CHÚA NHỰT V
CHỦ ĐỀ :
Mau MẮN đáp
LỜI Chúa GỌI
"Họ đưa thuyền vào bờ,
rồi bỏ hết mọi sự mà theo
Ngài"
(Lc 5,11)
BÀI
ĐỌC I: Is 6, 1-2a, 3-8
"Này
tôi đây, xin hăy sai tôi".
Trích sách Tiên tri Isaia.
Năm vua Ozias băng hà, tôi nh́n thấy
Chúa ngự trên ngai cao, và đuôi áo của Người bao phủ
đền thờ. Các Thần Sốt Mến đứng
trước mặt Người, và luân phiên tung hô rằng:
"Thánh, Thánh, Thánh! Chúa là Thiên Chúa các đạo binh, toàn thể
địa cầu đầy vinh quang Chúa". Các nền
nhà đều rung chuyển trước tiếng tung hô, và
nhà cửa đều đầy khói.
Lúc bấy giờ tôi mới nói:
"Vô phúc cho tôi! Tôi chết mất, v́ lưỡi tôi
nhơ bẩn, tôi ở giữa một dân tộc mà lưỡi
họ đều nhơ nhớp, mắt tôi đă trông thấy
Đức Vua, Người là Chúa các đạo binh".
Nhưng lúc đó có một trong các Thần Sốt Mến
bay đến tôi, tay cầm cục than cháy đỏ mà ngài
đă dùng cặp lửa gắp ở bàn thờ. Ngài đặt
than lửa vào miệng tôi và nói: "Hăy nh́n xem, than lửa
này đă chạm đến lưỡi ngươi, lỗi
của ngươi được xoá bỏ, và tội của
ngươi được thứ tha". Và tôi nghe tiếng
Chúa phán bảo: "Ta sẽ sai ai đi? Và ai sẽ đi
cho chúng ta?" Tôi liền thưa: "Này con đây, xin hăy
sai con". Đó là lời Chúa.
ĐÁP
CA: Tv 137, 1-2a. 2bc-3.4-5. 7c-8
Đáp: Lạy Chúa, trước mặt các thiên thần, con đàn ca mừng Chúa (c. 1c).
Xướng: 1) Lạy Chúa, con
sẽ ca tụng Chúa hết ḷng, v́ Chúa đă nghe lời miệng
con xin; trước mặt các thiên thần, con đàn ca mừng
Chúa, con sấp ḿnh thờ lạy bên thánh điện Ngài.
- Đáp.
2) Và
con sẽ ca tụng uy danh Chúa, v́ ḷng nhân hậu và trung thành
của Chúa. Khi con kêu cầu, Chúa nhậm lời
con, Chúa đă ban cho tâm hồn con nhiều sức mạnh.
- Đáp.
3) Lạy
Chúa, các vua địa cầu sẽ ca ngợi Chúa, khi họ
nghe những lời miệng Chúa phán ra; và họ sẽ ca ngợi
đường lối của Chúa: "Thực, vinh quang của
Chúa lớn lao!"
- Đáp.
4)
BÀI
ĐỌC II: 1 Cr 15, 1-11 (bài dài)
"Chúa hiện ra với Giacôbê, rồi với
tất cả các Tông đồ".
Trích thư thứ nhất của
Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, tôi xin nhắc lại
cho anh em Tin Mừng mà tôi đă rao giảng cho anh em, và anh em
đă lănh nhận và đang tin theo, nhờ đó anh em
được cứu độ, nếu anh em tuân giữ lời
lẽ tôi đă rao giảng cho anh em, bằng không anh em
đă tin cách vô ích. Tôi đă rao truyền cho anh em trước
tiên điều mà chính tôi đă nhận lănh: đó là Đức
Kitô đă chết v́ tội lỗi chúng ta, đúng theo
như lời Thánh Kinh. Người được mai táng
và ngày thứ ba Người đă sống lại đúng
theo như lời Thánh Kinh. Người đă hiện ra với
ông Kêpha, rồi với mười một vị. Sau đó,
Người đă hiện ra với hơn năm trăm
anh em trong một lúc; nhiều người trong số anh em
đó hăy c̣n sống tới nay, nhưng có vài người
đă chết. Thế rồi Người hiện ra với
Giacôbê, rồi với tất cả các Tông đồ. Sau
cùng, Người cũng hiện ra với chính tôi như với
đứa con đẻ non. Tôi vốn là kẻ hèn mọn
nhất trong các tông đồ, và không xứng đáng
được gọi là tông đồ, v́ tôi đă bắt
bớ Hội Thánh của Thiên Chúa. Nhưng nay tôi là người
thế nào, là nhờ ơn của Thiên Chúa, và ơn của
Người không vô ích nơi tôi, nhưng tôi đă chịu
khó nhọc nhiều hơn tất cả các Đấng:
song không phải tôi, nhưng là ơn của Thiên Chúa ở với
tôi. Dù tôi, dù là các Đấng, chúng tôi đều rao giảng
như thế cả, và anh em cũng đă tin như vậy.
Đó là lời Chúa.
Hoặc đọc bài vắn này: 1
Cr 15, 3-8. 11
Anh em thân mến, tôi đă rao truyền
cho anh em trước tiên điều mà chính tôi đă nhận
lănh: đó là Đức Kitô đă chết v́ tội lỗi
chúng ta, đúng theo như lời Thánh Kinh. Người
được mai táng và ngày thứ ba Người đă sống
lại đúng theo như lời Thánh Kinh. Người
đă hiện ra với ông Kêpha, rồi với mười
một vị. Sau đó, Người đă hiện ra với
hơn năm trăm anh em trong một lúc; nhiều người
trong số anh em đó hăy c̣n sống tới nay, nhưng có
vài người đă chết. Thế rồi Người
hiện ra với Giacôbê, rồi với tất cả các
Tông đồ. Sau cùng, Người cũng hiện ra với
chính tôi như với đứa con đẻ non. Dù tôi, dù
là các Đấng, chúng tôi đều rao giảng như thế
cả, và anh em cũng đă tin như vậy. Đó là
lời Chúa.
ALLELUIA:
Alleluia, alleluia!
- Lạy Chúa, xin hăy mở ḷng chúng con, để chúng con lắng
nghe lời Con của Chúa. - Alleluia.
PHÚC
ÂM: Lc 5, 1-11
"Các ông đă từ bỏ
mọi sự mà đi theo Người".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, dân chúng chen nhau lại gần
Đức Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, lúc đó
Người đứng ở bờ hồ Giênêsarét. Người
trông thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ;
những người đánh cá đă ra khỏi thuyền và
họ đang giặt lưới. Người xuống một
chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người
xin ông đưa ra khỏi bờ một chút. Rồi Người
ngồi trên thuyền, giảng dạy dân chúng. Vừa giảng
xong, Người bảo ông Simon rằng: "Hăy đẩy
thuyền ra chỗ nước sâu, và thả lưới bắt
cá". Ông Simon thưa Người rằng: "Thưa Thầy,
chúng con đă cực nhọc suốt đêm mà không
được ǵ hết; nhưng v́ lời Thầy, con sẽ
thả lưới". Các ông đă thả lưới và bắt
được rất nhiều cá; lưới các ông hầu
như bị rách. Bấy giờ các ông làm hiệu cho các bạn
đồng nghiệp ở thuyền bên cạnh đến
giúp đỡ các ông. Những người này tới, họ
đổ cá đầy hai chiếc thuyền, đến nỗi
những thuyền chở nặng gần ch́m.
Thấy thế, ông Simon sụp lạy
dưới chân Chúa Giêsu và thưa Người rằng:
"Lạy Chúa, xin Chúa hăy tránh xa con, v́ con là người tội
lỗi". Ông kinh ngạc và tất cả mọi
người ở đó với ông cũng kinh ngạc
trước mẻ cá mà các ông vừa mới bắt
được; cả ông Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, bạn
đồng nghiệp với ông Simon cũng thế.
Nhưng Chúa Giêsu phán bảo ông Simon rằng: "Đừng
sợ hăi: từ đây con sẽ là kẻ chinh phục
người ta". Bấy giờ các ông đưa thuyền
vào bờ, và đă từ bỏ mọi sự mà đi theo Người. Đó là lời Chúa
Minh họa
- Mille images : 64 A
- "Họ đưa thuyền vào bờ,
rồi bỏ hết mọi sự mà theo Ngài" (Lc 5,11)
Sợi chỉ đỏ :
- Bài đọc I tường thuật
ơn gọi của ngôn sứ Isaia :
Khi nghe tiếng Chúa gọi "Ta sẽ sai ai
đây ?", Isaia đă nhanh chóng đáp lại :
"Dạ con đây, xin sai con đi".
- Bài Tin Mừng tường thuật
ơn gọi của Simon Phêrô, Giacôbê và Gioan. Cũng đáp lời
mời gọi cách nhanh chóng : "Họ
đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi
sự mà theo Ngài".
- Trong bài đọc II, Phaolô nói về
ơn gọi của ḿnh : mặc dù ông không xứng
đáng, bởi ông đă từng bách hại đạo Chúa,
nhưng v́ chính Chúa gọi ông làm tông đồ nên ông đáp
lại lời Ngài và sẵn sàng chịu đựng mọi
khó khăn để rao giảng Tin Mừng của Ngài.
Anh chị em thân mến
Từ Chúa nhật đầu mùa Thường niên,
chúng ta đă từng bước đi theo
hành tŕnh sứ vụ của Chúa Giêsu. Hôm nay Phụng
vụ dẫn chúng ta tới lúc Chúa Giêsu kêu gọi các môn
đệ đầu tiên là Simon Phêrô, Giacôbê và Gioan.
Điểm đáng chú ư trong chuyện này là các ông đă mau mắn
bỏ hết mọi sự để đi theo
Chúa.
Ngày hôm nay Chúa vẫn tiếp tục kêu gọi
chúng ta. Chúng ta hăy lắng
nghe tiếng Ngài và hăy mau mắn đi theo
Ngài.
- V́ mải mê lo những công việc thế tục,
chúng ta đă phớt lờ đi những lần Chúa lên tiếng
kêu gọi chúng ta.
- Có nhiều thứ chúng ta quá quyến luyến nên
không thể từ bỏ mặc dù biết là nó xấu.
- Cũng như thánh Phêrô ngày xưa, giờ đây chúng
ta hăy khiêm tốn thưa cùng Chúa :
"Lạy Chúa, con là kẻ tội lỗi".
1. Bài đọc I (Is 6,1-8)
Tường thuật ơn gọi của
Isaia. Chúng ta hăy
để ư đến tâm trạng và phản ứng của
ông :
- Trong một thị kiến, Isaia thấy ḿnh đang ở
trong Đền thờ. Qua những hiện tượng
đặc biệt như cảnh các thiên thần tung hô, các cửa đền thờ rung chuyển,
đền thờ nghi ngút khói v.v. Isaia, biết là có Thiên Chúa
đang hiện diện.
- Cảm giác đầu tiên của Isaia là thấy ḿnh
quá tội lỗi khi đứng trước Thiên Chúa thánh
thiện.
- Nhưng khi Thiên Chúa sai một thiên thần thanh tẩy
Isaia và sau đó mời gọi ông làm ngôn sứ, th́ Isaia
đă mạnh dạn đáp lời.
2. Đáp ca (Tv 137)
Đây là bài ca được hát trong
đền thờ, "giữa chư vị thiên thần,
con đàn ca kính Chúa". Thánh vịnh này rất hợp
với tâm t́nh của Isaia khi được Chúa kêu gọi.
3. Tin Mừng (Lc 5,1-11)
Bài tường thuật việc Chúa Giêsu kêu gọi các
môn đệ đầu tiên trong Tin Mừng Luca có nhiều
chi tiết hơn bài tường thuật ngắn gọn
trong Mt 4,19-22 :
- Họ đang giặt lưới để dẹp
cất, v́ suốt đêm đánh không được con cá
nào.
- Chúa Giêsu bảo họ thử đánh một
mẻ nữa. Phêrô không tin vào sự thành công, nhưng nễ
lời Ngài nên ông thả lưới.
- Một mẻ lưới nhiều cá quá sức
tưởng tượng đă khiến Phêrô và các bạn
khám phá ra thân phận siêu phàm của Chúa Giêsu đồng thời
cũng ư thức thân phận hèn hạ tội lỗi của
ḿnh.
- Khi đó Chúa Giêsu lên tiếng gọi họ theo Ngài làm môn đệ. Và họ đă từ
bỏ mọi sự để theo Ngài.
4. Bài đọc II (1 Cr 15,1-11)
Nhiều người chống đối
Phaolô, cho rằng ông không đủ tư cách làm tông đồ.
Để trả lời họ, Phaolô nói
rằng tất cả những ǵ ông rao giảng đều
là những ǵ ông đă lănh nhận từ giáo huấn của
Chúa Giêsu. Phaolô cũng chứng ḿnh rằng chính Chúa Giêsu
đă chọn ông như đă chọn các tông đồ khác.
* 1. Chúa gọi
Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta hiểu
được rất nhiều điều về ơn gọi.
a/ Con người không chọn Chúa, mà chính
Chúa kêu gọi con người : Isaia tin có Chúa đang hiện diện
trong Đền thờ, nhưng ông không dám nghĩ tới việc
được "thấy" Chúa và được Ngài
"gọi" (bài đọc I). Phaolô
đang trên đường lùng bắt các môn đệ
Đức Kitô th́ được gọi (bài đọc II).
C̣n Phêrô và các bạn chài th́ đang lo đánh
lưới bắt cá nhưng lại được gọi
làm những kẻ quăng lưới bắt người
(bài Tin Mừng). Đúng như lời Chúa Giêsu nói : "Không phải các con chọn Thầy,
nhưng chính Thầy đă chọn các con".
b/ Có khi ơn gọi phát sinh từ một
cuộc gặp gỡ đặc biệt với Chúa. Cuộc gặp gỡ đặc biệt làm nẩy
sinh một cảm nghiệm sâu sắc. Rồi cảm
nghiệm sâu sắc cuốn hút con người vào một
tương quan thân thiết mới mẻ với Chúa. Như trường hợp của Isaia,
ông vẫn biết Thiên Chúa là Đấng vĩ
đại và mạnh mẽ hơn các thần khác. Nhưng hôm ấy trong Đền thờ ông biết
thêm rằng Ngài là Đấng hoàn toàn khác, là Đấng 3 lần
thánh. Điều đó khiến ông xúc
động mạnh. Ông diễn tả cảm xúc mạnh
mẽ ấy qua những h́nh ảnh các trụ của đền
thờ rung chuyển và khói tỏa mịt
mù khắp Đền thờ. C̣n Phaolô th́ mô tả việc
Chúa gọi ông đột ngột như "một đứa
trẻ sinh non" trước khi đủ
ngày đủ tháng. Phần Phêrô, mẻ cá lạ làm ông chợt
nhận ra Chúa Giêsu không phải chỉ là con người mà
c̣n là Đức Chúa, đồng thời ông ư thức thân phận
tội lỗi bất xứng của ḿnh. Ông
đă thốt lên "Lạy Chúa, xin tránh xa con, v́ con là kẻ
tội lỗi".
c/ Nhưng nhiều khi Chúa gọi con người
trong những hoàn cảnh rất b́nh thường. Như Phêrô và các bạn khi ấy đang làm công việc
thường ngày là đánh cá. Hoàn cảnh th́ b́nh
thường, nhưng ư nghĩa lại đặc biệt : nó khiến con người khám
phá một chân lư quan trọng, nó thôi thúc con người làm một
cuộc lựa chọn mới mẻ chuyển hướng
cả cuộc đời. Hôm đó Phêrô và các bạn đă
bỏ tất cả mà đi theo Chúa
Giêsu.
Dù gặp Chúa trong hoàn cảnh đặc biệt hay
trong cuộc sống b́nh thường, hễ gặp
được Chúa th́ cuộc đời chắc chắn sẽ
biến đổi.
* 2. Bất xứng và tín nhiệm
Ba bài tường thuật ơn gọi hôm nay đều
có những nét giống nhau :
- Tất cả những người được gọi
đều cảm thấy bất xứng : Isaia thốt
lên "Khốn thân tôi, tôi chết mất, v́ tôi là một
người môi miệng ô uế, tôi ở giữa một
dân môi miệng ô uế" ; Phaolô tự nhận "Tôi
là người hèn mọn nhất trong số các tông đồ,
tôi không đáng được gọi là tông đồ, v́
đă ngược đăi Hội Thánh của Thiên
Chúa" ; Phêrô th́ sấp ḿnh xuống dưới chân
Chúa Giêsu "Lạy Chúa xin tránh xa con v́ con là kẻ tội lỗi".
- Nhưng tất cả đều được
Thiên Chúa tín nhiệm : Isaia được
trao sứ mạng ngôn sứ ; Phêrô được chọn
làm tông đồ ; Phaolô được sai đi làm tông
đồ cho lương dân.
- Dù biết ḿnh bất xứng mà Thiên Chúa vẫn tín
nhiệm, nên các ngài đă nhiệt thành chu toàn sứ mạng
được trao phó : Isaia mạnh
dạn thưa lại với Chúa "Dạ con đây, xin
sai con đi" ; Phêrô "đưa thuyền vào bờ
rồi bỏ hết mọi sự mà theo Ngài" ;
Phaolô dám khoe "Tôi đă làm việc nhiều hơn tất
cả những vị khác, nhưng không phải tôi, mà là
Thiên Chúa ở cùng tôi".
3. Thành quả vàng son
Thánh Gioan Vianney, lúc c̣n là chủng sinh, học rất chậm.
Ngày kia, một giáo sư thần học, thừa lệnh
Đức Giám Mục đến khảo sát Vianney xem có
đủ khả năng học vấn để tới
chức linh mục chăng ?
Tuy đă dốc hết sức học
hành, Vianney vẫn không thể trả lời được
câu nào cho trôi chảy.
Nổi nóng, vị giáo sư đập bàn nói : "Vianney, anh dốt đặc
như con lừa ! Với một con lừa như anh,
Giáo Hội hy vọng làm nên tṛ trống ǵ".
Vianney khiêm tốn b́nh tĩnh trả lời :
"Thưa cha, ngày xưa Samson chỉ dùng một cái
xương hàm con lừa mà đánh bại 3000 quân Philitinh. Vậy
với cả một con lừa này, Thiên Chúa không làm
được việc ǵ sao ?"
Quả thật, con lừa của Thiên
Chúa đó, sau này không chỉ trở thành một cha sở,
mà c̣n được tôn phong làm thánh bổn mạng của
các cha sở.
Hôm nay, Simon cũng vất vả suốt một
đêm chài lưới mà không bắt được một
con cá nào, nhưng : "V́ lời Thầy con sẽ thả lưới" (Lc 5,5). Và lạ thay, một
mẻ cá lớn bất ngờ, đến nỗi lưới
hầu như sắp rách. Trước t́nh thế này,
Simon chỉ c̣n biết bỏ thuyền, chạy đến
sấp ḿnh dưới chân Chúa Giêsu mà nói :
"Lạy Chúa, xin Chúa hăy tránh xa con, v́ con là kẻ tội
lỗi" (Lc 5,8).
Kẻ nhận ḿnh là tội lỗi yếu
hèn đó, sau này đă trở thành Phêrô, người thuyền
trưởng của con thuyền Giáo Hội.
Có một điểm ǵ đó rất giống
nhau, rất tương đồng giữa Vianney và Phêrô. Đó chính là nhận ḿnh yếu
hèn khuyết điểm và hoàn toàn để Chúa lèo lái
điều khiển đời ḿnh. Nhờ đó, Chúa
đă ban tặng cho các ngài những đậc ân vô cùng lớn
lao. V́ ơn Chúa chỉ ban xuống cho những
kẻ khiêm nhượng.
"Thưa Thầy, chúng con đă cực
nhọc suốt đêm mà không bắt được ǵ hết.
Nhưng v́ lời Thầy, con sẽ thả lưới" (Lc 5.5). Đây là lời bày tỏ sự
bất lực của con người, để chính sự
bất lực này sẽ làm nổi bật quyền năng
của Thiên Chúa : Chính sự vâng phục
của con người trước uy quyền của Thiên
Chúa sẽ đem lại hiệu quả vượt sức
tự nhiên loài người.
Từ vâng phục dẫn đến phép lạ, từ
phép lạ dẫn đến niềm tin :
Trước mẻ cá, Simon xưng Chúa Giêsu là Thầy : "V́ lời Thầy, con sẽ thả lưới", nhưng sau mẻ cá diệu kỳ,
người lại tuyên xưng Chúa Giêsu là Chúa : "Lạy Chúa, xin Chúa hăy tránh xa con, v́ con là kẻ tội
lỗi". Qua phép lạ
mẻ cá, Simon đă nhận ra quyền năng Thiên Chúa
nơi Chúa Giêsu và đă tin vào Người. Đây
chính là lời tuyên xưng thiên tính nơi Chúa Giêsu.
Chính khi tin vào quyền năng Thiên Chúa
nơi Chúa Giêsu, mà Simon đă ư thức thân phận tội lỗi
bất xứng của ḿnh trước sự thánh thiện
vô song của Thiên Chúa. Đó cũng là kinh nghiệm của ngôn sứ Isaia
trước Thiên Chúa : "Khốn cho tôi, tôi chết mất, v́ lưỡi
tôi dơ bẩn" (Isaia 6, 5). Nhưng sau khi được than hồng là
lửa t́nh thương Chúa thanh tẩy, ông đă mau mắn
xin vâng, ra đi làm ngôn sứ cho Chúa :
"Lạy Chúa, xin hăy sai con". Hôm nay, Chúa cũng trấn
an Phêrô : "Đừng
sợ hăi, từ đây các con sẽ là kẻ chinh phục
người ta" (Lc 5,10). Thành ngữ này thường gặp trong Cựu
ước, để trấn an con
người hăy tin tưởng vào quyền năng Thiên Chúa.
Ở đây Chúa Giêsu muốn trấn an các Tông đồ,
đặc biệt ba vị là Phêrô, Giacôbê và Gioan, để
các ngài tin tưởng vào sự quan pḥng của Thiên Chúa khi
đón nhận và thi hành sứ mạng Chúa giao.
Quả thật, ngay sau đó các Tông đồ đă "bỏ mọi sự mà đi theo
Người " (Lc 5, 11). Đó là ơn gọi của Phêrô, con người
đă gặp gỡ Chúa và đă được Chúa thu hút
chinh phục, để rồi Phêrô lại ra đi chinh phục
các tâm hồn về cho Người.
Trước khi gặp Chúa, Simon dù có vất vả suốt
đêm cũng không được một con cá nào ; sau khi gặp Chúa, Chúa đă hướng
dẫn ngài kéo lên một mẻ cá bội thu. Nhưng
dù cá có nhiều đến rách lưới ngài cũng không
màng, v́ từ đây mục đích đời ngài không phải
là thành quả vàng son mà chính là Chúa mà thôi.
*
Lạy Chúa, từ bỏ mọi sự
là điều kiện để đi theo
Người. Xin cho chúng con một đức tin can đảm,
dám từ bỏ những ǵ chúng con đă từng bám víu, cũng
chẳng sợ thiệt tḥi khi đă hiến dâng.
Xin cho chúng con một đức tin liều
lĩnh, sẵn sàng mất đi tất cả, để
chỉ xin giữ trọn một ḿnh Chúa mà thôi. V́ Chúa chính
là gia nghiệp và là phần phúc cuộc đời chúng con.
Amen. (TP)
4. Thất bại và thành công
Phêrô và các bạn "đă vất vả
suốt đêm mà không bắt được ǵ cả". Chán nản, mỏi mệt,
các ông không đánh cá nữa và đi giặt lưới.
Cho dù đă làm hết sức ḿnh nhưng con người
vẫn có thể gặp thất bại. Người
học sinh luyện thi rất chăm chỉ, nhưng rồi
thi rớt. Vận động viên thể
thao cố gắng chơi hết sức ḿnh, vậy mà lại
thua. Cha mẹ đă làm tất cả để giáo dục
con nên người tốt, nhưng nó lại làm người
xấu. Hầu hết chúng ta đều có khi
gặp thất bại như thế.
Khi Phêrô và các bạn bị thất bại, Chúa Giêsu có
thể trách các ông "Các anh đă hành nghề bao nhiêu
năm trời rồi, thế sao đánh lưới suốt
đêm mà không bắt được con cá nào hết vậy ?" Nhưng Ngài
đă không trách. Tại sao ? V́ Ngài thông cảm với các ông. Đă cố gắng hết ḿnh rồi mà vẫn
thất bại, điều đó đă làm các ông đau khổ
lắm rồi. Không cần trách móc để
các ông càng đau khổ thêm. Thất bại đă là một
vết thương, không cần sát muối vào cho nó càng xót
xa thêm.
Điều người ta cần khi bị thất bại
là có ai đó vẫn tin ḿnh, an ủi ḿnh
và khuyến khích ḿnh vươn lên. "Thất bại không
phải là nằm dưới, mà chỉ là đang đứng
ở dưới thôi" (Failure is not the falling down, but
staying down)
Vả lại, thành công là ǵ ? Thành công không phải là tất cả. Ta có thể
thành công căi thắng một cuộc tranh luận, nhưng rồi
bị mất một người bạn. Ta có thể thành
công trong cuộc tranh dành một địa vị cao
hơn, nhưng sau đó các mối tương quan với
đồng nghiệp trở thành lạnh nhạt hơn. Hương vị của ly rượu thành công có
thể rất ngọt ngào ngây ngất ngay lúc đó,
nhưng về sau hầu hết đều cạn dần
và cuối cùng là trống rỗng.
Chúa Giêsu không trách Phêrô và các bạn,
nhưng Ngài không cho các ông cứ ở đó măi để gậm
nhấm nỗi chua cay. Ngài kích thích họ làm lại :
"Hăy chèo ra chỗ nước sâu và thả lưới bắt
cá".
Emerson nói rằng mỗi người chúng ta đều
có một tiềm năng to lớn, giống như một
căn pḥng, một ṿi nước chưa bao giờ
được mở ra. Cần có ai đó chỉ cho ta biết
tiềm năng đó và khuyến khích chúng ta mở ra : "Hăy chèo ra chỗ nước
sâu".
Chúa Giêsu biết Phêrô yếu đuối
tội lỗi, nhưng Ngài cũng biết ông có khả
năng làm được những việc to lớn. Ngài không kích thích chỗ yếu
đuối tội lỗi của ông, nhưng kích thích
đúng vào tiềm năng của ông. Nhờ
được kích thích, các ông đă thả lưới bắt
được nhiều cá. Sau đó các ông c̣n hăng
hái bỏ mọi sự để theo
Ngài thả lưới bắt người.
Con người thường thất bại. Nhưng
con người cần có người tin tưởng và khuyến
khích để lại vươn lên, v́ "Từ thành công
đền thất bại chỉ là một bước.
Nhưng từ thất bại đến thành công là cả
một con đường dài" (Yiddish) (FM)
* 5. "Vâng lời Thầy, con sẽ thả lưới"
Ban đêm là lúc thuận tiện để đánh cá. Nếu
một người nào khác nói với Phêrô "Hăy chèo ra chỗ
nước sâu mà thả lưới bắt cá", có lẽ
ông đă vặn lại "Bộ anh khùng hả ?
Anh muốn cho tôi thành tṛ cười cho các bạn chài khác sao ? Đă thả lưới suốt
đêm mà không bắt được con cá nào th́ làm sao mà bắt
được nữa khi trời đă sáng".
Nhưng v́ người nói câu đó là Chúa
Giêsu nên Phêrô đă không vặn lại như thế. Ông cũng tŕnh bày quan
điểm của ḿnh "Thưa Thầy, chúng con đă vất
vả suốt đêm mà không bắt được ǵ cả",
nhưng liền sau đó th́ vâng lời "Nhưng vâng lời
Thầy, con sẽ thả lưới". Đối với Phêrô, lời nói của Chúa Giêsu
không như lời của những người khác, v́ nó có
uy tín mà lời của bất cứ ai khác đều không
có. Bởi thế, nếu Chúa Giêsu đă bảo, th́ cho
dù t́nh thế có vô vọng bao nhiêu đi nữa, cho dù ông
đă mệt mỏi bao nhiêu đi nữa, và cho dù người
ta có thể nhạo cười bao nhiêu đi nữa, Phêrô cũng
phải vâng theo.
Phêrô đă tin tưởng tuyệt đối
vào Chúa Giêsu. Tin vào lời Ngài, ông đă thử làm
điều bất khả. Sau này chúng ta lại thấy
ông tin vào lời Chúa Giêsu mà bước đi trên mặt biển.
Chúa Giêsu chẳng những bảo ông thả
lưới bắt cá, mà c̣n bảo ông làm môn đệ, chia
xẻ sứ mạng của Ngài. Phêrô có đức tính ǵ mà được
Chúa Giêsu mời gọi như thế ?
Đức tính thứ nhất và quan trọng
nhất Chúa Giêsu thấy nơi Phêrô là Tin vào Lời Ngài. Đức
tính thứ hai là Khiêm tốn.
Câu chuyện Tin Mừng hôm nay không chỉ
là chuyện về đánh cá, mà c̣n là chuyện về ḷng tin
tưởng. V́ Phêrô tin tưởng vào lời Chúa Giêsu, nên Ngài chẳng
những bảo ông thả lưới lại một lần
nữa, mà c̣n kêu gọi ông lănh nhận một sứ mạng
quan trọng hơn "Từ nay anh sẽ là người
thu phục người ta".
Mọi kitô hữu chúng ta cũng đều
được Chúa gọi như Phêrô. Và điều quan trọng nhất Ngài
chờ đợi nơi chúng ta là tuyệt đối tin
tưởng vào Ngài. (FM)
6. Một bước khởi đầu tốt
đẹp
Isaia, Phaolô và Phêrô là những gương
mặt trung tâm của các bài đọc hôm nay. Cả ba đều đă
làm được những việc trọng đại cho
Chúa. Tuy nhiên cả ba, ai cũng mang mặc
cảm thấp hèn, coi ḿnh là người yếu kém. Các ngài không tự ḿnh tiến lên phía trước,
nhưng được Chúa mời gọi tiến lên.
Các ngài đáp lại tiếng Chúa gọi một
cách miễn cưỡng v́ biết ḿnh không xứng đáng.
Bước đi đầu tiên với nhận thức
về thân phận bất xứng của ḿnh, xét theo phương diện đạo đức,
đó là một bước khởi đầu rất tốt.
Người nào quá tự tin tiến về
phía trước th́ thường làm hại hơn là làm tốt,
v́ người đó dựa vào khả năng của ḿnh và
t́m kiếm vinh dự cho ḿnh. Kiêu căng
và tự phụ chỉ là cát, mà xây nhà trên cát th́ sẽ sụp
đổ thôi.
Ngược lại, khi ta gặp người nào biết
sợ, biết lo th́ ta có thể tin tưởng người
đó. Thánh Phaolô nói một câu rất nghịch lư : "Khi tôi yếu chính là lúc tôi mạnh"
(2 Cr 12,10). Nghịch lư nhưng rất có lư, bởi
v́ khi Ngài biết ḿnh yếu th́ Ngài t́m về Chúa, và chính sức
mạnh của Chúa làm cho Ngài mạnh.
Khi ta biết ḿnh yếu, Chúa sẽ thêm sức
cho ta. Khi ta biết ḿnh trống rỗng, Chúa sẽ
đong đầy cho ta. Khi ta biết
ḿnh nghèo nàn, Chúa sẽ làm giàu cho ta. Khi
đó ta sẽ có thể làm được công việc của
Ngài, và Ngài sẽ hoàn thành trong ta những điều ta không
làm nổi.
Khiêm tốn là một bước khởi
đầu tốt. Nhưng không phải v́ thế mà ta cứ
khăng khăng chối từ. Như thế
chỉ là hèn nhát, lười biếng và ích kỷ. Cứ như thế th́ ta không thể cứu nổi
ḿnh, càng không thể cứu ai khác. Isaia
nói rằng môi miệng ông ô uế, nhưng Chúa đă sai
thiên thần lấy than hồng thanh tẩy miệng ông.
Phêrô xin Chúa lánh xa ông, nhưng Chúa gọi ông
chia xẻ sứ mạng của Ngài. Chúa
không chê bỏ người tội lỗi, trái lại Ngài
đến với những kẻ tội lỗi, để
cứu họ, và để mời họ hợp tác cứu
những người tội lỗi khác. Chúa giúp những người tội lỗi đi
bước đầu.
Chúng ta hăy xin Chúa cho chúng ta ḷng khiêm tốn
để nhận biết sự yếu đuối của
ḿnh. Chúng ta hăy xin Chúa cho chúng ta sức mạnh để
chúng ta vượt lên sự yếu đuối ấy.
Rồi chúng ta hăy mạnh dạn làm theo Lời
Ngài dạy bảo. Khi đó chúng ta sẽ vui mừng cảm
nhận được như Phaolô là "khi tôi yếu
chính là lúc tôi mạnh" (FM)
Chủ tế : Anh chị em thân mến, v́ yêu thương mà Chúa đă chọn chúng ta làm người Kitô hữu, làm tông đồ của Chúa. Với tâm t́nh cảm tạ tri ân, chúng ta cùng dâng lời cầu xin :
1. Hội thánh là Nhiệm Thể của Chúa Giêsu
Kitô / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa tuôn đổ
ơn Thánh thần xuống trên Hội thánh / để
Hội thánh ngày càng được tinh tuyền / vững
mạnh / và phát triển không ngừng.
2. Hằng năm / thiên tai vẫn hoành hành ở nhiều
nơi trên thế giới / gây ra biết bao tang tóc cho
nhân loại / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa ban cho
mưa thuận gió ḥa / để mọi người
được sống trong cảnh an cư lạc nghiệp.
3. Chúa Giêsu bảo thánh Phêrô : / Chèo ra chỗ
nước sâu mà thả lưới bắt cá / Chúng ta
hiệp lời cầu xin / cho những anh chị em
đă từ bỏ mọi sự mà dấn thân theo Chúa hiểu
rằng / nếu vâng theo thánh ư Chúa / họ sẽ thu
được những kết quả bất ngờ.
4. Đời sống đức tin của người
Kitô hữu / không chỉ giới hạn trong việc
đọc kinh / tham dự thánh lễ / lănh nhận
các bí tích ở nhà thờ / mà c̣n phải thể hiện
ngoài xă hội nữa / Chúng ta hiệp lời cầu xin
cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết thể hiện
niềm tin của ḿnh / bằng đời sống bác
ái yêu thương đối với hết thảy mọi
người.
Chủ tế : Lạy Chúa, Chúa đă mời gọi chúng con từ bỏ ḿnh và vác thập giá mà theo Chúa. Xin cho tất cả chúng con luôn cố gắng thực hiện lời mời gọi quan trọng ngày. Chúng con cầu xin…
- Trước Kinh Lạy Cha : Chúa
Cha đă sai Chúa Giêsu mang Tin Mừng cứu độ cho loài
người. Chúa Giêsu lại kêu mời chúng ta
chia xẻ sứ mạng ấy. Cùng với
Chúa Giêsu, chúng ta hăy dâng lời cầu nguyện lên Chúa Cha.
"Hăy ra khơi thả lưới". Đó là lời Chúa mời
gọi chúng ta. Chúng ta hăy mau mắn
đáp lại như Phêrô xưa. Chúc anh
chị em ra đi b́nh an.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
GÓP
NHẶT CÁT ĐÁ
Chúa nhật 05 tn-C
Bài đọc: Is 6 : 1-2,3-8;1 Cr 15 : 1-11; Lc 5 ; 1-11
VÂNG LỜI CON XIN THẢ
LƯỚI LẦN NỮA.
Mark Link S.J.
Chủ đề:Sự kiên tŕ cộng thêm ơn Chúa trợ
giúp sẽ trở thành sức mạnh vô địch.
Nhiều năm trước
đây, tại
Để rút
ngắn câu chuyện, cuối cùng cô bé đă đi bộ
được mà hoàn toàn không cần dùng đến các thanh
chống nữa.
Câu
chuyện trên phù hợp tuyệt hảo với bài Phúc Âm
ngày hôm nay. Nó làm nổi bật chủ điểm mà chúng ta
cần nghe đi nghe lại, cần quan tâm suốt cả
cuộc đời. Đó là; Sự kiên tŕ là một
trong những sức lực hùng mạnh nhất trần
gian.
Phêrô
và các bạn ông đă đánh cá thâu đêm mà chẳng thành
công. Nếu Chúa Giêsu đă không truyền bảo họ
tiếp tục thả lưới th́ có lẽ ngày hôm
ấy kể như công toi. Nhưng Chúa
Giêsu thuyết phục họ thử thêm lần nữa.
Họ nghe theo và điều xảy ra sau
đó chúng ta đều đă rơ. Chính nhờ
sự thử thêm lần cuối ấy tạo nên khác
biệt giữa thành công và thất bại. Câu
chuyện của Phêrô và các bạn ông c̣n làm nổi bật
một chủ điểm nữa đó là :
khi Chúa Giêsu bắt đầu tham dự vào sự việc,
th́ lập tức sự việc ấy sẽ
được đổi thay. Những
lần buông lưới trước đó – có lẽ từ
20 đến 30 lần suốt đêm ấy các môn
đệ đă làm một ḿnh. Nhưng lần
cuối cùng, Chúa Giêsu bắt đầu can dự vào, th́
sự t́nh quay hẳn 180 độ. Việc
diệu kỳ xảy ra đă vượt quá ước
mơ của họ.
Chúng
ta hăy ghi nhớ điều ấy và trở lại câu
chuyện cô gái miền
Và cô
gái diệu kỳ này chính là nữ vận động viên
Wilma Rudolph. Cô trở về quê hương trong sự tiếp
đón nồng nhiệt của dân chúng. Họ
chăng hoa kết đèn chào đón cô, và cô được
tổng thống Kennedy tiếp kiến thân mật. Sau đó cô được trao giải
thưởng Sullivan và được xếp hàng
đầu các vận động viên không chuyên của
cả nước. Wilma Ruđolph là
tấm gương sống động về sức
mạnh của ḷng kiên nhẫn. Cô là một thí dụ
dẫn chứng cho năng lực và tiềm lực của
tinh thần con người. Cuộc sống của cô minh
chứng rằng không có tật nguyền nào dù lớn lao khủng khiếp đến đâu, có
thể chống cự được ḷng kiên tŕ và lời
cầu nguyện. Nếu Chúa muốn th́ sự kết
hiệp giữa ḷng kiên tŕ và lời cầu nguyện
sẽ đem lại kết quả vượt mọi
mơ ước lớn lao nhất của chúng ta, chẳng
khác ǵ kết quả diệu kỳ đă xảy
đến cho Phêrô và các bạn của ông vậy.
Ray Knoc, một thiên
tài của công ty sản xuất thực phẩm ăn liền Mc. Donal, đă xếp
đức kiên nhẫn hay kiên tŕ vào hàng đầu các
năng lực của con người. Ông viết như
sau: “Không có ǵ trên thế gian có thể thay thế
được ḷng kiên tŕ. Tài năng ư?
Cứ xem có biết bao cá nhân đầy tài năng mà
vẫn cứ thất bại ! Thiên tài à ? Thiếu ǵ thiên tài đă không
được tán thưởng. Giáo
dục ư? Thế gian đầy
dẫy những kẻ vô dụng cho dù họ có học
thức. Vậy chỉ có ḷng kiên tŕ và
cương quyết là vạn năng. Nếu
thêm vào đó năng lực của lời cầu nguyện
nữa th́ không ǵ có thể địch nổi.
Như vậy, bài
Phúc Âm hôm nay mời gọi chúng ta hai điều:
-Thứ nhất, chúng ta
phải bắt chước thánh Phêrô và các bạn của
ông, chúng ta phải kiên tŕ nỗ lực sau khi quăng
lưới 20, 30 lần, có lẽ Phêrô đă chán nản
bỏ cuộc v́ không bắt được con cá nào
hết, thế nhưng ông đă không chịu đầu
hàng, ông vẫn tung lưới lần cuối. Và chính lần này phân định giữa thành công
và thất bại.
-Thứ hai, chúng ta phải
mời Chúa Giêsu can dự vào các nỗ lực của chúng
ta. Chỉ sau khi Chúa Giêsu nhập cuộc th́
Phêrô và các bạn ông mới đạt được thành
công. Không chỉ là thành công đơn thuần, mà
phải nói là thành công vượt quá mọi tưởng
tượng của họ. Trường
hợp kỳ diệu của nữ vận động viên
Wilma Rudolph cũng có thể xẩy ra cho bất cứ ai
trong chúng ta đang hiện diện ở đây.
Chúng
ta hăy kết thúc với lời cầu nguyện của
thánh Ignatiô Loyola.
Ngài là một gương mẫu của ḷng kiên tŕ và say mê
cầu nguyện. Xin anh chị em yên lặng hiệp ư cùng
tôi trong lời kinh “Cầu xin ḷng quảng đại” quen
thuộc của Ngài:
“Lạy Chúa xin dạy con
biết sống quảng đại,
biết sống phụng sự Chúa
cho xứng đáng,
biết cho đi mà không tính toán,
biết chiến đấu mà không
sợ bị thương tích,
biết làm việc mà không t́m an
nghỉ
biết xả thân mà không t́m một
phần thưởng nào khác, ngoài việc biết ḿnh
đang thi hành thánh ư Chúa. Amen.
LÀM VIỆC VỚI THIÊN CHÚA
Gm. Arthur Tonne
Một bạn trẻ vừa
tốt nghiệp Trường Ứng viên hành chánh ở
Miami Beach, bang Florida có kể câu chuyện này: khi anh c̣n là
một tân binh, anh được chỉ định làm
bếp, công việc bề bộn khi ông đại tá
bước vô, ông hỏi: “Công việc thế nào?”. Khi họ nói với ông là công việc quá bề
bộn, ông liền khoác áo công nhân vào và bắt đầu
giúp họ. Ông cho họ hiểu rằng một
đại tá không quá cao sang, quyền thế đến
nổi không giúp họ làm việc bếp núc
được, quả nhiên các nhân viên yêu kính người
lănh đạo như thế.
Chúng
ta vừa nghe đọc rằng Chúa Giêsu đă đến
và giúp một số môn đệ của Người. Họ kiếm sống vất
vả, bằng việc lao nhọc chài
lưới, họ không bắt được con cá nào. Chúa
Giêsu bảo
họ thả lưới lần nữa, lạ lùng thay,
họ bắt được nhiều cá đến nỗi
khẳm hai thuyền. Chúa chúng ta muốn cho
họ thấy rằng họ phải chinh phục
được nhiều người cũng như họ
đă bắt được nhiều cá. Nhưng c̣n
một bài học quan trọng khác trong câu chuyện này là
Chúa Giêsu quan tâm đến việc làm của những
người theo Chúa. Chúa muốn và
sẵn sàng giúp đỡ những ai làm việc vất
vả.
Chính Chúa Giêsu
đă làm việc vất vả. Là người thợ mộc, người
biết thế nào là mệt mỏi, là đói khát. Người
cũng biết thế nào là bụi bậm, là lấm lem.
Người biết thế nào là chán nản,
là lo âu t́m kế sinh nhai.
Đó là lư do Chúa
rất quan tâm đến những người làm việc –
Nông dân, thợ mộc, người đánh cá, kẻ
chăn ḅ, người thợ trong vườn, trong
rẫy, Chúa biết
đời sống của họ. Chúa đă sống đời
sống của họ. Chúa quan tâm đến các bạn,
những người làm việc bằng đôi tay, bằng sức lực.
Ngày nay, nhiều người
trong chúng ta phải làm việc bằng trí năo hơn là bàn tay, việc đó cũng rất nặng
nề và mệt nhọc. Một thơ kư
đánh máy thấy đuối sức sau một buổi làm
việc, một thợ máy hay một giáo viên cũng
thế. Những bác sỹ, tá viên và
luật sư có thể mệt mỏi cả tinh thần
lẫn thể xác. Chúa Giêsu cũng
biết những công việc đó rất mệt nhọc
v́ Chúa đă làm nhiều việc như thế.
Điều
thánh Phaolô tự phụ trong bài đọc hai hôm nay. Chúa Kitô cũng nói về chính
Người: “Tôi đă làm việc cực khổ hơn
hết thảy mọi người khác”. Lời nguỵên
trong bài đáp ca phải là lời cầu nguyện của
chúng ta: “Khi tôi kêu cầu, Chúa đă đáp lời tôi, Chúa ban
cho tôi sức mạnh”
Hăy lắng nghe lời
nguyện trong kinh thánh thể II “Chúng con cảm tạ Chúa
v́ đă cho chúng con được xứng đáng hầu
cận trước tôn nhan Chúa và phụng sự Chúa”
Ít phút nữa các
bạn để ư đến vị linh mục rót
rượu nho vào chén thánh và thêm vào đó vài giọt
nước, rượu giầu sang, mạnh mẽ chỉ
những ǵ Chúa làm. Nước nghèo nàn, yếu
ớt chỉ những ǵ chúng ta làm. Nhưng
công việc của chúng ta kết hợp với công
việc của Chúa Kitô, dựa vào công nghiệp của
Người. Nó trở nên hiệu
nghiệm, đáng giá.
Như
ông đại tá trong câu chuyện, Chúa Kitô cúi xuống
để giúp chúng ta.
Xin Thày Chí Thánh cảm hứng chúng ta làm
việc - với Người và v́ Người. Amen.
--------------------------------------------------------------------------
MỖI
TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ
“Một
nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”
GIÁ TRỊ NỤ CƯỜI
Một
nụ cười không làm mất mát ǵ cả, nhưng
lại ban tặng rất nhiều… nó làm giàu có những ai
đón nhận mà không làm nghèo đi người sinh ra nó. Nụ
cười chỉ nở trên môi trong khoảnh khắc phù
du, nhưng kư ức về nó đôi khi tồn tại
cả một đời. Người dù giàu sang đến
đâu đi nữa cũng cần đến nụ
cười, và người nghèo hèn cùng tột cũng
sẽ được nụ cười làm cho trở nên
giàu có.
Nụ cười
nuôi dưỡng hạnh phúc trong gia đ́nh, gầy dựng
thiện ư trong làm ăn và làm lớn
mạnh mối tương giao trong t́nh bạn, mang
đến thư giăn mỗi khi ta mệt mỏi, niềm
hy vọng mỗi khi tuyệt vọng và là ánh sáng mỗi khi
ta tăm tối trong phiền muộn.
Nụ cười,
cũng như t́nh yêu, là cái không thể mua bán vay
mượn, hay thậm chí đánh cắp từ
người khác. Bởi v́, khi đó: nó chỉ là cái khiên
cưỡng và vô nghĩa.
Có những
người không bao giờ nở một nụ
cười với bạn. Họ là những
người không c̣n nụ cười để cho, v́
lẽ đó họ chính là những người cần
nụ cười của bạn hơn ai hết. Hăy
tươi cười với mọi người! Chúng ta chẳng những không mất ǵ cả, mà
trái lại sẽ nhận được rất nhiều.
sưu tầm.
TIA SÁNG :
* Không thể nào mến Chúa mà không kính nể linh
mục.
GIA Đ̀NH LÀ MỘT TIA
SÁNG CỦA T̀NH YÊU VĨNH CỬU CHIẾN DỌI QUA D̉NG
GIỐNG NHÂN LOẠI.
Mounier.
Mọi gia đ́nh
phải là một lăng kính phản
chiếu, t́nh yêu Thiên Chúa qua thế giới. Lăng
kính nhận và truyền đi. Có
nhiều người từ chối t́nh yêu Thiên Chúa. Có
người hướng về Thiên Chúa, nhưng không phân
phát t́nh yêu Thiên Chúa cho người chung
quanh. Đó là những gia đ́nh khép kín...Nhiều
bạn trẻ chỉ trích gia đ́nh ḿnh. Có thể là tính vị kỷ đă khiến họ
ra mờ đục, lạnh lùng và hiểm độc.
Họ mơ ước xây dựng một gia
đ́nh lành mạnh, phong nhiêu và rạng rỡ; hiện
thời họ mở ḷng cho Thiên Chúa yêu thương
đến mức nào? Họ có lo nghĩ
tới kẻ khác không? Những giấc mơ
đẹp đâu có giá trị bằng hành vi hy sinh tận
tuỵ trong gia đ́nh!.
I. THƯ GIĂN:
1. VẪN KHÔNG TIN
Cảnh sát bắt
tên lưu manh, dẫn tới gặp quan ṭa. Quan ṭa nổi
cơn thịnh nộ, đập bàn quát:
- Tôi đă nhiều
lần bảo anh là đừng có tới gặp tôi
nữa!
- Thưa quan ṭa! -
Tên lưu manh lễ phép đáp - Tôi đă nói như vậy
mà cảnh sát họ vẫn không tin.
2. VẪN ĐÚNG QUY
ĐỊNH
- Nhà nước quy
định mỗi cặp vợ chồng chỉ nên có
từ một đến hai con, mà sao cậu đẻ
những sáu đứa?
- Tớ vẫn
thực hiện đúng!
- ???
- V́ 2 vợ
trước chẳng đẻ được đứa
nào cả!
3. NGÔN NGỮ QUÁN
BIA
Quán bia
nọ có nhiều món nhậu: Tiết canh, thịt chó, tái
dê... Lúc đông khách, ông chủ quán đứng
cửa, chỉ đạo gia nhân phục vụ khách, phát
lệnh rất gọn.
Thấy nhóm
nghệ sĩ vừa tới, ông gọi:
- Tiết! Mang
đây!
Mấy xe cub vừa đỗ xịch, ông kêu:
- Chó! Nhanh nào!
Chiếc
"u-oát" vừa tới. Mấy vị "cặp da- cặp
táp" bước vào quán, ông chủ lớn tiếng:
- Dê! Dê đấy!
Chợt có tiếng
người khách nào đó lè nhè:
- Dê đâu có mà dê!
Toàn ḅ! Đồ khỉ!
4. RẤT MAY
- Sinh nhật
của vợ cậu ngày nào?
- Ngày 29-2.
- Cậu là
người rất may.
- Sao?
- V́ bốn năm
mới có một năm là có ngày 29-2, việc mua quà tặng
vợ sẽ ít tốn kém hơn.
5. NHIỀU LỄ
Một chàng thanh
niên đang tṛ chuyện với bạn ḿnh, bỗng hỏi:
- Đố cậu,
ở nước ta, ngành nào mà gần như ngày nào cũng
có lễ?
- Chắc là ngành
văn hóa! Hết lễ hội chùa Hương lại
đến giỗ Tổ...
- C̣n thua xa ngành
này...
- Chịu!
_ Ngành
sổ số đó.
Tối nào mà chẳng nghe họ công bố tổ chức
lễ... trao giải thưởng!
6. TẾ NHỊ
Một
ông chồng vốn tế nhị và nể vợ, nghe nói
vợ có chuyện mèo mỡ, vẫn định bụng khi
nào có dịp sẽ nhắc nhẹ cho vợ biết.
Một hôm, gặp
vợ đang ngồi ăn ốc ở chợ, ông ta
rất lịch sự đến gần mẹt ốc
rỉ tai vợ.
- Em cứ yên chí ăn ốc đi, c̣n vỏ, anh sẽ
đổ?
7. NƯỚC ...
NGOẠI
Chủ
một khách sạn quảng cáo với khách du lịch
rằng, mọi thứ trang thiết bị phục vụ
trong khách sạn đều là hàng cao cấp, ngoại
nhập. Có
người hỏi:
- Thưa ngài! Vậy... nước tắm của khách sạn
này chắc cũng được... nhập ngoại
chứ?
- A..à...
vâng... tất nhiên!
- Bằng cách nào,
thưa ngài?
- Chúng tôi phải
tổng hợp, điều chế nước từ
hy-đrô và ô-xy ngoại nhập (!)
II. NHẬT KƯ
TRUYỀN GIÁO :
Trích trong “Nhật
kư truyền giáo”
Biên soạn
: Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU
NGƯỜI HÀNH
KHẤT
Cà Mau, 15.7&..
Ḿnh bắt tay giă từ Mai.
- Kỳ này ḿnh
đi lâu mới về, anh quán xuyến mọi chuyện
nhé.
- Gần hết
gạo rồi, anh mua thêm cho một tạ, gởi tàu đ̣
đem về giùm. Anh mua gạo ngon ngon một
chút. Thức ăn kém quá, gạo
xấu nuốt không trôi. Mai vưa nói, vừa cười,
vừa lấy hai tay xoa bụng. Đó là
tập tính của anh .
Ra tới Cà Mau, ḿnh
ghé ngay tiệm gạo .
- Gạo hạt
dài, bao nhiêu một tạ, chị ?
- Tám ngàn.
- C̣n gạo hạt
tṛn ?
- Năm ngàn.
Gạo
hạt dài là gạo mà Mai nói là "ngon ngon một chút",
c̣n gạo hạt tṛn là "gạo xấu nuốt không
trôi". Ḿnh
cầm mớ tiền trong tay đếm
qua đếm lại, tính tới tính lui. Mua gạo ngon th́
thiếu tiền xe. Mua
gạo xấu th́ tội nghiệp anh chị em trong giáo
điểm. Cuối cùng ḿnh buột miệng nói
với chủ tiệm :
- Chị bán cho tôi
một tạ gạo tṛn.
Sài G̣n, 16.7 …
Đêm
qua ḿnh trằn trọc khó ngủ. Vào phút sám
hối truớc giờ kinh tối, tạ gạo hạt
tṛn làm lương tâm ḿnh ray rứt. Ḿnh
đă không mua cho anh chị em được một tạ
gạo ngon. Giờ này tạ gạo
hạt tṛn đă tới giáo điểm rồi, Mai sẽ
nghĩ ǵ về ḿnh? Một người
anh keo kiệt, tàn nhẫn? Một
người anh bất lực? "Thức ăn kém quá, gạo xấu nuốt không
trôi". Mai nói rât đúng. Có những
bữa ăn chỉ đơn
độc một dĩa cá đối kho, hoặc một
tô cá kèo kho. Tuyệt nhiên không có một cọng rau xanh! Ḿnh vẫn hănh diện về cuộc sống khó
nghèo. Nhưng sự nghèo khó hôm nay đă
trở thành nỗi tủi nhục của riêng ḿnh.
Ḿnh chưa bao
giờ ngửa tay xin tiền ai và ḿnh
cũng chỉ nhận tiền giúp đỡ từ tay
những người thân nhất. Giờ này ḿnh lại
quyết tâm đi ăn xin, ăn xin cho
giáo điểm. Ăn xin là nhục,
nhưng để anh chị em trong giáo điểm sống
cực quá, ḿnh c̣n thấy nhục hơn. "Thức ăn kém quá, gạo xấu nuốt không
trôi"...
Bỗng
trong đầu ḿnh loé lên một hào quang. Đó là lời tâm sự
của Đức Phaolô VI trong một lá thư
truyền giáo mà ḿnh c̣n nhớ gần như nguyên văn:
"Hàng
Giám mục chúng tôi không xấu hổ khi phải ngửa tay
xin anh chị em giúp đỡ cho công việc truyền giáo. Đức Giêsu Thầy
của chúng ta đă từng mượn cái thuyền
của Ximon để ngồi giảng, mượn con
lừa ở Bétphagiê để vào Giêrusalem, mượn căn
nhà của bà Maria để làm pḥng tiệc ly. Và cuối
cùng, Ngài đă được an táng trong
ngôi mộ của một người bạn".
Đang như con gà
bị cắt tiết, ḿnh giăy giụa rồi đứng
vùng lên một cách hiên ngang. Ḿnh sẽ ch́a tay
xin bất cứ ai và bất cứ nơi nào, không hề
xấu hổ, không hề tủi nhục. Truyền
giáo là bổn phận của mọi người. Giúp đỡ vật chất cho người truyền
giáo cũng là bổn phận của mọi người.
Ḿnh sẽ làm người hành khất,
người hành khất hiên ngang tạo thời cơ
thuận lợi để mọi người tham gia vào
công tác truyền giáo. Người xin và
người cho đều là thợ gặt trên cánh
đồng truyền giáo.
Sài G̣n, 17.7...
Kế hoạch hành
khất để phát triển công tác truyền giáo tại
Năm Căn đang sôi sục trong tim. Ḿnh nghĩ ngay đến một ông giám
đốc ở đầu đường P. Sáng nay ḿnh
đi thẳng tới đó. Trước
mắt ḿnh là một toà nhà nhiều tầng ông giám
đốc đang đứng nói chuyện với ai đó
ở một góc sân. Ông cao lớn và
lực lưỡng. Cả con người của ông
toát ra uy quyền và giàu sang. Ḿnh không quen ông, nhưng lại
biết rất nhiều về ông, qua các bạn bè của
ông. Ḿnh đon đả chào :
- Chào ông Bảy.
- Cha có chuyện ǵ thế ?
- Con đi
truyền giáo ở Năm Căn thiếu thốn về
mọi phương diện. Con đến xin ông Bảy
giúp đỡ.
- Cha muốn tôi giúp
cái ǵ ?
- Giáo điểm
chúng con đă chia thành nhiều nhóm, mỗi nhóm cần có
một cái xuồng máy để di chuyển. Vậy xin ông Bảy giúp
chúng một cái máy Kohler 7.
Ông giám đốc
nhún vai một cái theo kiểu Tây
phuơng, rồi đi vào hành lang và biến mất trong toà
nhà đổ sộ. C̣n ḿnh th́ đứng
trơ ra đó. Hụt hẫng!
Lá thư
ngỏ gửi thầy Bùi Châu Thi.
Thầy
kính mến.
Hôm nay noi
gương đức Phaolô VI, con hiên ngang ch́a tay xin tiền bố thí để làm công tác
truyền giáo. Nhưng con bị "nhún vai'
một cách tàn nhẫn. Chính v́ thế mà con nhớ
lời Thầy đă dạy chúng con khi chúng con c̣n mài
đũng quần trên ghế chủng viện. Thầy
dạy rằng : "Các giáo xứ giàu
phải chia sẻ tài nguyên cho các giáo xứ nghèo. Nhưng trong thực tế người giàu ít khi
nào chịu mở hầu bao. Người giàu luôn luôn
từ chối một cách khéo léo rằng :
"Sông to th́ gió cả", nghĩa là giáo xứ lớn và
giàu th́ laị có trăm công ngh́n việc phải làm. Thế là vẫn có sự chênh lệch giữa giáo
xứ giàu và giáo xứ nghèo, ngay trong ḷng của Giáo
hội".
Vâng,
đúng thế.
Cái ông giám đốc của toà nhà đồ sộ kia cũng đang có trăm công ngh́n việc
phải làm. Việc của ông là những
việc lớn có tầm cỡ quốc tế. Cái máy Kohler nhỏ mọn của giáo điểm
chỉ làm nát chuyện của ông. Ông
từ chối là phải. Con chẳng phiền trách ǵ .
Thầy
kính mến.
Con gửi về
thầy mấy ḍng tâm sự trên để thầy
thương cảm cho những đứa học tṛ
đang đưa lưng ra chịu đ̣n, để
thực thi những bài dạy của thầy về Công
giáo Tiến hành thửa xưa.
Năm Căn, 15.8…
Hôm qua
ḿnh ghé Hoà Thành Cha sở ôm ḿnh vào ḷng và niềm nở
giới thiệu ḿnh và giáo dân. Ngài khoe rằng mỗi ngày hai
lần ngài kêu gọi giáo dân Hoà Thành cầu nguyện cho
Năm Căn. Ngài c̣n khoe thêm rằng mỗi tháng Hoà Thành
sẽ gởi cho Năm Căn vài tạ gạo. Đó
là kết quả của chương tŕnh "lon gạo
truyền giáo", mỗi tháng một lần Hội
đồng Giáo xứ đi thu gom "lon gạo truyền
giáo" trong các gia đ́nh, đóng bao rồi gởi tàu
đ̣ đem về Năm Căn.
Từ nay Năm
Căn không sợ thiếu gạo thừa gạo nữa,
nhưng gạo truyền giáo là loại hầm bà lằng : gạo trắng có, gạo
đỏ có, gạo hạt dài có, gạo hạt tṛn
cũng có ..Tầt cả đều pha
trộn vào nhau một cách hổ lốn. "Thức ăn kém quá, gạo xấu nuốt không
trôi". Nhưng nó là t́nh yêu, là trách nhiệm
của muôn người. Nó cũng là số phận
của người truyền giáo :
phải sống nghèo để sống khiêm tốn và
chấp nhận thử thách. Ḿnh chẳng
mơ ước ǵ hơn nữa.
Cần Thơ, 20.10
…
Hôm nay
Đức Giám mục trao cho ḿnh năm ngàn đồng. Ngài cho biết đó là món quà
của một cụ già ở Sài G̣n nhờ chuyển cho
Năm Căn. Cầm năm ngàn đồng trong tay ḿnh
sực nhớ đến tạ gạo hạt tṛn trị
giá đúng năm ngàn đồng. Từ đây ḿnh
nghiệm ra rằng :
1. Người rao
giảng Tin Mừng phải sống nhờ Tin Mừng &
Phải sẵn sàng ch́a tay xin sự
trợ giúp của mọi người từ mọi
nơi. Sống nhờ Tin Mừng không phải là ăn bám mà là công
bằng giao hoán, là mở đường để Giáo
hội có tính phổ quát.
2. Ân nhân của các giáo
điểm thuờng là những tâm hồn bé nhỏ
đơn sơ, giàu thiện chí, nhưng không giàu về
vật chất.
3. Sự yểm
trợ cho giáo điểm luôn luôn chỉ vừa đủ
và thường là thiếu một chút.
4. Người
truyền giáo phải luôn luôn chấp nhận sự
thiếu thốn một chút này. Nếu có
nhiều tiện nghi vật chất, th́ người
truyền giáo phải cảnh giác v́ có thể họ bắt
đầu đi lầm đường rồi.
III. TRUYỆN
NGỤ NGÔN: ẾCH DỌN NHÀ
Có một đôi
chim nhạn và một con ếch cùng sống bên hồ đă
lâu, chúng thương nhau như người cùng nhà vậy. Về sau, gặp trời hạn hán nên hồ
cạn khô. Nhạn muốn bay đi về vùng có
nước, nhưng không muốn bỏ ếch lại.
Nhạn nói chuyện với ếch :
- Làm thế nào bây giờ ?
Ếch nghĩ
ngợi rồi bảo :
- Hai bạn
ngậm hai đầu cái que, c̣n tôi ngậm ở giữa.
Chúng ta cùng bay về nơi có nước.
Nhạn bằng
ḷng, chúng quyết định lên đường,
Chúng cùng bay lên
trời. Khi bay qua mấy cái lều dưới thảo
nguyên, có người trông thấy khen :
- Con nhạn mang
ếch bay ḱa, nó nghĩ ra cách giỏi quá !
- Tôi nghĩ ra cách
này đấy chứ ! - Con ếch tí
nữa th́ há mồm căi lại như vậy.
Lần
thứ ba. Chúng lại bay qua một vùng khác. Lần này càng đông người chạy ra xem.
Tất cả đều nói như reo lên :
- Con nhạn mang
ếch bay ḱa, nó nghĩ ra cách giỏi quá !
- Tôi nghĩ ra cách
này đấy chứ !
Con ếch không
nhịn được nữa, cất tiếng nói. Vừa nói buông mồm th́ nó cũng rơi từ
trên cao xuống đất, chết không kịp ngáp.
IV. HẸN BẠN
TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo bản
tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn: ĐC.NGÔ
QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO
-
LÊ XUÂN TÂN –
NGUYỄN VĂN DIỄM
SỰ KHUYẾN
KHÍCH - LINH HỒN CỦA THÀNH CÔNG
Bước chân
khập khiễng của kẻ bại trận nơi anh
bán hàng đó là:
"Tôi
không thể đạt kỷ lục đó v́ nó không
đúng".
Nên tôi tái xác nhận với anh là nó đúng và khích lệ anh:
"Nếu để có người lập kỷ lục
tất sẽ có người phá lỷ lục đó". Bởi v́ khích lệ là linh hồn của thành công,
do đó, tôi đă treo trước mắt anh một số
phần thưởng. Trước tiên,
tôi cam đoan rằng nếu anh phá được kỷ
lục tuyệt đối đó th́ h́nh anh sẽ
được treo trong văn pḥng gần h́nh vị
chủ tịch của công ty. Anh khoái chí
lắm. Rồi tôi nói thêm, h́nh anh sẽ
c̣n được in trong các mục và các tiết quảng
cáo trên khắp nước.
Và anh sẽ nổi tiếng là
người bán hàng giỏi nhất thế giới. Anh cười tít mắt. Sau cùng, tôi bảo
anh, người ta sẽ thưởng anh "cúp vàng"
hay ít nhất cũng tương tự như vậy. Tóm lại tôi t́m hết cách khích lệ anh, nhưng
anh vẫn c̣n nghi ngờ về khả năng buôn bán
của ḿnh. Tôi mới nhắc lại là
anh có thể phá kỷ lục bằng cách nhân tuần khá
nhất của ḿnh lên 50 lần. Anh toét miệng
cười bảo:
- Ông ơi, nói th́
dễ lắm...
Tôi ngắt ngang liền:
- Phải, rất
dễ nếu anh tin ḿnh có thể làm được.
Anh
vẫn chưa tin ḿnh có thể làm được, nhưng
hứa là sẽ suy nghĩ kỹ lại. Điều này
mới quan trọng v́ một mục tiêu tuỳ tiện
sẽ bị xem thường và rất dễ bỏ qua.
V. T̀NH YÊU – HÔN NHÂN –
GIA Đ̀NH:
(Trích báo An Giang
số 1259, ngày 4/9/1996, trang 6)
TUỔI TÁC VÀ HÔN
NHÂN
Người
ta thường nói t́nh yêu không phân biệt giàu - nghèo, màu da,
biên giới... và cũng bất kể tuổi tác. Đúng như
vậy, trong t́nh yêu sự chênh nhau về tuổi tác có
nghĩa lư ǵ đâu. Nhiều đôi nam
nữ vẫn có một t́nh yêu đẹp, một cuộc
sống hạnh phúc khi họ có một khoảng cách
tuổi tác. Tuy nhiên, khoảng cách
tuổi tác cũng cần có giới hạn. Dù là t́nh
yêu, khoảng cách tuổi tác quá nhiều th́ hạnh phúc càng
khó níu giữ theo thời gian.
Khi yêu
nhau, khoảng cách tuổi tác có lẽ cũng không quan
trọng mấy.
Nhưng đối với cuộc sống gia
đ́nh, khoảng cách tuổi tác ảnh hưởng
rất lớn đến độ dài, độ hạnh
phúc của một cuộc hôn nhân. Không
phải vô lư khi từ xưa đến nay chồng luôn luôn
phải lớn hơn người vợ. Ở các nước phương Tây, họ
đưa ra một công thức tính tuổi hợp lư cho các
cặp vợ chồng. Tuổi tác
của người chồng chia đôi cộng với 7
(đối với người đàn ông 35 tuổi trở
xuống) hoặc cộng 9 (đối với những ông
trên 35) th́ sẽ cho ra tuổi lư tưởng của
người vợ. C̣n ở nước
ta các cụ ông, cụ bà xưa thường bảo "gái
thập tam, nam thập lục" hoặc "gái hơn
hai trai hơn một". Cho đến
nay, lệ thường ở mọi nơi vẫn là
chồng lớn tuổi hơn vợ; nếu vợ hơn
tuổi chồng th́ cũng chỉ hơn một vài
tuổi là nhiều.
Khi
vợ chồng chênh lệch tuổi tác khá cao th́ bản thân
họ cũng phát sinh nhiều sự chênh lệch khác nhau. Chỉ nói
đến sự khác biệt tâm lư cũng là cả một
vấn đề. Thật phiền ḷng và đôi khi
cả sự bực bội khi ông chồng đứng
tuổi phải chiều theo ư của cô
vợ trẻ tham dự những buổi picnic sôi động,
những tụ điểm đông người hoặc
buổi rong chơi vô bổ. Ngược lại cô vợ
trẻ cũng rất buồn khi buộc phải ngồi
nhà, ngắm xem hoa cảnh cùng ông chồng già:
Ông già run run tay gậy trúc
D́u
người t́nh đang độ tuổi hồi xuân.
Câu
thơ đă tạo nên một h́nh ảnh khác biệt rơ nét
về sự chênh lệch tuổi tác. Không nói đâu xa, hai em bé
ở tuổi nhi đồng tân mân
tỉ mỉ ngồi chơi với nhau suốt cả
buổi, nếu bắt một em ở lứa tuổi
thiếu niên vào chơi chung th́ chắc chắn chẳng mấy
chốc nó cũng than: "chán phèo".
Một số nhà
tâm lư học đă khuyên khoảng cách tuổi tác giữa hai
vợ chồng nên giới hạn ở con số: 10
tuổi. Cùng chung một thế hệ,
con người ta dễ dàng cởi mở đồng
cảm với nhau. Nhưng nếu chỉ cách
nhau một thế hệ thôi, muốn ngồi bên nhau tṛ
chuyện thân t́nh đ̣i hỏi đến sự cảm
thông, tế nhị hoặc một mối quan hệ nào
đó. Nói như thế không có nghĩa hoàn toàn là các
cặp vợ chồng có khoảng cách tuổi tác quá
lớn theo thời gian sẽ không có
hạnh phúc. Song hơn bao giờ hết,
sự tương đồng, phù hợp cũng là tốt
hơn hết.
Bích Vân
VI. CHUYỆN PHIẾM :
Trích trong tập
truyện hài hước trẻ “Bồ” non
Biên soạn
: PHẠM KHẢI
HOAN HÔ XE ĐẠP!
Bác
Mịch biến mất, không để lại dấu
vết ǵ. Bác
gái và anh con trai bổ đến khắp các nhà quen, xục
về tận dưới quê cũng chẳng thấy
tăm hơi. Nghe lời thầy bói, bác t́m dọc theo
bờ sông (biết đâu trong lúc phẫn chí, ông ấy
nhảy xuống… th́ sao ?) Đến
các bệnh viện, đồn công an hỏi thăm cũng
vô ích. Một tháng, hai tháng rồi một
năm qua vẫn chẳng có tin tức ǵ. Bác đành ghi nhận ngày ông ấy mất tích, coi
như ngày giỗ.
Một lần nói
chuyện với bác hàng nước ở đầu
phố, bác mới biết chồng con c̣n nợ một
số tiền rượu! Bà hàng nước chép miệng:
-Tội nghiệp
chú ấy. Chẳng qua là lúc gặp khó khăn,
sinh ra buồn bực, mới t́m rượu giải khuây.
Chú ấy cứ dặn: ”bà đừng
nói với vợ cháu v́ cô ấy đă khổ nhiều
rồi. Nợ bao nhiêu, sớm muộn ǵ cháu
cũng trả bà”. Ai ngờ…Câu chuyện làm bác mủi
ḷng: Ông ấy có phải là người biếng nhác bê tha
tệ bạc với con đâu, chẳng qua tại cái
số trời lận đận!
Bác Mịch có
nghề cơ khí bậc 4 ngành xe
đạp. Bác gái làm ở xửơng bi.
Gặp lúc khó khăn. Thợ làm bi
phải chuyển sang dệt thảm để sống qua
ngày, nên gọi là nghề Bi-Thảm. Ngành xe
đạp thu hẹp dần. Vợ chồng con cái nhà
Mịch kéo vào thành phố kiếm ăn. Chồng ra vỉa
hè bơm vá xe, vợ bán quà vặt, chỉ
đủ nuôi con ăn, chứ chưa nuôi con học
được. Tính đi xuất khẩu lao
động một phen, nhưng đâu có dễ!
Người ta chê là già yếu! Bác Mịch tức lắm:
-Thế có
người già hơn tôi, sao vẫn đi được?
-V́ họ có
nghề.
-Tôi cũng có
nghề chữa xe đạp. Vợ tôi có nghề bi-thảm.
-Bên Tây không cần
nghề ấy:
-Sao bảo họ
rất chuộng xe đạp và thảm
len? Đă dùng th́ phải có người làm,
người sửa chứ?
***
Gần
đến ngày giỗ chồng lần thứ ba th́ một
hôm bác Mịch gái được mời đến bưu
điện. Tưởng là chú công an hộ tịch đă xin
hộ cho cháu quét dọn tại đó, ai ngờ họ
được mời đến lĩnh tiền. Cha mẹ ơi, chưa bao giờ được
thấy số tiền to đến thế. Những
năm triệu bạc! Th́ ra ông Mịch c̣n
sống và gửi tiền về. Thu kèm theo
số phiếu gửi tiền chỉ có mấy ḍng
đại ư: Tôi sang Tây, làm nghề chữa xe đạp,
đă có của ăn của để. Chuyện
dài lắm chưa kể hết được. tạm gửi về mấy triệu để u nó lo cho con học hành
và trả nợ hộ tôi. Tết tôi sẽ
về chơi, nói chuyện nhiều.
Đúng “ngày
giỗ”, bác gái làm bữa cơm ”rau dưa”, mời bà con xóm
giềng đến xơi ”chén rượu nhạt” mừng
cho ông Mịch và trả hết các món nợ ông vay của bà
con trước khi đi.
Bất ngờ
một hôm có chiếc xe taxi đỗ xịch trước
cửa nhà bác Mịch. Một ông to béo, mặc com-lê, ca –vát,
tay xách cặp du
lịch, bước xuống xe gọi to: ”Bà nó ơi!”. Bác gái nhớ ra hồi lâu mới nhận ra
được bác trai nhưng vẫn e ngại, lúng túng
chưa dám lại gần. Lát sau, căn
nhà nhỏ đă chật khách đến hỏi thăm ông
“Việt kiều yêu nước” mới về. Bánh kẹo tây được bày ra mời khách.
Lắm người nhao nhao hỏi:
-Bác sang Tây làm ǵ mà
khá thế?
-Chữa xe đạp.
-Bên Tây mà cũng có
nghề chữa xe đạp à?
-Chứ sao! Bên
ấy người ta dùng ngày càng nhiều xe
đạp để rèn luyện thân thể và bảo
vệ môi trường. Nhưng Tây “nó” đi xe
đạp buồn cười lắm. Hỏng
bộ phận nào vứt béng đi chứ chẳng biết
chữa lại mà dùng như bên ta đâu. Cho nên khi tôi
mở hàng bơm vá săm lốp, sửa chữa xe đạp th́ họ mừng rơn. Ḿnh làm
suốt ngày cũng không hết việc, thu
nhập ngày càng tăng.
-Có cái vốn
rồi, bác về nhà luôn chứ ?
-Không. Bên ấy tôi đă có một Trung tâm dịch
vụ-thương mại rất có uy tín trong khu phố.
Dân Tây gọi là VassaLop…
-Nghĩa là ǵ?
-Nôm na
là Vá săm lốp ấy mà!
Hết ngày về
nghỉ, bác Mịch lại chuẩn bị đi Tây :
-Bà nó ạ, đi
với tôi một chuyến cho biết thế nào là văn
minh hiện đại. Vừa du lịch, vừa thăm
thú cách làm ăn bên đó. Cái
nghề bi-thảm của bà cũng dễ giàu lắm
đấy.
-Tôi xin chịu. Sang tây mà không biết tiếng Tây th́ chán lắm.
-Thế th́ cho
thằng cả đi. Sau này nó thay tôi làm giám đốc công ty VassaLop
tha hồ sung sướng.
Anh con trai nghe
tiếng vội thưa:
-Cảm ơn
bố. Con có việc làm rồi. Tháng kiếm vài trăm
đô la là cái chắn.
-Việc ǵ mà
bở thế?
-Giữ xe. Mỗi ngày cả trăm lượt xe, c̣n hơn đi tây bố ạ!
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
GÓP GIÓ
Lời
hay ư đẹp:
"Mối t́nh đầu chỉ cần một chút khờ
dại và ṭ ṃ."
G. Berward Shaw
Những
cậu bé nuôi dưỡng ước mơ
Bài học quan trọng nhất mà chúng ta được
học khi ngồi trên ghế nhà trường không phải
chỉ là trả lời đúng những câu hỏi trong bài
kiểm tra, mà chính là những bài học làm thay đổi
nhân sinh quan của chúng ta, giúp chúng ta nhận ra năng lực
thật sự của ḿnh. Nếu có thể
sử dụng nhạc cụ, chúng ta sẽ tạo ra
được những giai điệu tuyệt vời.
Nếu có thể sử dụng cọ và giá vẽ,
chúng ta sẽ diễn đạt được h́nh ảnh
thế giới trong mắt ta để mọi người
cùng chiêm ngưỡng. Nếu có sự nỗ
lực của tập thể, chúng ta có thể san bằng mọi
khó khăn để giành lấy chiến thắng. Thế
nhưng, sẽ không có bài kiểm tra trắc nghiệm nào có
thể dạy chúng ta bài học quư giá nhất: chính chúng ta
là người quyết định sự thành bại của
cuộc đời ḿnh.
C̣n nhớ lúc ấy lớp tôi được
thầy cho xem bộ phim kể về nhà leo
núi vĩ đại Jeremiah Johnson do Robert Redford thủ diễn.
Kết thúc phim, trong khi bọn tôi mải tranh luận về
nhân vật chính tốt bụng, ḥa nhă, tràn đầy t́nh
yêu thiên nhiên th́ thật bất ngờ, thầy Robinson lại
đưa ra một câu hỏi lạ lùng: "Các con có biết
Jeremiah Johnson hiện được chôn ở đâu không?". Chúng tôi thật sự bị sốc khi
biết được nơi an nghỉ cuối cùng của
nhân vật huyền thoại này chỉ cách xa lộ
Thầy
lại hỏi tiếp: "Có phải các con thấy kỳ
lạ không?"
"Vâng ạ!"
"Vậy
theo các con, chúng ta có nên làm điều ǵ
đó để hoàn thành ước nguyện cuối cùng của
ông ta không?"
"Thưa thầy có", chúng tôi đồng
thanh trả lời bằng tất cả nhiệt huyết
của một thời tuổi trẻ.
Sau
vài giây im lặng, thầy lại đưa ra một câu hỏi
làm thay đổi nhân sinh quan của chúng tôi măi măi: "Các
con có tin rằng ḿnh làm được điều đó
không?". Cả bọn
nh́n nhau thắc mắc. Thầy đang
nói ǵ thế nhỉ? Chúng tôi chỉ là một lũ trẻ con. Vậy th́ có thể làm
được ǵ! Như đọc được suy nghĩ
ấy, thầy nói tiếp: "Nhất định sẽ
có cách, dù con đường chúng ta đi có thể nhiều
khó khăn và thất vọng, nhưng các con phải hứa
với thầy không bao giờ bỏ cuộc".
Dù hứa với thầy nhưng chính bản thân
chúng tôi cũng không thể ngờ rằng ḿnh đang dấn
thân vào cuộc hành tŕnh mạo hiểm nhất trong đời.
Chúng tôi bắt đầu viết thư
cho các nhà chức trách, chủ nhân các nghĩa trang, và thậm
chí cho diễn viên Robert Redford- những người mà chúng
tôi nghĩ rằng có thể giúp được ḿnh. Thế
nhưng, không ai đoái hoài đến những lá thư ấy. Thú thật, không
v́ lời hứa với thầy Robinson, có lẽ chúng tôi
đă bỏ cuộc.
Sau cùng cũng có một anh phóng viên thuộc tờ
Thời báo
Quay
vào lớp với gương mặt rạng rỡ nhất
mà chúng tôi chưa từng được thấy, thầy
Robinson nói: "Hăy đoán xem ai đă gọi cho thầy!". Chắc hẳn bạn cũng
như chúng tôi lúc ấy đều rất bất ngờ
khi biết được người đó chính là nam diễn
viên Robert Redford. Ông cho biết rằng đă nhận
hàng trăm lá thư mỗi ngày nhưng
h́nh như chưa từng nhận được thư của
chúng tôi, rằng ông sẽ rất vui nếu có thể giúp
chúng tôi hoàn thành ước nguyện. Thế
là, trong phút chốc, "tổ chức" của chúng tôi
bỗng trở nên lớn mạnh hơn bao giờ hết.
Chỉ
trong vài tháng, sau khi hoàn tất một số thủ tục,
thầy tṛ chúng tôi đă có thể tham dự buổi lễ
tưởng niệm Jeremiah Johnson được tổ chức
trọng thể ở Wyoming và chứng kiến thi thể của
nhà leo núi vĩ đại này được đưa
đi an táng tại một vùng đất hoang vu mà ông từng
yêu mến.
Kể
từ dạo ấy, chúng tôi trở nên nổi tiếng toàn
trường với biệt danh "những kẻ đào
huyệt", nhưng chúng tôi lại thích nghĩ về ḿnh
như "những cậu bé nuôi dưỡng ước
mơ" hơn. Những ǵ chúng tôi đă học được
lúc bấy giờ không chỉ là cách viết thư sao cho hiệu
quả hay biết được quy tŕnh làm việc của
chính phủ mà chính là không có ǵ là không thể đạt
được nếu có đủ sự kiên tŕ.
Vâng, chính chúng ta là người quyết định
sự thành bại của cuộc đời ḿnh.
Chú mèo Xấu
Xí
Tôi thích tới nhà bà ngoại chơi để
được nghe kể chuyện. Giọng
của bà nghe êm ái đến nỗi nhiều lúc tôi ngủ
quên luôn trên ghế bành, mặc kệ bà vẫn tiếp tục
thủ thỉ. Nhà bà ngoại có một con mèo cái to, tôi
đặt tên cho nó là Xấu Xí. Con mèo này tự đến
rồi ở lại luôn, chứ bà ngoại không xin nó về.
Tôi vốn cực kỳ ghét
họ nhà mèo v́ chúng ưa đánh nhau và bươi móc sọt
rác. Ngược lại, bà ngoại tôi lại
có thái độ khoan dung đối với mọi thú nuôi.
Lông rụng xơ xác, mắt xanh lè, mũi
đỏ, Xấu Xí mỗi năm cho ra đời tới
hai lứa mèo con kêu léo nhéo suốt ngày. Không
hiểu sao, tôi không thể chịu nổi cảnh Xấu
Xí cắn cổ tha con nó đi ṿng ṿng, uốn éo lượn
qua hàng chai lọ bỏ cũ phủ đầy bụi bặm
xếp trên nóc tủ kệ của bà. “Con nó mà con thế,
huống chi kẻ khác…”, tôi cự. “Đừng vội nói thế, cháu gái của bà.
Cứ sống đi rồi biết”, bà ngoại
vuốt tóc tôi.
Một bữa nọ, tôi ngồi trong nhà bà nh́n qua
cửa sổ nh́n ra khoảng sân. Xấu Xí đang dẫn
đàn con nó đi dạo buổi sáng ven cái hàng rào thưa nằm
ở cuối sân giáp với nhà hàng xóm. Lũ mèo con lông xám mắt
xanh hệt như mẹ, quây quanh Xấu Xí. Con lon ton chạy
trước, con tụt lại đằng sau dí mũi
đánh hơi bên hàng rào, con tạt ngang t́m cách bỏ xa mẹ,
lại có con lăn kềnh ra miệng cắn
đuôi mẹ nghịch ngợm.
Bất
chợt có tiếng chó giận dữ sủa váng tai. Một chú mèo con đuôi quắp lại, lao qua lổ thủng ở chân rào chạy về
phía mẹ. Hẳn trong lúc mải chơi, chú
mèo con này đă xâm phạm lănh thổ nhà hàng xóm. Con chó
không tha, nó bám theo nhưng chợt khựng
lại trước Xấu Xí. Thật khó ḷng nhận ra dáng
điệu c̣m ṛm của con mèo mẹ. Lông dựng
đứng, Xấu Xí vươn cao người vung hai chân
trước tát thẳng vào mũi con chó. Hăng máu,
con chó bật sang một bên rồi lại lao
vào. Xấu Xí điên cuồng lăn xả
vào kẻ thù định bám theo con nó, miệng rít lên tiếng
kêu chói tai. Không biết có phải tiếng thét đó là hiệu
lệnh hay không, nhưng lũ mèo con chạy
thẳng vào nhà.
Tôi
không c̣n nh́n thấy từng động tác của Xấu
Xí, chỉ thấy cái bóng xám lớn của nó vật xuống
rồi lại tung lên trước mơm con
chó và nghe thấy tiếng kêu giận dữ. Cuộc chiến
kéo dài chừng hơn 5 phút và chỉ dừng lại khi bà
tôi từ dưới bếp chạy ra sân đánh con chó và bế
Xấu Xí vào nhà. Nó nằm sóng xoài, người bê bết
máu. Tôi tưởng nó đă chết, nhưng khi lũ nèo con đánh hơi mẹ rúc lại,
ria của nó ngọ nguậy, nó khẽ mở mắt ra và
duỗi thẳng người cho bầy con chen chúc t́m vú.
Sau
vụ huyết chiến với con chó nhà hàng xóm để bảo
vệ bầy con của ḿnh, Xấu Xí bị thọt một
chân, mù một mắt và bị cắn đứt một
tai. Một lần, khi tôi dẫn cậu bạn Eric tới
nhà bà ngoại chơi, vừa thấy con Xấu Xí, cậu
ta vội thốt lên: “Mèo ở đâu trông mà khiếp thế?”, tôi đáp: “Đừng vội nói thế, bạn
ạ. Cứ sống rồi biết”.
Cho và nhận
Một
hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với
giáo sư của ḿnh. Vị giáo
sư này vẫn thường được các sinh viên gọi
thân mật bằng tên "người bạn của sinh
viên" v́ sự thân thiện và tốt bụng của ông
đối với học sinh.
Trên đường đi, hai người bắt
gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường.
Họ cho rằng đó là đôi giày của một
nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần
bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm
việc của ḿnh.
Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hăy
thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu
giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những
bụi cây kia để xem thái độ
ông ta ra sao khi không t́m thấy đôi giày."
Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ,
chúng ta đừng bao giờ đem những người
nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể
t́m cho ḿnh một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ
vào người nông dân này đấy. Em
hăy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc
giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra
sao."
Người sinh viên làm như lời vị
giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào
sau bụi cây gần đó.
Chẳng mấy chốc người nông dân đă xong việc
và băng qua cánh đồng đến nơi đặt
giày và áo khoác của ḿnh. Người nông dân vừa
mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày th́ cảm
thấy có vật ǵ cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống
xem đó là vật ǵ và t́m thấy một đồng tiền.
Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rơ trên
gương mặt ông. Ông ta chăm chú
nh́n đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền
qua lại và ngắm nh́n thật kỹ. Rồi
ông nh́n khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào
túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày c̣n lại.
Sự ngạc nhiên của ông dường
như được nhân lên gấp bội, khi ông t́m thấy
đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong ḷng, người
nông dân qú xuống, ngước mặt lên trời và đọc
to lời cảm tạ chân thành của ḿnh. Ông bày tỏ
sự cảm tạ đối với bàn tay vô h́nh nhưng
hào phóng đă đem lại một món quà đúng lúc, cứu
giúp gia đ́nh ông khỏi cảnh túng quẫn, người
vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang
thiếu ăn.
Anh sinh viên lặng người đi v́ xúc
động, nước mắt giàn giụa. Vị
giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy
vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm
tṛ đùa không?" Người thanh niên trả lời:
"Giáo sư đă dạy cho em một bài học mà em sẽ
không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu
được ư nghĩa thật sự của câu nói mà
trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh
phúc hơn nhận về".
Khi người
ta gửi đi một nụ cười
Cô gái cười với một người xa lạ rầu
rĩ, nụ cười làm cho anh ta cảm
thấy phấn chấn hơn. Anh nhớ đến sự
tử tế của một người bạn cũ và viết
cho người ấy một lá thư cảm
ơn. Người bạn này vui sướng v́ nhận
được thư của người
bạn cũ lâu ngày không gặp đến nỗi, sau bữa
trưa anh boa một món tiền lớn cho chị hầu
bàn. Chị hầu bàn ngạc nhiên v́ món tiền
boa quá lớn, đă quyết định mang tất cả
đi mua xổ số. Và trúng số.
Ngày hôm sau chị đi nhận giải và cho một người
ăn mày trên phố một ít tiền lẻ.
Người ăn mày rất biết
ơn v́ đă hai ngày nay anh ta chẳng được ăn
ǵ. Sau bữa tối anh ta trở về căn pḥng tối
tăm của ḿnh. Trên đường về, anh ta thấy
một chú chó con đang rét run cầm cập, anh mang nó về
để sưởi ấm cho nó. Chú chó rất vui mừng
v́ được cứu khỏi cơn băo tuyết sắp
đến gần. Đêm ấy, trong khi mọi
người đang ngủ say th́ ngôi nhà bốc cháy, chú chó
con sủa róng riết. Chú sủa cho
đến khi đánh thức tất cả mọi người
trong nhà dậy và cứu tất cả mọi người
thoát chết. Một trong những chú bé được
cứu thoát đêm ấy sau này trở thành bác sĩ t́m ra một
loại vắc-xin chữa khỏi một căn bệnh vô
cùng nguy hiểm cho loài người. Tất cả
là nhờ một nụ cười.
Sẵn
ḷng giúp đỡ
Chạy khắp rừng thấm mệt, anh
Nai muốn nghỉ ngơi chút đỉnh. Anh nằm
xuống băi cỏ rồi nhờ Thỏ:
- Chú mày làm ơn nửa giờ nữa đánh thức anh dậy
nhé!
Thỏ mừng rối rít: được anh Nai nhờ
đâu phải chuyện chơi !
- Anh cứ ngủ đi ! Ngủ đi ! Thế nào em cũng đánh thức anh
dậy đúng giờ! - Thỏ hứa.
Nai duỗi chân rồi nhắm mắt.
- Để em lót cỏ cho anh ngủ nhé?
- Thỏ đề nghị, rồi kéo cỏ đến
nhét dưới hông Nai.
- Cảm ơn, thôi không cần ! - Anh Nai nói vẻ ngái ngủ.
- Không cần là thế nào? Nằm trên cỏ êm hơn chứ!
- Thôi được! Thôi được rồi... Tôi buồn
ngủ...
- Hay để em mang cho anh cái ǵ uống trước khi ngủ?
Gần đây có con suối. Em chỉ chạy nhoáng một
cái là có liền!
- Thôi được rồi, không cần đâu... Tôi buồn
ngủ lắm rồi...
- Th́ anh cứ ngủ đi! Ngủ đi! Hay anh muốn em
kể chuyện thần thoại cho anh nghe? Như thế
anh sẽ dễ ngủ hơn! - Thỏ vẫn ngồi năn nỉ.
- Thôi được... Cảm ơn... Tôi ngủ thế này
cũng được...
- Hay là mấy cái sừng nó làm anh khó ngủ?
Nghe đến đấy, Nai đứng dậy
bỏ chạy một mạch.
- Anh đi đâu thế? - Thỏ ngạc nhiên hỏi -
Chưa được hai mươi phút mà!
Mikhankốp
Lời hay ư đẹp:
"Tương lai của đứa con luôn là công tŕnh của
người mẹ" (D.Alember )
Xứ sở nụ cười
Sau chuyến tham quan 33 ngày ở các
nước có ngành du lịch phát triển, thị trưởng
thành phố Hoa Biển quả quyết: - Ăn nhau ở
con người, thành phố chúng ta sống nhờ vào du lịch,
cần phát động phong trào toàn dân làm du lịch.
Lệnh được ban ra, một cuộc họp qui tụ
các chuyên gia của đủ thứ lĩnh vực từ
du lịch đến văn hóa, văn nghệ, môi trường,
đạo đức, kinh tế... được triển
khai. Sau nhiều tranh căi nảy lửa, người ta
đi đến kết luận: “Trong những thứ có thể
thu hút khách du lịch th́ con người là quan trọng nhất,
và điều quan trọng nhất của cái quan trọng
nhất đó chính là nụ cười”. Một nghị quyết
nhanh chóng được đưa ra: biến thành phố
Hoa Biển thành “thành phố nụ cười”.
Ngay ngày hôm sau, trên các đường phố xuất hiện
nhiều băngrôn với các ḍng chữ: “Cười là yêu
thành phố”, “Mỗi nụ cười là một viên gạch
xây dựng thành phố giàu đẹp”, “Nụ cười,
nền tảng của ngành công nghiệp không khói"...
Sau ba tháng phát động và treo băngrôn, ngành
du lịch thống kê được rằng số khách du
lịch tăng hơn một người so với cùng kỳ
năm ngoái. Như vậy là có triển vọng.
Hội nghị các chuyên gia lại được
mở ra để đánh giá t́nh h́nh.
Tất cả các nhân vật ưu tú nhất
thành phố trong nhiều lĩnh vực đều thống
nhất rằng các biện pháp tuyên truyền cần phải
b́nh dân hơn một chút cho mọi người dễ hiểu.
Các công việc cần thiết được
triển khai ngay. Ngành truyền h́nh thuê hẳn
mấy nhóm tấu hài cấp tốc dựng lên chương
tŕnh “Gặp nhau cuối ngày” với những tiểu phẩm
hài hước dễ hiểu và dễ cười nhất.
Ví dụ như nhóm “Cù nhầy” với tiểu
phẩm về một cô nàng bị chồng bỏ v́ cái tội
quá mê hát karaoke, nhờ hay cười với du khách đă
được một ông Tây cưới làm vợ v́ mê nụ
cười rộng mở của nàng.
Nhóm “Lăng xẹt” lại có tiểu phẩm “Lọ Lem tân kỳ”
kể về một cô bé nghèo khổ nhờ luôn nở nụ
cười mà được một nhóm khách du lịch
đang nhậu tặng một lon bia. Dưới nắp
lon bia may mắn ấy là một giải
thưởng trị giá cả tỉ đồng, thế là
cô bé trở nên giàu có và cưới được một
chàng hoàng tử đẹp trai như anh Long Vũ...
Ngành thông tin tuyên truyền cũng có những
thay đổi đáng kể. Các băngrôn cũ
được hạ xuống và thay bằng các khẩu hiệu
khác h́nh tượng hơn như: “Hăy cười với những
người đến từ phương xa”, “Hăy cười
thân thiện với những người mũi cao, đeo
balô, mặc quần soọc và áo thun ba lỗ”...
Ba tháng nữa trôi qua trong sự hồi hộp
chờ đợi của những người có trách nhiệm.
Kết quả là số khách nước ngoài
tăng hơn hai người so với cùng kỳ năm
ngoái. Ngành truyền h́nh cho biết lượng người
xem tivi tăng vọt. Đặc biệt khoa cấp cứu
bệnh viện tỉnh đă đón được số
bệnh nhân nhiều gấp ba lần so với cùng kỳ
năm ngoái, đa số là tai nạn giao
thông do mải đọc các khẩu hiệu.
Các chuyên gia lại có dịp ngồi lại để trổ
tài hùng biện. Có vị cho rằng các biện
pháp tuyên truyền vẫn chưa cụ thể, thiết thực.
Có vị lại kể rằng dân t́nh đă
cười nhiều hơn nhưng họ chỉ cười
khi xem các tiểu phẩm hài hoặc khi đọc các câu khẩu
hiệu giăng đầy trên đường, c̣n khi gặp
du khách th́ họ lại ch́a ra cái mặt như đưa
đám. Vị này lắc đầu, chán
nản bảo rằng tŕnh độ dân trí của tỉnh
ta c̣n thấp lắm, chịu thua thôi. Tốt
nhất là đưa chương tŕnh “Nụ cười
cho du lịch” vào chương tŕnh giáo dục ngay từ lớp
mẫu giáo. Cuối cùng ư kiến của
chuyên gia ngành kinh tế được mọi người
đồng t́nh nhất, vị này cho rằng tốt nhất
là đưa ra chương tŕnh “Nụ cười có
thưởng”.
Chương tŕnh “Nụ cười có thưởng”
được thực hiện ngay lập tức. Mỗi người dân thành phố được
phát một cuốn sổ. Đại khái là: Ngày...
cười với ông S., người Anh, kư nhận. Ngày...
cười với bà M., người Pháp, xác nhận... Đến cuối tháng đem sổ tới lĩnh
thưởng. Qui định là mỗi nụ cười
đổi được 10kg cà phê hoặc một tạ
muối, hay 6kg đường hoặc một con cá ba sa
2,1kg.
Chương tŕnh này có hiệu quả ngay lập
tức. Một đồn mười,
mười đồn trăm, người tứ xứ
đổ về ào ạt. Dân t́nh khấm
khá hẳn lên nhờ trúng thưởng. Riêng
các ông chủ nhà hàng và khách sạn th́ cười suốt
ngày nên phần thưởng xài không hết liền đem
góp ngay cho các quĩ từ thiện. Chỉ một rắc
rối nho nhỏ là bệnh viện phải mở thêm khoa
đặc biệt chuyên chữa sái quai hàm và ngộp thở
do cười quá nhiều.
Bây giờ nếu giở cuốn sách hướng
dẫn du lịch (in bằng tám thứ tiếng) ra xem th́
các bạn sẽ thấy sáu ngôi sao to tướng (nghĩa
là “nơi không thể không đến”) ở trang giới
thiệu về thành phố Hoa Biển.
(Theo Tuổi Trẻ Chủ Nhật
Nếu và th́
Nếu bầu trời có vẻ như
bao phủ đầy mây xám mà bạn lại đi ra ngoài
khi trời mưa…
Nếu bạn đang mong nh́n thấy một chiếc cầu
vồng rạng rỡ nhưng màu sắc của nó lại
mang đến cho bạn nỗi buồn…
Nếu quả đất vẫn tiếp tục quay mà bạn
phải đi đến kết thúc…
Nếu bạn đang t́m kiếm ánh sáng mặt trời mà tất
cả những ǵ bạn nh́n thấy là bóng đêm tối mịt…
Nếu tất cả xung quanh bạn là những niềm vui
mà riêng với bạn chỉ là nỗi buồn…
Nếu bạn đang quá sức mệt mỏi mà cuộc sống
lại tiếp tục quật ngă bạn…
Nếu bạn khóc…
Th́ bạn hăy nghĩ những giọt nước mắt của
bạn rơi xuống đất đă làm nên điều kỳ
diệu: vẻ đẹp của những bông hoa như sự
dịu dàng trên tay bạn.
Th́ bạn hăy cảm nhận không khí xung quanh bạn
đang sực nức mùi cỏ mới cắt.
Th́ bạn hăy cười đùa với những
đứa trẻ và nhận lấy sự ngây thơ từ
chúng khi chúng cười đùa.
Th́ hăy tưởng tượng ḿnh đang bay
cùng một cô bướm xinh xinh trong một khu rừng
đầy màu sắc.
Th́ bạn hăy lắng nghe tiếng th́ thầm của đại
dương và bạn để làn da của ḿnh được
mơn man bởi làn gió ấm áp của
mùa hạ.
Th́ bạn hăy nếm một viên kẹo và cảm
nhận vị ngọt ngào của những kỷ niệm
thời thơ ấu đang dịu ngọt trên đầu
lưỡi bạn.
Th́ bạn hăy lắng nghe giai điệu trong
trẻo của những chú chim hót đón chào một ngày mới.
Th́ bạn hăy nhớ những nỗi dịu
dàng quá đỗi mà bạn nhận được từ nụ
hôn êm đềm của mẹ khi ôm chặt bạn vào ḷng
và thủ thỉ những lời yêu thương vô bờ.
…
Hăy cố gắng t́m kiếm những điều tốt
đẹp trong cuộc sống. Hăy trông lên những đám
mây ngũ sắc trên đầu chứ
đừng nh́n đất đen dưới vệ
đường. Cuộc sống không ban ơn cho ta mà chính
ta sẽ ban tặng cho cuộc sống những món quà từ
những hành động và suy nghĩ tích cực của
ḿnh.
Hăy bắt đầu ngày hôm nay từ ngay giây
phút này. Bởi v́ cuộc sống đă là một niềm
vui, một món quà vĩ đại nhất
mà tạo hóa ban tặng cho bạn.
Bài kiểm tra nhớ đời
Khi tôi đang c̣n học năm thứ
hai trường nữ hộ sinh, một ngày nọ, vị
giáo sư già cho chúng tôi làm bài kiểm tra. Việc đầu tiên của tôi là
lướt mắt qua toàn bộ các câu hỏi. Không có
câu nào quá khó, v́ tôi vốn là cô học tṛ thông minh! Duy chỉ
có câu hỏi cuối cùng làm tôi bật ngửa người:
Chị hăy cho biết tên của bà lao công
trong trường ta?
Trời đất ạ! Bà lao công th́ có
liên quan ǵ tới chuyện đỡ đẻ và chăm
sóc sản phụ kia chứ? Ngày nào tôi chẳng
gặp bà. Bà ấy già lắm rồi, chẳng
biết là 60 hay đă 70 tuổi. Mặt
nhăn nheo, dáng vẻ khắc khổ, bà hầu như không
bao giờ nói tiếng nào, suốt ngày chỉ cắm cúi cầm
giẻ, cầm chổi lau nhà. Nhiều khi cả bọn
chúng tôi vừa bô bô tán chuyện vừa đi trên hành lang, không thèm tránh lối cho bà lăo đang c̣ng
lưng lau sàn nhà. Trông bà lăo vội vàng né sang một bên, có
lúc ḷng tôi cũng cảm thấy hơi nao nao. Một lần nọ, mải chạy, một cô bạn
tôi vấp té đánh đổ bịch sữa đang uống
dở ra sàn. Bà lăo tội nghiệp vội lắp bắp:
"Các cô để đấy cho già. Các cô vội,
cứ làm việc của ḿnh đi. Đây là việc của
già mà!".
Chỉ có thế thôi th́ làm sao tôi biết họ
và tên của bà? Mà có biết cũng chẳng
để làm ǵ. Bà ấy chẳng qua chỉ như cái
bóng âm thầm bên lề cuộc sống sôi động
đang cuốn hút lũ sinh viên ồn ào
chúng tôi. Tôi quyết định để trống
câu trả lời. Cũng không có ǵ là quan
trọng. Miễn tôi trả lời xuất
sắc những câu hỏi liên quan tới chuyên môn là
được.
Vài ngày sau, vị giáo sư trả lại bài
kiểm tra. Ông chậm răi nói: "Đa số các em
đều viết được. Nhưng
tôi lo ngại rằng nếu cứ cái đà này khi tốt
nghiệp lớp ta sẽ cho ra trường toàn là những...
người máy. Đó sẽ là một thảm họa!". Phía dưới, lũ
học tṛ chúng tôi lao xao, không hiểu thầy muốn nói ǵ.
"Nghề của các em là chăm sóc, giúp
đỡ những người phụ nữ trong những
giờ phút đau đớn nhất và cũng là hạnh
phúc nhất trong đời. Các em là thiên
thần hộ mệnh cho những sinh linh mới. Nỗi đau của họ cũng phải là nỗi
đau của chính các em. Nghề nghiệp của các
em cần những con người nhạy cảm, biết
quan tâm, nâng đỡ số phận của mọi người,
dù họ là mệnh phụ phu nhân, một ngôi sao hay chỉ
là một bà quét rác. Một bà lăo cần mẫn
phục vụ các em năm này qua năm khác mà các em cũng
không thèm biết tên, không biết hoàn cảnh của bà ấy
là một điều đáng để các em cần suy nghĩ.
V́ thế, thầy cho rằng toàn bộ số
bài kiểm tra của lớp ta đều không đạt
yêu cầu".
Một bài học nhớ đời đối với tôi!
Sau này, tôi ḍ hỏi và biết được tên của bà
lăo là Dorothy. Bà đă làm việc ở đây gần
nửa thế kỷ, từ lúc c̣n con gái. Hai người
con trai của bà đă hy sinh trong chiến tranh. Bà ấy có quyền nghỉ hưu nhưng vẫn
xin ở lại làm việc không lương.