CHÚA NHỰT IV
CHỦ ĐỀ :
Ngôn SỨ BỊ
TỪ CHỐI
"Họ kéo Ngài lên tận đỉnh núi để
xô Ngài xuống vực"
(Lc 4,29)
BÀI ĐỌC I: Gr 1, 4-5,
17-19
"Ta sẽ đặt
ngươi làm tiên tri trong các dân tộc".
Trích sách Tiên tri Giêrêmia.
Trong thời vua Giosia, lời Chúa phán
cùng tôi rằng: "Trước khi Ta tạo thành
ngươi trong ḷng mẹ, Ta đă biết ngươi, và
trước khi ngươi ra khỏi ḷng mẹ, Ta đă hiến
thánh ngươi. Ta đă đặt ngươi làm tiên tri
trong các dân tộc.
Vậy phần ngươi,
ngươi hăy thắt lưng, hăy chỗi dậy, và nói cho
họ biết tất cả những điều Ta truyền
dạy cho ngươi. Đừng run sợ trước mặt
họ, v́ Ta không làm cho ngươi kinh hăi trước mặt
họ. Hôm nay Ta làm cho ngươi nên một thành tŕ vững
chắc, một cậy cột bằng sắt, một vách
thành bằng đồng trước mặt các vua Giuđa,
các hoàng tử, các tư tế và dân chúng xứ này. Họ sẽ
chiến đấu chống ngươi, nhưng họ
không thắng được ngươi, v́ Ta ở với
ngươi để giải thoát ngươi".
Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 70, 1-2. 3-4a. 5-6ab. 15ab và 17
Đáp: Miệng con sẽ loan truyền sự Chúa công minh (c. 15a).
Xướng: 1) Lạy Chúa, con
t́m đến nương nhờ Ngài, xin đừng để
con tủi hổ muôn đời; theo đức công minh Chúa,
xin cứu nguy và giải thoát con, xin ghé tai về bên con và giải
cứu. - Đáp.
2) Xin trở
nên thạch động để con dung thân, và chiến luỹ
vững bền hầu cứu độ con: v́ Chúa là Đá
Tảng, là chiến luỹ của con. Lạy Chúa con, xin cứu
con thoát khỏi tay đứa ác.
- Đáp.
3) Bởi
Ngài là Đấng con mong đợi, thân lạy Chúa. Lạy
Chúa, Ngài là hy vọng của con tự hồi thanh xuân. Ngay từ
trong bụng mẹ, con đă nép ḿnh vào Chúa; từ trong thai mẫu,
Chúa là Đấng bảo vệ con, con đă luôn luôn cậy
trông vào Chúa. - Đáp.
4) Miệng
con sẽ loan truyền sự Chúa công minh, và suốt ngày kể
ra ơn Ngài giúp đỡ. Lạy Chúa, Chúa đă dạy con
từ hồi niên thiếu, và tới bây giờ con c̣n kể
(ra) những sự lạ của
Ngài. - Đáp.
BÀI
ĐỌC II: 1 Cr 12, 31 - 13, 13 (bài dài)
"Đức tin, đức
cậy, đức mến vẫn tồn tại, nhưng
đức mến là trọng hơn cả".
Trích thư thứ nhất của
Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, anh em hăy cầu
mong những ơn cao trọng hơn. Và tôi chỉ bảo
cho anh em một con đường hoàn hảo nhất. Nếu
tôi nói được các tiếng của loài người và
thiên thần, mà tôi không có bác ái, th́ tôi chỉ là tiếng
đồng la vang dội hoặc năo bạt vang động.
Và nếu tôi được nói tiên tri, thông biết mọi
mầu nhiệm và mọi khôn ngoan; nếu tôi có đầy
ḷng tin, đến nỗi chuyển dời được
núi non, mà không có bác ái, th́ tôi vẫn là không. Nếu tôi phân
phát mọi của cải tôi có để nuôi kẻ nghèo
khó, nếu tôi nộp ḿnh để chịu thiêu đốt,
mà tôi không có bác ái, th́ không làm ích ǵ cho tôi.
Bác ái th́ kiên tâm, nhân hậu. Bác ái
không đố kỵ, không khoác lác, không kiêu hănh, không ích kỷ,
không nổi giận, không suy tưởng điều xấu,
không vui mừng trước bất công, nhưng chia vui cùng
chân lư, tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả,
trông cậy tất cả, chịu đựng tất cả.
Bác ái không khi nào qua đi. Ơn tiên
tri sẽ bị huỷ diệt, ơn ngôn ngữ sẽ chấm
dứt, ơn thông minh sẽ biến mất. V́ chưng
chúng ta hiểu biết có giới hạn, chúng ta nói tiên tri
có giới hạn, nhưng khi điều vẹn toàn đến,
th́ điều có giới hạn sẽ biến đi. Khi
c̣n bé nhỏ, tôi nói như trẻ nhỏ, suy tưởng
như trẻ nhỏ, lư luận như trẻ nhỏ;
nhưng khi tôi đă trưởng thành, tôi loại bỏ những
ǵ là trẻ nhỏ. Hiện giờ, chúng ta thấy mờ mịt
như qua tấm gương, nhưng lúc bấy giờ, diện
đối diện. Hiện giờ tôi biết có giới hạn,
nhưng lúc bấy giờ, tôi sẽ biết như tôi
được biết. Hiện giờ, đức tin,
đức cậy, đức mến, tất cả ba
đều tồn tại, nhưng trong ba nhân đức,
đức mến là trọng hơn cả. Đó là lời
Chúa.
Hoặc đọc bài vắn này: 1
Cr 13, 4-13
Bác ái th́ kiên tâm, nhân hậu. Bác ái
không đố kỵ, không khoác lác, không kiêu hănh, không ích kỷ,
không nổi giận, không suy tưởng điều xấu,
không vui mừng trước bất công, nhưng chia vui cùng
chân lư, tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả,
trông cậy tất cả, chịu đựng tất cả.
Bác ái không khi nào qua đi. Ơn tiên
tri sẽ bị huỷ diệt, ơn ngôn ngữ sẽ chấm
dứt, ơn thông minh sẽ biết mất. V́ chưng
chúng ta hiểu biết có giới hạn, chúng ta nói tiên tri
có giới hạn, nhưng khi điều vẹn toàn đến,
th́ điều có giới hạn sẽ biến đi. Khi
c̣n bé nhỏ, tôi nói như trẻ nhỏ, suy tưởng
như trẻ nhỏ, lư luận như trẻ nhỏ;
nhưng khi tôi đă trưởng thành, tôi loại bỏ những
ǵ là trẻ nhỏ. Hiện giờ, chúng ta thấy mờ mịt
như qua tấm gương, nhưng lúc bấy giờ, diện
đối diện. Hiện giờ tôi biết có giới hạn,
nhưng lúc bấy giờ, tôi sẽ biết như tôi
được biết. Hiện giờ, đức tin,
đức cậy, đức mến, tất cả ba
đều tồn tại, nhưng trong ba nhân đức,
đức mến là trọng hơn cả. Đó là lời
Chúa.
ALLELUIA:
Ga 6, 64b và 69b
Alleluia, alleluia!
- Lạy Chúa, lời Chúa là thần trí và là sự sống;
Chúa có lời ban sự sống. - Alleluia.
PHÚC
ÂM: Lc 4, 21-30
"Chúa Giêsu, như Êlia và
Êlisê, không phải chỉ được sai đến với
người Do-thái".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu bắt đầu
nói trong hội đường rằng: "Hôm nay ứng
nghiệm đoạn Kinh Thánh mà tai các ngươi vừa
nghe". Mọi người đều làm chứng cho
Người và thán phục Người về những lời
từ miệng Người thốt ra, và họ nói:
"Người này không phải là con ông Giuse sao?"
Và Người nói với họ:
"Hẳn các ngươi sắp nói cho Ta nghe câu ngạn ngữ
này: 'Hỡi thầy thuốc, hăy chữa lấy chính ḿnh!'
Điều chúng tôi nghe xảy ra ở Capharnaum, ông hăy làm
như vậy tại quê hương ông'". Người
nói tiếp: "Quả thật, Ta bảo các ngươi,
không một tiên tri nào được đón tiếp tại
quê hương ḿnh. Ta bảo thật với các
ngươi, đă có nhiều bà goá trong Israel thời Elia,
khi trời bị đóng lại trong ba năm sáu tháng, khi nạn
đói lớn xảy ra khắp trong xứ; dầu vậy,
Elia không được sai đến cùng một nguời
nào trong các bà đó, nhưng được sai đến bà
goá tại Sarepta thuộc xứ Siđon. Cũng có nhiều
người phong cùi trong Israel thời tiên tri Elisêô, thế
mà không người nào trong họ được lành sạch
cả, ngoại trừ Naaman, người Syria".
Khi nghe đến đó, mọi
người trong hội đường đều đầy
căm phẫn, họ chỗi dậy và trục xuất
Người ra khỏi thành. Họ dẫn Người lên
triền núi, nơi xây cất thành tŕ của họ, để
xô Người xuống vực thẳm. Nhưng Người
rẽ qua giữa họ mà đi. Đó là lời Chúa.
----------------------------------------------------------------------------
---------------------
Minh họa
- Mille images 56 F
- "Họ kéo Ngài lên tận đỉnh
núi để xô Ngài xuống vực" (Lc 4,29)
Sợi chỉ đỏ :
Nhiệm vụ làm ngôn sứ thật là bạc
bẽo : Thời Cựu Ước, ngôn sứ Giêrêmia
đă bị dân ḿnh bách hại (bài đọc I) ; Thời
Tân Ước, Chúa Giêsu cũng bị những người
đồng hương Nadarét muốn xô xuống vực thẳm
(Bài Tin Mừng). Nhưng các ngôn sứ vẫn can đảm
thi hành sứ mạng của ḿnh v́ các ngài dựa vào Thiên
Chúa (đáp ca).
Anh chị em thân mến
Tục ngữ có câu "Lời thật mất
ḷng". Chúa Giêsu ưu tiên loan Tin Mừng cho những
người đồng hương của Ngài ở
Nadarét, thế mà họ lại xua đuổi Ngài. Thời
bây giờ cũng vậy, nhiều người không muốn
nghe những lời xây dựng chân thành, thậm chí c̣n ghét
những người nói thẳng nói thật.
Hôm nay chúng ta hăy suy gẫm về thực tế chua
chát ấy, và xin Chúa giúp chúng ta đừng rơi vào thói xấu
ấy.
- Xin Chúa tha thứ cho những lần chúng con bỏ ra
ngoài tai những lời xây dựng chân thành của kẻ
khác.
- Xin Chúa tha thứ cho những lần chúng con có phản
ứng không tốt với người khác chỉ v́ họ
đă nói thẳng nói thật.
- Xin Chúa tha thứ cho những lần chúng con đối
xử bất công : vui vẻ với người khen nịnh,
và khó chịu với người chân thành góp ư.
1. Bài đọc I (Gr 1,4-5,17-19)
Giêrêmia tự thuật về việc Thiên Chúa gọi
ông làm ngôn sứ : Thực ra Giêrêmia không muốn làm ngôn sứ
chút nào cả v́ ông biết ḿnh không có khả năng, và ông cũng
ư thức rằng ông sẽ gặp rất nhiều chống
đối và đau khổ v́ nhiệm vụ ấy. Nhưng
v́ tin tưởng vào sự trợ giúp của Chúa nên ông
đă can đảm đáp lại lời Chúa gọi.
2. Đáp ca (Tv 70)
Thánh vịnh 70 quăng diễn tâm t́nh của ngôn sứ
Giêrêmia. Đó là tâm t́nh cậy trông và phó thác : "Con ẩn
náu bên Ngài lạy Chúa, xin đừng để con phải tủi
nhục bao giờ… Xin Ngài như núi đá cho con tru ẩn,
như thành tŕ để cứu độ con".
3. Tin Mừng (Lc 4,21-30)
Đoạn Tin Mừng hôm nay nói về hoạt động
của Chúa Giêsu ở Nadarét quê hương Ngài :
1. Ngày Sabát, Ngài vào hội đường, dựa trên
đoạn sách Isaia để công bố chương tŕnh
hành động của Ngài. Đó là mang Tin Mừng và ơn
cứu độ cho những người nghèo khổ.
2. Bài giảng đă gây hứng khởi trong ḷng thính giả.
Họ thầm mong rằng, v́ t́nh đồng hương,
Ngài sẽ ưu tiên làm phép lạ cho họ. Nhưng Ngài
đă từ chối, bởi v́ Ngài là Đấng cứu
độ của mọi người chứ không của
riêng ai.
3. Thất vọng, dân Nadarét đă trục xuất Ngài
khỏi thành và c̣n muốn giết Ngài.
4. Bài đọc II (1 Cr 12,31--13,13) (Chủ đề
phụ)
Sau khi giải thích cho tín hữu Côrintô về các đặc
sủng nhằm phục vụ cộng đoàn (Chúa nhật
trước), Thánh Phaolô nói đến ân sủng cao quư nhất
trong mọi ân sủng, đó là Đức Mến.
- Đức Mến làm cho các ơn khác có giá trị thực
("Giả như tôi có nói được các thứ tiếng…
mà không có đức mến th́ tôi cũng chẳng khác ǵ
thanh la phèng phèng, chủm choẹ xoang xoảng").
- Đức Mến cao trọng hơn mọi nhân
đức khác ("Hiện nay đức tin, đức cậy,
đức mến, cả ba đều tồn tại,
nhưng cao trọng hơn cả là Đức Mến")
* 1. Cần có ngôn sứ
Mỗi thời kỳ lịch sử đều có ngôn
sứ. Mỗi thời kỳ lịch sử đều cần
ngôn sứ. Bởi v́ "ngôn sứ" là sứ giả của
Lời Chúa, nếu không có ngôn sứ th́ có thể Lời
Chúa sẽ bị yếu đi.
Thời Cựu Ước có các ngôn sứ Isaia,
Giêrêmia, Êdêkiên v.v. Thời Tân Ước có Chúa Giêsu, có các tông
đồ… Thế kỷ XIII có Phanxicô Assidi… Thế kỷ
XVII có Vinh Sơn Phaolô… Thế kỷ XX có Têrêsa Calcutta v.v.
Thực ra con người ngôn sứ chẳng có ǵ khác
lạ hơn người thường : dân làng Nadarét
đă nhận định về Chúa Giêsu "Ông ta chẳng
phải là con bác thợ mộc Giuse đó sao ?" Ở
một vài phương diện nào đó, ngôn sứ c̣n thua
kém người khác nữa : Giêrêmia đă thành thật
thưa với Chúa "Lạy Chúa, con không biết nói. Con chỉ
là một đứa trẻ".
Nhưng ngôn sứ hơn người là do Lời
Chúa : ngôn sứ nghe được Lời Chúa, tin tưởng
vào Lời Chúa, và nhiệt thành chuyển đạt Lời
Chúa đến cho mọi người.
Dù "hơn người", nhưng không hẳn
ngôn sứ được người quư mến, trái lại
thường bị người chống đối và bách
hại, bởi v́ "Lời thật mất ḷng".
Tuy thường bị người ta đối xử
tệ, nhưng ngôn sứ chính là kẻ làm ơn cho người.
Nhờ ngôn sứ nhắc người ta sống đúng lời
Chúa.
Sứ mạng ngôn sứ rất khó khăn và bạc bẽo.
Nhưng ngôn sứ sẽ chu toàn sứ mạng nhờ cậy
dựa vào sự trợ giúp của Chúa.
Qua bí tích Rửa Tội, mỗi kitô hữu chúng ta
đều được Chúa trao sứ mạng là ngôn sứ
của Ngài.
* 2. Kiên vững – Dịu hiền
Thôi Trữ là quyền thần nước Tề,
định giết vua Trang Công, bèn hội họp sĩ phu
lại cùng nhau thề thốt. Ai nấy đều sợ
hăi, răm rắp vâng lời. Duy có Án Tử nghiễm nhiên
như không, nhất quyết không chịu thề.
Thôi Trữ bảo Án Tử : "Ngươi nghe
ta. Ta lấy được nước, th́ ta cho một nửa.
Nhược bằng không nghe, ta giết ngay lập tức".
Lúc ấy, bốn mặt quân lính hầm hầm những
muốn đưa gươm giáo ra đâm chém Án Tử. Chết
đến nơi, mà Án Tử vẫn không biến sắc,
ung dung nói rằng :
"Lấy lợi nhử người ta, bảo
người ta phản bội quân thượng là bất
nhân ; lấy binh khí hiếp người ta, làm người
ta mất chí khí là bất dũng. Giết th́ giết, ta
đây không theo việc bất nhân của nhà ngươi
đâu".
Thôi Trữ nghe nói, không dám làm ǵ Án Tử. Án Tử
đứng dậy, ung dung bước ra.
*
Thôi Trữ quyền hành là thế, mà chỉ một câu
nói của Án Tử cũng đủ làm ông phải chùn
bước. Thế mới biết sự thật có sức
mạnh hơn bạo lực quyền uy.
Bài Tin Mừng hôm nay kể lại : "Mọi
người trong hội đường đều đầy
căm phẫn, họ chỗi dậy và trục xuất
Người ra khỏi thành : Họ dẫn Người
lên triền núi, nơi xây cất thành tŕ của họ,
để xô Người xuống vực thẳm. Nhưng
Người rẽ qua giữa họ mà đi" (Lc
4,29-30). Chúa Giêsu chính là Sự Thật tuyệt đối,
nên từ nơi Người toát ra sức mạnh phi
thường, khiến đám người bạo động
phải đứng như trời trồng để
Người đi qua.
Những người đồng hương với
Chúa Giêsu cảm thấy khó chịu, v́ họ không thể tin
rằng "Thần khí Chúa" lại ngự xuống trên con ông Giuse thợ
mộc.
Họ cảm thấy nghi ngờ, v́ họ không thể
chấp nhận một con người nghèo khổ làng
Nadarét lại là tiên tri, là Đấng Thiên sai.
Họ càng căm phẫn, khi con người ấy
không chịu thực hiện những phép lạ mà họ
yêu cầu. Thế là bạo động nảy sinh, họ
muốn tiêu diệt Người cho khuất mắt.
Đúng như lời Chúa Giêsu đă nói : "Không một tiên tri nào được đón tiếp
nơi quê hương ḿnh" (Lc 4,24).
Thế mới ứng nghiệm lời ông Simêon : "Trẻ này là dấu hiệu bị ngưới
đời chống báng" (Lc 2,34). Lời tiên tri này c̣n theo Người
suốt cả cuộc đời.
Nếu dân làng Nadarét ép Chúa Giêsu làm phép lạ để
minh chứng Người là tiên tri, th́ các đầu mục
Do thái cũng đ̣i Chúa Giêsu chứng minh giáo lư của
Người là chính thống.
Nếu dân làng Nadarét tố cáo Chúa Giêsu là lộng ngôn phạm
thượng, th́ các người Pharisêu cũng kết tội
Người dựa vào thế giá cửa quỉ
vương.
Nếu dân làng Nadarét cố t́m cách giết Chúa Giêsu, th́
dân thành Gíêrusalem cũng quyết tâm đóng đinh Người
trên thập giá.
Mỗi người tín hữu Kitô đều có thể
hiểu được thế nào là bị xua đuổi,
bị loại trừ, bị kỳ thị và bị bỏ
rơi, v́ "Nếu thế gian đăghen ghét các
con, th́ hăy nhớ rằng họ đă ghét Ta trước" (Ga 15,18), nhưng ít có ai cảm nhận
được tâm trạng của Chúa Giêsu vào những lúc
như thế này : Người có căm thù những kẻ
ruồng rẫy Người không ? Người có đầu
hàng trước nghịch cảnh này chăng ? Nói
như Martin Luther King : "Tôi vui mừng v́ Thiên Chúa chúng ta thờ
là Thiên Chúa có tinh thần kiên vững và con tim dịu hiền".
Vâng, nếu Thiên Chúa chỉ là Đấng có tinh thần
kiên vững, th́ Người sẽ là một Thiên Chúa xa cách,
lạnh lùng, ngự trị tại một nơi nào đó
trên chốn trời cao để ngắm nh́n thế sự
thăng trầm. Nhưng nếu Người chỉ là
Đấng có con tim dịu hiền, th́ Người sẽ
là một Thiên Chúa uỷ rnị nhu nhược, không thể
hành động khi mọi sự đi lệch hướng.
Đứng trước cảnh bị ruồng rẫy
hôm nay, con tim của Người không hề chai đá và tinh
thần của Người không chút bạc nhược.
Người có tinh thần đủ kiên vững để
vượt trên thế giới, và có con tim đủ dịu
hiền để ở giữa con người.
Nếu có một bài học nào được rút ra từ
bài Tin Mừng hôm nay th́ đó chính là : Thiên Chúa mạnh mẽ
vô song, có thể "băng qua giữa họ mà
đi", nhưng
Người cũng là Đấng giàu ḷng thương xót.
Khi chúng ta ngỗ nghịch xúc phạm đến Người,
khi chúng ta muốn "xô Người xuống vực thẳm", th́ chúng ta cần biết rằng, chính
lúc đó Người đang yêu thương chúng ta và sẵn
sàng cho chúng ta một cơ hội để quay trở về.
Thiên Chúa là Đấng có tinh thần kiên vững trong
phán quyết công minh, nhưng Người cũng là Đấng
có tính dịu hiền trong t́nh thương và ân sủng.
Thiên Chúa ban ân sủng cứu độ cho hết mọi
người, chứ không chỉ dành riêng cho một số
người được đặc ân.
Thiên Chúa ban ân sủng Cứu độ để chúng
ta sinh ích cho ḿnh và làm lợi cho anh em, chứ không phải
để chúng ta khư khư giữ lấy cho riêng ḿnh.
*
Lạy Chúa, Tiên Tri là ơn gọi và là sứ
mạng của mỗi người tín hữu chúng con.
Xin cho chúng con luôn can đảm nói điều
Chúa muôn nói, và nói nhân danh Chúa, cho dù có phải bị chống
đối, phẫn nộ.
Xin cho chúng con luôn xác tín rằng : Chúa
đầy quyền năng cả nhưng cũng rất
giàu ḷng xót thương, luôn dẫn dắt chúng con từ những
hố sâu tăm tối đến những nẻo
đường chan hoà ánh sáng, tràn đầy hy vọng, nhờ
đó, cuộc đời chúng con được viên măn.
Amen (TP)
3. Ưu tiên cho ai ?
Cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu với dân làng
Nadarét ban đầu rất tốt đẹp : "Mọi
người đều tán thành và thán phục những lời
hay ư đẹp thốt ra từ miệng Ngài". Nhưng
sau đó là đổ vỡ hoàn toàn : "Mọi người
trong hội đường đầy phẫn nộ. Họ
đứng dậy lôi Ngài ra khỏi thành… Họ kéo Ngài lên tận
đỉnh núi, để xô Ngài xuống vực"
Nguyên do gây đổ vỡ là quan niệm về ưu
tiên. Dân làng Nadarét nghĩ rằng Chúa Giêsu phải ưu tiên
cho họ, bởi v́ họ là đồng hương của
Ngài. Ngài đă từng làm phép lạ ở thành Capharnaum xa lạ
th́ Ngài phải làm nhiều phép lạ hơn nữa ở
Nadarét này mới phải, v́ đây chính là quê hương của
Ngài kia mà : "Tất cả những ǵ chúng tôi nghe nói
ông đă làm tại Capharnaum, ông cũng hăy làm tại đây,
tại quê ông xem nào". Phần Chúa Giêsu th́ muốn dành
ưu tiên cho những người nghèo khổ : "Thần
khí Chúa ngự trên tôi… để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ
nghèo hèn. Người đă sai tôi đi công bố cho kẻ
giam cầm biết họ được tha, cho người
mù biết họ sáng mắt, trả lại tự do cho
người bị áp bức…"
Nói cách khác, dân làng Nadarét muốn ưu tiên theo t́nh cảm,
c̣n Chúa Giêsu th́ chủ trương ưu tiên theo sứ mạng.
T́nh cảm thường hẹp ḥi, sứ mạng th́ bao la.
T́nh cảm thường mù quáng, sứ mạng mới sáng
ngời.
Chúng ta thường bị t́nh cảm làm mù quáng và lệch
lạc, ngay cả khi chúng ta làm việc bác ái và làm công tác
tông đồ. Gương Chúa Giêsu nhắc ta phải luôn ư
thức đến sứ mạng. Nếu có ưu tiên th́
hăy ưu tiên cho những người nghèo nàn, khổ sở.
* 4. Trở lại quê hương
Sau nhiều năm xa cách ngôi làng Transkei là nơi ông
đă sinh ra và lớn lên, Nelson Mandela có dịp trở lại
đấy. Lúc bấy giờ ông đă là một luật
sư có nhà cửa ở thủ đô Johannesburg. Ông đă
ghi lại cảm tưởng như sau : "Trở lại
một nơi chẳng có ǵ thay đổi để khám phá
ra rằng ḿnh đă đổi thay. Quê hương th́ vẫn
như xưa, chẳng có ǵ khác hơn hồi ḿnh sinh ra và lớn
lên ở đấy. Nhưng tôi nhận ra rằng suy nghĩ
và cách nh́n của ḿnh đă khác xưa rất nhiều".
V́ thế Nelson Mendela rất hạnh phúc khi trở về
thăm lại quê cũ, nhưng ông không ở lại
đó, v́ nó đă trở thành quá chật hẹp đối
với ông.
Có lẽ cảm nghĩ của Chúa Giêsu cũng giống
như thế khi Ngài trở về Nadarét. Những người
đồng hương của Ngài chẳng có ǵ thay đổi :
họ vẫn măi coi Ngài là con bác thợ mộc chứ không
phải là Đấng Messia ; họ vẫn quen lối
suy nghĩ hẹp ḥi cho rằng ơn cứu độ là
đặc ân của người do thái, chứ không thể
chấp nhận rằng mọi người đều
được hưởng ơn cứu độ.
Chúa Giêsu trở về quê hương để mang cho
đồng hương của Ngài một sự đổi
mới. Tuy nhiên họ không chịu thay đổi. V́ thế
nên Ngài không thể ở lại quê hương, Ngài đành
ra đi, tiếp tục đến những nơi khác. (FM)
5. Đức Mến
Có một sự liên kết thiết yếu giữa
Đức Tin và Đức Mến. Câu chuyện sau đây
cho thấy rơ điều ấy :
George Herbert là một Linh mục, một thi sĩ và một
nhạc sĩ nghiệp dư. Một hôm khi ông đang trên
đường đến tham dự một cuộc ḥa nhạc
th́ gặp một người nghèo bị té ngựa. Ông
đă dừng lại, cởi áo ḍng, xắn tay áo để
đỡ người ấy lên, đỡ con ngựa lên
và giúp chất hành lư người ấy lên lưng ngựa.
Xong xuôi mọi chuyện, ông mới tiếp tục đến
pḥng ḥa nhạc.
B́nh thường ông ăn mặc rất sạch sẽ.
Nhưng hôm nay tay chân và quần áo của ông đều dính
đầy bụi bẩn. V́ thế bạn bè rất ngạc
nhiên. Khi ông kể lại chuyện ḿnh đă làm dọc
đường th́ một trong các người bạn tỏ
ra không đồng ư v́ cho rằng việc đó không cần
thiết và cũng không phải là trách nhiệm của ông.
George Herbert đă trả lời như sau : "Tôi
thường cầu nguyện cho những người nghèo
khổ. Hôm nay tôi có dịp giúp đỡ người nghèo
khổ. Nếu tôi không ra tay giúp th́ tức là tôi không làm
đúng như lời ḿnh cầu nguyện. Cũng giống
như cây đàn chưa lên dây đúng cung vậy."
Thánh Giacôbê đă nói : "Đức tin mà không có việc
làm là đức tin chết". Những việc làm biểu
lộ đức tin dễ thấy nhất là những việc
bác ái.
Ngày nay, hai chữ được người ta nói nhiều
nhất là "t́nh yêu". Nhưng h́nh như cái mà người
ta gọi là t́nh yêu trong các phim ảnh và bài hát thường
chẳng phải là t́nh yêu ǵ cả. Đó chỉ là khát vọng,
chiếm hữu và chế ngự. Nó ngược hẳn với
t́nh yêu.
Một trong những lư do là ngày nay người ta
đă hiểu rơ hơn về tính phức tạp – hay phức
hợp – trong bản chất con người. Từ đó
người ta làm ǵ cũng do bị thúc đẩy bởi
nhiều động cơ. Đàng sau một việc xem ra
bất vụ lợi th́ cũng có động cơ vụ
lợi.
Bởi thế, Thánh Phaolô khuyến cáo chúng ta coi chừng
những động cơ đàng sau những việc tốt
chúng ta làm. Ngài nói rằng Đức Mến đích thực
th́ "không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc".
Ngài c̣n nói "Giả như tôi có đem hết gia tài cơ
nghiệp mà bố thí, hay nộp cả thân xác tôi để
chịu thiêu đốt, mà không có đức mến, th́ cũng
chẳng ích ǵ cho tôi". (FM)
Chủ tế : Anh chị em thân mến, hôm nay ứng nghiệm nơi Chúa Giêsu những lời Kinh thánh chúng ta vừa nghe. Nhờ Người, chúng ta dâng lên Chúa Cha những lời nguyện xin tha thiết của chúng ta :
1. Hội thánh được Chúa Giêsu thiết lập
để đem Tin mừng đến cho muôn dân trên khắp
hoàn cầu / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho công cuộc
rao giảng Tin mừng của Hội thánh / luôn đạt
được nhiều thành quả tốt đẹp.
2. Khát vọng sâu xa nhất của con người ngày
nay / là được sống trong ḥa b́nh và thịnh
vượng / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho
Chúa / ban ḥa b́nh cho những vùng c̣n khói lửa chiến
tranh.
3. Hiện nay đức tin / đức cậy /
đức mến / cả ba đều tồn tại /
nhưng cao trọng hơn cả là đức mến /
Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các Kitô hữu / luôn
cố gắng sống trọn vẹn nhân đức quan trọng
này.
4. Nhờ bí tích Thánh Tẩy / người Kitô hữu
trở nên anh em với nhau / v́ có cùng một niềm tin
và một Cha chung trên trời / Chúng ta hiệp lời cầu
xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết dẹp
bỏ mọi kỳ thị hẹp ḥi / những chia rẽ
bất ḥa / để tất cả chúng ta nên một
trong Chúa.
Chủ tế : Lạy Chúa, Chúa yêu thương thế gian đến nỗi đă ban Con Một để cứu chuộc chúng con. Xin cho chúng con luôn biết vâng nghe lời Người là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời.
- Trước kinh Lạy Cha : Chúng ta đang ở
trong ngôi Nhà Thờ này như những anh chị em ruột
thịt sum họp trong mái ấm gia đ́nh. Đúng vậy,
v́ chúng ta đều là con của cùng một Cha chung trên trời.
Giờ đây chúng ta hăy nghĩ đến Cha chúng ta và hăy
cùng nhau thưa chuyện với Ngài qua lời kinh Lạy
Cha.
Do Bí Tích Rửa Tội, chúng ta được chia xẻ
sứ mạng ngôn sứ của Chúa Giêsu Kitô. Chúng ta hăy can
đảm thi hành sứ mạng vừa cao đẹp vừa
khó khăn ấy. Nguyện xin ơn sủng Chúa luôn phù giúp
anh chị em. Chúc anh chị em ra về b́nh an.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
GÓP NHẶT
CÁT ĐÁ-Năm C
Chúa nhật 04
tn-C
Bài đọc: Cr
1 ;4-5, 17-19;1 Cr 12 : 31-13:13; Lc 4 : 21-30
ĐƯỢC
KÊU GỌi LÀM NHỮNG V̀ SAO
Mark Link S.J.
Chủ đề:
Chúng ta được kêu gọi
làm những v́ sao chiếu sáng trong cơi trần u ám này.
Có người đă mô tả các
tiên tri trong Kinh Thánh như những người an ủi những
ai phiền năo, và cũng là người gây phiền năo cho những
ai giầu sang, tự măn. Chẳng hạn như tiên tri
Giêrêmia. Vị tiên tri này sống vào thời kỳ Isael
đang bị băng hoại từ bên trong. Và bị quân
đội ngoại bang hùng mạnh đe doạ từ bên
ngoài. T́nh h́nh như thế làm cho Giêrêmia hết sức
đau xót v́ Ngài yêu mến tổ quốc và đồng bào
ḿnh. Có lẽ v́ thế mà Chúa đă kêu gọi Giêrêmia làm ngôn
sứ cho bạn hữu và láng giềng của ông.
Nhưng lần
nào được Chúa kêu gọi, Giêrêmia cũng đáp lại
một cách hết sức miễn cưỡng, v́ ông biết
rằng làm tiên tri nơi quê hương ḿnh rất là khó
khăn. Nhưng rồi Giêrêmia cũng phải thuyết giảng,
ông tuyên bố thẳng thắn với dân chúng con đường
sống c̣n duy nhất của họ là phải canh tân đời
sống hướng về Chúa và kêu cầu Ngài cứu giúp.
Nghe ông giảng thuyết như thế,
đám dân liền nổi giận. Họ lầm bầm kêu:
“Ông nội Giêrêmia này dám nghĩ ḿnh là ai mà bày đặt phê
phán chúng ta, v́ dầu sao chúng ta cũng là đồng bào của
ông ấy?” T́nh trạng căm ghét này càng dâng cao đến
nỗi có lần nhà cầm quyền đă công khai đánh
đ̣n ông, lần khác th́ cột ông vào trong bao, lần khác nữa
th́ xô ông vào một đống phân.
Chúa Giêsu cũng
đă cảm nghiệm được những khó khăn
và đau đớn ấy khi lănh nhận sứ mệnh làm
tiên tri ngay trong xứ sở của Ngài. Ngài đă từng bị
bạn bè láng giềng ruồng rẫy. Chẳng hạn bài
Phúc Âm hôm nay cho ta thấy những ǵ đă xảy ra khi Chúa
Giêsu lần đầu thuyết giảng nơi quê nhà Ngài,
sau khi lănh nhận phép rửa từ sông Giodan trở về.
Khi Chúa đứng lên tuyên bố với bạn bè và láng giềng
rằng: “Thần Khí Chúa ngự xuống trên Ngài và chính Ngài
làm ứng nghiệm lời Thánh Kinh”, th́ lập tức họ
cảm thấy khó chịu ngay. Khắp hội đường
đều nghi hoặc và dân chúng xầm x́ bàn tán với
nhau: “Anh ta không phải là con ông Giuse sao? Anh ta nghĩ ḿnh là
ai mà dám tự nhận ḿnh là tiên tri? Đâu là bằng chứng
cho thấy anh ta là Đấng Thiên Sai chứ không phải
là tên mạo nhận?”. Lời xầm x́ càng lúc càng lớn
và chẳng bao lâu đám dân chúng bắt đầu la lên. Rồi
t́nh h́nh đột nhiên không thể kiềm chế
được nữa. Thánh Luca kể lại trong Phúc Âm
như sau: “Dân chúng đứng dậy kéo Chúa Giêsu ra khỏi
thành và dẫn Ngài lên đỉnh đồi trong thành phố
dự tính xô Ngài lộn đầu xuống dưới.
Nhưng Ngài bước qua giữa
họ và bỏ đi chỗ khác” (Lc 4: 29-30)
Bài mô tả của
thánh Luca về khó khăn đầu tiên Chúa Giêsu gặp phải
tại Nagiarét khiến cho người Kitô hữu đang
hăng hái phấn khởi bỗng như bị “té cái bịch”
xuống đất. Nhưng sau khi suy niệm về Kinh
nghiệm chua chát đó, chúng ta bỗng nhớ lại những
lời phiền năo cụ già Simeon đă thốt ra khi Chúa
Giêsu được dâng vào đền thánh “Trẻ này… là một
dấu chỉ cho người ta chống đối” (Lc
2:34). Lời nói này sẽ c̣n vang đi vọng lại suốt
thời kỳ giảng thuyết của Chúa Giêsu. Nếu
dân làng Nagiaret từng đ̣i Chúa Giêsu trưng ra bằng cớ
xác minh Ngài là tiên tri thế nào, th́ các nhà lănh đạo tôn
giáo Irsael cũng buộc Ngài chứng minh giáo lư của Ngài
là chính thống y như vậy (Mc 2: 18). Nếu dân làng
Nagiaret từng tố cáo Chúa Giêsu là kẻ dối trá, là kẻ
lộng ngôn phạm thượng thế nào th́ bọn biệt
phái cũng thẳng thừng buộc tội Ngài là khí cụ
của chính ma quỉ y thế ấy (Mt 12:24). Và nếu dân
làng Nagiaret từng cố t́m cách giết Chúa Giêsu v́ lời
tuyên bố của Ngài như thế nào, th́ đám dân thành
Giêrusalem cũng ḥ hét khản cổ: “Đóng đinh nó
đi ! Đóng đinh nó đi!” y hệt như vậy. Thực
sự mà nói, Chúa Giêsu quả là một kẻ bị nhiều
người chống đối và khích bác. Lời tiên báo của
cụ già Simeon về con trẻ Giêsu sẽ theo sát Đức
Giêsu trong suốt cuộc đời dương thế
Ngài.
Làm sao áp dụng
những điều nói trên vào cuộc sống của chúng
ta? Chính Chúa Giêsu đă từng nêu gương cho chúng ta trước.
Ngài từng bảo các môn đệ: “Nếu thế gian ghét
các con, th́ hăy nhớ rằng họ đă ghét Ta trước…
Đầy tớ không lớn hơn chủ ḿnh. Nếu họ
đă bắt bớ Ta th́ họ cũng sẽ bắt bớ các con” (Ga 15:18-20). Bất cứ
ai cố gắng sống đúng là Kitô hữu sẽ hiểu
được những lời nói trên chân thực thế
nào. Chúng ta thử xét trường hợp những thanh niên
đang học trung học hay đại học. Cách đây
không lâu, trong đám thanh niên có một số cảm nhận
được những điều Chúa Giêsu đang đề
cập đến. Chúng ta hăy hỏi họ xem điều
ǵ đă xảy đến cho họ khi họ cố gắng
thật thà trong cuộc thi đang khi bạn bè xung quanh gian
lận? Điều ǵ đă xảy đến cho họ khi
họ cố gắng giữ ḿnh đúng đắn trong một
buổi tiệc vui, đang khi chung quanh họ lũ bạn
đang “quậy” tứ tung? Điều ǵ đă xảy ra
cho họ khi họ lên tiếng chống lại việc phá
thai trong khi những người xung quanh họ lên tiếng
ủng hộ việc ấy? Điều ǵ đă xảy ra
cho họ khi họ tuyên bố chống nạn kỳ thị
chủng tộc, đang khi quanh họ người ta
đang t́m cách tiêu diệt cá tính của những dân tộc
thiểu sổ? Điều ǵ đă xảy ra cho những
thanh niên này th́ cũng xảy ra tương tự cho những
người lớn tuổi hơn. Quả thế, nhiều
lúc chúng ta đă từng bị ruồng bỏ và bắt bớ
v́ niềm tin của chúng ta.
Tuy nhiên chúng ta
không nên v́ thế mà từ bỏ lối sống
lương thiện và trong sạch. Không nên v́ thế mà từ
chối không dám bảo vệ quyền lợi trẻ em và
nhóm người thiểu số. Lư do thật rơ ràng là v́ Chúa
Giêsu đă từng nói với các môn đệ trong bài giảng
trên núi: “Các con là muối đất… Các con là ánh sáng thế
gian… Người ta không đốt đèn rồi đặt
dưới đáy thùng nhưng đặt nó trên giá đèn…
Cũng thế, ánh sáng của các con phải toả sáng
trước mọi người để họ trông thấy việc thiện
các con làm và ngợi khen Cha các con ở trên trời” (Mt
5:13-15).
Chúng ta là Kitô hữu
được kêu gọi làm tiên tri của Chúa Cha cho thời
đại chúng ta, cũng như Chúa Giêsu từng là tiên tri của
Chúa Cha cho thời đại của Ngài. Đây chính là sứ
vụ mà chúng ta lănh nhận khi chịu phép rửa tội và
thêm sức. Chúng ta hăy lập lại lời thánh Phaolô;
“Người Kitô hữu chúng ta được Chúa kêu gọi
để toả sáng như các v́ sao giữa ḷng thế giới
tăm tối này” (Pl 2:15)
Chúng ta hăy kết
thúc với lời cầu nguyện nói lên cảm nghĩ của
bất cứ ai đă từng cố gắng trung thành
bước theo Chúa Giêsu.
“Lạy Chúa xin ban cho chúng con t́nh yêu
của Chúa, v́ đôi khi chúng con bị cám dỗ căm thù
đám người ruồng rẫy chúng con.
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con sức
mạnh của Chúa. V́ đôi khi chúng con như muốn ngă
ḷng trước những cảnh ngộ gai góc.
Lạy Chúa xin ban cho chúng con ḷng dũng
cảm v́ đôi khi chúng con như muốn đầu hàng
trước những gánh nặng đè lên chúng con.
Xin giúp chúng con là muối ướp
mọi người, là đèn soi thế giới. Xin hăy giúp
chúng con toả sáng như những v́ sao trong thế giới
tăm tối này. Amen”
BÁC ÁI TH̀
NHÂN HẬU
Gm. Arthur
Tonne
Vị tử đạo đầu
tiên trên đất Mỹ là cha Gioan Padilla một vị thừa
sai ḍng Phanxicô, cha đến Kansas với Coronadô vào năm
1541 từ Mexicô. 80 năm trước, những người
thuộc Giáo phái Pilgrim đến vùng Plymonth Rock, cha đă
giúp cho nhiều người da Đỏ tin Chúa, mặc dầu
có nhiều người chẳng muốn nghe người giảng:
khi Coronado trở về Mexicô, vị linh mục nhiệt
thành này ở lại với một ít bạn đồng
hành tiếp tục rao giảng, rửa tội và dâng thánh lễ.
Một ngày kia, cha và một số người đem Chúa
Kitô đến cho một bộ lạc lân cận, một
toán người da đỏ đă tấn công. Không sợ
hăi, cha bảo các bạn đồng hành chạy trốn c̣n
cha, cha qú trên băi cỏ Kansas làm bia đỡ những mũi
tên và trở nên người đầu tiên đổ máu
đào v́ Đức Kitô.
Câu truyện của
cha là câu truyện của Kitô giáo. Đó là câu truyện trong
bài Tin Mừng hôm nay. Và buồn mà nói, đó là câu truyện
trong rất nhiều cộng đồng Kitô giáo.
Khi Chúa Giêsu sống
trên mặt đất, nhiều người tiếp nhận
Chúa, nhiều người từ chối Chúa, một số
người đồng hương đă cố tâm xô
Người xuống triền núi dốc như chúng ta vừa
nghe đọc, v́ Chúa nói cho họ những chân lư không vừa
ư họ. Cuối cùng họ đă thành công khi đóng đinh
Chúa vào thập giá. Chúa Giêsu nói với chúng ta rằng những
người theo Chúa cũng sẽ chịu như Người:
“Họ đă bắt bớ Thầy, họ cũng sẽ bắt
bớ các con”. Hàng triệu người đă chịu khổ
cực và chết v́ yêu Chúa Kitô, bị giết chết bởi
những kẻ ghét Chúa Kitô. Chúng ta có thể chịu đựng
những sự tàn bạo do những người không tin
Chúa Kitô, nhưng có khi sự tàn bạo lại do những
người mệnh danh là Kitô hữu th́ sao?
Hầu như khó
tin, nhưng lại có những Kitô bách hại anh em Kitô hữu
khác: họ lợi dụng người nghèo, người yếu
đuối, kẻ mồ côi, góa bụa. Họ làm mất
b́nh an trong tâm hồn và thanh danh của người lối
xóm bằng những chuyện ngồi lê đôi mách. Họ
khinh dể những người khác mầu da, khác địa
vị xă hội và kinh tế. Họ không cố gắng giúp
kẻ thiếu thốn, họ sống như thể
chưa bao giờ nghe Chúa Giêsu nói: “Hăy yêu mến người
thân cận” như thể họ chưa bao giờ nghe Thánh
Tông đồ Phaolô nói: “T́nh yêu th́ nhân hậu” trái lại họ
sống quá tàn nhẫn.
Cảm tạ Chúa,
hầu hết các bạn đang cố gắng thực hành
những ǵ Chúa Giêsu và các tông đồ của Người
nói với chúng ta. Nếu chẳng may bạn là nạn nhân bị
bách hại, bạn nên đọc những câu đáp ca hôm
nay: “Trong sự công chính của Chúa, xin hăy cứu giúp con, xin
giải thoát con’.
“Ôi lạy Chúa của
con, xin cứu con khỏi bàn tay kẻ ác”. Bạn hăy dâng lời
kinh này cho những người bị bách hại trên thế
giới.
Nếu bạn
đối xử bất công với một ai khác, bạn
hăy đọc kỹ bài ca t́nh yêu Thánh Phaolô hát cho chúng ta trong
bài đọc hai hôm nay.
Ước ǵ các
bạn đừng tiếp tay với những kẻ muốn
xô đẩy Đức Kitô xuống vực thẳm bởi
hành vi tàn bạo với người lân cận. Ước
ǵ nhờ sự chết của Người, mà chúng ta
được lặp lại bây giờ và nơi đây cảm
hứng chúng ta, củng cố chúng ta để chúng ta có thể
quyết tâm sống theo ḷng nhân hậu của Chúa Kitô. Amen.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
GÓP GIÓ
Câu chuyện cuộc sống
Câu chuyện này là câu chuyện của
các bạn, câu chuyện về cuộc đời của mỗi
người chúng ta. Nếu chúng ta, ngay giờ phút này, ngồi
nghĩ lại quăng đời đă qua, hồi tưởng
lại các kư ức vui, buồn, các t́nh cảm mà chúng ta
đă từng trải qua,... mọi thứ, chúng ta cảm
thấy rằng chúng ta thật sung sướng khi đă trải
qua những giờ phút đó. Và từ bây giờ, chúng ta cảm
nhận rằng cuộc sống của chúng ta là một quyển
sách, đó là quyển sách cuộc đời. Quyển sách
này chưa kết thúc, chúng ta là những người viết
nên trang sách cho chính chúng ta. Và v́ thế, hăy hít một hơi
thật sâu vào và bắt tay vào việc.
Gia đ́nh: Đă có bao giờ
bạn nói với cha mẹ, anh chị em của bạn rằng
bạn yêu thương họ chưa? Tôi dám nói là chưa.
Chúng ta đôi khi không để ư đến những ǵ chúng
ta có và không trân trọng nó. Chúng ta không tỏ bày sự yêu
thương của chúng ta với những người
trong gia đ́nh, để rồi một ngày kia, ta phải
hối tiếc v́ điều đó. Tôi đă mất đi
ông bà nội, và cả bà cô nữa. Tôi cảm nhận rất
rơ sự hối tiếc trong ḷng v́ đă không nói lên
được lời yêu thương đối với họ.
Và bây giờ, họ đă ra đi, tôi không c̣n cơ hội
để làm được điều đó nữa.
Bạn bè: Đă có bao giờ,
bạn định nghĩa bạn bè của ḿnh phải là
người thế nào chưa? Tôi cũng dám chắc là
chưa, và tôi chúc mừng cho bạn v́ điều đó.
Chúng ta phải có bạn bè, và chúng ta trân trọng t́nh bạn
mà chúng ta đang có với nhau. Tôi rất hân hạnh
được làm quen với rất nhiều người
bạn, những người đă không hề để ư
đến các tính xấu của tôi mà làm bạn và chia sẻ
mọi sự với tôi. Và tôi biết rằng khi họ cần,
tôi sẽ ở bên cạnh họ.
T́nh yêu: Bạn có bao giờ nghĩ
người yêu của ḿnh phải là người như thế
nào chưa? Tôi dám chắc là rồi. Nhưng có bao giờ bạn
nghĩ rằng, người yêu lư tưởng của ḿnh
là không hề tồn tại không? Rằng điều bạn
cần là một người chia sẻ với ḿnh như một
người bạn và hơn thế nữa không. Rằng
t́nh yêu giống như một cuộc chơi kéo co giữa
hai người không? Khi bạn và bạn của ḿnh có tranh
chấp, nếu cả hai người cùng kéo, sợi dây sẽ
đứt, nhưng nếu một người kéo, c̣n
người kia thả, sợi dây sẽ không đứt mà
bền vững măi không. Nhưng bạn hăy nhớ, nếu bạn
là người kéo, đừng kéo quá nhiều, v́ sợi dây
không dài lắm để đối phương thả
đâu. Đừng bỏ phí bất kỳ cơ hội
nào. Hăy trân trọng những ǵ ḿnh có.
Hôn nhân: Bạn có bao giờ nghĩ
về cuộc sống gia đ́nh chưa? Tôi không dám nói
đến điều này nhiều. V́ bản thân ḿnh cũng
chưa có kinh nghiệm, nhưng sự tưởng tượng
của con người là vô hạn. Bạn có nghĩ rằng
hôn nhân sẽ gắn kết hai người lại với
nhau không? Rằng bạn phải chấp nhận tất cả
mọi thứ của đối phương và chung sống
với nhau. Tôi không nghĩ sâu xa đến thế. Tôi chỉ
hy vọng rằng ḿnh làm được điều này. Nếu
có một lúc nào đó, tôi, hay đối tượng của
tôi tức giận, điều duy nhất tôi làm là ôm người
đó vào ḷng và nói "Anh yêu em" bởi v́ t́nh yêu th́ xóa
đi các bất đồng và gắn kết chúng ta lại
với nhau.
Con cái: Con cái là h́nh ảnh của
chúng ta. V́ thế, hăy cố gắng tạo ra một h́nh
tượng tốt, mà qua đó, chúng ta có thể thấy
được kết quả của điều chúng ta làm
qua con cái chúng ta. Và chúng ta hạnh phúc về điều
đó.
Sự nghiệp: Bạn có bao
giờ nghĩ ḿnh sẽ làm ǵ chưa? Chắc là có rồi
bạn nhỉ. Nhưng cho dù ǵ đi nữa, hăy nhớ lấy
nguyên tắc của sự thành công: "Nỗ lực
trước, gặt hái sau". Hăy cố chiêm nghiệm
điều này. Nó rất quan trọng đối với bạn.
Và hăy nhớ, không hề có cố gắng nào là vô ích cả.
Người
luôn hy sinh v́ việc nghĩa
Bà Clara Barton từng
được nhận xét như sau: Nhút nhát như thỏ
con, nhưng can đảm và dũng mănh như sư tử".
Và bà cũng chính là người sáng lập Hội chữ thập
đỏ Hoa Kỳ ở cái tuổi năm mươi mốt.
Bà vốn là một phụ nữ luôn hy sinh v́ việc nghĩa,
và bà tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ của ḿnh vào cả
nhũng năm tuổi đă xế chiều. "Tuổi
già" không có ư nghĩa ǵ đối với bà cả,
ngược lại bà vẫn làm việc hăng say như
ngày nào. Bà Clara sẵn sàng đi đến bất cứ những
nơi nào c̣n chịu nhiều đau khổ như chiến
tranh, hoả hoạn, lũ lụt, động đất
hoặc dịch sốt vàng da. Mặc dù đă bảy
mươi bảy tuổi, bà vẫn có mặt nơi chiến
trường CuBa để phục vụ cho nhân dân trong cuộc
chiến ác liệt Tây Ban Nha - Mỹ. Và bà đă miệt mài
làm công tác từ thiện măi cho đến lúc nhắm mắt
xuôi tay ở cái tuổi chín mươi mốt. (Amy Seeger)
Đóa hoa
đẹp nhất
Tôi t́m một ghế
trống trong công viên dưới những tán cây liễu khẳng
khiu để gặm nhấm cái cảm giác ê chề về
cuộc đời, về cái thế giới như đang
vùi dập đời tôi và như thể tất cả những
điều đó chưa đủ làm tôi khổ sở, một
đứa bé lại chạy đến hổn hển, mệt
nhoài v́ chơi đùa, nghiêng đầu nói: "Chị nh́n
xem, em t́m được cái ǵ". Trong tay nó, một bông hoa
tơi tả đến tội nghiệp với những
đài hoa nhăn nhúm v́ không đủ nước và ánh sáng.
Để thằng bé mang ngay cái hoa tàn đi và trở lại
cuộc chơi của nó, tôi cười gượng và xua
tay. Thay v́ quay đi, thằng bé đến ngồi cạnh
bên tôi, đưa hoa lên mũi và reo lên sung sướng:
"Mùi thơm tuyệt quá, nó chắc là một bông hoa đẹp.
Em hái cho chị đó". Bông hoa đang úa tàn và gần
như khô héo trước mắt tôi chẳng c̣n màu sắc
ǵ rơ ràng ngoài sự trộn lẫn giữa vàng, đỏ
và cam. Nhưng tôi biết tôi phải nhận nó nếu không
thằng bé sẽ chẳng để tôi yên. Tôi đưa
tay nhận đóa hoa và làu bàu: "Hăy cho chị vậy".
Nhưng thay v́ đặt hoa vào tay tôi, nó
để đóa hoa chơi vơi giữa khoảng không một
cách vô thức. Chính lúc đó tôi mới chợt nhật ra rằng
đứa bé không nh́n thấy được: nó bị mù.
Tôi
nghe giọng ḿnh run rẩy khi thốt lời cảm ơn.
Nó mỉm cười và trở lại cuộc chơi, không
nhận ra nó đă làm xao động tâm hồn tôi.
Tôi
ngồi yên và tự hỏi: làm sao thằng bé thấy
được một người phụ nữ tội
nghiệp dưới tán cây, làm sao nó biết được
hoàn cảnh bi đát mà tôi đang buông xuôi. Có lẽ từ
trong tận trái tim đă cho nó ánh sáng thực sự. Bằng
đôi mắt của một đứa trẻ mù, cuối
cùng tôi đă có thể nhận ra rằng mọi khó khăn
không phải ở thế giới này mà ở trong chính bản
thân tôi. Và trong tất cả những khổ sở tự
ḿnh tạo ra đó, chính tôi mới là một kẻ mù ḷa.
Tôi nguyện phải nh́n thế giới bằng vẻ
đẹp đích thực của nó và trân trọng mỗi
phút giây trong đời. Khi đó, tôi đưa đóa hoa lên
mũi và tận hưởng mùi hương ngọt ngào của
một đóa hồng trinh nguyên.
Hăy luôn là chính ḿnh
Chỉ
v́ không có ai đủ may mắn nhận ra bạn quư giá
đến thế nào, không có nghĩa là những ánh hào quang
của bạn đă tắt! Chỉ v́ không có ai đủ
thông minh để nhận ra bạn có thể bước
lên đỉnh cao, không có nghĩa bạn phải dừng những
nỗ lực tốt nhất của ḿnh…
Chỉ v́ không có được người tốt đến
chia sẻ cuộc đời với bạn, không nghĩa
là cuộc đời này ngừng trôi.
Chỉ v́ không có người làm cho đường đời
trở thành một cuộc đua giá trị, không có nghĩa
là bạn sẽ ngừng cuộc chạy.
Chỉ v́ không có người chứng minh cho bạn thấy
được họ yêu bạn hơn chính bạn yêu bạn...,
không có nghĩa là bạn phải đắm ch́m trong những
t́nh yêu ấy. Chỉ v́ bạn không xứng đáng với
những điều tốt nhất theo bạn mong muốn,
không nghĩa là cuộc đời này luôn công bằng.
Chỉ v́ bạn chưa t́m được ông vua của
ḿnh, không nghĩa là bạn chưa sẵn sàng là một hoàng
hậu.
Chỉ v́ công việc của bạn chưa có dấu hiệu
tiến triển ngay bây giờ, không nghĩa là bạn vội
vă t́m sự đổi thay.
Hăy giữ ánh hào quang, hăy giữ cuộc chạy, hăy giữ
hy vọng, hăy giữ lời nguyện cầu, hăy giữ
điều mà bạn chắc chắn đă sẵn sàng…
Theo Netlaughter
Quyển
sách kỳ diệu của Ronny
Ở lớp đầu tiên của cấp một, tôi
đă t́nh nguyện dạy đọc những tiếng ê a
cho lớp học của cậu bé Ronny. Thoáng nh́n, cậu bé
ấy giống như mọi đứa trẻ khác, tóc bồng
bềnh, giầy ṃn đế, có một ít cáu bẩn ở
phía tai, một ít mẫu bánh c̣n tèm lem quanh miệng.
Nói một cách rơ hơn, th́ chính mặt mày tèm lem, cái mũi
có vẻ bướng bỉnh và những ngón tay đầy
đất bẩn của em đă cho tôi biết em đến
trường theo cái cách tự nhiên như vậy mà không
được chăm chút.
Quần áo của em th́ rách rưới và không đồng bộ,
đôi giầy vải th́ buộc dây, c̣n cái cặp đi học
đơn giản chỉ là một cái túi nhựa để
đi chợ.
Với vẻ ngoại h́nh bên ngoài như thế, Ronny đứng
lẻ loi tách biệt với các bạn cùng lớp. Do bị
tật nói lắp v́ thế em không thể học đọc
và viết đúng tuổi. Em phải học trễ một
năm, và 8 tuổi mới vào lớp một. Cuộc sống
gia đ́nh của em rất xáo trộn. Em chưa sống ở
gia đ́nh nào quá một năm. Em chỉ ở khoảng vài
tháng với những bậc cha mẹ nào thích em!
Ronny có một gương mặt rất sáng sủa và thông
minh mà tôi chưa từng thấy ở một đứa trẻ
nào, điều này làm cho tôi nhanh chóng nhận ra rằng có một
nét tương phản với vẻ ngoài lôi thôi của em.
Từng bước một, tôi đă dạy cho tất cả
các học sinh trong lớp của Ronny sao cho chúng có thể
đọc tốt.
Mỗi ngày khi tôi đến lớp, tôi đi đâu th́ cái
đầu và cặp mắt của Ronny đều hướng
theo đến đó. Khi tôi đứng lại một góc
th́ em nài nỉ: “Gọi con đi! Gọi con đi!”, dĩ
nhiên là tôi không thể gọi em đọc mỗi ngày
được v́ những đứa bé khác cũng cần
tôi giúp đỡ.
Rồi một hôm, đến lượt của Ronny, sau
khi nhận được sự gật đầu ra hiệu
của tôi, trong chớp mắt em đă nhảy lên và như
bay ra khỏi chỗ ngồi. Em ngồi thật gần tôi
và tôi phải thừa nhận rằng em ngồi sát vào tôi và
mở sách ra. Chúng tôi đă cùng đọc và nét mặt của
em hiện lên với vẻ như em đang khai quật
được một kho báu mà em chưa bao giờ thấy
được trên thế giới.
Tôi nh́n theo những ngón tay c̣n bẩn bụi bánh của em di
chuyển chậm chạp dưới những mẫu tự
khi em đang cố gắng để phát ra những âm “Bud
the Sub”. Khi đọc em bị vướng những âm
như: “Baw Daw Saw” v́ do tật nói lắp của em.
Mỗi một từ đọc lên là một thử thách và
chiến thắng v́ em phải quyết tâm để đọc
được; Ronny đă chịu khó đọc lớn lên
mỗi từ, sau đó cố tập hợp những từ
có cùng một âm điệu như nhau. Gương mặt của
em tràn ngập nụ cười toe toét khi em đọc lên
những từ “Bah – lah” hoặc “bow” mà không cần phải
cố gắng, đôi mắt của em lấp lánh niềm
vui và tràn ngập sự hănh diện.
Em đă làm cho tôi xúc động khi mỗi lần đọc
được như thế, tôi chỉ muốn kéo em ra khỏi
cuộc đời tội nghiệp của em, mang em về
nhà để chăm chút và yêu thương.
Nhiều đêm, sau khi các con tôi đă ngủ yên, tôi ngồi
lặng lẽ và nghĩ về Ronny. Cậu bé đang ở
đâu? Em có được an toàn không? Em có đang cuộn
ḿnh trong chăn để đọc sách dưới ánh
đèn không? Thậm chí không biết là em có chăn không nữa?
Một năm trôi qua thật nhanh, Ronny đă có một ít tiến
bộ nhưng em vẫn không đủ khả năng để
được lên lớp. Chỉ có em là không biết điều
đó. Hơn nữa em c̣n nghĩ là em đă đọc tốt
rồi.
Vài tuần trước khi năm học kết thúc, tôi
đă tổ chức một buổi phát thưởng với
bánh, quà và phát những giấy chứng nhận cho những
em đạt thành tích cao như: Phát âm giỏi nhất,
Đọc lớn nhất, Diễn cảm nhất và Đọc
nhanh nhất.
Phải mất một lúc tôi mới nghĩ ra là phải xếp
Ronny vào giải nào; tôi cần một giải không lớn lắm
nhưng phải có tính tích cực. Tôi nghĩ rằng phải
trao cho em một giải khi đọc lên nghe phải có ư
nghĩa. Khá lâu sau, cuối cùng tôi đă quyết định
trao giải “Người đọc có cố gắng nhất”
cho em.
Tôi trao cho Ronny giấy chứng nhận và một quyển
sách, mỗi quyển sách quư báu nhỏ bé này có giá 49 xu, đó
là giá ở quầy tính tiền của tiệm tạp hóa.
Những giọt nước mắt lăn xuống g̣ má làm
trôi đi những vết bẩn luôn có ở trên
gương mặt em khi em ôm chặt quyển sách vào ngực
và vội vă quay trở về chỗ ngồi. Tôi cảm thấy
nghẹt thở như có một vật ǵ đó đang chặn
ngang cổ họng tôi.
Tôi đă ở lại lớp hầu như suốt ngày hôm
đó; Ronny không bao giờ rời quyển sách của em một
lần nào cả. Quyển sách chưa bao giờ rời khỏi
tay em.
Vài ngày sau, tôi trở lại thăm trường. Tôi đă
thấy Ronny nơi băng ghế gần sân chơi, quyển
sách mở ra trong ḷng em. Tôi có thể thấy môi của em mấp
máy khi em đọc một ḿnh.
Thầy giáo của em đến bên cạnh tôi và nói: “Ronny
chưa bao giờ rời khỏi quyển sách kể từ
khi cô trao cho nó. Lúc nào nó cũng để quyển sách bên
ḿnh – thật gần với trái tim của nó như cái áo nó
đang mặc. Không biết đó có phải là quyển sách
đầu tiên mà nó được làm chủ hay không?”.
Cố ḱm những giọt nước mắt, tôi tiến
đến gần Ronny, nh́n qua vai em tôi thấy những ngón
tay đầy đất bẩn di chuyển chầm chậm
qua trang giấy. Tôi đặt tay lên vai em và hỏi: “Con sẽ
đọc cho cô nghe chứ, Ronny?”. Em nh́n lên và bị chói mắt
bởi tia nắng mặt trời, em nhích qua một bên
nhường chỗ cho tôi.
Sau vài phút, em bắt đầu đọc cho tôi nghe với
một chất giọng diễn cảm, rơ ràng và dễ dàng
hơn mà tôi chưa bao giờ nghĩ là em làm được.
Những trang giấy của quyển sách đă bị
quăng góc như thể đă đọc hàng ngàn lần vậy.
Khi đọc xong, Ronny xếp sách lại, vuốt cho thẳng
với bàn tay đầy đất bẩn và đă thốt
lên với giọng thỏa măn: “Quyển sách thật hay”.
Một niềm tự hào thầm kín lắng đọng
trong chúng tôi khi chúng tôi ngồi tại dải băng ghế
ở sân chơi. Tay Ronny bây giờ đă ở trong tay tôi.
Đứa bé bên cạnh đă làm tôi kinh ngạc và không ḱm
được nước mắt. Tác giả của Little
Golden Book đă có một phần đóng góp mạnh mẽ –
đă làm nên cuộc đời của một đứa trẻ
có khuyết tật về giọng nói.
Vào lúc đó, tôi biết rằng tôi phải làm nên được
điều mà tác giả đă làm, có nghĩa là tôi phải
nghiêm túc hơn đối với nghề viết của
ḿnh, đó là viết một cốt truyện đă làm đổi
thay cuộc đời của một đứa trẻ – một
sự thay đổi hoàn toàn.
Tôi nỗ lực để trở thành một người
tác giả như vậy.
Theo Chicken Soup
Quốc Dũng - Minh Thuận
Một câu trả lời
Một hôm, chú Gà Con cứ bám riết lấy
anh Gà Trống to tướng mà hỏi.
- Tại sao mỏ chị Diệc dài và hai chân chị ấy
cao kều, c̣n của em lại nhỏ xíu?
- Lui ra!
- Tại sao anh Thỏ lại có những hai cái tai dài c̣n em
th́ ngay cả một cái vành tai ngắn nhất cũng không
có?
- Đừng quấy rầy nữa!
- V́ sao Mèo Con có cả một bộ lông đẹp thế
mà em th́ chỉ có mấy cái lông lơ thơ thế này?
- Thôi đi!
- Tại sao anh Chó Con biết ngoe nguẩy đuôi c̣n em th́ chẳng
có tí đuôi nào cả?
- Thôi im đi!
- Tại sao anh Dê Con có sừng mà em th́ ngay cả một cái
sừng xấu nhất cũng chẳng có?
- Thôi đi! Lui ra! - Anh Gà Trống tức điên lên.
- Lúc nào cũng lui ra... lui ra! Tại sao người lớn
ai cũng trả lời những câu hỏi của trẻ
con, c̣n anh th́ lại không? - Gà Con trách móc.
- Tại v́ em không hỏi mà chỉ có ganh tỵ! - Gà Trống
trả lời nghiêm khắc.
Và đó hoàn toàn là sự thật!
Anh Côi dịch
Mikhankốp
Lời hay ư đẹp:
"Tương lai của đứa con luôn là công tŕnh của
người mẹ"
D.Alember
Chuyện
t́nh mùa khô
(Phần tiếp theo của bộ phim
"Chuyện t́nh mùa đông")
Tóm tắt phim: Xét thấy t́nh h́nh bên xứ Hàn không thuận
lợi lắm cho mối t́nh hay bị trục trặc của
ḿnh nên chàng Kang Joon Sang và nàng Jung Yun Jin quyết định
đi du lịch sang xứ Việt Nam, nơi rất chuộng
món kim chi cùng phim Hàn Quốc...
Cảnh 1: Sau gần 2 tiếng đồng hồ trầy
trật làm thủ tục nhập cảnh, chàng mới dắt
được nàng ra đến cái EXIT th́ khoảng chục
anh mặt mày bặm trợn, tướng tá trông rất xă
hội đen chen lấn nhau nhào vô hai người, vừa
giật túi, ba lô vừa la lên: "Tắc-xi mế dầm,
mít-x́-tơ..."
Cảnh 2: Buổi sáng. Theo thói quen chàng vừa thả
bộ vừa ngửa mặt quan sát phố xá mà không để
ư ǵ dưới chân ḿnh, nên kết cục chàng đạp phải
2 băi "ḿn" cùng 5 băi sing-gum. Chàng đang loay hoay trét
đế giày xuống lề đường th́ một
đám trẻ lóc nhóc mời chàng mua kẹo cao su. Vốn có
máu thương người nên chàng móc túi mua ngay hai thẻ.
Chàng có ngờ đâu tai họa đang đến với
ḿnh: ngay lập tức, một bầy trẻ tương tự
không biết từ ngóc ngách nào ùa tới vây lấy chàng
như đám kiến lửa bu quanh cục đường!
Phải mất 15 phút sau chàng mới thoát được.
Sau khi rà soát lại tứ chi chàng phát giác ra đă bị rút
mất cặp mắt kính cận sơ-cua cùng sợi dây bạch
kim 5 chỉ "Sao Bắc đẩu" của nàng!
Cảnh 3: Chàng và nàng tay trong tay đi dạo chợ.
Nhưng vừa bước vào chợ, hai người
đă bị bao vây bởi hệ thống ăn xin nối
dài mà dẫn đầu là đám con nít độ chục
đứa đen nhẻm, bụng ỏng đít beo, mỗi
đứa đeo một đứa nhỏ xíu trên lưng,
xách theo một cái ca nhựa... cạ cạ, khều khều
ngang hông chàng! Nàng th́ bị chừng năm sáu ông
"cùi" trét đầy thuốc đỏ bu quanh... Sau
khi chiến đấu ác liệt để... mở
đường máu, chàng đă bảo vệ nàng thành công khỏi
một ông "cùi" đang lăm le nắm tay nàng. Nàng
nh́n chàng đầy ngưỡng mộ và thở phào. Tuy
nhiên, nàng đă thở hơi bị vội v́ ngay sau đó cả
hai người đă lâm vào trận đồ bát quái của
đám trẻ bán vé số, đánh giày, móc ch́a khóa... Chàng lại
tiếp tục tả xông hữu đột và để lại
hiện trường sợi dây lưng (do bị nắm quần
kéo), 4 chiếc cúc áo và sợi dây cột túi!
Cảnh 4: Xơ xác và tơi tả, chàng nắm chặt
tay nàng băng qua đường hướng về phía
trung tâm thành phố, nhưng chưa kịp mở bản
đồ coi kem Bạch Đằng ở đâu th́ lưng
áo chàng bị giật giật mất cái... Chàng quay lại
th́ gặp ngay một nụ cười vàng khè toe toét
"Hello, ét-chen đô la du?". Kinh hăi hơn, sau nụ
cười vàng khè nọ là một dây nheo nhóc vừa đàn
bà, vừa ông già, vừa con nít, vừa bà bầu... người
nào cũng nhăn nhở nụ cười cầu tài với
chàng và nàng! Quá khiếp, chàng cũng ḥa nhă cười lại
rồi le lưỡi dắt nàng co gị chạy mất!
Cảnh 5: Sau một hồi dạo chợ và mỏi cổ
do lắc đầu liên tục trước những mức
giá bán đồ lưu niệm cao trên trời, hai người
thất thểu đi ra mà chẳng mua được món
đồ nào ra hồn. Chàng dẫn nàng vô quán làm 2 ly chè thập
cẩm cùng 2 ly rau má để giải sầu. Nhưng chỉ
10 phút sau, một nỗi sầu c̣n nghiêm trọng hơn
đă ập đến với hai người! Nàng và
chàng... đau bụng quằn quại và cùng có nhu cầu phải
"giải tỏa". Thế mà, sau khi đi tham quan nhà vệ
sinh của quán, chàng đă bịt mũi dội ngược
ra... Chàng dẫn nàng lom khom ôm bụng đi ra ngoài t́m một
cái... công cộng, nhưng hỡi ôi, giữa chốn phồn
hoa đô hội này t́m một cái công cộng c̣n khó hơn
t́m chó lạc! Chịu không thấu, hai người đành
ngoắc taxi để nhờ bác tài tư vấn về cái
công cộng gần đó. Bác tài nhanh chóng chở họ tấp
vô một cái, chàng phóng vào thám thính rồi lại chạy ra
ngay, mặt mày nhăn nhó c̣n ghê hơn lần trước,
nhưng nàng lắc đầu: "Em chịu không nổi nữa!".
Thế là lần đầu tiên trong đời, chàng đứng
canh... cửa toa lét cho một người (v́ cái cửa toa
lét không có khóa) - oái oăm thay, lại là người yêu của
chàng, sau đó lại phải t́m nước cho nàng và d́u
nàng ra ngoài v́ không muốn nàng chụp ếch. Xong đâu
đấy, chàng mới quay vào trong "tự xử"!
Cảnh 6: Chiều xuống, chàng và nàng đứng
đón gió ngay bến Bạch Đằng. Hai người...
đắm đuối nh́n nhau, nàng ngửa cổ muốn
trật ót về phía sau, mắt nhắm lại... ti hí chờ
đợi chàng đặt nụ hôn nồng cháy... Chàng
đă lấy hơi chuẩn bị th́ đột ngột một
giọng loa eo éo sát ngay tai:
"Ai ơi dù có nách hôi
Xin đừng e ngại dẫu hôi cỡ nào
Bởi v́ đă có Mai Sao
Chà ngay vào đấy thơm ngào ngạt hương!"
Nghe đến đây, dù chả hiểu ǵ nhưng thoáng thấy
anh chàng kia vừa sấn vô hai người vừa làm động
tác giơ nách lên xịt đến nỗi nước bọt
văng tứ tung, khủng khiếp quá, nàng "Á!" lên một
tiếng rồi xỉu ngay vào tay chàng.
Hết tập 1!
(Theo Tuổi Trẻ Cười)
Chuyện
về cây đại thụ
Trên sườn núi Long’s
Peak ở Colorado có một cây đại thụ khổng lồ
bị tàn phá c̣n trơ lại mỗi một khúc thân. Những
nhà thực vật học đoán cây đó sống khoảng
400 năm. Hồi Columbus đặt chân lên đất El
Salvador nó đă có rồi và khi những tu sĩ tới gây dựng
sự nghiệp ở Plymouth, nó mới sống được
nửa đời của ḿnh.
Trong đời sống dài đằng đẵng suốt
bốn thế kỷ đó, nó bị sét đánh 14 lần và
trải qua biết bao lần tuyết băng, giông tố
mà vẫn sống. Về sau, nó bị một đàn sâu
đục khoét hết lớp vỏ này đến lớp
vỏ khác, mỗi ngày gặm nhấm từng chút một
liên tiếp không ngừng.
Dần dần cây cổ thụ trở nên mục ruỗng
và ngă đổ. Thành thử một cây cổ thụ khổng
lồ chống chọi nổi với thời gian, với
sấm sét, với giông tố mà rốt cuộc lại bị
hạ v́ những con sâu tí hon, nhỏ xíu tới nỗi có thể
bẹp nát giữa hai đầu ngón tay người...
Nhiều người chúng ta cũng từng vinh quang chiến
thắng được sấm sét, giông tố, vượt
qua cả trời long đất lở trong đời,
để rồi bị những phiền muộn, giận
hờn vặt vănh, tầm thường đánh gục. Những
điều vụn vặt ấy có khác chi những con sâu nhỏ
kia có thể phá hủy cuộc sống chúng ta từng ngày.
V́ thế, đừng bao giờ để những con sâu ấy
len lỏi trong tâm hồn, khi chúng ta có thể bóp bẹp
chúng chỉ bằng hai đầu ngón tay!
DALE CARNEGIE
VÂN ANH dịch
Chuyện con vịt
Mùa hè, mẹ gửi Andrew về quê
chơi với bà ngoại. Được cậu Billy cho
một cái giàn thun, Andrew khoái lắm. Nhưng nhớ lời
cậu dặn, nó chỉ dám tập bắn ở trong
rừng cây phía sau nhà. Andrew lang thang suốt buổi sáng
ở trong rừng, nhưng nó chẳng bắn
được chút ǵ cả. Buồn rầu, Andrew thất
thểu về nhà ăn trưa. Vào tới sân, thấy bầy
vịt của bà ngoại đang rượt nhau kêu quàn
quạc trong sân. Andrew cúi xuống nhặt một ḥn sỏi
và bắn đại một phát. Chẳng may, viên sỏi
trúng ngay giữa đầu một con vịt, nó lăn
đùng ra giữa sân, giăy đành đạch mấy cái
rồi nằm ngay đơ. Andrew hoảng hốt nh́n quanh:
không có ai cả. Nó vội nhặt con vịt và nhét vào trong
đống củi. Yên trí với bí mật của ḿnh,
Andrew ngồi vào bàn ăn trưa, mà không biết rằng
đă có ít nhất một cặp mắt nh́n thấy
chuyện xảy ra với con vịt.
Sau bữa ăn trưa, bà ngoại vừa cất
đồ ăn dư vào chạn vừa dặn Sally,
chị họ của Andrew, con gái chú Billy:
- Bữa nay tới lượt con rửa chén đó.
- Nhưng Andrew nó hứa làm thay con rồi. - Sally vội
đáp và nh́n Andrew bằng ánh mắt khiến nó đang
đỏ mặt toan cự căi bỗng đâm ra chột
dạ.
- Thật không Andrew? - Bà ngoại hỏi, không quay
đầu lại.
- Con à?
Andrew vừa mở mồm th́ Sally hích một cái đau
điếng vào sườn nó và khẽ th́ thầm qua
kẽ răng:
- Con vịt. Nhớ không?
- Con nhận lời chị ấy rồi. - Andrew đáp
bằng giọng hậm hực.
Ngủ trưa dậy, ông ngoại rủ Andrew và Sally đi
câu, nhưng bà ngoại bảo:
- Sally, cháu ở nhà giúp bà nấu nồi xúp cho bữa
tối.
- Nhưng Andrew thích ở nhà nấu xúp hơn là đi câu
đấy chứ! Bà hỏi nó xem có đúng như vậy
không?
Sally trả lời bằng giọng mát mẻ. Andrew toan căi
th́ Sally tằng hắng mất tiếng. Nó đành nghẹn
ngào trả lời:
- Cháu sẽ ở nhà giúp bà.
Cứ thế, suốt ngày hôm đó, Andrew luôn bị Sally
dằn vặt bởi chuyện con vịt.
Tối đến, mệt mỏi, Andrew nằm lăn trên
chiếc đi-văng trong pḥng khách và ngủ thiếp
đi. Lúc nó thức dậy, ai đó đă tắt đèn và
phủ trên người nó một tấm chăn. Andrew
nằm im, đầu nó nhớ lại chuyện trong ngày.
Nhiều lúc nó muốn nói thật với bà ngoại về
chuyện con vịt, nhưng nó lại sợ bà ngoại
sẽ mách mẹ nó, rồi th́ sang năm mẹ nó sẽ
không cho nó về chơi với ông bà nữa th́ sao? C̣n Sally
th́ quá quắt quá, không biết bao giờ nó mới thoát
khỏi bàn tay quái ác của Sally? Biết làm sao đây? Nó
chỉ muốn chết quách cho rồi. Andrew thổn
thức.
Chợt một bàn tay to mềm của bà ngoại
đặt lên vai nó, giọng êm ái của bà ngoại th́
thầm:
- Nói đi con. Có điều ǵ con cứ nói ra cho nhẹ nhơm
trong ḷng.
- Con vịt... Cháu... Con vịt... - Andrew lắp bắp.
Bà ngoại im lặng. Hít một hơi dài, Andrew nói một
mạch:
- Cháu lỡ tay bắn chết một con vịt rồi bà
ạ!
- À, ra chuyện con vịt. Lúc đầu thấy thái
độ của cháu với Sally bà hơi ngạc nhiên,
nhưng bà đă hiểu cả khi lùa bầy vịt vào
chuồng và thấy thiếu một con. Nhưng bà muốn
chờ cháu tự nói ra. Câu chuyện ngày hôm nay là một bài
học cho cháu đó: Che giấu tội lỗi của ḿnh,
cháu sẽ không bao giờ có được sự thanh
thản và cháu sẽ trở thành sự nô lệ của cái
xấu.