CHÚA NHỰT VI
CHỦ ĐỀ :
HẠNH
phúc đích THỰC
Chúa Giêsu công bố những mối phúc thật
(Lc 6,17.20-26)
BÀI ĐỌC I: Gr 17, 5-8
"Khốn thay cho kẻ tin
tưởng người đời; phúc thay cho người
tin tưởng vào Thiên Chúa".
Trích sách Tiên tri Giêrêmia.
Đây Chúa phán: "Khốn thay cho kẻ tin tưởng
người đời, họ nương tựa vào sức
mạnh con người, c̣n tâm hồn họ th́ sống xa
Chúa. Họ như cây cỏ trong hoang địa, không cảm
thấy khi được hạnh phúc; họ ở những
nơi khô cháy trong hoang địa, vùng đất mặn
không người ở. Phúc thay cho người tin tưởng
vào Thiên Chúa, và Chúa sẽ là niềm cậy trông của họ.
Họ sẽ như cây trồng nơi bờ suối, cây
đó đâm rễ vào nơi ẩm ướt, không sợ
ǵ khi mùa hè đến, lá vẫn xanh tươi, không lo ngại
ǵ khi nắng hạn mà vẫn sinh hoa kết quả
luôn. Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 1, 1-2. 3. 4 và 6
Đáp: Phúc
thay người đặt niềm tin cậy vào Chúa (Tv 39, 5c).
Xướng: 1)
Phúc cho ai không theo mưu toan kẻ gian ác, không đứng
trong đường lối những tội nhân, không ngồi
chung với những quân nhạo báng, nhưng vui thoả
trong lề luật Chúa, và suy ngắm luật Chúa đêm ngày.
- Đáp.
2) Họ như cây trồng
bên suối nước, trổ sinh hoa trái đúng
mùa; lá cây không bao giờ tàn úa. Tất cả
công việc họ làm đều thịnh đạt.
- Đáp.
3) Kẻ gian ác không được
như vậy; họ như vỏ trấu bị gió cuốn
đi, v́ Chúa canh giữ đường người công
chính, và đường kẻ gian ác dẫn tới diệt
vong. - Đáp.
BÀI ĐỌC II: 1 Cr 15, 12.
16-20
"Nếu Đức Kitô
đă không sống lại, th́ ḷng tin của anh em cũng là
hăo huyền".
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ
gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, nếu Đức Kitô được
rao giảng rằng Người đă từ cơi chết sống
lại, th́ làm sao có người trong anh em cho rằng không có
sự sống lại từ cơi chết? V́ nếu kẻ chết
không sống lại, Đức Kitô cũng đă không sống
lại. Nếu Đức Kitô đă không sống lại,
th́ ḷng tin của anh em cũng là hăo huyền, và hiện anh
em vẫn c̣n ở trong tội lỗi của anh em. Như
thế ai đă chết trong Đức Kitô, cũng bị
tiêu huỷ cả. Nếu chúng ta chỉ hy vọng vào Đức
Kitô trong cuộc đời này mà thôi, th́ chúng ta là những
người vô phúc nhất trong thiên hạ.
Nhưng không, Đức Kitô đă từ cơi chết sống
lại, là hoa quả đầu mùa của những người
đă yên giấc. Đó là lời Chúa.
ALLELUIA: Ga 14, 23
Alleluia, alleluia! - Nếu ai yêu mến Thầy,
th́ sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy yêu mến
người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong
người ấy. - Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc 6, 17. 20-26
"Phúc cho những kẻ
nghèo khó. Khốn cho các ngươi là kẻ giàu có".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu từ trên núi xuống cùng với
mười hai tông đồ, và dừng lại trên một
khoảng đất bằng; ở đó có đông môn đệ
và một đám đông dân chúng từ Giuđêa, Giêrusalem, miền
duyên hải Tyrô và Siđon kéo đến để nghe
Người giảng và xin Người chữa bệnh tật.
Bấy giờ Người đưa mắt nh́n các môn
đệ và nói: "Phúc cho các ngươi là những kẻ
nghèo khó, v́ nước Thiên Chúa là của các ngươi. Phúc
cho các ngươi là những kẻ bây giờ đói khát, v́
các ngươi sẽ được no đầy. Phúc cho
các ngươi là những kẻ bây giờ phải khóc lóc,
v́ các ngươi sẽ được vui cười. Phúc
cho các ngươi, nếu v́ Con Người mà người
ta thù ghét, trục xuất và phỉ báng các ngươi, và loại
trừ tên các ngươi như kẻ bất lương.
Ngày ấy, các ngươi hăy hân hoan và reo mừng, v́ như
thế, phần thưởng các ngươi sẽ bội
hậu trên trời. Chính cha ông họ cũng đă đối
xử với các tiên tri y như thế.
"Nhưng khốn cho các ngươi là kẻ giàu
có, v́ các ngươi hiện đă được phần
an ủi rồi. Khốn cho các ngươi là kẻ đă
được no nê đầy đủ, v́ các ngươi
sẽ phải đói khát. Khốn cho các ngươi là kẻ
hiện đang vui cười, v́ các ngươi sẽ
ưu sầu khóc lóc. Khốn cho các ngươi khi mọi
người đều ca tụng các ngươi, v́ chính cha
ông họ cũng từng đối xử như vậy với
các tiên tri giả". Đó là lời Chúa.
Minh họa
-
Mille images : 118 C
-
Chúa Giêsu công bố những mối phúc thật (Lc 6,17.20-26)
Sợi chỉ đỏ :
Bài
đọc Cựu Ước, Đáp ca và bài Tin Mừng hôm
nay đều bàn về hạnh phúc và vô phúc :
Ngôn
sứ Giêrêmia tuyên bố : "Đáng nguyền rủa
thay kẻ tin ở người đời…. Phúc thay kẻ
đặt niềm tin vào Đức Chúa" (Bài đọc
I) ; Tv 1 có câu "Phúc thay người chẳng nghe theo lời
bọn ác nhân, chẳng bước vào đường quân tội
lỗi, không nhập bọn với phường ngạo mạn
kiêu căng, nhưng vui thú với lề luật Chúa"
(Đáp ca) ; Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu liệt kê những
hạng người có phúc và những hạng người
vô phúc.
I. DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Anh
chị em thân mến
Thiên
Chúa đă tạo dựng chúng ta để chúng ta sống hạnh
phúc ở đời này và đời sau lại được
hạnh phúc vĩnh viễn bên cạnh Ngài. Bởi thế
loài người luôn khát khao hạnh phúc. Thế nhưng h́nh
như ở đời này hạnh phúc th́ ít mà đau khổ
th́ nhiều ; và có thứ ta tưởng là hạnh phúc
nhưng thực ra lại là bất hạnh.
Hôm
nay Chúa sẽ dạy ta biết thế nào là hạnh phúc thật,
và làm thế nào để có được hạnh phúc thật
ấy.
II. GỢI
Ư SÁM HỐI
-
Chúng con thường chỉ biết t́m hạnh phúc trần
gian mà lơ là với hạnh phúc muôn đời.
-
Chúng con thường chỉ t́m hạnh phúc ích kỷ cho bản
thân mà không quan tâm xây dựng hạnh phúc cho tha nhân.
-
Chúng con chưa thực sự tin vào những mối phúc thật
mà Chúa công bố.
III. LỜI
CHÚA
1.
Bài đọc I (Gr 17,5-8)
Ngôn
sứ Giêrêmia giới thiệu hai con đường : một
dẫn đến hạnh phúc và một dẫn tới bất
hạnh :
-
Con đường dẫn đến hạnh phúc là đặt
niềm tin nơi Chúa. Ngôn sứ diễn tả hạnh phúc
ấy bằng những h́nh ảnh thiên nhiên cho dễ hiểu :
Người đặt niềm tin vào Chúa là người
đi trên con đường có nước, có bóng cây, có hoa
trái…
-
Con đường đưa tới bất hạnh là
đặt niềm tin nơi người đời.
Người đi trên con đường ấy chỉ gặp
sa mạc khô nóng, đồng khô cỏ cháy, đất mặn,
không bóng mát…
2.
Đáp ca (Tv 1)
Tiêu
chuẩn hạnh phúc và bất hạnh theo ngôn sứ Giêrêmia
là đặt niềm tin nơi Thiên Chúa hay loài người.
C̣n theo tác giả Thánh vịnh 1 th́ đó là sống theo Luật
Chúa hay là đi theo quân gian ác.
3.
Tin Mừng (Lc 6,17-26)
Có
thể coi đoạn Tin Mừng này là Bài giảng đầu
tiên của Chúa Giêsu trước đông đảo dân chúng
(bài giảng thứ nhất ở quê hương Nadarét, Lc
4,16-30, chỉ giảng cho đồng hương Ngài nghe).
Bài
giảng này có những điểm giống và những
điểm khác với bài giảng trên núi trong Tin Mừng
Matthêu : Trong khi Thánh Mát-thêu ghi lại 8 lời chúc phúc của
Chúa Giêsu, th́ thánh Luca chỉ ghi 4 lời chúc phúc kèm theo 4 lời
quở trách.
-
Những kẻ được chúc phúc là những người
nghèo, đói khát, đang phải khóc lóc, bị bách hại.
-
Những kẻ bị chúc dữ là những người
đang giàu có, no đầy, vui cười, được
tâng bốc.
Điều
nên chú ư là : không phải tự thân sự nghèo nàn khổ
sở là hạnh phúc, thực ra chúng mang lại hạnh phúc
v́ chúng giúp người ta không dính bén với trần gian
để hướng ḷng về Chúa. Cũng không phải tự
thân sự giàu có sung sướng là xấu, nhưng chúng có
thể trở thành nguồn bất hạnh khi chúng trói buộc
ḷng con người vào thế giới vật chất đời
này.
4.
Bài đọc II (1 Cr 15,12-16.20) (Chủ đề phụ)
Người
dân Côrintô chịu ảnh hưởng triết lư hy lạp
nên không tin có việc kẻ chết sống lại.
Để
giúp tín hữu ḿnh tin vào giáo lư ấy. Thánh Phaolô đưa
nhiều lập luận :
-
Nếu kẻ chết không thể sống lại th́ tại
sao Đức Kitô đă chết mà đă sống lại ?
Nói cách khác, việc Đức Kitô phục sinh là bằng chứng
rơ ràng về việc kẻ chết sống lại.
-
Đức Kitô không chỉ có khả năng làm cho bản
thân Ngài sống lại, mà c̣n có thể làm cho tất cả
những ai tin vào Ngài được sống lại như
Ngài.
-
Nếu chúng ta đặt niềm tin vào Đức Kitô chỉ
v́ đời này mà thôi th́ chúng ta là những kẻ đáng
thương hơn hết mọi người.
IV. GỢI
Ư GIẢNG
*
1. Hạnh phúc đích thực
Vào
năm 1918, tại Mỹ đă xảy ra một trận dịch
cúm tàn sát bao nhiêu sinh mạng. Các bác sĩ và y tá tối
tăm mặt mũi v́ công việc, t́nh cảnh trong các
dưỡng đường, bệnh viện thật là thảm
hại. Trong lúc dầu sôi lửa bỏng ấy, các thành
viên của một hội thượng lưu Ở
*
Tin
Mừng hôm nay tŕnh bày bốn lời chúc phúc cho những kẻ
nghèo đói, khóc than, bị oán ghét, khai trừ, sỉ vả,
kèm theo bốn lời nguyền rủa những người
giàu có, no nê, vui cười, được mọi người
ca tụng. Đó là những phản dề đối chiếu
giữa người nghèo và kẻ giàu, giữa người
đói khát và kẻ no đầy. Đó !à hai giai cấp
trong xă hội luôn đối chọi nhau mà Tin Mừng muốn
mô tả để người tín hữu Kitô chọn lựa.
Một
điều rất hiển nhiên là Tin Mừng hướng
chúng ta về người xấu số bất hạnh và
cho họ niềm hy vọng hạnh phúc ở tương
lai. Tin Mừng không hề lên án người giàu chỉ v́ họ
có nhiều tiền của, nhưng chỉ lên án những ai
giàu có mà không biết sử dụng của cải cho
đúng, thậm chí c̣n dùng của cải như chướng
ngại vật chặn đứng lối vào Nước
Trời. Giàu có mà hành xử như các thành viên của hội
thượng lưu Ở
Chúa
Giêsu không lên án của cải nói chung, nhưng lên án cách sử
dụng của cải. Tiền bạc tự nó không có giá
trị đạo đức. Nó có thể dùng vào việc tốt
cũng như việc xấu. Tự bản chất, của
cải không là những ǵ xấu xa, và tự bản chất,
nghèo khó cũng không phải là nhân đức.
Chỉ
"khốn
cho người giàu có" khi họ không phân định rạch
ṛi giữa phương tiện và cùng đích, giữa
điều kiện vật chất và định mệnh
con người. Đời sống của họ bị nhận
ch́m bởi các con sóng là các phương tiện vật chất
như áo quần, xe cộ, nhà cửa và các tiện nghi trong
cuộc sống. Đời sống của họ bị
đè bẹp bởi các hành trang vật chất chỉ giúp
họ duy tŕ và phát huy sự sống trong cuộc lữ hành
ngắn ngủi của một đời người. Họ
quên rằng con người sống nhờ phương tiện
nhưng lại sống cho cùng đích. Và cùng đích của
con người là "Hăy t́m kiếm Nước Thiên Chúa
và đức công chính của Người, c̣n tất cả
những thứ kia, Người sẽ thêm cho" (Mt 6,33). Thảm kịch
của cuộc sống chính là lo lắng t́m kiếm
phương tiện, và để cho cùng đích tan biến
trong phương tiện.
Chỉ
"Khốn
cho người giàu có" khi họ không ư thức rằng họ
lệ thuộc rất nhiều vào người khác. Họ
mang trong ḿnh căn bệnh vị kỷ, nên không c̣n thấy
rằng của cải cá nhân là do của cải tập thể
đem lại, họ cũng không nhận ra rằng họ
đă thừa hưởng một kho tàng lư tưởng và
các tiến bộ mà người đang sống cũng
như kẻ đă chết góp phần tạo nên. Họ nghĩ
rằng ḿnh có thể sống sung túc trong thế giới nhỏ
bé chật hẹp mà họ là trọng tâm. Họ là một
con người sống theo chủ nghĩa cá nhân cực
đoan.
Dù
có ư thức hay không, mỗi người chúng ta là một con
nợ đối với người quen biết cũng
như người chưa quen biết. Vậy chúng ta phải
trả món nợ ấy ở đâu ? Câu trả lời
thật đơn giản : Cho kẻ đói ăn, cho
người trần truồng áo mặc, chăm sóc người
đau yếu. Nói như Martin Luttler King : "Chúng ta có thể
cất giữ số thực phẩm dư thừa của
chúng ta trong các bao tử trống rỗng của hàng triệu
con cái Thiên Chúa, khi mỗi tối họ phải lên giường
nằm ngủ mà không có ǵ để ăn".
Dưới
con mắt Chúa, làm giầu một cách lương thiện
không phải là tội, tiêu dùng của cải do ḿnh làm ra
không hề là một điều xấu. Nhưng điềm
nhiên hưởng thụ và nhắm mắt làm ngơ trước
nỗi khổ của tha nhân lại là một tội ác.
Thiên Chúa đă dựng nên trái tim con người để
rung lên những nhịp đập yêu thương, và tặng
ban cho con người đôi tay để mở ra ban phát. Kẻ
nào khoá lại trái tim và nắm chặt đôi tay là đi
ngược với bản tính con người mà Chúa đă
tạo dựng. V́ thế, ai sống co cụm trong vỏ ốc
ích kỷ của ḿnh, kẻ ấy có thể rất giàu về
tiền của nhưng lại thật nghèo trong nhân tính.
Có
nhiều người lẫn lộn giữa hạnh phúc và
cái bóng của hạnh phúc ; họ mải mê chạy theo
cái bóng này, để rồi mau chóng thất vọng khi nó vỡ
tan như bong bóng xà pḥng.
Hạnh
phúc đích thực không nằm nơi của cải, hay
trong những ǵ ḿnh đă chiếm hữu, nhưng chính là sự
măn nguyện với những ǵ ḿnh đă trao ban. Thánh Phaolô
viết : "Cho đi vui sướng hơn nhận
lănh".
Hạnh
phúc đích thực không nằm trong lời ca tụng hay
trong chức tước quyền uy, nhưng chính là sự
an b́nh vui tươi của một lương tâm thanh thản
với Chúa, với anh em, và với chính ḿnh, như lời
Thánh Phaolô : "Lương tâm rôi không trách cứ
tôi điều ǵ".
Một
tác giả có viết : "Trong hạnh phúc có mầm
đau khổ. Quả thật, hạnh phúc bao giờ cũng
trộn lẫn với mồ hôi và nước mắt. Có hạnh
phúc đích thực nào mà không phải trả giá bằng
đau khổ ? Có ai sống trên đời này mà
được hạnh phúc trọn vẹn đâu ?
Điều
này giải thích tại sao những ǵ chúng ta coi là bất hạnh,
th́ Chúa Giêsu lại cho là hạnh phúc.
Chỉ
khi nào chúng ta cảm nghiệm được cái nghịch
lư của Lời Chúa th́ chúng ta mới có được hạnh
phúc đích thực.
Chỉ
khi nào chúng ta dám nghèo v́ thanh liêm, đói v́ ngay thẳng, khóc v́
đại nghĩa, bị ghét v́ nói thật, bi sỉ vả
v́ danh Chúa, chúng ta mới sống trọn vẹn các mối
phúc thật.
Chỉ
khi nào chúng ta thấy ḿnh giàu lên khi chịu nghèo, no thoả
lúc đói khát, vui cười khi lệ rơi, và hân hoan lúc
bách hại, chúng ta mới thực sự nếm cảm niềm
hạnh phúc của Nước Trời.
*
Lạy Chúa, hạnh phúc đích thực chính là có một
lương tâm an b́nh, một con tim biết chia sẻ và một
khối óc luôn cảm nghiệm được t́nh Chúa yêu
thương. Xin cho chúng con luôn đắm ch́m trong hạnh
phúc được làm con cái Chúa. Amen. (TP)
*
2. Hạnh phúc hiện tại của người nghèo
Etienne
Charpentier viết :
"Bài
giảng trên núi trong Mt và bài giảng trên cánh đồng của
Lc mở đầu bằng những lời chúc phúc. Nghĩa
là sứ điệp của Chúa Giêsu chủ yếu là loan
báo hạnh phúc. Nhưng loan báo cho ai, và như thế
nào ?
Phải
đau đớn nhận rằng các lời chúc phúc ấy
đă bị hiểu sai và bị lợi dụng làm một
thứ thuốc phiện nhằm ru ngủ nỗi khổ
đau và sự nổi loạn của những người
nghèo. Người ta muốn hiểu chúng như sau :
"Hỡi những người nghèo, các người hạnh
phúc lắm v́ các người được Thiên Chúa yêu
thương... vậy cứ tiếp tục nghèo
đi ! Hăy chấp nhận thân phận của các người,
rồi một nào đó ở trên trời các người sẽ
được hạnh phúc". Nhưng thực ra Chúa Giêsu
nói ngược hẳn lại : "Hỡi những
người nghèo, chúng con hạnh phúc, v́ từ nay chúng con
không c̣n nghèo nữa, v́ Nước Thiên Chúa là của anh
em". (Pour lire le Nouveau Testament)
Chúa
Giêsu không hứa sẽ ban
hạnh phúc cho người nghèo, Ngài loan báo cho người nghèo biết là họ
đang
hạnh phúc.
Lư do hạnh phúc của họ là tuy họ không có nhiều
tiền bạc của cải, nhưng họ có Nước Thiên
Chúa : "Nước Thiên Chúa là của anh em".
Có
Nước Thiên Chúa là có tất cả. "Được
lời lăi cả thế gian mà mất linh hồn th́ có ích
ǵ ?"
*
3. Nghịch lư
Người
ta thường nói "nghèo khổ", nghĩa là cái nghèo
và cái khổ đi đôi với nhau ; đă nghèo th́ tất
nhiên khổ. Thế mà Chúa Giêsu lại nói "Phúc cho anh em là
những kẻ nghèo". H́nh như Chúa Giêsu muốn đảo
ngược kiểu nói "nghèo khổ" thành "nghèo
phúc". Thật là nghịch lư !
Nhưng
chuyện nghịch lư không phải là không có trên đời.
Thông thường ai cũng muốn một cuộc sống
sang giàu. Thế nhưng có những người lại
đi t́m một cuộc sống nghèo : chẳng hạn
như các nho gia cởi áo từ quan, rời bỏ nếp sống
tiện nghi nơi thành thị để t́m nếp sống
thanh đạm giữa thiên nhiên ; hay thánh Phanxicô Assisi là
con nhà giàu nhưng từ bỏ tất cả để sống
nghèo, lại c̣n lập cả một huynh đoàn quy tụ
những người muốn sống nghèo như ngài ;
hay ngày nay những tu sĩ với lời khấn trọn
đời sống nghèo nàn. Những con người đó
không phải điên khùng mà hoàn toàn sáng suốt. Quyết
định sống nghèo của họ không phải do bốc
đồng nhất thời mà là kết quả của một
thời gian dài suy nghĩ chọn lựa. Sự chọn lựa
ngược đời của họ khiến ta phải
suy nghĩ v́ chắc hẳn họ đă nghiệm ra có nhiều
điều hay trong cái nghèo nên họ mới chọn lựa
như vậy.
-
Dĩ nhiên cái nghèo mà họ chọn lựa không phải là
t́nh trạng túng thiếu : không đến nỗi phải
chết đói, chết khát, chết lạnh, mà chỉ cần
tối thiểu để ăn, để uống, để
mặc. "Tri túc, tiện túc" : biết đủ
th́ đủ.
-
V́ chỉ cần tối thiểu như thế nên ḷng họ
không bị giao động v́ những ham muốn có thêm.
"Túi tham không đáy" : ḷng ham muốn sẽ không
bao giờ thỏa măn, nên cứ giao động hoài.
-
Không tham muốn thêm mà cũng không sợ bị mất, nên
người nghèo như thế rất b́nh tâm, nhờ đó
có thể ăn ngon, ngủ yên.
-
Người nghèo không kiêu căng, không khoe của, không khinh
miệt người khác.
-
Người nghèo không cậy dựa vào tiền bạc của
cải nên dễ cậy dựa vào Chúa hơn.
-
Có thể người nghèo bị người đời
khinh ghét, nhưng bù lại, họ được Thiên Chúa
yêu thương che chở.
*
4. Những mối phúc của tấm ḷng
Phúc
thay ai có ḷng thanh sạch, họ sẽ được thấy
Chúa.
Phúc
thay ai có ḷng khiêm tốn, họ sẽ t́m được sự
ngơi nghỉ cho linh hồn.
Phúc
thay ai có ḷng ấm áp, họ sẽ tỏa chiếu ḷng tốt
ra chung quanh.
Phúc
thay ai làm việc với tấm ḷng, họ sẽ t́m gặp
niềm vui trong công việc.
Phúc
thay ai không ngă ḷng, họ sẽ t́m được nghị lực
để kiên tŕ.
Và
phúc thay ai đặt ḷng ḿnh vào Nước Thiên Chúa, mọi
điều khác sẽ được ban cho họ. (FM)
*
5. Nghèo mà giàu
Khi
Chúa Giêsu nói "Phúc cho những người nghèo", Ngài
không chúc phúc cho sự túng thiếu và bần cùng đâu, v́
túng thiếu và bần cùng là những điều xấu.
Điều
được chúc phúc chính là sự cậy trông vào Chúa. Ai cậy
trông vào những ǵ thuộc về loài người th́ sẽ
bị thất vọng, c̣n ai cậy trông vào Chúa sẽ chẳng
thất vọng bao giờ. Chỉ một ḿnh Chúa mới có
thể đong đầy những chỗ trống của
chúng ta. Chỉ một ḿnh Ngài mới có thể thỏa măn
những đói khát của chúng ta.
Người
giàu thường hay cậy dựa vào tiền bạc của
cải của họ. Đối với họ, chỉ có
đời này là quan trọng, c̣n đời sau hay là Chúa
đều là quá xa vời. Trái lại người nghèo th́ tự
nhiên dễ hướng về Chúa, cuộc sống càng
cơ cực khó khăn th́ họ càng cậy dựa vào Chúa
nhiều hơn. Mà ai cậy dựa vào Chúa th́ sẽ
được Ngài phù hộ chở che.
Khi
người nghèo nhận được một điều
ǵ đó, dù rất tầm thường, họ cũng lấy
làm sung sướng và biết ơn.
Một
hôm, một người nghèo đang đi đường
th́ gặp một người ăn xin. Người ăn
xin ch́a tay xin tiền. Người nghèo này bối rối
đáp : "Xin lỗi, tôi chẳng có ǵ cho bạn, v́
tôi cũng nghèo như bạn". Người ăn xin
nói : "Xin cám ơn v́ món quà bạn đă cho tôi".
Người nghèo ngạc nhiên họi lại : "Tại
sao bạn cám ơn tôi ? Tôi có cho bạn cái ǵ
đâu". Người ăn mày nói tiếp : "Bạn
đă cho tôi sự nghèo nàn, ḷng chân thành và sự tin cậy của
bạn".
Đối
với Chúa, chúng ta đều nghèo. Nhưng dù nghèo, chúng ta cũng
có những món quà cho Chúa, đó là ḷng chân thành, sự cậy
trông và chính sự nghèo nàn của chúng ta. (FM)
6.
Chuyện minh họa
a/
T́m lại
hạnh phúc
Tại
văn pḥng của một Cố vấn Tâm lư, một thiếu
phụ vừa trẻ vừa giàu giải bày tâm sự :
"Bất cứ thứ ǵ tôi muốn th́ chồng tôi đều
cho cả. Tôi có đủ mọi "sự" nhưng
trong ḷng trống vắng vô cùng. Xin bà hăy cho tôi một lời
khuyên". Nhà Cố vấn tâm lư không trả lời,
nhưng bảo cô thư kư của bà kể chuyện đời
cô. Cô này kể :
"Chồng
tôi đă chết, cách nay ba tháng. Con tôi cũng chết v́ xe
đụng. Tôi cảm thấy mất tất cả. Tôi
không ngủ được. Tôi không muốn ăn uống.
Tôi không bao giờ cười. Một hôm tôi đi làm về
hơi khuya. Có một chú mèo con cứ đi theo sau tôi. Trời
lạnh. Tôi cũng tội nghiệp nó, nên tôi mở cửa
cho nó vào nhà. Tôi pha cho nó một ly sữa. Nó kêu meo meo và cọ
ḿnh vào chân tôi. Lần đầu tiên tôi cười. Rồi
tôi nghĩ : nếu việc giúp cho một chú mèo con có thể
làm tôi cười, th́ việc giúp cho người nào đó
chắc có thể làm tôi hạnh phúc. Thế là hôm sau tôi
nướng vài ổ bánh đem cho bà cụ hàng xóm đang bệnh.
Mỗi ngày tôi cố làm vài việc ǵ đó cho những
người tôi gặp được vui vẻ. Và quả
thực tôi đă thấy hạnh phúc. Tôi nghiệm ra
được điều này là ta sẽ không hạnh phúc
khi ta chỉ chờ người khác đem lại hạnh
phúc cho ḿnh ; ngược lại ta sẽ hạnh phúc thật
khi ta làm cho người khác hạnh phúc".
Nghe
đến đó, người thiếu phụ trẻ bật
khóc. Cô đă có bất cứ thứ ǵ đồng tiền
có thể mua được nhưng cô đă đánh mất
những thứ mà đồng tiền không mua nổi. Và cô
quyết định noi gương cô thư kư nọ.
(Charlene Johnson).
b/
Người
hạnh phúc nhất
Nhà vua bị bịnh nặng. Quan
ngự y lo lắng, nhưng đành bó tay. Một nhà chiêm
tinh đến bảo vua chỉ khỏi bịnh khi nào
được mặc chiếc áo của một người
hạnh phúc nhất.
Quan quân đổ xô đi khắp
nước để t́m người hạnh phúc nhất.
Cuối cùng th́ họ cũng t́m được một
người hạnh phúc thực sự. Nhưng khổ
thay, người ấy quá nghèo, chẳng có lấy một
chiếc áo !
c/
Bí quyết
sống vui
Một
vị giám mục nổi tiếng hiền hoà, dễ mến.
Khi được hỏi bí quyết, ngài đáp bí quyết
đó là :
Thứ
nhất, tôi nh́n lên trời để nhớ rằng đời
tôi phải tới đó.
Thứ
hai, tôi nh́n xuống đất để thấy phần mộ
tôi sau này thật nhỏ hẹp.
Thứ
ba, tôi nh́n chung quanh để thấy bao người nghèo khổ
mà đáng kính trọng hơn tôi.
Thứ
bốn, tôi học để biết hạnh phúc thật nằm
ở đâu, mọi nổ lực của tôi sẽ chấm
dứt thế nào và những than thở của tôi thật
vô cớ biết bao !
V. LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em
thân mến, phúc thay người đặt niềm tin vào
Đức Chúa, và có Đức Chúa làm chốn nương
thân. Cùng với tất cả những ai đặt trọn
niềm tin vào Chúa là Đấng ban hạnh phúc thật sự
cho mọi người, chúng ta tha thiết nguyện
xin :
1. Hội thánh không ngừng kêu gọi
con cái ḿnh sống lời Chúa dạy / đặc biệt
là sống theo tinh thần Tám mối phúc thật / Chúng
ta hiệp lời cầu xin cho mọi thành viên trong đại
gia đ́nh Hội thánh xác tín rằng / sống đạo
là sống theo Lời Chúa dạy.
2. Trên thế giới ngày nay /
người nghèo vẫn chiếm đa số / Chúng ta
hiệp lời cầu xin cho các dân tộc được
phát triển / để mọi người đều
được hạnh phúc ấm no.
3. Là con người / ai cũng mong
muốn được hạnh phúc / Chúng ta hiệp lời
cầu xin cho hết thảy mọi Kitô hữu hiểu rằng /
họ chỉ được hạnh phúc thật sự /
qua việc chia sẻ t́nh thương và cơm áo cho những
ai đói rách bần cùng.
4. Mọi thực tại ở trần
gian này đều chóng qua / không có ǵ tồn tại măi
măi ngoài một ḿnh Thiên Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu
xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / luôn nhớ
đến chân lư căn bản này / để đừng
bao giờ quá bám víu vào của cải vật chất,
nhưng biết hướng tâm hồn lên cùng Chúa / là
nguồn hạnh phúc của hết thảy mọi người.
Chủ tế : Lạy Chúa,
chúng con chỉ trở nên người Kitô hữu chân chính
khi chúng con sống lời Chúa. Xin cho chúng con biết yêu mến
và sống theo Lời Chúa dạy trong Kinh thánh, để nhờ
đó chúng con t́m được hạnh phúc thật sự
trong đời sống thường ngày. Chúng con cầu
xin…
VI. TRONG
THÁNH LỄ
-
Trước kinh Lạy Cha : Tất cả những
điều Chúa Giêsu dạy chúng ta xin trong Kinh lạy Cha
đều nhằm đem đến cho chúng ta hạnh phúc
đích thực. Vậy chúng ta hăy hướng ḷng lên Cha trên
trời và sốt sắng đọc lời kinh Chúa dạy.
VII. GIẢI
TÁN
Hôm
nay Chúa đă dạy chúng ta biết đâu là hạnh phúc thật
và đâu là hạnh phúc giả trá chóng qua. Ước chi tuần
này chúng ta sẽ khôn ngoan, biết t́m kiếm hạnh phúc
chân thật vững bền.
Chủ đề:
Phúc cho ai biết rằng con người
không thể t́m được hạnh phúc bằng cách cậy
dựa vào của cải vật chất, v́ thế, phải
biết đặt trọn vẹn niềm tin cậy vào
Chúa.
Cách đây nhiều
năm, người ta phát hành một cuốn phim nhan đề
Quo Vadis (Con đi đâu đó?) do nữ diễn viên Deborah
Kerr thủ vai chính. Chuyện phim nói về cuộc bắt bớ
các Kitô hữu tại Roma xưa. Ngày nọ, sau khi Deborah
đóng xong một pha nguy hiểm. Một phóng viên báo chí
đến hỏi cô: “Cô không cảm thấy sợ hăi khi bầy
sư tử xông vào cô ở trong đấu trường
sao?” Deborah đáp lại: “Không sợ chút nào cả, bởi
v́ tôi đă đọc trước câu chuyện phim và biết
chắc rằng tôi sẽ được cứu thoát”. Niềm
tin như trẻ thơ mà Deborah Kerr đặt vào các tay nhào
lộn được chỉ định bảo vệ cô
là một minh hoạ sống động cho niềm tin
thơ bé đặt nơi Chúa của đám người
nghèo khó trong Kinh Thánh. Để hiểu được lư do
Chúa Giêsu dám gọi đám nghèo khó này là những kẻ
được chúc phúc, chúng ta cần phải t́m hiểu
Chúa Giêsu muốn ám chỉ ai trong khi Ngài nói đến “Những
người nghèo khó” trong bài giảng trên núi của Ngài.
***
Khi người
Do Thái ngày xưa dùng từ ngữ “nghèo khó” họ thường
hiểu từ đó theo nhiều ư nghĩa khác với lối
hiểu của chúng ta ngày nay. Chúng ta thường dùng từ
ngữ nghèo khó để chỉ về một kẻ túng
thiếu, một kẻ không có của cải vật chất.
Sự túng thiếu vật chất không phải là điều
tốt lành mà phải nói là một điều xấu xa. Mọi
người Kitô hữu đều phải gắng sức
tiêu diệt xua đuổi tận căn sự túng thiếu
ra khỏi cuộc sống của ḿnh. Chúa Giêsu không bao giờ
có ư nói rằng sự thiếu thốn vật chất là
đáng được chúc phúc. Ngài không bao giờ tán đồng
sự khốn khổ trong những dăy nhà tồi tàn nơi
các thành phố. Ngày nay, cũng như nơi các thành phố
vào thời đại của Ngài. Vậy, Chúa Giêsu muốn
ám chỉ ai và điều ǵ khi Ngài nói: “Phúc cho các con là những
kẻ nghèo khó?”
Từ ngữ
nghèo khó mà Chúa Giêsu thường dùng tiếng Hy bá Lai gọi
là “ani”. Chữ này có một lịch sử rất thú vị.
Nó đă trải qua bốn giai đoạn phát triển
trước khi có được ư nghĩa mà Chúa Giêsu muốn
nói khi Ngài xử dụng từ ngữ ấy trong bài giảng
trên núi. Nói cách khác, từ ngữ
khó nghèo trong Kinh Thánh có thể mang bốn ư nghĩa.
Trước hết,
nó ám chỉ những người
thiếu thốn của cải vật chất. Và v́
không có của cải vật chất nên từ ngữ ấy
cũng ám chỉ những người không có quyền lực
cũng như ảnh hưởng. Nói rơ hơn là những người bơ
vơ, cô thế cô thân. Và từ chỗ cô thân, cô thế,
bơ vơ lạc lơng, những người này thường
hay bị áp bức, bóc lột. Thế là, từ ngữ trên
lại được dùng để ám chỉ những người bị bóc lột.
Cuối cùng, v́ đám người trên không của cải,
bơ vơ, không ai che chở nên nhiều người trong
số họ đă đặt trọn niềm tin cậy
vào Chúa. Thế là từ ngữ trên lại được
gán cho ư nghĩa cuối cùng để mô tả những kẻ đặt trọn
niềm tin cậy vào Chúa. Và đây mới chính là ư nghĩa
Chúa Giêsu muốn ám chỉ trong bài giảng trên núi khi Ngài
tuyên bố: “Phúc cho các ngươi là những kẻ nghèo
khó, v́ Nước Trời là của các ngươi”. Nói cách
khác, Chúa Giêsu đang ám chỉ đến những người
thiếu thốn, những người thấp cổ bé họng,
những người không ai che chở, v́ thế họ chỉ
c̣n biết đặt trọn niềm hy vọng và tin cậy
vào Chúa. Như thế, người nghèo khó được
chúc phúc mà Chúa Giêsu muốn nói, chính là những người
nhận thức được rằng họ không thể
t́m được hạnh phúc bằng cách cậy dựa
vào của cải vật chất đời này. Và từ
đó họ sẽ t́m kiếm hạnh phúc chỉ ở
nơi Chúa. Chúa là tất cả đối với họ,
đối với họ của cải vật chất gần
như chả là ǵ cả. Theo lời Chúa Giêsu những
người này thực sự là kẻ được chúc
phúc. Vậy, để hiểu được ư nghĩa lời
Chúa Giêsu: “Phúc cho các ngươi là những kẻ nhận thức
được rằng không thể t́m được hạnh
phúc bằng cách cậy dựa vào của cải thế
gian, mà bằng cách đặt trọn niềm tín thác nơi
Chúa”.
Nói rơ hơn,
đây là những người ở vào hoàn cảnh
tương tự như hoàn cảnh của nữ diễn
viên Deborah Kerr trong pha hiểm nghèo của bộ phim Quo Vadis.
Nàng biết rơ ḿnh hoàn toàn bất lực. Không thể tự
bảo vệ ḿnh, v́ thế nàng không hề lo lắng mà chỉ
đặt trọn niềm tín thác vào những tay nhào lộn
được chỉ định đến cứu thoát
nàng. Tương tự như thế, nhiều người
nghèo khó dưới thời Chúa Giêsu đă không hề lo lắng,
v́ họ đặt trọn niềm tin cậy vào Chúa.
Niềm tin cậy
bé thơ mà đám người bơ vơ yếu đuối
đặt vào Chúa thật giống với niềm cậy
trông Chúa Giêsu đă làm gương cho các môn đệ Ngài khi
Ngài bảo: “Ai trong các ngươi nhờ âu lo mà có thể
kéo dài thêm cuộc sống được ít lâu?” Vậy nếu
các ngươi chẳng thể thay đổi được
những việc nhỏ bé th́ làm sao các ngươi có thể
lo liệu được những việc khác.?… Chúa Giêsu
nói tiếp: “Cha các ngươi đă biết rơ các
ngươi cần những thứ này. V́ thế, hăy t́m kiếm
Nước của Ngài, và những thứ khác sẽ
được ban thêm cho các ngươi. V́ của cải
các ngươi ở đâu th́ ḷng các ngươi cũng sẽ
ở đó” (Lc 12 : 25-26; 30-31,34)
Để kết
thúc, chúng ta hăy nghe một câu chuyện minh chứng cụ thể
và thực thể lời mời gọi của bài Phúc Âm hôm
nay.
Năm 10 tuổi,
Louis Olson bị bệnh bại liệt. Toàn thân dưới
của cô bé đều bị bó thạch cao. Một đêm
nọ xảy ra một trận băo khủng khiếp, cô cảm
thấy giường chiếu và toàn bộ căn nhà rung
rinh, nhưng cô hoàn toàn bất lực và chỉ biết nằm
dài ra đó. Thế rồi ngay lúc đó bố cô xuất hiện
ở cửa pḥng đưa tay ôm cô cùng với toàn bộ lớp
thạch cao nặng nề bó quanh người cô và
đưa cô xuống tầng dưới. Cô kể rằng
cô vẫn c̣n nhớ măi những hạt mồ hôi hằn lên
hai bên thái dương của bố cô khi ông cố gắng
chuyển cái khối nặng này đi. Thiên Chúa cũng làm
như thế đấy. Ngài cũng luôn luôn sẵn sàng giúp
đỡ chúng ta, nhất là khi chúng ta yếu đuối và
bất lực. Thánh Augustinô biểu lộ niềm tin cậy
mà chúng ta phải đặt nơi Chúa qua những lời
sau đây:
“Hăy giao phó quá
khứ cho ḷng Chúa xót thương
Hăy giao phó hiện tại cho T́nh yêu của
Ngài
Và
hăy giao phó tương lai cho
Ngài định liệu”
Whisler là một nghệ sỹ
danh tiếng. Nhiều người biết ông nhờ bức
hoạ một thiếu phụ trầm lặng, tựa
đề “Mẹ của Whisler” vẽ trên chiếc ghế
đá. Ngày kia một người bạn xin Whisler giúp treo một
bức hoạ đẹp. Sau vài phút suy nghĩ, nhà nghệ
sỹ tuyên bố: “Này bạn, bạn khởi sự sai rồi,
bạn không thể làm bức tranh vừa với căn
pḥng, bạn phải làm cho căn pḥng vừa với bức
tranh”.
Đó là điều chúng ta phải
làm về bài Tin mừng hôm nay. Chúa Giêsu phác hoạ cho chúng ta
một bức tranh mới đẹp về người
môn đệ thật của Chúa Giêsu. Chúa cho chúng ta bốn
mối phước. Gọi như vậy, v́ nó là biểu
hiện, là dấu chỉ của một con người
Thánh, v́ họ hạnh phúc thật sự. Chúa nói với
chúng ta những ǵ chúng ta phải làm để xứng
đáng với lời hứa: “Phần thưởng của
các con trọng đại ở trên trời”. Phần
thưởng cũng lớn lao ngay ở đời này nữa:
một sự toại nguyện và b́nh an thâm sâu khi biết
phải làm ǵ để làm đẹp ḷng Thiên Chúa. Quả
là một bức tranh lộng lẫy.
Điều này quá lớn lao với
tim, óc của một con người b́nh thường. Chúng
ta cần giúp đỡ để bước lên con
đường sống ấy, chúng ta không thể làm một
ḿnh, tự chúng ta, rất khó để chấp nhận sự
nghèo khó, sự đói khát, nỗi lo âu và sự chỉ trích
v́ Chúa Kitô. Chúng ta cần sự trợ giúp mà Chúa Kitô sẽ
ban cho chúng ta.
Hơn nữa bức tranh về hạnh phúc chân thật rất
khác với bức tranh về hạnh phúc phác hoạ bởi
thế gian, bởi bạn bè chúng ta, bởi truyền h́nh, bởi
báo chí, và ngay cả bởi nền giáo dục và phong tục
xă hội. Nhiều người không tin Chúa Kitô chấp nhận
đó là lối sống rất tốt đẹp cho mọi
thời đại. Nhưng họ chủ trương là
không thể được.
Có thể sống theo các mối
phước thật không? Thưa có thể nếu Thày Chí
Thánh giúp chúng ta mở rộng cơi ḷng quảng đại
hơn, xứng hợp với tầm cỡ bức tranh
Đức Kitô đă vẽ về những ǵ Người
muốn về chúng ta. Cũng như Whisler đă nhắc nhở
bạn ông rằng phải nới rộng bức tường
pḥng để thích hợp với tầm cỡ của bức
tranh.
Chúa Giêsu không bao giờ đ̣i hỏi
cái ǵ không thể thực hiện. Có thể khó, vâng,
nhưng không có ǵ quá sức chúng ta khi được sức
mạnh Chúa trợ giúp. Để được sức mạnh
ấy, chúng ta cầu xin trong Thánh lễ này. Hăy đọc sốt
sắng lời kinh: “Xin làm cho chúng con lớn mạnh trong
t́nh yêu. Lớn lên trong ước muốn làm đẹp ḷng
Chúa bằng cách tuân theo lời chỉ dẫn Con Chí Thánh của
Người đă dậy chúng con trong bài Tin mừng hôm nay”.
Nhớ lại và nhắc lại
những lời của bài đọc hôm nay: “Hạnh phúc
cho những ai tin cậy nơi Chúa: Cho những ai hy vọng
nơi Chúa”. Một ư, một ḷng chúng ta sẽ cùng đọc
kinh Đấng Cứu Thế đă dạy chúng ta: “Ư Cha thể hiện”. Ư của
Chúa Cha là ǵ? Là chúng ta sống theo lời của Chúa Con,
đặc biệt trong bài Tin mừng hôm nay.
Với sự
trợ giúp của Chúa mà Thánh lễ ban cho tràn đầy.
Chúng ta có thể rộng mở con tim, chúng ta có thể sống
các mối phúc thật. Xin Chúa Giêsu giúp chúng ta nghèo khó trong
tinh thần, chấp nhận đói khát, buồn sầu,
lăng nhục – v́ Đức Kitô. Amen.
MỖI TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ
Chúa Nhật VI Thường Niên Năm C
NỘI DUNG
I.Tia sáng:
v KẾ HOẠCH SỐNG
v T̀NH YÊU
II.Thư giăn:
1.
DÙNG THUỐC
2.
TẢ CON HEO
3.
PH̉NG VỆ CHÍNH ĐÁNG
4.
VẬY MÀ KHÔNG BIẾT
5.
ĐOÁN TUỔI
6.
SAY
7.
CÓ CÁCH
III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
v TIN MỪNG BỐ THÍ HAY TIN MỪNG
GIẢI PHÓNG
IV.Chuyện ngụ ngôn:
v BIẾT NGHĨ
V.Hẹn bạn trên đỉnh thành
công:
v NHỮNG
QUYẾT ĐỊNH KHÔNG CÓ CHỮ "NẾU"
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:
v PHÍA SAU T̀NH YÊU LÀ T̀NH BẠN
VII.Chuyện phiếm :
GIÁ
TRỊ NỤ CƯỜI J
Một nụ
cười không làm mất mát ǵ cả, nhưng lại ban tặng
rất nhiều… nó làm giàu có những ai đón nhận mà
không làm nghèo đi người sinh ra nó. Nụ cười
chỉ nở trên môi trong khoảnh khắc phù du, nhưng kư
ức về nó đôi khi tồn tại cả một đời.
Người dù giàu sang đến đâu đi nữa cũng
cần đến nụ cười, và người nghèo
hèn cùng tột cũng sẽ được nụ cười
làm cho trở nên giàu có.
Nụ cười
nuôi dưỡng hạnh phúc trong gia đ́nh, gầy dựng
thiện ư trong làm ăn và làm lớn mạnh mối
tương giao trong t́nh bạn, mang đến thư giăn mỗi
khi ta mệt mỏi, niềm hy vọng mỗi khi tuyệt
vọng và là ánh sáng mỗi khi ta tăm tối trong phiền
muộn.
Nụ cười,
cũng như t́nh yêu, là cái không thể mua bán vay mượn,
hay thậm chí đánh cắp từ người khác. Bởi
v́, khi đó: nó chỉ là cái khiên cưỡng và vô nghĩa.
Có những
người không bao giờ nở một nụ cười
với bạn. Họ là những người không c̣n nụ
cười để cho, v́ lẽ đó họ chính là những
người cần nụ cười của bạn
hơn ai hết. Hăy tươi cười với mọi
người! Chúng ta chẳng những không mất ǵ cả,
mà trái lại sẽ nhận được rất nhiều.
sưu tầm.
I.
TIA SÁNG :
* Nếu bạn không thức dậy
đúng giờ,
th́ không bao giờ bạn thực hiện
được kế hoạch sống.
T̀NH YÊU ĐỐI
VỚI LINH HỒN CŨNG GIỐNG NHƯ MẶT TRỜI ĐỐI
VỚI THIÊN NHIÊN
Alfred Leroy.
Không có mặt trời,
vạn vật dường như chết, đơn điệu,
không có ǵ nổi bật. Tia b́nh minh đầu tiên rạng
chiếu, tựa như chiếc đũa thần làm cho
màu sắc rạng rỡ, vạn vật sống động.
Linh hồn mà không có t́nh yêu, cũng giống như mặt
đất khô cằn, tối tăm, không có ǵ mọc, không
có ǵ sống. Chỉ cần thích một vật ǵ, nhất
là yêu mến một con người là mọi sự đều
thay h́nh đổi dạng ngay: yêu mến nghề nghiệp,
yêu thiên nhiên, yêu âm nhạc, nhất là yêu mến Thiên Chúa, yêu
mến Chúa Kitô, yêu mến và giúp đỡ tha nhân, yêu
thương những kẻ đang khốn khó, về vật
chất lẫn tinh thần, và những ai đang cần
đến chúng ta... và cả yêu thương một người
bạn, cốt để ánh mặt trời chiếu toả
hơn vào nhân loại. Những người lân cận có thấy
tôi toả rạng như mặt trời chăng? Qua công việc
làm ăn, qua thử thách, qua các tương quan giao tế, sống
thân mật với Chúa? Tôi thiếu t́nh yêu nào?
Lạy Chúa, hôm nay đây con sẽ t́m cách toả
sáng hơn.
II.
THƯ GIĂN:
1. DÙNG THUỐC
Bố
dặn ḍ con trai là sinh viên:
-
Ở trường, con nhớ giữ ǵn sức khỏe
đấy nhé! Gầy quá con ạ!
-
Chúng con vẫn dùng thuốc liên tục đấy chứ ạ!
-
Ồ, thế th́ tốt. Nhưng mà thuốc ǵ? ố Ông bố
hỏi.
-
Bọn con dùng rượu ... thuốc ạ.
-
???
2. TẢ CON HEO
Giờ
văn, cô giáo ra đề: "Em hăy tả một con
heo". Tư ngồi măi không làm được, cô giáo đến
bên gợi ư:
-
Con heo được chia làm mấy phần?
-
Thưa cô cái đó c̣n tùy thuộc vào số bạn nhậu
của bố em nhiều hay ít nữa ạ!
3. PH̉NG VỆ CHÍNH ĐÁNG
Chàng
trai đến thăm bạn gái, vừa vào cửa th́ một
chú khuyển xổ ra, chàng líu lưỡi:
-
Chó!... Chó! Nó cắn.
-
Chiếu theo khoảng 1 điều 13 chương III - Cô
gái (học trường luật) cười đáp: Anh
được quyền pḥng vệ.
-
Cách nào?
-
Cắn lại nó.
-
???!!!
4. VẬY MÀ KHÔNG BIẾT
Hai
người bạn nói chuyện với nhau:
-
Tại sao các cha khi giảng, cứ một lúc lại phải
ngẩng mặt lên nhỉ?
-
Vậy mà không biết, các cha
ngẩng mặt lên để nh́n xem giáo dân c̣n ngồi
đấy nghe hay không để các ngài c̣n giảng tiếp
chứ.
5. ĐOÁN TUỔI
-
Đố cậu ḿnh tuổi ǵ.
-
Tuổi hợi.
-
Cậu thánh thật! V́ sao đoán trúng?
-
Ḿnh để ư khi ngủ cậu cứ ngáy ph́ pḥ như
heo!
6. SAY
Một
sinh viên đang khật khưỡng bước vào một
khu kư túc xá, gặp cán bộ kư túc xá đi ngược chiều:
-
Cháu chào hai chú.
Cán
bộ kư túc xá đáp lại:
-
Ơ... đêm hôm khuya khoắt thế này mà hai cậu đi
đâu về thế? Lại uống rượu nữa hả?
7. CÓ CÁCH
Hai
giám đốc của hai nhà sản xuất kem đánh
răng gặp nhau, một ông phê b́nh ông kia:
-
Kem đáng răng do nhà máy của cậu sản xuất chất
lượng kém quá.
-
Nhưng tớ đă có cách để bán chạy sản phẩm.
-
Cách ǵ vậy?
-
Thêm thời gian bảo hành tới 6 tháng.
NHẬT KƯ TRUYỀN GIÁO :
Trích trong “Nhật
kư truyền giáo”
Biên soạn :
Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU
TIN MỪNG BỐ THÍ HAY TIN MỪNG GIẢI PHÓNG
Năm Căn & 1973
Ḿnh chui vào
căn lều của bà Hai. Gia đ́nh bốn khẩu. Ông chỉ
c̣n làm được một việc duy nhất là chuốt
đũa. Đứa con trai lớn th́ mắc bệnh tâm
thần, may mà hắn không đập phá. Cái đầu của
hắn th́ không làm việc, nhưng do luật bù trừ, cái
bao tử của hắn th́ lại làm việc tối ngày.
Nguồn sống của gia đ́nh là đôi tay gầy của
bà Hai cùng với thằng con trai chừng 15 tuổi.
Phương tiện làm ăn là một cái búa, một cái
cưa và một cái xuồng be chín. Nghề duy nhất là vô
rừng đốn củi trộm.
Ḿnh nh́n quanh quất,
chả thấy có món đồ nào có giá trị hơn hai cái
thùng đạn 81 ly. Chắc hẳn mùng mền, quần áo
và chén đĩa đều nằm gọn trong đó. Và chỉ
có thế thôi. Ḿnh làm một cuộc phỏng vấn nhỏ.
- Mỗi ngày
bà Hai kiếm được mấy thước củi ?
- Một
thước.
- Tại sao
không rán làm lấy ba, bốn thước ?
- Cái xuồng
be chín nhỏ tí xíu mà sông nước th́ như thế kia !
- Bà bán cái xuồng
be chín đi. Tôi mượn cho bà năm ngàn đồng. Thế
là bà có được một cái xuồng be mười kèm.
Mỗi ngày bà sẽ có bốn thước củi, nghĩa
là bà sẽ giàu gấp bốn lần. Mỗi ngày bà để
dành lấy hai trăm đồng. Sau hai mươi lăm
ngày bà sẽ trả xong món nợ năm ngàn. Từ đó
cái xuồng be mười là của bà. Cứ mỗi ngày làm
được bốn thước củi, ăn một
thước, để dành ba thước. Năm thứ nhất
bà sẽ xây nhà tường. Năm thứ hai bà sẽ xây hồ
nuớc, đóng giếng. Năm thứ ba sẽ có giường
hộp, ti vi .. Tôi tính vậy được không bà Hai ?
- Được.
Ông Cha giúp tôi, tôi cám ơn. Mắt bà Hai sáng lên, miệng bà
Hai toét ra khoe một hàm răng đen thủi đen thui.
Năm Căn, & 1973
Hôm nay ḿnh lại
chui vào căn lều bà Hai. Ông Hai ngồi chuốt đũa
ở cửa. Hai mẹ con bà Hai đang cưa củi ở
bên sông. Thấy ḿnh, bà chạy vào nhà, đon đả :
- Ông cố mạnh
giỏi hả ông cố ?
- Bà Hai lúc này
giàu chưa ? Có để dành mỗi ngày 200 đồng
để trả nợ không ?
- Sao cứ thiếu
hoài, ông cố ơi !
Thế là kế
hoạch giúp dân làm giàu của ḿnh bị vỡ rồi. Theo
cuộc điều tra chớp nhoáng, ḿnh được biết
như sau :
+ Từ ngày có
cái xuồng be mười kèm, hai mẹ con bà Hai quả thật
có làm thêm mỗi chuyến được ba thước củi,
nghĩa là bà giàu thêm gấp bốn lần. Nói một cách
kinh tế học, th́ nền kinh tế gia đ́nh bà Hai
tăng 400%. Tuyệt vời !
+ Nhưng cũng
từ ngày đó, ông Hai và hai thằng con trai không thèm hút thuốc
g̣ nữa. Trong mỗi túi áo đều thấp thoáng một
gói Ruby Queen màu tuơi rói.
+ Cũng từ
ngày ấy, những em bé bán bánh cam và bán cà rem đều bị
bà Hai bắt giam một cách thật dễ thương : Ngồi
đây mầy, tao cấm mầy không đi đâu hết.
Chừng nào tao ăn chán, mầy mới được
đi".
+ Và một
ngày kia, anh thợ rừng xách ṭn ten một con kỳ đà
đi qua truớc căn lều của bà Hai bỗng giật
ḿnh v́ một tiếng hét bất ngờ : "Vô mầy".
- Mấy kư ?
- Ba kư .
- Tao mua luôn. Ở
lại nhậu với tao nghe mầy. Hôm nay uống lade cho
bảnh. Tao không ưa uống đế, hôi miệng lắm.
+ Làm được
một xuồng củi bán lấy tiền, ăn xài cho hết
rồi má con bà Hai mới lại vô rừng. Ấy là
chưa kể nếu động rừng, hoặc gặp kỳ
đà cản mũi th́ bà Hai nghỉ tiếp luôn một tuần.
Những ngày "tiên khồng" ấy, bà sẵn sàng
ăn vay với lăi suất không tính toán : Hai mươi phân,
năm mươi phân, thậm chí chín mươi phân bà cũng
chẳng quan tâm. Cái be mười kèm là một bảo đảm
có uy tín nhất. Vẫn bánh cam và cà rem ́ xèo. Vẫn Ruby Queen
rực rỡ .
Cà Mau, & 1979
Có tiếng
chuông reo. Ḿnh mở cửa. Một bà già đen đúa và rách
rưới mừng rỡ nắm lấy tay ḿnh hôn chùn chụt.
- Ông Cố mạnh
giỏi hả ông cố ? Gặp ông cố con mừng hết
biết. Hồi ở Năm Căn con nợ ông cố
năm ngàn đồng. Không biết đến bao giờ
con mới trả được.
- À ! Bà Hai
đó hả ? Thôi bà ơi, tôi cho bà luôn đấy. Tôi muốn
giúp bà làm giàu mà bà không chịu. Không ai bóc lột bà, mà bà tự
bóc lột. Ḿnh nói với giọng chua cay, không phải v́
ḿnh mắc trả cái món "nợ" năm ngàn đồng,
mà v́ ước mơ giúp người nghèo làm giàu th́ lại
bị chính người nghèo phản bội. Bà Hai đứng
truớc mặt ḿnh nghèo hơn lần ḿnh gặp bà ở
Năm Căn. Bà đến đây để xin quần áo,
xin gạo và xin tiền.
- Ông cố có
quần áo cũ cho con xin một bộ, cho thằng khùng nó
mặc.
- Ông cố có
tiền cho con vài ngàn mua thuốc cho thằng khùng.
- Ông cố cho
con ít lon gạo để con nấu cháo cho thằng khùng
ăn.
Ông Hai chết
rồi. Thằng con đi làm củi ngày xưa đă có vợ
và ra riêng. Bà Hai đi hành khất để nuôi miệng và
nuôi thằng con khùng. Thằng khùng bây giờ chỉ c̣n nằm
một chỗ chờ chết. Bà Hai đă xuống tới
vực thẳm của sự nghèo khó. Bà Hai đă và đang
là gánh nặng đè trên vai ḿnh. Trước hết ḿnh
đă phải trả cái món nợ năm ngàn đồng mà
ḿnh đă vay giùm bà. Bây giờ th́ bà Hai đă biết ḿnh ở
đây, bà sẽ đến viếng thăm dài dài, mà ḿnh th́
không thể từ chối bà được. Bà không c̣n cách
nào khác để sống. Người nghèo cũng là gánh nặng
ghê gớm cho Giáo hội!
Nhưng Tin Mừng
bố thí hay Tin Mừng giải phóng người nghèo? Câu hỏi
này làm ḿnh nhức óc. Giáo hội đă từng bố thí rất
nhiều cho người nghèo. Nhiều họ đạo
đă được thành lập nhờ Giáo hội đă cấp
đất cho người nghèo. Người nghèo theo đạo
để có ruộng. Nhưng ngày nay những họ đạo
ấy đang sinh hoạt ra sao ? Bạn của ḿnh cho biết
: Cứ đi dài dài theo bờ con kênh, chỗ nào thấy
toàn nhà lá, th́ đó là xóm đạo.
Vậy trên
đường truyền giáo ḿnh có nên bố thí không? Bố
thí thế nào? Bố thí cái ǵ? Một điều chắc chắn
là con người phải được giải phóng khỏi
cái nghèo, cái dốt, cái lười. Nhưng bằng cách nào?
Câu hỏi quả là quá khó đối với ḿnh. Nhưng có
lẽ cũng là quá khó đối với mọi người.
TRUYỆN NGỤ NGÔN: BIẾT NGHĨ
Nóng lực làm
khô cạn hết mọi bờ ao, đầm lầy. Hai
con ếch rủ nhau đi t́m nước, chúng t́m thấy một
cái giếng mới đào. Nhảy tới bên thành giếng,
chúng suy nghĩ xem có nên nhảy xuống giếng không. Ếch
trẻ nói : " Phải nhảy xuống thôi, dưới
đó có nhiều nước và ở dưới đó sẽ
không có ai quấy rầy ta nữa". C̣n ếch già trả
lời : “Không! Nước nhiều đấy nhưng
nước giếng cạn th́ làm sao mà nhảy lên khỏi đây được
?"
III.
HẸN BẠN
TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo bản
tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí
cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN
VĂN DIỄM
NHỮNG QUYẾT ĐỊNH
KHÔNG CÓ CHỮ "NẾU"
Thế rồi, ngày 26/12 anh gọi
cho tôi. Từ trước đến giờ, tôi chưa bao
giờ được tham dự một buổi điện
đàm thú vị như hôm đó. Đường dây hẳn phải
nóng đỏ cả lên, và bạn có thể cảm
được niềm phấn khích truyền đi trong lúc
ấy.
Anh báo cho tôi:
- Ông biết không, sau lần gặp
gỡ vừa qua, tôi đă ghi lại tất cả những
ǵ đă làm, nên biết ḿnh đă bán được bao nhiêu
khi gơ lên một cánh cửa, kêu một cú điện thoại,
hướng dẫn một buổi chào hàng hoặc mở hộp
hàng mẫu. Tôi biết rành rẽ ḿnh đă bán được
bao nhiêu mỗi tuần, mỗi ngày, thậm chí cả mỗi
giờ nữa". Rồi anh hồ hởi bảo:
"Tôi sẽ phá kỷ lục đó cho ông coi". Tôi liền
xen ngang:
- Không đâu, đâu phải anh
"sẽ phá kỷ lục". Anh đă phá kỷ lục
rồi đấy chứ.
Tôi nó thế v́ không nghe anh nói chữ
"Nếu" lần nào. Quyết định của anh
không phải là một quyết định "Nếu".
Bạn thử phân tích chữ "life" (đời sống)
xem. Vấn đề của nó là chữ "if" (nếu).
Nhiều người chẳng làm ǵ cả ngoài những quyết
định "nếu". Những quyết định
này không đưa đến thành công mà chuẩn bị cho
thất bại. Anh bán hàng này không như vậy. Anh không bảo:
"Tôi sẽ phá kỷ lục đó nếu xe tôi không bị
hư". Anh không nói vậy là phải, v́ thế nào xe anh
chả có lúc hư. Anh cũng không bảo: "Tôi sẽ phá
kỷ lục đó nếu trong gia đ́nh không có ai bị
đau hoặc không có ai chết", v́ sau đó anh phải
chôn cất hai người thân, trong đó có ông anh ruột.
Hoặc anh không bảo: "Tôi sẽ phá kỷ lục
đó nếu không bị mất giọng", v́ đúng vào
tháng 12, lúc sắp đạt mục đích, anh bị khản
giọng nên bác sĩ cấm anh nói chuyện, đến nỗi
anh chỉ c̣n cách là đổi bác sĩ khác. Không, quyết
định của anh đă đến với tất cả
nỗ lực chứ không phải chỉ là câu nói
đơn giản, nhẹ nhàng. Tôi sẽ phá vỡ kỷ lục
đó.
Ta phải xem xét mục tiêu của
anh mới lượng định đúng được tầm
mức của quyết định ấy. Trước
đây, chưa bao giờ anh bán được quá 34.000
đô la mỗi năm, một doanh số không phải là tệ
vào lúc đó. Tuy nhiên, năm kế đó, cũng cùng một
loại hàng trong cùng một khu vực, với cùng một
giá cả, anh đă bán được trên 104.000 đô la. Chỉ
trong một năm trời, anh đă bán được
hơn gấn ba lần, kết quả là anh đă phá kỷ
lục tuyệt đối. Dĩ nhiên công ty đă tưởng
thưởng đúng như anh với tôi đă bàn luận.
Anh được nổi tiếng và lănh "cúp" vàng.
IV.
T̀NH
YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(Trích báo An Giang số 1260, ngày 7/9/1996, trang
6)
PHÍA SAU T̀NH YÊU LÀ T̀NH BẠN
Hai con người yêu nhau nhưng không lấy
được nhau hoặc v́ mâu thuẫn nên không đi
đến hôn nhân th́ điều tốt nhất sau đó là
hăy biến t́nh yêu thành t́nh bạn. Trong hôn nhân cũng vậy,
họ lấy nhau song trong quá tŕnh chung sống do lư do nào
đó đành phải ly hôn th́ cũng nên cố xem nhau
như hai người bạn, hai người hàng xóm. Tuy
nhiên trong thực tế, không phải ai cũng làm được
điều đó.
Ly hôn là bằng chứng chứng minh sự thất bại
trong cuộc sống gia đ́nh. Quá tŕnh chung sống phát sinh
nhiều mâu thuẫn khiến cả hai (hoặc một
người) không thể chịu đựng nhau nên đành
phải ly hôn. Ly hôn lúc đó chính là sự giải phóng cho
hai con người thoát khỏi sự ràng buộc, thoát khỏi
những mâu thuẫn, khi họ đă không c̣n t́nh yêu đối
với nhau. Do vậy, ly hôn lẽ ra là một giải pháp
để hoá giải mâu thuẫn, làm cho con người nhẹ
nhỏm về mặt tinh thần và cả thể xác. Song mọi
chuyện không đơn giản như vậy.
Khi đứng trước phiên toà ly dị, cả hai
người đều lên tiếng chỉ trích nhau. Bao nhiêu
khuyết điểm, yếu khuyết của hai người
đều được cả hai bên nêu lên để chứng
tỏ ḿnh đúng, ḿnh tốt c̣n người kia quá xấu,
quá tệ. Điều đó khiến cho sau khi họ không c̣n
chung sống (toà xử ly hôn) họ cũng khó ḷng vui vẻ
nh́n mặt nhau, tṛ chuyện với nhau. Lúc đó (sau khi
đă ly hôn) lẽ ra khi cả hai vợ chồng c̣n ràng buộc
với nhau sẽ vui vẻ hơn. Ngược lại, họ
lại càng ghét nhau hơn. Tâm hồn, thể xác họ
đă bị suy kiệt, bị bào ṃn trong sự uất ức,
tức tối.
Tâm trạng đó ảnh hưởng đến chính
cuộc sống của họ, công việc của họ.
Và điều ảnh hưởng đáng nói hơn hết
là ảnh hưởng đến cuộc sống của
đứa con ḿnh. Đứa trẻ phải gánh chịu không
khí ngột ngạt hoặc tâm trạng tức tối của
cha hoặc mẹ. Thậm chí, có người c̣n tiếp tục
nói xấu, thoá mạ người chồng (vợ) cũ của
ḿnh, dù họ đă không c̣n ràng buộc ǵ với nhau. Lúc
đó đứa trẻ sẽ biết bênh ai bỏ ai. Nhiều
người cứ đeo đẳng tâm trạng thù ghét
người kia đến mức quay sang mắng chửi cả
con ḿnh. Nếu đứa trẻ lỡ làm việc ǵ sai
trái, có người c̣n xỉ vả: "Mày giống hệt
cha (hoặc mẹ) mày. Thiệt là hư thân mất nết".
Hoặc đôi lúc họ lại ch́ chiết con ḿnh: "Lớn
lên đừng giống thứ người bạc t́nh bạc
nghĩa đó nghe" vv... và vv...
Một đứa trẻ sống trong một gia
đ́nh không toàn vẹn đó sẽ ảnh hưởng phần
nào đến tâm lư, cách sống. Huống hồ một
đứa trẻ phải luôn nghe những lời chỉ
trích lẫn nhau của cha và mẹ th́ tâm lư sẽ ra sao?
Ly
hôn tức là sự thất bại trong hôn nhân và ly hôn cũng
là giải pháp tốt nhất cho cuộc hôn nhân không hạnh
phúc. Hăy cố gắng tỉnh táo, b́nh tĩnh kềm nén ḿnh
để hạn chế bớt những hậu quả sau
ly hôn, nhất là đối với một đứa trẻ,
và cuộc sống của chính ḿnh. Khi t́nh yêu đă hết
th́ vẫn c̣n t́nh bạn - t́nh người, bởi cả
hai đều có một thời trao đổi những lời
yêu thương nồng cháy.
Bích Vân
V.
CHUYỆN
PHIẾM :
Trích trong tập truyện hài hước trẻ “Bồ”
non
Biên soạn : PHẠM KHẢI
Quả như lời quảng
cáo :”Tốt nghiệp lớp dạy
cắt may cấp tốc, ba tháng có thể mở hiệu
riêng”. Hợi đă thành ông chủ hiệu may bề thế
nhất thị xă quê nhà. Tấm biển lớn (đặt
tận Hà Nội) vẽ cái tháp ba chân và hai hàng chữ to
tướng “PARI TAILOR” “MODEL CÁC KIỂU” đă thu hút sự
chú ư của mọi người qua lại. Mấy
ma-mơ-canh mặc đồ tây đầm sừng sững
trong tủ kính càng tôn vẻ sang trọng cho hiệu may.
Sau lễ khai trương có
hàng trăm đại biểu dự chiêu đăi, ”Pari tailor” bắt đầu
đón khách.. Với tay nghề “cấp tốc ba tháng”, Hợi
rất tin ở sức sáng tạo của ḿnh. Maria đấy
mới biết đọc biết viết, học may vơ vẽ
mà c̣n trở thành nhà tạo mốt nổi tiếng nhất
Mêhicô và lừng danh trên đất Pháp. Ḿnh chẳng ǵ cũng
hết lớp 5 trường phổ thông thị xă, tốt
nghiệp trường cắt may ở tận thủ
đô th́ hơn hẳn Maria là cái chắc! Thế mà không hiểu
v́ đâu, khách cứ vắng dần. Hay là các hiệu khác v́
ghen tị nên t́m cách hại ta chăng? Không. Vậy th́ tạo
sao chứ? Người thân tín lắm mới nói thật:
chính cái tay nghề ”cấp tốc” làm hại hiệu may!
Trước nguy cơ sập
tiệm, Hợi t́m đến bậc đàn anh để
xin chỉ giáo. Ông chú họ làm cán bộ ngành văn hóa, phân
tích :
-Quê ta c̣n nghèo, chưa hợp
với mốt miếc của Paris. Những người có
điều kiện, sắm comlê, váy đầm đều
đi Hà Nội chứ chẳng chịu may đồ ở
thị xă. C̣n quần áo thường đă có các hiệu may
quen giá rẻ. Hiệu may của anh đẹp hơn của
họ thật nhưng lại là nơi xa lạ với mọi
người.
-Cháu phải làm ǵ đây ?
-Về nguồn.
-Chú nói thế nào ?
-Anh không thấy trên đài,
báo luôn có chuyện về nguồn à? Thi xe đạp, ca múa
nhạc, thi thời trang đều hướng về nguồn.
Quê ta là “đất liền anh, liền chị” mà các
đoàn ca múa nhạc hiện nay đang có nhiều tiết
mục về quan họ. Nếu anh khai thác được
nguồn hàng trang phục bán chợ cho họ th́ sống
được đấy.
-Tiếng là ở đất
quan họ nhưng cháu có biết ǵ về những thứ ấy
đâu.
-Mẹ cháu từng là “liền
chị” một thời. Cố vấn đấy chứ
c̣n đâu nữa!
Hợi liền về xă
thăm mẹ, mượn cả bộ khăn, nón ,dép làm mẫu.
Đồng thời vay số tiền bán vườn của
mẹ để chuyển hướng kinh doanh. Hợi
chăm chú theo dơi các tiết mục quan họ trên màn ảnh
nhỏ để học tập tính sáng tạo của các
nhà tạo mốt. Th́ ra bộ trang phục của các “liền
chị” sau khi cải tiến, đẹp rực rỡ tới
mức… chẳng c̣n nhận được ra là quan họ
nữa!.
****
Hiệu may, Pari Tailor đổi tên thành “ Fashion quan họ”. Các ma-nơ-canh mắt xanh, mũi
nhọn diện theo mốt y hệt trên ti-vi. Ba cô trong tủ
kính đều mặc váy áo,xanh, đỏ, tím, vàng loè loẹt;
đầu đội khăn vành dây màu vàng của Nam
Phương hoàng hậu; tai đeo đôi ṿng ṭng teng to bằng
miệng cốc; cổ đeo ”cổ dề” nhưng
đen lấp lánh hạt cườm. Tay các cô đeo đồng
hồ và nhẫn. Chiếc nón “quai thao” như cái mẹt lợp
lá v́ không có bo và chỗ đội đầu…
Buổi lễ khai
trương diễn ra linh đ́nh với sự có mặt của
nhiều đại biểu các đoàn ca múa từ Bắc
chí Nam! Ai cũng khen ông chủ thức thời, nhà tạo mốt
trẻ tài năng, hứa sẽ kư hợp đồng mua
trang phục chính hiệu quan họ cho đoàn ḿnh biểu
diễn.
Ít hôm sau, Hợi nhận
được một băng ghi h́nh buổi biểu diễn
đặc sắc của một đoàn ở miền Nam gửi
tặng. Nhân có bà mẹ ra chơi. Hợi mở video cho cụ
xem để khoe tài:
-Đấy mẹ xem, có tuyệt
không ?
-Bà cụ căng mắt nh́n hồi
lâu hỏi lại :
-Người ở nước
nào ấy nhỉ ?
NHÂN LOẠI THỜI NAY ĐỐI DIỆN
VỚI ĐỨC TIN
“Người đă khiền nhân loại
lan tràn khắp mặt đất. Người đă phân
định thời gian và cương thổ cho mọi dân
tộc… Những hầu họ t́m kiếm Thiên Chúa và hoạ
may, ḍ dẫm mà gặp được Người.” (Cv
17,26.27)
Có
dư luận cho rằng con người thời nay không có
Đức Tin và chối bỏ Thiên Chúa, rất nhiều
phen họ có một khái niệm sai lệch méo mó về Thiên
Chúa chúng ta. Một sự ngộ nhận ghê gớm! Chỉ
v́ chúng ta đă không biết cách diễn tả, đă có một
nếp sống không đúng, đă không làm cho người
đời hiểu biết Thiên Chúa…
Đức
Giêsu Kitô đă đến giữa nhân loại và “người
nhà của Người đă không nhận biết Người”.
Chính v́ chúng ta thường đẩy Người ra khỏi
nhân loại, ra khỏi đời sống mà Người muốn
gặp để gánh vác, v́ chúng ta đă diễn tả t́nh
yêu thương của ḿnh bằng một thứ ngôn ngữ
khác.
Vậy
mà Chúa Thánh Thần vẫn tác động trong trái tim con
người và giữa ḷng nhân loại Người vẫn
tiếp tục chuẩn bị việc Đấng Cứu
Độ ngự đến trong tâm hồn mỗi người.
Người lắng nghe những nguyện vọng sâu xa của
mọi người, mọi chủng tộc, mọi dân tộc
thời nay…
Một
cách nào đó, có nhiều người đang trở về
một thứ đạo tự nhiên, đạo làm người
và phát huy con người toàn diện, đạo công lư và hoà
b́nh, hạnh phúc. Cũng có nhiều người xuất
phát từ bàn tay Thiên Chúa, vẫn ấp ủ một niềm
khát vọng vô biên. Họ khao khát không nguôi, tự biết bản
thân ḿnh là cao thượng, luôn luôn mong muốn được
cao thượng hơn nữa. Họ muốn cho thế giới
thành tựu nhưng giả sử thế giới có thành tựu
đi nữa, th́ họ cũng chưa măn nguyện. Rất
mau chóng họ sẽ nhận thức rằng: Những hoài
băo của họ không phải từ ḿnh mà có, cho nên làm sao có
thể thoả măn cho được! Một cách vô t́nh, họ
mong đợi, t́m kiếm một sức mạnh, một
t́nh yêu thương, một Đấng là Thượng
Đế.
Một
ngày nào đó, nếu chúng ta biết cách biểu dương
Đức Giêsu Kitô, ngày ấy, những người như
họ sẽ khám phá ra Chúa, không phải ở cùng đích của
các thành tựu trên thế giới, nhưng ngay giữa những
thành tựu của họ, ở thượng tầng nội
tâm họ…
MICHEL QUOIST, JB sưu tầm.
ĐƠN
ÂM: DANH
Vua
Hêrôđê nhốt Gioan Tẩy Giả để uy danh của
ông không bị xúc phạm, mặc dù ông đáng lên án v́ đă
cướp vợ anh ḿnh. Khi con gái bà Hêrôđia múa đẹp,
ông hứa sẽ cho cô bất cứ thứ ǵ cô xin. Cô xin
đầu ông Gioan!
V́
danh dự của một nhà vua, không thể hứa mà không
làm, mặc cho việc làm đó có tàn ác đến đâu.
Danh này là danh ǵ?
Hôm
4 tháng 2 vừa qua, Sở Giáo Dục và Đào Tạo Đồng
Nai đă tổ chức cho gần 400 giáo viên tiểu học
thi giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh. Kết quả ở
bài tự luận chỉ có hai giáo viên đạt điểm
6, và không tới 20 giáo viên khác đạt điểm lớn
hơn 5/10. Rồi cũng sẽ trao danh hiệu giáo viên dạy
giỏi cho những người này. Thật là chỉ v́
danh.
Đau
đớn và bất ngờ hơn, trong số các nhà giáo dự
thi giáo viên giỏi đó, có 27 vị quay cóp bị phát hiện
(có thể số quay cóp c̣n nhiều hơn mà không bị phát
hiện).
Ngay
một cơ quan giáo dục lớn nhất tỉnh cũng
chỉ muốn có danh thế thôi sao?
Ḿnh
lo không biết có ai trong 27 nhà giáo đáng kính kia là người
Công giáo không(?)
AN.
BỊ TỐNG TIỀN DO PHÁ THAI
Một cặp t́nh nhân đi quá giới
hạn t́nh yêu, và cô gái buộc phải đến bệnh
viện giải quyết “hậu quả”. Chàng trai giữ lại
toàn bộ gấy tờ liên quan vụ việc, và khi hai
người chia tay, anh ta dùng làm “vũ khí” tống tiền
gia đ́nh người yêu cũ.
Ngày
11/2, TAND Tp.HCM tuyên kẻ tống tiền mức án 1 năm
3 tháng tù cho hưởng án treo. Chủ toạ thẩm phán nhận
xét: “V́ mấy triệu bạc bị cáo lại mang nỗi
bất hạnh của bạn gái để làm chuyện không
đáng là một người đàn ông”.
Năm
1996, Nguyễn Văn B́nh và N.T.L. yêu nhau khi cả hai người
vừa tṛn 18 tuổi. Cô gái mang thai, họ đưa nhau
đến bệnh viện “phá bỏ”. Mối t́nh của
đôi bạn trẻ đến năm 2000 xảy ra mâu thuẫn
dẫn đến việc chia
tay. B́nh ra sức cứu văn t́nh thế nhưng không thể.
C̣n L. quên cuộc t́nh đầu bằng cách ra nước
ngoài.
Nhớ
lại những giấy tờ khám thai của L. vẫn giữ
trong nhà, B́nh tập hợp lại, gửi đến cha của
người yêu cũ. Anh ta gọi điện yêu cầu
ông bố vợ hụt chi 10 triệu đồng, với lời
doạ: “Ông nghĩ con ông hơn, danh dự ông hơn hay tiền
hơn?”.
Ngày
23/1/2003, B́nh bị bắt giữ ki đang nhận tiền.
Trong phiên xử, ngày 11/2 tại TAND Tp.HCM B́nh giải thích về
việc làm của ḿnh: “V́ lúc yêu nhau bị cáo có gửi L. giữ
khoảng 17-18 triệu đồng, nên bây giờ muốn
đ̣i lại. Đồng thời muốn để cho bố
của L. biết rằng con gái của ông không phải gia
giáo nề nếp như ông nghĩ.”
Gia
đ́nh cô gái không ngờ B́nh lại có hành động cạn
t́nh, cạn nghĩa, đem những giấy tờ phá thai của
L. để tống tiền. Bố L. tŕnh bày: “Quan hệ của
bọn trẻ tôi biết và c̣n tạo điều kiện
cho B́nh có công ăn việc làm để cho chúng nó nên vợ,
nên chồng. Tôi cũng nhiều lần cung cấp tiền
cho con gái để nó lo cho B́nh ăn học.”
Chủ
tọa nói: “Giả sử bị cáo có đưa tiền cho
L., th́ số tiền đó có thấm ǵ so với t́nh cảm
cô ấy đă dành cho bị cáo trong suốt mấy năm
trời và dâng hiến tất cả cho t́nh yêu.”
(Theo vnExpress, ngày 12 thàng 02 năm 2004)
BẤT CHỢT…
"Hôm
Chúa Nhật vừa rồi cháu có gặp lại một cô em
kết nghĩa (quen từ ngày xưa, thời cháu đang
đi học phổ thông).
Cô
đó có tâm sự với cháu là đang yêu một anh bạn
người Mỹ, mà anh này lại theo đạo Công giáo,
Anh bạn người Mỹ đó th́ đang rất muốn
giới thiệu về Chúa cho cô em của cháu... Và thế
là cháu rất vui mừng... H́nh như ngày hôm đó Chúa Thánh Thần
đă mở miệng cho cháu th́ phải, bởi v́ chưa
bao giờ cháu thấy cháu lại có thể giới thiệu
về đạo Công Giáo cho một người hoàn toàn
chưa biết ǵ như thế?Đó là một điều
làm cho cháu vui mừng lắm. Và cô đó cũng là một
người biết lắng nghe chứ không phải là
người bảo thủ... Thầy cầu nguyện cho
cháu thầy nhé.
Thứ bảy này th́ cháu sẽ dẫn cô ấy
đi lễ nhà thờ… Và nếu như Chúa sẽ dần dần
mở được trái tim của cô ấy th́ cũng là
thành công đầu tiên của cháu đấy thầy ạ!”
Huyền Trang - Hà Nội
GIỚI TRẺ TIN YÊU…
(ABBA
- Sàig̣n) _ Nhân dịp Năm Thánh Truyền Giáo,
chiều ngày 11.2.2004, tại ĐCV Thánh Giuse Sàig̣n, Giáo phận
Tp.HCM đă tổ chức thật trọng thể Thánh Lễ
hưởng ứng Năm Thánh Truyền Giáo, để kỷ
niệm: Công đồng miền thứ I tại Dinh Hiến
năm 1670; 160 năm (1844 - 2004) thành lập Giáo Phận Tây
Đàng Trong; và cũng là dịp kỷ niệm 80
năm thành lập Giáo phận Tp.HCM… Đồng thời cũng
là Thánh lễ Tạ Ơn của Đức tân Hồng Y
Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn.
Thánh
Lễ đă diễn ra rất trọng thể có sự tham
dự đồng tế của hai tân Hồng Y đến
từ Đài Loan và Hàn Quốc, là những người bạn
với Đức Hồng Y Mẫn cũng vừa lănh nhận
chức vụ Hồng Y với ngài đầu tháng 12 vừa
rồi, cùng với Đức Cha phụ tá và các cha đại
diện trong giáo phận. Trong bài giảng, Đức Hồng
Y Mẫn mời gọi mọi giáo dân hăy sống thật “mạnh
mẽ” loan báo Tin Mừng trong năm Hồng Phúc của Giáo
Hội Việt Nam.
Sau
Thánh Lễ là chương tŕnh văn nghệ mừng
Năm Thánh Truyển Giáo và chúc mừng Đức Hồng
Y, quy tụ các ca đoàn hợp xướng từ các giáo xứ
địa phận đến các ḍng tu, học viện
trong địa phận. Một chương tŕnh thật
quy mô về dàn dựng lẫn ư nghĩa truyền giáo đă
được tŕnh diễn trước bao quư quan khách, các
linh mục tu sĩ các ḍng, các
bạn trẻ và giáo dân các giáo xứ về tham dự…
Nguyện
xin Thiên Chúa t́nh yêu ban muôn ơn lộc và phúc lành cho muôn dân Việt
Nam trong năm Thánh Truyền Giáo Hồng Phúc này.
J.B
GÓP
GIÓ
Đôi tai
của tâm hồn
Một cô bé vừa gầy vừa
thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng
ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc
mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ
lại vừa rộng nữa.
Cô bé buồn tủi ngồi khóc một ḿnh trong công viên. Cô
bé nghĩ: Tại sao ḿnh lại không được hát ? Chẳng
lẽ ḿnh hát tồi đến thế sao ? Cô bé nghĩ măi
rồi cô cất giọng hát khe khẽ. Cô bé cứ hát hết
bài này đến bài khác cho đến khi mệt lả mới
thôi.
"Cháu hát hay quá!'. Một giọng nói vang lên: "Cảm
ơn cháu, cháu gái bé nhỏ, cháu đă cho ta cả một buổi
chiều thật vui vẻ". Cô bé ngẩn người.
Người vừa khen cô bé là một ông cụ tóc bạc
trắng. Ông cụ nói xong liền đứng dậy và chậm
răi bước đi.
Hôm sau, khi cô bé tới công viên đă thấy ông già ngồi ở
chiếc ghế đá hôm trước, khuôn mặt hiền
từ mỉm cười chào cô bé. Cô bé lại hát, cụ
già vẫn chăm chú lắng nghe. Ông vỗ tay nói lớn:
"Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ của ta, cháu hát hay
quá!" Nói xong cụ già lại chậm răi một ḿnh
bước đi.
Cứ như vậy nhiều năm trôi qua, cô bé giờ
đây đă trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Cô
gái vẫn không quên cụ già ngồi tựa lưng vào thành
ghế đá trong công viên nghe cô hát. Một buổi chiều
mùa đông, cô đến công viên t́m cụ nhưng ở
đó chỉ c̣n lại chiếc ghế đá trống
không.
"Cụ già ấy đă qua đời rồi. Cụ ấy
điếc đă hơn 20 năm nay" - một người
trong công viên nói với cô. Cô gái sững người. Một
cụ già ngày ngày vẫn chăm chú lắng nghe và khen cô hát lại
là một người không có khả năng nghe?
Angels
(Thiên thần)
Tác
giả: Sưu tầm từ Internet
Hai thiên thần đi chu du duới h́nh dạng của những
người nghèo khó dừng chân ở một ngôi nhà khá giả.
Hai thiên thần xin gia đ́nh kia cho ở lại nhờ qua
đêm nhưng gia đ́nh đó rất khiếm nhă, tỏ vẻ
khó chịu và bảo hai thiên thần vào nhà kho mà ở. Khi
hai thiên thần dọn dẹp chỗ ngủ trên sàn lạnh,
thiên thần lớn tuổi hơn trông thấy một lỗ
trên sàn nhà và ra tay sửa lại nó. thiên thần nhỏ
hơn hỏi tại sao, thiên thần lớn trả lời
: Mọi việc không phải luôn luôn như chúng ta thấy
!
Đêm hôm sau, hai thiên thần lại dừng chân ở một
gia đ́nh nghèo và xin ở lại qua đêm. Hai vợ chồng
bác nông dân túng thiếu về tài sản nhưng có thừa
ḷng hiếu khách nên đă mời hai thiên thần bữa
ăn đạm bạc và mời họ ngủ trên giường.
Sáng sớm hôm sau, hai thiên thần thấy hai vợ chồng
bác nông dân buồn rười rượi. Con ḅ duy nhất
cung cấp sữa cho gia đ́nh họ đă chết. Thiên
thần nhỏ tuổi hết sức sửng sốt về
việc đó và kết tội : "Gia đ́nh thứ nhất
rất giàu có th́ người lại giúp họ. Gia đ́nh
này nghèo khó và hiếu khách th́ ngài lại bắt con ḅ của
họ phải chết".
"Mọi việc không phải luôn như chúng ta thấy"
- Thiên thần lớn chỉ nói vậy.
Khi hai thiên thần lại tiếp tục lên đuờng,
thiên thần lớn mới nói : "Khi chúng ta ở trong nhà
kho của gia đ́nh giàu có, ta để ư thấy có một
kho vàng dưới cái lỗ ở nền nhà kho, nhưng chủ
nhà lại thô lỗ và keo kiệt nên ta hàn cái lỗ đó lại,
họ sẽ không bao giờ t́m đuợc vàng. C̣n tối
qua khi chúng ta đang ngủ trên giường nhà bác nông dân
nghèo, thần chết đă tới và nói phải đem vợ
bác nông dân đi. Ta đă đua con ḅ của nhà bác nông dân ra
thay thế, và may mắn là thần chết đă chấp nhận
con ḅ. Mọi thứ không phải luôn như chúng ta thấy
!"
Lời b́nh : thế đấy, mọi chuyện nếu
như nghe bằng tai và thấy bằng mắt chưa hẳn
đă là sự thật. Hăy lắng nghe và nh́n bằng trái tim
và lư trí , như thế mới rơ được sự thật
là thế nào .
Trở
ngại ư? Mặc! Cứ xông tới
Tác
giả: Dale Carnegie
Edward Touhey là một trong những người mà tôi mến.
Ông ta ở gần nhà tôi và lái một chiếc xe hơi nhỏ,
hở thuê cho mọi người. Ông có một t́nh-thần
hiểu biết và hăng-hái, biết nghe chuyện và khéo
nói chuyện. Một hôm ông ta và tôi bàn với nhau về những
nhân-vật đă giúp cho nhân loại được nhiều,
mặc dầu gặp những hoàn-cảnh khó-khăn. Ông ta
hỏi tôi: -- Có bao giờ bà nghe tên Nathaniel Bowditch chưa?
Tôi đáp là có được nghe một tên là Bowditch trong
thuật hàng hải. Ông Edward nói:
-- Chính ông ta! Nathaniel Bowditch. Sanh năm 1973 và thọ sáu
mươi lăm tuổi. Được đi học ở
trường tới mười tuổi, rồi phải tự
học, tự học tiếng La-tinh mà đọc
được cuốn Pricipia của
Tôi đồng ư với Edward rằng Bowditch là một
người bất chấp trở ngại. Có lẽ không
ai bảo cho Bowditch rằng muốn thành một nhà khoa học
th́ điều-kiển thứ nhất là phải có một
bằng-cấp đại-học, cho nên ông mới nhắm
mắt tự học lấy những điều cần biết.
Đối với Nathaniel Bowditch, người đă phiêu lưu
trên băi biển, cũng nhưng đối với Edward Touhev,
người đương lái xe trong châu thành Nưu Ước,
trởi-ngại là một tiếng vô nghĩa.
Những tiếng đó vẫn c̣n được hạng
người dùng, hàng người trách trách-nhiệm khi thất-bại.
Hàng chục người bảo bạn rằng v́ không
được học trường đại-học, nên
bị trở ngại trong đời; song tôi dám đánh cá với
bạn rằng nếu họ có bằng-cấp đại
học th́ họ cũng kiếm được một lư lẽ
khác để tự bào chữa khi họ thất bại.
Người tinh thần già-giặn quyết chí vượt
mọi trở ngại, thành thử không bao giờ nghĩ
cách dùng nó để tự bào chữa cho ḿnh.
Alexander Graham Bell có lần phàn-nàn với bạn thân và Joseph
Henry, giác-đốc trường Simthsonian Institution ở
Hoa-Thịnh-Đốn, rằng do thiếu sự hiểu biết
về điện mà bị trở ngại trong công việc.
Henry nghe vậy không hề an ủi
-- Buồn thật. Buồn thật. Anh chưa được
cái may mắn học nhiều về điện.
Mà cũng không bảo rằng nếu
-- Th́ học nó đi.
Và Alexnader Graham Bell học về điện, sau thành một
nhà khoa-học có công nhất trong lịch-sử về môn
truyền tin (sau này ông là người chế ra máy điện
thoại)
Nghèo nàm phải là một trở ngại, một lư-do
đích đáng để tránh trách nhiệm và bỏ cuộc
không? Cựu thổng-đống Herbert Hoover hồi hỏi
c̣i-cút, cha làm thợ rèn ở
Những người thành công rực rỡ đó không hề
cho rằng ḿnh bỉ trở ngại vi cảnh nghèo. Họ
bận công việc quá, có th́ giờ đầu để mà
phí vào sự than thân trách phận.
Robert Louis Stevension, thể chất bạc nhược tới
nỗi gần thành một phế nhân suốt đời,
mà không chịu để cho bệnh tật làm hại đời
hoặc công việc của ông. Mỗi hàng ông viết đều
rực rỡ ánh sáng, đều chứa chan tinh lực
thanh khiết, mạnh mẽ của ông. Và nhờ ông thắng
nổi cái trởi ngại là bệnh tật, mà nền
văn học được phong phú lên vô cùng.
Biết bao vĩ nhân trên thế giới đă nổi danh mặc
dầu gặp trở ngại, đôi khi là nhờ trở
ngại nữa. Byron có tật trẹo chân, Jules César bị
chứng phong thấp, Beethoven hóa điếc, Nă Phá Luân lùn tịt,
Mozart bị bệnh lao, Franklin D. Roosevelt bị bệnh tê liệt,
Helen Keller mù và điếc từ hồi nhỏ.
Danh ca Jane Froman bị một tai nạn máy bay ghế gớm,
mà cô chiến đấu với bệnh tật để lấy
lại sức khỏe và danh tiếng. Đào hát bóng Suzan Ball bị
cưa một chân mà vẫn t́m được hạnh phúc
trong hôn nhân và thành công trên màn bạc cho tới khi chết.
Nhân nói về đào hát, tôi nhớ đến Sarah Bernahardt,
đến "tiên nữ Sarah". Hồi nhỏ cô xấu
xí lại là một đứa con hoang, ai cũng ghét bỏ,
có cách nào mà ngóc đầu khỏi cảnh hạ tiện,
nhớp nhúa ở chung quanh được. Vậy mà cô
đă thành một đào hát tuyệt đẹp và bất thủ
trên sân khấu.
Một bà bạn thân của tôi có một người con
trai cao lớn đẹp trai, nhưng phải cái tật cà lăm
tứ hồi nhỏ. Nhờ học rất giởi, cậu
được chúng bạn mến, và tấn tới rất
mau ở ban tiểu học. Trong thời gian đó, song thân
cậu nhờ các nhà chuyên mon chữa tật cà lăm cho cậu
mà vô công hiệu.
Một buổi chiều, cậu ở trường về,
báo tin rằng bạn bè giáo sư cho cậu việc đọc
diễn vẵn từ biệt trường.
Bồi cậu leo cầu thanh lên pḥng ngủ để soạn
bài diễn văn. Song thân cậu giúp cậu t́m ư, nhưng
khôn khéo không nhắc chút ǵ về những nỗi khó khăn
khi nên diễn đàn.
Đêm phải lên diễn đàn, cậu đứng thẳng
người, uy nghi v́ vóc lớn, vai vuông, và bắt đầu
nói. Thính giả imi phăng phắc v́ nhiều người
ngại cho lật cà lăm của cậu.
Cấu mới đầu nói chậm chạp, được
thính giả tín nhiệm rố nói hết mười lăm phút
không hề lắp bắp hoặc ngập ngừng một
lần nào, nhờ trong khi soạn bài diễn văn, cậu
đă quyết thắng mọi trở ngại. Tiếng vỗ
tay vang lên trong đám thính giả để thưởng
công lao của cậu.
Roy L. Smith đă viết một truyện hay, một tiểu
sử nhan đề là: Một đời sống đầy
đủ -- ở ngưỡng cửa Âm-ti. Cuốn đó
kể đời của Elmer Helms, một người mà hồi
mới sanh ở Huntersville, xứa Ohia, bác sĩ đă phải
chê:
-- Không có hy vọng ǵ em nhỏ nầy sống được.
Nhưng Elmer Helms vẫn sống, mặc dầu bán thân bên
phải bị tật nặng, và luôn trong chín chục nam, bị
đau đớn dày ṿ thể xác không lúc nào ngớit. V́
không làm được việc ǵ năng nhọc, ông xoay ra
đọc sách. Năm 1891, hồi hai mươi tám tuổi,
ông thành một mục sư đạo tin lành. Hai lần thất
bại xuưt làm giảm nghị lực của ông; nhưng
John S. Huyler đề ư tới ông, giúp tiền cho ông, và chỉ
trong ít tháng, ông thoái được tử thần, ra khỏi
bệnh viện.
Sau Elmer Helms bất đầu xây cất nhà thờ, quyên tiền
cho tôi tin lành, giúp đỡ các trường đại học
và các dưỡng đường. Ông mục sư "một
lá phổi" đó đă quyên được trên ba triệu
Mỹ kim cho những công việc hữu ích. Năm sáu
mưới chín tuổi, ông mới "về vườn"
mà c̣n thuyết giáo trên một ngàn lần nữa, viết
hai cuối sách, quyên 500.000 Mỹ kim cho tôn giáo và các việc
từ thiện, giúp trong bạn quản trị của hai
chục hội và bỏ ra năm vạn Mỹ kim tiền
riêng của ông để cất một nhà thờ gần
trường đại học Califonia.
Ông không bao giờ biết trở ngại là cái quái ǵ. Ông chỉ
biết rằng ông có một đời để sống
và một mục đích để đeo đuổi. Ông tận
dụng quăng đời chín chục năm kỳ dị của
ông, và nhắc tới tên ông, ai cũng nhớ ngay đến
đức can đảm.
Ở các thời mà sự trẻ trung được quá ca
tụng nầy, nhiều người già cho tuổi tác của
ḿnh là một trở ngại. Họ thường cảm thấy
rằng ḿnh bị xă hội cho ra ŕa. Tôi c̣n nhớ một
bà già bé nhỏ, bảy mươi tư tuổi hồi
trước theo học lớp của tôi ở Nưu Ước.
Cự không biết phải làm ǵ cho hết đời.
Củ đă dạy học cho tới ngày bị về
hưu. Cụ dành dụm không được bao nhiêu, nên rất
cần kiếm việc làm cho khỏi ngồi không và có thê
tiền chi tiêu. Cụ nói rằng nhớ các trường dạy
học, nên khi về hưu có hồi cụ lại các
trường mẫu giáo kể chuyện cho trẻ nghe
để kiếm tiền.
Tôi cho rằng việc đó hợp với cụ, và cụ
có thể hoạt động hơn đển thành một
người chuyên môn kể chuyện.
Tôi khuyến kích cụ và cụ hăng hái bước vào một
nghề mới. Cụ đă nhận thấy rằng tuổi
tác không phải là một trở ngại; trái lại, bây giờ
cụ c̣n có nhiều khả năng hơn hồi trẻ nữa,
và những kinh nghiệm của cụ làm cho truyện cụ
kể say mê hơn.
Cụ có sáng kiến lại viện văn hoá Ford vạch
chương tŕnh cụ dự định kể chuyện
cho trẻ em nghe. Những người trong viện đều
thực tế muốn thấy rơ kết quả rồi mới
quyết định. Vậy mà cụ đă thuyết phục
phục được họ; họ chịu mướn cụ
v́ những chuyện của cụ hấp dẫn.
B6y giờ t́ cụ hăng hái và tự tin như một thiếu
nữ dưới hai chục tuổi, cụ tiếp tục
đi khắp nơi đem niêm vui vẻ cho hàng ngàn trẻ
em. Cụ không chịu để cho tuổi tác thành một
trở ngại, cũng không việc nó làm cớ dể ngồi
không. Cụ không nói: "Tôi già rồi, kiếm ăn ǵ nhữa".
mà cụ bồi bổ tài năng cùng kinh nghiệm để
hoạt động. Tuy bảy mươi tư tuổi, mà
cu chưa già. Tuổi tác mà người khác cho là một trở
ngại th́ cụ cho là một kích thích.
Goerge Bernard Shaw không chịu được hạng người
phàn nàn bị trở ngại vi hoàn cảnh. Ông viết:
"Người ta luôn luôn đổ lỗi cho hoàn cảnh.
Tôi không tin ở hoàn cảnh. Ở trên đời, kẻ
thành công là những kẻ kiếm ra hoàn cảnh lợi cho
ḿnh, mà nếu kiếm không ra th́ tạo nó ra".
Sự thực, nếu nghĩ đến trở ngại
th́ ai cũng có thể kiếm được một trở
ngại nầy hay một trở ngại khác. Hồi trẻ,
tôi buồn rầu lắm v́ cao lớn hơn những bạn
học của tôi. Phải sống nhiều năm rồi
tôi mới thấy được điều này là; vóc
người cao lớn, cũng như mọi cái khác, có thể
bất lợi, mà cũng có thể lợi, tuỳ theo thái
độ của ta.
Dù ta có một chân mà người láng giềng có hai chân; dù ta
nghèo hơn, hoặc giàu hơn người đó; dù ta mập,
hoặc ốm, xuấu hoặc đẹp, trắng hoặc
đem, e lệ hoặc dạn dĩ; bất kỳ cái ǵ
làm cho ta khác người cũng có thể làm một trở
ngại cho ta được, nếu ta nghĩ nó là một
trở ngại.
Hạng người tinh thần không già dặn luôn luôn sẵn
sàng cho những cái khác người của họ là những
trở ngại, c̣n hạng người già dặn thi cũng
thấy những chỗ kém người của ḿnh,
nhưng vui vẻ nhận nó để cải thiện nó.
"Khó mà thương yêu được
một lần thứ hai người mà ḿnh đă hết
thương yêu."
Rochefoucauld
Ngụ Ngôn: Tính lầm
Ngày xửa ngày xưa có một anh Sói lười. Nhà cửa
của anh, anh chẳng bao giờ quét dọn, sửa sang. Nó
bẩn thỉu, rách nát, chỉ chực sụp xuống.
Một hôm, bác Voi đi qua, chẳng may đụng nhẹ
vào làm đổ mái nhà anh Sói.
- Xin lỗi anh bạn! - Bác Voi nói với Sói - Tôi sẽ sửa
ngay cho anh.
Bác Voi vốn là người giỏi giang, cái ǵ cũng biết
và không sợ công việc. Bác liền lấy búa, đinh, sửa
ngay mái nhà cho Sói. Mái nhà trở nên chắc chắn hơn
trước...
"Ô hô ! - Anh Sói bụng bảo dạ - Rơ ràng là lăo ta sợ
ḿnh! Thoạt đầu đă phải xin lỗi, sau đó c̣n
sửa lại cả mái nhà. Ḿnh phải bắt lăo ta làm cho
ḿnh một cái nhà mới mới được! Lăo sợ, ắt
phải nghe theo!"
- Này, đứng lại! - Sói quát bảo Voi - Mày làm cái thói
ǵ thế? Mày tưởng có thể bỏ đi một cách
dễ dàng thế chắc? Làm đổ nhà người ta,
đóng qua loa được mấy cái đinh rồi định
chuồn à? Biết điều th́ đi mà làm cho ta một
cái nhà mới! Đồ súc sinh! Bằng không ta sẽ cho một
bài học, đừng ḥng mong thấy lại bà con thân
thích! Nhanh lên!
Nghe Sói nói những lời ấy, bác Voi không nói ǵ cả. Bác
lẳng lặng quắp ngang bụng Sói ném xuống hố
nước bẩn. Rồi đè bẹp dí nhà Sói.
- Này, nhà mới này! - Bác Voi nói rồi đi thẳng.
Tỉnh dậy, Sói ngạc nhiên tự hỏi:
"Ḿnh thật không hiểu ǵ cả! Lúc đầu lăo có vẻ
sợ ḿnh đă xin lỗi tử tế, thế mà sau đó
lại hành động thế này... Thật không sao hiểu
nổi!"
- Chú mày ngu lắm! - Nh́n thấy hết mọi chuyện,
bác Quạ già nói - Chú mày đă không hiểu sự khác nhau giữa
người hèn nhát và người được giáo dục
tốt!
Mikhankốp
Tấm thẻ của
cảm xúc
Tôi
nhớ đă bắt đầu cuộc đời của
ḿnh cho đến những năm đầu đại học
bằng sự bất măn và chán ghét thế giới xung quanh
ḿnh. Tôi giận cả cha mẹ ḿnh và phát chán mỗi khi phải
nghe những lời chỉ bảo và nhắc nhở của
cha. Cũng như những thanh niên mới lớn khác, tôi lớn
lên theo năm tháng cùng với cái tôi quá lớn của ḿnh.
Tôi tự cho rằng không ai trên thế giới lại phải
chịu đựng một người cha hay một sự
bất công khủng khiếp như tôi dang chịu. Xét cho
cùng, cha tôi thậm chí c̣n chưa học hết trung học,
c̣n tôi th́ dù ǵ cũng là một sinh viên đại học hẳn
hoi. Tôi cảm thấy ḿnh rơ ràng hơn hẳn cha, vậy
th́ cớ ǵ ông ta lại có thể can thiệp vào đời
sống riêng của tôi.
Tôi tiếp tục sống nổi loạn
như vậy và tạm hài ḷng với cuộc sống bất
ổn của ḿnh. Ít ra th́ tôi cũng đă t́m thấy sự
chia sẻ của đám bạn bè cùng trang lứa trong những
cuộc tán gẫu hàng giờ sau giờ học ở quán cà
phê hội sinh viên. Chúng tôi "đồng cảm" với
nhau về những rắc rối với cha mẹ mà chúng
tôi gặp và thoải mái chơi tṛ "đổ lỗi
cho cha mẹ".
Cuộc sống của tôi ở
trường có lẽ cũng sẽ trôi qua "b́nh thường"
như thế nếu không có những giờ lên lớp của
thầy Sidney B. Simon, một trong những thầy giáo khác
thường nhất mà tôi đă từng học. Từ
trước đến giờ, tôi vẫn thường biết
cách để được yên ổn trong lớp: cứ
việc ngồi ngay ngắn, ra vẻ say mê bài giảng, chịu
khó học thuộc ḷng, rồi nộp những bài viết
đă được soạn theo một công thức và
đánh máy cẩn thận. Ít thầy cô nào chịu khó đặt
câu hỏi buộc chúng tôi sử dụng cái đầu
để trả lời. Tất cả dường như
chỉ là những cái tên, sự kiện và ngày tháng cần ghi
nhớ. Thầy Sidney Simon là người đă mang đến
cho chúng tôi một luồng gió mới. Thầy dẫn dắt
chúng tôi bằng cách đặt câu hỏi, nêu vấn đề
buộc chúng tôi suy nghĩ, t́m ṭi, nghiên cứu, khám phá và tự
giải đáp cho ḿnh. Thú thật, dù phương pháp của
thầy Simon mang lại cho chúng tôi một điều ǵ
đó rất mới, rất sinh động và thú vị,
tôi vẫn cảm thấy khó chịu v́ tôi thấy ḿnh lúng
túng chưa t́m được cách đối phó với những
giờ học "căng thằng" này.
Nhưng điều mà làm người
ta bàn tán về thầy Simon nhiều nhất là cách tṛ chuyện
xa lạ mà gần gũi của thầy: tṛ chuyện qua tấm
thẻ "cảm xúc".
Mỗi thứ ba, để
được thầy cho vào lớp, chúng tôi phải điền
vào một tấm thẻ khổ 14x20 của ḿnh một suy
nghĩ, một băn khoăn, một cảm xúc, một
câu hỏi hay bất cứ những ǵ chúng tôi có thể nghĩ
ra và nộp cho thầy trước khi vào lớp. Lúc đầu,
tôi thấy tṛ chơi này cũng hay hay như tṛ "đổ
lỗi cho cha mẹ" mà tôi vẫn thường làm. Ngày
thứ ba đầu tiên, tôi nghiêm túc điền vào ḍng chữ
tinh nghịch "Tất cả những thứ lấp lánh
chưa chắc đă là vàng". Nhưng những ḍng chữ
hồi âm của thầy Simon không làm tôi dễ chịu tí
nào: "Câu này có ư nghĩa ǵ đối với em? Phải
chăng nó có một ư nghĩa rất quan trọng!"
Có vẻ như ông ấy
đang muốn tṛ chuyện thật t́nh với tôi qua tấm
thẻ này. Dĩ nhiên tôi không thích điều này tí nào v́ tôi
chẳng muốn bộc lộ ḿnh với ai cả. Ngày thứ
ba tiếp theo, tôi vẫn giữ giọng bông đùa với
tấm thẻ của ḿnh: "Một hành động
đúng lúc chắc ǵ đă làm nên cơm cháo." Có ǵ
đâu, dù ǵ th́ đó cũng là một tṛ chơi thôi mà.
Nhưng câu trả lời mà tôi nhận được một
lần nữa chẳng làm tôi thích thú tí nào: "Em cũng có
óc hài hước đấy nhỉ? Đây có phải là một
điểm nổi bật trong cuộc sống của em
không?"
Vẫn lại cái giọng có vẻ
như phớt lờ ấy. Thực sự ông ấy muốn
ǵ ở tôi! Tôi thực sự chưa thấy một giáo
viên nào quan tâm đến tôi kể từ cấp một
đến nay như ông ấy. Tôi quyết định cứ
mặc kệ ông ấy với tṛ chơi vớ vẩn này.
Nhưng có ngờ đâu rồi cũng đến ngày tôi vô
t́nh trải ḷng ḿnh trên tấm thẻ vô tri vô giác kia. Vào cái
ngày thứ ba đáng ghét tiếp theo tôi căi nhau dữ dội
với cha tôi. Cảm thấy bị cha đàn áp, tôi vùng vẫy
muốn trốn thoát. Ông ấy thấy tôi bất kham, liền
áp đặt quyền làm cha của ḿnh. Chúng tôi đă to tiếng
với nhau. Tôi chạy ào ra khỏi nhà đến trường
trong một cơn giận dữ. Và cũng trong cơn giận
dữ ấy, tôi đă viết vào tấm thẻ không chút
đắn đo suy nghĩ: "Tôi là con của một thằng
ngốc."
Khi đă b́nh tĩnh lại, tôi
mới thấy minh sợ hăi. Sao tôi lại dại dột
đến thế khi cho ông ấy biết về tôi kia chứ
? Bây giờ ông ấy đă biết về tôi, gia đ́nh
tôi, và cuộc sống bất ổn của tôi. Tại sao
tôi lại kể cho ông ấy nghe về cha tôi kia chứ ? Nếu
ông ấy liên lạc với cha tôi th́ sao? Mọi chuyện sẽ
vỡ lở từ đây. Nỗi sợ hăi mơ hồ
đó kéo dài cho đến khi tôi nhận lại được
tấm thẻ. Khó khăn lắm tôi mới đủ can
đảm lật tấm thẻ lên. Đập vào mắt
tôi đơn giản chỉ là một ḍng chữ: "Thế
đứa con của một 'thằng ngốc' sẽ làm ǵ
trong suốt cuộc đời c̣n lại?". Tôi cảm
thấy như có một cái tát vào mặt. Trước giờ,
nếu tôi có làm sai điều ǵ, th́ đó đều là lỗi
của cha mẹ. Nếu tôi làm bài kiểm tra tệ hại,
tại mẹ mà ra. Nếu ḿnh mất cơ hội có một
việc làm thêm, tại cha. Chưa có phút giây nào tôi nghĩ
ḿnh phải có chút trách nhiệm ǵ trong đó. Câu hỏi có vẻ
như vô tư của thầy Sidnev Simon đă chạm đến
cốt lơi của câu hỏi mà tôi thường lảng
tránh: Tất cả những vấn đề này là của
ai. Trách nhiệm của tôi ở đâu trong những vấn
đề này!
Hôm đó tôi đă không nấn ná
ở hội quán sinh viên mà về thằng nhà. Suốt
đêm tôi thao thức suy nghĩ về mọi thứ, về
một điều mà mẹ tôi nói từ rất lâu: "Một
người triệu phú lúc thành công th́ tuyên bố là do một
tay ḿnh làm nên sự nghiệp, khi thất bại th́ đổ
lỗi tất cả là v́ cha mẹ."
Những lời nói của thầy
Simon không phải là viên thuốc thần để có thể
chuyển đổi con ngựa bất kham như tôi ngay lập
tức, nhưng nó ngấm dần vào tiềm thức của
tôi. Mỗi lần trong đầu tôi xuất hiện tư
tường trách móc cha mẹ ḿnh v́ điều này hay điều
khác, th́ lại có một giọng nói từ sâu thẳm ḷng
tôi lên tiếng: "Có thể cha bạn là một kẻ tệ
hại như tất cả những ǵ bạn nói. Nhưng
bạn có thể nào bắt cha mẹ ḿnh chịu trách nhiệm
cho suốt cuộc đời c̣n lại của ḿnh hay
không!"
Và cứ như thế, chậm
chạp và từ từ, cùng với thời gian suy nghĩ của
tôi cũng đă thay đổi theo. Tôi nhận thấy từ
trước đến nay tôi đă sống một cuộc
đời mà tôi không phải là nhân vật chính. Cái cảm
giác ḿnh không phải là chủ cuộc đời ḿnh làm tôi
khó chịu ghê gớm. Tôi không muốn làm con rối. Tôi bắt
đầu nhận thấy rằng tôi phải chịu trách
nhiệm chính cho những hành động, suy nghĩ, t́nh cảm
của ḿnh. Theo thời gian tôi cảm thấy ḿnh đổi
khác rất nhiều. Tôi thấy ḿnh nhiệt t́nh với công
việc, năng nổ, sống vui vẻ, có ư nghĩa và có
ích cho mọi người hơn. Bạn bè chung quanh tôi cũng
nh́n tôi bằng một con mắt khác.
Vài năm sau, tôi ngạc nhiên nhận
ra điểm số của ḿnh đă tiến bộ vượt
bậc đến mức nào. Từ một sinh viên phải
cố gắng lắm mới kiếm dược một
điểm đậu, tôi trở thành một trong những
sinh viên đứng đầu lớp, và rồi sau khi tốt
nghiệp tôi trở thành một giáo viên trung học thành
công. Nhưng điều quan trọng hơn hết là mối
quan hệ giữa tôi và cha cũng được cải
thiện. Tôi đă nhận ta rằng mặc dù cách dạy dỗ
con cái của cha tôi không được "dịu
dàng", nhưng tất cả những ǵ cha làm đều
xuất phát từ một t́nh cảm yêu thương, quan
tâm và lo lắng dành cho tôi. Và ngược lại, về phần
ḿnh, hơn bao giờ hết tôi cũng cảm thấy yêu
người biết nhường nào. Tôi bắt đầu
hiểu được chân lư rằng: "Muốn thay
đổi thế giới xung quanh bạn, chỉ cần bạn
thay đổi thái độ của bản thân". Trong
trường hợp tôi, cuộc đời tôi đă thay
đổi hoàn toàn chỉ nhờ vào một câu hỏi, một
câu hỏi có vẻ như vô t́nh mà ẩn chứa một
t́nh vêu sâu xa.
Tour mạo hiểm
Sau một tuần cùng đoàn khách nước ngoài du lịch
theo "tour mạo hiểm", chiều nay, hướng dẫn
viên Ba Tê đưa họ tới một nhà hàng, đặt
tiệc để chia tay. Nh́n khách vào tiệc một cách uể
oải, Ba Tê nâng ly gây khí thế.
- Nào, 100%! Chúc mừng chuyến đi thành công tốt đẹp.
Dứt lời hắn ngửa cổ làm một hơi, khi
nh́n lại thấy ly của khách vẫn c̣n nguyên. Không khí của
bữa tiệc có vẻ như không được như
mong muốn. Ba Tê giả lả:
- Chuyến đi vừa rồi thật hồi hộp, thật
ấn tượng phải không?
Gă thanh niên người Ư búng búng liên tục vào ly:
- Xin lỗi ông Ba Tê, cho phép tôi nói thẳng... "Tour mạo
hiểm" của quư vị chán phèo! Chẳng có cảm
giác mạnh ǵ cả!
Ba Tê ra vẻ ngạc nhiên:
- Ồ, sao lại thế được?!.. Nội chuyến
đi vào rừng nguyên sinh với nhiều động vật
hoang dă...
Một tiếng "x́..." phát ra, khỏi cần biết
tiếng Y Pha Nho cũng hiểu gă người Ư muốn tỏ
thái độ ǵ.
- Nguyên thủy... Hoang dă... Toàn tắc kè và chim. Lại c̣n có
trang trại nuôi ḅ nữa chứ!... Chẳng bằng ở
châu Phi, sư tử đi hàng bầy.
- Thế c̣n chuyến ra đảo Cá Mập?
Cả đoàn bỗng cười hô hố. Tay người
Pháp xua tay cười ngặt nghẽo:
- Các bạn có nhớ cái đảo ấy không? Ha ha!.. Xin lỗi,
đến con cá gầy cũng chẳng có nữa là...
Ba Tê bỗng nổi tự ái:
- Vậy là quư vị chưa biết đấy thôi, chuyến
đi vừa rồi vô cùng nguy hiểm. Công ty đă không cho
thông báo tới quư vị những điều xảy ra, e rằng
tất cả ngất đi mất. Chao ôi! Mỗi lần
nhớ lại tôi c̣n sởn da gà...
Cả đoàn im bặt, trố mắt nh́n như ḍ hỏi...
Ba Tê xuống giọng:
- Các bạn c̣n nhớ những chiếc môtô lượn qua
lượn lại hôm khởi hành không?... Chúng đă sẵn
sàng lao vào xe ta bất cứ lúc nào.
Tất cả lao xao, có người rú lên:
- Khủng bố?
Ba Tê trấn an:
- Không phải! Đất nước tôi hoàn toàn an toàn về
mặt này, chẳng qua là bọn choai choai rảnh quá nên giải
trí thôi mà. À! C̣n nữa, cả nhóm người bặm trợn
trên rừng nữa...
Bà lăo Hà Lan chen vào:
- Cái nhóm mà ông bảo là người dân tộc chứ ǵ?
- Đúng rồi! Nhưng thực ra, chúng là... lâm tặc
đấy!
Sau khi nghe giải thích tính chất của lâm tặc, cả
đoàn có vẻ hồi hộp. Bà lăo ngả người ra
ghế hổn hển... Ba Tê đắc ư:
- Đêm hôm ấy về thị xă ḿnh đi ăn thịt rừng,
các bạn thấy thế nào?
Cả nhóm xuưt xoa chép miệng:
- Chà, tuyệt vời!... Rất tươi ngon...
Ba Tê cười nửa miệng:
- Đó là mối nguy hiểm lần ba... Nói thật nhé! Thịt
những con thú đă được tẩm...
- Ma túy!? - Ai đó thốt lên hoảng hốt.
- Ồ không! Chỉ là... formol thôi!... Có ǵ đâu, chúng
được chôn ở dưới đất cả tháng
mới moi lên đấy!
Toàn bộ du khách nữ lăn đùng ra xỉu. Có người
nôn thốc nôn tháo dù đă nuốt món ấy cả tuần
lễ rồi. Riêng gă người Ư vẫn dửng dưng:
- Ăn thua ǵ!... Hồi đi Nam Mỹ tôi bị lạc, phải
ăn cả giun dế ba ngày đấy.
Ba Tê bắt đầu nổi nóng:
- C̣n chiếc xe tải gí sát khiến xe ta phải lao xuống
ruộng, các bạn có nhớ không?
Những người chưa bị xỉu ồ lên:
- Nhớ chứ! Tay tài xế bất cẩn quá... đáng lẽ
hắn phải phanh lại...
Ba Tê cười ruồi:
- Chúc mừng quư vị thoát hiểm lần thứ tư!
Chiếc xe đó đă bị... đứt phanh!
Một số gă đàn ông ngă phịch xuống ghế, mồ
hôi tuôn dầm dề trên trán. Ba Tê bồi tiếp:
- Chưa đâu, c̣n lần năm là chuyến qua sông bằng
đ̣ "3 không" đấy!
Tay người Mỹ lắp bắp:
- "3 không" là thế nào?
- Người lái không bằng! Đ̣ không kiểm định!
Cuối cùng là không có món đồ cứu sinh nào cả!
Phịch!... Giờ chỉ c̣n mỗi gă người Ư.
- Hiện nay, sự nguy hiểm vẫn chưa chấm dứt...
- Nh́n vẻ mặt "điếc không sợ súng" của
hắn, Ba Tê nhếch mép tung đ̣n quyết định -
Chúng ta đang ở trên tầng 10 của khách sạn...
- X́! Ở New York tôi c̣n ở tầng 120 nữa là...
Ba Tê ṿng ra đằng sau lưng gă, ghé vào tai, nói nhỏ:
- Nhưng ṭa nhà này chỉ được cấp phép xây dựng
có 3 tầng.
Quả nhiên sự thận trọng không bao giờ thừa.
Ba Tê nhẹ nhàng đỡ gă người Ư nằm xuống
ghế. Nh́n cả bọn ngất đi v́ sợ hăi, chàng hướng
dẫn viên cười khẩy:
- Thế mà cũng đ̣i mạo hiểm!... Hừm! Nếu
họ biết rằng nhà này đă xây bít lối thoát hiểm
để kinh doanh, lỡ mà cháy th́...
Nghĩ đến đây, Ba Tê cũng ớn lạnh và
lăn đùng ra xỉu nốt.
Chú mèo không
có miệng
Cuộc sống của người Nhật rất tất
bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa,
người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ
thế hàng ngày, hàng tuần... Họ ít có thời gian để
ư đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có
lẽ họ không cảm thấy vậy, v́ họ c̣n quá bận
rộn với công việc hàng ngày.
Một cô bé sống trong một gia đ́nh điển h́nh
như vậy. Bố mẹ đi làm th́ cô bé đến
trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện
nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có th́ giờ
ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quưt với những
ca học, một số th́ mải mê với tṛ chơi
điện tử hiện đại với h́nh ảnh ảo
ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn
và thu ḿnh vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được
yên, v́ cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những
đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp
sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.
Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên
lôi ra làm tṛ đùa, cô buồn bă đi ra công viên gần nhà,
ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng
lên th́ thấy một ông già đang ngồi cạnh ḿnh. Ông
già thấy cô ngẩng lên th́ hỏi:
- Cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại khóc?
Cô bé lại ̣a lên tức tưởi:
- Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không
có ai hết. Không ai nghe cháu nói!
- Vậy ông sẽ nghe cháu!
Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả
những uất ức, những buồn rầu trong ḷng bấy
lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một lời phán
xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe.
Cuối cùng, khi cô bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn
và hăy đi về nhà.
Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công
viên ngồi kể chuyện cho ông già nghe. Cô thay đổi
hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấy
cuộc sống vẫn c̣n nhiều điều để sống.
Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp
đánh. Vốn yếu đuối không làm ǵ được,
cô uất ức và nóng ḷng chạy đến công viên để
chia sẽ cho vơi bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vă, chạy qua đèn đỏ...***
Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong
công viên, vẫn trên chiếc ghế đă mà cô bé hay ngồi,
có một ông lăo lặng lẽ đốt một h́nh nộm
bằng giấy. Đó là món quà mà ông muốn đưa cho
cô bé ngày hôm trước, nhưng không thấy cô bé đến.
H́nh nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo,
có đôi tai to, mắt tṛn xoe hiền lành, nhưng không có miệng.
Ông già muốn nó ở bên cạnh cô bé, măi lắng nghe cô mà
không bao giờ phán xét.
Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học
sinh Nhật thường có một búp bê h́nh mèo không có miệng
- Chú mèo hiện nay đă mang hiệu "Hello Kitty" (bạn
đă bao giờ để ư mèo Hello Kitty không hề có miệng?)
- chú mèo được làm ra với mục đích lắng
nghe tất cả mọi người.
Tôi không biết "sự tích" Hello Kitty này có thật
hay không. Tôi cũng không phải nhà quảng cáo cho
thương hiệu ấy. Tôi chỉ biết mỗi lần
nh́n h́nh chú mèo Hello Kitty là một lần tôi được
nhắc nhở phải biết lắng nghe người
khác - thực sự lắng nghe.