"Sự ǵ Thiên Chúa đă phối hợp, loài
người không được phân ly" (Mc 10,9)
Minh họa
- Mille images 132 E
- "Sự ǵ Thiên Chúa đă phối hợp, loài
người không được phân ly" (Mc 10,9)
Sợi chỉ đỏ :
- Bài đọc I (St 2,18-24) : Thiên Chúa dựng nên
nhân loại có nam có nữ, để hai người
kết hợp với nhau thành vợ chồng gắn bó
với nhau.
- Tin Mừng (Mc 10,2-16) : Trả lời cho câu
hỏi của những người pharisêu "Có
được phép ly dị không ?", Đức Giêsu nói :
"Sự ǵ Thiên Chúa đă phối hợp, loài người
không được phân ly".
I. DẪN VÀO THÁNH
LỄ
Anh chị em thân mến
Lời Chúa hôm nay dạy về đạo
thuỷ chung trong hôn nhân.
Ngày nay, đạo thuỷ chung đang bị
thử thách nặng nề : nhiều cặp vợ
chồng ly dị nhau, nhiều cặp khác th́ ly thân,
nhiều cặp khác nữa th́ vẫn c̣n sống chung
nhưng ngoại t́nh.
Trong thánh lễ này, anh chị em hăy cầu
nguyện cho gia đ́nh ḿnh, và cũng hăy cầu nguyện
cho những gia đ́nh đang bất ḥa với nhau.
II. GỢI Ư SÁM HỐI
- Xin Chúa tha thứ cho những người làm
vợ làm chồng đă v́ yếu đuối mà có lần
không trung tín với nhau.
- Xin Chúa tha thứ cho những vợ chồng
không ḥa thuận yêu thương nhau.
- Xin Chúa thứ tha cho những cha mẹ không làm
gương tốt cho con cái.
III. LỜI CHÚA
1. Bài đọc I (St 2,18-24)
Bài tường thuật về việc Thiên Chúa
tạo dựng người nữ. Qua những h́nh ảnh
mà tác giả tạm dùng, chúng ta khám phá được
những ngụ ư sau : (1) Người nữ là trợ tá
tương xứng của người nam (trong khi mọi
dă thú và chim trời đều không thể làm bạn
tương xứng với người nam được)
; (2) Người nữ vừa thân thiết vừa b́nh
đẳng với người nam (h́nh ảnh chiếc
xương sườn ở ngang hông người nam) ; (3)
Vợ chồng phải gắn bó với nhau thành một
xương một thịt.
2. Đáp ca (Tv 127)
Bài thơ ca tụng người vợ
đức hạnh : nàng như cây nho đầy hoa trái, nàng
là phúc lộc Thiên Chúa ban cho người kính sợ Chúa.
3. Tin Mừng (Mc 10,2-16)
Đoạn Tin Mừng hôm nay gồm hai bài học
:
a/ Về cuộc sống hôn nhân : Những
người biệt phái phỏng vấn Đức Giêsu
về vấn đề ly dị.
Ngay trong giới biệt phái cũng có hai lập
trường ngược nhau về vấn đề này :
lập trường dễ dăi (đứng đầu là
Rabbi Hillel) cho phép ly dị v́ những cớ rất tầm
thường ; lập trường khắt khe (đứng
đầu là Rabbi Shammađ) chỉ cho ly dị trong
trường hợp ngoại t́nh. Tuy khác nhau, nhưng hai
lập trường này có điểm chung là cho phép ly
dị.
C̣n lập trường của Đức Giêsu là
tuyệt đối không được ly dị :
"Điều ǵ Thiên Chúa kết hợp, loài người
không được phân ly".
Nhân dịp này, Đức Giêsu c̣n dạy cách
sống đời hôn nhân : phải yêu thương nhau
("luyến ái") và đồng tâm nhất trí ("nên
một huyết nhục") với nhau.
b/ Về thái độ đón tiếp :
- Người ta đem trẻ nhỏ đến
với Đức Giêsu. Lư do khiến người ta đem
trẻ nhỏ đến với Đức Giêsu là
để Ngài chúc lành cho chúng ("đặt tay trên
chúng").
- Lư do khiến các môn đệ khiển trách
họ là v́ thời đó người do thái coi khinh trẻ
nhỏ (co chúng chưa biết Luật). Trẻ nhỏ
bị coi là hạng c̣n ở ngoài lề xă hội.
- Phản ứng của Đức Giêsu dạy
cho các môn đệ bài học mở rộng ṿng tay đón
tiếp tất cả mọi người, không loại
bỏ bất cứ ai.
- Chúa c̣n bảo người lớn phải có tâm
thế của trẻ nhỏ th́ mới được vào
Nước Trời.
4. Bài đọc II (Dt 2,9-11) (Chủ đề
phụ)
Đức Giêsu là đại biểu của loài
người. Qua cuộc chịu nạn và chịu chết,
Người bị hạ xuống thua kém các thiên thần
một thời gian ngắn. Nhưng qua việc phục
sinh, Ngài lại được nâng lên trở thánh vị
lănh đạo thập toàn. Các kitô hữu kết hợp
với Đức Giêsu trong đau khổ th́ cũng
được chia xẻ vinh quang với Ngài.
IV. GỢI Ư GIẢNG
* 1. Gia đ́nh : Vấn đề Ly hôn và con cái
"Cha mẹ tôi đă ly hôn, chúng tôi sống
với mẹ. Mẹ chúng tôi đă tận lực nuôi
dưỡng chúng tôi. Tôi buồn giận cha tôi lắm, tuy
nhiên tôi thấy thiếu vắng cha tôi kinh khủng.
Biết bao lần tôi h́nh dung cha tôi mà tôi chỉ nhớ loáng
thoáng bóng dáng. Tôi tưởng tượng một ngày nào
đó đến nhà ông để khạc nhổ vào mặt
ông ta cho hả cơn oán ghét và khinh bỉ. Hôm khác tôi lại
mơ thấy ḿnh nằm gọn trong cánh tay cha tôi,
đắm ḿnh trong một t́nh thương mà tôi
tưởng chừng đă phai tàn. Rồi tôi đă khóc, và
tôi c̣n khóc, nhưng không ai biết... Tôi nằm lăn
đất v́ đau khổ, v́ bị xung đột
khủng khiếp. Tôi muốn t́m cách báo thù : chống
lại cha tôi, chống lại mẹ tôi, chống lại
mọi người, chống lại xă hội và chống
lại... chính tôi nữa !"
Tâm trạng của một đứa con mà cha
mẹ đă ly dị với nhau là như thế : bị
xâu xé ray rứt rất đau đớn : vừa thù ghét cha
mẹ mà vừa đói khát thèm muốn t́nh thương
của cha mẹ. Tương lai của những
đứa con ly hôn là như thế : nó sẽ nổi
loạn chống lại mọi người, phá phách
mọi người và phá phách cả cuộc đời
của chính nó nữa.
Vậy mà ít ai lưu tâm đến hoàn cảnh
đau khổ to lớn ấy của những đứa
con mà cha mẹ đă ly hôn. Ngược lại càng ngày
người ta càng ủng hộ việc ly dị. Theo
một bảng thống kê ở các nước giàu có phát
triển th́ cách đây 20 năm cứ 20 cặp vợ
chồng th́ có một cặp ly dị, cách đây 10 năm
th́ trong 10 cặp có một cặp ly dị, và hiện
thời cứ 2 cặp là có một cặp ly dị.
Nghĩa là tỉ lệ phân nửa : bên Nga cũng vậy mà
bên Mỹ cũng vậy !
Lư do người ta dựa vào, là "Đă không
thể sống chung với nhau nữa th́ thà chia tay
nhau". Một lư do quá giản dị, nhưng v́ quá
giản dị nên cũng quá thiếu sót, ít ra là thiếu sót
3 điểm sau đây :
1/ Thứ nhất là quá ích kỷ : chỉ lo cho
những cặp vợ chồng mà không nghĩ đến
những đứa con. Cho phép ly dị th́ có lẽ vợ
chồng sẽ thoải mái đấy, nhưng con cái th́
như chúng ta đă thấy qua bức trên đây. Cha mẹ
muốn thoải mái cho bản thân ḿnh, và dồn mọi
hậu quả cho những đứa con phải chịu.
Mà những đứa con đó nào có tội t́nh ǵ đâu ?
Tội là ở cha mẹ chúng, nhưng chúng phải gánh
lấy hậu quả hoàn toàn.
2/ Thứ hai là phản trắc, lật lọng :
những người ly dị là những kẻ phản
trắc, lập lọng, không phải đối với ai
khác mà đối với chính bản thân họ, đối
với chính lương tâm của họ. Họ hăy nhớ
lại xem trước khi cưới họ đă nghĩ
ǵ, đă muốn ǵ, đă thề hứa ǵ ? Họ muốn
chiếm cho bằng được con người lúc
đó họ đang yêu, họ chấp nhận tất
cả mọi khó khăn xung đột của cuộc
sống chung, và họ thề sẽ yêu thương nhau
trọn đời. Lúc ban đầu th́ vậy, nhưng lúc
sau th́ khác không yêu nhau nữa, không chấp nhận nhau
nữa và đ̣i bỏ nhau bằng mọi giá. Có phải là
phản trắc, là lật lọng, là tiền hậu
bật nhất không ?
3/ Và điểm thứ ba là người ta đă
quên một điều rất là thông thường trong
cuộc sống hôn nhân : bất cứ cặp vợ
chồng nào cũng phải trải qua những cuộc
khủng hoảng. Không cặp nào thoát. Đó là điều
tất yếu, và có thể nói c̣n cần thiết nữa.
Cũng như một đứa trẻ cần phải
trải qua khủng hoảng của tuổi dậy th́
mới trở nên người lớn được, th́
bất cứ cặp vợ chồng nào cũng cấn
phải trải qua khủng hoảng mới đi tối
chỗ trưởng thành. Vậy mà khi gặp khủng
hoảng th́ tính ngay chuyện ly dị, thử hỏi làm sao
gia đ́nh trưởng thành được ?
Đó là ba điểm rất quan trọng mà
người ta đă bỏ qua không xét tới. V́ bỏ qua
những điểm quan trọng như thế nên
người ta càng ngày càng đ̣i hỏi ly hôn : những
cặp vợ chồng trẻ đ̣i ly hôn, cha mẹ đôi
bên xúi ly hôn, luật pháp cho phép ly hôn... Chỉ có Tin Mừng
Chúa và Giáo Hội Công giáo là c̣n cố gắng ngăn cản
việc ly hôn. Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta nên lưu ư
tới những điểm sau đây :
1/ Những người biệt phái dẫn
chứng với Đức Giêsu rằng ông Môsê cho phép ly hôn.
Đức Giêsu trả lời : đó chỉ là v́ ḷng
dạ chai đá của các ngươi thôi. Nghĩa là
Đức Giêsu vạch cho thấy nguồn gốc của
ly hôn là ḷng dạ chai đá, ḷng xấu của con
người. Và như chúng ta đă phân tích ở trên, ḷng
xấu ấy chính là cái tính ích kỷ, cái thái độ
phản trắc lật lọng, thái độ hèn nhát
vội t́m đường lẫn trách trước
những khủng hoảng tất yếu của hôn nhân.
2/ Đức Giêsu nhắc nhở tính chất
bất khả ly của hôn nhân là quyền của TC, con
người không có quyền làm ngược lại
"Điều ǵ mà Thiên Chúa đă kết hợp, con
người không được phân ly". Nghĩa là
Đức Giêsu phủ nhận mọi quyền của con
người trong vấn đề này : vợ chồng không
có quyền đ̣i ly dị, cha mẹ đôi bên và bè bạn
không có quyền xúi ly dị, luật lệ xă hội không có
quyền cho phép ly dị, cho nên dù có 100 tờ giấy ly
dị cũng chẳng có chút giá trị nào trước
mặt Chúa.
3/ Và thứ ba là Chúa nhắc mọi người
phải nhớ đến những đứa trẻ.
Đức Giêsu đă ôm trẻ nhỏ vào ḷng, Ngài đă chúc
lành cho chúng để nhắc mọi người phải
thương yêu chúng, phải bao bọc chúng, đừng
ruồng bỏ chúng để chúng phải bơ vơ v́
cha mẹ chúng đă ly dị nhau ; đừng ngăn
cản, không cho chúng đến với Chúa bằng cách
dạy chúng vào con đường bất măn, nổi
loạn, sa đoạ khi cha mẹ chúng đă ly dị
với nhau.
* 2. Chung thủy trong t́nh yêu
Thu Hồ Tử người nước Lỗ,
mới cưới vợ năm ngày đă nhận lệnh
đi làm quan ở nước Tần. Năm năm sau,
Hồ Tử xin phép về quê thăm vợ và mẹ. Khi
về gần đến nhà, chàng bỗng thấy một
thiếu nữ rất xinh đẹp đang hái dâu bên
đường.
Hồ Tử xuống xe, thả lời ong
bướm trêu cợt. Nàng hái dâu thản nhiên như không
nghe thấy ǵ, tay không ngừng bứt lá.
Hồ Tử nói :
- Này em kia, dùng tận lực mà làm ruộng
cũng không bằng một năm được mùa. Dùng
hết sức mà hái dâu, sao bằng gặp được
một người chồng làm quan. Ta đây là quan lớn,
vàng bạc sẵn có, nàng mà ưng thuận lấy ta th́
không thiếu thứ ǵ, chẳng cần hái dâu cho vất
vả tấm thân !
Người thiếu nữ ấy vẫn
giữ thái độ dửng dưng, nh́n ông quan với ánh
mắt đầy khinh bỉ.
Hồ Tử về nhà lạy mẹ. Khi vợ
chàng ra gặp th́ Hồ Tử choáng váng mặt mày, v́ vợ
chàng chính là thiếu nữ hái dâu lúc năy. Chàng hổ thẹn
vô cùng, lúc ấy nàng mới dạy cho chàng một bài
học :
- Chàng đi làm quan năm năm mới về.
Đáng lẽ chàng phải vội vă về thăm mẹ,
gặp vợ, thế mà chỉ thấy một
người đàn bà ở dọc đường, không
biết người ta chồng con thế nào đă
ngừng lại trêu ghẹo, không nhớ ǵ đến
mẹ, cũng chẳng thiết ǵ tới vợ. Quên
mẹ th́ bất hiếu, ham sắc th́ ḷng dâm, tính hạnh
nhơ th́ bất nghĩa, bất nghĩa th́ trị dân chúng
bất minh, người như thế sao đáng gọi là
quan giỏi chồng quư được !
*
Câu chuyện trên đây nhắc nhở chúng ta
về sự chung thủy vợ chồng mà Tin mừng hôm
nay xác định lại. Đó là luật đơn hôn và
vĩnh hôn trong bậc hôn nhân : "Lúc khởi đầu
cuộc sáng tạo : Thiên Chúa đă dựng nên một
người nam và một người nữ. Bởi đó
người nam sẽ ĺa cha mẹ để luyến ái
vợ ḿnh, và hai người sẽ nên một huyết
nhục. Vậy sự ǵ Thiên Chúa đă kết hợp, loài
người không được phân ly" (Mc.10,6-9). Ư
định của Thiên Chúa là sáng tạo người nam và
người nữ. Việc kết hợp với nhau
để trở thành một huyết nhục "là giao
ước t́nh yêu". Hiệu quả của giao
ước này là "hai người trở nên một".
Điều này chứng tỏ việc ly dị là bất
trung với hôn ước, đồng thời cũng là
sự bất tuân thánh ư Thiên Chúa.
Kể từ khi Kinh Thánh mở đầu
với mối t́nh keo sơn giữa hai ông bà nguyên tổ,
th́ t́nh yêu vợ chồng đă trở nên duy nhất và chung
thủy : "Ḿnh với ta tuy hai mà một". Nhưng
t́nh yêu hôn nhân ấy có thể vươn lên tột
đỉnh non cao, mà cũng có thể rơi xuống
hố sâu vực thẳm.
Có những cặp vợ chồng bước
đi bên nhau trong đời. Thế mà những bước
chân dẫm lên đời nhau rất đau đớn.
Bếp lửa gia đ́nh đă tắt, cuộc vui đă tàn
hơi, hành tŕnh không trọn vẹn, như mơ
ước của thiên đường.
Lịch sử con người đầy dẫy
những cuộc chia tay, đổ vỡ, phản bội.
Từ thời Môsê dân chúng đă đ̣i ly dị, rồi
đến vua Đavít chiếm đoạt vợ Uria, sang
vua Antipas ly dị vợ để cưới nàng
Hêrôđia. Cứ thế tiếp diễn đến ngày nay.
Theo thống kê vào tháng 12/89 tại các nước
Phương Tây, cứ hai đôi hôn nhân th́ có một đôi
ly dị và hệ quả là 1/3 trẻ em sống như
trẻ mồ côi.
Xét cho cùng luật Chúa cấm ly dị lại là
một trợ giúp đắc lực cho các đôi vợ
chồng trong lúc gặp khó khăn, giông tố, biết
nhẫn nhịn, kiềm chế để giữ ǵn
hạnh phúc gia đ́nh, và lành mạnh hóa xă hội. Đó
cũng là một ơn huệ của bí tích Hôn nhân.
H́nh ảnh "Đức Giêsu ôm các trẻ nhỏ vào ḷng và chúc lành cho chúng" (Mc.10,16) là một lời nhắc nhở các bậc cha mẹ. Nếu "cơm không lành canh không ngọt", muốn chia tay, hăy nh́n vào con cái ḿnh, những nạn nhân vô tội. Nếu muốn chọn giải pháp "đường ai nấy đi" th́ hăy nhớ đến những đứa trẻ đáng thương. Chúng sẽ đi về đâu ? Thống kê cho thấy đại đa số thanh thiếu niên phạm pháp là con của những cha mẹ ly tán.
Đức Gioan Phaolô II trong Tông huấn Gia
đ́nh, số 59, có viết : "Phẩm giá và trách
nhiệm của gia đ́nh Kitô hữu, xét như là một
Hội thánh tại gia, chỉ có thể sống
được với sự trợ giúp liên lỉ của
Thiên Chúa, và sự trợ giúp này sẽ không bao giờ
thiếu nếu người ta biết cầu nguyện
khẩn xin với ḷng tin cậy và khiêm tốn".
*
Lạy Chúa, "Chúa là t́nh yêu", xin ban T́nh yêu
Chúa xuống trong các gia đ́nh đă nguội lạnh t́nh
yêu.
Xin cho các bậc cha mẹ luôn biết nhẫn
nhục và tha thứ cho nhau, để họ trọn
đời chung thủy trong t́nh yêu mà Chúa đă chúc phúc cho
họ trong ngày thành hôn. Amen. (Thiên Phúc, "Như Thầy
đă yêu")
3. Trở lại thành trẻ thơ
Đức Giêsu nói : "Ai không đón nhận
Nước Thiên Chúa với một tâm hồn trẻ thơ
th́ sẽ chẳng được vào".
Sau đây là một vài suy nghĩ về việc
trở lại thành trẻ thơ :
1. Trẻ không do tuổi đời mà do tâm
hồn.
Ta già đi không phải v́ đă sống nhiều
năm mà do đă đánh mất lư tưởng, chất
chứa ưu phiền, nghi hoặc, sợ hăi, thất
vọng, không tự tin…
2. Niềm tin làm ta trẻ, hoài nghi khiến ta già
; hy vọng làm ta trẻ, thất vọng khiến ta già.
3. Hồi c̣n bé chúng ta rất hồn nhiên. Lớn
lên chúng ta đánh mất nó. Dù vậy chúng ta vẫn có
thể t́m lại được sự hồn nhiên. Tuy
nhiên tính chất của hai sự hồn nhiên này khác nhau :
- Sự hồn nhiên thứ nhất th́ chưa
chín chắn, chưa có trách nhiệm, chưa biết
đến ưu sầu và sự dữ. Sự hồn nhiên
thứ hai đă chín mùi nhờ tinh thần trách nhiệm,
nhờ cảm nghiệm về ưu sầu và sự
dữ ; Sự hồn nhiên thứ nhất chưa biết
phạm tội. Sự hồn nhiên thứ hai chỗi
dậy từ tội lỗi ; Sự hồn nhiên thứ
nhất không biết phạm tội, sự hồn nhiên
thứ hai không muốn phạm tội.
4. Chuyện minh họa
a/ Đổi lời tuyên hôn
Một đôi bạn trẻ sắp sửa thành
hôn đến gặp vị Linh mục sắp chứng hôn
cho họ và đề nghị :
- Thưa cha, chúng ta đă thảo luận với
nhau rất kỹ nên đến xin Cha sửa đổi
một chút trong câu mà Cha sẽ đọc trong nghi lễ :
Thay v́ Cha tuyên bố là chúng ta sẽ là vợ chồng
với nhau "cho đến chết", Cha có thể
đổi lại là "cho đến khi không c̣n yêu nhau
nữa" được không ạ ?
Linh mục hỏi lại :
- Tại sao thế ?
- Chúng con thấy nhiều vợ chồng
sống với nhau một thời gian rồi không c̣n yêu
nhau nữa. Khi đó mà phải tiếp tục sống
với nhau th́ chỉ làm khổ cho nhau thôi. Thà ly dị c̣n
tốt hơn.
- Cha khen ngợi sự thẳng thắn của
chúng con. Nhưng Cha không thể sửa đổi như
chúng con đề nghị, v́ Cha không muốn chứng hôn cho
một cuộc hôn nhân chắc chắn sẽ tan ră.
- Nghĩa là sao ạ ?
- Hôn nhân nửa vời th́ chắc chắn sẽ
tan ră.
- Thế nào là hôn nhân nửa vời ?
- Thứ nhất là nửa vời về thời
gian, nghĩa là chỉ muốn sống chung cho đến
khi không c̣n muốn sống chung nữa ; thứ hai là
nửa vời về chọn lựa : chúng con không chọn
con người của nhau mà chỉ chọn một số
những điểm hợp nhau ; thứ ba là nửa
vời về dấn thân : chúng con chỉ muốn dấn
thân bao lâu sự dấn thân đó mang đến cho chúng con
sung sướng và hạnh phúc. Hôn nhân nửa vời
chắc chắn sẽ tan ră thôi.
- Vậy thế nào là hôn nhân trọn vẹn ?
- Hôn nhân công giáo phải là hôn nhân trọn vẹn,
v́ khi chọn một người làm vợ hay làm chồng
ḿnh là ta chấp nhận trọn vẹn con người
của người đó gồm cả ưu điểm
và khuyết điểm, ta muốn cùng người đó
chia xẻ không chỉ niềm vui mà cả nỗi buồn,
ta sẽ cùng người đó sống không chỉ một
thời gian mà là suốt đời.
- Thế nhưng ở đời này có ǵ là
trọn vẹn đâu ?
- Đúng thế. Nhưng chính v́ con người
không trọn vẹn nên con người cần có bạn hôn
nhân để bổ túc cho nhau nên trọn vẹn hơn.
Hơn nữa, khi hôn nhân được cử hành bằng
bí tích trước mặt Chúa th́ c̣n có Chúa hỗ trợ cho
những cố gắng của hai vợ chồng.
b/ Nam và nữ
Truyện kể Ấn độ về tạo
dựng : Khi tạo dựng người nam xong,
Đấng sáng tạo thấy Ngài đă tận dụng
tất cả những yếu tố vật chất. Ngài
không c̣n chất cứng hay vật rắn trên tay để
tạo dựng người nữ.
Sau một hồi
suy nghĩ, Ngài lấy sự tṛn trịa của mặt
trăng, dẻo dai của thân nho, mảnh mai của cây
sậy, nảy nở của bông hoa, màu tươi sáng
của lá cây và sự yên tĩnh của tia nắng mặt
trời, nước của đám mây và sự bất
ổn của gió, sự sợ hăi của con thỏ và
tự cao tự đại của con công, sự mềm
mại của ức chim và cứng rắn của kim
cương, ngọt ngào của mật và độc ác
của cọp, nóng của lửa và lạnh của
tuyết, sự bép xép của chim mỏ ác và giọng líu lo
của họa mi, sự dối trá của sếu và sự
tự tin của sư tử.
Trộn tất cả những yếu tố
đó lại với nhau, Đấng sáng tạo dựng nên
người nữ và trao cho người nam.
Một tuần sau, người nam trở
lại và nói : "Thưa Ngài, tạo vật Ngài trao cho làm
con sống không hạnh phúc. Cô ấy nói luôn miệng và cḥng
ghẹo con suốt ngày, làm con chẳng được
nghỉ ngơi. Cô bắt con phải luôn để ư
đến cô, nên thời giờ của con bị lăng phí.
Chuyện nhỏ tí cũng làm cô khóc và cuộc sống
thật vô dụng. Con đến trả lại cô ấy
cho Ngài, v́ con không thể sống với cô ấy".
- Được.
Và Ngài nhận lại. Một tuần trôi qua,
người nam trở lại với Đấng sáng
tạo và nói : "Thưa Ngài, cuộc sống của con
thật trống rỗng từ khi con trao lại tạo
vật đó cho Ngài. Con luôn nghĩ về cô ấy, về
cách cô múa hát, về ánh mắt trao duyên, về bao câu chuyện và xích lại gần
con. Trông cô thật đẹp và da thịt cô mịn màng. Con
rất thích nghe cô cười. Xin trao lại cô ấy cho
con".
- Được.
Và Ngài trao lại cho anh. Nhưng ba ngày sau,
người nam trở lại và nói : "Thưa Ngài, con
không biết phải giải thích làm sao, nhưng với
tất cả kinh nghiệm của con về tạo vật
này, con kết luận rằng cô đă gây cho con nhiều
buồn bực hơn niềm vui. Con cầu nguyện cho cô
và trao trả lại cho Ngài. Con không thể sống với
cô ấy !"
- Anh cũng không thể sống thiếu cô
ấy !
Rồi Ngài quay lại và tiếp tục làm
việc. Người nam nói vẻ thất vọng : "Con
sẽ làm ǵ ? Con không thể sống với cô ấy và
cũng không thể sống thiếu cô ấy !"
V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
Chủ tế : Anh chị em thân mến, chúng ta
hăy dâng lời cầu nguyện cho những người
Thiên Chúa đă liên kết thành vợ chồng trong hôn nhân,
để họ luôn nhớ và thi hành lời Chúa dạy :
"Điều ǵ Thiên Chúa đă liên kết th́ loài
người không được phân ly".
1. Nhiệm vụ của Hội thánh là giúp
mọi người chuẩn bị và nuôi dưỡng
đời sống hôn nhân theo ư Thiên Chúa / Xin cho các vị
chủ chăn luôn tận tâm thi hành nhiệm vụ rất
cần thiết và cao quí này.
2. Nhiệm vụ của xă hội là tạo
điều kiện và môi trường tốt / để
các đôi vợ chồng sống đời hôn nhân đúng
phẩm giá con người / Xin cho các nhà cầm quyền
biết ư thức trách nhiệm đó / để loại
bỏ mọi ảnh hưởng nguy hại đến
đời sống hôn nhân.
3. Nhiệm vụ của vợ chồng là chung
thủy với nhau trọn đời / để tôn
trọng và yêu thương nhau / Xin cho các đôi vợ
chồng đang chia rẽ bất ḥa / biết nhận
lỗi và tha thứ cho nhau / để gia đ́nh
được sum họp.
4. Nhiệm vụ của vợ chồng công giáo
là thi hành đúng lời cam kết với nhau trước
mặt Chúa và Hội thánh khi cử hành bí tích hôn phối /
Xin cho các đôi vợ chồng trong họ đạo chúng
ta / luôn nêu gương sống trung thành với lời cam
kết đó.
Chủ tế :
Lạy Chúa, hoàn cảnh nghèo đói, chậm tiến và
những ảnh hưởng xấu trong xă hội, đang
gây đổ vỡ cho nhiều gia đ́nh chúng con, xin Chúa
luôn trợ giúp để ít là những gia đ́nh công giáo,
luôn là những dấu hiệu tinh thương của Chúa
giữa mọi người. Chúng con cầu xin nhờ
Đức Giêsu Kitô...
VI. TRONG THÁNH LỄ
- Trước kinh Lạy Cha : Qua kinh nghiệm gia
đ́nh, chúng ta đă hiểu t́nh cha yêu thương con cái là
thế nào. Thiên Chúa là Cha yêu thương chúng ta hơn
bất cứ người cha trần gian nào. Tin tưởng
vào t́nh yêu Thiên Chúa, chúng ta hăy dâng lên Ngài lời kinh sau
đây.
VII. GIẢI TÁN
Hôm nay
Lời Chúa đă dạy cho chúng ta hiểu t́nh nghĩa
vợ chồng như thế nào. Cầu chúc cho những
vợ chồng trở về gia đ́nh sống ḥa
thuận yêu thương nhau.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------
Lm. Gérard Bessière và Hyacinthe Vulliez
Trong bài Tin
Mừng hôm nay, thánh Luca đă thuật lại một sự
kiện trọng đại trong lịch sử Cứu
độ. Đó là việc Thiên Chúa sai sứ thần của
Ngài xuống loan báo cho một phụ nữ thành Nagiarét
biết rằng cô sẽ được diễm phúc làm mẹ Đấng Thiên Sai toàn
dân mong đợi. Lời thiên sứ chào người
phụ nữ ấy đă được tín hữu công
giáo nhắc đi nhắc lại hàng triệu triệu
lần hằng ngày. "Kính mừng Maria đầy ơn
phúc, Đức Chúa Trời ở cùng bà!".
Được
tin vui ấy, lẽ ra Đức Mẹ phải vui mừng
phấn khởi, nhưng Mẹ lại lo lắng băn
khoăn nhiều. Thứ nhất, làm Mẹ Đấng Thiên Sai
là một điều quá lớn lao, làm sao một
"nữ t́" của Chúa có thể đảm
đương nổi? Vả lại, làm Mẹ Đấng
Thiên Sai sẽ là chuốc vào ḿnh muôn vàn đớn đau
khổ nhục, bởi v́, cũng như các đấng tiên
tri đời trước, Đấng Thiên Sai sẽ phải
chịu những chống đối, những bách hại
không sao kể xiết, như ngôn sứ Isaia đă loan báo.
Nhưng sau khi nghe thiên sứ giải thích một số
thắc mắc, sau khi suy nghĩ đắn đo, Đức
Mẹ đă chấp nhận lời đề nghị
của Sứ thần, cũng chính là lời đề
nghị của Thiên Chúa: "Tôi xin vâng như lời thiên
sứ dạy". Lời thưa "xin vâng" (Fiat) này
phải được hiểu như một câu trả lời
tích cực và dũng cảm. Đức Mẹ bằng ḷng gánh
lấy trọng trách trước toàn dân, mặc dầu
Mẹ rất băn khoăn lo lắng. Nỗi niềm lo
lắng ấy đă được diễn tả thành
lời qua miệng ngôn sứ Simêon, ngày Mẹ dâng tiến
con trong Đền thờ: (Ông Simêon chúc phúc cho hai ông bà và nói với
bà Maria, mẹ của Hài Nhi) "Thiên Chúa đă đặt
cháu bé này làm duyên cớ cho nhiều người Israel
phải vấp ngă hay được chỗi dậy. Cháu
c̣n là dấu hiệu để người đời
chống báng, c̣n chính bà, một lưỡi gươm
sẽ đâm thâu tâm hồn bà..." (Lc 2,34-35).
Phần
đông các nhà thần học và chú giải Thánh Kinh
đều giải thích tiếng "Xin vâng" của
Đức Mẹ như một sự cúi đầu vâng
phục thánh ư Thiên Chúa. Nhưng một số nhà thần
học bênh vực nữ quyền lại chú ư đến
việc Thiên Chúa sai sứ giả của Ngài đến tham
khảo ư kiến của Đức Mẹ, làm như toàn
bộ kế hoạch cứu chuộc nhân loại lệ
thuộc vào việc Đức Mẹ có nhận lời làm
Mẹ Đấng Thiên Sai hay là không. Và như vậy, Thiên Chúa
đă làm gương về việc tôn trọng lẫn nhau
trong các mối tương giao. Trong mối quan hệ
giữa Thiên Chúa và con người c̣n có sự tôn trọng ư
kiến, huống hồ trong mối quan hệ giữa
những con người với nhau.
----------------------------------------------------------------------------
T̀M LẠI SỰ NGẠC NHIÊN (Mark Link S.J.) 1
“ĐỪNG CHIA CẮT NHỮNG G̀ THIÊN CHÚA ĐĂ
KẾT HỢP”(N. Quesson) 4
CẦU NGUYỆN VỚI NHAU-Ở VỚI NHAU (Gm.
Arthur Tonne) 6
SỰ THÁI HOÀ CỦA THUỞ BAN ĐẦU 7
Lm. Gérard Bessière và Hyacinthe Vulliez 7
Bài đọc:St 2 :
18-24 ; Dt. 2 : 9-11 ; Mc 10 : 2-16.
chủ đề:
Biết ngạc nhiên như trẻ thơ là
trọng tâm mọi lời cầu nguyện và tôn thờ.
Mấy năm
trước, tờ Chicago Tribune (Diễn đàn Chicago) có đăng bài viết
của Amelia Bahl nhan đề: “Đi đạo với Bà
Tôi”. Bài được viết theo thể đối thoại
như sau;
Ricky hỏi: Thưa
bà tại sao cây lại thay lá vào cuối mùa hạ?
Bà trả lời: V́
những lá cây cũ mèm xơ xác rồi, cần mặc
lấy lá mới.
-
Những lá mới
từ đâu đến vậy?
-
Từ sâu dưới
ḷng đất, bà mẹ thiên nhiên luôn bận bịu
chuẩn bị lá mới cho chúng
-
Bà ơi, có bao giờ bà thấy bầu
trời giống như một hồ nước úp lộn
ngược không?
-
Và những áng mây bé tí
kia trông giống những chiếc thuyền buồm
phải không nào?
-
Cháu thắc mắc
chả hiểu chúng dương bồm đi về đâu?
-
Có lẽ đi dự
“hội mây” đó cháu.
-
Chúng sẽ làm ǵ
ở đó nhỉ?
-
Có lẽ để quyết
định xem trái đất có cần mưa thêm không?
-
Chà! Chúa lo lắng
tất cả mọi sự, bà nhỉ?
***
Bà của Richy
thực là một kiểu mẫu người lớn hoàn
hảo. Bà không bị mất cảm thức của ḿnh
về những điều ngạc nhiên của trẻ
thơ. Biết ngạc nhiên là biết nh́n thấy sự vật
giống như trẻ con nh́n thấy chúng. Là biết
đặt ra những câu hỏi tương tự như
trẻ con thường hỏi. Biết ngạc nhiên là
biết nh́n mọi sự như chúng ta nh́n chúng lần
đầu tiên, nghĩa là nh́n chúng với sự tươi
mát lần đầu, toả ra sự mới mẻ từ
đôi tay tạo dựng chưa hề bị t́ ố
của Chúa. Biết ngạc nhiên là biết nh́n vào một
cánh đồng cỏ ướt đẫm sau cơn
mưa và nhận ra những dấu chân của Chúa trên
đó. Biết ngạc nhiên là biết nh́n vào đôi mắt
trẻ thơ và nhận ra dấu tay của Thiên Chúa ẩn
chứa trong đó.
Có một ví dụ thú
vị cho vấn đề chúng ta đang bàn
được thấy trong quyển sách của Charles Colson
tựa đề (Tái sinh) “Born Again” (Sinh lại). Colson
một trong những người bị kết án trong
vụ Watergate của tổng thống Nixon vào thập niên
1970. Về sau, ông đă trở lại đạo Chúa. Sự
trở lại này đă để lại một ấn
tượng sâu đậm trong tâm hồn ông măi đến
hôm nay.
Trong một
đoạn sách của ḿnh, Colson đưa chúng ta lùi về
quá khứ 20 năm trước để tham dự
một mùa hè thú vị mà ông đă trải qua cùng hai cậu
nhóc, con của ông. Ông đă mua cho chúng một chiếc
thuyền buồm dài 14 bộ (quăng 4 mét rưỡi) và
đem nó ra hồ. Khi cả ba đến bờ hồ,
một cơn mưa phùn nho nhỏ của mùa hạ bắt
đầu lất phất. Tuy nhiên điều này chẳng
làm cho họ quan tâm.
Sau khi thuyền
rời khỏi bến, họ chỉ c̣n nghe thấy
tiếng nước vỗ mạn thuyền và tiếng
chiếc buồm sũng nước vỗ phành phạch
trong gió. Cậu bé Chris, 10 tuổi được giao
nhiệm vụ điều khiển chiếc thuyền. Khi
nhận thức được vai tṛ thuyền
trưởng của ḿnh, gương mặt cậu bé trông
mới rạng rỡ làm sao! Ánh mắt cậu toé lên
nỗi hào hứng khi biết rằng cậu đang
nắm trong tay quyền điều khiển sức
mạnh của gió. Nh́n vào khuôn mặt và ánh mắt cậu
con trai, Colson hết sức sửng sốt. Lúc đó, ông tâm
sự với Chúa và ông vẫn c̣n nhớ măi những lời tâm sự ấy:
“Lạy Chúa, xin
cảm tạ Ngài đă ban cho con đứa con trai này,
đă ban cho con giây phút kỳ dịêu này. Chỉ cần nh́n
vào đôi mắt đứa nhỏ này, đời con đă
thoả măn rồi. Trong tương lai, dù có xảy
đến điều ǵ cho dẫu ngày mai con có phải
chết, th́ đời sống của con kể cũng
đă măn nguyện lắm rồi. Tạ ơn Chúa”.
Sau đó, Colson
ngạc nhiên v́ điều ông vừa làm. Trước
đó, ông đâu có tin rằng Thiên Chúa có bản ngă, thế
mà trong ngẫu hứng, ông lại thưa chuyện với
Ngài như một Đấng có bản ngă. Trong niềm vui
vào giây phút ấy, tim ông đă vượt khỏi trí năo
để biểu lộ lời xác nhận sự hiện
hữu của một Thiên Chúa hữu ngă. Qua chính những
lời cầu nguyện của ḿnh, ông khám phá rằng dù ông
chưa chứng minh được cho ḿnh rằng có Thiên
Chúa, ông vẫn có thể thưa chuyện với Ngài. Làm sao
ông có thể thưa chuyện với Ngài được
nếu không phải là tận thâm sâu tâm hồn ông vẫn ư
thức rằng có ai đó đang lắng nghe ông từ
một nơi nào đó. Thực thế, vào buổi trưa
hè mưa phùn ấy, Colson đă khám phá ra cho ḿnh điều
mà các tác giả linh đạo luôn nhất trí với nhau, đó là: Sự
ngạc nhiên là trọng tâm mọi lời khẩn nguyện
và thờ phụng.
Điều này
dẫn chúng ta đến với sứ điệp thực
tiễn của bài Phúc Âm hôm nay.
Nếu chúng ta cảm
thấy khó cầu nguyện và thờ phụng Chúa, có
thể là v́ chúng ta đă để cho cảm thức
ngạc nhiên như trẻ con của ḿnh bị khuất sau
đám mây: có lẽ v́ chúng ta đă không nghiêm chỉnh nghe
theo lời Chúa Giêsu nói trong Phúc Âm hôm nay; “Ai không biết
đón nhận nước Chúa như một trẻ nhỏ
th́ sẽ chẳng bao giờ vào được đó
đâu”.
Có lẽ chúng ta đă
đánh mất cảm thức ngạc nhiên như trẻ
con của ḿnh về vũ trụ. Có lẽ từ lâu
lắm rồi chúng ta không c̣n đi bộ dạo chơi và
tṛ chuyện với con cháu chúng ta.
Nhà viết tiểu
thuyết hiện đại John Updike đă cảnh cáo chúng
ta điều có thể xảy ra nếu chúng ta không c̣n
biết tiếp xúc với những thành viên trẻ trong gia
đ́nh Thiên Chúa như sau:
“Nếu người
lớn chúng ta không biết tiếp tục tṛ chuyện
với trẻ con, chúng ta sẽ không c̣n là những con
người nữa, mà chỉ c̣n là những cổ máy biết
ăn và biết kiếm tiền”. Nhà thừa sai vĩ
đại Albert Schweitzer nói: “Bi kịch của cuộc
sống chính là chúng ta đă chết mặc dù vẫn mang
tiếng là đang sống”. Khi cảm thức ngỡ ngàng
trước vũ trụ bắt đầu lịm tắt
th́ ư thức về cầu nguyện và phụng thờ
cũng bắt đầu tàn lụi theo. Đây là một
lời rất quan trọng và thực tiễn mà Chúa Giêsu
dành cho chúng ta qua bài Phúc Âm hôm nay.
Để kết thúc
xin mời anh chị em yên lặng hiệp ư cầu
nguyện cùng tôi; “Lạy chúa, xin giúp chúng con giữ măi
được cảm thức ngạc nhiên trước cuộc
sống, đừng để chúng con trở nên mù loà không
nh́n thấy dấu tay Chúa trong vũ trụ quanh chúng con,
đặc biệt nơi ánh mắt và khuôn mặt của
các trẻ nhỏ.
Xin giúp chúng con
biết luôn tiếp xúc với những trẻ em chung quanh
chúng con, để đừng bao giờ quên lời Chúa
Giêsu truyền dạy; “Kẻ nào không tiếp nhận nước
Chúa như một trẻ nhỏ th́ sẽ chẳng bao
giờ vào được đó”.
Xin hăy giúp chúng con tái
khám phá ra cách nào để ngạc nhiên ngơ hầu nhờ
đó chúng con có thể t́m lại được cách
thức cầu nguyện và phụng thờ Chúa.
Chúng con nguyện xin nhờ
Chúa Giêsu là Đấng hằng sống hằng trị cùng
Chúa và Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn
đời….
Một ngày kia, có hai vị tu sĩ già cùng ngồi
đọc Tin Mừng, hôm đó họ đọc chuyện
người con đi hoang. Một vị nhận xét:
“Đây thật là một câu chuyện hay. Chúa đă vẽ
nên một bức tranh sinh động: Người em
tự cao tự đại, ham hưởng thụ,
người anh cần cù lam lũ những lại nhỏ
nhen ganh tị; c̣n người cha th́ dịu hiền nhân ái…
Mà sao không thấy nói tới người mẹ nhỉ?”.
Vị tu sĩ thứ hai là một người
lớn tuổi hơn, điềm đạm trả
lời:Nhưng bạn ơi, nếu gia đ́nh đó c̣n
mẹ, chắc người con sẽ không bỏ nhà đi
hoang đâu!
Một gia đ́nh đầy đủ, mỗi
người đều làm chu toàn sứ mệnh của ḿnh
th́ đó là một bảo đảm về hạnh phúc cho
từng người và cũng là một cái nôi an toàn cho
đức hạnh, tư cách của mỗi người.
Đó cũng là bảo đảm thành công trong hoạt
động xă hội, và trợ lực người ta
rất nhiều trong việc rèn luyện các đức tính
tự nhiên cũng như siêu nhiên.
Và một gia đ́nh như vậy phải xây
dựng trên nền tảng hôn nhân vững chắc, một
hôn nhân theo đường hướng Chúa Giêsu đă
vạch định và củng cố. Từ đầu
Thiên Chúa đă dựng nên mọi sinh vật, từ thực
vật, động vật có đực và có cái,
đến con người có nam có nữ, có đàn ông
đàn bà. Những khác biệt về giới tính đi
tới một hoà hợp diệu kỳ, bổ túc cho nhau
để đạt thăng tiến phát triển. Nhưng
trong lịch sử tiến hoá của nhân loại, quan
niệm về giới tính đă trải qua nhiều giao
động thăng trầm; khi th́ bi quan nghiêm khắc muốn
tiêu diệt tính dục, có lúc lại quá lạc quan
đến mức tự do phóng túng, chủ trương t́m
hưởng lạc thú như mục đích đời
người.
Nền luân lư của Do Thái giáo cổ truyền
cũng qua nhiều biến động. Các tổ phụ
đều chấp nhận đa thê, và luật Môise cho phép
bỏ vợ nếu có lư do chính đáng, chỉ cần thành
lập một chứng từ ly hôn. Nhưng tới
thời Chúa Giêsu th́ luật đó cũng được
đưa ra mổ xẻ. V́ thế mới có câu hỏi;
“Có được phép bỏ vợ không?”. Nhân dịp này
Chúa Giêsu xác định quan điểm của Người
về hôn nhân. Trước hết nhận xét về
luật cho ly dị của Môisê, Chúa bảo đầu tiên
không phải như vậy, nhưng Môisê đă chiều theo
sự yếu đuối của con người mà tạm
đưa ra những qui luật rộng răi. Đă
đến lúc phải đặt vấn đề vào
đúng chỗ ban đầu của nó. Hôn nhân phải có hai
đặc tính: Một vợ một chồng và không
được ly dị.
Chỉ có một vợ một chồng, v́ hai
người nam nữ phải được b́nh
đẳng. Đó là hai nhân vị cùng quan trọng như
nhau, bổ túc cho nhau, chu toàn những sứ mệnh riêng
không ai thay thế được. Và phải có tư
thế bền vững để mọi thành phần gia
đ́nh được yên vui hạnh phúc, nhất là cho
những đứa con đang h́nh thành về thể
chất và tinh thần. Không ổn định, không vững
chắc th́ không thể nào xây dựng những giá trị lâu
dài được.
Quan điểm này phần nào khác với một
số người đồng thời với Chúa Giêsu,
nhất là trái với nếp sống đa số nhân
loại thời này. Nhưng lại rất cần thiết
để đạt hạnh phúc. Hôn nhân phải xây
dựng trên t́nh yêu. Kết hợp với nhau là phải
nghĩ tới người khác. Chỉ được
hưởng hạnh phúc khi
tạo dựng hạnh phúc cho người bạn, cho
thành phần khác trong gia đ́nh . C̣n nếu chỉ nghĩ
tới ḿnh th́ rồi sẽ có lúc thấy người khác
là gánh nặng ḿnh muốn trút bỏ.
Lớp giáo lư người
lớn đang học về hôn nhân. Giáo lư viên xin mỗi
học viên cho một câu hỏi về hôn nhân; những câu
hỏi tiêu biểu cho cuộc hội thảo ba cặp:
một cặp Công giáo kết hôn được 14 năm,
cặp Tin Lành Methodist 22 năm và một cặp Mennoite
kết hôn mới hơn 2 năm.
Đây
là một câu hỏi: “Có bao giờ bạn nghĩ
đến việc ly dị? nếu có, bạn phân giải
thế nào?
Người
chồng Mennonite trả lời hay nhất: Jennie và tôi
cả hai đă cam kết với Đức Kitô, khi chúng tôi
c̣n học trung học, điều đó giúp chúng tôi cam
kết với nhau trong hôn phối.
Cam
kết là quan hệ thường thấy thời nay, nó có
nghĩa là một lời thề, một lời hứa
với một người khác. Trong tôn giáo, nó có nghĩa là
một lời hứa đứng đắn và long
trọng để hoàn toàn trung thành với Đức Kitô.
Trong hôn nhân, nó có nghĩa là một lời hứa long
trọng và thành thật, hoàn toàn trung thành với nhau.
Điều
làm sáng tỏ ư nghĩa của tôi hôm nay là; một đôi hôn
phối, họ trung thành với Chúa, có nhiều cơ may
trung thành với nhau. Kinh nghiệm về điều tra
đă làm sáng tỏ điều đó. Năm 1975 trong 4
cặp có 1 cặp ly dị. Nhưng trong 57 cặp trong gia
đ́nh đi lễ đều đặn chỉ có một
cặp ly dị. Điều đáng chú ư là 500 cặp trong
gia đ́nh đọc Kinh Thánh đều đặn và
cầu nguyện chỉ có một cặp ly dị.
Chúng ta
không thắc mắc khi Đức Kitô kết án ly dị và
tái hôn.
Chúng ta
không thắc mắc khi cặp hôn phối cầu nguyện
với nhau; họ thường ở với nhau.
Khi
một đôi hôn nhân gặp vấn đề. Họ
thường thổ lộ với người khác, họ
phàn nàn với lối xóm và bạn bè. Họ khóc lóc với
mẹ với cha, họ thở than với người
đồng nghiệp, với người cùng hội cùng
thuyền. Họ cũng có thể tin cậy ở một
bác sĩ, một linh mục, một tâm lư gia, một
luật sư, một cố vấn hôn nhân, một viên
chức, họ nói với bất cứ ai về t́nh
cảnh rắc rối của họ. Nhưng họ không
thưa với Chúa về điều đó. Tất cả
những người nêu trên có thể cho họ lời
hướng dẫn, ḷng cảm thông và sự giúp đỡ
nào đó. Nhưng không ai có thể nâng đỡ họ như
Chúa. Không ai hiểu hoàn cảnh của họ hơn Chúa,
Đấng thông biết mọi sự và yêu thương
mọi loài, hăy đơn sơ và thành thật, bạn thân
thưa với Chúa về nỗi khó khăn của bạn,
chân thành và khiêm nhượng, bạn xin Chúa giúp.
Nếu
thật sự bạn cảm thấy ḿnh tội.
Đừng quá dễ tha thứ cho ḿnh. Bạn xin Chúa hoán
cải trái tim người có lỗi. Nếu bạn có
lỗi, một lần nữa bạn hết sức khiêm
nhượng xin Chúa giúp bạn thay đổi.
Nếu
bạn cam kết với Chúa, hai bạn cũng cam kết
với nhau. Nếu bạn tập cầu nguyện riêng
tư với Chúa. Hai bạn cũng sẽ cầu nguyện
với nhau dễ dàng. Kết quả là mọi vấn
đề sẽ được giải quyết
trước khi chúng trở nên trầm trọng.
Chúa ban
luật cấm ly dị, Chúa sẽ giúp đỡ bạn
giữ luật đó. Hăy xin Chúa giúp bạn trong Thánh lễ
hôm nay. Khi Chúa ban ḿnh cho chúng ta trọn vẹn, chúng ta sẽ
cố gắng dâng trọn vẹn chúng ta cho Chúa.
Xin Chúa chúc lành
bạn.
Chỉ v́ các ông ḷng chai dạ
đá, chỉ v́ con người yếu hèn, nên mới
phải có những luật lệ, những qui định.
Nếu không có luật lệ, xă hội sẽ loạn
lạc, mặc t́nh cho kẻ mạnh, kẻ xấu tung
hoành ngang dọc. Luật lệ, qui định là cần
thiết đối với con người ở mọi
thời đại, mọi nền văn minh. Đây là một
lời thú nhận rằng con người có những
giới hạn cơ bản.
Chỉ v́ con người yếu
hèn, cho nên mới phải có ṭa án, h́nh phạt, tù ngục.
Mới phải có những ngăn cấm răn đe
những hành vi làm ô nhiễm môi trường sống,
để cứu lấy rừng, lấy biển... Chỉ
v́ con người yếu hèn mà các nhà luân lư mới phải
nêu lên những nguyên tắc đạo đức, các
luật gia phải soạn thảo những điều
luật tỉ mỉ và cụ thể. Chỉ v́ con
người hèn yếu, nên mới phải có những
tờ giao kèo, hợp đồng ngay cả giữa bạn
bè, người thân, chồng vợ... v́ người ta không
dám tin vào ḷng trung tín của nhau.
Trả lời cho những
người biệt phái hay gây sự, Đức Giêsu đă
vạch ra một luống cày mới cho mùa gieo hạt
của những giá trị mới: "Chỉ v́ các ông ḷng
chai dạ đá, nên ông Môsê đă phả cho phép viết
giấy ly dị mà bỏ vợ... Chứ lúc đầu
công tŕnh tạo dựng, Thiên Chúa đă làm nên con
người có nam có nữ...". Đức Giêsu đă
đưa các đối thủ của Ngài trở về ư
định ban đầu, cũng là ư định sau cùng
của Thiên Chúa, ấy là con người sống trong
sự ḥa hợp hoàn toàn với nhau và với vũ trụ.
Cảnh thái hoà, đó chính là thiên đàng hạ giới. Đó
chính là vương quốc của Thiên Chúa.
Đức Giêsu có cái nh́n tin tưởng vào con người. Ngài kêu gọi đến cái phần tốt đẹp nơi mỗi người, cái phần nó làm cho dung mạo con người trở nên giống với dung mạo Thiên Chúa. Để được thế, con người c̣n phải vất vả chiến đấu với sự yếu hèn của ḿnh, vẫn phải phấn đấu làm cho ḷng dạ ḿnh bớt chai đá, mà dịu dàng nhạy cảm hơn, để có thể đập cùng một nhịp với trái tim Thiên Chúa, để có thể góp phần vào sự thái ḥa của vũ trụ, mà Đấng tạo thành đă muốn có từ thuở ban đầu tạo dựng.