CHỦ ĐỀ :
Vai
tṛ Ba Ngôi Thiên Chúa
trong ĐỜI SỐNG TÍN HỮU
"Chúa Thánh Thần sẽ dẫn chúng con
đến sự thật toàn vẹn"
(Ga 1613)
BÀI ĐỌC I: Cn 8, 22-31
"Khi
địa cầu chưa sinh nở, sự khôn ngoan đă
được sinh thành".
Trích sách
Châm Ngôn.
Đây sự
Khôn Ngoan của Thiên Chúa phán: "Chúa đă tạo thành nên ta
là đầu sự việc của Người, trước
cả những sự việc Người đă làm rất
xa xưa. Ta đă được thiết lập tự thuở
đời đời, ngay tự đầu tiên, khi địa
cầu chưa sinh nở. Ta đă được sinh thành
khi chưa có vực sâu, khi chưa từng có những ḍng suối
nước. Trước khi Chúa củng cố những ngọn
núi cao, trước khi có những quả đồi, ta
đă sinh ra rồi. Khi Người chưa tạo tác địa
cầu, đồng ruộng, cũng chưa tạo nên hạt
bụi đầu tiên của cơi trần ai. Khi Người
xếp đặt muôn cơi trời, có ta ở đó, khi
Người vạch ra ṿng đai trên mặt vực sâu, khi
Người định chỗ cho mây trời trên cơi cao xa,
và những suối nước tự vực sâu vọt lên
mạnh mẽ, khi Người đặt cương giới
cho biển cả để nước đừng có
vượt quá cơi bờ, khi Người đặt nền
tảng cho trái đất, bấy giờ ta làm việc ở
sát bên Người. Và mọi ngày ta làm cho Người sung
sướng, luôn luôn nhàn du ở trước nhan Người.
Ta nhàn du trên quả địa cầu, và gặp thấy hạnh
phúc ở giữa con cái loài người". Đó là lời
Chúa.
ĐÁP CA:
Tv 8, 4-5. 6-7. 8-9
Đáp: Lạy
Chúa, lạy Chúa chúng con, lạ lùng thay danh Chúa khắp
nơi hoàn cầu (c. 2a).
Xướng:
1) Khi con ngắm cơi trời, công cuộc tay Chúa tạo
ra, vầng trăng và muôn tinh tú mà Chúa gầy dựng, th́
nhân loại là chi mà Chúa nhớ tới? con người là chi
mà Chúa để ư chăm nom? - Đáp.
2) Chúa dựng
nên con người kém thiên thần một chút, Chúa trang sức
con người bằng danh dự với vinh quang; Chúa ban
cho quyền hành trên công cuộc tay Ngài sáng tạo, Chúa đặt
muôn vật dưới chân con người. - Đáp.
3) Nào chiên,
nào ḅ, thôi th́ tất cả, cho tới những muông thú ở
đồng hoang, chim trời với cá đại
dương, những ǵ lội khắp nẻo đường
biển khơi. - Đáp.
BÀI ĐỌC
II: Rm 5, 1-5
"Thánh
Thần ban cho chúng ta ḷng mến Chúa".
Trích
thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.
Anh em thân
mến, khi được đức tin công chính hoá, chúng ta
được b́nh an trong Chúa nhờ Đức Giêsu Kitô,
Chúa chúng ta, Đấng cho chúng ta dùng đức tin mà tiến
đến ân sủng, và đứng vững ở đó, và
được hiển vinh trong niềm hy vọng vinh quang
của con cái Chúa. Không những thế, chúng ta c̣n được
vinh hiển trong gian nan, khi biết rằng gian nan rèn nhẫn
nại, nhẫn nại rèn nhân đức, c̣n nhân đức
rèn cậy trông. Nhưng cậy trông không đưa đến
thất vọng, v́ ḷng mến Chúa được Thánh Thần,
Đấng ban cho chúng ta, đổ xuống ḷng chúng ta.
Đó là lời Chúa.
ALLELUIA: Kh
1, 8
Alleluia,
alleluia! - Sáng danh Đức Chúa Cha, và Đức Chúa Con, và
Đức Chúa Thánh Thần; sáng danh Thiên Chúa, Đấng
đang có, đă có và sẽ đến. - Alleluia.
PHÚC ÂM: Ga
16, 12-15
"Tất
cả những ǵ Cha có, đều là của Thầy; Thánh
Thần sẽ lănh nhận từ nơi Thầy mà loan truyền
cho các con".
Tin Mừng
Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy,
Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Thầy c̣n nhiều
điều phải nói với các con, nhưng bây giờ các
con không thể lĩnh hội được. Khi Thần
Chân lư đến, Người sẽ dạy các con biết
tất cả sự thật, v́ Người không tự ḿnh
mà nói, nhưng Người nghe ǵ th́ sẽ nói vậy, và
Người sẽ bảo cho các con biết những việc
tương lai. Người sẽ làm vinh danh Thầy, v́
Người sẽ lănh nhận từ nơi Thầy mà loan
truyền cho các con. Tất cả những ǵ Cha có đều
là của Thầy, v́ thế Thầy đă nói: Người
sẽ lănh nhận từ nơi Thầy mà loan truyền cho
các con". Đó là lời Chúa.
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sợi chỉ đỏ :
-
Bài đọc I (Cn 8,22-31) : Sự Khôn Ngoan của Thiên
Chúa đă tạo dựng vũ trụ.
-
Đáp ca (Tv 8) : Thiên Chúa đă đặt con người
cai trị những công tŕnh của Ngài.
-
Tin Mừng (Ga 16,12-15) : Thánh Thần dạy chúng ta tất
cả sự thật.
-
Bài đọc II (Rm 5,1-5) : Nhờ Chúa Giêsu Kitô và trong Chúa
Thánh Thần, chúng ta được thông phần sự sống
của Thiên Chúa.
Minh họa
-
Mille images 190 D
-
"Chúa Thánh Thần sẽ dẫn chúng con đến sự
thật toàn vẹn" (Ga 1613)
I. DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Anh
chị em thân mến
Mầu
nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi là một trong ba mầu nhiệm
căn bản của đức tin chúng ta, căn bản v́
có ảnh hưởng quan trọng trên cách sống đức
tin của chúng ta. Nhưng h́nh như từ trước tới
nay chúng ta chưa ư thức bao nhiều về tầm quan trọng
ấy.
Trong
Thánh lễ này, chúng ta xin cho Lời Chúa soi sáng cho chúng ta hiểu
được tầm quan trọng ấy, và xin ơn Chúa
giúp chúng ta sống đức tin của ḿnh một cách tích
cực hơn.
II. GỢI
Ư SÁM HỐI
-
Thiên Chúa là Cha yêu thương. Nhưng chúng ta chưa mấy
tin tưởng phó thác vào t́nh yêu Chúa.
-
Chúa Con đă chịu chết để Thiên Chúa tha thứ tội
lỗi chúng ta. Nhưng chúng ta không biết tha thứ cho
nhau.
-
Chúa Thánh Thần muốn mọi người sống yêu
thương nhau như anh em cùng một Cha trên trời.
Nhưng chúng ta thường nh́n người chung quanh
như những kẻ xa lạ, thậm chí là những kẻ
thù.
III. LỜI
CHÚA
1.
Bài đọc I (Cn 8,22-31)
Trích
đoạn này tŕnh bày Ngôi Hai như là Sự Khôn Ngoan của
Thiên Chúa.
-
Ngài hiện hữu từ thuở đời đời.
-
Ngài đóng vai tṛ chủ chốt trong việc tạo dựng.
-
Ngài vừa ở bên cạnh Thiên Chúa, vừa gần gũi
với loài người.
2.
Đáp ca (Tv 8)
Đây
là một bài ca tụng công tŕnh tạo dựng của Thiên
Chúa, đặc biệt con người là thụ tạo cao
quư nhất, chỉ thua kém thiên thần một chút.
3.
Tin Mừng (Ga 16,12-15)
Đoạn
Tin Mừng này nói đến sự liên hệ giữa Ba
Ngôi, nhưng đặc biệt nhấn mạnh vai tṛ của
Chúa Thánh Thần :
-
Tất cả những ǵ mà Chúa Con mặc khải
đều là do lănh nhận từ Chúa Cha.
-
Chúa Thánh Thần sẽ dạy các môn đệ hiểu
rơ tất cả những ǵ Chúa Con đă dạy, nhờ
đó các môn đệ được dẫn đến sự
thật toàn vẹn.
4.
Bài đọc II (Rm 5,1-5)
Đoạn
thư Phaolô này cũng nói đến vai tṛ của Ba Ngôi
trong cuộc sống người tín hữu : Nhờ Chúa
Giêsu Kitô và trong Chúa Thánh Thần, chúng ta được
thông phần sự sống của Thiên Chúa.
IV. GỢI
Ư GIẢNG
1.
Sự thật toàn vẹn
Chúa
Thánh Thần là Đấng dẫn ta đến sự thật
toàn vẹn. Sự thật toàn vẹn là ǵ ? Đó chính
là điều Chúa Giêsu ngụ ư trong câu đầu bài Tin Mừng
hôm nay "Thầy c̣n nhiều điều muốn nói với
chúng con, nhưng bây giờ chúng con không có sức chịu nổi".
Trong khoảng thời gian Chúa Giêsu sống cạnh các môn
đệ, có nhiều điều Chúa Giêsu vừa mới
nói hé một chút th́ các môn đệ đă không chịu nổi
nên Chúa Giêsu thôi không nói nữa. Thí dụ khi hai người
con của bà Giêbêđê đến xin Chúa cho họ được
ngồi hai bên tả hữu Ngài, Chúa Giêsu hỏi lại "Nhưng
chúng con có uống nổi chén đắng của Thầy
không ?" Hai ông tuy đáp liều là nổi nhưng sau
đó không dám xin nữa và Chúa Giêsu cũng không nói thêm ǵ nữa.
Trong câu chuyện ấy, sự thật toàn vẹn mà Chúa
Giêsu chưa nói rơ chính là chén đắng. Một lần
khác Chúa Giêsu vừa mở miệng báo tin Ngài sẽ bị bắt
bị hành hạ và bị giết chết, th́ Phêrô cũng
không chịu nổi nên vội lên tiếng can ngăn. Trong
chuyện này, sự thật toàn vẹn mà Chúa Giêsu chưa thể
nói rơ chính là mầu nhiệm đau khổ của Thập
giá. Trong đêm thứ năm trước khi ra đi chịu
chết, Chúa Giêsu quỳ trước các môn đệ và rửa
chân cho họ, Phêrô lại một lần nữa không chịu
nổi nên cự nự "Không đời nào con để
Thầy rửa chân cho con". Ở đây sự thật
toàn vẹn mà Chúa Giêsu cũng chưa tiện nói hết là
sự hạ ḿnh của Ngài và của các môn đệ.
Tóm lại sự thật toàn vẹn là các môn đệ phải
chấp nhận số phận của Thầy ḿnh, phải
tự khiêm tự hạ, phải chịu đau khổ chịu
bắt bớ và có thể chịu chết giống như
Thầy. Nhưng trong tất cả những lần kể
trên Chúa Giêsu không nói hết ư nghĩ của ḿnh được
v́ các môn đệ đă không chịu nổi. Về sau khi
Chúa Giêsu đă sống lại và lên trời, Chúa Thánh Thần
đă dẫn các môn đệ đến sự thật toàn
vẹn ấy, và khi đó, nhờ sự trợ giúp của
Chúa Thánh Thần, các ông đă chịu nổi, chẳng những
chịu nổi mà c̣n vui ḷng chịu : một lần kia
v́ đă rao giảng về Chúa Giêsu, các tông đồ bị
bắt giam trong tù hết một đêm, sau đó bị
điệu ra Thượng Hội đồng, bị
đánh đ̣n một trận rồi mới được
thả ra. Sách Công vụ viết khi ấy các ông ḷng đầy
hân hoan v́ được coi là xứng đáng chịu khổ
nhục v́ danh Chúa Giêsu. Thánh Phaolô cũng thế, sau biết
bao gian truân nguy hiểm v́ loan báo Tin Mừng, ngài nói "Tôi
sung sướng v́ được thông phần cuộc khổ
nạn của Chúa Giêsu Kitô trong thân xác tôi". Ngài c̣n nói
"Vinh dự của chúng ta là thập giá Đức Kitô",
cái thập giá mà những người trí thức hy lạp
coi là điên rồ và những người do thái sùng đạo
coi là cớ vấp phạm.
2.
"Khi tôi ngắm cơi trời"
Một
đêm nào đó trời thanh mây tạnh, chúng ta hăy ra khỏi
nhà, ngước mắt nh́n lên bầu trời. Chúng ta thấy
ǵ ? Chúng ta sẽ thấy các tinh tú hằng hà sa số,
có cái sáng nhiều có cái sáng ít, có cái nằm riêng rẻ có cái ở
trong một chùm sao.
Trong
hằng hà sa số các tinh tú ấy, trái đất chúng ta chẳng
đáng là ǵ cả. Một hành tinh nhỏ bé, rất nhỏ
bé.
Thế
mà Thiên Chúa lại quan tâm đặc biệt đến hành
tinh nhỏ bé này. Trong vô vàn tinh tú, chỉ có hành tinh nhỏ
bé này được hai vinh dự vô cùng to lớn :
-
Vinh dự to lớn thứ nhất là con người trên
hành tinh nhỏ bé này được Thiên Chúa đặt làm
chủ tể mọi loài trong vũ trụ rộng lớn
bao la.
-
Vinh dự to lớn thứ hai là không một hành tinh nào khác
ngoài hành tinh này được Ngôi Hai Thiên Chúa đến
cư ngụ. Chẳng những thế, Ngài c̣n chịu chết
ở cái hành tinh nhỏ bé này nữa.
Tác
giả Thánh Vịnh 8 đă ngỡ ngàng không hiểu nỗi
t́nh yêu bao la của Thiên Chúa và hạnh phúc vô cùng của con
người : "Khi tôi nh́n ngắm cơi trời, công cuộc
tay Chúa tạo ra, mặt trăng và muôn tinh tú mà Chúa tôi gầy
dựng, th́ nhân loại là chi mà Chúa tôi nhớ đến,
con người là ǵ mà Chúa để ư chăm nom. Chúa dựng
nên con người chỉ kém thiên thần một chút. Chúa
trang sức con người bằng danh dự với vinh
quang. Chúa đặt con người cai trị các công tŕnh
tay Chúa tác thành. Chúa đặt muôn vật dưới chân con
người."
3.
Một cuộc sống đáng mơ ước
Chúng
ta không sống cô độc một ḿnh, nhưng cùng sống
với những người khác : gia đ́nh, vợ chồng,
bạn bè, đồng nghiệp, cộng đoàn giáo xứ
v.v.
Trong
những cộng đoàn sống chung ấy, chúng ta thường
mơ ước :
-
Phải chi mọi người đều "trong suốt" với nhau,
nghĩa là ai nấy cũng hiểu nhau v́ ai nấy đều
chân thành tỏ cho nhau hết mọi ư nghĩ của ḿnh.
-
Phải chi mọi người đều hết ḷng yêu thương
nhau, nghĩa là chỉ có yêu thương chứ không hề
có một chút ǵ là ganh ghét, đố kỵ, e dè nhau…
-
Phải chi mọi người đều hết sức hợp tác giúp nhau
trong mọi công việc.
-
Phải chi mọi người đều chia xẻ tất cả những
ǵ của ḿnh để tất cả đều là của
chung.
Đó
chính là cuộc sống của Ba Ngôi Thiên Chúa.
Chúng
ta mơ ước cuộc sống đó. Mơ ước
này không phải chỉ là ước mơ suông không bao giờ
đạt được. Chúa Giêsu nói Thiên Chúa sẵn sàng
thông chia cho chúng ta cuộc sống ấy nếu chúng ta biết
thông hiệp với Ba Ngôi Thiên Chúa.
4.
Vài suy nghĩ về Thiên Chúa là Cha
a/
Thế nào là một người cha ?
-
Cha là kẻ yêu thương con ḿnh bằng một t́nh yêu vô
cùng quảng đại
. Ngay cả trước khi đứa
con sinh ra : vừa biết nó thụ thai th́ đă yêu
thương và nôn nóng chờ ngày nó sinh ra.
. Ngay cả khi chưa biết sau
này nó sẽ ra sao : chưa biết sau này nó đẹp
hay xấu, thông minh hay ngu đần, khoẻ mạnh hay yếu
ớt, tốt hay xấu, hiếu thảo hay ngỗ nghịch…
Chỉ v́ nó là con cho nên ḿnh yêu thương nó.
-
Cha là kẻ muốn cho con ḿnh tất cả những ǵ ḿnh
có :
. Người cha nào cũng muốn
đứa con khoẻ như ḿnh, thông minh như ḿnh, giỏi
như ḿnh, khéo như ḿnh, có của cải địa vị
như ḿnh, hạnh phúc như ḿnh… Thậm chí c̣n hơn ḿnh…
Và làm tất cả để đứa con được
như thế.
-
Cha là kẻ không bao giờ quên con và bỏ con :
. Chỉ có con quên cha và bỏ cha,
chứ không hề có cha quên con và bỏ con. Dù đứa con
ấy xấu xa và ngỗ nghịch đến đâu đi
nữa, Cha vẫn yêu thương nó.
-
Hạnh phúc và đau khổ của người Cha là do thấy
con hạnh phúc hay đau khổ.
.
Cha sung sướng khi thấy con vui, con khoẻ, con thành
đạt… Cha đau buồn khi thấy con bất hạnh,
khổ sở…
-
Cha là kẻ lệ thuộc con :
.
Yêu thương ai là lệ thuộc người ấy, là
để cho người ấy có quyền trên ḿnh, ḿnh ở
thế yếu đối với người ấy.
.
Trẻ con dù rất yếu ớt nhưng lại có quyền
lực rất lớn trên cha mẹ. Do đó chúng nhơng nhẽo,
đ̣i cái này cái nọ, giận không thèm ăn uống khi
không được cho cái mà chúng đ̣i… Những yêu sách ấy
của chúng đă làm cho cha mẹ phải "điêu đứng"
khổ sở.
b/
Thiên Chúa là Cha của Chúa Giêsu và là Cha của chúng ta
Tất
cả những ǵ ta đă nói về người cha tự
nhiên đều đúng với Thiên Chúa, và đúng một
cách tuyệt đối, trọn vẹn :
-
Cha là kẻ yêu thương con ḿnh bằng một t́nh yêu vô
cùng quảng đại : "Từ muôn đời Chúa
đă yêu con"
-
Cha là kẻ muốn cho con ḿnh tất cả những ǵ ḿnh
có :
.
Sách Sáng thế nói Thiên Chúa dựng nên con người theo
h́nh ảnh Ngài.
. Tin Mừng Ga ghi lại lời
Chúa Giêsu "Mọi sự của Cha là của Con" (Ga
17,10)
-
Cha là kẻ không bao giờ quên con và bỏ con :
.
Điều này hoàn toàn và tuyệt đối đúng với
Thiên Chúa : "Con người có thể sống không
Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa không thể thôi làm Cha được"
(Louis Evely).
. Dụ ngôn người cha nhân hậu
và đứa con hoang đàng minh họa điều này rất
rơ.
-
Hạnh phúc và đau khổ của người Cha là do thấy
con hạnh phúc hay đau khổ.
.
"Thiên Chúa là người táo bạo nhất trong thiên hạ,
bởi v́ Ngài đă dám đặt tất cả hạnh phúc
của ḿnh trong hành vi yêu thương. Ngài đă để hạnh
phúc ḿnh tuỳ thuộc vào một kẻ khác" (Louis Evely)
-
Cha là kẻ lệ thuộc con :
.
"Thiên Chúa là Cha, Cha cách trọn vẹn, hoàn toàn. Chúng ta th́
khác, chúng ta chỉ là cha một ít thôi. Đồng ư rằng
ta là cha của con cái chúng ta, nhưng chúng ta cũng c̣n lệ
thuộc đủ mọi thứ khác như là công việc,
nghề nghiệp, cuộc sống hôn nhân, những sở
thích riêng tư, những thành công, những việc giải
trí của ḿnh, và chúng ta lại cũng c̣n lệ thuộc về
chính ḿnh nữa. Chúng ta không là cha cho đủ… Chỉ một
ḿnh Thiên Chúa mới là Cha mà thôi. Đối với Con của
Ngài, Ngài đă hiến ḿnh trọn vẹn. Nơi Ngài không
c̣n có một phần nhỏ nhoi nào là quay trở về ḿnh,
là t́m "cái tôi" nữa" (Louis Evely)
*
Tóm lại Thiên Chúa là Cha ở chỗ "Thiên Chúa chỉ biết
yêu thương và trao ban. Ngoài ra Ngài không là cái ǵ khác nữa"
(Louis Evely)
5.
Thiên Chúa trổi vượt trên cha mẹ trần thế
Trong
pḥng xử án Toà án nhân dân Thành phố Hồ chí Minh sáng ngày
16-8-1996, ngay ở hàng ghế đầu, suốt những
giờ xét xử của Hội đồng xử án, một
người đàn bà với đôi mắt ướt đẫm
nước mắt, cứ nh́n đăm đăm vào chiếc
lưng của bị cáo đang đứng trước
vành móng ngựa. Đó là chiếc lưng của đứa
con đầu ḷng của bà trong chiếc áo tù, và có in kư hiệu
"AB". Cho đến khi công tố viên đọc xong lời
buộc tội và đề nghị mức án "hai
mươi năm tù v́ tội giết người" bà bỗng
nấc lên một tiếng rồi ngất xỉu. Bà ngất
xỉu có lẽ v́ bà chịu đựng không nổi mức
án dành cho con bà : 20 năm tù v́ cái tội giết người ;
mà người nó định giết không ai khác hơn là
chính bà. Bà là mẹ của bị cáo và cũng chính là người
bị hại !
Hơn
một năm trước đây, vào ngày 16 tháng 7, 1995, chính
nó đă cầm một thanh gỗ tṛn dài nửa mét đánh
vào đầu bà, rồi cầm một con dao đâm vào ngực
bà. Người đầm đ́a máu bà ngă xuống ngất
xỉu - v́ con. Hôm nay bà lại ngă xuống, ngất xỉu...
cũng v́ con.
Con
bà - Lương Quốc Tuấn, sinh năm 1976, ở quận
11, làm thợ cửa sắt. Từ khi lên 5 tuổi, cha của
Tuấn đă bỏ mẹ con Tuấn đi sống với
người khác. Mẹ của Tuấn lặn lội nuôi
hai đứa con thơ lớn lên. Thế mà... Sáng hôm
đó, chúa nhật, Tuấn dậy trễ. Tuấn hỏi
xin mẹ mấy ngàn ăn hủ tiếu. Mẹ Tuấn
không cho, bảo lấy ḿ ăn liền nấu ăn. Tuấn
khai trước toà : "Mẹ nói từ ngày quen con nhỏ
đó thân ốm nhom ốm nhách, không tiền không bạc...
mẹ không cho tiền c̣n nói nọ nói kia..." Thế là Tuấn
đă làm cái điều mà có lẽ nghe đến, ai cũng
phải thấy rợn cả người : đánh, giết
mẹ ! Với 10 vết thương, chỉ có hai vết
ở tay, c̣n lại toàn ở đầu và ngực nhưng
khi từ bệnh viện sau sáu ngày điều trị trở
về, bà lại ráng sức để xách đồ ăn
vào thăm con đang bị giam trong tù ! Sợ con bị
đưa ra toà, bà đă viết giấy băi nại xin xóa tội
cho con. Và trước toà, bà cứ khóc nói : "Từ nhỏ
đến khi lớn nó ngoan lắm. Nó không uống rượu,
không hút thuốc, xin toà giảm tội !" Rồi bà nức
nở tỏ ra ray rứt, ân hận, trách ḿnh : "Tôi
không nuôi nó ăn học đến nơi đến chốn.
Nó phải đi làm sớm, lúc học xong lớp 8." Hoàn
toàn bà không hề nhắc ǵ đến cái tội tày trời
mà đứa con của ḿnh đă mắc phải.
Bên
trong pḥng xử án, khi bà tỉnh lại, phóng viên Hoàng Chức
Nguyên đến xin hỏi chuyện bà, bà lại khóc
nói : "Tôi không nói được ǵ đâu, đau
đớn quá." Khi có các phóng viên đến chụp ảnh
con bà đang bị một tay c̣ng vào ghế, bà van nài :
"Xin đừng chụp ảnh con tôi..." Khi những
người công an c̣ng hai tay con bà giải đi, bà đă lao
người với theo, bà ngă trong ṿng tay của người
quen. Lúc ấy phóng viên lại thấy rất rơ một vết
thẹo trên trán bà. Vết thẹo do chính tay con bà cầm một
thanh gỗ đập vào để lại... (theo Tuổi
Trẻ 17-8-1996, trang 2).
Chắc
không ai lại không bị đánh động do câu chuyện
vừa kể. Một đàng là khối t́nh quá lớn
nơi người mẹ, đàng khác là điều ǵ
đó hơn là sự vô ơn bạc nghĩa về phía
người con, có khi những con vật không xử sự
với mẹ chúng cách tàn nhẫn đến như vậy !
Nhưng như vậy lại càng làm nổi bật khối
t́nh trước sau như một, vô điều kiện và
cho không nơi người mẹ. Thử hỏi do đâu
mà người mẹ có được thứ t́nh yêu cao cả
đến như thế ? Ta nên để ư về lời
cắt nghĩa của sách Giáo Lư của Giáo Hội Công Giáo
về vấn đề này liên quan tới Thiên Chúa Ba Ngôi
như sau :
"Khi
gọi Thiên Chúa là "Cha", ngôn ngữ đức tin chủ
yếu muốn nêu lên hai khía cạnh : Thiên Chúa là nguồn
gốc đầu tiên của mọi sự và là Đấng
uy quyền siêu việt, đồng thời là Đấng
nhân hậu yêu thương chăm sóc mọi con cái. Nơi
Thiên Chúa, t́nh cha con tŕu mến này cũng có thể diễn tả
qua t́nh mẫu tử. H́nh ảnh này làm rơ nét hơn tính nội
tại của Thiên Chúa, mối thâm t́nh giữa Thiên Chúa và thụ
tạo. Như vậy, ngôn ngữ đức tin được
h́nh thành từ kinh nghiệm về cha mẹ trần thế,
những người dưới một khía cạnh nào
đó, là đại diện đầu tiên của Thiên Chúa
nơi con người. Nhưng kinh nghiệm đó cũng
cho thấy là cha mẹ trần thế có thể làm sai lệch
và bóp méo h́nh ảnh làm cha làm mẹ. Cho nên, cần phải
nhắc lại là Thiên Chúa vượt trên sự phân biệt
phái tính của người phàm. Người không là nam mà cũng
không là nữ. Người là Thiên Chúa. V́ Người là nguồn
gốc và là chuẩn mực cho chức năng làm cha làm mẹ,
nên Người luôn trổi vượt trên cha mẹ trần
thế : không ai là cha một cách trọn hảo như
Thiên Chúa (GLGHCG,239).
Bạn
có tin vui nào để nói với gia đ́nh này ?
Nhưng
câu chuyện lại cho thấy một h́nh ảnh của một
gia đ́nh bi đát. Chồng đă bỏ vợ và hai con nhỏ,
nay đứa con đầu ḷng lớn lên dám đâm chém
người mẹ đă sinh ra ḿnh, để rồi lănh 20
năm tù ! Nếu Thiên Chúa là nguồn gốc đầu
tiên của mọi sự và là Đấng uy quyền siêu việt,
đồng thời là Đấng nhân hậu yêu
thương chăm sóc mọi con cái, Ngài có kế hoạch
nào hữu hiệu để cứu văn gia đ́nh này
chăng ? Nếu bạn là người từng t́m hiểu
và chia sẻ đời sống Tin Mừng của Đức
Kitô, Đấng cứu độ trần gian, chính bạn
có tin vui nào để nói với gia đ́nh này, với
người mẹ đáng kính, người con ngồi tù,
hoặc với người bố đi hoang cần
được kêu gọi trở về ? Ở đây
không bàn về công tác xă hội nhưng chủ yếu bàn về
niềm tin, khởi đi từ niềm tin đối với
Thiên Chúa Ba Ngôi.
Nhờ
lư trí tự nhiên, con người có thể nhận biết
Thiên Chúa cách chắc chắn, dựa vào những công tŕnh của
Người. Hăy coi người mẹ trong câu chuyện nói
trên là công tŕnh kỳ diệu biết bao về yêu
thương. Nhưng c̣n có một loại nhận biết
khác, mà con người không thể đạt tới bằng
sức lực của chính ḿnh, đó là loại nhận biết
nhờ mạc khải của Thiên Chúa.
Đức
Giêsu đă mạc khải cho ta biết Thiên Chúa là CHA theo một
nghĩa chưa từng có : Người không chỉ là
cha v́ là Tạo Hoá, từ muôn thuở Người là Cha trong
tương quan với Con duy nhất, Ngôi Con từ muôn thuở
cũng chỉ là Con trong tương quan với Ngôi Cha :
"Không ai biết Người Con trừ Chúa Cha, cũng
như không ai biết Chúa Cha trừ Người Con và kẻ
mà Người Con muốn mạc khải cho." (Mt 11,27) -
GLGHCG, 240.
Trước
lễ Vượt Qua, Đức Giêsu báo tin sẽ cử một
Đấng Bào Chữa khác, đó là Chúa Thánh Thần. Người
tác động từ thuở khai thiên lập địa (x.
St 1,2). Người đă dùng các ngôn sứ mà phán dạy
(Kinh Tin Kính Nixêa Contantinôpôli). Nay Người sẽ ở lại
với và trong các môn đệ (x.Ga 14,17) để dạy bảo
(Ga 14,26) và dẫn đưa họ đến sự thật
trọn vẹn" (Ga 16,13). Chúa Thánh Thần được
mạc khải như một Ngôi Vị Thiên Chúa, khác với
Đức Giêsu và với Chúa Cha (GLGHCG, 243).
Mọi
người trong gia đ́nh phạm nhân Lương Quốc
Tuấn trong câu chuyện, đều cần được
vén màn cho thấy Thiên Chúa là hạnh phúc trường cửu,
sự sống bất diệt, ánh sáng không tàn lụi. Thiên
Chúa là t́nh thương tràn lan giữa Ba Ngôi vị tựa
như sức nóng và ánh sáng tràn lan từ mặt trời.
Thiên Chúa tự ư muốn thông chia vinh quang sự sống hạnh
phúc của Người. Đó là "kế hoạch yêu
thương của Thiên Chúa từ thuở đời đời"
(x.Ep 1,9). Người đă cưu mang kế hoạch đó
từ trước khi tạo dựng vũ trụ nơi
Con yêu dấu của Người là Đức Giêsu Kitô.
"Người đă tiền định cho ta làm nghĩa
tử trong Con của Người" (Ep 1,4-5). Ta được
mời gọi "trở nên đồng h́nh đồng dạng
với Con của Người" (Rm 8,29) nhờ "Thần
Trí làm nên nghĩa tử" (Rm 8,15), kế hoạch này
đúng là "ân sủng được trao ban từ muôn
thuở" (2Tm 1, 9-10) xuất phát trực tiếp từ
t́nh thương Ba Ngôi. T́nh thương này được
trải ra trong cuộc sáng tạo, trong toàn bộ lịch sử
cứu độ sau khi nguyên tổ sa ngă, trong sứ mạng
của Chúa Con và Chúa Thánh Thần, Thánh Thần mà sứ mạng
Hội Thánh nối tiếp (Sắc lệnh Truyền Giáo AG
2-90).
Chính
theo kế hoạch yêu thương của Ba Ngôi mà mọi
người trong gia đ́nh phạm nhân Lương Quốc
Tuấn, kể cả chính phạm nhân, người bố
của phạm nhân và người mẹ đáng mến của
anh, đều được mời gọi đạt tới
hạnh phúc bất diệt chính họ hằng ao ước.
(Lm Augustine, sj. Vietcatholic)
6.
Ba Ngôi Thiên Chúa, một cộng đoàn hiệp nhất yêu
thương
Người
ta kể rằng : Thánh Augustin, một hôm đi bách bộ
dọc bờ biển Địa Trung Hải, vừa đi
vừa suy nghĩ về mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi. Bỗng
nhiên Thánh nhân gặp một em nhỏ lấy vỏ ṣ múc nước
đổ vào một cái lỗ. Đang c̣n ngạc nhiên về
công việc luống công vô ích này, em bé đă trả lời :
việc em múc hết nước biển đổ vào lỗ
nhỏ, c̣n dễ hơn điều mà Thánh nhân suy nghĩ về
mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi. Rồi em bé biến đi.
Nhớ
lại lớp giáo lư xa xưa, ở đó, Chúa Ba Ngôi
được ví như một h́nh tam giác đều, có ba
góc bằng nhau. Hay chúng ta cũng được nghe so sánh
Chúa Ba Ngôi với nước ở ba thể : khí, lỏng
và rắn… Tuy nhiên, tất cả những lối so sánh ấy
dường như quá khô khan, v́ không phản ánh một cách
trung thực và sống động h́nh ảnh thật sự
của Ba Ngôi Thiên Chúa.
Cách
đây vài năm, vào ngày cuối của khoá học về
Chúa Ba Ngôi, cha giáo sư hỏi chúng tôi :
-
Bây giờ các anh chị đă hiểu mầu nhiệm một
Chúa Ba Ngôi chưa ?
Gần
như cả lớp đồng thanh :
-
Thưa cha hiểu.
Cha
bật cười :
-
Vậy th́ các anh chị giỏi hơn tôi rồi !
Dĩ
nhiên, con người giới hạn của chúng ta không thể
hiểu thấu mầu nhiệm quá siêu vượt này,
nhưng để sống, lại là điều hoàn toàn có
thể. Mầu nhiệm Ba Ngôi chính là h́nh ảnh rất thân
quen, rất gần gũi nếu nh́n Ba Ngôi dưới khía
cạnh t́nh yêu. Vâng, Ba Ngôi Thiên Chúa chính là một cộng
đoàn hiệp nhất yêu thương. T́nh yêu ấy đă
không giữ lại cho ḿnh, nhưng đổ tràn vào trần
gian. Một t́nh yêu tràn ngập vũ trụ khi Thiên Chúa Cha dựng
nên con người theo h́nh ảnh của Ngài ; là t́nh yêu
cứu độ, thứ tha qua cái chết nhục nhằn
của Chúa Con chí thánh ; là t́nh yêu thánh hóa, đổi mới
trong Thánh Thần. Thánh Gioan đă định nghĩa :
Thiên Chúa là t́nh yêu. Một t́nh yêu chan ḥa, chia sẻ giữa
Ba Ngôi : Cha trao cho Con tất cả, Con dâng tất cả
cho Cha, t́nh yêu khắng khít giữa Cha-Con là Thánh Thần. T́nh
yêu chân thực là t́nh yêu hiến trao, không phải chỉ là
trao quà tặng hay cái ǵ đó ở bên ngoài ḿnh, nhưng là
trao đi điều quư nhất : "Thiên Chúa yêu thế
gian, đến nỗi tặng ban cả Con Một…"
Thiết
nghĩ không có h́nh ảnh nào diễn tả đẹp
hơn mầu nhiệm Ba Ngôi cho bằng h́nh ảnh một
gia đ́nh : vợ chồng yêu thương nhau và con cái
là kết tinh của t́nh yêu." Ḿnh với ta tuy hai mà một…
Ta thương nhau quá nên hai hóa ra thành một". Dù là hai, bốn,
mười hoặc nhiều hơn đi nữa, nhưng
gia đ́nh, cộng đoàn chúng ta sẽ thực sự phản
ánh sự hiện diện của Thiên Chúa Ba Ngôi, nếu
chúng ta chỉ có một trái tim để yêu thương, một
niềm vui để chia sẻ, một nỗi buồn
để cảm thông nâng đỡ, một khát vọng nên
thánh… Tiếc rằng ngày nay, nhiều gia đ́nh, cộng
đoàn đă không c̣n là tổ ấm, nhưng biến thành
nhà trọ : khách đến rồi khách lại đi, chẳng
cần biết những người thân yêu của ḿnh
đang nghĩ ǵ, làm ǵ, cần ǵ và sống như thế
nào ! Đời sống gia đ́nh nặng nề, khó thở
và tẻ nhạt, bởi v́ nơi ấy đă không c̣n t́nh
yêu nữa.
Chợt
nhớ lại câu chuyện khá ngộ nghĩnh xảy ra tại
một cộng đoàn các sư huynh ở Việt Nam. Cộng
đoàn gồm ba vị, người Việt ḿnh thường
quen gọi là các "phe" (frère). Lần kia, một nhân
viên của sở bưu điện đem thư đến,
vừa giao thư vừa lẩm bẩm : "Nhà có ba người
th́ ba phe, sống chó ǵ được !" (chỉ là v́
trên b́ thư, người gởi viết : Kính gởi
phe M., phe H., phe B.). Thật là một sự hiểu lầm
tai hại !
Chúng
ta sẽ măi c̣n xa lạ với mầu nhiệm Ba Ngôi, nếu
chúng ta c̣n xa lạ với t́nh yêu được bắt
đầu ngay trong gia đ́nh, cộng đoàn. Gia đ́nh, cộng
đoàn chúng ta hăy trở thành một bản nhạc du
dương ḥa điệu, trong đó mỗi người
là một nốt nhạc đă được Thiên Chúa
đặt để. Xin đừng tự ư thăng giáng,
cũng đừng thay đổi vị trí, vai tṛ của
ḿnh. Hăy sống đúng bổn phận Chúa trao, và như thế,
mọi việc chúng ta làm đều bắt nguồn và quy
hướng về t́nh yêu, t́nh yêu của mầu nhiệm Ba
Ngôi mà mỗi ngày chúng ta lặp lại nhiều lần khi
làm dấu thánh giá : Nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần.(Sr Têrêsa, trích từ
Vietcatholic)
7.
Nh́n thấy Chúa
Một
vị vua kia đến cuối cuộc đời cảm
thấy buồn chán. Ông nói : "Suốt đời ta,
ta đă cảm thụ được tất cả những
ǵ mà một con người có thể cảm thụ
được bằng các giác quan. Nhưng vẫn c̣n một
điều ta chưa được thấy, đó là ta
chưa thấy Chúa. Bây giờ nếu ta chỉ được
nh́n thấy Chúa một thoáng thôi th́ ta cũng sẽ măn nguyện
mà chết". Nhà vua tham khảo ư kiến những bậc
khôn ngoan, hứa cho họ đủ thứ phần thưởng
nếu họ giúp ông thực hiện điều mơ
ước ấy. Nhưng chẳng ai giúp được.
Thế
rồi có một chàng chăn cừu nghe chuyện trên và t́m
đến gặp nhà vua. Chàng nói : "Có lẽ hạ
thần có thể giúp Bệ Hạ được". Nhà
vua rất sung sướng theo người chăn cừu
leo lên nhiều ngọn đồi. Khi đến đỉnh
một ngọn đồi nọ, người chăn cừu
đưa tay chỉ mặt trời và bảo : "Hăy
xem ḱa". Nhà vua ngước mắt nh́n lên nhưng liền
nhắm lại ngay v́ chói quá. Ông bảo : "Nhà
ngươi muốn cho ta mù sao !" Người
chăn cừu đáp : "Tâu Bệ Hạ, đây chỉ
mới là một phần nhỏ của vinh quang Thiên Chúa mà
Bệ Hạ c̣n nh́n không nổi. Thế th́ làm sao Bệ Hạ
có thể nh́n được Thiên Chúa bằng cặp mắt
bất toàn của Bệ Hạ ? Bệ Hạ phải
t́m cách nh́n Ngài bằng cặp mắt khác".
Nhà
vua rất thích ư tưởng ấy, nói : "Ta cám
ơn ngươi đă mở cắp mắt trí khôn của
ta. Bây giờ hăy trả lời cho câu hỏi khác của
Ta : Thiên Chúa sống ở đâu ?" Người
chăn cừu lại đưa tay chỉ lên trời :
"Bệ Hạ hăy nh́n những con chim đang bay kia. Chúng
sống trong bầu không khí bao quanh. Chúng ta cũng thế,
chúng ta sống trong sự bảo bọc của Thiên Chúa.
Xin Bệ Hạ đừng t́m kiếm nữa, mà hăy mở
rộng mắt ra để nh́n, mở tai ra để nghe.
Thế nào Bệ Hạ cũng thấy được Ngài.
Thiên đàng ở ngay dưới chân chúng ta cũng như ở
ngay trên đầu chúng ta".
Nhà
vua dừng bước, cố gắng nh́n, cố gắng lắng
nghe. Thế là một cảm giác b́nh an lộ rơ trên khuôn mặt
buồn thảm của ông. Người chăn cừu nói
tiếp : "Tâu Bệ Hạ, c̣n một điều nữa".
Rồi chàng dẫn nhà vua đến một cái giếng. Nhà
vua nh́n xuống mặt nước bằng phẳng, hỏi :
"Ai sống dưới đó thế ?" Người
chăn cừu đáp : "Thiên Chúa". "Ta có thể
nh́n thấy Ngài không ?" "Được chứ, Bệ
Hạ chỉ cần nh́n". Nhà vua chăm chú nh́n xuống
giếng, nhưng chỉ thấy gương mặt của
ḿnh phản chiếu trên mặt nước. Ông nói :
"Ta chỉ thấy mặt Ta thôi". Người
chăn cừu giải thích : "Bây giờ th́ Bệ Hạ
đă biết Thiên Chúa sống ở đâu rồi. Ngài sống
trong Bệ Hạ đó".
Nhà
vua nhận ra rằng người chăn cừu khôn ngoan và
giàu có hơn ông. Ông cám ơn chàng và trở về hoàng cung.
Chẳng ai biết ông có nh́n thấy Thiên Chúa không, nhưng
ai cũng nói rằng có một điều ǵ đó đă biến
đổi trái tim ông, bởi v́ từ đó trở đi
ông đối xử rất nhân hậu với mọi
người, kể cả người đầy tớ
hèn hạ nhất của ông.
Thiên
Chúa ở khắp chung quanh chúng ta. Nhưng chừng nào chúng
ta chưa khám phá Ngài ở ngay trong ḷng chúng ta th́ Ngài như vẫn
c̣n ở xa, vẫn như một người lạ thờ
ơ vô t́nh. C̣n khi chúng ta cảm nhận Ngài ở trong chúng
ta th́ không bao giờ chúng ta c̣n cảm thấy cô đơn nữa,
và khi đó chúng ta sẽ nh́n thấy thiên nhiên là một công
tŕnh của một Đấng Nghệ Sĩ thân thiết của
chúng ta.
Thiên
Chúa Ba Ngôi vừa ở trong chúng ta vừa siêu vượt
chúng ta. Đúng là một mầu nhiệm, nhưng là một
mầu nhiệm t́nh yêu. (FM)
8.
Những h́nh ảnh của Thiên Chúa
Người
Châu Phi có một câu chuyện sau đây về Thiên Chúa :
Một
hôm Thiên Chúa đi thăm châu lục rộng lớn này và
Ngài thấy có một bộ lạc bị mất đức
tin. Thế là Ngài hiện ra giữa một mảnh ruộng
đang có 4 người làm việc, mỗi người một
góc. 4 người này thấy Chúa hiện ra giữa mảnh
ruộng. Họ chăm chú nh́n Ngài rồi phục ḿnh thờ
lạy.
Sau
đó Thiên Chúa biến h́nh rồi xem sự việc sau dó diễn
tiến thế nào. 4 người kia chạy vào làng và nói rằng :
đúng là có Thiên Chúa v́ họ đă thấy Ngài hiện ra. Từ
này về sau chúng ta đừng sống vô thần nữa mà
phải lo thờ phượng Chúa. Mọi người nghe
đều tin là Thiên Chúa đă hiện ra thật. Nhưng một
người hỏi : "Thế th́ Thiên Chúa mặc áo
màu ǵ ?"
-
Ngài mặc áo đỏ. Người thứ nhất trả
lời.
-
Không, Ngài mặc áo xanh. Người thứ hai căi lại.
-
Hai đứa bây sai cả. Ngài mặc áo màu lục. Người
thứ ba nói thế.
-
Tất cả đều điên hết rồi. Người
thứ tư la to. Ngài mặc áo vàng.
Thế
là mọi người căi nhau chí choé, rồi ấu đả
nhau. Cuối cùng bộ lạc chia thành 4 phe.
Qua
câu chuyện trên, chúng ta thấy mọi người dân bộ
lạc ấy đều sai lầm. Thực ra mỗi
người chỉ thấy một thoáng về Thiên Chúa. Lẽ
ra mỗi người phải biết rằng ḿnh chỉ
thấy được một phần th́ họ cho rằng
họ thấy toàn vẹn. Nếu như họ biết lấy
cái nh́n của người khác để bổ sung cho cái
nh́n của ḿnh th́ họ sẽ có một h́nh ảnh đầy
đủ và phong phú hơn về Thiên Chúa.
Thiên
Chúa lớn hơn tất cả chúng ta. Chúng ta không bao giờ
hiểu biết trọn vẹn về Ngài. Để hiểu
biết những sự dưới thế chúng ta c̣n phải
cố gắng rất nhiều, thế th́ làm sao chúng ta nắm
bắt được những sự trên trời. Chỉ
có ơn ban khôn ngoan mới giúp chúng ta hiểu được
đường lối của Thiên Chúa. Con người có
thể biết những chân lư đức tin, nhưng không
thể hiểu biết chính Thiên Chúa.
Cần
phải có một h́nh ảnh đúng đắn về Thiên
Chúa, nếu không th́ mọi sự sẽ lạc hướng
cả. Làm sao chúng ta có thể thờ phượng Ngài cho phải
đạo hoặc có một liên hệ đúng đắn với
Ngài nếu chúng ta có một h́nh ảnh sai lạc về
Ngài ?
Muốn
biết Thiên Chúa là thế nào, chúng ta hăy nh́n vào Chúa Giêsu, v́,
như Thánh Phaolô nói, "Ngài là h́nh ảnh Thiên Chúa vô
h́nh". Vậy, Chúa Giêsu ra sao ? Trong mọi h́nh ảnh
Chúa Giêsu, h́nh ảnh đẹp nhất là Mục Tử nhân
lành. Chính Chúa Giêsu đă mô tả ḿnh bằng h́nh ảnh này.
Chúa Giêsu là Mục tử nhân lành, hiến mạng sống
ḿnh cho đàn chiên. Trong h́nh ảnh Chúa Giêsu, chúng ta thấy
được t́nh thương Thiên Chúa dành cho chúng ta.
C̣n
Chúa Thánh Thần th́ thế nào ? Chúa Thánh Thần chính là
t́nh thương giữa Chúa Cha với Chúa Con, và giữa các
Đấng với chúng ta.
Mầu
nhiệm Ba Ngôi không phải là vấn đề để
tranh luận, cũng không phải là vấn đề để
học biết, mà là để cầu nguyện và để
sống. Kitô hữu sống trong thế giới của Chúa
Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Thế giới này không phải
là một thế giới ở đâu xa xôi, mà chính là thế
giới mà ta sống hằng ngày. Như câu chuyện của
Châu Phi vừa kể phía trên, thế giới ấy là thế
giới mà Thiên Chúa tỏ ḿnh ra cho chúng ta. (FM)
V. LỜI
NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em
thân mến, chúng ta cùng dâng lên Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh thần
lời khẩn cầu cho Hội thánh là Mẹ chúng ta và cho
toàn thể thế giới :
1. Hội thánh là dấu
chỉ t́nh yêu của Chúa dành cho muôn dân / Chúng ta hiệp
lời cầu xin cho Hội thánh / luôn hiệp nhất
trong yêu thương và chân lư vẹn toàn.
2. Thiên Chúa là Đấng giàu ḷng
thương xót / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho hết
thảy mọi người / nhận biết Chúa là Cha
nhân hậu từ bi.
3. Chúa Giêsu Kitô là Đấng Cứu
độ duy nhất của trần gian / Chúng ta hiệp
lời cầu xin cho những ai thành tâm đi t́m Chúa /
đều được hạnh phúc gặp Người.
4. Chúa Thánh thần là Đấng Thánh
hóa nhân loại / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa ban
Thánh thần cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / để
Người giúp chúng ta nên thánh trong bổn phận thường
ngày.
Chủ tế : Lạy Thiên
Chúa Ba Ngôi toàn năng hằng hữu, xin nhậm lời
chúng con cầu nguyện và ban cho chúng con luôn cố gắng
sống xứng đáng với t́nh thương hải hà của
Chúa. Chúng con cầu xin
VI. TRONG
THÁNH LỄ
- Chủ
tế chú ư nhấn mạnh tất cả những đoạn
kết của các lời cầu nguyện có công thức
Ba Ngôi.
- Trước
kinh Lạy Cha : Lời kinh Lạy Cha sau đây, chúng
ta hăy cố gắng đọc lên với cả tâm t́nh con
thảo như Chúa Giêsu và do Chúa Thánh Thần khơi lên trong ḷng
chúng ta.
VII. GIẢI
TÁN
Chúng
ta đă dâng Thánh lễ tôn kính Thiên Chúa Ba Ngôi đầy t́nh
yêu thương. "Xin chúc anh chị em được
đầy ân sủng của Chúa Giêsu Kitô, đầy t́nh
thương của Chúa Cha, và ơn thông hiệp của Chúa
Thánh Thần".
Bài
đọc:Kn 8 : 22-31 ; Rm 5 : 1-5 ; Ga 16 : 12-15
Chủ
đề: Tin
cậy vào Chúa Cha, yêu mến Chúa Giêsu, lắng nghe vâng
phục Chúa Thánh Linh.
Henry Kissinger,
cựu ngoại trưởng thời tổng thống
Richard Nixon có viết một quyển sách nhan đề:
Years of Upheaval (những năm biến động) trong
đó ghi lại biến cố xảy ra đêm thứ
tư mồng 07-08-1974. Đây là đêm cuối cùng
trước khi Nixon loan tin từ chức trước toàn
thể thế giới. Lúc đó Kissinger đang ngồi
tại nhà dùng bữa tối với bà Nancy, vợ ông, cùng
với các con và kư giả Joseph Alsop. Khoảng 9 giờ
tối, chuông điện thoại vang lên. Tổng thống
Nixon gọi Kissinger đến toà Bạch Ốc ngay lập
tức. khi Kissinger đến, ông thấy Nixon đang
ngồi uể oải trong chiếc ghế màu nâu. Ánh sáng
yếu ớt từ chiếc bàn nhỏ xíu dùng để
đọc sách toả xuống trên tấm nệm nhỏ
màu vàng đắp trên người ông. Phần c̣n lại
của căn pḥng ch́m trong bóng tối. Hai người trao
đổi với nhau về nhiều vấn đề. Vào
quăng nửa đêm. Kisinger đứng dậy ra về. Nixon
tiễn ông đến tận cầu thang máy. Th́nh ĺnh Nixon
dừng lại ngay bên ngoài cánh cửa dẫn đến
pḥng ngủ Lincoln. Ông yêu cầu Kissinger cùng qú gối
xuống cầu nguyện với ông. Nixon nhớ là cả
hai người đều qú gối xuống, c̣n Kissinger
nói rằng ông không nhớ ông có qú xuống không. Tuy nhiên ông
nhớ rơ lúc ấy ông tràn đầy lo sợ và không
biết “phải cầu xin điều ǵ”.
***
H́nh ảnh Kisinger sợ hăi qú xuống trong bóng đêm và
không biết “phải cầu xin điều ǵ” là h́nh
ảnh minh hoạ rất chính xác nhiều người trong
chúng ta khi suy gẫm về lễ Chúa Ba Ngôi hôm nay. Giống
như Kissinger, chúng ta cũng có cảm giác đầy lo
sợ, nhưng chúng ta lại không biết cầu xin ǵ và
cầu nguyện với Chúa Ba Ngôi như thế nào. Người
Kitô hữu chúng ta cần phải cầu nguyện với
Chúa Ba Ngôi cách thức nào đây? Chúng ta phải kêu cầu,
phải nói ǵ khi chúng ta qú gối trước Chúa Cha, Chúa
Con và Chúa Thánh Linh trong dịp lễ này? Làm sao để áp
dụng thực tiễn hơn mầu nhiệm Ba ngôi vào
cuộc sống thường nhật của chúng ta?
Chúng ta hăy
sử dụng lối ám chỉ mà các tu sĩ thường
dùng khi tuyên hứa ba lời khấn về đức khó
nghèo, trinh khiết và vâng phục. Họ xem ba lời
khấn này như là ba cách thế thuận tiện giúp
họ tận hiến đặc biệt cho Ba Ngôi chí thánh.
Chẳng hạn, họ khấn giữ đức khó nghèo như phương cách thích
hợp để tận
hiến cho Chúa Cha, qua
đó họ biểu lộ ḷng tín thác đặc biệt
vào sự quan pḥng của Ngài, cũng như nhờ
đức ấy họ có dịp thực thi lời Chúa
Giêsu nhắn bảo các môn đệ: “Về sự sống của ḿnh, các con đừng
lo ḿnh sẽ ăn ǵ, và về xác thân cũng đừng lo
cho ḿnh sẽ mặc ǵ… Cha trên trời biết rơ các con
cần những thứ ấy. Thay vào đó, hăy t́m kiếm
nước Ngài và mọi sự khác sẽ được
ban thêm cho các con” (Lc 12 : 22, 30-31)
Nếu
lời khấn khó nghèo là điều thích hợp biểu
lộ sự tận hiến đặc biệt cho Chúa Cha
th́ lời khấn đức
trinh khiết là điều thích hợp để dâng ḿnh cho Chúa Con. Như chúng
ta biết, Chúa Giêsu đă sống độc thân như
mọi tu sĩ thường khấn. Ngài đă tự cho
ḿnh thuộc về mọi gia đ́nh chứ không thuộc
về riêng ai. Tuy nhiên quan trọng hơn, lời khấn
thanh tịnh biểu lộ nỗ lực cá nhân của
người tu sĩ nhằm bắt chước Chúa Giêsu là
Chúa và cũng là gương mẫu của họ. Họ
khấn hứa sẽ trở nên gần gũi Ngài hết
sức có thể.
Sau cùng, lời khấn vâng phục là
cơ hội biểu lộ sự tận hiến đặc biệt cho Chúa Thánh Linh,
từ ngữ vâng phục trong tiếng La tinh có nghĩa là
“NGHE”. Qua lời khấn vâng phục, người tu sĩ
tận hiến ḿnh để lắng nghe tiếng Chúa Thánh
Linh và t́m hiểu thánh ư Thiên Chúa trên cuộc đời
họ và họ tin rằng Chúa Thánh Linh ngỏ lời
với họ đặc biệt qua các mệnh lệnh và bề trên của họ.
Cả ba
lời khấn: Khó nghèo (tức tin cậy phó thác vào Chúa Cha)
Trinh khiết (tức noi theo Chúa Giêsu) và Vâng phục (tức
lắng nghe Lời Chúa Thánh Linh) cũng áp dụng cho
mọi Kitô hữu dù một số đông không tuyên thệ giữ ba lời khấn
này.
Chẳng
hạn, trong t́nh h́nh kinh tế chao đảo hiện nay,
mọi người chúng ta, đặc biệt là những
người thất nghiệp và già cả, chúng ta cần
phải tín thác vào Chúa Cha. Cũng như lũ chim trời,
chúng ta không phải lúc nào cũng nắm chắc
được tương lai của ḿnh. V́ thế, chúng ta
cần tin chắc rằng Cha trên trời sẽ cung cấp
đầy đủ cho chúng ta. Thứ đến, trong
thế giới đầy tham lam ích kỷ hiện nay, chúng
ta cần noi gương Chúa Giêsu khi Ngài phán: “Đây là
lệnh truyền của Ta, các con hăy yêu thương nhau
như Ta đă yêu thương các con” (Ga 15: 12)
Cuối cùng
trong một thế giới đầy tranh chấp hỗn
loạn về tư tưởng và ngôn luận hiện nay
chúng ta cần được Chúa Thánh Linh soi
đường chỉ lối. Có nhiều khi chúng ta
thực sự chẳng biết rơ điều ǵ là đúng
đắn, và cũng chẳng biết cách thế nào là
tốt nhất để xử lư một t́nh cảnh nào
đó. Những lúc như thế, chúng ta cần hồi tâm
cầu nguyện và lắng nghe Lời Chúa Thánh Linh
truyền dạy.
Và như
thế cho dù không tuyên thệ giữ ba lời khấn khó
nghèo, trinh khiết, và vâng phục, chúng ta cũng vẫn có
thể áp dụng tinh thần ba lời khấn ấy vào
cuộc sống chúng ta: Khi gặp khó khăn thiếu
thốn, chúng ta có thể tín thác vào Chúa Cha như lũ chim
trời không gieo không gặt kia. Chúng ta cũng có thể noi
gương Chúa Giêsu, yêu đến cả kẻ thù của
chúng ta v́ như Chúa Giêsu nói: “Nếu
các ngươi chỉ yêu kẻ nào yêu mến các
ngươi th́ nào có hay ǵ? Ngay cả kẻ tội lỗi
cũng yêu người nào yêu mến họ kia mà!”(Lc 6:12)
Cuối cùng,
chúng ta có thể tập lắng nghe Lời Chúa Thánh Linh
đặc biệt trong khi cầu nguyện. Và như
thế, tin cậy vào Chúa Cha, bước theo Chúa Giêsu và
lắng nghe Lời Chúa Thánh Linh là ba phương thế
đem mầu nhiệm Ba Ngôi vào ngay trung tâm cuộc sống
thường nhật của chúng ta. Nói tóm lại, đó
chính là cách áp dụng thực tiễn Lễ Chúa Ba Ngôi hôm
nay. Đây là lễ tán dương mầu nhiệm vĩ
đại về Đức Chúa Cha là Đấng chúng ta tin
cậy, về Chúa Giêsu người anh mà chúng ta phải noi
theo, và về Chúa Thánh Linh người bạn đồng
hành luôn sẵn sàng hướng dẫn chúng ta trong mọi
lúc.
Chúng ta hăy
kết thúc với lời cầu nguyện dâng lên Chúa Ba Ngôi
qua việc làm dấu thánh giá, nhăn hiệu đức tin Công
Giáo của chúng ta.
Nhân danh Cha và
Con và Thánh Thần. Amen
Một vị
linh mục ngồi trong phi trường ở Chicago
đợi máy bay. Một người đàn ông đến
ngồi bên cạnh, và đề cập về tôn giáo, ông
khoe rằng: “Tôi không chấp
nhận cái ǵ mà tôi không hiểu, vấn đề ba Chúa
trong một Chúa hay bất cứ điều ǵ tương
tự, không ai có thể giảng nghĩa cho tôi, nên tôi không
tin”
Chỉ vào
luồng ánh sáng qua cửa sổ, Linh mục hỏi: “Bạn có tin mặt trời
không?” Kẻ hoài nghi trả lời: “Dĩ nhiên, có chứ”. Vị linh mục tiếp: “Được, ánh sáng bạn
thấy qua cửa sổ, là từ Mặt trời cách
đây 150 triệu cây số chiếu tới, sức nóng
chúng ta cảm thấy phát xuất từ mặt trời và
ánh sáng. Chúa Ba Ngôi có phần tương tự như
vậy: Mặt trời là Thiên Chúa Cha. Mặt trời
chiếu ánh sáng là Thiên Chúa Con. Rồi từ mặt trời
và ánh sáng phát sinh ra sức nóng, từ Chúa Cha và Chúa Con
nhiệm xuất ra Chúa Thánh Thần. Bạn có thể
giải thích được sự liên hệ của
mặt trời, ánh sáng và sức nóng được không?” Người hoài nghi im lặng.
Khi chúng ta xum
họp nơi đây để chúc tụng và tôn vinh Chúa Ba
Ngôi, chúng ta đầu tiên chấp nhận rằng đây là
một mầu nhiệm, một chân lư không ai có thể
hiểu được, giảng giải được.
Chúng ta biết đó là sự thật, v́ Chúa Giêsu đă nói
với chúng ta về Thiên Chúa Ba Ngôi nhiều lần, nhất
là trong bài Tin Mừng hôm nay. Chúng ta đón nhận, chúng ta
tin, v́ Chúa Giêsu đă dạy. Chúng ta tôn vinh Chúa Cha, Chúa Con và
Chúa Thánh Linh là nguồn mọi sự thiện hảo. Tóm lại,
Chúa Ba Ngôi ví như mặt trời trên bầu trời.
Mặt
trời là nguồn năng lượng vật lư, Chúa Ba Ngôi
là nguồn sống chúng ta. Mặt trời chiếu toả
ánh sáng, Chúa Ba Ngôi soi sáng ḷng trí con người. Mặt
trời toả sức nóng, Chúa Ba Ngôi tuôn đổ sức
nóng thiêng liêng: t́nh yêu Thiên Chúa và t́nh yêu con người.
Mặt trời chữa lành bệnh tật, Chúa Ba Ngôi
chữa lành tâm hồn khỏi tội lỗi. Mặt
trời tiêu diệt vi khuẩn và truyền nhiễm, Chúa Ba
Ngôi khử trừ tật xấu thiêng liêng. Mặt trời
chiếu sáng và làm vui cảnh vật quanh chúng ta. Chúa Ba Ngôi
làm hoan hỉ ḷng người.
Không lạ ǵ
có những người cổ xưa thờ mặt
trời như một vị Thiên Chúa, họ đă không
biết có một đấng Cao trọng hơn mặt
trời, đấng sáng tạo mặt trời. Trong bài
đáp ca hôm nay chúng ta kêu cầu: “Con
ngắm tầng trời, công tŕnh tay Chúa tạo dựng:
trăng, sao Chúa xếp đặt”.
Điểm đặc
biệt ta cần để ư, Chúa Ba Ngôi không phải là
bộ Ba năng lực không hồn nhưng là những ngôi
vị sống động, thông biết và yêu thương.
Với Người, chúng ta có thể kêu cầu như chúng
ta thường làm trong thánh lễ. Giây phút nữa, trong kinh
tin kính chúng ta tuyên xưng đức tin vào Ba Ngôi Thiên Chúa.
Hôm nay chúng ta hăy cùng nhau tuyên xưng mạnh mẽ và sốt
sắng. Cũng thế, lời cầu nguyện
đầu tiên người Công Giáo học là dấu Thánh
Giá, một biểu lộ Đức tin về Thiên Chúa Ba
Ngôi và Chúa Giêsu chịu chết trên Thập Giá. Chúng ta hăy làm
dấu Thánh Giá với ḷng sốt mến, sùng mộ,
nhất là trong thánh lễ này và đặc biệt cuối
bài giảng này. Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần. Amen.
MỖI TUẦN MƯỜI
THANG THUỐC BỔ
“Một nụ cười
bằng mười thang thuốc bổ”
NỘI DUNG
I.Tia sáng:
vCHẤT
PHÁC
vTHIÊN
CHÚA
II.Thư giăn:
1.
BẮN
SÚNG LIÊN THANH
2.
CHUẨN
BỊ ĐI NGỦ
3.
THỜI
TRANG
4. CHẾT LÀ SƯỚNG
5. LÀM LỢI
6.
KINH
NGHIỆM
7.
ĐỐI
ĐÁP
III.Nhật kư
truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
v CÚNG CƠM
IV.Chuyện ngụ ngôn:
v CHÍNH
V̀ LƯ DO ĐÓ
V.Hẹn
bạn trên đỉnh thành công:
v TÔI SẼ
v NGƯỚC LÊN
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia
đ́nh:
v KHI BỐ VẮNG NHÀ, MẸ PHẢI
BIẾT CÁCH "THAY THẾ"
VII.Chuyện phiếm :
v Ở BÊN TÂY..
I.
TIA SÁNG :
* Hăy chất phác vừa thôi (tuy bạn
c̣n rất thơ ngây), mà phải thơ ngây trước
mặt Chúa và
đừng có
chê chọc người anh em bạn trước mặt
người khác.
* THIÊN CHÚA TRẺ TRUNG
HƠN GIỚI TRẺ, KHÔN NGOAN HƠN CÁC BẬC LĂO THÀNH.
Mgr. Riobé.
Người
trẻ là người biết sáng tạo, thích nghi,
tương lai c̣n ở trước mặt, luôn đặt
cái ḿnh LÀ lên trên cái ḿnh CÓ; là người dấn thân
cho những giá trị họ xác tín; là người sẵn
sàng ĺa bỏ gia đ́nh, xứ sở, bạn bè, tiện
nghi, quê hương, để đi theo tiếng gọi bên
trong. Chúng ta nên xét lại điểm này: “Tôi có phải là môn đệ của Thiên Chúa không? Tôi
có khôn ngoan như các bậc lăo thành chăng ?”
II.
THƯ GIĂN:
1. BẮN SÚNG LIÊN THANH
Bà mẹ
hoảng kinh hồn vía khi nghe cậu con trai cưng tuyên
bố đ̣i mẹ lo cho cậu đính hôn ... lần
thứ chín:
-
Trời! Mẹ không thể tưởng tượng
nổi con lại đính hôn nhiều đến thế! Trước
sau con đă có tới ... chín vị hôn thê cơ à?
Cậu con nhún
vai:
- Ồ! Đó là
lỗi của thần ái t́nh mẹ ạ! Thần không
bắn tên mà lại nă súng liên thanh vào tim con!!
2. CHUẨN BỊ ĐI NGỦ
Trên màn ảnh
tivi bắt đầu chương tŕnh đặc biệt:
Vũ thoát y. Thấy hai cậu con trai nhỏ trố
mắt nh́n, bà mẹ liền nói:
- Thôi đi
ngủ, các con! Tivi sắp hết rồi. Đấy các con coi,
mấy cô đầm kia đang thay quần áo chuẩn
bị đi ngủ rồi đó.
3. THỜI TRANG
Đọc tạp
chí thời trang, vợ nói với chồng:
- Anh ạ!
Thời trang mới nhất của nam trong năm nay là áo
sơ mi không có nút.
- Thật à?
Vậy th́ đă mấy tháng nay anh mặc sơ mi đúng
thời trang mà không biết.
4. CHẾT LÀ SƯỚNG
Có một ông lăo
bệnh nặng sắp chết nhưng ông rất sợ.
Một người bạn tới thăm, ông liền than
thở:
- Tôi chắc
chết mất. Không biết chết có sướng không?
- Dĩ nhiên là
sướng rồi.
- Sao ông biết?
- Nếu sau khi
chết mà không sướng, người ta chết sẽ
đều trốn về cả chứ. Đàng này chẳng
thấy một người chết nào về cả, đủ
biết chết là sướng rồi!
5.
LÀM LỢI
Đứa con trai
chạy về báo tin bố:
- Bố ơi!
Nếu con làm lợi cho bố 100.000đ th́ bố cho con bao
nhiêu?
- Mười
ngàn!
- Ít quá!
- Th́ hai chục
ngàn vậy. Vậy trăm ngàn ấy đâu?
- Hôm trước
bố nói nếu con thi đậu th́ bố sẽ mất với
con 100.000đ phải không?
- Đúng!
- Vậy con báo
cho bố một tin có lợi cho bố: Con rớt rồi!
- ?!
6. KINH NGHIỆM
Bà già dạy con gái:
- Đàn ông nói chung là khôn
ngoan nhưng thỉnh thoảng cũng có gă ngu dốt.
Vấn đề là ḿnh phải nh́n ra chỗ ngu dốt
đó để lừa hắn và buộc hắn ta phải
có trách nhiệm với ḿnh.
- Má đă gặp
người nào thuộc loại đó chưa?
- Rồi!
- Ai vậy?
- Ba mày!
7. ĐỐI ĐÁP
Nhà triết gia đang
cao hứng với mấy người bạn .... tại
nhà ḿnh:
- Đàn bà thường hay
yếu đuối và kém thông minh. May mà cái nhược
điểm đó được cái can đảm và thông
minh của cánh đàn ông chúng ta bù đắp.
Không ngờ lúc đó
vợ triết gia t́nh cờ đi qua nghe được.
Bà hầm hầm bước vào nói oang oang:
-
Phải! Chính v́ đàn ông thông minh nên ông mới lấy
được tôi. C̣n đàn bà ngu ngốc nên tôi mới
vớ phải ông!
III.
NHẬT KƯ
TRUYỀN GIÁO :
Trích trong
“Nhật kư truyền giáo”
Biên soạn :
Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU
CÚNG CƠM
Sóc
Trăng,…1961
Hôm nay Chúa
nhật, nghỉ dạy học, ḿnh đi làm công tác tông
đồ theo đường lối của Legio Mariae. Ḿnh
ghé bệnh viện, lân la thăm bệnh nhân từng pḥng
này sang pḥng khác. Người bệnh cuối cùng của
chuyến viếng thăm là một cụ già 72 tuổi. Sau
những câu chuyện con cà con kê, hai người trở nên
thân thiết. Ông già đắc ư hỏi ḿnh:
- Tôi
đố thầy nha: Một trăm người đi
chợ mua bánh th́ có bao nhiêu người mua bánh cho cha mẹ
già và có bao nhiêu người mua bánh cho con cái ?
Ḿnh chỉ
cười trừ. Ông già hăng hái trả lời ngay:
- Chín
mươi chín người mua bánh cho con, chỉ có một
người mua bánh cho cha mẹ. Công ơn cha mẹ th́ quá
nhiều, mà con cái báo đền th́ chẳng được
bao nhiêu!
Giọng ông
bắt đầu nghẹn ngào. Ông ngước mắt nh́n
lên để giữ cho hai ḍng lệ khỏi lăn
xuống. Ông nói tiếp, giọng nhệu nhạo:
- Hồi tôi
c̣n trẻ, tôi lục lăng và phá phách cha mẹ tôi
nhiều lắm. Bây giờ lớn tuổi rồi, tôi
mới thấy công ơn cha mẹ quá lớn. Tôi muốn
báo đền. Phải chi cha mẹ tôi c̣n sống, th́
muốn ăn ǵ tôi cũng lo cho vừa ḷng ...
- Ba má bác
mất rồi, th́ bác báo đền bằng cách nào?
- Chết
rồi th́ c̣n ăn uống ǵ được nữa đâu
mà báo đền. Thôi th́ cũng một mâm cơm bậy
bạ, một nén nhang bậy bạ vậy thôi, chứ
biết làm thế nào bây giờ?
Ḿnh thấy
tội nghiệp ông già. Hối hận quá muộn. Báo
đền công sinh thành quá trễ. Dọn một mâm cơm,
cắm một cây nhang, với mặc cảm là không
biết nó có giúp ích ǵ cho cha mẹ bên kia thế giới
không. Bởi thế ông tự phê phán: một mâm cơm
bậy bạ, một nén nhang bậy bạ ..Nhưng
cộng với một tấm ḷng chân thành đáng kính
trọng. Ḿnh tự hỏi: Phải chăng cái truyền
thống cúng cơm, bắt nguồn từ những tâm
hồn sám hối và bối rối như thế?
Bao nhiêu
thế kỷ qua, người Kitô giáo vẫn chế
giễu mâm cơm cho ông bà là dị đoan, là vô ích. Chắc
chắn nó vô ích về mặt tín lư, nhưng lại rất
bổ ích về mặt tâm lư giáo dục. Nó xuất phát
từ ḷng hiếu thảo và nó cổ vơ ḷng hiếu
thảo. Vậy trong công tác truyền giáo, nên "rửa tội" nó, hay là
loại trừ nó? Dù sao ta cũng không có quyền chế
giễu nó. Chế giễu nó là một sự xúc phạm
đến ḷng hiếu thảo của người không cùng
tín ngưỡng với ta.
Lung Tra, ...1975
Sau hai tuần
lễ ăn cơm gạo lức với muối hột,
hôm nay ḿnh được ngồi ăn cơm với gia
đ́nh ông Hai Bến Tre. Cơm trắng ăn với cá rô
kho và canh rau ngót. Chưa ăn mà nước miếng đă
tứa ra ở chân răng rồi.
Năm
người ngồi xung quanh mâm cơm mà bé Thu Hà lại
bới ra những sáu chén. Ḿnh hỏi ông Hai :
- C̣n thiếu
một người nữa. Người ấy là ai đó,
ông Hai?
- Chén cơm
đó là của thằng cha con Thu Hà. Cha nó bị máy bay
trực thăng bắn chết hồi năm ngoái. Mẹ
nó tái giá. C̣n hai chị em nó ở với hai vợ chồng
tôi.
Ḿnh nh́n bé Thu
Hà. Bé Thu Hà nh́n ḿnh, nước mắt lưng tṛng. Kết
thúc bữa cơm, Thu Hà chia chén cơm ấy với
thằng em trai. Ḿnh bị xao xuyến bởi chén cơm dành
cho người quá cố. Nó là một kỷ niệm
sống động, một sự nhắc nhở cụ
thể. Và cũng thật lăng mạn. T́nh yêu gắn bó
người sống với người chết. Khoảng
cách là vô h́nh và vô biên, nhưng người ta vẫn cố
gắng làm được một cái ǵ đó để vô
h́nh thành hữu h́nh và vô biên thành hữu biên. Thật hữu
lư mà cũng thật hữu t́nh.
Cà Mau, ...1992
Hôm nay ḿnh
đi xức dầu bệnh nhân cho một cụ già. Cái
chết tuy đă gần kề, nhưng ông rất tỉnh,
rất thông minh và rất b́nh tĩnh.
- Ông Năm có
sợ chết không ?
- Không, con
chuẩn bị kỹ càng rồi. Chừng nào Chúa gọi,
th́ con dạ.
- Ông Năm
về với Chúa trước, nhớ cầu nguyện
nhiều cho tôi nhé. Tôi trao cho ông công tác này là xin Chúa cho
nhiều người trong xóm này được biết
Chúa, nếu quên th́ không cho ông Năm vô thiên đàng.
Ông mỉm
cười tỏ vẻ hiểu cái nghiêm chỉnh trong cái
hài hước. Sau đó ông gọi người con thứ
hai đến và dặn ḍ truớc mặt cha sở:
- Khi ba
chết rồi, nhớ đắp cái lối vô cao lên
đặng bà con đến cầu lễ cho sạch gị. Lo
cơm nước đàng hoàng mà đền ơn bà con có
công khó với ḿnh. Người ta thương ḿnh th́
người ta mới tới. Heo, gà, vịt ba đă tính
trước cả rồi. Cứ lấy đó mà làm.
Lời
dặn chí t́nh của cụ già làm ḿnh suy nghĩ mông lung.
Trong kỳ tĩnh tâm đầu năm, các cha đả
kích kịch liệt việc ăn uống trong đám tang.
Nhiều vị đề nghị ra lệnh cấm và áp
dụng cho toàn địa phận. Ai nấy đều thấy
rằng ăn uống bên xác chết là quái gở, là
thiếu văn minh, là mất vệ sinh, là tốn phí
một cách phi lư. Có một sự đồng cảm rơ
rệt trong hàng ngũ linh mục về vấn đề
này. Chính ḿnh cũng cảm thấy như thế. Ḿnh đi
viếng xác rất nhiều, nhưng chỉ thắp
một cây nhang, gởi gắm vài lời chia buồn
rồi chuồn thẳng. Nể lắm th́ ḿnh ở
lại hút một điếu thuốc, uống một tách
trà…, tuyệt nhiên không bao giờ ăn cơm trong các đám
tang.
Bây giờ ḿnh
tự đặt câu hỏi: Tại sao cái ḿnh thấy ghê
tởm th́ ông Năm lại thấy rất thân
thương, chí t́nh và chí lư. Trong giây phút cuối
đời, ông không quên dặn ḍ con cái phải lo cơm
nước chu đáo để đền ơn bà con.
Bữa cơm ấy đối với ông Năm và bà con là
nghĩa, là t́nh, th́ đối với ḿnh và giới linh
mục là ghê tởm, là không văn minh, là tổn phí vô ích.
Chỉ trong vài ngày nữa, ông Năm sẽ nhắm mắt
ĺa đời. Con cái ông sẽ tổ chức những
bữa cơm trước, và sau khi an táng, v́ đó là
lời trăn trối, mà lời trăn trối là lời
linh thiêng. Liệu ḿnh có ra lệnh cấm những bữa
cơm đó không? Cấm được không? Và nhân danh
văn hóa hay nhân danh cơ chế? Chắn chắn ḿnh
sẽ không có mặt trong những bữa ăn đó.
Nhưng ḿnh thật t́nh tôn trọng những bữa ăn
ấy. Ḿnh sẽ không bao giờ cấm, v́ ḿnh chẳng có
quyền ǵ để cấm. Ḿnh cũng thật t́nh
nghĩ rằng, cấm đoán như thế là lố
bịch, là áp đặt cảm thức của lănh
đạo trên nhân dân. Cấm như thế có khác ǵ ông
bố kia cấm cả nhà không được ăn
sầu riêng, chỉ v́ cái mùi và cái màu của sầu riêng?
IV.
TRUYỆN
NGỤ NGÔN:
CHÍNH V̀ LƯ DO ĐÓ
Một lần tan
buổi chầu các quan cận thần ngồi quây quần
bên vua và đang tranh luận thế nào là sắc đẹp
và sự xấu xí. Họ tranh căi ầm ĩ chẳng ai
chịu ai, và tất nhiên họ lôi Biếc-Ban ra làm dẫn
chứng về sự xấu khi ông không có mặt.
Biếc-Ban đi
tới hoàng cung thấy tiếng cười nói ầm
ĩ, liền bước vào xem có chuyện ǵ. Thấy
mặt Biếc-Ban, các quan cận thần cười ḅ v́ nước
da đen như củ súng của ông và ông như một minh
chứng cho sự bàn căi của họ về sự xấu
xí. Biếc-Ban chờ cho bớt ồn ào rồi mới
hỏi nhà vua:
- Tâu bệ hạ sáng
suốt, các quan cười ǵ mà vui vẻ thế ?
- Các quan đang
cười nhạo nhà ngươi đấy. Họ cho
ngươi là kẻ xấu xí v́ ngươi đen như
than và xấu như quỷ.
Biếc-Ban nói :
- Tâu bệ hạ,
thật đáng buồn là các quan không biết tại sao
thần lại như thế này.
- Làm sao mà họ
biết được khanh v́ sao xấu thế, hăy kể
cho ta và các quan nghe xem sao.
Biếc-Ban cười nói:
- Tâu bệ hạ,
trời sinh ra con người đồng thời cho họ
bốn thứ quà tặng, nhưng chỉ được
lựa chọn lấy một thứ mà thôi. Thần
chọn cho ḿnh “trí khôn”, c̣n
các quan th́ tranh nhau xin của cải, sức mạnh và
sắc đẹp, chẳng ai muốn chọn trí khôn làm ǵ.
Chính v́ lư do đó mà thần không đẹp ạ !
Nhà
vua và các quan biết là Biếc-Ban xỏ ḿnh và đều
rơi vào thế khó xử. Mọi tiếng cười
chế diễu đều im bặt.
V.
HẸN BẠN
TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo bản tiếng Anh: See you at the top
của Zig Ziglar
Biên
soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU -
DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN
VĂN DIỄM
TÔI SẼ
Vài
năm trước, một đoàn thám hiểm quốc
tế tổ chức leo lên đỉnh ngọn Matterhorn,
theo sườn phía Bắc, một kỳ công chưa ai
thực hiện cả. Trước ngày khởi hành, các
phóng viên bu đến phỏng vấn những đoàn viên
quốc tế trong đoàn. Một phóng viên hỏi đoàn
viên thứ nhất: "Có
phải ông tính leo sườn phía Bắc lên ngọn
Matterhorn không ạ?". Người đó đáp: "Tôi định cống hiến
mọi sự để làm chuyện đó đấy".
Một phóng viên khác hỏi người thứ hai: "Ông cũng tính leo sườn phía
Bắc lên ngọn Matterhorn đấy ư?".
Người ấy trả lời: "Tôi sẽ cố gắng hết sức!".
Người thứ ba được hỏi cũng
trả lời: "Tôi sẽ
cố gắng tối đa xem". Sau cùng, một thanh
niên Mỹ đă trả lời: "Phải tôi nhất định sẽ leo lên ngọn
Matterhorn theo sườn phía Bắc". Kết quả
chỉ có một người lên tới đích và chính là
người đă nói: "Tôi nhất định sẽ",
v́ anh ta đă "thấy ḿnh
đạt đích".
Trong
bất cứ lănh vực hoạt động nào, dù
để t́m một công việc tốt hơn, có nhiều
tiền hơn hoặc muốn đạo đức
hơn, có những đứa con ngoan ngoăn hơn, có một
cuộc hôn nhân bền vững và hạnh phúc hơn hoặc
là tất cả những điều đó th́ ta phải
"thấy ḿnh đạt
được" trước đă rồi mới
"thực sự đạt
được".
NGƯỚC LÊN
Thời c̣n xài tàu buồm,
có một chàng thủy thủ ra khơi lần đầu. Ra
giữa Đại Tây Dương th́ tàu gặp băo lớn,
thuyền trưởng bèn ra lệnh cho anh leo lên xoay
buồm. Chưa có kinh nghiệm nên anh vừa leo lên vừa
nh́n xuống. Tàu lắc lư, hụp lên hụp xuống
khiến anh đâm hoảng, mất hết thăng
bằng, chỉ chực té. May sao lúc đó có một
người thủy thủ già đứng dưới. Ông
vội hô lớn: "Ngước
lên trời, con ơi, ngước lên". Chàng thủy
thủ trẻ vội ngước lên và lập tức
lấy lại được thăng bằng. Mỗi khi
sự việc đâm ra tệ hại, bạn hăy xét thử
xem ḿnh có nh́n sai hướng hay không. Nh́n lên mặt trời,
bạn đâu thấy có bóng. Nhưng nh́n trước, nh́n
sau, bạn sẽ thấy đủ h́nh đủ dạng.
Mỗi khi triển vọng mờ mịt, bạn hăy
ngước nh́n lên - điều này bao giờ cũng
tốt. Hăy áp dụng nguyên tắc này cộng thêm vài nguyên
tắc sắp tới nữa là bạn sẽ đạt
được các mục tiêu của ḿnh.
VI.
T̀NH
YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
An Giang số 1356,
ngày 20/8/1997, trang 6.
KHI
BỐ VẮNG NHÀ, MẸ PHẢI BIẾT CÁCH "THAY
THẾ"
Khi mẹ vắng nhà, lắm chuyện nhiêu
khê đă xảy ra trong tổ ấm gia đ́nh. Song nếu
bố vắng nhà, liệu mọi việc sẽ ổn
hơn không?
Trước hết, thiếu bố,
mẹ sẽ phải đơn thân đương
đầu với nhiều chuyện: đưa
rước con cái, dỗ em bé, dẫn thằng anh nó đi
chích, thức trắng đêm bên giường bệnh
của con chị, giải quyết những vụ căi nhau
giữa anh em chúng, chăm sóc nhà cửa, chợ búa...
Chẳng lẽ lại "triệu
hồi" bố bỏ dở công vụ để quay
về đỡ đần cho mẹ?
Đó là phần việc của mẹ. C̣n
lũ trẻ th́ sao? Chúng sẽ mừng hay buồn hơn?
Không thể phủ nhận rằng vắng bố, trẻ
sẽ cảm thấy bị mất mát, thiếu thốn
t́nh cảm, dẫu rằng bố ít gần gũi, dịu
dàng với nó hơn mẹ. Đối với những trẻ
vốn được bố cưng chiều th́ sự
trống vắng này lại càng "khủng khiếp" hơn. H́nh ảnh ông bố
thường được ví như cây đại thụ
mà con cái là những chồi non nấp dưới bóng cây
chở che, bảo vệ. Do đó, sự vắng mặt
lâu ngày của người cha sẽ gây tâm lư bất ổn
cho những trẻ thường được sống
trong một môi trường t́nh cảm chan ḥa của
bố mẹ.
Nhưng không phải đứa trẻ nào
cũng "ngoan" như
thế. Có đứa sẽ lợi dụng cơ hội
"thừa nước
đục thả câu" để "quậy" mẹ. Đánh nhau với em, giành ăn
với chị, mè nheo, ṿi vĩnh hoặc khóc rỉ rả
suốt ngày. Đứa khác, có cá tính mạnh hơn sẽ
chứng tỏ "quyền
huynh thế phụ" ra oai với chị em nó,
nhất là trong những gia đ́nh đông con nhưng
chỉ có một "quư tử".
Mẹ có đét cho vài roi th́ đâu lại cứ ́ ra đó
v́ thường th́ mẹ đánh không đau bằng bố.
Trên đây chỉ là vài điển h́nh
về t́nh trạng "lộn
xộn" khi bố vắng nhà. Nếu muốn ổn định
t́nh h́nh, người mẹ phải làm sao?
Theo các nhà tâm lư, thường quyền hành
trong nhà thuộc về người cha. Nếu người
mẹ tập cho ḿnh thói quen trút "gánh nặng" (như thể: "Mẹ sẽ mách bố!"
hay "Con sẽ phải
trả lời với ba về lỗi lầm này!"
trong trường hợp cha vắng nhà) th́ đương
nhiên mẹ sẽ thất bại. Do chưa kịp hiểu
được sự thay đổi "hoàn cảnh mới" cùng những "lệnh mới" của
mẹ, trẻ sẽ có khuynh hướng vượt
khỏi giới hạn những đ̣i hỏi của nó.
Khi không thích nghi được nó sẽ phản ứng
bằng cách... la khóc. Lúc đó, người mẹ phải
biết cách giải quyết mà không cần đem bố ra
làm bức b́nh phong hay làm "Bao
Công" để dọa nạt trẻ. Không ít
người mẹ đă "nhắm
mắt buông xuôi" mặc kệ chúng, hoặc đành
chiều theo ư chúng cho xong, v́ không có nhiều th́ giờ hay
đă quá mệt mỏi với công việc hàng ngày. Biết
uyển chuyển thể hiện quyền hành của ḿnh,
mẹ sẽ đỡ phải vướng những khó
khăn trên mỗi khi bố đi xa.
Mặt khác, mẹ cũng không nên nhắc
đi nhắc lại sự vắng mặt của bố.
Nếu không, trẻ có thể cho rằng không có bố
thật dễ chịu v́ nó được ngủ cạnh
mẹ. Ấn tượng này lâu ngày sẽ vô t́nh cách ly t́nh
cảm của nó đối với bố.
Do vậy, dù vắng bố, mẹ vẫn
nên tiếp tục vai tṛ làm vợ, làm mẹ của ḿnh,
tiếp tục các hoạt động xă hội để
trẻ không cảm thấy hụt hẫng. Nhịp
sống gia đ́nh cần giữ như thường ngày.
Trái lại, nếu tỏ ra oai quyền hơn và chỉ
trích sự vắng mặt của bố để tăng
uy thế cho ḿnh, mẹ sẽ tạo cho trẻ tâm lư bất
ổn trong một không khí t́nh cảm mất quân b́nh.
Điều này sẽ ảnh hưởng không tốt cho sự
phát triển tâm sinh lư của trẻ và chúng sẽ thiếu
ư thức tôn trọng đời sống gia đ́nh...
Tịnh Minh
VII.
CHUYỆN
PHIẾM :
Trích trong tập truyện hài hước trẻ
“Bồ” non
Biên soạn : PHẠM KHẢI
Ở BÊN TÂY..
Đó là câu nói cửa miệng của Ông.
Đội Xoa. Tuốt tuột chuyện lớn, chuyện
nhỏ, từ chuyện nuôi lợn, nuôi gà, cho con ăn, con
bú, chuyện căi vă lẫn nhau đến việc đại
sự như dựng vợ, gả chồng, làm nhà cửa,
mở đường ô tô…Ông đều mở đầu
bằng câu: “Ở bên Tây…”.
Bởi vậy dân làng Phú Sĩ mới đặt cho ông cái
tên ở Bên Tây bên cạnh cái tên Đội Xoa. Mà ông cũng
từng ở Bên Tây thật, nên ông hài ḷng với cái tên bà
con đặt cho ḿnh. Cái tên đó để phân biệt ông
với những người nông dân quanh năm chân lấm
tay bùn. Mắt không vượt quá lũy tre, chân chưa
đi tới nơi nào xa hơn chợ huyện. Dù ông
đi Tây chẳng phải để du học, chẳng
phải để kinh doanh buôn bán, mà chỉ là anh lính
khố đỏ chuyên nấu ăn cho quân đội th́
đă sao? Hồi ông mới lấy cô Na, con bà Mít về
ở rể làng này, có người biết nghề
nghiệp của ông, gọi ông là Đội Bếp, làm ông
phật ư. Ông đỏ mặt, tía tai lên giải thích:
-Ở bên Tây, tên tôi là Phờ Răng Xoa, các
ông bà cứ lấy tên ấy mà gọi!
Nhưng dân làng Phú Sĩ không quen nói dài nên
gọi ông là Đội Xoa, hơn nữa trông mặt
mũi, chân tay đến màu da, màu tóc ông cũng chẳng
khác ǵ với dân làng, nên cái tên Xoa có vẻ hợp hơn khi
so với cái tên dài dằng dặc kia. Ông ta cũng chấp
nhận v́ giữ được cái chữ Xoa là giữ
được cái đuôi của cái tên thời oanh
liệt, bôn ba!
Ông Đội Xoa là người hay giải
thích, lư lẽ. Hăy nghe ông giải thích nguyên nhân tại sao ông
lại chọn làng này để ngụ cư:
-Ở bên Tây, tôi đă từng nghe đến ngọn
núi của Nhật Bản có tên là Phú Sĩ và tôi từng khao
khát đặt chân tới đó. Về đây thấy làng
tôi có tên như vậy, tôi cảm thấy yêu thương và
t́m cách ở lại đây, may ra tên làng sẽ làm nguôi ngoai
cái mộng viễn du của ḿnh !
Sau khi cưới cô Na dù đám cưới cũng
chỉ có xôi và thịt lợn luộc bày trên lá chuối
như bao đám cưới khác ở làng tôi, ông nói :
-Ở bên Tây tôi không hề có chữ Thị. V́ vậy,
từ giờ phút này, vợ tôi là Lê Na chứ không phải
là Lê Thị Na như xưa nay người làng quen gọi.
Chỉ cần bớt một chữ thị mà tên vợ tôi
chẳng khác ǵ tên một cô gái Nga xinh đẹp!
Vợ ông liên tiếp sinh hạ cho ông bốn “thị
mẹt”! Đứa đầu ông đặt tên là Phăng
Tin, đứa thứ hai Cô Dét. Hai tên này ông không mất công
suy nghĩ nhiều nên khi vợ ông sinh xong là con gái có tên
ngay, chỉ có điều ông chưa thật tâm đắc
lắm v́ bà mẹ tên Nga lại đẻ ra con toàn tên Pháp! Đến
khi đứa con gái thứ ba ra đời ông chọn măi
vẫn chưa dược cái tên ưng ư như tên hai
chị của nó v́ các nhân vật trong sách Tây ông chỉ
biết tới Phăng Tin và Cô Dét mà thôi. Có lúc ông cũng có
ư lùi bước, đặt tên Việt cho nó, nhưng ông
tự phản đối lại ư định quê mùa đó.
Tiểu thuyết là lĩnh vực ông không thông thạo,
chứ về món ăn và thực phẩm…Ông khoái chí chuyển
hướng nên dễ dàng chọn tên Bích Quy và Sâm Banh! Khi
nghe làng xóm x́ xào chê ông chỉ biết sinh ra một lũ
vịt giời, ông nói:
- Ở bên Tây người ta yêu quí con gái gấp
mấy lần con trai ấy chứ! Các ông các bà chờ
đợi mà xem, rồi sẽ biết thế nào là con gái
của tôi!
Khổ nhất là ông bà Mít, thật vất vả khi
gọi tên bốn đứa cháu ngoại của ḿnh. Hai
đứa Sâm Banh và Bích Quy th́ c̣n đỡ, mặc dù lúc
đầu nghe hơn lạ tai nhưng cũng mau quen thôi,
chỉ có đứa đầu và đứa thứ hai
không làm thế nào mà gọi đúng tên chúng được!
Bọn trẻ trong làng quen đánh bài tú lơ khơ
th́ cứ gọi con Phăng Tin là Phăng Teo, mà trông h́nh hài
nó ôm yếu lại phải cơng em nọ, dắt em kia,
cũng chỉ lo nó Phăng Teo thật! C̣n Cô Dét th́ trở
thành co rét, suốt ngày lo co v́ rét bởi mùa đông nó chỉ
có một manh áo mỏng. Con Bích Quy luôn đ̣i khoai lang, c̣n con
Sâm Banh chỉ uống nước lă suốt ngày!
Để nuôi được từng ấy miệng
ăn, bà Lê Na suốt ngày lê la ở chợ, buôn từ
mớ dây khoai lang đến mớ ốc vặn, khi đi
trời chưa sáng, về khi trời tối rồi. Ông
Đội Xoa làm nghề đóng gạch, không những
đội, không những xoa mà c̣n bao việc khác! Da lưng
ông sạm nắng, bùn đất theo ông vào tận bữa ăn,
giấc ngủ nhưng vẫn đói nghèo. Đă thế
vợ ông lại sinh tiếp cho ông bốn quư tử
nữa, mà có lúc ông cũng chẳng c̣n nghĩ tới
bốn đứa sau th́ đứa nào trai, đứa nào
gái! Tên bốn đứa sau ông không cần suy nghĩ
nhiều, cứ số mà đếm, đếm bằng
tiếng việt vừa dễ nhớ vừa nhanh. Năm,
sáu, bảy, tám là tên con ông đấy!
Ông rất ngại người làng đến thăm
nhà ông vào bữa ăn. Mười người ngồi
quanh mâm cơm. Không, nói chính xác hơn là ngồi quanh đống
rau sống to cao đến nỗi người nọ khó
nh́n thấy mặt của người kia! Những lúc
gặp khách đến vào bữa ăn như vậy, ông
Đội Xoa thường nói:
- Ở bên tây rau xanh là hiến lắm đấy! Số
rau nhà tôi ăn một bữa nếu đem sang bên ấy
bán, đem tiền về đong gạo nuôi cả nhà
được cả tháng!
Đó là ông nói với những người khách
lạ. C̣n đối với những người gần
nhà, gần ngơ, hiểu rơ hoàn cảnh nghèo túng của nhà ông
th́ ông thường nói:
Ở bên Tây khó mà t́m được nhà nào khốn
khổ như nhà tôi đây! Một lũ chỉ biết
ăn biết phá, chẳng biết giúp bố mẹ
được ǵ.
Có lần nghe ông nói thế, người khách hỏi
lại:
-Ở bên Tây h́nh như có ít gia đ́nh đẻ dày,
đẻ nhiều, đẻ vô kế hoạch như nhà
ḿnh th́ phải?
Ông Đội Xoa ngồi yên, suy nghĩ. Và từ
đó ông ít nói hơn, và khi ông nói, ông tránh không mở
đầu bằng Ở bên Tây nữa…
Lễ Chúa ba Ngôi –C
Linh mục. Carôlô Hồ Bạc Xái,
ĐCV Thánh Qúi, Cần Thơ
Trong thời gian gần đây có nhiều sách viết về
nhiều điều gọi là “kinh nghiệm cận tử”
(near death experiences) tức là trường hợp của một
số người đă “chết” trong một thời gian
ngắn rồi sống lại. Khi sống lại họ kể
cho người khác nghe những điều họ đă cảm
nghiệm được trong thời gian họ “chết”. Nhiều
người trong số đó kể rằng họ đă
được ở trong một vùng ánh sáng chưa bao giờ
gặp thấy ở trần gian. Tuyệt vời hơn cả
là họ gặp một Đấng mà khi ở gần Ngài họ
cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Đấng ấy toả
ra toàn ánh sáng và yêu thương.
Phải
chăng cảm nghiệm này cũng giống cảm nghiệm
của Thánh Phaolô, được Ngài mô tả phớt qua
trong thư gởi tín hữu Corintô: “Tôi biết có một
người môn đệ Đức Kitô, trước
đây 14 năm đă được đưa lên tầng
trời thứ ba, có ở trong thân xác hay không tôi không biết,
chỉ có Thiên Chúa biết. Tôi biết rằng người ấy
đă được nhắc lên tận thiên đàng…và
người ấy đă được nghe những lời
khôn tả mà loài người không được phép nói lại”
(2 Cr 12,2-4).
Thánh nữ Bernadette
Soubirous đă được Đức Mẹ hiện ra
nhiều lần. Khi được người ta hỏi
dung nhan Đức Mẹ ra sao, thánh nữ chỉ có thể
nói là đẹp không thể nào tả nổi. Bernadette chỉ
mong chết để được nh́n lại khuôn mặt
Đức Mẹ.
Theo Tin Mừng Gioan Chúa Giêsu là người duy nhất
đă ở trên trời và từ trời xuống để
nói cho loài người biết về những sự trên trời,
ngoại trừ Con Người, Đấng từ trời
xuống” (Ga.3,13); “Không ai đă thấy Thiên Chúa bao giờ,
nhưng Con Một là Thiên Chúa và là Đấng hằng ở
nới cung ḷng Chúa Cha, chính Người đă tỏ cho chúng
ta biết một số điều về những sự
trên trời ấy.
Điếu thứ
nhất Chúa Giêsu cho chúng ta biết về Thiên Chúa .Ngài không
nói nhiều, chỉ nói rằng Thiên Chúa là “CHA”. Một chữ
“cha “ rất gọn gàng nhưng hết sức gọt ngào,
tŕu mến. Thánh Phaolô chỉ có thể diễn tả bằng
cách phủ nhận : những lời Phaolô nghe Ngài nói là “những
lời khôn tả”. C̣n những người được
trải qua kinh nghiệm c6ạn tử th́ cho biết khi ở
gần Ngài th́ cảm thấy hạnh phúc vô cùng, v́ Ngài toả
ra toàn ánh sáng và yêu thương.
Điều thứ hai là về tương quan giữa
Chúa Giêsu với Thiên Chúa Cha: môt tương quan yêu
thương thắm thiết, đến nỗi “Mọi sự
của Cha đều là của Con”. Chúa Giêsu hứa rằng
chúng ta cũng được hạnh phúc trong tương
quan yêu thương thắm thiết ấy: “Ai yêu mến Thầy
th́ sẽ được Cha Thầy yêu mến, Thầy sẽ
yêu mến người ấy và sẽ tỏ ḿnh ra cho
người ấy” (Ga.14,21).
Điều
thứ ba Chúa Giêsu cho chúng ta biết sự thật về những
sự trên trời c̣n rất nhiều, nhưng khả
năng loài người chưa hiểu nổi, chỉ khi
nào đuợc Chúa Thánh Thần soi sáng th́ chúng ta mới hiểu
được: “Thầy c̣n nhiều điều phải
nói với anh em. Nhưng bây giờ anh em chưa chịu nổi.
Khi nào Thần Khí Sự Thật đến, Người sẽ
dẫn anh em d8ế Sự Thật toàn vẹn.
***
Hôm nay Giáo Hội
mừng kính Chúa Ba Ngôi. Sự thật về Chúa Ba Ngôi là một
mầu nhiệm nên trí chúng ta không bao giờ hiểu hết
và tâm chúng ta không bao giờ hiểu trọn. Tuy nhiên, qua một
vài tia sáng của đoạn Tin Mừng này, chúng ta cũng
xác tín rằng Sự Thật ấy không là ǵ khác ngoài yêu
thương, và sự thật ấy là vô cùng ngọt ngào, hạnh
phúc.
Ước
mong rằng nhờ ḷng yêu mến của chúng ta đối
với Chúa Giêsu , và nhờ sự dẫn dắt của Chúa
Thánh Thần, chúng ta càng ngày càng được đi sâu vào
huyền nhiện yêu thương tuyệt vời của Ba
Ngôi Thiên Chúa.
GÓP GIÓ
Người
thợ xây
Người thợ xây nọ đă làm việc rất
chuyên cần và hữu hiệu trong nhiều năm cho một
hăng thầu xây dựng. Một ngày kia, ông ngỏ ư với
hăng muốn xin nghỉ việc về hưu để vui
thú với gia đ́nh.
Hăng thầu rất tiếc khi thiếu đi một người
thợ giỏi đă tận tụy nhiều năm. Hăng
đề nghị ông cố gắng ở lại giúp hăng
xây một căn nhà truớc khi thôi việc. Ông ta nhận lời.
V́ biết ḿnh sẽ giải nghệ, cùng với sự miễn
cưỡng, ông ta làm việc một cách tắc trách qua
quít, xây dựng căn nhà với những vật liệu tầm
thường, kém chọn lọc, miễn có một bề
ngoài đẹp đẽ mà thôi.
Mấy tháng sau, căn nhà đă hoàn thành. Người chủ
hăng mời ông đến, trao cho ông chiếc ch́a khóa của
ngôi nhà và nói : “Ông đă gắn bó và làm việc rất tận
tụy với hăng trong nhiều năm, để tưởng
thưởng về sự đóng góp của ông cho sự thịnh
vượng của hăng, chúng tôi xin tặng ông ngôi nhà vừa
xây xong!”
Thật là bàng hoàng. Nếu người thợ biết ḿnh
sẽ xây cất căn nhà cho chính ḿnh th́ hẳn ông ta đă
làm việc cẩn thận hơn và chọn lựa những
vật liệu có phẩm chất hơn. Sự làm việc
tắc trách chỉ có ḿnh ông biết và nay th́ ông phải sống
với căn nhà mà ông biết rơ là kém phẩm chất
như thế nào.
Câu chuyện người thợ xây cũng tương tự
như chuyện đời của chúng ta. Cũng như
người thợ già kia, chúng ta thường tạo dựng
một đời sống hào nhoáng, tạm bợ, đua
đ̣i không chú trọng tới phẩm chất của nó.
Nhiều khi ngồi kiểm điểm những sự bê bối
của ḿnh trong quá khứ, chúng ta thấy ḿnh đang phải
cam chịu những hậu quả của nó.
Cuộc đời là một công tŕnh kiến trúc do chính ḿnh
tạo nên. Đời sống hiện tại là kết quả
của sự tạo dựng trong quá khứ, đời sống
ngày mai sẽ là kết quả của sự tạo dựng
hôm nay. Hăy xây dựng đời ḿnh một cách đúng đắn!
Con bướm
Một người nọ t́m thấy một cái kén của
con bướm. Anh ta nhận thấy cái kén này bắt đầu
được cắn rách, sâu bướm bắt đầu
ḅ ra. Quan sát một hồi lâu, anh thấy con sâu bướm
cố hết sức lách thân ḿnh qua lỗ hổng mà không
được. Rồi con sâu có vẻ ráng hết sức mà
không lọt ra nổi và nằm im như chịu thua.
Động ḷng thương, người nọ muốn
giúp con sâu bướm, anh ta lấy mũi kéo nhỏ cắt
vết rách của cái kén để sâu bướm ta vượt
ra ngoài dễ dàng. Sau khi sâu bướm ra khỏi kén, th́ thân
h́nh lớn ra nhưng đôi cánh th́ lại nhỏ. Người
nọ cố chờ xem con bướm có thể phát triển
thêm ra không? Mong rằng đôi cánh kia có thể nở rộng
thêm để đủ sức bay đi?
Than ôi! Vô ích! Con bướm đă bị trọn đời
tàn tật, lê lết với chiếc cánh nhỏ bé không thể
bay đi được.
Người nọ v́ ḷng thương mà hấp tấp làm hỏng
cuộc đời con bướm. Anh không biết là luật
tạo hóa bắt buộc con sâu bướm phải tự
phấn đấu để vượt ra khỏi lỗ
nhỏ của cái kén. Trong lúc phấn đấu đó, huyết
mạch sẽ được luân lưu từ thân ḿnh cho
đến đôi cánh và sau khi vượt ra khỏi chiếc
kén, bướm ta mới có đủ sức vuơn đôi
cánh lớn ra mà bay bổng.
o0o
Sức phấn đấu cũng rất cần thiết
cho đời sống chúng ta vậy.
Nếu cuộc đời không có những trở ngại
th́ chúng ta sẽ bị bại liệt như con bướm
kia. Chúng ta không có đủ sức để bay bổng.
Trước những thăng trầm thế sự, chúng ta
phải có đủ trí phấn đấu ngơ hầu
vươn lên trong cuộc sống.
Chúng ta sẽ có sức dũng mănh, v́ cuộc đời có
những trở ngại khiến chúng ta phải đấu
tranh.
Chúng ta sẽ có trí tuệ, v́ cuộc đời có những
vấn đề nan giải khiến chúng ta phải giải
quyết.
Chúng ta sẽ có can đảm, v́ cuộc đời có những
chông gai nguy hiểm khiến chúng ta phải vượt qua.
Chúng ta sẽ có ḷng từ bi, v́ cuộc đời có những
kẻ bất hạnh để cho chúng ta giúp đỡ.
Chúng ta sẽ có thịnh vượng, v́ cuộc đời
tạo ra những trí óc và bắp thịt khiến chúng ta phải
vận dụng.
Bạn có nghĩ vậy không?
T́nh bạn
Hai người bạn đi trên đường vắng
vẻ. Đến một đoạn, họ có một cuộc
tranh luận khá gay gắt và một người đă không
kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn
ḿnh. Người kia bị đau nhưng không hề nói một
lời. Anh viết trên cát: “Hôm nay, người bạn thân
nhất của tôi đă tát vào mặt tôi”.
Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ
dừng lại và tắm ở đấy.
Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suưt chết
đuối, may mà được người bạn cứu.
Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: “hôm nay,
người bạn thân nhất đă cứu sống tôi”.
Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi: “Tại sao khi tôi đánh
anh, anh viết trên cát, c̣n bây giờ anh lại viết trên
đá”?
Mỉm cười, anh trả lời: “Khi một người
bạn làm chúng ta đau, chúng ta hăy viết điều ǵ
đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng với sự
tha thứ… Và khi có điều ǵ đó to lớn xảy ra,
chúng ta nên khắc nó lên đá như khắc sâu vào kư ức
của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xoá nḥa
được…”.
Hăy học cách viết trên cát và trên đá.
Ngày mai
tươi đẹp
Lá cây xanh rồi lại vàng, hoa nở rồi lại
tàn. Nh́n những chiếc lá khô, hoa tàn đó lần lượt
rời bỏ cành cây, thở dài một tiếng trở về
với cát bụi, chắc bạn sẽ nghĩ : chúng
đi rồi không bao giờ trở lại.
Nhưng xuân đi rồi xuân đến, hoa tàn rồi hoa lại
nở, cành cây trơ trụi lại mọc ra những lá
xanh tươi. Con đường nhỏ vắng vẻ,
trống trải lại tràn đầy những bông hoa rực
rỡ. Cái mất đi ngày hôm qua lại hoàn toàn khôi phục
trở lại, nh́n thấy những điều này, bạn
c̣n cảm thấy thế giới này thiếu ǵ nữa ?
Chính v́ hoa tàn lá rụng mới khiến cho đất cát màu
mỡ, ẩn chứa sức mạnh. Chính v́ có sự mục
nát điêu tàn của chúng th́ mới có mùa xuân năm sau sáng lạn.
Trong hàng triệu mầm non tươi mới đó, trong những
nụ hoa rực rỡ đó, trong những nụ cười
trẻ thơ đó chẳng phải đang viết ra tên
tuổi của những người đă khuất hay sao ?
Không có cái cũ ra đi th́ làm sao có cái mới đến ?
Sinh ra vốn là đi tới cái chết, chết là để
thúc đẩy sinh ra.
Trong cái vũ trụ muôn đời bất biến, luân chuyển
không ngừng, thay nhau sinh diệt này, chúng ta sẽ không sống
măi, những chúng ta có thể "tồn tại" vĩnh
hằng !
Ngày mai...
Bất luận ngày hôm nay đáng lưu luyến thế nào
th́ ngày mai cũng sẽ không chần chừ đến
để thay thế, bất luận chúng ta chống chọi
hay b́nh thản, sinh tồn hay tử vong th́ ngày mai cũng sẽ
bước tới không dừng chân.
Ngày mai b́nh thường mà vô h́nh, nó mau chóng biến thành ngày
hôm nay, hóa thành ngày hôm qua, trở thành những ngày đă qua.
Ngày mai là không thể biết được, là một chuỗi
những dấu chấm hỏi , kéo chúng ta bước tới
trước thêm một ngày, lớn thêm một ngày tuổi
nhưng vẫn không biết sẽ tăng thêm được
cái ǵ, giảm bớt đi cái ǵ.
Ngày mai là gian nan, phải làm việc, phải suy nghĩ, phải
chiến đấu.
Ngày mai là mong manh, giống như hạnh phúc của con
người vậy, có thể có bệnh tật, đau khổ.
Ngày mai giống như một tờ giấy trắng ! Chúng
ta có thể tiếp nhận rồi để nó trở
thành một bài thi bỏ trống, cũng có thể nguệch
ngoạc vài nét lên nó, nhưng cũng có thể biến nó
thành một kiệt tác có màu sắc tuyệt mỹ, có tâm
tư t́nh ư diệu vợi.
V́ vậy ngày mai phụ thuộc vào sự sáng tạo của
chúng ta. Đối với những người yêu nhau, ngày
mai có thể là giai đoạn đẹp đẽ của
họ. Đối với người nông dân cực khổ,
ngày mai có thể là một vụ thu hoạch lớn...Cho dù
có một vĩ nhân nào đó mất đi vào ngày mai th́ hoàn
toàn không phải là ngày mai chiến thắng người
đó, mà là người đó, mà là người đó làm cho
ngày mai trở nên vĩ đại, khiến ngày mai trở
thành một ngày vĩnh viễn được ghi nhớ.
Đừng đợi ngày mai bước đi tới chúng
ta mà hăy bước tới ngày mai ! Không chờ đợi
mà là xây đắp, chúng ta mới có thể có được
một ngày mai thực sự tươi đẹp của
chính ḿnh.
Những
dấu chấm câu
Tác giả:
Khuyết danh
Có một người chẳng may đánh mất
dấu phẩy. Anh ta trở nên sợ những câu phức
tạp và chỉ t́m những câu đơn giản. Đằng
sau những câu đơn giản là những ư nghĩ
đơn giản.
Sau đó, không may, anh ta lại làm mất dấu chấm
than. Anh bắt đầu nói khe khẽ, đều đều,
không ngữ điệu. Anh không cảm thán, không xuưt xoa.
Không ǵ có thể làm anh ta sung sướng, mừng rỡ hay
phẫn nộ nữa cả. Đằng sau đó là sụ
thờ ơ đối với mọi chuyện.
Kế đó, anh ta đánh mất dấu chấm hỏi và
chẳng bao giờ hỏi ai điều ǵ nữa. Mọi
sự kiện xảy ra ở đâu, dù trong vũ trụ
hay trên mặt đất hay ngay trong nhà ḿnh mà anh ta không biết,
anh ta đánh mất khả năng học hỏi. Đằng
sau đó là sự thiếu quan tâm với mọi điều.
Một vài tháng sau, anh ta đánh mất dấu hai chấm. Từ
đó anh ta không liệt kê được, không c̣n giải
thích được hành vi của ḿnh nữa. Anh ta đổ
lỗi cho tất cả, trừ chính ḿnh.
Cứ mất dần các dấu, cuối cùng anh ta chỉ
c̣n lại dấu ngoặc kép mà thôi. Anh ta không phát biểu
được một ư kiến nào của riêng ḿnh nữa,
lúc nào cũng chỉ trích dẫn lời của người
khác. Thế là anh ta hoàn toàn quên mất cách tư duy.
Cứ như vậy, anh ta đi đến dấu chấm
hết.
Thiếu những dấu chấm câu trong một bài văn,
có thể bạn chỉ bị điểm thấp v́ bài
văn của bạn mất ư nghĩa, nhưng mất những
dấu chấm câu trong cuộc đời, tuy không ai chấm
điểm nhưng cuộc đời bạn cũng mất
ư nghĩa như vậy.
Mong bạn hăy giữ ǵn những dấu chấm câu của
ḿnh, bạn nhé!
Lời hay ư đẹp:
Soul meets soul on
lover's lips
Perey B. Shelley
Cánh én báo tin vui
Tác
giả: Khuyết danh
Lần đầu tiên chúng tôi gặp
nhau,cô bé đang xây những toà lâu đài cát trên băi biển. “Cháu
chào chú!”,cô bé ngước đôi mắt xanh thẳm như mặt
đại dương nh́n tôi.Tôi chỉ gật đầu,không
muốn bị một đứa trẻ con lẵng nhẵng
bám theo. “Cháu đang làm thợ xây.Chú thử mà xem.Cát mịn
thích lắm.”,cô bé rủ rê.Xiêu ḷng bởi ánh mắt và giọng
nói thân thiện của cô bé,tôi đưa tay tháo dép. Đúng
lúc đó một con chim nhỏ ở đâu bay tới,lượn
trên đầu chúng tôi,miệng líu ríu vui tai. “Chắc có tin
vui đấy!”,cô bé nói. “Cái ǵ?”,tôi ngỡ ngàng. “Mẹ cháu bảo
chim én biển mang tin vui tới cho mọi người”,cô bé
giảI thích.
Con chim bay dọc theo băi cát và mất hút. “Thế là vĩnh
biệt niềm vui,chào mi sự đau khổ!”,tôi lẩm bẩm.Tôi
đang trong tâm trạng chán nản. “Chú tên ǵ vậy?”,cô bé hỏi.
“Chú là Ruth,Ruth Peterson.Thế c̣n cháu?” “Tên cháu là Wendy,cháu lên 6
tuổi rồi.
Những tuần tiếp theo qua đi vớI bao nhiêu điều
bực bộI và thất bạI trong công việc,thêm vào
đó mẹ tôi đang ốm mà tôi không thể trở về
thăm được.Nh́n mặt trờI hừng đỏ
nơi đường chân trờI tôi ứơc ao “Gía có
chú én biển nào đem tin vui đến vớI ḿnh …” .Lái xe
ra chỗ hôm trước,tôi đi lạI trong làn gió biển
lạnh,ngóng chờ tiếng líu ríu báo tin vui “Chú có chuyện
không vui phảI không”,tiếng trẻ con vọng lạI từ
sau lưng tôi. “Không”,tôi hơi bực bộI v́ bị một
đứa trẻ bắt quả tang, “Chú cháu ḿnh chơi cái
ǵ đi, đố chữ nhé?”. “Cháu không biết chơi”,cô
bé bật cườI và đáp bằng một giọng vô
tư ,vui vẻ. “Vậy ḿnh đi dạo vậy.Nhà cháu ở
đâu?” “Ở đằng kia”,cô bé trỏ tay về phía một
ngôi nhà gỗ dùng để nghỉ mùa hè. “Lạ thật,hiện
đang tiết đông kia mà”,tôi thầm nghĩ. “Cháu học
trường nào?”,tôi hỏI tiếp. “Cháu không đi học.Mẹ
cháu bảo đang ḱ nghỉ”.Trong lúc chú cháu tôi dắt tay
nhau đi dọc bờ biển,nh́n cô bé líu lo,tôi thấy
ḷng ḿnh nhẹ nhơm hẳn.Bất giác tôi mỉm cười.
Ba tuần sau,trong trạng thái gần như hoảng loạn,tôi
gặp lạI Wendy.T́nh thật nếu bữa đó tôi gặp
được mẹ của Wendy,tôi đă yêu cầu bà giữ
cô bé trong nhà,thế nhưng Wendy vẫn chỉ có một
ḿnh trên băi cát. “Hôm nay chú muốn ở đây một ḿnh”
,không quay mặt lạI,tôi nói vớI cô bé đang tiến lạI
gần. “Sao vậy,chú?”,Wendy hỏi. “Sao nữa?”,tôi quay
ngườI lạI và hét lên, “V́ mẹ chú mất chứ sao
nữa”.Ngay lập tức tôi hốI hận.TạI sao ḿnh
lạI nói chuyện này vớI một đứa trẻ
con! “Vậy hôm nay là ngày buồn của chú”,cô bé khẽ th́
thào. “Phải.Hôm nay,hôm qua,ngày mai và măi măi”. “Thế có đau
không?”. “Cái ǵ đau?”,tôi ngạc nhiên. “Khi mẹ chú chết ấy”.
“Tất nhiên rồI” ,tôi đáp sẵng giọng rồI leo
lên xe rồ máy.
Một tháng sau,tôi quay trở lạI băi biển.Không thấy
bóng dáng Wendy đâu.Cảm thấy ḿnh có lỗI,tôi tớI
gơ cửa căn nhà cô bé đă chỉ.Mở cửa cho tôi là
một phụ nữ c̣n trẻ có mái tóc màu mật ong.
“Thưa bà,tôi là Ruth Peterson.Hôm nay không thấy cháu Wendy ngoài
băi nên tôi ghé qua.Cháu có nhà không,thưa bà?”.MờI tôi và nhà xong
ngườI phụ nữ nói: “Cháu nó nhắc tớI anh nhiều,tôi
cũng dặn cháu là đừng làm phiền anh.Nếu quả
cháu có làm điều gí không phảI,xin anh tha thứ”. “Bà
đừng hiểu lầm.Wendy là đứa trẻ rất
đáng yêu.Cháu đâu,thưa bà?”. “Wendy qua đờI tuần
trước.Chắc nó không nói vớI anh là nó bị bệnh
máu trắng”,ngườI phụ nữ nghẹn ngào.Tôi câm lặng,hai
tay bấu chặt thành ghế.Tôi thấy khó thở. “H́nh
như cháu nó có để lạI cho anh một vật gí
đó…Anh có thể chờ tôi một lát được
không?”
Tôi thẫn thờ gật đầu.Trong lúc mẹ Wendy lục
lọI ǵ đó trên giá sách,tôi cố lấy lạI tỉnh
táo.Mẹ Wendy trao cho tôi một b́ thơ,trên đề “GỞI
CHÚ P.” viết nót bằng thứ chữ xiêu vẹo của
trẻ con.Bên trong là một bức tranh tô ch́ màu.Băi cát vàng,biển
xanh và một chú én biển màu nâu.Phía dướI là ḍng chữ:
“Con én này mang tin vui đến cho chú”
Câu chuyện bát ḿ
Tác
giả: Khuyết danh
Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng
quên rằng c̣n tồn tại ḷng nhân ái. Đây là một câu
chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát
ḿ".Chuyện xảy ra cách đây năm mươi
năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán ḿ Bắc
Hải Đ́nh, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.
Đêm giao thừa, ăn ḿ sợi đón năm mới là
phong tục tập quán của người Nhật, cho
đến ngày đó công việc làm ăn của quán ḿ rất
phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng
tối trên đường phố hăy c̣n tấp nập ồn
ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về
nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm
mới. V́ vậy đường phố trong phút chốc
đă trở nên vắng vẻ.
Ông chủ Bắc Hải Đ́nh là một người thật
thà chất phát, c̣n bà chủ là một người nhiệt
t́nh, tiếp đăi khách như người thân. Đêm giao
thừa, khi bà chủ định đóng cửa th́ cánh cửa
bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ
trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. đứa nhỏ
khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi.
Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, c̣n
người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.
- Xin mời ngồi!
Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè
nói:
- Có thể... cho tôi một… bát ḿ được không?
Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang
nh́n chăm chú.
- Đương nhiên… đương nhiên là được,
mời ngồi vào đây.
Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp
gọi to:
- Cho một bát ḿ.
Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát ḿ trông rất ngon
lành, họ vừa ăn vừa tṛ chuyện khe khẽ với
nhau. “Ngon quá” - thằng anh nói.
- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa
gắp ḿ đưa vào miệng mẹ.
Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một
trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen:
“Thật là ngon ! Cám ơn !” rồi cúi chào và bước ra
khỏi quán.
- Cám ơn các vị ! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ
cùng nói.
Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đă trôi qua một
năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị
đón năm mới. Công việc của Bắc Hải
Đ́nh vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm
nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ,
bà chủ toan đóng cửa th́ cánh cửa lại bị mở
ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người
phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ
nh́n thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại
vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.
- Có thể… cho tôi một… bát ḿ được không?
- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai
như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:
- Cho một bát ḿ.
Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp
trả lời:
- Vâng, một bát ḿ!
Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:
- Này ông, ḿnh nấu cho họ ba bát ḿ được không?
- Không được đâu, nếu ḿnh làm thế chắc
họ sẽ không vừa ư.
Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều
ḿ vào nồi nước lèo, ông ta cười cười
nh́n vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan
nhưng ḷng dạ cũng không đến nỗi nào!”
Ông làm một tô ḿ to thơm phức đưa cho bà vợ
bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát ḿ vừa ăn vừa
thảo luận. Những lời nói của họ đều
lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.
- Thơm quá!
- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải
Đ́nh ăn ḿ thật là may mắn quá!
- Sang năm nếu được đến đây nữa
th́ tốt biết mấy!
Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng,
ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đ́nh.
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!
Nh́n theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo
luận với nhau một lúc lâu.
Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của
Bắc Hải Đ́nh vẫn rất tốt, vợ chồng
ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời
gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người
đều cảm thấy trong ḷng có một cảm giác ǵ
đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm
đều đă nhận bao ĺ x́ và ra về. Ông chủ vội
vă tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của
năm nay là “200đ/bát ḿ” và thay vào đó giá của năm
ngoái “150đ/bát ḿ”. Trên bàn số hai, ba mươi phút
trước bà chủ đă đặt một tờ giấy
“Đă đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất
hiện, h́nh như họ cố chờ khách ra về hết
rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc
bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa
em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một
chút, cả hai đứa đêu đă lớn rất nhiều.
- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt t́nh chào đón.
Nh́n thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ,
người mẹ chậm răi nói:
- Làm ơn nấu cho chúng tôi…hai bát ḿ được không?
- Được chứ, mời ngồi bên này!
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai,
nhanh tay cất tờ giấy “Đă đặt chỗ”
đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát ḿ”
- Vâng, hai bát ḿ. Có ngay.
Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần ḿ vào nồi.
Ba mẹ con vừa ăn vừa tṛ chuyện, dáng vẻ rất
phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông
chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng
của ba mẹ con, trong ḷng họ cũng cảm thấy
vui lây.
- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm
ơn các con!
- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?
- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố
các con đă làm cho tám người bị thương, công ty
bảo hiểm chỉ bồi thường một phần,
phần c̣n lại chúng ta phải chịu, v́ vậy mấy
năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp
năm mươi ngàn đồng.
- Chuyện đó th́ chúng con biết rồi - đứa con
lớn trả lời.
Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy
để lắng nghe.
- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới
nộp hết nhưng năm nay mẹ đă nộp xong cả
rồi!
- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?
- Ừ, mẹ nói thật. Bởi v́ anh lớn nhận trách
nhiệm đi đưa báo, c̣n Tiểu Thuần giúp mẹ
đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc,
công ty đă phát cho mẹ một tháng lương đặc
biệt, v́ vậy số tiền chúng ta c̣n thiếu mẹ
đă nộp hết rồi.
- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau
này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm
nhé.
- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần
chúng ta phải cố gắng lên!
- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!
- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ
biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng
mười một, trường của Tiểu Thuần gửi
thư mời phụ huynh đến dự một tiết
học. Thầy giáo của Tiểu Thuần c̣n gửi một
bức thư đặc biệt cho biết bài văn của
Tiểu Thuần đă được chọn làm đại
diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn
toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới
biết nên hôm đó con đă thay mẹ đến dự.
- Có thật thế không? Sau đó ra sao?
- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng
của em là ǵ?” Tiểu Thuần đă lấy đề tài
bát ḿ để viết và được đọc trước
tập thể nữa chứ. Bài văn được viết
như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại
nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ
phải thức khuya dậy sớm để làm việc”.
Đến cả việc hàng ngày con phải đi
đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại c̣n:
“Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát ḿ rất
ngon. Ba người chỉ gọi một tô ḿ, nhưng hai vợ
chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và c̣n chúc chúng
tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đă
giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh
nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. V́ vậy
Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của
nó là sau này mở một tiệm ḿ, trở thành ông chủ
tiệm ḿ lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ
nói với khách hàng của ḿnh những câu như: “Cố gắng
lên ! Chúc hạnh phúc ! Cám ơn !”
Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng
người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước
mắt lăn dài.
- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu
Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên
phát biểu vài lời.
- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?
- Bởi v́ quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết
phải nói ǵ cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và
thương yêu của thầy cô đối với Tiểu
Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm
nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể ǵ
đó nó đều phải vội vả về nhà, điều
này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi
khi em con đọc bài văn th́ trong ḷng con cảm thấy
sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ
chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát
ḿ, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng
con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa
sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ
nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm
giúp đỡ cho em con.”
Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui
vẻ cùng nhau ăn hết tô ḿ đón năm mới rồi
trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ
quán, cúi chào và ra về. Nh́n theo ba mẹ con, vợ chồng
ông chủ quán nói với theo:
- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!
Lại một năm nữa trôi qua.
Bắc Hải Đ́nh vào lúc 9g tối, bàn số hai
được đặt một tấm giấy “Đă
đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy
xuất hiện.
Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không
có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở
lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đ́nh vẫn
như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong
tiệm được thay đổi, bàn ghế được
thay mới nhưng bàn số hai th́ được giữ lại
y như cũ.
“Việc này có ư nghĩa như thế nào ?” Nhiều người
khách cảm thấy ngạc nhiên khi nh́n thấy cảnh này
nên đă hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện
bát ḿ cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được
đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự
hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở
lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ.
Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi
người đều muốn thử ngồi vào cái bàn
này.
Rồi rất nhiều lần 31/12 đă đi qua.
Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận
Bắc Hải Đ́nh sau khi đóng cửa đều dắt
người nhà đến Bắc Hải Đ́nh ăn ḿ. Họ
vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang
lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là
thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước
tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một
chậu cá c̣n sống. Tiếp đó, những người
khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng
mấy chốc đă có khoảng ba, bốn chục người.
Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai
lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ
đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới.
Người th́ ăn ḿ, người th́ uống rượu,
người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi
người vừa ăn, vừa tṛ chuyện, từ chuyện
trên trời dưới đất đến chuyện nhà
bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện ǵ cũng tạo
thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai
cũng coi nhau như người nhà.
Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ,
mọi người trong tiệm liền im bặt và nh́n ra
cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước
vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn
ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời
xin lỗi khách v́ quán đă hết chỗ th́ đúng lúc
đó một người phụ nữ ăn mặc hợp
thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh
niên.
Mọi người trong tiệm dường như nín thở
khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:
- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát ḿ được không?
Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đă
mười mấy năm rồi, h́nh ảnh bà mẹ trẻ
cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ
họ đang đứng trước mặt bà đây.
Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người
đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp
nói:
- Các vị… các vị là…
Một trong hai thanh niên tiếp lời:
-Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn
năm trước đây, ba mẹ con cháu đă gọi một
bát ḿ, nhận được sự khích lệ của bát ḿ
đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để
sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đă chuyển đến
sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm
nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực
tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô.
Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại
bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay,
chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện,
thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng
cháu. C̣n em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm
ḿ lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang
là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ư định
nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ
con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn ḿ ở
Bắc Hải Đ́nh này.
Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà
nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ
tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy
miệng ḿ, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:
- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông
bà đă chuẩn bị cả mười năm nay để
có ngày gặp mặt này đó sao ? Mau tiếp khách đi chứ.
Mau lên!
Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai
ông hàng rau, cười nói:
- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba
bát ḿ.
Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:
- Có ngay. Ba bát ḿ.
o O o
Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có ǵ nhiều
lắm, chỉ là vài vắt ḿ, vài câu nói chân thành mang tính
khích lệ, động viên chúc mừng. Với xă hội
năng động ngày nay, con người dường
như có một chút ǵ đó lạnh lùng, nhẫn tâm.
Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết
luận rằng : chúng ta không nên chịu ảnh hưởng
của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một
chút quan tâm dành cho người khác th́ bạn có thể
đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi.
Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi
chúng ta đều ẩn chứa một tấm ḷng nhân ái.
Hăy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một
chút ánh sáng yếu ớt ,nhưng trong đêm đông giá rét
th́ nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.
Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít
độc giả Nhật Bản. Có người nhận
xét rằng : "Đọc xong câu chuyện này không ai không
rơi nước mắt." Đây chỉ là lời nhận
xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải
là không thực tế. Quả thật, nhiều người
đọc xong câu chuyện đă phải rơi lệ,
chính sự quan tâm chân thành và ḷng nhân hậu trong câu chuyện
đă làm cho họ phải xúc động.
Một cặp
đôi khập khiễng.
Một lần
mẹ nhờ tôi ra quỹ tiết kiệm dể rút tiền.
Quỹ rất đông. Tôi nhận phiếu rồi xếp
vào hàng người dài dằng dặc, và cùng lúc đó, tôi thấy
một ông cụ mới vào. Ông cụ không biết là phải
lấy phiếu thứ tự nên bước thẳng đến
chỗ nhân viên ngân hàng, đặt cái túi xách to đùng xuống
và hỏi rút tiền. Cô nhân viên gắt gỏng bảo ông cụ
xếp xuống cuối hàng và dẹp cái túi to cồng kềnh
sang một bên.
Ông cụ
hỏi cô nhân viên là liệu ông có thể để nhờ
cái túi ở ngân hàng, nhận phiếu rồi đi mua hành và
sẽ quay lại sau nửa tiếng không. Cô nhân viên đáp gọn
lỏn:
- Không, ông
đi xuống cuối hàng chờ đi!
Ông cụ
rất lịch sự, nhă nhặn. C̣n cô nhân viên th́ không.
Tôi chạy
đến gần ông cụ và bảo ông có thể rút tiền
trước tôi. Quá khó chịu trước sự vô lễ
của cô nhân viên trẻ, tôi quay lại hỏi từng người
đang xếp hàng là liệu họ có ngại không nếu
để cho ông cụ rút tiền trước. Mọi
người lần lượt lắc đầu.
Nhưng
giọng nói mạnh mẽ hỏi mọi người của
tôi bỗng trở nên yếu ớt khi tôi đối diện
với một người ở gần cuối hàng. Anh ta
rất cao lớn, đeo một sợi xích vàng ở cổ,
trông có vẻ rất “đầu gấu”. Thậm chí tôi c̣n
thấy ở cổ tay anh ta có hùnh xâm nữa...
- Anh không
ngại nếu tôi để ông cụ này rút tiền trước
chúng ta chứ?- Tôi hỏi lộ rơ vẻ dè dặt. Chắc
trông tôi lúc ấy buồn cười lắm, giọng nói
đang hăng máu thế mà bỗng yểu x́u hẳn
đi.
- Không
đâu, không đâu- Anh ta nói bằng giọng vang và to- Cứ
tự nhiên, cứ tự nhiên!
Tôi thở
ra đánh “phù” một cái. Giọng anh ta thành thật đến
mức tôi thấy ḿnh chợt hoá thành một con bé ngốc
nghếch v́ đă để bề ngoài của anh ta làm cho
phát hoảng.
Chỉ
trong 1 phút, ông cụ đă rút xong tiền của ḿnh và
đi về. Chờ một lúc nữa, đến lượt
tôi rút tiền. Khi kiểm tra tài khoản của tôi, cô nhân
viên lẩm bẩm:
- Thật
không thể hiểu nổi mấy ông bà già bây giờ. Lúc nào
họ cũng nghĩ là họ có thể xông ngay đến
quầy rút tiền và phải được phục vụ
trước tất cả mọi người.
Tôi phồng
mắt lên nh́n thẳng vào cô ta:
- Thế
cô có nhận ra ông cụ ấy đă 80 tuổi và đi lại
rất khó khăn? Ông ấy đă xếp hàng quá đủ
cả cuộc đời ḿnh rồi. Và với những con
người biết kính trọng tuổi tác của ông ấy
, th́ ông ấy không bao giờ phải xếp hàng nữa!
- Đúng
thế!- Một giọng nói to vang lên ngay sau tôi, làm tôi giật
bắn cả ḿnh- Hoàn toàn đúng!
Tôi quay lại
và nh́n thấy người cao lớn lúc năy. Anh ta nói tiếp: - Việc lúc năy là công bằng.Ông
cụ đă xếp hàng đủ rồi. Ông ấy phải
xếp hàng đủ rồi!
Tôi cười
to và giơ tay ra:
- Tôi rất
thích thái độ của anh!
Người
cao lớn kia bắt tay tôi:
- Tôi cũng
thích thái độ của cô, cô bạn trẻ!
Cô nhân viên
xám mặt lại.
Tôi th́ nhỏ
bé c̣n anh ta th́ quá to lớn. Chúng tôi khác nhau ở nhiều
điểm, ít nhất là ngoại h́ng. Người ngoài hẳn
nh́n thấy chúng tôi là một cặp đôi khập khiễng.
Nhưng khi trái tim chúng tôi cùng chung một kiểu đập
riêng, điều khó xảy ra nhất cũng có thể xảy
ra.
Và tôi rất
mong sẽ có dịp gặp lại anh ta một lần nữa.
Hăy đấu
tranh v́ những ǵ mà ḿnh cho là đúng đắn.
(HHT)