CHÚA NHỰT III

CHỦ ĐỀ : Theo Chúa sẽ tới được nguồn nước hằng sống

Sợi chỉ đỏ :

- Bài đọc Cựu Ước : Vâng lệnh Thiên Chúa, Môsê lấy gậy đập lên tảng đá, và nước đă vọt ra.

- Bài Tin Mừng : Đức Giêsu nói với người phụ nữ Samari : "Ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước chảy vọt, mang lại sự sống muôn đời".

- Bài Thánh thư : Thánh Phaolô giải thích "nước" ấy chính là Thánh Thần và t́nh yêu : "Thiên Chúa đă đổ t́nh yêu vào ḷng ta, nhờ Thánh Thần Ngài ban cho ta".

Minh họa

- Mille images 113 D

- "Ai uống nước Tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa" (Ga 4,14)

I. DẪN VÀO THÁNH LỄ

Hôm nay chúng ta họp nhau lại như dân do thái ngày xưa trong sa mạc. Họ đă trải qua nhiều gian khổ, nhất là cái khổ thiếu nước. Trong sa mạc của cuộc sống ngày nay, chúng ta cũng chịu nhiều gian khổ và cũng cảm thấy khát, khát v́ biết bao ước vọng không được thỏa măn. Lời Chúa hôm nay cho biết Đức Giêsu là nguồn nước hằng sống. Vậy chúng ta hăy đến với Ngài và mở rộng ḷng ra để Ngài giải khát cho chúng ta.

II. GỢI Ư BỊ SÁM HỐI

- Như dân do thái ngày xưa trong sa mạc, nhiều khi chúng ta cũng hoài nghi nghĩ rằng Thiên Chúa đă vắng mặt.

- Như dân do thái ngày xưa, nhiều lần chúng ta đă trách móc Thiên Chúa, nhất là khi Ngài không thỏa măn ước muốn của chúng ta.

- Chúng ta thường khao khát những sự trần gian chứ không biết khao khát những điều thuộc về Thiên Chúa.

III. LỜI CHÚA

1. Bài đọc Cựu Ước ((Xh 17,3-7)

Thiên Chúa đă giải phóng dân Israel khỏi ách nô lệ Ai cập bằng những hành động diệu kỳ, nhất là biến cố Thiên Thần vượt qua các gia đ́nh do thái và biến cố vượt qua Biển. Ban đầu dân Israel rất phấn khởi và sùng mộ Thiên Chúa. Nhưng những khổ cực và thiếu thốn trong cuộc hành tŕnh qua sa mạc đă dần dần khiến họ nản ḷng : họ thường càu nhàu, đ̣i trở lại Ai cập, nhiều khi c̣n nổi loạn. Tuy nhiên Thiên Chúa kiên nhẫn đă dùng chính hoàn cảnh thiếu thốn ấy để giáo dục họ hiểu biết đâu là điều thiết yếu trong cuộc sống.

- Điều thiết yếu thứ nhất là đức tin : Ngài muốn họ tin rằng sự cứu rỗi của họ ở đàng trước chứ không phải ở đàng sau : đàng trước là Đất hứa, đàng sau là ách nô lệ Ai cập. Do đó họ có dám tin cậy vào Ngài để tiến tới phía trước không mặc dù hiện tại họ chỉ thấy toàn khổ cực thiếu thốn. Hay họ thà quay lại đàng sau để sống kiếp nô lệ với cơm thừa canh cặn ở Ai cập.

- Điều thiết yếu thứ hai là đức cậy : từ trước tới nay Thiên Chúa chăm lo cho họ đủ mọi điều : muốn bánh th́ có manna, muốn thịt th́ có chim cút. Nay Ngài để họ thiếu nước, thế là niềm trông cậy của họ lung lay, họ hỏi một cách thách thức "Có thực có Thiên Chúa hay không ?" Sở dĩ họ hỏi vậy là v́ họ nghĩ rằng Thiên Chúa là một kẻ có nhiệm vụ lo lắng cho họ. Nói cách khác, họ coi Thiên Chúa như một người đối diện với họ (le vis à vis). Thực ra Thiên Chúa không phải là một người đối diện, dù người đó có quyền lực bao nhiêu đi nữa. Thiên Chúa c̣n hơn thế nhiều. Bài Tin Mừng hôm nay mạc khải Thiên Chúa thực ra là thế nào.

2. Đáp ca (Tv 94)

Thánh vịnh này nhắc lại cuộc nổi loạn của dân do thái trong sa mạc khi họ thiếu nước. Chỉ v́ khó khăn trước mắt, họ đă quên hết biết bao việc kỳ diệu mà Thiên Chúa đă làm cho họ. Thánh vịnh kêu mời con người nhớ lại những ơn lành của Thiên Chúa. Đó chính là những tiếng kêu gọi của Ngài, mỗi người hăy nhận ra và ngoan ngoăn đáp lại.

3. Bài Tin Mừng (Ga 4,5-42)

- Đức Giêsu ban đầu xin người phụ nữ Samaria cho Ngài uống nước, sau đó tự mặc khải Ngài chính là Nước trường sinh "Ai uống nước này sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên đem lại sự sống đời đời".

- Qua lời trên, Đức Giêsu cho biết Thiên Chúa không phải là một kẻ đối diện mà là Đấng muốn ở tận trong con người chúng ta, để làm thành một nguồn nước vọt ra sự sống muôn đời. Ai tin vào Ngài và trông cậy nơi Ngài th́ có Ngài ở trong người ấy. Ngài ấy sẽ có một sức sống phong phú chẳng những cho chính bản thân mà c̣n cho người khác nữa.

- Câu chuyện người phụ nữ Samaria là một thí dụ điển h́nh : Khi bà đă tin vào Đức Giêsu th́ bà trở thành người loan Tin Mừng cho những người khác trong làng. Những người này ban đầu tin v́ nghe theo lời chị. Nhưng sau đó trong ḷng họ cũng có một nguồn nước sống. Họ nói "Không c̣n phải v́ lời chị kể mà chúng tôi tin. Quả thật, chính chúng tôi đă nghe và biết rằng Ngài thật là Đấng cứu độ trần gian" : Đức Kitô đă cự ngụ ngay trong ḷng họ.

4. Bài Thánh thư : Rm 5,1-2.5-18

Thánh Phaolô là người đă sống cái cảm nghiệm của người phụ nữ Samaria. Từ khi tin Đức Kitô, ngài đă nói "Không phải tôi sống mà Đức Kitô sống trong tôi". Với Đức Kitô sống trong ḿnh, thánh Phaolô đă trở thành một nguồn nước phong phú cứ muốn vọt ra. Ngài đi khắp nơi loan báo Tin Mừng về Đức Giêsu Kitô. Mặc dù gặp bao gian khổ, Ngài không thể không loan báo Tin Mừng ấy được.

Phaolô diễn tả nguồn nước sống trong con người là :

- Thánh Thần : "Thiên Chúa đă đổ t́nh yêu của Ngài vào ḷng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Ngài ban cho chúng ta" (câu 5).

- Ơn sủng của Thiên Chúa ban nhờ Đức Giêsu : "Ơn sủng nhờ một người duy nhất là Đức Giêsu Kitô, c̣n dồi dào hơn (tội lỗi do Adam) biết mấy cho muôn người" (câu 15)

IV. GỢI Ư GIẢNG

1. Những nỗi khát khao

Chúng ta khao khát rất nhiều điều :

- Khao khát chân lư v́ cuộc sống nhiều gian dối

- Khao khát tự do trong một xă hội nhiều trói buộc

- Khao khát công b́nh trong một môi trường đầy dẫy bất công

- Khao khát yêu thương trong cuộc đời nhiều thù hận

- Khao khát hạnh phúc trong cảnh sống bất hạnh

- Khao khát niềm tin giữa cảnh đời nhiều nghi kỵ…

- v.v.

Tất cả những khao khát đó đều là biểu hiện của một khát vọng thâm sâu : "Linh hồn con khao khát Chúa Trời hằng sống".

2. Chiếc ṿ nước được bỏ lại

"Bên bờ giếng, có một khách bộ hành mỏi mệt dừng chân. Chân lư đă vọt lên từ những lời ông ta nói. Cũng bên bờ giếng đó, người phụ nữ nọ đă để lại cái ṿ nước của ḿnh, bởi từ nay nó chẳng giúp ǵ cho chị đón nhận hồng ân Thiên Chúa ban. Cái ṿ nước bỏ quên đó sẽ măi măi nói với chúng ta về một người phụ nữ mà số phận từng bị giam hăm trong đủ thứ công việc hằng ngày, trong những quan hệ chẳng tới đâu với một loạt đời chồng, nay bỗng t́m thấy ư nghĩa cho đời ḿnh qua cuộc gặp gỡ với Đức Giêsu, qua những trao đổi với Người (…)

Như thế, chính qua những chuyện của đời thường như ăn, uống, cuộc sống chung với một người đàn ông, cố gắng quay về với Thiên Chúa… mà con người nghe được tiếng nói của Thánh Thần. Nhưng ở đây và lúc này, Người lại đến như một ân ban qua những bất trắc khôn lường của lời nói, qua thái độ chân thành của các bên đối thoại, qua những khoảnh khắc thinh lặng để cho chân lư lên tiếng nói" (J.Cl. Giroud, được trích dịch bởi Fiches dominicales, năm A, trang 86).

3. Thờ phượng trong thần khí và sự thật

Những người Samari thờ phượng Thiên Chúa trên núi Garizim. Những người do thái thờ phượng Thiên Chúa trên núi Sion. Và hai bên tranh căi với nhau, thù ghét nhau.

Phải chăng đó là những chuyện đời xưa ? Không. Ngày nay vẫn có những người chỉ muốn dự Thánh lễ ở nhà thờ này chứ không phải nhà thờ nọ ; và có rất nhiều người chỉ thờ phượng Thiên Chúa trong nhà thờ mà thôi.

Đức Giêsu nói với người phụ nữ Samari : "Đă đến giờ - và chính là lúc này - những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng trong thần khí và sự thật". Thờ phượng "trong thần khí" là thờ phượng theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần ; thờ phượng "trong sự thật" là thờ phượng với tâm t́nh kết hợp với Đức Giêsu, Đấng đă xưng ḿnh là đường, là sự thật và là sự sống.

4. Nước

Nước vô cùng thiết yếu cho sự sống. Không có nhà cửa, áo quần, người ta vẫn có thể sống. Không có ăn, người ta vẫn c̣n sống một thời gian khá dài. Nhưng không có nước, người ta sẽ chết sau một vài ngày.

Bởi thế, khi nói về Thiên Chúa, Thánh Kinh thích dùng h́nh ảnh nước : Sách Sáng thế mô tả vườn địa đàng có một con sông tỏa ra 4 nhánh mang nước đi nuôi sống các sinh vật ở 4 phương trời. Tổ tông loài người sống trong khu vườn dồi dào nước ấy đă rất hạnh phúc. Nhưng rồi khi nguyên tổ phạm tội và bị đuổi khỏi vườn địa đàng th́ cuộc sống vô cùng vất vả trên đất đai khô cằn sỏi đá. Ngụ ư của tác giả đoạn sách Sáng thế ấy là : khi con người sống trong t́nh thân với Thiên Chúa th́ cũng giống như sống bên nguồn nước tươi mát ; c̣n khi họ tách rời Thiên Chúa th́ phải khốn khổ như đang ở trong sa mạc khô cằn. V́ thế sách Khải huyền khi muốn diễn tả hạnh phúc thời cứu độ đă vẽ lên h́nh ảnh một thành Giêrusalem mới, trong đó cũng có một ḍng sông hằng sống, nước sông tưới mát một cây hằng sống làm cho nó trổ sinh hoa quả suốt 12 tháng quanh năm, trái cây cho người ta ăn, và lá cây dùng làm thuốc chữa hết mọi chứng bệnh.

5. Những thứ nước

Người thiếu phụ xứ Samari mặc dù đang ở bên giếng nước nhưng cơi ḷng vẫn khát khao. Nàng thèm khát một t́nh nghĩa đậm đà. Nàng tưởng rằng t́nh đời sẽ thỏa măn được cơn khát ấy nên nàng đă lăn xả vào những cuộc phiêu lưu t́nh ái. Nhưng đă trải qua 5 đời chồng rồi, nay đă là đời chồng thứ 6 mà nàng vẫn c̣n khát. Chỉ sau khi gặp được Đức Giêsu, tṛ chuyện với Ngài và được Ngài ban cho thứ nước siêu nhiên là t́nh nghĩa với Chúa th́ nàng mới hết khát. Nàng c̣n chạy vào làng rủ thêm nhiều người đến với Đức Giêsu, nguồn nước hằng sống đích thực.

6. Thánh vịnh 42

"Như nai rừng mong mỏi

T́m về suối nước trong

Hồn con cũng trông mông

T́m đến Ngài, lạy Chúa"

7. Chuyện minh họa

Ngày xửa ngày xưa có một người ăn mày ngồi bên vệ đường để ăn xin, bên cạnh ông là một túi vải đựng vỏn vẹn vài hạt lúa. Bỗng ông thấy chiếc xe chở Nhà Vua đang đi tới. Ông mừng lắm, tự nhủ rằng thế nào Nhà Vua cũng bố thí nhiều tiền cho ông. Ông chạy ra đón đường

- Muôn tâu bệ hạ, xin dủ ḷng thương xót bố thí cho kẻ thần dân nghèo khổ này một ít tiền để sống qua ngày.

Nhà vua xuống xe, đến gần người ăn mày, và nói một câu khiến ông hết sức ngạc nhiên và thất vọng :

- Ông có thể dâng cho hoàng thượng của ông một món quà ǵ không ?

Không cách nào từ chối được, người ăn mày lục lọi trong túi vải một hạt lúa nhỏ nhất đưa cho nhà vua.

Khi nhà vua đi rồi, người ăn mày tiếc rẻ mở túi vải ra đếm lại số hạt lúa của ḿnh. Lạ thay, thay vào chỗ hạt lúa đă cho đi là một hạt vàng sáng lóng lánh, cũng bằng y hạt lúa ấy. Lúc đó người ăn mày vô cùng tiếc rẻ : phải chi ḿnh cho hết những hạt lúa đi th́ bây giờ ḿnh đă có một túi đầy những hạt vàng !

Ư nghĩa chuyện này :

- người xin trở thành người cho và người cho trở thành người nhận, như Đức Giêsu và người phụ nữ Samaria vậy.

- chính lúc cho đi là lúc nhận lănh ; chính khi xẻ chia là khi trở nên giàu có.

V. LỜI NGUYỆN CHO MỌI NGƯỜI

CT : Anh chị em thân mến

Chúa ban cho chúng ta những phương thế tuyệt hảo để chữa lành vết thương tội lỗi trong tâm hồn : đó là ăn chay hăm ḿnh, siêng năng cầu nguyện và chia sẻ cơm áo cho những anh chị em nghèo khổ bất hạnh. Tin tưởng vào ơn Chúa trợ giúp, chúng ta cùng dâng lời cầu nguyện.

1- Nước hằng sống Đức Giêsu ban chính là Mặc Khải / là lời giáo huấn / là Thánh Thần của Ngài / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho mọi thành phần trong Hội Thánh / để nhờ Chúa Thánh Thần soi sáng / mọi người biết thành tâm trở về cùng Chúa / để đền bù những tháng ngày bội nghĩa vong ân.

2- Hằng năm / ở nhiều nơi trên thế giới / đặc biệt là tại những vùng đang có chiến tranh / đang gặp thiên tai / dù được cứu trợ khẩn cấp / vẫn có một số khá đông người bị chết v́ đói khát / v́ bệnh tật / do phải uống nước bị ô nhiễm trầm trọng / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho những ai đang gặp hoạn nạn / được giúp đỡ đầy đủ và kịp thời.

3- Chúa đă ban cho người kitô hữu Mùa Chay thánh để đổi mới đời sống / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho hết mọi tín hữu / biết chuyên tâm cầu nguyện và làm nhiều việc lành phúc đức.

4- Giảm bớt chi tiêu ăn uống / để chia cơm xẻ áo cho những anh chị em đói rách nghèo nàn / là ưu tiên số một của người kitô hữu trong Mùa Chay này / Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta / biết thực thi bác ái / không những trong việc lớn / mà c̣n trong những chuyện nhỏ của đời sống hằng ngày.

CT : Lạy Chúa Giêsu, Chúa dạy chúng con phải thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật. Xin cho tất cả chúng con biết thờ phượng Chúa cho phải đạo làm con. Chúng con cầu xin…

VI. TRONG THÁNH LỄ

- Trước kinh Lạy Cha : Thiên Chúa đă yêu thương chúng ta nên đă đổ tràn Thánh Thần Ngài vào ḷng chúng ta. Trong tâm t́nh hiệp nhất với Thánh Thần T́nh yêu ấy, chúng ta hăy dâng lên Ngài lời Kinh Lạy Cha sau đây.

- Sau kinh Lạy Cha : Chủ tế thêm đôi lời vào lời kinh sau đó "Lạy Chúa, xin cứu chúng con khỏi mọi sự dữ, và giúp chúng con khỏi tái phạm tội lỗi, xin đoái thương cho những ngày chúng con đang sống được b́nh an…"

VII. GIẢI TÁN

Sau khi gặp được Đức Giêsu, người phụ nữ Samari đă vui mừng chạy đi loan tin vui cho những người dân làng. Anh chị em cũng đă gặp được Đức Giêsu. Bây giờ anh chị em hăy ra đi loan tin mừng của Chúa cho mọi người mà anh chị em sẽ gặp gỡ hôm nay. Chúc anh chị em được b́nh an.

 

 

MỖI TUẦN MƯỜI THANG THUỐC BỔ

“Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”

Chúa Nhật III Mùa Chay –  Năm A

 

NỘI DUNG

I.Tia sáng:

v LÀM CHỦ TÍNH T̀NH.              

v THƯƠNG AI, TỨC LÀ CẦU MONG HỌ BIẾT CHÚA KITÔ.                                              

II.Thư giăn:

1.    CÁI NÀO NÊN ĐỔI 

2.    VIỆC CỦA AI?

3.    NGÂY THƠ CỤ 

4.    LẦM LẪN TAI HẠI

5.    DẶN TRƯỚC 

6.    BÍ QUYẾT SỐNG HẠNH PHÚC

7.    HAI CÁI XÔ NHỰA         

                         

III.Nhật kư truyền giáo của Lm.Piô Ngô Phúc Hậu:

v  ĐI T̀M CHIÊN                                           

IV.Chuyện ngụ ngôn:

 

v  NGƯỜI Ở VÀ CON GÀ TRỐNG

v QUÊN CẢ CÁI THÂN 

V.Hẹn bạn trên đỉnh thành công:

v NÓ KHÔNG CÓ Ư NÓI THẾ          

VI.T́nh yêu – Hôn nhân – Gia đ́nh:

v NGHỆ THUẬT TẠO NÊN SỰ QUYẾN RŨ CỦA BẠN GÁI 

VII.Chuyện phiếm :

v CỔ TÍCH

GIÁ TRỊ NỤ CƯỜI J

Một nụ cười không làm mất mát ǵ cả, nhưng lại ban tặng rất nhiều… nó làm giàu có những ai đón nhận mà không làm nghèo đi người sinh ra nó. Nụ cười chỉ nở trên môi trong khoảnh khắc phù du, nhưng kư ức về nó đôi khi tồn tại cả một đời. Người dù giàu sang đến đâu đi nữa cũng cần đến nụ cười, và người nghèo hèn cùng tột cũng sẽ được nụ cười làm cho trở nên giàu có.

Nụ cười nuôi dưỡng hạnh phúc trong gia đ́nh, gầy dựng thiện ư trong làm ăn và làm lớn mạnh mối tương giao trong t́nh bạn, mang đến thư giăn mỗi khi ta mệt mỏi, niềm hy vọng mỗi khi tuyệt vọng và là ánh sáng mỗi khi ta tăm tối trong phiền muộn.

Nụ cười, cũng như t́nh yêu, là cái không thể mua bán vay mượn, hay thậm chí đánh cắp từ người khác. Bởi v́, khi đó: nó chỉ là cái khiên cưỡng và vô nghĩa.

Có những người không bao giờ nở một nụ cười với bạn. Họ là những người không c̣n nụ cười để cho, v́ lẽ đó họ chính là những người cần nụ cười của bạn hơn ai hết. Hăy tươi cười với mọi người! Chúng ta chẳng những không mất ǵ cả, mà trái lại sẽ nhận được rất nhiều.

sưu tầm.

 

 

I.     TIA SÁNG :

 

*  Đừng quở phạt trong lúc giận dữ v́ một điều lỗi kẻ khác phạm. Hăy để trôi qua đi một hai ngày hay nhiều hơn, nếu cần. Một khi đă dịu lại, không c̣n nổi nóng, bạn không quên cảnh giác nó. Một lời thân mật có lợi hơn bao lời căi cọ. Bạn hăy làm chủ tính t́nh.    

*  THƯƠNG AI, TỨC LÀ CẦU MONG HỌ BIẾT CHÚA KITÔ.

A. L'Hoir.

Tham vọng của chúng ta thường hẹp ḥi biết bao: Thương ai là chúng ta muốn sở hữu họ, mong họ ở gần bên cạnh chúng ta. Hoặc cao thượng hơn, chúng ta cầu chúc họ được con cháu vui vầy, thịnh đạt, khoẻ mạnh, đạo đức... Những thứ ấy đều tốt cả, song chỉ là thứ dư thừa của Nước Trời. Cầu chúc họ biết Chúa Kitô, tức là mong cho họ gặp được Thiên Chúa cách thân thiết, và Người sẽ soi chiếu cho cả cuộc đời họ.

II.      Thư giăn:

1. CÁI NÀO NÊN ĐỔI

Trong một shop, một vị khách nói với người bán hàng: "Tôi muốn đổi cái áo hôm qua mua ở đây v́ vợ tôi không thích nó".

Người bán hàng điềm tĩnh: "Ông phải biết đó là kiểu đang thịnh hành nhất. Nếu như ông không phiền th́ tôi khuyên ông nên đổi bà vợ khác".

2. VIỆC CỦA AI?

Một đôi vợ chồng nông dân đang bàn bạc.

Vợ: "Này ông, con bé Tư sinh con rồi!"

Chồng: "Đó là việc của nó".

Vợ: "Nhưng nó bảo đó là con ông".

Chồng: "Đó là việc của tôi".

Vợ: "Bây giờ tôi phải làm thế nào?"

Chồng : "Đó là việc của bà".

3. NGÂY THƠ CỤ

"Này Pôn, sao anh tới trễ măi thế?" Quản đốc nhíu mày hỏi một nhân viên.

"Thưa v́ thang máy có ghi bảng chở được chín người nên em cứ phải đợi chín người kia, lâu lắm ạ!"

4. LẦM LẪN TAI HẠI

Phiên ṭa đang xử, quan ṭa trông thấy ở hàng ghế sau có người đội mũ bèn lệnh cảnh vệ đuổi ra khỏi ṭa.

Lát sau đến vụ án lường gạt, chánh án cho gọi bị cáo đă đóng tiền bảo lănh ra hầu ṭa nhưng gọi măi không thấy ai thưa.

Công tố viên đứng lên nói: "Thưa, hắn chính là người ban năy bị đuổi ra đấy ạ!"

5. DẶN TRƯỚC

Bé Bô học lớp hai. Một hôm thầy giáo ra đề tập làm văn: "Hăy nói về mơ ước của em".

Bé Bô viết ngay: "Em muốn làm cảnh sát để giúp đỡ mọi người".

Thầy giáo phê vào bài văn: "Ư hay nhưng phải để ư Rôbe v́ nó định cướp nhà băng đấy!"

6. BÍ QUYẾT SỐNG HẠNH PHÚC

- V́ sao anh chị không bao giờ to tiếng, sống rất hạnh phúc?

- V́ khi việc ǵ mà cả hai người nhất trí th́ tôi quyết định. C̣n khi giữa hai người không nhất trí th́ tôi để nhà tôi quyết định!

 

7. HAI CÁI XÔ NHỰA 

Ngày Chúa nhật, trong nhà thờ, cha xứ đi lên bục giảng và nói:

- Anh chị em thân mến, cha đă nói với anh chị em nóc nhà thờ bị dột và hôm nay cha rất vui sướng báo cho anh chị em biết là: Nhờ vào ḷng hào phóng của anh chị em, với số tiền quyên góp được, cha đă mua được hai chiếc xô nhựa để hứng nước khi trời mưa!

III.             NHẬT KƯ TRUYỀN GIÁO :

 

 Trích trong “Nhật kư truyền giáo”

Biên soạn : Lm. PIÔ NGÔ PHÚC HẬU

ĐI T̀M CHIÊN

Cái Rắn, ngày 23.8.1995

Bà Bảy Hoài, người được đề cử làm 'Mẹ Việt Nam Anh hùng', mời ḿnh đi Rạch Lùm xức dầu cho người anh hai đă xa đạo trên bốn chục năm. Xuống máy phải chạy mất hai tiếng rưỡi. Nghe cái tên Rạch Lùm ḿnh nghĩ ngay đến một vùng tối tăm mù mịt. Thế mà có ngờ đâu Rạch Lùm đă đẻ ra bác Ba Phi, một nhân vật nổi tiếng của tỉnh Minh Hải. Ông nội Đức cha Mẫn cũng đă sống và chết ở đây. Rạch Lùm cũng đă từng có nhà thờ và đă từng sinh hoạt như một họ đạo …

Ông Hai đă ngoài tám mươi, chân và mặt phù lên, nhưng trí khôn vẫn tỉnh táo. Ông xưng tội và rước lễ sốt sắng. Sau khi cử hành các bí tích, ḿnh mời ông một điếu thuốc "Bảy Hột Xoàn" và d́u ông vào chuyện vui. Từ vui đến tếu:

- Ông Hai có sợ chết không?

- Không! Chúa kêu th́ dạ. Sợ ǵ!

- Hồi c̣n trẻ, ông Hai có ham chơi không?

- Ảnh trời đất lắm đó, ông cố. V́ ảnh mà ông già con bị ông cố Quimbrôtz đánh cho mười sáu hèo, bà Bảy Hoài tếu táo như thế.

- Tại sao vậy?

- Th́ ảnh chèo ghe cho cố Quimbrôtz, rinh ngay cô bếp của ông cố trốn đi mất tiêu, chẳng cần làm phép ǵ ráo trọi.

- Tại sao vậy?

- Th́ ảnh chèo ghe cho cố Quimbrôtz có bị Đức cha đánh cho ba mươi hai hèo không?

- Có con hư th́ mới bị đánh chứ.

- Chèo ghe cho ông cố th́ là con ông cố; nấu cơm cho ông cố th́ cũng là con ông cố. Như thế là ông cố có những hai đứa con hư. Vậy th́ ông cố phải ăn hai lần đ̣n. Hai lần mười sáu là ba mươi hai.

- Biết đâu à.

Bữa cơm gia đ́nh thật vui: con cháu tề tựu khá đông; khách từ Cái Rắn đến thăm lại c̣n đông hơn nữa. Để chia sẻ sự tốn kém của gia đ́nh, ḿnh nhét vào túi ông Hai hai tờ năm mươi.

- Biếu ông Hai một chút để bồi dưỡng. Nếu ông Hai về chầu Chúa trước th́ nhớ cầu nguyện cho tôi, cầu nguyện cho con cháu và lối xóm. Tôi trao Rạch Lùm này cho ông Hai. Ông Hai nhơng nhẽo với Chúa để Rạch Lùm lại có nhà thờ nữa nhé!

-         Dạ.

Cái Rắn, ngày 2.9.1995

2giờ 30 chiều có khách lạ tới.

- Xin cha xức dầu và trao Ḿnh Chúa cho mẹ con.

- Ông ở đâu nhỉ ?

- Con ở Quản Phú .

Quản Phú ở gần Vàm Đ́nh đó hả? Xa dữ ạ. Chắc phải ngủ ở đó, mai mới về được.

Đúng 6 giờ chiều th́ ḿnh tới Quản Phú. Bà Út 90 tuổi nằm im ĺm. Bà không nói được, nhưng vẫn nghe và hiểu. Biểu bà ăn năn tội, th́ bà gặt đầu. Giải tội xong, th́ ḿnh dâng thánh lễ và cho bà rước lễ. Bà sẽ ra đi ngọt lịm như ngọn đèn hết dầu...

Bà Út quê ở Trà Vinh xuống làm ăn ở vùng này từ trên sáu chục năm. Con cháu của bà đông lắm, nhưng chỉ có người con thứ năm và một đứa cháu nội là có phép hôn phối. Gốc có đạo nhưng ngọn th́ lạc đạo hết rồi. Người con gái thứ tư đă ngoài sáu mươi mà chưa rước lễ lần đầu.

Bữa cơm tối rực lên dưới ánh đèn măng sông. Thịt gà luộc trộn với rau chuối xắt ghém. Rượu đế cay nồng thơm mùi nếp. Thôi th́ vui cũng rượu, mà buồn cũng rượu. Ngồi ăn với ḿnh có ba người con của bà Út cùng với vài người trong xóm.

Ông Năm tâm sự :

- Cha con chết có dặn ḍ con cháu kỹ lưỡng: "Ḿnh ở đây giống như cây đuốc giữa rừng nắm. Đước phải chung sống với mắm thôi. Nhưng ở đây không có người đạo mà cưới gả, th́ phải cưới gả với người ngoại, nhưng đạo ai nấy giữ".

- Nhưng đước th́ chết gần hết rồi! Bây giờ tôi tính với ông Năm nhá. Tôi sẽ cho người đến ở đây với ông Năm vài tuần để dạy giáo lư cho con cháu. Dâu rể ngoại, th́ ông Năm khuyên nhủ chúng nó cho chúng nó biết Chúa là Cha. Nếu chúng nó biết ông trời là Cha, th́ chúng nó thương liền chứ ǵ. Nhắm chừng được không ông Năm?

- Được chứ! Nếu được các d́ xuống dạy th́ hay lắm.

Trước khi chui vô mùng, ḿnh hỏi nhỏ bà Tư Quư:

- Có nhà vệ sinh không?

- Ở tuốt đàng sau đó. Lội śnh tới đây nè (bà lấy ngón tay di vào giữa bắp chân).

- Nếu đêm hôn cần xài nó th́ sao ?

- Th́ ra đại bờ sông. Tối thui ai mà thấy…

Ngoài kia, trời tối như mực, mưa rơi tí tách. Ḿnh nghĩ bụng: "Nếu các d́ phước xuống dạy giáo lư ở đây, th́ phải giải quyết cách nào. "Sống như" trăm phần trăm đuợc không? Nan giải thật! Cầu tiêu trên bờ sông, th́ được lệnh phá hết rồi. Cầu tiêu máy theo tiêu chuẩn văn hóa mới, th́ chưa có. Hồ xí theo kiểu miền cao, th́ ở đây không làm đuợc. Đành đi vào thời quá độ. Trăm sự nhờ vào bóng đêm ..Tin Mừng không thể v́ thế mà bị ngưng trệ.

Cái Rắn, ngày 6.9.1995

Hai chàng thanh niên và một cô gái lạ mặt bước vô pḥng.

- Mai là ngày kỷ niệm của mẹ tụi con. Xin ông cố làm cho mẹ con một lễ.

- Tụi con ở đâu ?

- Vợ chồng con ở đầm Bà Tường. Tụi con về làm kỷ niệm cho mẹ.

- Bao xa?

- Con chèo xuồng ba tiếng .

- C̣n con th́ ở đâu?

- Con ở Tân Ánh.

- Bao xa?

- Chừng tám cây số.

- Sao tụi con không mời cha đến tận nhà làm lễ cho mẹ tụi con?

- Tụi con nghèo lắm.

- Kệ, mai cha sẽ tới làm lễ cho mẹ tụi con và thăm tụi con luôn.

Cái Rắn, ngày 7.9.1995

Hôm nay ḿnh xách vỏ lăi đi Tân Ánh. Có ba bà phước và hai người giáo dân cùng đi. Vỏ chạy hết bốn mươi lăm phút. Gia đ́nh nghèo thật. Căn cḥi nhỏ quá. Bàn thờ kê ở giữa nhà, th́ gần chạm tới hai cái giường kê ở hai bên.

Tham dự thánh lễ có mẹ và các con cháu của người quá cố. Bà mẹ già tám mươi hai tuổi. V́ hoàn cảnh chiến tranh bà chỉ rửa tội cho một ḿnh đứa con út, mà hôm nay ḿnh làm lễ giỗ. Bản thân bà th́ cũng đă trên bốn mươi năm chưa xưng tội. Bà có rất nhiều con cháu ở Cái Rắn, vậy mà hôm nay ḿnh mới gặp bà lần đầu tiên.

Ba bà phước năn nỉ bà già tám mươi hai về Cái Rắn xưng tội và dâng thánh lễ. Bà từ chối. Lấy cớ là lu bu công chuyện. Nhưng khi ḿnh xuống vỏ lăi về th́ bà cũng xách túi đi theo. Bà phước có tài năn nỉ thật.

IV.    TRUYỆN NGỤ NGÔN:

NGƯỜI Ở VÀ CON GÀ TRỐNG

Mụ chủ nhà thường đánh thức người ở dậy làm việc vào lúc gà gáy sáng. Người ở thấy khổ quá bèn quyết định giết chết con gà trống để gà không đánh thức mụ chủ. Giết chết gà trống, người ở c̣n khổ sở hơn: mụ chủ sợ ngủ quên, nên dựng người ở dậy càng sớm hơn nữa.

QUÊN CẢ CÁI THÂN

Vua Ai Công hỏi Khổng Tử:

- Quả nhân nghe nói có một người có tính hay quên lúc dọn nhà, quên mất vợ có thật không?

Khổng Tử thưa rằng:

- Có người quên như thế cũng chưa lấy ǵ làm tệ. C̣n có người tệ hơn nữa: quên đến cả cái thân của ḿnh.

V.  HẸN BẠN TRÊN ĐỈNH THÀNH CÔNG:

Theo bản tiếng Anh: See you at the top của Zig Ziglar

Biên soạn: ĐC.NGÔ QUANG KIỆT - Quí cha: VŨ SỬU - DƯƠNG Đ̀NH TẢO -
LÊ XUÂN TÂN –
NGUYỄN VĂN DIỄM

 PHẦN THỨ NĂM

CHƯƠNG MƯỜI BẢY : THÓI QUEN VÀ THÁI ĐỘ

NÓ KHÔNG CÓ Ư NÓI THẾ

 

Chửi thề cũng là một thói xấu. Thật chán khi phải nghe một người chửi thề đủ kiểu, v́ không thể biết được đến bao giờ và đến đâu hắn mới hết chửi. Tôi thường nghe người ta buột miệng xổ hàng tràng dài. Thường th́ những lúc ấy, bạn hữu hoặc nhân viên ông ta sẽ bảo: "Nói thế chứ anh ấy không có ư ǵ đâu. Anh ta chỉ quen miệng vậy thôi". Vấn đề của tôi cũng tương tự như bạn. Tôi đâu biết khi nào th́ người ta hữu ư, khi nào không. Tôi thấy nếu cứ sau mỗi câu người ta nói lại phải ngắt lời hỏi xem phần nào hữu ư, phần nào không th́ vô phép quá!

Tôi chưa thấy ai nhờ chửi thề mà dễ dàng lôi kéo được người khác cùng hợp tác với ḿnh, song tôi đă thấy nhiều trường hợp v́ chửi thề mà không bán được hàng, mà t́nh bạn tan vỡ, mà lỡ mất cơ hội hoặc việc cầu hôn thất bại. Chửi thề cũng là một trong những thói xấu thấm nhiễm từ từ đến nỗi phần lớn người ta không nhận thấy  được.

Ngay cả hiếp dâm, cách chung cũng là hậu quả cuối cùng của một thói xấu tiệm tiến. Theo báo cáo của Tiến sĩ y khoa Dorothy Hicks dựa trên những kết quả nghiên cứu ở tiểu bang Florida th́ hầu hết những người hiếp dâm đều hành động như nhau. Tiến sĩ cho biết, đối với những người hiếp dâm thường xuyên th́ đây là một hành động bạo lực chứ không phải phái tính. Những lúc ấy, kẻ hiếp dâm thường ghét phụ nữ và ít khi để ư đến tuổi tác hoặc ngoại diện đến nỗi thường không thể nhớ ǵ về các nạn nhân cả. Tiến sĩ cho biết, thoạt đầu, những kẻ hiếp dâm chỉ là những gă nh́n trộm, sau đó, lén lút lẻn vào pḥng nh́n ngắm các phụ nữ ngủ, rồi chuyển từ hiếp dâm nhẹ nhàng sang hiếp dâm bạo lực.

Kẻ nói dối thường xuyên, kẻ chậm trễ kinh niên, kẻ có tính bừa băi cũng như kẻ ngủ nướng đều bắt đầu cùng một kiểu. Lúc đầu chỉ là một sự nhượng bộ nho nhỏ, rồi lớn dần, cuối cùng trở thành một nếp sống.

 

VI.          T̀NH YÊU – HÔN NHÂN – GIA Đ̀NH: 

(An Giang số 1376, ngày 29/10/1997, trang 6)

NGHỆ THUẬT TẠO NÊN SỰ QUYẾN RŨ CỦA BẠN GÁI

Một người đàn bà có thể gợi t́nh bẩm sinh và không nhận thấy những xáo trộn họ gây ra cho người đàn ông, nhưng sự quyến rũ th́ hoàn toàn là do chủ định.

Là một người con gái, tất nhiên ai cũng muốn được người con trai ḿnh yêu mến cũng yêu mến ḿnh. Đó là cả một vấn đề lớn liên quan đến nghệ thuật tạo nên sự quyến rũ của bạn gái. Mời các bạn tham khảo ư kiến của các nhà tâm lư học của Pháp về vấn đề này như sau:

. Sự gợi ư khéo léo:

Trí tưởng tượng của các đấng mày râu lại không phong phú lắm. Họ cần những lời bóng gió rơ ràng hơn để họ có thể cảm thấy tự tin hơn. Nhưng thế không có nghĩa là bạn gái có thể tự cho phép ḿnh "tỏ t́nh" trước, điều đó sẽ khiến người bạn trai e ngại với ư nghĩ rằng bạn gái của ḿnh không giàu nữ tính.

. Trang điểm:

Trang điểm cũng đóng một vai tṛ quan trọng trong việc tạo ra sự quyến rũ cho phái đẹp. Nhưng việc trang điểm loè loẹt khi đến chỗ hẹn lần đầu tiên là một điều tối kỵ. Nên hiểu bạn trai muốn trong buổi hẹn đầu tiên này được gặp lại đúng người bạn gái mà họ quư mến chứ không phải là một người đă trở nên xa lạ với bộ mặt bự son phấn và sực nức nước hoa. Bạn gái nên quan tâm đến việc kết hợp hài hoà giữa hoàn cảnh cuộc hẹn, giữa quần áo, trang điểm và mục đích cuộc hẹn của bạn. Và khi đó bạn trai sẽ cảm thấy rằng "cô ấy trở nên đáng yêu hơn là v́ ḿnh".

-    Hăy là chính bạn:

 Bạn gái thường mắc sai lầm khi nghĩ rằng ḿnh chỉ có thể trở nên quyến rũ khi trông giống với Kim Basinger mà không biết rằng bạn trai của ḿnh có thể sẽ nghĩ là bạn đang đùa cợt với t́nh cảm của họ. Bạn hăy là chính bạn và đó chính là sự quyến rũ của bạn.

. Sự quan tâm:

Bạn trai muốn được quan tâm. Thậm chí chỉ một cái nh́n hướng đến bạn trai của bạn gái qua một gian pḥng đông người cũng đủ làm cho bạn trai trở nên bối rối. Bạn gái sẽ trở nên hấp dẫn hơn khi họ nhớ tên người bạn trai sau lần gặp đầu tiên, nhớ nghề nghiệp của anh ta và nhớ nội dung cuộc nói chuyện trong lần gặp trước đây của hai người. Và hăy tạo cho bạn trai của bạn một cảm giác rằng anh ta là đối tượng bạn quan tâm khi hai người gặp nhau.

. Tính hài hước:

Đầu óc hài hước của bạn gái sẽ giúp cho câu chuyện thoát khỏi những t́nh huống căng thẳng. Nó giảm bớt sự hồi hộp của bạn trai. Đồng thời nó cũng chứng tỏ sự thông minh của bạn gái. Tuy nhiên cần chú ư để tạo ra sự vui vẻ trong cuộc nói chuyện chứ nhất thiết không được đưa bạn trai ra làm đối tượng để cười.

. Trang phục:

Trang phục là một phần quan trọng trong việc tạo ra sự quyến rũ v́ 2 lư do chính. Thứ nhất, trang phục sẽ nói lên khiếu thẩm mỹ của bạn, sẽ tế nhị làm nổi bật nét đẹp thể h́nh của bạn gái. Thứ hai, nó nói lên tầm quan trọng của bạn trai đối diện với bạn gái. Một nguyên tắc chung trong việc chọn trang phục là bạn gái phải thực sự thích và cảm thấy thoải mái, tự tin với trang phục này.

Vũ Hoàng Dương

 

VII.                         CHUYỆN PHIẾM :

CỔ TÍCH

Ngày xửa ngày xưa, tại một vùng quê hẻo lánh nọ có hai cha con ông lăo tiều phu vào rừng đốn củi sống qua ngày. Một hôm ông lăo lâm bệnh nặng, lúc sắp sửa từ giă cơi đời ông dặn con trai ḿnh rằng “sống trên đời cần phải có ḷng nhân ái…” rồi nhắm mắt xuôi tay mà không kịp cho biết ḷng nhân ái đó có h́nh thù ra sao.

Thương cha vô cùng, chàng trai khăn gói đi về chốn thị thành quyết t́m bằng được Thứ cha ḿnh căn dặn trước lúc ĺa đời. Chốn thị tứ đông đúc đến chóng mặt, chàng hỏi một người đi đường:

- Ông ơi, làm ơn chỉ giùm chỗ nào có ḷng nhân ái để tôi xin một ít đem về nhà.

- Ở đây làm ǵ có thứ ǵ cho không mà xin, tất cả đều phải mua hết.

- Mua ở đâu ạ?

- Trong chợ chứ đâu nữa, đúng là đồ nhà quê.

Chàng trai hỏi đường vào chợ. Tới sạp hàng đầu tiên, chị bán hàng đang bận khách gắt:

- Ḷng với ruột th́ tới chỗ bán thịt heo mà mua, đây người ta bán vải.

-T́m được đến quầy thịt th́ người bán hàng mập ú trả lời cụt ngủn:

- Đây chỉ có ḷng lợn thôi.

Chàng trai ra khỏi chợ và hỏi một cụ già trên đường thứ ḿnh cần t́m. Cụ già bảo:

- Hăy đến bệnh viện, ở đó có rất nhiều.

Mừng rỡ, chàng trai hỏi đường và đến một bệnh viện lớn. Ngay ngoài cổng đă có một thanh niên gầy nhom mặc áo trắng có h́nh con c̣ trước ngực níu chàng trai:

- Đại ca, đại ca cần ǵ?

- Tôi cần mua ḷng nhân ái.

Tay thanh niên găi đầu rồi bảo:

- Vậy đại ca cần ḷng nhân ái loại nào? Mỗi loại mỗi giá: của tôi th́ một tờ màu xanh, của hộ lư th́ hai tờ, của y tá th́ bốn tờ, c̣n của bác sĩ th́ chẵn mười tờ. Chàng trai lắc đầu bỏ đi v́ nghĩ rằng những thứ đó không dành cho ḿnh.

Lần này th́ chàng t́m hỏi một người trẻ tuổi như ḿnh và được trả lời:

- Cái đó anh không mua được đâu, phải học thôi.

Chàng trai liền đến một nơi có rất nhiều người đang ghi tên học luyện thi và hỏi người dạy học:

- Cho tôi học ḷng nhân ái.

Người kia cười nửa miệng:

- Làm ǵ có cái lớp ấy, nếu có tôi cũng đă… theo học rồi.

Mệt mỏi và thất vọng, chàng lang thang trên đường phố và chợt trông thấy một cảnh tượng rất lạ: một phụ nữ vừa bị tai nạn máu me đầm đ́a và đang rên rỉ trên đường, c̣n mọi người vừa đi vừa nh́n mà không thấy ai dừng lại. Chàng trai đến đỡ người phụ nữ lên rồi lấy chiếc áo trong túi xách của ḿnh băng tạm vết thương. Khi người bị nạn đă được đưa đi bệnh viện, chàng mới biết rằng trong lúc lộn xộn chiếc túi xách của ḿnh đă không cánh mà bay.

Trắng tay, chàng trai đành trở lại quê nhà, ḷng tự nhủ thế nào rồi cũng phải quay lại đây. Ḷng nhân ái chắc phải ở đâu đó thôi mà.