BỒI DƯỠNG TINH THẦN

LỄ M̀NH MÁU THÁNH CHÚA KITÔ

 Năm C

GÓP NHẶT CÁT ĐÁ

TẠi SAO !

Mark Link S.J.

Bài đọc: Stk 14 ; 18-20 ; 1 Cr 11 ; 23-26 ; Lc 9 : 11-17

Chủ đề:

Trên sườn đồi đầy những người trẻ đang đói khát mà chẳng được ai cho ăn uống…

 

Một linh mục người Mỹ được mời tham dự cuộc gặp gỡ giới trẻ tại Canada. Khoảng 700 thanh niên cắm trại trong một công viên rộng lớn vào cuối tuần. Chương tŕnh của họ bao gồm những cuộc hội thảo bàn về các chủ đề như: Gặp gỡ, luân lư tính dục, ma túy, đ̣i quyền b́nh đẳng, và vấn đề suy niệm. Ban tổ chức cứ nghĩ rằng hội thảo về vấn đề suy niệm chắc sẽ không được mấy người hưởng ứng, thế mà thật hết sức ngạc nhiên, chủ đề này lại được chú tâm nhất trong cuộc hội thảo cuối tuần. Vị linh mục ghi nhận rằng cuộc hội thảo về chủ đề này được sự hiện diện của Chúa Thánh Linh bao trùm. Ngài mời 200 người tham dự cùng cầu nguyện chung với nhau và họ đă nhiệt t́nh nhận lời. Về sau vị linh mục nói rằng: “Đây là một trong những Kinh nghiệm cảm động nhất trong tất cả những năm thi hành sứ vụ linh mục của tôi”. Đoạn Ngài ám chỉ h́nh ảnh được ghi trong bài Phúc Âm hôm nay và nói: “Trên sườn đồi nọ có một đám đông, thanh niên thèm ăn mà chẳng được ai cho ăn, muốn cầu nguyện mà chẳng ai chỉ vẽ cho”. Nhận xét trên của vị linh mục chỉ là sự mô phỏng lại điều Chúa Giêsu nhắn nhủ trong Phúc Âm Thánh Matthêu: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt th́ ít; các ngươi hăy xin chủ ruộng sai thợ đến làm việc trong thửa ruộng của ḿnh” (Mt 9: 37-38)

Tại sao ngày nay có ít thợ chịu đến làm việc cho mùa gặt như thế? tại sao ngày nay ít người trẻ chịu đáp lại tiếng Chúa mời gọi sống đời tu sĩ như thế? Tại sao chưa bao giờ trong lịch sử có nhiều người chịu sống độc thân như thời bây giờ, nhưng đồng thời chưa thời nào lại có ít ơn kêu gọi như hiện nay? Nhân dịp lễ Ḿnh Thánh Chúa Kitô hôm nay, với tư cách là chi thể của Ngài, chúng ta hăy nghiêm chỉnh suy nghĩ về vấn đề nhức nhối này.

Có thể một trong những lư do thiếu ơn kêu gọi là v́ chúng ta đă không biết nghe lời khuyên của Chúa Giêsu: “Các ngươi hăy cầu xin chủ ruộng sai thợ đến làm việc trong thửa ruộng ḿnh”. Chúa Giêsu đă cho chúng ta một điều cần thiết để quy tụ thợ đến làm cho mùa gặt, thế mà không chừng chúng ta đă lơ là không biết sử dụng phương cách hữu hiệu nền tảng nhất, đó là lời cầu nguyện. Chẳng hạn, có bao nhiêu người trong chúng ta thường xuyên cầu nguyện cho các thanh thiếu niên biết trân trọng ơn kêu gọi làm nữ tu, tu sĩ, hay làm linh mục? bao nhiêu người trong chúng ta thường xuyên cầu nguyện cho các bậc phụ huynh biết dấn thân t́m kiếm thợ cho mùa gặt bằng cách cầu nguyện, giúp đỡ tài chính, hoặc một hành vi hỗ trợ nào đó? cụ thể hơn, lần sau cùng chúng ta cầu xin “chủ sai thợ đến gặt” xảy ra cách đây bao lâu? Nếu cách đây hơn 2 ngày th́ kể là quá lâu rồi đấy! chúng ta cần phải cầu xin điều ấy mỗi ngày mới phải.

Nhưng ngày nay c̣n lư do nào khiến ơn kêu gọi bị thiếu hụt nữa không? chẳng hạn như gia đ́nh ngày nay có c̣n là nơi ươm hạt giống cho ơn kêu gọi như trước kia không? Nói một cách rơ hơn, cách đây bao lâu chúng ta đă bàn với con em về sự dấn thân trọn đời làm nữ tu, làm sư huynh, hoặc làm linh mục?  hay lần cuối cùng chúng ta yêu cầu con em ḿnh cầu xin cho ơn gọi gia tăng trong Giáo hội xảy ra cách đây bao lâu? Và ngoài việc kêu gọi con cái cầu nguyện cho ơn thiên triệu, chúng ta c̣n phải thúc giục chúng biết quí chuộng trân trọng ơn ấy nữa.

Cuối cùng, chúng ta xét đến lư do thứ ba khiến ngày nay thiếu hụt ơn kêu gọi. Lư do này liệu chúng ta là một thanh thiếu niên, có bao giờ chúng ta có ư định dấn thân theo Chúa Giêsu sống cuộc đời tu sĩ không? Nếu không th́ tại sao ? phải giống như trường hợp chàng thanh niên giàu có trong Phúc Âm không?  Có phải chúng ta quí chuộng của cải vật chất đời này hơn hạnh phúc đời sau chăng? bản thân tôi, tôi không nghĩ rằng đa số đám thanh thiếu niên ngày nay không thích đi tu mấy là v́ họ đam mê của cải vật chất đời này, trái lại tôi cho rằng họ rất quảng đại trong vấn đề vật chất của cải là khác. Tôi cho rằng nguyên nhân chính là do người lớn chúng ta. Thử hỏi bao nhiêu người lớn chúng ta đă từng mời gọi một thanh thiếu niên để ư đi theo ơn gọi? Tôi tin chắc lỗi lầm không do nơi đám trẻ mà ở nơi chính chúng ta.

Như thế nhân dịp lễ Ḿnh Thánh Chúa Kitô hôm nay, tôi tha thiết mời gọi những anh chị em c̣n độc thân thuộc cộng đoàn này hăy nỗ lực làm một điều ǵ đó trong tuần lễ tới, chẳng hạn gia tăng thêm lời cầu xin Chúa Thánh Linh soi đường dẫn lối các bạn trong việc lựa chọn cuộc sống dấn thân trọn đời cho Chúa và tôi cũng tha thiết mời gọi các bậc cha mẹ các bạn ấy tăng lời cầu xin Chúa Thánh Linh hướng dẫn con cái họ lựa chọn cuộc sống dấn thân trọn đời phụng sự Chúa. Tôi tha thiết kêu mời tất cả mọi người cầu nguyện đặc biệt cho ơn gọi trong dịp lễ đặc biệt mừng kính Ḿnh Thánh Chúa Kitô hôm nay.

Chúng ta hăy kết thúc với câu chuyện sau:

Khi đến những vùng xa lạ rao giảng Tin Mừng các thừa sai thường xuyên báo cáo về cho bề trên họ chẳng những diễn tiến của công việc mà c̣n cả toàn bộ đời sống riêng của họ nữa. Đây là một đoạn trích trong bản tường tŕnh của thánh Phanxicô gởi cho vị bề trên Ḍng Tên của Ngài : “Rất nhiều người Ấn Độ không được thành người Kitô hữu đơn giản chỉ v́ chẳng có ai dạy cho họ biết. Con thường cảm thấy ước muốn đi đến các đại học ở Âu Châu… La to lên như một thằng điên cho những kẻ giàu học vấn nhưng ít thiện chí, mong họ sử dụng tài năng ḿnh một cách thiết thực hơn… con ước rằng phải chi trong lúc nghiên cứu về các môn nhân bản, các sinh viên ấy biết rằng một ngày kia họ phải tính sổ với Chúa về tài năng Chúa đă ban cho họ! Phải chi họ biết được điều này, chắc chắn có nhiều người trong họ sẽ xúc động thốt lên: “Lạy Chúa, này con đây, Chúa muốn con làm ǵ?”

Thưa qúi anh chị em, chúng ta cùng nhau nghe lại Lời Chúa Giêsu: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt th́ ít, vậy các ngươi hăy xin chủ ruộng sai thợ đến gặt hái thửa ruộng Ngài” (Mt 9: 37-38).

 

 

 

 

BỮA TỐI TRỌNG NHẤT

Gm Arthur Tonne

Trong Bang Georgia, giữa công viên đại học và Fairburn có nhiều vườn cỏ với những đài kỷ niệm danh tiếng. Đài kỷ niệm nổi nhất là bức điêu khắc bữa tối sau cùng bằng cẩm thạch khổng lồ dài 20 Feef, cao 7 Feef  khắc vào một tấm cẩm thạch nặng 60 tấn.

Chúa Giêsu và các tông đồ được khắc bằng cỡ người thật, nhà điêu khắc Bern Zuckerman cố diễn tả từng chi tiết như móng tay, gân cổ của các tông đồ và thức ăn trên bàn. Ông mất ba năm để diễn tả những ǵ xảy ra trong chiều thứ năm Thánh đầu tiên ấy. Bức điêu khắc này lấy mẫu của Bức hoạ lừng danh của Leonard de Vinci Bức hoạ về bữa tiệc ly chúng ta thường thấy trong nhiều nhà thờ, trên tường hay trên kính cửa sổ.

Tại sao chúng ta kính nhớ bữa tiệc ly vào lúc này trong năm? Chúng ta đă chẳng kỷ nịêm bữa tiệc ly vào ngày thứ năm tuần thánh để nhớ bữa tiệc đó xảy ra lúc nào đó sao? Vâng, nhưng ngày thứ năm trong tuần thánh th́ trang trọng và u buồn. Gia đ́nh Chúa muốn Tôn kính biến cố rất quan trọng với một ngày lễ đặc biệt và vui mừng vào một ngày chủ nhật để tất cả chúng ta có thể tham dự.

Đêm trước khi Chúa Giêsu chịu chết, Chúa đă nói lời này: ‘Đây là Ḿnh Ta. Đây là Máu Ta” và lần đầu tiên, con người được rước lễ. Rồi sau đó Chúa Giêsu nói với các tông đồ và tất cả chúng ta rằng chính thân thể ấy sẽ bị treo trên thập giá vào ngày hôm sau, chính Máu đó sẽ chảy ra từ các vết thương. Chúa Giêsu nói với các tông đồ: “Hăy làm việc này mà nhớ đến Ta’. Nói cách khác hăy làm để nhớ cái chết của Ta.

Thánh Phaolô viết trong thơ Côrintô… Hăy làm việc này… để nhớ đến Ta. Nên mỗi lần anh em ăn bánh và uống chén này, anh em loan báo sự chết của Chúa cho tới ngày Người đến”.

Trong thánh lễ, chúng ta những công giáo, làm điều Chúa Giêsu đă làm trong bữa tiệc ly, chúng ta diễn tả, chúng ta công bố sự chết của Chúa như người đă truyền dạy, chúng ta thật sự làm sống động bữa ăn tối sau cùng và sự chết của Chúa vào ngày kế tiếp.

Một kỷ niệm là một cái ǵ đó giúp ta nhớ về một người hay một biến cố nào đó. Nó có thể là một việc làm, một đài kỷ niệm, một lưu bút v..v… ngày Thứ Năm thọ nạn, Chúa Giêsu đă minh nhiên khởi đầu một việc làm để nhắc nhở và lưu niệm sự chết của Người qua mọi thời đại.

Đài kỷ niệm lớn nhất thế giới như ở Georgia, Bức tranh đại nhất thế giới như của Vinci. Thật sự cũng quá nhỏ bé so với bữa tối trọng nhất mà chúng ta làm sống lại trong thánh lễ này. Đó là chân lư quí giá chúng ta cử hành trong ngày lễ Ḿnh Máu Thánh Chúa Kitô. V́ t́nh yêu, Chúa Giêsu đă ban cho chúng ta chính Ngài, v́ t́nh yêu chúng ta tiếp nhận Ngài.

Xin Chúa chúc lành bạn. Amen.

 

 

NẠN ĐÓI VÀ SỰ HIỆP THÔNG

Lm. Antoân Vuơ Höơu Leä –Doøng Phanxicoâ

 

Tŕnh thuật phép lạ hoá bánh ra nhiều là tŕnh thuật nền tảng và quen thuộc của Tin Mừng , v́ 4 Tin Mừng đều thuật lại câuchuyện này (Mt 14, 13-21; Mc 6, 30-34; Lc. 9,10-17; Ga.6,1-14). Xét về chi tiết th́ mỗi tác gỉa thuật mỗi khác tùy theo quan điểm riêng của từng tác gỉa, nhưng tổng quát sự kiện xẩy ra th́ giống nhau.

Thánh Luca cho chúng ta  chiêm ngắm một vị Chúa đầy t́nh thương, t́nh người và kêu gọi chúng ta chia sẻ để có thể hiệp thông vời Chúa và liên kết với anh chi em.

1.Chúa Giêsu, Đấng thương cảm trước “cái đói, cái khát” của con người.

Những ai đă trải qua cái đói, khát th́ mới thấy sự đáng thương, bi đát của người bị đói. V́ thế, phải đặt ḿnh vào vị trí của những người đi theo Chúa Giêsu vào buổi chiều hôm ấy th́ mới thấy được t́nh trạng thê thảm như thế nào khi không có cái ǵ để bỏ vào bụng. Có lẽ những người này đang trong t́nh trạng đói lả. Và Chúa Giêsu không thể nào làm ngơ trước t́nh trạng đáng thương ấy của “đám đông”. Họ đói khát v́ đi theo Người, v́ chăm chú nghe Lời Người. Chúa Giêsu không chỉ giải quyết cái đói thiêng liêng: Người nói với họ về nước Thiên Chúa (c.11b) mà Người c̣n giải quyết cái đói vật chất của đám đông đang theo Người: chữa lành những ai cần được chữa lành và cho mọi người được ăn no nê (c.17a)

2. Chính anh em hăy cho họ ăn:

Phản ứng sửng sốt củ các môn đệ như bị gáo nước lạnh dội thẳng vào người là b́nh thường, v́ làm sao họ có thể cung cấp thực phẩm cho số người như thế (riêng đàn ông đă đến gần 5 ngàn). V́ vậy, khôn ngoan nhất là giải tán để họ có thể t́m lương thực nơi các làng mạc chung quanh. Trong Gioan th́ Chúa Giêsu là người đầu tiên bày tỏ sự lo lắng này (Ga.6,5) chứ không phải các môn đệ- và đây có lẽ cũng là cách của chúng ta hôm nay. Nhưng khi được Chúa gợi ư cho dân ăn, th́ các ông đă nhiệt t́nh như muốn đóng góp tất cả. Năm chiếc bánh và hai con cá như thế là tất cả chất liệu mà các ông có thể có để cung cấp cho Người ( 5=2=7: một con số diễn tả sự viên măn, trọn vẹn). Trong bữa ăn Thánh Thể, Chúa muốn chúng ta phải biết nghĩ đến nhu cầu của anh chị em và rồi chính Người sẽ cung cấp chất liệu để ta chia sẻ (Lc.11,14).

Thực ra chính Chúa Giêsu mới là Đấng làm cho con người được no thoả. Các môn đệ xưa kia đă cộng tác với Thầy ḿnh vàhôm nay là Giáo Hội mà trong đó mỗi người chúng ta được kêu gọi như là cánh tay nối dài của Chúa. Chúng ta chỉ có thể trở thành tấm bánh được bẻ ra và được trao ban cho anh chị em ḿnh một khi dám đi ra khỏi cái tôi ích kỷ, hẹp ḥi, so đo, tính toán, cố bám lấy chức, quyền, địa vị hay t́m kiếm một chỗ ở an toàn để yên thấn, để được kính nể…Chính v́ vậy, cộng đoàn mặc dù không đói cơm bánh nhưng lại là nơi đói khát t́nh người, t́nh huynh đệ; và thế giới hôm nay tưởng chừng như sung túc th́ lại trở thành nơi thiếu cơm bánh và đầy bất công. Một thế giới tuởng chừng là ngôi nhà chung của mọi người th́ lại là nơi chất chứa nỗi cô đơn, tuyệt vọng.

Bao lâu “cái tôi” của ta c̣n qúa lớn th́ không thể ngả ḿnh thành từng nhóm (câu 14a) và lại càng không thể bảo mọi người ngả ḿnh xuống được (c.14b), tức là vẫn c̣n chia rẽ, vẫn c̣n thiếu t́nh huynh đệ. Nếu sau khi hiệp thông với Chúa trong thánh lễ (Rước lễ) mà không không thể chia sẻ cơm bánh vật chất, cơm bánh thiêng liêng với anh chị em ḿnh th́ Ḿnh Máu Thánh Chúa vẫn c̣n xa lạ với chúng ta v́ chúng ta chưa thực sự hiệp thông với Chúa G Thánh Thể là tấm Bánh được bẻ ra và được trao ban cho nhân loại thông qua các tín hữu.

 

MỖI TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ

“Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”

NỘI DUNG

I.Tia sáng:

v T̀NH YÊU                 

v QUÁ KHỨ VÀ TƯƠNG LAI             

II.Thư giăn:

1.         LƯ DO        

2.         SINH NHẬT THẦY GIÁO     

3.         ĐỂ DÀNH CHO CHÚNG TÔI          

4.    TUYỆT CHIÊU 

5.    SỢ VỢ

6.    ĐỪNG ÉP NỮA

7.    VIỆC ĐỀN TỘI…

III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:

v ĐẾN VỚI NGƯỜI NGHÈO             

IV.Chuyện ngụ ngôn:

 

v  KIỂU ÁO

               

V.Hẹn bạn trên đỉnh thành công:

v CẦN PHẢI HÀNH ĐỘNG

VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:

v NHỮNG BÍ QUYẾT ĐỂ CHÀNG THEO NÀNG 

VII.Chuyện phiếm :

vRÚT KINH NGHIỆM

 

 

 

I.     TIA SÁNG :

*  Trong lúc bị cám dỗ, bạn hăy nghĩ đến t́nh yêu đang chờ bạn trên trời.

Hăy gợi lên trong bạn đức hy vọng. Đó không phải là thiếu độ lượng.                

*AI AI CŨNG ĐỀU CÓ HAI KẺ THÙ: QUÁ KHỨ VÀ TƯƠNG LAI.

G. Cesbron.

Tác giả nói thêm: "Món quà mà Thiên Chúa ban cho tôi lớn lao nhất, chính là giây phút hiện tại". Kẻ thù của tuổi già là quá khứ. Kẻ thù của người trẻ là tương lai vô định, ta mơ màng tưởng tượng những điều ta sẽ làm sau này và xă hội sẽ ra sao... Trong khi đó ta lại quên mất hiện tại, hay đúng hơn là quên Đấng-đang-hiện-diện: Người nóng ḷng chờ đợi tôi dấn thân, Người không nằm bất động như một tấm h́nh, Người đă đối xử nhân hậu với tôi hôm qua, chỉ cốt để chuẩn bị cho tôi biết yêu mến hôm nay.

 

II.      THƯ GIĂN:

1.LƯ DO

"Tại sao em của mày cứ khóc suốt ngày thế?" Một cô bé hỏi bạn.

"Có ǵ lạ chứ? Nếu mày không có răng, không có tóc, không biết đi, không biết nói, vệ sinh cũng phải người khác phục vụ th́ mày có khóc không hả?"

2.SINH NHẬT THẦY GIÁO

Ngày sinh nhật của thầy, 25 học sinh trong lớp đă tặng thầy giáo hai hộp quà. Một hộp đựng cái bánh sinh nhật thật to, c̣n hộp kia để một con dao và 26 cái đĩa".

3.ĐỂ DÀNH CHO CHÚNG TÔI

Đội trưởng đội cứu hỏa: "Nếu nhận được tin báo có hỏa hoạn mà chúng ta không thể đến ngay được th́ anh phải trả lời thế nào?"

Tân binh: "Bảo người đó đừng dập lửa vội, đợi chúng ta đến".

4.TUYỆT CHIÊU

Một nha sĩ không hút thuốc nghĩ ra cách để trị những bệnh nhân thích ph́ phèo. Ông cho dán tấm bảng, trên ghi: "Sử dụng ôxi, cấm hút thuốc trong pḥng đợi".

Quả nhiên mọi người sợ cháy nổ nên không ai dám rờ đến điếu thuốc.

5. SỢ VỢ

Có một ông quan rất sợ vợ. Có người mách ông ta một kế như sau:

- Một hôm nào đó, ông uống nhiều rượu vào cho say, khi say rượu là không biết sợ ai cả. Nhân cơ hội đó, ông đánh cho bà ấy một trận nên thân, lần sau bà ấy mới biết sợ ông.

Vị quan nọ quả nhiên làm theo kế đó, uống rượu vào, ngà ngà say nên đánh vợ một trận khá đau. Vợ ông ta có sợ ông ta thật. Nhưng sau khi tỉnh rượu vợ ông ta hỏi :

- Hàng ngày ông hiền lành vậy, mà sao hôm nay ông độc ác thế?

Vị quan nọ nói:

- Lúc đó tôi say rượu chẳng nhớ ǵ cả.

Nghe chồng nói là say rượu đánh vợ, vợ ông ta chẳng nói chẳng rằng liền tát ông ta hai cái ù tai. Vị quan vội nói ngay :

- Không phải tại tôi mà là người ta bảo tôi làm thế đấy.

Vợ quan liền nói:

- Ừ, kẻ bày mưu đáng ghét thật. C̣n ông, làm quan mà tai mỏng như vậy th́ cũng đáng đánh lắm rồi.

6.ĐỪNG ÉP NỮA

Một cặp vợ chồng căi nhau về vấn đề tiền bạc, cuối cùng người vợ hét lên: "Nếu không có tiền của tôi th́ cái tivi này có ở đây không? Nếu không có tiền của tôi th́ cái tủ lạnh này có ở đây không?"

"Đừng lấn nữa!" Người chồng tức giận hầm hầm "Nếu không có tiền của cô th́ tôi có ở đây không?"

7.VIỆC ĐỀN TỘI…

Một lần kia tới giờ giải tội cha xứ th́nh ĺnh bị đau bụng quá sức, nhưng cha cũng cố gắng ra ngồi toà. Một lúc sau có một hối nhân vào xưng tội.

-        Thưa cha, con xưng tội lần trước cách đây. . .

 Giữa lúc đó cha lên cơn đau, liền hối:

- Cách bao nhiêu cũng được, đă phạm tội ǵ xưng mau lên.

- Thưa cha, con phạm tội đánh người ta . . .

Cha xứ không nhịn được nữa liền phán:

-          Thôi được rồi cha tha hết mọi tội, việc đền tội con hăy nghe đây . . .

Vừa dứt lời th́ cha tuôn ra một tràng trung tiện thật dài. Hối nhân lấy làm lạ liền ấp úng:

-        Thưa cha, việc đền tội . . .

 Cha xứ :

-         Con không nghe thấy chứ ?

-         Thưa cha, con nghe nhưng không rơ là bao nhiêu ạ.

III.             NHẬT KƯ TRUYỀN GIÁO :

 

 Trích trong “Nhật kư truyền giáo”

Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU

 

ĐẾN VỚI NGƯỜI NGHÈO

 

Mau, …1990

Hôm nay ḿnh kết thúc chương tŕnh giáo lư dự ṭng cho Thúy Linh. Ḿnh đă dạy Thúy  Linh 40 bài. Những buổi học đầu tiên Linh lo ra thật nhiều. Dường như cô bé đi học Giáo lư là để biểu diễn thời trang. Mỗi lần đi học, cô mặc một bộ đồ mới, kẹp tóc một kiểu mới. Lần nào cũng son phấn. Lần nào cũng sức dầu thơm. Dần dần cô bé tỏ ra ngoan hơn, đơn sơ hơn …Bây giờ th́ không c̣n son phấn nữa, ăn mặc b́nh dị và tiếp thu bài một cách nghiêm chỉnh. Sau kinh Sáng Danh và lời giả từ, Thúy Linh móc trong túi xách ra một bọc đồ, đặt trên bàn.

- Con biếu cha một bộ đồ. Nói xong nàng ra về.

Lớp giáo lư được kết thúc như thế đó.

Ḿnh đă dạy hàng ngàn người dự ṭng rồi, Thúy Linh là người đầu tiên có sáng kiến "biết ơn thầy". Xách gói quà về pḥng ḿnh cảm thấy vui vui.

Trước khi đi ngủ ḿnh soạn bài Phúc Âm ngày mai. Luca kể chuyện Chúa Giêsu vào nhà ông Giakêu. Ông thưa với Chúa:

- Con xin hiến một nửa gia tài cho người nghèo.

Ḿnh thấy lạnh ở cột sống …

Ủa tại sao Thúy Linh không hứa với ḿnh là sẽ giúp người nghèo một bộ đồ? Và tại sao Giakêu lại không biếu Chúa vài lượng vàng nhỉ? Mà lại thay thế món quà ấy bằng một nửa gia tài cho người nghèo?

Niềm vui của Chúa là thấy người nghèo được giúp đỡ, c̣n niềm vui của ḿnh là được tặng quà. Ḿnh cảm thấy xấu hổ. Khi giảng giáo lư ḿnh vẫn khuyên học viên yêu thương và kính trọng người nghèo, nhưng có lẽ ḿnh chưa nhấn mạnh đủ và cũng chưa bày kế để họ giúp đỡ người nghèo. Có lẽ ḿnh sống gần người giàu hơn người nghèo. Có lẽ ḿnh yêu thương người giàu hơn người nghèo. Người nghèo thường xuyên là gánh nặng đè trên vai ḿnh, nên ḿnh không có hứng thú để dạy Thuư Linh tận t́nh yêu thương và giúp đỡ họ. Chắc Thúy Linh cũng không hứng thú ǵ nếu phải đem gói quà này tặng cho người nghèo thay v́ cho ḿnh.

"Giáo hội của người nghèo" phải như thế nào nhỉ?

Ḿnh tắt đèn đi ngủ, ḷng nặng trĩu ưu .

 

Hiền Quan, …1989

Hôm nay ḿnh về thăm quê sau 37 năm xa cách. Quê ḿnh c̣n nghèo quá.

Sau thánh lễ đầu tay tại quê hương, ḿnh gởi lời chào bà con. Lời chào được kết thúc như sau:

- Tôi về quê với hai bàn tay trắng, không có một cái kẹo cho các cháu. Nhưng tôi xin tặng bà con một quả tim và một cây bút. ..

Trên đường từ nhà thờ về nhà xứ, một đứa em rể ba đời nói nhỏ bên tai ḿnh:

- Anh không có cái ǵ cho người ta, th́ khi anh nói, ai mà nghe?

Câu nói thật chân thành và thực tế thốt ra từ miệng một đứa em rể chưa hề biết Chúa là ai, cũng chưa hiểu thế nào là cái nghèo của linh mục. Câu nói ấy làm ḿnh suy nghĩ mông lung.

 

1. Tại sao quê ḿnh nghèo ?

Có nhiều lư do. Có những lư do mà chẳng ai dám nói ra. Nhưng một trong những lư do có thể nói ra đó là dân số gia tăng khủng khiếp. Hồi ḿnh c̣n bé, xóm đạo quê ḿnh chỉ có trên 200 nhân danh, bây giờ đă lên đến 1.000 rồi. Vậy mà diện tích trồng trọt không những không gia tăng mà c̣n giảm đi để làm đất thổ cư. Kỹ thuật canh tác vẫn c̣n là con trâu và cái cày! Việc điều ḥa sinh sản có ư nghĩa ǵ đối với xóm đạo. Sinh nhiều con th́ thêm nhiều người thờ Chúa ở đời này và thêm nhiều người hưởng phước thiên đàng đời sau. Người ta vẫn nói với nhau như thế, v́ cha xứ vẫn dạy giáo dân như vậy. Người kitô hữu chỉ nh́n vấn đề dân số một cách giản dị như thế sao? Và những người con của Chúa được quyền sống lạc hậu và nhếch nhác như thế sao ?

2. Tại sao ḿnh sống nghèo ?

Có một ông bạn nói một cách mạnh mẽ rằng: "Nếu Giáo hội nghèo, th́ lấy ǵ mà giúp đỡ người nghèo?”. Ḿnh vẫn nhớ câu nói ấy. Quả thật nghèo là một cái tội. Nghèo sinh ra bần tiện. Nhưng là linh mục, ḿnh cũng rất sợ giàu sang. Sống nghèo, ḿnh thấy yên tâm hơn. Nhưng nghèo như ḿnh th́ có ích ǵ cho người nghèo? Nghèo như ḿnh, th́ tiếng nói có c̣n giữ được trọng lượng không? Dù sao th́ ḿnh vẫn chọn con đường nghèo khó. Phêrô chẳng có tiền bạc để giúp ngừơi hành khất què, nhưng ông vẫn hữu ích tuyệt vời và tiếng nói của ông vẫn như thần thánh.

3. Chắc chắn nhiều ước mơ bị vỡ mộng.

 Người ta nghĩ rằng ḿnh về thăm quê th́ ít ra cũng phải tặng họ đạo một cây organ, hoặc một cái Ampli. Thế mà hôm nay: một viên kẹo cho các cháu cũng không có. Người ta hiểu tấm ḷng của ḿnh không? Hay người ta nghĩ rằng ḿnh keo kiệt? "Các cha th́ thiếu ǵ tiền". Người ta vẫn nói như thế. Quả thật ḿnh mang mặc cảm đă đem về quê hương một nỗi tuyệt vọng. Rồi sau lưng ḿnh người ta bàn tán thế nào? Thôi kệ, ḿnh cứ tặng bà con những bài giảng, những buổi ngồi ṭa triền miên. C̣n tiền bạc th́ ngoài tầm tay của ḿnh.

Mau, ...1988

Hôm nay anh Ba Mẫn trao cho ḿnh một tài liệu của Thượng Hội đồng Giám mục 1987.

- Anh Tám đọc đi xem có ǵ hay th́ chia sẻ với anh em.

Ḿnh đọc lướt qua bỗng vấp phải lời phát biểu của vị đại diện Mỹ châu Latinh: "Người nghèo rao giảng Tin Mừng cho người nghèo. Đó là kinh nghiệm tuyệt vời của chúng tôi. Chỉ người nghèo mới hiểu hết ư nghĩa của thập giá…"

Vị đại diện Mỹ châu Latinh không những hănh diện giới thiệu kinh nghiệm truyền giáo của xứ ḿnh bằng những từ "tuyệt vời", mà c̣n hung hăng đến mức thách đố: "Nếu Giáo hội không cảm nghiệm được điều đó, th́ vấn đề truyền giáo hôm nay chẳng có ǵ là mới mẻ cả".

Về Mỹ Châu Latinh, ḿnh đă đọc Têrêsa, Ca dao, Đất Dữ mà ḿnh chỉ thấy ở đó có một cái nghèo đáng nguyền rủa, một quần chúng nghèo đáng tội nghiệp. Hôm nay lại thấy một đoàn người nghèo đi rao giảng cho người nghèo và đuợc tôn vinh là tuyệt vời. Tại sao thế ?

Truớc hết đoàn Tông đồ của Chúa chẳng phải là người nghèo.

Phêrô có cơ sở làm ăn ở Caphanaum, chắc hẳn cũng tương đương với một chủ hàng ở vùng Minh Hải này. Anrê cũng làm ăn với ông. Gia đ́nh ông Giêbêđê cũng có một cơ sở làm ăn khá lớn. Đă có ba lao động là ông, Gioan, và Giacôbê, vậy mà ông vẫn phải muớn thêm nhiều người nữa (Mc 1,20).

Chúa có rất nhiều ngừơi thân, vừa hằng tâm, vừa hằng sản như bà Gioanna vợ của ông quản lư nhà vua, bà Maria mẹ của Gioan Marcô giàu sang như một "bà lớn", gia đ́nh Bêtania cũng rất giàu có.

Nhưng một điều rất chắc chắn là trên đường truyền giáo họ không được quan tâm đến tiền bạc, chỉ lo rao giảng. Họ phải có tinh thần nghèo, nghĩa là chỉ coi tiền bạc là phương tiện truyền giáo. Bản thân họ th́ không hưởng thụ, nghĩa là họ sống nghèo thật sự.

Kinh nghiệm của các nhà truyền giáo cho thấy người nghèo đón nhận Tin Mừng một cách chân thành, c̣n người giàu v́ đă no đủ vật chất, nên chưa cảm thấy thiếu thốn, chưa cảm thấy cần Chúa.

Người nghèo một khi đă thấm nhuần đức tin và đi loan báo Tin Mừng th́ họ sẽ tŕnh bày cây thập giá của Chúa bằng lời, bằng cuộc đời, bằng kinh nghiệm bản thân họ. Họ đă hiểu hết ư nghĩa của từ nghèo trong Tin Mừng.

 

IV.   TRUYỆN NGỤ NGÔN:

 

KIỂU ÁO

Quan thượng thư nọ nổi tiếng gian tham, hống hách, nhưng cũng nổi danh là ngu dốt. Một bận, quan cho đ̣i một người thợ may đến, định để may áo. Người thợ may có tiếng may đẹp khắp kinh đô, nhưng cũng là người ghét thói rởm và kệnh kiệu của bọn quan lại. Biết quan thượng thư này nổi tiếng do luồn cúi mà lên chức, nhưng với dân, th́ lăo ta lại rất hách dịch.

Người thợ may hỏi quan thượng:

- Tŕnh quan, quan muốn may kiểu áo tiếp ai ạ!

- Mày hỏi để làm ǵ? Bổn phận mày là làm theo ư tao, nghe chưa?

Người thợ may trịnh trọng đáp:

- Thưa quan, áo tức là người. Con hỏi là để may đẹp làm vinh dự cho quan. Nếu một khi quan phải đi hầu quan trên, th́ vạt đằng trước phải ngắn dăm tấc, c̣n nếu quan mặc để tiếp dân đen, th́ vạt đằng sau phải may ngắn lại.

Quan ngẫm nghĩ một hồi, rồi truyền:

- Thế th́ nhà ngươi may cho ta cả hai kiểu.

V.  HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:

Theo bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar

Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN –
NGUYỄN VĂN DIỄM

CẦN PHẢI HÀNH ĐỘNG

Tôi xin nhắc lại: kết quả của mục tiêu không quan trọng bằng điều bạn trở thành khi đạt được các mục tiêu đó. Phần bạn th́ sao? Bạn có tin ḿnh cần mục tiêu không? Bạn đă bắt đầu ghi sổ để có thể biết ḿnh đang đi tới đâu chưa? Bạn đă bắt đầu xác lập mục tiêu chưa? Bạn đă kê khai các trở ngại trên đường đến mục tiêu chưa? Bạn có thấy ít ra là "thoáng thấy ḿnh đang đạt đích" chưa. Nếu bạn trả lời "có" trước tất cả các câu hỏi trên th́ tôi xin bạn hăy kẻ thật đậm xung quanh từ "mục tiêu" trên trang vẽ cầu thang.

Bạn hăy ghi các mục tiêu của ḿnh vào một hoặc nhiều tấm phiếu khổ 9x12. Nhớ viết thật rơ rồi bọc nhựa cẩn thận và luôn mang theo trong túi để đọc lại luôn luôn. Sau này, bạn sẽ hiểu tại sao phải làm vậy. Giờ th́ mục tiêu của chúng ta là hành động. Bạn nên nhớ là khi đầu máy xe lửa mạnh nhất thế giới đậu lại th́ chỉ cần một miếng gỗ dày 2 phân đặt trước mỗi bánh xe cũng đủ giữ nó đứng yên. Nhưng khi chạy với vận tốc 160km/h th́ nó có thể cán sập một bức tường bê tông cốt sắt dày 1,5m. Khi ra tay hành động, bạn cũng mạnh như vậy đó. V́ thế, hăy bắt đầu ngay đi và tăng tốc lên. Hăy phá sập các chướng ngại chắn giữ đường tới đích.

Lúc này bạn đang đứng trên bậc thang thứ ba. Bạn cũng biết, bậc thang này không phải chỗ bạn ngồi đâu. Nó ở đó chỉ cốt để giúp bạn bước lên bậc thứ bốn mà thôi. V́ vậy, xin bạn hăy cầm lấy bút và viết lên nó: "tôi - đang ở trên đường".

VI.         T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH: 

(An Giang số 1288, ngày 14/12/1996, trang 9)

NHỮNG BÍ QUYẾT ĐỂ CHÀNG THEO NÀNG

Đă bao giờ bạn phải thua cuộc trước một người đàn ông chưa? Đă bao giờ bạn phải đau khổ mất ăn mất ngủ v́ yêu chàng mà chàng không hề đáp lại t́nh cảm của bạn chưa? Nếu chưa bao giờ, chắc chắn bạn là người may mắn và luôn gặp "hên" trong cuộc đời. C̣n ngược lại..., xin hăy tham khảo những lời khuyên sau đây của nhà tâm lư Pháp Martinne Teillas:

- Hăy đừng tiếc lời khen và bày tỏ thái độ thán phục trí thông minh, vẻ đẹp và sự duyên dáng của chàng, nhất là ở chỗ đông người.

- Không bao giờ được phạm sai lầm căi nhau hoặc tranh luận gay gắt với chàng trước mặt người khác hoặc với người khác trước mặt chàng.

- Hăy tỏ ra cho chàng biết rằng bạn luôn tin vào chàng, vào ḷng cao thượng, sự dũng cảm, tính nhân hậu và thủy chung của chàng.

- Nhưng khi giữa bạn và chàng có điều ǵ xích mích, và chàng là người có lỗi, bạn đừng bao giờ có lời quở trách, mà hăy khóc thút thít (đừng khóc to quá mà chàng sợ) trước mặt chàng.

- Hăy tế nhị, tỏ ra cho chàng biết rằng ḿnh yêu chàng nhất trên đời.

- Khi quan hệ, chuyện tṛ với chàng, bạn đừng bao giờ hé răng về những mối t́nh cũ của ḿnh (dù chàng có biết mười mươi đi nữa) và cũng đừng bao giờ vặn vẹo chàng về các mối t́nh trước đây.

- Hăy thường xuyên thăm hỏi về công việc của chàng ở công sở, trường học. Đôi khi phải đề nghị chàng cho ḿnh một lời khuyên về một công chuyện ǵ đó mà bạn đang phân vân...

- Bạn phải luôn tỏ ra quư trọng cha mẹ của chàng. Đôi khi nên có những món quà hợp sở thích đối với phụ huynh của chàng, đặc biệt là đối với mẹ chàng. Khi bạn chiếm được t́nh cảm của mẹ chàng, tức là bạn đă thành công tới 50%.

- Hăy nhớ rằng đừng bao giờ để chàng nghĩ rằng bạn đang "bám" theo chàng. Đôi khi phải để cho chàng cảm thấy cô đơn. Nếu chàng bỏ đi, đừng bao giờ chạy theo để van nài ở lại.

- Hăy cố gắng giữ cho ḿnh luôn ở trạng thái tươi trẻ và vui vẻ nhất, nhất là khi chàng pha tṛ.

- Bạn đừng bao giờ nũng nịu hoặc làm bộ làm tịch với các bạn trai khác trước mặt chàng. Đừng khêu lên ngọn lửa ghen trong trái tim chàng, v́ nó có thể đốt cháy hết mọi công sức của bạn.

- Bạn hăy luôn luôn là một cô gái thùy mị, khiêm tốn. Đừng bao giờ tỏ ra thông minh hơn chàng (dù trên thực tế có như vậy thật sự).

- Nên nhớ đàn ông dễ bị chinh phục qua đường... dạ dày. Bạn hăy cố làm các món ăn ngon với chàng. Nhưng đừng bao giờ ép chàng ăn, nhất là ép chàng uống. Điều này có thể sẽ phản tác dụng.

- Đừng bao giờ bạn có quan hệ với những người đàn ông lười biếng, bủn xỉn, nghiện ngập và dốt nát.

- Hăy tế nhị tỏ ra cho chàng biết rằng ḿnh rất yêu chàng, nhưng cũng là một cô gái biết tự trọng và lúc nào cũng "có giá".

Diệu Chi (St)

VII.                        CHUYỆN PHIẾM :

Trích trong tập truyện hài hước trẻ “Bồ” non

Biên soạn : PHẠM KHẢI

 

RÚT KINH NGHIỆM

 

Sau đêm diễn tuồng phục vụ bà con trong xă, từ vua đến lính, từ quân ta đến quân Tàu cứ mặc nguyên trang phục mà lao vào cuộc liên quan cháo gà khá sôi nổi và hứng thú. Khi nồi cháo gà đă để lộ đáy nhôm, người mặc áo hoàng đế phán:

-Cháo ngon nhưng gạo không sàng kỹ, thóc lẫn nhiều quá nên “trẫm” vừa ăn lại vừa phun vỏ trấu!

-Đồng ư với đức vua, thần xin bổ sung thêm: Nấu cháo gà đáng ra gia vị nên cho hành, ở đây cho tỏi, e không hợp lắm!

-Mấy anh lính dơng vừa lấy đũa lau miệng vừa khen đức vua và quan tể tướng là các vị sành ăn, chê đúng thế th́ chẳng ai c̣n dám căi…

Lúc đó có một bác nông dân quần cộc, áo nâu chắp tay xin thưa:

-Xin bảo đảm rằng gạo quê được sàng nhặt rất kỹ, không để xót một hạt thóc nào, và các bác cứ tin rằng, không ai bỏ tỏi vào cháo gà cả!

Ông đóng vai quan tể tướng nói lớn :

-Thế th́ thóc ở đâu rơi vào mà miếng nào cũng gặp, tỏi ở đâu mà nằng nặc cả rồi?

Bác nông dân thủng thỉnh:

-Số là từ chiều đến tối, bộ phận hậu cần chạy t́m măi không mua đâu ra gà, cuối cùng nghe người ta mách mới mua được một con gà trống mào tái, diều căng. Đêm đèn đóm tù mù, lại toàn những người mắt mũi kèm nhèm như lăo đây nên làm thịt gà không được kỹ lắm, nên trong diều gà sót lại ít thóc…

-Trời ơi! Có người kêu lên.

-C̣n mùi tỏi th́ sao?- Ông Vua hỏi.

Bác nông dân tỏ vẻ hối hận:

-Bây giờ lăo mới biết, đó là con gà rù, nhà chủ đă nhét nhiều tỏi vào diều định chạy chữa nhưng khi có người hỏi mua th́ bán luôn. Rút kinh nghiệm lần sau không mua gà mào tái, diều to như thế và khi làm thịt nhớ chú ư làm diều sạch hơn th́ chắc nồi cháo không c̣n thóc và mùi tỏi nữa!