Đường đi của Thánh Thần
(Lc 4,16-22a)
Giuse Vũ duy Thống, Gm Phụ tá
Lần đầu tiên tôi gặp mặt
Đức Hồng Y (ĐHY) FX. Nguyễn Văn Thuận là
vào hạ tuần tháng 10 năm 1993, dịp Khánh nhật
Truyền giáo, khi ĐHY từ Rôma qua Paris giảng lễ,
và lúc ấy mấy anh em linh mục Sàig̣n chúng tôi mới chân
ướt chân ráo đến Paris để sống
cảnh bút nghiên học hành. Nơi gặp là nhà thờ St.
Ferdinand des Termes. Cha con gặp nhau vui mừng. Sau lễ,
một người chúng tôi nói với ĐHY rằng:
Đức Cha (ĐC) là cha chúng con, thế mà từ 18
năm nay chúng con mới được gặp mặt;
chúng con là người nhà của ĐC, tưởng
rằng chỉ 10 bước chân là đă đến
gần, nào ngờ phải bay cả 10 ngàn cây số mới
được nh́n thấy. Nghe xong, ngài bảo: Chúa cứ
thích vẽ thẳng bằng những đường cong
như thế. Đó là ư Chúa, đó là Đường Đi
của Thánh Thần (ĐĐTT). Và cha con cùng cười
vui vẻ.
Lễ xong, chia tay. Nhưng trên đường
về tôi miên man nghĩ tới ĐĐTT, một nẻo
đường thẳng cong khó hiểu diệu kỳ,
để rồi hôm nay, nhân dịp lễ phát tang cầu
nguyện cho ngài, xin dựa trên bài Phúc Âm (PÂ) mà gợi lên
đôi điều suy niệm về Đường Đi
ấy của Thánh Thần (TT).
1. ĐĐTT là nẻo đường lắm
bất ngờ. Tŕnh thuật PÂ hôm nay thật đẹp.
Việc một thanh niên đi xa trở lại thăm nhà là
chuyện b́nh thường như việt kiều về
thăm quê hương, như người cư ngụ
tỉnh xa về thăm mồ mả ông bà. Tâm t́nh là
thế và hương quê cũng là thế. Chuyện b́nh
thường. Thế rồi, người thanh niên ấy
trong ngày sabbat lên đọc sách thánh trong hội
đường theo truyền thống tôn giáo, cũng là
chuyện b́nh thường. Trong xă hội do thái, thanh nữ
mà làm việc tôn giáo mới là chuyện bất
thường. Và khi trang thanh niên ấy giải thích Thánh Kinh
(TK) bằng ngôn ngữ thời đại cho cả hội
đường lắng nghe th́ chẳng có ai phản
đối ǵ cả. Xem ra mọi chuyện đều b́nh
thường.
Nhưng đọc và giải thích sách thánh theo kiểu
Chúa Giêsu (CG) th́ quả thật chẳng b́nh thường
chút nào, nếu không muốn nói là hoàn toàn bất ngờ.
Bất ngờ trước hết là t́nh cờ gặp
đoạn sách Isaia phù hợp, bất ngờ kế
tiếp là nhập vai ngọt ngào trong ngôi thứ nhất
số ít "TT Chúa ngự trên tôi", và bất ngờ
hơn cả chính là tính hiện thực và hiệu quả
của Lời mà ngoài CG không ai có đủ bản lănh
để tuyên ngôn. "Hôm nay lời TK các ngươi
vừa nghe đă được ứng nghiệm".
Vâng. Đó là ĐĐTT, một nẻo
đường con người không ngờ trước
được, và dù có ngờ được đi nữa
cũng chẳng thể ngờ tới cùng được.
TT ngự trên CG và từ những việc rất
đỗi b́nh thường của nhịp sống, đă
đặt CG nên như điểm bất ngờ cho
hết mọi người.
Năm 1967, khi Công Đồng (CĐ) Vatican 2
vừa kết thúc, Ṭa Thánh bổ nhiệm một Giám
mục Việt Nam cho Giáo Phận (GP) Nha Trang. Đó là
chuyện b́nh thường. Nhưng khi biết Tân Giám
mục là ĐC FX Nguyễn Văn Thuận, mới 39
tuổi, số tuổi trẻ kỷ lục đến nay
chưa bị phá vỡ của HĐGMVN, và khẩu hiệu
của ngài, thay v́ là một lời TK lại là những
chữ khởi đầu của Hiến chế Mục
vụ về Giáo Hội (GH) trong thế giới hôm nay, th́
rơ ràng là một chuyện bất ngờ. Thiết nghĩ
đó là ĐĐTT, nẻo đường bất ngờ
đầy 'vui mừng và hy vọng'.
2. ĐĐTT là nẻo đường không
dễ. PÂ kể: CG được TT xức dầu (XD),
nhưng một cách hữu h́nh, người ta chẳng nh́n
thấy TT ở đâu và dầu thánh ở đâu cả.
Thế nên các nhà chú giải tha hồ mà đoán: kẻ
bảo TT là dầu thánh; người cho TT chính là hành vi XD.
Nhưng kiểu giải thích nào cũng dẫn đến
kết luận quan trọng: TT ngự trên ai th́ Ngài XD cho
người ấy, hay ai đă được TT ngự
xuống, người ấy được XD để
gọi là Kitô nghĩa là được TT XD.
CG được gọi là Kitô chính là
do việc TT XD này, nhưng chuyển đổi từ Giêsu
thành Kitô đâu đơn thuần là việc xảy ra trong
khuôn khổ của Danh xưng. Ngày nay, Danh xưng kép
Giêsu-Kitô đă trở thành quen thuộc trong ḷng tin và kinh
nguyện, nên người ta không thấy vấn đề,
nhưng ở thượng nguồn đức tin công giáo,
đây là chuyện không dễ. Được gọi Kitô là
đă trải qua mầu nhiệm Tử nạn và Phục
Sinh; cũng thế, được TT XD là được
xô đẩy vào cuộc tự hạ trong thầm lặng
khổ đau, là được báo trước phải
chấp nhận thân phận của hạt lúa, muốn sinh
bông kết trái phải chịu vùi chôn quên lăng. Như CG trên
đường Thánh giá.
Được TT XD để đi vào thầm
lặng, một nẻo đường không dễ.
Trong đời ĐHY FX, năm 1975 là năm ghi
dấu mối liên hệ đặc biệt với GP Thành
phố này, không chỉ bằng t́nh cảm tự nhiên
vốn có, mà c̣n bằng Giáo luật hẳn hiên, nhưng
cũng chính từ thời điểm đó, ngài đă
được TT XD để bước vào cuộc phiêu
lưu mới với những thách thức mới không
phải bằng cân năo, mà nhất thiết bằng tấm
ḷng tin yêu hy vọng. Được bổ nhiệm làm GM
phó với quyền kế vị cho Tổng GP này, dư
luận bấy giờ cho là được 'bước
lên', nhưng bản thân ngài sau này lại nghiệm hơn ai
hết đó là cuộc 'bước xuống' thật dài và
thật sâu, mà nếu không có TT XD tăng lực, khó ḷng có
thể kinh qua trong an b́nh hồn xác. Nếu xa GP của ḿnh
là nỗi đau lớn nhất của đời mục
tử, th́ phải xem sự chia cách của Đức TGM
phó với đoàn chiên nơi đây là một thử thách
đắng cay nghiệt nga ơ. Đường TT là
đường không dễ, lối TT chẳng thể
bước theo nếu không có Dầu sức mạnh.
3. ĐĐTT là nẻo đường chẳng
giống ai. Đọc bài PÂ hôm nay, ta thấy CG thật
đĩnh đạc, không phải thứ đĩnh
đạc của nhà diễn thuyết trước công
chúng, mà là thứ đĩnh đạc của người
được sai đi lên đường sứ mạng,
đem Tin Mừng (TM) giới thiệu cho người ta
biết, lấy TM đề nghị cho người ta
sống và dùng ánh sáng TM giải thoát cho những cảnh
đời tối tăm bẩn chật nghèo hèn. Để
cuối cùng, đời Ngài trở thành TM sống
động đem lại hiệu quả cứu độ
cho cả muôn dân.
Đó là đường sứ mạng của những
kẻ được sai đi. Đầy bất trắc
hiểm nghèo, nhưng kết quả vượt xa dự
kiến. Chuyện TT làm chẳng giống ai, gây chưng
hửng cho hết mọi người. Khi CG nói với thính
giả trong hội đường do thái rằng Ngài
được TT sai đi, th́ cũng là lúc Ngài cho thấy
ĐĐTT thật khác lạ. Ai đă đón nhận TT th́
người ấy không thể sống như cũ
được nữa. Phải lên đường,
phải làm vinh Danh Chúa bằng đời sống của
ḿnh, cho dẫu đời sống ấy không bao giờ ḿnh
ước định được. V́ TT là Đấng
được sai đến với nhân loại, nên ai được
TT đụng chạm đến, họ cũng
được thông chia sứ mạng sai đi của TT,
và từ đó họ chỉ thực sự hạnh phúc khi
chu toàn sứ mạng được sai đi này.
Năm 1991 là thời điểm khó khăn
đối với ĐHY FX, v́ phải vĩnh viễn xa
quê, nhưng rời xa quê nhà, thật lạ lùng trong tinh
thần sai đi của TT, lại là điều kiện
không giống ai để ngài có thể hiện diện cho
thế giới công giáo một cách rộng đẹp
hơn, hiệu quả hơn và cũng vinh dự hơn.
Thật vậy, được Đức Gioan Phaolô II
đón đến làm việc tại giáo triều, ban
đầu trong tư cách là thành viên, sau đó
được đặt làm phó chủ tịch (94),
rồi được bổ nhiệm làm chủ tịch
của Hội đồng Ṭa thánh Công lư và Ḥa b́nh (98),
cuối cùng được trao mũ Hồng Y năm 2001.
ĐĐTT thật chẳng giống ai. Khi con người
bước xuống đất đen như vào ngơ cụt
trắng tay, th́ TT lại có cách của Ngài để
vực dậy nâng cao và sai đi loan báo TM.
Tóm lại, suy niệm về ĐĐTT trên
cuộc đời CG để rọi sáng trên đời
sống của ĐHY FX nhân dịp lễ phát tang GP cầu
cho ngài hôm nay, chỉ là một cách đọc tác
động của TT trên bất cứ đời ai. Ngày
xưa trên đời CG, hôm qua trên đời ĐHY FX, và
hôm nay trên đời sống của mỗi chúng ta.
ĐĐTT, đó là nẻo đường "ba
không": không ngờ, không dễ, không giống ai. Nhưng
đó cũng là đường đi "ba có": có kiên
định, có hy vọng, có vui mừng. Chính ĐHY FX trong
bài giảng cuối cùng cho Đức Thánh Cha và Giáo
triều Mùa Chay năm thánh 2000 cũng đă nói lên
điều này. Ngài tuyên xưng Giáo hội có năm
đặc tính là: duy nhất, thánh thiện, công giáo, tông truyền
và vui tươi.
Lần cuối cùng tôi gặp mặt ĐHY FX là
ngày 14/03/2002 tức là 6 tháng trước đây, khi đi
họp khoáng đại Hội đồng Ṭa thánh về
Văn hóa. ăn trưa với ngài, câu chuyện trải ra
nhiều đề tài, nhưng điều ngài thao thức
hơn cả không phải về sức khỏe, dù bấy
giờ ngài khá yếu, nhưng về nhân sự của GH
Công giáo VN và cho Công giáo VN. Trong mắt nh́n của tôi, ngài là
hiện thân của niềm hy vọng (HV): HV cho đất
nước VN được thịnh vượng, HV cho
con người VN được hạnh phúc và HV cho Giáo
hội VN được đóng góp hơn nữa với
Hội thánh năm châu.
Cử hành lễ Phát Tang hôm nay chính là cầu
nguyện với ĐHY trong "vui mừng và hy
vọng", là cầu nguyện cho ĐHY được
an nghỉ trong "công lư và ḥa b́nh", và xin ĐHY cũng
cầu cho GP nhà được vững bước trên
ĐĐTT. Amen.