CHÚA NHỰT VI PHỤC SINH

CHỦ ĐỀ :

Ơn ban CỦA CHÚA GIÊSU PHỤC SINH : ĐẤNG PHÙ TRỢ, B́nh an. t́nh yêu.

"Chúa Cha sẽ sai Đấng Phù Trợ đến với anh em"

(Ga 14,26)

BÀI ĐỌC I: Cv 15, 1-2. 22-29

"Thánh Thần và chúng tôi xét rằng không nên đặt thêm gánh nặng nào khác ngoài mấy điều cần kíp".

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, có mấy người từ Giuđêa đến dạy bảo các anh em rằng: "Nếu anh em không chịu cắt b́ theo luật Môsê, th́ không được cứu độ". Do đó, Phaolô và Barnaba đă tranh luận gắt gao với họ. Bấy giờ người ta quyết định là Phaolô, Barnaba và một ít người khác thuộc phe họ, lên Giêrusalem gặp các Tông đồ và niên trưởng, để xin giải quyết vấn đề này.

Bấy giờ các Tông đồ, kỳ lăo, cùng toàn thể Hội thánh chấp thuận chọn ít người trong các ngài, và sai đi Antiôkia với Phaolô và Barnaba: đó là Giuđa, gọi là Barsaba, và Sila, những vị có uy thế giữa anh em. Các ngài nhờ tay hai ông chuyển bức thơ viết như sau:

"Anh em Tông đồ và kỳ lăo chúng tôi kính chào các anh em thuộc dân ngoại ở Antiôkia, SyriaCilicia. Chúng tôi nghe tin rằng có mấy người trong chúng tôi đă đến nói những lời gây hoang mang và làm cho tâm hồn anh em xao xuyến, chúng tôi không uỷ quyền cho họ, v́ thế chúng tôi họp lại, đồng ư chọn một ít người và sai đến anh em làm một với Barnaba và Phaolô, những anh em yêu quư của chúng tôi, tức là những người đă liều mạng sống ḿnh v́ danh Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Vậy chúng tôi đă sai Giuđa và Sila đến nói miệng với anh em cũng chính những lời này: Thánh Thần và chúng tôi xét rằng không nên đặt thêm cho anh em gánh nặng nào khác ngoài mấy điều cần kíp này là anh em hăy kiêng đồ cúng thần, huyết, thịt thú chết ngạt và gian dâm; giữ ḿnh khỏi các điều đó là anh em làm phải. Chúc anh em vạn an". Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 66, 2-3. 5-6 và 8

Đáp: Chư dân, hăy ca tụng Ngài, thân lạy Chúa, hết thảy chư dân hăy ca tụng Ngài (c. 4).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Xin Thiên Chúa xót thương và chúc phúc lành cho chúng con, xin chiếu giăi trên chúng con ánh sáng tôn nhan Chúa, để trên địa cầu người ta nh́n biết đường lối của Ngài, cho chư dân thiên hạ được biết rơ ơn Ngài cứu độ. - Đáp.

2) Các dân tộc hăy vui mừng hoan hỉ, v́ Ngài công b́nh cai trị chư dân, và Ngài cai quản các nước địa cầu. - Đáp.

3) Chư dân, hăy ca tụng Ngài, thân lạy Chúa, hết thảy chư dân hăy ca tụng Ngài! Xin Thiên Chúa chúc phúc lành cho chúng con, và cho khắp cùng bờ cơi trái đất kính sợ Ngài. - Đáp.

BÀI ĐỌC II: Kh 21, 10-14. 22-23

"Người chỉ cho tôi thấy thành thánh do Thiên Chúa từ trời gởi xuống".

Trích sách Khải Huyền của Thánh Gioan.

Thiên Thần đem tôi lên một núi cao chót vót khi tôi ngất trí, và chỉ cho tôi thấy thành thánh Giêrusalem từ trời nơi Thiên Chúa mà xuống, chói lọi vinh quang Thiên Chúa. Ánh sáng của nó toả ra như đá quư, giống như ngọc thạch, óng ánh tựa pha lê. Thành có tường lũy cao lớn, trổ mười hai cổng, trên các cổng có mười hai thiên thần, và có khắc tên mười hai chi họ con cái Israel. Phía đông có ba cổng, phía bắc có ba cổng, Phía nam có ba cổng, và phía tây có ba cổng. Tường thành xây trên mười hai móng có khắc tên mười hai tông đồ của Con Chiên. C̣n đền thờ, tôi không thấy có trong thành, v́ Thiên Chúa toàn năng và Con Chiên là đền thờ của thành. Thành không cần mặt trời, mặt trăng chiếu soi: v́ đă có vinh quang Thiên Chúa chiếu sáng nó, và đèn của nó chính là Con Chiên. Đó là lời Chúa.

ALLELUIA: Ga 14, 23

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Nếu ai yêu mến Thầy, th́ sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy". - Alleluia.

PHÚC ÂM: Ga 14, 23-29

"Thánh Thần sẽ nhắc nhở cho các con tất cả những ǵ Thầy đă nói với các con".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Ai yêu mến Thầy, sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. Kẻ không yêu mến Thầy, th́ không giữ lời Thầy. Lời các con nghe, không phải là của Thầy, nhưng là của Cha, Đấng đă sai Thầy. Thầy đă nói với các con những điều này khi c̣n ở với các con. Nhưng Đấng Phù Trợ là Thánh Thần, mà Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, chính Người sẽ dạy các con mọi điều, và sẽ nhắc nhở cho các con tất cả những ǵ Thầy đă nói với các con. Thầy để lại b́nh an cho các con, Thầy ban b́nh an của Thầy cho các con. Thầy ban cho các con không như thế gian ban tặng. Ḷng các con đừng xao xuyến và đừng sợ hăi. Các con đă nghe Thầy nói với các con rằng: Thầy đi, rồi Thầy trở lại với các con. Nếu các con yêu mến Thầy, th́ các con hăy vui mừng v́ Thầy về với Cha, bởi lẽ Cha trọng hơn Thầy. Giờ đây Thầy nói với các con trước khi việc xảy ra, để khi việc xảy ra, th́ các con tin". Đó là lời Chúa. 

 

Minh họa

- Mille images : 193 A

- "Chúa Cha sẽ sai Đấng Phù Trợ đến với anh em" (Ga 14,26)

I. DẪN VÀO THÁNH LỄ

Anh chị em thân mến

Trong Thánh lễ hôm nay, chúng ta sẽ nghe những lời Chúa Giêsu nói trước khi Ngài ra đi chịu chết. Ngài bảo chúng ta hăy tuân giữ những huấn lệnh của Ngài. Ngài hứa ban Thánh Thần cho chúng ta và ban b́nh an cho chúng ta.

Đó chính là những lời trăn trối của Chúa, những điều Ngài tha thiết nhất. Chúng ta hăy chăm chỉ lắng nghe và cố gắng thực hiện.

II. GỢI Ư SÁM HỐI

- Chúa đă nói "Ai yêu mến Thầy th́ sẽ giữ lời Thầy". Chúng ta chưa yêu mến Chúa thật v́ chúng ta không tuân giữ Lời Chúa.

- Chúa đă ban Chúa Thánh Thần cho chúng ta. Nhưng chúng ta nhiều khi không sống theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.

- Chúa đă ban b́nh an cho chúng ta. Nhưng chúng ta nhiều khi không sống b́nh an ḥa thuận với nhau.

III. LỜI CHÚA

1. Bài đọc I (Cv 15,1-29)

Đang khi Phaolô và Barnaba truyền giáo cho dân ngoại, th́ những người do thái từ Giêrusalem đến buộc dân ngoại ṭng giáo phải cắt b́ và tuân giữ lề luật của Môsê. Hai vị truyền giáo không đồng ư nên tŕnh vấn đề lên Hội Thánh.

Hội Thánh đă họp hội nghị ở Giêrusalem và ra quyết định : "Thánh Thần và chúng tôi đă quyết định không đặt lên vai anh em một gánh nặng nào khác ngoài những điều cần thiết này : là kiêng ăn đồ đă cúng cho ngẫu tượng, kiêng ăn tiết, ăn thịt loài vật không cắt tiết và tránh gian dâm".

2. Tin Mừng (Ga 14,23-29)

Có thể coi đoạn Tin Mừng này là một bài giáo lư về Chúa Ba Ngôi : Trong đoạn Tin Mừng này, Chúa Giêsu nhắc tới cả 3 ngôi Thiên Chúa : "Ai nghe các giới răn Thầy truyền và tuân giữ.... Ai yêu mến Thầy, sẽ được Cha Thầy yêu mến... Đấng Phù Trợ, là Thánh Thần mà Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, chính Ngài sẽ dạy các con mọi điều và sẽ nhắc nhở các con tất cả những ǵ Thầy đă nói với các con".

Như thế, giáo lư cơ bản về Ba Ngôi là :

- Chúa Cha là Đấng sai Chúa Con đến với loài người

- Chúa Con vâng lời Chúa Cha đến với loài người để dạy loài người những lệnh truyền

- Chúa Thánh Thần lại được Chúa Cha sai đến nhân danh Chúa Con, để dạy loài người hiểu sâu hơn những lệnh truyền của Chúa Con.

Thái độ con người phải có đối với Ba Ngôi :

- Yêu mến Chúa Con nên tuân giữ những điều Ngài dạy.

- Chúa Thánh Thần sẽ giúp đỡ họ làm điều đó

- Kết quả : Ba Ngôi sẽ "yêu mến", "tỏ ḿnh ra" và "ở trong" người ấy.

3. Bài đọc II (Kh 21,10-23)

Một thị kiến khác về Thành Giêrusalem mới :

- Thành từ trên trời ngự xuống

- Rất xinh đẹp và tươi sáng

- Thành không có đền thờ v́ chính Thiên Chúa là đền thờ của thành ; thành cũng không có mặt trời và mặt trăng v́ chính Thiên Chúa là ánh sáng của thành.

IV. GỢI Ư GIẢNG

1. B́nh an

Trong triều của một vua nọ có hai họa sĩ rất tài ba nhưng luôn ganh ghét đố kỵ nhau. Một hôm nhà vua phán : "Ta muốn phán quyết một lần dứt khoát ai trong hai người là người giỏi nhất. Vậy hai ngươi hăy vẽ mỗi người một bức tranh theo cùng một đề tài, đó là b́nh an".

Hai họa sĩ đồng ư. Một tuần sau họ trở lại, mỗi người mang theo bức vẽ của ḿnh. Bức họa của người thứ nhất vẽ một khung cảnh thơ mộng : những ngọn đồi nhấp nhô bao quanh một cái hồ rộng với mặt nước phẳng ĺ không một gợn sóng. Toàn cảnh gợi lên một cảm giác thanh thản, thoải mái. Sau khi xem xong. nhà vua nói : "Bức họa này rất đẹp, nhưng nó làm ta buồn ngủ quá". Bức họa của người thứ hai vẽ một thác nước. H́nh ảnh rất sinh động đến nỗi nh́n nó người ta như nghe được tiếng nước đổ ầm ầm xuống vực thẳm. Nhà vua nói : "Đây đâu phải là một cảnh b́nh an". Họa sĩ thứ hai b́nh tĩnh đáp : "Xin bệ hạ nh́n kỹ hơn một chút nữa xem". Nhà vua nh́n kỹ và khám phá một chi tiết mà nảy giờ ông chưa chú ư : Trong một nhành cây nép ḿnh sau ḍng thác lũ, có một tổ chim. Trong tổ, chim mẹ đang ấp trứng, đôi mắt nửa nhắm nửa mở. Chim mẹ đang b́nh thản chờ các con ḿnh nở ra. Nhà vua nói : "Ta rất thích bức tranh này. Nó đă chuyển tải được một ư tưởng độc đáo về b́nh an, đó là vẫn có thể sống b́nh an ngay giữa những xáo trộn của cuộc đời". Và nhà vua đă đặt tác giả của nó là người họa sĩ hạng nhất của triều đ́nh.

Chúa Giêsu đă nói : "Thầy để lại b́nh an cho các con. Thầy ban b́nh an cho các con không theo kiểu thế gian. Ḷng các con đừng xao xuyến, các con đừng sợ hăi." Những lời này Ngài nói giữa bữa Tiệc ly. Phải chăng đây là một thời điểm không thích hợp để nói về b́nh an, v́ khi ấy hoàn cảnh bên ngoài rất là xáo trộn ? Không, trái lại rất thích hợp. Bởi v́ b́nh an là thông hiệp với Thiên Chúa. Chúa Giêsu đang hiệp thông mật thiết với Thiên Chúa nên Ngài vẫn có thể nói về b́nh an ngay cả khi kẻ thù của Ngài đă đến gần và sắp giết chết Ngài.

B́nh an không phải giống như yên ổn, v́ yên ổn là ở bên ngoài c̣n b́nh an th́ ở bên trong. B́nh an là t́nh trạng của một tâm hồn đang có tương quan tốt với Thiên Chúa và với tha nhân. Thành tố quan trọng của b́nh an là sự công chính. Bởi thế, không có b́nh an cho kẻ dữ.

B́nh an là kết quả của ḷng trông cậy vào Chúa và khi ước muốn làm đẹp ḷng Chúa là điều quan trọng bậc nhất trong đời. Đây là điều mà ta có thể có ngay giữa những xáo trộn, xung đột và những vấn đề rắc rối chưa giải quyết được.

Đó chính là thứ b́nh an mà thế gian không thể ban tặng được. (FM)

2. Hiện diện của kẻ vắng mặt

Có một nhà chuyên môn sưu tầm các loài bướm. Ngày nọ, khi bước vào một công viên, ông đă gặp tổ kén lạ. Ông liền bứt cành cây đem kén bướm về nhà. Ít ngày sau, ông thấy nhúc nhích bên trong kén, nhưng con bướm vẫn chưa phá kén bay ra.

Hôm sau, kén lại nhúc nhích, nhưng chẳng có ǵ khác lạ. Lần thứ ba, vẫn thấy như trước, ông liền lấy dao rạch kén, thế là con bướm ḅ ra ngoài. Tuy nhiên, bướm không tăng trưởng và chẳng bao lâu th́ chết.

Sau này, ông được người bạn là nhà sinh vật học cắt nghĩa như sau : Thiên nhiên đă xếp đặt cho con bướm phải đấu tranh mới thoát ra khỏi cái kén, v́ nhờ đấu tranh gian khổ mà nó có thể phát triển mạnh mẽ để sinh tồn.

*

Muốn làm cánh bướm bay trên ngàn hoa rực rỡ, bướm phải làm kiếp sâu lặng lẽ, cô tịch trong vỏ kén lặng lờ, khuất nẻo. Muốn làm con bướm bay trong bầu trời xanh ngắt, bướm phải là con sâu đen đủi xấu xa, vặn vẹo đau đớn trong tổ kén đợi chờ.

Để trở nên những tín hữu Kitô vững mạnh, tăng triển về đường thiêng liêng, chúng ta phải trải qua một thời kỳ gian khổ để tiến triển về mặt tâm linh, chúng ta cũng phải vượt qua đấu tranh thử thách. Nhưng trong những thời điểm ấy, Thiên Chúa luôn bên cạnh chúng ta, cho dù chúng ta không nh́n thấy Người.

Lúc sắp sửa ra đi, để trấn an các tông đồ, Chúa Giêsu đă hứa rằng, dù vắng mặt, nhưng Người vẫn luôn hiện diện giữa các ông và ban b́nh an cho các Ông. Sự hiện diện của kẻ vắng mặt ! Đó là cảm nghiệm mà chỉ có những kẻ yêu nhau mới nhận ra mà thôi. Từ sau biến cố Phục Sinh, Chúa Giêsu đă trở nên con người của mọi thời đại.

Người hiện diện trong những kẻ yêu mến Người : "Ai yêu mến thầy, Cha của Thầy và Thầy sẽ đến ở lại với người ấy" (Ga 14,23).

Người hiện diện trong những kẻ thực hành và giữ lời Người : "Ai yêu mến Thầy, th́ sẽ giữ lời Thầy... Và lời anh em nghe đây không phải là của Thầy, nhưng là của Chúa Cha, Đấng đă sai Thầy" (Ga 23,24).

Người hiện diện không chỉ đơn độc, nhưng là hiện diện cùng với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần. Cả Ba Ngôi cùng đến thăm và ở lại trong những ai yêu mến Chúa Giêsu và tuân giữ lời Người.

Nếu Chúa Cha chính là Thiên Chúa trong t́nh trạng vô h́nh, th́ Chúa Giêsu cũng là Thiên Chúa đă hiện diện, nói năng, hành động để cứu chuộc con người ; và Thánh Thần cũng là Thiên Chúa, Đấng kéo dài cách thiêng liêng sự hiện diện, lời nói và hành động của Chúa Giêsu và Chúa Cha.

V́ thế, Thánh Thần sẽ thông truyền trọn vẹn sự sống của Thiên Chúa cho con người, khi soi sáng dạy dỗ con người dần dần hiểu Lời Thiên Chúa, Lời đó chính là Chúa Giêsu, Ngôi Lời của Chúa Cha : "Thánh Thần sẽ dạy cho anh em mọi điều và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đă nói với anh em" (Ga 14,26).

Với lời hứa này, kể từ ngày lễ Hiện Xuống đầu tiên, Thánh Thần đă soi sáng và hướng dẫn Giáo hội hiểu thấu triệt Lời Chúa trong Kinh Thánh, để tŕnh bày một cách sáng tỏ hơn, và để giải quyết những vấn đề mới mẻ cho từng thời đại. V́ thế mà các Công đồng liên tiếp được triệu tập dưới sự bảo trợ của Thánh Thần.

*

Lạy Chúa Ba Ngôi, xin cho chúng con nhận ra sự hiện diện của Người trong ḷng chúng con, trong ḷng Giáo hội, và trong ḷng thế giới :

Để chúng con luôn yêu mến và tuân giữ Lời Người.

Để chúng con được soi sáng và hướng dẫn bởi Thánh Thần.

Và để chúng con được canh tân và tái tạo mỗi ngày trong Thiên Chúa T́nh Yêu. Amen. (TP)

3. "Nếu ai yêu mến Thầy th́ hăy giữ lời Thầy"

Sau khi tha thiết nói với các môn đệ những lời thân t́nh nhất xuất phát từ đáy ḷng trong một bài nói chuyện dài mà thánh Gioan đă chép lại suốt trong hai chương 13 và 14, Chúa Giêsu đúc kết lại trong một lời khuyên ân cần : "Nếu ai yêu mến Thầy th́ hăy giữ lời Thầy". Giữ lời Chúa là giữ lời nào ? Thưa là giữ chính cái điều mà Chúa Giêsu đă nhấn mạnh lặp đi lặp lại nhiều lần trong suốt hai chương 13 và 14 này "Chúng con hăy yêu thương nhau.

Thế nhưng, yêu thương th́ có ǵ là khó đâu mà Chúa phải dạy, phải nhắc và phải nhấn mạnh như là một giới răn mới của Chúa, một lời trối trăn cuối cùng trước khi Ngài ra đi chịu chết ? Bởi v́ tự trong bản tính, con người có sẵn nhu cầu t́nh cảm muốn yêu thương : mới sinh ra tự nhiên đức bé thèm khát t́nh thương của cha mẹ, lớn lên người thanh niên nam nữ tự nhiên muốn yêu thương một người nào đó, và suốt đời ai cũng muốn sống trong t́nh yêu thương cho đến chết. Yêu thương là việc tự nhiên, là quá dễ dàng, cần ǵ Chúa Giê-su phải dạy dỗ ?

Chúng ta đừng coi thường Lời Chúa, mà phải phân biệt rơ những mức độ yêu thương, và t́m hiểu xem Chúa muốn ta yêu thương như thế nào.

- Yêu thương có khi là một điều quá dễ : Người ta sung sướng khi yêu thương, người ta ham thích yêu thương, người ta thèm khát yêu thương và người ta làm đủ cách để được yêu thương. Thí dụ như một đức bé mồ côi thèm khát t́nh yêu thương của cha mẹ ; hay một người tuổi trẻ thèm khát t́nh yêu thương của một người t́nh. Sở dĩ yêu thương mà thích, mà sung sướng là v́ yêu thương ở mức độ này có nghĩa là đón nhận : nhận được những sự chăm sóc, chiều chuộng, vuốt ve, âu yếm.

- Yêu thương có khi là một điều hơi khó, người ta phải hơi cố gắng mới yêu thương được. thí dụ tôi thương một người bạn. Người bạn đó mượn tôi một số tiền hay nhờ tôi làm giúp một công việc khó khăn. Tôi hơi tiếc, hơi ngại nhưng v́ yêu thương bạn mà tôi cố gắng đưa tiền, cố gắng chịu cực để giúp bạn. Yêu thương ở mức độ này có nghĩa là chi đi, cho đi một phần của những ǵ mà tôi quư chuộng.

- Và sau cùng, yêu thương có khi là một điều hết sức khó, v́ yêu thương mà người ta phải đau khổ, phải hy sinh thật nhiều. Thí dụ nàng Kiều v́ thương cha già sắp lâm ṿng tù tội mà phải bán ḿnh để chuộc cha. Yêu thương ở mức độ này có nghĩa là phải cho đi hoàn toàn, cho đi tất cả.

Tóm lại có ba mức độ yêu thương :

- Yêu thương rất dễ khi được đón nhận.

- Yêu thương hơi khó khi phải cho đi một phần những ǵ ḿnh quư giá.

- Và yêu thương hết sức khó khi phải cho đi hoàn toàn, hy sinh tất cả.

Khi trối "chúng con hăy yêu thương nhau", Chúa Giê-su muốn chúng ta yêu thương ở mức độ thứ ba này.

Chúa nói "nếu ai yêu mến Thầy th́ hăy giữ lời Thầy". Mà Lời của Thầy là "chúng con hăy yêu thương nhau", yêu thương ở múc độ cao nhất là dám cho đi tất cả, hy sinh hoàn toàn. Chúng ta có vâng giữ Lời Chúa để tỏ ra chúng ta yêu mến Chúa hay không ?

Trước hết trong gia đ́nh, giữa vợ chồng với nhau. Ôn lại cuộc sống gia đ́nh, hẵn nhiều vợ chồng người thấy rằng đă có một thời vợ chồng đă yêu thương nhau say đắm, hầu như lúc nào cũng quấn quít bên nhau. Đó là thời kỳ đầu tiên, yêu thương là quá dễ v́ khi đó yêu thương là đón nhận, nhận những nét duyên dáng, nhận những cảm xúc bồng bột mà tuổi trẻ đang thèm khát. Sau đó tới một thời vợ chồng không c̣n quá say đắm nhau nữa mà phải đối diện với thực tế của cuộc sống gia đ́nh : phải làm lụng cực nhọc, phải chịu đựng những tính ư khác biệt của nhau… Khi đó th́ đă thấy hơi cực, hơi khó rồi. Nhưng v́ thương vợ thương chồng mà họ cố gắng chịu cực, chịu khó. T́nh yêu như thế là đă lên đến mức độ hai : yêu thương là cho đi. Thế nhưng có một số vợ chồng càng về già càng chán ngán nhau : vợ th́ bệnh hoạn quanh năm suốt tháng, chồng th́ lẩm cẩm khó tính hay chửi bới cộc cằm. Sống chung với một người như thế chẳng c̣n thấy một chút thú vị mà chỉ toàn bổn phận, cực nhọc, khổ sầu. Cuộc sống lúc này đang mời gọi những vợ chồng ấy đưa t́nh yêu thương của ḿnh lên mức độ thứ ba, mức độ cao nhất, là mức độ cho đi hoàn toàn, hy sinh tất cả. Hăy cố gắng hy sinh cho nhau th́ mới là yêu thương thật, mới là làm theo lời Chúa dạy "chúng con hăy yêu thương nhau".

Bây giờ chúng ta hăy nh́n đến liên hệ của ḿnh với những người khác. Th́ cũng thế : có những người ḿnh yêu thương thật dễ, đó là những người có lợi cho ḿnh, hay giúp đỡ ḿnh, hay an ủi ḿnh. yêu thương những người này dễ v́ yêu thương là đón nhận. Có những người khác yêu thương họ ḿnh thấy có khi dễ có khi khó v́ họ có khi làm ḿnh vui có khi khiến ḿnh buồn, nhưng ḿnh vẫn cố gắng thương họ được, v́ yêu thương họ ḿnh vừa được đón nhận mà vừa phải cho đi. Nhưng có những người chẳng mang lại cho ḿnh lợi lộc ǵ cả mà chỉ toàn làm cho ḿnh cực ḷng, mất mát, khổ đau, thí dụ như những người nghèo, những người bệnh, những người tội lỗi, những kẻ thù… Nhưng xin được lưu ư rằng chính đây là những người Chúa muốn ta yêu thương, Chúa muốn ta hy sinh, Chúa muốn ta cho đi hoàn toàn. Chúa đă nói " nếu chúng con chỉ yêu thương những kẻ mến chuộng ḿnh th́ nào có công ǵ ? Những người thu thuế há không làm như thế sao ?

Yêu thương mới xem ra th́ quá dễ. Hay nói đúng hơn yêu thương theo khuynh hướng tự nhiên th́ quá dễ, v́ theo tự nhiên người ta chỉ yêu thương khi được đón nhận, chỉ yêu thương những ai có lợi cho ḿnh.

Nhưng yêu thương cho đúng nghĩa, yêu thương đúng như ư Chúa muốn th́ lại hết sức khó, v́ đ̣i hỏi ta phải cho đi, phải hy sinh, đ̣i ta phải yêu thương cả những người không có lợi cho ta mà c̣n làm khổ ta.

Nhưng đó là mức độ yêu thương cao nhất, có yêu thương được như vậy th́ mới là làm theo Lời Chúa. có làm theo Lời Chúa th́ mới là yêu mến Chúa thật.

Xin Chúa giúp chúng ta biết cho đi, biết hy sinh để thực sự yêu thương như Chúa muốn trong tương quan giữa vợ chồng con cái trong gia đ́nh, cũng như trong tương quan giữa chúng ta với mọi người khác.

4. Để cho đi

Trong bữa Tiệc ly, Chúa Giêsu nói cho các môn đệ hai Ngài sắp ra đi. Chẳng lạ ǵ khi các ông buồn. Họ không muốn Ngài ra đi. Họ muốn giữ Ngài lại măi bên họ. Thật không dễ chịu chút nào khi một người thân yêu ra đi. Cũng không dễ chịu ǵ khi để mất đi một món đồ hay một con vật mà ḿnh yêu thích.

Một cậu bé nh́n thấy một chú chim non rơi từ chiếc tổ trên cành xuống nằm trên mặt đất. Cậu lượm nó lên, sưởi ấm nó. Một lát sau chú chim tỉnh dậy. Nhưng thay v́ đặt chú chim trở về tổ, cậu đem nó để trong một chiếc lồng. Hằng ngày cậu mang cho nó rất nhiều thức ăn và nước. Chú chim ngày càng khoẻ mạnh. Nó bắt đầu bay và hót. Cậu bé rất thích. Nhưng một hôm chú chim cứ đập cánh xành xạch vào thành chiếc lồng. Cậu bé không hiểu nên hỏi cha ḿnh. Người cha giải thích :

- Tại v́ nó không hạnh phúc đó.

Cậu bé căi lại :

- Con đă đặt vào lồng cho nó tất cả những ǵ nó cần rồi kia mà.

- Nhưng vẫn c̣n thiếu cái điều mà chim yêu quư nhất.

- Điều ǵ ?

- Đó là tự do.

- Bộ cha muốn con thả cho nó đi sao ?

- Đúng thế.

- Nhưng con không thể cho nó đi. Nó đâu có biết là bên ngoài chiếc lồng này có rất nhiều hiểm nguy đang ŕnh rập nó.

- Nhưng con phải chấp nhận như thế.

Cậu bé nài nỉ :

- Cha ơi, con thương nó lắm.

- Nếu con thương nó th́ con phải để cho nó đi.

Cậu bé đành mở cửa lồng cho chú chim bay đi. Ḷng cậu rất buồn. Nhưng chú chim vừa ra khỏi lồng đă cất tiếng hót líu lo, tỏ vẻ như trước đây chưa bao giờ vui vẻ và hạnh phúc như thế. Khi đó cậu bé không buồn nữa mà cảm thấy vui lây.

Các tông đồ không muốn Chúa Giêsu ra đi. Nhưng như thế là các ông không biết nghĩ cho Chúa mà chỉ nghĩ cho ḿnh. Chúa Giêsu biết thế nên mới nói : "Nếu các con yêu mến Thầy th́ các con hẳn vui mừng v́ Thầy về cùng Cha Thầy". Về cùng Cha, đó là mục tiêu cả đời của Chúa Giêsu.

T́nh yêu chiếm hữu th́ rất thông thường. Nhiều cha mẹ cũng thương con kiểu đó. Họ đă ban sự sống cho chúng, nhưng họ không để cho chúng phát triển sự sống của chúng theo cách của chúng. Nhiều cặp vợ chồng cũng vậy. Họ cứ muốn người vợ hay người chồng của ḿnh sống theo cách sống của ḿnh.

T́nh yêu chiếm hữu gây ra rất nhiều đau khổ. C̣n t́nh yêu không chiếm hữu th́ phát sinh nhiều điều kỳ diệu cho cả hai phía, chẳng hạn : đổi mới, lớn lên, phát triển v.v.

Phải biết để cho những người hoặc những ǵ ḿnh yêu thích ra đi. Làm như thế quả là mất mát đấy. Nhưng mất cái hiện tại để được cái tương lai, mất điều ḿnh yêu quư mà sẽ được điều đáng quư hơn. Bởi vậy, trước khi ra đi, Chúa Giêsu đă nói : "Thầy ra đi th́ có lợi cho các con. Thật vậy nếu Thầy không ra đi th́ Đấng Phù Trợ sẽ không đến với các con ; nhưng nếu Thầy ra đi, Thầy sẽ sai Đấng ấy đến với các con" (Ga 16,17) (FM)

5. B́nh an nội tâm

Có người cứ nuôi măi thù hận nên trong ḷng không có b́nh an. Ngược lại, người có b́nh an trong ḷng th́ cuộc sống vui vẻ hạnh phúc.

James và John là hai người láng giềng của nhau. Ruộng của họ nằm sát bên nhau. Năm đó thời tiết khô hạn nên việc cày bừa rất vất vả. James rất khó chịu. Anh cứ lấy roi quất lia quất lịa lên con ngựa đang kéo cày. Nhưng càng bị quất th́ con ngựa càng tỏ ra bướng bỉnh. James biết rằng lúa ḿ trong mảnh ruộng người hàng xóm cao hơn lúa của anh. Mỗi khi nh́n sang mảnh ruộng ấy, anh có cảm tưởng là anh chàng hàng xóm đang nhạo cười ḿnh.

John th́ trái lại. Dù cũng vất vả nhọc nhằn, nhưng anh luôn b́nh thản và cứ kiên tŕ trong công việc. Thỉnh thoảng anh ngừng lại cho con ngựa được nghỉ ngơi. Anh nh́n sang ruộng của James và thấy rất tệ. Anh muốn sang giúp lắm nhưng biết rằng anh kia sẽ không bao giờ chịu. Thôi th́ đành để James làm một ḿnh vậy.

Điều khác biệt giữa hai người láng giềng này không phải ở t́nh h́nh bên ngoài mà ở t́nh trạng nội tâm. Chúng ta nh́n thế giới và tha nhân không phải như cái họ là, mà như cái ta là. V́ tâm hồn của John vui vẻ nên anh nh́n đời một cách lạc quan. James th́ trái lại, bởi nội tâm bất an nên nh́n cái ǵ bên ngoài cũng khó chịu. (FM)

6. Chuyện minh họa

Ngày 8.10.1952, một vụ án xảy ra tại Bavière, một thiếu nữ 18 tuổi tên là Emma bị thảm sát cách tất tưởi. Chuyến xe lửa vừa tới nhà ga, các chị em đồng hành ngạc nhiên v́ không thấy Emma đâu, nên báo cho "Ông Xếp" nhà ga hay tin. Thế là lập tức các nhân viên hỏa xa chia nhau đi t́m kiếm doc theo đường xe lửa suốt hai tiếng đồng hồ mới phác giác ra xác Emma đang nằm xơng xượt trong vũng máu, chân tay bị chặt cụt.. Xếp ga mở cuộc điều tra. Tất cả mọi người hành khách bị thẩm vấn đều trả lời là không biết ǵ cả. Trong số đó có một chàng thanh niên 24 tuổi. Khi được hỏi th́ anh trả lời ấp úng là không biết ǵ cả. Nhưng v́ có vẻ ngây ngô thành thật nên người ta cũng bỏ qua.

Hai tuần sau, chàng trai này đến gơ cửa Tu viện các Cha ḍng Bênêđitô xin nhập Ḍng. Anh được nhận. Sau hai năm thử luyện thấy không có ǵ ngăn trở, Bề Trên nhận anh vào Tập viện. Khoảng tháng 10, trước ngày vào Tập viện, anh đến chỗ đường sắt nơi đă t́m thấy xác Emma nằm trong vũng máu. Anh quỳ chắp tay cầu nguyện. Ngày hôm sau, lúc sáng sớm tinh sương, anh tới mồ Emma, người mà chính anh đă giết chết. Anh đă la lên trong tiếng khóc nức nở : "Tôi không chịu được nữa". Rồi anh đi tự nộp ḿnh cho cảnh sát và thú tất cả tội lỗi của anh. Cái tội mà người ta đă quên đi v́ không điều tra manh mối ǵ. Anh thú nhận là anh đă xô Emma xuống và đâm chết v́ nghe cô ta nói là cô ta không biết đến anh nữa. V́ thế nên anh đă nổi cơn điên nên đă hành động độc ác như thế.

Câu truyện trên cho chúng ta thấy, dù bốn bức tường kín nơi Tu Viện cũng không trấn an được tiếng lương tâm ray rứt, không làm cho người thanh niên phạm tội ác được b́nh an tâm hồn, cho dầu không một ai hay biết tội lỗi của anh ta.

Vậy muốn được b́nh an hạnh phúc thật, con người cần phải có tâm hồn trong sạch, sống trong ơn nghĩa Chúa. Tâm hồn biết hối cải, biết sống nhân từ, biết yêu thương và tha thứ, như chính Chúa đă làm gương và dạy chúng ta noi theo bắt chước. (Lm Minh Vận, CMC. Trích Vietcatholic ngày 2.5.2003)

V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI

Chủ tế : Anh chị em thân mến, Thánh thần là Đấng soi sáng, hướng dẫn và nâng đỡ đời sống đức tin của người Kitô hữu. V́ thế, chúng ta cùng khẩn cầu Thiên Chúa ban Thánh thần cho chúng ta :

1. Con thuyền Hội thánh không bao giờ ch́m dù gặp phong ba băo táp liên miên / là nhờ sự trợ giúp của Chúa Thánh thần / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa Thánh thần luôn ǵn giữ các vị mục tử / để các ngài lèo lái con thuyền Hội thánh đến b́nh an.

2. Phúc thay ai xây dựng ḥa b́nh / v́ họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các Kitô hữu / biết chân thành cộng tác với mọi người thành tâm thiện chí / để mưu t́m ḥa b́nh cho thế giới hôm nay.

3. Chúa Giêsu nói : / Thầy để lại b́nh an cho anh em / Thầy ban cho anh em phúc b́nh an của chính Thầy / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho những ai đang gặp khủng hoảng trong cuộc sống / t́m được sự b́nh an thanh thản nơi tâm hồn / nhờ tín thác vào Chúa.

4. Chúa Giêsu nói : / Ai yêu mến Thầy / th́ sẽ giữ lời Thầy / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / luôn hết ḷng tuân giữ mọi Lề Luật của Chúa / để tỏ ḷng yêu mến Người.

Chủ tế : Lạy Chúa, xin ban Thánh thần là nguồn mạch t́nh yêu xuống cho chúng con, để Người giúp chúng con luôn sống bác ái yêu thương như Chúa đă dạy. Chúng con cầu xin

VI. TRONG THÁNH LỄ

- Sau kinh Lạy Cha : Đọc chậm răi và tâm t́nh lời nguyện "Lạy Chúa Giêsu, Chúa đă nói với các tông đồ rằng Thầy để lại b́nh an cho các con. Thầy ban b́nh an cho các con…"

VII. GIẢI TÁN

Chúa Giêsu đă nói : "Thầy để lại b́nh an cho các con. Thầy ban b́nh an cho các con…" Chúc anh chị em ra về b́nh an.

YÊU MẾN VÀ GIỮ LỜI

Lm. Carôlô Hồ đặc xái Thánh Phêrô Đoàn Công Quư, Cần Thơ

 

Một buổi tối, trong bầu khí ấm cúng gia đ́nh, ba đứa con ngồi chung quanh mẹ. Người mẹ hỏi: "Các con có thương mẹ không?" Cả ba đứa đều nhanh miệng trả lời "Có, con thương mẹ lắm". Người mẹ hỏi lại từng đứa con: "Con thương mẹ th́ con làm ǵ?"

Đứa thứ nhất đáp: 'Con sẽ ở bên con suốt đời"

Đứa thứ hai: "Sau này lớn lên con sẽ nuôi mẹ"

Đứa thứ ba: "Con hứa luôn nghe lời mẹ".

Cả ba đứa con này đều thương mẹ. Nhưng nếu bạn là người mẹ ấy, bạn sẽ đánh giá đứa nào thương bạn nhất? Theo tôi th́ dó là đứa thứ ba.

Yêu thương thực sự là một t́nh cảm đáp lại một t́nh cảm. T́nh thương cảu đứa con thứ nhất đối với mẹ là t́nh cảm ở mức độ thấp v́ chỉ là đón nhận  chứ chưa biết đáp lại. T́nh thwong của đứâ con thứ hai cao hơn một chút v́ đă nghĩ đến việc đáp lại, nhưng đó chỉ mới là ư muốn sẽ đáp lại trong tương lai. T́nh thương của đứâ con thứ ba cao nhất v́ luôn đáp lại và đáp lại đúng ư người thương ḿnh: 'Con hứa luôn luôn nghe lời mẹ".

 

* * *

Chúa Giêsu yêu thương Chúa Cha theo cách của đứa con thứ ba, như lời Ngài tâm sự "Lương thực của Thầy là làm theo ư Đấng đă sai Thầy" (Ga4,34). Ngài cũng muốn chúng ta yêu thương Ngài như đứa con thứu ba ấy, nên trong bài Tin Mừng này Ngài nói: "Ai yêu mến Thầy th́ hăy giữ lời Thầy". Rồi Ngài c̣n lậ lại ư đó một lần nữa bằng cách nói ngược lại "Ai không yêu mến Thầy th́ không giữ lời Thầy".

Quả thật, làm theo lời người thuơng là cách tốt nhất để đáp lại t́nh thương của người ấy. Luôn ở bên nhau mà cứ làm nghịch ư nhau. Làm điều này điều họ cho nhau cũng chẳng ư nghĩa chi nếu điều ḿnh làm không hợp ư người kia. Đem cho nhau món này món kia cũng chỉ làm vui ḷng khi món quà đó là món người kia thích.

 

* * *

Chúng ta nghĩ rằng ḿnh thương yêu Chúa. Nhưng cũng cần phải nghĩ thêm ḿnh yêu thương Chúa cách nào :

- Phải chăng bằng cách siêng năng đọc kinh dự lễ ?  Chúa thích đấy, nhưng chưa phải là thích nhất, v́ Ngài có nói : "không phải bất cứ ai thưa với Thầy lạy Chúa, lạy Chúa mà được vào Nước Trời cả đâu. Nhưng chỉ ai thi hành ư muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi" (Moâi tröôøng 7,21)

- Phải chăng bằng cách làm nhiều việc lành ? Chúa cũng thích đấy, nhưng cũng chưa phải là thích nhất đâu. Hăy nhớ lời Ngài so sánh người biết phải khoe với Chúa rất nhiều việc lành anh đă làm được với người thu thuế chẳng có việc lành nào: "Tôi nói cho các ông biết, người này khi trở xuống mà về nàh thi đuợc nên công chính rồi, c̣n người kia th́ không" (Lc 18,14)

- Cách yêu thương vừa ư Chúa nhất là "giữ lời Ngài", nghĩa là luôn làm theo lời Ngài dạy: 'Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời Thiên chúa" (Lc 11,28)

Nhưng xem ra, suy gẫm lời Chúa và làm theo lời Chúa là điều chúng ta ít quan tâm nhất.

 

 

YÊU THƯƠNG MÀ CHNG NÓI RA!

Mark Link S.J.

Bài đọc: Cv 15,1-2, 22-29; Kh 21;10-14, 22-23; Ga,14, 23-29

Chủ đề:

Đôi khi Thiên Chúa dường như muốn lánh mặt đi để chúng ta tiến đến gần Ngài hơn…..

Marion West là một bé gái bốn tuổi. Ngày nào bé cũng mừng rỡ nhảy và la lên khi thấy mẹ từ sở làm tới đón bé về nhà ăn trưa. V́ bận rộn nên mẹ bé phải gởi bé cho người hàng xóm, rồi mỗi buổi trưa, hai mẹ con hối hả trở về nhà cùng ăn bữa  trưa và đùa giỡn với nhau. Nhưng khi bà mẹ quay lại sở làm sau bữa ăn th́ bé thường trở nên thờ thẫn như người mất trí. Thế rồi, một ngày nọ, mẹ bé thôi không về nhà ăn trưa nữa. Marion cảm thấy buồn quá. Bé tự nhủ: Sao mẹ không về ăn trưa và nô đùa với ḿnh nữa nhỉ? Không hiểu mẹ c̣n yêu quí ḿnh như thuở trước nữa không? Măi đến vài năm sau Marion mới vỡ lẽ ra là hồi đó mẹ bé mỗi ngày vẫn ghé về nhà, và bà thường ngồi bên cửa sổ nhà bếp vừa ăn trưa, vừa ngắm nh́n Marion nô đùa bên sân nhà hàng xóm. Suốt thời gian đó bà mơ ước được gần gũi ôm ấp bé, nhất là khi thấy cô bé khóc, nhưng v́ muốn đem lại lợi ích cho bé, bà đă phải nén ḷng. Dần dà Marion quen với sư vắng mặt của mẹ, nhờ đó bé lớn lên một cách lành mạnh. Giờ đây nghĩ lại, Marion đă hiểu được tại sao hồi đó buổi trưa mẹ đă không ghé đón cô, đó là v́ bà muốn cho đời sống cô được tăng trưởng thuận lợi hơn.

Câu chuyện trên có điểm tương đồng với bài Phúc Âm hôm nay. V́ trong Phúc Âm hôm nay Chúa Giêsu đă thiết thực báo cho các tông đồ. “Các con sẽ buồn v́ nghe nói Ta phải rời xa các con. Ḷng các con sẽ sầu đau và sợ hăi, nhưng này Ta bảo cho các con biết: Ta ra đi sẽ tốt hơn cho các con, v́ khi ấy, Cha Ta sẽ sai Thánh Linh đến để giúp các con tăng trưởng theo một cách thức mới. Nói cách khác, Chúa Giêsu nói cho các tông đồ biết đă đến giờ họ phải bắt đầu một giai đoạn mới trong việc phát triển tâm linh, đă đến giờ họ cần được phát triển theo một phương cách mới.

Như thế điều thích hợp và hữu ích đối với cô bé 4 tuổi Marion và đối với các môn đệ Chúa Giêsu cũng là điều thích hợp và hữu ích đối với chúng ta. Có những lúc trong đời h́nh như Chúa bỏ rơi chúng ta, h́nh như Chúa tạm lánh mặt chúng ta. Chẳng hạn trong việc cầu nguyện: Trước đây chúng ta từng cảm nghiệm được sự b́nh an sâu xa mỗi lần cầu nguyện, c̣n lúc này sao cảm thấy ngán ngẩm thế. Hoặc là lúc trước đức tin chúng ta sao lại mạnh mẽ thậm chí đến độ có thể dời núi chuyển non được, thế mà lúc này đây, dường như nó chả nhắc nổi một ḥn đá nhỏ nữa! Hoặc trước đây chúng ta rất hăng say khi tham gia vào các hoạt động tôn giáo, chẳng hạn như tham gia vào hội hồng thập tự quốc tế, hoặc làm thừa tác viên phục vụ bí tích thánh thể, thế mà giờ đây ta chẳng c̣n vui thú ǵ với các hoạt động ấy nữa. Dường như Chúa đă bỏ rơi chúng ta rồi! Và chúng ta bắt đầu thắc mắc không hiểu Chúa c̣n yêu thương chúng ta nhiều như trước nữa không, y hệt như bé Marion bắt đầu thắc mắc về t́nh yêu của bà mẹ cô. Thực ra Chúa luôn luôn yêu thương chúng ta rất nhiều và vẫn măi yêu ta như trước. Ngài rất ao ước gần gũi chúng ta, nhưng Chúa biết rằng nếu Ngài tạm lánh mặt th́ chúng ta sẽ được lợi ích nhiều hơn. Chúa biết rằng đă đến lúc chúng ta cần bắt đầu một giai đoạn mới trong việc tăng trưởng tâm linh, y hệt như trường hợp của cô Marion và trường hợp các môn đệ của Chúa Giêsu. Chẳng hạn như đă đến lúc chúng ta cần nhận ra rằng việc cầu nguyện không hệ tại cảm xúc riêng của chúng ta. Thực thế, lời cầu nguyện tuyệt hảo nhất thường là lời cầu nguyện lúc tâm hồn chúng ta xem ra bị chai cứng như đá, và chúng ta chẳng thấy cảm xúc ǵ cả; v́ lúc ấy chúng ta mới thực sự cầu nguyện bằng đức tin. Đă đến lúc chúng ta phải hiểu rằng đức tin không phải là một cảm giác mà là một sự dâng hiến, một sự “phó thác” cho Chúa, một lời nói “vâng” với Ngài, dù ḷng chúng ta chẳng hề cảm thấy Ngài hiện diện, hệt như bé Marion đă không hề cảm thấy mẹ bé có mặt bên bé. Tóm lại, đă đến lúc chúng ta cần nhận thức rơ ràng động cơ thúc đẩy sự dấn thân tôn giáo của chúng ta trước tiên không bắt nguồn từ thoả măn mà Tôn Giáo mang lại cho chúng ta.

Chúng ta dấn thân là v́ Chúa Giêsu đă yêu cầu chúng ta, v́ Ngài đă truyền dạy chúng ta và đồng thời v́ chính Ngài đă đích thân làm gương cho chúng ta.

Có một người nọ chuyên môn sưu tầm các loài bướm. Ngày nọ, khi bước vào một công viên, ông ta gặp được cái kén của một loại bướm hiếm lạ treo trên một cành cây. Ông liền bứt nhánh cây ấy và mang kén bướm về nhà. Ít ngày sau ông thấy có nhúc nhích bên trong kén, nhưng con bướm vẫn chưa phá kén bay ra. Ngày hôm sau ông thấy trong kén lại nhúc nhích, nhưng cũng chẳng có ǵ xảy ra. Đến lần thứ ba vẫn thấy như trước, ông bực ḿnh quá lấy dao rạch kén bướm, thế là chú bướm ḅ ra ngoài. Tuy nhiên, nhà sưu tầm nọ rất thất vọng v́ chú bướm không tăng triển được và chẳng bao lâu th́ chết. Về sau bạn ông ta là một nhà sinh vật học đă cắt nghĩa cho ông ta hiểu lư do. Nhà khoa học nói rằng thiên nhiên đă dàn xếp cho một con bướm phải đấu tranh mới thoát ra được cái kén của ḿnh, v́ nhờ đấu tranh gian khổ nó mới có thể phát triển mạnh mẽ để sinh tồn. Nhà sưu tầm bướm tưởng rằng dùng dao rạch kén ấy th́ sẽ giúp chú bướm được thuận lợi hơn, nào ngờ làm thế ông đă tiêu hủy khả năng phát triển và sinh tồn của chú.

Chúng ta cũng chẳng khác ǵ chú bướm nọ: Thiên Chúa đă hoạch định cho chúng ta phải đấu tranh gian khổ để nhờ đó chúng ta được tiến triển về mặt tâm linh. Chúa đă an bài mọi sự để vào một số thời điểm trong cuộc sống chiêm niệm của chúng ta, vào một số thời điểm trong cuộc sống tín trung của chúng ta, vào một số thời điểm trong cuộc sống thiêng liêng của chúng ta, chúng ta phải nỗ lực gian khổ. Vào những thời điểm ấy, Thiên Chúa ở rất gần chúng ta, không khác ǵ bà mẹ của bé Marion luôn kề cạnh bé lúc bé gặp thử thách, buồn đau. Chúa biết rơ chúng ta cần phải gánh chịu gian khổ một thời gian v́ lợi ích riêng của chúng ta, v́ nhờ những gian khổ này, chúng ta mới được tăng trưởng về mặt thiêng liêng để trở thành những Kitô hữu vững mạnh.

Chúng ta hăy kết thúc bằng một bài thơ b́nh dân, hàm chứa tất cả những điều chúng ta muốn nói lên hôm nay:

“Mọi ân sủng chúng ta chất chứa,

“Mọi khổ đau nặng trĩu bể dâu,

“Muộn phiền đầy ắp trên đầu,

“lệ tuôn đổ xuống lẽ nào ra không?

“Đớn đau cô quạnh đêm đông,

“Lẽ nào chẳng có ánh hồng ẩn soi?

“nên hăy cứ tín thành vào Chúa,

“Ngài luôn lo thiện ích cho ta,

“Lư do Ngài biết rơ mà!”.

                 (Tác giả vô danh)

 

T̀NH YÊU VÀ GIỚI HẠN

Gm. Arthur Tonne

Thánh Phanxicô Assisis có ḷng mến Chúa và yêu người sâu xa. Một hôm Ngài gặp một người bạn, ông này thú nhận rằng ḿnh không thể yêu Chúa. Khi hai người đi dạo, họ gặp một người hành khất què và mù. Thánh Phanxicô hỏi người hành khất: “Nói cho tôi nghe. Nếu tôi chữa anh thấy đường và chân anh khoẻ lại, anh có yêu mến tôi không?”

Người hành khất trả lời: “A, không những tôi yêu mến ông, mà tôi c̣n làm nô lệ cho ông suốt quăng đời c̣n lại”.

Thánh Phanxicô nói với người bạn vẫn biện hộ là ḿnh không thể yêu Chúa:  “Thấy không, người Hành khất này yêu mến tôi nếu tôi cho anh ta sự sáng và sức khoẻ. Tại sao anh lại không yêu Chúa, đấng tạo dựng nên anh với hai mắt sáng và đôi chân vững mạnh”.

Thiên Chúa cũng hỏi mỗi người chúng ta câu hỏi đó: “Tại sao Con không yêu Ta, Đấng đă ban cho con sức khoẻ và vô vàn ơn lành như của ăn, áo mặc, nhà ở, giáo dục và bạn bè”. Chúng ta phải nói với Chúa những lời người hành khất nói với thánh Phanxicô: “Con không chỉ yêu Chúa, mà c̣n làm nô lệ Chúa suốt cuộc đời c̣n lại”.

Đó là điều Chúa Giêsu nói với chúng ta trong bài Tin mừng hôm nay: “Ai yêu Thầy, kẻ ấy giữ lời Thầy” Yêu Chúa Kitô, có nghĩa là muốn làm điều Chúa Kitô muốn. Điều Chúa Kitô và Cha Người trên trời muốn là tuân giữ mười điều răn. Hăy tự hỏi: Tôi cố gắng làm điều Chúa muốn chưa? Nếu thật sự bạn đă cố gắng, bạn đang yêu Chúa rồi đó.

Ngày nay, có một số người sai lầm chủ trương rằng: Tất cả những ǵ chúng ta phải làm là yêu Chúa. Đừng lỗi các giới răn. Giả dụ có ai nói với vợ rằng; “Anh yêu em” nhưng rồi lại làm những cái mà vợ không muốn: chửi thề, rượu chè quá độ, không bao giờ dẫn vợ đi chơi, trễ bữa ăn vô cớ…. Quả thực anh chẳng yêu vợ chút nào.

Đó là điều Chúa Kitô nói tới hôm nay: Nếu các con yêu mến Thầy, các con sẽ cố gắng làm điều Thầy muốn.

Không phải là vấn đề cái này hay cái kia – yêu Chúa hay giữ các giới răn, mà là yêu Chúa và giữ các giới răn. Chúng ta sẽ chứng tỏ t́nh yêu của chúng ta với Chúa bằng việc làm những ǵ Chúa muốn và tránh những ǵ Chúa không muốn, v́ Chúa tự Ngài là tốt lành và v́ Chúa tốt lành vô cùng với chúng ta. Như người hành khất trong câu chuyện chúng ta không chỉ nói: chúng ta yêu Chúa, mà chúng ta c̣n tự nguyện làm nô lệ của Người. Người nô lệ mến yêu của Người.

Chúng ta hăy cầu nguyện với t́nh yêu và ư nghĩa những lời trong kinh nguyện thánh thể 2: “Xin làm cho chúng con xứng đáng tham dự sự sống đời đời… với những ai đă thi hành ư Chúa trong suốt cuộc đời”. Những lời trong kinh Lạy Cha: “Ư Cha thể hiện” có một ư nghĩa đặc biệt trong việc phụng tự thánh hôm nay.

Chính Chúa Giêsu cho chúng ta tấm gương trọn hảo của t́nh yêu: Người yêu Cha của Người ở trên trời. Người chứng tỏ t́nh yêu ấy bằng việc tuân theo ư Cha của Người. Xin Chúa Giêsu giúp chúng ta làm đúng như thế.

Xin Chúa chúc lành bạn. Amen.

 

MỖI TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ

“Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”

NỘI DUNG

I.Tia sáng:

v XÚC ĐỘNG        

v BÔNG HỒNG       

II.Thư giăn:

1.         BAN-DẮC BÓI CHỮ 

2.         CON NÀO   

3.         CÂU TRẢ LỜI  

4.         ĐƯỢC MẤT

5.         BÂY GIỜ... NGƯỢC LẠI       

6.         LẠ THẬT!

7.         CHIỀU VỢ     

III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:

v NGƯỜI BIỆT PHÁI CẦU NGUYỆN     

IV.Chuyện ngụ ngôn:

 

v ĐẦY TỚ THÀNH CHỦ         

               

V.Hẹn bạn trên đỉnh thành công:

v THẤY M̀NH ĐẠT ĐÍCH

VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:

v LÀM G̀ KHI CHỒNG BẠN BỊ DAO ĐỘNG T̀NH CẢM?    

VII.Chuyện phiếm :

v SUỐT NGÀY BẬN RỘN

 

I.     TIA SÁNG :

*Có những điều làm bạn xúc động khi cầu nguyện,

 Bạn hăy ghi lấy trong ḷng, trí nhớ và thong thả đọc lại nhiều lần trong ngày.      

* CHÍNH THỜI GIAN MÀ BẠN DÀNH CHO BÔNG HỒNG CỦA BẠN,

LÀM CHO BÔNG HỒNG NÊN QUAN TRỌNG.

St. Exupéry.

Chẳng ai nghi ngờ về điểm này: những người thợ vét bùn vừa làm vừa ngâm nga, từng tốp sinh viên lải nhải câu đó trên tàu lửa, và một bữa chiều kia, ta bắt gặp một người khách lạ th́ thầm dưới cơn mưa: Điều quan trọng, chính là bông hồng...

Đừng động ǵ tới cánh hoa: Bởi v́ từ ngày này qua ngày khác, người thợ sẽ chăm bón cho thửa vườn của ḿnh, năm này sang năm khác, người sinh viên sẽ đạt được bằng cấp và người khách lạ sẽ giữ được tấm ḷng cởi mở... Bông hồng sẽ hé mở dần dần.

 

II.  THƯ GIĂN:

1. BAN-DẮC BÓI CHỮ 

Ônôrê Đơ Ban-dắc rất thích bói chữ. Ông vẫn tự cho ḿnh có tài về khoản này.

Một hôm, một bà cụ đưa cho ông xem một cuốn vở đă cũ và nhờ ông đoán giúp tính t́nh, số phận của cậu học tṛ đó.

Ônôrê Đơ Ban-dắc chăm chú xem cuốn vở, lật đi lật lại hồi lâu rồi nhận xét:

- Xin lỗi bà, dầu điều này có làm bà phiền ḷng, tôi cũng buộc phải nói thẳng ra rằng, đứa bé này cẩu thả, đần độn. Sau này may mắn lắm nó cũng chỉ làm nổi một chức thầy kư tỉnh lẻ là cùng.

Khi Ônôrê Đơ Ban-dắc ngừng lời, bà cụ chậm răi nói:

- Ông Ban-dắc ạ, lẽ nào ông lại không nhận ra bà giáo cũ và cuốn vở của ông?

2. CON NÀO 

Bà vợ cầm lá thư ch́a ra trước mặt chồng, nói giọng nghẹn lại v́ tức giận:

- Hôm nay tôi đă t́m thấy lá thư t́nh trong túi áo của ông. Trời ơi, ông đă đi cặp bồ với con nào rồi, phải không? Ông hăy nói mau, con nào đă viết lá thư t́nh này cho ông để tôi xé xác nó ra!

Ông chồng đă nhanh trí trả lời:

- Ồ! Thế ra bà không nhận ra đó chính là lá thư t́nh bà viết cho tôi hồi chúng ḿnh mới yêu nhau ư?

Bà vợ cảm động:

- Thật vậy sao? Thành thật xin lỗi anh nhé. Em không ngờ anh yêu em đến thế. Bây giờ chắc em bắt đầu lú lẫn rồi. Cả tuồng chữ của ḿnh mà cũng không nhận ra.

Ông chồng nghĩ thầm: Hú hồn, suưt nữa là toi mạng!!!

3. CÂU TRẢ LỜI 

- Bố ơi! Tại sao cá lại câm nhỉ?

- Thế mà cũng hỏi. Nếu bố d́m con xuống nước, con có nói được không?

4. ĐƯỢC MẤT

Người vợ: Từ ngày lấy anh tôi được cái ǵ nào?

Người chồng: Sao lại không được ǵ! Cô được làm vợ tôi, được làm con dâu bố mẹ tôi, được làm mẹ các con tôi ...Nhất là được phục vụ mọi người trong gia đ́nh tôi mà không phải nộp đơn thi tuyển!

Ông cụ hàng xóm: Đúng, chỉ có chúng tôi là mất thôi!

Người vợ, người chồng (đồng thanh): Cụ mất  ǵ nào?

Ông cụ hàng xóm: Mất ngủ!

5. BÂY GIỜ... NGƯỢC LẠI 

Anh nhà văn, ngồi lai rai ở quán cà phê tâm sự với bạn:

- Thật không hiểu nổi, trước đây người ta đọc sách của tôi, họ cứ tính: "Một kư bao nhiêu cuốn".

C̣n bây giờ họ lại tính ngược lại: "một cuốn bao nhiêu kư"!

6. LẠ THẬT!

Trước toà án giải quyết việc ly dị. Người chồng biện minh với luật sư:

- Đàn bà lạ thật! Như vợ tôi, ngày nào cô ta cũng bôi son trát phấn lên đầy mặt th́ không sao. C̣n tôi chỉ mỗi một lần đi chơi về trên mặt có dính tí son, cô ta đă la mắng om ṣm và đ̣i ly dị.

 

7. CHIỀU VỢ 

Cửa hàng thời trang bị mất một chiếc váy xanh. Ông chủ không báo công an mà ŕnh để bắt kẻ gian. Ngay đêm hôm sau, ông đă tóm được tên trộm khi hắn đang lấy chiếc váy màu hồng. Điều làm ông ngạc nhiên là trước khi lấy chiếc váy hồng, tên trộm đem trả chiếc váy xanh vào chỗ cũ. Ông chủ hỏi hắn:

- Tại sao mày làm thế?

Tên trộm thản nhiên trả lời:

- V́ vợ tôi đấy. Hôm qua cô ấy nói thích chiếc váy xanh. Nhưng hôm nay lại bảo váy hồng hợp với cô ấy hơn. V́ vậy tôi đă phải quay lại đây để đổi.

III.             NHẬT KƯ TRUYỀN GIÁO :

 

 Trích trong “Nhật kư truyền giáo”

Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU

 

NGƯỜI BIỆT PHÁI CẦU NGUYỆN

 

Cần thơ, …1971

Hôm nay Thu Thủy tặng ḿnh cuốn "Đời sống tốt đẹp" của giáo sư Lâm Ngữ Đường. Thấy tên tác giả, ḿnh sáng mắt lên, v́ hồi c̣n học ở Chủng viện, ḿnh đă đựơc các thầy giới thiệu Lâm Ngữ Đường như một nhà trí thức lớn. Là giáo sư Đại học Thượng Hải, nhưng tên tuổi của ông đă vang dội ở Âu Châu.

Trước khi xếp giờ để ngốn trọn vẹn cuốn sách, ḿnh đọc kỹ từng khúc ...T́nh cờ ḿnh thấy Lâm Ngữ Đường cầm cuốn Thánh Kinh. Thế là ḿnh dừng lại ở khúc này.

Lâm Ngữ Đường say mê đi t́m chân lư. Ông nghiên cứu đạo Lăo, đạo Khổng, đạo Phật và cuối cùng ông nghiên cứu Thánh Kinh. Hôm ấy ông đến nhà thờ. Sau lời cầu nguyện tự phát của người truyền đạo, Lâm Ngữ Đường bất b́nh và tự nhủ rằng : Người đạo Kitô ích kỷ lắm, cứ vơ Chúa vào cho ḿnh, coi ḿnh là hơn người ngoại, làm như thể người ngoại không phải là con của Chúa như họ. Rồi Lâm Ngữ Đường thề với ḷng ḿnh rằng: "Từ nay tôi chỉ theo một đạo mà thôi, đạo làm người". Thế là ông không đọc Thánh Kinh nữa...

Số là hôm ấy nhà truyền đạo cầu nguyện đại khái như sau: "Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa v́ Chúa đă ban cho con ơn Đức Tin, trong khi biết bao nhiêu nguời ngoại vẫn c̣n ngồi trong bóng tối sự chết".

Thái độ bất b́nh của ông Lâm Ngữ Đường truớc lời cầu nguyện trên khiến ḿnh chới với. Quả thật chính ḿnh vẫn hằng cầu nguyện như thế. Cha linh hướng chủng viện cũng dạy ḿnh cầu nguyện như thế. Ngài nói: " Các chú có thấy không các chú đuợc Chúa thương gọi vào đây để được học hành và rồi mai ngày các chú sẽ được bước lên bàn thánh, trong khi biết bao bạn bè cùng trang lứa với các chú, giờ này c̣n đang chăn trâu ngoài đồng…". Bây giờ ḿnh mới khám phá ra rằng Đức Giêsu đă chống lại năo trạng cầu nguyện của ḿnh và của ông truyền đạo nào đó ở Trung Quốc bằng dụ ngôn "Người biệt phái và người thu thuế" (Lc 18,9-14). Ḿnh đă làm người biệt phái từ mấy chục năm qua mà không ngờ. Cám ơn ông Lâm Ngữ Đường nhé, bởi v́ nhờ thái độ giận dữ của ông mà tôi giác ngộ để trở về với giáo huấn của Đức Giêsu, Thầy của tôi. Nhưng tôi cũng rất buồn v́ chính con cái của Chúa đă làm ông mất một thời cơ để t́m gặp Đức Giêsu.

Để đền ơn ông và để đền tội thay cho ông truyền đạo nào đó mà ông đă gặp ở Trung Quốc, tôi xin kể hầu ông một câu chuyện cầu nguyện của đời tôi:

Năm 1968 chiến tranh đổ bom đạn xuống quê hương tôi như những trận mưa dai dẳng. Năm ấy tôi đang làm linh mục phụ tá tại nhà thờ Chánh ṭa Cần Thơ.

Một đêm nọ, những tiếng nổ ục, ́nh, chát chúa làm tôi nhảy nhổm khỏi giường. Những lần chớp nhức mắt đan chằng chịt trên bầu trời đen. Tất cả chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc thật ngắn ngủi, không tới mười phút. Dường như chính thần chết cũng rất sợ chết, nên chỉ hối hả múa một đường kiếm lửa, rồi chuồn thẳng. Tôi lại nằm xuống và chờ xem có tiếng chuông báo mời đi kẻ liệt hay không. Tất cả chỉ là im lặng. Tôi lại ch́m vào giấc ngủ ...

Sáng hôm sau, giáo dân đi dự lễ đông hơn thường lệ. Sau thánh lễ bà con không âm thầm ra về như mọi khi, mà ở lại nói chuyện với nhau ở sân nhà thờ, có vài giọng nói oang oang :

- Đêm rồi tôi thấy có một bà mặc áo trắng đứng ở trên không cứ nghe ục một cái, th́ thấy bà lại khoát tay một cái. Sau đó là nghe ́nh một cái ở bên xóm Cao Đài.

- Tội nghiệp xóm Cao Đài. Bị thương và chết bộn à !

- Hôm nay chúng ḿnh nên đến từng nhà quyên tiền xin các cha dâng một thánh lễ trọng thể để tạ ơn Đức Mẹ.

Ông Lâm Ngữ Đường ạ, tôi thật t́nh thông cảm với số phận không may của anh em xóm Cao Đài. Nhưng tôi bận chia vui với tín đồ của tôi mà đă quên không đi thăm và uỷ lạo anh em Cao Đài xấu số …Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy xấu hổ quá. Tôi là linh mục nhưng tôi thấy ḿnh cũng ích kỷ như nhận xét của ông: "Người đạo Kitô ích kỷ lắm, cứ vơ Chúa vào cho ḿnh …". Ông tha thứ cho tôi nhé !

Kinh Bảy, ...1994

Sáng nay cha xứ nhờ ḿnh giúp các giảng viên giáo lư một giờ.

- Chú cho ḿnh đề tài đi.

- Bác muốn nói ǵ th́ nói.

- Nói bao nhiêu phút ?

- Nói suốt ngày cũng được.

Ḿnh đành chọn đề tài: "Sứ mạng người giảng viên giáo lư là tŕnh bày Đức Giêsu một cách trung thực". Ḿnh cảnh giác họ :

- Coi chừng kẻo chúng ta lại rao giảng một Đức Giêsu đă bị bóp méo, hoặc bị cắm thêm râu ria. Coi chừng kẻo chúng ta lại dạy các em cầu nguyện giống như ông biệt phái trong Tin Mừng theo Thánh Luca. Ông biệt phái tạ ơn Chúa v́ ông không gian dối, trộm cắp, ngoại t́nh; mỗi tuần ăn chay hai lần, vẫn đều đều nạp thuế thập phân cho đền thờ…Tạ ơn Chúa như vậy là hay lắm đấy. Sống được như thế là tuyệt vời rồi đấy. Nhưng…tất cả đều bị Chúa đổ xuống sông hết, chỉ v́ ông ấy thêm một câu vào lời cầu nguyện tuyệt vời kia: "Con không giống như người thu thuế kia".

Một anh giảng viên có khuôn mặt vuông, râu ria lún phún và có giọng nói khào khào giơ tay xin góp ư:

- Thưa cha, chúng con chỉ dạy theo tài liệu có sẵn. Các đấng bề trên đă soạn sẵn cả những lời cầu nguyện cho các em rồi, chúng con cứ như thế mà theo. Chính trong tài liệu cũng có một lời cầu nguyện giống như cha đă nói. Các em cám ơn Chúa v́ các em được Chúa thương ban ơn đủ thứ hơn tất cả các em ngoại giáo…

Ḿnh không đ̣i tài liệu để thấy bằng chứng cụ thể, v́ ḿnh tin là anh giảng viên ấy nói thật. Ḿnh chỉ buồn v́ hôm nay vẫn c̣n có nhiều người đang đi vào vết xe của ḿnh ngày xưa.

Ông biệt phái vẫn đứng đó, giữa cung thánh, giang hai tay lên trời …

Ông biệt phái ơi! Ông oai hùng quá! Ngày xưa Chúa đă quật ngă ông ngay trước mặt người thu thuế. Ngài cho ông ăn "điểm hột vịt" khi Ngài nói: "Nguời này ra về và không được công chính hoá". C̣n người thu thuế, Chúa cho điểm cao khi Ngài nói: "Người này ra về và đă được tha tội". Chúa cho điểm, đồng thời cho nhận xét: "Ai nâng ḿnh lên sẽ bị hạ xuống". Ông bị Chúa quật ngă, nhưng ông lại đứng lên và ông đang đứng hiên ngang trong ḷng tôi, trong ḷng anh em tôi. Th́ ra trong tôi đă có men biệt phái của ông. Và bây giờ th́ tôi đă hiểu. Tôi xin mời ông ra đi, ra đi vĩnh viễn ông nhé !

IV.   TRUYỆN NGỤ NGÔN:

ĐẦY TỚ THÀNH CHỦ 

 

Có một thằng bé tên là Môngsai không có nhà cửa gia đ́nh, nên đâu cũng là nhà, ngă đâu cũng là giường. Một lần nó gặp Xabandan, một anh chàng lười nhưng thích sống no đủ. Nh́n thấy thằng bé, Xabanđan gọi lại và bảo:

- Này, hăy làm đầy tớ cho tao, rồi tao sẽ dạy mày cách sống trên thế gian này.

- Thế tôi phải làm ǵ ? - Môngsai hỏi.

- Mày chỉ việc vác kiếm và xách hộp đựng trầu cho tao, rồi làm những cái hệt như tao làm.

Ngày hôm sau Xabanđan đến chỗ người yêu ở. Anh chàng cưỡi ngựa c̣n Môngsai vác kiếm và xách hộp đựng trầu đi đằng sau. Khi đến nơi, Xabanđan đến ngay bên người yêu và ngồi xuống cạnh cô ta. Môngsai cũng tiến đến phía bên kia và ngồi xuống sát cô ta. Thấy thế Xabanđan tức quá hét lên:

- Cút khỏi đây ngay, thằng đầy tớ!

- Này ông chủ ơi - Môngsai trả lời chàng lười:- Chính tôi đă thực hiện những điều ông dặn cơ mà. Ông bảo tôi làm hệt những ǵ ông làm đấy thôi.

Xabanđan hiểu ra và đâm ngượng nên tức giận bừng bừng quát:

- Xéo ngay khỏi mắt tao ! Tao thề làm đầy tớ cho mày nếu tao thấy cái mặt mày một lần nữa.

Môngsai nghe vậy và trong đầu nảy ra một ư nghĩ ranh mănh. Nó liền đi ngay.

Ngày hôm sau, trước lễ cầu nguyện buổi sáng, Môngsai vào trong thánh đường đạo Hồi. Nó bước đến bên b́nh nước thánh và chui đầu vào trong đó. Một lát sau những người đi lễ thánh Ala đến, nh́n thấy Môngsai trong đó, bèn bảo :

- Chui ra ngay, đừng quấy rầy chúng tao !

- Tôi không chui ra đâu - Môngsai nói : - Tôi phải giấu mặt ḿnh để ông chủ khỏi nh́n thấy.

Một anh chàng tên là Mulla vội vă đến ngay nhà Xabanđan kể về Môngsai, - người đầy tớ của anh ta.

- Tại sao mày lại cản trở những người đi lễ thánh hả đồ mất dạy ? - Xanbanđan hét lên:- Chui ngay cái đầu của mày ra và cút đi .

- Tôi không dám, ông chủ ơi. Môngsai nói - Tôi sợ ông chủ nh́n thấy mặt tôi.

- Đồ khốn nạn ! Xabanđan gào lên - Có chui đầu ra không ?

- Hăy nghĩ xem ông vừa nói ǵ đấy, ông chủ ơi ! Ông sẽ phải hối hận v́ những lời của ḿnh đây, - Môngsai nói tiếp để trêu tức ông chủ.

- Câm ngay và kéo ngay cái đầu thô thiển của mày ra !  V́ mày mà mọi người không dự lễ được !

- Tôi giấu mặt tôi không cho ông khỏi thấy đấy mà.- Môngsai trả lời.

- Chui đầu ra ngay ! - Xabanđan tru lên. - Nếu không tao moi óc mày ra !

Đến lúc ấy Môngsai mới b́nh tĩnh chui đầu ra khỏi b́nh và điềm nhiên nói :

- Thôi đành vậy, nếu ông muốn thế. Nhưng bây giờ nhà ngươi là đầy tớ cho ta !

- Cái ǵ ?

- Đầy tớ của ta, - Môngsai nhắc lại một cách b́nh thản, - Đưa ngựa đây cho ta, cầm lấy kiếm và xách hộp đựng trầu theo ta !

 

V.      HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:

Theo bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar

Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN –
NGUYỄN VĂN DIỄM

THẤY M̀NH ĐẠT ĐÍCH

Ông Nesmeth chơi gôn hàng tuần rồi hoàn toàn bỏ hẳn suốt 7 năm trời. Lạ thay, sau 7 năm nghỉ chơi, lần chơi trở lại đầu tiên, ông đă đánh được 74 điểm. Trong 7 năm nghỉ chơi, ông không tập luyện một lần nào và điều kiện thể lư của ông cũng suy thoái trầm trọng. Thật vậy, suốt 7 năm đó, ông đă phải thu ḿnh trong một pḥng giam nhỏ cao 1m5, dài 1m6, v́ là tù nhân chiến tranh tại Triều Tiên.

Câu chuyện của ông nêu bật một điều: Ta phải "thấy ḿnh đạt đích" nếu mong tới đích và hoàn thành những mục tiêu ở đời. Khi bị coi là tù nhân chiến tranh, ông bị giam biệt lập 5 năm rưỡi, không gặp, không tṛ chuyện với ai và không được tập thể dục hằng ngày. Mấy tháng đầu, ông không làm ǵ khác ngoài việc cầu mong và cầu nguyện được phóng thích. Rồi ông nhận ra rằng, nếu muốn giữ sức khoẻ và được sống sót, phải thực hiện những bước tích cực và quyết định. Do đó, ông chọn thú chơi gôn mà ông thích nhất và bắt đầu chơi trong pḥng giam. Ông chơi trong trí đủ 18 lỗ gôn mỗi ngày. Ông chơi trọn vẹn cả những chi tiết nhỏ nhặt, cuối cùng, ông "thấy ḿnh" mặc đồ đánh gôn, bước tới lỗ gôn đầu. Ông h́nh dung trọn vẹn từng ngày nắng, ngày mưa mà ông đă chơi. Ông "thấy" được kích thước ṿng gôn, sân cỏ, cây cối, chim chóc, và mọi thứ trang hoàng khác trên sân gôn. Ông "thấy rành rọt cách ḿnh cầm gậy bằng tay trái, cách đặt tay phải trên tay trái”. Ông cẩn thận như ḿnh phải giữ tay trái thật thẳng, rồi phải luôn nh́n vào banh. Ông thận trọng vung tay về đàng sau thật chậm răi và thoải mái mà mắt vẫn nh́n vào trái banh, ông luyện cách vung gậy cho nhẹ nhàng rồi đánh bật trái banh đi. Rồi ông nhớ lại đường banh, ngắm nó bay trên không, rớt chạm mặt đất, lăn tṛn cho tới khi ngừng tại điểm đă định...

Ông chơi trong trí lâu như chơi một trận gôn thật, với đủ mọi giai đoạn trước sau. Với cách khác, ông đă quyết định trở nên một người có ư nghĩa đặc biệt chứ không phải chỉ là một người chung chung vô định.

 

VI.         T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH: 

(An Giang số 1363, ngày 13/9/1997, trang 6)

LÀM G̀
KHI CHỒNG BẠN BỊ DAO ĐỘNG T̀NH CẢM?

Sau nhiều năm yêu đương nồng thắm, bỗng nhiên một ngày nào đó anh ấy đột ngột bỏ rơi bạn để đến với một phụ nữ khác trẻ hơn bạn nhiều. Rồi... đến lúc anh ấy quay về, ngượng ngùng, tiu nghỉu...

Cuộc sống và năm tháng trôi qua. Con cái đă lớn và chồng bạn bắt đầu bị dao động t́nh cảm. Đó là lúc bạn ít ngờ đến nhất. Từ trước đến nay, luôn nh́n thấy bạn mỗi ngày, nên có lúc anh ấy muốn "quên" bạn đi. Khi anh ấy muốn ra đi với một phụ nữ trẻ nào đó, bạn giật ḿnh, đau đớn.

Sự thật, cơn đột biến t́nh cảm này của tuổi năm mươi gần như chỉ tác động mạnh đến cánh đàn ông! Những người chồng của cánh phụ nữ chúng ta, bất ngờ họ thấy hoảng sợ với ư nghĩ rằng ḿnh đă già đi và tự trấn an bằng cách chứng tỏ họ luôn hấp dẫn, không bao giờ "kết thúc!". Tóm lại, họ nghĩ ḿnh c̣n tuổi xuân để tặng cho một phụ nữ trẻ trung... Dù giải thích cách nào th́ mọi người vẫn nh́n nhận đó là chuyện xấu xa. Không người vợ nào c̣n muốn gặp lại kẻ đă đối xử "đểu giả bỉ ổi" như vậy. Có điều sự "đểu giả bỉ ổi" đó sớm muộn ǵ cũng sẽ kết thúc bằng sự quay về với gia đ́nh! Bởi lẽ thường sự xáo động t́nh dục qua đi, sức hấp dẫn của cái mới lạ rồi cũng mờ nhạt đi. Lúc đó người đàn ông không c̣n đủ sức để tiếp tục cuộc phiêu lưu t́nh ái và họ nhận ra, không dễ ǵ thay đổi thói quen sống với vợ và các con.

Rơi vào t́nh cảnh ấy, bạn phải cư xử như thế nào khi con người "đểu giả" ấy quay trở về, tỏ ư muốn tiếp tục sống chung với bạn?

. Nếu tha thứ, bạn chớ đay nghiến măi về "lỗi lầm" đă qua của chồng.

Đuổi anh ta đi ngay ư? Dĩ nhiên đó chẳng phải là giải pháp tốt nhất cho anh ta và nhất là cho bạn! Trên thực tế, dù bị tổn thương, bị xúc phạm, coi rẻ, song chuyện đó có thực sự xóa sạch mười lăm, hai mươi hay ba mươi năm đầy kỷ niệm đẹp luôn hiện về trong kư ức bạn? Có thực bạn luôn mong muốn sống cạnh chồng đến đầu bạc răng long?

Vậy th́, bạn hăy xem xem ḿnh có thể chấp nhận anh ta quay về hay không. Trước tiên, bạn phải dứt khoát làm sáng tỏ vấn đề. Chẳng phải v́ bạn chấp nhận chồng quay về hay muốn chứng tỏ nỗi khổ mà chồng đă gây ra cho bạn, mà chính là v́ muốn cho anh ta cảm nhận được vấn đề. Nhưng bạn chớ nên đay nghiến anh ta suốt ngày hoặc cứ thu ḿnh giận dỗi măi.

Tốt nhất là phải tế nhị. Bạn phải có khả năng nối lại sự đối thoại vợ chồng trong b́nh tĩnh, lắng nghe những ǵ anh ta muốn nói với bạn, bàn căi cho anh ta hiểu được tâm tư của bạn. Một là, qua đó bạn có thể ít nhiều biết được lư do phản bội của chồng. Hai là, nhờ đó bạn có thể tự xoa dịu những căng thẳng của ḿnh. Không có ǵ tồi tệ hơn là một ḿnh ḿnh cứ măi ôm chặt nỗi đau và nghiền ngẫm mọi chuyện!

Nhưng có một điều bạn không nên nhân nhượng, cho dù bạn đă bỏ qua, đă tha thứ "lỗi lầm" của chồng: anh ta không được tái phạm!

. Phải cho chồng hiểu, nếu tái phạm sẽ không có chuyện tha thứ!

Bạn không nên để cho anh ấy nghĩ rằng ḿnh có thể bắt đầu một cuộc phiêu lưu t́nh ái lần thứ hai, và cố gắng cho anh ấy hiểu nếu tái phạm anh ta sẽ không c̣n dịp để quay trở về gia đ́nh nữa.

Khi đă tha thứ, bạn chớ có t́m cơ hội để dằn vặt chồng và đừng vội nghi ngờ khi anh ấy đi làm về muộn 30 phút. Hơn nữa, đừng bao giờ t́m cách gặp "đối thủ" của bạn: Bạn sẽ làm cho t́nh thế càng tồi tệ hơn!

Nhất là, bạn đừng bao giờ trả hận chồng bằng cách "ông ăn chả, bà ăn nem". Ngược lại, bạn phải chứng tỏ con người hoàn hảo, không đáng chê trách của ḿnh. Phải cho chồng cảm thấy tiếc nuối khi đă phản bội người vợ tuyệt vời như bạn!

Đừng quên rằng hai vợ chồng hăy c̣n nhiều năm sống chung với nhau.

Diên San (France Dimanche)

VII.                        CHUYỆN PHIẾM :

Trích trong tập truyện hài hước trẻ “Bồ” non

Biên soạn : PHẠM KHẢI

SUỐT NGÀY BẬN RỘN

Tiếng c̣i hú liên hồi là cho những người trên đường dạt cả sang một bên v́ tưởng là xe cứu thương hay cảnh sát. Nhưng không, một chiếc Ribeo lướt tới, chạy ṿng vèo như trêu ngươi thiên hạ. Gă lái xe c̣n trẻ, đeo kính đen, mặc gilê nhiều túi, một tay lái xe, một tay cầm máy điện thoại di động, nói cười hô hố. Cô gái ngồi phía sau, mặc soóc ḅ cũn cỡn, ôm chặt lấy gă, áp má vào vai gă ra chiều âu yếm.

- Hêlô! Nàng đang ngồi sau tao đây. Mày chạy tới đâu rồi? Tăng tốc lên! Năm phút nữa gặp nhau nhé! Ok!

Cô gái cũng hé vào máy:

-Có cái Huệ ngố đấy không? Thế mà tao tưởng mày bị bỏ quên ở thiên đường rồi! Lát nữa có tin vui cho mày đấy!

Qua đường Nguyễn Thái Học, chiếc Robeo mất hút trong ḍng người qua lại. Nhưng tin về chiếc xe phân khối lớn này được báo về cho đơn vị cảnh sát giao thông theo dơi.

5 giờ 20 phút, chiếc xe trên lại xuất hiện ở Mai Dịch chạy song song với một chiếc L.C. Hai anh lái gần như nằm ngửa trên yên, ngả đầu vào ngực cô bạn phía sau. Các cô vuốt ve âu yếm hai chàng, tưởng chừng như phải yêu gấp kẻo chẳng c̣n thời gian và nơi nào để làm việc ấy. Nhưng  tới Láng Hạ hai xe máy lại đuổi nhau làm khách qua đường bạt vía. Hai cô bạn vừa ôm chặt bạn t́nh, vừa ḥ hét cổ vũ cho đối thủ. Bất ngờ, chiếc Ribeo lách sang phải, quết vào một chiếc xe honda chạy cùng chiều. Chị phụ nữ lái xe ngă vật xuống ven đường. Cô gái ngồi sau chiếc xe Ribeo bị hất xuống ngang đường xe chạy. Chính v́ cô ta mà chiếc L.C phải phanh gấp, không kịp chạy trốn với xe Ribeo. Người đi đường liền giữ xe L.C và giúp chở hai phụ nữ đi cấp cứu. Lát sau, cảnh sát đến lập biên bản ngay tại hiện trường.

Tại trụ sở công an, anh lái xe L.C phân trần:

- Tôi không có lỗi v́ xe của tôi có va phải ai đâu! Xin cho tôi đi, tôi đang vội.

- Thế anh và người lái xe Ribeo có quan hệ như thế nào ?

- Tôi không quen.

- Nhưng các anh cũng luồn lách, đuổi nhau giữa phố đông. Chúng tôi c̣n biết các anh cùng chạy qua Mai Dịch cơ mà !

- Vâng, anh ấy là bạn tôi.

- Xin cho xem giấy tờ của xe.

- Anh ta cầm cả.

- Sao lại thế?

- Xe này do anh ấy mua giao cho tôi đi để cùng đua cho vui. Tôi chỉ là ăn theo thôi.

- Anh ta làm ǵ mà sẵn tiền thế?

- Anh ấy lấy trộm của "ông bố" 30 vé mà ông ấy không biết ǵ.

- Giàu đến mức thế cơ à ?

- Chuyện, tổng giám đốc công ty mà. Tiền cân, không đếm xuể.

- Tại sao cứ ra đường là các anh phóng xe như ma đuổi thế ?

- Chúng tôi rất bận.

- Khoảng 9 giờ sáng nay anh ở đâu?

- Sang Nguyên Khê ăn thịt chó.

- Đi đâu nữa?

- Lên Ao Vua tắm rồi nghỉ ở đó.

- Theo chương tŕnh, chiều tối nay làm ǵ?

- Đi thư giăn, ăn cơm Hàn Quốc, tối đến ÊĐen.

Bỗng cửa mở. Anh chàng lái xe Ribeo bị điệu vào. Th́ ra anh ta bị tổ cơ động của cảnh sát giao thông đuổi theo tóm được ở cuối đường Thái Thịnh. Một ngày bận rộn của chàng công tử đă qua, sớm hơn dự định.

1996

 

 

 

 

 

 

 

 

GÓP GIÓ

 

Hai biển hồ


Người ta bảo ở bên Palextin có hai biển hồ... Biển hồ thứ nhất gọi là biển Chết. Đúng như tên gọi, không có sự sống nào bên trong cũng như xung quanh biển hồ này. Nước trong hồ không có một loại cá nào có thể sống nổi mà người uống cũng bị bệnh. Không một ai muốn sống ở gần đó. Biển hồ thứ hai là Galilê. Đây là biển hồ thu hút khách du lịch nhiều nhất. Nước ở biển hồ lúc nào cũng trong xanh mát rượi, con người có thể uống được mà cá cũng có thể sống được. Nhà cửa được xây cất rất nhiều ở nơi đây. Vườn cây ở đây tốt tươi nhờ nguồn nước này...

Nhưng điều kỳ lạ là cả hai biển hồ này đều được đón nhận nguồn nước từ sông
Jordan. Nước sông Jordan chảy vào biển Chết. Biển chết đón nhận và giữ lại riêng cho ḿnh mà không chia sẻ, nên nước trong biển Chết trở nên mặn chát. Biển hồ Galilê cũng đón nhận nguồn nước từ sông Jordan rồi từ đó mà tràn qua các các hồ nhỏ và sông lạch, nhờ vậy nước trong biển hồ này luôn sạch và mang lại sự sống cho cây cối, muôn thú và con người.

Một định lư trong cuộc sống mà ai cũng đồng t́nh: Một ánh lửa chia sẻ là một ánh lửa lan tỏa. Một đồng tiền kinh doanh là một đồng tiền sinh lợi. Đôi môi có hé mở mới thu nhận được nụ cười . Bàn tay có mở rộng trao ban, tâm hồn mới tràn ngập vui sướng.

Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ cho riêng ḿnh . "Sự sống" trong họ rồi cũng chết dần chết ṃn như nước trong ḷng biển chết!

 

Nói với con về... t́nh yêu


Có thể khi đọc những ḍng chữ này, con gái của bố lại cười khúc khích, rồi nghĩ thầm sao hôm nay bố lại lên lớp con về cái chuyện của thanh niên thế nhỉ. Con đừng vội cười nhé. Chuyện yêu đương đâu phải chỉ chuyện của các con? Tuy con gái bố đă 19 tuổi rồi, nhưng con đừng tưởng như vậy là con đă lớn, đă có thể vững bước vào đời, không sai lầm, không vấp ngă.

Tất nhiên bố có thể nói chuyện trực tiếp với con. Song đây là chuyện tế nhị, v́ vậy bố quyết định tâm sự cùng con bằng trang viết này. Có thể như vậy hay hơn đối với cả bố và con.

Bố thật sự phải suy nghĩ nhiều về chuyện này kể từ hôm con dẫn Hùng, bạn trai con về nhà và nói với bố rằng các con đă yêu nhau gần một năm nay. Khi bố nói rằng con bước vào t́nh yêu hơi sớm, bởi trước mắt con là một chặng đường dài của học tập và phấn đấu. Bố c̣n nhớ con đă cười và nói lại một câu gần như con đă đọc trong một cuốn sách nào đó rằng: "Bố ơi, t́nh yêu cho chúng ta sức mạnh, sẽ giúp ta học tập tốt hơn, phấn đấu vươn lên nhiều hơn để xứng đáng với t́nh yêu". Con nói có phần đúng, song điều đó đúng với những người đă trưởng thành, đă có hiểu biết cuộc đời, đă biết thế nào là t́nh yêu và biết làm chủ bản thân, có cuộc sống độc lập con ạ. Con đă căi lại bố rằng: "Ngày trước bố và mẹ cũng yêu nhau từ khi học năm thứ nhất đấy thôi". Đúng, bố mẹ gặp nhau và có t́nh cảm với nhau từ năm học thứ nhất. Song con không hiểu t́nh yêu của bố mẹ ngày trước như thế nào đâu. Có lần, con cũng được đọc nhật kư của bố mẹ rồi đấy, bố c̣n nhớ nét mặt con lúc ấy rất xúc động. Con c̣n nói đùa với mẹ rằng: "Bố mẹ ngày xưa lăng mạn thật, hơn cả thanh niên bây giờ". Con có biết không, chính cái sự lăng mạn ấy mà t́nh yêu của bố mẹ mới được bền lâu, bố mẹ mới cùng nhau chia xẻ bao năm tháng khó khăn của ngày đầu mới ra trường chưa xin được việc. Chính sự lăng mạn ấy mà t́nh yêu của bố mẹ mới đơm hoa kết trái, mới có con ra đời như kết quả chờ mong.

Vậy mà con và Hùng đă yêu nhau như thế nào? Có thể người ta nói đúng rằng: "T́nh yêu có đôi mắt mù ḷa". Con bảo Hùng là người con tin tưởng nhất, anh ta chiều chuộng con, không từ chối con một điều ǵ. Nhưng con có thấy cái cung cách Hùng đến nhà ḿnh không? Cậu ta chào bố bằng cái gật đầu, rồi ngồi bắc chân chữ ngũ hút thuốc lá. Với mái tóc hung hung mới nhuộm, cậu ta ăn diện quá mức, mà lại không lịch sự chút nào. Một cậu sinh viên năm thứ nhất đă làm ǵ ra tiền mà cậu ta đi xe máy vè vè, cổ lại lủng lẳng xiềng vàng, lắc bạc. Cậu ta không để ư rằng bố đang làm việc, mà lại tự tiện bật vô tuyến lên xem b́nh luận bóng đá. Con bảo cậu ấy là sinh viên, vậy mà khi bố hỏi cậu ấy học trường nào, cậu ấy bảo học khoa Văn trường Đại học Thủy lợi! Trường Thủy lợi mà cũng có khoa Văn hay sao con?

Bố chỉ mong con nh́n nhận lại người mà con nói là yêu thương đi. Con người ta quư nhất ở sự hiểu biết, ở tư cách đạo đức ở sự kiên tŕ vươn lên trong cuộc sống, ở sự cần cù lao động và trân trọng t́nh người. Anh ấy có đủ tư cách là chỗ dựa tinh thần cho con suốt cả cuộc đời hay không?

Khi con xin phép bố mẹ đi chơi với Hùng, bố mẹ đă tôn trọng con và đồng ư. Nhưng khi con đi rồi, mẹ con lại lo lắng. Bố cũng lo, nhưng bố đă trấn an mẹ con. Một mặt bố tin con v́ con là con gái của bố, con không đến nỗi dại khờ đâu, cũng là sinh viên rồi cơ mà. Tin thi tin vậy mà vẫn không yên tâm.

C̣n một điều này, bố đắn đo măi rồi quyết định nói với con. Để t́nh yêu măi măi là điều thiêng liêng, các con phải biết giữ ǵn khoảng cách. Có thể con lại bảo bố là cổ hủ, lạc hậu, là phong kiến. Song bố dám khẳng định với con một điều rằng không một người đàn ông nào muốn cưới một cô gái dễ dăi, buông thả về làm vợ.

Bố không cấm con yêu, bởi bố cũng hiểu t́nh yêu như một ḍng nước lũ, nó có thể tràn vỡ nếu ai có ư định đắp đập ngăn sông. Bố chỉ muốn con thật sự suy nghĩ những điều bố nói với con về t́nh yêu, về người yêu của con. Bố tin con gái bố hiểu điều bố nói, bởi bố nói với con bằng kinh nghiệm của một người lớn tuổi, một người chỉ mong con được hạnh phúc.

 

Con gái tôi - Người thầy của tôi


Mỗi ngày con trẻ dạy chúng ta điều ǵ đó. Là cha mẹ tôi đă học được điều mong đợi ấy. Vậy mà tầm rộng của những điều con gái tôi chỉ cho tôi vẫn không ngớt làm tôi ngạc nhiên.

Khi được 6 tháng tuổi, cháu dường như luôn ngẩng nh́n lên. Và tôi cũng ngẩng nh́n lên với cháu, nhờ vậy tôi đă học được sự kỳ diệu của những cành lá nhảy múa trên cây và kích thước đáng nể của đuôi một chiếc phản lực.

Vào lúc được 8 tháng tuổi, cháu luôn mải nh́n xuống. Tôi cũng làm theo và nhờ vậy, tôi đă học được mỗi ḥn đá khác nhau, những vết nứt của gạch lát đường tạo một h́nh kỷ hà riêng biệt và mỗi mảng cỏ có màu xanh khác nhau.

Khi cháu bước sang 11, cháu bắt đầu nói được chữ "Wow!". Cháu thốt lời kỳ diệu ấy khi thấy cái ǵ mới, tuyệt vời và ấn tượng đối với cháu như bộ đồ chơi cháu thấy nơi pḥng khám của ông bác sĩ nhi, một làn gió se lạnh lướt qua mặt cháu hay một đàn ngỗng nơi nhà của một người bạn tôi.

Tiếp theo, khi tiếng "Wow!" đă lên đến tột đỉnh, không c̣n thốt thành lời nữa mà chỉ c̣n có thể diễn tả bằng cái miệng chu tṛn, được dành cho những sự kiện thật sự thần kỳ. Chúng bao gồm mặt trời lặn chiếu trên mặt hồ sau một ngày tuyệt đẹp và pháo hoa xoè nở trên bầu trời xuân.

Cháu đă dạy tôi biết bao cách để diễn đạt từ "yêu thương". Cháu nói điều ấy rất hay vào một buổi sáng lúc cháu 24 tháng tuổi. Hai vợ chồng chúng tôi đang đùa th́ cháu chen vào giữa hai chúng tôi, dụi đầu vào vai tôi, thở dài khoan khoái và bảo "Yêu ba mẹ". Ngày khác, cháu chỉ vào h́nh một cô người mẫu thật đẹp trên b́a báo và hỏi :" Phải mẹ không mẹ?".

Gần đây nhất cháu đă thành đứa con lên ba của chúng tôi. Một hôm, cháu vào bếp trong khi tôi đang soạn bữa ăn chiều và bảo:" Con giúp mẹ được không?" và giây lát sau đó cháu đặt bàn tay lên cánh tay tôi và bảo: "Mẹ ơi, phải chi mẹ là em bé th́ mẹ con ḿnh là bạn rồi".

Những khoảnh khắc như vậy, tất cả những điều tôi có thể nói đó là "Wow!".

 

Sự kiên nhẫn

Tác giả: Brian Carnaugh

Một chàng trai trẻ đến gặp một chuyên gia về đá quư và nói về ước mong được trở thành một nhà nghiên cứu về đá quư. Chuyên gia nọ từ chối v́ ông sợ rằng chàng trai không đủ kiên nhẫn để theo học. Chàng trai cầu xin một cơ hội. Cuối cùng, vị chuyên gia đồng ư và bảo chàng trai: “Ngày mai hăy đến đây”.

Sáng hôm sau, vị chuyên gia đặt một ḥn ngọc bích vào tay chàng trai và bảo chàng hăy cầm nó. Rồi ông tiếp tục công việc của ḿnh: mài đá, cân và phân loại đá quư. Chàng trai ngồi yên lặng và chờ đợi.

Buổi sáng tiếp theo, vị chuyên gia lại đặt ḥn ngọc bích vào tay chàng trai và bảo chàng cầm nó. Ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm sau đó vị chuyên gia vẫn lặp lại hành động trên.

Đến ngày thứ sáu, chàng trai vẫn cầm ḥn ngọc bích nhưng chàng không thể im lặng được nữa.

- Thưa thầy - chàng trai hỏi - khi nào th́ em sẽ bắt đầu học ạ?

- Con sẽ được học - vị chuyên gia trả lời và tiếp tục công việc của ḿnh.

Vài ngày nữa lại trôi qua và sự thất vọng của chàng trai càng tăng. Một ngày kia, khi vị chuyên gia bảo chàng trai đưa tay ra, chàng định nói với ông ta rằng chàng chẳng muốn tiếp tục việc này nữa. Nhưng khi vị chuyên gia đặt ḥn ngọc bích lên tay chàng trai, chàng nói mà không cần nh́n viên đá:

- Đây không phải là ḥn đá con vẫn cầm!

- Con đă bắt đầu học rồi đấy - vị chuyên gia nói.

BRIAN CARANAUGH
(NGUYỄN LÊ PHƯƠNG ANH dịch)

Nụ hôn trên chuyến tàu

Tác giả: Khuyết danh

Chiếc tàu tôi đang đi ghé vào một ga nhỏ. Lúc ấy đă gần sáng và trời vẫn đầy sao. Không khí lạnh cóng ùa vào toa khi tàu dừng và mở cửa đón khách. Toa tôi có thêm hai người nũa, một người đàn ông và một cậu bé.

Cậu bé phải mất một lúc mới ngồi được vào chỗ của ḿnh sau khi len qua nhiều hàng chân người lớn. Trong khi cha cậu bé lại ngồi cạnh cửa sổ, giữa những người trông ngái ngủ, khó tính và mệt mỏi sau một đêm không được ngủ đẫy giấc. Khi tàu bắt đầu vào đường hầm, cậu bé trượt khỏi chỗ và tôi cảm thấy tay cậu chống vào đầu gối tôi. Nghĩ rằng cậu bé muốn đứng dậy, tôi nâng đầu gối lên một chút. Cậu bé rướn người lên, có lẽ muốn nói ǵ đó với tôi. Tôi cúi xuống đểnghe nhưng bất ngờ thay, cậu bé hôn vào má tôi một cái!

Lúc đó tàu ra khỏi đường hầm. Rồi cậu bé ngồi lai vào chỗ của ḿnh và ngắm cảnh bên ngoài cửa sổ. trông cậu rất hạnh phúc. Tôi thật sự ngạc nhiên. Sao cậu bé lại hôn một người lớn không hề quen biết trên tàu nhủ? Tôi c̣n ngạc nhiên hơn nữa khi cứ thỉnh thoảng, cậu bé lại đứng lên, hôn vào má những người lớn ngồi cạnh cậu, từng người một.

Bối rối, chúng tôi nh́n về phía người đàn ông. Cha cậu giải thích:

- Cháu nó rất hạnh phúc v́ khoẻ mạnh trở lại và được sống. Cháu đă ốm nặng rất lâu rồi!

Chuyến tàu dừng ở ga cuối. Người đàn ông và cậu bé hoà ḿnh vào đám hành khách. Tôi vẫn c̣n cảm giác cái hôn của cậu bé trên má, cái hôn làm tôi hạnh phúc và cả băn khoăn nữa. Liệu có bao nhiêu người trưởng thành trao cho nhau những cái hôn để chia sẻ niềm vui được sống? Cậu bé đă không chỉ chia sẻ với tôi một cái hôn ngọt ngào mà c̣n cả những băn khoăn muốn nhắn gửi: đừng để bản thân ḿnh "chết" trước khi tim ngừng đập!

Thưa bà, bà là người giàu có!

Tác giả: Q Dũng

Chúng tụ tập bên trong cửa chống băo, đó là hai đứa trẻ mặc cái áo khoác quá lớn và mặc quần áo rách rưới. "Bà có thể cho chúng con xin bất kỳ tờ giấy cũ nào được không, thưa bà!".

Người phụ nữ đang rất bận rộn. Bà muốn nói không, cho đến khi bà nh́n xuống bàn chân của chúng, đôi dép mỏng, thấm cả mưa tuyết.

"Hai đứa vào nhà đi, cô sẽ làm một tách ca cao nóng các cháu dùng nhé!".

Không có cuộc tṛ chuyện nào, có lẽ chúng quá lạnh. Đôi dép sũng nước của chúng ướt đẫm đá nền của ḷ sưởi. Bà cho chúng ca cao nóng và bánh ḿ nướng để chúng ăn nóng, chóng lại cái lạnh lẽo bên ngoài. Rồi bà trở vào bếp và bắt đầu tính toán cho chi tiêu ngân sách của gia đ́nh.

Gia đ́nh bà đang cơn túng thiếu, gặp ngay mùa mưa tuyết nên không làm ǵ ra tiền. V́ vậy, tằn tiện từng đồng là bà có thể đỡ thêm từng ngày. Nhưng, nh́n bọn trẻ như thế bà không biết phải làm ǵ hơn.

Sự yên lặng trong pḥng làm bà lo lắng. Bà nh́n vào nhà. Đứa bé gái đang giữ cái tách rỗng trong tay, nh́n vào đó thèm thuồng mong có thêm nữa. Đứa bé trai nói với bà một giọng dứt khoát:

"Thưa bà,... bà là người giàu có mà chúng cháu đă gặp".

"Cô mà giàu à? Không như thế đâu, cháu ạ!".

"Vâng, bà là người giàu. V́ bà cho chúng cháu ăn uống, cho chúng cháu sưởi ấm. Không có bà, chắc chúng cháu đang rét cóng ngoài trời".

Tôi nh́n vào khăn phủ bàn rách rưới của nhà ḿnh. Giàu à!

Đứa bé gái cẩn thận đặt cái tách trong đĩa để chén như sợ làm rớt. Mưa cũng đă tạnh dần, hai đứa trẻ bó chặt những tờ giấy để chống lại cơn gió và tạm biệt người phụ nữ ra đi.

Bà đẩy hai cái ghế ở gần ḷ sưởi về pḥng. Những vết lấm bùn đất của đôi dép hai đứa bé vẫn c̣n ẩm ướt trên nền ḷ sưởi. Bỗng nhiên bà tự hỏi: "Tại sao ḿnh không kêu chúng ở lại ít lâu? Trời lạnh thế này biết chúng có về nhà được không? Chuyện dễ dàng thế mà ḿnh không nghĩ ra".

Bà giàu, hiển nhiên là vậy. Bà không giàu vật chất nhưng tấm ḷng bà luôn mở rộng, bao dung. Cuộc đời này đâu chỉ giàu vật chất mới gọi là giàu!

Q. DŨNG (Theo Chicken Soup)

 

*

6th Sunday of Easter

 

Introduction

The Holy Spirit brings us the gift of peace. His peace lives within us and enables us to create good around us, wherever we may be.

 

Penitential Rite

With the Lord there is always mercy and fullness of redemption.

 

Lord, you free us from anger and dissension.

Lord, have mercy.

 

Lord, you help us create peace.

Christ, have mercy.

 

Lord, you offer us the ultimate joy of rising with you.

Lord, have mercy.

 

Today's Readings

First Reading Acts 15:1-2, 22-29

The Apostles resolve early differences through their deliberations and with the help of the Holy Spirit.

 

Second Reading Apocalypse 21:10-14, 22-23

The holy city, coming down from heaven, is lit by the radiant glory of God.

 

Gospel John 14:23-29

The Holy Spirit will teach us everything and remind us of all that Jesus has said.

 

Prayer of the Faithful

Celebrant

We turn to the Father with all our needs, asking him to renew us through his gift of peace.

 

Intercessions

We pray for all who are setting out to create a home together. May they experience the peaceful presence of God in their family.

Lord, hear us.

 

We pray for those who have lost all sense of peace. May the touch of the Holy Spirit heal their distress and bring them true serenity.

Lord, hear us.

 

We pray for all who spend their lives seeking to create reconciliation and peace in our divided world. May the Holy Spirit always lead them into the ways of truth.

Lord, hear us.

 

We pray for ourselves. May we find God's peace in the Eucharist we celebrate together today. May it touch all our relationships with love.

Lord, hear us.

 

Celebrant

Father, we bring to you our brokenness. In the breaking of the bread may we be healed and renewed. We ask this through Christ our Lord. Amen.

 

The Lord's Prayer

We turn to the Father and ask for strength and confidence to do his will as we say together.

 

Final Blessing

May the Father draw you to himself with everlasting love.

May the Son take away all that blinds and misleads you.

May the Spirit bring you the gift of his uplifting peace.

May the Father, Son and Holy Spirit bless you now and always. Amen.

 

HOMILY

"A peace the world cannot give, this is my gift to you." (John 14:27)

 

Illustration

Burglary is a distressing experience. It is not just that we lose things we treasure. The assault on our home and the resulting disarray are like an invasion of ourselves. Our inner unity finds its outer expression in the home we create around us. Home may not be the only building which has a special feel. There are people who claim to experience the particular atmosphere given to a church by the presence of the Blessed Sacrament, others who are aware of how intense prayer over the ages seems to cover the walls with a patina of peace and divine presence.

 

The negative side of such experiences is seen when buildings seem to hold on to traumas which have occurred in them, with ghosts, coldness or just general discomfort offering a lingering memory of an unhappy past. Like the human beings who create or live in them, buildings are never dead or indifferent. They hold our dreams, our memories, our loves and hopes, and sometimes our despair.

 

Gospel Teaching

In John's gospel Jesus is depicted as the one who comes down from the Father to bring us the gift of eternal life. The whole gospel is an exploration of the different ways in which this truth may be communicated so that we accept it is not just as an event in the past but as an activating truth here and now.

 

Today's gospel is taken from the discourse of Jesus to his disciples at the Last Supper. Jesus is aware that he is on the point of leaving his disciples behind. He wants to reassure them that this does not mean abandonment. His departure has to happen so that the divine life may be more present in his followers through the gift of the Holy Spirit. The imagery he chooses to try and convince them of this is that of the home. Both he and the Father will come and dwell with those who love him and keep his word. The special gift that Jesus leaves is that of peace, a peace the world cannot give. If we are receptive to the presence of God within us, Father, Son and Holy Spirit, we touch an inner peace which will flow out into the whole of our lives.

 

The same thought emerges in the reading from the Acts of the Apostles. The Apostles are faced with the first big crisis of the early Church. What criteria should be used to determine church membership? What laws and practices should be imposed on the newcomers to the faith, the Gentiles? How much of the tradition of Moses should be maintained? The Apostles' solution aims at reconciliation and peace. They do not intend imposing anything which causes unnecessary hardship. Their decision flows from a listening to the Spirit in their exchanges with each other.

 

Application

"Charity begins at home" is a saying that usually brings some confusion. Are we just finding an excuse to be selfish, or is this the recognition that we need to love ourselves to love others? Peace certainly begins at home. We have to be at one with ourselves before we can in any way preach or offer peace to others. A bit like faith, peace is caught as much as taught. It cannot be forced upon people, but it can be reached by negotiation, as we see in today's description of the Church's first council. Ultimately true peace is God-given.

 

The development of peace depends on us being centred on the truth. All the fruits of the Spirit are but practical expressions of the eternal life God gives us. If I am upset or anxious, suspicious or critical, I will find it very difficult to exhibit love, joy, peace, patience, kindness, goodness, faithfulness, gentleness and self-control. It does help at difficult times to make contact with those who really have such fruits. False versions of the fruits, such as false humility or self-righteous goodness will only make us more angry or depressed.

 

This is why, if we cannot find the right people to be with, it is good to find places where the same fruits can be felt and drawn on. From childhood many of us have special "secret gardens" where we can withdraw to get in touch with our real selves and to listen to God. We need both peaceful places and peaceful people to turn to in times of distress and when we need renewal.

 

The Church down through the ages has encouraged regular meditative or contemplative prayer in quiet places. Jesus himself is seen to do it, particularly when he has a difficult decision to deal with or challenge to surmount. He disappears to a lonely place to pray, usually by himself but sometimes with two or three of the disciples. The habit of popping into church for a moment of quiet and prayer is a traditional following of Jesus' example. Then, reconciled with ourselves and revitalised, we allow the Holy Spirit to dwell within us and in our turn act as channels of his peace.

 

Summary

1. Our homes and other buildings carry with them an atmosphere which either reassures or disturbs us.

 

2. As an image of his gift of eternal life, Jesus pictures the Father and himself making their home with us.

 

3. The Holy Spirit enables us both to reconcile differences, as the Apostles did in the early Church, and to be an ongoing source of peace.

 

4. In times of distress we need places and people of peace to renew ourselves and recover our sense of peace.