CHÚA NHỰT X

CHỦ ĐỀ :

Thiên Chúa giàu ḷng thương xót

Chúa Giêsu cứu sống con trai bà goá thành Naim

(Lc 7,11-17)

Minh họa

- Mille images : 106 B

- Chúa Giêsu cứu sống con trai bà goá thành Naim (Lc 7,11-17)

Sợi chỉ đỏ :

Bài đọc Cựu Ước và bài Tin Mừng hôm nay giống nhau v́ đều nói tới ḷng thương xót trước cảnh người mẹ mất con :

- Bài đọc I kể chuyện ngôn sứ Êlia cứu sống con trai bà goá xứ Sarépta.

- Bài Tin Mừng kể chuyện Chúa Giêsu cứu sống con trai bà goá thành Naim.

Cả hai chuyện cho thấy ḷng thương xót bao la của Thiên Chúa, chẳng những cho người tín hữu mà c̣n cho cả lương dân.

I. DẪN VÀO THÁNH LỄ

Anh chị em thân mến

Cuộc đời thật lắm đau thương, và đau thương nhất chính là chứng kiến cái chết của những người thân.

Bài Tin Mừng hôm nay kể chuyện một người mẹ khóc thương đứa con duy nhất của ḿnh vừa chết. Nhưng đáng để ư hơn là chính Chúa Giêsu đă cùng rơi lệ với bà bà đă cứu sống con bà.

Qua Chúa Giêsu, chúng ta được biết Thiên Chúa là Đấng giàu ḷng thương xót. Trong Thánh lễ này, chúng ta hăy đến gần Ngài và xin Ngài thương xót chúng ta.

II. GỢI Ư SÁM HỐI

- Xin Chúa thương xót chúng con v́ chúng con rất tội lỗi.

- Xin Chúa thương xót chúng con v́ cuộc đời chúng con gặp rất nhiều gian truân.

- Xin Chúa thương xót chúng con v́ chúng con chưa có được một tấm ḷng xó thương bao la như Chúa.

III. LỜI CHÚA

1. Bài đọc I (1 V 17,17-24)

Câu chuyện này có nhiều nét giống với câu chuyện trong bài Tin Mừng hôm nay :

- Một đứa con trai độc nhất bị chết

- Bà mẹ là một góa phụ và là một người ngoại

- Đứa con ấy được ngôn sứ Êlia và Chúa Giêsu làm cho sống lại

Khi Thánh Luca viết đoạn Tin Mừng hôm nay, ngài muốn cho thấy Chúa Giêsu là một Êlia mới.

2. Đáp ca (Tv 29)

Tv này ca tụng ḷng thương xót của Thiên Chúa :

- "Lạy Chúa, con xin tán dương Ngài v́ đă thương cứu vớt"

- "Người nổi giận, giận trong giây lát, nhưng yêu thương, thương suốt cả đời".

- "Lạy Chúa, xin lắng nghe và xót thương con".

3. Tin Mừng (Lc 7,11-17)

Chúa Giêsu cứu sống con trai bà góa thành Naim :

- Tất cả mọi người hôm đó chẳng ai mở lời xin Chúa giúp. Ngài ra tay cứu giúp chỉ v́ Ngài động ḷng thương.

- Chúa chạnh ḷng trước cảnh mẹ góa con côi, tre già khóc măng non.

- Cứu sống đưa con trai xong, Chúa c̣n tế nhị trao nó lại cho mẹ nó.

4. Bài đọc II (Gl 1,11-19) (Chủ đề phụ)

Trong trích đoạn tuần trước, Phaolô trách tín hữu Galát đă theo "một Tin Mừng khác", tức là chưa đủ an tâm khi sống theo Tin Mừng mà Phaolô rao giảng, lại c̣n giữ thêm một số luật lệ do thái giáo. Khi làm như thế, họ chứng tỏ chưa hiểu rằng người ta được cứu độ nhờ đức tin chứ không phải nhờ tuân giữ lề luật.

Trong trích đoạn hôm nay, để thuyết phục tín hữu Galát vững tin vào Tin Mừng của ḿnh rao giảng, Phaolô chứng minh cho họ biết Tin Mừng ấy Ngài đă lănh nhận trực tiếp từ Thiên Chúa.

IV. GỢI Ư GIẢNG

* 1. Khi một người thân chết đi

Đám tang là một cảnh buồn. Đám tang mà Chúa Giêsu chứng kiến c̣n đặc biệt buồn v́ đó là đám tang của đứa con trai duy nhất của một bà góa. Mất con hẳn là thánh giá nặng nhất mà cha mẹ phải gánh chịu.

Người ta nói rằng khi một người già chết đi th́ người ấy mang đi quá khứ của chúng ta ; c̣n khi một người trẻ chết th́ người ấy mang đi chính tương lai của chúng ta. Sự mất mát này to lớn đến nỗi có thể khiến cho người ở lại không c̣n tha thiết sống nữa.

Thánh Kinh đă kể một câu chuyện cảm động về nỗi đau của Đavít khi đứa con nhỏ của ông bệnh nặng (2 Sm 12,16-25) : Đavít rất buồn rầu và thiết tha cầu xin Chúa cho đứa nhỏ ấy khỏi bệnh. Ông c̣n ăn chay và đêm th́ nằm ngủ dưới sàn nhà, mặc áo nhậm. Các cận thần nài nỉ ông lên giường nhưng ông không chịu. Đến ngày thứ bảy th́ đứa bé chết. Các cận thần rất lo lắng, nói với nhau "Lúc đứa bé c̣n sống, ngài c̣n không nghe chúng ta. Huống chi bây giờ nó đă chết rồi". Đavít nghe người ta x́ xầm th́ đoán được sự việc. Ông hỏi "Có phải con ta đă chết rồi chăng ?". Họ đáp "Thưa vâng". Đavít liền chổi dậy, tắm rửa, mặc quần áo b́nh thường, vào đền thờ phủ phục trước nhan Chúa, rồi trở ra ăn uống như thường. Mọi người ngạc nhiên hỏi : "Tại sao khi đứa nhỏ chưa chết th́ Ngài khóc than và nằm dưới sàn, c̣n khi nó chết rồi th́ Ngài chổi dậy và ăn uống ?" Đavít trả lời : "Khi đứa bé c̣n sống, ta làm tất cả để cứu mạng sống nó. Nay nó chết rồi, nó không thể trở về với Ta nữa. Nhưng Ta có thể đến với nó".

Đavít đă nêu gương biết chấp nhận một t́nh huống không thể nào thay đổi được. Tuy chúng ta không thể nào quên người đă chết, nhưng cuộc sống là quư giá nên chúng ta phải tiếp tục sống. Chúng ta khóc v́ một sự sống đă mất đi, nhưng nếu chúng ta cứ than khóc măi th́ sẽ có đến hai sự sống phải mất.

Đứng trước một người thân chết đi, chúng ta có thể cảm thấy như Thiên Chúa vắng mặt. Tuy nhiên chúng ta cũng có thể cảm nhận điều ngược lại : sự chết có thể kéo ta đến gần Chúa hơn. Tại sao ? V́ chúng ta nhận thức rằng con người hoàn toàn bất lực trước cái chết, chỉ có Chúa mới giúp chúng ta được thôi. Từ đó chúng ta phó ḿnh trong ḷng thương xót Chúa. Cũng như Chúa đă viếng thăm bà góa thành Naim, Ngài cũng đến viếng thăm chúng ta cùng với những ơn ban nâng đỡ, hy vọng và b́nh an.

Thực ra người chết không chết mà chỉ đổi thế giới sống. Người thân quá cố của chúng ta không xa cách chúng ta. Họ vẫn yêu thương chúng ta và c̣n có thể giúp đỡ chúng ta nữa. Tuy người quá cố không trở lại với chúng ta, nhưng chúng ta có thể đến với họ. Họ đang chờ chúng ta. Chúng ta và họ sẽ gặp lại nhau trong t́nh thương của Chúa. (FM)

* 2. Sự sống hay nỗi chết

Một vị ẩn sĩ nọ, ngày kia lạc vào một hang động. Tại đây ông đă khám phá ra một kho tàng với không biết bao nhiêu vàng bạc châu báu. Nhưng ông đă vội vă ra khỏi hang, vừa chạy vừa la thất thanh : "Tôi đă thấy thần chết".

T́nh cờ ba tên cướp đi ngang qua đó, nghe tiếng kêu của vị ẩn sĩ, họ dừng lại hỏi chuyện.

Muốn chứng tỏ ḿnh là những người không biết sợ là ǵ, ba tên cướp yêu cầu đưa họ đến gặp thần chết. Vị ẩn sĩ dẫn họ vào hang động và chỉ vào kho tàng. Mắt họ sáng lên và lập tức ba tên cướp tống cổ vị tu hành ra khỏi hang.

Nhưng kho tàng quá lớn, họ không thể mang ra tất cả trong một ngày. Sau một hồi bàn căi ba tên cướp đồng ư để một người ra phố mua sắm lương thực. Hai người c̣n lại ngồi đó canh giữ kho báu.

Người được sai đi chợ nghĩ thầm trong bụng : "Ta sẽ ăn uống no nê, sau đó bỏ thuốc độc vào thức ăn. Hai tên khốn nạn sẽ chết và tạ sẽ chiếm trọn kho tàng".

Hai tên ngồi canh giữ kho báu cũng bàn với nhau : "Chúng ta sẽ giết hắn. Và như thế phần của mỗi người chúng ta sẽ nhiều hơn".

Khi kẻ mang lương thực về đến hang động : họ liền giết hắn và nuốt trọn thức ăn có thuốc độc. Thế là cả ba đă cùng nhau đi gặp thần chết như lời vị ẩn sĩ tiên báo.

*

V́ tham lam của cải mà ba sinh mạng đă bị thần chết cướp đi trong nháy mắt. V́ chạnh ḷng thương xót người quả phụ cô độc, hôm nay Chúa Giêsu đă giật lại khỏi tay thần chết con trai duy nhất của bà goá thành Naim.

Chúa Giêsu đă can thiệp mau lẹ, xử lư nhanh gọn, ra tay tức thời, không chờ đợi người ta cầu xin, nài nỉ. Người nh́n rơ nỗi buồn mất con, Người hiểu thấu nỗi cô đơn của bà goá không nơi nương tựa, Người liền an ủi : "Bà đừng khóc nữa" (Lc 7,13). Rồi Người sờ vào quan tài và nói : "Này người thanh niên, tôi bảo anh. Hăy chỗi dậy !" (Lc 7,14).

Thiên Chúa yêu thương con người v́ Thiên Chúa là t́nh yêu (1Ga 4,16). V́ bản chất của Thiên Chúa là yêu thương, nên Người muốn giải thoát con người khỏi nỗi cô đơn buồn phiền, khỏi thất vọng đắng cay, khỏi đau thương tuyệt vọng. Và nỗi đau thương tuyệt vọng lớn nhất của con người là sự chết, th́ Người cũng sẵn ḷng giải thoát con người khỏi chết.

T́nh yêu của Thiên Chúa không dừng lại ở đó : Người c̣n muốn đi xa hơn nữa trong t́nh yêu : Người muốn giải thoát con người khỏi cái chết muôn đời. Con trai bà goá thành Naim sống lại để rồi lại phải chết, nhưng những ai được Người yêu thương giải thoát th́ sẽ vĩnh viễn sống lại miên trường. Đó mới là sứ mạng của Người khi xuống trần gian.

Sự kiện con trai bà goá thành Naim được Người cho sống lại chính là h́nh bóng báo trước biến cố vô cùng lớn lao hơn. Biến cố đó là cốt lơi của đạo, là trung tâm điểm của Kitô giáo : Đó chính là nhờ sự chết và sống lại của Chúa Giêsu mà tất cả chúng ta được giải thoát khỏi cái chết muôn đời.

Thiên Chúa yêu thương con người, Người muốn giải thoát con người khỏi lưỡi hái của tử thần, nhưng con người vẫn có tự do để chọn sự sống hay nỗi chết. Ba tên cướp v́ tham lam của cải đă chọn cho ḿnh hai cái chết, cái chết của thể xác và cái chết của linh hồn. Trong cái hang tử thần ấy không chỉ có những con người tham của mà c̣n vô số những kẻ tham danh vọng, địa vị, chức quyền ; không chỉ có những người mê của mà c̣n hằng hà những kẻ mê hút sách, rượu chè, cờ bạc, trai gái.

Cái chết phần xác th́ ai cũng sẽ trải qua một lần trong đời, nhưng cái chết phần hồn th́ chỉ có những con người can đảm, bền chí và trung thành với Đức Kitô và giới luật của Người mới có thể vượt qua để sống miên viễn với Người trên nơi vĩnh phúc.

*

Lạy Chúa, chúng con ước mong được chết để cùng sống lại vinh quang với Người. Nhưng trước khi chết xin cho chúng con biết dứt ḷng từ bỏ những ǵ là xấu xa của ma quỉ, thế gian và xác thịt để chúng con được tự do thong đong về với Chúa là Cha đầy yêu thương. Amen. (TP)

* 3. Chuyện minh họa

Một Rabbi do thái tên là Nahman vừa có đứa con trai bị chết. Các rabbi bạn ông đến an ủi nhưng chẳng thể nào làm cho ông hết đau ḷng. Cuối cùng Rabbi Moses kể cho ông nghe câu chuyện sau đây :

Một ông vua kia giao cho một người đầy tớ giữ một báu vật. Anh này ngày nào cũng than : "Khốn thân tôi ! Biết tới chừng nào nhà vua mới lấy lại báu vật này để tôi không c̣n phải gánh vác trách nhiệm to lớn này nữa".

Rồi Rabbi Moses áp dụng : Bạn cũng đă được giao trách nhiệm ǵn giữ một báu vật là đứa con rất tốt lành của bạn. Nay nó đă được cất khỏi thế gian này mà không bị sự dữ nào làm hoen ố. Vậy bạn phải vui mừng v́ đă chu toàn trách nhiệm mà Vua các vua đă giao cho ông chứ !

Câu chuyện và lời khuyên của Rabbi Moses đă làm vơi đi nỗi buồn ủa Rabbi Nahman. (FM)

V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI

Chủ tế : Anh chị em thân mến, khi xuống thế làm người, Chúa Giêsu chia sẻ mọi đau khổ, bất hạnh với nhân loại. Người đă lấy ḷng từ bi nhân hậu mà lau sạch nước mắt những ai sầu khổ. Chúng ta cùng cảm tạ Người và tha thiết nguyện xin :

1. Hội thánh luôn quan tâm đến những người nghèo khổ / những ai đang gặp hoạn nạn / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các vị mục tử / luôn bênh vực những người cô thế cô thân / và rộng răi giúp đỡ những ai đói rách bần cùng.

2. Cái chết không loại trừ bất cứ một ai / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho người biết chuẩn bị cho cuộc sống mai sau / bằng cách làm thật nhiều việc lành phúc đức trong cuộc sống hôm nay.

3. Những người bất hạnh vẫn c̣n đầy dẫy trên thế giới / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các Kitô hữu / luôn biết an ủi và trợ giúp những ai đang lâm cảnh gian truân khốn khó.

4. Vui với người vui / khóc cùng người khóc / là thái độ phải có của những ai tin Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / luôn cố gắng thực hiện lời dạy của thánh Phaolô tông đồ.

Chủ tế : Lạy Chúa, Đức Kitô Con Chúa đă lấy t́nh thương mà băng bó mọi vết thương tâm hồn cho những ai đang gặp đau khổ. Xin Chúa cho chúng con biết noi gương Người là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời.

VI. TRONG THÁNH LỄ

- Trước Kinh Lạy Cha : Thiên Chúa là Cha chúng ta. Ngài muốn chúng ta sống hạnh phúc chẳng những ở đời này mà c̣n măi măi ở đời sau. Vậy chúng ta hăy dâng lên Ngài những lời cầu nguyện đầy tin tưởng của chúng ta.

VII. GIẢI TÁN

Với niềm tin tưởng trọn vẹn vào ḷng thương xót của Thiên Chúa, chúng ta hăy ra về b́nh an.

 

 

GÓP GIÓ

Phép lạ


Đau khổ trong đời là điều không thể tránh, nhưng sầu thảm lại là vấn đề tự chọn của mỗi người.

Mỗi tháng người quản lư của nghĩa trang đều nhận được một số tiền từ bà mệnh phụ tật nguyền đang được điều trị tại một bệnh viện trong thành phố. Số tiền ấy dành để mua hoa đặt lên mộ người con của bà ta, một chàng trai trẻ đă chết trong một tai nạn ô tô hai năm về trước.

Ngày nọ, một chiếc ô tô đi vào nghĩa trang và dừng lại trước ngôi nhà phủ đầy dây trường xuân, đó là nơi bác quản lư nghĩa trang sử dụng làm văn pḥng tiếp khách. Người tài xế bước xuống xe. Ở băng ghế sau, một người phụ nữ lớn tuổi ngồi nhắm mắt bất động, bà ta trông xanh xao như một xác chết.

“Bà ta yếu quá. Không thể ra khỏi xe được - người tài xế nói với bác quản lư nghĩa trang - ”Xin bác vui ḷng lên xe, đưa chúng tôi đến mộ thằng bé con bà ấy. Bà ta cũng muốn yêu cầu bác giúp cho một số việc. Bác thấy đấy, bà ta không c̣n sống được bao lâu nữa. Bà ấy đă yêu cầu tôi, một người bạn cố cựu của gia đ́nh, đưa bà ấy đến đây để thăm mộ con trai lần cuối.”

“Có phải là quư bà
Wilson đấy không?” - Bác quản lư đưa mắt nh́n sang bà mệnh phụ ngồi trong xe. Ông tài xế gật đầu.

“Vâng, tôi biết bà ấy" - Bác quản lư gật gù - “Hằng tháng, bà
Wilson có gửi tiền cho tôi để đặt hoa cho ngôi mộ của con bà ta". Bác theo ông tài xế đến bên xe, bước vào hàng ghế sau ngồi cạnh bà mệnh phụ. Hai người lặng lẽ chào nhau qua ánh mắt. "Bà ta trông mong manh như cánh hoa tàn úa và xanh xao như một xác ướp", bác quản lư nhận xét thầm. Trong con người của bà ta, tất cả đều đă buông xuôi và từ chối cuộc sống, ngoại trừ đôi mắt; đôi mắt sâu thẳm mang nặng một nỗi đau thầm lặng và u uất.

“Tôi là bà
Wilson” - Bà ta thầm th́ - “Hai năm qua, mỗi tháng…”

“Vâng, đúng vậy. Mỗi tháng tôi đều nhận được tiền của bà” - Bác quản lư nhẹ nhàng đỡ lời.

“Hôm nay, tôi đến đây” - bà
Wilson cố gắng nói tiếp, “bởi v́ các bác sĩ trong bệnh viện nói rằng tôi chỉ sống được vài tuần nữa thôi. Trước khi tôi chết, tôi muốn được nh́n mộ con trai tôi lần cuối. Nhân tiện tôi muốn gặp ông để thu xếp việc gửi tiền đặt hoa cho mộ con tôi sau này.”

Bà có vẻ kiệt sức v́ phải nói nhiều. Chiếc xe chầm chậm rẽ vào một ngơ hẹp, tiến dần đến ngôi mộ đứa con trai bà mệnh phụ ấy rồi dừng lại. Bà mẹ tội nghiệp cố sức ghé đầu qua ô cửa kính để nh́n ra ngôi mộ của con. Không gian tĩnh lặng, tiếng chim chíu chít đâu đó bên trên những tán cây.

Bác quản lí nghĩa trang lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng. “Thưa bà, tôi luôn lấy làm tiếc v́ món tiền bà đă thường xuyên gửi đến để đặt hoa cho ngôi mộ.”

Thoạt đầu bà mệnh phụ có vẻ không nghe được câu nói ấy. Sau đó bà chầm chậm xoay đầu lại. ”Xin lỗi ông” - bà ta th́ thào - ”Ông đang nói đến việc ǵ thế! Con trai của tôi…”

“Vâng, tôi hiểu” - bác quản lí dịu dàng ngắt lời - “Bà biết không, tôi là thành viên trong nhóm cứu trợ nhà thờ. Hằng tuần chúng tôi đều tổ chức đi thăm bệnh viện, trại tế bần, nhà dưỡng lăo, nhà tù… Ở những nơi ấy, có nhiều người sống cần được quan tâm, đa số họ đều yêu thích hoa. Họ c̣n có thể nh́n ngắm màu sắc và thưởng thức mùi hương của hoa. C̣n ngôi mộ này…” - bác quản lí đưa mắt về phía ngôi mộ…- "không có sự sống trong đó, không có ai nh́n ngắm và thưởng thức nét đẹp và hương thơm của hoa. V́ thế, tôi…” - Bác quay mặt đi và tránh cái nh́n của người mẹ sầu khổ, giọng của bác lạc dần rồi tắt hẳn.

Bà mệnh phụ không nói ǵ cả, mắt đăm đăm nh́n về phía ngôi mộ của cậu con trai. Dường như hằng tiếng đồng hồ đă trôi qua trong bầu không khí lặng lẽ và ngột ngạt ấy. Cuối cùng bà ta khẽ đưa tay ra hiệu, người lái xe cho xe quay trở về pḥng tiếp khách của nghĩa trang.

“Ḿnh đă xúc phạm bà ấy” - bác quản lư đưa mắt nh́n theo, ḷng thầm nghĩ “ - Đúng ra ḿnh không nên nói cho bà ta biết điều ấy.”

Vài tháng sau, bác quản lí nghĩa trang không khỏi ngạc nhiên trước một cuộc viếng thăm bất ngờ và thú vị. Bà mệnh phụ ấy đă t́m đến gặp bác. Lần này không có tài xế, bà ta tự ḿnh lái xe đến nghĩa trang. Bác quản lí không c̣n tin vào mắt ḿnh nữa.

“Vâng, ông đă nói đúng, ông quản lí thân mến!” - Bà Wilson vui vẻ mở lời - “Về chuyện thưởng thức hoa đó mà! Đó chính là lư do tại sao tôi ngưng gởi tiền cho ông suốt mấy tháng vừa qua. Hôm ấy tôi trở về bệnh viện, không thể nào gạt được những lời của ông ra khỏi tâm trí. Sau đó tôi bắt đầu đặt hoa gởi tặng cho các bệnh nhân trong bệnh viện, những người không được ai tặng hoa cả. Tôi cảm thấy vui khi họ yêu thích và thưởng thức chúng – những cánh hoa tươi đẹp đến từ một người hoàn toàn xa lạ. Điều đó đă khiến họ vui và tin tưởng hơn. Nhưng quan trọng hơn cả, điều đó đă làm tôi hạnh phúc và vui với cuộc sống.”

“Không có vị bác sĩ nào hiểu được” - bà ta nheo mắt, “phép lạ nào đă khiến tôi b́nh phục nhanh đến thế.
Chỉ có tôi biết được điều ấy thôi!”

 

Ánh sáng cuối cùng

    Hồi sinh viên, vào các ḱ nghỉ, tôi thường xin dạy thêm ở các trường mẫu giáo. Lần đó, tôi xin được một chỗ làm ở thị trấn St Louis. Ngày mồng 2 của tháng, tôi mới biết được là ở đây người ta chỉ trả lương vào cuối tháng. Lúc đó tôi lặng người bởi trong túi tôi chỉ c̣n 4 đôla, tôi không thể trả được tiền trọ chứ đừng nói ǵ tới tiền xăng hay ăn tối. Tôi có một cây kèn trumpet và biết chơi Piano một chút nên ư nghĩ đầu tiên của tôi là dùng chúng để kiếm tiền. Nhưng ở đâu? Thế là tôi quyết định: Đem cái kèn của ḿnh đi cầm đồ và được 15 Đôla. Đủ trả tiền pḥng trọ cho ngày hôm đó và hôm sau nữa. Nhưng rồi sau đó sẽ ra sao?

    Có một quán café nghèo nàn ở cạnh tiệm cầm đồ. Tôi vào và gọi cốc bia 35 xu rồi ngồi bên cốc bia và thần mặt ra.

    - Trông cậu cứ như đánh mất đồng xu cuối cùng ấy con trai!- Người phục vụ già lại gần tôi và nói như vậy.

    Ông ấy tên là Charlie, 60 tuổi. Tôi kể cho ông ta nghe mọi chuyện, kể cả việc cầm cái kèn. Charlie nghe rồi hỏi:

    - Cũng biết chơi Piano à?

    - Cháu biết một chút thôi….

    Chrlie suy nghĩ vài phút rồi hỏi tiếp:

    - Cháu có biết chơi bài Stardust không?

    Thật may, đó là một trong số vài bài tôi biết chơi. Tôi thử chơi cho Charlie nghe, cố gắng hết sức. Không hay lắm nhưng Charlie có vẻ thích, ông cười vang và vỗ tay theo.

    - Cậu chơi không hay lắm nhưng không tệ đến nỗi đuổi hết khách đi đâu! Mỗi tối cậu hăy đến đây chơi bản nhạc này, tôi sẽ cố giúp cậu kiếm đủ tiền cho đến khi cậu được trả lương. Có bộ vest nào không?

    Tôi không có nên Charlie phải dẫn tôi đi mua ở một cửa hàng đồ cũ. Bộ vest màu nâu, có lẽ được dùng cho những người 40 tuổi, nhưng dù sao nó cũng vừa với tôi.

    Ngày hôm sau, khách đến quán café vào khoảng 6h tối. Trông ai cũng vất vả và lấm lem. Họ già hơn tôi nhiều. Có những người trông khắc khổ và lôi thôi. Họ nghe Stardust và những bài hát cũ mà tôi chơi một cách chăm chú, có người c̣n khóc. Mỗi tối vài lần, Charlie đặt lên quầy hàng một chiếc hộp và kêu lên:

    - Anh em, chúng ta cần giúp đỡ cậu bé này!- Và đôi khi ông c̣n kể lại t́nh trạng của tôi: Sống một ḿnh và không có tiền.

         Đến buổi tối thứ 3, có một bà cụ bước lại gần tôi:

         - Con trai, ta không có tiền để giúp con đâu, nhưng ta có một căn pḥng ở ngay bên cạnh mà không dùng tới. Con có thể ngủ đêm ở đó để khỏi phải trả tiền trọ.

    Và cứ thế, ban ngày th́ tôi dạy trẻ con ở trường mẫu giáo, tối chơi nhạc cho những người già ở quán của Charlie. Sau một tháng, tôi được lĩnh lương. Tiền lương khá cao đủ để tôi có thể sống đầy đủ. Tôi quay lại quán của Charlie và chơi thêm một buổi nữa. Lần này tôi nói Charlie đừng đặt cái hộp lên quầy hàng v́ tôi đă có tiền rồi.

    Nhưng, ở chỗ mà Charlie mọi hôm vẫn để cái hộp, hôm nay mọi người vẫn để tiền vào dù không có hộp. Có nhiều đồng xu và cả một tờ 20 Đôla.

    Tối hôm đó, tôi về sớm sau khi tạm biệt và cảm ơn mọi người. Một số người trong số họ đỏ hoe cả mắt và tôi cũng vậy.

    Tôi không biết điều ǵ đă làm cho những người nghèo khổ ấy lại muốn giúp một thằng bé mà họ không quen biết trong khi chính họ cũng sống vô cùng chật vật.

    Sau này, tôi chơi piano tốt hơn và làm thêm ở một khách sạn lớn. Tôi chơi piano cho những người khách giàu có và sang trọng. Nhưng chưa một lần nào và chưa một ai trong số họ chia sẻ với tôi chính những ǵ mà họ có như ở quán của Charlie.

    Có thể cuộc sống luôn biết sắp đặt con người vào đúng chỗ và tôi chỉ gặp những người tôi cần vào đúng lúc, đúng chỗ mà thôi.

    (HHT)

5 cách giữ ǵn t́nh bạn đẹp


T́nh bạn cũng như bông hoa, như cây non. Hoa chỉ nở rộ, cây non chỉ lớn lên khi có bàn tay vun xới. T́nh bạn cũng chỉ đẹp và bền vững khi mỗi người bạn biết vun xới, chăm chút cho nó mà thôi.

1- Cùng nhau làm một vài việc
T́nh bạn trước hết là một sự trao đổi. Hăy rủ bạn bè cùng làm, cùng thực hiện với bạn một dự định dù nhỏ nào đó, chia sẻ với nhau. Như thế sẽ làm cho người bạn thấy ḿnh được tin tưởng, bạn ấy sẽ hài ḷng. C̣n bạn cũng thấy vui suớng v́ bạn có được t́nh cảm thân thiết của bạn bè.

2- Đừng luôn kể những điều phiền muộn, bực ḿnh
Kể cho bạn nghe những ǵ xảy ra với ḿnh là một việc làm tốt, nó giúp giải tỏa những ức chế trong ḷng bạn. Bạn bè có thể là một chỗ dựa cho bạn lắm chứ. Nhưng bạn đừng luôn luôn đem chuyện không vui của ḿnh làm phiền bạn bè, v́ bạn sẽ ép người ta nghe, đôi khi v́ để t́m một sự động viên, thương cảm mà bạn chẳng c̣n ǵ hấp dẫn người ta nữa bởi bạn bộc lộ khả năng thiếu kiềm chế, thiếu tự tin của ḿnh.

3. Luôn bên bạn bè những khi cần thiết
Ai cũng có những lúc khó khăn cần đến sự giúp đỡ của người khác, có khi chỉ là một lời thăm hỏi, một ánh mắt khích lệ, một lời nhận xét tế nhị. Hăy luôn thăm hỏi, giữ mối liên lạc với bạn bè, kịp thời nhận ra t́nh thế của bạn ḿnh để t́m cách giúp đỡ hữu hiệu nhất. "Một miếng khi đói bằng một gói khi no"; nhất là khi bạn cô đơn, bạn cần ta lắm đấy.

4. Rút lui đúng lúc
Ai cũng cần có những khoảng trời tự do của ḿnh. Khi bạn ḿnh mệt, khi ta đă giúp bạn hoàn thành công việc xong, hoặc đơn giản thấy bạn không cần đến ḿnh nữa, bạn hăy "rút lui có trật tự". Bạn của ta sẽ vô cùng biết ơn một người bạn ư tứ như ta. Hăy lịch sự cáo lui và nói với bạn bè rằng "nếu cần đến ḿnh, bạn đừng ngại ngần, ḿnh thu xếp được mà".

5. Thông cảm cho nhau cả khi vắng mặt
Có những lúc bạn phải dành thời gian cho gia đ́nh, cho người yêu hoặc một công việc gấp rút nào đấy. Và bạn bè của bạn cũng vậy. Việc này làm cho quan hệ bạn bè có những lúc bị lăng quên. Hăy báo trước cho bạn sự vắng mặt của ḿnh, đừng để họ có cảm giác bị phản bội, mất ḷng tin; thông cảm cho bạn ḿnh nếu họ quên không thông báo họ vắng mặt.