"Con
Người sẽ bị nộp vào tay người
đời. Họ sẽ giết chết
Người" (Mc 9,31)
-----------------------
CÁC BÀI
ĐỌC LỜI CHÚA
Bài đọc 1 Kn 2,12.17-20
Nào ta kết án cho nó chết
nhục nhă.
Lời Chúa trong sách Khôn ngoan.
Phường vô đạo lên tiếng nói :"Ta hăy gài bẫy hại tên công chính,v́ nó chỉ làm vướng chân ta,nó chống lại các việc ta làm,trách ta vi phạm lề luật,và tố cáo ta không tuân hành lễ giáo.Ta hăy coi những lời nó nói có thật không,và nghiệm xem kết cục đời nó sẽ thế nào.Nếu tên công chính là con Thiên Chúa,hẳn Người sẽ phù hộ và cứu nó khỏi tay địch thù.Ta hăy hạ nhục và tra tấn nó,để biết nó hiền hoà làm sao,và thử xem nó nhẫn nhục đến mức nào.Nào ta kết án cho nó chết nhục nhă,v́ cứ như nó nói, nó sẽ được Thiên Chúa viếng thăm." Đó là lời Chúa.
Đáp ca Tv 53,3-4.5.6 và 8 (Đ. c.6b)
Đ. Lạy Chúa, thân con đây, Chúa hằng nâng
đỡ.
Lạy Thiên Chúa, xin dùng uy danh mà cứu độ,
lấy quyền năng Ngài mà xử cho con.
Lạy Thiên Chúa, xin nghe con nguyện cầu,
lắng tai nghe lời con thưa gửi. Đ.
Phường kiêu ngạo nổi lên chống
đối,
bọn hung tàn t́m hại mạng sống con,
chúng không kể ǵ đến Thiên Chúa. Đ.
Có Thiên Chúa phù tŕ,
thân con đây, Chúa hằng nâng đỡ.
Con tự nguyện dâng Ngài lễ tế,
lạy Chúa, con xưng tụng danh Ngài,
thật danh Ngài thiện hảo. Đ.
Bài đọc 2 Gc 3,16 -- 4,3
Người xây dựng hoà b́nh thu hoạch
được hoa trái đă gieo trong hoà b́nh, là cuộc
đời công chính.
Lời Chúa trong thư của thánh Gia-cô-bê tông
đồ.
Anh em thân mến, ở đâu có ghen tương và
tranh chấp, ở đấy có xáo trộn và đủ
mọi thứ việc xấu xa. Đức khôn ngoan Chúa ban
làm cho con người trở nên trước là thanh khiết,
sau là hiếu hoà, khoan dung, mềm dẻo, đầy từ
bi và sinh nhiều hoa thơm trái tốt, không thiên vị,
cũng chẳng giả h́nh. Người xây dựng hoà b́nh
thu hoạch được hoa trái đă gieo trong hoà b́nh, là
cuộc đời công chính.
Bởi đâu có chiến tranh, bởi đâu có
xung đột giữa anh em ? Chẳng phải là bởi
chính những khoái lạc của anh em đang gây chiến
trong con người anh em đó sao ? Thật vậy, anh em
ham muốn mà không có, nên anh em chém giết; anh em ganh ghét
cũng chẳng được ǵ, nên anh em xung đột
với nhau, gây chiến với nhau. Anh em không có, là v́ anh em
không xin; anh em xin mà không được, là v́ anh em xin với
tà ư, để lăng phí trong việc hưởng lạc.
Đó là lời Chúa.
Tung hô Tin Mừng x. 2 Tx 2,14
Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Thiên Chúa đă dùng Tin Mừng
mà kêu gọi chúng ta, để chúng ta được
hưởng vinh quang của Chúa chúng ta là Đức Giê-su
Ki-tô. Ha-lê-lui-a.
Tin Mừng Mc 9,30-37
Con Người sẽ bị nộp. Ai muốn
làm người đứng đầu, th́ phải phục
vụ mọi người.
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
Một hôm, Đức Giê-su và các môn đệ
đi băng qua miền Ga-li-lê. Nhưng Đức Giê-su
không muốn cho ai biết, v́ Người đang dạy các
môn đệ rằng : "Con Người sẽ bị
nộp vào tay người đời, họ sẽ giết
chết Người, và ba ngày sau khi bị giết chết,
Người sẽ sống lại." Nhưng các ông không
hiểu lời đó, và các ông sợ không dám hỏi lại
Người.
Sau đó, Đức Giê-su và
các môn đệ đến thành Ca-phác-na-um. Khi về
tới nhà, Đức Giê-su hỏi các ông : "Dọc
đường, anh em đă bàn tán điều ǵ vậy
?" Các ông làm thinh, v́ khi đi đường, các ông
đă căi nhau xem ai là người lớn hơn cả.
Rồi Đức Giê-su ngồi xuống, gọi Nhóm
Mười Hai lại mà nói : "Ai muốn làm người
đứng đầu, th́ phải làm người rốt
hết, và làm người phục vụ mọi
người." Kế đó, Người đem một
em nhỏ đặt vào giữa các ông, rồi ôm lấy nó
và nói : "Ai tiếp đón một em nhỏ như em này v́
danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy; và ai tiếp
đón Thầy, th́ không phải là tiếp đón Thầy,
nhưng là tiếp đón Đấng đă sai Thầy."
Đó là lời Chúa.
-------------------
Minh họa
- Mille images
160 B
- "Con
Người sẽ bị nộp vào tay người
đời. Họ sẽ giết chết Người"
(Mc 9,31)
Sợi
chỉ đỏ :
- Bài
đọc I (Kn 2,12.17-20) : Phường vô đạo âm
mưu hăm hại người công chính.
- Tin
Mừng (Mc 9,29-36) : Lần thứ hai Đức Giêsu loan báo
người sẽ chịu nạn chịu chết.
I. DẪN
VÀO THÁNH LỄ
Anh chị
em thân mến
Trong
một thế giới c̣n nhiều sự dữ và nhiều
người xấu, người sống công chính có thể
chịu nhiều thiệt tḥi v́ bị người khác dèm
pha, đố kỵ, hăm hại… Tuy nhiên, những khổ
đau mà người công chính phải chịu lại sinh
nhiều ơn ích cho chính những kẻ làm hại ḿnh.
Kitô hữu
chúng ta được kêu mời noi gương Đức
Giêsu sống công chính như thế đó. Tuy nhiên, nếu
không được Chúa giúp sức th́ chúng ta khó mà sống
được như thế.
Trong Thánh
lễ này, chúng ta hăy xin Chúa giúp chúng ta can đảm sống
theo gương Ngài.
II. GỢI
Ư SÁM HỐI
- Nhiều
lần chúng ta ganh ghét đố kỵ với những
người tốt hơn chúng ta.
- Nhiều
lần v́ sợ dư luận dèm pha, chúng ta không dám sống
tốt như lư tưởng kitô giáo đ̣i hỏi.
- Nhiều
lần v́ muốn yên thân, chúng ta không can đảm bênh
vực những người v́ làm tốt mà bị ganh ghét.
III. LỜI
CHÚA
1. Bài
đọc I (Kn 2,12.17-20)
Những lư
do khiến phường vô đạo bách hại
người công chính : (1) Người công chính chống
lại những việc làm xấu xa của phường
vô đạo ; (2) Cách sống tốt của người
công chính làm lộ rơ cách sống xấu xa của chúng ; (3)
Phường vô đạo bách hại người công chính
để thử xem Thiên Chúa có bênh vực người công
chính hay không.
2. Đáp ca
(Tv 53)
Mặc dù
bị phường vô đạo chống đối và t́m
hại mạng sống, nhưng người công chính
vẫn trông cậy vào Chúa và kêu xin Chúa cứu giúp ḿnh.
3. Tin
Mừng (Mc 9,29-36)
1. Chính
Đức Giêsu mặc khải cho các môn đệ biết
Ngài là ai : Ngài là Đấng Messia đến cứu thoát loài
người, nhưng cứu thoát qua con đường
chịu nạn, chịu chết và sống lại.
2. Do đă
quen với quan niệm về một Đấng Messia vinh
quang hiển hách, các môn đệ không hiểu ǵ cả.
Nhưng không dám hỏi lại Đức Giêsu. Và cũng v́
đă quen với quan niệm thế tục ấy nên
dọc đường các ông tranh luận xem ai sẽ là
người lớn nhất trong Nước Trời mà
Đức Giêsu thành lập.
3.
Đức Giêsu sửa dạy các ông : trong Nước
Trời, đừng ai để ư tới địa
vị lớn hoặc nhỏ. Điều thứ nhất
phải để ư là phục vụ : càng có chức vụ
cao th́ càng phải phục vụ nhiều (để
nhấn mạnh ư tưởng phục vụ, Đức
Giêsu dùng h́nh ảnh người đầy tớ).
Điều thứ hai phải để ư nữa là có thái
độ tiếp đón mọi người không phân
biệt ǵ cả, dù là một người hèn hạ, vô ích
th́ người môn đệ Chúa cũng phải tiếp
đón (để nhấn mạnh ư tưởng tiếp
đón, Đức Giêsu dùng h́nh ảnh trẻ nhỏ,
tức là một con người không mang lại lợi ích
ǵ cho kẻ tiếp đón nó, mà c̣n mang tới phiền
muộn).
4. Bài
đọc II (Gc 3,16--4,3) (Chủ đề phụ)
Thánh Giacôbê
thuyết phục tín hữu từ bỏ thói xấu ganh
tị tranh chấp : (1) Ở đâu có ganh tị tranh
chấp th́ ở đó có xáo trộn và đủ thứ
xấu xa ; (2) Người xây dựng ḥa b́nh sẽ thu
hoạch hoa trái là sự công chính ; (3) Xung đột và
chiến tranh bắt nguồn từ những ham muốn
bất chính của con người.
IV. GỢI
Ư GIẢNG
* 1.
Người công chính bị bách hại
Elia Wiesel,
một nhà văn do thái từng đoạt giải Nobel,
kể câu chuyện sau đây :
Hồi
đó ông đă bị quốc xă Đức bắt giam trong
trại tập trung Auschwitz. Đây là một trại giam
nổi tiếng là tàn bạo. Thỉnh thoảng bọn cai
ngục bắt một số người đưa vào
pḥng hơi ngạt cho họ bị chết một cái
chết rất khủng khiếp. Một hôm, có một
đám trẻ do thái được chọn để hôm
sau được đưa vào pḥng hơi ngạt ấy.
Nh́n thấy đám trẻ ngày mai phải chết, Elia Wiesel
động ḷng thương nên xin bọn cai tù cho phép ông
được ở chung với bọn trẻ ấy
một đêm. Thật là ngạc nhiên, bọn cai tù
đồng ư ngay. Đêm đó Elia Wiesel kể cho đám
trẻ hết chuyện này đến chuyện khác, mong làm
chúng được vui. Nhưng kết quả trái
ngược hẳn, ông không làm chúng vui được mà
chỉ làm cho chúng khóc, và chính ông cũng phải khóc theo. Sáng
hôm sau, ông buồn bă tiễn chân đám trẻ vào pḥng
hơi ngạt rồi trở về pḥng giam của ḿnh,
mặt mày tiu nghỉu. Bọn cai tù thấy thế th́
cười ngặt nghẽo. Thật là vô t́nh và cũng
thật tàn nhẫn.
Câu
chuyện trên chứa đựng những ư tưởng
chính của Lời Chúa hôm nay. Qua chuyện ấy, chúng ta
thấy sự trơ tráo của những kẻ làm
điều ác, người vô tội bị bách hại và
chiến thắng của sự dữ (bài đọc I) ;
chúng ta cũng thấy một tấm gương phục
vụ những người bé mọn mà Đức Giêsu
đề cao trong bài Tin Mừng.
Trong hoàn
cảnh càng tối tăm bi thảm th́ hành động
phục vụ những kẻ bé mọn càng chói sáng rực
rỡ. Trong trại tù Auschwitz, tất cả những ǵ
tốt lành và tử tế đều bị chà đạp,
c̣n những ǵ là ích kỷ, tự tư tự lợi th́
lại được coi là khôn ngoan. Ḷng thương xót th́
hiếm hoi như một cánh hoa giữa mùa đông giá
lạnh.
Elia Wiesel
đă vươn lên trên tất cả. Ông dám mạo
hiểm cuộc sống để kết bạn với
những đứa trẻ sắp bị xử tử.
Thực ra ông chẳng có câu trả lời nào để
giải đáp cho các em, cũng chẳng làm ǵ
được để cứu các em. Tất cả
những ǵ ông làm được chỉ là cùng sống với
các em trong những giờ cuối cùng của cuộc
sống, để các em không cô đơn trong đau
khổ. Phần nào đó ông là h́nh ảnh của
Đức Kitô.
Đức
Kitô là một người công chính. Tuy nhiên Ngài cũng
phải chịu khổ : suốt đời Ngài đă
bị kẻ thù săn đuổi. Sở dĩ Ngài bị
như thế là v́ Ngài quá tốt lành, tốt quá nên những
kẻ gian ác không chịu nổi. Sự tốt lành của
Ngài vạch trần sự gian ác của họ, Ngài càng
tốt lành th́ sự gian ác của họ càng lộ rơ.
Đức
Kitô đă chiến thắng, chiến thắng không phải
bằng cách đè bẹp sự gian ác hay trốn tránh
sự gian ác, mà bằng cách đối diện với nó và
vượt qua nó. Ngài ban can đảm và hy vọng cho
tất cả những ai hy sinh bản thân cho tha nhân v́
sự công chính. (Viết theo Flor McCarthy)
2. Bàn
về cao vọng
Có cao
vọng không phải là ǵ sai trái cả. Thực vậy,
sống th́ phải biết đặt mục tiêu cho
đời ḿnh, làm việc th́ phải muốn thành công. Tuy
nhiên cao vọng có thể vượt quá tầm kiểm soát
của ḿnh, khiến ḿnh quên hết tất cả mọi
sự khác để chỉ c̣n biết đeo đuổi
điều ḿnh ước vọng.
Bởi
đó, chúng ta phải cẩn thận để ư xem
những ǵ ḿnh hy sinh khi theo đuổi cao vọng. Chúng ta
có thể hy sinh cuộc sống gia đ́nh, sự công b́nh,
sự khả ái và thậm chí cả cuộc sống
của ḿnh nữa. Cao vọng có thể khiến
người ta đối xử với người khác
một cách bất công và tàn nhẫn. Thế nhưng, dù
được lời lăi cả thế gian mà phải
đánh mất chính ḿnh th́ nào có ích ǵ ?
Trong bài Tin
Mừng hôm nay, các môn đệ tranh căi nhau xem ai là
người lớn nhất. Chuyện này chẳng tốt
đẹp ǵ. Nó chứng tỏ các ông chưa học
được bao nhiêu từ những giáo huấn của
Đức Giêsu. Nó cho thấy các ông chả hiểu ǵ
về sứ mạng Đức Giêsu. Bởi đó,
Đức Giêsu gọi họ lại và dạy cho họ
biết ư nghĩa của việc làm lớn.
Đức
Giêsu không huỷ bỏ cao vọng, nhưng Ngài định
nghĩa nó lại cho đúng. Thay v́ cao vọng thống
trị người khác, Ngài dạy họ phục vụ
người khác. Thay v́ cao vọng muốn người khác
hầu hạ ḿnh, Ngài dạy họ biết hầu hạ
người khác. Như thế điều Ngài lên án không
phải là cao vọng mà là cao vọng sai.
Cao vọng
sai làm hại cho sự hiệp nhất của cộng
đoàn, nó biến thành ích kỷ và ganh ghét, và nó có thể
sinh ra đủ thứ thái độ xấu xa đối
với nhau.
3. Nghề
nghiệp và địa vị
Khi Nelson
Mandela c̣n là một sinh viên trường Luật ở
Johannesburg, ông có một người bạn tên là Paul Mahabane,
một thành viên của Hội nghị quốc gia Châu Phi và
là một người có tiếng tăm. Một hôm, hai
người đang đứng ngoài cổng Bưu
điện th́ gặp một công chức da trắng
khoảng 60 tuổi. Ông này bảo Mahabane vào mua cho ông vài con
tem. Thời đó việc một người da trắng
sai bảo một người da đen làm một việc
ǵ đó cho ḿnh chẳng có ǵ lạ. Nhưng Paul Mahabane
từ chối. Viên công chức rất giận, ông hỏi :
- Mày có
biết tao là ai không ?
Paul b́nh
tĩnh trả lời :
- Tôi không
cần biết ông là ai. Tôi chỉ biết ông là ǵ thôi.
Ông công
chức da trắng hét lên : "Mày sẽ phải trả giá
về việc này đó". Rồi ông bỏ đi.
Người
da trắng này nghĩ rằng phẩm giá của ông cao
hơn Paul Mahabane chỉ v́ ông là một công chức; và v́ là
công chức nên ông có quyền sai khiến kẻ khác,
nhất là người da đen.
Chúng ta
cũng có khuynh hướng đánh giá người khác theo
địa vị và nghề nghiệp. Gặp một bác
sĩ th́ chúng ta kính trọng, c̣n gặp một người
công nhân th́ chúng ta coi thường. Nhưng như thế là
vừa bất công vừa ngớ ngẩn, bởi v́ cái làm
nên một con người không phải là địa vị
và nghề nghiệp mà chính là con người của
người đó. (Viết theo Flor McCarthy)
4. Bài
học bất ngờ về giá trị con người
Nếu
muốn hiểu đoạn Tin Mừng này rơ hơn, chúng ta
cần xác định thời điểm của nó : Khi
ấy, Đức Giêsu đă rao giảng được
khoảng 3 năm., sắp tới lúc Ngài kết thúc sự
nghiệp của ḿnh ở trần gian, một kiểu
kết thúc mà không ai có thể ngờ được,
nghĩa là kết thúc bằng cái chết đớn đau tủi
nhục trên Thập Giá. Chính v́ đoán trước rằng
không ai có thể ngờ được việc đó cho nên
Đức Giêsu phải nói trước cho các môn đệ
ḿnh hay, để khi sự việc xảy ra th́ họ
sẽ không quá ngỡ ngàng và hoang mang. Những lời báo
trước về cuộc khổ nạn mà chúng ta vừa
nghe trong đoạn Tin Mừng này là lần loan báo thứ 3
rồi đó. Dù vậy, các môn đệ vẫn không
hiểu. Họ cũng đoán là Đức Giêsu sắp
kết thúc hoạt động rao giảng, nhưng kết
thúc một cách huy hoàng bằng cách chiếm lấy quyền
bính và lên ngôi vua. Chính v́ nghĩ như vậy nên họ
bắt đầu tranh dành nhau xem trong cái chính phủ mà
Đức Giêsu sắp lập ấy, ai trong nhóm họ
sẽ được giữ địa vị nào.
Chính trong
hoàn cảnh ấy, Đức Giêsu dạy cho các môn
đệ ḿnh một bài học, bài học thật bất
ngờ : Chúa nói : "Ai muốn làm lớn th́ phải làm
người rốt hết và làm tôi tớ mọi
người".
Bài học
này rất bất ngờ. Bởi v́ nó không giống quan
niệm của người ta vẫn nghĩ từ xưa
tới nay. Theo quan niệm cũ ấy th́ ai là người
lớn ? Thưa là người ở địa vị cao,
người được những kẻ khác hầu
hạ. C̣n ai là người nhỏ ? Thưa là người
ở địa vị thấp, người phải
hầu hạ kẻ khác. Thí dụ như khi chúng ta thấy
một chiếc xe du lịch, trong số có hai người
ngồi : một người ăn mặc đàng hoàng sang
trọng ngồi ở băng sau, và một người
ăn mặc xuề xoà ngồi cầm lái phía trước.
Tự nhiên ta biết trong hai người đó, ai lớn,
ai nhỏ : người lớn chính là cái ông ăn mặc
sang trọng đang ung dung ngồi phía sau, c̣n người
nhỏ là kẻ ăn mặc xuề xoà phải lái xe cho ông
kia. Hay khi chúng ta đang ngồi trong một pḥng khách : có
một người đang ngồi tiếp chuyện
với ta, uống nước trà, ăn bánh, hút thuốc, và
một người nữa lo bưng bánh, rót nước.
Hỏi ai là người lớn ? Dĩ nhiên là người
đang ngồi. C̣n ai là đầy tớ ? Dĩ nhiên đó
là người đang phục vụ.
Nhưng
Đức Giêsu th́ dạy ngược lại,. Nếu
Đức Giêsu cũng chứng kiến những cảnh
trên và ta hỏi Chúa : Thưa Chúa, trong chiếc xe du lịch
ấy có hai người, ai lớn ai nhỏ ? Đức
Giêsu sẽ trả lời ngay : cái ông ngồi phía sau là
nhỏ, c̣n người tài xế là lớn. Nếu ta
hỏi tiếp : c̣n trong pḥng khách cũng có hai người,
vậy thưa Chúa ai lớn ai nhỏ ? Đức Giêsu
cũng trả lời không chần chừ : người
đang ngồi là nhỏ, c̣n người đang phục
vụ là lớn.
Tuy nhiên
chúng ta đừng hiểu lầm, Đức Giêsu không
chủ trương đảo lộn tất cả,
biến kẻ ở địa vị cao thành người
nhỏ và cho kẻ ở địa vị thấp thành
người lớn đâu. Tiêu chuẩn Chúa đưa ra
để đánh giá một người, ấy là sự
phục vụ. Như thế ai biết phục vụ th́
là người lớn. C̣n kẻ không phục vụ th́ là
người nhỏ. Người ở địa vị
cao mà biết phục vụ th́ vẫn là người
lớn, c̣n kẻ ở địa vị thấp mà không
phục vụ th́ cũng vẫn là người nhỏ.
Nghĩa là
: giá trị của một con người không phải do
địa vị của người đó, mà tuỳ vào
khả năng phục vụ và mức độ hữu
ích của người đó.
Để
minh hoạ cho bài học này, sau đó Đức Giêsu
đưa ra h́nh ảnh một em bé. H́nh ảnh của
một em bé đối với bất cứ người
nào nh́n, cũng thấy là dễ thương. Cho nên khi
thấy một em bé, ai cũng muốn bồng ẵm, muốn
ôm hôn, muốn cho nó ăn bánh, ăn kẹo. Tại sao
người ta thương em bé và muốn cho nó đủ
thứ như vậy ? Có phải tại nó giỏi giang,
tại nó giúp cho người ta được việc này
việc nọ không ? Thưa hoàn toàn không, đứa bé c̣n
quá nhỏ, chưa biết là ǵ, chưa giúp ích
được ǵ. Nhưng người ta thương nói
chỉ v́ người ta thương nó, thế thôi. Một
t́nh thương hoàn toàn vô vụ lợi. Người ta cho
nó cái này cái nọ, cũng không phải để trả
ơn nó hay để mong nó làm ǵ giúp ḿnh. Cũng chỉ v́
thương mà phục vụ thôi. Chúa dùng h́nh ảnh em bé
để minh hoạ cho bài học phục vụ trên kia :
chúng ta cũng phải cư xử với mọi
người theo kiểu chúng ta cư xử với một
em bé : hết ḷng yêu thương phục vụ một cách
hoàn toàn vô vụ lợi. Người nào biết phục
vụ kẻ khác như thế th́ là phục vụ Chúa, và
mới xứng đáng làm môn đệ Chúa.
Chúng ta hăy
nhớ bài học của Chúa : giá trị con người
không tuỳ vào địa vị của người đó,
mà tuỳ vào khả năng phục vụ và mức
độ hữu ích của người đó.
- Trong
một gia đ́nh, ai là người lớn nhất ? Có
phải là người cha, người chồng không ?
Bề ngoài là như vậy. Nhưng đối với Chúa
th́ chưa chắc. Người cha ấy, người
chồng ấy nếu chỉ biết có ra lệnh bảo
người này người nọ làm mọi việc,
nếu chỉ biết ngồi đó mà chê món ăn này
dỡ, cái bàn này lau chưa sạch, nhà cửa này lộn
xộn lung tung ; nếu chỉ biết ăn no rồi
đi chơi, chỉ biết có nhậu nhẹt và
để mặc vợ con làm tất cả, th́ đó chính
là kẻ nhỏ nhất trong nhà, nhỏ hơn cả
vợ ḿnh, nhỏ hơn cả con ḿnh. Bởi v́
người chồng người cha ấy là một
người vô ích.
- Trong
một khu xóm cũng vậy, trong một cơ quan cũng
vậy, trong một họ đạo cũng vậy.
Nếu xét theo tiêu chuẩn của Chúa, th́ kẻ lớn
nhất không hẳn là người có địa vị cao
nhất, không hẳn đó là ông trưởng xóm, không
hẳn đó là ông giám đốc, không hẳn đó là ông
Chủ Tịch Hội Đồng Giáo Xứ. Mà rất có
thể kẻ được Chúa xét là lớn lại chính
là một người mà ít ai để ư tới,
người đó không có chức có quyền nào,
người đó âm thầm ít nói, nói ít mà làm nhiều ; luôn
luôn chu toàn nhiệm vụ ḿnh, luôn t́m cách giúp ích cho
người khác.
- Thí dụ
như Linh mục Jean Marie Vianney. Cha là một người
vừa kém thông minh và vừa có tư cách cục mịch
như một người nhà quê. Sau nhiều năm học
ở Chủng viện, Vianney thi không đủ điểm
nên đáng lẽ bị loại. Nhưng người ta
chỉ thương t́nh mà cho đậu vớt và
được phong chức Linh mục. V́ thấy Cha quá kém
cỏi. Đức Giám Mục đưa Cha đi làm Cha
sở một họ đạo nhỏ xíu ở miền quê
mà giáo dân đă bỏ đạo gần hết, đó là họ
Ars. Thế nhưng Cha Vianney đă tận dụng tất
cả các khả năng và sức lực Chúa ban để
hết ḷng phục vụ họ đạo. Mỗi ngày Cha
chỉ nghỉ ngơi 3,4 tiếng đồng hồ.
Nhưng ngồi toà giải tội th́ liên miên, có khi tới
16 tiếng đồng hồ mỗi ngày. Cha không có giờ
nấu cơm, nên chỉ nấu một nồi khoai lớn
để ăn dần cho suốt một tuần lễ.
Dần dần cả họ Ars trở lại, thành một
họ đạo sốt sống gương mẫu. Giáo
dân từ các họ khác cũng đến đó để
dự lễ, để nghe giảng, để xưng
tội. Có cả các tu sĩ, các Linh mục, Giám mục
từ khắp nơi đến để nhờ Cha giúp
đỡ về mặt linh hồn. Sau này người
viết tiểu sử của Cha đă nhận định
: Nếu cả Giáo Hội Nước Pháp mà có được
chỉ một vài Linh mục như Cha Vianney thôi th́ cả
nước Pháp đă nên Thánh,. Đó mới là người
lớn thật mặc dù chỉ là một Linh mục
học kém, một Cha sở nhà quê, bởi v́ sức
phục vụ của Cha thật là lớn.
Bài học
của CG hôm nay thật là dễ hiểu, nhưng lại
khó thực hành.
Ai muốn
làm lớn th́ phải hạ ḿnh phục vụ mọi
người như một kẻ đầy tớ.
Giá trị
của một con người không phải do địa
vị của người đó, mà là do khả năng
phục vụ và mức độ hữu ích của
người đó.
Xin Chúa ban
thêm cho chúng ta sự khiêm nhường và sự siêng năng,
để chúng ta có thể thực hành bài học phục
vụ mà Chúa dạy chúng ta hôm nay.
5. Tính ganh
ghét
Trong lúc
Đức Giêsu gần tới giai đoạn quyết
liệt nhất của cuộc đời là sắp bị
bắt và chịu chết để chuộc tội loài
người, th́ các tông đồ lại c̣n ganh ghét nhau,
tranh dành địa vị với nhau xem ai lớn ai nhỏ
trong nước mà họ tưởng Chúa sẽ thành
lập. Như thế đủ biết cái tính ganh ghét có
thể xâm nhập vào bất cứ ai (kể cả các tông
đồ), và bất cứ hoàn cảnh nào (kể cả
lúc Đức Giêsu sắp chịu chết). Cho nên ganh ghét
được coi là một trong 7 mối tội
đầu, mối thứ 3.
Trong bài
Thánh Thư hôm nay, Thánh Giacôbê cũng bàn về tính ganh ghét
này. Ngài nói "Ở đâu có ganh ghét và cải vả th́
ở đó có hỗn độn và đủ thứ tệ
đoan". Thánh Giacôbê là một người thực
tế, nhận xét này của Ngài cũng rất thực
tế. Thật vậy chỗ nào có ganh ghét th́ chỗ đó
phát sinh đủ thứ tệ đoan :
a/ Gia
đ́nh chẳng hạn : lẽ ra đó phải là một
tổ ấm hạnh phúc mà mọi người sống
trong đó yêu thương, nâng đỡ, nhường
nhịn, ủi an nhau. Nhưng nếu chẳng may trong gia
đ́nh có một người ganh ghét, thí dụ như
một người chị ganh với một đứa em
v́ nó đẹp hơn, thông minh hơn, được
mọi người thương mến hơn...th́ trong nhà
có những háy nguưt, phân b́, nói bóng nói gió, cải vả nhau,
thậm chí xô xát nhau nữa... Gia đ́nh hết là tổ
ấm mà trở thành gần như hoả ngục.
b/ Ở
sở làm cũng thế, nhất là những chỗ có
nhiều đàn bà con gái. Nhiều chị em đă phải
vất vả tốn công tốn của để t́m cho
được một chỗ làm. Bắt đầu đi
làm th́ vui vẻ hăng hái lạc quan. Nhưng làm một
thời gian rồi th́ đụng phải sự ganh ghét
của chị em đồng nghiệp, và khởi sự
chán nản, buồn bả, bi quan, chỉ muốn thôi
việc đi t́m chỗ khác.
c/ Ngay trong
những nơi đạo đức như các ḍng tu
cũng thế. Lẽ ra chốn tu tŕ phải là nơi
sốt sắng thánh thiện. Các Tu sĩ thương yêu
nhau và giúp nhau nên thánh. Khi một người đi tu,
họ tự nguyện từ bỏ mái ấm gia đ́nh và
chọn tu viện là gia đ́nh mới, chọn các tu sĩ
sống chung trong nhà là những người anh chị em
mới. Lẽ ra họ sẽ được hưởng
một thứ hạnh phúc siêu nhiên bù đắp cho thứ
hạnh phúc tự nhiên mà họ đă tự nguyện
từ bỏ. Nhưng nếu trong cộng đoàn có một
vài người ganh ghét, th́ chân tu viện trở thành
ngột ngạt, đời sống cộng đoàn trở
thành gánh nặng.
Quả
thực thánh Giacôbê tông đồ đă nói rất đúng
"Ở đâu có ganh ghét th́ ở đó có đủ
thứ tệ đoan". Ta hăy phân tích thêm câu nói này. Ganh
ghét đưa đến những tai hại như thế
nào ?
1/
Trước hết là hại cho chính bản thân người
ganh ghét :
.
Người ganh ghét tự nung nấu ruột gan ḿnh
bằng ngọn lửa khó chịu âm ỉ măi. Thấy
người ta dở, người ta xấu, người
ta làm sai làm quấy th́ ḿnh khó chịu đă đành ; mà
thấy người ta hay, người ta tốt,
người ta thành công ḿnh cũng khó chịu. Thành ra khi
người ta vui th́ ḿnh buồn, người ta sung
sướng th́ ḿnh đau khổ, người ta càng vui
sướng chừng nào th́ ḿnh càng buồn khổ chừng
nấy.
. Hại
hơn nữa là người ganh ghét tự làm giảm giá
trị và tư cách của ḿnh nữa. Ganh ghét với ai là
tự đặt ḿnh vào thế tranh đua với
người đó. Mà trong cuộc tranh đua này, nếu
ḿnh cảm thấy khó chịu, bực tức khổ
sở trước thành công của người khác, th́
đó là dấu ḿnh đă thua kém. Thua kém mà c̣n khó chịu
bực tức th́ cho thấy tư cách của ḿnh cũng
thấp kém nữa.
2/ Tai
hại thứ 2 của tính ganh ghét là gây cho nạn nhân
bị ḿnh ganh ghét. V́ ganh ghét mà ḿnh làm cho người ta
buồn người ta khổ một cách hết sức
bất công. Chứ nếu công b́nh mà xét th́ người ta
đều có ǵ để đáng phải buồn khổ
như vậy. Chỉ v́ người ta hay, người ta
tốt, người ta giỏi mà người ta phải
khổ. Lẽ ra người ta phải được khen
thưởng, phải được mừng vui th́ v́ ganh
ghét mà ḿnh làm cho người ta khổ sở. Người
bị ganh ghét như thế lâm vào một hoàn cảnh
thật khó xử : một đàng là công việc phải
làm, đă làm th́ phải làm cho tốt, cho hay - mà càng tốt
càng hay th́ càng bị mỉa mai dằn vật. Biết
xử thế nào bây giờ ! Thật là khó. Thôi chỉ c̣n
nước cứ tiếp tục làm và cắn răng,
nuốt nước mắt mà chịu đựng những
lời mỉa mai của kẻ ganh ghét.
3/ Sau cùng
tính ganh ghét c̣n làm hại cho tập thể nữa.
Người ganh ghét như một con sâu, một con vi trùng
độc hại, âm thầm mà hiểm độc phá
hoại tập thể, làm cho tập thể mất đoàn
kết, mất b́nh an, mất hăng hái. Cho nên thật là
tai hại cho tập thể nào có một vài người
ganh ghét ; và cũng thật là xui xẻo cho ai lỡ
thuộc về tập thể có vài kẻ ganh ghét như
thế.
Những
tai hại vừa kể dẫu không nói ra th́ ai cũng có
thể nhận thấy. Nhưng có một điều khó
nhận thấy là ít ai nhận thấy ḿnh mang tính ganh ghét.
Ai cũng có thể bị tính ganh ghét xâm nhập, nhưng ít
ai biết ḿnh đang có tính xấu ấy. Chị em có
thể ganh ghét nhau mà không hay ; bạn bè có thể ganh ghét
nhau mà không biết ; những người đồng lư
tưởng có thể ganh ghét nhau làm hại nhau mà không
ngờ. Các con của ông Giacóp ganh ghét đến nỗi bán
em là Giuse mà vẫn thản nhiên ; các tông đồ ganh ghét
tranh dành địa vị với nhau đang lúc Đức
Giêsu sắp bị bắt bị giết mà vẫn không
thấy là kỳ. Chúng ta cũng có thể đang ganh ghét
với người đồng nghiệp của ḿnh,
với người hàng xóm của ḿnh, với chính anh
chị em bạn bè của ḿnh mà vẫn không hay. V́ thế
chúng ta phải hết sức khiêm nhường mỗi khi
xét ḿnh, kiểm điểm dời sống. Dấu hiệu
rơ ràng nhất cho biết ḿnh đang có tính ganh ghét là khi ḿnh
thấy người khác thành công, ḿnh chẳng những không
vui mừng với người ta mà c̣n bực bội khó
chịu với họ, hay thấy người ta thất
bại th́ ḿnh lại vui sướng.
Xin Chúa giúp
chúng ta biết khiêm nhường nh́n đúng khả năng
và giới hạn của ḿnh. Và xin Chúa giúp chúng ta biết
cố gắng vui với thành công của người khác,
buồn với thất bại của người khác, và
đoàn kết với nhau, giúp nhau càng ngày càng hay hơn,
tốt hơn.
6.
Người lớn nhất
Một linh
mục kể lại câu chuyện đầy kịch tính
sau đây :
Tại
một vùng hoang dă, những tay giang hồ tứ chiếng
tập trung trong một khu trại. Một phụ nữ
duy nhất sống giữa đám đàn ông sa đọa.
Ban ngày cuốc xới bới t́m, đêm về là
rượu chè bài bạc. Người phụ nữ đă
gian díu với một tay quái nào đó và đang mang thai. Ngày
sinh con, chị suy nhược không chịu nổi phút
thử thách đă chết trên giường sinh.
Biến
cố này bắt những tay giang hồ phải suy nghĩ
một cái ǵ khác hơn là chuyện tranh chấp vàng bạc,
rượu chè. Thơ nhi được đặt nằm
trên tấm ván cạnh xác người mẹ. Bên
dưới người ta đặt một cái nón ngửa
để nhận quà tặng. Chiếc nón đầy
đồng hồ, dây chuyền, nhẫn cưới,
đồng vàng. Tất cả quà tặng dùng để chôn
xác người mẹ xấu số và nuôi đứa bé
thơ dại. Một ông già t́nh nguyện lo cho cháu nhỏ.
Người
ta vô cùng bỡ ngỡ là ngày góp mặt đứa bé trong
trại, cuộc sống đám quái đă đổi
hẳn. Họ bỏ đánh bạc đêm để cho em
bé ngủ yên, dừng lại những câu tục tĩu khi
ở trước mặt bé, những nụ hôn thắm
thiết như mưa trên nét mặt vô tội.
Một hôm
vỡ đê, nước cuồn cuộn tràn lều.
Nhảy khỏi giường, ai cũng đến t́m bé.
Không ngờ bé và cụ già bố nuôi đă bị cuốn
trôi lúc nửa đêm. Hai tay bé vẫn níu chặt cổ
bố. Ngày đào hố chôn hai xác thiên thần cũng là
ngày những người trong trại giang hồ chôn
hết quá khứ. Họ vẫy tay, từ giă nhau mỗi
người về một nẻo. Có phải chính nét thơ
ngây thiên thần kia làm cho khách giang hồ trực cảm
được một ư nghĩa cao đẹp trong cuộc
đời trôi nổi phi lư đó ? Có phải chính ánh
mắt, nụ cười, nét đẹp thiên thần
đă khơi một hương sống mới lạc quan
và tươi vui hơn.
*
"Ai
đón nhận một trong những trẻ nhỏ như
thế này v́ danh Thầy là đón tiếp chính ḿnh Thầy"
(Mc.9,37).
"Trẻ
nhỏ" ở đây được xem là những
người không quan trọng, không đáng kể, không
cần lưu ư ; những người nghèo hèn, tàn tật,
bị bỏ rơi. Đức Giêsu muốn đồng ḥa
với những con người bất hạnh ấy,
để khi đón tiếp họ, chúng ta hoàn toàn vô vị
lợi, v́ không mong chờ sự đáp trả của
những kẻ khốn khổ ấy. Đó chính là sứ
điệp mà Đức Giêsu muốn gởi tới chúng ta
qua bài Tin mừng hôm nay.
Người
c̣n khẳng định : "Ai muốn làm lớn nhất
hăy tự làm người rốt hết và làm đầy
tớ mọi người" (Mc.9,35). Với tinh thần
phục vụ vô vị lợi, chúng ta thực sự
lớn lên trước mặt Thiên Chúa và anh em.
"Người lớn nhất" là người
phục vụ nhiều nhất, hăng say nhất.
"Người lớn nhất" là người làm
trước nhất và nghỉ sau cùng.
Đó là
một cuộc cách mạng về quan điểm
"Người lớn nhất" nơi Đức
Giêsu. "Người lớn nhất" theo kiểu
của Đức Giêsu không dùng quyền để lănh
đạo, nhưng dùng đôi tay để phục vụ.
"Người lớn nhất" không dùng sức
mạnh để chỉ huy, nhưng dùng con tim để
yêu thương. Thế giới ngày nay rất cần
những người đứng đầu theo kiểu mẫu
ấy : khiêm tốn, phục vụ, và yêu thương.
Bourdaloue có nói : "Đặt ḿnh trên kẻ khác chính là
tự buộc ḿnh làm việc và phục vụ họ".
Nhà truyền giáo Albert Schweitzer nói : "Người hạnh
phúc nhất trong anh em là người đă t́m thấy con
đường hiến thân phục vụ".
*
Lạy
Chúa, ai trong chúng con cũng là người đứng
đầu trong một tập thể nhỏ bé nào đó,
xin cho chúng con biết dùng quyền hạn của ḿnh
để phục vụ những người Chúa giao phó
cho chúng con. Nhất là xin cho chúng con luôn thao thức, làm cho
họ ngày càng được an vui và hạnh phúc hơn.
Amen. (Thiên Phúc, "Như Thầy đă yêu")
7. Tiếp
đón em nhỏ
"Ai tiếp đón một em
nhỏ như em này v́ danh Thầy là tiếp đón chính
Thầy".
Tôi thán
phục giáo huấn của Đức Giêsu về cách làm
lớn, một giáo huấn rất ngược đời
nên rất đặc biệt : "Ai muốn làm
người đứng đầu th́ phải làm
người rốt hết và làm người phục
vụ". Nghĩa là làm lớn không phải để sai
khiến người ta phục vụ ḿnh, trái lại
phải phục vụ người ta.
Nhưng tôi
càng thán phục hơn v́ Đức Giêsu đă không nói
phục vụ suông, Ngài c̣n chỉ rơ phải ưu tiên
phục vụ những kẻ nhỏ nhất.
Gia đ́nh
bên cạnh nhà tôi có một người cha được
con cái thương mến c̣n hơn thương mẹ
chúng, bởi v́ người cha này tự dành lấy trách
nhiệm chăm sóc các con : chính tay ông tắm rửa cho các
con ; chính ông dỗ ngủ các con ; ông bồng bế con
nhiều hơn mẹ chúng. Ông là người lớn
nhất trong nhà nên phục vụ nhiều nhất. Ông c̣n
đặc biệt ở điểm này nữa là quan tâm
chăm sóc đứa con nhỏ nhất hơn các
đứa khác. Bởi vậy khi có thêm một đứa
em chào đời, th́ đứa anh hay chị gần nó
nhất tự biết "thân phận" của ḿnh,
nhường cho em nhỏ được hưởng
những chăm sóc ưu tiên của ba.
Tóm lại,
bài học phục vụ đă hay, mà bài học ưu tiên
phục vụ kẻ nhỏ nhất c̣n hay hơn.
Chủ
tế : Anh chị em thân mến, Đức Giêsu đă
dạy : "Ai muốn làm đầu th́ phải làm
người rốt hết, và làm tôi tớ mọi
người", và chính Người đă thực hành
điều Người dạy, là chịu tử h́nh
thập giá để mọi người được
cứu độ. Chúng ta hăy cảm tạ Chúa và dâng
những lời nguyện sau đây :
1. Xin cho mọi
giáo sĩ, tu sĩ và giáo dân trong Hội thánh / biết
loại bỏ mọi h́nh thức thống trị và chuyên
chế / để trở thành người phục vụ
theo gương Chúa Kitô.
2. Xin cho những người đang làm lớn trong xă hội / đừng lợi dụng chức quyền để t́m hiểu giàu sang danh vọng / nhưng biết quan tâm trước hết đến việc phục vụ đồng bào ḿnh.
3. Xin cho
những người nghèo đói, thất nghiệp, tị
nạn, không nhà không cửa, bị xă hội bỏ rơi /
được gặp những người biết quan tâm
an ủi và giúp đỡ thật t́nh.
4. Xin cho
mọi người trong họ đạo chúng ta biết
chú ư đến những người gặp khó khăn
thử thách / người ở trong họ đạo
cũng như mọi người ḿnh có thể gặp / để
cùng nhau t́m cách phục vụ họ.
Chủ
tế : Lạy Đức
Giêsu, Chúa đă làm gương và dạy chúng con phục
vụ cho nhau, khi Chúa rửa chân cho các môn đệ, và
nhất là khi Chúa hy sinh mạng sống chuộc tội
chúng con ; xin giúp chúng con luôn sẵn sàng phục vụ
mọi người như Chúa đă dạy. Chúa là
Đấng hằng sống và hiển trị muôn
đời.
VI. TRONG
THÁNH LỄ
- Sau kinh
Lạy Cha : "Lạy Chúa, xin cứu chúng con khỏi
mọi sự dữ, xin giải thoát chúng con khỏi
những tính xấu ganh ghét, đố kỵ, xin đoái
thương cho những ngày chúng con đang sống
được b́nh an…"
VII.
GIẢI TÁN
Sống công chính theo
gương Đức Giêsu thật là khó. Nhưng đó là
sứ mạng của người môn đệ Chúa.
Với sự trợ giúp tích cực của Chúa, chúng ta hăy
cố gắng sống công chính, cho dù có thể gặp
những khó khăn, thiệt tḥi.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Bài
đọc: kn
2 : 12, 17-20;Gc 3 : 16-4 : 3 ; Mc 9 : 30-37
Mục lục
THỊ KIẾN
CỦA NGƯỜI TU SĨ Mark
Link S.J.
“AI MUỐN LÀM
ĐẦU, HĂY LÀM ĐẦY TỚ MỌI NGƯỜI” N.
Quesson
ĐẦY
TỚ CỦA MỌI NGƯỜI. Gm.
Arthur Tonne
AI TIẾP ĐÓN
MỘT EM NHỎ... Lm.
Gérard Bessière và Hyacinthe Vulliez
Chủ đề:
“Ai muốn nên nhất, hăy trở
nên rốt hết và là tôi tớ phục vụ mọi
người.”
Trong
cuốn sách nhan đề Thuật suy niệm (How to
Meditate) của ḿnh. Lawrence Leshan có kể lại câu
chuyện sau:
Một
vị tu sĩ già đă cầu nguyện nhiều năm xin
Chúa hiện ra để củng cố niềm tin của
ông, nhưng điều đó chẳng bao giờ xảy ra;
thế rồi khi ông hoàn toàn không c̣n hy vọng điều
đó xảy ra nữa, th́ một ngày nọ Chúa lại hiện
ra với ông. Vị tu sĩ già quá đỗi vui mừng.
Thế nhưng, ngay giữa lúc ông đang được
diện kiến Chúa, th́ hồi chuông tu viện vang lên báo
hiệu giờ phát chẩn cho các kẻ nghèo khổ mỗi
ngày tụ lại ở cổng tu viện để xin
ăn. Hôm nay, lại đến phiên vị tu sĩ già ra
phát chẩn cho họ, nếu ông chậm trễ không ra
kịp th́ đám dân bất hạnh kia sẽ lặng
lẽ rời tu viện và nghĩ rằng ngày hôm đó tu
viện chả có ǵ để cho họ.
Vị
tu sĩ già bị xâu xé giữa nhiệm vụ trần
thế và cuộc diện kiến với Chúa. Tuy nhiên,
trước khi hồi chuông dứt, ông đă quyết định ngưng cuộc
diện kiến, cho dù ḷng ông trĩu nặng, để
đi phát chẩn cho đám dân nghèo. Gần một tiếng
sau, vị tu sĩ già trở lại pḥng ḿnh. Khi mở
cửa, ông không thể nào tin vào mắt ḿnh: Chúa đang
chờ ông ở đó. Thế là vị tu sĩ già qú
gối xuống dâng lời cảm tạ, Chúa liền nói
với ông: “Hỡi con, giả như con đă không chịu
đi ra phát chẩn cho đám dân nghèo, th́ Ta đă không ở
lại đây đâu!”.
***
Câu
chuyện trên có ư nghĩa tương tự như bài Tin
Mừng hôm nay. Cũng như các môn đệ, vị tu
sĩ già đă từ bỏ mọi sự để làm theo
ư Chúa Giêsu. Cũng như các môn đệ, vị tu sĩ
ấy đă biết quay lưng lại với sự
thịnh vượng tâm linh ở đời sau. Và cũng
như các môn đệ sau khi đă làm tất cả
những điều ấy, ông học được bài
học tâm linh quan trọng nhất trong cuộc đời
ông. Ông đă học được rằng phương
cách tốt nhất để phụng sự Chúa không
nhất thiết là phải từ bỏ mọi sự,
không nhất thiết là phải quay lưng với thế
gian và ẩn ḿnh vào một tu viện nào đó, không nhất
thiết là phải cầu nguyện lâu giờ hay thị
kiến những cảnh tượng trên trời. Mà
phương cách phụng sự Chúa tốt nhất là
thực hành điều cơ bản hơn những
việc đó rất nhiều, đó là phục vụ anh
chị em chúng ta, đặc biệt những người
ít may mắn nhất. Chúa Giêsu đă dạy các môn đệ
Ngài bài học này qua câu nói: “Ai muốn là kẻ cao nhất,
th́ hăy làm người thấp nhất để phục
vụ tất cả mọi người”.
Điều
này gợi lên một vấn đề rất quan trọng.
Làm sao áp dụng thiết thực lời dạy của Chúa
Giêsu vào đời sống riêng của mỗi người
chúng ta?
Chúng
ta nhận thức được ngay rằng câu trả
lời hoàn toàn tùy thuộc từng người, bỏi v́
mỗi người trả lời một cách, không ai có
thể trả lời thay cho ai nghĩa là mỗi người
phải tự ḿnh trả lời. Tuy nhiên câu trả lời
của một thanh niên đầy can đảm và thiện
chí sau đây sẽ giúp chúng ta rất nhiều:
Ted
Kennedy Junior lần đầu tiên được cả
nước biết đến khi cậu bị cưa
đi một chân v́ ung thư ở lứa tuổi 12. Sau
đó thường xuyên báo chí đăng h́nh cậu
trượt tuyết bằng một chân hoặc chơi
đá banh với chiếc chân gỗ giả. Tuy nhiên giờ
đây người ta c̣n thấy được một
khả năng khác của cậu nữa. Cậu
thường đi khắp nơi trong vùng để
ngỏ lời với các kẻ tàn tật, nhất là
những người c̣n trẻ. Trước mặt gia
đ́nh và bè bạn, cậu luôn tỏ ra lạc quan với
sự tật nguyền của ḿnh. Cậu nói: “Tôi không
cảm thấy khác biệt với mọi người”. Và
cậu thẳng thắn nh́n nhận cậu đă
được các bác sĩ giỏi nhất điểu
trị. Cậu thường thổ lộ: “Một trong
những lư do khiến tôi cố gắng giúp đỡ
những kẻ tật nguyền khác, chính là tôi muốn
đền trả món nợ ấy, tôi chả mất công
bao nhiêu để làm cho kẻ khác được tốt
đẹp hơn, thế th́ tại sao lại không cố
gắng làm”.
Câu
sau cùng này rất đáng được lập lại; “Tôi
chả mất công bao nhiêu để làm cho kẻ khác
được hạnh phúc hơn, thế th́ tại sao tôi
lại không cố gắng làm?”.
Trong
chúng ta ít người được rảnh rỗi như
chàng Ted Kennedy và cũng ít người có được
thời giờ và đảm bảo tài chánh để làm
công việc như cậu Ta. Tuy nhiên tôi vẫn thắc
mắc tự hỏi giả như anh chị em và tôi có
được sự rảnh rỗi và đảm bảo
về tài chính như Ted Kennedy, th́ được bao nhiêu
người trong chúng ta sẽ sử dụng những
đặc ân này một cách quảng đại như anh
ta?
Từ
đó chúng ta trở lại câu hỏi nguyên thủy chúng ta
phải làm thế nào để tự ḿnh đáp trả
lời Chúa Giêsu nói trong bài Phúc Âm hôm nay: “Kẻ nào muốn
nên cao nhất, th́ hăy làm người thấp nhất và làm
tôi tớ cho mọi người”. Như chúng ta đă
biết, không ai có thể trả lời câu hỏi trên dùm
cho chúng ta. Chúng ta phải tự trả lời lấy.
Và
như thế bài Phúc Âm hôm nay vừa mời gọi vừa
thách đố.
Trước
hết nó mời gọi chúng ta xét lại cuộc sống
và tự vấn chính ḿnh: ngay lúc này đây, chúng ta đă làm
việc với tinh thần phục vụ thế nào, cho dẫu
chúng ta là một bà mẹ đang chăm sóc lo lắng cho con
cái c̣n nhỏ dại, hay là một công nhân làm việc
tại một công sở hay một xí nghiệp nào đó?
Thứ
đến, bài Tin Mừng c̣n khuyên chúng ta trong lễ sắp
tới, mỗi ngày nên dành ra ít phút để tự vấn
ḿnh xem chúng ta có cách nào để công việc chúng ta làm mang
nhiều tinh thần phục vụ hơn hiện nay không?
Để
kết thúc, chúng ta hăy lắng nghe trong tinh thần cầu
nguyện những lời của Albert Schweitzer, một Kitô
hữu vĩ đại thời nay, người đă
từ giă những pḥng hoà nhạc ở Âu châu để
trở thành một bác sĩ thừa sai phục vụ cho
người nghèo khổ ở Phi Châu.
“Tôi
không biết số phận bạn sẽ ra sao, chỉ
biết một điều duy nhất là: “Trong các bạn,
chỉ những ai biết t́m và t́m thấy cách thức
phục vụ tha nhân th́ mới thực sự
được hạnh phúc.”
Chúng
ta hăy lập lại những lời này một lần
nữa:
“Tôi
không biết số phận bạn sẽ ra sao, chỉ
biết một điều duy nhất là “Trong các bạn,
chỉ những ai biết t́m và t́m thấy cách thức
phục vụ tha nhân th́ mới thực sự
được hạnh phúc”.
Cùng
với ông bố và người em, bác sĩ Sa-ri May-ô (Charies
mayo) đă xây bệnh viện May ô nổi tiếng ở
Rochester, thuộc tiểu bang Minnesota, Hoa kỳ.
Lần kia, một phái đoàn y khoa tới
thăm bệnh viện. Theo tục lệ ở đó, các
người khách để giày ḿnh trước cửa pḥng
và ban đêm sẽ có người đánh bóng các đôi giày
đó. Tối hôm đó, bác sĩ May-ô làm việc muộn và
về pḥng sau cùng. Ông thấy các đôi giày của khách
để ở cửa chưa được đánh bóng,
các người giúp việc đều ngủ cả. Ông
tự ḿnh kiếm xi và bàn chải rồi ngồi đánh
bóng hết các đôi giày của khách.
Câu chuyện nhỏ này đă thành huyền
thoại. Bác sĩ May-ô được ca tụng v́ tài
năng, v́ những công tŕnh y khoa vĩ đại, mà
cũng v́ nếp sống khiêm nhu b́nh dị.
Theo Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu huấn
luyện nhóm tông đồ Người đă chọn. Chúa
Giêsu xuống thế, cốt để dạy nhân loại
về một Thiên Chúa t́nh yêu. Thiên Chúa như một
người Cha nhân từ, sẵn sàng hy sinh tất cả
cho chúng ta, giúp đỡ chúng ta tận t́nh, tới mức
hầu hạ chúng ta v́ yêu thương. Những tư
tưởng này c̣n lâu các tông đồ mới làm quen
được, hoặc có thể nói được như
Thánh Phaolô: “Hăy sống trong t́nh yêu như Đức Kitô
đă yêu thương và cống hiến chính ḿnh
Người.”
Trong các đức tính cần có, th́
đức khiêm tốn có lẽ là xa lạ, khó chấp
nhận đối với tính tự nhiên con người.
Các tông đồ không muốn nghe tới sự thua
thiệt của Chúa Giêsu. Trong lúc Chúa nói về sự tự
hạ, về t́nh yêu biểu lộ trong hy sinh đau
khổ, về phục vụ, tự hiến cho anh em, cho những
người cần tỏ t́nh yêu thương… th́ các ông
lại thảo luận với nhau về chức vụ,
về địa vị mà các ông hy vọng chiếm
được khi Chúa trở thành người quyền cao
chức trọng.
Chúa Giêsu hiểu tâm trạng các tông
đồ, và Chúa dùng kiểu nói cụ thể hơn
để diễn tả tư tưởng Người.
Dĩ nhiên một tổ chức ở trần gian th́
phải có người trên kẻ dưới, phải có
người lănh đạo, chỉ huy. Nhưng trong tổ
chức của Chúa, th́ những người giữ
địa vị cao phải ư thức ḿnh là rốt
hết, ở thứ hạng sau cùng. Người lănh
đạo phải nên tôi tớ
cho mọi người”. Chúa nói thế và Người
đă làm thế, làm thực sự chứ không chỉ nói
bằng lư thuyết. “Ai muốn làm đầu th́ hăy ở
cuối hết và hầu hạ mọi người”. Chúa
nói thế và đă làm thực sự, chứ không phải
bằng lư thuyết. “Các con gọi Thầy là Thầy và là
Chúa th́ đúng lắm. Vậy mà Thầy đă rửa chân
cho các con. Các con cũng hăy rửa chân cho nhau” (Ga. 13, 13)
Lạy Chúa, xin
giúp chúng con hiểu lời Chúa dạy, cho chúng con thực
thi điều Chúa muốn, là phục vụ mọi
người trong tin yêu và khiêm tốn.
Bác
sĩ charles Mayo cùng với cha và người em xây dựng
bệnh viện Mayo nổi tiếng trên thế giới
tại Rochester thuộc bang Minnesota. Một lần có phái
đoàn chuyên viên y khoa từ Âu Châu được mời
đến nhà bác sĩ Mayo. Theo tục lệ ở đó
khách sẽ để giầy ở ngoài cửa pḥng ngủ
để ban đêm có người đánh bóng.
Bác sĩ Charles về sau cùng. Khi về pḥng,
ông thấy các đôi giầy để đó và đă quá
khuya, ông không muốn đánh thức người giúp
việc, ông thở dài, rồi đem các đôi giầy
xuống bếp, tự tay ông, thức hết nửa
đêm để đánh bóng các đôi giầy của khách.
Đây là một tấm gương Chúa Giêsu
nói với bạn và tôi trong Tin Mừng hôm nay; “Nếu ai
muốn làm lớn, phải nên kẻ hèn nhất và làm
đầy tớ cho mọi người.” Cũng như các
tông đồ chúng ta thường tranh luận ai trong chúng
ta là người lớn nhất. Đức Kitô trả
lời chúng ta: “Người lớn nhất phải làm
đầy tớ cho mọi người”. Bác sĩ Mayo là
một trong những bác sĩ nổi tiếng trên thế
giới. Thế nhưng ông đă đánh giày cho khách của
ông.
Xin nhắc lại Chúa Giêsu rửa chân cho các
tông đồ trong đêm trước khi Ngài chịu
chết v́ chúng ta.
Bài đọc I hôm nay liên quan đến
“người tôi tớ đau khổ”, một danh xưng và
đặc tính Tiên Tri Isaia (40,55) đă tiên báo và
được ứng nghiệm nơi Chúa Giêsu Đấng
đă trở thành đầy tớ của mọi
người bằng cái chết Tiếc niệu:
“Đầy tớ” này được chỉ về Chúa
Giêsu trong sứ vụ tông đồ. Theo những nghĩa
thích hợp nhất: Chúa Giêsu là đầy tớ của
mọi người.
Chúng ta làm thế nào để theo kịp
Chúa Giêsu trong vấn đề phục vụ? chúng ta
phục vụ anh em thế nào? Chúng ta đối xử
thế nào với những người phục vụ chúng
ta.?
Người đầy tớ là ǵ? Là
một người được mướn để
làm việc, đặc biệt là làm việc trong nhà.
Với một ư nghĩa khác: Người đầy tớ
được biểu lộ như một người
hăng hái nhiệt t́nh với người khác, với một
mục đích hay với một niềm tin phục vụ
nghĩa là làm một việc để giúp đỡ,
để có lợi hoặc t́nh nghĩa cho người
khác.
Tất cả chúng ta được gọi
để làm tôi tớ, ngây cả nhà giải phẩu tài
giỏi nhất. Bác sĩ Mayo phục vụ nhân loại
không chỉ bằng việc giải phẫu mà c̣n bằng
việc đánh giày cho khách.
Người mẹ trong gia đ́nh thật sự là đầy
tớ cho cả gia đ́nh . Mỗi một nghề
đều có cơ may để phục vụ.
Chú ư đến việc của bạn
để làm tốt cho người khác.Nếu không bạn
không thể chu toàn tốt công việc của bạn và
bạn sẽ mất mục đích của việc làm. Chân
lư Chúa Giêsu công bố hôm nay là; “Bạn sẽ không quan
trọng nếu bạn không cố gắng phục vụ
mọi người”.
Đức Giáo Hoàng, đầu của Giáo
hội Công giáo, một địa vị quan trọng
nhất trong thế giới, nhận tước hiệu;
“Tôi tớ các tôi tớ
của Chúa”.
Điều này dẫn chúng ta chú ư
đến h́nh thức cao nhất của việc phục
vụ. Phục vụ Chúa qua phượng tự và làm
việc thiện. Trong giờ này chúng ta phục vụ Chúa
bằng cách cùng dâng Thánh lễ, h́nh thức cao nhất
của việc phục vụ. Đồng thời chúng ta
cũng phải đánh giá cao việc phục vụ chúng ta
của người bán hàng xén, của người hốt
rác, của người phát thơ, của người
mẹ, của mọi người phục vụ chúng ta.
Mỗi người theo Chúa Kitô phải
đặt câu hỏi; Trong địa vị của tôi, tôi
có phải làm sao để thực sự phục vụ
người khác.
Xin
Chúa chúc lành bạn.
Ai
sẽ là người lớn nhất?
Không! Không thể nào lại như thế được! Đức Giêsu, Thầy chúng ta, Đấng Thiên Sai, không lẽ nào lại có thể chết một cách nhục nhă như vậy! Bị khép vào án tử h́nh như một tên tội đồ, một tên làm loạn, một kẻ phá hoại mà người ta muốn trừ khử! Đó là số phận của Đấng Thiên Sai ư? Lẽ nào lại như thế được! Đó có lẽ là đại ư những lời các môn đệ của Chúa băn khoăn tranh luận với nhau khi đi băng qua miền Galilê. Các ông sợ không dám hỏi Ngài. V́ sao sợ? Sợ bị nghe Chúa quở trách là chậm tin chăng? Cũng có thể! Nhưng cũng có thể là các ông sợ phải biết sự thật và phải có những lối sống phù hợp với sự thật ấy. Chẳng thà cứ ở trong t́nh trạng nửa tin nửa ngờ như vậy có lẽ khỏe hơn. Cho nên các ông đă chọn im lặng. Tệ hơn nữa các ông c̣n tranh luận với nhau về ngôi thứ chiếu trên chiếu dưới. Thật mỉa mai! Trong khi Thầy ḿnh sắp phải chịu những búa ŕu cuồng nộ của những kẻ cầm quyền về chính trị và tôn giáo thời đó, chỉ v́ Ngài muốn liên đới bênh vực chở che những người bé mọn, những người nghèo khổ! Trong khi Ngài sắp sửa là nạn nhân của tham vọng và bạo lực của người đời, v́ Ngài muốn khai sinh một kỷ nguyên mới của ḥa b́nh an lạc, th́ các môn đệ thân tín của Ngài lại đi giành nhau địa vị, quyền bính! "Về đến nhà"... Thánh sử Máccô xác định rơ như vậy. Về đến nhà, nghĩa là khi Thầy tṛ có thể ngồi đối diện với nhau, tâm sự với nhau trong thân mật, có thể thổ lộ hết sự thật với nhau. Sau một lúc im lặng, Đức Giêsu hỏi các ông đă tranh luận về chuyện ǵ trong lúc đi đường. Thánh Máccô thuật lại: "Các ông làm thinh". Điều này thật trái ngược với thái độ sôi nổi của các ông lúc đi đường. Điều này chứng tỏ các ông đă hồi tâm nghĩ lại. Nhưng để hoàn toàn tâm đầu ư hợp với Thầy, con đường c̣n diệu vợi lắm. Phải đợi một cuộc cách mạng do trận băo Chúa Thánh Linh thổi tới trong ngày lễ Ngũ Tuần mười ngày sau khi Chúa sống lại. Thánh Máccô thuật lại cho chúng ta hồi ba của câu chuyện hôm nay. Thánh nhân bắt đầu kể: "Rồi Đức Giêsu ngồi xuống, gọi mười hai môn đệ lại mà nói...". Cách kể vừa trang trọng vừa đơn giản. Và sau đó là những chi tiết hết sức kiệm lời. Lời của Chúa đă đưa ra một nguyên tắc ứng xử, nó làm nên ư nghĩa của cuộc đời và cái chết của Ngài: Ngài đến để phục vụ. Rồi một cử chỉ hết sức đời thường, nhưng nặng trĩu ư nghĩa trong hoàn cảnh đó: Ngài ôm một em bé (tượng trưng cho những người nghèo hèn, thấp cổ bé miệng) và Ngài giải thích: ai đón nhận một trẻ nhỏ, một người nghèo là đón nhận chính Ngài: "Ai tiếp đón một em nhỏ như em này, là tiếp đón Thầy". Không c̣n ǵ rơ ràng hơn.
- Trong lúc CG gần tới giai đoạn
quyết liệt nhất của cuộc đời là
sắp bị bắt và chịu chết để chuộc
tội loài người, th́ các tông đồ lại c̣n ganh
ghét nhau, tranh dành địa vị với nhau xem ai lớn
ai nhỏ trong nước mà họ tưởng Chúa sẽ
thành lập. Như thế đủ biết cái tính ganh ghét
có thể xâm nhập vào bất cứ ai (kể cả các
tông đồ), và bất cứ hoàn cảnh nào (kể
cả lúc CG sắp chịu chết). Cho nên ganh ghét
được coi là một trong 7 mối tội
đầu, mối thứ 3.
- Trong bài Thánh Thư hôm nay, Thánh Giacôbê
cũng bàn về tính ganh ghét này. Ngài nói “Ở đâu có ganh
ghét và cải vả th́ ở đó có hỗn độn và
đủ thứ tệ đoan”. Thánh Giacôbê là một
người thực tế, nhận xét này của Ngài
cũng rất thực tế. Thật vậy chỗ nào có
ganh ghét th́ chỗ đó phát sinh đủ thứ tệ
đoan :
a/ Gia đ́nh chẳng hạn : lẽ ra
đó phải là một tổ ấm hạnh phúc mà mọi
người sống trong đó yêu thương, nâng
đỡ, nhường nhịn, ủi an nhau. Nhưng
nếu chẳng may trong gia đ́nh có một người
ganh ghét, thí dụ như một người chị ganh
với một đứa em v́ nó đẹp hơn, thông minh
hơn, được mọi người thương
mến hơn...th́ trong nhà có những háy nguưt, phân b́, nói bóng
nói gió, cải vả nhau, thậm chí xô xát nhau nữa... Gia
đ́nh hết là tổ ấm mà trở thành gần như
hoả ngục.
b/ Ở sở làm cũng thế, nhất là
những chỗ có nhiều đàn bà con gái. Nhiều chị
em đă phải vất vả tốn công tốn của
để t́m cho được một chỗ làm. Bắt
đầu đi làm th́ vui vẻ hăng hái lạc quan.
Nhưng làm một thời gian rồi th́ đụng
phải sự ganh ghét của chị em đồng
nghiệp, và khởi sự chán nản, buồn bả, bi
quan, chỉ muốn thôi việc đi t́m chỗ khác.
c/ Ngay trong những nơi đạo
đức như các ḍng tu cũng thế. Lẽ ra chốn
tu tŕ phải là nơi sốt sắng thánh thiện. Các Tu
sĩ thương yêu nhau và giúp nhau nên thánh. Khi một
người đi tu, họ tự nguyện từ bỏ
mái ấm gia đ́nh và chọn tu viện là gia đ́nh
mới, chọn các tu sĩ sống chung trong nhà là những
người anh chị em mới. Lẽ ra họ sẽ
được hưởng một thứ hạnh phúc siêu
nhiên bù đắp cho thứ hạnh phúc tự nhiên mà
họ đă tự nguyện từ bỏ. Nhưng nếu
trong cộng đoàn có một vài người ganh ghét, th́
bầu khi” tu viện trở thành ngột ngạt,
đời sống cộng đoàn trở thành gánh nặng.
- Quả thực thánh Giacôbê tông đồ
đă nói rất đúng “Ở đâu có ganh ghét th́ ở
đó có đủ thứ tệ đoan”. Ta hăy phân tích thêm
câu nói này. Ganh ghét đưa đến những tai hại
như thế nào ?
1/ Trước hết là hại cho chính
bản thân người ganh ghét :
. Người ganh ghét tự nung nấu
ruột gan ḿnh bằng ngọn lửa khó chịu âm ỉ
măi. Thấy người ta dở, người ta xấu,
người ta làm sai làm quấy th́ ḿnh khó chịu đă
đành ; mà thấy người ta hay, người ta
tốt, người ta thành công ḿnh cũng khó chịu. Thành
ra khi người ta vui th́ ḿnh buồn, người ta sung
sướng th́ ḿnh đau khổ, người ta càng vui
sướng chừng nào th́ ḿnh càng buồn khổ chừng
nấy.
. Hại hơn nữa là người ganh
ghét tự làm giảm giá trị và tư cách của ḿnh
nữa. Ganh ghét với ai là tự đặt ḿnh vào thế
tranh đua với người đó. Mà trong cuộc tranh
đua này, nếu ḿnh cảm thấy khó chịu, bực
tức khổ sở trước thành công của
người khác, th́ đó là dấu ḿnh đă thua kém. Thua kém
mà c̣n khó chịu bực tức th́ cho thấy tư cách
của ḿnh cũng thấp kém nữa.
2/ Tai hại thứ 2 : tính ganh ghét làm
hại cho nạn nhân bị ḿnh ganh ghét. V́ ganh ghét mà ḿnh làm
cho người ta buồn người ta khổ một cách
hết sức bất công. Chứ nếu công b́nh mà xét th́
người ta đều có ǵ để đáng phải
buồn khổ như vậy. Chỉ v́ người ta hay,
người ta tốt, người ta giỏi mà
người ta phải khổ. Lẽ ra người ta
phải được khen thưởng, phải
được mừng vui th́ v́ ganh ghét mà ḿnh làm cho người
ta khổ sở. Người bị ganh ghét như thế
lâm vào một hoàn cảnh thật khó xử : một đàng
là công việc phải làm, đă làm th́ phải làm cho
tốt, cho hay - mà càng tốt càng hay th́ càng bị mỉa mai
dằn vặt. Biết xử thế nào bây giờ !
Thật là khó. Thôi chỉ c̣n nước cứ tiếp
tục làm và cắn răng, nuốt nước mắt mà
chịu đựng những lời mỉa mai của
kẻ ganh ghét.
3/ Sau cùng, tính ganh ghét c̣n làm hại cho
tập thể nữa. Người ganh ghét như một
con sâu, một con vi trùng độc hại, âm thầm mà
hiểm độc phá hoại tập thể, làm cho tập
thể mất đoàn kết, mất b́nh an, mất hăng
hái. Cho nên thật là tai hại cho tập thể nào có
một vài người ganh ghét ; và cũng thật là xui
xẻo cho ai lỡ thuộc về tập thể có vài
kẻ ganh ghét như thế.
- Thưa ÔBACE. Những tai hại vừa
kể dẫu không nói ra th́ ai cũng có thể nhận
thấy. Nhưng có một điều khó nhận thấy
là ít ai nhận thấy ḿnh mang tính ganh ghét. Ai cũng có
thể bị tính ganh ghét xâm nhập, nhưng ít ai biết
ḿnh đang có tính xấu ấy. Chị em có thể ganh ghét
nhau mà không hay ; bạn bè có thể ganh ghét nhau mà không
biết; những người đồng lư tưởng có
thể ganh ghét nhau làm hại nhau mà không ngờ. Các con
của ông Giacóp ganh ghét đến nỗi bán em là Giuse mà
vẫn thản nhiên ; các tông đồ ganh ghét tranh dành
địa vị với nhau đang lúc CG sắp bị
bắt bị giết mà vẫn không thấy là kỳ. Chúng
ta cũng có thể đang ganh ghét với người
đồng nghiệp của ḿnh, với người hàng
xóm của ḿnh, với chính anh chị em bạn bè của
ḿnh mà vẫn không hay. V́ thế chúng ta phải hết
sức khiêm nhường mỗi khi xét ḿnh, kiểm
điểm dời sống. Dấu hiệu rơ ràng nhất
cho biết ḿnh đang có tính ganh ghét là khi ḿnh thấy
người khác thành công, ḿnh chẳng những không vui
mừng với người ta mà c̣n bực bội khó
chịu với họ, hay thấy người ta thất
bại th́ ḿnh lại vui sướng.
- Xin Chúa giúp chúng ta biết khiêm
nhường nh́n đúng khả năng và giới hạn
của ḿnh. Và xin Chúa giúp chúng ta biết cố gắng vui
với thành công của người khác, buồn với
thất bại của người khác, và đoàn kết
với nhau, giúp nhau càng ngày càng hay hơn, tốt hơn.
-------------------------------------------------------------------------------------
PHÙ
SA LONG XUYÊN
NỘI
DUNG
I.Tia
sáng:
v KHÔNG LÀM BUỒN L̉NG
CHÚA
v BUỒN SẦU LÀ
BỨC TƯỜNG NGĂN CÁCH HAI THỬA VƯỜN
II.Thư
giăn:
1.
NHẠY CẢM
2.
CHƯA ĐÁNH ĐĂ KHAI
3.
THẦY BÓI
4.
THẤT T̀NH
5.
CHẤT VẤN
6.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG ƯU TÚ
7.
BÂY GIỜ
III.Chuyện
vui suy niệm của AVE JESU
MARIA JOSEPH:
v ÔNG LĂO BI QUAN
IV.Chuyện ngụ ngôn:
v THỞ PH̀ PH̉ THAY !
V.Hẹn bạn trên
đỉnh thành công:
v ROMEO
TẠI GIA
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia
đ́nh:
VII.Chuyện phiếm
của Phạm Khải:
v SINH KẾ
------------------------------------------------------
I.
TIA SÁNG :
* Bạn nói ǵ th́ hăy nói với một giọng
không gay gắt, lúc đó lư lẽ của bạn thêm
nặng giá, và nhất là bạn không làm buồn ḷng Chúa.
* BUỒN SẦU LÀ BỨC TƯỜNG NGĂN CÁCH
HAI THỬA VƯỜN.
Khahil
Gibran.
Hậu
quả hiển nhiên nhất của buồn sầu là tách
biệt khỏi những người khác. Ngay cả
những người mới hôm qua đây, họ đă
trấn an tôi, tựa như họ là một góc vườn
tươi mát, họ cũng biến mất nốt. Ḷng
ưu ái của họ như cánh hoa, sự cộng tác
của họ như mặt trăng, bỗng lụi tàn.
Sau
bức tường là nỗi buồn của tôi. Đàng khác,
cái tường chắn lạ đời mà tôi đă
dựng lên một cách bất đắc dĩ đó - bao
giờ ? như thế nào ? - lại ngăn cấm
những người khác lui tới bên trong khu vườn
của tôi. Cái ước vọng ẩn khuất nhất
trong tôi vẫn là: cái thú đón tiếp và thăm hỏi.
Lạy
Chúa, xin giúp con phá đổ bức tường đi.
II. THƯ GIĂN:
1. NHẠY
CẢM
Chàng và nàng đều là những nhà tâm lư
học nổi tiếng, cả hai đều xuất
sắc trong lĩnh vực chuyên môn và giác quan thứ sáu
của cả hai đều hết sức nhạy bén. Lúc
c̣n bé họ sống cách xa nhau hàng ngàn dặm. Đến
tuổi lớn khôn họ dần dần dọn đến
gần nhau.
Một hôm, cuối cùng hai con người
có duyên phận này đă gặp gỡ. Chàng nói với nàng:
"Người anh yêu chính là
mẫu người phụ nữ như em."
Cô gái: "Trước
khi gặp anh, em đă biết anh là người lư
tưởng của đời em." Thế là họ
nh́n nhau đắm đuối, sau đó cả hai
đều bắt đầu dự cảm những
chuyện sẽ xảy ra.
Chàng :"Em
đă mua quần áo cho trẻ con rồi ?"
Nàng đỏ ửng mặt: "Một đôi song sinh cơ
đấy!"
2. CHƯA
ĐÁNH ĐĂ KHAI
Một cặp vợ chồng đang
ngồi tṛ chuyện trên sa-lông. Cô vợ nói :"Nếu em
chết anh sẽ lấy vợ khác chứ? Anh cùng cô ấy
cũng sẽ ngồi trên cái ghế này chứ?"
-"Anh nghĩ có thể là như
vậy". Người chồng ậm ừ trả
lời.
Vợ :"Vậy c̣n căn nhà của
chúng ta? Anh có bán nó đi không?"
Chồng: "Anh nghĩ là không."
Vợ :"Thế c̣n cây gậy đánh gôn
mà em đă dùng quen? Anh có cho cô ấy sử dụng
không?"
Chồng: "Cô ấy thuận tay trái,
Trời ạ!"
3. THẦY
BÓI NHƯ THẦN
Cô gái trẻ ngồi trước mặt
thầy bói đang băn khoăn về vận mệnh
ḿnh.
Thầy bói: "Trên
đùi cô mọc ba nốt ruồi đen."
Cô gái: "Đúng
ạ!"
Thầy bói: "Đấy
là dấu hiệu cho biết cô sẽ có ba người t́nh.
Đùi phải cô c̣n xâm chữ K."
Cô gái: "Ơ,
đó là kỷ niệm của anh bạn Klan đă đi
nước ngoài."
Thầy bói: "Bụng
cô c̣n có một vết sẹo."
Cô gái: "Vâng,
đó là lần mổ ruột thừa cách đây hai năm.
Thầy thánh thật! Sao thầy lại biết những
việc ấy?"
Khi cô ra về, đệ tử của ông
thắc mắc: “Tại sao
thầy đoán giỏi như thần vậy ?”
Thầy bói điềm nhiên: "V́ cô
ta mặc váy ngắn ...!"
4. THẤT
T̀NH
Chàng trai ủ rũ v́ mất người
yêu cứ ngồi gục trên sa - lông. "Đừng buồn nữa con ạ!" Ông bố an
ủi: "Con c̣n trẻ
lắm lại đẹp trai, không chừng mai đây
sẽ gặp được cô gái khác c̣n dễ
thương hơn."
Chàng trai: "Con biết chứ! Nhưng
hôm nay th́ sao?"
5. CHẤT
VẤN
Một ông nọ trông thấy bạn ḿnh
từ trong nhà thuốc bước ra liền hỏi: " Này, ông bạn tội nghiệp
ơi! Anh ốm à? "
A: "Không, tôi
không ốm, tôi rất khỏe! "
B: "Thế
sao anh phải vào nhà thuốc? "
A: "Chà,
nếu như anh trông thấy tôi từ trại ḥm đi ra
th́ anh cũng cho là tôi chết rồi sao?"
6.
NGƯỜI ĐÀN ÔNG ƯU TÚ
Một tờ tạp chí Mỹ tổ
chức cuộc thi b́nh chọn người đàn ông ưu
tú nhất. Ít lâu sau, ban biên tập nhận được
bức thư viết: Được biết quư tạp chí
b́nh chọn người đàn ông ưu tú. Sau khi đă suy
gẫm kỹ, tôi cho rằng có lẽ tôi là người lư
tưởng nhất với những ưu điểm
như sau: "Tôi không uống rượu, không hút
thuốc, tuyệt đối trung thành với vợ, không
hề nh́n ngắm người phụ nữ nào khác, không
xem phim, cũng không xem kịch. Tối ngủ sớm,
dậy cũng sớm. Mỗi ngày chủ nhật tôi
đều muốn đến nhà thờ... “
Ban biên tập b́nh chọn anh là mẫu
người đàn ông ưu tú và mời anh tới lănh
thửởng.
Anh liền phúc đáp: ”Tiện đây tôi
cũng xin nói luôn, c̣n một năm nữa là tôi
được măn hạn tù. Lúc đó tôi sẽ tới
lănh."
7. BÂY GIỜ
Một phụ nữ kiểu cổ
thốt lên: "Nhớ xưa
kia các cô gái cứ nghe đến những điều
nhảm nhí đă vội vă bịt tai lại bỏ chạy
và mặt đỏ đến tận mang tai."
Cô gái môđen: "Con gái bây giờ khác lắm, cứ ai nói chuyện
bậy, nhảm nhí th́ cố nghe cho bằng hết và
cố nhớ cho thuộc ..."
III.
CHUYỆN VUI SUY NIỆM :
ÔNG LĂO BI QUAN
Người
Ả Rập thường kể về một ông lăo có tên
là bi quan. Ông lăng trí và vô t́nh tới độ không c̣n nhớ
đă có lần trải qua tuổi hoa niên. Cả cuộc
đời dường như ông chưa bao giờ biết
sống là ǵ, ông đă không học biết sống nên
cũng không học chết cách nào cho hợp, cho xứng
đáng với con người, ông không có hy vọng cũng
chẳng có ưu tư. Không biết cười cũng không biết khóc. Không ǵ có
thể kéo chú ư hay ngạc nhiên cho ông. Suốt ngày ông
ngồi trước cửa lều nh́n trời mà không
biết trời xanh hay đục. V́ nghĩ rằng
với tuổi đời chồng chất hẳn ông
phải là người khôn ngoan, nên thiên hạ đến
hỏi ư kiến ông. Các thanh niên hỏi: - Làm thế nào có
được niềm vui?
Ông
trả lời: - Niềm vui là sự bày vẽ của
những kẻ ngu dốt.
Các bậc phụ huynh đến hỏi: -
Làm thế nào để hướng dẫn con cái trên
đường ngay lẽ phải?
Ông
đáp: - Con cái là loài rắn độc. chúng chỉ có
thể phun ra nọc độc mà thôi.
Các
nghệ sĩ cũng đến hỏi ông cách diễn
tả những ǵ là cao quí nhất trong tâm hồn.
Ông
bảo: - Tốt nhất là hăy thinh lặng.
Những
lời dậy bảo con ngừơi chưa biết
sống, chưa biết yêu, cũng chưa biết chết
không mấy chốc được loan truyền khắp
thế giới. V́ vậy mà t́nh yêu, ḷng thiện hảo,
nghệ thuật đă mau chóng biến khỏi mặt
đất. Cuộc sống con người ch́m trong ảm
đạm u buồn. nhận thấy thảm trạng
đó. Thượng Đế mới t́m cách chữa
trị. Th́ ra suốt cả đời ông lăo kia chưa
hề nhận được một cái hôn nào. Thế là
Thượng Đế mới sai một em bé đến
với ông lăo bi quan, nó bá lấy cổ ông và đặt lên
trên g̣ má sần sù của ông nụ hôn. Ông lăo như sực
tỉnh, lần đầu tiên trong đời ông biết ngạc
nhiên và vui sống. Ông mở mắt ra nh́n em bé, nh́n vào
cuộc đời rồi xuôi tay nhắm mắt với
nụ cười nở trên môi.
Cô đơn là nguyên nhân làm cho con người bi
quan. Người cô đơn chẳng những không cảm
nhận được t́nh yêu mà cũng không biết yêu.
Kitô hữu là người lạc quan, v́ họ cảm
nhận được t́nh yêu Chúa và được mời
gọi loan báo cũng như san sẻ t́nh yêu ấy cho
mọi người. Không những sống lạc quan, Kitô
hữu c̣n có sứ mạng mang tinh thần lạc quan
đến cho người khác. Biết bao người già
nua héo hắt v́ không đón nhận được t́nh yêu,
không t́m thấy ư nghĩa cho cuộc đời, họ
đang chờ đợi một cái mỉm cười,
một lời chào hỏi, một thái độ thông
cảm, một sự nâng đỡ. Bầu trời
của cuộc sống sẽ tươi đẹp
biết bao nếu mọi người ai cũng đối
xử với nhau bằng t́nh thân ái, bằng nghĩa cử
yêu thương.
IV. TRUYỆN NGỤ NGÔN:
THỞ PH̀ PH̉ THAY !
Lừa và ngựa đi chợ về.
Phần lớn hàng hóa chủ đều chất lên lưng
lừa, c̣n ngựa chỉ phải chất ít đồ
nhẹ hều nên phởn phơ, vừa đi vừa
nghịch ngợm.
Đường về th́ xa, phải qua
nhiều dốc và suối rất khó khăn.
Được nửa đường, lừa mệt quá
nói với ngựa :
- Chàng trai trẻ ! Mang đỡ cho ḿnh
một tư ! Ngựa tảng lờ như không nghe thấy.
Lừa lại nhắc lại lời đề nghị
lần nữa, nhưng ngựa chỉ phe phẩy tai, không
đáp lại. Tới lúc quá mệt, lừa thở ph́ pḥ và
kêu lên :
- Chú ngựa ! Hăy giúp ta với ! Ta mệt
không chịu nổi nữa rồi.
Ngựa nghe thấy tiếng lừa cầu
khẩn rất rơ, nhưng nó vẫn giả vờ không nghe
thấy, hai tai càng phe phẩy dữ tợn. Đến
một đoạn đường dốc ngược, hai
chân trước của lừa không nhấc được
lên cao, hai chân sau chịu toàn sức nặng của hàng hóa
nên run bần bật, lừa hổn hển nói :
- Hăy giúp tôi, anh ngựa !
Đến lúc này ngựa mới trả
lời :
- Thôi được, tôi sẽ giúp anh.
Thế này nhé ! Tất cả hàng hóa anh vẫn cứ
chở, c̣n cái thở ph́ pḥ th́ tôi sẽ giúp đỡ
thở thay cho cậu nhé !
Lừa giận ngựa nhưng không nói ǵ và
đi được mấy bước nữa th́ gục
ngă.
Người chủ tiến đến ve
vuốt lừa và dỗ dành :
- Lừa yêu quư của ta ! Hăy gượng
dậy nào ! Cố dậy nào !
Nhưng cho dù có dỗ dành mấy, lừa
cũng không đủ sức dậy nổi. Người
chủ đành dỡ hết đồ
và hàng hóa trên lưng lừa, chất tất cả lên
lưng ngựa và quất vào mông ngựa, bắt lên
đường.
Bấy giờ th́ lừa đi không thong
thả bên ngựa, c̣n ngựa lặc lè toàn bộ số
hàng hóa của cả hai con vật. Ngựa ngật
ngưỡng đi.
Bây giờ th́ nó được thở
cả bằng tai lẫn bằng mũi !!!
V. HẸN BẠN TRÊN
ĐỈNH THÀNH CÔNG:
Theo bản tiếng Anh: See you at the top
của Zig Ziglar
Biên
soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU -
DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN VĂN DIỄM
ROMEO TẠI GIA
Trước đây tôi có một anh bạn
lúc nào cũng tất bật làm ăn. Xem ra anh là một
người đàn ông hạnh phúc trong thị trấn,
nhưng sự thật không phải như vậy. Rồi
chúng tôi xa nhau khá lâu. Khi gặp lại, tôi thấy anh khác
hẳn. Anh hạnh phúc và thoải mái hơn và nhất là
thành công hơn trước nhiều. Tôi mới hỏi lư do
th́ anh hớn hở kể cho tôi nghe về việc t́m ra
một cô gái bé bỏng xinh đẹp nhưng cô đơn
và bị hiểu lầm v́ đă lấy phải một
người chồng tàn tệ, rồi giải thích thêm là
ḿnh đă "xâm ḿnh", đă sôi nổi tỏ t́nh và đă
thành công rực rỡ. Thấy tôi sững sờ, anh khoái
chí "bật mí" rằng cô gái ấy chính là
người vợ mà anh đă cưới từ 15 năm
nay. Thế là tôi mới vỡ lẽ ra, nhưng vẫn
chưa hết thắc mắc nên bèn yêu cầu anh giải
thích thêm. Lời giải thích của anh thật giản
dị nhưng chính là lối thoát cho hầu hết các
vấn đề hôn nhân hiện tại. Anh bảo: "Zig
này, anh biết không, tôi mới khám phá ra là khi ḿnh quan tâm và
quảng đại với vợ, khi ḿnh ân cần tỏ
t́nh, nói và làm những điều tốt đẹp cho
vợ như đối với các cô gái "khác"
th́ ḿnh sẽ được vui khoái lẫn hạnh phúc
tại nhà ḿnh”. Anh nói
tiếp: “Điều quí nhất
trên đời là có một người dành riêng cho ḿnh
để yêu thương, tin tưởng và kính trọng".
Và tôi vội đáp, đúng như vậy. T́nh yêu đó
được biểu lộ bằng sự trung tín hoàn
toàn và "mù quáng" đối với người
bạn đời. Tôi thầm tín rằng hạnh phúc, yên
ổn, b́nh an... đều nhờ trung tín mà ra. Vợ tôi và
tôi đều cảm thấy hết sức đau khổ
nếu phải nghi ngờ về sự trung tín của nhau.
Tiếc thay nhiều ông chồng hoặc bà vợ hết
sức vui vẻ và quảng đại đối với
người cộng sự, mậu dịch viên, thư kư,
bưu tá và cả với người lạ nữa, trong
khi lại đối xử cộc cằn với nhau và c̣n
cho đó là điều tự nhiên nữa chứ! Tại
sao vậy? Tôi xin cố gắng giải đáp và đóng góp
vài đề nghị dựa trên 31 năm chung sống
tuyệt vời với người đàn bà xinh
đẹp mà Thượng Đế đă ban cho tôi để
yêu thương và kính trọng. Nàng là người quan
trọng nhất đời tôi và càng ngày chúng tôi càng thân
thiết nhau hơn. Sở dĩ tôi nói thế v́ hy vọng
những ư nghĩ của ḿnh sẽ có ư nghĩa với
bạn và người bạn đời của bạn. Khó
mà tin nổi là những người đă lập gia
đ́nh một cách trưởng thành, đạt hạnh
phúc mà không cần nhờ đến mối quan hệ hài
ḥa với người bạn đời của ḿnh
được. V́ hôn nhân là gia đ́nh mà gia đ́nh là
nền tảng của đất nước nên có lẽ
đây là chương quan trọng nhất của cuốn
sách. Trên tạp chí Time, số ra ngày 29 tháng 12 năm 1970,
tiến sĩ Paul Papense có viết: "Qua lịch sử chứng minh được
rằng không xă hội nào mà trong đó gia đ́nh bị
băng hoại lại có thể tồn tại
được". Cách bạn nh́n, cư xử và
sống với người bạn đời là
điều tối quan trọng. Thật vậy, nó quan
trọng đối với thành công và hạnh phúc của
bạn hơn bất cứ mối tương quan nào khác.
Bạn nh́n chồng hoặc vợ ḿnh ra sao? Bạn coi nhau
như một cặp vợ chồng hay như một gia
đ́nh? Tôi không dám tự phong là chuyên gia, nhưng qua kinh nghiệm
và quan sát, tôi thấy có 3 lư do có thể tạo nên phần
lớn những khó khăn trong đời sống vợ
chồng.
Lư do thứ nhất là, qua một
thời gian chung sống, hầu hết những
người chồng hoặc vợ, v́ quá quen với
việc có người bạn đời bên cạnh nên cho
rằng mọi việc đều tốt đẹp và
nghĩ rằng người bạn đời rồi
sẽ sống măi với ḿnh thôi. Nghĩ như vậy
hơi ảo tưởng, v́ cứ 10 cuộc hôn nhân đă
có tới 4 cuộc ly dị và một số khác chỉ
tồn tại trên danh nghĩa.
Lư do thứ hai là môi trường chúng ta
đang sống (cổ vũ cho vấn đề ly dị)
khiến vợ chồng ngày càng gặp nhiều khó khăn
hơn. Nhiều người nghĩ rằng tỏ ra yêu
thương và âu yếm người bạn đời là
ủy mị và yếu đuối. Những nhà soạn hài
kịch hay đại loại như vậy, thường
lấy cơ chế hôn nhân làm mục đích tấn công,
đặc biệt là những châm biếm nhằm vào
mẹ chồng, nàng dâu.
Lư do thứ ba là nền luân lư đổi
thay, chấp nhận tự do luyến ái, hôn nhân thử,
ngoại hôn, trao đổi vợ và ly dị chỉ v́ không
thích nữa, đă tạo nên sự bất an và thất
thường. Thậm chí, hiện c̣n có cả một
phong trào đ̣i phụ nữ được quyền
giữ lại tên thời con gái sau khi kết hôn để
sau đó có ly dị th́ người vợ sẽ không
gặp rắc rối ǵ mấy về trương mục
ở nhà băng, thẻ tín dụng... thế th́ có khác ǵ
đặt kế hoạch trước cho sự đổ
vỡ đâu.
VI.T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA
Đ̀NH:
Tuyền lễ
mễ tay xách nách
mang túi lớn túi nhỏ từ
chợ trở về. Mồ hôi rịn từng hạt trên
trán, nó đẩy cửa bước vào nhà. cảnh
tượng đập vào mắt nó thật không thể nào
tin nổi: Huy và Ngọc đang đắm đuối bên
nhau. Hai người giật ḿnh buông vội nhau ra, nhưng h́nh ảnh ấy
đă in vào mắt Tuyền mất rồi. Nó buông rơi
những túi đồ ăn lăn lóc trên sàn nhà và bỏ
chạy.
LỜI GIẢI THÍCH HAY NGUYÊN CỚ CỦA
SỰ PHẢN BỘI
Huy ngồi phịch xuống giường,
hai tay ôm lấy đầu vẻ đau khổ. Ngọc
chạy vội đuổi theo Tuyền:
- Tuyền ơi, dừng lại, dừng
lại đă.
Ngọc túm lấy vai Tuyền, ôm cô bạn
gái thân thiết vào ḷng. Tuyền hất tay Ngọc ra,
giọng đầy uất hận:
- Buông tôi ra, đồ giả dối, tôi ghê
tởm các người.
Ngọc cố trấn tĩnh:
- Tuyền ơi, cậu chửi mắng
ḿnh bao nhiêu cũng được, nhưng xin cậu nghe
ḿnh một lần thôi. Anh Huy yêu cậu nhưng cậu
cứ lẩn tránh anh ấy, ḿnh lại chăm sóc anh
ấy một cách tự nhiên, vô tư. T́nh yêu đến
hoàn toàn ngoài dự định của bọn ḿnh…
Tuyền hét lên:
- Thôi, thôi đủ rồi, tôi mất
người yêu và một người bạn gái thân
nhất, thế là quá đủ rồi. Cút đi!
Ngọc lủi thủi quay lại, vai nó
rung lên từng hồi. Bước vào pḥng, nó tránh ánh
mắt của Huy. Trước đây, hai người
vẫn thảng thốt mỗi khi hạnh phúc bên nhau
bởi c̣n có Tuyền. Nhưng chưa bao giờ họ h́nh
dung ra cảnh bẽ bàng như thế này.
EM YÊU ANH,
NHƯNG….
Tuyền là cô gái hiền lành, nhút nhát, ít nói.
Không chỉ ở lớp nó mới vậy mà ngay cả
ở nhà cô cũng thế. Nhiều khi, mẹ cứ
gắt:
- Mày nói to lên xem nào, làm sao mà cứ lí nhí trong
miệng như thế hả?
Thế là Tuyền lại co rúm người
lại. Ngọc th́ khác, trái ngược hoàn toàn với
Tuyền. Nó xông xáo đến khắp mọi nơi,
băng băng làm những việc ḿnh thích, gặp gỡ
bất cứ ai nếu cần và ăn nói th́ hoạt bát,
hóm hỉnh khiến cho ai cũng quư mến khi tiếp xúc
với nó. Hai cô bạn gái khác nhau như nước với
lửa, như ngày với đêm, như âm với
dương, thế mà lại rất thân nhau. Tuyền luôn
t́m thấy sự che chở, nơi nương tựa
của ḿnh ở nơi Ngọc, c̣n Ngọc lại vui
vẻ, cảm giác như sự mạnh mẽ trong tính cách
của ḿnh có ích với cô bạn gái mỏng manh, yếu
đuối…
Khi Huy đến là anh đă làm quen
Tuyền, đă nhắm vào cô gái bé nhỏ, dễ thương
ấy rồi. Cũng như những con người
mạnh mẽ khác, khi gặp Tuyền là nảy sinh ư
nghĩ được che chở, bao bọc, cưu mang. Huy
cùng lúc xuất hiện t́nh cảm yêu đương và có ǵ
đó như bổn phận, trách nhiệm với Tuyền.
Tất nhiên, Tuyền cũng rất cảm mến Huy,
nhưng nó luôn thu ḿnh trong vỏ ốc, rụt rè
đến mức e ngại mỗi khi tiếp xúc với
Huy. Nó rất sợ phải ngồi một ḿnh với anh
nên hay chèo kéo Ngọc ở lại cùng. Nó đỏ bừng
mặt lên, lúng túng mỗi khi nghe bạn trêu chọc, nó
sợ hăi nếu ai đó nh́n thấy hai người đi
với nhau. V́ thế, nó bắt Ngọc phải đi cùng,
không những thế, nó c̣n tránh ngồi sau xe Huy mà
đưa cho Ngọc để anh chở, ḿnh lóc cóc đi
bên cạnh. Mới đầu Huy bừng bực v́ sự
giữ ư thái quá của Tuyền, nhưng rồi anh cũng
quen…
Điều nguy
hiểm nhất là thói quen này dần dần trở thành nhu
cầu ở cả Huy và Ngọc. H́nh ảnh, con
người Ngọc trái ngược hẳn với
Tuyền đă thổi vào Huy một luồng gió mới mát
lành. Nếu như Tuyền luôn là một bến bờ
b́nh an, giản dị, th́ Ngọc giống như một
cơn giông bất chợt ập đến, có khi nó mang
lại những ngọn gió mát lành nhưng cũng có lúc nó gây sốc, cảm
giác sợ hăi, ngộp thở cho người đối
diện. Những cảm giác đó không bao giờ Huy t́m
thấy ở Tuyền. Và anh vừa sợ sợ, vừa
thích thú trước những cơn giông của Ngọc.
Cuộc sống sẽ sinh động
hơn, hấp dẫn hơn, phong phú hơn khi có những
con người với những cá tính khác nhau. Nhưng
chết nỗi trong t́nh yêu, Huy không thể nào vừa có
được sự b́nh yên của Tuyền lại
vừa có sức hấp dẫn mạnh mẽ của
Ngọc. Mặc dù anh đă lựa chọn, nhưng sự
gần gũi nhau quá nhiều do Tuyền vô ư tạo
điều kiện cho họ đă làm trái tim Huy chao
đảo.
Đă có lúc Tuyền chột dạ, cảm
thấy sự thân mật giữa Huy và Ngọc tự nhiên
quá, có vẻ như trước đây họ có chút ǵ
ngại ngần khi phải làm b́nh phong cho Tuyền th́ nay
họ làm việc đó một cách hào hứng, vui vẻ,
thậm chí háo hức nữa. Nhưng Tuyền lại
tự nhủ: người bạn thân nhất của ḿnh
quư mến người yêu ḿnh như thế là tốt
chứ sao?
Đă có lúc Huy và Ngọc phân vân tự
hỏi ḷng: trong những cuộc hẹn ḥ tay ba này, liệu ai là
người hạnh phúc hơn ai?
Nhưng tất cả đă để cho
ḿnh trôi đi theo thời gian và điều ǵ xảy ra th́
đă xảy ra.
NHẬT HÀ
VII.
CHUYỆN PHIẾM :
Trích trong tập truyện hài
hước trẻ “Bồ” non
Biên soạn : PHẠM KHẢI
SINH KẾ
Bạn đă
đi làm ở đâu chưa?
-…
- Chưa
à? Sao thế?
-…
-Ừ. Thế
ngoài hai tấm bằng đại học ra bạn có
nghề phụ nào nữa không?
-…
-Không à?
Thế th́ không ổn rồi ! Hăy chịu khó lắng nghe câu
chuyện mà tôi sắp kể ra đây rồi bạn sẽ
hiểu làm thế nào để có thể tự kiếm
sống.
Một
buổi sáng đẹp trời nọ, sau khi sửa lại
hàng móng chân cho thật chu đáo, thay đôi tất thủng
lỗ chỗ bằng một đôi tất lành lặn
hơn, tôi lại chuẩn bị đi xin việc. Ở
trên đời ai cũng cần có việc làm để… làm
việc, chí ít là nhằm có cơm ăn. C̣n để làm ǵ
hơn thế th́ tôi tạm thời chưa nghĩ
đến. Nếu muốn biết cả điều
đó nữa th́ bạn hăy t́m gặp các nhà tỷ phú trong và
ngoài nước để hỏi tại sao họ cứ
làm việc như trâu như ngựa vậy! Hôm ấy tôi
đến gặp cụ Tôn Thất Nghiệp- cán bộ
tổ chức của nhà hát quận. Nhà hát này vốn có tên
là nhà hát lao động (các nhà hát thành phố và Trung
ương tôi đă thử hết lượt rồi).
Cụ ”tổ chức” này là một cụ già cẩn
thận và…tốt - tôi tự trấn an bản thân khi nh́n
cái cách cụ soi từ nét chữ trong tập hồ sơ
của ḿnh. Ở những nơi khác, có bao giờ
người ta xem xét tỉ
mỉ đến như vậy ! Thường là :
-Anh
học ở đâu ra?
-Dạ,
Trường đại học sân khấu ở Zét ạ.
-À, học
ở tây về. Môn ǵ ?
-Dạ
thưa: Bị kịch ạ.
-Bên ấy
lại có cả “ bi kịch” kia đấy!
-Dạ
chuyên ngành này rất phát triển ạ.
-Quư hóa
thật, nhưng chúng tôi thừa biên chế “bi kịch”
từ lâu rồi.
Chẳng
ai ngó ngàng ǵ tới bộ hồ sơ của tôi cả,
lần này mới có người xem đến nó. Mà xem xét
mới kỹ làm sao ! Ông cụ cứ lật qua lật
lại tấm bằng bọc da đỏ chót, rồi
lại xoay ngang dọc tấm huy chương ”những giọt nước
mắt vàng”- phần thưởng cao nhất của
Cuộc thi Bi kịch 5 châu lần thứ XI của tôi. C̣n
tôi, tôi ngắm cụ: chắc cũng chưa đến sáu
mươi (pháp lệnh công chức quy định rồi),
nhưng mà trông hom hem quá! Tôi cứ giật ḿnh thon thót
mỗi khi “cụ tổ chức” lúc lắc mái đầu
lưa thưa tóc. Ai đă từng trải qua hoàn cảnh
của tôi chắc sẽ hiểu. Cầu cho mọi
chuyện chót lọt!
Tôi nhớ
lại buổi gặp gỡ lần trước, ở
một nhà hát nọ, quư bà tiếp tôi cũng cứ gật
gật liên tục làm tôi mừng hú vía, tưởng sắp
thành công tới nơi. Hóa ra bà này bị tật, gật gù
một lúc, bà ấy bảo:
-
Giá Hài kịch th́… đằng này …
-
Tổi kể
đến đoạn nào rồi nhỉ ? À cuối cùng ông
cụ cũng xem xong hồ sơ của tôi. Cụ nói:
-
Cậu cứ để đây,
chúng tôi sẽ xem xét.
-
Thưa cụ, cháu tốt
nghiệp đă hai năm nay…
-
Sang năm hoặc sang năm
nữa… rất có thể…
Cám ơn cụ già
tốt bụng, tôi ra về, ḷng tự nhủ: ”Thế là
hết lượt”. Thời buổi này th́ chẳng ở
đâu cần cái anh chỉ biết mỗi một nghề
khóc như tôi. Cuộc sống từ ngàn đời nay
vốn chỉ cần bổ sung những nụ
cười, càng nhiều càng tốt. C̣n khóc th́…
thiếu ǵ người làm được việc ấy.
Ngay như ông cụ vừa rồi mặt lúc nào nom cũng
rầu rầu, đôi mắt hum húp luôn rơm rớm
nước mắt. Cụ mà nhận vai “Viên công chức già” trong vở
”Mầm xuân” của Italia th́ khỏi phải hóa trang và tập tành làm ǵ cho thêm
mệt!
Đang đi, tôi
bỗng nhớ ra đă bốn tiếng đồng hồ
liền chưa khóc lần nào. Cái nghề của tôi nó
rắc rối thế đấy, nghỉ lễ cũng
như chủ nhật, ngày nào cũng phải tập vài
bận th́ mới mong khóc được đều, khóc
đủ, khóc đúng lúc. Lập tức ngồi xuống
bên lề cỏ vườn hoa ”Cá sấu”, nhấc chiếc mũ tàng tă
đặt xuống bên cạnh, tôi khoanh chân gọi
những giọt nước mắt mau đến. Tập
trung tư tưởng cao độ, mặt tôi dần
đỏ lên. Màu đỏ lấn át hết sắc xanh
ốm đói, lan sang hai tai
và cuối cùng thu gọn lại trên chóp mũi. Chính lúc
ấy hai giọt nước khởi đầu rời
khoé mắt…
Tôi quên chưa nói
cho các bạn biết cha tôi là nghệ sĩ Tuồng, c̣n
mẹ tôi là diễn viên Chèo. Năm tôi lên bốn tuổi,
cha tôi đă tập cho tôi ba mươi sáu điệu
cười “gia truyền” để làm vốn sau này. Tôi
”khôn” nhưng cũng sớm mải chơi
lắm. Miệng hát ”hi hi ha… như ta đây…” nhưng
mắt cứ nhớn nhác nh́n ra cái xe của thằng cu hàng
xóm. Cha tôi giận lắm:
-Không gắng lên th́
sau này chỉ có đi hoạn lợn!
-Thế hoạn
lợn có hoạn được voi không bố ?
-Được,
hoạn cả thuồng luồng !…
Nhiều năm sau
tôi vẫn không thể nào gột được khỏi
đầu cái ư nghĩ thô thiển : ”Sân khấu là loại
h́nh nghệ thuật dành cho thời thượng cổ, khi
người ta cứ phải gào toáng lên mọi suy nghĩ
thầm kín này nọ
vào những lỗ tai nghễnh
ngăng! “Nhằm hướng nghiệp cho con, cha tôi không
biết mấy mươi lần bất đắc dĩ
phải dựng vở ”Cai Tranh đốt quán” ngay tại
nhà riêng. Và mẹ tôi thường xuyên dùng đến lời lẽ cùng điệu bộ
nhân vật ”Sùng bà” mà vận động tôi. Để
vừa ḷng cha mẹ, tôi thi vào trường sân khấu.
Trong môn thi năng khiếu,
tôi đă gây bất ngờ cho toàn Ban giám khảo bằng 36
điệu cười tuồng cổ và khiến cha tôi
sửng sốt v́ điệu cười thứ ba bẩy
”của tôi”: cười ra nước mắt ! Tôi
đỗ cao và được cử đi học
nước ngoài. Người ta xếp tôi vào khoa Diễn viên kịch nói, Bộ môn Bi
kịch. Tôi nói rằng ḿnh chỉ quen cười, không quen
khóc. Các ông thầy bảo: ”Không sao. Rồi sẽ khóc
được thôi. ”Hai bên” đă có kế hoạch hợp
tác đào tạo rồi. Chúng tôi có nhiệm vụ biến anh thành
người biết khóc chuyên nghiệp!”… Thế
đấy bạn ạ!
Khi bên mắt
phải đă xong giọt cuối cùng- thứ một
trăm linh tám- và bên mắt trái mới được
một trăm linh ba giọt cộng một phần hai, tôi
mới ngẩng đầu lên: Xung quanh tôi, cả
vườn hoa ”Cá sấu” chen chúc toàn người là
người ! Th́ ra bà con dừng lại xem tôi khóc ! Bấy
lâu nay tôi chỉ khóc âm thầm, giấu diếm; hôm nay
ngẫu nhiên lại được khóc giữa đám
đông. Chắc các bạn cũng biết diễn viên chúng tôi cần khán gỉa như
thế nào rồi ! Tôi sung sướng như thể
được nhận vào đoàn kịch. Ôi ! Đă lâu
lắm rồi tôi không được sống trong không khí
của buổi biểu diễn như hôm nay…Hơ hơ
hơ ! Tôi bưng mặt khóc rống
lên. Một trăm linh chín, một trăm mười…
một trăm ba mươi bảy. Hư hư hư…
Những giọt nước
mắt ngoài giáo tŕnh cứ tuôn ra như suối. Một bà
cụ phúc hậu bước
lại bên tôi:
-Thôi đừng
khóc nữa cháu. Lạy trời lạy phật phù hộ !.
Cụ an ủi và
bỏ một tờ bạc hai ngàn
vào ḷng chiếc mũ của tôi. Bà cụ đă
nhầm tôi với người khất thực ! Tôi suưt
bậc cười ha
hả, nhưng không nỡ
cười và cũng không cười được khi
đang khóc dở. Hi…hi…hi. Bốn năm người
vội xúm lại dỗ dành tôi, ai cũng rưng rưng
thương cảm. Những
tờ hai trăm, một ngàn rồi năm ngàn tới
tấp thả xuống như mưa…
Từ đó
trở đi tôi không c̣n lo đói nữa. Tôi đă có kế
sinh nhai. Mươi mười lăm ngày, vào những
khi túng tiền, tôi lại t́m một góc đường
hoặc công viên nào đó, bỏ mũ xuống và âm
thầm…khóc - cùng một công ôn bài ! Tôi tiết kiệm
những đồng tiền t́nh
nghĩa, chỉ ăn đủ no; phần c̣n lại dành đóng học phí. (Tôi theo
học một lớp chuyển đổi kiến thức
-lớp hài kịch!). Phải học tập thật
giỏi, ḿnh mắc nợ cuộc đời nhiều
lắm ! Tôi đă từng biết cười, chắc
chắn sẽ cười gịn trở lại. Nay mai tôi
sẽ cười được như Tào Tháo. Và nếu
cần lại khóc chẳng kém Lưu Bị cho mà xem !
Sắp tới, bằng mọi giá tôi phải học thêm
nghề hoạn lợn. Không có thứ kiến thức nào
là kiến thức vứt đi và nghề phụ th́
chẳng bao giờ thừa cả!.
HOÀNG XUÂN TUYỀN