Sợi
chỉ đỏ :
-
Bài đọc I : Hăy lănh nhận phép rửa nhân danh Đức
Giêsu để được ơn tha tội và nhận
được ân sủng là Thánh Thần.
-
Đáp ca : Chúa là mục tử.
-
Bài đọc II : Từ nay chúng ta như đă chết
với tội lỗi và sống cuộc đời công
chính. "Hăy quay về cùng vị mục tử chăm sóc
linh hồn anh em.
-
Bài Tin Mừng : Đức Giêsu là cửa chuồng chiên.
Minh
họa
-
Mille
images 88 A
-
"Tôi là mục tử nhân lành" (Ga 10,11)
I. DẪN VÀO THÁNH LỄ
Lời
Chúa hôm nay tŕnh bày Đức Giêsu là người mục tử
tốt lành : Ngài biết rơ từng người chúng ta,
Ngài thí mạng sống v́ chúng ta, và Ngài dẫn chúng ta tới
sự sống thật. Trong Thánh lễ này, chúng ta hăy xin Chúa
giúp chúng ta trở thành chiên của Ngài, không phải những
con chiên bướng bỉnh mà là những con chiên biết chủ
ḿnh là ai, biết tiếng chủ và ngoan ngoăn bước
theo sự dẫn dắt của chủ.
II. GỢI Ư SÁM HỐI
-
Đức Giêsu muốn dẫn chúng ta tới sự sống
thật, c̣n chúng ta nhiều khi từ chối không nghe theo sự
hướng dẫn của Ngài.
-
Đức Giêsu biết rất rơ từng người chúng
ta và yêu thương chúng ta vô cùng, thế mà lắm khi chúng
ta hồ nghi t́nh thương của Chúa.
-
Đức Giêsu đă chịu biết bao đau khổ v́
chúng ta, c̣n chúng ta nhiều khi gặp đau khổ th́ nản
ḷng như kẻ không có đức tin.
III. LỜI CHÚA
1.
Bài đọc I : Cv 2,36-41
Đây
là phần kết luận bài giảng của Phêrô hôm lễ
Ngũ tuần : Phêrô kết luận bằng cách kêu gọi
người ta sám hối và lănh nhận phép rửa nhân danh
Đức Giêsu. Dân chúng đă đáp lại cách nồng nhiệt.
Kết quả là hôm ấy có thêm khoảng 3000 người
theo đạo, gia nhập đoàn chiên của Đức
Giêsu.
2.
Đáp ca : Tv 22
H́nh
ảnh người mục tử trong Thánh vịnh này áp dụng
rất đúng vào Đức Giêsu : Ngài chăm sóc từng
người chúng ta, Ngài rửa sạch chúng ta trong nước
bí tích Thanh Tẩy, Ngài cho ta uống no nê những ân huệ
của Ngài, Ngài cho chúng ta dự tiệc Thánh Thể, và Ngài
dẫn chúng ta tới với Chúa Cha. Ở bên Ngài chúng ta
không thiếu thốn ǵ cả và chúng ta có thể luôn an ḷng.
3.
Bài đọc II : 1 Pr 2,20-25
So
sánh cuộc đời hiện tại của các kitô hữu
với thời gian trước kia, Thánh Phêrô nói :
"Trước kia anh em chẳng khác nào những con chiên lạc,
nhưng nay đă quay về với Vị Mục Tử,
Đấng chăm sóc linh hồn anh em".
4.
Bài Tin Mừng : Ga 10,1-10
Đoạn
Ga 10,1-18 là một ẩn dụ trong đó Đức Giêsu tự
ví ḿnh là "cửa chuồng chiên" và là "mục tử".
Phần được chọn đọc hôm nay là h́nh ảnh
"cửa chuồng chiên" (cc 1-10).
Chúng
ta nên biết rằng ở xứ Palestina, người ta
nuôi chiên rất đông. Ban đêm, các mục tử dẫn
các đàn chiên của ḿnh vào một cái chuồng chung ở
giữa đồng cỏ và chia phiên nhau canh gác ở ngay cửa
ra vào. Đến sáng, từng mục tử qua cửa để
vào chuồng và gọi tên các con chiên trong đàn ḿnh. Chúng
đă quen tiếng mục tử nên đi theo ra khỏi chuồng
đến những đồng cỏ. Những tên trộm
cướp không dám qua cửa v́ sợ đụng người
canh gác nên phải trèo rào mà vào. Nhưng dù vậy, chiên cũng
không đến gần bọn họ v́ chúng lạ họ. Nếu
họ có đưa được con chiên nào ra khỏi chuồng
th́ cũng không phải để nuôi dưỡng nhưng
để giết ăn thịt.
Qua
những câu này, Đức Giêsu muốn so sánh Ngài với các
nhà lănh đạo tôn giáo do thái thời đó : họ
không phải là mục tử thật nhưng là những tên
trộm cướp leo rào vào chuồng, họ không chăm
sóc cho chiên nhưng chỉ làm hại chiên ; chính Đức
Giêsu mới là mục tử thật và là cửa chuồng
chiên.
IV. GỢI Ư GIẢNG
1.
Đừng lầm tưởng
Mặc
dù con người ai cũng muốn được độc
lập, thế nhưng trong thâm tâm sâu xa ai cũng có nhu cầu
cần được dẫn dắt đến hạnh
phúc, đến một cuộc sống tṛn đầy.
Như thế ai cũng là con chiên và cần mục tử. Vấn
đề là chọn ai làm mục tử cho ḿnh thôi.
-
Những kẻ dẫn ḿnh tới những cánh đồng
hoang, những khu rừng rậm đầy thú dữ (cuộc
sống buông thả, những ư hệ lệch lạc, những
cách sống thời trang, hưởng thụ v.v.) thực
ra chỉ là những tên trộm cướp làm hại con
chiên.
-
Mục tử thật phải dẫn con chiên tới nơi
nào có suối nước, bóng mát, cỏ non nuôi dưỡng
cuộc sống của chiên ; phải cực nhọc
t́m dẫn về những con chiên đi lạc ; phải
gian lao chiến đấu với sói dữ và kẻ cướp.
Mục tử như thế chỉ có thể là Đức
Giêsu mà thôi.
Nghĩa
là có hai lầm tưởng tai hại : 1/ Tưởng
ḿnh là con chiên độc lập không cần ai dẫn dắt ;
2/ Tưởng đi theo những "mục tử" dễ
dăi là đời ḿnh sẽ sung sướng.
2.
Liên hệ giữa Đức Giêsu và chiên của Ngài
Chúa
biết rơ từng người của ḿnh, từng người
một. Ngài không đẩy họ đi trước ḿnh,
nhưng Ngài đi trước họ, dẫn đường
cho họ, nói với từng người, thu hút họ
hơn là hướng dẫn họ.
Tuy
nhiên, sói không ngừng lảng vảng quanh đoàn chiên, ŕnh
bắt những con chiên bất cẩn xa đàn. Vị mục
tử đích thực sẵn sàng đương đầu
với sói v́ mỗi con chiên đều quư giá vô ngần. Ngài
sẵn sàng hy sinh mạng sống v́ chiên.
Mối
tương giao giữa họ hệt như giữa Chúa Cha
và Chúa Con. Mối tương giao ấy dựa trên sự hiểu
biết riêng tư về nhau, nghĩa là trên t́nh yêu. Cha biết
Con sẵn sàng tự hiến trọn vẹn cho những
người bước theo và sẽ bước theo ḿnh.
(J. Potin, "Đức Giêsu lịch sử đích thực",
trích dịch trong Fiches dominicales, năm A, trang 138).
3.
Không c̣n là con số vô danh nữa
Con
người thời nay rất ghét phải sống như một
con người vô danh giữa một đám đông, như
một con số âm thầm giữa ḷng tập thể. Mỗi
người như một bộ phận nhỏ trong guồng
máy khổng lồ, âm thầm và cô đơn làm cho xong phần
việc của ḿnh. Tại sao có những người cố
t́nh có những hành vi ngênh ngang, ăn mặc lố lăng,
nếp sống lập dị… ? V́ đó là cách để
cho người khác chú ư tới họ.
Đức
Giêsu đối với chúng ta th́ khác hẳn. Ngài không vơ
đũa cả nắm coi hết mọi người y
như nhau. Trái lại Ngài biết rơ từng người một
với cá tính riêng, hoàn cảnh riêng, chỗ mạnh chỗ
yếu riêng. Nhất là Ngài yêu thương mỗi người
một cách riêng. "Ta biết chiên Ta và chiên Ta biết Ta,
như Chúa Cha biết Ta và Ta biết Chúa Cha".
4.
Tâm sự của người đồng hành bị quên lăng
1.
Sáng nay khi bạn vừa thức dậy, tôi nh́n bạn và chờ
đợi bạn nói với tôi đôi lời : để
cám ơn về những điều tốt lành bạn
đă gặp được ngày hôm qua, hoặc để hỏi
xem tôi có ư kiến ǵ với bạn cho ngày hôm nay… Đôi lời
ngắn ngủi thôi. – Nhưng bạn măi lo t́m chọn quần
áo giày dép… Nên tôi phải chờ.
2.
Bạn đă mặc quần áo xong, bạn c̣n 15 phút rănh rỗi.
Tôi hy vọng bạn sẽ lên tiếng chào tôi. – Nhưng
không, bạn ngồi xuống ghế sofa, im lặng, thanh thản.
Tôi vẫn chờ.
3.
Chợt bạn đứng lên – Tôi tưởng bạn sẽ
đến với tôi nói đôi lời ǵ đó. Thế
nhưng bạn đến máy điện thoại, quay số
đến một người bạn thân, hai người
đấu láo với nhau một hồi. Và tôi tiếp tục
chờ.
4.
Rồi đến giờ bạn ra xe. Bạn đến chỗ
làm. Tôi chờ bạn suốt buổi sáng.
5.
Đă đến giờ ăn trưa. Bạn ngồi vào
bàn, rảo mắt nh́n quanh. Bạn thấy vài người ở
những bàn bên cạnh cúi đầu thầm th́ nói với
tôi đôi lời trước khi ăn. Tôi tưởng bạn
cũng sẽ làm thế. Nhưng không ! Và tôi tiếp tục
chờ.
6.
Ăn xong, bạn c̣n một khoảng thời giờ thảnh
thơi. Tôi thầm mong bạn sắp nói với tôi.
Nhưng chẳng có một lời nào cả. Tôi vẫn chờ.
7.
Buổi chiều, tan sở. Bạn lên xe về nhà. Chắc
hẳn có biết bao điều bạn sẽ kể cho tôi
nghe. Tôi chờ. Nhưng bạn chạy thẳng một mạch
tới nhà. Về tới nhà, bạn lao ngay vào pḥng tắm…
Và tôi vẫn chờ.
8.
Bạn đă cảm thấy mát mẻ và thoải mái.
Nhưng bạn không thấy tôi đang chờ. Bạn chỉ
nh́n thấy cái TV. Bạn mở máy, để mặc tôi tiếp
tục chờ.
9.
Rồi bạn lên giường, suy nghĩ mông lung trong khi chờ
giấc ngủ đến. Bạn nhớ lại đủ
thứ chuyện, đủ thứ người, chỉ trừ
tôi. Có lẽ v́ bạn không biết tôi vẫn luôn ở bên cạnh
bạn. Bạn không thấy tôi, nhưng tôi vẫn luôn ở
kề bên bạn, yêu thương bạn, rất muốn
nói chuyện với bạn, để an ủi, để
chia xẻ, để góp ư, để động viên… Bạn
không biết, không để ư ǵ cả. Và bạn thiếp dần
vào giấc ngủ. Tôi vẫn chờ.
10.
Một ngày mới lại bắt đầu. Bạn thức
dậy. Tôi hy vọng hôm nay bạn sẽ dành ra đôi phút
để nói với tôi. Tôi vẫn chờ bạn đấy.
Chúc bạn một ngày tốt đẹp.
5.
Chuyện minh họa
a/ "Ta là cửa chuồng
chiên"
Từ lâu, tôi vẫn cứ ấm
ức không hiểu tại sao khi minh họa chân dung ḿnh trong
dụ ngôn Mục tử tốt lành, Chúa Giêsu lúc th́ ví ḿnh
như Mục tử, lúc lại ví ḿnh như cửa chuồng
chiên. Gần đây, một cuốn sách đă giải tỏa
cho tôi thắc mắc đó. Sách viết : một du khách
đến Palestin, gặp được một mục tử
đang làm việc tại một trại cừu. Người
đó chỉ cho du khách thấy cảnh vật biến ảo
của cánh rừng. Thấy thế, du khách hỏi :
"Đó là trại cừu, kia là bấy cừu, đây là
lối vào. Vậy c̣n cửa đâu ?" Người mục
tử hỏi lại : "Cửa hả ? Chính tôi
là cửa. Ban đêm tôi nằm giữa lối đi này.
Không một con cừu nào bước ra hay một con sói nào
bước vào mà không phải qua xác tôi." Thế đó,
đức Giêsu đâu có lẫn lộn khi tŕnh bày chân dung
ḿnh : Ngài vừa là mục tử vừa là cửa vào.
b/ "Ta đến để
cho chiên được sống và sống dồi dào"
Người
Tây Ban Nha có câu chuyện sau đây :
Khi
có người đến cửa thiên đàng, Thánh Phêrô
đặt cho mỗi người một câu hỏi rất
lạ : "Lúc c̣n ở trần thế, bạn đă
biết nếm mùi những vui thú mà Chúa nhân lành ban cho bạn
không ?"
Nếu
người đó đáp "Thưa không" th́ Thánh nhân
nói : "Bạn chưa biết nếm những vui thú
nhỏ dưới thế th́ làm sao có thể nếm những
vui thú lớn lao trên thiên đàng được ! Xin lỗi,
Ta chưa cho bạn vào được."
V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI
CT :
Anh chị em thân mến
Đức
Kitô là Vị Mục Tử nhân hậu. Người đă hy
sinh mạng sống để cho đoàn chiên được
sống và sống dồi dào. Chúng ta cùng cảm tạ Chúa
và dâng lời cầu xin.
1-
Dung mạo của Hội Thánh là dung mạo của một
người chăn chiên / có trách nhiệm chăm sóc đoàn
chiên mà Vị Mục Tử đích thực đă giao phó /
Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các vị mục tử
của chúng ta / luôn hành động theo tinh thần phúc âm /
hiền ḥa trong cung cách đối xử / và biết quên
ḿnh v́ đoàn chiên.
2-
Trên thế giới ngày nay / để có thể phục vụ
hữu hiệu dân Chúa và loan báo Tin Mừng / th́ số Linh mục
và tu sĩ quả là thiếu thốn trầm trọng /
Chúng ta hiệp lời cầu xin / cho có thêm nhiều thợ
gặt lành nghề trên cánh đồng truyền giáo / dám v́
Chúa mà xả thân phục vụ anh em.
3-
Hằng ngày / v́ nghe và nói biết bao điều không tốt
/ nên tâm trí con người bị ô nhiễm trầm trọng
/ Chúng ta hiệp lời cầu xin / cho các kitô hữu biết
giữ miệng lưỡi / chỉ nói những lời xây
dựng / đem lại niềm an ủi / niềm vui cho mọi
người / và biết chăm chú lắng nghe Lời Chúa.
4-
Hôm nay là ngày cầu nguyện cho ơn gọi Linh mục /
Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ
chúng ta / luôn sẵn sàng rộng răi đóng góp vào việc
đào tạo các Linh mục / bằng lời cầu nguyện
và việc nâng đỡ các Chủng viện.
CT :
Lạy Chúa Giêsu, không ǵ bất hạnh cho một cộng đoàn bằng
thiếu vắng bóng dáng Linh mục. V́ thế xin Chúa ban cho
chúng con các Linh mục mà mọi người đều cần
đến : đó là những mục tử vừa sốt
sắng phục vụ bàn thờ, vừa hăng say rao giảng
Tin Mừng cứu độ. Chúa hằng sống và…
VI. TRONG THÁNH LỄ
-
Kinh tiền tụng : nên dùng Kinh tiền tụng phục
sinh số 2, v́ có nói tới cuộc sống mới.
-
Trước kinh Lạy Cha : Hiện giờ chúng ta rất
giống với một đoàn chiên đang quy tụ quanh chủ
chiên là Đức Giêsu bên bàn tiệc Thánh thể. Chúng ta hăy
hợp ư với Ngài dâng lên Thiên Chúa là Cha những tâm t́nh con
thảo của chúng ta.
VII. GIẢI TÁN
Anh chị
em đă biết Đức Giêsu là mục tử dẫn dắt
đời ḿnh, cho dù có khi xem ra Ngài đang dẫn chúng ta qua
thung lũng tối tăm, nhưng điếm tới cuối
cùng sẽ là đồng cỏ xanh tươi, suối ngọt
và bóng mát. Vậy anh chị em hăy ra về trong niềm vui mừng
phó thác trọn vẹn cho Đức Giêsu dẫn dắt.
MỖI
TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ
“Một nụ cười bằng mười
thang thuốc bổ”
Chúa
Nhật III Phục Sinh – Năm
A
NỘI DUNG
I.Tia sáng:
v NẾP
SỐNG ĐOÀN THỂ
v HIẾN THÂN LÀ ĐIỀU KIỆN CỦA SỰ
SỐNG
II.Thư giăn:
1. KẾT QUẢ PHÁT MINH
2. HỘI THẢO
3. THÔI CHẾT
4. BỘ LÔNG HỔ
5. BIẾT ƠN LOÀI VẬT
6. ĐỔI NGÔI
7. ĐỒ RỞM
III.Nhật kư Đức Giêsu của
Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:
v HỒNG ÂN CỦA CHÚA
IV.Chuyện
ngụ ngôn:
v GĂ
LỪA LỪA LỌC VÀ LŨ TRẺ
V.Hẹn bạn trên đỉnh thành
công:
v TRỪ BỎ THÓI XẤU
VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:
v MÁI ẤM HÔM NAY: GIÀU TIỀN, BỚT CON, NHƯNG
NỖI LO THÊM NHIỀU
VII.Chuyện
phiếm:
v LẼ CÔNG BẰNG
I.Tia sáng:
* Bạn hăy lịch sự cáo lỗi, bác ái đạo
Chúa và nếp sống đoàn thể đ̣i hỏi như
vậy.
Rồi cứ thẳng đường
mà tiến bước một
cách lành thánh, không ngừng chân cho tới khi bạn đă leo
hết mức thang phận sự .
*HIẾN THÂN LÀ ĐIỀU KIỆN CỦA SỰ
SỐNG
E.Hello
Thiên nhiên
tự hiến trao: bông lúa trên cánh đồng, cành cây
đầy trái, hoa vườn, đồi sim ...Vũ
trụ này được tạo nên cho chúng ta. Lẽ
sống của đời tôi là hiến thân ...Chúa
đă dạy: "Ai muốn giữ mạng sống ḿnh th́
sẽ mất; ai hy sinh mạng sống ḿnh th́ sẽ được".
Đó có phải là ư hướng căn bản trong hoạt
động của tôi không? Tôi có t́m kiếm những hoàn
cảnh để hy sinh hơn không? Hay tôi là một tay hà
tiện đem chôn sâu khả năng của tôi? Hay như
con công lấy bộ lông của ḿnh mà khoe khoang?
II.Thư giăn:
1. KẾT QUẢ PHÁT MINH
Một hôm, bà Maria,
vợ nhà phát minh nổi tiếng Gim Môrisơn chạy
đến đồn cảnh sát và khóc:
- Các ông ơi, các ông
hăy can thiệp cứu chồng tôi với. Ông ấy đang
gặp chuyện phiền phức!
- Chuyện thế
nào?
- Dạ, ông nhà tôi
chế ra một cái máy hút, chuyên khai thác giun dưới ḷng
đất!
- Kết quả
thế nào?
- Mấy ngày
đầu, rất khả quan. Giun lên rất nhiều, nhưng
đến ngày thứ 5 th́ xảy ra sự cố!
- Sự cố ǵ?
- Không hiểu sao,
từ trong ḷng ống hút tuôn ra những người
thợ mỏ. Toàn là đàn ông. Họ vây bắt chồng
tôi và ... bắt đền!
2. HỘI THẢO
Ở Luân Đôn,
hội "giữ ǵn danh dự đàn ông" tổ
chức hội thảo. Một diễn giả nhảy lên
diễn đàn đặt vấn đề:
- Thưa anh em,
chủ đề hội thảo của chúng ta hôm nay là:
"Đàn ông làm ǵ khi vợ vắng nhà?"
Lập tức,
từ phía dưới, tất cả đám đàn ông cùng
đứng dậy, reo ḥ:
- Anh ta đang
ở trên thiên đường!
3.THÔI CHẾT
Một gái
điếm quốc tế vào nhà băng Xanh Pêtécbua gửi
tiền. Nhân viên nhà băng kiểm tra tiền rồi
hỏi:
- Thưa cô,
tiền của cô là tiền giả!
Cô gái điếm
tái mặt, thốt lên:
- Thôi chết, chúng
nó hiếp ḿnh rồi!
4. BỘ LÔNG HỔ
Ở Xtôckhôm
(Thụy Điển) có một con hổ xông ra khỏi
chuồng thú. Mọi người đổ đi t́m. Măi
sau, người ta mới phát hiện ra là hổ đang
trốn trong một căn nhà gỗ ở trong một công
viên nhỏ. Họ kéo đến bao vây th́ nghe thấy
từ trong đó vọng ra giọng nói nhẹ nhàng và nài
nỉ của một cô gái:
- Anh hổ ơi,
em đă chiều anh tất cả những ǵ anh muốn rồi
nhé!
- Ừ, th́ sao?-
Giọng hổ vang lên.
- Bây giờ th́ em
muốn anh một điều ...!
- Anh xin sẵn ḷng
chiều em!
- Em muốn anh
cởi bộ lông của anh ra ...!
- Để làm ǵ?
- Cho em làm áo khoác!
5. BIẾT ƠN LOÀI VẬT
Ở một trường
nữ sinh, các cô gái đang nghe một giáo sư già giảng
bài. Giáo sư nói:
- Thưa các cô, nói
chung, giới đàn bà cần phải luôn tỏ ḷng
biết ơn các loài vật!
- Thưa giáo sư,
v́ sao ạ?- Một cô đứng lên hỏi.
- Bởi v́, như
các cô biết, các loài thú cho các cô bộ lông để làm áo
khoác. Những con ốc, con ṣ ở biển trở thành
đồ trang sức của các cô. Loài cá sấu cho các cô
bộ da để làm túi xách!
- Thôi, thôi, chúng em
rơ rồi ạ!- Một cô kêu lên.
- Chưa
đủ- Giáo sư nói tiếp- C̣n điều này quan
trọng nhất: Có một lũ lừa luôn làm ra tiền
để các cô tiêu!
6. ĐỔI NGÔI
Trong hiệu
uốn tóc nữ, hai cô gái gặp nhau. Một cô hỏi:
- Xin lỗi, nghe
nói đám cưới của cậu với anh Bin không thành
phải không?
- Tan rồi. Chúng
ḿnh chia tay nhau đă lâu!- Cô gái kia thở dài.
- Sao cậu không
kể cho Bin nghe về bà cô giàu có của cậu?
- Ḿnh có kể. Nhưng
đó chính mới là tai họa!
- Chuyện thế
nào?
- Đổi ngôi
rồi. Bin từ người yêu, giờ đă trở thành
ông chú của ḿnh!
7. ĐỒ RỞM
Một đôi nam
nữ kia vào khách sạn 5 sao Hintơn. Họ thuê một
pḥng đôi. Cô gái bước vào, tháo tóc giả, mắt
giả, xương hàm giả, hai chân giả, hai tay giả
và thậm chí c̣n tháo cả bộ ngực giả bằng
nhựa của ḿnh ra rồi nằm lên giường, nh́n
về phía chàng trai, âu yếm gọi:
- Anh thân yêu,
lại đây với em!
Chàng trai cuống
lên:
- Đợi anh
một tí. Chết rồi, h́nh như anh cũng quên ... cái
của quư của ḿnh ở nhà rồi!
III.Nhật
kư Đức
Giêsu:
Trích trong
“Nhật kư Đức Giêsu”
Biên
soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU
HỒNG ÂN CỦA CHÚA
Nadarét ngày ...
Cha kính
mến,
Đêm hôm qua con xin phép bố sang
ngủ bên giường mẹ. Bố ừ. Con rúc
đầu vào nách mẹ.
- Mẹ ơi
mẹ !
- Ǵ con ?
- Tại
sao nội vừa thương vừa ghét con ?
- Nội
đâu có ghét con bao giờ đâu ?
- Hôm qua
nội đang nựng con, bỗng dưng nội
đổ quạu, nội gí tay vào trán con. Nội chê con là
con trai mà không giống bố đuợc lấy một
giọt. Ừ mà sao con không giống bố tí nào mẹ
nhỉ ? Mấy đứa bạn của con đứa nào
cũng giống bố hết. Thằng Giacôbê mũi
khoằm như mũi bố. Thằng Giuđa môi dề như
môi bố. C̣n con th́ chỉ giống mẹ, mẹ nhỉ ?
Mẹ thở dài năo ruột.
- Th́
mẹ cũng đă nói với con rồi mà. Ư Giavê mầu
nhiệm lắm. Chỉ có bố và mẹ hiểu
đựơc thôi. À mà quên, d́ Êlidabét cũng biết
nữa.
-
Chuyện ǵ thế mẹ ?
- Ngủ
đi con !
- Con không
buồn ngủ. Con muốn nghe mẹ kể chuyện cơ.
Mẹ ôm con vào ḷng, vuốt ve từng lọn tóc. Giọng
mẹ tha thiết. Hơi mẹ phả ra ấm ấm
ở trên đầu. Và…mẹ bắt đầu kể:
- Hồi
mẹ c̣n bé, mẹ chỉ muốn ở vậy suốt
đời để dễ bề cầu nguyện với
Giavê. Bà ngoại sắm dây chuyền và hoa tai, mẹ cất
đi hết, chẳng đeo bao giờ. Thế rồi ông
ngoại nhận đám nói của bố con. Mẹ
chẳng muốn tí nào, nhưng mẹ không dám phản
đối, v́ con cái chẳng có quyền ǵ trong vấn
đề hôn nhân. Mẹ biết rằng Giavê muốn ǵ, th́
nên thế ấy! Thế rồi hôm ấy cả nhà đi vắng,
chỉ có ḿnh mẹ ở nhà. Một người lạ xưng
ḿnh là sứ thần Gabrien đến báo tin là mẹ sẽ
thụ thai Đấng Mêsia. Mẹ có thai từ hôm ấy.
Mẹ xin phép ông ngoại vào miền
Khi mẹ
về, bố con thấy mẹ có thai, th́ buồn thất
vọng. Bố con tính thôi không cưới mẹ nữa. Nhưng
sau này bố con hiểu, bố con lại vui và rước
mẹ về. Bố con và mẹ chỉ lo cho con và cùng nhau
nhắc nhở về hồng ân của Chúa. Bố và
mẹ không biết rồi sau này con sẽ ra thế nào?
Chỉ một ḿnh Đức Chúa biết. Con nhớ
lắng nghe tiếng gọi của Người ... Mẹ
nói, con hiểu không?
- Con
hiểu. Con vẫn gọi Đức Chúa là Cha của con
mà.
- Con
hiểu. Nhưng nội con hiểu sao được. V́
thế thấy con ngoan th́ nội thương, nhưng lâu
lâu lại giận, v́ thấy con không giống bố.
Nội có ư nghi ngờ mẹ. Nội giận bố con, v́
bố con không chịu có con như người ta. Đức
Chúa muốn sao th́ nên vậy, bố con vẫn nói thế.
Bố con
đối xử với mẹ như bát nước
đầy. Bố con chẳng từ chối mẹ
điều ǵ. Bố con cũng là một hồng ân Đức
Chúa ban cho mẹ. Mẹ cứ tôn vinh Đức Chúa măi
về điều đó! Con ngủ chưa ?
- Con
vẫn nghe mẹ nói. Mẹ nói đến sáng cũng được.
- Thôi,
ngủ đi con.
Con ngủ
kḥ một giấc cho tới sáng.
Giêsu
Con yêu
của Cha
IV.Chuyện
ngụ ngôn:
GĂ LỪA LỌC VÀ LŨ TRẺ
Một gă
hay lừa lọc nói với đám trẻ con đang chơi
đùa:
- Này chúng
mày, có một bao quả hồ đào đổ vương
văi ra đằng kia ḱa. Hăy chạy đến mà lấy!
Lũ
trẻ ồn ào chạy đến phía gă chỉ, nhưng
không thấy ǵ. Chúng lại thấy vui và càng đùa ồn
ào, vui vẻ hơn.
Nghe
tiếng reo ḥ của bọn trẻ, gă nói dối nghĩ:
- Tại
sao chúng lại vui vẻ thế nhỉ: Hay là đằng
ấy có hồ đào đổ ra thật cũng nên.
Thế là
hắn vội theo lũ trẻ để khỏi mất
phần ḿnh.
V.Hẹn bạn trên đỉnh thành
công:
Theo bản tiếng Anh: See you at the
top của Zig Ziglar
Biên
soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU -
DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN – NGUYỄN VĂN DIỄM
PHẦN THỨ NĂM
CHƯƠNG MƯỜI TÁM : NGĂN
THÓI XẤU - TẬP TÍNH TỐT - TRỪ BỎ THÓI XẤU
Ta có
thể làm những ǵ để trừ bỏ được
một thói xấu như tham ăn, trễ nải, chửi
thề, hút thuốc, nóng nảy, đồng t́nh luyến
ái, nghiện ngập, giao du bất chính.
Điều
đầu tiên và quan trọng nhất là quyết
định muốn trừ bỏ thói xấu. Quyết
định này hoàn toàn thuộc nơi bạn. Nếu
bạn không quyết định th́ chẳng ai hoặc phương
thế nào có hiệu quả được. Có lẽ
bạn sẽ bắt đầu trừ bỏ khi có người
thuyết phục, nhưng sẽ không bền. (Nên nhớ,
bạn khó mà đạt mục tiêu của người khác
được). Nhiều lần bạn đă quyết
định quá trễ chỉ v́ không sẵn sàng muốn
trừ bỏ một thói quen. V́ thế, việc đầu
tiên và quan trọng nhất là bạn hăy quyết định
sẽ không làm nô lệ cho bất cứ một thói xấu
nào nữa. Quyết định của bạn là muốn
kiểm soát đời sống ḿnh, muốn được
tự do, muốn tác động lên sự việc chứ
không để sự việc tác động vào cuộc
sống.
VI.T́nh yêu –
Hôn nhân – Gia đ́nh:
(Báo Đại Đoàn Kết ngày 15/2/1997, trang
13)
MÁI ẤM HÔM NAY: GIÀU TIỀN,
BỚT CON, NHƯNG NỖI LO THÊM NHIỀU
Đời sống của người dân Việt Nam nói
chung và đặc biệt là ở các thành phố lớn như
TP. Hồ Chí Minh, Hà Nội... nói riêng đang mỗi ngày
một thay đổi với tốc độ nhanh
đến mức không chỉ người đi xa lâu ngày
trở về mà cả những người ở tại
chỗ cũng có thể nhận ra. Ở một chừng
mực nào đó, trong một số đông nào đó của
xă hội, cái ăn cái mặc đang được
chuyển dần từ nhu cầu ăn no, mặc ấm
sang thành ăn ngon, mặc đẹp. Những tiện nghi
vật chất xưa kia chỉ là niềm ao ước nay
đă trở thành hiện thực một cách tương
đối dễ dàng. Nhưng cùng với sự thoả măn
về nhu cầu vật chất ấy, không ít những phân
vân, hoài nghi của rất nhiều người, đặc
biệt là lớp người lớn tuổi bỗng
xuất hiện trước những tác động
nhiều mặt của nền kinh tế phát triển
ấy lên đời sống tâm lư t́nh cảm của con người.
Kinh tế thị trường đang trở thành cụm
từ cửa miệng mang ư nghĩa bào chữa, biện
minh cho mọi thay đổi tốt xấu của xă
hội, gia đ́nh.
Có thể thấy một cách rơ nét sự ảnh hưởng
đó trước hết là lên quy mô gia đ́nh. Một gia
đ́nh bây giờ được h́nh dung với mức
tối đa là hai con. Cái cảnh con đàn cháu đống,
một gia đ́nh có khi lên tới mười mấy người
con nay không c̣n tồn tại nữa. Ngày xưa người
ta thường sanh đẻ nhiều để có thêm lao
động trong nhà. Việc nuôi dưỡng được
coi trọng, cứ đứa lớn trông coi đứa bé
cho đến chừng chúng có thể phụ được
việc nhà. Đời sống vật chất ngày càng cao
nảy sinh ra hàng loạt nhu cầu giáo dục, vui chơi,
giải trí. Với một đàn con đông đúc, việc
chu toàn bao quát hết những nhu cầu ăn ở học
hành hiển nhiên là không thể. Chính v́ lẽ đó mà gia
đ́nh hiện đại đang có xu hướng thu
nhỏ lại, ít con hơn. Kết quả khảo sát 600
hộ cấp phường cho thấy: Số con trung b́nh
trong gia đ́nh của thế hệ 50 tuổi trở lên là
6,32 con. Số con trung b́nh của các hộ gia đ́nh
tuổi từ 30 đến 50 là 3,3 con. C̣n số con trung
b́nh trong 300 hộ gia đ́nh trẻ dưới 30 tuổi
là 1,2 con. Và nguyện vọng số con trung b́nh tối
đa của nhóm gia đ́nh này là 2,13 con. Con số trung b́nh
theo dự tính tương lai ở các bạn trẻ
hiện đang c̣n độc thân sẽ là 2,088 con. Hiện
tượng này phù hợp với quy luật phát triển
của xă hội hiện tại.
Một trong những ảnh hưởng rơ nét của
đời sống vật chất ngày càng cao đối
với tổ chức gia đ́nh hiện nay là gia đ́nh
không c̣n hoàn toàn là nơi cung cấp không khí thư giăn tinh
thần, cân bằng tâm lư cho các thành viên của ḿnh nữa.
Trong xă hội hiện thời có quá nhiều điều
kiện giải trí, lành mạnh lẫn không lành mạnh
cuốn hút các thành viên của gia đ́nh vào những
hoạt động giải trí xă hội như câu lạc
bộ, rạp hát, công viên, quán ăn, nhà hàng... Bên cạnh
tính tích cực của những hoạt động giải
trí mang tính xă hội, nó cũng có những tác động xấu
lên gia đ́nh nếu sự tiếp thu không cân nhắc
liều lượng, không phân định. Nó tạo nên
một nếp sống, nếp nghĩ mới coi thường
những hoạt động văn hoá mang tính gia đ́nh.
Điều này được thể hiện khá rơ trong
giới trẻ. Hiện nay trong rất nhiều gia đ́nh
có mức sống tương đối cao, nhưng cái
cảnh gia đ́nh đoàn tụ quây quần ấm cúng trong
những bữa cơm chiều, sau một ngày lao
động mệt nhọc đang trở thành hiếm hoi.
Đó cũng là một trong những nguyên nhân dẫn
đến t́nh trạng ly hôn ngày càng tăng ở các gia
đ́nh trẻ.
Xă hội ta đang ngày càng mai một đi tính giáo
dục truyền thống của ông cha ta từ bao
đời nay. Tính giáo dục truyền thống ngàn xưa
của ông cha ta bao gồm từ việc truyền thụ
nghề nghiệp, kiến thức, kỹ năng. Và trên cơ
sở đó đào tạo nhân cách con người, hướng
dẫn những khuôn mẫu hành vi xă hội... Con cháu
nhận được từ ông bà cha mẹ không chỉ lương
thực thực phẩm mà c̣n cả ḷng yêu thương,
đùm bọc, tinh thần trách nhiệm với nghề
nghiệp, ḍng dơi tổ tông... Trong điều kiện
cuộc sống văn minh hiện nay, tính giáo dục
truyền thống đó gần như đă mai một. Con
trẻ được giao phó hoàn toàn cho xă hội. Ngay
từ một, hai, năm tuổi đă vào các trường
học mẫu giáo, nhà trẻ. Lớn dần lên, có
đủ các cấp theo học từ sáng đến
chiều. Cũng chính ở đây chúng nhận được
nghề nghiệp, học vấn. Vai tṛ giáo dục gia
đ́nh càng trở nên mờ nhạt với những người
có đầy đủ điều kiện tiền bạc
chu cấp cho con em theo bất kỳ mức độ
đ̣i hỏi nào của xă hội và quên đi trách nhiệm
của riêng ḿnh. Để kịp thời thoả măn mọi
nhu cầu vật chất ngày càng cao, người ta không c̣n
th́ giờ để chăm lo giáo dục con cái nữa.
17,8% trong số 900 hộ gia đ́nh được hỏi,
không có th́ giờ dành cho việc học hành, kể
chuyện, hay tṛ chuyện tâm sự cùng con cái. 35,2% khác cho
biết cố gắng lắm cũng chỉ dành được
5 đến 15 phút trong ngày cho con cái để thăm
hỏi qua loa việc học hành. 14,7% trong số họ chưa
một lần cùng con cái đến các nơi giải trí
công cộng như công viên, tụ điểm vui chơi...
Hiện tượng cha mẹ coi việc cung cấp
tiền bạc cho con cái tự kiếm sự giải trí
bên ngoài, không có người coi sóc hướng dẫn
đang ngày càng trở nên phổ biến trong xă hội
hiện đại. Chính v́ thế nên mới có những ông
bố bà mẹ khi con ḿnh bị bắt v́ tham gia vào
những băng cướp giật, hút xách, bạc bài
mới té ngửa ra v́ vẫn tưởng con ḿnh ngày ngày
đi học.
Sự phát triển của nền kinh tế Việt
Thuư Trâm
VII.Chuyện
phiếm:
LẼ CÔNG
BẰNG
Tuổi Trẻ Chúa Nhật - Chuyện xảy ra ở một con
hẻm cụt. Có lẽ v́ nó chẳng thông ra con
đường nào cả nên người ta không thèm sửa
chữa cái con đường đầy ổ gà này.
Cũng phải thôi, ai đi để ư đến cái
hẻm nhỏ xíu này khi c̣n biết bao nhiêu việc quan
trọng khác trong thành phố, như xây thêm các cầu
vượt cho người đi bộ chẳng hạn.
“Thôi th́ góp tiền nhau mà làm vậy” - đó là quyết
định của toàn thể các hộ dân trong hẻm.
Thế
là cuộc họp toàn hẻm được tổ chức
ngay lập tức. Ông hẻm trưởng tuyên bố
như đinh đóng cột: cần phải công bằng
trong việc đóng tiền. Nhưng thế nào là công
bằng? Ư kiến ông hẻm trưởng là cứ chia
đều kinh phí cho các hộ dân. Rất cơ bản! Có
khi mọi người đă xuôi tai nếu như không có
một ư kiến cho rằng như thế là không công
bằng, bởi mỗi nhà có số nhân khẩu khác nhau,
tức mức độ làm… ṃn đường hẻm
cũng khác nhau, tại sao lại chia đều?
Phải
chia theo đầu người. Nghe cũng có lư. Nhưng
như thế lại sinh ra vấn đề,
người th́ cũng có người lớn kẻ
nhỏ, người mập kẻ ốm. Trẻ con
tất nhiên không thể làm ṃn đường như
người lớn được. Vậy sao không chia kinh
phí theo tổng trọng lượng các thành viên trong gia
đ́nh?
Tưởng
như thế đă là hay, thế mà lại có ngay một ư
kiến c̣n hay hơn rằng đâu phải chỉ có
những người trong gia đ́nh tham gia làm ṃn hẻm mà
c̣n có khách khứa của họ nữa chứ. Vậy
cần phải xét thêm quan hệ xă hội nữa...
Có
nguy cơ vấn đề cũng đi vào ngơ cụt
như cái ngơ của xóm thật. Nhưng rồi có một ư
kiến mang tính đột phá là đề nghị cả
hẻm làm đơn nhờ... nhà nước xác nhận
rồi qua bên Nhật vay vốn. Làm đường xong ta
đặt một trạm thu phí ngay đầu hẻm thu
tiền trả nợ. Ư kiến này bị phản bác ngay v́
nếu lập trạm thu phí th́ có nguy cơ đám con gái
trong hẻm sẽ ế chồng mất.
“Tại
sao lại không dựa vào cái đạo lư “lá lành đùm lá
rách”?”. Một ư kiến cảm động đề
nghị nộp tiền theo mức độ giàu nghèo.
Nhưng cả hẻm chẳng ai cho ḿnh là giàu cả.
Tất
nhiên cuối cùng cũng t́m ra được phương
cách giải quyết hợp t́nh hợp lư: đóng tiền
làm đường theo b́nh quân thu nhập mỗi gia
đ́nh. Một ban kiểm tra được lập ra
để thẩm định các bản kê khai thu nhập
và đă xác nhận rằng các gia đ́nh đều khai báo
trung thực. Ví dụ như chị Sáu bán bánh canh mỗi
ngày lời ba chục ngàn vị chi một tháng gần
triệu bạc, anh chồng chạy xe ôm cũng kiếm
được khoảng chừng đó, hai đứa con
đứa bán vé số, đứa đánh giày cộng
lại mỗi tháng cũng cả triệu bạc.
Gia
đ́nh anh Tư th́ tệ hơn một tí, cả hai vợ
chồng đều là nhân viên ngành bưu điện,
lương tháng mỗi người chỉ gần bằng
số tiền các cuốc xe ôm của anh Sáu, đă vậy
c̣n phải lo cho hai đứa con học trường
điểm. Hoặc như gia đ́nh ông Hai, tiếng là làm
sếp một cơ quan ǵ đấy nhưng cũng
khổ: lương tháng của ông (có giấy trắng
mực đen hẳn hoi) cũng chỉ xấp xỉ
tiền lời của nồi bánh canh nhà chị Sáu, bà Hai
th́ thất nghiệp ở nhà nội trợ, vậy mà c̣n
phải nuôi ba con chó “bẹc rê” cùng hai đứa con chưa
làm ra tiền, đều đang đi học ở
nước Úc xa xôi nào đó...
Căn
cứ vào đó, người ta liệt kê theo thứ tự
thu nhập từ thấp đến cao và rồi cứ
theo tỉ lệ ấy mà thu tiền làm đường.
Thế
là chẳng bao lâu sau con đường hoàn thành. Phải nói
là nó đẹp và rộng hẳn ra. Anh tài xế
đến đón sếp Hai đi làm cứ khen luôn
miệng. Chiếc xe “A c̣ng” của anh chị Tư không c̣n
dính bụi như trước kia. Riêng chị Sáu cứ
vừa múc bánh canh cho khách vừa khoe rằng gia đ́nh
chị góp tiền nhiều nhất cho con đường
mới này. Ai cũng có vẻ hài ḷng. Mà cũng đúng thôi,
chẳng hài ḷng sao được khi lẽ công bằng
được thực
hiện.