CHÚA NHỰT LỄ LÁ
CHỦ ĐỀ :
THẬP giá và Vinh
quang
Bài Đọc Chúa Nhật
Năm C
KÍNH NHỚ CUỘC KHỔ
NẠN CỦA CHÚA
KIỆU LÁ
BÀI PHÚC ÂM: Lc 19, 28-4
"Chúc tụng
Đấng nhân danh Chúa mà đến".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô
theo Thánh Luca.
Khi ấy,
Chúa Giêsu đi trước lên Giêrusalem.
Và xảy ra là khi Người đến gần Bếtphaghê
và Bêtania, giáp núi gọi là núi Cây Dầu, Người sai hai
môn đệ đi và bảo rằng: "Các con hăy đến
làng trước mặt kia, vừa vào làng, các con sẽ gặp
con lừa con cột sẵn đó chưa ai cỡi bao giờ;
các con hăy mở dây mà dẫn về. Và nếu có ai hỏi
các con "Tại sao các ông mở dây?",
th́ hăy nói thế này: "V́ Chúa cần dùng đến
nó". Hai người được sai ra
đi, và gặp lừa con đứng đó như Chúa
đă bảo. Hai ông đang mở dây lừa con, th́ chủ
nó hỏi r?ng: "Sao các ông mở dây lừa
con?" Hai ông đáp: "V́ Chúa cần đến nó". Hai ông dắt lừa về cho Chúa Giêsu, trải áo
lên ḿnh lừa và đặt Chúa lên trên. Dọc
đàng, người ta trải áo trên lối đi. Khi
Người đến gần triền núi Cây Dầu, tất
cả đoàn môn đệ hân hoan lớn tiếng ca ngợi
Chúa về mọi phép lạ họ đă thấy mà rằng:
"Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến! B́nh an trên trời và vinh quang trên các tầng trời".
Một vài người biệt phái trong đám đông nói
cùng Người rằng: "Thưa Thầy, xin hăy mắng
các môn đệ Ngài đi". Chúa Giêsu nói: "Tôi bảo
cho các ông biết: nếu họ làm thinh, th́ những viên
đá sẽ la lên". Đó là lời Chúa.
THÁNH LỄ
BÀI ĐỌC I: Is 50,
4-7
"Tôi đă không giấu
mặt mũi tránh những lời nhạo cười, nhưng tôi biết
tôi sẽ không phải hổ thẹn".
(Bài ca thứ ba về
Người Tôi Tớ Chúa)
Trích sách Tiên
tri Isaia.
Chúa đă ban cho tôi miệng
lưỡi đă được huấn luyện, để
tôi biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ nhọc nhằn.
Mỗi sáng Người đánh thức tôi, Người thức
tỉnh tai tôi, để nghe lời
Người giáo huấn. Thiên Chúa đă mở tai tôi, mà tôi không cưỡng lại và cũng
chẳng thối lui. Tôi đă đưa
lưng cho kẻ đánh tôi, đă đưa má cho kẻ giật
râu; tôi đă không che giấu mặt mũi, tránh những lời
nhạo cười và những người phỉ nhổ
tôi. V́ Chúa nâng đỡ tôi, nên tôi không phải
hổ thẹn; nên tôi trơ mặt chai như đá, tôi biết
tôi sẽ không phải hổ thẹn. Đó
là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 21, 8-9. 17-18a. 19-20. 23-24
Đáp: Ôi Thiên Chúa! Ôi
Thiên Chúa! sao Chúa đă bỏ con? (c. 2a)
Xướng: 1) Bao
người thấy con đều mỉa mai con, họ bĩu
môi, họ lắc đầu: "Hắn tin cậy Chúa, xin
Ngài cứu hắn, xin Ngài giải gỡ hắn, nếu
Ngài yêu thương". - Đáp.
2) Đứng quanh con
là đàn ưng khuyển, một lũ
côn đồ bao bọc lấy con. Chân tay
con chúng đều chọc thủng, con có thể đếm
được mọi đốt xương con. - Đáp.
3) Phần chúng th́ nh́n
xem con và vui vẻ, đem y phục của con chia sẻ với
nhau, c̣n tấm áo dài, th́ chúng rút thăm... Phần Ngài, lạy
Chúa, xin chớ đứng xa con, ôi Đấng phù trợ
con, xin kíp ra tay nâng đỡ. - Đáp.
4) Con sẽ tường
thuật danh Chúa cho các anh em, giữa nơi công hội, con sẽ
ngợi khen Người. "Chư quân là người tôn sợ
Chúa, xin hăy ca khen Chúa, toàn thể miêu duệ nhà Giacóp, hăy chúc
tụng Người, hăy tôn sợ Người, hết thảy
ḍng giống Israel!" - Đáp.
BÀI ĐỌC II: Pl 2,
6-11
"Người
đă tự hạ ḿnh; v́ thế Thiên Chúa đă tôn vinh
Người".
Trích thư
Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philipphê.
Chúa Giêsu Kitô, tuy là
Đthân phậnđThiên Chúa, đă không nghĩ phải giành
cho được ngang hàng với Thiên Chúa; trái lại,
Người huỷ bỏ chính ḿnh mà nhận lấy thân phận
tôi đ̣i, đă trở nên giống như loài người,
với cách thức bề ngoài như một người
phàm. Người đă tự hạ ḿnh mà vâng
lời cho đến chết, và chết trên thập giá.
V́ thế, Thiên Chúa đă tôn vinh Người, và ban cho Người
một danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu,
để khi nghe tên Giêsu, mọi loài trên trời dưới
đất và trong địa ngục phải quỳ gối
xuống, và mọi miệng lưỡi phải tuyên
xưng Đức Giêsu Kitô là Chúa để Thiên Chúa Cha
được vinh quang. Đó là lời Chúa.
CÂU XƯỚNG TRƯỚC
PHÚC ÂM: Pl 2, 8-9
Chúa Kitô v́
chúng ta, đă vâng lời cho đến chết, và chết
trên thập giá. V́ thế,
Thiên Chúa đă tôn vinh Người, và ban cho Người một
danh hiệu vượt trên mọi danh hiệu.
BÀI THƯƠNG KHÓ: Lc
22, 14 - 23. 56 (bài dài)
"Sự Thương
Khó Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta".
C. Bài Thương Khó
Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, theo Thánh
Luca.
Đến giờ, Chúa
Giêsu vào bàn ăn với mười hai
tông đồ và bảo các ông: "Thầy đă tha thiết
ước ao ăn Lễ Vượt Qua này với các con
trước khi chịu khổ nạn. Thầy bảo các
con, Thầy sẽ chẳng bao giờ ăn
lễ này nữa, cho đến khi lễ này được
thực hiện trong nước Thiên Chúa". C. Rồi
Người cầm chén, tạ ơn và phán: "Các con hăy
lănh nhận chén này mà chia cho nhau: Thầy bảo cho các con biết:
Thầy sẽ không uống thứ nho này nữa cho đến
khi nước Thiên Chúa đến!" C. Đoạn
Người cầm bánh và tạ ơn, bẻ ra và trao cho
các ông mà phán: "Này là Ḿnh Ta hiến ban v́ các con, các con hăy
làm việc này mà nhớ đến Ta". C. Cùng một thể
thức ấy, sau bữa ăn tối,
Người cầm lấy chén mà phán: "Chén này là Tân ước
trong Máu Ta sẽ đổ ra v́ các con. Vả lại này tay kẻ nộp Ta đang ở gần Ta,
ngay trên bàn này. Đành rằng Con Người
sẽ ra đi như đă được ấn định,
nhưng vô phúc cho kẻ nộp Người!" C. Bấy
giờ các ông bắt đầu hỏi nhau xem ai trong nhóm họ
là kẻ làm điều đó. Giữa các ông cũng
xảy ra một cuộc tranh giành xem ai trong họ
được coi là cao trọng hơn hết.
Nhưng Người bảo: "Vua chúa các dân ngoại th́
thống trị dân, và những kẻ có quyền hành trên dân
th́ bắt dân gọi ḿnh là ân nhân. Phần
các con, th́ không như thế, v́ ai cao trọng hơn các con
th́ hăy trở thành như người nhỏ nhất, và kẻ
làm đầu, hăy trở thành như người hầu
bàn. V́ người ngồi ăn và kẻ
hầu hạ, ai trọng hơn, nào chẳng phải là
người ngồi ăn ư? Thế mà Thầy, Thầy
ở giữa các con như người hầu hạ. C̣n
các con, các con đă kiên tŕ với Thầy trong các cơn gian
nan của Thầy, và Thầy xếp đặt nước
trời cho các con như Cha Thầy đă xếp đặt
cho Thầy, để các con sẽ được ăn uống
đồng bàn trong nước Thầy, và được
ngồi trên toà xét xử mười hai chi tộc Israel!"
C. Rồi Chúa nói: "Simon, Simon, này ma quỷ đă đ̣i
sàng các con như sàng gạo, nhưng Ta đă cầu nguyện
để con khỏi mất đức tin. Và phần con, khi đă trở lại, con hăy làm cho anh em
con vững tin". C. Ông thưa Người: S. "Lạy
Thầy, con sẵn sàng theo Thầy, dù vào
tù hay đi chịu chết". C. Nhưng Người
đáp: "Phêrô, Thầy bảo cho con biết: hôm nay khi gà
chưa gáy, con đă chối rằng không biết Thầy".
C. Và Người bảo các ông: "Khi Thầy sai các con
đi không mang theo túi tiền, không bị,
không giày dép, nào các con có thiếu thốn sự ǵ không?"
C. Các ông thưa: S. "Không thiếu ǵ cả". C. Vậy
Người nói: "Nhưng bây giờ ai có túi tiền, hăy
cầm lấy, ai có bị, cũng hăy làm như vậy, và
ai không có gươm, th́ hăy bán áo choàng ḿnh mà mua lấy
gươm. V́ Thầy bảo các con hay: c̣n điều này
chép về Thầy cũng cần phải được ứng
nghiệm: 'Người đă bị liệt vào số những
kẻ gian ác'. V́ mọi điều đă chép
về Thầy phải được hoàn tất".
C. Các ông thưa Người: S. "Thưa Thầy, này có
hai thanh gươm đây". C. Và Người bảo:
"Đủ rồi".
C. Đoạn
Người ra đi lên núi cây ôliu như thường lệ.
Các môn đệ cũng đi theo Người.
Đến nơi, Người bảo các ông: "Các con hăy
cầu nguyện để khỏi sa chước cám dỗ".
C. Rồi Người đi xa các ông một quăng bằng ném
một ḥn đá và quỳ gối cầu nguyện rằng:
"Lạy Cha, nếu Cha muốn, xin Cha cất chén này xa
con. Nhưng xin đừng theo ư con muốn,
một theo ư Cha". C. Bấy giờ có thiên thần từ
trời hiện ra an ủi Người.
Và lâm cơn hấp hối, Người cầu nguyện
thiết tha hơn, và mồ hôi Người chảy ra
như những giọt máu rơi xuống đất. Cầu nguyện xong, Người đứng dậy,
trở lại chỗ các môn đệ, và thấy các ông c̣n
đang ngủ v́ buồn sầu. Người liền
bảo: "Các con ngủ ư? Hăy dậy và cầu
nguyện, kẻo sa chước cám dỗ". C.
Người c̣n đang nói, th́ này đây một lũ đông, và một người trong nhóm
Mười Hai là Giuđa dẫn đầu. Hắn
lại gần Chúa Giêsu để hôn Người. Chúa
Giêsu bảo hắn: "Giuđa, ngươi lấy cái hôn
để nộp Con Người ư?" C. Thấy các sự
sắp xảy ra, những kẻ đứng chung
quanh Người liền hỏi: S. "Thưa Thầy,
chúng con có nên dùng gươm mà chém không?" C. Và một
người trong các ông chém tên đầy tớ thầy
thượng tế đứt tai phải.
Nhưng Chúa Giêsu lên tiếng bảo: "Thôi, đủ rồi".
C. Và Người sờ vào tai người
đầy tớ ấy mà chữa cho y lành lại. Rồi
Chúa Giêsu bảo các kẻ đến bắt Người gồm
các thượng tế, trưởng vệ binh đền
thờ và kỳ lăo rằng: "Các ngươi cầm
gươm giáo gậy gộc đi bắt Ta như bắt
tên cướp ư? Hằng ngày Ta ngồi
trong đền thờ giữa các ngươi mà các
ngươi không bắt Ta. Nhưng
đây là giờ của các ngươi và của quyền lực
tối tăm". C. Chúng liền bắt Người
và điệu tới nhà thầy thượng tế. C̣n
Phêrô đi theo xa xa.
Họ đốt
lửa ngay giữa sân và ngồi ṿng quanh, Phêrô cũng ngồi
lẫn với họ. Một
đứa đầy tớ gái thấy ông ngồi gần
lửa, th́ nh́n kỹ ông và bảo: S. "Cả ông này cũng
theo hắn". C. Nhưng ông chối và
nói: S. "Này chị, tôi đâu quen biết người ấy".
C. Một lát sau, có người khác nh́n ông và nói: S. "Chính
ông cũng là người trong bọn đó". C. Nhưng
Phêrô đáp: S. "Này anh, đâu có phải tôi". C. Chừng
một giờ sau, một người khác lại quả
quyết rằng: S. "Đúng ông này cũng theo
người ấy: v́ ông ta cũng là người xứ
Galilêa". C. Phêrô đáp: S. "Này anh, tôi không biết anh muốn
nói ǵ?" C. Khi ông c̣n đang nói, th́ lập tức gà liền
gáy. Chúa Giêsu quay lại nh́n Phêrô. Bấy
giờ Phêrô mới sực nhớ lời Chúa đă bảo
ông trước: Khi gà gáy, con đă chối Thầy ba lần.
Phêrô liền ra ngoài và khóc lóc thảm thiết.
Những kẻ
canh giữ người, nhạo cười và đánh đập
Người. Chúng che mặt Người,
vả mặt mà hỏi Người rằng: S. "Hăy
đoán xem ai đánh ngươi đó". C. Và chúng c̣n thốt
ra nhiều lời khác nhục mạ Người. Vừa
sáng ngày, các kỳ lăo trong dân, các thượng tế và các luật
sĩ hội lại và cho điệu Người ra trước
công nghị mà nói: S. "Nếu ông là Đấng Kitô, hăy nói
cho chúng tôi hay". C. Người trả lời: "Tôi có
nói, các ông cũng chẳng tin tôi, và nếu tôi có hỏi, các
ông cũng chẳng trả lời và cũng chẳng tha tôi.
Nhưng từ giờ đây, Con Người
sẽ ngự bên hữu Thiên Chúa toàn năng". C. Mọi
người đều hỏi lại: S. "Vậy ông là
Con Thiên Chúa ư?" C. Người đáp: "Các ông nói
đúng, Ta là Con Thiên Chúa". C. Bấy giờ họ nói: S.
"Chúng ta c̣n cần chứng cớ chi nữa? V́ chính chúng ta cũng nghe y nói". C. Đoạn tất cả bọn họ đứng
dậy và giải Người đến Philatô.
Họ bắt đầu
tố cáo Người rằng: S. "Chúng tôi đă thấy
người này xúi giục dân nổi loạn, ngăn cản
nộp thuế cho Cêsarê, và c̣n tự xưng là Kitô Vua".
C. Philatô bảo các thượng tế và đám đông rằng:
S. "Ta không thấy người này có tội ǵ". C.
Nhưng họ cố nài rằng: S. "Người này
đă làm náo động dân chúng, giảng dạy khắp xứ
Giuđêa, bắt đầu từ Galilêa đến
đây". C. Philatô vừa nghe nói đến Galilêa, liền
hỏi cho biết có phải đương sự là
người xứ Galilêa không. Và khi đă biết
Người thuộc thẩm quyền Hêrôđê, quan liền
sai giải Người cho Hêrôđê cũng có mặt tại
Giêrusalem trong những ngày ấy. Hêrôđê thấy Chúa
Giêsu th́ mừng rỡ lắm, v́ từ lâu, ông ao ước
thấy Người, bởi đă nghe nói về Người
rất nhiều, và hy vọng xem Người làm một vài
phép lạ. Nhà vua hỏi Người rất
nhiều lời, nhưng Người không đáp ǵ hết.
Trong khi ấy, các thượng tế và luật
sĩ ở đó tố cáo Người dữ dội.
C̣n Hêrôđê cùng các quan lính th́ khinh dể và nhạo
báng Người, đoạn khoác cho Người một cái
áo choàng trắng và gởi trả Người cho Philatô.
Chính ngày đó, Hêrôđê và Philatô trở thành bạn hữu,
v́ trước kia họ là thù địch
với nhau.
Bấy giờ Philatô
triệu tập các thượng tế, các thủ lănh và dân
chúng lại, rồi bảo họ: S. "Các ngươi
đă nộp cho ta người này như một kẻ xúi
giục dân làm loạn, nhưng đây ta đă tra xét trước
mặt các ngươi, và ta không thấy người này phạm
tội nào trong những tội các ngươi tố cáo. Cả vua Hêrôđê cũng thấy như vậy,
v́ ta đă cử các ngươi đến nhà vua và nhà vua cũng
không thấy có chi đáng tội chết cả. Vậy ta sẽ cho sửa phạt, rồi tha
đi". C. Mỗi dịp lễ, quan tổng trấn
phải phóng thích cho họ một người tù. Vậy
toàn dân đồng thanh kêu lên: S. "Hăy giết người
này, và tha Baraba cho chúng tôi". C. Tên này v́ dấy loạn
trong thành và giết người, nên đă bị tống ngục.
Nhưng Philatô muốn tha Chúa Giêsu, nên lại
nói với dân chúng. Nhưng chúng càng la to hơn và nói: S.
"Hăy đóng đinh nó, hăy đóng đinh nó vào thập
giá!" C. Lần thứ ba, quan lại nói với dân chúng:
S. "Người này đă làm ǵ xấu? Ta không thấy
nơi ông ấy có lư do để lên án tử
h́nh. Vậy ta sẽ trừng phạt, rồi
tha đi". C. Chúng lại la lớn tiếng, nhất
định đ̣i đóng đinh Người vào thập
giá, và tiếng la hét của chúng càng dữ dội hơn.
Philatô liền tuyên án theo lời chúng yêu cầu.
Vậy quan phóng thích tên đă bị cầm tù
v́ dấy loạn và giết người, là kẻ mà chúng
đă xin tha, c̣n Chúa Giêsu th́ quan trao phó để mặc ư
chúng.
Khi điệu Người
đi, chúng bắt một người xứ Xyrênê, tên Simon,
ở ngoài đồng về, chúng bắt ông vác thập giá theo sau Chúa Giêsu. Đám đông dân chúng theo Người, có cả mấy người
phụ nữ khóc thương Người. Nhưng Chúa
Giêsu ngoảnh mặt lại bảo họ rằng: "Hỡi
con gái Giêrusalem, đừng khóc thương Ta, hăy khóc
thương chính các ngươi và con cái các ngươi. V́ này,
sắp đến ngày người ta sẽ than rằng:
"Phúc cho người son sẻ, phúc cho những ḷng không
sinh nở và những vú không nuôi con". Bấy giờ
người ta sẽ lên tiếng với núi non rằng:
"Hăy đổ xuống đè chúng tôi", và nói với
các g̣ nổng rằng: "Hăy che lấp chúng tôi đi". V́ nếu cây tươi c̣n bị xử như vậy,
th́ gỗ khô sẽ ra sao?" C. Cùng với Người,
chúng c̣n điệu hai tên gian ác nữa đi xử tử. Khi đă đến nơi gọi là Núi Sọ,
chúng đóng đinh Người vào thập giá cùng với
hai tên trộm cướp, một đứa bên hữu và một
đứa bên tả Người. Bấy giờ Chúa
Giêsu than thở rằng: "Lạy Cha, xin tha cho chúng, v́
chúng không biết việc chúng làm". C. Rồi chúng rút
thăm mà chia nhau áo Người. Dân chúng đứng đó
nh́n xem, và các thủ lănh th́ cười nhạo Người
mà rằng: S. "Nó đă cứu được kẻ khác
th́ hăy tự cứu ḿnh đi, nếu nó thật là Đấng
Kitô, người Thiên Chúa tuyển chọn". C. Quân lính
đều chế diễu Người và đưa dấm
cho Người uống và nói: S. "Nếu ông là vua dân
Do-thái, ông hăy tự cứu ḿnh đi". C. Phía trên đầu
Người có tấm bảng đề chữ Hy-lạp,
La-tinh và Do-thái như sau: "Người này là vua dân
Do-thái". Một trong hai kẻ trộm bị đóng
đinh trên thập giá cũng sỉ nhục Người rằng:
S. "Nếu ông là Đấng Kitô, ông hăy tự cứu ông
và cứu chúng tôi nữa". C. Đối lại, tên kia mắng nó rằng: S. "Mi cũng chịu
đồng một án mà mi chẳng sợ Thiên Chúa sao. Phần chúng ta, như thế này là đích đáng,
v́ chúng ta chịu xứng với việc chúng ta đă làm,
c̣n Ông này, Ông có làm ǵ xấu đâu?" C. Và anh ta
thưa Chúa Giêsu rằng: S. "Lạy Ngài, khi nào về
nước Ngài, xin nhớ đến tôi". C. Chúa Giêsu
đáp: "Quả thật, Ta bảo ngươi: ngay hôm
nay, ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta".
C. Lúc đó vào khoảng
giờ thứ sáu, tối tăm liền bao trùm cả mặt
đất cho đến giờ thứ chín. Mặt
trời trở nên u ám, màn trong đền thờ xé ra làm
đôi ngay chính giữa. Lúc đó Chúa Giêsu kêu lớn tiếng
rằng: "Lạy Cha, Con phó linh hồn Con trong tay Cha". C. Nói đoạn, Người trút
hơi thở.
(Quỳ gối thinh lặng
thờ lạy trong giây lát)
Thấy sự việc
xảy ra, viên sĩ quan ca tụng Thiên Chúa rằng: S.
"Ông này quả thật là người công chính". C. Và
tất cả dân chúng có mặt thấy cảnh tượng
đó, và chứng kiến những sự việc xảy
ra, liền đấm ngực trở về.
Đứng xa xa, có những
kẻ quen biết Người, và mấy phụ nữ
đi theo Người từ xứ
Galilêa, họ cũng chứng kiến. Tuy
nhiên, có một công nghị viên tên là Giuse, người tốt
lành và công chính. Ông này đă không đồng
ư với mưu toan và hành động của các công nghị
viên khác, ông quê ở thành Arimathia trong xứ Giuđêa, chính
ông cũng trông đợi nước Chúa. Ông đến gặp Philatô và xin xác Chúa Giêsu. Đoạn ông hạ xác Người xuống, liệm
trong khăn và táng trong mồ đă đục sẵn,
nơi chưa táng xác ai. Hôm đó là ngày chuẩn bị
và sắp bước sang ngày Sabbat. Trong khi đó, những
người phụ nữ đă đi với Người
từ xứ Galilêa, cũng theo đến
xem mồ và xác Người được táng như thế
nào. Rồi các bà về sửa soạn thuốc thơm và dầu thơm. Nhưng trong ngày
Sabbat, các bà nghỉ theo đúng luật.
Hoặc đọc bài
vắn này: Lc 23, 1-49
C. Khi ấy, tất cả
công nghị đứng dậy và giải Người đến
Philatô. Họ bắt đầu tố cáo Người rằng:
S. "Chúng tôi đă thấy người này xúi giục dân nổi
loạn, ngăn cản nộp thuế cho Cêsarê, và c̣n tự
xưng là Kitô Vua". C. Philatô bảo các thượng tế
và đám đông rằng: S. "Ta không thấy người
này có tội ǵ". C. Nhưng họ cố nài rằng: S.
"Người này đă làm náo động dân chúng, giảng
dạy khắp xứ Giuđêa, bắt đầu từ
Galilêa đến đây". C. Philatô vừa nghe nói đến
Galilêa, liền hỏi cho biết có phải đương
sự là người xứ Galilêa không. Và khi
đă biết Người thuộc thẩm quyền
Hêrôđê, quan liền sai giải Người cho Hêrôđê cũng
có mặt tại Giêrusalem trong những ngày ấy.
Hêrôđê thấy Chúa Giêsu th́ mừng rỡ lắm, v́ từ
lâu, ông ao ước thấy Người, bởi đă nghe
nói về Người rất nhiều, và hy vọng xem
Người làm một vài phép lạ. Nhà vua hỏi
Người rất nhiều lời, nhưng Người
không đáp ǵ hết. Trong khi ấy, các
thượng tế và luật sĩ ở đó tố cáo
Người dữ dội. C̣n Hêrôđê
cùng các quan lính th́ khinh dể và nhạo báng Người,
đoạn khoác cho Người một cái áo choàng trắng
và gởi trả Người cho Philatô. Chính ngày đó,
Hêrôđê và Philatô trở thành bạn hữu, v́ trước
kia họ là thù địch với nhau.
Bấy giờ Philatô
triệu tập các thượng tế, các thủ lănh và dân
chúng lại, rồi bảo họ: S. "Các ngươi
đă nộp cho ta người này như một kẻ xúi
giục dân làm loạn, nhưng đây ta đă tra xét trước
mặt các ngươi, và ta không thấy người này phạm
tội nào trong những tội các ngươi tố cáo. Cả vua Hêrôđê cũng thấy như vậy,
v́ ta đă cử các ngươi đến nhà vua và nhà vua cũng
không thấy có chi đáng tội chết cả. Vậy ta sẽ cho sửa phạt, rồi tha
đi". C. Mỗi dịp lễ, quan tổng trấn
phải phóng thích cho họ một người tù. Vậy toàn
dân đồng thanh kêu lên: S. "Hăy giết người
này, và tha Baraba cho chúng tôi". C. Tên này v́ dấy loạn
trong thành và giết người, nên đă bị tống ngục.
Nhưng Philatô muốn tha Chúa Giêsu, nên lại
nói với dân chúng. Nhưng chúng càng la to hơn và nói: S.
"Hăy đóng đinh nó, hăy đóng đinh nó vào thập
giá!" C. Lần thứ ba, quan lại nói với dân chúng:
S. "Người này đă làm ǵ xấu? Ta không thấy
nơi ông ấy có lư do để lên án tử
h́nh. Vậy ta sẽ trừng phạt, rồi
tha đi". C. Chúng lại la lớn tiếng, nhất
định đ̣i đóng đinh Người vào thập
giá, và tiếng la hét của chúng càng dữ dội hơn.
Philatô liền tuyên án theo lời chúng yêu cầu.
Vậy quan phóng thích tên đă bị cầm tù
v́ dấy loạn và giết người, là kẻ mà chúng
đă xin tha, c̣n Chúa Giêsu th́ quan trao phó để mặc ư
chúng.
Khi điệu Người
đi, chúng bắt một người xứ Xyrênê, tên Simon,
ở ngoài đồng về, chúng bắt ông vác thập giá theo sau Chúa Giêsu. Đám đông dân chúng theo Người, có cả mấy người
phụ nữ khóc thương Người. Nhưng Chúa
Giêsu ngoảnh mặt lại bảo họ rằng: "Hỡi
con gái Giêrusalem, đừng khóc thương Ta, hăy khóc
thương chính các ngươi và con cái các ngươi. V́
này, sắp đến ngày người ta sẽ than rằng:
"Phúc cho người son sẻ, phúc cho những ḷng không
sinh nở và những vú không nuôi con". Bấy giờ
người ta sẽ lên tiếng với núi non rằng:
"Hăy đổ xuống đè chúng tôi", và nói với
các g̣ nổng rằng: "Hăy che lấp chúng tôi đi". V́ nếu cây tươi c̣n bị xử như vậy,
th́ gỗ khô sẽ ra sao?" C. Cùng với Người,
chúng c̣n điệu hai tên gian ác nữa đi xử tử. Khi đă đến nơi gọi là Núi Sọ,
chúng đóng đinh Người vào thập giá cùng với
hai tên trộm cướp, một đứa bên hữu và một
đứa bên tả Người. Bấy giờ Chúa
Giêsu than thở rằng: "Lạy Cha, xin tha cho chúng, v́
chúng không biết việc chúng làm". C. Rồi chúng rút
thăm mà chia nhau áo Người. Dân chúng đứng đó
nh́n xem, và các thủ lănh th́ cười nhạo Người
mà rằng: S. "Nó đă cứu được kẻ khác
th́ hăy tự cứu ḿnh đi, nếu nó thật là Đấng
Kitô, người Thiên Chúa tuyển chọn". C. Quân lính
đều chế diễu Người và đưa dấm
cho Người uống và nói: S. "Nếu ông là vua dân Do-thái,
ông hăy tự cứu ḿnh đi". C. Phía trên đầu
Người có tấm bảng đề chữ Hy-lạp,
La-tinh và Do-thái như sau: "Người này là vua dân
Do-thái". Một trong hai kẻ trộm bị đóng
đinh trên thập giá cũng sỉ nhục Người rằng:
S. "Nếu ông là Đấng Kitô, ông hăy tự cứu ông
và cứu chúng tôi nữa". C. Đối lại, tên kia mắng nó rằng: S. "Mi cũng chịu
đồng một án mà mi chẳng sợ Thiên Chúa sao. Phần chúng ta, như thế này là đích đáng,
v́ chúng ta chịu xứng với việc chúng ta đă làm,
c̣n Ông này, Ông có làm ǵ xấu đâu?" C. Và anh ta
thưa Chúa Giêsu rằng: S. "Lạy Ngài, khi nào về
nước Ngài, xin nhớ đến tôi". C. Chúa Giêsu
đáp: "Quả thật, Ta bảo ngươi: ngay hôm
nay, ngươi sẽ ở trên thiên đàng với Ta".
Lúc đó vào
khoảng giờ thứ sáu, tối tăm liền bao trùm cả
mặt đất cho đến giờ thứ chín.
Mặt trời trở nên u ám, màn trong đền
thờ xé ra làm đôi ngay chính giữa. Lúc đó Chúa
Giêsu kêu lớn tiếng rằng: "Lạy Cha, Con phó linh hồn
Con trong tay Cha". C. Nói đoạn,
Người trút hơi thở.
(Quỳ gối thinh lặng
thờ lạy trong giây lát)
Thấy sự việc
xảy ra, viên sĩ quan ca tụng Thiên Chúa rằng: S.
"Ông này quả thật là người công chính". C. Và
tất cả dân chúng có mặt thấy cảnh tượng
đó, và chứng kiến những sự việc xảy
ra, liền đấm ngực trở về.
Đứng xa xa, có những
kẻ quen biết Người, và mấy phụ nữ
đi theo Người từ xứ
Galilêa, họ cũng chứng kiến.
Minh họa
- Mille images 147 A
- Chúa Giêsu vào thành
Giêrusalem
Sợi chỉ đỏ :
Những bài đọc
hôm nay đều trực tiếp hay gián tiếp nói đến
việc Chúa Giêsu chịu nạn chịu chết trên Thập
giá. Nhưng cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá không
chỉ là đau đớn tủi nhục, mà là nguồn
phát sinh ơn phúc :
- Tin Mừng (Lúc
rước lá : Lc 19,28-40) : Việc
Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem như một vị Vua Messia là dấu
chỉ rằng b́nh an và ơn cứu độ mà Thiên Chúa hứa
sắp được thực hiện.
- Bài đọc I
(Is 50,4-7) : Người Tôi Tớ Thiên
Chúa chịu đau khổ, nhưng hoàn toàn tin tưởng rằng
Thiên Chúa sẽ giải thoát ḿnh.
- Bài đọc
II (Pl 2,6-11) : Chính v́ Chúa Giêsu chịu hạ
ḿnh mang thân phận loài người và hy sinh cho đến
chết, nên Thiên Chúa sẽ siêu tôn Ngài lên làm Chúa cả trời
đất.
- Bài thương
khó theo Thánh Luca (Lc 22,14—23,56) : Chúa Giêsu
trên Thập Giá là một Thiên Chúa nhân từ mở rộng
ṿng tay đón tiếp các tội nhân.
Anh chị em thân
mến
Hôm
nay bắt đầu Tuần Thánh, tuần lễ tưởng
niệm việc Chúa Giêsu chịu nạn chịu chết và
sống lại để cứu chuộc chúng ta. Thập giá là con đường dẫn tới vinh
quang. Chúng ta hăy cùng đi theo Ngài trên con
đường thập giá, chết cho con người cũ
để sống lại thành con người mới.
(Không có)
1. Tin Mừng
(Lúc rước lá : Lc 19,28-40)
Trong đoạn
này, Luca gói ghém 3 ư tưởng chính :
1. Chúa Giêsu
đích thân thu xếp cuộc vào thành Giêrusalem, Ngài căn dặn
các môn đệ từng chi tiết nhỏ như đi vào
làng, t́m gặp một con lừa đă cột sẵn ở
một chỗ, cách trả lời với người chủ
lừa v.v. Điều này chứng tỏ Ngài coi việc vào
thành là quan trọng.
2. Quan trọng thế
nào ? V́ qua cuộc vào
thành lần này, Ngài sẽ tỏ cho mọi người biết
Ngài là vua. Ư nghĩa này thể hiện qua các chi tiết
đám rước long trọng (lưng lừa và con
đường được lót áo, dân chúng tung
hô, lời hoan hô "Chúc tụng Đức Vua" v.v.
3. Thế
nhưng một số người thuộc nhóm Pharisêu vẫn
không công nhận vương quyền Ngài và c̣n đề nghị
Ngài quở trách các môn đệ đă tung
hô Ngài. Nhưng Chúa Giêsu đáp "Họ mà làm thinh th́ sỏi
đá cũng sẽ kêu lên", nghĩa là dù một ố
người không công nhận Ngài là vua th́ thực chất
Ngài cũng vẫn là vua.
2. Bài đọc
I (Is 50,4-7)
Đây
là bài ca thứ 3 về Người Tôi Tớ của Thiên
Chúa.
-
Người Tôi Tớ này không bao giờ cưỡng lại
Thiên Chúa. Trái lại luôn lắng
nghe lời Ngài và làm theo ư Ngài.
-
Người Tôi Tớ này cũng không chống lại sự
áp bức của người khác.
-
Người Tôi Tớ đặt trọn niềm trông cậy
vào Thiên Chúa.
- Mặc dù bản
thân đang chịu đau khổ, Người Tôi Tớ lại
t́m cách nâng đỡ những người khác đang chịu
đau khổ.
3. Đáp ca
(Tv 21)
Đây
là lời cầu nguyện của kẻ đang chịu
đau khổ. Tuy
nhiên không phải chỉ có những lời than văn, mà phần
sau, tác giả bày tỏ niềm tin tưởng rằng
Thiên Chúa sẽ giải thoát ḿnh.
4. Bài đọc
II (Pl 2,6-11)
Đây là một
thánh thi diễn tả những bước thăng trầm
của Chúa Giêsu : Ngài đă hạ ḿnh
xuống đến mức tột cùng, nên Thiên Chúa đă
nâng Ngài lên địa vị cao sang nhất.
5. Bài
thương khó theo Thánh Luca (Lc 22,14—23,56)
Mỗi
quyển Tin Mừng nh́n ra một nét riêng biệt nơi Chúa
Giêsu chịu nạn chịu chết. Raymond E. Brown đă tóm tắt rất súc tích như sau :
. Chúa Giêsu chịu
nạn trong Tin Mừng Matthêu và Marcô là một Thiên Chúa "gục
đầu" v́ đau khổ và bị bỏ rơi.
. Chúa
Giêsu chịu nạn trong Tin Mừng Gioan là một "Vị
Vua đang ngự trên ngai".
. Chúa
Giêsu chịu nạn trong Tin Mừng Luca là một Thiên Chúa
nhân từ đang "mở rộng ṿng tay" đón tiếp
các tội nhân.
Như thế,
nhân từ là nét nổi bật nhất về Chúa Giêsu trong
bài tường thuật của Luca :
Ngài đă chữa lành tai người đầy tớ của
Vị Thượng Tế, Ngài đưa mắt nh́n Phêrô
ngay sau khi ông này chối Ngài nhờ đó làm cho ông sám hối,
Ngài dừng lại an ủi những phụ nữ khóc
thương Ngài, Ngài hứa ban thiên đàng cho người
trộm lành v.v.
1. Vinh quang của
Chúa Giêsu
Cuộc
rước Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem đă biểu
dương vinh quang của Ngài.
Nhưng vinh quang hôm nay chỉ thoáng qua và chóng lụi
tàn v́ vài ngày sau th́ Ngài bị giết chết nhục nhă trên
thập giá. Vinh quang thực sự của
Chúa Giêsu chỉ biểu lộ trọn vẹn khi Ngài sống
lại và tiến vào Giêrusalem trên trời.
Hôm
nay chúng ta cầm lá đi kiệu và biểu dương vinh
quang của Chúa Giêsu. Tuy nhiên
chúng ta hăy nhớ rằng chúng ta chỉ thực sự biểu
dương vinh quang Chúa Giêsu khi để cho Ngài thực sự
làm vua ngự trị trong ḷng ḿnh, bằng cách tuân giữ những
giới răn của Ngài và sống theo
tinh thần của Ngài.
Tinh thần của
Chúa Giêsu chính là tinh thần của Người Tôi Tớ
được diễn tả trong các bài đọc hôm nay : sẵn sàng tự hạ, chấp nhận
hy sinh để bước theo Ngài và cùng chết với
Ngài để được cùng sống lại với
Ngài.
2. Làm chứng
cho Đức Kitô giữa nơi công cộng
Hôm
Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem, các môn đệ đă công khai bày tỏ
ḷng tin tưởng và trung thành với Ngài. Điều đáng khen là các ông đă làm
điều ấy trước mặt những người
biệt phái đang quyết liệt chống đối
Chúa Giêsu. Khi những người biệt phái nói với
Chúa Giêsu hăy bảo môn đệ im đi, th́ Ngài trả lời : "Họ mà làm thinh th́ sỏi
đá cũng sẽ kêu lên". Nhiều khi cũng
cần có những sự ủng hộ công khai. Bởi thế thông thường Chúa Giêsu rất âm
thầm nhưng hôm nay Ngài tán thành việc làm của các môn
đệ.
Tuy
nhiên trong thái độ của các môn đệ cũng có
điều đáng nghi ngờ.
Không phải nghi ngờ về ḷng trung thành của các ông, mà
nghi ngờ v́ đó là một phản ứng theo
đám đông. Phản ứng theo đám
đông th́ thường là ồn ào, nhưng không sâu sắc.
Chúng
ta dễ làm chứng cho Chúa Giêsu trong Nhà thờ, v́ nơi
đây chúng ta đang ở giữa những người
cùng quan điểm với ḿnh.
Nhưng không dễ chút nào khi phải làm chứng
cho Ngài giữa một môi trường rất khác với
ḿnh và có khi c̣n thù nghịch với ḿnh nữa. Dù vậy
nhiều khi chúng ta cần phải can đảm làm chứng
trong hoàn cảnh khó khăn như thế.
Thực
ra, sỏi đá không thể kêu lên.
Chỉ con người mới kêu lên được. Có nhiều
trường hợp chúng ta được im lặng mà phải
nói lên : nói lên để bênh vực một
người đang bị đối xử bất công, nói
lên để khích lệ một người đang âm thầm
đóng góp cho việc chung, nói lên sự thật để
đầy lùi những lời dối trá…
Chúng
ta đang làm chứng cho Chúa trong Nhà thờ. Nhưng đừng quên làm chứng cho
Ngài ở giữa chợ đời. Chúa Giêsu đă từng
tuyên bố : "Ai tuyên xưng Ta
trước mặt người khác th́ Ta sẽ tuyên
xưng người ấy trước mặt Cha Ta trên trời".
(FM)
3. Con đường
vinh quang
Trong
bài đọc II, Thánh Phaolô đă ngầm so sánh Chúa Giêsu với
Ađam.
Ađam
đă đi t́m vinh quang bằng cách muốn được
"ngang hàng với Thiên Chúa".
Nhiều người chúng ta cũng t́m vinh
quang bằng cách khẳng định chính ḿnh. Đây
là con đường chắc chắn sẽ dẫn đến
thất bại.
C̣n Chúa Giêsu th́ chỉ
biết làm theo ư Thiên Chúa nên sẵn sàng tự
hạ ḿnh xuống đến nỗi bằng ḷng chịu
chết và chết trên Thập giá. Nhưng đây là con
đường đưa đến vinh quang thật. Chính
nhờ thế, Thiên Chúa đă siêu tôn Ngài và tặng ban danh hiệu
trổi vượt mọi danh hiệu… khiến mọi
loài phải mở miệng tuyên xưng rằng Chúa Giêsu Kitô
là Chúa".
Ai nâng ḿnh lên sẽ
bị hạ xuống ; c̣n ai hạ
ḿnh xuống sẽ được nâng lên.
4. Yêu cho đến
cùng
Tại
nhà thờ chính toà Nuzburg trong miền Baviere, Tây Đức,
có một tượng thánh giá nổi tiếng được
chạm trỗ vào khoảng thế kỷ thứ 14. Hai cánh tay đă rút khỏi lỗ
đinh và ṿng ra phía trước như ôm một con người.
Tương truyền
rằng có một tội nhân hết ḷng sám hối ăn năn, xin Chúa thứ tha tội lỗi. Nhưng v́ tội ông quá lớn, quá nhiều nên ông
vẫn c̣n nghi ngờ ḷng thương xót của Người.
Chúa liền đưa tay ra ôm chầm lấy
ông trong ṿng tay âu yếm để bày tỏ ḷng Chúa khoan dung
hải hà.
*
Trong suốt cuộc
đời công khai rao giảng, rất nhiều lần, Chúa
Giêsu đă bày tỏ tấm ḷng yêu thương con người : Người đă thực
hiện các phép lạ, chữa lành bệnh tật, xua trừ
ma quỉ, dạy dỗ dân chúng, âu yếm trẻ thơ, và tha thứ cho tội nhân. Hôm
nay, Người quyết định bước vào đoạn
cuối của t́nh yêu, đỉnh cao của dâng hiến. Người
quyết định yêu cho đến cùng, bằng cuộc
khổ nạn và cái chết đau thương của
Người.
Nhưng
trước hết, Người phải chịu một
cơn cám dỗ cuối cùng.
Cơn cám dỗ mà Luca đă báo trước : "Quỉ rút
lui để chờ dịp khác"
(4,13). Dịp ấy, hôm nay đă đến.
Satan nhập vào Giuđa, để người
môn đệ bất trung, tham của này đùng cái hôn nộp
thầy. Satan sàng Phêrô và các môn đệ như sàng gạo
để Phêrô th́ chối thầy, c̣n các ông khác th́ bỏ trốn.
Vườn Ghếtsêmani quả thật là
nơi giao tranh giữa Chúa Giêsu và quyền lực tối
tăm, giữa sự thiện và cái ác. Người
dùng phương thế hữu hiệu là cầu nguyện
để thắng cám dỗ. Nhưng
dường như trong cuộc chiến nội tâm của
Người rất căng thẳng, nên Người đă
xin Chúa Cha tha cho Người khỏi uống chén này.
Người lên cơn xao xuyến bồi hồi đến
nỗi mồ hôi như những giọt máu rơi xuống
đất.
Thế nhưng,
Người vẫn nhân từ thực hiện nghĩa cử
yêu thương cuối cùng, trước khi hoàn toàn dâng hiến
trên thập giá : Người hiền
hoà ra đón Giuđa, và dịu dàng nhắc nhở ông về
t́nh nghĩa thầy tṛ. Người chữa lành tên đầy
tớ bị Phêrô chém đứt tai. Người quay nh́n Phêrô với ánh mắt tha thứ
khi ông chối Thầy. Người an
ủi những phụ nữ thương khóc người.
Người xin Chúa Cha tha thứ cho những kẻ
đóng đinh Người. Người ban thiên
đàng cho tên trộm biết sám hối.
Cuối
cùng, Người đă hoàn toàn dâng hiến trên thập giá
để cứu chuộc tất cả muôn người. Sinh thời Người đă nói :
"Không có
t́nh yêu nào cao quí bằng người hy sinh mạng sống
v́ bạn hữu" (Ga 15,13). Vậy, Người đă yêu thương con
người cho đến giọt máu cuối cùng.
Thánh Gioan viết : "Người
vẫn yêu thương những kẻ thuộc về ḿnh
c̣n ở thế gian, và Người yêu thương họ
đến cùng" (Ga 13,1b).
*
Lạy Chúa Giêsu, chính v́ vâng theo thánh
ư Cha và cũng v́ yêu chúng con mà Chúa đă sẵn ḷng vác thánh
giá, vui chịu mọi khổ đau nhục h́nh. Xin cho chúng
con từ nay cũng biết yêu Chúa hơn yêu bạn thân, và
yêu Chúa chỉ v́ Chúa chứ không mong phần thưởng
nào khác.
Xin cho chúng con nhận ra thánh giá của Chúa trong mọi
đau khổ của cuộc đời chúng con, và vững
bước theo Chúa trên đường
thánh giá, miễn là chúng con đang chu toàn thánh ư Chúa. Amen. (TP)
5. Chiến thắng
của T́nh yêu
Mỗi
năm đến ngày Chúa nhật Lễ Lá là chúng ta lại
được nghe Bài Thương khó của Chúa Giêsu. Chúng ta nhớ lại sự hèn nhát của những
môn đệ Ngài : họ đă bỏ
Ngài ngay giữa lúc Ngài cần họ ở bên cạnh nhất ;
chúng ta nhớ lại ḷng dạ xấu xa của những
nhà lănh đạo do thái : họ đă t́m cách để
giết Ngài ; chúng ta cũng nhớ lại sự hung dữ
của những người lính : họ đă hành hạ
Ngài rất tàn nhẫn. Chúng ta phải nhớ
những điều ấy, bởi v́ chúng có liên hệ với
chúng ta.
Tuy
nhiên, đó không phải là mục đích chính của những
bài tường thuật việc Chúa Giêsu chịu nạn chịu
chết. Điểm
nhấn mạnh của những tường thuật này
không phải là ở chỗ đó, mà là ở tấm ḷng của
Chúa Giêsu, nhân vật chính của các bài tường thuật
ấy. Điều mà các tác giả Tin Mừng
muốn chúng ta nhớ nhiều nhất, đó là ḷng trung
thành, ḷng can đảm và ḷng nhân từ của Chúa Giêsu.
Trên nền trời u ám của đồi Canvê, ḷng nhân từ
của Chúa Giêsu càng chiếu tỏa sáng ngời.
Nh́n
bề ngoài th́ xem ra Chúa Giêsu đă thất bại. Nhưng thực ra, đó là một chiến thắng,
chiến thắng của sự Thiện trên sự dữ,
của T́nh yêu trên hận thù, của ánh sáng trên bóng tối,
của sự sống trên sự chết. Trong
ḷng Ngài lúc đó, chẳng có t́nh cảm nào khác ngoài T́nh yêu.
Nếu không có T́nh yêu th́ tất cả những
khổ đau Ngài chịu đều vô ích. Không phải những đau khổ của Chúa
Giêsu mang lại ơn cứu độ, mà chính T́nh yêu của
Ngài. Ai nói rằng ḿnh thích chịu đau khổ th́
đó là người khùng, bởi v́ ai cũng muốn tránh
đau khổ, tuy nhiên v́ yêu mà người ta sẵn sàng chịu
đau khổ cho người ḿnh yêu. Chính T́nh
yêu làm cho đau khổ có ư nghĩa. Hơn
nữa, t́nh yêu c̣n đem lại niềm vui ngay giữa những
đau khổ.
Noi
gương Chúa Giêsu, kitô hữu chúng ta hăy chấp nhận
những đau khổ. Nhưng không chỉ có thế, chúng ta hăy thánh hóa những
đau khổ ấy. T́nh yêu làm cho đau
khổ được thánh hóa. (FM)
6. Những
đau khổ của Chúa Giêsu và của chúng ta
Một
buổi tối, một người trên đường từ
sở làm về nhà. Khi
đi ngang một nhà thờ, người ấy như bị
thúc đẩy bước vào. H́nh ảnh
đầu tiên đập vào đôi mắt anh là Chúa Giêsu
trên thánh giá. Thoạt nh́n, anh cảm thấy
ghê sợ và muốn thụt lùi. Nhưng sau đó, anh
nhận ra có một mối giây liên kết giữa người
đang chịu đóng đinh trên thánh giá với những
người mẹ khóc con bị chết v́ chiến tranh, với
những trẻ em sắp chết đói bên Châu Phi, với
những gia đ́nh có người thân chết v́ tai nạn,
với những bệnh nhân thể xác và tâm thần… H́nh như tất cả những khổ đau của
loài người đều được gom lại trên
thân thể của Người đang chịu đóng
đinh trên thánh giá.
Sau đó anh nh́n chung quanh ḿnh và thấy cũng có một số
người đang quỳ cầu nguyện trong thinh lặng.
Một bà cao tuổi bước đến
bên Thánh Giá và kính cẩn hôn những vết thương của
Chúa Giêsu. Sau đó Bà rời nhà thờ, vẻ
mặt thanh thản, b́nh an, có vẻ như Bà đă t́m lại
được sức mạnh, hy vọng và t́nh yêu cho cuộc
sống. Từ trước đến
nay, anh không biết cầu nguyện. Nhưng
hôm đó, lần đầu tiên anh đă cầu nguyện.
Và anh khám phá rằng thập giá của sự khủng khiếp
đă biến thành Thánh giá của hy vọng, thân thể b́
hành hạ của Chúa Giêsu biến thành thánh thể của sự
sống mới, những vết thương mở toang của
Ngài trở thành nguồn thứ tha, cứu chữa và ḥa giải…
Khi bước ra khỏi nhà thờ, anh cảm thấy ḷng
ḿnh rất b́nh an thanh thản.
Cuộc
chịu nạn của Chúa Giêsu không phải là một màn kịch
mà là một sự thật.
Ngài đă chịu rất nhiều đau khổ,
trong than xác và trong tinh thần. Nhưng tất
cả những đau khổ ấy Ngài tự ư tự nguyện
gánh chịu, v́ yêu.
Khi chúng ta liên kết
những đau khổ của chúng ta với những
đau khổ của Chúa Giêsu trên Thánh Giá, chúng ta sẽ t́m
được b́nh an. Chúng ta biết rằng chúng ta không cô
đơn trong đau khổ, mà có Chúa cùng chịu đau khổ
với chúng ta. Ngài chính là Emmanuel, Thiên Chúa ở
cùng chúng ta. (FM)
Chủ tế : Anh chị em thân
mến, Chúa Giêsu, Đấng cứu độ chúng ta,
đă nói : Một khi được nâng lên khỏi mặt
đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi. với ước muốn được
chia sẻ chén đắng với Chúa, chúng ta cùng dâng lời
cầu xin :
1. Hội thánh mời
gọi con cái ḿnh cùng bước theo Chúa
Giêsu trên con đường Thương Khó / Chúng ta hiệp
lời cầu xin cho mọi tín hữu / biết can
đảm vác thập giá theo chân Chúa đến cùng.
2. Trên thế giới
ngày nay / khuynh hướng thích hưởng thụ và ngại
hy sinh rất phổ biến / Chúng ta hiệp lời cầu
xin cho có nhiều người / dám xả thân phục vụ
những người nghèo khổ bất hạnh trong xă hội.
3. Con đường
rộng răi thênh thang là con đường dẫn tới cái
chết / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các tín hữu /
biết cố gắng sống theo con đường hẹp
của Tin mừng / để nhờ đó mà được
sống đời đời.
4.
Tuần Thánh là tuần lễ quan trọng nhất trong
năm Phụng vụ / đặc biệt là Tam Nhật
Vượt Qua / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng
đoàn giáo xứ chúng ta / biết cố gắng sắp
xếp / để tham dự lễ nghi thật đông
đảo và sốt sắng.
Chủ tế : Lạy Chúa Giêsu,
v́ yêu thương mà Chúa đă tự nguyện đón nhận
cái chết trên thập giá để cho chúng con được
sống dồi dào. Xin Chúa cho chúng con luôn sống xứng
đáng với t́nh thương cao cả ấy. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời.
- Trước
Kinh Lạy Cha : Chúa Giêsu đă vâng lời
Chúa Cha đến nỗi hạ ḿnh chịu chết và chết
trên Thập Giá. Kết hợp tâm t́nh với
Chúa Giêsu, chúng ta hăy dâng lên Thiên Chúa lời Kinh Lạy Cha mà
chính Chúa Giêsu đă dạy.
Chúng ta đă chính
thức bước vào tuần lễ thánh thiện nhất
của Năm Phụng Vụ. Tuần này chúng ta hăy cố gắng
tham dự các nghi lễ Phụng vụ với tâm t́nh sẵn
sàng chết với Chúa để được sống lại
với Ngài.
MỖI
TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ
“Một
nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”
Chúa Nhật VI Mùa Chay
Năm C
NỘI DUNG
I.Tia sáng:
v HÀNH ĐỘNG
v NỞ NỤ CƯỜI
II.Thư giăn:
1.
ĐẠO ĐỨC NGHỀ NGHIỆP
2.
TỰ DO YÊU ĐƯƠNG
3.
VẪN CHƯA HIỂU
4.
THÀNH CÔNG MỘT NỬA
5.
CÔ Ở QUÊ RA
6.
ĐUỔI SƯ TỬ ĐI
7.
BIẾT CẢ RỒI MÀ
III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc
Hậu:
v NGẮM ĐỨC GIÊSU
IV.Chuyện ngụ ngôn:
v KHÔNG
ĐIÊN TÍ NÀO
V.Hẹn bạn trên đỉnh thành công:
v BẠN Ở ĐÂU
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:
v SỨC MẠNH CỦA SỰ DỊU HIỀN
VII.Chuyện phiếm :
v GIÁ CHÓ
LÊN RÔI !
GIÁ TRỊ CỦA CHIA SẺ
Hăy chia sẻ
kiến thức của bạn. Đó là cách
để bạn sống măi trong ḷng người khác.
DANH NGÔN TÂY TẠNG
GIÁ TRỊ NỤ CƯỜI J
Một nụ
cười không làm mất mát ǵ cả, nhưng lại ban
tặng rất nhiều… nó làm giàu có những ai đón
nhận mà không làm nghèo đi người sinh ra nó. Nụ cười
chỉ nở trên môi trong khoảnh khắc phù du, nhưng kư
ức về nó đôi khi tồn tại cả một
đời. Người dù giàu sang đến đâu
đi nữa cũng cần đến nụ cười,
và người nghèo hèn cùng tột cũng sẽ
được nụ cười làm cho trở nên giàu có.
Nụ cười nuôi dưỡng hạnh phúc trong gia
đ́nh, gầy dựng thiện ư trong làm ăn
và làm lớn mạnh mối tương giao trong t́nh
bạn, mang đến thư giăn mỗi khi ta mệt
mỏi, niềm hy vọng mỗi khi tuyệt vọng và là
ánh sáng mỗi khi ta tăm tối trong phiền muộn.
Nụ cười, cũng như t́nh
yêu, là cái không thể mua bán vay mượn, hay thậm chí
đánh cắp từ người khác. Bởi v́, khi đó:
nó chỉ là cái khiên cưỡng và vô nghĩa.
Có những người không bao giờ
nở một nụ cười với bạn. Họ là những người không c̣n nụ
cười để cho, v́ lẽ đó họ chính là
những người cần nụ cười của
bạn hơn ai hết. Hăy tươi cười
với mọi người! Chúng ta chẳng
những không mất ǵ cả, mà trái lại sẽ nhận
được rất nhiều.
Sưu Tầm.
I.
TIA
SÁNG :
*Hành động không có giá
trị ǵ, nếu không có cầu nguyện. Nhưng
hy sinh mới làm cho cầu nguyện có giá trị.
NỞ NỤ CƯỜI LÀ
SỐNG BÁC ÁI.
Guy de Larigaudie.
Mỉm cười, chứ không
phải là ḥ hét khi nghe kể chuyện tiếu lâm... Mỉm cười cũng không phải là tiếng
cười lành mạnh của những đứa trẻ
xem phim hài hước. Mỉm cười làm cho nét
mặt thư giăn, đón tiếp mà không
cần phải nói ǵ, trao hiến mà không phải là ép
buộc, và mời gọi tin tưởng. Một
nụ cười như thế đâu có tốn tiền và
vẫn tồn tại, khi ta không được để
ư, đón tiếp hay được khen thưởng. Đó không phải là ích kỷ, mà là bác ái, là món quà, là
một cách tiếp nối t́nh yêu Thiên Chúa đối
với nhân loại trên mặt đất này. Khuôn mặt tôi thường phản chiếu
những ǵ? Khi tôi buồn rầu, khép
kín, gắt gỏng cau có, tôi có lư do nghiêm chỉnh chăng?
Người khác sẽ nghĩ như thế
nào? C̣n Chúa, Chúa sẽ nghĩ ra sao?
II.
THƯ
GIĂN:
1.ĐẠO ĐỨC NGHỀ NGHIỆP
Ông A đi t́m thầy bói hỏi xem
số mạng.
Thầy bói cho biết nội trong năm nay ông A lấy vợ.
Ông A: "Không thể được,
tôi chưa có cả bạn gái mà!"
Thế là cả hai tranh luận sôi
nổi, cuối cùng ông thầy bói gân cổ lên: "Như thế này, nếu anh
chưa có bạn gái th́ tôi t́m giúp anh. Bằng
mọi giá năm nay anh phải lấy vợ mới
được!"
2.TỰ DO YÊU
ĐƯƠNG
Cô gái hỏi cha mẹ quen nhau và
lấy nhau thế nào? Người mẹ ngẩng đầu lên đắc
ư bảo con: "Tự do yêu
đương, con ạ".
Người bố th́ có vẻ
ngần ngừ, ngẫm nghĩ một hồi mới nói:
"Đúng, đấy là cuộc hôn nhân tự do. Bố đă
đem số tiền tiết kiệm trong một năm
nộp hết cho ông ngoại con để ông cho mẹ
được tự do".
3.VẪN CHƯA
HIỂU
"Cháy! Cháy!" Có tiếng kêu hốt hoảng trong điện
thoại.
"Ở đâu?" Người đội
viên cứu hỏa hỏi vội.
"Ở nhà tôi".
"Tôi hỏi địa điểm
cháy ở đâu?"
"Trong bếp".
"Biết rồi! Nhưng chúng tôi làm cách
nào đến được nhà anh chứ?"
"Thế các ông không có xe cứu
hỏa sao?"
4.THÀNH CÔNG MỘT
NỬA
"Này, lần hẹn ḥ thế
nào?"
"Có thể nói là thành công một
nửa".
"Anh nói vậy nghĩa là sao?"
"Tôi có đến mà cô ấy th́
không".
5.CÔ Ở QUÊ RA
Trên truyền h́nh đang có trận
đấu bóng bầu dục. Bà cô Masa bên hàng xóm chạy qua gơ
cửa: "Tôi xem tivi nhờ được không?"
"Rất hoan nghênh, mời cô vào. Tivi nhà cô bị hỏng
à?"
"Chẳng hiểu sao tôi chỉnh
tới chỉnh lui măi mà quả bóng nó cứ ra ngoài chứ
không vô ..."
6.ĐUỔI SƯ TỬ ĐI
Cô diễn viên xiếc xinh đẹp
chuyên dạy thú.
Con sư tử hung dữ phục tùng mệnh lệnh
răm rắp. Nó gác một chân lên vai cô làm cho
khán gỉa rợn cả tóc gáy. Một anh chàng
ngồi hàng ghế đầu bĩu môi: "Có ǵ mà hoan hô
chứ? Ai chẳng biết làm thế?"
Người quản lư đoàn xiếc
hăm hở: "Ông có muốn xuống đấy thử
không?"
"Tất nhiên là muốn". Người đàn ông trả lời:
"Có điều phải đuổi con sư tử
đi trước".
7.BIẾT CẢ RỒI
MÀ
Nhân viên cứu thương hỏi
nạn nhân của một vụ tai
nạn xe cộ: "Nhà anh ở đâu? Tên
anh là ǵ? Để tôi báo cho gia đ́nh anh
biết".
Người bị nạn:
"Khỏi cần, người nhà đều biết tên
tôi cả mà!"
III.
NHẬT
KƯ TRUYỀN GIÁO :
Trích
trong “Nhật kư truyền giáo”
Biên
soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU
NGẮM ĐỨC GIÊSU
Cà Mau, ...
Bích Ngân đến thăm ḿnh. Gia đ́nh Bích Ngân không có đạo, nhưng coi
ḿnh như người thân trong gia đ́nh. Bích Ngân gọi ḿnh bằng chú.
-
Chú có cuốn Phúc Âm nào thật dễ đọc, th́ cho cháu
một cuốn.
-
Chú sẽ cho cháu một cuốn có rất nhiều chú
giải. Đọc Phúc Âm mà không được chú
giải, th́ khó mà tiếp thu
được. Văn chương Phúc Âm là văn
chương của thế kỷ thứ nhất và của
La-Hy hoặc Xê-Mít. Đọc Phúc Âm th́ đồng thời
có nghĩa là học hỏi về văn hoá Xê-Mít và
Địa Trung Hải.
- Cuốn Phúc Âm của cháu cũng có
chú giải nhiều lắm, nhưng mà cháu vẫn không
hiểu nổi.
-
Thế th́ cháu phải đến đây mà học với
chú.
-
Cháu có ở đây đâu. Vả lại cháu
tranh thủ lắm mới có được dăm
mười phút lẻ mà đọc Phúc Âm. Phải chi Phúc Âm được viết
dưới dạng chuyện ngắn, th́ thuận lợi
cho tụi cháu hơn.
Sau
cuộc gặp gỡ ấy, ḿnh cảm nghiệm rằng : có nhiều người vẫn
đọc và hiểu Thánh Kinh một cách phiến diện. Ư Chúa được tŕnh bày bằng văn hoá Do
Thái và được tŕnh bày một cách hết sức hà
tiện. Chính Gioan đă tâm sự với độc
giả của ḿnh rằng : "Giá như viết hết
từng điều, th́ chúng tôi nghĩ cả thế
giới này cũng không đủ chỗ chứa". Nói thế là quá cường điệu, nhưng
quả thật là các kư giả đă ghi quá vắn tắt
lời nói và việc làm của Chúa, đến mức
độ bỏ gần hết bối cảnh, khiến
độc giả khó nắm bắt được ư
của Chúa.
Từ hôm nay ḿnh mơ ước có
một cuốn sách tŕnh bày Tin Mừng dưới dạng
văn học, có rất nhiều bối cảnh văn hóa,
xă hội, địa dư, lịch sử và tâm lư.
Lâm
Quang Trọng đă viết một cuốn mà ḿnh nhớ mài
mại là "Cuộc đời Chúa Giêsu", Angelo Alberti
đă viết cuốn "Les messages de Evangile" và mới
đây, Jacques Duquesne viết cuốn "Giêsu", nghe
đâu cũng gây xôn xao trong dư luận .
Cà Mau, …1994
Hôm
nay ḿnh viết thư cho cha Chương,
giáo sư chủng viện Cái Răng.
"Bác
Chương mến,
Ḿnh muốn viết "Nhật kư
Đức Giêsu". NKĐG chỉ là
những bài suy niệm Phúc Âm được tŕnh bày
dưới dạng văn học. Không
có điều ǵ nghịch với Phúc Âm mà chỉ là Phúc Âm
cộng với những ǵ không có trong Phúc Âm, nhưng
vẫn phù hợp với tâm lư, lịch sử, địa
dư và văn hoá Xê-Mít. Viết NKĐG, ḿnh muốn
giới thiệu Đức Giêsu cho giới trẻ hôm nay,
một lớp người sống rất vội, không
đủ kiên nhẫn để đọc Phúc Âm như
một nhà khảo cứu: đọc ở trên rồi coi
chú giải ở dưới. Họ thích
đọc những ǵ vừa ngắn gọn, vừa
dễ hiểu, vừa hấp dẫn.
Bác
cho ư kiến nhé!".
Cà Mau, …1994
Hôm
nay ḿnh nhận được phúc thư
của cha Chương.
"Anh
Tám mến,
"Nhật kư Đức Giêsu" nghe
có vẻ hấp dẫn đấy. Đây là
một sáng kiến mới lạ. Đă
mới mà c̣n lạ th́ thế nào cũng có khen và chê. Nhưng cứ viết đi, cho anh em đọc
thử. Biết đâu rằng NKĐG lại trở
thành best-seller th́ sao ? ...".
Tại sao Đức Giêsu
được tŕnh bày như thế mà lại bảo là
mới và lạ. Trái lại, ḿnh nghĩ
rằng Đức Giêsu ấy sẽ rất thân và rất
thương đối với giới trẻ. Nhận xét của cha Chương làm ḿnh nản
ḷng không muốn nghĩ đến NKĐG nữa.
Sài G̣n, ...1994
Sau
một tuần lễ giảng về đề tài
"Đức Giêsu thừa sai", hôm nay ḿnh giă từ Ḍng
Mến Thánh Giá Tân Lập để về Cà Mau. Trong
lời đáp từ ḿnh bỗng buột miệng: "Tôi đang nuôi giấc
mộng lớn: viết nhật kư Đức Giêsu
để giúp giới trẻ dễ t́m hiểu Đức
Giêsu hơn. Xin các chị cầu nguyện cho
NKĐG". Nói rồi th́ hối
hận, nhưng lỡ mất rồi. Tứ mă nan truy. Đành lỡ th́ cho lỡ luôn:
"NKĐG" chỉ là những bài nguyện gẫm
được viết dưới dạng văn học. Bảo đảm không rối đạo".
Cà Mau, 10.9.1994
Hôm nay ḿnh viết thử trang nhật
kư đầu tiên của Đức Giêsu. Không phải để gây xôn xao dư luận,
cũng chẳng phải để nổi tiếng.
Nhưng để nh́n ngắm Đức Giêsu, theo cách của ḿnh. Ḿnh thích
lối tŕnh bày của Anne Frank. Mỗi
trang đều gửi cho một người bạn nào
đó mà Anne gọi là Kitty. "Kitty thân
mến".
Nadarét
ngày ...
Cha kính mến.
Hôm nay là ngày sa-bat, bố mẹ con
nghỉ việc, con được rảnh rỗi. Con sang
nhà nội chơi. Thấy con, bà nội mừng lắm.
Nội ôm con, hôn con, cho con ăn mứt chà là, cho con ăn
bánh ḿ với thịt trừu, tay dí vào trán con
:
-
Mày th́ cái ǵ cũng được - Được
người được nết. Nhưng có một cái
tao không chịu: Con trai ǵ mà không giống bố
được lấy một giọt …Rồi c̣n con mẹ
mày nữa. Dâu hiền th́ hiền ơi là
hiền, nhưng vẫn là con mẹ đàn bà bạc
phước. Đàn bà ǵ mà chỉ sinh được
có một mụn con, rồi bị Giavê khóa dạ lại. C̣n thằng bố mày nữa, tướng sợ
vợ. Vợ nói cái ǵ cũng nghe,
muốn ǵ cũng chiều. Đàn ông ǵ mà hiền
như cục đất …
-
Nội ơi nội, con nói nội nghe nè.
-
Cái thằng này khôn quá à! Đánh trống
lảng hả? Bênh bố, bênh mẹ
hả? ...
Thấy nội chưa hết
giận, con câu cổ nội, hôn chụt một cái lên má,
rồi ba chân bốn cẳng chạy về nhà. Con
nhảy lên đùi mẹ con, méc mẹ tất cả những
ǵ nội con đă nói xấu bố mẹ con. Mẹ con
chẳng giận. Bà chỉ cười
tủm tỉm.
- Ư Giavê mầu nhiệm lắm con
ạ, nội con chẳng hiểu được đâu
…Tính nội con vẫn thế đấy. Thương th́ thương mà giận th́ giận.
Giận đấy mà vẫn thương
đấy.
Cái
Rắn, ngày 19.2.1995
Trước khi cầm đũa trong
bữa cơm tối, ḿnh đọc một trang nhật kư
Đức Giêsu cho các bà phước nghe.
-
Tôi viết vậy được không các xơ
?
-
Dí dỏm, hấp dẫn. Lần đầu
tiên được nghe một kiểu tŕnh bày mới
lạ về Đức Giêsu. Chị Hồng Quỳ
góp ư lấp lửng như thế .
-
Nếu đăng báo th́ chắc là 50% hoan nghênh, 50% phản
đối. Đó là ư kiến của d́ Út Tài.
Ai khen ai chê th́ không biết. Tại sao khen, tại sao chê ḿnh cũng không
cần. Nhưng ḿnh sẽ viết,
viết về Đức Giêsu của ḿnh. Đức Giêsu mà ḿnh vẫn hằng yêu mến.
Ḿnh sẽ gửi cho những ai muốn nh́n
ngắm Đức Giêsu như ḿnh.
IV.
TRUYỆN
NGỤ NGÔN:
KHÔNG ĐIÊN TÍ NÀO
Ngày
xưa có một người mất con trâu. Ông ta nghĩ : Nghe nói Thỏ rất thông ḿnh. Ta
phải thử xem mới được.
Xong,
ông ta viết một lá đơn gửi cho quan toà như sau :
-
Cách đây mấy tháng, tôi mất một con trâu, con trâu này
không phải là con trâu đực mà cũng không phải là
trâu cái. Bảo là mất năm ngoái cũng
không đúng, mà nói mất năm nay cũng không đúng
nốt. Bảo rằng ông chủ bán hay ông lấy
cắp cũng không đúng. Mà nói rằng
người lạ lấy cũng không phải. Xin quan toà phán xét cho biết ai đă lấy của
tôi, con trâu ấy là trâu đực hay trâu cái, và mất vào
lúc nào.
Nhận
được lá đơn, các quan toà
đều không hiểu đầu đuôi ra sao. Họ
vứt lá đơn xuống chiếu và bảo
:
-
Lá đơn này láo toét! Kẻ nào viết
chắc hẳn là người điên !
Thỏ
căi lại :
-
Lá đơn viết rất đúng.
Người viết đơn không điên tí nào. Không
phải trâu đực, mà cũng không phải trâu cái!
Vậy là con trâu thiến. Không phải mất
vào năm ngoái mà cũng không phải mất vào năm nay,
như vậy tức là mất vào đêm cuối cùng
của năm ngoái và là đêm đầu tiên của năm
mới. Người lấy không phải
họ hàng, và cũng không phải là người ngoài,
như vậy tức là ông anh rể.
Nghe Thỏ nói xong, các quan toà
đều khen là Thỏ rất thông minh.
V.
HẸN
BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo
bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn:
ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH
TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN VĂN DIỄM
BẠN Ở ĐÂU
Tới đây, hẳn bạn phải
tự hỏi: Tôi phải làm ǵ để đề ra
mục tiêu đây? Ông bảo tôi nên đề
ra mục tiêu, nhưng lại chẳng chỉ cách cho tôi
hoặc phân phát loại mục tiêu ǵ cả. Đúng lắm, rồi bạn sẽ thấy
đạt được mục tiêu c̣n dễ hơn
đề ra mục tiêu nữa. Khi
đề ra được mục tiêu một cách thích
đáng th́ bạn đă đi được một
phần đường rồi v́ nó khẳng định
rằng bạn có thể và sẽ đạt
được mục tiêu. Như tôi
từng nói trước đây, một khi đă tin
tưởng, bạn sẽ thành công dễ dàng.
Ví dụ
sau đây nói về việc buôn bán, nhưng xin bạn
nhớ là nó có thể ứng dụng vào bất cứ
nghề nghiệp nào bạn đang theo
đuổi.
Làm nghề bán
hàng, muốn bán đắt, bạn phải đề ra
mục tiêu. Nếu có kinh nghiệm làm việc với công ty
của ḿnh th́ sẽ rất hữu ích, nhưng dù sao,
bạn cũng cần tính toán để đề ra cho ḿnh
một mục tiêu lớn nhưng có thể thực
hiện được. Dù có bản đồ thế
giới thật đầy đủ trong tay,
nếu không biết ḿnh đang ở đâu, th́ bạn
cũng chẳng thể đi đâu được. Bạn cần một khởi điểm và
việc ghi chép sẽ giúp bạn t́m thấy khởi
điểm đó. Mỗi ngày cố
gắng ghi chép ít phút th́ trong ṿng 30 ngày, bạn sẽ có
được h́nh ảnh thực sự về khả
năng sản xuất và làm việc cũng như việc
sử dụng thời giờ một cách hiệu quả
của ḿnh. Bạn sẽ thấy
năng suất của ḿnh trong nửa tháng sau cao hơn
nửa tháng trước. Đây chính là
kết quả trực tiếp của việc biết ghi
chép. Có điều cần nhớ là trong 30 ngày này,
bạn phải hết sức thành thật, có thế
mới mong giải quyết được tương lai,
đồng thời nhớ giữ kín bản ghi chép này.
Có mấy
mục bạn phải ghi chép cho thật đúng.
Thứ
nhất, ghi chép giờ bạn thức giấc, giờ
bạn ra khỏi giường và giờ bạn đi làm
việc.
Thứ hai, ghi lại lượng
thời gian bạn dùng để ăn trưa, uống cà
phê, nghỉ ngơi, gọi điện và xía vào những
vấn đề của người khác.
Thứ ba, ghi lại các cuộc
điện đàm để hẹn gặp, giao dịch,
trao đổi, các buổi chào hàng, thời gian tiếp xúc
trực tiếp với khách hàng và số lượng hàng bán
được cũng như những khách đến
thăm bất ngờ.
Sau cùng, ghi lại thời gian "hoàng
hôn" tức thời gian bạn ở ngoài pḥng làm
việc, 30 phút cuối của cuộc điện đàm
buôn bán, thời gian phụ trội để xem xét các
tấm thiệp của khách hàng tương lai. Dĩ nhiên, những ngày đầu có hơi gay
nhưng bạn sẽ quen dần và hiệu quả công
việc cứ thế mà gia tăng.
Coi lại
bản ghi chép, bạn sẽ thấy ngày nào, tuần nào,
tháng nào và quư nào là tốt nhất đoạn so sánh chúng
với thời gian hiện tại, để rồi
sẽ thấy ḿnh có thể tái diễn được chúng
và kết quả là bạn sẽ có được một
năm tốt đẹp nhất. Dĩ nhiên, điều
này c̣n tuỳ ở sản phẩm của bạn nữa.
Loại hàng "nằm" sẽ không thể thay
đổi hàng tháng, hàng tuần, hàng ngày như loại hàng
"chạy" được (bàn chải hay mỹ
phẩm khác với máy vi tính hoặc nhà
cửa). Hăy cố chọn lấy một
mục tiêu đặc biệt và mỗi ngày mỗi cao
hơn. Song cũng phải nhớ thà là mục tiêu
nhỏ nhưng tăng tiến c̣n hơn lớn mà phải
giảm thiểu. Sự đua tranh đi
liền với mục tiêu thường rất hữu ích.
V́ vậy, bạn phải "đua tranh"
cho có bài bản mới được. Trước
tiên là những điều cần phải tránh. Tránh bóc ngắn cắn dài, tránh đua tranh với
nhà vô địch khi bạn chỉ có khả năng trung
b́nh. Thứ đến, tranh đua
với người đứng trước mặt ḿnh
chứ không phải người dẫn đầu. Phương cách này rất hay, đặc biệt
khi bạn phải đua tranh hai việc cùng một lúc,
một là vượt qua người đứng đàng
trước hai là vượt qua kỷ lục của chính
ḿnh. Với phương cách này, các chiến thắng
không bao giờ do may rủi, mà mỗi chiến thắng
đạt được sẽ giúp bạn vững
mạnh hơn trong cuộc đua tranh kế tiếp. Dù có
bao nhiêu người đứng trên bạn đi nữa,
nếu biết kiên tŕ "phá
vỡ kỷ lục" của ḿnh luôn, bạn sẽ
đạt nhiều tiến bộ, bán được
nhiều hàng và kiếm được nhiều tiền. Dĩ nhiên, nếu bạn cứ liên tiếp qua
mặt hết người này đến người khác
tất sẽ đến lúc không c̣n ai đứng
trước mặt bạn nữa.
VI.
T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(An Giang số 1359, ngày 30/8/1997, trang 6)
SỨC MẠNH CỦA SỰ
DỊU HIỀN
Hầu như các bà mẹ có kinh nghiệm
đều khuyên con gái ḿnh một câu tâm đắc rằng:
"Khi về nhà, đàn ông luôn
luôn là đứa trẻ cho dù ngoài xă hội làm quan to
đến đâu, thành đạt đến chừng nào.
Bởi vậy, một người vợ dịu hiền
là một liều thuốc hiệu nghiệm".
Khi họ bị
thất bại trong sự nghiệp, bị oan uổng,
bị phật ư, nổi nóng, tức giận ở ngoài xă
hội, thường mang về trút vào đầu vợ
con. Khi vui bạn bè, quá
chén say khướt, họ cũng mang về nhà. Khi thành
công, hiển đạt, được ca ngợi họ
cũng đem về nhà... Bởi vậy,
một người vợ dịu hiền, một phụ
nữ khôn ngoan phải luôn tỉnh táo và chân t́nh. Khi
người chồng nản chí, th́ người vợ là
liều thuốc kích thích, động viên để
chồng tăng thêm chí khí, nghị lực, ḷng tự tin,
không chùn bước, tiếp tục vươn lên.
Khi người chồng
mệt mỏi bởi công
việc tại công sở, về nhà người vợ là các loại vitamin
tăng thêm sức sống, sức khoẻ cho chồng.
Khi người chồng ươn hèn, không thích tiến thủ th́
người vợ là liều
thuốc bổ làm tăng sức mạnh, tẩy
trừ yếm khí để chồng hiên ngang tiến
bước.
Khi người chồng
thành đạt, tự hào rồi trở nên kiêu căng,
tự măn, th́ người vợ
là viên thuốc an thần, hạ nhiệt làm chồng
lấy lại thăng bằng, b́nh tâm suy nghĩ và trở
nên khiêm nhường hơn.
Khi chồng
nghiệp ngập, th́ người vợ phải dịu dàng, không nên lu
loa, giằng thước, đập chai mà chỉ có
thể ôn tồn, dịu dàng khuyên bảo. Lúc này
người vợ là liều thuốc cai
nghiện hiệu lực để chồng không sa đà,
lấn sâu vào con đường sa ngă.
Khi chồng
phải trực đêm về khuya, th́ một
người vợ khôn ngoan
chớ nên hoài nghi, truy hỏi, ghen tuông mà biết an ủi, thông cảm cho chồng.
Người đời có câu: "Thuốc
đắng dă tật". Các liều
thuốc hiệu nghiệm trên của ngời vợ
thường là vị thuốc đắng, chưa hẳn
người chồng đă thích uống. Bởi vậy không nên uống dồn, uống ép
một lúc mà phải từ từ từng ngụm nhỏ
một th́ mới có tác dụng.
M.C.
VII.
CHUYỆN PHIẾM :
Trích trong tập truyện hài hước
trẻ “Bồ” non
Biên soạn : PHẠM
KHẢI
GIÁ CHÓ LÊN RỒI !
Đi chợ về chưa kịp đặt cái giỏ
xúông đất, bà Sáu đă báo tin vui:
- Ông già ơi, giá chó lên rồi!
- Ai bảo bà thế?
- Người ta nói ở ngoài chợ ấy. Có bà
bảo lái đến trả giá 500 ngàn một con bông xù.
Vậy mà hôm trước ông cứ xồn xồn lên
bắt chở con Mi-mi đi bán cho hàng thịt chó!
- V́ nó ốm, không “đẩy” đi th́ mất toi
cả ch́ lẫn chài à? thế “chúng nó”
đâu cả rồi?
- Th́ ông cấm không cho mẹ con nó lên nhà nên tôi phải
nhốt trong kho. Tội nghiệp, con nào con
nấy nhếch nhác, bẩn thỉu quá.
Dễ đến mấy tháng ông Sáu
mới lại ngồi bên đàn chó. Đă một thời chúng
được ông quư như vàng. Ông từng nựng
con Mi-mi.
- Này, úông sữa Milô, ăn vă gị
đi rồi đẻ nhiều bông xù vào. Cứ
mỗi con bốn triệu là bố được cái Deram
II, con ạ.
Con Mi mi nghe lời ông đẻ được năm
con bông xù trắng múôt nên càng được yêu chiều. ông trực tiếp chỉ đạo bà
thực hiện nghiêm ngặt chế độ ưu
đăi: ngày bốn bữa ăn ngon lành cho đàn chó quư;
tắm rửa năm ngày một lần bằng
nước nóng và xà pḥng thượng hạng; ngủ trên
thảm len cho khỏi bẩn lông. Vị thú y
sĩ ở đầu phố trở thành người thân
thiết của gia đ́nh. Chó nào
biếng ăn, khô mũi liền được săn sóc
tận t́nh, có loại thúôc tới 180 ngàn đồng
một ống. Bà Sáu nhẫn nại làm mọi
việc chồng giao song cũng có lúc phân vân: chẳng
lẽ những đứa con ruột thịt của ḿnh
lại không được chăm sóc bằng lũ chó?
Nhưng đáng buồn thay, giá sữa, gan, xà pḥng,
thảm len cứ leo thang mà giá chó xù
cứ tụt dần. Lái buôn đến xem chó hết
lời khen ngợi chó rồi mất hút! Khi thấy mẹ
con Mimi không c̣n ngang giá với Dream II th́ ông sinh ra cáu kỉnh,
mắng nhiếc chúng là đồ ăn
hại. “Dự án đầu tư” mang tên Mi-mi bị thu hồi và ông Sáu không muốn thấy chúng
ở nhà trên nữa.
Cái tin của bà Sáu làm cho số phận chúng bớt
hẩm hiu chăng? Chỉ biết rằng ông tỏ ra ân hận:
- Tội nghiệp. Thế mà bà không
nhắc tôi để chúng nó gầy yếu và hôi quá.
Thôi bà chịu khó tắm rửa cho mẹ con nó, để
ở nhà trên cho sạch sẽ và bồi dưỡng cho
chúng mau lại sức. Mời bác sĩ thú y
đến khám bệnh cho chúng nó.
Con Mimi khẽ vẫy đuôi mừng, song ánh mắt
c̣n có vẻ dè dặt trước những lời tốt
đẹp vừa nghe thấy. Ông Sáu, vúôt đầu
mấy con chó rồi đi ra, bỗng quay lại hỏi:
- À, mà bà nghe ai nói giá chó lại lên nhỉ?
- Bà Hải bán thực phẩm ấy.
- Nhờ bà điều tra tin ấy bắt nguồn
từ đâu, cụ thể thế nào?
- Tôi có phải là cảnh sát đâu!
- Không biết xác thực th́ làm sao có kế hoạch
kinh doanh được?
Bà Sáu đành đến hỏi bà
Hải xem có đúng là gía chó lên không? Bà Hải chỉ sang cô Ba Gị chả. Cô
Ba nói là nghe chị Dần hàng vải. Bà về tới
nhà, ông Sáu đón sẵn ngoài cửa hỏi ngay:
- Cuối cùng là ai thế?
- Vợ ông thú y!
- Đúng là hắn đang đói khách.
GÓP GIÓ
Lời hay ư đẹp:
Những
ǵ chúng ta học được lúc trẻ để lại
dấu ấn măi măi trong khối óc và trái tim
ta.
Henri Frederic Amiel
Câu chuyện t́nh yêu
không b́nh thường
“Cynthia và
Rồi Alvin nhận được một học
bổng du học. Sợ t́nh yêu sẽ ảnh
hưởng đến việc học của
Nhiều tháng trôi qua, Cynthia không nhận được
tin ǵ từ
Cynthia cảm thấy mọi thứ như bị
đảo lộn, dù cô biết rằng đó là điều
tốt nhất của
-
Cynthia, đừng khóc, ḿnh sắp về nhà rồi, nhớ
phải chờ ḿnh đấy! Chỉ
được có thế rồ
Đêm đó, Cynthia nằm mơ thấy
Sáng hôm sau, Cynthia vội vă gọi điện cho chị
gái
-
Cynthia, xin lỗi em, tất cả là chị nói dối đấy.
Cho
dù Cynthia khẳng định một ngàn lần rằng
đêm hôm trước,
Nhưng Cynthia không tin, cô tin rằng
-
Anh đă sửa điện thoại rồi à?-
Mẹ Cynthia hỏi bố cô như vậy khi ông vừa
bước vào nhà- Em thấy Cynthia nói chuyện với ai
đó suốt đêm hôm qua.
-Em
làm sao thế?- Bố Cynthia lắc đầu
khó hiểu- Anh đă sửa điện thoại đâu? Máy
vẫn hỏng mà!”. ………………….
Câu chuyện này tôi nhận được từ một
người bạn. Bên dưới câu chuyện c̣n kèm
thêm một “lời nguyền”: “Bạn sẽ có hai sự lựa
chọn: Một là gửi tiếp đi cho những người
bạn khác. Hai là bỏ qua và t́nh yêu cua bạn
có thể sẽ kết thúc như trong câu chuyện.”
Tôi th́ không tin vào lời nguyền mà chỉ thấy
đây là một câu chuyện thật buồn. Nhưng nó nhắc chúng ta rằng nếu chúng ta yêu
thương một người, hăy biết trân trọng
khi bạn c̣n có thể. Bởi không ai nói trước
được tương lai, đừng bao giờ để
ḿnh phải hối hận v́ ḿn không đủ quan tâm, không
đủ yêu thương hoặc không đủ can đảm
để vượt qua nhữn khó khăn, để giữ
những ǵ mà ḿnh yêu quư…Bạn có thể gửi câu chuyện
này cho những người mà bạn quan tâm và nói với họ
những ǵ bạn cảm thâấy và nói với họ rằng
bạn yêu quư họ đến mức nào. Đừng
sợ lời nguyền, đó là những ǵ tôi nghĩ, nên
tôi mới gửi câu chuyện này đến cho các bạn ở
đây.
Violet
Khi ta yêu
+ Khi người ấy đang có mặt ở đây mà bạn
giả vờ thờ ơ rồi khi người ấy vắng
mặt, bạn lại bắt đầu đi t́m kiếm.
Lúc đó,bạn đă yêu...
+ Mặc dù xung quanh bạn có nhiều người luôn khiến
cho bạn cười nhưng ánh mắt và sự chú ư của
bạn chỉ luôn hướng về người ấy.
Lúc đó, bạn đă yêu...
+ Mặc dù người ấy đă gọi điện về
thông báo rằng máy bay hạ cánh an toàn
nhưng không ai trả lời điện thoại. Bạn vẫn luôn chờ đợi cuộc gọi
ấy.
Lúc đó, bạn đă yêu...
+ Bạn luôn thích thú với một email ngắn ngủn từ
người ấy mà lờ đi những email thật dài
của nhiều người khác.
Lúc đó, bạn đă yêu...
+ Khi bạn thấy ḿnh không thể xóa đi tất cả
những mẩu tin trong Inbox hay trong Send Items chỉ bởi
v́ một email từ người ấy.
Lúc đó, bạn đă yêu...
+ Khi bạn có một cặp vé đi xem phim. điều đầu tiên bạn nghĩ
đến là sẽ cùng đi với người ấy.
Lúc đó, bạn đă yêu...
+ Bạn luôn tự nhủ rằng ‘người ấy chỉ
là bạn thôi" nhưng bạn hận ra ḿnh không tránh khỏi
sự thu hút của người ấy.
Lúc đó, bạn đă yêu...
+ Khi bạn đọc những ḍng chữ này, nếu ai có
ai đó xuất hiện trong đầu bạn.
Lúc đó, bạn đă yêu... và đă yêu người ấy...
Điều
ước của 3 cây cổ thụ
Ở một khu rừng nọ có ba cây cổ thụ
đang bàn luận về tương lai. Cây thứ nhất
nói: “Một ngày nào đó tôi muốn được trở
thành chiếc hộp đựng châu báu với h́nh dáng lộng
lẫy”. Cây thứ hai nói: “Tôi muốn trở thành con thuyền
to lớn. Tôi sẽ chở đức vua và
hoàng hậu đi khắp thế giới”. Và cây thứ
ba: “Tôi muốn vươn dài để trở thành cây to lớn
nhất trong khu rừng này. Mọi người
nh́n lên đồi sẽ thấy tôi vươn xa, chạm
đến bầu trời”.
Một vài năm sau
đó một nhóm người đặt chân đến khu
rừng và cưa những thân cây. Cả
ba đều mỉm cười hạnh phúc v́ tin mong ước
của ḿnh sẽ thành hiện thực.
Khi cây đầu tiên được bán cho một
chủ trại mộc, nó được tạo thành máng
đựng thức ăn gia súc và đặt
trong kho thóc phủ lên bởi một lớp cỏ. Cây thứ hai được bán cho một thợ
đóng thuyền đóng thành một chiếc thuyền nhỏ
để câu cá. Cây thứ ba bị chặt
thành từng khúc và quẳng lại trong bóng đêm. Đây chẳng phải là những điều
chúng hằng mong đợi.
Một ngày nọ, một cặp
vợ chồng đến kho thóc. Người vợ
đă đến kỳ sinh nở, người chồng hy
vọng t́m được một chiếc nôi cho đứa
bé và máng cỏ đă trở thành chỗ ở ấm áp cho
em. Cây thứ nhất cảm nhận được sự
quan trọng của nó và hiểu rằng ḿnh đang che chở
một sinh linh bé nhỏ.
Vài năm sau, một nhóm
người đi đánh cá trên chiếc thuyền của
cây thứ hai gặp phải một trận băo lớn.
Những người trên thuyền đă rất mệt mỏi,
nhưng cây thứ hai biết rằng nó có đủ sự
vững chăi để giữ an toàn và sự
b́nh yên cho chủ nhân. Với cây thứ ba, một
ngày, có ai đó đă đến và nhặt những khúc gỗ.
Trên đỉnh đồi, nó được
đóng thành một hàng rào ngăn chặn thú dữ. Khi ánh mặt trời vừa ló dạng, cây thứ
ba nhận ra rằng nó có đủ sức mạnh để
đứng vững trên đỉnh đồi này.
Khi sự việc xảy ra không theo như ư muốn, đừng tuyệt vọng
v́ mọi việc diễn ra đều có chủ đích. Cả ba cây cổ thụ đều thực hiện
được những ước mơ của ḿnh, dù cách
thức để đạt đến đích cuối
cùng không như mong đợi. Cuộc sống
sẽ không phụ những kẻ có ḷng.
(Theo Hope and Faith)
Thức ăn
chạy đi đâu?
Trước mặt bạn là một
đĩa spaghetti. Bạn cắn một miếng
và nuốt. Thức ăn chạy
đi đâu, chuyện ǵ xảy ra với nó?
Khi được nuốt vào bụng, thức ăn phải đi qua một con đường
dài ngoằn ngoèo trong cơ thể bạn. Đó
là một quá tŕnh gồm rất nhiều bước.
Nhiều năm trước, hai sự kiện xảy ra khiến
các nhà khoa học biết rơ hơn về hành tŕnh của thức
ăn khi nó được nuốt vào miệng.
Thí nghiệm đầu tiên là năm 1777, khi một
nhà sinh học người Ư, Lazzaro Spallanzani, thử nuốt
một ít thức ăn. Ông cho thức ăn
vào một cái túi vải nhỏ và đính một sợi dây
vào đó. Sau vài phút, ông kéo cái túi ra khỏi dạ
dày. Cái túi có mùi chua và đă hơi biến
đổi. Ông lặp lại thí nghiệm
vài lần, mỗi lần lại để cái túi lâu hơn
trong dạ dày. Thời gian càng tăng th́ thức ăn bên trong càng mềm hơn, và sau ba giờ
nó đă trở thành dung dịch lỏng. Đó
là bằng chứng đầu tiên về dịch vị - loại
dịch trong dạ dày giúp tiêu hóa thức ăn.
Một sự kiện khác xảy ra năm 1822
với một người
Nhưng bây giờ ta hăy trở lại với đĩa ḿ ống
spaghetti, và theo dơi nó qua hệ tiêu hóa
như thế nào. Trước hết,
răng của bạn làm việc, nghiền thức ăn
thành mảnh nhỏ hơn. Răng cửa có một lực
là hai mươi cân Anh và răng hàm là hai trăm cân Anh.
Đó là lư do tại sao răng hàm đảm nhận phần
lớn trách nhiệm. Trong khi nhai, thức ăn được
trộn lẫn với nước bọt mà cơ thể bạn
sản xuất ra với dung lượng không tưởng
tượng nổi là từ hai đến bốn lít Anh (Lít
Anh (quart) bằng 1,136 lít mỗi ngày. Khi thức ăn
đă được nghiền xong, lưỡi của bạn
giúp bạn đẩy nó xuống thực quản, đó là
bước tiếp theo. Nhưng toàn bộ
quá tŕnh này nằm trong sự điều khiển của
năo bộ: năo bộ cần phát đi một tín hiệu nào
đó th́ bạn mới nuốt được.
Các đợt co thắt đẩy thức ăn xuống
hết thực quản, hai đầu thực quản có
các nắp đậy để “điều khiển”
hướng đi của thức ăn. Nắp đậy
phía trên ngăn thức ăn đi
ngược trở lại miệng, và nắp đậy
dưới cùng đẩy thức ăn vào dạ dày. Ở
đây thức ăn mới bắt đầu
được tiêu hóa thực sự.
Trong dạ dày, thức ăn được
trộn với các acid và enzym, làm hóa lỏng thức ăn
và đẩy nó đi tiếp. Thức ăn
vào dạ dày càng nhiều, dạ dày càng hoạt động
nhanh hơn. Sự kết hợp giữa thức ăn và dịch vị tạo thành một hỗn
hợp gọi là dịch sữa. Hỗn hợp này
được đẩy vào ruột non.
Dạ dày đẩy dịch sữa xuống
ruột non bằng một nắp đậy giữa hai
cơ quan này. Khi thức ăn đă
xuống ruột non rồi, dịch tiêu hóa và mật làm nó bị
phân tách ra hơn nữa. Trong hành tŕnh đi qua ruột non của
thức ăn - khoảng gần ba mét đường ống
dày đặc như ống nước tưới vườn
- thức ăn như một ḍng giao thông chậm chạp,
tốc độ khoảng 1cm mỗi giây. Khoảng 94% thức
ăn thẩm thấu qua thành ruột non
vào máu và trở thành “chất dinh dưỡng” được
đưa đi khắp cơ thể.
Phần 6% c̣n lại - kể cả chất lỏng,
được đẩy xuống ruột già là nơi xử
lư những chất thải mà cơ thể bạn không sử
dụng được.
Một người trung b́nh ăn hai cân Anh thức ăn mỗi
ngày và uống 2,5 cân Anh nước.
Nhưng toàn bộ hệ tiêu hóa phải xử lư hai
mươi cân Anh hỗn hợp mỗi ngày.
Đĩa ḿ ống spaghetti phải trải
qua một quăng đường dài nhưng phần lớn
nó được sử dụng để tạo ra máu,
xương, hồi phục da và tiếp sức cho cơ bắp.
Không chỉ ḿ ống mà cả những món khác
như rau và hoa quả nữa. Bạn
đói chưa? Dạ dày kêu gào chưa?
Có lẽ đến giờ ăn rồi
đó, hăy cho dạ dày của bạn làm việc đi.
Bản chất
Vào một buổi chiều chủ nhật nắng
vàng ấm áp tại Oklahoma City, Bobby Lewis, một người
cha tuyệt vời, đưa hai đứa con trai nhỏ
đi đến sân chơi thiếu nhi. Anh
đến quầy bán vé và hỏi "Giá vé bao nhiêu vậy
anh?"
Người bán vé trả lời "Ba đô
cho anh và ba đô cho trẻ em trên sáu tuổi. Nếu mà
bé nào bằng hoặc dưới sáu tuổi th́ vào cửa tự
do. Các con của anh bao nhiêu tuổi rồi?"
Bobby trả lời "Bé này 3 tuổi và bé này
7 tuổi, vậy tôi phải trả cho anh 6 đô."
Người bán vé kêu lên "Anh vừa trúng xổ
số hay sao thế? Nếu anh nói đứa con lớn
của anh 6 tuổi anh có thể tiết kiệm được
3 đô. Tôi đâu có nhận ra được."
Bobby trả lời "Đúng, anh không nhận
ra được nhưng những đứa trẻ này nhận
ra được."
Trong mọi lúc, nhất là những lúc khó
khăn, khi mà đạo đức trở nên quan trọng
hơn tất cả, bạn hăy làm sao để trở
thành gương mẫu cho mỗi người bạn
đang cùng làm việc và cùng sống.
Con yêu mẹ
Người mẹ mệt mỏi
trở về từ cửa hàng sau một ngày làm việc
dài đăng đẵng, kéo lê túi hàng trên sàn bếp.
Đang chờ bà là đứa con trai tên David lên 8 tuổi,
đang lo lắng kể lại những ǵ mà em nó đă làm ở
nhà: “… lúc con đang chơi ngoài sân c̣n bố đang gọi
điện thoại th́ Tom lấy bút ch́ màu viết lên
tường, lên chính tờ giấy dán tường mới
mà mẹ dán trong pḥng làm việc ấy! Con đă nói với
nó là mẹ sẽ bực ḿnh mà!”.
Người mẹ than thở rồi nhướng lông mày:
“Bây giờ nó đâu ?”. Thế
rồi bà bỏ hết hàng ở đó, sải bước
vào pḥng của đứa con trai nhỏ, nơi nó đang trốn.
Bà gọi cả tên họ của đứa bé,
mà ở các nước phương Tây, khi gọi cả tên
lẫn họ như thế này là thường thể hiện
sự tức giận. Khi bà bước vào pḥng, đứa
bé run lên v́ sợ, nó biết sắp có chuyện ǵ ghê gớm
lắm. Trong 10 phút, người mẹ nguyền rủa con,
là bà đă phải tiết kiệm thế nào và tờ giấy
dán tường đắt ra sao! Sau khi rên rỉ
về những việc phải làm để sửa lại
tờ giấy, người mẹ kết tội đứa
con là thiếu quan tâm đến người khác. Càng mắng
mỏ con, bà càng thấy bực ḿnh, cuối cùng bà ra khỏi
pḥng con, cảm thấy cáu đến phát điên!
Người mẹ chạy vào pḥng làm việc
để xác minh nỗi lo lắng của ḿnh. Nhưng khi nh́n bức tường, đôi mắt
bà tràn ngập nước mắt. Những
ǵ bà đọc được như một mũi tên xuyên
qua tâm hồn người mẹ. Ḍng chữ viết:
“Con yêu mẹ” được viền bằng một trái tim!
Và giờ đây bao thời gian trôi qua, tờ
giấy dán tường vẫn ở đó, y như lúc
người mẹ nh́n thấy, với một cái khung ảnh
rỗng treo để bao bọc lấy nó. Đó là một
sự nhắc nhở đối với người mẹ,
và với tất cả mọi người: Hăy bỏ một
chút thời gian để đọc những ḍng chữ viết
trên tường!
Người bạn
Người chủ tiệm
treo tấm bảng "Bán Chó Con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn
hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau
đó, có một cậu bé xuất hiện.
- Chú bán mấy con chó này với giá bao nhiêu vậy? - cậu bé hỏi.
Ông chủ trả lời:
- Khoảng từ $30 cho tới $50.
Cậu bé móc trong túi ra một ít tiền lẻ. "Cháu có $2.37," cậu nói, "cháu có thể
coi chúng được không?"
Người chủ tiệm mỉm cười
và huưt sáo. Từ trong cũi chạy ra chó mẹ Lady
cùng với năm cái nắm lông be bé xinh xinh theo
sau. Một con chó con cà nhắc chạy cuối cùng. Ngay lập
tức, cậu bé chỉ vào con chó nhỏ bị liệt
chân đó: "Con chó con này bị làm sao vậy?"
Người chủ giải thích rằng bác sĩ thú y
đă coi và nói rằng con chó con bị tật ở phần
hông. Nó sẽ bị đi khập khiễng
măi măi. Nó sẽ bị què măi măi.
Đứa bé rất xúc động: "Cháu muốn mua con
chó con đó."
Người chủ nói rằng:
- Chắc là cháu không muốn mua con chó đó đâu, c̣n nếu
cháu muốn nó th́ chú sẽ cho cháu luôn.
Cậu bé nổi giận. Cậu nh́n thẳng vào mắt của
người chủ, và nói rằng:
- Cháu không muốn chú cho cháu con chó con đó. Nó xứng
đáng như bất kỳ con nào khác và cháu sẽ trả
cho chú đủ giá tiền cho nó. Thật ra,
cháu sẽ đưa cho chú $2.37 bây giờ và 50 cent mỗi
tháng cho đến khi cháu trả đủ số tiền.
Người chủ phản đối:
- Cháu đâu có muốn mua con chó đó. Nó sẽ chẳng bao
giờ có thể chạy được và chơi với
cháu như những con chó con khác.
Nghe vậy, cậu bé cúi xuống và kéo ống quần lên
để lộ ra một chân bị teo quắt và phải
có hệ thống thanh giằng chống đỡ. Cậu
nh́n lên người chủ và nói rất khẽ:
- Vâng, cháu cũng không có chạy được, và con chó nhỏ
đó cần một người có thể hiểu
được nó!
Dan Clark
Gia tài
Có một người đàn
ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức
gần như sống v́ niềm say mê của ḿnh. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời
của ông. Ông làm việc rất chăm
chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua
thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của
ḿnh. Ông mua rất nhiều tác phẩm của
các họa sỹ nổi tiếng.
Người đàn ông này đă góa vợ.
Ông chỉ có một người con trai. Ông đă truyền
lại cho con ḿnh niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất
tự hào về con trai của ḿnh khi anh ta cũng trở
thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.
Một thời gian sau, đất nước
bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng
như mọi thanh niên khác, lên đường ṭng quân. Và sau
một thời gian th́ câu chuyện xảy ra...
Một hôm, người cha nhận được một
lá thư thông báo rằng người con
đă mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột
cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha
không thể biết được điều ǵ đang xảy
ra với con ḿnh.
Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này
báo với ông rằng con ông đă hy sinh khi làm nhiệm vụ.
Ông gần như chết đi một nửa
người. Thật khó khăn khi đọc tiếp
lá thư đó, nhưng ông vẫn cố.
Trong thư, người ta báo rằng con
ông đă rút lui đến nơi an toàn. Nhưng
thấy trên băi chiến trường vẫn c̣n những
đồng đội bị thương, con ông đă quay
lại và đưa về từng thương binh một.
Cho đến khi đưa người cuối cùng về
gần đến khu vực an toàn th́ con
ông đă trúng đạn và hy sinh.
Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn
ra khỏi nhà. Ông không thể h́nh dung được một
Noel mà thiếu con trai ḿnh bên cạnh. Ông
đang ở trong nhà th́ có tiếng chuông gọi cửa.
Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn.
Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết
cháu, nhưng cháu là người mà con bác đă cứu trước
khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết
đem đến cái ǵ để đền đáp cho
điều mà con bác đă làm cho cháu. Cháu
được anh ấy kể lại rằng bác thích
sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một
họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con
trai bác để tặng cho bác. Cháu mong
bác nhận cho cháu."
Người cha đem bức tranh vào nhà, mở
ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn
treo trên ḷ sưởi xuống, ông thay vào đó là bức
chân dung người con. Nước mắt lưng
tṛng, ông nói với chàng trai: "Đây là bức tranh giá trị
nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất
cả các tranh mà ta có trong căn nhà này."
Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi
hai người chia tay. Sau
vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức
về việc ông qua đời lan truyền
đi rất xa. Mọi người đều
muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm
nghệ thuật mà ông đă sưu tầm được
qua thời gian. Cuối cùng th́ buổi
bán đấu giá cũng được công bố vào ngày
Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và
những nhà đại diện cho các viện bảo tàng
đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng.
Toà nhà bán đấu giá chật ních người.
Người điều khiển đứng
lên và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đă đến
đông đủ như vậy. Bức tranh đầu
tiên sẽ là bức chân dung này..."
Có người la lên: "Đó chỉ là chân dung đứa
con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua
nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị
thật sự?"
Người điều khiển nói: "Chúng ta sẽ bắt
đầu bằng bức này trước!"
Người điều khiển bắt đầu
"Ai sẽ mua với giá $100?"
Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp
"Ai sẽ mua với giá $50?"
Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại
hỏi "Có ai mua với giá $40?"
Cũng không ai muốn mua. Người
điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả
giá cho bức tranh này sao?" Một
người đàn ông già đứng lên "Anh có thể
bán với giá $10 được không? Anh
thấy đấy, $10 là tất cả những ǵ tôi có.
Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé
đó. Tôi đă thấy thằng bé lớn lên và tôi thật
sự yêu quư nó. Tôi rất muốn có bức
tranh đó. Vậy anh có đồng ư
không?"
Người điều khiển nói "$10 lần
thứ nhất, lần thứ nh́, bán!"
Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người
nói với nhau: "Chúng ta có thể bắt đầu thật
sự được rồi!".
Người điều khiển nói: "Xin cảm ơn mọi
người đă đến. Thật là vinh hạnh
khi có mặt những vị khách quư ở đây. Buổi đấu giá của chúng ta sẽ dừng
tại đây!"
Đám đông nổi giận: "Anh nói là hết đấu
giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm
nổi tiếng kia mà?". Người
điều khiển nói: "Tôi xin lỗi nhưng buổi
bán đấu giá đă chấm dứt. Mọi người
hăy xem chúc thư của ông cụ đây,
NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ
ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH C̉N LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”
Những lời khuyên thú
vị
Cuộc sống quả
là có rất nhiều điều thú vị, phải không bạn? Và khi bạn
thực hiện những điều sau đây, bạn sẽ
nhận được nhiều niềm vui bất ngờ
và thấy rằng c uộc sống này thật đáng yêu biết
bao.
Hăy cho mọi người
nhiều hơn những ǵ họ mong đợi và làm điều
đó một cách vui vẻ.
Nên lấy một
người mà bạn thích nói chuyện với người
ấy.
V́ khi bạn già đi th́ kỹ năng tṛ chuyện
của họ cũng quan trọng như bất kỳ
điều ǵ khác.
Khi bạn nói "Anh (em) yêu em (anh) ,
hăy thật ḷng.
Khi bạn nói "Tôi
rất lấy làm tiếc/xin lỗi, hăy nh́n vào mắt
người đối diện.
Nên t́m hiểu nhau ít
nhất là 6 tháng trước khi kết hôn.
Hăy yêu sâu sắc và nồng
nàn. Có thể bạn sẽ bị tổn
thương, nhưng đó chính là cách để sống trọn
vẹn.
Nói chậm thôi,
nhưng hăy suy nghĩ thật nhanh.
Khi người ta hỏi bạn một câu mà bạn
không muốn trả lời, hăy mỉm cười và nói:
"Tại sao anh/cô lại muốn biết?"
Đừng để một
bất ḥa nhỏ làm tổn thương t́nh bạn cao cả.
Khi bạn nhấc máy
điện thoại để trả lời, hăy mỉm
cười. Người gọi sẽ nghe
được nó qua giọng nói của bạn.
Khi nhận ra lỗi
lầm, hăy tiến hành khắc phục ngay.
Khi bạn thất bại,
cũng đừng để mất luôn bài học.
Đừng nên cười
nhạo ước mơ của bất cứ ai. Những
người không có ước mơ chẳng có ǵ nhiều
đâu.
Đừng đánh giá
người khác qua những người thân của họ.
Nên nhớ: thành tựu và t́nh yêu vĩ
đại thường liên quan đến các rủi ro khôn
lường.
Khi có bất ḥa, hăy thẳng
thắn tranh luận với nhau.
Đừng nói xấu sau
lưng người khác.
Nên nhớ 3 điều sau: tôn trọng bản thân
ḿnh; tôn trọng người khác và tự chịu trách nhiệm
cho mọi hành vi của ḿnh.
Dấu vết thời
gian
Tác giả: Khuyết
danh
Bạn muốn biết tuổi của cây? Xin bạn
hăy đếm ṿng tuổi của nó.
Bạn muốn biết tuổi của con cá? Xin
bạn hăy nh́n vẩy của nó.
Bạn muốn biết tuổi của con ngựa? Xin bạn
hăy xem răng của nó.
Bạn muốn biết niên đại của
một cổ vật? Bạn hăy kiểm
tra mức độ oxy hoá của nó.
Thời gian đều lưu lại dấu vết
trên mỗi sự vật, chỉ cần bạn quan sát cho kỹ,
th́ cho dù trong một phút một giây, vạn vật đều
đang tiến hóa.
Nếu có một ngày nào đó, ngày đêm không c̣n thay đổi
cho nhau, lá cây không c̣n lần lượt khô héo, con người
không c̣n sống chết, chim én không c̣n đi về, th́ chúng
ta c̣n cảm thấy được sự dịch chuyển
của thời gian hay không? V́ vậy thời
gian chính là sự thay đổi và muốn thay đổi
th́ cần phải có thời gian.
Nắm chắc thời gian để cải thiện bản
thân,cải thiện hoàn cảnh, cải
thiện thế giới, đó chính là ư nghĩa của cuộc
sống!
*
Passion Sunday
Introduction
Let us acclaim the Lord, the King, who has come to establish his
rule of peace. Let all people give him praise.
Penitential Rite
Our King is coming, lowly and humble. Let us welcome him with pure
hearts.
You are blessed, Son of David.
Lord, have mercy.
You are the One who comes to save.
Christ, have mercy.
You are the King of peace.
Lord, have mercy.
Today's
First Reading Isaiah 50:4-7
The prophet tells of the Servant's mission to suffer for the
people.
Second Reading
Philippians 2:6-11
Paul reflects on how Jesus emptied himself of power, to become like
us, that God might raise him up.
Gospel Luke
22:14-23:56
The prophecies that the Messiah should suffer are fulfilled.
Prayer of the
Faithful
Celebrant
Let us pray for all our needs, and that all people may learn from
the Lord's example of love.
Intercessions
As Jesus respected the lowly and the humble, let us respect them
too.
Lord, hear us.
As Jesus preached forgiveness and reconciliation, may our lives
show forth his Good News of peace.
Lord, hear us.
As Jesus comforted and healed the sick, may we too give those who are
sick our special attention and care.
Lord, hear us.
As Jesus rose to new life, may those who have died in faith share
in his Kingdom of light and peace.
Lord, hear us.
Celebrant
Lord God you raised Jesus Christ from the dead, that your power and
love might be revealed to all people. Help us who pray here today to live the
good news of the Gospel in thought, word and deed. We ask this through the same
Christ our Lord. Amen.
The Lord's
Prayer
That we may join Jesus in
Final Blessing
May Jesus the Lord rule us.
May the Son of David save us,
May the One who comes in the Lord's name lead us.
And as sharers in the Passion of Christ, may we receive the
blessing of God,
Father, Son and Holy Spirit. Amen.
HOMILY
"The Lord has given me a disciple's tongue."
Illustration
Last year the governor of
Governor Wilson's enforced silence dramatically demonstrates our
reliance on the spoken word, and how much we take for granted the power of
speech. To have a message and to be unable to proclaim it must be terrible. Our
need and desire to express what is important to us is strong, and when our
expression is frustrated, we suffer.
Gospel Teaching
"The Lord has given me a disciple's tongue," says the
prophet Isaiah, "so that I may know how to reply to the wearied." The
prophet, in words that were later taken as referring to Jesus, has been given a
gift with words, that he might use it to help those who are weary and
overburdened. Isaiah has a mission from God to speak the word of truth. To
remain silent would be frustration indeed. Similarly, Jesus has received the
word from God, and must speak this word whatever the consequences. And today's
gospel reading show how terrible they are: betrayal, suffering and death. The
world cannot take too much reality; people cannot absorb too much truth.
Listening to the voices of the crowd in today's readings, we see a
twofold pattern. In the procession gospel, there are words of acclamation:
"Blessings on the King who comes, in the name of the Lord." At the
trial of Jesus we hear words of condemnation, as the crowd cries, "Crucify
him." The earthly life of Jesus lies somewhere between those two
sentiments, of acclamation and condemnation. To understand more deeply the
Paschal Mystery, we will do well to reflect on this.
The acclamation of the crowd is simple recognition of who Jesus is.
They know he is the Messiah of God, foretold by the prophets of old. They know
he is the speaker of the truth of God, come to teach those who live in the
darkness of ignorance. They know he is the one recognised by the Baptist as the
Lamb of God. But they know too, at some deep level, that he is more than this.
Clearly the crowd who acclaim him see him as someone worthy of their attention
and their praise, someone from God. The acclamation of the crowd is the
culmination of a relationship between Jesus and themselves. The crowd is made
up of those who have heard Jesus, who have followed him, who have been affected
in some way by his ministry. They welcome him in prophetic terms: "Blessed
is the King of Israel, who comes in the name of the Lord."
If acclamation is the human response to knowing who Jesus is, then
condemnation is what happens when people cannot or will not take in who he is,
or what he does. The truth of Jesus, they fear, will be too upsetting of their
lives, and so they block it out. If Jesus can be kept quiet, by fair means or
foul, they will not have to face the uncompromising message he brings.
Application
Our lives too are lived somewhere between the two sentiments of
acclamation and condemnation: the acclamation and condemnation we receive, and
the acclamation and condemnation we give. The Gospel life is one which is open
to the truth of Christ and allows itself to be transformed by that truth. And
being open to the truth means we become agents of the truth, presenting others
with it.
When we block Christ out, when we cannot afford to let him in, then
we, each in our own way, are doing as the crowds did. There is something of
that in all of us, but in all of us too is a call to better and higher things.
While we have a voice that we can use, we can, as Isaiah
prophesied, use it to reply to the weary. We know too well how we can condemn,
but we are always seeking more and more to acclaim Christ the King, to
recognise and venerate his truth, that our word too will be a word of truth.
Summary
1. It is frustrating to have a message one is not able to
communicate.
2. Jesus speaks the truth and is condemned.
3. The life of Jesus lies between acclamation and condemnation.
4. Our life too lies between acclamation and condemnation.
5. When we live in Christ's truth we become agents of truth.