LỄ HIỆN XUỐNG

CHỦ ĐỀ :

Chúa Thánh THẦN là nguyên lư HỢP NHẤT

"Anh em hăy nhận lấy Thánh Thần"

(Ga 20,22)

BÀI ĐỌC I: Cv 2, 1-11

"Các vị được tràn đầy Chúa Thánh Thần và bắt đầu lên tiếng nói".

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Khi đến ngày lễ Ngũ Tuần, tất cả các môn đệ đều tề tựu một nơi, bỗng từ trời phát ra tiếng động như tiếng gió mạnh thổi đến, lùa vào đầy nhà nơi họ đang sum họp. Lại có những lưỡi như thể bằng lửa xuất hiện và rải rác đậu trên từng người. Hết thảy mọi người đều được tràn đầy Chúa Thánh Thần, và bắt đầu nói tiếng khác nhau tuỳ theo Thánh Thần ban cho họ nói.

Khi ấy, cư ngụ tại Giêrusalem, có những người Do-thái đạo đức từ khắp các nước dưới gầm trời tụ về. Nghe tiếng ấy phát ra th́ đoàn tuôn đến, tâm trí bỡ ngỡ, v́ mỗi người đều nghe các môn đệ nói tiếng thổ âm của ḿnh. Mọi người đều sửng sốt và bỡ ngỡ nói rằng: "Nào tất cả những người đang nói đây không phải là người Galilê ư? Nhưng tại sao mỗi người chúng tôi lại nghe họ nói tiếng bản xứ của chúng tôi: Chúng tôi là người Parthi, Mêđi, Êlam, Mêsopotamia, Giuđêa, Cappađôcia, Pôntô, Tiểu Á, Phrygia, Pamphylia, Ai-cập, Lybia, cận Cyrênê, và người Rôma cư ngụ ở đây, là Do-thái và ṭng giáo, là người Crêta và Á-rập, chúng tôi đều nghe họ nói tiếng của chúng tôi mà ca tụng những kỳ công của Thiên Chúa!"

[Mọi người đều sửng sốt bỡ ngỡ nói với nhau rằng: "Thế này nghĩa là ǵ?" Nhưng lại có người khác nhạo báng rằng: "Họ đầy rượu rồi".] Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 103, 1ab và 24ac. 29bc-30. 31 và 34

Đáp: Lạy Chúa, xin sai Thánh Thần Chúa đến, và xin canh tân bộ mặt trái đất (c. 30).

Hoặc đọc: Alleluia.

Xướng: 1) Linh hồn tôi ơi, hăy chúc tụng Chúa. Lạy Chúa là Thiên Chúa của con, Ngài quá ư đại! Lạy Chúa, thực nhiều thay công cuộc của Ngài! Địa cầu đầy dẫy loài thụ tạo của Ngài. - Đáp.

2) Ngài rút hơi thở chúng đi, chúng chết ngay và chúng trở về chỗ tro bụi của ḿnh. Nếu Ngài gởi hơi thở tới, chúng được tạo thành, và Ngài canh tân bộ mặt trái đất. - Đáp.

3) Nguyện vinh quang Chúa c̣n tới muôn đời, nguyện cho Chúa hân hoan v́ công cuộc của Chúa. Ước chi tiếng nói của con làm cho Chúa được vui; phần con, con sẽ hân hoan trong Chúa. - Đáp.

BÀI ĐỌC II: 1 Cr 12, 3b-7. 12-13

"Trong một Thánh Thần, tất cả chúng ta được thanh tẩy để làm nên một thân thể".

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Cô-rintô.

Anh em thân mến, không ai có thể nói "Đức Giêsu là Chúa" mà lại không do Thánh Thần. Vậy có nhiều thứ ân sủng, nhưng chỉ có một Thánh Thần. Có nhiều thứ chức vụ, nhưng chỉ có một Chúa. Có nhiều thứ công việc, nhưng chỉ có một Thiên Chúa, là Đấng làm mọi sự trong mọi người. Sự xuất hiện của Thánh Thần được ban cho từng người, tuỳ theo lợi ích.

Cũng như chỉ có một thân thể nhưng có nhiều chi thể, mà các chi thể tuy nhiều nhưng chỉ là một thân thể, th́ Chúa Kitô cũng vậy.chưng trong một Thánh Thần, tất cả chúng ta được thanh tẩy để làm nên một thân thể, cho dù là Do-thái hay dân ngoại, nô lệ hay tự do: tất cả chúng ta đă uống trong một Thánh Thần. Đó là lời Chúa.

CA TIẾP LIÊN

Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài ngự đến,
và tự trời toả ánh quang minh của Ngài ra!
Lạy Cha kẻ cơ bần, xin Ngài ngự đến;
Đấng ban ân huệ, Đấng soi sáng tâm hồn, xin ngự đến!
Lạy Đấng an ủi tuyệt vời,
là khách trọ hiền lương của tâm hồn,
là Đấng uỷ lạo dịu dàng.
Chúa là sự nghỉ ngơi trong cảnh lầm than,
là niềm an ủi trong lúc lệ rơi.
Ôi sự sáng chứa chan hồng phúc,
xin chiếu soi tràn ngập tâm hồn tín hữu của Ngài.
Nếu không có Chúa trợ phù,
trong con người c̣n chi thanh khiết, không c̣n chi vô tội.
Xin Chúa rửa sạch điều nhơ bẩn, tưới gội chỗ khô khan,
và chữa cho lành nơi thương tích.

Xin uốn nắn điều cứng cỏi, sưởi ấm chỗ lạnh lùng,
chỉnh đốn lại chỗ trật đường.

Xin Chúa ban cho các tín hữu,
là những người tin cậy Chúa, được ơn bảy nguồn.
Xin ban cho họ được huân nghiệp nhân đức,
được hạnh phúc cứu độ và được hoan hỉ đời đời.
(Amen. Alleluia.)

ALLELUIA:

Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa Thánh Thần, xin xuống tràn ngập tâm hồn các tín hữu Chúa, và xin nhóm lửa t́nh yêu Chúa trong ḷng họ. - Alleluia.

PHÚC ÂM: Ga 20, 19-23

"Như Cha đă sai Thầy, Thầy cũng sai các con: Các con hăy nhận lấy Thánh Thần".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, v́ sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: "B́nh an cho các con!" Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng v́ xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "B́nh an cho các con! Như Cha đă sai Thầy, Thầy cũng sai các con". Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: "Các con hăy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội cho ai, th́ tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, th́ tội người ấy bị cầm lại". Đó là lời Chúa. 

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Sợi chỉ đỏ :

- Bài đọc I : Tường thuật việc Chúa Thánh Thần hiện xuống hôm lễ Ngũ Tuần.

- Đáp ca : Lạy Chúa, xin cử Thánh Thần tới, để canh tân địa cầu.

- Bài đọc II : Chúng ta đă được chịu phép Rửa nhờ một Thánh Thần để trở nên một thân thể.

- Tin Mừng : Buổi chiều ngày phục sinh, Chúa Giêsu thổi hơi ban Thánh Thần cho các môn đệ.

Minh họa

- Mille images 196 A

- "Anh em hăy nhận lấy Thánh Thần" (Ga 20,22)

I. DẪN VÀO THÁNH LỄ

Lễ Hiện xuống hôm nay kết thúc mùa Phục sinh. Chúng ta hăy nh́n lại những bước mà Phụng vụ đă dẫn chúng ta đi qua : Chúa Giêsu đă nhập thế sống với loài người, Ngài đi khắp nơi rao giảng Tin Mừng, rồi Ngài chịu nạn chịu chết, nhưng Ngài đă sống lại và lên trời. Hôm nay Ngài sai Chúa Thánh Thần đến để thánh hóa loài người. Như thế, Chúa Thánh Thần là Đấng hoàn tất chương tŕnh cứu độ của Thiên Chúa. Dâng Thánh lễ hôm nay, chúng ta hăy xin Chúa tuôn đổ đầy tràn Thánh Thần xuống trên chúng ta, để chúng ta hoàn thành sứ mạng cứu độ bản thân chúng ta và mọi người.

II. GỢI Ư SÁM HỐI

- Chúng ta có lỗi v́ ít nghĩ đến Chúa Thánh Thần là Đấng Thiên Chúa đă ban để hỗ trợ chúng ta.

- Chúng ta thường làm việc theo suy nghĩ riêng chứ không theo sự soi sáng hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.

- Chúa Thánh Thần muốn mọi người hiệp nhất với nhau, nhưng chúng ta thường chia rẽ.

III. LỜI CHÚA

1. Bài đọc I : Cv 2,1-11 : Tường thuật việc Chúa Thánh Thần hiện xuống hôm lễ Ngũ Tuần.

- Vâng theo lời căn dặn của Chúa Giêsu phục sinh, các tông đồ tụ họp trong nhà Tiệc Ly để chờ đón nhận điều Ngài đă hứa.

- Sáng ngày lễ Ngũ tuần, Chúa Giêsu thực hiện lời hứa ấy : Chúa Thánh Thần đă ngự xuống trên các tông đồ dưới h́nh lưỡi lửa. Lưỡi tượng trưng cho lời nói. Lửa tượng trưng t́nh yêu và ḷng nhiệt thành. Nhờ Chúa Thánh Thần, các tông đồ đă nhiệt thành rao giảng Tin Mừng, làm chứng cho Chúa Giêsu.

2. Đáp ca : Tv 103

Tv này ca tụng những việc kỳ diệu mà Thiên Chúa đă làm do "sinh khí" của Ngài, tức là do Chúa Thánh Thần.

3. Bài đọc II : 1 Cr 12,3b-7.12-13

Thánh Phaolô kêu gọi tín hữu đoàn kết hiệp nhất nhau trong Chúa Thánh Thần :

- Trong Giáo Hội sơ khai, Chúa Thánh Thần ban nhiều đặc sủng khác nhau cho các tín hữu. Nhưng mọi đặc sủng đều nhằm phục vụ lợi ích chung của cộng đoàn.

- V́ thế, một mặt các tín hữu phải tránh chia rẽ nhau, mặt khác phải tận dụng mọi ơn ban của Chúa Thánh Thần để xây dựng thân thể Giáo Hội.

4. Tin Mừng : Ga 20,19-23

Buổi chiều chính hôm lễ phục sinh, Chúa Giêsu đă ban Thánh Thần cho các môn đệ (Theo quan điểm của Luca th́ Thánh Thần được ban hôm lễ Ngũ tuần).

Chúa Thánh Thần được ban đồng thời với lời chúc b́nh an, quyền tha tội và lời sai các ông ra đi. Từ đó, ta có thể thấy được những ư nghĩa sau :

- Ơn ban cao trọng nhất của Chúa Thánh Thần là B́nh an, đặc trưng của thời Messia.

- Ơn cao trọng thứ hai của Chúa Thánh Thần là Tha tội : chính nhờ được tha tội mà con người được b́nh an thật.

- Ơn ban Thánh Thần nhằm giúp Giáo Hội ra đi loan Tin Mừng cứu độ.

IV. GỢI Ư GIẢNG

1. Hiệp nhất

Sách Công vụ tường thuật rằng khi Chúa Thánh Thần hiện xuống trên các tông đồ th́ có nhiều hiện tượng lạ xảy ra, trong đó có hiện tượng các tông đồ giảng trước một đám đông thuộc nhiều ngôn ngữ khác nhau thế mà ai cũng hiểu được.

Thứ tiếng mà hôm đó các tông đồ nói là thứ tiếng ǵ ? Có nhiều giải thích khác nhau :

a/ Giải thích thứ nhất, các tông đồ nói ngoại ngữ : Hằng ngày các ông chỉ biết nói tiếng Do thái (đúng ra là tiếng Aram), vài ông cũng biết bập bẹ vài tiếng Hy lạp. Nhưng hôm đó, do ơn Chúa Thánh Thần các ông đột nhiên nói được ngoại ngữ khiến cho những người không phải Do thái mà cũng không phải Hy lạp cũng hiểu được.

Giải thích này không đúng, bởi v́ dù các tông đồ nói ngoại ngữ th́ cũng chỉ một vài ngoại ngữ mà thôi. Thế mà hôm đó thính giả thuộc nhiều ngôn ngữ : Bài tường thuật đă liệt kê đến mười mấy thứ tiếng. Làm sao các ông có thể nói đồng thời mười mấy thứ tiếng ấy được !

b/ Giải thích thứ hai, các tông đồ nói bằng một thứ tiếng hoàn toàn mới lạ, từ chuyên môn trong Thánh kinh gọi đó là Glossolalie : nghĩa là không phải tiếng Do thái, cũng không phải tiếng Hy lạp, cũng không phải thứ tiếng nào trong mười mấy thứ tiếng kia. Nhưng Chúa Thánh Thần khiến cho mọi người đều hiểu. Giải thích này cũng chưa đúng, bởi v́ tuy Thánh kinh cũng ghi nhận nhiều trường hợp các Kitô hữu có nói glossolalie, nhưng v́ tiếng này quá lạ cho nên phải có người cũng được ơn đặc biệt của Chúa Thánh Thần giúp người đó hiểu và dịch lại cho những người khác. Trong bài tường thuật này, ta thấy thính giả không cần ai dịch mà vẫn hiểu, cho nên đó không phải là glossolalie.

c/ Giải thích thứ ba, các tông đồ nói bằng tiếng Do thái quen thuộc của các ông, nhưng Chúa Thánh Thần giúp cho thính giả hôm đó thuộc đủ mọi thứ tiếng khác nhau cũng hiểu được.

Việc giải thích chi tiết tiếng nói hôm đó của các tông đồ c̣n nhiều khó khăn, nhiều bất đồng và đến nay vẫn chưa ngă ngũ.

Nhưng có điểm này được hầu hết các nhà chuyên môn về Thánh kinh đều nhất trí : đó là câu chuyện hôm lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống là đối ảnh của câu chuyện tháp Babel ngày xưa. Ngày xưa ở Babel, con cháu ông Noe đang nói cùng một thứ tiếng, nghĩa là đang hiểu nhau, bỗng dưng v́ tội kiêu ngạo muốn xây một cái tháp cao hơn trời để tỏ ra ḿnh hơn Thiên Chúa nên bị phạt khiến họ nói nhiều thứ tiếng, làm cho người này không hiểu người kia được nữa. Chuyện Tháp Babel ngụ ư rằng khi con người không được Thiên Chúa quy tụ th́ sẽ chia rẽ nhau, không hiểu nhau và không thông cảm được cho nhau.

Chúa Thánh Thần hiện xuống sửa lại sự hư hại đó : Hôm lễ Ngũ Tuần, tất cả mọi người dù thuộc những dân tộc và những ngôn ngữ khác nhau nhưng đă hiểu nhau. Nhờ đâu ? Thưa nhờ Chúa Thánh Thần quy tụ họ lại. Chúa Thánh Thần nối kết họ lại.

Bài tường thuật trong sách Công vụ cho chúng ta một bài học về sự đoàn kết hiệp nhất giữa những người vốn có nhiều điểm bị biệt nhau.

1. Ai ai cũng thấy đoàn kết hiệp nhất là cần thiết, quan trọng và hữu ích :

- Ca dao có câu "Một cây làm chẳng nên non…"

- Và c̣n một câu khác : "Đoàn kết th́ sống, chia rẽ th́ chết".

- C̣n sách Công vụ th́ kể rằng sở dĩ thuở ban đầu giáo hội phát triển nhanh rộng là nhờ các tín hữu rất đoàn kết yêu thương nhau, người lương thấy cuộc sống hiệp nhất yêu thương ấy quá tốt đẹp và đầm ấm nên thích và xin gia nhập Giáo hội.

2. Nhưng làm sao để có đoàn kết và hiệp nhất ?

- Theo thiển ư, muốn có đoàn kết hiệp nhất th́ trước hết phải biết tôn trọng sự dị biệt. Nhiều khi những người sống chung trong tập thể cứ hục hặc nhau hay buồn phiền nhau chỉ v́ người này khó chịu v́ người kia có tính t́nh khác ḿnh, có cách suy nghĩ khác ḿnh, có sở thích khác ḿnh… Thấy người ta khác ḿnh là ḿnh bực bội, ḿnh phê phán, ḿnh ghét bỏ. Thực ra "bá nhân bá tánh". Và khi Thiên Chúa dựng nên người ta, Người cũng dựng nên mỗi người có nét riêng của người đó. Nói theo từ ngữ triết học th́ mỗi người là một hữu thể độc đáo. Ta phải tôn trọng sự dị biệt nơi người khác. Đừng ai bắt ai phải có cùng một cá tính, một cách suy nghĩ, một cách làm việc, một sở thích giống y như ḿnh. Thấy người ta khác ḿnh nhưng ḿnh vẫn tôn trọng người ta, đó là cơ sở thứ nhất tạo sự đoàn kết hiệp nhất.

- Điều kiện thứ hai, khi ta đă tôn trọng sự dị biệt nơi người khác th́ ta phải biết tương nhượng, nghĩa là nhường nhịn nhau. V́ bá nhân bá tánh nên có nhiều lúc trong cuộc sống chung, ư của người này và người kia khác nhau. Nếu hai bên cứ khăng khăng đ̣i người kia phải theo ư ḿnh th́ đương nhiên sẽ dẫn tới căi cọ hoặc bất măn không hợp tác. Cho nên mỗi bên phải nhường một chút. Quyết định chung là kết quả của sự dung ḥa ư kiến của hai bên.

- Điều kiện thứ ba, nhưng là điều kiện quan trọng nhất, đó là mọi người đều ư thức rằng ḿnh có chung một nguồn gốc, một tinh thần. Cũng như anh chị em trong gia đ́nh dễ tương nhượng nhau, dễ tha thứ nhau, dễ đoàn kết hiệp nhất với nhau và nhờ mọi người ư thức ḿnh là con của cùng một cha mẹ sống chung trong một mái nhà. Th́ cũng thế chúng ta ư thức rằng ai ai dù thế nào đi nữa th́ cũng là con người, cũng là đồng bào với nhau th́ sẽ dễ đoàn kết nhau hơn. Đối với chúng ta những người Kitô hữu, nếu chúng ta ư thức thêm rằng chúng ta là môn đệ Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa th́ chúng ta cũng dễ yêu thương nhường nhịn và đoàn kết với nhau hơn. Nhưng ai sẽ nhắc chúng ta ư thức điều đó và ai sẽ giúp chúng ta thực hiện đoàn kết hiệp nhất theo ư thức đó ? Thưa Chúa Thánh Thần.

Hôm nay lễ Chúa Thánh Thần, chúng ta hăy tha thiết cầu xin Ngài giúp chúng ta.

- Trước hết là biết tôn trọng sự dị biệt nơi những người sống chung với ta.

- Thứ hai xin Ngài giúp mỗi người chúng ta thêm khiêm tốn để có thể tương nhượng người khác khi có bất đồng.

- Và nhất là xin cho mọi người ư thức ḿnh đều là con Chúa, đều là môn đệ Chúa cho nên đều phải yêu thương nhau.

2. Tái tạo

Bài Tin Mừng hôm nay kể chuyện các môn đệ Chúa Giêsu tự nhốt ḿnh trong một căn pḥng đóng kín các cửa, ḷng đầy sợ sệt. Nhưng sau đó Chúa Giêsu đến với họ và sai họ ra đi, khi đó ḷng họ vui mừng và b́nh an.

Chuyện xảy ra với các môn đệ ngày xưa cũng là chuyện thường xuyên xảy ra cho chúng ta ngày nay. Vậy chúng ta hăy xem lại từng bước câu chuyện này.

1. Bước thứ nhất : các môn đệ nhốt ḿnh trong pḥng kín. Đây là tâm lư co cụm, khép kín. Một tâm lư thường xảy ra. Chắc nhiều người đă biết chuyện Lan và Điệp. Hai người yêu nhau tha thiết. Nhưng Điệp bị gài bẫy nên bị bó buộc phải cưới một người khác. Lan buồn quá. Rồi Lan làm ǵ ? Lan co cụm lại bằng cách đi vào trốn trong chùa. Lan không muốn gặp gỡ ai cả nên trong chùa có một chiếc chuông để khi ai muốn gặp người nào trong chùa th́ kéo chuông. Lan cắt đứa luôn sợi dây chuông ấy, nghĩa là cắt đứt hẳn mọi liên hệ với một người khác.

Trong cuộc sống, nhiều khi chúng ta v́ nhiều lư do nên cũng rơi vào tâm lư co cụm khép kín như thế. Lư do của Lan là thất t́nh. Có người khác co cụm v́ thất vọng. Có người khác nữa v́ mặc cảm tội lỗi. C̣n lư do của các tông đồ trong tường thuật này là sợ : các ông coi ai cũng là kẻ thù có thể hại ḿnh bất cứ lúc nào nên co rút vào trong pḥng và đóng kín các cửa lại. Nhưng ta nên biết con người là một hữu thể mang tính xă hội. Làm người là phải sống với những người khác. Càng sống với chừng nào th́ càng đúng là người chừng nấy. Khi ai đó co cụm lại, rút vào vỏ ṣ th́ kể như người ấy không c̣n là người nữa, người ấy như đă chết.

2. Ta hăy trở lại câu chuyện Lan và Điệp. V́ Lan đă cắt đứt dây chuông nên Điệp không đến với Lan được. Hai người không bao giờ gặp nhau nữa và dần dần chết héo chết ṃn. Chuyện t́nh của họ đi vào ngơ cụt không lối thoát. C̣n câu chuyện trong bài Tin Mừng này th́ khác hẳn. Các tông đồ đóng kín cửa không muốn gặp ai, nhưng Chúa Giêsu th́ chủ động t́m gặp họ. Họ không có khả năng đến với Chúa th́ Chúa chủ động đến với họ. Như thế là Ngài phá vỡ một chiều hướng của sự co cụm. Nói cách khác, Chúa Giêsu mở cho họ một cánh cửa, cánh cửa mở ra phía Chúa. Ngài c̣n mở cho họ cánh cửa thứ hai hướng về phía tha nhân bằng cách sai họ đi, đi ra khỏi thế co cụm của ḿnh để đến với người khác. Con người là một hữu thế có tính xă hội, làm người là phải sống với người khác. Khi con người cắt đứt mọi liên hệ th́ người đó kể như chết. Nay Chúa Giêsu đến với các tông đồ và c̣n sai họ đến với người khác tức là Ngài nối lại những mối giây liên hệ, tức là Ngài làm cho họ sống lại. Nói đứng hơn, Chúa Giêsu đă tái tạo các môn đệ.

3. Nhờ đâu mà Chúa Giêsu tái tạo được các môn đệ như thế. Thưa nhờ Chúa Thánh Thần. Bài Tin Mừng này có một chi tiết hàm chứa ư nghĩa rất sâu. Đó là Chúa Giêsu thổi hơi trên các môn đệ. Cũng như ngày xưa Adam ban đầu chỉ là một tượng bằng bùn đất, nhưng ngay khi Thiên Chúa thổi hơi vào th́ tượng bùn đất ấy trở thành người. Th́ ngày nay cũng thế, Chúa Giêsu thổi hơi vào các tông đồ. Làn hơi ấy chính là Chúa Thánh Thần, nhờ Chúa Thánh Thần mà các môn đệ đă được tái tạo lại thành những con người mới.

4. Những con người mới này có những ǵ đặc biệt : thưa cái đặc biệt thứ nhất là niềm vui. Bài Tin Mừng nói "các tông đồ vui mừng v́ thấy Chúa" ; cái đặc biệt thứ hai là b́nh an : không c̣n sợ ǵ nữa cả nhưng ḷng rất thanh thản. Bài Tin Mừng viết "Chúa Giêsu đứng giữa các ông và nói : b́nh an cho chúng con" ; và cái đặc biệt thứ ba là mang ơn tha thứ đến cho những người khác. bài Tin Mừng nói "Chúng con hăy nhận lấy Thánh Thần. Chúng con tha tội cho ai th́ tội người ấy được tha".

Nhiều khi chúng ta rơi vào tâm trạng sợ sệt, bất an, mặc cảm tội lỗi. Khi đó chúng ta co cụm lại, rút lui vào nỗi cô đơn của ḿnh và không muốn gặp ai cả. T́nh trạng này thật là buồn chán. Phải sống trong t́nh trạng này th́ chẳng khác nào như đă chết. Do đó cần phải có ai đó giúp chúng ta thoát khỏi tâm trang bất thường ấy. Người ấy là ai ? Thưa chính là Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần là Đấng tái tạo những ǵ suy sụp và hư mất. Hôm nay cùng với Giáo Hội chúng ta mừng kính Chúa Thánh Thần. Nếu có ǵ đang khiến chúng ta buồn sầu co cụm khép kín, chúng ta hăy bày tỏ với Ngài và xin Ngài giải thoát chúng ta, tái tạo chúng ta thành con người mới, an b́nh, vui tươi, vui sống với mọi người.

3. Ngôn ngữ của toàn cầu

Ngôn ngữ là phương cách thông tin, biểu lộ tâm t́nh cho nhau và dùng để liên lạc với nhau trong cuộc sống. Bất cứ dân tộc nào trên mặt đất cũng đều có ngôn ngữ cho ḿnh. Trong niềm tin đạo giáo chúng ta dùng ngôn ngữ ǵ để bày tỏ tâm tư của ḿnh với Chúa ? Và Chúa dùng ngôn ngữ ǵ để thông tin nói với ta ?

Nói với Chúa chúng ta dùng ngôn ngữ của ta, v́ Ngài hiểu được hết. C̣n khi Chúa nói với chúng ta, Ngài cũng dùng ngôn ngữ của chúng ta. Nhưng khi nói loan truyền lời Chúa cho các dân tộc khác nhau về ngôn ngữ, ngôn ngữ ǵ được xử dụng để mọi người có thể nghe hiểu được ?

Kinh Thánh thuật lại phép lạ ngày lễ Chúa Thánh hiện xuống như sau : Gió thổi đến và lửa chiếu dọi ánh sáng cùng mang hơi nóng trên các Tông Đồ. Đó là dấu chỉ sự hiện diện của Chúa Thánh Thần, người từ nay thay Chúa Giêsu cùng đồng hành với họ và trong Hội Thánh Công Giáo. Khi Chúa Thánh Thần xuống trên các Tông Đồ, Ngài mang đến cho các Ông luồng gió mới. Luồng gió mới này làm các ông phấn khởi tung cửa đứng ra trước công chúng nói về Chúa Giêsu là con Thiên Chúa đă sinh ra, đi khắp nơi rao giảng tin mừng nước Thiên Chúa, chữa lành bệnh tật cho người đau ốm, mang niềm an ủi cho người bị bỏ rơi, bị đau khổ, sau cùng đă chết và đă sống lại. Các ông được ơn lạ nói những thứ ngôn ngữ của tất cả những người hôm đó hiện diện nghe các ông. Chúa Thánh Thần ban cho các Tông Đồ ân đức nói thứ ngôn ngữ mà tất cả mọi người cùng hiểu được, bất kể họ đến từ xứ sở nào...

Phép lạ này nói lên quyền năng của Thiên Chúa thực hiện nơi con người. Ngày xưa, con người cũng đă có lần toan tính xây cây tháp Babel chạm tới tầng trời, nhưng Thiên Chúa đă phá huỷ toan tính kiêu ngạo của họ bằng các ngôn ngữ khác nhau. V́ ngôn ngữ bất đồng, họ không thể thông hiểu nhau, nên công tŕnh đó đă tan hoang. (St 11,1-9)

Máy vi tính ngày nay là phát minh mới lạ của con người. Máy cũng có một thứ ngôn ngữ riêng. Ngôn ngữ của máy vi tính xây dựng trên cơ sở lư luận toán học và sự chính xác. Ngôn ngữ máy vi tính giúp con người rất nhiều trong việc thông tin và trao đổi liên lạc với nhau nhanh chóng.

Trong đời sống, con người chúng ta dùng ngôn ngữ tiếng mẹ đẻ như Anh, Pháp, Việt Nam... cho nhu cầu thông tin liên lạc với nhau. Nhưng có một thứ ngôn ngữ ngay từ thuở sơ sinh ai chúng ta cũng có, cũng biết : ngôn ngữ t́nh yêu, ngôn ngữ vỗ về âu yếm, ngôn ngữ sưởi ấm tâm hồn. Khi ngôn ngữ này được nói ra bằng âm thanh hay biểu lộ qua nét mặt nụ cười của ông bà cha mẹ, anh chị em, tất cả mọi người đều hiểu được cả.

Ngôn ngữ t́nh yêu này phát xuất từ trái tim tâm hồn, nên gọn nhẹ trong sáng và truyền đi tín hiệu nhanh chóng nhậy cảm ngay từ những giây phút đầu tiên của sự sống một con người. Qua ngôn ngữ này mối liên lạc t́nh người được xây dựng từ cha mẹ tới con cái c̣n thơ bé, con người với nhau trong đời sống, Thiên Chúa với công tŕnh sáng tạo của Ngài trong hoàn vũ và con người với Thiên Chúa.

Ngôn ngữ này không viết bằng mẫu tự A B C hay h́nh vẽ biểu tượng như chữ Nho, chữ Thailan, chữ Ảrập... cũng không bằng những dấu hiệu chương tŕnh lư luận toán học như ngôn ngữ của máy vi tính. Nhưng ngôn ngữ này từ bẩm sinh nằm ẩn sâu trong trái tim tâm hồn mỗi người. Mỗi người đều có chương tŕnh ngôn ngữ này và đều có thể sử dụng được chương tŕnh này.

Dù là tiếng mẹ để, ta cũng cần phải học, phải mài dũa, phải sửa đổi mới hoàn chỉnh trong sáng văn phạm cùng câu cú. Dù là ngôn ngữ đă được hệ thống và cài sẵn chương tŕnh chạy trong máy vi tính, người sử dụng máy cũng vẫn phải học cách sử dụng điều khiển sao cho đúng không bị sai lầm.

Những sai lầm trong tiếng mẹ đẻ và trong ngôn ngữ máy vi tính là do con người sử dụng gây ra. Và chúng ta phải điều chỉnh lại cách sử dụng cho đúng. Trong ngôn ngữ t́nh yêu cũng thế, khi chương tŕnh ngôn ngữ này chạy không đúng là do con người gây ra. Thiên Chúa ghi trong tâm hồn mỗi người chương tŕnh ngôn ngữ này, nhưng khi sử dụng hoặc là con người không dùng đúùng chương tŕnh này hoặc là muốn sử dụng chương tŕnh sai riêng của ḿnh. V́ thế sinh ra sai lầm và không c̣n truyền đi tín hiệu thông tin, hiểu nhau được nữa.

Những sai lầm này là thiếu t́nh liên đới với nhau, khi chỉ chú ư đến quyền lợi riêng tư của ḿnh. Ngôn ngữ t́nh yêu kêu gọi sự hiểu biết thông cảm với nhau, mang niềm vui, niềm hy vọng, sự tha thứ làm hoà và t́nh liên đới trong cuộc sống.

Ngày lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống năm xưa, các Thánh Tông Đồ đă t́m ra được ngôn ngữ chung cho hết mọi người. Ngôn ngữ này do Chúa mang đến và ghi khắc trong tâm hồn con người. Qua ngôn ngữ này ai cũng hiểu được tin mừng ơn cứu độ của Chúa và cùng nhau t́m về với Chúa, với nhau là anh em con một Chúa : ngôn ngữ t́nh yêu.

Chúa Thánh Thần mang từ trời cao đến cho con người ngôn ngữ của Chúa Cha, ngôn ngữ này khác ǵ là "tiếng mẹ đẻ" của con người : ngôn ngữ t́nh yêu - ngôn ngữ của toàn cầu. (Lm Nguyễn ngọc Long, Vietcatholic)

4. Chứng từ : Người thầy giáo da đen

Năm 1917, tại một xóm nghèo bang Mississipi Hoa Kỳ, một toán người da trắng quá khích đă bủa vây bắt trói một thanh niên da đen v́ nghi ngờ anh đang diễn thuyết kêu gọi đồng bào anh nổi loạn chống lại họ. Anh ta tên là Lawrence. Anh bị lôi đến một gốc cây, tṛng dây tḥng lọng vào cổ, dưới chân xếp một đống củi to. Đám đông ra lệnh cho anh được nói những lời cuối cùng trước khi chết...

Lawrence thầm cầu nguyện với Chúa Thánh Thần, rồi sau đó hiên ngang lên tiếng lặp lại tất cả những ǵ anh đă diễn thuyết trước đó cho người da đen. Anh bắt đầu bằng cách phác họa cảnh sống của hai dân tộc anh em da đen và da trắng trong sự tương trợ đoàn kết. Anh ngỏ ư sẽ tổ chức một ngôi trường để dạy cho đồng bào anh để họ xứng đáng sống bên cạnh người da trắng. Từ đó, hai bên sẽ dễ dàng hiểu biết và giúp đỡ nhau. Anh nêu tên một số người da trắng có uy tín trong vùng đă hứa tài trợ cho anh. Anh c̣n khéo léo nói vài câu duyên dáng làm cho đám đông bật cười. Cuối cùng, anh khẳng định : anh đấu tranh với sự dốt nát mù chữ và chống lại sự nghèo nàn lạc hậu, chứ không hề có ác ư với ai cả.

Anh vừa dứt lời, đám đông mới đây c̣n đ̣i giết anh, giờ đây lại ḥ reo hoan hô anh nhiệt liệt, ùa nhau đến tháo giây tḥng lọng và công kênh anh lên. Lại có người đứng ra kêu gọi mọi người hăy giúp đỡ anh. Thế là người ta có bao nhiêu tiền đều móc ra, ném như mưa xuống dưới chân anh da đen nghèo xác xơ nhưng giàu thiện chí và hảo tâm...

Sinh ra ở miền Bắc Hoa Kỳ, Lawrence là con một bác thợ hớt tóc, được gia đ́nh dành dụm nuôi ăn học đến hết bậc đại học. Ra đời, anh có thể t́m được việc ngay và có một đời sống sung túc nơi quê nhà, thế nhưng, cảnh cơ cực lam lũ của những đồng bào da đen đă thôi thúc anh bỏ tất cả để lưu lạc xuống miền Nam xin một chân thầy giáo làng cho người da đen. Chính ở đây, anh hiểu được nguyên nhân mọi khốn cùng người da đen phải gánh chịu là ở chỗ : đă dốt nát mù chữ mà lại c̣n mê tín dị đoan, và trắng tay, không biết một thứ nghề nào, từ đó họ lại càng bị người da trắng khinh bị đầy đọa. Ban ngày, Lawrence vất vả dạy học, tối đến, anh tự học thêm nghề trồng trọt, chuẩn bị cho ước mơ sẽ truyền nghề lại cho đồng bào.

Mùa xuân năm 1909, vừa tṛn 24 tuổi, Lawrence khăn gói t́m tới khu xóm Braston có đông người da đen, dự định chọn nơi đây để mở trường. Anh đi t́m những người trại chủ da trắng để xin phép mở trường dạy nghề trồng trọt cho người da đen. Họ chả mấy tin tưởng vào lập luận của anh, nhưng họ cũng không có ư ngăn cản làm ǵ. Sau đó, anh lại đi vận động những người da đen chịu gom góp mỗi người một chút để có thể dựng trường. Họ vui mừng hy vọng lắm, nhưng v́ nơi đây vừa mới bị mất mùa do nạn côn trùng tàn phá, họ lại quá nghèo nên chẳng góp được ǵ đáng kể. Nhưng Lawrence nhất quyết không chịu bó tay...

Một hôm, anh cầm theo cuốn Kinh Thánh, t́m ra ven rừng thanh vắng ngồi một ḿnh dưới bóng một cây cổ thụ. Đang mải mê suy tư cầu nguyện, anh chợt bắt gặp một em bé da đen đang rụt rè nh́n anh từ xa. Anh gọi : "Nào em bé, lại đây chơi với anh đi !" Đứa bé tiến lại, nó thấy anh có cuốn sách đẹp th́ mượn và cũng bắt chước cầm lên đọc chăm chú ra vẻ biết chữ. Lawrence ph́ cười khi thấy em cầm ngược đầu cuốn sách, anh vỗ vai em hỏi : "Chắc em thích đọc sách lắm phải không ? Vậy th́ ngày mai em hăy trở lại đây, anh sẽ bắt đầu dạy cho em biết dọc biết viết nhé !"

Hôm sau trở lại gốc cây, Lawrence đă thấy em bé có mặt cùng với hai đứa nữa. Thế là ngôi trường đă khai giảng ngay dưới tán cây ven rừng với 3 tṛ nhỏ đầu tiên, hiệu trưởng kiêm thầy giáo duy nhất chính là Lawrence, và giáo án là cuốn Kinh Thánh ! Anh chọn bài giảng và tập đọc đầu tiên là một đoạn Lời Chúa nói về t́nh yêu thương. Được một lúc, anh nh́n quanh đă thấy một số người lớn da đen lấp ló ở các bụi cây gần đó, mải mê theo dơi như uống lấy từng lời giảng dạy giáo lư của anh. Thế là anh mời tất cả cùng ngồi vào để tập đọc đoạn văn được viết nắn nót trên tấm ván cũ. Sĩ số lớp học giờ đây gồm 5 trẻ em và 7 người lớn.

Ngày lại ngày, tiếng đồn lan ra, Lawrence thu nhận được hơn 50 học sinh. Mùa đông về, lớp học dời vào một căn nhà cũ nát bỏ hoang. Người trại chủ tốt bụng biết chuyện, tặng luôn cho anh căn nhà cùng với 16 mẫu đất bỏ hoang chung quanh và số tiền 50 đô-la. Các học sinh lớn xúm lại sửa chữa vách và mái nhà, làm ḷ sưởi và quét vôi. Anh lại t́m đến một trại chủ khác xin được một số lớn gỗ ván và mua chịu các vật dụng cần thiết cho ngôi trường.

Năm 1917, thoát được vụ hành quyết oan uổng như đă kể từ đầu, anh tạ ơn Chúa rồi lại quyết định mở một cuộc họp, mời tất cả những người da đen cùng các ân nhân người da trắng trong vùng đến nghe anh nói chuyện về dự kiến tương lai. Anh cho biết đây sẽ là ngôi trường nội trú cho các học sinh ở rải rác khá xa. Các em sẽ vừa học vừa làm để tự nuôi sống bằng việc canh tác khu đất quanh đây. Anh cũng xin mọi người có mặt đóng góp thêm để xây dựng một dăy lớp học mới v́ sĩ số học sinh đă quá cao.

Vừa dứt lời, các ân nhân đă trao ngay cho anh một số tiền khá lớn, c̣n đồng bào da đen th́ góp chung từng đồng xu lẻ dành dụm chắt bóp. Có người c̣n hứa tặng một phần hoa lợi vụ mùa sắp tới, người khác về nhà mang tới một bao bông vải hoặc nửa con lợn, một cặp ngỗng... và hầu hết đều hứa sẽ giúp công góp sức. Thế là hôm sau, cả đoàn những người đàn ông trai tráng kéo đến đốn cây, xẻ ván, dậm nền, dựng cột, xây vách. Phía các bà các cô th́ buổi trưa mang cơm nước đến cho cánh thợ.

Qua năm 1910 th́ ngôi trường hoàn tất, mang tên là "Ngôi Trường Thôn Quê", cùng với số cả trăm học sinh tại chỗ c̣n có thêm 18 em từ xa về nội trú. Tất cả được học chữ, nấu bếp, cắt may và nghề mộc. Buổi tối, lớp xóa mù chữ có gần 100 em nhỏ. Mọi học sinh đều mang tới góp, người th́ bao bột ḿ, người th́ chú heo con để sử dụng chung thay v́ đóng học phí và tiền ăn. Lawrence cũng mời được một số thầy cô giáo thiện chí đến giúp. Anh thường nhắc họ luôn cầu nguyện trong niềm chắc tin rằng mọi sự đều do Chúa ban và lo liệu, nhưng phần ḿnh vẫn phải nỗ lực làm việc để cộng tác với Người...

Năm 1912, Lawrence cưới vợ, cả hai vừa gắng công dạy học, lại vừa đi khắp nơi xin các mạnh thường quân hỗ trợ để trả lương giáo viên và nuôi sống các học tṛ nghèo. Anh chị hễ cứ gặp những trẻ vơ lang thang là lại dắt về nuôi ăn và cho học hành tử tế. Đặc biệt có một em 14 tuổi sống như thú hoang trong rừng, đă được Lawrence t́m thấy đem về trường. 8 năm sau, cậu thi đỗ tốt nghiệp trung cấp hướng nghiệp, và trong ngày nhận bằng, cử tọa đă say mê nghe cậu thuyết tŕnh về điện và các loại động cơ. Lại c̣n gia đ́nh anh Collins cùng bầy con 12 đứa nheo nhóc được nhận vào trường, 12 năm sau, ông bố Collins cũng cùng lên nhận bằng với vợ con.

Tính đến năm 1953, trường đă đào tạo được 1.700 học sinh đậu tú tài và 325 người tốt nghiệp đại học. Không ít những học viên giờ đây là trại chủ, dược sư, giáo sư, nhạc sĩ, ca sĩ, sĩ quan, linh mục và mục sư. Có người học tiếp để lấy bằng tiến sĩ ở đại học Chicago. Năm 1960, trường có sĩ số 500 em với 40 thầy dạy, 650 mẫu đất sở hữu cùng với những dăy lớp khang trang, những vườn cây ăn trái và hoa màu, cả những xí nghiệp chế tạo bơ, sữa tươi và những cơ xưởng hướng nghiệp được trang bị tối tân.

Nhà cầm quyền bang Mississipi cuối cùng cũng đă nh́n ra công lao hy sinh tận tụy và ḷng yêu thương vô hạn đối với đồng bào da đen khốn khổ của ông Lawrence. Họ chính thức trao tặng ông tước hiệu "Công Dân Số Một của Bang Mississipi". Sau khi ông qua đời, mới đây không lâu, người ta đă dựng tượng để ghi nhớ một tấm ḷng vị tha cao quư. Tượng đài ghi hàng chữ : "Ông John Lawrence, một người con ngoan của Chúa, một thầy giáo tận tụy và một người bạn thân thương nhất của mọi người..." (Vietcatholic trích từ Tạp chí Tin Vui, 1974)

5. Lễ Hiện xuống mới

Lần đầu tiên thành viên của 56 phong trào đoàn sủng và cộng đoàn mới của Giáo Hội tập họp lại theo lời mời của vị Đại Diện Chúa Kitô. Đức Gioan Phaolô II muốn cuộc tập họp khổng lồ này chứng tỏ để mọi người thấy Chúa Thánh Thần vẫn tiếp tục hiện xuống và đang canh tân bộ mặt trái đất.

Hôm ấy là thứ bảy 30 tháng 5, 1998, ngày áp lễ Hiện Xuống, có tới nửa triệu người đến từ khắp nơi trên thế giới. Riêng Âu Châu chừng 2,000 xe buưt chở khách tới Roma. Hàng triệu người coi truyền h́nh theo dơi biến cố này, qua 20 hệ thống truyền thông. Chưa bao giờ công trường Đền Thờ thánh Phêrô lại chật ních người tới mức đó, kể từ Năm Thánh 1950 đến nay.

Nhưng có phải chính Chúa Thánh Thần đă khơi dậy những phong trào đoàn sủng và những cộng đoàn mới này của Giáo Hội ? Ta hăy thử coi một số trường hợp.

Cộng Đoàn Thánh Êgiđiô

Cộng đoàn thánh êgiđiô là cộng đoàn từng tổ chức những buổi cầu nguyện do các vị lănh đạo tôn giáo v́ hoà b́nh thế giới, tại Assidi và ở nhiều nơi khác. Cộng đoàn này c̣n tổ chức những cuộc hoà đàm để chấm dứt chiến tranh tại Libăng, Ensavađo, Guatemala, Anbani, Acmêni, Angiêri, Eâtiôpi, Namibia, Môgiambic, v.v... Thế mà người khởi xướng, 30 năm trước đây, chỉ là một học sinh trung học cùng với các bạn trẻ 17-18 tuổi. Họ rắp tâm sống Tin Mừng và phục vụ người nghèo. Cậu học sinh lănh đạo nhóm tên là Anrê Đinh Khang Đệ (Andrea Ricardi), nhưng số người nhập nhóm nay đă lên tới 15,000 người thuộc đủ mọi lứa tuổi và hiện có mặt trên 20 quốc gia. Sở dĩ họ tự xưng là Cộng Đoàn Thánh Êgiđiô, v́ chính tại ngôi thánh đường nhỏ này ở Rôma, họ từng hẹn nhau tới họp. Ba điểm đặc sắc cơ bản của cộng đoàn này là cầu nguyện, t́nh bạn và phục vụ người nghèo. Ở đâu cộng đoàn này có mặt cũng đều có những chương tŕnh phục vụ người nghèo như, bếp nấu cháo cho người nghèo, các bà săn sóc trẻ em túng thiếu nơi xóm nghèo, chương tŕnh kèm học sinh sau giờ học, chương tŕnh tự nguyện săn sóc bệnh nhân tại gia hoặc tại bệnh viện.

Lư do Cộng Đoàn Thánh Êgiđiô tham gia sinh hoạt liên tôn như tổ chức những buổi cầu nguyện tại Asidi, Nagasaki, v.v... hoặc tham gia sinh hoạt ngoại giao v́ hoà b́nh thế giới, chính là để bảo vệ người nghèo mà thôi. Có thể nói, chiến tranh là mẹ đẻ ra khổ đau và chết chóc trên thế giới. Trong chiến tranh, chỉ có người giàu được hưởng lời nhờ bán vũ khí và những dụng cụ khác, c̣n người nghèo chỉ là nạn nhân. Thậm chí tôn giáo từng bị lạm dụng gây chết chóc tang thương cho dân nghèo. Do đó nhu cầu bảo vệ người nghèo khỏi chiến tranh bằng những sinh hoạt ngoại giao và những buổi cầu nguyện v́ hoà b́nh thế giới.

Phong Trào FOCOLARE

Phong trào Focolare khởi đi từ một kinh nghiệm thần bí. Một cô sinh viên sư phạm nhân dự đại hội Công Giáo Tiến Hành tại thành phố Loretô, miền Nam Italia, chỉ muốn vào nhà thờ cầu nguyện một chút. Cô sinh viên 19 tuổi này tuyệt nhiên không t́m cho ḿnh một bậc sống hoặc một đường tiến thân nào. Thế mà khi bước vào căn nhà Nadarét trong ḷng nhà thờ Loretô, cô Chi Lan Lưu Bích (Chiara Lubich) bỗng thấy ḿnh như bị tràn ngập trong một mầu nhiệm lớn lao. Mầu nhiệm nào ? Mầu nhiệm thánh gia thất Chúa Giêsu, Mẹ Maria và thánh Giuse. Tai cô như được nghe tiếng nói bập bẹ của cậu bé Giêsu và tiếng hát của Mẹ Maria vọng lại từ bốn bức tường. Công tŕnh của thánh Giuse cũng hiển hiện trước mắt cô.

Thời gian đại hội kéo dài, ngày nào Chi Lan cũng một ḿnh trở lại căn hộ Nadarét thân thương ấy với cũng một cảm xúc mạnh, cũng một ấn tượng sâu, như thể con người cô hoàn toàn ngập ch́m giữa bao hồng ân từ trời cao.

Ấn tượng nổi bật trong thánh lễ kết thúc đại hội ấy là đám đông nữ sinh viên đội lúp trắng tràn ngập nhà thờ Loretô. Cô Lưu Bích được cho biết từ nội tâm rằng đó là h́nh ảnh về đám đông sẽ theo lối sống của cô. Lối sống nào ? Khi cha sở họ đạo nơi cô dạy học, hỏi cô về kết quả đại hội, cô liền thưa : "Con đă t́m ra lối sống cho con." "Vậy là con sẽ lập gia đ́nh ?" "Thưa không." "Con sẽ vào ḍng tu chăng ?" "Thưa không." "Con sẽ sống độc thân giữa đời ?" "Thưa không." Cha sở hoàn toàn không hiểu ǵ về lối sống trinh tiết giữa đời mà lại khăng khít trong liên đới cộng đoàn, là lối sống mà Chúa Giêsu, Mẹ Maria và Thánh Giuse đă sống.

Điều gây ngạc nhiên là bốn năm sau đó chẳng có ǵ xảy ra như hậu quả của kinh nghiệm thần bí nói trên, nhưng khi nó xảy ra th́ lại ở giữa một hoàn cảnh rất bất lợi, tức là giữa những cuộc dội bom, bất kể đêm hay ngày, vào cuối thế chiến thứ hai tại Italia. Chi Lan và các bạn mỗi khi chạy đến hầm trú đă không quên mang theo sách Phúc Âm. Chính nơi hầm trú và giữa cảnh chiến tranh tàn khốc, họ được ban cho ơn nhận biết Thiên Chúa là T́nh Yêu như lư tưởng duy nhất đời họ. Thâm tín ấy mănh liệt đến nỗi đời họ được lôi kéo tham dự vào T́nh Yêu của chính Thiên Chúa. Tới nay đă hơn nửa thế kỷ rồi thế mà họ vẫn sung sướng cam kết với nhau lời cam kết "Em yêu chị tới mức sẵn sàng chết v́ chị" hoặc "Chị yêu em tới mức sẵn sàng chết v́ em". Cũng t́nh yêu ấy thúc đẩy họ phục vụ tha nhân.

Những bạn đầu tiên của cô Lưu Bích chẳng phải là những con người nổi nang, như Nga (Natalia Dallapiccola), cô gái mồ côi cha từ tuổi 16 nên phải lo vừa đi học vừa đi làm ; hoặc Đỗ Thị Ri (Doriana Zamboni), cô học tṛ không được lên lớp nên đến với cô Lưu Bích ban đầu chỉ để được kèm mà thôi v.v... Nhưng chính qua những con người loại đó mà ngọn gió Tin Mừng do Chúa Thánh Linh thổi cách mănh liệt. Tại hầm trú họ đọc Tin Mừng chỉ để đưa ra thực thi. Kết quả thật lạ lùng. Những người theo gương họ ùn ùn kéo đến ban đầu từ 58 thôn xă nhỏ xung quanh thành phố Tân Đô tức Trentô. Khi chiến tranh chấm dứt năm 1945, đám người ấy mà con số lên tới 500, phải t́m đến họp tại pḥng họp của nhà Ḍng Tên tại Tân Đô thay v́ tại nhà các cha Phanxicô như trước kia họ vẫn họp.

Ban đầu họ chỉ kể ḿnh là Kitô hữu có bổn phận thực thi Phúc Âm nhưng Chúa an bài để Focolare trở nên như một cây xum xuê hiện nay với hơn 100,000 thành viên ṇng cốt và hơn 2 triệu thân hữu đang góp phần xây dựng nền văn minh t́nh yêu hướng tới thế giới hiệp nhất.

Rao giảng Tin Mừng và huấn luyện các Kitô hữu vững theo bề sâu

Điều xảy ra với Cộng Đoàn Thánh Êgiđiô và Focolare minh họa lời Đức Gioan Phaolô II nói ngày 30 tháng 5, 1995. Ngài nhắc nhở mọi người có mặt về lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống đầu tiên có Đức Maria, Mẹ Chúa Giêsu và các môn đệ của Người tại nhà Tiệc Ly. "Điều đă xảy ra 2000 năm trước đây tại Giêrusalem th́ nay như được làm mới lại nơi công trường Đền Thờ Thánh Phêrô như tâm điểm của Kitô giáo." Điều mà Đức Thánh Cha nhấn mạnh là cần phải nhiệt thành rao giảng Tin Mừng, đồng thời huấn luyện những Kitô hữu vững vàng theo bề sâu. Ngài nói rằng chính các phong trào và các cộng đoàn mới của Giáo Hội là một đáp trả do Chúa Thánh Thần khơi dậy để đối phó với thách đố gay cấn ở cuối thiên niên kỷ thứ hai. Vậy Đức Gioan Phaolô II hướng về phía các thành viên các phong trào và các cộng đoàn mới của Giáo Hội và nói với họ : "Chính anh chị em là một đáp trả sống động với thách đố cuối thiên niên kỷ thứ hai." Và để kết luận, ngày nói với họ : "Hôm nay, từ công trường này, Chúa Giêsu kêu gọi từng người giữa anh chị em khi tuyên bố : các con hăy đi đến với thế giới và hăy rao giảng Tin Mừng cho mọi thọ tạo (Mc 16,15). Quả thật, Chúa Giêsu tin tưởng nơi mỗi người anh chị em và Giáo Hội cùng chung một niềm tin tưởng đó."

Vậy bài Tin Mừng hôm nay (Ga 20,19-23) nói về Chúa Giêsu Phục Sinh hiện ra và ban Thánh Thần xuống trên các môn đệ xưa không thể xa lạ với những điều được người kế vị tông đồ Phêrô xác chuẩn như vừa nói.

Xưa Đức Kitô sống lại đến với các môn đệ để ban cho họ ơn b́nh an (20,19-21) và niềm vui (20,20). Cở sở của b́nh an và niềm vui chính là t́nh yêu toàn thắng của Đức Kitô như được ghi lại nơi tay và cạnh sườn Người (c.20).

Nhưng Chúa Giêsu phục sinh đến không chỉ để làm cho các môn đệ được vui và b́nh an. Những ơn ấy phải tràn ngập thế giới. Lư do v́ các môn đệ tiếp nối cùng một cuộc sai phái khởi đi từ Chúa Giêsu : "Như Chúa Cha đă sai Thầy, th́ Thầy cũng sai anh em" (c. 21). Sức sống mới mà các môn đệ đón nhận từ Đấng Phục Sinh là Thánh Thần mà Chúa Giêsu thổi trên các ông (c.22). Xưa trong Cựu Ước, Thiên Chúa đă thổi sinh khí vào con người (St 2,7) và ban sự sống, th́ nay Đấng Phục Sinh cũng thổi Thần Khí của Người trên các môn đệ. Đó là công cuộc tạo thành mới do Đức Kitô Phục Sinh nhờ Thánh Thần và qua các môn đệ.

Các môn đệ đón nhận sự sống mới của Đấng Phục Sinh nhờ Chúa Thánh Thần nên đă làm chứng và loan Tin Mừng đó cho thế giới. Giáo Hội tiếp nối cũng công tŕnh đó. Cho nên cuộc tập họp thành viên của 56 phong trào đoàn sủng và cộng đoàn mới của Giáo Hội ngày 30 tháng 5,1998 thực là h́nh ảnh của một lễ Hiện Xuống được nối dài. (Linh mục Augustine, sj. Trích Vietcatholic)

6. Quyền Năng Tha Tội

Trong một lần giáo huấn, Chúa Giêsu đă quả quyết với các Tông đồ : "Sự ǵ các con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc. Sự ǵ các con cởi mở dưới đất, trên trời cũng cởi mở" (Mt 18,18). Và hôm nay, sau ngày phục sinh, trong một lần hiện ra với họ, Chúa Giêsu đă phán : "Các con hăy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội cho ai th́ tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai th́ tội người ấy bị cầm lại". (Gn 19, 22-23). Khi nói lên lời đó, Ngài chính thức thiết lập Bí tích Giải tội, ủy thác cho Hội thánh quyền năng tha thứ và cầm buộc. Quyền năng nầy không chỉ được trao ban cho các Tông đồ nhưng c̣n thông chuyển đến các đấng kế vị là các Giám mục và những linh mục hiệp thông với các ngài.

Qua lời tuyên bố thiết lập Bí tích Giao ḥa Chúa Giêsu muốn nói với các vị thừa tác viên đầu tiên và những người kế nghiệp rằng : một khi dưới đất họ đọc lên lời tha tội "Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần" th́ lập tức trên trời Ngài sẽ chuẩn y, và dù tội con người có thẫm như máu đào cũng sẽ được biến đổi tinh trắng như bông.

Trong Tông thư Reconciliation and Penance, Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II đă khẳng định : "Khơi dậy ḷng sám hối và thay đổi tâm hồn nhân thế cùng trao ban cho con người tặng phẩm giao ḥa chính là sứ mạng đặc thù của Hội thánh khi tiếp nối công tŕnh cứu độ của Đấng Sáng Lập".

Có người đặt vấn đề : Tại sao lại phải đi xưng tội với một linh mục ? Tới thẳng với Chúa không được sao ?

Lẽ dĩ nhiên Chúa Giêsu có trăm muôn ngàn cách tha thứ tội lỗi con người, nhưng phương cách Ngài "làm người" để cứu thế và "chọn con người" để thi hành quyền năng tha tội là một ư định tỏ tường. Tuy nhiên, bên cạnh ư định của Thiên Chúa cũng có đó một số lư do khiến cho việc xưng tội với một linh mục trở nên cần thiết.

Catholicism and Life có chỉ ra những lư do như sau :

Thứ nhất, v́ "có những tội được tha và có những tội bị cầm" nên hối nhân phải xưng tội ḿnh ra th́ linh mục mới có thể xác định được tội nào được tha và tội nào bị cầm.

Thứ hai, việc xưng tội với một linh mục sẽ giúp cho con người trở nên khiêm tốn. Người ta dễ chừa tội hơn khi biết rằng nếu ḿnh phạm, ḿnh sẽ phải xưng.

Thứ ba, chắc chắn hối nhân sẽ đón nhận được ơn thánh hóa từ bí tích Ḥa giải. Nhưng trước đó, họ sẽ nhận được những lời khuyên hữu ích từ vị linh mục, giúp họ thăng tiến hơn trên đường thiêng liêng.

Thêm vào đó, có không ít khuynh hướng nhiệm nhặt hay buông thả khiến cho có người quá khắt khe, thấy điều chi cũng tội, hay có người qua lỏng lẻo đến nỗi bao tội tày trời cũng cho là chẳng có ǵ ghê gớm. Thậm chí có khi c̣n biện minh để lương tâm thấy tội nhẹ đi hay không c̣n tội lỗi ǵ nữa. V́ vậy, nếu không có sự trợ giúp của vị linh mục làm sao người ta có thể quân b́nh với chính ḿnh và chân thành với Thiên Chúa được.

Cuối cùng, khi ban ơn tha tội, vị linh mục thay mặt Chúa sẽ bảo đảm ơn tha thứ cho hối nhân. Đối với người đi "xưng thẳng" với Chúa, ai sẽ đoan quyết cho điều đó ? Chắc chắn không ai hết.

Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II đă cảnh cáo những người cho ḿnh không cần Bí tích Giải tội như sau : "Thật là điên rồ và kiêu căng đối với những ai tự ư coi thường phương thế trao ban ơn sủng và cứu thoát mà chính Chúa Giêsu thiết lập, nhất là đối với những kẻ cho rằng không cần đến Bí tích Giải tội để được tha tội".

Có nhiều người v́ ư thức lệch lạc nên coi thường xưng tội, nhưng cũng có không ít người v́ đánh mất cảm thức về tội nên không c̣n thấy cần đi xưng tội nữa. Thậm chí có người xấu hổ ngại ngùng khi phải thú nhận tội ḿnh với kẻ khác. G.K. Chesterton, một nhà văn trở lại Công giáo đă viết : "Không việc ǵ phải xấu hổ về những dại dột của ḿnh... Đă là con người không ai không có lỗi lầm, nhưng lỗi lầm kinh khủng nhất của con người là cho ḿnh không có lỗi". Thánh Gioan Tông đồ viết thẳng thừng hơn : "Nếu ta nói : ta không có tội là ta tự lừa dối ḿnh, và sự thật không có trong ta" (1 Gn 1,8). Trái lại, "Nếu ta xưng thú tội lỗi ḿnh th́ Người trung tín và công chính đủ để tha thứ tội lỗi cho ta, và tẩy ta khỏi mọi bất chính" (1 Gn 1,9).

Một điều luôn gắn liền với Bí tích Giải tội là "ấn ṭa" mà tất cả mọi linh mục phải tuân giữ. Không một điều ǵ nghe trong toà mà cha giải tội lại được phép nói ra cho người thứ ba, dù tính mạng của ḿnh bị đe dọa hay an ninh quốc gia được bảo toàn.

Lịch sử Giáo hội ghi nhận biết bao h́nh ảnh hào hùng của những con người dám lấy máu đào bảo vệ đức tin, trong đó cũng có h́nh ảnh của những linh mục dám lấy mạng sống bảo vệ "ấn ṭa giải tội".

Cha Gioan Nepomucene là mẫu gương tiêu biểu trong thế kỷ 14. Ngài là cha giải tội của Hoàng hậu Jane, nước Bohemia. Vua Wenceslaus là người đa nghi và ghen tuông. V́ muốn biết Hoàng hậu đă làm điều chi thầm lén nên vua yêu cầu cha Gioan thuật lại những ǵ nàng xưng ra với Ngài.

Tưởng rằng quyền lực và uy thế của ḿnh có thể khui được ít nhiều bí mật nơi miệng cha Gioan, nhưng vua đă lầm. Vị linh mục của Chúa nhất quyết không hé lộ bất cứ điều ǵ. Kết quả, ngài bị nhốt vào hầm tối, và một đêm kia, bị nhận nước cho đến chết.

Ba trăm năm sau, khi khai quật lăng mộ cha Gioan, những người hữu trách ngỡ ngàng chứng kiến thân thể ngài mục hoàn toàn, ngoại trừ chiếc lưỡi vẫn nguyên vẹn như lúc c̣n sống. Ngày nay, trên chỗ ngài bị giết người ta dựng lên một tượng đài, phía dưới chân có khắc ḍng chữ : "Nơi đây vị chứng nhân của Ấn toà Giải tội đă nằm xuống".

Trước khi về trời, Chúa Giêsu đă trao ban cho các Tông đồ món quà vô giá là Chúa Thánh Thần và quyền năng tha tội. Sứ mạng của các ngài và những người kế vị sẽ là việc làm nảy sinh hoa trái cho toàn nhân loại. Biết khiêm tốn mở ḷng đón nhận ơn tha thứ, con người sẽ t́m thấy b́nh an và sự sống đích thực, dù thần chết có đang hăm he ŕnh chờ. Biết t́m đến cùng ṭa cáo giải, tâm hồn sẽ được chữa lành và ngập tràn hân hoan. (Lm Bùi Quang Tuấn, CSsR, Trích từ Vietcatholic)

   6. Khai sinh giáo hội truyền giáo

Giải Nobel Ḥa b́nh năm 2000 đă được trao cho Tổng thống Hàn Quốc Kim Dae-Jung, một con người đă từ 30 năm nay đấu tranh không mệt mỏi cho công bằng, dân chủ và ḥa hợp.

Tổng thống Kim là một người Công giáo, được Đức cố Tổng Giám Mục Seoul rửa tội vào năm 1956. Trong một đất nước chỉ có 10% dân số là Công giáo th́ sự kiện này cũng đang nhắc nhớ về sự dấn thân của Giáo hội Công giáo tại lục địa Á Châu này.

Phần thưởng này đă được các vị lănh đạo và chức sắc tôn giáo ở Hàn Quốc hân hoan chúc mừng. Một vị Ḥa thượng lănh đạo một Tông phái Phật giáo lớn nhất ở Hàn Quốc nhận định như sau : "Tổng thống Kim Dae-Jung sẽ được ghi nhớ như một vị lănh đạo nổi bật của thế giới".

*

Lễ Hiện Xuống là lễ khai sinh một Giáo hội truyền giáo. Và nỗ lực đấu tranh cho công bằng, dân chủ và ḥa b́nh với danh nghĩa là người Công giáo như Tổng thống Kim Dae-Jung chính là một công cuộc truyền giáo.

"Như Cha đă sai Thầy, th́ Thầy cũng sai anh em". Rồi Người thổi hơi vào các ông và bảo. "Anh em hăy nhận lấy Thánh Thần" (Ga 20,21-22). Các Tông đồ đă nhận lănh Thánh Thần để ra đi truyền giáo. Chính Thánh Thần đă làm cho các ngài hoàn toàn đổi mới.

Từ chỗ không hiểu ǵ cả, th́ nay các ngài đă hiểu rơ tất cả.

Từ sự nhát đảm, run sợ, cửa đóng then cài, th́ nay các ngài mạnh dạn can đảm mở toang cửa ra.

Từ những dân chài ít học, th́ nay các ngài nói được nhiều thứ tiếng khác nhau.

Bằng chứng là Phêrô, trước đây run sợ trước câu hỏi của một cô đầy tớ, thế mà nay dám đứng lên rao giảng giữa những người đă giết chết Thầy ḿnh, khiến cho 3000 người gia nhập Giáo hội với chỉ một bài giảng duy nhất.

Không những các ngài can đảm rao giảng Đức Kitô chịu đóng đinh, mà c̣n dám hy sinh cả tính mạng v́ danh thánh ấy. Tất cả các ngài đều đă chịu tử v́ đạo. Và sau Phêrô, 39 vị Giáo hoàng tiên khởi đều anh dũng chết v́ đạo thánh.

Người ta tưởng các ngài say rượu, nhưng thật sự thật các ngài đang say Chúa.

Người ta nghĩ các ngài điên dại, nhưng quả thật th́ các ngài đang đầy tràn Thánh Thần.

Lễ Hiện Xuống không chỉ là ngày khai sinh Giáo hội, mà Lễ Hiện Xuống vẫn c̣n tiếp diễn, nghĩa là Chúa Thánh Thần vẫn hoạt động trong Giáo hội.

Người ta gọi Công đồng Vatican II là một Lễ Hiện Xuống mới, một luồng gió mới đă thổi vào Giáo hội để canh tân cho thích hợp với tốc độ chóng mặt của thế giới ngày nay.

Công đồng đă long trọng khẳng định : "Tự bản tính, Giáo hội lữ hành phải truyền giáo" (TG 2). Đức Gian Phaolô II nhận định : "Đă đến lúc phải dốc toàn lực trong giáo hội vào một cuộc loan báo Tin Mừng mới và vào sứ vụ đến với muôn dân. Không một ai trong những người tin vào Đức Ki tô, không một tổ chức nào trong Giáo hội được miễn khỏi trách vụ cao cả này : Đó là toan báo đức Kitô cho mọi dân tộc" (Sứ vụ Đấng Cứu Độ, 3).

Đức Cha Phêrô Trần Đ́nh Tứ sau khi tham dự Hội nghị toàn thể lần thứ bảy liên Hội đồng Giám mục Á châu đă có cảm nhận rất sâu sắc này : "Giáo hội tại châu Á phải là một Giáo hội truyền giáo". Ngài giải thích : "V́ Chúa Giêsu là người châu Á, Giáo hội Thiên Chúa đă được phát sinh tại châu Á, và ư định của Thiên Chúa là cứu độ hết mọi người, thế mà hôm nay lại rất ít người châu Á biết Chúa và tin theo Chúa" (CGDT số 1250). Quả thật, tại châu Á, đông dân nhất năm châu mà chỉ có 3% dân số tin theo Chúa. Đó là nỗi ray rứt của mỗi người chúng ta, mà cũng là thách thức từng ngày của mỗi tín hữu Kitô.

*

Lạy Chúa, xin hăy thôi thúc nơi chúng con khát vọng truyền giáo, khát vọng muốn chia sẻ niềm tin và hạnh phúc, văn minh và an b́nh cho tha nhân, nhất là khát vọng muốn giới thiệu Chúa Giêsu cho thế giới ; nhưng trước hết, là cho những người bên cạnh chúng con bằng đời sống phục vụ và yêu thương. Amen. (TP, năm C)

V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI

Chủ tế : Anh ch em thân mến, cùng vi các thánh tông đồ và nhng người đầu tiên đă lănh nhn Chúa Thánh thn, chúng ta cùng dâng lên Thiên Chúa nhng li nguyn xin tha thiết ca chúng ta :

1. Khi được nâng cao trên thập giá / Chúa Giêsu Kitô đă cho mạch nước trường sinh trào ra từ cạnh sườn của Người / Chúng ta hiệp lời cầu xin Người ban Thần Khí cho Hội thánh / để mọi thành viên trong đại gia đ́nh này được sống dồi dào.

2. Khi Thiên Chúa sáng tạo trời đất / Thần khí của Người bay lượn trên mặt nước / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa cho phát sinh một thế giới mới / một thế giới trong đó công lư / b́nh an và t́nh thương luôn ngự trị ở khắp mọi nơi.

3. Chúa Giêsu Kitô đă ban Thánh thần cho các tông đồ / và sai các ngài đem ơn tha thứ cho người tội lỗi / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa / thương xóa bỏ tội lỗi của những ai tin Chúa là Cha nhân hậu từ bi.

4. Thánh Phaolô nói : / Anh em phải chiếu sáng như những v́ sao trên ṿm trời / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa / ban Thánh thần là nguồn mạch t́nh yêu xuống trên cộng đoàn giáo xứ chúng ta / để mỗi thành viên trong đại gia đ́nh giáo xứ / trở nên những v́ sao chiếu sáng t́nh yêu Chúa / qua công việc bác ái yêu thương của ḿnh.

Chủ tế : Ly Chúa Giêsu, Chúa đă ban Thánh thần làm cho Hi thánh nên du ch cu độ ca Chúa cho muôn dân. Xin cũng ban Thánh thn để chúng con tr nên nhng chng nhân can trường cho t́nh yêu ca Chúa gia biết bao người chưa tin nhn Chúa là Đấng hng sng và hin tr muôn đời.

VI. TRONG THÁNH LỄ

- Trước kinh Lạy Cha : Chúa Thánh Thần ngự trong chúng ta và cầu nguyện thay cho chúng ta bằng những tiếng than van khôn tả. Vậy chúng ta hăy cùng Chúa Thánh Thần dâng lên Chúa Cha lời kinh Lạy Cha sau đây.

- Sau kinh Lạy Cha : "Lạy Cha xin cứu chúng con khỏi mọi sự dữ, cách riêng là sự chia rẻ nhau. Xin đoái thương cho những ngày chúng con đang sống được b́nh an, và được hiệp nhất với nhau trong Chúa Thánh Thần. Nhờ Cha rộng ḷng thương cứu giúp…"

- Trước lúc rước lễ : Chúng ta sắp được ăn cùng một tấm bánh là chính Chúa Giêsu. Xin Chúa giúp chúng ta hiệp nhất với nhau. "Đây Chiên Thiên Chúa…"

VII. GIẢI TÁN

Anh chị em đă được soi sáng bởi Chúa Thánh Thần và được thêm sức bởi hơi thở t́nh yêu của Ngài. Giờ đây anh chị em hăy ra về như những sứ giả của Tin Mừng và B́nh an đối với mọi người anh chị em sẽ gặp gỡ.

 

Tha tội và ban sự sống mới.

Lm. Carôlô Hồ Bặc Xái, ĐVC Thánh Quư , Cần Thơ.

 

Trong bài Tin Mừng này, Thánh Gioan viết rằng Chúa Giêsu ban Chúa Thánh Thần bằng cách thổi hơi vào các tông đồ; và Ngài Trong bài Tin Mừng này, Thánh Gioan viết rằng Chúa Giêsu ban Chúa Thánh Thần bằng cách thổi hơi vào các tông đồ; và Ngài thế bài Tin Mừng hôm nay tŕnh bày Chúa Thánh Thần như một sức sống mới được ban với Bí tích giải tội.

bài Tin Mừng hôm nay tŕnh bày Chúa Thánh Thần như một sức sống mới được ban với Bí tích giải tội. giải tội thuộc về bí tích của kẻ chết, bởi nó được ban cho kẻ có tội, tức là kẻ được coi như đă chết về mặt linh hồn.

Nhưng sở dĩ "kẻ chết" này được ban Bí tích giải tội là để cho họ được sồng. Khi Chúa Giêsu ban quyền tha tội cho các tông đồ th́ Ngài thổi hơi Thánh Thần vào các ngài. Khi tội nhân lănh nhận ơn tha tội th́ Hơi Thở Thánh Thần cũng được thổi vào người ấy. Cho Ngài thổi hơi Thánh Thần vào các ngài. Khi tội nhân lănh nhận ơn tha tội th́ Hơi Thở Thánh Thần cũng được thổi vào người ấy. Cho ngày nay tội nhân lănh nhận ơn tha tội cũng đồng thời lănh nhận một sự sống mới.

Khía cạnh này có lẽ chúng ta ít khi nghĩ tới.

Khía cạnh này có lẽ chúng ta ít khi nghĩ tới. đi tắm để gột sạch các thứ dơ bẩn ấy.

đi tắm để gột sạch các thứ dơ bẩn ấy. phải đến toà khai nợ.

Hai cách trên chỉ nhằm giải quyết qua khứ. Xưng tội xong th́ quá khứ cuộc đời không c̣n dơ bẩn và không c̣n nợ nần nữa. Thế là xong. Khi lănh nhận Bí tích giải tội theo những cách trên, chúng ta hầu như không hề nghĩ đến Chúa Thánh Thần.

xong. Khi lănh nhận Bí tích giải tội theo những cách trên, chúng ta hầu như không hề nghĩ đến Chúa Thánh Thần. mới. Lănh nhận mới. Lănh nhận khuyến khích chị phát triển một sự sống mới khi nói "Chị hăy về và đừng phạm tội nữa".

 

"Các Con Hăy Nhận Lấy Thánh Thần..."

Ga. 20, 19-23

Lm. Nguyễn văn Khảm

 

Trong những năm gần đây phong trào canh tân đoàn sủng phát triển mạnh trong Giáo Hội Tin Lành và trong giáo Hội Công Giáo, có người gọi đó là mùa xuân của Giáo Hội đang là sức sống mới. Nhưng cũng có ngừơi đang nh́n phong trào này với thái độ cảnh giác. Họ sợ rằng nó sẽ đi xa đường lối của Giáo Hội. Tôi không có ư phân tích phê phán, nhưng theo tôi phong trào có một điểm mà chúng ta có thể ghi nhận. Phong trào giúp cho ta ư thức hơn về vai tṛ của Chúa Thánh Thần trong đời Kitô Hữu. Một vai tṛ mà nhiều khi chúng ta lăng quên. Có lẽ phần nào nó cũng giống như một nhà khoa học ở trong pḥng thí nghiệm. Ông ra sức nghiên cứu về không khí như là một vật thể và mô tả không khí bằng những công thức khoa học có vẻ phức tạp mà ông quên rằng từng giây từng phút ḿnh đang được ngủ lặng trong không khí mà đôi khi ḿnh quên hít thở. Cho nên sự sống thân xác của ḿnh mỗi lúc mỗi tàn tạ.

Tôi xin lấy một h́nh tượng quen thuộc trong Kinh Thánh để diễn tả về Chúa Thánh Thần. Thánh Luca mô tả: Vào ngày lễ ngũ tuần các môn đệ tề tựu cầu nguyện. Khi ấy có những lưỡi như lưỡi lửa rải rác đậu xuống trên mỗi người. Lửa là h́nh tượng Kinh Thánh dùng để diễn tả về Chúa Thánh Thần trong chúng ta.

Hôm nay tôi xin nhắc lại và đào sâu hơn h́nh tượng Thánh Gioan Thánh Giá sử dụng. Ngài là người có kinh nghiệm thần bí sâu sắc đồng thời là một nhà thơ cho nên ngài đă vận dụng ngôn ngữ thi ca để diễn tả kinh nghiệm thần bí đó. Đó là h́nh ảnh của lửa, của củi.

Chúng ta thử tưởng tượng cảnh mùa đông băng giá ở Châu Âu, ngoài vườn có một khúc củi nằm cô đơn giữa tiết trời băng giá. Cái lạnh làm cho làn da của nó xần xùi, xấu xí. Thế rồi nó được ông chủ nhà đem vào quăng vào ḷ sưởi. Hơi nóng làm khúc củi cảm thấy ấm áp, hạnh phúc. Nó cảm nhận được đầy sự an ủi không tả được.

Nhưng tiếc rằng sự sung sướng kéo dài chẳng được bao lâu. Trong khỏanh khắc ngọn lửa ôm chặt lấy nó. Sức nóng của lửa nung nấu khiến cho nhựa cây rỉ ra bên ngoài làm thành một lớp da sần sùi như da cóc. Nó tỏa ra một mùi thật khó chịu. Khúc củi quằn quại trong than hồng một thời gian. Cuối cùng nó trở nên một với lửa. Nó không c̣n là củi mà chỉ là lửa. Lửa đem ánh sáng, lửa đem hơi ấm cho những người trong pḥng.

Gioan Thánh Giá dùng h́nh ảnh tuyệt vời ấy để diễn tả về tác động của Chúa Thánh Thần trong đời sống chúng ta. H́nh ảnh ấy giúp chúng ta thấy được đâu là cùng đích của đời sống trong Thánh Thần. Cái cùng đích ấy là Chúa Thánh Thần làm cho chúng ta được nên một với Thiên Chúa. Như Thánh Têrêsa Hài đồng Giêsu nói: "Ta trở thành một giọt nước hoà trong đại dương". Sự nên một ấy chỉ trở thành trong đời sống vĩnh cữu cho những người mà Chúa ban cho kinh nghiệm thần bí, những người cảm nghiệm được sự nên một hồng phúc với Thiên Chúa.

Chúng ta chưa có được kinh nghiệm huyền bí đó. Nhưng tôi nghĩ: Nếu chúng ta thực hiện đúng những bí tích mà Giáo Hội cử hành là chúng ta đă đi đúng mục đích của Giáo Hội, dẫn ta đến chỗ nên một với Thiên Chúa. Khi ta rước ḿnh Thánh Chúa và để Máu Thánh Chúa hoà vào máu thịt ta để ta nên một với Ngài.

Sự nên một xét trên một b́nh diện mà người ta gọi là hữu thể học đó hoàn toàn có thật nhưng không ai thấy được. Sự nên một ấy phải diễn tả qua cuộc sống bên ngoài theo kiểu nói của thánh Phaolô. "Anh em hăy mang trong anh em những tâm tư như đă có trong Chúa Giêu Kitô". Cho nên khi nào chúng ta nên một với Chúa thật th́ ta sẽ suy nghĩ như Chúa Giêsu, phản ứng như Chúa Giêsu, cảm xúc, yêu thương như Chúa Giêsu. Đấy là dấu chỉ cụ thể. Đấy là cùng đích.

Nhưng để đạt được tới cùng đích nên một trong Thiên Chúa ấy th́ chúng ta phải trải qua một hành tŕnh thanh tẩy của Thánh Thần. Hành tŕnh này khởi đầu bằng một niềm an ủi ngọt ngào. Có một số kinh nghiệm nói lên điều ấy. Có anh chị em dự ṭng nói với tôi: "Thưa Cha, con xin ǵ Đức Mẹ cũng cho con hết". Những tu sinh hoặc những nữ tu mới chập chững bước vào đời sống tận hiến: "Thưa Cha, con cảm thấy hạnh phúc vô cùng.". Những lúc ấy ai cũng ca ngợi Chúa, cảm thấy rất ư là dễ thương. Chúa yêu ta vô cùng.

Thưa anh chị em. Đấy chỉ là giai đoạn đầu. Sớm hay muộn ǵ chúng ta cũng được Chúa Thánh Thần dẫn vào giai đoạn thanh tẩy, giai đoạn đau đớn, giai đoạn này sẽ giúp chúng ta trưởng thành hơn. V́ nó đau đớn cho nên ta không muốn bước vào, không dễ chấp nhận.

 

Tôi nghĩ có 2 lư do chính và cũng là 2 giai đoạn chính.

Lư do thứ nhất: Thánh Thần giúp chúng ta chấp nhận con người thật của ḿnh. Có lẽ nhiều người sẽ ngỡ ngàng khi nghe thế. Chúa Giêsu nói: "Hăy yêu tha nhân như chính ḿnh." Nếu tôi không yêu chính ḿnh th́ tôi không thể yêu người khác được. Yêu chính ḿnh là chấp nhận con người thật của ḿnh. Chấp nhận h́nh hài mà Chúa đă ban cho ḿnh. Anh chị em thử kiểm nghiệm lại đời sống của ḿnh xem. Đă biết bao lần ta mơ ước những điều mà chúng ta không có. Ví dụ: Phải chi Chúa ban cho ḿnh sóng mũi cao hơn tí nữa th́ đẹp biết bao. Hay phải chi da ḿnh được trắng như bạn ḿnh nhỉ... Những mơ ước ấy biều lộ điều chúng ta không chấp nhận chính ḿnh.

Những suy nghĩ ấy làm cho ta tự ḿnh dằn vặt ḿnh. Tự ḿnh hành hạ ḿnh, tự gây đau khổ cho ḿnh bằng những tự ti mặc cảm. Phải đau đớn lắm, phải tự đấu tranh mới chấp nhận chính con người thật của ḿnh. Chúng ta hăy kêu xin Chúa Thánh Thần giúp chúng ta thực hiện để chúng ta tự nhủ rằng: Dù tôi thế nào đi nữa Chúa vẫn yêu tôi. Chúa tạo dựng tôi cho Chúa. Cảm nhận được như thế sẽ làm cho ta thấy b́nh an hạnh phúc hơn.

Lư do thứ 2: Chấp nhận được chính ḿnh rồi th́ đến giai đoạn 2 của sự thanh tẩy. Đi từ chỗ "tôi đang là" đến chỗ "tôi được mời gọi để trở thành..." Ở đây đ̣i hỏi sự bỏ ḿnh. Cuộc sống Thánh Augustinô là một điển h́nh. Lúc trẻ ông xa vào con đường ăn chơi, mê đắm trên con đường t́nh dục, biết là sai nhưng ông vẫn biện minh cho ḿnh, không nh́n nhận sự thật của chính ḿnh, ông bảo: "Sở dĩ tôi bê bối thế v́ ông thần ác ở trong hoành hành". Nhờ tác động của Chúa Thánh Thần Thánh Augutinô mới đủ can đảm nh́n nhận ḿnh là kẻ tội lỗi. Từ đấy ông đă bước vào giai đoạn 2. Ông trở thành một người sống như Chúa Giêsu, yêu thương, phục vụ, suy nghĩ như Giêsu. Một con người trong Chúa Thánh Thần.

Chúng ta phải trở thành cái mà Chúa mời gọi chúng ta. Đó là ǵ? Thưa là mỗi ngày tôi trở thành người hơn. Cho dù tôi sống bậc gia đ́nh hay tu sĩ, cho dù tôi hành động ǵ nhưng vẫn hàm ẩn tất cả bên trong là cái tính người, là tính Kitô Hữu. Và hành tŕnh đó đ̣i chúng ta phải tự bỏ ḿnh mỗi ngày. Công việc ấy rất khó, một ḿnh ta không thể làm được mà phải có tác động của Chúa Thánh Thần. Hăy cầu nguyện với Chúa Thánh Thần.

Chúa Thánh Thần sống như không khí tràn ngập vũ trụ, vấn đề là tôi có hít thở không? Chúa Thánh Thần như ḍng suối tràn lan mọi nơi. Vấn đề là tôi có múc mà uống không? Chúa Thánh Thần là ngọn lửa hừng hực, vấn đề là tôi có nhóm lên hay không? Cho nên cầu nguyện là tự tạo cho ḿnh một nội tâm thích hợp. Mở ḷng ra cho gió ùa vào, làm rỗng chính ḿnh cho ḍng nước chảy vào, và nhóm ngọn lửa lên cho đời ḿnh.

Nếu chúng ta chấp nhận trở về với chính ḿnh trong thinh lặng, nh́n lại đời ḿnh, ta có thể khám phá ra những ǵ mà Lời Chúa hướng dẫn chúng ta hôm nay.

Tôi xin kết thúc suy niệm này bằng tâm t́nh của Thánh Augustinô. "Lạy Chúa là vẻ đẹp ngàn đời, vẻ đẹp cổ xưa nhưng vẫn luôn luôn mới mẻ. Con đă chạy t́m những cái đẹp bên ngoài vốn chỉ là phản ánh èo uột của vẻ đẹp vĩnh hằng. Chúa là vẻ đẹp vĩnh hằng ở trong con th́ con lại không kiếm t́m. V́ thế, xin Chúa cho con biết trở về với chính ḷng ḿnh mỗi ngày, để ở đó con gặp được Chúa, hít thở Chúa. Con đón nhận ḍng nước ân sủng và ḷng con được đốt cháy ngọn lửa Thánh Thần. Amen."

GÓP NHẶT CÁT ĐÁ

 

NGÀI LÀ THẦN KHÍ ĐỔI MỚI

Mark Link S.J.

 

Bài đọc: Cv 2 : 1-11;1 Cr 12, 3-7, 12-13; Ga 20,19-23

Chủ đề:

Lễ Hiện Xuống là Lễ Mừng Kính ngày khai sinh Giáo hội, tức Thân Thể Chúa Kitô được toả ra trong không gian và thời gian….

Đại hội Olympic mùa đông được tổ chức tại Lake Placid tiểu bang New York năm 1980. Năm này, đội tuyển Hockey của Mỹ là một nhóm sinh viên đại học c̣n thiếu kinh nghiệm thi đấu. Trong cuộc thi biểu diễn trước ngày đại hội Olympíc, đội tuyển Nga đă đè bẹp họ dễ dàng.

Thế rồi đại hội Olympics đă đến mọi người đều ngạc nhiên khi đội tuyển Mỹ cầm chân được đội Thụy Điển hùng mạnh, sau đó lại thắng luôn đội Tiệp Khắc sừng sỏ. Các chàng sinh viên từng được xem là quá non nớt thiếu kinh nghiệm đang tiến dần đến chiếc cúp vàng. Và trận thư hùng sống mái với đội tuyển Nga đă đến. Các vận động viên Xô Viết nhảy lên dẫn điểm rất sớm. Thế rồi cuộc đấu cứ tiếp diễn cho đến giai đoạn thứ ba th́ điều mà mọi người không bao giờ dám nghĩ đă xảy ra. Các chàng trai Hoa Kỳ đă từ từ đuổi kịp đội tuyển Nga. Thế rồi bỗng dưng trên khán đài Lake Placid các cổ động viên bắt đầu reo to: “Hoan hô Hiệp Chủng Quốc! Hoan hô Hiệp Chủng Quốc!”. Thế là phép lạ xảy ra; Đội tuyển Mỹ đă thắng vào những giây sau cùng của trận đấu. Vận động trường gần như muốn vỡ tung ra. Đám đông đang theo dơi trận đấu trên truyền h́nh bên ngoài khán đài không thể nào tin nổi! Thế là đột nhiên họ nhảy múa khắp cùng đường phố. C̣n đám đông đang ăn tối trong các nhà hàng sang trọng ở Lake Placid th́ cũng quá ngỡ ngàng trước tin thắng cuộc, nên đă ḥ reo chúc mừng tưng bừng. Và đám vận động viên Nga cũng thực sự không tin nổi ḿnh đă bị thua. Họ tiu nghỉu xếp hàng nghiêm chỉnh chờ đợi đội tuyển Mỹ bá vai bá cổ hôn nhau xong để bắt tay từ biệt theo điều lệ của đại hội Olympic và sau đó rời khỏi sân đấu.

Đêm ấy, hào khí toả sáng từ đội tuyển Mỹ thổi qua toàn đất nước như cơn sóng thủy triều lôi cuốn đến cả những người không phải là cổ động viên môn Hockey. Không ai có thể quên được cảm nghiệm dạt dào ấy.

Biến cố xảy ra hoàn toàn bất ngờ trong đại hội Olympic 1980 giúp chúng ta hiểu rơ được sự kiện xảy đến vào lễ Chúa Nhật Lễ Hiện Xuống cách đây hơn 2000 năm. Chúa Thánh Linh ngự xuống trên các môn đệ và biến đổi họ hoàn toàn khác hẳn trước đó. Sự kiện này khó ai tưởng tượng nổi, v́ trước Lễ Hiện xuống, các môn đệ chỉ là một nhúm người hoang mang xao động. Thế mà sau Lễ Hiện Xuống họ đă biến đổi hoàn toàn. Thần Khí toả ra từ họ lan đến khắp thế giới khác nào cơn lũ thủy triều. Vào dịp Lễ Hiện Xuống đầu tiên đó. Chúa Thánh Linh đă biến đổi các môn đệ thành Thân Thể Đức Kitô. Nói cách khác, vào dịp Lễ Hiện Xuống đầu tiên đó. Giáo hội được khai sinh.

Tuy nhiên vào Lễ Hiện Xuống đầu tiên ấy c̣n xảy ra một điều khác nữa. Chúa Thánh Linh không chỉ biến đổi các môn đệ thành thân thể Đức Kitô, mà c̣n thổi vào họ thần trí Đức Kitô nữa, nhờ đó họ nhận được sự thông hiểu toàn vẹn và trở nên một tạo vật mới trong Đức Kitô. Câu chuyện sau sẽ giúp chúng ta thấy được các môn đệ đă nhận được ơn thông hiểu to tát dường nào.

Có một phóng viên báo chí đặt ra cho một chuyên viên Kinh Thánh câu hỏi sau: “Giả như nhờ một phép lạ nào đó ông có được một cuộn phim ghi lại mọi điều Chúa Giêsu đă nói và làm trong cuộc đời dương thế của Chúa th́ liệu ông có chịu đổi bốn Phúc Âm để lấy cuộn phim đó không? Nói rơ hơn, nếu có một đoàn làm phim có được cỗ máy thời gian bay ngược ḍng lịch sử và ghi lại thành phim toàn bộ cuộc đời Chúa Giêsu, th́ ông có chịu đổi bốn Phúc Âm để lấy cuộn phim ấy không?” Không hề do dự một giây, nhà chuyên viên Kinh Thánh đáp ngay: “Không!” Đoạn ông cắt nghĩa tiếp là ngay chính các môn đệ cũng không phải lúc nào cũng hiểu được mọi điều Chúa Giêsu nói và làm. Chỉ sau khi Chúa Giêsu sống lại từ cơi chết và sai phái Chúa Thánh Linh đến th́ họ mới hoàn toàn hiểu rơ mọi sự. Chẳng hạn một ngày nọ Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Con Người phải bị nộp vào tay người ta, họ sẽ giết Ngài nhưng ba ngày sau khi chết Ngài sẽ sống lại” thánh Marcô liền chú thích thêm “Nhưng các môn đệ chẳng hiểu điều Ngài muốn nói và họ sợ hăi không dám hỏi Ngài” (Mc 9: 31-32)

Tương tự như thế, sau khi mô tả Chúa Giêsu cỡi lừa tiến vào thành Giêrusalem vào Chúa nhật Rước lá Thánh Gioan nói rằng: “Thoạt tiên các môn đệ Ngài không hiểu được điều này, nhưng sau khi Chúa Giêsu được vinh hiển th́ họ nhớ lại những điều này đă được viết về Ngài” (Ga 12:16) Và cuối cùng, có lần Chúa Giêsu bảo các nhà cầm quyền ở Giêrusalem “Hăy tiêu huỷ đền thờ này đi, và trong 3 ngày Ta sẽ dựng lại”. Đoạn Thánh Gioan chú thích ngay: “Tuy nhiên, Chúa Giêsu có ư nói về đền thờ thân xác Ngài. Do đó, khi Ngài từ cơi chết sống lại, các môn đệ nhớ lại Ngài đă nói điều này, và nhờ đó họ tin vào Kinh Thánh và những lời Chúa Giêsu đă nói ra” (Ga 2: 20-22)

Điều ǵ dă xảy ra cho các môn đệ Chúa Giêsu giúp họ thấu hiểu được những điều này? Đó đích thị là điều Chúa Giêsu đă từng nói: “Chúa Thánh Linh mà Cha sẽ sai đến nhân danh Ta, sẽ dạy cho các con mọi sự và sẽ nhắc nhở cho các con mọi điều Ta đă nói với các con” (Ga 14:26) Nói cách khác, điều làm cho các Phúc Âm có giá trị dường ấy là v́ chúng đă được viết dưới ánh sáng của Chúa Thánh Linh, Đấng ngự đến vào dịp Lễ Hiện Xuống. Chúa Thánh Linh đă ban cho các môn đệ Chúa Giêsu sự thấu hiểu mới mẻ về các lời dạy của Chúa Giêsu. Chính sự thấu hiểu này đă được các Phúc Âm ghi lại. Và như thế, vào dịp Lễ Hiện Xuống, Chúa thánh Linh không ngừng làm cho các môn đệ Chúa Giêsu trở thành thân thể Đức Kitô, mà c̣n thổi vào họ thần trí Đức Kitô, nhờ đó họ trỏ nên Giáo hội, tức xác thân và thần trí Đức Kitô trải rộng trong không gian và thời gian. Họ trở nên một tạo vật hoàn toàn mới mẻ. Và đó chính là điều chúng ta mừng kính hôm nay.

Hôm nay, chúng ta mừng kính ngày khai sinh ra Giáo hội cũng là ngày khai sinh thân thể Đức Kitô. Nơi thân thể này, chúng ta được lănh nhận bí tích rửa tội và thêm sức, nhờ đó chúng ta được tràn đầy Chúa Thánh Linh giống như các môn đệ xưa kia đă lănh nhận Ngài vào dịp Lễ Hiện Xuống. Và cũng như họ, chúng ta nhận lănh từ Chúa Thánh Linh sứ mệnh tiếp tục công việc của Chúa Giêsu đă khởi sự, tức là sứ mệnh hoàn tất nước Chúa trên trần gian này. Đây chính là sứ mệnh, là ơn kêu gọi của chúng ta. Và đây cũng chính là điều chúng ta mừng kính hôm nay.

Lạy Chúa Thánh Linh, xin hăy đến tràn ngập tâm hồn các tín hữu Chúa và nhóm trong họ ngọn lửa t́nh yêu Chúa. Xin hăy ban Thấn Khí Chúa xuống để đào tạo và thánh hoá các tín hữu, và xin Chúa hăy canh tân bộ mặt trái đất.

 

NGƯỜI ĐỨNG KỀ BÊN

Gm Arthur Tonne

Người chủ toạ Hạ viện ở Washington là ông chủ tịch Hạ viện, ngồi sát cạnh ông là một chuyên viên thủ tục hạ viện, ông này biết phải hướng dẫn phiên họp thế nào; đưa ra kiến nghị thế nào, biểu quyết làm sao. Làm thế nào giữ trật tự trong khi bàn luận, tranh căi. Khi ông chủ tịch hay một dân biểu lúng túng, vị chuyên viên này sẽ chỉ cho biết phải làm ǵ và làm sao.

Việc của Chúa Thánh Thần cũng giống như thế: bạn và tôi thường mắc phải những t́nh huống rối rắm và khó khăn. Tôi phải làm ǵ? phải làm sao? Ngay bên cạnh chúng ta, như Chúa Kitô đă hứa, có Chúa Thánh Thần hướng dẫn, chỉ bảo và khuyến khích. Chúa Giêsu đă hứa sai Đấng An ủi nghĩa là đấng ở kề bên. Chúa Thánh Thần ở kề bên bạn và tôi.

Hôm nay lễ Hiện Xuống, chúng ta kỷ niệm việc Chúa Thánh Thần Hiện Xuống trên các Thánh Tông Đồ và các môn đệ. Chúng ta cũng mừng lễ nơi đây, lúc này, mỗi người chúng ta có một chuyên viên toàn năng, thông biết mọi sự Ngôi Ba Thiên Chúa ở kề bên, sẵn sàng và có thể hướng dẫn chúng ta trong những nỗi khó khăn.

Đôi khi chúng ta đứng trước hai ba cách thức hành động phải lựa chọn: chọn một nghề để sống, chọn một người bạn đời, chọn một cách thức đối xử với nhau: chúng ta có nhiều lựa chọn. Lựa chọn nào tốt nhất? Chúa Thánh Linh sẽ chỉ cho chúng ta, nếu chúng ta hướng về Người và xin Người chỉ dẫn.

Có lúc chúng ta không có ư tưởng ǵ về điều chúng ta có thể làm: t́nh cảnh xem ra vô vọng, vô phương như trước cái chết của một người thân, trước sự thất bại của công việc chúng ta không biết phải làm ǵ. Hăy xin Chúa Thánh Linh. Người sẽ chỉ dẫn cho bạn.

Rất may mắn nếu tôi có một người bạn làm luật sư, một bác sỹ, một tâm lư gia, một cố vấn hôn nhân, một chuyên viên về mọi lănh vực, một người bạn biết mọi vấn đề, một người bạn rất thân thiết mà tôi có thể lui tới bất cứ lúc nào, ngày cũng như đêm và giả thiết người ấy sống trong nhà tôi. Đó là Chúa Thánh Linh, Người sống trong ḷng tôi.

Ngoài việc chỉ cho chúng ta điều chúng ta phải làm, Chúa Thánh Linh c̣n giúp chúng ta thực hiện nữa v́ Người là Thiên Chúa, Người là đấng toàn năng cũng như thông biết mọi sự. Chúng ta kêu cầu người trong Ca tiếp liên trong thánh lễ hôm nay: “Xin hăy đến, Lạy ánh sáng của tâm hồn”. Nhiều lần trong kinh nguyện Thánh Thể chúng ta cầu xin với Ngôi Ba Thiên Chúa. Chúa Giêsu đă hứa “Người sẽ dạy chúng con tất cả sự thật”.

Ông chủ tịch hạ viện Hoa Kỳ cảm thấy vững tâm là ông sẽ hành động đúng nghi thức v́ ông có một chuyên viên bên cạnh. Cũng thế, bạn và tôi sẽ cảm thấy vững tâm khi chúng ta chạy đến với Chúa Thánh Linh, Người là đấng vô cùng thông biết, vô cùng mến yêu và vô cùng quyền phép. Hăy đến với Người hôm nay, ngày mai và mọi ngày.

Xin Chúa chúc lành bạn. Amen.

MỖI TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ

“Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”

NỘI DUNG

I.Tia sáng:

v MINH BẠCH VÀ TRONG SÁNG             

v MẠO HIỂM          

II.Thư giăn:

1.         LẠ QUÁ    

2.         NGUYÊN NHÂN   

3.         LÊN PHIM     

4.         NGOÀI DANH MỤC

5.         GIAI THOẠI BÊN BỜ BIỂN             

6.         MỪNG HỤT 

7.         KHÔNG CẦN NHẮC LẠI   

III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:

v NƯỚC TRỜI GIỐNG NHƯ TRÁI MẮM         

IV.Chuyện ngụ ngôn:

vCẦN CHẤT LƯỢNG

vLỪA RỪNG VÀ LỪA NHÀ    

          

V.Hẹn bạn trên đỉnh thành công:

vSẮT GỈ VÀ CỎ HÔI    

VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:

vNGOẠI T̀NH - CĂN BỆNH KINH NIÊN CỦA XĂ HỘI

VII.Chuyện phiếm :

vHỌC LÀM XẾP  

GIÁ TRỊ NỤ CƯỜI J

Một nụ cười không làm mất mát ǵ cả, nhưng lại ban tặng rất nhiều… nó làm giàu có những ai đón nhận mà không làm nghèo đi người sinh ra nó. Nụ cười chỉ nở trên môi trong khoảnh khắc phù du, nhưng kư ức về nó đôi khi tồn tại cả một đời. Người dù giàu sang đến đâu đi nữa cũng cần đến nụ cười, và người nghèo hèn cùng tột cũng sẽ được nụ cười làm cho trở nên giàu có.

Nụ cười nuôi dưỡng hạnh phúc trong gia đ́nh, gầy dựng thiện ư trong làm ăn và làm lớn mạnh mối tương giao trong t́nh bạn, mang đến thư giăn mỗi khi ta mệt mỏi, niềm hy vọng mỗi khi tuyệt vọng và là ánh sáng mỗi khi ta tăm tối trong phiền muộn.

Nụ cười, cũng như t́nh yêu, là cái không thể mua bán vay mượn, hay thậm chí đánh cắp từ người khác. Bởi v́, khi đó: nó chỉ là cái khiên cưỡng và vô nghĩa.

Có những người không bao giờ nở một nụ cười với bạn. Họ là những người không c̣n nụ cười để cho, v́ lẽ đó họ chính là những người cần nụ cười của bạn hơn ai hết. Hăy tươi cười với mọi người! Chúng ta chẳng những không mất ǵ cả, mà trái lại sẽ nhận được rất nhiều.

sưu tầm.

 

 

I.     TIA SÁNG :

*  Khi bạn nhất quyết sống một cuộc đời minh bạch và trong sáng,

th́ bạn sẽ thấy tinh khiết không c̣n là một gánh nặng,

mà là một "triều thiên" vinh quang.          

* MỌI NỖ LỰC ĐỀU LÀ MỘT SỰ MẠO HIỂM, CÓ MẠO HIỂM MỚI CÓ SÁNG TẠO.

Jacques Biebuyck.

Con người đâu có được dựng nên để đứng yên một chỗ, mà luôn muốn vượt qua cái ḿnh có hoặc cái ḿnh làm. Bản tính con người là "vươn tới". Mọi nỗ lực để tiến tới đều lôi kéo một cuộc mạo hiểm: sẽ kiếm được nhiều tiền hơn, song cũng có thể mất cả; muốn cải tiến kỹ thuật th́ mất hết chất liệu; muốn thi đậu, song có thể trượt... Có mạo hiểm mới có sáng tạo: "Chỉ có những người không làm ǵ, mới không thất bại; nhưng cuộc đời họ đă là một thất bại rồi" (C. Mercier). Sống là chấp nhận nỗ lực: nỗ lực mạo hiểm... Hiện thời tôi đang nỗ lực về điểm nào? Đâu là những nguy cơ tôi gặp phải? Nó có đem lại lợi ích ǵ cho tôi hay người khác không?

Lạy Chúa, ơn cứu độ là một sự mạo hiểm thêm vào sự sáng tạo. Thật là một gia sản mênh mông Ngài đă gầy dựng nên cho con trên trái đất này.

 

II.  THƯ GIĂN:

1. LẠ QUÁ

A: "Người Âu Châu uống rượu với những cung cách mâu thuẫn kinh khủng".

B: "Tại sao lại nói thế?"

A: "Xem này, họ uống rượu nóng như loại uưch-ky lâu năm, nhưng khi uống lại thêm đá vào làm cho nó nhạt đi rồi vắt chanh làm chua, thêm đường vào cho hóa ngọt. Họ giơ rượu lên chúc mừng sức khỏe của anh nhưng họ lại dốc rượu vào miệng của họ".

2. NGUYÊN NHÂN

Ông chủ: "Cô bảo rằng đồng hồ báo thức của cô không hoạt động được. Thế sao sáng nay cô lại đến đúng giờ?"

Cô thư kư: "Hôm nay đặc biệt, thưa ông. Cả cái đồng hồ rơi xuống đầu tôi mà!"

3. LÊN PHIM

Hai phóng viên được phái sang tận Châu Phi săn cảnh. Một hôm, họ phát hiện thấy một con gấu đang bắt cá ăn thế là tranh nhau chụp lia chụp lịa. Đột nhiên con gấu trông thấy hai chàng bèn lao đến. Khi con gấu chỉ c̣n cách một khoảng rất ngắn, hai phóng viên sợ hăi nh́n nhau, một người hỏi người kia: "Này anh, ở đây chẳng có cây to, chúng ta phải làm ǵ bây giờ?"

"Tôi cũng không biết nữa".

Người kia trả lời: "Có điều một trong hai chúng ta chắc chắn thế nào cũng được lên phim".

4. NGOÀI DANH MỤC

Trong công viên tối om, một cặp trai gái đang t́nh tứ  "Anh không t́m được chữ nào trong từ điển để diễn đạt t́nh yêu của anh".

"Bỏ tay kia ra, trong từ điển đâu có chữ đó". Cô gái vùng vẫy nói.

5. GIAI THOẠI BÊN BỜ BIỂN 

Hai ông bụng phệ đứng trên băi biển ngắm cảnh. Xa xa có một đám người khỏa thân đang đùa giỡn với sóng nước.

"Thật chẳng giống ai! Đúng là đồi phong bại tục ... nhà nước phải cấm họ mới được". Một trong hai ông hét lên.

"Xem ra anh là người rất tôn trọng đạo đức". Người kia góp chuyện.

"Không phải, tôi là chủ hăng sản xuất áo tắm!"

6. MỪNG HỤT 

"Lúc tôi được uống th́ mọi người cũng được uống!" Một người hô lớn trong quán rượu. Ông ấy nốc cạn ly uưch-ky rồi lại gào lên: "Cho tôi thêm cốc nữa, cho mọi người thêm cốc nữa!"

Thế là mọi người phấn khởi quây quanh ông ta.

Người đó uống cạn xong ly thứ hai rồi tḥ tay vào túi rút ra hai đô la đặt lên quầy hét vang: "Lúc tôi phải trả tiền th́ mọi người cũng phải trả tiền!".

7. KHÔNG CẦN NHẮC LẠI

Giám đốc viết thư thường hay bị cà lăm. Một hôm, ông đọc cho cô thư kư đánh máy một bức thư. Viết được phân nửa ông chợt chột bụng đánh hơi, cô thư kư giả vờ như không nghe nhưng giám đốc lại đánh hơi lần nữa.

Cô thư kư nhẹ nhàng nhắc: "Ngài không cần lập lại, tôi nghe hết cả rồi".

III.             NHẬT KƯ TRUYỀN GIÁO :

 

 Trích trong “Nhật kư truyền giáo”

Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU

 

NƯỚC TRỜI GIỐNG NHƯ TRÁI MẮM

 

Bến Bọng, ngày … 6.1975

Hôm nay ḿnh thấy buồn da diết. Trong tay chỉ có hai cuốn sách: Bài đọc mùa Vọng, mùa Giáng Sinh, và Prieres du témp present. Đọc riết rồi chán. Chán đọc th́ viết. Viết để giết th́ giờ. Nhưng thời giờ hôm nay dăn nở quá cỡ, giết hoài không hết ..Ḿnh vận dụng trí nhớ để hướng về quá khứ. Nhớ anh chị em trong giáo điểm. Nhớ nhà. Nhớ học tṛ. Nhớ cây cầu khỉ lắt lẻo ..Vẫn c̣n dư giờ, nên phải nhớ đến con ba khía vẫn thường trú trong nhà của ḿnh. Người ta bảo: Ba khía ăn trái mắm. Nhưng con ba khía của ḿnh lại ăn phân. Hai cái càng của nó thay nhau gắp, gắp hoài không mệt…Nhớ chán rồi th́ thèm. Ḿnh thèm miếng chuối chiên vàng rộm của Xa Cảng Miền Tây quyện với giọng soprano sắc buốt của cô bé lọ lem: “Ai ..chuối chiên đi!” Ḿnh thèm con khô bổi nướng, ăn với cơm trắng c̣n nóng hổi, ở nhà thờ Chánh ṭa Cần Thơ… Nước miếng tứa ra, xót xa chịu không nổi...

Ḿnh đi ra bờ sông, gác chân lên gốc mắm, đứng nh́n trời mây nước. Trời xanh thăm thẳm, xa cách ngàn trùng. Vài cụm mây mỏng tanh trôi lững lờ, ngơ ngơ như người không có linh hồn. Con nước ṛng đang chảy miết ra vàm, quên cả bờ bến. Vô tâm, vô t́nh. Ḿnh cảm thấy cô đơn quá chừng !…

Bỗng gió nổi lên. Cành mắm rung xào xạc. Những trái mắm đầu mùa rơi lơm chơm xuống ḍng sông, trôi lều bều như rác rến, xoáy thành những ṿng tṛn sau cột miệng đáy, rồi mất dạng theo ḍng nước thủy triều.

Bất giác ḿnh tự hỏi : “Trái mắm trôi về đâu?" Số phận của nó là lênh đênh, là vô định. Có thể nó sẽ trôi tới Rạch Chèo rồi mất hút trong vịnh Thái Lan mịt mù. Cũng có thể nó sẽ vướng vào đám ô rô, cóc kèn nào đó ở Bàu Trấu, Đồng Cùng, Mang Rổ, …rồi phải vật lộn với ô rô, cóc kèm để tồn tại và phát triển.

Ḿnh nhớ đến thánh Phêrô, một con người tầm thường như trái mắm, trôi nổi bồng bềnh trên ḍng lịch sử của miền Địa Trung Hải. Ông lên Giêrusalem để giảng Lời Chúa, th́ bị lănh đạo tôn giáo bỏ tù. Ông được ra tù, th́ lại bị vua Hêrôđê tống ngục. Từ trong ngục, ông theo sứ thần đi ra mà cứ ngỡ là ḿnh ngủ mơ. Ông đến Rôma, thủ đô của quân xâm lược để tiếp tục giảng Lời Chúa. Ông sống chui lủi như con chuột xạ, nay ở hang toại đạo này, mai ở xóm nô lệ kia. Chính bản thân ông đă là tên nô lệ rồi. Có những lúc ông không biết nên ở hay nên đi, nên ở đây hay ở đó. Ông nhớ lại lời Thầy tiên báo: "Khi con về già, người ta sẽ thắt lưng cho con và dẫn con đi đến những nơi con không muốn." (Ga.21,18). Số phận của Phêrô đă được an bài rồi: Bồng bềnh và vô định.

Bất giác ḿnh nghĩ về ḿnh. Ḿnh cũng là một trái mắm đang trôi nổi vật vờ. Đi về đâu, nào ai biết được? Số phận là bồng bềnh và vô định. Ḿnh trở vô căn nhà vắng lặng để t́m Thầy, Thầy của Phêrô, Thầy của ḿnh…

Cái Rắn, ngày 25.2.1999

Sáng nay vỏ lăi tốc hành đón Đức cha Mẫn và đoàn tuỳ tùng ở cầu Cái Rắn.

Dẹp bỏ Sài g̣n đèn đỏ đèn xanh, khép lại thời khóa biểu ngộp thở của Toà Tổng Giám Mục, Đức cha thả hồn về quá khứ êm đềm của hơn năm mươi năm về trước. Ngài dán mắt vào từng gốc mắm, từng bụi dừa nước, để t́m những cặp mắt lồi của những con cá tḥi ḷi láo xược. Ngài mơ ước có một cái giàn thun thật tốt để diễn lại cuộc đời của cậu bé xạ thủ tuyệt vời trên kinh rạch miền cuối Việt này. Nhưng ..cụt hứng. Không c̣n một bóng tḥi ḷi… Dường như tḥi ḷi đă tuyệt chủng trên con rạch ngoằn ngoèo này. Bất đắc dĩ, Đức cha chuyển hồn qua cây mắm. Dường như ngài rất am tường về cây mắm. Đă có lần ngài tự ví ḿnh với cây mắm.

Mắm là lọai cây tạp, được Từ Điển Tiếng Việt gọi là "Cây nhỡ". Bà nội trợ chê mắm, v́ củi mắm dai nhách, khó bửa, cho lửa th́ ít, cho khói th́ nhiều. Thợ mộc cũng chê mắm, v́ ván mắm lắm thớ, làm dơ lưỡi bào ...Chẳng ai thèm trồng mắm, nhưng mắm cứ mọc tràn lan. Chẳng ai thèm đốn mắm, nên mắm cứ mọc bạt ngàn.

Nghe Đức cha minh họa cây mắm, người Sài G̣n cứ ớ ra như vịt nghe sấm.

- Cây mắm khác cây đước ra sao? Cây nào là cây mắm?

- Cứ nh́n xuống gốc cây. Gốc nào có nhiều rễ mọc ngược lên, lởm chởm như bàn chông, th́ đó là cây mắm.

Ḿnh cao hứng bèn phụ họa thêm :

- Khoa học gọi rễ đó là rễ thở. Dân gian gọi là cặc: cặc mắm, cặc bần. Mắm nhiều hơn bần vô cùng lần. Cặc mắm cũng hữu ích hơn cặc bần vô cùng lần. Cặc mắm chống hiện tuợng sói ṃn hai bên bờ sông và giữ được đất phù sa. Vậy mà từ Điển Tiếng Việt chỉ chiếu cố từ "Cặc bần", mà cố t́nh bỏ quên từ "Cặc mắm". Ḿnh viết thư khiếu nại với Ban Biên Tập. Họ đă từ chối thẳng thừng. Bà nội trợ chê củi mắm. Thợ mộc chê ván mắm. Bây giờ Ban Biên Tập Từ Điển Tiếng Việt lại chê cặc mắm. Mắm ơi ! Đừng buồn nhé!

Cái Rắn, ngày 26.2.1999

Sáng nay ḿnh đưa gần hai chục "con gái Thánh Vinh Sơn" đi tham quan Mũi Cà Mau. Người con gái nào cũng chậm răi. Chậm răi vừa là nhân đức, vừa là thói xấu của con gái. Để giảm thiếu cái xấu ấy của chậm răi, ḿnh ra lệnh :

- Phải đi thật sớm để không về trễ. Phải ăn sáng trên vỏ, để tranh thủ thời gian.

- Bao xa cha ?

- Cả đi lẫn về, không duới hai trăm cây số.

- Đẹp không cha ?

- Xấu hoắc! Đi để biết! Biết Mũi Cà Mau, phao câu của tổ quốc, để yêu thương quê hương hơn khi chưa biết.

- Ở đó có những ǵ ?

- Ở đó có cái bảng bự, viết chữ thật to: “Mũi Cà Mau", và … rừng mắm trập trùng.

- Người ta trồng mắm để làm ǵ? Trái mắm ăn được không?

- Chỉ có ba khía và cá dứa ăn trái mắm. C̣n cây mắm th́ chẳng ai trồng. Chúa trồng mắm để bảo vệ lục địa và đưa lục địa ra khơi.

- Cha hay tếu quá à !

- Tôi nói chuyện thực tế. Lát nữa tôi sẽ giải thích cho chị nghe.

Vỏ lăi rời bến nhà thờ vào lúc 6g15. Nó gầm lên và lao tới để khoe tốc độ với người Sài G̣n. Ḿnh sốt sắng giới thiệu các địa danh ghi khắc nhiều kỷ niệm: Rau Dừa, Cái Nước, Cống Bà Chủ, Đồng Cùng. Dường như bà phuớc không quan tâm. Bà đang lâm râm lần hạt. Th́ ra bà đọc kinh, ḿnh lo ra, chúng ta cùng đi.

7g30 vỏ lăi tới Đồng Cùng quẹo tay phải, rồi cắt ngang sông Bảy Háp, lao đầu vào Kinh Tắc Năm Căn.

- C̣n mười ba cây số nữa th́ tới Năm Căn.

- Năm Căn đâu? Năm Căn đâu?

Năm Căn, mối t́nh đầu của Ḍng Bác Ái Vinh Sơn. Nói đến Năm Căn con tim của họ co thắt như điện giật. C̣n những mười ba cây số nữa mà đă nhao nhao lên: "Năm Căn đâu? Năm Căn đâu?" Năm 1972, họ đă đặt chân lên đất Năm Căn, nay là Hàng Vịnh. Họ là Ḍng tu đầu tiên đến hoạt động ở miền cuối Việt này. Họ mở lớp gia chánh, cắt may b́nh dân, để nâng cao tŕnh độ của các bà mẹ tương lai. Họ mở lớp mẫu giáo vườn trẻ để vun xới cho thế hệ tương lai ngay từ tuổi thơ ấu. Họ mở pḥng phát thuốc để cứu khổ nhân dân, giữa một vùng mà muỗi nhiều hơn trấu, nước ngọt quư hơn nước thuốc (Một chai bia con cọp giá 18đ. Một đôi nước mưa giá 150đ). Chiến tranh tàn khốc: bom đạn ́ xèo, hoả châu giăng mắc, họ vẫn ôm cứng lấy Năm căn, không chịu xa ĺa.

Tiếc thay, mối t́nh đầu ấy lại là mối t́nh dang dở. Số phận nghiệt ngă đă chặt đứt ṿng tay của họ. Họ ở Sài G̣n mà vẫn liếc trộm về Năm Căn...Mối t́nh đầu đă trở thành dang dở. Mối t́nh dang dỡ đang trở thành vụng trộm. Tại sao yêu mà phải khổ đến thế?

10g45 vỏ lăi tới chợ Rạch Tàu. 11g15 ghé đồn công an biên pḥng. Khách đổ bộ lên mũi, nhưng chỉ thấy tấm bảng bự với ba chữ to: "Mũi Cà Mau" và rừng mắm trập trùng. Xa xa có ḥn Khoai, mờ mờ sau lớp mây mù. Người ta dự tính rằng: chỉ hơn một trăm năm nữa, rừng mắm sẽ biến ḥn Khoai thành núi Khoai.

Giă từ đất Mũi, ḿnh chỉ giữ lại h́nh ảnh trái mắm. Ḿnh thiển nghĩ: Nếu Đức Giêsu giảng Lời ở đây, Ngài sẽ nói: "Nước Trời giống như cái ǵ ? Nước Trời giống như trái mắm."

IV.   TRUYỆN NGỤ NGÔN:

 

CẦN CHẤT LƯỢNG

Có một con cáo khinh bỉ con sư tử cái v́ sư tử cái chưa bao giờ đẻ được hai con một lứa, trong khi đó cáo có thể đẻ được bốn hoặc sáu con một lứa.

Sư tử trả lời cáo:

- Ta chỉ cần một mà thôi, nhưng đó là sư tử !

LỪA RỪNG VÀ LỪA NHÀ

Lừa rừng thấy lừa nhà bèn khen ngợi nói: “Sao mà anh sướng thế ! Thức ăn của anh mới ngon ngọt làm sao”. Sau đó khi người ta chất đồ lên lưng lừa nhà, rồi dùng gậy thúc lừa nhà đi, th́ lừa rừng bèn nói: “không, người anh em ạ, bây giờ th́ tôi không ghen với người anh em nữa. Tôi biết cuộc sống mà anh được hưởng phải trả gía như thế nào rồi”.

V.  HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:

Theo bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar

Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN –
NGUYỄN VĂN DIỄM

SẮT GỈ VÀ CỎ HÔI

Heartsell Willson, nhà diễn thuyết hàng đầu kể rằng hồi nhỏ, ông thường chơi chung với hai người bạn một người vừa cỡ, một người bự quá khổ trên một đoạn đường sắt bỏ hoang ở miền Đông Texas. Ba người thường thi nhau xem ai đi trên tà vẹt xa nhất mà không rớt. Heartsell và cậu bạn vừa cỡ chỉ đi được vài bước là rớt c̣n cậu bạn quá khổ th́ cứ đi hoài. Heartsell mới ṭ ṃ hỏi bí quyết th́ cậu đáp: Hai cậu cứ măi nh́n xuống bàn chân nên ngă là phải, trong khi tớ, v́ mập quá, không thấy được chân, nên tớ cứ nhắm vào mục tiêu ở đằng trước và khi tới rồi, tớ lại nhắm xa hơn nên đâu thể nào rớt được. V́ thế, bạn hăy tiến xa tối đa tầm mắt, khi tới đó rồi, bạn luôn có thể thấy xa hơn để lại bước tiếp.

Điều khôi hài ở đây là cậu bé mập lù lại chính là người sáng lập triết thuyết: Nếu nh́n xuống chân, bạn chỉ thấy toàn sắt gỉ và cỏ hôi c̣n khi nh́n về đàng trước, bạn sẽ "thấy ḿnh đang tới đỉnh". Quả là chí lư!

Tôi muốn đi xa hơn. Giả như Heartsell và bạn ông nắm tay nhau mà đi trên hai thanh tà vẹt, ắt họ có thể đi măi mà không rớt. Đây chính là sự hợp tác - không chỉ với người đồng loại mà cả với quy luật của vũ trụ nữa. George Mathew Adams có nói: "bạn sẽ đạt được mọi mơ ước trên đời, nếu biết giúp người khác đạt được điều họ muốn".

Thiên nga Canada là loài chim biết giá trị của sự hợp tác tự bản năng. Bởi vậy bạn luôn thấy chúng bay theo h́nh chữ V với hai cạnh dài ngắn không đều (sở dĩ như vậy v́ cạnh dài nhiều thiên nga hơn). Những con chim bên cạnh dài này sẽ thay nhau bay trước để đương đầu với gió, che chắn cho những con chim bay sau ở cả hai bên. Những thí nghiệm trong đường hầm lộng gió cho thấy là chim bầy sẽ bay được xa hơn chim bay riêng lẻ 72%.

Do đó, người ta cũng có thể tiến cao hơn, xa hơn, nhanh hơn nếu biết hợp tác với người khác thay v́ đấu tranh chống lại họ.

Một trong những nguồn trợ lực tốt nhất chính là gia đ́nh, đặc biệt là người bạn đời. Nếu vợ hoặc chồng bạn "làm việc với bạn" thay v́ chỉ "đi chơi với bạn" th́ bạn sẽ có thể đạt đích nhanh hơn dễ hơn, và say mê hơn trên đường sự nghiệp. Bạn đừng ngạc nhiên hay thất vọng nếu lúc đầu, chồng hoặc vợ bạn, không được hồ hởi lắm. V́, nếu biết khéo kéo chia sẻ và cho họ thấy sự hợp tác và quan tâm của họ quan trọng ra sao đối với bạn th́ cả hai đều sẽ được lợi rất nhiều khi tiến hành công việc. Sự liên kêt chặt chẽ và quan tâm đến nhau như vậy tối quan trọng v́ nó giúp bạn thiết lập được mối quan hệ sâu đậm hơn và nguyên do cũng là một phần thưởng quí giá rồi. Khi cả hai cùng lên đường đi tới đích, có thể chẳng ai nh́n thấy cuối đường hầm cả, nhưng đời sống thường không chỉ nhường bước cho những người biết ḿnh muốn đi đến đâu mà thường c̣n đồng hành và giúp họ đạt đến đích nữa.

 

VI.T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH: 

(An Giang số 1349, ngày 26/7/1997, trang 6)

NGOẠI T̀NH - CĂN BỆNH KINH NIÊN CỦA XĂ HỘI

Một nguy cơ đang đe dọa hạnh phúc gia đ́nh: Hội chứng ngoại t́nh.

Theo một cuộc thăm ḍ ở Mỹ có đến 50% phụ nữ và 70% đàn ông có gia đ́nh ở nước này đă ngoại t́nh. Đây là một thảm họa của xă hội hiện đại và tương lai. Nạn nhân của hội chứng này, nếu ngay từ đầu tỉnh táo, sẽ né tránh được. Nguyên nhân của nó là:

1. Nỗi cô đơn:

Cứ ở nhà là ông chồng chúi mũi vào tṛ chơi điện tử, ti vi hoặc đọc báo. Cảm giác cô đơn lúc đầu c̣n nhỏ nhoi, sau cứ lớn dần cùng năm tháng và tai họa cũng từ đó bắt đầu.

Sự dịu dàng và niềm tin ở người vợ cũng dần dà biến mất. Sự cô đơn bởi chẳng c̣n ai để xẻ chia tâm linh. Cùng với điều lớn lao này là những điều lặt vặt kèm theo.

Đàn ông thường mặc cảm khi thấy ḿnh không được như vợ mong muốn, lúc thấy ḿnh thua kém đồng nghiệp. Anh ấy phải nói dối chỉ v́ vợ anh gán cho anh những phẩm chất anh không có. Hôm nay gặp chuyện không vui. Anh ấy mong trở về để được ăn tối vui vẻ cùng vợ con, xem ti vi và nghe vợ nói chuyện. Nhưng nhà lại vắng vẻ. Anh nhớ ra vợ anh đă bảo rằng chị sẽ về muộn. Thế là anh chán, đáng ra phải vào bếp th́ anh ngồi hút thuốc trước ti vi. Anh ấy bực v́ chị không làm hơn trách nhiệm của người vợ. Rằng chị coi công việc lớn hơn chồng con. Khi chị về, mệt nhoài v́ công việc, mong được lời an ủi hay ít ra cũng thấy anh từ nhà bếp đi ra. Nhưng không! Anh giận chị. Nếu chị nín nhịn th́ không có ǵ xảy ra. Nhưng chị lại độp ngay: "Em đă chịu đựng đủ rồi, anh nấu ăn một bữa không được sao?". Thế là căi cọ bắt đầu. Ai cũng nghĩ người kia có lỗi và vết nứt ngày càng lớn. Sự cô đơn ngày càng tăng lên.

2. Lối sống sáo ṃn, đơn điệu:

Chị vợ cho chồng ḿnh là trụ cột của gia đ́nh. Anh ấy có thu nhập cao lại luôn chăm lo gia đ́nh. Anh ấy am hiểu bóng đá, hiểu biết kinh tế và chính trị, giảng giải cho vợ và con nghe. Anh ấy biết xua tan u tối trong gia đ́nh, biết làm vợ bật cười khi đang bực ḿnh. Thế nhưng anh ấy vụng về và lúng túng dè dặt trong khi tiêu khoản lương khiêm tốn.

Đă nhiều năm chị ước mơ một người đàn ông khác, nhưng chưa bao giờ chị nghĩ ḿnh đă ngoại t́nh. Một hôm chị đi dự một hội nghị. Một người đàn ông ngồi cạnh chị mời chị đi uống nước. V́ lịch sự, chị nhận lời. Từ việc thuận t́nh, ban đầu chị c̣n sửng sốt, sau chị quen dần. Ma lực của ngoại t́nh đă kéo chị trượt dài trên dốc. Khi tỉnh ngộ th́ quá muộn rồi: Lúc đầu là cảm giác mới mẻ êm dịu, lâu dần chị không cưỡng lại được, chị chán ngán sự sáo ṃn và đơn điệu của chồng. Cuộc sống vợ chồng đời thường cùng với khó khăn không tránh khỏi làm chị mệt mỏi. Và cứ thế, cứ thế chị nhắm mắt mặc cho số phận trôi đi.

3. Lối sống không ḥa hợp:

Rất nhiều cặp vợ chồng chưa ư thức được cuộc sống của họ đă sang trang. Họ đă đối xử với nhau không b́nh thường, nhưng cả hai đều chưa nhận ra. Người này cho người kia là nguyên nhân. Người bạn đời chồng trái tính bao nhiêu, t́nh cảm càng xa cách bấy nhiêu. Một nữ cán bộ nói, ở cơ quan tôi là người lănh đạo, c̣n về nhà, chồng tôi luôn tự cho ḿnh là người chỉ huy, cái ǵ anh ấy nói và làm đều là chân lư cả. Những cặp vợ chồng như vậy ngoại t́nh xảy ra chỉ bởi họ luôn đi t́m người lắng nghe.

Để ấm lại căn nhà lạnh lẽo, cần có thời gian dài và cũng sẽ không bao giờ muộn màng nếu bạn muốn. Xin hăy theo các biện pháp sau đây:

 

1. Coi cuộc sống gia đ́nh là quan trọng nhất:

Dù là nhà lănh đạo hoặc là nhà khoa học, đừng bao giờ quên trách nhiệm gia đ́nh của ḿnh. Có một nhà khoa học, cần bảo vệ luận án tiến sĩ của ḿnh, chị đă hăng say lao động liên tục cả một năm trời đến nỗi quên cả việc nhà, quan hệ vợ chồng làm chồng nổi cáu lên: Tôi chán tận cổ rồi, cô coi công việc quan trọng hơn cha con tôi. Và cuộc sống vợ chồng rạn nứt từ đấy!

Vợ chồng trong khi lo liệu sự nghiệp nhưng rất quan tâm đến sự ḥa hợp gia đ́nh, phải dành ưu tiên cho nó. Cần phải dành thời gian và nghị lực cho gia đ́nh. Nếu không tổ chức cuộc sống gia đ́nh theo hướng này, nhất là khi có trục trặc ban đầu th́ sự chia tay sẽ không tránh khỏi.

2. Chớ có hoang tưởng:

Không thể nào trở lại thời kỳ trăng mật sau khủng hoảng. Những điều ngày xưa ấy, không nên coi là khuôn vàng thước ngọc cho hiện tại. Cả hai đều đă thay đổi, do đó sợi dây t́nh cảm sẽ phải khác xưa. Tuy vậy có những mối quan hệ c̣n đằm thắm hơn.

3. Tránh điểm nóng:

Sức khoẻ hai người phụ thuộc vào mối quan hệ vợ chồng. Hăy mở "sup páp" an toàn lúc điểm nóng có khả năng bùng nổ.

Có những căi vă về chi tiêu là cái khó mà kiềm chế sự nổi giận. Nếu biết dung ḥa, t́nh h́nh sẽ được cải thiện hơn. T́nh yêu vợ chồng là hợp đồng không cần chữ kư. Đó là sự thỏa thuận ngầm của ngày thường như ăn, uống, mua sắm, con cái, bạn bè, họ hàng.

Niềm tin và cảm thông là nền tảng vững chắc của hôn nhân. Không thể khẳng định ai sẽ vi phạm hợp đồng và chia tay.

Loại bỏ nhân tố tổn hại đến đời sống gia đ́nh sẽ giảm bớt sự ngoại t́nh, làm đẹp thêm cuộc sống gia đ́nh và tạo nên những mối dây bền vững. Đó là phần thưởng cao đẹp nhất mà các cặp vợ chồng có thể bền vững.

Hà Thắm (Theo "U.S Today")

VII.                        CHUYỆN PHIẾM :

Trích trong tập truyện hài hước trẻ “Bồ” non

Biên soạn : PHẠM KHẢI

HỌC LÀM XẾP

Đùng một cái có tin tôi được bổ nhiệm làm Giám Đốc. Không biết chỗ các bạn thế nào chứ ở nông trường Quyết Tiến chúng tôi đây, mọi quyết sách tổ chức từ trên rót về cứ lẽo đẽo chạy đằng sau những thông tin truyền miệng. Việc đă thành nếp. Sáng hôm ấy tôi ngồi sau bàn làm việc để suy tính xem có nên làm một tuần trà trước khi xuống pḥng kế hoạch chăn nuôi hút thuốc lào? Hay là xuống đó bắn điếu thuốc lào rồi về pḥng với tuần trà thứ hai? Đắn đo măi, tôi quyết định rời pḥng tổng hợp để lên pḥng kỹ thuật Trồng trọt: Ở đó tôi sẽ uống trà, sẽ rít thuốc lào và nếu như chiều qua đội bóng tỉnh nhà thắng trận tranh giải ba - giải bóng đá tỉnh mở rộng th́ chúng tôi sẽ tha hồ chuyện tán, khỏi cần chuyển địa điểm uống trà trước giờ nghỉ trưa. Tôi vừa nhỏm dậy th́:

- Chào sếp !

Người vừa ló đầu vào là anh Nguyễn văn Thân, làm cùng pḥng tổng hợp. Mỗi buổi sáng bước vào pḥng làm việc, vị đồng nghiệp đáng kính này thường nháy mắt với tôi vui vẻ. Thân chỉ lên tiếng sau khi đă dùng khăn lau bàn cẩn thận, lau sạch mũi giầy và sau khi chiêu ngụm trà thứ nhất. Câu chuyện của anh bao giờ cũng bắt đầu bằng câu: “Hôm qua tivi nó…”. Thế mà hôm nay…Sự thay đổi của đồng nghiệp làm tôi chột dạ. Có “sếp” nào đang ở trong pḥng đây nhỉ? Tôi giật ḿnh ngoái lại phía sau xem “sếp” là ai?! Chẳng có ma nào cả, mỗi cái tủ hồ sơ.

Chào sếp !

- ..

- Chào giám đốc !

- Chết thật …ai là giám đốc ở đây ?!

Tôi nh́n lại phía sau lưng thêm một lần nữa để khẳng định và tự trấn an: chẳng có ma nào thật ! Lẽ nào anh bạn tuổi khỉ này lại gọi tôi là Giám Đốc? hoặc là tai tôi có chuyện, hoặc là lưỡi anh ta có vấn đề! Không chỉ lưỡi, có khi cả hệ thần kinh anh chàng này cũng đang bị “treo máy” cũng nên ?!

Bất ngờ trước thái độ kỳ cục đó, miệng tôi cứ há ra như chú chim non há mỏ chờ mẹ đưa mồi. Muốn hỏi cho ra nhẽ nhưng không thể cất nên lời. Cố trấn tĩnh, chờ tới lúc Thân lau giầy và chiêu hớp trà buổi sớm, tôi sẽ làm sáng tỏ mọi việc. Nhưng lạ thay, anh ta bỗng bỏ thói quen lau giầy mà cũng chẳng tính chuyện nước nôi, trà pháo ǵ cả?! Rón rén ngồi xuống ghế, cẩn thận đặt cặp lên bàn, lẹ làng giở sổ sách và…tính tính, toán toán, ghi ghi, chép chép.

- Này ông Thân! Ông làm sao thế?

- Dạ thưa anh?

Lời đáp nhỏ nhẹ, mắt nh́n chăm chú, tư thế sẵn sàng đứng lên hoặc ngồi lại. Quái, thế này là thế nào nhỉ?! Tôi đứng dậy, quyết bỏ xuống pḥng kế hoạch chăn nuôi. Nhất định phải t́m hiểu xem chuyện ǵ đă xẩy ra với cái tay Thân này! Ở pḥng kế hoặch chăn nuôi, bàn trà vẫn quây quần, ấm cúng như mọi bữa. Nhưng khi tôi vừa bước vào th́ không khí đột nhiên đông cứng lại. Mọi người ngây ra trong tư thế bất chợt của ḿnh. Lát sau là những lời chào rụt rè được cố gắng thắp lên trên những đôi môi sững sờ.

- Chào Giám đốc!

- Chào anh ạ!

- Thưa sếp!….

C̣n tôi? Tôi đứng như trời trồng bên cửa ra vào, trán nhăn tít, mắt lồi ra v́ lại thêm một cảnh huống kinh dị không mong đợi. Sau vài phút, tôi vuốt mặt, cố cất giọng lào thào hỏi:

- Có chuyện…chuyện ǵ thế?

- Dạ thưa anh…

- Thưa anh…

- Dạ không ạ. Ấy là chúng em đang bàn công việc chuyên môn. Xin lỗi thủ trưởng…

- Dạ chuyện trà nước sẽ chấm dứt ngay ạ! Vâng, sẽ ạ!…

Tôi bỏ ra ngoài. Đầu tôi ong lên, mắt tôi sầm lại, hơi thở tắc nghẹn nơi trong lồng ngực. Một t́nh cảnh quái gở, khó xử hết chịu nổi. Hay là ḿnh thành “sếp” thật rồi?! Cũng có thế lắm chứ! Giám đốc đương thời sắp ra hầu ṭa v́ tội tham ô, ông phó cũng cùng cánh, cùng cảnh lại thêm tội hối lộ! Được đào tạo cơ bản, bằng cấp các kiểu, lại không điều tiếng ǵ…tôi có được bổ nhiệm th́ cũng chẳng phải là sự lạ! Nhưng …ờ, nhưng sao lại là tôi, chính tôi? Sao tôi lại chưa hề biết một tí ǵ về chuyện đề bạt này?

Cả ngày hôm ấy tôi như người thừa ở cơ quan. Lên pḥng kỹ thuật trồng trọt: nước trà không có, điếu cũng không. Những gói thuốc lào “ém” vào ngăn kéo, núp dưới những đống giấy tờ bề bộn. Mọi người lúng túng nh́n tôi. Một buổi sáng đẹp trời này mà phải ngồi bó cẳng sau bàn làm việc th́ các đồng nghiệp của tôi sẽ thấy chân tay họ thật là thừa và mồm mép họ không biết dùng vào việc ǵ hơn là: “chào sếp”, “thưa anh”…Tôi ghé qua pḥng văn thư, cô nhân viên cười rất trẻ, đưa báo cho tôi bằng cả hai tay. Khi tôi rời cơ quan để về nhà, ông gác cổng cười đon đả, chạy ra tự tay mở rộng thêm cánh cổng sắt. Cứ điệu bộ này mà xét, chắn chắn tôi lên “sếp” rồi! Từ một chú mèo hen, tôi có vẻ đă lớn lên thành hùm, thành cọp.

Một ngày, hai ngày…rồi một tuần qua đi, cả cơ quan nín thở chờ một cái quyết định đă mười mươi sẽ có ấy. Nếp sinh hoạt và làm việc của cả trăm con người bị đảo lộn hoàn toàn, ít nhất là trước mắt tôi, trong mối quan hệ đối với tôi. Tôi chưa kịp rút tay ra khỏi túi quần th́ người ta đă đỡ vội lấy bàn tay bằng cả hai tay một cách hăm hở và tin tưởng. Tôi chưa kịp t́m diêm trong túi áo th́ vài ngọn lửa ga đă bật x̣e trước mặt - Ôi ngọn lửa của sự nhiệt t́nh và ḷng tận tụy thái quá! Và không chỉ có thế, chính bản thân tôi cũng thay đổi một cách nửa vô thức, nửa ư thức. Trước khi đến cơ quan, tôi chải đầu kỹ hơn, đánh giầy bóng hơn, chịu khó chọn mầu cà vạt hơn. Tôi bỗng trở nên chải chuốt trong dáng vẻ và cả trong lời ăn tiếng nói. Tự nhiên giọng tôi vang hơn, chắc hơn. Trong hệ thống ngôn ngữ riêng tôi, tỉ lệ những cụm từ: “chúng ta sẽ…”, “chúng ta phải…”, “tôi…”, “ư tôi là…” lặp lại ngày càng nhiều, chúng đánh bạt hơi những cụm từ truyền thống: “thế mới bỏ mẹ chứ..”, “x́, cứ để đấy ông anh ơi…”, “ê, làm chầu nước đă…”v.v. và v.v…Các bạn chắc sẽ thắc mắc: nếu phong trào trà lá tạm vắng, nếu những chiếc điếu cầy đồng loạt rút vào hoạt động bí mật, nếu tôi bỗng trở nên đứng đắn trong lời ăn tiếng nói, biết phát ngôn thận trọng hơn, chung chung hơn th́ tốt chứ sao ?! Vâng, tốt, rất tốt! Nhưng quyết định bổ nhiệm vẫn chưa thấy đâu và tôi - Trần văn Măo - vẫn cứ tồn tại như người thừa ở cơ quan. Thực ra th́ trên chín chục phần trăm cán bộ nhân viên cơ quan tôi sống và làm việc như thừa từ lâu rồi. Riêng tôi bỗng thừa hẳn ra, bởi v́ - xin nhắc lại - từ khi có tin tôi được bổ nhiệm làm Giám đốc th́ hội trà nước ở các pḥng chỉ hoạt động trở lại khi tôi đi khỏi, câu lạc bộ tán ngẫu - một tổ chức phi chính phủ mà tôi tham gia hàng chục năm nay - đă phi chính thức xóa tên tôi khỏi danh sách hội viên. Nhưng khổ tâm nhất là sự thèm thuốc lào. Nước trà th́ có thể chế ra được và cũng dễ chấp nhận. Chứ “sếp” mà rít điếu cầy ṣng sọc, hoặc giấu bộ điếu bát hôi x́ dưới gầm bàn th́ làm sao đáng mặt “sếp” nữa ?! Đành nhịn để mà thèm. Đành chịu thèm để mà khổ. Tóm lại, tôi đă phải đục lỗ giây lưng lui thêm vài hai nấc nữa. Rơ ràng tôi tọp hẳn đi v́ bài học làm “sếp” và v́ nỗi nhớ thương thuốc lào. Nom tôi hom hem như một con mèo ốm. Căng thẳng chờ đợi. Sự thể không biết rồi sẽ ra sao nếu như tờ quyết định bổ nhiệm không đến. Và nó đă đến vào đúng ngày rằm tháng bảy năm ngoái…

Buổi sáng ngày 15 tháng 7 âm lịch năm ngoái, tôi đă ngồi sau bàn làm việc, mặt mũi rạng rỡ một cách nghiêm trọng mà ḷng dạ héo hon tương tư thuốc lào, th́ Nguyễn Văn Thân đẩy cửa bước vào. Thay cho hai tiếng “chào sếp” anh nháy mắt vui vẻ với tôi. Vứt cặp lên bàn đánh xoạch, ngồi tỏm xuống ghế, vớ khăn lau bàn cẩn thận lau mũi giầy, lắc hộp trà roong roong trong sự sửng sốt qúa đỗi của tôi.

- Hết chè rồi hả Măo ? - Anh hỏi tôi.

Không trả lời anh, tôi chạy vội ra hành lang, nhảy ba bậc cầu thang một. Xô cửa vào pḥng Kỹ thuật trồng trọt: quái, sự xuất hiện của tôi không làm ai giật như mọi bữa, các đồng nghiệp vẫn ngồi uống trà, kẻ nhả khói thuốc lào như…hai tuần trước đó!

- Vào làm chầu nước - một ai đó vẫy tôi.

Tôi quay vội ra cửa, lao xuống pḥng kế hoạch chăn nuôi: khói thuốc lào đặc hơn “vằn chải mây đùn” tiếng cốc chén lách cách.

- Ê, Măo ! làm hơi thuốc lào cho khỏe !- Một ai đó mời chào.

Tôi bổ xuống pḥng Văn Thư. Cô nhân viên trẻ đang mải dũa móng tay, hất đầu về ḥm thư báo, ư bảo: Ở đấy ! Rơ ràng Trần Văn Măo tôi chẳng đáng quan tâm bằng cái móng tay của “nàng”! Tôi chạy về pḥng ḿnh: Thân vừa nhắp xong hớp trà thứ nhất.

- Hôm qua tivi nó…

- Này Thân tớ thôi làm “sếp” rồi phỏng ?

- À…,ờ… Cậu được bổ nhiệm Giám đốc rồi.

- Hả ? Thế là thế nào ?

- Là làm “sếp”, là Giám đốc chứ c̣n thế nào nữa ?! À…Ờ…lúc đầu chúng tớ tưởng cậu sẽ lên làm Giám đốc Nông Trường. Th́ ra trên bổ nhiệm cậu làm Giám đốc trại gà. Có quyết định chính thức rồi đấy, chuẩn bị chia tay vợ con đi !

- Hả ?!

Trong óc tôi vụt hiện lên h́nh ảnh cái tổ sản xuất có tên là trại gà với ba công nhân ngấp nghé về hưu. Một cơ sở làm ăn thua lỗ quanh năm bởi lũ gà không hiểu kế hoạch hóa gia đ́nh thế nào mà chỉ đẻ cách nhật. Cúm và toi…v.v. và v.v…Một dăy chuồng gà dột nát nằm cách đường quốc lộ hơn chục cây số. Trại gà quá độ này từ lâu đă khuyết chân Giám đốc. Mèo nhỏ bắt chuột bé…

- Thân, điếu cày đâu mày ?

 

 

GÓP GIÓ

 

Bài học từ Hươu cao cổ


Khi sinh con, hươu mẹ không nằm mà lại đứng; và như vậy hươu con chào đời bằng một cú rơi hơn 3m xuống đất và nằm ngay đơ. Rồi hươu mẹ làm một việc kỳ lạ: đá hươu con cho đến khi nào chú ta chịu đứng dậy mới thôi. Khi hươu con mỏi chân và nằm, hươu mẹ lại thúc chú đứng lên. Đến lúc hươu con đă thực sự đứng được, hươu mẹ lại đẩy chú ngă xuống để chú phải nỗ lực tự ḿnh đứng dậy lần nữa.

Điều này nghe có vẻ lạ với chúng ta, nhưng lại thực sự cần thiết cho hươu con bởi v́ hươu con cần phải tự đứng được để có thể tồn tại với bầy đàn, nếu không hươu con sẽ trơ trọi với cuộc đời và trở thành miếng mồi ngon cho thú dữ.

Chúng ta cũng thế, thật dễ nản chí khi mọi việc đều trở nên tồi tệ. Nhưng cho dù đang phải đối mặt với nhiều gian khổ th́ ta vẫn phải giữ vững niềm tin. Hăy ghi nhớ rằng mỗi khi ta phải đối mặt với nghịch cảnh, trong ta luôn có một sức mạnh tiềm ẩn.

Đừng bao giờ để thất bại quật ngă mà hăy để nó trở thành thầy dạy của chúng ta. Đây chính là bí quyết để thành công. Người ta không thua khi bị đánh bại mà chỉ thua khi đầu hàng. Thomas Edison đă nói: “Tôi không bao giờ nản chí v́ đối với tôi mỗi một nỗ lực không thành công là một bước tiến bộ”.

 

Cà rốt, Trứng và hạt Cà phê


Cô con gái hay than thở với cha rằng tại sao bất hạnh này vừa đi qua th́ bất hạnh khác đă vội ập đến với ḿnh, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi v́ vật lộn với cuộc sống, cô đă muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở này.

Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên ḷ và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt cà phê vào từng nồi riêng rồi lại để chúng tiếp tục sôi, không nói một lời.

Người con gái sốt ruột không biết cha cô đang định làm ǵ. Ḷng cô đầy phiền muộn mà ông lại cứ thản nhiên nấu.

Nửa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng tô khác nhau.

Ông bảo con gái dùng thử cà rốt. “Mềm lắm cha ạ”, cô gái đáp. Sau đó, ông lại bảo cô bóc trứng và sau cùng là nhấp thử cà phê. Cô gái cau mày v́ cà phê đậm và đắng.

- Điều này nghĩa là ǵ vậy cha? - cô gái hỏi.

- Ba loại thức ăn này đều gặp phải một nghịch cảnh như nhau, đó là nước sôi 100 độ. Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác.

Cà rốt khi chưa chế biến th́ cứng và trông rắn chắc, nhưng sau khi luộc sôi, chúng trở nên rất mềm.

C̣n trứng lúc chưa luộc rất dễ vỡ, chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong. Sau khi qua nước sôi, chất lỏng bên trong trở nên đặc và chắc hơn.

Hạt cà phê th́ thật kỳ lạ. Sau khi sôi, nước của chúng trở nên rất đậm đà.

Người cha quay sang hỏi con gái:

- C̣n con ? Con sẽ phản ứng như loại nào khi gặp phải nghịch cảnh.

Con sẽ như cà rốt, bề ngoài tưởng rất cứng cáp nhưng chỉ với một chút đau đớn, bất hạnh đă trở nên yếu đuối chẳng c̣n chút nghị lực?

Con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dễ đổi thay, nhưng sau một lần tan vỡ, ly hôn hay mất việc sẽ chín chắn và cứng cáp hơn?

Hay con sẽ giống hạt cà phê? Loại hạt này không thể có hương vị thơm ngon nhất nếu không sôi ở 100 độ. Khi nước nóng nhất th́ cà phê mới ngon.

Cuộc đời này cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất th́ chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con sẽ đối mặt với những thử thách của cuộc đời như thế nào? Cà rốt, trứng hay là hạt cà phê?

 

Người thợ xây


Người thợ xây nọ đă làm việc rất chuyên cần và hữu hiệu trong nhiều năm cho một hăng thầu xây dựng. Một ngày kia, ông ngỏ ư với hăng muốn xin nghỉ việc về hưu để vui thú với gia đ́nh.

Hăng thầu rất tiếc khi thiếu đi một người thợ giỏi đă tận tụy nhiều năm. Hăng đề nghị ông cố gắng ở lại giúp hăng xây một căn nhà truớc khi thôi việc. Ông ta nhận lời.

V́ biết ḿnh sẽ giải nghệ, cùng với sự miễn cưỡng, ông ta làm việc một cách tắc trách qua quít, xây dựng căn nhà với những vật liệu tầm thường, kém chọn lọc, miễn có một bề ngoài đẹp đẽ mà thôi.

Mấy tháng sau, căn nhà đă hoàn thành. Người chủ hăng mời ông đến, trao cho ông chiếc ch́a khóa của ngôi nhà và nói : “Ông đă gắn bó và làm việc rất tận tụy với hăng trong nhiều năm, để tưởng thưởng về sự đóng góp của ông cho sự thịnh vượng của hăng, chúng tôi xin tặng ông ngôi nhà vừa xây xong!”

Thật là bàng hoàng. Nếu người thợ biết ḿnh sẽ xây cất căn nhà cho chính ḿnh th́ hẳn ông ta đă làm việc cẩn thận hơn và chọn lựa những vật liệu có phẩm chất hơn. Sự làm việc tắc trách chỉ có ḿnh ông biết và nay th́ ông phải sống với căn nhà mà ông biết rơ là kém phẩm chất như thế nào.

Câu chuyện người thợ xây cũng tương tự như chuyện đời của chúng ta. Cũng như người thợ già kia, chúng ta thường tạo dựng một đời sống hào nhoáng, tạm bợ, đua đ̣i không chú trọng tới phẩm chất của nó. Nhiều khi ngồi kiểm điểm những sự bê bối của ḿnh trong quá khứ, chúng ta thấy ḿnh đang phải cam chịu những hậu quả của nó.

Cuộc đời là một công tŕnh kiến trúc do chính ḿnh tạo nên. Đời sống hiện tại là kết quả của sự tạo dựng trong quá khứ, đời sống ngày mai sẽ là kết quả của sự tạo dựng hôm nay. Hăy xây dựng đời ḿnh một cách đúng đắn!

---------------------------------------------------------------------------------------------------------

Lời hay ư đẹp:

Khi nào người ta c̣n yêu là c̣n tha thứ.

Rochefoucauld

--------------------------------------------------------------------------------------------------

Một chút trong cuộc đời

Tác giả: Khuyết danh

+ Một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một ngọn núi lớn. Một chút những bước chân có thể đạt đến ngàn dặm.

+ Một chút hành động của t́nh yêu thương và ḷng khoan dung cho thế giới những nụ cười tươi tắn nhất.

+ Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những đau đớn to tát.

+ Một chút ôm siết ân cần có thể làm khô đi những giọt nước mắt.

+ Một chút ánh sáng từ những ngọn nến có thể làm cho đêm không c̣n tối nữa.

+ Một chút kư ức, kỷ niệm có thể hữu ích cho nhiều năm sau.

+ Một chút những giấc mơ có thể dẫn đường cho những công việc vĩ đại.

+ Một chút khát vọng chiến thắng có thể mang đến thành công.

Đó là những cái "một chút" nhỏ bé có thể mang đến niềm vui hạnh phúc lớn nhất cho cuộc sống của chúng ta.

Và bây giờ chúng ḿnh sẽ cùng gặp những ai đă trao tặng cho chúng ḿnh những cái "một chút" trong cuộc đời để nói với họ rằng: "Cảm ơn bạn v́ tất cả những một chút mà bạn đă giúp đỡ cho tôi".

Sợi dây

Tác giả: Khuyết danh

Một lần, khi Tổng thống đang thuyết giảng về khả năng lănh đạo tai Học viện Quân đội Hoa Ḱ, ông lấy một mẫu dây trong túi ra đặt lên bàn. Ông bảo một số sinh viên lên bảng, thử đẩy những cái day dọc cái bàn. Nhiều sinh viên khác cũng thử. Họ hầu như không t́m ra bất ḱ giải pháp nào để đẩy cụm dây ngang qua cái bàn một cách dễ dàng. Mỗi khi họ đẩy cụm dây, chúng cong lại, uốn éo và rối mù. Ai cũng thử đẩy, rồi tất cả đều lắc đầu.

Vị Tổng Thống quan sát tất cả sinh viên và cười. Ông nhấc cụm dây lên, đặt chúng trở lại đầu bàn ngay ngắn rồi lấy ngón tay trỏ kéo một đầu của các sợi dây dọc theo bàn. Tất cả các sợi dây dường như đều ngoan ngoăn hơn, đi theo ngón tay ông. Vị Tổng Thống bây giờ nhẹ nhàng bảo:

- Mỗi con người như một sợi dây này. Nếu chúng ta dẫn dắt họ, họ sẽ đi theo. Nhưng nếu chúng ta cố đẩy họ, họ sẽ rối tung lên và không làm ǵ hết.

 

Cô gái hát lạc điệu

Tác giả: Khuyết danh

Một đoàn hợp xướng nổi tiếng tổ chức cuộc biểu diễn báo cáo định kỳ thường niên. Khách mời có đủ các giáo sư âm nhạc, các nhà sáng tác, phê b́nh, các nghệ sĩ nổi tiếng và nhiều chính khách.

Hết chương này nối tiếp chương khác, giọng ca của các ca sĩ cứ hoà quyện lấy nhau, dường như mỗi âm thanh, mỗi lời ca đều phát ra từ chiếc đũa chỉ huy của vị nhạc trưởng - nhịp nhàng - đúng chỗ - đúng lúc - đúng thanh điệu...; thể hiện kết quả của một quá tŕnh luyện tập gian khổ và tŕnh độ diễn xuất cao. Ḍng thác âm thanh cùng lời ca kỳ diệu như đưa cả người hát và người nghe vào trạng thái thăng hoa, ngây ngất như trong mơ trong mộng.

Bỗng nhiên, một giọng nữ trong veo cất lên cao vút. Một giọng độc xướng kỳ lạ, nhưng lại xuất hiện ở vị trí không dành cho những người độc xướng! Vị nhạc trưởng ngỡ ngàng, ngẩng đầu; dàn hợp xướng dường như bắt đầu rối loạn... May thay, "sự cố" chỉ xảy ra trong một vài giây; ngay lập tức mọi thứ lại trở về ?quĩ đạo b́nh thường và buổi biểu diễn đă kết thúc hết sức mỹ măn. Những tràng vỗ tay như sấm và nghi lễ tặng hoa vừa chấm dứt th́ vị nhạc trưởng đă hầm hầm lao vào phía sau sân khấu: "Ai đă hát lạc giọng?". "Là tôi ạ...?", một cô gái mới nhập đoàn không lâu đang thút thít ngồi khóc trong sân khấu.

Vừa đúng lúc đó có một vị thượng khách bước vào, ông nhạc trưởng đành phải tươi cười bước ra nghênh tiếp. "Tôi rất muốn gặp cô gái đă hát lạc giọng?", vị giáo sư âm nhạc nổi tiếng nói. "Đă lâu lắm rồi, tôi chưa được nghe một giọng nữ cao nào đẹp và mượt đến mức như vậy; biết cách huấn luyện, sẽ có được một ca sĩ lớn".

Thế là cô gái hát lạc giọng bị cả đoàn chỉ trích đó đă trở thành học tṛ của vị giáo sư nổi tiếng. Quả nhiên, sau vài năm, "cô gái lọ lem" đó đă trở thành một ngôi sao lớn trong giới thanh nhạc. Một số người chỉ nh́n thấy cái sai của những người khác. Có người lại nh́n thấy được cả ưu điểm trong những sai lầm. Để có thể trở thành loại người thứ hai, cần phải vừa có ḷng bao dung vừa có trí tuệ

Lời hay ư đẹp:

Quyền lớn nhất của người phụ nữ là quyền được làm mẹ.

Lin Yutano

 

Lịch sử thuộc về những người biết ước mơ

Tác giả: Kim Woo Choong

Khi c̣n đi học tôi rất nghèo, nhưng tôi không phải là đứa học sinh nghèo duy nhất, lúc ấy ai cũng nghèo. Cách đây 30 năm thu nhập quốc dân tính theo đầu người của Triều Tiên khoảng 50 USD, c̣n bây giờ đạt khoảng 5000 USD. Bạn có thể tưởng tượng được lúc ấy chúng tôi vất vả như thế nào? Dĩ nhiên ngày nay vẫn có một số người nghèo, nhất là những ngày sau cuộc chiến tranh Triều Tiên mọi người đều nghèo khổ.

Lúc ấy chúng tôi sống ở quận Chungchang, Seoul và tôi phải đi bộ hai tiếng tới trường Đại học Yonsei cách khoảng 10 Km. Tôi không có lấy một đồng xu dính túi nhưng tôi lại có nhiều ước mơ. Tôi vẫn không thể nào quên được cái cảm giác bước ra khỏi thư viện vào lúc đêm khuya hay khi tôi nh́n lên bầu trời khi lê bước vào nhà. Dường như thế giới là của tôi và tôi có thể bao trùm vũ trụ trong cánh tay của ḿnh. Đối với tôi dường như không có ǵ là không thể làm được. Dẫu rằng nghèo, nhưng cái cảm giác ấy giúp tôi tiếp tục học tập. Sinh lực của tuổi thanh niên là rất quan trọng đối với tôi và làm tràn ngập trái tim tôi bằng những ước mơ. Không có ǵ có thể ngăn cản tôi.

Trong số những điều mà tuổi trẻ mang lại th́ ước mơ là điều quan trọng nhất. Những người biết ước mơ th́ không biết nghèo khó v́ mỗi người đều giàu có như chính ước mơ của ḿnh vậy. Tuổi trẻ ước mơ rộng lớn như trời biển, dẫu bạn không có ǵ trong tay cả th́ cũng không có ǵ phải ganh tỵ nếu có được những ước mơ.

Lịch sử thuộc về những người biết ước mơ: ước mơ là động lực làm thay đổi thế giới. Những người có ước mơ, những xă hội làm cho ước mơ trở thành hiện thực và đất nước biết chia sẻ ước mơ và tất cả mọi người có thể trở thành bậc anh hùng trong lịch sử thế giới. Tôi cam đoan rằng tất cả những người đang làm nên lịch sử thế giới ngày hôm nay đều có những ước mơ lớn khi c̣n trẻ.

Có quốc gia nào mà không truyền hy vọng và ước mơ cho tuổi trẻ mà tuổi trẻ lại có được sức mạnh để lănh đạo thế giới được hay không? Nước Mỹ với lịch sử hơn 200 năm đă tạo lập thế đứng trong lịch sử thế giới hôm nay. Và cũng như chúng ta biết chính những ước mơ vĩ đại của những bậc tiên phong ban đầu với tinh thần tiên phong đă đưa lại sức mạnh cho sự phát triển.

Nhưng ngày nay tôi thường nghe nói là tuổi trẻ không c̣n có những ước mơ về tương lai hay là họ có những ước mơ xoáy vào hiện tại bây giờ. Nếu quả thật như vậy th́ không có ǵ buồn hơn, không những chỉ buồn cho từng cá nhân mà c̣n buồn cho cả dân tộc.

Ước mơ thường tạo nên con người. Ước mơ có thể điều khiển cả tính công việc và ngay cả hôm nay, ước mơ giống như bánh lái của con thuyền. Bánh lái có thể nhỏ và không thấy được nhưng nó điều khiển hướng đi của con tàu. Cuộc đời không có ước mơ giống như con tàu không có bánh lái. Cũng như con tàu không có bánh lái, người không có ước mơ sẽ mất hướng đi và sẽ trôi dạt lững lờ cho tới khi mắc kẹt trong đám rong biển.

Con người có ước mơ sai trái th́ cũng nguy hiểm như là người không có ước mơ. Một người mà ước mơ không vượt qua sự tiện nghi cá nhân trong hiện tại th́ cũng đáng thương như người không có ước mơ ǵ cả: Anh ta không nhận thức được giá trị lớn lao nhất của tuổi thanh niên. Nếu bạn có ước mơ, hy vọng rằng bạn phải có th́ hăy nâng niu nó, v́ ước mơ của bạn là bánh lái sẽ quyết địnhhướng đi cho cuộc đời.

Tôi có một ước mơ khi năm đứa chúng tôi bắt đầu mở Công ty Kỹ nghệ Daewoo - Đó là cống hiến cho sự phát triển xă hội qua hoạt động của Công ty. Khởi đầu chúng tôi có 10000$ trong căn pḥng thuê nhỏ bé bẩn thỉu ở một góc ṭa nhà, nhưng lúc ấy chúng tôi có một ước mơ c̣n lớn hơn cả vũ trụ.

Ước mơ ấy bắt đầu trở thành hiện thực khi công ty càng ngày càng phát triển và chỉ trong ṿng 10 năm tôi đă có được ṭa nhà lớn nhất ở Triều Tiên bây giờ là trung tâm Daewoo. Tuy nhiên vào lúc ấy tôi ngần ngại về việc xây dựng trung tâm Daewoo. Tôi nghĩ là đầu tư vào thiết bị sản xuất để góp phần vào việc phát triển kinh tế th́ tốt hơn. Tôi cũng e rằng người ta sẽ phê phán Công ty đầu cơ bất động sản.

Tuy nhiên tôi thay đổi cách nghĩ của ḿnh và băt đầu ước mơ mới, đó là khuếch trương Công ty tới mức ṭa nhà đồ sộ ấy chứa hết nhân viên của Daewoo. Vào lúc ấy, hành động đó hấu như là không ai có thể tượng tượng nổi, tuy nhiên tôi đă thực hiện được ước mơ ấy trong ṿng 5 năm. Ngày nay Daewoo có hơn 100.000 nhân viên đủ để ngồi kín hết 3 ṭa nhà như vậy.

Giờ đây tôi có một ước mơ khác. Đó là làm ra sản phẩmcó chất lượng tốt nhất trên thế giới trong khi tôi c̣n sống. Tôi đă lập nên một con số kỷ lục thế giới, chẳng hạn có được xưởng đóng tàu lớn duy nhất trên thế giới tại Daewoo Dapo. Phân xưởng áo quần lớn nhất thế giới ở Pusan; doanh số bán áo quần lớn nhất thế giới. Nhưng vẫn c̣n cái mà chúng tôi vẫn chưa đạt được, đó là làm ra sản phẩm có chất lượng tốt nhất thế giới.

Tôi vẫn nuôi ước mơ này, với bất cứ sản phẩm nào miễn là nổi tiếng nhất thế giới đối với những thứ cùng loại như bút máy Paker hay máy ảnh Nikkon. Dẫu là sản phẩm nào đi nữa cũng được, miễn sao họ nói là cái đó do ông Kim Woo Choong làm ra thuộc loại tốt nhất. Đó là ước mơ của tôi nhưng dường như không dễ ǵ đạt được. Trong một tương lai gần đây có thể điều đó sẽ trỏ thành hiện thực, sau khi tôi truyền lại nỗ lực to lớn của Daewoo cho một người kế nghiệp xuất chúng.

Tôi cũng có một ước mơ khác, ước mơ lớn nhất đó là được tưởng nhớ là nhà doanh nghiệp đáng kính. Tôi không muốn nổi tiếng là giàu có hay là có nhiều tiền.

Theo như truyền thống th́ ở Nam Triều Tiên, nhười ta không kính trọng thương nhân hay nói đúng hơn th́ thương nhân là những người bị coi thường hoặc bị mọi người xa cách. Có lẽ lư do cơ bản nhất là truyền thống Khổng giáo ăn sâu trong mọi người về thứ bậc trong xă hội: Sĩ, Nông, Công, Thương. V́ theo trật tự này th́ thương nhân nằm ở cuối. Cũng có mộg lư do khác là khuynh hướng gần đây có một số nhà kinh doanh nhắm tới mục đích cuối cùng là tích lũy tiền của. Nhưng không hiểu tại sao một doanh nhân không thể đạt được sự kính trọng như người ta dành cho các giáo sư hay nghệ sĩ. Tôi muốn tưởng nhớ như là một người chuyên nghiệp xuất chúng trong lĩnh vực của ḿnh và ước mơ cuối cùng của tôi là giúp tạo nên một xă hội trong đó doanh nhân được mọi người kính trọng. Và tôi tiếp tục làm việc để hướng tới biến ước mơ đó thành hiện thực.

Tuổi trẻ không có ước mơ th́ không phải là tuổi trẻ. Ước mơ chính là điều tối quan trọng của tuổi trẻ. Tuổi trẻ chính là ước mơ và lịch sử thuộc về những người biết ước mơ.

Kim Woo Choong (Sáng lập viên và Chủ tịch tập đoàn Daewoo)

 

Những vết đinh


Một cậu bé nọ có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm, cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh rồi nói với cậu: “Mỗi khi con nổi nóng với ai đó th́ hăy chạy ra sau nhà và đóng một cái đinh lên chiếc hàng rào gỗ.”

Ngày đầu tiên, cậu bé đă đóng tất cả 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần, cậu bé đă tập kiềm chế cơn giận của ḿnh và số lượng đinh cậu đóng trên lên hàng rào ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của ḿnh c̣n dễ hơn là phải đi đóng một cây đinh lên hàng rào.

Đến một ngày, cậu đă không nổi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha và ông bảo: “Tốt lắm, bây giờ nếu sau mỗi ngày mà con không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần, con hăy nhổ một cây đinh ra khỏi hàng rào.”

Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một hôm cậu bé đă vui mừng hănh diện t́m cha ḿnh báo rằng đă không c̣n một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu liền đến bên hàng rào. Ở đó, ông nhỏ nhẹ nói với cậu: “Con đă làm rất tốt, nhưng con hăy nh́n những lỗ đinh c̣n để lại trên hàng rào. Hàng rào đă không giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều ǵ trong cơn giận dữ, những lời nói ấy cũng giống như những lỗ đinh này, chúng để lại những vết thương rất khó lành trong ḷng người khác. Cho dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn c̣n lại măi măi. Con hăy luôn nhớ: vết thương tinh thần c̣n đau đớn hơn cả những vết thương thể xác. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quư. Họ giúp con cười và giúp con mọi chuyện. Họ nghe con than thở khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở trái tim ḿnh ra cho con. Hăy nhớ lấy lời cha…”

 

Bơ gạo


Tại một xa xôi hẻo lánh, có nhiều lời đồn đại rằng hoàng tử của đất nước sẽ đến thăm làng. Những người luôn được coi là dân đen, tầng lớp thấp trong làng đều vui mừng, v́ họ tưởng như ngôi làng này đă bị lăng quên rồi.

Dân đen làm huyên náo hằng ngày kể từ khi họ nghe tin đó.Nhưng không có ai vui mừng và "kích động" bằng một người ăn xin trong làng. V́ không biết ngày hoàng tử đến, nên ngày nào ông cũng ngồi bên vệ đường, hy vọng hoàng tử sẽ cho ông ta nhiều tiền, ít nhất là để mua gạo đủ ăn.

Thực ra, người ăn xin có hai cái bơ sắt. Một cái để đựng tiền xin được, và một cái để đựng ít gạo của ông ta. Hằng ngày, người ăn xin vẫn ăn mặc rách rưới, tả tơi với hai cái ống bơ ngồi đó.

Và cuối cùng, không uổng công mong đợi, hoàng tử đă đến và đi vào làng. Khi thấy hoàng tử đi qua, người ăn xin vội ch́a tay ra kêu lên:

- Xin bố thí cho kẻ hèn này!

- Hăy cho tôi bơ gạo của ông - Đó là những lời duy nhất hoàng tử nói.

Người ăn xin không thể tin được vào tai ḿnh. Không có một lư do ǵ để một người giàu có nhất đất nước lại đi xin bơ gạo của một người ăn xin. Người ăn xin định từ chối, nhưng rồi sau khi xem xét lại, ông đổ bớt gạo ra khỏi bơ, chỉ đưa cho hoàng tử nửa bơ gạo. Hoàng tử đổ gạo vào túi ḿnh, rồi cho tay vào túi và lấy ra một nắm vàng, bỏ vào đúng nửa bơ, bằng với số gạo mà hoàng tử nhận được, rồi lại đưa cho người ăn xin. Hoàng tử không bao giờ quay lại, c̣n người ăn xin th́ suốt cuộc đời cứ băn khoăn tự hỏi: Điều ǵ sẽ xảy ra nếu ông ta đưa cho hoàng tử cả bơ gạo.