CHÚA NHỰT VIII
CHỦ ĐỀ :
CẨN
THẬN vỀ VIỆC xét đoán
"Xem quả th́ biết cây"
(Lc 6,44)
Minh họa
- Mille images : 84 B
- "Xem quả th́ biết cây" (Lc 6,44)
Sợi chỉ đỏ :
Cuối bài Tin Mừng tuần trước,
Chúa Giêsu khuyến cáo đừng xét đoán. Lời Chúa hôm nay nói tiếp về đề tài xét đoán :
- Trước khi xét đoán người khác th́ phải
tự xét đoán bản thân (Bài Tin Mừng)
- Phải xét đoán cẩn thận dựa trên nguyên tắc
nhân quả, v́ "xem quả th́ biết cây" (Bài đọc
I và Bài Tin Mừng)
I. DẪN VÀO THÁNH LỄ
Anh
chị em thân mến
Bắt đầu mỗi Thánh lễ,
chúng ta đều được kêu gọi hăy kiểm
điểm lương tâm và nhận biết tội lỗi. Không phải
nhận biết tội lỗi của người khác mà tội
lỗi của chính ḿnh ; nhận biết
như thế rồi không phải để trách người
khác mà để tự trách ḿnh và nhận lănh trách nhiệm
của ḿnh mà sửa đổi.
Giờ đây mỗi người
chúng ta hăy kiểm điểm lương tâm và thành tâm sám hối.
II. GỢI Ư SÁM HỐI
-
Chúng con thường làm ngơ trước khuyết điểm
của ḿnh, nhưng lại khắt khe với lỗi lầm
của người khác.
-
Chúng con hay phê phán và lên án người
khác.
-
Chúng con thường sống giả h́nh.
III. LỜI CHÚA
1.
Bài đọc I (Hc 27,4-7)
Sách Huấn ca gom góp những giáo
huấn giúp sống khôn ngoan. Trong trích đoạn
hôm nay, giáo huấn nhắm đến lời nói :
-
Lời nói bộc lộ cái dở của một con người
-
Nghe người ta nói, ta mới biết rơ ai rởm ai hay.
-
Chớ vội khen hay chê khi chưa nghe người ta nói.
2.
Đáp ca (Tv 91)
Người
công chính thật được nh́n thấy qua cuộc sống
tốt lành của ḿnh : họ như
cây dừa tươi tốt được trồng
nơi Nhà Chúa, già cỗi rồi vẫn sinh hoa kết quả,
tràn đầy nhựa sống, cành lá xanh rờn.
3.
Tin Mừng (Lc 6,39-45)
Trong
đoạn Tin Mừng này, Chúa Giêsu dạy cho môn đệ
ḿnh 3 điều :
-
Dụ ngôn người hướng dẫn mù và cái xà trong mắt : Nếu người môn đệ
Chúa mà mù quáng th́ sẽ dẫn người khác đi vào sai lầm.
Bởi thế, trước khi sửa lỗi
người khác, mỗi người hăy tự sửa lỗi
của ḿnh.
-
Dụ ngôn Cây và Trái (cc 43-44) : Chỉ
có thể tránh nguy hiểm giả h́nh nếu như hành
động bề ngoài của ta hợp với bên trong của
ta. Đối với biệt phái và luật sĩ,
một hành động được coi là tốt khi nó phù
hợp với Luật. Chúa Giêsu sâu sắc hơn : một hành động là tốt,
khi nó hợp với một tâm hồn tốt, một tâm hồn
tốt sẽ sinh ra những hành động tốt.
-
Dụ ngôn kho tàng trong ḷng (c 45) : Chúa
Giêsu so sánh cơi ḷng con người như một kho tàng. Nó là nơi xuất phát những lời nói và việc
làm hoặc tốt hoặc xấu. Từ
kho tàng tốt th́ sẽ phát ra những lời nói việc
làm tốt. Bởi thế người
môn đệ phải liệu làm sao cho kho tàng ḷng ḿnh chứa
đầy những điều tốt. Những
điều tốt phải chứa trong kho tàng ḷng ḿnh là ǵ ? Đó là những giáo huấn
của Chúa Giêsu.
4.
Bài đọc II (1 Cr 15,54-58) (Chủ
đề phụ)
Đây
là đoạn cuối của chương 15 thư
I Côrintô bàn về vấn đề kẻ chết sống lại.
Trong đoạn này, Thánh Phaolô rút ra những hệ luận
từ tín điều sống lại :
-
Cuối cùng Tử thần cũng phải bị đánh bại.
-
Tín hữu hăy kiên tâm bền chí, tích cực tham gia vào công việc
của Chúa, bởi xác tín rằng trong Chúa th́ mọi khó nhọc
sẽ không trở nên vô ích.
IV. GỢI Ư GIẢNG
*
1. Bàn về lời nói
Ben
Sira, tác giả sách Huấn Ca, cho rằng lời nói có giá trị
bộc lộ sự thật : dựa
vào lời nói của một người, ta có thể biết
người ấy thực ra là dở hoặc hay. Hơn nữa, lời nói của một người
c̣n giúp ta hiểu được ḷng của người
đó.
Nhưng
Chúa Giêsu th́ dạy khác : điều
quan trọng không phải là nói, mà là làm. Ngài đă trách các
kinh sư do thái rằng "Họ nói mà không làm" (Mt 23,3).
Không phải giáo huấn của Cựu
Ước và Tân Ước nghịch nhau. "Lời nói" mà Ben Sira đề cập là lời
thốt ra cách hồn nhiên, chân thành, chưa bị ngụy
trang hay uốn nắn bởi những toan tính quanh co.
Ngày
nay người ta phát triển những kỹ thuật
để nghiên cứu và khảo sát lời nói :
phân tích từng chữ từng câu để khám phá ư nghĩa
thật. Các nhà phân tâm c̣n t́m cách cho bệnh nhân
nói để chữa trị tâm bệnh của họ.
Lời
khuyên của Ben Sira có lẽ không hợp nếu ta dùng nó
để xét đoán lời nói của người khác,
nhưng rất hữu ích nếu ta dùng để tự xét
đoán bản thân :
-
Tôi thường nói những chuyện ǵ ?
Nói nhiều về một vấn đề chứng tỏ
tôi quan tâm nhiều hay bị ám ảnh bởi vấn đề
đó.
-
Tôi thường phê b́nh chỉ trích hay khích lệ, ủi an ? Điều này giúp tôi biết tôi là
người hẹp ḥi hay rộng lượng ;
là người gây chia rẻ xáo trộn hay là người kiến
tạo b́nh an.
-
Khi nói về bản thân, giọng điệu của tôi thế
nào ? Điều này cho thấy tôi kiêu
căng hay khiêm tốn.
*
2. Sửa ḿnh trước khi sửa người
Chúa
Giêsu chỉ rơ một thực tế rất thông thường : Thấy cái rác nhỏ xíu
trong mắt người khác th́ dễ hơn thấy cái xà
to tướng nằm ngay trong mắt ḿnh. Thấy
khuyết điểm của người khác dễ hơn
nhận ra khuyết điểm của ḿnh.
Lư
do là ḿnh thường dễ dăi với bản thân và khắt
khe với người khác. Đó là khuynh
hướng tự nhiên. Nhưng đó là một
căn bệnh : bệnh mù quáng, bệnh
lệch lạc.
Ta
có thể áp dụng giáo huấn của Chúa Giêsu vào hai
trường hợp :
-
Áp dụng cho chính bản thân : hăy cẩn
thận đừng phê phán người khác, v́ chưa chắc
ǵ ḿnh đă tốt hơn ai.
-
Khi lănh trách nhiệm lănh đạo :
v́ trách nhiệm mà nhiều khi ta phải sửa lỗi
người khác. Để cho lời nói của ta không là giả
h́nh, để cho lời sửa dạy của ta có sức
thuyết phục, ta hăy lo sửa đổi bản thân
trước, nhờ đó ta trở thành một tấm
gương, và tấm gương đó hỗ trợ khiến
cho lời sửa đổi của ta đáng được
người khác nghe theo.
*
3. Cây đời xanh tươi
Triệu
Quát là con trai cha Triệu Xa - một danh tướng thời
Chiến Quốc - thời trai trẻ từng đọc rất
nhiều binh thư. Là một
người khá thông minh, thích nói về quân sự, người
khác không nói lại được, cha anh là Triệu Xa
đôi khi cũng không tranh luận nổi với anh.
Do đó, anh tỏ ra kiêu ngạo, tự cho ḿnh là giỏi nhất
thiên hạ.
Tuy
nhiên Triệu Xa lại rất lo lắng cho con ḿnh, ông cho rằng
Triệu Quát chẳng qua chỉ nói phét. Ông c̣n nói : "Sau này nước
Triệu không nên dùng nó, kẻo nó sẽ làm cho quân Triệu
đại bại".
Quả
thật, khi quân Tần sang xâm lược, vua Triệu quyết
định cử Triệu Quát thay thế Liêm Pha. Lạn Tương Như đang bệnh
cũng phản đối : "Triệu Quát chẳng qua chỉ là đọc
được một số sách binh thư của cha ḿnh,
căn bản không biết vận dụng thế nào, không
thể cử hắn làm tướng". Mẹ của
Triệu Quát cũng đến gặp vua Triệu nói rằng
con ḿnh không thể làm đại tướng.
Nhưng
vua Triệu không nghe, vẫn cử Triệu Quát ra tiền
tuyến nghênh địch, hậu quả là 40 vạn quân
Triệu chỉ trong chốc lát đă bị tiêu diệt
hoàn toàn, bản thân Triệu Quát cũng tử trận thê thảm.
*
"Mù mà lại dẫn mù được
sao ? Lẽ nào cả hai lại không sa xuống hố" (Lc 6, 39). Làm nhà
lănh đạo hay người hướng dẫn phải
có đủ tài đức ; phải sáng suốt trong
tư tưởng, khôn ngoan trong lời nói, và liêm chính trong
việc làm, để khỏi dẫn đưa người
khác cũng như chính ḿnh vào con đường lầm lạc
hay diệt vong. Những kẻ khoác lác, dối trá, giả
h́nh có thể nhất thời lừa bịp được
một số người, nhưng sớm muộn cũng
sẽ bị bại lộ và sẽ phải chuốc lấy
hậu quả khó lường : "Cây kim trong bọc lâu ngày cũng phải ḷi
ra".
Cha
mẹ của Triệu Quát v́ sống cùng anh ta, nên thấu
hiểu lời nói và việc làm của con ḿnh không thể
đảm nhận việc lớn. Nhưng vua Triệu
không quan tâm đến câu : "Lời nói phải đi đôi với việc
làm",
cứ cho rằng Triệu Quát là bậc kỳ tài trong thiên
hạ và trao cho việc lớn. Kết quả
không chỉ Triệu Quát bị hại mà c̣n liên quan đến
tính mạng của 40 vạn quân. Mù mà dẫn mù th́ việc
sa xuống hố chỉ là sớm hay muộn
mà thôi.
"Sao anh thấy cái rác trong mắt
anh em, mà cái xà trong con mắt của chính ḿnh th́ lại không
để ư tới" (Lc 6,41). Người ta thường rất hà tiện trong
lời khen ngợi, nhưng lại quảng đại
trong tiếng chê bai. Có thể nói một trong những
tội con người dễ phạm nhất :
đó là hay xét đoán, nghĩ xấu, nghĩ sai cho người
khác.
Để
có đôi mắt trong sáng, chúng ta không nên nh́n vào đôi mắt
kẻ khác để thấy "cái rác" trong đó,
hay "bới lông t́m vết" để xét
đoán, chỉ trích họ, nhưng hăy nh́n vào chính đôi mắt
tâm hồn ḿnh, để thấy "cái đà" của
kiêu căng tự măn, của phô trương giả h́nh,
để thanh lọc cho nên trong sáng. V́ người xưa
có câu : "Việc người
th́ sáng, việc ḿnh th́ quáng", nên việc nh́n lại
chính ḿnh để tự kiểm thảo luôn là điều
cần thiết của mỗi tín hữu Ki tô, nhất là những
vị lănh đạo, hướng dẫn các tâm hồn. Triết
gia Chilon cũng cho chúng ta một luật sống bất hủ : "Hăy tự biết ḿnh". Thánh Augúttinô
thường cầu nguyện : "Lạy Chúa Giêsu, xin cho con biết Chúa, xin cho con biết
con".
Biết
ḿnh thường hèn yếu lỗi lầm để đừng
bao giờ khắt khe lên án anh em.
Biết
ḿnh hay che đậy giả h́nh để cảm thông dung
thứ cho kẻ khác.
Biết ḿnh thích phô trương
háo thắng để đừng phê phán nhạo báng một
ai.
Một
tác giả kia đă nhận định :
Những kẻ may mắn thường là những người
có tâm hồn lạc quan vui vẻ, họ có thói quen nh́n vào mặt
tích cực của sự việc và vào điều tốt của
kẻ khác. Trái lại, những kẻ bất hạnh
thường có thái độ tiêu cực, thù hằn, họ
thích nh́n vào điều tồi tệ nơi kẻ khác, họ
rất ham chỉ trích ; và ưa "vạch lá t́m sâu".
Đúng
như lời Chúa Giêsu đă nói trong đoạn Tin Mừng
hôm nay : "Cây tốt th́
sinh trái rốt, cây xấu th́ sinh trái xấu" (Lc 6,43). Lời nói việc làm của người tín hữu
Ki tô chỉ có thể sinh hoa kết trái tốt tươi,
nếu siêng năng suy niệm và thực hành Lời Chúa.
Đời sống của chúng ta chỉ có thể
"phát xuất ra sự
lành" nếu chúng ta được nuôi dưỡng bằng
Ḿnh Thánh Chúa v́ Lời Chúa là lời yêu thương và Ḿnh
Chúa là Bí tích t́nh yêu. Những ai sống
trong vị kỷ, xét đoán, chỉ trích và thù hằn, kẻ
ấy sẽ chết trong bóng tối gian ác của chính ḿnh.
*
Lạy Chúa, xin đừng để
chúng con khô héo trong thái độ chỉ trích, trong lối
nh́n tiêu cực, trong cách nghĩ đen tối, nhưng xin
cho cây đời chúng con được xanh tươi
để sinh hoa kế trái của an b́nh, hạnh phúc và yêu
thương. Amen. (TP)
*
4. Phải để ư đến lầm lỗi của
chính ḿnh
Một
thầy ḍng trẻ tuổi kia phạm một
lỗi nặng. Lập tức các thầy ḍng lớn tuổi
họp lại để lên án anh ta. Tuy nhiên cần phải có mặt của Thầy Bề
Trên th́ phiên họp mới tiến hành được.
V́ thế họ phái người đi mời Bề Trên : "Xin Bề trên đến mau, cộng
đoàn đang chờ Thầy". Thầy Bề
Trên đứng dậy, lấy một chiếc thúng có nhiều
lỗ thủng. Thầy đổ đầy
cát vào thúng, rồi mang nó sau lưng đi đến pḥng họp.
Dĩ nhiên cát rơi đầy dọc
đường. Các Thầy già hỏi Bề
Trên làm việc đó v́ ư ǵ thế. Và Thầy Bề
trên trả lời : "Tội lỗi
tôi rơi đầy sau lưng tôi. Tôi đi
đến đâu cũng để lại một dăy tội
phía sau. Chỉ có điều là tôi không thấy
chúng. Thế mà hôm nay anh em lại bảo tôi ngồi
ṭa kết tội một người anh em của tôi sao !" Nghe thế, các thầy già xấu
hổ và bỏ ư định lên án ông thầy
trẻ.
Ai trong chúng ta cũng có thể trở
thành những chuyên gia t́m ra tội người khác và phê phán
họ. Nhưng những kẻ
phê phán không phải là những người cải tạo
thế giới. Chúa Giêsu bảo chúng ta
hăy lấy cái xà trong mắt ḿnh ra trước, rồi mới
tính đến chuyện lấy cái rác khỏi mắt anh em.
Chúng ta phải lo dọn dẹp nhà ḿnh cho
ngăn nắp trước, rồi mới bảo người
khác dọn dẹp nhà họ. Nếu không
làm như thế th́ chúng ta không phán đoán anh em v́ quan tâm tới
họ, mà chỉ v́ thù ghét muốn làm hại họ. Ít có việc nào thoả măn tính ích kỷ của
ḿnh cho bằng vạch tội người khác.
Một người dẫn
đường chỉ có thể dẫn dắt người
khác nếu bản thân người ấy thấy rơ con
đường. Một người
thầy dạy chỉ có thể chia xẻ cho người
khác những kiến thức mà ḿnh đă biết. Nếu không muốn làm một người hướng
đạo mù, th́ ta phải biết tự phê phán ḿnh.
Chúng ta rất tích cực sửa lỗi
người khác v́ nghĩ rằng nếu mọi người
khác trong cộng đoàn của ḿnh mà biết được
lỗi lầm và sửa chữa th́ đời sống cộng
đoàn sẽ tốt đẹp biết mấy. Nhưng ngược lại chúng ta rất khó chịu
khi bị người khác vạch lỗi của chúng ta ra.
Phải chăng đó là biểu hiện của tính ích kỷ ?
Một
người kia có thói quen hút thuốc và
có nuôi một con vẹt. Một ngày kia
anh thấy con vẹt cứ ho măi, anh liền bỏ hút thuốc.
Anh c̣n mời một bác sĩ thú y đến
khám xem khói thuốc đă làm hại sức khoẻ con vẹt
đến mức nào. Sau khi khám rất kỹ,
bác sĩ cho biết con vẹt chẳng bị bệnh ǵ cả.
Sở dĩ nó ho là v́ nó bắt chước những cơn
ho của chủ nó thôi. Khi đó, người ấy mới
khám phá ḿnh bị bệnh ho !
Người đạo đức
giả – mà Chúa Giêsu gọi là giả h́nh – là người chỉ
lo sửa lỗi kẻ khác. Người
đạo đức thật là người biết tự
sửa ḿnh. (FM)
*
5. Cái xà trong con mắt
Không có ǵ làm ta mù quáng cho bằng
để ư đến lỗi lầm của người
khác.
Ngày
xưa có một con tê giác luôn bị ám ảnh bởi ư
tưởng ḿnh là người hoàn hảo. Bởi thế
nó tự cho ḿnh có trách nhiệm sửa chữa những khuyết
điểm của các con vật khác. Mà theo
nó nghĩ, khuyết điểm nghiêm trọng nhất là có
sừng trên đầu, cho nên tất cả những con vật
có sừng đều không được ở yên với
nó.
Thế nhưng nó đâu có biết
rằng nó có một cái sừng mọc ngay trên cái mũi xấu
xí của nó. Những con vật kia
đều thấy rơ điều đó, nhưng chẳng
con nào đủ can đảm nói cho nó biết.
Một hôm, con tê giác đang đi
uống nước th́ nghe tiếng một con chích choè
đang hót trên cành cây. Nó bực ḿnh thét to :
"Im đi, cái con chim xấu xa. Mầy không thấy tao
đang uống nước sao ?".
Con chích choè không chịu thua, căi lại :
"Bộ ông đẹp đẽ lắm sao ? Ông thử soi mặt ông trên mặt nước rồi
sẽ biết". Con tê giác nghĩ trong bụng : "Soi th́ soi. Ai mà
không biết ta là người hoàn hảo". Nhưng vừa nh́n xuống mặt nước, tê
giác nhà ta bỗng giật ḿnh v́ khám phá một chiếc sừng
quái dị nằm ngay trên mũi ḿnh. Biết ḿnh c̣n xấu
xí hơn tất cả các con vật có sừng khác, nó xấu
hổ quá : "Ta không thể nh́n mặt
các con vật khác được. Ta tiều đời rồi".
Kể từ hôm đó, khi đi, nó luôn cúi gằm
mặt xuống đất. Nó cũng chẳng
dám cho ai thấy mặt cả, cứ trốn trong các lùm
cây.
Nhưng làm sao trốn tránh măi
được. Cuối cùng nó chẳng
c̣n lựa chọn nào khác là chấp nhận sự thật.
Khi đă có can đảm đối diện với chính
ḿnh, nó cũng dần dần can đảm đối diện
với các con vật khác. Và các con vật kia rất ngạc
nhiên khi gặp lại nó : một anh
tê giác khác hẳn trước, thật hiền lành và dễ
thương làm sao !
Con
tê giác của chúng ta đă thay đổi nhờ biết chấp
nhận những con vật khác, không phải theo
h́nh ảnh mà nó muốn, nhưng đúng với h́nh ảnh
thật của chúng, nghĩa là có sừng, có gai và có đủ
thứ khuyết điểm khác. Nó cũng thay đổi
nhờ biết chấp nhận bản thân ḿnh, không xấu
hổ v́ chiếc sừng của ḿnh nữa và cũng không
lo các con vật kia sẽ nghĩ sao về
nó nữa.
Chúa Giêsu bảo chúng ta đừng
mất công t́m trái vả nơi bụi gai, hay t́m trái nho
nơi bụi rậm. Nơi cây nào th́ t́m
trái của cây ấy. Bài học này có thể
áp dụng cho việc đánh giá về người khác và về
chính bản thân ḿnh. (FM)
*
6. Sửa đổi tính t́nh
Một
thầy tu kia có khuynh hướng hay nổi
giận. Khuynh hướng này khiến thầy
trở thành một gánh nặng không những cho người
khác mà c̣n cho cả bản thân thầy. Thầy tin rằng
thầy chẳng tiến bộ chút nào trên đường
nhân đức. Thầy nói rằng nhưng
người khác khiến thầy phải thụt lùi v́ cứ
làm phiền thầy và luôn quấy rầy khi thầy cầu
nguyện.
V́
thế thầy quyết định rời tu viện để
vào rừng ẩn tu. Thầy
nghĩ rằng đó là cách khỏi phải bị người
khác làm phiền và nhờ đó mà bỏ được tính
nóng giận. Thế là thầy dựng một căn lều
trong rừng, chẳng mang theo ǵ khác ngoài
một b́nh nước. Nhưng trong một lần
bất cẩn, thầy làm đổ b́nh nước, nên phải
trở về tu viện để lấy b́nh nước
khác. Tuy nhiên khi trở về lều, thầy
lại bất cẩn làm đổ nước nữa.
Lại chịu khó lần nữa. Nhưng sự việc lại tái diễn lần
thứ ba. Khi ấy cơn giận bốc lên ngùn ngụt.
Thầy dập chiếc b́nh vỡ tan tành, rồi ngồi bẹp
xuống đất, hoàn toàn thất vọng về bản
thân ḿnh.
Khi
cơn giận nguội xuống, thầy bắt đầu
suy nghĩ và nhận ra rằng cái tính nóng giận của Thầy
không phải do nơi những thấy khác mà do chính bản
thân ḿnh. Tính xấu đó nằm ngay trong con người thầy,
cho nên dù thầy đă vào tận trong rừng sâu, nó vẫn
c̣n đi theo thầy.
Thế là Thầy quyết định
trở lại tu viện, xin lỗi các thầy khác và hứa
sẽ cố gắng sửa tính nóng.
Chẳng khó ǵ nhận ra chính chúng
ta trong câu chuyện trên. Khi gặp một vấn đề
trục trặc, chúng ta hay đổ lỗi cho người
khác. Thế nhưng nguyên do những trục trặc của
chúng ta nằm ngay nơi bản thân chúng ta chứ không
nơi người khác. Vậy chúng ta phải
lo sửa ḿnh trước, rồi mới có thể sống
ḥa thuận với người khác được.
(FM)
*
7. Chuyện minh họa
Một
nhà đại thần bí Ấn độ nói về chính ḿnh : "Tôi là một nhà cách mạng khi
c̣n trẻ, và tất cả những ǵ tôi cầu nguyện
với Chúa là : "Lạy Chúa, xin cho con quyền lực
để cải tạo thế giới"
Khi đến tuổi trung niên, tôi
nhận ra rằng nửa cuộc đời qua đi mà
không một tâm hồn nào được thay đổi. Tôi đổi
lại lời cầu : "Lạy
Chúa, xin cho con thiện chí để hoán cải tất cả
những người tiếp xúc với con.
Bây giờ tôi đă già và gần kết
thúc cuộc đời. tôi cảm thấy
ḿnh ngu dại biết bao. Lời câu nguyện của tôi bây
giờ là : "Lạy Chúa, xin cho con thiện
chí để hoán cải chính con". Nếu
tôi xin điều này ngay từ đầu, tôi đă không
lăng phí cuộc đời".
V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ
tế : Anh chị em thân mến,
Chúa Giêsu mời gọi hết thảy mọi Kitô hữu
hăy nên hoàn thiện như Cha trên trời. Với ước
muốn nên trọn lành, chúng ta cùng tha thiết nguyện xin :
1. Hội thánh luôn cần
những vị mục tử tài đức và thánh thiện
để hướng dẫn Dân Chúa / Chúng ta hiệp lời
cầu xin Chúa ban cho Hội thánh nhiều vị mục tử
khôn ngoan / sáng suốt và nhiệt t́nh trong đời sống
mục vụ.
2. Ngày nay / tội
ác diệt chủng vẫn c̣n xảy ra ở nhiều
nơi trên thế giới / Chúng ta hiệp lời cầu
xin Chúa hoán cải con tim của người thời
nay / để họ biết tránh xa tội ác / và nỗ
lực làm nhiều việc thiện / nhờ đó nhân
loại tránh được biết bao thảm họa
đau ḷng.
3. Trong cuộc sống
thường ngày / có những người lúc nào cũng
thích ngồi ghế thẩm phán / xét xử và kết án
anh em ḿnh cách vô trách nhiệm / Chúng ta hiệp lời cầu
xin cho các Kitô hữu / luôn ư thức thân phận tội lỗi
yếu đuối của ḿnh / để đừng
bao giờ lên án bất cứ ai.
4. Xét ḿnh là một việc
làm hết sức cần thiết trong đời sống
đức tin của người Kitô hữu / Chúng ta hiệp
lời cầu xin cho mỗi thành viên trong cộng đoàn
giáo xứ chúng ta / biết trung thành xét ḿnh mỗi
ngày / để sửa chữa những thiếu sót lỗi
lầm.
Chủ
tế : Lạy Chúa Giêsu,
Chúa đă nói : Chính anh em là muối cho đời và là ánh
sáng cho trần gian. Xin Chúa ban ơn trợ giúp để
chúng con luôn giữ vững phẩm chất của người
Kitô hữu chân chính. Chúa hằng sống và hiển
trị muôn đời.
VI. TRONG THÁNH LỄ
-
Trước kinh Lạy Cha : Kinh Lạy Cha là lời
kinh chính Chúa Giêsu dạy cho các môn đệ, gồm chứa
những lời cầu xin cần thiết nhất. V́ thế chúng ta hăy đọc một cách hết sức
sốt sắng và chân thành.
VII. GIẢI TÁN
Chúng
ta hăy nhớ lại một lời trong bài Tin Mừng hôm nay
"Xem quả th́ biết cây". Chỉ
nguyên việc tham dự Thánh lễ chưa đủ để
là môn đệ của Chúa. Người
môn đệ của Chúa c̣n phải sinh ra hoa quả là những
việc lành nữa. Xin Chúa giúp chúng ta thực
hiện Lời Chúa dạy.
-------------------------------------------------------------------
GÓP GIÓ
Ư Đẹp
Cuộc
sống giống như một tṛ chơi tung
hứng. Bạn phải luôn giữ năm quả banh trên
không và bạn đặt tên chúng là: công việc, gia đ́nh,
sức khỏe, bạn bè và tâm hồn. Bạn
nhanh chóng nhận ra công việc là một quả banh làm bẳng
cao su. Nếu bạn làm rơi nó, nó sẽ
nẩy trở lại, có khi cao hơn, có lúc thấp hơn
tầm của bạn, nhưng không bao giờ đứng
yên. Bốn quả banh kia – gia
đ́nh, sức khỏe, bạn bè, tâm hồn – là những
quả banh làm bằng thủy tinh. Nếu bạn
làm rơi một trong bốn, nó sẽ có vết trầy
xước, thậm chí vỡ tan.
Bạn thấy ḿnh cần phải giữ mọi thứ
được cân bằng. Hăy thử những cách sau
đây:
- Đừng làm ṃn giá trị của bản thân bằng việc
so sánh bạn với người khác. Bởi
v́ mỗi người trong chúng ta đều là những
người đặc biệt.
- Đừng đề ra mục tiêu của bạn
chỉ v́ người khác cho điều đó là quan trọng.
V́ chỉ có bạn mới biết điều
ǵ là tốt nhất cho ḿnh.
- Đừng đề cuộc sống đi
qua mất bạn chỉ v́ bạn đang sống trong quá
khứ hay tương lai. Bằng cách sống
cuộc sống của ḿnh ngày hôm nay, vào lúc này, bạn
đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc đời.
- Đừng từ chối nếu bạn vẫn
c̣n cái để cho.
- Không điều ǵ là tồn tại măi măi cho đến
lúc bạn ngừng cố gắng
- Đừng ngần ngại thừa nhận rằng bạn
chưa hoàn hảo.
- Đừng e dè đối mặt thử
thách. Chỉ khi thử sức ḿnh, bạn mới học
được can đảm.
- Đừng đóng cửa trái tim và
ngăn cản t́nh yêu đến chỉ v́ bạn nghĩ
không thể nào t́m ra nó.
- Cách nhanh nhất để nhận t́nh yêu là cho, cách mau lẹ
để mất t́nh yêu là giữ nó quá chặt, cách tốt
nhất để giữ ǵn t́nh yêu là cho nó đôi cánh tự
do.
- Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh
đến nỗi bạn quên mất ḿnh đang ở
đâu và thậm chí quên ḿnh đang đi đâu.
- Đừng quên nhu cầu cảm xúc cao nhất
của một người là cảm thấy được
tôn trọng.
- Đừng ngại học hỏi. Kiến
thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dễ dàng.
- Đừng sử dụng thời gian hay
ngôn từ bất cẩn. Cả hai thứ
đó đều không thể lấy lại.
- Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua,
nó là một cuộc hành tŕnh mà bạn có thể tận
hưởng từng bước khám phá...
Lời
hay ư đẹp:
"Tất cả kho tàng trên trái đất không thể nào
sánh bằng hạnh phúc gia đ́nh." (Caldéron )
Ngụ Ngôn: Bản chất
Nh́n thấy một bác Hổ đang ngủ say, bên cạnh
bác là một ả Rắn, Thỏ ta mới nghĩ bụng:
“Ôi, lỡ nó cắn bác Hổ th́ sao? Ḿnh phải đánh thức
bác Hổ dậy mới được!”.
Rồi, tuy run sợ lẩy bẩy nhưng Thỏ
cũng nắm đuôi bác Hổ giật mạnh.
- Kẻ nào dám cả gan đánh thức ta dậy? - Hổ gầm
lên.
- Xin bác thứ lỗi cho, cháu đây mà !
- Thỏ ta nói giọng nhỏ nhẹ - Bác coi chừng
! Rắn !
Bác Hổ ngoảnh lại, nh́n thấy ả Rắn lục,
vụt một cái, liền nhảy sang chỗ khác.
- Đưa tay đây ! – Bác Hổ nói với
Thỏ - Chú mày dũng cảm và hào hiệp lắm
! Từ nay chúng ta là bạn bè của nhau và ta sẽ
đứng ra bảo vệ cho chú mày !
Bây giờ chú mày có thể không sợ bất cứ ai !...
Thỏ ta lấy làm sung sướng lắm.
Th́nh ĺnh một chị Cáo từ bụi cây ló
đầu ra. Thỏ ta ba chân bốn cẳng
bỏ chạy, nhanh như gió.
Bác Hổ ngạc nhiên lắm. Bác lắc đầu, không hiểu. Đến chiều tối, bác t́m được
Thỏ.
- Cớ sao chú mày lại bỏ chạy?
- Cháu nh́n thấy chị Cáo.
- Nhưng đă có ta ở bên cạnh rồi cơ mà? Ta
đă hứa là sẽ bảo vệ chú mày.
- Dạ, bác có hứa.
- Chú mày không tin ta chắc?
- Dạ, có tin.
- Hay là chú mày nghĩ rằng cái con Cáo ấy mạnh hơn
ta?
- Không ạ, bác mạnh hơn !
- Đă thế th́ cớ sao chú mày c̣n bỏ chạy?
- Dạ, đó là một thói quen tệ hại của họ
nhà Thỏ chúng cháu - Thỏ ta ngượng ngùng thú nhận.
Mikhankôp
Cơ hội
Giáo sư vật lư
nổi tiếng George Gate muốn t́m một phụ tá cho
ḿnh khi nghiên cứu lĩnh vực truyền điện tín. Ông đăng báo
tuyển phụ tá.
Căn pḥng đợi hôm ấy chật ních. Mọi
người đều chọn cho ḿnh những bộ
quần áo sang trọng nhất, nghiên cứu hàng chục
sách về morse trước khi
đến đây. Họ đều phải
chờ ở pḥng ngoài cho tới khi được vị
giáo sư mời vào phỏng vấn.
Trong khi chờ đợi, họ tán gẫu và
cố gắng thể hiện kiến thức của ḿnh.
Chỉ có một chàng trai trẻ ngồi yên lặng chú tâm
quan sát pḥng làm việc của George Gate. Anh đă theo dơi sát sao những công tŕnh nghiên cứu
trước đó của vị giáo sư này và rất
muốn góp sức với ông.
Nhiều giờ trôi qua, cửa pḥng thí
nghiệm vẫn đóng im ỉm. Nhà
đợi vẫn ồn ă những tiếng bàn căi sôi
nổi. Bỗng chàng trai vẫn ngồi
im lặng khi năy khẽ mỉm cười, bật
đứng dậy bước vào pḥng thí nghiệm của
giáo sư. Cánh cửa không hề khóa.
Thoạt đầu họ nh́n chàng trai với
ánh mắt thương hại v́ cho rằng anh ta không
đủ kiên nhẫn chờ và định xin bỏ
cuộc. Nhưng không lâu sau, tất
cả mọi người đều bất ngờ khi
thấy giáo sư George từ pḥng thí nghiệm bước
ra cùng chàng trai trẻ.
- Xin cảm ơn mọi người đă đến
đây, nhưng tôi đă t́m được người
trợ lư thực sự có năng lực cho ḿnh rồi. -
Vị giáo sư chỉ vào chàng trai.
Mọi người hết sức bất b́nh
trước quyết định đột ngột
của giáo sư. Họ đă phải
chờ đợi rất lâu, vậy mà thậm chí không có
cả một cơ hội để chứng tỏ
khả năng của ḿnh.
Giáo sư chậm răi giải thích:
- Các bạn đă không để ư nhưng ngay từ khi
mọi người bước vào đây, máy điện
tín của tôi đă liên tục đánh một ḍng thông báo
bằng tín hiệu như thế này: “Nếu bạn
giải mă được lời nhắn này, hăy
bước vào gặp tôi”. Tôi biết mọi
người ở đây đều rất giỏi
nhưng chỉ có một cơ hội và người
biết tập trung vào mục tiêu chính khi đến đây
đă giành được cơ hội đó.
Và chàng phụ tá trẻ đó chính là Thomas
Edison, người đă góp phần làm thay đổi
thời đại của chúng ta. Cơ
hội là cho tất cả mọi người. Nhưng chỉ những người có đủ
tập trung và nhạy bén mới đọc được
thông điệp của nó.