CHÚA NHỰT II CHAY
CHỦ ĐỀ :
BIẾN ĐỔI
Chúa Giêsu biến h́nh
(Lc 9,28b-38)
BÀI ĐỌC I: St 15, 5-12.
17-18
"Thiên
Chúa đă thiết lập giao ước với Abraham".
Trích sách
Sáng Thế.
Trong những ngày ấy, Thiên Chúa dẫn
Abram ra ngoài và nói với ông: "Ngươi hăy ngước
mắt lên trời, và nếu có thể được, hăy
đếm các ngôi sao". Rồi Chúa nói tiếp: "Miêu duệ
của ngươi sẽ đông đảo như thế".
Abram tin vào Thiên Chúa, và v́ đó ông được
công chính.
Và Chúa lại nói: "Ta là Chúa, Đấng
dẫn dắt ngươi ra khỏi thành
Khi mặt trời đă lặn rồi,
bóng tối mịt mù phủ xuống, có một chiếc ḷ
bốc khói và một khối lửa băng qua giữa những
phần con vật bị chia đôi. Trong ngày đó, Chúa
đă thiết lập giao ước với Abram mà nói rằng:
"Ta ban xứ này cho miêu duệ ngươi, từ sông
Ai-cập cho đến sông Eu-phrát". Đó
là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv
26, 1. 7-8a. 8b-9abc. 13-14
Đáp: Chúa
là sự sáng và là Đấng Cứu Độ tôi. (c. 1a)
Xướng: 1) Chúa là sự sáng, là Đấng Cứu
Độ, tôi sợ chi ai? Chúa là Đấng
phù trợ đời tôi, tôi sợ ǵ ai? - Đáp.
2) Lạy Chúa, xin nghe tiếng con kêu cầu, xin
thương xót và nhậm lời con. Về Chúa, ḷng
con tự nhắc lời: "Hăy t́m ra mắt Ta".- Đáp.
3) Và lạy Chúa, con t́m ra mắt Chúa, xin Chúa đừng
ẩn mặt xa con, xin đừng xua đuổi tôi tớ
Ngài trong cơn thịnh nộ. Chúa là
Đấng phù trợ, xin đừng hất hủi con.
-
Đáp.
4) Con tin rằng con sẽ được nh́n xem
những ơn lành của Chúa trong cơi nhân sinh. Hăy chờ
đợi Chúa, hăy sống can trường, hăy phấn khởi
tâm hồn và chờ đợi Chúa! - Đáp.
BÀI ĐỌC II: Pl 3, 17 - 4, 1
"Chúa
Kitô sẽ biến đổi thân xác chúng ta nên giống thân
xác hiển vinh của Người".
Trích thư Thánh
Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philípphê.
Anh em thân mến, anh em hăy bắt
chước tôi, và hăy để mắt nh́n coi những
người ăn ở theo như mẫu
mực anh em thấy nơi chúng tôi. Bởi chưng
như tôi đă thường nói với anh em, và giờ
đây tôi đau ḷng ứa lệ mà nói lại, có nhiều
người sống thù nghịch với thập giá Đức
Kitô. Chung cuộc đời họ là hư
vong, chúa tể của họ là cái bụng, và họ đặt
vinh danh của họ trong những điều ô nhục; họ
chỉ ưa chuộng những cái trên cơi đời này.
Phần
chúng ta, quê hương chúng ta ở trên trời, nơi
đó chúng ta mong đợi Đấng Cứu Chuộc là
Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Người
sẽ biến đổi thân xác hèn hạ của chúng ta nên
giống như thân xác hiển vinh của Người, nhờ
quyền lực mà Người vẫn có, để bắt
muôn vật suy phục Người.
Bởi thế,
anh em thân mến và yêu quư, anh em là niềm hoan lạc và triều
thiên của tôi; anh em thân mến, hăy vững vàng trong Chúa.
Đó là lời Chúa.
Hoặc đọc bài vắn sau
đây: Pl 3, 20 - 4, 1
Anh em thân
mến, quê hương chúng ta ở trên trời nơi
đó chúng ta mong đợi Đấng Cứu Chuộc là
Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Người
sẽ biến đổi thân xác hèn hạ của chúng ta nên
giống như thân xác hiển vinh của Người, nhờ
quyền lực mà Người vẫn có, để bắt
muôn vật suy phục Người. Bởi
thế, anh em thân mến và yêu quư, anh em là niềm hoan lạc
và triều thiên của tôi; anh em thân mến, hăy vững vàng
trong Chúa. Đó là lời Chúa.
CÂU XƯỚNG TRƯỚC
PHÚC ÂM: Mt 17, 5
Từ trong đám mây sáng chói có tiếng
Chúa Cha phán rằng: "Đây là Con Ta yêu dấu, các
ngươi hăy nghe lời Người".
PHÚC ÂM: Lc 9, 28b-36
"Đang
khi cầu nguyện, diện mạo Người biến
đổi khác thường".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo
Thánh Luca.
Khi ấy,
Chúa Giêsu đưa Phêrô, Giacôbê và Gioan lên núi cầu nguyện. Và
đang khi cầu nguyện, diện mạo Người biến
đổi khác thường và áo Người trở nên trắng
tinh sáng láng. Bỗng có hai vị đàm đạo
với Người, đó là Môsê và Êlia, hiện đến
uy nghi, và nói về sự chết của Người sẽ
thực hiện tại Giêrusalem. Phêrô và
hai bạn ông đang ngủ mê, chợt tỉnh dậy, thấy
vinh quang của Chúa và hai vị đang đứng với
Người. Lúc hai vị từ biệt Chúa, Phêrô
thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, chúng con
được ở đây th́ tốt lắm; chúng con xin
làm ba lều, một cho Thầy, một cho Môsê, và một
cho Êlia". Khi nói thế, Phêrô không rơ ḿnh nói
ǵ. Lúc ông c̣n đang nói, th́ một đám
mây bao phủ các Ngài và thấy các ngài biến vào trong đám
mây, các môn đệ đều kinh hoàng. Bấy giờ
từ đám mây có tiếng phán rằng: "Đây là Con Ta
yêu dấu, các ngươi hăy nghe lời Người". Và khi tiếng đang phán ra, th́ chỉ thấy c̣n
ḿnh Chúa Giêsu. Suốt thời gian đó,
các môn đệ giữ kín không nói với ai những điều
ḿnh đă chứng kiến. Đó là
lời Chúa.
Minh họa
- Mille images : 68 B
- Chúa Giêsu biến
h́nh (Lc 9,28b-38)
Sợi chỉ đỏ :
Việc Thiên Chúa
kết giao ước với tổ phụ Abraham (Bài đọc
I) là nền tảng của sự biến đổi thân phận
loài người : V́ loài người phàm hèn mà được
vinh dự kết giao ước với Thiên Chúa ; Việc
biến đổi được thực hiện một
cách mẫu mực nơi Chúa Giêsu (Bài Tin Mừng) : nhân
tính của Ngài lu mờ đi để thiên tính hiển lộ ;
Thánh Phaolô (Bài đọc II) hứa hẹn với các tín hữu
rằng "Đức Kitô sẽ biến đổi thân
xác yếu hèn của chúng ta nên giống thân xác vinh hiển của
Ngài"
Anh chị em thân
mến
Chắc hẳn
nhiều lần chúng ta phải thất vọng v́ con người
của ḿnh sao mà tồi tệ xấu xa quá. Nhiều
lần chúng ta cố gắng sửa đổi bản thân
cho tốt hơn. Nhưng cũng nhiều
lần chúng ta thất bại.
Bài Tin Mừng hôm
nay tường thuật việc Chúa Giêsu biến h́nh ra vinh quang ; Thánh Phaolô hứa chúng ta cũng sẽ
được biến đổi như thế nhờ quyền
năng Thiên Chúa.
Trong
Thánh lễ này, chúng ta hăy kết hợp với Chúa Giêsu và
xin Ngài biến đổi chúng ta.
- Chúng ta đă
được dựng nên giống h́nh ảnh Chúa, nhưng
do tội lỗi, càng ngày chúng ta càng khác xa Ngài.
- Sở dĩ
chúng ta ngày càng khác xa Chúa là v́ chúng ta hay dung dưỡng con
người xác thịt mà không bồi dưỡng con
người thần linh trong chúng ta.
- Gần mực
th́ đen, gần đèn th́ sáng. Chúng ta gần gũi tội lỗi nhiều hơn là gần
gũi với ơn Chúa.
1. Bài đọc
I (St 15,5-12.17-18)
Các
bài đọc Cựu Ước từ Chúa nhật II Mùa
Chay trở đi tuần tự nhắc lại những chặng
đường quan trọng của Lịch sử Cứu
độ. Hôm nay, đoạn
sách Sáng thế đề cập đến chặng đầu
tiên : Thiên Chúa kết giao ước với
Abraham. Nhân loại cũ do nguyên tổ Ađam kể như
đă hư mất v́ tội lỗi. Thiên Chúa
quyết định thành lập một nhân loại mới
bắt đầu từ Abraham. Nếu Abraham chọn
Thiên Chúa là Chúa của ḿnh và tin vào Ngài, th́ Thiên Chúa sẽ là
Đấng bảo vệ ông, Ngài sẽ làm cho có một ḍng
dơi đông đức, là dân riêng của Ngài.
Giao ước
được kư kết theo nghi thức thời xưa : Một số con vật
được xẻ đôi đặt ở hai bên ; những
người kết ước đi giữa những con vật
xẻ đôi ấy, ngụ ư rằng nếu không tuân giữ
giao ước th́ cũng sẽ bị chết phanh thây
như những con vật ấy. Trong bài tường thuật
này, chỉ có Thiên Chúa (được tượng trưng
bởi lửa và khói) đi qua những con vật ấy,
Abraham không đi qua, bởi v́ đây là giao ước
đơn phương : chỉ ḿnh
Thiên Chúa cam kết thôi.
H́nh
ảnh những mănh cầm tượng trưng cho những
thế lục thù địch.
Chúng xà xuống trên những con vật để phá việc
kư kết giao ước ấy. Nhưng Abraham
đă xua đuổi được chúng.
2. Đáp ca
(Tv Tv 26)
Thánh vịnh 26
được phụng vụ chọn đọc tiếp
theo bài đọc I v́ nó diễn tả đúng tâm t́nh của
Abraham : quyết chọn Chúa là chỗ
nương tựa của ḿnh và tuyệt đối tin
tưởng nơi Ngài.
3. Tin Mừng
(Lc 9,28-36)
Chúng ta nên để
ư tới bối cảnh của việc Chúa Giêsu biến h́nh :
1. Ngài biến
đổi h́nh dạng ra vinh quang sáng láng đang lúc cầu
nguyện.
2. Có một số
chi tiết cho thấy cuộc biến h́nh này có liên quan tới
việc Chúa Giêsu chịu chết và sống lại :
- Việc biến
h́nh xảy ra "khoảng 8 ngày sau", tức là sau việc
Ngài báo tin chịu nạn lần thứ nhất (xem Lc 9,22)
- Hai ông Môsê và Êlia
đàm đạo với Ngài "về cuộc xuất
hành Ngài sắp hoàn thành tại Giêrusalem.
-
Tiếng Chúa Cha từ trời phán "Đây là Con Ta,
người Ta tuyển chọn" là trích những đoạn
Cựu Ước nói về Người Tôi Tớ của
Giavê chịu khổ để chuộc tội cho loài
người.
Như thế
Chúa Giêsu hôm nay biến h́nh để cho 3 môn đệ thân
tín thấy trước một chút vinh quang thật của
Ngài, nhờ đó các ông sẽ đỡ hoang mang khi sau này
thấy Ngài chịu nạn chịu chết.
4. Bài đọc
II (Pl 3,17--4,1)
Mở
đầu trích đoạn này, Phaolô kêu gọi tín hữu
Philipphê hăy noi gương bắt chước Ngài. Sở dị Phaolô dám kêu gọi như
thế v́ Phaolô cũng đă bắt chước tổ phụ
Abraham, đặt trọn niềm tin tưởng cậy
trông nơi Thiên Chúa.
Phaolô c̣n khuyến
khích rằng nếu chúng ta đặt trọn niềm tin
tưởng cậy trông nơi Thiên Chúa th́ Ngài sẽ dùng quyền
năng của Ngài mà chế ngự tất cả những
yếu đuối của thân phận con người và biến
đổi chúng ta thành vinh hiển như Ngài.
* 1. Ơn gọi
và Biến h́nh
Ơn
gọi của Abraham là bỏ xứ
Ơn
gọi của Phaolô là quên đi dĩ văng, diệt cái kiêu
căng và cuồng tín Biệt Phái.
Từ thái cực là một kẻ hung hăng bắt đạo,
Phaolô đă mềm nhũn và ngoan hiền dưới ánh sáng
kỳ diệu với lời trách nhẹ nhàng :
"Saulê,
sao người bắt bớ Ta ?".
Phaolô làm bạn với nhóm 12 và trở thành
Tông Đồ Dân Ngoại. Phaolô vui nhận
thử thách, không ngừng thuyết giảng, và trung thành
đến giọt máu cuối cùng. Phaolô
đă được lột xác và biến h́nh.
Lịch
sử Giáo hội ghi nhận nhiều cuộc biến h́nh
khác. Từ say rượu đến say Chúa ; từ gái giang hồ thành thánh
nhân ; từ trai tứ chiếng nên đấng lập
ḍng ; từ kẻ khô khan đến người sốt
mến ; từ người tham lạm, hà khắc trở
thành kẻ rộng lượng và khoan nhân... Đó
là những cuộc canh tân và biến h́nh đă, đang và c̣n
tiếp tục xảy ra trong Giáo hội. Đồng thời chứng minh rằng ơn Chúa
dư đủ cho mọi người và Chúa đang thắng
ma quỉ, xác thịt và thế gian nơi cung ḷng mỗi cá
nhân.
Phúc Âm hôm nay hé lộ
một chút vinh quang và sự cả sáng của Cứu Chúa
khi Ngài đàm đạo với hai nhân vật lịch sử
nổi tiếng và kính yêu là Elia và Môisen. Tại thế, v́ sứ
mệnh cứu độ, Chúa Giêsu che giấu tất cả
uy quyền và dũng lực của Ngôi Lời, để sống
đời hèn mọn, bất lực và tầm thường
của một thế nhân. Ngài cần ăn
uống, nghỉ ngơi. Ngài phải đau buồn,
bị chê bai và chỉ trích. Ngài lo lắng,
và bồn chồn về cuộc thảm tử sắp
đến. Nhưng điều khác biệt
là Ngài vui đón ư Chúa Cha. Bởi vậy,
một lần nữa, Chúa Cha đă khen thưởng "Đây là Con Ta Dấu Yêu, hăy nghe lời
Ngài". Trong phút giây ngút ngàn thân thương ấy,
Ngài bước ra khỏi cuộc đời lam lũ và ô trọc để vui hưởng
phút vinh quang ngây ngất và tuyệt vời của Ngôi Hai
Thiên Chúa.
Không
phải chỉ có Abraham, Môisen, Êlia, Tông đồ mới có
ơn gọi và được biến h́nh. Trái lại, ơn gọi phổ quát
"Hăy nên hoàn thiện như
Cha các con ở trên trời" đă được trao
tặng và mời gọi mỗi cá nhân. Thực
thi ơn gọi ấy một cách hoàn hảo và trọn vẹn
th́ chúng ta ắt sẽ được biến h́nh.
Giám mục John Quinn
trong lễ Thêm sức cho 50 em tại Sacramento năm 1983
đă mô tả ơn gọi và sứ mạng của người
Việt Nam tại Mỹ như sau : "Cha rất hài ḷng
khi thấy các con họp nhau tôn thờ và ca tụng Chúa bằng
tiếng mẹ đẻ. Các con hăy duy tŕ nền văn hóa
và truyền thống cổ truyền, đừng để
nó mai một đi. Cha vui mừng v́ h́nh thức đạo
đức bên ngoài biểu lộ đức tin anh hùng và sâu
xa chúng con thừa hưởng do công quả của các Đấng
tử đạo Việt
Tin
đạo, thực hành đạo là ơn gọi của
chúng ta. Sống đạo và mang
đạo vào đời là phương thế trong lành,
thánh thiện và vĩ đại chúng ta
phải thực hiện để "danh Cha cả sáng,
nước Cha trị đến và ư Cha thể hiện".
Đừng để phú quư tạo tâm kiêu và bất
cần Chúa. Đừng để ghen
tương đốt cháy và tiêu hủy thiện chí. Đừng để tị hiềm gây bất
măn, đố kỵ và tranh chấp. Đừng
để ích kỷ hủy hoại t́nh đồng
hương và khóa cửa ḷng. Hăy nhận diện ra ai
là đồng chí để cùng nắm tay, d́u nhau bước
tới và biến h́nh và ai là kẻ thù đang khai trừ và
bắt bớ Đức Kitô trong Giáo hội để cẩn
trọng, đề pḥng và cảm hóa. Và nhất là hăy can
đảm cùng Chúa Kitô "vạn lư trường chinh"
trong âm thầm, chịu đựng. tự
hủy, hy sinh, khiêm tốn, tin tưởng và phó thác. Chúng ta không bao giờ lầm đường khi
bước trên những dấu chân của Đức Kitô.
Đó là con đường biến h́nh duy nhất của
ông bà, anh chị và của tôi. (Lm Nguyễn B́nh An, Nguyệt san "Dân Chúa Mỹ Châu")
2 * Hai ngọn
núi
Hăy so sánh cảnh
hôm nay với cảnh trên núi Cây Dầu :
- cùng xảy
ra trên một ngọn núi : núi biến h́nh (Tabor ?) và
núi Cây Dầu.
- ở 2 nơi Chúa Giêsu đều
biến h́nh : ở núi biến h́nh, Chúa Giêsu từ h́nh
dáng loài người biến thành h́nh dáng Thiên Chúa ; ở
núi Cây dầu, từ h́nh dáng Thiên Chúa biến ra h́nh dáng con
người yếu đuối.
- Cả 2 sự biến h́nh
đều diễn ra trước 3 nhân chứng :
Phêrô, Giacôbê và Gioan. Và 2 điểm phụ :
2 lần ấy, họ đều ngủ, c̣n Chúa Giêsu đều
thức và cầu nguyện.
Nhưng 2 cuộc biến h́nh này
bổ túc ư nghĩa cho nhau : Trên núi biến
h́nh, các môn đệ thấy được thiên tính của
Chúa Giêsu vinh quang hơn bao giờ hết, khiến họ ngất
ngây sung sướng, muốn ở măi trong tâm trạng ngất
ngây đó ; Trên núi Cây dầu, họ thấy Thầy
trong nhân tính yếu đuối hơn bao giờ hết. Con
người thật của Chúa Giêsu vừa có thiên tính vừa
có nhân tính. 2 biến cố bổ túc nhau giúp ta hiểu
được con người thật của Ngài.
* Suy gẫm 2 biến cố này,
ta cũng thấy được con người thật của
ta : trong ta có một phần là Adam con
của xác thịt, một phần là Con của Chúa.
- Cũng như Chúa Giêsu xưa
trên núi biến h́nh, có nhiều lúc chúng ta cảm thấy ngất
ngây sung sướng ; thấy ḿnh sốt
sắng quá, gần Chúa qua, yêu thương anh chị em quá,
sẵn sàng làm những điều tốt cho anh chị em,
sẵn sàng tha thứ cho kẻ làm hại ḿnh...
- Nhưng cũng như Chúa Giêsu
trên núi Cây dầu, lại có những lúc chúng ta suy sụp trầm
trọng ; phần Adam nổi lên lấn
áp phần Con của Chúa. Khi đó ta thấy đời thật
buồn nản, thấy không ai thương ḿnh, không ai hiểu
ḿnh, Chúa h́nh như cũng xa ḿnh... Từ
đó ta nguội lạnh với Chúa, ích kỷ với anh chị
em, khe khắt với những kẻ làm khổ ḿnh.
+ Nhưng có một điều rất
quan trọng ta hăy nhớ : Chúa Giêsu
luôn cầu nguyện khi biến h́nh vinh quang trên núi biến
h́nh cũng như khi biến h́nh thảm năo trên núi Cây dầu.
Cầu nguyện giúp thống nhất con người chúng
ta đúng theo kế hoạnh Thiên Chúa. Đặc biệt nhớ cầu nguyện trong
lúc suy sụp.
+ Và nếu ta biết cầu nguyện
để thống nhất hóa con người ḿnh như thế
th́ ta sẽ cũng như Chúa Giêsu được Chúa Cha âu
yếm nói "Đây là con yêu dấu của Ta" (trên núi
biến h́nh), và được thiên thần Chúa an ủi
(trên núi Cây Dầu).
"Lạy Chúa
Xin cho con được nếm những giây phút ngất
ngây như Chúa Giêsu xưa trên núi biến h́nh.
Trong những giây phút đó, xin cho con biết làm như
Chúa Giêsu xưa : con sẽ hướng
về Chúa để cầu nguyện và con sẽ được
nghe lời Chúa nói : Con là con yêu dấu của Cha.
Và lạy Chúa
Khi con gặp những lúc suy sụp, xin cũng cho con
biết làm như Chúa Giêsu xưa : Con
cũng hướng về Chúa để cầu nguyện.
Và khi đó con cũng được bàn tay
Chúa an ủi, nâng đỡ và xoa dịu con." (Viết theo Mark Link, Sunday homilies)
* 3. Nét mặt
con người
Nét mặt con
người rất quan trọng. Nhớ ai là
nhớ mặt người đó. Khi ta
không nhớ mặt người nào th́ kể như người
đó đă trở thành một chiếc bóng.
Những
sắc thái của nét mặt diễn tả được
rất nhiều điều đến độ đáng ngạc
nhiên, bởi đó nét mặt là đối tượng
nghiên cứu rất thú vị.
Nét mặt luôn biểu lộ cho biết ta là
ai và cuộc sống của ta như thế nào. Điều
này giải thích lư do người ta hay dùng tiếng "mặt"
để nói về người khác. Chẳng hạn : "Từ lâu rồi tôi không thấy
mặt nó". Nh́n nét mặt một người, ta có thể
đoán được cảm giác bên trong của người
ấy : họ đang vui hay buồn,
hay thờ ơ…
Chúng
ta cũng thường nói "mất mặt". Trong trường hợp này, ‘mặt"
chính là danh dự của con người. Khi ta nói
người nào đó có "hai mặt" th́ có nghĩa
đó là một con người dối trá…
Mỗi người
chúng ta có nhiều nét mặt, được biểu lộ
trong nhiều t́nh huống khác nhau : khi th́ hạnh phúc,
khi th́ buồn rầu, khi th́ bạo dạn, khi th́ nhút nhát,
khi th́ b́nh thản, khi th́ sợ sệt, khi th́ đau đớn,
khi th́ vui mừng, khi th́ thân thiện, khi th́ giận dữ… Điều này chẳng có ǵ đáng xấu hổ
cả, v́ đó là một phần của thân phận làm
người của chúng ta. Điều
duy nhất đáng xấu hổ là nét mặt giả tạo,
v́ tất cả những nét mặt được kể
trước đó đều nói lên sự thật, c̣n nét mặt
giả tạo nói lên sự dối trá.
Tại sao người
ta ngại cho kẻ khác thấy mét mặt thật của ḿnh ? Tại sao người ta hay mang mặt
nạ ? Phải chăng v́ người
ta sợ người khác biết sự thật yếu kém
của ḿnh ? Có lẽ
chính v́ thế mà nhiều khi người ta cố làm một
nét mặt tươi cười đang khi trong ḷng th́ muốn
khóc.
Bài Tin Mừng hôm
nay nói khi Chúa Giêsu ở trên núi th́ mặt Ngài trở nên sáng
chói như mặt trời. Thật lầm khi
nghĩ rằng đó chính là nét mặt thật của Chúa. Thực
ra, điều mà các môn đệ đă thấy là thật,
nó tỏ lộ vinh quang bên trong của Ngài, sự vinh quang
mà thường khi Ngài che dấu. Nhưng
nói rằng nét mặt vinh quang trên núi hôm ấy là nét mặt
thật th́ khiến người ta tưởng rằng những
nét mặt khác là không thật, là giả.
Nét
mặt mà Chúa Giêsu tỏ lộ trên núi là một nét mặt
đặc biệt nhưng không phải là nét mặt duy nhất
của Ngài. Ngài
có tất cả những nét mặt như chúng ta ta có, chỉ
trừ những nét mặt giả tạo. Chúng ta
đă thấy có khi Ngài mệt, có khi Ngài giận, có khi Ngài
buồn, có khi Ngài vui, có khi Ngài tŕu mến, có khi Ngài cảm
thông… Tất cả những nét mặt ấy đều thật,
v́ đàng sau những nét mặt ấy là bản chất thật
của Ngài : vừa là người
hoàn toàn giống chúng ta (chỉ trừ tội lỗi), vừa
là Thiên Chúa vinh quang, như tiếng từ trời phán
"Đây là Con yêu quư của Ta".
Mặc
dù người ta nói nét mặt là cửa sổ của tâm hồn,
nhưng mỗi nét mặt che dấu nhiều hơn là biểu
lộ. Điều cốt lơi của
con người vẫn c̣n vô h́nh không thấy được.
Mỗi người là một huyền nhiệm.
Cũng như
Abraham, chúng ta phải sống bằng đức tin. Đức
tin dạy rằng đàng sau những nét mặt b́nh thường
của một người là thân phận của một
người con của Chúa, một người anh chị
em của Chúa Giêsu, hướng tới một vinh quang đời
đời. (FM)
* 4. Một
thoáng vinh quang
Trên
núi Tabor, ánh vinh quang của Thiên Chúa đă tỏa chiếu từ
thân xác Chúa Giêsu, và Ngài được biến h́nh. Các môn đệ đă ngây ngất trước vẻ
đẹp và sự sáng ngời ấy. Đó
không phải chỉ là vẻ bề ngoài, mà là vinh quang thật
từ bên trong thoáng tỏ lộ ra. Nói tắt một lời : Đó là chính Thiên Chúa ở trong
Chúa Giêsu.
Chúng ta cũng có
vinh quang thần linh ở trong chúng ta, bởi v́ chúng ta
đă được dựng nên theo h́nh ảnh
Thiên Chúa. V́ thế, chúng ta cũng có những
thoáng biến h́nh. Van Gogh nói :
"Một người tiều phu hay một người
thợ mỏ nghèo nhất cũng có thể có những
thoáng cảm hứng khiến anh ta cảm thấy gần
như đang ở thiên đàng".
Một
người nghèo sống trong khu nhà dành cho những kẻ
vô gia cư đă kể câu chuyện sau đây. Một hôm ông đi dạo trên phố và
t́nh cờ vào một ngôi nhà thờ lúc nào không hay. Ông
không nhớ là lúc đó ông có cầu nguyện không, nhưng
ông nhớ là cảm thấy tâm hồn ḿnh ch́m ngập trong
ánh sáng. Mọi buồn chán đều tan biến hết, chỉ
có b́nh an. Ông cảm thấy ḿnh rất gần Chúa và
được Chúa yêu thương. Cảm
nghiệm này rất sâu đậm mặc dù chỉ thoáng qua
trong phút chốc. Ông nói rằng ông sẵn sàng đánh
đổi cả đời để có được một
thoáng cảm nghiệm ấy. Khi ông rời nhà thờ, cảm
nghiệm ấy tan loăng dần. Về sau, ông
trở lại nhà thờ nhiều lần để mong có lại
cảm nghiệm tuyệt vời ấy, nhưng không
được.
Điều
sai lầm của người vô gia cư trên là muốn bám cứng vào một cảm nghiệm thoáng qua. Nói cách khác, ông muốn đi lùi chứ
không đi tới. Nói rơ hơn nữa :
lẽ ra ông phải biết dùng cái cảm nghiệm thoáng
qua ấy để soi sáng cuộc đời tăm tối
của ḿnh, và nhờ đó mà can đảm tiến bước
trong hy vọng.
Phêrô
cũng sai lầm như thế.
Ông muốn ở lại măi trên núi. Ông muốn bám cứng vào cảm nghiệm vinh quang
hạnh phúc. Ông không muốn xuống núi
tiếp tục cuộc sống thường ngày. Nhưng Chúa Giêsu đă giục ông xuống núi để
đối diện với tương lai. Ngài không muốn cảm nghiệm trên núi ấy trở
thành chỗ cho Phêrô ẩn trốn khỏi cuộc chiến
đấu đang đợi chờ phía trước.
Một thoáng ánh sáng Ngài ban cho ông là để giúp ông trực
diện với giờ tăm tối sắp đến.
Nghe
lời Chúa, Phêrô đă xuống núi.
Nhưng lạ thay, cảm nghiệm thoáng qua hôm ấy vẫn
c̣n sáng măi trong ḷng ông. Nhiều năm sau ông c̣n viết : "Chúng ta đă được
chứng kiến vinh quang của Ngài trên núi… Khi ấy có tiếng
phán từ trời rằng : Đây là
Con yêu quư của Ta, Ta hài ḷng về Ngài" (1 Pr 1,17-18).
Chúng ta cũng những
thoáng cảm nghiệm được ánh sáng và niềm vui.
Những thoáng cảm nghiệm ấy cho ta thấy
được đất hứa mà chúng ta phải tiến
đến trong đức tin. Nhưng nên biết
rằng Chúa ban những thoáng biến h́nh ấy là để
thêm sức cho chúng ta sống những nhiệm vụ hằng
ngày.
Tín ngưỡng
và sự cầu nguyện không phải là những chỗ ẩn
trốn, mà là những trợ lực giúp chúng ta
đương đầu với gian lao
thử thách. (FM)
5. Người
vẫn đồng hành
Truyện
ngụ ngôn kể về một nhà thiên văn có thói quen mỗi
buổi tối lại nh́n lên các ngôi sao, nghiên cứu các v́
tinh tú đang xoay vần, chuyển đổi trong vũ trụ
bao la.
Một lần kia, đang đi dạo mát quanh vùng, mải
mê suy nghĩ những chuyện trên trời, ông ta vô ư ngă xuống
giếng cạn. Tiếng kêu cứu thất
thanh, khiến một người đi ngang qua đó nghe
được. Ông vội vàng chạy đến miệng
giếng, liền đoán được việc ǵ đă
xay ra, bèn nói với nhà thiên văn : "Này ông, ông cứ
muốn biết những việc xảy ra trên trời, c̣n
những việc sờ sờ dưới đất sao ông
không thấy ?"
*
Đêm
hôm ấy, Chúa Giêsu cùng với ba môn đệ thân tín là Phêrô,
Giacôbê và Gioan lên núi cầu nguyện.
Trong lúc Người
thân mật cầu nguyện với Chúa Cha th́ các ông lại
mê mệt trong giấc ngủ say. Nhưng khi tỉnh dậy,
thấy Chúa Giêsu vinh quang chói loà, cả hai ông Môsê và Êlia
đàm đạo với Người cũng rạng ngời
vinh hiển, th́ Phêrô mau mắn thưa :
"Thưa
Thầy, chúng con ở đây, hay quá !" (Lc 9,33). Các ông thích ở chốn
vinh quang sáng láng, nhưng lại không tỉnh thức cầu
nguyện. Các ông muốn cắm lều trên núi
cao, nhưng lại ch́m sâu trong cơn ngủ mê. Sau này trong vườn Cây Dầu, cũng chính ba môn
đệ này vẫn c̣n mê ngủ, cho đến khi kẻ
thù đến bắt mất Thầy. Đó là thân phận
yếu hèn của mỗi người chúng ta…
Chính v́ biết
các môn đệ yếu chuối mà Chúa Giêsu đă cho các ông
được chiêm ngắm vinh quang của Người, dù
chỉ trong chốc lát, để củng cố niềm
tin của các ông trong cuộc khổ nạn mà Người
sắp thực hiện tại Giêrusalem. Đồng
thời để các ông có bằng chứng loan báo về việc
Người phục sinh sau này.
Việc biến
h́nh sáng láng hôm nay cũng là để chứng thực cho lời
tuyên xưng của Phêrô ở Xêdarê cách đây tám ngày : "Thầy là đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống"
(Mt 16,16).
Nếu cuộc
biến h́nh vinh quang của Chúa Giêsu là sự đáp trả
của Chúa Cha qua việc Người chấp nhận cuộc
khổ nạn, th́ sự vâng theo ư Chúa hôm
nay, xem ra vất vả nặng nề, cũng sẽ trở
nên nguồn vui bất diệt cho chúng ta ngày mai.
Nếu đang
khi cầu nguyện, dung mạo Người bỗng biển
đổi, th́ việc gặp gỡ, kết hiệp với
Chúa trong suy niệm và cầu nguyện sẽ biến đổi
tâm hồn, cuộc sống và cả con người chúng ta
mỗi ngày để nên giống Chúa hơn.
Nếu sau cuộc
biến h́nh, Chúa Giêsu trở lại với khuôn mặt b́nh
thường, Thầy tṛ lại tiếp tục cuộc sống
thường nhật, th́ sau những niềm vui khôn tả
Chúa ban trong cầu nguyện, chay tịnh và bác ái, Người
vẫn tiếp tục đồng hành với chúng ta trong mọi
biến cố của cuộc sống.
*
Lạy Chúa Giêsu, Chúa đă biến h́nh sáng láng trên núi
Tabo và đă hấp hối bi thảm trên núi Cây Dầu.
Nhưng trong hai lần ấy, Chúa đều cầu nguyện
mật thiết với Chúa Cha. Xin cho chúng con biết cầu
nguyện, lúc hạnh phúc cũng như khi đau khổ,
khi an vui cũng như lúc gặp thử thách, để
chúng con luôn kết hiệp với Chúa và để Chúa nâng
đỡ chở che. Amen. (TP)
6. Chuyện
minh họa
a/ Biến đổi
Một
người bán gỗ cho xưởng mộc. Anh thường thủ lợi bằng cách đo gỗ
thiếu. Ngày kia, có tin đồn đến
xưởng là anh ta nhập đạo. Nghe thấy thế,
mọi người bán tín bán nghi rồi bàn thảo mỗi
người mỗi ư. Có một người lặng lẽ
ra kho gỗ, một lúc sau trở vào dơng dạc tuyên bố :
-
Đúng, anh ta nhập đạo thật.
- Sao anh biết ?
- Tôi vừa xem lại
số gỗ anh ta chở tới hôm qua. Tôi thấy
là đúng với qui cách ta đặt, không thiếu nữa.
Người nào tiếp
nhận đức Kitô cũng phải thay đổi cuộc
đời và sống ngay chính.
b/ Đổi tiền
Đến
nước khác, việc đầu tiên mà du khách phải làm
là đổi tiền của ḿnh thành tiền đang lưu
hành tại nước đó.
Tiền của ta trên trái đất chẳng
có giá trị ǵ trên trời, nếu nó không đổi thành việc
lành. Đó là ư nghiă Lời Chúa nói với chàng thanh niên
giầu có : cho đi gia sản của
anh để mua Nước Trời.
Chủ tế : Anh chị em thân
mến, nhờ mầu nhiệm Hiển dung, Chúa mời gọi
chúng ta vâng nghe lời Đức Kitô và đổi mới cuộc
đời. Tin tưởng vào ơn trợ giúp của Chúa,
chúng ta cùng dâng lời cầu xin :
1. Chúa Giêsu phải
trải qua đau khổ thập giá / rồi mới
bước vào vinh quang phục sinh / Chúng ta hiệp lời
cầu xin cho mọi thành phần Dân Chúa hiểu rằng /
đó cũng là con đường mà mỗi Kitô hữu phải
đi qua.
2. Như thánh
Phêrô / ai cũng đều mong muốn được hạnh
phúc trọn vẹn / Chúng ta hiệp lời cầu xin
cho mọi người hiểu rằng / họ chỉ
được hạnh phúc thật sự / khi tận tụy
phục vụ tha nhân.
3. Trong đời
sống thường ngày / con người gặp biết
bao nhiêu là thử thách gian truân / Chúng ta hiệp lời cầu
xin cho các tín hữu / trong những giờ phút đen tối
nhất của cuộc đời / được ánh
vinh quang Chúa tỏ hiện nơi Đức Kitô soi sáng
đỡ nâng.
4. Đây là Con yêu
dấu của Ta / Ta hết ḷng quư mến / Các
ngươi hăy vâng nghe lời Người / Chúng ta hiệp
lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta /
biết chăm chỉ lắng nghe lời Chúa và đem ra thực
hành.
Chủ tế : Lạy Chúa, xin
cho chúng con biết cởi bỏ con người cũ và loại
trừ những việc làm xấu xa tội lỗi, để
mặc lấy con người mới theo h́nh ảnh Đức
Kitô là Đấng hằng sống và hiển trị muôn
đời.
- Trước
kinh Lạy Cha : Chúa Giêsu là Con yêu dấu
của Chúa Cha. Chúa Cha rất yêu thương
Ngài và vừa ḷng về Ngài. Chúng ta được hạnh
phúc thông chia quyền làm con của Chúa Giêsu. Vậy
chúng ta hăy cùng với Ngài dâng lên Chúa Cha những tâm t́nh hiếu
thảo của chúng ta.
- Lúc chúc b́nh an :
Chúng ta hăy chúc b́nh an cho nhau trong tâm t́nh mến yêu nhau thực
sự ; và cũng hăy nghĩ đến những người
xích mích với chúng ta mà hiện không có mặt trong Thánh lễ
này, với quyết tâm cũng muốn ḥa giải với họ
nữa.
Sau
khi các môn đệ được chứng kiến vinh
quang Chúa Giêsu trên núi, Chúa Giêsu đă bảo các ông xuống núi
tiếp tục cuộc sống hằng ngày. Chúng ta cũng vừa chứng kiến
vinh quang Chúa trong Thánh Lễ. Giờ đây chúng ta hăy trở
lại cuộc sống, tiếp tục những nhiệm vụ
thường ngày với một sức mạnh mới.
Bài
đọc: St 15 : 5-12, 17-18; Pl 3 : 20-4
: 1 ; Lc 9 : 28-36
chủ
đề:
Cuộc
biến h́nh và cơn hấp hối của Chúa Giêsu là hai thời
điểm bổ túc cho nhau. Chúng nêu rơ hai chiều
kích Thần Linh và nhân loại nơi Chúa Giêsu.
Cuốn phim Mask (Mặt nạ) diễn lại
một câu chuyện có thực của một chú bé 16 tuổi
tên là Rocky Dennis. Chú mắc phải một chứng
bệnh kỳ lạ khiến cho sọ và xương mặt
chú to hơn b́nh thường. Do đó gương mặt
chú bị biến dạng trông thật khủng khiếp có
nhiều người trông thấy chú là quay mặt đi v́
ngượng ngùng, có nhiều người th́ chọc ghẹo
chế nhạo chú. Dù vậy, Rocky chẳng bao
giờ cảm thấy tủi thân và cũng chẳng hề
nổi giận. Chú cảm thấy ngoại h́nh ḿnh xấu xí,
nhưng vẫn chấp nhận nó như một phần cuộc
sống ḿnh.
Ngày nọ, Rocky
và một vài người bạn đi thăm khu công viên vui
chơi. Họ đi vào nhà kính (nhà có gắn kính tứ
tung) và bắt đầu cười
đùa chế diễu thân ḿnh và khuôn mặt bị biến
dạng của họ. Bỗng nhiên Rocky giật
ḿnh khi trông thấy một chiếc gương đă biến
khuôn mặt méo mó của chú thành một khuôn mặt b́nh
thường, nếu không muốn nói là rất đẹp
trai. Lần đầu tiên trong đời, lũ bạn chú đă nh́n thấy chú ở trạng
thái hoàn toàn mới mẻ. Họ đă nh́n thấy con
người thực sự xinh đẹp bên trong của
chú được bộc lộ ra bên ngoài.
Một điều
tương tự như thế đă xảy ra cho Chúa Giêsu
trong Phúc Âm hôm nay. Trong lúc Ngài biến
h́nh, các môn đệ đă nh́n thấy Ngài trong trạng thái
hoàn toàn mới mẻ. Lần đầu
tiên họ được trông thấy sự vinh quang
tươi đẹp bên trong của Con Thiên Chúa được
bộc lộ ra bên ngoài. Điều này khiến ta tự
hỏi: “Tại sao cuộc biến h́nh của Chúa Giêsu lại
được xếp vào hàng số những bài đọc
của mùa chay là mùa thường mang màu sắc ảm đạm
thay v́ được xếp vào những bài đọc mùa
Phục sinh thường dính dấp với sự vinh quang
của Chúa Giêsu? Để trả lời chúng
ta phải đọc toàn bộ bài Phúc Âm nói đến cụôc
biến h́nh. Việc này xảy ra ngay sau
khi Chúa Giêsu báo cho các môn đệ rằng Ngài phải đi
Giêrusalem để chịu nạn và chịu chết.
Khi nghe Chúa Giêsu báo thế, Thánh Phêrô liền la lớn: “Lạy
Chúa, xin đừng! Điều đó đừng
xảy đến cho Ngài”. lập tức
Chúa Giêsu đă trả lời cho Phêrô: “Hỡi Satan, Hăy xéo
đi! Đừng cản trở ta.
Ngươi không suy nghĩ theo đường lối của
Thiên Chúa mà chỉ theo đường lối của con
người” (Mt
Tuy nhiên, c̣n một lư do khác khiến
cho Giáo Hội đặt đoạn Kinh thánh nói về cuộc
biến h́nh của Chúa giêsu vào trong số các bài đọc
mùa chay, là v́ cuộc biến h́nh có những điểm nổi
bật tương tự với cơn hấp hối trong
vườn Giêsêmani xảy ra trên một ngọn núi, núi Cây Dầu,
c̣n cuộc biến h́nh cũng xẩy ra trên một ngọn
núi, Núi Tabor. Cơn hấp hối cũng như cuộc biến
h́nh đều chỉ có ba môn đệ này chứng kiến,
là Phêrô, Giacôbê và Gioan. Cơn hấp hối xảy ra vào ban
đêm, cuộc biến h́nh cũng xảy ra vào ban đêm
trong cả hai trường hợp các môn đệ đều
say ngủ đang khi Chúa Giêsu vẫn tỉnh thức cầu
nguyện. Và cuối cùng lư do đặc biệt hơn cả
là hai biến cố trên hấp hối và biến h́nh bổ
túc lẫn cho nhau. Trên núi Tabor, ba môn đệ nh́n
thấy Chúa Giêsu lúc Ngài xuất thần. Đây
là lần đầu tiên thiên tính Ngài được biểu
lộ trước mắt họ. C̣n trên núi cây dầu
th́ ngược lại, họ chứng kiến Chúa Giêsu
trong giờ Ngài hấp hối, đây cũng là lần
đầu tiên nhân tính Ngài bộc lộ rơ rệt nhất. Núi Tabor và núi Cây Dầu mặc khải nét
tương phản sinh động giữa nhân tính và thiên
tính Chúa Giêsu. Hai biến có trên hai ngọn
núi không thể tách ĺa nhau như hai mặt của cùng một
đồng bạc cắc. Chúng cho thấy trọn vẹn
hai chiều kích nơi Chúa Giêsu: Ngài vừa là người vừa
là Thiên Chúa
Sau đây là sứ
điệp thực tiễn rút ra từ biến cố xảy
ra trên hai ngọn núi đó. Giống như
Chúa Giêsu, chúng ta cũng có hai chiều kích, một thuộc về
nhân tính, một thuộc về thiên tính. Mỗi
người chúng ta đều mang trong ḿnh một nét giống
Adam và một nét giống Thiên Chúa. Giống như Chúa
Giêsu trên núi Tabor, chúng ta cũng từng cảm nghiệm những
phút giây xuất thần, khi mà nét giống Chúa toả sáng rực
rỡ hầu như chói loà cả mắt chúng ta, chúng ta cảm
thấy sao mà gần gũi Chúa quá đến
nỗi dường như chúng ta có thể đụng chạm
được Ngài. Trong những phút giây này, chúng ta ngạc
nhiên thấy cuộc sống sao mà đẹp quá, chúng ta cảm
thấy yêu mến hết mọi người, muốn bá
vai bá cổ bạn bè và sẵn sàng tha thứ cho mọi kẻ
thù của chúng ta. Nhưng xét mặt kia,
cũng giống như Chúa Giêsu trên núi Cây Dầu, chúng ta
đă từng cảm nghiệm được những phút
giây “hấp hối”, khi mà nét giống Adam cháy rực trong ta
đến nỗi khiến cho nét Chúa nhạt nhoà gần
như mất hẳn. Những giây phút này cuộc sống tồi
tệ làm sao! Chúng ta cảm thấy h́nh như không ai yêu mến
ḿnh, chúng ta gây gỗ với bạn bè và nguyền rủa kẻ
thù. Chúng ta nghi ngờ giờ khắc hấp hối hay xuất
thần xảy đến, chúng ta nên nhớ đến h́nh
ảnh hai ngọn núi Tabor, và Cây Dầu, chúng ta hăy nhớ lại
Chúa Giêsu đă từng cảm nghiệm được cả
hai khoảng khắc quang vinh và ảm đạm nhất
trong cuộc đời dương thế của Ngài. Và quan trọng hơn chúng ta cần phải nhớ
rằng trong cả hai khoảnh khắc ấy, Chúa Giêsu
đều ở trong trạng thái cầu nguyện. Nếu
sự cầu nguyện là cách thức Chúa Giêsu dùng để
đáp lại những khoảnh khắc ấy th́ chúng ta cũng
nên làm giống như Ngài, nhờ đó chúng ta cũng sẽ
nghe được Thiên Chúa Cha nói với chúng ta như Ngài
đă nói với Chúa Giêsu trong cuộc biến h́nh trên núi
Tabor “Đây là Con Ta yêu dấu…” và cũng như Chúa Giêsu từng
chịu hấp hối trên núi Cây Dầu, chúng ta cũng sẽ
cảm nghiệm được Thiên Chúa đang chạm
đôi tay Ngài để chữa lành cho chúng ta.
Chúng ta hăy kết thúc bài giảng
bằng lời cầu nguyện sau đây:
Lạy Thiên Chúa là Cha chúng con, xin cho chúng con cảm
nghiệm được những giây phút xuất thần
giống như Chúa Giêsu đă xuất thần trên núi Tabor.
Khi cảm nghiệm như thế, xin hăy giúp chúng con những
ǵ Chúa Giêsu đă làm, là hướng về Cha trong tâm t́nh cầu
nguyện, và cho chúng con nghe được tiếng Cha nói với
chúng con: “Con là Con yêu dấu của Cha”.
Một
trong những bức hoạ lớn nhất xưa nay của
Raphael là bức: “Chúa Biến H́nh” trong hành lang
Vatican ở Roma. Bức hoạ có ba cấp, cấp trên cùng
chúng ta thấy Chúa Kitô đứng trên cụm mây, Mặt
Người và h́nh dáng Người biến đổi, chứng
tỏ Người là Thiên Chúa dọi sáng qua thân xác của
Con Người.
Ngay
cấp dưới, chúng ta thấy Phêrô, Giacôbê và Gioan thay mặt
cho những người trên đường đến với
Chúa. Ở cấp dưới cùng, Raphael tô mầu
xậm, một nhóm môn đệ và một gia đ́nh vây
quanh một thiếu niên bệnh hoạn. Thật
tương phản giữ sự chói sáng của Chúa Giêsu ở
trên với sự tối tăm của phong cảnh ảm
đạm phía dưới.
Raphael
đă cố gắng tŕnh bày một trong những bài học
trong bài Tin Mừng hôm nay; Đức Kitô là hy vọng, là
Đấng chữa lành tất cả, cậu trai sầu khổ
biểu tượng bạn và tôi, và mọi người bệnh
tật thân xác cũng như linh hồn. Bức tranh tuỵêt
tác của Raphel làm nổi bật hai nét đó: một
người môn đệ chỉ tay vào cậu
bé bệnh hoạn người môn đệ khác chỉ thẳng
lên Chúa Giêsu.
Là môn đệ Chúa Giêsu, chúng ta có một vai
tṛ, có một bổn phận, vâng, chúng ta cần chú ư đến
những bệnh nhân, người nghèo khó, người tàn tật
xung quanh chúng ta chúng ta phải lắng nghe lời kêu cứu
của nhân loại.
Nhưng quan trọng hơn chúng ta phải biết hướng
về đâu, t́m nơi đâu sự nâng đỡ. Chúng ta phải nh́n lên Đức Kitô.
Chúng
ta phải làm tất cả những ǵ trong khả năng
con người để giúp đỡ những kẻ
không nơi nương tựa. Nhưng trước hết
và trên hết chúng ta phải van xin Đức Kitô sự trợ
giúp đầy đủ để chúng ta có thể giúp lẫn
nhau. Bằng mọi cách chúng ta phải hành động để
giải quyết những vấn đề hàng ngày: nạn
đói, chiến tranh, ma tuư, rượu chè, phá thai, và bệnh tật. Nhưng
giải đáp sau cùng và hữu hiệu chỉ có thể
được qua Đức Giêsu. Qua sự
thúc đẩy của Người với ḷng quảng
đại của chúng ta và qua quyền năng vô hạn của
Người, Người sẽ chữa lành và trợ giúp.
Hăy nh́n lên Đức Kitô trong Thánh lễ này. Hăy nh́n lên Người qua nước mắt của
những người nặng nhọc và khổ đau hàng
ngày. Hăy nh́n lên Chúa Kitô v́ bạn và v́ hàng
trịêu người chưa được nghe nói về
Chúa và chưa bao giờ nh́n lên Chúa. Bạn và tôi phải
xin Người chữa lành chúng ta, bạn và tôi phải xin
Người chữa những ai chưa bao giờ biết
Chúa.
Đó
là một lư do Chúa Giêsu đă tỏ sự sáng sự vui mừng
và niềm hy vọng, quyền năng của thiên tính và sự
tốt lành trong việc biến h́nh, để mọi tâm hồn
được khích lệ và chân nhận Người là Cứu
Chúa, là Đấng chữa lành. Đó là lư do chúng ta hát bài
đáp ca hôm nay; Chúa là ánh sáng… Chúa là nơi trú ẩn.. xin thương xót con và
đáp lời con… Chúa là Đấng con t́m kiếm… Chúa là
Đấng phù trợ con… con trông đợi Chúa!
MỖI
TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ
Chúa Nhật II Mùa Chay Năm C
I.Tia sáng:
v TỰ DO
v MẠO HIỂM
II.Thư giăn:
1.
VẪN C̉N ĐÓ
2.
CÓ TỨC KHÔNG
3.
NỔI BẬT
4.
ĐỊNH NGHĨA VỢ
5.
TẠI SAO PHỤ NỮ …?
6.
SAO EM NỠ VỘI QUÁ CHỒNG
7.
CON ĐƯỜNG LƯ TƯỞNG
III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
v LINH MỤC CỦA AI ?
IV.Chuyện ngụ ngôn:
v LỜI MÁCH BẢO KHÉO
V.Hẹn bạn trên đỉnh thành công:
v THỨ BA - MỤC TIÊU PHẢI THỰC
HIỆN MỖI NGÀY
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:
v CÁI NẾT LÀ CÁI ĐẸP HÀNG ĐẦU
CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ
VII.Chuyện phiếm :
v TẠI SAO THẦN BÁO THÙ LẠI LÀ PHỤ NỮ ?
I.
TIA SÁNG :
*Hăy cho các đấng ông chồng
sự tự do, mấy ổng sẽ sẵn sàng làm nô lệ
cho mọi thứ!
KHÔNG NẾM HƯƠNG VỊ CỦA MẠO HIỂM,
TH̀ KHÔNG BAO GIỜ LÀM NÊN CHUYỆN G̀ TRONG CUỘC ĐỜI.
F. Donayre.
Tục ngữ có câu: không mạo
hiểm, không nên chuyện. Nhiều người
sống mà trốn tránh mạo hiểm. Họ
sợ bị cảm mạo nhưng quên không hít thở không
khí trong lành. Họ tích lũy của cải
để rồi hôm nay họ chết đói. Họ
tránh đi máy bay để rồi bị cán dẹp lép trên
đường. Họ sợ lấy vợ lấy
chồng, để rồi sống cô đơn và trở
thành những chàng trai già, những cô gái lăo. Đắn
đo trước trở ngại khó khăn, nhưng hăy nhận
lấy khó khăn, đó không phải là bất
cẩn khinh suất một cách điên cuồng, nhưng là
dấu hiệu của sinh lực dồi dào. Tôi
có biết tiên đoán những khó khăn, t́m cách giải quyết
khó khăn và tiến tới phía trước hay không?
Ai
bước đi có thể té ngă, nhưng người đứng
một chỗ cũng có thể mất thăng bằng...
II.
THƯ GIĂN:
1. VẪN
C̉N ĐÓ
Một người
đàn bà than thở với một người đàn bà
khác:
- Chồng tôi
rất nhiều tối đi nhậu say sưa đến
mức quên cả giày dép, toàn đi chân không về nhà! Thật
là hết chịu nổi!
- Như vậy
là chị vẫn c̣n đỡ - Bà kia nói - Chồng tôi có nhiều
tối đi nhậu đi nhầm cả… dép đàn bà về
ḱa !
LÊ THẠNH CƯỜNG
(Hải Hưng)
2. CÓ TỨC KHÔNG
Thủ
trương phu nhân đưa tờ TTC và nói với bà láng
giềng:
- Đấy,
bác xem nhà tôi đâu có phải hạng bất tài, dốt nát,
tham ô, đầy những tật xấu như họ nói !
Ngay khi ra toà:
“Anh ấy” c̣n làm nên chuyện phi thường, “phát biểu”
của “anh ấy” trong phiên toà đă được báo chí
công nhận là …câu nói hay nhất trong tháng đấy bác ạ!
TRƯỜNG
SƠN (Cần Thơ)
3. NỔI BẬT
Trong một giờ
ngoại khoá để nói về t́nh h́nh thời sự thế
giới nóng bỏng trong năm qua, thầy giáo hỏi một
học sinh:
- Hàng ngày em xem
tivi, nghe đài, đọc báo, em thấy có những vấn
đề ǵ nổi bật ở đó?
Học sinh: -
Thưa thầy đó là A Jinômôtô gói mới 3g, Castrol dầu
nhớt tốt nhất, luôn đi trước thời
đại đó là Sony, Vedan sản phẩm tiêu thụ khắp
hoàn cầu…
ĐẶNG THANH
ĐẠM (Hà Nội)
4.
ĐỊNH NGHĨA VỢ
"Đối
với nhà tin học. Vợ
là một phần mềm được Thượng Đế
viết chương tŕnh, và ta không cần phải sử dụng
một phím nào trên bàn phím.
"Đối
với nhạc sĩ : Vợ là một
dàn nhạc gồm có cây đàn ghita chỉ toàn dây số 1 và
một cái trống trong trường làng.
CÁP
XUÂN ANH TÀI (Quảng trị )
5.TẠI SAO PHỤ NỮ …?
- Vừa sinh ra, họ đuợc
xếp ngay vào "phái đẹp", chẳng
cần chờ ban giám khảo các cuộc thi hoa hậu cân
đo, săm soi ǵ hết, rơ sướng !
Họ khoái sắm đồ đẹp, thích đi mỹ
viện, sửa đi, sửa lại, độn cái này vô,
lấy cái kia ra cũng đuợc cho
qua, bởi họ là phái đẹp. C̣n đàn ông mà làm
như vậy dư luận lại chộn rộn
: rơ là đồ pêđê, bóng lại cái …
-
Thử hỏi ở pḥng khám béo ph́ có bao nhiêu bà, bao nhiêu cô bụng
to cỡ "thùng nước lèo", hông bự cỡ
"vơ sĩ sumô". Ấy vậy mà nếu đàn ông bụng
to đi chữa mập th́ bị các bà, các cô nḥm nḥm, ngó ngó
rồi ghé vào tai nhau : "Bụng bia, uống
cho lắm vào mới vậy !".
-
Họ đựơc phép quyến rũ ta bằng các chiêu:
ánh mắt, nụ cười, giọng nói ..
khiến cánh đàn ông được gọi
là phái mạnh bỗng yếu x́u: làm theo mong muốn của
họ. Thế rồi dư luận cũng lên tiếng chê
bai chúng ta mất đạo đức, làm bại hoại
gia phong, tan nát gia đ́nh. Họ lại c̣n rất khôn: Thích
được người khác ôm, chứ nhất định
không chịu bỏ tiền ra "ôm" ai !
CỤC NHƯN
6. SAO EM NỠ VỘI GOÁ CHỒNG
(Phóng tác theo bài “Sao em nỡ
vội lấy chồng”. Mong nhạc sĩ Trần Tiến
cười xoà vui vẻ)
Lời
than buồn nghe miên man miên man, sau chốn khuê pḥng khiến
ḷng tôi xôn xang.
Ngày lấy chồng,
em đâu nghe ai can, không nên lấy ông già, nhưng em cứ lắc
đầu sang ngang. Hoa nhài cắm nhằm băi
mùn trâu rồi. Lấy chồng “cụ”
làm ǵ, để lời than thêm buồn. Thương
em người thiếu nữ xuân th́, giờ đây bao
đêm em cô đơn, biết cùng ai vui đêm xuân. Thương em người thiếu nữ ham
“đô”. Em nghĩ ông ngoại kiều, lắm đô
la, em sung sướng.. một
đời.
Thương
em người thiếu nữ đang son, ḿnh tôi lang thang muôn nơi đi t́m thuốc cho “ông”
em. Em ơi! Cụ đă cổ lai hy. Thương em anh t́m được thuốc bổ
xương, sao em nở vội goá chồng?
Em ơi hỡi
em ơi! Sao em nỡ vội goá chồng…
DANI (Nha Trang)
7.CON ĐƯỜNG LƯ
TƯỞNG
- Chán anh ghê ! Từ lúc quen nhau tới giờ, anh chỉ
đưa em qua mỗi con đường này.
- Biết làm
sao đựơc! Đây là con đựng ít shop nhất.
III.
NHẬT KƯ TRUYỀN
GIÁO :
Trích trong “Nhật kư
truyền giáo”
Biên soạn
: Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU
LINH MỤC CỦA AI ?
Sài
G̣n, …1984
Hôm nay Chúa nhật,
ḿnh đi dự lễ ở nhà thờ ḍng Chúa Cứu Thế.
Đi lễ ở đây để xem người ta tổ
chức mục vụ, để nghe cha ḍng giảng, để
nghe ca đoàn hát và để coi người ta trưng bông. Ḿnh đến
thật sớm để thấy thật nhiều.
Cái ḿnh muốn xem th́ chưa thấy, cái ḿnh không chờ th́
bất ngờ lại thấy …
Sân nhà thờ
ướt nhẹp v́ mới qua một trận mưa tầm
tă. Trên ba mươi người hành khất xếp
thành hai hàng dài nối liền cổng với cửa nhà thờ.
Họ cúi rạp ḿnh xuống, hoặc nằm
bẹp trên những vũng nước để thê thảm
hóa đến cùng cực cái thực trạng đă quá thê thảm
rồi. Những người cùi cố
t́nh bôi thuốc đỏ loe loét trên những vết
thương vốn chỉ nhỏ bằng cái vảy ốc.
Họ tự nguyện biến thành những đống giẻ
rách có linh hồn và tự nguyện xóa nhân phẩm để
được xót thương .
Chuông nhà thờ
đổ hồi.
Số lượng tín đồ tràn vào nhà thờ
như một ḍng thác. Những đụn
giẻ rách bỗng chồm dậy gật gù và van vái như
những bóng ma. Những cánh tay khô
khẳng và đen đúa giơ lên thật cao, chộp lấy
những đồng tiền thơm tho rơi ra từ những
bàn tay nơn nà. Phải công nhận rằng tín
đồ ở đây mặc đẹp thật. Một rừng người là một rừng hoa.
Những model mới nhất đều góp mặt
ở đây, kể cả mini-jupe. Mùi
nước hoa phảng phất trên khắp khuôn viên nhà thờ,
làm át cả mùi tanh tưởi của những người
hành khất.
Thánh lễ
đă bắt đầu.
Ḍng người thôi chảy. Hai hàng rào
hành khất tan ră, mỗi người t́m một chỗ, ngồi
đếm tiền, nét mặt phở lở.
Ḿnh là người
vô nhà thờ sau cùng và có lẽ là người lo ra số một. Ḿnh hănh diện
v́ nhà thờ tượng trưng cho ḷng từ thiện, nên
đă qui tụ được một số người
hành khất đông như thế. Ḿnh cũng hănh diện
v́ con cái Chúa ở đây vừa giàu đẹp vừa rộng
tay bố thí. Tiền bố thí rơi rụng
như lá mùa thu. Nhưng ḿnh
lại xấu hổ quá lẽ. V́ bên này, những
đụn giẻ rách có linh hồn là con cái Chúa, và bên kia, một rừng hoa muôn sắc cũng là
con cái của Chúa. Giáo hội là những người giàu rộng
tay bố thí, hay Giáo hội là nơi mọi người
đều có cơm ăn áo mặc mà không ai phải xin xỏ
ai ?
Đă hai mươi thế kỷ
rồi, Giáo hội vẫn nổi tiếng là người rộng
tay bố thí, nhưng Giáo hội mới
chỉ nuôi sống người nghèo, chứ chưa giết
chết t́nh trạng nghèo. Người nghèo mới chỉ
được xót thương, chứ chưa được
kính trọng…
Cà
Mau, …1984
Reng...Reng…Reng…
Ba hồi chuông
thật dài làm náo động cả nhà xứ. Người bấm
chuông kiểu này phải là người thân nhất. Vậy chắc là anh Ba Hiến và anh Mười
Râu rồi. Ḿnh vội vàng chạy xuống
cầu thang nhanh như đá truồi. Cánh
cửa mở toang.
- ...? !
- Ông cho tôi ít trăm mua cơm
ăn. Đói quá rồi !
-Số của anh là số
xui. Nếu hôm qua anh tới đây, th́ tôi c̣n có
chút ít cho anh. Hôm nay th́ tôi không c̣n một
đồng xu dính túi.
- Đ. M làm cha
mà không có tiền hả?
Người đàn ông ném cho ḿnh một cái nh́n hận thù rồi
quay gót.
Bị chửi
quá bất ngờ, ḿnh không kịp cảm thấy tủi nhục,
cứ đứng trơ ra như trời trồng.
Ḿnh không c̣n tiền,
đó là sự thật, nhưng một sự thật khó
tin. Trong túi
không c̣n một đồng xu, nhưng ḿnh vẫn mang kiếng
gọng Đức trị giá 200 ngàn; trên cổ tay vẫn
ngự trị một cái đồng hồ Seiko 5 trị
giá hơn một chỉ vàng; ḿnh vẫn đang sống
trong một biệt thự cổ có nhiều tiện nghi
...Ḿnh vẫn thương người nghèo và vẫn giúp
đỡ người nghèo, khi th́ một bộ quần áo,
khi th́ một vài ngàn, khi th́ vài chục ngàn …, nhưng chưa
bao giờ ḿnh phải nhịn ăn, nhịn mặc v́
người nghèo. Như vậy có nghĩa là
ḿnh chỉ mới cho người nghèo những cái dư thừa,
chứ chưa dám chia sẻ những cái cần thiết.
Ḿnh mới chỉ dám SỐNG CHO người
nghèo mà chưa đủ can đảm để SỐNG
VỚI người nghèo. SỐNG
VỚI người nghèo mới là SỐNG CHO đầy
đủ nhất, trọn vẹn nhất. Chỉ khi nào ḿnh SỐNG VỚI người
nghèo, mới cảm nghiệm được thân phận của
người nghèo và mới cảm thấy cần phải
giải phóng người nghèo khỏi t́nh trạng nghèo.
Ba phần tư nhân loại vẫn sống
nghèo. Và nghèo vẫn là một trọng tội,
v́ nghèo sinh ra dốt nát, v́ nghèo sinh ra bần tiện và t́nh
trạng mất nhân phẩm.
Ḿnh sẽ không
bao giờ có nhiều tiền để chấm dứt t́nh
trạng nghèo.
Ḿnh cũng không đủ can dảm để SỐNG
VỚI người nghèo, ḿnh không phải là linh mục
của người nghèo, không phải là linh mục cho
người nghèo và không là linh mục với người
nghèo. Vậy ḿnh là linh mục của ai ?
Có lẽ lương tâm ḿnh sẽ cắn rút
cho đến chết.
IV.
TRUYỆN NGỤ NGÔN:
LỜI MÁCH BẢO KHÉO
Ông bố gọt
tóc, cạo đầu cho con bằng một con dao cạo
cùn. Tóc nhay
đau quá, thằng bé muốn khóc to hoặc kêu lên, nhưng
bố nó khuyên nó dũng cảm và tỏ ra anh hùng, v́ thế
nó cố gắng chịu, nhưng nước
mắt chảy giàn giụa.
Bỗng ngoài đường
phố có tiếng ḥ rống thảm thiết, thằng bé
không nhịn được nữa, liền nói với bố :
- Bố ơi !
Con ḅ chắc đau quá mà kêu lên chăng? Có lẽ nó cũng
đang bị người ta gọt đầu đấy !
V.
HẸN BẠN TRÊN
ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo bản tiếng
Anh: See you at the top của Zig Ziglar
Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí
cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN
VĂN DIỄM
THỨ BA - MỤC TIÊU PHẢI THỰC
HIỆN MỖI NGÀY
Không
có mục tiêu cụ thể mỗi ngày th́ bạn chỉ là
người mơ mộng hăo. Người
mơ mộng đúng chính là người biết xây nền
cho các giấc mơ của ḿnh bằng cách làm việc đều
đặn mỗi ngày để đạt tới mục
tiêu. Charlie Cullen đă nói rất sâu sắc rằng: "Cơ hội
dành cho những điều vĩ đại không tràn như
thác đổ mà chảy chậm răi từng giọt một".
Sự khác biệt giữa vĩ đại và gần vĩ đại thường
do ư thức rằng: muốn đạt những điều
vĩ đại, phải chu toàn những mục tiêu
nhỏ bé mỗi ngày. Vận động viên cử
tạ biết rằng muốn lập một kỷ lục,
anh phải tập luyện hằng ngày cho bắp thịt nở
nang và rắn chắc. Những bậc cha mẹ nuôi
con nên người đều được biết rơ là
tính t́nh và niềm tin được xây dựng hằng ngày
nhờ đời sống gương mẫu của họ.
Nếu bạn muốn sống đạo
đức hơn th́ mục tiêu hàng ngày phải là cố gắng
cải thiện ḿnh cho tốt hơn hôm trước. Nếu
muốn thay đổi và cải tiến hoàn cảnh của
ḿnh th́ ta phải thay đổi và cải tiến chính bản
thân trước đă v́ ta phải là cái ǵ đó trước
khi làm được điều ǵ đó.
Mục tiêu hằng ngày chính là
thước đo và người xây dựng nhân cách tốt
nhất. Đây là nơi dành cho sự cống hiến, kỷ luật
và cương quyết, là nơi ta t́m thấy sự hấp
dẫn của mục tiêu hay giấc mộng lớn, dài hạn
và nhằm củng cố nền tảng, biến giấc
mơ trở nên vận mệnh của bạn. Các chương bàn về thói quen trong phần sau sẽ
đặc biệt giúp bạn xây dựng thói quen làm việc
hướng tới mục tiêu mỗi ngày.
VI.
T̀NH YÊU
– HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH:
(An Giang số 1363, ngày 13/9/1997, trang 6)
CÁI NẾT LÀ CÁI ĐẸP
HÀNG ĐẦU CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ
Thời xưa, các cụ ta thường có những
quy định và đ̣i hỏi rất khắt khe với
đàn bà con gái :
"Th́a la th́a lẩy,
Con gái bảy nghề,
Ngồi lê là một,
Dựa cột là hai...".
Những câu mỉa mai cay độc ấy
cũng có hàm ư dạy bảo, nhắc nhở tới cái ư tứ
của người con gái. Sự ư tứ này tạo nên
cái duyên mà mỗi người có một vẻ, làm nên sức
hấp dẫn của cô gái.
Đừng tưởng một chàng trai ngày nay nhảy
đầm, đi xe đời mới,
quần ḅ áo phông, điện thoại cầm tay, làm việc
trước computer... lại có quan niệm thông thoáng và quá
hiện đại khi chọn bạn đời. Chàng ta cũng cổ không kém các cụ ngày xưa
đâu. Đến nhà nàng tŕnh diện phụ huynh với
ư định nghiêm túc, chàng ta sẽ nh́n xuống bếp,
trên chạn bát không có một hạt bụi, cái bếp dầu,
bếp điện sạch bong, những chiếc chảo
treo trên tường, cái ngăn tủ đựng gia vị
phải có đầy đủ các thứ chua cay mặn ngọt
xếp ngăn nắp. Bếp càng chật chội
càng phải đẹp mắt. Rồi
đến lối đi, đến cái giường ngủ,
chỗ ngồi tiếp khách. Bất kể chỗ nào
trong nhà cũng in dấu sắp xếp của người
con gái, giản dị và có thẩm mỹ.
Bây giờ đến hành vi ứng
xử của cô gái. Trên ghế, ông bà hoặc
bố mẹ đang ngồi. Cô gái cúi
lưng xuống một chút với lời ngọc
đưa ra "con xin lỗi"
rồi mới đi qua trước mặt các cụ.
Chả mất nhiều thời gian đâu, chả
nhiêu khê rách việc ǵ đâu. Và cái vẻ lễ độ
đó ngấm vào máu, thành hành vi ứng xử
thông thường để chàng trai không hề thấy cô vờ
vịt khi có mặt chàng ở đấy. Khi uống nước,
hăy một cách tự nhiên, mời người lớn tuổi...
Tóm lại, chàng trai hiện đại này sẽ quan sát vị
hôn thê bằng con mắt sành sỏi và đ̣i hỏi ở
cô gái những cái vặt vănh, xưa như trái đất chứ
không ồn ào, tụt tạt bừa phứa như phóng xe
máy trong ngơ đâu.
Ở ngoài đường, cô gái có thể mặc quần
soóc, áo ba lỗ, phóng xe máy... nhưng ở trong nhà, hăy nhớ
cô là con gái, cô sẽ lấy chồng, thành người mẹ,
thành người vợ suốt đời của một
người đàn ông, là thành tŕ vững chắc cho nếp
sống đạo đức của những đứa
con. Cũng chàng trai hiện đại ấy quan sát người
đàn bà tương lai của ḿnh trong đám đông. Cô ta
đứng cạnh bạn gái, có quàng tay
qua eo bạn, ngả ngớn trên vai bạn, cấu chí nhau rồi
cười ngặt nghẽo không? Không th́ tốt.
Bởi bạn gái với nhau, cấu chí nhau chả
có hại ǵ nhưng người ngoài nh́n vào thấy xấu
lắm. Rơ là một cô vô duyên...
Khi ngồi giữa đám đông, cố gắng
đừng nói xấu ai một cách ác ư. Bởi người
bị nói xấu không ở đấy, nhưng chàng trai yêu
cô đang ngồi gần đấy. Lời nói của cô thô lỗ, ư nghĩ của cô
độc địa th́ cô có c̣n là một người vợ
tương lai hiền hậu không? Chàng trai sẽ
đắn đo đấy. Đừng đưa chuyện ở
chỗ này sang nói ở chỗ khác với ư định làm
quà. "Ngồi lê đôi mách" là chữ rất đắt
mà các cụ đă dạy con cháu ḿnh đừng vướng
vào. Một hai lần "làm
quà" bằng chuyện của người khác cho một
người khác ấy th́ chưa sao, nhưng lâu dần sẽ
quen đi, thói xấu nhiễm vào máu, và cái vẻ hau háu của
mắt của môi khi ngồi kháo chuyện ấy, sẽ làm
khuôn mặt cô trở nên khó coi.
Bây giờ không hiếm ǵ những cảnh này: Ở một
phố mới nọ có một biệt thự kín cổng
cao tường, trong biệt thự có một nàng mới 18
tuổi xinh như mộng. Mấy gă trai mới
lớn ở đấy bàn tán x́ xào. Nhưng rồi
sáng nào cũng vậy, người đẹp nọ mở
cổng dắt con chó quư của ḿnh ra cho nó đi vệ sinh
ngay bên kia đường. Chó
ỉa ra đấy một lát th́ có công nhân vệ sinh đi
quét, và việc dọn dẹp là của những người
quét rác. Một hai lần chưa có ǵ, nhưng hàng
trăm buổi như vậy kéo theo nhau.
Người đẹp dửng dưng khi gần đấy
có vài hàng quà gánh bán sáng, đă có người ăn. Con chó làm
xong phận sự chạy tung tăng
theo cô chủ vào bên trong cổng. Và cái cổng
sắt sập lại ngăn nhà cô với thế giới bẩn
thỉu bên ngoài. Một lát sau cũng cô nàng ấy sực
nức hương thơm, phóng xe máy
đi qua. Mấy chàng đánh cầu lông trên vỉa hè nh́n theo. Họ bĩu môi là cái chắc.
Một lần, Hoa hậu Nguyễn Thiên Nga trả lời
phỏng vấn, đại loại câu hỏi "Cái ǵ quan trọng nhất?". Hoa hậu đă trả lời "Ḷng
tự trọng". Nh́n khuôn mặt
kiều diễm của cô, không ai không tin rằng ḷng tự
trọng là một trong những yếu tố làm nên sắc
đẹp của hoa hậu.
... Ích kỷ là một trong những yếu
tố tàn phá nhan sắc của người đàn bà. Sự vô ư vô tứ làm cô gái vô duyên. Đàn bà con gái luôn phải tự khắt khe với
ḿnh. Chả đẹp ǵ một cô gái ngồi
ở đâu cũng nói năng lỗ bỗ. Đi ra đường ngậm cái tăm ở miệng.
Ăn trong quán vất bừa giấy lau
ra sàn, không hề có động tác kín đáo như gấp tờ
giấy lại cho vào chiếc bát bẩn. Dĩ nhiên chung quanh người ta vứt bừa ra, ḿnh
có làm thế cũng bằng thừa. Nhưng
không, có người nh́n cô đấy. Những
cử chỉ kín đáo một cách tự nhiên ở chỗ
đông người như thế, nhất định có
người nh́n thấy, nhất khi cô c̣n trẻ tuổi,
có nhan sắc. Những cử chỉ kín
đáo ư tứ làm cho nhan sắc người con gái
được tôn thêm. Người ta hay dùng từ kiều
diễm, sang trọng, quư phái phía sau từ đẹp... là
như thế.
Các cụ cũng dạy rằng" Nhất thanh nh́ sắc!. Sắc đẹp được
xếp sau giọng nói. Bây giờ không hiếm
các cô gái nói trống không. Có một chàng trai nọ uất
ức kể: "Cái mặt của cô ta xinh thế, khi yêu
em, em đă dạy rồi, là nói năng cho có lễ độ.
Em tưởng rằng lấy cô ta về, dạy nữa cô
sẽ đổi... Nhưng chị xem, mở miệng ra là
nói trống không, chả hiểu cô ta nói với ḿnh hay với
con chó trong nhà".
Chàng trai này là một người rất hiện đại,
anh ta sống nhiều năm ở châu Âu, nhảy đầm
rất đẹp, lái ôtô, nói nhiều thứ tiếng...
Nhưng cái mà anh ta cần ở người vợ th́ lại
cổ quá: Nói năng lễ độ, có ngôi có thứ. Nói năng lễ độ, dịu dàng được
các chàng trai hiện đại ngày nay đánh giá rất cao.
Có nhiều nhặn ǵ, có mất công lắm
đâu trong một tiếng cám ơn, một lời thưa
gởi cùng với nụ cười chân thành cởi mở.
Những cái đó có thể biến một cô
gái nhan sắc trung b́nh thành đẹp, làm cho cô gái đẹp
càng đẹp thêm. Nụ cười cởi
mở, lời nói dịu dàng của cô luôn xoá đi sự
ngăn cách giữa con người, làm cho thế giới dễ
dàng thân thiện, hiểu nhau, xích lại gần nhau.
Đàn bà con gái! Thời nào người ta cũng
đ̣i hỏi khắt khe những đức tính đẹp
của một người đàn bà.
L.M.K
VII.
CHUYỆN
PHIẾM :
(Trích báo tuổi trẻ cười số 122 tháng
3-1994)
TẠI SAO THẦN BÁO THÙ LẠI LÀ PHỤ NỮ ?
Thật ra ông Trời chọn một
phụ nữ làm thần báo thù là trúng phóc, làm sao không báo thù
cho được khi 99,9% đau khổ của chị em
đều do đàn ông gây ra. Ngay từ lúc
người phụ nữ đầu tiên xuất hiện,
bản thân nàng cũng là một sản phẩm được
chấp nối, lấp ghép tạm bợ từ một bộ
phận không có giá trị lắm của đàn ông - xương sườn. Chưa kể
tư cách của Evà bên Ađam cũng chẳng được
danh chính ngôn thuận ǵ : Chỉ là một
món giải trí hơi ngộ một chút để Ađam bớt
buồn. Thấy Ađam đói bụng, nàng hy sinh thân ḿnh nếm
thử táo trước coi có ..thuốc trừ
sâu không. Ăn chắc rồi mới mời Ađam, có ngờ
đâu làm ơn mắc oán : Nàng bị coi
là kẻ dụ dỗ Adam làm chuyện phạm pháp ...bị
đuổi xuống trần gian. Thân phận
Evà xem ra càng tệ. Bị gọi là phụ
nữ - tức là thành phần phụ rồi. Đă vậy
c̣n bị một số đàn ông văn hay chữ tốt
làm đề tài để bâng quơ đùa giỡn, miệt
thị. Nào là 'Đàn bà chẳng
qua là..một trong những lỗi lầm
dễ chịu của tạo hoá". "Đàn bà ..không qua ngọn cỏ !". Bị gán
cho quá nhiều tính xấu: keo kiệt, bủn xỉn, tham
lam, nhiều chuyện …Thậm chí có người c̣n dám khẳng
định: “Thước
đo giá trị của người đàn bà chính là nguời
đàn ông mà họ yêu". Quả thật thế !
Làm sao không
báo thù cho đựơc khi cái quan niệm "Chồng chúa vợ tôi"
đă trở thành một "nguyên
tắc vàng" bất di bất dịch trong đời
sống vợ chồng. Nhất là ở các nước châu
Á. Trong một cuộc họp mặt các nữ doanh nghiệp
thành đạt năm 1998 do pḥng Thương mại và Công
nghiệp TP tổ chức, chính Nhan tôi cũng bầm gan tím
ruột khi nghe các chị - những phụ nữ trên mặt
trận kinh tế - bộc bạch về "nếp nhà" của ḿnh. Một
chị làm tổng giám đốc đơn vị may mặc,
có tiêu chuẩn xe hơi đưa đón tận nhà,
nhưng v́ chồng chị không thích kiểu phô trương
dỏm dáng đó (cách nói của ông xă) nên mỗi lần
đưa đón, chị phải bảo tài xế đậu
xe cách nhà vài trăm mét để chị đi bộ ra cho
chồng khỏi mất mặt với lối xóm. Nhiều
hôm đi công tác về tối mịt, bụng đói là,
người mệt nhoài, chị vẫn phải cuốc bộ
vào nhà…Một chị khác giám đốc doanh nghiệp vật
liệu xây dựng ngậm ngùi : "Nhiều khi thấy ảnh sai, em
cũng không dám nói thẳng, phải nói qua trung gian. Tới
khi lên làm giám đốc, có nhiều cái em cũng không dám quyết
mạnh, chỉ sợ ḿnh làm ..giỏi
hơn ảnh th́ vợ chồng không vui !". Tại
sao người phụ nữ luôn được gia đ́nh
khuyến cáo chỉ nên an phận làm vợ,
làm mẹ? Tại sao phụ nữ chỉ
được quen nghĩ là phải dưới cơ
đàn ông là kém thông minh hơn đàn ông. Kiểu
suy nghĩ chịu lép vế ấy đă thành nếp nghĩ
thường xuyên ở quá nhiều người, kể cả
phụ nữ. Trong các cuộc thi hoa hậu, hễ có
câu ứng xử về tiêu chuẩn chọn bạn đời,
thế nào các cô cũng thi nhau thỏ thẻ: “Em sẽ chọn người
đàn ông cao hơn em một cái đầu". C̣n mục
tiêu phấn đấu của đa số các bà, các cô bao giờ
cũng là: "Sau lưng
người đàn ông thành đạt là người phụ
nữ vĩ đại". Tại sao ngay
từ đầu họ đă t́nh nguyện chịu "chung thân khổ sai", đứng
phía "sau" một
người "cao” hơn
ḿnh về mọi mặt?
Thần báo thù đương nhiên phải là phụ
nữ.
V́ chính đàn ông là những kẻ gây chiến
tranh, gieo chết chóc, đau khổ, thù oán đến cho phụ
nữ và trẻ em. V́ đàn ông là kẻ hung bạo nhất,
vũ phu nhất trên đời. V́ nạn nhân
của nạn bạo hành trong gia đ́nh bao giờ cũng
là người vợ. V́ hằng năm có hàng triệu
triệu phụ nữ t́m đến các trung tâm tư vấn
để vá, hàn lại những vết thương ḷng
rách tả tơi, những trái tim lỗ chỗ v́ các đức
ông chồng, ông bồ ..Tổng kết số
liệu khảo sát bạo hành ở một quận trung tâm
thành phố, người ta đă rút ra được một
điều khủng khiếp : “80,22
% các trường hợp bạo hành là xuất phát từ lối
sống cá nhân (đàn ông) bê tha, rượu chè, cờ bạc,
hút xách, bồ bịch...". Rất nhiều
phụ nữ, sau khi lập gia đ́nh, đă trở thành một
nô lệ thật sự cho đức ông chồng, không chỉ
về mặt thân xác mà c̣n cả suy nghĩ, t́nh cảm cá
nhân. Thật không thể tưởng tượng nổi
có những chị bị chồng đánh sưng vù cả mặt,
găy cả tay, mới tối c̣n chạy đập cửa
hàng xóm kêu cứu, sáng ra đă tất cả tới công an
phường xin miễn truy tố chồng, nhận hết
mọi tội vào ḿnh: “Tại em không khéo ăn khéo nói, tại
em nói leo, nói xóc óc nên …"
Nhan tôi thử lật
vài quyển lời vàng ư ngọc được đúc kết
từ khắp nơi, qua mọi thời đại th́ phát
hiện một điều: Sao người ta ác với phụ
nữ quá ! Làm sao người phụ nữ
mảnh mai, yếu ớt có thể chịu đựng nổi
những búa ŕu phang tới tấp như thế này: "Con hư tại mẹ",
"Chồng hỏng tại vợ
“.. Đáng báo thù chứ khi sự tự
do luyến ái của người phụ nữ bị cả
xă hội săm soi dưới kính hiển vi
siêu điện tử, và vị chà đạp nặng nề.
Chẳng ai đàm tiếu ǵ về người
đàn ông không vợ. Đă vậy c̣n được
cho là người thích sống tự do, pḥng không
: "
Tóm lại,
thần báo thù chỉ có thể là phụ nữ. Và cách
báo thù tốt nhất là lấy một thằng cha nào đó
làm chồng. Tuy nhiên, dù tội ác của đàn ông chồng
chồng chất chất như vậy, nhưng với bản
chất dịu dàng cao thượng, bao dung, phụ nữ vẫn
tha thứ tất cả những lỗi lầm đó, và vẫn
nhẫn nhịn chung sống cùng họ.
Nếu có sự đảo ngược mọi thuộc
tính, phẩm chất của cả hai giới và nếu thần
báo thù là đàn ông th́ sự sống trên trái đất này
đă bị diệt vong từ lâu rồi, v́ đàn ông vốn
rất hay thù dai. (Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn).
THỊ NHƠN
«
Vợ không có công sinh ra ta,
nhưng
có công nuôi dưỡng
và
dạy dỗ ta nên người »
(Khuyết
Danh)
Chồng than:
Chiều chiều b́m bịp kêu chiều
Lấy vợ th́ cũng
lấy liều mà thôi
Ban ngày làm việc tả
tơi
Ban đêm hầu vợ,
phận tôi đêm trường
Nằm chung th́
bảo.....chật giường
Nằm riêng lại
bảo.....tơ vương con nào
Lăng mạn th́ bảo.....tào
lao
Đứng đắn
lại bảo.....người sao hửng hờ
Khù khờ th́ bảo.....giai
tơ
Khôn lanh th́ bảo.....hái mơ
bao lần
Cả đời cứ măi
phân vân
Tơ ḷng con gái biết
mần sao đây.
Vợ
Vợ, từ thiếu nữ hiền lành
Đến khi
xuất giá trở thành... "quan gia"
Vợ là con của
người ta
Và ta quen Vợ chẳng qua v́
t́nh
Có quan th́ phải có binh
Nên ta làm... lính hầu t́nh
"quan gia"
Con ta do Vợ sanh ra
Nên ta với Vợ...
chẳng bà con chi
Tại v́ hôm Vợ vu quy
Ta lỡ làm... lính hầu
đi bên nàng
Làm lính chứ không... làm tàng
Tính chất Vợ ta phải
càng hiểu hơn
Mỗi khi mà Vợ giận
hờn
Áp dụng
"công thức giản đơn"... làm huề
Khi Vợ đă ngỏ
lời... chê
Th́ nên sửa đổi...
"đa bê" tức th́ (database)
Mỗi khi Vợ nhờ
chuyện ǵ
"Program" Vợ viết
nhớ ghi trong ḷng
Khi Vợ đă nói là...
"không!"
"Nguyên hàm
bất định", đừng mong t́m ḍ
Vợ mà nổi nóng dằn co
"Bảo toàn định
luật" phải lo sẵn sàng
Khi nào cùng Vợ ra đàng
"Bảy
hằng đẳng thức" sẵn sàng lắng nghe
Mỗi khi mà đă ngừng xe
Phải lo... "chuyển
vế " mở xe cho nàng
Cùng Vợ đi vào nhà hàng
Không nên tự ư "khai hàm
tích phân"
Hễ thấy Vợ cứ
nhăn nhăn
"Khảo
sát hàm số" nhưng cần làm thinh
Vợ... "input"
chữ "Shopping"
Th́... "output"
phải áo xinh, váy đầm...
Muốn Vợ đừng
có... chầm bầm
Credit cards cứ âm thầm...
"khai căn"
Nếu... lỡ mà có lăng
nhăng
"Giá trị tuyệt
đối" một lần rồi thôi
T́nh Vợ mà có muôn đời
Phải
nhường Vợ chức "đương thời
quan gia"
Muốn Vợ trẻ măi không
già
Lưng ta chắc phải
như là... "parabol"
Tính chất Vợ th́ phải
tuân
Kẻ làm... lính phải luôn luôn
thật thà
Nấu cơm, đi chợ,
quét nhà...
Quan gọi th́... dạ , bẩm bà có ngay
Quan thương sẽ
cười suốt ngày
Quan ghét... lính sẽ bị
đày khổ sai
Hễ ai có cười chê bai
Đổ thừa... thương
Vợ chứ ai mà...đần
Tính chất phải... học
nhiều lần
Nếu không áp
dụng trăm phần trăm... thua!!!
Sợ
Vợ
Dù không
sinh đẻ ra ta
Nhưng công nuôi dưỡng
thật là lớn lao
Khi ta đau ốm xanh xao
Vợ lo chăm soc hồng
hào khoẻ ngay
Sợ ta đi trật
đường rầy
Vợ liền theo dơi kéo ngay
về nhà
Khi ta tán tỉnh ba hoa
Vợ liền "quát
nạt "để mà răn đe
Lời vợ dạy phải
lắng nghe
Mai sau "khôn lớn "mà
khoe mọi người
Nói ra xin hăy chớ
cười
Vợ ta ta sợ
! Vợ người ... c̣n lâu !
Vợ dặn
Lái xe ra khỏi cổng nhà
Vợ kêu giật
ngược, diết da dặn rằng :
Một
đừng mơ mộng Thơ - Trăng
Đụng xe thi sĩ
gẫy răng u đầu
Hai đừng giữ ống
nghe lâu
Gái tơ ơng ẹo ghẹo
đầu dây kia
Ba đừng ghé quán
rượu bia
Bốc men tơ tưởng
nọ kia khó lường
Bốn đừng mua báo
dọc đường
B́a in hoa hậu soi
gương liếc cười
Năm đừng liến láo
con ngươi
Đồng nghiệp váy
ngắn ẹo người đi qua
Sáu đừng hoang phí thời
gian
Ngồi lâu trộm nghiá cô hàng
càfé
Bảy đừng thấy
phở mà mê
Bột ngọt loét dạ
lại chê cơm nhà
Tám đừng ḥ hát lang thang
Tiếp viên ca sĩ giả ma
hớp hồn
Chín đừng dạo
bước hoàng hôn
Công viên hoa lá cô hồn rủ
rê
Mười đừng ghé
rạp xi nê
Tivi nhà sẵn, lẹ về
coi phim
Rơ
chưa? ( vợ hét
đứng tim )
Đừng ḥng tưởng
bở như chim sổ lồng
Mười đừng
nhắc lại cho thông
Nếu không.... tui quyết
nhốt ông ở nhà
Vợ ta - Vợ người
Vợ ta th́ nạt th́ đe
Vợ người th́
cứ... lăm le ... nh́n hoai`
Vợ ta th́ chẳng đoái
hoai`
Vợ
người khen đẹp... dài dài quanh năm
Vợ ta chê mắt... lá
răm
Vợ người trông
tợ trăng rằm tiên nga
Vợ ta nói măi chẳng tha
Mèo tơ e ấp, nết na dịu dàng
Vợ ta đi tướng
hai hàng
Mèo tơ đi tướng
sàng sàng thấy mê
Vợ ta hay mắng hay chê
Mèo tơ âu yếm cận
kề sáng hôm
Vợ ḿnh, ḿnh sợ mới khôn
Vợ người mà sợ
có hôm què gị !
Vợ ta, ta sợ chẳng lo
Vợ người mà sợ , đồ ḅ đồ trâu !!
Cô hàng xóm
(Xin cáo lỗi cùng cố thi sỹ Nguyễn Bính)
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Cách nhau cái cọc để phơi áo quần
Hai người nhầm lẫn tứ tung
Nàng như cũng có cái quần giống tôi
Để rồi có một lần phơi
Thế nào tôi lấy nhầm ngay của nàng
...Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng
Thấy nàng hé cửa gọi sang thế này
"Ấy ơi ấy hăy vào đây,
Cho tui đổi lại cái này chút coi"
Lần đầu tiên thấy nàng cười
Nàng che một tấm vải dày ngang hông (?)
"Cái quần duy nhất của em,
Hôm qua anh lấy về bên ấy rồi"
Thanh Niên nên
lấy vợ sớm v́ những lợi ích sau đây :
1/ Vợ dậy cho ta tính phục thiện
(sẵn sàng nhận lỗi tuy ḿnh không làm ǵ sai cả).
2/ Vợ dậy cho ta tính
kiên nhẫn, chờ đợi không biết mệt
(để vợ sửa soạn đi lễ hay đi
sắm đồ).
3/ Vợ cho ta sức khỏe (không hút thuốc lá,
uống bia, đi chơi khuya với
mấy thằng bạn cô hồn).
4/ Vợ dậy cho ta
sự tế nhị (không bao giờ chê bai dù cơm khét, canh
mặn).
5/ Vợ
dậy cho ta sự lễ phép (đi thưa, về tŕnh).
6/ Vợ dậy cho ta sự rộng lượng
(kiếm được bao nhiêu tiền, tặng vợ
hết)
7/ Vợ là huấn luyện viên thể dục
tại gia của ta ( làm vườn,
cắt cỏ, đổ rác, giặt quần áo, lau dọn
nhà cửa, mang vác khi theo nàng ra phố)
8/ Vợ dạy cho ta tính gọn gàng, trật
tự ( chỉ được bày
biện của riêng trong một góc tủ vợ cho).
9/ Vợ dạy cho ta sự công chính ( ra đường cứ thẳng một
đàng mà đi, không nh́n ngang liếc dọc, nhất là
ở chỗ có nhiều phụ nữ).
10/ Vợ giúp cho ta trở thành người cha
gương mẫu ( thay tă, tắm
rửa, cho con bú, ru con ngủ..vv..)
11/ Vợ dạy cho ta
biết giá trị của hai chữ Tự Do (nay không c̣n
nữa).
12/ Vợ dạy cho ta biết phấn đấu
với nghịch cảnh ( muốn
chết nhưng cứ sống chơi).
Lợi ích do vợ đem
lại nhiều khôn xiết kể. Ai không tin,
cứ thử rồi biết.
Bí quyết xây dựng hạnh phúc
gia đ́nh của những người vợ thông minh
Đời sống hôn nhân không
giống như ngắm hoa dưới trǎng, nói câu "em yêu anh" tưởng
dễ, thực ra nó lại phước tạp hơn
bạn nghĩ rất nhiều. Nếu như bạn muốn
được mọi người yêu quư, bạn tất
phải làm cho ḿnh trở lên đáng yêu. Người
vợ thông thường chú ư từ chính bản thân ḿnh,
đem tính nết dịu dàng, sự tinh tế và sự
bền ḷng của người con gái, giành lấy tấm
ḷng yêu quư của chồng, giữ cho đời sống gia
đ́nh hạnh phúc.
1. Hiểu rơ tâm lư
của đàn ông
Tâm lư của đàn ông
có hai tính chất, một phương diện biểu
hiện là người đàn ông, tính khí trượng phu,
chứng minh hiệu lực, nǎng lực và uy vọng của chính ḿnh, một
phương diện khác anh ta lại giống như
một đứa trẻ, cần phải có sự dịu
dàng, yêu mến, sự quan tâm chǎm sóc và thông cảm của người vợ.
2. It oán giận,
nhiều khích lệ
Người
chồng có những sở thích của bản thân như
sự nghiệp, ǎn uống
hợp khẩu vị và trưng diện. Nếu như
bạn cảm thấy không được thoải mái có
thể tiến hành dẫn dắt thích hợp nhưng không
cần hờn trách oán giận, quở mắng và bắt
bẻ, đối với những điều chính đáng
th́ cần phải có nhiều sự khích lệ và ráng duy
tŕ.
3. Hiểu cách khích
lệ chồng
Khen chồng
ḿnh trước mặt bạn bè,
đồng nghiệp và thông gia. Nhưng khen cần có
chừng mực và mức độ thích hợp,
đồng thời lại cần "thực sự
cầu thị" (làm việc cần sát hợp với
thực tế), nếu không th́ sẽ trái lại hoàn toàn,
biến thành diễn cợt nói móc lẫn nhau.
4. Coi trọng tinh
thần hoà thuận với mẹ chồng
Người
chồng sợ bố mẹ cáu giận cho là bất
hiếu, trách nhiệm đó là "lấy vợ rồi
nàng dâu đă quên mẹ chồng", nhưng lại sợ
thân cận quá nhiều dẫn đến sự bất măn
của vợ.
V́ thế, làm dâu, cần phải tôn trọng bố mẹ
chồng, những ngày lễ tết hàng nǎm cần chủ động đề
xuất việc thǎm
hỏi người già hoặc mời mọi người
đến nhà ḿnh chơi, cùng ǎn cơm, để giành được t́nh cảm
tốt đẹp, sự yêu thương và tôn kính của
chồng đối với bạn.
5. Không nên chỉ chú ư
đến hưởng thụ vật chất
Cần
phải chǎm lo đầy đủ đến chồng và
đến thực lực kinh tế gia đ́nh, không nên
đề xuất yêu cầu vật chất một cách quá
đáng, yêu cầu phải rút tiền chi tiêu một cách
hợp lư, điều đó sẽ khiến cho chồng
bạn nảy sinh sự ngờ vực là bạn đă yêu
người khác hoặc là bạn yêu quư những vật
chất đó hơn.
6. Lư giải và giúp
đỡ hành vi của chồng
Đối với những hành vi và việc làm của chồng khi gặp
lầm lỗi, bất trung, bất hiếu, cần dành cho
anh ấy sự lư giải đầy đủ, không nên
hạn chế, càng không chú ư theo sát. Người chồng
phải giúp đỡ cha mẹ và mọi người trong
gia đ́nh, bạn không nên can thiệp quá sâu, càng không nên không
biết phải phân biệt phải trái đúng sai.
7.
Trước mặt chồng chớ ǎn mặc sơ sài
Không nên chỉ
chú ư ǎn mặc đẹp và lịch sự
khi ở bên ngoài, về đến nhà th́ tuỳ tiện.
Hôn nhân làm cho bạn không chú ư đến việc ǎn mặc, trang điểm và không chú ư
đến quyền lợi sắc đẹp. Cổ nhân
nói "Con gái v́ vui vẻ mà đă trở nên xinh
đẹp". Câu nói đó quả là đúng.
8. Không nên coi
thường địa vị của chồng
Ḷng tự
trọng của người đàn ông rất cao,
đặc biệt không bằng ḷng với công việc và
mức thu nhập, địa vị không kịp với
người vợ, trong ḷng vốn đă rất mềm
yếu, một khi bị mọi người coi
thường đặc biệt là vợ, rất dễ
bộc phát t́nh cảm chịu thụt lùi.
9.
Không ngừng trao đổi tư tưởng t́nh cảm
với chồng
Cần học
để biết nghệ thuật hấp dẫn
chồng, v́ chồng mà tạo nên lên một hoàn cảnh gia
đ́nh thoải mái, vui vẻ và hạnh phúc, khiến cho
người chồng mong muốn được quan tâm chǎm sóc gia
đ́nh, mà không phải đi "tránh nạn" và t́m
kiếm niềm vui ở nơi khác.
10. Nắm
vững nǎm giờ then chốt
Nǎm giờ trước khi chồng
đi làm và sau khi đi làm về là thời gian rất quan
trọng. Tinh thần của
người vợ sẽ phát sinh sự truyền cảm
rất lớn đối với việc đó, tinh
thần hǎng hái khoẻ mạnh,
sẽ đem lại cho gia đ́nh niềm vui hạnh phúc và
không khí hoà thuận vui vẻ.
7 thứ mà một người
phụ nữ đẹp dễ đánh mất
Nếu bạn là một người phụ nữ
đẹp, hẳn bạn sẽ rất tự hào. Tuy nhiên có một lúc nào đó bạn
tự hỏi bản thân ḿnh đă đánh mất thứ ǵ
quư giá chưa? Thực tế cho thấy,
một người phụ nữ đẹp có thể
đánh mất một số thứ, trong đó 7 thứ sau
đây là quan trọng nhất.
1. Cơ hội
Đây là thứ mà người phụ
nữ đẹp rất dễ đạt được
trong cuộc sống và công việc. Có lẽ v́ vậy mà người phụ nữ
đẹp thường có nhiều khát vọng và sẽ
không c̣n quư giá những thứ đă đạt
được, luôn tin rằng ḿnh sẽ có cơ hội
tốt hơn. Nhưng thật ra, khi nh́n lại ḿnh bạn
sẽ thấy mấu chốt dẫn đến sự
thành công và cơ hội của bạn là do sắc
đẹp đem đến, chứ chưa thực sự
là tài nǎng của bạn. Trong khi đó, việc
nắm bắt và tận dụng thành công các cơ hội
tốt lại không bao giờ liên quan đến sắc
đẹp.
2. Sự
kiên tŕ
Có lẽ đa số người đẹp
đều muốn tránh xa các công việc khó khǎn nặng
nhọc, bởi lẽ họ không muốn bàn tay
ḿnh có vết chai, khuôn mặt phải nghĩ ngợi. Có lẽ v́ vậy mà tính kiên tŕ không giúp ích ǵ
được cho bạn và bạn sẽ dần dần
tự đánh mất nó.
3. Sự
khoan dung
Những người phụ nữ đẹp luôn
nhận được sự sủng ái và ngưỡng
mộ của người xung quanh. V́ thế họ dần dần trở
nên kiêu cǎng, thậm chí c̣n
"hung hǎng" là khác.
Họ thích nổi tiếng, thích
được ngưỡng mộ, quan tâm chiều
chuộng, v́ vậy họ xem thường người
khác, đôi khi c̣n xúc phạm người khác.
4. Sự
tín nhiệm
Do mọi người cũng phần nào hiểu
được tính cách của những người phụ
nữ đẹp cho nên nếu là người phụ
nữ đẹp, bạn rất dễ bị hiểu
lầm. Bạn sẽ phải rất cố
gắng nỗ lực để cho mọi người
hiểu rằng bạn là người đẹp cả
ngoại h́nh lẫn nội tâm. Có lẽ
lúc này nhiều người đẹp than thở rằng
sắc đẹp thật nhiều phiền toái.
Bởi những người phụ nữ có khuôn mặt
thật thà phúc hậu thường được sự
tin tưởng, tín nhiệm của mọi người xung
quanh.
5. Người đàn ông đứng đắn
Người phụ nữ đẹp thường
tự phụ và luôn thích có nhiều đàn ông theo
đuổi. Luôn thích đàn ông trở thành
"nô lệ" của ḿnh. Trong khi
đó những người đàn ông đứng
đắn luôn có ḷng tự trọng rất cao. Họ biết dừng lại đúng chỗ.
Nếu như người đẹp không
đoái hoài đến t́nh cảm của họ, hoặc gây
khó dễ cho họ th́ dĩ nhiên họ cũng sẽ
lạnh lùng ra đi mà không hề nuối tiếc.
6. Sự
tự do
Người đàn ông nào lấy
được một cô vợ đẹp hẳn sẽ
phải chịu muôn vàn cực nhọc. Họ luôn phải che chở chǎm sóc chịu đựng tha
thứ cho vợ ḿnh. Đôi khi c̣n
phải đề pḥng hoặc chiến đấu v́
vợ đẹp. Lúc nào anh ta cũng phải dơi
mắt theo vợ. Và tất nhiên, cô
vợ đẹp kia sẽ chắc
chắn không c̣n được tự do như trước
nữa.
7. Sự
yên ổn
Một người phụ nữ đẹp
thường là mục tiêu theo
đuổi của nhiều người đàn ông. V́ vậy nếu không khéo léo hẳn họ sẽ
gặp rất nhiều phiền toái trong cuộc sống.
Họ sẽ khó yên ổn bởi các
"mũi tấn công" vẫn cứ liên tục
triển khai.
VỢ ƠI LÀ VỢ.............
Vợ
xấu là Bất tài
Vợ
đẹp là Bất hạnh
Vợ
bỏ là Bất lực
Ế
vợ là Bất trí
Có
vợ bé là Bất nhân
Giựt
vợ là Bất lương
Vợ
ly dị là Bất cần
C̣n
ly dị vợ là Bất lợi
Vợ
ghen mà làm thinh là Bất chấp
Vợ
chồng bên nhau măi là Bất tử
Vợ
chồng căi lộn là Bất ḥa
Vợ
giận không nói là Bất hợp tác
Vợ
chồng giận nhau là án binh Bất
động
Vợ
chồng đánh nhau là Bất phân thắng bại
Vợ
bị đánh mỗi ngày vẫn không sợ là Bất
khuất
Ư
vợ là Bất di Bất dịch
Cơm
vợ nấu là Bất kiến
Đồ
đạc của vợ là Bất động sản
Em
gái của vợ là Bất khả xâm phạm
Khen
gái đẹp trước mặt vợ là Bất tiện
Vợ
được người ta khen nhiều là Bất ổn
Vợ
không cho lại gần là Bất thường
Vợ
không cho ngủ chung là Bất măn
Léng
phéng mà vợ bỏ qua chỉ Bất quá tam
Vợ bắt được quả tang
(với ẻm) là Thiên Bất dung tha
V́
vợ mà thi rớt là Bất đạt
V́
vợ mà bỏ bạn là Bất tin
V́
bạn không thương vợ là Bất công
V́
vợ mà bỏ cha là Bất hiếu
V́
cha mà phụ vợ là Bất nghĩa
V́
tiền mà xem thường cha vợ là Bất kính
Lương
đưa hết cho vợ là luật Bất thành văn
Tiền
đưa vợ với tiền vợ chi là Bất
đẳng thức
Nói
chung, lấy vợ là chuyện Bất
đắc dĩ,
Nhưng
lại là chuyện Bất khả kháng.

CHỒNG ƠI LÀ CHỒNG.......
Chồng ngu
đần là Vô phúc
Chồng thông minh th́ Vô sự
Chồng bỏ là Vô sinh
Ế chồng là Vô duyên
Chồng đi ngoại t́nh là
Vô đề kháng
Giựt chồng là Vô
lương tâm
Chồng ly dị là Vô mưu
C̣n ly dị chồng là Vô
mục đích
Chồng ghen mà làm thinh là Vô
tội
Ghen với
chồng là Vô cớ, nếu không nói là Vô hiệu
Con riêng của chồng là Vô
thừa nhận
Vợ chồng bên nhau măi măi
là Vô giá
Vợ nhồng căi lộn là
Vô tận
Chồng giận không nói là Vô
hạn
Vợ chồng đánh nhau là
Vô luật lệ
Chồng
đánh mỗi ngày không sợ là thiên hạ Vô địch
Nhưng đă bị chồng
đánh là Vô phưiơng cứu chữa
Ưù chồng là Vô biên
Aùo quần chồng mặc là
Vô h́nh
Cơm chồng nấu là Vô
vị
Đồ đạc của
chồng là Vô sản
Nói xấu chồng là Vôââ công
rồi nghề
Ghẹo anh em trai của
chồng là Vô t́nh
Khen
người khác đẹp trai trước mặt
chồng là Vô ư
Chồng được
người ta khen nhiều là Vô tâm
Chồng không muốn lại
gần là Vô độ
Trước khi ngủ
với chồng cần phải Vô trùng
Trốn chồng mà léng phéng là
Vôââ kỷ luật ,Vôââ chủ
Chồng bắt
được quả tang (với bồ) là Vô can
V́ chồng mà thi rớt là Vô
dụng
V́ chồâng mà bỏ bạn
là Vô ân
V́ bạn mà không thương
chồng là Vô lại
V́ chồng mà bỏ cha là Vôââ
đạo, Vô ơn
V́ cha mà phụ chồng là Vô
liêm sỉ
V́ tiền mà xem thường bố
chồng là Vô lễ, Vôâ văn hóa
Lương đưa hết
cho chồng là Vô điều kiện
Chi tiền
của chồng là Vôâ tư, Vô nguyên tắc, và Vô trách
nhiệm
Lấy chồng là Vô nghĩa,
Vô bổ, Vô ích,
Nhưng nếu không lấy
th́ Vô vọng.
GÓP GIÓ
ngụ ngôn: Hổ
và Ngựa
Con
ngựa có tính huênh hoang, khoác lác, ra khỏi nhà là nó nện bốn
cái vó xuống đất, nghe ṛn hơn gơ mơ làng, hí váng cả
tai hàng xóm. Một hôm trời chưa sáng
hẳn, ngựa c̣n đang ngủ say, chủ
nhà đă ra bắt ngựa cưỡi đi chợ.
Ngựa phải đưa chủ qua suối,
qua đồi, qua khe. Đường xa, bụng
đói, chân mỏi, người đẫm mồ hôi,
nhưng con ngựa không dám kêu, v́ kêu th́ sợ lúc trở về
chủ sẽ không cho ăn bắp ngô, chậu
cám. Đến chợ, chủ nhà buộc ngựa ngoài gốc
cây, vào quán ăn thịt uống rượu.
Con ngựa khát nước khô cả cổ mà không dám
đ̣i, v́ sợ chủ ăn không ngon,
lúc về sẽ bắt ngựa chạy nhanh hơn. Ngựa về, bụng đă đói, chân đă mỏi,
nhưng chủ nhà vẫn giục ngựa chạy nhanh.
Lưng ngựa oằn xuống, bọt xùi ra
mép, ngựa vẫn cắm đầu chạy một mạch,
mong mau về đến nhà kiếm nắm cỏ
tươi. Nhưng vừa mới về đến cửa
th́ con chủ nhà đă ra đón. Ngựa lại phải
đưa con chủ nhà đi thăm nương, rẫy. Măi đến nửa chiều, ngựa mới
được về nhà uống một chậu nước
cám. Uống xong, lại sức, con ngựa ra sông tắm.
Vừa mới tắm xong ngựa đă lên bờ
giũ lông, hí vang, ra dáng khoan khoái lắm. Lúc đó có một
con hổ đi ngang. Thấy hổ lủi thủi đi một
ḿnh, đuôi cụp, đầu cúi, dáng buồn bă, ngựa
nghển cổ lên nói khích:
- Đi đâu mà trông khổ sở thế anh hổ?
- Tôi đi kiếm ăn ở rừng
dưới về. Anh chẳng làm ǵ sao mà trông
thong thả thế?
Ngựa càng lên mặt, giũ lại bộ lông một lần
nữa, hí vang thêm một lượt, rồi mới ngạo
nghễ nói:
- Tôi lúc nào mà chẳng thong thả? Đi dạo chơi từ
sáng đến giờ, bây giờ ra tắm cái cho khỏe.
- Anh sung sướng quá! Phận tôi th́ phải
chạy tối ngày mà có khi cũng chẳng được
miếng ăn.
Được hổ nịnh, ngựa càng vênh mặt:
- Anh vất vả quá thật. Đường
rộng răi thế này, mà tôi dạo một lúc đă thấy
mỏi chân. C̣n anh th́ núi rừng thế kia,
đi vướng trước, đụng sau làm sao mà chịu
được?
Ngựa c̣n khoe lúc nào cũng thừa thóc thừa ngô, ăn chẳng hết, rồi mời hổ
về nhà chơi, để xem những thứ đó. Tính hổ ít nói, lại không muốn mang ơn bạn
trước, nên mời ngựa đến nhà ḿnh chơi
trước, rồi mới đến trả lễ sau.
Hổ về, chạy vào rừng t́m bắt những con nai,
con hươu làm tiệc đón ngựa. Ngựa đến
cùng hổ ăn thịt, uống rượu
tới một ngày rồi kết nghĩa làm anh em. Xong bữa
tiệc đó, ngựa về lo đón hổ, tỏ cho hổ
biết ḿnh là người sang trọng. Ngựa
lấy lục lạc tṛng vào cổ, mang yên vào lưng, ngắm
nghía một lúc rồi ra đứng đón hổ. Hôm đó nhà chủ ngựa lại có cỗ, ngựa
chờ chủ nhà ngủ yên, vào lấy hết mâm cỗ ra
tiếp hổ. Hai bên ngồi ăn uống, ngựa
chỉ vào từng món thức ăn, khoe:
- Cái này là thịt gà xào này!
- Cái này là mật ong này, ngọt lắm.
- Cái này làm chỗ ở của tôi - Ngựa chỉ ra chuồng,
nói tiếp - chỗ tôi ở mưa không dột, nắng
không đến, chứ đâu có khổ sở như anh,
lúc mưa phải núp vào hang đá, lúc nắng trú dưới
bóng cây...
Ngựa c̣n đang khoác lác th́ trời đă sáng, chủ nhà cầm
một cái roi ra bắt ngựa cưỡi đi chợ. Thấy
ngựa ăn cắp mâm cỗ, sẵn
roi chủ nhà đến tóm bờm ngựa đánh một
trận nên thân. Ngựa cúi đầu chạy,
hổ núp bên ngoài nh́n thấy mọi chuyện vừa xảy
ra. Hổ tự hỏi:
- Ta ở trong rừng. Núp mưa trong hang đá, núp nắng
dưới gốc cây mà không bị đánh là sướng, hay ở nhà gỗ ăn cám ngô mà bị
đánh là sướng?
- Đi đường dốc, vấp phải
đá, quàng phải dây mà không bị người ta ngồi
trên lưng là sướng, hay đi đất bằng,
đường rộng mà bị người ngồi trên
lưng là sướng?
Hổ ra bờ suối, chui vào bụi rậm
nằm, chờ ngựa, c̣n ngựa đưa chủ đi
đến nửa buổi chiều mới được
về. Ăn xong một nắm cỏ,
nó lại ra suối tắm. Hổ hỏi:
- Anh ngựa này? Cái sướng của anh tôi không muốn
đâu! Anh được ăn ngô,
ăn thóc, ăn cỏ, được ở nhà gỗ mà bị
người ta đánh vào đầu, người ta cưỡi
lên lưng th́ sướng làm sao được?
Con ngựa chống chế:
- Tôi không phải làm nhà mà được ở, ngô, thóc tôi
không cấy mà được ăn... Anh bảo
thế chưa sướng th́ thế nào là sướng?
Lủi thủi trong rừng quanh năm suốt
đời như anh là sướng đấy sao?
- Núi rừng tuy có âm u rậm rạp, nhưng tôi muốn đi
đâu cũng được, muốn nằm đâu cũng
được. Lúc tôi ngủ không ai dám gọi,
lúc tôi chơi không ai dám ngăn. Hươu,
nai, cáo, cầy không phải là của tôi, nhưng tôi có công bắt
được th́ tôi cứ ăn; không bị ai giành lại,
không bị ai đánh mắng. Cái sướng của
anh tôi không muốn đâu... Tôi không làm bạn
với anh nữa đâu. Tôi đi về
rừng rậm núi cao của tôi đây.
Nói rồi hổ cong đuôi chạy vào rừng.
Trái tim hoàn hảo
Có một chàng thanh niên đứng giữa thị
trấn và tuyên bố ḿnh có trái tim đẹp
nhất v́ chẳng hề có một t́ vết hay rạn nứt
nào. Đám đông đều đồng ư đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy.
Bỗng một cụ già xuất hiện và nói: "Trái tim
của anh không đẹp bằng trái tim tôi!".
Chàng trai cùng đám đông ngắm nh́n trái tim
của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ
nhưng đầy những vết sẹo. Có những
phần của tim đă bị lấy ra
và những mảnh tim khác được đắp vào
nhưng không vừa khít nên tạo một bề ngoài sần
sùi, lởm chởm; có cả những đường rănh
khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào trám thay thế.
Chàng trai cười nói:
- Chắc là cụ nói đùa! Trái tim của
tôi hoàn hảo, c̣n của cụ chỉ là những mảnh
chắp vá đầy sẹo và vết cắt.
- Mỗi vết cắt trong trái tim tôi
tượng trưng cho một người mà tôi yêu, không chỉ
là những cô gái mà c̣n là cha mẹ, anh chị, bạn bè...
Tôi xé một mẩu tim ḿnh trao cho họ,
thường th́ họ cũng sẽ trao lại một mẩu
tim của họ để tôi đắp vào nơi vừa
xé ra. Thế nhưng những mẩu tim
chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ
trao cho tôi lớn hơn mẩu tôi trao lại họ, ngược
lại với mẩu tim của tôi và con cái tôi. Không bằng nhau nên chúng tạo ra những nếp
sần sùi mà tôi luôn yêu mến v́ chúng nhắc nhở đến
t́nh yêu mà tôi đă chia sẻ. Thỉnh thoảng tôi trao
mẩu tim của ḿnh nhưng không hề
được nhận lại ǵ, chúng tạo nên những vết
khuyết. T́nh yêu đôi lúc chẳng cần sự
đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết
đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hy vọng
một ngày nào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầy khoảng
trống mà tôi luôn chờ đợi.
Chàng trai đứng yên với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một
mẩu từ trái tim hoàn hảo của
ḿnh và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ
trái tim đầy vết tích của cụ
trao cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn toàn khớp
nhau, tạo nên một đường lởm chởm trên
trái tim chàng trai. Trái tim
của anh không c̣n hoàn hảo nhưng lại đẹp
hơn bao giờ hết v́ t́nh yêu từ trái tim của cụ
già đă chảy trong tim anh...
Xin mặc áo đỏ cho con
Tôi làm việc cho những đứa bé bị mắc
virus gây bệnh AIDS. Những quan hệ mà tôi có được
với những đứa bé đặc biệt đó là những
quà tặng mà cuộc sống đem lại cho tôi. Tôi xin kể
cho các bạn nghe về cậu bé
Căn bệnh quái ác này cuối cùng cũng đánh gục
những người mạnh mẽ như
Vài ngày trước khi chết,
Cindy D. Holms
Món quà của cha
Một chàng trai sắp tốt nghiệp Đại
học. Đă từ lâu anh mơ ước một chiếc
xe thể thao tuyệt đẹp
được trưng bày ở cửa hiệu. Và anh đă nói với cha điều ước muốn
đó. Ngày tốt nghiệp đến, anh háo hức
chờ đợi... Buổi sáng, người cha gọi anh
vào pḥng riêng. "Con trai, ta rất tự hào về con" -
ánh mắt ông nh́n anh thật tŕu mến. Rồi ông trao cho
anh một hộp quà được gói rất sang trọng.
Ngạc nhiên, chàng trai mở hộp quà và thấy
một quyển sách được bọc bằng vải
da, có tên chàng trai được mạ vàng. Tức giận,
anh ta lớn tiếng với cha: "Với tất cả
tiền bạc cha có, mà chỉ có thể tặng con một
quyển sách này thôi sao?". Rồi anh chạy vụt ra khỏi nhà và vứt
quyển sách vào góc pḥng.
... Nhiều năm trôi qua, chàng trai giờ
đă trở thành một nhà kinh doanh thành đạt. Anh có một ngôi nhà khang trang và một gia đ́nh hạnh
phúc. Nhưng người cha đă già và một
hôm anh nghĩ ḿnh cần phải đi gặp cha. Anh đă không gặp ông ấy kể từ ngày tốt
nghiệp. Trước lúc lên đường, anh nhận
được một bức điện tín báo rằng
người cha đă qua đời và ông trao toàn bộ quyền
sở hữu cho con trai. Anh cần phải trở
về ngay lập tức để chuẩn bị mọi
việc. Khi bước vào ngôi nhà của cha, bỗng
nhiên anh thấy một nỗi buồn và ân
hận khó tả xâm chiếm tâm hồn anh. Đứng trong
căn pḥng ngày xưa, nhưng kí ức trong anh ùa về... Và bất chợt, anh nh́n thấy quyển sách khi
xưa nằm lẫn trong mớ giấy tờ quan trọng
của cha ở trên bàn, nó vẫn c̣n mới nguyên như lần
đầu anh nh́n thấy cách đây nhiều năm.
Nước mắt lăn dài trên má, anh lần
giở từng trang, bỗng có một vật ǵ đó
rơi ra... Một chiếc ch́a khóa!!! Kèm theo
đó là tấm danh thiếp ghi tên người chủ cửa
hiệu, nơi có bán chiếc xe thể thao mà anh từng
mơ ước. Trên tấm danh thiếp c̣n
ghi ngày tốt nghiệp của anh và ḍng chữ "Đă
trả đủ".
Lỗ nhỏ đắm thuyền
Trên
sườn núi Long’s Peak ở
Trong đời sống dài đằng
đẵng suốt bốn thế kỷ đó, nó bị
sét đánh 14 lần và trải qua biết bao lần tuyết
băng, giông tố mà vẫn sống. Về
sau, nó bị một đàn sâu đục khoét hết lớp
vỏ này đến lớp vỏ khác, mỗi ngày gặm
nhấm từng chút một liên tiếp không ngừng.
Dần
dần cây cổ thụ trở nên mục ruỗng và ngă
đổ. Thành thử một cây cổ thụ khổng
lồ chống chọi nổi với thời gian, với
sấm sét, với giông tố mà rốt cuộc lại bị
hạ v́ những con sâu tí hon, nhỏ xíu tới nỗi có thể
bẹp nát giữa hai đầu ngón tay người...
Nhiều
người chúng ta cũng từng vinh quang chiến thắng
được sấm sét, giông tố, vượt qua cả
trời long đất lở trong đời, để rồi
bị những phiền muộn, giận hờn vặt
vănh, tầm thường đánh gục. Những điều
vụn vặt ấy có khác chi những con sâu nhỏ kia có thể phá hủy cuộc sống chúng
ta từng ngày.
V́ thế,
đừng bao giờ để những con sâu ấy len lỏi
trong tâm hồn, khi chúng ta có thể bóp bẹp chúng chỉ bằng
hai đầu ngón tay!