CHÚA NHỰT III CHAY
CHỦ ĐỀ :
Hăy sám HỐI
"May ra sang năm nó sẽ có trái.
Nếu không th́ ông sẽ chặt đi"
(Lc 13,9)
BÀI ĐỌC I: Xh 3, 1-8a.
13-15
"Đấng hiện hữu
sai tôi đến với anh em".
Trích
sách Xuất Hành.
Trong những ngày ấy, Môsê chăn chiên cho ông nhạc
là Giêtrô, tư tế xứ Mađian. Ông lùa đoàn chiên qua
sa mạc, đến núi Horeb là núi của Thiên Chúa. Thiên Chúa
hiện ra với ông trong ngọn lửa cháy từ giữa
bụi gai. Ông nh́n thấy bụi gai bốc lửa,
nhưng không bị thiêu rụi. Môsê nói: "Ta hăy lại xem
cảnh tượng kỳ lạ này, v́ sao bụi gai không bị
thiêu rụi".
Thiên Chúa thấy ông lại xem, từ giữa bụi
gai Người gọi ông: "Môsê! Môsê!" Ông thưa:
"Dạ con đây!" Chúa nói: "Ngươi đừng
đến gần đây. Hăy cởi dép ở chân ra, v́ chỗ
ngươi đang đứng là nơi thánh". Chúa lại
nói: "Ta là Thiên Chúa của Tổ phụ ngươi. Thiên
Chúa của Abraham, Thiên Chúa của Isaac, Thiên Chúa của
Giacóp". Môsê che mặt, v́ không dám nh́n Thiên Chúa. Chúa nói:
"Ta đă thấy dân Ta phải khổ cực ở Ai-cập.
Ta đă nghe tiếng chúng kêu than kẻ đốc công áp bức.
Ta biết nỗi đau khổ của chúng, nên Ta xuống
cứu chúng thoát khỏi tay người Ai-cập và
đưa ra khỏi đất ấy đến miền
đất tốt tươi rộng lớn, đất
tràn trề sữa và mật".
Môsê thưa với Thiên Chúa rằng: "Này con sẽ
đến với con cái Israel và bảo họ: Thiên Chúa của
tổ phụ anh em đă sai tôi đến với anh em. Nếu
họ hỏi con: 'Tên Người là ǵ?', con sẽ nói sao với
họ?" Thiên Chúa nói với Môsê: "Ta là Đấng Tự
Hữu". Chúa nói: "Ngươi sẽ bảo con cái
Israel thế này: 'Đấng Tự Hữu sai tôi đến
với anh em' ".
Thiên Chúa lại nói với Môsê: "Ngươi sẽ
bảo con cái Israel thế này: 'Thiên Chúa của tổ phụ
anh em, Thiên Chúa của Abraham, Thiên Chúa của Isaac, Thiên
Chúa của Giacóp sai tôi đến với anh em'. Đó là danh
Ta cho đến muôn đời, đó là danh Ta phải ghi nhớ
qua mọi thế hệ". Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 102, 1-2. 3-4. 6-7.
8 và 11
Đáp: Chúa
là Đấng từ bi và hay thương xót (c. 8a).
Xướng: 1) Linh hồn
tôi ơi, hăy chúc tụng Chúa, và toàn thể con người
tôi, hăy chúc tụng danh Người. Linh hồn tôi ơi, hăy
chúc tụng Chúa, và chớ khá quên mọi ân huệ của
Người. - Đáp.
2) Người đă thứ tha cho mọi điều
sai lỗi, và chữa ngươi khỏi mọi tật
nguyền. Người chuộc mạng ngươi khỏi
chỗ vong thân, Người đội đầu
ngươi bằng măo từ bi, ân sủng. -
Đáp.
3) Chúa thi hành những sự việc công minh, và trả
lại quyền lợi cho những người bị ức.
Người tỏ cho Môsê được hay đường
lối, tỏ công cuộc Người cho con cái
4) Chúa là Đấng từ bi và hay thương
xót, chậm bất b́nh và hết sức khoan nhân.
Nhưng cũng như trời xanh cao vượt trên trái đất,
ḷng nhân Người c̣n siêu việt hơn thế trên kẻ
kính sợ Người. -
Đáp.
BÀI ĐỌC II: 1 Cr 10,
1-6. 10-12
"Đời sống dân
chúng đối với Môsê trong hoang địa được
viết ra để răn bảo chúng ta".
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ
gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, tôi không muốn để anh em không
hay biết điều này, là tất cả cha ông chúng ta
đă được ở dưới áng mây, đi ngang qua
biển và tất cả nhờ Môsê mà được thanh tẩy,
dưới áng mây và trong ḷng biển; tất cả đă
ăn cùng một thức ăn thiêng liêng, và uống
cùng một thức uống thiêng liêng. Thật vậy, tất
cả đă uống nước phát xuất từ tảng
đá thiêng liêng đi theo họ: tảng đá ấy chính
là Chúa Kitô. Tuy nhiên, không phải phần đông trong họ
đă sống đẹp ḷng Chúa, v́ họ đă bị gục
ngă trong hoang địa.
Bao nhiêu sự kiện đó nêu gương cho chúng ta,
để chúng ta đừng chiều theo những dục vọng
xấu xa như những người đó đă chiều
theo. Anh em đừng lẩm bẩm kêu trách như một số
người trong bọn họ đă làm, và đă vong mạng
bởi tay một sứ thần huỷ diệt. Những
việc đó đă xảy đến cho họ để
làm gương, và đă được ghi chép để
răn bảo chúng ta là những người đang sống
trong thời đại cuối cùng. Thế nên, ai tưởng
ḿnh đang đứng vững, hăy ư tứ kẻo
ngă. Đó là lời Chúa.
CÂU XƯỚNG TRƯỚC
PHÚC ÂM: 2 Cr 6, 2
Này là lúc thuận tiện, này là ngày cứu
độ.
PHÚC ÂM: Lc 13, 1-9
"Nếu các ngươi
không ăn năn hối cải, th́ tất cả các
ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy".
Tin Mừng
Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, có những kẻ thuật lại cho Chúa
Giêsu về việc quan Philatô giết mấy người Galilê,
làm cho máu họ hoà lẫn với máu các vật họ tế
sinh. Ngài lên tiếng bảo: "Các ngươi tưởng
rằng mấy người xứ Galilê bị ngược
đăi như vậy là những người tội lỗi
hơn tất cả những người khác ở xứ
Galilê ư? Ta bảo các ngươi: không phải thế.
Nhưng nếu các ngươi không ăn năn hối cải,
th́ tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ
diệt như vậy. Cũng như mười tám người
bị tháp Silôe đổ xuống đè chết, các
ngươi tưởng họ tội lỗi hơn những
người khác ở Giêrusalem ư? Ta bảo các
ngươi: không phải thế. Nếu các ngươi
không ăn năn hối cải, th́ tất cả các
ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy".
Ngài nói với họ dụ ngôn này: "Có người
trồng một cây vả trong vườn nho ḿnh. Ông đến
t́m quả ở cây đó mà không thấy, ông liền bảo
người làm vườn rằng: 'Ḱa, ba năm nay ta
đến t́m quả cây vả này mà không thấy có. Anh hăy
chặt nó đi, c̣n để nó choán đất làm ǵ!'
Nhưng anh ta đáp rằng: 'Thưa ông, xin để cho nó
một năm nay nữa, tôi sẽ đào đất chung
quanh và bón phân; may ra nó có quả chăng, bằng không năm
tới ông sẽ chặt nó đi'". Đó là lời
Chúa.
Minh họa
- Mille images :
79 C
- "May ra sang
năm nó sẽ có trái. Nếu không th́ ông sẽ chặt
đi" (Lc 13,9)
Sợi chỉ đỏ :
Các ư tưởng
trong các bài đọc hôm nay được triển khai dần
dần để dẫn đến ư tưởng chính là
"Hăy sám hối" :
- V́ yêu
thương, Thiên Chúa đă chọn Môsê để bắt
đầu công tŕnh giải thoát họ qua cuộc xuất
hành (Bài đọc I) ;
- Các kitô hữu cũng
được dẫn dắt qua một cuộc Xuất
hành như dân do thái xưa. Tuy nhiên chúng ta đừng có thái
độ như họ : ch́u theo dục vọng và luôn
kêu ca trách móc Thiên Chúa (Bài đọc II) ;
- Thái độ
phải có là sám hối (Bài Tin Mừng)
Anh chị em thân
mến
Lời Chúa hôm nay
rất khẩn thiết : "Nếu các ngươi
không sám hối, các ngươi sẽ phải chết".
Phụng vụ dành cho chúng ta một thời gian dài 40 ngày của
Mùa Chay để chúng ta nhận thức t́nh trạng tội
lỗi của ḿnh mà ăn năn sám hối. Đây đúng
là lúc thuận tiện, đây đúng là thời cứu
độ. Chúng ta đừng phí phạm cơ hội Chúa
ban, đừng làm ngơ trước lời kêu gọi của
Chúa.
- Chúng con thiếu
sót rất nhiều trong bổn phận kính mến và thờ
phượng Chúa. Xin Chúa thương xót chúng con.
- Chúng con lỗi
phạm rất nhiều trong tương quan với tha nhân.
Xin Chúa thương xót chúng con.
- Chúng con c̣n làm nô
lệ cho tiền bạc, của cải, tiện nghi. Xin
Chúa thương xót chúng con.
1. Bài đọc
I (Xh 3,1-15)
Tuần vừa
qua, chúng ta được kể về chặng thứ nhất
trong Lịch sử cứu độ : Thiên Chúa chọn
Abraham để thành lập một dân mới. Tuần này
chúng ta được nghe kể tiếp chặng thứ
hai : Thiên Chúa chọn Ông Môsê để giải phóng dân ấy
khỏi ách nô lệ Ai cập.
Lúc bấy giờ
Môsê đang trốn trong sa mạc v́ sợ Pharao lùng bắt.
Ông làm nghề chăn chiên. Một hôm đang khi Môsê chăn
chiên th́ Thiên Chúa hiện ra với ông.
- Thiên Chúa hiện
ra trong một bụi gai rực lửa nhưng bụi gai ấy
không bị cháy rụi : Thiên Chúa là Đấng rất
hùng mạnh, nhưng sức mạnh của Ngài không phải
dể tiêu diệt mà để giải thoát.
- Thiên Chúa gọi
đích danh Môsê : Ngài biết rơ từng người.
- Thiên Chúa nói với
Môsê "Ta
đă thấy rơ cảnh khổ của dân Ta… Ta xuống giải
thoát chúng…" : Thiên Chúa là
Đấng giải thoát.
- Khi Môsê hỏi
Tên Thiên Chúa th́ Ngài đáp bằng một câu nói bí ẩn
"Ta
là điều Ta là". Có nhiều
lối giải thích kiểu nói này : (1) Thiên Chúa từ chối không nói tên ḿnh, bởi v́ không ai
có thể hiểu được Thiên Chúa ; (2) Ta là thế
nào th́ các ngươi sẽ hiểu khi thấy các việc
Ta sẽ làm (sau này khi thấy Thiên Chúa giải thoát dân do
thái : người ta se hiểu Ngài là Đấng giải
thoát) ; (3) Câu nói đó có thể dịch là "Ta là Đấng
hằng hữu" ; (4) Cũng có thể dịch là
"Ta là Đấng là" : ngược với các thần
Ai cập chỉ là hư vô giả trả, chỉ có một
ḿnh Thiên Chúa là có thật.
Điều quan
trọng nhất của tường thuật này là Thiên Chúa
thương dân Ngài và muốn giải thoát họ khỏi cảnh
khổ.
2. Đáp ca
(Tv 102)
Thánh vịnh 102
triển khai ư chính của bài đọc I : ca tụng những
công tŕnh giải thoát của Thiên Chúa.
3. Tin Mừng
(Lc 13,1-9)
Ư chính của
đoạn Tin Mừng này là kêu gọi sám hối :
- cc 1-5 :
người do thái thời Chúa Giêsu quen nghĩ "ác giả
ác báo". Trước hai tai nạn đột ngột làm
chết nhiều người, họ kết luận ngay rằng
những nạn nhân ấy là "ác giả" cho nên bị
"ác báo". Chúa Giêsu khuyên đừng hồ đồ
suy đoán về người khác những mỗi người
hăy coi các tai nạn đó là tiếng nhắc nhở hăy xét lại
lương tâm ḿnh để lo sám hối.
- cc 6-9 : Qua dụ
ngôn cây vả không sinh trái, Chúa Giêsu bảo mỗi người
hăy tận dùng thời gian gia hạn mà Thiên Chúa đă ban cho
ḿnh để sớm lo sám hối.
4. Bài đọc
II (1 Cr 10,1-6.10-12)
Thánh Phaolô giải
thích ư nghĩa các biến cố trong cuộc Xuất
hành :
- Việc vượt
qua Biển Đỏ là tượng trưng cho Phép Rửa.
- Tảng đá
đă phun ra nước cho dân do thái uống tượng
trưng cho Chúa Giêsu.
- Kitô hữu chúng
ta cũng xuất hành như dân do thái xưa. Nhưng đừng
bắt chước họ ch́u theo dục vọng xấu
xa, đừng kêu ca trách móc, trái lại ngoan ngoăn hành tŕnh
theo sự hướng dẫn của Thiên Chúa.
* 1. Hăy ăn
năn sám hối
Lời Chúa hôm nay
kêu gọi chúng ta hăy ăn năn sám hối. Lời kêu gọi
này không chỉ nhắm đến những kẻ tội lỗi
mà nhắm đến mọi người không trừ ai. Thế
nhưng có người sẽ thắc mắc : người
tốt cũng cần phải sám hối sao ?
Trong trường
hợp những người được gọi là tốt,
họ vẫn phải sám hối v́ những việc tốt
lẽ ra họ có thể làm mà lại không làm. Họ giống
như cây vả trong bài Tin Mừng này. Ông chủ muốn
đốn nó không phải v́ nó đă sinh ra những trái xấu,
mà v́ nó không sinh ra những trái vả như nó phải sinh
ra. Một cây vả mà không sinh trai vả th́ đâu c̣n là cây
vả nữa.
Các kitô hữu ít
khi tự đặt cho ḿnh câu hỏi này : Điều
ǵ lẽ ra tôi phải làm mà lại không làm ? Tiếng gọi
sám hối không chỉ kêu gọi ta thôi đừng làm điều
xấu nữa, mà c̣n kêu gọi ta hăy "sinh trái" bằng
những việc tốt. Chính v́ thế mà lời kêu gọi
này nhắm đến mọi người. (FM)
* 2. Cơ hội
thứ hai
Có một câu chuyện
về một cây vĩ cầm như sau :
Cây vĩ cầm
bị rạn nứt, người ta dán lại và đem ra
bán đấu giá. Người bán đấu giá nghĩ rằng
chẳng nên phí thời giờ chăm chút nó làm ǵ. Nhưng
ông vẫn tươi cười cầm nó lên và rao bán :
- Thưa quí vị
ai sẽ bắt đầu trả giá đầu tiên
đây ?
Một đồng,
rồi hai đồng. Chỉ có hai đồng thôi sao ?
Ai sẽ trả nó ba đồng đây. Vâng, một người
trả ba đồng. Không ai trả hơn sao ?
Bỗng từ cuối
pḥng, một người đàn ông tóc hoa râm bước lên
cầm lấy cây đàn, ông lau sạch bụi chiếc
đàn cũ kỹ, rồi lên dây lại. Sau đó, ông tấu
lên một bản nhạc êm dịu, ngọt ngào, du
dương như bài ca của các thiên thần. Tiếng nhạc
dừng lại, người bán đấu giá chậm răi, hỏi :
- Tôi sẽ ra giá
bao nhiêu cho chiếc vĩ cầm này đây ?
Đoạn ông vừa
cầm đàn lên vừa nói :
- Một ngàn
đồng, và ai sẽ tăng lên hai ngàn ? Hai ngàn rồi,
có ai chịu tăng lên ba ngàn không ? Một người
chịu giá ba ngàn, c̣n nữa không ?
Đám đông hồ
hởi reo vui, nhưng có vài người trong họ la
lên :
- Chúng tôi hoàn toàn
chẳng hiểu cái ǵ đă làm thay đổi giá trị cây
vĩ cầm đó ?
Lập tức có
tiếng đáp lại :
- Chính nhờ
đôi tay người nghệ sĩ chạm vào đấy !
*
Đứng
trước những biến cố đem lại tai hoạ
và chết chóc cho con người, Chúa Giêsu không b́nh luận
theo quan điểm của người Do Thái thời
đó : Tin Mừng hôm nay kể lại việc quan tổng
trấn Philalô tàn sát mấy người Galilê và việc tháp
Siloê đổ xuống đè chết 18 nạn nhân. Người
Do Thái cho rằng những người bị tai hoạ
đó là do tội lỗi của chính họ, nên bị Thiên
Chúa giáng phạt. C̣n những người khác thấy vẫn
b́nh yên vô sự, th́ cho rằng ḿnh vô tội, nên dễ tự
hào về sự thánh thiện của ḿnh. Chúa Giêsu không nghĩ
thế, Người không cho rằng những người bị
nạn đó tội lỗi hơn đồng hương
của họ. Người muốn nhấn mạnh rằng
mọi người đều là tội nhân, đều bị
Thiên Chúa phán xét, đều đáng chịu án phạt của
Người, nên cần phải ăn năn sám hối,
để tránh h́nh phạt của Thiên Chúa.
Tính cấp bách phải
sám hối ăn năn được Chúa Giêsu nói rơ trong dụ
ngôn cây vả : Thiên Chúa là người trồng cây, Chúa
Giêsu là người làm vườn, và dân Ítraen là cây vả
không sinh trái. Thiên Chúa đă tuyển chọn dân Ítraen làm dân
riêng của Người, và ban cho nhiều đặc ân,
nhưng họ lại không sinh hoa kết trái, là trung thành với
lề luật, sống công chính, và phụng thờ một
ḿnh Người.
Thiên Chúa đă chấp
thuận đề nghị của Chúa Giêsu, là cho họ một
cơ hội thứ hai, một thời gian để
chăm bón thêm, với các lời giảng dạy của
Chúa Giêsu và các phép lạ kèm theo. Nhưng họ vẫn cố
chấp, không hoán cải để sinh hoa trái. V́ thế, họ
đă bị Thiên Chúa loại bỏ : Điều đó
đă được chứng thực vào năm 7O sau Công
Nguyên khi đền thánh Giêrusalem bị tàn phá.
Thiên Chúa cũng
đă tuyển chọn chúng ta trong kế hoạch nhiệm
mầu của Người và yêu thương chăm sóc
chúng ta cách đặc biệt. Người chờ mong chúng
ta sinh ra hoa trái tốt tươi. Nhưng nếu chúng ta
chưa thực hiện được những mơ ước
của Người, th́ cũng như cây đàn vĩ cầm
rạn nứt trong câu chuyện trên đây, Người cũng
cho chúng ta một cơ hội, là đôi tay kỳ diệu của
người nghệ sĩ đă chạm vào cây đàn, chính
là Đức Glêsu, để chúng ta tấu lên những khúc
nhạc du dương, là bài ca của những tâm hồn biết
ăn năn, là hoa trái của những tấm ḷng sám hối.
Chúng ta hăy cảm
tạ tri ân Chúa Giêsu đă cho chúng ta cơ hội thứ hai
này, và tận dụng tối đa cơ may ấy để
sinh nhiều hoa trái trong mùa Chay thánh.
*
Lạy Chúa, mỗi một biến cố đau buồn
là một lời nhắc nhở chúng con hăy sẵn sàng tỉnh
thức. Mỗi một ngày mới là một cơ hội
Chúa khoan giăn để chúng con có thời gian sám hối
ăn năn.
Xin đừng để chúng con khất lần kẻo
cũng bị số phận như cây vả không trái,
nhưng xin cho chúng con biết dùng ơn Chúa để nên
thánh thiện sống đẹp ḷng Chúa mỗi ngày một
hơn. Nhất là biết chuẩn bị giờ chết
ngay từ bây giờ bằng việc ăn năn sám hối.
Amen. (TP)
* 3. Kiên nhẫn
Cây vả
được trồng 3 năm th́ tới lúc có trái. Nếu
đến khi đó mà nó vẫn chưa có trái th́ hầu
như sẽ chẳng bao giờ có trái nữa. Đây là
trường hợp của cây vả trong bài Tin Mừng hôm
nay. Bởi vậy ông chủ ra lệnh đốn bỏ
nó, để khỏi chật đất, để khỏi
tốn công chăm sóc, để danh chỗ trồng cây khác
hữu ích hơn. Nhưng người làm vườn vẫn
chưa nản ḷng. Người này vẫn c̣n hy vọng
nơi cây vả, nên xin ông chủ cho thêm thời hạn một
năm nữa. Trong thời gian này ông sẽ tích cực bồi
dưỡng và chăm sóc cho nó. Sau đó nếu nó vẫn
không trái th́ mới bị chặt đi.
Dụ ngôn không
cho ta biết kết quả cuối cùng thế nào. Nhưng
bấy nhiêu cũng đủ nói lên điều Chúa Giêsu muốn
nói : cũng như người làm vườn kiên nhẫn
chờ đợi cây vả ra trái, Thiên Chúa luôn kiên nhẫn
chờ đợi kẻ tội lỗi ăn năn sám hối.
Lịch sử
đầy dẫy những thí dụ về những người
nhờ được người khác kiên nhẫn cho thêm
cơ hội nên về sau trở thành những vĩ nhân.
(1) Ngay trong bài đọc I hôm nay đă có một tấm
gương : Môsê khi c̣n trẻ đă phạm tội giết
người. Chúa không phạt ông, mà c̣n sử dụng tính
khí nhiệt t́nh của ông để giải phóng dân do thái
khỏi ách nô lệ Ai cập. (2) Einstein măi đến hai tuổi
mới bắt đầu biết nói bập bẹ. Khi
Einstein đến trường, các giáo viên cũng ngă ḷng v́
sự chậm chạp của ông. Vậy mà Einstein đă trở
thành nhà bác học được đánh giá là nổi bật
nhất của thế kỷ.
Có nhiều
người phát triển rất chậm và muộn màng,
nhưng lại là những nhân tài. Những người
như thế cần có ai đó tin tưởng họ, kiên
nhẫn chờ đợi họ và tạo cơ hội cho
họ. Nếu không th́ kho tàng tài năng của họ sẽ
bị vùi dập và mai một đi.
Chúng ta biết
cho chính bản thân ḿnh thêm cơ hội. Tại sao chúng ta
không làm như thế đối với người
khác ? (FM)
4. Đất
thánh
Chúa phán với
Môsê : "Nơi ngươi đang đứng là đất
thánh".
Mọi nơi
trên mặt đất này mà Chúa ban cho ta đều là đất
thánh và đáng được chúng ta kính trọng. Nhưng mảnh
đất thánh thiện nhất nằm ngay trong chúng ta.
Trước hết,
thân xác chúng ta là thánh. Thân xác là thánh v́ nó là công tŕnh tạo dựng
của Thiên Chúa. Thánh Phaolô c̣n đưa ra lư do thứ
hai : "Thân xác anh em là đền thờ của Chúa
Thánh Thần". Vậy chúng ta phải tôn trọng và
chăm sóc thân xác chúng ta.
Tâm trí chúng ta cũng
là thánh. Nhiều người hằng ngày cứ nhồi vào
tâm trí ḿnh đủ thứ điều xấu xa từ
tivi, radio, sách báo v.v. Chúng ta hăy nghe lời Thánh Phaolô :
"Anh em hăy đong đầy tâm trí những ǵ chân thật,
cao quư, những ǵ là chính trực, tinh tuyền, những ǵ
là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt
những ǵ là đức hạnh đáng khen" (Pl 4,8)
Nhưng thánh nhất
là tâm hồn chúng ta. Ngày nay người ta rất quan tâm
đến sự sạch sẽ bên ngoài nhưng lại quên
đi sự sạch sẽ bên trong, tức là sự sạch
sẽ của tâm hồn. Từ tâm hồn sinh ra tư
tưởng, lời nói, việc làm như ḍng nước
phát sinh từ mạch nước. Nếu mạch nước
mà sạch th́ nước chảy ra cũng sạch. Vậy
chúng ta hăy giữ cho tâm hồn trong sạch và tinh tuyền.
Chúa Giêsu nói "Phúc cho những ai có tâm hồn trong sạch,
v́ họ sẽ được nh́n thấy Chúa". (FM)
5. Tản mạn
suy tư
a/ Trong bài đọc
I kể chuyện Chúa hiện ra với Môsê, điều
đáng ngạc nhiên là Chúa không hiện ra cho ông trong Đền
thờ mà là trong sa mạc ; và Chúa hiện ra không phải
khi Môsê đang cầu nguyện mà trong lúc ông chăn cừu.
Chúa hiện ra cho Môsê ở một nơi phàm trần và trong
một sinh hoạt phàm trần.
Ngày nay thế giới
đă trở thành một nơi phàm trần. Thật khó mà
giữ được một ư thức thiêng thánh trong một
thế giới như thế. Tuy nhiên, nếu không có thiêng
thánh và ư thức hướng thượng, th́ cuộc đời
sẽ nghèo nàn và thấp hèn biết bao.
Trong cuộc gặp
gỡ giữa Môsê với Thiên Chúa, cảm xúc lấn át nhất
xem ra là sợ hăi. Nhưng thực ra không phải thế.
Khi Thánh Kinh nói về sự sợ đối với Thiên
Chúa th́ không phải là sợ hăi mà là kính sợ. Sợ hăi là
một cảm xúc tiêu cực, nó khiến ta co rúm lại và
muốn chạy trốn ; c̣n kính sợ là một cảm
xúc tích cực, nó khuyến khích ta tiến đến gần
đối tượng đang tác động lên ḿnh, ta
không cảm thấy bị hạ xuống, mà được
nâng lên.
Tín ngưỡng
bắt đầu bằng cảm xúc kính sợ, kính sợ
v́ nhận biết sự cao cả của Thiên Chúa và giới
hạn thấp hèn của con người. Kính sợ đi
trước, và đức tin đến sau.
Mà kính sợ th́ bắt
đầu bằng sự ngỡ ngàng. Môsê đă ngỡ
ngàng khi thấy bụi gai cháy rực mà không rụi tàn.
b/ Tuy nhiên rất
dễ ngỡ ngàng trước một sự kiện bất
thường như thế. Ngay cả người khùng cũng
biết ngỡ ngàng trước sự bất thường.
C̣n người khôn th́ biết ngỡ ngàng trước những
sự b́nh thường. Đây mới là vấn đề.
Chúng ta ước ao được ngỡ ngàng trước
một phép lạ, nhưng chúng ta không ngỡ ngàng khi ngắm
cảnh hoàng hôn. Hầu hết chúng ta cảm thấy khó mà
nhận ra nét cao cả và đáng ngỡ ngàng nơi những
sự việc b́nh thường trong cuộc sống ;
chúng ta không nhận ra những "phép lạ" vẫn diễn
ra hằng ngày chung quanh chúng ta.
Tâm t́nh tôn thờ
bắt nguồn từ ư thức về những phép lạ
như thế. Kính sợ và ngỡ ngàng có thể được
khơi lên bởi những sự việc rất nhỏ bé,
chẳng hạn một hạt cát, một chiếc lá hay một
giọt mưa.
Một đức
tin cần được củng cố bằng phép lạ
là một đức tin nghèo nàn. Những ai đă gắn bó
với Chúa th́ không cần phép lạ nữa, v́ họ đă
ư thức ḿnh đang sống trong một thế giới
được quyền năng Chúa bao bọc, họ nh́n
đâu cũng thấy Chúa.
Người nào
có khả năng nuôi dưỡng đức tin của ḿnh
bằng những phép lạ đời thường th́ giống
như người đang ngồi nơi bàn tiệc.
c/ Dù Môsê đang
đứng tại một nơi phàm trần giữa hoang
địa, nhưng Chúa bảo ông rằng đó là nơi
thánh. Điều ǵ đă khiến nơi đó thành nơi
thánh ? Thưa chính là sự hiện diện của Chúa.
Nếu thế th́ nhà thờ cũng là nơi thánh, v́ có Chúa
hiện diện trong nhà thờ. (FM)
6. Tại sao
Chúa chọn Môsê ?
Trích đoạn
của bài đọc I không cho ta biết tại sao Chúa chọn
Môsê. Nhưng trước trích đoạn này có ba đoạn
khác có thể giúp chúng ta trả lời được câu hỏi
này.
- Một lần
kia Môsê thấy một người Ai cập hà hiếp một
người do thái, ông chịu không được nên đă
ra tay can thiệp.
- Một lần
khác ông thấy hai người do thái đánh nhau, ông chịu
không nổi nên cũng ra tay can thiệp.
- Và một lần
nữa, ông thấy những người chăn chiên xứ
Mađian ngăn cản không cho các con gái của Ông Yêthro múc
nước, ông không chịu nổi nên lại ra tay can thiệp.
Cả ba chuyện
trên đều cho thấy Môsê là người không thể
khoanh tay đứng nh́n trước cảnh bất công. Bởi
thế khi Thiên Chúa "thấy cảnh khổ cực của
dân Ta… Ta xuống giải thoát chúng…" th́ Ngài chọn Môsê.
7. Chuyện
minh họa
a/ Ăn năn
Satan phàn nàn với
Chúa : "Ngài không công bằng. Nhiều tội nhân làm điều
sai trái và Ngài lại đón nhận họ. Thật ra, có
người trở lại sáu bảy lần và Ngài vẫn
nhận. Tôi chỉ phạm một lỗi lớn mà Ngài kết
án tôi đời đời. "Chúa nói : "Đă bao giờ
ngươi xin tha thứ hoặc ăn năn
chưa ?".
b/ Cơ hội cuối cùng
Sau khi đánh tan
một cuộc nổi loạn, nhà vua bắt những kẻ
phản loạn về. Ông ra lệnh thắp lên một cây
nến, rồi nói với họ : "Ai chịu đầu
hàng và thề trung thành với ta th́ sẽ được
tha, bằng không sẽ bị giết Các ngươi hăy suy
nghĩ. Khi cây nến tắt th́ cuộc hành quyết sẽ
bắt đầu". Thiên Chúa cũng đối xử với
tội nhân như vậy : Ngài cho họ một thời
gian gia hạn. Tuy nhiên có một khác biệt quan trọng :
không ai biết cây nến của đời ḿnh c̣n dài hay ngắn.
(Tonne).
Chủ tế : Anh chị em thân mến, để
có thể hiệp thông với Thiên Chúa là Đấng vô cùng
thánh thiện, con người cần phải thanh tẩy
tâm hồn khỏi mọi vết nhơ tội lỗi. Với
tâm t́nh sám hối và quyết tâm đổi mới đời
sống, chúng ta cùng dâng lời cầu xin :
1. Hội thánh
luôn mời gọi người Kitô hữu thành tâm sám hối
v́ những lỗi lầm đă phạm / Chúng ta hiệp
lời cầu xin cho mọi thành phần Dân Chúa / biết
tích cực sống tinh thần cầu nguyện và sám hối
của Mùa Chay.
2. Trong đời
sống thường ngày / vẫn c̣n biết bao người
đói khổ v́ quá nghèo túng / Chúng ta hiệp lời cầu
xin cho những người giàu có / biết rộng răi
chia sẻ cơm áo cho những ai khó nghèo.
3. Hăy thay đổi
đời sống / v́ Nước Trời đă tới
gần bên / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các Kitô hữu /
biết nỗ lực hoán cải con tim / thay đổi
tính hạnh / để ngày càng nên giống Chúa Giêsu
hơn.
4. Sám hối
trước tiên là lănh nhận bí tích Ḥa Giải / rồi
thực hành bác ái yêu thương / Chúng ta hiệp lời
cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết
chân thành xưng thú tội lỗi / và yêu thương hết
thảy mọi người.
Chủ tế : Lạy Chúa, biết bao lần chúng
con đă sám hối tội lỗi và quyết tâm đổi
mới đời sống cho đẹp ḷng Chúa, nhưng
chúng con chưa thực hiện được những ǵ
muốn quyết tâm sửa đổi v́ yếu đuối.
Vậy xin Chúa ban thêm sức mạnh cho chúng con. Chúng con cầu
xin
- Trước
kinh Lạy Cha : Trong tâm t́nh sám hối, khi đọc
kinh Lạy Cha, chúng ta hăy đặc biệt đọc cách
rất thức lời nguyện "và tha nợ chúng con
như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con"
Như người
làm vườn kiên nhẫn chờ đợi cho cây vả
sinh ra, Thiên Chúa cũng đang kiên nhẫn chờ đợi
chúng ta sám hối và sinh ra hoa trái những việc lành. Chúng
ta đừng làm cho Chúa phải thất vọng.
GÓP NHẶT CÁT ĐÁ-Năm C
Chúa
nhật 03 MC
DỊP MAY
THỨ HAI
Mark Link S.J.
Bài đọc:Xh 3 : 1-8,
13-15 ; 1 Cr 10 : 1-6, 10-12 ; Lc 13: 1-9
Chủ đề:
Thiên Chúa đầy ḷng
thương đă cho tất cả chúng ta dịp may thứ
hai. Vậy chúng ta đáp lại với ḷng biết ơn và
dâng hiến bản thân cho Ngài một lần nữa.
Tờ Dallas Morning News
(Dallas Tia Sáng) có đăng tấm ảnh chụp một số
tù nhân đang tham gia một chương tŕnh công tác tự
nguyện. Họ đang tu sửa lại một ngôi nhà
đă đổ nát ở mạn tây thành phố.
Vài ngày sau, một người
trong đám tù nhân đă viết gởi cho nhà xuất bản
những ḍng chữ này: “Xin cám ơn ông đă cho đăng
bức h́nh trên trang b́a…. trước kia tên và h́nh của tôi
đă từng bị đưa lên báo ngày tôi nhận án. Cho
nên giờ đây tôi rất vui mừng nh́n thấy h́nh ảnh,
của tôi đang làm việc thiện, được
đưa lên trang b́a báo của ngài….18 năm trước
đây khi tôi vào tù, tôi chẳng khác ǵ ngôi nhà hư nát mà chúng
tôi vừa mới tu sửa… Nhưng Chúa đă chăm sóc và
biến đổi tôi thành một tạo vật mới
trong Đức Kitô.
Chúng ta khó có thể t́m ra
được một minh hoạ nào tuyệt hảo
hơn cho chủ điểm mà Chúa Giêsu đă nêu ra trong bài
Phúc Âm hôm nay. Nửa đầu kể lại hai nhóm người
bị giết trong những biến cố bi đát mới
xảy ra ở Giêrusalem. Chúa Giêsu kết luận về những
biến cố này với những kẻ đang nghe Ngài: “Nếu
các ngươi không ăn năn thống hối tất cả
các ngươi sẽ phải chết giống như họ”.
Nửa sau kể chuyện một cây vả được
trồng trong vườn nho là nơi lư tưởng cho nó mọc
lên. Nếu cây vả ấy không thể lớn lên ở chỗ
này th́ nó sẽ không thể nào lớn lên ở bất kỳ
chỗ nào khác. Thường th́ một cây vả cần 3
năm để trưởng thành, nếu sau 3 năm mà nó
không sinh trái th́ có thể kể như nó sẽ không sinh trái
được nữa.
V́ thế chủ vườn
nho sẽ ra lệnh cho các người làm vườn đốn
cây ấy đi. Nhưng thật đáng ghi nhận là thay v́
đốn cây ấy xuống, th́ người làm vườn
nho lại năn nỉ chủ vườn cho cây ấy dịp
may thứ hai: “Xin ngài hăy để nó sống thêm năm nay
nữa, tôi sẽ lo vun xới đất chung quanh và bón phân
cho nó”.
Chúa Giêsu đưa ra những
dụ ngôn để nhắm đến hai nhóm người.
Trước tiên Ngài nhắm đến việc dạy dỗ
đám dân đồng thời với Ngài, và sau đó là dạy
dỗ tất cả mọi người thuộc đủ
thời đại, dĩ nhiên, đám dân được nói
đến trong dụ ngôn hôm nay là dân
Từ đó chúng ta trở
lại câu chuyện mở đầu. Cả người
tù nhân nọ lẫn ngôi nhà đều cho thấy rơ chủ
điểm bài dụ ngôn của Chúa Giêsu v́ cả hai đều
có dịp may thứ hai.
Dân trong thành th́ tính đập
nát ngôi nhà đi, nhưng có vài người khuyên các nhà hữu
trách nên cho nó cơ hội thứ hai. Họ bảo: “Cứ
để các tù nhân sửa lại xem, nếu ngôi nhà
được sửa lại thành một nơi hữu ích
th́ chúng ta sẽ khỏi phá nát nó đi”.
C̣n người tù nọ cũng
đă từng bị kết án, xă hội xem anh như kẻ
bất hảo và nhốt anh vào sau song sắt. Tuy nhiên, dù cho
xă hội ruồng bỏ anh, Chúa Giêsu đă không hùa theo họ
làm như thế, Ngài cho anh cơ hội thứ hai giống
hệt hành động của người làm vườn
trong bài Phúc Âm hôm nay. Ngài đă tưới nước và
chăm sóc cho tinh thần anh. Anh biết mở rộng ḷng
đáp lại và nhờ đó trở nên một tạo vật
mới.
Tất cả chúng ta đều
có phần nào giống như hoàn cảnh các câu chuyện
trên. Tại một thời điểm nào đó trong cuộc
đời, t́nh trạng chúng ta chẳng khác nào cây vả,
căn nhà đổ nát hoặc anh tù nhân nọ. Chúng ta có
nguy cơ bị ném ra ngoài như đồ vô dụng.
Nhưng Chúa đă thương xót đến chúng ta, Ngài
đă cho chúng ta dịp may thứ hai này, đồng thời
khuyên chúng ta lợi dụng tối đa cơ may ấy. Vậy
chúng ta hăy thưa với Chúa Giêsu: Lạy Chúa Giêsu chúng con cảm
tạ Ngài v́ Ngài đă cho chúng con dịp may thứ hai này.
Xin hăy giúp chúng con biết tận dụng cơ may này để
thi hành kế hoạch Chúa đă định cho chúng con,
đặc biệt trong những tuần c̣n lại của
mùa chay này.
Chúng ta kết thúc bằng
bài thơ nói về một chiếc đàn vĩ cầm cũ
kỹ. Giống như chúng ta, nó cũng có được
cơ may thứ hai, hơn nữa nó c̣n là h́nh ảnh câu chuyện
của bạn, của tôi và của t́nh yêu Thiên Chúa dành cho
chúng ta nữa. Tôi hy vọng bài thơ ấy sẽ tác động
đến tâm hồn các bạn và sẽ thôi thúc các bạn
tham dự thánh lễ hôm nay với niềm tri ân và ḷng mến
yêu nhiều hơn thường lệ.
“Cây vĩ cầm bị nứt
bể rồi lại được dán lại. Người
bán đấu giá nghĩ rằng chẳng nên phí th́ giờ
chăm chút cho nó làm ǵ. Nhưng ông ta vẫn tươi
cười cầm nó lên và rao bán:
- Nào, thưa quí vị, ai
sẽ bắt đầu trả giá đầu tiên đây? Một
đồng, một đồng, rồi tới hai đồng,
chỉ có hai đồng thôi sao? Ai sẽ trả nó ba đồng
đây? À, một người trả ba đồng, rồi
hai người trả ba đồng, không c̣n ai nữa sao?
Bỗng nhiên từ cuối
pḥng, một người đàn ông tóc hoa râm bước lên
cầm lấy cây đàn, ông lau bụi chiếc đàn cũ
kỹ rồi siết lại những sợi dây lỏng.
Sau đó ông tấu lên một bản nhạc êm dịu, ngọt
ngào, y như những bài ca của các thiên thần. Tiếng
nhạc dừng lại, người bán đấu giá chậm
răi nói:
-Tôi sẽ ra giá bao nhiêu cho
chiếc vĩ cầm cũ kỹ này đây?
Đoạn ông vừa cầm
cây đàn lên vừa nói:
- Một ngàn đồng,
và ai sẽ tăng lên 2000? Hai ngàn rồi! Có ai chịu
tăng lên ba ngàn không? Một người chịu giá 3.000,
và c̣n ai nữa!!!
Đám đông hồ hởi
reo vui nhưng có vài người trong họ la lên:
- Chúng tôi hoàn toàn chẳng
hiểu cái ǵ đă làm thay đổi giá trị cây vĩ cầm
ấy!
Lập tức có tiếng
đáp lại:
- Chính nhờ đôi tay ông
nhạc sĩ chạm vào đấy.
Quả thế, nhiều
người trong chúng ta từng đi sai đường lạc
lối, bị bầm dập v́ tội lỗi và bị
đám đông vô tâm rẻ rúng, khác nào cây vĩ cầm cũ
mèm kia. Chỉ một tô cháo, một ly rượu, một
cuộc chơi là đă đưa chúng ta sa chân hết lần
này đến lần khác, và cuối chúng ta hầu như bị
hư hoại luôn. Nhưng vị Minh Sư đă đến,
và lũ dân chúng khờ khạo hoàn toàn không thể hiểu
nổi giá trị của linh hồn và sự đổi
thay của nó, sau khi linh hồn đă được đôi
tay của vị Minh Sư chạm đến”. ( Tác giả
vô danh)
NGÀI BIỆN
HỘ CHO CHÚNG TA
Gm. Arthur Tonne
JIMY, bé trai 8 tuổi rất
ương ngạnh, không ai bảo em làm cái ǵ được,
trái lại em làm tất cả những ǵ bị cấm
đoán. Một hôm v́ thất vọng, cha em bắt em đi
ngủ sớm. Ngay sau đó một người lối xóm
tới chơi. Ông rất quí Jimy ông xin phép cha mẹ
được nói chuyện với Jimy. Trong pḥng cầu
nguyện, ông nhắc cho cậu bé biết tính không vâng lời
của cậu làm phiền ḷng cha mẹ, làm cha mẹ buồn
và nhất là làm phiền ḷng Chúa. Cậu bé oà khóc “Cháu phải
làm sao?”. Ông khách gọi cha mẹ lại và khi nghe Jimy xin lỗi
hai ông bà rưng rưng nước mắt.
Việc ông khách làm cho Jimy,
Đức Giêsu Kitô cũng làm cho mỗi người chúng ta
như vậy. Đó là ư nghĩa câu chuyện Chúa nói với
chúng ta trong bài Tin Mừng hôm nay.
Người trồng vây vả
là Thiên Chúa toàn năng. Cây vả là dân Chúa, là bạn và tôi.
Người làm vườn là Đức Kitô. Theo phép công
b́nh, Thiên Chúa Cha quyết định đốn những cây
không sinh hoa kết trái. Chúa Kitô bào chữa. Người biện
hộ và van xin cho chúng ta một thời gian nữa, một
kỳ hạn nữa v́ con Ngài, Cha trên trời hoăn cho chúng ta
một kỳ hạn nữa, đó là câu truyện cuộc
đời chúng ta với Chúa Kitô.
Chúng ta không sinh trái, chúng ta
không làm việc phải làm, chúng ta làm cả điều Chúa
cấm chúng ta không tuân giữ các giới răn. Chúng ta không
sinh lợi, bạn không thể đổ thừa cho Chúa v́
Người thịnh nộ. Người quyết định
dẹp bỏ chúng ta. Nhưng Chúa Kitô đă can thiệp,
đă bầu chữa. Chúa Kitô đứng giữa Thiên Chúa
và chúng ta. Xin cho chúng ta một kỳ hạn nữa.
Bầu chữa cho chúng ta
là sứ mạng của Chúa Kitô, Người là đấng
bầu chữa, là đấng trung gian. Người xin cho
chúng ta ḷng thương xót, một kỳ hạn. Người
không chỉ xin Chúa Cha tha thứ, Chúa Giêsu c̣n xin mọi
ơn lành chúng ta cần thiết. V́ thế lời cầu
nguyện của Giáo Hội, nhất là trong Thánh lễ bao
giờ cũng kết bằng công thức; “Nhờ Đức
Giêsu Kitô, Chúa chúng con”.
Thánh lễ diễn tả
chân lư này. Chúa Giêsu dâng ḿnh cho Chúa Cha qua vị linh mục.
Như Môisen trong bài đọc một biện hộ cho dân
của ông Chúa Kitô cũng thế. Trong kinh nguyện Thánh thể
II. Chúng ta sẽ đọc; “V́ chúng con, Đức Kitô
đă giang tay trên thập giá”. Người giang tay bầu chữa
trong Thánh lễ này. Vị linh mục thay Chúa Kitô giang tay xin
ơn thương xót cho chúng ta, như Chúa Kitô, vị linh mục
là trung gian của Dân Chúa.
Các thánh cũng là những
đấng bàu chữa, các Ngài cố gắng làm nhiều
điều Chúa Kitô đă làm, quả thật những ai theo
Chúa Kitô phải giống Ngài, một người bào chữa,
bạn và tôi phải bào chữa cho những ai không có thời
giờ, không có ḷng trí để bào chữa cho chính ḿnh; bạn
có bà con, bạn hữu hay kẻ thù, họ cần ḷng
thương xót của Chúa, Hăy xin Chúa thương những
cây vả trơ trọi đó, rất ít khi chúng ta cầu
nguyện cho kẻ khác theo cách đó, ngay cả cho gia
đ́nh riêng của chúng ta. Chúng ta than văn, phê b́nh hàng giờ,
sao chúng ta không t́m ít phút để can thiệp. Xin Chúa tha thứ,
giúp đỡ và nâng dậy những kẻ không tuân phục
Chúa Cha. Xin Chúa Kitô giúp chúng ta nên người bào chữa. Xin
Chúa Kitô luôn bào chữa chúng ta và thúc đẩy chúng ta bào chữa
cho kẻ khác. Xin Chúa chúc lành bạn. Amen.
MỖI TUẦN MƯỜI THANG THUỐC
BỔ
“Một
nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”
Chúa
Nhật III Mùa Chay Năm C
I.Tia
sáng:
v CẦN CHÚA
v ĐỪNG LẤY NGÓN
II.Thư giăn:
1.
TRẢ HỘ
2.
CŨNG THẤY SẢNH ẤY
3.
KHÔNG SAO
4.
PHỊA HAY QUÁ
5.
MÙ GIÀ
6.
LƯ LUẬN TRẺ CON
7.
CÔ BÉ TÊN G̀?
III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
v ĐỌC THÁNH KINH
IV.Chuyện ngụ ngôn:
v DỞ NỌ DỞ KIA
V.Hẹn
bạn trên đỉnh thành công:
v THỨ BỐN - MỤC TIÊU PHẢI ĐẶC BIỆT
VI.T́nh
yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:
v T̀NH TRẠNG LY HÔN
VII.Chuyện phiếm :
I.
TIA SÁNG :
ĐỪNG LẤY NGÓN
Fénelon.
Bởi v́ nhà của
Thiên Chúa, t́nh thân ái giữa loài người, cung điện
ḥa b́nh, được xây dựng bằng những cái xà mà
mỗi người lấy ở mắt ḿnh ra, chứ không
phải bằng cọng rơm nơi mắt kẻ khác. Dù
ngón tay bạn xem ra có vẻ sạch sẽ, cũng đừng
bao giờ chỉ vào lỗi lầm người khác, mà hăy cố
nh́n vào ánh sáng trước khi nh́n vào bóng tối. Một dân tộc
quên ḿnh mà đi thán phục người anh em, học tiếng
nói của họ và cứu giúp các nạn nhân, quả thật
họ đă tiên cảm được nước Thiên Đàng
rồi... Có cần đợi lúc nào có tai ương, đức
ái của ta mới vượt qua khỏi ranh giới hay
không?
II.
THƯ GIĂN:
1.TRẢ HỘ
Ở cửa hàng thời trang, cô gái hỏi
người bán hàng:
- Thưa ông, giá chiếc áo khoác này bao nhiêu?
Anh chàng bán hàng thấy cô gái xinh đẹp
liền trả lời ởm ờ:
- Giá thỏa thuận, rất rẻ, chỉ
một chiếc hôn.
Cô gái bèn quay sang bà già cùng đi:
- Bà ơi, bà trả hộ cháu nhé!
2. CŨNG THẤY CẢNH ẤY
Một người đến thăm bạn
ở bệnh viện:
- Tôi không nghĩ là mau đến như thế!
Mới tối qua tôi c̣n thấy bạn khiêu vũ với một
cô tóc vàng kia mà!
- Th́ vợ tôi cũng
thấy cảnh ấy nên mới tai hại như thế
này!
3. KHÔNG SAO
Một tay nhà giàu mới nổi nghe thầy
giáo phàn nàn về con ḿnh.
"Cậu con của ông tệ lắm! Anh
văn, văn, toán đều dốt cả".
Ông nhà giàu nhún vai: "Không sao, lớn lên thế
nào cháu nó cũng mướn thư kư riêng!"
4. PHỊA HAY QUÁ
Cô con gái rượu của nhà tỷ phú nọ
măi vẫn không chịu lấy chồng nên trở thành đầu
đề bàn tán cho bao nhiêu tờ báo. Những chàng phóng viên
nhanh nhạy hộc tốc lao đến nhà tỷ phú xin phỏng
vấn:
"Nghe nói cô nhà sắp lập gia đ́nh,
xin cho biết tên của chàng rể!"
Tỷ phú trả lời: "Có tin này th́
đúng là đáng mừng cho gia đ́nh chúng tôi. Thế
nhưng ... cậu thử bảo tôi biết xem con tôi sắp
lấy ai nhỉ?"
5. MÙ GIÀ
Mỗi người qua đường tốt
bụng ném cho gă mù đồng bạc. T́nh cờ có một
đồng bạc lăn vào khe rănh, gă mù vội vàng chạy
theo nhặt lấy.
"Thế ông không bị mù à?" Người
qua đường ngạc nhiên.
"Suỵt, nói nhỏ chứ. Thằng
cha mù thiệt đi xem phim rồi".
6. LƯ LUẬN TRẺ CON
Bố: "Tommi, nếu bố ngồi vào
bàn mà tay dơ như con th́ con sẽ nói sao?"
"Con sẽ giữ lịch sự không
nói ǵ cả".
Bố: "Con muốn mẹ sinh cho con em
trai hay em gái?"
"Con chỉ thích mẹ sinh chó con".
7. CÔ BÉ TÊN G̀?
Một hôm, nhà bác học Anhxtanh bước
lên xe buưt nhưng lỡ làm rơi mắt kiếng, ông
đang khom người sờ soạng t́m dưới sàn xe
th́ cô bé đứng đối diện nhặt kiếng lên
dúi vào tay ông.
"Cảm ơn bé, cháu tên ǵ nhỉ ?"
"Clara-Anhxtanh, bố ạ!"
III.
NHẬT KƯ TRUYỀN
GIÁO :
Trích trong “Nhật kư
truyền giáo”
Biên soạn : Lm. PIÔ
NGÔ PHÚC HẬU
ĐỌC THÁNH KINH
Cà
Mau, ….
Ḿnh đang đọc cuốn
"Đất dữ" của Hoócghê Amađô. Ḿnh dừng
lại ở câu chuyện kể về gia đ́nh ông
"đại tá" Antoninô đọc Kinh Thánh. Đại
tá chỉ có nghĩa là một ông chủ đồn điền
giàu có. Antoninô có một bà vợ rất đạo đức.
Tối nào bà cũng quy tụ mọi người lại
để nghe bà đọc Thánh Kinh. Khi bà chết rồi,
thói quen đọc Thánh Kinh trong gia đ́nh vẫn được
tuân hành như một kỷ niệm đáng kính. Bây giờ
người chủ tŕ buổi đọc Sách Thánh là đứa
con gái của bà.
Antoninô cảm thấy đồn
điền của ḿnh chưa rộng lớn đủ.
Ông ngó sang đồn điền bên cạnh chỉ cách
đồn điền của ông bằng một cái thung lũng
hẹp. Ông muốn hai thành một. Ông muốn t́m hiểu ư
Chúa. Tối hôm ấy ông ngỏ lời với đứa
con gái của ông : “Con đọc
Sách Thánh xem có chỗ nào Chúa muốn bố chiếm đồn
điền bên kia thung lũng không?”. Con ông mở Sách
Thánh và đọc một đoạn. Ông lắc đầu.
Con ông lại mở và đọc một đoạn khác. Ông lại lắc đầu.
Cuối cùng con ông mở sách Giosuê và đọc ngay đoạn
kể ông Giosuê đưa quân lội qua sông Giođan, bao vây
và gieo thần tru trên Giêricô. Ông gật đầu lia lịa
: "Được rồi,
con".
Sáng hôm sau, khi trời chưa
hừng sáng, ông đă xua quân tràn qua thung lũng chiếm
đồn điền của bạn. Lương tâm ông tỉnh
queo, v́ ông bảo: "Đó là
Lời Chúa"…
Đọc Sách Thánh ư ?
Chưa đủ ! C̣n phải đọc Sách Thánh với
tinh thần nào nữa chứ. Thời Trung Cổ, người
ta đă trích một câu trong Thánh vịnh để làm bài hịch
xua Thập Tự quân qua chiếm đất Thánh, mở màn
cho một cuộc chiến dài hai thế kỷ ( 1096-1270).
Exurge, Domine (Lạy Chúa, xin hăy chỗi dậy).
Cuộc chiến này là một
trong những sai lầm lớn của Giáo hội.
Như vậy có nghĩa là vẫn
có một lối đọc Thánh Kinh sai lầm. Người
ta không bỏ ḿnh để theo Chúa, mà lại bắt Chúa phải
bỏ ḿnh để theo người ta. Bây giờ ḿnh mới
hiểu câu nói: “Ai muốn theo
Ta th́ phải bỏ ḿnh đi". Phương pháp đọc
Thánh Kinh quan trọng hơn việc đọc Thánh Kinh. Học
cách đọc Thánh Kinh quan trọng hơn việc mua và
đọc Thánh Kinh.
Cà
Mau, …1975
Anh Ba Hiền mời ḿnh tham
gia lớp "Chia sẻ Lời
Chúa" của Giáo xứ Quản Long. Một cô gái
đưa cho ḿnh một tập sách nhỏ bằng Anh ngữ.
Tác giả phản đối việc y khoa hiện đại
tiếp máu cho bệnh nhân, nhân danh lời tuyên bố của
Thánh Giacôbê trong Cv 15,26 "Anh em
hăy kiêng ăn máu huyết", Ôi, người ta nhân danh
Lời Chúa để làm những chuyện buồn cười.
Ḿnh tin rằng tác giả tập sách nhỏ này đă đọc
Kinh Thánh nhiều lắm, nhưng lại hiểu Lời
Chúa một cách tùy tiện.
Đọc Lời Chúa chưa
có nghĩa là đă hiểu Lời Chúa. Hiểu Lời Chúa
chưa có nghĩa là đă đồng cảm với Chúa. Muốn
đọc, hiểu và cảm được Lời Chúa,
ḿnh phải tự hủy ư riêng một cách thật sâu sắc.
Ḿnh c̣n phải khiêm tốn như kẻ đi t́m Chúa mà
chưa gặp được Chúa. Ḿnh rất sợ hiện
tượng :
- Nhân danh Chúa, tôi trừ diệt
chúng.
- Nhân danh Chúa, tôi chống tiếp
huyết cho bệnh nhân.
- Nhân danh Chúa, tôi đưa
người lạc giáo lên giàn hảo thiêu.
Cà
Mau, ...
Ḿnh thường xuyên chia sẻ
Lời Chúa với Nga, một cô giáo theo đạo Tin Lành.
Sau buổi chia sẻ Lời Chúa, cô tham dự thánh lễ rồi
mới về. Hôm nay cô ngỏ ư với ḿnh :
- Cha cho con rước Ḿnh
Thánh Chúa đi. Đi dự lễ mà không được
rước Chúa, con thấy nó thế nào ấy.
- Chị phải hỏi ư kiến
mục sư xem sao. Bên Tin Lành không tin có Chúa hiện diện
thật trong h́nh bánh đâu.
Nga có một tâm hồn
rất ngay thẳng. Cô tự sám hối về sự chia rẽ
của Kitô giáo. Cô rất hăng say rao giảng Đức
Giêsu. Chính cô đă khuyên một học sinh công giáo bỏ thói
bê tha mà trở về với công tác giúp lễ. Với Nga
th́ vấn đề quan trọng của công tác truyền giáo
không phải là Công giáo hay Tin Lành mà là Đức Giêsu. Nga
đă biết từ bỏ ư riêng để đọc Kinh
Thánh.
Cà
Mau, …
Ḿnh đang sửa soạn mặc
áo lễ, th́ có người tḥ đầu vào qua cửa pḥng
mặc áo :
- Tôi muốn gặp linh mục
Hậu.
- Tôi đây.
- Có thư của Việt
Hưng ở Cần Thơ gởi cho linh mục. Việt
Hưng giới thiệu tôi đến gặp linh mục.
Việt Hưng là học sinh trường Đồng Tâm của
linh mục ngày xưa.
- Hẹn anh sau lễ nhé.
Ḿnh đang cởi áo lễ,
th́ anh ta lại tḥ đầu vào. Như vậy là anh ta đă ngồi chờ
ḿnh từ đầu đến cuối thánh lễ.
- Sau lễ tôi lại bận.
Hẹn anh đúng 8 giờ nhé.
- Vâng !
Anh ta trao thư của Việt Hưng gửi cho ḿnh rồi
lủi thủi ra về.
Đúng 8 giờ, anh có mặt
ở cửa nhà xứ. Ḿnh dẫn anh ta lên lầu.
- Tôi là người không tín
ngưỡng, anh là linh mục.- Anh lưỡng lự ḍ
xét.
- Nhưng chúng ta cứ góp ư thoải
mái, không sợ ai .
- Dĩ nhiên. Tôi tin rằng
đạo của anh có chân lư, v́ nó đă tồn tại hai
mươi thế kỷ. Nếu nó không có chân lư, th́ nó
đă bị lịch sử đào thải rồi. Nhưng
tôi vẫn chẳng hiểu đạo của anh là cái ǵ.
Tôi đă đọc nhiều sách nói về đạo của
anh, nhưng vẫn chưa thấy được đạo.
Cụ thể là hai tác phẩm của cùng một tác giả
là Victor Hugo mà lại nói khác hẳn nhau về đạo của
anh. Cuốn "Nhà thờ
Đức Bà Paris" cho thấy đạo của anh bẩn
quá chừng. Ngược lại, cuốn "Những người khốn khổ"
lại mô tả đạo của anh đẹp tuyệt vời.
Bây giờ anh có cách nào giúp tôi hiểu một cách đúng
đắn về đạo của anh không ?
- Đọc Thánh
Kinh. Đọc Đức Giêsu. Chân lư của đạo
không ở trong những tác phẩm văn học, mà ở
trong Thánh Kinh. Đức Giêsu mới là đạo, c̣n Giáo hội
chỉ là người đang hành tŕnh t́m về Đức
Giêsu mà thôi.
- Tôi không thấy Thánh Kinh trong
các nhà sách.
- Dĩ nhiên … Chắc anh cũng
hiểu tại sao rồi. Vả lại, chính bản thân
tôi bây giờ, muốn mua một cuốn Thánh Kinh, th́ cũng
chẳng biết mua ở đâu …
Hai người nói chuyện
măi cho tới quá mười giờ đêm. Truớc khi nhắm
mắt ngủ, ḿnh liên tưởng đến một buổi
tối nọ, Thầy Chí Thánh ngồi nói chuyện rỉ rả
thật lâu với ông Ráp-bi Nicôđêmô. Ḿnh gởi ông bạn
này cho Ngài...
IV.
TRUYỆN NGỤ NGÔN:
DỞ NỌ DỞ KIA
Sắp có một cuộc chiến
giữa chim và thú. Chim muốn kéo dơi về phía ḿnh. Chúng
bay lên chỗ dơi đậu và nói :
- Dơi ơi, chiến tranh sắp
xảy ra rồi đấy ! Đi với bọn ḿnh nhé !
- Nhưng, tớ
không đi với các cậu đâu, tớ là thú! Lũ chim
đành bay đi. Lát sau, bầy thú đi qua dưới cây
dơi đậu. Chúng ngước lên nói với dơi :
- Dơi ơi, cuộc chiến
sắp xảy ra rồi, dơi đi với bọn ḿnh nhé
.
Dơi lại nói :
- Không, tớ không đi với
các cậu được, tớ là chim !
Bầy thú bỏ đi.
May thay, cuộc chiến
đă không xảy ra, ḥa b́nh lại đến với chúng.
Bấy giờ dơi mới t́m đến lũ chim và mong
muốn cùng chung niềm sung sướng, nhưng tất cả
lũ chim đều ngăng ra, không ai chơi với nó. Dơi
đến với bầy thú. Nhưng nó lại phải rút
lui ngay, nếu không nó đă bị bầy thú xé xác. Dơi chợt
hiểu ra : Con người dở nọ, dở kia sẽ
không bao giờ có bạn.
V.
HẸN BẠN TRÊN
ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo bản tiếng
Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí
cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN
VĂN DIỄM
THỨ BỐN - MỤC TIÊU
PHẢI ĐẶC BIỆT
Ở trên, tôi có
dùng cụm từ, bạn phải là: "Một người có ư nghĩa đặc biệt",
chứ không được là "một gă lang thang vô định". Để làm sáng
tỏ, bạn hăy chọn một ngày nắng gắt rồi
mua một cái kính lúp thật mạnh và một chồng báo.
Đặt kính lúp trên chồng báo, rồi chuyển tới chuyển
lui dưới ánh nắng, chồng báo sẽ không sao cả.
Nhưng nếu bạn giữ yên và tập trung vào một
điểm, năng lượng mặt trời được
hội tụ lại, sẽ khuếch đại lên và bạn
sẽ nhóm được lửa.
Do đó, dù có khả
năng, sức mạnh hoặc thông minh tới cỡ nào, nếu
không biết sử dụng cũng như tập trung và duy
tŕ nó vào một mục tiêu đặc biệt, bạn sẽ
chẳng bao giờ hoàn thành được điều ǵ
trong tầm tay cả. Người thợ săn bắn
được chim không phải nhờ bắn cả bầy
một lúc mà nhờ nhắm riêng từng con một.
Nghệ thuật
chọn mục tiêu là biết nhắm vào một đối
tượng cụ thể. Giàu có, nhà "đẹp" hay "to",
nghề có "lương cao",
một nền giáo dục "tốt
hơn", "bán
được nhiều hơn", "làm một cái ǵ", làm nhiều hơn cho cộng
đồng, hoặc là một người chồng, một
người vợ, một sinh viên, một người
"tốt hơn"...
đều là những mục tiêu quá bao quát, thiếu cụ
thể.
Chẳng hạn,
thay v́ một căn nhà "lớn"
hoặc "đẹp",
mục tiêu của bạn nên đi vào chi tiết. Nếu
không biết những chi tiết chính xác, bạn nên thu thập
các tạp chí có những h́nh ảnh và mẫu mă của những
ngôi nhà đáp ứng được yêu cầu của ḿnh.
Phối hợp những ư tưởng và quan niệm đă
được tŕnh bày khi các chủ thầu hoặc nhân
viên nhà đất giới thiệu một căn nhà làm sẵn.
Xem xét nhiều "ngôi nhà"
nhưng đừng để các nhân viên nhà đất hiểu
lầm bạn "đang"
là khách hàng nên sẽ lôi bạn đi xem hết nhà này đến
nhà khác, chỉ tổ khiến bạn thêm khó xử và chậm
trễ trong việc t́m được ngôi nhà như ư mà
thôi.
Cứ viết rơ
những chi tiết ấy lên giấy, dài rộng bao nhiêu,
kích cỡ thế nào, thuộc lô đất loại nào, vị
trí ra sao, bao nhiêu pḥng, kiểu nào, màu nào... Rồi nhờ một
nhà kiến trúc địa phương thiết kế đồ
án. Trong phần tới, bạn sẽ thấy điều
này quan trọng như thế nào.
VI.
T̀NH YÊU
– HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(An Giang số 1237, ngày 19/6/1996, trang 5)
T̀NH TRẠNG LY HÔN
Khi kư tên vào giấy kết hôn, có lẽ chẳng
mấy ai nghĩ đến chuyện phải ly hôn sau này.
Lúc đó, trước mắt của hầu hết các
đôi vợ chồng toàn là những viễn cảnh tốt
đẹp, không ai nghĩ đến khó khăn, phức tạp...
của đời sống gia đ́nh mà họ sắp trải
qua. Và họ lại càng không nghĩ, sẽ có lúc cả hai
đứng trước toà chỉ trích nhau ḥng biện minh
cho sự thất bại của ḿnh trong cuộc hôn nhân.
Nh́n lại công tác giải quyết án xin ly hôn, có thể
đúc kết những nguyên nhân chủ yếu nhất dẫn
đến hôn nhân tan vỡ. Đó là việc kết hôn của
các đương sự quá sớm và quá vội vă bước
vào cuộc sống gia đ́nh. Trong khi đó, họ chưa
chuẩn bị đầy đủ những điều
kiện, kinh nghiệm và vật chất cần có cho cuộc
hôn nhân, thậm chí không ít trường hợp kết hôn khi
kinh tế hoàn toàn phụ thuộc vào người khác. Do
đó, khi gặp những khó khăn, phức tạp khá
đa dạng của cuộc sống chung, họ đă
không giải quyết được dẫn tới t́nh trạng
khủng hoảng, mâu thuẫn tâm lư t́nh cảm đưa
đến ly hôn.
Hôn nhân tan vỡ ngày nay c̣n do sự tác động của
kinh tế thị trường, các quan niệm, tâm lư thực
dụng nảy sinh trường hợp hôn nhân v́ tiền
hơn là v́ t́nh yêu. V́ vậy kinh tế sa sút th́ tất yếu
t́nh cảm sẽ sứt mẻ, xung đột.
Các trường hợp ly hôn c̣n do thiếu
tôn trọng nhau trong quan hệ vợ chồng. Tư tưởng
gia trưởng, đánh đập ngược đăi hoặc
sống buông thả, bê tha rượu chè vô trách nhiệm
đă dẫn đến nhiều trường hợp phải
ly hôn.
Trong các trường hợp này, phần lớn là do
phía người chồng. V́ vậy, trong thời gian qua, các
đơn xin ly hôn do vợ đứng nguyên đơn
thường nhiều gấp đôi so với đơn chồng.
Đơn cử trong những tháng đầu năm 1996,
đơn vợ là 181, đơn chồng chỉ có 94.
Hiện nay, trong cả nước nói chung và An Giang nói
riêng th́ cuộc sống gia đ́nh c̣n có nhiều thế hệ
chung sống. Do đó, mâu thuẫn giữa vợ chồng
và những thành viên khác của phía gia đ́nh chồng hoặc
vợ, nhất là mâu thuẫn giữa nàng dâu với nhà chồng
cũng dẫn tới không ít trường hợp "tan
đàn xẻ nghé". Ngoài ra, ly hôn c̣n do ảnh hưởng
của ḷng mê tín dị đoan, các quan niệm lạc hậu
như: tuổi không hạp, xung khắc, hôn nhân hiện tại
không bền vững bằng hôn nhân lần 2 hoặc lần
3...
Đặc biệt, qua các đơn về hôn nhân gia
đ́nh ở tỉnh ta cho thấy độ tuổi xin ly
hôn từ 18 đến 30 tuổi chiếm đến 50,28%,
và trên 50 tuổi xin ly hôn chiếm khoảng 5% (từ 1987
đến nay). Điều này cho thấy, người ta có thể
ly hôn ở bất cứ độ tuổi nào. V́ vậy,
việc xây dựng hạnh phúc gia đ́nh là cả một
quá tŕnh dài từ trẻ cho đến già, và sự cố gắng
của một người th́ chưa đủ đ̣i hỏi
nỗ lực xây dựng hợp tác của cả hai vợ
chồng. Đồng thời, hôn nhân muốn hạnh phúc và vững
bền, đ̣i hỏi mỗi người phải biết
quên cái "tôi" của bản thân đừng để
những chuyện đau ḷng xảy ra.
Bích Vân
VII.
CHUYỆN
PHIẾM :
Trích
trong tập truyện hài hước trẻ “Bồ” non
Biên
soạn : PHẠM KHẢI
Chiếc xe du lịch
dừng bánh trước ngôi biệt thự có tấm..biển
”Khách sạn đào tiên”. Kiến
trúc ngôi nhà có những nét mềm mại, hài ḥa với những
hàng liễu tha thướt bên thềm. Anh lái xe mở cửa
cho hai ông khách nước ngoài:
-Mời các ngài nghỉ
tại đây.
-Cái tên kia có nghĩa
ǵ?
Trong bài hát Thiên Thai của chúng tôi có câu ”chúng em xin dâng hai trái đào
tơ...”
-Ồ, ve-ri gút. Thật là lăng
mạn. Chúng ta vào ngay đi.
Bà chủ khách sạn
ra tận xe đón khách. Ở tuổi 40, bà vẫn giữ
được những nét xuân sắc thời son trẻ. Tấm
thân kiều diễm trong chiếc áo dài may rất khéo làm hai
ông khách bàng hoàng tưởng
như là- Lưu Nguyễn gặp tiên. Trong khi bà chủ (làm
giám đốc kiêm tiếp tân) niềm nở đón hai vị
khách th́ ông chồng (đóng vai quản trị) thân mật
tiếp anh lái xe:
-H́nh như anh mới
tới đây lần đầu?
-Vâng, tôi quen biết
nhiều nơi nhưng chưa đến khách sạn này.
Nghe các bạn nói ở đây có chế độ đặc
biệt nên đưa khách tới…
-Mong rằng anh sẽ
hài ḷng. Tỷ lệ 25% sẽ thanh toán hôm tiễn khách
đi. Tạm thời gửi anh tiền uống nước.
Nào mời anh cạn ly mừng ngày chúng ta quen biết nhau.
Anh lái xe nh́n quanh rồi
nói:
-Ở đây có cảnh
quan đẹp, môi trường tốt, bà chủ duyên dáng,
lịch sự. Nhưng muốn thu hút, khách sạn c̣n phải
cạnh tranh…
-Anh muốn nói là các
"dịch vụ" mà
các nơi khác vẫn làm?
-Đúng đấy.
-Chúng tôi ngại
tai tiếng ảnh hưởng tới gia đ́nh. Nghề
này phức tạp lắm nên các cháu không đứa nào
được tới đây.
Đúng là khi quyết
định kinh doanh khách sạn, vợ chồng bà chủ
đă dứt khoát không để
các con tham gia, mặc dù rất
thiếu người tin cẩn, để làm quản lư. Việc
tuyển tiếp viên cũng không đơn giản. Chọn
các cô gái thùy mị, đoan trang th́ lại không vừa ư
khách. Họ tới đây để hưởng thụ,
chơi bời cho đáng đồng tiền chứ đâu
phải phô bày đạo đức? C̣n tuyển bọn gái
lẳng lơ th́ có phen mất cả ông chồng! Nhưng
đă lao vào cuộc th́ phải làm mọi cách cho khách sạn
tồn tại và đông khách. Có lần bà bị ốm mấy
ngày, bà buộc ḷng phải bảo cô con gái đang học
trường ngoại ngữ đến giúp tiếp tân. Sự
xuất hiện của cô gái tràn trề sức sống,
chuyên mặc váy mi-ni, làm cho hoạt động của khách
sạn sôi nổi hẳn lên. Khi đó bà mới cảm thấy
nếu cho con gái nghỉ có nghĩa là làm phật ư nhiều
vị khách.
Lần sau, anh lái xe
hôm trước lại chở đến ông Tây. Nghe nói giành
được từ một khách sạn lớn trong thành
phố. Ông này nói tiếng Việt khá sơi, lại có vẻ rất
hào hoa. Hôm ông đi, bà chủ tiếp trong pḥng để
chia tay:
-Mấy ngày qua, ông
có được hài ḷng không ?
-Tốt lắm! Tốt
lắm!
-H́nh như ông đi
sớm một ngày so với dự
định? Có thể chúng tôi c̣n thiếu sót ǵ chăng? Các
món ăn của khách sạn chưa làm ông ngon miệng
chăng ?
-Ồ, không đâu.
Nhưng chỉ thiếu một đ́êu…bà cho phép tôi nói chứ?
-Xin ông cứ cho biết.
-Các món ăn đều
tuyệt vời. Chỉ c̣n thiếu món ăn…đào tiên.
-Ôi, khuyết điểm
quá. Các cô gái của chúng tôi chưa mời ông thưởng
thức ư? Có lẽ v́ đào sapa năm nay không được
ngon lắm.
-Không,
không. Tôi nghĩ rằng không một thứ đào nào ngoài chợ tuyệt bằng đào của
vườn … bà.
-Đào tiên quư lắm,
sợ ông không mua nổi.
-Mấy trăm, mấy
ngh́n đôla? Tôi chờ một tín hiệu của bà. Bây giờ
tạm biệt.
Tối hôm sau, bà chủ
có điện thoại từ một nơi nào đó:
-Alô, bà chủ đấy
à? Tôi là khách mới tạm biệt bà hôm qua đây. Đă quyết
định chưa? Tôi sẽ trở lại vườn
đào muốn "em"
đồng ư. Ḱa, trả lời "anh" đi! Thôi được. Có người
nói chuyện với bà đây.
Nghe lạch cạch
trong máy rồi có tiếng phụ nữ nói tiếp:
-Mẹ đấy à
? Con gái đây. Vội đi ngay nên không kịp xin phép bố
mẹ. Con đă lớn rồi có thể tự quyết
định cuộc sống của ḿnh. Ông ấy yêu con và
con cũng "yêu ông ấy".
Chào.
Đào
tiên của mẹ.
Có lẽ c̣n lâu con mới trở về….
1996
GÓP GIÓ
ngụ ngôn:
Tôi muốn húc
Đó là một chú Dê con với một đôi sừng bé tẹo
tèo teo nhưng lại hay cà khịa. Chú chẳng biết làm
ǵ nên cứ hay di cà khịa với mọi người.
- Tôi muốn húc! Nào, ta húc nhau một cái chơi!
- Để cho ta yên! - Bác Gà Trống Tây nói rồi trịnh
trọng tránh ra.
- Nào, ta húc nhau chơi nào! - Chú Dê lân la đến gạ lợn
con.
- Lui ra! - Chú Lợn con đáp lại rồi đưa chân
sau quào đất.
Dê ta lại chạy đến một bác Cừu
già.
- Nào, ta húc nhau một cái chơi!
- Đi chỗ khác! - Bác Cừu khẩn khoản - Hăy để
ta yên! Ta không mặt mũi nào đi húc nhau với chú.
- Nhưng tôi muốn! Thôi, ta cứ húc nhau một cái
chơi!
Bác Cừu không nói ǵ, lẳng lặng đi chỗ
khác.
Dê ta lại nh́n thấy một chú Chó con.
- Chà! Ta húc một cú xem nào!
- Nào, bắt đầu! - Chú Chó con hăm hở lao đến cắn ngay vào chân Dê một miếng
thật đau.
- Ôi! Hượm đă! - Chú Dê ta bật khóc - Tớ
th́ tớ muốn húc, thế mà cậu lại ǵ thế này?
- C̣n tớ th́ tớ muốn cắn! - Chú Chó
con đáp và bồi thêm cho Dê ta một miếng rơ đau nữa.
Bốn ngón tay
Lúc mới sinh ra, cậu bé đă bị mù. Khi cậu lên 6, một việc xảy ra làm em không
tự giải thích được. Buổi chiều nọ,
em đang chơi đùa cùng các bạn, một cậu bé khác
đă ném trái banh về phía em. Chợt nhớ ra cậu bé la
lên:
- Coi chừng ! Quả banh sắp văng trúng
đấy.
Quả banh đă đập trúng người
cậu, và cuộc sống của cậu không như trước
đây nữa. Cậu bé không bị đau, nhưng cậu
thật sự băn khoăn.
Cậu quyết định hỏi mẹ:
- Làm sao cậu ta biết điều ǵ sắp xăy ra cho con
trước khi chính con nhận biết được
điều đó ?
Mẹ cậu thở dài, bởi cái giây phút bà e ngại
đă đến! Đă đến cái thời khắc đầu
tiên mà bà cần nói rơ cho con trai ḿnh biết: "Con bị
mù!".
Rất dịu dàng bà cầm bàn tay của con, vừa nắm
từng ngón tay và đếm:
- Một - hai - ba - bốn - năm. Các ngón tay
này tựa như năm giác quan của con vậy. Ngón tay bé
nhỏ này là nghe, ngón tay xinh xắn này là sờ chạm, ngón
tay tí hon này là ngửi, c̣n ngón bé tí này là nếm ...".
Ngần ngừ một lúc , bà tiếp:
- ...C̣n ngón tay tí xíu này là nh́n. Mỗi giác quan của
con như mỗi ngón tay, chúng chuyên chở bức thông điệp
lên bộ năo con".
Rồi bà gập ngón tay bà đặt tên "nh́n", khép chặt
nó vào ḷng bàn tay của con, bà nói:
- Con ạ! Con là một đứa trẻ khác với những
đứa khác, v́ con chỉ có bốn giác quan, như là chỉ
có bốn ngón tay vậy: một - nghe ,
hai - sờ, ba - ngửi, bốn - nếm. Con không thể sử
dụng giác quan nh́n. Bây giờ mẹ muốn chỉ cho con
điều này. Hăy đứng lên con nhé.
Cậu đứng lên. Bà mẹ nhặt
trái banh lên bảo:
- Bây giờ con hăy đặt bàn tay của con trong tư thế
bắt trái banh.
Cậu mở ḷng bàn tay và trong khoảnh
khắc cậu cảm nhận được quả banh cứng
chạm vào các ngón tay của ḿnh. Cậu bấu
chặt quả banh và giơ lên cao.
- Giỏi ! Giỏi ! -
Bà mẹ nói - Mẹ muốn con không bao giờ quên điều
con vừa làm. Con cũng có thể giơ cao quả banh bằng
bốn ngón tay thay v́ năm ngón. Con cũng
có thể có và giữ được một cuộc sống
trọn vẹn và hạnh phúc với chỉ bốn giác quan
thay v́ năm nếu con bước vào cuộc sống bằng
sự nỗ lực thường xuyên!
Cậu bé không bao giờ quên h́nh ảnh "bốn ngón tay
thay v́ năm". Đối với cậu
đó là biểu tượng của niềm hy vọng.
Và hễ cứ mỗi khi nhụt chí v́ sự
khiếm khuyết của ḿnh, cậu lại nhớ đến
biểu tượng này để động viên ḿnh.
Cậu hiểu ra rằng mẹ cậu đă
nói rất đúng. Cậu vẫn có thể
tạo được một cuộc sống trọn vẹn
và giữ lấy nó chỉ với bốn giác quan mà cậu
có được.
Hăy làm ngay!
Trong lớp học dành cho
người lớn, tôi giao cho mỗi người bài tập
"Đến gặp một người mà anh chị yêu
thương nhất, và nói với người đó rằng
anh chị yêu họ."
Tuần sau vào buổi học kế tiếp, một người
trong số các học tṛ của tôi đă kể lại:
- "Tôi đă giận thầy Dennis khi thầy giao cho chúng
tôi phải làm việc này vào tuần trước. Tôi nghĩ tôi không cần phải nói với ai những
lời yêu thương như vậy. Nhưng khi tôi
đang lái xe về nhà, lương tâm của
tôi bắt đầu lên tiếng. Khi đó,
tôi biết chính xác tôi cần phải nói với ai câu nói
đó. Năm năm trước, tôi và
Cha tôi đă có một cuộc căi nhau dữ dội và vẫn
chưa được giải quyết ổn thỏa.
Chúng tôi tránh mặt nhau trừ những buổi
bắt buộc cả gia đ́nh tụ họp. Gần như chúng tôi không nói với nhau một lời.
Khi về tới nhà tôi nhận thức rơ ràng rằng tôi sẽ
tới gặp Cha và nói với Cha rằng tôi yêu người
biết chừng nào.
Sau khi quyết định như vậy
dường như một gánh nặng đă trút khỏi vai
tôi. Vào
Tôi không bỏ phí lấy một giây - bước lên một
bước tôi nói với Cha: "Cha, con muốn tới
để nói với Cha rằng con yêu thương Cha."
Dường như có điều ǵ đó đă truyền từ
tôi sang Cha. Trước mắt tôi, khuôn mặt
của Cha dịu hẳn lại, những nếp nhăn
dường như biến mất và Cha bật khóc.
Cha mở rộng cánh tay ôm tôi vào ḷng và
nói rằng: "Cha cũng thương yêu con lắm, con
trai, nhưng cha đă không thể nói ra được
điều này."
Nhưng đó không phải là điều tôi muốn
nói. Hai ngày sau khi tôi gặp Cha tôi, người đă bị
nhồi máu cơ tim và hiện nay đang
ở trong bệnh viện. Tôi vẫn chưa rơ người
có thể qua khỏi được hay không nữa.
Điều tôi muốn nói với các bạn là
: Đừng chờ đợi làm những điều
mà bạn cần phải làm. Điều ǵ sẽ
xảy ra nếu tôi chần chừ không nói với Cha?
Hăy dành thời gian cho những việc bạn cần phải
làm và hăy làm ngay đi!
Dennis E. Mannering
Chúng ta thật giàu có
Chúng ta sinh ra có Hai Mắt đằng
trước th́ chúng ta không nên luôn nh́n lại phía sau mà là nh́n
xem có ǵ đang đợi chúng ta ở phía trước.
Chúng ta sinh ra có Hai Tai : một bên phải
một bên trái, để chúng ta nghe được hai phía,
nghe được cả lời khen và lời chê.
Chúng ta sinh ra có Bộ Năo được giấu
trong một hộp xương, dù chúng ta có nghèo về vật
chất đến đâu, chúng ta vẫn giàu v́ không ai lấy
đi được những ǵ trong bộ năo của chúng
ta - những thứ ấy quư hơn cả vàng bạc và
trang sức mà bạn có.
Chúng ta sinh ra có hai mắt, hai tai ,
nhưng chỉ có một cái miệng. Hẳn bạn biết
tại sao chứ ? V́ miệng
lưỡi là một vũ khí sắc bén, có thể làm cho
người khác cảm thấy yêu thương hay thù ghét.
Hăy nhớ : nói ít , nghe và quan sát nhiều
hơn.
Chúng ta sinh ra chỉ có một Trái Tim, nằm
sâu trong lồng ngực để nhắc chúng ta hăy biết
trân trọng và luôn cho đi sự thương yêu từ sâu
trong ḷng ḿnh.
T́nh yêu và đôi cánh
Ngày
xưa có một cô bé sống trong rừng một ḿnh cô
đơn. Một hôm cô đi dạo trong rừng th́ gặp
hai con chim non đang thoi thóp v́ mất mẹ trong tổ của
chúng. Cô liền đem chúng về và nuôi chúng
trong một cái lồng thật đẹp, hằng ngày cô
chăm sóc chúng bằng cả t́nh thương của ḿnh.
Chẳng mấy chốc hai chú chim non ngày nào bây giờ ngày
càng khỏe mạnh và xinh đẹp hơn, hàng ngày chúng vui
đùa cùng cô bé, hót cho cô bé nghe những giai điệu
mượt mà.
Một hôm cô bé quên đóng cửa lồng chim, tức th́ một
con bay ra ngoài, nó bay ṿng quanh cô bé như quyến luyến, cô
bé nh́n con chim buồn bă, khi con chim bay thật gần cô bé, cô
bé vươn tay giữ chặt nó, con chim khó nhọc thoi
thóp trong tay cô bé. Bỗng cô bé cảm thấy con chim mềm
nhũng trong tay cô bé, hoảng hồn cô
bé nh́n lại th́ con chim mà cô quư mến đă nhắm mắt.
Cô buồn bă nh́n con chim c̣n lại trong lồng, chợt cô bé
có suy nghĩ nó cần phải được bay lên bầu
trời xanh thẳm tự do. Cô tiến lại lồng và mở
cửa thả con chim c̣n lại ra.
Con chim bay một ṿng, hai ṿng, ba ṿng rồi n ṿng như muốn
quyến luyến và cảm ơn cô bé. Cô dịu dàng nh́n theo, bỗng con chim đậu nhẹ nhàng lên
vai cô bé và cất tiếng hót cao vút những giai điệu
mà cô chưa từng được nghe trước đó,
làm cho cô bé quên hết những phiền muộn trước
đó. Cô bé bỗng nhận ra rằng cách nhanh nhất để
đánh mất t́nh yêu là hăy giữ chặt lấy nó, c̣n muốn
giữ măi t́nh yêu th́ hăy chắp cho nó đôi cánh tự do.
Những câu nói hay của
bạn
Bạn thấy ḿnh cần phải giữ mọi
thứ được cân bằng. Hăy thử những cách
sau đây:
- Đừng làm ṃn giá
trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với
người khác. Bởi v́ mỗi người trong
chúng ta đều là những người đặc biệt.
- Đừng đề
ra mục tiêu của bạn chỉ v́ người khác cho
đó là quan trọng. V́ chỉ có bạn mới biết
điều ǵ là tốt nhất cho ḿnh.
- Đừng để
cuộc sống đi qua mắt bạn chỉ v́ bạn
đang sống trong quá khứ hay tương lai. Bằng
cách sống cuộc sống của ḿnh ngày hôm nay, vào lúc này,
bạn đang sống tất cả mọi ngày trong cuộc
đời.
- Đừng từ chối
nếu bạn vẫn c̣n cái để cho.
- Không điều ǵ là tồn tại măi măi cho đến
lúc bạn ngừng cố gắng.
- Đừng ngại
ngần thừa nhận rằng bạn chưa hoàn hảo.
- Đừng e dè đối
mặt thử thách. Chỉ khi thử sức ḿnh, bạn mới học
được can đảm.
- Đừng đóng cửa trái tim
và ngăn cản t́nh yêu đến chỉ v́ bạn nghĩ
không thể nào t́m ra nó.
- Cách nhanh nhất để nhận t́nh yêu là cho,
cách mau lẹ để mất t́nh yêu là giữ nó quá chặt,
cách tốt nhất để giữ ǵn t́nh yêu là cho nó
đôi cánh tự do.
- Đừng đi qua
cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất
ḿnh đang ở đâu và thậm chí quên ḿnh đang đi
đâu.
- Đừng quên nhu cầu
cảm xúc cao nhất của một người là cảm
thấy được tôn trọng.
- Đừng ngại
học hỏi. Kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta
luôn có thể mang theo dể dàng.
- Đừng sử dụng
thời gian hay ngôn từ bất cẩn. Cả
hai thứ đó đều không thể lấy lại.
- Cuộc sống không phải là một cuộc chạy
đua, nó là một cuộc hành tŕnh mà bạn có thể tận
hưởng từng bước khám phá…