"Bà góa này rút từ cái túng thiếu của ḿnh
mà bỏ vào đó tất cả những ǵ bà có để
sống" (Mc 12,44)
------------------------
Lễ cung hiến Đền Thánh
Latêranô
BÀI
ĐỌC 1: Ez 47, 1-2, 8-9, 12
“Thiên thần đem tôi về lại lối vào
Đền”.
Bài trích sách Tiên tri Êzêkiel.
Thiên
thần đem tôi về lại lối vào Đền. Và
này, từ bên dưới thềm của Đền quay
về hướng đông. Nước chảy xuống
dưới, bên hữu Đền, phía nam bàn thờ. Ngài
dẫn tôi ra theo lối cổng bắc và đem tôi đi
ṿng quanh bên ngoài đến cổng quay về hướng
đông, Và này, nước róc rách ở bên hữu, Ngài nói
với tôi: “Nước ấy chảy về miền
đông, xuống vùng hoang giao, rồi ra biển, nước
mặn đắng, và nước ấy sẽ hóa lành. Và
xảy ra là mọi sinh vật lúc nhúc các nơi có khe
chảy đến sẽ sống. Sẽ có nhiều cá, v́
nước ấy chảy đến đó và nước
biển sẽ hóa lành. Khe ấy chảy đến đâu,
th́ mọi vật đều được sống.
Dọc theo khe, hai bên bờ, mọc lên mọi thứ cây
ăn trái; lá chúng không hề úa và qủa không bao giờ
hết. Hàng tháng, cây sẽ trổ sinh qủa, v́
nước khe phun ra từ thánh điện. Trái cây dùng
để ăn, c̣n lá th́ để làm thuốc’’
Đó là lời Chúa.
ĐÁP
CA:
Tv 45, 2-3. 5-6. 8-9
Đáp: Các sông nước là niềm hoan vui cho thành tŕ
của Thiên Chúa.
1- Thiên Chúa là chốn ẩn náu và là sức mạnh của
tôi, sức trợ giúp gặp luôn trong buổi ngặt nghèo,
khiến chúng tôi không chút hăi hùng, cho dù đất có tang
thương, cho dù núi non sập nhào xuống ḷng biển
khơi.
2- Các sông là niềm hoan vui cho thành tŕ của Thiên Chúa,
chốn cực thánh giữa các điện thờ của
Đấng Tối Cao. Người ngự giữa thành,
thành sẽ không hề lay chuyển, tảng sáng tinh
sương, thành được Thiên Chúa cứu giúp.
3- Thiên Chúa các đạo binh ở với chúng tôi, Thiên Chúa
của Giacóp là thành tŕ của chúng tôi. Hăy đến mà xem
công tŕnh tay Chúa đă làm, Người gieo khủng khiếp
trên khắp địa cầu.
BÀI
ĐỌC 2: 1 Cor 3, 9-11, 16-17
“Chúng tôi là cộng sự viên của Thiên Chúa”.
Bài trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông
đồ gửi tín hữu Côrintô.
Chúng tôi
là cộng sự viên của Thiên Chúa. Anh em là cánh
đồng của Thiên Chúa, là ngôi nhà Thiên Chúa xây lên. Theo
ơn Thiên Chúa đă ban cho tôi, tôi đặt nền móng
như một kiến trúc sư lành nghề, c̣n
người khác th́ xây trên nền móng đó. Nhưng ai
nấy phải coi chừng về cách ḿnh xây cất. V́ không
ai có thể đặt nền móng nào khác ngoài nền móng
đă đặt sẵn là Đức Giêsu Kitô. Nào anh em
chẳng biết rằng anh em là Đền thờ của
Thiên Chúa, và Thánh thần Thiên Chúa ngự trong anh em sao?
Vậy ai phá hủy Đền thờ Thiên Chúa, th́ Thiên Chúa
sẽ hủy diệt kẻ ấy. V́ Đền thờ
Thiên Chúa là nơi thánh, và Đền thờ ấy chính là anh
em.
Đó là lời Chúa.
ALLELUIA
Alleluia – Alleluia.- Chúa phán: “Ta đă chọn lựa và thánh hóa nơi
này, để danh Ta được hiện diện
khắp nơi cho đến muôn đời’’ – Alleluia.
PHÚC ÂM: Gioan
2, 13-22
“Các ông cứ phá hủy Đền thờ này đi; nội
trong ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại”.
Bài trích Phúc âm theo Thánh Gioan.
Gần đến Lễ Vượt Qua của
người Do thái, Đức Giêsu lên thành Giêrusalem.
Người thấy trong Đền thờ có những
kẻ bán chiên, ḅ, bồ câu và những người đang
ngồi đổi tiền. Người liền lấy dây
làm roi mà xua đuổi tất cả bọn họ cùng
với chiên ḅ ra khỏi Đền thờ; c̣n tiền
của những người đổi bạc,
Người đổ tung ra, và lật nhào bàn ghế
của họ. Người nói với những kẻ bán
bồ câu: “Đem tất cả những thứ này ra
khỏi đây, đừng biến nhà Cha ta thành nơi buôn
bán”. Các môn đệ của Người nhớ lại
lời đă chép trong Kinh Thánh: “V́ nhiệt tâm lo việc Nhà
Chúa, mà tôi đây sẽ phải thiệt thân”. Người
Do thái hỏi Chúa Giêsu: “Ông lấy dấu lạ nào chứng
tỏ cho chúng tôi thấy là Ông có quyền làm như
thế?” Đức Giêsu đáp: “Các ông cứ phá hủy
Đền thờ này đi, nội trong ba ngày, tôi sẽ xây
dựng lại”. Người Do thái nói: “Đền thờ
này phải mất bốn mươi sáu năm mới xây
xong, thế mà nội trong ba ngày ông xây lại
được sao?” Nhưng Đền thờ Đức
Giêsu muốn nói ở đây là chính thân thể Người.
Vậy, khi Người từ cơi chết chỗi dậy,
các môn đệ nhớ lại Người đă nói
điều đó. Họ tin vào Kinh Thánh và lời
Đức Giêsu đă nói.
Đó là lời Chúa.
Đền
thờ tâm hồn
LỄ CUNG HIẾN ĐẾN THỜ LATÊRANÔ
Ga. 2, 13 - 22
Lm. Nguyễn Khảm
Anh chị em có
biết tại sao nhà thờ ḿnh được gọi là
nhà thờ Chính Toà không? Các bạn có biết tại sao nhà thờ
ḿnh có cái ngai không? Cái ngai đó chính là cái ṭa, và v́ thế nên
được gọi là Chính Toà. Đây là nhà thờ
của Giám Mục, và là nhà thờ mẹ của tất
cả các nhà thờ trong giáo phận Sài G̣n.
Đền thánh Latêranô mà hôm nay chúng ta cử hành kỷ
niệm cung hiến, là nhà thờ mẹ của tất
cả các nhà thờ trên toàn thế giới.
Tại sao vậy? Trong hai ba thế kỷ đầu tiên
giữa ḷng đế quốc Rôma, Giáo Hội Công giáo đă
phải chấp nhận những cuộc bắt bớ và
bách hại rất ác liệt. Bắt đầu từ
thời hoàng đế Nêrô. Nhưng đến thời
Công-tăng-ti-nô, có 1 câu chuyện kể lại rằng:
Trong một lần xuất quân ông ta thầm thĩ cầu
nguyện, dù ông ta không theo đạo Công giáo. Khi ấy ông
ta ngước nh́n lên trời th́ thấy một cảnh
tượng thật lạ lùng. Một lá cờ Thánh giá
phất phới tung bay có ḍng chữ: “Với dấu này
ngươi sẽ thắng”. Ngay sau đó ông liền cho binh
sĩ may nhiều lá cờ Thánh giá để đi đánh
nhau và đă chiến thắng.
Sau đó ông ta đă trở lại đạo, và cũng
từ đó Giáo Hội Công giáo được sống trong
cảnh thái b́nh không c̣n bị bắt bớ bách hại
nữa. Rồi Công giáo dần dần đă trở thành
như Quốc giáo được mọi ưu đăi.
Nhà vua cho xây dựng nhiều nhà thờ nguy nga tráng lệ.
Trong đó có một ngôi đền thờ nhà vua xây dành cho
Giám Mục ở Rôma, cũng có nghĩa là cho Đức Giáo
Hoàng. Chính v́ đó mà Đền thờ ấy trở thành nhà
thờ mẹ của các nhà thờ trên toàn thế giới.
Có một điều lạ là trong ngày kỷ niệm cung
hiến đền thánh nguy nga tráng lệ đó tại sao
Hội Thánh lại cho công bố bài Tin Mừng về
việc thanh tẩy Đền thờ?
Đây là một điều đáng suy nghĩ. Tại sao ta
phải thanh tẩy và thanh tẩy cái ǵ? Chắc các bạn
sẽ trả lời rằng Chúa Giêsu đă nói: “Các
ngươi đă biến nhà Cha Ta thành nơi buôn bán...”. Lư
do họ đem các thứ hàng hóa bên ngoài vào bên trong nhà
thờ mà buôn bán như một siêu thị. Nếu nói như
thế th́ không hoàn toàn đúng. Nói cách khác là oan cho
người ta.
Đền thờ Giêrusalem thời Chúa Giêsu là đền
thờ xây lần thứ 3. Đầu tiên là trong thời
Cựu Ước, dưới thời vua Salômon.
Đến thế kỷ thứ 6 trước Công nguyên,
quân Babylon tấn công triệt hạ đền thờ và
dân Do Thái bị bắt đi lưu đày. Vài chục
năm sau, vua Ba Tư đánh bại quân Babylon, nên vua Ba
Tư ra chiếu chỉ cho phép dân Do Thái hồi
hương. Sau đó họ đă xây dựng lại trên
nền đất cũ một ngôi đền thờ
mới, nhưng không nguy nga tráng lệ như xưa.
Đến thời vua Hêrôđê nghĩa là thời Chúa Giêsu,
vua cho xây lại to hơn và đặc biệt là cho trang
hoàng thật lộng lẫy sang trọng, nguy nga, tráng
lệ.
Đền thờ ấy rất rộng, bên ngoài có
nhiều lớp sân. Sân ngoài cùng dành cho người ngoại
giáo (nghĩa là ngoại giáo chỉ được phép
dừng ở đó, bước vào trong sẽ có tội).
Kế tiếp là sân dành cho phụ nữ. Tiếp
đến là sân của đàn ông. Sau cùng mới đến
sân dành cho các thầy tư tế nghĩa là như các Linh mục
bây giờ. Nếu nói họ buôn bán th́ chỉ
được ở măi sân phía ngoài cùng chứ làm ǵ có
chuyện vào măi tận bên trong.
Việc buôn bán, đổi tiền như thế là có lư do
chính đáng. Lư do tôn giáo đàng hoàng. V́ ngày xưa dân Do Thái
đi hành hương dâng của lễ là phải đem
theo lễ vật. Nhà giàu th́ chiên, ḅ; nghèo th́ cặp chim gáy,
đôi chim câu. Nếu đem từ xa xôi đến th́
vất vả và bất tiện lắm, nên cứ
đến đền thờ mà mua. Bước vào trong
đền thánh họ không c̣n xài tiền của đế
quốc Rôma nữa v́ họ cho đó là đồng tiền
ngoại giáo, dơ bẩn không xứng đáng với Chúa,
nên phải đổi thành tiền của Đền
thờ. V́ thế mới có dịch vụ “kiều hối”
phục vụ bà con. Lư do đó rất chính đáng, như
thế có lư ǵ để Chúa Giêsu lên án?
Các bạn đặt thêm một câu hỏi nữa. Thế
ai buôn bán, ai đổi tiền? Thưa chính là các tư
tế. Họ không công khai ra mặt, nhưng cho con cháu
thực hiện để kiếm chút ít lợi nhuận.
Tư tế là người phục vụ Đền thánh.
Đền thánh là nơi để thờ phượng tôn
vinh Thiên Chúa mà tư tế lại trở thành kẻ
lợi dụng tôn giáo để làm ăn. Đền thánh
biến thành phương tiện để cho tư tế
kiếm chác lợi nhuận. Tội nó nằm ở chỗ
đấy. Chính v́ vậy mà Chúa Giêsu mới thanh tẩy.
Ngài lật đổ các bàn đổi tiền, Ngài
đuổi con buôn ra khỏi đền thờ.
Một nhà văn Việt Nam là Nguyễn Khải có một
nhận xét: “Ở trong thời mở cửa kinh tế
thị trường, ở đâu cũng thấy trổ
cửa. Nhà thương, nhà trường, nhà chùa đều
có trổ cửa. Chỉ có mỗi nhà thờ là chưa
trổ cửa”. Nhận xét này ta thấy rất đúng.
Chưa có nhà thờ nào trổ cửa để mở
căn-tin hay quán cà phê. Như thế nhà thờ cũng c̣n
khá. Nhưng đừng v́ thế mà các bạn vui vội.
Bởi v́ Chúa Giêsu tấn công không phải là chuyện bên
ngoài. Mục tiêu của Ngài là tấn công vào chuyện bên
trong.
Những sinh hoạt buôn bán, đổi tiền ở
Đền thờ có lư do chính đáng nhưng nội dung bên
trong đă bị múc cạn. Ngày hôm nay cũng thế,
biết đâu các nghi thức tế tự, các cử hành
phượng tự của chúng ta trong nhà thờ, tự nó
là chính đáng nhưng nội dung đă bị múc cạn.
Đặc biệt là trách nhiệm của các linh mục.
Khi linh mục biến nhà thờ và những cử hành
phượng tự thành một phương tiện
để làm ăn, thành một nơi để rao
giảng những hệ ư thức và những tư
tưởng xa lạ với Tin Mừng của Chúa Giêsu,
trách nhiệm của các linh mục rất nặng nề.
Hôm nay tôi không có ư nói với các bạn chuyện này, mà tôi có
ư thưa với các bạn rằng: Việc chúng ta kỷ
niệm cung hiến Đền thờ Latêranô, ta phải
nhớ lại lời của thánh Phaolô nói: “Anh em không
biết rằng anh em là đền thờ của Thiên Chúa
và Thánh Thần của Thiên Chúa ngự trong anh em đó sao”.
Mỗi người chúng ta là một đền thờ.
Vậy chúng ta phải tự đặt cho ḿnh một câu
hỏi rằng: Trong đền thờ là chính thân xác tôi,
chính là con người tôi đây, có thực sự là Thiên
Chúa đang nắm chủ quyền? Có thực sự là Thiên
Chúa đang được tôn vinh không? Hay là một ai khác,
một cái ǵ khác đang thống trị con người tôi,
thân xác tôi?
Nếu chúng ta không chấp nhận để cho Thiên Chúa làm
chủ trong cuộc đời ḿnh, th́ bằng cách nào đó
các bạn sẽ mời một ai khác, một cái ǵ khác làm
chủ cuộc đời các bạn. V́ đă là
người sống trong cuộc đời, bao giờ
chúng ta cũng có thái độ khi đối diện
với những biến cố, những con người
trong cuộc sống. Những thái độ đó có
thể khác nhau và sự khác nhau trong thái độ đó
bắt nguồn từ chỗ mỗi một người
có một thang giá trị khác nhau về cuộc sống.
Thang giá trị này tùy thuộc vào niềm tin của chúng ta.
Nói thế th́ có vẻ triết lư quá. Tôi xin kể một
câu chuyện cho dễ hiểu hơn. Tôi có dịp
được xem một phim truyện có tên là “Những
ngả đường t́nh yêu”. Phim truyện này làm
nổi bật khuôn mặt của hai cô gái. Một cô từ
quê lên thành phố học, vất vả gian nan lắm
mới ăn học thành tài. Nhờ có năng lực nên
được vào làm ở một công ty và được
cất nhắc lên làm thư kư riêng cho giám đốc. Có
việc làm, có chân đứng, rồi cô ta bắt
đầu quan tâm đến ông giám đốc lớn
tuổi, góa vợ nhưng vô cùng giàu sang. Có ư như thế,
nên cô gái đó sẵn sàng lập mưu bày kế để
đạt được mục đích của ḿnh,
kể cả việc dâng hiến cuộc đời. V́ toan
tính như vậy nên cô ta sẵn sàng khước từ quay
lưng lại với người yêu cũ là một
kỹ sư, đă vất vả đưa cô lên thành
phố lo cho ăn học. Bên cạnh đó một h́nh
ảnh đối chọi của cô gái khác, chính là cô con gái
của ông giám đốc. Lúc đầu cô này chả có t́nh
cảm ǵ với anh kỹ sư, nhưng lâu ngày t́nh cảm
phát sinh, nhất là từ lúc anh kỹ sư bị t́nh
phụ, cô ta càng cảm thấy thương nhiều
hơn, và hai người đă gắn bó với nhau.
H́nh ảnh của hai cô gái đó diễn tả hai thái
độ sống của cuộc đời, hai thái
độ hoàn toàn khác nhau. Tại sao lại khác nhau? Thưa
v́ mỗi người có một thang giá trị khác nhau.
Nơi cô thư kư, trong thang giá trị của cô ta: Tiền
bạc là giá trị lớn nhất. Nơi cô gái kia, trong
thang giá trị của cô: T́nh yêu là quư giá nhất. Sở
dĩ người ta có thang giá trị như vậy là
cả hai đều dựa vào một niềm tin. Một
người tin có tiền bạc là sẽ có tất cả,
là hạnh phúc suốt đời. Một người th́
tin là có t́nh yêu th́ sẽ hạnh phúc, đời sẽ
đẹp. Không dựa vào luân lư mà dựa vào niềm tin.
Tôi muốn dùng h́nh ảnh ấy để thưa với
các bạn là: Trong cuộc sống của chúng ta những
thái độ, những cách ứng xử hàng ngày của
ḿnh tùy thuộc thang giá trị mà ḿnh có về cuộc
đời. Thang giá trị lại dựa vào một
niềm tin nào đó. Niềm tin đúng nghĩa không chỉ
có nghĩa là tôi chấp nhận một điều nào
đó, mà tôi không thể chứng minh được
niềm tin đúng. Những niềm tin đúng nghĩa
phải là phó thác, là trao gởi. Nói một cách khác đúng
hơn là phải đón nhận Thiên Chúa làm chủ cuộc
đời ḿnh.
Hiểu như vậy khi mừng lễ cung hiến hôm nay,
không phải là chúng ta nh́n tới măi đền thờ
ở Rôma, mà đúng hơn là chúng ta phải nh́n lại
đền thờ tâm hồn ḿnh. Không phải nh́n bên ngoài,
đúng hơn phải nh́n vào bên trong và đặt câu hỏi:
Có thực sự là Chúa đă làm chủ cuộc đời
tôi không? Bên cạnh đó chúng ta phải chấp nhận
một cuộc thanh tẩy để chủ quyền Thiên
Chúa được tái lập trong đền thờ tâm
hồn ḿnh. Điều này rất quan trọng đối
với Hội Thánh.
Nhà văn Góp-ki sau này là một linh mục Chính Thống giáo
viết một câu rất hay: Nếu một ngày nào đó
tất cả mọi nhà thờ trên thế giới bị
huỷ diệt, lúc ấy mỗi tín hữu sẽ là
một đền thờ. Trái tim của họ sẽ là bàn
thờ tế lễ cho Thiên Chúa.
Tôi rất thích câu nói này. Nhưng tôi muốn nói thêm câu
của Góp-ki: Không phải là một ngày nào đó mà ngày hôm
nay. Không phải là khi nào các ngôi nhà thờ bằng gỗ, bằng
đá bị huỷ diệt mà ngay bây giờ, khi mà trên toàn
thế giới vẫn c̣n có những ngôi nhà thờ
đẹp đẽ khang trang, th́ mỗi tín hữu
phải là một đền thờ, và trái tim họ
phải là một đền thờ. Nếu không th́ ngôi nhà
thờ này sẽ vô nghĩa.
Tôi muốn gợi lên những suy nghĩ về đền
thờ Latêranô xa xăm, để nh́n về đền
thờ của tâm hồn chính chúng ta.
Xin Chúa cho công tâm có đủ sự khiêm tốn
để nh́n nhận thực trạng về tâm hồn
của ḿnh, và có đủ can đảm để đón
nhận sự thanh tẩy của Chúa làm cho đền
thờ của ḿnh trở nên thanh khiết. Amen.
- Mille images 112 D
- "Bà góa này rút từ cái túng thiếu của
ḿnh mà bỏ vào đó tất cả những ǵ bà có
để sống" (Mc 12,44)
Sợi chỉ đỏ :
- Bài đọc I (1 V 17,10-16) : Bà góa nghèo xứ
Sarépta ân cần tiếp rước ngôn sứ Êlia.
- Tin Mừng (Mc 12,38-44) : Một bà góa nghèo lấy
hết những ǵ bà có để bỏ vào thùng tiền
quyên góp của Đền thờ.
I. DẪN VÀO THÁNH
LỄ
Anh chị em thân mến
Người đời thường đánh giá
theo bề ngoài, c̣n Thiên Chúa th́ đánh giá theo tấm ḷng. Hôm
nay chúng ta đến nhà thờ này. Chúa không để ư
tới quần áo, vẻ mặt hay phong cách bề ngoài
của chúng ta, nhưng Ngài nh́n thấu tấm ḷng của
chúng ta. Vậy chúng ta hăy rất chân thành với Chúa, bày
tỏ hết những ǵ nghèo nàn, yếu đuối,
tội lỗi của chúng ta để được Ngài
thứ tha, nâng đỡ và bồi dưỡng thêm cho chúng
ta.
II. GỢI Ư SÁM HỐI
- Chúng ta thường sống giả h́nh
- Chúng ta thường ích kỷ, không sẵn sàng
chia xẻ với người khác.
- Chúng ta ham nhận hơn là cho.
III. LỜI CHÚA
1. Bài đọc I (1 V 17,10-16)
Câu chuyện bà goá xứ Sarépta giúp đỡ ngôn
sứ Êlia có nhiều điểm rất đáng suy gẫm
: (1) Bà là người ngoại nhưng tấm ḷng lại
quảng đại hơn rất nhiều tín hữu do thái
; (2) Bà đă cho ngôn sứ Êlia không phải những cái bà
dư thừa, mà chính chiếc bánh cuối cùng của
mẹ con bà ; (3) Sở dĩ bà dám cho đi như thế là
v́ bà có ḷng tin tưởng phó thác vào lời hứa của
Thiên Chúa.
2. Đáp ca (Tv 145)
Thánh vịnh này triển khai một nét cao quư
của bà goá xứ Sarepta, đó là niềm tin tưởng
phó thác vào Chúa, Đấng yêu chuộng người công chính
và phù tŕ nâng đỡ những kẻ yếu đuối
nghèo nàn.
3. Tin Mừng (Mc 12,38-44)
Có hai h́nh ảnh rất đối chọi nhau
trong đoạn Tin Mừng này :
- H́nh ảnh của các luật sĩ : rất cao
sang, vinh dự với áo thụng, chức quyền,
được người ta bái chào, được
ngồi những chỗ nhất. Thế nhưng đó
chỉ là cái vỏ, che đậy bên trong là một tâm
hồn kiêu căng, tham lam, ức hiếp kẻ yếu
đuối.
- H́nh ảnh một bà góa : nghèo tiền nhưng
rất giàu ḷng. Đức Giêsu coi đây là h́nh ảnh
đẹp nên "gọi các môn đệ đến"
chỉ cho họ thấy và bảo họ noi gương.
4. Bài đọc II (Dt 9,24-28) (Chủ đề
phụ)
Tác giả thư do thái nhắc tới việc
vị Thượng Tế do thái mỗi năm vào gian
cực thánh của Đền thờ Giêrusalem một
lần, và so sánh với Đức Giêsu Thượng Tế
: (1) Vị thượng tế do thái vào gian cực thánh
của Đền thờ Giêrusalem ; c̣n Đức Giêsu th́
vào chính cơi trời ; (2) Vị thượng tế do thái vào
đó để dâng của lễ ; c̣n Đức Giêsu
Thượng tế th́ dâng chính bản thân ḿnh ; (3) Mỗi
năm vị thượng tế do thái phải vào lại
gian cực thánh ấy ; c̣n Đức Giêsu Thượng
tế chỉ hiến tế một lần là đủ.
IV. GỢI Ư GIẢNG
* 1. H́nh thức và tâm t́nh
Trong bài Tin Mừng hôm nay, ta thấy 2 mẫu
người :
. Mẫu thứ nhất là các luật sĩ :
bề ngoài họ rất đạo đức : họ
giữ luật chín chắn, họ đọc kinh nhiều
và đọc thật dài. V́ thế họ được
người ta kính trọng : ra ngoài đường ai
gặp họ cũng kính chào, khi họ dự một
buổi hội họp th́ ai cũng nhường cho họ
những chỗ danh dự nhất. Nhưng thực ra bên
trong họ chẳng đạo đức chút nào : họ
chỉ làm ra bộ đạo đức như thế
để được người ta kính trọng và dâng
cúng tiền bạc.
. Mẫu người thứ hai là người
đàn bà goá : bề ngoài bà rất nghèo nàn, hèn hạ. Không ai
tôn trọng bà, thậm chí chẳng thèm để ư tới
bà. Nhưng tâm hồn bà rất cao quư : mặc dù nghèo nàn, bà
cũng không tiếc lấy ra phần tiền tuy nhỏ
nhưng rất cần thiết để dâng cúng vào
đền thờ.
Như thế, bài Tin Mừng này đặt ra
vấn đề H́nh thức và Tâm T́nh. Đó là 2 mặt
của 1 thái độ. Nhưng mặt nào trọng hơn ?
Theo cách đánh giá của CG th́ mặt Tâm t́nh trọng
hơn mặt H́nh Thức : Chúa đă gọi các môn
đệ đến chỉ cho họ thấy thái
độ của bà goá, và nhận xét : "Thầy nói
thật với các con : trong những người đă
bỏ tiền vào ḥm, bà goá này đă bỏ nhiều hơn
hết. V́ tất cả những người kia bỏ
của ḿnh dư thừa. C̣n bà này đang túng thiếu,
đă bỏ tất cả những ǵ ḿnh có để nuôi
sống".
Cách đánh giá của CG thật là đúng :
bởi v́ nếu có h́nh thức mà không có tâm t́nh th́ cũng
giống như có một cái đèn mà không có dầu không có
điện, giống như có một chiếc xe gắn máy
mà không có xăng, giống như có một cái xác mà không có
hồn... tất cả sẽ vô ích, vô dụng.
. Một người giáo dân đeo ảnh Thánh
Giá thật đẹp, ngày nào cũng dự lễ
rước lễ... nhưng trong ḷng không mến Chúa không
yêu người... th́ cũng đáng xếp vào loại
giả h́nh như bọn luật sĩ trong Tin Mừng mà
thôi.
. Một công nhân viên giỏi nhất phát biểu
hùng biện, giỏi viết những bản báo cáo thành tích
nghe rất kêu... nhưng làm việc th́ lờ đờ,
biếng nhác... th́ chẳng ích lợi ǵ cho việc phát
triển xă hội.
Cho nên cái tâm t́nh, cái thực chất, cái bên trong
th́ quan trọng và quư giá hơn cái H́nh Thức, cái dáng vẻ
bề ngoài,. Trong việc sống đạo cũng vậy
: đọc kinh, dự lễ... không quư giá, không quan
trọng bằng tâm t́nh mến Chúa yêu người.
Nhưng từ nhận định rất
đúng đắn, rất căn bản trên, có nhiều
người đi đến chủ trương bất
cần h́nh thức. Họ bảo rằng : "Đạo
Tại Tâm" : sống đạo cốt là ở tâm
hồn, chẳng cần đọc kinh, dự lễ,
xưng tôi ǵ hết.
. Một ông nọ, nhà ở sát bên nhà thờ
nhưng không bao giờ đến nhà thờ. Ông bảo
"Tôi thờ Chúa trong ḷng".
. Một cặp vợ chồng kia tuy đều
có đạo nhưng cưới nhau chẳng có phép hôn
phối chi hết. Họ bảo "Chẳng cần
đến h́nh thức bên ngoài".
Có lẽ đôi khi chúng ta cũng có những ư
nghĩ tương tự. Bây giờ xin đặt ra
một số trường hợp để chúng ta cùng suy
nghĩ xem sao :
. Trường hợp thứ nhất là
chuyện làm đẹp, chưng diện : quần áo
cốt yếu chỉ là để che thân, mặt mày tóc tai
cốt yếu chỉ là đủ sạch sẽ thôi.
Nhưng chúng ta đâu chỉ muốn cái cốt yếu
đó, mà c̣n muốn sao cho đẹp, cho đúng thời
trang nữa. V́ thế chúng ta chọn lựa màu áo, kiểu
quần, kiểu tóc.... đó là chưa kể đến son
phấn, sơn móng tay móng chân nữa... Như thế có
phải là chúng ta bất cần h́nh thức bên ngoài không ?
. Trường hợp thứ hai là chuyện t́nh
yêu : Nếu thực sự yêu nhau chỉ cốt yêu trong ḷng
là đủ th́ cần ǵ người ta phải hẹn nhau
đi chơi, cần ǵ phải viết thư cho nhau,
cần ǵ phải tặng quà cho nhau, cần ǵ phải âu
yếm nhau ?
2 trường hợp như thế đủ
cho chúng ta thấy rằng tuy h́nh thức không quan trọng
bằng tâm t́nh, nhưng nó cũng rất cần. Chính H́nh
Thức biểu lộ Tâm T́nh và nuôi dưỡng tâm t́nh.
Những lời nói, những nụ cười biểu
lộ cho người ta biết rằng ḿnh yêu
thương người ta, và cũng những lời nói
nụ cười đó làm cho t́nh yêu giữa 2 người
ngày càng lớn lên, thắm thiết hơn. Không có h́nh
thức th́ tâm t́nh sẽ dần dần héo khô, chết
dần ṃn đi.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, CG mặc dù coi trọng
tâm t́nh hơn h́nh thức nhưng cũng không chủ
trương bất cần H́nh Thức. V́ thế, bà goá
trong Tin Mừng này không phải chỉ có ḷng đạo
đức bên trong, bà c̣n biểu lộ ḷng đạo
đức ấy qua cử chỉ dâng cúng đồng
tiền nhỏ mọn của bà trong ḥm tiền.
Ngày nay không ít người chủ trương
"Đạo Tại Tâm" và coi thường những
h́nh thức đạo đức như đọc kinh
cầu nguyện dự lễ, dự các Bí tích... Những
suy nghĩ của chúng ta năy giờ dựa vào bài Tin Mừng
cho thấy đó chỉ là một thứ ngụy biện :
ngụy biện của những kẻ ghét đạo và
muốn phá đạo ; ngụy biện của những
người có đạo nhưng lười biếng thi
hành những bổn phận đạo đức. Chúng ta
đừng để thứ ngụy biện ấy ám
ảnh tâm trí chúng ta và làm hại cho ḷng đạo
đức của chúng ta.
* 2. Hai bà goá - Thương là cho
Phụng vụ Lời Chúa hôm nay đề cao 2
bà goá : Một bà trong bài Tin Mừng một bà trong bài Sách
Thánh, một bà Đức Giêsu gặp trong sân Đền
Thờ Giêrusalem một bà tiên tri Êlia gặp ở xứ
Serepta, một bà đă dâng vào thùng tiền Đền
thờ một đồng xu và một bà đă cho tiên tri
Êlia một chiếc bánh nhỏ.
Do đâu mà 2 bà goá này được đề
cao ? Có phải v́ cái mà 2 bà đă cho không ? Hiển nhiên là
không, một đồng xu th́ có đáng là bao, cũng như
một chiếc bánh nhỏ th́ có thấm tháp ǵ ! Nhưng
đề cao là v́ cái của cho ấy tuy nhỏ mọn mà
gói ghép cả tấm ḷng người cho : đồng xu
của Bà goá bỏ vào thùng tiền Đền thờ là
cả một tấm ḷng của một bà già nghèo, là cả
tài sản của bà ; c̣n chiếc bánh nhỏ mà bà goá xứ
Sarepte cho tiên tri Êlia, là cả một cuộc sống -
đúng hơn là cả hai cuộc sống - của 2 mẹ
con trong lúc chết đói đến nơi.
Đúng vậy, của cho không bằng tấm
ḷng người cho, bởi vậy tục ngữ ta có câu
"của ít ḷng nhiều". Và nếu chúng ta xem kỹ
lại bài Sách Thánh th́ chúng ta c̣n thấy tấm ḷng của
bà goá xứ Sarepta là một tấm ḷng dằn co ray rứt
v́ tiếc rẻ : khi ấy cả xứ đang bị
hạn hán, đồ ăn trở thành khan hiếm. Trong
hoàn cảnh đó người giàu c̣n khổ nữa huống
chi là người nghèo như bà goá này. Bà chỉ c̣n có
một nhúm bột và chút dầu. Bà đi kiếm một
mớ củi định về nhà làm một chiếc bánh
nhỏ cho 2 mẹ con bà ăn lần chót rồi sao đó là
nằm chờ thần chết dần dần tiến
tới. Khi đó tiên tri Êlia đến và xin bà chiếc bánh
ấy. Bà thành thật nói : "Đây là chiếc bán
cuối cùng". Nhưng sau đó v́ biết Êlia là tiên tri
của Chúa nên dù rất tiếc Bà cũng đem chiếc
bánh cuối cùng ấy ra cho. Thật là một tấm ḷng
ray rứt dằn co v́ tiếc rẻ. Sự tiếc rẻ
ấy có làm giảm giá trị của tấm ḷng không ?
Nếu tiếc mà không cho th́ chẳng c̣n giá trị ǵ.
Nhưng đàng này dù tiếc mà vẫn cho, cho nên sự
tiếc rẻ ấy chẳng những không làm giảm giá
trị mà c̣n tăng thêm giá trị của một tấm
ḷng quảng đại. Cho của ḿnh dư thừa th́
chẳng quư ǵ ; cho cái ḿnh đang cần mới là quư ; và cho
cái ḿnh vừa cần vừa tiếc th́ là quư nhất.
Chúng ta có thể coi những bài đọc trong
Chúa nhật hôm nay là nối tiếp bài Tin Mừng Chúa
nhật vừa qua. Tin Mừng Chúa nhật vừa qua
dạy rằng Đạo Chúa là đạo yêu thương
: thương Chúa trên hết mọi sự và thương
người như chính ḿnh. C̣n Lời Chúa hôm nay giải
thích rơ thêm Thương th́ phải làm sao ?
. Thương th́ phải cho. Thương ít th́
cho ít, thương nhiều th́ cho nhiều. Nhưng nhất
thiết thương là phải cho, nếu không cho là
dấu không thương. 2 bà goá này đă thương nên
đă cho, đă cho v́ đă thương.
. Nhưng của cho không bằng tấm ḷng
người cho. Của nhiều mà ḷng ít th́ không quư cho
bằng của ít mà ḷng nhiều. Chính v́ thế mà tuy
. Bà goá ở Giêrusalem dù chỉ cho có một xu
nhưng được Đức Giêsu coi là cho nhiều
hơn tất cả những người khác đă bỏ
tiền vào thùng hôm đó.
V́ những người kia đă cho cái mà họ
dư thừa, c̣n bà goá này cho tất cả tài sản
của bà.
. Và của cho quư nhất là cho chính cái ḿnh đang
tha thiết, tiếc rẻ. Như bà goá xứ Sarepta
rất tiếc chiếc bánh, v́ đó là chiếc bánh
cuối cùng của 2 mẹ con bà, nhưng dù vậy bà
cũng đem cho.
Đó là nội dung giáo huấn của những
bài đọc trong Thánh Lễ hôm nay. Có cần phải
nhắc lại không ? Giáo huấn gồm 3 điểm chính
:
. Thương th́ phải cho.
. Nhưng của cho không bằng tấm ḷng
người cho.
. Và cho chính cái ḿnh quư nhất mới là cái cho
lớn nhất, giá trị nhất.
Chúng ta nói rằng ḿnh thương Chúa. Nhưng có thương thật hay không ? Hăy xét ḿnh xem ta có cho Chúa ǵ không ? Mỗi ngày vài phút buổi tối trước khi đi ngủ mà có khi ta cũng không cho. Mỗi tuần chừng một tiếng đồng hồ ngày Chúa Nhật mà có k hi ta cũng không cho hay có cho th́ cũng cắt đầu cắt giữa cắt đuôi, nghĩa là đi lễ trễ, chia trí lo ra, về sớm. Thỉnh thoảng Chúa xin ta một chút hay sinh, một chút cố gắng, chúng ta có cho Chúa hay không ? Hay là chúng ta cho Chúa th́ ít nhưng xin Chúa th́ nhiều, cầu nguyện th́ chỉ toàn là xin, xin cho con... xin cho con... Có người xin ơn mà không được Chúa ban th́ giận, họ kể lể nào là đă đọc kinh cầu nguyện, nào là đă hy sinh hăm ḿnh thế này thế nọ, vậy mà Chúa không nhậm lời họ cầu xin. Như thế là dựa vào một ít việc lành ḿnh đă cho Chúa để làm áp lực với Chúa, bắt Chúa phải ban ơn trả lại cho ḿnh. Như vậy cũng chưa phải là thương Chúa thật.
Chúng ta nghĩ rằng ḿnh thương
người. Nhưng có thương thật hay không ? Th́
cũng hăy xét ḿnh xem ta có cho người cái ǵ không ?
Đừng vội tự biện minh rằng tại v́ tôi
không có nhiều tiền. Một khi đă thương ai
thật th́ người ta không thiếu ǵ cái để cho
và cũng không thiếu ǵ cách để cho. Đâu nhất
thiết là phải cho tiền mới là thương. Thí
dụ như cho cảm nghĩ tốt (thương ai ta
sẽ không nghĩ xấu về người đó), thí
dụ như cho sự quan tâm (thương ai ta không thể
nào lơ là dửng dưng với người đó
được), thí dụ như cho sự chăm sóc, giúp
đỡ, cho những lời an ủi khuyến khích chân
thành, cho lời cầu nguyện v.v.
Người không thương th́ chỉ biết
nhận mà không biết cho.
C̣n người
thương thật th́ vừa nhận mà cũng vừa
cho, và coi cho là quư hơn nhận.
Chúa dạy chúng ta yêu thương : thương
Chúa và thương người, thương bằng cách
cho.
* 3. Giá trị của của cho
Giá trị của của cho không phải ở
nơi số lượng được cho mà là sự
mất mát mà người cho phải chịu.
Chúng ta phải cho cái mà chúng ta quư chuộng. V́
thế không phải chỉ cho cái mà chúng ta có thể
sống mà không có nó, mà là cho cái mà chúng ta không thể sống
nếu thiếu nó. Cách cho như thế này đ̣i phải
hy sinh, nhưng đó mới thật là cho với cả
tấm ḷng.
Mẹ Têrexa kể rằng một hôm Mẹ
đang đi trên đường phố th́ gặp một
người ăn xin. Người này nói : "Thưa
Mẹ Têrêxa, ai nấy cũng cho Mẹ hết. Hôm nay tôi
cũng xin được cho mẹ. Trọn ngày hôm nay tôi
chỉ xin được 30 xu. Tôi muốn cho mẹ
hết". Mẹ Têrêxa suy nghĩ một lúc : "Nếu
tôi lấy 30 xu này th́ người ăn xin này sẽ không có
ǵ để ăn đêm nay, nhưng nếu tôi không lấy
th́ ông sẽ đau ḷng. V́ thế tôi đưa tay ra
nhận số tiền. Quả thực tôi chưa từng
thấy một khuôn mặt nào rạng rỡ niềm vui
như gương mặt người ăn xin này khi ông
nghĩ rằng anh cũng có cái ǵ đó cho Mẹ Têrêxa".
Và Mẹ Têrêxa kể tiếp : "Thật là
một hy sinh lớn đối với người nghèo
này. Ông đă phải ngồi ngoài nắng suốt ngày
mới kiếm được 30 xu. 30 xu chẳng là bao và
cũng chẳng làm được ǵ cho đáng. Nhưng khi
ông đưa cho tôi và tôi nhận lấy th́ nó trở thành
hàng ngàn bởi v́ nó được cho với biết bao
t́nh. Thiên Chúa không nh́n đến tầm vóc lớn lao
của việc ta làm, Ngài nh́n tấm ḷng của ta khi làm
việc đó."
* 4. Quà tặng dốc cạn túi
Báo New York Times vừa đưa tin bà Oseola Mc Carty
: Biểu tượng "Ḷng Từ Thiện" của
nước Mỹ, vừa qua đời ngày 3-10-1999 ở
tuổi 91.
Vào một ngày của tháng 7-95, ông hiệu
trưởng đại học phía Bắc Missisippi đă vô
cùng ngạc nhiên, khi biết có một phụ nữ xa
lạ tên Osenola Mc Carty xin được tặng 150.000
đôla làm quỹ học bỗng cho các sinh viên nghèo của
trường, mà không cần được ghi danh
tưởng niệm hay tuyên bố công khai. Nhà trường
c̣n sững sốt hơn khi biết người phụ
nữ ấy làm nghề giặt ủi, và số tiền
kia là tiền dành dụm cả một đời
người.
Ngay khi biết câu chuyện bà Mc Carty tặng
tất cả tiền bạc của ḿnh có làm quỹ
học bổng cho trường, ông tỷ phú Ted Turner, trùm
ngành kinh doanh cáp truyền h́nh Mỹ, đă tuyên bố góp
thêm một tỷ đôla cho quỹ. Ông nói :
"Người phụ nữ nhỏ bé ấy đă dám ban
tặng tất cả những ǵ bà có, th́ tôi thấy ḿnh
cũng phải đóng góp phần của tôi là một tỷ
đôla".
*
Tin mừng hôm nay thuật lại chuyện bà góa
nghèo đă bỏ vào thùng tiền đền thờ
"tất cả những ǵ ḿnh có để nuôi
sống" (Mc.12,44). "Của ít ḷng nhiều". Bà góa
này tuy dâng cúng ít tiền nhưng lại hy sinh rất
nhiều, và hy sinh quí giá nhất là hy sinh chính mạng
sống ḿnh, v́ bà đă dâng "tất cả những ǵ
ḿnh có để nuôi sống". Quà tặng đẹp
nhất là quà tặng dốc cạn túi. Quà tặng quư giá
không phải chỉ ở giá trị món quà, mà c̣n ở
tấm ḷng của người tặng quà nữa.
Đức Giêsu đă khen nghĩa cử cao
đẹp ấy : "Thầy nói thật với các con :
Trong những người đă bỏ tiền vào ḥm, bà góa
nghèo này đă bỏ nhiều hơn hết" (Mc.12,43)
Cũng vậy, bà Mc Carty chỉ dâng tặng 150.00 đôla
không thể so với tỷ phú Ted Turner bỏ ra 1 tỷ
đôla, nhưng đó là tất cả kết quả
chắt chiu từng đồng suốt một kiếp
người. Nghĩa cử cao đẹp ấy đă
mở đầu cho gần 300 nhà từ thiện khác tham
gia đóng góp cho quỹ học bổng này.
Nếu bà góa nghèo được Chúa khen ngợi,
th́ bà Mc Carty cũng được chính Tổng Thống
Bill Clinton bắt tay thăm hỏi, được vinh
dự cầm ngọn đuốc Olympic chạy trên
đường băng qua khu vực Mississippi,
được trao tặng Huân chương người
công dân danh dự Hoa Kỳ, và được cấp
bằng tiến sĩ danh dự của đại học
Harvard.
Văn hào John Powell viết : "Thiên Chúa sai
mỗi người đến thế gian với một
sứ điệp đặc biệt để loan báo,
với một bài ca đặc biệt để hát lên,
với một nghĩa cử yêu thương để ban
tặng".
*
Hôm nay, Đức Giêsu cũng mời gọi chúng
ta tránh xa thói đạo đức giả của
người Biệt phái và Luật sĩ : Lạm dụng
việc đạo đức để khoe khoang, mưu
cầu hư danh, ham hố chức quyền, trục
lợi vật chất. Người muốn chúng ta có ư
hướng ngay lành khi làm bất cứ việc ǵ.
Đức Giêsu dạy : "C̣n anh, khi bố thí,
đừng cho tay trái biết việc tay phải làm,
để việc anh bố thí được kín đáo. Và
Cha của anh, Đấng thấu suốt những ǵ kín
đáo, sẽ trả công cho anh" (Mt.6,3-4).
Người ta chỉ cho đi cái ḿnh có. Nhưng
chính v́ cho mà người ta mới có, và người ta có
chính v́ những ǵ mà họ đă cho. Cha Mark Link viết :
"Những điều duy nhất ta c̣n giữ lại
được là những ǵ ta đă cho đi". Bàn tay
tặng hoa hồng vẫn c̣n vương lại
hương thơm.
*
Lạy Chúa, Chúa thấu suốt tận đáy
ḷng mỗi người chân thực hay giả dối. Chúa
khen ngợi bà góa nghèo dâng hiến tất cả những ǵ
ḿnh có.
Xin dạy chúng con biết âm thầm dâng hiến
cho tha nhân, đang cần sự trợ giúp quảng
đại của chúng con. Amen. (Thiên Phúc, "Như
Thầy đă yêu")
* 5. Cho mà không mất
Từ câu chuyện bà goá trong bài đọc I,
chúng ta có thể rút ra được ư tưởng này : có
những thứ có thể cho đi mà không bị mất,
ngược lại c̣n được thêm. Người cho
không bị nghèo đi, lại giàu thêm.
Dĩ nhiên đó không phải là những thứ
vật chất.
Một thầy giáo cho đi những kiến thức
của ḿnh, học tṛ được giàu thêm kiến
thức nhưng kiến thức của ông thầy không
hề vơi.
Một người mẹ cho con cái ḿnh t́nh
thương cũng vậy.
Một người vui tính mang niềm vui
đến cho người khác cũng thế.
Kiến thức, t́nh thương, niềm vui, hoà
thuận v.v. là những thứ có cho đi cũng không
bị mất, trái lại cả người cho và
người nhận đều được giàu hơn.
V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em thân mến,
Đức Giêsu là Đấng thấu suốt mọi tâm
hồn, Người không bị lừa gạt bởi
những vẻ bề ngoài. Chúng ta hăy dâng lên Chúa những ư
nguyện của chúng ta :
1. Hội thánh phải nêu gương về ḷng
mến Chúa yêu người chân thật / Xin cho mọi thành
phần trong Hội thánh luôn tránh xa những thói quen giả
h́nh và máy móc / đối với Chúa cũng như
đối với mọi người.
2. Trên thế giới c̣n nhiều nơi không có
công lư / hoặc chỉ có công lư giả hiệu bề ngoài /
Xin cho các nhà cầm quyền biết tôn trọng sự
thật và công lư / để dân chúng được sống
an ninh và ḥa b́nh.
3. Chung quanh chúng ta c̣n nhiều người giàu
cũng như người nghèo, đang làm nô lệ tiền
bạc, danh vọng và quyền thế / Xin cho họ
được ơn khôn ngoan của Chúa để biết
sống quảng đại và chia sẻ / theo gương
bà góa trong Tin mừng hôm nay.
4. Bà góa trong Tin mừng hôm nay đă nêu
gương quảng đại với Chúa / Xin cho anh chị
em trong họ đạo chúng ta / dù túng thiếu cũng
vẫn rộng răi với Chúa và với mọi
người.
Chủ tế :
Lạy Đức Giêsu, Chúa đánh giá mọi người
theo sự thật trong ḷng họ chứ không theo h́nh
thức bề ngoài, xin giúp chúng con biết sống thành
thật và quảng đại với Chúa cũng như
với mọi người, để luôn xứng đáng
là môn đệ của Chúa. Chúa là đấng hằng
sống và hiển trị muôn đời.
VI. TRONG THÁNH LỄ
- Trước kinh Lạy Cha : Khi chúng ta
đọc "Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực
hằng ngày", chúng ta hăy nhớ đến gương của
hai bà goá đă dám cho đi chiếc bánh và những
đồng xu cuối cùng của ḿnh. Xin Chúa cũng dạy
chúng ta biết phó thác vào Chúa như vậy.
- Sau kinh Lạy Cha : "Lạy Chúa, xin cứu
chúng con khỏi mội sự dữ, đặc biệt xin
Chúa cứu chúng con khỏi sự dữ này là coi tiền
bạc của cải như chúa tể đời ḿnh…"
VII. GIẢI TÁN
Lời
Chúa hôm nay nêu gương chia xẻ của hai bà góa nghèo. Khi
trở về với cuộc sống b́nh thường, anh
chị em sẽ gặp biết bao người túng
thiếu cần được chia xẻ. Anh chị em hăy
cố gắng noi gương hai bà góa ấy.
---------------------------------------------------------
Bài đọc: 1V
17: 10-16 ; Dt. 9 : 24-28 ; Mc 12 : 41-44
chủ đề:
Người phải cho một cách
bất đắc dĩ nói: “Tôi rất buồn v́ phải cho”.
Người cho v́ bổn phận nói: “Tôi buộc phải
cho”. Người cho v́ t́nh cảm, v́ yêu thương nói; “Tôi
muốn cho”
Cách
đây khá lâu, một đêm kia, có đôi vợ chồng
nới cưới đi về một vùng quê xa xôi th́
bị mắc phải cơn mưa rào dữ dội. Không
thể đi xa hơn nữa, họ liền rời
khỏi xe và đi bộ về hướng một căn
nhà có thắp ngọn đèn lù mù. Khi họ bước vào
nhà th́ gặp một đôi vợ chồng già tay cầm
đèn dầu tiến ra cửa. Người thanh niên tŕnh
bày t́nh trạng khó khăn đoạn yêu cầu; “Quí ngài có
thể cho chúng tôi trú ngụ đến sáng được
không? Nằm trên sàn nhà hay trên ghế bành cũng
được.”
Ngay
lúc đó có vài hạt cơm dính trên mái tóc người
thiếu phụ mới đến rơi xuống sàn nhà.
Đôi vợ chồng chủ nhà liếc thấy liền
đưa mắt nh́n nhau thông cảm. Bà chủ nhà lên
tiếng: “Được chứ, các cháu! Chúng tôi vừa có
được một căn pḥng trống. Nào hăy ra thu
xếp đồ đạc trong xe trong khi chồng tôi và
tôi dọn dẹp căn pḥng cho tươm tất một
chút”
Sáng
hôm sau đôi tân hôn thức dậy sớm và chuẩn bị
ra đi. V́ không muốn quấy rầy hai vợ chồng
già, họ lặng lẽ mặc quần áo, đoạn
họ đặt tờ mười đô la lên chiếc
tủ, rồi nhón chân đi xuống cầu thang. Khi mở
cánh cửa thông qua pḥng khách, họ bỡ ngỡ nh́n
thấy đôi vợ chồng già đang nằm ngủ trên
những chiếc ghế dựa, té ra cặp vợ
chồng già này nhường cho đôi tân hôn căn pḥng
ngủ duy nhất của họ. Chàng thanh niên và cô vợ
nén lại vài phút, đoạn anh ta nhón chân quay lên cầu
thang và đặt thêm 5 đôla nữa lên tủ.
Câu
chuyện trên là bức minh hoạ tân thời cho câu
chuyện thú vị về người đàn bà goá trong bài
Phúc Âm hôm nay. Giống như bà goá trong bài Phúc Âm cặp
vợ chồng già không phải chỉ cho phần thừa
thăi họ dành dụm được, mà cho chính nguồn
sống ít ỏi của họ. Như vậy, trong cả
hai trường hợp, những người này vừa cho
một cách quảng đại, vừa cho một cách vui
vẻ tận đáy ḷng nữa.
Người
ta nói rằng có ba kiểu người cho: người cho
một cách bất đắc dĩ, người cho v́
bổn phận và người cho với tâm t́nh yêu
thương.
Người
cho một cách bất đắc dĩ th́ nói; “Tôi bực
ḿnh v́ phải cho…” người cho v́ bổn phận th́ nói:
“Tôi buộc phải cho…” C̣n người v́ t́nh thương
th́ nói; “tôi muốn cho….”
Nói
cách khác, kẻ cho một cách bất đắc dĩ th́ cho
một cách miễn cưỡng, bực ḿnh v́ phải cho.
Kẻ cho v́ bổn phận th́ cũng cho một cách
miễn cưỡng nhưng ḷng nặng trĩu v́ bổn
phận trói buộc. C̣n người cho v́ t́nh thương
th́ tự ư cho và cho thật ḷng.
Câu
chuyện bà goá trong bài Phúc Âm hôm nay và câu chuyện đôi
vợ chồng già trong căn nhà miền quê nọ là hai ví
dụ tuyệt hảo về sự trao tặng với tâm
t́nh yêu thương tŕu mến. Cả hai đều cho mà
không phải v́ bị ép buộc hay v́ bổn phận thúc
đẩy, cả hai đều cho với tất cả
tấm ḷng.
Hai
câu chuyện trên mời gọi chúng ta tự vấn về
cách thức chúng ta cho;
-
Chúng ta có cho một cách
bất đắc dĩ không?
-
Chúng ta có cho v́ bị bổn
phận bó buộc không?
-
Hay chúng ta cho là v́ chúng ta
muốn thế?
Và
ở đây không chỉ nói về việc cho tiền mà c̣n
nói đến vấn đề ban tặng chính bản thân
và thời giờ của ḿnh. Chẳng hạn chúng ta đă
dâng cho Chúa chính bản thân chúng ta và thời gian của chúng
ta vào việc tôn thờ ngày Chúa nhật và trong những kinh
nguyện hằng ngày như thế nào? Chúng ta đă ban
tặng chính chúng ta và thời giờ chúng ta cho các thành viên
gia đ́nh bằng việc nâng đỡ và tŕu mến
họ như thế nào? Chúng ta đă ban tặng chính ḿnh và
thời gian của ḿnh cho những người láng
giềng bằng việc lưu tâm và phục vụ họ
như thế nào? Chúng ta có cho một cách miễn
cưỡng bởi v́ chúng ta bị buộc phải cho,
nếu không sẽ bị phê b́nh và trừng phạt một
cách nào đó không? Chúng ta có cho v́ bổn phận bắt
buộc ta phải cho, nghĩa là chúng ta không thích cho nhưng
v́ cảm thấy bị lương tâm bó buộc nên
mới cho không? Hay chúng ta cho với ḷng đầy hân hoan,
bởi chỉ v́ chúng ta muốn thế? Nghĩa là chúng ta có
cho với trái tim đầy quảng đại như bà
goá trong Phúc Âm và như cặp vợ chồng già trong câu
chuyện trên không?
Ngoài
ra c̣n một h́nh thức hiến thân nữa mà chúng ta nên suy
nghĩ đó là chúng ta có thể hiến thân bằng
nhiều cách cho nhiều người khác nhau.
Chúng
ta có thể kể ra như sau:
Quà
tặng đẹp nhất
Cho
kẻ thù chính là sự tha thứ
Cho
bạn bè là sự trung thành
Cho
các em bé, là những gương sáng
Cho
một người cha, là ḷng tôn kính
Cho
một bà mẹ là trái tim ta
Và
cho người lân cận, là đôi tay ta.
( Cảm hứng do Phancis
Ealfour )
Nếu
chúng ta chưa biết cho, chưa biết trao tặng
một cách thích đáng như bà quả phụ trong Phúc Âm
hoặc như đôi vợ chồng già trong câu chuyện,
th́ chúng ta hăy nghe Chúa Giêsu nhắn nhủ chúng ta một cách
đặc biệt, trực tiếp và thân mật trong bài
Phúc Âm hôm nay. Có một chỗ trong Phúc Âm Ngài cũng đă
lưu ư cho chúng ta rằng: “Cứ cho tha nhân đi, rồi
Chúa sẽ cho lại các ngươi. Thực thế, các
ngươi sẽ nhận được một
đấu đầy, sẽ nhận được
một sự trợ giúp rộng lượng đổ vào
đôi tay các ngươi tất cả những ǵ các
ngươi có thể cầm nắm, v́ các ngươi
đă cho kẻ khác bằng đấu nào th́ Chúa sẽ dùng
đấu ấy để ban cho các ngươi” (Lc 6 ; 38 )
Chúng
ta hăy kết thúc với bài suy niệm ngăn ngắn
về ḷng quảng đại của Chúa:
Chúng
tôi xin một bông hoa, th́ Ngài cho cả bó.
Chúng
tôi xin một giọt nước, th́ Ngài cho cả
đại dương.
Chúng
tôi xin một hạt cát, th́ Ngài cho cả một bờ
biển.
Chúng
tôi xin một lá cỏ, th́ Ngài cho cả một bồn.
Chúng tôi xin ăn, th́ Ngài cho
cả Thịt Máu Ngài.
Bé
Tôma (Thomas Carlyle) sáu tuổi ở nhà một ḿnh, bỗng
một cụ già gơ cửa xin ăn. Xúc động v́
lời van nài của cụ hành khất. Tôma đem con heo
đất đập ra và đổ hết tiền
cắc cho cụ già. Cụ run run xoè tay đón nhận, và
rơm rớm nứơc mắt cám ơn.
Về sau Toma trở nên một nhà văn
nổi tiếng của nước Anh, có lần ông kể
lại câu chuyện nhỏ nầy và nói; chưa bao giờ
tôi cảm thấy sung sướng như lần đó.
Khi chúng ta chia sẻ cho người khác,
nhất là khi chia sẻ cho người nghèo, chúng ta sẽ
cảm thấy vui. Đặc biệt là khi sự chia
sẻ đ̣i chúng ta cố gắng nhiều, chắc
chắn chúng ta càng cảm thấy vui hơn. Và niềm vui
đó chính là phần thưởng Chúa ban. V́ Chúa không bao
giờ bỏ quên những cử chỉ bác ái của chúng ta dù nhỏ bé
đến đâu chăng nữa.
Tin Mừng kể chuyện Chúa Giêsu ngồi
trước thùng tiền đền thờ coi người
ta dâng cúng. Bao nhiêu người giàu có bỏ những
đồng tiền lớn, nhưng Chúa bảo các môn
đệ: Người dâng cúng nhiều nhất là bà goá
nghèo bỏ vào thùng hai xu nhỏ. Những người khác
quyên góp phần dư thừa, c̣n bà goá nghèo này đă dâng cúng
cả số tiền nuôi sống bà.
Chúng ta đă biết Thiên Chúa nh́n nơi tâm
hồn chứ không như con người chỉ nh́n vào
hiện tượng bên ngoài. Một quà tặng quư không phải chỉ ở giá
trị món quà, mà c̣n ở tấm ḷng của người
tặng quà nữa. Người ta không thể che mắt
Chúa, Chúa nh́n thấu mọi két sắt, và tài khoản ngân
hàng. Chúa biết những toan tính
trong tâm tư và quư trọng việc chia sẻ ngay
những thứ cần thiết cho cuộc sống mỗi
người.
Nếu chỉ quan tâm tới những con
số th́ chúng ta thấy nhiều hiện tượng cay
đắng. Mức sống trên thế giới c̣n bao nhiêu
chênh lệch, một đồng ở chỗ này hoàn toàn
khác với một đồng ở chỗ kia. Số
tiền một nhà giàu xài cho một bữa ăn ở khách
sạn, đủ nuôi một gia đ́nh nghèo cả tháng,
chưa kể đồng tiền của nước này so
với nước kia.
Con người c̣n thấy được
chuyện đó, huống chi Thiên Chúa, Đấng nh́n
thấu ḷng người. Đối lập với sự dâng
cúng của những người nghèo là thói keo kiệt
của các luật sĩ và biệt phái, những
người chỉ hám danh, hám lợi và thu quén vào ḿnh.
Nếp sống của họ thiên về tŕnh diễn,
mũ áo xênh xang, ăn trên ngồi trước, kinh kệ
râm ran, dài ḍng, nhưng thực chất lại vơ vét
hưởng thụ, ḅn rút của người nghèo đói
goá bụa.
Câu chuyện bà goá nghèo này được
kể ngay trước khi Chúa Giêsu đi vào cuộc
thương khó; đó cũng là một dấu chỉ, Chúa
Cúư Thế là Đấng đă cống hiến tất
cả cho chúng ta, kể cả mạng sống của
Người để làm giá cứu chuộc nhân loại.
Chúa muốn chúng ta bắt chước bà goá
nghèo ấy. Dù ở địa vị, chúng ta cũng
phải thờ Chúa trong tin yêu, chân thành và quảng
đại, tránh phô trương và trục lợi cho cá nhân
hay phe nhóm của ḿnh. Nên ghi nhớ lời Chúa: “Khi chia
sẻ cho người nghèo khổ, đừng phô
trương như quân giả h́nh quen làm giữa hội
đường hay ngoài phố xá… để việc con chia
sẻ âm thầm kín đáo, được Cha, Đấng
thấu suốt những ǵ kín đáo, sẽ trả công cho
con” (Mt. 6.4).
Lạy Chúa, xin
giúp chúng con biết dâng hiến và trao tặng với ḷng
quảng đại v́ tin vào Cha trên trời luôn đoái nh́n
chúng con,
Tôi
muốn kể cho các bạn nghe một goá phụ
đẹp và nổi tiếng. Nàng sinh tại thành phố
New York năm 1774. Năm 20 tuổi nàng kết hôn với
một người New York danh tiếng. Cả hai thuộc
phái tân giáo. Khi chồng nàng mắc bệnh phổi. Hai
vợ chồng và 5 đứa con chuyển về Ư, hy
vọng khí hậu mát mẻ sẽ giúp chồng nàng.
Nhưng chỉ ít năm sau chồng nàng qua đời.
Một Giáo hội hào hiệp người Ư đă giúp goá
phụ này và các con của nàng ở chung và giúp trở
về Mỹ. Ḷng tốt của gia đ́nh người Ư
đă dẫn người góa phụ trẻ này t́m hiểu
và trở lại Công giáo năm 1805. Việc này khiến bà
con và bạn bè từ bỏ
nàng. Nàng kiếm sống cho các con bằng nghề dạy
học.
Năm 1810 nàng sáng lập chi nhánh các chị
em Bác ái Hoa Kỳ, họ bắt đầu mở
trường miễn phí cho con em công giáo, mở
đường cho hệ thống học đường
giáo xứ Hoa Kỳ. Người phụ nữ phi
thường này qua đời ngày 4 tháng giêng 1821, thọ 46
tuổi.
Ngày nay nhiều người các bạn
đă biết Elisabeth Bayley Seton. Đức Giáo Hoàng Phaolô VI
đă ghi tên nàng vào sổ bộ các thánh năm 1975. Một
vị thánh đầu tiên sinh tại Hoa Kỳ nổi danh
với tên Mẹ Seton.
Trong Tin Mừng hôm nay, một goá phụ,
bỏ tất cả số tiền dành được vào
ḥm của Đền thờ, Chúa Giêsu khen bà.
Elisabeth Seton dâng chính ḿnh để làm vinh
danh Chúa. Đă đến lúc chúng ta phải tỏ ḷng tôn
kính các góa phụ cách chung. Và đặc biệt, với
những bà đă hy sinh thời giờ, sức lực, tài
năng và tiền bạc để giúp gia đ́nh Chúa Giáo
hội Công giáo.
Có nhiều lớp goá bụa: già, trẻ,
nghèo, giàu, khỏe mạnh, yếu đau. Có bà vững
mạnh, có bà yếu đức tin. Có bà tự thích hợp
với hoàn cảnh mới, có bà chưa. Chúng ta hăy thông
cảm với các bà. Xin Chúa soi lại nỗi buồn
khổ và cô đơn của các bà. Xin Chúa soi sáng các bà trong
nỗi lo âu. Thêm sức mạnh cho các bà trong cơn thử
thách. Các bà đừng quên những lời khích lệ trong
ca vịnh xướng đáp; “Chúa nâng đỡ các cô nhi,
quả phụ’”
Trong suốt cuốn Kinh Thánh Chúa cho chúng ta
thấy Người săn sóc và quan tâm đến các
quả phụ.
Hăy cảm tạ Chúa v́ nhiều quả
phụ và chúng ta cũng nói được như vậy
với những người đàn ông goá vợ, họ
được kéo đến gần Chúa hơn v́ họ cô
đơn. Nhiều người tham dự thánh lễ trong
tuần. Nhiều người thích tham gia tích cực trong
tổ chức họ đạo. Nhiều người
thăm viếng bệnh nhân, người tù tội.
Nhiều người hy sinh lớn lao giữ nhà cho con cái
họ, Nhiều người quảng đại nâng
đỡ gia đ́nh Chúa. Hơn hết các bạn đă
cầu nguyện cho người thân yêu cho họ
đạo, cho cha sở, cho Đức Thánh Cha, cho việc
truyền giáo, cho mọi sự gần trái tim Chúa Kitô.
Như bà quả phụ trong bài Tin Mừng,
như Elisabeth Seton, bạn hăy quảng đại dâng ḿnh,
trong và qua hy lễ của Chúa Giêsu trong Thánh lễ này.
Ước chi Chúa Giêsu mỉm cười nh́n bạn và khen
thưởng bạn đời đời.
Xin
Chúa chúc lành bạn.
T́nh
h́nh xung đột giữa các vị kinh sư, các ngài
biệt phái với Đức Giêsu xem ra ngày một thêm căng
thẳng. Các đối thủ của Đức Giêsu t́m cách
bắt lỗi Ngài. Họ cố gắng gài bẫy Ngài
bằng cách dụ Ngài lên tiếng bày tỏ lập
trường về những vấn đề đang trong
ṿng tranh luận gay gắt giữa các phe phái. Chẳng
hạn như vấn đề có nên nộp thuế cho
người Lamă hay không, vấn đề tái hôn và ngày
sống lại, vấn đề giới răn nào quí
trọng nhất. Theo Tin Mừng thánh Marcô, những sự
gây hấn đó tiên báo là thảm kịch đang rất
gần kề.
Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy,
trước đám đông, Đức Giêsu đă lên án gay
gắt thói huênh hoang, giả nhân giả nghĩa, sự tham
lam của một số kinh sư "ưa dạo
quanh" t́m kiếm hư danh lợi lộc. Nhưng không
phải Chúa "vơ đũa cả nắm" lên án
toàn bộ. Chúng ta c̣n nhớ Chúa nhiệt liệt ngợi
khen một vị kinh sư là "Ông không c̣n xa Nước
Thiên Chúa!". Cái giai cấp, cái xă hội lợi dụng
quyền hành, bóc lột những người nghèo hèn bị
Đức Giêsu lên án là xă hội Do Thái thời Chúa, nhưng
những hạng người đó thời nào cũng có, xă
hội nào cũng có, tôn giáo nào cũng có. Không nên hiểu
rằng Chúa bài bác đạo Do Thái. Những ai căn
cứ vào bài Tin Mừng hôm nay để lấy bằng
chứng bài xích đạo Do Thái là lầm to.
Để
làm nổi bật thói hợm hĩnh ưa bóc lột
của những kẻ có quyền có tiền, Chúa ngợi ca
người đàn bà goá, người đă bỏ hai
đồng xu vào ḥm tiền đền thờ, trong khi
những người giàu dâng cúng vào đó những món
tiền lớn. Đức Giêsu nghiêm nghị b́nh luận:
"Thầy bảo thật anh em, bà góa nghèo này bỏ vào
thùng nhiều hơn ai hết. Quả vậy, mọi
người đều rút từ tiền dư bạc
thừa của họ mà đem bỏ vào đó, c̣n bà này th́
bỏ cái túng thiếu của ḿnh, mà bỏ vào đó tất
cả tài sản, tất cả những ǵ bà có để
sống". Nói gọn lại, bà đă dâng hiến tất
cả sự sống của ḿnh.
Ngày
nay, qua bài Tin Mừng này, Chúa vẫn dạy chúng ta về
tấm ḷng hào phóng của những người nghèo.
Thật vậy, quanh ta có những người nghèo nghĩa
hiệp dâng cúng đất làm trường học làm
trạm xá cho bà con nghèo khác. Trong khi những người
giàu th́ lại phè phỡn trên những đồng tiền
phi nghĩa cướp được của dân nghèo.
Nếu bạn là người giàu,
bạn nên nhớ Đức Giêsu đă ưu tiên chọn
lựa người nghèo và luôn đứng về phía
người nghèo, bởi v́ chính Ngài cũng chỉ là
một người thợ mộc nghèo ở thành Nagiarét.
NỘI
DUNG
I.Tia
sáng:
vSỐNG
TRẦN TỤC, NÔNG NỔI, LƠ ĐĂNG
vT̀NH
YÊU
II.Thư
giăn:
1.
TỚI RỒI !
2.
THÍCH NH̀N HƠN
3.
KHÔNG CÔNG BẰNG
4.
TỐT BỤNG
5.
CŨNG VẬY THÔI
6.
BẮN SÚNG LIÊN THANH
7.
CHUẨN BỊ ĐI NGỦ
III.Chuyện
vui suy niệm của AVE JESU MARIA
JOSEPH:
vCON SÂU TRONG TẢNG ĐÁ
IV.Chuyện
ngụ ngôn:
v ĐỰC CÁI ĐEN VÀNG
V.Hẹn
bạn trên đỉnh thành công:
v VỢ HĂY
CHIỀU CHỒNG
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia
đ́nh:
v
MỐI T̀NH ĐẦU
VII.Chuyện phiếm
của Phạm Khải:
v LỜI HẸN CUỐI TRỜI
I.
TIA SÁNG :
*
Bạn cố t́nh sống trần tục, nông nổi,
lơ đăng, v́ bạn là đứa hèn nhát. Cái ǵ làm
bạn sợ tự gỉai thoát, nếu không phải tính
hèn nhát ?
*T̀NH YÊU ĐỐI VỚI LINH HỒN CŨNG GIỐNG
NHƯ MẶT TRỜI ĐỐI VỚI THIÊN NHIÊN.
Alfred
Leroy.
Không
có mặt trời, vạn vật dường như
chết, đơn điệu, không có ǵ nổi bật. Tia
b́nh minh đầu tiên rạng chiếu, tựa như
chiếc đũa thần làm cho màu sắc rạng rỡ,
vạn vật sống động. Linh hồn mà không có t́nh
yêu, cũng giống như mặt đất khô cằn,
tối tăm, không có ǵ mọc, không có ǵ sống. Chỉ
cần thích một vật ǵ, nhất là yêu mến một
con người là mọi sự đều thay h́nh
đổi dạng ngay: yêu mến nghề nghiệp, yêu
thiên nhiên, yêu âm nhạc, nhất là yêu mến Thiên Chúa, yêu
mến Chúa Kitô, yêu mến và giúp đỡ tha nhân, yêu
thương những kẻ đang khốn khó, về
vật chất lẫn tinh thần, và những ai đang
cần đến chúng ta... và cả yêu thương một
người bạn, cốt để ánh mặt trời
chiếu tỏa hơn vào nhân loại. Những
người lân cận có thấy tôi tỏa rạng như
mặt trời chăng? Qua công việc làm ăn, qua thử
thách, qua các tương quan giao tế, sống thân mật
với Chúa? Tôi thiếu t́nh yêu nào?
Lạy
Chúa, hôm nay đây con sẽ t́m cách tỏa sáng hơn.
II. THƯ GIĂN:
1. TỚI
RỒI !!
Một vận động viên nhảy dù
thể thao quyết chí đạt kỷ lục thế
giới. Sau khi lao người vào không gian anh ta b́nh tĩnh
theo dơi máy chỉ cao độ cầm trên tay:
- 5.000 mét... 4,000 mét... 2.500 mét... 1.000 mét... 500
mét... 200 mét... 100 mét... 50 mét... 20 mét... Ô..ồ ! Sắp
tới đất rồi c̣n mở dù làm ǵ!
2. THÍCH NH̀N
HƠN
Chờ người yêu cứ măi lo ngắm
vuốt, chàng trai sắp được làm chồng hơi
có vẻ khó chịu:
- Này em, sao phụ nữ lại chỉ
thích ḿnh đẹp hơn là thông minh nhỉ?
Cô gái thản nhiên nói:
- Cũng dễ hiểu thôi anh ạ! V́
đàn ông các anh chỉ thích nh́n hơn là thích suy nghĩ thôi
mà.
3. KHÔNG CÔNG
BẰNG
Cảnh sát biên phạt một cô gái lái xe
vượt đèn đỏ. Cô gái phân bua:
- Thầy đội xét cho: cũng có khi
đèn xanh bật nhưng em không chạy, có ai thưởng
ǵ cho em đâu. Sao bây giờ phạt em làm chi?
4. TỐT
BỤNG
Một chàng thanh niên hỏi xin một
người đàn ông lớn tuổi ngồi kế bên:
- Ông có thuốc lá không, cho xin một
điếu?
Người đàn ông liền đưa
ngay cả bao:
- Đây, cầm lấy cả bao mà hút.
- Cám ơn! Ông cho mượn hộp
quẹt luôn thể.
- Đây, cậu có thể giữ luôn cái
bật lửa này.
Nh́n cái bật lửa đắt tiền.
Chàng thanh niên ngạc nhiên hỏi:
- Cám ơn ông nhiều. Nhưng, bộ ông
là triệu phú hay sao mà xài sang vậy?
- Không, tôi đă bị ung thư phổi v́
hút thuốc lá rồi. Nay tôi muốn truyền lại cho
cậu.
5. CŨNG
VẬY THÔI
Một cô gái trẻ vừa lập gia
đ́nh, người bạn ṭ ṃ hỏi cô về cuộc
sống mới như thế nào. Cô trả lời:
- Tớ thấy cũng như nhau thôi.
Thời con gái tớ phải thức đến 12 giờ
đêm để tiễn anh ấy về. C̣n bây giờ th́
cũng phải chờ anh ấy tới 12 giờ đêm
mới về.
6. BẮN
SÚNG LIÊN THANH
Bà mẹ hoảng kinh hồn vía khi nghe
cậu con trai cưng tuyên bố đ̣i mẹ lo cho cậu
đính hôn ... lần thứ chín:
- Trời! Mẹ không thể tưởng
tượng nổi con lại đính hôn nhiều
đến thế! Trước sau con đă có tới ...
chín vị hôn thê cơ à?
Cậu con nhún vai:
- Ồ! Đó là lỗi của thần ái t́nh
mẹ ạ! Thần không bắn tên mà lại nă súng liên thanh
vào tim con!!!
7. CHUẨN
BỊ ĐI NGỦ
Trên màn ảnh tivi bắt đầu
chương tŕnh đặc biệt: Vũ thoát y. Thấy
hai cậu con trai nhỏ trố mắt nh́n, bà mẹ
liền nói:
- Thôi đi ngủ, các con! Tivi sắp
hết rồi. Đấy các con coi, mấy cô đầm kia
đang thay quần áo chuẩn bị đi ngủ rồi
đó.
III.
CHUYỆN VUI SUY NIỆM :
Một
hôm, Đức Ala gọi một thiên sứ đến và
truyền lệnh: “Ngươi
hăy xuống trần gian để đưa về đây
người đàn bà góa có bốn đứa con thơ”.
Thiên
sứ ra đi. Ngài gặp người đàn bà góa đang
cho đứa con nhỏ nhất bú. Ngài nh́n người
đàn bà với bốn đứa con dại, rồi
lại lên Đức Ala để tha thiết như xin rút
lại lời truyền. Làm sao có thể nhẫn tâm cách
biệt người mẹ khỏi những đứa con
thơ ấy? Nhưng ánh mắt van xin của sứ
thần chẳng được mảy may Đức Ala
lưu tâm chút nào. Cuối cùng, sứ thần đành
phải vâng lệnh Đức Ala mà cướp
người mẹ góa khỏi bầy con thơ và đem
về trời.
Hoàn
thành công tác, nhưng xem chừng vị sứ thần
lại có vẻ buồn. Phải, vui làm sao được
trước cảnh chia ly giữa mẹ và con. Thấy
sứ thần buồn, Đức Ala mới gọi
đến và đưa vào sa mạc. Ngài chỉ cho sứ
thần thấy một tảng đá lớn và bảo
đập nó ra.
Tảng
đá vừa vỡ, sứ thần ngạc nhiên vô cùng, v́
từ trong ḷng tảng đá một con sâu nhỏ từ
từ ḅ ra. Chợt hiểu được ư nghĩa
của sự kiện ấy, sứ thần bỗng
thốt lên:
-
Ôi ! Lạy Đấng tối cao, mầu nhiệm thay công
cuộc sáng tạo của ngài. Với sự khôn ngoan
thượng trí và t́nh yêu vô biên, ngài đă không bỏ
mặc một tạo vật bé nhỏ như con sâu kia, th́
hẳn ngài cũng sẽ không quên được bốn
đứa trẻ mồ côi là con cái Ngài.
Chúng
ta nghĩ ǵ về Thiên Chúa của chúng ta ? Phải chăng
Ngài là Thiên Chúa nhân từ, là Người cha nhân hậu luôn
yêu thương chăm sóc từng đứa con, hay trái
lại là một ông thần độc ác mà v́ sợ hăi
chúng ta phải chạy đến khẩn cầu
để khỏi bị trừng phạt.
Chúng
ta làm sáng lên trong tâm hồn h́nh ảnh về Thiên Chúa mà Tin
Mừng đă mạc khải cho ta. Đó là một
Người Cha luôn yêu thương chăm sóc và không
ngừng tha thứ, một Người Cha mà t́nh
thương vượt hẳn những tính toán của con
người.
Hăy
bày tỏ với Ngài mọi ưu tư trong tâm hồn và
mọi nhu cầu của cuộc sống. Ngài luôn nâng
đỡ ủi an và biết trước những ǵ chúng
ta cần.
Những
đau khổ, những mất mát, khiến chúng ta nghi
ngờ t́nh yêu của Ngài ư? Hăy xác tín rằng Ngài đang
nh́n thấy và cảm thông với từng nỗi khốn
khổ của ta, và t́nh yêu mầu nhiệm của Ngài
đang nhào nặn để biến những đắng
cay chua xót ấy thành ân phúc cho ta.
IV. TRUYỆN NGỤ NGÔN:
ĐỰC CÁI ĐEN
VÀNG
Có người rất giỏi xem
tướng ngựa, tên là Phương Cửu Cao. Có
lần Tân Mục Công mời ông ta kiếm cho con ngựa
thiên lư. Quả nhiên ông ta t́m được một con. Tân
Mục Công liền hỏi xem h́nh dáng con ngựa đó
như thế nào. Phương Cửu Cao nói : " Ngựa cái lông vàng".
Mục Công sai người dắt đến xem, th́ ra là
ngựa đực lông đen. Mục Công không vui. Nhưng
đến khi thử, th́ thấy con ngựa phi nhanh như
sao sa, quả là giống ngựa thiên lư.
Bây giờ có người khác giỏi xem
tướng ngựa tên là Bá Nhạc, vốn rất
phục tài Phương Cửu Cao. Khi nghe được
chuyện này Bá Nhạc than rằng : "Phương Cửu Cao xem tướng ngựa
chỉ chú ư đến thực chất, c̣n vẻ bề
ngoài đực cái, màu lông ra sao, th́ không chú ư tới. Ông ta
chỉ t́m ngựa quư, không cần đực cái đen vàng
ǵ cả !"
Đó là cái nh́n bản chất bên trong,
chứ không phải cái nh́n bề ngoài, không bản chất.
V. HẸN BẠN TRÊN
ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo bản tiếng Anh: See you at the top
của Zig Ziglar
Biên
soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU -
DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN VĂN DIỄM
VỢ HĂY CHIỀU CHỒNG
1/ Hăy nói với chồng: "Em rất
yêu chàng" mỗi sáng, mỗi chiều.
2/ Hăy nhớ là bản chất phụ
nữ và đàn ông khác xa nhau nhiều. Cái tôi của chàng
cần được nuôi dưỡng luôn luôn, nhất là
khi chàng phải một ḿnh gánh vác gia đ́nh. Cách bạn
tỏ ra tin tưởng nơi chàng và nơi việc chàng
làm là tất cả ư nghĩa đối với chàng. Hăy
tỏ ra cho chồng biết là công việc chàng làm cũng
như chính bản thân chàng hết sức quan trọng
đối với ḿnh. Hăy nói luôn với chồng rằng
ḿnh rất hănh diện về chàng cũng như công
việc chàng làm.
3/ Nếu không đi làm, nhớ nghỉ
ngơi ít phút trước khi chồng về, tắm
rửa, mặc đồ sạch sẽ, xức chút
nước hoa... Và bạn sẽ tươi mát ra đón
chồng.
4/ Thỉnh thoảng nên làm bánh trái hoặc
nấu món tủ cho chàng. Phần bạn và các con có thích món
đó không, không cần thiết. Bạn làm chỉ v́
chiều chồng mà thôi.
5/ Hăy tỏ ra dễ thương và luôn
sẵn sàng phục tùng. Salomon, người thông thái nhất
thế gian có nói: "Thà
sống trong rừng c̣n hơn sống với người
đàn bà cáu gắt". Thời nay, một bà vợ hay
giận dỗi và sinh sự chỉ tỏ khiến
chồng làm việc qua quít, để dành thời gian la cà
trong các quán rượu với cánh đàn ông hay những
bạn gái bất hạnh mà thôi.
6/ Bạn nên làm những công việc
thuộc nữ giới. Tôi tin rằng chính sự thiếu
phân biệt rơ ràng giữa nữ giới và nam giới là
một trong những yếu tố khiến đời
sống gia đ́nh ngày nay gặp nhiều rắc rối.
Đàn ông nên nh́n, ăn mặc, suy nghĩ và nói năng cho ra
đàn ông. Đàn bà cũng phải nh́n, ăn mặc suy nghĩ
và nói năng cho ra đàn bà. Lúc mà ta phải ngồi
xuống để tự hỏi ḿnh là đàn ông hay đàn
bà là lúc đáng buồn nhất. Tôi tin rằng, b́nh
thường th́ đàn bà nên rửa chén bát, dọn dẹp
nhà cửa... Dĩ nhiên, người chồng thương
vợ, nhiều lúc cũng nên góp phần giúp đỡ. Nói
chung, tôi cho rằng, những cậu bé mà thấy cha làm
bếp hoặc những cô gái thấy mẹ lấn lướt
cha và làm những công việc dành cho đàn ông tất
chẳng hay ho ǵ. Mẹ tôi thường bảo: "Con cái thường để ư
tới công việc cha làm hơn là lời cha nói". Hăy
để cho các cậu bé thấy rơ vai tṛ của
người cha để chúng lớn lên và triển nở
thành người đàn ông có t́nh cảm tự nhiên
hướng về phái nữ và để cho các cô gái
thấy rơ vai tṛ của người mẹ để chúng
lớn lên và triển nở thành người phụ nữ
có t́nh cảm tự nhiên hướng về phái nam.
7/ Nếu muốn thành bà hoàng hậu th́
bạn hăy cư xử với chồng như với
một ông vua để chồng bạn chỉ c̣n cách coi
bạn như bà hoàng hậu
mà thôi.
Tôi xin nhắc lại, hôn nhân không phải
là mỗi bên đóng góp 50% mà là 100%. Tôi muốn nhấn
mạnh một lần nữa rằng: "Bạn sẽ đạt
được mơ ước trên đời nếu
bạn biết giúp người khác đạt
được điều họ muốn".
VI.T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA
Đ̀NH:
(Trích báo An
Giang số 1166, ngày 4/10/1995, trang 7)
MỐI
T̀NH ĐẦU
Trong cuộc đời con người,
t́nh yêu luôn để lại những kỷ niệm đáng
nhớ, đáng yêu và trong t́nh yêu th́ mối t́nh đầu có
lẽ chẳng mấy ai quên. Lần yêu đầu tiên bao
giờ cũng để lại ấn tượng
đẹp. Bởi vậy, Thế Lữ đă có câu thơ
bất tử, ca tụng phút giây đẹp đẽ đó:
"Cái thuở ban đầy lưu
luyến ấy
Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên".
Không dễ quên bởi đây là lần
đầu tiên trái tim em chợt đập rộn ră
thổn thức nhớ một con người không phải
là thân bằng quyến thuộc của ta, thậm chí có khi
là một người mới giáp mặt lần
đầu. Vậy mà họ cứ ngày nhớ đêm mong.
T́nh yêu của mối t́nh đầu đời có thể
nói là một thứ t́nh cảm mănh liệt, trái tim thật
sự rung động không vướng phải toan tính, so
sánh. Người ta nhớ măi lần yêu này v́ đó là
lần đầu tiên họ bước vào một
địa phận t́nh cảm đặc biệt, mà nơi
đó luôn có sẵn sự ngọt ngào hạnh phúc và cả
những dư vị đắng cay. Họ sung
sướng khi được gặp nhau, được
hẹn ḥ và cả khi được giận hờn, ghen
tuông.
Mối t́nh đầu thường
đến khi chúng ta đang ở lứa tuổi đôi
mươi. V́ vậy t́nh cảm có chen lẫn sự ngây ngô
dại khờ đến dễ thương. Vụng
về lúng túng khi biểu lộ t́nh cảm của ḿnh:
"Mối
t́nh đầu của tôi
Là cơn
mưa giăng, giăng ngoài cửa lớp
Là áo ai bay
trắng cả giấc mơ
Là bài thơ
c̣n hoài trong vở
Giữa
giờ chơi mang đến lại mang về".
Lần đầu tiên yêu và được
yêu đă làm cho bao con người cảm thấy cuộc
sống xung quanh ḿnh đẹp hơn, cảnh vật
tươi tắn hơn. Nhất là ở vào lứa
tuổi đôi mươi, khi yêu lần đầu, họ
nh́n t́nh yêu toàn màu hồng. Họ bay bổng giống như
thần ái t́nh luôn xuất hiện giữa đám mây ngũ
sắc. Lúc đó yêu và được yêu là vấn
đề quan trọng hơn hết. Lúc đó, mọi
cử chỉ khiếm khuyết của người yêu
cũng trở nên đáng yêu. Cái tóc cháy hoe vàng hay những
nốt tàn nhang vô t́nh xuất hiện trên gương
mặt cô bạn nhỏ cũng trở nên dễ
thương làm chàng trai cứ măi nh́n ngắm. Bởi
vậy mới có câu: "T́nh
yêu có lư lẽ riêng mà lư trí không hiểu được".
Không dễ quên được mối t́nh
đầu v́ đây là lần đầu tiên trong trăm
ngàn con người ta gặp chuyện tṛ, ta chỉ yêu
chỉ rung động bởi một người duy
nhất. Người đó đă khiến ta quên cả
thời gian, quên cả những ưu tư trong cuộc
sống. Nếu t́nh yêu tăng thêm sức mạnh cho con
người th́ t́nh yêu đầu đời lại là
nguồn lực to lớn để hoàn thiện từng
người. Nó giúp cho con người có thêm quyết tâm
vươn tới cái đẹp và vươn tới
những yêu cầu mà người yêu mong muốn (yêu
cầu tốt và đôi khi cả yêu cầu xấu).
Mối t́nh đầu đẹp, rất
lăng mạn nên cũng dễ tan vỡ và để lại
trong ḷng con người nỗi đau tưởng chừng
không dứt. Nói như vậy, không có nghĩa là t́nh yêu
đầu tiên nào cũng đổ vỡ. Có nhiều
đôi t́nh nhân hưởng hạnh phúc trọn vẹn
từ t́nh yêu đầu tiên đến suốt cuộc
đời. Tuy nhiên như đă nói, mối t́nh đầu
thường đến khi đôi lứa c̣n rất trẻ
nên yêu theo cảm tính, bồng bột, chưa có suy nghĩ
để lựa chọn được một
người phù hợp về tâm lư về nhân sinh quan...
Hơn nữa khi c̣n trẻ, con người chưa có
một nền tảng cơ sở vật chất cần
thiết để tiến tới hôn nhân. Điều kiện
và môi trường giao tiếp ngày một rộng răi
cũng mở ra nhiều mối quan hệ khác... Bên
cạnh đó, do c̣n vụng dại nên mối t́nh
đầu tan vỡ đôi lúc v́ chuyện giận hờn
vặt vănh:
"Chỉ có
một lần thôi
Em hỏi anh
im lặng
Thế mà em
hờn giận
Để chúng
ḿnh xa nhau".
Khi mối t́nh đầu tan vỡ, cái
cảm giác hạnh phúc biến mất đă làm bao
người phải nuối tiếc và thậm chí đau
khổ. Vết thương nào rồi cũng lành. Thời gian
làm cho chúng ta nguôi ngoai, để suy gẫm về ḿnh và t́nh
yêu đầu đă qua. Trong tương lai điều
đó giúp chúng ta đứng vững trước phong ba băo
táp của lĩnh vực "t́nh cảm đặc biệt"
này để t́m một nửa đích thực của ḿnh.
Song, trong sâu thẳm của tâm hồn, mối t́nh
đầu theo ta đến suốt cuộc đời.
Bích Vân
VII.
CHUYỆN PHIẾM :
Trích trong tập truyện hài
hước trẻ “Bồ non”
Biên soạn : PHẠM KHẢI
LỜI HẸN CUỐI TRỜI
B́nh
mắc một thứ bệnh khó chữa- nói như các
cụ-bệnh ham của lạ.Với anh cô gái nào cũng
đẹp, cũng hiền thục nết na, cũng
đều dễ thương nếu gặp nhau bị anh
véo cho một cái mà chỉ ứ hự, chứ không rút dép.
Xông pha ba miền, B́nh nếm đủ vị ngọt, bùi
chua cay của thói đèo bồng, lắm phen chỉ c̣n
độc bộ quần áo thất thểu trở về.
Sau cái
trận bị một em vừa cười khanh khách
vừa nhẹ nhàng “xách” chiếc Dream th́ B́nh thề sẽ
không dại nữa, và quyết quay về với “bà vợ
tấm cám” tu chí làm ăn.
Được
vài năm, kinh tế khấm khá trở lại, bệnh
cũ của B́nh rập ŕnh tái phát. Một hôm B́nh đang
cưỡi chiếc xe ”người
t́nh trăm năm” trả góp trở về với
vợ. Trên đường gần trăm kilômét, B́nh
quyết tâm nh́n thẳng để trốn sự hấp
dẫn chết người của các cô gái xanh đỏ,
tím, vàng…phấp phới hai bên đường.
Hôm ấy
trời đẹp, B́nh thả ga cho xe chạy ở
tốc độ 60 km một
giờ. Anh phởn chí lắm. V́ thế, chiếc xe ”Em rồ” đến
đoạn đường ṿng, B́nh “tráng trứng” rất ngoạn mục qua mặt
một thiếu phụ vừa vẫy anh vừa
cười toe toét.
-Tớ cạch
rồi - B́nh ngoái lại trong tiếng gió phần phật.
Khi anh nh́n vào gương, vẫn thấy thiếu phụ
nh́n theo. Tự dưng B́nh thấy động ḷng. Biết
đâu nàng là người quen biết cũ th́ ḿnh lại
mang tiếng hết đời. Vừa nghĩ, B́nh vừa
ṿng xe trở lại. Đến trước mặt
thiếu phụ, B́nh ngồi yên trên xe hất hàm:
-Cần
ǵ?
-Cho em quá
giang một đoạn về bến đ̣.
Thiếu
phụ liếc xéo B́nh một cái:
-Thế
anh muốn tôi đến đâu?
-Vi vu
đến đâu đó…-B́nh buông lời mây gió.
-Được,
để xét.
Có thêm
người đẹp phía sau, B́nh lái càng lụa. Anh huyên
thuyên xích đến tán tỉnh. Thiếu phụ
cười rinh rích, thỉnh thoảng lại béo vào
sườn anh khiến B́nh như bị rôm cắn khắp
người.
-Chồng
cô làm ǵ ?
-Chồng
em lái xe ôm.
-Tuyến
nào ?
-Tuyến
này.
-Mẹ
kiếp! Không khéo tôi bị đ̣n oan. Lăo ấy chạy xe
ǵ?
-Xe “thiên thần” - Thiếu
phụ áp mặt vào lưng B́nh cười. B́nh hiểu ra
cùng cười phá lên. Vừa đến bến sông,
thiếu phụ bảo:
-Cho em
xuống.
B́nh phanh
xe, tiếc rẻ.
-Nhất
định xuống à?
-Lần
sau em sẽ vi vu với anh.
-Hẹn
rồi nhá.
-Bao
giờ - Máu đă ngược qua mắt B́nh.
-Sáng ngày
kia. Dám không ?
-Sáng ngày
kia tôi sẽ đợi ở đây. Không đùa đâu
đấy.
-Bai!
Thiếu phụ đặt tay lên miệng, lẳng lơ ra
phết. Và theo tiêu chuẩn của B́nh th́ “em là người dễ thương nhất trên
đời”.
B́nh tức
tốc quay về cơ quan sớm hơn một ngày
để giữ đúng lời hẹn với thiếu
phụ. Lúc đến bến sông, anh t́m một chỗ mát
dựng xe rồi ngồi chờ. Không khí xung quanh vô cùng oi bức
và yên ắng. Một lát sau th́ thiếu phụ xuất
hiện. Nàng tủm tỉm nh́n B́nh cười, khiến
trong mắt anh nàng càng dễ thương.
-Đi
được chưa? B́nh sốt ruột.
-Chờ em
một lát - thiếu phụ đáp trong khi mắt nh́n hút
về phía xa. Một chiếc xe tải đang tiến
lại. Lúc đă có thể nh́n thấy anh lái xe, thiếu
phụ giơ tay chào. Bác tài trẻ háo hức tḥ cổ ra
vẫy tay đáp lại và chỉ ra phía trước ra
hiệu anh sẽ đỗ ở đó.
-Em bàn giao
hàng xong đă nhé.- Nàng đi nhanh theo chiếc xe rồi làm
như vừa nghĩ ra điều ǵ, quay lại:
-À,
để cho nhanh, em mượn xe anh một lúc. Cô kế
toán của em cách đây một đoạn.
B́nh không
kịp nghĩ ǵ cả, tra ch́a khoá rồi bấm
đề giúp. Trước khi phóng đi, nàng bảo:
-Anh sang
chỗ cái xe kia, có nước mát đấy. Tay lái xe
của em nhộn lắm.
B́nh
chờ một lát rồi theo lời nàng. Tay lái xe đang
uống bia, mắt mơ màng nh́n con phà đang ở bờ
bên kia.
-Chào anh
bạn! - B́nh ch́a tay ra. Anh lái xe hơi ngạc nhiên rồi
cũng ch́a tay ra - Cô ấy thuê ông chở hàng ǵ đấy?
-Ông nói ǵ -
Anh lái xe tỏ ra ngờ vực. Cô nào?
-Cái cô ban
năy chào anh ấy, bạn tôi mà - B́nh ra chiều thân mật.-
Tôi cũng đang đợi cô ấy đây.
-C̣n tôi, tôi
đang đợi phà - Anh lái xe thờ ơ đáp.
-Cái ǵ? Ông
đă bàn giao hàng đâu.
-Bàn giao
ư? - Anh lái xe cười - Tôi có cái cóc ǵ mà bàn giao.
-Thế cô
gái ban năy…?
-Tôi
tưởng là bạn ông …?
-Tôi
thấy rơ hai người quen nhau mà.
Anh lái xe
cười vang:
-Lái xe
bọn tôi quen cả nước. Cô ta vẫy tay th́ tôi
vẫy lại, biết
đâu ả là ḅ lạc, thế thôi…
B́nh
chết đứng! Tự dưng anh có cảm
tưởng chắc chắn rằng sẽ không bao giờ
thiếu phụ và chiếc Angel trả góp của anh c̣n quay
lại nữa.
November
9 - Dedication of Lateran Basilica
Cycle
B 2003
FIRST
READING - Ezekiel 47:1-2, 8-9, 12
The
angel brought me back to the entrance of the temple, and I saw water flowing
out from beneath the threshold of the temple toward the east, for the façade of
the temple was toward the east; the water flowed down from the southern side of
the temple, south of the altar. He led me outside by the north gate, and around
to the outer gate facing the east, where I saw water trickling from the
southern side. He said to me, “This water flows into the eastern district down
upon the Arabah, and empties into the sea, the salt waters, which it makes
fresh. Wherever the river flows, every sort of living creature that can
multiply shall live, and there shall be abundant fish, for wherever this water
comes the sea shall be made fresh. Along both banks of the river, fruit trees
of every kind shall grow; their leaves shall not fade, nor their fruit fail.
Every month they shall bear fresh fruit, for they shall be watered by the flow
from the sanctuary. Their fruit shall serve for food, and their leaves for
medicine.”
SECOND READING 1 Corinthians 3:9c-11, 16-17
Brothers
and sisters: You are God’s building. According to the grace of God given to me,
like a wise master builder I laid a foundation, and another is building upon
it. But each one must be careful how he builds upon it, for no one can lay a
foundation other than the one that is there, namely, Jesus Christ. Do you not
know that you are the temple of God, and that the Spirit of God dwells in you?
If anyone destroys God’s temple, God will destroy that person; for the temple
of God, which you are, is holy.
GOSPEL Cycle B - John 2:13-22
Since the
Passover of the Jews was near, Jesus went up to Jerusalem. He found in the
temple area those who sold oxen, sheep, and doves, as well as the
money-changers seated there. He made a whip out of cords and drove them all out
of the temple area, with the sheep and oxen, and spilled the coins of the
money-changers and overturned their tables, and to those who sold doves he
said, “Take these out of here, and stop making my Father’s house a
marketplace.” His disciples recalled the words of Scripture, Zeal for your
house will consume me. At this the Jews answered and said to him, “What sign
can you show us for doing this?” Jesus answered and said to them, “Destroy this
temple and in three days I will raise it up.” The Jews said, “This temple has
been under construction for forty-six years, and you will raise it up in three
days?” But he was speaking about the temple of his Body. Therefore, when he was
raised from the dead, his disciples remembered that he had said this, and they
came to believe the Scripture and the word Jesus had spoken.
----------------------------------
My
sisters and brothers in Christ,
Because
the Lateran Basilica in Rome is the Cathedral of Rome and thus the Pope’s
Cathedral, we keep this special feast today to remind ourselves that we are
Roman Catholics, united to the Bishop of Rome and in communion with him. The
readings invite us to look at the mysteries of our faith: Christ Himself as the
temple and the water of life that brings all creation to life; ourselves as the
Temple of God and as the Mystical Body of Christ; the physical place of our
prayer and its symbolism.
The
Prophet Ezekiel was writing during the time of the exile of the Jewish people
and so could dream of returning to Jerusalem and could dream of worshipping
once again in the temple at Jerusalem. More importantly, Ezekiel could dream of
a people faithful to God in every aspect of their lives. Ezekiel recognized
that such faithfulness can only come from God Himself. When God is the center
of our lives and we ask everything from God, then the water of divine
compassion and mercy flows from the temple, the very presence of God, into our
own daily lives.
Part
of the teaching of this reading today is that if we want to be fully alive and
healed of all of our brokenness, we must turn to God and ask for this water of
divine compassion and mercy. We belong to a Church. We are not just individual
believers. This is a very difficult aspect of our lives today. So much of
modern culture focuses only on the individual and not on any aspect of
belonging to a people or to a community.
Paul’s
First Letter to the Corinthians picks up this image of community. Together we
are God’s building. The foundation of the building is always Jesus Christ. But
together we form the building. Another way of expressing this mystery is to
speak of the mystical body of Christ. These images are trying to point out that
it is together that we give the image of Christ to our world. We are
individuals and we must individually choose to follow Christ. But as we choose
Christ, we are united together as His building, His Church and His body. We
have different gifts as members of the one body of Christ, as members of His
Church. These different gifts and capacities form a very rich and wonderful
Church, a building that is full of joy and delight and surprises.
The
Gospel of John takes these images further by helping us understand that only in
Christ do we have a temple, a Church, a body that can never be destroyed. At
the human level, we can destroy Church buildings and we can destroy the human
body. But at the level of the Spirit, if we remain faithful to God nothing can
destroy us for all eternity.
At a
practical level, we can understand that a physical Church building is
important. We humans use buildings to symbolize what we believe. A course in
the history of Church architecture shows incredible differences in the
understanding of what the Church is. We recognize that at one level we can
celebrate the Holy Mass without even having a Church. On the other hand, from
the beginning of Christianity, we Christians have built places to meet
together—and we call them Churches. Today we celebrate the dedication of one of
those early Church buildings, the Basilica of Saint John Lateran in Rome.
We
keep this feast not because of the physical building, but because that building
is a symbol of our unity with the Bishop of Rome who is the Holy Father, the
Pope, the head of our Catholic Church.
We
celebrate today because we recognize that we are not just individuals. No. We
are a people. We are Catholics united with the Holy Father. The Church is
always institution as well as mystical reality. This feast celebrates both our
institutional identity as well as our mystical union in Christ Jesus.
Let us
ask today that we may understand more profoundly this mystery of belong to
Christ with one another and in the unity of our Catholic Church.