"Về ngày hay giờ đó th́ không ai biết
được" (Mc 13,32)
- Mille images 141 C
- "Về ngày hay giờ đó th́ không ai
biết được" (Mc 13,32)
Sợi chỉ đỏ :
- Bài đọc I (Đn 12,1-3) : Trong "ngày
của Chúa", những kẻ bất chính sẽ điêu
đứng ngặt nghèo, c̣n những người trung thành
với Chúa sẽ thoát nạn và được
thưởng phúc trường sinh.
- Tin Mừng (Mc 13,24-32) : Trong ngày đó, mọi
thế lực gian tà (tượng trưng bởi các tinh tú)
sẽ sụp đổ, để cho quyền lực Thiên
Chúa lên ngôi.
I. DẪN VÀO THÁNH
LỄ
Anh chị em thân mến
Trong những Chúa nhật cuối cùng của
năm Phụng vụ, Giáo Hội muốn nhắc chúng ta
nghĩ đến ngày cùng tận của thế giới.
Chẳng có ǵ thuộc về thế gian mà tồn tại
vĩnh viễn, trái lại tất cả sẽ sụp
đổ. Chỉ có những ǵ thuộc về Chúa mới
trường tồn.
Thực ra, chẳng ai biết lúc nào th́ tận
thế. Cho nên có lẽ chúng ta sẽ không gặp ngày đó.
Tuy nhiên, ai cũng sẽ gặp phải ngày tận thế
của đời ḿnh, đó là ngày chúng ta chết. V́
thế ai cũng phải chuẩn bị cho ngày đó.
II. GỢI Ư SÁM HỐI
- Chúng ta quá bám víu vào thế gian này, tưởng
như nó không bao giờ qua đi.
- Chúng ta quá bám víu vào cuộc sống này, làm
như chúng ta không bao giờ chết.
- Chúng ta ít khi chuẩn bị cho cuộc sống
đời sau.
III. LỜI CHÚA
1. Bài đọc I (Đn 12,1-3)
Ngôn sứ Đanien nói về thời cùng tận
: khi đó Thiên sứ Micae, Tổng lănh đạo binh các
thiên sứ, sẽ đứng lên chiến đấu và
chiến thắng mọi thế lực gian tà. Nhưng
đó cũng chính là lúc những người công chính
được giải thoát và ban thưởng phúc trường
sinh.
Thực ra chúng ta không cần coi đoạn sách
Đanien này là những lời tiên tri về ngày tận
thế. Hăy coi đây là một việc thường xuyên
diễn ra trong lịch sử chug và cuộc đời riêng
của mỗi người : luôn có một cuộc giao tranh
giữa cái xấu và cái tốt ; khi cái xấu sụp
đổ th́ cũng là lúc cái tốt lên ngôi.
2. Đáp ca (Tv 15)
Bài ca bày tỏ ḷng phó thác vào Chúa : "Số
mạng con chính Ngài nắm giữ… được Ngài
ở bên con chẳng nao núng bao giờ"
3. Tin Mừng (Mc 13,24-32)
Đức Giêsu nói về ngày Ngài quang lâm trở
lại. Ngài không mô tả ngày đó nhưng cho biết
những nét chính :
- Ngày Chúa quang lâm cũng là ngày bắt đầu
một cuộc tạo dựng mới : "mặt
trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng không c̣n
chiếu sáng, các ngôi sao từ trời sa xuống, các
quyền lực trên trời bị lay chuyển" là
đối ảnh của St 1,1.16 mô tả lúc Thiên Chúa
tạo dựng : "Lúc khởi nguyên, Thiên Chúa dựng nên
các tầng trời và trái đất. Ngài làm 2 chiếc
đèn lớn, chiếc lớn hơn để cai ngày,
chiếc nhỏ hơn để cai đêm, rồi các ngôi
sao".
- "Lúc đó Ngài sẽ sai thiên sứ đi và
tập họp những kẻ được Ngài tuyển
chọn từ bốn phương về, từ
đầu mặt đất đến cuối chân
trời : khi vũ trụ cũ đầy gian tà sụp
đổ th́ cũng là lúc quyền lực của Chúa lên
ngôi. Những kẻ lành được Ngài tuyển
chọn sẽ làm thành nhân loại mới.
4. Bài đọc II (Dt 10,11-15.18) (Chủ
đề phụ)
Tiếp tục so sánh các thượng tế do
thái với Đức Giêsu Thượng Tế : (1)
Những thứ lễ tế mà thượng tế do thái
dâng lên chẳng thể nào xóa bỏ được tội
lỗi ; c̣n hiến lễ của Đức Giêsu
Thượng tế xóa sách mọi tội lỗi của
loài người ; (2) Do đó các thượng tế do thái
phải mỗi ngày dâng đi dâng lại cũng ngần
ấy thứ lễ tế ; c̣n Đức Giêsu
Thượng tế chỉ dâng duy nhất một lần và
sau đó lên ngự bên hữu Chúa Cha đến muôn
đời.
IV. GỢI Ư GIẢNG
* 1. Ngày cuối cùng - Ngày Chúa đến
- Bài Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay là một trong
những đoạn Thánh Kinh khó hiểu nhất. Nó
thuộc văn thể Khải Huyền, là một loại
văn thể bóng gió, nghĩa là không nói thẳng ư
tưởng ra, nhưng diễn tả ư tưởng
một cách gián tiếp qua trung gian những h́nh ảnh.
Những h́nh ảnh này không quan trọng v́ chỉ là
phương tiện diễn tả, cái quan trọng chính là
ư tưởng mà những h́nh ảnh ấy muốn diễn
tả.
Vậy ư tưởng chính của bài Tin Mừng
này là ǵ ? Thưa là nói về ngày cùng tận.
Ngày cùng tận ấy sẽ đến vào lúc nào
? Có nhiều người không biết đă học giáo lư
kiểu nào, hoặc đă đọc ở những sách nào
mà dám quả quyết rằng ngày ấy sẽ đến
vào năm 2000. Quyết toán như vậy là hoàn toàn không có
cơ sở. Bởi v́ trong bài Tin Mừng này, chính CG đă
nói "C̣n về ngày hay giờ đó th́ dù các thiên sứ
trên trời, hay cả Chúa Con đi nữa cũng không ai
biết được, trừ một ḿnh Chúa Cha mà
thôi".
Ngày cùng tận ấy sẽ xảy ra như
thế nào ? Bài Tin Mừng hôm nay mô tả "Khi ấy
mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng không
c̣n chiếu sáng, các ngôi sao từ trời sa xuống. và các
tinh tú bầu trời bị lay chuyển". Những h́nh
ảnh ấy khiến cho nhiều người cho rằng
ngày ấy sẽ là một ngày khủng khiếp. Có
người c̣n tô vẽ thêm rằng ngày đó sẽ có
nắng lửa mưa dầu. Có người khác lại
giải nghĩa rơ hơn nữa, rằng mặt trời,
mặt trăng và các ngôi sao rung chuyển và nắng lửa
mưa dầu ấy là hậu quả của một
cuộc chiến tranh nguyên tử ; rằng thế giới
này sẽ tận diệt bằng một cuộc chiến
tranh nguyên tử. Thế nhưng, như tôi đă lưu ư
ngay từ đầu : đây là văn thể Khải
Huyền, trong đó những h́nh ảnh không quan trọng v́
chúng chỉ là phương tiện để diễn
tả một ư tưởng. Thực ra ngay cả những
h́nh ảnh được dùng trong bài Tin Mừng này cũng
không phải là do chính CG đưa ra, mà Chúa chỉ lấy
lại những h́nh ảnh mà các tiên tri quen dùng để
nói về ngày cùng tận. Mà theo các tiên tri th́ những h́nh
ảnh trên mang một ư nghĩa rơ ràng. Ư nghĩa đó là ǵ
? Đây ta hăy nghe một đoạn trong sách tiên tri Isaia :
Ngày ấy sẽ không cần mặt trời soi sáng ban ngày,
cũng không cần mặt trăng soi sáng ban đêm, cũng
không cần ánh sáng của các ngôi sao hoặc ánh sáng của
đèn đuốc, v́ chính Chúa Cứu Thế sẽ là Ánh
Sáng soi chiếu khắp nơi. Nghĩa là các tiên tri và
cả Đức Giêsu đều không quan tâm ngày cùng tận
ấy sẽ xảy ra như thế nào, chỉ quan tâm
đến sự kiện quan trọng nhất trong ngày
ấy, đó là Chúa sẽ đến. Tới ngay cùng
tận th́ Chúa sẽ đến. Ngày Chúa đến có
thể là một ngày khủng khiếp đối với
những kẻ tội lỗi, mà cũng là một ngày hân
hoan vui mừng cho những người công chính.
Tại sao Phụng vụ lại chọn bài Tin
Mừng này để đọc trong ngày hôm nay ? Hôm nay là
Chúa nhật áp chót của năm Phụng vụ. Tuần
tới sẽ là Chúa nhật cuối cùng. Sau đó là qua Mùa
Vọng bắt đầu một năm Phụng vụ
khác. Vậy trong ngày chúa nhật áp chót, Phụng vụ
chọn đọc bài Tin Mừng nói về ngày cùng tận
th́ cũng là hợp lư.
Thời giờ thắm thoát thoi đưa, nói
đi đi măi có chờ chờ ai !
Thế giới này không phải là vô tận,
thế nào rồi cũng có ngày tận cùng.
Cuộc đời con người cũng không
phải là vĩnh cửu, thế nào rồi cũng có ngày
chấm dứt. Một năm trôi qua là thế giới càng
tiến gần đến ngày tận cùng của nó. Một
năm trôi qua, đời người cũng càng tiến
gần đến ngày cuối cùng của ḿnh. Ngày cùng
tận ấy sẽ đến lúc nào ? Không ai biết. Nó
sẽ diễn ra như thế nào ? cũng chẳng ai
biết trước được. Chỉ biết
chắc là ngày đó Chúa sẽ đến. Chúa sẽ
đến với mọi người để kiểm
điểm đời sống mỗi người,
để đánh giá xem mỗi người đă sử
dụng thời gian Chúa ban như thế nào.
Người ta thường ví cuộc
đời như một chuyến đi, thời gian
như một con đường, và con người như
một kẻ lữ hành. Người lữ hành thực
hiện chuyến đi cuộc đời trên con
đường thời gian. Và cũng như con
đường phải dẫn đến một đích
điểm, th́ người lữ hành phải biết tận
dụng thời gian để nhanh chân tiến bước
đến đích điểm ấy. Không thể là một
người lữ khách lang thang, cứ vô t́nh bước
những bước vô địch, không biết đă
đi qua đâu mà cũng chẳng biết sẽ đi
về đâu.
Hết một năm là hết một
đoạn đường. Giáo Hội muốn chúng ta hôm
nay tạm dừng chân lại để kiểm
điểm cuộc hành tŕnh của ḿnh.
Một năm qua, thế giới đă có
những bước tiến tốt đẹp : Nhiều
nước thù nghịch nhau đă tiến gần tới
nhau để hoà giải hoà hợp với nhau. Một
năm qua, đất nước chúng ta cũng có nhiều
bước tiến, có đổi mới nhiều mặt
để hướng tới một tương lai
tốt đẹp hơn. C̣n cuộc đời mỗi
người chúng ta, một năm qua có tiến bước
ǵ không ?
. Đối với bản thân : con người
chúng ta có trở nên tốt hơn không.
. Đối với tha nhân : liên hệ giữa
chúng ta có công b́nh hơn, bác ái hơn ?
. Đối với Chúa : sau một năm chúng ta
có đến gần Chúa hơn không ? Có thuộc về Chúa,
gắn bó với Chúa nhiều hơn không ? Đức tin của
chúng ta có vững vàng hơn không ? Đức cậy chúng ta
có chắc chắn hơn không ? và đức mến của
chúng ta có nồng nàn hơn không ?
Hôm nay Giáo hội muốn chúng ta tạm dừng
chân để suy nghĩ về những điểm trên,
để nếu cần th́ điểu chỉnh lại cho
cuộc hành tŕnh của ḿnh được vững
bước hơn. Có như vậy chúng ta mới có thể
sẵn sàng và vui mừng hân hoan đón Chúa khi Ngài
đến.
2. Ngày tận thế
Khi Ađam bị đuổi ra khỏi
vườn địa đàng, ông phải khổ cực
vất vả t́m kiếm miếng cơm manh áo.
Một lần kia, trên đường lao dịch, Ađam vấp phải cái xác bất động của Abel. Ông nâng con dậy, vác trên vai, đem về đặt trong ḷng Eva. Ông bà lay gọi, nhưng Abel không đáp lại. Trước đây, Abel đâu có trầm lặng như vậy ! Eva nâng tay đứa con yêu quư lên, bàn tay lại rơi xuống vô hồn. Trước đây không hề thấy như thế bao giờ ! Ông bà nh́n vào đôi mắt trắng đă vô tư một cách bí mật. Trước đây đôi mắt của Abel có vô t́nh như thế đâu ? Ông bà rất đỗi kinh ngạc. Nỗi kinh ngạc càng tăng dần cho đến lúc ông bà chợt nhớ lại lời Đức Chúa Trời : "Ngày nào ngươi ăn trái cây này, ngươi sẽ chết". Đó là cái chết đầu tiên trên thế giới.
*
Cái chết của Abel là cái chết đầu
tiên trên trái đất. C̣n cái chết cuối cùng của
nhân loại sẽ là ai ? Ở đâu ? Vào lúc nào ?
Điều đó không ai được biết, và cũng
không cần biết. Sách Tông đồ Công Vụ có viết
: "Anh em không cần phải biết thời gian và
kỳ hạn Chúa Cha đă toàn quyền sắp
đặt" (Cv.1,7). Tin mừng hôm nay, Đức Giêsu
cũng quả quyết : "C̣n về ngày hay giờ đó
th́ không ai biết được, ngay cả các Thiên sứ
trên trời hay người Con cũng không hề biết,
chỉ có Chúa Cha biết mà thôi" (Mc.13,32). Khi
được hỏi bao giờ đến ngày tận
thế ? Thánh Augustinô đă trả lời dứt khoát :
"Việc này hoàn toàn nằm trong quyền nạn của
Chúa Cha". Nói khác, ngài c̣n nói : "Đức Giêsu không cho
biết ngày cuối cùng của ta, để ta luôn cảnh
giác chờ đợi Người".
Đứng trước các tin đồn về
ngày tận thế, thái độ sống thích hợp
nhất của chúng ta là : V́ thân phận con người
mỏng ḍn và yếu đuối, chúng ta hăy sống trong
"tỉnh thức và cầu nguyện", trong niềm
mong chờ "ngày Chúa đến sẽ xảy ra bất
cứ lúc nào".
Chúng ta không biết ngày tận cùng của thế
giới nhưng chúng ta biết chắc ngày ấy phải
đến. Đó không phải là tai nạn trong
chương tŕnh của Thiên Chúa, nhưng đó là một
ngày mà Thiên Chúa dọn sẵn chỗ ở mới, một
thế giới mới cho nhân loại. Nơi đó, công
bằng sẽ ngự trị, hạnh phúc sẽ ngập
tràn, và niềm vui sẽ trọn vẹn cho những ai
"bền đỗ đến cùng". Với cái nh́n
đầy tin tưởng, Seneca đă nói "Ngày mà bạn
cho là cùng tận của mọi sự, lại là ngày
khởi đầu của vĩnh cửu".
Chúng ta không biết ngày nào Chúa sẽ đến
trong vinh quang, nhưng chúng ta biết chắc : để
được vào vương quốc ấy, con
người phải nh́n lại chính ḿnh, sắp xếp
lại cuộc sống, và tích cực xây dựng một gia
đ́nh nhân loại đầy yêu thương, công lư và ḥa
b́nh. Cha Mark Link viết : "Khi Chúa đến,
Người không cân đo trí khôn chúng ta thông minh thế nào.
Nhưng Người sẽ cân đo trái tim chúng ta yêu
thương ra sao".
V́ t́nh yêu là ngôn ngữ của Thiên đàng, nên
chỉ những ai biết yêu thương mới
được bước vào. Chính ḷng nhân ái là tấm
thẻ căn cước không thể thiếu của
những công dân Nước Trời.
*
Lạy Chúa,
Xin hăy đến, cho những người
được tuyển chọn tập họp chung quanh
Người.
Xin hăy đến, để trong mọi biến
cố kinh hoàng, chúng con vẫn một niềm cậy tin :
Chúa là Đấng cứu độ chúng con. Trong giây phút
định mệnh của mỗi người, xin cho chúng
con nghe được tiếng Chúa : "Con sắp trở
về cùng Cha". Amen. (Thiên Phúc, "Như Thầy đă
yêu")
3. Ngày tận thế
Một bà kia vừa kết thúc một ngày làm
việc chạy vội về nhà. Đêm nay bà sẽ đi
đánh bài. Nhưng vừa chạy tới cửa nhà, bà
gặp một thanh niên cầm một tấm bảng ghi
ḍng chữ "Ngày tận thế gần đến
rồi". Bà hỏi :
- Cậu nói là ngày tận thế gần
đến rồi hả ?
- Thưa bà đúng vậy.
- Nhưng cậu có chắc không ?
- Thưa bà chắc chắn.
- Cậu nói nó gần đến ?
- Đúng vậy.
- Gần như thế nào ?
- Rất gần.
- Cậu có thể nói rơ hơn không ?
- Thưa bà, ngay đêm nay.
Người đàn bà dừng lại suy nghĩ
một lúc. Rồi với giọng lo lắng, bà hỏi
tiếp : "Nó đến trước hay sau ván bài vậy
?".
Thế giới chúng ta đang sống là một
thế giới không ổn định. Hết cơn
khủng hoảng này đến cơn khủng hoảng
khác. T́nh trạng không ổn định như thế
khiến người ta sợ hăi lo âu. Và giữa cái thế
giới không ổn định đầy lo âu sợ hăi
như thế, người ta cần có một cái ǵ đó
vững chắc để dựa vào.
Đối với kitô hữu, chỗ vững
chắc nhất có thể dựa vào là Thiên Chúa. Bài đáp ca
trong Thánh lễ hôm nay có câu : "Con luôn nhớ có Ngài
trước mặt, được Ngài ở bên, chẳng
nao núng bao giờ". C̣n trong bài Tin Mừng, Đức
Giêsu nói : "Trời đất sẽ qua đi, nhưng
Lời Thầy nói sẽ chẳng qua đâu".
Tất cả những ǵ vững chắc mà chúng
ta có, và tất cả những ǵ chúng ta cần là bấy
nhiêu đó : ta an tâm v́ biết rằng mọi sự
đều nằm trong bàn tay Chúa, biết rằng
chương tŕnh Chúa vạch sẵn cho cuộc đời
chúng ta và cho thế giới sẽ được hoàn thành.
Đức Kitô sẽ thống trị. Thiên Chúa sẽ
thống trị. Chúng ta sẽ cùng ngự trị với
Thiên Chúa măi măi. (Viết theo Flor McCarthy)
V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em thân mến, dịp
cuối năm phụng vụ, Hội thánh nhắc ta
nhớ ngày Đức Giêsu Kitô sẽ đến trong vinh
quang để xét xử toàn thể nhân loại. Chúng ta hăy
vui mừng và tin tưởng dâng lời cầu nguyện :
1. Đức Giêsu Kitô sẽ trở lại
để đem tất cả những người
được cứu độ vào hưởng hạnh
phúc Nước Trời với Người / Chúng ta hăy
cầu xin cho Ḥa B́nh luôn vui mừng loan báo niềm hy
vọng hạnh phúc ấy cho mọi người.
2. Trời đất và thế giới này sẽ
qua đi như lời Chúa phán / Chúng ta hăy cầu xin cho các
nhà lănh đạo các dân tộc hiểu biết rằng
quyền bính của họ cũng sẽ qua đi /
để họ biết xây dựng công lư và ḥa b́nh cho
mọi người / là những việc sẽ không qua
đi.
3. Thiên tai, chiến tranh, bệnh tật, nghèo
đói, đă làm cho biết bao người đau khổ và
phải chết / Chúng ta hăy cầu xin cho mọi
người biết tin tưởng và hy vọng vào ơn
cứu độ do Đức Giêsu đem đến /
để không tuyệt vọng với những t́nh
trạng bi đát đó.
4. Không ai biết ngày giờ Đức Giêsu
sẽ đến / chúng ta hăy cầu xin cho anh chị em trong
họ đạo chúng ta luôn tỉnh thức và cầu
nguyện / để sẵn sàng đón chờ Chúa
đến.
Chủ tế :
Lạy Đức Giêsu, chúng con không biết ngày giờ nào
Chúa trở lại, xin cho mỗi người chúng con luôn
chuẩn bị sẵn sàng để đón Chúa, bằng
một đời sống thật t́nh mến Chúa yêu
người. Chúa là Đấng hằng sống và hiển
trị.
VI. TRONG THÁNH LỄ
- Trước kinh Lạy Cha : Chúng ta hăy
đặc biệt chú ư đến lời nguyện "Xin
cho Nước Cha trị đến". Xin cho Nước
Chúa trị đến trong ḷng chúng ta, để tới ngày
chúng ta ĺa khỏi đời này, chúng ta sẽ
được vào Nước Chúa trên trời hưởng
hạnh phúc muôn đời.
VII. GIẢI TÁN
Chúng
ta hăy nhớ một lời Đức Giêsu nói trong bài Tin
Mừng hôm nay : "Trời đất sẽ qua
đi". Thực vậy, chẳng có ǵ thuộc về
trần thế này mà tồn tại vĩnh viễn. V́
thế chúng ta hăy vừa sống cuộc đời này
vừa tích cực chuẩn bị cho cuộc sống
đời sau.
NỘI
DUNG
I.Tia
sáng:
v MỞ RỘNG TÂM
HỒN
v PHẢI NÓI VỀ
M̀NH NHƯ NÓI VỀ NGƯỜI KHÁC
II.Thư
giăn:
1. THỜI TRANG
2. CHẾT LÀ SƯỚNG
3. DÙNG RĂNG
4. GIÀU TRÍ TƯỞNG TƯỢNG
5. KẾT QUẢ
6. VẪN BỊ PHẠT
7.
KHÓC C̉N HƠN
III.Chuyện
vui suy niệm của AVE JESU
MARIA JOSEPH:
v TÁCH NƯỚC TRÀN ĐẦY
IV.Chuyện
ngụ ngôn:
v ĐIỀM GỞ ĐIỀM LÀNH
V.Hẹn
bạn trên đỉnh thành công:
v TẦM ĐÍCH
BẠN KHÔNG THỂ THẤY
VI.T́nh
yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:
v VẺ
ĐẸP CỦA CUỘC SỐNG GIA Đ̀NH
VII.Chuyện
phiếm của Phạm Khải:
v CÔNG TỬ ĐẤT
I.
TIA SÁNG :
*Đừng có óc
thiển cận. Hăy mở rộng tâm hồn cho tới
tận cùng, cho thành phố biển. Đừng có bay như
con chim bị nhốt, khi bạn có thể vuơn lên như
chim phụng.
*PHẢI NÓI VỀ
M̀NH NHƯ NÓI VỀ NGƯỜI KHÁC. PHẢI NÓI
NGƯỜI KHÁC NHƯ NÓI VỀ M̀NH.
Maurice
Blondel.
Mến Chúa yêu người không đủ,
c̣n phải yêu bản thân ḿnh nữa... Kitô giáo dạy
như thế... Một qui tắc tuyệt vời về
yêu thương tha nhân như chính ḿnh, hoặc ngược
lại, yêu ḿnh như yêu người.
Nhưng đối với bản thân hay
đối với tha nhân, khó mà có những lời kính phục,
khoan dung, quên bỏ lỗi lầm. Hôm nay đây, tôi có ư
thức ḿnh dùng tới hai quả cân, hai mức đo
lường khác nhau không?
Lạy
Chúa, chớ ǵ con biết nói về kẻ khác cũng như
nói về con, và nhắm cùng một lợi ích như nhau.
II. THƯ GIĂN:
1. THỜI TRANG
Đọc tạp chí thời trang, vợ nói
với chồng:
- Anh ạ! Thời trang mới nhất
của nam trong năm nay là áo sơ mi không có nút.
- Thật à? Vậy th́ đă mấy tháng nay
anh mặc sơ mi đúng thời trang mà không biết.
2. CHẾT
LÀ SƯỚNG
Có một ông lăo bệnh nặng sắp
chết nhưng ông rất sợ. Một người
bạn tới thăm, ông liền than thở:
- Tôi chắc chết mất. Không biết
chết có sướng không?
- Dĩ nhiên là sướng rồi.
- Sao ông biết?
- Nếu sau khi chết mà không sướng,
người ta chết sẽ đều trốn về
cả chứ. Đàng này chẳng thấy một người
chết nào về cả, đủ biết chết là
sướng rồi!
3. DÙNG
RĂNG
Vị giáo sư giảng bài cho sinh viên Y
khoa:
- Để đoán biết tuổi của loài
động vật có xương sống, người ta
thường quan sát bộ răng của chúng.
Một sinh viên thắc mắc:
-Nhưng thưa giáo sư, loài gà, loài chim
lại không có răng. Th́ làm thế nào đề biết
ạ?
- Th́ chúng ta dùng răng của ḿnh chứ
sao!
4. GIÀU TRÍ
TƯỞNG TƯỢNG
Một họa sĩ giới thiệu
với khách:
- Bức tranh đó vẽ một con ḅ
đang ăn cỏ đấy, thưa ông!
- Có thấy cỏ đâu?
- Con ḅ ăn hết cỏ rồi.
- Thế c̣n con ḅ đâu?
- Bộ ông tưởng là con ḅ ngu
đến mức đứng ĺ ở đó sau khi đă
ăn hết cỏ sao ông?
5. KẾT
QUẢ
Hai cậu học sinh vừa thi đại
học xong gặp nhau, một cậu hớn hở
hỏi:
- Ê, bạn thi vào mấy trường
đại học vậy hả?
- Một. Hàng không.
- Làm bài khả quan chứ? Tao mong mày
đạt kết quả mỹ măn.
- Mỹ măn? Không dám.
- Được bao nhiêu điểm?
- Một hàng không.
- Tao hỏi mày bao nhiêu điểm?
- Đă nói là một hàng… "không" mà không hiểu à?
6. VẪN
BỊ PHẠT
Một ông mê câu cá đến nỗi câu cá
luôn trong vùng cấm. Cảnh sát bắt gặp nói:
- Ông câu không có giấy phép nên phải
chịu phạt.
Người câu cá nhanh trí đáp:
-Tôi không có câu, tôi đang tắm cho con sâu
mà.
- Ông cho tôi xem con sâu.
- Đây, nó đây ... nó đang tắm mà.
- Vẫn bị phạt như
thường! V́ con sâu của ông phạm thuần phong mỹ
tục v́ không mặc áo tắm.
7. KHÓC C̉N
HƠN
Người chồng đang dỗ
đứa con nhỏ đang khóc. Vợ tḥ đầu vào
pḥng nói:
- Nè anh! Hàng xóm họ lại muốn
đứa nhỏ khóc c̣n hơn nghe anh hát ru đấy!
III.
CHUYỆN VUI SUY NIỆM :
TÁCH
NƯỚC TRÀN ĐẦY
(lẽ
sống, P. 301 Đơn sơ, triết lư)
Người
Nhật kể rằng:
Có
một nhà hiền triết nổi tiếng về sự
khôn ngoan và kiến thức, ai ai cũng t́m đến
hỏi ư kiến ông.
Để
kiểm chứng điều đó, một giáo sư
đại học đến xin tiếp kiến nhà
hiền triết. Khi ông giáo sư đă an tọa và bắt
đầu nói, nhà hiền triết mới pha trà tiếp
khách. Ông rót trà vào tách của ông giáo sư, những giọt
trà nóng hổi không mấy chốc đă tràn ra ngoài tách.
Nhưng nhà hiền triết vần điềm nhiên rót và vẫn thao thao bất
tuyệt. Nước tràn cả ra khay.
Ông
giáo sư nh́n nước tràn ra và nghĩ thầm: “Th́ ra
con người mà thiên hạ sùng bái như bậc thánh
hiền lại chỉ là một người lơ
đễnh”. Không c̣n đủ kiên nhẫn nữa, ông
giáo sư nói lớn:
-
Thưa Ngài, tách nước
trà đă đầy tràn, nước chảy cả ra khay
ḱa.
Bấy
giờ nhà hiền triết mới ngừng rót và nói:
-
Cũng giống như tách trà này, đầu óc ông tràn
đầy kiến thức, tư tuởng và những
định kiến. Nếu ông không dốc cạn tách trà
của ông th́ làm sao tôi có thể nói với ông về
triết thuyết của tôi. Bởi v́ triết thuyết
của tôi chỉ dành cho những con người đơn
sơ và cởi mở.
Trong
Tin Mừng Chúa Giêsu dâng lời cảm tạ Chúa Cha v́ đă
giấu không cho những người khôn ngoan và thông thái
của thế gian biết được mầu nhiệm
về t́nh yêu của Ngài. Nhưng lại mạc khải cho
những tâm hồn đơn sơ và bé nhỏ.
Tâm
hồn đơn sơ bé nhỏ là tâm hồn không cậy
dựa vào chính ḿnh, không đặt tin tưởng nơi
những ǵ ḿnh có, không tự măn về những hiểu
biết ḿnh đă thu nhận được.
Đó
là một cơi ḷng thanh thoát, một con tim rộng mở
sẵn sàng để cho ánh sáng của Thiên Chúa tràn ngập. Đó là một con người thực
sự nghèo, có khả năng đón nhận kho tàng ân
sủng và khôn ngoan từ Đấng Tối Cao.
IV.
TRUYỆN NGỤ NGÔN:
ĐIỀM GỞ
ĐIỀM LÀNH
Một lần vua nằm mơ thấy hai
hàm răng rụng hết. Vua cho gọi thầy bói tới
bắt giải thích giấc mơ trên, nếu không sẽ
chém đầu.
- Tâu bệ hạ, đó là một
điềm gở ! - Lăo thầy bói nói. - Tất cả
người trong hoàng gia sẽ chết trước bệ
hạ.
Vua nghe thế lấy làm lo lắm, bèn
hạ lệnh tống giam lăo thầy bói vào ngục.
Mấy ngày sau, vua lại triệu lăo
thầy bói tới và hỏi lại một lần nửa
về giấc mơ.
- Tâu bệ hạ, lần trước
thần đă tính lầm - Lăo thầy bói nói .- Đó chính là
một điềm lành lớn : Bệ hạ sẽ sống
lâu hơn tất cả những người thân của
Người !
Vua rất hài ḷng, ban thưởng rất
hậu hĩ cho lăo thầy bói.
V. HẸN BẠN TRÊN
ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo bản tiếng Anh: See you at the top
của Zig Ziglar
Biên
soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU -
DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN VĂN DIỄM
TẦM ĐÍCH BẠN KHÔNG THỂ
THẤY
Đối với nhiều người, danh
tiếng của Howard Hill hẳn vang dội như tiếng
chuông. Có lẽ anh là tay xạ tiễn nổi danh nhất.
Anh bắn chính xác đến nỗi hạ được
cả voi, cọp Bengal, ḅ mộng xứ cape bằng cung tên
nữa. Chính mắt tôi đă từng thấy Howard biểu
diễn "liên châu tiễn",
mũi tên đầu cắm giữa hồng tâm, mũi tên
sau chẻ đôi mũi tên trước. Nghe đến
đây, hẳn bạn phải trợn mắt ngạc nhiên.
Song nếu khỏe mạnh, có thể bạn c̣n bắn
giỏi hơn cả Howard Hill trong những ngày thành công
nhất đấy. Bạn có thể bắn "liên châu tiễn"
giỏi hơn cả Howard Hill hoặc bạn chẳng bao
giờ bắn được phát nào ngoài mấy mũi tên
đùa chơi thời thơ ấu mà thôi. Dĩ nhiên,
nếu bịt mắt Howard Hill lại và dẫn anh đi
ḷng ṿng vài lượt th́ tôi tin chắc bạn phải bắn
giỏi hơn anh rồi.
Hy vọng bạn cho lối so sánh đó là
kỳ quặc và rồi tự nhủ: "Điều đó dĩ nhiên rồi. Làm sao một người
không thấy hồng tâm lại bắn trúng đích
được". Bạn nói chí lư. Giờ tôi xin phép
hỏi bạn thêm 1 câu khác nhé. Nếu Howard Hill không bắn
trúng nổi hồng tâm v́ không thấy đường th́
liệu anh có bắn trúng khi không có hồng tâm không? Bạn
có một hồng tâm hay một đích điểm không?
Đạt đến mục tiêu ḿnh không có cũng khó
như phải trở về nơi ḿnh chưa bao giờ
tới vậy.
Không đề ra những mục tiêu rơ
ràng, chính xác, bạn sẽ không thể hiểu
được hết tiềm năng ẩn tàng trong ḿnh.
Bạn không bao giờ được "là một kẻ" lang thang vô định, "mà phải là" một
người có ư nghĩa đặc biệt. Bạn và
những mục tiêu của bạn như thế nào? Chúng
đă được xác định rơ ràng hay vẫn c̣n mù
mờ?
VI.T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA
Đ̀NH:
(An Giang số
1168, ngày 11/10/1995, trang 7)
VẺ
ĐẸP CỦA CUỘC SỐNG GIA Đ̀NH
Trải qua giai đoạn yêu
đương để rồi bước vào cuộc
sống gia đ́nh, ai nấy cũng đều bỡ
ngỡ. Bởi cuộc sống của hai người chung
một mái nhà không chỉ có chuyện yêu thương mà
nảy sinh hàng loạt vấn đề. Nó cũng như
cuộc đời, cũng bao gồm hàng ngàn vấn
đề khác nhau. Gồm cả những chuyện lớn
lao và các chuyện đời thường nhỏ nhặt
như "tương cà
mắm muối", đ̣i hỏi hai người
phải chung vai giải quyết. Tuy nhiên, qua đó mới
thấy rằng đời sống gia đ́nh thật
đa dạng, phong phú mà hai người cần khai thác
để t́m hạnh phúc chung.
Để t́m được hạnh phúc trong
trăm ngàn cái đời thường của cuộc
đời dưới mái nhà nhỏ, hai người
cần phải có sự ḥa hợp. Riêng trong lĩnh vực
t́nh yêu thôi cũng phải có sự hài ḥa. Hài ḥa của hai
mặt tinh thần và vật chất, hài ḥa của hai
mặt tâm lư và sinh lư. Khi chung một mái nhà, người
đàn ông và người đàn bà c̣n phải biết hài ḥa
giữa hai cá tính khác biệt, của những nỗi
buồn và của những niềm vui. Hài ḥa nhưng luôn
giữ được cá tính, cái riêng của bản thân
để cuộc đời không sa vào chỗ nhàm chán và
buồn tẻ. Đúng như khái quát sâu sắc của
người dân Việt Nam ta:
"Ḿnh
với ta tuy hai mà một
Ta với ḿnh
tuy một mà hai".
Sự ḥa nhập, đó là nét đẹp
của đời sống gia đ́nh. Một người
đă biết quên hẳn bản thân ḿnh đi trong một
cái "tôi" khác, nhưng đồng thời cũng
t́m thấy ḿnh và làm chủ bản thân ḿnh trong chính sự
tan biến và quên ḿnh ấy.
Cuộc sống vốn đa dạng phong
phú và không kém phần phức tạp nên trong gia đ́nh, hai
người cần phải có cách xử sự hài ḥa
để giữ được thăng bằng trong
cuộc sống. Những xử sự thái quá không hợp
t́nh hợp lư sẽ phá vỡ sự hài ḥa trong t́nh yêu. Hai
người yêu nhau tha thiết đó là nền tảng trong
cuộc sống gia đ́nh. Nhưng t́nh yêu chỉ bền
chặt khi nó tồn tại hài ḥa bên cạnh mối quan
hệ tốt đẹp với cha mẹ, họ hàng thân
thích và bạn bè... Một người vợ ngày càng
đáng yêu đối với chồng nếu như
người vợ ấy xây dựng được t́nh
cảm tốt đẹp đối với gia đ́nh nhà
chồng. Trong thực tế, đă có nhiều cặp
vợ chồng tan vỡ hoặc xung đột với nhau
v́ sự mâu thuẫn với người thân. V́ vậy,
mới có câu: "Yêu là sống cuộc sống
người ḿnh yêu" (Lep-Tônxtôi) hoặc bạn
của người yêu cũng là bạn của ḿnh.
Bên cạnh nét đẹp của tính hài ḥa,
th́ trong đời sống gia đ́nh c̣n cần đến
tính trung thực, đơn giản và tự nhiên. Quan sát
cuộc sống xung quanh ḿnh, bao giờ chúng ta cũng
thấy cái đẹp luôn mang màu sắc tự nhiên và
vẻ đơn giản thanh lịch. Do vậy, trong
đời sống gia đ́nh với muôn vàn vấn
đề khác nhau cần xử trí th́ sự chân thật,
tự nhiên lại càng cần thiết hơn. Không thể
sống chung dưới một mái nhà nếu một trong
hai người mang mầm mống giả dối hoặc
cầu kỳ giả tạo. Hoặc nếu hai
người cùng cầu kỳ giả tạo th́ có lẽ
lại càng dễ tan vỡ hơn. Con đường
đi đến hạnh phúc cần có những trái tim chân
thật, yêu gia đ́nh, bằng chính bản chất thực
của ḿnh một cách tự nhiên.
Nét đẹp trong cuộc sống gia
đ́nh c̣n là sự đấu tranh "không mệt mỏi"
với những thói quen xấu của nhau. Cuộc hôn nhân
chỉ thật sự tốt đẹp và có ư nghĩa khi
từng ngày từ giờ tính cách của mỗi con
người ngày càng được sửa đổi
để hoàn thiện và vươn tới cái tốt, cái
đẹp. Nói như vậy không có nghĩa là khi yêu và
đi đến hôn nhân con người sẽ đánh
mất cá tính và đánh mất ư thích. Cần phải
giữ thói quen riêng, nguyện vọng bản sắc
nhưng đó phải là thói quen tốt, nguyện vọng
phù hợp với cuộc sống riêng của gia đ́nh
ḿnh.
Khi
yêu khi đi đến hôn nhân là một quá tŕnh chuyển hóa
lẫn nhau. Để làm được điều đó quan
trọng nhất là ư thức tự giác của mỗi
người. Chỉ có sự tự giác với mong muốn
ḥa hợp thật sự mới làm cho con người t́m
được hạnh phúc.
Bích Vân
VII.
CHUYỆN PHIẾM :
Trích trong tập truyện hài
hước trẻ “Bồ non”
Biên soạn : PHẠM KHẢI
CÔNG TỬ ĐẤT
Chuyện này tôi được chứng
kiến hồi đầu năm khi tôi phải vào bệnh
viện. Một hôm, người ta đưa đến
một gă bệnh nhân c̣n rất trẻ và bảnh trai. Theo
gă là khoảng chục thanh niên, nhất loạt xưng
tiểu đệ với gă. Tuy bị nghi là chảy máu
dạ dày, nhưng gă đi lại không có ǵ là kiêng né.
Thấy chiếc giường bỏ không, gă lăn uỵch
để bọn tiểu đệ chăm sóc. Đứa
bóp trán, đứa nắn chân, đứa xoa lưng rất
là cung kính. Đang nằm đột nhiên gă ngồi dậy,
mũi chun lại:
-Mẹ
kiếp! Giường cho chó hay sao mà hôi thế hả
tụi bây?
Bọn
đàn em thi nhau rũ ga, lau chùi, c̣n các bệnh nhân khác
đều im lặng. Ai đó mở đài nghe nhạc
liền bị gă quát:
-Tắt
hộ cái đài đi, ông kia! Eo éo như mèo động
đực ấy, điếc tai.
Ngay lúc
đó người nhà bệnh nhân đẩy cửa khép nép
bước vào. Gă quay ra nh́n và trừng mắt:
-Người
hay ngợm, hả ? Ra vào th́ khép ngay cửa lại kẻo
gió làm chết ông nội đây th́ rũ tù.
Lát sau bác
sĩ trực buồng vào. Gă nằm ệch ra như
muốn “khám đi”. Bác sĩ hỏi:
-Anh bị
làm sao?
-Bị
đau.
-Đau
ở đâu?
-Ở
đầu…
Thấy gă
bệnh nhân định văng tục, bác sĩ trực
buồng không hỏi nữa, áp ống nghe vào vai nơi trên
cơ thể gă. Sau khi xem kết quả đo huyết áp,
bác sĩ lẳng lặng quay ra. Bấy giờ gă mới
ngoác miệng hỏi:
-Làm sao ?
-Anh cứ
nghỉ ngơi đi, chúng tôi c̣n theo dơi xem đă.
Sự khó
chiụ của bệnh nhân trong buồng cũng qua đi
khi gă lăn ra ngủ. Qua câu chuyện bọn tiểu
đệ nói với nhau có thể đoán gă thuộc làng
công tử vàng, con ông lớn bà cả, tiền bạc
nhiều như vỏ hến, khinh thiên hạ dưới gót
chân. Bởi v́ bọn tiểu đệ nhắc đến
”mợ” rất thành kính. Th́ vừa hay mợ đến.
Mợ đeo trên người số vàng, bạc, ngọc,
kim cương… đủ để biến một
người từ chết thành sống và ngược
lại. Mặt mợ bự phấn, mắt xanh loét như
Tây. Mợ rú lên từ cửa:
-Ôi cậu
vàng của mẹ! Cậu làm sao thế hả giời…
Mợ ôm
lấy “cục vàng”, xót xa một hồi rồi lơ láo
nh́n quanh.
-Đứa
nào gọi ngay bác sĩ lại đây cho mợ.
Lát sau bác
sĩ lúc trước có mặt..Mợ nghiêm mặt.
-Chắc
chị mới về đây công tác.
-Có
chuyện ǵ thế?
-Chắc
chị chưa muốn về hưu non chứ? Hay chị
không biết chữa bệnh…
-Mời bà
ra ngoài…
-Ái chà! Tôi
hỏi chị, con trai tôi đă được tiêm cấp
cứu, hồi sức trợ tim, trợ thận, trợ
đau dạ dày, trợ giống má chưa? Chị cần
tiền, đôla, Anh quốc kim hay hồng ngọc máu
bồ câu ?
-Tôi yêu
cầu bà ra ngoài để tôi làm việc.
-Được.Tôi
chờ chị trả lời.
Lát sau bác
sĩ lặng lẽ ra đi. Mợ ấm ức trở
vào, ca bài cậu vàng của mợ, cậu ngọc của
bố, cậu kim cương của công chúa Quỳnh Dung…
cho đến khi cậu lên cơn nôn oẹ và cứ
một mực đuổi mẹ về.
-Bà về
không tôi cắn lưỡi đấy.
Vừa
sụt sùi khóc, mợ vừa đi ra ngoài. Ngay lập
tức mấy thằng tiểu đệ, nhanh như
chuột, lao vào. Chúng thao tác hơn cả người máy lắp linh
kiện điện tử, nên chỉ 5 phút sau cậu đă
đủ một liều hêrôin của một con nghiện
nặng. Toàn bộ bệnh nhân vẫn im lặng cho
đến khi vào ngày thứ ba mọi người thấy
có tiếng căi nhau. Mợ đang mắng các bác sĩ là
đồ ăn hại, khiến lănh đạo Viện
phái người xuống tận nơi. Mợ kéo ông vào
tận chỗ cậu vàng
đang thiêm thiếp, hỏi:
-Các ông
định bỏ con tôi chết à?
Ông này ôn
tồn bảo :
-Theo
kết quả xét nghiệm và theo dơi của bác sĩ th́
cậu chỉ bị một bệnh nghiện hêrôin
nặng. Cậu vào đây để trốn một
cuộc vây ráp của công an…
Nói
đến đây ông bèn im lặng v́ mợ đỏ
mặt tía tai, mắt sắp lồi ra v́ uất ức.
Nhưng bất ngờ hơn cả là đang thiu thiu,
cậu vàng chồm bật dậy, nhảy qua 7 chiếc
giường, với sức khoẻ chỉ có của
một kẻ bị đuổi cùng đường.
Cậu phóng vù ra phía cầu thang phụ rồi biến
mất.
Bấy
giờ mợ mới thôi cơn lôi đ́nh, mắt nhắm,
mồm há, hai tay chới với.
-Hóa ra…!!!
Thật
may mà một bệnh nhân nhanh tay ôm được mợ.
Mục lục
MAY MẮN
ĐƯỢC SỐNG SÓT (Mark Link S.J). 1
“CON
NGƯỜI SẼ ĐẾN TRÊN ĐÁM MÂY” (N. Quesson) 4
VỚI
UY QUYỀN VÀ VINH QUANG (Gm. Arthur Tonne) 6
CÁC
THÁNH TỬ ĐẠO (Georges Baenanos, Nhà văn Pháp). 7
NHỮNG
CHỨNG NHÂN ĐỨC TIN ANH HÙNG (Linh mục Hồ Văn
Xuân.)................................................................. 8
CHỨNG
NHÂN T̀NH YÊU ( ĐC Gs Ngô Quang Kiệt) ……………………...10
.
Bài đọc: Đn
12 ; 1-3 ; Dt. 10 : 11-14 ; Mc 13 : 24-32
Chủ đề;
Trong ngày cuối cùng, chỉ có hai
điều là đáng kể, là tinh thần phục vụ
và t́nh thương ta dành cho tha nhân.
Bộ
phim Occurrence at Owl Creek Bridge (biến cố xảy ra ở cầu Owl Creek)
kể lại chuyện một người đàn ông
sắp bị treo cổ. Bọn lính địch của anh
dẫn bộ anh ra một chiếc cầu bắc ngang qua
sông Owl Creek. Chúng lấy một tấm ván đặt
một phân nửa lên cầu c̣n phân nửa kia để ḷi
ra khỏi thành cầu. Đoạn một tên lính
đứng lên nửa tẩm ván trên thành cầu, c̣n
người tử tội bị dẫn ra đứng trên
nửa tấm để ḷi ra khỏi thành cầu. Kế
đó, người ta cột chặt tay chân người
tử tội, đoạn tḥng một sợi dây từ
đỉnh cầu xuống quấn vào cổ anh ta. Khi
mọi sự đă sẵn sàng, viên chỉ huy sẽ ra
hiệu lệnh th́ người lính sẽ nhảy ra
khỏi tấm ván, lập tức người tử
tội bị hất xuống phía dưới với
sợi dây siết vào cổ anh.
Ngay
bấy giờ một điều kỳ lạ đă
xảy ra. Sợi dây bị đứt và người
tử tội rơi tỏm xuống ḷng sông. Anh ta ch́m sâu
dưới nước. Lúc bấy giờ anh ta ư thức
được ḿnh vẫn c̣n sống và anh cố gắng
tháo gỡ dây trói nơi tay và chân ra. Thật kỳ diệu
thay, anh đă tự cởi trói cho chính ḿnh được.
Thế rồi khi nhận ra ḿnh có cơ may sống sót, anh
ta bắt đầu lặn sâu xuống. Sau đó, anh
bơi ngang qua một cành cây đang bềnh bồng trên
mặt nước. Anh xúc động v́ vẻ đẹp
của những tàu lá cây. Anh sững sờ v́ những
đường gân phức tạp nơi tàu lá. Một lúc
sau, anh nh́n thấy một chú nhện đang giăng
lưới. Anh lại xúc động trước vẻ
đẹp của nàng nhện và những giọt
nước bám vào đó lấp lánh không khác ǵ những
hạt kim cương. Anh cảm thấy ḿnh sũng
nước, anh liền ngước lên nh́n vào bầu
trời xanh biếc, đối với anh, chưa bao
giờ thế giới lại xinh đẹp thế!
Bỗng
nhiên đám lính đứng trên đầu cầu bắt
đầu nhả đạn xuống. Anh liền cố
gắng lướt tới dưới làn mưa
đạn, bơi nhanh nhẹn như một chú rắn
nước băng qua nhiều ghềnh thác. Cuối cùng,
anh cũng bơi được vào bờ và hoàn toàn
kiệt sức. Anh ngă xuống cát, lăn qua lăn lại.
Khi ngước nh́n lên anh trông thấy một bông hoa. Anh liền
ḅ tới đưa mũi ngửi và thầm nhủ: Ôi!
Mọi sự sao mà đẹp thế ! được
sống sót quả là một điều vĩ đại
biết bao! Nhưng ngay sau đó có tiếng đạn rít
qua các tàng cây; anh vội đứng lên và bắt đầu
co gị chạy tiếp. Anh chạy hoài chạy măi tới khi
đến được một căn nhà có hàng rào
trắng bao quanh. Những cánh cổng bỗng mở ra
một cách kỳ diệu. Anh không thể nào tin vào mắt
ḿnh: thế là anh đă về được đến nhà
b́nh an. Anh gọi tên vợ anh và nàng vội chạy thật
nhanh ra cổng giang tay chào đón anh.
Ngay
khi họ vừa ôm nhau, máy quay phim mang chúng ta trở lại
chiếc cầu Owl Creek. Bây giờ, chúng ta lại không
thể tin được vào mắt ḿnh khi nh́n thấy xác
của chính anh ta bị treo tḥng xuống đang đong
đưa qua lại với sợi dây siết quanh cổ.
Té ra anh đă chết rồi!
Quả
thực ai cũng cảm thấy sững sờ: thế là
mọi nỗ lực trốn chạy và cơ may
được sống sót chỉ là sản phẩm
thuần tuư của trí tưởng tượng thôi.
Người đàn ông ấy chả hề chạy thoát
được chút nào. Anh ta chỉ tưởng
tượng ra điều ấy trước giây phút
cảm thấy cái chết cận kề. Anh mơ thấy
ḿnh có cơ may được sống lần thứ hai. Và
bỗng dưng anh cảm nhận sự sống ấy
bằng đôi mắt hoàn toàn mới lạ.
Lần
đầu tiên, người tử tội cảm thấy
thế giới này quả là một nơi tuyệt hảo.
Lần đầu tiên anh ta thấy cuộc sống quả
là món quà quí báu mà anh và những người thân yêu của
anh cũng được hưởng. Phải chi anh đă
thực sự trốn thoát được và có một
dịp may được sống sót lần thứ hai. Lúc
đó chắc hẳn anh sẽ sống cuộc sống
mới này một cách khác thường biết bao!
Điều
này gợi lên cho ta một câu hỏi. Tác giả bộ phim
đă nghĩ ǵ trong trí ông dựng một câu chuyện này.
Ông muốn nói ǵ với khán giả? Nói cách khác tại sao tác
giả đă cố ư phỉnh gạt chúng ta? Tại sao ông
lại dựng nên một sự thất vọng khủng
khiếp đến thế? Tại sao ông lại làm cho chúng
ta tưởng rằng người tử tội ấy có
được cơ may sống sót?
Theo
tôi, điều nằm trong tâm trí tác giả bộ phim
cũng chính là điều nằm trong tâm trí Chúa Giêsu qua bài
Phúc Âm hôm nay. Tác giả cuốn phim nói với chúng ta:
“Người tử tội trong câu chuyện của tôi là
chính các bạn. Anh ta đă không có may mắn được
sống sót, nhưng nhờ chia xẻ Kinh nghiệm của
anh ta mà các bạn chắn chắn sẽ có được
cái cơ may đó”. Tác giả nói tiếp: “Rồi một
ngày nào đó các bạn cũng sẽ phải chết
giống như người tử tội trên. Không ai
biết được bao giờ ḿnh sẽ chết,
nhưng chắc chắn giờ đó sẽ đến
cũng như nó đă đến với người
tử tội trên”.
Cách
đây vài năm, bà bác sĩ Kubler-Ross thuộc trường
Đại học Chicago có viết cuốn sách nhan
đề: Chết và hấp hối (Death and Dying). Cuốn sách
được viết ra là v́ bà thường xuyên tiếp
xúc với những bệnh nhân sắp chết. Bàn về
những cảm nghĩ của những bệnh nhân ấy
về cuộc sống lúc họ nh́n ngược lại quá
khứ khi đối diện với cái chết, bà
viết: “Khi phân tích mọi sự lần cuối cùng,
họ thấy rằng chỉ có hai điều này là quan
trọng thôi: T́nh yêu đối với tha nhân, và tinh
thần phục vụ tha nhân. Tất cả những ǵ khác
mà ta đă từng cho là quan trọng, chẳng hạn
như danh tiếng, tiền bạc, uy tín, quyền lực,
th́ đều là vô nghĩa”. Nhận xét này hoàn toàn phù
hợp với điều Chúa Giêsu dạy bảo lúc Ngài c̣n
ở dương trần. Ngài nói: “Con Người không
đến để được phục vụ, mà
Người đến để phục vụ” (Mc 10 : 45)
và Ngài cũng nói: “Các con hăy yêu thương nhau như ta yêu
thương các con” (Ga 15: 12)
Bài
Phúc Âm hôm nay mời gọi chúng ta suy nghĩ đến lúc
chúng ta sẽ phải gặp Chúa Giêsu vào cuối đời
chúng ta hoặc vào lúc tận cùng thế giới - bất
kể lúc nào xảy ra trước. Bài Phúc Âm này mời
gọi chúng ta tự vấn chính ḿnh xem liệu vào lúc
ấy, tinh thần phục vụ và t́nh t́nh yêu của chúng
ta có được kể là thoả đáng không?
Không
giống như người tử tội trong câu
chuyện, chúng ta có được dịp may c̣n sống
để chuẩn bị cho giờ phút ấy, bắt
đầu ngay từ bây giờ. Chúng ta sẽ làm ǵ với
dịp may này của chúng ta? Chúng ta có chân thành nỗ lực
yêu thương như Chúa Giêsu đă làm không? chúng ta có chân
thành nỗ lực phục vụ tha nhân như Chúa Giêsu
đă làm không?
Chỉ
chúng ta mới có thể tự trả lời cho câu hỏi
ấy, câu trả lời rất quan trọng, có thể là
quan trọng nhất trong tất cả những câu trả
lời của con người.
Trước
khi kết thúc, tôi xin đọc một đoạn văn
trích trong tác phẩm God’s Trombones (Tiếng kèn của
Chúa) của tác giả Weldon Johnson, trong đó ông mô tả cái
chết của một phụ nữ thánh thiện.
“Chị đă thấy những cái chúng ta
không thấy được. Chị đă thấy Thần
Chết. Chị đă thấy ông ta đến như
một ngôi sao băng. Nhưng cái chết đâu có làm cho
chị nữ tu Caroline sợ hăi. Chị đă nh́n Thần
Chết như một người bạn thân, như
một vị khách qúi. Chị đă th́ thầm nói với
chúng tôi: “Tôi đang trở về nhà tôi”. Rồi chị
mỉm cười nhắm mắt lại”.
Khi
Đức Giáo Hoàng Gioan XXIII ngă bệnh nặng, các bác
sĩ không nói ǵ về bệnh t́nh, nhưng người
biết ḿnh khó sống và thường nói: “Tôi đă sắp
sẵn hành trang”. Vào ngày cuối cùng, vị thư kư riêng
tới bên giường hôn tay Đức Giáo Hoàng và hỏi
thăm xem ngài biến chuyển ra sao. Đức Gioan
trả lời;
-
Cha thấy dễ chịu và an b́nh
trong tay Chúa, nhưng cũng hơi lo.
Vị
thư kư nói:
-
Cha không phải lo. Nhưng chúng con
đang lo đây. Chúng con mới nói chuyện với các bác
sĩ…
Đức
Giáo Hoàng ngắt lời hỏi:
-
Họ nói với con thế nào?
Vị
linh mục thư kư nghẹn ngào nói:
- Thưa
Đức Thánh Cha, con phải nói sự thật: Hôm nay là
ngày của Chúa. Hôm nay Cha sẽ về Thiên đàng.
Nói
xong, vị thư kư quỳ xuống bên giường ôm
mặt khóc. Đức Giáo Hoàng âu yếm xoa đầu
vị thư kư và ôn tồn nói;
-
Mọi khi con can đảm
lắm, sao giờ mềm yếu vậy? con vừa cho ta
nghe những lời hay đẹp nhất mà một vị
linh mục có thể nói: Hôm nay Cha sẽ về Thiên Đàng.
Phải
có một niềm tin vững mạnh, người ta
mới có thể b́nh thản như vậy lúc từ giă cơi
đời. Kết thúc cuộc sống trần gian cũng
như ngày tận thế mà Chúa muốn được
thưởng th́ phải qua thử thách, và cũng chắc
chắn nếu ta cầu xin
và cố gắng, Chúa sẽ ban ơn để ta thắng
vượt cơn thử thách này.
Những
thử thách trước tận thế thuộc ba loại;
Trước hết là các ngôn sứ giả hiệu và
cả Mêsia giả nữa, họ t́m cách lừa dối, lung
lạc niềm tin các tín hữu. Rồi đến các tai
nạn tự nhiên, đói khát, chiến tranh, thiên tai
động đất… Sau cùng các Kitô hữu sẽ bị
bách hại.
Những
thử thách này cốt luyện niềm tin các tín đồ,
người nào trung kiên sẽ được vui mừng
đón Chúa trong vinh quang. Đây là lần đầu tiên Chúa
nói tới quyền uy của Người: Chúa sẽ
ngự trên mây cao xét xử trần gian. Kiểu nói này
vốn dành cho Thiên Chúa, và như vậy Chúa Giêsu đă
xưng ḿnh là Thiên Chúa.
Trong
bài giảng này Chúa nói về hai biến cố một lúc:
biến cố phá huỷ thành đô Gialiêm và việc tận
thế. Người Do Thái coi việc phá huỷ Gialiêm là
h́nh ảnh ngày thế mạt. Khi thánh Marcô viết Tin
Mừng th́ việc đó xảy ra rồi. Nhưng trong
tư tưởng người Do Thái lúc đó, th́ ngày
thế mạt cũng sắp tới, và trong kinh nguyện
các tín hữu, ta thường nghe nhắc lại lời
cầu xin: Xin Chúa đến! Mọi người nóng ḷng
chờ ngày Chúa quang lâm như lịch sử đă ghi
nhận Chúa xuống trần. Chúa đến lại lần
thứ hai như người cha đi vắng trở
về nhà, như ông chủ đă gieo văi hạt giống Tin
Mừng, bây giờ tới thu hoạch hoa lợi.
Chúng
ta là môn đệ Chúa, chúng ta mong chờ gặp lại Chúa
là phải. Tuy Chúa không xa cách chúng ta, nhưng chúng ta mong
được thấy Chúa trong vinh quang của
Người. Tuy nhiên muốn có được ḷng mong
chờ như vậy, chúng ta phải có đủ tư
cách, phải sẵn sàng để không ngại đối
diện với Chúa. Phải là đứa con thảo,
phải là người môn đệ trung thành với
Lời Chúa, sống theo Tin Mừng, theo đường
lối Chúa vạch định. Phải là người
đầy tớ nhận tiền vốn Chúa để
lại và đă sinh lợi như Chúa muốn.
Lạy Cha, xin giúp chúng con sẵn sàng chờ
đón Chúa, với tâm hồn trong sạch và cuộc
sống bác ái, như người tôi trung, như
người con thảo, mong được Cha đón
nhận vào vinh quang Chúa muôn đời.
Jim
mới được 10 tuổi, một nhóm thiếu
niển trong tuổi 15 đă làm em khổ sở. Chúng
đẩy em xuống đường, làm em trượt té
trên sân trường, và c̣n lấy cắp tiền ăn
trưa của em nữa. Chúng doạ đánh em, đâm em
bằng con dao sáng loáng. Jim không bao giờ nói cho ai hay.
Một hôm, đám du côn làm quá, em phải thốt lên: “Tao
sẽ méc anh tao cho tụi bay”. Chúng chế nhạo: “Đem
nó lại đây, càng lớn té càng đau”.
Ít ngày sau, đám du côn thấy Jim đi
phố, bên cạnh một người lực
lưỡng, cao một mét tám trong bộ đồng
phục nhà binh với những giây chiến thắng. Đó
là anh của Jim tên Bob. Bất thần Bob ra lệnh: “Nhăi
con, trả tiền cho em tao” chúng móc hết túi ra và c̣n
phải hứa trả tiền ăn cắp c̣n lại.
Chợt nhớ câu chuyện khi chúng ta nghe
bài Tin Mừng hôm nay. Chúa Giêsu nói về Người trong bài
phán xét chung; “Họ sẽ thấy con Người
đến trong mây trời với uy quyền và vinh quang”.
Thường thường ư tưởng
về ngày phán xét chung gợi cho chúng ta ḷng kính sợ Chúa.
Như hôm nay, tôi nghĩ rằng; “Ngày phán xét chung cho
những người phụng sự Chúa; một hy vọng
lớn lao, một niềm cậy trông vui mừng, một
cái ǵ giông giống niềm hy vọng của Jim: Anh của
Jim làm sáng tỏ vấn đề.
Với chúng ta, những người theo Chúa
Kitô: ư tưởng và ngày phán xét tận cùng phải là
một ngày hạnh phúc, vui mừng.
Đó là dề tài của lời cầu
nguyện sau Kinh Lay cha trong Thánh lễ:” Trong ḷng nhân từ
của Cha, xin giữ chúng con khỏi tội lỗi và che
chở chúng con khỏi mọi nỗi lắng lo. Trong khi
chúng con trông đợi, trong hy vọng hân hoan sự trở
lại của Chúa Giêsu Kitô, Đấng cứu chuộc
chúng con”.
Rồi linh mục và giáo dân hô to: “V́
nước trời, uy quyền và vinh quang là của Cha. Bây
giờ và măi măi”.
Lời Kinh nguyện thứ ba dùng thành
ngữ: “Sẵn sàng đón mừng Người khi
Người trở lại”.
Cũng trong lời kinh nguyện ấy. Trong việc tưởng nhớ
Người chết, chúng ta tuyên xưng đức tin: “Chúa
Kitô sẽ làm cho thân xác hay chết của chúng ta trở nên giống thân xác của
Người trong vinh quang… Chúng con hy vọng được
chia sẻ vinh quang của Chúa.
Khi mọi nước mắt của chúng con
được lau sạch”.
Chúng ta trông đợi trong niềm cậy
tin và hy vọng hân hoan sự trở về của
người anh cả: Đức Giêsu đầy quyền
uy và vinh quang với t́nh yêu vô hạn đối với em
nhỏ của Người là bạn và tôi. Người
chỉ đáng sợ đối với những kẻ
khinh thường Người; Những kẻ coi nhẹ Người
và các kẻ không theo Người. Nhưng Người
đầy uy quyền và vinh quang đối với
những kẻ ca tụng Người, tôn vinh Người
và theo Người như chúng ta hôm nay và ngày mai.
Xin Chúa chúc lành bạn.
Gia đ́nh của Chúa là một gia đ́nh
gồm những người trần mắt thịt,
chứ không phải gồm những siêu nhân, những con
người siêu đẳng. Kitô hữu không phải là
những siêu nhân. Các thánh càng không phải là những siêu
nhân, v́ các Ngài là những con người có tính cách
người nhất trong các con người. Các thánh không
phải là người cao siêu, các Ngài không cần cái cao siêu,
họa chăng cái cao siêu cần đến các Ngài. Các thánh
không phải là những vị anh hùng, kiểu các anh hùng bách
chiến bách thắng. Một người anh hùng cho chúng ta
ảo tưởng là họ vượt khỏi nhân tính,
đấng thánh không vượt khỏi nhân tính mà
đảm nhận lấy nhân tính. Đấng thánh nỗ
lực thể hiện nhân tính một cách tốt nhất.
Bạn có hiểu hai điều đó khác nhau ra sao không?
Đấng thánh cố gắng hết sức ḿnh, nghĩa là
gần giống với một Đấng đă hoàn toàn là
người, với một sự đơn giản hoàn
hảo, đến độ làm chưng hửng các vị
anh hùng, nhưng lại làm yên ḷng những phàm nhân chúng ta.
Bởi v́ Đức Giêsu không chỉ chết v́ những
người anh hùng, Ngài c̣n chết v́ những kẻ hèn nhát
nữa: Khi bạn bè Ngài quên Ngài th́ kẻ thù Ngài có quên Ngài
đâu. Bạn có biết rằng bọn quốc xă không
ngừng đem đối lập cơn hấp hối
cực thánh của Đức Kitô trong vườn Cây Dầu
với cái chết vui tươi của các thanh niên quốc
xă. Nghĩa là Đức Kitô muốn mở ra cho các thánh tử
v́ đạo của Ngài con đường vinh quang của
cái chết không khiếp sợ, nhưng Ngài cũng muốn
đi trước mỗi người chúng ta vào trong bóng
tối đầy lo âu của sự chết. Một bàn tay
vững vàng dũng cảm có thể t́m nơi nương
tựa cuối cùng ở bờ vai Ngài, những một bàn
tay run rẩy chắc chắn sẽ nắm được
bàn tay Chúa...
(Georges
Baenanos, Nhà văn Pháp).
Trong
Tin mừng Gioan, đoạn Tin Mừng này tiếp theo câu
chuyện Đức Giêsu khải hoàn vào thành Giêrusalem, lúc
gần đến lễ Vượt Qua.
Ở đây, đến lượt ḿnh,
những người ngoại cũng bày tỏ niềm
ước mong: muốn được thấy Đức
Giêsu. Trong Tin mừng thứ tư, thấy là một
bước khởi đầu dẫn đến
đức tin. Lời thỉnh cầu của họ
khiến Đức Giêsu hết sức xúc động.
Những người Hy Lạp này đại diện cho
thế giới ngoại giáo mà sự Thương Khó
của Người sẽ mở ra cho họ con
đường cứu độ, sự Thương Khó
sắp đến của Người khiến
Người lo âu.
Như trong thư gởi tín hữu Do Thái,
chúng ta khám phá dần dần Đức Giêsu làm
người, đang lo lắng bối rối, và
Đức Giêsu: Con Thiên Chúa biết việc Người
sắp hoàn thành là rất cao cả.
Những
người Hy Lạp này đến Giêrusalem để
cử hành lễ Vượt Qua, thuộc về những
người ngoại bị tôn giáo độc thần chinh
phục, có cảm t́nh với Do Thái giáo, tuy nhiên không
đến độ dấn thân vào việc giữ luật
Moisê. Sách Công Vụ Tông Đồ gọi những
người ngoại này là “những người thờ
phượng Thiên Chúa” hoặc đơn giản
“người thờ phượng” hay “những
người kính sợ Thiên Chúa”.
Họ hỏi Philipphê người
Bêtxaiđa, thành phố kế cận Caphacnaum, nơi
người ngoại chiếm ưu thế, và ở đó
yếu tố Hy Lạp là quan trọng. Philiphê gọi Anrê,
như thế hai tông đồ
có tên Hy Lạp làm trung gian. Dường như cả hai
biết tiếng Hy Lạp.
Đức Giêsu không trực tiếp trả
lời cho những người đối thoại.
Thời gian dành cho những cuộc đối thoại
riêng tư đă hết. Thời giờ hiện tại dành
cho ơn cứu rỗi phổ quát.
Cho
đến lúc bấy giờ, Đức Giêsu từ
chối mang Tin mừng đến cho dân ngoại:
Người biết rằng bây giờ thời giờ
đă đến. Người sắp đổ máu ra v́
họ, v́ tất cả. Vài ngày trước Người
đă nói: “Tôi ban sự
sống cho các chiên của tôi, nhưng tôi c̣n có nhiều chiên
không thuộc về đoàn này”. Chúng đây này, những
con chiên của một đoàn chiên khác, những
người ngoại này đ̣i gặp Người,
Đức Giêsu cảm động biết bao, Người
bắt đầu lên tiếng: “Đă đến giờ Con
Người được tôn vinh”.
Đức Giêsu dùng kiểu nói Con Người mà
Người rất thích để chỉ về ḿnh.
Kiểu nói này liên hệ đến thị kiến của
Ngôn sứ Đanien trong đó một nhân vật bí nhiệm
“Như một Con Người
đang ngự giá mây trời mà đến” và lănh
nhận danh dự, uy quyền và vinh quang. Tước
hiệu khó hiểu này giúp cho Đức Giêsu giải thích
sự siêu việt của Người mà không mặc
khải mầu nhiệm bản thân Người.
“Con
Người sắp được tôn vinh”. Trong
Tin mừng Gioan, tôn vinh có nghĩa là bắt đầu
đồi Canvê, chắc chắn từ ấy bao gồm
sự Phục sinh và việc lên trời ngự bên hữu
Chúa Cha, nhưng tột đỉnh là Thập Giá, chính ở
đó công cuộc cứu rỗi của Đức Giêsu
được hoàn thành trọn vẹn và ư định yêu
thương vô biên của Thiên Chúa được thực
hiện đến nơi đến chốn.
Đức Giêsu sắp đưa ra một
so sánh rất đơn giản: Hạt lúa ḿ phải chết đi nó mới sinh
nhiều hạt khác.
Cần
lưu ư rằng gần như mỗi lần Đức
Kitô loan báo sự Thương Khó của Người,
Người đều mời gọi dấn thân theo
Người trên con đường từ bỏ và đau
khổ (x. Mt 16,21-24; Mc 8, 31-35; Lc 9,22-23).
Đó là câu trả lời cho những
người Hy Lạp đang ước ao được
gặp và biết Người; có thể nói là Người
cho họ một cái hẹn: “Ai
phục vụ Thầy, th́ hăy theo Thầy, và Thầy ở
đâu, th́ kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ
ở đó”.
Không
ai có thể gặp Đức Giêsu nếu không đi cùng
một con đường với Người.
Viễn ảnh của con đường
đau khổ này khiến Đức Giêsu xao xuyến sâu xa,
lo âu dữ dội, kêu cầu Chúa Cha, rồi chấp
nhận hy sinh. Đó chính là ba giai đoạn mà các tác
giả Nhất Lăm mô tả khi Đức Giêsu hấp
hối tại vườn Giêtsêmani. Nhưng trong lúc này,
Đức Giêsu chưa đến nỗi ngă quỵ:
Người nhanh chóng lấy lại b́nh tĩnh. Thêm vào
đó, một tiếng từ trời vọng xuống nâng
đỡ Người.
Gioan không kể lại biến cố
Hiển Dung: ông chỉ gián tiếp kể lại việc
Đức Giêsu chịu Phép Rửa và không đề cập
đến tiếng Chúa Cha. Đây
là đoạn Tin mừng duy nhất mà Gioan ghi lại
một sự can thiệp từ trời. Đó là
dấu chỉ cuối cùng được ban cho đám
đông. Phải chăng đây là một dấu lạ mà
những người Biệt phái đă đ̣i cách vô ích?
Đức Giêsu chỉ cho dấu lạ khi đă quá
muộn án tử h́nh dành cho Người đă
được quyết định.
CHIẾN
THẮNG SATAN:
Sau khi vượt qua lúc bi đát nhất,
Đức Giêsu lấy lại sự phấn khởi ban
đầu: ơn cứu độ Người mang
đến đánh bại Xatan. Người ta sẽ thoát
khỏi ách nô lệ của nó: Thập giá là dấu chỉ
sự chiến thắng này: “Khi
được nâng lên
khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi
người lên với tôi”.
Đức Giêsu đă trả lời cùng
một cách như trả lời với Nicôđêmô: “Con Người phải bị
nâng lên để ai tin vào Người, sẽ
được sống đời đời”.
ĐC Gs
NGô Quang Kiệt
Thánh lễ hôm nay đỏ một
mầu máu. Máu của hơn 100 ngàn anh hùng tử đạo.
Máu của 117 vị đă được tôn phong lên hàng
hiển thánh. Máu ngập tràn chảy suốt hơn 3
thế kỷ truyền giáo tại Việt nam.
Có điều máu lênh láng nhưng không
tanh tưởi bởi không phải là thứ máu oan khốc
nơi chiến trường tuôn chảy trong hờn căm
oán ghét. Máu đẹp như
những cánh hoa v́ phát xuất từ t́nh yêu cao quí. Máu
dường như toả hương thơm bởi
khơi nguồn từ những trái tim chan chứa yêu
thương. Máu không gây ghê tởm nhưng gợi ḷng kính trọng. Máu không
tạo oán thù nhưng vực dậy yêu thương. Đó là
những ḍng máu làm chứng cho t́nh yêu.
T́nh yêu Thiên chúa.
Các thánh tử đạo Việt nam có
ḷng tin mạnh mẽ. Ḷng tin của các ngài không biểu
lộ trong những hành vi cuồng tín, nhưng diễn
tả trong thái độ chan chứa yêu thương. Đă
nhận biết Chúa, các ngài yêu mến Chúa tha thiết. Đă
cảm nhận được t́nh yêu của Chúa các ngài mong
muốn được đáp đền t́nh yêu đó.
T́nh yêu của các ngài là t́nh yêu hi sinh. Nên các ngài đă từ bỏ tất
cả : cuộc sống yên ổn, danh vọng tiền tài,
kể cả mạng sống v́ Chúa. Thánh Hồ đ́nh Hy
sẵn sàng chịu mất chức trong triều đ́nh.
Thánh Tôma Thiện vui ḷng dâng hiến tuổi xuân xanh với những
lời hứa hẹn chức quyền của vua quan.
Thánh nữ Anê Lê thị Thành
mạnh dạn từ bỏ gia đ́nh êm ấm với
những người con ngoan ngoăn dễ thương.
Tất cả v́ t́nh yêu Chúa.
T́nh yêu của các ngài là t́nh yêu chung thuỷ. Các ngài yêu mến Chúa khi b́nh an, các ngài càng yêu mến
Chúa trong những gian nan thử thách. Các ngài đă thực
hiện lời thánh Phao lô : Tôi tin chắc rằng: cho
dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay
ma vương quỷ lực, hiện tại hay
tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào,
trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài
thọ tạo nào khác, không có ǵ tách được chúng ta ra
khỏi t́nh yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi
Đức Ki-tô Giê-su, Chúa chúng ta (Rm 8:35-39).
T́nh yêu của các ngài là t́nh yêu cao quí. Đáp lại t́nh yêu của Đức Giêsu
Kitô đă hiến thân v́ các ngài, các ngài cũng hiến dâng
mạng sống để minh chứng t́nh yêu với Chúa.
Đúng như lời Chúa nói : Không có t́nh thương nào cao
cả hơn t́nh thương của người đă hy
sinh tính mạng v́ bạn hữu của ḿnh(Ga 15:13).
T́nh yêu cuộc sống.
Các ngài là những người yêu
mến cuộc sống. Không phải một cuộc
sống tầm thường nhưng là cuộc sống
với tất cả những chiều kích cao đẹp
của nó. Cuộc sống với những giá trị thiêng
liêng như lư tưởng, như t́nh yêu, ḷng trung tín.
Một cuộc sống không nô lệ cho vật chất.
Một cuộc sống trung thực không giả dối.
Một cuộc sống không bị đóng khung trong thế
giới hữu hạn mau tàn nhưng mở ra đến
vĩnh cửu. Một cuộc sống không hạ con
người xuống nhưng nâng con người lên ngang
với các thần thánh. Thật sự yêu mến cuộc
sống nên các ngài sẵn sàng hi sinh tính mạng để
làm chứng, để bảo vệ và xây dựng.
T́nh yêu nhân loại.
Cái chết của các ngài minh chứng
một t́nh yêu vô biên đối với nhân loại. Các ngài
không chỉ yêu mến Chúa mà c̣n yêu mến gia đ́nh. Hăy nh́n
cảnh thánh Lê văn Phụng hoặc thánh nữ Lê thị
Thành an ủi con cháu trước khi ra pháp trường. T́nh
yêu thương của các ngài lan cả tới lính gác, cai tù
và lư h́nh. Thánh Lê văn Phụng chữa bệnh cho
người cai tù của ḿnh. Tất cả các thánh vui
vẻ ra đi chịu chết. Không có ai tỏ ḷng oán
hận. Và nhất là không có vị nào thù ghét các lư h́nh.
T́nh yêu của các ngài phát xuất từ
t́nh yêu Chúa nên rộng răi toả lan tới mọi
người, mọi nơi các ngài sinh sống. T́nh yêu
ấy là t́nh yêu nguyên tuyền nên không biết đến
sự thù ghét, nên sẵn sàng tha thứ cho kẻ làm hại
ḿnh. T́nh yêu ấy như bông hoa vẫn toả
hương trong tay kẻ ṿ nát nó. T́nh yêu ấy giống
như loài gỗ quí vẫn phả hương thơm
cả đến chiếc ŕu bổ vào nó (Fulton Sheen).
Động lực hướng dẫn
cuộc đời các ngài là t́nh yêu. Cái chết của các
ngài làm chứng cho t́nh yêu. Đó
chính là điều mà ta có thể bắt chước các
ngài. Trong hoàn cảnh hiện nay, ta không có hi vọng được
phúc tử đạo, nhưng ta vẫn có thể noi
gương các thánh Việt nam làm chứng cho đạo
Chúa. Nếu ta không được chết cho t́nh yêu, ta
vẫn có thể sống cho t́nh yêu. Có lẽ ngày nay Chúa
cũng không mong ta chết v́ đạo mà mong ta hăy sống
v́ đạo.
Lạy các thánh tử đạo
Việt nam, xin chúc lành cho quê hương và Giáo hội
Việt nam. Amen