CHÚA NHỰT II PHỤC SINH
"Các môn đệ vui mừng
v́ được thấy Chúa"
(Ga 20,20)
BÀI ĐỌC I: Cv 5, 12-16
"Số người tin
vào Chúa ngày càng gia tăng".
Trích sách Tông
đồ Công vụ.
Khi ấy, các
Tông đồ làm nhiều phép lạ và nhiều việc phi thường trong
dân, và tất cả mọi người tập họp tại hành lang
Salômôn; nhưng không
một ai khác dám nhập bọn với các tông đồ. Nhưng dân chúng đều
ca tụng các
ngài. Số những người nam nữ tin vào Chúa ngày càng gia
tăng,
đến nỗi họ mang bệnh nhân ra đường phố, đặt lên giường
chơng, để khi Phêrô
đi ngang qua, ít nữa là
bóng của người ngả trên ai trong họ, th́ kẻ ấy khỏi bệnh. Đông đảo dân chúng ở những thành phụ cận Giêrusalem cũng tuôn đến, mang theo
bệnh nhân
và những người bị quỷ ám. Mọi người đều được chữa lành. Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 117,
2-4. 22-24. 25-27a
Đáp: Hăy cảm tạ Chúa, v́ Chúa hảo tâm, v́ đức từ bi của Người muôn
thuở (c. 1).
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: 1) Hỡi nhà
2) Phiến
đá mà những người thợ xây loại bỏ, đă biến nên tảng đá góc tường. Việc đó đă do Chúa
làm ra, việc
đó kỳ diệu trước mắt chúng ta. Đây là ngày Chúa đă thực hiện, nên chúng ta hăy mừng rỡ hân hoan về ngày đó. - Đáp.
3) Thân lạy Chúa,
xin gia ơn cứu độ; thân lạy Chúa, xin ban cho đời sống phồn vinh. Phúc đức cho Đấng nhân
danh Chúa mà đến; từ nhà Chúa, chúng tôi cầu phúc cho chư vị. Chúa
là Thiên Chúa và đă soi sáng chúng tôi. - Đáp.
BÀI ĐỌC II: Kh
1, 9-11a, 12-13. 17-19
"Ta đă chết, nhưng đây Ta vẫn sống đến muôn đời".
Trích sách Khải Huyền của Thánh Gioan.
Tôi là Gioan, anh em của chư huynh, đồng phần chia sẻ sự gian truân, vương quyền và
kiên nhẫn trong Đức Giêsu
Kitô, tôi đă ở đảo Patmô v́ lời Chúa và v́ làm chứng Đức Giêsu.
Một Chúa
Nhật nọ, tôi xuất thần và nghe phía sau tôi có
tiếng phán
lớn như tiếng loa rằng: "Hăy viết những điều ngươi thấy vào
sách và gởi đến bảy giáo đoàn ở Tiểu Á". Tôi quay lại để xem coi tiếng ai nói với tôi. Vừa quay lại, tôi thấy bảy chân đèn bằng vàng,
và ở giữa bảy chân đèn bằng vàng đó tôi thấy một Đấng giống như Con Người, mặc áo dài và ngang lưng thắt một dây nịt bằng vàng. Vừa trông thấy Người, tôi
ngă xuống như chết dưới chân
Người; Người đặt tay phải lên tôi và nói: "Đừng sợ, Ta là Đấng trước hết và là Đấng sau
cùng, Ta là Đấng hằng sống; Ta đă chết, nhưng đây Ta vẫn sống đến muôn
đời. Ta giữ ch́a khoá sự chết và địa ngục. Vậy hăy viết những ǵ ngươi đă thấy, những điều đang xảy ra và những điều phải xảy ra sau này". Đó là lời Chúa.
ALLELUIA: Ga 20, 29
Alleluia, alleluia! - Chúa phán:
"Tôma, v́ con đă xem thấy Thầy, nên
con đă tin. Phúc cho những ai
đă không thấy mà
tin". - Alleluia.
PHÚC ÂM: Ga 20, 19-31
"Tám ngày sau Chúa Giêsu hiện đến".
Tin Mừng Chúa
Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, v́ sợ người
Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: "B́nh an cho các
con". Khi nói điều
đó, Người cho
các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng v́ xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "B́nh an cho các
con. Như Cha đă
sai Thầy, Thầy cũng sai các con". Nói
thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các
ông: "Các con hăy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, th́ tội người ấy được tha.
Các con cầm tội ai, th́ tội người ấy bị cầm lại". Bấy giờ trong Mười hai
Tông đồ, có ông
Tôma gọi là Điđymô, không cùng ở với các ông khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đă nói với ông rằng: "Chúng tôi đă
xem thấy
Chúa". Nhưng ông
đă nói với các ông kia rằng: "Nếu tôi không nh́n thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, th́
tôi không tin".
Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà và có Tôma
ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu
hiện đến đứng giữa mà phán: "B́nh an
cho các con". Đoạn Người nói với Tôma: "Hăy xỏ ngón tay con vào đây,
và hăy xem tay Thầy; hăy
đưa bàn tay con
ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng ḷng, nhưng hăy tin". Tôma thưa
rằng: "Lạy Chúa
con, lạy Thiên
Chúa của
con!" Chúa Giêsu nói với ông:
"Tôma, v́ con đă xem thấy Thầy, nên con đă tin.
Phúc cho những ai
đă không thấy mà
tin!"
Chúa Giêsu c̣n làm nhiều phép lạ khác trước mặt các môn đệ, và không có ghi chép
trong sách này. Nhưng
các điều này đă được ghi
chép để anh em
tin rằng Chúa
Giêsu là Đấng Kitô,
Con Thiên Chúa, và để anh em
tin mà được sống nhờ danh Người. Đó là lời Chúa.
Minh họa
- Mille images :
180 B
- "Các môn đệ
vui mừng v́ được thấy Chúa" (Ga 20,20)
Anh chị em thân
mến
Các môn đệ
đang sợ hăi giam ḿnh trong pḥng kín, nhưng khi gặp thấy
Chúa Giêsu phục sinh th́ các ông vui mừng. Chúa Giêsu phục sinh
cũng đang ở giữa chúng ta. Vậy chúng ta hăy vui mừng
cùng Ngài dâng lễ tạ ơn lên Thiên Chúa là Cha toàn năng của
chúng ta.
- Chúa Giêsu phục
sinh là bảo đảm cho chiến thắng của sự
thiện trên sự ác. Nhưng chúng ta chưa xác tín điều
ấy nên chưa tích cực chiến đấu chống lại
sự ác.
- Chúa Giêsu phục
sinh luôn hiện diện bên cạnh chúng ta. Nhưng chúng ta
thường quên điều đó nên sống và làm việc
như không có Ngài bên cạnh.
- Chúa Giêsu phục
sinh là nguồn gốc và nền tảng của vui mừng
và b́nh an. Nhưng chúng ta thường để ḿnh bị
giao động bởi những buồn phiền lo lắng
thế tục.
1. Bài đọc
I (Cv 5,12-16)
Trích đoạn
này từ sách Công vụ cho thấy hai tác động lớn
của việc Chúa Giêsu phục sinh trên các tông đồ :
(1) Chúa đă thông ban cho các ngài quyền năng đến nỗi
có thể làm nhiều phép lạ ; (2) Chúa làm cho uy tín các
ngài tăng cao trước các tín hữu và cả những
người lương.
2. Tin Mừng
(Ga 20,19-31)
Hai lần hiện
ra cách nhau 8 ngày này nhằm những mục tiêu sau :
- Chúa Giêsu nâng
đức tin của các một đệ lên một bậc :
từ mức độ thấp là tin dựa vào bằng chứng
mà giác quan kiểm nghiệm được (câu 20 "Ngài
cho các ông xem tay và cạnh sườn Ngài" ; câu
25, Tôma đ̣i điều kiện "Nếu tôi không thấy
dấu đinh ở tay Ngài, nếu tôi không xỏ ngón tay
vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh
sườn Ngài...) lên mức độ cao là tin chỉ v́
nghe bởi v́ ḿnh đă an tâm về uy tín của người
nói cho ḿnh nghe (câu 29 : "Phúc cho những ai không thấy
mà tin")
- Chúa Giêsu ban b́nh
an cho các môn đệ để rồi các ông lại ban b́nh
an cho người khác qua việc tha tội. Sự b́nh an này
là hoa trái của Thánh Thần, và đặt nền tảng
trên việc tin vào Chúa Giêsu phục sinh.
4. Bài đọc
II (Kh 1,9-13.17-19)
Thị kiến
đầu tiên trong sách Khải huyền :
- Hoàn cảnh của
người được thấy thị kiến :
Thánh Gioan Tông đồ đang sống trong cảnh gian truân
v́ bị bắt bớ : "Tôi cùng chia xẻ nỗi
gian truân… cùng kiên tŕ chịu đựng với anh em trong
Chúa Giêsu. Lúc ấy tôi đang ở đảo gọi là
Pátmô v́ đă rao giảng Lời Thiên Chúa và lời chứng
của Chúa Giêsu".
- Thị kiến
nhằm an ủi và khích lệ kẻ đang bị bắt
bớ : "Đừng sợ… Ta là Đấng hằng
sống. Ta đă chết và nay Ta sống đến muôn thuở
muôn đời ; Ta giữ ch́a khóa của Tử thần
và Âm phủ"
1. Đấng
chữa lành vẫn c̣n mang thương tích
Khi hiện ra với
các môn đệ, Chúa Giêsu phục sinh vẫn c̣n mang những
thương tích của cuộc thụ nạn. Điều
này có ư nghĩa ǵ ? Câu chuyện sau đây có thể cung cấp
vài tiêu điểm giúp chúng ta t́m hiểu.
Chuyện kể
về một góa phụ lao động ở
thành phố
"Khi
sửa lại th́ người ta sẽ quên". Có lẽ đó là lư do tại sao Chúa Giêsu phục sinh vẫn
giữ lại những vết thương của cuộc
chịu nạn. Trước hết, những vết
thương ấy giúp các môn đệ nhận ra Ngài :
Đấng hôm nay chiến thắng sự dữ vẫn là
một với Đấng hôm trước đă chịu nạn
chịu chết để nhờ đó Thiên Chúa chiến thắng
cái chết. Thứ hai, những vết thương ấy
là bằng chứng t́nh yêu của Ngài. Chúa Giêsu không chỉ
nói suông về t́nh yêu, Ngài đă chịu đau khổ để
làm chứng cho t́nh yêu. Đó là những thương tích mà
Người mục tử chịu đựng để bảo
vệ đàn chiên yêu quư của ḿnh.
Chúa Giêsu không dấu
những thương tích. Ngài cho Tôma thấy và mời ông chạm
vào. Khi Tôma chạm vào đấy, nỗi hoài nghi của ông
tan biến và đức tin của ông sống lại.
Những
thương tích thánh thiện của Chúa Giêsu là nguồn an ủi,
nguồn can đảm và nguồn hy vọng của chúng ta.
Chúng giúp ta chịu đựng đến cùng những
thương tích của chúng ta. Chúng bảo ta đừng sống
ích kỷ. Nhờ những thương tích của Ngài, chúng
ta được chữa lành khỏi chứng bệnh tự
thương xót ḿnh và mặc cảm là nạn nhân.
Người ta có
khuynh hướng che dấu những thương tích v́ nghĩ
rằng người khác mà thấy được sự yếu
ớt của ḿnh th́ sẽ không c̣n kính trọng ḿnh. Tuy nhiên
những kẻ dám cho người khác biết những cuộc
chiến đấu của ḿnh th́ sẽ là một nguồn
an ủi cho người khác. (FM)
2. Tần số
t́nh yêu
Người Cha dắt
đứa con nhỏ đi dạo ngang qua một đài
phát thanh của thành phố. Đứa bé chỉ ngọn
tháp cao vút hỏi người cha :
- Ba ơi !
Cái tháp đó để làm ǵ vậy ?
Người cha
giải thích :
- Con ạ !
Đó là ăng-ten của đài phát thanh, hàng giây hàng phút nó
phát đi những tin tức, âm nhạc và các chương
tŕnh hữu ích cho đại chúng.
- Nhưng thưa
ba, con có nghe thấy ǵ đâu !
- Muốn nghe
được những thông tin và các chương tŕnh bổ
ích đó, con chỉ cần có một cái máy thu thanh thật
tốt, mở đúng tần số là con sẽ nghe rơ ràng,
như cha con ḿnh đang nói chuyện với nhau đây !
*
Chiều Phục
Sinh đầu tiên, Chúa Giêsu hiện ra với các môn đệ,
vắng mặt Tôma, một con người thực tế,
muốn kiểm chứng bằng mắt thấy, tai nghe,
tay sờ th́ mới tin. Tám ngày sau, Đấng Phục Sinh lại
hiện ra với các ông, có cả Tôma. Người gọi
đích danh ông : "Tôma, hăy nh́n xem tay Thầy, hăy đặt ngón tay vào
cạnh sườn Thầy. Đừng cứng ḷng nữa,
nhưng hăy tin" (Ga 20,27). Ông chỉ
c̣n biết run sợ mà thưa với Người : "Lạy Chúa của
con, lạy Thiên Chúa của con" (Ga
20,28).
Tại sao Gioan chỉ
cần nh́n thấy ngôi mộ trống và tấm khăn liệm
xếp gọn gàng là ông đă tin Thầy sống lại,
c̣n Tôma đă được các môn đệ làm chứng Thầy
đă phục sinh mà ông lại không tin. Vậy điều
khác nhau cơ bản giữa Gioan và Tôma chính là chiếc máy
thu thanh của Tôma không mở đúng tần số. Đó
là tần số t́nh yêu, tần số của con tim. Tôma
đ̣i phải xỏ tay vào lỗ đinh ở chân tay Thầy
ông mới tin ; c̣n Gioan, không cần thấy Thầy bằng
con mắt thịt nhưng bằng con mắt đức
tin, con mắt t́nh yêu. Chính t́nh yêu đă khiến Gioan chạy
đến mộ Thầy nhanh hơn Phêrô, chính t́nh yêu đă
mở mắt cho Gioan nhận ra Thầy đầu tiên trên
bờ biển Galilê, chính t́nh yêu đă làm cho ông trở nên "người
môn đệ Chúa Giêsu thương mến" (Ga 21,7).
Tại sao Phêrô và
Gioan đều thấy ngôi mộ trống và khăn liệm,
mà Phêrô th́ "rất
đỗi ngạc nhiên"
c̣n Gioan th́ "ông
đă thấy và ông đă tin" ?
(Ga 20,8). V́ thế, Phêrô phải cố gắng vượt
qua những dấu chỉ khả giác để đến
với niềm tin, và Tôma cũng phải vượt qua cái
nh́n của giác quan để đến với cái thấy
của đức tin. Nhưng Chúa Giêsu đă nói : "Phúc thay những
người không thấy mà tin !" (Ga 20,29). Đó cũng chính là phần thưởng của
đức tin.
Sở dĩ Gioan
nhận ra sự kiện ngôi mộ trống và khăn liệm
như dấu chỉ của sự phục sinh, là v́ ông
đă nhớ lại lời Kinh Thánh : "Ngày thứ
ba, (Người) sẽ cho chúng ta chỗi dậy" (Hs 6,2) và phép lạ "ông Giôna ở trong bụng cá ba ngày ba đêm" (Ga 2,1). Vâng, chính Kinh Thánh sẽ soi sáng, hướng dẫn
chúng ta nhận ra những dấu chỉ của Thiên Chúa
trong mỗi biến cố hằng ngày.
Niềm tin vào mầu
nhiệm Phục Sinh của chúng ta hôm nay không phải là một
niềm tin mơ hồ, mà là một niềm xác tín vào lời
chứng chắc chắn của các Tông đồ qua Kinh
Thánh. Trong bài giảng đầu tiên của ngày lễ Ngũ
Tuần ; Phêrô đứng chung vớt mười một
Tông đồ lớn tiếng tuyên bố rằng : "Chính Chúa Giêsu
đó, Thiên Chúa đă làm cho sống lại, về điều
nầy, tất cả chúng tôi xin làm chứng" (Cv 2,32). Vâng, chính sự phục sinh của Chúa Giêsu
đă bảo đảm cho niềm tin của chúng ta. Thánh
Phaolô viết : "Nếu Đức Ki tô đă không chỗi dậy,
th́ ḷng tin của anh em thật hăo huyền, và anh em vẫn
c̣n sống trong tội lỗi của ḿnh" (1Cr 15,17).
*
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con t́nh yêu nhiều hơn nữa,
để chúng con tin Chúa mănh liệt hơn.
Xin dạy chúng con biết siêng năng suy niệm Lời
Chúa, để Lời Chúa măi là đèn soi cho chúng con bước,
là ánh sáng chỉ đường chúng con đi. Amen. (TP)
3. B́nh an
Sau khi sống lại,
mỗi lần hiện ra với các môn đệ, Chúa Giêsu
đều chào các ông "B́nh an cho các con". Đây là lời
chào thông thường của người Do thái
"Shalom". Giáo hội cũng bắt chước lối
chào đó, trong Thánh lễ, Chủ tế chào giáo dân "B́nh
an của Chúa hằng ở cùng anh chị em", và giáo dân
chào lại "Và ở cùng Cha", nghĩa là "Và cũng
xin b́nh an của Chúa hằng ở cùng Cha". Xét ra lời
chào này hơi lạ so với những kiểu chào mà chúng ta
quen biết, nhưng có ư nghĩa nhiều hơn. Quả thực.
B́nh an là điều quư nhất mà chúng ta cần có và cũng
là điều tốt nhất mà chúng ta cầu chúc cho nhau.
Nhưng b́nh an là ǵ mà quư như vậy ? và làm thế nào
để có được b́nh an ? Đó là điều
mà chúng ta sẽ đưa vào bài Tin Mừng hôm nay để
t́m hiểu.
Khi ấy các môn
đệ đang sợ : Thầy đă bị bắt
và bị giết chết rồi. Rất có thể tới
phiên các ông cũng sẽ bị bắt và bị giết
như vậy. Cho nên họ sợ, và họ trốn trong nhà
đóng kín cửa lại. Rồi Chúa Giêsu hiện đến
ở với họ, tṛ chuyện với họ, cho họ
xem các vết thương, ăn uống với họ,
khích lệ họ… Thế là họ không c̣n sợ nữa. Họ
được b́nh an. Nhưng do đâu mà họ được
b́nh an ? Có phải là v́ nguy hiểm đă qua đi rồi
chăng ? Thưa không, nguy hiểm vẫn c̣n đó, kẻ
thù vẫn c̣n vẫn đang t́m cách hăm hại các ông.
Nhưng nay họ không sợ nữa là v́ họ biết
đă có Chúa ở bên cạnh họ. Có Chúa bên cạnh th́ mọi
nguy hiểm không c̣n làm họ nao núng nữa. Thực ra họ
chưa hoàn toàn b́nh an đâu. Sau khi Chúa Giêsu biến đi th́
họ lại sợ, lại đóng cửa trốn. Có lần
họ cũng đánh bạo cùng nhau đi đánh cá.
Nhưng mới thấy có một cái bóng đen tiến
đến là họ lại sợ, họ tưởng là ma.
Và khi biết đó là Chúa th́ họ lại hết sợ.
Măi tới khi Chúa Giêsu nói với họ trước khi về
trời rằng : "Thầy sẽ ở cùng các con mọi
ngày cho đến tận thế", th́ họ mới hết
sợ hoàn toàn, họ mới hoàn toàn được b́nh an.
Kể từ đó trở đi, các môn đệ mạnh dạn
ra đi rao giảng. Người ta bắt, họ cũng
không sợ, người ta tra tấn, họ không sợ mà
c̣n vui mừng v́ được chịu khổ v́ Thầy ;
người ta xử tử, họ vẫn b́nh an vui sướng
v́ được giống như Thầy.
Như vậy,
B́nh an tức là một sức mạnh, một nơi
nương tựa, một nguồn an ủi khiến ta
không nao núng sợ sệt dù phải đứng trước
bất cứ gian truân nguy hiểm nào. B́nh an ấy có
được khi ta ư thức có Chúa vẫn ở bên cạnh
ḿnh.
Giống như một
em bé. Em đang chơi vui vẻ th́ trời đổ
mưa lớn. Sấm chớp ầm ầm, em hoảng sợ
khóc thật lâu. Nhưng mẹ em đă đến, bế em
vào ḷng, em cuộn ḿnh trong ḷng mẹ và ngủ thiếp
đi. Sau đó dù mưa vẫn cứ rơi, sấm chớp
vẫn cứ ầm ầm, nhưng em vẫn ngủ yên v́
em đang ở trong ṿng tay che chở của mẹ. Đó
là một h́nh ảnh rất đẹp giúp ta hiểu thế
nào là sự b́nh an.
Phần chúng ta, nếu
chúng ta luôn ư thức có Chúa ở bên cạnh ḿnh, và ta luôn
nương tựa vào Chúa như em bé nương tựa vào
mẹ nó th́ chúng ta cũng sẽ luôn được b́nh an.
Có một gia
đ́nh nọ, nhà nghèo, lao động thật là vất vả,
tính toán làm ăn rất là lo âu. Nhưng chiều về, vợ
chồng con cái đều quây quần trước bàn thờ
gia đ́nh và cùng đọc kinh tối chung. Họ dâng lên
Chúa những lao nhọc trong ngày, họ xin Chúa thứ tha những
vấp váp lỗi lầm đă phạm, họ phó dâng cuộc
sống cùng tất cả mọi âu lo cho Chúa. Sau đó họ
lên giường ngủ. B́nh an ! Biết bao gia đ́nh
khác cũng lao động vất vả như họ, cũng
lo âu toan tính như họ, nhưng các gia đ́nh đó không
có được một giấc ngủ b́nh an. Chỗ khác
nhau là một bên có Chúa và biết sống với Chúa, c̣n một
bên th́ không.
Hay như một
cụ già kia đang hấp hối, cái chết gần kề
mà vẫn b́nh thản sẵn sàng buông tay nhắm mắt ra
đi không hề sợ sệt, v́ cụ già ấy biết
rằng ḿnh ra đi là ra đi trong tay Chúa. Trong khi có biết
bao nhiêu người khác đối diện với cái chết
mà ḷng hoang mang sợ hăi, họ sợ không dám ra đi, v́ họ
không biết đi về đâu, họ không có Chúa cùng đi
với họ.
Kinh nghiệm mà
các môn đệ đă trải qua là một bài học quư giá
cho chúng ta. Sau khi Chúa Giêsu bị quân thù bắt giết
đi, các ông đă sợ hăi trốn kín trong pḥng đóng cửa
lại, sợ v́ cảm thấy cô thế không có Thầy
nâng đỡ. Nhiều lần chúng ta gặp cảnh túng
thiếu, gian truân, hiểm nguy, chúng ta cũng sợ hăi
như thế, chúng ta muốn rút lui trốn tránh, chúng ta muốn
ngă ḷng, là v́ chúng ta không có Chúa ở với ḿnh. Nhưng khi
các môn đệ đă biết có Chúa ở bên cạnh họ,
cho dù Chúa chỉ hiện diện một cách vô h́nh sau khi Chúa
đă về trời, các ông không c̣n sợ nữa mà ḷng luôn
b́nh an dù phải đối diện với bất cứ hiểm
nguy nào. Th́ chúng ta cũng thế : Chúa hằng ở bên cạnh
chúng ta nếu chúng ta ư thức được điều
đó, nếu chúng ta biết tin yêu phó thác vào Chúa và làm việc
ǵ chúng ta cũng nghĩ là có Chúa cùng làm với chúng ta th́
chúng ta cũng sẽ luôn được b́nh an.
Nguyện chúc b́nh
an của Chúa hằng ở cùng chúng ta luôn măi. Amen.
4. Bài học từ
Tôma
Thật là sai lầm
khi tưởng rằng tin là chuyện dễ dàng đối
với những kẻ may mắn được thấy
Chúa Giêsu hơn là đối với chúng ta ngày nay. Tin Mừng
đă cho thấy có nhiều người đă được
thấy Chúa Giêsu nhưng họ vẫn không tin. Vậy
"thấy" không nhất thiết sẽ dẫn tới
"tin". Muốn tin th́ phải có một quyết định.
Thực thế,
các sách Tin Mừng đă kể rằng ngay cả các tông
đồ mà cũng gặp khó khăn trong việc tin. Tôma
không phải là người duy nhất đă hồ nghi về
việc Chúa Giêsu sống lại, mọi tông đồ khác cũng
thế. Tin Mừng Thánh Mác cô kể rằng khi Chúa Giêsu hiện
ra với họ vào buổi chiều ngày phục sinh th́ Ngài
đă "trách họ v́ sự không tin và cứng ḷng bởi
họ đă không tin theo lời của những người
đă từng thấy Ngài sau khi Ngài sống lại" (Mc
16,14)
Chúng ta có thể
thông cảm với các tông đồ. Việc Chúa Giêsu bị
đóng đinh quả là một gáo nước lạnh tạt
thẳng vào mặt họ. Họ đă đầu tư rất
nhiều vào Ngài. Họ đă bỏ nghề nghiệp và bỏ
hết mọi sự để theo Ngài. Rồi bỗng
nhiên Ngài bị giết chết. Thực tế về cái chết
của Ngài càng rơ ràng bao nhiêu th́ họ càng cảm thấy mất
mát bấy nhiêu. Giá trị và ư nghĩa của mọi thứ
đều bị đe dọa : t́nh thân với Ngài, niềm
tin vào Ngài, và cả cuộc đời của họ nữa.
Đang lúc đó
th́ một chuyện không thể tin được xảy
ra : đột nhiên họ nh́n thấy Ngài đang đứng
ở giữa họ. Việc đầu tiên Ngài làm là chỉ
cho họ thấy các vết thương của Ngài. Tại
sao Ngài làm thế ? Thứ nhất là v́ những vết
thương ấy giúp họ nhận dạng được
Ngài, xác định Ngài vẫn là người trước
đó đă bị đóng đinh. Thứ hai là những
thương ấy là bằng chứng rằng Ngài yêu
thương họ, một t́nh yêu chứng tỏ bằng
hành động. Kế đó Chúa Giêsu mời họ hăy xem và
hăy sờ vào những vết thương ấy.
Thái độ của
Tôma rất đáng làm gương cho chúng ta. Đó là một
thái độ thẳng thắn v́ không dấu diếm nỗi
hồ nghi của ḿnh. Hồ nghi thường là dấu chỉ
của sự yếu kém. Khi chúng ta hồ nghi ai th́ đồng
thời chúng ta cảm thấy như ḿnh có lỗi với
người ấy. Tuy nhiên hồ nghi cũng có thể là một
bước khởi đầu tốt, dẫn tới một
sự hiểu rơ hơn và sâu hơn. Đây là trường
hợp của Tôma : nhờ hồ nghi nên sau đó Tôma
đă đạt tới một lời tuyên xưng đức
tin cao nhất trong sách Tin Mừng "Lạy Chúa, lạy
Thiên Chúa của con".
Ở thế gian
này, chẳng có ǵ là tuyệt đối chắc chắn về
những sự thiêng liêng, v́ nếu có th́ đâu cần tới
đức tin nữa. Những sự tuyệt đối
chắc chắn có thể dẫn tới thái độ ngạo
mạn, bất khoan dung và ngu xuẩn. "Người có
đức tin mà không bao giờ cảm thấy hồ nghi
th́ thực ra không phải là người có đức
tin" (Thomas Merton)
Mỗi cộng
đoàn đều cần có một con người như
Tôma, tức là con người dám đặt ra những câu hỏi
mà không ái khác dám đặt ra. Người như thế là
người đáng tin, người như thế c̣n giúp những
khác trở thành những kẻ đáng tin, bởi v́ người
như thế giúp cho những người đang tin nhận
ra đức tin của họ c̣n yếu kém lắm, và đồng
thời cũng làm cho những kẻ hồ nghi cảm nhận
được nỗi ray rứt khi không có niềm tin.
Sau khi vượt
qua cơn khủng hoảng đức tin, Tôma đă mạnh
dạn làm chứng cho Chúa Giêsu và trở thành một trong những
vị thừa sai vĩ đại nhất của Giáo Hội
sơ khai. Theo thánh truyền, ngài đă mang Tin
Mừng đến các xứ Ba
Chúa Giêsu mời
chúng ta đến gần Ngài trong đức tin và chạm
vào các vết thương của Ngài. Mặc dù chúng ta không
thể chạm tới Ngài một cách thể lư, nhưng
chúng ta có thể đến gần Ngài một cách thiêng
liêng. Chúa Giêsu cũng mời chúng ta làm chứng cho Ngài
trước mặt những người khác. Nhiệm vụ
của chúng ta là làm cho Chúa Giêsu trở thành hữu h́nh trong
thế giới hôm nay. Đó cũng là nhiệm vụ của
các tông đồ ngày xưa. Ngày xưa khi các tông đồ
đă nh́n thấy Chúa rồi th́ các ông cảm thấy
được thúc đẩy phải làm cho nhiều
người khác cũng biết và tin vào Ngài.
Thế giới
hôm nay đầy dẫy những hoài nghi và những người
không tin. Cách duy nhất khiến họ tin là làm sao cho họ
"thấy" được Ngài, "chạm"
được Ngài nơi những môn đệ của
Ngài. Thế nhưng, nếu các môn đệ của Chúa
Giêsu không có những vết thương để chỉ cho
người ta thấy và cho người ta chạm vào th́
làm sao mà người ta tin được !
Ước ǵ
chúng ta được ở trong số những người
được Chúa Giêsu công khai chúc phúc "Phúc cho những
ai tuy không thấy mà vẫn tin" (FM)
5. Khủng hoảng
đức tin
Khủng hoảng
đức tin là chuyện thường gặp. Tôma đă gặp,
và Tolstoy cũng đă gặp, như câu chuyện sau
đây :
Năm 1879, Tolstoy
51 tuổi. Khi đó ông có đầy đủ mọi lư do
để thỏa măn về đời ḿnh. Ông đă viết
nhiều tác phẩm, đặc biệt hai bộ "Chiến
tranh và Ḥa b́nh", và "Anna Kerenina". Những tác phẩm
ấy đă khiến ông nổi tiếng và bảo đảm
cho ông một vị trí nổi bật trong lịch sử
văn chương thế giới. Ai cũng công nhận
ông là người có thiên tài và đầy óc sáng tạo. Lẽ
ra Tolstoy phải rất hạnh phúc. Thế nhưng ông lại
cảm thấy bất hạnh. Ông thấy đời ḿnh
thật vô nghĩa lư. Một câu hỏi luôn ám ảnh
ông : "Liệu trong dời ḿnh có cái ǵ có ư nghĩa mà
không bị sự chết hủy diệt đi
không ?". Khoảng thời gian ấy thật khủng
khiếp đối với Tolstoy, đến nỗi ông
đă tính đến việc tự tử. Ông đi t́m câu trả
lời trong mọi lănh vực kiến thức loài người.
Ông t́m kiếm suốt ngày suốt đêm, giống như một
người sắp chết đi t́m đường sống.
Nhưng t́m măi mà ông chẳng gặp ǵ cả.
Thế rồi
ông t́m nơi những niềm tin Kitô giáo. Thực ra ông
đă được sinh ra và lớn lên trong đức tin
Kitô giáo nhưng ông cũng đă bỏ nó từ lâu, lư do là
ông thấy nó quá vô nghĩa trong môi miệng những người
sống ngược hẳn với đức tin của họ.
Tuy nhiên cũng chính đức tin ấy lại thu hút ông khi
ông nh́n những tín hữu sống đức tin ấy. Ông
viết : "Tôi đă nghĩ rằng chẳng có sự
thật chắc chắn nào trong đời. Nhưng rồi
tôi đă t́m thấy một nguồn sáng chắc chắn, ấy
là Tin Mừng. Tôi đă loá mắt v́ sự sáng ngời của
Tin Mừng. Những lời dạy của Chúa Giêsu quả
thực là một giáo huấn tinh tuyền nhất và trọn
vẹn nhất cho đời sống. Từ 2000 năm nay,
những lời dạy cao quư ấy đă tác động
lên biết bao người một cách tuyệt vời không
thể t́m được nơi bất cứ ở nào
khác. Từ đó một ánh sáng đă bừng chiếu trong
tôi và quanh tôi, và ánh sáng ấy không bao giờ rời xa tôi nữa".
Có nhiều
người được sinh ra trong đức tin, và trải
qua bao năm tháng đức tin ấy vẫn cứ vững
mạnh. Thật là một ơn ban vô cùng quư giá. Nhưng cũng
có nhiều người mà đức tin luôn là một cuộc
chiến đấu liên lỉ. Họ phải trải qua những
cơn khủng hoảng đức tin rồi mới có
được một đức tin sâu sắc và xác tín.
Nói cách lư thuyết,
chỉ có đức tin mới trả lời được
cho những câu hỏi sâu xa về cuộc đời.
Nhưng trên thực tế, chúng ta không nên hy vọng rằng
đức tin sẽ giải quyết hết mọi vấn
đề của chúng ta. Không phải chỉ v́ chúng ta tin mà
chúng ta có được mọi câu trả lời. Tuy nhiên
chúng ta đâu cần biết hết mọi câu trả lời,
v́ tin là tín nhiệm chứ không phải là chắc chắn.
Câu chuyện của
văn hào Tolstoy giúp chúng ta nhận thức rằng đức
tin được chứa đựng trong một chiếc
b́nh dễ vỡ như thế nào. Nó cũng giúp ta hiểu
thêm rằng đức tin kitô giáo chủ yếu không phải
là tin vào một mớ giáo điều, mà là tin vào một
Đấng đă yêu thương chúng ta – những
thương tích của Ngài chứng tỏ điều
đó. Hơn nữa, Thánh Kinh c̣n cho ta biết điều
quan trọng không phải là niềm tin chúng ta đặt vào
Thiên Chúa mà là niềm tin mà Thiên Chúa đặt vào chúng ta. (FM)
6. Chuyện
minh họa
Có một vị
hoàng đế kia trị v́ một đất nước
giàu có hùng mạnh. Nhưng tâm hồn ông không thoải mái an
vui v́ ông luôn bị ray rứt bởi những tội lỗi
tàn bạo đă phạm trong thời quá khứ. Một hôm
ông bỏ hoàng cung đi vào rừng, cất một túp lều
đơn sơ. Trong rừng có một vị ẩn sĩ.
Nhà vua t́m đến và nói : "Thưa Ngài, tôi muốn từ
bỏ kinh thành ồn ào náo nhiệt vào đây để t́m
được một sự b́nh an như Ngài đang hưởng".
Ẩn sĩ đáp : "Tâu đức vua, ở đây
cũng không hơn ǵ nơi khác, v́ b́nh an phải ở trong
ḷng người". Nhà vua trở về lều ḿnh. Khi th́
quỳ gối tha thiết đọc kinh, khi th́ thơ thẩn
trong rừng, chỉ ăn lương khô và uống nước
lă. Chiều đến nhà vua mệt lả ngả ḿnh xuống
đất có trả một mớ là khô. Nhưng suốt
đêm cứ trằn trọc không ngủ được.
Sáng hôm sau ông t́m đến vị ẩn sĩ :
"Thưa ngài, lương tâm tôi cắn rứt làm tôi không
ngủ được. Xin ngài nghe lời thú tội của
tôi". Ẩn sĩ đáp : "Chỉ có Thiên Chúa mới
có quyền tha tội thôi". Nhà vua căi : "Nhưng
tôi không nghe được tiếng Chúa". Ẩn sĩ trả
lời : "Tiếng Chúa chỉ nghe được
trong thinh lặng, mà thinh lặng chỉ có ngay trong ḷng ta.
Người nào chỉ biết kêu cầu than rên rỉ măi
mà không biết thinh lặng lắng nghe th́ sẽ không nghe
được tiếng Chúa". Nhà vua trở về. Vài
hôm sau ông đến chào vị ẩn sĩ : "Tôi
đă nghe lời ngài, tôi không kêu than rên rỉ nữa mà tập
thinh lặng lắng nghe, và tôi đă được nghe tiếng
Chúa. Nhưng đó không như tiếng loài người, tôi
chỉ nhận thấy như một cảm xúc êm dịu
là lỗi lầm của tôi đă được tha thứ.
Xin cám ơn ngài, hôm nay tôi sẽ trở về triều
đ́nh".
Vài năm sau nhà
vua lại trở vào rừng, và cũng t́m đến vị
ẩn sĩ : "Thưa ngài không bao giờ tôi quên
được tâm trạng an b́nh khi sống trong rừng
này. Hôm nay tôi muốn trở lại đây ít lâu để cầu
xin Chúa cất bớt những gánh nặng mà hằng ngày tôi
phải vác". Ẩn sĩ đáp : "Tâu Bệ Hạ,
khi chúng ta phàn nàn với Chúa về các gánh nặng của
ḿnh th́ cách đáp ứng tốt nhất của Chúa là không
phải cất những gánh nặng đó đi, nhưng là
tăng cường đôi vai của ta để ta có thể
vác nổi những gánh nặng đó". Nhà vua thắc mắc :
"Nhưng làm sao biết được Chúa đang
tăng cường sức mạnh cho ta ?" Ẩn sĩ :
"Bao lâu ta c̣n dăy dụa chiến đấu th́ ta chưa
nhận biết được điều đó. Cần phải
thinh lặng, ngưng chiến đấu mà chờ đợi
sự trợ giúp của Chúa th́ khi đó ta mới cảm
thấy được bàn tay uy quyền của Chúa đang
giúp sức cho ta". Nhà vua cám ơn lui về. Vài ngày sau trở
lại chào biệt vị ẩn sĩ : "Thưa ngài
tôi đă cảm nghiệm rằng Đấng đă làm cho cỏ
cây xanh tốt và nuôi nấng chim trời cũng đang dang
tay tăng sức mạnh cho đôi vai tôi. Xin cám ơn ngài
và chào ngài".
Thế là nhà vua
trở về triều đ́nh. Mấy năm sau ông lâm trọng
bệnh, sai người đi mời vị ẩn sĩ
đến. Khi ẩn sĩ đến, nhà vua nói :
"Thưa ngài đă hai lần ngài giúp tôi t́m thấy b́nh
an. Bây giờ là lần thứ ba mà cũng là lần chót, v́
tôi sắp từ giă cơi đời này". Ẩn sĩ hỏi :
"Bệ Hạ có c̣n nhớ cái ngày mà cơn khủng khiếp
đầu tiên rời xa Bệ Hạ ?" Vua
đáp : "Không bao giờ tôi quên, đó là ngày tôi biết
lắng nghe tiếng Chúa trong thâm tâm". Ân sĩ hỏi tiếp :
"Bệ hạ c̣n nhớ cái ngày mà cơn khủng khiếp
thứ hai rời xa Bệ Hạ không ?" Nhà vua
đáp : "Cũng không bao giờ quên, đó là ngày tôi
biết chờ đợi trong thinh lặng ơn Chúa đến
tăng sức cho tôi". Ẩn sĩ bây giờ cao giọng :
"Tâu Bệ Hạ, Bệ Hạ đă được
nghe tiếng Chúa, Bệ Hạ đă được thấy
bàn tay Chúa tăng sức cho Bệ Hạ. Bây giờ Bệ
Hạ sắp được chiêm ngưỡng Chúa". Nhà
vua sung sướng như đang mơ : "A, tôi sẽ
được chiêm ngưỡng Chúa. Nhưng làm sao
được ?" Ẩn sĩ giải thích :
"Chỉ khi ở trong yên lặng tuyệt đối,
khi cái nh́n của chúng ta không c̣n nh́n vào cơi đời đầy
những sầu thương tang tóc, không c̣n ngó nh́n về những
tương lai với những ước mơ hay sợ sệt,
không c̣n ngó vào bên trong ḿnh để ngắm chính cuộc
đời ḿnh, mà chỉ nh́n về hướng duy nhất
là Chúa thôi, th́ khi ấy chúng ta sẽ được chiêm
ngưỡng Chúa". Nhà vua th́ thầm : "Yên lặng
tuyệt đối. Người ta có thể yên lặng tuyệt
đối không ?" Ẩn sĩ đáp : "Ở
đời này th́ không. Nhưng trong sự chết th́
được". Nhà vua sung sướng th́ thầm :
"Thế th́ tôi muốn chết". Và ông sai sứ giả
đi khắp nơi trong nước ra lệnh cho thần
dân đừng cầu nguyện cho ông khỏi chết nữa.
C̣n trong pḥng của nhà vua th́ cả ngày hôm đó rất yên tĩnh.
Khi b́nh minh ló rạng th́ nhà vua ra đi an b́nh. Cái nh́n của
ông như ch́m vào một cơi xa xăm, một nụ cười
tươi sáng rạng ngời trên gương mặt của
nhà vua. Ông đă chiếm hữu được sự an
b́nh vĩnh cửu (Vị Ẩn sĩ)
7. Thơ Tagore
"Vào hôm thần chết đến gơ cửa, anh sẽ
lấy ǵ biếu hắn hở anh ?
Ồ, tôi sẽ đặt trước mặt khách cốc
rượu đời ḿnh tràn đầy, tôi sẽ chẳng
chịu để khách ra đi tay không.
Lúc năm tháng đời tôi khép lại, khi thần chết
đến gơ cửa mời đi, tôi sẽ đặt
trước hắn tất cả trái nho thơm dịu của
những ngày mùa thu, những đêm mùa hè, những ǵ kiếm
được, những ǵ chắt chiu trong suốt cuộc
đời cực nhọc.
Ôi thần chết, ngươi làm cuộc đời
tràn đầy lần cuối. Thần chết của ta
ơi, hăy lại và th́ thầm cùng ta chứ (…)
Tôi biết ngày ấy thế nào cũng đến, lúc
tôi nhắm mắt thôi không nh́n trái đất này, rồi cuộc
đời sẽ thầm lặng ra đi, kéo manh che kín mắt
tôi lần cuối (…)
Khi tôi nghĩ đến phút giây cuối cùng ấy (…)
nhờ ánh sáng lâm chung tôi thấy thế giới Ngài trần
trề châu ngọc. Ở đó, chỗ nương thân tầm
thường nhất cũng thú vị, ở đó cuộc
đời hèn mọn nhất cũng thơm tho (…)
Tôi đă được phép giă từ. Chúc tôi ra đi
may mắn nhé, anh em ! Tôi cúi đầu chào tất cả
trước khi lên đường !"
Chủ tế : Anh chị em thân mến, Đức
Kitô là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống.
Chúng ta hăy tôn vinh Người và dâng lời cầu xin :
1. Chúa luôn hiện
diện trong Hội thánh cho đến ngày tận thế /
Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các giám mục / linh
mục / phó tế / biết luôn chu toàn sứ mạng
dẫn dắt Dân Chúa trên con đường lữ thứ
trần gian.
2. Khát vọng sâu
xa nhất của hết thảy mọi người trên
trái đất này / là được sống trong ḥa
b́nh và thịnh vượng / Chúng ta hiệp lời cầu
xin Chúa ban cho thế giới được b́nh an / và mọi
người thoát được cảnh đói nghèo.
3. Khi sống lại
từ cơi chết / Chúa đem niềm hy vọng đến
cho những ai tin Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu xin
Người thương nâng đỡ những kẻ tật
nguyền đau yếu / cho họ mau b́nh phục /
để họ sống mạnh khỏe an vui.
4. Lạy
Chúa / Lạy Thiên Chúa của con / Chúng ta hiệp lời
cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / cũng
biết noi gương thánh Tôma mà tuyên xưng niềm tin của
ḿnh / bằng đời sống mến Chúa yêu người.
Chủ tế : Lạy Chúa Giêsu, sau khi Phục sinh
vinh hiển, Chúa đă hiện ra cho các tông đồ
được thấy tỏ tường. Xin củng cố
niềm tin c̣n quá yếu kém của chúng con. Chúa hằng sống
và hiển trị muôn đời.
- Chúc b́nh an :
Khi Chúa Giêsu phục sinh hiện ra với các môn đệ,
Ngài đă chúc b́nh an cho họ. Giờ đây, trong niềm
tin vào Chúa Giêsu phục sinh, chúng ta cũng hăy chúc cho nhau
được b́nh an.
Chúa Giêsu phục
sinh đă mang lại b́nh an cho những kẻ tin Ngài. Chúc anh
chị em ra về và luôn sống trong b́nh an của Chúa.
GÓP GIÓ
Cá voi hát
Có bao giờ bạn mơ ước
được đi ngược ḍng thời gian trở lại
thời của những con khủng long không? Dĩ nhiên rồi
bạn sẽ không muốn sống ở đó đâu,
nhưng bạn sẽ có một cuộc du lịch thật
tuyệt vời. Những sinh vật khổng lồ ấy
luôn luôn hấp dẫn con người. Nhưng bạn không
cần đến cỗ máy thời gian để nghiên cứu
những chàng khổng lồ khác không kém phần hấp dẫn
vẫn c̣n sống trên hành tinh chúng ta ngày nay. Chúng ta đang
nói về loài động vật có vú lớn nhất - cá voi
xanh.
Cá voi xanh trưởng thành dài chín mươi bộ và một
con cá voi lớn cân nặng một trăm năm mươi
tấn! V́ vậy cũng không đáng ngạc nhiên khi ta biết
cá voi xanh phát ra những âm thanh mạnh nhất và sâu nhất
trong các loài động vật. Bạn có thể tưởng
tượng tiếng rên rỉ của cá voi xanh là một âm
thanh phức tạp có thể trầm hơn mọi giới
hạn nghe được của con người. Những
âm thanh đó mạnh đến nỗi chúng có thể đi
xuyên qua đại dương. Và v́ thính giác của chúng rất
nhạy, có thể cho rằng cá voi xanh đă "tṛ chuyện"
với nhau qua hàng ngàn dặm dưới nước.
Một loài cá voi nhỏ hơn, cá voi lưng gù, cũng không
kém phần đáng ngạc nhiên. Mặc dù cá voi lưng gù chỉ
dài năm mươi bộ thôi và nặng khoảng ba
mươi tấn, bộ vây giống như chân vịt của
nó dài hơn vây của bất kỳ loài cá voi nào. Cá voi
lưng gù chỉ cần quạt vây là có thể bơi giật
lùi. Khả năng đó biến nó thành một nghệ sĩ
xiếc tính theo tiêu chuẩn của cá voi, nghĩa là những
sinh vật khổng lồ như một cái đầu máy
xe lửa hơi nước.
Nhưng cá voi lưng gù c̣n biết làm nhiều tṛ ngộ nghĩnh
hơn. Chúng hát. Thực ra, chúng có thể phát ra nhiều âm
thanh khác nhau với một giọng trầm bổng: rên rỉ,
khụt khịt, rít the thé, lầu bầu, tắc lưỡi,
huưt sáo, lải nhải, lục cục, gầm gừ, nức
nở, thỏ thẻ và cả những âm thanh ầm ầm
như sấm nữa. Chúng ta không thể biết những
âm thanh đó có nghĩa ǵ, nhưng cá voi lưng gù thường
phát âm liên tục thành một chuỗi dài từ sáu đến
ba mươi phút.
Bài hát của cá voi lưng gù rất mê hoặc. Chúng hát
đi hát lại nhiều lần, từng nốt một,
trong suốt thời kỳ t́m bạn đời của
chúng ở vùng nước ấm ngoài khơi Hawaii, vùng Baja
California và Caribbean. Tuy vậy, suốt sáu tháng kiếm ăn
ở vùng nước lạnh chúng gần như không
"nói" ǵ.
Những thành viên của cùng một nhóm cá voi luôn luôn hát cùng
một bài, hoặc gần như vậy. V́ thế, cá voi bắc
Thái B́nh Dương hát một bài, cá voi Đại Tây
Dương hát một bài khác. Điều đáng ngạc
nhiên là mỗi năm bài hát của chúng mỗi khác. Sau tám
tháng đi xa kiếm ăn, cá voi lại trở về vùng
nước ấm của ḿnh để hát khúc aria vang vọng
của năm trước và thêm vào vài đoạn hoàn toàn mới.
Trong mỗi nhóm, cá voi cùng hát bài hát mới. Bài hát đó có nghĩa
ǵ? Phải chăng cá voi hát về thân thể của chúng và
những việc chúng đă làm năm vừa qua? Phải
chăng đó là câu chuyện lịch sử truyền miệng
của chúng?
Mặc dù chưa có ai dịch được nghĩa những
bài hát đó, một số người đă ghi âm
được. Có thể bạn sẽ thích tham quan thư
viện đó và nghe vài băng ghi âm của cá voi chăng. Ai
biết được? Có lẽ bạn sẽ là người
hiểu được điều chúng muốn nói?
Chiếc túi màu nâu
Sáng
nào, trước khi cha đi làm, cô bé cũng có "nhiệm
vụ" đưa cho cha chiếc túi đựng bữa
trưa. Nhưng một buổi sáng, ngoài chiếc túi thức
ăn, cô bé c̣n đưa thêm cho cha một chiếc túi giấy
màu nâu. Cái túi đă rách, và được chắp vá bởi
những mảnh băng dính cùng những chiếc ghim.
- Cái ǵ trong cái túi này thế? – Cha của cô bé hỏi.
- Bố cứ cầm đi – Cô bé cười hớn hở.
Không muốn mất thời gian, anh đem theo cả hai cái
túi đến cơ quan. Sau mấy tiếng đồng hồ
làm việc, anh ăn trưa và mở chiếc túi của
con. Trong đó có ba viên sỏi, một con khủng long găy
đuôi và hai cái giấy gói kẹo.
Ăn trưa xong, anh bỏ những đồ ăn thừa
và cả những thứ lặt vặt của cô bé vào thùng
rác.
- Con bé toàn giữ những thứ bỏ đi" – Anh lắc
đầu lẩm bẩm.
Tối hôm đó, cô bé chạy lẽo đẽo theo cha và hỏi:
- Túi của con đâu, cha?
- Túi nào?
- Túi con đưa cha sáng nay ấy!
- Cha để ở cơ quan rồi!
- Con quên không bỏ thiệp vào – Cô bé ríu rít – Trong túi là những
thứ con thích nhất đấy, con nghĩ cha cũng
thích chơi với chúng khi cha làm việc mệt quá! Cha không
làm mất cái túi đấy chứ, cha?
- Tất nhiên là không – anh cố nói dối – Cha chỉ quên
không mang nó về thôi. Mai cha sẽ lấy về!
Cô bé mừng rỡ đưa "tấm thiệp" cho
cha. Đó chỉ là một mảnh giấy gập làm
tư, và trong mảnh giấy có ghi " I love you, Daddy".
Chờ lúc cô bé đi ngủ, anh vội vă quay trở lại
cơ quan. Anh sợ người lao công dọn những
thùng rác, và anh sẽ không lấy lại được kho
báu của con.
Anh dốc cả thùng rác ra sàn. Anh nhặt con khủng long
găy đuôi lên, đem rửa sạch khỏi chỗ thức
ăn thừa. Cả ba viên sỏi, hai cái giấy gói kẹo,
anh cẩn thận bỏ vào chiếc túi giấy màu nâu, dù
túi đă bị rách thêm một ít.
Sáng hôm sau, anh bảo cô bé kể cho anh nghe về những thứ
trong chiếc túi. Mất khá nhiều thời gian, v́ mỗi
thứ đều có những câu chuyện riêng, giống
như những bạn của cô vậy. Như hai cái giấy
gói kẹo chính là từ những chiếc gói kẹo sôcôla mà
anh mua cho cô, hay con khủng long găy đuôi là quà của cậu
bạn hàng xóm tặng cô bé hôm sinh nhật..
Tối hôm đó, cô bé lại ôm con khủng long găy
đuôi đi ngủ, cùng một với nụ cười.
Hăy thắp lên một que diêm
Một bữa tối tại vận
động trường
- Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi
sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận động
này.
Đèn tắt. Cả sân vận động
ch́m sâu trong boáng tối âm u. Ông John Keller nói tiếp:
- Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. những
ai nh́n thấy ánh lửa của que diêm đang cháy th́ hăy hô
to "Đă thấy!".
Một que diêm được bật lên, cả sân vận
động vang lên: "Đă thấy!".
Sau khi đèn được bật sáng trở lại, ông
John Keller giải thích:
- Ánh sáng của một hành động nhân ái dù nhỏ bé
như một que diêm cũng sẽ chiếu sáng trong đêm
tăm tối của nhân loại y như vậy.
Một lần nữa, tất cả đèn
trong sân vận động lại được tắt.
Một giọng nói vang lên:
- Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt,
xin hăy đốt cháy lên ! Bỗng chốc cả vận
động trường rực sáng.
Ông John Keller kết luận:
- Tất cả chúng ta cùng hợp lực nhau có thể chiến
thắng bóng tối, chiến tranh, khủng bố, cái ác và
oán thù bằng những đóm sáng nhỏ của t́nh
thương, sự tha thứ và ḷng tốt của chúng ta. Hoà b́nh không chỉ là môi trường sống vắng
bóng của chiến tranh. Ḥa b́nh không chỉ là cuộc
sống chung không tiếng súng. V́ trong sự
giao tiếp giữa người với người,
đôi khi con người giết hại nhau mà không cần
súng đạn, đôi khi con người làm khổ nhau, áp bức
bóc lột nhau mà không cần chiến tranh.
Cách tốt nhất để xây dựng ḥa b́nh là tăng
thêm thật nhiều những hành động yêu
thương và hảo tâm với đồng loại. Những
hành động yêu thương xuất phát từ ḷng nhân hậu
sẽ như những ánh sáng nho nhỏ của một que
diêm. Nhưng nếu mọi người cùng đốt lên
những ánh sáng bé nhỏ, những hành động yêu
thương sẽ có đủ sức mạnh để
xua tan bóng tối của những đau khổ và cái ác.
Cho ngày hôm nay
Có
hai ngày trong tuần chúng ta không nên lo lắng.
Một ngày là ngày hôm qua, với những sai lầm, những
âu lo, những tội lỗi, những thiếu sót ngớ
ngẩn, sự nhức nhối và những nỗi đau.
Ngày hôm qua đă đi qua. Mọi tiền bạc trên đời
này cũng không thể đem ngày hôm qua quay trở lại.
Chúng ta không thể huỷ bỏ một hành động mà
chúng ta đă làm cũng như không thể nào xoá đi một
ngôn từ mà chúng ta đă thốt ra. Ngày hôm qua cũng đă
đi xa rồi.
C̣n một ngày nữa mà chúng ta cũng không nên lo lắng,
đó là ngày mai với những kẻ thù quá quắt, gánh nặng
cuộc sống, những hứa hẹn tràn trề hi vọng
mà việc thực hiện th́ tồi tệ. Mặt trời
của ngày mai sẽ mọc lên hoặc là chói lọi hoặc
là khuất sau một đám mây, nhưng dù ǵ th́ nó vẫn sẽ
mọc lên. Và ngay trước khi nó mọc lên vào ngày mai chúng
ta vẫn chẳng có mối đe dọa nào, bởi lẽ
nó vẫn chưa được sinh ra cơ mà.
V́ vậy, chỉ c̣n một ngày duy nhất - ngày hôm nay - Bất
cứ ai đều phải đấu tranh để sống
dù chỉ một ngày. Thật ra chẳng phải những
ǵ trải qua ngày hôm nay khiến chúng ta lo lắng, mà đó
chính là sự hối tiếc về những ǵ đă xảy
ra ngày hôm qua và những lo sợ về những ǵ ngày mai có
thể đem
Gặp
gỡ của người đời
Tác giả: Khuyết
danh
Chuyện
gặp gỡ của người đời không giống
nhau, có ngựi suôn sẻ, yên ấm, có người long
đong lận đận; có người b́nh yên vô sự,
có người gập gềnh trắc trở....Đối
với một số cảnh ngộ khác nhau, có người
b́nh tĩnh, nhă nhặn, có người nóng giận bất
b́nh, có người thản nhiên hứng chịu, có người
oán trời trách đời, than thời không đến với
ḿnh......
Kỳ thực cảnh ngộ khác nhau cũng có thể xem
là trời xanh thử thách và rèn luyện chúng ta khác nhau. Khi
vào quân đội, ngày thứ nhất đội trưởng
tập hợp mọi người lại huấn thị,
đều nói qua một câu: "Vào quân đội th́ phải
chịu rèn luyện, các anh cần phải có một cách suy
nghĩ, đó chính là: không được kháng nghị, không
được oán than, chỉ có quyết tâm chịu đựng
vượt qua, bởi v́ đó là phương pháp tốt nhất
cho mọi người trưởng thành"
"Nghỉ ngơi là để đi trên con đường
dài, rèn luyện là khiến cho ta có thể leo lên được
đỉnh núi cao" Đương nhiên đối mặt
với cảnh ngộ không giống nhau, thản nhiên vượt
qua những thử thách song cúng phải rút ra được
những kinh nghiệm của bản thân từ trong đó.
Có câu chuyện kể:
Có một ngưởi thanh niên, ḷng đầy nhiệt huyết
rời quên hương đi làm ăn xa, trải qua 3
năm phấn đấu, cuối cùng cũng thành công, trong
ḷng luôn mơ tưởng đến cảnh tượng
huy hoàng, áo gấm về quê. Không ngờ v́ một ngọn lửa
vô t́nh đă đem công sức 3 năm thiêu thành tro bụi. Mộng
đẹp phút chốc biến thành ảo ảnh, quá
thương tâm, anh ta t́m đến cái chết.
Anh ta trèo lên bờ vực định nhát xuống, kết
thúc cuộc đời. Lên đến đố, anh ta phát
hiện có một ông cụ, đứng trên bờ vực
đang do dự không dám nhảy xuống. Anh ta hiếu kỳ
lại gần hỏi nguyên nhân tại sao do dự một
ḿnh đứng ở nơi đây, Ông già trả lời:
"Tôi vốn có 1 gia đ́nh nhỏ có bốn người,
cuộc sống rất yên ấm. Không ngờ mấy năm
trước, bản thân bị một chứng bệnh nan
y, các danh y đều đă cgữa qua nhưng bó tay, tiêu tốn
hết cả gia sản, bây giờ để chữa bệnh
của tôi, vợ con đến 3 bữa ăn hàng ngày cũng
đều phải nhin, trả tiền thuốc thang cho tôi.
Tôi thành ra một gánh nặng trong nhà. Tôi nghĩ nếu
như tôi chết đi, họ sẽ có thể qua
được cuộc sống khó khăn này".
Nghe ông già nói, trong ḷng người thanh niên cảm động
sâu sắc. Cũng lúc đó, có một người ăn mày
cụt chân, tay cầm một cái túi, ḷ ḍ từng bước
vui vẻ trèo lên núi dạo chơi. Người ăn mày
nh́n thấy 2 người, không cần để ư tới,
ngồi ngay vào giữa, vừa mở chiếc túi trong tay
ra, vừa lẩm bẩm nói:
"Hôm nay thời tiết thật là đẹp, 2 vị
đại ca vui vẻ hay sao mà mới sớm ra đă lên
núi ngắm cảnh"
Ngồi gần nh́n mới thấy, người ăn mày không
chỉ mất 1 chân mà c̣n thiếu một chiếc
xương sườn, hoá ra cái gói là buộc vào tay áo anh
ta. Sau khi nh́n thấy t́nh cảnh này, người thanh niên
nghĩ đến t́nh cảnh của ông già và nghĩ đến
bản thân:
“Ta chẳng qua chỉ mất đi thành quả của 3
năm phấn đấu, nhưng vẫn c̣n trẻ, c̣n có
cơ hội làm lại lần nữa. Ông cụ kia chẳng
qua chỉ tạm thời không được khoẻ mạnh,
nhưng ngược lại, ông ta lại có vợ hiền,
con thảo. Anh ăn mày kia tuy mất một chân và một rẻ
xương sườn, không có chỗ dựa, ngược
lại tự do tự tại mà sống. So với họ,
ta thực tế ngay đến tư cách để chết
cũng không có”.
Anh ta liền nói với ông cụ: “Tôi không muốn chết!
Tôi cảm thấy 2 chúng ta không phải là người
đáng thương nhất thiên hạ, chúng ta chẳng qua
là không có giầy để đi mà thôi, cần biết trên
thế giới c̣n có người không có chân, người
không có chân c̣n không muốn chết, người không có giầy
càng không có tư cách để đi tự tử”.
Ông già chợt tỉnh ngộ bèn gật đầu cùng anh
thanh niên xuống núi.
Một
việc nhỏ
Tác giả: Khuyết
danh
Một
gia đ́nh gồm 2 vợ chồng và 4 đứa con nhỏ.
Dịp hè, cùng đi nghỉ mát ở một băi biển. Bọn
trẻ rất thích tắm biển và xây những ṭa lâu
đài trên cát. Bố mẹ chúng thuê một cái lều và ngồi
uống nước trên bờ, dơi nh́n các con vui đùa không
quá xa ngoài kia phía trước mặt.
Thế rồi chợt trông thấy một bà cụ nhỏ
nhắn, ăn mặc xuyềnh xoàng, trên tay cầm một
chiếc túi cũ đang tiến lại. Tóc bà đă bạc
trắng, bị gió biển thổi tốc lên càng làm cho
khuôn mặt nhăn nheo của bà càng khó coi. Bà cụ lẩm
bẩm một điều ǵ đó, dáo dác nh́n rồi thỉnh
thoảng lại cúi xuống nhặt những thứ ǵ
đó trên băi biển, bỏ vào cái túi.
Hai vợ chồng không hẹn mà cùng vội chạy ra gọi
các con lại, căn dặn chúng phải tránh xa người
đàn bà khả nghi kia. Dường như họ cố ư
nói to cho bà ta nghe thấy để bà ta đi chỗ khác kiếm
ăn.
Cụ già không biết có nghe thấy ǵ không giữa tiếng
sóng biển ́ ầm, chỉ thấy bà từ từ tiến
về phía họ. Thế rồi cụ bà dừng lại,
nh́n mấy đứa trẻ dễ thương đang
ngơ ngác nh́n ḿnh. Bà mỉm cười nhưng không ai
đáp lại, chỉ giả vờ ngó lơ đi chỗ
khác. Bà cụ lẳng lặng làm công việc khó hiểu của
ḿnh. C̣n cả gia đ́nh kia th́ chẳng c̣n hứng thú tắm
biển nữa, họ kéo nhau lên quán nước phía trên băi
biển.
Trong lúc chuyện tṛ với người phục vụ bàn
ăn cùng những khách hàng trong quán, hai vợ chồng quyết
định hỏi thăm xem bà cụ khả nghi kia là ai và
họ... sững sờ : Bà cụ ấy là người dân ở
đây, từng có một đứa cháu ngoại v́ bán hàng
rong trên băi biển, vô t́nh đạp phải một mảnh
chai rồi bị nhiễm trùng, sốt cao, đưa đi
bệnh viện cấp cứu không kịp và đă chết
không lâu v́ bệnh uốn ván. Từ dạo ấy,
thương cháu đến ngẩn ngơ, bà cứ lặng
lẽ đi dọc băi biển, t́m những mảnh chai, mảnh
sắt hoặc ḥn đá có cạnh sắc. Mọi người
hỏi lư do th́ bà đáp mà đôi mắt ướt nḥe:
"Ồ tôi chỉ làm một việc nhỏ thôi ấy
mà, để các cháu bé có thể vui chơi trên băi biển mà
không bao giờ bị chết như đứa cháu đáng
thương của tôi !".
Nghe xong câu chuyện người chồng vội vă chạy
xuống băi biển mong có thể nói một lời xin lỗi
và một lời biết ơn chân thành, nhưng bà cụ
đă đi rất xa rồi. Bóng bà chỉ c̣n là một cái
chấm nhỏ trên băi biển vắng người khi chiều
đang xuống.
Có Thể
Tác giả: Tóc Bím
+
Có thể bạn không phải là một chàng trai hay một
cô gái xinh đẹp nhưng nếu bạn biết yêu
thương và chia sẻ th́ bạn là người đẹp
nhất.
+ Có thể tôi không phải là người mà bạn cảm
thấy yêu thương nhưng tôi cũng xin cảm ơn
v́ bạn đă có mặt trên đời và cho tôi biết rằng
được yêu thương ai đó là một điều
hạnh phúc.
+ Có thể hôm nay bạn cảm thấy mọi chuyện diễn
ra thật tồi tệ như một đám mây đen che
kín cả bầu trời nhưng cũng đừng v́ vậy
mà nghĩ rằng mặt trời sẽ không bao giờ xuất
hiện.
+ Có thể một ai đó đă tổn thương bạn
và làm bạn cảm thấy đau khổ nhưng nếu
như bạn biết thông cảm và tha thứ th́ một
ngày nào đó t́nh yêu đích thật cũng sẽ gơ cửa
trái tim bạn.
+ Có thể bạn thấy thật hối tiếc v́ đă
để thời gian trôi đi vô ích nhưng đừng v́
thế mà ngồi đó than thở để rồi cuối
cùng bạn lại mất đi một khoảng thời
gian khác.
+ Có thể bạn cho rằng ḿnh là một người yếu
đuối nhưng nếu như bạn biết phấn
đấu từng ngày để chiến thắng bản
thân ḿnh th́ bạn là một trong những người mạnh
mẽ nhất.
+ Có thể ai đó nói rằng họ rất yêu quư bạn
nhưng tiếc rằng họ lại không phải lả
người mà bạn yêu quư vậy sao bạn không cho họ
một cơ hội v́ khi bạn cho đi một cơ hội
th́ cũng chính là cho ḿnh một cơ hội để yêu
thương thêm một người nào đó.
Chúng ta cần
những ǵ
Tác giả: Khuyết
danh
-Khi
bạn buồn, cô đơn bạn cần một người
bạn để cùng tâm sự, chia sẻ buồn vui.
-Khi bạn khóc, bạn cần một lời dỗ dành ngọt
ngào, một bàn tay để gạt
đi nước mắt hộ bạn, một bàn tay dang rộng
để ôm bạn vào ḷng.
-Khi bạn gặp khó khăn, bạn cần một lời
khuyên, một lời động viên khích lệ.
-Khi bạn tức giận, bạn cần một lời
nói dịu dàng để xoa dịu cơn tức giận của
bạn.
-Khi bạn hoàn thành tốt công việc, bạn cần một
lời khen ngợi.
-Khi bạn vui vẻ, hạnh phúc bạn cần một
người để chia sẻ niềm vui của bạn,
nghe bạn kể về niềm vui của ḿnh.
-Khi bạn ốm đau, mệt mỏi bạn cần
người quan tâm, săn sóc.
Cám ơn
cuộc sống
Tác giả: Khuyết
danh
Tôi
rất trân trọng:
+ Đống bừa băi mà tôi phải thu
dọn sau mỗi buổi tiệc v́ điều đó có nghĩa
là tôi có rất nhiều bạn bè.
+ Thuế thu nhập mà tôi phải trả
v́ điều đó có nghĩa là tôi không thất nghiệp.
+ Quần áo mà tôi mặc hơi chật v́ điều đó
có nghĩa là tôi được ăn uống
đầy đủ.
+ Đám cỏ mà tôi phải cắt, những
cửa sổ mà tôi phải lau, những quyển sách phải
đóng lại v́ điều đó có nghĩa là tôi có một
mái nhà.
+ Mọi lời than phiền về chính phủ mà tôi nghe
được v́ điều đó có nghĩa là chúng ta có
quyền tự do ngôn luận.
+ Hóa đơn điện ḷ sưởi
khổng lồ mà tôi phải trả v́ điều đó có
nghĩa là tôi được ấm áp.
+ Đống quần áo mà tôi phải giặt ủi
v́ điều đó có nghĩa là những người thân
thuộc vẫn đang sống quanh tôi.
+ Chuông đồng hồ réo vào sáng sớm v́ điều
đó có nghĩa là tôi vẫn sống.
+ Xương cốt ră rời và đau đớn mà tôi phải
chịu đựng khi cuối ngày v́ điều đó có
nghĩa là tôi đă làm việc rất hiệu quả.
Cái máy
bơm
Tác giả: Khuyết
danh
Một
người đàn ông bị lạc giữa một sa mạc rộng lớn. Ông mệt lả và
khát khô, sẵn sàng đánh đổi bất kỳ cái ǵ chỉ
để lấy một ngụm nước mát. Đi măi
đi măi, đến khi đôi chân ông đă sưng lên nhức
nhối, th́ ông thấy một căn lều: cũ, rách nát,
không cửa sổ.
Ông nh́n quanh căn lều và thấy ở mộ góc tối,
có một cái máy bơm nước cũ và gỉ sét. Tất
cả mọi thứ trở nên lu mờ
đi bên cạnh cái máy bơm, người đàn ông vội
vă bước tới, vịn chặt tay cầm, ra sức
bơm. Nhưng không có một giọt nước
nào chảy ra cả.
Thất vọng, ông nh́n quanh căn lều. Lúc
này, ông mới để ư thấy một cái b́nh nhỏ.
Phủi sạch bụi cát trên b́nh, ông đọc được
ḍng chữ nguệch ngoạch viết bằng cách lấy
viên đá cào lên: " Hăy đổ hết
nước trong b́nh này vào cái máy bơm. Và
trước khi đi, hăy nhớ đổ nước
đầy vào chiếc b́nh này".
Người đàn ông bật nắp b́nh ra, và đúng thật:
trong b́nh đầy nước mát. Bỗng
nhiên, người đàn ông rơi vào một t́nh thế bấp
bênh. Nếu ông uống ngay chỗ nước
trong b́nh, chắc chắn ông có thể sống sót. Nhưng nếu ông đổ hết nước
vào cái máy bơm cũ gỉ, có thể nó sẽ bơm
được nước trong lành từ sâu trong ḷng đất
– rất nhiều nước.
Ông cân nhắc khả năng cả hai sự lựa chọn;
nên mạo hiểm rót nước vào máy bơm để có
nguồn nước trong lành, hay uống nước trong
cái b́nh cũ và coi như không đọc được lời
chỉ dẫn? Dù sao, lời chỉ dẫn
không biết đă ở đó bao lâu rồi và không biết
có c̣n chính xác nữa không?
Nhưng rồi cuối cùng, ông cũng quyết
định rót hết nước vào cái máy bơm. Rồi
ông tiếp tục nhấn mạnh cái cần máy bơm, một
lần, hai lần... chẳng có ǵ xảy ra cả! Tuy hoảng hốt, nhưng nếu dừng lại,
ông sẽ không c̣n một nguồn hi vọng nào nữa, nên
người đàn ông kiên tŕ bơm lên xuống, lần nữa,
lần nữa...nước mát trong lành bắt đầu
chảy ra từ cái máy bơm cũ kỹ. Người đàn ông vội vă hứng nước
vào b́nh và uống.
Rồi ông hứng nước đầy b́nh, dành cho người
nào đó không may mắn bị lạc đường như
ông sẽ đến đây. Ông đậy nắp b́nh, rồi
viết thêm một câu dưới ḍng chữ có sẵn trên
b́nh: "Hăy làm theo chỉ dẫn trên. Bạn cần phải cho trước khi bạn
có thể nhận".
Lời hay ư đẹp:
Smile and the world will
smile with you. Cry and you will cry alone
GIÁ
TRỊ CỦA CHIA SẺ
Hăy chia sẻ kiến thức của bạn.
Đó là cách để bạn sống măi trong
ḷng người khác.
DANH NGÔN TÂY TẠNG
sưu tầm
LẠY CHÚA LÀ THIÊN CHÚA CỦA
CON
Bài đọc: Cv 5,
12-16;Kh 1, 9-11, 12-13, 17-19;Ga 20 : 19-31
Chủ
đề: Mỗi người chúng ta phải
biểu lộ niềm tin được… tiếp xúc với
Chúa Giêsu và thưa với Ngài: “Lạy
Chúa là Thiên Chúa của con”.
Trong một tập san
được phát hành trong
nước, một bác sĩ chuyên phẫu thuật bàn tay có
viết rằng lần nào giải phẫu ông cũng đều
kêu lên vào một lúc nào đó: “Lạy
Chúa, là Thiên Chúa của con !”. Ông có thói quen lạ
lùng này từ hồi ông c̣n ở VN. Một đêm nọ,
vừa mới ra trường Y, ông được kêu
đi gắp một viên đạn bị kẹt trong tay một người lính. Đă vậy, ông
c̣n phải giải phẫu dưới ánh sáng của ngọn
đèn Pin. Cuộc giải phẫu ấy khiến ông cảm
xúc sâu xa đến nỗi sau khi cuộc giải phẫu kết
thúc, ông đă quyết định đi chuyên ngành giải
phẩu bàn tay. Nhờ đi sâu vào lănh vực
chuyên môn này, ông đă thẩm định được
cách sâu sắc cơn đau khủng khiếp do một vật
gây ra, chẳng hạn như viên đạn, khi vật ấy
xưyên thủng lớp xương, lớp gân và những
sợi dây thần kinh nơi bàn tay con
người. Nhà giải phẫu ấy kể rằng ông
thường giật thót người mỗi lần nghĩ
đến cơn đau khủng khiếp Chúa Giêsu phải
chịu khi đôi tay Ngài bị đóng
đinh vào thập giá. Khi b́nh phẩm về bài Phúc Âm hôm nay,
ông nói rằng theo ông tiếng kêu: “Lạy Chúa là Thiên Chúa của
con” của thánh Tôma không chỉ
là một lời tuyên xưng đức tin. Nó c̣n là tiếng
kêu đầy rung động khi vị
tông đồ nh́n thấy dấu vết của đôi bàn
tay bị xé toạc ra của Chúa Giêsu. Chỉ đến
lúc đó, Tôma mới hoàn toàn nhận thức được
cơn đau đớn Chúa Giêsu đă phải chịu trên
thập giá. Theo nhận định của nhà phẫu thuật,
khám phá này hầu như vượt quá mức chịu đựng
của Tôma. Và ông đă kết thúc bản văn đầy
cảm động đó với lời chứng sau đây:
“Mỗi lần giải phẫu mà nh́n phía dưới lằn
da của bàn tay con người, tôi luôn nhớ tới Chúa
Kitô đă hy sinh đôi tay toàn hảo của Ngài cho tôi, và cũng
như Tôma, tôi thốt lên: “Lạy
Chúa là Thiên Chúa của con” (Bác sĩ Scott Harrison, tạp chí Guideposts - Cột
chỉ đường, tháng 4. 1985)
Sở dĩ
tôi thích câu chuyện trên v́ nó làm nổi bật lên được
một điểm thuộc về đức tin mà chúng ta rất
thường hay quên. Đó là mỗi người chúng ta phải
tiếp xúc trực tiếp với Chúa Giêsu qua đức
tin. Không phải chỉ v́ bạn bè chúng ta tin nên chúng ta tin theo. Quả là đức tin của
họ có giúp ích cho chúng ta, nhưng chỉ như thế th́
không đủ. Chúng ta phải tự tiếp xúc trực
tiếp bằng đức tin với Chúa Giêsu giống
như nhà phẫu thuật trong câu chuyện hoặc giống
thánh Tôma trong Phúc Âm hôm nay. Và sau đây chúng ta hăy xem vài tấm
gương của một số người, tương
tự như chúng ta, đă đạt được niềm
tin trực
tiếp với Chúa Giêsu.
Robert
Cleath, một tác giả viết sách đă trở lại với
đức tin khi ông suy niệm về sự biến đổi
kỳ diệu đă đến với những môn đệ
Chúa Giêsu vào dịp lễ Phục sinh. Trước
biến cố này, họ là đám người thất vọng
thảm bại, thế mà sau biến cố này, họ
đă được biến đổi kỳ diệu và
c̣n có năng lực làm phép lạ nữa. Cleath nói: “Không có cắt nghĩa nào hữu
lư về biến đổi của họ hơn là sự cắt
nghĩa của chính họ; Đó là v́ họ đă nh́n thấy
Chúa Giêsu… hiện c̣n sống”. Blaise Pascal, vị thiên tài
toán học được hấp dẫn đến với
đức tin khi ông suy niệm về sự kiện không có
sự đe doạ giết chóc nào có thể ngăn cản
các môn đệ Chúa Giêsu nói thật to cho thế gian biết
rằng Ngài đă sống lại. Pascal nói ông tin chắc chắn
vào kẻ nào dám sẵn sàng chịu “cắt cổ” v́ lời rao giảng của ḿnh.
Sau cùng ta hăy xét đến đám tù nhân trong cái trại
trên bờ sông Kwai. Họ
được lôi cuốn đến với đức tin
qua cảm nghiệm riêng tư về quyền năng Chúa
Giêsu đang hoạt động trong cuộc sống của
họ. Chúng ta hăy nhớ lại đám tù binh này từng bị
lao động đầu trần chân
đất dưới cơn nóng cháy da miền nhiệt
đới. Trong chỉ vài tuần lễ, từ
những người đàn ông lực lưỡng, họ
đă biến thành những bộ xương biết
đi. Tinh thần họ bị xuống đến mức tệ nhất.
Người ta lo sợ sắp có điều
ǵ xảy ra. Thế nhưng vào ngay thời
điểm ấy, hai tù nhân đă đứng lên tổ chức
đám tù c̣n lại thành những nhóm t́m hiểu Kinh Thánh.
Nhờ suy tư t́m hiểu Thánh Kinh, các tù nhân
đă học biết rằng Chúa Giêsu phục sinh đang ở
giữa họ. Họ chỉ việc tiếp xúc với
Ngài và sau khi tiếp xúc với Ngài, đám tù đă được
biến đổi kỳ diệu trong cuộc sống từng
người, chính cảm nghiệm thiêng liêng này khiến họ
qú gối xuống thưa cùng Chúa Giêsu: “Lạy Chúa là Thiên Chúa của
con”.
Và cảm nghiệm trên đă qui tụ chính chúng ta lại
trong ngôi thánh đường này. Chúng ta cũng
phải biểu lộ niềm tin trực tiếp vào Chúa
Giêsu như thế. Chúng ta cũng phải t́m được
lư do riêng tư thôi thúc chúng ta qú gối xuống thưa với
Chúa Giêsu: “Lạy Chúa là Thiên Chúa của con!”. Dĩ
nhiên chúng ta không thể leo lên cỗ máy thời
gian bay ngược ḍng lịch sử cách đây 2004 năm
để dự lễ phục sinh đầu tiên. Chúng ta cũng
không thể đặt ngón tay vào lỗ
đinh nơi tay Chúa Giêsu giống như thánh Tôma. Chúng ta cũng
không biết giải phẫu bàn tay
người giống như nhà phẫu thuật nọ
để cảm nghiệm được nỗi đau khủng
khiếp mà Chúa từng gánh chịu. Vậy th́
chúng ta có thể làm ǵ?
Chúng ta có thể làm như đám tù binh ở sông Kwai. Chúng ta có
thể tin vào Phúc Âm, có thể tiếp xúc với Chúa bằng
đức tin, có thể tự cảm nghiệm được
Chúa Giêsu phục sinh đang ngự giữa chúng ta, Ngài sẵn
sàng giúp đỡ chúng ta như Ngài từng giúp đỡ
đám tù binh nọ. Đây là lời mời gọi
mà bài Phúc Âm hôm nay dành cho chúng ta. Đây là lời mời
gọi Chúa Giêsu ngỏ với chúng ta khi Ngài nói với thánh
Tôma: “Hỡi Tôma, v́ con đă thấy
nên con mới tin, nhưng phúc cho kẻ nào không thấy mà
tin” (Ga 20; 29)
Anh chị
em thân mến trong Chúa Kitô, khi Chúa Giêsu nói với thánh Tôma: “Phúc cho ai chẳng thấy mà tin”
là Ngài đang ngỏ lời với chính chúng ta cũng
như với triệu triệu Kitô hữu trong suốt ḍng
lịch sử: “Phúc cho các con nếu
các con tin vào Phúc Âm. Phúc cho các con nếu các con tiếp xúc với
Ta bằng đức tin. Thực thế, phúc cho các con, v́ cũng
như các tù binh nọ sẽ khám phá được rằng
Ta đă sống lại và hiện đang sống ngay lúc này
đây giữa các con và luôn sẵn sàng giúp đỡ các con”.
Chúng ta hăy
kết thúc bài giảng này bằng bài thơ mà một độc
giả ở Cedar Rapids thuộc tiểu bang Iowa đă gởi
tặng bà Ann Landers, Bà cho in lại trong mục báo của bà
vào chúa nhật phục sinh. Bài thơ ngỏ lời với
những kẻ giống như chúng ta là những kẻ
trong lúc yếu đuối thường bị cám dỗ,
nghi ngờ rằng không biết Chúa có thực sự hiện
hữu hay không, và nếu Ngài hiện hữu th́ Ngài có thực
sự lo lắng cho chúng ta không. Đây chúng ta hăy lắng
nghe:
“Nếu các ngươi không thể khiến
một v́ sao di động và dựng xây một ngọn núi
trên địa cầu,
“Nếu ngươi không hiểu nổi
một chùm bông tuyết và ngẩn người trước
mầu nhiệm “sinh sản” th́ hỡi giống người
hay chết đầy cao ngạo,
“ôi ! ngươi
chẳng thể thay đổi tí ǵ cho vũ trụ
chẳng làm ra được một nụ
bông nhỏ bé,
chẳng cấu tạo nổi một giọt
mưa sa,
chẳng tung ra được một cụm
mây vào một ngày rực nắng.
“Ôi ! Hỡi loài bởi
đất! Ngươi chẳng bao giờ vẽ được,
“một bức tranh
về cảnh hoàng hôn,
hay làm cho hừng đông bừng lên toả
sáng.
Ôi! Con người yếu ớt biết
bao!
“Ngươi
chẳng thể làm nên một phép lạ cỏn con, thế
th́ sao lại dám hồ nghi
Đấng duy nhất
làm nên tất cả?”
(Tác giả vô
danh)
Trước khi một ông vua nước Anh lên ngôi, một
vài thần dân đến xin chức vị. Khi thuận lời xin, ông vua tương lai viết
một tấm phiếu để làm tin. Một hôm có
người đến xin một chức vị quan trọng,
khi vua tương lai chuẩn bị viết lời hứa,
nhà quí tộc tâu với vua rằng: “Lời phán của vua là đủ rồi” và nhà
vua rất hài ḷng trước câu nói đó, vua đáp lại:
“Nhà quí tộc này thật ḷng
kính nể ta, Ngài đối xử với ta như ta đă
làm vua”
Thật khác với lời lẽ của
Thánh Tôma trong bài Tin mừng hôm nay. Tôma đă không tin lời hứa của
Vua ḿnh. Đức Giêsu Kitô Người
đă tiên báo rằng Người sẽ sống lại từ
cơi chết. Tôma cũng không tin các bạn tông đồ
của ông, họ đă thấy Chúa sống lại, Chúa
Giêsu đă khiển trách Tôma v́ thiếu ḷng tin, Người tuyên
bố: “Có phước và hạnh phúc cho ai không thấy mà
tin”.
Tin là sự tín nhiệm vững chắc vào sự thành
thật, uy tín và sự công minh của người khác. Thường
chúng ta nói về ḷng tin vào Thiên Chúa trong Chúa nhật này,
đó là điều quan trọng nhất. Nhưng ḷng tin
nơi bạn bè cũng quan trọng. Tôi xin bàn
một chút xíu về điểm này.
Đặt
niềm tin của bạn vào một ai đó, Thiên Chúa hay người
ta là bạn bày tỏ ḷng tôn kính hết mực của bạn
đối với người đó. Tin là
Yêu. Một người chồng phải
tin vợ, và cố gắng sống xứng đáng niềm
tin của Nàng. Và người vợ cũng
phải làm như vậy, phải bỏ tính nghi ngờ,
ghen tương và căi lẩy. Cha mẹ phải cho con
cái có cơ hội chứng tỏ chúng đáng tin. Mặt khác, con cái cần tin tưởng nơi cha
mẹ, cần ư thức rằng kỷ luật và tập tục
của gia đ́nh không phải đặt ra để kiềm
chế, nhưng để bảo vệ con cái. Chủ
chăn phải tin rằng con chiên sẽ theo
ḿnh, và ngược lại con chiên phải cảm thấy rằng
chủ chăn quan tâm đến đời sống tinh thần
và vật chất của họ. Thầy cô
giáo tin tưởng học sinh. Học
sinh cần tin tưởng nơi thầy cô giáo. Bệnh
nhân cần tin tưởng Bác sỹ mới có nhiều
cơ may khỏi bệnh. Chúng ta củng cố ḷng tin bằng
mọi cố gắng trở nên đáng tin cậy.
Một
người tin vào Chúa, họ thật sự tin Chúa, th́ họ
cũng tin người lân cận, ngược lại, chỉ
cho tôi thấy người không tin vào Chúa, tôi sẽ chỉ
cho bạn người thật sự không tin tưởng
người lân cận.
Khi bạn
thấy khó tin được ai hay khi bạn cảm thấy
khó tin ngay chính bạn, hăy kêu lên Chúa những lời của
Thánh Tôma: “Lạy Chúa tôi. Lạy
Thiên Chúa Tôi”. Hăy cầu nguyện theo lời
Thánh vịnh đáp ca: “Chúa là sức
mạnh, là sự dũng cảm của tôi, Người là
Đấng cứu độ tôi”. Xin Chúa Giêsu giúp tất
cả chúng ta biết tin tưởng và xứng đáng
được tin tưởng. Xin Chúa chúc lành
Bạn. Amen.
I.Tia sáng:
v
v THINH LẶNG
II.Thư giăn:
TIếNG
NÓI CON TIM
1.
LANG Y DẠY
CON
2.
CHỉ ĐƯợC ĐứNG
CổNG
3.
HOÀN MĨ
4.
Nữ QUYềN LÊN NGÔI
5.
CHỨNG LĂNG
TAI
6.
TÔI KHÔNG MÊ TÍN DỊ
ĐOAN
III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
v CÔNG BẰNG XĂ HỘI
IV.Chuyện ngụ ngôn:
v MƯA SỢ
PHẠT THUẾ
V.Hẹn bạn trên đỉnh thành công:
v TIẾN BƯỚC HOẶC DỪNG
BƯỚC TRƯỚC TRỞ NGẠI
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:
v 10 CÁCH ĐỂ CẢM THẤY HẠNH
PHÚC
VII.Chuyện phiếm :
v H̀NH NHÂN THẾ
MẠNG
I.
TIA
SÁNG :
*Tính
e ngại và nhă nhặn là bạn thân của đức trinh
khiết .
* TRONG T̀NH YÊU, THINH LẶNG ĐÁNG
GIÁ HƠN LỜI NÓI.
Pascal
Nhưng cần phải có cái "tai" rất thính
mới có thể hiểu được sự im lặng
đó. Khi đọc Phúc Âm, đă bao nhiêu lần tôi biết
dừng lại và ngạc nhiên: chỗ này, có lẽ phải
im lặng? Những lúc ấy Phúc Âm đă nói rất
mạnh, đă bày tỏ sứ điệp tối đa.
Môi không mấp máy. Đôi mắt
hạ thấp xuống thinh lặng. Bởi v́ con mắt
không nhận ra Sự thật của Phúc Âm.
Lạy
Chúa, xin cho con nhận ra t́nh Chúa yêu con trong âm
thầm lặng lẽ, và
cho con cũng biết yêu mà không cần nói ra làm ǵ.
II.
THƯ GIĂN:
1. Tiếng nói con tim.
Mẹ
ơi, anh Jack yêu con ghê lắm!
-
Sao con biết?
- Mỗi lần anh ấy ôm con, con đều
nghe tiếng tim anh ấy đập rơ mồn
một...
-
Dẹp ngay cái tṛ ngu xuẩn ấy
đi. Ngày xưa bố mày cũng giấu đồng hồ
quả lắc trong túi đấy!
2. LANG Y DẠY
CON
Có một ông lang băm bốc thuốc
chữa bệnh, thuốc bốc lung tung, cho nên dẫn
đến chết người. Người nhà nạn nhân
đến trói ông lang băm nọ, khiêng
về nhà ḿnh để trị tội.
Nửa đường, nhân khi trời tối, ông lang băm đă cởi được trói, rồi
nhảy xuống sông bơi được sang bên kia, thế
là thoát.
Về đến nhà, ông lang băm
thấy con ḿnh đang chúi đầu vào đọc sách. Ông lang băm bảo con:
- Con ơi, sách thuốc học sau cũng được.
Bây giờ con phải học bơi cho giỏi cái đă.
3. Chỉ được đứng
cổng
Trong ngày lễ thánh, thị trưởng mở tiệc
chiêu đăi các chức sắc và thương gia có máu mặt
trong tỉnh, tháp tùng họ là cả một đoàn các quư
bà, quư cô, cậu ấm, cô chiêu. Khi tất cả tề tựu đông đủ,
thị trưởng đề nghị vị linh mục của
nhà thờ thị trấn ra chủ tŕ buổi lễ.
Khi tiệc
tàn và rượu vơi đi khá nhiều, quan khách bắt
đầu bỏ qua các phép tắc lễ nghi và lôi ra đủ
thứ chuyện dung tục tầm phào để tán gẫu.
Một bà quả phụ có chồng vừa chết
là bạo dạn nhất, cứ xoắn lấy vị linh
mục, lôi những chuyện "tế nhị" ra
để châm chọc và cười hô hố.
Chờ tới
lúc mọi người đổ dồn ánh mắt về
phía hai người, bà ta lớn tiếng hỏi vị linh
mục:
- Thưa
Cha! Nghe nói Cha có thể biết mọi chuyện xảy ra ở
bên kia thế giới, xin Cha nói cho em biết,
lăo chồng em nay đang ở đâu?
Vị
linh mục chậm răi đáp:
- Chuyện
ǵ mà ta chả biết. Thế con thử đoán xem, chồng
con đang ở đâu?
- Lăo chồng
em đang ở địa ngục?
- Không,
không phải.
- Lăo ấy
đang ở nơi chuộc tội?
- Không. Ông ta là người tử tế, suốt đời
có làm hại ai đâu.
- Vậy
là lăo ấy ở trên thiên đàng?
- Cũng
không phải ở đó.
- Thưa
Cha, Cha lại đùa con rồi. Con hỏi là hỏi thành
tâm. Lăo chồng con không ở địa ngục, không ở
nơi chuộc tội, không ở trên thiên đàng, vậy
lăo đang
ở đâu?
- Nếu
con đă mong mỏi được biết sự thật
đến thế, ta cũng thành thật cho con rơ: chồng
con đang đứng trước cổng thiên đàng với
thánh Phêrô.
- Đứng ở cổng thiên đàng? Thế sao lăo ấy không vào bên trong?
- Khốn
khổ cho ông ta, trên đầu ông ta mọc đầy sừng
nên không đi lọt
qua cổng.
4. HOÀN MỸ
Mục sư: "Thượng đế
vạn năng sáng tạo ra mỗi vật đều hoàn mỹ
..."
Người gù: "Thế c̣n con th́
sao?"
Mục sư: "Con là người
hoàn mỹ nhất trong những người gù!"
5. Nữ quyền lên ngôi
Nhà nghiên cứu
nhân chủng học Barbara Walters thực
hiện một cuộc khảo sát tỉ mỉ về vai
tṛ của giới tính ở
Chiến
tranh vùng Vịnh làm cuộc nghiên cứu của Walters bị gián đoạn.
Khi cuộc chiến chấm dứt và an ninh được
văn hồi, bà trở lại Kuwait và sửng sốt khi nhận
thấy ngày nay, đàn ông nước này khi ra đường
đi sau vợ cả chục thước.
Bà lại
gần một phụ nữ và chúc mừng:
- Thật
là tuyệt vời! Xin cô vui ḷng cho tôi và thế giới tự
do biết, điều ǵ đă giúp phụ nữ nơi
đây giành được sự đảo lộn vai tṛ vĩ đại đến nhường ấy?
- Ḿn! - Người phụ nữ
đáp.
6. CHỨNG LĂNG TAI.
Khả năng nghe của cậu John
đă bắt đầu suy yếu và bác sĩ đề nghị
cậu dùng một trợ thính cụ. Nghĩ rằng dụng cụ ấy
quá đắt tiền, cậu John chỉ gắn một ống
nghe của một chiếc máy thu thanh
xách tay vào một bên tai của ḿnh và giấu đầu dây
cắm vào ngay phía sau cà vạt cho khuất mắt.
Một người bạn biết
được việc cậu làm bèn bảo với cậu:
- Đầu dây kia có nối
vào được thứ ǵ đâu. Nó làm sao
giúp ông nghe được cơ chứ?
-Ồ, ông bạn chớ có ngạc
nhiên- Cậu John bảo- Này nhé, khi ai trông thấy như thế
họ sẽ nói to hơn!
7. TÔI KHÔNG MÊ TÍN
DỊ ĐOAN
Quản lư nhân sự: Trước giờ
anh có kinh nghiệm thương mại nào chưa?
Người xin việc: Chưa, tôi vừa
mới ra trường thôi.
Quản lư nhân sự: Thế anh
đang t́m việc ǵ?
Người xin việc: Tôi muốn
công việc ǵ đó đại loại như cấp điều
hành. Làm Phó Giám đốc chẳng hạn.
Quản lư nhân sự: Nhưng chúng tôi
đă có tới mười hai vị Phó Giám đốc rồi.
Người xin việc: Không sao đâu.
Tôi không phải là người mê tín dị
đoan.
III.
NHẬT
KƯ TRUYỀN GIÁO :
Trích trong “Nhật kư truyền giáo”
Biên
soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU
CÔNG BẰNG XĂ HỘI
Sài
G̣n, …
Hôm
qua ḿnh nhận được điện tín báo: "Lên gấp".
Ḿnh chạy vội ra bến Thợ Nhuộm
nhờ chị Bảy Thanh dẫn đi mua giùm một vé tốc
hành Cà Mau - Sài G̣n.
-
Hết vé rồi chị Bảy ạ. Tụi em chỉ bán
có 11 vé thôi. Chị dẫn ông cha qua bên kia
cầu. Bên đó bán 11 vé, may ra th́ c̣n.
-
C̣n có cái may nào khác nữa không? Ḿnh hỏi thêm ngụ ư: Nếu
thêm tiền th́ sao?
-
Hết phương rồi ông cha ơi. Mỗi
tối chỉ có hai chuyến "phôca" thôi.
Ḿnh
lủi thủi qua bên kia cầu, để
thử vận.
-
C̣n vé đi Sài G̣n không chị ?
-
Hết rồi chú. Chú cứ ngồi uống
nước đi. May ra có người bỏ
cuộc chăng. Ḿnh kêu một ly cà phê đá và ngồi
chờ vận may ngàn năm một thuở. Có thể vận
may đi Sài G̣n th́ không có, mà chỉ có vận may bán
được thêm một ly cà phê. Nếu thế th́ ḿnh bị
gạt rồi ...
Một lát sau có một chú thanh niên lốc
cốc từ trên dốc cầu đi xuống, hành trang gọn
nhẹ với một cái túi lép kẹp vắt trên vai.
-
Ê, hết chỗ rồi mày !
-
Hết sao được. Chị hứa dành
cho em vé số 22 mà.
-
Mày th́ có việc ǵ cần đâu. Mai đi cũng
được.
-
Không chơi. Chị hứa th́ chị phải
giữ lời.
-
Tao nói rồi mà. Hết vé. Mai
hẵng đi.
Anh
chàng thanh niên tiu nghỉu quay gót. Khi hắn
đă đi thật xa, chị chủ quán quay lại phía
ḿnh, đon đả.
-
Cha! Con bẻ chĩa thằng đó để lấy vé cho
cha đó. Con là người ngoại, nhưng con biết cha
từ hôm đám tang ông Năm Phần. Hồi năy con làm bộ
kêu cha bằng chú, cha thông cảm nhe. Xe sắp
qua rồi đó.
Hai mươi giờ rưỡi. Chiếc
FK vượt cầu và dừng lại ở phía bên kia đường. Ḿnh vội vàng xách túi
đồ đi theo chị chủ quán.
-
Ê, mày xuống dưới kia, nhường
chỗ cho ông cha. Cô gái đang ngồi ghế
số 5 ngoan ngoăn đi xuống ghế số 22.
Xe
lăn bánh.
Ḿnh
vẫy tay chào chị chủ quán. Ḷng khấp
khởi mừng "Nhất
thân, nh́ thế" là vậy đấy …
Bây giờ th́ ḿnh đang ở Sài G̣n rồi. Cái vui của hôm qua đă tàn lụi. Bây giờ th́ lương tâm cắn rứt quá chừng.
Chỉ v́ ḿnh, mà chị chủ quán cà phê đă
hai lần vi phạm luật công bằng xă hội. V́
ḿnh, mà anh chàng thanh niên phải tiu nghỉu
ra về. V́ ḿnh mà cô gái đang ung dung ngồi ghế số
5 phải rút xuống ghế chót để chịu xe dằn xe lắc. Lẽ ra
ḿnh phải chống lại bất công th́ ḿnh đă im lặng
đồng loă. Ḿnh đă xây dựng niềm
vui trên nỗi khổ của người khác. Ḿnh không
chống bất công, chỉ v́ ḿnh là người được
hưởng lợi ích của bất công...
Cần
Thơ, …
Tin
từ Toà Giám mục: Đức cha Nguyễn Kim Điền
phát biểu tại Thượng Hội đồng Giám mục
ở Rôma: "Đă có nhiều
Giám mục tử đạo v́ đức tin. Nhưng chưa có Giám mục nào tử đạo
v́ công bằng xă hội". Ừ, có
lẽ như thế thật. Tại sao?
Có lẽ v́ các ngài chưa bao giờ là nạn
nhân của bất công, nên không phải đấu tranh chống
bất công. V́ không phải là nạn nhân
của bất công nên không bén nhạy trước nỗi thống
khổ của những người chịu đựng bất
công. Các ngài yêu thương và giúp đỡ
người bị đàn áp, nhưng không tích cực đến
mức độ đứng hẳn về phía họ và chịu
đổ máu v́ họ.
Ḿnh dám suy nghĩ như thế chỉ
v́ ḿnh "suy bụng ta ra bụng
người" mà thôi. Một lần kia
ḿnh chứng kiến cảnh tranh chấp giữa hai thằng
cu tí. Hai đứa được mẹ cho một tô chè với
lời dặn thằng anh: "Chia
đều cho em nghe con". Thằng anh láu cá tuyên bố:
-
Tao lấy cái tăm đặt ở giữa tô. Mày múc bên đó. Tao múc bên này.
Thế là đều. Đồng ư chưa ?
- Đồng ư.
Hai anh em cùng múc, múc trong khu vực của
ḿnh. Nhưng thằng anh múc nhiều hơn.
Chè bên phía thằng em chảy qua phía thằng
anh.
Khi thằng em khám phá được cái tṛ bịp
bợm của thằng anh, th́ đă quá trễ, chỉ c̣n
biết khóc, khóc nức nở, khóc hậm hực. C̣n ḿnh th́ cười một cách thích thú. Ḿnh
không chia sẻ cảnh bất công của thằng em và không
can thiệp, chỉ v́ ḿnh không hề là nạn nhân của
thằng anh láu cá. Đời là
thế đấy !
Cái
Răng, ...
Hôm nay ḿnh ghé chủng viện Cái
Răng. Pḥng đầu tiên mà ḿnh bấm chuông là pḥng cha giáo
Chương. Cha giáo đang duyệt phim.
- Cha Piô coi phim Les Missions chưa?
- Về
phim ảnh th́ ḿnh dốt đặc cán mai, dài cán thón. Bác tóm tắt giùm em coi. Hết sức
vắn tắt thôi.
-
Phim mô tả cảnh thực dân da trắng tấn công các bộ
lạc da đỏ. Các nhà truyền giáo th́ có hai thái độ:
Thái độ một đứng hẳn về phía người
da đỏ, cầm vũ khí chống lại thực dân.
Thái độ hai: khước từ bạo lực, chỉ
rao giảng và cầu nguyện. Nhưng cuối
cùng th́ thực dân tấn công và tiêu diệt tất cả.
Hàng giám mục địa phương báo cáo về Toà Thánh
như sau :
"Hàng giáo sĩ của chúng tôi
đă đứng ra bênh vực người da đỏ, chống
lại thực dân. Có người dùng bạo lực, có
người dùng lời cầu nguyện. Cả hai đều
đă chết, nhưng dường như họ vẫn sống.
C̣n chúng tôi, hàng Giám mục th́ vẫn c̣n đang sống. Chúng tôi đang sống, nhưng dường
như chúng tôi đă chết".
Nội
dung chuyện phim cùng với giọng truyền cảm của
cha giáo Chương làm ḿnh bị xúc động. Có lẽ ḿnh c̣n phải suy nghĩ về đề
tài này nhiều năm nữa.
Cà
Mau, …
Hôm nay trong bài giảng tĩnh tâm hạt
Minh Hải, Cha Triều nhắc đến cái chết của
Đức cha Oscar Romero. Tổng Giám mục
Hôm nay ḿnh mới được nghe
nói đến tên Oscar Romero và cái chết của ngài. Phải chăng đây là của lễ đầu
mùa mà hàng giáo phẩm Công giáo dâng lên Chúa một vị Giám mục
tử đạo v́ công bằng xă hội. Phải chăng ước nguyện của Đức
Cha Nguyễn Kim Điền hôm nay đă thành hiện thực.
Và dường như những vị tử đạo v́
công bằng xă hội đang nở rộ trên khắp các lục
địa !
IV.
TRUYỆN
NGỤ NGÔN:
MƯA SỢ PHẠT THUẾ
Giai đoạn lịch sử trước
thời nhà Tống, có thời kỳ Ngũ Đại Thập
Quốc. Khi đó có một
nước tên là Nam Đường. Thuế khóa ở nước
Nam Đường này rất nặng nề, người buôn
bán v́ thuế quá cao nên chán nản lo lắng.
- Kim Lăng (nay là khu vực Nam Kinh) là
kinh thành nước Nam Đường, hạn hán kéo dài, đời
sống nhân dân vô cùng cực khổ.
Vua nước Nam Đường là Lư
Thăng. Một lần vua mở tiệc trong vườn Bắc
Uyển gọi là ủy lạo các đại thần. Giữa bữa tiệc, vua Lư Thăng
hỏi các đại thần:
- Sao lâu rồi không thấy kinh thành có mưa nhỉ. Một
vị đại thần có tên là Thân Triều Cao, đáp:
- Thưa
quốc vương, mưa không dám rơi xuống kinh thành
chúng ta v́ nó sợ bị phạt thuế .
Vua nghe xong bật
cười, rồi sau đó ra chiếu chỉ băi bỏ những
thứ thuế vô lư.
V.
HẸN
BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo
bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn:
ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO
-
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN VĂN DIỄM
CHƯƠNG BA
ĐỀ RA MỤC TIÊU
TIẾN BƯỚC HOẶC DỪNG
BƯỚC TRƯỚC TRỞ NGẠI
Khi đă sắp xếp mục tiêu theo
thứ tự quan trọng rồi, bạn nên kê ra các trở
ngại. Nếu không có tức là bạn đă nắm
được trong tay mọi điều
ḿnh muốn rồi đấy. Liệt kê trở
ngại xong, bạn có thể hoạch định
chương tŕnh và thời biểu để vượt
qua. Đa số những vị giám đốc
đều cho rằng bạn đă giải quyết
được một nửa vấn đề sau khi xác
định được chúng. Bạn
sẽ ngạc nhiên khi thấy ḿnh vượt qua trở ngại
thật mau nhờ đă xác định được
chúng. Và khi đă vượt được
những trở ngại của một mục tiêu rồi
th́ những trở ngại của mục tiêu khác cũng sẽ
dễ vượt qua hơn.
VI.
T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(An Giang số 1369, ngày 4/10/1997, trang 9)
10 CÁCH ĐỂ CẢM THẤY HẠNH
PHÚC
1. Hăy tập thể dục.
Tham gia vào một khoá luyện tập cơ thể
hoặc đến bể bơi ở gần nhà. Hăy cố
làm nhiều công việc chân tay hơn.
2. Hăy tính toán trong một
ngày bạn phải làm bao nhiêu tiếng những công việc bắt buộc và bao
nhiêu tiếng những việc
ưa thích. Nếu số thời gian bạn
phải làm những việc bắt buộc lớn hơn
th́ bạn phải học cách "chiều" ḿnh hơn
chút nữa.
3. Nếu nhà bạn chưa đủ ánh sáng hăy mua thêm bóng đèn. Sống trong một khung cảnh tối mờ mờ
dễ dẫn đến t́nh trạng buồn nản.
4. Hăy gởi những chiếc
bưu thiếp vui nhộn cho năm người bạn
thân chẳng v́ lư do ǵ hết. Chỉ biết
rằng chúng sẽ cho bạn một cảm giác vui vẻ
và cả người nhận cũng vậy.
5. Nếu bạn cảm thấy cơ thể mỏi
ră rời và tinh thần suy sụp, hăy tắm bằng nước nóng và nếu có
điều kiện hăy ngâm ḿnh trong nước ấm
khoảng nửa giờ sẽ dễ chịu hơn.
6. Hăy thật sự để
tâm vào h́nh dáng bên ngoài của ḿnh.
7. Ăn ít và có chất
lượng. Hầu hết chúng ta đều ăn quá nhiều. Ăn
nhiều sẽ gây cảm giác mệt mỏi nặng nề.
8. Hăy lập kế hoạch
làm một việc ǵ đó cụ thể cho từng tuần.
9. Hăy chọn cho ḿnh một thú vui
- thứ mà bạn vẫn hằng mong muốn được
thử sức.
10. Nếu tối nào bạn cũng đi ngủ
đúng giờ, hăy thử phá lệ
thức khuya hơn một chút, xem vô tuyến, đi dự
tiệc hay mời bạn bè đến nhà chơi xem sao?
Liên Hương
VII.
CHUYỆN PHIẾM :
Trích trong tập
truyện hài hước trẻ “Bồ” non
Biên soạn : PHẠM KHẢI
H̀NH NHÂN THẾ MẠNG
Phải tới mười
ngày liền bà Sáu cứ thấy bồn chồn, hồi hộp
như điềm báo có chuyện chẳng lành. Nghe nói điện cô Tốn trong Hoà B́nh
thiêng lắm, bà giấu chồng con sắm lễ vật,
thuê taxi đi ngay.
“Cô” Tốn là một người đàn bà
luống tuổi, chưa mất đi vẻ quê mùa, lam lũ song lại có những điệu bộ
ơng ẹo, đỏng đảnh kiểu đồng cô. Nhận
khay lễ vật đầy đặn (có cả bia lon, thuốc lá ba số) cô lẩm nhẩm:
- Tiền oan nghiệp chướng đây,
tiền oan...
- Cô bảo sao? Liệu nhà tôi có tai qua nạn khỏi không?
- Có hạn to đấy. May
mà bà có ḷng thành mới biết đường đến
điện của cô đây. Cầu xin
bà chúa thượng ngàn và mười nàng tiên sông Đà chứng
giám.
Sau
khi hỏi ngày sinh tháng đẻ của vợ chồng bà
Sáu và gieo quẻ, cô bỗng rùng ḿnh;
- Quả không sai. Ông ấy gặp năm
sung tháng hạn, lai có âm hồn đ̣i trả oán từ kiếp
trước nên số trời đă định…
Bà Sáu vái lia lịa:
-Lạy Thánh mớ bái,
lạy bà chúa thượng ngàn, lạy các nàng tiên sông Đà
phù hộ nhà con, cho của đi thay người. Tốn kém bao nhiêu cũng không dám tiếc.
-
Cái bà này chẳng hiểu ǵ cả! Số trời đă
định th́ quỉ sứ, ma vương cứ chiếu
theo người mà bắt. Có phải cứ
lấy tiền của mà rẫy được đâu! Thôi để cô xem có cách nào không?
Bà Sáu bỏ thêm một sấp bạc vào
khay lễ vật:
-Xin cô cầu các vị thánh thần hoá phép
thần thông, ra tay cứu nạn.
- À, được. Ta có cách này: Dùng h́nh nhân
thế mạng.
- Là thế nào ạ?
- Là dùng h́nh nhân mang tên họ chồng bà nộp
cho âm phủ. Dưới ấy coi như đă bắt
được phạm nhân theo số trời
đă định. Thế mà chồng bà vẫn
sống trên đời, chẳng có ma quỉ nào ám nữa.
Nói th́ đơn giản nhưng chưa biết làm thế
nào đây.
- Vâng, tôi hiểu.
Trăm sự nhờ cô. Tôi
đâu dám quên ơn.
Theo sự hướng
dẫn của cô đồng Tốn, bà Sáu chẳng ngại
tốn kém đặt làm một h́nh nhân thế mạng giống
hệt ông chồng. Cũng mặc
âu phục kẻ sọc. Mắt đeo kính “dâm” to bằng
đôi miệng chén rất hợp với bộ ria tài tử “môđen” nhất trên màn ảnh.
Cổ đeo xích xoắn 9999 một cây.
Chuyện h́nh nhân thế
mạng (lừa cả diêm vương) khó tày trời nhưng
nhờ tài phép linh thiêng, cô đồng vẫn làm trót lọt. Tất nhiên cô và các thánh thần đều
được tạ ơn hậu hĩ. Thế là nhờ
của đi thay người, từ nay ông Sáu tha hồ tung tẩy trên thế gian này. Có
khi thành bất tử cũng nên v́ đă có kẻ thế
chân, lại có phong b́ đầy đủ cho các vị chức
sắc th́ họ c̣n gọi ông làm ǵ nữa? Bà Sáu mừng cho ông chồng mà khoẻ hẳn ra.
Song vốn là người cẩn thận, bà khuyên ông bớt
điều sắc dục, giảm chuyện hại nhân,
ngày rằm mùng một ăn chay, thỉnh
thoảng đi chùa cầu thánh thần phù hộ. Ông nghe bà
tuần nào cũng đến hiệu ăn
chay có máy lạnh và các em phục vụ tận t́nh. Bên cạnh món chay, có thêm vài món cầy nhắm
rượu Tây cho đỡ ngán. Đôi
khi, ông trích quỹ công làm từ thiện lấy tiếng
như Khánh Trắng cho oai.
Đùng một cái, ông Sáu bị bắt v́ tội
tham nhũng, tiếp tay cho bọn gian
phi, buôn lậu, gây thiệt hại lớn cho nền kinh tế.
Bà Sáu chạy khắp các cửa công để
t́m đường lo lót mà không kết quả. Có
người cho biết: Nếu ở Trung Quốc th́ tội
này có thể bị mức án cao nhất.
Bà Sáu vội đến cầu cứu cô đồng Tốn.
Sau khi khấn vái bà Chúa thượng ngàn và mười nàng
tiên sông Đà, cô phán:
-Lần trước các ngài đă gíup
nhưng lần này th́ gay lắm. Số trời đă định
mà Bao Công luôn xử theo ư trời.
- Nhưng dưới âm ty có kẻ chịu
tội thay ông ấy rồi?
- Tên ấy đă vào vạc dầu ngay khi mới
xuống
- Sao thế ạ?
- V́ trong người giấu ma tuư đến
cả cân!
*
2nd Sunday of Easter
Introduction
We
meet to praise Christ, the Father who raised him from the dead, and the Spirit
poured into our hearts. Let us give thanks to the God who has done so much for
us.
Penitential
Rite
The
risen Jesus comes to dispel our doubts in him. He assures us that those who
believe in him are happy indeed.
You
are forgiveness and peace.
Lord,
have mercy.
You
are light and life.
Christ,
have mercy.
You
are goodness and truth.
Lord,
have mercy.
Today's
First
In
spite of the dangers, people came to believe in the Lord. Through the ministry
of the disciples, the Church began to grow.
Second
Reading Apocalypse 1:9-13. 17-19
John
is in exile for witnessing to Christ. He begins to record his visions.
Gospel
John 20:19-31
The
risen Christ is not constrained by walls, and can break down the barriers of
scepticism in the human heart.
Prayer
of the Faithful
Celebrant
We
pray to the Father, through Jesus who sits at God's right hand. Jesus pleads
for us, and his intercession is certain. Let us therefore present our needs
with confidence.
Intercessions
We
pray for all people who can see no meaning in their lives. May the risen Christ
enlighten them with faith.
Lord,
hear us.
We
pray for all who are longing for healing, and tormented in spirit. May the
risen Christ restore them and give them peace.
Lord,
hear us.
We
pray for all the disciples of Christ. May we never cease to proclaim the Good
News of his resurrection.
Lord,
hear us.
We
pray for all who have died. May they rise to life with Christ, the Lord of the
living and the dead.
Lord,
hear us.
Celebrant
Father,
raise your people to new life in Christ. Hear our petitions for all your
people, and in your mercy answer them. We make all our prayers through Christ
our Lord. Amen.
The
Lord's Prayer
Let
us pray in the Spirit of Christ, as he taught.
Final
Blessing
May
the Lord increase our faith.
May
the Lord send the Spirit upon us.
May
the Lord give us peace.
May
the Lord bless us, Father, Son and Holy Spirit. Amen.
HOMILY
"...in
the hope that at least the shadow of Peter might fall across some of
them." (Acts
Illustration
A
former pop star claimed recently that his wealth brought him only misery and
poor health. He visited doctors and hospitals all over the world in an attempt
to deal with his feeling that he was not well and needed treatment. It appears
that the ailment was real, but was psychiatric rather than physiological. A
psychiatrist identified his condition as "hypochondriasis", a
condition caused by chronic anxiety and depression expressing themselves as
physical symptoms. Wealth was not the direct cause of the condition, but it
certainly contributed. The former pop star could afford the endless round of
medical tests and examinations, and these in turn fed his anxiety, making his
symptoms worse. He was indeed ill, but not in the way he first imagined.
It
is, however, quite clear from a broad spectrum of research statistics that rich
people are not more prone to illness than poor people; quite the reverse is
true. One survey showed that poor people were twice as prone to anxiety or depression.
Another survey showed a direct correlation between car-ownership and depression
- the more cars you own, the less likely you are to be depressed. So it appears
that poverty is a double blight. Not only do poor people have less money to
spend, they are also more likely to suffer ill-health.
Gospel
Teaching
The
milieu in which Jesus preached, and in which the disciples continued his
mission, had much in common with that in which we live today. Rich people, poor
people, sick people, mentally ill people, anxious, depressed people; people
lacking any kind of direction, people filled with superstition and despair. A
creed which offers healing and hope, meaning and assistance, is bound to
attract the crowds. This is what Jesus and the disciples discovered. It is
interesting to look at each of Jesus' encounters in the gospels and to examine
what it is the person he meets is looking for, and how he meets the need.
In
today's gospel the disciples are anxious and afraid. They are huddled together;
the shadow of the cross lies across their hearts. When Jesus appears in their
midst, he addresses their need, wishing them peace. After he breathes the Holy
Spirit on them, there is a fundamental transformation in their attitude. The
shadow of the cross, instead of instilling fear, is suddenly something which
fills them with hope. Preaching the cross, they are now preaching not about
death, but about a love that is stronger than death. And it is as though when
they are strengthened in spirit, they are stronger in body and mind too. As the
Acts of the Apostles testifies, they were tireless in preaching the Good News
to all.
Application
Jesus
attracted, and still attracts, followers from all conditions of life. Then, as
now, those who follow him most assiduously are the poor and the sick. They look
to Jesus for healing and rescue, and for an understanding of a life that seems
so hard. Health of spirit, health of body and health of mind are all precious
gifts, and we look to the one who can grant them. Perhaps more precious still
is a glimpse of understanding, of knowing what our life is about. However great
the healing, we must still face death. If our anxiety about our inevitable
demise can be completely laid to rest, then we are happy indeed. Thomas saw the
wounds that were evidence of how Christ had died; yet he saw and felt them in
the body of the risen Christ. Death had clearly changed. The human body, the
human mind and the human spirit could never be the same again.
Where
do we fit into the gospels? If we were in the crowds trying to see Jesus, or
the disciples, what would we be asking for? For healing, forgiveness, meaning,
inner peace, knowledge, understanding? It is good to reflect on our own gifts
and needs, so that when we approach Christ we will know what to ask him for. We
are like the people in the streets hoping that the shadow of Peter will fall
across them, making them whole. We are praying that the shadow of the cross,
which once meant death and despair, will truly mean to us light and life,
safety and peace, healing and hope. We pray now that the shadow of the cross
will fall again on our troubled world, reminding us of the transformation and
salvation that are promised to all through the risen Christ.
Summary
1.
Poverty is a double blight.
2.
Those in need will flock to those offering help.
3.
The shadow of the cross became a source of energy, strength and life.
4.
Christ's healing is for body, spirit and mind.
5.
What do we ask from the risen Christ?