Thông cáo Hội Đồng Giám Mục Việt Nam (1966)

Họp tại Saigon, từ 30-9 đến 6-10 năm 1966

Đức Gixo Hoàng luôn luôn tha thiết đến tình trạng đau thương của dân tộc Việt Nam đang quằn quại trong đau khổ vì chiến tranh. Ngài đã không bỏ qua một cơ hội nào hay một phương tiện nào có thể, để tìm giải pháp đem lại Hòa bình cho thế giới và riêng cho nước Việt Nam thân yêu của chúng ta, ngõ hầu tránh những điêu tàn khốc hại. Thxng này năm ngoxi, tại Liên Hiệp Quốc, Ngài đã kêu gọi chấm dứt chiến tranh và mọi mầm mống của nó. Cả thế giới đều xúc động về lời kêu gọi chân thành này.

Mới đây, trong Thông điệp về kinh Môi Khôi (Christi Matris Rosarii 15-9-66) Ngài nhân danh Thiên Chúa, lớn tiếng "kêu gào các nhà lãnh đạo các dân tộc hy cố gắng tìm cách dập tắt ngọn lửa chiến tranh và tận diệt nó". Ngài nói: "Các nhà lãnh đạo đang cầm vận mạng của nhân loại, hãy nhớ rằng mình mang trách nhiệm rất nặng nề đối với lương tâm". 

Chúng tôi, hàng Giáo phẩm Việt Nam, họp tại Saigon dưới quyền chủ tọa của Đức Đặc Sứ Tòa Thxnh, là Đức Tổng Gixm mục SERGIO PIGNEDOLI, hoàn toàn hợp ý với Đức Giáo Hoàng, lập lại lời kêu gọi thiết tha:

"Nhân danh Thiên Chúa, xin hãy dừng lại! Hãy gặp nhau, hãy đi đến bàn hội nghị, hãy thành thật thương thuyết. Chính ngay bây giờ hãy giải quyết các mối bất hòa tranh chấp, dầu phải chịu chút ít thiệt thòi, vì thế nào rồi cũng phải hòa giải, nhưng có lẽ với nhiều tai hại tàn khốc khủng khiếp mà hiện nay không ai lường được".

"Tuy nhiên muốn tái lập Hòa bình, thì Hòa bình ấy phải căn cứ trên công lý và tự do, phải tôn trọng quyền lợi cá nhân cũng như của đoàn thể, chẳng vậy Hòa bình sẽ không vững chắc và lâu dài".

Bởi vậy chúng tôi kêu gọi hết thảy mọi người thành tâm thiện chí hãy cùng chúng tôi nỗ lực đạt tới mục tiêu cao cả ấy. Phần chúng tôi, cương quyết đem hết khả năng và thiện chí đáp ứng lời kêu gọi của Đức Giáo Hoàng.

Ở đây chúng tôi hân hoan ca ngợi tinh thần hy sinh của bao linh mục, tu sĩ nam nữ và giáo dân đang sống trung thành với Đức Tin chu toàn nhiệm vụ tông đồ cách can trường dù ở nơi xa xôi nguy hiểm. Chúng tôi nêu những gương cao cả ấy, để nhắc nhở mọi người cần phải tận tụy hy sinh, thi hành kỷ luật và hợp nhất tinh thần, thì mới trông hoạt động hữu hiệu cho Hòa bình.

Với tình âu yếm đặc biệt, chúng tôi nhớ đến những người bạc phước: nạn nhân chiến tranh và thiên tai, những gia đình tan nát đang lâm vào cảnh bất an đói khổ, những cô nhi quả phụ; xin mọi người biết rằng: chúng tôi thành thật cảm thông và cố gắng xoa dịu những nỗi đau thương khốn khổ ấy; cũng xin nhớ rằng: những đau khổ mà ta lãnh nhận với tinh thần nhẫn nại, không phải là vô ích, trái lại là một hy sinh cao cả mà ta có thể dâng lên Thiên Chúa đâ xin Người ban Hòa bình cho Tổ quốc.

Những người được hưởng an ninh no ấm, nhất là những người đang sống đầy đủ tiện nghi, phải nhớ mình được của Chúa ban là để chia sẻ với người xấu số vì đời sống quá chênh lệch trong xã hội là mầm mống sinh bất hòa.

Chúng tôi đặc biệt gởi đến các tôn giáo bạn lời chào thân ái. Tất cả là anh em một nhà, chúng tôi kính trọng mọi người và sẵn sàng đối thoại trong tình huynh đệ. Chúng tôi nhận định rằng: chỉ có tình đoàn kết và tôn trọng lẫn nhau mới có thể đắc lực phục vụ quốc gia và xây dựng một xã hội tươi đẹp hơn.

Với anh chị em giáo dân, chúng tôi ân cần nhắc nhở các điểm sau đây:

1.- Nhận thấy rằng giáo dân sốt sắng chịu khó lại sẵn sàng hy sinh, song còn một số giữ đạo theo tình cảm hơn lý trí, nặng về hình thức hơn tinh thần, vì đó dễ bị lệch lạc trong phán đoán, dễ nông nổi trong hành vi, nhất là trong tình thế khó khăn hiện tại. Chúng tôi cũng nhận thấy rằng: luân lý ngày một suy đồi, nhiều kẻ khinh thường đức khiết tịnh, lỗi phạm luật công bằng, chạy theo đời sống xa hoa và tiền bạc; như vậy là đi ngược với tinh thần Phúc âm và trái với luân lý cổ truyền của dân tộc.

Vậy anh chị em giáo dân hãy cảnh tỉnh, chăm lo học hỏi giáo lý và văn kiện Công đồng, nhất là năng suy gẫm Phúc âm: nuôi dưỡng Đức Tin để sống Đức Tin hầu thực hiện công bằng bác ái trong đời sống cá nhân, gia đình, xã hội, như vậy mới mong đem lại Hòa bình cho đất nước.

2.- Đã đến lúc người công giáo phải ý thức sâu rộng phận vụ của mình trong Giáo hội, như là thành phần của Nhiệm thể phải sẵn sàng đâ nhận lãnh trách nhiệm trong các lĩnh vực thuộc phạm vi giáo dân.

Người công giáo hãy mạnh dạn dấn thân vào đời, hòa mình với mọi người trên mọi lãnh vực, để góp sức xây dựng một xã hội thịnh vượng công bằng và nhân ái.

Phải nhìn nhận rằng: xã hội ta đang trong thời kỳ chuyển tiếp, tâm lý hai thế hệ chưa hòa đồng; nên cần phải tìm hiểu nhau, đối thoại và cộng tác với nhau để mưu đồ công ích.

3.- Là công dân trong một nước, người công giáo hãy can đảm nhận lãnh trách nhiệm trong mọi lãnh vực xã hội, kinh tế, văn hóa, chính trị, nghề nghiệp, quyết tâm thực hiện công bằng bác ái. Trong mọi hoạt động, người công giáo phải nhằm ích lợi chung của dân tộc tạo nên hòa khí, tránh mọi va chạm chia rẽ: thà thiệt mà mình thêm bạn hơn lợi mình mà thêm thù.

Trên lãnh vực thuần túy chính trị, người công giáo hãy bày tỏ lập trường và kiến tạo một đường lối khả dĩ đem lại hạnh phúc cho toàn dân. Chính trị chấp nhận đảng phái, nhưng người công giáo nên hòa mình vào các đảng phái có tôn chỉ và hành động không trái Phúc âm.

Để giáo dân hiểu biết thêm nhiều về chính trị, chúng tôi khuyến khích các người có khả năng và thiện chí cộng tác với nhau để tổ chức những khóa hội thảo, học tập về nhiệm vụ và quyền lợi công dân, nhờ đó mọi người có dịp bày tỏ lập trường, trao đổi ý kiến, và mở rộng tầm hiểu biết chính trị.

4.- Với thanh niên, chúng tôi hân hoan đặt nhiều hy vọng nơi các bạn. Đang tuổi đầy nhiệt huyết, các bạn say mê lý tưởng; vậy thần tượng nào hơn Chúa Giêsu, lý tưởng nào hơn Phúc âm của Ngài? Chỉ có thần tượng và lý tưởng ấy đáng cho các bạn say mê và phục vụ. Các bạn hãy tin chắc rằng chỉ trên nền tảng kiên cố đó các bạn mới có thể xây dựng một xã hội tươi đẹp và sáng lạn hơn.

Các bạn đừng bao giờ sờn lòng nản chí vì thời buổi khó khăn, trái lại hãy lấy đó làm cơ hội để vươn mình lên, đừng bao giờ chấp nhận sự giả dối ích kỷ, hãy có cao vọng trở nên người tài đức anh hùng, hãy trọng thành tín và danh dự, như thế ngay từ bây giờ các bạn là người xây dựng tương lai. Nhưng các bạn đừng quên lời Thánh Vịnh: Nếu không Chúa giúp, ta luống công xây dựng (cf. Ps. 126).

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy hăng hái đóng góp vào việc xây dựng Hòa bình, như vậy chúng ta sẽ là những chứng nhân đích thực của tình yêu Thiên Chúa và nhân loại.

Sau cùng chúng tôi thiết tha kêu gọi anh chị em hãy sốt sắng cầu nguyện và can đảm hy sinh, theo lời Đức Thánh Cha mời gọi, vì chỉ có Chúa mới phù trợ được chúng ta.

Saigon, Lễ thánh Môi Khôi, 7-10-1966

Hội Đồng Giám Mục Việt Nam

+  Sergio Pignedoli, Đặc sứ Đức Thánh Cha.

+  Angelo Palmas, Khâm sứ Tòa thánh tại Việt Nam.

+  Phaolô Nguyễn Văn Bình, TGM. Saigon, Chủ tịch HĐGM.

+  Philipphê Nguyễn Kim Điền, TGM., Giám Quản Huế.

+  Gioan B. Urrutia, Tổng Giám mục hiệu tòa Karpathos.

+  Anrê Jacq, Giám mục hiệu tòa Cesara.

+  Phêrô Maria Phạm Ngọc Chi, Giám mục Đà Nẵng.

+  Đaminh Hoàng Văn Đoàn, Giám mục Qui Nhơn.

+  Phaolô Lêô Seitz, Giám mục Kontum.

+  Simon Hòa Nguyễn Văn Hiền, Giám mục Đà Lạt.

+  Antôn Nguyễn Văn Thiện, Giám mục Vĩnh Long.

+  Giuse Trần Văn Thiện, Giám mục Mỹ Tho.

+  Micae Nguyễn Khắc Ngữ, Giám mục Long Xuyên.

+  Giacôbê Nguyễn Ngọc Quang, Giám mục Cần Thơ.

+  Phanxicô X. Trần Thanh Khâm, Giám mục Phụ tá Saigon.

+  Giuse Phạm Văn Thiên, Giám mục Phú Cường.

+  Giuse Lê Văn Ấn, Giám mục Xuân Lộc.