CHÚA NHỰT VII
CHỦ ĐỀ :
Yêu
thương KẺ thù
"Hăy yêu thương kẻ thù
và làm ơn cho kẻ ghét anh em"
(Lc 6,27)
BÀI ĐỌC I: 1 Sm 26, 2.
7-9. 12-13. 22-23
"Chúa
trao đức vua trong tay tôi mà tôi không nỡ ra tay".
Trích
sách Samuel quyển thứ nhất.
Trong những ngày ấy, Saolê cùng với ba ngàn quân sĩ
tinh nhuệ của Israel kéo xuống hoang địa Ziphô
để vây bắt Đavít. Ban đêm Đavít và Abisai
đến nơi quân sĩ (của vua) đóng, và thấy
Saolê đang nằm ngủ trong lều, cây giáo của ông th́
cắm xuống đất ở phía đầu. Abner và quân
sĩ th́ ngủ chung quanh ông.
Abisai liền nói với Đavít rằng: "Hôm nay,
Thiên Chúa đă trao kẻ thù trong tay ngài; vậy giờ
đây xin cho tôi lấy giáo đâm ông ấy một phát thâu
xuống đất, không cần đến phát thứ
hai". Nhưng Đavít nói với Abisai rằng: "Chớ
giết ngài, v́ có ai đưa tay phạm đến Đấng
Chúa xức dầu mà vô tội đâu?" Rồi Đavít lấy
cây giáo và b́nh nước ở phía đầu của Saolê và
cả hai ra đi. Không ai hay biết và không ai thức dậy,
nhưng mọi người vẫn ngủ, v́ Chúa khiến
họ ngủ say.
Đavít sang phía bên kia, đứng trên ngọn núi
đàng xa, đôi bên cách xa nhau. Ngài hô lên rằng: "Đây
là ngọn giáo của nhà vua, một trong các cận vệ của
vua hăy qua đây mà lấy, Chúa sẽ báo đáp cho mỗi
người tuỳ theo sự công minh và thành tín cuả họ,
v́ hôm nay Chúa trao đức vua trong tay tôi mà tôi không nỡ ra
tay giết đấng được Chúa xức dầu".
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv
102, 1-2. 3-4. 8 và 10. 12-13.
Đáp: Chúa
là Đấng từ bi và hay thương xót. (c. 8a).
Xướng: 1) Linh hồn
tôi ơi, hăy chúc tụng Chúa, và toàn thể con người
tôi, hăy chúc tụng danh Người. Linh hồn tôi ơi, hăy
chúc tụng Chúa, và chớ khá quên mọi ân
huệ của Người. -
Đáp.
2) Người đă tha thứ cho
mọi điều sai lỗi, và chữa ngươi khỏi
mọi tật nguyền. Người chuộc mạng
ngươi khỏi chỗ vong thân, Người đội
đầu ngươi bằng măo từ bi, ân
sủng. - Đáp.
3) Chúa là Đấng từ bi và hay
thương xót, chậm bất b́nh và hết sức khoan
nhân. Người không xử với chúng tôi như chúng tôi
đắc tội, và không trả đũa theo
điều oan trái chúng tôi. -
Đáp.
4) Cũng như từ đông sang
tây xa vời vợi, Người đă ném tội lỗi xa
khỏi chúng tôi. Cũng như người cha yêu
thương con cái, Chúa yêu thương những ai kính sợ
Người. - Đáp.
BÀI ĐỌC II: 1 Cr 15, 45-49
"Như
chúng ta đă mang h́nh ảnh của người thuộc
địa giới, th́ chúng ta cũng sẽ mang h́nh ảnh người
thiên quốc như vậy".
Trích
thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi
tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, Ađam cũ là người có sự
sống, c̣n Ađam mới th́ có thần trí ban sự sống.
Những điều có trước, không phải thuộc
linh giới, mà là thuộc thể giới, rồi mới
đến cái thuộc về linh giới. Người thứ
nhất bởi đất mà ra, th́ thuộc về địa
giới, c̣n người thứ hai bởi trời mà đến,
th́ thuộc thiên giới. Người thuộc địa
giới đó thế nào, th́ những người khác thuộc
địa giới cũng vậy; và người thuộc
thiên giới đó thế nào, th́ những người khác
thuộc thiên giới cũng vậy. Bởi thế, như
chúng ta đă mang h́nh ảnh của người thuộc
địa giới, th́ chúng ta cũng sẽ mang h́nh ảnh
người thiên quốc như vậy. Đó là lời
Chúa.
ALLELUIA: Ga 6, 64b và 69b
Alleluia, alleluia! - Lạy
Chúa, lời của Chúa là thần trí và là sự sống;
Chúa có những lời ban sự sống đời đời.
- Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc 6, 27-38
"Các con hăy tỏ ḷng
thương xót như Cha các con hay thương xót".
Tin Mừng
Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ
rằng: "Thầy bảo các con đang nghe Thầy
đây: Các con hăy yêu kẻ thù, hăy làm ơn cho những kẻ
ghét ḿnh, hăy chúc phúc cho những kẻ nguyền rủa ḿnh,
hăy cầu nguyện cho những kẻ vu khống ḿnh. Ai vả
má con bên này, th́ đưa cả má bên kia;
ai lột áo ngoài của con, th́ con cũng đừng cản
nó lấy áo trong. Ai xin, th́ con hăy cho và ai lấy
ǵ của con, th́ đừng đ̣i lại. Các con muốn người ta làm điều ǵ cho
các con, th́ hăy làm cho người ta như vậy. Nếu
các con yêu những kẻ yêu các con, th́ c̣n ân
nghĩa ǵ nữa? V́ cả những người
tội lỗi cũng yêu những ai yêu họ. Và nếu
các con làm ơn cho những kẻ làm ơn cho các con, th́ c̣n ân nghĩa ǵ? Cả những
người tội lỗi cũng làm như vậy.
Và nếu các con cho ai vay mượn mà trông người ta trả
lại, th́ c̣n ân nghĩa ǵ? Cả những người tội lỗi cũng
cho những kẻ tội lỗi vay mượn để
rồi được trả lại ṣng phẳng.
Vậy các con hăy yêu kẻ thù, hăy làm
ơn, và cho vay mượn mà không trông báo đền. Phần
thưởng của các con bấy giờ sẽ lớn lao,
và các con sẽ là con cái Đấng Tối Cao, v́ Người
nhân hậu với những kẻ bội bạc và những
kẻ gian ác.
Vậy các con hăy ở nhân từ
như Cha các con là Đấng nhân từ. Đừng
xét đoán, th́ các con sẽ khỏi bị xét đoán; đừng
kết án, th́ các con khỏi bị kết án. Hăy tha thứ, th́ các con sẽ được tha thứ.
Hăy cho, th́ sẽ cho lại các con; người
ta sẽ lấy đấu hảo hạng, đă dằn,
đă lắc và đầy tràn mà đổ vào vạt áo các
con. V́ các con đong đấu nào, th́ cũng sẽ
được đong trả lại bằng đấu ấy".
Đó là lời Chúa.
Minh họa
-
Mille images 121 A
-
"Hăy yêu thương kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét
anh em" (Lc 6,27)
Sợi chỉ đỏ :
Bài đọc I kể chuyện Đavít tha chết cho
vua Saun đang lùng bắt ḿnh. Bài đáp ca mô tả Thiên Chúa là Đấng từ
bi nhân hậu, "chậm giận và giàu t́nh
thương". Trong bài Tin Mừng, Chúa
Giêsu dạy các môn đệ hăy yêu thương kẻ thù và
làm ơn cho kẻ ghét ḿnh.
I. DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Anh
chị em thân mến
Lời Chúa hôm nay đề cập
đến một vấn đề rất thực tế,
đó là đối xử với những kẻ thù ghét
ḿnh.
Trong cuộc sống nhiều va chạm, ai trong chúng ta mà
không có lần bị người khác ganh ghét, làm hại ? Nhưng, là môn đệ
Chúa, chúng ta phải đối xử với những
người ấy thế nào.
Xin Chúa giúp chúng ta hiểu Chúa muốn
chúng ta sống thế nào.
II. GỢI
Ư SÁM HỐI
-
Chúng con phạm rất nhiều tội nghịch đức
yêu thương, như nói hành nói xấu, giận hờn,
ganh ghét, trả đủa, lên án anh chị
em…
-
Chúng con ít biết tha thứ, nhường nhịn
-
Hiện giờ trong ḷng chúng con vẫn c̣n ác cảm với
một số người…
III. LỜI
CHÚA
1.
Bài đọc I (1 Sm 26,2.7-9.12-13.22-23)
Vua Saun dẫn một đạo quân
đông tới ba ngàn người đi lùng bắt Đavít. Một
đêm, Saun nằm ngủ mê mệt trong trại th́ Đavít
đột nhập vào. Người tùy tùng của
Đavít thấy đây là dịp may hiếm có nên xúi
Đavít giết chết Saun. Nhưng Đavít không nghe theo. Ông chỉ lấy cây giáo của Saun rồi
sang phía bên kia hô lớn bảo Saun thức
dậy cho người sang lấy lại ngọn giáo. Việc này khiến vua Saun cảm động và phải
thừa nhận Đavít là người sau này sẽ hoàn
thành nghiệp lớn.
2.
Đáp ca (Tv 102)
Thánh
Vịnh 102 ca tụng Thiên Chúa là Đấng từ bi nhân hậu : tha thứ muôn ngàn tội lỗi,
chữa lành các vết thương, chậm giận và giàu
t́nh thương, không trả báo ta xứng với lỗi lầm…
3.
Tin Mừng (Lc 6,27-38)
1.
Những lời Chúa Giêsu dạy về cách đối xử
với kẻ thù ghét ḿnh :
- Đừng thù ghét lại nhưng hăy
yêu thương, làm ơn, chúc phúc và cầu nguyện cho họ.
- Đừng trả đũa
nhưng hăy nhường nhịn.
2.
Những lời dạy về cách đối xử với
tha nhân cách chung :
-
Làm ơn và cho đi mà không cần đáp trả.
-
Cư xử nhân hậu
- Đừng xét đoán và kết án.
-
Hăy tha thứ.
3.
Lư do của tất cả những cách cư xử trên là v́
Cha trên trời : "Các con hăy ở
nhân từ như Cha các con là Đấng nhân từ" ;
"Đừng xét đoán th́ các con sẽ khỏi bị
(Cha trên trời) xét đoán, hăy tha thứ th́ các con sẽ
được (Cha trên trời) tha thứ ; hăy cho th́
(Cha trên trời) sẽ cho lại các con…"
4.
Bài đọc II (1 Cr 15,45-49) (Chủ
đề phụ)
Thánh
Phaolô so sánh Chúa Giêsu với nguyên tổ Ađam :
Ađam bởi đất mà ra, Chúa Giêsu từ trời mà
đến ; Ađam chỉ có sinh khí, c̣n Chúa Giêsu có cả
thần khí. Rồi thánh Phaolô cho tín hữu biết
rằng họ chẳng những được mang h́nh ảnh
của Ađam mà c̣n được mang h́nh ảnh của
Chúa Giêsu nữa.
IV. GỢI
Ư GIẢNG
*
1. T́nh huynh đệ, nghĩa cha con
Phải
công nhận rằng những điều Chúa Giêsu dạy
trong đoạn Tin Mừng này là quá khó :
khi bị người khác làm hại, chúng ta chẳng những
không được trả thù mà c̣n phải tha thứ, và
hơn nữa c̣n phải làm ơn cho họ.
Nhưng sở dĩ khó là v́ chúng ta coi
"người ấy" chỉ là "người
dưng".
Nếu chúng ta coi người ấy là "anh
em" th́ sẽ dễ hơn một phần. Và nếu chúng ta biết nghĩ đến "Cha
chung" th́ lại càng dễ hơn nữa.
Thực
ra, t́nh thương mà người môn đệ đem ra
đối xử với kẻ làm hại ḿnh không phải
là t́nh thương nghèo nàn có sẵn trong tim
ḿnh, mà là t́nh thương bắt nguồn từ con tim của
Cha ḿnh, tức là Thiên Chúa, "Đấng vẫn nhân hậu
với cả phường vô ân và quân độc ác".
Khi
chúng ta đối xử bằng t́nh thương của
Thiên Chúa như thế th́ chúng ta càng là con của Ngài hơn,
và càng là anh em của tha nhân hơn. Đúng
như lời Chúa Giêsu nói "Chúng con sẽ là con của
Đấng tối cao".
Và
khi chúng ta rộng lượng với anh em ḿnh như thế,
th́ Cha trên trời sẽ càng rộng lượng hơn
đối với chúng ta :
"Người sẽ đong cho anh em đấu đủ
lượng đă dằn, đă lắc và đầy tràn mà
đổ vào vạt áo anh em".
Giáo
huấn của Tin Mừng không phải dành cho những kẻ
muốn làm anh hùng hay siêu nhân, mà dành cho những ai muốn
làm con Thiên Chúa và làm anh em của nhau.
*
2. T́nh yêu mặc khải
Chúa Giêsu không phải là một nhà huấn
đức, mà là một Đấng mặc khải. Nói
cách khác cho dễ hiểu hơn, Ngài không nhằm dạy cho
chúng ta biết những điều
tốt, việc tốt, mà nhằm cho chúng ta biết Đấng tốt lành vô cùng.
Muốn thực sự hiểu biết
ai th́ phải thử sống như người đó, nghĩ
như người đó và làm như người đó.
Khi
chúng ta thực hành những điều Chúa Giêsu chỉ dạy
trong bài Tin Mừng này th́ chúng ta sẽ hiểu Thiên Chúa là thế
nào. Chẳng những thế, chúng ta c̣n trở
nên giống như Thiên Chúa.
Và khi chúng ta sống như Thiên Chúa,
chúng ta sẽ mặc khải cho người khác biết
Thiên Chúa là thế nào.
*
3. Tha thứ là trao ban hai lần
Chuyện
"Ngh́n Lẻ Một đêm" của Ba Tư có kể
lại một phiên toà như sau :
Có hai người anh em ruột bắt
trói được thủ phạm giết cha ḿnh. Họ đem tên
sát nhân đến trước quan toà và yêu cầu xử theo luật "mắt đền mắt răng
thế răng".
Kẻ sát nhân đă dùng đá để ném chết cha họ,
th́ hắn cũng phải bị ném đá theo
như luật định.
Trước
mặt quan toà, tên sát nhân nhận tội và sẵn sàng chịu
h́nh phạt. Chỉ xin hoăn ba ngày để hắn
về giải quyết vấn đề liên quan đến
một người cháu được kư thác cho hắn
trông coi từ nhỏ. Giữa lúc quan toà đang do dự,
th́ từ trong đám đông dự phiên toà có một người
giơ tay cam kết : "Tôi xin đứng
ra bảo đảm cho lời cam kết của tử tội.
Nếu sau ba ngày, hắn không trở lại, tôi sẽ chết
thay cho hắn".
Tên
tử tội được tự do trong ba ngày để
giải quyết việc gia đ́nh. Đúng kỳ hạn,
giữa lúc mọi người đang chờ đợi
để chứng kiến cuộc hành quyết, hắn
hiên ngang tiến ra pháp trường, dơng dạc tuyên bố : "Tôi đă giải quyết việc
gia đ́nh. Giờ đây, đúng theo lời
cam kết, tôi xin trở lại để chịu tội.
Tôi muốn trung thành với lời cam kết của ḿnh
để người ta sẽ không nói :
Chữ tín không c̣n trên mặt đất này".
Sau
lời phát biểu hùng hồn của tử tội, người
đàn ông bảo lănh cho hắn cũng ra giữa đám
đông tuyên bố : "Phần tôi,
sỡ dĩ tôi đứng ra bảo lănh cho người này
v́ tôi không muốn để cho người ta nói :
"Ḷng quảng đại không c̣n trên mặt đất
này".
Sau hai lời tuyên bố trên, đám
đông bỗng trở nên thinh lặng. Dường
như ai cũng cảm thấy được mời gọi
để thể hiện những ǵ là cao quí nhất trong
trái tim con người.
Từ
giữa đám đông, hai người thanh niên bỗng tiến
ra nói với quan toà : "Thưa ngài,
chúng tôi xin tha cho kẻ đă giết cha chúng tôi, để
người ta sẽ không c̣n nói : "Ḷng tha thứ
không c̣n hiện hữu trên mặt đất này".
*
Tha
thứ là một cử chỉ anh hùng, là một nỗ lực
vượt thắng t́nh cảm tự nhiên, phản ứng
thường t́nh của con người, để bước
vào thế giới siêu nhiên của những người con
Chúa, sống nhân hậu và hoàn thiện như Cha trên trời.
Tha thứ là thể hiện cao cả
nhất của t́nh yêu. Nếu yêu thương là trao ban th́ tha
thứ c̣n lớn hơn cả trao ban, v́ tha thứ là trao
ban cho kẻ thù của ḿnh.
Quả thật, tha thứ là trao ban hai
lần.
Nếu chúng ta có thể cho đi của cải
ḿnh, có thể cho đi chính mạng sống ḿnh v́ người
ḿnh yêu, th́ tha thứ c̣n ca cả hơn rất nhiều, v́
tha thứ là trao ban cho kẻ thù của ḿnh.
"Hăy yêu kẻ thù". Đó
là lệnh truyền đă được Chúa Giêsu nhắc lại
hai lần trong bài tin Mừng hôm nay. Đó
cũng là lệnh truyền khó thi hành nhất trong các lệnh
truyền của Người. Khó
nhưng không phải là không có thể. Chính
Người đă làm gương cho chúng ta khi Người
xin Cha tha thứ cho những kẻ hành hạ ḿnh.
Hơn nữa, Người c̣n minh oan cho họ :
"V́
họ lầm chẳng biết".
Chính
hành vi cao cả này mà Chúa Giêsu đă thể
hiện trọn vẹn t́nh yêu của Thiên Chúa. Và đó cũng
là nét cao quí nhất trong dung mạo của Đấng Cứu
Thế. Người đến để yêu thương
và cứu chuộc con người, Người đến
để tha thứ và đem lại cho con người
cơ may để sám hối và canh tân, để tái tạo
và phục sinh với Người.
Nhưng
tại sao chúng ta phải yêu kẻ thù ?
Yêu người yêu ḿnh th́ dễ, ai lại
đi yêu kẻ làm hại ḿnh bao giờ. Theo triết gia Nietzsche th́ lời khuyên "Hăy yêu kẻ thù" chỉ
dành cho người bạc nhược, nhát đảm.
Và Chúa Giêsu chính là con người quá lư tưởng, thiếu
thực tế.
Không, Chúa Giêsu không phải là con người
quá lư tưởng để quên mất thực tế,
Người là con người thực tế đích thực.
Người
xưa có câu : "Ác giả ác báo", làm điều ác
th́ sẽ gặp điều ác. Lấy oán báo oán chỉ
tăng thêm hận thù mà thôi. Chỉ có ánh sáng mới xoá tan
được bóng tối. Chỉ có t́nh
thương mới dập tắt được hận
thù. Nếu chúng ta không sống theo lời
dạy của Chúa Giêsu th́ phản ứng dây chuyền của
sự ác là hận thù sẽ tăng thêm hận thù, bạo lực
sẽ kéo theo bạo lực, và tất cả chúng ta sẽ
rơi vào hố sâu diệt vong như cơn lốc xoáy ập
tới tiêu diệt mọi người.
Hận
thù gây tác hại cho chính con người oán ghét kẻ khác. Nó làm tổn thương tinh thần của
người oán thù, đồng thời, huỷ diệt nhân
cách của chính họ. Bacon viết :
"Khi
trả thù, người ta biến ḿnh bằng kẻ thù. C̣n khi tha thứ, người ta vượt cao
hơn họ".
Tâm
lư học ngày nay khẳng định :
"Hận thù th́ huỷ diệt, c̣n yêu thương th́ phát
triển nhân cách hết sức lạ lùng và hữu hiệu".
Cuối cùng, t́nh yêu có phép mầu sẽ
biến kẻ thù thành bạn hữu. Nếu
hận thù là huỷ diệt, th́ t́nh yêu là xây dựng.
Abraham Lincoln có nói : "Biến thù thành
bạn, phải chăng là tiêu diệt kẻ thù rồi ?" Đó chính là sức
mạnh của t́nh yêu, sức mạnh có tính sáng tạo và cứu
độ.
Đối
với người tín hữu Ki tô, lư do căn bản nhất
để chúng ta yêu thương kẻ thù chính là Lời
Chúa trong Luca đoạn 6 câu 35 : "Anh em hăy yêu kẻ
thù... Như vậy phần thưởng dành cho anh em sẽ
lớn lao, và anh em sẽ là con Đấng
Tối Cao".
Chúng ta sẽ không bao giờ là con cái đích thực của
Cha trên trời, nếu chúng ta không yêu thương kẻ thù
và cầu nguyện cho kẻ ngược đăi chúng ta.
*
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con một trái tim
nhân từ như Chúa, để chúng con vượt qua mọi
oán hờn nhỏ nhen, mọi trả thù ti tiện, hầu
mặc lấy tâm t́nh bao dung nhân hậu của Người.
Xin cho chúng con cảm nghiệm được t́nh yêu
sâu xa của Chúa, để chúng con thật t́nh tha thứ
cho nhau. Amen. (TP)
*
4. Yêu thương kẻ thù
Ở
-
Mẹ ơi, không biết người đă bắn chết
cha con có được lên thiên đàng không hở mẹ ?
Câu hỏi khiến người mẹ
bị bất ngờ. Suy nghĩ một lát, bà trả lời :
-
Nếu người đó thành thật sám hối th́ Chúa cũng
tha thứ và cho lên thiên đàng.
Đứa
con rất khó chịu :
-
Nếu có người đó trên thiên đàng th́ con không muốn
lên thiên đàng đâu.
Người mẹ càng bối rối
hơn nữa.
Bà lại suy nghĩ, rồi nói :
- Nếu Chúa đă tha cho ông ta, th́ Ngài cũng
sẽ đổi ḷng ông ta, khiến ông ta không c̣n dễ ghét
nữa mà thành dễ thương.
Lúc
đó đứa con mới thoả măn. Nó nói với mẹ :
-
Vậy th́ mẹ con ḿnh hăy cầu nguyện cho ông ta đi.
Bài học quan trọng nhất của
đoạn Tin Mừng hôm nay là làm thế nào để chống
lại sự ác mà không cần trả thù.
Hầu hết chúng ta nghĩ rằng
chỉ cố gắng đừng trả thù là đủ rồi. Nhưng
Chúa Giêsu đ̣i hỏi chúng ta nhiều hơn thế, Ngài c̣n
muốn chúng ta yêu thương kẻ thù nữa. Mặc dù việc này rất khó, nhưng chúng ta thấy
bà mẹ
Chỉ
xét trên b́nh diện nhân loại thôi th́ giáo huấn của
Chúa Giêsu cũng rất hữu ích :
đà leo thang của sự ác chỉ có thể bị dừng
lại bằng việc tiêu hủy nó chứ không phải bỏ
qua nó. Trả thù và trả đũa là lấy
ác báo ác. Khi chọn thái độ báo thù
th́ chúng ta bị thù hận làm nhiễm độc. Khi nuôi ḷng hận thù trả thù, chúng ta phải tiêu
hao nhiều năng lực. Trả thù chỉ thỏa
măn được sự tức giận của ta nhưng
lại làm cho con tim ta trống rỗng.
Oscar Wilde viết : "Khi Chúa Giêsu dạy
hăy tha thứ cho kẻ thù là Ngài không nhằm đến lợi
ích của kẻ thù mà nhắm đến lợi ích của
chính bản thân ta. Hơn nữa yêu
thương th́ đẹp hơn thù hận rất nhiều".
Nếu
ḷng thù hận làm tiêu hao năng lực th́ ngược lại
ḷng yêu thương tăng cường nghị lực trong
chúng ta. Một trong những việc khó làm nhất
là yêu thương kẻ ghét ḿnh. Nhưng t́nh yêu chân thật
là yêu thương cả người khó thương hay
không thể thương được. Chỉ
người nào rất giàu năng lực mới làm
được như thế. Mà việc
này có thể làm được, bởi v́ sức mạnh của
yêu thương lớn hơn sức mạnh của hận
thù.
Dù sao th́ tha thứ cho kẻ đă làm hại
ḿnh là một việc rất khó. Khi bị làm hại, làm sao trong
ḷng ta không có những cảm giác đau đớn, đắng
cay và ư định muốn trả thù ?
Muốn vượt thắng cảm giác và ư
định đó, cần phải chiến đấu rất
nhiều. Cầu nguyện chính là sức tăng viện
giúp ta chiến thắng. Bởi đó Chúa Giêsu
bảo chúng ta hăy cầu nguyện. (FM)
*
5. Đừng xét đoán
Chúng ta rất dễ xét đoán người
khác.
Thế nhưng Chúa Giêsu khuyến cáo rằng khi ta xét
đoán người khác tức là ta xét đoán chính ḿnh : "Anh em đừng xét đoán th́
anh em sẽ không bị xét đoán".
Câu
chuyện sau đây có thật :
Một
buổi sáng, vị Linh mục đang dâng Thánh lễ th́ thấy
một người đàn bà đến trễ. Cha rất bực bội nên khi bà này lên rước
lễ th́ Cha không trao Ḿnh Thánh Chúa. Điều
này làm cho bà rất đau ḷng.
Thực ra bà là người rất ham
dự Lễ. Từ trước tới nay bà không bao giờ
đi trễ.
Nhưng hôm nay chồng bà đột ngội ngă bệnh ; đứa con gái tàn tật lại
lên cơn. Bà phải nán lại để
chăm sóc chồng con. Nguyên việc trễ
lễ đă là một mất mát rất lớn đối
với bà rồi. Thế mà Cha lại không cho bà rước
lễ !
Sở dĩ vị Linh mục làm thế
là v́ ngài đă xét đoán một cách hồ đồ. Và cách làm của
Ngài chính là lời kết án tính hồ
đồ của Ngài.
Câu chuyện trên phải là một sự
cảnh cáo chúng ta đừng xét đoán cách hồ đồ. Thực
ra, xét đoán là một điều rất khó. Muốn xét đoán cho đúng th́ ta phải thấy
đầy đủ hết mọi khía cạnh của sự
việc. Thấy mọi khía cạnh của
sự việc cũng chưa đủ, cần phải hiểu
thêm về hoàn cảnh và động cơ thâm sâu của sự
việc đó nữa. Trong khi đó,
thường chúng ta chỉ thấy một phương diện
thôi, và chỉ thấy bề ngoài thôi. Tóm
lại, chúng ta chưa có đủ yếu tố để
xét đoán.
Chắc ai trong chúng ta cũng có lần
là nạn nhân bị người khác xét đoán. Hăy
nhớ lại xem khi đó chúng ta đau khổ như thế
nào. "Điều ǵ bạn không muốn
người khác làm cho bạn th́ bạn đừng làm cho
người khác" (Hillel).
Vả
lại, ai trong chúng ta mà không cần được Thiên Chúa
xét đoán khoan hồng, bởi v́ "Nếu Chúa chấp tội
th́ ai nào đứng vững được ?"
V́ thế chúng ta cũng phải khoan hồng với
anh em chúng ta. "Anh em đong bằng đấu nào
th́ Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu
ấy" (FM)
*
6. Hăy cho mà không mong được đáp trả
"Thiên Chúa sẽ đong cho anh em
đấu đủ lượng đă dằn, đă lắc
và tràn đầy mà đổ vào vạt áo của anh
em".
Trong câu nói trên, Chúa Giêsu đă dùng một
h́nh ảnh quen thuộc trong nghề nông. Hay nói rơ hơn,
đó là trong việc đong lúa : những
người gian lận hoặc keo kiệt th́ dùng loại
đấu thiếu dung lượng ; chẳng những
thế khi đong th́ đong vội vă để lúa chưa
kịp lóng xuống mà đấu đă đầy tới
miệng. C̣n người công b́nh và rộng
lượng thí dùng đấu chính xác, lại c̣n dằn,
c̣n lắc để lúa trong đấu càng nhiều càng tốt.
Chúa Giêsu đă dùng hành ảnh ấy
để khuyến khích chúng ta đối xử rộng
lượng.
Nếu chúng ta rộng lượng th́ sẽ
được Thiên Chúa rộng lượng lại gấp
bội.
Viktor
Frankl là một tù nhân trong trại tù
Tại
sao anh F làm như thế ? Viktor Frankl không biết. Nhưng ta có thể
đoán là anh F cũng là một tù nhân, trước đây cũng
đă phải bưng tô chờ các đầu bếp đong
cháo, một số lần bị đong lưng và một số
lần được đong đầy. Nay anh được
làm đầu bếp và được trao trách nhiệm
đong cho người khác, anh làm theo lời
Chúa Giêsu nói "Anh em muốn người ta làm ǵ cho ḿnh th́
hăy làm cho người ta như vậy".
Chúng ta càng mở rộng cửa ḷng
cho người khác th́ ḷng chúng ta càng được mở
rộng để đón nhận ơn ban của Chúa. Cái
đấu chúng ta dùng để đong cho người khác
cũng là cái đấu Chúa dùng để đong cho chúng ta.
(FM)
*
7. Chuyện minh họa
Solzhenitsyn
kể một chuyện sau đây xảy ra trong thời Thế
chiến thứ hai :
Khi đó là tháng 12 năm 1943. Chiến
sự đang diễn ra ác liệt trong lúc tuyết rơi tầm
tă đến nỗi người ta không nh́n rơ mặt nhau.
Có hai người lính nằm bên cạnh nhau.
Phía trước có bóng một người mà họ
nghĩ là quân địch. Hai người lính này chỉa
súng về phía đó nhả đạn. Họ khuyến
khích nhau bắn cho hăng, họ chuyền đạn cho
nhau, thỉnh thoảng c̣n chia nhau khi th́ chai nước khi
th́ gói thuốc hút.
Một lúc sau, cái bóng phía trước
biến mất.
Hai người lính tạm nghỉ, bỏ súng trường
xuống, cởi nón sắt và áo khoác ra. Lúc
đó họ mới có dịp nh́n rơ nhau. Một anh
đeo quân hiệu con đại bàng, anh kia
đeo ngôi sao. Th́ ra một anh là lính Đức,
một anh là lính Nga, tức là hai kẻ thù của nhau.
Lập tức hai người nhảy một bước
ra xa nhau, rút súng ngắn chỉa về phía người kia. May là súng không nổ v́ trời quá lạnh.
Hai người xông vào ôm nhau vật lộn.
Vật chán rồi mệt quá nằm lăn
ra tuyết.
Diễn
biến sự việc có nhiều điều đáng ta suy
nghĩ : a/ Hai người lính ấy đă vật lộn
với nhau không phải v́ chính trị, cũng chẳng phải
v́ ḷng yêu nước, mà chỉ v́ họ đều là nạn
nhân của một suy nghĩ sai lầm và mù quáng "Nếu
ta thương xót kẻ thù th́ kẻ thù sẽ giết chết
ta" ; b/ Câu chuyện c̣n cho thấy một sự thật
khác nữa, đó là : kẻ thù cũng dễ thành bạn,
mà bạn cũng dễ thành kẻ thù, bởi v́ trong kẻ
thù cũng có một cái ǵ đó mà ta thích, và trong người
bạn cũng có một cái ǵ đó mà ta không ưa. (FM)
V. LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em thân mến, Thiên Chúa
là Đấng từ bi nhân hậu, Người làm cho mặt
trời mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như
người tốt, và cho mưa xuống trên kẻ dữ
cũng như người lành. Tin tưởng vào t́nh
thương hải hà của Chúa, chúng ta cùng dâng lời cầu
xin :
1. Hội thánh luôn kêu gọi con cái ḿnh
triệt để tuân giữ luật bác ái của
Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho mọi thành
viên trong đại gia đ́nh Hội thánh / luôn chân thành
yêu thương nhau.
2. Trên thế giới ngày nay / hận
thù và bạo lực vẫn c̣n đang ngự trị trong
đời sống của nhân loại / Chúng ta hiệp
lời cầu xin cho đức bác ái Kitô giáo / thâm nhập
vào mọi sinh hoạt trần thế / để hết
thảy mọi người được sống trong ḥa
b́nh và an vui.
3. Anh em phải có ḷng từ bi như
Cha anh em là Đấng từ bi / Chúng ta hiệp lời
cầu xin cho người Kitô hữu biết chân thành lắng
nghe / và cố gắng sống theo Lời
Chúa Giêsu đă dạy trong Tin mừng.
4. Anh em đừng xét đoán / th́
sẽ khỏi bị Thiên Chúa xét đoán / Chúng ta hiệp
lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta /
biết can đảm từ bỏ tật xấu hay xét
đoán người khác cách bất công / v́ không ai là
người hoàn toàn vô tội trước mặt Thiên Chúa
là Đấng vô cùng thánh thiện.
Chủ tế : Lạy Chúa,
xin hăy dùng chúng con như khí cụ b́nh an của Chúa, để
chúng con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ
tha vào nơi lăng nhục, đem an ḥa vào nơi tranh chấp,
và đem chân lư vào chốn lỗi lầm. Chúng con cầu xin
VI. TRONG
THÁNH LỄ
-
Trước kinh Lạy Cha : Trong số 7 lời
xin trong Kinh Lạy Cha, Chúa Giêsu đặc biệt nhấn mạnh
đến lời xin ơn biết tha thứ. Chúng ta cũng hăy tha thiết xin Cha trên trời giúp
chúng ta biết tha thứ cho anh chị em chúng ta.
VII. GIẢI
TÁN
Thánh
lễ đă xong, anh chị em hăy ra về và nhớ thực
hiện lời Chúa dạy : "Hăy
yêu thương kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh
em".
TRUYỀN
GIÁO VÀ NHỮNG CHUYỂN BIẾN NỘI BỘ
+ GM JB Bùi Tuần
Trong nội bộ Công giáo chúng ta, truyền
giáo được hiểu là truyền đạo chúng ta
cho những người ngoài Công giáo.
Đang khi truyền giáo, với ư
hướng cao đẹp, được nêu lên như một
mệnh lệnh cực kỳ quan trọng, th́ trong chính nội
bộ Công giáo chúng ta lại xảy ra những chuyển biến
đáng ngại.
Những chuyển biến đó vốn
đă có từ rất xưa. Nay vẫn tiếp tục,
nhưng với những cách khác nhau.
Một số sách báo tại nhiều
nơi trên thế giới đă đề cập sâu rộng
đến những chuyển biến đó. V́ những mục
đích: Để thông tin, để nghiên cứu, để
báo động, để cảnh báo, để dự báo.
Tôi thiết nghĩ việc đề
cập đến những hiện tượng đó là một
nhu cầu hợp lư. Nó cần cho việc tái
truyền giáo chính nội bộ ḿnh.
Mà tái truyền giáo chính ḿnh là một
điều kiện quan trọng cho việc truyền giáo,
nên tôi xin phép được gợi lên ở đây vài hiện
tượng dễ thấy.
1/ Hiện tượng bỏ đạo.
Bỏ đạo hoặc để
gia nhập đạo khác, hoặc để trở thành vô
tín ngưỡng.
Theo một số tài liệu, th́ hiện
nay hiện tượng bỏ đạo đang phát triển
mạnh.
Đặc biệt là tại Nam Mỹ, số
người công giáo bỏ đạo hằng năm để
gia nhập các giáo phái đang là một thách đố lớn
cho Giáo Hội.
Mới
rồi, một bà mẹ đến than phiền với tôi
là con bà đă bỏ đạo Công giáo và đă gia nhập
Phật giáo. Điều đáng suy nghĩ là từ ngày trở
thành Phật tử, con bà trở nên sùng đạo một
cách khác thường, khác hẳn thời c̣n theo
đạo Chúa.
Cũng mới rồi, một mẩu
tin nhỏ đăng trên một nội san nhỏ thuộc
một nhóm nhỏ tại Pháp đă khiến tôi sững sờ.
Chuyện
xảy ra tại Đức. Một linh mục công giáo, v́ mục
đích giúp Công giáo và Tin Lành gần lại với nhau,
đă rước lễ từ tay một mục sư. Được tin đó, Đức Giám Mục
giáo phận ngài đă ra lệnh tạm “treo chén” linh mục.
Phản ứng của giáo dân trước
lệnh của Đức Giám Mục đă nổ ra dữ
dội.
Từng
ngàn lá thư phản đối Đức Cha được
gởi về Toà Giám Mục. Từng vạn ngọn đèn
đă thắp sáng kéo dài nhiều cây số trong nhiều
đêm để tỏ dấu ủng hộ cha Sở. Sau
cùng, một số giáo dân đă công khai từ bỏ đạo
Công giáo.
Hiện tượng bỏ đạo
công khai và bỏ đạo âm thầm không c̣n là thời sự
hiếm hoi trong thời buổi hiện nay.
2/
Hiện tượng tin đạo, những không giữ
đạo.
Số người không bỏ đạo,
vẫn tin đạo nhưng không giữ đạo, cũng
đang là hiện tượng khá phổ biến.
Không giữ đạo là không thực
hiện những điều đạo dạy. Có
người bỏ thực hành toàn bộ. Có người chỉ thực hành một phần.
Khi
t́m hiểu lư do không giữ đạo, tôi thấy nhiều
nguyên nhân. Ở đây, tôi chỉ xin lưu ư đến sự
phát triển rất mạnh hiện nay của ba chủ nghĩa
sau đây:
a)
Chủ nghĩa cá nhân.
Giữ
đạo theo chủ nghĩa cá nhân là
tin và giữ những ǵ ḿnh tự chọn theo sự tự
do cá nhân của ḿnh. Càng ngày chủ nghĩa cá nhân càng trở
thành một sức mạnh hung hăn tràn vào sự ổn định
của đời lẫn đạo.
b)
Chủ nghĩa tương đối.
Giữ
đạo theo chủ nghĩa
tương đối là không coi ǵ trong đạo là tuyệt
đối. Lời Chúa được hiểu
một cách tương đối, lúc thế này, lúc thế
nọ. Các tiêu chuẩn đạo đức
Phúc Âm bị lợi dụng, bị bóp méo, cũng cùng một
số phận như các tiêu chuẩn thông thường của
xă hội.
c)
Chủ nghĩa thực dụng.
Giữ
đạo theo chủ nghĩa thực dụng
là thực hành những điều ǵ trong đạo mà ḿnh
thích, chứ không v́ Chúa muốn. Trong mọi hoạt động
tôn giáo, cái tôi vẫn khôn khéo vơ vào ḿnh
những lợi lộc vật chất và tinh thần. Trong
nhiều trường hợp, tính thực dụng dễ dẫn
con người đến chỗ bê trễ, lười biếng
đối với bổn phận tu thân, dấn thân và hiến
thân.
3/ Hiện tượng giữ đạo
rất ít lệ thuộc vào cơ chế.
Những
người giữ đạo kiểu này thường có một
số đặc điểm khá rơ, như: Tôi giữ đạo
không v́ cơ chế bắt buộc, nhưng do quyền tự
do của tôi.
Tôi
thực hiện những việc đạo đức do ư
muốn của tôi tự chọn, chứ không do luật lệ
của cơ chế áp đặt.
Tôi
có quyền linh động trong việc giữ đạo theo ư riêng tôi, chứ không giữ đạo
theo một khuôn khổ cứng nhắc của cơ chế.
Tôi
giữ đạo độc lập, khỏi ràng buộc của
cộng đoàn.
Tôi chịu trách nhiệm việc giữ
đạo của tôi trước lương tâm tôi với
Chúa, chứ không dưới quyền của cơ chế
tôn giáo, dù là trung ương, dù là địa phương.
Trên đây là ba hiện tượng
đáng ngại đang xảy ra đó đây trong Hội
Thánh Việt
Trong một nội bộ đang có những
chuyển biến như thế, phong trào truyền giáo nên
chú trọng hơn đến việc tái truyền giáo. Tái
truyền giáo để có những hồn truyền giáo cháy
lửa truyền giáo.
Hy
vọng, người truyền giáo có thể nói như thánh
Phaolô: “Tôi sống, nhưng không phải là tôi, mà là Đức
Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20).
Với
Đức Kitô sống trong tôi, tôi nhận thức rơ ràng:
Đức Kitô là Đấng vô tội, nhưng Người
đă tự nguyện chịu đóng đinh, chết trên
thánh giá để cứu chuộc tôi.
Chính tôi là kẻ tội lỗi,
đáng chịu nhiều h́nh phạt, kể cả h́nh phạt
hoả ngục.
Nhưng Chúa Giêsu đă thương hy sinh chính
ḿnh để cứu tôi.
Người thực là Đấng Cứu
độ tôi.
Tôi phải đón nhận Người và đi theo Người. Đó là Tin Mừng
tôi muốn chia sẻ. Đó là chân lư tuyệt
đối.
Rao
giảng và chia sẻ chân lư đó đ̣i một sự can
đảm thiêng liêng.
Dửng
dưng, từ chối hoặc chống lại chân lư đó
cũng là một can đảm ghê gớm.
Hai
can đảm cùng đều là can đảm, nhưng sẽ
dẫn đưa con người tới những hiệu
quả rất khác nhau.
Hồn truyền giáo của tôi sống
trong xác tín đó.
Nên tôi thực sự rất lo ngại, rất
bức xúc trước những biến chuyển nói trên.
Bài đọc:1Sm26;2,7-9,12-13,22-23;1Cr
15 ;45-49;Lc.6; 27-38
Chủ đề:
“Định luật âm hưởng”
nói rằng chúng ta cho sao th́ sẽ nhận được y
vậy.
Một phụ
nữ nọ đang ngồi đọc báo tin sáng, th́nh ĺnh
một mục quảng cáo trên cột rao vặt đập
vào mắt bà. Mục quảng cáo ấy viết: “Nếu bạn
cảm thấy cô đơn, buồn phiền hay tuyệt vọng,
xin hăy gọi số 239-4305 và hăy lắng nghe”. Qúa đỗi
ṭ ṃ, bà ta liền lập tức chạy đến máy
địên thoại và quay con số nói trên, thế là một
giọng nói dễ thương phát ra từ ống nghe: “Hăy
biết rằng ở đâu bạn gặp được
chính bản thân ḿnh th́ ở đấy bạn cũng gặp
được Chúa, v́ Chúa ở ngay trong bạn. Bạn
không bao giờ lẻ loi. Dù bạn ở đâu hay đang
trong t́nh trạng thế nào. Chúa vẫn luôn ở đó
để giúp đỡ bạn”. Đoạn giọng nói tiếp
tục bàn về “luật âm hưởng”. Theo luật này, nếu
bạn la lên trong một căn pḥng đóng kín th́ tiếng
la sẽ dội ngược trở lại với bạn,
nếu bạn thốt ra tiếng nguyền rủa, th́ tiếng
nguyền rủa sẽ dội trở lại với bạn,
và nếu bạn hát lên khúc hát th́ tiếng ca ấy sẽ vọng
lại cho bạn ngay. “Luật âm hưởng” này cũng sẽ
áp dụng vào cả đời sống thường nhật
nữa, nghĩa là nếu bạn cho đi cái ǵ trong cuộc
sống th́ bạn cũng sẽ được nhận
lănh y hệt như vậy. Bài Phúc Âm hôm nay minh hoạ định
luật trên một cách cụ thể qua lời công bố của
Chúa Giêsu: “Hăy tha thứ th́ các ngươi sẽ được
thứ tha. Các ngươi cho thế nào th́ sẽ được
nhận như thế ấy”.
***
Có câu chuyện
nổi tiếng kể về một gă khùng nọ nghe Đức
Phật dạy rằng đừng bao giờ lấy ác báo
ác. Một ngày nọ hắn ta đến gặp Đức
Phật và dự tính thử xem Đức Phật có thực
sự sống điều ngài rao giảng không. Hắn bắt
đầu tuôn ra đủ mọi lời thoá mạ Ngài, và
gọi ngài là tên đần độn. Trong khi hắn liên tục
xổ ra đủ thứ lời lăng mạ th́ Đức
Phật vẫn kiên nhẫn lắng nghe. Chờ hắn mỏi
miệng không nói thêm lời nào nữa, Đức Phật mới
ngỏ lời: “Này con, nếu một người không chịu
nhận cái món quà mà kẻ khác biếu cho, th́ món quà ấy sẽ
đi về đâu?” Gă khùng nọ cay cú đáp lại : “Thằng
điên nào mà chẳng biết, dĩ nhiên là món quà ấy sẽ
trở về lại với người đem cho”. Đức
Phật liền nói: “Hỡi con, chính con vừa mới tặng
cho ta rất nhiều lời thoá mạ, nhưng ta chẳng
nhận đâu nhé!”. Gă khùng liền câm miệng không nói thêm
được lời nào. Đoạn Đức Phật
nói tiếp: “Hỡi con, kẻ nào lăng mạ một
người thánh thiện th́ cũng giống như hắn
ta khạc nhổ lên trời. Đờm bọt hắn khạc
ra không làm ô uế bầu trời mà ngược lại sẽ
rơi trở lại làm ô uế gương mặt của
chính hắn; cũng thế, kẻ nào thoá mạ một
người nhân đức th́ khác nào tung đám bụi vào
trong gió. Bụi đó sẽ chẳng đi đến
đâu mà ngược lại chỉ rơi vào mắt của
chính hắn.
Câu chuyện nổi
tiếng trên về Đức Phật cũng là một minh
hoạ cho ta hiểu rơ hơn về “luật âm hưởng”,
nghĩa là: người ta cho thế nào th́ sẽ nhận
được y vậy. Nói lời lăng mạ th́ sẽ
nhận được lời lăng mạ; gieo rắc
t́nh thương th́ sẽ nhận được t́nh
thương.
Sở dĩ
nhiều người hôm nay bị cô độc và phiền
muộn là v́ cái “định luật âm hưởng” trên. Hoặc
do đăng trí hay lơ là họ không đến với kẻ
khác, cho nên cũng chả ai thèm đến với họ.
Cách đây ít
lâu có một phụ nữ viết bài suy niệm gởi
đến cho tập cẩm nang kinh nguyện hằng ngày
The Upper Room (Thượng pḥng). Bà cho biết trước
đây bà từng bị đưa vào một nhà
thương tâm thần. Trong suốt thời gian nằm viện
kéo dài từ ngày nọ qua ngày kia, càng lúc bà càng cảm thấy
tuyệt vọng. V́ gia đ́nh bà hiện sống ở Âu
Châu, nên bà chẳng c̣n biết nương cậy vào ai. Thế
rồi ngày nọ bà lại nhận
được tin người em gái duy nhất trong gia
đ́nh bà bị thảm sát. Bà
càng rơi vào nỗi tuyệt vọng sâu xa hơn. Trong lúc
tâm trí bị khủng hoảng như thế, t́nh cờ bà
đọc thấy một ghi chú trong tờ tập san của
bệnh viện như sau: “Cần những người
t́nh nguyện phục vụ cho các cụ già bệnh hoạn”.
Bà liền quyết định xung phong đăng kư. Giờ
đây chúng ta hăy lắng nghe bà kể lại diễn tiến
sự việc sau đó: “Chỉ có Chúa mới biết
được tại sao tôi xin t́nh nguyện đăng kư,
nhưng chắc chắn là Ngài muốn cứu sống tôi; mỗi
ngày làm việc vất vả và lo cho các cụ già yếu
đau đă khơi dậy trong tôi ngọn lửa, để
rồi ngọn lửa ấy bùng lên vào ngày mà tôi nói với
cụ già Miguel rằng tôi yêu quí cụ. Đây là một cụ
già bị tê liệt, bị bỏ rơi, lúc nào cũng than
van khóc lóc. Nghe tôi ngỏ lời, cụ liền nín khóc và
nh́n thẳng vào mắt tôi. Cụ nói với giọng thơ
ngây như một đứa trẻ: “Thật vậy sao
cô?” Tôi liền trả lời: “Thật đúng như vậy,
con yêu quí cụ”. Và ngay lúc ấy, tôi cảm thấy như
ḿnh bắt đầu hồi sinh”.
Khó t́m
được minh hoạ nào cho “định luật về
âm hưởng” rơ ràng hơn thế; Quả thực, trong cuộc
sống, bạn cho đi cái ǵ th́ bạn sẽ nhận lại
được cái ấy. “Hăy tha thứ th́ các ngươi sẽ
được thứ tha, hăy cho đi th́ các ngươi sẽ
được cho lại”.
Bài Phúc Âm hôm
nay mời gọi chúng ta tự vấn xem, không chừng
chúng ta đă quên mất hay đă lơ là cái ‘định luật
về âm hưởng” ấy. Không chừng chúng ta bị cô
độc và phiền muộn là v́ chúng ta đă không biết
đến với kẻ khác, nên v́ thế họ đă chẳng
đến với chúng ta. Có thể chúng ta bị cô độc
và phiền năo v́ chúng ta đă lấy ác báo ác, nên đă phải
gặt đầy sự dữ. Có thể chúng ta bị cô
độc và phiền năo, v́ chúng ta đă quên mất tiếng
nói phát ra từ chiếc điện thoại ngộ nghĩnh
nói trên. “Hăy biết rằng ở đâu bạn gặp
được chính ḿnh, th́ ở đấy bạn cũng
gặp được Chúa, v́ Chúa ở ngay trong bạn. Bạn
không bao giờ lẻ loi. Dù bạn ở đâu hay đang
trong t́nh trạng thế nào, Chúa vẫn luôn ở đó
để giúp đỡ bạn”.
Để kết
thúc, chúng ta hăy dâng lời cầu nguyện: “Lạy Chúa xin
nhắc chúng con nhớ lại “định luật về
âm hưởng” mỗi lần chúng con cảm thấy cô
đơn và phiền năo. Xin nhắc chúng con nhớ rằng
chúng con cho đi thế nào th́ sẽ nhận được
y như thế ấy. Nếu biết tha thứ, chúng con sẽ
được thứ tha, biết cho đi th́ chúng con lại
được nhận lại, biết yêu th́ sẽ
được yêu lại: biết ca hát th́ sẽ được
người khác hát lại cho nghe.
Lạy Chúa,Xin đừng bao giờ để
chúng con quên mất “định luật về âm hưởng”,
v́ gieo thế nào chúng con sẽ gặt thế ấy. Amen.
Trong chiến tranh Cách mạng, Peter Miller
là một mục sư Tin Lành ở Pensylvania, gần nhà thờ
có một người luôn chỉ trích và ngược đăi
Miller và cộng đoàn. Anh này mắc tội phản quốc
và bị án tử h́nh. Vừa khi công bố
án tử h́nh, Peter Miller chạy đến
đại tướng
Với tờ ân xá trong tay,
Miller vội vàng đến pháp trường, 15 dặm cách
đó. Ông tới nơi vừa lúc kẻ phản
bội được dẫn tới đoạn đầu
đài. Chợt thấy Miller, kẻ tử tội la lên:
“Ông Miller, ông đến đây trả thù tôi, để nh́n
thấy tôi bị treo cổ”. Miller bước tới, trao
cho anh tờ ân xá mang chữ kư của
Đại tướng
Đây là một tấm gương về
điều Chúa Giêsu đ̣i hỏi chúng ta trong bài Tin mừng
hôm nay, có người cho rằng Chúa đ̣i hỏi hơi
nhiều chăng? Khi Chúa Giêsu truyền cho chúng
ta phải yêu thương kẻ thù và làm tốt cho họ,
Chúa muốn dậy chúng ta điều chi?
Trước hết, Chúa không bảo
chúng ta buông khí giới trước kẻ thù, khi chúng ta
đương đầu với họ, cũng không phải
là chúng ta không được dùng những phương thế
hợp pháp để đ̣i lại những ǵ mà chúng ta bị
tước đoạt một cách bất công. Nhưng Chúa dạy chúng ta đừng
dùng phương thế xấu xa hay bạo tàn để
đ̣i lại hoặc trả thù. Nhiều khi chúng ta đánh
giá hành động của đối phương theo tưởng tượng, một chút
sơ sót được thổi phồng lên một sự
sỉ nhục nặng nề. Hơn nữa,
ngay cả khi chúng ta chắc chắn đối
phương có ác ư, chúng ta cũng phải tha thứ cho họ.
Cảm tạ Chúa, có nhiều
người như Peter Miller. Xin được phép gợi
ư một vài phương cách để chúng ta có thể giống
Miller và giống Chúa chúng ta. Hăy cầu nguyện cho
người mà bạn nghĩ là họ đă xúc phạm
đến bạn,
bạn hăy xin Chúa tha thứ cho họ. Bạn hăy xin Chúa giúp bạn tha thứ. Bạn hăy xin Chúa giúp bạn một vài
phương cách để chứng tỏ rằng bạn
đă tha thứ cho họ. Bạn t́m cách giao thiệp
với người được gọi là kẻ thù bằng:
một nụ cười, một lời chào, một lá thư, một cú địên thoại… một
cử chỉ khoan nhân, quảng đại.
Bạn nhớ vua Đavit đă
tha thứ cho kẻ thù trong bài đọc thứ nhất
hôm nay. Bạn nhớ
Chúa Giêsu cũng tha thứ thế nào.
Bạn đọc kinh Lạy Cha, hăy chú ư
đặc biệt câu: “Xin tha nợ chúng con, như chúng con
cũng tha kẻ có nợ chúng con”.
Tha thứ cho một kẻ thù thật sự,
hay tưởng tượng, có thể biến họ thành bạn
hữu, có thể đem họ trở về cùng Chúa Kitô và
nhất là làm cho bạn thành môn đệ đích thật của
Đức Kitô, Đấng đă cầu nguyện cho những
kẻ đóng đinh Người vào thập giá: “Lạy
Cha, xin tha cho họ.” Amen.
MỖI TUẦN
MƯỜI THANG THUỐC BỔ
“Một nụ cười bằng
mười thang thuốc bổ”
Chúa
Nhật VII Thường Niên Năm C
NỘI
DUNG
I.Tia sáng:
v ĐỨC TRONG SẠCH
v MUỐN LÊN CUNG TRĂNG TH̀ LẠI NGĂ XUỐNG BÙN.
II.Thư giăn:
1.
TÁC DỤNG
2.
T̀NH SI
3.
GIÚP SỐNG LẠI
4.
BẤT CỨ
5.
MỪNG HỤT
6.
BẤT ĐỘNG... SẢN
7.
ĂN KIÊNG
III.Nhật kư truyền giáo của
Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
v NGÀY
HƯU LỄ V̀ CON NGƯỜI
IV.Chuyện ngụ ngôn:
v ĐẦU RẮN CĂI NHAU VỚI ĐUÔI RẮN
V.Hẹn bạn trên đỉnh thành
công:
v ĐẠT ĐẾN MỤC TIÊU THÀNH THỰC
VỚI M̀NH
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:
v HÔN
NHÂN KHÔNG T̀NH YÊU
VII.Chuyện phiếm :
GIÁ
TRỊ NỤ CƯỜI J
Một nụ
cười không làm mất mát ǵ cả, nhưng lại ban tặng
rất nhiều… nó làm giàu có những ai đón nhận mà
không làm nghèo đi người sinh ra nó. Nụ cười
chỉ nở trên môi trong khoảnh khắc phù du, nhưng kư
ức về nó đôi khi tồn tại cả một đời.
Người dù giàu sang đến đâu đi nữa cũng
cần đến nụ cười, và người nghèo
hèn cùng tột cũng sẽ được nụ cười
làm cho trở nên giàu có.
Nụ cười
nuôi dưỡng hạnh phúc trong gia đ́nh, gầy dựng
thiện ư trong làm ăn và làm lớn mạnh mối
tương giao trong t́nh bạn, mang đến thư giăn mỗi
khi ta mệt mỏi, niềm hy vọng mỗi khi tuyệt
vọng và là ánh sáng mỗi khi ta tăm tối trong phiền
muộn.
Nụ cười,
cũng như t́nh yêu, là cái không thể mua bán vay mượn,
hay thậm chí đánh cắp từ người khác. Bởi
v́, khi đó: nó chỉ là cái khiên cưỡng và vô nghĩa.
Có những
người không bao giờ nở một nụ cười
với bạn. Họ là những người không c̣n nụ
cười để cho, v́ lẽ đó họ chính là những
người cần nụ cười của bạn
hơn ai hết. Hăy tươi cười với mọi
người! Chúng ta chẳng những không mất ǵ cả,
mà trái lại sẽ nhận được rất nhiều.
sưu tầm.
I.
TIA SÁNG :
* Bạn hăy xin Thánh Raphael bảo
trợ,
để Ngài huớng dẫn bạn giữ đức
trong sạch trên cả đường đời, như
Ngài đă hướng dẫn Tobia .
MUỐN LÊN CUNG TRĂNG TH̀ LẠI
NGĂ XUỐNG BÙN.
Tục ngữ Mỹ.
Những
chiến công của Apollo thật vẻ vang? Đó không phải
là quan điểm của người nghèo, người bất
hạnh, không nhà không cửa, không việc làm, không nhân phẩm.
Họ nghĩ giống như câu tục ngữ kia. Họ
không hy vọng ǵ vào việc nghiên cứu những viên đá
lấy ở cung trăng về, sẽ kéo họ khỏi
bùn lầy. Họ sợ rằng cuộc khai phá của các
phi hành gia sẽ nhắm tới những mục đích quân
sự. Chớ ǵ người máy của Houston biết lấp
đầy những vũng bùn đói khổ và rách nát! Muốn
biến đổi ḷng người, phải bắt đầu
biến đổi ḷng ta.
II.
THƯ GIĂN:
1.TÁC DỤNG
Hai
người đàn ông rảnh rỗi bàn chuyện với
nhau:
-
Phải nói là phụ nữ thời nay can đảm hơn
trước nhiều.
-
Hăy cho một bằng chứng coi.
-
Họ ít khóc hơn.
-
Ừ nhỉ! Nhưng lư do tại sao?
-
C̣n khóc làm sao được khi mặt đă đầy son
phấn.
2. T̀NH SI
Mẹ
cô gái hỏi chàng trai si t́nh:
-
Giả sử tôi và con gái tôi sắp chết đuối, anh
cứu ai trước?
-
Trước tiên, cháu cứu bác, sau đó sẽ cùng chết
trong ṿng tay của con gái bác.
3. GIÚP SỐNG
LẠI
Quan
ṭa hỏi bị cáo:
-
Bị cáo, anh có biết là anh làm thuốc rầy dỏm
đă làm hại biết bao nhiêu người không?
-
Dạ thưa ngài biết ạ! Nhưng tôi
đă giúp cũng không ít người thoát chết.
-
Bộ anh giỡn mặt với tôi à.
-
Dạ không! Đó là những người dùng thuốc
rầy của tôi sản xuất để tự tử ạ.
4. BẤT CỨ
Một
cô gái bảo bạn:
-
Cậu đă mắc sai lầm khi từ chối lời cầu
hôn của anh ấy. Bây giờ anh ấy sắp
lấy ḿnh.
-
Ḿnh biết điều đó. Lúc ḿnh từ chối, anh ấy
đă tuyên bố là v́ thất t́nh anh ấy sẽ lấy bất
cứ một con ngốc nào ..!!
5. MỪNG
HỤT
Một du khách nước ngoài thứ 2000 đến
thăm một thành phố.
Trước khi lên máy bay về nước, một phóng viên
đến phỏng vấn:
-
Xin ông cho biết cảm tưởng về thành phố của
chúng tôi?
-
Cảm tưởng của tôi? Vâng, sau khi
đến đây tôi rất lấy làm tiếc v́ đă không
đến thăm thành phố của các ông sớm hơn
vài năm.
Phóng
viên mừng quá:
-
Cám ơn ngài! Nhưng v́ sao vậy, thưa ông?
-
V́ tôi chắc đường xá hồi ấy tốt
hơn bây giờ nhiều.
6. BẤT ĐỘNG...
SẢN
Một cô gái xinh đẹp vừa kết duyên với
một nhà kinh doanh cỡ bự.
Người bạn gặp cô đon đả:
-
Xin chúc mừng cậu. Số cậu hên thật.
- Ồ, không đâu.
Ông ấy “bị liệt...” rồi!
-
Thế trước khi cưới, ông ấy không nói ǵ với
cậu à?
-
Ông ấy có nói một điều ǵ đó có chữ bất
động, nhưng tớ cứ tưởng là nói về...
bất động sản.
7. ĂN KIÊNG
-
Sao anh "dê" thế, thấy bất cứ cô gái nào anh
cũng nh́n chằm chằm như định ăn tươi nuốt sống người
ta. Xin nhớ cho rằng anh đă có vợ đấy nhé!
-
Em thân yêu, anh lúc nào cũng ghi ḷng tạc dạ điều
đó. Song em hăy đồng ư với anh rằng nếu
như một người nào đó phải ăn
kiêng th́ điều đó không có nghĩa là anh ta không
được đọc thực đơn trong tiệm
ăn.
III.
NHẬT KƯ TRUYỀN
GIÁO :
Trích trong “Nhật
kư truyền giáo”
Biên soạn :
Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU
NGÀY HƯU LỄ V̀ CON NGƯỜI
Năm Căn, 16.8.1971
Ông Chín Kiều năm
nay đă ngót nghét bảy mươi, ông mở quán nước
ngay truớc giáo điểm. Cứ sau mỗi giờ dạy
học, ḿnh lại đến đây nói chuyện dông dài với
ông. Tuy là chuyện dông dài nhưng lại xoáy ṿng trôn ốc.
Hôm nay đuờng trôn ốc đă kết thúc, ḿnh đi thẳng
vào vấn đề .
- Nghe nói ông Chín có đạo
phải không ?
- Ưà, hồi nhỏ
tôi theo đạo Cha. Nhưng tôi bỏ xưng tội mấy
chục năm nay rồi.
- Vậy th́ Chúa nhật
tới tôi mời ông Chín đi lễ nghe.
Câu nói của tôi như
một tiếng sét làm rung chuyển trời đất. Ông
Chín khóc hụ lên. Hai ḍng lệ chảy xối xả. Hai
môi giật giật như người động kinh. Tôi
hoảng sợ ngồi chết trân. Năm phút sau, ông Chín lấy
lại b́nh tĩnh và kể chuyện :
- Cha tôi dạo ḍng, bỏ
Hoà Thành xuống Cái Keo làm ăn. Con cái sinh ra đều lấy
vợ chồng ngoại. Cha sở Hoà Thành phạt cha tôi
không cho xưng tội ruớc lễ. Đến khi già yếu,
biết ḿnh không c̣n sống bao lâu nữa, ông chèo xuồng 30
cây số từ đây lên tới Hoà Thành chầu chực suốt
tuần thánh, năn nỉ xin xưng tội ruớc lễ
mà không được. Ông đành chèo xuồng trở về.
Ông buồn rồi ổng chết. Cha tôi chết không
được chôn trong đất thánh.
Nói đến đây ông
lại khóc hụ lên một lần nữa. Ông mếu máo
nói với gịọng hằn học:
- Cha tôi có làm điều
ǵ thất đức đâu mà Hội Thánh đang tâm đày
đoạ ổng đến độ già rồi mà vẫn
c̣n xua đuổi, chết rồi mà vẫn c̣n ghét bỏ.
Bầu khí ngộp thở.
Tôi cáo từ ra về, ḷng buồn man mác.
Năm Căn, 17.8.1971
Hôm nay ḿnh đến
thăm ông Chín Kiểu, hy vọng xoa dịu nỗi đau của
ông. Nhưng trên cổ ông đă xuất hiện h́nh Đức
Phật vàng chói. Thế là xong! Lối vào đời ông
đă bị kéo dây ch́ gai rồi !
Ổng đeo ảnh Phật
để quyết liệt từ chối trở về với
Chúa. Ổng đeo ảnh Phật để cảnh cáo
ḿnh: "Từ nay đừng khuyên tôi trở lại đạo
nữa"
Sau mấy chục
năm bị nỗi đau cắn xé, hôm nay ông Chín đă xổ
ra được. Giờ này, có lẽ ông đang ngủ
ngon. Trong giấc mơ những ngón tay ông đang mân mê ảnh
Đức Phật từ bi. C̣n ḿnh th́ giờ này vẫn
chưa ngủ được. Một nỗi đau rấm
rứt vừa xuất hiện và có lẽ nó sẽ cắn
xé lương tâm của ḿnh suốt đời.
Ḿnh lan man nghĩ đến
chuyện xưa. Tại giáo điểm nọ, bà Năm
khuyến khích chồng con theo đạo, c̣n bà th́ cứ khất
lần. Ḿnh dồn bà vào chân tường, nên bà đành tiết
lộ nỗi ḷng thầm kín Bà kể:
"Hồi tôi c̣n bé,
trong xóm tôi người ta theo đạo nhiều lắm.
Ông cha Tây dạy: Theo đạo th́ phải dẹp bàn thờ
ông bà. Sau ngày rửa tội linh đ́nh, ông đi thăm các
gia đ́nh đạo mới. Tới một gia đ́nh nọ,
vừa tới cửa là ổng giậm chân bẹt bẹt,
miệng la hét: Tại sao chưa dẹp cái bàn thờ kia? Ổng
nhất định không bước chân qua ngưỡng cửa
cho tới khi cái bàn thờ ông bà bị khiêng bỏ ra ngoài
sân"
Cầu chuyện bà
Năm kể c̣n dài lắm. Nhưng vừa nhớ đến
chỗ cái bàn thờ bị khiêng bỏ ra ngoài, ḿnh cảm
thấy có cái ǵ đăng đắng ở miệng, nghèn
nghẹn ở cổ. Bây giờ ḿnh mới hiểu
được nỗi ḷng của ông Chín. Ông Chín là người
con có hiếu. V́ thương cha, ông hận Giáo hội. Cha sở
Hoà Thành tôn trọng luật lệ, nhưng không tôn trọng
t́nh cảm của con người. Chỉ có ông Chín mới
hiểu được rằng cha ông không thể không
cưới vợ ngoại cho con và gả con cho người
ngoại, bởi lẽ cha ông sống cô thân giữa vùng chỉ
có người ngoại, Cũng chỉ có ông Chín mới thấy
được cái tủi hận của một ông lăo già gần
đất xa trời mà không được xưng tội
rước lễ. Chỉ có ông Chín mới cảm thấy
cái đau đớn khi bị từ chối không được
chôn cha ḿnh trong đất thánh, nơi mà cha ông hằng mong
ước.
Cha sở sau khi quyết
liệt từ chối không cho ông lăo già xưng tội ruớc
lễ th́ ḷng vẫn an vui. Và sau khi quyết liệt từ
chối không cho ông lăo già chôn trong đất thánh, th́
lương tâm vẫn b́nh thản. Đó là luật, luật
của Hội Thánh.
Ḿnh cay đắng tự
hỏi: "Luật vị luật hay luật vị nhân
sinh? Con người v́ ngày hưu lễ, hay ngày hưu lễ
v́ con người".
Đường lối
mục vụ ấy có nên tồn tại nữa không? Và các
nhà truyền giáo có quyền áp đặt một thứ mục
vụ như thế trên các tân ṭng không?
IV.
TRUYỆN NGỤ
NGÔN:
ĐẦU RẮN CĂI NHAU VỚI ĐUÔI RẮN
Một hôm, đầu rắn
và đuôi rắn xảy ra một cuộc căi nhau.
Đuôi nói với đầu
rằng :
- Hôm nay tôi phải đi trước !
Đầu nói :
- Xưa nay tôi vẫn
đi trước, sao hôm nay lại đảo ngược
như vậy ?
Cả hai đều cho
ḿnh là đúng, căi nhau măi không thôi.
Cuối cùng, cái đầu
mặc kệ cứ đi trước. Cái đuôi liền
quấn chặt vào thân cây khiến đầu không đi nổi.
Đầu đành để đuôi đi trước,
nhưng đuôi không có mắt lao bưà, bị sa xuống hầm
lửa. Thế là con rắn bị chết thiêu.
V.
HẸN BẠN
TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo bản
tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí
cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN
VĂN DIỄM
ĐẠT ĐẾN MỤC TIÊU THÀNH THỰC VỚI M̀NH
Khi
khởi sự viết cuốn này, chữ nghĩa cứ
tuôn ra cuồn cuộn, thật dễ dàng, ít nữa là trong
tâm trí tôi. Và khi viết được câu: bạn có thể
đi bất cứ nơi nào bạn muốn đến,
làm điều bạn muốn làm, có điều bạn muốn
có và trở thành người bạn muốn thành, thú thực,
tôi đă đem chúng để trước mặt, nh́n ngắm
say sưa rồi thoả măn tự nhủ: "Tuyệt vời".
Tiếc thay tôi phải để chúng ra xa v́ giữa chúng
tôi lù lù một khối thịt 91 kư và một ṿng eo 105 phân.
Đọc
lại những ḍng này, tôi bắt đầu suy nghĩ và tự
nhủ (tự nói chuyện với ḿnh hoặc thậm chí tự
trả lời không có ǵ tệ cả. Tuy nhiên, nếu mỗi
khi trả lời lại phải hỏi ḿnh "có đúng
thế không?" tức là đang có chuyện rồi đó.
T́nh trạng của tôi lúc này như vậy đấy).
Tôi
nghĩ thế nào cũng có vài độc giả sẽ thắc
mắc tôi có thực sự tin điều ḿnh đă viết
không? V́ phải thành thật nên tôi đă thẩm định
lại mọi lời đă viết. Tóm lại, nếu tin
th́ tôi nên sống theo những lời ấy, c̣n nếu không
tin, tôi không nên viết ra. Nghĩ như vậy nên tôi tự
hỏi: "Thế anh có thực như người anh muốn
thành công không hả Zig?".
Trong
khi vật lộn với câu hỏi này, càng lúc càng rơ là hoặc
tôi phải bỏ qua phần này, hoặc là phải cật
lực đấu tranh với chính ḿnh. Điều không thể
tránh là thế nào tôi cũng phải chạm trán với những
người đưa ra những câu hỏi hóc búa. Thêm vào
đó, con trai tôi nay mới lên tám và tôi cảm thấy rơ ràng
là một người cha chỉ có thể đánh con khi nó
lên ít nhất mười hai tuổi mà thôi. Cứ đà này
mà đi th́ tôi khó có thể đạt điều ḿnh muốn
được. V́ thế, chỉ c̣n cách là phải hạn
chế ăn uống lạt thôi và tôi đă sẵn sàng thực
hiện.
May
thay, Dallas lại chính là cái nôi của trung tâm thể dục
nhịp điệu nổi tiếng trên thế giới mà
Dr. Kenneth Cooper đă thiết lập. Dr. Cooper vừa là bác sĩ
không quân vừa là bác sĩ thể thao. Ông đă miệt mài
nghiên cứu về tác dụng của thể dục nhịp
điệu đối với thân thể. Khi thấy ai chạy
bộ, bạn có thể đoán chắc là người
đó không chịu ảnh hưởng trực tiếp th́ cũng
gián tiếp của bác sĩ Cooper. Tôi đă hẹn ngày khám
và đă khám suốt 5 tiếng đồng hồ. Thoạt
đầu họ chính lấy 2 lít máu (ít nhất th́ cũng
cỡ đó) vào đầy các chai nhỏ. Tôi nghĩ bụng
họ đang lập một ngân hàng máu mà ḿnh là người
cung cấp chính đây. Rồi họ d́m tôi vào bể nước
ba lần để xác định độ mập. Họ
khám phá ra tôi có đến 23,9% mỡ, một điều
không lư tưởng chút nào. Kế đó, họ đặt
tôi lên cái cối xay guồng rồi cột nối tôi với
một cái máy để giám sát trái tim và nhịp tim khi tôi
bước đi. Độ dài bước chân sẽ tiết
lộ t́nh trạng thể lư của bạn.
Khi
đă khám xong và thu thập đủ các số liệu cần
thiết, bác sĩ chuyên khoa Randy Martin mời tôi lên pḥng làm
việc để xem kết quả. Ông tươi cười
cắt nghĩa cho tôi hay rằng những thông tin và h́nh ảnh
mà máy điện toán của họ đă tổng hợp
được cho thấy là tôi không mập quá, có điều
chiều cao tôi thiếu mất 14 phân. Tôi mới phàn nàn về
điều đó, nhưng rồi bác sĩ Martin giải
thích rằng hiện trạng của tôi như thế cũng
là tuyệt hảo đối với một người 66
tuổi rồi. Khi tôi nhắc khéo ông là tôi mới có 46 tuổi
th́ thái độ của ông thay đổi hẳn. Ông bảo:
"Thế th́ ông quả là ngoại khổ, giả như
ông chơi thể thao th́ rắc rối lắm đấy".
Dĩ nhiên là tôi muốn biết ḿnh sẽ phải làm ǵ nên
Dr. Martin đă đề ra một thời khoá biểu chính
xác, chi tiết trên giấy trắng mực đen đàng
hoàng và ném cho tôi một lời "động viên"
trước khi ông nói dứt về những điều nên
làm, tôi có cảm tưởng ḿnh giống như một chú
bé đến hỏi cho ḿnh một điều, th́ cha chú trả
lời: "Sao con không đi hỏi mẹ?". Chú bé
đáp ngay: "V́ con chỉ muốn biết qua loa thôi".
VI.
T̀NH
YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(An Giang
số 1195, ngày 13/1/1996, trang 6)
HÔN NHÂN KHÔNG T̀NH YÊU
... Hôn nhân phải bắt đầu bằng t́nh yêu mới
có thể bền vững và hạnh phúc. Nền tảng vững
chắc cho một cuộc hôn nhân phải là một t́nh yêu nồng
nàn say đắm đến nỗi:
"Tương
tư ăn phải miếng mồi
Đứng
đi trong lửa, nằm ngồi trong sương"
(Hỏi - Xuân Diệu).
Ca dao cũng
có câu:
"Nhớ
ai cơm chẳng buồn ăn
Đă
bưng lấy bát, lại dằn xuống mâm".
Trong t́nh
cảm lứa đôi, không chỉ mến nhau là đủ,
mà c̣n có đủ các cung bậc: tương tư, luyến
ái, say mê... mới tạo nên t́nh yêu. T́nh yêu ví như sóng thác
đầu ghềnh có những lúc lại trào tung lên mănh liệt
đúng như nhà thơ Xuân Diệu đă thể hiện:
"Yêu
tha thiết, thế vẫn c̣n chưa đủ
Phải
nói yêu, trăm bận đến ngh́n lần
Phải
mặn nồng cho măi măi đem xuân
Đem chim
bướm thả trong vườn t́nh ái".
T́nh yêu phải say đắm, phải lăng mạn
như thế đó. Đó cũng chính là đặc điểm
là bản chất của t́nh yêu. Chứ t́nh yêu không thể
bắt đầu từ sự hàm ơn hay ḷng
thương hại. Con đường để hai trái
tim yêu đến với nhau cũng thật là kỳ diệu
và khó lư giải:
"Con
đường nối từ em đến anh
Đâu phải
tự nhiên mà đến"
(Ngô Quân Miên).
Trong
trăm ngàn đối tượng, mỗi cá thể chỉ
đạt được hạnh phúc và một t́nh yêu
đích thực khi t́m được cho ḿnh một nửa
c̣n lại. Và một nửa này là duy nhất mà thôi. Đó là con
đường của trái tim đến với trái tim, chỉ
trái tim mới có quyền chọn lựa và lên tiếng mà
thôi. Một t́nh yêu chân chính, nồng thắm sẽ làm cho cả
hai hoà quyện làm một.
"Anh
yêu em ḿnh bỗng hoá làm hai
Những
vui buồn đều nhân lên tất cả"
(Ngô Quân Miên).
Rơ ràng một
cuộc hôn nhân bắt đầu từ sự trả
ơn sẽ khó mà t́m được hạnh phúc bởi nó
đi ngược lại với bản chất của
t́nh yêu. T́nh yêu phải được trao gởi cho người
ḿnh yêu và chỉ người ấy mà thôi.
"Cho
thơ tôi được nói tới
T́nh yêu
tôi gởi đến người tôi yêu"
(Nguyễn Trọng Tạo).
T́nh yêu
là bát bún riêu,
Bún bao
nhiêu sợi, bấy nhiêu ḷng tḥng.
(Dạ Thảo)
VII.
CHUYỆN
PHIẾM :
Trích trong tập truyện hài hước trẻ “Bồ”
non
Biên soạn : PHẠM KHẢI
Nghe tiếng c̣i xe
hơi quen thuộc, ông chủ quán Seafood Nàng Tiên Cá bảo vợ:
-“Bồ” của bà tới
đấy. Cho các tiên nữ ra đi.
-Sao ông không ra mà
đón ?
-Tôi không ưa tướng
cá ngăo của hắn mà chỉ mê món ”tiền chùa” hắn
đem lại cho ḿnh. Bà cứ tỏ ra quư mến lăo, tôi
không ghen đâu. Nhớ thanh toán ṣng phẳng món hoa hồng
cho hắn nhé!
-Hắn là khách mời
chứ có phải…
-Nhưng lăo có công dẫn
lối đưa đường cả bọn tới
đây cho ḿnh thịt cơ mà!
Người mà ông bà
chủ quán Nàng Tiên Cá nói tới
là ai thế? Đó là ông Thực, tuổi Tư, vị khách thân
thiết của nhà hàng. ”Đàn ông rộng miệng th́ sang”.
Quư tướng chính của ông là ở chỗ đó. Với
tấm thân lép như gián biểu lộ khả năng luồn
lách qua các khe cửa văn pḥng. Ông không phải là sếp
cơ quan hay ngành nào mà chỉ là cỡ chuyên viên. Tuy chẳng
chuyên ǵ song với tài năng bẩm sinh, ông có thể làm nhiều
việc mà nhiều người khác rất cần như:
xin chữ kư, con dấu, cô-ta, giấy cấp nhà đất,
lệnh tạm tha, cấp phép xây dựng trên
đê,v.v…Nơi nào đó làm ăn bê bối đang bị kiểm
tra, có thể nhờ ông t́m cách mời một vị chức
sắc đến thăm và khen ngợi hết lời, làm
cho cán bộ kiểm tra đành bỏ cuộc. Ông Thực
được trả công bằng các bữa tiệc, của
nổi, của ch́m, các chuyến du hí… Dường như có
duyên với Nàng Tiên Cá nên nhiều
lần được mời đi nhậu, ông cứ chỉ
tới đây.
Bốn vị khách vừa
xuống xe, đă được các nàng tiên ríu rít nắm
tay d́u vào pḥng đặc biệt. Bà chủ quán xinh đẹp
sắp sếp các em thành đôi với khách, c̣n ḿnh đến
với chủ xị là giám đốc một công ty
thương mại. Vị này nắm tay nàng đặt vào
tay ông Thực:
-Hôm nay anh là thượng
khách của tôi, vốn lại có tiền duyên với Nàng Tiên Cá. Vậy xin chàng và
nàng cứ hưởng ngày tái ngộ và cho mọi người
cùng thưởng thức món đặc sắc nhất của
thủy cung.
Bấy giờ ông Thực
mới chú ư đến các bể kính đặt sát tường,
trong đó có các chú cá tôm nhởn nhơ bơi lội. Anh
đầu bếp giới thiệu:
-Đây là các loại
hải sản sống. Nước trong bể là nước
biển chở từ xa về. Quư khách chỉ con nào, chúng
tôi bắt cá và chế biến ngay tại đây. Đặc
biệt mới có món tiết tôm đại bổ, cường
dương tráng khí.
-Cho tiết tôm nhắm
thử?!
Anh đầu bếp
tḥ tay vào bể tôm tóm một con tôm hùm, dùng cái que xiên chéo từ
dưới bụng lên đầu tôm. Một thứ nước
tráng úa ra, được hứng vào cốc rượu. Uống
thấy hăng hăng, ngai ngái. Ai cũng khen là tuyệt. Chẳng
bao lâu các món xào, rán, lẩu được dọn ra. Các nàng
tiên gỡ cá, đút tận miệng cho quư khách. Thỉnh thoảng
các nàng lại chúm miệng cười khúc khích. Món ṣ nhắm
với rượu X.O thật tuyệt vời!
Ngà ngà say, ông Thực
chỉ bể cá có ánh đèn màu rực rỡ hỏi anh
đầu bếp:
-Cá ǵ kia ?
-Cá cảnh ạ.
-Ai chả biết là
cá cảnh. Nhưng cá ǵ to mà đẹp thế? Nhậu
được không ?
-Cá đĩa, cá rồng…Chưa
ai ăn bao giờ.
Ông nh́n tay giám đốc
công ty:
-Chưa ai ăn th́
ta ăn sợ ǵ!
-Xin mời anh
Anh đầu bếp
lúng túng:
-Thưa bác mỗi
con giá bạc triệu đấy ạ. Để cháu hói ư
ông chủ.
Lát sau anh ta quay lại:
-Ông chủ cháu nói con
cá rồng giá ba triệu.
-Ba trịêu th́ ba!
Đưa cái vợt đây, tôi tư bắt lấy.
Đĩa cá rồng
được bê lên. Chẳng mấy ai ăn được
v́ đă say bí tỉ.
Nh́n hoá đơn
thanh toán: 4 triệu 265 ngàn đồng – giám đốc công
ty thương mại tỉnh rượu ngay. Cái món cá cảnh
này đắng thật. Lăo Thực quả là tham thực!
Nhưng là ”tiền chùa” mà. Nếu việc trót lọt ta c̣n
lăi gấp trăm lần. Ôkê ”bo” thêm các nàng tiên số lẻ
cho chẵn 5 triệu bạc.
Lúc chia tay. Nàng Tiên Cá nhét vào túi ”bồ” Thực
cái phong b́:
-Cái ǵ thế?
-Mấy vé phần
trăm thường lệ ấy mà.
-C̣n món cá cảnh nữa
chứ?
-Để rồi em
bù. Lần sau cứ gọi cá cảnh mà xơi nhá!
5/1996
Gặp
gỡ của người đời
Tác giả:
Khuyết danh
Chuyện gặp gỡ của người đời
không giống nhau, có ngựi suôn sẻ, yên ấm, có người
long đong lận đận; có người b́nh yên vô sự,
có người gập gềnh trắc trở....Đối
với một số cảnh ngộ khác nhau, có người
b́nh tĩnh, nhă nhặn, có người nóng giận bất
b́nh, có người thản nhiên hứng chịu, có người
oán trời trách đời, than thời không đến với
ḿnh......
Kỳ thực cảnh ngộ khác nhau cũng có thể xem
là trời xanh thử thách và rèn luyện chúng ta khác nhau. Khi
vào quân đội, ngày thứ nhất đội trưởng
tập hợp mọi người lại huấn thị,
đều nói qua một câu: "Vào quân đội th́ phải
chịu rèn luyện, các anh cần phải có một cách suy
nghĩ, đó chính là: không được kháng nghị, không
được oán than, chỉ có quyết tâm chịu đựng
vượt qua, bởi v́ đó là phương pháp tốt nhất
cho mọi người trưởng thành"
"Nghỉ ngơi là để đi trên con đường
dài, rèn luyện là khiến cho ta có thể leo lên được
đỉnh núi cao" Đương nhiên đối mặt
với cảnh ngộ không giống nhau, thản nhiên vượt
qua những thử thách song cúng phải rút ra được
những kinh nghiệm của bản thân từ trong đó.
Có câu chuyện kể:
Có một ngưởi thanh niên, ḷng đầy nhiệt huyết
rời quên hương đi làm ăn xa, trải qua 3
năm phấn đấu, cuối cùng cũng thành công, trong
ḷng luôn mơ tưởng đến cảnh tượng
huy hoàng, áo gấm về quê. Không ngờ v́ một ngọn lửa
vô t́nh đă đem công sức 3 năm thiêu thành tro bụi. Mộng
đẹp phút chốc biến thành ảo ảnh, quá
thương tâm, anh ta t́m đến cái chết.
Anh ta trèo lên bờ vực định nhát xuống, kết
thúc cuộc đời. Lên đến đố, anh ta phát
hiện có một ông cụ, đứng trên bờ vực đang
do dự không dám nhảy xuống. Anh ta hiếu kỳ lại
gần hỏi nguyên nhân tại sao do dự một ḿnh đứng
ở nơi đây, Ông già trả lời:
"Tôi vốn có 1 gia đ́nh nhỏ có bốn người,
cuộc sống rất yên ấm. Không ngờ mấy
năm trước, bản thân bị một chứng bệnh
nan y, các danh y đều đă cgữa qua nhưng bó tay, tiêu
tốn hết cả gia sản, bây giờ để chữa
bệnh của tôi, vợ con đến 3 bữa ăn hàng
ngày cũng đều phải nhin, trả tiền thuốc
thang cho tôi. Tôi thành ra một gánh nặng trong nhà. Tôi nghĩ
nếu như tôi chết đi, họ sẽ có thể qua
được cuộc sống khó khăn này".
Nghe ông già nói, trong ḷng người thanh niên cảm động
sâu sắc. Cũng lúc đó, có một người ăn mày
cụt chân, tay cầm một cái túi, ḷ ḍ từng bước
vui vẻ trèo lên núi dạo chơi. Người ăn mày
nh́n thấy 2 người, không cần để ư tới,
ngồi ngay vào giữa, vừa mở chiếc túi trong tay
ra, vừa lẩm bẩm nói:
"Hôm nay thời tiết thật là đẹp, 2 vị
đại ca vui vẻ hay sao mà mới sớm ra đă lên
núi ngắm cảnh"
Ngồi gần nh́n mới thấy, người ăn mày
không chỉ mất 1 chân mà c̣n thiếu một chiếc
xương sườn, hoá ra cái gói là buộc vào tay áo anh
ta. Sau khi nh́n thấy t́nh cảnh này, người thanh niên
nghĩ đến t́nh cảnh của ông già và nghĩ đến
bản thân:
“Ta chẳng qua chỉ mất đi thành quả của 3
năm phấn đấu, nhưng vẫn c̣n trẻ, c̣n có
cơ hội làm lại lần nữa. Ông cụ kia chẳng
qua chỉ tạm thời không được khoẻ mạnh,
nhưng ngược lại, ông ta lại có vợ hiền,
con thảo. Anh ăn mày kia tuy mất một chân và một rẻ
xương sườn, không có chỗ dựa, ngược
lại tự do tự tại mà sống. So với họ,
ta thực tế ngay đến tư cách để chết
cũng không có”.
Anh ta liền nói với ông cụ: “Tôi không muốn chết!
Tôi cảm thấy 2 chúng ta không phải là người
đáng thương nhất thiên hạ, chúng ta chẳng qua
là không có giầy để đi mà thôi, cần biết trên
thế giới c̣n có người không có chân, người
không có chân c̣n không muốn chết, người không có giầy
càng không có tư cách để đi tự tử”.
Ông già chợt tỉnh ngộ bèn gật đầu cùng anh
thanh niên xuống núi.
"Yêu em vừa thôi, nhưng
hăy yêu em măi măi..." Marlowe
Người
vẽ tiền giả
Tác giả:
Khuyết danh
Có một hoạ sĩ
trẻ tuổi tên là Emmanual Ninger sống trong một khu phố
tồi tàn ở New Oakland. Mọi người chẳng ai biết
ǵ về anh ngoài việc anh rất yêu thích vẻ tranh và sáng
sáng anh thường qua cửa hàng của ông Fred, một ông
già tốt bụng để mua những món hàng cần cho
cuộc sống hàng ngày. Điều ngạc ngiên là bao giờ
Ninger cũng trả cho người bán hàng bằng những
tờ 20 đôla mới cáu cạnh, và lúc nào cũng chỉ
là những đồng 20 đôla chứ không phải bất
cứ đồng tiền nào khác.
-
Chắc hẳn người mua tranh của anh có
rất nhiều tờ 20 đôla như thế này.
Thỉnh thoảng người chủ cửa hàng vẫn
đùa Ninger cho tới một hôm khi cầm tiền cất
vào ngăn kéo, ông thấy tay ḿnh dính đầy mực vẽ.
Ngay lập tức, người chủ cửa hàng Fred báo
cho cảnh sát và căn nhà của Ninger bị khám xét. Người
ta t́m thấy những cây bút c̣n ướt mực và những
tờ 20 đôla như thế nằm rải rác khắp
nhà.
Thực ra Ninger là hoạ sĩ rất giỏi, anh có thể
vẽ tấm chân dung trên tờ 20 đôla giống đến
nỗi không ai có thể phát hiện ra nếu như lần
đó Ninger không quá vội vàng và đem tiêu tờ 20 đôla
mới vẽ chưa khô mực. Ninger bị bắt v́ tội
làm tiền giả c̣n những bức tranh khác do anh vẽ
được đem ra đấu giá.
Ninger đă không thể nghĩ rằng các bức tranh của
anh được đánh giá cao như vậy. Người
ta tranh nhau và thậm chí sẵn sàng trả tới 5000
đôla cho mỗi bức. Nhưng điều ngạc mhiên
hơn đó là để vẽ một tờ tiền trị
giá có 20 đôla, Ninger cũng phải bỏ ra thời gian và
công sức giống như khi anh tập trung vẽ các bức
tranh được đánh giá tới 5000 đôla của
ḿnh.
Mỗi người đều có những khả năng riêng,
nhưng đôi khi sự thiếu tự tin đă khiến
chúng ta thường t́m cách đạt được sự
thành công bằng việc thiếu trung thực hơn là lao
động và cố gắng. Đă bao giờ bạn t́m
đủ cách xoay sở, gian lận trong giờ kiểm tra
và để cuối cùng phát hiện ra rằng nếu ngồi
tập trung suy nghĩ, chính bạn cũng có thể t́m ra lời
giải chưa? Hăy nhớ, trung thực là cách tốt nhất
để đạt đến thành công và nó sẽ không quá
lâu và quá khó như bạn tưởng.
Lời hay ư đẹp:
"Chất lượng của cuộc sống được
đo bằng những điều rất nhỏ nhặt"
Sự
kiên nhẫn
Tác
giả: Brian Carnaugh
Một chàng trai trẻ đến gặp một
chuyên gia về đá quư và nói về ước mong
được trở thành một nhà nghiên cứu về
đá quư. Chuyên gia nọ từ chối v́ ông sợ
rằng chàng trai không đủ kiên nhẫn để theo học. Chàng trai cầu xin một
cơ hội. Cuối cùng, vị chuyên gia đồng
ư và bảo chàng trai: “Ngày mai hăy đến đây”.
Sáng hôm sau, vị chuyên gia đặt một ḥn ngọc bích
vào tay chàng trai và bảo chàng hăy cầm
nó. Rồi ông tiếp tục công việc của ḿnh: mài
đá, cân và phân loại đá quư. Chàng trai ngồi
yên lặng và chờ đợi.
Buổi sáng tiếp theo, vị chuyên gia lại
đặt ḥn ngọc bích vào tay chàng trai và bảo chàng cầm
nó. Ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm
sau đó vị chuyên gia vẫn lặp lại hành động
trên.
Đến ngày thứ sáu, chàng trai vẫn cầm
ḥn ngọc bích nhưng chàng không thể im lặng được
nữa.
- Thưa thầy - chàng trai hỏi - khi nào th́ em sẽ bắt
đầu học ạ?
- Con sẽ được học - vị chuyên gia trả lời
và tiếp tục công việc của ḿnh.
Vài ngày nữa lại trôi qua và sự thất
vọng của chàng trai càng tăng. Một ngày kia, khi vị chuyên gia bảo chàng trai
đưa tay ra, chàng định nói với ông ta rằng
chàng chẳng muốn tiếp tục việc này nữa.
Nhưng khi vị chuyên gia đặt ḥn ngọc bích lên tay chàng trai, chàng nói mà không cần nh́n viên
đá:
- Đây không phải là ḥn đá con vẫn cầm!
- Con đă bắt đầu học rồi đấy - vị
chuyên gia nói.
BRIAN CARANAUGH
Bạn
làm ǵ với tiền của ḿnh ?
Tác
giả: Khuyết danh
1- Hăy trả giá không chỉ khi mua xe mà cho
tất cả mọi thứ, thoả thuận giá cả rơ
ràng ngay cả việc chuyên chở về nhà.
2- Nếu bạn đang ngồi trước máy vi tính hăy sử dụng phần mềm nào
đó giúp bạn theo dơi được việc chi tiêu của
ḿnh. Hoặc ít nhất bạn cũng có 1 cuốn sổ tay để ghi rơ chi tiết việc mua sắm
hằng ngày.
3- Nếu bạn có tiền bây giờ hăy nghĩ cách làm sao tăng
số tiền đó cho việc tiết kiệm để
đến lúc nghỉ hưu.
4- Hăy liệt kê danh sách những mục tiêu tài chính.
5- Cố gắng trả nợ nần ngay, đừng
để lâu và sẽ phải trả thêm khoản tiền
lăi vô lư.
6- Mỗi ngày nên để dành ít nhất 5.000 đồng, cứ
mỗi tháng bạn sẽ dành được 150.000 và mỗi
năm sẽ là 1.825.000 đồng, việc c̣n lại là mở
một khoảng tiết kiệm trong ngân hàng và đưa số
tiền này vào.
Em không muốn
làm hoàng tử
TT - Nhận
được tin Michael tử nạn tại châu Phi, tôi
đau đớn vô cùng. Kư ức xa xăm của 23 năm
trước chợt hiện về như nhắc nhở
tôi mục đích cuộc đời mà cậu em tôi hằng
theo đuổi.
Tôi hơn nó đến bảy tuổi, hồi đó gia
đ́nh chúng tôi sống tại một thị trấn nhỏ
thuộc bang
Mẹ tôi tṛn mắt kinh ngạc, c̣n tôi cười phá lên và
nói: “Thằng này điên thật, làm hoàng tử không muốn,
lại muốn làm thú vật... Hoàng tử c̣n có thể làm
vua, rồi cưới công chúa”... Nó đáp trả dứt
khoát như thể ư nghĩ đó được nghiền
ngẫm từ lâu: “Hoàng tử th́ có ǵ hay, anh ta toàn đi
săn với một bầy chó..."
Những con vật đáng yêu biết bao, nó có làm hại ai
đâu. Em muốn thành thú để bày cho chúng trí khôn con
người giúp chúng tránh mọi cạm bẫy”... Hồi
đó Michael mới 5 tuổi và có lần đă khóc thét lên
khi bố cùng các bạn của ông đem từ rừng về
một con nai lớn bị giết chết bằng những
khẩu súng săn...
Sau khi tốt nghiệp đại học, Michael làm việc
trong một tổ chức bảo vệ động vật
hoang dă. Cậu đi miệt mài hết châu Á đến châu
Phi để giúp chính phủ các nước lập dự án bảo tồn các loài động vật
quư hiếm đang mai một dần trên Trái đất.
Lần này Michael ra đi măi măi. Nhưng tôi hiểu em đă sống trọn vẹn
với hoài băo của ḿnh. Cuộc đời của
em ngắn ngủi nhưng thật nhiều ư nghĩa...
C̣n tôi, kẻ thích làm hoàng tử rồi làm vua... đến
tận bây giờ vẫn ngụp lặn trong thương
trường, có lần suưt trở thành ăn
mày khi cổ phiếu sụt giá...
Theo www.bookbrowse.com
Lời hay ư đẹp:
"Khi con sinh ra con đă khóc trong tiếng cười của
mọi người. Vậy con hăy sống sao cho lúc chết
con sẽ cười trong khi mọi người khóc."
Ngụ Ngôn: Một kẻ hợm ḿnh
Anh Gà Trống bay lên đậu trên hàng rào rồi rướn
cao đầu lên trời.
- Anh đang ngắm bầu trời đấy à? - Chị Vịt
thấy thế liền hỏi.
- Bầu trời là cái ǵ đối với tôi cơ chứ
! – Gà Trống đáp lại và rướn cao đầu
hơn - Một khoảng không gian ngu xuẩn chất đầy
hành tinh đến nỗi không c̣n chen vào đâu được.
Một sự luân phiên nhàm chán giữa ngày và đêm. Tất
cả những cái đó đă quá quen thuộc.
- Thế mà từ lâu em không biết anh là một người
thú vị đến thế ! Anh có những ư tưởng mới
cao siêu làm sao! Chị Vịt thốt lên.
- Tôi dang đôi cánh của ḿnh – Anh Gà Trống tiếp tục
nói – Tôi sẽ bay cao hơn cả bầu trời, sẽ
thách thức với tất cả các hành tinh và rồi bí ẩn
nhưng kiêu hănh, tôi sẽ quay trở về với biển
xanh khôn cùng và ... tôi sẽ ch́m.
Nói đến đây, Gà Trống chóng mặt mất
thăng bằng, ngă nhào xuống vũng nước.
- Ôi ! - Chị Vịt sợ hăi – Anh đang ch́m đấy
ư?
- Ừ ! Đang ch́m ! – Gà Trống tức giận trả lời,
và rồi nh́n thấy một chú giun, anh ta liền mổ, nuốt
chửng.
Hệt như tất cả những anh gà khác !
Mikhankôp
Bí mật của
Kim tự tháp
Phải chăng các Kim tự tháp chỉ là lăng mộ
của các hoàng đế Ai Cập, hay chúng c̣n phục vụ
cho mục đích siêu nhiên thần bí nào khác?
Sừng sững giữa sa mạc Sahara nóng nực trong thung
lũng sông Nile là Kim tự tháp Vĩ đại. Một số
người cho rằng nó được xây dựng dưới
triều đại hoàng đế Khufu khoảng năm 2700
trước Công nguyên. Nếu quả thật vậy, đó
sẽ là Kim tự tháp lâu đời nhất, đồng thời
đồ sộ nhất của Ai Cập.
Mỗi cạnh Kim tự tháp Vĩ đại dài 756 bộ,
và tính từ điểm cao nhất, chiều cao của nó
là 481 bộ. Nó chiếm một diện tích hơn 13 acre. Nếu
nhà thờ St. Paul, nhà thờ Westminster Abbey và ba nhà thờ
khác, loại lớn nhất châu Âu, có thể di chuyển
đến Ai Cập được, cả năm nhà thờ
sẽ nằm gọn trong Kim tự tháp vĩ đại.
Kim tự tháp được xây bằng đá vôi vàng. Mỗi
tảng đá được đẽo gọt từ mỏ
đá với độ chính xác như đẽo gọt một
viên ngọc quư. Người Ai Cập cắt rời đá
bằng cách đục một lỗ vào đá và chêm những
con nêm gỗ vào lỗ đă được đục. Sau
đó họ tưới nước. Con nêm gỗ sẽ ngấm
nước và nở ra, tách khối đá ra khỏi mỏ.
Mỗi tảng đá lớn nặng 70 tấn và mỗi khối
đá để xây cất nặng khoảng 2 tấn rưỡi.
Khe hở giữa các khối đá nhỏ đến nỗi
một con dao mỏng cũng khó lọt vào.
Kỹ thuật vận chuyển những tảng đá khổng
lồ này đến công trường xây dựng vẫn c̣n
là một bí ẩn đối với chúng ta, chưa kể
đến việc nâng chúng lên một độ cao như vậy.
Một nhà nghiên cứu lịch sử cổ đại
đă tính ra rằng phải cần 400.000 người lao
động ṛng ră 20 năm để xây xong Kim tự tháp Vĩ
đại nếu chỉ sử dụng dây thừng, con
lăn và sức người. Nhưng các sử gia ngày nay
cho rằng không thể sử dụng phương pháp
đó. Không có sợi dây thừng nào chịu nổi một
trọng lượng như thế, và 20 năm cũng không
đủ xây một góc của kiến trúc vĩ đại
đó.
C̣n nhiều bí ẩn khác vẫn nguyên vẹn bí ẩn. Ví dụ
Kim tự tháp được dùng để làm ǵ? Người
ta cho rằng chúng là lăng mộ của hoàng đế Ai
Cập. Nhưng chưa ai t́m thấy một xác ướp
nào trong các pḥng chính của Kim tự tháp. Hàng trăm năm
sau khi đă khánh thành, người ta đục các lỗ rỗng
vào Kim tự tháp để dùng chúng làm lăng mộ;
nhưng có thể đó không phải là mục đích chính của
Kim tự tháp.
Một số nhà nghiên cứu khác lại bảo Kim tự
tháp vốn là một thứ đồng hồ mặt trời
hoặc một dụng cụ để dự báo mùa màng và
tiên đoán các thiên tai có thể xẩy tới như băo lụt...
Một số khác lại bảo Kim tự tháp là nơi ẩn
náu của dân Ai Cập trong một trận lụt
được đoán trước nhiều năm. Thậm
chí có vị c̣n khăng khăng rằng Kim tự tháp có một
quyền lực thần bí có thể bảo vệ dân Ai Cập
khỏi kẻ thù trong cả thế giới này lẫn thế
giới siêu nhiên.
Điều chúng ta biết chắc là có những kho tàng lớn
được giấu sau những bức đá đồ
sộ. Ngày nay, những bức tường đó có bề
mặt như những bậc thang, nhưng trước kia
toàn bộ Kim tự tháp được trát bằng đá
vôi trắng và đánh bóng đến mức lấp lánh
dưới nắng. Không ai có thể leo lên một mặt
tường như thế để t́m kho tàng bên trong.
Vậy mà hầu như ngay khi Kim tự tháp vừa hoàn thành
đă xẩy ra những vụ trộm. Vào năm 820 sau Công
nguyên, một kẻ mạo hiểm vùng Trung Đông đă
đào một đường hầm vào Kim tự tháp với
hy vọng t́m được một kho tàng. Anh ta t́m thấy
căn pḥng chính hoàn toàn trống rỗng. Ngay cả hiện
nay, nhiều nhà khoa học đă có những cố gắng
tương tự và cũng hoàn toàn thất vọng.
Những người xây dựng Kim tự tháp biết rơ rằng
sẽ có những kẻ cố gắng lẻn vào ăn trộm
kho tàng cất giấu. V́ vậy, họ nghĩ ra một
cách rất thông minh để bảo vệ các căn pḥng
bên trong: những mê cung của các đường hầm. Rất
nhiều đường hầm trong số đó dẫn
đến góc cụt. Vậy mà cũng có những kẻ
thành công, không chỉ trong việc cuỗm đi kho báu mà c̣n
đem theo toàn bộ đầu mối chỉ dẫn về
các Kim tự tháp. Ngay đến lớp đá vôi trắng
trát bên ngoài cũng bị gỡ trộm để đem
đắp lên vách những cung điện và nhà thờ tại
các quốc gia khác.
Qua nhiều thế kỷ, bụi đất đă phủ
dày lên những kỳ quan này của sa mạc. Các nhà khoa học
phải cẩn thận đào xới từng lớp đất
trước khi nghiên cứu và khám phá ra những bí mật của
Kim tự tháp. Các thiết bị phát sóng âm cũng giúp họ
rất nhiều trong việc ḍ đường đến
những căn pḥng.
Với thời gian và sự kiên nhẫn, có lẽ rồi một
ngày nào đó, chúng ta sẽ giải đáp được những
bí mật của Kim tự tháp.
T́nh yêu và lư
trí
Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người
xuất hiện, các tính cách sống lơ lửng xung quanh
nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản
khi chẳng t́m thấy việc ǵ đó để làm. Một
ngày nọ, chúng tập trung lại và bàn về một tṛ
chơi nào đó.
Thông minh đề xuất: "Chúng ta cùng chơi trốn
t́m nào!". Tất cả đều đồng ư và vui vẻ
bắt đầu tṛ chơi. Lư trí la lớn "Này các bạn,
tôi xung phong làm người t́m, các bạn trốn đi
nhé!"
Lư trí tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu
đếm :"Một, hai, ba...", Đức hạnh và
Thói xấu cuống cuồng đi kiếm chỗ để
nấp. Dịu dàng nấp sau mặt trăng. Phản bội
nấp sau những vườn bắp cải. Yêu mến cuộn
tṛn giữa những đám mây. Nồng nàn trốn ngay giữa
trung tâm trái đất. Nói dối giấu ḿnh phía sau của
tảng đá nằm bên dưới một hồ lớn.
Tham lam trốn trong một bao tải... Và Lư trí đă đếm
đến bảy mươi, tám mươi... chín
mươi. Lúc này tất cả đều t́m được
chỗ ẩn nấp cho ḿnh, ngoại trừ T́nh yêu. T́nh Yêu
không thể t́m cho ḿnh một chỗ để trốn. Và
đó cũng lư giải v́ sao thật khó khăn để
che giấu T́nh yêu trong trái tim ḿnh.
Khi Lư trí đếm tới một trăm, T́nh yêu nhảy
đại vào một bụi hoa hồng gần đó và bị
những gai nhọn đâm. T́nh yêu cố nén đau mà không
lên tiếng nhưng lại được tận hưởng
hương thơm quyến rũ của từng đóa hoa
hồng ...
Lư trí bắt đầu t́m kiếm. Lười biếng
được t́m thấy đầu tiên bởi v́ Lười
biếng không có đủ năng lượng để t́m
cho ḿnh một chỗ nấp tốt. Sau đó lần lượt
Dịu dàng, Nói dối, Nồng nàn, Yêu mến... cũng
được t́m thấy, chỉ trừ T́nh yêu. Ghen ghét với
T́nh yêu, Ghen tỵ đă th́ thầm vào tai Lư trí: "Tôi biết
bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn T́nh yêu
đấy".
Lư trí bước lại gần và bắt đầu t́m kiếm.
Lư trí đă xới tung cả bụi hoa mà chẳng thấy
bạn ḿnh đâu bèn sử dụng một cành cây để
t́m và dừng lại khi trái tim của Lư trí bị những
gai hoa hồng làm cho rỉ máu. T́nh yêu xuất hiện với
hai tay ôm mặt và hai ḍng máu chảy ra từ đôi mắt.
Trong lúc t́m kiếm, Lư trí đă làm hỏng đôi mắt của
T́nh yêu. Lư trí khóc thét lên: "Tôi phải làm ǵ đây? Tôi phải
làm ǵ đây? Tôi đă làm cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho
bạn thấy đường trở lại bây giờ?"
T́nh yêu nói: "Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy
đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn
giúp tôi, hăy làm người dẫn đường cho
tôi". Và đó là lư do v́ sao T́nh yêu là mù quáng và luôn đồng
hành với Lư trí.
Tỷ lệ
của t́nh yêu
15 tuổi, tôi được học về giới
tính, t́nh yêu và kết hôn. Cô giáo dạy môn Kinh tế gia đ́nh
c̣n cho chúng tôi làm bài tập bằng cách chuẩn bị
đám cưới, từ viết thiếp mời đến
đặt tiệc… Tôi đă có ư niệm rất rơ ràng về
một đám cưới lư tưởng từ hồi
đó. Đại loại là một chàng trai mạnh mẽ
và một cô gái xinh đẹp dắt tay nhau lên chiếc xe lộng
lẫy rồi hai người sống hạnh phúc măi măi…
18 tuổi, tôi vào Đại học và quyết định
trở thành một y tá. Bận rộn chuyện học hành
và cuộc sống, tôi hầu như quên mất ư nghĩ về
đám cưới lư tưởng.
Thật đáng ngạc nhiên, ngay khi tôi quên ư nghĩ ấy
th́ tôi gặp chàng trai mà tôi chắc chắn rằng ḿnh sẽ
lấy. Như người ta thường nói là “linh cảm”
ấy.
Anh ấy sống tại một làng ở vùng quê Idaho. Gia
đ́nh anh ấy là nông dân. C̣n tôi sống ở thành phố,
nơi rất đông đúc và nhộn nhịp. Tôi đă
luôn khẳng định rằng tôi không biết ḿnh sẽ
cưới ai, nhưng một điều chắc chắn:
người đó không phải là nông dân hoặc là người
đưa sữa!
Thế mà tôi sai trong cả hai trường hợp: anh ấy
không chỉ là nông dân, mà buổi sáng c̣n đi đưa sữa!
Thật ra, chúng tôi gặp nhau trong thời gian tôi thực tập
một năm ở vùng quê anh ấy.
Trong suốt thời gian yêu nhau, tôi luôn e ngại rằng
đến một lúc nào đó, tôi sẽ phát hiện ra những
“chênh lệch” của người nông thôn và người
thành thị…
Chẳng hạn như… Người yêu tôi rất mê thể
thao. C̣n tôi th́ thích nghệ thuật (tôi nnghĩ là cao cấp
hơn). Các buổi khiêu vũ, kịch, các pḥng tranh… mới
là t́nh yêu sâu đậm của tôi.
Sau khi chúng tôi yêu nhau được khoảng 7 tháng th́ tôi nhận
được tin khủng khiếp: Mẹ tôi bị ung
thư và không c̣n sống được bao lâu nữa. Ngay
khi đọc bức điện, người yêu tôi đă
tự tay đi thu xếp đồ đạc cho tôi, và buồn
bă nói: “Anh đă đặt vé tàu cho em rồi. Bây giờ chỗ
của em là bên cạnh cha mẹ ḿnh”.
Đối với anh ấy, dường như đó là sự
lựa chọn duy nhất. Khi ở nhà với mẹ, hàng
tuần tôi đều nhận được thư anh ấy
thông báo t́nh h́nh trang trại và hỏi thăm gia đ́nh tôi.
Hầu như anh ấy không bao giờ nói về nỗi buồn
hay cô đơn, trừ câu “Anh yêu em” luôn được ghi ở
cuối thư.
Những giấc mơ hồi bé của tôi về thư
t́nh là luôn phải đầy ắp những lời về
t́nh yêu bất diệt và nhớ nhung đau khổ… Nhưng
thư của anh ấy th́ chỉ là những từ
đơn giản của thực tế.
3 tháng sau, mẹ tôi mất. Sau lễ tang và sắp xếp ổn
thỏa việc gia đ́nh, tôi quay lại Idaho.
Đúng như tôi dự đoán, anh ấy ra tận sân bay
để đón tôi. Mắt anh ấy nói nhiều hơn bất
kỳ lá thư trong mơ nào. Trên suốt con đường
từ sân bay về nhà, tôi nói liên tiếp đủ thứ
chuyện. Và đến khi anh ấy có cơ hội trả
lời, anh ấy đưa cho tôi một phong b́, trên đó
ghi tên tôi.
- Anh muốn tặng em một điều đặt biệt
để em biết là anh nhớ em đến mức nào.
Tôi mở phong b́. Trong đó là hai chiếc vé cả năm,
xem mọi vở kịch tại nhà hát tôi yêu thích. Tôi rất
xúc động, v́ tôi cũng biết thu nhập của anh ấy
không phải là cao.
- Tại sao anh làm thế này? - Tôi ái ngại hỏi - Anh có
thích xem kịch đâu…
Anh ấy cười:
- Nhưng em thích. Và anh sẽ học để thích.
Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng t́nh yêu thực
sự không phải là 50/50, mà đôi khi là 100/0. T́nh yêu là khi
ta đặt người khác lên trước cả bản
thân ḿnh.
Dorothy Casper
Bạn có nghèo
không?
Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai
đến một vùng quê để thằng bé thấy những
người nghèo ở đây sống như thế nào. Họ
t́m đến nông trại của một gia đ́nh nghèo.
"Đây là một cách để dạy con biết quí trọng
những người có cuộc sống cơ cực hơn
ḿnh" - người cha nghĩ đó là bài học thực
tế tốt cho đứa con bé bỏng của ḿnh.
Sau khi ở lại và t́m hiểu đời sống ở
đây, họ trở về nhà. Trên đường về,
người cha nh́n con trai mỉm cười:
- Chuyến đi như thế nào hả con?
- Thật tuyệt vời bố ạ!
- Con đă thấy những người nghèo sống như
thế nào rồi đấy!
- Ồ vâng.
- Thế con đă rút ra được điều ǵ từ
chuyến đi này?
Đứa bé không ngần ngại trả lời:
- Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà ḿnh
có một hồ bơi, họ lại có một con sông dài bất
tận. Chúng ta phải đưa những chiếc đèn lồng
vào vườn, họ lại có những ngôi sao lấp lánh
vào đêm. Mái hiên nhà ḿnh chỉ đến trước sân,
họ th́ có cả chân trời. Chúng ta có một miếng
đất để sinh sống, và họ có những cánh
đồng trải dài. Chúng ta phải mua thực phẩm c̣n
họ lại trồng ra những thứ ấy. Chúng ta có
những bức tường bảo vệ xung quanh, c̣n họ
có những người bạn láng giềng che chở cho
nhau.
Đến đây người cha không nói ǵ cả.
- Bố ơi, con đă biết chúng ta nghèo như thế
nào rồi.
Rất nhiều khi chúng ta đă quên mất những ǵ
ḿnh đang có và chỉ luôn đ̣i hỏi những thứ
quá tầm tay. Cũng có những thứ không giá trị với
người này nhưng lại là mong mỏi của người
khác. Điều đó phụ thuộc vào cách nh́n, đánh giá và
hoàn cảnh mỗi người. Xin đừng quá lo lắng,
chờ đợi vào những ǵ bạn chưa có mà bỏ
quên điều bạn đang có, dù là chúng rất nhỏ
nhoi.
Những
người sống quanh ta
Ai thực sự đă làm đời bạn khác
đi?
Hăy thử trả lời vài câu hỏi dưới đây:
- Hăy kể tên năm người giàu nhất thế giới.
Hăy kể tên vài người đoạt vương miện
hoa hậu hoàng vũ trong mấy năm gần đây. Hăy kể
tên 10 người đă đoạt giải Nobel. Hăy kể
tên 6 nghệ sĩ mới đây được nhận giải
thưởng của viện hàn lâm khoa học-nghệ thuật
điện ảnh trao tặng.
Bạn có thể trả lời dễ dàng không? Chắc là
không? Vấn đề là không ai trong chúng ta nhớ đến
những ngôi sao của ngày hôm qua cả, dù những thành tích
của họ không phải là thành tích hạng hai. Họ là
những siêu sao trong lĩnh vực của họ. Thế mà
khi tràng pháo tay chấm dứt, khi những giải thưởng
mờ nhạt đi, những thành tích bị lăng quên th́ những
lời chúc mừng nồng nhiệt cùng những tước
hiệu cũng sẽ bị chôn vùi theo chủ nhân của
nó.
Và đây là những câu hỏi khác, hăy xem thử bạn sẽ
trả lời như thế nào:
- Hăy kể tên vài thầy cô đă giúp đỡ bạn trong
quá tŕnh học tập. Hăy kể tên 3 người đă từng
giúp bạn trong những lúc khó khăn. Hăy kể tên vài
người đă cho bạn những bài học đáng giá.
Hăy nghĩ đến người đă làm bạn thấy
cuộc sống giá trị và ư nghĩa. Hăy nghĩ đến
năm người mà bạn thích nói chuyện với họ.
Hăy nêu tên một nhân vật trong phim nào đó mà câu chuyện
của họ làm bạn ngưỡng mộ và rung động.
Dễ hơn phải không? Và bài học chính là những
người đă làm cuộc đời bạn khác đi
không phải là những người danh tiếng nhất,
nhiều tiền nhất, hay nhiều giải thưởng
nhất. Họ chính là những người đă từng bận
ḷng với bạn.
“Truyền Giáo là bản chất của
Giáo Hội. V́ thế mọi người Kitô hữu đều
có bổn phận truyền giáo. Truyền giáo có nhiều
cách thức: bằng cầu nguyện hy sinh, bằng đời
sống gương mẫu, bằng công cuộc phát triển…
V́ thế, không ai có quyền thoái thác bổn phận ưu
tiên hàng đầu này…”
(Trích trong sách “Cha Tôi” của Đức
ông Phan Văn Hiền)
GIA Đ̀NH LÀ YÊU THƯƠNG
Hôm
rồi, một người bạn ABBA nói tôi viết vài
ḍng “Bạn nghĩ ǵ về gia đ́nh?”. Nhận lời rồi
(v́ bạn ấy khích “Bộ bạn không có gia đ́nh sao mà
không biết viết ǵ?”), nhưng nghĩ măi không biết viết
cái ǵ đây. Gia đ́nh nào cũng có những yêu
thương, hạnh phúc thiêng liêng của nó, nhưng cũng
có những khổ tâm, bất hạnh theo nhiều cấp
độ, và theo suy nghĩ của mỗi cá nhân. Tôi không biết
nói cái ǵ, và bắt đầu từ đâu. Chủ nhật
ở nhà xem phim truyện Việt Nam “Vai diễn đầu
đời” thấy cũng khá thú vị, thôi th́ tôi sẽ kể
về bộ phim này vậy.
Bỏ
qua chủ đề chính của bộ phim, chi tiết tôi
nhớ nhất và muốn nhắc đến ở đây bắt
đầu bằng việc Ḥa C̣i - chú bé nhân vật chính -
đang ở nhà học bài th́ bạn rủ đi hát karaoke
nhân dịp sinh nhật. Ba mẹ C̣i vắng nhà, chỉ có
C̣i và em ở nhà cùng ông nội. Ban đầu C̣i không định
đi, nhưng bạn nài nỉ với nhiều lư do rất
hợp lư, Ḥa C̣i không cưỡng lại được bản
tính ham chơi của trẻ con và ham ca hát của ḿnh. Chuyện
bé xé ra to khi ba mẹ C̣i về, đi t́m lanh quanh chẳng thấy,
hoang mang sợ hăi nghĩ con bị mất tích v́ thường
ngày Ḥa đi đâu cũng xin phép. Đến khi t́m thấy
C̣i từ trong quán karaoke đi ra cùng lũ nhóc, ba C̣i vô cùng tức
giận lôi C̣i về nhà đánh cho một trận tơi tả
v́ “không lo học mà chỉ lo đi chơi”. Hôm đó, C̣i
không học bài. Hôm sau làm bài kiểm tra C̣i chỉ được
5 điểm. Với một học tṛ luôn đứng nhất
lớp và đi thi học sinh giỏi như C̣i, 5 điểm
là thấp. Khủng khiếp hơn khi C̣i luôn ám ảnh bởi
trận đ̣n và cái câu hăm he của ba “Học không lo học,
lo đi chơi, có ǵ là mày chết với tao”, ban ngày và cả
trong giấc ngủ. Nỗi ám ảnh đó đă xui khiến
C̣i trở thành “Lư Thông thứ thiệt”. Cũng xin nói thêm,
C̣i do đóng quá đạt vai Lư Thông trong vở tuồng, mà
nhiều bà con vùng quê
đơn sơ, chất phác có ác cảm với C̣i v́
“Nó phải ác th́ đóng ác mới đạt được
như vậy chớ!” C̣i trở thành “Lư Thông ngoài đời”
khi xúi giục bạn sửa điểm kiểm tra cho hai
đứa, nhưng khi bạn bị cô giáo bắt quả
tang, C̣i đă chối tội của ḿnh và dồn hết
cho bạn.
Tôi
muốn nhân chi tiết này nói lên một khía cạnh trong giáo
dục ở gia đ́nh Việt Nam ta. Ít nhiều, tôi và các bạn
đều đă trải qua kinh nghiệm của Ḥa C̣i. Từ
một lỗi lầm nhỏ, nhưng đôi khi v́ nỗi sợ
hăi, ta sẽ phạm một sai lầm lớn hơn. Hồi
c̣n nhỏ, tôi liên tục đứng nhất lớp. Đến
học kỳ I năm lớp 5, một người bạn
trong lớp tôi được học tập trung trong đội
tuyển đi thi học sinh giỏi văn cấp toàn quốc,
nên dù không học chung với lớp nhưng vẫn mặc
nhiên được hạng nhất theo quy định của
Sở Giáo Dục. Cô chủ nhiệm đă tŕnh bày rơ ràng
như thế trong buổi tổng kết. Tôi vẫn thấy
buồn. Thế nhưng, khi mang sổ liên lạc về
nhà, mẹ tôi đă đánh đ̣n tôi một trận nên thân
mà không hề hỏi han tôi. Lên cấp hai, nhiều môn học
mới và khó hơn, tôi không c̣n liên tục đứng nhất
lớp như trước. Mỗi lần cầm sổ
liên lạc về nhà là y như rằng tôi bị một trận
đ̣n. Dần dần, khoảng thời gian cuối tháng là
thời gian vô cùng đáng sợ đối với tôi. Sổ
liên lạc cần chữ kư của phụ huynh, nhưng tôi
cứ giữ măi trong cặp. Hết tháng này qua tháng nọ,
vào lớp tôi luôn bị cô giáo trách mắng v́ không có chữ
kư phụ huynh. Cuối năm đành phải đưa ra,
tôi lại bị ăn đ̣n nhiều hơn. Ngoài mặc cảm
“lười biếng” và “học dốt”, giờ tôi lại
có thêm mặc cảm “gian dối” và “giấu diếm”. Lúc
đó tôi chỉ thấy vô dùng sợ hăi và mặc cảm.
Giờ nghĩ lại, tôi ước chi mẹ tôi hỏi
thăm xem tôi có gặp khó khăn nào không, thay v́ chỉ trừng
phạt tôi như thế. Chính sự sợ hăi và mặc cảm
khiến tôi càng ngày càng tự ti và học dở hơn những
môn tôi yếu.
Giờ
kể ra với các bạn, trong tôi cũng chẳng có sự
trách móc nào, nhưng tôi cứ tiếc “giá như…”. Bạn thử
nghĩ xem, những sai sót, lỗi lầm và cả những
yếu kém của tôi đă là một điều tổn
thương với bản thân tôi rồi. Tôi cần sự
cảm thông và khích lệ của người lớn. Giống
như kết cục đầy bất ngờ của bộ
phim trên, Ḥa C̣i ̣a khóc nức nở trong ṿng tay cảm thông và
yêu thương của ông nội - nhà tài trợ giấu mặt
cho việc học và tham gia đội văn nghệ xă của
C̣i. Người xem nh́n thấy hiển nhiên một con
đường hướng thiện, rằng C̣i chắc
chắn sẽ từ bỏ được “tính Lư Thông bất
chợt” của ḿnh.
HÀI ĐỒNG
LÀM HỒNG Y LÀ LÀM CÁI G̀ ?
Đức
Tân Hồng Y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn đă nhiệt
t́nh giải đáp thắc mắc của nhiều bạn
trẻ "Làm Hồng y là làm cái ǵ?”
–
Khi nghe tin ḿnh có tên trong danh sách các tân hồng y, tôi (Đức
Giám Mục) như nghe tin “từ trên trời rơi xuống”
- một chuyện hoàn toàn bất ngờ, “nằm mơ cũng
không thấy”. Như vậy, làm Hồng y là một ơn gọi,
hoàn toàn không có một sự chuẩn bị, một sự
tập luyện, hay một quá tŕnh nào.
–
Làm Hồng y, theo như lời một người bạn
Giám mục khi gọi điện thoại chúc mừng tôi,
là mai mốt có tổ chức bầu Đức Giáo Hoàng th́
phải ráng mà đi, lỡ có được bầu làm
Đức Giáo Hoàng th́ phải ráng mà làm (cười),
nhưng mà chuyện đó th́… (cười tiếp)
–
Sau nghi lễ ở Roma, có một phóng viên nước ngoài hỏi
tôi “Bây giờ là Hồng y, ngài sẽ làm ǵ?” tôi đă trả
lời “Tôi sẽ mặc áo đỏ”. Làm Hồng y là mặc
áo đỏ, c̣n trước đây th́ tôi mặc áo tím.
–
Khi tôi đang trên đường ra sân bay về nước,
tôi có nhận được hai thư của Đức
Giáo Hoàng bổ nhiệm tôi làm thành viên của ban truyền
giáo và ban phụng tự. Vậy làm Hồng y là làm thêm thành
viên của một số ban, và mai mốt những ban này có
họp hành ǵ th́ ráng mà đi. Làm Hồng y là đi hội họp
nhiều hơn.
– Chỉ
trong ṿng một tháng tại Roma, nh́n lại tôi thấy tóc
ḿnh bạc trắng hết, như vậy làm Hồng y là
tóc bạc.
–
Sau khi về nước, tôi phải đi gặp gỡ nhiều
đoàn thể, chính quyền, như vậy làm Hồng y là
phải gặp gỡ nhiều hơn.
–
Ngoài ra, tôi thấy ḿnh vẫn như cũ, vẫn con
người cũ, vẫn những công việc cũ mà
thôi…
Đức
Hồng Y của chúng ta dí dỏm quá đi chứ, bạn
nhỉ!
HOA QUỲNH
ABBA: Thời gian qua, hẳn tất cả
mọi người chúng ta đều rất thú vị với
loạt bài “Đơn Âm” của tác giả kư tên AN. Thú vị
và bất ngờ hơn khi loạt bài này đă khơi nguồn
cảm hứng cho các bạn đọc khác. Bắt đầu
kỳ này, ABBA xin hân hạnh giới thiệu với các bạn
những “đơn âm” khác trong cuộc sống này…
ĐƠN
ÂM: NHÂN
Chữ
"nhân" đang được xem xét dưới nhiều
khía cạnh: nhân quyền (chính trị), nhân bản (giáo dục),
nhân văn (văn hóa)... Và h́nh như ai cũng muốn chữ
"nhân", dù được nh́n dưới lăng kính
nào, cũng đạt ở mức hoàn hảo. V́ nhân là
người, là cao quư hơn cả mà!
Dẫu
đă cố gắng nhưng những nơi rêu rao và lên án
v́ vi phạm nhân quyền của người khác cũng
đang vi phạm. Hết nhà giáo dục đến nhà chính
trị kêu gào một lối sống mới phải đạo
đức hơn, giá trị hơn, nhưng thực tế
t́nh trạng nhân bản vẫn tuột dốc nhanh...
Ngay
từ đầu nhân do Thiên mà có, nên mọi nỗ lực
hoàn thiện nhân sẽ vô ích nếu không có Thiên. Phải
chăng đó là lư do để Đức Giêsu mời gọi
ḿnh hăy nhân từ như Cha là
Đấng Nhân Từ.
AN.
ĐƠN
ÂM: HỐI
Một
quan chức cấp cao biển thủ của công, ch́m trong
những cuộc trác táng đốt tiền. Đến ngày
công lư phán xét lại rơi nước mắt. Đó là hối?
Một
cô gái khóc ngất bên núm ruột mới tượng h́nh
đă bị từ chối quyền làm người. Đó
là hối?
Một
đứa con lỡ lời hỗn với mẹ, cả
hai đều khóc… giọt nước mắt nào là hối?
Một
người đàn ông 85 tuổi viết khi ông sắp chết:
“Nếu tôi được sống một lần nữa,
tôi sẽ phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ không
thích ḿnh hoàn hảo quá như vậy. Tôi sẽ thư giăn
hơn, sẽ ngu ngốc hơn, tôi sẽ thưởng thức
cuộc sống nhiều hơn, tôi sẽ bớt ngăn nắp,
bớt sạch sẽ..” Đó
là hối?
Sau
khi chối Chúa ba lần, Phêrô khóc. Đó là hối?
Thứ
tư Lễ Tro, mọi người chen chân đến nhà
thờ lănh tro…
Đó
là hối?
BÚT CH̀ ĐEN
NHÂN LOẠI THỜI NAY ĐỐI DIỆN
VỚI ĐỨC TIN
“Người đă khiền nhân loại
lan tràn khắp mặt đất. Người đă phân
định thời gian và cương thổ cho mọi dân
tộc… Những hầu họ t́m kiếm Thiên Chúa và hoạ
may, ḍ dẫm mà gặp được Người.” (Cv
17,26.27)
Có
dư luận cho rằng con người thời nay không có
Đức Tin và chối bỏ Thiên Chúa, rất nhiều
phen họ có một khái niệm sai lệch méo mó về Thiên
Chúa chúng ta. Một sự ngộ nhận ghê gớm! Chỉ
v́ chúng ta đă không biết cách diễn tả, đă có một
nếp sống không đúng, đă không làm cho người
đời hiểu biết Thiên Chúa…
Đức
Giêsu Kitô đă đến giữa nhân loại và “người
nhà của Người đă không nhận biết Người”.
Chính v́ chúng ta thường đẩy Người ra khỏi
nhân loại, ra khỏi đời sống mà Người muốn
gặp để gánh vác, v́ chúng ta đă diễn tả t́nh
yêu thương của ḿnh bằng một thứ ngôn ngữ
khác.
Vậy
mà Chúa Thánh Thần vẫn tác động trong trái tim con
người và giữa ḷng nhân loại Người vẫn
tiếp tục chuẩn bị việc Đấng Cứu
Độ ngự đến trong tâm hồn mỗi người.
Người lắng nghe những nguyện vọng sâu xa của
mọi người, mọi chủng tộc, mọi dân tộc
thời nay…
Một
cách nào đó, có nhiều người đang trở về
một thứ đạo tự nhiên, đạo làm người
và phát huy con người toàn diện, đạo công lư và hoà
b́nh, hạnh phúc. Cũng có nhiều người xuất
phát từ bàn tay Thiên Chúa, vẫn ấp ủ một niềm
khát vọng vô biên. Họ khao khát không nguôi, tự biết bản
thân ḿnh là cao thượng, luôn luôn mong muốn được
cao thượng hơn nữa. Họ muốn cho thế giới
thành tựu nhưng giả sử thế giới có thành tựu
đi nữa, th́ họ cũng chưa măn nguyện. Rất
mau chóng họ sẽ nhận thức rằng: Những hoài
băo của họ không phải từ ḿnh mà có, cho nên làm sao có
thể thoả măn cho được! Một cách vô t́nh, họ
mong đợi, t́m kiếm một sức mạnh, một
t́nh yêu thương, một Đấng là Thượng
Đế.
Một
ngày nào đó, nếu chúng ta biết cách biểu dương
Đức Giêsu Kitô, ngày ấy, những người như
họ sẽ khám phá ra Chúa, không phải ở cùng đích của
các thành tựu trên thế giới, nhưng ngay giữa những
thành tựu của họ, ở thượng tầng nội
tâm họ…
MICHEL QUOIST, JB sưu tầm.
ĐƠN
ÂM: DANH
Vua
Hêrôđê nhốt Gioan Tẩy Giả để uy danh của
ông không bị xúc phạm, mặc dù ông đáng lên án v́ đă
cướp vợ anh ḿnh. Khi con gái bà Hêrôđia múa đẹp,
ông hứa sẽ cho cô bất cứ thứ ǵ cô xin. Cô xin
đầu ông Gioan!
V́
danh dự của một nhà vua, không thể hứa mà không
làm, mặc cho việc làm đó có tàn ác đến đâu.
Danh này là danh ǵ?
Hôm
4 tháng 2 vừa qua, Sở Giáo Dục và Đào Tạo Đồng
Nai đă tổ chức cho gần 400 giáo viên tiểu học
thi giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh. Kết quả ở
bài tự luận chỉ có hai giáo viên đạt điểm
6, và không tới 20 giáo viên khác đạt điểm lớn
hơn 5/10. Rồi cũng sẽ trao danh hiệu giáo viên dạy
giỏi cho những người này. Thật là chỉ v́
danh.
Đau
đớn và bất ngờ hơn, trong số các nhà giáo dự
thi giáo viên giỏi đó, có 27 vị quay cóp bị phát hiện
(có thể số quay cóp c̣n nhiều hơn mà không bị phát
hiện).
Ngay
một cơ quan giáo dục lớn nhất tỉnh cũng
chỉ muốn có danh thế thôi sao?
Ḿnh
lo không biết có ai trong 27 nhà giáo đáng kính kia là người
Công giáo không(?)
AN.
BỊ TỐNG TIỀN DO PHÁ THAI
Một cặp t́nh nhân đi quá giới
hạn t́nh yêu, và cô gái buộc phải đến bệnh
viện giải quyết “hậu quả”. Chàng trai giữ lại
toàn bộ gấy tờ liên quan vụ việc, và khi hai
người chia tay, anh ta dùng làm “vũ khí” tống tiền
gia đ́nh người yêu cũ.
Ngày
11/2, TAND Tp.HCM tuyên kẻ tống tiền mức án 1 năm
3 tháng tù cho hưởng án treo. Chủ toạ thẩm phán nhận
xét: “V́ mấy triệu bạc bị cáo lại mang nỗi
bất hạnh của bạn gái để làm chuyện
không đáng là một người đàn ông”.
Năm
1996, Nguyễn Văn B́nh và N.T.L. yêu nhau khi cả hai người
vừa tṛn 18 tuổi. Cô gái mang thai, họ đưa nhau
đến bệnh viện “phá bỏ”. Mối t́nh của
đôi bạn trẻ đến năm 2000 xảy ra mâu thuẫn
dẫn đến việc chia
tay. B́nh ra sức cứu văn t́nh thế nhưng không thể.
C̣n L. quên cuộc t́nh đầu bằng cách ra nước
ngoài.
Nhớ
lại những giấy tờ khám thai của L. vẫn giữ
trong nhà, B́nh tập hợp lại, gửi đến cha của
người yêu cũ. Anh ta gọi điện yêu cầu
ông bố vợ hụt chi 10 triệu đồng, với lời
doạ: “Ông nghĩ con ông hơn, danh dự ông hơn hay tiền
hơn?”.
Ngày
23/1/2003, B́nh bị bắt giữ ki đang nhận tiền.
Trong phiên xử, ngày 11/2 tại TAND Tp.HCM B́nh giải thích về
việc làm của ḿnh: “V́ lúc yêu nhau bị cáo có gửi L. giữ
khoảng 17-18 triệu đồng, nên bây giờ muốn
đ̣i lại. Đồng thời muốn để cho bố
của L. biết rằng con gái của ông không phải gia
giáo nề nếp như ông nghĩ.”
Gia
đ́nh cô gái không ngờ B́nh lại có hành động cạn
t́nh, cạn nghĩa, đem những giấy tờ phá thai của
L. để tống tiền. Bố L. tŕnh bày: “Quan hệ của
bọn trẻ tôi biết và c̣n tạo điều kiện
cho B́nh có công ăn việc làm để cho chúng nó nên vợ,
nên chồng. Tôi cũng nhiều lần cung cấp tiền
cho con gái để nó lo cho B́nh ăn học.”
Chủ
tọa nói: “Giả sử bị cáo có đưa tiền cho
L., th́ số tiền đó có thấm ǵ so với t́nh cảm
cô ấy đă dành cho bị cáo trong suốt mấy năm
trời và dâng hiến tất cả cho t́nh yêu.”
(Theo vnExpress, ngày 12 thàng 02 năm 2004)
BẤT CHỢT…
"Hôm
Chúa Nhật vừa rồi cháu có gặp lại một cô em
kết nghĩa (quen từ ngày xưa, thời cháu đang
đi học phổ thông).
Cô
đó có tâm sự với cháu là đang yêu một anh bạn
người Mỹ, mà anh này lại theo đạo Công giáo,
Anh bạn người Mỹ đó th́ đang rất muốn
giới thiệu về Chúa cho cô em của cháu... Và thế
là cháu rất vui mừng... H́nh như ngày hôm đó Chúa Thánh
Thần đă mở miệng cho cháu th́ phải, bởi v́
chưa bao giờ cháu thấy cháu lại có thể giới
thiệu về đạo Công Giáo cho một người
hoàn toàn chưa biết ǵ như thế?Đó là một
điều làm cho cháu vui mừng lắm. Và cô đó cũng
là một người biết lắng nghe chứ không phải
là người bảo thủ... Thầy cầu nguyện
cho cháu thầy nhé.
Thứ bảy này th́ cháu sẽ dẫn cô ấy
đi lễ nhà thờ… Và nếu như Chúa sẽ dần dần
mở được trái tim của cô ấy th́ cũng là
thành công đầu tiên của cháu đấy thầy ạ!”
Huyền Trang - Hà Nội
GIỚI TRẺ TIN YÊU…
(ABBA
- Sàig̣n) _ Nhân dịp Năm Thánh Truyền Giáo,
chiều ngày 11.2.2004, tại ĐCV Thánh Giuse Sàig̣n, Giáo phận
Tp.HCM đă tổ chức thật trọng thể Thánh Lễ
hưởng ứng Năm Thánh Truyền Giáo, để kỷ
niệm: Công đồng miền thứ I tại Dinh Hiến
năm 1670; 160 năm (1844 - 2004) thành lập Giáo Phận Tây
Đàng Trong; và cũng là dịp kỷ niệm 80
năm thành lập Giáo phận Tp.HCM… Đồng thời cũng
là Thánh lễ Tạ Ơn của Đức tân Hồng Y
Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn.
Thánh
Lễ đă diễn ra rất trọng thể có sự tham
dự đồng tế của hai tân Hồng Y đến
từ Đài Loan và Hàn Quốc, là những người bạn
với Đức Hồng Y Mẫn cũng vừa lănh nhận
chức vụ Hồng Y với ngài đầu tháng 12 vừa
rồi, cùng với Đức Cha phụ tá và các cha đại
diện trong giáo phận. Trong bài giảng, Đức Hồng
Y Mẫn mời gọi mọi giáo dân hăy sống thật “mạnh
mẽ” loan báo Tin Mừng trong năm Hồng Phúc của Giáo
Hội Việt Nam.
Sau
Thánh Lễ là chương tŕnh văn nghệ mừng
Năm Thánh Truyển Giáo và chúc mừng Đức Hồng
Y, quy tụ các ca đoàn hợp xướng từ các giáo xứ
địa phận đến các ḍng tu, học viện
trong địa phận. Một chương tŕnh thật
quy mô về dàn dựng lẫn ư nghĩa truyền giáo đă
được tŕnh diễn trước bao quư quan khách, các
linh mục tu sĩ các ḍng, các
bạn trẻ và giáo dân các giáo xứ về tham dự…
Nguyện
xin Thiên Chúa t́nh yêu ban muôn ơn lộc và phúc lành cho muôn dân Việt
Nam trong năm Thánh Truyền Giáo Hồng Phúc này.
J.B