"Những người giàu có khó vào
Nước Thiên Chúa biết bao" (Mc 10,23)
CHÚA
NHẬT XXVIII THƯỜNG NIÊN,
Năm B
Bài đọc 1 Kn 7,7-11
Tôi coi của cải chẳng là ǵ so
với Đức Khôn Ngoan.
Lời Chúa trong sách Khôn ngoan.
Tôi nguyện xin, và Thiên Chúa đă ban cho tôi sự hiểu
biết.Tôi kêu cầu, và thần khí Đức Khôn Ngoan
đă đến với tôi.Đức Khôn Ngoan, tôi đă quư
trọngc̣n hơn cả vương trượng, ngai
vàng.Tôi coi của cải chẳng là ǵso với Đức
Khôn Ngoan.Đối với tôi, trân châu bảo
ngọcchẳng sánh được với Đức Khôn
Ngoan,v́ vàng trên cả thế giới, so với Đức
Khôn Ngoan,cũng chỉ là cát bụi,và bạc, so với
Đức Khôn Ngoan,cũng kể như bùn đất.Tôi
đă ham chuộng Đức Khôn Ngoanhơn sức khoẻ
và sắc đẹp,đă quư Đức Khôn Ngoan hơn ánh
sáng,v́ vẻ rực rỡ của Đức Khôn
Ngoanchẳng bao giờ tàn lụi.Nhưng cùng với
Đức Khôn Ngoan,mọi sự tốt lành đă
đến với tôi.Nhờ tay Đức Khôn Ngoan,của
cải quá nhiều không đếm xuể. Đó là lời
Chúa.
Đáp ca Tv 89,12-13.14-15.16-17 (Đ. c.14)
Đ. Lạy Chúa, xin cho đoàn con
được no say t́nh Chúa,
để ngày ngày được hớn hở vui ca.
Xin dạy chúng con đếm tháng ngày ḿnh sống,
ngơ hầu tâm trí được khôn ngoan.
Lạy Chúa, xin trở lại ! Ngài đợi đến
bao giờ ?
Xin chạnh ḷng thương xót những tôi tớ Ngài
đây. Đ.
Từ buổi
mai, xin cho đoàn con được no say t́nh Chúa,
để ngày ngày được hớn hở vui ca.
Xin ban tặng chúng con niềm hoan hỷ,
bù lại những tháng năm
Ngài đă bắt nếm nhục nuốt sầu. Đ.
Ước ǵ
chúng con là tôi tớ Chúa
được thấy công tŕnh Ngài thực hiện,
và con cháu chúng con được thấy vinh hiển Ngài.
Xin cho chúng con được vui hưởng
ḷng nhân hậu của Chúa là Thiên Chúa chúng con.
Việc tay chúng con làm, xin Ngài củng cố,
xin củng cố việc tay chúng con làm. Đ.
Bài
đọc 2 Dt 4,12-13
Lời Thiên Chúa phê phán tâm t́nh cũng
như tư tưởng của ḷng người.
Lời Chúa trong thư gửi tín
hữu Do-thái.
Thưa anh em, lời Thiên Chúa là lời sống động,
hữu hiệu và sắc bén hơn cả gươm hai
lưỡi : xuyên thấu chỗ phân cách tâm với linh,
cốt với tuỷ; lời đó phê phán tâm t́nh cũng
như tư tưởng của ḷng người. V́ không có
loài thọ tạo nào mà không hiện rơ trước Lời
Chúa, nhưng tất cả đều trần trụi và
phơi bày trước mặt Đấng có quyền
đ̣i chúng ta trả lẽ. ó là lời Chúa.
Tung hô Tin Mừng Mt 5,3Ha-lê-lui-a.
Ha-lê-lui-a.Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó,v́ Nước
Trời là của họ. Ha-lê-lui-a.
Tin Mừng Mc 10,17-30
Hăy đi bán những ǵ anh có, rồi
đến theo tôi.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
Một hôm, Đức Giê-su vừa lên đường, th́
có một người chạy đến, quỳ xuống
trước mặt Người và hỏi : “Thưa
Thầy nhân lành, tôi phải làm ǵ để được
sự sống đời đời làm gia nghiệp ?”
Đức Giê-su đáp : “Sao anh nói tôi là nhân lành ? Không có ai nhân
lành cả, trừ một ḿnh Thiên Chúa. Hẳn anh biết
các điều răn : Chớ giết người, chớ
ngoại t́nh, chớ trộm cắp, chớ làm chứng
gian, chớ làm hại ai, hăy thờ cha kính mẹ.” Anh ta nói
: “Thưa Thầy, tất cả những điều
đó, tôi đă tuân giữ từ thuở nhỏ.”
Đức Giê-su đưa mắt nh́n anh ta và đem ḷng yêu
mến. Người bảo anh ta : “Anh chỉ thiếu có
một điều, là hăy đi bán những ǵ anh có mà cho
người nghèo, anh sẽ được một kho tàng
trên trời. Rồi hăy đến theo tôi.” Nghe lời
đó, anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ
đi, v́ anh ta có nhiều của cải.
Đức Giê-su rảo mắt nh́n chung quanh, rồi nói
với các môn đệ : “Những người có của
th́ khó vào Nước Thiên Chúa biết bao !”Nghe Người
nói thế, các môn đệ sững sờ. Nhưng
Người lại tiếp : “Các con ơi, vào
được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao !
Con lạc đà chui qua lỗ kim c̣n dễ hơn
người giàu vào Nước Thiên Chúa.” Các ông lại càng
sửng sốt hơn nữa và nói với nhau : “Thế th́
ai có thể được cứu ?” Đức Giê-su nh́n
thẳng vào các ông và nói : “Đối với loài
người th́ không thể được, nhưng đối
với Thiên Chúa th́ không phải thế, v́ đối
với Thiên Chúa mọi sự đều có thể
được.”Ông Phê-rô lên tiếng thưa Người :
“Thầy coi, phần chúng con, chúng con đă bỏ mọi
sự mà theo Thầy !” Đức Giê-su đáp : “Thầy
bảo thật anh em : Chẳng hề có ai bỏ nhà
cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng
đất, v́ Thầy và v́ Tin Mừng, mà ngay bây giờ,
ở đời này, lại không nhận được nhà
cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất,
gấp trăm, cùng với sự ngược đăi, và
sự sống vĩnh cửu ở đời sau. Đó là
lời Chúa.
Hoặc : Bài đọc ngắn Mc
10,17-27
Hăy đi bán những ǵ anh có, rồi
đến theo tôi.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
Một hôm, Đức Giê-su vừa lên đường, th́
có một người chạy đến, quỳ xuống
trước mặt Người và hỏi : “Thưa
Thầy nhân lành, tôi phải làm ǵ để được
sự sống đời đời làm gia nghiệp ?”
Đức Giê-su đáp : “Sao anh nói tôi là nhân lành ? Không có ai
nhân lành cả, trừ một ḿnh Thiên Chúa. Hẳn anh
biết các điều răn : Chớ giết
người, chớ ngoại t́nh, chớ trộm cắp,
chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hăy thờ cha
kính mẹ.” Anh ta nói : “Thưa Thầy, tất cả
những điều đó, tôi đă tuân giữ từ
thuở nhỏ.” Đức Giê-su đưa mắt nh́n anh
ta và đem ḷng yêu mến. Người bảo anh ta : “Anh
chỉ thiếu có một điều, là hăy đi bán
những ǵ anh có mà cho người nghèo, anh sẽ
được một kho tàng trên trời. Rồi hăy
đến theo tôi.” Nghe lời đó, anh ta sa sầm nét
mặt và buồn rầu bỏ đi, v́ anh ta có nhiều
của cải.
Đức Giê-su rảo mắt nh́n chung quanh, rồi nói
với các môn đệ : “Những người có của
th́ khó vào Nước Thiên Chúa biết bao !”Nghe Người nói
thế, các môn đệ sững sờ. Nhưng
Người lại tiếp : “Các con ơi, vào
được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao !
Con lạc đà chui qua lỗ kim c̣n dễ hơn
người giàu vào Nước Thiên Chúa.” Các ông lại càng
sửng sốt hơn nữa và nói với nhau : “Thế th́
ai có thể được cứu ?” Đức Giê-su nh́n
thẳng vào các ông và nói : “Đối với loài
người th́ không thể được, nhưng
đối với Thiên Chúa th́ không phải thế, v́ đối
với Thiên Chúa mọi sự đều có thể
được.” Đó là lời Chúa.
-------------------------------------------------------------------
Minh họa
- Mille images 130 D
- "Những người giàu có khó vào
Nước Thiên Chúa biết bao" (Mc 10,23)
Sợi chỉ đỏ :
- Bài đọc I (Kn 7,7-11) : Vàng bạc, trân châu,
bảo ngọc chỉ như bùn đất nếu so
với sự Khôn ngoan.
- Tin Mừng (Mc 10,17-30) : Đức Giêsu
khuyến cáo về sự nguy hiểm của sự giàu sang
: "Những người có của th́ khó vào Nước
Thiên Chúa biết bao".
I. DẪN VÀO THÁNH
LỄ
Anh chị em thân mến
Chúng ta thường nghe nói "Có tiền mua tiên
cũng được". Và có lẽ bận tâm lớn
nhất của chúng ta trong cuộc sống là kiếm
tiền. Quả thực tiền bạc rất cần cho
cuộc sống. Tuy nhiên Đức Giêsu cũng khuyến
cáo chúng ta rằng tiền bạc rất nguy hiểm, có
thể làm cho chúng ta mất Nước thiên đàng.
Trong Thánh lễ này, chúng ta hăy lắng nghe Lời
Chúa dạy xem chúng ta phải có thái độ nào đối
với tiền bạc.
II. GỢI Ư SÁM HỐI
- Lạy Chúa, lắm khi v́ tiền mà chúng con
phạm tội làm mất ḷng Chúa.
- Lạy Chúa, lắm khi cũng v́ tiền mà chúng
con làm hại anh em chúng con.
- Lạy Chúa, lắm khi v́ măi lo kiếm tiền mà
chúng con quên t́m kiếm Nước Chúa.
III. LỜI CHÚA
1. Bài đọc I (Kn 7,7-11)
Trong khi người thường quư chuộng
tiền bạc và sự giàu sang th́ Người Công chính coi
Đức Khôn Ngoan là điều quư trọng hơn cả
: (1) Khôn ngoan quư trọng hơn tiền bạc, ngọc ngà,
châu báu ; (2) Khôn ngoan quư hơn sức khoẻ và sắc
đẹp ; (3) Cùng với Đức Khôn ngoan, mọi
sự tốt lành đến với người công chính.
2. Đáp ca (Tv 89)
Thánh vịnh này thuộc loại Thánh vịnh minh
triết. Mở đầu đoạn này, tác giả
nhận định rằng cuộc sống của con
người có giới hạn và lại đầy dẫy
những ưu phiền. Từ nhận định đó,
tác giả không xin Chúa cho ḿnh sống lâu, cũng không xin cho
được giàu có, mà chỉ xin cho được no say
t́nh Chúa và vui hưởng ḷng nhân hậu của Ngài.
3. Tin Mừng (Mc 10,17-30)
1. Nhân vật của câu chuyện này đă gây ra
hai t́nh cảm của Đức Giêsu đối với anh,
biểu lộ qua hai ánh mắt Ngài nh́n :
- Khi biết anh đă giữ trọn các
điều răn, Ngài "Chăm chú nh́n anh và đem ḷng
thương". Ngài c̣n mời gọi anh tiến cao thêm
một bước nữa là đem hết tài sản
bố thí cho người nghèo rồi đi theo làm môn
đệ Ngài.
- Khi anh tiếc của bỏ đi, Ngài cũng
tiếc anh, Ngài "nh́n chung quanh" (một cái nh́n
tiếc rẽ) và thốt lên một chân lư "Những
kẻ cậy dựa vào của cải thật khó vào
Nước Thiên Chúa biết bao"
2. Sau đó Đức Giêsu dạy về sự
từ bỏ :
- Muốn làm môn đệ Đức Giêsu th́
phải từ bỏ mọi sự để đi theo
Ngài. Phần thưởng cho kẻ từ bỏ là :
- được lại gấp trăm ở
đời này
- cùng với sự bắt bớ : nghĩa là
được chia xẻ số phận của Đức
Giêsu.
- và hạnh phúc vĩnh cửu đời sau.
* Cần chú ư trong bản văn
So sánh lời Đức Giêsu kể ra những
thứ phải từ bỏ (câu 29) với lời Ngài
kể ra những thứ sẽ được lại
gấp trăm (câu 30), ta thấy có hai điểm khác nhau :
- c 29 nói bỏ cha, mẹ ; câu 30 nói
được gấp trăm về mẹ mà không kể
Cha ra à Chỉ có một Cha trên trời là đủ tất
cả.
- c 30 có kể thêm "cùng với sự bắt
bớ" à Cộng đoàn Marcô đang bị bách hại.
Trong hoàn cảnh bị bách hại như thế,
người môn đệ phải bỏ rất nhiều.
Nhưng bù lại họ cảm nghiệm lời Chúa nói
rất đúng : dù không có nhà nhưng họ đi
đến đâu cũng được đón tiếp
như là nhà của ḿnh ; họ xa cách anh chị em và con cái
nhưng đi đến đâu cũng được
đối xử như anh chị em
4. Bài đọc II (Dt 4,12-13) (Chủ đề
phụ)
Tác giả giải thích giá trị soi sáng của
Lời Chúa : "xuyên thấu chỗ phân cách tâm với linh,
cốt với tuỷ ; phê phán tâm t́nh cũng như tư
tưởng của loài người ; phơi bày tất
cả mọi sự.
IV. GỢI Ư GIẢNG
1. Thập giá và vinh quang
Hai người con ông Zêbêđê, tức là tông
đồ Giacôbê và Gioan, đoán rằng CG sắp hoàn thành
sự nghiệm của Ngài, nên đă nhờ mẹ ḿnh
dẫn đến CG để xin Chúa cho họ
được 2 chỗ ưu tiên trong Chính Phủ mà họ
tưởng CG sắp thành lập. Điểm đáng lưu
ư là họ đến xin như thế ngay sau khi CG loan báo
rằng Ngài sắp bước vào con đường
Thập Giá, mà đây là lần loan báo thứ ba. Họ
cũng nghe những lời loan báo ấy chứ, nhưng
họ không thèm hiểu ư nghĩa của Thập Giá là ǵ.
Đầu óc họ cứ bị thôi thúc bởi ham muốn
dành cho được những ghế ưu tiên trong
Nước Chúa. Thành thử CG phải nhắc họ :
"Các con chẳng hiểu điều các con xin. Các con có
uống nổi chén đắng Thầy sắp uống và
chịu được phép rửa Thầy sắp chịu
không ?" Họ đáp bừa : "Thưa
được". Họ có nghĩ ǵ đến chén
đắng và đến phép rửa ǵ đâu. Chỉ v́ mong
Thầy mau chấp thuận cho nên cứ đáp bừa là
Thưa được. Tóm lại họ chỉ muốn
Vinh Quang chứ không hiểu Thập Giá. Thái độ
ấy của 3 mẹ con khiến cho các tông đồ khác
phải bực bội.
Nhưng chúng ta chớ vội trách 3 mẹ con nhà
Zêbêđê ấy, bởi v́ nhiều khi chúng ta cũng
giống như họ thôi :
. Thí dụ như anh chàng trong câu chuyện ở
trên đó, chẳng chịu khó học hành mà chỉ muốn
có địa vị, có chức quyền trong xă hội,
chẳng chịu khó làm việc mà chỉ muốn ăn
lương như bộ trưởng.
. Nhiều người trong chúng ta không thích
cần cù lao động, không cố gắng tiết
kiệm, mà chỉ mơ được trúng số
độc đắc. Nhiều người thèm muốn và
phân b́ với cảnh giàu sang của người khác,
nhưng không nhớ rằng trước khi được
giàu sang như vậy người ta đă phải cần
cù làm ăn biết bao nhiêu năm trời.
. Đó là về việc làm ăn. C̣n trong
chuyện gia đ́nh cũng vậy. Nhiều người
chỉ muốn con ḿnh ngoan, con ḿnh giỏi, con ḿnh tốt
nhưng chẳng chịu khó giáo dục con, nhất là
chẳng bao giờ để ư làm gương tốt cho
con. Thế rồi khi thấy con ḿnh hư, không được
như con người khác th́ rầy, th́ chửi, th́ đánh
đập. Hết chửi mắng đánh đập con
cái rồi quay ra than thân trách phận, than rằng ḿnh vô
phước.
. Và trong chuyện đạo cũng vậy.
Nhiều người chỉ biết cầu xin Chúa cho ḿnh
khá giả nhưng lại không chịu khó làm ăn. Bởi
vậy mà có những người ngoại đạo đă
mỉa mai rằng mấy người có đạo cứ
cắm đầu đọc kinh Lạy Cha xin cho chúng con
lương thực hằng ngày măi, nhưng chờ xem Chúa
có cho họ hay không ! Có người chỉ biết có khoanh
tay cầu xin như vậy, rồi khi túng thiếu th́ cằn
nhằn trách móc Chúa sao ḿnh xin măi mà Chúa không nhậm lời.
Những ước muốn của chúng ta
cũng giống như những ước muốn của
3 mẹ con Zêbêđê : những lời cầu nguyện
của chúng ta cũng giống như những lời xin
của họ. Ước muốn suông, cầu nguyện
suông th́ không bao giờ đạt được. CG đă
từ chối với 3 mẹ con ấy, rằng
"Việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy th́
Thầy không có quyền cho". Nghĩa là CG không muốn
ban ơn cho những kẻ làm biếng, những
người không dám chịu gian khổ. Ơn Chúa và vinh
quang Chúa chỉ ban cho những kẻ trước đó
đă can đảm trải qua gian nan thử thách. Chính
bản thân của CG, để có thể đến
với vinh quang phục sinh th́ trước phải trải
qua con đường gian khổ của Thánh giá. Chúa mà c̣n
như thế th́ huống chi là loài người chúng ta :
không bao giờ có con đường tắt để
đến vinh quang, cũng như không bao giờ có phép
lạ cho những kẻ không chịu khó vác Thánh Giá, nói cách
b́nh dân hơn : không trồng cây th́ đừng ḥng ăn
trái.
Bài Tin Mừng hôm nay gồm vào một bài học
chính : Phải qua Thập Giá th́ mới có thể đến
Vinh Quang, không thể đốt giai đoạn, không có con
đường tắt. Bài Tin Mừng này khiến chúng ta
phải xét lại đôi điều trong cuộc sống
chúng ta.
Thứ nhất về lời cầu nguyện
của chúng ta : Là người có đạo, chắc
chắn chúng ta đă cầu nguyện rất nhiều. Trong
khi cầu nguyện chúng ta xin Chúa rất nhiều thứ :
xin cho hằng ngày dùng đủ, xin cho gia đ́nh hạnh
phúc, xin cho con cái ngoan ngoăn, xin được khỏi
cảnh túng thiếu, xin cho được qua một
cơn tai nạn... Những lời cầu xin ấy
chắc chắn là rất thành thực, rất tha thiết.
Nhưng thành thật và tha thiết lắm th́ cũng
chỉ bằng lời cầu xin của 3 mẹ con nhà
Zêbêđê là cùng. Nhưng Chúa đâu có nhận lời cầu
xin của 3 mẹ con ấy. Tại sao vậy ? Đó
cũng là thắc mắc mà một vài người đă
đặt với tôi. Họ nói : Nhiều người không
có đạo chẳng cầu xin ǵ hết mà vẫn giàu có,
vẫn hạnh phúc, vẫn thành công ; trong khi nhiều
người có đạo cầu nguyện cầu xin hoài mà
cũng chẳng được ǵ ! Trước khi phàn nàn,
trước khi bất măn, chúng ta phải tự hỏi
lại ḿnh : phải chăng ḿnh cũng giống như 3
mẹ con nhà Zêbêđê chỉ muốn vinh quang mà chẳng
muốn gian khổ ? Phải chăng ḿnh đă không chịu
cố gắng mà chỉ mong Chúa làm phép lạ ? Phải
chăng ḿnh không trông cậy mà chỉ muốn ăn trái.
Chúa không phải là một Đấng chỉ biết ban
ơn, chỉ làm phép lạ, mà Chúa là Đấng vạch
đường chỉ lối, đường lối
đúng, đường lối tốt để ai
biết đi theo th́ sẽ đến được
hạnh phúc vinh quang.
Và điểm thứ hai : đường
lối ấy là ǵ ? Đó là con đường Thập giá
dẫn đến vinh quang. Như vừa nói trên, chúng ta
cầu nguyện nhiều, trước mỗi lần
cầu nguyện chúng ta đều làm dấu Thánh Giá. Th́ xin
hăy nhớ trước tiên ư nghĩa của cây Thánh Giá.
Trước khi mở miệng xin Chúa một điều ǵ
th́ chúng ta hăy xét ḿnh xem chúng ta đă vách Thánh Giá chưa : thánh
giá là những nỗ lực làm việc, thánh giá là trách
nhiệm hằng ngày, thánh giá là phấn đấu, là
mồ hôi, là gian lao cực khổ... Tay chúng ta làm dấu
Thánh giá trước khi miệng chúng ta mở lời
cầu xin. Nhưng nếu xét thấy chúng ta đă chưa
chịu vác Thánh giá th́ chúng ta cũng không nên mong những
lời cầu xin của chúng ta được chấp
nhận.
Hăy cố gắng vác Thánh giá trước đi,
nghĩa là hăy cố gắng trước đi với
những khả năng của ḿnh - sau đó mới
cầu xin, để Chúa thêm ơn bù cho những ǵ mà
sức cố gắng của chúng ta không vươn tới
được. Như vậy, mọi việc chúng ta làm
đều là hợp tác giữa cố gắng của ḿnh
với ơn Chúa giúp. Và có như vậy th́ mới có
thể thành công.
2. Kho báu trên trời
Kagawa là một tín hữu Kitô Nhật Bản, khi nghe Lời Chúa phán : "Hăy đem bán hết gia tài, bố thí cho người nghèo, và ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta", ông liền bán căn nhà tiện nghi sang trọng của ḿnh, đến khu nhà ổ chuột tồi tàn vùng Tokyo. Nơi đây ông chia sẻ của cải cho bất cứ ai cần trợ giúp, ông đi thăm nuôi tù nhân, an ủi giúp đỡ người bệnh, cấp dưỡng cho kẻ nghèo đói… Có một lần, dù lâm bệnh, ông vẫn tiếp tục rao giảng dưới cơn mưa, miệng không ngừng thốt lên : "Thiên Chúa là t́nh yêu. Ở đâu có t́nh yêu ở đấy có Thiên Chúa".
Nhà thần học Wiliam Barclay đă trích dẫn
những lời đầy sắc bén của Kagawa như
sau : "Chúa ở trong tâm hồn những người hèn
mọn nhất. Người hiện diện giữa
những kẻ ăn xin. Người nằm chung với
những ai bệnh hoạn. Người đứng về
phía những kẻ thất nghiệp. V́ thế, ai muốn
gặp Thiên Chúa hăy đến thăm tù ngục
trước khi tới đền thờ, hăy đến
thăm bệnh viện trước khi dự lễ, hăy
giúp đỡ người nghèo khổ trước khi
đọc Kinh Thánh".
*
Người thanh niên trong bài Tin mừng hôm nay là
một con người đạo đức. Anh đă
thưa với Đức Giêsu : "Những giới
răn ấy, con đă giữ từ thuở nhỏ"
(Mc.10,20). Người đă chăm chú nh́n anh và đem ḷng
thương mến. Người mời gọi anh tiến
thêm một bước nữa : "Hăy đem bán hết gia
tài, bố thí cho người nghèo khó và ngươi sẽ có
một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta"
(Mc.10,21) Trong khi người tín hữu Nhật Bản Kagawa
mau mắn, vui tươi thực hiện ngay Lời Chúa th́
người thanh niên lại sụ nét mặt, buồn
rầu bỏ đi v́ anh ta có nhiều của cải.
Quả thật : "Đồng tiền đi
liền khúc ruột". Có thể nói : "Tiền đă
thắng t́nh". Ḷng ham mê của cải đă thắng
t́nh yêu dành cho Thiên Chúa và tha nhân. Ḷng tham đă bóp nghẹt con
tim. T́nh yêu của anh chưa đủ mạnh để
thúc đẩy anh làm điều nên làm và phải làm. Thánh
Phaolô cũng có cảm nghiệm ấy khi ngài viết :
"Điều tôi muốn, th́ tôi không làm, nhưng
điều tôi ghét th́ tôi lại cứ làm". (Rm.7,16). Ngài
cho đó là tội lỗi trong ta đă hành động, và
chỉ có tin tưởng vào Đức Kitô mới giải
thoát ta khỏi t́nh trạng ù ĺ đó.
T́nh yêu phát sinh sức mạnh. Thánh Augustinô
quả quyết : "Cứ yêu rồi làm điều ǵ
ḿnh muốn". T́nh yêu sẽ thúc đẩy chúng ta
phải làm một cái ǵ đó cụ thể cho anh em,
một cái ǵ đó anh em đang thực sự mong
đợi. Chúng ta không thể nói yêu mến Chúa mà lại
làm ngơ trước nhu cầu cấp bách của anh em.
"Con lạc đà chui qua lỗ kim c̣n dễ
hơn người giàu có vào Nước Thiên Chúa"
(Mc.10,25).
Đây là một kiểu nói Á Đông, diễn
tả một việc làm rất khó. Đức Giêsu đă
từng tham dự những bữa tiệc sang trọng
của người biệt phái giàu có, từng ăn
uống tại nhà những người thu thuế lắm
tiền, từng chịu ơn những phụ nữ nhân
đức nhiều của. Vậy Người chỉ lên
án những ai ham mê của cải, coi đồng tiền là
chúa tể, làm nô lệ cho nó, để không dám mở tay ra
với anh em và quảng đại với công việc
của Thiên Chúa.
*
Lạy Chúa
Có những lần lẽ ra phải cứu giúp
người khác, nhưng v́ ích kỷ, nên chúng con đă không
làm.
Có những lần lẽ ra phải hy sinh cho anh
em, nhưng v́ sợ phiền hà, nên chúng con đă làm ngơ.
Có những lần lẽ ra phải bỏ
tiền trợ giúp một ai đó, nhưng v́ so đo tính
toán, nên chúng con lại thôi.
Xin tha thứ cho chúng con, và xin đổ tràn t́nh
yêu Chúa vào ḷng chúng con, để chúng con có đủ can
đảm bán tất cả những ǵ ḿnh có mà mua
được viên ngọc quư là Nước Trời. Amen.
(Thiên Phúc, "Như Thầy đă yêu")
3. Chuyện minh họa
a/ Đạo một mắt
Bác sĩ A.J. Gordon
kể : ngày nọ, có một ông nhà giầu nhưng keo
kiệt đến xin chữa mắt. Sau khi khám nghiệm,
bác sĩ cho biết phải chữa cả hai mắt,
nếu không có nguy cơ bị mù. Ông hỏi :
- Nhưng giá bao nhiêu
?
- Chữa mỗi mắt là 100 đô.
Ông nhà giầu phân vân giữa tiền bạc và mù
loà. Rồi ông nói với bác sĩ
: "Tôi chỉ chữa một mắt thôi, v́ một
mắt cũng đủ thấy tiền và đếm
tiền. Lại đỡ tốn !"
Nhiều người vẫn cầu nguyện :
"Xin mở mắt con để thấy ḱ công của
Chúa..." Nhưng xem ra nhiều Kitô-hữu chỉ muốn
Chúa mở cho ḿnh một mắt để thấy công tŕnh
của Chúa mà thôi, một mắt c̣n phải để mà
trông coi gia sản !
b/ Những thứ tiền không mua
được
George Horace Lorimer,
chủ bút tờ Saturday Evening Post trong nhiều năm, có
lần viết : "Có tiền và có những cái mua bằng
tiền là tốt. Nhưng biết dùng tiền và
đừng để mất những thứ tiền không
mua được c̣n tốt hơn."
Có thể kể
những thứ sau đây tiền không mua được :
Tiền không mua
được t́nh bạn chân thực.
Tiền không mua
được lương tâm trong sạch.
Tiền không mua
được niềm vui mạnh khoẻ.
c/ Đổi tiền
Đến
nước khác, việc đầu tiên mà du khách phải làm
là đổi tiền của ḿnh thành tiền đang lưu
hành tại nước đó. Tiền của ta trên trái
đất chẳng có giá trị ǵ trên trời, nếu nó
không đổi thành việc lành. Đó là ư nghĩa Lời
Chúa nói với chàng thanh niên giầu có : cho đi gia sản
của anh để mua Nước Trời.
V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em thân mến,
Đức Giêsu đă có nhận xét rằng : những
người có của cải mà vào được
nước Thiên Chúa, thật khó biết bao. Tin tưởng
vào trợ giúp của Thiên Chúa, chúng ta hăy dâng lời cầu
nguyện :
1. Xin cho mọi thành phần trong Hội thánh
đừng để ḿnh bị tiền bạc và giàu sang
lôi cuốn / mà bỏ quên nhiệm vụ Tin mừng hóa
mọi người nhất là những người nghèo.
2. Xin cho các nhà cầm quyền trong xă hội /
biết dùng tiền của do dân chúng đóng góp / để
ưu tiên lo nâng cao đời sống cho phần đa
số là dân nghèo.
3. Xin cho những người đang lo âu
hằng ngày v́ phải sống trong nghèo khó túng thiếu /
biết làm ăn sinh sống lương thiện / và
gặp được người an ủi giúp đỡ.
4. Xin cho mọi người trong họ
đạo chúng ta, dù giàu có hay không được giàu có /
cũng luôn sẵn sàng chia sẻ ít nhiều cho những
người cần đến sự giúp đỡ của
ḿnh.
Chủ tế :
Lạy Chúa, chúng con biết rằng sống đúng theo
Lời Chúa dạy là rất khó, nhưng tin tưởng
rằng nếu loài người không thể
được, th́ Chúa lại làm được mọi
sự : xin Chúa giúp chúng con luôn sống theo tinh thần nghèo
khó của Tin mừng. Chúng con cầu xin nhờ Đức
Giêsu Kitô...
VI. TRONG THÁNH LỄ
- Trước kinh Lạy Cha : Khi Đức Giêsu
dạy chúng ta xin cho có lương thực hằng ngày,
điều Ngài nhắm tới không phải là chữ
"lương thực", mà là chữ "hằng
ngày". Nghĩa là chúng ta không xin lương thực cho
bằng xin có tâm t́nh phó thác để Chúa lo cho cuộc
sống vật chất của chúng ta.
- Sau Kinh Lạy Cha : "Lạy Cha, xin cứu
chúng con khỏi mọi sự dữ, xin giải thoát chúng
con khỏi tính quá ham mê tiền bạc của cải
đến nỗi sao lăng bổn phận với Chúa và
với anh chị em…"
VII. GIẢI TÁN
Chúng ta sắp trở về với cuộc
sống b́nh thường. Mặc dù chúng ta phải làm
lụng vất vả để kiếm tiền lo cho gia
đ́nh, tuy nhiên chúng ta hăy nhớ Lời Chúa dạy hôm nay,
đừng để đồng tiền làm mê muội
lương tâm chúng ta khiến chúng ta bị mất hạnh
phúc Nước Trời.
--------------------------------------------------------
Bài
đọc: Kn
7 : 7-11 ; Dt 4 : 12-13 ; Mc 10 ; 17-27
Mục lục
T̀NH YÊU Đ̉I
PHẢI LÀM NHIỀU HƠN NỮA (Mark Link S.J). 1
“NGƯỜI
GIÀU, KHÓ VÀO NƯỚC THIÊN CHÚA”(N. Quesson) 5
GIÀU: TỐT HAY
XẤU (Gm. Arthur Tonne) 7
ƯU TIÊN
LỰA CHỌN NGƯỜI NGHÈO 8
Anh
sẽ được một kho tàng trên trời......... 8
Chủ đề: Chỉ cần
chúng ta tiến về phía Chúa một bước, th́ Ngài
sẽ chạy về phía chúng ta mừơi bước.
James Kallam kể lại một
mẩu chuyện vui trong các bài viết của ông như sau: Cách đây nhiều năm,
có một thanh niên làm nghề bán sách rong từ nhà này
đến nhà kia, anh đến hành nghề tại một
vùng quê nọ. Một hôm, anh vào nhà một nông gia, ông này
đang ngồi trên chiếc ghế xích đu ở cổng
trước. Chàng thanh niên đến gần người
nông dân nhiệt t́nh ngỏ lời: “Thưa ông, tôi có bán
một cuốn sách chỉ cách canh tác sinh lợi gấp 10
lần cách ông đang làm”.
Người
nông dân chẳng thèm ngước lên. Ông tiếp tục
đong đưa chiếc ghế đu. Cuối cùng, sau vài
phút, ông ta liếc mắt nh́n chàng thanh niên rồi nói; “Này anh
bạn trẻ, tôi chả cần sách của anh, tôi cũng
biết làm thế nào để canh tác sinh lợi gấp 10
lần cách thức tôi hiện đang làm”.
***
Câu chuyện trên giúp ta hiểu rơ
điều Chúa Giêsu đang nói trong bài Phúc Âm hôm nay.
Người nông dân có khả năng canh tác tốt hơn
nhưng ông ta lại thiếu nhiệt t́nh để
dấn thân làm điều ấy. Chàng thanh niên giàu có trong bài
Tin Mừng cũng dư sức làm nhiều hơn là
chỉ tuân giữ các giới luật, nhưng anh ta chả
có nhiệt t́nh để làm điều ấy. Bài Phúc Âm hôm
nay nói thẳng cho ta thấy Kitô giáo không chỉ hệ
tại việc tuân giữ các lệnh truyền. Chúa Giêsu
thẩm tra anh chàng giàu có về sự tuân giữ lệnh
truyền như là khởi điểm cho đời
sống Kitô hữu. Chàng trả lời là đă tuân giữ
tất cả lệnh truyền ấy, tức là chưa
hề làm ǵ thương tổn ai… Về điểm này
Chúa Giêsu tỏ ra thán phục anh ta. Nhưng đồng
thời Ngài lại cho chàng ta thấy rơ Kitô giáo không chỉ
là việc tuân giữ các huấn lệnh tiêu cực ấy
như đừng trộm cắp hay lừa đảo….
Kitô giáo mang tính tích cực hơn nhiều: Ngài nói thẳng
với anh chàng giàu có:
“Anh
chưa bao giờ gây thương tổn cho ai quả là
đáng khen, nhưng anh đă làm ǵ để giúp đỡ
ai chưa? Anh đă biết dùng của cải để cho kẻ đói ăn,
cho kẻ trần truồng mặc, cho kẻ vô gia cư trú
ngụ chưa?”
Chính
khi nghe điều này anh chàng giàu có kia nhận ra ḿnh vẫn
c̣n khiếm khuyết biết bao. V́ vậy Chúa Giêsu bèn thách
thức anh:
‘Nếu
muốn theo tôi th́ anh hăy thay đổi cách nh́n đi,
đừng chỉ nhắm đến sự tốt lành
một cách tiêu cực, chẳng hạn như không gây
thiệt hại cho ai – và anh
hăy nhắm sống tốt lành một cách tích cực
hơn, chẳng hạn như giúp đỡ người
khác. Cứ thực hành điều này, anh sẽ t́m thấy
hạnh phúc ngay trong cuộc sống này và cả trong
cuộc sống mai sau”
Thách
đố Chúa Giêsu đặt ra cho anh chàng giàu có thể tóm
lược như sau; Anh có dám chấp nhận mọi
thiệt tḥi để đạt được cuộc
sống vĩnh cửu mà anh mong muốn không? Anh có quan
niệm bước theo tôi là bị thiệt tḥi không?
Nghĩa là anh có sẵn sàng hy sinh của cải của anh
để được sống vĩnh cửu, cũng
như để theo tôi không?
Anh
chàng giàu có trả lời:
-
Thưa thầy, tôi cũng
muốn theo Ngài lắm, nhưng tôi không muốn chấp
nhận sự thiệt tḥi kia;
Thế
là anh chàng thanh niên giàu có đành từ chối lời
mời gọi của Chúa Giêsu. Việc dùng của cải
ngoài mục đích lo riêng cho bản thân và gia đ́nh xem ra
là một hy sinh quá lớn đối với anh.
Điều
này bày ra trước mắt mỗi người chúng ta ngay
bây giờ h́nh ảnh sau: Nhiều người trong chúng ta
giống như anh nông dân ngồi chơi trước
cổng nhà. Chúng ta biết rơ chính ḿnh có thể trở thành
một Kitô hữu, tốt hơn gấp mười
lần t́nh trạng hiện nay nhưng chúng ta vẫn
thiếu nhiệt t́nh để làm điều ấy.
Chúng
ta khác nào anh chàng giàu có trong Phúc Âm hôm nay. Chúng ta cũng đă
tuân giữ những luật truyền, nhưng chúng ta
vẫn chưa đủ quảng đại hết
sức có thể đối với những người
túng thiếu, kẻ trần trụi và người đói
khát.
V́
công việc đó đ̣i hỏi chúng ta phải hy sinh,
phải chấp nhận thiệt tḥi, đau khổ,
phải can đảm và phải khôn ngoan sáng suốt
để nhận ra rằng sự hy đó là cần
thiết để đem lại an b́nh và vui tươi
trong tâm hồn. Và để có thể hy sinh và chấp
nhận những thiệt tḥi đau khổ đó,
điều hết sức quan trọng là phải có một
động lực mạnh để thúc đẩy ta, và
động lực đó chính là t́nh yêu: yêu Thiên Chúa và
thương tha nhân. T́nh yêu đó sẽ thúc đẩy chúng
ta làm nhiều hơn những đ̣i hỏi tiêu cực
của lề luật: cấm hại người, cấm
gian dối, cấm trộm cắp… Một thanh niên yêu
một thiếu nữ sẽ không chỉ hài ḷng với
việc không làm hại cô ấy, không nói dối, không xúc
phạm đến cô ấy.. T́nh yêu khiến anh phải làm
hơn như thế rất nhiều, và nếu không làm
hơn được như thế, chắc chắn đó
không phải là t́nh yêu. Cũng vậy, nếu chúng ta chỉ
hài ḷng với những giới luật Chúa dạy, chúng ta
mới chỉ là người “quen biết” với Chúa,
chưa phải là người yêu Chúa. Nếu chúng ta không
muốn làm điều ǵ tích cực hơn nữa, chính là
v́ chúng ta thiếu t́nh yêu, chúng ta chưa yêu Chúa và
thương tha nhân.
Chắc
chắn nhiều người trong chúng ta đă biết ḿnh
phải làm ǵ để trở thành một Kitô hữu
tốt hơn gấp mười lần hiện nay,
nhưng chúng ta đă không làm, v́ chúng ta thiếu t́nh yêu,
thiếu nhiệt t́nh. Cũng như anh chàng nông dân ngồi
trên ghế xích đu kia, anh đă biết rơ phải làm ǵ
để canh tác có hiệu quả gấp mười
lần phương pháp anh đang làm, nhưng anh đă không
thèm làm. Lư do có thể là anh ngại ngùng phải bỏ
vốn ra nhiều hơn, phải bỏ ra nhiều công
sức hơn, phải mệt mỏi hơn. Lư do sâu xa
hơn khiến anh ngại là v́ anh chưa thấy nhu
cầu của vợ con anh đang càng ngày càng tăng lên,
hay anh chưa đủ quan tâm đến những nhu
cầu ấy, hay nói cách khác đi là t́nh yêu của anh
đối với những người thân của ḿnh
chưa đủ mạnh để thúc đẩy anh
hoạt động, làm những ǵ phải làm và nên làm.
T́nh
trạng đó Thánh Phaolô cũng đă cảm nghiệm
được nơi con người của Ngài. Ngài
viết: “Quả thực ngay những ǵ điều tôi làm
tôi cũng không hiểu được nữa, v́ những
ǵ tôi muốn th́ tôi lại không làm, c̣n những ǵ tôi không
muốn th́ tôi lại cứ làm” (Rm 7:15). Và Ngài đă
giải thích t́nh trạng đó như sau: không phải là tôi
hành động, mà là tội lỗi ở trong tôi đă hành
động (Rm 7:20). Và theo Ngài chỉ có Đức Kitô
mới có thể cứu ta ra khỏi t́nh trạng ấy.
(Rm 7:24). Do đó, muốn thoát khỏi t́nh trạng ù lỳ
không chịu làm những ǵ cần phải làm, ta phải tin
tưởng vào Ngài đă đến để giải phóng
ta khỏi t́nh trạng đó, và ta cũng phải hết
ḷng yêu mến Ngài qua những người sống bên
cạnh ta, chung quanh ta. Chỉ có t́nh yêu mới giải phóng
ta khỏi t́nh trạng ù lỳ đó. T́nh yêu phát sinh sức
mạnh.
Rất
nhiều người trong chúng ta có tâm trạng hài ḷng v́ ḿnh
đă theo được chính đạo, và tự măn v́ ḿnh
đă giữ luật Chúa một cách trọn vẹn từ
hồi nhỏ, giống như anh chàng thanh niên giàu có trong
bài Tin Mừng hôm nay. Đó là một điều rất
đáng khen, và Thiên Chúa cũng rất hài ḷng v́ ta đă
sống được như vậy. Chính Chúa Giêsu cũng
đă nh́n chàng thanh niên đó một cách thiện cảm và
đem ḷng yêu thương. Nhưng qua bài Tin Mừng hôm nay,
Đức Giêsu c̣n kêu mời chúng ta đi xa hơn một
bước kia, là sẵn sàng hy sinh nhiều hơn nữa
cho Thiên Chúa và tha nhân. Đang khi bên cạnh chúng ta c̣n
biết bao nhiêu người nghèo khổ túng thiếu, hay
cần tới sự giúp đỡ cụ thể của
chúng ta, chúng ta không thể vừa nói ḿnh yêu Chúa lại
vừa làm ngơ hay phớt lờ những nhu cầu
của họ. T́nh yêu thúc đẩy ta phải làm một
cái ǵ cụ thể để thoả măn phần nào
những nhu cầu đó của anh em. Và chúng ta cũng
cần phải có con mắt nhận xét và tâm hồn
nhạy bén để nhận ra những nhu cầu ấy
nơi những người sống gần ḿnh nhất.
Để đi vào cụ thể, tôi xin đề nghị
với anh chị em là mỗi ngày chúng ta dành ra ít phút suy
nghĩ để xét xem những người ở gần
ta có nhu cầu ǵ mà ta có thể giúp đỡ cụ thể
được, và chúng ta quyết định mỗi ngày
làm một hai việc cụ thể giúp ích cho người
khác, việc đó càng buộc ta phải hy sinh, thiệt
tḥi, mất mát th́ càng tốt, và tối đến ta xét
lại xem ḿnh đă thực hành quyết định đó thế nào. Làm
được như thế, chính là đă áp dụng
phần nào tinh thần của bài Tin Mừng hôm nay.
Để kết thúc, tôi xin nhắc lại
lời Kinh Cáo ḿnh mà chúng ta đọc mỗi khi chuẩn
bị dâng Thánh lễ, trong đó có câu; “tôi đă phạm
tội nhiều trong tư tưởng, lời nói, việc
làm, và những điều thiếu sót”. Tôi xin nhấn
mạnh đến “những điều thiếu sót”, là
những ǵ mà chúng ta đáng lẽ phải làm, nên làm, mà chúng
ta đă không làm. Là những lần đáng lẽ chúng ta phải
ra tay cứu giúp người khác mà ta đă không ra tay. Là
những lần đáng lẽ chúng ta phải hy sinh cho
người khác mà ta đă không hy sinh, v́ chúng ta không muốn
bị thiệt tḥi, bị mất mát, bị phiền hà, là
những lần đáng lẽ chúng ta phải bỏ
tiền bạc ra để cứu giúp ai đó, nhưng v́
tính bỏn xẻn, tính toán, khiến chúng ta lại thôi. Là
những lần đáng lẽ chúng ta phải can đảm
đứng ra bênh vực lẽ phải, nhưng v́ sợ
bị liên lụy, sợ bị lôi thôi, mà chúng ta đành làm
ngơ để cho bất công được tự do
hoành hoành. Mỗi lần đọc kinh Cáo Ḿnh khi dâng Thánh
lễ, chúng ta phải nghĩ đến những thiếu
sót đó.
Một
bác nông dân người Anh có dịp nghe Dôn Oets-lây (John Wesley)
giảng. Oets-lây là một nhà giảng thuyết nổi
tiếng. Hôm đó ông giảng về việc sử
dụng tiền của.
Oets-lây bắt đầu bài giảng
bằng tư tưởng: Phải ra công tích lũy tối
đa, phải dùng hết khả năng t́m cách làm giàu. Bác
nông dân gật gù bảo người bạn ngồi bên
cạnh: Hay lắm.
Rồi Oets-lây khai triển điểm
thứ hai: Phải tiết kiệm tối đa. Ông lên án
thói phung phí xa xỉ, tiêu xài quá đáng. Bác nông dân xuưt xoa: Bài
giảng tuyệt vời. Cám ơn Chúa, ḿnh vẫn sống
tiết kiệm.
Cuối cùng nhà giảng thuyết đi
tới điểm thứ ba: Hăy chia sẻ tối đa.
Phải quan niệm sự thiếu thốn của
người chung quanh là thuộc trách nhiệm của ḿnh.
Nghe thế, bác nông dân lắc đầu bỏ nhà thờ
đi ra.
Ngừơi thanh niên mà Tin Mừng kể hôm
nay, anh cũng có nhiều đức tính, vốn thi hành
luật Chúa từ nhỏ, nhưng khi nói tới tiền
của, phải hy sinh tiền của cho người khác
th́ anh không chấp nhận.
Khi người thanh niên hỏi Chúa: Phải
làm ǵ để được sống đời
đời. Chúa đă kể ra những việc phải làm.
Chúa chỉ kể ra những việc mà Chúa cho là quan
trọng: Đừng giết người,đừng
ngoại t́nh, đừng trộm cướp, đừng
làm chứng gian, đừng lừa dối ai, hăy thảo
kính cha mẹ. Nói tới điều quan trọng nhất
trong việc giữ đạo, ta thường nghĩ
tới việc thờ phượng đọc kinh xem
lễ. Nhưng trong cách diễn tả của Chúa Giêsu th́
quan trọng nhất là mến Chúa và yêu người, mà hai
điều đó giống nhau (Mt 22, 39). Hay đúng hơn
phải bắt đầu bằng biểu lộ bác ái yêu
thương với anh chị em đồng loại, v́
chính đó là dấu hiệu của ḷng mến Chúa.
Nhưng những việc luật đ̣i
giữ đây mới là phần tiêu cực, và Chúa Giêsu
chưa cho thế là đủ. Chúa đ̣i ta chia sẻ
với anh chị em những ǵ mà ta quí trọng nhất,
những ǵ thiết tha nhất với chúng ta, Chúa bảo ta
yêu thương nhau như Chúa đă yêu, và chúng ta biết
Chúa yêu thương cho tới cùng, cho tới hiến cả
mạng sống ḿnh. Chúng ta phải sẵn sàng chia sẻ
những ǵ thiết thực nhất, trong đó có tiền
của và có thể coi tiền của là một
thước đo mức độ bác ái của ta với
anh em.
Anh thanh niên nghe Chúa nói phải phân phát
tiền của cho người nghèo, anh đă buồn
rầu bỏ đi, có nghĩa là anh quá tha thiết với
tiền của. Và từ đó Chúa đưa ra nhận
định: Người giàu có khó vào Nước Thiên Chúa.
Tiền của cần cho cuộc sống. Tiền của
là đầy tớ đắc lực cho mọi
người. Những ư niệm này rất đúng, và Chúa
Giêsu hoàn toàn tán đồng. Nhưng khi chúng ta coi tiền
như một ông chủ, th́ lúc đó nó sẽ là một ông
chủ khắc nghiệt, nó hành hạ, sai khiến chúng ta.
Và khi đó Chúa không chấp nhận, “Không ai vừa làm tôi
Thiên Chúa lại vừa làm tôi tiền của” (Lc. 16,13),
phải chọn một.
Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết quan tâm
đến những người anh chị em nghèo khó,
sẵn sàng chia sẻ cho họ những ǵ chúng con có,
để chúng con xứng đáng làm môn đệ Chúa và
được hưỏng sự sống muôn đời.
Ngày
6 tháng 6 năm 1976. Một người giàu nhất xưa
nay đă qua đời, thọ 83 tuổi; ông I.Paul Getty
để lại từ khoảng 2 đến 4 tỷ
đôla. Sau năm lần ly dị, mấy năm
trước đây ông tuyên bố với một
người phỏng vấn: “Tôi mong dùng tất cả gia
tài của tôi để xây dựng một hôn nhân hạnh
phúc. Tôi sợ thất bại, tôi sợ không thể tạo
được hạnh phúc hôn nhân”. Có lần một phóng
viên làm ông phải thú nhận là ông đă không đạt
được hạnh phúc gia đ́nh . Suy nghĩ vài giây,
ông trả lời; “Vâng, thật đáng buồn.” Một
lần khác ông xác nhận; Tiền bạc không thể mua
hạnh phúc, hơn nữa ông c̣n tin rằng tiền bạc
có bà con với bất hạnh nữa.
Chúng ta nhớ đến nhà tỷ phú này khi
đọc câu chuyện người thanh niên giàu có trong bài
Tin Mừng hôm nay. Người thanh niên giàu có này sống
đời luân lư tốt đẹp, nhưng anh vẫn
cảm thấy thiếu một cái ǵ. Chúa Giêsu đă nói cho
anh điều anh thiếu: “Bạn về và bán những ǵ
bạn có, giúp người nghèo và bạn sẽ có một
kho tàng ở trên trời. Rồi đến theo tôi”, Chàng
thanh niên bỏ đi, v́ anh giàu có.
Điều này áp dụng cho bạn và tôi làm
sao? Trước khi trả lời, chúng ta lưu ư
đến hai sự việc : Một là từng
người một trong chúng ta, không kể giàu nghèo. Chúng ta
phải làm điều Chúa Giêsu đ̣i hỏi người
thanh niên; chúng ta sẽ phải từ bỏ mọi sự
chúng ta có – Cái chết
Hai là có hàng ngàn người nam, nữ trong
suốt ḍng lịch sử và trong thời đại chúng
ta, t́nh nguyện bỏ mọi sự để làm linh
mục, làm tu sĩ nam nữ. Cả một số giáo dân
cũng làm như vậy để phụng sự Chúa
tự do hơn.
Chúa Giêsu có truyền tất cả chúng ta
phải bỏ mọi sự ḿnh có không? Người có mong
tất cả chúng ta là tu sĩ không?
Không, hoàn toàn không, nhưng Người
truyền chúng ta biết dùng của cải một cách nào
đó để đừng quên Cha trên trời, Đấng
ban cho chúng ta những cái đó.
Có phải tiện tặn là sai? Phải
chăng góp vốn là sai? để dành tiền pḥng khi già
yếu ? hay xây dựng gia đ́nh là sai? Không, hoàn toàn không.
Cái sai của sự giàu có là tôn thờ, phục vụ và tin
tưởng vào đồng đôla vạn năng thay
thế cho Thiên Chúa quyền phép.
Khi các tông đồ hỏi Chúa: “Vậy ai
có thể được cứu rỗi?” Chúa tuyên bố:
“Với người ta th́ không thể được,
nhưng không phải với Thiên Chúa. V́ Thiên Chúa làm
được mọi sự”.
Như thế người giàu cũng có
thể được cứu rỗi, nhưng phải
nhờ ơn Chúa giúp. Tôi đề nghị chúng ta hăy xin Cha
trên trời giúp chúng ta sử dụng của cải đúng
cách, giúp chúng ta ư thức rằng của cải vật
chất cũng là hồng ân và ân huệ của Chúa. Tôi xin
được phép giới thiệu một lời kinh:
“Lạy Cha trên trời, con cảm tạ Cha
v́ gia đ́nh con đầy đủ và quá đầy
đủ nữa, xin giúp con biết sử dụng của
cải theo ư Chúa. Xin giúp con biết chia sẻ cho những
người ít hơn hoặc không có. Xin giúp con tin
tưởng trong công cuộc của Chúa trên trần gian. Xin
giúp con tin tưởng nơi Chúa chứ không phải nơi
tiền bạc. Xin giúp con sống rộng răi với
mọi người như Chúa hằng quảng đại
với con”.
Bạn đọc kinh này khi dâng bánh và
rượu trong Thánh lễ.
Xin Chúa chúc lành bạn.
Lm.
Gérard Bessière và Hyacinthe Vulliez
Chàng
trai chạy đến gặp Chúa. Anh phục xuống
lạy Ngài. Ḷng anh đang có một nỗi bận tâm
lớn, đó là, làm sao để được sống
hằng cửu, làm sao để được "thừa
hưởng" sự sống đích thực như
một "gia tài" tổ tiên để lại.
Đức
Giêsu nhắc lại các giới luật, phần nhiều là
các điều răn, điều cấm. Chàng trai thưa
là đă tuân giữ hết thảy các điều ấy.
Nhưng chỉ mới tránh lầm lỗi đă đủ
để gọi là "sống đích thực" hay chưa?
"Giữ đạo" chưa hẳn là "sống
đạo".
Chàng
trai hiểu rơ điều đó và anh đă t́m kiếm
một điều ǵ hoàn hảo hơn, một cung cách
sống mới. Đức Giêsu nh́n anh. Chúa cảm thông
thiện chí của anh và Ngài "đem ḷng thương
mến anh". Ngài nghĩ, phải mở ra cho anh bạn
này một con đường lớn.
Để
thừa hưởng gia tài, phải cho đi, đem gia tài
sự sản tặng cho người nghèo. Và lúc đó, anh
sẽ có một kho báu. "Rồi hăy đến".... Sau
khi đă phân phát hết của cải, đă thênh thang
nhẹ gánh, sau khi đă ưu tiên chọn lựa
người nghèo, cuộc sống đích thực bắt
đầu. Đó là một cuộc sống năng
động. Đó là một cuộc hành tŕnh đến với
Ai đó: "Hăy theo tôi...".
Chàng
thanh niên tái mặt và bỏ đi, ḷng nặng trĩu u hoài.
Anh là một đại phú gia.
Đức
Giêsu đă đưa ra nhận định về nỗi
khó khăn "thiên nan vạn nan" của những
người giàu khi muốn đi vào cuộc sống
mới. Các môn đệ "sững sờ" kinh
ngạc, v́ thời đó, giàu sang được coi là
một ân huệ, một lời chúc lành của Thiên Chúa.
Đức
Giêsu dùng h́nh ảnh ví von để làm nổi bật sự
mâu thuẫn: "Con lạc đà chui qua lỗ kim c̣n dễ
hơn người giàu vào nước Thiên Chúa ". Chúa
đă dùng lối nói thậm xưng như phần đông
người vùng Trung Đông luôn phải sống dưới cái
nắng gay gắt.
Dẫu
sao đó cũng là một định luật khắc
nghiệt, nên các môn đệ đă tự hỏi:
"Vậy ai được cứu?".
Đức
Giêsu đă trả lời: "Đối với Thiên Chúa,
mọi sự đều có thể được".
Với ơn Chúa, nhiều người giàu đă từ
bỏ của cải, giă từ nếp sống giàu sang
để theo Chúa, phục vụ anh em nghèo khổ của
ḿnh. Đó cũng là một đ̣i hỏi đối với
mỗi một Kitô hữu: ưu tiên lựa chọn
người nghèo.
---------------------------------
THUỐC
BỔ HÀNG TUẦN
I.Tia
sáng:
v HIỂU BIẾT
ĐỜI SỐNG CỦA CHÚA KITÔ
v KHÔNG BIẾT SỐNG TỐT
LÀNH
II.Thư
giăn:
1.
DANH HỌA
2.
HIỆU NGHIỆM LẮM
3.
KINH NGHIỆM
4.
SÀNH SỎI QUÁ
5.
CHÍ LÍ
6.
GỢI MỞ
7.
THƠ NGÂY
III.Chuyện
vui suy niệm của AVE JESU
MARIA JOSEPH:
v HẠNH
PHÚC LÀ TUỲ Ở NGƯƠI
IV.Chuyện ngụ ngôn:
v NÓNG L̉NG MUỐN BÁO
THÙ
V.Hẹn
bạn trên đỉnh thành công:
v T̀NH YÊU ĐÍCH
THỰC LÀ ĐÂY
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia
đ́nh:
v NGHI NGỜ: MỘT
KIỂU ÁP CHẾ TRONG GIA Đ̀NH
VII.Chuyện phiếm
của Phạm Khải:
v MÀN KỊCH
DIỄN LẠI
----------------------------------
I.
TIA SÁNG :
*Tôi ước ǵ tác
phong và lời nói của bạn làm cho người coi khen
hay, người nghe bạn phải thổi lên : quả
thực bạn là một người hiểu biết
đời sống của Chúa Kitô !
*MỌI THỨ KHOA HỌC KHÁC
ĐỀU NGUY HẠI CHO NGƯỜI NÀO KHÔNG BIẾT SỐNG
TỐT LÀNH.
Montaigne.
Giáo
Hội khen ngợi các tiến bộ khoa học,
đồng thời nêu lên mối nguy cơ nếu khoa
học không phục vụ cho ḷng nhân hậu. Đức Phaolô
VI đă nói: "Khoa học
phải làm sao cho loài người biết thương nhau
nhiều hơn! Không có đạo đức, khoa học
sẽ nên xấu xa, đó sẽ là khí giới mà bàn tay
kẻ mạnh hơn dùng để chiếm đoạt,
trả thù và ngạo mạn". Tôi có biết dùng
những kiến thức về khoa học để
phục vụ cho ḷng nhân hậu không? Những điều
tôi nghe thấy trên tivi, đọc được trên báo
chí, có giúp tôi nghĩ tới người khác nhiều hơn
chăng? Các kiến thức về kỹ thuật mà tôi có,
có giúp tôi phục vụ tha nhân và làm cho tôi nên sung măn không?
Nếu tôi phải chọn một ngành nghề, tôi có
lựa chọn theo ư hướng phục vụ nhân
loại chăng?
Lạy Chúa, Ngài tự giới thiệu Ngài là
Đấng Chăn Chiên Lành, cho đến trọn đời
con, con mong ước người ta nói về Chúa như
thế, hơn là nói về con.
II. THƯ GIĂN:
1. DANH HỌA
Họa sĩ nọ chuyên vẽ cua. Một
hôm có tên nhà giàu nhờ họa sĩ vẽ bức tranh 100
con cua, hạn trong một ngày phải xong.
Họa sĩ gật: "Mai cũng được".
Ngày hôm sau, tên nhà giàu đ̣i tranh chỉ
thấy họa sĩ đưa ra bức vẽ một con
cua th́ bất măn nói: "Tôi
muốn 100 con cua cơ mà!"
Họa sĩ mĩm cười: "Nhưng con cua này sẽ sinh ra 99
con cua nhỏ."
2. HIỆU NGHIỆM LẮM
Nhân viên chào hàng đang quảng cáo thuốc
mọc tóc với một ông hói đầu:
"Thuốc
này hiệu nghiệm không đây?"
"Hiệu nghiệm lắm ạ! Đây, tôi
sẽ chứng minh cho ông xem. Sáng nay tôi nhỏ vài giọt
lên tóc, sau đó tôi lấy lược chải. Bây giờ
ông nh́n này, cây lược đă biến thành bàn chải
rồi!"
3. KINH NGHIỆM
Ông nọ than với bạn bè: "Cuộc hôn nhân của tôi
giống như ao nước tù, chẳng có ǵ mới
lạ."
Người bạn khuyên ông ta: "Sao anh không cặp một cô
bồ cho thêm hương vị ?"
"Nhưng bà ấy phát hiện th́
sao?"
"Bây giờ đă là thập niên 90
rồi, cứ nói thẳng với bà ấy, đừng
sợ!"
Thế là ông ta vội vă quay về bảo
vợ: "Này ḿnh, anh cho
rằng nếu anh có vài cuộc phiêu lưu, quan hệ chúng
ta sẽ thêm đầm ấm".
Người vợ lắc đầu:
"Thôi bỏ đi tám, tôi
cũng đă thử rồi, có hiệu quả ǵ đâu!"
4. SÀNH SỎI QUÁ
Thuyền trưởng cùng thuyền phó
đang tṛ chuyện trong khoang, thuyền phó hỏi: "Nếu bản đồ trên
thuyền ḿnh mất sạch, anh làm sao xác định
được phương hướng?"
“Dễ lắm! Khi thấy đất
liền hiện ra ở chân trời, tôi sẽ cho một
tên thủy thủ lên bờ mua bao thuốc lá. Rồi
dựa theo hiệu thuốc lá mà xác định thuyền
ḿnh đă đến nước nào".
5. CHÍ LÍ
Một phụ nữ đ̣i chồng
lắp cho hệ thống nước nóng ở hồ
bơi ngoài trời của gia đ́nh để bà ta có
thể bơi lội chống béo ph́.
Ông chồng vặn lại: "Con cá voi nó cũng bơi mỗi
ngày mà nó có ốm đi tí nào đâu".
6. GỢI MỞ
Thầy giáo muốn gợi mở cho bé Mai
biết ư nghĩa của chữ kỳ tích: "Em
thử suy nghĩ xem, Mai, nếu có người từ trên
đỉnh tháp nhảy xuống mà chẳng hề suy
suyển th́ đó nghĩa là ǵ?"
Mai : "Ngẫu nhiên ạ! "
"Không phải thế" Thầy giáo lắc đầu.
"Mai ! Nếu người đó lại
nhảy từ trên đỉnh tháp xuống nữa mà
vẫn không bị thương th́ gọi là .."
"May mắn ạ!"
"Em hiểu sai ư của thầy
rồi". Thầy giáo
vẫn kiên nhẫn tiếp tục: "Người này
lần thứ ba leo lên đỉnh tháp cũng lại
nhảy xuống nhưng vẫn không hề bị
thương th́ phải gọi là ..."
"Chà, em hiểu rồi. Như thế
gọi là không thể được." Mai vùng kêu lên.
7. THƠ NGÂY
Một đội viên du kích đang
giảng cho con biết chiến thuật. Chợt ông ấy
hỏi thằng con 12 tuổi: "Này Kôn! Nếu con là du
kích, con thử trả lời xem phải hành động
như thế nào để kẻ địch không sử
dụng được đường sắt? “
"Phải lập tức chiếm
lĩnh nơi bán vé và hủy toàn bộ số vé". Đứa con trả lời.
III.
CHUYỆN VUI SUY NIỆM :
HẠNH PHÚC LÀ TUỲ Ở NGƯƠI
(lẽ sống
p. 229- Con chim trong bàn tay)
Ngày
xưa có một quảng trường của thành phố
nọ ở Ba Tư, có nhà hiền triết xuất
hiện và tuyên bố sẽ giải đáp được
mọi thắc mắc của bất cứ ai đến
vấn kế.
Một
hôm, giữa lúc mọi người đang say mê lắng nghe
lời nhà hiền tríêt th́ có một mục tử từ
trên núi xuống. Nghe tiếng đồn về sự khôn
ngoan thông thái của nhà hiền triết, anh muốn
được chứng kiến tận mắt, nghe tận tai, và nhất là
để hạ nhục ông giữa đám đông. Anh
đến gần nhà hiền triết, trong tay bóp chặt
con chim nhỏ và hỏi:
-
Thưa ngài, tôi nghe nói ngài là nhà thông thái khôn ngoan, ngài có
thể cho tôi biết con chim tôi đang cầm trong tay là con
chim sống hay chết?
Nhà
hiền triết biết đó là cái bẫy. Nếu ông
bảo rằng con chim c̣n sống th́ tức khắc
người mục tử sẽ bóp cho chim chết
trước khi mở tay ra. C̣n nếu ông bảo nó đă
chết, th́ người mục tử sẽ mở bàn tay
ra để con chim bay đi. Sau một lúc im lặng , trước
sự chờ đợi hồi hộp của đám
đông, nhà hiền triết trả lời:
-
Con chim ngươi cầm trong tay ấy sống hay chết
là tuỳ ngươi. Nếu ngươi muốn cho nó
sống th́ nó sống, nếu ngươi muốn nó
chết th́ nó chết.
Ai trong chúng ta cũng khao khát cuộc sống
hạnh phúc, an b́nh, vui tươi, thế nhưng nhiều
khi chúng ta chạy theo chiếc bóng mờ của hạnh
phúc hơn là hưởng nếm chính hạnh phúc đang
trong tầm tay chúng ta.
Hạnh phúc đích thực là con chim mà chúng ta
đang có trong ḷng. Con chim ấy sống hay chết là
tuỳ ở mỗi người chúng ta.
Hạnh Phúc và niềm vui đích thực của
chúng ta là chính Thiên Chúa. Nếu chúng ta để cho Thiên Chúa chiếm
ngự và lấp đầy,
th́ cho dẫu ngoại cảnh có là bầu trời đen
tối đi nữa ḷng chúng ta vẫn cảm thấy
được b́nh an hạnh phúc.
IV. TRUYỆN NGỤ NGÔN:
NÓNG L̉NG MUỐN BÁO THÙ
Một người thù một người
khác, t́m trăm phương ngh́n kế để báo thù mà
vẫn chưa được nên trong ḷng buồn bực
khôn nguôi. Có người hỏi anh ta :
- Anh có điều ǵ trong ḷng mà lúc nào
cũng buồn bực như vậy ?
Người kia đáp :
- Có một thằng lúc nào cũng nói xấu
tôi. Tôi cay lắm, muốn báo thù, nhưng nghĩ măi mà
chưa t́m ra cách nào, nên tôi đâm buồn bực.
Người kia nói :
- Tưởng chuyện ǵ. Báo thù th́ dễ
thôi, chỉ cần tụng một bài chú Tỳ - đà - la
th́ hắn sẽ chết ngay. Nhưng tụng bài chú đó
có một điều nguy là bản thân ḿnh sẽ bị
chết trước. Tôi nghĩ là anh chẳng nên tụng
bài chú đó làm ǵ, v́ nếu tụng, kẻ thù của anh
chưa chết th́ anh đă chết rồi.
Không ngờ anh kia nghe xong lại vui ra
mặt, nói luôn :
- Anh cứ nói ngay cho tôi biết bài chú đó
đi ! Tôi đang nóng ḷng muốn báo thù nó lắm. Chỉ
cần kẻ thù của tôi chết là được, c̣n
tôi có chết trước cũng cam ḷng.
V. HẸN BẠN TRÊN
ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo bản tiếng Anh: See you at the top
của Zig Ziglar
Biên
soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU -
DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN VĂN DIỄM
T̀NH YÊU ĐÍCH THỰC LÀ ĐÂY
Tiến sĩ Crane cho biết rằng có
những trường hợp, sau khi lâm vào ngơ cụt, các
cặp vợ chồng lại yêu nhau tha thiết. Nếu là
những người có trách nhiệm cao, mong muốn
cứu văn cuộc hôn nhân của ḿnh, họ sẽ thực
hiện một giai đoạn tỏ t́nh mới
đầy tinh thần trách nhiệm.
Ông cho thấy là chính trách nhiệm bày
tỏ t́nh yêu thể lư sẽ dẫn đến t́nh yêu
hoặc trả lại t́nh yêu cho đời họ.
Tiến sĩ Crane cũng nói rằng
nếu ta biết đều đặn, kiên tŕ nuôi
dưỡng và củng cố t́nh yêu, đời sống hôn
nhân chúng ta sẽ thăng tiến về mặt tích cực
đồng thời giảm bớt những mặt tiêu
cực. Tôi hoàn toàn tán thành ư kiến này. Trong chương
kế, chúng ta sẽ khai triển lập luận của
William James: "Bạn không hát v́ bạn hạnh phúc mà
hạnh phúc v́ ca hát", có nghĩa là chính những
biểu hiện thể lư sẽ nuôi dưỡng sự
thừa nhận trong tinh thần. Dale Carnegie cũng bảo:
“Cứ hăng hái làm việc đi rồi bạn
sẽ thấy hăng hái ngay”. V́ vậy, điều
tôi thực sự muốn rút ra ở đây là: Hăy hành động như ḿnh đang yêu
rồi bạn sẽ yêu.
Cách đây 13 năm, lần đầu tiên
tôi được chứng kiến một h́nh ảnh
đẹp đẽ nhất về đời sống hôn
nhân tại mảnh sân ở trước nhà ông anh của
tôi. Jewell, người bạn từ thuở ấu thơ
và cũng là người vợ từ 33 năm nay của
anh tôi vừa về đến nhà sau 10 ngày giúp đỡ cô
em gái sanh con đầu ḷng tại thành phố Michigan bang
Indian. Đây là lần đầu tiên hai vợ chồng xa nhau,
Jewell vừa bước xuống xe vào nhà th́ anh tôi cũng
vừa bước ra đến cửa đón. Gặp nhau
ngoài sân, hai người liền ôm chầm lấy nhau,
vừa khóc nức nở như hai đứa trẻ con,
vừa thề sống chết sẽ không bao giờ
rời xa nhau nữa. Giá không được tận mắt
chứng kiến, hẳn tôi không bao giờ tin nổi
một sự biểu tỏ t́nh yêu chân thành và đậm
đà đến như vậy. Tiếc một điều
là nó đă không được quay phim để chiếu
trên màn ảnh gia đ́nh trong cả nước. Giá mọi
người đều được chứng kiến
một t́nh yêu đích thực th́ đẹp biết bao. T́nh
yêu phát sinh thời trai trẻ, triển nở khi
trưởng thành, chín mùi lúc trung niên và tuyệt diệu
trong những năm tháng cuối đời.
T́nh yêu đích thực lớn lên và
triển nở theo từng cảm xúc, vấn đề,
niềm vui và chiến thắng của con người. Nó
thường nghiêm khắc hơn là dễ dăi, đ̣i
hỏi hơn là thụ hưởng, hạn chế hơn
là buông thả và thường bao hàm nhiều vấn
đề phải giải quyết hơn là thú vui
để thụ hưởng. Ngay cả trường
hợp của anh chị tôi, Huie và Ziglar Jewell cũng
vậy. Họ cũng khởi đi từ những cheo neo,
và cũng thường lâm vào ngơ bí, nhưng mỗi lần
như thế họ lại cố gắng khai thông một
con đường mới. Chị sanh cho anh con cái, nấu
nướng, giặt giũ cho mọi người trong nhà,
nâng đỡ chồng bằng sự thủy chung trọn
vẹn, yêu thương chồng từng chút một. C̣n anh
th́ dâng hiến cho chị điều tốt nhất - là
trọn vẹn con người ḿnh. Anh yêu thương, quí
trọng, âu yếm và tỏ t́nh với chị như
với cô "Jewll" ngày xưa đó. Năm cậu con
trai và một cô con gái phải nuôi dạy, tốn kém không ít.
Từ tiền bạc, thời gian đến cả kỷ
luật nghiêm minh nữa, nhưng họ đă biết chung
lưng chiến đấu
trong niềm tin sắt đá vào tương lai đă
kiến tạo nên một gia đ́nh hạnh phúc.
Bạn thấy đấy, bạn cũng
có thể đạt được mọi mơ
ước trong đời nếu bạn giúp đỡ
người khác đạt được điều
họ muốn. Ai trong chúng ta chả muốn yêu bằng
một t́nh yêu đích thực, phải không bạn?
VI.T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA
Đ̀NH:
(Trích báo Thanh
Niên ngày 28/7/1997, trang 14)
NGHI
NGỜ: MỘT KIỂU ÁP CHẾ TRONG GIA Đ̀NH
Biểu lộ t́nh cảm với nhau là
một cách gây phấn chấn tạo nên những cảm
xúc mạnh mẽ. Các h́nh thức biểu lộ t́nh cảm
có thể rất khác nhau - từ bông đùa tới nghiêm túc.
Tuy nhiên, dù có nguyên cớ hay không, khi người chồng
làm một điều ǵ bạn cho là không đúng, mà bạn
lại hỏi: "Anh yêu em
thật ḷng đấy chứ? Em có cảm giác anh hết
yêu em rồi hay sao ấy!" th́ cách "biểu lộ t́nh cảm" như vậy
chẳng đem lại cho bạn lợi ích ǵ.
... M. giày ṿ cả bản thân ḿnh, cả
chồng ḿnh bằng cách lúc nào cũng trách móc "Đúng là anh không yêu em nữa rồi"
- đến nỗi chỉ cần chồng không về nhà
trước 9 giờ tối, là cô đă lên cơn đau
tim. Cô sang gơ cửa hàng xóm láng giềng nhờ giúp
đỡ, nhờ gọi bác sĩ và khi bác sĩ
đến, cô xin để cô ở nhà chứ không vào
bệnh viện, để khi "người chồng nhẫn tâm" của cô
"không biết từ đâu
về" có thể trông thấy cái xác đă lạnh
ngắt của cô! Công việc của "người chồng nhẫn tâm" quả
thật đ̣i hỏi phải có những cuộc tiếp
xúc ngoài giờ, ngoài cơ quan, anh đành đưa vợ
tới tất cả các cuộc gặp gỡ công tác
của anh. Nhưng đến những nơi đó cô chán,
cô ngáp, cô giục chồng về, làm anh cảm thấy
rất ngượng với các đồng nghiệp.
Đó là ví dụ về một trường
hợp nghi ngờ đến mức bệnh hoạn, có
thể coi là một sự áp chế trong gia đ́nh. B́nh
thường, thói áp chế biểu hiện dưới
những h́nh thức kín đáo hơn, mặc dù cũng
bắt đầu từ việc "làm sáng tỏ các mối
quan hệ": "Anh
c̣n yêu em không?", "Này,
em đúng là người phụ nữ duy nhất của
anh chứ?" "Hồi
xưa chưa bao giờ anh yêu ai như yêu em bây giờ
chứ?". "Dù sao th́ em
cũng yêu anh hơn anh yêu em!".
Sau đó, việc "làm sáng tỏ" các mối quan hệ mang h́nh
thức những lời dọa dẫm, kín đáo hoặc
lộ liễu: "Nếu anh
bỏ em, em không sống nổi đâu!", "Này, anh có con nào rồi phải
không? Em có biết nó không? Nó tên là ǵ?!" "Nếu anh phản bội em, em
sẽ giết cả nó, cả bản thân em!". Và
cuối cùng, việc "làm sáng tỏ" phát
triển thành một đe dọa thực sự: "Nếu hôm nay anh không về nhà
đúng bảy giờ tối, em sẽ tự tử
đấy!".
... K. nghi ngờ vợ gần như
với tất cả cánh nam giới trong cơ quan cô. Ai quan
tâm đến cô đều bị anh cho là đă ve văn
vợ anh một cách công khai, và anh dằn vặt cô: "Tại sao hôm nay em mặc áo xanh?
À, xin lỗi v́ anh đă hỏi ngớ ngẩn, anh quên
bẵng màu xanh là màu yêu quư của tay X. Mà này, thái
độ vợ tay ấy đối với em
thế nào, v́ h́nh như cô ta làm việc cùng với em
đấy phải không?...". Để chứng minh cho
chồng thấy quan hệ của ḿnh với các
đồng sự là những quan hệ công tác b́nh
thường, vợ của K. đă xử sự không hay
lắm: cô bắt đầu né tránh họ v́ sợ
chồng ghen. Hết giờ làm, cô ra khỏi cơ quan cho
mau hoặc nhảy luôn lên xe buưt. Cô không gọi điện
cho họ, không mượn sách báo của họ nữa...
Cách xử sự ấy lại chỉ khiến
người chồng thêm nghi ngờ. "Tại sao tay X. thôi không gọi điện cho em
nữa, không chơi thân với nhau nữa à? Hay tay ấy
hết yêu em rồi?". T́nh h́nh cứ lẩn quẩn
như vậy, rốt cuộc do bị cắt đứt
mọi quan hệ với bên ngoài nên vợ K. mắc
chứng trầm uất...
Hiển nhiên không thể nói tới một
t́nh cảm sâu sắc nào nếu trong gia đ́nh ngự
trị một bầu không khí nghi ngờ và bản năng
tư hữu. Ngược lại, ở những gia
đ́nh nào hai vợ chồng công nhận mỗi
người có những khoảng tự do nhất định
th́ ở đó sẽ có bầu không khí tin cậy và t́nh yêu.
Tôn trọng người bạn đời cũng là tôn
trọng bản thân ḿnh và do vậy, ta không nên hạ ḿnh
tới mức nghi ngờ đen tối.
Nghi ngờ là một kiểu áp chế trong
gia đ́nh, nó có thể biểu hiện theo những cách khác
nhau: có thể lố bịch, mà cũng có thể tàn
nhẫn. Nhưng bất kể thế nào, nó cũng nguy
hiểm v́ khi trở thành một yếu tố trong sinh
hoạt hàng ngày, nó chẳng những làm mất đi
cảm giác tin tưởng, mà nó c̣n giết chết luôn t́nh
yêu.
(Vũ Đ́nh B́nh )
VII.
CHUYỆN PHIẾM :
Trích trong tập truyện hài
hước trẻ “Bồ” non
Biên soạn : PHẠM KHẢI
MÀN KỊCH DIỄN LẠI
Vĩnh là một tay phóng đăng có
hạng. Cậy nhà giàu, gă ăn tiêu như ném tiền qua
cửa sổ.Quá nửa thời gian, Vĩnh dành cho việc
chim gái. Thời nay loại các cô gái loá mắt v́
tiền, thích danh hăo, thích trưng diện… mỗi ngày
một nhiều. Thành thử Vĩnh có cớ để
vỗ ngực với bạn bè về tài ”cưa cẩm”
của ḿnh.
Nhưng Vĩnh chỉ toàn vớ
được đám các cô ít học thuộc tầng
lớp ”dễ dăi”. Điều đó khiến gă hận
lắm. Thời nay giầu có chưa hẳn đă sang
trọng. Muốn sang trọng phải lọt
được vào hàng ngũ những người quí phái -
theo cách gă phân loại bao gồm :
-Trí thức.
-Có quyền lực.
-Có ḍng dơi con nhà.
Tự lượng sức, gă
quyết định ”sờ” vào giới trí thức.
Thật may đúng vào thời gian
Vĩnh đang chật vật t́m đối tượng,
th́ một bà lớn nhà bên ”dắt” về cô giáo dạy
tiếng Anh cho hai bé gái. Cô này tên Thanh Thanh, người
mảnh mai, mềm mại, mặt dễ coi, chỉ
phải cái không thích giao thiệp. Dạy học xong, cô lên
chiếc Tact màu ớt lướt vù đi, mặt nghiêm
nghị. Vĩnh ngơ ngẩn đứng nh́n theo, ḷng
rộn ràng bởi ư nghĩ: Đích thị là qúy phái
rồi. Những ngày sau. Gă bèn lảng vảng ngoài cửa nghe
cô dạy bọn trẻ.
-Tít-chờ(teacher) là thầy giáo
-Đờ-rim(Dream) là giấc
mơ
Vĩnh cười thầm, cố
nhẩm thuộc những từ đó. Ngược
lại, tít-chờ cũng nh́n thấy ánh si mê trên cặp
mắt Vĩnh khi một hôm cô bất ngờ mở cửa
và thấy Vĩnh cuống cuồng thanh minh:
-Tôi…thấy cô nói tiếng Anh hay
quá!
Lần đầu tiên Tít-chờ
mỉm cười và bảo Thank you!
Gă ngẩn ngơ nh́n theo tà áo dài
lất phất của cô giáo tiếng Anh. Gă băn khoăn
tự hỏi :
Cô giáo nói ǵ nhỉ? Tai ḿnh nghe
cứ ra chữ ”anh yêu”.
Hôm sau, gă t́m gặp lại tay thi
sĩ phường “xin tiên sinh mở mắt cho đệ”.
Tay kia mới bày cho Vĩnh cách làm quen rồi mời đi
chơi, rồi…
Vĩnh lấy làm cao kiến,
đầu gật như bổ củi. Gă thực hiện
từng bước và đều đồng ư. Cuối cùng
cô giáo tiếng Anh cũng nhận lời mời của gă:
đi ăn kem ở một hiệu kem Mỹ.
Vĩnh chải chuốt bóng
bẩy, cổ thắt ca-vát, giầy bóng lộn trông
rất tức cười so với thời tiết nóng
chảy mỡ. Ở hiệu kem, gă nói huyên thuyên về
đủ thứ chuyện, thỉnh thoảng đá
một từ tiếng Anh học mót. Theo lời dặn
của tay thi sĩ phường, lúc hai người
bước sóng đôi ở hiệu kem ra, Vĩnh nín
thở nói một câu tiếng Anh mà gă học cả tuần
từ tay thi sĩ kia: You này ni… ai…oẳn to sờ..sờ
lép uưt …eo…( I want to sleep with you:Tôi muốn ngủ với em)
Cô giáo cười tái mặt:
-Anh nói cái ǵ thế ?
-À…à… đại loại- Vĩnh
nh́n thấy chiếc cột vội nhớ đến
lời tay thi sĩ phường- đại loại…Gă ôm
chầm lấy cô gái. Đúng như kịch bản. Cô gái
nhảy dựng lên:
-Ấy…ấy…
Vĩnh nghĩ thầm: ”thằng
chó tài thật, y hệt như hắn nói : ”bèn lao tới
chiếc cột hôn trĩu trịt. Đúng như kịch
bản th́ cô gái sẽ cảm động quay lại và
tự cởi cúc áo rồi ôm lấy đầu gă. Đàn bà
họ vốn cả tin- gă ghi nhớ điều đó và
hơi hé mắt quan sát. Nhưng đoạn cuối cùng
của màn kịch không giống như tay thi sĩ
phường mô tả. Bởi cô gái đang từ kinh hăi,
lên cơn nổi giận đùng đùng. Rút chiếc
xăng đan đế nhọn, bổ tới tấp vào
mặt gă:
-Tao phí đời tin vào thằng
đàn ông si t́nh giả vờ bằng cái màn kịch ôm cây
như mày. Chết hết bọn sở đi! Chết
đi!
Cô gái tay bổ, miệng rít, nghe
rất ghê rợn. Chợt cô ngồi xuống ôm mặt
khóc. Bất thần cô lại chồm dậy, rút thêm
một chiếc xăng đan thứ hai.
-Mày phá đời bà rồi c̣n bêu
diếu. Đồ chó má.
Vĩnh lănh thêm bốn năm nhát
vào đầu mới kịp co cẳng nhảy xuống
đường. Mọi người thấy thế bu
lại và Vĩnh hiểu ra rằng thanh minh đựơc với đám
đông xong cũng no đ̣n, bởi tội ”cưỡng
bức phụ nữ”, vội xé đám đông chạy
biến mất. Khi đă hoàn hồn, gă nghĩ:
- Mẹ kiếp! Nó tưởng
ḿnh là thằng chó chết nào đó. Món”ôm cột” hóa ra
cũ bố nó rồi. Và gă đưa tay xoa hàng chục
vết tím trên mặt.
LĂO
TẠ
-----------------------------------------------------------------
Chúa Nhật 28 thường niên-B
Mc.10,17 -30
Lm. Nguyễn Khảm
Cách nay một
thời gian ngắn tôi có gặp một anh bạn trẻ
đă tốt nghiệp đại học, xong cao học, có
công việc làm tương đối tốt. Thế nhưng
anh lại nói với tôi, anh đă nung nấu trong tim ḿnh
ước mơ được làm linh mục. Ước
mơ, nhưng lại đắn đo suy nghĩ: khi làm
linh mục th́ những khả năng chuyên môn của ḿnh
đă tích lũy bao nhiêu năm nay có c̣n sử dụng
được không? Đi con đường như thế có
đúng không? Những băn khoăn đúng, tốt.
Khi nghe anh bạn trẻ tâm sự, tự nhiên tôi liên
tưởng đến h́nh ảnh anh thanh niên trong bài Tin
Mừng hôm nay. Thánh Marcô kể anh thanh niên này rất giàu.
Trong cuộc đời có những người làm giàu
bằng những thủ đoạn bất lương.
Nhưng anh thanh niên này giàu có mà rất lương thiện.
Bằng chứng khi Chúa Giêsu hỏi anh có giữ các giới
răn, đừng trộm cướp, đừng gian
dối, phải thảo kính cha mẹ, anh ta đă trả
lời: Thưa Thầy những chuyện này tôi đă
giữ từ tấm bé. Xét về mặt đạo
đức th́ anh thanh niên này rất tốt, rất hiền
lành, đến nỗi Chúa Giêsu nh́n anh một cách rất âu
yếm.
Rất giàu, sống rất sung túc nhưng anh vẫn
cảm thấy c̣n thiếu vắng một cái ǵ trong tâm
hồn cho nên mới t́m đến và hỏi: "Thưa
Thầy, tôi phải làm ǵ để được sống
đời đời?". Ví dụ anh thanh niên này làm
giàu bằng cách bất lương, th́ chúng ta sẽ nghĩ
rằng: lương tâm anh bị cắn rứt, nên anh
muốn ăn năn sám hối.
Như vậy khi anh thanh niên này hỏi Chúa như thế.
Điều đó hàm nghĩa rằng: Ở chính sự giàu có
đó vẫn chưa phải là câu trả lời cuối
cùng cho hạnh phúc của con người. Anh thanh niên
cảm thấy thế, nhưng khi được Chúa Giêsu
vạch ra con đường để cho anh đi
đến hạnh phúc viên măn, th́ anh lại không vui và quay
gót bỏ đi "Anh chỉ c̣n thiếu có một
điều là hăy về bán hết tài sản của
cải, chia cho người nghèo rồi đến đây
theo Ta".
Rơ ràng anh thanh niên này đứng trước sự
giằng co. Cảm nhận được sự thiếu
vắng trong tâm hồn nên đă đi t́m. Nhưng khi nghe
trả lời th́ lại quay gót. Một sự giằng co
trong tâm hồn rất lớn. Tôi nghĩ rằng sự
giằng co ấy cũng chính là sự giằng co trong
mỗi chúng ta, có thể ở nhiều mức độ
khác nhau.
Theo Tin Mừng ghi, chắc có lẽ chúng ta sẽ nghĩ
sự giàu có của anh thanh niên ấy là của cải
về vật chất là tiền bạc. Nhưng tôi
đọc bản văn bằng tiếng Latinh dịch ra
có nghĩa là sự sở hữu. Từ sở hữu có
nghĩa rất rộng, không chỉ là sở hữu
của cải vật chất, nó cũng có thể là sở
hữu tri thức, sở hữu sắc đẹp, sở
hữu tài năng, sở hữu địa vị xă
hội. Mỗi chúng ta đều có những sở hữu
đó và ḿnh cảm thấy rất khó khăn khi phải
khước từ những sở hữu đó để
sống hoàn toàn cho Chúa, sống trọn vẹn như Chúa
Giêsu đă gọi.
Chúng ta cảm nhận một sự giằng co. Nhưng
vấn đề là làm sao chúng ta vượt qua sự
giằng co đó? Đối với con người th́ không
thể không được, nhưng đối với Thiên
Chúa mọi sự là có thể. Khi nghe câu này chúng ta liên
tưởng đến những ân sủng của Chúa,
nghĩa là ân huệ mà Chúa ban cho ḿnh, sức mạnh Chúa ban
để ḿnh vượt qua những cám dỗ,
vượt qua sự giằng co nội tâm. Nghĩ rất
đúng.
Tôi muốn chia sẻ với anh chị em một suy nghĩ
đúng hơn. Ân sủng đây không chỉ là sức
mạnh theo nghĩa quyền lực, hay theo nghĩa nội
tâm. Nhưng ân sủng ở đây có nghĩa là ơn khôn
ngoan, ơn minh triết.
Trong bài đọc hôm nay nói rằng ơn khôn ngoan quí hơn
vàng bạc, hơn sắc đẹp, hơn tất cả
mọi sự. Để cho dễ hiểu tôi xin kể một
câu chuyện: Một nhà hiền triết kể: Ngày xưa
có một người rất giàu có. Ông chỉ có một
người con trai. Chính v́ chỗ độc nhất
như thế nên nó rất phá phách, ăn tiêu phung phí. Ông ta
dạy bảo, khuyên can măi chả được. Ông
khổ tâm suy nghĩ: Cứ đà này th́ một mai ta
nằm xuống, con ta sẽ khổ lắm. V́ thế ông ta
mới lấy viên ngọc quí nhất của gia đ́nh,
khâu vào trong cái lai áo đă cũ. Trước khi qua
đời ông gọi đứa con đến và nói: Cha chết
đi, ngoài tài sản để lại cho con, cha c̣n có
một vật quí giá là chiếc áo này. Tuy nó cũ nhưng
rất quí. Cha xin con sau này dù có khổ sở, nghèo túng
đến mấy, con có bán ǵ th́ bán, chứ đừng bao
giờ bán cái áo này. Nói xong ông cụ qua đời. Đúng
như cụ tiên đoán, vài năm sau bạc tiền, tài
sản tiêu tan hết. Không hiểu anh ta nhớ lời cha
trăn trối hay là v́ cái áo quá cũ bán không
được nên anh ta giữ cái áo đó lại. Hôm
ấy không c̣n cái nào mặc nữa, nên anh ta lấy nó ra
mặc, anh có cảm giác sao nó hơi nặng, anh sờ vào
thấy hơi cộm. Anh ṭ ṃ cắt chỉ, mới
biết đó là 1 viên ngọc. Anh b́nh tâm nhớ lại
lời cha và chính nhờ viên ngọc đó mà anh xây dựng
lại cuộc sống.
Tôi nghĩ, kể câu chuyện này nhà hiền triết không
có ư nói về giá trị kinh tế, giá trị vật
chất, mà có ư muốn nói viên ngọc ấy nó có một giá
trị tinh thần. Nghĩa là sự khôn ngoan, sự minh
triết trong đời sống. Khi người ta có
được sự khôn ngoan, sự minh triết th́
cũng cuộc sống này, cũng biến cố này thôi,
nhưng người ta sẽ nh́n bằng cặp mắt mới,
và có một thái độ mới đối với
cuộc đời.
Các nhà hiền triết đông phương có lẽ cũng
rất gần với Tin Mừng, khi giúp chúng ta khám phá ra
điều này: nhờ sự khôn ngoan, tất cả
những ǵ mà tôi có, tiền bạc, sắc đẹp, tài
năng, địa vị chỉ là những cái tôi có ở
bên ngoài, chứ không là chính bản thân tôi. V́ sao thế?
Bởi v́ nó không thường hằng và vĩnh cửu, nó
chỉ có mặt trong một giai đoạn ngắn
rồi nó sẽ biến mất. Ví dụ: Chúng ta có giữ
được măi sắc đẹp đến khi ta 90
tuổi không? Chúng ta có giữ được tiền
bạc, của cải khi ḿnh nằm trong quan tài không? Chúng
ta có giữ được bằng cấp tri thức khi
đă nằm dưới ba tấc đất không? Chắc
chắn nó không thường hằng, nó không vĩnh cửu,
cho nên nó ở ngoài tôi chứ nó không làm nên chính tôi.
Giá trị của con người không hệ tại ở
cái ḿnh có, mà chính là ở cái ḿnh làm. Giáo Hội dạy
như vậy. Khi người ta có một cái nh́n khôn ngoan và
minh triết trong cuộc đời, th́ thái độ
sống cũng sẽ thay đổi. Đối với chúng ta
tất cả sự khôn ngoan và minh triết đó
được đúc kết cụ thể nơi một
con người có tên là Giêsu. Đấng vô cùng cao sang giàu có,
nhưng Ngài đă tự ư khước từ tất cả
để trở nên nghèo khó. Nhờ sự nghèo khó của
Người mà chúng ta được giàu có. Vậy sống
theo sự khôn ngoan của người Kitô hữu, là
đặt niềm tin vào Chúa Giêsu và sống theo giáo huấn
của Chúa Giêsu.
Điều tôi muốn chia sẻ hôm nay là tầm nh́n mới,
để dẫn đến một thái độ mới
trong cuộc sống. Đó mới là Tin Mừng. Bởi v́ Tin
Mừng không phải là bài học luân lư mà Tin Mừng là
một sự thay đổi tầm nh́n về cuộc
sống. Chính sự thay đổi tầm nh́n mới
sẽ dẫn đến một cách sống mới. Chúng ta
hăy cầu nguyện để được ơn khôn
ngoan, ơn minh triết cho đời ḿnh. Đừng giằng
co để rồi bỏ Chúa mà quay gót như anh thanh niên
trong Tin Mừng. Chúng ta được mời gọi
để ư thức lại đức tin của ḿnh. Và
chúng ta hăy sống lại đức tin đó một cách
mạnh mẽ hơn trong đời sống của ḿnh.
--------------------------