÓ

Ở nhà này ông Y đă quyết điều ǵ, đố ai dám căi, chỉ trừ Vân (cô gái cả lấy chồng làm giám đốc th́ ông c̣n nể) thỉnh thoảng về chơi, dám "tỉa" bố vài câu. Nhà đă có con Lài rất khôn và ngoan, ông bỗng "rước" thêm về con bông xù giá những bốn triệu đồng. Con Lài chưa kịp làm quen với bạn th́ ông đă bế thốc "tiểu thư Me-ry" lên gác, cho nằm trên nệm phô- tơi. Chế độ ăn uống, bồi dưỡng, tắm  rửa, dọn vệ sinh, pḥng chống bệnh… cho "cô cả" liền  được giao cho bà đảm nhiệm. Riêng chuyện dạo chơi của Me-ry th́ ông lo. Bà chỉ c̣n biết ca cẩm:

- Con cháu nhà này có đứa nào được nuôi nấng, hầu hạ thế đâu !

- Ô hay, sao lại so người ta với chó? Bà tưởng ḿnh nuôi nó đấy hả? Chính là nó nuôi ḿnh đấy. Chỉ mấy tháng nữa nó đẻ cho một lứa dăm con là bà đă có hơn chục triệu đồng trong tay.

Vân về chơi, đă nói:

- Bố quan liêu rồi đấy. Nhà con đi Lạng Sơn về bảo: luồng chó xuất sang bên kia biên giới đă giảm nhiều nên gía hạ nhanh. Người ta bán chạy chó giống, bố lại ôm về…

- Không sao. Quy luật thị trường mà! Hàng lúc thừa, lúc thiếu, giá khi hạ, khi tăng. Ḿnh phải tỉnh táo mới bắt được thời cơ. Mấy tháng nữa rồi con xem!

Mấy tháng qua. Bà Y đă phải chi tới vài triệu về việc nuôi Me-ry, từ bồi dưỡng, phối giống, đến đỡ đẻ, chữa bệnh…Được cái là ông thú y ở đầu ngơ rất tận t́nh. Luôn qua lại chăm sóc, dành toàn thuốc quư cho Me-ry. Có mũi thuốc gía tới 180.000đ! Con Lài chẳng được ǵ song không v́ thế mà tỏ ra ghen ghét. Một hôm Me-ry chạy ra đường bị kẻ gian bế đi. Lài trông thấy liền sủa vang báo động và tức tốc đuổi theo tên kia tới khi nó sợ quá phải thả con Me-ry để chạy thoát thân. Thật hú vía! Lần đầu tiên ông Y thưởng cho con Lài bát cơm thừa của Me-ry mà nó coi như đại tiệc!

Bây giờ sáu mẹ con Me-ry làm bà lo sốt vó. Tiền chợ cho chó gần ngang với người. Cơm không có gan xào, chúng dỗi không ăn. Mấy tay lái chó đến xem, khen nức nở nhưng rồi mất hút…

Đợi măi chưa thấy thời cơ đến, ông Y quyết định mượn cớ đi công tác Lạng Sơn một chuyến để nắm t́nh h́nh…chó. Trước khi đi, ông dặn bà vẫn phải đảm bảo tiêu chuẩn cho mẹ con Me-ry. Bà không căi nhưng tiền nong có hạn, người c̣n phải ăn dè. Me-ry lại chê cơm…

Đi công tác về, ông Y chẳng thiết bế chó nựng như trước. Bà rụt rè hỏi:

- Có phải mời bác sĩ thú y không? Chỉ sợ ông ấy lại tiêm… thuốc qúy.

- Để xem đă.

Vài hôm sau, con Me-ry nằm bẹp hẳn. Ông Y xem xét kỹ rồi gọi con trai:

- Bỏ nó vào cái túi nylon mang lên Nhật Tân.

- Có ông thú y nào ở đấy ạ ?

- Đưa cho hàng thịt chó, may ra c̣n gỡ lại được dăm chục.

- Họ làm thịt cả chó Nhật ạ ?

- Bây giờ làm tất !

Bà Y chùi nước mắt mở cửa cho con. Có Lài theo sau cái bao tải đựng Me-ry kêu ư ử, mắt ướt đầm như luyến tiếc.

 

 

GÓP GIÓ

Một vài ḍng...


Nhiều năm về trước, một ủy viên chấp hành khá cao tuổi của một công ty dầu lửa đă đưa ra một quyết định sai lầm làm công ty thiệt hại hơn 2 triệu đôla. John D. Rockefeller lúc đó là người đứng đầu tập đoàn này. Vào cái ngày đen tối mà tin tức khủng khiếp trên được lan truyền ra, hầu hết các nhân viên và ủy viên khác của công ty đều lo lắng và muốn tránh mặt Rockefeller, không ai muốn bị liên lụy ǵ.

Chỉ trừ có một người, đó chính là ủy viên đưa ra quyết định sai lầm kia. Ông ta là Edward T. Bedford. Rockefeller ngay hôm ấy hẹn gặp
BedfordBedford rất đúng giờ. Ông ta đă sẵn sàng nghe một "bài diễn thuyết" nghiệt ngă từ Rockefeller.

Khi
Bedford bước vào pḥng Rockefeller, ông vua dầu lửa đang ngồi cạnh bàn, bận rộn viết bằng bút ch́ lên một tờ giấy. Bedford đứng yên lặng, không muốn phá ngang. Sau vài phút, Rockefeller ngẩng lên.

- A, anh đấy hả,
Bedford?- Rockefeller nói rất b́nh tĩnh - Tôi nghĩ là anh đă nghe tin những tổn thất của công ty chúng ta rồi chứ?

Bedford đáp rằng ông đă biết rồi.

- Tôi đă suy nghĩ rất nhiều về điều này - Rockefeller nói - Và trước khi tôi nói chuyện với anh, tôi đă ghi ra đây vài ḍng.

Sau này,
Bedford kể lại cuộc nói chuyện của ông với Rockefeller như sau: Tôi thấy rơ ḍng đầu tiên của tờ giấy mà ông chủ đă "viết vài ḍng" là: "Những ưu điểm của Bedford". Sau đó là một loạt những đức tính của tôi, kèm theo là miêu tả vắn tắt rằng tôi đă giúp công ty đưa ra quyết định đúng đắn được 3 lần và giúp công ty kiếm được gấp nhiều lần số tiền tổn thất lần này.

Tôi không bao giờ quên bài học ấy. Trong nhiều năm sau, bất kỳ khi nào tôi định nổi cáu với người khác, tôi đều bắt ḿnh phải ngồi xuống, nghĩ và viết ra một bảng liệt kê những ưu điểm của người đó, dài hết sức có thể. Khi tôi viết xong bản đó th́ thường tôi cũng thấy bớt cáu rồi.

Không biết là thói quen này đă giúp tôi bao nhiêu lần tránh được những sai phạm tôi có thể có: đó là nổi cáu một cách mù quáng với người khác.


Tôi biết ơn ông chủ tôi v́ thói quen này, và bây giờ tôi giới thiệu nó cho tất cả các bạn.

 

 

Chuyện con vịt


Mùa hè, mẹ gửi Andrew về quê chơi với bà ngoại. Được cậu Billy cho một cái giàn thun, Andrew khoái lắm. Nhưng nhớ lời cậu dặn, nó chỉ dám tập bắn ở trong rừng cây phía sau nhà. Andrew lang thang suốt buổi sáng ở trong rừng, nhưng nó chẳng bắn được chút ǵ cả. Buồn rầu, Andrew thất thểu về nhà ăn trưa. Vào tới sân, thấy bầy vịt của bà ngoại đang rượt nhau kêu quàn quạc trong sân. Andrew cúi xuống nhặt một ḥn sỏi và bắn đại một phát. Chẳng may, viên sỏi trúng ngay giữa đầu một con vịt, nó lăn đùng ra giữa sân, giăy đành đạch mấy cái rồi nằm ngay đơ. Andrew hoảng hốt nh́n quanh: không có ai cả. Nó vội nhặt con vịt và nhét vào trong đống củi. Yên trí với bí mật của ḿnh, Andrew ngồi vào bàn ăn trưa, mà không biết rằng đă có ít nhất một cặp mắt nh́n thấy chuyện xảy ra với con vịt.

Sau bữa ăn trưa, bà ngoại vừa cất đồ ăn dư vào chạn vừa dặn Sally, chị họ của Andrew, con gái chú Billy:
- Bữa nay tới lượt con rửa chén đó.
- Nhưng Andrew nó hứa làm thay con rồi. - Sally vội đáp và nh́n Andrew bằng ánh mắt khiến nó đang đỏ mặt toan cự căi bỗng đâm ra chột dạ.
- Thật không Andrew? - Bà ngoại hỏi, không quay đầu lại.
- Con à?
Andrew vừa mở mồm th́ Sally hích một cái đau điếng vào sườn nó và khẽ th́ thầm qua kẽ răng:
- Con vịt. Nhớ không?
- Con nhận lời chị ấy rồi. - Andrew đáp bằng giọng hậm hực.
Ngủ trưa dậy, ông ngoại rủ Andrew và Sally đi câu, nhưng bà ngoại bảo:
- Sally, cháu ở nhà giúp bà nấu nồi xúp cho bữa tối.
- Nhưng Andrew thích ở nhà nấu xúp hơn là đi câu đấy chứ! Bà hỏi nó xem có đúng như vậy không?
Sally trả lời bằng giọng mát mẻ. Andrew toan căi th́ Sally tằng hắng mất tiếng. Nó đành nghẹn ngào trả lời:
- Cháu sẽ ở nhà giúp bà.
Cứ thế, suốt ngày hôm đó, Andrew luôn bị Sally dằn vặt bởi chuyện con vịt.
Tối đến, mệt mỏi, Andrew nằm lăn trên chiếc đi-văng trong pḥng khách và ngủ thiếp đi. Lúc nó thức dậy, ai đó đă tắt đèn và phủ trên người nó một tấm chăn. Andrew nằm im, đầu nó nhớ lại chuyện trong ngày. Nhiều lúc nó muốn nói thật với bà ngoại về chuyện con vịt, nhưng nó lại sợ bà ngoại sẽ mách mẹ nó, rồi th́ sang năm mẹ nó sẽ không cho nó về chơi với ông bà nữa th́ sao? C̣n Sally th́ quá quắt quá, không biết bao giờ nó mới thoát khỏi bàn tay quái ác của Sally? Biết làm sao đây? Nó chỉ muốn chết quách cho rồi. Andrew thổn thức.
Chợt một bàn tay to mềm của bà ngoại đặt lên vai nó, giọng êm ái của bà ngoại th́ thầm:
- Nói đi con. Có điều ǵ con cứ nói ra cho nhẹ nhơm trong ḷng.
- Con vịt... Cháu... Con vịt... - Andrew lắp bắp.
Bà ngoại im lặng. Hít một hơi dài, Andrew nói một mạch:
- Cháu lỡ tay bắn chết một con vịt rồi bà ạ!
- À, ra chuyện con vịt. Lúc đầu thấy thái độ của cháu với Sally bà hơi ngạc nhiên, nhưng bà đă hiểu cả khi lùa bầy vịt vào chuồng và thấy thiếu một con. Nhưng bà muốn chờ cháu tự nói ra. Câu chuyện ngày hôm nay là một bài học cho cháu đó: Che giấu tội lỗi của ḿnh, cháu sẽ không bao giờ có được sự thanh thản và cháu sẽ trở thành sự nô lệ của cái xấu.

Nguồn: hoathuytinh.com