Sợi
chỉ đỏ :
-
Bài đọc I : Dân Samari được lănh nhận Chúa
Thánh Thần.
-
Bài Tin Mừng : Chúa Cha sẽ ban cho tín hữu một
Đấng phù trợ khác, đó là Chúa Thánh Thần.
-
Bài đọc II : Cuộc sống lạc quan của
người tín hữu v́ đă có Chúa Thánh Thần giúp họ
trong cảnh khó khăn, thù hằn của thế gian.
Minh
họa
-
Mille images 193 A
-
"Chúa Cha sẽ ban cho anh em một Đấng Phù Trợ
khác" (Ga 14,16)
I. DẪN VÀO THÁNH LỄ
Anh
chị em thân mến,
Chỉ
c̣n một tuần lễ nữa là đến lễ
Thăng thiên. Tin Mừng hôm nay thuật rằng trước
khi Đức Giêsu lên trời, Ngài đă hứa gởi Chúa
Thánh Thần đến với chúng ta để giúp chúng ta
chu toàn sứ mạng mà Ngài đă giao cho chúng ta, tức là
loan báo Tin Mừng khắp thế giới. Chúng ta đă lănh
nhận Chúa Thánh Thần trong ngày được Rửa tội
và Thêm sức. Nhưng chúng ta có ư thức Ngài đang ở
trong chúng ta không, và có nghe theo sự hướng dẫn của
ngài không ?
II. GỢI Ư SÁM HỐI
-
Mặc dù đă được rửa tội nhân danh Đức
Giêsu và được thêm sức trong Chúa Thánh Thần, thế
mà chúng ta vẫn sống một cuộc sống tầm
thường không hơn những kẻ chưa được
rửa tội bao nhiêu.
-
Kitô hữu là người mang hy vọng, thế mà nhiều
khi chúng ta để ḿnh bị rơi vào thất vọng.
-
Chúa Thánh Thần là Đấng phù trợ luôn bênh vực
chúng ta. Nhưng chúng ta thường sợ hăi như không có
Ngài.
III. LỜI CHÚA
1.
Bài đọc I : Cv 8,5-8.14-17
Bị
đuổi khỏi Giêrusalem do cuộc bách hại mà những
người do thái phát động chống các kitô hữu,
phó tế Philíp lánh sang miền Samari. Ông dùng dịp này để
loan Tin Mừng Đức Giêsu Kitô cho dân Samari. Nhiều
người Samari đă xin lănh nhận phép rửa. Hoạt
động truyền giáo của Philíp đă có tiếng vang
đến tai các tông đồ, nên ít lâu sau, chính Phêrô và Gioan
đích thân đến Samari và đặt tay xin Thánh Thần
xuống trên các tân ṭng Samari.
2.
Đáp ca : Tv 65
Khi
hồi tưởng biết bao ơn lành mà Thiên Chúa đă
ban cho ḿnh, dân
So
với dân
3.
Bài đọc II : 1 Pr 3,15-18
Bức
thư 1 Pr do Thánh Phêrô gởi cho các tín hữu đang bị
bách hại v́ đạo Chúa để chỉ dạy họ
cách làm chứng niềm tin giữa hoàn cảnh đặc
biệt khó khăn ấy :
-
Khi người ta chất vấn về niềm tin của
ḿnh th́ hăy sẵn sàng trả lời. Nhưng phải trả
lời cách hiền ḥa và với sự kính trọng.
-
Phải sống tốt lành theo lương tâm ngay thẳng,
khiến cho cuối cùng chính những kẻ bách hại cũng
phải xấu hổ v́ đă đối xử tệ với
các tín hữu.
4.
Bài Tin Mừng : Ga 14,15-21
Trước
khi đi vào cuộc chịu nạn chịu chết, Đức
Giêsu an ủi các môn đệ. Ngài sẽ không bỏ các ông
bơ vơ như những đứa con mồ côi,
nhưng Ngài sẽ ban cho họ một Đấng phù trợ
khác đến ở với họ luôn măi, đó là Chúa Thánh
Thần.
IV. GỢI Ư GIẢNG
1.
Đức tin luôn bị xử án
Bài
đọc 2 hôm nay trích từ thư thứ nhất của
Thánh Phêrô gởi các tín hữu để an ủi và khuyến
khích họ giữ vững đức tin trong hoàn cảnh bị
nghi kỵ, thù ghét và bách hại. Tại sao hôm nay Giáo Hội
muốn cho chúng ta nghe lại đoạn thư ấy ?
Thưa
v́ sự bách hại, dưới h́nh thức này hay h́nh thức
khác, là điều tín hữu không thể tránh nếu họ
thực sự sống Tin Mừng. Ta c̣n có thể nói :
chịu bách hại là một thành phần của việc sống
đức tin. Lịch sử đă cho thấy rằng khi
Giáo Hội gặp bách hại th́ đức tin của tín hữu
mạnh thêm ; c̣n khi Giáo Hội b́nh an th́ đức tin yếu
đi.
Bởi
thế, trước tiên là Đức Giêsu, và kế đó
là Thánh Phêrô trong đoạn thư hôm nay, không coi bách hại
là một tai họa, nhưng trái lại là một mối
phúc : "Phúc cho anh em khi v́ Con Người mà bị
người ta oán ghét, khai trừ, sỉ vả và bị xoá
tên như đồ xấu xa. Ngày đó anh em hăy vui mừng
nhảy múa, v́ này đây phần thưởng dành cho anh em ở
trên trời thật lớn lao. Bởi lẽ các ngôn sứ
cũng đă từng bị cha ông họ đối xử
như thế" (Lc 6,22-23).
Đức
tin luôn bị xét xử ! V́ thế, khi đứng
trước ṭa án của dư luận, trước sự
chỉ trích của những người chung quanh, người
tín hữu đừng buồn và đừng sợ,
nhưng hăy coi đây là dịp tốt để làm chứng
về niềm hy vọng sống động của ḿnh.
Nhưng
để có thể b́nh thản và lạc quan như thế,
chúng ta hăy nhớ lời Đức Giêsu nói hôm nay :
"Thầy không để anh em mồ côi đâu… Thầy sẽ
xin Chúa Cha và Ngài sẽ ban cho ánh em một Đấng Bào chữa
khác đến với anh em luôn măi… Ngài ở lại với
anh em và trong anh em".
2.
Chúa Thánh Thần giúp ta trở thành Kitô hữu
Ngày
xưa khi các tín hữu bị bách hại ở Giêrusalem phải
trốn sang Antiôkhia, họ bị dân chúng miền này mỉa
mai gọi họ là "Kitô hữu", ngụ ư đó là những
kẻ khờ dại sống theo giáo lư của một tên
Giêsu nào đó xưng ḿnh là Kitô. Nhưng không ngờ cái tên
"Kitô hữu" ấy lại diễn đạt rất
đúng tính cách của người tín hữu. Đúng vậy,
tín hữu của Đức Giêsu là người muốn bắt
chước Đức Kitô đến nỗi trở thành một
Kitô khác.
Nhưng
làm thế nào để được như vậy ?
Thưa nhờ Chúa Thánh Thần :
-
Chúa Thánh Thần là Đấng soi sáng, giúp ta ngày càng hiểu
rơ Đức Kitô và những lời dạy của Ngài
hơn.
-
Chúa Thánh Thần là Đấng Phù trợ : Ngài ban sức
mạnh giúp chúng ta sống. Sống một cách phi thường
trong cuộc đời b́nh thường ; sống b́nh
thản và lạc quan trong những lúc khó khăn ; sống
quảng đại đang khi vác thập giá…
-
Chúa Thánh Thần c̣n là nguồn t́nh yêu. Nhờ t́nh yêu mà Chúa
Thánh Thần đổ tràn vào ḷng chúng ta, cuộc sống
chúng ta luôn là một màu hồng, cho dù khi thất bại, khi
bị phụ bạc vô ơn, khi chịu đựng những
tấn công của kẻ đố kị… giống như
Đức Kitô ngày xưa trong cuộc chịu nạn.
3.
T́nh yêu thể hiện bằng hành động
Yêu
không chỉ là cảm xúc mà c̣n là sống, cho nên yêu th́ tất
nhiên thể hiện ra bằng hành động : hành
động trước mặt người ḿnh yêu để
người ấy vui ḷng ; và hành động theo ư
người ḿnh yêu ngay cả khi người ấy không có
mặt.
Bởi
thế Đức Giêsu nói với các môn đệ :
"Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các
giới răn của Thầy".
4.
"Chẳng bao lâu nữa thế gian sẽ không c̣n thấy
Thầy"
Có
nhiều cuộc ra đi nhưng mang những ư nghĩa khác
nhau :
-
Có khi ra đi là bỏ lại, như một cha từ trần
ra đi bỏ lại đám con côi cút. Hôm nay Đức
Giêsu ra đi không có nghĩa là Ngài bỏ chúng ta mồ
côi : "Thầy sẽ không để chúng con phải mồ
côi".
-
Có khi ra đi là dứt bỏ, như một tên sở khanh
bỏ mặc cô gái bị hắn lường gạt mà
"quất ngựa truy phong". Hôm nay Đức Giêsu ra
đi cũng không có nghĩa đó.
-
Có khi ra đi là cần thiết cho lợi ích của kẻ
ra đi, như một người thất nghiệp đi
đến nơi khác để có việc làm. Cuộc ra
đi hôm nay của Đức Giêsu là như thế, Ngài ra
đi để trở về nhà Cha ḿnh. Cuộc ra đi
này rất tốt cho Ngài.
-
Có khi ra đi vừa tốt cho kẻ ra đi vừa tốt
cho kẻ ở lại, như một người đi làm
ăn rồi một thời gian sau trở lại đem tiền
về cho gia đ́nh. Thí dụ này càng đúng hơn nữa
đối với Đức Giêsu. Hôm nay Ngài ra đi để
được về với Cha ḿnh, nhưng cũng để
"dọn chỗ" cho các môn đệ, rồi sau
đó Ngài sẽ trở lại rước các môn đệ
cùng Ngài đến chỗ mới đó.
Đức
Giêsu không bao giờ bỏ chúng ta ở lại trong cảnh
mồ côi thiếu thốn. Ngài để lại cho chúng ta
hai trợ lực rất hữu hiệu, một là Phép Thánh
Thể mà chúng ta có thể đến hằng ngày, hai là Chúa
Thánh Thần vẫn luôn ở bên cạnh để hỗ
trợ chúng ta từng giây từng phút.
5.
Loài chim biển
Một
ngày lộng gió, tôi đứng trên bờ biển với cảm
giác ớn lạnh.
Nhưng
tôi thấy những con chim biển chẳng chút sợ ǵ những
đợt gió mạnh ấy, trái lại c̣n thích thú nữa.
Có
lúc chúng lướt theo gió, có lúc chúng bay ngược chiều
gió, chúng lao vút lên trời, rồi chúng đâm nhào xuống
đất. Nhưng lúc nào chúng cũng biết vận dụng
sức gió, và có thể nói sức mạnh của chúng chính
là sức mạnh của gió.
Rồi
tôi chợt hiểu câu nói của Đức Giêsu :
"Thầy không để chúng con mồ côi. Thầy sẽ
ban cho chúng con một Đấng Phù Trợ khác, đó là Chúa
Thánh Thần". (Flor McCarthy, "Learning from the
sea-gulls")
V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT :
Anh chị em thân mến
Trung
thành tuân giữ các điều răn của Chúa là
phương thế tốt nhất để bày tỏ ḷng
yêu mến Chúa. Với tâm t́nh mến yêu Luật Chúa, chúng ta
cùng dâng lời cầu xin.
1.
Hội Thánh luôn cần nhiều vị mục tử thánh
thiện và khôn ngoan / để hướng dẫn và củng
cố niềm tin của dân Chúa trên đường lữ
thứ trần gian / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa
Thánh Thần / soi sáng và nâng đỡ các vị mục tử
trong đời sống mục vụ thường ngày.
2.
Ḥa b́nh và phát triển là hai mục tiêu mà bất cứ ai
đang sống trên trái đất đều mong muốn /
Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa / ban cho thế giới
một nền ḥa b́nh thật sự / nhờ đó các quốc
gia có thể phát triển / mọi người được
an cư lạc nghiệp / và ấm no hạnh phúc.
3.
Người kitô hữu sẽ không bao giờ dám hiên ngang sống
đức tin / cũng như sẽ khó trung thành với Chúa
và Hội Thánh / nếu không có Chúa Thánh Thần thúc giục
và nâng đỡ / Chúng ta hiệp lời cầu xin Chúa / ban
Thánh Thần của Người / để soi sáng / hướng
dẫn / và trợ giúp các tín hữu trong mọi lúc mọi
nơi.
4.
Điều răn Chúa là rào chắn bảo vệ người
tín hữu khỏi rơi xuống vực sâu tội lỗi
/ Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ
chúng ta / biết luôn mến yêu và trung thành tuân giữ các
điều răn của Chúa / nhờ đó mà tránh
được những lỗi lầm tai hại.
CT :
Lạy Chúa Giêsu, Chúa ḥa ban Thánh Thần cho các tông đồ
để các ngài đi đến tận cùng trái đất
làm chứng cho Chúa. Xin cũng ban Thánh Thần, để
chúng con trở nên chứng nhân can trường của Chúa.
Chúa hằng sống và hiển trị…
VI. TRONG THÁNH LỄ
-
Kinh Tiền Tụng : Nên dùng Kinh Tiền Tụng Phúc sinh
2, nhấn mạnh câu ở đoạn 2 "Nhờ Người
chúng con được tái sinh làm con cái ánh sáng để sống muôn đời"
-
Trước kinh Lạy Cha : Chúng ta hăy xin Chúa Thánh Thần
khơi lên trong ḷng chúng ta những t́nh cảm và ước
muốn giống như Đức Giêsu, để chúng ta có
thể cùng với Đức Giêsu dâng lên Thiên Chúa lời
kinh Lạy Cha sau đây.
VII. GIẢI TÁN
Sau
khi rời nhà thờ, chúng ta trở lại cuộc sống
b́nh thường với mọi người khác và trước
cặp mắt quan sát của người khác. Anh chị em
hăy nhớ làm chứng cho mọi người thấy đức
tin và niềm hy vọng của ḿnh. Chúc anh chị em b́nh an.
MỖI
TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ
“Một nụ cười bằng mười
thang thuốc bổ”
Chúa
Nhật VI Phục Sinh – Năm
A
NỘI DUNG
I.Tia sáng:
vVỊ
LINH HƯỚNG
vNIỀM HY VỌNG ĐÍCH
THỰC LÀ VƯỢT THẲNG NỖI THẤT VỌNG.
II.Thư giăn:
1. ĐAU Ở ĐÂU?
2. VẪN CÓ THỂ CẠO
RÂU
3. KÍNH PHÓNG ĐẠI
4. TẮM NỬA NGƯỜI
5. TRUYỆN NGẮN HAY
6. KHÔNG NGỦ ĐƯỢC
7. TR̉ CHUYỆN
III.Nhật kư Đức Giêsu của
Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
v BÁC ÁI
IV.Chuyện
ngụ ngôn:
v TH̀
CỨ THỬ
V.Hẹn bạn trên đỉnh thành
công:
v THẮNG NHỜ TỪ BỎ
VI.T́nh yêu –
Hôn nhân – Gia đ́nh:
VII.Chuyện
phiếm:
I.Tia sáng:
*Chắc
hẳn bạn không xây nhà để sống ở
đời này mà không cần kiến trúc sư.
Thế th́ tại sao bạn không cần đến vị
linh hướng khi muốn xây lâu đài nên thánh
của bạn để làm
nơi sống măi muôn đời trên trời?
*NIỀM HY VỌNG ĐÍCH
THỰC LÀ VƯỢT THẮNG NỖI THẤT
VỌNG.
Abbé Joly
Thật dễ hy
vọng khi ḷng ta chẳng có chút ǵ chán nản thất
vọng. Nhưng niềm hy vọng thật phát xuất
từ một nỗi thất vọng, nhổ cho tận
gốc tận rễ, cho tâm hồn bừng tin tưởng
vào một ḿnh Thiên Chúa. Đừng ngạc nhiên hay phẫn
nộ, khi thấy ḷng ta chán nản ê chề: đó là
lương thực hàng ngày của những con người
đối diện với cuộc đời ...Nhưng
Thiên Chúa luôn ban ơn cho tôi, để đẩy lùi
những bóng mây mù tối và ḷng tôi bừng lên niềm tin
tưởng.
II.Thư giăn:
1.
ĐAU Ở ĐÂU?
Một giáo sư địa lư
đến khám bệnh. Bác sĩ là nữ hỏi:
- Ông bị đau ở đâu?
Giáo sư trả lời:
- Phía đông nam của thận.
Một người
đàn ông đi khám bệnh. Bác sĩ khám xong và dặn:
- Từ
nay anh phải cai thuốc lá, cai cả rượu và
phải cai cả cái khoản đàn bà nữa.
Bệnh
nhân hoảng hốt:
- Thưa
bác sĩ, vậy tôi c̣n ǵ là đàn ông nữa?
Bác sĩ
b́nh thản trả lời:
- Tất
nhiên, anh vẫn có thể tiếp tục cạo râu.
Một người khách đến quán ăn và
gọi món bít-tết. Khi anh bồi mang ra, khách lại yêu
cầu:
- Cho tôi mượn
cái kính phóng đại.
- Để
làm ǵ?- Anh bồi không hiểu.
- Để
lỡ tôi không ăn được nó, tôi c̣n có thể nh́n
thấy thịt.
Một người
đàn ông đến hiệu tắm công cộng và hỏi:
- Thưa
chị bán vé, bao nhiêu tiền phải trả cho một
lần tắm đấy?
- 50 rúp
- Thôi được,
tôi đưa chị 25 rúp.
- Sao
vậy? Ông định tắm kiểu ǵ?
- Tôi
chỉ tắm từ thắt lưng trở lên.
Một nhà
văn kiêm nhà báo người Séc tên là Êđurát Rasa đang
làm việc ở một tờ báo th́ nhận được
bản thảo của một tác giả không quen biết.
Cuối bản thảo, tác giả viết:
"Tôi cam
đoan là truyện ngắn này chưa đăng ở
đâu cả".
Êđurát
Rasa đọc bản thảo xong rồi ghi tiếp vào sau
ḍng trên:
"Tôi
cũng cam đoan rằng, nó sẽ không bao giờ được
đăng ở đâu cả".
Có một
người thợ may đến van nài nhà văn Sáclơ
Bôđơle người Pháp (1821-1867) trả tiền công
may trang phục. Bôđơle cười và trả lời
rằng, ông không có ǵ để trả nợ cả. Người
thợ may tức giận nói:
Ít nhất
ngài cũng phải cho biết cụ thể khi nào ngài có
thể trả nợ được để tôi có
thể ngủ ngon giấc?
Nhà văn
buồn rầu nh́n chủ nợ rồi nói:
- Nếu
tôi nói ra th́ ông sẽ chẳng bao giờ ngủ được
mất.
7.
TR̉ CHUYỆN
Ông nói với cháu:
- Này cháu, ông nghe nói cô giáo đă
phải mời bố cháu đến lớp để phàn
nàn về hành vi của cháu, đúng không?
- Đúng ạ, nhưng sau đó cô giáo
lại mời mẹ cháu đến để phàn nàn
về hành vi của bố cháu.
III.Nhật
kư Đức
Giêsu:
Trích trong
“Nhật kư Đức Giêsu”
Biên
soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU
BÁC ÁI
Nadarét ngày ....
Cha kính
mến,
Trời
đă sang xuân. Màu xanh tươi mát bao phủ khắp nơi.
Đồi xanh, núi xanh và hôm nay, trời cũng xanh nữa.
Làng Nadarét rộn lên niềm vui. Ḷng con rộn lên niềm
háo hức. Năm nay con lên mười hai tuổi. Bố
mẹ con cho con về thủ đô dự lễ Vượt
qua. Bố con qua bên nội. Mẹ con giặt đồ. C̣n
con th́ tung tăng áo mới. Ngày mai đă lên đường
rồi. Con nôn nao chịu không nổi.
Cha kính
mến,
Con vừa
chạy chơi khắp xóm. Nhà nào cũng đang chuẩn
bị để sáng mai lên đường. Vá lều, nướng bánh, phơi
đồ, gói mứt .. Bọn trẻ con th́ chí chóe với
nhau. Đứa nào cũng nh́n con cách thèm thuồng.
Đứa nào cũng hỏi con đủ thứ, nhất
là thằng Giuđa:
- Giêsu ơi,
bố mày cho mày đi lễ thật hả?
- Ừ!
- Sướng
thế?! Chúng tao th́ c̣n lâu mới được đi.
- Mẹ
ḿnh cũng được bố cho đi nữa.
- Nhà mày
giàu thế! Đi lễ cả nhà!
- Chẳng
giàu đâu, chỉ biết để dành thôi. Bố ḿnh làm
ăn cần cù. Mẹ ḿnh khéo léo dành dụm. C̣n ḿnh th́ không
hay ṿi như các cậu.
Mà thế
thật. Bố mẹ con chẳng giàu có như ai, nhưng
cũng chẳng bao giờ phải thiếu thốn. Bố
con cho con tiền. Mẹ con dạy con để dành. Bố
con bảo: đi lễ th́ phải có tiền để
"bỏ ḥm" đền thờ, để giúp người
ăn xin. Năm nay con đă để dành được
ba mươi đồng rồi. Tha hồ mà cho người
ăn xin.
Giêsu
Con yêu dấu của Cha
IV.Chuyện
ngụ ngôn:
TH̀ CỨ THỬ
Một anh
nhà nghèo, ê lưng cơng gánh cũi nặng từ rừng
về nhà. Trên đường anh gặp vị Linh mục,
Linh mục hớn hở, bảo:
- Chúa phù hộ cho anh! Rồi
sẽ không mệt.
Anh nhà nghèo mệt muốn
đứt hơi, tức quá nói:
- Th́ cha
cứ đưa lưng vào cơng thử đi. Chẳng có
quỷ nào hộ với đỡ, tự ḿnh đưa lưng
ra mà cơng thôi!
V.Hẹn bạn trên đỉnh thành
công:
Theo bản tiếng Anh: See you at the
top của Zig Ziglar
Biên
soạn: TGM. NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU -
DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN VĂN DIỄM
PHẦN THỨ NĂM
CHƯƠNG MƯỜI TÁM
: NGĂN THÓI XẤU - TẬP TÍNH TỐT
THẮNG NHỜ TỪ BỎ
Một
điều đáng chú ư là có nhiều người bỏ
được thói xấu y hệt như đă bị lây
nhiễm nó, nghĩa là nhờ giao tiếp với những
người đứng đắn, có mục tiêu tích
cực ở đời. Chính sự lạc quan, nhiệt
t́nh và khích lệ của một môi trường
đứng đắn đă phát sinh những kết
quả thật cảm động, bạn bè sẽ ảnh
hưởng đến thói quen của bạn và bạn
sẽ được hưởng giá của thành công,
sức khoẻ và hạnh phúc. Chứ bạn không phải
trả giá đâu. Sau đó là thay thế. Thực ra, không
hề có vấn đề loại trừ một thói quen mà
chỉ là thay thói quen tốt cho thói quen xấu thôi. Nhưng
bạn bè lạc quan, tận tụy, ân cần trong bầu
không khí xây dựng, hy vọng và khích lệ sẽ thay
thế cho chai rượu, quán rượu, nỗi buồn
chán, biếng nhác và chứng đau bụng thường là
những bạn bè chí cốt của người nghiện
rượu. Theo tâm lư th́ tốt nhất là phải có
một sinh hoạt mới hay một thói quen mới
để điền vào chỗ trống khi bạn bắt
tay loại trừ một hay nhiều thói xấu. Khi người
nghiện rượu chữa được thói quen
uống rượu và nh́n thấy những thay đổi
khả quan trong cuộc sống những người
nghiện khác cũng như chính ḿnh, họ sẽ tự
biết đặt cho ḿnh những mục tiêu mới và
sẽ thấy ḿnh đạt đích lần đầu tiên.
VI.T́nh yêu –
Hôn nhân – Gia đ́nh:
Ở bất
cứ lúc nào, một trong những triệu chứng sau
đây có thể lộ diện: giận dữ, buồn
chán, suy sụp, hưng phấn, cười khóc... Giống
như cúm, cảm xúc cũng lây lan và truyền nhiễm
một cách không chủ ư, dù người lây bệnh cho
bạn là ai. Thậm chí cả những khách lạ cũng
có khả năng lây bệnh cho chúng ta. Khi một ai đó
bóp c̣i inh ỏi ngoài đường xin qua mặt, chúng ta
tự nhiên tức khí bóp c̣i và cơn điên cứ thế
truyền về phía trước, rồi cuối cùng...
đổ vào đầu vợ con lúc về nhà (!).
Hăy nghe Judy
kể câu chuyện của chị ở một toà báo: “Thoạt
đầu, những buổi họp ban biên tập rất
là sôi động với các ư kiến và những tư
tưởng hay. Sau đó viên chủ báo áp dụng luật
bề trên, bác bỏ ư kiến của kẻ khác. Lập
tức các cuộc họp sau đó trở nên tẻ
nhạt, người nào cũng câm như hến. Mỗi
lần đi qua cửa pḥng bà chủ báo tôi thấy
thật khó thở. Không khí thù địch tràn đầy,
căn pḥng như có độc dược”.
Có lẽ
cười là một loại cảm xúc dễ lây nhiễm
nhất. "Ngay cả ở giữa một đám
người buồn bă, nếu bạn chọc cho một ai
đó cười đủ lâu th́ cả đám sẽ
cười theo họ”. Eric Moris, một huấn
luyện viên diễn xuất điện ảnh nổi
tiếng ở Los Angeles nói.
Loại
lây nhiêm này rất tốt, v́ nó biểu lộ sự
đồng cảm, nó cho phép chúng ta cười vang chia vui
với cô dâu chú rể tại đám cưới và...
lục bóp lấy tiền bố thí cho kẻ nghèo. Nhưng
khi bạn để cho sự đồng cảm, vui chung
trở thành cộng sinh (symbiosis) th́ hăy coi chừng. “Trong trường
hợp này, biên giới giữa bạn và đối
tượng truyền cảm xúc cho bạn biến mất.
Bạn trở thành chị ta và mang các t́nh cảm của
chị ta. Đó là điều thành công lành mạnh” Ellen Mc Grath, giám đốc
điều hành trung tâm tâm lư Laguma Beach, California (Mỹ) nói.
Phụ nữ thường dễ bị chứng
cộng sinh hơn đàn ông. “Để tạo
điều kiện cho sự tồn tại của
giống ṇi, phụ nữ cần khả năng hoà
nhập t́nh cảm với những người xung quanh
đặc biệt là khi họ c̣n bé” - Mc Grath viết.
Không phải đàn ông thiếu t́nh cảm, nhưng
họ có xu hướng sống trong thế giới như
một con người nhiệm vụ. Mục tiêu của
đàn ông là hoàn tất các công việc, có thể đó là
việc làm, có thể đó là việc cưới
được người họ yêu, trong khi đó đàn
bà bị hướng dẫn bởi các t́nh cảm. Họ
thường hỏi: Điều này ảnh hưởng
đến ta và đến những người xung quanh
thế nào? Nhưng nếu phụ nữ để t́nh
cảm dẫn đi quá xa, họ sẽ chịu các ảnh
hưởng về mặt vật lư: đau theo nỗi
đau của người thân đến nỗi chính ḿnh
trở bệnh!
Những
phụ nữ có chồng sống tách riêng cha mẹ rất
dễ bị nhiễm buồn vui của chồng. Dù ngay
cả khi họ vui th́ nỗi buồn, thất vọng
của người chồng (về một công việc ǵ
đó) cũng che lấp mất niềm vui của họ.
Họ bị lây t́nh cảm của người chồng
một cách hết sức tự nhiên.
Tuy nhiên, có
một số người gần như miễn nhiễm
với những ǵ xảy ra xung quanh họ. Họ vẫn
đọc báo b́nh thản cho dù có nỗi buồn hay sự
may mắn đến với gia đ́nh.
Nhưng
theo những nhà tâm lư th́ đây có thể chỉ là biểu
lộ giả tạo bề ngoài, v́ việc lây nhiễm
cảm xúc đến một cách vô ư thức, bạn
muốn thoát khỏi nó cũng không được. Bạn
chỉ có thể che giấu nó ở bên trong.
Thường
th́ các cảm xúc bên ngoài ảnh hưởng đến chúng
ta nhiều nhất khi nó gợi lại những cuộc
tranh chấp không thể giải quyết được. Đó
là trường hợp của Rebecca. Mỗi lần trên xe
hay ở đâu đó có người căi lộn là chị
phát điên lên ḥ hét bảo họ “hăy chấm dứt ngay
tṛ khỉ v́ nó chẳng đến đâu đâu!”.
Đối
với phụ nữ, nỗi buồn là cảm giác dễ
lây nhiễm nhất. Một nghiên cứu của Hiệp
hội tâm lư Mỹ cho thấy phụ nữ dễ lây
nỗi buồn gấp đôi đàn ông. Rủi thay là
họ thường tự chuốc lấy nỗi khổ
cho ḿnh khi chia sẻ... quá mức nỗi buồn của
người khác.
Theo các nhà
tâm lư th́ khi bạn đối mặt với sự thất
vọng của một người thân hay đồng
nghiệp, bạn đừng để cho nó cuốn ḿnh
vào mà hăy b́nh tĩnh quan sát và cách ly nó. Thực sự đau
theo nỗi đau của người khác sẽ chẳng có
lợi cho cả hai bên.
Ngoài
việc nghe ngóng và an ủi người ấy, bạn
cần có hành động cụ thể như mời
người ấy đi tham quan một nơi nào đó cho
khuây khoả. Nếu có thể cùng chơi một môn thể
thao, v́ thể thao sẽ thải ra các hoá chất chống
lại nỗi buồn.
Nếu
bạn đă cố gắng hết sức mà đối
tượng vẫn không chịu nghe theo “kế hoạch
giảm buồn” của bạn, th́ bạn cũng nên
bằng ḷng với thực trạng và cương quyết
không để cho nỗi buồn níu kéo ḿnh vào hố sâu,
ảnh hưởng đến cuộc sống.
Những người
khó tách rời cảm xúc của ḿnh và cảm xúc của
những người xung quanh được ví như
loại cắc kè bông. Họ thay đổi màu tuỳ
thuộc vào môi trường xung quanh, đi từ buồn
sang vui và không dứt khoát cư trú lại dài ở một
nơi nào, làm như họ lệ thuộc vào t́nh cảm
của người khác. Jane là một giáo sư đại
học ở trong t́nh trạng này. Mặc dù đă 36
tuổi, chị thú nhận: “Tôi sống với một
đồng nghiệp có tính hay xấu hổ vụng về
và tôi cũng vụng về xấu hổ như chị
ấy”.
Jane
thuộc loại người mà các nhà tâm lư gọi là
đánh mất biên giới “cái tôi”. “Khi c̣n bé, sơ sinh,
chúng ta không thể phân biệt giữa ḿnh và người
khác. Chúng ta, người mẹ và vũ trụ là một.
Lớn lên chút ít, chúng ta mới biết được
sự riêng rẽ này. Chúng ta biết có thể sống
thiếu mẹ trong vài giờ v́ người mẹ sẽ trở
lại. Nhưng cũng có những đứa trẻ không
biết mẹ nó có trở lại không. Đó chính là
những đứa trẻ mà lớn lên sẽ trở thành
“cắc kè bông cảm xúc”, nhà tâm lư Irma Mommy nói.
Những trẻ em bị sống trong gọng kềm
của cha mẹ, mất tự do trong việc chọn
cuộc sống riêng, sở thích riêng cũng dễ trở
thành “cắc kè bông”. Chúng rất vụng về trong
cư xử, sợ bị người khác hoặc sợ
bị đào thải khỏi đám đông. Từ đó
chúng luôn ở trong tư thế sẵn sàng hoà nhập vào
cảm xúc của những người xung quanh, chúng không
dám đặt vấn đề hoặc nêu những câu
hỏi, v́ thế sự độc lập trong tư duy,
t́nh cảm hầu như không có.
Cảm xúc cũng không chỉ lây từ cá nhân sang cá
nhân mà có thể càn quét cả cộng đồng. Bạn
hăy thử quan sát khán giả tại các sân đá bóng th́ rơ.
Và cuối cùng, sự lây lan cảm xúc có thể
xảy ra ngay tại giường ngủ. Cơn hưng
phấn của vợ có thể chuyển sang chồng
hoặc ngược lại. Cả hai khi đó trở thành
một vũ trụ chung. Loại lây lan này dĩ nhiên không
có ǵ đáng lên án.
Lê Tây Sơn (theo Cosmopolitan 9/93)
VII.Chuyện
phiếm:
Mười
năm trước đây, tôi mới ba mươi tuổi,
c̣n ở trong độ ăn mạnh, uống đậm,
đi chậm, vác nhẹ. Đời đă sinh ra tôi có cái dạ
dày to, lại có cái miệng thích ăn ngon cho nên nghe
đến động từ " ăn" là tôi
sướng mê. Nhận thiệp mời đám cưới
là trước ngày đi dự tiệc, tôi đă t́nh
nguyện tuyệt thực để cho dạ dày trống
trải, làm việc cho đạt chất lượng và
số lượng.
Một
ngày kia, tôi nhận được thiệp mời đi
dự tiệc cưới của một anh hiệu
trưởng phổ thông cơ sở. Anh ta cưới
một cô giáo trưởng ban. Tiệc cưới
được tổ chức trong một nhà hàng khá sang
trọng, có quạt máy chạy vi vu, có hồ sen đưa
hương thoang thoảng. Ngày ấy, tôi mặc áo sơ -
mi chim c̣ lộn xộn, thắt cà-ra-vát lụa, đi giày
Khánh Hội đánh xi ra Thái Lan láng on. Tóm lại, đó là
một nhân vật tươi tỉnh, đẹp trai
với cái dạ dày rỗng tuếch nhưng đầu óc
lại phong phú những tư duy về ăn uống. Sau
khi làm nghĩa vụ "nộp hụi chết"
tôi hân hoan ngồi chung bàn với các nhà giáo lớn tuổi.
Kinh nghiệm máu xương cho ta biết người
lớn tuổi ăn ít, uống ít, lại kiêng cữ
đủ thứ. Ngồi chung với họ đỡ
hơn ngồi với đám thanh niên.
Trên
bục văn nghệ, cô dâu, chú rể và đại
diện hai họ đang ra mắt cử toạ, nói
lời mở đầu những ǵ ngày lành tháng tốt,
bách niên giai lăo… Bài diễn văn ứng khẩu ngắn
ngủn nhưng cũng đủ làm cho tôi sốt ruột.
Mấy chú em chạy bàn chờ lệnh đạo diễn,
chưa vội dọn thức ăn lên. Đang lúc cô dâu chú
rể định quay mặt lại hun hít nhau chút đỉnh
theo đơn đặt hàng của người dự
tiệc th́ một đoàn nữ binh, nữ tướng áo
quần xộc xệch, tóc tai lăng mạn xuất hiện từ
bốn phương tám hướng.
- A ha, nó
đây rồi!
Hai nữ
tướng mặt mũi hung ác xông lên túm lấy cô dâu
rồi sử thế “Tiền cung hậu tiễn”, vận
mười hai thành công lực xé… soa-rê cô dâu. Roẹt
…Roẹt …Roẹt .. Tiếng lụa xé phát ra trong nhà hàng
ở Khu chế xuất Tân Thuận mà đứng bên kia
sông Đồng Nai người ta c̣n nghe thấy. Những
hào sĩ gan dạ nhất nghe
cũng nổi da gà thành ra da ... vịt xiêm. Hai nữ
tướng khác dũng mănh xông vào chú rể, quyền
đấm, chân đá,
miệng liên tục nói nho:
- Cho mày
chết! Đă có vợ rồi mà c̣n đi cưới
vợ nữa.
Trong cái âm
thanh vang động đó, bỗng có thêm những tiếng
rổn rảng … rổn rảng. Vâng, một số nữ
binh đi qua các bàn tiệc, không phải thăm hữu nghị
thực khách, mà nắm các góc khăn bàn, kéo thật mạnh
theo thế “Thuận thuỷ thôi châu”. Họ kéo đến
nỗi ông trời cũng ngă đổ, đàng này ly chén
vốn dễ vỡ như t́nh yêu trong những năm
cuối cùng của thế kỷ 20 th́ làm sao mà thoát khỏi
cảnh nát tan như bụi cát.
Trận
chiến có nguy cơ lan rộng đến khu vực
Cận Trung Đông, nơi tôi đang ngồi với các nhà
giáo lăo thành. Không được ăn th́ khổ thật
đấy nhưng bị văng miểng, đánh nhầm
th́ c̣n thê thảm hơn. Sẽ có lỗi với bà xă
biết bao nhiêu nếu tôi bị đá một cước
hoặc đánh một quyền vào huyệt Đan
điền mà ḿnh không thể nào đánh trả
được. Vả lại chẳng có sách giáo khoa nào
dạy chúng ta nên đánh phụ nữ, mà tôi là cán bộ
Pḥng giáo dục, phải coi giáo khoa là pháp lênh. Tôi tranh
thủ tợp một lon bia, vọt ra khỏi ghế
ngồi theo thế “Kim thiền thoát xác” rồi … dông
tuốt. Trong quá tŕnh trốn chạy, tôi nhanh trí cởi cái
cà-ra-vát, nhét vào túi quần. Biết đâu ngoài kia có phục
binh, thấy anh nào thắt cà-ra-vát là xông vào tập kích
như chơi. Tôi thoáng nghĩ đến các cô mặc jupe,
nhưng ư nghĩ đó thật là văn hoá đồi
truỵ. Thây kệ, hồn ai nấy giữ, không tiện
cởi jupe th́ hiểm nguy ráng chịu. Quả nhiên, có hai
nữ tướng nấp sau hai trụ cổng nhà hàng, tay
lăm lăm đoản côn sẵn sàng tác chiến. Họ
nh́n tôi trừng trừng. Tôi ung dung đi qua mà ḷng ớn
muốn chết. Hú vía, hú Đồ B́!
Sau
trận càn ấy, tôi đâm ra sợ hăi đám cưới.
Nhưng sợ là một chuyện c̣n khoái ăn ngon lại
là một chuyện khác. Sách có chữ "Dân dĩ thực
vi tiên" mà tôi là dân thứ thiệt, thấy có ăn ngon
không chịu ăn chết c̣n sướng hơn. Tôi
quyết tâm đeo bám sự nghiệp ăn đám
cưới và tư duy biện pháp bảo hộ thân
thể. Tư duy như vầy: tôi vào Chợ Lớn, ghé
một hăng sản xuất hàng nhôm, gặp ông chủ
đề nghị đúc cho một chiếc áo thun ba lỗ
và một cái quần lót bằng nhôm. Ấy là nhờ tôi đă
đọc sách về chiến tranh và các chiến sĩ
thời Trung cổ. Các thợ nhôm khéo tay vô kể, làm hai món
hàng vừa y chang khổ người tôi, có cả bản
lề tự động mở ra đóng lại.
Thế là
mỗi khi đi ăn cưới anh cán bộ Pḥng giáo
dục đẹp trai, tươi tỉnh chơi ngay hai món
hộ thân vào, phía ngoài mặc quần tây, áo chim c̣ lộn
xộn, thắt cà-ra-vát. Sực nhớ ra cái đầu c̣n
trên cái cổ, tôi đội thêm một chiếc mũ
chạy xe Honda. Một con người như vậy
dầu bị đánh bằng đùi cui chưa chắc
đă phải vào bệnh viện.
Tôi xin bán
rộng răi sáng kiến này cho những nhà tạo mốt. Ai
có tưởng thưởng, mời đi ăn một
bữa ngon cũng đủ vui. Một điều cần
lưu ư là bộ đồ bảo hộ thân thể này có
thể ứng dụng cho cả cô dâu và chú rể trong ngày
hôn lễ. Sách có chữ "Cẩn tắc vô ưu" là
vậy.