CHÚA NHỰT V

CHỦ ĐỀ : Sứ mạng của người môn đệ Chúa

Sợi chỉ đỏ :

- Bài đọc I : Sự sáng của ngươi tỏa rạng như hừng đông

- Đáp ca : Trong u tối, người xuất hiện như sự sáng soi kẻ ḷng ngay.

- Tin Mừng : Các con là sự sáng thế gian

Minh họa

- Mille images 119 D

- "Anh em là ánh sáng thế gian" (Mt 5,14)

I. DẪN VÀO THÁNH LỄ

Anh chị em thân mến

Chúa nhựt vừa qua, Lời Chúa cho chúng ta biết chúng ta rất hạnh phúc v́ được làm công dân Nước Trời. Lời Chúa hôm nay sẽ dạy chúng ta biết sứ mạng cao cả của người công dân Nước Trời.

Chúng ta hăy lắng nghe Lời Chúa để hiểu sứ mạng ấy là ǵ, và chúng ta hăy sốt sắng xin Chúa giúp chúng ta thi hành sứ mạng cao cả ấy.

II. GỢI Ư SÁM HỐI

- Chúng ta chưa hănh diện v́ được làm công dân Nước Trời. Ngược lại có khi c̣n che dấu hoặc xấu hổ v́ điều ấy.

- Sống với những người chưa biết Chúa, chúng ta chẳng những không mang lại điều ǵ tốt cho họ, trái lại c̣n lây nhiễm những thói xấu của họ.

- Sống giữa những người khác, chúng ta không nêu gương sáng, ngược lại có khi c̣n làm gương mù gương xấu.

III. LỜI CHÚA

1. Bài đọc I (Is 58,7-10) :

Trong thời gian dân do thái bị lưu đày bên Babylon, không c̣n Đền thờ, không c̣n các lễ nghi, các tư tế và luật sĩ sợ đức tin của dân bị phai lạt nên đă nhấn mạnh rất nhiều vào những h́nh thức đạo đức như ăn chay, cầu nguyện, bố thí. Đáng tiếc là v́ quá nhấn mạnh đến h́nh thức, họ sao nhăng phương diện tinh thần. Khi dân do thái từ chốn lưu đày trở về, cách sống đạo của họ cũng nặng phần h́nh thức.

Đoạn này thuộc về phần III của sách Isaia (các chương 56-66, được gọi là Đệ Tam Isaia), được viết khi dân do thái từ chốn lưu đày đă được trở về quê hương. Tác giả nhắc nhở người ta phải sống đạo có chất lượng, để làm sao cho cuộc sống ḿnh như một ngọn đèn tỏa sáng trước mặt mọi người.

Cách sống như một ngọn đèn tỏa sáng là :

- Lấy của cải ḿnh giúp cho người nghèo đói.

- Đón vào nhà ḿnh những kẻ tứ cố vô thân

- Đem áo cho kẻ trần truồng

- Không khinh bỉ người đồng loại

- Loại khỏi ḷng ḿnh những xiềng xích, hăm dọa, nói xấu v.v.

Được như thế th́ "Sự sáng của ngươi tỏa rạng như hừng đông"

2. Đáp ca (Tv 111) :

Tv 111 mô tả cách sống của người công chính : một mặt đầy ḷng kính mến Chúa, mặt khác hết ḷng yêu thương tha nhân. Người công chính được so sánh với ánh sáng xuất hiện trong đêm tối : "Trong u tối, người xuất hiện như sự sáng soi kẻ ḷng ngay."

3. Tin Mừng (Mt 5,13-16) : Các con là sự sáng thế gian

Sau khi công bố Tám mối phúc thật (Tin Mừng Chúa nhựt IV vừa qua), Đức Giêsu khuyến khích các môn đệ, những công dân mới của Nước Trời, hăy đem những giáo huấn của Ngài ra thi hành. Làm được như thế, họ sẽ trở thành muối ướp mặn cho đời và ánh sáng chiếu soi cho trần gian.

4. Bài đọc II (1 Cr 2,1-5) :

Văn mạch : Tín hữu Côrintô chia rẽ nhau (đoạn được trích đọc Chúa nhựt III), lư do là họ tự cho ḿnh là khôn ngoan hơn người khác. Phaolô bảo rằng cái mà thế gian cho là khôn ngoan th́ thực ra chỉ là điên dại trước mặt Chúa, c̣n cái mà thế gian cho là điên dại lại th́ sự khôn ngoan (Chúa nhựt IV)

Trong đoạn được trích đọc hôm nay, Phaolô đưa bản thân ḿnh ra làm gương :

- Về nội dung rao giảng : không giảng về sự khôn ngoan của loài người, mà về sự điên rồ của Thập giá.

- Về cách thức : không dựa vào uy thế của tài hùng biện, không dùng những lời quyến rủ của thế gian, nhưng chân thành đến với tín hữu "trong sự yếu hèn, run rảy và sợ hăi".

IV. GỢI Ư GIẢNG

1. Hướng chiếu của ánh sáng

Ánh sáng chiếu ra ngoài nó hay chiếu vào trong nó ?

Đương nhiên là chiếu ra. Cây đèn có sức chiếu sáng, nhưng không phải chiếu cho nó mà cho chung quanh nó. Chính Đức Giêsu đă nói : "Người ta không thắp đèn rồi để dưới đáy thùng, nhưng đặt trên giá hầu soi sáng cho mọi người trong nhà. Sự sáng của chúng con cũng phải chiếu giăi ra trước mặt thiên hạ, để họ xem thấy những việc lành của các con mà ngợi khen Cha các con trên trời".

H́nh ảnh cây đèn rất đơn sơ, nhưng lư giải được rất sâu sắc những bế tắc của đức tin nơi nhiều người môn đệ Chúa : Tại sao đức tin của họ không lớn mạnh lên mà c̣n nhỏ yếu đi ? Tại sao đức tin ấy như không đủ sức nâng đỡ cuộc sống của họ trong những lúc gian nan, chứ đừng nói chi đến nâng đỡ người khác ? Câu trả lời của cây đèn rất đơn giản mà rơ ràng : tại v́ họ là đèn, thế mà chỉ biết quanh quẩn lo chiếu vào trong ḿnh chứ không chiếu ra ngoài.

Nhiều người môn đệ Chúa cứ măi lo tuân giữ luật Chúa, măi lo tham dự đầy đủ các ngày lễ, măi lo những sinh hoạt nội bộ của Giáo Hội… Họ tưởng ḿnh như thế là sống đức tin rồi đấy. Nhưng họ cứ băn khoăn : Tại sao Giáo Hội không phát triển ? Tại sao nội bộ Giáo Hội cứ lục đục hoài ?

Khi so sánh đức tin của người môn đệ với cây đèn và hạt muối, Đức Giêsu đă đưa ra một định hướng rất rơ : đức tin là để tỏa ra, đức tin là phải hướng đến người khác. Nếu không tỏa ra, đức tin sẽ là hạt muối lạt, cây đèn sẽ tắt… Chỉ c̣n ném bỏ.

Như thế, cách nuôi lớn đức tin là tập quên ḿnh để sống cho người khác, sống v́ người khác. Khi các tín hữu, nghĩa là người có đức tin, biết hướng đến người khác th́ Giáo Hội sẽ phát triển, những khó khăn nội bộ của Giáo Hội cũng dần dần biến tan.

2. Sức sáng của t́nh thương

Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu bảo chúng ta hăy làm ngọn đèn chiếu sáng trước mặt thiên hạ. C̣n trong bài đọc I, ngôn sứ Isaia dạy chúng ta cách nào để cho đời ḿnh thành đèn chiếu sáng : cách tiêu cực là không khinh bỉ người khác, loại bỏ những tranh chấp, hăm dọa, nói xấu… ; cách tích cực là chia cơm cho kẻ đói, chia áo cho người nghèo, làm cho người đau khổ được hạnh phúc… Và Isaia bảo đảm : "Như thế, sự sáng của ngươi sẽ tỏa rạng như hừng đông, các vết thương của ngươi sẽ lành mạnh nhanh chóng… ánh sáng của ngươi sẽ bừng lên trong đêm tối, và bóng tối sẽ trở thành như giữa ban ngày".

Chúng ta đă biết ḿnh có bổn phận làm gương sáng. Isaia dạy cho chúng ta biết thêm : không gương sáng nào sáng bằng t́nh thương ; không việc làm nào chiếu sáng bằng việc yêu thương.

3. Sứ mạng ướp mặn cuộc đời

Thời nay, những sứ điệp nói có một tầm quan trọng rất lớn (Radio, Tivi, sách báo v.v.) Trong Thánh Lễ, bài giảng rất quan trọng. Những nhà thờ có Cha giảng chán th́ giáo dân thưa thớt, ngủ gục, lo ra… Những nhà thờ có Cha giảng hùng hồn, mạch lạc, truyền cảm th́ giáo dân đông đúc, sinh động…

Tuy nhiên phẩm chất của lời nói và của người nói càng quan trọng hơn. Đó là kinh nghiệm tâm đắc của Phaolô, vị tông đồ thành công nhất của Giáo Hội : "Lời tôi nói và việc tôi rao giảng không dựa vào những lời quyến rủ của sự khôn ngoan loài người", "Tôi không cho là tôi biết điều ǵ khác giữa anh em ngoài Chúa Giêsu Kitô chịu đóng đinh", "Tôi đến với anh em trong sự yếu hèn, sợ hăi và run rẩy"… Xem thế, Thánh Phaolô thành công không phải v́ ngài nói hay, mà v́ tư cách, phẩm chất và cả con người của Ngài thấm mặn Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô chịu đóng đinh, đến nỗi Ngài có thể nói "Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà là Đức Kitô sống trong tôi". Nhờ đó, khi Ngài đi đến đâu, tiếp xúc với ai th́ chất mặn của muối Tin Mừng từ trong Ngài tỏa ra và thấm vào mọi người chung quanh.

4. "Chúng con là ánh sáng thế gian"

Nên để ư một chút đến văn phạm của câu nói này : Đức Giêsu không khuyến khích "Chúng con hăy là ánh sáng", mà Ngài khẳng định "Chúng con là ánh sáng".

Quả thực, chúng ta là ánh sáng, bởi v́ khi tạo dựng chúng ta, Thiên Chúa đă ban cho chúng ta khả năng làm những việc thiện giúp cho người khác :

- Chúng ta có đôi mắt để thấy

- Chúng ta có đôi tai để nghe

- Chúng ta có đôi tay để chăm sóc

- Chúng ta có đôi chân để bước tới

- Chúng ta có lưỡi để nói

- Chúng ta có quả tim để yêu thương

Nhưng tiếc thay, v́ lười, v́ ích kỷ, v́ hèn nhát, ngọn đèn của chúng ta dần lu mờ đi và có khi tắt ngấm.

Xin Chúa giúp chúng ta dám tin vào ánh sáng của ḿnh và vào khả năng làm điều thiện của ḿnh.

5. Chuyện minh họa

Ngày xưa có một nhà nghiên cứu Thánh Kinh suốt ngày ở trong pḥng để t́m hiểu Lời Chúa và cầu nguyện, suy gẫm. Một hôm hay tin có một vị thánh nhân đến thành phố ḿnh, nhà nghiên cứu này hăng hái đi t́m.

Ông t́m ở các nhà thờ lớn mà không gặp. Ông t́m ở các nhà nguyện nhỏ cũng không gặp. T́m đến các ḍng tu cũng không gặp. Cuối cùng đang khi đi ngang chợ th́ ông gặp được vị thánh ấy. Ông liền tŕnh bày thao thức của ḿnh, cũng là lư do chính khiến ông muốn gặp vị thánh :

- Xin Ngài chỉ cho con biết làm thế nào để nên thánh.

Vị thánh hỏi lâu nay nhà nghiên cứu đă làm ǵ. Nhà nghiên cứu cũng thành thật kể rơ mọi việc. Cuối cùng vị thánh đưa ra lời khuyên :

- Làm thánh trong pḥng th́ dễ thôi. Hăy ra chợ và cố gắng làm thánh ở đó.

V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI

CT : Anh chị em thân mến

Đức Giêsu đă nói : "Ánh sáng của anh em phải chiếu giăi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời". Với quyết tâm làm cho Danh Chúa được vinh quang rạng rỡ hơn, chúng ta cùng dâng lời cầu nguyện.

1- Chúa Giêsu đă để trái tim bị đâm thủng khiến máu cùng nước chảy ra / hầu khơi nguồn bí tích dưỡng nuôi Hội Thánh / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho Hội Thánh không ngừng được sống nhờ Chúa đă chết và sống lại.

2- Ngày nay / một số sách báo nhảm nhí / không ít những h́nh băng đồi truỵ / cổ vơ bạo lực / khuyến khích những chuyện không tốt / đă làm hư hỏng một số người trẻ / và rất nhiều lần đă dẫn đến phạm pháp nghiêm trọng / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các bạn trẻ / biết khôn ngoan xa lánh những thứ độc dược giết người ấy / và nỗ lực sống lành mạnh bằng việc đọc những sách báo tốt / cũng như chỉ xem những băng h́nh bổ ích / và tích cực tham gia vào công tác xă hội.

3- Chúa Giêsu nói / "Anh em là muối cho đời / là ánh sáng cho trần gian" / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho người kitô hữu biết luôn cố gắng sống theo tinh thần Tám mối phúc thật / để nhờ đó mà trở nên những chứng nhân hữu hiệu của Chúa / trong xă hội họ sang sống.

4- Trách nhiệm của người Kitô hữu là giúp xă hội luôn thăng tiến / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết dùng khả năng Chúa ban / cũng như đời sống thấm nhuần t́nh bác ái yêu thương / mà giúp mọi người sống xứng với phẩm giá con người.

CT : Lạy Chúa Giêsu, Chúa đă thương chọn chúng con giữa muôn người và ban cho được phép làm con Chúa. Xin ban ơn giúp sức để chúng con luôn sống xứng đáng với t́nh thương hải hà của Chúa. Chúa hằng sống và hiển trị muôn đời.

VI. TRONG THÁNH LỄ

- Trước kinh Lạy Cha : Chúa Giêsu đă dạy chúng ta phải trở nên ánh sáng và muối để làm cho thế giới này bớt tối tăm và thêm mặn mà. Đó là cách làm cho Nước Chúa trị đến. Trong tâm t́nh mong cho Nước Chúa trị đến, chúng ta hăy sốt sắng đọc kinh Lạy Cha.

- Sau kinh Lạy Cha : "… xin đoái thương cho những ngày chúng con đang sống được b́nh an. Xin giúp chúng con thực sự trở thành ánh sáng và muối cho trần gian. Nhờ Cha rộng ḷng thương cứu giúp…"

VII. GIẢI TÁN

Thánh lễ vừa hết, đây là lúc bắt đầu cuộc sống của chúng ta giữa đời. Chúng ta hăy nhớ lời Chúa dạy, cố gắng làm muối ướp mặn đời và làm ngọn đèn soi sáng thế gian.

 

 

MỖI TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ

“Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”

Chúa Nhật V Thường Niên –  Năm A

 

NỘI DUNG

I.Tia sáng:

v NGAY THẲNG       

v THẾ GIỚI                                            

II.Thư giăn:

1.    ĐỒ RỞM

2.    TÍNH CÁCH BA NGƯỜI

3.    VAY TIỀN

4.    TRANH LUẬN VỀ THIÊN ĐƯỜNG

5.    L̉NG GHEN

6.    LƯ SỰ BÀ DỞ HƠI 

7.    NGÔI SAO THÔNG MINH    

                         

III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:

v NHỮNG CÁI TẾT TRONG ĐỜI TRUYỀN GIÁO

IV.Chuyện ngụ ngôn:

 

v NGƯỜI Ở VÀ CON GÀ TRỐNG

v BIẾT NGHĨ

V.Hẹn bạn trên đỉnh thành công:

v CẮN MIẾNG MỘT !     

VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:

v ĐÁM CƯỚI Ở NAM BỘ

VII.Chuyện phiếm :

v KẾ HOẠCH ĐẦU XUÂN 

  

GIÁ TRỊ NỤ CƯỜI J

Một nụ cười không làm mất mát ǵ cả, nhưng lại ban tặng rất nhiều… nó làm giàu có những ai đón nhận mà không làm nghèo đi người sinh ra nó. Nụ cười chỉ nở trên môi trong khoảnh khắc phù du, nhưng kư ức về nó đôi khi tồn tại cả một đời. Người dù giàu sang đến đâu đi nữa cũng cần đến nụ cười, và người nghèo hèn cùng tột cũng sẽ được nụ cười làm cho trở nên giàu có.

Nụ cười nuôi dưỡng hạnh phúc trong gia đ́nh, gầy dựng thiện ư trong làm ăn và làm lớn mạnh mối tương giao trong t́nh bạn, mang đến thư giăn mỗi khi ta mệt mỏi, niềm hy vọng mỗi khi tuyệt vọng và là ánh sáng mỗi khi ta tăm tối trong phiền muộn.

Nụ cười, cũng như t́nh yêu, là cái không thể mua bán vay mượn, hay thậm chí đánh cắp từ người khác. Bởi v́, khi đó: nó chỉ là cái khiên cưỡng và vô nghĩa.

Có những người không bao giờ nở một nụ cười với bạn. Họ là những người không c̣n nụ cười để cho, v́ lẽ đó họ chính là những người cần nụ cười của bạn hơn ai hết. Hăy tươi cười với mọi người! Chúng ta chẳng những không mất ǵ cả, mà trái lại sẽ nhận được rất nhiều.

sưu tầm.

 

 

I.     TIA SÁNG :

 

*Nếu chỉ nghe nói lại là bạn đă nói xấu các linh mục làm bạn dau ḷng,
th́ tôi mừng v́ nổi khổ đó của bạn, v́ nay, tôi chắc bạn là người ngay thẳng.    

*  THẾ GIỚI ĐƯỢC TẠO NÊN KHÔNG PHẢI ĐỂ TRỞ THÀNH MỘT NGHĨA ĐỊA.

Gioan XXIII.

Tóm lại, đó là quan điểm của duy vật: con người sinh ra để chết và mục nát đi... Người duy vật sống trên chiếc quan tài của ḿnh là trái đất. Đối với chúng ta, chắc chắc là phải chết; nhưng trái đất đón nhận chúng ta, không như một chiếc là khô, mà như một hạt giống: đó là thứ đất đă được cày bừa rồi. Người duy vật chỉ tin vào cái chết, c̣n người Kitô hữu tin vào sự sống. Cả hai đều là hành vi của đức tin: tuỳ tôi lựa chọn mà thôi.

Lạy Chúa, con muốn được sống với Ngài măi măi.

II.      Thư giăn:

1. ĐỒ RỞM

Một đôi nam nữ kia vào khách sạn 5 sao Hintơn. Họ thuê một pḥng đôi. Cô gái bước vào, tháo tóc giả, mắt giả, xương hàm giả, hai chân giả, hai tay giả và thậm chí c̣n tháo cả bộ ngực giả bằng nhựa của ḿnh ra rồi nằm lên giường, nh́n về phía chàng trai, âu yếm gọi:

- Anh thân yêu, lại đây với em!

Chàng trai cuống lên:

- Đợi anh một tí. Chết rồi, h́nh như anh cũng quên ... cái của quư của ḿnh ở nhà rồi!

2.TÍNH CÁCH BA NGƯỜI

Ba người đàn bà chuẩn bị đón năm mới. Người đàn bà Bungari nói:

- Tôi sẽ mang đến một bó hồng lớn!

Người đàn bà Gruđia:

- Tôi sẽ mang đến một thùng nho chín mọng!

Người đàn bà Do Thái:

- Tôi sẽ rủ thêm cô em gái đến!

3.VAY TIỀN

Trong một kư túc xá sinh viên, cô gái Bỉ và cô gái Ả Rập sống chung một pḥng. Một hôm, trời đă khuya, cô gái Bỉ hỏi cô Ả Rập:

- Phatima, bạn đă ngủ chưa đấy?

- Cảm ơn bạn, ḿnh chưa ngủ!- Cô Ả Rập trả lời.

- Ồ, bạn có thể cho ḿnh vay 100 đô la được không?

- Kḥ ... kḥ ... kḥ ..!

4.TRANH LUẬN VỀ THIÊN ĐƯỜNG

Tại một hội nghị quốc tế về Thiên Đường, ba người đàn bà Anh, Pháp và Nga cùng tranh luận xem người đàn ông đầu tiên trên thế giới là Ađam thuộc dân tộc nào. Bà người Anh quả quyết:

- Tất nhiên Ađam phải là người Anh. Chỉ có đàn ông người Anh mới hào hoa như Ađam. Có mỗi quả táo duy nhất cũng chia cho người t́nh của ḿnh là Eva. Chúng tôi rất hạnh phúc!

Người đàn bà Pháp phản đối:

- Không phải, Ađam phải là người Pháp. V́ các bà biết đấy, ở đâu có thể kiếm được đàn ông chỉ yêu có một người và măi thủy chung với người đó như Ađam của đàn ông Pháp nước tôi?

Người đàn bà Nga gạt đi:

- Tất cả đều không đúng. Ađam phải là đàn ông người Nga. Các bà biết đấy, đàn ông người Nga dù trần như nhộng, nhưng có một quả táo trong tay cũng cho rằng ḿnh đang ở trên thiên đường rồi!

5. L̉NG GHEN

Ba người đàn bà châu Âu đang ngồi uống trà bên cửa rừng đợi ba đức ông chồng đi săn chưa ra. Bỗng nhiên có một con vượn bất ngờ xông ra, vồ lấy một bà rồi chạy biến vào rừng. Hai người phụ nữ kia, sau một lúc định thần, liền nói:

- Lạ nhỉ, chị có biết v́ sao con vượn ấy lại vồ mỗi chị ta không?

- Chắc là nó phải ḷng chị ấy!- Người thứ hai trả lời.

- Tiếc thật, so với tôi và chị, chị ta có đẹp đẽ ǵ cho cam!

6. LƯ SỰ BÀ DỞ HƠI

Tại văn pḥng giới thiệu hôn nhân có một ngài triệu phú đến và đề nghị:

- Thưa cô, tôi muốn kết hôn với một người đàn bà không có của hồi môn!

- Xin lỗi, ông hăy đợi- Cô nhân viên nói- Tôi sẽ t́m thấy cho ông ngay- Cô ta mở sổ- Đúng, có một người như ông cần- Bà ta góa chồng, xinh đẹp và nghèo. Nhưng khổ một nỗi ...

- Bà ta không có của hồi môn chứ ǵ?

- Không phải. Bà ta có một cái tật ...

- Tật ǵ vậy?

- Cứ đến đầu xuân bà ta lại bị bệnh dở hơi. Nhưng bệnh này chỉ kéo dài một tháng, sau đó bà ta trở lại b́nh thường!

- Cũng được. Mùa xuân tới tôi đi công tác ở Nam Mỹ. Tôi có thể kết hôn với bà ấy ngay bây giờ được không?

- Thưa ông, không được ạ. Rất tiếc là ...

- V́ sao vậy?

- Bà ấy lại đ̣i kết hôn vào đúng dịp đầu xuân!

7.NGÔI SAO THÔNG MINH

Phờren Kankan là một ngôi sao điện ảnh nổi tiếng thế giới. Chị tham dự một cuộc thi câu đố do đài truyền h́nh Nhật Bản NHK tổ chức. Ban giám khảo đố:

- Có vật ǵ vừa tṛn, vừa đen. Nâng lên rồi hạ xuống?

Ngôi sao không trả lời được. Ban giám khảo đáp:

- Đó là hạt đỗ đen nằm trong thang máy. Xin chị trả lời tiếp câu thứ hai: Đen và khỏe. Nhưng có đuôi dài hai mét?

Ngôi sao điện ảnh lại bí. Ban giám khảo lại phải trả lời:

- Đó là người đàn bà góa!

Sau cuộc thi, Phờren Kankan đố lại cô bạn gái:

- Tớ đố cậu: đen và khỏe, nhưng có đuôi dài hai mét?

- Tớ  không biết!- bạn gái đáp.

- Cậu thật ngốc- Ngôi sao giảng giải- Đó là hạt đỗ đen trong thang máy!

III.             NHẬT KƯ TRUYỀN GIÁO :

 

 Trích trong “Nhật kư truyền giáo”

Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU

NHỮNG CÁI TẾT TRONG ĐỜI TRUYỀN GIÁO

 

Năm Căn, ….1972

Hôm nay ḿnh dành trọn một ngày để đi mừng tuổi bà con trong xă. Xă nằm theo ven sông dài sáu cây số. Mười hai giờ trưa ḿnh tới rạch Bà Thanh. Bên kia cầu là một căn nhà bằng ván, không sạch sẽ, nhưng có nhiều tiền. Chỉ có một người đàn ông ở nhà.

- Xin lỗi, anh thứ mấy nhỉ ?

- Tôi thứ tư.

- C̣n tôi thứ tám. Tôi là linh mục truyền giáo ở đây, tôi đến để thăm và chúc gia đ́nh anh một năm một mạnh khoẻ và hạnh phúc.

- Vợ con tôi đi chơi hết trơn không có đứa nào ở nhà …

Trên  bàn thờ tổ có hai tô chè xôi nước. Anh Tư bưng một tô xuống. Ḿnh mở cờ trong bụng: Chắc là họ sẽ mời ḿnh đây. Ḿnh sẽ chân thành ngốn cho hết, v́ kiến ḅ bụng quá lẽ rồi. Thế nhưng anh Tư nh́n cái áo ḍng của ḿnh, ngần ngừ một lát, rồi lại để tô chè lên bàn thờ. Anh lúng túng như con gà mắc dây thun. Để cứu văn t́nh thế, ḿnh cáo lỗi :

- Xin lỗi anh Tư nhé. Thăm anh chút xíu thôi, tôi phải cố gắng để đi thăm cho hết mọi nhà.

Ra khỏi nhà anh Tư, đôi chân ḿnh nhăo ra, buớc đi thất thểu.

Bốn giờ chiều mới về tới nhà. Đói và mệt lả. Ḿnh lăn kềnh ra giường, để nguyên áo ḍng, để nguyên đôi xăng đan. C̣n hai giờ nữa mới đựợc ăn cơm, mà trong nhà th́ chẳng có thứ ǵ có thể "ân vụng" được. Đành phải chờ đợi, chờ đợi là lẽ thường của lịch sử. Mùa Vọng là mùa chờ đợi. Mùa chay cũng là mùa chờ đợi. Cựu Ước là thời chờ đợi…

Nằm nghỉ và chờ đợi, ḿnh lại nghĩ đến tô chè xôi nước. Anh Tư muốn mời ḿnh ăn, nhưng lại sợ "ông cha" không ăn đồ cúng. Ḿnh sẵn sàng ăn đồ cúng, nhưng v́ e lệ chẳng dám nói ra. Cả hai đều "T́nh trong như đă mặt ngoài c̣n e". Cả hai đều đă bỏ lỡ một thời cơ để đến với nhau. Có lẽ cả hai đều thuộc mẫu người có phản ứng chậm.

 

Bạc Liêu, ….1984

Hôm nay ngày mồng bốn Tết. Một cô y tá người gốc Hoa đến kéo tay ḿnh :

- Thưa cha, hôm nay ba con mời cha đến nhà ăn cơm trưa. Nhưng mà cha phải đến thật sớm.

- Cha chưa hiểu. Cha không quen ba con. Mà tại sao phải đến thật sớm ?

- Tối hôm qua ba con mới biết tên của cha là Phúc Hậu. Tên cha hên lắm. Nếu biết sớm th́ ba con đă mời cha đến xông đất vào ngày mồng một rồi. Nhưng bây giờ mới biết, th́ mồng bốn cha xông đất cũng c̣n được.

Ḿnh đi ngay. Ông chủ nhà đón ḿnh vào không có vẻ ǵ là niềm nở. Nói chuyện với ông một hơi th́ hết đề tài. Đứa con gái của ông mời ḿnh đi xem nhà, thăm vườn để giết thời giờ.

Bữa cơm gia đ́nh cũng chẳng có ǵ là thịnh sọan. Mấy món ăn quen thuộc của ngày Tết bánh tét, thịt kho, dưa chua,… Ông chủ nhà nói vài câu. Bà chủ nhà nói ít hơn nhiều. Một ḿnh đứa con gái phải làm công tác "cứu bồ" cho cả hai ông bà. Sau ly trà tráng miệng ḿnh cáo từ ra về. Lăng nhách!

 

Cà Mau, ..1989

Chuyến xe tốc hành Sài G̣n - Cà Mau có vẻ vội vă để kịp về chuẩn bị Tết. Ḿnh ngồi băng hai, chung với một người đàn bà khá đồ sộ! Có lẽ bà là người rất năng nổ, nên ngồi làm thinh không được. Bà hỏi ḿnh:

- Anh tuổi ǵ?

- Tư, con chuột.

- Tôi tuổi Sửu, Tư Sửu hạp nhau lắm, làm ăn mau giàu lắm. Tiếc là "anh em ḿnh" không có số gặp nhau sớm!

- Trâu bự quá mà chuột th́ nhỏ xíu, hạp nhau sao đặng? Ḿnh ví von như thế, khiến bà Sửu lạc tần số. Bà im lặng suy nghĩ. Lợi dụng sự im lặng ấy, ḿnh tựa đầu ra sau làm bộ ngủ, rồi ngủ thật ..Xe về tới bến Cà Mau, th́ bà Sửu không c̣n nữa. Có lẽ bà xuống ở Cầu Số 2 th́ phải.

 

Cái Rắn, ngày 1.1.95

Hôm nay Hội đồng giáo xứ họp. Đề tài: Tết Ất Hợi. Ḿnh thông báo cho Hội đồng giáo xứ biết năm nay cha sở và giáo dân mừng tuổi nhau tại nhà thờ. Sau đó cha sở sẽ đóng cửa nhà xứ để đi mừng tuổi anh em lương dân. Ḿnh cũng yêu cầu Hội đồng giáo xứ cho biết có bao nhiêu gia đ́nh nghèo trong họ đạo để kiếm quà Tết tặng cho họ. Nghe nói thế, Hội đồng giáo xứ nhảy nhổm lên. Ai nấy như đồng loạt tuyên bố: "Thôi, thôi, không dám đâu". Bây giờ th́ ḿnh hiểu rồi. Tặng quà cho người này mà không cho người kia, th́ bị chửi. Tặng người này bằng người kia cũng bị chửi. Bao giờ có máy vi tính đo độ nghèo, và lư do nghèo, th́ may ra mới hết bị chửi.

Cuối cùng th́ Hội đồng giáo xứ có ư kiến tặng quà Tết cho người lương. Tất cả đều nhất trí tặng quà cho bốn anh em con nhà Tư Lập. Cha mẹ chết hết, chị lớn đi lấy chồng, thằng con trai lớn nhất có tật. Bốn anh em sống lây lất bằng hai cây cần câu của hai đứa lớn .. Ḿnh đồng ư. Cái Tết đầu tiên tại Cái Rắn sẽ là thế.

 

Cái Rắn, ngày 8.1.1995

Hôm nay ḿnh loóc toóc lội bộ đi thăm bốn đứa con nhà Tư Lập, để được thấy tận mắt cái nghèo truớc thềm năm mới. Luyến 15 tuổi, đi cà nhắc và méo miệng. Lây 12 tuổi đang học lớp hai th́ bị đuổi v́ vắng mặt nhiều ngày không xin phép. Hai bé Mười và Nghi th́ về ở với ngoại. Ḿnh phỏng vấn chớp nhoáng.

- Ba tụi con chết hồi nào?

- Tháng Ba tới th́ giỗ đầu .

- Tụi con làm ǵ để sống?

- Tụi con đi nhắp câu.

- Có mấy bộ đồ?

- Ít lắm.

- Có may áo mới ăn Tết không?

- Không!

Thực ra th́ bà con cũng giúp khi ít khi nhiều. Các em có một người chủ ở kế bên vẫn cho các em ăn cơm, nhưng chú cũng rất nghèo. Ḿnh tính nhẩm: dư khả năng để cho mỗi em một bộ đồ ăn Tết .

 

Cái Rắn, ngày 14.1.1995

Hôm nay Hội đồng giáo xứ dẫn ḿnh đi thăm một số gia đ́nh lương dân nghèo. Nghèo th́ nhiều, nhưng lư do nghèo th́ chưa rơ. Có một người phụ nữ 28 tuổi mà đă sanh bốn đứa con. Đứa út đang nằm trong nôi. Chồng đi vác lúa mướn cho nhà máy chà. Vậy th́ nguyên nhân của cái nghèo có thể là sinh con nhiều quá. Ḿnh hỏi họ về cái Tết sắp tới. Họ chỉ cười trừ. Ḿnh bắt tay họ và chúc họ làm giàu bằng cách cần cù, tiết kiệm và sanh con vừa đủ thôi. Đối với những người này th́ ḿnh chưa biết sẽ tặng họ cái ǵ để đón Xuân đây. Mười kư gạo? Dễ lắm! Một vài kư đường? Cũng dễ lắm! Điều ước muốn của ḿnh là họ phải cần cù và tiết kiệm. Thiếu hai đức tính này th́ đời của họ sẽ không bao giờ có mùa Xuân.

"Đừng cho tôi con cá, nhưng hăy cho tôi cái cần câu và dạy tôi câu cá". Ḿnh vẫn tâm niệm như thế trong công tác phát triển dân sinh.

 

IV.    TRUYỆN NGỤ NGÔN:

NGƯỜI Ở VÀ CON GÀ TRỐNG

Mụ chủ nhà thường đánh thức người ở dậy làm việc vào lúc gà gáy sáng. Người ở thấy khổ quá bèn quyết định giết chết con gà trống để gà không đánh thức mụ chủ. Giết chết gà trống, người ở c̣n khổ sở hơn: mụ chủ sợ ngủ quên, nên dựng người ở dậy càng sớm hơn nữa.

BIẾT NGHĨ

Nóng nực làm khô cạn hết mọi bờ ao, đầm lầy. Hai con ếch rủ nhau đi t́m nước, chúng t́m thấy một cái giếng mới đào. Nhảy tới bên thành giếng, chúng suy nghĩ xem có nên nhảy xuống giếng không. Ếch trẻ nói: "Phải nhảy xuống thôi, dưới đó có nhiều nước và ở dưới đó sẽ không có ai quấy rầy ta nữa". C̣n ếch già trả lời: 'Không! Nước nhiều đấy nhưng nước giếng cạn th́ làm sao mà nhảy lên  khỏi đây được?"

V.  HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:

Theo bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar

Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN –
NGUYỄN VĂN DIỄM

 PHẦN THỨ NĂM

CHƯƠNG MƯỜI BẢY : THÓI QUEN VÀ THÁI ĐỘ

CẮN MIẾNG MỘT !

Ăn quá mức là một thói quen, và đối với nhiều người, thói quen này đă ăn sâu đến nỗi họ không biết rơ lượng thức ăn đă dùng nữa. Thói quen này có thể do cha mẹ có ư tốt nhưng hiểu lầm mà ra. Họ nghĩ cứ việc cho con cái ăn thả dàn là thương chúng. Cùng trạc với tôi, có một số người mập ph́ ra v́ cha mẹ họ phải lăn lộn kiếm miếng ăn nên rất sợ đói. Họ cho phí phạm đồ ăn là một đại tội, cho nên thường ép con cái ăn cho kỳ hết. Lượng đồ ăn phụ trội này, nếu cứ ăn đều đặn, tất sẽ làm cho tăng trọng dần. Mỗi ngày chỉ cần tăng 30 gr thôi th́ mỗi năm cũng có 10 kư rồi. Vài chục gram có đáng kể ǵ, nhưng 10 kư th́ nhiều rồi. Nếu sợ mập, tất hôm qua bạn chẳng ăn thêm làm ǵ để ngày mai phải nhịn đói cho ốm bớt. Bạn đă thêm vào số kư dư mỗi lần một miếng cho đến khi ph́ ra thực sự. Trừ vài trường hợp đặc biệt ra, c̣n th́ chứng mập ph́ chỉ đơn giản do bạn ăn quá mức và quá thường. Bởi vậy, bạn sẽ giải quyết vấn đề theo cách đă tạo ra vấn đề, nghĩa là - Mỗi lần bớt một miếng.

Đối với nhiều người vấn đề có hơi khác hơn. Một số người do khoái khẩu nên thường nhiễm phải những thói quen ăn uống tai hại gồm nhiều chất bột và đường. Đă vậy lại c̣n biếng vận động, tất mỗi ngày họ phải tăng trọng hơn 30 gram rất nhiều. Nếu mập ph́ là vấn đề của bạn, xin đề nghị bạn xem lại chương 4 phần nói về các mục tiêu để biết phải giải quyết ra sao.

 

VI.          T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH: 

(An Giang số 1361, ngày 6/9/1997, trang 6)

ĐÁM CƯỚI Ở NAM BỘ

Thông thường hôn lễ của trai gái Nam bộ qua 3 bước sau đây:

- Lễ dạm: Sau khi trai gái đă bằng ḷng nhau, nhà trai t́m một ông hoặc bà mai đến "thương lượng" thuyết phục nhà gái đồng ư! Nhà trai định ngày, người con trai cùng ông (bà) mai và một vài người bạn thân của nhà trai, nhà gái mang theo ít quà, như trái cây, hộp bánh, hộp trà... đến nói chuyện với nhà gái. Hiện nay, lễ dạm cũng có phần giảm thiểu, khá nhiều cuộc hôn nhân bỏ qua v́ họ, hoặc gia đ́nh đă quen biết và đồng ư từ trước rồi.

- Lễ hỏi: Có nơi c̣n gọi là "đám hỏi" hoặc "đính hôn". Trong lễ hỏi, nhà trai (cha mẹ và họ hàng) mang theo lễ vật, gồm một khay rượu phủ khăn đỏ, hai cái quả đựng trầu cau têm sẵn, một khay có hộp đựng đôi bông tai và hai chiếc nhẫn cưới, cũng phủ khăn đỏ, và mâm bánh trái, trà đèn sáp... Đoàn nhà trai do ông mai dẫn đầu sang nhà gái. Thay mặt nhà trai, ông mai bàn định với nhà gái ngày tổ chức lễ cưới. Đáng chú ư, số người trong đoàn nhà trai phải là số chẵn, kiêng số lẻ v́ sợ sau này đôi trai gái ăn ở không bền lâu, dễ lẻ bạn.

- Lễ cưới: Có thể bỏ qua một số nghi lễ trong hôn nhân, nhưng lễ cưới là lễ chính thức để đôi trai gái thành vợ chồng chung sống với nhau. Trước đây việc hôn thú theo tập tục, có đám cưới có sự chứng kiến của làng xóm là hợp lệ thay cho việc đăng kư kết hôn như ngày nay. So với nghi thức cưới xin rườm rà ở nhiều nơi, việc cưới ở Nam bộ cũng đơn giản và thoải mái hơn. Nghi lễ đám cưới bắt đầu bằng lễ "Tạ ơn cha mẹ" của cả hai đàng trai và gái. Cha mẹ được mời ngồi ở bộ ván giữa nhà, trước mặt là khay trầu rượu (nếu ông bà c̣n sống, được mời ra ngồi cùng) con rót rượu, dâng trầu... lên ông bà và cha mẹ, ngỏ lời tạ ơn sinh dưỡng, và hứa xin giữ ḷng hiếu thảo dù đă có cuộc sống riêng. Sau đó lạy hai lạy, ba xá: Lễ tạ ơn cha mẹ tổ chức buổi chiều trước hôm cưới chính thức.

Ngày tổ chức lễ cưới, được xem ngày giờ cẩn thận, chọn giờ tốt, hợp với tuổi cô dâu - chú rể. Buổi sáng ngày cưới có tục rước dâu. Bên nhà trai tổ chức một đoàn, đi đầu là ông mai và vị trưởng tộc, cha mẹ chú rể, tiếp theo là chú rể và đám bạn bè phù rể. Phù rể đội quả, bưng khay trầu rượu. Đoàn nhà trai c̣n có thêm cô d́, chú bác, họ hàng chú rể. Đoàn nhà trai đến nhà gái phải đợi đúng giờ rước dâu mới được vào, dù đến sớm hay gặp mưa gió th́ cũng phải đợi ở cổng. Ông chủ hôn đàng gái, đến đúng giờ đă chọn làm lễ "lên đèn", tức thắp hai đèn lồng to h́nh con phụng và rồng, cho phép nhà trai vào làm lễ rước dâu. Cô dâu chú rể lạy tạ và xin phép trước bàn thờ gia tiên nhà gái. Sau đó nhà trai trịnh trọng đưa cô dâu về bên trai, ở đây sẽ tổ chức tiệc cưới linh đ́nh. Khi cô dâu ra khỏi nhà, bên gái sẽ thổi tắt ngọn đèn trên bàn thờ ông bà gọi là "lui đèn". Khác với miền Bắc, khi đưa dâu, mẹ cô dâu không đi cùng, c̣n ở Nam bộ, đám rước dâu c̣n có cả cha, mẹ và họ hàng cô dâu cùng đưa đi vui vẻ.

Gần đến nhà trai, đoàn rước dâu sẽ được đón tiếp hoan hỉ bởi một đoàn họ hàng và bạn bè nhà trai, đưa cô dâu về nhà. Cô dâu và chú rể sẽ tiếp tục làm lễ bái gia tiên, lạy vái ông bà, cha mẹ chú rể, báo cáo gia tiên từ nay cô dâu sẽ là người của họ hàng gia đ́nh chú rể. Sau đó là một cuộc liên hoan vui vẻ giữa bà con họ hàng, bạn bè và cơ quan, làng xóm của hai họ. Tiệc mừng có khi kéo dài hai ba ngày, khách khứa đông vui.

Đêm chung sống đầu tiên giữa cô dâu, chú rể gọi là lễ "động pḥng", hoặc "hợp cẩn giao bôi". Trong pḥng của đôi vợ chồng mới, được trang hoàng đẹp đẽ, thắp hai ngọn nến đỏ, một mâm trầu cau, rượu và không được thiếu hai chén chè bún, có muối và gừng. Hai vợ chồng bước vào pḥng chắp tay khấn nguyện ông Tơ bà Nguyện, giao kết chung sống suốt đời. Hai người ngồi trên giường đối diện nhau, rót hai ly rượu nhỏ, xong hoà vào nhau và chia nhau uống cạn, tiếp đó là mỗi người ăn một chén chè. Theo quan niệm của bà con Nam bộ, chè bún có nhiều sợi nhỏ là để cầu mong nhiều con cái, muối và gừng là để thuỷ chung "gừng cay, muối mặn xin đừng bỏ nhau!". Sau ba ngày cưới, vợ chồng mới vui vẻ cùng nhau trở về thăm cha mẹ vợ, gọi là lễ "phản bái".

Đám cưới ở Nam bộ, có nhiều nét đặc sắc, nhất là cảnh đưa rước dâu ở miền Tây, nơi có nhiều sông nước nên thường đi bằng ghe, đ̣, vỏ lăi. Cả một đoạn sông, đoạn kênh, đám cưới đi qua chợt sáng bừng lên bởi màu sắc tươi vui, rộn ràng của đám cưới, mọi người hai bên bờ đổ ra reo ḥ, chào đón, chúc mừng cô dâu chú rể. Quang cảnh đám cưới trên sông nước miền Tây Nam bộ thật là ngoạn mục. Gia đ́nh có đám cưới, tiệc cưới tổ chức vui vẻ, linh đ́nh, bà con họ hàng về dự rất đông. Ngay từ mấy hôm trước lễ cưới, trai tráng trong làng đă cùng nhà trai dựng sạp, dọn bàn ghế ngay trước sân để đăi khách. Các bà, các cô bận tíu tít làm các loại bánh, thức ăn, tiếng heo gà bị giết kêu oang oác, càng làm tăng thêm không khí hội hè náo nức. Ban đêm đèn, nến sáng choang, các ban nhạc tài tử trong thôn xóm đến giúp vui, tiếng đàn ca vang vọng suốt đêm... Khi xưa các gia đ́nh khá giả mua máy quay dĩa cho đám cưới thêm vui, nhà nghèo th́ mượn hoặc mướn các máy dĩa quay tay với các bản tuồng kim cổ. Ngày nay đám cưới ở Nam bộ có máy cát xét và loa tăng âm, nhưng những người dự tiệc thích tự ḿnh ca các bản vọng cổ, nhại tuồng... góp vui.

Đám cưới Nam bộ không chỉ là chuyện riêng của trai gái, mà là ngày chung vui của làng xóm, gia đ́nh, họ hàng. Đó cũng là một nếp sống văn hoá thể hiện nét đẹp của cuộc sống, của t́nh yêu trai gái, t́nh làng xóm thân thương...

P.A.

VII.                         CHUYỆN PHIẾM :

 

KẾ HOẠCH ĐẦU XUÂN 

Tôi đă trải qua một cái tết đầy lo lắng. Chẳng là vào bữa tất niên của công ty, sếp đă gọi riêng tôi ra và phán: "Cậu làm việc rất dở, tại sao đến cuối năm mà quĩ tiền thưởng c̣n nhiều đến thế trong két? Cậu phải có vài sáng kiến nữa vào đầu năm nếu không th́ cái ghế trưởng pḥng nghiên cứu thưởng của cậu sẽ có chủ khác đấy!"

Tất nhiên trong đầu tôi cũng đă có vài phương án nhưng thật t́nh là tôi không được tự tin cho lắm. Bao nhiêu dịp có thể thưởng đều đă qua và đều đă được vận dụng hết như tháng năm thưởng tết Đoan Ngọ, tháng sáu thưởng ngày Thiếu Nhi, tháng bảy thưởng ngày Ngưu Lang Chức Nữ, tháng tám thưởng Trung Thu… rồi thưởng Noel, thưởng Tết Dương Lịch, Tết Âm Lịch...

Tôi đă vận dụng hết kiến thức lịch sử và văn hóa của ḿnh mà vẫn chưa thấy có cơ hội nào để thưởng cho hợp lư vào cái tháng đầu năm này. Bởi thế không lạ ǵ khi tôi thấy run lên khi sếp gọi tôi vào đúng ngày làm việc đầu năm.

- Việc tôi giao cho cậu thế nào rồi?

- Dạ, em vẫn chưa nghĩ ra ngày nào thật hợp lư cả.

- Chưa nghĩ ra... Cậu đúng là chẳng sốt ruột với những khó khăn của anh em trong công ty. Tôi rất xót xa với hoàn cảnh của nhân viên ḿnh. Cậu xem, người th́ thiếu máy hút bụi, người th́ chưa có ḷ vi sóng, người chưa có cả máy notebook wi-fi và điện thoại di động chụp ảnh.

Sếp ngừng lại v́ nếu nói nữa e không cầm được nước mắt. Tôi rụt rè:

- Hay là thế này, thưa anh, thay v́ nghĩ ra thêm ngày th́ ḿnh tăng số tiền thưởng của mỗi dịp lên ạ?

Ngay lập tức sếp trừng mắt:

- Tăng? Thế cậu quên rằng vừa rồi ḿnh thưởng tết cho anh em mỗi người có 20 triệu mà thiên hạ đă la toáng lên rồi à?

- Dạ, đúng là trâu buộc ghét trâu ăn ạ - tôi tiếp theo ngay lời sếp - Dạ thưa thật ra em cũng có nghĩ ra một vài ngày để tŕnh anh xem thử.

- ???

- Dạ, sau khi nghiên cứu kỹ sách lịch sử của bé Út nhà em, em thấy thời điểm này ḿnh có thể thưởng nhân ngày An Tiêm hái quả dưa hấu đầu tiên hoặc nhân ngày công chúa Tiên Dung phát hiện Chử Đồng Tử vùi ḿnh dưới cát ạ.

- Không được, cái đó xưa quá rồi - sếp gạt ngay.

- Dạ thế... ta có thể thưởng nhân kỷ niệm ngày Xuân Diệu viết bài thơ t́nh đầu tiên được không ạ?

- Thơ với thẩn - sếp càu nhàu - sao cậu không nghĩ ra một ngày kỷ niệm nào đó mang tầm cỡ toàn cầu xem!

Tôi động năo hết cỡ để chứng minh là ḿnh xứng đáng với trọng trách:

- Thưa anh, thế th́ ḿnh nên thưởng nhân ngày Magellan t́m ra châu Mỹ.

- Anh có chắc là ông ta t́m ra châu Mỹ vào mùa xuân không?

Tôi ấp úng:

- Dạ cũng không chắc lắm ạ, nhưng kinh nghiệm cho thấy những chuyện hay ho thường phát sinh vào... mùa xuân.

Sếp lắc đầu, suy nghĩ một lúc rồi bảo:

- Nếu liên quan đến ngành nghề của công ty ḿnh th́ có thể... châm chước chuyện ngày tháng được.

Gợi ư của sếp đúng là đă khơi đúng cái nguồn sáng tạo của tôi. Tôi nói như hét vào tai sếp:

- Đúng, chúng ta sẽ thưởng nhân kỷ niệm ngày Graham Bell phát minh ra cái điện thoại.

Sếp cười rạng rỡ và dang tay ôm chặt lấy tôi để chúc mừng cái ngày đầy ư nghĩa ấy. Riêng tôi th́ thầm cầu mong cho ngài Graham Bell đáng kính đă có cái phát minh vĩ đại ấy vào những ngày xuân vui vẻ như thế này.

(TTCN)