CHÚA
NHẬT II
CHỦ ĐỀ :
TÍCH
CỰC CHUẨN BỊ ĐÓN CHÚA ĐẾN
"Này
Ta sai sứ giả của Ta đi trước Con,
để dọn đường cho Con đến"
(Mc 1,2)
Minh
họa
- "Này Ta sai sứ giả của Ta
đi trước Con, để dọn đường cho
Con đến" (Mc 1,2)
Sợi
chỉ đỏ
- Bài đọc I (Is 40,1-5.9-11) : Ngôn
sứ Isaia kêu gọi "Hãy mở một con
đường cho Chúa"
- Đáp ca (Tv 84) : "Công lý mở
đường đi trước Chúa, Cứu độ
cùng theo vết chân Người"
- Tin Mừng (Mc 1,1-8) : "Có
tiếng người hô trong hoang địa : Hãy dọn
sẵn con đường cho Chúa"
- Bài đọc II (2 Pr 3,9-14) :
"Anh em mong đợi ngày của Thiên Chúa và làm cho ngày
đó mau đến"
I. DẪN VÀO THÁNH LỄ
Mùa
vọng là thời gian chúng ta chờ đợi Chúa
đến viếng thăm tâm hồn mình. Nhưng chờ
đợi không phải là thụ động không làm gì, trái
lại phải tích cực chuẩn bị cho cuộc
viếng thăm đó. Hôm nay, Giáo Hội dùng lại lời
của Thánh Gioan Tẩy giả để kêu gọi chúng ta
"Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa
đường Chúa cho ngay thẳng". Chúng ta hãy đáp
ứng lời kêu gọi này.
II. GỢI Ý SÁM HỐI
- Tâm
hồn chúng ta từ bấy lâu nay như một ngôi nhà không
quét dọn, đầy dẫy rác rến, bụi bậm,
không xứng đáng được Chúa đến thăm.
-
Cuộc đời chúng ta như một con đường
chỗ lồi chỗ lõm chỗ quanh co khiến Chúa khó
đến với chúng ta.
- Bấy
lâu nay chúng ta chỉ lo đến bản thân mình, không
nghĩ đến việc mời Chúa đến thăm.
III. LỜI CHÚA
1. Bài
đọc 1 : Is 40,1-5.9-11
Đoạn
này nằm trong phần thứ hai sách Isaia (các chương
40-45), được soạn bởi một đệ
tử của ngôn sứ Isaia mà người ta gọi là
Đệ nhị Isaia. Phần này được soạn
vào cuối thời lưu đày. Do nội dung, nó cũng được
đặt tên là Sách An Ủi.
Trong
đoạn này, có 3 ý tưởng đáng lưu ý :
a/
"Thời nô lệ đã chấm dứt, tội lỗi
đã được ân xá". Ngày xưa, vì dân do thái
phạm tội nên Thiên Chúa đã cho họ bị lưu
đày. Nhưng nay đã tới lúc Thiên Chúa ân xá tội
lỗi cho họ và chấm dứt thời nô lệ của
họ. Vì thế, tác giả bảo "Hãy an tâm, hãy an
tâm".
b/ Tác
giả còn kêu gọi "Hãy dọn đường. Hãy
sửa đường Chúa chúng ta trong hoang địa".
Sau khi kết thúc thời lưu đày, dân sẽ trở
về quê hương theo một hành trình qua sa mạc,
giống như một cuộc xuất hành mới qua sa
mạc để về Đất Hứa. Bởi thế,
cũng như ngày xưa trong cuộc xuất hành thứ
nhất, Thiên Chúa đã đi trước dẫn
đường, thì trong cuộc xuất hành này, Thiên Chúa
cũng sẽ dẫn đường cho họ. Vì thế
mà phải dọn đường, phải sửa
đường. Hành trình qua sa mạc không phải chỉ
là thời gian thử thách, mà còn là thời gian thanh
luyện.
c/ Tác
giả mô tả Thiên Chúa như một mục tử. Thiên Chúa
chẳng những là Đấng giải thoát, Đấng
dẫn đường, mà còn là Đấng yêu
thương : "Ngài ẵm chiên con trên cánh tay, ôm
ấp chúng trong lòng và nhẹ tay dẫn dắt những
chiên mẹ".
2. Đáp
ca : Tv 84
Tv 84 là
một ca khúc hân hoan hát lên niềm vui thoát cảnh lưu
đày và trở về quê hương đất hứa.
Tác giả nghĩ tới thời kỳ mà "Lòng từ bi
và chân lý sẽ gặp nhau, công lý và hòa bình sẽ hôn
nhau".
Phụng
vụ Giáo Hội lặp lại những lời ca
đầy tràn hy vọng ấy và cầu xin cho thời
ấy mau đến : "Lạy Chúa, xin tỏ lòng
từ bi Chúa cho chúng tôi và ban ơn cứu rỗi cho chúng
tôi".
3. Tin
Mừng : Mc 1,1-8
Tất
cả những niềm hy vọng ấy của Cựu
Ước được thực hiện nơi
Đức Giêsu. Ngài chính là Đấng Messia. Ngài sắp
đến. Bởi thế, Thiên Chúa đã sai Gioan Tẩy
giả làm tiên hô dọn đường cho Ngài, thực
hiện lời kêu gọi của Isaia ngày xưa.
Việc
Đức Giêsu là Đấng Messia và Ngài sắp đến
là một tin rất quan trọng sẽ mang lại niềm
vui cho dân do thái, bởi vì họ đã chờ đợi
điều này từ rất lâu. Bởi thế, ngay từ
câu đầu tiên của đoạn này và cũng là của
cả quyển sách, thánh Mác cô đã dùng từ "Tin
Mừng" : "Khởi đầu Tin Mừng
Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa".
Đấng
Messia là một nhân vật quan trọng mà Cựu Ước
chờ đợi bấy lâu nay. Vì thế phải có
một sứ giả đi trước để dọn
đường cho Ngài. Isaia chỉ nói tới việc
dọn đường và người dọn
đường. Đoạn Tin Mừng này cho biết rõ
thêm : người dọn đường là Gioan Tẩy
giả, và ngài kêu gọi dọn đường một cách
cụ thể bằng việc sám hối và lãnh nhận phép
thanh tẩy.
4. Bài
đọc II : 2 Pr 3,9-14
Lá thư
được gọi là thư thứ hai Phêrô thực ra
không phải do Thánh Phêrô viết, mà do một người
mượn danh ngài viết ra, vào khoảng cuối thế
kỷ I.
Hoàn
cảnh và lý do : Vào cuối thế kỷ I, các kitô
hữu không mấy tin vào việc Chúa lại đến,
từ đó họ cũng chẳng thiết tha gì
đến việc dọn đường cho Ngài.
- Do
thời gian chờ đợi hơi lâu nên nhiều
người nản lòng. Nhưng tác giả giải thích
rằng sở dĩ Chúa chậm đến là vì Ngài
nhẫn nại, ban thêm thời gian cho những người
tội lỗi có dịp sám hối.
- Tác
giả khẳng định lại rằng chắc
chắn Chúa sẽ lại đến. Và khi đó sẽ là
"trời mới đất mới".
- "Vì
vậy, anh em càng phải sống thánh thiện và
đạo đức biết bao khi mong chờ ngày Chúa
đến".
IV. GỢI Ý GIẢNG
* 1. Tấm
gương của Gioan Tiền hô
Thời
Cựu Ước, ngôn sứ Đệ nhị Isaia đã
kêu gọi "Hãy don đường Chúa, hãy sửa
đường Chúa chúng ta trong sa mạc". Thánh Gioan
Tiền hô là người thực hiện lời kêu gọi
này. Ngài cũng là người làm gương cho chúng ta noi
theo để thực hiện lời kêu gọi này.
a/ Gioan
đã đi vào sa mạc : Trong lịch sử cứu
độ, sa mạc luôn là khung cảnh thuận tiện cho
ân sủng hoạt động. Ở đó, Thiên Chúa đã
giáo dục dân Ngài qua 40 năm của cuộc xuất
hành ; ở đó, Thiên Chúa đã thanh luyện dân Ngài
trước khi cho họ trở lại quê hương sau
khi thoát khỏi cảnh lưu đày…
Chính vì
thế, Giáo Hội muốn chúng ta sống 4 tuần lễ
Mùa Vọng này như sống trong sa mạc : bình tâm
hơn, ăn uống đạm bạc hơn, cầu
nguyện nhiều hơn và suy nghĩ nhiều hơn
để biết rõ ý Chúa…
b/ Gioan
đã đi trước Chúa để dọn
đường cho Ngài : Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy
Gioan đã giúp người ta sám hối, thú tội và lãnh
nhận phép thanh tẩy. Rồi khi Đức Giêsu xuất
hiện, chính Gioan giới thiệu Ngài cho dân chúng biết.
Ngày nay,
Đức Giêsu vẫn còn cần những người
tiền hô, những kẻ dọn đường ; Tin
Mừng của Ngài vẫn còn cần những người
nhiệt tình mang đến giới thiệu cho
người khác.
* 2. "Hãy dọn đường
Chúa cho ngay thẳng"
Bài Tin Mừng được chọn
đọc trong Chúa nhật II mùa vọng này đề
cập đến con đường. Thánh Gioan Tiền hô
bảo "Hãy dọn đường Chúa cho ngay
thẳng".
- Con đường là một
phương tiện giao thông liên lạc, nối kết hai
người ở hai nơi xa cách nhau để hai
người, hai nơi đó có thể đến
được với nhau. Nếu không có con
đường thì không đến được với
nhau, hoặc nếu có con đường nhưng
đường đó đã hư hỏng thì cũng không
đến với nhau được.
- Dĩ nhiên khi nói đến con
đường nối kết thì không phải chỉ là con
đường vật chất bằng đất,
nhựa hay xi măng, không phải chỉ là con
đường trên mặt đất, trên sông biển, trên
vòm trời… Mà còn là những con đường tinh
thần, những con đường trong lòng người.
Con đường tinh thần, con đường trong lòng
mới là quan trọng. Ông Nguyễn Bá Học có nói
"Đường đi không khó vì ngăn sông cách núi, mà
chỉ vì lòng người ngại núi e sông". Con
đường tình yêu cũng thế "Yêu nhau tam tứ
núi cũng trèo, thất bát sông cũng lội, cửu
thập đèo cũng qua".
- Bây giờ ta hãy trở lại
với Lời rao giảng của thánh Gioan tiền hô.
"Hãy dọn đường Chúa cho ngay thẳng".
Lễ Giáng sinh là dịp Chúa muốn đến với
mỗi người chúng ta. Mùa vọng là mùa mỗi
người chúng ta chuẩn bị để có thể
đến gặp Chúa. Như vậy là cần phải có
một con đường. Chúa là Chúa, ta là người phàm,
tự nhiên là xa cách nhau, cần phải có một con
đường để Chúa có thể qua đó mà
đến với ta và ta qua đó mà đến với Chúa.
Lời của Gioan Tiền Hô đặt cho ta hai câu
hỏi : 1/ Đã có con đường ấy
chưa ? 2/ Con đường đó có thể đi
lại được hay không ?
1/ Giữa Chúa và mỗi người
chúng ta, đã có một con đường liên lạc nào hay
chưa ?
Chắc chắn rằng đối
với một số người thì chẳng có một con
đường nào nối kết họ với Chúa cả.
Đó là những người chỉ biết có làm ăn
sinh sống, vui chơi, thỏa mãn mọi nhu cầu
thế tục. Họ có nhiều con đường
lắm, đường dẫn tới chỗ làm ăn,
đường dẫn đến chỗ vui chơi,
đường dẫn tới những chỗ hẹn hò
yêu đương. Nhưng không có con đường nào
dẫn họ đến với Chúa cả. Còn đối
với chúng ta, chắc là nhiều người nghĩ
rằng mình đã có sẵn con đường nối
kết với Chúa rồi, đó là con đường
đưa ta từ nhà mình đến nhà thờ này.
Đến nhà thờ là đến với Chúa rồi
chứ gì nữa, phải không ? Chưa chắc !
Đành rằng đã có con đường dẫn
đến nhà thờ, nhưng con đường đó có
khi trời mưa ta không đi, có khi vì bận rộn hay vì một
thứ gì đó ta ham thích hơn nên ta cũng chẳng thèm
đi, và có khi dù ta có đến nhà thờ ta vẫn không
gặp được Chúa !
- Như vậy con đường
phải có để Chúa và ta có thể gặp nhau là con
đường gì ?
Thưa là con đường cầu
nguyện : đến nhà thờ mà có cầu nguyện
thật sự thì mới gặp được Chúa. Khi
chưa phải là Chúa nhật hay khi trở ngại không
đến nhà thờ được, nhưng nếu ta có
cầu nguyện riêng, cầu nguyện ở nhà, cầu
nguyện trong mọi biến cố cuộc sống, thì ta
vẫn gặp được Chúa. Vì thế trong những
tuần Mùa vọng này, ta hãy cầu nguyện nhiều
hơn, cầu nguyện sốt sắng hơn. Cầu
nguyện ở nhà thờ, cầu nguyện ở nhà riêng,
cầu nguyện trước những biến cố
của cuộc sống. Khi đã gặp được
Chúa trong cầu nguyện, Chúa sẽ chỉ dẫn tiếp
cho ta biết phải làm gì để cuộc sống mình
ngày càng tốt hơn.
- Khi mình cầu nguyện sốt
sắng thì Chúa sẽ chỉ dẫn mình. Nói như vậy
nghĩa là còn một con đường thứ hai
nữa : đó là thực hiện thánh ý Chúa. Thánh ý Chúa
rất nhiệm mầu, nhiều khi mình không hiểu và không
muốn tuân theo. Nhưng luôn luôn thánh ý Chúa là con
đường tốt nhất cho mỗi người chúng
ta. Chỉ bằng cách đi theo con đường thánh ý
Chúa, thì chúng ta mới bình an, hạnh phúc thật.
Cưỡng lại thánh ý Chúa, đời mình luôn áy náy,
khổ sở.
Chúng ta còn nhớ chuyện ông Giona
không ? Ý Chúa muốn ông đi đến thành Ninivê
để vạch tội của dân thành ấy và bảo
họ phải ăn năn sám hối. Ông thì coi việc
đó là khó khăn, không thích. Nên ông cũng xuống tàu,
nhưng xuống tàu để đến một thành khác,
Tarsis. Trời nổi cơn giông, biển động. Các
thủy thủ đã làm đủ cách, các hành khách đã
khẩn cầu với đủ thứ thần linh,
thế mà nguy hiểm chìm tàu vẫn không chấm dứt. Lúc
đó Giona hiểu rằng tất cả chỉ vì mình
đã cố tình không chịu đi theo con đường
thánh ý Chúa. Người ta quăng ông xuống biển, ông
bị trôi dạt ba ngày, và cuối cùng tấp vào bờ
của một thành phố, chính là thành phố Ninivê mà ý Chúa
đã muốn ông đi đến !
- Trong Mùa Vong này, mỗi người
chúng ta hãy cố gắng vạch một con đường
để Chúa có thể đến với mình và mình có
thể đến với Chúa. Con đường đó là
cầu nguyện. Hãy cầu nguyện nhiều hơn,
cầu nguyện sốt sắng hơn. Khi mình cầu
nguyện thì Chúa sẽ chỉ cụ thể cho mình biết
phải làm gì cụ thể hơn nữa trong Mùa vọng
này. Đó chính là thánh ý Chúa, hãy cố gắng làm theo sự
hướng dẫn của ý Chúa, vì chỉ có làm theo Thánh ý
Chúa thì đời mình mới tốt hơn, tâm hồn mình
mới bình an vui sướng thật sự.
2/ Còn vấn đề thứ hai
nữa : Đã có con đường nối kết ta
với Chúa rồi. Đó là cầu nguyện và theo ý Chúa.
Nhưng con đường đó có trở ngại
đến nỗi không đi lại được hay
không ? Dĩ nhiên là có nhiều trở ngại lắm :
Nói đến cầu nguyện là tự nhiên ta ngán, ta không
quen. Nói đến thánh ý Chúa thì tự nhiên ta cũng
ngại, ta muốn làm theo ý riêng mình hơn. Đó là
những trở ngại. Nói theo từ ngữ của Gioan
Tiền hô, đó là những
chỗ lồi lõm, quanh co, gập ghềnh trên con đường
nối kết ta với Chúa. Nhưng xét cho cùng chẳng
có trở ngại nào mà ta không
thể vượt qua, trừ trở ngại trong chính lòng
ta. "Đường đi không khó vì ngăn sông cách núi,
mà chỉ khó vì lòng người ngại núi e sông".
Nếu cứ ngại như thế mãi thì ta sẽ không gặp được Chúa.
Mùa vọng này sẽ qua đi. Lễ Giáng sinh năm nay
sẽ trôi đi, cuộc đời của ta thì vẫn
chẳng có gì thay đổi tốt hơn. Vì thế ta
phải vượt qua mọi e ngại, chiến thắng
khuynh hướng ươn lười để suốt
mùa Vọng này siêng năng cầu nguyện sốt sắng
và tìm hiểu để thực hành thánh ý Chúa. Có như
vậy Mùa Vọng này mới hữu ích thực sự và
lễ Giáng sinh năm nay mới là dịp Chúa ban tràn trề
ơn sủng cho cuộc đời mỗi người
chúng ta.
* 3. Chúa
sắp đến. Nhưng có phải vậy không ?
Có lẽ
tâm trạng chúng ta hôm nay cũng giống tâm trạng các tín
hữu thế kỷ I mà bài Thánh thư hôm nay nói
tới : Một mặt nghe dạy rằng Chúa sẽ
lại đến nên cần phải dọn
đường cho Chúa. Nhưng mặt khác chờ mãi mà
không thấy Chúa đến, nên ngã lòng buông xuôi. Đức
tin, đức cậy và đức mến nguội
lạnh dần theo thời gian.
Ngược
lại, ngày nay có một vài nhóm người tin chắc
rằng Chúa sắp đến. Họ giải thích Sách Thánh
theo một kiểu nào đó rồi đi đến
kết luận rằng sắp tới ngày tận thế.
Họ còn dám khẳng định chắc chắn tận
thế sẽ là ngày mấy tháng mấy năm mấy
nữa !
Ta nên xem
lại các bài Thánh Thư hôm nay.
- Tác
giả viết rằng sẽ có ngày mà trời và
đất sẽ bị huỷ diệt : "Các
tầng trời qua đi, ngũ hành bị thiêu rụi, trái
đất cùng mọi công trình kiến tạo đều
bị thiêu huỷ". Nhưng đồng thời tác
giả cũng loan báo rằng sẽ có "trời mới
đất mới". Như thế là có hai thứ
"trời đất" : thứ trời
đất xấu xa tội lỗi sẽ bị tận
diệt (tận thế), còn thứ trời đất
tốt lành sẽ lên ngôi (tạo dựng mới). Tác
giả đã dùng loại văn thể khải huyền
với nhiều hình ảnh nhằm gây xúc động. Chúng
ta không nên hiểu những hình ảnh này theo nghĩa đen
mà chỉ cần nắm ý tác giả là sẽ có một
sự thay đổi lớn lao : sự dữ bị
tận diệt và sự thiện lên ngôi. Có thể nói,
đó là lúc Chúa đến.
-
Nhưng không ai có thể xác định ngày tháng cho biến
cố đó, vì "Chúa đến như kẻ
trộm" (câu 10. Xem thêm Mt 24,43-44), nghĩa là rất
bất ngờ. Hơn nữa, không phải Chúa chỉ
đến trong ngày tận thế, mà Ngài còn đến
rất nhiều lần, đến với từng
người, đến để tạo dựng trời
mới đất mới trong lòng người đó.
- Vì
thế tác giả đưa lời khuyên về cách sống
trong khi chờ ngày Chúa đến : Nếu Chúa chưa
đến là do Ngài muốn ban thêm cho chúng ta thời gian
để chúng ta lo ăn năn sám hối hầu tránh
khỏi bị phạt khi Ngài đến thật ;
Vậy trong thời gian hiện tại chúng ta hãy lo sám
hối ăn năn và cố gắng sống thánh thiện
đạo đức.
Đó
cũng là điều mà Giáo Hội kêu gọi chúng ta trong Mùa
Vọng này.
* 4. Chuẩn
bị đón Chúa
Pat William có kể một câu chuyện
rất đặc sắc trong cuốn The Power Within You
như sau :
Cordell Brown, một bệnh nhân bị
chứng liệt não, đến câu lạc bộ Quán Quân
Thế Giới Philadelphia Phillies. Anh bước đi khó
khăn, nói năng ấp úng, nên khi anh tới, các thành viên
quay mặt đi như không nhìn thấy. Anh có thể nói gì
với những siêu minh tinh màn bạc Steve Carleton, hoặc
như Mike Schmit, những kẻ sống rất phong lưu
ngàn lần cách xa anh ?
Tuy không được đón tiếp
nhiệt tình, anh vẫn nói : "Tôi biết rằng tôi
rất khác biệt với các bạn,
"nhưng nhờ ơn Chúa mà tôi được như
thế này" (1Cr.15,10). Và anh
thao thao bất tuyệt nói về lòng nhân hậu của
Thiên Chúa đã tuôn đổ phúc lộc xuống trên
cuộc đời anh. Anh mạnh mẽ xác quyết : "Các bạn có thể thành công
suốt cả cuộc đời, lãnh cả triệu
đôla mỗi năm, nhưng khi ngày giờ đến,
ngày mà người ta đóng nắp quan tài của các
bạn lại, thì các bạn cũng như tôi. Mọi
người đều như nhau. Tôi không cần những
gì các bạn đang có, nhưng tôi chắc chắn rằng
các bạn cần một điều mà tôi luôn có, đó là
Đức Giêsu Kitô".
*
Suốt chiều dài lịch sử
Cựu Ước, Thiên Chúa đã chuẩn bị cho con
người đón tiếp Đức Kitô. Và khi đến
thời gian đã định, Thiên Chúa dùng Gioan Tiền Hô,
một tiên tri vĩ đại gạch nối giữa
Cựu và Tân ước để chuẩn bị cho
Đấng Cứu Thế : "Có
tiếng kêu trong hoang địa : Hãy dọn
đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay
thẳng" (Mc.1,3).
Gioan không làm cách mạng, ngài không
bắt người ta phải thay đổi cuộc
sống, thay đổi địa vị xã hội, cho dù là
thu thuế hay binh lính, hai hạng người mà thời
bấy giờ bị coi khinh và xem thường. Nhưng
Gioan chỉ nhắc nhở, thúc giục mọi
người hãy cải thiện đời sống,
đổi mới tâm hồn để sẵn sàng chờ
đón Chúa đến.
Để gặp gỡ Đức
Kitô, chúng ta không thể làm gì khác Gioan, sống khó nghèo và
đơn sơ trong cách ăn mặc và lối sống.
Để gặp gỡ Đức
Kitô, chúng ta không thể sống buông thả, theo tính khoe
khoang và tự mãn.
Để gặp gỡ Đức
Kitô, chúng ta không thể không học nơi Gioan lòng khiêm
nhường, luôn qui hướng mọi vinh quang về cho
Chúa.
Chính nhờ có Đức Kitô mà Cordell
Brown trong câu chuyện trên đây cảm thấy hạnh phúc
tràn đầy. Hạnh phúc ấy chỉ có được
bằng giá của sự từ bỏ liên tục. Ludovic
Giraud đã viết : "Sống không phải
chấp nhận tất cả, mà là chọn lựa, là
cắt bỏ, là hy sinh. Nhựa cây chỉ dẫn
đến cành khi được cắt tỉa và nó
chỉ sống được khi ngành cây tầm gởi
không bóp nghẹt nó".
Mùa Vọng là thời gian của hy
vọng. Con thuyền hy vọng của người tín
hữu Kitô luôn chất đầy tin tưởng và phó
thác :
- Tin tưởng Thiên Chúa không bao
giờ thất vọng về con người, nên chúng ta
cũng đừng thất vọng về chính mình.
- Phó thác cho Thiên Chúa Tình yêu, nên dù
tội lỗi có ngập tràn, khổ đau có chồng
chất, chúng ta vẫn một niềm cậy trông.
Tin tưởng và phó thác là đôi
mắt của người tín hữu nhìn thẳng vào Chúa mà
hy sinh và từ bỏ.
*
Lạy
Chúa, xin giúp chúng con chuẩn bị đón Chúa với thái
độ của người lữ hành trong sa
mạc : dẹp đi những cồng kềnh
vướng bận. Xin cho chúng con biết khổ chế
nơi thân xác và chay tịnh trong cõi lòng, cho tâm hồn chúng
con được thanh thoát, đón mừng Chúa đến
ban nguồn vui Ơn Cứu độ. Amen. (Thiên
Phúc, "Như Thầy đã yêu")
* 5. Đừng tưởng
Những người thuộc phái
Pharisêu và Sađóc là những thành phần đạo
đức và sốt sắng nhất thời đó. Bởi
thế họ nghĩ rằng cho dù ai đó có bị mất
phần rỗi thì họ vẫn chắc chắn sẽ
được cứu rỗi thôi. Nhưng Gioan bảo
họ : "Đừng tưởng thế… Hãy sinh hoa
kết quả"
Chúng ta tuy không đạo đức
sốt sắng như những người pharisêu và
sađóc, nhưng chúng ta không bỏ lễ Chúa nhựt nào,
không bỏ kinh hôm kinh mai ngày nào, không phạm tội
trọng nào cả. Thế thì chúng ta cũng có thể
được hưởng ơn cứu độ
chứ. Gioan cũng nhắc chúng ta "Đừng
tưởng thế". Một cái cây sum xuê lá cành mà không
sinh hoa kết quả thì cũng vô ích và phải bị
chặt đi thôi !
6. Hãy
an tâm, hãy an tâm !
Trong
số biết bao lời trong Thánh Kinh, chắc hẳn
đây là một trong những lời dễ nghe chịu
nhất : "Hãy an tâm, hãy an tâm ! Thời nô lệ
đã chấm dứt, tội lỗi đã được
ân xá, Chúa đã ban ơn nhiều gấp hai lần tội
lỗi".
Thực
ra, lời ngọt ngào này Thiên Chúa không chỉ nói một
lần duy nhất qua miệng ngôn sứ Đệ nhị
Isaia. Ngài đã nói thế không biết là bao nhiêu lần
bằng những lời lẽ khác. Hãy đọc lại
những chương đầu của sách Sáng thế, ta
sẽ thấy rằng sau mỗi lần con người
phạm tội và bị phạt thì Thiên Chúa đều
tỏ một cử chỉ yêu thương : mặc áo
cho hai nguyên tổ đang xấu hỗ vì trần truồng,
ghi dấu trên trán Cain để bảo vệ anh, tự tay
đóng cửa chiếc tàu Noê trước khi cơn
hồng thuỷ ập xuống… Hãy nhìn lại dòng lịch
sử cứu độ, ta lại thấy lịch sử
cứu độ là một lịch sử tha thứ :
con người phạm tội không biết là bao nhiêu
lần, và Thiên Chúa vẫn rộng lượng tha thứ
không biết là bao nhiêu lần.
Đức
Giêsu đến trần gian cũng chỉ để nói lên
lời ngọt ngào đó. Hãy đọc lại Tân Ước
và đếm xem bao nhiêu lần Đức Giêsu bảo
người ta "Đừng sợ", bao nhiều
lần Ngài âu yếm nói "Tội con đã
được tha". Khi muốn mượn một hình
ảnh để giúp người ta hiểu về mình,
Đức Giêsu đã ví mình như một mục tử
lặn lội đi tìm con chiên lạc và khi tìm
được rồi thì trìu mến ẵm chiên trong lòng…
Bởi
thế, thông tin về việc
Ngài đến chính là một Tin Mừng.
Chúng ta
hãy làm theo lời kêu gọi của Isaia trong bài đọc I
hôm nay : "Hỡi những kẻ đưa Tin
Mừng, hãy trèo lên núi cao, hãy mạnh dạn cất
tiếng, hãy nói cho các dân rằng : Đây Chúa là Thiên Chúa
sẽ đến !".
7. Tiếng kêu trong hoang địa
Tiếng của Gioan Tẩy giả là
một tiếng kêu trong hoang địa, nhiều
người không nghe thấy.
Ngày nay cũng có nhiều tiếng kêu
trong hoang địa :
- Hiện giờ ở đâu đó
một đứa trẻ đang kêu. Em cần tình
thương, hay đơn giản hơn chỉ là một
miếng bánh.
- Hiện giờ ở đâu đó
một người trẻ đang kêu. Anh cần một
đôi tai lắng nghe, hoặc một con tim thông cảm.
- Hiện giờ ở đâu đó
một người già đang kêu. Ông cần ai đó
đến thăm, hoặc con cái nói một lời.
Hàng ngàn hàng vạn tiếng kêu đang
vang lên nhưng không ai nghe thấy trong thế giới
bất công này.
Lạy Chúa, xin giúp con lắng nghe
những tiếng kêu trong hoang địa.
Nhất là xin giúp con nghe
được tiếng Chúa, đang thì thầm trong hoang
địa của lòng chúng con. (Viết theo Flor McCarthy)
V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em thân mến, hôm nay Chúa nhật
thứ 2 Mùa Vọng, Hội thánh mời gọi mọi
người hãy dọn đường cho Chúa đến,
sửa lối cho thẳng để Người đi.
Chúa đến là một hồng ân cho mỗi người.
Chúng ta hãy thành tâm khẩn nguyện :
1. Hội thánh
được sai đi để dọn đường
cho Chúa đến với mọi người / chúng ta
cầu xin Chúa cho mọi người trong Hội thánh biết
noi gương thánh Gioan tẩy giả / để
dọn đường sửa lối cho Chúa đến.
2. Thế
giới còn đầy những bất công chia rẽ /
nhiều nơi còn đang chiến tranh, đói khát /
chúng ta cầu xin Chúa cho các nhà cầm quyền biết cai
trị theo công lý, hòa bình và tình huynh đệ /
để dọn đường cho Chúa đến với
mọi người.
3. Chung quanh chúng
ta còn nhiều người nghèo đói, thất nghiệp, bệnh
tật, không ai quan tâm giúp đỡ / chúng ta cầu xin
Chúa cho họ biết kiên nhẫn và can đảm /
để mong chờ và hy vọng Chúa đến giúp
đỡ họ.
4. Trong hoàn
cảnh khó khăn còn phải lo âu nhiều cho cuộc
sống hằng ngày / chúng ta cầu xin Chúa cho anh chị
em trong họ đạo chúng ta / đừng vì thế
mà dửng dưng với việc dọn đường
sửa lối cho Chúa đến.
Chủ tế : Lạy Đức Giêsu, Chúa đến
để đem hạnh phúc thật cho mọi
người chúng con. Xin Chúa giúp chúng con dẹp bỏ
mọi cản trở trên đường Chúa đến,
bằng lòng ăn năn sám hối mọi tội lỗi,
để được Chúa viếng thăm. Chúa là
Đấng hằng sống và hiển trị muôn
đời.
VI. TRONG THÁNH LỄ
- Trước
Kinh Lạy Cha : Chúng ta sắp cầu nguyện
cho Nước Chúa trị đến. Nhưng cũng hãy
nhớ dọn đường cho Nước Chúa
đến.
- Sau Kinh Lạy Cha : "… Xin
đoái thương cho những ngày chúng con đang sống
được bình an, là
dấu chỉ của việc Con Cha đến trong
trần gian. Nhờ Cha rộng lòng
thương cứu giúp, chúng con
cố gắng hoán cải mỗi ngày, chúng con sẽ luôn thoát khỏi tội lỗi và
được an toàn khỏi mọi biến loạn. Xin giúp chúng con luôn tỉnh thức
sẵn sàng đang khi chúng con
đợi chờ ngày hồng phúc…"
- Trước khi rước lễ :
"Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng cứu
độ trần gian, Đấng
sắp đến viếng thăm chúng ta và ban ơn
cứu độ cho chúng ta. Phúc cho ai được…"
VII. GIẢI TÁN
Anh
chị em hãy ra đi dọn đường cho Chúa trong gia
đình, khu xóm và môi trường làm việc của mình. Chúc
anh chị em ra về trong bình an.