CHỦ ĐỀ :
Chúa
Giêsu lănh NHẬN SỨ MẠNG
Chúa Giêsu chịu phép rửa
(Lc 3,15-16.21-22)
BÀI ĐỌC I: Is 42, 1-4.
6-7
"Này là tôi tớ Ta, Ta hài
ḷng về người".
Trích
sách Tiên tri Isaia.
Đây là lời Chúa phán: "Này là tôi tớ Ta mà Ta
nâng đỡ, là người Ta chọn, Ta hài ḷng về
người. Ta ban Thần trí Ta trên người. Người
sẽ xét xử chư dân. Người sẽ không lớn
tiếng, không thiên vị ai; không ai nghe tiếng người
ở công trường. Người không bẻ gẫy cây
lau bị giập, không dập tắt tim đèn c̣n khói.
Người trung thành đem lại lẽ công b́nh. Người
sẽ không buồn phiền, không nao núng, chỉ lo
đặt công lư trên địa cầu, v́ trăm đảo
mong đợi lề luật người.
Ta là Chúa, Ta đă gọi con trong công lư, đă cầm lấy
tay con, đă ǵn giữ con, đă đặt con thành giao
ước của dân, và nên ánh sáng của chư dân, để
con mở mắt cho người mù, đưa ra khỏi tù
những người bị xiềng xích, đưa ra khỏi
ngục những người ngồi trong tối
tăm". Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 28, 1a và 2. 3ac-4.
3b và 9b-10
Đáp: Chúa
sẽ chúc phúc cho dân Người trong cảnh thái b́nh (c. 11b).
Xướng:
1) Các con cái Thiên Chúa hăy dâng kính Chúa, hăy dâng kính
Chúa vinh quang xứng với danh Người; hăy mang lễ
phục thánh để thờ lạy
Chúa. - Đáp.
2) Tiếng Chúa vang dội trên mặt
nước, Chúa ngự trên muôn ngàn sóng nước. Tiếng
Chúa phán ra trong uy quyền, tiếng Chúa phán ra trong oai vệ.
- Đáp.
3) Thiên Chúa oai nghiêm làm cho sấm
sét nổ ran, và trong thánh đài của Chúa, mọi người
kêu lên: Vinh quang! Chúa ngự trị trong cơn hồng thuỷ,
và Chúa làm vua ngự trị tới muôn đời.
- Đáp.
BÀI ĐỌC II: Cv 10, 34-38
"Chúa dùng Thánh Thần mà xức
dầu tấn phong cho Người".
Trích
sách Tông đồ Công vụ.
Trong những ngày ấy, Phêrô mở miệng nói rằng:
"Quả thật, tôi nghiệm biết rằng Thiên Chúa
không thiên tư tây vị, nhưng ở bất cứ xứ
nào, ai kính sợ Người và thực hành sự công chính,
đều được Người đón nhận. Thiên
Chúa đă sai Lời Người đến cùng con cái Israel,
loan tin b́nh an, nhờ Chúa Giêsu Kitô là Chúa muôn loài. Như anh em
biết, điều đă xảy ra trong toàn cơi Giuđa, khởi
đầu từ Galilêa, sau khi Gioan đă rao giảng phép rửa:
ấy là Chúa Giêsu thành Nadarét. Thiên Chúa đă dùng Thánh Thần
và quyền năng mà xức dầu tấn phong cho
Người. Người đi qua mọi nơi, ban bố
ơn lành và chữa mọi người bị quỷ ám, bởi
v́ Thiên Chúa ở với Người". Đó là lời
Chúa.
ALLELUIA: x. Mc 9, 7
Alleluia, alleluia! - Các tầng trời mở
ra, tiếng Chúa Cha tuyên phán: "Này là Con Ta yêu dấu, hăy
nghe lời Người". - Alleluia.
PHÚC ÂM: Lc 3, 15-16. 21-22
"Khi Chúa Giêsu đă chịu
phép rửa và đang cầu nguyện th́ trời mở
ra".
Tin Mừng
Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, trong lúc dân chúng đang mong đợi, và mọi
người tự hỏi trong ḷng rằng: "Gioan có phải
là Đấng Kitô không?", Gioan lên tiếng bảo mọi
người rằng: "Phần tôi, tôi rửa anh em trong
nước, nhưng Đấng cao trọng hơn tôi
đang đến, và tôi không xứng đáng cởi dây giày
cho Người, chính Người sẽ rửa anh em trong
Chúa Thánh Thần và trong lửa!"
Vậy khi tất cả dân chúng đă chịu phép rửa,
và chính lúc Chúa Giêsu cũng đă chịu phép rửa xong,
Người đang cầu nguyện, th́ trời mở ra
và Thánh Thần Chúa ngự xuống trên Người dưới
h́nh chim bồ câu, và có tiếng từ trời phán: "Con
là Con yêu dấu của Cha, Con đẹp ḷng Cha".
Đó là lời Chúa.
Minh họa
-
Mille images 49 C
-
Chúa Giêsu chịu phép rửa (Lc 3,15-16.21-22)
Sợi chỉ đỏ :
Sứ
mạng của Chúa Giêsu là làm Đấng Messia, một Đấng
Messia vừa cao sang trong thân phận Con Thiên Chúa, vừa khiêm
tốn như một Người Tôi tớ.
-
Bài đọc I (Is 42,1-4.6-7) : H́nh ảnh Người Tôi
Tớ được mặc khải cho ngôn sứ Isaia.
-
Đáp ca (Tv 28) : "Tiếng Chúa vang rền trên sóng
nước". Hai h́nh ảnh "nước" và
"tiếng" sẽ được dùng lại trong bài
tường thuật Chúa Giêsu chịu phép rửa.
-
Tin Mừng (Lc 3,15-16.21-22) : Chúa Cha và Chúa Thánh Thần làm
chứng cho Chúa Giêsu khi Ngài đang chịu phép rửa. Chúa
Giêsu chính là Con yếu dấu của Thiên Chúa.
-
Bài đọc II (Cv 10,34-38) : Thánh Phêrô hiểu biến cố
Chúa Giêsu chịu phép rửa là lễ tấn phong Ngài làm
Đấng Messia.
I. DẪN VÀO THÁNH LỄ
Biến
cố Chúa Giêsu chịu phép rửa là gạch nối giữa
giai đoạn Chúa Giêsu sống ẩn dật với giai
đoạn Ngài rao giảng công khai : sau thời gian sống
với gia đ́nh tại Nadarét, Chúa Giêsu bắt đầu
đi rao giảng. Việc đầu tiên Ngài làm là lănh nhận
phép rửa của Gioan Tẩy giả ở sông Giođan.
Như thế, lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa cũng là
gạch nối giữa mùa Giáng sinh với mùa Thường
niên : Chúng ta đă cùng sống với Chúa Giêsu qua các biến
cố giáng sinh và hiển linh. Kể từ hôm nay chúng ta sẽ
cùng sống với Ngài qua các biến cố của đời
rao giảng.
Trong
dịp Chúa Giêsu chịu phép rửa, Chúa Thánh Thần đă lấy
h́nh chim bồ câu ngự xuống trên Ngài, và tiếng Chúa Cha
từ trời phán xuống xác nhận Ngài là Con yêu dấu của
Thiên Chúa. Đó cũng chính là thân phận kitô hữu của
mỗi người chúng ta : chúng ta cũng đă lănh nhận
phép rửa, cũng được Chúa Thánh Thần ngự
xuống. Vậy chúng ta cũng hăy noi gương Chúa Giêsu mà
cố gắng sống xứng đáng là con của Thiên
Chúa.
II. GỢI Ư SÁM HỐI
-
Do bí tích Rửa tội, chúng ta đă được nhận
là con của Chúa. Nhưng chúng ta chưa sống xứng
đáng với danh nghĩa ấy.
-
Dù là Con Thiên Chúa, nhưng Chúa Giêsu đă sống như một
Người Tôi Tớ hạ ḿnh phục vụ mọi
người. C̣n chúng ta, chúng ta không thích hạ ḿnh, không
ưa phục vụ.
-
Chúa Giêsu luôn sống theo sự hướng dẫn của
Chúa Thánh Thần. Ngược lại chúng ta hay sống theo
ư riêng.
III. LỜI CHÚA
1.
Bài đọc I (Is 42,1-4.6-7) :
Ngôn
sứ Isaia được Thiên Chúa soi sáng đặc biệt
nên đă hiểu Đấng Messia tương lai là một
Người Tôi Tớ. Ông đă mô tả Người Tôi Tớ
trong 4 bài thơ. Đoạn được phụng vụ
trích đọc hôm nay nằm trong bài thơ thứ I :
-
Đó là người được Thiên Chúa tuyển chọn
và Thiên Chúa rất hài ḷng.
-
Người đó rất hiền lành và dịu dàng :
"không lớn tiếng, không nở bẻ găy cây lau bị
dập, không dập tắt tim đèn c̣n khói".
-
Sứ mạng của Người Tôi Tớ là : a/ Tái lập
công b́nh ; b/ nên ánh sáng cho muôn dân ; c/ giải thoát những
người khốn khổ.
2.
Đáp ca (Tv 28) :
Bài
thơ này ca tụng Thiên Chúa uy phong. Sự uy phong của
Thiên Chúa thể hiện qua việc Ngài thống trị các sức
mạnh của thiên nhiên : Ngài ngự trên những ngọn
thuỷ triều, tiếng Ngài vang rền trên sóng nước.
Chính
Thiên Chúa uy phong ấy sẽ tấn phong Chúa Giêsu làm Đấng
Messia của Ngài trong biến cố phép rửa.
3.
Tin Mừng (Lc 3,15-16.21-22) :
Bài
Tin Mừng này cho ta biết về người làm phép rửa
và người được làm phép rửa :
1.
Người làm phép rửa là Gioan Tẩy giả : lời
giảng và hoạt động của ông đă khiến ông
nổi tiếng, đến nỗi dân chúng nghĩ rằng
ông chính là Đấng Messia. Gioan đă khiêm tốn thanh minh
ông không phải là thế, và c̣n giới thiệu cho họ
biết Đấng Messia thực sắp đến sau ông
và cao trọng hơn ông nhiều.
2.
Người lănh nhận phép rửa là Chúa Giêsu. Chính Thiên Chúa
(chim câu, tiếng từ trời) giới thiệu Ngài :
-
Ngài là Con của Thiên Chúa ("Con là con của Cha")
-
Là Đấng Messia mà Tv 2 và ngôn sứ Isaia đă tiên báo (Kiểu
nói "Con là con của Cha" là tước hiệu Isaia
dùng để nói về Đấng Messia ; kiểu nói
"Hôm nay Ta sinh ra con" là của Tv 2 cũng nói về
Đấng Messia).
4.
Bài đọc II (Cv 10,34-38) :
Dân
do thái có quan niệm hẹp ḥi cho rằng Thiên Chúa là Chúa
riêng của họ, và ơn cứu rỗi của Thiên Chúa
được dành riêng cho họ. V́ thế, khi thánh Phêrô rửa
tội cho ông Cornêliô một người thuộc dân ngoại,
một số người do thái đă thắc mắc.
Thánh
Phêrô biện minh rằng ông đă làm như thế cũng
chỉ là theo đúng sứ mạng của Chúa Giêsu :
-
Trong biến cố Chúa Giêsu chịu phép rửa ở sông
Giođan, Ngài đă được Thiên Chúa tấn phong làm
Đấng Messia : "Chúa đă dùng Thánh Thần và quyền
năng mà xức dầu tấn phong cho Ngài".
-
Sứ mạng Messia của Chúa Giêsu là mang Tin Mừng cho tất
cả mọi người và mọi dân tộc, v́ thế
nên "Ngài đi qua mọi nơi, ban bố ơn lành và chữa
mọi người". Phêrô c̣n nói : "Thiên Chúa không
tây vị ai. Nhưng ở bất cứ xứ nào ai kính sợ
Người và thi hành sự công chính đều được
Người đón nhận".
IV. GỢI Ư GIẢNG
1.
Mỗi người đều có sứ mạng
Hai
tiếng "sứ mạng" nghe có vẻ nghiêm trọng
quá. Nhưng thực ra mọi người, mọi sinh vật,
mọi thụ tạo - nói chung là mọi "hữu thể"
- đều có sứ mạng :
-
Sứ mạng của mặt trời là sưởi ấm
các sinh vật trên mặt đất
-
Sứ mạng của cây lúa là nuôi sống con người
-
Thậm chí những con vi sinh nhỏ bé đến nỗi mắt
thường không thấy được cũng có sứ mạng
làm phân huỷ những chất thải.
Chúa
Giêsu đă sinh ra trong trần gian với sứ mạng làm
Đấng Messia mang ơn cứu độ đến cho
mọi người. Ngài đă chu toàn sứ mạng ấy
một cách tuyệt hảo.
Mỗi
người chúng ta cũng có sứ mạng. Vậy mỗi
người hăy tự hỏi "Sứ mạng của tôi
là ǵ đối với gia đ́nh, đối với xă hội,
đối với Giáo Hội, đối với anh chị
em không cùng tín ngưỡng ?"
Tôi
được sinh ra trên đời là v́ sứ mạng. Nếu
tôi không chu toàn sứ mạng, hay tệ hơn nữa, nếu
tôi không lưu tâm ǵ đến sứ mạng, th́ sự hiện
hữu của tôi là vô ích, chỉ là ăn hại. Chúa Giêsu
đă nói "Nếu muối mà nhạt th́ chỉ c̣n ném ra
ngoài cho người ta chà đạp dưới chân".
2.
"Con yêu dấu"
Chúa
Giêsu là Con Thiên Chúa. Qua phép rửa, chúng ta cũng trở thành
con Thiên Chúa. Về phần Chúa Giêsu, Ngài đă được
khen là "Con yêu dấu của Cha".
Thế
nào là một người "con yêu dấu" ?
-
là biết ư của cha ḿnh : Chúa Giêsu luôn cầu nguyện
để biết ư của Chúa Cha.
-
và luôn làm theo ư cha ḿnh : Chúa Giêsu nói "Lương thực
của Ta là làm theo ư của Cha Ta". Trong vườn Cây Dầu,
sau khi đơn thành tỏ cho Chúa Cha biết Ngài rất sợ
chén đắng của cuộc khổ nạn, Chúa Giêsu nói
tiếp ngay "Nhưng xin đừng theo ư con, mà hăy theo ư
Cha".
Nếu
chúng ta muốn trở thành con yêu dấu của Thiên Chúa th́
chúng ta cũng hăy bắt chước Chúa Giêsu : luôn cầu
nguyện, khi đă thấy được ư Chúa th́ sẵn
sàng bỏ ư riêng để làm theo ư Chúa.
3.
"Nếu…"
Nếu tôi là dân do thái lúc đó, có thể tôi cũng đi từ
Galilê bên Chúa Giêsu suốt bốn năm ngày đường,
tới sông Giođan để chịu phép rửa, mà không ngờ
rằng Người là Đấng mà Gioan đang rao giảng.
Khi tới nơi, chắc chắn tôi sẽ chen lấn
Người để tôi được tới gần
Gioan hơn. Tôi trố mắt nh́n và lắng tai. Gioan kêu gọi
tôi sám hối. Tôi cảm động và rán lội tới sát
Gioan. Tôi đẩy Người ra để xin Gioan rửa
tôi trước, v́ tôi nóng ḷng mong đợi điều
Gioan đang nói "Hăy dọn đường cho Đấng
Cứu Thế đến". Rửa xong, tôi an tâm ra về
mà không ngờ Người là Đấng Cứu Thế
đồng hành với tôi, đứng sát bên tôi, đă bị
tôi gạt Người ra ngoài.
Thực
tế hàng ngày đă xảy ra trăm ngàn lần tôi cư xử
như thế đối với những người bên cạnh
tôi. Tôi không ngờ rằng họ là chi thể Đấng Cứu
Thế. Tôi bao nhiêu lần xô lấn những người
bên cạnh tôi để tôi được hơn,
được trước họ mà chẳng nhớ ǵ lời
Chúa dạy : "Con phải kính nhường và yêu mến
người bên cạnh con". Thành thử ra tôi cũng
không nhận ra Đấng Cứu Thế đang ở với
tôi.
Nếu tôi được làm địa vị của
Gioan tiền hô,
th́ khi vừa thấy Đấng Cứu Thế, tôi sẽ
tự đắc hô to : Đấy, tôi nói có sai đâu.
Ngài đến đây nè… Rồi tôi kêu gọi mọi người
ủng hộ Ngài, hoan hô Ngài, đón rước Ngài, xin Ngài
phất cờ giải phóng dân tộc, làm cho nước ta
độc lập tự do giàu mạnh, đem quân xâm chiếm
các nước, trở thành bá chủ hoàn cầu. Tôi rất
phàn nàn và lấy làm tiếc v́ không thể ngờ được
rằng Gioan không làm như tôi mong muốn. Trái lại ông
đă cúi ḿnh xuống nhỏ nhẹ thưa với Ngài rằng
"Tôi không đáng cởi quai dép cho Ngài. Tôi chỉ rửa
anh em trong nước, c̣n chính Ngài mới rửa chúng tôi
trong Thánh Thần. Vậy xin Ngài rửa cho tôi đi để
tôi được ơn cứu độ". Thật là
con người đầy khiêm tốn, đầy tin tưởng,
để rồi Gioan đă phó thác trót mạng sống ḿnh
cho Đấng Cứu Thế : dù phải chặt đầu,
ông vẫn luôn quyết tâm chu toàn nghĩa vụ Thiên Chúa
trao.
C̣n Chúa Giêsu,
Người rất từ tốn và ẩn ḿnh tuyệt diệu
hơn nữa. Người đă thưa lại Gioan :
"Chúng ta cần phải chu toàn nghĩa vụ thánh như
thế". Người đồng hóa ḿnh với dân chúng,
chịu những kẻ cậy sức mạnh xô đẩy,
chèn ép để thông cảm với mọi nỗi xót xa của
cuộc đời những kẻ thấp mũi bé miệng,
neo đơn, cô thế cô thân. Người đă cúi ḿnh
trước Gioan làm phép rửa cho Người để
cho những tội nhân biết cúi ḿnh xuống trước
ṭa giải tội. Người đă d́m ḿnh xuống nước
để cứu vớt những kẻ chết trong ḍng
đời, cho họ được sống lại làm con
chí ái với Người trong gia đ́nh thiên quốc.
Người chôn ḿnh trong bản tính hư nát của loài
người để cho con người được
trường sinh vinh phúc.
Lạy Chúa Giêsu xin cho chúng con biết kính nhường
nhau. Đó chẳng phải là kính mến Chúa sao ? Xin cho
chúng con biết phó thác thân phận làm người, làm kitô hữu
cho Đấng Cứu Thế. Chắc chắn chúng con sẽ
được Người thanh tẩy và kết nạp
chúng con vào nhà Cha chí ái trên trời. (Linh mục Vũ Khắc Nghiêm,
"Xây nhà trên đá" Năm A)
4.
T́nh yêu cứu thế
Một
vị quan lớn mở tiệc mời nhiều người
đến dự. Tất cả các người được
mời đều ăn mặc sang trọng và dùng xe đi
đến. Trong số ấy có một người khách
già. Rủi thay, v́ già yếu nên ông cụ này khi xuống xe
đă trượt chân té vào vũng bùn. Khách đến dự
tiệc thấy vậy phá lên cười.
Xấu
hổ và cảm thấy ḿnh không xứng đáng, ông quyết
định quay về. Gia nhân nài nỉ cách mấy ông cũng
không chịu ở lại dự tiệc. Khi đó vị
quan chủ tiệc bước ra sân, đi tới chỗ vũng
nước đó, rồi cũng cố t́nh té ngă vào vũng
nước. Thế là áo quần của ông quan cũng
dơ dáy y như cụ già kia. Mọi người chung quanh
chẳng ai dám cười nhạo nữa. Sau đó, vị
quan lớn cầm tay ông cụ đưa vào pḥng tiệc.
Ông cụ chẳng c̣n lư do nào để chối từ.
*
Chỉ
có hành động cố t́nh té ngă của vị quan lớn
kia, mới có thể đưa ông cụ vào bàn tiệc.
Con
Thiên Chúa trên tầng trời cao thẳm, lại hạ ḿnh
xuống làm kiếp phàm nhân.
Đấng
thánh thiện vô cùng, lại khiêm nhu đứng xếp hàng
bên những tội nhân.
Đấng
xoá tội trần gian, lại hoà ḿnh trong đoàn người
tội lỗi.
Đấng
thanh sạch vô biên, lại chịu d́m ḿnh trong ḍng sông
"sám hối".
Đấng
sẽ làm phép rửa trong Thánh Thần, lại xin chịu
phép rửa của Gioan.
Chính
hành vi rất mực khiêm hạ của Đấng Cứu
Thế đă cho thấy t́nh yêu sâu nặng của Thiên Chúa
dành cho con người.
Chính
thái độ tự huỷ tột cùng của Đấng
Cứu Thế đă cho thấy t́nh yêu dấn thân của
Thiên Chúa đối với con người cát bụi chúng
ta.
Vâng,
chính Thiên Chúa đă có sáng kiến tuyệt vời là t́nh nguyện
hoá thân làm kiếp phàm nhân :
Để
chia sẻ thân phận đói nghèo, khổ đau, bệnh hoạn
của con người.
Để
nếm cảm nỗi ray rứt khắc khoải của tội
nhân.
Để
thấu hiểu niềm khao khát đổi mới trong ḷng
người tội lỗi.
Vâng,
chính Con Thiên Chúa đă thực hiện những phép lạ thật
ngoạn mục ngay trước mắt con người,
Người
đă muốn nên anh em với chúng ta để chia sẻ những
ǵ Người đă nhận từ Cha : "Mọi sự của
Cha là của Con".
Người
đă muốn chung phận con người để chia sẻ
phận Con Thiên Chúa : "Phàm là con cái th́ chung huyết nhục,
nên Người cũng chung phần huyết nhục với
chúng ta" (Dt 2,14).
Người
đă muốn chung phần khổ đau, để có thể
cứu giúp những ai đau khổ : "V́ bản thân
Người đă trải qua thử thách và đau khổ,
nên Người có thể cứu giúp những ai bị thử
thách"(Dt 2,18).
Chiêm
ngắm Đấng Cứu Thế cúi ḿnh chịu phép rửa,
chúng ta hiểu được thế nào là T́nh Yêu : Một
T́nh Yêu vui ḷng tự huỷ để cùng đồng hành với
anh em cho đến cùng, một T́nh Yêu sẵn sàng chia sẻ
trọn vẹn cho anh em, một T́nh Yêu chấp nhận cúi
xuống để nâng anh em chỗi dậy cùng bước
về nhà Cha.
Chiêm
ngắm Đấng Cứu Thế cầu nguyện với
Cha nơi ḍng sông Giođan, chúng ta hiểu được thế
nào là Hiệp Thông : Chính trong giây phút Hiệp Thông sâu
đậm này mà Người cảm nhận được
đầy tràn Thánh Thần và nghe được tiếng
Cha âu yếm : "Con là Con của Cha. Hôm nay, Cha
đă sinh ra Con"
(Lc 3,22).
Ngày
nay, chúng ta đă chịu phép Rửa của Đức Kitô
trong Thánh Thần, chúng ta được mời gọi Hiệp
Thông thân mật với Ba Ngôi Chí Thánh, chúng ta cũng
được mời gọi lên đường phục vụ
anh em, nhất là những anh em đang cần một T́nh Yêu
chia sẻ, đỡ nâng và trao ban trọn vẹn : T́nh
Yêu Cứu Thế !
Lạy Chúa, trong con mắt Chúa chúng con là tất cả.
Xin cho chúng con luôn nh́n anh em bằng cái nh́n của Chúa, và yêu
thương anh em chúng con bằng t́nh yêu trọn vẹn của
Người. Amen. (TP)
5.
Chuyện minh họa
Ở
một nước kia có luật cấm đạo. Hai vợ
chồng kia bị bắt đưa ra ṭa v́ tội là Kitô hữu.
Người chồng tên là Moran.
Để
cứu vợ chồng này khỏi tội, luật sư
đă hùng hồn đọc bài biện hộ mà đại
ư như sau :
-
Hai thân chủ của tôi bị kết tội là Kitô hữu.
Tôi xin chứng minh rằng sự thật không phải là thế.
-
Họ có một cuộc sống đàng hoàng, siêng năng
làm việc, không hề gian tham trộm cắp, không làm thiệt
hại ai điều ǵ, không xích mích ǵ với hàng xóm…
Như thế họ là những con người tốt, những
công dân tốt. Không có ǵ sai trái.
-
Ngày Chúa nhật họ đi dự lễ, ở nhà họ
có bàn thờ và thường đọc kinh trước bàn
thờ, họ đeo ảnh Thánh giá… Chính v́ những biểu
hiện bề ngoài này mà họ bị kết tội là Kitô
hữu. Nhưng những biểu hiện bề ngoài ấy
không đủ để kết luận họ thực sự
là kitô hữu.
-
Chính Thánh Kinh của Kitô giáo đưa tiêu chuẩn để
xác định ai là kitô hữu thật : "Cứ xem
quả th́ biết cây" (Mt 7,15) ; Mà hoa quả chứng
minh ai là kitô hữu là những việc bác ái yêu
thương, như một câu Thánh Kinh khác : "Người
ta cứ dấu này mạ nhận biết chúng con là môn
đệ Thầy, là chúng con thương yêu nhau" (Ga
13,35). Nếu căn cứ vào những tiêu chuẩn này để
xét, th́ tôi dám khẳng định rằng thân chủ của
tôi chắc chắn không phải là kitô hữu : mọi
người đều không thấy họ có chút quan tâm nào
đến những người nghèo, những người
khổ sở, những người già yếu… ; mỗi
khi có cuộc lạc quyên để giúp thiên tai, hoạn nạn,
họ cũng đóng góp nhưng chỉ đóng góp cho có với
người khác chứ thực sự ít hơn mọi
người khác.
-
V́ những bằng chứng trên, tôi xin quư ṭa hăy hủy bỏ
tội danh Kitô hữu của thân chủ tôi.
Toà
tạm ngừng để nghị án. Sau đó Ṭa kết luận :
Tội danh Kitô hữu không được thành lập. Hai vợ
chồng Moran được tự do ! (FM)
6.
Bài giảng được gán cho Thánh Hippolite (+ 236)
…
Nếu
Chúa ch́u theo lời ngăn cản của Gioan mà không chịu
phép rửa th́ chúng ta đă bị mất mát biết bao
điều quan trọng.
Trước
đó các tầng trời bị đóng chặt, chúng ta không
ai có thể đến được quê hương trên trời.
Sau khi xuống thấp tận đáy, chúng ta không c̣n có thể
trở về trên cao. Nhưng Chúa Giêsu đă chịu phép rửa.
Không phải một ḿnh Ngài chịu phép rửa, mà Ngài c̣n
canh tân con người cũ và ban lại cho nó thân phận
làm dưỡng tử của Thiên Chúa. Bởi thế lúc
đó "trời mở ra". Các thực tại hữu h́nh
được giao ḥa với những thực tại vô
h́nh ; các phẩm trật trên trời hớn hở vui mừng,
dưới đất th́ bệnh tật được chữa
lành…
7.
Suy nghĩ về phép rửa
Phép
rửa không chỉ được ban một lần khi
chúng ta được mang đến giếng Rửa Tội
trong Nhà thờ.
Chúng
ta được rửa bởi tất cả mọi biến
cố xảy ra trong đời :
-
Chúng ta được rửa bởi những cực nhọc,
khó khăn : đó là những ḍng nước biến
động thanh luyện chúng ta khỏi những ǵ là gian
trá và vô dụng.
-
Chúng ta được rửa bởi những khổ
đau, buồn rầu : đó là những ḍng nước
u ám nhưng có khả năng giúp ta lớn lên trong đức
khiêm tốn và cảm thông.
-
Chúng ta được rửa bởi niềm vui : đó
là ḍng nước róc rách khiến ta cảm nghiệm
được vị ngọt của cuộc đời.
-
Chúng ta được rửa bởi t́nh yêu : đó là
ḍng nước ấm áp làm cho đời ta tươi nở
như hoa dưới ánh nắng mặt trời.
Phép
rửa là một hạt giống, cần phải nẩy mầm
trong suốt cả đời sống.
V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em thân mến, khi chịu phép rửa tại sông Giođan, Chúa Giêsu đă mạc khải cho chúng ta biết mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi. Vậy chúng ta cùng nguyện xin Người :
1. Chúa Giêsu đă tự hạ /
đến xin ông Gioan làm phép rửa / hấu chỉ lối
khiêm nhường cho người Kitô hữu học đ̣i
bắt chước / Chúng ta hiệp lời cầu xin
cho các vị mục tử / biết noi gương Chúa
Giêsu mà phục vụ tha nhân trong yêu thương và khiêm
nhường.
2. Chúa Giêsu đă dùng phép rửa mà thánh
hóa nhân loại / và mở cửa cho những người
thống hối trở về / Chúng ta hiệp lời cầu
xin cho kẻ có tội biết từ bỏ đời sống
tội lỗi / mà quay trở về nẻo chính
đường ngay.
3. Đức Kitô là ánh sáng muôn dân /
Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa ban ánh sáng đức
tin cho hết thảy mọi người đang đi t́m
Chúa.
4 Đức Kitô là nguồn hy vọng
của những ai tin Chúa / Chúng ta hiệp lời cầu
xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết t́m
đến Chúa khi gặp gian nan thử thách / để
được Người nâng đỡ ủi an.
Chủ tế : Lạy Chúa Giêsu Kitô là Đấng đă được Chúa Trời tuyển chọn, Chúa không nỡ nghiền nát cây lau đă găy, cũng chẳng nỡ dập tắt tim đèn c̣n cháy. Xin cho tất cả chúng con cung bi?t noi
theo lịng nhân h?u c?a Chúa là Đ?ng h?ng s?ng và hi?n tr? muơn d?i.
VI. TRONG THÁNH LỄ
-
Trước Kinh Lạy Cha : Qua bí tích Rửa tội,
chúng ta được làm con Thiên Chúa như Chúa Giêsu. Vậy,
cùng với Chúa Giêsu, chúng ta hăy dâng lên Chúa Cha lời kinh Lạy
Cha.
VII. GIẢI TÁN
Thánh
lễ đă hết, anh chị em lại trở về cuộc
sống b́nh thường. Anh chị em hăy cố gắng sống
xứng đáng là con của Thiên Chúa.
MỖI TUẦN
MƯỜI THANG THUỐC BỔ
“Một nụ cười bằng mười thang
thuốc bổ”
Chúa Nhật Lễ
Chúa Giêsu chịu phép rửa - Năm C
NỘI
DUNG
I.Tia sáng:
v ĐỨC
TÍNH
v GIẢI
PHÁP DUY NHẤT
II.Thư
giăn:
1.
LẦM
2.
MAY CHO NÓ
3.
THỬ C̉I
4.
PHẢN ỨNG
5.
NHẦM LẪN
1.
KHÔNG TRÚNG
2.
DẤU PHẨY
III.Nhật kư truyền giáo
của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
v NHỚ VỀ NĂM CĂN
IV.Chuyện ngụ ngôn:
v BAO GIỜ
NẢY MẦM
V.Hẹn bạn trên đỉnh
thành công:
v ĐẶC ĐIỂM CỦA CÁC MỤC
TIÊU
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia
đ́nh:
v VIỆC NHÀ MỘT YẾU TỐ ẢNH HƯỞNG
ĐẾN HẠNH PHÚC
VII.Chuyện phiếm :
v THÔI CHẾT
ANH RỒI !
I. TIA SÁNG :
* Có đức tính mà vô trật
tự chỉ là đức tính kỳ cục.
KHI KHÔNG CÓ THỜI GIỜ ĐỂ SUY NGHĨ,
TH̀ GIẢI PHÁP DUY NHẤT LÀ LÚC NÀO CŨNG SUY NGHĨ.
Buckminster
Fuller.
Lúc
nào cũng suy nghĩ có nghĩa là: mở ḷng đón nhận
những dấu hiệu, những tư tưởng đến
với ta, đẩy nó vào tiềm thức, rồi tin
tưởng vào cuộc sống: dù tôi ngủ hay thức dậy,
hạt giống tư tưởng vẫn đâm chồi và
mọc lên, mà tôi không cần lo lắng ǵ đến nó. Ngừng
suy nghĩ, đôi khi cũng cần thiết cho việc suy
tư.
II. THƯ GIĂN:
1. LẦM
Vợ: (nói với
chồng say rượu) Cưng, ta lên giường đi.
Chồng: Cũng
được thôi. Về nhà thế nào cũng sẽ bị
la mắng.
2. MAY CHO NÓ
Người vợ
kể chuyện với chồng:
- Hôm qua em vào vườn
bách thú chơi, một chuyện khủng khiếp đă xảy
ra. Có một con sư tử chẳng biết làm thế nào
đă ra khỏi chuồng. Em đă đối mặt với
nó, đúng lúc nó chuẩn bị nhảy xổ vào người
em th́...
Người chồng
hôi hộp:
- Th́ sao?
- ... Th́ người
nuôi dạy thú kịp thời vào dẫn nó đi...
Người chồng
thở hắt kết luận:
- Vậy là may cho nó
đấy!
3. THỬ C̉I
Viên cảnh sát
đuổi kịp chiếc xe ôtô, ra hiệu cho xe dừng lại:
- Anh có nghe thấy
tiếng c̣i của tôi không?
- Dạ có ạ.
- Vậy tại sao
anh không dừng xe?
- Dạ, tôi cứ
tưởng ông đang... thử c̣i ạ!
4. PHẢN ỨNG
Một sĩ quan giảng
bài hỏi một tân binh trong giờ lên lớp:
- Giả như anh
đang ở trên xe buưt mà gặp một sĩ quan vừa
lên xe th́ anh làm ǵ?
- Tôi sẽ lập
tức nhảy xuống khỏi xe ạ!
5. NHẦM LẪN
Ca sĩ người
Ư nổi tiếng En-ri-cô Ca-ru-dô đi biểu diễn ở
Mỹ. Một hôm chiếc ô tô chở ông ra đi bị hỏng
dọc đường. Ông ta vào một trang trại khi
người lái xe h́ hục chữa xe. Gặp ông chủ,
Ca-ru-dô giới thiệu:
- Xin chào ông, tôi là
Ca-ru-dô.
- Lạy chúa thật
là tuyệt diệu - Trang chủ kêu lên thích thú - Tôi không bao giờ
nghĩ là có ngày tôi lại gặp được ông. Bà nó
ơi, bà tưởng tượng xem. Trước mắt
chúng ta là chàng Ca-ru-dô Rô-bin-sơn, người ở một
ḿnh trên đảo trong chuyện mà chúng ta đă đọc
bao lần.
6. KHÔNG TRÚNG
- Bố ơi! Sao mọi
người lại hét, mắng mỏ chú kia?
- À, v́ chú ấy ném
đá vào trọng tài.
- Nhưng mà chú ấy
có ném trúng đâu?
- Ấy, chính v́ thế
mà họ mắng chú ta!
7. DẤU PHẨY
Có một anh nông dân
làm đơn lên xă xin được giết thịt con ḅ
của ḿnh. Quan trên v́ muốn bảo vệ sức kéo, cấm
giết thịt trâu ḅ, đă phê vào đơn "Ḅ cày không được giết
thịt"
Về nhà, anh nông
dân được người ta mách bèn thêm vào một dấu
phẩy: "Ḅ cày không
được, giết thịt" rồi đem ḅ ra
mổ.
Nghe tin, trên cho
người xuống kiểm tra hạch hỏi, anh ta
đem tŕnh lá đơn có lời phê của chủ tịch
xă, giấy trắng mực đen rành rành nên anh nông dân
được b́nh yên.
III. NHẬT KƯ TRUYỀN GIÁO :
Trích trong “Nhật kư
truyền giáo”
Biên
soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU
NHỚ VỀ
NĂM CĂN
Cái
Keo ….1973
Hôm
nay ḿnh đi thăm bà con để t́m hiểu "nhân t́nh thế thái". Vợ
chồng anh M, đóng một cái đáy nho nhỏ sát mí bờ
sông. Họ đến đây với hai bàn tay trắng. Họ
vay tiền để sắm dụng cụ làm ăn.
-
Anh chị vay bao nhiêu để đóng cái đáy này ?
-
Mười ngàn. Cái đáy nhỏ xíu à. Mỗi ngày kiếm
được chừng một ngàn, đủ sống qua
ngày.
-
Người ta cho anh đóng tiền lời một tháng bao
nhiêu ?
-
Cứ mỗi ngày đưa cho người ta ba trăm
đồng.
-
Mỗi ngày ba trăm đồng. Ba muơi ngày thành ra chín
ngàn đồng. Như vậy là anh chị chịu lời
chín mươi phân một tháng. Chưa từng có trên thế
giới !
Trên
đường trở về nhà, ḿnh băn khoăn suy nghĩ
về vấn đề xă hội tại miền cuối
Việt này. Tại sao chủ nợ lại đang tâm cho
vay ăn lời chín mươi phân ? Và tại sao chủ nợ
siết cổ như vậy, mà con nợ vẫn sống tỉnh
queo ?
Ḿnh
phân tích sự kiện theo phuơng pháp kinh viện: TẠI
SAO ? ĐỂ LÀM G̀ ? ..Và cuối cùng ḿnh khám phá đuợc
bí ẩn này như sau .
1.
Ở Năm Căn dễ sống lắm. Xách cái xuồng
đi quăng chài chừng ba tiếng đồng hồ cũng
kiếm được vài chục kư tôm. Chỉ cần một
cái xuồng be bảy vô rừng bắt vọp, ốc len,
ba khía cũng dư sức nuôi năm miệng ăn. Với
mười ngàn đồng tiền vốn mà mỗi ngày kiếm
được trên dưới một ngàn đồng.
Như vậy có nghĩa là : một vốn đẻ ra ba lời/1
tháng. Nói cách khác, đó là doanh nghiệp có lăi suất ba
trăm phần trăm/1 tháng.
2.
Cho vay lấy lời chín mươi phân chưa phải là
bóc lột, v́ để có được số lời
đó chủ nợ phải đi đ̣i ba mươi lần
mỗi tháng. Nhiều khi phải năn nỉ ỉ ôi. Lắm
lúc phải chửi thô tục mới thấy tiền từ
trong túi con nợ ḷi ra. Mà tiền công chửi th́ vô giá ! Ấy
là chưa kể con nợ có thể trốn đi truớc
khi thanh toán số tiền vốn. Họ chỉ để
lại một cơ ngơi gồm : cái cḥi rách và cái chổi
cùn ..công bằng xă hội ơi ! Thế nào là bốc lột
? Thế nào là công bằng ?
Năm Căn, ...1976
Hôm
nay ḿnh trở lại Năm Căn cùng với một lô những
ông bạn ṭ ṃ. Trước hết chúng ḿnh đến
thăm ông Tư Đức. Giáo điểm Năm Căn
đă đóng cửa được một năm rồi
mà trên vách ván nhà ông Tư vẫn c̣n những câu Phúc Âm in
đậm nét phấn. Hạt giống Tin Mừng đă
gieo xuống mảnh đất này từ năm năm qua,
hôm nay vẫn c̣n đó, bất chấp nắng hạn.
Nhưng rồi ngày mai, ngày mốt và nếu thời gian cứ
chồng chất, th́ số phận của hạt giống
sẽ ra sao? Ḿnh gởi gắm Năm Căn cho Chúa Thánh Thần.
Buổi
chiều, tụi ḿnh vô thăm rẫy. Dưa hấu và
dưa hấu. Vô nhà nào cũng thấy một mâm dưa hấu.
-
Ăn đi ông cha. Ăn hết mới được về.
-
Chắc tôi chết quá !
-
C̣n một nồi cháo vịt nữa. Thấy bóng ông cha ở
bên đó, th́ bên này tôi bắt đầu mần vịt. Gặp
ông cha, tôi mừng hết biết. Tưởng không bao giờ
c̣n gặp lại ông nữa.
Chỉ
trong ṿng ba tiếng đồng hồ, tụi ḿnh phải
thanh toán hết ba nồi cháo vịt và hàng chục mâm
dưa hấu. Người Năm Căn như thế
đó. Ăn cho "chết" để có t́nh. Uống
cho "chết" để làm anh em. Chất phác, cuồng
nhiệt và dễ thương.
Cái Rắn, 25.11.1995
Sáng
nay ḿnh đi làm lễ giỗ ở Rạch Ruộng. Chiều
về đi làm lễ giáp tuần cho bà Năm Hơn. Lễ
xong ḿnh ở lại tâm t́nh với tang quyến. Chuỵên
buồn quá !
Bà
Năm Hơn đi thăm con ở Năm Căn. Hai giờ
khuya ngày 20.11.1995 bà giục con đưa bà ra vàm Ông Do để
đón tàu về Cái Rắn.
-
C̣n sớm quá mẹ ạ !
-
Vừa rồi đấy !
Mẹ
con giằng co một hồi. Chiếc xuồng be mười
đưa bà Năm ra vàm, theo nhịp chèo uể oải của
đứa con gái đang hờn giỗi. Đêm 28, ánh sao mờ
nhạt khiến đêm đă tối lại càng tối
hơn. Nước ṛng chảy siết, đổ ra vàm cuồn
cuộn như thác.
-
Tới vàm rồi. Mẹ ngồi vững nghe. Nước
đạp dữ lắm đó. Chỗ này có nhiều
người chết ch́m ..Chúa ơi ! Xuồng tấp vô hàng
đấy rồi mẹ ơi ! Bớ bà con ơi ! mẹ ơi ! Mẹ ơi !
Bà
Năm lặng lẽ ch́m xuống ḍng sông lạnh. Tiếng
con bà gào lên thảm thiết xé toạc màn đêm yên tĩnh.
Vài chục ánh đèn pin loé lên một cách tuyệt vọng.
Ba giờ ba mươi sáng ngày 21.11.1995
-
Bốn mươi tám giờ nữa xác mới nổi lên.
Sông Cửa Lớn dữ dằn lắm, chẳng ṃ
được đâu. Đành chờ thôi. Một người
đàn ông đứng tuổi góp ư chắc nịch như thế.
Những
chàng trai to bè và thô nhám lặng lẽ rời khỏi căn
trại đáy. Vàm Ông Do chỉ c̣n lại đêm tối rùng
rợn và tiếng khóc tuyệt vọng.
Sau
câu chuyện buồn, người ta thi nhau ca tụng tấm
ḷng vàng của người Năm Căn.
-
Bà con Vàm Ông Do quyên được 590.000 đồng. C̣n
dư 390.000 đồng đưa cho thân nhân đem về
Cái Rắn.
Chủ
hàng đáy nấu cơm nuôi những người đi kiếm
xác. Đăi cơm luôn cả thân nhân ở trên này xuống. Việc
của ḿnh mà người ta lo hết trơn.
-
Dân chính ấp Hàng Vịnh và Chữ Thập đỏ thị
trấn Năm Căn đứng ra lo giùm ḿnh từ đầu
đến cuối. Nào là bổ người đi kiếm
xác. Nào là quyên tiền ..Họ tốt thiệt t́nh !
-
Nếu một sự cố tương tự xảy ra ở Cái Rắn
này, th́ nhắm chừng họ đạo Cái Rắn có thể
làm được như bà con ở Năm Căn không? Ḿnh
hỏi thử mọi người như thế. Người
ta chỉ cười trừ. Thảo nào ngày xưa Chúa đă
phải thốt lên những lời cay đắng :
"Tôi chưa thấy một
niềm tin nào như thế trong dân tộc Ít-ra-en'.
"Tại sao chỉ có một
người này trở lại tôn vinh Thiên Chúa ? Mà người
này lại là người ngoại".
Bị
xúc động bởi những tấm ḷng vàng ấy, ḿnh
bèn viết một lá thư ngỏ gửi về mảnh
đất Năm Căn yêu dấu.
Năm Căn yêu dấu ơi
!
Ta
biết Năm Căn từ đầu năm 1971. Nhưng
măi tới ngày 24 tháng 5 năm ấy ta mới thực sự
đặt chân lên đất Năm Căn. Ta yêu Năm
Căn tử thuở ấy. Nhưng Năm Căn lúc ấy
c̣n xơ xác lắm. Một nhạc sĩ nào đó đă
sáng tác tại chỗ một bài ca lấy tựa đề
"Năm Căn, nơi
lưu đày". Anh chàng nghệ sĩ ôm cây đàn
ghi-ta, đu đưa cái đầu trọc lóc, than khóc cho
thân phận éo le của ḿnh. Anh than khóc vào đúng một
đêm Noel. Đêm Noel năm ấy không bừng sáng dưới
ánh đèn muôn sắc, mà chập chờn dưới ánh hoả
châu giăng mắc.
Cũng
đúng thôi. V́ Năm Căn lúc ấy là Năm Căn của
thời chiến. Chiến tranh siết lấy Năm
Căn như một sợi dây tḥng lọng. Rừng Năm
Căn bị cày lên bởi pháo 41 và 105. Đước
Năm Căn bị phang xơ xác bởi đại liên 50
và 60. Người Năm Căn nghèo te tua như cánh rừng
bị bỏ thuốc khai quang. Nhưng ta vẫn yêu Năm
Căn và muốn măi măi là người Năm Căn.
Thế
rồi ngày 14.6.1975 ta phải miễn cưỡng giă từ
Năm Căn với bao nhiêu là thương tiếc. Thân xác
ra đi, nhưng ḷng ta vẫn ở đó. Ta đă thấy
rừng Đước Năm Căn biến thành rẫy
bí, rẫy khoai ..bạt ngàn. Rồi ta lại thấy rẫy
rừng biến thành vuông tôm mênh mông. Ta đă thấy Năm
Căn giàu lên như diều gặp gió với những tiệm
vàng và tiệm đồng hồ san sát bên nhau, với những
cô gái vàng đeo đỏ người. Ta cũng đă thấy
những tháng ngày chợ Năm Căn ế ẩm như nồi
cháo thiu, v́ tôm chết và chết không ngừng. Hôm nay, sau cái
chết cuả bà Năm Hơn, ḷng ta lại rộn lên ḷng
thương mến Năm Căn. Ta muốn đến tận
vàm Ông Do để nói lên ḷng biết ơn và cảm mến
đối với nhân dân, chính quyền và Chi Hội Chữ
Thập đỏ Năm Căn. Ta muốn siết tay
người chủ hàng đáy có tấm ḷng nhân ái c̣n lớn
hơn cả ḍng sông Cửa Lớn.
Năm
Căn ơi ! Hẹn ngày tái ngộ nhé !
IV. TRUYỆN NGỤ NGÔN:
BAO GIỜ NẢY MẦM
Một
người hàng ngày ăn vừng (mè) sống măi phát chán, một
hôm đem rang vừng lên ăn và thấy rất ngon. Anh ta
nghĩ : "Rơ ràng đem vừng
rang lên ăn bùi và thơm ngon hơn nhiều. Nếu đem
hạt vừng rang lên trồng, hẳn sẽ mọc lên cây
vừng rang có hạt cũng
thơm ngon như vậy !"
Nói
rồi anh ta mang tất cả vừng có trong nhà đem rang
rồi mang ra ruộng gieo. Từ đó, anh ta chờ đợi
măi cây vừng rang mọc và cho đến bây giờ anh ta vẫn
đang chờ !
V. HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH
THÀNH CÔNG:
Theo bản tiếng Anh: See you at the
top của Zig Ziglar
Biên
soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU -
DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN VĂN DIỄM
ĐẶC ĐIỂM CỦA CÁC MỤC TIÊU
THỨ NHẤT - MỤC
TIÊU PHẢI XỨNG ĐÁNG
Lúc
xác lập mục tiêu là lúc tiếng ḷng bạn réo gọi:
"Tiến lên, tiến
lên!". Và chân trời bắt đầu rộng mở
trước mắt bạn.
Để
có hiệu quả, các mục tiêu phải xứng đáng (lớn)
v́ mục tiêu xứng đáng mới kích thích ta cố gắng
hoàn thành. Những mục tiêu tầm thường và không phải
ganh đua mấy chẳng kích thích nổi ai. Thật vậy,
những mục tiêu như trả tiền mua nhà mua xe, mưu
sinh hằng ngày không có ǵ phấn khởi cả. Chỉ khi
nào phải dốc hết sức ḿnh bạn mới thấy
phấn khởi thực sự, mà điều này chỉ có
được khi có mục tiêu xứng đáng.
Trong
giới thể thao, người ta vốn biết là một
lực sĩ thi đấu tốt hơn trong những cuộc
tranh tài gay go. Các cầu thủ đánh Golf, quần vợt,
túc cầu, các vơ sĩ... thường không thích tham dự những
trận đấu nghèo nàn và tầm thường. Đây chính
là một trong những lư do gây "lộn
xộn" trong giới thể thao. Trên chính trường
cũng giống như vậy. Nếu mục tiêu nhắm tới
"đáng giá" và là một
cuộc "tranh tài" thực
sự, tất bạn phải dồn hết nỗ lực
vào đó. Nhờ vậy sẽ thấy phấn khởi và
chính sự phấn khởi này sẽ giúp bạn làm việc
hiệu quả nhất và giúp bạn thành công.
Khi
đă nỗ lực hết sức để đạt
được kết quả tối đa, bạn có thể
ngủ yên sau khi tự nhủ: "Hôm nay ḿnh đă cố gắng
tối đa". Thật phấn khởi khi biết ḿnh
không làm việc luống công. Bạn cần nh́n đời
như một cuộc chơi lớn và hào hứng, để
hoạch định những mục tiêu cao cả, một
nhà thông thái từng nói: "Đừng
đặt ra những kế hoạch nhỏ v́ chúng không
đủ sức đánh động ḷng người".
Cách
bạn nh́n đời sẽ xác định hầu hết
những thành quả bạn đạt được trên
đời. Cùng một thanh sắt, nếu dùng để chặt
củi, chỉ đáng giá 1 đô la, đem rèn thành móng ngựa
sẽ đáng giá khoảng 50 đô la, và tinh luyện thành
thép tốt để làm dây thiều cho các đồng hồ
đeo tay cực tốt sẽ đáng giá 250.000 đô la.
Cách
bạn nh́n thanh sắt đă tạo nên khác biệt, và các bạn
nh́n chính ḿnh cũng như tương lai ḿnh cũng sẽ
tạo nên khác biệt. Bạn cần một mục tiêu lớn.
Dù là ai th́ bạn cũng cần có một mục tiêu lớn.
Dĩ nhiên, kích thước mục tiêu tuỳ từng mỗi
người. T. Washington đă nói: "Bạn nên đo lường mức độ
thành công bằng chính những trở ngại phải thắng
vượt để đạt đến mục
tiêu".
VI.
T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(An Giang số
1188, ngày 20/12/1995, trang 7)
VIỆC NHÀ MỘT YẾU
TỐ ẢNH HƯỞNG ĐẾN HẠNH PHÚC
Bước
vào cuộc sống gia đ́nh, đôi vợ chồng trẻ
chuẩn bị nhiều điều từ chuyện cưới
xin đến chuyện mua sắm vật dụng, trang bị
cho các tổ ấm nho nhỏ. Họ đến với nhau
v́ t́nh yêu nên cũng rất háo hức khi bước vào cuộc
hôn nhân với nhiều suy nghĩ đẹp. Khi yêu, nhất
là mối t́nh đầu của lứa tuổi đôi
mươi, chẳng mấy ai nghĩ đến những vấn
đề nho nhỏ của cuộc sống chung. Tuy nhiên,
khi bắt đầu đời sống vợ chồng, mỗi
người mới bắt đầu khám phá ra người
kia trong trăm ngàn chi tiết và sự kiện của đời
sống. Nhiều sự phát hiện mà họ không ngờ tới.
Chỉ nội vấn đề phân công việc nhà giữa
hai người cũng là cả một vấn đề.
Ngày xưa,
việc tề gia nội trợ là việc của người
phụ nữ. Lo việc nhà từ săn sóc con cái đến
cơm nước bao giờ cũng là nữ giới. Nam giới
đă có chuyện đại sự. Chế độ phong
kiến đă qui định ràng buộc nên với thân phận
nhỏ bé, phụ nữ đành chấp nhận. Bên cạnh
việc lo chu đáo nhà cửa trong ngoài, có bà vợ lại
c̣n đảm đang hơn lo tất mọi việc cho chồng
ăn học mong có ngày "vơng anh đi trước vơng
nàng theo sau". Họ tần tảo sớm khuya đứng
sau lưng người chồng âm thầm khép nép lo mọi
sự:
"Lặn lội thân c̣ khi quăng vắng
Eo sèo mặt
nước buổi đ̣ đông" (Trần Tế
Xương).
Đảm
đang - đó là nét đẹp của người phụ
nữ Việt Nam. Tuy nhiên, hiện nay người phụ nữ
không thể quán xuyến tất cả mọi việc khi mà
họ c̣n phải trực tiếp bước ra xă hội
làm việc tương đương nam giới. Họ cần
phải được tôn trọng và thông cảm từ
phía người chồng. Có người đàn ông rất
gương mẫu. Khi công việc ở cơ quan kết
thúc, về nhà họ đă chia sẻ cùng vợ những
công việc "không tên",
không nề hà bất cứ việc ǵ từ giặt đồ,
nấu cơm. Có ông c̣n đỡ đần hầu hết
việc nhà để tạo điều kiện cho vợ
tham gia vào công tác trong xă hội và có cơ hội thăng tiến
trong nghề nghiệp.
Nhưng thực
tế của cuộc sống của thế kỷ XX và sắp
bước sang thế kỷ XXI này, vẫn có những
tư tưởng phong kiến hẹp ḥi c̣n tồn tại
trong vô khối người đàn ông. Họ luôn quan niệm
việc nhà là việc của đàn bà. Có ông chồng cũng
chẳng làm nên "vương
tướng" ǵ vậy mà cũng chẳng chịu
động tay chân giúp vợ. Với những trường
hợp như vậy, gánh nặng và áp lực công việc
trên vai người phụ nữ thật nặng nề. Vừa
xong công việc cơ quan về nhà lại túi bụi với
chuyện bếp núc con cái. Chẳng mấy khi họ có
được thời gian dành riêng (không vướng bận)
cho bản thân ḿnh. Nhiều người phụ nữ xấu
đi, già đi cũng v́ như vậy. Nhiều buổi
căi cọ giữa đôi vợ chồng cũng chỉ v́
anh chàng làm biếng.
Ở một
số người phụ nữ lớn tuổi, tư
tưởng nữ làm việc nhà vẫn c̣n tồn tại ở
họ rất dai dẳng, nhất là các bà mẹ chồng.
Có bà mẹ thấy con trai giặt đồ cho vợ,
đă bực ḿnh mắng con: "Làm
như vậy, nó (vợ) sẽ leo lên đầu mày ngồi
đó". Làm dâu trong một gia đ́nh mà mẹ chồng
không thông cảm với con dâu th́ cũng ảnh hưởng
đến hạnh phúc của đôi vợ chồng. Có cô
con dâu phải gánh hết mọi việc trong nhà quá nặng
nề đành phải bỏ về nhà mẹ đẻ, hạnh
phúc rất bấp bênh...
Thông cảm
và chia sẻ - đó là điều đôi vợ chồng hạnh
phúc cần có. Để giải phóng người phụ nữ
khỏi áp lực việc nhà, trước tiên giới nữ
cần phải thông cảm cho nhau trước. Mỗi thời
đại phải có suy nghĩ và hành động phù hợp.
Riêng đối
với nam giới đừng để ḿnh mang tiếng
ngược đăi phụ nữ. Người đàn ông
để người phụ nữ ra xă hội làm việc
hỗ trợ kinh tế cho chồng lại chất lên vai họ
gánh nặng việc nhà th́ đó cũng là một h́nh thức
ngược đăi phụ nữ. Cần phải có sự
phân công việc nhà hợp lư giữa vợ và chồng.
Bích Vân
VII. CHUYỆN
PHIẾM :
Trích trong tập truyện hài hước trẻ
“Bồ” non
Biên soạn : PHẠM KHẢI
THÔI CHẾT
ANH RỒI !
Câu chuyện bắt đầu từ một
bữa tiệc thịnh soạn tại nhà hàng Ngọc Nữ
nổi tiếng v́ có nhiều món lạ. Ông D. là khách quí của
bên B. Nhân dịp kư kết một hợp đồng quan trọng.
Bà chủ nhà hàng có nhă ư cử 4 cô gái “xịn“ nhất ra tiếp khách, mỗi cặp
thành một “nhà”, “tha hồ đóng cửa bảo nhau”.
Riêng cô bé cùng “nhà” với ông D. (chỉ bằng cái Tẹo
cháu ngoại ở quê) xinh nhất hội và c̣n có vẻ e thẹn
rất dễ thương. Tay giám đốc bên B, rỉ
tai ông: ”Bà chủ nể lắm mới cho cô cháu
cưng mới ở Cao Bằng về tiếp bác đấy“.
Khỏi phải kể những
ǵ diễn ra xung quanh bàn tiệc. Tiếp đó, quí vị
được mời lên lầu nghỉ ngơi, mỗi ”nhà” một pḥng riêng thoải mái.
Từ đó ông
D. có hai nhà. Một nhà với vợ con và một nhà với
em Hoa. Sự chênh lệch về tuổi tác được
bù đắp bằng những món quà qúi mà ông dành cho cô. Trong
những lần tham quan, nghỉ mát do các đơn vị
trong ngành mời đi đây đó, Hoa đóng vai tṛ nữ
thư kư của thủ trưởng rất thành công. Sau một
chuyến đi xa về cô bỗng thỏ thẻ bên tai ông
cái tin sét đánh:
-Em bị…HIV anh ạ.
-Sao? Em nói ǵ thế
? Đầu đuôi thế nào ?
-Có một bạn
thân giúp em đi kiểm tra. Kết quả là…
Ông hoảng hốt
rụng rời :
-Thôi chết anh rồi
!
Sau phút choáng váng,
hoang mang, ông nổi giận đùng đùng:
-Nói đi! Cô lang
chạ với những thằng nào mà đến nông nỗi
này?
-Em có lang chạ
với ai đâu! Em chỉ ở nhà hàng và…với anh thôi! Em
yêu anh mà. Có chết th́ cùng chết…
-Nhưng tôi không
chết theo cô được, Tôi c̣n vợ con, nhà cửa, sự
nghiệp, tiếng tăm…Biết làm sao đây ? Chẳng lẽ
ngồi chờ chết?
Em nghe nói ở miền
nam có ông thầy chữa bệnh AIDS bằng đông y. Hay ta
vào đó xem sao ?
Ít hôm sau với
danh nghĩa đi kiểm tra các cơ sở phía Nam, ông D. và
cô “thư kư” bay vào Sài G̣n. Tới đâu ông cũng được
tiếp đón niềm nở, đáp ứng mọi nhu cầu.
Tất nhiên các đơn vị đều được
đánh giá cao v́ có nhiều cố gắng hoàn thành nhiệm
vụ. Sau chuyến đi, Hoa hơi rám nắng trông càng
xinh. C̣n ông D. lại có vẻ già đi v́ nỗi lo day dứt.
Nếu cô ta mang bệnh, ắt là ḿnh bị lây. Thứ thuốc
này có hiệu quả không ? Kiểm tra lại mới biết
được. Nhưng nếu ta đi làm xét nghiệm, tức
là ”lạy ông con ở bụi
này”. Tai tiếng sẽ ồn lên, c̣n mặt mũi nào mà
làm việc nữa! Hay là cô ta nói thế v́ muốn xa ḿnh?
Để mất Hoa th́… không thể được !.
Trên đường
vào thành phố ông hỏi :
-Em về đâu
đây ?
-Về nhà hàng chứ
c̣n đi đâu nữa! Giá mà có một căn nhà để
anh tiện qua lại với em.
-Ừ, để
anh tính…
Vừa may có một
hợp đồng mà khoản phần trăm có thể nhận
bằng một căn hộ. Ông cho đăng kư tên Hoa
để làm chốn đi về với t́nh yêu. Từ
đó ông có thể đến với Hoa hằng ngày. Song cũng
tại đây đă vài lần ông gặp anh chàng mà cô giới
thiệu là bạn đến giúp theo dơi phát hiện HIV, ông
chẳng tin anh chàng bẻm mép này, càng không thể nhờ anh
ta làm xét nghiệm giúp ḿnh. Hay hắn là bồ bịch của
Hoa? Biết cô ta nhiễm bệnh, hắn vẫn không sợ
lây ư? Nỗi nghi ngờ dày ṿ làm cho ông mất ăn mất
ngủ.
-Thấy ông xọp
hẳn đi, bà vợ phàn nàn :
-Ông ǵa rồi mà
sao người ta c̣n giao lắm việc thế? Làm tối
ngày, lại đi công tác xa xoành xoạch th́ chịu sao mổi
mà chắng ốm !
-Ơ hay, việc
Nhà Nước đùn việc cho ai mà chẳng phải
đi! Ḿnh c̣n phải làm gương cho lớp trẻ chứ
!
-Ông nên đi khám
bệnh xem sức khỏe thế nào. Tôi lo lắm.
Một hôm ông
Đức tỉnh dậy thấy bóng người mờ mờ
trước mặt :
-Hoa đấy
ư?
-Hoa nào? Tôi đây
mà.Ông tỉnh lại đi !
Bà vợ vừa
lay vừa gọi, lát sau ông mới tỉnh hẳn.
-Tôi ở đâu
đây ?
-Bệnh viện.
Ông bị ngất cấp cứu phải vào đây.
-Bác sĩ bảo
sao?
-Kiệt sức
v́ làm việc quá nhiều. Đấy, tôi đă nói mà ông có
nghe cho đâu!
-C̣n bệnh ǵ nữa
không ?
-Không. Chỉ tĩnh
dưỡng ít ngày là khỏi.
Nằm ở nhà,
ông D. sốt ruột quá. Mi mắt giật liên hồi. Chắc
là Hoa mong lắm đây. Nhân lúc vắng vợ con, ông liền
thuê xích lô đến nhà Hoa thấy cửa đóng then cài. Hỏi
ra mới biết nhà đă sang tên chủ khác. Ông vội quay
về, gọi điện tới nhà hàng Ngọc Nữ. Bà
chủ cho biết Hoa đă thôi việc, nghe đâu cùng bồ chuyển vào Nam, lại
cứ tưởng là … ông.
-Thôi chết tôi rồi!
Ông gục xuống,
chỉ c̣n ú ớ…
Tháng 8-1996