CHÚA NHỰT IV PHỤC SINH

CHỦ ĐỀ :

MỤC TỬ nhân lành

 "Chiên của tôi th́ nghe tiếng tôi.
Tôi biết chúng và chúng theo tôi"

(Ga 10,27)


BÀI ĐỌC I: Cv 13, 14. 43-52

ây chúng tôi quay v phía các dân ngoi".

Trích sách Tông đồ Công v.

 

Trong những ngày y, Phaolô và Barnaba sang qua Perghê và đến Antiôkia x Pisiđia; ngày Sabbat, các ngài vào ngi trong hi đường. Có nhiu người Do-thái và ṭng giáo theo các ngài, được các ngài khuyên bo bn đ trong ơn nghĩa Chúa.

 

Đến ngày Sabbat sau, hu hết c thành đu đến nghe li Thiên Chúa. Các người Do-thái thy đám đông dân chúng, th́ đâm ghen tương, nói lộng ngôn, chng li các điều Phaolô giảng dy. Phaolô và Barnaba can đm nói rng: "Phi ging li Thiên Chúa cho các ngươi trước tiên, nhưng v́ các ngươi từ chi li Thiên Chúa và t cho ḿnh không xng đáng sng đi đi, th́ đây chúng tôi quay v phía các dân ngoi; v li Chúa đă truyền lnh cho chúng tôi rng: "Ta đă đt ngươi làm ánh sáng muôn dân, để ngươi nên ơn cứu đ cho đến tn cùng trái đt". Nghe vy các dân ngoi hân hoan ca tng li Chúa; nhng ai được Chúa tin đnh hưởng s sng đi đi, th́ tin theo, nên li Chúa được rao giảng khp c vùng.

 

Những người Do-thái xúi gic các ph n khá gi đă ṭng giáo và các thân hào trong thành bt b Phaolô và Barnaba, ri trc xut hai ngài ra khi ranh gii x h. C̣n hai ngài, sau khi phi bi chân li cho h, hai ngài đi đến Icôniô. C̣n các môn đồ th́ đy hân hoan và Thánh Thn. Đó là li Chúa.

 

ĐÁP CA: Tv 99, 2. 3. 5

Đáp: Ta là dân tộc, là đoàn chiên Chúa chăn nuôi (c. 3c).

 

Hoặc đc: Alleluia.

 

Xướng: 1) Hăy phng s Chúa vi nim vui v; hăy vào trước thiên nhan vi ḷng hân hoan khoái trá. - Đáp.

 

2) Hăy biết rng Chúa là Thiên Chúa, chính Người đă to tác thân ta, và ta thuc quyn s hu ca Người, ta là dân tc, là đoàn chiên Chúa chăn nuôi. - Đáp.

 

3) V́ Thiên Chúa, Người thin ho, ḷng t bi Người tn ti muôn đi, và ḷng trung tín Người c̣n ti muôn muôn thế h. - Đáp.

 

BÀI ĐỌC II: Kh 7, 9. 14b-17

"Chiên Con sẽ thng tr h, và dn h đến ngun nước ban s sng".

Trích sách Khải Huyn ca Thánh Gioan.

 

Tôi là Gioan, đă xem thấy mt đám đông không th đếm được, h thuc mi ṇi ging, ḍng h, dân tc và tiếng nói, đng trước ngai vàng và trước Con Chiên; h mc áo trng dài, tay cm lá vn tuế.

 

Và một bô lăo đă nói vi tôi: "Đây là nhng người t đau kh ln lao mà đến, h git áo và ty nó trng trong máu Con Chiên. V́ thế, h trước ngai vàng Thiên Chúa, và ngày đêm phng s Người trong đn thánh Chúa, Đấng ng trên ngai vàng đt gia h. H s không c̣n đói khát; mt tri và nóng bc s không làm kh h, v́ Con Chiên đng trước ngai vàng s thng tr họ, s dn h đến ngun nước ban s sng, và Thiên Chúa s lau hết mi git l nơi mắt h. Đó là li Chúa.

 

ALLELUIA: Ga 10, 14

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Ta là mục t tt lành, Ta biết các chiên Ta, và các chiên Ta biết Ta". - Alleluia.

 

PHÚC ÂM: Ga 10, 27-30

"Ta ban cho các chiên Ta được sng đi đi".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

 

Khi ấy, Chúa Giêsu phán rng: "Chiên Ta th́ nghe tiếng Ta, Ta biết chúng và chúng theo Ta. Ta cho chúng được sng đi đi; chúng s không bao gi hư mất, và không ai có th cướp được chúng khi tay Ta. Điu mà Cha Ta ban cho Ta, th́ cao trng hơn tất c, và không ai có thể cướp được khi tay Cha Ta. Ta và Cha Ta là mt". Đó là li Chúa.

 

 

Minh họa

- Mille images : 88 A

- "Chiên của tôi th́ nghe tiếng tôi. Tôi biết chúng và chúng theo tôi" (Ga 10,27)

I. DẪN VÀO THÁNH LỄ

Anh chị em thân mến

Lời Chúa hôm nay tŕnh bày Chúa Giêsu là người mục tử tốt lành : Ngài biết rơ từng người chúng ta, Ngài thí mạng sống v́ chúng ta, và Ngài dẫn chúng ta tới sự sống thật. Trong Thánh lễ này, chúng ta hăy xin Chúa giúp chúng ta trở thành chiên của Ngài, không phải những con chiên bướng bỉnh mà là những con chiên biết chủ ḿnh là ai, biết tiếng chủ và ngoan ngoăn bước theo sự dẫn dắt của chủ.

II. GỢI Ư SÁM HỐI

- Chúa Giêsu muốn dẫn chúng ta tới sự sống thật, c̣n chúng ta nhiều khi từ chối không nghe theo sự hướng dẫn của Ngài.

- Chúa Giêsu biết rất rơ từng người chúng ta và yêu thương chúng ta vô cùng, thế mà lắm khi chúng ta hồ nghi t́nh thương của Chúa.

- Chúa Giêsu đă chịu biết bao đau khổ v́ chúng ta, c̣n chúng ta nhiều khi gặp đau khổ th́ nản ḷng như kẻ không có đức tin.

 

III. LỜI CHÚA

1. Bài đọc I (Cv 13,14.43-52)

Việc truyền giáo của Phaolô và Barnaba tại Antiôkhia miền Pixiđia :

- Theo thói quen, Phaolô rao giảng Tin Mừng cho người do thái trước tiên.

- Nhưng v́ họ từ chối, nên Phaolô quay sangh rao giảng cho dân ngoại.

- Dân ngoại đă hân hoan đón nhận Tin Mừng và tôn vinh Thiên Chúa.

2. Đáp ca (Tv 99)

Câu quan trọng nhất trong Tv này, và cũng là câu được dùng làp câu đáp, là : "Chúng ta là dân Chúa, là đoàn chiên Người dẫn dắt".

3. Tin Mừng (Ga 10,27-30)

Chúa Giêsu mặc khải thêm một khía cạnh của mầu nhiệm bản thân Ngài : Ngài là mục tử : "Chiên tôi th́ nghe tiếng tôi. Tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi cho chúng được sự sống đời đời, chúng sẽ không bao giờ hư mất"

4. Bài đọc II (Kh 7,9.14-17)

Thị kiến của Gioan tông đồ về dân thánh Chúa :

- họ rất đông không tài nào đếm nổi, thuộc mọi dân tộc và mọi ngôn ngữ

- họ đứng trước ngai Con Chiên

- Con Chiên sẽ dẫn đưa họ tới nguồn nước trường sinh.

IV. GỢI Ư GIẢNG

* 1. Đồng cỏ xanh, ḍng suối mát

Dương Ân Điển là đứa trẻ bị bỏ rơi, người ta nhặt được nó ở một quầy bán thịt, trong cái chợ nghèo vùng núi miền Nam đảo Đài Loan. Câu chuyện thương tâm này xảy ra năm 1974, ấy là lúc vừa lọt ḷng, em đă không có hai cánh tay, chân phải thẳng đơ không thể co duỗi.

Thế mà, 25 năm sau, đứa bé tàn tật bất hạnh ấy đă trở thành nhà danh họa tài ba, chuyên vẽ tranh bằng chân và miệng. Cô đă tổ chức nhiều cuộc triển lăm ở Mỹ vàø Nhật, và là thành viên của Hiệp Hội quốc tế những người vẽ tranh bằng chân và miệng.

Cuộc đời cô thay đổi nhanh chóng như thế, thành công rực rỡ như thế, cũng là nhờ mục sư Dương Húc và vợ ông là Lâm Phương Anh nhận nuôi. Đặc biệt là ông Tưởng Kinh Quốc đă cho cô đi giải phẫu chỉnh h́nh cột sống, nắn chân phải, sửa đường làm cầu cho cô dễ dàng đi tới trường. Ông đă nói với cô : "Cháu không có tay, nhưng c̣n chân, và có thể làm được rất nhiều việc". Chính t́nh thương, sự chăm sóc, và lời động viên của ông Tưởng Kinh Quốc đă thay đổi số phận của một con người.

"Chiên của tôi th́ nghe tiếng tôi, tôi biết chúng và chúng theo tôi" (Ga 10,27). Thiên Chúa là chủ chiên nhân lành, Người yêu thương mỗi người chúng ta bằng một t́nh yêu cá biệt, cho dù chúng ta có què quặt đui mù, có xấu xa đốn mạt đến đâu, mỗi người chúng ta đều có chỗ đứng độc nhất vô nhị trong t́nh yêu bao bọc của Chúa ; mỗi người chúng ta đều có vị trí đặc biệt trong trát tim yêu thương của Người. Tấm ḷng quảng đại yêu thương của ông Tưởng Kinh Quốc dành cho cô bé tàn tật Dương Ân Điển chỉ là h́nh bóng t́nh yêu thương vô bờ của Thiên Chúa đối với chúng ta, những con chiên của Người.

Vâng, chiên của Chúa th́ nghe Chúa, biết Chúa và theo Chúa.

- Nghe Chúa chính là lắng nghe Lời Chúa qua Kinh thánh, nơi giáo huấn của Giáo hội, và những ơn soi sáng trong tâm hồn ḿnh. Nghe Chúa chính là để có một mối tương giao thân t́nh với Người, và nhất là để tin vào Người. Thánh Phao lô viết : "Có đức tin là nhờ nghe giảng, mà nghe giảng là nghe công bố lời Đức Kitô" (Rm 10,17).

- Biết Chúa không chỉ là học hỏi và suy niệm theo nghĩa tri thức, mà chính là hiểu biết sâu xa, yêu mến thân t́nh, đến nỗi kết hợp cả thân xác lẫn tâm hồn. Chính t́nh yêu mới làm cho chúng ta nhận biết Chúa một cách đích thực đến nỗi đoán biết cả thánh ư Người.

- Theo Chúa chính là một thái độ hoàn toàn tự do, tự nguyện dấn thân, và trao phó thân phận cho duy một ḿnh Người. Theo Chúa cũng chính là từ bỏ, từ bỏ con người cũ, nếp sống cũ, đường lối cũ. Các môn đệ đă bỏ mọi sự, Mađalêna đă bỏ đường tội lỗi, Augúttinô đă bỏ đời trụy lạc, để đi theo Người.

Nghe Chúa, Biết Chúa và Theo Chúa để được những ǵ ? Đức Ki tô đă trả lời : "Tôi ban cho chúng sự sống đời đời, không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi" (Ga 10,28). Đoàn chiên đi theo chủ chiên nhân lành th́ đồng cỏ xanh với ḍng suối mát chắc chắn phải là đích đến của chúng, v́ chủ chiên Giêsu chính là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Người không những ban cho chúng ta sự sống đời đời mà c̣n bảo đảm sự sống ấy chắc chắn không thể mất được.

Không chỉ Chúa Con mà cả Chúa Cha cũng ǵn giữ, bảo vệ chúng ta trong bàn tay yêu thương của Người : "Cha tôi, Đấng đă ban chúng cho tôi, th́ lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha" (Ga 10,29). Chúa Cha đă trao ban đoàn chiên cho Chúa Con như quà tặng quí giá nhất, nên Chúa Con cũng ǵn giữ và yêu mến đoàn chiên như Chúa Cha đă yêu mến và ǵn giữ vậy. Như thế, chúng ta được bảo vệ an toàn tuyệt đối trong cả hai bàn tay, của cả cha lẫn mẹ, c̣n h́nh ảnh nào đẹp hơn thế nữa !

*

Lạy Chúa, xin cho chúng con trở nên nhỏ bé đơn sơ để chúng con được nằm gọn trong bàn tay yêu thương của Chúa.

Giữa một thế giới ồn ào v́ tranh giành quyền lực, của cải, xin cho chúng con lắng nghe được tiếng Chúa.

Giữa một thế giới chỉ biết tôn thờ vật chất, xin cho chúng con hiểu biết Chúa thật sâu xa để yêu mến Người thiết tha.

Giữa một thế giới chỉ biết chạy theo danh lợi thú, xin cho chúng con luôn đi theo Chúa là chủ chiên nhân lành của cuộc đời chúng con mà thôi. Amen. (TP)

* 2. Ngày cầu nguyện cho ơn gọi linh mục

Trong một quyển chuyện đề tựa "Quyền lực và vinh quang", nhà văn Graham Greene kể lại câu chuyện sau đây xảy ra tại một nước ở Nam Mỹ : Khi ấy một chính phủ ghét đạo lên nắm quyền và ra lệnh trục xuất tất cả các Linh Mục ra khỏi nước. Linh mục nào c̣n lén lút ở lại hoạt động th́ bị bắt đem xử tử. Đa số các linh Mục đă phải tuân lệnh ra khỏi nước, một số nhỏ can đảm ở lại th́ cũng bị xử. Nhưng không ai ngờ là vẫn c̣n sót lại một Linh mục. Ông này ở lại được v́ không ai thèm để ư tới ông, bởi v́ ông là một Linh mục tội lỗi bê bối đă hồi tục. Ông không coi sóc họ đạo nào cả, cũng không lưu ư tới sự thiếu thốn của các con chiên. Hằng ngày ông lang thang đây đó để kiếm tiền và nhậu nhẹt. Về phần giáo dân, trước đây họ vẫn khinh rẻ ông, nhưng trong lúc thiếu Linh mục th́ họ lại cần tới ông. Người ta xin ông rửa tội, giải tội, dâng thánh lễ và xức dầu. Ông cũng sẵn sàng nhận với một điều kiện là phải có tiền : rửa tội một em bé là mấy đồng, giải tội một người là mấy đồng, xức dầu một người là mấy đồng, mỗi người dự lễ là mấy đồng... tất cả đều có giá hẳn hoi. Dĩ nhiên, như ai trong chúng ta cũng biết, ông càng làm các bí tích th́ càng thêm tội bởi v́ ông đang sống trong t́nh trạng tội lỗi. Nhưng ai ngờ con người tội lỗi ấy lại là phương tiện Chúa dùng để nuôi dưỡng đàn chiên Chúa trong lúc gian nan. Nhờ c̣n có ông mà giáo dân c̣n tiếp tục lănh nhận được các bí tích và duy tŕ được đức tin của ḿnh. Thế rồi dần dần nhà cầm quyền bắt đầu để ư đến tới những hoạt động của ông và ra lệnh truy nă ông. Ông cũng sợ bị xử tử nên lén vượt biên giới trốn sang xứ khác. Nhưng đang lúc ông sắp qua biên giới th́ người ta chạy theo năn nỉ ông trở lại để giúp cho một người hấp hối. Không nỡ để một người chết không có bí tích nên ông Linh mục này đă trở lại, và đă bị bắt, rồi bị đem ra pháp trường. Trước lúc bị bắn, ông đă ăn năn xin Chúa thứ tha hết mọi tội lỗi của ông và dâng linh hồn trong tay Chúa, rồi b́nh thản ngước đầu chờ đợi. Và ông đă trông thấy có một người lẫn trong đám đông đang đưa tay ban phép giải tội cho ông, đó là một linh mục khác vừa trốn về để tiếp tục công việc của ông, công việc của một chủ chăn đối với đàn chiên đang đói khát.

Câu chuyện cảm động trên cho chúng ta thấy hai điều :

Thứ nhất : Linh mục rất cần cho đời sống đạo của giáo dân. Dĩ nhiên tín đồ của tôn giáo nào cũng cần vị lănh đạo tinh thần của ḿnh, nhưng người công giáo c̣n cần tới linh mục gấp bội. Có thể nói, cả cuộc đời người công giáo được bàn tay Linh mục dẫn dắt nuôi dưỡng : Khi ta vừa mới sinh ra, bàn tay ấy đă đổ nước rửa tội cho ta ; lớn lên bàn tay ấy đưa Ḿnh Thánh Chúa cho ta rước lễ ; khi ta sa ngă phạm tội, bàn tay ấy giơ lên thay quyền Chúa mà tha tội cho ta ; khi ta lập gia đ́nh, bàn tay ấy lại giơ lên chúc lành cho cuộc hôn phối của ta ; và trước lúc ta nhắm mắt ĺa đời, cũng bàn tay ấy xức dầu thánh chuẩn bị cho cuộc hành tŕnh của ta về nhà Chúa. Nếu thiếu bàn tay ấy th́ ta sẽ ra sao ? Những người giáo dân trong câu chuyện trên mặc dù coi thường vị linh mục tội lỗi nọ nhưng họ vẫn phải cần tới ông, vẫn van xin năn nỉ ông, bởi v́ trong lúc gian truân thiếu thôn ấy, chỉ có ông là có thể ban các bí tích cho họ.

Thứ hai : Linh mục là phương tiện cứu rỗi của Chúa. Chúng ta đă thấy ông linh mục trong chuyện trên đă mang ơn Chúa đến cho giáo dân nhiều như thế nào. Mặc dù ông tội lỗi, bất xứng nhưng các bí tích ông cử hành vẫn thành sự. Ông đọc " Này là Ḿnh Ta" th́ Chúa vẫn ngự vào chiếc bánh trắng ; ông nói "Ta tha tội cho con" th́ Chúa vẫn ban ơn tẩy sạch mọi tội lỗi trong tâm hồn người xưng tội. Linh mục thực là phương tiện Chúa dùng để ban ơn cho giáo dân..

Hôm nay là ngày Giáo hội cầu nguyện cho ơn kêu gọi linh mục. Không cần nói thêm chi nhiều, chúng ta chắc cũng ư thức nhu cầu linh mục cấp bách đến thế nào cho Giáo Hội chúng ta : chúng ta đang thiếu linh mục. Rất nhiều họ đạo không có linh mục. Ngày xưa Chúa Giêsu đă chỉ cho các môn đệ thấy những đồng lúa chín vàng và bảo "Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt th́ ít. Chúng con hăy cầu nguyện xin chủ ruộng cho thêm thợ gặt đến đồng lúa của Ngài". Chúa biết nhu cầu của chúng ta, nhưng Chúa muốn chúng ta phải cầu xin th́ Chúa mới ban ơn. Xin ǵ ?

Xin cho có nhiều thiếu niên, thanh niên quảng đại dâng ḿnh cho Chúa để phục vụ các linh hồn.

Xin cho những người đang theo tiếng gọi của Chúa hôm nay, tức là các chủng sinh, các em dự tư, được bền tâm vững chí. Dù hoàn cảnh có nhiều khó khăn, nhưng Chúa đă nói "Ai bền đỗ tới cùng th́ sẽ được rỗi".

Xin cho các linh mục của chúng ta được xứng đáng là những phương tiện tốt Chúa dùng để ban ơn cho giáo dân, nghĩa là xin cho các ngài được thánh thiện và b́nh an chăm lo việc đạo đức cho giáo dân.

* 3. Bài giảng của Thánh Cyrillô thành Alexandria (+ 444)

Dấu hiệu phân biệt ai là con chiên của Đức Kitô, ấy là thái độ sẵn sàng lắng nghe và vâng phục, trong khi dấu hiệu cho biết những con chiên lạ là sự cứng đầu.

"Lắng nghe" là chấp nhận điều được nói. Những người "lắng nghe" như thế th́ "được Thiên Chúa biết", nghĩa là kết hợp với Thiên Chúa.

Thực ra chẳng ai mà Thiên Chúa không biết. V́ thế khi Đức Kitô nói "Ta biết các chiên Ta" th́ có nghĩa là "Ta sẽ đón nhận chúng và cho chúng kết hợp với Ta bằng một sự hợp nhất huyền nhiệm và trường tồn".

Đức Kitô c̣n nói : "Các chiên của Ta th́ đi theo Ta". Thực vậy, nhờ ơn thánh, các tín hữu đi theo những bước chân của Đức Kitô. Họ không tuân giữ những quy định của Lề luật, v́ thực ra đó chỉ là h́nh bóng. Đúng ra là họ đi theo những giới răn của Đức Kitô và nhờ đó vươn ḿnh lên tới tầm cao của ơn gọi làm con Thiên Chúa. Khi Đức Kitô lên trời, họ cũng được lên theo.

"Ta ban cho chúng sự sống đời đời" : đừng hiểu sự sống này chỉ là chuỗi ngày nối tiếp nhau mà chúng ta dù là người tốt hay xấu cũng đều sở hữu sau khi sống lại, nhưng phải hiểu đây là sống trong niềm vui. Ta cũng có thể hiểu "sự sống" này theo nghĩa bí tích Thánh Thể. Nhờ Bí tích Thánh Thể, Đức Kitô tháp nhập chúng ta vào chính sự sống của Ngài, các tín hữu được thông phần vào chính xác thịt Ngài, như lời Ngài nói : "Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta th́ sẽ có sự sống đời đời" (Ga 6,54)

* 4. Thuộc về đàn chiên của Chúa

Cảm giác được thuộc về Chúa Giêsu, được Ngài biết và yêu thương, đó là một cảm giác vô cùng an ủi. Ai mà không muốn thuộc về đàn chiên của Chúa ! Thế nhưng thế nào là thuộc về đàn chiên Chúa ? Muốn thuộc về đàn chiên Chúa th́ phải làm sao ?

- Thứ nhất là phải tin vào Ngài : chúng ta gia nhập đoàn chiên Chúa và trở thành tín hữu, nghĩa là người tin.

- Nhưng tin chỉ mới là bước thứ nhất. Bước thứ hai là phải nghe tiếng Ngài : "Chiên của Ta th́ nghe tiếng Ta". Nghe tiếng Chúa Giêsu nghĩa là chú tâm đến những lời Ngài dạy dỗ.

- Thứ ba là đi theo Ngài : "Chiên của Ta đi theo Ta". Theo Chúa là thực hành lời Ngài dạy.

Liên hệ giữa chúng ta với Chúa phải là hai chiều. Con chiên phải chọn thuộc về Chúa. Chúa Giêsu không muốn và cũng không thể cứu ta ngược với ư muốn của ta. Nhưng chỉ cần ta thực ḷng muốn và cố gắng thuộc về Ngài th́ Ngài sẽ chăm sóc ta trong cuộc sống và trong cái chết nữa. Ngài hứa ban cho ta sự sống đời đời : "Ta ban cho chúng sự sống đời đời, không bao giờ chúng phải diệt vong".

Nhưng như thế không có nghĩa là hễ thuộc về Chúa th́ sẽ được Ngài bảo đảm cho có một cuộc sống dễ chịu ở đời này đâu. Ngược lại là đàng khác. Những kẻ thuộc về Chúa có thể bị bách hại, nhưng ai vẫn trung thành th́ sẽ được chia phần vinh quang của Ngài trên trời (bài đọc 2). Gian truân và thử thách là những cơ hội để ta chứng tỏ đức tin và ḷng vâng phục Chúa.

Đàn chiên là h́nh ảnh của nếp sống cộng đoàn. Ngay cả trên b́nh diện nhân loại thôi th́ ai cũng cần có cộng đoàn. Đó là lư do tại sao Chúa muốn những kẻ theo Ngài phải sống trong cộng đoàn. Trong cộng đoàn, chúng ta t́m được sự nâng đỡ, khuyến khích và t́nh thân. Chúng ta không thể thuộc về Chúa Giêsu mà không thuộc về đoàn chiên của Ngài. (FM)

* 5. "Ta biết chiên của Ta"

Khoảng giữa thế kỷ 19, Thánh Gioan Bosco bắt đầu hoạt động phục vụ những người trẻ nghèo nàn ở thành phố Turinô nước Ư. Họ đă sớm nhận ra ngài thực sự là một người bạn của họ. Họ yêu quư ngài đến nỗi khi ngài lâm trọng bệnh th́ họ tha thiết cầu nguyện tưởng như muốn xé rách bầu trời, có người c̣n xin Chúa cho ḿnh chết thay ngài. Nhờ những lời cầu nguyện ấy, Thánh Gioan Boscô đă khoẻ lại. T́nh cảm tŕu mến ấy không thể có được nếu Gioan Bosco và đám trẻ ấy đă không gần gũi nhau, biết nhau và yêu thương nhau.

Trong bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu nói "Ta biết chiên của Ta". Ngài biết chiên Ngài bởi v́ Ngài là mục tử tốt lành. Có nhiều mức độ biết : có khi chỉ là biết mặt, biết tên ; có khi biết như một người quen ; có khi biết như một người bạn thân thiết.

Không biết người ta là một điều rất buồn thảm. Nhà văn do thái Elia Wiesel rất thương cha ḿnh, nhưng người cha ấy đă chết trong trại tù Auschwitz năm 1944. Trong quyển tự thuật, nhà văn ấy tâm sự : "Tôi chưa bao giờ thực sự biết cha tôi. Thực đau ḷng mà phải thú nhận như vậy. Tôi đă biết quá ít về người mà tôi yêu quư nhất đời ấy, người mà chỉ cần nh́n tôi một cái cũng đủ làm cho ḷng tôi xao xuyến. Không hiểu những người con khác có gặp phải vấn đề như tôi không. Họ có biết cha họ không phải chỉ là một con người có nét mặt uy quyền, buổi sáng đi làm và buổi chiều trở về mang bánh đặt lên bàn ăn không ?"

E rằng những lời buồn thảm trên đây cũng là tiếng than của rất nhiều đứa con khác. Ngày nay con cái không biết cha mẹ và cha mẹ không biết con cái. Muốn biết th́ phải mất nhiều thời giờ và nhiều cố gắng, nhưng nó sẽ mang lại nhiều hoa trái. C̣n nếu không biết th́ sẽ phải gánh chịu nhiều mất mát. Đời sống trôi qua rất nhanh khiến chúng ta ít biết nhau. Mà không biết nhau th́ không thể yêu thương nhau được.

"Biết" là điều rất quan trọng đối với những người-chăm-sóc (carers). Những người-chăm-sóc cần biết kẻ mà ḿnh chăm sóc. Bước đầu là biết tên. Nhưng muốn biết thật th́ phải biết cả lịch sử cuộc đời họ. Nếu không biết họ đến với ta từ một thế giới như thế nào và sẽ trở về một thế giới như thế nào th́ ta chỉ coi họ như một chiếc bóng mà thôi.

Nhưng cái "biết" phải có hai chiều. Chúa Giêsu biết chiên của Ngài và chiên của Ngài cũng biết Ngài. Chúa Giêsu không sợ để cho người ta biết ḿnh. C̣n chúng ta đôi khi lại sợ. Chúng ta không muốn người khác đi vào cuộc sống chúng ta, biết chúng ta nghĩ ǵ, cần ǵ, đang lo buồn về chuyện ǵ và đang hy vọng những ǵ. Có lẽ v́ chúng ta sợ người ta biết ḿnh rơ quá rồi sẽ từ chối ḿnh. Từ đó chúng ta chỉ muốn người ta biết chúng ta qua cái vẻ bề ngoài mà chúng ta cố tỏ ra. Thế nhưng làm sao chúng ta có thể tạo được một t́nh cảm tŕu mến với người khác nếu chúng ta cứ giữ một khoảng cách với họ và không cho họ biết rơ chúng ta ?

Đối với Chúa cũng vậy. Ngài là mục tử tốt lành. Ngài muốn ban cho chúng ta sự sống đời này và cả đời sau nữa. Nhưng phải có tương quan hai chiều. Chúng ta phải đáp lại t́nh thương của Ngài bằng cách lắng nghe tiếng Ngài và đi theo Ngài. (FM)

* 6. Chuyện minh họa

Trong một cuộc họp, có hai người được mời đọc Thánh Vịnh 22 "Chúa là mục tử của tôi".

Người thứ nhất là một diễn viên nhà nghề nhưng không có đức tin. Anh phát âm rất chuẩn, giọng rơ ràng, ngắt câu hợp ư. Nghe anh đọc xong ai cũng vỗ tay.

Người thứ hai là một tín hữu xác tín về đức tin. Anh phát âm không chuẩn lắm, anh c̣n đọc hơi nhanh nữa. Nhưng giọng anh rất t́nh cảm. Ai nghe anh đọc cũng đều xúc động.

Khi hai người đọc xong, người diễn viên đến bắt tay người tín hữu và khen : "Xin chúc mừng. Anh đă đọc rất hay". Người tín hữu đáp : "Không, anh mới là người đọc hay, c̣n tôi th́ tệ quá."

Người diễn viên phân tích : "Chắc chắn là anh đọc hay hơn tôi mà. Một điều rất hiển nhiên là : Tôi th́ biết Thánh Vịnh 22, c̣n anh th́ biết Người Mục Tử."

Chúng ta hăy để ư : Tác giả Thánh vịnh 22 không nói "Chúa là một mục tử", cũng không nói "Chúa là vị Mục tử", nhưng nói "Chúa là Mục Tử của tôi". Người tín hữu kia đă đọc Thánh vịnh 22 bằng cảm nghiệm sống của ḿnh, cho nên anh đă làm cho người khác xúc động.

* 7. Ơn gọi yêu thương

Vết thương sâu nhất là vết thương ḷng :

đó là cảm giác rằng ḿnh không được yêu,

rằng ḿnh chẳng quư giá ǵ đối với ai cả.

Ngày nay nhiều người bị thương trong ḷng.

Mỗi người chúng ta đều có thể chữa lành vết thương cho họ.

Chúng ta có tay để làm

có trí để hiểu

và nhất là có tim để yêu thương.

Chúa nhật hôm nay cũng là ngày ơn gọi.

Mà mọi ơn gọi đều là ơn gọi yêu thương (FM)

V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI

Chủ tế : Anh chị em thân mến, Chúa Giêsu đă sống lại vinh hiển và lên trời ngự bên hữu Chúa Cha. Chúng ta cùng chúc tụng Người và dâng lời cầu xin :

1. Chúa đă đón nhận niềm tin yêu của thánh Phêrô / và trao cho người nhiệm vụ dẫn dắt đoàn chiên Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho Đức Thánh Cha đương kim / cũng được niềm tin yêu như vậy.

2. Chúa Giêsu là Vị Mục tử nhân hậu / đă chết để cho đoàn chiên được sống dồi dào / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các vị mục tử của chúng ta / cũng sẵn ḷng hy sinh tất cả cho đoàn chiên Chúa đă trao ban.

3. Hôm nay là ngày cầu nguyện cho ơn gọi linh mục và tu sĩ / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa / ban cho Giáo hội Việt nam có được nhiều ơn gọi linh mục và tu sĩ / để đoàn chiên Chúa không bao giờ thiếu người chăm sóc dưỡng nuôi.

4. Việc đào tạo linh mục tương lai cho các giáo phận / đ̣i hỏi phải đầu tư lâu dài và tốn kém / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết hết ḷng cộng tác vào công việc cao quư này / bằng lời cầu nguyện và bằng việc quảng đại giúp đỡ Chủng Viện.

Chủ tế : Lạy Chúa Giêsu, v́ yêu thương, Chúa đă chết để cho chúng con được sống và sống dồi dào. Xin cho chúng con cũng biết đền đáp phần nào t́nh thương của Chúa bằng chính đời sống bác ái yêu thương của chúng con. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời.

VI. TRONG THÁNH LỄ

- Kinh tiền tụng : nên dùng Kinh tiền tụng phục sinh số 2, v́ có nói tới cuộc sống mới.

- Trước kinh Lạy Cha : Hiện giờ chúng ta rất giống với một đoàn chiên đang quy tụ quanh chủ chiên là Chúa Giêsu bên bàn tiệc Thánh thể. Chúng ta hăy hợp ư với Ngài dâng lên Thiên Chúa là Cha những tâm t́nh con thảo của chúng ta.

VII. GIẢI TÁN

Anh chị em đă biết Chúa Giêsu là mục tử dẫn dắt đời ḿnh, cho dù có khi xem ra Ngài đang dẫn chúng ta qua thung lũng tối tăm, nhưng điếm tới cuối cùng sẽ là đồng cỏ xanh tươi, suối ngọt và bóng mát. Vậy anh chị em hăy ra về trong niềm vui mừng phó thác trọn vẹn cho Chúa Giêsu dẫn dắt.

 

CÂU CHUYỆN T̀NH

Mark Link S.J.

Bài đọc; Cv 13 ; 14, 43-52; Kh 7 ; 14-17: Ga 10 : 27-30

Chủ đề:

Thiên Chúa mời gọi chúng ta học biết và yêu mến Ngài để măi măi được sống hạnh phúc bên Ngài.

Cách đây nhiều năm, có một bộ phim được rất nhiều người hâm mộ tựa đề là Laura (nàng Laura). Thỉnh thoảng phim ấy lại được chiếu lại trên màn ảnh truyền h́nh. Chuyện phim kể về một thám tử trẻ nọ được mời đi điều tra vụ thảm sát một phụ nữ xinh đẹp tên là Laura. Chuyện xảy ra là một đêm nọ, có kẻ đột nhập vào căn hộ của Laura, rút súng và bắn một phát đạn vào mặt cô khiến cô bị tử thương. Những ngày kế tiếp sau đó, chàng thám tử trẻ tuổi dồn hết thời gian lục xét căn hộ Laura. Chàng xem xét tỉ mỉ tất cả mọi thứ liên quan đến cô như áo quần, sách vở, tập nhạc, h́nh ảnh và c̣n đọc cả những thư từ, nhật kư riêng của cô hầu t́m ra mấu chốt liên quan đến vụ thảm sát. Thế rồi, một điều thật lạ lùng đă xảy ra, chàng thám tử từ từ bị h́nh ảnh Laura hoàn toàn xâm chiếm, chàng cảm thấy xúc động và bỗng dưng say đắm nàng. Dĩ nhiên chàng cũng nhận ra ḿnh đang yêu một người phụ nữ đă chết. Thế rồi một đêm nọ, đang lúc chàng ngồi trong căn hộ của Laura gắng sức t́m giải pháp để điều tra cho ra, th́ bỗng dưng chàng nghe có tiếng ch́a khóa tra vào ổ. Rồi cánh cửa mở ra, chàng thám tử không thể tin nổi mắt ḿnh. Laura đang đứng ở đó Nàng vội lên tiếng hỏi: “Anh làm ǵ trong căn hộ tôi thế?” Chàng liền cắt nghĩa cho nàng mọi sự  việc đă xảy ra… Để rút ngắn câu chuyện, tôi xin tóm lược như sau. Laura đă đi về miền quê t́m nơi hoàn toàn yên tĩnh để nghỉ ngơi ít ngày. Trong suốt thời gian ấy, cô chẳng nghe máy truyền thanh cũng chẳng đọc báo chí nên đă chẳng hay biết ǵ về cái chết của ḿnh. Té ra là người phụ nữ bị giết nọ là một kẻ nào đó đă sử dụng căn hộ của cô trong thời gian cô vắng mặt, cuốn phim đă kết thúc với cảnh Laura và chàng thám tử yêu nhau, lấy nhau và sau đó sống với nhau hạnh phúc suốt đời.

Cuốn phim trên đây gồm ba phần: Phần nhất diễn lại cảnh chàng thám tử nghiên cứu, lục xét căn hộ của Laura để rồi si mê nàng. Phần hai diễn tả lúc Laura t́nh cờ xuất hiện trên ngưỡng cửa căn hộ và chàng thám tử nhận ra nàng. Phần ba diễn tả cảnh chàng thám tử tán tỉnh Laura sau đó thành hôn với nàng. Chuyện phim gồm ba phần ấy giống hệt kế hoạch Thiên Chúa vạch ra cho mỗi người chúng ta. Trong đó phần một là Chúa tạo dựng chúng ta trên thế gian này, để chúng ta học hỏi, t́m hiểu về Ngài, giống như chàng thám tử nọ được phái đến căn hộ của Laura để nghiên cứu về cô ấy. Tiếp đó, phần hai, Thiên Chúa biểu lộ chính ḿnh qua Chúa Giêsu, Đấng đă đến trần gian để chúng ta có thể nhận ra Ngài, giống như Laura vừa bước vào căn hộ th́ được chàng thám tử nhận ra ngay. Và phần cuối của kế hoạch Chúa dành cho chúng ta là chúng ta yêu mến và sống hạnh phúc măi măi với Ngài, giống như chàng thám tử nọ say đắm Laura và được cùng nàng trăm năm hạnh phúc.

Chuyện phim về nàng Laura và bản lược đồ tóm tắt kế hoạch của Thiên Chúa trên sẽ giúp chúng ta hiểu rơ hơn bài Phúc Âm hôm nay. Bài Phúc Âm hôm nay phản ảnh ba phần y hệt như trên. Trước hết, Chúa đă cho dân Ngài tuyển chọn được sống trong bầu không khí Cựu ước để họ có cơ hội t́m hiểu về Ngài. Tiếp đó, vào thời gian thuận tiện, Ngài đă tự biểu lộ chính ḿnh trong lịch sử qua con người của Đức Giêsu Kitô. Và cuối cùng, những kẻ nhận biết Đức Giêsu là Chúa th́ nghe tiếng Ngài, bước theo Ngài, và lănh nhận nơi Ngài sự sống vĩnh cửu. Đây chính là điều Chúa Giêsu tuyên bố trong Phúc Âm hôm nay liên quan đến những kẻ nhận biết Ngài “Chiên Ta th́ nghe tiếng Ta… và bước theo Ta. Ta sẽ cho họ sự sống đời đời”. Bởi v́ “Cha Ta và Ta là Một”.

Chúng ta sẽ áp dụng tất cả những điều đó vào cuộc sống như thế nào?

Để trả lời, chúng ta hăy trở lại với chàng thám tử trong phim. Chàng đă nghiên cứu căn hộ của Laura kỹ lưỡng, tỉ mỉ biết bao!  Chàng không bỏ sót một chi tiết nào có thể giúp chàng hiểu biết thêm về nàng, v́ thế, chàng bỗng say mê nàng dù chưa bao giờ gặp mặt. Đó chính là điều mỗi người chúng ta phải làm tại thế giới này. Chúng ta phải t́m hiểu cho tường tận mọi bí mật, mọi vẻ đẹp, và cả những khổ đau của thế giới này để rồi yêu mến Thiên Chúa dù chưa lần nào gặp mặt Ngài. Đồng thời chúng ta phải t́m hiểu cặn kẽ mọi điều liên quan đến Chúa Giêsu Kitô, v́ nơi Ngài chúng ta gặp được Thiên Chúa mặt đối mặt y hệt chàng thám tử nọ đă gặp được Laura nơi cửa căn hộ nàng. Hẳn chúng ta không quên lời Đức Giêsu đă nói; “Ai thấy Ta là Thấy Cha Ta” (Ga 14:9) Và cuối cùng, chúng ta phải hết ḷng phó thác đời ḿnh cho Chúa Giêsu để được sống vĩnh cửu, và sau đó được sống hạnh phúc măi măi bên Ngài, giống như chàng thám tử dâng tặng cuộc đời cho Laura, kết hôn với nàng và sau đó họ sống măi măi hạnh phúc bên nhau. Nói cách khác, Phúc Âm hôm nay mời gọi chúng ta t́m hiểu, học hỏi về Chúa qua mọi vật Ngài đă tạo dựng ở trần gian này. Chúng là những ǵ then chốt cho ta biết về Chúa giống như áo quần sách vở của Laura là những yếu tố giúp chàng thám tử biết rơ con người nàng.

Bài Phúc Âm cũng mời gọi chúng ta t́m hiểu học hỏi về Chúa Giêsu để say mê và bước theo Ngài hầu được sống hạnh phúc bên Ngài măi măi, giống như chàng thám tử nọ đă say đắm, kết hôn với Laura, và sau đó hai người sống đầm ấm bên nhau măi măi.

Chúng ta hăy kết thúc với lời cầu nguyện:

Lạy Chúa là Cha chúng con, Cha đă tạo dựng chúng con và ban cho chúng con sự sống. Cha đă đặt chúng con vào trần gian xinh đẹp mầu nhiệm này để chúng con t́m hiểu, suy tư và học hỏi về Cha. Nhưng b́nh thường chúng con đă chẳng chịu làm như thế. Vẻ kiều diễm của trần gian thường mê hoặc chúng con rời xa Cha hơn là lôi chúng con đến với Cha. Tuy vậy, Cha vẫn không từ bỏ chúng con, Cha đă kêu gọi, đă hô hào, khiến chúng con phải mở tai ra. Cha đă toả chiếu vinh quang của Cha để chúng con phải mở mắt ra. Và bỗng nhiên chúng con bắt đầu nghe được tiếng Cha trong từng hơi thở, trong mỗi bài ca, chúng con bắt đầu nh́n thấy bóng h́nh Cha lấp lánh nơi mỗi v́ sao, nơi từng bông lá, và vào một ngày kia không thể nào quên, chúng con được nghe tiếng Cha và nh́n thấy dung nhan Cha nơi Chúa Giêsu Con Cha.

Vậy xin Cha giúp chúng con lắng nghe lời Chúa Giêsu, bước đi theo Ngài, để được Ngài ban sự sống vĩnh cửu. Xin Cha giúp chúng con chu toàn kế hoạch Cha đă định cho chúng con, để chúng con được sống hạnh phúc bên Cha măi măi.

 

CHỦ CHĂN LẮNG NGHE

Gm. Arthur Tonne

Một lần viếng Luân Đôn, Đức ông Ratti, sau  này là Giáo hoàng Piô XI, hỏi đường cảnh sát để tới nhà thờ chánh toà Westminster. Người cảnh sát  mở tấm bản đồ cũ rồi tô viết ch́ con đường phải đi. Ít phút sau người cảnh sát đuổi theo vị Giáo hoàng tương lai, gần đứt hơi, ông nói: “Tôi đă chỉ đường sai, thay v́ quẹo tay trái tôi lại vẽ tay mặt”. Sau này Đức Thánh Cha khôi hài nhắc lại “người cảnh sát Luân Đôn đă săn đuổi ngài”.

Đây là một trường hợp vị chủ chăn lắng nghe con chiên. Chúng ta biết rằng rất cần con chiên lắng nghe tiếng chủ chăn, vị đại diện Chúa Kitô trên trần gian - Đức Thánh Cha, các vị Giám Mục và các Linh Mục, Nhưng cũng rất quan trọng vị chủ chăn thiêng liêng lắng nghe tiếng con chiên của ḿnh - Một vị chủ chăn đích thật phải nói được rằng: “Tôi nghe tiếng chiên của tôi”.

Chúa Giêsu lắng nghe con chiên trong thời đại của Người. Người mù kêu lên: “Lạy Chúa, xin cho con được thấy”. Chúa Giêsu đă cho anh thấy ánh sáng. Mẹ của Người nói nhỏ: “Họ hết rượu rồi, Chúa Giêsu ban rượu cho tiệc cưới Cana. Viên sỹ quan Rôma kêu xin: “Con tôi bị bệnh”. Chúa Giêsu chữa lành em bé. Các tông đồ nói với Chúa: “Họ không có ǵ ăn”. Chúa Giêsu đă cho năm ngàn người ăn no. Người cũng lắng nghe kẻ trộm trên thập giá và hứa cho anh nước trời.

Cảm tạ Chúa. Các vị lănh đạo gia đ́nh Chúa đang lắng nghe ngày càng nhiều những tiếng kêu đau khổ, đói khát, bất công, chiến tranh và nghi kỵ

Để đáp lại những tiếng kêu cứu ấy, giáo dân của Hội Thánh phải góp ư, phải trợ giúp và thực hiện. Hăy nói với chúng tôi phải làm thế nào để giúp người thiếu thốn trên thế giới, rồi giúp chúng tôi thực hiện.

C̣n một lănh vực nữa, con chiên không những được phép nói, mà c̣n phải nói lên và vị chủ chăn phải lắng nghe, đó là lănh vực truyền bá đức tin, đem Chúa Kitô đến với thế giới, việc quản lư tài nguyên vật chất của Giáo Hội, việc liên lạc với những con chiên ngoài đoàn chiên của Chúa Kitô. Các vị chủ chăn không những phải lắng nghe, mà c̣n khích lệ các bạn nói lên như Công đồng Vaticannô II đă làm.

Xin gợi ư: Khi bạn phát biểu với tư cách cá nhân hay đoàn thể, hăy cố gắng phát biểu một cách kính cẩn, thận trọng và thanh lịch. Bạn chỉ phát biểu ư kiến sau khi suy nghĩ và cầu nguyện. Bạn có thể cho chúng tôi những sáng kiến hay như viên cảnh sát tả cho vị giáo hoàng tương lai. Nhưng bạn cũng phải thay đổi ư kiến khi cần như viên cảnh sát ấy – không sao – Hăy nói lên.

Trong Thánh lễ, Chúa Kitô vị chủ chăn tối cao nói với chúng ta qua các bài đọc. Rồi chúng ta nói với Chúa; chủ chăn nói, con chiên nghe. Con chiên nói, chủ chăn nghe. Xin Chúa chúc lành bạn. Amen.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

I.Tia sáng:

v BỀN CHÍ     

v CUỘC SỐNG       

II.Thư giăn:

1.         THẠCH HỌC SĨ   

2.         SÁCH LÀ DO IN MÀ THÀNH

3.         NGOẠI LỆ MAY MẮN      

4.         THỰC HIỆN CẢ HAI     

5.         ĐIỀU BẤT NGỜ   

6.         ẢNH HƯỞNG

7.         NHIỀU MÀU SẮC

III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:

v PHÁT TRIỂN DÂN SINH  

IV.Chuyện ngụ ngôn:

v CÁI ĐẦU THÔNG MINH           

V.Hẹn bạn trên đỉnh thành công:

v NGƯỜI LUYỆN BỌ CHÉT       

v BẠN CÓ KHỚP KHÔNG?

vTRỞ NGẠI KHÔNG THỂ VƯỢT

VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:

v CHỈ ĐẸP THÔI, CHƯA ĐỦ

VII.Chuyện phiếm :

v TÔI THẲNG THẮNG PHÊ B̀NH

 

I.     TIA SÁNG :

*Bền chí trong việc cầu nguyện. Bền chí ngay cả khi cố gắng của bạn có vẻ vô vọng v́ cầu nguyện bao giờ cũng phong phú.

* CUỘC SỐNG, DÙ DÀI ĐẾN ĐÂU, BAO GIỜ CŨNG NGẮN NGỦI.

E. Galindo.

20 hay 100 năm, nào có thấm ǵ so với hàng tỷ tỷ năm của vũ trụ. Cuộc sống của tôi chẳng qua cũng chỉ như một năm ánh sáng trong không gian. Cuộc đời tôi ngắn ngủi, thêm một lư do để ta đừng chất chứa những của cải tạm bợ và đừng đeo đuổi những cái hay hư nát và giết chết... Hăy t́m kiếm niềm vui bằng cách chu toàn những bổn phận làm người đối với tha nhân theo như kế hoạch của Thiên Chúa. Đối với kẻ t́m cách sống hữu ích, trong Nước Chúa, th́ thời gian đâu có quan trọng. Đằng khác, muốn xây dựng hạnh phúc cho kẻ khác, cũng cần phải có những giây phút nghỉ ngơi lành mạnh mới có thể phục vụ tốt hơn.

Lạy Chúa, xin ngăn bước đường con, một khi con không đi t́m cái chính yếu.

II.       THƯ GIĂN:

1. THẠCH HỌC SĨ

Tiến sĩ Thạch Mạn Khanh là người điềm tĨnh, hay pha tṛ. Một lần, ông ta cưỡi ngựa đi chơi. Người hầu dắt ngựa, không cẩn thận, nên làm cho Thạch Mạn Khanh bị ngă từ trên lưng ngựa xuống đất.

Quan viên tuỳ tùng vội chạy lại đỡ Thạch Mạn Khanh dậy phủi bụi đất, rồi đỡ ông ta lên ngựa. Thạch Mạn Khanh cười mà nói với mọi người.

- May mà tôi là Thạch Học sĩ (thạch là đá) chứ nếu là Ngơa học sĩ (ngơa là ngói) th́ đă tan xác rồi nhỉ.

2. SÁCH LÀ DO IN MÀ THÀNH

Có một đứa bé chẳng chú ư học tập ǵ cả, suốt ngày ham chơi, lang thang khắp xóm. Bố nó bực lắm, giam nó trong nhà rồi đưa cơm nước vào cho ăn. Bố nó dặn:

- Đọc sách học tập là phải tập trung tư tưởng, suy nghĩ tỉ mỉ. Nếu làm được như vậy là hiểu sách là hiểu biết.

- Ba ngày sau, người bố đến buồng nhốt con, xem nó học tập ra sao. Con vui mừng nói với bố:

- Lời dạy bảo của bố làm cho đầu óc con mở mang ra. Đọc sách quả là có lợi, mới có ba ngày mà con đă hiểu ra nhiều đạo lư.

Người bố nghe con nói mà như mở cờ trong bụng, tŕu mến nh́n con mà hỏi:

- Con ơi, con đă hiểu được những điều ǵ?

- Đứa con mặt mày hớn hở nói:

- Bố ạ, trước đây con cứ tưởng các sách chúng ta đọc là do người ta dùng bút lông để viết. Ba hôm nay con xem kỹ rồi, con hiểu ra một điều, đó là các trang sách đều do người ta in ấn mà thành.

3. NGOẠI LỆ MAY MẮN 

Bác sĩ nhăn khoa nói với bệnh nhân:

- Anh phải bỏ rượu thôi. Rượu làm giảm thị lực lắm đấy.

- Thế th́ tôi là một ngoại lệ may mắn. Cứ uống hai, ba ly vào là tôi bắt đầu nh́n thấy gấp đôi.

4. THỰC HIỆN CẢ HAI 

Một người béo bệu đến than thở với bác sĩ:

- Tôi đă đi khám ở hai bác sĩ. Một ông khuyên tôi hăy đi bộ nhiều hơn nữa. C̣n ông kia khuyên tôi nên đi nằm điều trị tại nhà an dưỡng. Vậy tôi phải làm ǵ bây giờ?

- À, vậy ông hăy đi bộ đến nhà an dưỡng!

5. ĐIỀU BẤT NGỜ

Một nhà vi khuẩn học nói với vợ:

- Em thân yêu, anh muốn dành cho em một sự bất ngờ nhân mừng ngày sinh nhật của em.

- Anh thật chu đáo quá! Điều bất ngờ ǵ thế anh?

- Anh đă đặt tên em cho một loại vi khuẩn mới t́m ra.

6. ẢNH HƯỞNG

Có một đứa bé rất mê xem ti vi. Mẹ nó bị viêm phổi, tắt tiếng. Có một người bạn của mẹ nó đến hỏi thăm:

- Mẹ cháu thế nào?

- H́nh ảnh th́ tốt, c̣n âm thanh không được rơ lắm.

7. NHIỀU MÀU SẮC

Trao trả lại tập bản thảo dày cộm, ông chủ bút nhận xét:

- Câu chuyện của ông có quá nhiều màu sắc ḷe loẹt!

Tác giả bị phật ḷng, gay gắt hỏi:

- Về phương diện ǵ ạ?

Chủ bút đáp:

- Ồ, ngay chương đầu tiên, ông miêu tả cụ già mặt đỏ gấc v́ giận, tên độc ác tím mặt v́ ghen ghét. Nhân vật chính nam mặt trắng bệch v́ giận, nhân vật nữ th́ mặt đỏ lên v́ thoa son phấn và người đánh xe bị cơn lạnh làm xanh xao cả người!

 

III.    NHẬT KƯ TRUYỀN GIÁO :

 

 Trích trong “Nhật kư truyền giáo”

Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU

PHÁT TRIỂN DÂN SINH

Cái Rắn, ngày 1.11.1994

Hôm nay ḿnh đi thăm bà con lương giáo trong xóm nhà thờ. Thăm được 27 gia đ́nh. Đến nhà cuối cùng th́ ḿnh ăn cơm trưa. Ông chủ nhà nói thẳng thừng thế này :

- Giáo dân nghèo cha không lo, cha lo xây cầu cho Nhà nước. Nhưng việc đó là việc của Nhà nước.

- Vậy th́ tôi xây cầu để tôi đi. Tôi đi thăm bà con th́ phải có cầu.

Có lẽ người dân nghĩ rằng Giáo hội có nhiệm vụ đem cơm áo đến cho người nghèo.

Sự thật th́:

+ Giáo hội chẳng có khả năng đó, v́ 3/4 dân số trên thế giới là nghèo, một con số quá lớn so với túi tiền của Giáo hội.

+ Giáo hội không có nhiệm vụ trực tiếp đem cơm áo đến cho người nghèo. Nhiệm vụ chính của Giáo hội là loan báo Đức Giêsu Kitô. Chỉ trong Đức Kitô mới có sự giải phóng thật sự .

Vả lại phát triển không có nghĩa là đem cơm áo phát cho người nghèo, mà là giúp người nghèo có điều kiện thoát được cảnh nghèo. Họ đạo Cái Rắn này ngày xưa có tới hơn 200 héc ta ruộng. Ruộng được chia ra cho giáo dân canh tác và nạp tô cho nhà chung. Mấy chục năm rồi mà chỉ có năm gia đ́nh có nhà tường. Họ đă nghèo, đang nghèo và sẽ c̣n nghèo, chỉ v́ họ không tự giải phóng ḿnh mà cứ trông chờ Giáo hội.

 

Cái Rắn, ngày 15.1.1995

Buổi họp Hiền mẫu hôm nay chỉ có chừng 200 bà mà đa số là người lương. Các bà người lương đến để nghe ông cha giảng về đời sống vợ chồng và về vấn đề giáo dục con cái. Sau buổi họp có một bà già hỏi :

- Nghe người ta nói: ai theo đạo th́ ông cha cho hai triệu. Cái đó có không?

- Nếu ai theo đạo mà cho tôi hai triệu, th́ tôi cám ơn. C̣n chờ tôi cho hai triệu th́ chắc là không. Ai theo đạo v́ tiền, th́ làm nhục cho đạo. Cũng như ai dùng tiền để mua t́nh yêu, th́ làm nhục cho t́nh yêu.

Người Công giáo vẫn tuyên truyền với nhau rằng: "ông cha thiếu ǵ tiền" . Bây giờ tư tưởng ấy đă lan sang người lương. Có một số người sẵn sàng theo đạo, v́ họ nghĩ rằng các linh mục sẽ giúp đỡ họ về vật chất.

Ḿnh hốt hoảng thật sự, khi có người theo đạo v́ tiền. Ḿnh xấu hổ thật sự, khi người ta nghĩ rằng ḿnh có nhiều tiền.

Khi người ta theo đạo v́ tiền, th́ họ bắt đầu thờ Mammon và ít hy vọng họ quay đầu trở về với Chúa. Trên đồi Betxaiđa, sau phép lạ hóa bánh, dân chúng muốn tôn Chúa làm vua. Ngài trốn lên núi một ḿnh. Thấy dân chúng đói th́ hóa bánh cho họ ăn, nhưng sau đó Chúa rất buồn v́ quần chúng hiểu sai ơn cứu độ. Việc từ thiện th́ phải làm, nhưng làm xong th́ đau khổ. Đôi khi chính việc từ thiện lại làm sai lệch sứ mạng truyền giáo. Đức Gioan Phaolô II một mặt vẫn ca tụng công tác phát triển của các thừa sai, nhưng mặt khác ngài vẫn cảnh giác các thừa sai, để đừng có ai theo đạo chỉ v́ được giúp đỡ về vật chất.

Cà Mau, …

Hôm nay ḿnh đi làm phép nhà cho vợ chồng nhà M- B. Anh chồng là người ngoại trở lại. Hai vợ chồng chạy mánh. Con đuờng Sài G̣n - Cà mau, Châu Đốc - Cà Mau, thậm chí Nam  Vang - Cà Mau đối với họ đă trở thành quen thân như đường ṃn trong xóm nhỏ. Mới ba mươi tuổi đời mà đă xây được một căn nhà hai tầng trị giá trên 300 triệu đồng. Trong bữa liên hoan tân gia, ḿnh ngồi chung bàn với ba của M. Ba hắn khoe: "Nó làm ăn khá là nhờ cha Diệp. Đi chuyến nào nó cũng vái cha Diệp và tạ ơn cha Diệp"- Thật ra th́ nó vái tứ phương thiên hạ!  Bà Chúa xứ ở Núi Sam, bà Mă Châu ở phường 2, Bà quan Âm ở phường 5, Đức Mẹ B́nh Triệu. Tất cả thần thánh đều là công cụ để đạt tới mục tiêu là lợi nhuận. Hắn làm ăn có lương thiện không? Một người bạn của hắn đă phát biểu: "Nó bốc lên lẹ quá khiến phải nghi ngờ về cách làm ăn của nó". Có một điều chắc chắn là hắn ít đi lễ và càng rất ít xưng tội rước lễ.

Phải công nhận rằng hắn rất đầy đủ về vật chất, nhưng lại rất nghèo về tinh thần. Phát triển như vậy là không đồng bộ, không toàn diện. Có lẽ v́ thế mà Hội đồng Giám mục Mỹ châu Latinh tại Puebla đă tuyên bố rằng: rao giảng Đức Giêsu là phát triển đầy đủ nhất và đúng đắn nhất. Đă biết bao lần lương tâm ḿnh cứ bị dằn vặt giữa một bên là phát triển kinh tế và một bên là rao giảng Tin Mừng. Rao giảng Tin Mừng cho người nghèo mà không giúp được họ về vật chất th́ không yên tâm. Giúp họ về vật chất, th́ chẳng được bao nhiêu mà cũng không chấm dứt được t́nh trạng nghèo của họ. Nhưng rồi ḿnh cũng đành tự an ủi, v́ có lần Đức cha Bùi Tuần vỗ vai ḿnh và tâm sự: "Tôi chia sẻ với cha trong công tác phục vụ người nghèo. Tôi thấy các bài nhật kư truyền giáo của cha đều hướng về người nghèo. Tôi cũng đă giúp người nghèo, nhưng chưa bao giờ thành công".

Cái Rắn. ngày 17.1.1995

Hôm nay đội khoan huyện Trần Văn Thời hoàn thành bốn cây nước cho bà con kinh Giữa. V́ hảo ư và cũng v́ quyền lợi trong tương lai, đội khoan đă giảm giá một cây nước từ triệu tám xuống triệu bảy. Tổng chi là sáu triệu tám. Gia đ́nh nào được đón nhận cây nước, th́ chịu tiền nấu cơm cho thợ và tráng xi măng xung quanh. Ḿnh cũng c̣n dự tính mỗi năm xin mỗi gia đ́nh hưởng thụ nước miễn phí này đóng góp năm ngàn đồng để giúp người nghèo trong xóm. Chưa tuyên bố nhưng chắc là đuợc.

Thanh toán xong món tiền sáu triệu tám, ḿnh xuống xuồng đi Cái Cấm mừng xuân non cha Mười. Cha Mười le lưỡi :

- Anh Tám bạo thật, chưa có tiền mà đă dám đóng tiền giếng cho dân.

- Đó là món nợ phải trả cho câu nói " Ông cố xài nước mưa, c̣n ḿnh th́ uống nước đ́a". Dốc hết các món chi khác như xuồng, tủ sách, tủ quần áo và mượn thêm bốn triệu để xoa dịu lương tâm. Chịu chơi, th́ phải chịu chết. Cho th́ tốt hơn nhận. Niềm vui của ḿnh là được thấy bà con có nước giếng xài trong dịp tết.

Cái Rắn, ngày 23.1.1995

Hôm nay có mấy ông Hội đồng Giáo xứ đến để cắm chà giữ cá đ́a. Ḿnh hỏi :

- Đóng xong bốn cái giếng, bà con dư luận thế nào ?

- Th́ cũng có người kêu ca, phân b́: "Tại sao không đóng ở nhà tôi mà lại đóng ở nhà ông M, nhà tôi nghèo hơn mà" .

- Th́ tôi đă nói rồi, ai phân b́, kể cả mắng mỏ th́ cứ đến tôi. Có lẽ phải đóng cho mỗi nhà một cái giếng th́ mới hết kêu ca.

- Chính quyền cũng nói: "Phân b́ sao được. Không lẽ lại đóng cho mỗi nhà một cây. Của đâu mà nhiều dữ vậy".

Đúng là làm phước phải tội. Lại một vấn đề làm ray rứt lương tâm. Không đóng giếng cho bà con, th́ tội nghiệp. Đóng giếng rồi, th́ lại có người nói ra nói vô : "Cha thương mà thương không đồng". Đành vậy. Âu cũng là số phận.

IV.    TRUYỆN NGỤ NGÔN:

CÁI ĐẦU THÔNG MINH 

 

Phía bên kia cầu của một ḍng sông có một người Thổ Nhĩ Kỳ đang cày ruộng, c̣n Êrô lúc đó cũng đang lùa đàn ngựa trên đường. Khi  đi ngang qua người cày ruộng, Êrô nghe thấy lăo vừa quất trâu vừa quát :

- Này, con trâu lang kia, cái đầu của mày c̣n xào nấu được, chứ cái đầu của Êrô th́ không xào nấu được đâu !

Êrô bước lên cầu, thúc đàn ngựa đi qua bên kia cầu, c̣n cậu ta th́ dừng lại và rên rỉ :

- Trời ơi! Đất ơi! Khổ thân tôi không kia chứ? Biết làm sao bây giờ?

Người Thổ Nhĩ Kỳ nghe thấy vậy, bèn bỏ mấy con trâu đó chạy lại giúp Êrô.

- Này, Êrô, làm sao thế ?

- Trời đất ơi, khổ thân tôi quá. Đàn ngựa của tôi bỏ chạy hết rồi, c̣n lại ḿnh tôi bên này bờ sông.

- Thế th́ cậu chạy theo nó đi.

- Không được đâu, tôi đă thề với thựơng đế và các thánh thần là không bao giờ đi trên cầu này nữa, không bao giờ!

- Thôi, đừng có mà lẩm cẩm nữa! Tại sao cậu lại không đi trên cầu trong khi ai cũng đi, cả ngựa cùng đi qua cầu có làm sao đâu?

Êrô rên rĩ than thở không dám bước qua cầu.

- Này, cậu sẽ trả tớ bao nhiêu tiền, nếu tớ cơng cậu qua cầu?

- Thế ông lấy bao nhiêu?

- Mười hai đồng!

- Xong ngay!

Người Thổ Nhĩ Kỳ cho Êrô ngồi lên lưng, cơng cậu ta đi trên cầu sang bờ bên kia rồi thả nó xuống đất. Êrô lục t́m trong túi một lúc rồi nói :

- Không hề có đồng xu nào hết, xin thề có các đấng thánh thần và thượng đế.

- Sao lại không có, cái đồ gian manh! Sao mày lại nói dối  Hăy trèo lại lên lưng ta đi!

Êrô lại trèo lên lưng người Thổ Nhĩ Kỳ và trở lại bên kia cầu. Người Thổ Nhĩ Kỳ vứt cậu ta xuống đất :

- Mày không có tiền trả th́ ông cho mày chết ngáp ở đây, đồ chó.

Nói xong ông ta lại quay về chỗ mấy con trâu và bắt đầu cày ruộng. C̣n Êrô chạy vụt qua cầu, rồi la ầm lên :

- Ê, cái lăo Thổ Nhĩ Kỳ kia, lăo bảo cái đầu của con trâu lăo c̣n xào nấu được, c̣n cái đầu của Êrô th́ không xào nấu được? Vậy sao ta lại có thể qua lại trên cầu bằng cái lưng gù của lăo được kia chứ?

V.  HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:

Theo bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar

Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN –
NGUYỄN VĂN DIỄM

CHƯƠNG BA

ĐỀ RA MỤC TIÊU

NGƯỜI LUYỆN BỌ CHÉT

Trong phần nói về mục tiêu ở chương 3, tôi đă kể lại cho bạn câu chuyện anh bán dụng cụ bếp núc, chỉ trong một năm, đă bán nhảy vọt từ 34.000 đô la tới 104.000. Do đâu anh đă thành công rực rỡ như vậy?

Thưa v́ anh đă học được cách "luyện bọ chét".

Bạn có biết cách "luyện bọ chét" chưa? Tôi nói đứng đắn chứ không phải nói chơi đâu. Biết cách luyện bọ chét rất quan trọng, v́ nếu không, bạn sẽ không bao giờ thành công và hạnh phúc cả. Đó là một sự thật. Giờ th́ có lẽ bạn đă muốn học cách luyện bọ chét rồi, phải không?

Trước tiên, bạn hăy bỏ chúng vào trong lọ, rồi đây nắp lại, chúng sẽ nhảy lên, nhảy thật cao, đụng cả vào nắp lọ. Quan sát chúng nhảy và đụng vào nắp lọ, bạn sẽ thấy một điều thú vị là chúng vẫn tiếp tục nhảy những hơi  sức để không đụng vào nắp lọ nữa. Lúc bấy giờ, bạn cứ việc mở nắp ra, cho chúng nhảy tha hồ. Chúng sẽ không bao giờ nhảy ra khỏi lọ được. Bạn nhớ cho  kỹ nhé, chúng không nhảy khỏi lọ không phải v́ không đủ sức mà v́ đă quen cỡ nhảy rồi. một khi đă nhảy quen một cỡ, chúng chỉ có thể nhảy cỡ đó thôi.

BẠN CÓ KHỚP KHÔNG?

Con người cũng giống y như vậy. Họ muốn viết một cuốn sách, leo lên một đỉnh núi, phá vỡ một kỷ lục hay góp sức vào một việc ǵ đó. Thoạt tiên, ước mơ và tham vọng của họ nhiều vô kể, nhưng rồi những va chạm, vấp váp trên đường đời, cộng với những lời b́nh phẩm tiêu cực về cuộc sống, về cá nhân họ, của "bạn bè", cḥm xóm khiến họ đâm ra "khớp", nghĩa là một người rất nhạy cảm trước ảnh hưởng tiêu cực của người khác. V́ vậy, tôi mới khuyên bạn phải dè dặt khi chia sẻ mục tiêu của ḿnh với người khác. Song ngược lại, chúng ta cũng rất nhạy cảm trước ảnh hưởng tích cực của người khác. Khi Joo Louis đoạt chức vô địch hạng nặng thế giới, anh luôn khiến các đối thủ của ḿnh bị "khớp". Họ thường sợ điếng người nên đă trở thành nạn nhân dưới tài nghệ đáng sợ của anh. Khi John Woodep đưa Bruins thuộc đội bóng rổ UCLA của ông ra sân, các đối thủ "khớp" đến nỗi, trước khi tiếng c̣i kết thúc th́ kết quả trận đấu đă ngă ngũ hẳn. Đây chính là lư do giúp đội UCLA đoạt cúp vô địch quốc gia 10 lần trong 12 năm.

Bởi vậy, các huấn luyện viên luôn nhắc nhở cầu thủ phải thi đấu theo ư ḿnh chứ không được để cho đối thủ chi phối. Kẻ "bị khớp" thường nghe những lời tiêu cực vô ích của các "ông tiên tri" về "ngày tận thế", những người thay v́ cung cấp cho họ những phương pháp đạt tới thành công lại chỉ biết cho họ những lời bào chữa cho thất bại mà thôi, nên họ có thất bại cũng là lẽ đương nhiên.

C̣n anh bán dụng cụ bếp núc của chúng ta khác hẳn. Anh không những không "bị khớp" mà c̣n loại được nó để đề ra mục tiêu lớn hơn nữa. Anh đề ra một mục tiêu dài hạn là phá vỡ kỷ lục bán hàng và trở thành người bán hàng giỏi nhất thế giới. Mục tiêu mỗi ngày của anh là phải bán được 350 đô la hàng hoá. Anh đă thành công rực rỡ, trong một năm, doanh số bán ra của anh đă gấp hơn ba lần.

Sở dĩ tôi biết rơ chuyện này v́ anh ta chính là em ruột tôi, Judge Ziglar. Tôi hănh diện v́ chú ấy đă áp dụng cùng một phương pháp đạt tới mục tiêu như tôi cũng như cả nguyên tắc luyện bọ chét nữa. Nhờ đó, chú ấy đă trở thành một trong những phát ngôn viên và huấn luyện viên bán hàng hàng đầu ở Mỹ. Hiện chú đang dạy người khác cách đạt tới mục tiêu qua những buổi mạn đàm trên khắp nước Mỹ.

 

 

TRỞ NGẠI KHÔNG THỂ VƯỢT

Roger Bannister là mẫu người điển h́nh nhất của việc luyện bọ chét. Bao năm nay, các lực sĩ đă cố gắng chạy 1,6km dưới 4 phút, nhưng xem ra như không thể vượt, v́ họ đều là những người "bị khớp". Có lẽ có người trong số họ từng tuyên bố: "Tôi sẽ chạy 1,6km trong 4 phút" nhưng khi xếp hàng, tiếng huấn luyện viên lại văng vẳng trong tai: "Chỉ ít cũng phải mất 4 phút, anh không thể vượt quá con số đó đâu. Thú thực, tôi đă tính toán kỹ lưỡng một cách khoa học rồi nên tôi không tin có ai phá được kỷ lục này cả". Rồi tiếng vị bác sĩ cầm ống nghe cũng vẳng lại: "Anh mà đ̣i chạy 1,6km trong 4 phút ư! Khổ vô cùng, tim anh sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực mất! Anh không làm nổi đâu". Các phương tiện thông tin đă tính toán là đoạn đường đó sẽ phải mất trên 4 phút và dư luận chung cho rằng khă năng thể lư của con người, không thể vượt 1,6km trong 4 phút được. Do đó lực sĩ nào cũng "khớp" và cho đó là điều không thể thực hiện được.

Tuy nhiên Roger Bannister đă không "bị khớp". Anh là người luyện bọ chét nên đă chạy được 1,6km trong 4 phút lần đầu tiên trên thế giới. Sau đó, các lực sĩ trên khắp thế giới cũng bắt đầu chạy được như vậy. Sau Bannister 6 tuần là John Landy ở Úc... Từ đó đă có tới hơn 500 cuộc đua đạt kỷ lục dưới 4 phút kể cả kỷ lục của một lực sĩ 37 tuổi. Nguyên tại cuộc thi đấu điền kinh NCAA ở Baston Rouge, bang Lousiana vào tháng 6/1973 cũng đă có 8 lực sĩ chạy 1,6km dưới 4 phút rồi. Rào cản 4 phút đă sập, nhưng không phải v́ con người lẹ hơn về thể lư mà v́ nó là chướng ngại tâm lư mà thôi. Nếu bạn vẫn chưa hiểu th́ tôi xin nói rơ hơn "người luyện bọ chét chính là người có thể nhảy ra khỏi lọ". Người đó được nội tâm hướng dẫn và không bị khớp trước những ảnh hưởng tiêu cực bên ngoài.

 

 

VI.          T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH: 

(An Giang số 1631, ngày 6/9/1997, trang 4)

CHỈ ĐẸP THÔI, CHƯA ĐỦ

Muốn tạo cảm giác chú ư của người khác phái đối với ḿnh, bạn hăy:

1. Tạo cơ hội tiếp cận:

Trước hết, hăy tạo cơ hội cho bạn trai được ngắm nh́n ḿnh nhiều hơn. Trong lúc hội họp, hăy để họ có thể nh́n kỹ mọi cử chỉ, lời nói, điệu cười của ḿnh.

Rất nhiều chị em cho rằng, cứ vênh mặt lên một cách lạnh nhạt th́ các bạn trai sẽ phải chú ư. Sự thực, nhiều bạn trai cho rằng: Người phụ nữ cố t́nh lạnh nhạt, đôi khi trở thành lố bịch, mất tự nhiên, dễ làm cho họ mất cảm hứng. Họ thích người phụ nữ đầy ḷng tự tin, tiếp xúc với mọi người, thể hiện hết nhiệt t́nh.

2. Hăy biết lấy ánh mắt làm vũ khí:

Bạn đă biết đối phương cảm thấy thích ḿnh th́ cần cố gắng sử dụng ánh mắt làm vũ khí sao cho họ chủ động nói chuyện với bạn. Mặc dù đă nh́n nhau và biết bạn cũng đă nh́n trộm lại, cũng không nên cho rằng họ sẽ lập tức đến gần bạn để nói chuyện. Bởi v́ khi họ chưa xác định được ư nghĩa của ánh mắt của bạn, họ đều rất rụt rè. V́ vậy bạn hăy nh́n họ lâu một tí. Bằng cái nh́n đầu tiên của bạn, anh ta có thể "gục", thừa cơ, bạn tiếp tục nh́n tiếp vài lần cùng với nụ cười bày tỏ thiện cảm của ḿnh.

3. Biết cách bắt đầu câu chuyện:

Khi họ tới trước mặt bạn, bạn có thể mở đầu bằng câu: "Xin lỗi bạn, h́nh như tôi đă gặp bạn ở đâu?". Nếu bạn trai muốn bắt chuyện, ắt cũng sẽ sử dụng câu tương tự.

4. Tạo không khí cởi mở khi tiếp xúc:

Khi nói chuyện với nhau nên cởi mở, không nên lặng thinh để đối phương nói một ḿnh. Đa số bạn nam thích nghe bạn nữ kể chuyện về ḿnh như công tác, cuộc sống... Tuy nhiên, trong lúc nói bạn không nên quá nhấn mạnh ưu điểm của ḿnh, đồng thời cũng không nói quá nhiều, mà nên tạo một cảm giác "thần bí" cho đối phương.

5. Hé mở nội tâm:

Muốn tạo ấn tượng khó quên cho đối phương, cần tạo cơ hội cho họ hiểu nội tâm của ḿnh. Trong lần nói chuyện đầu tiên, bạn có thể để lộ một phần t́nh cảm, tư tưởng của ḿnh. Bởi v́ muốn cho đối phương luôn nhớ tới ḿnh th́ trái tim lương thiện của bạn là không thể thiếu được.

M.T (St)

VII.     CHUYỆN PHIẾM :

Trích trong tập truyện hài hước trẻ “Bồ” non

Biên soạn : PHẠM KHẢI

TÔI THẲNG THẮN PHÊ B̀NH

 

Xin nói để các bạn mừng cho giờ đây tôi không c̣n là một anh nhân viên tạp vụ lèm nhèm mà đă trở thành trợ lư của một vị giám đốc nổi tiếng. V́ sao có sự tiến bộ vượt bậc như thế ư? Đó là v́ tôi… thẳng thắn phê b́nh thủ trưởng.

Hồi c̣n là nhân viên tạp vụ ở cơ quan nọ, tôi đă nổi tiếng là “dám ăn dám nói” trong buổi họp phê b́nh đảng viên, thấy nhiều người có vẻ e ngại chưa dám nói thẳng, nói thật, tôi liền giơ tay xin phát biểu:

- Thưa các đồng chí, tính tôi ưa nói thẳng có ǵ không hay, không phải mong các đồng chí bỏ quá đi cho. Trước hết là tôi xin thẳng thắn phê b́nh thủ trưởng là thiếu tôn trọng CBCNVC. Anh chị em chúng tôi được giao nhiêm vụ tất nhiên phải cố gắng hoàn thành. Thế mà h́nh như thủ trưởng chưa tin tưởng lắm nên hôm nào cũng xông xáo xuống hiện trường bất kể sớm khuya, ngày nghỉ. Nh́êu khi c̣n ghé vai gánh vác với mọi người. Anh em đề nghị đồng chí nghỉ tay cũng không được. Có lần y sĩ yêu cầu phải đi khám bệnh ngay, đồng chí cũng bỏ ngoài tai! Thế có phải là coi thường quần chúng không? Thủ trưởng là cán bộ lănh đạo, là linh hồn của cơ quan này, lỡ có bề ǵ sẽ ảnh hưởng ngay đến sản suất, kinh doanh, thiệt tḥi cho Nhà Nước, tập thể, chứ chẳng riêng ǵ cá nhân đồng chí. Vậy tôi mạnh dạn yêu cầu thủ trưởng nghiêm khắc kiểm điểm thiếu sót trên và kiên quyết sữa chữa trong thời gian sớm nhất.

 

Nói xong, tôi cũng thấy trờn trợn. Nhưng thủ trưởng lại tỏ ra hết sức thành khẩn tiếp thu phê b́nh.

Một tháng sau, tôi được đề bạt phó pḥng hành chính kiêm trưởng ban  đời sống của cơ quan. Điều kiện làm việc bấy giờ khá thuận lợi nhưng ít lâu sau, tôi vẫn xin chuyển sang một công ty, v́ có người quen là trưởng pḥng tổ chức hứa sẽ tăng ngay cho một bậc lương.

Ở công ty này, tôi cũng gặp may v́ thủ trưởng không phải là người kém tinh thần tiếp thu phê b́nh. Trong đại hội CNVC, tôi –“phê” thủ trưởng khá gay gắt.

- Xin đồng chí xem lại ḿnh có thủ cựu hay không? Trong khi cơ quan xí nghiệp, công ty đua nhau tậu xe Suzuky, Toyota để đưa đón thủ trưởng đi làm, th́ đồng chí vẫn cọc cạch cái xe đạp, không chịu mua ô tô du lịch. Làm thế, có tiết kiệm cho nhà nước thật nhưng không đảm bảo sức khoẻ và công tác. Thời đại ngày nay đ̣i hỏi phải năng động với tốc độ cao. Với chiếc xe thô sơ, làm sao thủ trưởng có thể đi sát các cơ sở để kiểm tra, đôn đốc? Cho nên tôi mạnh dạn đề nghị khắc phục tư tưởng thủ cựu, tậu hẳn một Toyota, trước mắt mua ngay cái “cúp” để thủ trưởng đi công tác hằng ngày. Sự chỉ đạo cũng cần có lượng thông tin nhanh chóng. Chính xác, v́ vậy, cần trang bị cho pḥng giám đốc một tivi để buộc thủ truởng phải nhanh chóng làm quen với những kiến thức mới về kinh tế, kỹ thuật.

Ư kiến phê b́nh của tôi được chấp nhận. Và chính tôi, với nhiệm vụ trưởng pḥng hành chánh, đă đi nhận xe “cúp” về và mua cái tivi đặt tại nhà thủ trưởng để đồng chí tiện theo dơi, nghiên cứu phục vụ công tác chỉ đạo hằng ngày.

Sự đời kể cũng lạ, Thấy tôi phê b́nh thủ trưởng mà không bị trù úm, c̣n đựơc tin dùng, nhiều người tỏ vẻ khó chịu. Biết thế, tôi liền xin chuyển về một xí nghiệp lớn và ra đi với một món quà: tăng một bậc lương. Đến đơn vị mới lại đúng vào dịp góp ư xây dựng Đảng. Tôi đă tính lần này phải giữ mồm giữ miệng nhưng rồi vẫn phải lên tiếng phê b́nh:

- Tôi mới về xí nghiệp ta, chưa hiểu rơ mọi việc nhưng cũng mạnh dạn phê b́nh thủ trưởng chưa có nếp sống văn minh. Người lănh đạo hiện nay không những phải có kiến thức vững, bản lĩnh cao mà c̣n phải có phong cách tân tiến, nếp sống văn minh. Thủ trưởng chỉ lo đời sống của cán bộ công nhân viên mà chẳng chú ư ǵ đến bản thân ḿnh, nhà cửa chật chội, nhếch nhác quá, xí nghiệp ta làm hàng xuất khẩu, rồi đây phải tiếp xúc với khách nước ngoài. Cho nên thủ trưởng v́ danh dự của xí nghiệp mà đổi mới cuộc sống cho sáng sủa hơn. Đồng chí cần chuyển chỗ ở khác, dành ra diện tích hiện nay để phân phối thêm cho CBCNV…

Thủ trưởng thành khẩn tiếp thu ư kiến phê b́nh của tôi và bàn biện pháp sửa chữa ngay bằng cách chuẩn bị trả lại nhà cho tập thể. Để chống việc tham ô, hà lạm của công, tôi đề nghị xí nghiệp không cấp phát hoặc cho vay vật tư như một số nơi thường làm, mà chỉ bán lại một số xi măng, gạch ngói, sắt thép theo giá qui định (tất nhiên là giá mua vào trước đây theo tiền cũ). Thợ xây do xí nghiệp điều đến giúp, nhưng buộc giám đốc phải chi bồi dưỡng.

Ba tháng sau, ngôi nhà mới hoàn thành, khang trang, đẹp đẽ, nếu có tiếp khách hàng nước ngoài cũng không ngại ǵ. Tôi biết chắc như vậy v́ có dịp thường xuyên ra vào ngôi nhà này với nhiệm vụ mới là trợ lư của thủ trưởng.

Công việc lúc này của tôi thuân lợi hơn trước nhiều, nhưng chưa phải là nhụt chí đấu tranh đâu nhé! Hăy đợi đấy! Tôi sẽ c̣n thẳng thắn phê b́nh...                                                                                                  1986

 

GÓP GIÓ

Cái máy bơm


Một chàng trai bị lạc giữa một sa mạc rộng lớn. Anh mệt lả và khát khô, sẵn sàng đánh đổi bất kỳ cái ǵ chỉ để lấy một ngụm nước mát. Đi măi đi măi, đến khi đôi môi anh đă sưng lên nhức nhối, th́ thấy một căn lều: cũ, rách nát, không cửa sổ.

Anh nh́n quanh căn lều và thấy ở một góc tối có một cái máy bơm nước cũ và gỉ sét. Tất cả mọi thứ trở nên lu mờ đi bên cạnh cái máy bơm, anh vội vă bước tới, vịn chặt tay cầm, ra sức bơm. Nhưng không có một giọt nước nào chảy ra cả.

Thất vọng, anh nh́n quanh căn lều. Lúc này, anh chàng mới để ư thấy một cái b́nh nhỏ. Phủi sạch bụi cát trên b́nh, anh đọc được ḍng chữ nguệch ngoạch viết bằng cách lấy viên đá cào lên:

"Hăy đổ hết nước trong b́nh này vào cái máy bơm. Và trước khi đi, hăy nhớ đổ nước đầy vào chiếc b́nh này".

Anh bật nắp b́nh ra, và đúng thật: trong b́nh đầy nước mát. Bỗng nhiên, anh bị rơi vào một t́nh thế bấp bênh. Nếu anh uống ngay chỗ nước trong b́nh, chắc chắn anh có thể sống sót. Nhưng nếu anh đổ hết nước vào cái máy bơm cũ gỉ, có thể nó sẽ bơm được nước trong lành từ sâu trong ḷng đất – rất nhiều nước.

Anh cân nhắc khả năng của cả hai sự lựa chọn; nên mạo hiểm rót nước vào máy bơm để có nguồn nước trong lành, hay uống nước trong cái b́nh cũ và coi như không đọc được lời chỉ dẫn? Dù sao, lời chỉ dẫn không biết đă ở đó bao lâu rồi và không biết có c̣n chính xác nữa không?

Nhưng rồi cuối cùng, anh cũng quyết định rót hết nước vào cái máy bơm, rồi tiếp tục nhấn mạnh cái cần máy bơm, một lần, hai lần... chẳng có ǵ xảy ra cả! Tuy hoảng hốt, nhưng nếu dừng lại, anh sẽ không c̣n một nguồn hi vọng nào nữa, nên anh tiếp tục kiên tŕ bơm,.. lần nữa, lần nữa...nước mát trong lành bắt đầu chảy ra từ cái máy bơm cũ kỹ. Anh vội vă hứng nước vào b́nh và uống.

Cuối cùng anh hứng nước đầy b́nh, để dành cho người nào đó không may mắn bị lạc đường như anh sẽ đến đây. Anh đậy nắp b́nh, rồi viết thêm một câu dưới ḍng chữ có sẵn trên b́nh:

"Hăy làm theo chỉ dẫn trên. Bạn cần phải cho trước khi bạn có thể nhận".

 

Cái chậu nứt


Một người có hai cái chậu lớn để khuân nước. Một trong hai cái chậu có vết nứt, v́ vậy khuân nước từ giếng về, nước trong chậu chỉ c̣n một nửa. Chiếc chậu c̣n nguyên rất tự hào về sự hoàn hảo của ḿnh, c̣n chiếc chậu nứt luôn bị cắn rứt v́ không thể hoàn thành nhiệm vụ.

Một ngày nọ chiếc chậu nứt nói với người chủ :" Tôi thật xấu hổ về ḿnh. Tôi muốn xin lỗi ông !".

- "Ngươi xấu hổ về chuyện ǵ ?"

- "Chỉ v́ lỗi của tôi mà ông không nhận được đầy đủ những ǵ xứng đáng với công sức của ông !"

- "Không đâu, khi đi về ngươi hăy chú ư đến những luống hoa bên vệ đường ".

Quả thật, dọc bên vệ đường là những luống hoa rực rỡ. Cái chậu nứt cảm thấy vui vẻ một lúc, nhưng rồi về đến nhà nó vẫn c̣n chỉ phân nửa nước .

- "Tôi xin lỗi ông !"

- "Ngươi không chú ư rằng hoa chỉ mọc bên này đường, phía của ngươi thôi sao? Ta đă biết được vết nứt của ngươi và đă tận dụng nó. Ta gieo những hạt giống hoa bên vệ đường phía bên ngươi và trong những năm qua, ngươi đă vui tưới cho chúng. Ta hái những cánh hoa đó để trang hoàng căn nhà. Nếu không có ngươi nhà ta sẽ không ấm cúng và duyên dáng như thế này đâu".

Mỗi con người chúng ta đều như cái chậu nứt - hăy tận dụng vết nứt của ḿnh.

 

Khi cuộc sống quá tồi tệ!


Tôi muốn nói cảm ơn...

Cho người bạn đời nằm bên cạnh ......giựt tấm chăn của tôi........mỗi đêm. V́ tôi hiểu rằng chàng / nàng lúc ấy không đang ở chung với bất ḱ ai khác.

Cho người bạn trẻ không rửa bát đĩa phụ giúp gia nhân mà chỉ xem Tivi . Bởi v́ cô / cậu đó đang ở nhà , chứ không phải đang la cà ngoài đường phố.

Cho con số khổng lồ tôi phải trả tiền thuế. V́ tôi biết rằng tôi đang có việc làm.

Cho một băi chiến trường tôi phải lâu dọn sau mỗi bữa tiệc. Bởi v́ nó cho tôi biết tôi đang có rất nhiều bạn bè xung quanh tôi.

Cho những bộ quần áo mà tôi cảm thấy hơi bị chật. V́ tôi hiểu rằng tôi có đủ cái để ăn.

Cho cái bóng của tôi trên mặt đường, giữa trưa hè nóng bức, cái bóng nh́n tôi lao động mỗi ngày. V́ nó cho tôi biết nơi tôi đang ở c̣n có ánh mặt trời.

Cho cánh cửa sổ cần phải lau chùi. Cho cái hàng rào cần sơn lại. Cho nóc nhà dột tôi phải sửa. V́ tôi vui sướng tôi có một mái nhà.

Cho tất cả những lời ca thán mà tôi nghe về chính phủ, về xă hội. V́ nó cho tôi biết tôi có quyền tự do ngôn luận .

Cho một chỗ đậu xe xa tít ở phía cuối băi đậu xe. V́ tôi mừng rằng tôi có khả năng đi đứng, tôi c̣n được ban cho một phương tiện đi lại nữa.

Cho tờ hóa đơn khủng khiếp tiền điện, tiền nước, tiền khí đốt. V́ tôi Hạnh Phúc tôi được ấm, được đầy đủ.

Cho người phụ nữ hát trật nhịp trong nhà thờ, ngồi bên cạnh tôi. V́ nó cho tôi biết tôi có thể nghe được.

Cho những chậu đồ to tướng mà tôi phải giặt ủi. V́ tôi có quần áo để mặc.

Cho những khớp xương nhức mỏi sau mỗi ngày làm việc. V́ tôi vui rằng tôi có khả năng làm việc nặng.

Cho cái đồng hồ reo inh ỏi mỗi sáng. V́ tôi Sung Sướng biết rằng ḿnh vẫn ...C̣n sống.

Và cuối cùng............Tôi tạ ơn cho cho việc tôi có quá nhiều email, quá nhiều FWD và REPLY........Bởi v́ tôi hiểu rằng tôi có rất nhiều bạn bè, những người luôn nghĩ đến tôi.

Khi bạn cảm thấy Cuộc Sống này quá tồi tệ với bạn, hăy đọc lại lần nữa nhé!

 

Liều thuốc cho trái tim

 

Tác giả: Khuyết danh

Khi cánh của hạnh phúc đang đóng lại , một cánh của khác mở ra , nhưng ta thường nh́n quá lâu vào cánh của đang đóng mà không thấy được một cái của khác đanh mở ra cho ta.

Ta không biết ta có ǵ đến khi ta đánh mất và ta cũng không biết ta thiếu ǵ cho đến khi nó đến.

Đừng bao giờ nói lời tạm biệt nếu bạn c̣n muốn cố gắng , đừng bao giờ bỏ cuộc nếu bạn vẫn cảm thấy có thể tiếp tục , đừng bao giờ nói không c̣n yêu nữa nếu nước mắt của người kia vẫn có thể giữ chân bạn .

Có những điều bạn không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe , nhưng cũng đừng giả điếc khi một người khác nói điều đó với cả trái tim.

Chỉ mất một phút để quư ai đó , một giờ để thích ai đó , một ngày để yêu ai đó , nhưng sẽ là cả đời để bạn quyên đi một người mà bạn yêu.

Hăy luôn thử đặt ḿnh vào đôi giày của người khác. Nếu bạn cảm thấy đau , nó cũng có thể làm đâu họ .

Hăy mơ những ǵ bạn muốn mơ , tới đâu bạn muốn tới , trở thành những ǵ bạn muốn , bởi bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả những ǵ bạn muốn .

Một điều đáng buồn trong cuộc đời là khi yêu một ai đó mà không được đáp lại , nhưng điều đáng buồn hơn là khi yêu một ai đó mà không bao giờ t́m thấy ḷng can đảm để cho người khác thấy được cảm xúc của bạn.

Có những khoảnh khắc trong cuộc đời khiến bạn nhờ người ta thật nhiều , đến nỗi bạn chỉ muốn kéo người ta ra khỏi giấc mơ và ôm họ thật chặt . Hăy mơ về ai đó đặc biệt của bạn .

Dành cho một người tất cả t́nh yêu của bạn , không có nghĩa là họ sẽ yêu lại bạn . Đừng hi vọng t́nh yêu sẽ được đáp lại . Hăy cho nó thời gian để nó lớn lên trong trái tim họ . Nhưng nếu không , hăy hài ḷng v́ nó đă lớn lên trong bạn .

T́nh yêu đến với người vẫn hi vọng mặc dù họ đă từng thất vọng , những người vẫn có niềm tin mặc dù họ đă bị lừa dối .

Một tương lai tươi sáng luôn dựa trên một quá khứ bị quên lạng .Bạn không thể đứng vững trong cuộc sống cho đến khi bỏ qua được những thất bại và nỗi đau .

Một điều đáng buồn trong cuộc sống là khi bạn gặp một người có nghĩa đối với bạn , để rồi cuối cùng nhận ra rằng họ sinh ra không phải để cho bạn và chỉ có thể để họ đi .........

Tôi mong bạn có đủ hạnh phúc để trở lên ngọt ngào , có đủ thử thách để trở lên vững mạnh , có đủ nỗi buồn để giữ bạn là con người , có đủ niềm tin để bạn vui vẻ và có đủ t́nh yêu để dâng hiến cho đời .

 

Câu lạc bộ những ḥn đá

Tác giả: Vanessa Clayton (14 tuổi)

Hồi đó tôi mới học lớp hai. Tôi chú ư đến một mẩu tin trên báo nói về cuộc sống vạ vật của những người lang thang trên đường phố. Và đó cũng là lần đầu tiên tôi biết rằng không phải ai cũng được ngủ trên giường, có những người đă chết v́ giá lạnh sau một đêm co ro ngoài bệ cửa.

Ngay lúc ấy tôi quyết định sẽ thành lập một câu lạc bộ nhằm kiếm tiền giúp đỡ những người như họ. Ban đầu, câu lạc bộ của tôi chỉ có 5 người tham gia, chủ yếu là bạn thân của tôi. Mọi người đều thờ ơ với CLB bởi nghĩ đó chỉ là tṛ rỗi hơi mấy đứa chíp. Nhưng tôi vẫn quyết tâm đi vận động từng người tôi gặp. Măi rồi cũng có được 20 người hưởng ứng.

CLB của chúng tôi tên là Rock Club (CLB Ḥn đá). Hoạt động của nó rất đơn giản: vẽ h́nh lên những ḥn đá và đem bán. Chúng tôi vẽ đủ thứ, từ các con vật, hoa lá đến những logo của một đội bóng rổ được yêu thích… Người mua chủ yếu là các thầy cô giáo. Họ bày lên bàn làm việc hoặc trong tủ như một thứ đồ chơi. Mỗi ḥn đá bán được khoảng 5cent hoặc 10 cent, chỉ những ḥn thật to th́ mới bán được khoảng hai mươi cent.

Đến gần lễ Giáng sinh, câu lạc bộ kiếm được tổng cộng 33 đôla từ chuyện bán đá. Và chúng tôi quyết định gửi số tiền này đến hội bảo vệ những người vô gia cư ở địa phương.

Mẹ chở tôi đến ngôi nhà tạm trú của những người vô gia cư để ủng hộ số tiền. Vừa đến nơi, tôi đă nh́n thấy rất nhiều người mặc quần áo nhem nhuốc đứng ngồi ngoài cửa. Tôi đề nghị người quản lí đưa đi xem qua một lượt. Cảnh trong bếp c̣n khủng khiếp hơn. Mấy chục cái bàn bẩn thỉu lở loét xếp dọc ở đó với cả một hàng dài người xếp hàng chờ lấy khẩu phần ăn của ḿnh. Thức ăn cho họ chắc chắn chẳng ngon lành ǵ lắm nhưng họ ăn như chưa bao giờ được ăn vậy. Tôi cảm thấy xấu hổ về thói biếng ăn của ḿnh!

Khi ra về, tôi nh́n thấy một người đàn ông mặc chiếc áo màu xanh rêu cũ kĩ đang buộc những dải vải đỏ hoen ố rách rưới lên cây thông c̣i cọc sát ṭa nhà. Có lẽ đấy là cây thông Noel của họ. Ngay cả những người nghèo khổ nhất cũng vẫn đón Noel theo cách của họ. Tôi chụp ảnh người đàn ông đó và gửi cho một ṭa soạn báo với hi vọng nhắc nhở mọi người hăy dành sự quan tâm cho những con người kém may mắn này, không chỉ ngày lễ tết mà tất cả các ngày trong năm.

Khoảng một tuần sau, có một phóng viên và phóng viên ảnh đến trường tôi để chụp ảnh và viết bài về CLB của chúng tôi. Báo ra hai ngày sau đó gây một tiếng nổ trong lương tâm của những người sống trong thành phố. Trường học của chúng tôi bắt đầu chú ư đến câu lạc bộ. Các thầy cô khởi xướng một chương tŕnh giúp đỡ tụi học sinh chúng tôi trong các hoạt động v́ người nghèo.

Các bạn thấy không, chỉ bắt đầu từ những ḥn đá đơn giản nhưng ảnh hưởng của nó lại không đơn giản chút nào. Tôi hiểu ra rằng: Bạn và tôi, không ai quá trẻ để làm nên một điều khác biệt. Vấn đề là chúng ta đă bắt đầu chưa?

Đánh nhau bằng gậy

Tác giả: Khuyết danh

Trong một tiết học của các sinh viên trường mỹ thuật, vị giáo sư đưa cả lớp xem bức tranh mô tả thân phận con người của Goya, họa sĩ nổi tiếng người Tây Ban Nha. Bức tranh mang tên Đánh nhau bằng gậy.

Trong bức tranh, Goya vẽ hai người nông dân đang xô xát nhau. Mỗi người cầm trên tay một chiếc dùi cui sần sùi. Một người đang giơ dùi cui để bảo vệ mặt ḿnh. Nền trời trong xanh không để lộ một nét ǵ sắp xảy đến. Người ta không đoán được trời sắp dông băo hay sáng rực nữa.

Cả lớp nhốn nháo. Ai nấy đều lao nhao muốn phát biểu trước tiên. Có sinh viên nói đây là bưa tranh diễn tả định luật bảo tồn của con người: "Đấu tranh bảo tồn sinh mạng". Sinh viên khác: bức tranh diễn tả mục đích của con người là muốn hạnh phúc v́ hạnh phúc là đấu tranh. Sinh viên khác nữa lăi phân tích: bức tranh muốn diễn tả chân lư con người là động vật có lư trí, v́ chỉ có thú vật mới cắn nhau mà ở đây thú vật có lư trí nên đánh nhau bằng gậy.

Vị giáo sư ra hiệu cho cả lớp im lặng rồi bảo các sinh viên hăy quan sát thật kỹ một lần nữa. Cả lớp im ắng. Măi một lúc sau ông mới chậm răi nói: "Thoạt nh́n ai cũng nghĩ đây chỉ là bức tranh tầm thường như những bức tranh khác. Thế nhưng có một chi tiết nói lên tất cả ư nghĩa của bức tranh: hai người nông dân đang hằm hằm sát khí để loại trừ nhau lại đang mắc cạn trong cồn cát. Từng cơn gió thổi đến, cát bụi đang kéo tới phủ lấp hai người không ai hay biết.

Vị giáo sư ngừng lại hồi lâu rồi nói tiếp:" Goya muốn cho chúng ta thấy rằng cả hai người nông dân này sắp chết. Họ sẽ không chết v́ những cú dùi cui giáng vào nhau mà do cát bụi đang từ từ chôn vùi họ. Thế nhưng thay v́ giúp nhau để thoát khỏi cái chết, họ lại cư xử chẳng khác nào loài thú dữ: họ cắn xé nhau. Bức tranh trên đây của danh họa Goya nói lên phần nào t́nh cảnh mà nhân loại chúng ta trải qua. Thay v́ giúp nhau để ra khỏi bao nhiêu tai họa, đói khổ, động đất, khủng bố, chiến tranh... th́ con người lại giành giật chém giết lẫn nhau.

Bức tranh ấy có lẽ không chỉ diễn ra ở một nơi nào đó ngoài cuộc sống của các bạn, mà không chừng đang diễn ra hằng ngày trong các mối tương quan của ta với người xung quanh. Cơn cám dỗ muốn thanh toán và loại trừ người khác có lẽ vẫb c̣n đang gặm nhấm nơi từng con người.

Một trong những cách tốt đẹp nhất để tiêu diệt một kẻ thù chính là biến kẻ thù ấy trở thành một người bạn. Ngay chính trong cơn quẫn bách và đe dọa tứ phía, ta hăy liên đới để bảo vệ nhau, bảo vệ sự sống, bảo vệ hành tinh này.

Đánh nhau bằng gậy

Tác giả: Khuyết danh

Trong một tiết học của các sinh viên trường mỹ thuật, vị giáo sư đưa cả lớp xem bức tranh mô tả thân phận con người của Goya, họa sĩ nổi tiếng người Tây Ban Nha. Bức tranh mang tên Đánh nhau bằng gậy.

Trong bức tranh, Goya vẽ hai người nông dân đang xô xát nhau. Mỗi người cầm trên tay một chiếc dùi cui sần sùi. Một người đang giơ dùi cui để bảo vệ mặt ḿnh. Nền trời trong xanh không để lộ một nét ǵ sắp xảy đến. Người ta không đoán được trời sắp dông băo hay sáng rực nữa.

Cả lớp nhốn nháo. Ai nấy đều lao nhao muốn phát biểu trước tiên. Có sinh viên nói đây là bưa tranh diễn tả định luật bảo tồn của con người: "Đấu tranh bảo tồn sinh mạng". Sinh viên khác: bức tranh diễn tả mục đích của con người là muốn hạnh phúc v́ hạnh phúc là đấu tranh. Sinh viên khác nữa lăi phân tích: bức tranh muốn diễn tả chân lư con người là động vật có lư trí, v́ chỉ có thú vật mới cắn nhau mà ở đây thú vật có lư trí nên đánh nhau bằng gậy.

Vị giáo sư ra hiệu cho cả lớp im lặng rồi bảo các sinh viên hăy quan sát thật kỹ một lần nữa. Cả lớp im ắng. Măi một lúc sau ông mới chậm răi nói: "Thoạt nh́n ai cũng nghĩ đây chỉ là bức tranh tầm thường như những bức tranh khác. Thế nhưng có một chi tiết nói lên tất cả ư nghĩa của bức tranh: hai người nông dân đang hằm hằm sát khí để loại trừ nhau lại đang mắc cạn trong cồn cát. Từng cơn gió thổi đến, cát bụi đang kéo tới phủ lấp hai người không ai hay biết.

Vị giáo sư ngừng lại hồi lâu rồi nói tiếp:" Goya muốn cho chúng ta thấy rằng cả hai người nông dân này sắp chết. Họ sẽ không chết v́ những cú dùi cui giáng vào nhau mà do cát bụi đang từ từ chôn vùi họ. Thế nhưng thay v́ giúp nhau để thoát khỏi cái chết, họ lại cư xử chẳng khác nào loài thú dữ: họ cắn xé nhau. Bức tranh trên đây của danh họa Goya nói lên phần nào t́nh cảnh mà nhân loại chúng ta trải qua. Thay v́ giúp nhau để ra khỏi bao nhiêu tai họa, đói khổ, động đất, khủng bố, chiến tranh... th́ con người lại giành giật chém giết lẫn nhau.

Bức tranh ấy có lẽ không chỉ diễn ra ở một nơi nào đó ngoài cuộc sống của các bạn, mà không chừng đang diễn ra hằng ngày trong các mối tương quan của ta với người xung quanh. Cơn cám dỗ muốn thanh toán và loại trừ người khác có lẽ vẫb c̣n đang gặm nhấm nơi từng con người.

Một trong những cách tốt đẹp nhất để tiêu diệt một kẻ thù chính là biến kẻ thù ấy trở thành một người bạn. Ngay chính trong cơn quẫn bách và đe dọa tứ phía, ta hăy liên đới để bảo vệ nhau, bảo vệ sự sống, bảo vệ hành tinh này.

Người chiến thắng

    Tôi ngồi xuống nh́n bọn trẻ bắt đầu trận đấu. Chúng chỉ khoảng 5-6 tuổi nhưng rất hào hứng và chuẩn bị kỹ lưỡng không kém ǵ người lớn. Hai đội bóng với đồng phục thi đấu và huấn luyện viên hẳn hoi. Tôi không quen đứa nào trong bọn trẻ nên ủng hộ cả hai bên như nhau. Không biết bố mẹ lũ trẻ và huấn luyện viên có nghĩ như tôi không nhỉ?

    Hai đội có vẻ hoàn toàn ngang bằng nhau. Tôi không biết tên hai đội nên chỉ gọi chúng là đội Một và đội Hai. Lũ trẻ chơi rất lóng ngóng, đứa này ngă đè lên chân đứa kia, có đứa dẫm vào bóng ngă lăn quay nữa. Nhưng không sao, trận đấu bóng đang thực sự vui nhộn.

    Đến hiệp hai, huấn luyện viên đội Hai thay đổi đội h́nh mà sau đó một lát tôi nhận ra rằng những cầu thủ vào sân là những cầu thủ có khả năng nhất đội. Đội Hai trở nên mạnh hơn nhiều và thủ môn đội Một– một cầu thủ rất khá bị rút xuống bắt gôn phải rất vất vả chống đỡ những đợt tấn công của đối phương. Dù có khả năng, cậu bé cũng khó mà giữ vững được khung thành, bởi tất cả đội đối phương đều đă dồn lên tấn công.

    Đội Hai nhanh chóng ghi bàn và điều đó làm cho cậu bé rất tức. Cậu nhanh chóng mất b́nh tĩnh, gào thét chỉ đạo và mắng mỏ hậu vệ đội nhà. Nhưng không ăn thua ǵ, đội Hai quá áp đảo và nhanh chóng ghi thêm bàn thứ hai, bàn thứ ba trước những cú bay người bắt bóng đầy nỗ lực của cậu bé.

    Tôi nh́n quanh và qua thái độ của hai ông bà ngồi gần, tôi nhận ra rằng đó là cha mẹ của cậu bé bắt gôn. Đó là hai người trông lịch thiệp và đứng đắn. Cả hai đang ḥ hét động viên con trai ḿnh. Nhưng sau bàn thua thứ ba, cậu bé nhận ra sự thật: một ḿnh cậu không thể ngăn được đối phương ghi bàn. Cậu bé khoảng 5 tuổi trở nên lầm ĺ. Cha cậu cũng không như lúc đầu. Ông trở nên bồn chồn cho dù vẫn kêu to động viên cậu bé rằng cố gắng và mọi việc sẽ ổn thỏa. Và rồi cái ǵ đến cũng vẫn đến: bàn thắng thứ tư. Không phải là điều bất ngờ.

    Cậu bé – thủ môn – nhặt bóng trong lưới cho trọng tài và đột nhiên những giọt nước mắt trào ra. Cậu ngồi bệt xuống sân và khóc. Cha cậu bé đứng bật dậy. Tôi thấy người mẹ nắm tay ông nói: "Jim, đừng làm thế. Anh sẽ làm cho nó rối thêm đấy."

    Nhưng ông vẫn chạy vào sân bóng dù không được phép. Ông bế cậu lên, ôm cậu vào ḷng, hôn và gần như khóc cùng cậu. rồi ông nói to như nói với tất cả mọi người:

    - Scotty, bố rất tự hào về con. Con đă chơi rất xuất sắc và bố muốn mọi người ở đây biết con là con trai của bố.

    - Bố ơi – cậu bé sụt sịt – Con không ngăn đối phương được. Con đă cố lắm rồi nhưng họ vẫn ghi được bàn thắng.

    - Scotty, bị thủng lưới bao nhiêu lần không quan trọng – Người cha xoa đầu con trai ḿnh – Con là con của bố và bố luôn tự hào về điều đó. Bố muốn con quay lại vị trí và tiếp tục trận đấu. Đi đi con!

    Điều đó làm thay đổi hẳn tâm trạng của cậu bé và cả mỗi chúng ta nữa. Khi chúng ta thất bại, điều quan trọng nhất là chúng ta biết rằng những thất bại đó chẳng làm giảm đi t́nh thương yêu của những người thân đối với chúng ta. Cậu bé quay lại trận đấu và sau đó đội Hai ghi thêm vài bàn nữa. Nhưng mọi việc đều ổn, vẻ mặt cậu bé khác hẳn và cậu rất tự tin.

    Bạn biết không, dù bạn có gặp khó khăn, dù bạn có cố gắng mà vẫn thất bại nhưng những người xung quanh vẫn yêu thương bạn th́ lúc đó chính bạn là người chiến thắng. Bởi một lẽ rất đơn giản, bạn phải sống tốt đến thế nào, bạn phải là người tuyệt vời đến thế nào th́ mới khiến người ta không rời xa bạn dù bạn thất bại, phải không? Chiến thắng đó mới thật là quan trọng và ư nghĩa biết bao.

Một nữ tu đầy tham vọng

    Chính tinh thần dám nghĩ dám làm và những bài kinh cầu nguyện đă giúp tôi thực hiện mơ ước suốt 70 năm qua. C̣n nhớ, năm tôi 11 tuổi, tôi t́nh cờ đọc được mẩu tin có một chú chó đă sủa vang để hai nữ tu chú ư tới nó rồi đi theo nó đến bên một bụi rậm, th́ ra trong bụi rậm có một đứa bé c̣n đỏ hỏn bị ai bỏ đó. Xúc động v́ hành động từ bi của các xơ từ đó ư định trở thành một nữ tu để giúp đỡ người khác bắt đầu h́nh thành trong tôi. Năm năm sau, tôi được vào nữ tu viện ḍng San Jose.

    Làm xơ theo ḍng Đôminics được 36 năm, tôi bắt đầu ấp ủ một hoài băo khác. Có lẽ các bạn cảm thấy bất ngờ phải không nào? Hẳn các bạn sẽ thắc mắc "nữ tu ǵ mà táo bạo thế, sao không an phận chút nào cả!". Ồ! Các bạn ơi, chẳng phải Đức Giáo Hoàng John XXIII từng dạy rằng: "Nữ tu cũng nên sống hiện đại hơn" đó sao? Năm tôi hơn 50 tuổi, lúc đó tôi có một suy nghĩ thế này: ḿnh làm được mà.

    V́ vậy khi được mời dạy môn khoa học, tôi đă đồng ư ngay và thu xếp tối đa để chuẩn bị bài vở. Tôi truyền tinh thần dám nghĩ dám làm cho học sinh và bên cạnh đó tôi cũng kêu gọi những người quen hăy cầu nguyện cho tôi. Mặc dù "cao tuổi", nhưng tôi vẫn lấy được hai bằng thạc sĩ và sau đó lấy luôn bằng tiến sĩ, năm đó tôi bước sang cái tuổi chín rục: sáu mươi bảy.

    "Cuộc sống hiện đại" của tôi là được bay, nhảy, lộn nhào trên không và c̣n nhiều việc khác nữa; những chuyện mà trước đây tôi chưa bao giờ dám mơ tới. Chính v́ mơ ước quá nhiều, tôi được mọi người đặt cho cái tên: "Bà nữ tu nhiều tham vọng" và chết tên luôn từ đó.

    Tôi vào làm việc dưới quyền tổng giám mục ở Los Angeles, ở đấy tôi phụ trách điều hành chương tŕnh giảng dạy, rồi sau đó tôi làm giám đốc điều hành mảng giáo dục ở Viện Bảo Tàng khoa học và Công Nghệ California, Los Angeles. Cũng chính tại đây, lời nhận xét của một đứa học sinh đă châm ng̣i cho tôi có thêm một hoài băo mới, cậu học sinh phát biểu: "H́nh như ở đây chỉ chú tâm đến khoa học và chẳng có một tí ǵ về khoa học vũ trụ cả". Niềm say mê khoa học vũ trụ trong tôi ra đời.

    Sau khi tổ chức chương tŕnh trạm thám hiểm, tôi dẫn 63 thành viên trẻ tuổi đi khắp nơi trong bang Cali để thăm các công ty không gian vũ trụ như Lockheed, Rockwell. Sau đó, chúng tôi thuê bốn chiếc máy bay chở các giáo sư trong viện bảo tàng cùng các thành viên trong gia đ́nh xem các nhà du hành vũ trụ bay vào không gian trong nhiệm vụ Apollo ở mũi Canaveral.

    Lần này, thêm một giấc mơ nữa được biến thành hiện thực, số là NASA mời tôi giảng dạy về không gian vũ trụ cho hàng trăm trẻ em ở các thành phố cổ. Tất nhiên tôi rất vui với lời đề nghị này, thế là tôi đă bỏ ra 12 năm làm chuyên gia giáo dục không gian vũ trụ, tôi đă chỉ cho các em biết thế nào là mô h́nh máy bay, tên lửa vũ trụ, trang phục của các phi hành gia và đá ở mặt trăng, ngoài ra tôi c̣n dạy các em qui luật khoa học của lực hút và quán tính.

    Năm bảy mươi hai tuổi, tôi về hưu và rút ra khỏi NASA. Hiện tôi chỉ đi một tháng một lần lên xuống khu bờ biển Cali để dạy cho các em cấp I, ở đây tôi làm cho pḥng thí nghiệm đẩy bằng phản lực. Tuổi tác chẳng thể cản trở tôi hoàn thành ước nguyện cũng như tham gia những tṛ vui khác. Với những nỗ lực lớn, tôi đă bay đến BosniaCroatia để giúp đỡ các trẻ mồ côi. Gần đây nhất, tôi đă đến tận HondurasGuatemala, mang theo bàn chải đánh răng, kem đánh răng, áo thun và những dụng cụ học tập như: kính viễn vọng, kính phóng đại.

    C̣n tṛ vui ư? Số là năm tôi bảy mươi chín tuổi, tôi đă ngồi thả trôi trên một chiếc bè, xung quanh là nước trắng xóa, chiếc bè trôi dọc sông Colorado, rồi tôi quá giang xe đến Grand Canyon, ở đây tôi đă ngủ dưới ánh sao. Mới cách đây mấy tháng, tôi đă nhận lời mời của một viên phi công tham gia pha biểu diễn. Viên phi công này sẽ biểu diễn lái chiếc máy bay quân sự thẳng lên bầu trời, rồi đảo nhiều ṿng ngoạn mục trên không. Thậm chí anh ta c̣n cho tôi điếu khiển máy bay! Điều tiếc nuối duy nhất đó là chúng tôi chưa nếm pha lật nhào.

    Mọi người cứ hỏi tôi cái ǵ là điều thú vị và hài ḷng nhất trong cuộc sống của tôi. Đơn giản thôi các bạn ạ, đó chính là các học sinh thân thương của tôi. Tôi c̣n nhớ, một dạo có cậu học cấp 3 cực kỳ nghịch ngợm, lúc đó cậu ta học hành sa sút thấy rơ, cậu viết cho tôi một lá thư mà tôi vẫn giữ đến ngày nay. Theo thư cậu bé cho biết, môn khoa học và vũ trụ mà tôi dạy đă găi đúng chỗ ngứa của cậu ta và rằng: "Đôi khi em nằm dưới ánh sao và ngắm chúng". Khi tôi tám mươi, cậu ta t́m được nhà, đến thăm tôi và cho tôi biết cậu giờ đă thành đạt. Hiện làm chủ một công ty, đă lập gia đ́nh, cô vợ rất xinh và đă có một em bé.

    Tôi rất yêu nghề, cái nghề đă cho tôi bay bổng cả tâm trí, cơ thể và tinh thần lên trời cao. Nhưng điều thật sự xúc động nhất đối với tôi là được hướng dẫn đàn em cách vươn tới tầm cao.

Cổ tích cho những hy vọng không thành...

Tác giả: Khuyết danh

Truyện thứ nhất:

Khi Mùa Xuân chuẩn bị ra đi th́ Mùa Hè đến. Mùa Hè mang đến cho Mùa Xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói :
_ Mùa Xuân ơi, hăy tin tôi, tôi yêu em. hăy ở lại với tôi. Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn.
Nhưng Mùa Xuân không yêu Mùa Hè. Và cô ra đi. Mùa Hè buồn lắm. Mùa Hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng.

Sau một thời gian, Mùa Thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon. Mùa Thu rất yêu Mùa Hè. Cô không muốn Mùa Hè phải buồn.
_ Mùa Hè ơi, đừng buồn nữa. Hăy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh.
Nhưng với Mùa Hè, Mùa Xuân là tất cả. Và anh ra đi.
Mùa Thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt.

Một thời gian sau, Mùa Đông đến, mang theo cậu con trai của ḿnh là Băng Giá. Những giọt nước mắt của Mùa Thu làm Băng Giá cảm thấy xao xuyến. Anh cảm thấy muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa Thu
_ Mùa Thu ơi, hăy ở bên tôi. Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những con đường bằng băng. Tôi sẽ hát cho em nghe những bài hát hay nhất. Hăy ở bên tôi.
_ Không, Băng Giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi.
Và Mùa Thu ra đi. Băng Giá buồn lắm. Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm thôi, mọi thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết. Mùa Đông thấy con như vậy th́ buồn lắm. Bà nói :
_ Tại sao con không yêu Mùa Xuân ? Cô ấy đă đến và hứa sẽ mang lại cho con hạnh phúc.
_ Không mẹ ơi, con không thích. Chúng ta hăy rời khỏi đây đi.
Và họ ra đi.

Chỉ c̣n lại một ḿnh Mùa Xuân. Cô khóc. Nhưng rố, bất chợt Mùa Xuân nh́n ra xung quanh :"Ôi tại sao ḿnh phải khóc chứ ? Ḿnh c̣n rất trẻ, và xinh đẹp nữa. Thời gian dành cho ḿnh không nhiều. Tại sao ḿnh không làm những việc có ư nghĩa hơn ?"
Và mọi thứ như sống lại: cây cối tươi xanh, ra hoa, đâm chồi, nảy lộc....

Đây chỉ là một câu chuyện cổ tích của Nga thôi. Nhưng những ǵ đọng lại th́ nhiều lắm... Phải chăng chúng ta cứ luôn chạy theo những thứ măi măi không thuộc về ḿnh, luôn đ̣i hỏi những ǵ không dành cho ḿnh ? Chúng ta cứ luôn đợi chờ, hi vọng, rồi buồn, rồi khóc. Có biết bao nhiêu người như thế ? Và có bao nhiêu người như Mùa Xuân, nhận ra con đường phía trước ?......

Truyện thứ hai:

Mặt trăng và Mặt Trời tranh căi với nhau về Trái Đất. Mặt Trời nói : "Lá và cây cối, tất cả đều màu xanh". Nhưng Mặt Trăng th́ lại cho rằng, tất cả chúng mang một ánh bạc lấp lánh. Mặt Trăng nói rằng, con người trên Trái Đất thường ngủ. C̣n Mặt Trời lại bảo con người luôn hoạt động đấy chứ.
_ Con người hoạt động, vậy tại sao trên Trái Đất lại yên ắng đến vậy ?- Mặt Trăng căi.
_ Ai bảo là trên Trái Đất yên lặng ?- Mặt Trời ngạc nhiên- Trên Trái Đất mọi thứ đều hoạt động, và c̣n rất ồn ào, náo nhiệt nữa.
Và họ căi nhau rất lâu, cho đến khi Gió bay ngang qua.
_ Tại sao các bạn lại căi nhau về chuyện này chứ ? Tôi đă ở bên cạnh Mặt Trời khi Mặt Trời nh́n xuống Trái Đất, và tôi cũng đi cùng Mặt Trăng khi Mặt Trăng xuất hiện. Khi Mặt Trời xuất hiện, mọi thứ là ban ngày, cây cối màu xanh, con người hoạt đông. C̣n khi Trăng lên, đêm về, mọi người ch́m vào giấc ngủ.

Nếu chỉ nh́n mọi việc dưới con mắt của ḿnh, th́ mọi thứ chẳng có ǵ là hoàn hảo, chọn vẹn cả. Không thể đánh giá Trái Đất chỉ bằng con mắt của Mặt Trời hoặc Mặt trăng được. Cũng vậy khi đánh giá một con người, một sự việc nào đó, không thể nh́n từ một phía được...

Truyện thứ ba:

Một hôm, Mặt Trời, Gió và Mặt trăng đến ăn tối tại nhà của bác Sấm Sét và cô Tia Chớp. C̣n Mẹ của họ là V́ Sao th́ ở nhà.
Mặt Trời và Gió rất tham lam, và luôn chỉ nghĩ đến bản thân ḿnh. Trong bữa ăn, họ ăn rất nhiều và không nghĩ ǵ dến người mẹ đang ở nhà cả.C̣n Mặt Trăng, mỗi một món ăn, cô lại để dành mang về cho mẹ một ít. Khi bọn họ trở về nhà, V́ Sao đă hỏi :
_ Các con yêu quư, ở đó họ cho các con ăn những ǵ ?
_ Con được ăn rất nhiều món ngon mẹ ạ, và con đă ăn hết tất cả phần của ḿnh - Mặt Trời trả lời.
_ Con cũng đă ăn rất nhiều mẹ ạ, ăn hết tất cả - Gió nói.
C̣n Mặt Trăng, cô lấy tất cả những ǵ đă đẻ dành cho mẹ ra, dọn lên bàn và mời V́ Sao ăn. Và họ đă có một bữa ăn không chỉ đầy những thức ăn ngon, mà c̣n đầy cả ḷng yêu thương nữa.
V́ Sao rất buồn v́ Mặt Trời và Gió. Bà nói :
_ Mặt Trời, con trai của ta. Con chỉ luôn nghĩ đến ḿnh, chỉ quan tâm đến cảm xúc của ḿnh, mà chẳng bao giơ nghĩ đến người khác. Sau này sẽ không có ai muốn gần gũi và yêu quư con đâu. Con sẽ trở thành một con người nóng bỏng, gay gắt, để rồi tất cả mọi người, mỗi khi nh́n thấy con đều phải che mặt lại.
C̣n con, Gió yêu quư. Con rất tham lam. Con luôn sống cho bản thân. Sẽ không có ai yêu quư con cả, và mọi người luôn tránh xa con.
Mặt trăng yêu quư của ta, con thật là một người chu đáo, ngoan ngoăn. Con sẽ trở nên trong sáng, mát dịu. Tất cả mọi người rồi sẽ yêu quư con.

Cuộc sống luôn vậy, luôn có sự vận động nhân quả. Cho và được cho luôn tồn tại song song với nhau.

Truyện thứ tư:

Tia Nắng là một cô gái rất xinh xắn, dễ thương. Cô không đẹp cái vẻ đẹp lộng lẫy, kiêu xa. Mà đó là cái vẻ đẹp b́nh dị, gẫn gũi. Lúc bấy giờ, có nhiều chàng trai để ư Tia Nắng lắm. Mặt Trời mạnh mẽ và ấm áp, chàng Gió kiêu ngạo và bướng bỉnh, Mặt Trăng nhẹ nhàng và gần gũi... Tất cả bọn họ đều mong có được Tia Nắng. Nhưng mỗi người đều thể hiện t́nh cảm của ḿnh theo một cách riêng

Mặt Trời nóng bỏng, luôn mang lại cho Tia Nắng những điều bất ngờ, thú vị, những cuộc dạo chơi bên ḍng suối, trên những sườn đồi, trong những cánh rừng đầy hương hoa... Bên mặt Trời, Tia Nắng luôn thấy yêu đời, yêu cuộc sống.

Mặt Trăng lại luôn mang cho Tia Nắng những phút giây nhẹ nhàng, êm đềm, thoải mái nhất. Bên Mặt Trăng Tia Nắng luôn có những phút giây để nh́n lại ḿnh, để nhớ lại những ǵ ḿnh đă làm, đă trải qua. Từ đó t́m ra ư nghĩa của cuộc sống.

C̣n với chàng Gió. Gió kiêu ngạo và lạnh lùng. Gió sâu sắc và t́nh cảm. Với Gió, Tia Nắng luôn được nh́n thấy cuộc sống ở khía cạnh khác. Một cuộc sống nội tâm, một cuộc sống không phải toàn màu hồng như với Măt Trời, không nhẹ nhàng như với Mặt Trăng. Nhưng cô sợ Gió. Bởi v́ cô biết Gió không bao giờ là của cô cả. Gió kiêu ngạo lạnh lùng quá, để không thể cất lên được tiếng Yêu.

Và kết quả th́ có lẽ ai cũng biết rồi. Tia Nắng đă chọn cho ḿnh Mặt Trời. Cuộc sống luôn vận động, luôn hướng về phía trước. Với Mặt Trăng, Tia Nắng chỉ có thể xem như một người bạn tốt, có thể trút những lo âu, phiền muộn, những khó khăn. C̣n với Gió, có thể đó là một sự ngưỡng mộ, một sự đồng cảm, và cũng có thể là t́nh yêu nữa. Nhưng Tia Nắng đă không chọn Gió. Đơn giản bởi v́ Gió quá kiêu ngạo, kiêu ngạo hay nhút nhát ? Yêu mà không dám thể hiện, hay không chịu thể hiện. Để rồi bây giờ, Tia Nắng luôn ở bên Mặt Trời, Mặt Trăng chỉ thỉnh thoảng gặp họ vào những lúc hoàng hôn. C̣n Gió, ngày ngày vẫn lang thang, không nơi vô định. Gió đă đánh mất một thứ mà không bao giờ c̣n có thể t́m lại được nữa - T̀NH YÊU. Thời gian chẳng quay lại bao giờ.

Có những thứ đôi khi phải cúi xuống người ta mới có thể lấy được nó.

 

 

4th Sunday of Easter

 

Introduction

We come together in response to God's call. We gather to listen to his voice and grow in our knowledge and love of him. We thank God for offering us the gift of eternal life.

 

Penitential Rite

Jesus is the shepherd who leads us to springs of water and removes all our shame. Let us ask him to take away our sin and our guilt.

 

You, Lord, are our God.

Lord, have mercy.

 

Your merciful love is eternal.

Christ, have mercy.

 

You are faithful from age to age.

Lord, have mercy.

 

Today's Readings

First Reading Acts 13:14, 43-52

God's salvation in Christ is made known not just to the Jews but to the pagans too.

 

Second Reading Apocalypse 7:9, 14-17

John sees a great vision of all those who remained faithful to Christ, living in glory.

 

Gospel John 10:27-30

Jesus the good shepherd leads us in the way of eternal life.

 

Prayer of the Faithful

Celebrant

In God's kingdom, hunger and thirst will be no more, and God will wipe away all tears from our eyes. Let us bring our prayers for those who hunger and thirst, for those who suffer and weep.

 

Intercessions

We pray for all pastors of the Church, that following Christ, they will lead his people in the ways of eternal life.

Lord, hear us.

 

We pray for all Christians, that we will always be eager to spread the good news and work for the coming of God's kingdom.

Lord, hear us.

 

We pray for those who have rejected Christ, and those who do not know him, that they may be brought to experience his love and the peace which he brings.

Lord, hear us.

 

We pray for those who mourn, that God will dry their tears and give their loved ones the fullness of life.

Lord, hear us.

 

Celebrant

Loving Father, you have no equal and your purposes are never thwarted. Listen to the prayers we have spoken and the unspoken prayers of our hearts and grant them in Jesus' name. Amen.

 

The Lord's Prayer

United as the people redeemed by the blood of the Lamb, we join together to pray as Jesus taught us:

 

Final Blessing

May the Father watch over you in his kindness.

May the Son protect you from all harm.

May the Spirit fill you with his joy.

May almighty God bless you, the Father, and the Son, and the Holy Spirit. Amen.

 

HOMILY

"I know them and they follow me."

 

Illustration

A famous actor at a social function was called on to give some recitations. He recited poems, love songs, pieces from Shakespearean plays. Eventually, one of the guests, an old priest, asked him to recite Psalm 23, "The Lord's my Shepherd". The actor's performance was technically perfect, and warmly applauded.

 

The actor then turned the tables and asked the old priest to recite the same psalm. At times the priest faltered, his delivery was far from perfect, but by the time he had reached the end of the psalm, he had moved many in his audience to tears. The actor stood up and said: "The difference between us is this: I know the passage, he knows the Shepherd."

 

Gospel Teaching

The English language has only one word for knowing, whether it's knowing people or facts. Many languages, such as French and German, have different words to distinguish knowing a fact from knowing a person. These are two completely different orders of knowing, as the actor recognised. Knowing about someone is completely different from really knowing someone.

 

In today's gospel, Jesus points to himself as the shepherd of a flock. He says that he knows his sheep and that they know him, for they listen to his voice. In a sense, our growth in faith is a moving beyond knowing about Jesus to getting to know him, having a real, living relationship with him. It is the difference between religion and faith, between theory and experience.

 

It was in response to questions about his identity ­ about knowing who he was ­ that Jesus described himself as a shepherd. His opponents had just challenged him to tell them openly if he was the Christ. But they were interested in the wrong kind of knowledge. They wanted to know facts, to have something to use against him or something with which they could manipulate him for their own ends. That they had to ask meant that they did not truly know Jesus, as he himself implied: those who belong to him already listen to his voice, they already recognise him, follow and obey him.

 

This knowledge of Christ can be unsettling. It led Paul and Barnabas to turn away from their own people, painful as that was, and undertake dangerous (and ultimately fatal) journeys into pagan territory, in order to share that knowledge. The second reading shows that those who got to know (and remained faithful to) the risen Christ had to pass through great persecution. This knowledge is obviously a dangerous thing. But it is evidently life-giving, an experience which outweighs any trial or threat or pain, because it promises eternal life. John speaks of the knowledge of Christ leading to the end of need and pain, of hunger and thirst, of sadness and tears. Christ will be a shepherd who protects his sheep, who lays down his life to enable them to enjoy the fullness of life.

 

Application

What is the quality of our knowledge of Christ? Does it remain on the level of knowing facts about him: where he was born, things he said, and how he died? Or do we know him? Do we have a real, living relationship with him? Do we follow where he leads, by living as he wishes us to live?

 

Do we recognise his voice in our loved ones, in daily events? Do we make space to hear him speak to us in prayer, in Scripture, in celebrating the sacraments in community? Do we recognise his voice at all, or is our very religious practice a clever means of keeping Jesus at a comfortable distance, making sure we don't actually ever have to get to know him?

 

Knowing Jesus must make a difference. It naturally inspires us, as it inspired Paul, to share our knowledge of Christ with others. As with John, our love for Christ should give us a yearning for the day when we will be brought together as a family united with God, when there will be no more hunger or thirst, no more tears or sadness. And if that is what we hope for, then we will surely work to make these things more of a reality in our own world today.

 

Summary

1. Knowing facts is not the same as knowing a person.

 

2. Growth in faith is about getting to know and love Jesus.

 

3. Experiencing Christ can be unsettling, but is ultimately life-giving.

 

4. We need to make space to listen to Christ's voice and to let him really touch our lives.