CHÚA NHỰT III PHỤC SINH

"Khi trời đă sáng, Chúa Giêsu đứng trên băi biển"

(Ga 21,7)

BÀI ĐỌC I: Cv 5, 27b-32. 40b-41

"Chúng tôi là chứng nhân các li đó cùng vi Thánh Thn".

Trích sách Tông đồ Công v.

 

Trong những ngày y, thy thượng tế hi các tông đ rng: "Ta đă ra lnh cm các ngươi nhân danh ấy mà ging dy. Thế mà các ngươi đă giảng dy giáo lư các ngươi khắp c Giêrusalem; các ngươi c̣n muốn làm cho máu người đó li đ trên chúng tôi ư?" Phêrô và các tông đồ tr li rng: "Phi vâng li Thiên Chúa hơn là vâng lời người ta. Thiên Chúa cha ông chúng ta đă cho Đức Giêsu sng li, Đấng mà các ông đă giết khi treo Người trên thp giá. Thiên Chúa đă dùng quyn năng tôn Ngài làm th lănh và làm Đấng Cu Độ, đ ban cho Israel được ăn năn sám hi và được ơn tha tội. Chúng tôi là nhân chng các li đó cùng vi Thánh Thn, Đấng mà Thiên Chúa đă ban cho mi k vâng li Người!" H ra lnh đánh đ̣n các tông đ và tuyt đi cm không được nhân danh Đức Giêsu mà ging dy na, đon tha các ngài v. Vy các ngài ra khi công ngh, ḷng hân hoan v́ thy ḿnh xng đáng chu s nhc v́ Danh Đức Giêsu. Đó là li Chúa.

 

ĐÁP CA: Tv 29, 2 và 4. 5 và 6. 11 và 12a và 13b

Đáp: Lạy Chúa, con ca tng Chúa v́ đă giải thoát con (c. 2a).

 

Hoặc đc: Alleluia.

Xướng: 1) Ly Chúa, con ca tng Chúa v́ đă gii thoát con, và không đ quân thù hoan h v con. Ly Chúa, Ngài đă đưa linh hồn con thoát xa Âm ph, Ngài đă cu con khi s người đang bước xung m. - Đáp.

2) Các tín đồ ca Chúa, hăy đàn ca mng Chúa, và hăy cm t thánh danh Ngài. V́ cơn giận ca Ngài ch lâu trong giây phút, nhưng ḷng nhân hậu ca Ngài vn có sut đi. Chiu hôm có gp cnh l rơi, nhưng sáng mai lại được mng vui hoan hỉ. - Đáp.

3) Lạy Chúa, xin nhm li và xót thương con, lạy Chúa, xin Ngài gia ân cu giúp con. Chúa đă biến đi li than khóc thành khúc nhc cho con; ly Chúa là Thiên Chúa ca con, con s tán tng Chúa ti muôn đi. - Đáp.

 

BÀI ĐỌC II: Kh 5, 11-14

"Chiên Con đă bị giết, xng đáng lănh nhn quyn năng, ...vinh quang và li chúc tng".

Trích sách Khải Huyn ca Thánh Gioan.

 

Tôi là Gioan, đă thấy và nghe tiếng các thiên thn đông đo ṿng quanh ngai vàng, tiếng các sinh vt và các v k lăo; s h đông hằng ngàn hng vn, h ln tiếng tung hô rng: "Chiên Con đă b giết, xng đáng lănh nhn quyn năng, phú quư, khôn ngoan, sc mnh, danh d, vinh quang và li chúc tng". Tôi li nghe mi th to trên tri, trên đt, dưới đt, trên bin và dưới bin, tung hô rằng: "Chúc Đấng ng trên ngai và chúc Chiên Con được ca tng, danh d, vinh quang, quyn năng đến muôn đi". Bn sinh vt thưa: "Amen", và hai mươi bốn v k lăo sp mt xung và th ly Đấng hng sng muôn đi. Đó là li Chúa.

 

ALLELUIA: Ga 10, 27

Alleluia, alleluia! - Chúa phán: "Con chiên Ta th́ nghe tiếng Ta; Ta biết chúng và chúng theo Ta". - Alleluia.

 

PHÚC ÂM: Ga 21, 1-14 {hoặc 1-19}

"Chúa Giêsu đến, cm bánh và cá trao cho h ăn".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

 

Khi ấy, lúc các môn đệ đang b bin Tibêria, Chúa Giêsu li hin đến. Công vic đă xy ra như sau: "Simon-Phêrô, Tôma (cũng gi là Điđymô), Nathanael quê ti Cana x Galilêa, các con ông Giêbêđê, và hai môn đ khác na đang vi nhau. Simon Phêrô bo: "Tôi đi đánh cá đây". Các ông kia nói rằng: "Chúng tôi cùng đi vi ông". Mi người ra đi xung thuyn. Nhưng đêm ấy các ông không bt được con cá nào. Lúc rng đông, Chúa Giêsu hin đến trên b bin, nhưng các môn đệ không biết là Chúa Giêsu. Người lin hi: "Này các con, có ǵ ăn không?" H đng thanh đáp: "Thưa không". Chúa Giêsu bảo: "Hăy th lưới bên hu thuyn th́ s được". Các ông lin th lưới và hu không kéo ni lưới lên, v́ đy cá. Người môn đ Chúa Giêsu yêu lin nói vi Phêrô: "Chính Chúa đó". Simon Phêrô nghe nói là Chúa, liền khoác áo vào, v́ đang trn, ri nhy xung bin. Các môn đ khác chèo thuyn vào và kéo lưới đy cá theo, v́ không c̣n xa đt bao nhiêu, ch đ hai trăm thước tay.

 

Khi các ông lên bờ, thy có sn la than, trên đ cá và bánh. Chúa Giêsu bo: "Các con hăy mang cá mi bt được li đây". Simon Phêrô xung thuyn kéo lưới lên b. Lưới đy toàn cá ln; tt c được mt trăm năm mươi ba con. Dầu cá nhiu đến thế, nhưng lưới không rách. Chúa Giêsu bảo rng: "Các con hăy li ăn". Không ai trong đám ngi ăn dám hi "Ông là ai?", v́ mi người đă biết là Chúa. Chúa Giêsu li gn, ly bánh trao cho các môn đ; Người cũng cho cá như thế. Đây là ln th ba, Chúa Giêsu đă hin ra vi các môn đệ khi Người t cơi chết sng li.

 

[Vậy khi các Ngài đă đim tâm xong, Chúa Giêsu hi Simon Phêrô rng: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thy hơn những người này không?" Ông đáp: "Thưa Thầy: Có, Thy biết con yêu mến Thy". Người bo ông: "Con hăy chăn dt các chiên con ca Thy". Người li hi: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thy không?" Ông đáp: "Thưa Thầy: Có, Thy biết con yêu mến Thy". Người bo ông: "Con hăy chăn dt các chiên con ca Thy". Người hi ông ln th ba: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thy không?" Phêrô bun phin, v́ thy Thy hi ln th ba: "Con có yêu mến Thy không?" Ông đáp: "Thưa Thầy, Thy biết mi s: Thy biết con yêu mến Thy". Người bo ông: "Con hăy chăn dt các chiên m ca Thy. Tht, Thy bo tht cho con biết: khi con c̣n tr, con t tht lưng lấy và đi đâu mc ư, nhưng khi con già, con sẽ giang tay ra, người khác s tht lưng cho con và dẫn con đến nơi con không muốn đến". Chúa nói thế có ư ám ch Phêrô s chết cách nào đ làm sáng danh Thiên Chúa. Phán những li y đon, Người bo ông: "Con hăy theo Thy".] Đó là li Chúa.

 

 

Minh họa

- Mille images : 184 A

- "Khi trời đă sáng, Chúa Giêsu đứng trên băi biển" (Ga 21,7)

I. DẪN VÀO THÁNH LỄ

Anh chị em thân mến

Bài Tin Mừng hôm nay kể chuyện Chúa Giêsu phục sinh hiện ra với các môn đệ trên Biển Hồ. Chúa chỉ cho các môn đệ bắt được nhiều cá, Chúa c̣n nướng cá và bánh cho các ông ăn. Khung cảnh thật ấm cúng.

Khung cảnh Thánh lễ cũng ấm cúng như vậy : chúng ta đang ngồi quanh bàn tiệc của Chúa. Chính Chúa dọn tiệc cho chúng ta và đang ở giữa chúng ta.

Xin cho bữa tiệc thánh này giúp chúng ta tin Chúa vững vàng hơn và yêu mến Ngài nồng nàn hơn.

II. GỢI Ư SÁM HỐI

- Rất nhiều lần chúng ta dự Thánh lễ mà không ư thức sự hiện diện thân mật gần gũi của Chúa.

- Rất nhiều lần chúng ta rước lễ mà không ư thức ḿnh đang hưởng dùng lương thực do chính Chúa dọn cho chúng ta.

- Rất nhiều lần chúng ta họp nhau trong Thánh lễ mà không chút tâm t́nh liên kết với những anh chị em cùng dự tiệc thánh với ḿnh.

III. LỜI CHÚA

1. Bài đọc I (Cv 5,27b-32.40b-41)

Trích đoạn này từ sách Công vụ nhấn mạnh đến Danh Chúa Giêsu phục sinh :

- V́ rao giảng Danh Chúa Giêsu nên các tông đồ bị Thượng Hội Đồng do thái bắt.

- Dù vậy, ngay giữa Thượng Hội Đồng, các ông lại rao giảng Danh Chúa Giêsu.

- Sau khi được thả ra, các ông sung sướng v́ đă có dịp chịu khổ v́ Danh Chúa Giêsu, và tiếp tục rao giảng Danh Ngài.

2. Tin Mừng (Ga 21,1-9)

Phần cuối của Tin Mừng Gioan (có lẽ không do Gioan viết, mà do các đồ đệ của Gioan), tường thuật cuộc hiện ra cho các tông đồ trên biển hồ Tibêria :

- Theo gợi ư của Phêrô, người số tông đồ khác trở lại nghề cũ là đi đánh cá.

- Khi đó xảy ra lại một t́nh huống giống y lần đầu tiên Phêrô gặp Chúa Giêsu và được Ngài gọi : các ông không đánh được cá, nhưng nhờ Chúa Giêsu nên sau đó đánh được rất nhiều cá (x. Lc 5,4-11)

- Các tông đồ nhận ra Chúa Giêsu : đầu tiên là Gioan, kế đến là các ông khác.

- Bữa ăn thân mật bên bờ hồ sau khi Thầy tṛ nhận ra nhau.

3. Bài đọc II (Kh 5,11-14)

Trong một thị kiến, Thánh Gioan nh́n thấy Chúa Giêsu trong h́nh dáng của Con Chiên :

- Con Chiên đă bị giết, nhưng đă sống lại và xứng đáng được hưởng mọi quyền lực và vinh quang.

- Tất cả các thụ tạo trên trời, dưới đất, trong ḷng đất và ngoài biển khơi đều tôn thờ và tung hô Con Chiên.

IV. GỢI Ư GIẢNG

1. Sức khám phá của t́nh yêu

Một giọt nước nếu nh́n bằng mắt thường th́ cũng chỉ là một giọt nước, nhưng nếu nh́n bằng kính hiển vi th́ lại là cả một thế giới sống động. Một cái hồ nếu được nh́n bởi một người nông dân th́ cũng chỉ là một cái hồ, nhưng dưới mắt của một nghệ sĩ th́ lại là cả một cảnh đẹp thiên nhiên tuyệt vời không thể nào tả xiết.

Như thế nghĩa là ǵ ? Nghĩa là cùng một sự việc nhưng có thể mang nhiều ư nghĩa khác nhau tùy những cách nh́n khác nhau. Sự việc đă xảy ra trên hồ Tibêria cũng thế : lúc ấy trời c̣n tờ mờ tối, Chúa Giêsu phục sinh hiện đến với các tông đồ đang lúc các ông thả lưới đánh cá. Các ông tưởng là ma nên run sợ và định chạy trốn. Riêng có Gioan là nhận ngay ra ấy là Thầy. Do đâu mà Gioan đă nhận định sắc sảo được như thế ? Thưa v́ Gioan là tông đồ yêu mến Chúa nhiều nhất. Chính T́nh yêu đă mở mắt cho Gioan và giúp Gioan thấy được cái mà người khác không thấy. Người ta nói rằng T́nh yêu là một năng lực diệu kỳ, làm cho người ta mạnh thêm, có thêm nhiều nghị lực để vượt qua những chướng ngại, chịu đựng những hy sinh và cuộc sống thêm lạc quan.

Điều này thật ra rất b́nh thường chẳng có ǵ khó hiểu. Chúng ta thử điểm lại một số kinh nghiệm trong cuộc sống của ḿnh xem. Tại sao khi yêu, người ta thích tặng quà cho nhau ? thích chở nhau đi chơi ? thích lặn lội mưa nắng đến t́m nhau ? Nếu không yêu th́ đem số tiền dành dụm để mua một món đồ đưa cho người khác th́ quả là dại ! Nếu không yêu th́ g̣ lưng đạp xe chở người ta đi chơi th́ quả là ngu ! Nếu không yêu mà lặn lội mưa nắng đi t́m người ta th́ quả là khờ ! Phải không ? Nhưng khi đă yêu th́ tất cả đều đổi khác : Tặng quà là một niềm vui, được chở người ta là một sự sung sướng, lặn lội mưa nắng t́m đến nhau là bằng chứng của cả một tấm ḷng thiết tha ! Cho nên Thánh Augustinô đă nói rất đúng : "Ubi amatur, non laboratur" : khi đă yêu th́ không c̣n biết cực nhọc.

Đối với Chúa cũng thế. Nếu ta không yêu mến Chúa hay yêu mến quá ít th́ cầu nguyện là việc chán ngán, đến nhà thờ là một gánh nặng, vác thánh giá là một cực h́nh. C̣n nếu ta yêu Chúa nhiều th́ đương nhiên ta thích cầu nguyện, th́ đương nhiên ta ham đến nhà thờ, đương nhiên ta sẵn sàng vác những thánh giá hy sinh Chúa gởi đến hàng ngày. Cho nên muốn sống đạo tốt th́ cần thiết phải có ḷng yêu mến chúa. Yêu mến Chúa nhiều th́ hăng say sống đạo tích cực, yêu mến Chúa ít th́ ít hăng hái tích cực hơn, và nếu không yêu mến Chúa th́ đạo trở thành gánh nặng, làm những bổn phận trong đạo không khác nào con trâu kéo cày.

2. Thủ lănh giáo hội

Câu chuyện truyền kỳ về những ngày sau cùng của một con người đă hết ḷng yêu mến Chúa, và đă cảm nghiệm sâu xa ơn thứ tha của Người, được kể lại như sau :

Ông đến Rôma giữa lúc Nêrông đang bắt bớ đạo thánh. Một số người đă chịu tử đạo. T́nh thế nguy kịch, nên các tín hữu khuyên ông hăy chạy trốn ra khỏi thành, để c̣n người duy tŕ và giữ vững đạo thánh.

Khi ra khỏi cổng, ông gặp một người đang vác thập giá đi vào thành Rôma. Ông lên tiếng hỏi : "Quo vadis ?" nghĩa là "Người đi đâu đó ?" Người ấy trả lời : "Thầy đi vào Rôma để cho người ta đóng đinh một lần nữa". Ông chợt hiểu, vội vàng quay lại Rôma. Ông nhập vào hàng ngũ các tín hữu sắp chịu cực h́nh để an ủi họ và giúp họ giữ vững niềm tin. Sau khi chứng kiến các tín hữu bị làm mồi cho thú dữ ăn thịt, bị hoả thiêu trên một rừng thập giá, th́ chính ông cũng bị đóng đinh ngược, đầu quay xuống đất, theo lời ông xin, v́ nghĩ ḿnh không xứng đáng được đóng đinh như Thầy.

Con người ấy chính là Phêrô, và cái chết ấy đă được Chúa Giêsu tiên báo trong bài Tin Mừng hôm nay : "Thầy bảo thật cho anh biết : lúc c̣n trẻ, anh tự ḿnh thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ư. Nhưng khi đă về già, anh sẽ phải giương tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn. Người nói vậy, có ư ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa" (Ga 21,18-19).

Vâng, Phêrô một con người rất bộc trực, nóng nảy, hay sa ngă và sa ngă thậm tệ. Có lần Chúa đă gọi ông là Satan, và mới đây nhất, ông đă chối Chúa tới ba lần. Nhưng con người đầy khuyết điểm ấy Chúa đă chọn làm "Đá tảng", thủ lănh của Giáo Hội. Vai tṛ lănh đạo của Phêrô được tỏ rơ trong bài Tin Mừng hôm nay :

Sau biến cố Phục Sinh, các tông đồ trở về đời sống thuyền chài. Phêrô vẫn là người quyết định : "Tôi đi đánh cá đây". Các môn đệ khác cũng đồng t́nh : "Chúng tôi cùng đi với anh". Đêm ấy, không bắt được con cá nào. Trời sáng, theo lời người khách lạ, thả lưới bên phải mạn thuyền, một mẻ cá bất ngờ. Khi vừa nghe Gioan nói : "Chúa đó !" Phêrô liền nhảy xuống biển, đến với Người. Ông rất nồng nhiệt, năng nổ, hăng hái.

Sau khi Thầy tṛ đă ăn điểm tâm xong, Người bắt đầu phỏng vấn thủ lănh Phêrô để trao cho ông sứ vụ mới : "Này anh Simon, con ông Giona, anh có mến Thầy hơn các anh em nầy không ?". Thật t́nh, ông rất ngượng ngùng v́ ông mới chối Thầy tới ba lần, mà giờ đây Người lại hỏi ông có yêu mến Thầy không ? Mới phản bội mà giờ lại nói yêu thương, quả là rất khó khăn ; hơn nữa, Người lại hỏi tới ba lần ! Có lẽ Phêrô đang nhớ lại lời Chúa nói trước đây : "Kẻ nào được tha nhiều th́ sẽ yêu nhiều hơn" (x. Lc 7,47). Vâng, Chúa đă tha thứ cho Phêrô ngay lúc Người quay xuống nh́n Ông từ trên dinh thượng tế, khiến nước mắt ông tuôn trào.

Ba lần chối Chúa th́ ba lần Người cho ông cơ hội để nói lời yêu thương, để tuyên xưng lại niềm tin. Ông đă không bỏ lỡ cơ hội : "Thưa Thầy có, Thầy biết rơ mọi sự, Thầy biết con yêu mến Thầy". Và cũng ba lần, Người trao cho ông sứ mạng cai quản Hội thánh của Người : "Hăy chăn dắt chiên của Thầy" (Ga 21,17).

Từ đấy, Phêrô đích thực trở nên thủ lănh của Giáo hội, chăm sóc đoàn chiên của Thầy, và cuối cùng đă hiến mạng sống v́ đoàn chiên. Phêrô đă chịu đóng đinh trên thập giá, để giữ vững niềm tin cho đoàn chiên, và để yêu thương đoàn chiên cho đến cùng, yêu "Như Thầy Đă Yêu".

*

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đă tha thứ cho thánh Phêrô thật nhiều, và thánh nhân cũng đă yêu mến Người thiết tha.

Xin cho chúng con luôn cảm nghiệm được ơn tha thứ của Chúa, cảm nghiệm được t́nh Chúa yêu thương, để như thánh Phêrô, chúng con sẽ đi bất cứ nơi nào Chúa muốn đưa chúng con đi, cho dù nơi đó là thập giá, là cái chết thương đau.

Như thánh Phêrô, xin cho chúng con xác tín rằng : Hiến thân v́ Chúa là lănh nhận, nô lệ cho Chúa là tự do, và chết với Chúa là sống măi muôn đời Amen. (TP)

3. T́nh yêu và lư luận

Bài Tin Mừng tuần trước thuật lại cách mà Tôma đă nhận ra Chúa Giêsu phục sinh : Tôma đă tuyên bố "nếu tôi không nh́n thấy vết đinh ở bàn tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, th́ tôi không tin". Đây là kiểu tin bằng lư luận, nghĩa là chỉ tin khi nào đă có đủ bằng cứng rơ ràng hiển nhiên. C̣n bài Tin Mừng tuần này thuật lại cách mà Gioan đă nhận ra Chúa : một bóng người mờ mờ đi trên mặt biển, mọi người khác đều tưởng là ma, chỉ có Gioan là tức khắc nhận ra đó là Thầy ḿnh. và Tin Mừng ghi chú "Gioan là người môn đệ Chúa yêu". Chính T́nh Yêu đă mở mắt cho Gioan nhận ra điều mà mọi người khác không nhận ra.

Như thế có hai con đường dẫn tới đức tin : Con đường thứ nhất là bằng lư luận để chỉ tin sau khi có đủ bằng chứng rơ ràng hiển nhiên ; và con đường thứ hai là bằng t́nh yêu, nghĩa là v́ yêu thương nên tin ngay không cần thắc mắc lư luận.

Trong vở tuồng "Tiếng ḥ Sông Hậu" có hai anh em sinh đôi tên Chơn và Chất, giống hệt nhau từ nét mặt, tướng đi đến giọng nói. Trong một cuộc tranh đấu với địa chủ, Chơn bị bắt đày đi Côn Đảo. Nhưng một thời gian sau anh vượt ngục trở về thăm mẹ già khi ấy đă mù ḷa cả hai mắt. Trong lúc Chơn đang ở nhà th́ tên Hương Quản đến, Chơn nhanh trí giả làm Chất nên không bị lộ, nhưng ngay sau khi tên Hương Quản đi th́ bà mẹ mù ḷa ấy nói ngay : "Phải mày là thằng Chơn đó không ?" Chơn chưa muốn cho mẹ biết nên trả lời "Không, con là thằng Chất đây mà, anh Chơn con c̣n đang ngồi tù mà". Nhưng bà mẹ nói "thôi mà, con gạt ai được chứ gạt mẹ làm sao được, con chính là thằng Chơn của mẹ mà". Chính t́nh yêu đă giúp cho người mẹ mù ḷa ấy nhận ra con ḿnh trong khi mọi người đều không nhận ra. Trường hợp của Thánh Gioan cũng vậy : trong khi mọi người đều không nhận ra Chúa Giê-su th́ chỉ ḿnh Gioan đă nhận ra, v́ Gioan yêu thương Chúa nhiều.

Có lẽ v́ thường nghe những luận điệu bôi bác niềm tin tôn giáo cho nên chúng ta bị ảnh hưởng và cũng nghĩ rằng chỉ có con đường nhận thức bằng lư luận, với những bằng chứng rơ ràng hiển nhiên là con đường độc nhất đúng. Nhưng chúng ta hăy b́nh tĩnh suy nghĩ lại xem, trong cuộc sống có bao nhiêu điều chúng ta tin tưởng mà đủ bằng chứng rơ ràng hiển nhiên đâu ? Rất ít, hầu hết những điều ta tin tưởng là do người khác dạy lại, nói lại cho ta biết, và v́ yêu thương những người đó mà ta tin. Chẳng hạn những ǵ cha mẹ dạy ta khi ta c̣n nhỏ, những ǵ thầy cô dạy ta khi ta c̣n học ở trường. Vốn liếng kiến thức của chúng ta hầu hết là từ hai nguồn đó. Nhưng xét xem những điều ấy ta có được thấy tận mắt, sờ tận tay hay không, hay là khi được dạy th́ ta tin ngay, v́ ta yêu thương cha mẹ, yêu thương thầy cô mà tin vào lời nói của các đấng ấy. Cho nên xét cho cùng, chỉ trích những người có đạo đă tin không có đủ bằng chứng mà chỉ v́ yêu thương mà tin th́ là lời chỉ trích không đứng vững. Tác giả vở tuồng "Tiếng ḥ Sông Hậu" nói trên cũng đâu phải là người có đạo, thế mà tác giả đă đề cao cách nhận thức rất cảm động của một người mẹ nhận ngay ra con ḿnh nhờ vào t́nh mẫu tử thiêng liêng. Nghĩa là : ai cũng vậy, dù có đạo hay không có đạo, ai cũng có những nhận thức, những niềm tin không hẳn dựa vào những lư luận hiển nhiên mà chỉ dựa vào t́nh yêu.

Mà xem ra con đường t́nh yêu lại nhanh chóng hơn, nhẹ nhàng hơn, thoải mái hơn. Khi các Tông đồ nói cho Tôma hay là Chúa Giê-su đă sống lại, Tôma đă không tin ngay, ông đ̣i phải thấy tận mắt, sờ tận tay, thậm chí c̣n đ̣i thọc cả bàn tay vào vết thương cạnh sườn Chúa. và rồi đang khi các Tông đồ kia vui mừng v́ Thầy đă sống lại th́ Tôma vẫn c̣n hoài nghi, ray rứt. Đến 8 ngày sau khi Chúa Giê-su hiện đến một lần nữa th́ Tôma mới tin và mới được vui mừng như các ông kia. C̣n đối với Gioan, v́ yêu Chúa nhiều, nên chỉ vừa thấy bóng dáng lờ mờ của Chúa là Gioan đă nhận ra ngay và đă tin, một niềm tin rất nhanh chóng, rất nhẹ nhàng mà cũng không kém phần vững chắc.

Các bạn trẻ c̣n ở lứa tuổi hay thắc mắc về đức tin và cũng dễ bị lung lạc bởi những luận điệu bài bác đức tin. Hôm nay, chúng ta đă thấy có hai con đường dẫn tới đức tin, một con đường bằng lư luận với những bằng chứng rơ ràng, và con đường thứ hai là dựa vào t́nh yêu thoạt xem có vẻ tầm thường nhưng thực ra lại nhanh chóng, nhẹ nhàng và cũng không kém phần vững chắc. Chúng ta hăy cũng cố đức tin của ḿnh bằng cả hai con đường đó. Nghĩa là một mặt chúng ta phải có những suy nghĩ lư luận thật vững chắc về Chúa, mặt khác chúng ta cũng hăy cố gắng yêu mến Chúa ngày càng nhiều hơn, bởi v́ nếu có thêm sức mạnh của t́nh yêu, chúng ta sẽ được mở mắt rộng thêm để nhận biết thêm được những ǵ mà người không yêu Chúa không nhận biết được, như thánh Gioan trong bài Tin Mừng hôm nay vậy !

4. Sự hiện diện của Đấng phục sinh

Các bài tường thuật về việc Chúa Giêsu phục sinh hiện ra muốn giúp cho chúng ta hiểu biết về cách thức hiện diện của Ngài :

- Chúa đă hiện ra lúc các môn đệ đang làm công việc thường ngày là chài lưới à Người không ở đâu xa nhưng vẫn hiện diện bên cạnh chúng ta và trong những công việc b́nh thường của chúng ta.

- Người đầu tiên nhận ra Chúa Giêsu là Gioan, vị tông đồ yêu mến Chúa đặc biệt à Tuy Chúa Giêsu luôn hiện diện bên cạnh chúng ta, nhưng thường th́ chúng ta không nhận ra Ngài. Muốn nhận ra Ngài th́ cần có ḷng yêu mến, như Thánh Gioan tông đồ.

- Chúa Giêsu đă nướng cá và bánh cho các môn đệ và sau đó cùng ngồi với họ quanh bếp lửa hồng để ăn bánh và cá nướng à Chúa Giêsu phục sinh không chỉ hiện diện bên cạnh chúng ta, mà c̣n chăm sóc chúng ta.

- Mặc dù Thánh Phêrô đă 3 lần chối Chúa, nhưng Chúa tha thứ cho ông và vẫn trao cho ông nhiệm vụ chăm sóc đàn chiên của Ngài à Chúa hiện diện bên cạnh chúng ta không phải để bắt lỗi chúng ta, mà để trao cho chúng ta sứ mạng làm chứng về Ngài.

5. Đừng xóa sổ người ta

Một nhà độc tài kia không chấp nhận thuộc cấp của ḿnh phạm sai lầm. Hễ lỡ phạm sai lầm, dù chỉ một lần, th́ lập tức bị "xóa sổ". Đôi khi chúng ta cũng cư xử như thế, nghĩa là xoá sổ người khác. Thế nhưng ai trong chúng ta lại muốn bị phán xét chỉ v́ một lần lầm lỡ trong đời ?

Sau khi Phêrô chối Thầy, lẽ ra Chúa Giêsu có thể xóa sổ ông v́ tội yếu đuối, hèn nhát. Nhưng Ngài đă không làm như vậy. Ngài không giáng cấp ông. Thậm chí Ngài c̣n không nhắc lại lỗi lầm của ông. Việc Giuđa phản Thầy là một việc có dự mưu và được thi hành một cách lạnh lùng theo đúng tính toán. C̣n việc Phêrô chối Thầy không phải là có dự mưu. Nó là hậu quả của tính yếu đuối chứ không phải do tính xấu. Chúa Giêsu hiểu điều đó, bởi Ngài là kẻ thấu suốt ḷng mọi người.

Sau bữa ăn sáng, Chúa Giêsu quay nh́n Phêrô và hỏi : "Phêrô, con có mến Thầy hơn những người khác không ?" Một câu hỏi lạ. Phải chăng Ngài c̣n chưa biết rằng ông rất yêu mến Ngài ? Dù vậy Chúa Giêsu vẫn hỏi. Và Phêrô thưa : "Thưa Thầy, Thầy biết con yêu mến Thầy". Phêrô đă nói thật, v́ thực sự ông rất yêu mến Chúa Giêsu.

Mặc dù Phêrô có lỗi, nhưng Chúa Giêsu biết nơi ông cũng c̣n một phương diện khác, tốt hơn. Mạnh mẽ và yếu đuối cùng tồn tại trong cùng một con người. Chúa Giêsu khuyến khích Phêrô tiến lên. Ngài muốn ông bày tỏ công khai ḷng yêu mến của ông đối với Ngài, bởi v́ trước đó ông đă công khai chối Ngài.

Chúa Giêsu không ghi sổ tội của Phêrô, nhưng Ngài muốn ông làm một cái ǵ đó v́ Ngài : chăm sóc đàn chiên của Ngài, nghĩa là yêu thương và phục vụ anh chị em trong cộng đoàn. Có thể coi đây là việc đền tội cũng được, v́ đây là cách đền tội tốt nhất, như sau này Phêrô viết : "T́nh yêu che phủ muôn vàn tội lỗi" (1 Pr 4,8).

Tôi dám chắc rằng Phêrô không bao giờ quên tội ông đă chối Thầy. Nhưng tôi không chắc rằng tội đó ám ảnh ông như cách nhiều người khác bị tội lỗi họ ám ảnh. Từ lần sa ngă ấy Phêrô đă học được một bài học lớn. Ông đă biết rằng ông không mạnh mẽ như ông nghĩ. Học được một điều ǵ từ kinh nghiệm th́ tốt hơn rất nhiều so với học bằng lư thuyết. Điều chúng ta học được từ một lần sa ngă, mỗi khi nhớ lại sẽ khơi lên trong ḷng chúng ta sự biết ơn hơn là sự dằn vật cắn rứt.

Phêrô c̣n học biết một sự thật tuyệt vời về Chúa Giêsu. Ông học được rằng mặc dù ông đă chối Ngài nhưng Ngài vẫn yêu thương ông. Chính t́nh thương của Ngài đă mang ông trở về cuộc sống. Cái cảm nghiệm được yêu thương trong chính sự yếu đuối và tội lỗi của ḿnh đúng là một cảm nghiệm sửng sốt. Được yêu trong cái tốt của ḿnh th́ là chuyện b́nh thường. Được yêu ngay trong cái xấu của ḿnh, đó mới là sửng sốt. Chính đó là ân sủng.

Phêrô có cơ sở để đứng dậy sau khi sa ngă. Chúng ta có thể h́nh dung rằng Phêrô trở thành một người lănh đạo tốt. Người lănh đạo tốt là người biết tự cảnh giác về sự yếu đuối của ḿnh. Kinh nghiệm sa ngă đă giúp Phêrô thoát khỏi tính tự phụ và tin tưởng mù quáng vào khả năng của ḿnh, đồng thời giúp ông thông cảm với yếu đuối của người khác. Đọc sách Công vụ Tông đồ, chúng ta thấy Phêrô đứng vững trước Thượng Hội Đồng để làm chứng cho Chúa Giêsu.

Chuyện của Phêrô là một an ủi lớn cho chúng ta. Xét cho cùng, chúng ta đều là những người tội lỗi, không kiên tŕ sống theo những điều chúng ta tin tưởng. Nh́n gương thánh Phêrô, chúng ta phải học biết tha thứ cho chính ḿnh v́ những yếu đuối và sa ngă nhất thời. Chúng ta không nên xét đoán bản thân ḿnh hay xét đoán người khác dựa trên những sa ngă nhất thời ấy, mà phải xét đoán dựa trên cam kết sống suốt đời theo những điều ḿnh tin tưởng. (FM)

6. Ơn gọi thứ hai

Ngày xưa có một người làm nghề đốt lửa. Một buổi chiều mùa đông khi anh đang trên đường về nhà th́ trời đổ tuyết. Muốn tới nhà sớm, anh đi tắt qua một cánh đồng. Bỗng anh thấy một nhúm lửa, một nhúm lửa nhỏ thôi, chỉ cháy âm ỉ nhờ một vài que củi nhỏ. Quanh nhúm lửa ấy có một nhóm người vừa run lập cập vừa cố đứng sát nhúm lửa ấy để sưởi ấm. Nhưng nào có thấm tháp vào đâu. Anh dừng lại, nói vài lời ngắn ngủi với họ về giá trị của lửa, rồi vội vă đi tiếp.

Nhưng mới đi được một chút th́ anh cảm thấy hối hận. Lẽ ra anh phải nán lại lâu hơn để giúp đám người ấy khơi to ngọn lửa. Nhưng mà nếu làm thế th́ phải mất thêm giờ, có thể bị viêm phổi nữa. Vả lại chắc ǵ người ta sẽ biết ơn anh. Những suy nghĩ trái ngược nhau ấy khiến anh chần chừ. Nhưng sau cùng anh quay lại. Vừa thấy anh, mọi người đều vui mừng reo lên : "Tới đây, tới đây". Không chờ mời lần thứ hai, người thợ đốt lửa ngồi xuống và khơi ngọn lửa to lên. Thế là mọi người đều được sưởi ấm. Ai nấy đều đồng thanh "Xin cám ơn anh đă dừng lại giúp chúng tôi".

Về đến nhà, người thợ nhóm lửa lên giường ngủ ngay. Đêm đó anh mơ thấy Chúa hiện ra nói : "Ta đă chọn con làm người thợ nhóm lửa, nhưng con đă làm Ta thất vọng". Anh giật ḿnh thức dậy và không tài nào ngủ tiếp. Anh nhớ lại thời gian đầu làm nghề nhóm lửa anh đă coi việc đem lửa sưởi ấm cho mọi người là một nhiệm vụ cao đẹp thế nào ; khi đó anh đă nhiệt t́nh giúp đỡ mọi người thế nào. Vậy mà với năm tháng dần trôi, anh trở nên lười biếng, tính toán, sợ mất giờ, sợ người ta không biết ơn anh. T́nh yêu của anh đối với lửa đă lạnh nhạt. Ơn gọi của anh đă đông cứng.

Nhưng đêm nay Chúa đă hiện ra với anh. Ngài đă gọi anh lần thứ hai. Từ đó trở đi người thợ nhóm lửa hăng say trong nhiệm vụ, không sợ mất giờ, không ngại cực khổ nữa.

Trong Tin Mừng, có hai lần Chúa gọi Phêrô. Lần thứ nhất là lúc Chúa Giêsu mới bắt đầu sứ vụ (Mc 1,16-18). Lần thứ hai là sau khi Ngài sống lại, và được ghi lại trong bài Tin Mừng hôm nay. Hai lần cách nhau 3 năm. Trong 3 năm ấy, nhiều sự việc đă xảy ra, Phêrô đă khám phá thêm nhiều điều về Đấng đă kêu gọi ḿnh, về nhiệm vụ mà Ngài muốn ông làm, và nhất là về chính bản thân của ông. Khi Chúa gọi Phêrô lần thứ hai, ông đă khôn ngoan hơn và khiêm tốn hơn. V́ thế, tiếng "Vâng" thứ hai của ông chín chắn và sáng suốt hơn nhiều so với tiếng "vâng" lần thứ nhất.

Câu chuyện của Phêrô là chuyện kêu gọi – sa ngă – và kêu gọi lại. Ơn gọi không phải là một lần Chúa gọi, một lần con người đáp trả, rồi xong. Tiếng Chúa gọi phải được ta nghe nhiều lần và đáp trả nhiều lần. Mỗi ngày Chúa mở ra một đoạn đường mời ta tiến bước, ngày hôm sau Chúa mở thêm một đoạn khác nữa. Ta càng bước theo, tiếng gọi của Ngài càng rơ hơn và lời đáp trả của ta càng sâu xa hơn và xác tín hơn.

Mọi ơn gọi đều là ơn gọi yêu thương : yêu thương Chúa, và yêu thương những chiên con chiên mẹ của Ngài, tức là yêu thương các anh chị em trong cộng đoàn của ta. (FM)

7. Chịu khổ v́ Chúa

Bài trích sách Công vụ kể chuyện các tông đồ gặp sự chống đối của các nhà cầm quyền do thái. Nhưng khi các ông được thả ra, th́ uy tín của các ông tăng thêm, đặc biệt là Phêrô. Thật khó mà tin được rằng cùng một con người ấy chỉ trước đó không bao lâu đă từng chối Chúa 3 lần. Bây giờ ông đứng giữa quăng trường mạnh dạn lớn tiếng làm chứng cho Chúa. Hơn nữa ông c̣n chịu khổ v́ đă làm chứng như thế. Phêrô cùng các bạn đă bị nhốt vào tù, bị đánh đ̣n. Nhưng các ông lại hănh diện v́ đă chịu khổ v́ Chúa. Bởi đâu Phêrô có lại sự can đảm như thế ? Thưa bởi Chúa Thánh Thần, Đấng phù trợ các tông đồ.

Từ thời các tông đồ trở đi, vẫn luôn có nhiều kitô hữu, nhờ ơn Chúa giúp, đă vượt thắng sự sợ hăi để luôn can đảm làm chứng cho Chúa dù giữa muôn vàn khó khăn.

Rất dễ tin Chúa khi bạn quỳ gối nhắm mắt cầu nguyện trong nhà thờ. Rất dễ tin Chúa khi bạn sống an toàn xa cách những xáo trộn khó khăn. Nhưng tin Chúa như thế đó là một thứ tín ngưỡng quá nghèo nàn. Chúa mà bạn tin trong những lúc như thế đó là một Thiên Chúa bị giam hăm trong một cái khung chật hẹp.

Chúng ta là môn đệ Chúa Giêsu. Ngài cần chúng ta làm chứng cho Ngài trong thế giới hôm nay. Mặc dù chúng ta không phải chịu nhiều gian truân bắt bớ như các tông đồ xưa, nhưng chúng ta phải can đảm được đầu với những loại khó khăn khác, đó là đương đầu với sự xấu, đương đầu với khuynh hướng thờ ơ tôn giáo của nhiều người thời nay.

Chúng ta không thể biết trước ơn gọi làm kitô hữu sẽ dẫn chúng ta đi đến đâu và sẽ đ̣i hỏi chúng ta những ǵ. Nếu chúng ta mà biết trước những nơi đó và những khó khăn đó th́ có lẽ chúng ta rất sợ hăi. Về điều này th́ chúng ta giống như Phêrô. Lần đầu tiên Chúa gọi ông th́ ông chưa biết rốt cuộc ông sẽ chịu tử đạo. Nhưng chúng ta hăy cố gắng sống như Phêrô. Chúa dẫn ta đi đâu th́ ta đi đấy. Chúa muốn ta chịu ǵ th́ chúng ta chịu nấy. Và chúng ta tin tưởng rằng những gian truân chúng ta phải chịu v́ Chúa sẽ được thưởng gấp trăm. (FM)

V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI

Chủ tế : Anh chị em thân mến, Chúa Giêsu đă chết và sống lại vinh quang, đem niềm vui cho toàn thế giới. Chúng ta hăy hân hoan ca tụng Người và dâng lời cầu xin :

1. Đức Thánh Cha (Gioan Phaolô II) kế vị thánh Phêrô / để củng cố niềm tin của Dân Chúa trên khắp hoàn cầu / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa ǵn giữ Người luôn được b́nh an / và ban choi Người được sức khỏe dồi dào.

2. Vâng lệnh Chúa Giêsu / các tông đồ đă thu được một mẻ cá lạ lùng / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho hoạt động rao giảng Tin mừng của các nhà truyền giáo / cũng đạt được những kết quả như ḷng ước mong.

3. Không có Thầy / anh em không làm ǵ được / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho mọi tín hữu hiểu rằng / với ơn Chúa trợ giúp / họ sẽ đạt được những kết quả bất ngờ.

4. Hăy đi theo Thầy / Chúa Giêsu mời gọi thánh Phêrô / nhưng cũng mời gọi hết thảy những ai tin Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / luôn dấn thân theo Chúa / bất chấp mọi hiểm nguy gian khổ trong đời sống thường ngày.

Chủ tế : Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con cũng biết noi gương thánh Phêrô mà xác nhận ḷng thương mến của chúng con đối với Chúa, không phải bằng những lời nói suông mà bằng những việc làm cụ thể trong đời sống đức tin thường ngày. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời.

VI. TRONG THÁNH LỄ

- Trước kinh Lạy Cha : Chúa Giêsu đă giao trách nhiệm cho Phêrô chăm sóc đàn chiên của Ngài là Giáo Hội. Giờ đây, chúng ta hăy hợp ư với Đức Giáo Hoàng và các Giám mục cầu nguyện cho Nước Cha trị đến.

- Sau kinh Lạy Cha : Lạy Cha, xin cứu chúng con khỏi mọi sự dữ, xin Cha ban thêm cho chúng con ḷng can đảm và trung thành dù phải sống giữa những thử thách khó khăn, xin đoái thương cho những ngày chúng con đang sống được b́nh an…

VII. GIẢI TÁN

Chúa đă tha thứ cho Phêrô và trao cho ông sứ mạng phục vụ anh chị em ḿnh. Chúa cũng đă tha thứ tội lỗi chúng ta và khuyến khích chúng ta phục vụ anh chị em chúng ta. Anh chị em hăy ghi nhớ và thực hiện Lời Chúa. Chúc anh chị em ra về b́nh an.

Hăy chia sẻ kiến thức của bạn. Đó là cách để bạn sống măi trong ḷng người khác.

DANH NGÔN TÂY TẠNG

 

GÓP NHẶT CÁT ĐÁ

KHÁCH SẠN HILTON HÀ NỘI

Mark Link S.J.

 

Bài đọc: Cv 5 : 27-32, 40-41;Kh 5 : 11-14; Ga 21 : 1-19

Chủ đề:

Chủ đề Chúa là Mục Tử thống nhất toàn bộ Kinh Thánh. Chủ đề này mặc khải t́nh thương chăm sóc của Chúa đối với chúng ta.

 

Ở miền bắc VN có một trại giam tù binh nổi tiếng. Người VN gọi tên trại đó là Hoả ḷ, nhưng các tù binh Mỹ đặt tên cho nó là khách sạn Hilton Hà Nội. Ngày giáp lễ Giáng sinh năm 1971, v́ muốn làm quà Giáng sinh cho đám tù binh, viên quản trại đă cho phân phát cho họ vài cuốn Kinh Thánh, Tuy nhiên, ông bảo họ phải gom những cuốn ấy lại vào đêm Giáng Sinh. Thế là, đám lính Mỹ quyết định phải dùng thời gian trước mắt sao cho thực sự khôn khéo. Họ lấy cọng dây thép làm bút, nước hoà với bụi gạch làm mực, và viết lên giấy vệ sinh vài đoạn then chốt trong Kinh Thánh dùng cho việc phụng vụ. Trong số các đoạn Kinh Thánh chép lại đó có bài dụ ngôn con chiên lạc của Chúa Giêsu. Trong dụ ngôn này, Chúa Giêsu đă so sánh Chúa Cha với người Mục tử đi t́m kiếm một con chiên lạc. Các tù binh đă ví chính họ là chú chiên lạc đó. Ngoài ra họ c̣n chép lại Thánh vịnh 23 nói về Thiên Chúa như sau: “Chúa là Mục tử tôi, tôi không c̣n thiếu ǵ… dù đi qua thung lũng tối tăm, tôi vẫn chẳng lo sợ hiểm nguy, v́ Chúa luôn ở bên tôi”. Đám tù binh tự ví ḿnh như bầy cừu đi trong tăm tối mà vẫn không sợ v́ biết rằng Chúa luôn ở với họ.

Chắc chắn các tù binh ấy không thể nào t́m ra một chủ đề nào phù hợp với họ chủ để Người Mục Tử và đàn chiên của Ngài. Đây là một trong những chủ đề thường gặp nhất trong toàn bộ Kinh Thánh từ xa xưa, dân Do Thái đă ví Thiên Chúa là mục tử của họ. Chúng ta vừa gặp chủ đề này trong Thánh vịnh 23 trong đó tác giả đă gọi “Chúa là mục tử tôi’. Cùng với thời gian, tước hiệu Mục tử cũng được gắn cho các nhà lănh đạo tôn giáo Israel v́ họ là những đại diện của Chúa trên trần gian. Rủi thay nhiều người trong số họ đă tỏ ra không xứng đáng với ơn kêu gọi của ḿnh v́ thế tiên tri Ezékiel đă nhắm những mục tử bất xứng này và tuyên phán: “Khốn cho các mục tử của Israel đă chỉ biết lo ăn cho mập! lẽ ra mục tử th́ phải chăm sóc nuôi nấng đàn chiên chứ! Các ngươi đă không nâng đỡ những con yếu đuối, không chữa lành các con bệnh hoạn, cũng chẳng băng bó cho những con bị thương, các ngươi chẳng…. T́m kiếm những con đi lạc,… bởi v́ các ngươi đă dùng sừng húc vào tất cả các con chiên yếu đuối cho đến khi chúng bị kiệt lực. Thế th́ ta sẽ cứu bầy chiên ta để chúng không c̣n bị bóc lột nữa… Ta sẽ chỉ định một mục tử để chăn dắt chúng tức là Đavit tôi tớ ta. Ngài sẽ chăm sóc chúng và sẽ là mục tử của chúng (Ed 34, 2-4, 21-23)

Vậy chúng ta phải đọc những lời Phúc Âm tuyệt vời của thánh Gioan trong bối cảnh này: Chúa Giêsu nói; “Ta là mục tử tốt lành, Ta biết các chiên Ta và các chiên Ta biết Ta… Ta sẽ hiến mạng sống cho đàn chiên. Ta c̣n có những chiên khác không thuộc về đàn này, Ta cũng sẽ dẫn dắt chúng và chúng sẽ nghe tiếng Ta và sẽ chỉ c̣n một đàn chiên dưới quyền một chủ chiên” (Ga 10: 14-16) Nói cách khác, Chúa Giêsu tuyên bố Ngài là vị mục tử mà Thiên Chúa hứa ban qua lời các tiên tri tiên báo suốt ḍng Cựu ước.

Từ đó chúng ta trở lại với bài Phúc Âm hôm nay để nghe Chúa Giêsu uỷ thác cho thánh Phêrô  tiếp tục sứ mạng mục tử chăn dắt đoàn chiên. Đây thực là giây phút trọng đại khi Chúa hỏi Phêrô: “Hỡi Simon, con Giona, con có yêu Ta hơn những người khác không? Phêrô trả lời; “Thưa Thầy, Thày biết con yêu mến Thày”. Chúa liền bảo ông: “Hăy chăn dắt các chiên con của Ta”. Đoạn Ngài lại hỏi thánh Phêrô lần thứ hai: “Hỡi Simon, con Giona, Con có yêu Ta không?” Phêrô đáp lại: “Thưa Thầy, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Chúa liền nói; “Hăy chăm sóc các chiên mẹ của Ta”. Và Ngài lại hỏi phêrô lần thứ ba: “Hỡi Simon, con Giona con có yêu Ta không?” và lần thứ ba Phêrô đáp lại “Dạ có” và Chúa cũng bảo lại ông lần thứ ba; “Hăy chăn dắt các chiên mẹ của Ta”. Qua ba lần Chúa Giêsu đă uỷ thác cho thánh Phêrô tiếp nối Ngài trong vai tṛ mục tử của đàn chiên. Ngài chỉ định cho Phêrô đứng đầu các tông đồ khác.

Cuối cùng, như chúng ta biết, sau đó nhiều năm, có sự triển khai rộng lớn chủ để mục tử trong Thánh Kinh. Thánh Phêrô thường thư từ cho các vị thủ lănh Giáo hội từng địa phương, tức các đức giám mục và Ngài gọi họ là với tước hiệu là Mục tử. Ngài san sẻ cho họ phần nào vai tṛ mục tử nặng nề của Ngài và nhắn nhủ họ: “Hăy xứng đáng là mục tử của đàn chiên Chúa giao phó cho các con… Hăy nhiệt t́nh phụng sự đàn chiên” (1 Pr 5:2)

Trở lại vấn để của chúng ta hôm nay. Chúng ta thường gọi là Mục tử các linh mục có phận vụ chăm sóc giáo xứ chúng ta. Các mục tử là những người chia sẻ quyền năng của thánh Phêrô, và các Giám mục là những người đă nhận sự uỷ thác của Chúa Giêsu là Đấng được Chúa Cha uỷ thác. Như thế linh mục đóng vai tṛ trọng đại bên cạch các vị lănh đạo khác trong Giáo hội để làm người đại diện sống động cho Thiên Chúa Cha ở giữa chúng ta.

Như thế, chủ đề mục tử Phúc Âm hôm nay gồm ba điểm chính:

Thứ nhất, với chủ đề này, ta thấy Cựu ước và Tân ước đă phù hợp với nhau một cách thật là tuyệt hảo.

Thứ hai, trong chủ để này. Ta thấy Chúa cha đă chia sẻ vai tṛ mục tử của Ngài với Chúa Giêsu, đến lượt Chúa Giêsu lại chia sẻ vai tṛ ấy cho thánh Phêrô, rồi thánh Phêrô lại chia sẻ lần nữa cho các vị lănh đạo tôn giáo cấp thấp hơn.

Thứ ba, chủ để này nhắc nhở chúng ta vai tṛ trọng đại của các vị lănh đạo tôn giáo. Các ngài chính là những đại diện của Thiên Chúa Cha sống giữa chúng ta.

Chúng ta hăy cầu nguyện cho các vị lănh đạo Giáo hội:

Lạy Chúa, chúng con nài xin Chúa chúc phúc lành đặc biệt cho các vị lănh đạo Giáo hội. Xin giúp chúng con nh́n thấy các vị ấy thực sự là những dấu chỉ sống động của Chúa đang hiện diện giữa chúng con, cho dù các vị ấy có phạm phải những lỗi lầm, và nhất là xin Chúa giúp chúng con biết cộng tác với các ngài, để qua các ngài Nước Chúa được mở rộng khắp thế giới.

 

CHÚA GIÊSU YÊU CHÚNG TA QUA THA NHÂN

Gm. Arthur Tonne

 

Một nhà kinh doanh ở Chicago có môn giải trí vui vui: ít nhất mỗi tuần một lần, ông chọn dăm bẩy em bé của các gia đ́nh nghèo, cho chúng trọn bồ đồ mới, dẫn chúng đi ăn và đưa chúng đi xem tŕnh diễn, hội hè. Một lần kia, sau bữa ăn thịnh soạn, một em bé tám tuổi bật mí: “Thưa ông, ông là Yêsu?”

Nhiều lần chúng ta nghe nói; “Hăy nh́n đến người khác nhất là những người nghèo khổ như là chính Chúa Kitô và điều này rất quan trọng v́ Chúa Giêsu đă phán: “Những ǵ các con làm cho người anh em bé mọn nhất của Ta, là các con làm cho chính Ta”.

Tôi muốn đảo ngược chút xíu:  Những ai làm điều lành cho chúng ta, cũng thay mặt Chúa Giêsu, Chúa chúng ta luôn làm điều lành cho chúng ta qua người khác. Họ là Đức Kitô cho chúng ta.

Trong bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu dọn bữa điểm tâm cho các môn đồ và sau đó các tông đồ nhận ra Chúa. Nhiều lần các tông đồ không nhận ra Chúa cho tới lúc Chúa tỏ ra cho các ngài.

Khi bà mẹ dọn bữa ăn cho bạn, bạn có biết rằng Bà đứng vào địa vị Chúa Giêsu? Khi bà giặt, ủi đồ cho bạn, may vá và lau nhà cho bạn, có bao giờ bạn nghĩ rằng chính Chúa đă làm những việc ấy cho bạn- qua Mẹ của  bạn? qua người cha của bạn, Chúa Giêsu cung cấp thức ăn, áo mặc nhà cửa cho bạn.

Bác tài xế xe buưt của trường, người bán hàng trong tiệm, Người cảnh sát ở góc phố… Người thợ nguội gắn ṿi nước…. tất cả đều làm điều tốt cho bạn, ơn phước đó thật sự đến với bạn từ Chúa Kitô qua những người ấy.’

Chân lư này đúng hơn nữa trên phương diện thiêng liêng. Trong giờ phút này, Chúa Giêsu dọn bữa tiệc cho tất cả chúng ta - Việc rước lễ Người qua vị linh mục. Chúa Giêsu tha thứ qua linh mục, Người Rửa tội, đóng ấn hôn phối, xức dầu cho bệnh nhân, qua một con người khác, vị linh mục. Chúa Giêsu giảng chân lư qua người đọc sách và vị chủ tế trong Thánh lễ.

Những khi bạn làm tốt cho một người, bạn là Chúa Kitô cho người ấy, bạn làm được v́ Chúa Kitô muốn bạn làm, Chúa Kitô giúp bạn làm. Và đây là một mầu nhiệm nữa: Ai làm một hành vi tốt, họ thay mặt Chúa Kitô. Bạn làm một việc tốt cho một người, người này cũng thay mặt Chúa Kitô.

Ngay sau khi Chúa Giêsu dọn điểm tâm có các tông đồ, Người hỏi Phêrô: “Con có yêu mến Thầy không?” Mỗi lần Chúa Giêsu làm điều ǵ cho chúng ta qua một người khác chúng ta phải với Người rằng: Chúng con yêu mến Người. Thánh lễ này là hành vi lớn lao nhất của t́nh yêu. Chúa Kitô hiến thân cho Cha Người  trên trời thay cho chúng ta. Hăy nài xin Chúa giúp bạn hiểu rằng làm điều lành cho tha nhân là làm cho Chúa và khi có ai làm điều lành cho bạn, bạn không hỏi: “Ngài là Đức Giêsu?” nhưng bạn có biết đó là Chúa Giêsu.

Xin Chúa chúc lành bạn. Amen.

I.Tia sáng:

v LINH MỤC    

v YÊU THƯƠNG     

II.Thư giăn:

1.         KÊ ĐƠN THUỐC 

2.         CHĂM SÓC SỨC KHỎE   

3.         MỘT BÁC SĨ PHẨU THUẬT ĐĂNG TRÍ  

4.         CẦN MỘT CẬU BÉ LỚN HƠN  

5.         KẺ TRUNG B̀NH BẤT HẠNH

6.         CỐ VẤN PHÁP LƯ.

7.         HAI KẺ NÓI DỐI    

III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:

v TIN MỪNG BỐ THÍ - HAY TIN MỪNG GIẢI PHÓNG 

IV.Chuyện ngụ ngôn:

v MẸO 

V.Hẹn bạn trên đỉnh thành công:

v KHÔNG PHẢI LÀ SỰ TRẢ GIÁ!     

VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:

v CON GÁI VÀ MẸ

VII.Chuyện phiếm :

v CÂU CÁ - CÁ CÂU 

 

I.     TIA SÁNG :

* Truy nguyên, linh mục có nghĩa là người đáng kính,

th́ bạn càng phải cung kính linh mục.

* CÓ LẼ NHIỀU NGƯỜI SẼ KHÔNG HUNG BẠO,

NẾU HỌ CẢM THẤY M̀NH ĐƯỢC YÊU THƯƠNG HƠN.

Mgr. Gouyon.

Nhiều kẻ trộm cướp, giết người, nhiều người muốn phá hoại đủ mọi thứ, có thể là những cửa hàng hay nơi thôn trang, mà c̣n phá đám cả những trái tim của người khác hay những tổ ấm hoà hợp êm ấm. Có lẽ họ sẽ không như thế nếu như họ cảm thấy ḿnh được yêu thương hơn, cha mẹ, người bạn đời, con cái đă lớn khôn, bạn cùng lớp học: trong lớp học, xưởng thợ, cửa hàng, văn pḥng của tôi, phải chăng là không có những người đang chịu đớn đau?... Nếu có những người bạn trung tín, chứ không phải là những người hay tráo trở, hay lai văng để t́m kiếm lợi lộc riêng tư... Nếu họ gặp được người đồng bạn biết trân trọng những lời tâm sự... Hiện thời, không có ai phải đau đớn v́ tôi chăng? Những người sống xung quanh tôi, có nhờ tôi mà được triển nở thêm không? Nếu tôi có lỗi, phải sửa đổi ra sao đây?...

Lạy Chúa, con sẽ học hỏi cho biết yêu thương như Chúa đă yêu thương.

II.      THƯ GIĂN:

1. KÊ ĐƠN THUỐC

Để minh họa cho tầm quan trọng của việc kê đơn thuốc rành mạch cho người bệnh, bác sĩ William Osler thường kể cho sinh viên câu chuyện này.

Một bác sĩ có lần nói với một người bệnh nước ngoài:

- Điều cần thiết mà ngài phải làm là uống nước nóng một tiếng trước khi ăn sáng hàng ngày!

Sau một tuần, người bệnh này lại đến pḥng khám của bác sĩ.

Bác sĩ hỏi:

- Ngài cảm thấy thế nào?

- Tôi cảm thấy yếu đi bác sĩ ạ!

Bác sĩ hỏi:

- Thế ngài đă theo lời hướng dẫn của tôi chưa và có uống nước nóng một tiếng trước khi ăn sáng hàng ngày không?

Người bệnh trả lời:

- Tôi đă cố sức đấy, nhưng không thể làm được quá mười lăm phút một lần ông ạ!

2. CHĂM SÓC SỨC KHỎE

Con tàu đang ch́m. Bỗng nhiên, thủy thủ trưởng từ trên con thuyền chở những người được cứu sống đang đi xa khỏi con tàu, nh́n thấy một hành khách đứng trên mũi con tàu đang ch́m.

Thủy thủ trưởng hét to:

- Này ông kia, tại sao ông lại không nhảy xuống đi?

Người hành khách giải thích:

- Bác sĩ tuyệt đối cấm không cho tôi tắm biển sau bữa ăn. Mà tôi th́ vừa mới ăn cơm cách đây hai mươi phút!

3. MỘT BÁC SĨ PHẨU THUẬT ĐĂNG TRÍ

Pat vừa tỉnh khỏi thuốc mê. Anh ta rên rỉ:

- Lạy Chúa, thế là xong rồi!

- Ǵ hở?- Người bệnh nằm cạnh nói- Họ đă để quên cả gạc trong bụng tôi, và tôi đă bị mổ toang ra một lần nữa đấy!

Một người bệnh ở tầng giường dưới nói:

- Và họ quên cả cái kéo trong người tôi nữa chứ!

Đúng lúc đó, th́ bác sĩ phẫu thuật người vừa mổ cho Pat, gọi vọng xuống pḥng:

- Có ai nh́n thấy chiếc mũ của tôi không?

Pat thấy thế lại ngất luôn.

4. CẦN MỘT CẬU BÉ LỚN HƠN

- Nh́n ḱa- Người thương gia đang cần thuê một cậu giúp việc kêu lên- Cậu chính là cậu nhỏ đă đến đây tuần trước phải không?

- Vâng ạ- Người xin việc đáp.

- Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng tôi đă nói với cậu là tôi cần một cậu bé lớn hơn mà?

- Đúng vậy, thưa ông. Chính v́ thế tôi mới quay lại đây. Bây giờ tôi đă lớn hơn tuần trước.

5.KẺ TRUNG B̀NH BẤT HẠNH

Chủ nhà: Anh to lớn, khỏe mạnh thế, sao anh không chịu làm lụng?

Kẻ lang thang: Thưa bà, để tôi kể bà nghe vấn đề của tôi. Tôi là một kẻ trung b́nh bất hạnh.

Chủ nhà: Anh nói thế là thế nào?

Kẻ lang thang: Tôi quá nặng nề cho những việc làm nhẹ nhàng và quá nhẹ nhàng cho những việc làm nặng nề.

6. CỐ VẤN PHÁP LƯ.

Đẩy tung cánh cửa có gắn "Văn pḥng tư", ông hàng thịt đối đầu với vị luật sư:

- Nếu một con chó ăn cắp một miếng thịt ở hàng của tôi th́ chủ con chó có chịu trách nhiệm không?- Ông hỏi người đang ngồi sau bàn giấy.

- Nhất định là có! - Vị luật sư trả lời.

- Hay lắm, con chó của ông vừa lấy một miếng thịt trị giá hai đô la của tôi cách đây năm phút.

- Đúng vậy! - Vị luật sư đáp tỉnh bơ - Vậy ông phải đưa thêm tôi hai đô la nữa; như thế mới đủ trả tiền công cố vấn pháp lư cho tôi!

7. HAI KẺ NÓI DỐI

Một anh lính gặp sĩ quan chỉ huy là đại tá xin nghỉ phép về nhà thăm vợ ốm. Sĩ quan chỉ huy nói:

- Anh John, tôi không thích từ chối, nhưng trên thực tế tôi vừa nhận được thư của vợ anh nói rằng cô ta b́nh thường, do đó việc đi phép của anh không cần thiết nữa.

Anh lính chào và quay về. Đến cửa anh dừng chân ngoảnh lại và nhận xét:

- Thưa đại tá, có hai kẻ nói dối không ngượng mồm trong trung đoàn này, và tôi là một trong hai kẻ đó. Tôi chưa có vợ đâu!

 

III.             NHẬT KƯ TRUYỀN GIÁO :

 

 Trích trong “Nhật kư truyền giáo”

Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU

TIN MỪNG BỐ THÍ - HAY TIN MỪNG GIẢI PHÓNG

Năm Căn & 1973

Ḿnh chui vào căn lều của bà Hai. Gia đ́nh bốn khẩu. Ông chỉ c̣n làm được một việc duy nhất là chuốt đũa. Đứa con trai lớn th́ mắc bệnh tâm thần, may mà hắn không đập phá. Cái đầu của hắn th́ không làm việc, nhưng do luật bù trừ, cái bao tử của hắn th́ lại làm việc tối ngày. Nguồn sống của gia đ́nh là đôi tay gầy của bà Hai cùng với thằng con trai chừng 15 tuổi. Phương tiện làm ăn là một cái búa, một cái cưa và một cái xuồng be chín. Nghề duy nhất là vô rừng đốn củi trộm.

Ḿnh nh́n quanh quất, chả thấy có món đồ nào có giá trị hơn hai cái thùng đạn 81 ly. Chắc hẳn mùng mền, quần áo và chén đĩa đều nằm gọn trong đó. Và chỉ có thế thôi. Ḿnh làm một cuộc phỏng vấn nhỏ.

- Mỗi ngày bà Hai kiếm được mấy thước củi ?

- Một thước.

- Tại sao không rán làm lấy ba, bốn thước ?

- Cái xuồng be chín nhỏ tí xíu mà sông nước th́ như thế kia !

- Bà bán cái xuồng be chín đi. Tôi mượn cho bà năm ngàn đồng. Thế là bà có được một cái xuồng be mười kèm. Mỗi ngày bà sẽ có bốn thước củi, nghĩa là bà sẽ giàu gấp bốn lần. Mỗi ngày bà để dành lấy hai trăm đồng. Sau hai mươi lăm ngày bà sẽ trả xong món nợ năm ngàn. Từ đó cái xuồng be mười là của bà. Cứ mỗi ngày làm được bốn thước củi, ăn một thước, để dành ba thước. Năm thứ nhất bà sẽ xây nhà tường. Năm thứ hai bà sẽ xây hồ nuớc, đóng giếng. Năm thứ ba sẽ có giường hộp, ti vi .. Tôi tính vậy được không bà Hai ?

- Được. Ông Cha giúp tôi, tôi cám ơn. Mắt bà Hai sáng lên, miệng bà Hai toét ra khoe một hàm răng đen thủi đen thui.

Năm Căn & 1973

Hôm nay ḿnh lại chui vào căn lều bà Hai. Ông Hai ngồi chuốt đũa ở cửa. Hai mẹ con bà Hai đang cưa củi ở bên sông. Thấy ḿnh, bà chạy vào nhà, đon đả :

- Ông cố mạnh giỏi hả ông cố?

- Bà Hai lúc này giàu chưa? Có để dành mỗi ngày 200 đồng để trả nợ không?

- Sao cứ thiếu hoài, ông cố ơi!

Thế là kế hoạch giúp dân làm giàu của ḿnh bị vỡ rồi. Theo cuộc điều tra chớp nhoáng, ḿnh được biết như sau :

+ Từ ngày có cái xuống be mười kèm, hai mẹ con bà Hai quả thật có làm thêm mỗi chuyến được ba thước củi, nghĩa là bà giàu thêm gấp bốn lần. Nói một cách kinh tế học, th́ nền kinh tế gia đ́nh bà Hai tăng 400%. Tuyệt vời !

+ Nhưng cũng từ ngày đó, ông Hai và hai thẳng con trai không thèm hút thuốc g̣ nữa. Trong mỗi túi áo đều thấp thoáng một gói Ruby Queen màu tươi rói.

+ Cũng từ ngày ấy, những em bé bán bánh cam và bán cà rem đều bị bà Hai bắt giam một cách thật dễ thương: Ngồi đây mầy, tao cấm mầy không đi đâu hết. Chứng nào tao ăn chán, mầy mới được đi".

+ Và một ngày kia, anh thợ rừng xách ṭn ten một con kỳ đà đi qua truớc căn lều của bà Hai bỗng giật ḿnh v́ một tiếng hét bất ngờ: "vô mầy".

- Mấy kư ?

- Ba kư .

- Tao mua luôn. Ở lại nhậu với tao nghe mầy. Hôm nay uống lade cho bảnh. Tao không ưa uống đế, hôi miệng lắm.

+ Làm được một xuồng củi bán lấy tiền, ăn xài cho hết rồi má con bà Hai mới lại vô rừng. Ấy là chưa kể nếu động rừng, hoặc gặp kỳ đà cản mũi th́ bà Hai nghỉ tiếp luôn một tuần. Những ngày "tiên khồng" (không tiền) ấy, bà sẵn sàng ăn vay với lăi suất không tính toán: Hai mươi phân, năm mươi phân thậm chí chín mươi phân & bà cũng chẳng quan tâm. Cái be mười kèm là một bảo đảm có uy tín nhất. Vẫn bánh cam và cà rem ́ xèo. Vẫn Ruby Queen rực rỡ.

Cà Mau & 1979

Có tiếng chuông reo. Ḿnh mở cửa. Một bà già đen đúa và rách rưới mừng rỡ nắm lấy tay ḿnh hôn chùn chụt.

- Ông Cố mạnh giỏi hả ông cố? Gặp ông cố con mừng hết biết. Hồi ở Năm Căn con nợ ông cố năm ngàn đồng. Không biết đến bao giờ con mới trả được.

- À! Bà Hai đó hả? Thôi bà ơi, tôi cho bà luôn đấy. Tôi muốn giúp bà làm giàu mà bà không chịu. Không ai bóc lột bà, mà bà tự bóc lột. Ḿnh nói với giọng chua cay, không phải v́ ḿnh mắc trả cái món "nợ" năm ngàn đồng, mà v́ ước mơ giúp người nghèo làm giàu th́ lại bị chính người nghèo phản bội. Bà Hai đứng truớc mặt ḿnh nghèo hơn lần ḿnh gặp bà ở Năm Căn. Bà đến đây để xin quần áo, xin gạo và xin tiền.

- Ông cố có quần áo cũ cho con xin một bộ, cho thằng khùng nó mặc.

- Ông cố có tiền cho con vài ngàn mua thuốc cho thằng khùng.

- Ông cố cho con ít lon gạo để con nấu cháo cho thằng khùng ăn.

Ông Hai chết rồi. Thằng con đi làm củi ngày xưa đă có vợ và ra riêng. Bà Hai đi hành khất để nuôi miệng và nuôi thằng con khùng. Thằng khùng bây giờ chỉ c̣n nằm một chỗ chờ chết. Bà Hai đă xuống tới vực thẳm của sự nghèo khó. Bà Hai đă và đang là gánh nặng đè trên vai ḿnh. Trước hết ḿnh đă phải trả cái món nợ năm ngàn đồng mà ḿnh đă vay giùm bà. Bây giờ th́ bà Hai đă biết ḿnh ở đây, bà sẽ đến viếng thăm dài dài, mà ḿnh th́ không thể từ chối bà được. Bà không c̣n cách nào khác để sống. Người nghèo cũng là gánh nặng ghê gớm cho Giáo hội!

Nhưng Tin Mừng bố thí hay Tin Mừng giải phóng người nghèo? Câu hỏi này làm ḿnh nhức óc. Giáo hội đă từng bố thí rất nhiều cho người nghèo. Nhiều họ đạo đă được thành lập v́ Giáo hội đă cấp đất cho người nghèo. Người nghèo theo đạo để có ruộng. Nhưng ngày nay những họ đạo ấy đang sinh hoạt ra sao? Bạn của ḿnh cho biết: Cứ đi dài dài theo bờ con kênh, chỗ nào thấy toàn nhà lá, th́ đó là xóm đạo.

Vậy trên đường truyền giáo ḿnh có nên bố thí không? Bố thí thế nào? Bố thí cái ǵ? Một điều chắc chắn là con người phải được giải phóng khỏi cái nghèo, cái dốt, cái lười. Nhưng bằng cách nào? Câu hỏi quả là quá khó đối với ḿnh! Nhưng có lẽ cũng là quá khó đối với mọi người!

IV.   TRUYỆN NGỤ NGÔN:

 

 

MẸO 

 

Hai anh em trai nhà Bunta nổi tiếng keo kiệt. Cậu em trai Gaiphunla tỏ ra không kém anh trai Xaiphunla là bao nhiêu. Bằng cớ là bố đẻ họ đến chơi, mặc dầu họ là kẻ có của ăn của để, thóc, gạo, gà, cừu đầy nhà nhưng họ chỉ thết đăi bố rặt có khoai tây luộc hoặc khoai tây hấp hay khoai tây nướng.

Ông lăo rất bực ḿnh và nghĩ ra một mẹo. Một hôm, ông lăo gọi Xaiphunla và Gaiphunla đến và bảo:

- Là anh em ruột mà các anh chẳng giống nhau chút nào cả. Một anh th́ hào phóng quá, một anh th́ bủn xỉn đến bàn tiện. Bố đến nhà, một anh cho bố ăn thịt gà rán, bánh phết bơ, kem sữa, xúc xích tấm kem, mứt phúc bồn tử, mật ong đánh kem. Vậy mà một anh chỉ cho bố ăn hết khoai tây luộc bóc vỏ đến khoai tây không bóc vỏ, khoai tây luộc để nguyên củ đến khoai tây nghiền nhừ. Chỉ có khoai tây! Rất khoai tây là khoai tây! Rất khoai tây là khoai tây!

Gaiphunla nghĩ xấu hổ, tưởng chỉ ḿnh đă thết đăi bố đến chơi rặt khoai tây, c̣n đăi món ăn ngon kia chắc phải là Xaiphunla. Ngược lại, Xaiphunla thấy hổ thẹn v́ đăi bố rặt có khoai tây và nghĩ chắc món gà rán bánh phết bơ, kem sữa v.v.. hẳn là do Gaiphunla thết bố. Cả hai nghĩ nên cho bố ăn ngon như người kia. Thành thử từ ngày ấy ông bố đến nhà Gaiphunla hay Xaiphunla đều không phải ăn khoai tây nữa.

V.  HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:

Theo bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar

Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN –
NGUYỄN VĂN DIỄM

CHƯƠNG BA

ĐỀ RA MỤC TIÊU

KHÔNG PHẢI LÀ SỰ TRẢ GIÁ!

Mỗi buổi sáng, khi chuông đồng hồ báo thức, tôi thường tự nhủ: "Tội nghiệp gă đàn ông 46 tuổi, mập ú này quá! Trong khi người ta đang ngon giấc th́ hắn lại phải trỗi dậy mà chạy khắp cả phố phường". Đoạn tôi nh́n xuống ṿng eo 105 phân của ḿnh và hỏi: "Ziglar này, cậu muốn giống như hiện nay hoặc muốn giống như chàng trai trong tờ quảng cáo quần soọc cho nài ngựa kia?". V́ không muốn giống anh chàng mập hiện giờ nên tôi phóng khỏi giường và bắt đầy chạy.

Tuy nhiên, không phải v́ đă quyết định chạy và làm cho ḿnh giảm cân mà bảo là tôi thích chạy đâu. Thực t́nh mà nói th́ một bước chân là một "cực h́nh". Tôi đă chạy trong tuyết lạnh ở Winnipeg, trên cát nóng ở Acapulo, dưới mưa buồn ở Minneapolis và giữa những vườn cam trĩu trái ở Florida và đừng nghĩ là tôi sẽ huênh hoang với bạn bè, gia đ́nh và cả những người xa lạ nữa về sự "hy sinh" vĩ đại này. Tôi đă chạy chỉ v́ muốn sụt cân thôi. Chính tôi cũng hơi lấy làm lạ v́ ḿnh đă giữ kín được cả bạn bè và gia đ́nh như vậy. Song đó cũng là điều tự nhiên thôi, v́ bao năm nay, tôi vẫn luôn nói với các thính giả thực sự là muốn hoàn thành bất cứ điều ǵ đáng giá, bao giờ bạn cũng phải trả một giá nào đó.

Một hôm, tôi đang chạy trong khuôn viên trường đại học Porlant của tiểu bang Oregon  ở Porlant. Hôm đó là một ngày mùa xuân tuyệt vời. Nhiệt độ khoảng 750. Các sinh viên đang nghỉ xả hơi, học tập và tán tỉnh, th́ Ziglar chạy ngang. Mặc dù mồ hôi chảy như suối, nhưng sao tôi vẫn cảm thấy lành lạnh, tuồng như đất đai và con đường cán đá đang chao đảo bập bềnh dưới chân. Lúc bấy giờ, tôi mới thấy việc chạy này "lạ đời". Tôi đột nhiên ư thức được ḿnh đang sống. Dù đă xấp xỉ 50, nhưng tôi thấy c̣n tráng kiện hơn cả hồi 25 nữa, đồng thời, tôi biết rơ ḿnh có thể chạy nhanh hơn 98% sinh viên Mỹ trên đường đua 2 dặm. Như vậy, rơ ràng là tôi được hưởng giá chứ đâu phải trả giá. Thật vậy, khi chỉ c̣n 3,5 kư nữa là đạt đích th́ túi mật tôi bị bể mà măi bốn hôm sau bác sĩ mới phát hiện được. Trong 4 ngày đó, tôi đau đớn khủng khiếp. Khi đến bác sĩ th́ gan đă nung mủ và nhiễm độc nặng. Về sau, bác sĩ cho tôi hay, sở dĩ tôi hồi phục được, phần lớn là nhờ đă tập chạy trước đó. Thú thực là tôi cũng lấy làm lạ v́ không thấy đau mấy khi mổ xong. V́ vậy, tôi hoàn toàn thâm tín không phải là bạn "trả giá" mà "hưởng giá" đấy. Mọi lănh vực ở đời đều như vậy cả. Khi thành công, bạn đâu c̣n trả giá nữa. Bạn chỉ trả giá khi bại mà thôi.

Sở dĩ tôi phải dài ḍng kể lể về ḿnh như vậy, không phải v́ nhằm giúp bạn sụt cân, nhưng v́ nó liên quan đến việc đề ra và đạt tới mục tiêu.

Thứ nhất, đây chính là mục tiêu tôi tự đặt cho ḿnh. Bác sĩ đâu bảo tôi phải kiêng cữ để giảm cân.

Thứ hai, tôi sẽ không c̣n đáng tin khi bảo rằng bạn có thể trở thành người bạn muốn thành nếu tôi đă không làm được như vậy.

Thứ ba, bạn phải cương quyết làm kỳ được nếu muốn đạt tới đích. Tôi đă cam kết trên giấy trắng mực đen là ḿnh nặng 72,5kư trong khi thực tế, tôi đang nặng 91 kư. Tuy nhiên, đó là chuyện 10 tháng trước khi chúng tôi đem sách đi in, và v́ không nhà xuất bản nào chịu in cả, nên tôi đă bỏ tiền túi ra làm. Thoạt đầu, tôi chỉ định in 25.000 bản thôi, bạn thử nghĩ xem, chả lẽ tôi dám để 25.000 bản sách của ḿnh ở trong kho bảo rằng tôi chỉ nặng có 72,5 kư, trong khi tôi cứ núng na núng nính với 91 kư thịt hay sao? Bởi vậy, đó chính là 25.000 bản cam kết của tôi đó.

Thứ bốn, mục tiêu phải lớn: giảm tới 18,5 kư. Bởi v́ mục tiêu chỉ có hiệu quả thực sự khi có sự chuyển biến rơ ràng.

Thứ năm, mục tiêu phải cụ thể v́ bạn phải là người "có ư nghĩa đặc biệt" chứ không phải "kẻ lang thang vô định".

Thứ sáu, mục tiêu phải dài hạn (10 tháng).

Thứ bảy, chia mục tiêu thành từng phần nhỏ để thực hiện mỗi ngày (60gr).

Thứ tám, vạch kế hoạch để thắng vượt trở ngại (kiêng cữ và chạy bộ).

Thứ chín, duyệt xét tổng quát hiện tượng cho thật rơ ràng (quá 18,5 kư) để bạn có thể bắt đầu được đúng hướng.

 

VI.         T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH: 

(An Giang số 1366, ngày 24/9/1997, trang 6)

 

CON GÁI VÀ MẸ

 

Khi con gái đến tuổi dậy th́, các bà mẹ trở nên nghiêm khắc hơn, ḍ xét và quan tâm đến con gái nhiều hơn. Đôi lúc bạn cảm thấy "ấm ức" trước cách đối xử quá "đặc biệt" như vậy của mẹ. Làm thế nào để mẹ hiểu, tin và cảm thông với ḿnh?

1. Xây dựng mối quan hệ tốt đẹp:

Tuy hai mẹ con sống cùng một nhà, nhưng nhiều khi do công việc hoặc cá tính của đôi bên mà mẹ và bạn ít có dịp gần gũi nhau để tṛ chuyện. Hăy vạch ra và đề nghị với mẹ về những hoạt động mà mẹ và bạn có thể cùng tham gia trong không khí vui vẻ của gia đ́nh.

2. Giải quyết mâu thuẫn:

Nếu mẹ không hài ḷng về việc ǵ đó mà bạn đă làm, bạn hăy bày tỏ, giải thích với mẹ những nỗi khổ, những khó khăn của ḿnh hoặc mạnh dạn nhận lỗi và sửa đổi nếu bạn sai. Bạn hăy cùng mẹ bàn cách giải quyết vẹn toàn để cả hai có thể sống hoà thuận. Tránh nghĩ đến chuyện ai thắng, ai thua. Nếu như mẹ không đồng ư cho bạn đi xem phim hoặc chương tŕnh biểu diễn nào đó chấm dứt quá muộn, bạn hăy nghĩ đến những tiết mục khác cho phép bạn về nhà sớm hơn.

3. Phải biết chọn thời điểm thích hợp để thưa chuyện với mẹ:

Nếu bạn có điều ǵ muốn thưa với mẹ, đừng bao giờ nói ra khi bà đang trong tâm trạng căng thẳng, buồn bực. Chẳng những bạn không giải quyết được ǵ mà có thể c̣n phát sinh sự bất hoà giữa mẹ và bạn.

4. Đừng so sánh hoàn cảnh giữa bạn và bạn bè:

Bạn đừng bao giờ nói với mẹ rằng: "Bạn con có thể, tại sao con không được...". Bạn hăy tạo niềm tin nơi mẹ hoặc chứng tỏ ḿnh xứng đáng được mẹ cho phép. Ví dụ như bạn luôn luôn về nhà đúng giờ mẹ bạn quy định để rồi mẹ sẽ cho phép bạn trong những lần sau.

5. Đối xử với mẹ bằng sự kính trọng:

Dù bất cứ trường hợp nào bạn cũng phải tránh sự vô lễ đối với mẹ qua lời nói, hành động và việc làm. Nếu không thận trọng, bạn sẽ làm tổn thương tâm hồn của mẹ. Không có nỗi bất hạnh nào hơn là đứa con mà bà từng yêu thương lại bạc đăi bà.

6. Phải biết rằng mẹ rất lo lắng cho sự an toàn của bạn:

Tâm lư chung của các bà mẹ đều lo lắng cho sự an toàn của con gái, mẹ bạn cũng không ngoại lệ. Do đó, khi bạn có kế hoạch đi chơi với bạn bè, bạn hăy thưa rơ với mẹ về việc đó. Bạn sẽ đi đâu, đi với ai, đi trong bao lâu. Bạn hăy luôn luôn ghi nhớ giờ giấc mà mẹ bạn cho phép để về nhà đúng giờ.

7. Hoàn thành tốt những việc ở nhà:

Đó là những việc vặt phụ giúp mẹ, học bài và làm bài, sắp xếp pḥng riêng hoặc góc học tập gọn gàng. Bạn nên lập một thời gian biểu để tự làm chủ thời gian và hoàn thành tốt mọi công việc. Điều này chứng tỏ với mẹ rằng bạn là một cô gái biết tự chủ. Đồng thời nó sẽ giúp bạn có được những khoản thời gian giải trí thật thú vị hoặc để xin được cái phép của mẹ đi chơi với bạn bè mà không làm cho mẹ lo lắng hay làm phiền đến mẹ.

8. Phải biết tiết kiệm trong chi tiêu:

Nếu bạn chưa có khả năng tự lập th́ phải biết tiết kiệm trong chi tiêu để nhẹ bớt gánh nặng cho cha mẹ, đặc biệt là những bạn chỉ sống với mẹ.

9. Hăy bày tỏ với mẹ về sự hiểu biết của bạn đối với những vấn đề lớn của xă hội:

Hăy mạnh dạn nói chuyện với mẹ về đề tài ma tuư, t́nh dục, bạo lực, mại dâm, t́nh yêu và AIDS. Qua đó bạn cũng bày tỏ được nhận thức của bạn về những hậu quả của những vấn đề trên. Chắc chắn mẹ sẽ cho bạn nhiều lời khuyên và những thông tin xung quanh những vấn đề đó. Có những cuộc trao đổi như thế mẹ bạn sẽ cảm thấy bớt lo lắng về bạn. Từ chỗ hiểu và tin bạn, ắt hẳn mẹ bạn sẽ không quản thúc bạn theo kiểu khắt khe, thái quá.
Do đó, bạn sẽ cảm thấy gần gũi mẹ hơn.

10. Mẹ cũng cần sự quan tâm của bạn:

Hăy quan tâm chăm sóc mẹ của bạn. Nếu bạn chỉ sống với mẹ th́ lại càng phải quan tâm đến mẹ nhiều hơn nữa. Bạn hăy cố gắng sắp xếp thời giờ để mẹ và bạn có nhiều cơ hội gần gũi nhau hơn. Bạn nên ghi nhớ ngày sinh của mẹ, ngày 8/3. Hăy dành vài giờ đồng hồ ngày chủ nhật để cùng mẹ đi dạo, đi mua sắm hoặc tṛ chuyện với mẹ. Bất kỳ bà mẹ nào cũng cảm thấy hạnh phúc khi con cái quan tâm đến họ.

Thanh Tuyền

VII.                        CHUYỆN PHIẾM :

Trích trong tập truyện hài hước trẻ “Bồ” non

Biên soạn : PHẠM KHẢI

CÂU CÁ - CÁ CÂU 

 

Chưa bao giờ ở thủ đô có một nhà hàng như thế. Ngay cửa vào là bức tượng Nàng tiên cá, đẹp tới nỗi khách qua đường không thể không dừng bước ngắm nàng. Tài năng của nhà kiến trúc đă biến căn nhà kho thành động Thuỷ cung. Giữa động là một bể nước trong xanh, thấy rơ từng đàn cá tung tăng bơi lượn. Quanh bể là dăy bàn ăn của khách. Họ có thể ngồi tại chỗ mà câu cá, được con nào đưa nhà bếp chế biễn và thưởng thức được ngay. Rượu ở đây rất ngon và dễ say. Nhưng say ḷng người hơn cả là chúa thuỷ cung với bộ áo lấp lánh ôm sát thân h́nh kiều diễm. Các tiếp viên mặc trang phục Nàng tiên cá di chuyển nhẹ nhàng như bơi trong ánh đèn xanh dịu và sóng nhạc trùng dương.

Trước khi khai trương, nhà hàng Nàng tiên cá đă có chương tŕnh “câu khách”. Đại diện cho các cơ quan thương mại quốc tế, thương vụ các sứ quán, văn pḥng đại diện, các hăng nứơc ngoài, Cty du lịch, lữ hành đều được mời tới dự chiêu đăi đầu tiên. Một số nhân viên hướng dẫn du lịch, lái xe ta-xi cũng được tiếp đón niềm nở với lời hứa trích thưởng 20% doanh thu của mỗi khách do họ dẫn lối đưa đường. Kết quả bước đầu rất lạc quan. Nhiều khách nước ngoài trở nên thân thiết với các Nàng tiên cá. Đă có sự gợi ư về một liên doanh xây dựng khu du lịch, giải trí sau này. Thế là cá đă cắn câu, chỉ c̣n đợi đến lúc giật lên cho vào.. chảo rán!

Theo lời thầy bói, đôi vợ chồng chủ nhân vốn là tiên đồng ngọc nữ giáng trần. Tuy trời quở phạt song chỉ là giơ cao đánh sẽ, vẫn cho hưởng lộc giàu sang, tiền rừng bạc bể, sung sướng trọn đời. Mà đúng là của trời cho thật. Ăn theo lộc bố là một quan to, anh chàng kiếm được nhà, đất khá ngon lành để làm cái vốn ban đầu. Rồi mua đi bán lại kiếm lời, vay thêm vốn ngân hàng mở “Cty TNHH tư vấn - đầu tư - sản suất - thương mại - xuất nhập khẩu - dịch vụ du lịch - lữ hành”. Tên tây là “Hambala Co”. Sở dĩ đặt tên hầm bà  lằng thế để tiện bề xoay sở, gặp món nào xào món ấy, vẫn đúng đăng kư kinh doanh. Chồng tự phong giám đốc công ty, vợ làm phó giám đốc công ty kiêm giám đốc nhà hàng Nàng tiên cá.

Trong đám cá sộp đến với nhà hàng. Peter Ladobody (nghe nói là đại diện của một công ty siêu quốc gia), có vẻ chững chạc, đàng hoàng hơn cả tuy hơi ít nói. Ông ta không bao giờ bám theo nữ chúa để tâng bốc sắc đẹp của nàng như nhiều vị khác, mà thường có thái độ dửng dưng, giống một người mẫu từng trải, mải lo sự nghiệp lớn lao hơn là ham những thú vui chốc lát. Hành vi của ông ta không lọt qua đôi mắt sắc sảo của bà chủ nhà hàng. Chỉ vài lần tiếp xúc, bằng sự duyên dáng và tế nhị của ḿnh, nàng đă phát hiện những khả năng tiềm ẩn của vị khách đặc biệt này. Thoả thuận đầu tiên với người đẹp là Peter sẽ giúp môi giới để Cty được mua hàng trả chậm của những hăng nước ngoài. Nhờ thủ thuật riêng, Cty được ngân hàng băo lănh vốn để nhập mấy lô đồ hộp và gia vị. Peter lại giúp thay đổi nhăn hiệu và thời hạn sử dụng cho có vẻ mới hơn. Nhằm đúng thị hiếu ham xài hàng ngoại. Cty bán trót lọt số hàng trên, lại quay được hai ṿng vốn, ăn chia rồi vẫn có kha khá. Đúng là một mẻ cá…vàng!

Một hôm có thư của một hăng nước ngoài gửi tới:

Kính gửi: Ngài giám đốc Cty Hambala Co. Ngài giám đốc nhà hàng Nàng tiên cá.

Thời gian gần đây hoạt động Xuất Nhập Khẩu của Qúy Cty đă chiếm được sự tín nhiệm trên thương trường quốc tế. Nhà hàng Nàng tiên cá của các ngài đă được ghi vào sách hướng dẫn du lịch của nhiều nước trên thế giới như một địa chỉ vàng.

Trên tinh thần hâm mộ và hợp tác lâu dài, hăng chúng tôi rất lấy làm vinh dự được tạo điều kiện để quí ngài:

1. Có thể vay dài hạn từ 10 đến 20 triệu USD với lăi xuất ưu đăi 1% một năm và từ năm thứ hai mới phải trả lăi.

2. Được hưởng 25% số ngoại tệ bản hăng chuyển sang Phương Đông qua tài khoản  của quư ngài.

3. Điều kiện để  hưởng các khoản trên là gửi cho bản hăng 1% số ngoại tệ cần vay hoặc giữ hộ coi như lệ phí để chuyển tiền đến tài khoản của quư vị.

4. Bản hăng uỷ nhịêm ông Peter Labodody làm đại dịên quyền lợi tại VN để thu xếp việc này.

Kính chào trân trọng

Tổng giám đốc D.B International Trading Ltđ Luxembourg.

Lá thư làm cho đôi vợ chồng chủ nhân Nàng tiên cá bàng hoàng mất mấy ngày. B́nh tĩnh lại họ bàn nhau:

- Đây là một kiểu “rửa tiền” của tư bản chủ nghĩa mà báo đài đă nói nhiều.

- Nhưng kệ thây họ, miễn là ta có lợi to.

- Có nên hỏi ngân hàng không?

- Hỏi để họ nẫng tay trên của ḿnh à?

- Peter là con cá sộp của ta, là đại dịên cho hăng D.B. Thật là thụân lợi. Lộc trời cho có khác!

Nhờ Peter tận t́nh giúp đỡ, việc gửi 100 ngh́n USD làm lệ phí vay 10 triệu USD của hăng D.B khá trôi chảy. Chỉ c̣n chờ tiền bên ấy gửi sang. Có vốn nước ngoài hỗ trợ, lại thêm khoản “rửa tiền” kia, Cty Hambala Co, sẽ trở nên hùng mạnh nhất thành phố, nhất nước cũng không biết chừng.

Nhưng chờ măi, chờ măi cái ngày đẹp trời ấy vẫn chưa tới. Peter mất hút. Nhờ cơ quan thương mại hỏi giúp th́ ở Luxembourg, Cty D.B đă vỡ nợ từ lâu rồi!

 

 

GÓP GIÓ

 

Cô gái có bông hồng


John Blanchard rời khỏi băng ghế, chăm chú nh́n ḍng người đang ra khỏi nhà ga xe lửa trung tâm thành phố. Anh đang chờ người con gái mà trái tim đă rất quen thuộc với anh nhưng khuôn mặt th́ anh chưa từng gặp, một cô gái với một bông hoa hồng.

13 tháng trước đây trong một thư viện ở
Florida, khi nhấc một cuốn sách ra khỏi kệ anh bỗng cảm thấy bị lôi cuốn không phải v́ nội dung cuốn sách mà v́ ḍng chữ viết bằng bút ch́ bên lề cuốn sách. Những hàng chữ mềm mại với nội dung chứa đựng một tâm hồn sâu sắc và một trí tuệ sáng suốt. Bên trong b́a cuốn sách, nơi ghi tên người mượn anh t́m ra tên chủ nhân của hàng chữ, đó là Hollis Maynell. Cô gái sống ở thành phố New York.

Sau đó anh viết cho cô gái một bức thư tự giới thiệu ḿnh và mong cô trả lời, nhưng ngày hôm sau anh đă phải lên tàu ra nước ngoài tham gia cuộc Chiến tranh thế giới lần thứ II. Trong ṿng một năm và một tháng sau đó, hai người dần dần t́m hiểu nhau qua thư từ. Mỗi lá thư là một hạt giống được gieo vào trái tim nồng cháy. Một mối t́nh nảy nở. Anh đề nghị cô gái gửi cho ḿnh một tấm h́nh nhưng cô gái từ chối. Cô cho rằng nếu anh thực ḷng th́ diện mạo của cô đâu có quan trọng ǵ.

Cuối cùng cũng đến ngày anh từ châu Âu trở về. Họ hẹn sẽ gặp nhau lần đầu tại nhà ga trung tâm thành phố
New York vào lúc 19 giờ. Cô gái viết: "Anh sẽ nhận ra em v́ em sẽ gài một bông hồng trên ve áo".

Khi đó, anh thấy một người con gái bước lại phía ḿnh, cô ấy có một thân h́nh mảnh mai thon thả. Những cuộn tóc vàng lộn xộn bên vành tai nhỏ nhắn. Cặp mắt cô ấy xanh như những đóa hoa. Đôi môi và cằm cô ta có nét cương quyết nhưng rất dịu dàng. Cô gái nở một nụ cười nhẹ nhàng hấp dẫn trên vành môi và nói nhỏ: "Đi cùng em chứ, chàng thủy thủ?". Khi ấy hầu như không tự chủ được, Blanchard bước thêm một bước tiến về phía cô gái, và đúng lúc ấy anh nh́n thấy Hollis Maynell với bông hồng đứng ngay sau cô gái ấy. Đó là một người đàn bà đă ngoài 40 tuổi. Bà ta có mái tóc màu xám bên trong một chiếc mũ đă cũ. Bà ta có một thân h́nh nặng nề, đôi chân mập mạp trong đôi giày đế thấp. Khi đó cô gái trong chiếc áo màu xanh vội vă bước đi. Blanchard có cảm giác dường như con người anh lúc đó bị chia làm hai, một nửa mong muốn được đi theo cô gái và một nửa hướng tới người đàn bà mà tâm hồn đă thật sự chinh phục anh. Và bà ta đứng đó, khuôn mặt béo tốt với làn da nhợt nhạt nhưng hiền lành và nhạy cảm. Khi đó bỗng nhiên Blanchard không c̣n lưỡng lự nữa.
Tay anh nắm chặt cuốn sách nhỏ cũ kỹ giống như cuốn sách trong thư viện trước đây để cô gái có thể nhận ra ḿnh.

Đây không phải là t́nh yêu nhưng là một cái ǵ đó rất đáng quư, một cái ǵ đó thậm chí có thể c̣n hơn cả t́nh yêu, một t́nh bạn mà anh luôn luôn và măi măi biết ơn. Blanchard đứng thẳng chào người đàn bà, ch́a cuốn sách ra và nói, mặc dù khi nói anh cảm thấy ḿnh bị nghẹn lại cay đắng và thất vọng: "Tôi là trung úy John Blanchard và xin phép được hỏi chắc đây là cô Maynell? Tôi rất vui mừng là cô đă có thể đến đây gặp tôi hôm nay. Tôi muốn mời cô dùng cơm tối có được không?".

Người đàn bà nở một nụ cười bao dung và trả lời: "Ta không biết việc này như thế nào con trai ạ, nhưng cô gái trẻ mặc chiếc áo vét màu xanh vừa đi kia đă năn nỉ ta đeo đoá hoa hồng này trên ve áo. Cô ấy nói nếu anh có mời ta đi ăn tối th́ nói rằng cô ấy đang đợi anh ở nhà hàng lớn bên kia đường. Cô ấy nói đây là một cuộc thử nghiệm ǵ đó!".

 

Hạc giấy


Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng biết bao chân t́nh. Tôi biết một chàng trai đă gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ ǵ xán lạn nhưng họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau. Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ c̣n có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc nhưng rồi nỗi đau của chàng sẽ trở thành dĩ văng. Hăy để cho nó ngủ yên trong kư ức của mỗi người.

Chàng trai đồng ư nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đă thành lập được công ty của riêng ḿnh. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây v́ thiếu nó mà người yêu đă rời bỏ anh, nó c̣n giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí ḿnh một điều ǵ đó của những tháng ngày xưa cũ.

Một ngày mưa tầm tă, trong lúc lái xe, chàng trai t́nh cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. T́nh cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không c̣n như xưa, rằng anh bây giờ đă có thể tự ḿnh tạo dựng một công ty riêng, đă có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đă làm được điều đó.

Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm răi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đă gặp lại người yêu xưa của ḿnh, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, như thể thời gian không bao giờ làm đổi thay nụ cười ấy, đang dịu dàng nh́n anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đă không hề đi
Paris. Nàng đă mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đă luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ c̣n tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của ḿnh. V́ vậy, nàng quyết định xa anh. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

 

Học cách lắng nghe


Nửa đêm. Chuông điện thoại reo vang làm người mẹ thức giấc. Như chúng ta biết, ai nghe điện thoại reo lúc nửa đêm cũng bực ḿnh nh́n đồng hồ và lẩm bẩm… Nhưng buổi đêm đó th́ khác, người mẹ ấy cũng khác.

Nửa đêm. Những ư nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc của người mẹ. Và người mẹ nhấc máy “Alô ?”. Bỗng bà nghĩ đến con gái ḿnh. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nh́n về phía người bố, lúc này đă tỉnh dậy xem ai đă gọi điện cho vợ ḿnh.
- Mẹ đấy ạ? - Giọng nói trên điện thoại cất lên, như đang th́ thầm, rất khó đoán là người gọi bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn là cô gái đó đang khóc. Rất rơ. Giọng th́ thầm tiếp tục:
- Mẹ, con biết là muộn rồi. Nhưng đừng nói … đừng nói ǵ, để con nói đă. Mẹ không cần tra hỏi đâu, đúng con vừa uống rượu. Con mới ra khỏi đường cao tốc và…
Có cái ǵ đó không ổn. Người mẹ cố im lặng…
- Con sợ lắm. Con chỉ vừa mới nghĩ là mẹ có thấy đau ḷng không nếu một cảnh sát đến cửa nhà ḿnh và bảo con đă chết v́ tai nạn. Con muốn… về nhà. Con biết, một đứa con gái bỏ nhà đi quả thật là hư hỏng. Con biết có thể mẹ lo lắng. Lẽ ra con nên gọi cho mẹ từ mấy ngày trước, nhưng con sợ… con sợ…
Người mẹ nắm chặt ống nghe, nuốt tiếng nấc. Người mẹ nén những cái nhói lên đau đớn tận trong tim. Khuôn mặt con gái bà hiện rơ ràng ngay trước mặt bà. Bà cũng th́ thầm: “Mẹ nghĩ…”.

- Không! Mẹ để con nói hết đă! Đi mẹ!

Giọng cô gái năn nỉ, lúc này giọng cô gái như một đứa trẻ không được che chở và đang tuyệt vọng. Người mẹ đành dừng lại, và bà cũng đang nghĩ xem nên nói ǵ với con. Giọng cô gái tiếp:

- Con là đứa hư hỏng, mẹ ạ! Con trốn nhà! Con biết con không nên uống rượu say thế này, nhưng con sợ lắm, mẹ ơi! Sợ lắm…

Giọng nói bên kia lại ngắt quăng bởi những tiếng nấc. Người mẹ che miệng, mắt đầy nước. Tay người mẹ chạm vào ống nghe điện thoại làm vang lên tiếng “cạch”, nghe như tiếng đặt máy, cô gái vội kêu lên:

- Mẹ c̣n nghe con không ? Con xin mẹ đừng đặt máy!

- Con cần mẹ, con thấy cô đơn lắm!

- Mẹ đây, mẹ sẽ không đặt máy đâu – Người mẹ nói.

- Mẹ ơi, con lẽ ra phải nói với mẹ. Con biết lẽ ra con phải nói với mẹ. Nhưng khi mẹ nói chuyện với con, mẹ chỉ luôn bảo con là phải làm ǵ. Mẹ nói mẹ đă đọc hết quyển sách tâm lư và biết cách dạy con, nhưng tất cả những ǵ mẹ làm là chỉ bắt con nghe thôi. Mẹ không nghe con. Mẹ không bao giờ để con nói với mẹ là con cảm thấy ra sao. Cứ như là cảm giác của con chẳng quan trọng ǵ vậy. Có phải v́ mẹ nghĩ mẹ là mẹ của con và mẹ biết hết mọi lời giải đáp không ? Nhưng đôi khi con không cần những lời giải đáp. Con chỉ cần một người lắng nghe con…

Người mẹ lặng đi. Bà nh́n những quyển sách tâm lư bà để ở đầu giường.

- Mẹ đang nghe con – Người mẹ th́ thầm.

- Mẹ ơi, khi ở trên đường cao tốc, con không điều khiển nổi xe nữa. Con nh́n thấy một cái cây to lắm chắn đường con. Con muốn đâm vào nó. Nhưng con cảm thấy như con đang nghe mẹ dạy rằng không thể lái xe khi vừa uống rượu. Cho nên con dừng lại đây. Mẹ ơi, v́ con vẫn c̣n… muốn về nhà – Cô gái dừng lại một chút – con đi về nhà đây, mẹ, cho con về, mẹ nhé?

- Không – người mẹ vội ngắt lời, cảm thấy cơ thể như đông cứng lại – con ở yên đó! Mẹ sẽ gọi một chiếc taxi đến đón con. Đừng tắt máy, hăy nói chuyện với mẹ trong khi chờ taxi đến.

- Nhưng con muốn về ngay, mẹ ơi…

- Nhưng hăy làm điều này v́ mẹ, hăy chờ taxi đi, mẹ xin con.

Người mẹ thấy cô gái im lặng. Thật đáng sợ. Không nghe cô trả lời. Người mẹ nhắm mắt, thầm cầu nguyện trong khi người bố đi gọi một chiếc taxi.

Cô gái im lặng rất lâu nhưng cô không tắt máy và người mẹ cũng vậy.

- Có taxi rồi mẹ ạ! - Tiếng cô gái bỗng vang lên và có tiếng xe ôtô dừng lại. Người mẹ bỗng thấy nhẹ nhơm hơn. - Con về nhà ngay đây, mẹ nhé!

Có tiếng “tích”, có lẽ là tiếng tắt máy điện thoại di động. Rồi im lặng.

Người mẹ đứng dậy, mắt nḥe nước. Bà đi vào pḥng cô con gái 16 tuổi. Người bố đi theo, và hỏi:

- Em có nghĩ là cô bé đó sẽ biết là cô đă gọi nhầm số điện thoại ?

Người mẹ nh́n đứa con gái đang ngủ ngon trên giường, và trả lời:

- Có lẽ cô bé đă không gọi nhầm…

- Bố mẹ làm ǵ thế ? - Giọng ngái ngủ của cô con gái cất lên khi cô mở mắt và thấy bố mẹ đứng cạnh giường ḿnh.

- Bố mẹ đang tập… - Người mẹ trả lời.

- Tập ǵ ạ ? – Cô bé lẩm bẩm, gần như lại ch́m vào giấc ngủ.

- Tập lắng nghe – Người mẹ nói thầm và vuốt tóc cô con gái…

 

2 đô la và 1 giờ


Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đă ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:

- Bố ơi, con hỏi bố một câu được không?

- Được chứ, con hỏi ǵ - Ông bố đáp.

- Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ?

- Đó không phải là việc của con. Mà tại sao con lại hỏi một việc như thế hả ? - Ông bố hết kiên nhẫn.

- Con muốn biết mà - đứa con nài nỉ.

- Nếu con cứ khăng khăng đ̣i biết, th́ bố sẽ nói. Bố làm được hai đôla một giờ đồng hồ.

- Ôi - đứa bé rụt rè hỏi - bố cho con vay một đôla được không?

Ông bố rất bực ḿnh:

- Nếu lư do duy nhất con muốn biết bố làm được bao nhiêu tiền chỉ là để vay mà mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế th́ mời con đi ngay vào pḥng ḿnh và ngủ đi. Hăy nghĩ xem tại sao con lại ích kỷ đến thế! Bố làm việc vất vả cả ngày, và không có thời gian cho những chuyện ấy đâu!

Đứa bé đi vào pḥng đóng cửa. Ông bố ngồi xuống càng nghĩ càng cáu. Tại sao đứa con lại dám hỏi ḿnh một câu như thế chứ?

Một giờ sau, khi đă b́nh tĩnh lại, ông bố nghĩ có thể đứa con rất cần tiền để mua một thứ ǵ đó, và nghĩ rằng ḿnh đă quá nghiêm khắc với nó. Ông đi vào pḥng con:

- Con ngủ chưa?

- Chưa ạ, con c̣n thức! - cậu bé nằm trên giường đáp.

- Bố suy nghĩ rồi, có thể bố đă quá nghiêm khắc. Đây là một đôla cho con.

Cậu bé cầm lấy rồi tḥ tay xuống dưới gối, lôi ra thêm mấy tờ tiền lẻ nữa.

Ông bố thấy con có tiền từ trước lại cáu. Khi đứa con xếp thành một xếp tiền ngay ngắn, ông bố càu nhàu:

- Tại sao con lại vay thêm tiền khi con đă có rồi?

- V́ con chưa có đủ ạ! - Bỗng đứa trẻ ngẩng lên vui sướng - Bây giờ th́ con có đủ rồi! Bố ơi, đây là hai đô la, con có thể mua một giờ trong thời gian của bố không?

 

Quẳng gánh lo đi mà vui sống


Người dẫn chương tŕnh giơ cao một ly nước và hỏi khán giả:

- Quí vị thử đoán xem ly nước này nặng bao nhiêu?

- Điều đó c̣n phụ thuộc vào anh cầm nó trong bao lâu chứ.

- Đúng vậy, nếu tôi cầm nó trong một phút th́ không có ǵ đáng nói. Nhưng nếu tôi cầm nó trong một tiếng đồng hồ th́ tay tôi sẽ mỏi. C̣n nếu tôi cầm nó cả một ngày, quí vị sẽ gọi xe cấp cứu cho tôi. Cùng một khối lượng, nhưng mang nó càng lâu th́ nó càng trở nên nặng hơn.

Trong cuộc sống cũng vậy. Nếu chúng ta cứ liên tục chịu đựng gánh nặng, nó sẽ càng ngày càng trở nên trầm trọng. Không sớm th́ muộn chúng ta cũng gục ngă. "Điều quí vị phải làm là đặt ly nước xuống, nghỉ một lát rồi tiếp tục cầm nó lên."

Thỉnh thoảng chúng ta phải biết đặt gánh nặng cuộc sống xuống, nghỉ ngơi lấy sức để c̣n tiếp tục mang nó trong quăng đời tiếp theo. Khi bạn trở về nhà, hăy quẳng lo âu về công việc ngoài cửa. Ngày mai bạn sẽ nhặt nó lên và tiếp tục mang. C̣n bây giờ: Giải trí và thư giăn !

 

 

Chú Bé Và Con Ṣ Nhỏ

Tác giả: pth

Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ 16. Chú là một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế nhưng, chú lại thiếu ḷng tin và hay buồn rầu, chú luôn cảm thấy ḿnh thiếu bạn...

Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn chán và không có chuyện ǵ làm, chú lang thang một ḿnh dọc theo bờ biển, lẩm bẩm tự than với ḿnh :

-Chán quá đi...Ta buồn chẳng hiểu v́ sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và thật sự coi ta là bạn...!!!

Vô t́nh chú giẫm phải vật ǵ đó dưới chân. Cuối xuống xem, chú thấy đó là một con ṣ nhỏ có lớp vỏ rất đẹp với nhiều màu sắc. Chú thờ ơ bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và định đi tiếp. Th́nh ĺnh, con ṣ bỗng cất tiếng nói :

-Bạn ơi...Hăy thả tôi về với biển...Hăy giúp tôi trở về với nơi sinh ra ḿnh...Có thể tôi không có ǵ để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn một lời khuyên...!!!

Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hăi, lại vừa thích thú. Nh́n con ṣ, cậu nói :

-Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển, nhưng...hăy cho ta một lời khuyện trước đi...Ta đang buồn chán v́ không có bạn bè đây!

Con ṣ cất tiếng trả lời bằng một giọng nói chậm răi, nhẹ nhàng :

-Bạn hăy nh́n những hạt cát dưới chân bạn và nắm một nắm cát đầy đi. Bạn biết không, nắm cát trong ḷng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa ḷng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay th́ chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa ḷng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới c̣n lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện ǵ xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ ǵn. Hăy đem chúng về và ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hăy giữ ǵn và nâng niu chúng bằng t́nh cảm của ḿnh. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ có thể khuyên bạn như vậy thôi...

Chú bé im lặng, thả con ṣ về lại với ḷng biển xanh bao la mà không nói lời nào...Chú c̣n mải suy nghĩ về những điều con ṣ nhỏ nói...

Bức Tranh

tác giả: Khuyết danh

Bạn đă bao giờ nghe câu chuyện về Antonio Rossini (1792-1868) chưa? Đó là một tác giả người Italia rất nổi tiếng, nhất là với vở opera "The Barber of Seville" và "William Tell Overture". Lúc đó, vị vua của nước Pháp rất ngưỡng mộ ông nên đă mời ông tới tặng ông một chiếc đồng hồ.

Ông Rossini rất quư chiếc đồng hồ đó, và thường đem khoe với mọi người. Ai cũng hào hứng chiêm ngưỡng chiếc đồng hồ quư, cho đến một lần , một người bạn của Rossini bảo với ông:

- Tôi chắc rằng ông không biết giá trị thực của chiếc đồng hồ đâu!

Rossini rất bực bội, phản đối chiếc rằng chiếc đồng hồ rất quư, đơn giản v́ đó là chính một vị quốc vương đă tặng nó cho ông. Nhưng người bạn vẫn lắc đầu:

- Không phải lư do đó!

Nói rồi người bạn cầm chiếc đồng hồ, cẩn thận mở mặt sau của nó ra. Trứơc sự ngạc nhiên của Rossini: bên trong của phía sau chiếc đồng hồ là bức tranh nhỏ xíu rất đẹp vẽ chân dung Rossini.

Như vậy là Rossini đă giữ chiếc đồng hồ hàng năm trời nhưng vẫn không hề biết giá trị thực sự của nó không nằm ở bên ngoài, mà chính là ở bên trong nó.

Trong cuộc sống cũng vậy, bạn có biết điều ǵ đă làm cho bạn trở nên giá trị không? Không phải chỉ là những ǵ bạn thể hiện bên ngoài, mà c̣n là những ǵ bên trong tâm hồn bạn nữa. Đó mới là bức tranh rơ nhất, hoàn thiện nhất về bạn.

Chú đại bàng trong cơn băo

Tác giả: Khuyết danh

Tôi nghe kể rằng, khi một chú chim đại bàng biết sắp có băo, nó sẽ bay tới một chỗ nào đó thật cao và chờ gió tớị khi cơn băo ập đến, đại bàng mở rộng cánh và chính cơn gió đầy nguy hiểm ấy sẽ nâng đại bàng lên cao, cao hơn cả băọ trong khi mưa băo gầm gào giận dữ ở bên dưới, th́ đại bàng đang sải cánh bên trên. đại bàng không đi trốn cơn băo, đại bàng lại dùng cơn băo để nâng nó lên cao hơn v́ nó cưỡi trên những cơn gió mang băo tớị có lẽ chính v́ vậy mà đại bàng mạnh mẽ, oai hùng và được coi là vua chim chăng?

Trong cuộc sống cũng có những cơn băo và ai trong số chúng ta cũng phải trải quạ nhưng chúng ta có thể vượt lên những cơn băo đó bằng nghị lực và niềm tin của chính ḿnh. hăy nh́n những cánh đại bàng mà xem

Chúng ta là những thằng ngu

Tác giả: Janice Anderson Connolly

Vào ngày đầu tiên tôi đi dạy, tất cả các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ thứ bảy, giờ cuối cùng trong ngày.
Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe thấy tiếng bàn ghế găy. Trong một góc pḥng tôi thấy một học sinh đang đè một đứa khác xuống sàn nhà. "Nghe này, thằng ngu kia!" đứa nằm dưới hét lên. "Tao cóc thèm để ư đến con em gái của mày đâu!"
"Mày đừng có đụng vào nó, mày nghe tao chứ?" đứa ở trên hăm dọa.
Tôi yêu cầu chúng không đánh nhau nữa. Bất ngờ cả 14 cặp mắt nh́n thẳng vào mặt tôi. Tôi biết trông tôi không có vẻ ǵ là thuyết phục cho lắm. Cả hai tên gườm gườm nh́n nhau và nh́n tôi rồi đi từ từ về chỗ ngồi. Vào lúc đó, giáo viên pḥng bên cạnh ló đầu vào pḥng, hét bọn học tṛ của tôi ngồi vào chỗ, im lặng và nghe lời tôi. Tôi cảm thấy ḿnh thật bất lực.
Tôi cố gắng dạy theo giáo tŕnh đă soạn nhưng chỉ gặp những khuôn mặt gườm gườm cảnh giác đề pḥng. Khi hết giờ, tôi giữ cậu học tṛ đă gây ra vụ đánh nhau. Cậu ta tên là Mark. "Thưa cô, không nên phí thời gian với tụi em," cậu ta nói. "Tụi em là những thằng ngu." Và Mark rời khỏi pḥng.
Lặng người đi, tôi rơi ḿnh xuống ghế và bắt đầu suy nghĩ xem tôi có nên trở thành giáo viên hay không. Có lẽ cách giải quyết tốt nhất là nên từ bỏ? Tôi tự nhủ sẽ cố một năm rồi sau khi tôi lập gia đ́nh vào mùa hè tới tôi sẽ làm điều ǵ đó có ích hơn.
"Tụi nó quậy cô phải không?" Đó là người giáo viên đă vào lớp tôi lúc năy. Tôi gật đầu.
"Đừng có suy nghĩ nữa," anh ta nói. "Tôi dạy chúng trong những lớp phụ đạo vào mùa hè, và hầu như chắc chắn tụi nó sẽ không tốt nghiệp nổi. Đừng có phí thời gian với bọn này."
"Ư anh là sao?"
"Chúng sống trong những túp lều ngoài đồng. Chúng là những lao động nay đây mai đó. Chúng chỉ đến trường khi chúng thích thôi. Đứa trẻ thứ hai đă quấy rối em gái của Mark khi chúng đi hái đậu chung. Tôi đă phải la chúng vào bữa trưa. Cứ phải giữ chúng im lặng và làm việc. Nếu chúng gây ra điều ǵ, cứ kêu tôi."
Khi tôi lấy đồ ra về. Tôi không thể nào quên được h́nh ảnh khuôn mặt của Mark khi cậu ta nói "Chúng em là những thằng ngu." Thằng ngu. Từ này cứ vang lên trong đầu tôi. Tôi quyết định tôi phải làm điều ǵ đó thật mạnh mẽ.
Vào buổi chiều hôm sau tôi bảo với người đồng nghiệp của tôi đừng vào lớp tôi nữa. Tôi cần điều khiển những đứa trẻ này theo cách của tôi. Tôi quay lại lớp và nh́n vào mắt từng học sinh. Rồi tôi bước tới bảng và viết ECINAJ.
"Đó là tên của tôi," tôi nói. "Các em có thể nói cho tôi biết đó là ǵ không?"
Bọn trẻ nói rằng tên của tôi "kỳ cục" và chúng chưa bao giờ thấy một cái tên như vậy. Tôi lại bước tới bảng và viết chữ JANICE. Nhiều đứa nhỏ bật kêu lên và chúng nh́n tôi vui vẻ.
"Các em nói đúng, tên của tôi là Janice," tôi nói. "Tôi bị thiểu năng đọc, nghĩa là chứng đọc khó. Khi tôi bắt đầu đi học, tôi không thể viết tên của tôi chính xác. Tôi không thể đọc chữ và các con số th́ bay mất tiêu khỏi đầu tôi. Tôi bị đặt biệt danh "Đứa ngu". Đúng vậy đó - Tôi đă từng là một "đứa ngu". Bây giờ tôi vẫn c̣n cảm giác được những âm thanh khủng khiếp đó và sự xấu hổ của ḿnh."
"Vậy sao cô thành giáo viên được?" một đứa trẻ hỏi.
"V́ tôi ghét những biệt hiệu đó và tôi không ngu si và tôi rất ham học. Lớp học của chúng ta cũng vậy. Nếu các bạn thích biệt danh "thằng ngu", các bạn không cần ở đây. Hăy đổi qua lớp khác. Không có ai ngu ở trong lớp này."



"Tôi sẽ không dễ dàng với các em," tôi tiếp tục. "Chúng ta sẽ làm việc và làm cho tới khi các em nắm bắt được. Các em sẽ tốt nghiệp và tôi hy vọng một số em sẽ vào được đại học. Đó không phải là chuyện tếu - đó là một lời hứa. Tôi sẽ không muốn nghe từ "ngu" một lần nào nữa. Các em có hiểu không?"
Bọn trẻ dường như ngồi nghiêm chỉnh hơn.
Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ và tôi bắt đầu thực hiện được một phần lời hứa. Đặc biệt Mark là một đứa trẻ rất thông minh. Tôi đă nghe cậu ta nói với một đứa khác "Cuốn sách này rất hay. Chúng tớ không đọc sách trẻ con ở đây." Cậu đang cầm cuốn sách "To Kill a Mockingbird".
Tháng ngày trôi qua, và sự tiến bộ thật tuyệt vời. Một ngày kia Mark nói với tôi "Mọi người vẫn nghĩ chúng em ngu v́ chúng em hay nói sai ngữ pháp." Đó là thời điểm tôi chờ đợi. Từ lúc đó chúng tôi học chuyên sâu về ngữ pháp, bởi v́ bọn trẻ muốn thế.
Tôi thật sự tiếc nuối khi thấy tháng Sáu tới, bọn trẻ đang muốn học thật nhiều. Tất cả học tṛ đều biết tôi sẽ lập gia đ́nh và dời đi xa. Tôi thấy rơ bọn trẻ xúc động mỗi khi tôi nhắc đến điều đó. Tôi vui v́ thấy chúng yêu mến tôi nhưng lại sợ rằng chúng sẽ buồn giận khi tôi ra đi.
Vào ngày cuối cùng của năm học, khi tôi đến trường, thầy giám thị gọi tôi khi tôi vừa bước vào cổng trường. "Xin cô vui ḷng đi theo tôi," ông nói một cách nghiêm khắc. "Có chuyện trong pḥng học của lớp cô." Ông thẳng bước đi về hướng lớp học. Điều ǵ đây? Tôi lo lắng.
Thật tuyệt vời! Bọn trẻ đă lấy sơn phun lên từng góc tường những bông hoa, từng bó hoa trên bàn mỗi đứa và một bó hoa lớn trên bàn tôi. Bọn trẻ làm thế nào mà được nhỉ? Tôi suy nghĩ. Hầu hết bọn chúng đều rất nghèo đến mức phải xin trường trợ cấp cho quần áo ấm và thức ăn.
Tôi bật khóc, và bọn trẻ khóc theo tôi.
Sau đó tôi mới được biết bằng cách nào bọn chúng làm được như vậy. Mark làm thêm trong một tiệm bán hoa vào cuối tuần đă thấy rất nhiều phiếu đặt hàng của các lớp khác. Cậu ta đă kể lại cho bạn bè nghe. Quá kiêu hănh để có thể chấp nhận bị coi là "nghèo", Mark đă hỏi người chủ tiệm xin những bông hoa dư c̣n lại. Rồi cậu đến nghĩa trang kể về một giáo viên đang chuẩn bị đi xa. Người ta đă giữ lại cho cậu những giỏ hoa.
Đó không phải là điều cuối cùng bọn trẻ làm cho tôi. Hai năm sau, cả 14 học sinh đă tốt nghiệp, và 6 đứa đă đạt học bổng vào đại học.
Hai mươi tám năm sau, tôi đang dạy ại một trường rất nổi tiếng không xa nơi trường cũ. Tôi được biết Mark đă lập gia đ́nh với người cậu yêu từ đại học và trở thành một nhà kinh doanh tài giỏi. Và thật bất ngờ, ba năm trước đứa con trai của Mark đă lại học trong lớp tôi dạy.
Đôi lần tôi bật cười khi nhớ lại ngày đầu tiên đi dạy. Nghĩ đến việc tôi muốn bỏ nghề để làm điều ǵ đó tốt hơn!

 

3rd Sunday of Easter

 

Introduction

Jesus delights in celebrations with his disciples. We celebrate the Eucharist with him today and every week of the year. May this always be a delight and support for us. May it colour the rest of our lives.

 

Penitential Rite

We are encouraged to cry out to God with joy and praise the glory of his name.

 

Lord, you have rescued us from death to praise you.

Lord, have mercy.

 

Lord, you change our mourning into dancing.

Christ, have mercy.

 

Lord, you make our hearts burn within us as you talk to us.

Lord, have mercy.

 

Today's Readings

First Reading Acts 5:27-32, 40-41

The apostles, empowered by the Holy Spirit, bear witness to the mystery of salvation before the Sanhedrin.

 

Second Reading Apocalypse 5:11-14

All living things in creation praise the lamb who was sacrificed.

 

Gospel John 21:1-19

Jesus feeds his disciples as a sign of his risen presence and his unending love for them.

 

Prayer of the Faithful

Celebrant

We ask the Father to enrich us so that we in turn may enrich others.

 

Intercessions

We pray for all who create and celebrate the Church's acts of worship. May they always bring the touch of God's love to what they say and do.

Lord, hear us.

 

We pray for all who are celebrating a special occasion today. May they be renewed and strengthened by their celebration.

Lord, hear us.

 

We pray for all who find little to celebrate. May the sense of God's love free them to see his hand at work even in the little moments of love and peace.

Lord, hear us.

 

We pray for ourselves. May we delight in the presence of God and continue to discover him in all that happens to us.

Lord, hear us.

 

Celebrant

Father, we bring you all the gifts you have given us. Help us to use them wisely. We ask this through Christ our Lord. Amen.

 

The Lord's Prayer

We celebrate all that the Father has given us and ask for his continuing healing and power as we pray:

 

Final Blessing

May the Father's love bring you joy and well-being.

May the Son's compassion heal and support you.

May the Spirit give you the power to celebrate the whole of creation.

May the Father, Son and Holy Spirit bless you.

Amen.

 

HOMILY

“Come and have breakfast." (John 21:12)

 

Illustration

Many of us tend to look back on former times through rose-tinted spectacles. We are like the centenarian who adamantly declares that there has been no era like the Edwardian, a time of real harmony and contentment before the world fell apart through overwhelming wars. Most of our memories are more recent, but it is also possible to fall in love with past ages or worlds because they display aspects of living we feel we have lost. Believers can be attracted to the Middle Ages, partly this was the age of chivalry, partly because it saw the flowering of Christendom. It also saw great poverty and destruction, together with dubious exploits such as the Crusades. But in our dreams we easily discount such elements.

 

The Middle Ages, in Europe, were also a time of celebrations. Every village had its special feasts, which would begin at noon the day before and include seasonal varieties of feasting, dancing, sports and displays as well as religious services. Nowadays our holidays are taken in blocks and privately. Public holidays are usually more limited. Perhaps the frequent community celebration of shorter periods has something to be said for it as a healthier practice for both individuals and society.

 

Gospel Teaching

Jesus shows great enjoyment in the company of his disciples and particularly in celebrations. In John's gospel the first sign he gives is at the Marriage Feast of Cana, which he attends with his disciples, and his longest instruction to them is during the Last Supper.

 

In today's reading from the final chapter of the gospel Jesus offers his disciples a farewell meal. Part of the reason for John stressing such celebrations is that he wants to show how the sacramental practices of the early Christian communities have roots in the activities of Jesus himself. Jesus is the one who has come down from heaven to bring us eternal life. We receive this gift here and now through our belief and through our sacramental life.

 

What we sometimes neglect in our appreciation of this truth is the sheer exuberant abundance in the imagery and symbolism used by Jesus to convey this good news. At Cana an enormous amount of water is changed into wine; at the feeding of the five thousand twelve hampers are left over after all have had their fill; and here the draught of fish is more than bountiful. We are being shown the superabundance of God's generosity, a generosity we are then asked to make part of our lives and celebrations.

 

This message is brought home to us with the exchange between Jesus and Peter after the meal. In John's account of the Last Supper there is no account of the institution of the Eucharist. Instead Jesus models for his disciples how he wants them to show love to each other and to all in need. Peter's protestations at the time found their ironic sequel in his later denial. Now Jesus teases him with the memory of this denial as a means of eliciting from Peter, through his blustering protestations of love, a renewed awareness of what he had showed his disciples earlier. He has fed Peter and the others not just with bread and fish but with his love and service, his very self. They now have to incorporate this understanding into their lives so that they in turn feed others, even at the cost of being led where they would rather not go.

 

Application

We all need regular celebrations. As nations, cultures, families, we all follow different traditions. We may celebrate Christmas, the New Year, Ramadan, Pesach, Thanksgiving, birthdays, namedays, anniversaries ­ the list is endless. The Church too has encouraged a variety of celebrations from the earliest times, in particular the weekly gathering to remember the Lord's Day.

 

It is true that celebration has not always been that evident. For some sabbatarian observance groups celebration is the last thing on their minds. Going to church for them is a sombre and serious affair, and you keep the Lord's Day holy by being as quiet and reclusive as possible. Anything else smacks of sinful indulgence. A moralistic variation on this theme asks how we can eat, drink and be merry when half the world is starving.

 

Yet the point of the teaching which permeates John's gospel is that if we know how to receive and enjoy God's abundant generosity to us then we will discover both the source and model for generosity. There are certainly those who indulge themselves in an exclusive and selfish fashion, but the grimly religious are not always the most generous givers either. The question is more how we can make our celebrations, both sacramental and secular, into occasions of generosity and joy. If our celebration of the Eucharist is mainly done for the sake of obligation and majors in boredom rather than enjoyment, there is still work to do. How can we find ways to allow the eternal life Jesus offers to break through both in the way we celebrate the Eucharist together and the way we feed lambs and sheep in the rest of our lives?

 

Summary

1. We all need celebrations.

 

2. In the Middle Ages people seemed to have ways of making such celebrations more central to both religious and secular life.

 

3. Jesus loves to celebrate with his disciples, using such moments to display God's superabundant generosity.

 

4. Jesus challenges Peter to show such generosity to those in his charge.

 

5. We are challenged to think about how we celebrate. Are our religious services real celebrations which enable us to be more loving?