CHÚA NHẬT 7 PHỤC SINH
BÀI ĐỌC I: Cv
7, 55-59ab (Hl 55-60)
"Tôi thấy
Con Người
đứng
bên hữu
Thiên Chúa".
Trích sách Tông đồ
Công vụ.
Trong những ngày ấy,
Têphanô đầy
Thánh Thần,
nh́n lên trời,
đă xem thấy
vinh quang của
Thiên Chúa, và Đức
Giêsu đứng
bên hữu
Thiên Chúa. Ông đă nói
rằng: "Ḱa, tôi xem thấy trời mở ra, và Con Người đứng bên hữu Thiên
Chúa". Bấy
giờ
họ
lớn
tiếng
kêu la và bịt
tai lại,
và họ
nhất
tề
xông vào ông. Khi lôi ông ra ngoài thành, họ ném
đá ông, Và các nhân chứng
đă để
áo của
họ
dưới
chân một
người
thanh niên tên là
Saolô. Rồi họ ném đá Têphanô, đang lúc ông cầu nguyện rằng:
"Lạy
Chúa Giêsu, xin đón nhận
tâm hồn
con". Thế
rồi
ông qú xuống,
lớn
tiếng
kêu lên rằng:
"Lạy
Chúa, xin đừng
trách cứ
họ
về
tội
lỗi
này". Nói xong câu đó, ông đă an giấc trong
Chúa.
Đó
là lời
Chúa.
ĐÁP CA: Tv 96, 1 và 2b. 6 và 7c.
9
Đáp: Chúa hiển
trị,
Người
là Đấng
tối
cao trên toàn cơi đất
(c. 1a và 9a).
Hoặc đọc:
Alleluia.
Xướng: 1)
Chúa hiển
trị,
địa
cầu
hăy hân hoan, hải
đảo
muôn ngàn, hăy mừng
vui. Công minh chính trực
là nền
kê ngai báu. -
Đáp.
2) Trời xanh
loan truyền
sự
công minh Chúa, và chư
dân được thấy vinh hiển của Người. Bao nhiêu chúa tể hăy cúc
cung bái lạy
Người.
- Đáp.
3) Lạy Chúa,
v́ Ngài là Đấng
tối
cao trên toàn cơi đất,
Ngài rất
đỗi
siêu phàm giữa
muôn chúa tể.
- Đáp.
BÀI ĐỌC II: Kh
22, 12-14. 16-17. 20
"Lạy Chúa
Giêsu, xin hăy ngự
đến".
Trích sách Khải
Huyền
của
Thánh Gioan.
Tôi là Gioan
đă nghe tiếng phán cùng tôi rằng:
"Này Ta đến
ngay, Ta có phần
thưởng
để
trả
công cho mỗi
người
tuỳ
các việc
người
ấy
đă làm. Ta là
Alpha và Ômêga, là thứ nhất và cuối cùng, là nguyên thuỷ và cùng
đích. Phúc cho những
ai giặt
áo của
ḿnh trong máu Con Chiên, để
được
hưởng
dùng cây sự
sống,
và được
qua cửa
để
vào thành.
"Ta là
Giêsu, đă sai thiên thần đến làm chứng cho các ngươi về
những
điều
có liên quan đến
các giáo đoàn. Ta là gốc
rễ,
là ḍng dơi Đavit,
là sao mai sáng chói".
Thần
Trí và tân nương
nói: "Hăy đến!" Và kẻ nào
nghe cũng
hăy nói: "Hăy đến!"
Và ai khát, hăy đến;
ai muốn,
hăy nhận
lănh nhưng
không nước sự sống.
Đấng làm chứng
những
điều
ấy
phán: "Phải,
Ta đến
ngay". "Amen. Lạy
Chúa Giêsu, xin hăy ngự
đến!"
Đó
là lời
Chúa.
ALLELUIA: Ga 14, 18; 16, 22
Alleluia, alleluia! - Chúa phán:
"Thầy sẽ không bỏ các con mồ côi: Thầy sẽ đến với các
con và ḷng các con sẽ
vui mừng". - Alleluia.
PHÚC ÂM: Ga 17, 20-26
"Để
chúng được
hoàn toàn nên một".
Tin Mừng Chúa Giêsu
Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa
Giêsu ngước
mắt
lên trời
cầu
nguyện
rằng:
"Lạy
Cha chí thánh, Con không cầu
xin cho chúng mà thôi, nhưng
c̣n cho tất cả những kẻ nhờ lời
chúng mà tin vào Con, để
mọi
người
nên một,
cũng
như Cha ở
trong Con và Con ở
trong Cha, để
cả
chúng cũng
nên một
trong Ta, để
thế
gian tin rằng
Cha đă sai Con. Con đă ban cho chúng vinh hiển mà Cha
đă ban cho Con, để
chúng nên một
như Chúng Ta
là một. Con ở trong chúng, và Cha ở trong
Con, để
chúng được
hoàn toàn nên một,
và để
thế
gian biết
rằng
Cha đă sai Con, và Con đă yêu mến chúng như Cha đă yêu mến
Con."
"Lạy
Cha, những
kẻ
Cha ban cho Con th́ Con muốn
rằng:
Con ở
đâu chúng cũng
ở
đấy
với
Con, để
chúng chiêm ngưỡng
vinh quang mà Cha đă ban cho Con, v́ Cha đă yêu mến Con trước
khi tạo
thành thế
gian. Lạy
Cha công chính, thế
gian đă không biết
Cha, nhưng
Con biết Cha, và những người
này cũng
biết
rằng
Cha đă sai Con. Con
đă tỏ cho chúng biết danh
Cha, và Con sẽ
c̣n tỏ
cho chúng nữa,
để
t́nh Cha yêu Con ở
trong chúng, và Con cũng
ở
trong chúng nữa".
Đó là lời Chúa.
Bài đọc:Cv 1 : 1-11 ; Ep 1 : 17-23 ; Lc 24 :
46-53
Chủ đề:
Chúa Giêsu giao cho các môn đệ sứ
mệnh hoàn tất công việc truyền bá Tin Mừng cho
muôn dân..
Có truyền
thuyết xưa kể lại lúc Chúa Giêsu về trời
như sau: Khi Chúa Giêsu về đến trời, thân xác Ngài
vẫn c̣n mang đầy thương tích dấu vết
của cuộc hành tŕnh thập tự giá. Tay chân Ngài
vẫn c̣n h́nh lỗ đinh, cạnh sườn Ngài
vẫn mang dấu đ̣ng đâm, trên lưng vẫn c̣n in
hằn những lằn roi và trên đầu vẫn in h́nh
thương tích mũi gai. Các thiên thần trên thiên quốc
nh́n thấy những vết tích này liền qú gối
xuống trước mặt Ngài, và sửng sốt không
ngờ Ngài đă mang thương tích trầm trọng
đến thế. Sau đó, Thiên sứ Gabriel đứng
lên tâu với Chúa Giêsu: “Lạy Chúa, Ngài đă chịu đau
đớn biết bao trên cơi dương trần! Liệu
tất cả bàn dân thiên hạ trên mặt đất có
hiểu và đánh giá được hy sinh Ngài đă
chịu và t́nh yêu bao la Ngài đă dành cho họ không? Chúa Giêsu
trả lời: “Ồ ! Không!
Chỉ một nhúm người ở Palestine biết
điều ấy thôi, số dân c̣n lại vẫn chưa hề
nghe nói đến Ta, chưa hề biết Ta là ai và cũng
chẳng hề biết nỗi đau đớn và t́nh yêu
bao la Ta dành cho họ”. Nghe Chúa Giêsu nói thế, Thiên sứ
Gabriel quá đỗi ngạc nhiên, liền tâu tiếp:
“Thế th́ làm
sao tất cả muôn dân c̣n lại trên trần thế hay
biết được nỗi đớn đau và T́nh yêu
của Ngài?”. Chúa Giêsu đáp: “Ngay trước khi rời
dương trần, Ta đă truyền bảo Phêrô, Giacôbê,
Gioan và một số bạn bè họ đi rao giảng cho
muôn dân biết về Ta. Họ sẽ loan báo cho tất
cả những người họ gặp, rồi
đến lượt những người này lại
truyền rao cho những người khác nữa, nhờ
đó cuối cùng toàn thế giới sẽ biết
được t́nh yêu Ta dành cho họ”. Gabriel nghe thế
lại càng bối rối hơn v́ Thiên Sứ này quá rơ
đám dân trần thế rất yếu hèn, chóng quên và
dễ nghi ngờ, liền nh́n Chúa Giêsu thưa tiếp;
“Nhưng
lạy Chúa, lỡ Phêrô, Giacôbê và Gioan bị mệt mỏi
và thất bại th́ sao? Lỡ họ quên mất hoặc
ngờ vực Chúa th́ t́nh h́nh sẽ ra thế nào? Và cho
dẫu chuyện này không xảy ra đi nữa, th́ lỡ
đám người được họ loan báo về sau
lại trở nên bi quan, lăng quên hoặc ngờ vực Chúa
th́ sao? Ngài không dự tính trước những điều
này và không có một kế hoạch dự bị sao?
Chúa Giêsu
trả lời: “Ta đă dự liệu tất cả
những điều đó, nhưng Ta đă quyết
định dứt khoát không thay đổi kế hoạch.
Đây là kế hoạch duy nhất Ta chọn v́ Ta tin
cậy Phêrô, Giacôbê và Gioan sẽ không làm Ta thất vọng
và cả đám người được họ loan báo
cũng sẽ không làm Ta thất vọng.
Măi đến
20 thế kỷ sau, Chúa Giêsu vẫn không thay đổi
kế hoạch đă định. Phêrô, Giacôbê và Gioan đă
không phụ ḷng Ngài, đám dân được họ loan báo
Tin Mừng cũng đă không phụ ḷng Ngài. Và hiện
giờ Ngài đang tin cậy vào chúng ta.
Lễ
Thăng Thiên là một trong những lễ quan trọng
nhất của năm Phụng vụ. Trong lễ này chúng ta
mừng Chúa Giêsu khải hoàn về với Cha Ngài. Chúng ta có
thể ví lễ Thăng Thiên như một cuộc
chuyền gậy từ vận động viên này sang
vận động viên khác trong một cuộc chạy
tiếp sức. Cách đây hơn 2000 năm vào ngày hôm nay
Chúa Giêsu đă chuyền chiếc gậy công tác của Ngài
cho Phêrô, Giacôbê và Gioan. Đến lượt họ, họ
đă chuyền cho những kẻ đến sau, rồi
những người này lại chuyền gậy ấy
đến chúng ta . Và giờ đây đến lượt
chúng ta lại phải chuyền gậy cho những
người kế tiếp.
Thực
tế mà nói, điều này có ư nghĩa ǵ? Việc ra đi
rao giảng về Chúa Giêsu như các đấng Tông
đồ Phêrô, Giacôbê và Gioan đă làm mang ư nghĩa ǵ? Có
phải là trèo lên các bục cây ở phố chợ
để bảo cho mọi người về Chúa Giêsu
không? Dĩ nhiên một số trong chúng ta cần làm như
thế nhưng đối với đa số th́ việc
rao giảng về Chúa Giêsu mang một ư nghĩa nền
tảng và căn bản hơn nhiều. Đó chính là
sống Lời Chúa Giêsu truyền dạy trong chính cuộc
sống riêng của mỗi người, để rao
giảng Chúa Giêsu cho thế gian, chúng ta phải bắt
đầu bằng cách tự rao giảng Ngài cho chính chúng ta
trước. Có câu ngạn ngữ Trung Hoa như sau:
“Tiên chánh
kỳ tâm hậu tu kỳ thân,
Tiên tu kỳ
thân hậu tề kỳ gia.
Tiên tề
kỳ gia hậu trị kỳ quốc
Tiên trị
kỳ quốc hậu b́nh thiên hạ”
(Tâm hồn có chân chính th́ bản thân
mới tốt đẹp,
Bản thân có tốt đẹp th́
gia đ́nh mới thuận hoà,
Gia đ́nh có thụân hoà th́ quốc
gia mới thạnh trị,
Quốc gia có thạnh trị th́
thế giới mới hoà b́nh.)
Cũng
thế, muốn rao giảng Chúa Giêsu cho thế gian, chúng ta
phải đưa Ngài vào chính cuộc sống chúng ta
trước, sau đó lời rao giảng về Ngài mới
toả lan khắp cùng thế giới. Nếu có đủ
số người Kitô hữu biết đưa Chúa Giêsu
vào cuộc đời ḿnh th́ gợn sóng ấy sẽ
biến thành cơn sóng thủy triều, rồi cơn sóng
thủy triều ấy sẽ thay đổi bộ mặt
trái đất thành tuyệt vời đến mức Chúa
Giêsu chưa bao giờ dám mơ ước.
Đấy
chính là sứ điệp của ngày lễ hôm nay. Các bài
đọc hôm nay đưa ra cho chúng ta sự thách thức
trước niềm tin cậy mà Chúa Giêsu đặt nơi
chúng ta.
Chúng ta hăy
kết thúc bằng những lời Chúa Giêsu nhắn nhủ
các môn đệ trong bài giảng trên núi, v́ chúng mang một ư
nghĩa đặc biệt soi sáng cho những điều chúng
ta vừa nói đến trên đây:
Không có nước
mắt, hay nỗi buồn đi kèm một chút luyến
lưu trong lúc chia tay như lẽ thường t́nh, mà
chỉ có "ḷng đầy hoan hỷ". Phải
chăng t́nh yêu của các môn đệ dành cho Đức
Giêsu chưa đủ, chưa nhiều và chưa sâu ?
Nhưng như thế th́ hiểu sao được
việc các ông dám liều chết để làm chứng cho
Thầy? V́ rằng "không có
t́nh yêu nào cao cả hơn t́nh thương của
người đă hy sinh tính mạng v́ bạn hữu" (Ga
15,13)
Niềm hoan
hỷ của các môn đệ chứng tỏ các ông
thực sự được lột xác trong niềm tin,
trở thành một con người hoàn toàn mới. Bởi
từng biến cố trong đời Đức Giêsu mà các
ông chứng kiến được chính Thầy ráp vào
những ǵ mà sách luật Môsê, các sách ngôn sứ và các Thánh vịnh
đă nói như ch́a khóa mở trí, mở ḷng, mở rộng
niềm tin và thăng hoa mọi ước muốn trần
gian nơi các ông. Chia tay không có nỗi buồn, nhưng các
ông có được kinh nghiệm sâu xa về ơn cứu
độ, về sứ mạng của Đức Giêsu và
về sứ mạng của chính ḿnh. Từ đó, các ông
hoan hỷ trở nên "chứng nhân" cho sự sám
hối để được ơn tha tội. Đó
cũng là khát vọng mà Đức Giêsu gởi gấm cho
các môn đệ cũng như cho mỗi Kitô hữu.
Để
trở nên nhân chứng cho sự sám hối, các môn
đệ cũng đă sám hối và hoán cải trí ḷng
khỏi ước muốn cất giấu lớp vỏ
chân quê của cánh làng chài trong vương quyền vinh quang
sẽ được Đức Giêsu đem lại.
Cũng vậy, mỗi Kitô hữu được mời
gọi sám hối mỗi ngày, sám hối trong cách đọc
và hiểu lời Chúa c̣n quá mơ hồ, sám hối v́
thiếu can đảm để phác họa chân dung
người Kitô đích thực cho cuộc đời, sám
hối v́ "sự thiện
tôi muốn th́ tôi không làm, nhưng sự ác tôi không muốn, tôi
lại cứ làm" (Rm 7,19), mặc cho tiếng
lương tâm réo gọi c̣n bản thân th́ giả
điếc làm ngơ. Sám hối v́ chưa dám sống trung
thực trong một xă hội mà thật thà thường
thua thiệt, không muốn mất đi những mối
lợi nho nhỏ nên phải t́m cách lắt léo dù biết
rằng: “Được
cả thế gian mà phải thiệt mất mạng
sống, th́ nào có lợi ǵ" (Mt. 16,26)
Nhưng
cũng như các môn đệ, người Kitô muốn
thể hiện khát vọng mà Đức Giêsu gởi
gấm vẫn cần lắm "quyền
năng từ trời cao ban xuống", quyền
năng ấy không phải để trấn áp thiên hạ nhưng
để phục vụ, để sống chính danh Kitô,
để biết chọn lựa một cách sống,
một hành động xứng hợp với tư cách
của chứng nhân cho Tin Mừng Cứu độ .
Cuộc sống hôm nay vẫn c̣n đó những khó
khăn, những thách đố khiến tâm tư
người tín hữu phải bao phen trăn trở
trước những chọn lựa. V́ để sống
chân t́nh, người tín hữu Kitô sẽ phải chấp
nhận mất mát và rất khó kiếm đuợc chân
đứng cũng như những thành công trong xă hội. Nhưng
Đức Giêsu về Trời, Ngài mở ra một bầu
trời hy vọng cho các môn đệ, nên các ông thấy ḷng
đầy hoan hỷ và bầu trời ấy vẫn
hiện hữu mời gọi "chúng
ta hăy tiến lại gần Thiên Chúa với một ḷng chân
thành và một đức tin trọn vẹn, v́ ḷng đă
được tẩy sạch mọi vết nhơ
của luơng tâm. ..và chúng ta hăy tiếp tục tuyên
xưng niềm hy vọng của chúng ta cách vững vàng v́
Đấng đă hứa là Đấng trung tín" (Dt.
10,22 - 23)
MỖI
TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ
“Một nụ cười
bằng mười thang thuốc bổ”
NỘI DUNG
I.Tia sáng:
v BỀN CHÍ
v ĐỢT SÓNG
II.Thư giăn:
1.
PHẢN XẠ ĐẦU TIÊN
2.
LƯ DO
3.
NÓI LẠI
4.
TIềN
BO
5.
KHÔN NGOAN
6.
1000 CÁI HÔN
7.
LỊCH SỰ TẾ NHỊ
III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc
Hậu:
v HẠT GIỐNG ÂM THẦM
IV.Chuyện ngụ ngôn:
v ĐIỀU LỆNH
V.Hẹn bạn trên
đỉnh thành công:
v TẬP LUYỆN CÁCH THƯ
THẢ
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:
v LIỆU
PHÁP ĐỂ QUÊN MỘT CUỘC T̀NH TAN VỠ
VII.Chuyện phiếm :
v MỸ
VIỆN TRONG MƠ
GIÁ TRỊ NỤ CƯỜI J
Một nụ cười không làm mất
mát ǵ cả, nhưng lại ban tặng rất nhiều… nó
làm giàu có những ai đón nhận mà không làm nghèo đi người
sinh ra nó. Nụ cười chỉ nở trên môi trong
khoảnh khắc phù du, nhưng kư ức về nó đôi khi
tồn tại cả một đời. Người dù giàu
sang đến đâu đi nữa cũng cần
đến nụ cười, và người nghèo hèn cùng
tột cũng sẽ được nụ cười làm
cho trở nên giàu có.
Nụ
cười nuôi dưỡng hạnh phúc trong gia đ́nh,
gầy dựng thiện ư trong làm ăn và làm lớn
mạnh mối tương giao trong t́nh bạn, mang
đến thư giăn mỗi khi ta mệt mỏi, niềm
hy vọng mỗi khi tuyệt vọng và là ánh sáng mỗi khi
ta tăm tối trong phiền muộn.
Nụ cười, cũng như t́nh yêu, là
cái không thể mua bán vay mượn, hay thậm chí đánh
cắp từ người khác. Bởi v́, khi đó: nó
chỉ là cái khiên cưỡng và vô nghĩa.
Có
những người không bao giờ nở một nụ
cười với bạn. Họ là những người
không c̣n nụ cười để cho, v́ lẽ đó
họ chính là những người cần nụ
cười của bạn hơn ai hết. Hăy tươi
cười với mọi người! Chúng ta chẳng
những không mất ǵ cả, mà trái lại sẽ nhận
được rất nhiều.
sưu
tầm.
I.
TIA SÁNG :
* Tại sao
những lời nói về việc làm của bạn lại
làm bạn buồn ḷng ?
Nếu Chúa
bỏ rơi bạn, bạn sẽ c̣n làm tệ hơn.
Hăy bền chí
trong việc thiện và cứ hiên ngang.
*MỘT ĐỢT SÓNG MỚI, THẾ LÀ ĐỢT SÓNG
CŨ BỊ PHỦ LẤP VÀ QUÊN LĂNG.
Francois Mauriac.
Để lăng xê một
văn sĩ, một vũ nữ, một họa sĩ,
một phim mới, một mốt tóc mới, người
ta sẽ rêu rao "đợt sóng mới"
và thế là những người ngây ngô bị cuốn hút
theo, trong khi đó nhà hiền giả vẫn nhớ tới
những đợt sóng trên bờ... Họ giống như
làn nước nổi bọt, quên biển cả và biến
tan dưới những đợt sóng kế tiếp.
Phải chăng tôi có đủ trí nhớ và trí khôn
để nhớ lại tất cả những ǵ tôi đă
hưởng nhờ nơi biển cả trong thời gian
qua và trong thế hệ hiện đại, nhất là
sự an lạc chung quanh tôi? Hay tôi như kẻ ngu
ngốc, bám víu vào cái giây phút đang trôi đi, như nữ
minh tinh, như người thổi kèn, như sao băng? Phải
chăng tôi là bọt nước lăng quên?
Lạy
Chúa, xin cho chúng con biết sống theo chiều sâu nhiều
hơn...?
II.
THƯ GIĂN:
1. PHẢN XẠ ĐẦU TIÊN
Pôn hỏi Giắc:
- Này, khi gặp một thiếu nữ xinh đẹp,
phản xạ đầu tiên của cậu là ǵ?
Giắc đáp luôn:
- Ḿnh liếc xem có bà vợ của ḿnh ở gần
đó không?
2. LƯ DO
"Thưa thầy tôi sinh cùng năm, cùng tháng, cùng giờ với tổng thống
nước X. Sao ông ta giàu sang c̣n tôi lại nghèo
khổ?"
"Bởi v́ anh không cùng mẹ với ông
ta hiểu chưa?"
3. NÓI LẠI
Chàng rể đang phàn nàn với bố vợ về
việc vợ ḿnh hư hỏng, vô lễ, hỗn láo v.v...
"Nếu con gái tôi c̣n gây phiền bực cho anh
như thế .." Bố vợ an ủi: "Tôi nhất định
tước quyền thừa kế của nó".
Anh con rể vội vàng giả lả: "Ban năy con
chỉ nói đùa thôi. Vợ con là người đoan trang,
hiền thục hiếm có trên đời!"
4. Tiền bo
Vợ nói với chồng:
- Từ nay, anh cứ ở nhà, bia, cà phê...em phục vụ
hết, khỏi phải đi nhà hàng nữa.
- Tốt!
- Em sẽ hát Karaoke với anh.
- Được, nhưng em phải hứa với anh là
không được đ̣i tiền...bo
đấy nhé!
5. KHÔN NGOAN
Có người hỏi anh lính: "Tại sao anh
lại bỏ chạy khi gặp địch?"
Anh lính trả lời: "Tôi không sợ bọn
giặc, nhưng tôi biết rơ trái đất tṛn nên
định ṿng ra sau lưng đánh tập hậu nó".
6. 1000 CÁI HÔN
Ông Xtơn vừa lấy vợ chẳng
bao lâu phải ra ngoài buôn bán. Lúc sắp lên đường ông dặn
vợ là mỗi tuần ông sẽ gởi tiền về.
Nhưng ba tuần lễ trôi qua, bà Xtơn vẫn chưa
nhận được tiền của chồng, bà liền
viết cho ông một bức điện khẩn thúc
hối: "Anh gởi tiền
mau lên, chủ nhà đang đ̣i".
Hai hôm sau, ông Xtơn vẫn chưa gởi tiền cho
vợ nhưng đă nhận được một bức
điện khác của vợ: "Anh yêu, anh không cần phải vội nữa, 1000 cái
hôn anh gửi cho em, em đă tặng cho ông chủ nhà. Ông ấy bảo không cần phải đóng
tiền nhà nữa".
7. LỊCH SỰ TẾ NHỊ
Vợ: "Tối qua lúc
anh ngủ, em đă vá cái lỗ thủng trong túi quần cho
anh. Anh có thấy em là một người
vợ lịch sự tế nhị không?"
Chồng: "Đương
nhiên! Em luôn luôn lịch sự tế nhị
nhưng có điều làm sao em phát hiện túi quần anh
bị thủng?"
III.
NHẬT KƯ
TRUYỀN GIÁO :
Trích trong
“Nhật kư truyền giáo”
Biên soạn :
Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU
HẠT GIỐNG ÂM THẦM
Định
Môn, & 1963
Hôm nay có
một gia đ́nh xin theo đạo. Đó là niềm vui
lớn của đời truyền giáo, nhưng vẫn
phải t́m hiểu.
- Tại sao
gia đ́nh bà vô đạo ?
- Tôi thích
đạo này từ lâu lắm rồi, từ hồi c̣n
nhỏ tôi đi nuôi mẹ tôi ở nhà thuơng
Cần Thơ. Các bà phuớc ở đó chăm sóc cho
mẹ tôi kỹ lắm. Mấy bả tốt thiệt
tốt.
Thế là ḿnh
đă thu hoạch một vụ mùa mà ai đó đă gieo
giống. Ḿnh nhớ lại lời Chúa trong Tin Mừng theo
Thánh Gioan: "Ta đă sai các con gặt hái nơi các con chưa
từng lao động vất vả" (Ga 4,38).
Người vất vả gieo giống là các nữ tu ḍng
Chúa Quan Pḥng phục vụ tại bệnh viện Cần
Thơ. Họ âm thầm khiêm tốn chăm sóc, thăm viếng
các bệnh nhân từ ngày này qua ngày khác. Hôm nay có thể
họ đă an nghỉ vĩnh viễn tại nghĩa trang
nhà hưu Cù Lao Giêng. Hoặc có thể họ đang là
những bà ngoại lưng c̣ng, chống gậy đi lang
thang trên những con đường tráng xi măng của
nhà hưu dưỡng. Họ đâu có biết rằng hôm
nay ở Định Môn ḿnh đang gặt những bông lúa
mà họ đă gieo từ ba thập niên về truớc.
Cái Rắn,
ngày 17.5.1995
Hôm nay ḿnh
đi thăm bà con lương dân cùng với một thành
viên Hội đồng giáo xứ. Đi lang thang từ 7
giờ sáng và kết thúc vào lúc 10 giờ 40. Gia đ́nh
cuối cùng là gia đ́nh ông bà Tư. Cả hai ông bà
đều trên 80 tuổi và cả hai đều không ra
khỏi cái giường của ḿnh. Nói chuyện với ông
Tư chán rồi, ḿnh ghé vô nhà trong nói chuyện với bà
Tư.
- Năm nay bà
Tư mấy mươi rồi ?
- Tôi tám
mốt, c̣n ông tôi tám hai.
- Bà Tư
ăn được nhiều không ?
- Bệnh quá,
ăn được chừng lưng chén.
- Bà Tư
ngủ được nhiều không ?
- Có khi
thức suốt đêm.
- Thức
nhiều như vậy th́ bà Tư làm ǵ cho đỡ
buồn ?
- Tôi vái Chúa và
Đức Mẹ cho tôi mạnh giỏi, đừng có
bệnh hoạn ǵ, cho tới chết luôn. Bệnh hoạn
làm cực ḷng con cháu quá. Bệnh hoài uống thuốc
hết cả tiền.
- Làm sao bà
Tư biết Chúa và Đức Mẹ mà khấn vái ?
- Hồi c̣n bé
tôi vẫn đi theo bà Lu-xi. Bả dạy tôi cầu
nguyện với Chúa và Đức Mẹ. Hổng biết
bây giờ bả ở đâu rồi ? Ông cha biết bà Lu-xi
không ?
- Biết,
nhưng ít thôi. Tôi biết bà Lu-xi là một nữ tu ḍng Chúa
Quan Pḥng, đă ở Cái Rắn một thời gian và
mỗi lần đi đâu th́ đưa bà Tư đi theo,
năm nay bả thọ trên trăm tuổi, đang ở
trên thiên đàng và đang cầu nguyện cho bà Tư theo
đạo Chúa.
- Tôi già
rồi, không đi nhà thờ được, không
đọc kinh được th́ làm sao mà theo đạo ?
- Khỏi
cần, bà Tư cứ thương Chúa là được
rồi. Chúa ở khắp mọi nơi mà…
Cần
Thơ, ngày 12.10.1994
Ḿnh
đến giáo xứ Bảo Lộc, Cần Thơ
để chia sẻ kinh nghiệm truyền giáo với anh
chị em thiện chí nhân dịp khánh nhật truyền giáo.
Anh chị em trong giáo xứ và vùng phụ cận có rất
nhiều kinh nghiệm sống động về truyền
giáo. Nhưng người gây hào hứng nhất lại là
linh mục Đinh Trọng Tự. Cử tọa thi nhau
đặt câu hỏi :
- Cha làm
thế nào mà người ta theo đạo nhiều thế
?
- Từ ngày
cha về đó, cha rửa tội được bao nhiêu
người ?
- Cha kiếm
đâu ra tiền để nuôi giảng viên giáo lư ?
- ...
Linh mục
Tự cào bằng mọi câu hỏi bằng một câu
trả lời ngang như cua :
- Tôi chẳng
làm ǵ cả. Tôi cứ ngồi rung đùi, hút thuốc lào,
thế là người ta theo dạo.
Ḿnh nghĩ
bụng nếu truyền giáo là thế, th́ ḿnh làm cũng
được. Ḿnh dư khả năng để rung
đùi và hút thuốc lào như ai. Sau một phút tếu táo,
linh mục Tự khẳng định với một
giọng nghiêm chỉnh.
- Đúng
thế. Tôi chẳng là ǵ trong công tác truyền giáo này. Chính
đứa con nít đưa người ta vô đạo.
Chính bà già dốt đặc cán mai đă dẫn
người ta theo đạo. Chính những người ít
ăn ít học truyền đạo. Tất cả chỉ
là sức mạnh của đặc sủng. Sau đó linh mục
Tự trở về với giọng dí dỏm cố
hữu, kể lại những câu chuyện vụn vặt
cụ thể, để minh chứng cho lập luận
trên của ḿnh.
Nhưng
cuối cùng, linh mục cho biết rằng: có rất
nhiều người trở lại v́ trước đây
đă có những kỷ niệm đẹp về
đạo của Chúa. Có người hôm nay theo đạo
v́ đă có một ân nhân là tín đồ Công giáo, lại có
những người khác nửa theo đạo v́ cảm
phục một tấm gương của một chứng
tá Tin Mừng nào đó. Linh mục Tự khoái chí kết
luận :
- Hôm nay tôi sung
sướng được thu hoạch một mùa bội
thu do công lao mồ hôi nước mắt của những
người vô danh mà tôi không thể biết
được.
Minh tin lời
ông bạn Tự, nhưng ḿnh vẫn c̣n có nhiều thắc
mắc. Hy vọng thời gian sẽ trả lời.
IV.
TRUYỆN
NGỤ NGÔN:
ĐIỀU LỆNH
Có một anh
lính đi bộ qua cầu gặp một sĩ quan đi
ngược chiều. Anh lính muốn đi không chào, mới
giả đ̣ nh́n chéo ra mặt sông chăm chú, tỏ ra không
thấy người sĩ quan. Nhưng viên sĩ quan không
tha, đă gọi giặt anh lính lại và nghiêm khắc
hỏi :
- Tại sao không chào
sĩ quan ?
Anh lính đáp :
- Thưa ngài, tôi hành
động theo đúng điều lệnh quân nhân lúc đi
đường. Điều 133 trong điều lệnh có
quy định rằng nếu đi trên cầu gặp
cấp trên, không phải chào.
Viên sĩ quan cảm
thấy ngượng v́ không rơ điều lệnh 133,
đành xin lỗi và để cho anh lính đi. Vừa
về tới đơn vị, viên sĩ quan giở
cuốn điều lệnh ra, té ra cuốn điều
lệnh ghi rơ ràng chỉ có tới điều cuối cùng
là 132.
V.
HẸN BẠN
TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo
bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí
cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN
VĂN DIỄM
TẬP LUYỆN CÁCH THƯ THẢ
Trong
bảy năm ṛng ră, ngày nào ông cũng chơi đủ 18
lỗ gôn, không đánh hụt một trái, không trật
lỗ một quả. Tuyệt vời hết mức. Trong
quá tŕnh đánh gôn tưởng tượng ấy, ông có
thể chơi liền lạc bốn tiếng đồng
hồ mỗi ngày, nhờ đó ông luôn giữ
được tinh thần lành mạnh, và đă có thể
làm được một điều đại sự
với kiểu chơi gôn này. Câu chuyện của ông
nhấn mạnh điều tôi muốn bạn nhận ra. Đó
là muốn đạt đến đích, bạn phải
thấy ḿnh "đang
đạt" đích trước đă. Muốn
được tăng lương, thăng thưởng,
đậu cao, được ổ bánh ngon hơn, cái
bẫy chuột nhạy hơn hay căn nhà hằng mơ
ước... Bạn hăy đọc lại câu chuyện trên
cho thật kỹ. Cứ giữ đúng qui tắc ấy
mỗi ngày ít phút tất sẽ đến lúc bạn không
chỉ "thấy ḿnh đang đạt đích" mà c̣n
"thực sự đạt đích nữa".
Như
tôi vẫn nói, đây chính là lối "tập luyện cách
thư thả". Theo lối này, bạn chỉ
phải bỏ ra rất ít hoặc không phải bỏ ǵ
cả trước khi sự việc xảy đến. Do
đó mà cầu thủ bóng rổ mới tập ném buông,
cầu thủ đá banh tập sút bóng, vị bác sĩ
trẻ tập mổ xác, người bán hàng tập
dượt trong lớp huấn nghệ. Một khi "tập luyện cách thư
thả" cho đủ rồi, th́ đến giờ
hành động, bao giờ bạn cũng đạt
được nhiều kết quả hơn, dù trong lănh
vực nào cũng vậy. Riêng tôi, trong việc làm "ốm bớt" tôi cũng
thấy ḿnh "đang
đạt đích" bằng cách tưởng
tượng ra một anh chàng gầy nhom và trí tôi lúc nào
cũng nh́n chằm chằm vào đó. Tôi quyết chỉ nên
giống anh ta. Tôi không c̣n coi ḿnh như một người
mập mạp dễ thương nữa mà tôi đă
trở nên một người thon thả dễ
thương.
VI.
T̀NH
YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(An Giang số 1350, ngày 30/7/1997, trang 6)
LIỆU PHÁP ĐỂ QUÊN MỘT CUỘC T̀NH
TAN VỠ
Kết thúc một t́nh yêu là chuyện khó, mặc dù
đôi lúc sự kết thúc ấy là khôn ngoan. Nhưng t́nh
trạng sau khi kết thúc t́nh yêu là một giai đoạn
càng khó vượt qua hơn nữa. Dưới đây là
một số gợi ư giúp bạn vượt qua giai
đoạn "sầu t́nh" và lấy
lại “thăng bằng trong cuộc sống”.
1. Tạo ra một
luồng không khí mới. Hăy dẹp bỏ hết mọi
điều làm cho bạn nghĩ đến anh ta hoặc
mối quan hệ giữa bạn với anh ta trong quá
khứ. Cất dẹp những h́nh ảnh, quà tặng vào
tủ. Hoặc xóa sạch những địa chỉ và
số điện thoại của bạn bè hay
người thân của anh ta. Dĩ nhiên bạn có thể
cất quyển sổ ấy vào tủ và mua một
quyển mới để dùng.
2. Có một sở thích mới.
Hăy chơi một môn thể dục mới, tham gia những
lớp học buổi tối như ngoại ngữ,
nữ công gia chánh, tin học... Những hoạt
động này sẽ mở rộng kinh nghiệm cho
bạn, bổ sung thêm khả năng cho bạn và làm cho
bạn không c̣n thời gian nghĩ đến chàng và mối
t́nh mà bạn phải dứt bỏ.
3. Có chút tự do vui thích với
thời trang. Hăy ưu ái đối với bản thân
ḿnh bằng cách mặc chiếc váy mà bạn thích nhưng
đă từ lâu bị xếp xó v́ anh ta không thích. Hoặc
bạn hăy đến tiệm cắt tóc chọn cho ḿnh
một kiểu tóc ngắn hợp thời trang, đoạn
tuyệt với thói quen chiều theo ư thích "phụ nữ để tóc dài"
của chàng.
4. Định ra những mục tiêu
trong tương lai. Hăy lập danh sách tất cả
những thành quả mà bạn đạt được
trong cuộc sống. Từ những kết quả đó,
bạn có thể tự an ủi rằng, tuy thất
bại trong t́nh yêu, nhưng bạn đă tự rèn luyện
và thành công trong học tập, hoặc nghề nghiệp,
hoặc một lĩnh vực nào đó. Sau đó, bạn
hăy lập một danh sách mới về tất cả
những mục tiêu mà bạn muốn đạt
đến trong năm tới. Từ đó, cuộc
sống của bạn sẽ có những mục tiêu
để bạn cố gắng cật lực. Chắc
chắn bạn sẽ không c̣n thời gian để nghĩ
đến t́nh trạng "cô đơn" của
ḿnh.
5. Đừng "ôn lại" chuyện quá khứ. Chớ phí
nhiều thời gian với bạn bè để khóc lóc,
kể lể về chuyện của ḿnh. Đừng làm
sống lại những hồi ức chẳng vui vẻ
ǵ. Khi người khác quan tâm hỏi đến chuyện t́nh
yêu đă kết thúc, tốt nhất bạn chỉ nên nói
đúng và đủ rồi chuyển sang đề tài khác.
Quá khứ là quá khứ, nhắc đi nhắc lại ít
nhiều cũng làm bạn đau ḷng.
6. Đừng nhanh chóng lao vào một
quan hệ t́nh cảm mới. Một khi vết
thương ḷng chưa khép miệng, bạn không nên
chấp nhận một t́nh yêu mới như "người chết đuối
gặp phao" để lấp khoảng trống trong
tim. Hăy dũng cảm chấp nhận sự thật và
đương đầu với t́nh trạng sau khi chia
tay. Đây chính là khoảng thời gian để bạn suy
nghĩ, rút kinh nghiệm và tự nh́n lại bản thân.
Từ đó, bạn sẽ vững vàng hơn để
đón nhận một t́nh yêu mới với sự suy xét
thận trọng.
7. Đừng cả nể mà chấp
nhận một sự mai mối không thích hợp.
Mặc dù sự quan tâm tạo cơ hội của gia
đ́nh và bạn bè là đáng quư, nhưng nếu bạn
không thích người họ mai mối cho bạn th́ tốt
nhất là bạn nên từ chối. Một buổi tối
đi chơi với bạn bè hoặc đọc quyển
tiểu thuyết mà bạn thích hoặc làm việc ǵ mà
bạn muốn, sẽ tốt hơn là miễn
cưỡng đi tới một cuộc hẹn ḥ mà
bạn không mong đợi.
8. Hăy làm chủ bản thân.
Bạn chớ phí thời gian ngồi buồn bă để
than thân trách phận hoặc sống khép ḿnh trong vỏ
ốc v́ sợ hăi t́nh yêu. Bạn nên nắm bắt
những cơ hội để rèn luyện và thăng
tiến trong lĩnh vực học tập, nghề
nghiệp. Tương lai đang rộng mở, bạn hăy
sống một cuộc sống lành mạnh, yêu đời,
yêu người nhưng hăy thận trọng khi đón
nhận t́nh yêu mới.
P.N
VII.
CHUYỆN
PHIẾM :
Trích trong tập truyện hài hước trẻ
“Bồ” non
Biên soạn : PHẠM KHẢI
MỸ VIỆN TRONG MƠ
Tôi
có thằng bạn ở ngay trong thành phố là phó tiến
sĩ từng đi học ở bên Tây về. Hàng ngày
từ ngoại thành lai sọt (chở cần xế)
vào “công tác” trong nội thành, thỉnh thoảng tôi có ghé vào
chỗ nó chơi. Là bạn thân của nó, th́ người ta
phải nể tôi chứ, họ nghĩ tôi cũng phải
là phó ǵ ǵ, chứ ai dám nghĩ tôi chỉ là phó…thường
dân.
Có
lần nó dẫn tôi đi chơi phố. Phố th́ tôi c̣n
lạ ǵ, nhưng thường thông thạo mặt sau
hơn là mặt trước. Thấy có một ngôi nhà ba
tầng thật đẹp, tôi hỏi, nó bảo đó là
mỹ viện. Tôi ngơ ngác.
-
Mỹ viện là ǵ ?
Nó
rành rọt giải thích:
-
Mỹ viện là nơi làm con người đẹp ra.
Hầu hết những diễn viên điện ảnh, sân
khấu, có khi các nữ ca sĩ và văn sĩ đều
qua nhà này nên họ mới đẹp đẽ như
thế !
-
Người xấu cũng chữa thành người
đẹp được à ?
Thấy
tôi có vẻ chưa hiểu, bạn tôi cười và
giải thích thêm:
- Người
càng xấu th́ sau khi vào mỹ viện lại càng
đẹp. Đó là điều kỳ diệu của khoa
học hiện đại.
-
Thế có tốn nhiều tiền lắm không ?
Thấy
tôi sốt sắng bạn tôi càng trầm tĩnh:
-
Cũng vừa phải thôi, mỗi ca chỉ ba, bốn
chục ngh́n ǵ đó. Tôi thấy phấn chấn lạ
lùng. Bốn chục ngh́n th́ chỉ cần hai xe thôi, hai xe
đầy có ngọn chắc chắn là đủ. (xe chở
hai cần xế trái cây?)
Cái
điều bí mật mà thằng bạn tôi tiết lộ,
cả làng Thèo chưa ai biết. Vợ tôi sẽ
được đẹp như diễn viên, như ca
sĩ, văn sĩ.
Một
buổi sáng tháng chạp, tôi bảo vợ:
-
Hôm nay bỏ buổi cấy, đi phố với anh.
Vợ
tôi ngạc nhiên:
-
Đi làm ǵ cơ chứ, mạ nhổ rồi, ruộng
sắp khô?
-
Xếp lại tất cả, phải đi phố.
Chồng phải bảo được vợ chứ !
-
Nhưng mà em có biết đi xe đạp đâu, mà đi
phố để làm ǵ, ḿnh bố nó (ḿnh ên anh) ngày nào
cũng đi, chưa đủ à ?
-
Việc này không làm thay được, lên xe ngay! Tôi chỉ
vào cái gác-ba-ga hằng ngày thường vẫn buộc cái
đ̣n gánh hai cái sọt.
Tôi
lai (chở) vợ vo vo hướng ra thành phố. Tôi
đạp rất nhanh và xe chạy không thua B-lét-ta
đời mới. Một mặt v́ tôi vui nên khỏe ra,
mặt khác vợ tôi lại nhẹ hơn qúa nhiều so
với hai cái sọt hằng ngày tôi vẫn lai. Mấy
lần vợ tôi hỏi đi đâu, tôi vẫn bí mật
đến cùng. Măi đến mỹ viện, khi tôi dắt
vợ lên từng bậc đá hoa, tôi mới tiết
lộ. Vợ tôi tái xanh v́ sợ hăi, nhưng vốn là
người không bao giờ dám trái ư chồng nên đành
phải theo tôi lên lầu.
Tiếp
chúng tôi là một người đàn bà trông đẹp
như chim Bă Trầu, v́ từ mặt mũi, quần áo chân
tay đều màu đỏ. Lúc ấy trông vợ tôi mới
quê mùa làm sao, mặt mũi chân tay cái ǵ cũng ngắn. Sau
khi biết yêu cầu của tôi, bà giám đốc mỹ
viện nói giọng thánh thót như tiếng đàn:
-
Anh làm thủ tục rồi để cô ấy ở
lại đây, sáng mai đến đón !
Ở
mỹ viện ra tôi đạp xe khắp phố, miệng
huưt sáo liên tục hết bài này đến bài khác. Sáng hôm sau
chưa đến sáu giờ tôi đă đến cửa
mỹ viện, thấy một cô gái thanh mảnh, ăn
mặc lịch sự đang đưa cái gương
nhỏ lên soi cái mũi dọc dừa của ḿnh. Tôi
bạo dạn:
-
Xin lỗi cô, cho tôi hỏi, cô có biết cô Mít ở làng Thèo
chữa trong mỹ viện này ở chỗ nào không ?
Cô
gái không trả lời mà nhét vội cái gương vào túi,
hất hàm hỏi tôi:
-
Sao đến muộn thế, gái này không quen chờ đâu
!
Rơ
ràng là tiếng nói của vợ tôi. Tôi sung sướng toan
bỏ xe ôm chầm lấy nhan sắc tuyệt mỹ,
nhưng cô ấy đă đẩy thẳng tay:
-
Đừng vớ vẩn. Hăy đưa tôi về nhà.
Tôi
chấp hành như anh công vụ mẫn cán nghe lệnh
thủ trưởng. Dọc đường vợ tôi
đă tiết lộ cho biết những bí mật của
khoa học hiện đại: họ đă dùng cần
cẩu để kéo vợ tôi dài ra hơn mười phân.
Da mặt vợ tôi đen như ḥn than, họ đă
lột đi và thay vào đó da lợn đại bạch,
làn môi của thỏ trắng và các ngón tay búp măng của
loài vượn ở Bắc Âu… Chỉ có tiếng nói là
vẫn như cũ nên tôi mới nhận ra. Nói vẫn
như cũ là nói về cái giọng, nhưng c̣n cách nói th́
đă khác hẳn! H́nh như khi thấy ḿnh đẹp ra th́
cô ta bắt đầu coi thường tôi và nói với tôi
như thủ trưởng nói với người phục
vụ! Nhưng dù thế nào cũng chẳng sao. Cả làng
Thèo ai có vợ đẹp như tôi?
Dân
làng Thèo đồn rằng tôi đă bỏ vợ cũ
để rước một cô bé thành phố về. Tôi
không thể tiết lộ chuyện đi mỹ viện,
v́ nếu vậy ai cũng đưa vợ đi cả th́
ra cái thể thống ǵ nữa. Nên khi người ta
hỏi vợ tôi đi đâu th́ tôi cứ ậm ờ cho
qua chuyện. Vào quăng nửa đêm, có tiếng gọi
cửa và ánh đèn bin dọi (chiếu) ngay vào tận
giừơng chúng tôi. Th́ ra mấy anh công an hộ khẩu
tới. Vợ tôi vội vàng mặc quần áo.
-
Chị cho xem chứng minh thư! Một người yêu
cầu.
Vợ
tôi run lẩy bẩy không biết v́ sợ hay v́ lạnh. Tôi
vội vàng mở tủ lấy chứng minh thư của
cô Mít. Người công an xem qua rồi lắc đầu:
-
Anh đừng coi tôi là trẻ con. Anh đưa cô Mít lên
phố, bỏ rơi cô ấy. C̣n cô này anh nhặt ở
đâu ?
Tôi
khẳng định:
-
Đây chính là cô Mít vợ tôi, không tin th́…
-
Thôi đừng nói linh tinh nữa. Về đồn.
Và
tôi bị giải về đồn giam một đêm.
Cuối cùng tôi phải nói thật chuyện vợ tôi đi
mỹ viện về, các anh công an mới tha. Chạy
về nhà bụng đói meo, tôi thấy cô Mít đang
ngồi sửa móng tay, môi chúm chím. Tôi xộc vào bếp toan
lục cái ǵ ăn được th́ bếp núc nguội
tanh, gà bới tanh bành. Tôi hỏi:
-
Sao không nấu khoai ăn rồi mà đi cấy ?
-
Không quen ăn khoai! Vợ tôi thủng thẳng trả lời
- Bàn tay này cũng không quen cấy lúa, bàn chân không quen lội
bùn !
-
Thế cô định ăn ǵ? Tôi giậm chân.
-
Cửa hàng đặc sản thiếu ǵ loại ăn
được ? Bắt đầu súp lươn khai
vị, sau đó đến chim quay, gà tần và các món khác.
-
Ai bầy cho cô những món ăn lạ lùng đó. Cô có
nhớ cái vại dưa đậy cái nón cời (nón xài đă
rách te tua) đó không?
-
Đó là chuyện ngày xưa, hay nói chính xác hơn là
chuyện khi tôi c̣n xấu. C̣n bây giờ tôi đẹp
rồi, tôi phải được ăn các thứ ngon.
Tôi
đào đâu ra các thứ đó, khi nghề của tôi
chỉ là…
-
Cái đó không phải là việc của tôi. Anh có vợ
đẹp, anh phải lo cho vợ ăn diện. C̣n
tiền lấy ở đâu th́ tùy anh.
Tôi
cáu (giận) qúa, lao vào. Cô ta xoè tay tát một cái thật
mạnh.
-Anh
lại mê ngủ rồi anh của em? Có bàn tay ấm áp
sờ vào trán tôi. Tôi mở mắt tỉnh dậy. Th́ ra tôi
đang ngủ bên cạnh một bà vợ nhà quê đen
đủi nhưng hết sức tốt bụng, yêu
thương tôi hết ḷng. Tôi ṿng tay ôm vợ và hôn nồng
nhiệt:
-
Cầu trời ở nước ta chẳng bao giờ có
cái mỹ viện như cái mỹ viện trong mơ anh
gặp.
Xuân
1990
GÓP
GIÓ
Hăy thắp lên một que
diêm
Tác giả: Khuyết danh
Một bữa tối tại
vận động trường Los Angeles, Mỹ, một diễn
giả nồi tiếng - ông John Keller, được mời
thuyết tŕnh trước khoảng 100.000 người.
Đang diễn thuyết bỗng ông dừng lại và dơng dạc
nói :
- Bây giờ xin các bạn
đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả
đèn trong sân vận động này.
Đèn tắt. Cả sân vận
động ch́m sâu trong boáng tối âm u. Ông John Keller nói tiếp:
- Bây giờ
tôi đốt lên một que diêm. những
ai nh́n thấy ánh lửa của que diêm đang cháy th́ hăy hô
to "Đă thấy!".
Một que
diêm được bật lên, cả sân vận động
vang lên: "Đă thấy!".
Sau khi
đèn được bật sáng trở lại, ông John
Keller giải thích:
- Ánh sáng của
một hành động nhân ái dù nhỏ bé như một que
diêm cũng sẽ chiếu sáng trong đêm tăm tối của
nhân loại y như vậy.
Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận
động lại được tắt. Một giọng
nói vang lên :
- Tất cả
những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hăy đốt
cháy lên ! Bỗng chốc cả vận
động trường rực sáng.
Ông John Keller
kết luận :
- Tất cả
chúng ta cùng hợp lực nhau có thể chiến thắng
bóng tối, chiến tranh, khủng bố, cái ác và oán thù bằng
những đóm sáng nhỏ của t́nh thương, sự
tha thứ và ḷng tốt của chúng ta. Hoà b́nh
không chỉ là môi trường sống vắng bóng của
chiến tranh. Ḥa b́nh không chỉ là cuộc sống chung không tiếng súng. V́ trong sự giao tiếp
giữa người với người, đôi khi con
người giết hại nhau mà không cần súng đạn,
đôi khi con người làm khổ nhau, áp bức bóc lột
nhau mà không cần chiến tranh.
Cách tốt
nhất để xây dựng hoà b́nh là tăng thêm thật
nhiều những hành động yêu thương và hảo
tâm với đồng loại. Những hành động yêu
thương xuất phát từ ḷng nhân hậu sẽ như
những ánh sáng nho nhỏ của một que diêm. Nhưng nếu
mọi người cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ,
những hành động yêu thương sẽ có đủ
sức mạnh để xua tan bóng tối của những
đau khổ và cái ác.
Hăy nói với họ đi !
Tác
giả: Michael Powers
Tôi sẽ nói với gia đ́nh và bạn
bè tôi, cho họ biết họ đă có những ảnh
hưởng lớn lao với tôi như
thế nào. Bạn có yêu thương ai đó
không? Hăy nói với họ đi ! Có ai đă ảnh hưởng tới cuộc sống
của bạn? Hăy gọi điện cho
họ. Có ai đă làm cuộc sống của
bạn thay đổi? Hăy viết cho họ một lá thư, dù là thư điện tử.
Đừng để một ngày nữa trôi
qua mà không cho mọi người biết. Rơ ràng là bạn
sẽ cảm thấy rất vui khi viết một lá thư nói lên t́nh cảm của bạn đối
với người khác cơ mà!
Tôi không biết bạn thế nào, nhưng tôi có những lá thư và thiếp từ nhiều bạn bè mà
tôi đă giữ nhiều năm nay. Mỗi lần
đọc lại chúng, chúng có thể làm cho một ngày của
tôi vui vẻ hơn, cho tôi biết là tôi được quan
tâm và yêu quư như thế nào.
Cuộc sống quá ngắn nếu như bạn
bạn cứ giữ những lời nói ngọt ngào trong
tâm trí mà không bao giờ nói ra.
Những lời bạn nói, những lá thư
bạn viết, có thể làm nên rất nhiều sự thay
đổi trên thế giới này.
Gương mẫu cho mỗi người
Tác
giả: Khuyết danh
Vào một buổi chiều chủ nhật
nắng vàng ấm áp tại Oklahoma City, Bobby Lewis, một
người cha tuyệt vời, đưa hai đứa
con trai nhỏ đi đến sân chơi thiếu nhi. Anh đến quầy bán vé và hỏi "Giá vé bao
nhiêu vậy anh?"
Người bán vé trả lời "Ba đô
cho anh và ba đô cho trẻ em trên sáu tuổi. Nếu mà
bé nào bằng hoặc dưới sáu tuổi th́ vào cửa tự
do. Các con của anh bao nhiêu tuổi rồi?"
Bobby trả lời "Bé này 3 tuổi và bé này
7 tuổi, vậy tôi phải trả cho anh 6 đô."
Người bán vé kêu lên "Anh trúng xổ số
hay sao? Nếu anh nói đứa con lớn của anh 6
tuổi anh có thể tiết kiệm được 3
đô. Tôi đâu có nhận ra được."
Bobby trả lời "Đúng, anh không nhận
ra được nhưng những đứa trẻ này nhận
ra được."
Trong mọi lúc, nhất là những lúc khó
khăn, khi mà đạo đức trở nên quan trọng
hơn tất cả, bạn hăy làm sao để trở
thành gương mẫu cho mỗi người bạn
đang cũng làm việc và cùng sống.
Đừng Sợ vấp Ngă
Tác
giả: Khuyết danh
Đă bao lần bạn vấp ngă mà không
hề nhớ ?
+ Lần đầu tiên chập chững bước đi,
bạn đă bị ngă.
+ Lần đầu tiên tập bơi, bạn uống
nước và suưt chết đuối phải không?
+ Lần đầu tiên chơi bóng bàn, bạn có đánh
trúng banh không?
* Không sao đâu, v́ ...
+ Walt Disney từng bị ṭa báo sa thải
v́ thiếu ư tưởng. Ông cũng nếm
mùi phá sản nhiều lần trước khi tạo nên
+ Lúc c̣n học phổ thông, Luis Pasteur chỉ là một học
sinh trung b́nh. Về môn hoá, ông đứng hạng...
15 trong tổng số 22 học sinh của lớp.
+ Lev Tolstoy, tác giả bộ tiểu thuyết nổi tiếng
Chiến tranh và hoà b́nh bị đ́nh chỉ học Đại
Học v́ "vừa không có khả năng, vừa thiếu
ư chí học tập".
+ Henry Ford thất bại và cháy túi tới 5 lần
trước khi thành công.
+ Ca sĩ Opera nổi tiếng Enrico Caruso bị thầy giáo
cho là thiếu chất giọng và... không thể nào hát
được.
Vậy, xin bạn chớ lo sợ thất bại.
Điều đáng sợ hơn là bạn đă bỏ qua
nhiều cơ hội chỉ v́ không cố gắng hết ḿnh !
Chúng ta thật giầu có
Tác
giả: Khuyết danh
Chúng ta sinh ra có Hai Mắt đằng
trước th́ chúng ta không lên luôn nh́n lại phía sau mà là nh́n
xem có ǵ đang dợi chung ta ở phía trước
Chúng ta sinh ra có Hai Tai : một bên phải
một bên trái , để chúng ta nghe được hai phía,
nghe được cả lời khen va lời chê.
Chúng ta sinh ra có Bộ Năo được giấu trong một
hộp xương , dù chúng ta có nghèo về
vật chất đến đâu , chúng ta vẫn giầu v́
không ai lấy đi được những ǵ trong bộ
năo của chung ta - những thứ ấy quư hơn cả
vàng bạc và trang sưc mà bạn có.
Chúng ta sinh ra có hai mắt, hai tai ,
nhưng chỉ có một cái miệng. Hẳn bạn biết
tại sao chứ ? V́ miệng lưỡi
là một vũ khí sắc bén , có thể
làm cho ngụi khác cảm thấy yêu thương hay thù ghét . Hăy
nhớ : nói ít , nghe va quan sát nhiều
hơn.
Chúng ta sinh ra chỉ có một Trái Tim , nằm
sâu trong lồng ngực để nhắc chúng ta hăy biết
trân trọng và luôn cho đi sự thương yêu từ sâu
trong ḷng ḿnh.
Chiến thắng cho bản thân
Tác
giả: Khuyết danh
Một vài năm về trước, tại
một cuộc thi Olympics tại thành phố Seattl, có 9
người dự thi đều tàn tật, cùng tham gia chạy
thi(dùng phương tiện của ḿnh như xe lăn).
Khi có hiệu lệnh, họ đều bắt đầu,
dù không nhanh nhưng ai cũng cố gắng hết khả
năng, không phả để có cơ hội làm nhà quán
quân, mà hy vọng tham gia để chứng tỏ ḿnh c̣n có
tác dụng c̣n có thể đóng góp cho các hội từ thiện
khác.
Bỗng một cô bé tham gia dự thi bị ngă lăn ra đường. Cứ
như vậy vài lần, cô bắt đầu khóc.
Tám người dự thi c̣n lại nghe thấy tiếng cô
bé khóc. Họ đều quay lại chỗ cô,
xem xét xem cô có làm sao không. Tất cả 8
người đều quay lại.
Một cô gái bị hội chứng đao bước tới
gần hơn lau sạch nước mắt cho cô bé, rồi
nắm lấy tay cô và nói :" Như thế
này sẽ tốt hơn". Rồi cả 9 người nắm
tay nhau, cùng nhau đi về đích.
Tất cả mọi người trong sân vận động
đứng dậy, vỗ tay hoan hô trong
suốt mấy phút liền. Những người
đă từng xem cuộc thi ấy đều vẫn kể
cho nhau về câu chuyện này. Tại sao?
V́ trong tâm hồn, chúng ta biết rằng :
điều quan trọng trong cuộc sống này không phải
là chiến thắng cho bản thân chúng ta, mà là giúp được
người khác cùng chiến thắng, cho dù bản thân chúng
ta có phải đi chậm lại và thay đổi hướng
đi của ḿnh.
Chiến thắng
Tác
giả: Clifford
Nỗi buồn chia xẻ sẽ
được giảm đi,
Niềm vui chia xẻ sẽ được nhân đôi.
Thành công cũng vậy, bạn ạ!
Kenneth là học sinh tiểu học. Cậu đă rất hào hứng và nôn nóng được
tham gia Ngày hội thể thao. Trên khán đài, ba mẹ
cậu đứng dơi theo đầy hy vọng;
dưới đường thi đấu, Kenneth chạy và
thắng cuộc. Cậu bé rất tự hào về dải
ruy băng đeo chéo ngực và những tiếng chúc mừng
từ đám đông.
Rồi Kenneth bước vào chặng thứ
hai. Nhưng ngay ở mức đến,
khi đáng lẽ sắp sửa chiến thắng một lần
nữa, th́ cậu chựng lại. Ba mẹ cậu
sau đó đă hỏi, rất nhẹ nhàng:"Sao lúc đó
con lại làm vậy, Kenneth? Nếu con tiếp tục chay,
con sẽ thắng nữa mà?"
Kenneth trả lời hết sức ngây thơ:"Nhưng
mẹ ơi, con có một dải ruy băng rồi. Billy th́
chưa có dăi băng nào."