Thư Luân Lưu
các Giám mục Việt Nam
(1964)
Gửi toàn thể giáo sĩ
và giáo dân Công giáo
Kính thưa các Cha và Anh
chị em thân mến,
Đă từ mấy tháng
nay, Tổ quốc chúng ta đang sống những giờ
phút nghiêm trọng, có tính cách đặc biệt quyết
định cho tương lai xứ sở, cũng như
cho tương lai của Giáo hội tại Việt Nam.
Bởi
thế, các Giám mục của anh chị em, trong dịp
Hội nghị thường niên cảm thấy có nhiệm
vụ nêu cao lập trường, và một lần nữa,
nhân dịp mùa Chay sắp tới, ban bố những chỉ
thị thiết yếu cho các Linh mục, tu sĩ và giáo dân.
mọi người
cần phải đoàn kết với nhau
Chắc
rằng trong anh chị em không một ai sẽ ngạc nhiên,
nếu lời nói đầu tiên của chúng tôi là nhắc
lại cho anh chị em nghĩa vụ khẩn cấp là
phải đoàn kết với nhau.
Là
người Công giáo, trước hết chúng ta hăy nghe
lấy lời nguyện tha thiết của Chúa Giêsu,
trước ngày tử nạn, hiện
c̣n vang dội trong tâm
hồn chúng ta: "Lạy Cha... ước chi họ
đoàn kết với nhau thành một, như Cha với Con...!" (Gioan, 17,
22).
Hỡi
giáo dân! Trong mỗi Họ, anh chị em hăy hợp nhất
với nhau: đừng có bất ḥa, đừng có tranh
giành nhau, anh chị em hết thảy là huynh đệ, con
một Cha chung ngự trên trời!
Anh
chị em hăy hợp nhất với các Linh mục, tức
là với những vị mà Giáo hội đă sai đến
sống gần anh chị em, để hướng dẫn
anh chị em trên đường đời và thánh hóa anh
chị em. Linh mục chỉ có một vai tṛ cốt yếu
đó là làm Chúa Kitô sống động giữa loài
người.
Hỡi
các Linh mục! Các Cha hăy đoàn kết chặt chẽ
với nhau, bất cứ Linh mục triều hay ḍng,
bởi v́ "gương lành lôi cuốn". Trong
địa phận, các Cha hăy hợp nhất với
Đức Giám mục, cũng như các Giám mục hợp
nhất chặt chẽ với nhau.
Chớ
chi kết thành một gia đ́nh thực sự, chúng ta
chỉ có "một ḷng một linh hồn" (Act. 4, 32),
theo gương các thánh Tông Đồ và các giáo hữu tiên
khởi hồi xưa, mà ai nấy nh́n vào cũng phải
ngạc nhiên ca ngợi: "Đây, họ thương nhau đến thế...".
Trong
giờ phút nghiêm trọng và khó khăn ngày nay, chúng tôi
muốn kêu gọi anh chị em hăy tận lực cố
gắng để đoàn kết với nhau cả trên
phạm vi cộng đồng quốc gia.
Người
Công giáo không phải là một "lớp" người
ở ngoài ŕa xă hội. Là Việt Nam sống giữa
những người Việt Nam, người Công giáo nh́n
nhận hết mọi đồng bào, bất cứ họ
là người thế nào, như là anh em ruột thịt.
Trong
những tháng gần đây, có những hoàn cảnh,
những ảnh hưởng khác nhau đă muốn xui nên
một t́nh
trạng căng
thẳng, tức là xui nên sự đố kỵ giữa
Công giáo với Phật giáo. Và rồi đă xảy ra
những biến cố đau thương.
Chúng
tôi không hoài nghi sự thiện chí của ai cả, nhưng
chúng tôi nhận thấy một nguy hiểm thực sự
cho Tổ quốc chúng ta, nếu cứ để lan tràn
trong dân chúng cái tinh thần sợ sệt, chia rẽ và
tương tranh. Chúng ta phải đem toàn lực, và
bất cứ bằng giá nào, để mưu lấy
sự đoàn kết trong đại gia đ́nh quốc gia.
Trong hoàn cảnh hiện tại của quê hương,
nếu bịt tai không chịu nghe lời kêu gọi này,
tức là đă vận dụng theo lá bài Cộng sản
rồi. Chúng ta phải ghi ḷng tạc dạ lời cảnh
cáo nghiêm trọng của Chúa Giêsu: "Một nước mà chia rẽ, tự phản
với ḿnh tức là đi đến chỗ diệt
vong" (Luc. 11, 17).
kỷ
luật trong hành động
Ai mà
không nhận thấy rằng sự đoàn kết nơi
đây, hiểu theo nghĩa đă tin cậy nhau, đă tôn
trọng nhau trong tinh thần bác ái, th́ tất nhiên cũng
ngụ ư, hay là nói trúng hơn, cũng đ̣i hỏi phải
có một kỷ luật trong
hết mọi lúc!
Sự
kiện trên đây hết sức rơ rệt, thiết
tưởng không cần phải nhấn mạnh thêm
nữa. Tuy nhiên, rồi cũng phải nhấn mạnh
điểm này, là v́ mỗi người tự nhiên chỉ
thích đi theo quan điểm riêng biệt của ḿnh...
Nếu một khi lại có sự kiêu hănh xen vào nữa, lúc
đó người ta lại càng khư khư không muốn từ
bỏ một ư kiến cá nhân nào. Do đó mới sinh ra các
mối bất đồng, và trong hoạt động,
sẽ thấy thiếu hẳn sức lực và hiệu
quả. Đấy mới thật là cá nhân chủ nghĩa
với tất cả những hậu kết tai hại
của nó.
Cha ông
ta xưa đă nói: "Một cây làm chẳng nên non, ba cây
chụm lại nên ḥn núi cao". Chính v́ thế mà hôm nay chúng
tôi kêu gọi toàn thể anh chị em phải có kỷ
luật chặt
chẽ. Chúng ta không
thể xây dựng một sự nghiệp nào vĩ
đại, bền vững, chúng ta không thể mưu
lấy công ích cho Giáo hội và Tổ quốc, nếu trong
cái đoàn thể xă hội bao la, tức là Giáo hội,
cũng như, trên địa hạt hiện thế, trong
đoàn thể quốc gia, mỗi người không
đứng ở địa vị của ḿnh.
Anh
chị em ngẫm mà xem: khi anh chị em ca ngợi một
ban nhạc ḥa tấu hoàn hảo là v́ trong ấy không có
một âm điệu nào ngang cung: sự thành công đó há
chẳng phải là tại mỗi nhạc công đă giữ
kỷ luật hoàn toàn dưới quyền chỉ huy
của vị nhạc trưởng đấy ư?
Nhưng, nếu mỗi người cứ tự tiện
đem nhạc khí chơi bừa băi theo âm điệu
của ḿnh, lúc đó cả là một sự chói tai ghê
gớm! Trong đoàn thể xă hội sự chói tai v́ vô
kỷ luật, v́ cá nhân chủ nghĩa quá khích, gọi là
hỗn loạn. Một khi đă có hỗn loạn, không
những là không ai chịu nổi: nó c̣n đưa
đến chỗ chết. Để pḥng ngừa cái
tệ đoan vô kỷ luật đang ám ảnh chúng ta,
cũng như để pḥng ngừa những ác quả
của nó - là v́ người gieo cỏ lồng vực lúc
nào cũng hoạt động! - chúng ta, tín hữu của
Chúa, đă có sẵn một phương dược
thần diệu là, bất cứ ai, hăy trung thành với tinh
thần Phúc âm.
cải tiến lại
trong ta tinh thần phúc âm
Anh
chị em quá rơ các Giám mục Việt Nam mới đi
dự Công Đồng về. Công Đồng..., một
Hội nghị kỳ diệu đă đề cao mục
đích duy nhất, tức là khám phá ra những nét tinh vi
hơn cả trong Phúc âm và trong Giáo hội nguyên thủy! Nói
thế khác, Công Đồng quyết tâm muốn tuân theo giáo
lư và gương mẫu Chúa Giêsu, chỉ có Ngài mới là
"chính lộ, là chân lư, là sự sống"! Chúng ta hăy
lắng nghe tiếng Chúa Giêsu, tỷ dụ như tiếng
dội sau đây: "Chúng con thân mến, chúng con hăy
thương yêu nhau, như Cha đă yêu thương chúng con" (Gioan 13, 34). Chúa
đă thương chúng ta đến
mức liều cả
mạng sống v́ loài người. Chúng ta có sẵn sàng yêu
thương độ đó không? "Cha không tới để được phụng
sự, nhưng là để phụng sự" (Matt. 20,
28). Là môn đệ của Chúa, chúng ta hết thảy có
tinh thần khiêm tốn muốn giúp đỡ người
khác chưa? Chúng ta đọc kinh Lạy Cha: "Xin tha
nợ chúng tôi như chúng tôi
cũng tha kẻ có nợ chúng tôi": tức là tha thứ
cho nhau những điều xỉ nhục, chúng ta có
hiểu tường tận điều đó không?
"Phúc
cho những ai hiền lành... Phúc cho những ai kiến
tạo ḥa b́nh, v́ họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa" (Matt. 5, 4-9).
Cũng v́ nhân từ, hiền hậu, khoan dung... măi cho
tới khi nằm trên Thánh giá mà xưa kia Chúa đă khải
hoàn, chiến thắng sự chết. Phần chúng ta có
đi theo tinh thần đó không?
"Phúc
cho những con người có tinh thần nghèo khó" (Luc.
6-20). Chúa đă sinh ra, đă sống ở đời, đă
tử nạn như một kẻ bần cùng. Chớ chi tâm
hồn chúng ta cũng được trong sạch khỏi
những sự dính bén của cải trần gian!
Thế
rồi thời gian càng qua đi, các Nghị phụ Công
Đồng càng cảm thấy niềm xúc động, hân
hoan để chiêm ngưỡng dung nhan thần túy của
người tín hữu, cũng như dung nhan thần túy
của Giáo hội... của Chúa Giêsu là Thầy Chí Thánh.
Lẽ cố nhiên, trong khi tự hồi tỉnh như
thế, các Nghị phụ cũng đă "tự ḿnh kiểm thảo đời
sống": theo tinh thần "cải tiến mỗi
ngày" của Đức Gioan XXIII đă đề
xướng.
Chính
việc tự kiểm thảo đời sống nói
đây, hôm nay chúng tôi mời gọi toàn thể anh chị
em: Linh mục, Tu sĩ, Giáo dân để cùng thực
hiện. Anh chị em hăy tự kiểm thảo không
những một cách kín đáo trong gian pḥng riêng của
mỗi người, mà tự kiểm thảo giữa anh
chị em với nhau, trong t́nh huynh đệ. Theo
gương các Nghị phụ đă vạch sẵn. Như
thế và chỉ như thế Công Đồng sẽ
trở nên công việc của
mọi người. Công
Đồng sẽ thành quả hay không, điều đó
hết thảy chúng ta đều phải mang trách nhiệm,
cũng như hết thảy chúng ta có nghĩa vụ làm
sáng tỏ, trong và qua đời sống chúng ta, tấm chân
dung thuần túy của Giáo hội, mà theo ngọn bút của
thánh Phaolô, lúc nào cũng "trong trắng, thánh thiện,
không tỳ ố..." (Eph.
5,27).
Nhân
dịp Mùa Chay, tức là mùa "cải hóa" tâm hồn,
chúng ta hăy thành tâm tự vấn xem chính ḿnh chúng ta có sơ
hở cách nào để rồi bị tiêm nhiễm bởi
tinh thần thế tục, tức là tinh thần đă
bị Chúa lên án hồi xưa? Tuy nhiên, ở đây cần
phải thận trọng một điều! Nói rằng
kiểm thảo đời sống, nhưng cần
phải kiểm thảo với những điều
kiện sau đây:
tránh hai cái nguy thái
cực
1.- Trước hết
cần phải tránh để đừng sa vào t́nh
trạng tê liệt, hủ bại, cái mà người ta quen
gọi là "mặc cảm
tội lỗi". T́nh trạng tâm lư đó chỉ làm
nhụt nhuệ khí và tê liệt hóa linh hồn và ư chí. Thánh
Kinh dạy ta rằng phàm ai là người đều
mắc tội cả: "Người công chính đi
nữa cũng c̣n phạm tội mỗi ngày bảy
lần" (Prov. 24, 16). Và trong kinh Kính Mừng, chúng ta xin
với Đức Mẹ: "Thánh Maria Đức Mẹ
Chúa Trời, cầu cho chúng tôi
là kẻ có tội".
Ai mà
tự tin rằng ḿnh trong sạch, chính lúc đó lầm
lỗi rồi. Hơn nữa, tự cho ḿnh vô tội, có khi
chính cái đó lại là tội nặng hơn cả. Vị
dâng lễ mỗi ngày, dù có phải Giám mục hay Giáo Hoàng
đi nữa, trước khi bước lên bàn thờ, c̣n
phải cúi sâu, và đấm ngực ba lần đọc
lời: "Lỗi tại tôi".
Tuy
thế, chính Ngài và toàn dân cùng với Ngài, biết chắc
rằng Ngài có thể cậy trông vào lượng hải hà
của Chúa. Sự kiện biết ḿnh có tội lỗi
không làm nghẹt thở con người có đức tin,
đức cậy và đức ái, trái lại nó giải
thoát con người.
Chính
Chúa Giêsu đă tuyên bố: "Chân lư sẽ giải thoát
chúng con" (Gioan 8, 32). Điều cần thiết là ai
nấy ăn năn tội bằng cách đấm ngực
của ḿnh, chứ đừng đấm ngực
người khác. Ngày xưa, tuyên bố trước đoàn
người giả h́nh đến cáo tội một nữ
tội nhân ngoại t́nh, Chúa đă lên tiếng: "Ai trong
các ông vô tội, hăy lấy
đá ném bà này trước đi" (Gioan 8, 7).
2.- Thứ hai, để
giải thích tư tưởng vừa nói đến
đây, chúng tôi cương quyết tuyên bố với anh
chị em rằng: có một vài phương pháp tố cáo
tự nó vô luân lư, và phản với luật thiên nhiên và
luật Thiên Chúa. Sau đây cần nhắc lại mấy
nguyên tắc luân lư Công giáo có liên hệ đến vấn
đề này, và đây cũng là những chỉ thị
của chúng tôi:
- Phàm ai cũng có
quyền bảo tồn tiếng tốt, danh dự của
ḿnh (tiếng tốt, danh dự là bảo vật quư
trọng ngang với sự sống: nếu không được
bảo đảm, làm sao có thể sống trong xă hội).
- Vi phạm đến
tiếng tốt, danh dự người khác, tức là
mạ lị và dân luật đă chỉ định
những phương thức trừng phạt người
mạ lị.
Nói
như thế có phải cho rằng: người công dân
không có nghĩa vụ tố cáo những lỗi lầm quan
trọng, có hại đến công ích xă hội trần gian
chăng? Không phải, người công dân có nghĩa vụ
đó, nhưng dù tố cáo cũng phải tuân theo mấy
h́nh thức, hay mấy điều kiện sau đây:
- Người tố cáo
phải chắc chắn về tội ḿnh tố cáo, và
phải mang trách nhiệm trước công lư nhân loại,
cũng như trước Thiên Chúa, về điều
tố cáo của ḿnh. Chứ đừng có căn cứ vào
những cảm t́nh, hay những tiếng đồn
thổi vu vơ, không bằng chứng.
- Người tố cáo
không được tố cáo v́ oán hận, v́ báo thù cho cá
nhân hay cho đoàn thể.
- Người tố cáo
chỉ nên tố cáo, một cách kín đáo, ở những
nơi có thẩm quyền, tức là nơi những
người có trách nhiệm về công lư trong một
quốc gia. Bởi thế, tố cáo trong những cuộc
b́nh nghị công khai, trong những cuộc biểu t́nh là vô
luân lư, và cần phải lên án. Tố cáo bằng thư
nặc danh, dù có đưa tới chính quyền, cũng là
việc làm hèn nhát. Nếu ai không đủ can đảm kư
tên vào bản tố cáo, th́ đừng tố cáo nữa.
Phàm những loại thư nặc danh chỉ đáng ném vào
lửa, chứ không cần đếm xỉa tới.
Hết những thư mà không mang rơ tên tuổi, địa
chỉ người viết đều là loại thư
nặc danh cả.
- Tố cáo bằng báo
chí, khi không có bằng chứng xác thực, cũng là
phản luân lư và đáng kết tội.
Tất
cả những phương pháp nói đây, thường
được thông dụng trong những Quốc gia mác-xít,
ai cũng biết là chỉ gây thêm bầu không khí sợ hăi,
bất an, oán thù, và chỉ thúc đẩy con người
phản đối nhau, chỉ làm rối trật tự và
an ninh công cộng. Bởi thế, chúng tôi long trọng lên án
những phương pháp trên đây và chỉ thị cho toàn
thể giáo dân không được tuân theo. Những ai v́ nhát
đảm mà làm như thế, họ bị buộc theo
lương tâm, phải đi xưng tội, y như khi
phạm tội nặng mang theo những hậu quả tai
hại, và phản với tinh thần Phúc âm. Họ cũng
bị buộc phải bồi thường nữa.
ư
thức thời thế hiện tại
Thời
thế đang thay đổi, nhưng đôi khi chúng ta
cứ muốn tiếp tục tư tưởng và hành
động như hồi xưa: chúng ta hăy ư thức
rằng thời gian chúng ta đang sống không c̣n phải
thời gian dĩ văng. Có ai dám nh́n nhận trong nước
Việt Nam hiện tại cái bộ mặt của nó cách
đây đă hai ba chục năm về trước! Nếu
quả thực c̣n có những người muốn tư
tưởng xét đoán và sinh hoạt như hồi xưa,
họ sẽ đừng ngạc nhiên, nếu rồi ra
họ không được thiên hạ thông cảm!
Thực
ra, thời đại hiện nay buộc chúng ta phải suy
xét, và cố gắng thích nghi, nhưng thích nghi dưới
ánh sáng Phúc âm, lúc nào cũng trẻ trung, và dưới ánh
sáng của giáo lư Hội Thánh. ở đây, chúng tôi cũng
mời gọi anh chị em hăy hướng ḷng trí về
Công Đồng Vatican đệ Nhị, để liên
kết với các Giám mục của anh chị em và các Giám
mục khác trên hoàn cầu ngày nay đang kết hợp
với Đức Giáo Hoàng.
Ư
thức được thời gian một cách tổng quát
rồi, giờ đây chúng tôi tŕnh bày một hai
trường hợp riêng biệt.
một
đảng chánh trị "công giáo"
Sau
đây là giáo lư truyền thống của Giáo hội trên
vấn đề này:
1.- Giáo hội Công giáo
tuyên bố rằng: với tư cách là Giáo hội Công giáo,
ḿnh không có nhiệm vụ đứng ra thành lập một
đảng phái chính trị nào. Mục đích duy nhất và
riêng biệt của Giáo hội thuộc phạm vi tôn giáo:
Giáo hội dạy cho nhân loại con đường
cứu rỗi và thánh hóa. Chỉ có thế, như chính Chúa
Kitô đă minh xác: "Nước Ta không thuộc về
trần gian này..." (Gioan 18, 36).
Với
đoàn kư giả ngoại quốc đến thăm
điện Vatican ngày 12-5-1953, Đức Piô XII đă tuyên
bố rơ rệt: "Một
quyền lực chính trị ư? Tức là một
quyền lực theo đuổi những mục đích
chính trị với những phương tiện chính
trị? a, không, Giáo hội không muốn như thế, và
thực sự cũng không phải như thế, Giáo
hội chỉ là một quyền lực tôn giáo, luân lư, và
thẩm quyền của Giáo hội cũng sâu rộng
như chính phạm vi tôn giáo, luân lư vậy..." (AAS-XLV
1953, 399-402).
2.- Nói thế có phải
cho rằng: người Công giáo không thể, và không
được phép trực tiếp tham gia chính trị trong
quê hương của ḿnh chăng? - Không. Trái lại, chúng
tôi quả
quyết lớn
tiếng rằng: với tư cách là công dân trong xă hội
trần gian, người Công giáo nào cũng có nghĩa
vụ khẩn trương phải đóng góp một
phần can đảm, sáng suốt và vô vị lợi vào
công việc này. Đức Lêô XIII đă minh xác: "Tham gia
vào công cuộc quản trị việc nước là
một điều đáng khích lệ... Giáo hội chấp thuận sự tất cả
mọi người chung sức để mưu lấy
công ích, và sự mỗi người, tùy với khả
năng cố gắng để bênh vực, bảo tồn
và gia tăng lợi ích cho xă hội". Rồi Ngài
tiếp luôn: "Nhưng muốn lôi cuốn Giáo hội vào
trong những vụ tranh chấp đảng phái, hay là
chủ trương lợi dụng thế lực của
Giáo hội để cho dễ đánh bại đối
thủ của ḿnh, lúc đó lạm dụng tôn giáo
rồi".
3.- Sau khi nhắc lại
những nguyên tắc tổng quát trên đây, hàng Giáo
phẩm Công giáo tại Việt Nam, chiếu theo những
sự kiện lịch sử, chính trị, xă hội, tôn
giáo hiện tại trong nước, đồng thanh xác
định như sau:
- Không cho phép một
đảng phái nào lấy tên là "Công giáo" hay là
"Thiên Chúa giáo", để rồi đảng ấy
có thể xuất hiện như là đảng phái của Giáo
hội Công giáo tại Việt Nam.
- Kêu mời giáo dân Công
giáo phải ư thức rằng: sức mạnh của
họ trước hết phải ở trong tinh thần
của Chúa Giêsu - tức là tinh thần Phúc âm -
được mọi người sống động và
chiếu giọi chung quanh, như
đă tŕnh bày trong những đoạn nói trên.
- Tuy nhiên, để áp
dụng nguyên tắc số 2 ở trên, hết mọi
người Công giáo - với tư cách là người công dân - đều có thể
tự do ghi tên để gia nhập đảng này hay
đảng khác tùy ư, bất cứ là đảng ấy
đă thành lập rồi, hay là sẽ được những
công dân đầy đủ khả năng, can đảm
thành lập về sau.
Ghi tên
vào một đảng phái như thế, đồng bào Công
giáo không cam kết Giáo hội, nhưng chỉ cam kết cá
nhân của ḿnh. Tuy nhiên, người Công giáo không
được gia nhập
một đảng phái,
mà trong ấy lư thuyết và mục đích trái với
đạo Công giáo hay là những phương pháp hoạt động không
được luân lư Công giáo chấp nhận.
Đồng
bào Công giáo hoạt động trong đảng phái ḿnh
đă lựa chọn, tuy nhiên cả trong những hoạt động chánh trị
(cũng như đời sống cá nhân, gia đ́nh,
nghề nghiệp) họ phải là một nhân chứng
của Chúa Kitô. Họ phải t́m cách để in sâu vào
trong các tâm hồn những luật lệ, những quy
chế, tinh thần Phúc âm và học thuyết xă hội
của Hội thánh.
Để kết luận: Điều
cần phải minh xác là Giáo hội Công giáo, với tư
cách là Giáo hội Công giáo và ở Việt Nam do
hàng Giáo phẩm đại diện, bao giờ cũng
chỉ muốn là một nguyên nhân tối cao để
đoàn kết và đem lại ḥa b́nh, bao giờ cũng
đứng trên và đứng ngoài các đảng phái chính
trị; bao giờ cũng đóng vai tṛ chỉ giáo cho
những người có thiện chí biết luật thiên
nhiên và luật Phúc âm.
hoạt
động bằng báo chí
Đức
Giáo Hoàng Phaolô VI, ngày 4-12-1963, đă long trọng công bố
Dụ về. "Những phương tiện giao
dịch xă hội" do các Nghị phụ soạn
thảo, trong khóa II Công đồng Vatican đệ Nhị,
và sau đây là mấy đoạn trích lục:
"Giáo
hội có quyền tự nhiên được lợi
dụng và sở hữu những phương tiện này,
bất cứ thuộc về loại nào tùy theo mực
độ những phương tiện đó sẽ
cần thiết hay hữu ích cho việc huấn luyện
tôn giáo và hết những công việc liên hệ đến
sự cứu rỗi các linh hồn".
"Chính
Giáo hội có nghĩa vụ nhất là qua giáo dân, phải
thấm nhuần những phương tiện đó
bằng tinh thần nhân loại, tôn giáo, để các
phương tiện đó đáp lại một cách
đầy đủ nguồn hy vọng của nhân
loại và ư muốn của Chúa".
"Đối
tượng của giao dịch bao giờ cũng phải
xác thực, toàn vẹn, hợp với công b́nh bác ái, và chính
những phương thức giao dịch cũng phải
đứng đắn, xứng hợp, nghĩa là phải
đặc biệt tôn trọng những quyền lợi
chính đáng của con người, tôn trọng nhân
phẩm, bất cứ trong khi sưu tầm, hay là khi loan
truyền những tin tức".
"Sau
hết, công quyền có nhiệm vụ chính đáng mưu
lấy công ích cho nhân dân, khi phải ban hành hay áp dụng
luật pháp, cần phải thận trọng để
pḥng khi có một sự phạm pháp, cũng không làm tổn
thương đến nền phong hóa chung hay là đến
sự tiến triển của toàn thể xă hội.
Đề pḥng như thế không bao giờ có nghĩa là
phạm đến sự tự do cá nhân hay đoàn thể,
nhất là trong trường hợp chính những
người có trách nhiệm sử dụng những phương
tiện giao dịch lại không cẩn thận đề
pḥng chi cả".
Đặt
những nguyên tắc trên đây rồi, hàng giáo phẩm Công
giáo tại Việt Nam, tuyên bố rơ rệt như sau:
1.- Hiện nay không
một tờ báo Công giáo nào, hay là không một tờ báo có xu
hướng Công giáo nào đă được hàng Giáo
phẩm chỉ định để làm tiếng nói chính thức
cho Công giáo. Chỉ có những tờ Thông báo hay là những
bản Tuyên Ngôn được tất cả các Giám mục
hay là những phát ngôn viên chính thức kư tên, mới cam
kết trách nhiệm của hàng Giáo phẩm Công giáo tại
Việt Nam. Tất cả những giấy tờ khác
chỉ mang trách nhiệm cá nhân của mỗi tác giả.
2.- Có những báo chí
đă được thành lập do một số giáo dân
Công giáo nhiệt thành, quảng đại; đó là quyền
lợi riêng của họ và chúng tôi thêm rằng: đó là
nghĩa vụ của họ. Chúng tôi để lời khen
ngợi họ đă có sáng kiến tốt đẹp
như thế, và chúng tôi hết sức khuyên họ hăy
tiếp tục bền vững.
3.- Bởi v́ mang trách
nhiệm cá nhân của họ, thành ra có khi, v́ họ là
người Công giáo họ cũng cam kết phần nào cái
thanh danh của Giáo
hội; độc giả phán đoán Giáo hội và tư
tưởng Giáo hội qua những bài vở của
họ. Họ có thể làm một việc rất tốt, cũng
như có thể đem tới một tai nạn lớn lao.
Bởi thế, là những kư giả Công giáo họ phải
ư thức những trách nhiệm nặng nề họ
phải mang trước Thiên Chúa.
4.- Chúng tôi tha thiết
yêu cầu những kư giả Công giáo hăy tổ chức
lại hàng ngũ, để tập trung những cố
gắng, đừng có tranh luận vô ích, cũng như
đừng có phê b́nh mà không xây dựng. Trái lại, họ
phải truyền bá, giải thích, tŕnh bày cho hợp với
tŕnh độ độc giả cái kho tàng giáo lư của
Giáo hội trong các vấn đề kinh tế, xă hội,
văn hóa, gia đ́nh v.v... Trong những phạm vi này, c̣n bao
nhiêu công việc hữu ích và rất xây dựng đón
chờ họ!
Trong
số đồng bào của chúng ta ngày nay, biết bao nhiêu
người hằng ngày cảm thấy sự cần
thiết sâu xa khác nào một sự thèm khát giáo lư và những
nguyên tắc bền vững, để giúp họ xây
dựng tương lai, chính cái tương lai ḥa b́nh phong
phú mà toàn dân mong đợi. Đối với một kư
giả Công giáo đă không đáp lại sự chờ mong
này, mà lại chỉ mải miết vào những tin tức
"giật gân" hay những bài tranh luận trống
rỗng, th́ thật đấy là một hành động
phản bội!
Đức
Phaolô đệ lục tuyên bố: "Sự tự do
đích thực của kư giả, tức là tự do trong
chân lư". Vai tṛ của họ không phải là nịnh hót
dư luận, nhưng là soi sáng dư luận.
Với
các Linh mục, với toàn giáo dân, chúng tôi thỉnh cầu
hết mọi người hăy quư trọng, hăy nâng
đỡ những báo chí nào tỏ ra trung thành với
những chỉ thị và tinh thần mà chúng tôi vừa xác
định ở trên.
cử
chỉ "công dân" của người Công giáo
Trước
hết chúng tôi nhắc lại rằng: không thể có
một "nhân đức" hay một "hành
động" công dân có tính cách thật sự xây dựng
ngoài ba nguyên tắc căn bản sau đây:
1.- Phải có "ư
thức về người khác". Có ư thức về
người khác ở tại sự người ta thoát ly
khỏi tính ích kỷ tự nhiên, nó tiềm tàng, lúc nhiều
lúc ít trong hết mọi người, để có thể
nghĩ tới người bên cạnh, tôn trọng họ,
muốn điều ǵ tốt lành cho họ. Chúa Giêsu hồi
đó diễn tả tư tưởng đó bằng
một quy luật vô cùng quư báu: "Hết những ǵ chúng con muốn người khác làm cho
chúng con th́ chúng con hăy làm cho người ta" (Matt. 7,
12). Có ư thức về người khác tức là thực thi
đức bác ái vậy...
2.- Không thể có nhân
đức công dân ngoài "ư thức công ích xă hội".
Có điều thiện mà mỗi người
được dùng những phương tiện thẳng
thắn để mưu lấy cho ḿnh v́ nó thích hợp
với luân lư lành mạnh: tức là điều thiện
riêng biệt, rất chính đáng. Nhưng, sống trong xă
hội, con người cũng biết c̣n một
điều thiện khác, cũng cần thiết, cũng
chính đáng đấy chính là công ích của đoàn thể,
mà rồi ra mỗi cá nhân là người thụ
hưởng: "Việc
thực thi một cách lâu bền những điều
kiện bên ngoài, cần thiết cho toàn thể công dân
để họ phát huy những đức tính của
họ, chức vụ của họ, cũng như phát huy
đời sống vật chất, tinh thần, tôn giáo
của họ." (ASS-XXXV-1943-9-24): Đấy là công ích,
và mỗi cá nhân cần phải hy sinh chính ḿnh, để
phục vụ cho nó.
3.- Sự "tự
do" ở tại hiểu biết và chấp nhận
rằng mỗi người trong chúng ta đều khác nhau;
và như thế, mỗi người phải khiêm tốn và
cố nhịn nhục để chính ḿnh ta trở nên
đỡ "phiền rầy" cho người bên
cạnh. Thật là điều khó khăn. Nhưng, thánh
Phaolô, với tinh thần sáng suốt và thực tế,
đă khuyên nhủ giáo dân hồi xưa, cũng như khuyên
nhủ
chúng ta ngày nay: "Anh em
hăy chịu đựng nhau trong tinh thần yêu
thương" (Eph. 4, 2).
Áp
dụng vào trong vấn đề tôn giáo, sự tự do là
một điểm tối hệ để mưu lấy
ḥa b́nh giữa công dân một nước. Sự tôn
trọng hết mọi tôn giáo khác với tôn giáo chúng ta là
một luật buộc lương tâm Công giáo. Lẽ
tất nhiên người Công giáo nào cũng có bổn
phận cộng tác vào việc mở rộng
"nước Thiên Chúa", nhưng phải mở
rộng theo phương châm của Chúa Giêsu, tỷ dụ
như bằng cách thuyết phục êm thắm và bằng
cách tôn trọng lương tâm mỗi người. Đi ra
ngoài thái độ này, tức là không c̣n tính cách xác thực
của việc tông đồ nữa.
Chính
phủ Việt Nam hiện thời, ư thức rơ rệt
sự công b́nh và tôn trọng tự do lương tâm - ư
thức mà chúng tôi thành tâm cảm phục - đă nhắc
lại trước pháp luật quyền tự do tôn giáo và
quyền b́nh đẳng giữa tôn giáo mà hết mọi
người công dân đều được thụ
hưởng.
Chúng
tôi ghi nhận cử chỉ trên của Chính phủ và tin
chắc rằng: khoản luật này, áp dụng một cách
khôn ngoan, sẽ góp phần vào sự củng cố nền
ḥa b́nh và đoàn kết giữa mọi công dân của
đất nước.
Thưa
các Cha và anh chị em giáo hữu, nếu một khi anh
chị em đă thành tâm cố gắng mà những vụ xô
xát vẫn c̣n xảy ra, lúc đó anh chị em hăy nhớ
rằng việc bảo tồn trật tự công cộng là
việc của Chính phủ, chứ không phải việc
của mỗi cá nhân. Trong trường hợp khẩn
cấp, phải đưa đến chỗ có thẩm
quyền hữu trách để xin cứu xét và phân xử.
Trước
khi kết thúc, chúng tôi tha thiết khuyên nhủ hàng giáo
sĩ nhân danh Chúa Giêsu... với một tinh thần hăng
say mới mẻ, hăy hy sinh vào việc Thánh hóa các linh
hồn: dạy dỗ giáo dân bằng lời của Thiên
Chúa. Các Cha hăy mở
những tuần cấm
pḥng chung trong xứ, hay là những tuần cấm pḥng kín,
là v́ các linh hồn sẽ được rèn đúc trong
sự tĩnh tâm và yên lặng. Các Cha hăy làm gương sáng
cho giáo dân trong sự biết giữ b́nh tĩnh, can
đảm, cũng như làm gương sáng về sự
đoàn kết mà chúng tôi đă tŕnh bày ở trên. Mỗi
một vị trong hàng Giám mục mượn lời Chúa
để nói lại với các Cha: "Cha đến không
phải là để được phụng sự
nhưng là để phụng
sự" (Matt. 20, 18). Chúng tôi hợp nhất thành
một với các Cha.
Với
hết mọi người, Linh mục cũng như giáo
dân, nhưng đem theo một niềm thương mến
đặc biệt tới những người đă
phải đau khổ nhiều hơn trong quăng thời gian
mới đây, chúng tôi lập lại chính lời Chúa Giêsu:
"Chúng con đừng sợ..." (Luc. 12, 32). "Sự
trợ giúp chúng ta ở trong danh thánh Chúa" (Ca vịnh 124,
8). Với tất cả tấm ḷng cởi mở, và
hợp nhất với các Cha, cũng như với toàn
thể anh chị em trong một lời nguyện nồng
nàn, tin cậy, chúng tôi chúc lành cho hết thảy mọi
người.
Saigon, ngày 22 tháng 1 năm 1964
+ Phaolô
Nguyễn Văn B́nh, Tgm. Địa phận Sài G̣n
+ Marcel
Piquet, Gm. Địa phận Nha Trang
+ Phêrô
M. Phạm Ngọc Chi, Gm. Địa phận Đà Nẵng
+
Đaminh Hoàng Văn Đoàn, Gm. Địa phận Qui
Nhơn
+ Phaolô
Seitz, Gm. Địa phận Kontum
+ Simon
Ḥa Nguyễn Văn Hiền, Gm. Địa phận Đà
Lạt
+ Antôn
Nguyễn Văn Thiện, Gm. Địa phận Vĩnh Long
+ Micae Nguyễn Khắc Ngữ, Gm. Địa
phận Long Xuyên
+ Giuse
Trần Văn Thiện, Gm. Địa phận Mỹ Tho
+ Philipphê Nguyễn Kim Điền, Gm. Địa
phận Cần Thơ, kiêm Giám quản Địa phận
Huế
+ Anrê
Jacq, Gm. Hiệu ṭa Cesara
+ Giuse
Trương Cao Đại, Gm. Hiệu ṭa Sila.