Thư Chung
Các Đức Giám Mục Việt Nam
(1952)
Các anh em thân mến,
Chúng tôi, các Giám Mục
Việt Nam, mà sự lo nghĩ hằng ngày, cũng như
Thánh Paulo thủa xưa, là ân cần săn sóc các Giáo
hội, chúng tôi gửi thư này cho các con cái yêu dấu của
chúng tôi trong Chúa Khitô, là các Giáo hữu các Địa phận
chúng tôi, và gửi phép lành Ṭa Thánh.
Mặc
dầu, đồng thời chúng tôi cũng thân mến
tưởng niệm đến các anh em ngoại giáo v́
những anh em ấy cũng được dự
định để nên chi thể của một thân
thể, và hưởng dụng những ơn lành mà Thiên
Chúa là Đấng Hóa Công vũ trụ và là Cha chung loài
người muốn phân phát do Chúa Khitô.
Chúng
tôi mượn thư này ngỏ lời cùng những anh em
đang chịu đau khổ, cùng những anh em v́ nỗi
chiến tranh đă bị thương tổn trong thân
thể và tâm hồn, cũng những anh em tị nạn
đă mất hết nơi ăn chốn ở, cùng
những anh em mà gia cư và tiền lương không cho phép
sống một đời sống cá nhân và gia đ́nh b́nh
thường, cùng các anh em muốn một nước
Việt Nam ḥa b́nh, được kính nể và thịnh
vượng mà bây
giờ các anh em phải chịu đau khổ trong tâm
khảm v́ t́nh thế hiện tại, sau hết, cùng các anh
em là những bậc trí thức mà trong t́nh trạng hỗn
độn hiện thời của những tư tưởng
và sự vật, đang áy náy t́m Đường đi, Chân
lư và Sự sống.
Với
những vết thương này, chúng tôi muốn xoa dịu
một phần nào bằng sự biểu dương
mối t́nh thân ái sâu xa, và bằng sự nhắc lại
đây những chân lư vạch rơ con đường tiến
đến một vận mạnh tốt hơn.
Đức
Thánh Cha đương kim trong vô tuyến thông điệp
lễ Sinh Nhật năm 1942 có phán: "Hội Thánh sẽ từ chối ḿnh và
thôi làm người mẹ, nếu giả điếc làm
ngơ không nghe những tiếng kêu van khổ năo mà các con
cái ḿnh thuộc về hết các tầng lớp nhân
loại đang làm vang lên tai ḿnh. Hội Thánh không có ư theo bè
bênh một thể thức nọ hay một thể thức
kia riêng biệt và cụ thể mà những dân tộc hay
quốc gia áp dụng để giải quyết những
vấn đề vĩ đại về sự tổ
chức nội bộ cũng như việc cộng tác quốc
tế, bao lâu những sự giải quyết này trọng
kính Lề luật Chúa. Song đàng khác v́ là giềng cột
và là nền tảng sự thật cùng là Đấng ǵn
giữ trật tự tự nhiên và siêu nhiên do Thánh ư Chúa, và
được Đấng Khitô ủy nhiệm, Hội
Thánh không thể từ bỏ việc công bố cho các con
cái ḿnh và trước mặt toàn thể thế giới
biết những qui tắc bất khả xâm phạm mà
sự giữ những qui tắc ấy sau cùng hệ
tại đến sự vững chắc của nền
trật tự mới quốc gia hay quốc tế mà các dân
nhiệt liệt mong mỏi kêu cầu".
V́
Đức Thánh Cha đă vạch rơ những qui tắc
bất khả xâm phạm này một cách tinh tường
tế nhị trong nhiều bức thư tín và Thông
điệp, nên chúng tôi thiết tưởng không ǵ hơn
là phỏng theo giáo huấn của Ngài và luôn luôn mượn
những nhời của Ngài để diễn giải
đây cho các anh em một vài nguyên tắc hiện thời
rất quan hệ với nước nhà.
sứ mệnh chúa khitô
Ngay
từ đời xưa các đấng hiền nhân đă
như cảm thấy: người bốn phương sinh
ra để cùng sống trong t́nh huynh đệ cộng
hữu (Tứ hải nội giai huynh đệ). Và sự
bang giao hiện thời chứng tỏ cần phải
tổ chức mối t́nh huynh đệ cộng hữu
này.
Song,
lẽ nào nói về t́nh huynh đệ được, khi mà
người ta chưa nh́n nhận Phụ quyền, là
căn nguyên của t́nh huynh đệ? Nhân loại chỉ
trở thành anh em khi nào họ thực t́nh âu yếm một
Cha chung, mà chúng ta người giáo hữu gọi là Thiên Chúa.
Đối với Đấng Thiên Chúa ấy mặc
dầu những người không cùng tin tưởng như
ta, song khi mắc sự khốn khó thường kêu
Trời, tỏ ḷng tin cậy Trời che chở th́
những người ấy chả ám chỉ nghĩ
đến Thiên Chúa là Cha Chung nhân loại đấy ư?
Nhiều cách nói thông dụng mọi người
thường dùng như vậy, chứng tỏ sự xác
thực của ḷng tin cậy này.
Khi
mọi người đều nhận biết quyền bính
Cha Chung này, th́ đại gia đ́nh nhân loại mới có
thể trông đợi ḥa b́nh và hạnh phúc: Cha rất nhân
từ này đă nói với chúng ta, bởi Con Người là
Đức Chúa Jêsu Khitô Người đă đặt làm
đầu cả nhân loại theo như lời Thánh Phaolô
đă dậy rằng: "Xưa Đức Chúa Trời
đă dùng các đấng Tiên tri
nói cùng tổ phụ chúng ta nhiều lần nhiều cách
đến nay Người dùng Con Người mà phán dậy
chúng ta. Người đă đặt Con Người làm
vị Thừa Kế mọi sự và do Con Người mà
Người đă dựng nên thế gian" (Hebr. 1,
1-2).
Người
ta nói về những nhà hiền triết thủa xưa
thường hay hướng về Trời để suy
cho biết những mệnh lệnh rơ rệt của
Trời mà tuân cứ (Cổ thi Thiên chi minh mệnh).
Thời nay biết bao anh em ngoại giáo mà ḷng ngay thẳng
đă chẳng
dọn tâm hồn anh em
để thụ lĩnh thiên tín trên Trời do Chúa Khitô
đem xuống đấy ư?
Thánh
Phaolô chép: "Chúa Khitô là đầu của nhiệm thể
Giáo hội, Người là căn nguyên là Đấng sinh ra trước hết
mọi người để trong mọi sự
Người đều đứng đầu. V́
Đức Chúa Trời đă muốn toàn ân đầy đủ
trong Người, và Người đă muốn dùng
Người mà làm cho mọi sự ḥa thuận với ḿnh,
những sự ở dưới đất cũng như
ở trên Trời; sự ḥa thuận ấy do máu
Người đă đổ trên thập giá cấu tạo
nên" (Col. 1, 18-26).
Cũng
vị Tông đồ ấy nói cùng Giáo hữu thành Corintho
rằng: "Theo ơn Chúa đă ban cho tôi, tôi như một người kiến trúc sư khôn
ngoan đă đặt chân móng mà người khác xây lên trên.
Tuy nhiên ai xây hăy ư tứ xem ḿnh xây ǵ trên đó? V́ ngoài
nền đă đặt tức là Chúa Giêsu Khitô th́ không ai có
thể đặt nền móng khác" (I Corint. III, 10-11).
Đó
chẳng phải là giáo huấn của Đức Thánh Cha
Pio thứ XII trong thông điệp bất hủ Summi
Pontificatus đấy ư? "Sự tái hóa nhân loại,
Đức Giáo Hoàng phán, nếu muốn có hiệu quả
trước hết phải
chuyên chú về đàng tinh thần và tôn giáo: bởi
đấy phải khởi điểm từ Chúa Khitô
như nền tảng cần thiết và thực hiện
bằng chân lư cùng hoàn thành bằng đức bác ái".
Những
bản văn này rơ ràng khiến không c̣n ai hiểu nhầm
hay cắt nghĩa sai. Chúng tôi có ư nói về nền tảng,
về nguyên tắc. Không nên lẫn sự phát biểu nguyên
tắc với sự thực hiện cụ thể
thuộc về phạm vi các nhà chuyên môn và đ̣i hỏi
thiện chí của mọi người. Chúa Khitô không bao
giờ muốn đề nghị sự giải quyết
những vấn đề thuần túy thuộc về
thế quyền. C̣n Giáo hội vốn khích lệ sự
sáng kiến của công dân đối với nhiệm
vụ đă ủy thác cho ḿnh trong lănh vực này.
Phàm
kế hoạch vĩ đại để cứu văn xă
hội cần phải lấy ư niệm con người làm
khởi điểm và phỏng theo nhân bản. V́ lẽ
ấy hiện thời ta thấy những nhà thủ
lĩnh quốc dân hay lănh tụ quần chúng cùng với hành
động chính trị, xă hội, lại hoạt
động tuyên truyền để truyền bá một
thứ Triết lư về con người hay xă hội.
Đồng thời họ hoạt động để
sửa soạn nhân tâm, gây nên phong trào dư luận dự
bị để việc chinh phục nhân tâm
được dễ dàng.
Song
phải biết thể thức nhân bản nào sẽ phát huy
và chi phối những sự cải cách cần thiết cho
xă hội, và riêng đối với xă hội Việt Nam.
Trong việc cải cách ấy người ta có bắt chúng
ta theo một quan niệm hẹp ḥi về nhân bản,
chỉ nhận một vài yếu tố của con
người mà bỏ lảng chân giá trị căn bản
của nhân cách đến nỗi con người chỉ c̣n
là một tế bào trong cơ thể xă hội mà không
nhận biết giá phẩm cao siêu của những khuynh
hướng thiêng liêng của chúng ta?
Đối
với những câu hỏi này lời thưa phủ
quyết là sự dĩ nhiên nếu sự giải quyết
phạm đến giá phẩm của nhân loại, quan
niệm nhân sinh của đạo Công Giáo không bao giờ
miệt thị một giá trị nào chính đáng của con
người, và hằng duy tŕ trật tự cần
thiết cho những giá trị này. Chỉ có quan niệm
về loài người theo như tinh thần đạo Công
Giáo mới có thể dùng làm nguyên tắc cho việc tái
tạo xă hội.
Không
phải riêng những người Công Giáo, mà là cả nhân
loại bởi sự cảm nhiễm đạo Công Giáo và
do thế lực bành trướng văn minh Công Giáo mà
được Chúa Khitô dạy cho biết con người
đích thực là ǵ, và số mệnh con người là ǵ
trong đoàn thể và trong sự huynh đệ cộng
hữu của nhân loại. Song than ơi! Những
điều chính yếu ấy, thiên hạ thường hay
quên.
Chúng
tôi, các Giám Mục Việt Nam đă được Chúa Khitô
phó thác nhiệm vụ tông đồ truyền giáo tại
Việt Nam này,
chúng tôi không thể làm
cách nào khác hơn để h́nh dung công việc cải
tạo thiêng liêng này cho bằng nhắc lại huấn
lệnh của Đức Giáo Hoàng đương kim rằng:
"Hoàn thành việc tái tạo, áp dụng những phương tiện hợp
với sự thay đổi những điều kiện
của thời gian và nhu cầu mới của nhân loại,
đó là nhiệm vụ chính của người làm mẹ
của Hội Thánh. Rao giảng Phúc âm như Đấng
Thiên Chúa sáng lập đă ủy thác cho, dạy dỗ
đạo lư công bằng bác ái của Người, đó là
công rất trọng đại và rất ích lợi cho
sự ḥa b́nh" (Summi Pontificatus).
Vả
lại, chúng tôi tuyên bố rằng: nếu ai không
được chúng tôi ủy nhiệm, th́ không có thể chiếm đoạt lấy cho
ḿnh nhiệm vụ giáo hóa và hướng dẫn trong
phạm vi Đức tin và Luân lư.
Các anh
em thân mến, để kết thúc chương này, chúng tôi
công bố rằng: Không có Chúa Khitô th́ sự giải
quyết thuần túy chính trị hay xă hội những
vấn đề hiện tại đều là thất bại.
Cho nên ai nấy hăy tự xét và xem, hoặc trong đời
sống thực tế ḿnh đă quên hay từ bỏ
địa vị Chúa Khitô và đạo lư Người trên
đất Việt Nam phải kiến thiết lại,
hoặc tầng lớp xă hội ḿnh lệ thuộc,
hoặc chính đảng ḿnh tin cậy có nhận biết,
và thực hành đạo lư Chúa Khitô không? Lẽ nào cải
tạo được toàn thể, nếu chúng ta không có
thể hoặc không muốn cải tạo chính ḿnh chúng ta,
và những sự liên can đến chúng ta hơn hết.
đạo công giáo và văn minh Việt Nam
Chúng
tôi muốn hết thảy các anh em và nhất là những
người đang giữa lúc hỗn độn hiện
thời này, phân vân muốn t́m một điểm tựa vào
sự thực: là nhận những giải quyết theo như
đạo Công giáo, và dù gia nhập Giáo hội Công giáo
cũng không phải là băi bỏ nền văn minh cổ
truyền của nước nhà. Sự giáo huấn của
Công giáo rơ rệt lắm về điểm
này: "Hội Thánh Chúa
Chúa Khitô không thể nghĩ đến việc chỉ trích
hay miệt thị những tính
cách riêng biệt mà từng dân tộc với ḷng sùng kính ham
chuộng và sự hănh diện sáng suốt bảo tồn và
coi như một di sản quí hóa".
Những
khuynh hướng, những sự lo lắng chuyên chú về
việc phát triển một cách khôn ngoan điều ḥa,
những lực lượng và xu hướng riêng đă
ăn rễ xâu trong tâm khảm từng dân tộc, miễn
là không phản đối với nhiệm vụ buộc
nhân loại phải coi ḿnh cùng một nguồn gốc, và
cùng một số phận chung, th́ Giáo hội vui ḷng hoan
nghênh.
Những
người vào Hội Thánh, đều phải biết
rằng: "không phân biệt chủng tộc ngôn ngữ,
ai ai cũng có b́nh quyền làm con trong nhà Chúa là nơi lề
luật và sự bằng yên của Chúa ngự trị".
"Không
nên sợ rằng: ư thức t́nh huynh đệ cộng
hữu phổ thông do đạo Công giáo dậy, và ḷng đạo nghĩa bởi
đấy gây nên nghịch với t́nh yêu, mà ai nấy
phải có đối với những cựu truyền, và
danh vọng quê hương của ḿnh. Ḷng đạo
nghĩa ấy cũng không ngăn trở việc cổ vơ
sự phồn thịnh và ích lợi chính đáng của quê
hương. Đạo Công giáo lại dậy trong việc
thực hiện đức bác ái có một trật tự do
Thiên Chúa đă lập; theo trật tự ấy phải yêu
mến một cách nồng nhiệt và làm sự lành
nhiều hơn cho những người mà ḿnh có liên lạc
riêng biệt. Chính Chúa Cứu Thế đă làm gương
về t́nh yêu riêng biệt này đối với xứ
sở và quê hương của Người" (Summi Pontificatus).
Riêng
đối với nước Việt Nam của chúng ta,
Hội Thánh Công giáo không có thể, và cũng không muốn
phủ quyết một yếu tố nào thực thụ
xứng hợp với nhân đạo của nền văn
minh Việt Nam. Những giá trị luân lư và dĩ văng
của nước nhà giối dể, và hiện thời
những nguyện vọng chính đáng tiến hóa cải
tân đang làm thành một tài liệu phong
phú mà cuộc đời
ân nghĩa theo tinh thần đạo Công giáo sẵn sàng dùng
lấy để làm cho tiến triển đầy
đủ và thanh trừ những khuyết điểm.
Trong
phạm vi bức thư này, chúng tôi không có thể giải
bày hết cả những yếu tố văn minh
nước nhà, tỏ ra sự gặp gỡ phong phú, và
trinh khiết nền văn minh nước nhà với
Đạo Công giáo. Song có điều không chối căi
được, là từng bao thế kỷ, một trong các
nền tảng vững chắc của xă hội Việt
Nam là chữ hiếu đễ trong gia đ́nh đă là
như một sự biểu dương rất đáng chú
ư của tinh thần gia đ́nh.
Theo lư
tưởng này, chữ hiếu đễ chỉ
định những nghĩa vụ rơ ràng liên quan giữa
cha con, anh em. Nó lại c̣n gây nên mối liên lạc ngoài xă
hội làm cho nghĩa vụ xă hội phân định theo
nghĩa vụ của gia đ́nh, và sự làm chu đáo
nghĩa vụ cha con dọn đường để làm
hoàn tất nghĩa vụ của một người dân.
T́nh gia đ́nh này ăn rễ xâu trong nền văn minh
Việt Nam đă là một sự thực, hợp với
nhân tính có giá trị ưu tiên. Theo luật tự nhiên, nào
gia đ́nh chẳng phải là nền tảng đầu
tiên của xă hội và là trường huấn luyện con
người xă hội đấy ư? Ấy thế,
một sự so sánh đầu tiên luân lư Công giáo và luân lư
cổ truyền Việt Nam chứng tỏ những
điểm liên lạc với nhau.
Nhưng
ơn thánh Chúa c̣n đem lại cho lư tưởng cao
thượng t́nh hiếu đễ sự hoàn hảo vĩ
đại bằng sự mở rộng phạm vi và
tăng hảo tinh thần. Xét về phương diện
tự nhiên, lư tưởng hiếu đễ này chỉ
đem lại những ánh sáng chưa được rơ ràng
về ư nghĩa cộng đồng của nhân loại,
chân trời của nó hăy c̣n thu hẹp vào đoàn thể gia
đ́nh, làng mạc, quốc gia và họa huần mới
vượt ra khỏi phạm vi ấy, để tới
đến cơi t́nh huynh đệ cộng hữu phổ
thông. Song đạo Công giáo nâng cao tŕnh độ sự
vật, đặt mọi sự trên kế hoạch ơn
thánh, mở cho lư tưởng hiếu đễ những
viễn tượng
vĩ đại: lư
thuyết nhiệm thể, tỏ cho chúng ta biết mọi
người đă được kêu gọi để
kết hợp với Con Đấng Thiên Chúa, và nên anh em
với nhau trong sự kết hợp với Chúa Khitô, liên
liên tấn tới trong t́nh yêu.
Ta hăy
nghe thánh Phaolô: "Thật sự anh em đă không chịu
lấy tinh thần nô lệ để c̣n sợ hăi. Trái lại anh em đă chịu
lấy tinh thần nghĩa tử khiến chúng ta kêu lên
rằng: Cha! Chính Chúa Thánh Thần cũng chứng kiến
cho ta rằng; ta là con cái của Chúa. Vậy nếu ta là con
cái, th́ ta cũng là người thừa kế, thừa
kế của Chúa, và đồng thời thừa kế
với Đấng Khitô" (Rom. VIII, 15-17). "Ấy
bởi Người mà toàn thân thể có hệ thống,
hợp nhất với các chi thể giúp đỡ nhau, và
phần nào cũng tùy sự khả năng hoạt
động của ḿnh mà lớn lên, và hoàn thành trong
đức bác ái" (Eph. IV, 16).
Sự
kết hợp mật thiết với Chúa Khitô, và trong Chúa
Khitô gây nên mối t́nh huynh đệ thiêng liêng giữa loài
người. T́nh huynh đệ ấy không có phá hủy tôn
ty đẳng cấp xă hội, lại c̣n làm cho thấm
nhuần một tinh thần mới, đó là sự kính
nể ai ai cũng phải có đối với nhân vị,
và ḷng nhiệt thành mưu ích chung, mà giai cấp nào trong xă
hội cũng phải lưu tâm đến, thí dụ: con
phải trọng kính và vâng nhời cha, song người cha
cũng phải nhớ sự giáo dục ḿnh thi thố hoàn
toàn để mưu ích cho người con, cũng là
một nhân vị, chung quy cũng đáng tôn trọng như
ḿnh là người cha, và ḿnh phải lấy ḷng độ
lượng hết sức giúp đỡ sự phát
triển chu đáo những khả năng vật chất
và tinh thần của người con. Những mối liên
lạc xă hội khác, cũng được thay h́nh
đổi rạng thêm xinh, nhờ bởi mối t́nh huynh
đệ trong Chúa Khitô như vậy.
Các anh
em thân mến, các anh em thấy tỏ: t́nh hiếu thảo
cao thượng này rất quí trọng trong nền văn
minh Việt Nam chẳng những không bị cản trở,
mà lại c̣n được nâng
cao, và làm cho hoàn hảo
trong lư thuyết nhiệm thể của Chúa Khitô.
t́nh huynh đệ phổ ái
Quan
niệm nhân loại như một đại gia đ́nh, mà
Thiên Chúa là Cha, và Đấng Khitô là gia chủ không có
nghịch với quyền lợi quốc gia nào cả. Trái
lại nó c̣n là nền tảng luật lệ quốc
tế mà các dân tộc phải quyết nhận, nếu
không, sẽ đưa thế giới vào ṿng chiến tranh
khốc liệt.
Nhiều
lần Đức Thánh Cha Pio thứ XII đă giải bày
sự thực này, và do đấy kết luận nhiều
điều quan hệ cho các nước.
Đức
Thánh Cha phán rằng: "Loài người mặc dầu theo
trật tự tự nhiên Thiên Chúa đă lập có chia ra từng đoàn thể xă
hội, quốc dân, quốc gia biệt lập về cách
tổ chức và hành chính nội bộ, song rất đoàn
kết, bởi dây liên lạc luân lư và pháp luật thành
một đại đoàn thể cộng đồng có
luật chung riêng chỉ định bảo vệ sự
hợp nhất và phát triển sự thịnh đạt
để ḥng sinh ích chung cho dân tộc" (Summi Pontificatus).
"Để
cho có sự tiếp súc điều ḥa vĩnh viễn, và
sự giao hảo giữa các dân tộc thêm phần ích
lợi, th́ các dân cần phải
nhận biết và tuân phục những nguyên tắc tự
nhiên của luật quốc tế. Những nguyên tắc
này đ̣i hỏi sự kính trọng quyền lợi
mỗi dân tộc đối với sự độc
lập, đời sống quốc gia, và khả năng
tiến hóa trên đường văn minh" (Summi
Pontificatus).
"Trong
lănh vực của một sự tổ chức mới xây
dựng trên nền móng nguyên tắc luân lư không có chỗ cho sự phạm
đến tự do, nguyên tuyền và an ninh của các
nước khác, mặc dầu diện tích và khả
năng bảo vệ thế nào mặc ḷng. Nếu bất
đắc dĩ các cường quốc phải vạch
sẵn con đường, để lập thành những
đoàn thể kinh tế với nhau và với những
tiểu nhược
quốc, song người ta không có thể chối
được rằng, trong phạm vi ích lợi chung
cũng như trong khu vực chính trị, các tiểu
nhược quốc cũng như các cường quốc
có quyền được kính nể trong sự tự do
của ḿnh và trong khi các nước tranh chấp nhau,
được quyền bảo thủ một cách có
hiệu quả thái độ trung lập theo như
luật tự nhiên và luật quốc tế; lại
được bênh đỡ sự tiến triển kinh
tế của ḿnh, v́ chỉ có lối ấy họ mới
đạt được một cách đầy đủ
công ích tức là sự thảnh thơi vật chất và
tinh thần của dân tộc" (Vô tuyến
truyền thanh lễ Sinh Nhật năm 1941). Sau hết,
chúng tôi xin thêm điều này, là sự các dân tộc
phải kính nể nhau và mối t́nh huynh đệ phổ
ái đă xui khiến nên cái lư thuyết đang diễn
giải đây, Giáo hội không bao giờ cho phép chúng ta quên,
dù mà khi được bang giao quốc tế trở nên gay
go đến nỗi gây nên cái họa binh đao, th́ bấy
giờ chúng ta vốn c̣n là anh em một nhà con một cha
chung, như thế chẳng những chúng ta phải tránh
những tung hoành không hợp với cái đặc ơn cao
quí ấy, thí dụ như những hành động có tính
cách khinh bỉ phẩm giá, sự tự do, và đời
sống con người và tất cả những sự áp
dụng bất chính những phương tiện phá
hoại, mà lại c̣n phải yêu kẻ thù địch ta
như Chúa đă truyền cho ta rằng: "Phô bay đă
biết người xưa bảo rằng: mày hăy yêu người thân cận và ghét
kẻ thù; song Ta bảo phô bay: Hăy yêu kẻ thù bay, hăy làm
sự lành cho những kẻ ghét bay, hăy cầu nguyện cho
những kẻ làm khốn bay. Như thế bay sẽ nên
con cái Cha bay ở trên trời" (Matt. V, 43-45).
Những
lời chúng tôi vừa trưng ra, chứng tỏ sự
thừa nhận và làm cho các dân tộc cùng những nhà
chấp chính thừa nhận những nguyên tắc Công giáo
thật là phương pháp tốt nhất, để duy tŕ
chẳng những sự ḥa b́nh thế giới, mà lại
c̣n bảo đảm sự tự do riêng từng dân
tộc.
vấn đề công dân và xă hội
Do quan
niệm xă hội loài người coi như một gia
đ́nh lớn lao, phát sinh ra, đừng kể những
nghĩa vụ quốc tế các dân tộc đối
với nhau, lại c̣n nghĩa vụ xă hội giữa trong
chính phủ từng nước một, và người công
dân mà chính phủ phải săn sóc và trong những tầng
lớp của xă hội.
Điều
không bao giờ nên quên, là xă hội dù thế nào mặc ḷng
cũng phải kính nể nhân vị. Người công dân
phải tùng phục những luật lệ do chính quyền
đă ra, và đôi khi phải hi sinh v́ ích chung. Song nhân vị
hằng phải được kính nể trong sự quí
trọng nhất của ḿnh là linh hồn, và đó là lẽ
v́ sao những nước độc tài chẳng hạn
không thể ứng hợp với những sự đ̣i
hỏi của đạo Công giáo.
Đức
Thánh Cha Pio thứ XII đă làm cho ta chú ư bằng những
nhời sáng sủa sau đây: "Chủ quyền phần đời do Đấng Tạo Hóa
đă muốn để chi phối cuộc đời xă
hội theo như chỉ định một trật tự
bất di bất dịch trong những nguyên tắc phổ
thông, khiến cho nhân vị trong trật tự thế
tục được dễ dàng đạt tới sự
toàn thiện thể chất, tinh thần và luân lư để
do đấy được giúp đỡ để
đạt tới mục đích siêu nhiên. V́ lẽ ấy
ân tứ cao thượng và nhiệm vụ trọng
đại của quốc gia là kiểm điểm, hỗ
trợ, và qui định những hành động riêng
tư và cá nhân trong đời sống quốc gia để
làm cho những hành động ấy qui hướng về
ích chung".
Đức
Thánh Cha lại thêm trong một vô tuyến thông điệp
lễ Sinh Nhật rằng: "Chỉ có một sự nh́n nhận rơ ràng những ư cùng
Thiên Chúa đă chỉ cho xă hội loài người, cùng
với sự hiểu biết sâu xa những nhiệm
vụ cao cả của sự hành động xă hội,
mới có thể làm cho những nhà chấp chính làm
đầy đủ bổn phận ḿnh trong phạm vi
hiến pháp, tư pháp, hành chính với lương tâm
hiểu biết trách nhiệm của ḿnh, với tính cách
khách quan, vô tư, trung thành, đại độ, thanh liêm
là
những tính đức nếu không có, th́ một
chính phủ dân chủ khó mà được đa số
ưu tư của quần chúng kính phục, tin cậy và
quyến luyến" (Sinh Nhật năm 1941).
Vậy
mỗi người trong chúng ta, tùy theo địa vị
ḿnh đang có quyền bính, hăy xét ḿnh cẩn thận: xem ḿnh
có dùng quyền thế hay địa vị để làm ích
cho công dân và xă hội như nhời Chúa Khitô đă dậy:
"Người có quyền
truyền, phải coi ḿnh như kẻ giúp". Nếu
thế giới đời ta mất sự quân b́nh, th́ chính
là v́ người ta muốn bác bỏ nền luân lư và
những nguyên tắc công bằng và bác ái, là nền móng
tất cả mọi xă hội và là tảng đá chống
đỡ sự giao thiệp giữa loài người, v́
thế người ta không ngạc nhiên khi thấy những
xă hội ấy xụp đổ.
Thuốc
chữa những bệnh xă hội đời ta đối
với Hội Thánh cũng như Chúa Khitô là sự cải
cách xă hội, sự cải cách ấy bao giờ cũng tôn
trọng trật tự, lấy đức Bác ái làm nền,
và cũng không quên công lư nghiêm nhặt. Một kư giả
đă viết rất đúng rằng: "Sự giải
quyết những vấn đề xă hội đầu
tiên là ở trong sự yêu mến
đối với nhân vị, do đó phát sinh ra ḷng yêu
mến nhiệt nồng công lư".
Giáo
hội có thiên chức bênh vực quyền lợi của
hết mọi người, và cũng nhắc lại cho
mọi người biết nghĩa vụ của ḿnh.
Nhưng nhất là đối với những lớp
người hèn yếu bần cùng Hội Thánh tỏ ra
mối t́nh người mẹ cách riêng và thúc giục
những nhà cầm quyền để ư đến lớp
lao công xă hội này cách riêng bằng sự ban bố
những luật lệ công bằng cho hết thảy, song
riêng đối với lớp hèn yếu th́ càng phải có
hiệu quả hơn: v́ chưng lớp người
giầu không cần phải có luật lệ che chở cho
bằng lớp người nghèo, v́ họ đă có của
cải làm như thành tŕ che đỡ. Hội Thánh hằng
cổ vũ sự băi bỏ giai cấp vô sản và liên liên
thúc giục đ̣i hỏi xă hội tổ chức cách nào
để thôi diễn cái cảnh trái ngược là một
bên có một
nhóm cự phú, c̣n bên kia
có muôn vàn những người nghèo khổ. Hội Thánh
muốn cho lớp thợ thuyền và lao động
được hưởng dụng một cách đầy
đủ những của cải mà Đấng Tạo hóa
đă ban cho nhân loại một cách quảng đại
chừng ấy.
Không ai
mà không biết rằng đời ta bây giờ yếu
điểm căn bản và trung tâm của vấn
đề xă hội là vấn đề tư bản và lao
động. Chúng tôi không có thể giải thích vấn
đề này một cách tỉ mỉ trong bức thư
nhỏ mọn này. Tuy nhiên, chúng tôi muốn anh em chú ư
đến những điểm sau đây.
Hội
Thánh dậy rằng: Tư sản là một thực
quyền phát nguyên từ nhân vị muốn phá tư sản
tức là đồng thời
muốn hủy hoại trật tự trong xă hội.
Người
ta có quyền được làm chủ và hưởng
dụng những của cải bề ngoài cách đầy
đủ vừa phải để sống một cách
xứng với nhân phẩm và làm cho cuộc đời ḿnh
và gia đ́nh ḿnh được điều ḥa tiến
triển, đó là luật tự nhiên.
Nhưng
trái với tư bản quá khích, Hội Thánh dậy
rằng: quyền tư sản này không phải là vô hạn
và bên cạnh phương diện cá nhân lại c̣n có
phương diện xă hội. Nếu chủ của
được quyền tự do xử dụng của
cải ḿnh, sở dĩ là v́ khi cung cấp những sự
nhu cầu của ḿnh, th́ đồng thời cũng giúp vào
công ích cách này, cách khác. Không bao giờ nên quên rằng:
những của cải đời này mục đích là
để giúp vào công ích của quần chúng.
Vậy
quyền bính phần đời có nhiệm vụ bảo
tồn và duy tŕ định hướng này mặc dầu
có những kỳ vọng cá nhân ích kỷ liên liên muốn
làm cho sự xử dụng của cải sai lạc
mục đích thiên định của nó.
Những
của cải trên mặt đất này phải chia ra
từng tư sản hoặc ít hoặc nhiều; song khi
phân chia làm vậy Đấng Hóa công không có làm cho ai mất
quyền cần được sống một
cách xứng đáng.
Đức Thánh Cha Pio XII phán rằng: "Hăy liệu
để sự phân chia công bằng được thực hiện một cách có
hiệu quả và vĩnh viễn, như thế
người ta sẽ thấy một dân tộc, dù ít
của cải trở nên khang cường về đàng
kinh tế" (Bài giảng ngày lễ Đức Chúa Thánh
Thần năm 1941).
Đức
Công bằng nghiêm nhặt buộc chủ nhân phải kính
nể những quyền lợi bất di bất dịch
của người làm công, đó là quyền lợi sinh
sống, khỏe mạnh, quyền lợi theo sự thong
dong lương tâm và luân lư, quyền lợi được
sống cuộc đời gia đ́nh ít là một cách
tối thiểu.
Người
chủ cũng buộc phải giả cho người làm
công số lương cần cho được sống.
Nếu có ít người được lương hơn
kẻ khác v́ lẽ có tài cán hơn và làm việc siêng năng
hơn, là sự xứng đáng, nhưng theo như giáo
huấn trong hai Thông điệp Tân sự và Tứ Thập
chu niên, th́ phải bảo đảm cho ai nấy sự
cần thiết để cho ḿnh và gia đ́nh ḿnh
được sống một cách xứng đáng và
khỏi phải lo lắng sự không chắc ngày mai.
Trong
Hiệp đồng lao động người thợ cho
kẻ khác thuê sự hoạt động của ḿnh.
Hiệp đồng ấy buộc người thợ
phải trung thành toàn vẹn những nhời đă hứa
cho hợp với đức Công bằng.
Một
trong những phương thế do những bức Thông
điệp kể trên đă đề xướng
để đạt được sự quân b́nh mọi
người đều ước ao, là tổ chức
nghiệp đoàn, căn cứ không phải vào sự giai
cấp tranh đấu, mà là xây móng trên nền tảng
sự tổ chức nghề nghiệp v́ ích chung.
Một
phương thế thứ hai là tổ chức công cuộc
mà nhiều nơi gọi là sự bảo đảm xă
hội.
Lại
một phương thế tăng bảo hiệp
đồng lao động nữa là quyền
được tham dự phần nào vào quyền sở
hữu những
phương tiện
sản xuất, sự chỉ huy và lợi tức kỹ
nghệ một cách hợp lư. Như thế sự cộng
tác này sẽ có hiệu quả tốt đẹp là thắt
chặt giây liên lạc và mối giao hảo giữa thợ
và chủ.
Thêm vào
căn cớ trong thời b́nh sinh ra sự bất
đồng trong sự phân chia của cải, thời
đời nay lúc loạn, lại có những sự bất
đồng số phận. Không nói đến những
bọn đầu cơ vô liêm sỉ, lợi dụng t́nh
thế chiến tranh, người ta thấy có kẻ không
bị thiệt hại v́ chiến tranh và trong các đô
thị lớn, sự tập trung đời sống công nhiên
và kinh tế đă mang lại một sự tăng thêm
nguồn lợi. Đàng khác đồng thời nhiều
người (trong số ấy có nhiều kẻ nhiều
lần) đă mất hết phương thế sinh
sống, nhà cửa, và của cải.
Khi
chúng tôi tưởng đến cái cảnh đau
thương những người lâm nạn này th́ chúng tôi
không thể không nhớ đến những lời
Đức Thánh Cha đương kim đă thổ lộ ra
tự đáy ḷng người cha trong những cảnh
ngộ tương đương bồi đại
chiến vừa qua. "Lẽ nào có sự bằng yên,
Đức Giáo Hoàng phán; đang khi có từng ấy người, từng trăm, từng ngh́n,
từng vạn, thiếu cơm ăn việc làm: việc
làm cho người công dân sinh sống một cách xứng
đáng. Ai mà không thấy cảnh tượng ấy
chỉ có công hiệu thực tế là gieo giắt một
số đông quần chúng vào ṿng đau khổ và thất
vọng trái ngược hẳn với sự sung túc quá
độ của bọn người sống trong xa sỉ
không giúp đỡ người cùng túng tí nào".
Đừng
kể lời khuyên theo t́nh huynh đệ bác ái mà Chúa Khitô thường
nhắc nhở, chúng tôi nhắc lại rằng: c̣n
điều buộc, ngặt do đức Bác ái truyền
(Điều buộc ấy có thể trong một vài
cảnh ngộ buộc tội nặng) phải dùng một
phần về của dư dật và cũng có khi phải
dùng cả đến nguồn lợi thường
thường để chi dụng cho xứng với giai
cấp xă hội của ḿnh để giúp đỡ sự
nhu cầu tối cần của những người cùng
cực đang bị cơ cực triệt để.
cổ động ḥa b́nh bằng công
giáo tiến hành
Các anh em thân mến, chúng tôi đă giải thích
rằng: sự tổ chức xă hội của nội
bộ một quốc gia và sự bang giao quốc tế
cũng như đời sống cá nhân của từng
người phải đặt nền móng trên đạo
lư Chúa Khitô, như nền tảng cần thiết cho sự
ḥa b́nh và hạnh phúc của nhân loại.
Các anh em thân mến, các anh em có thể dự phần
lớn trong công việc thiết lập ḥa b́nh của Chúa
Khitô bằng sự áp dụng đạo lư của
Người, nếu các anh em ra sức cộng tác với
Chúa chiên các anh em, để làm cho Chúa Khitô sống trong anh em
và sống trong những người chung quanh anh em Giáo
cũng như Lương nghĩa là nếu các anh em nên
những vị tông đồ giáo dân thật.
Trong những điều kết luận, Hội
nghị Tông đồ giáo dân họp tại Roma năm ngoái
đă chỉ rơ nhiệm vụ của giáo dân bằng
những lời sau đây: "Giáo dân trong Hội Thánh trung
thành với ơn kêu gọi làm dân của Chúa, cộng tác
với hàng Giáo phẩm giúp việc rỗi linh hồn và hành
động để cổ động trên thế
giới những điều kiện sinh sống thế
tục ứng hợp làm cho dễ thực hiện thiên
chức Tế dân độ thế của Giáo hội.
"Như thế thực hiện được ư
định của Thiên Chúa sửa đổi lại
mọi sự trong Đấng Khitô. Được hàng Giáo
phẩm chỉ dẫn, việc tông đồ giáo dân nguyên
do từ sự lệ thuộc nhiệm thể bởi phép
Thánh tẩy mà phát khởi... và sự đ̣i hỏi hoạt
động xă hội của nền Công giáo cũng từ
đấy mà phát ra. Việc tông đồ ấy hệ
tại người Giáo hữu biết và nhận
đạo Công giáo chẳng những ở chỗ thực
hành nghĩa vụ tôn giáo trong những trường hợp
đă được chỉ định, mà lại c̣n theo
ơn nghĩa Chúa Khitô để sống cuộc
đời của Giáo hội trong mọi lúc và mọi
việc của ḿnh.
Việc Tông đồ này trước hết là
hướng dẫn người ta với tất cả
sự kính nể sự tự do của họ, đến
sự thật và t́nh yêu của Chúa Khitô. Việc Tông
đồ ấy cũng c̣n bao hàm cả một sự
giải sáng rực rỡ các nguyên tắc và tinh thần Phúc
âm trên những quy chế và những tổ chức nhân
loại thuộc trật tự trần tục. Trong
phạm vi ấy giáo dân có một nhiệm vụ không
thể thay thế được".
Vậy để các anh em thực hành nhiệm
vụ Tông đồ của ḿnh một cách có hiệu
quả, th́ chúng tôi nhiệt liệt khuyên giục các anh em
hăy gia nhập các tổ chức Công giáo tiến hành của
xứ hoặc địa phận anh em, v́ Công giáo tiến
hành như anh em vừa nghe không phải là sự ǵ khác,
chỉ là việc Tông đồ giáo dân cộng tác với
Giáo phẩm và Giáo sĩ để làm cho thế giới
được Khitô hóa.
Song các anh em đừng quên rằng: h́nh thức
tối cao và rất hiệu nghiệm của việc tông
đồ là lời cầu nguyện và gương sáng. Xét
theo phương diện này th́ đă có một h́nh thức
riêng về Công giáo tiến hành mà chúng tôi muốn giới
thiệu với các anh em, đó là việc Tông đồ
cầu nguyện. Việc Tông đồ rất dễ và
rất có thế lực theo như nhời của
Đức Giáo Hoàng Piô thứ XI. Đó là một hoạt
động Tông đồ có thể thực hiện
được khắp mọi nơi, mọi lúc, v́ nó
vừa đơn giản vừa hiệu lực. Bởi
vậy nguyện vọng tha thiết của chúng tôi là
thấy việc Tông đồ cầu nguyện này
được thiết lập trong hết các họ, các
xứ đạo trên đất nước Việt Nam
dưới sự che chở cách riêng của Đức
Nữ Đồng Trinh Maria Mẹ Đức Chúa Giêsu và
Mẹ loài người.
Nhưng đừng kể việc Tông đồ
cầu nguyện, anh em c̣n phải thêm gương sáng
việc làm, v́ điều mà thế gian cần thiết
nhất đời ta bây giờ, là cuộc đời
gương mẫu theo tinh thần đạo Công giáo.
Điều làm cho thế gian chết, đó là sự
thiếu đức Bác ái thật. Vậy nhiệm vụ
người Giáo hữu là phải
chứng
tỏ t́nh yêu đức Bác ái. Anh em không chống cự
với vật nào hay người nào trái lẽ, anh em
chỉ theo lư tưởng toàn thiện là mến Chúa trên
hết mọi sự và yêu người ta như ḿnh
để làm cho đạo lư Chúa Khitô toàn thắng. Vậy
dù các anh em thuộc về giai cấp nào trong xă hội, th́
trong mọi trường hợp anh em hăy làm gương sáng
một đời sống toàn thiện, một đức
Bác ái thẳng thắn và xâu xa. Lấy sự lành mà thắng
sự dữ đó là khẩu hiệu đáng
được hoan nghênh bởi những ai muốn làm môn
đệ Đấng đă phán rằng: "Chúng con hăy yêu nhau như Cha đă yêu chúng
con".
Các anh em thân mến, chúng tôi đă tuân theo nghĩa
vụ nói sự thực cùng anh em để các anh em nghe theo
sự thực để sự thực soi sáng và chi
phối đường lối anh em và cũng để
sự thực cứu anh em cho khỏi các sự dữ mà
các anh em đang chịu. Chính Chúa Giêsu đă phán rằng:
"sự thật sẽ cứu chữa chúng con". Phải, chỉ có
sự thật và duy có sự thật sẽ cứu chữa
các anh em.
Vậy các anh em hăy nhận lấy sự thật
với tất cả ḷng sốt sáng và đức Tin mănh
liệt để thiết lập nước Chúa Khitô, là
Bác ái nước Công lư của Chúa Giêsu Khitô v́ Thiên Chúa đă
muốn toàn ân đầy đủ trong Người và Thiên
Chúa đă muốn dùng Người mà làm cho mọi sự ḥa
thuận với Ḿnh, những sự ở dưới
đất cũng như những sự ở trên giời,
sự ḥa thuận ấy do Máu Người đă đổ
trên Thập giá cấu tạo nên (Col. I, 20).
Hà-nội
Ngày, 5-10-1952
+ John
Dooley, Khâm Sứ Ṭa Thánh tại Đông Dương.
+ Gioan
Baotixita Chabalier, Giám Mục Nam Vang.
+ Phêrô
Ngô Đ́nh Thục, Giám Mục Vĩnh Long.
+ Gioan
Cassaigne (Sanh), Giám Mục Sài G̣n.
+ S. Ubierna Ninh, Giám Mục Thái
B́nh.
+
Marcello Piquet (Lợi), Giám Mục Qui Nhơn.
+ Gioan
Maria Mazé (Kim), Giám Mục Hưng Hóa.
+
Anselmo Tadeo Lê Hữu Từ, Giám Mục Phát Diệm.
+ Gioan
Baotixita Urrutia (Thi), Giám Mục Huế.
+ Phêrô
Maria Phạm Ngọc Chi, Giám Mục Bùi Chu.
+
Dominico Hoàng Văn Đoàn, Giám Mục Bắc Ninh.
+ Giuse
Maria Trịnh Như Khuê, Giám Mục Hà Nội.
+ Paulo
Seitz (Kim), Giám Mục Kon Tum.
R. P.
Arnaud, Phủ Doăn Thakhetk.
R. P.
Felice (Hiển), Nhiếp Chính Hải Pḥng.
R. P. Brouillette, Cha Chính Vạn
Tượng, Đại Diện Đức Giám Mục
Loosdregt.