CHÚA NHỰT XII

CHỦ ĐỀ : Vững ḷng trông cậy Chúa dù đang sống giữa khó khăn

 

Sợi chỉ đỏ : Các bài đọc hôm nay nêu lên ba t́nh huống khó khăn khác nhau :

- Ngôn sứ Giêrêmia bị dân do thái t́m cách làm hại (Bài đọc I - Gr 20,10-13) : "Chúa ở cùng tôi như người lính chiến hùng dũng"

- Tác giả Tv 68 bị những người thân thích bài xích (Đáp ca - Tv 68) : "Chúa nghe những người cơ khổ"

- Các sứ giả Tin Mừng bị bách hại (Mt 10,26-33) : "Tóc trên đầu các con đă được đếm cả rồi"

Những vai chính trong 3 bài đọc trên đều vững ḷng trông cậy nơi Chúa, với niềm xác tín được Chúa bảo vệ và giải thoát.

- Bài đọc II (Rm 5,12-15) (Chủ đề phụ) : "Do tội của một người mà nhiều người phải chết, th́ ơn nghĩa của Thiên Chúa và ân huệ ban do ơn một người là Đức Giêsu Kitô làm cho nhiều người được ơn dư đầy hơn bội phần"

Minh họa

- Mille images 137 E

- "Anh em đừng sợ, anh em c̣n quư giá hơn muôn vàn chim sẻ" (Mt 10,31)

I. DẪN VÀO THÁNH LỄ

Anh chị em thân mến

Cuộc sống của chúng ta trên dương thế này thường xuyên gặp phải biết bao khó khăn gian khổ. Nhưng Lời Chúa hôm nay xác quyết rằng nếu chúng ta trông cậy vào Chúa th́ Ngài sẽ bảo vệ và giải thoát chúng ta.

Trong Thánh Lễ này, chúng ta hăy đặc biệt xin Chúa củng cố ḷng trông cậy của chúng ta.

II. GỢI Ư SÁM HỐI

- Nhiều khi gặp đau khổ, chúng ta đă bỏ đọc kinh cầu nguyện.

- Nhiều khi v́ quá khổ, chúng ta phiền trách Chúa.

- Nhiều khi trong lúc khó khăn, chúng ta mê tín dị đoan.

III. LỜI CHÚA

1. Bài đọc I (Gr 20,10-13)

Giêrêmia là một ngôn sứ phải nhận lănh một sứ mạng rất khó khăn và cay đắng, đó là vạch tội của dân và cảnh cáo rằng Chúa sẽ trừng phạt họ. V́ thế, dân chúng thù ghét ông và nhiều lần t́m cách hăm hại ông.

Nhưng giữa những khó khăn và khổ sở đó, Giêrêmia luôn trông cậy vào Chúa. Ông tin vững vàng rằng "Chúa ở cùng tôi như người lính chiến hùng dũng".

2. Đáp ca (Tv 68)

Thánh vịnh này là lời cầu nguyện của một người công chính đáng bị kẻ ác hăm hại, cùng một tâm t́nh với ngôn sứ Giêrêmia. Giữa những lúc khó khăn như thế, tác giả vẫn ngợi khen Chúa và tin chắc rằng Ngài sẽ nhậm lời.

3. Tin Mừng (Mt 10,26-33)

Đoạn Tin Mừng này tiếp nối những lời Đức Giêsu sai các môn đệ ra đi truyền giáo. Ngài khuyến cáo họ rằng có thể họ sẽ gặp nhiều khó khăn và cả bách hại nữa. Nhưng Ngài bảo họ "Đừng sợ", bởi v́ Chúa quan pḥng luôn ở bên họ để che chở : "Tóc trên đầu chúng con đă được đếm cả rồi"

4. Bài đọc II (Rm 5,12-15) (Chủ đề phụ)

Văn mạch : Trong đoạn được trích đọc tuần trước, Phaolô đă bắt đầu luận đề người ta được công chính hóa không phải nhờ việc làm, mà là nhờ đức tin.

Trong đoạn thư hôm nay, Phaolô đưa ra lập luận thứ nhất để chứng minh luận đề ấy :

- Do tội của Ađam mà tất cả loài người phải gánh hậu quả là cái chết.

- Do công của Đức Giêsu Ađam mới mà tất cả loài người được ơn nghĩa dư đầy của Thiên Chúa.

Như thế, con người được ơn nghĩa của Thiên Chúa là nhờ tin vào Đức Giêsu Kitô.

IV. GỢI Ư GIẢNG

1. Bàn về sự sợ

Con người có nhiều nỗi sợ : sợ khổ, sợ chết, sợ thất bại, sợ cô đơn, sợ dấn thân v.v.

Cái sợ làm tê liệt con người : không có sức làm việc, không suy nghĩ sáng suốt, không giải quyết được t́nh huống v.v.

Ngay cả những người làm việc tông đồ cũng không tránh khỏi nỗi sợ : sợ không đủ khả năng, sợ người ta không nghe ḿnh, sợ bị chống đối bởi những người không có thiện cảm với Tin Mừng v.v. V́ sợ như thế nên có người không dám mạnh dạn rao giảng, có người trốn tránh sứ mạng.

Trong bài Tin Mừng này, Đức Giêsu bảo "đừng sợ". Ngài không chỉ cho chúng ta cách làm thế nào để khỏi sợ. Lư do duy nhất Ngài đưa ra là gương của Ngài :

- Chúng ta là môn đệ của Ngài. V́ thế việc chúng ta gặp khó khăn và bách hại không có ǵ lạ, v́ Thầy của chúng ta cũng đă từng bị như thế và c̣n bị năng hơn chúng ta nhiều. V́ vậy, nếu là môn đệ Đức Giêsu th́ đừng t́m cách trốn tránh khó khăn và bách hại.

- Hăy noi gương Đức Giêsu mà can đảm giữ vững lập trường của ḿnh và tiếp tục sứ mạng của ḿnh, không phải bận tâm về bất cứ điều ǵ khác : a/ không cần bận tâm đến mạng sống bởi v́ ngay cả mạng sống một con chim sẻ nhỏ bé mà c̣n do Chúa định đoạt, huống chi mạng sống con người ; b/ không cần bận tâm đến sự chống đối của người đời, v́ "Ai tuyền xưng Thầy trước mặt người đời th́ Thầy sẽ tuyên xưng người ấy trước mặt Cha Thầy".

Cha Charles de Foucauld đă nói : "Cách làm chứng tốt nhất cho Chúa là chúng ta không bao giờ sợ ǵ cả"

2. Suy nghĩ về Chúa Quan Pḥng

Nhiều người có một thái độ rất đặc biệt : gặp chuyện vui hay chuyện buồn, họ cũng đều nói "Đó là ư Chúa" ; thành công hay thất bại, họ cũng nói "đó là ư Chúa" ; trước mọi khó khăn, nguy hiểm, họ nói "Để Chúa lo"… Phải chăng thái độ đó là quá ngây thơ : đành rằng có Chúa đó, nhưng bản thân ḿnh cũng phải xoay trở chứ ! "Hăy tự giúp ḿnh trước, rồi Chúa sẽ giúp thêm" !

Nhưng suy cho cùng, thái độ tin tưởng phó thác vào Chúa quan pḥng có những cơ sở rất vững vàng :

- Người phó thác vào Chúa quan pḥng tin rằng Chúa luôn hiện diện bên cạnh con người trong mọi t́nh huống. Tin như thế là rất đúng, v́ Thánh Kinh hằng lặp đi lặp lại biết bao lần chân lư ấy : "Ta hằng ở với con" (Gr 1,10), "Thầy sẽ ở với chúng con mọi ngày cho đến tận thế" (Mt 28,20)…

- Người phó thác vào Chúa cũng tin rằng Chúa có kế hoạch của Ngài và không điều ǵ xảy ra ngoài kế hoạch của Thiên Chúa. Tin như thế cũng rất đúng : "Không con chim sẻ nào rơi xuống đất mà Cha các con không biết đến. Phần các con, tóc trên đầu các con đă được đếm cả rồi" (bài Tin Mừng hôm nay)

- Người phó thác vào Chúa c̣n xác tín rằng Thiên Chúa là Cha và ḿnh là con. Một người Cha toàn năng và hết sức yêu thương con như Thiên Chúa th́ chắc chắn biết cách an bài cho con cái ḿnh những điều tốt nhất : "Cha chúng con trên trời thừa biết chúng con cần ǵ" (Mt 632).

3. Im hay nói ?

Ngày nay, Kitô hữu nói về Thiên Chúa ít hơn xưa. Tuy nhiên Đức Giêsu yêu cầu ta "Hăy la lớn trên mái nhà" điều ǵ đă "th́ thầm vào tai". Lời chúc dữ của Người : "Ai từ chối Ta trước mặt người đời, Ta cũng sẽ từ chối họ trước mặt Cha Ta trên trời".

Im hay nói ? Có nhiều loại im lặng. Im lặng sợ hăi, im lặng lănh đạm, im lặng phản bội. Cũng có những im lặng mừng vui, im lặng sung măn, im lặng yêu thương, im lặng dấu kín một bí mật. Những phút mănh liệt nhất trong đời là những lúc "không c̣n lời lẽ". Lúc ấy im lặng c̣n diễn tả hơn mọi lời lẽ : nó cho ta nghe điều không diễn tả được.

Làm sao trẻ em và giới trẻ biết được Đức Giêsu nếu ta cứ im lặng măi ? Ta đề nghị niềm hy vọng nào nếu ta lặng thinh ? Im lặng cần có từ ngữ mới có sức mạnh : nếu không có bản giao hưởng, làm sao nghe được sự im lặng tràn ngập căn pḥng sau hợp âm cuối cùng ?

Đức Giêsu đă chẳng nói đó sao : "Tất cả những ǵ che dấu sẽ được tỏ lộ. Tất cả những ǵ dấu diếm rồi mọi người sẽ biết". Phải chăng ta không cần như thánh Phaolô, nói "vào lúc thuận tiện cũng như lúc không thuận tiện" để rao giảng Phúc âm cho cả nhân loại qua mọi thế hệ ?

Cần phải loan báo thứ sứ điệp vượt quá mọi từ ngữ và mọi giáo thuyết. Nhà khôn ngoan lớn tuổi viết sách Giảng viên đă nói : "Có thời để nói, có thời để im lặng". Những thời điểm này nối tiếp nhau trong cuộc đời con người cũng như trong Giáo Hội từ ngàn đời. V́ đôi khi ta nói quá nhiều, rồi sẽ tới ngày những từ ngữ biến nghĩa và chẳng c̣n "nói lên được điều ǵ nữa". Chính sự sống và sự im lặng để làm chín muồi những lời lẽ mới mẻ và tươi trẻ.

Ta đang ở vào một mùa lịch sử mà nhiều từ ngữ không nói lên điều ǵ nữa : v́ đôi khi trong quá khứ người ta đă dùng sai từ ngữ, và v́ ta đă bước vào một lối hiện hữu mới nơi mọi người đang thay đổi lối sống, l61i suy nghĩ, diễn tả và truyền đạt.

Mong sao kitô hữu cố gắng mỗi ngày sống Phúc âm hơn. Thánh Thần của Đức Giêsu sẽ khơi dậy trong ḷng họ sự im lặng hoặc từ ngữ. Lời đầu tiên của họ vẫn luôn luôn là sự sống của họ. C̣n những lời khác sẽ không ngừng tái tạo, từ thời đại này qua thời đại khác, mà không bao giờ bị sa lầy trong những từ ngữ bị thói quen làm cho lu mờ. (G. Bessière, Dieu si proche, DDB, trích dịch bởi Fiches dominicales, năm A, trang 211-212).

4. Chuyện minh họa

a/ Đức Giám mục Oscar Romero

Khi mới lên làm Tổng Giám Mục giáo phận San Salvador, Đức Cha Oscar Romero vẫn c̣n theo lập trường bảo thủ. Nhưng chẳng bao lâu sau, khi nh́n thấy những bất công xă hội, ngài đă thay đổi. Mỗi ngày Chúa nhật, ngài giảng ở nhà thờ chánh ṭa tố cáo những tội ác đă diễn ra mà đa số là do các viên chức chính phủ. Các bài giảng của ngài như một luồng điện mạnh chạm đến toàn xă hội. Khi ngài nói, hầu như mọi người đều ngưng việc để lắng nghe.

Ngài bị đặt vào t́nh trạng bị đe dọa thường xuyên. Một vài bạn bè thân thích của ngài đă bị giết chết. Nhưng ngài vẫn không im tiếng, cũng không lánh đi nơi khác an toàn hơn. Ngài nói : "Một mục tử chân chính khi thấy nguy hiểm không thể bỏ đoàn chiên để cứu lấy mạng sống ḿnh. Tôi sẽ ở lại với dân tôi". Và ngài đă bị chết dưới lằn đạn tháng ba năm 1980 đang lúc dâng Thánh Lễ.

b/ Trái tim chuột

Có một con chuột kia rất sợ mèo. Một vị thần tội nghiệp nó nên biến nó thành mèo. Thành mèo rồi nó lại sợ chó. Vị thần biến nó thành chó. Thành chó rồi nó lại sợ cọp. Vị thần cho nó thành cọp. Nhưng thành cọp rồi nó lại sợ người thợ săn. Vị thần đành chịu thua : "Ta có biến mi thành bất cứ thứ ǵ đi nữa th́ cũng không giúp mi hết sợ, bởi v́ trái tim của mi vẫn là trái tim chuột".

V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI

CT : Anh chị em thân mến

Tin tưởng mănh liệt vào sự quan pḥng kỳ diệu của Thiên Chúa, và hân hoan sống trọn vẹn niềm tin đă lănh nhận, phải là quyết tâm của từng người kitô hữu. Trông cậy vào ơn Chúa trợ giúp, chúng ta cùng dâng lời cầu xin.

1- Đức Thánh Cha có sứ mạng củng cố đức tin của người tín hữu trên toàn thế giới / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa ân cần chăm sóc giữ ǵn Người / để nhờ Người / đức tin của mọi tín hữu luôn bền vững sắc son.

2- Ngày nay / nhiều kitô hữu / nhất là các kitô hữu trẻ / mất đức tin chỉ v́ vốn liếng giáo lư không đủ / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các tín hữu biết tận dùng thời giờ Chúa ban / để học hỏi sâu rộng giáo lư của Chúa / nhờ đó đức tin của họ ngày càng vững chắc và trưởng thành hơn.

3- Nhiều tín hữu hiểu một cách đơn giản rằng / tin là giữ một số lề luật của Chúa và Hội Thánh / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho mọi kitô hữu hiểu rằng / tin là gắn bó cùng Chúa và dấn thân theo Người đến cùng.

4- Tin tưởng tuyệt đối vào sự quan pḥng của Chúa / và hiên ngang sống đức tin / phải là thái độ căn bản của mọi tín hữu / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết luôn khôn ngoan chỉ tin tưởng một ḿnh Chúa / và mạnh dạn tuyên xưng đức tin trong đời sống thường ngày.

CT : Lạy Chúa, đức tin của chúng con c̣n rất yếu kém, chúng con dễ hoang mang giao động trước mọi thử th1ch trong cuộc sống. Vậy, xin Chúa ban thêm đức tin cho chúng con. Chúng con cầu xin nhờ…

VI. TRONG THÁNH LỄ

- Trước kinh Lạy Cha : Khi đọc lời "Xin tha nợ chúng con", chúng ta hăy đặc biệt xin Chúa tha thứ cho những lần chúng ta không phó thác vào sự quan pḥng của Chúa.

- Sau kinh Lạy Cha : "... xin đoái thương cho những ngày chúng con đang sống được b́nh an. Xin giúp chúng con thoát khỏi mọi nỗi sợ hăi. Nhờ Cha rộng ḷng thương cứu giúp..."

VII. GIẢI TÁN

Thánh lễ đă hết, anh chị em hăy mạnh dạn ra đi làm chứng cho Chúa giữa đời.

 

 

MỖI TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ

“Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”

Chúa Nhật XII Thường Niên –  Năm A

 

.Tia sáng:

* Hăy xua đuổi các mối hoài nghi làm cho bạn mất yên tĩnh.
Điều ǵ làm giảm yên tĩnh của tâm hồn, không phải từ Chúa mà đến.       

 

* TÔI LÀ MỘT KẺ ĂN MÀY, KẺ ĂN MÀY ĐẤNG TUYỆT ĐỐI.

Emest Hello

Phong cách của tôi, đặc biệt là do t́nh yêu thúc đẩy, là phong cách của một kẻ ăn mày t́m kiếm một chút của cải, hạnh phúc, sung túc ... Ăn uống, nghe, nh́n, học, thương, biết bao nhiêu phong cách ăn mày ... Nhưng qua tất cả những ǵ hiện có: của ăn, của uống, chân lư, phong cách, ư tưởng, con t́m, chính Đấng Tuyệt Đối, Thiên Chúa, tôi t́m kiếm một cách tự nhiên ... Có nhiều cách đi thẳng tới đó: Cầu nguyện, rước lễ ... Đâu là chỗ đứng của những phương thế có trong đời sống của tôi?

II.Thư giăn:

1. VẪN CHIẾC ĐEN CHIẾC VÀNG

Một viện sĩ đi họp hội đồng khoa học. Cô thư kư thấy ông đi một chiếc giày màu vàng, một chiếc giày màu đen. Cô đến nhắc ông về đôi giày. Sau khi về và quay trở lại ông vẫn đi như cũ. Cô thư kư ngạc nhiên hỏi tại sao ông không đổi giày, ông b́nh thản trả lời:

- Ở nhà cũng chỉ có một chiếc màu đen và một chiếc vàng như đôi giày này.

Cô thư kư....

2.TÓM TẮT

Một chủ nông trại đưa bầy gia súc vào thành phố bán, ông ta đến bưu điện, định gửi bức điện sau:

"Đă bán trôi chảy bầy gia súc. Anh sẽ về ngày mai. Hôn em".

Viết xong ông ta nghĩ: "Thêm từ trôi chảy làm ǵ, bán xong là bà ấy đă hiểu". Ông bèn gạch bỏ hai chữ "trôi chảy" ông lại nhẩm đọc và lẩm bẩm "ḿnh đưa gia súc đi bán, bà ấy đă biết rồi". Thế là gạch thêm từ bầy gia súc. Bức điện chỉ c̣n lại: "Đă bán, anh sẽ về ngày mai. Hôn em". Lại suy nghĩ: "Ḿnh có mua gia súc đâu mà ghi điện đă bán". Lẩm bẩm xong liền gạch nốt cụm từ đă bán. Bức điện c̣n: "Anh sẽ về ngày mai. Hôn em".

Nhưng vẫn c̣n dài. Ông ta nghĩ tiếp. Có bao giờ ḿnh đi đốt tiền mấy ngày trong khách sạn đâu. Tất nhiên cô ấy sẽ hiểu là ḿnh sẽ về ngay trong ngày mai. Vậy chỉ cần viết: "Anh sẽ về. Hôn em".

Lại cảm thấy dài. Ḿnh có chạy theo cô nào đâu mà chẳng về. Hắn gạch bỏ thêm câu: "Anh sẽ về".

Chợt nghĩ . Ḿnh đánh bức điện "Hôn em" làm ǵ nhỉ? Chẳng phải ngày lễ, chẳng phải sinh nhật, mà ngày cưới th́ qua rồi. Thôi chẳng "Hôn em" nữa. Thế là hắn xé ngay bức diện.

3. GỚT VÀ KỸ THUẬT

Trong giờ học tiếng Đức, cô giáo nói:

- Bây giờ chúng ta nói về Gớt: ở bên cạnh tên Gớt có mấy con số sau: 1749-1832 điều đó có nghĩa là ǵ?

Một học sinh giơ tay:

- Em biết điều đó ạ. Đó là số điện thoại của ông Gớt!

4. CHIẾC GHẾ TRỐNG

Một sáng tại nhà hát kịch, hai quư bà ngồi cách nhau một ghế trống. Làm quen với nhau trong giờ nghỉ chuyển hồi.

Một bà lên tiếng:

- Tôi không hiểu tại sao giữa chúng ta lại có một ghế trống thế này nhỉ, như là chẳng có ai dám ngồi vậy!

Bà kia đáp lại với vẻ mặt buồn bă:

- Đấy là chỗ của chồng tôi đấy bà ạ. Chúng tôi đă giữ chỗ trước khi ông ấy chết!

- Sao bà không mời người thân hoặc bạn bè ngồi vào đó?

- Làm sao được. Bà góa thở dài. Họ c̣n đang bận đi dự đám tang của ông ấy!

5. DÀI LƯỠI

Một bà nhiều chuyện đến khám bệnh ở một bác sĩ. Bà phàn nàn:

- Thưa giáo sư bác sĩ, có lẽ tôi làm việc quá sức!

Bác sĩ mỉm cười hóm hỉnh nh́n bà nói:

- Nào bà đưa lưỡi cho tôi xem!

6.CHUYỆN MƯỢN Ô

Ông Martin ở Tô Cách Lan, đến nhà người bạn để lấy lại chiếc ô ông này mượn tuần trước.

Người bạn xin lỗi:

- Tôi rất tiếc, tôi lại cho một người bạn mượn chiếc ô đó rồi. Bạn thật sự cần có nó à?

- Ôồ không phải tôi cần, ông giải thích- nhưng người cho tôi mượn ô đă nói là người chủ chiếc ô muốn lấy lại ô!

7. CHỚ BÁN CON B̉ ẤY

Một thành viên trong ủy ban chống tệ nạn nghiện rượu đă đi tới những vùng hẻo lánh xa xôi để tuyên truyền, ông có thói quen uống sữa trong khi thuyết tŕnh.

Ông đă đặt sữa ở trang trại nọ.

Tin vào quan niệm của ḿnh, người chủ trại đă pha vào sữa một lượng rượu vang đáng kể.

Trong cuộc họp, thành viên nọ diễn thuyết, giữa chừng lấy chai "sữa" ra uống một ngụm, ông ngạc nhiên uống tiếp một ngụm lớn và nốc liên tục nhiều ngụm cho tới cạn chai.

Tan cuộc họp, mặt ửng hồng đầy sinh động, ông tiến lại người chủ trại:

- Có đúng là ông đă cung cấp sữa cho tôi hay không?

- Thưa vâng - Người chủ trang trại lúng túng - Tôi đă nhầm lẫn ạ!

- Tôi muốn khuyên ông điều này - Ủy viên ủy ban chống nghiện rượu vui vẻ tiếp - Chớ có bao giờ bán con ḅ ấy nhé!

 

III.Nhật kư Đức Giêsu:

 

 Trích trong “Nhật kư Đức Giêsu”

Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU

MẦU NHIỆM CỦA ĐỨC CHÚA

Capharnaum ngày 

Tay nghề của con không thua kém tay nghề của bố. Bố con và con đă trở thành môt cặp bài trùng quen thân của khắp miền Galilê. Cụ thể là trong những tháng gần đây, Capharnaum một thị trấn trù phú đă trở thành quê hương thứ hai của con. Bố con nhận từ hợp đồng này đến hợp đồng khác. Không lúc nào ngơi tay, trừ ngày Sabát.

Và hôm nay chính là một ngày Sabát. Bố con và con ra bờ hồ cầu nguyện và hóng mát. Bố con rất ít nói, nhưng hôm nay bố con lại muốn nói và nói thật nhiều. Bố con nổi hứng. Nguồn cảm hứng bắt đầu từ b́a Sách Thánh đọc tại nguyện đường sáng nay:

"Và này một trinh nữ sẽ thụ thai, sinh một con trai và người ta sẽ gọi tên Người là Emmanuen".

Bố con gọi con :

- Này Giêsu, lại đây bố bảo. Sáng nay con đến nguyện đường nghe đọc bài sách sứ ngôn Isaia và bài giảng của thầy luật sĩ, con có ư kiến ǵ không?

- Con muốn nghe ư kiến của bố hơn.

- Người trinh nữ thụ thai và sinh con ấy là mẹ con. C̣n con chính là Emmanuen. Dân tộc ta, quê hương ta đă tới ngày vinh quang. Mẹ con là người đàn bà vĩ đại của dân tộc, vĩ đại hơn sứ ngôn Đêbora, hơn thư hùng Giuđita và Êtte. Con chính là Đấng Mêsia giải phóng dân tộc. Khi nào dân tộc ta được giải phóng và được giải phóng như thế nào, tất cả đều do con mà ra. Con có biết điều đó không?

- Thưa bố, con biết. Nhưng "nước Israen" của con vẫn c̣n là một mầu nhiệm mà bố chưa hiểu hết đâu. Con sẽ không cưỡi ngựa hồng, chinh Đông chinh Tây để đưa nước Israen này lên hàng bá quyền. Con cũng không ngồi trên ngai vàng ở Giêrusalem để chờ nguồn phú túc từ khắp nơi đổ về như thác vỡ bờ. "Nước Israen" của con nằm ngay trong tâm hồn của mọi người, mọi thời, không phân biệt màu da tiếng nói …

Bố con ra vẻ đăm chiêu. Im lặng nặng nề. Con vội lái sang chuyện khác.

- Thưa bố, tương lai là của Giavê. Chúng ta cứ ghi khắc mọi biến cố trong ḷng để suy gẫm, rồi sẽ lần lần khám phá ra ư mầu nhiệm của Giavê. Mẹ vẫn dạy con như thế. Bây giờ bố cho con hỏi bố về chuyện quá khứ nhá.

- Ừ.

- Hồi "người trinh nữ" mới mang thai để sinh "Đấng Emmanuen" th́ bố buồn và bố định từ mẹ con phải không?

- Bố có lỗi rất nặng với mẹ con. Bố đă nghĩ oan cho mẹ con. Bố cứ ân hận măi về điều đó ... Khi sứ thần báo tin cho bố hay rằng mẹ con thụ thai con bởi quyền phép của Giavê, th́ bố làm mọi điều có thể để đền bù. Ngày rước dâu, mẹ con ngỏ ư muốn măi măi là một trinh nữ, bố đồng ư ngay, v́ bố cũng đă có ư như thế rồi. Bố chẳng c̣n xứng đáng với mẹ của con nữa. Mẹ con là một người vĩ đại nhất của lịch sử, c̣n bố th́ vẫn chỉ là một người b́nh thường như mọi người. Được chăm sóc nuôi nấng "mẹ trinh nữ" và "Đấng Emmanuen" bố đă cảm thấy hạnh phúc quá sức tưởng tượng rồi. Mẹ con muốn ǵ, bố cũng chiều hết để đền tội.

- Bố có lỗi ǵ đâu. Đó là mầu nhiệm của Đức Chúa mà.

- Th́ bố cũng hiểu vậy. Nhưng đó là một cú sốc làm thay đổi hẳn cuộc đời của bố. ..

Giêsu

Con yêu của Cha

IV.Chuyện ngụ ngôn:

 

LẤY L̉NG TỪ THIỆN ĐỂ DIỆT SẮC ĐẸP

 

Mùa đông rất lạnh, băng giá đầy trời. Một người vượt qua khu rừng th́ trời vừa tối, rét thấu tận xương. Chàng ta cố lê tới một ngôi nhà gần nhất bên ven rừng, gơ cửa và nói:

- Làm ơn cho tôi ngủ nhờ và sưởi ấm qua đêm, tôi sắp chết cóng rồi. Bao nhiêu tôi cũng xin trả, chỉ cần đừng lấy quá.

Chủ nhà mời anh ta vào nhà và nói:

- Tôi cho anh sưởi ấm, ăn tối và ngủ đêm, nhưng không lấy tiền anh đâu. Tôi có một yêu cầu: anh phải trả lời mọi câu hỏi của tôi, nếu trả lời được th́ tốt, nếu không trả lời được, mỗi câu sẽ ăn một cái tát.

Khách qua đường đành đồng ư. Chủ nhà mời khách vào bàn đẹp, bày biện món ăn và cùng ăn. Ăn xong lăo chủ bắt đầu các câu hỏi.

- Bây giờ anh hăy nghe ta nói đây. Nếu trả lời sai th́ hăy coi chừng.

 Nói rồi, lăo trỏ con mèo đang ngồi dưới chân.

Khách trả lời:

- Con mèo.

Khách lại nghĩ: Câu hỏi đơn giản thế trẻ con cũng thừa biết.

- Không! Đây không phải là con mèo.

Lăo trả lời xong và dang thẳng cánh tay đánh bốp một cái vào má khách, rồi giải thích:

- Bạn thân mến ạ! Đây là sự trong sạch.

Khách vô cùng ngạc nhiên, tự hỏi: Cái lăo chủ này làm sao vậy?

Chưa kịp nghĩ nốt, th́ lăo chủ chỉ vào cái b́nh nước trong veo, hỏi tiếp:

- Đây là cái ǵ?

- Nước.

Lăo chủ giáng ngay vào mặt khách một cái tát làm nổ đom đóm mặt, rồi giải thích:

- Lại không phải rồi. Đó là ḷng từ thiện.

Và lăo chỉ vào ngọn lửa trong ḷ hỏi:

- Hăy nói xem đây là cái ǵ?

- Lửa! - Khách đáp.

Lập tức một cái tát mạnh hơn đến ê cả hàm răng.

Lăo chủ cười rất tươi, nói:

- Ôi, anh bạn thân mến! Đấy là sắc đẹp.

Lăo chỉ ngay lên gác thượng phía trước mặt và hỏi:

- Anh có biết cái ǵ đó không?

- Gác thựợng. - Khách đáp .

Lập tức một cái tát trái bất ngờ vào má bên phải cho đau cân bằng với má bên trái. Lăo nói:

- Không, đấy là độ cao.

Chàng khách nhận ra sự việc sẽ c̣n tiếp diễn và không có kết thúc, hoặc là lăo đ̣i nhiều tiền, hoặc lăo dở hơi. Khách đứng dậy, xin phép ra ngoài hàng lang để suy nghĩ. Lăo chủ đồng ư. Con  mèo theo chân ra hành lang. Chàng khách liền tóm lấy mèo, lấy khăn tay buộc vào đuôi mèo và chăm lửa đốt. Mèo hoảng quá đem cả đốm lửa cháy lao vụt lên gác thượng bằng gỗ chứa đồ. Chàng khách bèn trở vào và nói với lăo chủ :

- Sự trong sáng đang lấy sắc đẹp đem đến độ cao. Hăy mau mau lấy ḷng từ thiện để diệt sắc đẹp.

Lăo chủ chẳng hiểu ǵ cả, v́ những câu hắn nghĩ ra bất chợt lúc này đă quên sạch. Lăo giận dữ quát khách:

- Hăy nói cho chính xác, theo lương tâm con người!

Chàng khách mới hỏi :

- Vậy ra ông cũng không biết đó là ǵ à?

  chàng dang thẳng cánh, lấy hết sức tặng lại cho lăo chủ đúng bốn cái tát nảy đom đóm mắt, rồi giảng giải :

- Ông chủ thân mến! Nhà ông đang cháy đấy ông ạ!

Nói xong, khách bỏ đi ra đường.

 

V.Hẹn bạn trên đỉnh thành công:

Theo bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar

Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN –
NGUYỄN VĂN DIỄM

 PHẦN THỨ NĂM

CHƯƠNG PHỤ THÊM :

TIỀM THỨC

THÔI MIÊN ĐỂ ĐƯỢC SỨC MẠNH VÀ L̉NG TIN

 

Người ta phát cho một sinh viên tờ báo có ba đoạn văn đóng khung lại để anh học thuộc ḷng. Anh dốc sức học cho kỹ, thuộc rồi đọc lên vanh vách, chỉ sai có vài từ. Nhà tâm lư học mới hỏi đến những phần báo khác xem anh nhớ được bao nhiêu, th́ anh ta mỉm cười đáp "Tôi chẳng nhớ tí nào v́ mải tập trung vào có ba đoạn để đóng khung thôi". Nhà tâm lư bèn thôi miên anh và lạ thay, không những anh chỉ thuộc có ba đoạn mà c̣n cả lô những đoạn khác nữa. Lượng thông tin rút ra từ tờ báo đă cung thẳng vào tiềm thức, với bộ nhớ vô cùng hoàn hảo. Điều này không có ǵ lạ nếu thị giác của bạn b́nh thường v́ bạn có thể thấy cả những vật bên phải, bên trái cũng rơ như trước mặt vậy. Không thế, bạn sẽ là một đại hoạ cho xă hội cũng như chính ḿnh mỗi khi lái xe, đi bộ hoặc đạp xe.

Như tôi đă nói, phần lớn người ta tự thôi miên ḿnh vào những h́nh ảnh tiêu cực và những điều ḿnh không muốn. May thay, bạn không nằm trong "số lớn” đó và với chỉ dẫn này cộng thêm những sách và băng từ có sẵn trên thị trường, bạn sẽ có thể thôi miên vào những điều tốt đẹp, lành mạnh tích cực và mạnh mẽ. Tắt một lời, bạn sẽ tự "thôi miên" để sử dụng sức mạnh, tài năng và thông tin sẵn có nơi ḿnh, nhờ đó bạn có thể đạt được điều bạn muốn.

Như mọi việc khác, điều này cũng đ̣i bạn phải cố gắng đáng kể nhưng tôi xin nhắc lại là phần thưởng cuối cùng lớn đến nỗi bạn sẽ phải nhận thực là ḿnh được “hưởng giá" chứ không phải "trả giá đâu".

 

 

VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh: 

(Kiến thức ngày nay số 126, trang 71)

EM BÉ NHÀ BÁC HỌC TÍ HON

 

7 tháng tuổi, bé đă rành rẽ về đọc phụ âm môi. Trước khi nói tiếng đầu tiên, bé có thể nhận ra sự liên quan giữa nguyên âm với cử động môi.

Ngay từ khi sinh ra, bé đă có những khả năng đặc biệt ít ai ngờ. Trước khi đầy tuổi, bé đă có thể hiểu toán, ngôn ngữ, vật lư căn bản và cũng ư thức ư nghĩa của quá khứ và tương lai.

Trước đứa con mới sinh, các bậc cha mẹ trẻ giống như các nhà thám hiểm đổ bộ lên một vùng đất chưa có dấu chân người. Họ quan sát trẻ, với sự say mê và cảm động, chờ đứa bé hé ra đôi điều về bản thân nó, về trí thông minh và những khả năng cơ bản cho phép giao tiếp tốt hơn. Có thể đó là nụ cười đầu tiên, cho thấy bé thích một điệu hát ru hay một chú gấu bông.

Các nhà nghiên cứu Mỹ vừa cho chúng ta thấy bé c̣n hiểu nhiều hơn nữa ngay trong những tháng đầu tiên của cuộc sống, ngoài việc ăn, ngủ, khóc...

BÉ HIỂU TOÁN

Bài viết của nhà tâm lư Karen Wynn thuộc Đại học Arizona, trên tạp chí Nature đă có tác động như một quả bom. Bà khẳng định: “Những em bé 5 tháng tuổi có khả năng sơ đẳng về cộng và trừ”. Thí nghiệm của bà dựa trên một hiện tượng được biết rơ: bé nh́n chăm chú hơn những sự việc chúng không chờ đợi, và ít chú ư đến những ǵ chúng đă biết hoặc chúng chờ đợi. Karen Wynn đă thực hiện những bài tính cộng và trừ bằng cách sử dụng các con rối rồi giấu chúng sau một tấm màn. Kế đó, để diễn tả “1+1”, bà đưa thêm một chú Mickey thứ hai, rồi cũng che đi. Khi kéo màn ra, ba chú chuột hiện ra, thay v́ hai, các em bé để mắt rất lâu trên kết quả chúng thấy không đúng ấy. Đối với Karen Wynn, “trí thông minh toán học là một cơ chế bẩm sinh, sát nhập theo một cách nào đó vào cơ cấu sinh học”.

Khám phá này gây sự hứng khởi trong giới chuyên viên tâm lư, nhất là đối với Mark Strauss, làm việc ở Đại học Pittsburg. Cách đây 10 năm, ông đă khẳng định rằng chỉ bằng một cái nh́n, một bé lớn tháng hơn tí chút có thể nhận ra sự khác biệt giữa 2, 3 và 4 trái banh. Ông giải thích: “Các bé 5 tháng tuổi có một khái niệm rơ ràng về số lượng và áp dụng nó vào môi trường xung quanh”.

Nhưng một số nhà nghiên cứu cũng tỏ ra hoài nghi. Theo họ, kết quả Karen Wynn đạt được chỉ là một khía cạnh của khả năng em bé nhận thức các vật, không hẳn là bằng chứng của khả năng “phân tích” những ǵ chúng thấy.

Dù sao, Karen Wynn cũng khuyên các bậc cha mẹ hăy dè dặt, không nên áp đặt cho các bé những vấn đề toán học.

C̉N RẤT NHỎ ĐĂ LÀ MỘT NHÀ NGÔN NGỮ HỌC BAO QUÁT.

Người ta vẫn chưa hiểu hết mọi bí ẩn của các giai đoạn tiếp thu ngôn ngữ nơi em bé. Ở Đại học Seattle, nhà tâm lư Patricia Kuhl vừa hé bức màn trên hiện tượng này, gây cả thú vị lẫn lo lắng cho các bậc cha mẹ.

Bà chứng minh rằng khá lâu trước khi học thật sự các từ, bé đă có khả năng chọn t́m những tiếng có nghĩa với bé giữa một mớ hỗn độn âm thanh. Theo bà, từ lúc sinh ra cho đến 4 tháng tuổi, tất cả các em bé đều là “những nhà ngôn ngữ học bao quát”, có thể nhận ra 150 âm thanh cấu thành nền tảng của tất cả mọi ngôn ngữ của con người. Đến 6 tháng tuổi, bé là chuyên viên thật sự và có năng lực nhận ra những âm thanh thuộc tiếng mẹ đẻ.

Đây là thí nghiệm của Patricia Kuhl: bà cho các bé nghe một giọng ghi âm lặp đi lặp lại những bộ nguyên âm và phụ âm. Mỗi lần các âm đổi đi, chẳng hạn từ “ah” sang “oh”, một chú gấu bông đặt trong một cái hộp lại sáng lên và nhảy múa. Các bé nhanh chóng học nh́n gấu lúc chúng nghe những âm thanh mới. Khi so sánh các em bé người Mỹ 3 tháng tuổi với em bé Thụy Điển cùng tuổi, nhà tâm lư nhận thấy chúng không để ư đến những thay đổi tinh tế trong cách phát âm của tiếng mẹ đẻ, ngược lại, chúng nhận ra những biến đổi tương tự trong tiếng nước ngoài. Điều này muốn nói rằng các em bé 6 tháng tuổi đă có thể phân biệt được những âm thanh mà chúng cần đến để nói sau này.

Lúc 8 hay 9 tháng tuổi, bé hiểu dễ dàng hơn. Chẳng hạn, các em bé bắt đầu nh́n trái banh khi mẹ chúng nói “banh”. Đối với những em bé lớn hơn một chút, khả năng hiểu của bé gấp trăm lần khả năng biểu hiện.

 

VII.Chuyện phiếm:

NHÀ BẢO TRỢ

Khoảng vài năm trước đây, các chủ  quán phở ở khu Nguyễn Thị Diệu đều bàn tán đến một nhân vật quan trọng thường đến ăn sáng tại khu vực này. Thỉnh thoảng, khoảng gần sáu giờ sáng, một chiếc xe hơi sang trọng hiệu Mercedes ngừng lại một cách đột ngột, sau đó người tài xế bước xuống xe. Anh ta nh́n chung quanh một lát để xem t́nh h́nh an ninh có ổn định hay không, khu vực bán phở ḅ này có tên "găng - xờ - tơ", “ma - phi – a”, " địch" đang quấy rối hay không? Nếu thấy t́nh h́nh "yên ổn", viên tài xế đến sau xe và mở cửa. Và  "yếu nhân" bước xuống xe để vào ..xơi phở.

Đúng là " yếu nhân" thật. V́ vị " yếu nhân" nầy rất nhỏ con, ốm yếu. Có lẽ để bù lại sự ốm yếu của ḿnh về thể xác lẫn tâm hồn, ông muốn mọi ngừơi xưng tụng ông là một nhà bảo trợ số một. Ông ăn mặc thật sang trọng. Bộ veston ông mặc phải bằng lụa, mua tận Hồng Kông giá gàn hai ngàn đô. Dù chi tiền bảo trợ, cho em út chi bằng tiền Nhà nước, nhưng trong thâm tâm, ông ta vẫn nghĩ rằng ḿnh là một "vĩ nhân", một nhà bảo trợ chịu chơi. Bởi vậy, đi đâu ông cũng được xưng tụng, và có người cho rằng ông bị bệnh "cuồng vi" và lúc nào cũng bị ám ảnh là sẽ có người ám sát ḿnh!

Như đă nói ở trên, ông được mệnh danh là " nhà bảo trợ" chịu chơi!

Pḥng tranh của hoạ sĩ nào mới được ông đến cắt băng khai mạc, tham quan trong ngày khai trương, kể như là bị trúng mánh. Ông sẵn sàng gắn lên những bức tranh - với giá chỉ tính bằng tờ xanh - danh thiếp của ông. Gần như để che giấu mặc cảm yếu kém về t́nh độ văn hoá của ḿnh, khi làm ăn kinh tế phất lên, ông cũng đă bắt đầu trở thành ... nhân vật. Không biết tŕnh độ kinh tế của ông cỡ nào mà ông in cả sách luận bàn về t́nh h́nh kinh tế thời nay. Có một đạo, tên ông thánh đề tài "Chính trị", v́ ông đă đâm đơn ứng cử Quốc hội với tư cách cá nhân. (V́ các ban ngành đoàn thể trong quận chẳng ai chịu đề cử ông cả. Cũng may, đơn tự ứng cử của ông bị bác, nếu không, ông trở thành đại biểu Quốc hội th́ ai chịu ông cho thấu )

Ông luôn luôn ngồi ghế danh dự ở các cuộc đua xe đạp các cuộc thi tuyển diễn viên điện ảnh. Có lẽ thấy các cua rơ đạp xe quá mệt mỏi, nên ông ta thường phán:

- Cho " nó" thêm mười triệu!

Ông vừa phán xong, một nhân viên (chẳng biết nên gọi là kế toán hay thủ quỹ) liền mở túi lấy ngay tiền ra đưa cho ban tổ chức. Và cái điệp khúc tặng tiền bảo trợ kiểu anh chị ấy vẫn thường xuyên vang lên ở các cuộc thi tuyển người đẹp. Nghe đồn rằng sau một cuộc thi tuyển điễn viên điện ảnh, ông đă cùng một người đẹp trúng giải đi du hí ở Vũng Tàu ngay tắp lự. Nghe đồn, cũng có một người đẹp đă được ông tặng một ngôi nhà mặt tiền ở đường LCT .. chỉ v́ ông là người chuyên  ái mộ các người đẹp, thế thôi.

Ông chơi ngông vậy, nhưng thực ra công nhân của công ty ông rất khổ. Công ty ông phất lên như ngọn cờ kinh tế của quận X không phải nhờ mặt hàng sơn mài xuất khẩu tuyền thống, mà lúc đó, do ông biết chộp kẽ hở buôn bán xăng dầu và chuyển nhượng đồng rúp, đô la. Thoạt đầu, ông về công ty ấy khi nó đang suy sụp - và ông gầy dựng nó phất lên - không phải nhờ sản xuất, mà chỉ v́ ông biết phát huy tác dụng của sự thân quen, mua bán xăng dầu, chuyển nhượng đô la giữa ông và các công ty bạn bè, chiến hữu.

Ông được bạn bè giúp đỡ rất nhiều trong những ngày tay trắng, ăn quán, ngủ bờ. Nhưng khi phất lên rồi, một trong những người bạn cũ - giám đốc một công ty - đến thăm, ông ta bắt bạn phải ngồi đợi, và không tiếp. Đường dây nóng của ông chỉ để dành cho những người đẹp "alô". Như trên đă nói, có lẽ xuất phát từ cái mặc cảm tự ti của một người nghèo khó, ít học, nên khi tiền vào tay, ông vung vẩy nó để tạo sự hào nhoáng vĩ đại cho ḿnh. Đi xe, ông chỉ đi một chiếc Mercedes - một chiếc xe mà lănh đạo cấp cao cũng chẳng dám đi v́ tiết kiệm, th́ ông ta mua ngay với giá 80.000 đô la Mỹ để đi cho biết mặt anh hào. Nhậu th́ lúc nào cũng ở nhà hàng M. - nơi luôn có bàn dành riêng cho ông, không ai được ngồi. Và khi ông tiếp khách, uống rượu lúc nào cũng có hai người đẹp ngồi bên cạnh "tửu ..châm"!

Làm ăn không cơ bản, chỉ đầu tư vào buôn bán xăng dầu, chuyển nhượng đồng rúp, sau đó đầu tư vào canh bạc địa ốc, xài tiền như thác đổ, nên công ty ngày càng đi vào con số âm. Khi ông bị cách chức, ông bèn đóng cửa và không thèm bàn giao. Nhưng nào có thoát!

Nhà bảo trợ ngông cuồng sử dụng bằng tiền Nhà nước như ông, thành phố chỉ có một, và sau khi bị cách chức, có lẽ sẽ không c̣n một "nhà bảo trợ" thứ hai!